VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Đi Tìm Ngũ Đại Kì Bào

Thời gian diễn ra sự kiện Cửu Long Tranh Châu bắt đầu từ ngày một tháng mười hai hằng năm, kết thúc vào đúng đêm giao thừa năm đó. Cũng bởi vì Võ Lâm mà số người nghỉ chơi giáng sinh, trốn tránh giao thừa đang có xu hướng tăng lên. Đặc biệt là năm nay, đội hình tam khôi của Trần quốc hứa hẹn sẽ đem lại nhiều thời khắc lịch sử. Vì vậy số người háo hức đón chờ Cửu Long Tranh Châu đã lên đến con số kỷ lục. Bất cứ ai được hỏi cũng khẳng định mình sẽ không bỏ qua sự kiện hot nhất trong năm.

Thế nhưng, trái với dự tính của giới chuyên môn, ngày khai mạc diễn ra trong không khí vô cùng trầm lắng. Chín vị quốc vương không ai phát động tấn công, mỗi người đều có suy tính riêng.

Nhóm chiếu dưới biết rằng nếu Trần quốc khởi binh thì không ai có thể chống lại sức mạnh của ba vị đỉnh cấp đại thần. Thay vì diễn cảnh ‘nồi da xáo thịt’ cho ‘ngư ông đắc lợi’, tám vị quốc vương còn lại đều kiên nhẫn chờ đợi binh biến xảy ra. Trước cướp, sau trộm. Chỉ cần Trần quốc tiến đánh một trong những quốc gia lân cận, hậu phương của họ sẽ bị tập kích ngay.

Lam Tố Tố cũng hiểu đạo lý này, vì vậy trước khi tấn công quốc gia nào, Trần quốc đều phải trù bị một đội quân thủ thành cực mạnh. Tiên phong có khả năng xuyên thủng hàng phòng ngự của ba bốn quốc gia liên minh, hậu cần dư sức chống trả đòn tập kích của nhóm linh cẩu còn lại. Cửu Long Tranh Châu không chỉ đơn thuần là cuộc đấu sức mạnh. Hỗn chiến đúng một tháng trời, đường dài mới biết ngựa hay.

Không chỉ cướp quốc kỳ chiếm đất, mục tiêu của Lam Tố Tố còn là giữ vững ưu thế vượt trội, không để xảy ra trường hợp cướp được hôm trước, hôm sau lại bị người ta đoạt lại. Lấy thêmquốc kỳ, lãnh thổ quốc gia càng mở rộng, phạm vi phòng thủ càng nhiều. Chính vì vậy,từ khi trò chơi ra đời đến nay, chưa có quốc vương nào thống nhất Thần Châu, lập nên Việt quốc.

“Sử Định hoàng đế ơi, sao ngày xưa ông làm được hay vậy? Chơi game đã khó nhường này, thực chiến thì còn gian lao đến mức nào nữa?” Lắm người bắt đầu than vãn.

Khoảng năm giờ chiều ngày hôm đó bắt đầu xảy ra các trận đụng độ lẻ tẻ. Đa số là những thành viên manh động của các quốc gia, chứ chưa có lực lượng chính nào tham chiến.

Bọn họ đang chờ gì?

Dĩ nhiên là chờ tan ca. Hết giờ học, giờ làm thì mới chơi game được chứ.Bách Thắng bang quy ước mỗi ngày chỉ gặp nhau hai tiếng vào khoảng bảy giờ đến chín giờ tối. Đó là đỉnh điểm trong ngày, đa số các phụ bản đều được khuyến mãi nhận thu nhập gấp đôi.

Phụ bản tuần hoàn được chia làm ba loại chính. Nhiều điểm kinh nghiệm, nhiều tiền hoặc thường xuyên thu được vật phẩm quý. Nhưng đối với Anh Hùng hiện nay, không gì quý hơn điểm kinh nghiệm. Thời làm đạo tặc, hắn đã thu được rất nhiều của cải. Giờ chỉ cần chờ đủ cấp là lấy ra xài, đâu phải tốn công đi thu thập như mọi người. Bán đồ trộm cướp cũng được một khoản kha khá. Vì vậy, bọn họ đương nhiên chẳng cần tiền. Thời buổi loạn lạc, sức mạnh mới là chân lý.

Tin tức từ bạn bè khắp nơi đổ về, ai nấy đều kinh ngạc khi chưa thấy trận quốc chiến nào xảy ra. Những nhóm nhân vật ưa bạo lực đã sớm không chịu đựng nổi, bèn nhận nhiệm vụ Do Thám Quân Tình để có cớ xâm nhập qua quốc gia khác. Dĩ nhiên là tại biên quan các nước đều xảy ra ẩu đả loạn xạ. Nhưng những đoàn hùng binh có mang theo chiến xa công thành thì chẳng thấy tăm hơi đâu.

Thiên Hùng vừa làm phụ bản vừa ngáp. Chẳng bỏ công hôm nay hắn về sớm, háo hức chờ đánh nhau. Mỗi ngày đều hy sinh giờ nghỉ trưa để luyện cấp, bây giờ Thiên Hùng đang sụt cân thấy rõ. Ăn uống qua loa, ngủ không đủ giấc, công việc căng thẳng là những nguyên nhân hàng đầu khiến sức khoẻ hư hao. Đã có “tiền án” nhập viện do tuột đường huyết, nhưng thân là bác sĩ như Thiên Hùng lại không biết tự chăm sóc bản thân. Ai như thằng Quý, vừa hết hè nó đã mập ù như cái lu, có lẽ cân nặng đã gấp đôi Thiên Hùng. Một người làm mờ mắt, thân hình còm cõi như hoàng tử phim truyền hình. Một người hết ăn rồi nằm, suốt ngày chỉ ôm máy tính như con heo chờ xuất chuồng.

Nhóm bọn họ đều tham gia vào đội cứu viện chống Trần, vì vậy bắt đầu từ hôm nay các thành viênBách Thắng bang sẽ thay phiên nhau canh gác 24/24. Bất cứ giờ nào mà Trần quốc phát động chiến tranh, sẽ có ngay người của đội cứu viện nhảy vào phá hoại. Mới ngày đầu tiên, không nên hao phí nhân lực. Thiên Hùng làm qua loa vài phụ bản rồi offline ngay.

Hắn tranh thủ thời gian hiếm hoi đi ngủ sớm. Để đưa nhân vật Anh Hùng bước vào đoạn đầu của hạ kỳ là cả một quá trình ép xác khổ luyện. Bắt đầu chơi game từ tháng sáu, mất cả nửa năm trời hắn mới đạt được cấp 182. Một phần do chơi gà giai đoạn đầu, một phần do chết thường xuyên nên đã mất khá nhiều điểm kinh nghiệm. Trận tẩy cấp bên bờ Thái hồ cũng là một kỷ niệm đáng nhớ. Nếu không có lần đó, chắc hắn cũng mon men đến đoạn giữa của hạ kỳ rồi.“Đến bao giờ mới tới cấp đại thần như Lam Y đây?” Hắn vẩn vơ nhìn lên trần nhà.

Đã một tháng trời Thiên Hùng không đi qua khoa ngoại thần kinh. Có mấy lần huynh đệ chạm mặt trong phòng mổ, nhưng ngoài vấn đề chuyên môn thì không trao đổi gì khác. Làm việc cùng bệnh viện lâu nay, hắn biết dr. Wilson không phải là kẻ háo danh. Bởi cơ bản Steven đã quá dư thừa tiếng tăm rồi.

“Bảo vật của khoa ngoại thần kinh mà còn thèm một danh hiệu hão huyền trong game sao?” Thiên Hùng gãi gãi đầu. “Kể cả Ngô Gia Tam Thiếu nữa, hiện nay cậu ta đã trở thành một thần tượng nổi tiếng trong giới trẻ. Vừa mới ra mắt album, lại nhận được lời mời tham gia đóng phim, vì sao còn phải bận tâm đến GO? Nếu muốn nghỉ chơi thì đừng đăng nhập nữa, việc quái gì phải tốn công tốn sức kết thúc Võ Lâm?”

Hắn tiếp tục đắn đo về những điều mà Tịch Dạ đã kể. Nhà thiết kế game bảo rằng Võ Lâm còn ẩn chứa rất nhiều bí mật mà người ta chưa khám phá hết. Lẽ nào một trong những bí mật đó đã lôi kéo ba vị đỉnh cấp đại thần đồng lòng thống nhất giang hồ?

Cũng đúng thôi,trước giờ những điều bí ẩn mà Thiên Hùng đã khám phá ra, cái nào chẳng khiến cả thiên hạ mắt tròn mắt dẹp. Nào là tai thỏ cộng đạo tặc ra bách thắng thần thâu, nào là bản đồ ngũ đại kỳ bảo với lối vào Tiên Nhân thôn. Đến bây giờ là tuyệt chiêu cộng hưởngcao cấp Bách Thắng trận. Sơn Bản Miyaki đúng là một thiên tài trong lĩnh vực thiết kế. Nếu tiếp tục nghĩ theo lối mòn thông thường, sẽ không bao giờ chiến thắng được trò chơi mà ông ta đã tạo ra.

Những bí mật kéo theo nhiều bí mật khác. Thiên Hùng quyết định sẽ sử dụng thời gian yên bình trước cơn bão lớn để khám phá thế giới. Biết đâu hắn tìm ra được bí kiếp xoay chuyển càn khôn, lập lại trật tự trong thiên hạ. Đã chơi đến cấp độ này, bất cứ ai cũng có ước mơ đại công cáo thành, lưu danh sử sách. Thiên Hùng không ngoại lệ, hắn muốn cái tên Anh Hùng sẽ trở thành huyền thoại trong giới Võ Lâm.

Hiện nay, trong tay hắn chỉ có một manh mối dẫn đến bí mật chưa ai khám phá nổi. Thiên Hùng in bản đồ Ngũ đại kỳ bảo ra, rồi so sánh với bản đồ thế giới. Có hai vị trí mà hắn đã biết là tháp Thiên Đường ở Lê quốc và làng Thuận Hải ở Nguyễn quốc.

Tháp Thiên Đường thì khỏi hỏi. Trừ phi toàn bộ Bách Thắng bang đều là đại thần, nếu không đừng ai hòng lên đỉnh xem bảo vật. Làng Thuận Hải lại khác. Lần trước do bận làm nhiệm vụ nên Anh Hùng chưa kịp ghé qua,nhưng hắn đã xem giới thiệu của hệ thống rồi đây là một ngôi làng cực kỳ bình thường. Dân Nguyễn quốc vẫn thường xuyên ra vào làm nhiệm vụ chính tuyến, mà không gặp bất kỳ khó khăn nào. Xem ra Anh Hùng phải tới đó thử vận may coi sao.^_^

Ngày hôm sau, hắn rủ Tịch Dạ đi làm nhiệm vụ xuyên quốc gia Thương Vụ Liên Thành. Hai người đến Thương thành đặt lệnh mua hàng, chuyển thành thương phiếu rồi đi giao cho Thương thành ở Nguyễn quốc. Tuy là nhiệm vụ xuyên quốc gia, nhưng Thương Vụ Liên Thành không nguy hiểm mấy. Nếu xui xẻo phải lâm trận thì thương phiếu rơi mất. Còn không sẽ nhận được rất nhiều tiền từ vụ mua bán xuyên quốc gia này.

Tình hình tại các quan ải hiện nay giống như bom chờ châm ngòi nổ, cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần phát hiện người từ quốc gia khác xuất hiện, các nhân vật đang làm nhiệm vụ Thủ Vệ Quốc Thổ sẽ nhanh tay tiêu diệt ngay. Trước khi bước qua biên giới Nguyễn quốc, Anh Hùng và Tịch Dạ mua Hắc Sa Lạp đội vào. Vật phẩm này có tác dụng che dấu tung tích, người chơi khác không nhìn thấy tên quốc gia của bạn. Tuy nhiên, nó cũng có nhược điểm là bạn không thể trả đũa ngay cả khi nhân vật đang bị tấn công.

Hắc Sa Lạp và Thương Vụ Liên Thành vốn là một cặp bài trùng không thể tách rời. Cứ thấy một kẻ bí ẩn không hiệntên quốc gia là ai nấy đều biết chắc y đang làm nhiệm vụ mua bán. Những kẻ cầm thương phiếu trên tay không dám đánh nhau, nên được xếp vào loại hiền hoà nhất. Những nhân sĩ chính tông không ai đi đập bể nồi cơm của người khác. Vì vậy,những kẻ đội Hắc Sa Lạp thường bị loại khỏi danh sách cần diệt trừ.

Anh Hùng vừa xuất hiện ở quan ải Nguyễn quốc đã có vài cao thủ lấp lánh thần khí nhào tới. Nhưng phát hiện hai người đang làm thương vụ, chẳng biết có phải thành viên phe ta trở về nhà hay không, nên họ không tấn công. Hắn và nương tử nhanh chóng nhảy lên sủng vật chạy mất,sợ bọn người kia nhìn lâu chướng mắt, nổi điên PK thì mất tiền mua thương phiếu làm sao.

Theo bản đồ, họ đi sâu về phía nam, đến tận một làng chài ven biển. Thuận Hải nằm trong vịnh nước sâu nên nghề đánh bắt cá rất phát triển. Nơi đây là làng của hệ thống, chuyên dành cho nhân vật làm nhiệm vụ chính tuyến. Tịch Dạ và Anh Hùng đi một vòng quanh làng,tìm kiếm những manh mối khả dĩ dẫn đến kỳ bảo.

[Mật] Tịch Dạ: “Một nơi rất bình thường.”

[Mật] Anh Hùng: “Bản đồ chỉ đến đây thì nhất định sẽ có báu vật. Mấy Mảnh Vải được giao cho cấp tông sư mạnh nhất của tháp Thiên Đường thì không phải giỡn chơi được. Đi thêm vài vòng nữa xem.”

Rốt cuộc,họ chạy mấy vòng quanh làng, vẫn không phát hiện ra điều gì đặc biệt. Hai người chuyển sang nói chuyện với NPC hòng tìm thêm chỉ dẫn. Nhưng ngoài những đoạn hội thoại lặp đi lặp lại, không có tuỳ chọn ẩn nào như hồi làm phụ bản Phật Quang Phổ Chiếu. Mất hai tiếng đồng hồ vô ích, phu thê bọn họ về Thương thành giao phiếu lấy tiền. Một ngày tìm kiếm công toi, nhưng với Thiên Hùng thì chưa thấm gì. Hắn là con trâu cày bền bỉ, chuyên khám phá ra những món quà kỳ quặc từ nhiệm vụ tuần hoàn biến thái mà.

Hôm sau rồi hôm sau nữa, Anh Hùng đều lặn ngụp ở làng Thuận Hải. Hắn mạo hiểm vượt biên, chấp nhận bị bọn Thủ Vệ Quốc Thổ chặn đánh. Thậm chí khi đến địa điểm tìm kiếm, hắn còn xui xẻo đụng độ người chơi Nguyễn quốc đang làm nhiệm vụ. Vui thì họ để nhân vật đánh auto, buồn thì tấn công Anh Hùng lấy quân công.

Đi ra đi vào chán, Anh Hùng tới bờ biển đánh hải tặc. Hắn để chế độ đánh tự động tìm thêm kinh nghiệm trong lúc suy nghĩ. “Không lý nào mới bước bắt đầu mà đã cho thử thách khó vậy?” Thiên Hùng đi quanh làng, trò chuyện với NPC lần nữa. Hắn ghi lại tất cả các câu thoại, vị trí NPC, cũng như chức danh của từng người.

Cuối cùng, Thiên Hùng phát hiện ra manh mối.

Chương 72: Chiến Tranh Giai Đoạn Một

Ông cụ bên bờ biển nhắc nhở: “Đừng đi xuống nước sâu, nguy hiểm lắm.”

Người đàn ông ngồi trước căn nhà gỗ: “Ta đang đóng xe để rời khỏi làng.”

Thằng nhóc con ngồi tại góc đường: “Chơi ở đây thôi, mẹ nói sau núi có quỷ.”

Người đàn bà phơi lưới đánh cá: “Ông chồng tôi là ngư dân, mất tích trong vùng nước xoáy rồi.”

Hai người thương gia đứng trước cổng: “Làng này nổi tiếng về nghề biển, nhưng giờ điêu tàn quá.”

Bà già bên gốc cây dương: “Thần linh không còn phù hộ cho chúng ta. Đền thờ không còn ai lui tới.”

Sau khi nói chuyện với toàn bộ NPC ở làng Thuận Hải, Thiên Hùng phát hiện ra nơi đây tràn ngập không khí quỷ dị và khủng bố. Dường như mọi thứ đều rơi vào bế tắc và khó khăn. Người dân không ai vui vẻ mà chỉ toàn phiền muộn.

Lời của ông lão căn dặn không sai. Nhân vật của hắn chỉ có thể đi trong khu vực nước cạn chứ đâu bơi ra biển được. Ở làng Thuận Hải cũng chẳng có bến tàu như các khu vực sông hồ khác tại Việt quốc. Có thể nói đây là giới hạn bản đồ của trò chơi.

Ở phía đông ngôi làng có dãy núi chắn ngang, tạo thành biên giới cho khu vực. Làng Thuận Hải là một vùng đất rất nhỏ, chỉ cần đi vài vòng là có thể nhìn bao quáthết xung quanh. Người chơi ở Nguyễn quốc đến đây chủ yếu để đưa đồ, nhắn tin tức theo dòng sự kiện của nhiệm vụ chính tuyến. Các loại mob cũng chỉ có sói rừng và vài tên hải tặc đứng bên bờ biển.

Tuy nhiên, số lượng NPC ở làng này có mật độ khá đông. Hầu như ngóc ngách nào cũng thấy dân làng đứng ngồi lố nhố. Thông thường, tại trung tâm thị tứ mới có số lượng NPC phục vụ đông đến vậy. Thiên Hùng gãi cằm, cho rằng chỗ nào khác lạ hẳn phải có nguyên nhân.

Hắn loanh hoanh quanh chân núi, vạch từng bụi cây tìm lối vào phụ bản. Thiên Hùng đi dọc bờ biển, kiểm tra còn nơi nào che dấu tuỳ chọn ẩn không. Võ Lâm là một game tổng hợp, có đánh trận lớn theo dạng chiến thuật, có thượng đài giao đấu kiểu 2D cổ điển, và bình thường mọi người sẽ chơi trong môi trường nhập vai 3D.

Trong phiên bản game thế hệ mới này, người chơi được chọn góc nhìn theo ba dạng. Góc nhìn thứ nhất của nhân vật, xoay trở được trong không gian ba trăm sáu mươi độ. Góc nhìn camera ngang, thấy được toàn bộ nhân vật như một người đồng hành. Góc nhìn thứ ba từ trên cao xuống, điểm mạnh của game 3D. Thông thường, mọi người đều tuỳ chọn góc nhìn theo dạng thứ ba.

Để có thể quan sát được làng Thuận Hải tới từng chi tiết nhỏ nhất, Thiên Hùng lần lượt chuyển góc nhìn theo từng chế độ khác nhau. Trong lần thử nghiệm với góc nhìn thứ hai, hắn có thể nhìn được toàn bộ ngôi làng từ vị trí ngoài biển. Thiên Hùnggiữphím, đẩy camera xa khỏi tầm nhìn mặc định. Thế rồi hắn phát hiện dãy núi phía đông ngôi làng có hang động nằm quay ra ngoài biển. Nếu chỉ đứng trong làng, người chơi không cách gì phát hiện được chỗ này.

“Biến thái đúng là biến thái hết mức!” Tim hắn đập ầm ầm kích động. “Người ta tạo phụ bản để chiêu dụ người chơi tham dự. Ai đời cái game này có phụ bản lại đem dấu ở nơi heo hút chẳng người nào biết đến. Bộ không sợ phí phạm tài nguyên sao?”

Anh Hùng tiến ra bờ biển, đi xuống vùng nước cạn. Hắn đến gần chỗ dãy núi chắn ngang, không ngờ có thể lội qua. Nếu chỉ đến làng Thuận Hải làm nhiệm vụ, chắc không ai đi xăm xoi từng tấc đất như Thiên Hùng. Vì thế đa số mọi người đều bỏ qua lối vào hang Long Vương.[Mật] Anh Hùng: “Nương tử, mau đến làng Thuận Hải, ta có phát hiện mới.”

[Mật] Tịch Dạ: “Không kịp đâu tướng công, Trần quốc hành động rồi.”

Nghe tin này, Thiên Hùng buộc phải bỏ ngang hành trình khám phá. Dù sao cái hang cũng ở đó mấy năm rồi, hắn đâu cần sợ sợ nó mọc chân chạy đi. Đang ở quốc gia khác, người ta không thể dùng các lệnh Truyền Tống hay Hồi Thành. Vì vậy, muốn đi đâu cũng phải cưỡi sủng vật chạy hộc tốc. Nguyễn quốc ở phía Nam, Trần quốc ở phía bắc. Nếu muốn kịp thời cản bước Trần quân, hắn phải đi ngay lúc này.

Trong lúc Thiên Hùng đang chạy về phía biên quan thì những đồng đội khác cũng bắt đầu kêu réo tên hắn. Trần quân đột nhiên phát động chiến tranh vào ngày thứ năm khiến mọi người không kịp trở tay. Quốc chiến trong tháng mười hai không hạn chế giờ giấc, cũng chẳng cần đưa thư thách đấu trước. Tại sự kiện Cửu Long Tranh Châu, trường hợp mười mấy người tấn công bất ngờ màvẫn cướp được quốc kỳ không phải hiếm. Không ai có thể canh gác hai mươi bốn giờ để trông chừng cho quốc kỳcho phe mình.

Lần này Lam Tố Tố quyết định đánh Ngô quốc trước. Đây là vùng đất duy nhất chắn đường Trần quốc tiến xuống phương nam. Thiên Hùng nhìn thấy kênh thế giới bắt đầu dậy sóng. Chủ yếu bởi thành viên Ngô quốc đang mắng chửi không thương tiếc kẻ đã từng là đồng đội của mình. Đệ nhất đại thần Ngô Gia Tam Thiếu, nghe tên cũng biết là con dân của nước nào. Chẳng ngờ Lam Tố Tố một khi động binh lại chọn ngay đối thủ sừng sỏ nhất. Quốc gia từng đứng đầu thiên hạ đâu phải một con mồi dễ xơi tái. Xem ra cô nàng thuộc loại người chọn món dở ăn trước, đồ ngon dành cuối cùng.

“Có khi nào nước thứ hai bị thôn tính là Lê quốc không ta?” Thiên Hùng lo lắng. Ngô, Lê, Nguyễn là ba quốc gia nằm ngay trục xương sống Thần châu. Nếu Trần quốc chiếm vùngg này, năm quốc gia còn lại sẽ bị phân thành hai miền đông - tây, rất khó chi viện lẫn nhau.

“Bằng mọi giá không thể để mất Ngô!”

Liên minh chống Trần kéo đến nam môn kinh thành Ngô quốc, binh lính Trần quân thì tấn công từ bắc môn. Đội xâm lược đã có chuẩn bị kỹ lưỡng, đi một lần cả ngàn người. Dẫn đầu Trần quân là Lam Tố Tố cùng nhị vị đại thần Anh Thật Là Pro và Lam Y Công Tử. Ngô Gia Tam Thiếu xem ra khá khó xử trong trận chiến. Vì vậy, hắn nhận lãnh trách nhiệm thủ thành trong khi mọi người tấn công.
Lưu Tinh xa có giá trị bằng cả một toà thành,vậy mà phe nước Trần lại trang bị đến ba chiếc. Xem ra đội quân này không chỉ chiếm ưu thế về sức mạnh mà còn dư dả luôn cả tài lực. Những toà thành lân cận kinh đô Ngô quốc đều bị bỏ lơ. Phe địch tiến đánh nơi giữ quốc kỳ trong khí thế cuồng phong bão tố. Ngô quốc hỗn loạn kêu réo nhân sự tập họp. Ba ngày yên bình đã làm người ta quá lơ là.

Cũng như những trận quốc chiến mà trước đó Anh Hùng đã tham gia, hắn nhìn thấy người người kéo nhauchạy rần rần theo cùng một lộ tuyến. Thành viên mỗi quốc gia đều mang màu sắc riêng biệt trong tên của họ. Đến lúc hỗn chiến, mấy loại màu sắc này chỉ càng làm rối loạn tầm nhìn hơn. Hắn dùng chế độ ẩn nhân vật để có thể di chuyển nhanh về phía trước. Thiên Hùng liên lạc với đồng đội, tiến hành lập chế độ đoàn chiến.

Lực lượng hai phe bắt đầu đụng độ ở trạm tiền tiêu ngoài thành. Đây là đại bản doanh của lính biên phòng, hễ người chơi nước khác muốn xông vào kinh đô sẽ lập tức bị NPC bắn chết. Mỗi mũi tên của lính biên phòng mang chỉ số sát thương tương đối, nhưng liên miên bất tuyệt.Chỉ có cách đánh sập trạm tiền tiêu, NPC giữ thành mới không tiếp tục được sinh ra.

Người dân Ngô quốc đứng phía ngoài trạm, tấn công bất kỳ kẻ địch nào đến gần. Những đại thần phe Trần quốc liên tục áp sát, vừa tấn công trạm tiền tiêu vừa PKđám ngán đường. Vì lực lượng chênh lệch nên dần dần Trần quốc chiếm thế áp đảo. Trạm tiền tiêu bị đánh sập, không còn NPC đứng ra ngăn cản bước chân quân Trần.

Mọi người lập tức nhảy lên vật cưỡi, xông thẳng về phía bắc môn kinh thành. Phòng tuyến thứ nhất bị vỡ, đã đến lúc trông cậy vào lớp phòng thủ thứ hai. Thiên Hùng nhớ rõ,muốn xông vào hoàng cung phải đánh bại bốn vị tướng quân canh cửa. Ngô vương chỉ tập trung bảo vệ Đông tướng quân, cho rằng nơi đây sẽ là chỗ cuộc chiến được quyết định. Đồng minh của nước Ngô giờ này chắc cũng đã tấn công kinh thành Trần quốc rồi.

Nào ngờ đâu kênh thế giới thông báo quốc kỳ của Đinh quốc đang bị tấn công dữ dội. Thì ra Lam Tố Tố giương đông kích tây, làm ra vẻ nhắm về phía Ngô nhưng đã âm thầm để Thiếu Gia cầm quân đi đánh nước Đinh.

Thiên Hùng được bạn bè chia sẻ những đoạn video trực tiếp truyền từ mặt trận Đinh quốc. Liên minh chống Trần và toàn bộ thiên hạ đều bị Lam Tố Tố chơi xỏ. Tuy phía này có mang Lưu Tinh xa, nhưng bên kia Ngô Gia Tam Thiếu lại dẫn theo quân đội cực kỳ hùng hậu. Đinh quốc như lâu đài cát bị những cơn sóng của quân Trần đánh cho vỡ tan tác.

Theo kịch bản của liên minh, khi Ngô quốc bị tấn công, Mai quốc sẽ hỗ trợ phòng thủ, Đinh quốc dẫn quân đi đánh úp nước Trần. Nào ngờ đâu Ngô Gia Tam Thiếu lại chọn cách tấn công làm biện pháp phòng thủ. Thậm chí hắn còn tiên thủ hạ vi cường, đánh thẳng vào hoàng cung Đinh quốc nhanh hơn cả quân tiên phong.

[Nhóm] Nguy Hiểm: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Đinh quốc coi như tiêu rồi!”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Đã ở đây rồi thì quyết giữ nam môn, không thể để bọn Trần quân lấy luôn của nước Ngô.”

Thiên Hùng gõ icon nắm tay để thể hiện quyết tâm của mình. Tám người còn lại cũng đưa ra ký hiệu tương tự. Chín người như một, vậy mới phát huy được uy lực của Bách Thắng trận. Đòn cộng hưởng này chỉ dùng tốt khi đứng im phòng thủ một nơi. Trong trường hợp chạy tấn công, họ khó mà giữa được đội hình và cự ly thích hợp khi ra chiêu.

Lam Y Công Tử và Anh Thật Là Pro hợp sức tấn công từ phía bắc. Ba chiếc Lưu Tinh xa được sử dụng cho đông, tây, nam. Mỗi chiếc máy bắn đá đều do mấy chục người chơi cùng nhau kéo đi. Tuy tốc độ chậm chạp nhưng uy lực tuyệt đối xứng đáng. Một cú bắn, hoả pháo trên trời như mưa sao băng giáng xuống. Boss giữ cửa mãn cấp 200 chỉ chịu được ba cú nã đạn là bốc khói khỏi thế gian. Những kẻ chống lại quân Trần nằm chết la liệt xung quanh.

Mỗi lần có chiến tranh là công ty game lại hốt bộn tiền từ công tác hồi sinh. Những kẻ bị giết luôn nhao nhao sống lại để tiếp tục chiến đấu cho tổ quốc. Anh Hùng và Thuỷ Mạc cố giữ bản thân trong trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu càng lâu càng tốt. Họ phải đợi cho hai đòn vận khí Liên Hoàn cùng xuất hiện. Nhưng khổ nỗi, máu quá thấp thì khó lòng trụ vững chỉ sau một hit. Có mấy lần nhìn thấy Liên Hoàn, chưa kịp chọn vào thì lại anh dũng hy sinh. Chính vì vậy hắn mới gọi đây là tuyệt chiêu chưa hoàn thiện. Làm gì có thứ dễ dàng biến người ta thành vô địch tuyệt đối. Chiến thắng nào cũng được đổi từ sinh mạng muôn vạn người.

Chương 73: Chiến Tranh Giai Đoạn Hai

Nhất tướng công thành vạn cốt khô. Hơn nữa đây là quốc chiến, số lượt tử vong của nhân vật càng cao hơn những trận đấu bình thường gấp bội. Giáp cấp bao nhiêu, tương ứng với độ bền bấy nhiêu. Bộ đồ của Anh Hùng tuy là full set nhưng chỉ mới thuộc hàng Vô Khuyết. Cứ mỗi lần bị giết, nhân vật rớt điểm kinh nghiệm, còn bộ giáp sẽ mất đi độ bền. Giờ đây chỉ số phòng thủ của Anh Hùng chỉ còn bằng hàng tân thủ.

Khi để nhân vật rơi vào trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu, thì nhất thiết phải tăng cường phòng bị. Bởi máu đang thấp mà trúng tuyệt chiêu là coi như one hit one kill. Nãy giờ Anh Hùng và Thuỷ Mạc chờ mãi nhưng không thể đồng loạt phát công Liên Hoàn được. Đồng đội trong Bách Thắng bang cũng vì vậy mà bị giết oan uổng mấy lần.

Đội công thành của Trần quốc vừa đông vừa mạnh. Nhân vật nào cũng thuộc hàng hạ kỳ, chuẩn bị thành thần. Vậy mà họ còn vác theo vũ khí hạng nặng, Ngô quân bị đánh tan chắc chỉ là chuyện trong sớm chiều.

[Nhóm] Yêu Cái Đẹp: “Làm sao bây giờ, chúng ta không thể ở đây chờ mãi.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Coi bộ hôm nay sao may mắn không chiếu về hướng này rồi, mau đổi chiến thuật thôi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Hạng Mộc trận.”

Tuy Hồng Phấn Lý Chiêu Phu là bang chủ, nhưng trong đoàn chiến, Anh Hùng luôn là người quyết định chiến thuật. Bách Thắng bang cũng lấy từ biệt danh của hắn, nên Anh Hùng hẳn nhiên là thành phần nòng cốt của đội rồi. Hơn ai hết, hắn có khiếu điều binh khiển tướng, hoạch định chiến thuật. Thiên Hùng luôn phát hiện ra những điều mà người khác bỏ quên, rồi dùng lợi thế đó để chuyển bại thành thắng.

Hạng Mộc là một trong những trận pháp được đặt trên nền tảng công thành chiến. Muốn phá cửa thành, người ta thường dùng những khối gỗ lớn tống vào. Nếu coi Lưu Tinh xa là một toà thành thu nhỏ, thì Bách Thắng bang chính là khối gỗ cần thiết. Đòn tấn công này phải dùng những tay tanker hạng nặng làm hạt nhân.

Lấy kỵ sĩ Coffe Đại Sư làm tiên phong, sơn tặc Tịch Dạ và thợ săn Bá Đạo ở hai bên phải trái hỗ công. Hàng tiếp theo bao gồm đấu sĩ Lôi Chấn và chế tạo sư Hồng Phấn Lý Chiêu Phu làm xương sống của trận pháp. Nhóm tiên phong đánh dạt hết các đấu thủ Ngô quốc, mở đường cho các tanker tấn công trực tiếp vào Lưu Tinh xa. Thuỷ Mạc tạo kết giới, ngăn không cho quân chi viện trở về bảo vệ vũ khí.

Anh Hùng, cung thủ Nguy Hiểm và huấn sủng sư Yêu Cái Đẹp là bộ ba chiến đấu tầm xa. Họ vừa có thể hỗ trợ đội tiên phong, vừa tham gia tấn công Lưu Tinh xa mặc dù đang ở ngoài kết giới. Nguy Hiểm trước tiên bắn rơi người điều khiển Lưu Tinh, biến thứ vũ khí vô địch trở thành một toà thành trống. Công việc tiếp theo của Hồng Phấn và Lôi Chấn chỉ có đập phá cùng đập phá.

Hồng Phấn thuộc tính thổ, Lôi Chấn thuộc tính mộc là tương sinh, tuyệt hợp. Mặt đất vỡ toang sau đòn Bài Sơn Đảo Hải của Hồng Phấn. Lưu Tinh xa nghiêng ngửa chấn động thiệt hại không ít phần. Quyền của Lôi Chấn lại tới như yêu thần giáng thế, xé tan thành quách. Hai người đều có lối đánh chí cương, cường hãn, là một cặp phá hoại trời sinh.

Người của Trần quốc đâu ngờ có kẻ phí phạm Bàn Ti chú chỉ để tiêu diệt Lưu Tinh xa của họ. Lẽ ra sau khi hạ gục Trấn Nam tướng, mọi người phải đồng loạt chạy đến hoàng cung nhà Ngô để cướp quốc kỳ. Nhưng Lưu Tinh xa là vũ khí quan trọng, giá trị liên thành, không thể vứt bỏ được. Những đấu thủ trong nhóm hộ xa vừa mới bị giết phải lập tức hồi sinh trong vòng cấm chú để tấn công thuật sĩ. Bàn Ti chú cực hao nội lực, họ không tin liên minh chống Trần có thể duy trì được lâu. Nhưng phía Bách Thắng bang cũng đã có đối sách của họ.

Ầm một tiếng, đầu chuỳ của Trần quân đập mạnh xuống người Cự Băng Dã Nhân. Từ khi Hạng Mộc trận được triển khai, Yêu Cái Đẹp đã triệu hồi ba sủng vật có chỉ số phòng thủ cao nhất. Nhiệm vụ của y không chỉ cản đường quân Trần mà còn phải bảo vệ Thuỷ Mạc. Sau nhiều lần ráp trận, mọi người đã hoàn thiện đội hình theo từng mục đích chuyên biệt nhất. Sự đầu tư chuẩn bị kỹ càng luôn mang lại hiệu quả khiến người ta yên tâm.Thông báo quốc kỳ nước Ngô bị tấn công xuất hiện cũng là lúc tin tức Lưu Tinh xa bị hạ lan ra. Nội bộ quân Trần lập tức nhốn nháo bởi trước giờ Lưu Tinh luôn được mệnh danh là vũ khí vô địch. Một chiếc Lưu Tinh có giá trị ngang ngửa một toà thành, sức tấn công của nó cũng tương đương một đạo quân cỡ lớn. Tổn thất này kiến người chơi nước Trần lòng đau như xát muối.

Nguyên nhân quân Trần mất chiếc Lưu Tinh xa đầu tiên là bởi ngạo mạn. Họ đã quá tự tin khi cho rằng không đoàn quân nào có thể thắng được vũ khí mắc tiền. Nhưng tại nam môn, Bách Thắng bang chỉ việc hạ gục một chiếc xe không có người điều khiển. Cũng như khi mọi người tấn công quốc kỳ, nó có biết đánh trả lại đâu.

Liên minh chống Trần chưa kịp ăn mừng chiến thắng đầu tiên thì viện quân của địch thủ xuất hiện. Lẽ ra Lam Y đang ở trung tâm hoàng cung, nhưng khi nghe tin phía nam có biến, y phải đến bảo vệ ngay.

Suốt một tháng không chạm mặt, giờ gặp lại khiến người ta phải sững sờ. Không chỉ Đại Điêu được trang bị chiến giáp oai dũng, mà chủ nhân của nó cũng biến đổi kinh hồn. Lam Y Công Tử đã tiến thêm một bước dài trong giai đoạn hoàn thành thần cấp. Y cao gấp rưỡi người thường, vầng hào khí toả ra ngùn ngụt quanh người. Không còn hình ảnh một y sư phong trần thoát tục, nho nhã thanh tao. Lam Y trang bị toàn thân, chẳng khác gì thần tướng giáng thế.

Thiên Hùng click chọn vào mục tiêu, kinh ngạc khi biết sư huynh đã lên đến cấp 197. Thì ra bảng xếp hạng thế giới đã xáo trộn từ lâu mà bọn họ vẫn chưa kịp cập nhật.

Bảng thông báo nhỏ xuất hiện bên phải màn hình. “Lam Y Công Tử đang nhìn bạn đầy thách thức.” Thì ra cũng giống Thiên Hùng, Steven đang thăm dò tình hình người huynh đệ cũ. Tuy Anh Hùng đã tiến bộ rất nhiều, nhưng Lam Y vẫn đi trước hắn một quãng khá xa.

“Xem ra đâu chỉ mình siêng cày.” Thiên Hùng cười thầm trong lòng.Khi Lưu Tinh xa bị hạ, lòng quân Trận lập tức hoảng loạn. Nhưng giờ đây đại thần đã đến kịp, sĩ khí ngay lập tức được phục hồi. Nếu so sánh nhân vật với vũ khí thì có phần hơi khập khiểng. Bởi Lưu Tinh xa là vật vô tri còn Lam Y thì linh hoạt hơn nhiều. Trong một số trường hợp, y có vẻ lợi hại hơn Lưu Tinh xa gấp bội. Cũng giống như lúc này, khi bọn họ rơi vào thế hạ phong, thì Trần quân hy vọng Công Tử sẽ dẫn mình trở bại thành thắng. Dù mang Lưu Tinh xa khác đến, cũng không mừng bằng được gặp Lam Y.

[Cận] Nguy Hiểm: “Ta muốn một lần được thử cảm giác giết thần.”

Steven chưa vội động thì người của Bách Thắng bang đã ra tay trước. Một mũi tên như chớp vàng phóng thẳng đến trước mặt y. Khi gần chạm vào mục tiêu, mũi tên tách thành trăm ngàn mảnh. Tất cả dội lên người đối thủ như một cơn mưa tên.

Lam Y lập tức thu hồi sủng vật, dùng chính bản thân mình hứng đòn. Sát chiêu của Nguy Hiểm mạnh đến mức nhân vật của Steven phải lùi về một bước. Người ta thấy cả thân thể đại thần cuồng cuộn lốc xoáy, thần khí dao động mạnh khi Lam Y bắt đầu phản công.

Cuộc chiến giai đoạn hai bắt đầu.

Cũng là những chiêu Phong Tẫn, Toàn Trảm mà hắn hay sử dụng, nhưng uy lực hoàn toàn khác biệt. Lam Y xuất ra sáu chiêu, cung thủ Nguy Hiểm cấp 185 lập tức gục ngã trước khi Anh Hùng kịp Liệu Thương. Chưa từng thấy y sư nào mà khủng khiếp hơn Lam Y Công Tử. Hiện nay y đã rút cách khoảng ngắn với hai vị đồng liêu, cùng Ngô Gia Tam Thiếu và Anh Thật Là Pro tề danh đỉnh cấp 197, khó phân nhất nhì ba.

Nhân vật mạnh, trang bị khủng và phong độ cực kỳ ổn định. Nếu trước đây Steven đã bắt đầu chán game, chỉ xuất hiện cầm chừng, thì giờ này y cực kỳ hiếu thắng. Chính sự cô đơn khi bị đẩy đi khỏi Lê quốc cùng bí mật ở Trần quốc đã khiến Công Tử tiến xa đến mức này. Thậm chí người đứng hạng nhất và hạng nhì thế giới cũng chẳng ngờ có ngày mình cùng y ngang hàng xưng bá võ lâm.

Nguy Hiểm đã phạm một sai lầm, đó là tấn công Lam Y trước. Chẳng ai biết giờ đây Steven đang bực mình vì những chuyện vô lý bên ngoài. Y cần trút giận vào ai đó, không phải bạn bè cũ, chẳng phải đồng đội mới. Vừa hay có một kẻ ngạo mạng nhảy ra, thật hợp với yêu cầu của Lam Y.

Thiên Hùng không dự tính chạm mặt sư huynh sớm vậy. Theo phán đoán cuả hắn, Công Tử phải ở trong nhóm tiên phong tấn công Ngô kỳ rồi. Khi thấy người quen xuất hiện, lẽ ra Thiên Hùng phải đưa lệnh rút lui lập tức. Nhưng bị bất ngờ bởi thần thái hiên ngang của sư huynh, hắn đã chậm một bước.

Cuộc chiến bất ngờ bùng nổ khi Trần quân chứng kiến tướng quân ra tay. Trước ngày xuất chiến, Lam Tố Tố đã đưa cả ba vị đại thần mạnh nhất vào hàng ngũ thống lĩnh. Ngô Gia Tam Thiếu, Anh Thật Là Pro, Lam Y Công Tử vừa là biểu tượng của sức mạnh vừa là vũ khí bảo đảm chiến thắng. Có ba người trợ giúp, giấc mơ thống nhất Thần Châu chắc không còn bao xa.

Quân Ngô đã sớm rút về kinh hộ giá. Đứng ở Nam môn chỉ còn liên minh chống Trần và đội ngũ những người muốn trả thù cho Lưu Tinh xa. Phải biết rằng thứ vũ khí đắt tiền đó được mua bằng quốc khố và ngân lượng mà toàn dân nhà Trần đóng góp. Bách Thắng bang không chỉ hại Trần vương, mà còn đụng đến túi tiền của toàn thể người chơi nước Trần. Họ hận, muốn băm vằm đám nhiều chuyện thành trăm ngang mảnh. Anh Hùng và Bách Thắng bang lại một lần nữa bị rơi vào thế vây công.

Chương 74: Chỉ Có Thể Là Đại Thần

Đối phó với tính huống bị bao vây có thể nói là sở trường của hắn. Từ lúc bước vào Võ Lâm, Anh Hùng luôn làm mích lòng nhiều người. Bị Thần Long hội tấn công ở núi Thanh Chương, bị chủ nợ băm vằm bên bờ Thái hồ, sau đó bị thiên hạ truy sát ở thành Thịnh Thế ... Mỗi lần rơi vào hiểm cảnh, Anh Hùng lại có cơ hội tạo lập danh tiếng nhanh hơn.

Bởi hắn luôn có nhiều người bạn trung thành bên cạnh.

[Nhóm] Anh Hùng: “Bách Thắng trận.”

Hai lần triển khai, một lần thành công, một lần thất bại. Nhưng tối chiêu vẫn là tối chiêu, trong lúc hiểm nguy sinh tử không thể không lấy ra xài. Anh Hùng và Thuỷ Mạc lui vào trung tâm vòng phòng ngự. Bảy người còn lại của Bách Thắng bangsẽ bảo vệ hạt nhân trong lúc họ đưa mình vào trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu. Bởi vì có Lam Y Công Tử ra tay tất sát, nên không thể để hai thành viên phòng thủ yếu nhất tự mình chống đỡ. Hồng Phấn Lý Chiêu Phu xuất khiên, những người còn lại tựchọn vị trí của mình để có thể chắn đòn cho đồng đội.

Biến thể mới của Bách Thắng trận xuất hiện. Cái này không phải do luyện tập trước, mà đột ngột nảy sinh khi cường địch xuất hiện. Bọn họ quả nhiên là một đội ngũ đoàn kết, thông hiểu lẫn nhau.

Vị trí phòng thủ của Nguy Hiểm bị tấn công đầu tiên. Tuy hắn là nhân vật chuyên đánh tầm xa, đứng sau lưng Anh Hùng nhưng vẫn là mục tiêu mà Lam Y đã chọn. Ngày hôm nay nhất định có kẻ phải trả giá cho sự bực dọc của đại thần.

Hồng Phấn dịch chuyển vị trí, thay Nguy Hiểm chắn đòn. Cung thủ có giá trị hơn khi tấn công thẳng phía Trần quân. Nàng tin tưởng bản thânsẽ khắc chế được Lam Y Công Tử. Quả nhiên có người chùn tay, không dám giáng Thần Phong Bá lên người thê tử. Trong khi đó, Nguy Hiểm ở đằng sau đang bắt đầu bắn rào rào về phía quân Trần.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Tránh ra!”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Không tránh!”

Lam Y tức giận giáng đòn về phía Lôi Chấn. Nhưng Hồng Phấn không thèm đổi chỗ, vì nàng biết phu quân hôm nay đã chọn Nguy Hiểm rồi. Y bình thường rất điềm đạm, khó gần, nhưng cũng cực kỳ lý trí. Chỉ có điều, một khi đã ghét ai Lam Y sẽ căm thù đến tận cùng. Nếu nói tốt là kiên trì, nói xấu là thù dai.

Trước đây, ở đâu có Thần Long gây rối là ở đó có Công Tử đến cứu nguy. Nguyên nhân mà y trở thành đại thần chỉ vì ngày đầu bước ra khỏi thôn tân thủ đã bị Long Đầu Đại Ca ăn hiếp. Nếu không có kẻ này, Steven cũng chẳng kiên trì chơi Võ Lâm lâu đến vậy. May mà lúc tẩy cấp Long Đầu Đại Ca xong, y đã có mục tiêu mới. Nếu không Steven đã ngừng chơi game từ hồi tháng tám rồi.

Lam Y sững lại, không tấn công nữa. Người càng thù dai, đồng thời cũng là kẻ cực kỳ trung thành với tình bạn. Ngoại trừ Nguy Hiểm, y không muốn giết bất cứ ai trong Bách Thắng bang. Dù sao mục tiêu ban đầu của gia tộc Bách Thắng chính là mang Lam Y về nhà.

^_^

Hệ thống thông báo quốc kỳ nước Trần bị tấn công. Mai vương đã nhanh nhảu điều chỉnh chiến thuật, thay Đinh quốc đánh úp nước Trần, giải vây cho hai đồng minh của mình. Một nước chắc chắn sụp đổ, một nước lâm vào tình trạng nguy hiểm. Lúc này kinh đô Trần quốc đang hoàn toàn trống rỗng. Chắn chắn Lam Tố Tố không thần thông quảng đại đến mức chuẩn bị lực lượng thứ ba ở nhà thủ thành.

Ngày đầu tiên khai chiến, bản đồ thiên hạ bị xáo trộn lớn. Đinh quốc và Ngô quốc biến mất, trở thành lãnh thổ của nước Trần. Bù lại, Mai quốc đã chiếm lĩnh vùng đất phía bắc vốn là kinh đô nước Trần cũ. Bảng tên các quốc gia chỉ còn lại bảy nước, đứng đầu là Trần, thứ hai là Mai.

Người chơi các nước bị chiếm đóng có ba tuỳ chọn. Một là theo phe chiến thắng, hai là đổi quốc tịch theo các quốc gia còn lại, còn ba là trở thành kẻ lưu vong, âm thầm đi theo con đường phục quốc. Nếu những kẻ lưu vong đủ mạnh, đánh chiếm được một trong chín quốc kỳ, sẽ được quyền thành lập quốc gia mới.Tên quốc gia mới dĩ nhiên cho thủ lĩnh của phe lưu vong tuỳ chọn.Cơ hội ngàn năm một thưở này, ai lại muốn bỏ qua?

Đa số người dân nước Ngô chọn làm kẻ lưu vong. Còn tại nước Đinh, thì người chơi có xu hướng thần phục Trần. Sau khi bị Ngô Gia Tam Thiếu tấn công, họ hoàn toàn choáng ngợptrước sức mạnh của đỉnh cấp đại thần. Giờ đây, không chỉ thần dân nước Trần mà kể cả nước Đinh cũng tin tưởng họ sẽ thống nhất Thần Châu. Cường giả vi tôn. Trong thời buổi loạn lạc, chỉ có thể dùng sức mạnh để bình thiên hạ.Mất vùng đất hẹp phía bắc, Trần quânlấy được cửa ngõ rộng mở phía tây.Nếu Lam Tố Tố không chủ trương bỏ kinh thành, có lẽ Mai vương không cách gì chiếm được Trần quốc.Tuy đất Trần rộng lớn, nhưng sản vật không phong phú hơn các quốc gia khác. Quốc thổ nước Trần ở trong thế phụ bản, tức ba mặt giáp núi, chỉ có một cửa hẹp hướng về phía nam. Đây là đất vương giả, vốn dễ thủkhó công, nhưng không có lợi trong việc thâu tóm cửu quốc. Muốn thống nhất Thần Châu, vị trí tốt nhất chính trung tâm Thái hồ.

Bây giờ thì tốt rồi, Trần quân đã có được Đinh quốc với diện tích vô cùng rộng ở phía tây bắc. Toàn bộ bản đồ trong game được dựng theo tư liệu lịch sử, nên không đặt nặng chỉ tiêu công bằng. Mỗi vùng có ưu khuyết điểm riêng, thích hợp vời từng loại chiến thuật bình định tứ phương riêng biệt. Riêng phần Lam Tố Tố, cô ta đã chọn phương án tuân theo lịch sử.

Võ Lâm là một trò chơi nhập vai hành động, nhưng quốc chiến lại mang nhiều đặc điểm của dòng game chiến thuật. Trước khi bước vào sự kiện Cửu Long Tranh Châu, Lam Tố Tố đã nghiên cứu rất nhiều sử liệu về thời kỳ thống nhất Thần Châu mấy ngàn năm trước. Muốn lập nên Việt quốc, nhất định phải từ Trần phát xuất. Nhưng nơi đặt lực lượng trọng tâm, không nơi đâu khác ngoài Ngô và Lê.

Thái hồ là vùng thủ đô nước Việt, là trái tim của toàn bộ Thần Châu. Chiếm được đất này, tất giành được thiên hạ. Nếu giữ lấy vùng núi phía bắc, tấn công Ngô và Lê sẽ rơi vào thế sanwich, bị hai phe đông - tây chèn ép. Vậy nên Lam Tố Tố quyết định mạo hiểm, không tiến đánh theo hướng nam tiến mà bắt đầu đi từ tây sang đông.

Đầu tiên là Đinh, Ngô sau đến Lý, Lê. Một khi thực lực Trần quốc đã đủ vững, bốn nước Dương, Nguyễn, Triệu, Mai chắc hẳn chỉ là vật trong túi. Tham gia trò chơi, ai thông minh hơn sẽ thắng. Trong suốt hành trình, ai chuẩn bị kỹ hơn sẽ tiến xa nhất. Lam Tố Tố là người thông minh, đồng thời cũng là kẻ biết lo xa.

Những tính toán này, tạm thời trong thiên hạ còn chưa ai nghĩ đến. Có thể nói, mọi người vào Võ Lâm để giải trí, còn Lam Tố Tố đến đây là để chiến thắng. Cô ta đã nghiêm trọng hoá một vấn đề mà mọi người vốn xem nhẹ ngay từ đầu. Nhưng chỉ với những lý do trên, chưa chắc gì Lam Tố Tố thuyết phục được nhiều đại thần hợp tác với mình như vậy.

Vẫn còn bí mật sâu xa hơn.

^_^

Sau trận chiến thay đổ bản đồ Võ Lâm, phe Trần quay về trạng thái yên lặng như trước. Lý, Lê, Mai nhiều lần tổ chức tấn công, nhưng trận nào cũng bị đánh bật ra. Khi công thành,Trần quân quá mạnh; lúc phòng thủ,bọn họ cũng giỏi khủng khiếp. Ba đỉnh cấp đại thần cùng hai chiếc Lưu Tinh xa thay nhau bảo vệ số quốc kỳ mà phe Trần đang nắm giữ. Cùng sở hưũ hai vùng đất, nhưng xem ra Mai quốc vẫn kém cỏi hơn.Ở phía nam, cách xa Trần quốc, nên Dương, Nguyễn, Triệu vẫn an toàn hơn hẳn.Vì vậy, để tạo thế cân bằng, bọn họ quay ra đánh nhau. Liên quân chống Trần đã hứa sẽ không can thiệp vào cuộc chiến giữa các nước. Một khi phía Lam Tố Tố còn án binh bất động, Anh Hùng cũng chẳng có việc gì làm.

Điều đáng buồn là Thuận Hải trấn giờ đây đã thuộc vùng chiến sự. Anh Hùng muốn đến đó khám phá hang Long Vương, cũng gian khổ không kém lần làm nhiệm vụ ở Lý quốc. Chưa biết kết quả thế nào, nhưng hắn đã tốn bộn tiền mua vật phẩm che dấu thân phận. Giờ đây người nào cũng cảnh giác với những kẻ khác quốc gia.

Trong lần gần nhất tiến vào hang Long Vương, hắn đụng độ một đại boss quá đỗi kinh dị. Mà sau khi bị giết xong, Anh Hùng lại không thể vào trở vào hang. Hắn kết luận, đây là loại phụ bản mỗi ngày chỉ được làm một lần. Ngay hôm sau, hắn tập họp Bách Thắng bang đi làm nhiệm vụ bí mật.

Đại boss có bộ dạng như yêu quái được hình thành từ nước biển. Trên đầu nó đội rong rêu như một bộ tóc loăn xoăn. Các đòn tấn công vật lý chạm vào Thuỷ Nhược Lung Linh hầu như chỉ lấy được một hai điểm. Vậy mà thanh máu của nó lại rất dài, nên bọn họ không thể giết nổi.

Tất cả những trận thế của Bách Thắng bang đều tỏ ra vô dụng. Ngoại trừ Thuỷ Mạc và Yêu Cái Đẹp không tấn công trực tiếp bằng vũ khí, những người còn lại đều bó tay thúc thủ trước kẻ chặn đường.

[Nhóm] Bá Đạo: “Đại ca, đánh thắng nó thì chúng ta được gì?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Anh không biết, nhưng thứ được dấu ở nơi bí mật chắc có nhiều giá trị.”

[Nhóm] Coffe Đại sư: “Đúng vậy, nếu anh Hùng không dẫn đường, chúng ta đâu ngờ ở chỗ này có lối vào phụ bản. Phàm là nơi phi thường, tất sinh ra vật phi thường.”

[Nhóm] Nguy Hiểm: “Mỗi đòn chỉ lấy một hai máu, chúng ta đánh đến ngày mai cũng không giết nổi nó.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Cũng phải xem chúng ta trụ được bao lâu.”

Thuỷ Nhược Lung Linh lại điều khiển nước biển dâng lên, làm mọi người trong hang chết ngộp. Những con số đỏ lần lượt trôi ra khỏi cơ thể nhân vật, tương đương với số HP bị mất sau đòn tấn công này. Thiên Hùng cho rằng đây chỉ là chiêu cơ bản của boss. Cũng giống như hắn xài Toàn Trảm, vốn là đòn auto không mất nhiều nội lực.

“Như vậy lúc đánh máu nó xuống thấp, boss còn tung ra tuyệt chiêu khủng khiếp cỡ nào.” Hắn thầm than trong lòng.

Trong bản đồ thu nhỏ có thể thấy bọn họ chỉ mới đứng ở vị trí cửa hang. Một đường vẽ ngoằn nghoèo tiếp tục đi sâu vào trong núi, vượt xa khỏi phạm vi bản đồ. Cũng như tháp Thiên Đường, hành trình thu thập Ngũ Đại Kỳ nàocũng giống như lao đầu vào tường. Ai có thể đánh lên tầng hai trăm tháp Thiên Đường, ai đi được tận cùng hang Long Vương?

Chỉ có thần mới làm nổi.

Thiên Hùng đi tìm Steven, đã đến lúc hai người cần nói chuyện. Sau trận nam môn ở kinh thành Ngô quốc, Steven từng chủ động liên lạc với hắn một lần. Nhưng khi đó vừa thua đau, nên Thiên Hùng không hồi đáp. Lần đầu tiên chiến đấu dưới tư cách Liên quân chống Trần, hắn phải chứng kiến kẻ thù lấy được cả Đinh lẫn Ngô. Tuy Bách Thắng trận uy chấn giang hồ, nhưng vẫn không thay đổi được kết quả trận chiến. Steven chỉ kinh ngạc trước hiệu quả của đòn cộng hưởng. Y tò mò hỏi chuyện, còn hắn thật sự muốn cả hai người quay lại làm bạn kìa. Chẳng lẽ lại đi khai báo tuyệt chiêu cho kẻ địch mạnh nhất.

Chương 75: Quân Tử Chi Giao

- Chúng ta trước giờ vẫn là bạn mà!Steven vừa nói vừa nháy mắt với Thiên Hùng. Bọn họ cùng cụng chai, sau đó ngửa cổ tu một hơi bia dài. Sau khi Thiên Hùng gọi điện, Steven hẹn hắn ra quán bar mọi khi. Nơi này gần bệnh viện, nên Công Tử còn đến trước cả sư đệ.- Tôi tưởng cậu đang giận chuyện gì đó. - Steven tiếp tục nói.- Không phải giận, mà tình cờ có âm mưu riêng.Thiên Hùng phì cười, cảm giác sao mình trẻ con quá. Hai người bạn thân thiết có thể trở mặt chỉ vì game sao? Nam giới vốn không có nhiều vấn đề như cánh phụ nữ. Lẽ ra phải đánh nhau một chập rồi làm huề mới giống đại trượng phu.

Nhưng với trường hợp này, hắn dĩ nhiên không có gan đụng đến trấn sơn chi bảo của khoa ngoại thần kinh. Mới tuần trước viện trưởng đích thân khen Steven rất triển vọng, có thể đề cử y vào vị trí trưởng khoa trong nhiệm kỳ sau. Một câu phát ngôn không rõ thật giả đã khiến chính trường ngầm bên trong bệnh viện dậy sóng. Thiên Hùng biết bạn mình đang chịu những loại áp lực gì.

Xét về thâm niên, Steven là thành viên mới. Xét về thành tích, công cao chấn chủ. Xét về ngoại giao, mặt lạnh khó ưa. Có thể nói y thừa khả năng, nhưng đồng thời cũng thiếu đi những người ủng hộ. Chỉ có viện trưởng đánh giá cao, còn người khác vẫn nhất mực nghi ngờ Steven.

Làm sao tin tưởng được người vừa là bác sĩ vừa là bệnh nhân nội trú dài hạn. Thân y còn lo chưa xong, sao có thể cứu chữa nhiều người. Quá sáu tháng, tình trạng của Steven không thay đổi gì mấy. Y gần như bị xếp vào loại bệnh nhân không còn khả năng phục hồi.

Sự bài xích của đồng nghiệp không làm Steven quan tâm lắm. Nhưng báo cáo sức khoẻ gần đây thật sự khiến y suy sụp rất nhiều. “Có lẽ mình nên chấp nhận thực tại, rằng không bao giờ đứng lên đi lại được. Trên đời có những chuyện chỉ tin tưởng hay cố gắng cũng chẳng đem lại lợi ích gì.”- Steven, cậu vẫn nghe tôi nói chứ. - Thiên Hùng lo lắng nhìn bạn.- Ồ, tôi hơi phân tâm vì không nhớ lúc đi mình đã khoá cưả phòng chưa.Trước đây y được Ngọc Linh dạy rằng nụ cười sẽ khiến người ta gần gũi nhau hơn. Nhưng giờ đây Steven vừa học được nụ cười sẽ ngăn người khác biết được sư thật. Có nhiều đồng nghiệp nở nụ cười giả tạo với y, có nhiều người quen cũng dùng nụ cười ấy với dr.Wilson. Y đành dùng kiểu cười này để che dấu sự hỗn loạn trong lòng.

Thiên Hùng chỉ liếc sơ cũng biết Steven đang có nhiều tâm sự. Trước khi làm trong bệnh viện, hắn đã lăn lộn khắp chợ, làm thêm đủ thứ nghề. Tiếp xúc với nhiều người, hắn có khả năng đọc được nét mặt kẻ khác. Nhưng Thiên Hùng không bao giờ nói ra những suy nghĩ của mình, hay cố gắng giúp đỡ người ta.- Có muốn biết bí mật của Bách Thắng bang không? - Hắn đột ngột đổi đề tài, hướng sự chú ý của Steven sang nơi khác.- Đó là điều tôi đã hỏi cậu mà. - Steven uống thêm một ngụm bia. - Nhưng tôi quên mất, người ta đâu dễ nói tuyệt chiêu của mình cho người ngoài, nhất là tướng quân địch quốc.Đột nhiên Thiên Hùng đổi giọng, nói thều thào như gián điệp kinh tế đang bán bí mật công nghệ. - Tôi có thể nói, với điều kiện cậu lấy bí mật tương đương trao đổi.- Bí mật gì? - Steven nhướng mày nhìn hắn.- Làm cách mà mà cậu mạnh thế? Rõ ràng tôi đã tăng cấp liên tục, mà cậu vẫn tiến nhanh hơn.Steven rõ ràng rất hứng thú với câu hỏi này. Võ Lâm luôn làm y quên đi con người thật cuả mình lẫn những rắc rối xung quanh. Ở thế giới đó, Lam Y Công Tử là đại thần toàn năng, vô cùng hùng mạnh. Chẳng còn những trò tị nạnh đặt điều nói xấu nhau, cũng chẳng còn xe lăn hay người tàn phế nào cả.- Cậu có thắc mắc vì sao tôi không đến Tiên Nhân thôn không?- Có chứ. - Thiên Hùng gật đầu. - Với khả năng của cậu, thoả những điều kiện vào Tiên Nhân thôn là quá dễ dàng.- Nơi đó cho người ta nhiều điểm kinh nghiệm chỉ bằng cách ngồi thiền đúng không? - Steven khịt mũi. - Nhưng muốn đạt đến sức mạnh cao hơn, phải tàn nhẫn hơn.- Cậu đã làm gì vậy? - Thiên Hùng chợt cảm thấy e dè.- Tôi luyện tập ở quỷ giới.- Còn điều tàn nhẫn cậu mới nói là gì?- Tàn nhẫn với bản thân mình. Ép nhân vật đi vào địa ngục cho quỷ dữ xâu xé, bị đánh tan tác, chết đi sống lại nhiều lần. - Vậy có gì khác việc đi vào Ác Nhân cốc. - Thiên Hùng ngẩn ra.- Ừ, có gì khác đâu. Chỉ có cấp độ là cao hơn thôi. - Steven phì cười.Họ vừa nói về trò chơi như một phần cuộc sống của mình vậy. Nhân vật bị thế nào, bản thân họ cũng chịu những điều đó. Nhưng trên thực tế, họ không thể hồi sinh nhiều lần như game được. Mỗi người chỉ có một cuộc đời, một sinh mạng mà thôi.

Thiên Hùng đấm vào vai Steven một cú khiến y suýt xoa. Nhưng sau đó dr.Wilson trả đũa, không hề kém cạnh. Mỗi ngày y đều không bỏ qua giờ tập ở khoa chấn thương chỉnh hình, tuy chưa thể đi lại nhưng lực tay lại được nâng lên đáng kể. Điều khiển xe lăn cũng là việc hoạt động thể lực rồi. Chơi vật tay không biết chắc ai trong hai người sẽ thắng.

Những bác sĩ có trách nhiệm không uống hơn ba chai bia mỗi đêm. Nhưng câu chuyện của Steven có quá nhiều tình tiết đáng nhắc đến đến khiến y không có thời gian uống hết chai đầu tiên. Thiên Hùng thì chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đặt câu hỏi kịp lúc. Hồi sau, rốt cuộc hắn cũng hiểu vì sao Lam Y Công Tử muốn giúp Trần quốc thống nhất thiên hạ. Mục đích của họ còn nằm xa hơn phía sau sự kiện Cửu Long Tranh Châu.- Ngày mai, nếu rảnh rỗi tôi với cậu đi một chuyến. - Steven đề nghị.- Đáng ra tôi sẽ tiếp tục thử vận ở hang Long Vương, nhưng có lẽ quỷ giới là vấn đề đáng quan tâm hơn. - Thiên Hùng trả lời.^_^
Vào giờ nghỉ trưa, Ngọc Linh rất ngạc nhiên khi thấy Thiên Hùng đi về khu nội trú. Hình như cả tháng rồi hắn luôn tránh né khu vực chỗ dr. Wilson. Trên tay Thiên Hùng còn xách theo hai phần cơm trưa, chắc chắn không phải mua cho người đẹp. Vậy mà nàng vẫn cố ý gọi lại, muốn hỏi cho rõ ràng.- Anh đi đâu thế? - Nàng ngọt ngào.- Lấy lòng sư huynh. - Thiên Hùng vui vẻ trả lời.Ngọc Linh cũng mỉm cười theo hắn. Không biết giữa hai người đó có chuyện gì, nhưng làm hoà với nhau là tốt rồi. Nàng cũng chẳng muốn nhìn dr.Wilson mặt ủ mày chau suốt ngày nữa. Kể từ lúc tình bạn của họ gặp “trục trặc”, Ngọc Linh luôn lo lắng cho Steven. Thiên Hùng thì dường như không hề hấn gì, bởi hắn có bạn bè bao quanh mình. Steven thì không được thế, ngay từ đầu y đã là người khó gần. Ngoại trừ Thiên Hùng tự động đến tìm dr.Wilson, Ngọc Linh chưa nhìn thấy bạn bè nào đi thăm y cả. “Cô đơn đến mức tội nghiệp.”

Thiên Hùng đến phòng bệnh trên lầu mười, kinh ngạc khi thấy có nhiều người đã ở đó từ trước. Họ quay lại nhìn hắn, trách mắng cái kiểu gõ cửa rồi xông vào mà không chờ trả lời. Thiên Hùng gật đầu xin lỗi, sau đó lui về ngồi ở sô pha dành cho khách. Biết hắn là nhân viên bệnh viện, đồng thời là bạn dr.Wilson nên mọi người mới bỏ qua.

Trưởng khoa di truyền học, bác sĩ Lý ở ngân hàng tế bào gốc cùng một số nhân viên quốc tế khác đứng quây quần xung quanh Steven. Chàng bác sĩ tóc bạch kim thì bị lật sấp trên giường, một mũi tiêm cỡ lớn chưa bơm hết thuốc vẫn còn ghim trên người. Bác sĩ Lý dùng bông khử trùng nhấn vào vị trí mũi tiêm, sau đó rút kim ra. Thiên Hùng có thể thấy sáu vết chích trước đó đều nằm ở vị trí dọc đốt sống lưng của Steven.

Đây là phương pháp điều trị bằng tế bào gốc, vũ khí cuối cùng của con người trước những căn bệnh khó trị. Mấy người nước ngoài kia chắc chắn là nhân viên ngân hàng tế bào gốc ở Đào Lan. Xem ra Steven đã liên lạc về quê nhà, đem thứ lưu trữ trong kho lạnh từ khi y ra đời đến nay tới. Chi phí của dịch vụ lưu giữ tế bào gốc trích ra từ cuống rốn của trẻ sơ sinh cực kỳ tốn kém, đắt đỏ. Hoặc đứa trẻ mới ra đời có gia đình vô cùng giàu có, hoặc nó sở hữu thân phận quan trọng không thay thế được. Không biết Steven là người thuộc trường hợp nào?

Tế bào gốc là loại tế bào có thể phát triển thành bất cứ bộ phận nào trên cơ thể. Nó được ứng dụng trong việc chữa trị các khiếm khuyết di truyền hoặc phục hồi các cơ quan bị cho là không thể thay thế. Nếu bạn bị mất một lớp da, cơ thể sẽ hình thành một lớp da mới. Nhưng nếu bạn bị tổn thương não, đó là thương tật vĩnh viễn không thể phục hồi. Ở trường hợp của Steven là chấn thương tuỷ sống gây liệt hai chi dưới. Nhưng tế bào gốc của y có thể phục hồi phần tuỷ sống đã bị hư hại kia. “Rất có thể Steven sẽ đi lại được.” Thiên Hùng mừng thầm trong lòng.

Trước đó họ vẫn hy vọng cơ thể y sẽ tự chưã trị. Nhưng sáu tháng là đủ để kết luận bệnh trạng của Steven sẽ không bao giờ khá hơn được. “Có lẽ thời gian qua cậu ta đã từng tuyệt vọng nhiều lần.” Hắn cảm thấy có lỗi vì không ở bên bạn trong những giờ phút đen tối nhất. Steven một mình âm thầm chịu đựng, tự vượt qua tất cả. Nếu là bản thân Thiên Hùng, có lẽ hắn sẽ khó bình thản như sư huynh được.

“Ngưỡng mộ cậu thật đấy, đại thần.”

Thiên Hùng im lặng đứng bên ngoài quan sát. Hắn không dám làm phiền tất cả những cán bộ cao cấp trong bệnh viện đang thảo luận với nhau. Mấy hộ lý giúp Steven xoay người lật lại, kéo thẳng quần áo và đắp chăn lên chân y. Chỉ khi Steven nằm trên giường, mọi người mới nhớ y vốn là bệnh nhân. Bình thường, dr.Wlison luôn nghiêm nghị trong lúc làm việc. Mặc dù y phải ngồi xe lăn nhưng chưa ai dám coi thường. Quả là người vừa tài năng, vừa có tác phong lãnh đạo. Không lạ gì khi mới hai mươi sáu tuổi, y đã đạt được nhiều thành tích khiến người ta ghen tị. Chẳng ai đoán biết được dr.Wilson sẽ còn tiến bao nhiêu xa.

Steven tham bàn cùng bác sĩ Lý và trưởng khoa di truyền học. Thỉnh thoảng y xoay qua nói chuyện cùng mấy người Đào Lan bằng tiếng mẹ đẻ. Cả cái khoản đa ngôn ngữ này cũng đã khiến Thiên Hùng phục sát đất. Mới học tiếng Việt được một năm, y đã có thể dùng cổ ngữ mắng người ta trong game.

Sau khi mọi người ra ngoài hết, Steven mới ngoắc tay kêu Thiên Hùng đến. Y đã thấy sư đệ nãy giờ nhưng chưa có dịp nói chuyện.- Do chuyến bay nên bọn họ đến muộn. - Steven giải thích. - Làm lố giờ cơm trưa rồi.- Cậu thấy thế nào? - Hắn quan tâm.- Đói bụng. - Y trả lời.Thiên Hùng lắc đầu cười xoà. Steven luôn như vậy, không thích nói về cá nhân. Gốc tích gia đình hay bệnh trạng bản thân đều là những thứ người ngoài không nên biết đến. Thiên Hùng hiểu và tôn trọng những quyết định của bạn. Khi Steven muốn chia sẻ, hắn sẽ lắng nghe; khi y chưa muốn nói, Thiên Hùng sẽ không hỏi. Quân tử chi giao thì cũng đến mức này là cùng.

Sau khi ăn trưa xong, họ vẫn còn một tiếng đồng hồ để đăng nhập vào Võ Lâm, đi tìm bí mật của Trần quốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau