VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Liên Minh Đổ Vỡ

- Chắc chắn là hắn!

Thiên Hùng nhìn chằm chằm màn hình, cay nghiệt nói ra từng chữ. Kẻ vừa giàu có, vừa căm ghét Lam Y chỉ có Lê vương Khất Nhi. Trong thiên hạ, hắn giàu đứng hàng thứ năm, năng lực tuyệt đối có thể mua được Điều Thi lệnh. Thái độ của Khất Nhi trong thời gian qua cũng cho biết Lê vương ghét ghét Lam Y Công Tử như thế nào.

- Mặc kệ gã đi. Dù sao cũng chỉ có vậy. - Steven trầm ổn trả lời.- Cậu đừng nói bằng cái giọng bình thản ấy. Hôm trước ai đòi truy sát người ta?- Lúc ấy tôi bực bội nên nói vài câu đe doạ, khiến kẻ địch lo sợ, mất ăn mất ngủ. Dù sao việc tôi lo lắng lúc này là những món hàng trên bảng quân trang kìa.

Hắn nghe vậy cũng gật đầu đồng ý với sư huynh. Trong danh sách vũ khí được hệ thống bán ra không chỉ có Điều Thi lệnh. Trang cuối cùng của cửa hàng còn hơn hai mươi lệnh triệu hồi khác từ đắt đến rất đắt. Thậm chí boss lớn như Khốc Cốt Tu La vương cũng có thể mua được tại đây.

Tuy nhiên, lệnh triệu hồi chỉ có tác dụng gọi boss tới, không thể điều khiển được. Lớp nhân vật ác quỷ được thuê sẽ tàn sát hết tất cả các nhân vật xung quanh mình, không phân biệt địch ta. Trong quốc chiến tuyệt đối chẳng thể sử dụng vũ khí triệu hồi được. Trừ phi người chơi có khả năng đột nhập thành trì địch, sau đó tung lệnh triệu hồi ra tàn sát hàng ngũ đối phương.

Lần này Khất Nhi bỏ một khoản tiền lớn đem binh đoàn thây ma quấy nhiễu hôn lễ Lam Y là một việc làm vô bổ. Lệnh triệu hồi có tác dụng một lần duy nhất, mà đoàn thây ma xuất hiện cũng chỉ làm nền cho Lam Y Công Tử và Anh Thật Là Pro biểu diễn uy phong. Theo đó gia tộc Bách Thắng cũng được lợi không ít. Thiên Hùng là đầu não của Bách Thắng, là người quyết định lối đánh của cả đội. Hắn đã hiểu rõ tình hình, sau khi khắc phục khuyết điểm bản thân cũng là lúc cả gia tộc họ sẽ hoàn thiện hơn nữa. Tương lai của sự kiện Cửu Long Tranh Châu thật đáng mong chờ.

Những ngày vừa qua Lam Tố Tố lại tiếp tục án binh bất động. Ba nước phiá nam là Dương, Nguyễn, Triệu đã lục đục muốn tiêu diệt lẫn nhau. Do xuất hiện những loại vũ khí mới, quốc vương các nước bắt đầu nổi lên tham vọng. Ai cũng đổ lượng lớn kim ngân mang bùa triệu hồi về dùng làm vũ khí công kích lân bang.

Nồi xa xáo thịt, liên minh đổ vỡ.

Năm xưa muốn đánh boss, người chơi phải canh ngày canh đêm, rình rập không thua gì thợ săn đợi thỏ. Giờ đây, lúc nào cũng có thể xuất hiện một quỷ vương ngay giữa phố chợ cho mọi người hiểu rõ cảm giác bị tàn sát là thế nào. Tịch Dạ lúc nào cũng trong trạng thái trực chiến, ở đâu có boss là nàng xông vào trải nghiệm. Thiên Hùng bị hạn chế hơn, chỉ có thể vào Võ Lâm trong giờ nghỉ và sau thời gian làm việc. Vì vậy cơ hội được giao chiến với boss quỷ cũng ít hơn.Muốn sống cả hai cuộc đời hoàn hảo, bắt buộc người ta phải nỗ lực rất nhiều.

Hắn dựa vào chỉ dẫn của Lam Y, thường xuyên đến phụ bản Một Bước Lên Trời để thách đấu quỷ dữ. Tuy nhiên, Anh Hùng chưa dám động đến mấy con quái vật bên ngoài, mà chỉ nhắm đến bọn NPC bất động ở quỷ giới. Hắn để nhân vật ở chế độ đồ sát, thoải mái PK mấy thứ chưa được kích hoạt. Thiên Hùng treo máy đi làm việc khác, mà kinh nghiệm nhận được còn cao hơn đi làm nhiệm vụ chính tuyến nhiều. Đúng là ngồi thiền ở Tiên Nhân thôn không thể sánh nổi với việc săn quỷ. Cả Bách Thắng bang chui rúc trong Một Bước Lên Trời, ngay lập tức tiến cấp thần tốc. Khoảng cách giữa những người chơi ngày càng rút ngắn lại, ai cũng đạt mức trung bình là 18x. Có lẽ họ là party cố định mạnh nhất thiên hạ lúc này.

Sự nghiệp khám phá hang Thần Long vẫn cứ mãi giậm chân tại chỗ. Anh Hùng không thể vượt qua con thuỷ quái canh hang, cũng như Tịch Dạ không thể leo lên đỉnh tháp Thiên Đường. Ngũ Đại kỳ bảo chỉ có năm món chí tôn thiên hạ, người thường đâu dễ dàng đoạt lấy. Ngay cả Steven đang lùng sục ở Băng cung vẫn chưa biết được tung tích của Bích Lộ Bạch Ngọc bình ở đâu.
Tình hình của Chân Phương có vẻ sáng sủa nhất. Y đang càn quét Đại Lâm Phong, kiên nhẫn lần theo manh mối báu vật. Bốn người sở hữu bản đồ tự động phân chia địa bàn, chuyên tâm muốn lấy món đồ mình ưa thích. Với Tịch Dạ là Hoả Long Châu, với Chân Phương là bảo toạ hoàng kim Chân Đế. Từ đầu Lam Y cũng chỉ muốn đoạt lấy mười hai giọt Tuyết Linh giúp y đạt được bạch danh vĩnh viễn, đồng thời tu luyện cơ thể đến mức bách độc bất xâm. Chỉ riêng Thiên Hùng là không có mục tiêu gì cả. Hắn theo đuổi Ngũ Đại Kỳ bảo chỉlà sự cố chấp của người chơi, muốn phá đảo cứu được công chúa. Ngay từ ngày đầu bước vào Võ Lâm, Hồng Phấn đã ám thị bắt hắn phải lấy những món đồ trong chỉ có trong truyền thuyết này. Với người không có tham vọng, lời hứa là động cơ duy nhất. Nếu bây giờ Hồng Phấn nói nàng không cần Ngũ Đại kỳ bảo nữa, có lẽ Anh Hùng sẽ không bao giờ bước chân vào hang Long Vương.

^_^

Ngày cuối tuần, đúng hẹn, cả bọn kéo nhau về quê Thiên Hùng du lịch một chuyến. Cũng như trước đây, hắn thuê xe để chở mọi người đi. Vì có thêm dr. Wilson, việc di chuyển bằng phương tiện công cộng sẽ khá phiền toái. Tránh cho mọi người không vui, thuê xe là giải pháp tối ưu.

Khi hắn đến nhà Tịch Dạ, đèn trong phòng vẫn còn mở. Thiên Hùng thở dài, biết ngay nàng vừa làm việc thâu đêm. Hắn dùng chìa khoá của mình tự mở cửa. Tịch Dạ đã cho phép tướng công có thể ra vào đại bản doanh bất cứ lúc nào.Nghe tiếng ngoài cửa, Tịch Dạ chỉ ghé mắt ra nhìn một chút. Nàng đưa tay che miệng ngáp, uể oải nói mấy câu.

- Chờ em một chút, đoạn code này viết gần xong rồi. Chắc mình sẽ đi cả ngày nên em tranh thủ làm thêm việc.Hắn mỉm cười âu yêm đi đến sau lưng nàng. Thiên Hùng đưa tay ôm cổ Tịch Dạ, rồi đặt lên tóc nàng một nụ hôn.- Tay anh lạnh quá! - Nàng thở dài khoan khoái. - Tỉnh cả ngủ.- Do trời còn sớm mà, mùa đông năm nay lại lạnh hơn mọi khi. - Thiên Hùng liếc mắt nhìn màn hình loằng ngoằng chữ số trước mặt Tịch Dạ. - Có làm kịp không em?- Chắc sẽ xong sớm thôi. Chỉ tại sếp bỗng nhiên thu bớt thời gian nộp project. - Tịch Dạ nũng nịu.

Nàng đã bắt đầu quen thuộc với Thiên Hùng, lúc trò chuyện cũng không ngắc ngứ như trước. Vốn là người đa tính, ở bên ngoài thế giới mạng, nàng cực kỳ rụt rè, nhút nhát. Vậy mà chẳng hiểu sao Thiên Hùng lại có thể mau chóng bước vào thế giới cô độc của Phương Huyền. Hắn nhanh chóng thích ứng với sự thay đổi tính cách một trăm tám chục độ của bạn gái. Khi nàng hung dữ thì Anh Hùng là một phu quân ngoan hiền. Lúc nàng nhút nhát, Thiên Hùng sẽ là bạn trai đáng tin cậy bao bọc, chiều chuộng Tịch Dạ. Mối tình của họ thoạt nhìn thuận lợi nhưng không hề đơn giản vậy. Để chiếm được lòng tin của một con chim sợ cành cong, ai biết được Thiên Hùng đã phải cố gắng thế nào.

Phương Huyền là bệnh nhân của một hội chứng gọi là hikikomori, người tự nhốt mình trong phòng và cách li với mọi mối quan hệ xã hội. Ngay khi biết được tình trạng của nàng, Thiên Hùng đã dấn thân nghiên cứu về đề tài này. Tâm lý bị tổn thương, chối bỏ bản thân, phản kháng áp lực ... có rất nhiều nguyên do, nhưng không biết đâu là thứ chính xác tạo ra hikikomori. Có những bệnh nhân xuất thân từ một gia đình hạnh phúc, cuộc sống bình lặng, cũng tự nhốt mình trong phòng kín. Thiên Hùng chưa biết được lý do vì sao bạn gái mình lại là một hikikomori tự kỷ. Hắn chỉ có thể đến đây, kéo nàng ra khỏi bốn bức tường khép kín vây quanh Phương Huyền.Hắn viện cớ hẹn hò để nàng có thể ra khỏi nhà. Hắn lấy dr. Wilson làm lá chắn, muốn Phương Huyền vun đắp cho Ngọc Linh và Steven. Khi giúp đỡ sư huynh, Phương Huyền cũng đang tự chữa trị cho bản thân. Hai người bọn họ đều thích trốn tránh thế giới. Đối diện với bản sao của mình, có lẽ nàng sẽ tự nhận ra vài điều.

Kỳ thực, so với tình trạng của Phương Huyền, Steven chẳng là gì cả. Một người chán nản sự đời và kẻ đã phải dùng thuốc an thần trong thời gian dài khác nhau như xe đạp và tàu hoả. Huống gì bác sĩ Wilson rất hiểu bản thân, y đang có chiều hướng cởi mở hơn trong suy nghĩ. Trong khi đó Phương Huyền hầu như không thay đổi mấy, ngoại trừ việc đã tiếp nhận thêm một người bạn trai.

Thiên Hùng để Tịch Dạ ở yên với chiếc máy tính. Hắn nhìn quanh căn phòng lúc nào cũng luôn ngăn nắp một cách cứng nhắc. Có lần Thiên Hùng nhặt một món đồ trang trí trên kệ xem, sau đó hắn chứng kiến Tịch Dạ xoay món đồ đó lại theo hướng ban đầu. Nàng chấp nhất tới từng centimet. Mỗi đồ vật trong phòng đều có vị trí nhất định và Tịch Dạ chắc chắn ghi nhớ rõ. Nàng không chấp nhận bất cứ sự thay đổi nào, kể cả việc đó khó có thể nhận ra bằng mắt thường.

- Cưng ơi, sao không mặc bộ đồ hôm nọ anh mua tặng em?

Hắn hỏi khi nhìn thấy chiếc áo đầm trên giường Tịch Dạ. Gu thời trang của nàng có lẽ đã dừng lại từ hơn mười năm trước. Tịch Dạ thích mặc những bộ đồ bông hoa váy xếp, và nàng kết hợp màu thật sự rất tệ. Thiên Hùng không hề có ý định chê trách gì Tịch Dạ, hắn chỉ muốn định hướng cho bạn gái đi trên một con đường tốt hơn.

- Bộ đó có vấn đề gì sao? - Tịch Dạ quay lại, trợn mắt nhìn hắn.- Không có vấn đề gì, nhưng anh thấy nó trang trọng quá.- Phải gặp mặt ba mẹ mà, nên em chọn thứ trang trọng nhất.

Thiên Hùng không muốn trả lời rằng ngay cả bộ váy cưới cô dâu cũng không phô trương như quần áo nàng đã chọn. Hắn cười rất tươi, nhẹ giọng trả lời.

- Đơn giản thôi, đây là một chuyến dã ngoại, chỉ nên mặc đồ gọn nhẹ. Với lại ba mẹ anh cũng khá gần gũi, em không nên căng thẳng làm gì.- Vậy làm sao đây? - Nàng lo sợ hỏi. - Em chỉ chuẩn bị mỗi bộ này.- Cứ làm việc đi. Để anh lo phần ủi đồ.

Hắn kiên quyết dẹp bộ váy rực rỡ của Tịch Dạ vào tủ. Thiên Hùng lấy một chiếc quần nhung thời trang và cái áo thun kiểu dáng nhã nhặn ra khỏi chồng đồ. Hắn cẩn thận không làm xê dịch bất cứ thứ gì mà nàng đã kỳ công sắp xếp. Tịch Dạ nhìn bạn trai đầy cảm kích, sau đó tiếp tục đánh vật với bàn phím. Trong khi Thiên Hùng phục vụ hậu cần, nàng phải gấp rút hoàn thành công việc trên tiền tuyến. Nàng rất hạnh phúc vì đã gặp được Thiên Hùng.

Vì lẽ đó, khi bọn họ đến bệnh viện Chợ Ruộng thì trễ giờ hẹn khoảng một tiếng. Đối diện với Ngọc Linh và Steven u ám, Thiên Hùng chỉ đành cười trừ. Giống như Tịch Dạ, hai người bạn của hắn cũng có những vòng tròn đen quanh mắt. Xem ra chỉ Thiên Hùng là người được ngủ một đêm ngon giấc mà thôi.

Chương 82

Hắn ngạc nhiên kêu lên.

- Quao, mắt gấu trúc. Hai người đồng loạt trực đêm hả?

- Chỉ có em là trực thôi, Dr.Wilson thì mất ngủ. - Ngọc Linh trả lời, tay che miệng ngáp.

Bất chợt Thiên Hùng đưa mắt nhìn Tịch Dạ đầy ẩn ý. “Thấy chưa, vi phu đã nói rồi, hai người này rất được mà. Mất ngủ thì cùng mất ngủ, rất có tinh thần đồng cam cộng khổ.” Chưa bao giờ quyết tâm làm bà mai của hắn lại dâng trào như thế này.

Thiên Hùng chủ động mở cửa xe sau, giúp Steven vào chỗ. Ngọc Linh là y tá chuyên nghiệp, nên mấy chuyện đỡ người ta lên xuống xe lăn làm rất gọn gàng. Mọi người nhanh chóng an vị tại chỗ. Thiên Hùng cầm lái, Tịch Dạ ngồi ghế trước,hai vị trí băng sau dĩ nhiên dành cho Steven và Ngọc Linh.

- Bây giờ chúng ta đi ăn sáng, hay ngủ một chút rồi mới ăn sáng? - Hắn quay qua hỏi hành khách.

- Ngủ đi. - Cả ba miệng một lời.

Thiên Hùng cười, đề máy nổ rồi nhấn ga chạy. Ba người còn lại liền mau chóng tìm đến giấc ngủ dở dang. Dạo gần đây mối quan hệ giữa dr.Wilson và y tá Lý đã được cải thiện không ít. Bọn họ thường xuyên trò chuyện với nhau ngoài nội dung công việc. Trong Võ Lâm thì khỏi cần bàn tới, Hồng Phấn đang bám lấy Lam Y như keo dán sắt. Tiểu biệt thắng tân hôn, hai bên đã phải chia cách bấy lâu nay mà.

Tuy thời buổi chiến loạn, nhưng đâu ai cấm không được yêu đương. Đằng này đánh nhau đằng kia huề mới là đạo lý của hôn nhân chân chính. Thỉnh thoảng họ có thể ở hai đầu chiến tuyến. Nhưng lúc rảnh rang lại hẹn hò, vào vùng Đại Lâm Phong vốn không thuộc quốc gia nào làm nhiệm vụ chung. Cũng chẳng rõ Trần vương Lam Tố Tố dạo này bận chuyện gì mà không đi gây chiến nữa. Thời gian Chân Phương online cũng giảm theo tương tự.

“Chẳng lẽ họ thật sự gặp nhau bên ngoài rồi hạ độc thủ triệt tiêu kẻ thù rồi.”

^_^

Biết các bạn đều mệt, Thiên Hùng chuyên tâm lái xe, không làm phiền họ. Lúc hắn chạy vào vòng xoay, Ngọc Linh liền theo đà ngã vào người Steven. Cả hai bên đều ngủ gục nên chẳng ai phát hiện ra tư thế kỳ lạ đó. Thiên Hùng phải bậm môi mới không cười lớn vì những ý nghĩ trong đầu mình. “Thật xấu xa, thật đen tối!”

Hắn ghé vào nhà Ngọc Linh để lấy chậu cây kiểng mà trước đó dr.Wilson và y tá Lý đã mua tặng. Chỉ có Steven giật mình tỉnh giấc nên hắn có dịp trêu ghẹo sư huynh một phen.

Dĩ nhiên Steven không dám hất người đang tựa bên cạnh ra. Ngọc Linh ngủ ngon lành, có vẻ như trước đó đã làm việc rất vất vả. Thiên Hùng và Tịch Dạ mỗi người một tiếng nói tốt cho y tá Lý. Sư huynh chỉ ậm ừ, chẳng rõ y có nghe thủng hay không.

Kỳ thực lúc này Thiên Hùng quan tâm Tịch Dạ nhất. Lúc chọc ghẹo hai người ngồi băng sau, dường như nàng giảm bớt căng thẳng hơn. Đến giữa đường, Ngọc Linh tỉnh dậy thì Steven lại giả vờ ngủ. Bởi tư thế thân thiết giữa hai bên rất dễ gây hiểu lầm, tránh đối diện nhau mới không khó xử. Thế nhưng Thiên Hùng và Tịch Dạ lại được phen quạt cho lửa cháy thêm cao.

- Này, để yên cho anh ấy ngủ đi. - Tịch Dạ có lòng tốt quay xuống nhắc nhở.

- Đúng vậy, nghe nói cậu ấy mất ngủ cả đêm. - Thiên Hùng thêm vào.

- Lúc nãy anh ấy đã rất chịu khó cho cô mượn vai đấy. - Tịch Dạ kể lể.- Lúc em ngủ đã dựa vào anh ấy hả? - Ngọc Linh kinh ngạc hỏi.

- Đúng vậy, cứ như nam châm hút vào người Dr.Wilson vậy. Em còn dụi vào người anh ấy như chó con vậy. - Thiên Hùng gật đầu xác nhận.

- Cô ấy rúc vào người Steven như gà con nép vào cánh mẹ chứ. Bàn tay còn sờ soạn lung tung. - Tịch Dạ phụ hoạ.

- Sắc lang nữ. - Thiên Hùng kết luận.

- Em không có. - Ngọc Linh phản đối.

Chọc ghẹo tiểu muội ngây thơ thì vui hơn ông anh mặt lạnh nhiều. Hai phu thê Thiên Hùng người hát người bè, vây kín Ngọc Linh không chừa lối thoát. Nàng ta vốn chỉ biết Lam Y, nay cũng nên để ý đến dr.Wilson đi chứ. Như vậy mới vẹn cả đôi dường, người có tình nên duyên giai ngẫu. Steven quyết định đứng yên thì họ phải đốc thúc cho Ngọc Linh tiến lên.

Thế nhưng nàng lại tỏ vẻ tam trinh cửu liệt, thề thốt đủ điều không bao giờ có ý nghĩ mạo phạm đến đồng nghiệp. Steven lúc đó đang giả vờ ngủ cũng phải nhíu mày, bởi Ngọc Linh khẳng định mình chỉ chọn bạn trai theo hình tượng Lam Y Công Tử. Dr. Wilson vốn là người quốc tịch khác, dung mạo hoàn toàn trái ngược với mẫu nhân vật trong game Võ Lâm. Chưa nói đến tính tình, hình ảnh một cao thủ giang hồ với bác sĩ ngồi xe lăn đã khác nhau một trời một vực rồi. Nàng đã chắc chắn như vậy thì ngay cả một chút hy vọng mơ hồ trong lòng Steven cũng tiêu tan mất hết. Có lẽ cả đời hai người cũng chỉ là bạn tốt mà thôi.

Biết mình đùa quá trớn làm hỏng việc, Thiên Hùng ngay lập tức ngậm miệng lại. Tuy nhiên kế hoạch gán ghép của hắn vẫn còn nhiều chiêu hấp dẫn chưa tung ra. Tịch Dạ cứ như con sâu trong bụng Thiên Hùng, hắn muốn gì, nàng đều biết rõ. Chỉ một cái nhướng mày, liếc mắt ... nàng cũng có thể làm theo.

“Tiếp tục tác chiến nhé!”

Thời gian ghé trạm dừng là lúc tốt nhất để xài tuyệt chiêu tư vấn. Nam nói chuyện với nam, nữ tâm sự với nữ, chắc có thể khai thông vài thứ. Nào ngờ vì quá thông nên mọi việc ngày càng tệ hại hơn.Tịch Dạ nhắn tin vào máy Thiên Hùng. “Những gì hai người nói, bên này đều nghe hết. Hệ thống thông gió của toilet nữ và nam nối liền với nhau.”

Thiên Hùng tái mặt trả lời. “Vậy Ngọc Linh đã biết Steven là Lam Y Công Tử?”

Cái gật đầu của phu nhân khiến hắn rầu héo gan héo ruột. Nhìn mặt của Ngọc Linh cũng đủ biết nàng đang bị sốc. Người xa tận chân trời nhưng cũng gần ngay trước mắt. Thiên Hùng và Tịch Dạ không dám manh động, phải chờ phản ứng của Ngọc Linh rồi mới dám quyết định phương án tương lai.

Khi dùng bữa sáng tại trạm dừng chân, cả bốn người đều có khuôn mặt nặng như đeo chì. Steven giận Thiên Hùng vì cứ liên tục gán ghép y với y tá Lý. Ngọc Linh dĩ nhiên vẫn chưa tin nổi những gì Thiên Hùng và Steven trao đổi. Dr. Wilson là Lam Y Công Tử, người luôn dấu kín thân phận của mình vì nhiều mặc cảm cá nhân. Y đã muốn dấu, nàng dĩ nhiên không dám lật mặt. Nhưng khi ngước mắt nhìn Steven, Ngọc Linh không thể giữ được sự bình thản như mọi khi.

Thiên Hùng và Tịch Dạ là người trung gian, phải gánh chịu phần lớn áp lực. Bởi họ biết được nhiều thứ nên cảm thấy tâm trạng càng nặng nề hơn. Chuyến đi lần này không biết sẽ mang tới điều tốt hay kết quả xấu. Nhưng ít ra vận mệnh của mỗi người đã bắt đầu chuyển động, chuẩn bị chuyển sang một giai đoạn mới, đầy sóng gió bão táp.

^_^

Đó là một ngày kỳ lạ, các bí mật lần lượt bị hé mở. Dr.Wilson quen biết với chị cả của Thiên Hùng, hơn nữa tình cảm cũng không phải thường. Khi sư huynh bắt tay với anh rể hắn mà mắt hai người như toé lửa. Chuyện gì đây, Steven tình cờ là tình địch của Lưu Quang Phi à?

Chuyện hai năm trước, Thiên Hùng và Ngọc Linh chia tay nhau vì hiểu lầm đã được anh tư của hắn khui ra. Ngọc Linh đã khóc khi Thiên Anh cáo buộc cha nàng gây khó dễ cho mình. Bởi y là anh sinh đôi của Thiên Hùng nên Lý lão gia đã dằn mặt lầm người. Nàng vốn sinh ra trong gia đình khá giả, có khoảng cách nhất định với hắn. Người nhà họ Nguyễn vừa không có tiền lại liên quan đến giới hắc đạo. Vì vậy Lý lão gia mới sợ con gái bị lôi xuống vũng bùn thấp kém. Thiên Hùng tự ti nên đã chia tay Ngọc Linh mà không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.

Rốt cuộc lỗi lầm cũng không phải ở chỗ Ngọc Linh. Đôi tình nhân cũ nay tách ra đều đã tìm được bờ bến mới. Hắn ôm Tịch Dạ vào lòng, bảo đảm với nàng rằng tình yêu của họ sẽ không thay đổi. Steven nắm tay Ngọc Linh, cho nàng một điểm tựa vững vàng trong thời khắc đầy biến cố thế này. Thê tử khóc rất nhiều, Lam Y Công Tử thật xót xa.

“Thật may. Lúc này anh ấy lại ở bên cạnh mình.”

Việc em út của Thiên Hùng xuất hiện càng đẩy mọi việc đi xa hơn nữa. Thiên Hảo mới đi tham dự hội cosplay về, trùng hợp bộ dáng kia là hình ảnh của Lam Y Công Tử. Ngọc Linh ngay lập tức thấy trăng quên đèn, quấn lấy Thiên Hảo, mắt không thể rời khỏi cậu em. Ước mơ của nàng là được gặp Lam Y ngoài đời thật. Nay một bản sao hoàn hảo xuất hiện trước mắt, biểu sao Ngọc Linh bình tĩnh được. Chỉ tội cho Steven, Thiên Hùng có thể nhìn thấy khói trắng bốc lên từ đầu sư huynh. Ăn ớt thì phải cay, có yêu thì mới ghen.

Cùng lúc đối phó với nhiều vấn đề như vậy, màn ra mắt của Tịch Dạ nhanh chóng bị xem nhẹ. Nàng chỉ việc tới trước mặt ba mẹ hắn khoanh tay chào, sau đó nhận được những nụ cười ưng thuận. Thiên Hùng cảm thấy như bản thân mới mọc cánh, vừa tự hào vừa thành tựu. Hắn không ngại công khai nắm tay bạn gái, nụ cười trên môi chẳng thể khép lại. Gò má nàng bỗng phím hồng, Tịch Dạ cúi đầu bẽn lẽn.

Liệu hạnh phúc ngày hôm nay có thể giúp nàng quên đi những đau khổ trong quá khứ không?

Họ nướng thịt ngoài sân sau, nhấp nháp chút bia ướp lạnh. Lâu ngày sáu chị em nhà họ Nguyễn mới được quây quần bên nhau như thế, có rất nhiều chuyện để nói. Thiên Hùng phải lo tiếp đãi hai vị khách mời, lúc quay lại đã thấy anh tư nói chuyện với Tịch Dạ. Thiên Anh là anh sinh đôi của Thiên Hùng, khuôn mặt hai người giống nhau như gương soi. Chính vì vậy Tịch Dạ có thể thoải mái trò chuyện với bản sao đeo kính của hắn. Nhìn nàng cười tươi thế kia, hắn không thể không xen vào vị trí ngồi giữa hai người.

Nếu anh hai Thiên Nhất của hắn là người mưu mô thì anh tư Thiên Anh là người miệng mồm. Y học ngành kinh tế, luôn tự hào không có gì mà mình buôn không được. Hắn rất sợ Thiên Anh bán đứng mình sau lưng rồi dụ dỗ Tịch Dạ. Những kẻ còn FA tuyệt đối không thể tin tưởng. Huống chi Tịch Dạ của hắn lại là một mỹ nữ.

Đây không phải thiên vị như câu “Trong mắt tình nhân có Tây Thi”, mà là một sự thật khó chối cãi. Chỉ cần Tịch Dạ tránh xa gu thời trang khủng khiếp ban đầu, nàng sẽ biến thành một cô nàng xinh đẹp. Hắn đã tự trách bản thân vì sao lại để Tịch Dạ biến thành cô gái hấp dẫn đến thế. Lúc này Thiên Hùng phải đối mặt với sự bất an thường trực. “Không thể nào bình an bằng thời gian đầu, chưa có ai bước vào đời mình.” Tâm lý của con trai tuyệt đối không hề thua kém con gái về khoản phức tạp. Bây giờ hắn muốn gì, kể cả bản thân cũng không thể trả lời.

Chương 83

Kết thúc buổi dã ngoại, Thiên Hùng lại lãnh trách nhiệm đưa mọi người về nhà. Đầu tiên là Ngọc Linh, sau đó đến Steven, rồi cuối cùng mới tới Tịch Dạ.

- Đường này đâu có dẫn về nhà em. - Nàng nhắc nhở.

- Anh muốn chạy vòng một chút, dù sao cũng còn sớm mà. - Thiên Hùng cười.

Cả ngày trời họ không có thời gian riêng bởi nhiều người vây xung quanh quá. Thiên Hùng lo lắng không biết liệu chuyện xưa của mình ảnh hưởng đến nàng thế nào. Hắn không cố tình cho Tịch Dạ biết về mối quan hệ trước đó với Ngọc Linh. Chẳng phải Thiên Hùng hết yêu thương người cũ, mà do sự ngăn cấm của gia đình.

Để nói chuyện thân mật, không nơi đâu tốt bằng bờ sông ngoại ô. Nơi đây khung cảnh lãng mạn, yên tĩnh và công viên thì có rất nhiều ghế đá. Nhưng khi Thiên Hùng đậu xe lại, Tịch Dạ từ chối bước xuống.

- Mau chở em về nhà đi. - Nàng nhăn nhó.

- Hoàng hôn đang xuống kìa, chúng ta hóng gió một chút rồi về. - Thiên Hùng nhẹ nhàng nói.

- Em còn rất nhiều dự án cần hoàn thành gấp. - Tịch Dạ tiếp tục từ chối.

- Có việc gì em cần hỏi anh không? - Hắn đề nghị.

- Em chẳng có gì cần hỏi anh cả.

- Tịch Dạ ...

Hắn còn chưa nói hết thì nàng bỗng nhiên hét to một tiếng. Không chỉ Thiên Hùng giật mình, mà vài người qua đường cũng dừng lại quan sát hai người trong xe.

- Cái gì vậy? - Hắn chồm sang kiểm tra tình trạng của bạn gái.

Nhưng Tịch Dạ một mặt chống cự, vừa xô hắn ra vừa hét to hơn. Những người ở gần đó lập tức lao tới, mở cửa xe để giải thoát thiếu nữ bị nạn. Khi họ chạm tay vào nàng, Tịch Dạ liền co rúm người sợ hãi cực độ. Nàng không hề biết ơn bất cứ ai đến gần mình.

- Đừng chạm vào cô ấy. Xin lỗi, để tôi qua bên đó. - Thiên Hùng cố vùng vẫy khỏi những người đang bảo vệ cô gái. - Tâm trí cô ấy đang kích động, làm ơn tránh qua dùm tôi.

Sự xô đẩy và những tiếng ồn ào nhanh chóng tạo thành vụ lộn xộn. Khi bảo vệ công viên đến gần, Tịch Dạ đã khóc nức nở và gần như ngất đi. Họ tìm hiểu chuyện vừa xảy ra từ những người xung quanh. Nhân vật chính không chịu nói gì hết, tâm trí hoảng loạn quá độ.

- Chúng tôi không cãi nhau hay xô xát. - Thiên Hùng nóng nảy hét lớn. - Đây là bạn gái của tôi và cô ấy có chút vấn đề về tâm thần mà thôi.

Trong lúc vội vàng giải thích với bảo vệ, hắn không ngờ mình lại thốt ra những lời này. Thiên Hùng chưa bao giờ muốn nói Tịch Dạ bị điên, bởi trầm cảm và mất lý trí vẫn còn một khoảng cách xa lắm. Đội bảo vệ đề nghị sự trợ giúp về y tế nhưng hắn trực tiếp từ chối. Thiên Hùng phải đem thẻ bác sĩ ra để đảm bảo rằng mình có thể kiểm soát vấn đề này. Họ ghi lại số chứng minh của Thiên Hùng, sau đó giải tán đám đông hiếu kỳ. Vài người còn tiếc nuối đứng lại xem một chút. Nhưng Thiên Hùng mặc kệ xung quanh, hắn chỉ nóng lòng lo lắng cho bạn gái thôi.

Nàng bó gối, mặt vùi trong vòng tay. Thiên Hùng đến gần, ngồi xổm trên đất giống như nàng.

- Tịch Dạ, là anh đây. - Hắn cố bắt đầu thật nhẹ nhàng. - Nhận ra anh không?

Nàng không phản ứng.

- Tịch Dạ. - Thiên Hùng gọi thêm lần nữa.

- Anh sẽ bỏ em đúng không? Và quay lại với Ngọc Linh.

Đột nhiên nàng ngẩng mặt lên hỏi. Hắn có thể nhìn thấy chiếc mũi đỏ ửng và đôi mắt đẫm lệ của bạn gái.

- Dĩ nhiên là không. - Hắn lắc đầu. - Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, em cũng đừng nghĩ vậy.

- Steven đã nói hai người rất đẹp đôi. - Tịch Dạ mếu máo. - Nếu không phải vì hiểu lầm, hai người đã chẳng phải chia ra rồi.- Sư huynh nói thế sao? - Thiên Hùng nổi nóng. - Anh ấy muốn tự tổn thương bản thân mình cũng được, nhưng sao nói như vậy với em. Chuyện quá khứ thì không có “nếu như” với “phải chăng”. Nếu cứ tiếc nuối việc cũ, sao chúng ta tiếp tục bước tiếp được. Tịch Dạ, em là hiện tại của anh, là người duy nhất không ai thay thế được. Đừng lo lắng về điều đó nữa nha em.

Hắn cố vươn tay đến bên Tịch Dạ. Thấy nàng không còn phản ứng tiêu cực nữa, Thiên Hùng mới vội vàng ôm chầm lấy bạn gái. Cũng như người vừa mới chiếm được bảo vật vô giá nhất thế gian, hắn trân trọng nâng niu nàng, yêu quý nhưng không dám mạnh tay siết chặt.

- Em lo lắng về sự chia ly sao? - Thiên Hùng vỗ về nàng. - Không bao giờ có chuyện đó đâu.

- Sẽ có! - Tịch Dạ cãi lại. - Con người ta gặp nhau là để chia ly mà.

- Ai nói với em điều đó thì y là kẻ ngốc. Sống là ở hiện tại, không phải để lo lắng chuyện tương lai xa xôi.

Đột nhiên người trong lòng hắn run lên một chút. Nàng đã hiểu được cái triết lý “không vướng quá khứ, chẳng màng tương lai” của Thiên Hùng rồi. Bây giờ Tịch Dạ đâu phải đứa bé Cô Phương Huyền mười năm về trước. Bóng ma quá khứ đã làm khổ nàng cũng nên chìm vào dĩ vãng cho rồi. Tịch Dạ khóc, không nức nở mà như muốn giải thoát hết cảm xúc. Bây giờ nàng đã đủ mạnh mẽ rồi, có lẽ sẽ chống lại được định mệnh của mình.

- Việc gì nữa thế? - Hắn ghì chặt người yêu bé nhỏ vào lòng.

- Gặp được anh là điều may mắn nhất đời em. - Tịch Dạ thổ lộ trong nước mắt. - Có rất nhiều điều đã xảy ra, nhưng chỉ có anh mới nói được những câu khiến em nhìn thấy được con đường trong bóng tối.

- Bởi anh là Anh Hùng. Khi mỹ nhân gặp nạn, anh sẽ đến cứu nàng ngay lập tức. - Hắn hài hước trả lời.

- Đúng vậy, anh hùng chắc chắn sẽ đánh bại được quái vật để cứu công chúa.

- Vậy nương tử à, nói cho vi phu biết đã xảy ra việc gì đi?

Chưa bao giờ hắn cảm thấy cần thiết phải tìm hiểu về quá khứ của nàng đến vậy. Thiên Hùng muốn Tịch Dạ tin tưởng mình, kiên nhẫn chờ đợi ngày nàng mở lòng, nói ra hết sự thật. Nhưng cũng như cuộc sống của Tịch Dạ, nàng có xu hướng tự giam mình trong thế giới khép kín. Nếu hắn không chủ động tiến vào, chắc chẳng bao giờ có thể giúp Tịch Dạ bước ra bên ngoài.

- Anh có nghĩ em kỳ quặc không? - Đột nhiên Tịch Dạ hỏi ngược lại.

- Con người sinh ra vốn đã là những cá thể hoàn toàn khác biệt, không ai giống ai. Vì vậy, chẳng kẻ nào được quyền nói rằng người khác kỳ quặc hơn mình. - Thiên Hùng triết lý, nhằm tránh né câu trả lời.

- Em đã từng ở trong viện tâm thần. Nhưng không phải vì em điên đâu. - Nàng thổ lộ trong vẻ hốt hoảng. - Em chỉ đến gặp bác sĩ, để họ giúp đỡ em tốt hơn thôi.- Đúng vậy, bác sĩ giúp người ta tốt hơn. - Thiên Hùng gật gù. - Em vào đó khi nào?

- Sáu năm trước, sau khi em đã nhốt mình trong phòng được bốn năm.

Hắn thở dài, kéo Tịch Dạ ngồi bệt xuống lề đường để có thể thoải mái hơn khi kể chuyện. “Tâm bệnh cần có tâm dược trị”. Được nàng tin tưởng, đó là bước đầu tiên để có thể bước vào cuộc đời của Tịch Dạ. Thiên Hùng không chỉ khao khát nàng, mà còn muốn sở hữu cả cuộc đời của người yêu. Hắn không muốn nàng tiếp tục khủng hoảng vì những chuyện cũ kỹ nữa. Tịch Dạ bây giờ phải vui sống vì Thiên Hùng.

^_^

Ngày xưa, khi xuất hiện một đứa bé khác biệt, người ta gọi nó là thần đồng. Cô Phương Huyền được phát hiện có khả năng giải toán, và làm việc với những thuật số phức tạp khi còn rất nhỏ. Nàng được đưa vào trung tâm huấn luyện đặc biệt cấp quốc gia, tập trung phát triển khả năng toán học của mình, tránh xa hết những thứ phức tạp trong cuộc sống. Đó là một cuộc đời rất cô độc.

Trong trung tâm có rất nhiều người, nhưng không phải ai cũng là bạn của nàng. Họ là thầy giáo, huấn viện viên, bảo mẫu và các nhà khoa học lớn khác. Phương Huyền không chỉ là bảo vật mà còn là đối tượng nghiên cứu. Họ bắt nàng lao động trí não cực lực, đồng thời tham gia những thí nghiệm về sự hoạt động thể chất.

Đầu của nàng được scan quét liên tục, những điện tích được đính vào trán rồi cả những loại thuốc gây ức chế hoặc hưng phấn quá độ. Người ta bảo rằng những việc làm này nhằm để giúp đỡ loài người có cuộc sống tốt đẹp hơn. Phương Huyền còn quá nhỏ và người nhà của nàng không ở đó để can thiệp. Có lẽ nàng đã bị gia đình bán cho chính phủ mất rồi.

Khủng hoảng là điều dễ dàng xuất hiện.

Người ta cho nàng gặp bạn, đó là một đối tượng nghiên cứu khác ở khu B. Cậu ta lớn hơn Phương Huyền vài tuổi, bộ dáng gầy gò, đôi mắt trũng sâu và u ám cùng cực. Càng sống lâu trong trung tâm nghiên cứu, họ càng được nuôi dưỡng trở thành những kẻ lập dị. Lần đầu tiên Phương Huyền không cảm thấy khác biệt, vì có người hiểu được nàng đang làm gì với những số i.

Nhận thấy tình trạng căng thẳng được giảm bớt sau những buổi “giao lưu” như thế, quản lý khu A và khu B thường xuyên để họ gặp nhau mỗi tuần. Dĩ nhiên nơi “hẹn hò” cũng là một phòng nghiên cứu với đầy đủ các thiết bị quan sát và quản lý đứng bên ngoài. Mà họ cũng chẳng nói gì với nhau ngoài trừ việc cùng ghi những con số.

Phương Huyền cùng cậu bạn đã sáng tạo nên một loại mật mã mới. Khi người ta tưởng rằng bọn họ làm toán thì cả hai lại đang âm thầm trao đổi với nhau.

“Hôm nay cậu thế nào?”

“Loại thuốc màu xanh ư? Tớ đã thử rồi, mùi vị nó thật khủng khiếp.”

“Phòng tớ có cửa sổ hướng ra một khu vườn cây.”

“Họ ngăn chặn không để chúng ta tiếp xúc với bên ngoài.”

“Cậu nghĩ gia đình còn nhớ chúng ta chứ?”

“Không, không cách gì trốn được đâu, trừ phi mình mạnh hơn họ.”

B không muốn nói bất kỳ điều gì về quá khứ cũng như gia đình mình. Cậu ta đã ở nơi đây lâu hơn Phương Huyền, tâm trạng càng bị dồn nén nhiều hơn nàng. B nhận ra rằng mình càng phản ứng ít với các cuộc nghiên cứu, các nhà quản lý càng thất vọng. Cậu muốn người ta nghĩ rằng bản thân đã không thể phát triển khả năng cao hơn được nữa, dậm chân tại chỗ là phương pháp tốt nhất để chạy thoát khỏi những người này. Họ cùng thống nhất che đậy khả năng của bản thân.

Chỉ có hai người biết mình đang làm gì. Công phá những nan đề mà nhân loại phải khốn khổ đối mặt. Tất cả đều được ghi dưới dạng mật mã mà không ai trên đời có thể giải được. Mỗi thứ đều được ghi lại trong đầu bởi các loại giấy nháp sẽ bị tịch thu ngay sau mỗi lần họ gặp nhau.

Chơi khăm những kẻ đã làm khó mình là cách trả thù thật tuyệt. Phương Huyền tỏ ra ù lì, phản kháng toàn bộ mọi thứ xung quanh như B đã dặn dò. Nàng la hét, đập phá, thậm chí tấn công những người bảo mẫu. Phương Huyền đã bị cách ly đến vài lần nhằm giữ an toàn cho mọi người.

B muốn chạy trốn, vì cậu ta đã quan sát đủ để lên kế hoạch. Khu A và khu B có cấu tạo gần giống nhau, nên B muốn Phương Huyền cùng đi với mình.

“Ở đoạn cuối hành trình, không có hai người thì không qua được. Cậu sẽ đi với tớ chứ?”

Dĩ nhiên Phương Huyền gật đầu đồng ý ngay tặp lự. Tự do đã ở trước mắt rồi.

Chương 84: Đoạn cuối hành trình

Họ phải phá huỷ cái lồng nhốt này, phải đánh sập toàn bộ những rào ngăn xung quanh. Mạng nội bộ của trung tâm không kết nối ra bên ngoài, nhưng rất dễ dàng để truy cập từ bên trong. Với đối tượng số một và số hai của khu nghiên cứu, không có gì là khó khăn cả.

“Tại sao lại thêm thuật toán đó?” Nàng nghi ngờ hỏi.

“Để khiến họ bận rộn hơn.” B trả lời.

Những cánh cửa được điều khiển bởi trung tâm mở toang. Hệ thống báo cháy reo inh ỏi, nước phun ngập toàn bộ các cơ sở. Nhân viên hỗn loạn chạy thoát khỏi khu vực gặp trục trặc. Tất cả các mẫu vật đều thoát ra, vấn đề an ninh trở thành ác mộng. Nhưng chỉ có hai kẻ duy nhất trốn được khỏi trung tâm, bởi họ là chủ mưu của kế hoạch náo loạn này.

^_^

Trong lịch sử, người ta gọi đó là ngày thứ tư đen tối. Toàn bộ hệ thống mạng thế giới bị tấn công bởi chủng virus mới. Ngay cả hệ thống ngân hàng và trang web chính phủ cũng chẳng thoát khỏi cơn bệnh cảm ác liệt. Xã hội rối ren bởi bất kỳ phương tiện nào kết nối với mạng viễn thông đều bị vô hiệu hoá. Tất cả các tổ chức tin tặc đều không dám đứng ra nhận trách nhiệm vụ tấn công. Bấy nhiêu việc phiền toái đó giúp mọi người không chú ý đến náo loạn ở trung tâm nghiên cứu.

Những con quái vật thật sự đã thoát ra ngoài.

B rất thông minh và có nhiều kế hoạch. Phương Huyền chỉ đi theo giúp cậu ta hoàn thiện các thuật toán khó khăn. Đối với nàng, đó là cuộc phiêu lưu lớn chỉ có thể thấy trong mơ. Không ai có thể cản chân bọn họ, không trắc trở nào mà họ không vượt qua được.

Ngoài việc tạo ra virus, B còn muốn bẻ khoá các hàng rào an ninh khắp thế giới.

“Thuật toán này thế nào?” Cậu ta quan tâm hỏi.

“Một nan đề phức tạp, cực kỳ thú vị.” Nàng tấm tắc khen.

Đối với Phương Huyền, phá giải các chuỗi mật mã là một trò giải trí. Đối với cả thế giới, nhóm của họ là nỗi kinh hoàng.

BB là nhóm tin tặc khét tiếng nhất đương thời. Phải mất nửa năm, cảnh sát mạng mới lần ra được chỗ của hai người. Phương Huyền bị vướng lại, trong khi đó B trốn thoát mất.

“Nhớ anh đã từng nói về đoạn cuối của hành trình không? Đây chính là chỗ đó.” B cười gằn. “Nếu không có hai người, anh không thể trốn đi.”

“Tại sao bỏ em lại?” Nàng sợ hãi thét lên. “Em sẽ khai hết tất cả, cảnh sát rồi sẽ bắt được anh.”

“Trong những đợt tấn công đó luôn có một chuỗi mã chữ ký của em, baby à. Ngay từ đầu, em đã là lá chắn để anh trốn thoát.”
“Đồ khốn, anh chỉ muốn lợi dụng tôi sao? Vậy mà tôi luôn tin anh, còn thầm cảm tạ ông trời vì cho mình được gặp anh.”

“Gặp gỡ là để chia ly, cuộc đời vốn như thế.”

Đó là lần cuối cùng Phương Huyền nói chuyện với B. Nàng bị bắt khi chưa mười bốn tuổi nên được miễn truy tố mọi trách nhiệm hình sự. Gia đình họ Cô đã thắng kiện trong cuộc tranh chấp đòi quyền nuôi dưỡng Phương Huyền. Trung tâm nghiên cứu của chính phủ âm thầm bị dẹp bỏ vì vụ bê bối thí nghiệm trên cơ thể trẻ em.

Dĩ nhiên Phương Huyền khó lòng hoà nhập với cuộc sống bình thường. Nàng tự nhốt mình trong phòng, tránh xa toàn bộ thế giới còn lại. Lực lượng an ninh vẫn âm thầm theo dõi từng đường đi nước bước của nàng, cảnh giác từng hành động của Phương Huyền. Nhưng dường như bốn năm trở thành một hikikomori đã giúp nàng lấy được lòng tin với các cơ quan chính phủ.

Đến khi mười tám tuổi, nàng bị đuổi khỏi nhà mình, tiến vào trại tâm thần. Để tránh cuộc sống bị giam cầm, Phương Huyền bắt buộc phải tiến bộ. Nàng uống thuốc, tâm sự với các bác sĩ về những khó khăn mà mình đã gặp. Sau đó nàng nhận được sự giúp đỡ từ quỹ từ thiện Thành Gia, để tiến hành học nghề tái hoà nhập cộng đồng. Chỉ cần một năm Phương Huyền đã có thể hoàn thành xong chương trình kỹ sư công nghệ thông tin. Nàng đến làm việc cho công ty Võ Lâm, nơi chứa chấp những kẻ tài năng nhưng không kém phần tự kỷ. Và đây là lúc cuộc đời thứ hai của nàng bắt đầu, với cái tên mới Tịch Dạ.

Nàng chẳng bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình bước ra đường nói chuyện với người lạ. Võ Lâm cho nàng một thế giới an toàn để nương nhờ và tự kiếm sống nuôi thân. Tịch Dạ phụ tránh mảng lập trình, kiêm nhiệm thêm chức vụ giám sát của trò chơi trực tuyến lớn nhất thế giới. Nàng quen biết nhiều người, nhưng chưa từng gặp họ thật sự bao giờ.

Cho đến ngày công ty náo động vì giám đốc ngất tại văn phòng. Mọi người có mặt lúc đó kéo nhau đưa Chân Phương vào bệnh viện Chợ Ruộng. Nàng đã may mắn gặp được phu quân trong game của mình ở nơi hắn làm việc. Lần đầu tiên Tịch Dạ quan tâm một người, muốn nói chuyện với hắn đến vậy.

“Thiên Hùng.” Hai tiếng đó tự động bật ra khỏi môi nàng. Khi nghe hắn gọi “Tịch Dạ”, chưa bao giờ nàng sung sướng hơn thế. Cứ như ánh trăng vừa ló dạng khỏi mây đen, cứ như cơn mưa rào đầu hạ tưới mát cho mặt đất. Đã nhiều lần ngắm nhìn khuôn mặt Thiên Hùng qua ảnh đại diện trong tài khoản, nhưng họ chưa từng được ở gần nhau thế này. Đã lâu lắm rồi Tịch Dạ mới cảm thấy hạnh phúc.

Rốt cuộc bóng đêm cô liêu cũng có chút ánh sáng xuất hiện. Rốt cuộc cũng có người khiến nàng cảm thấy ấm áp tự đáy lòng.
^_^

Nghe Tịch Dạ tâm sự hết những biến cố trong cuộc đời, Thiên Hùng thật sự rất kinh ngạc. “Ngày thứ tư đen tối” là sự kiện đình đám diễn ra hơn mười năm trước. Khi hắn còn là một thằng nhóc cấp hai chỉ biết đánh nhau giành kẹo thì nàng đã làm ra những việc kinh khủng chấn động thế giới rồi. Hắn bối rối, cảm thấy hơi sốc về câu chuyện đời nàng. Tịch Dạ là người đến từ thế giới xa xôi hơn Thiên Hùng tưởng.

Nhưng như vậy thì có làm sao, chẳng phải bây giờ nàng đang ở trong vòng tay hắn à? Dù trước đó Phương Huyền là ai, bây giờ bạn gái của Thiên Hùng vẫn là nàng. Đêm đen tịch mịch, nàng đã phải chịu đựng sự cô độc biết bao lâu rồi?

- Đừng sợ, đã có anh ở bên em! - Hắn thì thầm vào tai bạn gái.

Tịch Dạ bật khóc. Nàng không còn sợ hãi nữa, mà chỉ khóc vì hạnh phúc. Cuối cùng anh hùng đã xuất hiện, đưa tay kéo nàng khỏi hố sâu tăm tối. Thì ra sự chờ đời của nàng không hề uổng phí.

- Đừng rời xa em.

- Không bao giờ! - Hắn hứa chắc.

^_^

Trung tuần tháng mười hai, sự kiện “Cửu long tranh châu” đã đi được một nửa quãng đường. Trần vương xuất hiện trở lại cùng lúc với tuyên bố sát nhập của Mai quốc. Mọi người đồn rằng Lam Tố Tố chắc phải “đi đêm” gì đó với Mai vương để nhẹ nhàng chiếm được hai quốc kỳ. Nhưng Thiên Hùng đoán rằng Quỷ Giới là lý do chính xác nhất để thuyết phục vị quốc vương này.

Hiện nay phe Trần đang nắm trong tay bốn lá quốc kỳ, tạm thời dẫn đầu cuộc đua đến ngai vị Sử Định hoàng đế. Dương bị Nguyễn thu phục, như vậy chỉ còn bốn quốc gia tranh đấu trong chặng đường còn lại. Tuy nhiên, lực lượng tự do không thuộc phe phái nào đã có quân số lên đến mấy ngàn nhân vật. Họ tạo nên một thế lực đáng gờm mà bốn vị quốc vương kia đều phải dè chừng.

Đứng đầu trong giới phi chính phủ không thể không kể đến gia tộc Bách Thắng. Trong những cuộc đoàn chiến, thế trận của Bách Thắng luôn giúp họ giành phần áp đảo. Các bang phái khác luôn lấy Bách Thắng làm mục tiêu học tập. Tuỳ thuộc vào số lượng thành viên tham gia mà mỗi gia tộc sáng tạo ra những trận đồ thích hợp cho riêng mình. Nhất gia, nhị trang, tam bang, tứ sơn, ngũ môn. Mười lăm trường phái, hơn một trăm nghề nghiệp khác nhau. Với lớp nhân vật đông đảo như vậy, thử hỏi có thể lập được biết bao nhiêu trận pháp. Nghệ thuật đoàn chiến đã khiến việc đánh nhau có tổ chức được nâng lên một tầm cao mới. Phong cách độc lai độc vãn như Lam Y bây giờ đã là chuyện quá khứ. Muốn thành hảo hán, nhất định phải tham gia vào đoàn hội.

Sự thật đã chứng minh, dù Lê quốc nằm ở trung thâm Thần Châu, bị các nước lăm le dòm ngó, nhưng chưa bao giờ là mục tiêu dễ triệt hạ. Một phần nhờ tài lực vững mạnh, tinh thần đoàn kết cao, còn lại nhờ nhiều vào nghệ thuật tổ chức đội nhóm. Mà tổ sư khai phá môn này không ai khác chính là Anh Hùng.

Có Hồng Phấn, Lam Y chưa bao giờ nhường nhịn. Dù đã bị Chân Phương khuất phục, nhưng Lam Tố Tố vẫn không bỏ qua việc tấn công Lê quốc. Tình là tình, mà đại nghiệp là đại nghiệp. Trên chiến trường không kể bà con, thân thích. Đánh nhau mà giành phần thắng do được nhường nhịn thì mấy ai vui nổi. Đây chính là hai mặt của cuộc sống, là sự kết nối giữa thực và ảo. Con người ta ngoài đời và con người ta trong game dù có trái ngược thì vẫn là bản thân ta.

^_^

Lần tiến công vào hang thần biển thứ hai trăm lẻ năm, Anh Hùng không còn bị kẻ gác cổng làm khó nữa. Câu trả lời rất đơn giản, “Nhập gia tuỳ tục”, đứng dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu. Hình như hắn chuẩn bị lấy được món đầu tiên trong bộ chí tôn Võ Lâm Ngũ đại kỳ bảo rồi.

Chương 85: Mob và boob

Khi nàng là người của bóng tối, hắn đã muốn nhuộm đen bản thân. Ý nghĩ kỳ quái đó nảy ra trong đầu, khiến Thiên Hùng phải tự cười cợt mình. Lúc yêu người ta sẽ thay đổi, không thể giữ những cố chấp ban đầu được nữa. Để được ở cạnh nàng, Thiên Hùng có thể đánh đổi rất nhiều thứ hơn nữa. Hắn phải làm sao để xứng với Tịch Dạ đây?

Từ những suy nghĩ bất chợt như thế, hắn lại liên tưởng đến Võ Lâm Truyền Thuyết. Khi đâm đầu vào ngõ cụt, người chơi cần phải tự thay đổi bản thân. Có những thứ cố định như tên tài khoản, lớp nhân vật, và nghề nghiệp ... Còn lại, nhân sĩ giang hồ có thể thay đổi bản thân bất cứ lúc nào.

Để phân phối lại tư chất, người chơi có thể sử dụng Tái Sinh phù. Để thay đổi thuộc tính, chỉ cần đến gặp thầy tướng số Bán Nhật Tiên hỏi chuyện. Lúc gia nhập Võ Lâm, thuộc tính mặc định của Anh Hùng là Kim. Nay hắn dùng chín trăm lượng vàng để đổi bản thân thành Thuỷ.

Kentucky giãy dụa khi thuộc tính của chủ nhân đột nhiên tương khắc dữ dội với sủng vật. Dực Hoả phượng là linh vật chí tôn, ở trạng mãn cấp đã phát triển tối đa năng lực. So với Anh Hùng, nó còn mạnh hơn gấp ba lần. Tuy nhiên, quyết định lần này của chủ nhân đã khiến tất cả các chỉ số của Kentucky bị sụt giảm còn phân nửa. Trong bảng đỉnh cấp linh thú, tên Kentucky bị tuột tới vị trí ngoài một trăm.

Hành động của hắn chẳng khác nào tự cắt đi vây cánh. Anh Hùng ra ngoài thành, đánh nhau với mob, thấy bản thân mình yếu hẳn đi. Các chỉ số hỗ trợ do sủng vật cung cấp hoàn toàn sụt giảm. Có phải hắn đã quyết định sai lầm? Mất đi số tiền lớn, còn khiến bản thân thành kẻ yếu ớt. “Thực tế sẽ trả lời cho ta biết điều này có đáng không?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Các thành viên của Bách Thắng, chúng ta lại đi công phá hang Long Vương thôi.”

Đúng giờ đã hẹn, cả nhóm tụ hội tại làng Thuận Hải. Bọn họ gia nhập đội do Anh Hùng cầm key, sau đó chờ Thuỷ Mạc buff trạng thái cho mọi người. Đây là lần thứ hai trăm lẻ năm họ khiêu chiến hang Long Vương. Tất cả đều có tâm trạng thoải mái, không còn căng thẳng như trước. Bởi họ biết đi vào hang sẽ đụng độ cái gì. Quái vật giữ cửa Thuỷ Nhược Lung Linh lần nào cũng quét họ văng ra như quét rác.

Sợ thì không sợ mà chỉ có ấm ức. Dù sao gia tộc Bách Thắng cũng là một bang phái nổi danh trên giang hồ, vậy mà không làm gì được con quái vật đầu đội tảo xanh kia. Cơ thể nó là nước biển, công kích bằng đòn vật lý hoàn toàn vô dụng. Trước giờ chỉ có Thuỷ Mạc dùng hình chú và Yêu Cái đẹp dùng sủng vật là đụng chạm được tới Thuỷ Nhược Lung Linh mà thôi.

Sau khi lội qua vùng biển cạn, họ chui vào được trong hang Long Vương. Mặt đất đầy đá sỏi nhấp nhô, vô cùng trơn trượt do rong rêu bám đầy. Vách đá đen xù xì, càng vào trong càng thêm u tối. Gió biển thổi qua, mang đến những âm thanh u u đáng sợ của hang động đặc biệt này. Qua khỏi một khúc cua, quái vật tảo xanh xuất hiện. Nó như một chiếc bánh puding khổng lồ trang trí thêm đống nùi giẻ trên đầu.

Bách Thắng bang rất quen thuộc với nó, Thuỷ Nhược Lung Linh cũng chẳng thèm càu nhàu đe doạ dài dòng. Một dòng sóng mạnh dữ đội ập tới, đánh phủ đầu những kẻ mạo phạm nơi ở của thần thánh. Mọi người chưa làm gì, chỉ số máu đỏ đã lũ lượt kéo nhau bỏ đi.

Anh Hùng mừng rỡ phát hiện bản thân bị thương không đáng kể. Đòn tấn công cùng thuộc tính với người chơi không thể lấy nhiều hơn năm trăm điểm. Với lợi thế này, Anh Hùng có thể giằng co với Thuỷ Nhược Lung Linh suốt cả ngày.

[Nhóm] Anh Hùng: “Hạng Mộc trận, do tôi đứng đầu.”

Mọi người lao nhao phản đối, bởi Hạng Mộc trận là đội hình công thành, vốn lấy Coffe Đại Sư làm mũi thương. Kẻ có chỉ số phòng thủ thấp như y sư, dù là sức tấn công hay tốc độ đều không thể so sánh được với kỵ sĩ.

[Nhóm] Anh Hùng: “Làm đi, tôi đã có cách.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thiếp tin chàng.”Nàng ngay lập tức đứng vào sau lưng Anh Hùng.

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Đệ nghe theo lời huynh. Trước giờ đại ca lúc nào cũng phát hiện ra đối sách tốt.”

[Nhóm] Lôi Chấn: “Dù sao chúng ta cũng bế tắt. Nên thử nghiệm thêm nhiều phương án.”

Sau đó mọi người nhanh chóng xếp thẳng thành hàng. Đã đến lượt tấn công của Thuỷ Nhược Lung Linh, sóng thần liền dồn dập ập tới. Anh Hùng dùng hết nội lực, tung ra tuyệt chiêu phòng thủ mạnh nhất của y sư, Phong Văn Vô Hữu. Tuy không đủ điểm kinh nghiệm để học toàn bộ chiêu thức Trường Sinh Trang, nhưng Phong Văn Vô Hữu của Anh Hùng cũng hoàn thành xong mức đầu tiên rồi.

Mọi người sững sờ nhìn số bốn trăm ba mươi hai màu đỏ bay trên đầu. Một chiêu khủng khiếp như vậy mà Anh Hùng chỉ mất từng đó máu. Do có hắn chắn phía trước, ai nấy cũng chỉ sây xát nhẹ. Cả hội vỡ oà ra sung sướng, bởi họ đã thoát khỏi tình trạng bị đánh bầm dập tan nát như mọi khi.

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Đã đến thời khắc chúng ta phản công rồi.”

Gần một chục chiêu thức đồng loại bổ xuống đầu Thuỷ Nhược Lung Linh, vô dụng hay hữu dụng cũng nhất quyết phải xin được tí huyết từ kẻ địch. Những con boss lính canh đều sở hữu lượng máu khủng mới có thể ra trấn cửa. Bước chuyển biến đột ngột thế này khiến tâm trạng các thành viên hưng phấn cực độ. Họ có thể đánh nhau với Thuỷ Nhược Lung Linh một ngày một đêm cũng không sờn lòng.

[Nhóm] Nguy Hiểm: “Quyết diệt tảo biển.”
Gia tộc Bách Thắng cũng đồng loạt hô vang khẩu hiệu mới. Đánh nhau không nhờ cơ bắp mà phải luận khí thế. Có được yếu tố “nhân hoà”, thậm chí còn khuất phục được “thiên, địa”.

[Nhóm] Bá Đạo: “Mi chỉ là cơn sóng nhỏ mà muốn lật đổ thuyền lớn của chúng ta sao?”

Xem ra kết cục trận chiến này đã được quyết định.

^_^

“Cái gì???”

Có lẽ tâm trạng mọi người đều nhất loạt gào thét lên như thế. Tiêu diệt được một Thuỷ Nhược Lung Linh, thì lại xuất hiện thêm tiếp hai con. Trong hang Long Vương, Thuỷ Nhược Lung Linh chỉ là mob chứ không phải boss. Họ đã hoàn toàn sai lầm khi coi thường độ khó của hành trình truy tìm Ngũ Đại Kỳ Bảo. Quái vật trên đường còn mạnh hơn boss thế giới. Cửa vào lại rất khó phát hiện, chả trách gì tới nay chưa ai đoạt được Võ Lâm Chí Bảo.

“Thật muốn khóc nhưng nước mắt chẳng thể chảy ra.”

Kết quả, toàn đội bị diệt, thân xác bị nước biển quét ra cửa hang. Mỗi đội chỉ được thách đấu phụ bản hang Long Vương một lần trong ngày. Tuy nhiên, chỉ cần thay đổi thành viên, họ đã đạt tiêu chuẩn đội ngũ mới. Theo quy ước, lần này đến lượt Lôi Chấn nghỉ, lần sau sẽ đến phiên Coffe Đại Sư ra cho Lôi Chấn vào.

Với chín thành viên, bọn họ có thể thách đấu mấy chục lần cũng được. Tuy nhiên, nếu số thành viên dưới bảy người, thì không đủ sức mạnh để tiêu diệt một con Thuỷ Nhược Lung Linh. Ngày hôm đó bọn họ đã đạt được bước tiến mới, nhưng lại tiếp tục vấp ngã ở rào cản kế tiếp. Muốn lấy Ngũ Đại Kỳ Bảo hoàn toàn không phải là việc dễ dàng.

Hết giờ chơi, cả bọn đành chia tay nhau, rã đoàn. Bách Thắng bang chỉ tập hợp vào khoảng từ bảy giờ đến chín giờ tối. Thời gian còn lại ai làm việc nấy. Điều này vừa đảm bảo tính đoàn kết, nhưng vẫn giữ cho các thành viên có được sự riêng tư tối thiểu. Ai thích làm nhiệm vụ tuần hoàn, ai thích đi kiếm tiền, hẹn hò ... thì không bị trách nhiệm đội nhóm trói buộc. Đơn cử như nhóm thanh niên anh tuấn Nguy Hiểm, Bá Đạo, Lôi Chấn ... còn phải dành thời gian để đi tìm nương tử cho mình.

Nhóm “người lớn” như Anh Hùng, Hồng Phấn thì phải đi ngủ sớm. Hôm sau họ còn đi làm, không thể thức khuya cày cấy giống bọn Coffe Đại Sư. Nếu chơi game mà kiếm được tiền như Tịch Dạ thì tốt quá. Nhưng Thiên Hùng là bác sĩ, hắn không thể vô trách nhiệm tới mức đến bệnh viện trong trạng thái lơ mơ buồn ngủ. Thiên Hùng chào từ biệt mọi người, sau đó đăng thoát ra khỏi game.

Tuy thay đổi thuộc tính khiến hắn có nhiều ưu thế hơn ở trong hang Long Vương, nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Một con mob còn đánh không xong, làm sao mơ đến việc xông qua con đường dài dằng dặc kia. Trên bản đồ, hang Long Vương vẫn còn sâu hơn nữa. Phần phía sau nằm khuất ngoài phạm vi nhìn thấy được của bản đồ.

“Thứ gì khủng khiếp hơn sẽ chờ đón ở đích cuối cùng?”

Dường như đã lơ mơ chìm vào giấc ngủ, bỗng nhiên Thiên Hùng sực tỉnh. “Đúng rồi, mình đã hiểu sai bản chất của phụ bản này ngay từ đầu.” Hắn lập tức ngồi dậy, bật máy tính lên, đăng nhập vào Võ Lâm. Đã quá nửa khuya, Thiên Hùng không muốn làm phiền người khác vì một giả thuyết chưa được kiểm chứng. Lần này Anh Hùng đơn độc xông vào hang Long Vương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau