VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Lịch sử đang dịch chuyển

Dr.Wilson được bệnh viện đặc cách không phải xuống khoa cấp cứu. Nhiệm vụ của y chỉ là theo dõi bệnh nhân lưu trú trong khoa ngoại thần kinh. Giờ khám bệnh bắt đầu lúc tám giờ, nhưng bảy giờ Steven đã nghiêm chỉnh ngồi trước bàn làm việc. Ngày hôm nay là quốc chiến, cũng là thời hạn mở ra sự kiện “Tranh Đế Đoạt Vị”. Steven sẽ cầm acc đánh trước, giành cho được ngai Lê quốc trong một giờ. Sau đó đành phải tin tưởng giao hết cho thằng Quý, để mặc nó định đoạt tương lai của Lê quốc.

Lê vương hiện tại là Khất Nhi, thương nhân cấp 191, vũ khí danh bài đệ nhất Lê quốc. Kể từ cấp 180 trở đi thì số kinh nghiệm tích luỹ lên cấp luôn luôn gấp đôi lever trước đó. Vì vậy chỉ hơn thua một cấp, thực lực đã cách nhau rất xa. Khất Nhi đứng thứ ba Lê quốc, chỉ xếp sau Lam Y Công Tử cấp 194 và Chân Phương Công Tử cấp 192. Thế nhưng với tài lực hùng hậu của gã, không ai biết trước Khất Nhi còn dấu bao nhiêu bảo bối trong người.

Giống trường hợp của Hồng Phấn trước đó, tuy là 138 nhưng vẫn chặn được đòn của Lam Tố Tố 190. Thực lực cuả nhân vật có thể dùng trang bị và bảo vật để đổi lại. Tuy Khất Nhi thua Lam Y ba cấp, nhưng vũ khí lại vượt trội hơn nhiều. 

Sự kiện “Tranh đế đoạt vị” được mở ra, ai cũng có thể tham dự. Nhưng phần nhiều mọi người đều biết bản thân không có vé giành giật với các vị đại thần. Cuộc đấu này không chỉ đơn giản thượng đài, mà còn phải xông vào Kim Lăng lấy cho được ngọc tỷ. Người chơi phải đối phó với tất thảy những đối thủ tham gia và vô số kẻ giữ lăng.

Vòng đầu tiên có binh đoàn thây ma với số lượng khổng lồ không bao giờ hết. Nếu cấp dưới 100, khẳng định chưa đi qua cửa thứ nhất đã bị binh đoàn này giết chết mất rồi. Thử thách thứ hai chính là thần thú trấn toạ. Tuy đang cạnh tranh, nhưng mọi người phải hợp sức hạ gục boss. Thần thú chưa bị giết thì cửa lăng chưa mở. Nếu chỉ có một người đánh quái, thì những kẻ đứng ngoài sẽ không có phần tiến vào bên trong. Thử thách thử ba chính là rương báu đựng trong quách đồng. Rương báu tuy không tấn công nhưng có chỉ số HP cực lớn. Ở giai đoạn này, người chơi phải phá cho được rương báu, đồng thời ngăn cản kẻ địch cạnh tranh với mình. 

Ai có tổng điểm sát thương cao nhất, ngọc tỷ sẽ thuộc về kẻ đó. Một khi rương báu chưa mở ra, các thành viên tham dự cũng không thể thoát ra khỏi sự kiện. Thời hạn của “Tranh đế đoạt vị” kéo dài đến năm giờ đồng hồ, tương đương nếu không đủ thực lực, người chơi phải chịu cảnh bị giam ở đây suốt cả ngày.

Một giờ trước quốc chiến, mọi người tranh thủ dưỡng sức để lát nưã lấy quân công. Bước vào “Tranh đế đoạt vị” chỉ có Lê vương và Lam Y Công Tử. Nhằm tiết kiệm thời gian, Lam Y gọi sủng vật bay vượt qua vùng canh gác của binh đoàn thây ma. Chúng ngay lập tức bu đến bên cạnh y như ruồi bu vào mật. Thây ma là quái cấp thấp nên mỗi tên đòn tấn công chỉ lấy được mười mấy máu. Nhưng hãy tưởng tượng mấy chục tên như thế bám theo mình suốt cả tiếng đồng hồ thì khủng khiếp như thế nào.

Thần thú trấn toạ gầm lên một tiếng hung mãnh khi thấy kẻ đột nhập vào Kim Lăng. Nó ngay lập tức hướng về phía Lam Y mà công kích. Khất Nhi quả nhiên chơi xấu, không tham gia tấn công thần thú. Gã ở bên ngoài đánh với thây ma, ra dáng ta đây bận rộn vô cùng. Ngoài hai người, đâu còn ai khác tham gia sự kiện. Khất Nhi có muốn chơi hèn thế nào thì cũng chỉ có mình Lam Y biết mà thôi. Một mình đánh boss, sau lưng còn có thêm mấy chục tên thây ma bòn rút máu. Thế nhưng Lam Y bỏ mặc phòng thủ, chỉ nhất định tấn công và tấn công.

Nội trong ngày chủ nhật, Hồng Phấn đã nâng cấp cho chiến giáp của y ở tất cả các chỉ số. Khả năng phòng thủ hiện nay của Lam Y Công Tử đã đạt hết mức tối đa khả dĩ. Dù luyện thêm một bộ giáp mới, cũng chưa chắc tốt bằng lúc này. Nàng biết trận chiến tiếp theo của phu quân mình sẽ còn gặp nhiều trắc trở. Không chỉ Khất Nhi thiếu thiện chí hợp tác, mà ở Trần quốc vẫn còn một kẻ đáng gờm hơn đang chờ y.

Đại thần Anh thật là pro 195, xếp hạng hai thiên hạ, là anh trai của Lam Tố Tố. Trần vương cũng không phải tự nhiên mà dám nghênh ngang đi chọc ghẹo khắp nơi. Quốc chiến là sự kiện dành cho nhiều người chứ không phải võ đài tỉ thí. Nhưng sức mạnh của đại thần mỗi bên cũng là một chỉ số đáng quan tâm trước khi trận chiến diễn ra.
Steven mất hết hai mươi phút để tiêu diệt thần thú. Khất Nhi sợ mất phần mình nên vào mười phút cuối cũng phải tham gia tấn công. Cửa kim lăng mở ra, cả đoàn người tràn vào trong. Đám thây ma vẫn không buông tha cho những kẻ xâm nhập, quyết đi theo cắn họ cho tới chết.

Là một y sư, Lam Y có khả năng hồi máu nhanh và hiệu quả. Phiá bên kia thương gia Khất Nhi cũng dùng tài lực khổng lồ của mình mua Kim Sang dược cỡ lớn về xài. Lam Y vội tấn công rương báu, Khất Nhi thừa cơ công kích địch thủ. Chiến thuật ngày hôm nay của gã chỉ có một, đó là cản bước Lam Y. Chưa phá xong rương báu cả hai người sẽ không thoát ra khỏi Kim Lăng được. Cho dù quốc chiến có khai cuộc, người dân Lê quốc phải chịu cảnh thủ thành mà không có vua.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Còn kéo dài thời gian, ngươi không sợ quốc chiến này thua sao?”
[Cận] Khất Nhi: “Ta và Trần vương đã đạt thành thoả thuận, chỉ phải giao nộp tù binh, không cần bồi thường phí chiến tranh.”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Từ đầu ngươi đã muốn chịu thua, đẩy ta đi chỗ khác?”

[Cận] Khất Nhi: “Từ đầu ta đã coi ngươi là cái gai. Giao nộp Công Tử rồi, sẽ không còn ai cạnh tranh ngôi báu với ta.”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Ta đâu có hứng thú với ngai Lê vương.”

[Cận] Khất Nhi: “Không có hứng thú mà trận nào cũng hăng hái dẫn quân đi công thành. Thịnh Thế của ngươi đang đứng hạng hai, trong bốn trận còn lại rất có khả năng lội ngược dòng đứng ở ngôi đầu bảng.”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Ta không tham gia công thành.”

[Cận] Khất Nhi: “Nhưng người của Thịnh Thế vẫn chiến thắng liên tiếp, thành chủ như ngươi không thể không lên ngôi.”
Sự việc đã rõ, Khất Nhi không hề chán nản sự đời như gã vẫn tỏ vẻ. Thật ra Lê vương tham quyền cố vị đang nghĩ cách để ngồi yên trên ngai vua thêm ba tháng nữa. Dù thành chủ vắng mặt, nhưng trận nào người dân Thịnh Thế cũng cố đánh để giành điểm về. Thành của mình được cắm quốc kỳ, thành chủ trở thành quốc vương thì con dân cũng được thơm lây. Chưa kể sống ở kinh đô sẽ có một số phúc lợi đáng chú ý khác, không thể bỏ qua được. Vậy nên không cần biết Lam Y có hứng thú làm vua hay không, những đồng bạn xung quanh vẫn hăng hái giúp y xưng bá.

Steven thầm than vì có kẻ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Y vốn không muốn phạm người, nhưng ai nấy đều muốn gây chuyện với Lam Y. Bỏ qua rương báu, mặc kệ đám thây ma, y trước hết đánh Khất Nhi vài đòn cho hả dạ. Sau đó Steven lại dùng tới mê dược, buộc gã vào chỗ bất tỉnh nhân sự. Chỉ cần không bị đòn vật lý tấn công thì Khất Nhi đành chịu cảnh mất điều khiển trong vòng một phút ba mươi giây. Vừa thong thả tấn công rương báu, vừa bảo vệ Khất Nhi không bị thây ma đánh; tuy mất nhiều thời gian nhưng Lam Y vẫn có cách đạt được mục đích của mình.

Rời khỏi sự Kim lăng, y đã có được ngọc tỷ để làm vua một ngày. Steven phát lệnh chiến tranh, điều động nhân sự, sau đó lẳng lặng rút lui trao acc lại cho thằng Quý. Tuy Steven đã làm hết sức, nhưng sau trận đấu với Khất Nhi, đám dược liệu trên người đã cạn kiệt gần hết. Không rõ với tình hình này, thằng Quý có thể cầm cự được bao lâu.

Trong giờ khám bệnh, Steven buộc bản thân phải quên hết những chuyện ở Võ Lâm đi. Bây giờ y là bác sĩ chứ không phải Lam Y Công Tử nữa. Bị công việc cuốn lấy, chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ trưa. Steven không quan tâm đến bữa ăn mà hối hả quay về phòng làm việc. Vừa khởi động máy, y đã thấy Thiên Hùng cười hề hề mang hai phần ăn tới. Họ cùng đăng nhập vào game tham dự quốc chiến đã đến lúc tàn cuộc.

Dù Steven đã lấy clone Đệ Nhị Trường Kỳ kéo bang đi hộ quốc, dù Anh Hùng có kêu gọi hết người quen đến tham gia, thì kết cục đã quá rõ rệt rồi. Không có binh lực tấn công Trần quốc, người Lê quốc chỉ còn biết co cụm phòng thủ. Quốc kỳ của phe địch không suy suyễn, còn đội ta thì xất bất xang bang. Tới giờ nghỉ, có rất nhiều Lê dân xuất hiện. Họ phải chạy đua với thời gian, cố tấn công Trần quốc để lấy lại thế cân bằng.

Thằng Quý là tay chơi game lâu năm, sự hiểu biết của nó đối với Võ Lâm không ít, tuy cầm acc lạ nhưng vẫn có thể phát huy hầu hết khả năng của nhân vật. Chỉ tiếc rằng Lam Y Công Tử sau trận chiến giành ngôi đã tổn thương nguyên khí quá lớn. Đến tay thằng Quý rồi thì thuốc thang, dược liệu gần như không còn. Nó chỉ còn cách đánh chay.

Anh thật là pro không hổ danh đại thần, tung hoành ngang dọc không ai cản nổi. Lam Y Công Tử là y sư, nên đâu đánh lại đấu sĩ Võ Gia. Một bên là carry, một bên là tanker, khỏi hỏi cũng có thể đoán được kết quả. Quốc kỳ của phe Lê gục ngã trước sự ca thán bất lực của mọi người.

Steven tái mặt, không ngờ cục diện lại biến đổi đến mức này. Sự việc đang xấu đi đến mức y không kịp lường trước. Ngay khi Lam Tố Tố xuất hiện chọc tức Lam Y, thì cái bẫy đã được giăng ra. Sự thù nghịch Khất Nhi, lẫn sự phản bội của Dám Yêu Dám Hận đều là một chuỗi âm mưu được toan tính trước.

Ngay trong ngày đại hôn, ngay lúc y đắc chí nhất mới ngang nhiên thách thức Khất Nhi cùng tranh toạ bảo. Steven đâu ngờ lại có nhiều kẻ thông đồng với nhau để tiễn mình lên đường thế này. Thời gian và nhân lực đều là vấn đề bất lợi đối với Lam Y. Thậm Chí Steven cũng quên luôn Anh thật là pro nếu không có Hồng Phấn nhắc nhở. Thua trận này, do y đã quá ngạo mạn rồi.

Hệ thống thông báo phe nhà Trần đã giành được thắng lợi trong quốc chiến, hẹn trong vòng hai mươi bốn giờ sẽ hoàn thành công tác trao đổi tù binh và vật phẩm cần cống nạp. Lẽ dĩ nhiên, Lam Tố Tố không đưa danh sách ngay lúc này. Bởi Lam Y Công Tử vẫn đang là Lê vương, không ai cống nạp nhà vua như tù nhân được. Cô ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi hết hôm nay. Khi Lam Y đã trở thành thường dân, cũng là lúc y sẽ bị buộc đổi quốc tịch.

Dân thành Thịnh Thế gào la. Hồng Phấn Lý Chiêu Phu càng khóc lóc thảm thương hơn. Kết hôn được ba ngày, phu thê liền bị chia rẽ. Rất nhiều cô nương dâng đơn được đổi quốc tịch cùng Công Tử. Đây là một cơ hội trời ban, để họ có thể làm lại từ đầu. 

Thiên hạ náo loạn. Đệ nhị, đệ tam coi như đều tập trung ở Trần quốc. Cuộc chiến sắp tới ắc hẳn sẽ nhắm vào Ngô quốc, với đệ nhất nhân Tam Thiếu Ngô Gia cấp 196. Dân chúng Võ Lâm thấy thiên hạ càng loạn thì càng vui mừng hớn hở. Ngày tháng sắp tới sẽ có sự chuyển dịch lớn về cán cân sức mạnh giữa các nước, không sợ nhàm chán nữa rồi.

Chương 62: Ngạo Thị Thiên Hạ

Dân giang hồ thường bảo nhau “Có chơi có chịu”. Lam Y đã chấp nhận chiến tranh, dĩ nhiên không thể từ chối nghĩa vụ của người thua. Chiều hôm đó, y bắt đầu làm công tác trăn trối. Chức vị chủ thành Thịnh Thế, Lam Y trao cho bạn mình là Chân Phương. Còn bao nhiêu Hàng yêu ấn, y tặng hết cho sư đệ Anh Hùng. Với các đại thần, mỗi lần lên lever đều cần tích luỹ hàng triệu điểm. Phụ bản Quỷ Khốc Thần Sầu lại là nơi tặng điểm kinh nghiệm rất phóng khoáng, có Hàng yêu ấn rồi, Anh Hùng sẽ được vào động Bách Yêu mà không cần Lam Y mở đường.

Buổi tối đó, họ hẹn nhau ra quán bar quen thuộc. Thiên Hùng và Steven phải an ủi người bạn mới mất đi phu quân. Ngọc Linh rầu rĩ gọi mấy chai bia ướp lạnh. Nàng không chờ đợi ai, mà nhanh chóng nốc cạn một mình. Trước mặt Dr.Wilson, Ngọc Linh chỉ cười buồn kể về chuyện không vui lúc chơi game. Khi Tịch Dạ xuất hiện, nàng liền ôm lấy đồng minh rồi khóc tấm tức. Kết quả, tối hôm đó, Ngọc Linh say khướt. Steven lo lắng nhìn Thiên Hùng và Tịch Dạ kè nàng về nhà.

Dù thế nào thì hôm sau cũng là một ngày mới. Mặt trời vẫn mọc và trái đất vẫn cứ quay. Khi Lam Y Công Tử đăng nhập vào game liền bị tống thẳng đến kinh thành Trần quốc. Steven thở dài, cưỡi Đại Điêu bay đi. Lam Y xông qua biên giới Ngô quốc, khiến đám người đang làm nhiệm vụ Thủ Vệ Quốc Thổ nhốn nháo kinh hoàng. Y mặc kệ bọn họ, chạy thẳng về phía nam, hướng tới Lê quốc.

Lại thêm một hồi phong ba tại biên giới hai nước Ngô - Lê.

Nay Lam Y đã là kẻ thuộc về quốc gia khác, những người quen cũ cũng chẳng thể nương tay. Nhưng Steven vốn đâu phải là người quan tâm nhiều thứ. Ai xông vào thì y đồ sát, không cần nể mặt mũi nhau làm gì. Kênh thế giới lại đăng tin “Hung đồ Lam Y Công Tử giết chết chiến sĩ của quốc gia ta, các anh hùng hào kiệt mau đến trợ giúp.”

Nhóm của Anh Hùng vừa nghe tin đã lập phóng ngay đến biên giới. “Đại hiệp ơi, ngài mới đổi quốc tịch một ngày thôi mà, lại muốn làm loạn cái gì đây?”

Thật ra khi chuyển quốc gia, những mối quan hệ mà nhân vật đã tạo dựng trước đó đều sẽ hoàn toàn biến mất. Những kênh chat thân mật, chat nhóm, chat trong nước đều không thể liên kết với nhau. Muốn gặp đồng bạn, chỉ có cách duy nhất là băng qua biên giới hai nước. Trực tiếp đối mặt nhau, dùng kênh chat “cận” để nói chuyện.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Nương tử, nàng đã bắt đầu nhớ ta chưa?”

Hồng Phấn Lý Chiêu Phu không thể trả lời, bởi vì nàng bận ôm Lam Y khóc nức nở. Chỉ cần chọn đúng loại emo, nhân vật có thể biểu hiện rất nhiều loại cảm xúc phức tạp khác nhau. Anh Hùng và Tịch Dạ cũng bất giác nắm tay, chia sẻ suy nghĩ.

“Đại sư huynh ngày càng ngạo mạn hơn rồi.”

Sau sự kiện hôm đó, Ngô quốc bắt đầu gầm gừ với Trần quốc. Bởi vì Lam Y Công Tử của Trần quốc ngày ngày đều qua lại trên đất bọn họ như đi chợ. Y đã giết không biết bao nhiêu nghĩa sĩ canh phòng tại biên giới Ngô quốc. Tam Thiếu Ngô Gia mắng Lam Tố Tố, “Nếu không có khả năng cầm cương thì đừng mang con ngựa chứng đó về”. Ít nhất trước kia Lam Y rất yên phận, không động chạm đến ai. Bây giờ y như cuồng ma, suốt ngày chỉ muốn khuấy nước trong thành đục. Hắc danh của y nặng như vậy, thậm chí làm ảnh hưởng đến bảng xếp hạng giữa các nước. Tuy Trần Quốc đứng đầu bảng lực chiến đấu, nhưng trên đầu Trần vương phải mang theo một chữ “bạo” không thể bỏ đi.

^_^

Tuy chẳng thể cùng nhau lập nhóm, nhưng Lam Y vẫn đi theo đám bạn của mình để tán gẫu. Khi bọn họ bận vào phụ bản, y đành đăng thoát trở ra. Người ta nói “xa mặt cách lòng” thật không sai được. Dần dà y cảm thấy mình bị cô lập, thật khó hoà nhập với mọi người.

Trong lúc đó, ai nấy đều vô cùng bận rộn. Họ tìm đến phụ bản như chết đói, ngày nào cũng bỏ ra hàng tiếng đồng hồ cày game.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Dạo này không thấy đại sư huynh đến tìm nữa.”[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Đến làm gì, có được vào phụ bản với chúng ta đâu.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Tình hình trước mắt là phải cố nhẫn nhịn. Chúng ta chăm chỉ luyện cấp, chỉ vì muốn cướp huynh ấy về mà.”

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Đúng vậy, quyết tâm lật đổ Khất Nhi.”

“Lật đổ Khất Nhi” chính là khẩu hiệu hiện thời của gia tộc Bách Thắng. Đại thần đi rồi, giờ tới lượt Anh Hùng gồng gánh gia đình. Tuy hắn chỉ mới vừa đạt cấp 90, thấp nhất trong số các thành viên, nhưng vẫn là thành phần hạt nhân quan trọng nhất. Y sư dù không mạnh mẽ gì, nhưng thiếu hắn thì không xong.

So với trước đây, thời gian online của Ngọc Linh đang tăng lên nhiều lần. Ngoại trừ lúc làm việc, còn lại nàng đều treo máy đánh quái. Mỗi ngày có bao nhiêu nhiệm vụ tuần hoàn, Ngọc Linh hoàn thành không chừa cái nào. Tích cực kiếm tiền, tích cực tích luỹ bảo vật, nàng muốn đủ sức thách đấu với Khất Nhi. Nếu trước khi xảy ra quốc chiến có thể lấy được Ngọc tỷ thì ngay cả Lê vương cũng có thể mang đi bán. Ngọc Linh muốn gã phải chịu đựng tình cảnh giống phu quân mình trước đây.

Không còn Lam Y chướng mắt, Thần Long bang “Đông sơn tái khởi”. Ngày đại thần bị tiễn đi, bọn họ mở tiệc linh đình tại quảng trường. Bảng chủ Thần Long rất phô trương, đổ rượu chúc mừng, lại còn bỏ tiền bắn pháo hoa. Hồng Phấn tức tối tới gây chuyện, kết cục tạo thành một hồi loạn chiến. Dám Yêu Dám Hận truy cùng đuổi tận đến bang hội của nàng. Vì sợ đắc tội với Thần Long, bọn họ đành đá nàng ra khỏi bang.

[Thế] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Có cho ta cũng không thèm cái bang vớ vẩn này.”

Nàng điên tiết chém vào bảng hiệu của bọn họ. Hồng Phấn lại chuốc lấy hoạ diệt thân, Anh Hùng và Tịch Dạ phải tới giúp nàng nhặt xác. Ngày hôm sau, một bang hội mới có tên là Bách Thắng ra đời. Anh Hùng và bạn bè mình đều nhận được lời mời gia nhập.
[Mật] Anh Hùng: “Bang Bách Thắng là do em đăng ký mở à?”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Đúng vậy, chúng ta có chung mục tiêu, cùng gia nhập một bang sẽ tiện đường hành động hơn.”

Quan hệ với Ngọc Linh gọi là tình cảm, mối liên kết giữa Anh Hùng và Tứ Hải bang gọi là nghĩa khí. Lúc hắn còn là một tân thủ áo vải, Tứ Hải bang đã mở cửa chào đón. Nay Anh Hùng đã đủ lông đủ cánh rồi, chẳng lẽ lại ngoảnh đầu bỏ đi. Mặc dù chị Mai thoái ẩn, nhưng những đồng đội ngày xưa vẫn còn đó. Tiêu Dao Du Hí, Lục Hợp Vô Song, Tiểu Anh muội muội, Thiên Tửu Bất Tuý, Não tàn sĩ sư ... vẫn thường xuyên online.

Đề nghị của Ngọc Linh khiến Thiên Hùng tiêu tốn mất ba ngày suy nghĩ. Khi hắn đem việc này nói với thằng Quý lại bị nó cười vào mặt.- Đại ca, anh quá trọng tình cảm rồi! Tứ Hải bang tuy đông nhưng mọi người chỉ an nhàn chơi qua ngày. Nay chúng ta đang mưu cầu đại sự, muốn làm vua, không thể ở ao nhỏ. Anh xem, đại thần nào trong game mà chẳng đứng đầu một cõi. Không phải bang chủ, cũng là thành chủ, hoặc quốc vương.Lời của thằng em làm hắn dao động một lúc. Khi Thiên Hùng chấp nhận gia nhập Bách Thắng bang, mới phát hiện mọi người đã vào trước mình. “Mưu cầu đại sự, không lo tiểu tiết”. Mọi người đều quyết đoán ngay khi Bách Thắng bang được lập ra. Kể từ đó, ngoài nhiệm vụ cá nhân, họ còn phải làm nhiệm vụ bang phái. Hồng Phấn là bang chủ, Coffe Đại Sư làm phó bang, Thuỷ Mạc nhận chức tổng quản. Chỉ có đôi phu thê trộm cướp là lever thấp nhất trong nhóm. Thiên Hùng sợ mình làm liên luỵ mọi người nên ngày càng cố gắng hơn.

Thời áo vải, sự cố gắng của Thiên Hùng đã đi vào huyền thoại những kẻ lì lợm nhất. Lúc trung kỳ hắn lại cày cấy kiểu này, khiến người người càng nể nang hơn. Những lúc không đi phụ bản cùng đồng đội, Anh Hùng tham gia rất nhiều nhóm khác. Bọn họ là những người chơi đơn độc, lúc cần lập đội mới đến quảng trường báo danh. Ngoài mục tiêu chung, những kẻ này đa phần đều không muốn giao lưu tình cảm. Họ chỉ hợp tác tạm thời, sau đó mạnh ai nấy đi.

Khi mọi người bước vào trung kỳ, tốc độ lên cấp sẽ bắt đầu chững lại. Nhưng với Anh Hùng, mọi việc vẫn thăng tiến ào ào, do hắn đã được chuẩn bị từ đầu. Đám tang vật của một thời trộm cướp vẫn được cất giữ trong kho. Chỉ cần đủ cấp, Anh Hùng lập tức lấy ra xài chứ không phải đi tìm kiếm. Nào bảo phù, nào linh thạch khảm nạm ... thậm chí Anh Hùng có luôn cả thần tiết để trang bị cho vũ khí. Chính Ngọc Linh còn phải ngạc nhiên vì những bảo bối mà Thiên Hùng mang tới nhờ mình lên đồ.

Chớp mắt mà đã đến ngày mười lăm hàng tháng. Chiến trường “Ngạo Thị Thiên Hạ” được mở ra để chọn lấy vị thành chủ tiếp theo. Nếu quốc vương trị vì ba tháng, thì thành chủ chỉ được tại vị một tháng. Võ Lâm này mà không có việc đánh nhau, thì chẳng mấy chốc sẽ loạn ngay.

Ngạo Thị Thiên Hạ là sự kiện chỉ diễn ra trong một ngày duy nhất. Tất cả mọi người đều được tham gia chém linh thạch để chọn ra người tài. Tuy nhiên, những vị bang chủ có đồng đội ủng hộ sẽ chiếm nhiều ưu thế hơn kẻ khác. Trừ khi là một đại thần tưng tửng như Lam Y mới không cần bang hội ủng hộ mà vẫn làm nên sự nghiệp.

Bắt đầu từ mười chín giờ ngày mười lăm, sự kiện tranh chức thành chủ sẽ bắt đầu. Tất cả những người chơi đều bị đẩy dạt ra ngoài, cửa nẻo trong thành sẽ khép lại. Lúc này ai nấy phải đóng vai kẻ địch tấn công toà thành do NPC trấn giữ. Nhưng thay vì chém vỡ tượng giữa quảng trường, họ phải đối phó với tinh thạch truyền kỳ.

Sự kiện này chính là “Công thành chiến” với quy mô nhỏ hơn. Có trải qua “Ngạo Thị Thiên Hạ”, lúc làm thành chủ mới biết cách dẫn quân, điều binh chơi “quốc chiến”. Thông thường, khi chơi Võ Lâm người ta sẽ đi từ thấp đến cao. Thượng đài giành bảng vàng, sau đó mới chơi đoàn chiến rồi bang chiến. Có ai như Anh Hùng, vừa chân ướt chân ráo vào game đã dính vào trận bang chiến với Thần Long? Chưa trải qua Công thành, đã bị lôi vào quốc chiến.

Quá trình trưởng thành của nhân vật Anh Hùng đúng là rất ngược ngạo. Ban đầu vô cùng thuận lợi nhưng tốc độ rất chậm chạp. Nay đối đầu với khó khăn, hắn lại tăng tiến bất ngờ. Ngay cả phu nhân Tịch Dạ cũng phải ngạc nhiên khi Anh Hùng thông báo lên cấp 109. Những người khác chưa tăng lên năm, hắn đã vọt thẳng đến mười lăm.

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Khai mau, thật ra trong thời gian qua anh đã làm gì?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Đây là cơ thể bán tiên, luật lệ của phàm nhân đã chẳng thể áp dụng cho ta rồi.”

Anh Hùng cười đầy bí hiểm, khiến ai nấy đều lấy làm thắc mắc. Bí quyết tăng cấp của hắn rất thần kỳ, nhưng lại không thể tiếc lộ cho mọi người. Thiên Hùng tặc lưỡi khi nghĩ đến chốn bồng lai tiên cảnh mà mình vô tình khám phá được. Giá như ai cũng ăn Tẩy Cốt đan rồi, họ đã có thể cùng nhau đến Tiên nhân thôn.

Chương 63: Ngày Xưng Thần

Khi số lượng người chơi mãn cấp trong game Võ Lâm Truyền Thuyết lên đến một trăm, người ta tự hỏi mình phải tiếp tục chiến đấu vì cái gì? Ngay lúc đó, quả bom tấn mang tên Võ Lâm Truyền Thuyết XIII ra đời. Nâng cấp từ phiên bản cũ, vốn được cho là hoàn hảo tuyệt đối, Võ Lâm Truyền Thuyết XIII có lại có nhiều bước đột phá bất ngờ, tạo nên một cuộc cách mạng cho giới GO.

Rất nhiều lời đồn được tung ra, nhưng chỉ có một số được hãng game xác nhận. Trước hết là chế độ “Phi thăng”. Khi người chơi mãn cấp, từ hình dạng phàm nhân sẽ biến hoá thành thần. Nhân vật bắt đầu hành trình khám phá thế giới theo một góc nhìn mới, với nhiều thử thách cao cấp hơn. Phiên bản Võ Lâm 13 chỉ mới ra đời được sáu tháng, đỉnh cấp cao thủ đa phần mới vượt qua cấp 190. Chưa ai biến thành thần, nên không kẻ nào rõ thần cấp sẽ ra sao. Tất cả những thông tin được biết đến đều xuất phát từ những mẫu quảng cáo chớp nhá của nhà sản xuất. Họ muốn người chơi biết game hấp dẫn thế nào, nhưng không muốn phá hỏng thứ động cơ thôi thúc mạnh nhất. Sự tò mò.

Vì sao Hoả Long châu lại được đặt trên đỉnh tháp Thiên Đường, trong khi toàn bộ Võ Lâm chưa có băng nhóm nào vượt qua tầng 163? Câu trả lời thật đơn giản, bởi vật đó đang chờ đợi một người bất phàm đến lấy. Nói ngắn gọn hơn, nhà thiết kế đã tạo ra một Võ Lâm đa tầng dành cho những người chơi ở nhiều đẳng cấp khác nhau.

“Hãy cố gắng vượt qua hình thái phàm nhân, rồi bạn sẽ phi thăng và bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới.”

Đây là trò chơi mà còn lâu lắm người ta mới tìm được điểm dừng. Mỗi cấp bậc đều có những điều thú vị mới xuất hiện, thôi thúc người ta phải ở lại khám phá. Muốn vượt qua đám thử thách kỳ quặc từ nhà sản xuất, người chơi bắt buộc phải hành động khác lạ hơn, suy nghĩ vượt tầm hơn.

Bọn lập dị của phòng thiết kế Võ Lâm khiến những kẻ hành động theo lối cũ không cách gì theo nổi. Ai biết rằng săn hơn năm trăm ngàn con thỏ sẽ có dịp chạm mặt Dạ thố? Ai đoán ra phụ bản tuần hoàn ở kho thuốc Trường Sinh trang là để tặng cho người chơi Tẩy cốt đan? Trò chơi điên khùng, nhưng cũng không ít kẻ kỳ quặc lại có khả năng tìm ra những bí mật. Ngay từ đầu, Thiên Hùng đã là một kẻ kỳ quặc ăn may.

Vì chưa hề có kinh nghiệm chơi game lần nào, nên hắn hành động không theo khuôn phép cũ. Mọi người đổ lỗi rằng Anh Hùng luôn gặp nhiều may mắn vì có tay thỏ bên người. Để tạo công bằng cho những người chơi khác, Võ Lâm đã lấy lại món quà tay thỏ. Hắn từ một đạo tặc khét tiếng trở thành gã y sư hiền lành ai cũng có thể bắt nạt, ăn hiếp. Tuy nhiên, chỉ số Luk của nhân vật có thể giảm, nhưng sự may mắn của người chơi lại ko phụ thuộc vào những công thức tính rối rắm trong game. Anh Hùng có được ngày hôm nay, phần lớn cũng là nhờ thần may mắn chưa bao giờ rời khỏi hắn.

Thiên Hùng có lẽ là vị Anh Hùng đã được thần game độ mạng.

Ngày hôm đó cướp được rương báu từ quái vật rừng, nhưng Anh Hùng lại không đủ cấp độ để mở ra. Ngay khi đặt đến lever 100, hắn liền đem những bảo bối còn lưu trong kho ra sử dụng. Thông thường những vật phẩm yêu cầu cấp độ đều là trang bị quý giá. Nhưng Anh Hùng đã có chiếc áo giáp hoàng kim vô khuyết 60, nên hầu như không thể xài thêm những món đồ này.

Trong Võ Lâm có khả năng dùng một bộ giáp khác để tăng cường chỉ số cho bộ giáp hiện tại của chủ nhân. Đa phần hắn sẽ đem những món đồ không xài được luyện thành Tinh ngọc đề giáp. Lúc này việc Thiên Hùng cần nhất là phải mạnh hơn, chứ không phải giàu có hơn. Vì vậy hắn hầu như không đem bán những vật phẩm mà chăm chăm nâng cao các chỉ số.

Lúc nhớ tới rương báu chưa mở, Thiên Hùng vô cùng hào hứng lấy ra. Phải là món đồ bí ẩn cỡ nào, mới được chứa trong hòm đựng bí mật như vậy? Tịch Dạ từng nói những rương báu là một món quà may mắn. Người chơi có thể lấy được nhiều loại vật phẩm khác nhau từ những dạng rương báu thế này. Cấp rương báu càng cao, vật chứa trong đó càng quý báu. Tuy nhiên mọi việc rất ngẫu nhiên, đôi khi bạn chỉ nhận được một cục đá ven đường.

Anh Hùng kinh ngạc nhìn những que củi xấu xí nằm trên lớp lụa tơ lót đáy rương. Khi hắn rê chuột ngang vật phẩm, chỉ thấy dòng giới thiệu đơn giản. “Trầm hương: vật phẩm quý giá, có thể bán cho thương điếm với giá 1000 đỉnh vàng.”

Nếu là những người chơi thông thường, họ sẽ nhận định Trầm Hương là một vật phẩm không khác gì ngân phiếu. Đa phần sẽ bán đi ngay để lấy số tiền khổng lồ kia mà mua thêm trang bị cho mình. Duy chỉ có Anh Hùng nhìn thấy một tuỳ chọn khác ngoài “đem bán”. Nhưng hắn có thể dùng trầm hương đốt lên cho vui sao? “Là một ngàn đỉnh vàng đó nha, đủ để mua rất nhiều đồ.”

Thế rồi gã game thủ Anh Hùng lại lấy Trầm Hương ra xài. Khung cảnh xung quanh bắt đầu bị khói Trầm Hương chiếm lấy. Khói trắng càng lúc càng khiến mọi thứ trở nên mờ mịt hơn. Anh Hùng bỗng lờ đờ như trúng phải thuốc mê từ kẻ địch. Hắn lo lắng nhìn màn hình, quan sát các chỉ số nhân vật xem có suy giảm gì không.

Nhưng hoá ra Trầm Hương này chẳng phải là độc dược. Sau khi khói mờ tan hết, Anh Hùng phát hiện bản thân không còn đứng ở vị trí cũ nữa. Khói hạ thấp xuống chân, tạo cảm giác bồng bềnh như đang ở trên mây. Trước mắt hắn hiện ra con đường mòn đi qua rừng cây. Anh Hùng di chuyển theo lối đó, rồi bắt gặp một hòn đá khổng lồ có khắc chữ. Hắn đến gần, kinh ngạc nhìn vào biển hiệu của Tiên Nhân thôn.

Món đồ Trầm Hương kia đã đưa hắn vào cõi mộng ảo, thế giới có những vị thần tiên trú ngụ. Anh Hùng không biết làm gì tiếp theo nên vội gửi pm cầu cứu Tịch Dạ. Trong lúc chờ đợi nàng hồi âm, nhân vật trên màn hình tự động chuyển sang thế ngồi toạ tĩnh. Thiên Hùng trố mắt nhìn những con số kinh nghiệm khổng lồ được cộng dồn mỗi giây bên trong kinh nghiệm bình.

Trên bản đồ, hắn có thể nhìn thấy tên Cực Lạc Đoạ Trần. Phụ bản này chỉ có cấp độ tiên nhân mới tiến vào được. Bởi vì Anh Hùng đã từng dùng qua Tẩy Cốt đan nên có được cơ thể bán tiên. Lúc mọi người còn chưa rõ Trầm Hương có tác dụng gì, chỉ có hắn khám phá ra cách sử dụng nó. Đây là vé thông hành, cũng giống như Hàn Yêu ấn, để vào một nơi không dung chứa người phàm.

Thiên Hùng cho nhân vật sử dụng thêm kinh nghiệm phù cao cấp, thu được gấp đôi số điểm kinh nghiệm mỗi khi nhận được. Hắn không vội khám phá Tiên Nhân thôn, vì giờ đây điểm tích luỹ đang tăng vèo vèo trên thanh trạng thái. Thậm chí việc lấy kinh nghiệm còn dễ và nhanh hơn phụ bản Quỷ Khốc Thần Sầu. Nếu Thiên Hùng khám phá việc này sớm hơn, có lẽ bây giờ lever của hắn đã đến 17x không chừng. Hoá ra có nơi luyện cấp thoải mái đến mức nhân vật chỉ cần ngồi yên là được.

Thiên Hùng chia sẻ một que trầm hương cho Tịch Dạ, nhưng nàng đã lập tức bán đi. Ngoài hắn ra, không ai có thể sử dụng món đồ này cả. Trong rương báu có ba que Trầm Hương, hắn đã phung phí hai lần. Thiên Hùng phải dành que cuối cùng cho dịp đặc biệt.
Ngày chủ nhật là cơ hội tuyệt vời để treo máy ngồi thiền. Sau khi dùng hết mười hai tiếng đồng hồ theo quy định, Anh Hùng lập tức tăng liền chín bậc. Kể từ thời 1x đến nay, chưa bao giờ hắn tăng cấp nhanh như vậy. Tiên Nhân thôn quả là một vùng đất tuyệt diệu dành cho những kẻ muốn lên lever. Kể từ đó Anh Hùng có thói quen gia nhập cùng bọn thợ săn đi tìm boss thế giới. Trầm Hương chính là đáp án hoàn hảo cho mong muốn của hắn lúc này.

Thiên Hùng kể hết mọi điều liên quan đến thần cấp mà mình biết cho đồng bạn. Hắn hối thúc mọi người quay về môn phái riêng làm cho hết các phụ bản tuần hoàn. Dẫu đó là nhiệm vụ nhàm chán nhất, dở hơi nhất, nhưng mọi người phải hết sức kiên nhẫn. Tẩy Cốt đan là cơ hội tốt nhất để mọi người tiến xa hơn trên con đường giành lấy chính quyền.

^_^

Ngày hai mươi tháng tám, Thiên Hùng chính thức tham gia lễ tốt nghiệp. Gia đình và bạn bè đều gửi lời chúc mừng cho ngày trọng đại này. Thiên Hùng ngất ngây vui sướng khi cầm tấm bằng bác sĩ gây mê trong tay. Đây là điều mong mỏi lớn nhất của hắn sau cả bốn năm ngồi trên ghế nhà trường. Dù biết trước, nhưng buổi lễ vẫn gây cho Thiên Hùng niềm xúc động và sự tự hào vô bờ. Mảnh giấy này nhắc nhở hắn là ai và con đường sau này là gì. Một lần nữa, Thiên Hùng sực tỉnh.

Buổi chiều hôm đó hắn tham dự buổi tiệc mừng của toàn thể sinh viên đồng khoá. Gặp lại bạn bè sau mấy tháng xa cách, có bao nhiêu chuyện để nói và chia sẻ. Chỉ một số người tìm được bệnh viện thực tập, và hầu hết đều ghen tị khi biết Thiên Hùng đang làm tại Chợ Ruộng. Hắn vẫn là gã lớp trưởng học giỏi nhất và may mắn nhất mà mọi người từng biết. Thậm chí khi có chút men say trong người, Thiên Hùng còn lôi cả bạn gái của mình ra khoe khoang. Mới ba tháng, cuộc đời hắn đã có nhiều thay đổi bất ngờ.Hắn mở tấm hình nền trên điện thoại cho mọi người chiêm ngưỡng.- Cái gì thế này? - Một người lên tiếng hỏi.- Ảnh chụp tớ và cô ấy. - Hắn cười rạng rỡ.- Đây là cảnh trong trò chơi trực tuyến. - Một người khác nhận xét.- Đúng vậy, bọn tớ quen nhau trên game và đã kết hôn.- Chết tiệt, hoá ra cậu là gã Anh Hùng của server Lê Quốc. - Có vẻ như đây là lời của một Võ Lâm đ*o hữu.- Ồ, thế cậu cũng chơi game Võ Lâm Truyền Thuyết à? - Thiên Hùng nhướng mày bất ngờ.- Đừng giỡn, tất cả mọi người chắc hẳn đều có tài khoản trong ấy.- Thật sao? - Thiên Hùng kinh ngạc hỏi lại.- Ai mà lại không chơi game này cơ chứ!Thế là sau buổi tiệc mừng, hắn lại tình cờ tìm được cho mình một số đông chiến hữu khác. Mọi người đang bàn nhau không biết có nên lập ra một gia tộc tên là “Mê Dược Y Sư” hay không.

Mỗi lần online, Thiên Hùng đều bận rộn chuyện trò với những người bạn thật ngoài đời. Nhờ hắn khoe khoang trong buổi tiệc, mọi người mới nghĩ đến việc liên lạc với nhau trong Võ Lâm. Thế giới trên mạng dần rộng mở khi Anh Hùng có bạn bè lưu trú khắp cửu quốc. Hắn mạnh dạng đi chu du tứ phương khi có nhiều kẻ đứng ra bảo đảm an toàn cho mình.

“Quen nhiều đại thần cũng có cái lợi thế đấy!”

Đến những đất nước xa lạ, thu thập được nhiều vật phẩm xa lạ. Bây giờ Thiên Hùng không chỉ là y sư mà còn là một thợ săn và thương gia. Hắn đến Nguyễn quốc thu thập muối khoáng, vỏ sò ... đi bán ở Đinh quốc. Hắn đến Trần quốc đào lấy ngọc thạch về buông ở Dương quốc.

Đi nhiều, cơ hội chạm trán boss thế giới càng cao. Anh Hùng lấy được hai rương báu từ boss cây rừng nhưng chỉ một rương có Trầm Hương. Lần nào hắn cũng rất cẩn thận, chỉ sử dụng khi có khả năng treo máy liên tục. Đến cuối tháng tám, Anh Hùng đã nhanh nhảu nhảy lên lever 124.

Thành tích đáng nể này ngay lập tức nhảy lên đầu bảng xếp hạng. Ai cũng xì xầm cho rằng hắn là kẻ ngông cuồng chuyên nạp tiền mua thẻ VIP về xài. Chỉ những thành viên trong Bách Thắng bang mới biết rõ sự thật. Đây hoàn toàn là nỗ lực của chính bản thân Thiên Hùng.

Nhân vật tiếp theo trong bọn họ lấy được Tẩy Cốt đan là Tịch Dạ. Nàng mang danh GM, không thể lơ mơ hơn những kẻ khác được. Tịch Dạ có thời gian online lâu nhất, đều đặn nhất nên việc này cũng không quá bất ngờ. Thiên Hùng liền chuyển que Trầm Hương mà mình để dành lại cho nương tử. Ngày hôm sau Tịch Dạ liền chễm chệ trên hàng 12x.

[Cận] Anh Hùng: “Các bạn hãy cố lên. Với tốc độ này, ngày chúng ta xưng thần có lẽ chẳng còn bao xa.”

Chương 64: Tiêu Biệt Thắng Tân Hồn

Bạn đã từng gặp người nào làm mình xấu hổ ghê gớm?

Tam thiếu Ngô gia chính là một nhân vật như vậy. Võ Lâm đệ nhất nhân cấp 196, hiện nay anh ta đã đứng đầu Thần bảng liên tục ba tháng rồi. Khoảng cách so với người đứng thứ hai Anh thật là pro 195 và người đứng thứ ba Lam Y Công Tử 194 có vẻ rất suýt soát. Nhưng xin hãy nhớ rằng, ở giai đoạn này, mỗi lần vượt cấp đều cần cả tỷ điểm tích luỹ. Nếu hình dung cấp 195 giống người mới ra khỏi thôn tân thủ, thì lever 196 là người đã vượt qua trung kỳ rồi.

Tương tự trường hợp Lam Y Công Tử, Tam thiếu Ngô gia ở server mình cũng là một nhân vật truyền kỳ đầy tiếng tăm. Trên bản đồ thiên hạ, Ngô quốc nổi lên như một điểm sáng là do có vị đại thần này toạ trấn. Nhưng sau sự kiện quốc chiến tháng tám, Lam Y đổi quốc tịch đã làm cán cân quyền lực dịch chuyển. Bây giờ Trần quốc mới là nước mạnh nhất Thần Châu, tất cả các quốc vương đều phải kiên dè Lam tố Tố.

Tiếp theo đó, việc Lam Y thường xuyên đi xâm nhập biên giới, quay về quê cũ đã khiến người dân Ngô quốc tức tối. Thần dân nước Ngô nhiều lần tụ tập phục kích đại thần nhưng đều thất bại, oán thù ngày càng chất cao. Vậy nên quốc vương nước Ngô bị buộc vào thế phải khai chiến. Huỳnh Hoa Tửu gửi lời thách đấu đến cho Lam Tố Tố. Đồng thời nàng động viên vị phu quân đã ẩn thân cả tháng nay của mình xuất hiện. Ngày một tháng chín, bảng thông báo thiên hạ vang dội.

[Thiên] Hệ thống: “Võ lâm minh chủ giá đáo, chư vị nhân sĩ mau triều bái.”

Bấy nhiêu cũng đủ cho mọi người biết đại thần Tam thiếu Ngô gia đã quay trở lại rồi.

Có một điều thú vị là hai nước mạnh nhất trong cửu quốc đều do nữ nhân nắm giữ. Một Lam Tố Tố có đại ca kềm cặp, một Huỳnh Hoa Tửu có phu quân chống lưng. Lam Tố Tố và Anh thật là pro vốn là anh em thật ngoài đời, vì vậy họ giúp đỡ nhau là điều không mấy lạ. Tuy nhiên, Huỳnh Hoa Tửu và Tam thiếu Ngô gia vốn chỉ có mối quan hệ phu thê trên game; lý nào y lại không có dã tâm riêng, chỉ một lòng phò trợ nương tử mình.

Tâm sự này chắc chỉ có top ba Võ Lâm mới hiểu nổi. Danh hiệu quốc vương, thành chủ ... đối với đại thần đã quá nhàm chán rồi. Nếu solo một chọi một, trong quốc gia mình có ai còn là đối thủ. Vậy nên họ thỉnh thoảng tham chiến cho vui, thời gian còn lại chủ yếu nhắm đến mục tiêu cuối cùng của trò chơi. Phi thăng.

Giống như những người khác, các đại thần chỉ mong phá giải bí mật Ngũ Đại Kỳ Bảo. Họ muốn nhìn thấy nhân vật mình mọc cánh, phát sáng như trong trailer mà nhà sản xuất đã giới thiệu. Ai cũng nhận ra những dấu hiệu hoá thần của nhân vật Tam thiếu Ngô gia đang càng lúc càng rõ. Y bắt đầu biến hoá to hơn bình thường, vầng hào quang quanh người cũng ngày một rực rỡ hơn.

Nếu có dịp nào mà các cao thủ hàng đầu Võ Lâm tụ tập, người chơi sẽ nhìn rõ sự biến hoá vi diệu này. Từ cấp 190, nhân vật bắt đầu tăng kích thước cùng độ sáng. Đến khi mãn cấp, đại thần đã có chiều cao gấp rưỡi người thường, đồng thời quang mang quanh thân có thể rọi sáng trong bóng đêm. Vậy nên nhân vật cấp 196 như Tam thiếu Ngô gia đi đến đâu cũng gây sự tò mò, ghen tị là lẽ dĩ nhiên.Người và thần không chỉ cách biệt về ngoại hình mà còn ở sức mạnh. Tất cả các trang Võ hồn, Nội công, Kinh mạch, Huyệt đạo, Truyền thần ... đều đã được mở ra. Vũ khí y dùng là thần tiết, trang bị trên người là thượng đẳng. Thú nuôi của Tam thiếu Ngô gia là một đám mây hồng, vốn đâu phải vật phàm trần. Y là điển hình của người chơi vừa cày kéo điều độ, vừa siêng năng nạp thẻ. Kẻ có tài lẫn lực, trở thành Võ Lâm Minh chủ cũng là điều dễ hiểu vô cùng.

Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề khác, mà ai nấy đều đặt nghi vấn. Võ Lâm Truyền Thuyết được thiết kế kiểu gì, sao những đại thần hàng đầu đều là carry chứ không phải tanker? Anh thật là pro thuộc phe đấu sĩ thuần tuý, vô cùng mạnh mẽ. Nhưng Tam thiếu Ngô gia và Lam Y Công Tử, một người nhạc sĩ, một kẻ y sư sao toàn leo lên thứ hạng cao thế này.

Thuở Tam thiếu Ngô gia còn độc thân, đúng là idol nổi tiếng nhất thiên hạ. Từ lúc y kết hôn với Huỳnh Hoa Tửu rồi, Lam Y Công Tử mới có dịp vụt sáng lên. Vị trí người được các cô nương săn đón nhất thuộc về thiên tiên cầm sáo cưỡi mây của Ngô quốc. Mỗi lần Tam thiếu Ngô gia xuất hiện, đều khiến hàng ngàn người gào rú xuýt xoa.

So với y sư cầm quạt, cưỡi đại điêu thì hai kẻ một chín một mười. Vấn đề ở chỗ Tam thiếu Ngô gia từng lộ ảnh đại mỹ nam nên ai cũng đoan chắc Lam Y Công Tử cũng phải vậy. Y đã công khai thân phận ca sĩ, về sau chiến thắng cuộc thi đi tìm thần tượng, được Võ Lâm mời làm người đại diện. Từ lúc đó Tam thiếu Ngô gia bước ra khỏi game, trở thành ngôi sao mới với nghệ danh Ngô Tam thiếu gia.

^_^
Thiên Hùng cười khùng khục khi đọc các bài giới thiệu về Tam thiếu Ngô gia. Tự nhiên hắn không ngăn được, phải quay qua nhìn Steven bên cạnh. So với chàng trai quá điệu đà kia, Steven mới thật sự lôi cuốn. Y là người nước ngoài, dĩ nhiên nước da trắng, đôi mắt cũng sâu hơn dân Việt Quốc. Đặc biệt, Steven còn sở hữu mái tóc bạch kim, nhìn không khác gì hoàng tử yêu tinh mấy. Nếu không phải y quá đỗi lạnh lùng, có lẽ y tá, bác sĩ nữ toàn bệnh viện này đều ngã rạp hết.- Cười gì vậy? - Steven đáp lại ánh nhìn của Thiên Hùng bằng một cái nhíu mày khó chịu.- Tôi chỉ đang phân tích, so sánh tương quan lực lượng giữa cậu và đối thủ sắp tới thôi mà. - Hắn lại cười thâm sâu. - Cậu thắng hiệp đầu.- Tam thiếu Ngô gia là Võ Lâm Minh Chủ, dĩ nhiên mạnh hơn tôi. Nhưng quốc chiến là việc của nhiều người, trong khi lực lượng Trần quốc không tệ. - Steven trực tiếp bỏ qua nụ cười gian tà của Thiên Hùng- Vừa thay đổi quốc tịch đã có mới nới cũ. Nay là người Trần quốc rồi, nên bắt đầu chê Lê quốc đấy ư? - Hắn giả vờ trách móc.- Tôi chỉ nhận xét khách quan mà thôi. - Y nhún vai. - Ở Lê quốc, các thành chủ đánh nhau liên miên, hận thù tràn ngập. Trong khi đó Trần quốc rất nề nếp quy cũ. Họ cũng cạnh tranh, nhưng với tinh thần hiệp nghĩa, tôn trọng nhau.- Xì ... chơi game mà không đấu đá hơn thua thì có gì vui. Võ Lâm cứ tổ chức sự kiện này nọ, chủ yếu là cho mọi người có dịp kết oán đấy chứ. Ngoài danh sách hảo hữu, chúng ta còn có danh sách thù nhân. Cứ mỗi lần bị người nào giết chết, thì tên kẻ đó lập tức hiện trong danh sách. Mỗi lần thù nhân online hay lên cấp, hệ thống đều nhắc nhở khiến tôi phát bực. Ngoài lý tưởng “sợ thiên hạ” không loạn thì nhà sản xuất còn mục đích gì?Những điều Thiên Hùng phân tích đều là sự thật, nên Steven không bàn cãi nữa. Bản thân y cũng là người bị lắm kẻ ghen ghét, hận thù bủa vây khắp nơi. Nhưng ít nhất Steven vẫn phân biệt được đâu là trò chơi, đâu là thực tế. Cứ như Thiên Hùng, thật ảo khó phân. Hảo hữu trong game cũng là bạn tốt ngoài đời, thê tử trên mạng bây giờ đã là bạn gái hắn. Thậm chí lần trước đi ngoài đường, Thiên Hùng còn đánh nhau với người chơi game Võ Lâm. Bác sĩ Thiên Hùng và y sư Anh Hùng dần dần đã thống nhất với nhau thành một. Cuộc sống của hắn chẳng còn tách bạch ra thành hai thế giới như trước kia nữa rồi.

Ngoài Thiên Hùng, vẫn còn một người bị Võ Lâm ám ảnh. Từ dạo Lam Y đổi quốc tịch, Ngọc Linh vẫn rầu rĩ khôn nguôi. Mỗi ngày ra vào giáp mặt, y luôn thấy được vẻ u buồn trong mắt nàng. Dẫu Ngọc Linh thường cố gượng cười, nhưng tâm trạng không thật sự thoải mái.

Steven cũng chẳng biết phải giải quyết tình huống này thế nào. Ngọc Linh vẫn hoàn thành công việc, đâu để chuyện Võ Lâm ảnh hưởng, nên y không có đường nhắc nhở. Nhưng sao thấy nàng không vui, y lại bực bội không yên? Trong vô thức Steven luôn nhìn về phía Ngọc Linh lo lắng. Y phải kềm mình không nói ra câu, “Ta vẫn ở bên nàng, xin chớ sầu lo”. - Dạo này không nghe cậu nhắc về việc dã ngoại nữa. - Lần đầu tiên y chủ động đề cập vấn đề này. - Không cần bồi đắp tình cảm với Tịch Dạ sao?- Bọn tôi vẫn thường cùng ăn tối và chơi game. - Thiên Hùng chồm tới đầy hào hứng. - Thế nào, cậu muốn đi chơi nữa hả?- Không phải, tôi chỉ đang quan tâm lo lắng cho tình hình các cậu. - Steven xấu hổ, chối biến ngay.- Tôi hiểu rồi, dạo này không được tổ đội với mọi người, lang thang một mình chắc cậu buồn chán lắm. - Thiên Hùng vuốt cằm ra dáng hiểu biết. - Vậy chủ nhật tuần này, chúng ta lại đi chơi xa.- Trước giờ tôi vẫn quen cô độc một mình. - Steven cãi lại.- Vậy cậu không chịu đi à? - Hắn cụp mắt rầu rĩ. - Vậy mà tôi tính rủ Ngọc Linh ra ngoài cho khuây khoả hơn.- Ai nói không đi. - Steven nhanh chóng cướp lời. - Chúng ta ở bệnh viện quá nhiều, nên đi dã ngoại, bớt ngửi thuốc sát trùng một chút.Lúc đó Thiên Hùng rất cao hứng, muốn cười to chọc ghẹo vị đại thần hay e thẹn. Nhưng vì nghĩ cho tương lai, hắn không dám chọc tức Steven. Không chỉ Ngọc Linh, mà thời gian gần đây Dr.Wilson cũng hay cáu gắt. Bọn họ không vui, hẳn nhiên vì lý do phải chia xa.Tiểu biệt thắng tân hôn.

^_^

Trong vòng mười ngày, Thiên Hùng giao nhân vật của mình cho Tịch Dạ. Công việc của họ chủ yếu là đến Tiên Nhân thôn toạ thiền. Thật kinh khủng khi bọn họ liên tục thăng sáu cấp. Bản thân Anh Hùng còn lên chức trưởng thôn do hắn ở lâu trong thôn. Điều này chứng minh, chưa có ai phát hiện ra bí mật của Trầm Hương. Vậy nên cả phụ bản chỉ có hắn cùng Tịch Dạ.

Thành viên Bách Thắng bang vẫn liên tục truy tìm quest môn phái nhằm lấy Tẩy Cốt đan. Nhưng chẳng hiểu nhà sản xuất game sắp xếp thế nào, mà cho đến giờ chưa ai khám phá ra. Không chỉ bản thân họ nóng lòng, Thiên Hùng cũng nôn nao không kém. Hắn đành nói việc này cho hội “mê dược y sư” của mình. Thiên Hùng lấy điều kiện trao đổi là bọn họ phải chỉ cách lấy Tẩy Cốt đan ở môn phái. Chẳng mấy chốc Hồng Phấn, Coffe Đại Sư lẫn Thuỷ Mạc đều có thể vào phụ bản Cực Lạc Đoạ Trần.

Càng về sau, số lượng người đến được Tiên Nhân thôn bắt đầu tăng lên. Dần dần thông tin mà Anh Hùng xì ra cho hảo hữu đã lan khắp hang cùng ngõ hẻm. Trong Võ Lâm, nhà nhà đi săn Trầm Hương, người người về môn phái làm nhiệm vụ. Nhưng ai cũng sợ kẻ khác giỏi hơn mình, nên quyết định giữ bí mật, không chịu nói ra. Cho nên mới xảy ra tình trạng kẻ có Tẩy Cốt đan không thể vào thôn, người sở hữu Trầm Hương nhưng không cách nào sử dụng.

Lúc người đến Tiên Nhân thôn tăng lên đáng kể, nhà sản xuất cảm thấy không giữ được bí mật nữa, đành công bố luôn phụ bản Cực Lạc Đoạ Trần cho cả thiên hạ cùng biết. Cuộc cách mạng luyện cấp nổ ra, bảng xếp hạng Tân Tú luôn bị thay đổi từng giờ. Cuộc đua tốc độ luyện cấp này cũng hấp dẫn không thua gì đua sủng vật. Thậm chí mọi người còn tổ chức cá cược xem ai trụ ở vị trí tăng cấp lâu nhất. Xã hội bắt đầu phân hoá thành hai loại, người thường và bán tiên.

Số lượng nhân vật lên chức đại thần ngày càng nhiều hơn, kéo theo hệ quả là giá Trâm Hương tăng vọt. Vì tương lai đứng đầu thiên hạ, Anh Hùng và Tịch Dạ đành quay về nghề cũ. Một người đi trộm, một người đi cướp, mong tích luỹ đủ Trầm Hương cho mọi người cùng xài. Bây giờ hai người họ chính là hy vọng của cả bang.

Chương 65: Trách Nhiệm Của Đại Thần

Cuối tuần đó, Ngô quốc và Trần quốc khai chiến. Bách Thắng bang dĩ nhiên hùa theo dân Ngô tiến đánh kinh đô nước Trần. Phu thê đạo tặc thì chăm chăm đi sưu tầm vật phẩm. Hồng Phấn Lý Chiêu Phu chỉ muốn đánh Lam Tố Tố một trận ra trò. Coffe Đại Sư dẫn phu nhân đi thu thập quân công. Ai cũng có mục tiêu riêng, nên đành chia ra hành động cho tiện.

Trận chiến này cũng giống thời Lê quốc tấn công Lý quốc. Bọn họ tràn sang biên giới người ta, thấy ai có màu quốc gia khác là lập tức chém không nương tay. Anh Hùng cùng Tịch Dạ song kiếm hợp bích. Trước hạ máu kẻ thù trộm đồ, sau PK người ta để cướp. Thiếu đi một đôi tay thỏ, hắn vẫn là thần thâu vô cùng lợi hại. Cứ hễ có đông người và hỗn loạn, đó chính là dịp tốt nhất để làm đầy túi nãi của mình

Đang hí hửng nhặt đồ, bỗng nhiên họ nghe Hồng Phấn kêu cứu.

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Mọi người mau đến cửa hoàng cung, giúp ta đòi công bằng.”

Hoá ra trong lúc nàng phừng phừng khí thế trả thù, lại bị người khác cản đường. Mà người ngăn Hồng Phấn lại chính là phu quân cũ.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Hồng Phấn, nàng biết trong quốc chiến ta không thể để vua mình chết được.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Thiếp phải giết cô ta, chàng muốn ngăn thì ra tay với thiếp đi.”

Chế tạo sư dùng cây búa trứ danh của mình xông tới. Ai cũng có thể tưởng tượng ra một tiếng thở dài khi Lam Y bắt đầu xuất chiêu.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chàng dám ra tay? Vì một người đàn bà khác lại đi giết vợ mình. Trời ơi ... mọi người mau đến xem ... thiên lý chỗ nào ...”

Quả nhiên mọi người quên đánh đấm, chạy tới xem trò vui trước cổng cung điện. Lam Y nổi tiếng vũ phu, đã giết không ít cô gái theo đuổi mình. Nay vì quốc gia đại sự, liệu y có dám ra tay với vợ cũ? Tình huống hấp dẫn vậy, không coi thật uổng kiếp chơi game.Người đến càng đông, Lam Y càng bị áp lực. Đây là game online, đâu ai sợ ai, cứ ở bên ngoài chỉ chỏ bình luận lung tung. Các nhà cái đã nhanh nhảu ra kèo đặt cược.

“Mọi người đoán Lam Y hay Hồng Phấn chết trước đây?”

Người ta nói “quan tốt cũng khó xử việc nhà”, Anh Hùng dẫu đã đến nơi, cũng không biết phải ngăn thế nào. Hồng Phấn cứ đánh tới, quyết xông qua cửa đi tìm Trần vương. Lam Y tiến một bước, lại lùi một bước coi như nhường hết mức. Y tấn công Hồng Phấn, đồng thời cũng chữa thương cho nàng. Hai người cứ dây dưa với nhau, không phân ra người thắng kẻ bại.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Nương tử, đừng làm loạn nữa. Đây là chỗ nguy hiểm, mau lui đi.”

Nào ngờ lời nhắc nhở chưa đọc hết, ngân tiễn đã xé trời giáng xuống.

[Cận] Lam Tố Tố: “Ta vừa nghe kẻ nào muốn lấy mạng mình?”

Ngọc Linh điên tiết, chẳng tiếc tiền lập tức hồi sinh tại chỗ. Đang cãi nhau với Lam Y, nàng không kịp nhận ra kẻ thù đã tới gần. Thợ rèn sử dụng trọng khí, chỉ chuyên đánh cận chiến. Trong khi đó Lam Tố Tố lại là cung thủ, đứng từ xa cũng có thể diệt địch, vô cùng an toàn.
[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Lam Tố Tố, ta liều mạng với ngươi.”

Nữ chiến sĩ giáp thuỷ tinh lập tức triệu hồi sủng vật, thu hẹp khoảng cách với đối thủ. Trần vương không ngại đại tượng, nhanh chóng xuất ra Tam Tiễn Xuyên Tâm. Với các lớp nhân vật đánh cận chiến, bộ giáp còn thường kèm theo thuẫn bài. Hồng Phấn giơ chiếc khiên Tuyệt Kháng ra chặn đòn tấn công từ kẻ địch. Đến được gần rồi, nàng sẽ cho ả biết thế nào là đau khổ. Cung thủ ỏng ẹo, dẫu cấp cao cũng có nhược điểm chí mạng vẫn là chỉ số kháng vật lý. Thân thể mảnh mai kia rốt cuộc chịu được mấy búa từ Hồng Phấn đây?

Mặt đất rung chuyển khi nàng xuất ra Giáng Ma Diệt Thế. Mạch nham thạch phun trào cuốn đi mấy ngàn lượt máu từ đối phương. Hồng Phấn chưa kịp hả hê thì Lam Y đã nhảy vào hồi sức cho Tố Tố. Nàng tức giận tím mặt, mắng chửi gian phu dâm phụ tại kênh thế giới. Lam Y cũng bị chọc cho điên lên, không nương tay với người xưa.

Nhìn vợ chồng họ cãi vã bấy nhiêu đó đã đủ. Trận này Lam Y Công Tử theo phe Trần vương, Anh Hùng cũng phải đứng về phía chiến hữu. Hồng Phấn tưởng mình đã thiệt mạng dưới sát chiêu của Lam Y, nào ngờ ngay lúc đó Anh Hùng dùng Hoàn Hồn cứu nàng trở lại.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chàng tuyệt nghĩa thì ta tuyệt tình.”

Vừa dứt lời, Hồng Phấn lại lao lên tấn công.

Phía bên kia, Lam Tố Tố vô cùng cao hứng khi có Lam Y trợ giúp. Tuy nàng biết y chỉ làm vậy vì trách nhiệm quốc gia, nhưng thấy Công Tử đứng về phiá mình, Tố Tố đã không thể ngậm miệng cười. Tam Tiễn Xuyên Tâm lại bắn về phía địch thủ. Hồng Phấn bất chấp tổn thương, xuất ra chiêu Chẻ Đá Vá Trời.

Tuy đẳng cấp giữa hai nữ nhân cách biệt khá xa, nhưng sau lưng họ đều có y sư hỗ trợ. Vậy nên Hồng Phấn và Lam Tố Tố chiến đấu bất phân thắng bại, do máu hai người không cạn bao giờ.

Bỗng một vầng sáng chói loà xuất phát từ trung tâm cung điện. Mọi màn hình máy tình đều chớp giật khi đòn Ca Tẫn Thiên Hạ được xuất ra. Tất cả thành viên của Trần quốc đều phát hiện quốc kỳ nước mình bắt đầu bị tấn công. Hơn nữa, số máu mất nhiều như vậy chỉ có thể do cao thủ ra tay. Ai nấy chẳng buồn xem vợ chồng cãi nhau nữa. Họ muốn mau chóng quay về hộ quốc, khi Tam thiếu Ngô gia đã bắt đầu xuất chiêu.
Lam Y cũng theo dòng người bỏ nhà vua mà đi bảo vệ quốc kỳ. Bỗng mặt đất rung lên khi Hồng Phấn quyết tâm truy kích. Lần này nàng chủ tâm nhắm vào Lam Y chứ không phải Trần vương.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Thật ra mục đích của nàng là kềm chân ta chứ không phải náo loạn.”

Y đã nhận ra âm mưu của nương tử, mọi bực dọc bỗng nhiên bay biến mất. Lý Ngọc Linh đâu phải kẻ hồ đồ càn quấy, làm việc tuỳ tiện không cân nhắc thiệt hơn. Chỗ quốc kỳ có lẽ đang diễn ra cuộc chiến giữa hai vị đại thần nhất nhì thiên hạ. Nếu Lam Y tiếp tay vào, Tam thiếu Ngô gia sẽ khó mà giành phần thắng trong đợt này.

Náo loạn, gây sự chỉ là một chút ít mưu kế. Bây giờ Hồng Phấn vẫn không tiếc thân mình, ngăn cản Lam Y tham chiến ở vị trí trung tâm.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chàng là người Lê quốc, sớm hay muộn cũng trở về Lê quốc. Thắng thua giữa Trần quốc và Ngô quốc đâu liên quan gì đến chàng.”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Quá khứ là quá khứ, tương lai là tương lai. Bây giờ ta mang quốc tịch Trần, phải vệ quốc do đó là trách nhiệm.”

Trong tình huống này, Lam Y Công Tử bắt đầu hiểu rõ cảm xúc của Lục Đạo khi xưa. Vì sao hắn lại phản bội Khất Nhi, từ vị trí con tin biến thành vua một nước. Cũng như khi bạn chọn phe trong trò săn bắt cướp. Dẫu làm cướp hay công an, ai cũng phải đóng cho trọn vai. Võ Lâm là một thế giới thu nhỏ, nhưng bản chất vẫn là trò chơi. Một khi đã tham gia, mọi người cần tôn trọng nguyên tắc trách nhiệm của nó.

Ngọc Linh thông hiểu, nhưng nàng cũng có lý tưởng của riêng mình. Cuộc chiến này Lê quốc theo phe Ngô, nên tất cả bọn họ đành phải chiến đấu chống lại đồng đội cũ. Anh Hùng, Tịch Dạ lẫn những thành viên Thịnh Thế đồng loạt tấn công Lam Y Công Tử. Phe Trần quốc cũng xông lên hỗ trợ y, muốn đại thần mau đi trợ sức cho Anh thật là pro.Ánh sáng chớp tắt, thanh máu trồi sụt khiến ai nấy đều nóng lòng tham chiến. Nhất nhì thiên hạ quyết đấu, cơ hội này bao lâu mới có? Nếu đệ tam vào cuộc, tình hình có khi càng ác liệt, kết quả cũng dễ dàng ngã ngũ. Nhưng chủ yếu mọi người vẫn muốn biết những trận chiến đỉnh cao của thần nhân sẽ kinh khủng cỡ nào.

Đây cũng là lần đầu tiên Anh Hùng chĩa mũi dùi về phía hảo hữu. Sư huynh của hắn, đồng nghiệp của hắn, đồng thời cũng là mục tiêu Thiên Hùng muốn vươn tới. Hắn đã luyện tập suốt trong thời gian qua, cấp bậc tăng tiến liên tục, nhưng cuối cùng đã trưởng thành đến mức nào? Lever 13x đối đầu 19x, Anh Hùng vẫn có thể khiến Steven khổ chiến.

Hắn chỉ tập trung luyện đòn tấn công, hoàn toàn bỏ lơ mảng phòng thủ, vốn là điểm yếu của y sư. “Nếu nguyên liệu thấp kém, dẫu có gia cường thế nào cũng không trở thành tinh phẩm được.” Chính lời chia sẻ của Hồng Phấn đã làm Thiên Hùng giác ngộ hơn. Y sư là lớp nhân vật supporter, dẫu hắn có dốc túi mua đồ, Anh Hùng cũng không thể trở thành guard như thợ rèn. Nếu đã vậy, cứ mài dũa khả năng tấn công cho thật tốt, cũng như phát triển tối đa đặc hệ. Thiên Hùng chỉ rèn luyện bảy chiêu thức tấn công, dốc hết sức nên mới lever 131 đã học được Thuỷ Nguyệt Kính Hoa.

Lam Y Công Tử cũng kinh ngạc khi sư đệ mình xuất ra chiêu thức lợi hại nhất. Y cứ ngỡ Anh Hùng phải giống mình, đến cấp 170 mới chạm được cửa ngõ đầu tiên của tối chiêu.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Khá lắm, nhưng chỉ múa rìu qua mắt thợ. Để sư huynh cho đệ biết Thuỷ Nguyệt Kính Hoa thật sự là thế nào.”

Họ đã ở trong cùng một nhóm, nên khả năng của mỗi người thế nào ai cũng rõ. Lam Y vừa xuất chiêu, đã có lắm kẻ ngã rạp do mất máu quá nhiều. Anh Hùng cũng ở trong số những người bị giết. Khi hắn hồi sinh, bên cạnh nhân vật đã bắt đầu xuất hiện thước đo nộ khí. Một khi 100% nộ khí đầy bình, đòn Tự Bạo sẽ xuất hiện, giúp họ dễ dàng tiêu diệt bất kỳ kẻ thù cường đại nào.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Thế nào, có muốn ta giết thêm vài lần để tích luỹ nộ khí không?”

Sự cười cợt của y mới là thứ làm tăng nộ khí nhiều nhất. Thay vì về y quán hồi sinh, mọi người liền bỏ tiền ra để sống lại tại chỗ. Đối với kẻ thù, Lam Y Công Tử là một người vô cùng tàn nhẫn. Thật không may, hôm nay bọn họ lại ở thế đối đầu với y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau