VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Đám Cưới Bão Táp

Ngày hôm đó nếu có người không biết đám cưới của Lam Y, chắc hẳn họ sẽ tưởng mình vào Võ Lâm ngay lúc xảy ra quốc chiến. Không cạnh tranh nhau bằng pháo hoa nữa, các tổ chức tập trung nhân lực, vật lực mài kiếm, lên đồ. Các chị em phe áo xanh hô rần khẩu hiệu: “Quyết cướp phu quân!”

Theo quy định của Võ Lâm, lễ thành hôn luôn bắt đầu bằng cách cùng đến am nguyệt lão xin xe duyên, rồi trở về thành đăng ký với quan hộ tịch. Quá trình này cũng được đánh đồng với nghi thức rước dâu, đi diễu hành cho mọi người chiêm ngưỡng. Tuy nhiên vẫn có một luật lệ khác là cướp hôn, cho phép bất kỳ thành viên nào cũng có thể phá hoại hôn lễ. Một trong hai người bị giết trong quá trình rước dâu, nghi thức bất thành.

Nếu người pk thành công là nữ sẽ cướp được phu quân, nếu kẻ đó là nam sẽ lấy được nương tử. Người bị cướp không được quyền phản đối, mà phải tôn trọng luật đã đề ra. Để không phải kết hôn với người mình không thích, chỉ còn cách nhờ người khác tiếp tục cướp nữa. Cướp qua cướp lại sẽ gây chiến tranh, mà hễ có đánh nhau là thành viên nào cũng thích. Võ Lâm là nơi tập hợp những kẻ “Chỉ mong thiên hạ không bình yên” mà.

Tỏ tình không thành công, cướp hôn là biện pháp hay nhất để lấy được ý trung nhân. Lam Y Công Tử quyết định lấy vợ đã chấm dứt màn tranh giành của các cô gái, nhưng lại mở ra cho họ một cơ hội khác. Nếu may mắn phá hoại được hôn lễ, thì ngay cả đại thần cũng phải khuất phục quy định “kẻ mạnh có quyền.”

Bắt đầu từ chiều thứ bảy, mọi người đã rần rần đăng nhập Võ Lâm. Hôn lễ sẽ bắt đầu vào lúc bảy giờ tối, nhưng ai nấy đều nôn nao không chờ đợi được. Phe phái nào cũng kéo người đến đầy đủ. Áo xanh kết hợp với áo tím tấn công, phe áo đỏ đành gánh trách nhiệm bảo vệ kiệu hoa. Mọi người đều đoán chắc không ai dám động đến vị tân lang Lam Y Công Tử. Mục tiêu dễ công kích nhất là Hồng Phấn Lý Chiêu Phu cấp 137, sức mạnh chỉ đạt tầm trung.

Steven trong lúc gấp gáp đã ấn định ngày thành thân của mình mà không hỏi qua ý kiến Ngọc Linh. Nào ngờ ngay tối thứ bảy là ca trực của nàng, nên Hồng Phấn không thể tham dự hôn lễ của chính mình được. Người thay thế bước lên kiệu hoa sẽ là ông mai Thiên Hùng. Hắn đã xúc tiến đám cưới, nên có trách nhiệm phải hoàn thành dùm đương sự.

Ngọc Linh cũng đồng ý giao acc cho bạn trai cũ. Để hắn thành hôn với phu quân mình cũng là một chuyện cười ra nước mắt.- Chỉ bái đường dùm, không cho động phòng nha! - Cô vừa nói vừa cười đến gập cả người. - Yên tâm đi muội muội, tỷ sẽ canh chừng, không cho bọn họ làm điều gì xằng bậy đâu. - Tịch Dạ cũng bụm miệng cười hinh hích.- Nàng còn nói nữa, sao không thay ta lên kiệu hoa? - Thiên Hùng bễu môi phản kháng.- Thiếp mạnh hơn chàng, đi hộ tống thì thích hợp hơn.Gia tộc Bách Thắng sẽ là thành phần nồng cốt trong nhóm bảo vệ hôn lễ. Nghĩa Tế bang hiện nay đã lui vào hậu trường nên chỉ còn Tứ Hải bang đồng ý chia sẻ trách nhiệm này. Steven dùng tư cách của Đệ Nhị Trường Kỳ hô hào anh em theo phe áo đỏ. Lực lượng của họ tuy hơi thiếu người nhưng chắc sẽ chống chọi nổi với sức mạnh quá đông và hung hãn của đối phương.

Hắn phải tập làm quen với nhân vật Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. Chế tạo sư là một vai trò mới mẻ, Thiên Hùng chưa từng thử qua. Hồng Phấn có sức mạnh phòng thủ rất lớn nhưng bù lại tốc độ chậm chạp. Cô nương mảnh mai, xinh đẹp dường ấy, nhưng lại là một tanker có hạng trong đội hình. Giữ vai trò phòng thủ, thợ rèn luôn là nhân vật rất khó chơi.

Thiên Hùng thay Ngọc Linh mặc chiếc áo tân nương đỏ rực đầy hoa hoè. Sau đó hắn khoát lên người bộ chiến giáp mạnh nhất mà Hồng Phấn đang sở hữu. Ngay sau khi nghe tin Lam Y Công Tử đã chọn mình làm nương tử, nàng đã đoán được trước cục diện hiện tại. Hồng Phấn ngay lập tức dồn hết tài lực rèn giáp, với mục đích duy nhất là phải sống sót cho đến khi lễ thành.^_^

Gần bảy giờ, y tá Lý Ngọc Linh bắt đầu vòng tuần tra trong đêm. Nàng ghé qua phòng của Dr. Wilson thăm nom trước. Y vẫn ngồi bên bàn làm việc tập trung chú ý vào màn hình trước mặt. Khu phòng bệnh đặc biệt này được thiết kế như một khách sạn với đầy đủ tiện nghi và các phòng chức năng cần thiết. Steven có thể sinh sống ở đây dài hạn như chính nhà riêng của mình.

Trong giờ làm việc có thể y là cấp trên của cô, nhưng mười sáu tiếng còn lại Steven là bệnh nhân do Ngọc Linh quản lý.- Dr.Wilson, đã đến giờ nghỉ ngơi rồi. - Ngọc Linh nghiêm giọng nhắc nhở.- Nhưng tôi còn có việc quan trọng phải làm. - Steven thầm nghĩ trong lòng, “Đó là bảo vệ hôn lễ của chúng ta!”- Anh là bác sĩ, hiểu rõ việc của mình nhất. Anh muốn cơ thể không được phục hồi à?- Được rồi, tôi sẽ đi nghỉ.Ngọc Linh mỉm cười đi đến sau lưng y mở khoá xe lăn ra. Steven gập màn hình máy tính lại, ôm luôn lap top theo người. Cô đẩy y ra khỏi khu văn phòng, sau đó giúp y lên giường. Từ thắt lưng trở xuống hoàn toàn bị liệt, mọi hoạt động của Steven đều phải có hộ lý giúp đỡ. Ngọc Linh đã quen thuộc chăm sóc bệnh nhân của khoa ngoại thần kinh nên những công tác này cô làm rất chuyên nghiệp. Ngọc Linh giúp y mở áo vest cố định cột sống ra, sau đó đỡ y nằm xuống giường.- Tôi vẫn chưa ngủ sớm đâu. - Steven nói.Nàng mỉm cười, điều chỉnh phần đầu giường nâng lên, giúp y có tư thế nửa nằm nửa ngồi thoải mái. Ngọc Linh lấy máy tính đặt lên kệ chuyên dụng, sau đó đưa đến gần tầm tay của Steven.- Mọi thứ ổn cả chứ? - Nàng quan tâm hỏi.- Được rồi, cảm ơn cô. - Steven hài lòng gật đầu.^_^

Ngọc Linh vừa ra khỏi phòng, Steven đã mau chóng trở lại Võ Lâm. Thiên hạ bắt đầu xôn xao khi bảy giờ mười vẫn chưa thấy tân lang đâu. Một tiếng kêu vang vọng bầu trời khi Đại Điêu xuất hiện. Lam Y Công Tử đứng trên lưng sủng vật, toàn thân toả hào quang, khí thế thần thánh của bậc cao thủ hoàn toàn hiện lộ.

Cấp độ càng cao, tương đương thời gian bỏ ra cày game càng lâu. Chính vì thế hầu bao của Lam Y cũng dồi dào do nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ. Lần này y đã mua hẳn bộ Long Phụng Trình Tường quý giá cho mình và Hồng Phấn. Bên ngoài giá y đỏ thắm là bộ giáp thần khí hoàng kim cấp 90 ít ai sánh bằng. Lam Y công tử chưa bao giờ tự phụ khoe khang, nhưng trong những thời điểm quan trọng, không thể không giương oai diễu võ. Thành hôn là sự kiện lớn, đỉnh cấp đại thần thành hôn thì càng không thể qua loa.Hai người tiến vào am nguyệt lão cùng trao nhau đôi nhẫn Nhất Tuyến Khiên, đây là nghi thức bắt đầu cho hành trình rước dâu đầy trắc trở.

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Đệ chưa từng tham dự vào vụ vận tiêu nào nguy hiểm như thế này.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Phu nhân cứ yên tâm làm hàng hoá đi, mọi việc bên ngoài để ta lo.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Mọi người đã nhớ hết sơ đồ bố trí chưa?”

[Nhóm] Thuỷ Mạc: “Đúng là đại tỷ, chuyên đi cướp tiêu nên biết hết những vị trí sơn tặc thường ẩn náu.”

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Đại ca cứ yên tâm, đệ sẽ đưa huynh về nhà chồng.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Không ngờ có ngay được tham gia chuyện vui thế này.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Huynh không chịu nghe lời ở nhà nghỉ ngơi sao? >.

Chương 57: Biết Đường Mau Tránh Ra

Họ chỉ có một chiến thuật duy nhất, đó chính là đánh và bỏ chạy. Ngay trong ngày vui trọng đại, Lam Y phải ra tay đại khai sát giới. Các cô gái chết dưới Thuỷ Nguyệt Kính Hoa lên trang thế giới tố cáo Lam Y vũ phu. Từ yêu chuyển thành hận, nhất quyết hồi sinh để phá hoại hôn lễ cho bằng được.

Mặc dù mọi người đã đánh hết sức, điểm máu của Phụng Liễn vẫn liên tục hạ xuống. Lam Y dùng đến đòn Vận Khí Liên Hoàn nhưng vẫn khó lòng tách khỏi đám đông. Thiên hạ tưng bừng đánh nhau, làm sao phân biệt được đâu là áo đỏ với áo xanh. Chỉ cần ai tấn công nhóm mình, bọn họ phải lập tức đánh trả.

Những người góp vui phơi xác đầy đường. Họ chờ hồi sinh miễn phí, chứ không muốn tốn tiền vì hôn lễ của người khác. Dù mãnh hổ cũng khó địch quần hồ, Lam Y Công Tử bỏ qua công tác chiến đấu, lui về làm support đúng với sở trường của y sư. Thay vào đó Chân Phương Công Tử đứng vào vị trí dẫn đoàn. Với tốc độ của Hắc Lâu, đoàn rước dâu vẫn khó khăn nhích lên từng chút.

Họ cứ phải thay phiên cưỡi sủng vật hoặc đi bộ để tránh việc vật nuôi bị giết. Không ít kẻ đã học qua Lạc Mã thuật, có thể tấn công đối thủ ngay cả lúc đang cưỡi xe kéo. Hồng Phấn Lý Chiêu Phu cũng rất gian khổ đối phó với tình huống này.

Thiên Hùng chán nản lấy thêm Kim Sang dược ra. Hồng Phấn chỉ được cái dai sức, chứ khả năng tự hồi máu rất thấp. So với khi cầm nhân vật Anh Hùng, chiến đấu bằng chế tạo sư vất vả hơn nhiều. Hắn cũng không rõ các chiêu thức của Hồng Phấn như thế nào, nên cứ click bừa đánh đại.

Dù đang bị người khác tấn công, Lam Y vẫn phải chịu đựng những lời oán trách đến từ phe áo xanh. Họ chỉ muốn y mãi mãi độc thân để làm của chung cho tất cả chị em phụ nữ. Steven tức hận không nói nên lời, bị người ta công kích mà còn phải đóng vai bạc tình lang, nỗi oan này biết kêu ai cho thấu.

Càng tiến về gần thành Thịnh Thế, đám người cản đường càng hung hãn hơn. Rõ ràng họ đã có chiến thuật phân công từ trước, những kẻ mạnh nhất chắc chắn đang bao vây chỗ quan hộ tịch. Đường rước dâu vẫn muôn trùng nguy hiểm. Lam Y Công tử bị buộc phải thu hồi sủng vật, xuống đất quyết chiến với kẻ thù.

Một đòn xuất ra, hàng đoàn người trúng chiêu. Thần Phong Bá như chiếc chiếc đao khổng lồ quét ngang đám đông, vừa đánh rơi máu vừa tiện thể bỏ độc. Lam Y Công Tử là y sư nên mấy kỹ năng này sử dụng rất nhuần nhuyễn. Y cũng đã liệu trước tình hình khó khăn, một con én không làm nổi mùa xuân.

Đánh nhau với người chơi là một thử thách rất khó chịu. Nhân vật khác với NPC ở chỗ họ biết linh hoạt suy nghĩ, rất khó dự đoán trước tình hình. Lúc thua họ có thể bỏ chạy, lúc tức giận có thể dùng bạo phát ôm mình chết chung. Lam Y nôn nóng dẹp kẻ cản đường, nhưng đồng thời cũng tạo ra rất nhiều nộ khí. Đã có vài nhân vật làm liều áp sát kiệu hoa, dùng bạo phát để tấn công.

Dù đã có Phụng Liễu chịu phần lớn thương vong nhưng Hồng Phấn Lý Chiêu Phu vẫn xất bất xang bang trước mũi giáo quân thù. Mỗi lần máu nàng đến mức nguy hiểm, Lam Y phải bỏ tấn công để dùng Liệu Thương chữa trị. Thiếu vắng Anh Hùng trong đội ngũ khiến áp lực của Lam Y tăng lên gấp bội. Y phải đảm nhận cả hai vai trò hỗ trợ và tấn công.

[Cận] Hoa Chích choè: “Công tử, vì sao lại phụ tình thiếp.”

Vừa có một nhân vật nhào đến, tiếp theo đó là khói lửa bung nổ sau đòn Tự Bạo. Máu của Phụng Liễn lại vì vậy tiếp tục giảm xuống, kiệu hoa bắt đầu hiện ra vết hư hao.

Hầu hết đồ vật lẫn người chơi Võ Lâm đều biến đổi hình dáng tuỳ thuộc vào số máu. Lúc nhân vật đầy HP thì cả người cường tráng, hào quan toả chiếu. Lúc sinh lực cạn kiệt thì gương mặt ủ rủ mệt mỏi. Lúc máu tuột nhiều thì thân thể te tua, rách rưới thảm thương. Nhờ các biểu hiện phong phú như thế, nên người chơi rất quan tâm đến nhân vật mà mình nắm giữ. Thậm chí có kẻ còn cố giữ danh hiệu công tử hào hoa, không bao giờ để nhân vật của mình bị đánh te tua.

Dân tình chưa bao giờ nhìn thấy đại thần khốn khổ thế này. Màu giáp y mất đi độ sáng, phía trên mặt lộ vẻ mệt mỏi. Mặc dù chỉ mới nửa đoạn đường, nhưng xem ra bọn họ đã lâm vào khó khăn.

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Đánh kiểu này về thành cũng chẳng chơi nổi đám chốt cuối. Bọn người nguy hiểm nhất vẫn đang chờ phía sau.”

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Hay chúng ta đi đường tắt.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Ý đệ là không đi trên đường mà xông thẳng ra rừng cây à?”

[Nhóm] Thuỷ Mạc: “Nhưng trong rừng còn cái quái vật, chúng ta đang bị địch truy kích, còn thêm boss rừng sao chịu nổi.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Boss rừng sẽ tấn công tất cả người chơi chứ đâu phải riêng chúng ta.”

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Liều ăn nhiều, mau xông tới luôn.”[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Đệ hăng máu quá, nhưng xe tiêu đâu thể vào rừng.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thì sếp cứ thử. Lam Y chọn Phụng Liễn vốn bay là là chứ có chạy trên đường đâu.”

Vậy là người dẫn đầu Chân Phương bỗng nhiên bỏ đường cái chạy vô rừng cây. Phụng Liễn ở phía sau trồi lên sụp xuống theo địa hình gồ ghề của khu vực.

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Tuyệt! vào rừng rồi xem mấy bé kiến còn dám đi theo không.”

Đám nhân vật cấp thấp chuyên chơi tự sát ắc hẳn là clone của những người chơi khác. Chỉ có phân thân mới chịu tự sát ầm ầm không sợ mất kinh nghiệm hay rớt tiền. Muốn vào rừng thì phải là nhân vật có sức mạnh nhất định. Bởi vì boss rừng thì đáng sợ hơn quái vật thế giới nhiều.

Sói, hổ, báo ... đứng đầy rừng nhào vào bất kỳ ai đi qua chỗ của mình. Nhóm bọn họ mặc kệ tất cả, chỉ một đường chạy thẳng. Bỗng một tia chớp sáng, boss Ma Cây xuất hiện. Thân cây có hình mặt người vút roi ầm ầm vào những người chơi. Người máu nhiều còn kịp chạy đi trốn, mấy kẻ đang ngáp ngáp lập tức bị hạ gục tại đương trường. Xác người ngã xuống càng nhiều, gia tộc Bách Thắng càng mừng rỡ. Bây giờ họ không có thời gian quan tâm ai là đồng minh, chỉ muốn thoát thân cho mau.

Trên đường bỏ chạy dù gặp rất nhiều boss nhưng họ nhất quyết không chống trả. Chỉ một mình Lam Y với đòn Hồi Xuân đã đủ chăm sóc cho mọi người. Đám truy binh từ chỗ boss này chạy qua boss khác cũng bị nhồi như chả. Không biết có cướp được cô dâu - chú rể không, nhưng họ trước đó đã bị đánh cho nát bươm rồi.

Ra khỏi rừng mọi người đều rách nát tả tơi. Chưa kịp mừng, đã thấy nhóm thứ năm chặn ngoài cổng Thịnh Thế.

[Cận] Đẹp trai hào hoa: “Mau vào thành, chúng tôi là đội hỗ trợ, đã dẹp xong đám phụ nữ láo nháo kia rồi.”

[Cận] Cần Tìm Cờ Hó: “Đúng vậy, mau cưới nhau cho xong đi, thế giới này mới có thể hoà bình.”

Trong bảng phân tích của Tịch Dạ thì ra vẫn còn đánh giá thiếu nhóm người tạm gọi là áo trắng. Phe phái này bao gồm những thành phần nam thanh niên độc thân cần vợ mà vẫn phòng không. Bởi đám con gái điên cuồng vì Công Tử, suốt ngày cứ chê bai hết thảy dân hảo hán giang hồ. Những kẻ chọn nghề thợ rèn, chạy thương ... anh dũng bất phàm, hào khí ngất trời mà họ không biết thưởng thức. Do làn sóng của phim cổ trang đề cao hình tượng hoa yêu, thư sinh, nhạc sư ... ẻo lả nên những Anh Hùng vai u thịt bắp mới rớt giá thê thảm. Lần này họ chỉ mong Lam Y Công Tử lấy vợ cho rồi, đám fan girl mới có thể sáng mắt ra.
[Cận] Lam Y Công Tử: “Đa tạ các vị thành toàn.”

Đám đông mở đường cho đoàn rước dâu hối hả chạy qua. Quả nhiên làm idol của công chúng không phải là một nghề dễ. Một khi được mọi người yêu mến quá nhiều thì lúc muốn lấy vợ quả là cực khổ gian truân. Nào fan cuồng đeo bám, nào gây thù chuốc oán.

“Nhưng suy nghĩ kỹ thì mình vẫn muốn được làm idol một ngày.” Đó là tâm trạng của toàn thể số đông.

^_^

Vào được thành Thịnh Thế không có nghĩa là mọi việc đã thành công. Dân chúng hai bên đường hò reo chúc tụng không có nghĩa đám cưới đã hoàn tất. Phải đến được chỗ quan hộ tịch, phải làm thủ tục đăng ký kết hôn. Những đại thần của phong trào áo xanh vẫn còn xuất hiện.

Quẹo khỏi phố thị thì sẽ đến quảng trường trung tâm. Đầu bên kia là bức tượng thành chủ cùng lối vào cung điện của Lam Y Công Tử. Vượt qua cổng thành sẽ đến được chính môn. Trong mười hai vị quan viên đứng chầu, người thứ tư bên tay trái chính là quan hộ tịch.

[Cận] Dám yêu dám hận: “Chào!”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Thì ra là người quen cũ.”

Long Đầu Đại Ca của hắc hội Thần Long sau khi bị Lam Y tàn nhẫn tẩy cấp đã phải bỏ nick mua hẳn một acc khác. Mấy ngày nay bị hội phụ nữ tấn công, nên Steven quên bẳng đi những kẻ cựu thù luôn ngày đêm rình rập này. Sở trường của bọn Thần Long chính là canh me vào lúc tối quan trọng nhất mới nhảy ra phá hoại. Trước giờ chúng chỉ nhắm vào mục tiêu hãm hại Lam Y, bất chấp mọi tổn thất.

Nhìn vào đám nhân vật đứng sau Dám Yêu Dám Hận, cũng có thể nhận ra vài cái tên quen thuộc. Bọn người này hẳn nhiên không phải tới đây chung vui mà đang muốn chia buồn.

Steven xuất vũ khí, tư thế chuẩn bị ra đòn.

[Cận] Dám Yêu Dám Hận: “Khoan đã, vẫn còn có người muốn nói chuyện với ngươi.”

Trong Võ Lâm, những nhân vật cấp cao luôn được trang bị vật dụng nổi bật hơn người khác. Liếc sơ qua đám đông, Steven đã có thể nhận ra được những kẻ bất phàm. Lam Tố Tố, nữ vương Trần quốc cưỡi phượng hoàng đi tới.

[Cận] Lam Tố Tố: “Mau ngoan ngoãn theo ta về làm đại vương Trần quốc.”

Lời lẽ ngạo mạn của nàng, khiến đám đông xung quanh kinh ngạc xôn xao. Dù công thành chiến chưa kết thúc nhưng Lam Y cũng được coi là một trong những ứng cử viên Lê vương nhiệm kỳ tới. Nữ vương Trần quốc muốn đem y về, là hành vi sĩ nhục quốc thể của server Lê. Chưa xảy ra quốc chiến mà bọn họ đã ngạo mạn đưa yêu cầu cống nạp.

Lam Y Công Tử không cần chừ, xuất ra tuyệt chiêu Thuỷ Nguyệt Kính Hoa. Thế giới ảo ảnh tan vỡ, trên thân thể Lam Tố Tố xuất hiện vài đường rách nát.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Biết điều mau tranh ra, hôm nay ai cản lễ thành hôn thì chỉ còn một con đường chết.”

Đám đông xung quanh ồ lên ngưỡng mộ. “Lam Y Công Tử cmn oai phong, ta cũng muốn gia nhập quân đoàn áo tím!”

Chương 58: Lễ Thành Hôn Nhất Định Không Thể Hoãn

Nếu hỏi ai mạnh nhất Lê quốc, tất cả các mem sẽ chỉ Lam Y Công Tử. Nếu hỏi ai độc ác nhất Lê quốc, mọi người sẽ trả lời: “Xưa kia độc nhất Long Thần. Ngày nay Công Tử muôn phần ác hơn.”

Lúc chính nghĩa, khi hắc ám. Lúc ẩn dật, khi tung hoành. Đứng hạng ba thế giới về cấp độ, nhưng đã có thể sánh ngang người dẫn đầu về lực chiến đấu. Kẻ được mọi người tin tưởng có thể đột phá giới hạn phàm nhân, phi thăng thành thần cũng chỉ có một mình Lam Y.

Steven xuất đòn Hồi Xuân, cả người Lam Y Công Tử lại một lần nữa rực rỡ ánh vàng; tất cả các dấu vết rách rưới, mệt mỏi đều hoàn toàn biến mất. Thanh máu của nhân vật càng cao, số Kim Sang dược cần bỏ ra càng nhiều. Thế nhưng với y sư thì việc này hoàn toàn không cần thiết. Chỉ một cú click chuột là thanh máu sẽ đầy trở lại. Tuy hao tổn nội lực dữ dội nhưng điều này hoàn toàn xứng đáng.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Tới một kẻ, giết một kẻ. Tới một bang, đồ sát cả bang.”

[Cận] Lam Tố Tố: “Chiến tranh, ta nhất định muốn có chiến tranh.”

Trần vương giương ngay chiếc Hậu Nghệ cung trứ danh của mình lên, quyết tiêu diệt ngay kẻ vừa mạo phạm đến nàng. Lam Tố Tố cũng có tên trong bảng Thập Đỉnh những cao thủ hàng đầu thiên hạ, há có thể xem thường. Bá Vương tiễn, một chiêu đủ xuyên đá, vỡ núi. Tuy Lam Y có chỉ số máu cực cao, nhưng đồng thời y cũng có nhược điểm là khả năng phòng thủ thấp lè tè. Muốn giết đại thần, thật ra không phải là việc quá khó. Nhân vật quang hệ như y sẽ bị người của hắc hệ khắc chế ngay.

Lam Tố Tố quyết đến náo tân hôn vì nàng tin tưởng mình có lợi thế. Luồng khói tím mờ ảo cuồn cuộn xoay quanh mũi tên, gia lực cho sức công phá của đòn tấn công. Như một ngôi sao sáng vụt ngang bầu trời đêm, mũi tên uy mãnh khiến xung quanh thiên hôn địa ám. Chiêu thức của đại thần lúc nào cũng khiến người ta ngỡ ngàng, kinh ngạc; vừa mỹ lệ, vừa khốc liệt, chấn động tứ phương.

Bỗng nhiên mũi tên đen chạm vào vật chắn vô hình ngay trước mặt Công Tử, nổ tanh banh thành muôn nghìn mảnh. Ánh sáng chói loà loé lên rồi vụt tắt, không ai kịp xác nhận chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết rằng trong khảnh khắc, 20x20 ô xung quanh ai cũng bị văng miểng. Chỉ số máu hiện lên đầy trời, tạo thành một đám mây đỏ khổng lồ.

Tân nương của ngày hôm nay đã rời khỏi kiệu. Hồng Phấn đứng chắn trước mặt Lam Y, oai phong lẫm lẫm trước tàn tích của vụ va chạm kinh hoàng. Nàng cũng như y, sắc hỉ phục đỏ rực cả người, màu giáp sáng long lanh uy dũng. Không gian rung lên, hình ảnh một chiếc gương vô hình thoắt ẩn thoắt hiện rất mơ hồ. Đinh một tiếng, tất cả vỡ tan, không ai kịp nhận ra vừa rồi là bảo vật gì. Đòn tất sát của Lam Tố Tố tưởng chừng không gì chống nổi đã dễ dàng bị hoá giải.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Không phận sư xin nhường đường, tụ tập cản trở giao thông trước cổng cung điện coi chừng vạ lây.”

Những kẻ hóng chuyện ngay lập tức lui lại mười ô. Chỉ cần đứng ngoài tầm của đám mây đỏ lúc nãy là có thể an toàn xem kịch vui tiếp.

[Mật] Lam Y Công Tử: “Vừa rồi là gì vậy?”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. “Minh kính, một loài vũ khí đánh bật mọi đòn tấn công, nhưng chỉ dùng được một lần.”

Nghe đối phương trả lời rành rọt, Steven liền cảm thấy nghi ngờ. Biết lựa chọn sử dụng bảo bối đặc thù, còn ra tay đúng lúc, đâu giống tác phong của người lần đầu tiên điều khiển chế tạo sư.

[Mật] Lam Y Công Tử: “Hồng Phấn, là nàng sao?”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Bên nhà Thiên Hùng cúp điện, pin máy chỉ có thể chịu đựng được một tiếng. Lúc nãy anh ấy đã báo cho thiếp đúng giờ phải thay ca ngay.”

Thì ra có một lúc avatar Hồng Phấn chuyển xám là do bọn họ đổi người chơi. Vậy mà Steven cứ ngỡ mình nhìn lầm hoặc Thiên Hùng bị rớt mạng. Tân nương của đêm nay cuối cùng cũng đã nhập tiệc. Hạnh phúc tương lai của hai người, phải do chính tay họ giành lấy thôi.

[Mật] Lam Y Công Tử: “Còn công việc của nàng?”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Trực đêm vốn không có nhiều chuyện để làm. Sau khi đi tuần tra xong thì về văn phòng theo dõi máy.”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Đừng làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ. Nếu không đảm đương nổi thì cứ việc out.”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chàng an tâm, thiếp không việc gì. Lễ thành hôn nhất định không thể hoãn.”

Cơ hội ngàn năm một thưở, gái ế cũng có đại thần muốn lấy. Nếu không bám chặt lấy, Ngọc Linh biết chắc mình sẽ không thể nào tìm thấy cơ hội nào tốt hơn. Thái độ quyết chí của nàng khiến Steven bật cười. “Được, vậy ta cùng nàng vào sinh ra tử một phen vậy.”

^_^

Người của quốc gia khác thường ở ngoài thành làm nhiệm vụ, chỉ có những cao thủ thượng đẳng mới dám nghênh ngang tiến vào trong, phớt lờ đội cấm vệ quân. Lam Tố Tố lần này tự mình trấn ải thứ sáu vì nàng nhất quyết phải cướp về tướng công đệ nhất thiên hạ. Tuy khác quốc gia, nhưng Tố Tố cũng có ước mơ như biết bao fan nữ của Lam Y.

Nàng vừa phát lệnh, những huynh đệ trong bang liền xông tới. Dân chúng Thịnh Thế bàn quang đứng bên ngoài, xem thành chủ của mình tung hoành. Một phần do họ sợ bị vạ lây như tình huống lá chắn vô hình vừa nãy. Một phần họ muốn xem Lam Y bộc lộ hết toàn bộ thần kỹ trong tình huống sinh tử hiểm nguy. Ai cũng chắc mẫm y vẫn còn dấu nhiều bảo bối chưa xài tới. Những trận chiến đẳng cấp thượng thừa như vầy chính là dịp rửa mắt tốt nhất cho người xem.Gia tộc Bách Thắng vẫn trung thành với nhiệm vụ hộ tống của mình. Tuy phe địch người đông thế mạnh, nhưng không thể làm bọn họ bỏ rơi đồng bạn. Anh em vào sinh ra tử, quý trọng nhất trong những lúc thế cấp bách. Dù mất mạng cũng phải hoàn thành trách nhiệm được giao.

[Quốc] Chân Phương Công Tử: “Phá hoại hôn lễ của người khác nhất định bị trời phạt. Các ngươi mau đầu hàng để bọn ta còn khui rượu mừng ra uống.”

[Quốc] Tịch Dạ: “Anh em hỗ trợ, giúp Công Tử thành hôn để còn nhận bao lì xì. Thành chủ đây chắc chắn không thể là người keo kiệt được.”

[Quốc] Lam Y Công Tử: “Mười người đầu tiên hồng bao một vạn tiền, Năm mươi người tiếp theo hồng bao một ngàn.”

Người ta nói “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Lam Y đâu chỉ biết dùng sức mạnh đại thần, mà y còn có khả năng lôi kéo quần chúng. Lễ rước dâu này đã kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, trò vui gì cũng đã xem đủ. Nếu trong nội bộ đánh nhau thì không việc gì, nhưng bây giờ có người ngoại quốc xen vào, liên quan đến quốc thể thì không thể nhắm mắt làm ngơ được.

Lam Y và Hồng Phấn nhắm thẳng Tố Tố mà đánh. Lần này tân nương tử đảm nhiệm chủ công còn Lam Y làm hỗ trợ. Chế tạo sư chuyên dùng trọng khí đánh cận chiến, nên có thể trang bị thêm thuẫn bài để tăng chỉ số phòng thủ. Nữ nhân kiêu dũng hét lên một tiếng, giáng chiếc búa khổng lồ của mình xuống. Nhân vật hệ thổ đánh mặt đất vỡ toang, từng mạnh nham thạch tuôn trào xung quanh.

Lam Tố Tố chỉ là cung thủ, chuyên đánh tầm xa nên có cùng nhược điểm như y sư. Đối mặt với một cỗ xe tăng hạng nặng như Hồng Phấn thì nàng hơi vất vả. Mỗi mũi tên có chỉ số sát thương cao đều khiến máu của đối thủ tuột khẩn cấp. Nhưng vẫn còn một y sư tuyệt đại phía sau hỗ trợ, Hồng Phấn không hề chịu chút nguy hiểm nào.

Nếu ngay từ đầu bọn họ dùng người đúng khả năng thế này, thì đâu phải chịu cảnh bị truy sát khốn khổ. Chỉ bởi Lam Y quá bảo bọc Hồng Phấn nên không muốn đưa nàng ra trước mũi giáo, làn tên. Y vẫn tuyên bố mình không hề có tình cảm với bất kỳ cô nương nào. Nhưng việc chọn nương tử lần này không chỉ là nhắm mắt làm đại cho xong.

[Cận] Lam Tố Tố: “Hai ngươi có gian tình từ trước!”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chúng ta có gian hay không, chẳng đến phiên người ngoài bình luận.”

Vừa trả lời vừa xuất đòn tấn công, Hồng Phấn tuyệt đối không nương tay với kẻ địch. Có chiến hữu hùng mạnh hỗ trợ phía sau, nàng cảm thấy được buff tinh thần lên lever max. Bao nhiêu tuyệt chiêu của Thiên Mẫu sơn đều dốc túi đem ra xài hết. Cạn nội lực thì có Lam Y, tuột máu cũng có Lam Y. Đây là ngày đại hôn của nàng, cô dâu có quyền lớn nhất. Nữ nhân thiên hạ muốn đến đây giành chồng thì chuẩn bị tinh thần lót xác đi là vừa.

Tuy thực lực cách biệt nhưng có phu quân hỗ trợ, Hồng Phấn đánh ngang được với Trần vương nữ thần. Một bên bị chèn ép đến nổi điên, một bên cực kỳ hưng phấn. Thỉnh thoảng Lam Y Công Tử cũng đánh chen vào để mau tiễn kẻ địch về nước. Bạn bè của Lam Tố Tố đã có người của Thịnh Thế chăm sóc, đâu ai rảnh vào giúp đỡ.

Người ngọc sụp xuống, trên cơ thể đã bắt đầu xuất hiện vết thương. “Oai phong một đời không lẽ ở đây bị người ta chà đạp!”

[Cận] Lam Tố Tố: “Quốc chiến, ta muốn thách thức Lê quốc.”
[Cận] Lam Y Công Tử: “Rất tiếc, đó không phải là việc của ta. Hôm nay ta chỉ quản đám cưới của mình.”

Y tàn nhẫn xuất ra đòn kết liễu. Dù sao cũng đã mang tiếng vũ phu, giết thêm một nữ nhân nữa cũng đâu khác gì. Thế nhưng tên gian tặc Dám Yêu Dám Hận không biết núp ở đâu bây giờ bỗng nhảy ra chắn đòn.

[Cận] Dám Yêu Dám Hận: “Lam Y, ngươi thật tuyệt tình! Không biết thương hoa tiếc ngọc sao?”

Vừa nói xong hắn liền dùng Hồi thành lệnh và bùa Đồng Hành kéo Lam Tố Tố về Thần Long. Không uổng công rình rập nãy giờ, cuối cùng cũng chọn được thời cơ tốt để xuất hiện hoành tráng.

[Nhóm] Thuỷ Mạc: “Tên lưu manh đó lại tính toán gì thế?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Muốn làm Anh Hùng cứu mỹ nhân để lấy lòng người đẹp rồi.”

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Ta thấy hắn chuẩn bị thông gian bán nước thì có.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Không phải nhà hai người cúp điện, không chơi game được à?”

[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Chỉ có Anh Hùng mới không chơi được, em ra quán cà phê cắm máy là xong.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Thôi đừng dài dòng nữa, đến chỗ quan hộ tịch đăng ký đi, ca đang muốn uống rượu mừng đây.”

Steven khẽ cười, tuỳ chọn mời Hồng Phấn cưỡi sủng vật với mình. Nàng đồng ý, cả hai cùng nhảy lên lưng Đại Điêu bay vào trong cung. Hệ thống vừa thông báo lễ thành, cả thiên hạ bùng nổ những câu chúc tụng bách niên giai lão. Lời hứa hồng bao của Lam Y quả nhiên có tác dụng kích thích chiến khí của nhân dân.

Trước lúc đó, y đã đến Mai bà đặt tiệc cưới long trọng nhất. Bầu trời phía trên Thịnh Thế bỗng tối sấm lại, pháo mừng nổ đì dùng khắp nơi. Trong cơn mưa giấy hồng lả tả, mười hai vị tiên nga từ trên trời giáng xuống. Các nàng dâng lên khúc múa Loan Phượng Hoà Minh siêu phàm thoát tục, ngay tại quảng trường Thịnh Thế tạo thành một truyền tích để đời.

Chưa có đám cưới nào dám mời cả tiên nga tới biểu diễn như nhà y. Chưa có đám cưới nào ai cũng được cấp cho một bình Bách Hoa tửu, uống vào tăng thêm hai mươi phần trăm kinh nghiệm đang tích luỹ cho cấp hiện thời. Xung quanh, mọi người đều rơi vào trạng thái say xỉn. Hơi men bốc lên cao, ai nấy hớn hở nói cười.

Phần chiến thắng này của Hồng Phấn cũng là chiến thắng của toàn bộ phe áo đỏ. Đám thanh niên độc thân tuy lòng vui như trẩy hội, nhưng cố nén trong lòng, đi an ủi những thiếu nữ phe áo xanh đang thất vọng. Ai cũng có mưu đồ riêng, ai cũng có mục đích riêng. Tuy tiếng là bị ép buộc cưới, nhưng chi mạnh tay thế này, cũng đủ hiểu Steven cực kỳ cao hứng.

Độc lai độc vãng trong thời gian dài, bây giờ y mới hiểu như thế nào là niềm vui được tranh đấu vì hạnh phúc. Có nhiều bạn bè bên cạnh, nay y lại có thêm một nương tử nguyện thề keo sơn gắn bó. Tuy chỉ là một sự kiện nhỏ trong trò chơi, nhưng lại là một bước tiến lớn giúp Steven mở lòng hơn.

Từ ảo cho tới thật, khoảng cách là bao xa đây?

^_^

Ai nấy đang vui mừng, bỗng kênh quốc gia ầm ĩ.

[Quốc] Khất Nhi: “Lam Y, ngươi đang làm cái gì vậy? Trần vương đã đưa thư thách đấu rồi kìa.”

[Quốc] Lam Y Công Tử: “Thách thì chúng ta chiến, có vấn đề gì?”

[Quốc] Khất nhi: “Thích chiến thì ngươi chiến một mình, ta mệt mỏi lắm rồi.”

[Quốc] Lam Y Công Tử: “Đơn giản thôi, mở chiến trường ‘Tranh đế đoạt vị’ đi.”

Một lời nói ra lại khiến thiên hạ chấn động. Lam Y đại thần cuối cùng cũng nói ra tham vọng lật đổ hoàng vị của mình rồi.

Chương 59: Đi Hướng Tuần Trăng Mật

Công thành chiến là một sự kiện lớn dùng để chọn ra kinh đô và quốc vương trong số những thành chủ. Người thắng cuộc cuối cùng sẽ lên ngai vua, cai quản đất nước trong suốt ba tháng trời. Còn phụ bản “Tranh đế đoạt vị” là do quốc vương mở ra, nhằm tiếp những Anh Hùng muốn thách thức uy phong của mình. Người chiến thắng dĩ nhiên sẽ nhận được phần thưởng làm vua một ngày, mod cũng không thể cản.

Khất Nhi làm Lê vương được ba tháng, đã trải qua hai kỳ quốc chiến. Nhưng những sự việc lùm xùm với Lý vương Lục Đạo ở bên ngoài game đã khiến y mệt mỏi chán chường. Thậm chí Võ Lâm đã từng phải tạm nghỉ với lý do bảo trì server vì những hệ luỵ liên can. Chính vì vậy Khất Nhi càng không thích dính dấp tới việc tranh đấu.

Nhưng thân tại giang hồ, sao có thể nói đến chuyện nhàn tản thảnh thơi. Mỗi ngày phải đánh nhau, phải chém giết thì mới là Võ Lâm được chứ. Không phải PK cá nhân, thì kéo hội chơi đoàn chiến. Hệ thống lúc nào cũng hỗ trợ mở võ đài, mở chiến trường mỗi khi có yêu cầu.

Tuy trước đây Lam Y Công Tử luôn ra vẻ thế ngoại cao nhân không nhúng tay vào việc trong thiên hạ, nhưng chẳng phải hễ có chiến tranh y lại anh dũng dẫn đầu sao? Lần này Trần vương đến phá hoại hôn lễ của Lam Y, lớn tiếng muốn đòi y làm cống phẩm. Về tư hay công, Lam Y đều không thể không nghênh chiến.

Nếu Khất Nhi không muốn đánh thì cứ để Công Tử gánh. Chỉ cần chiến thắng trong “Tranh Đế Đoạt Vị”, được làm vua một ngày là đủ để tiêu diệt Trần quốc rồi. Đang trong lúc cao hứng, Steven bỗng nhiên không còn biết lo sợ là gì. Có bạn hữu xung quanh, có thê tử ủng hộ, y tưởng như mình là vô địch thiên hạ. Khất Nhi nghiến răng gật đầu, tuyên bố ba ngày sau cũng là ngày “Tranh Đế Đoạt Vị”. Họ sẽ thượng đài một giờ trước khi xảy ra quốc chiến, vậy là đủ để định đoạt ngôi vua.

[Quốc] Khất Nhi: “Đừng tưởng ta sẽ dễ dàng trao ngai vua. Không chiến thắng, ngươi chuẩn bị tinh thần làm cống phẩm giao nộp cho Trần quốc.”

Thì ra ngay từ đầu Khất Nhi đã có tâm tư riêng. Ở cùng server với một vị đại thần đã khiến hắn chịu không ít áp lực. Nhân sự kiện này, nội ứng ngoại hợp, đẩy Lam Y sang server khác. Bớt một kẻ tranh công với mình, bầu trời cũng sẽ quang đãng hơn.

^_^

Sau đám cưới tối thứ bảy, mọi người rã rời ngủ bù vào ngày chủ nhật. Vậy mà Thiên Hùng không biết điều, mới sáng sớm đã đến thăm chiến hữu.- Tôi đã nghe Tịch Dạ kể hết những chuyện tối qua rồi! - Hắn vừa xông vào phòng đã lớn tiếng nói ngay.Steven khó chịu trùm chăn lên đầu, tránh đi ánh sáng từ phía cửa rọi vào. Hắn không biết người huyết áp thấp rất khó tỉnh vào buổi sáng sao? Steven là bệnh nhân đó, phải đối xử cẩn thận chứ.- Này, dậy mau. Chúng ta đi ra ngoài.- Làm gì vậy, sáng chủ nhật đến đây chỉ muốn rủ tôi đi ăn à? - Steven càm ràm.- Không, tôi tới đưa cậu đi hưởng tuần trăng mật.- Cái gì? - Quả nhiên có người nghe xong tỉnh ngủ ngay.- Ngọc Linh đang chờ dưới sảnh, tôi gọi cô ấy lên nha.- Nguyễn Thiên Hùng, có phải cậu muốn chết? - Steven tức giận gầm gừ.- Này bình tĩnh đã, tôi đâu tiết lộ gì với cô ấy. Chỉ là muốn rủ bạn bè đi chơi, sẵn tiện giới thiệu bạn gái mình với Ngọc Linh thôi. - Hắn nháy mắt. - Lợi cho cậu rồi đấy nhé.- Tôi không đi! - Steven kiên quyết nhắm mắt ngủ tiếp.Thiên Hùng rất bình tĩnh lấy điện thoại ra, nhấn nút gọi, sau đó nói oang oang. “Ngọc Linh hả? Dr.Wilson đồng ý đi dã ngoại rồi, em lên đây hỗ trợ một tí. Anh không biết về công tác của hộ lý.”
Steven ngay lập tức tung chăn ra, đưa đôi mắt căm thù nhìn Thiên Hùng.

^_^

Mấy phút sau có tiếng gõ cộc cộc bên ngoài. Thiên Hùng ra mở cửa cho Ngọc Linh vào.- Chào buổi sáng, Dr.Wilson! - Nàng lên tiếng.- Chào buổi sáng, y tá Lý! - Y cũng lịch sự đáp lời.Hai người là đồng nghiệp, nên lúc nào cũng dùng phép tắc lễ nghi mà cư xử. Không giống như Thiên Hùng, luôn đem tình cảm cá nhân ra dùng. Nàng không cần hỏi cũng biết những nhu cầu buổi sáng của Dr.Wilson là gì. Ngọc Linh đuổi Thiên Hùng ra ngoài, sau đó bắt đầu làm công việc của hộ lý.

Hắn ngồi trong phòng khách, để Ngọc Linh đối phó với Steven. Từ chuyện ngồi dậy đến di chuyển lên xe lăn, Steven đều cần có người hỗ trợ. Trong khi y vô dụng nhất vẫn kiêu ngạo không muốn bạn thân nhìn thấy. Chỉ có y tá mới được chứng kiến những khoảnh khắc yếu đuối của Steven mà thôi.

Phòng bệnh cao cấp của Chợ Ruộng được thiết kế phù hợp nhất với những bệnh nhân như Steven. Nhưng với chứng liệt từ thắt lưng trở xuống thì sống ở bất kỳ chỗ nào cũng cảm thấy bất tiện. Năm tháng trước thậm chí y còn không rời khỏi giường được, nay có thể làm việc đã là tiến bộ đáng vui mừng rồi.

Khi Ngọc Linh đẩy Steven khỏi phòng, y đã tề chỉnh từ đầu đến chân. Thiên Hùng bỏ tờ báo đang đọc xuống, nhìn họ rồi cười gật gù.- Không có việc gì vào tay em mà không xong. - Thiên Hùng tấm tắc khen. - Đúng không Dr.Wilson?- Đây là trách nhiệm của cô ấy. - Steven lạnh lùng trả lời.Ngọc Linh đã quá quen với những câu nói thẳng thắng của cấp trên nên không hề để tâm. Nàng từng phục vụ những bệnh nhân cáu gắt, xấu tính hơn Steven gấp bội. Từ một người khoẻ mạnh bình thường, bỗng chốc biến thành kẻ tàn phế thì tâm lý ai mà chẳng bị vặn vẹo một chút. Sốc, bi quan, cáu gắt, chán đời ... chỉ là một trong những biểu hiện thường gặp. Không ít người còn phản ứng rất tiêu cực như đánh mắng người thân hoặc tự tử. Sự bình tĩnh, lạnh lùng của Steven rất hiếm thấy, lẽ ra phải được các bác sĩ tâm lý đến khám từ lâu rồi.Nhưng đây là Dr.Wilson, thiên tài khoa ngoại thần kinh ai thấy cũng nể. Sự tiến bộ của y được coi là hiển nhiên vì đại thần luôn vượt trội so với người bình thường. Tình cảm, suy nghĩ trong lòng Steven luôn là một bí mật không ai hiểu rõ. Nhưng thật ra, xung quanh y đâu có người thân hay bất cứ bạn bè nào tự nguyện lắng nghe.

Nếu Thiên Hùng không bước vào thế giới của Lam Y thì hai người bọn họ cũng khó có thể trở thành bạn. Giờ đây hắn muốn chiến hữu của mình sớm trở về cuộc sống bình thường, và càng có thêm nhiều người bạn hơn. Thiên Hùng cố lôi Steven vào những trò vui thường nhật. Hắn muốn Steven quên đi hết những giới hạn của bản thân, mà bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia.- Chúng ta đi đâu?Steven lấy kính mát ra đeo lên. Y không muốn người quen nhìn thấy cặp mắt thâm quần do thức đêm chơi game của mình. Ngọc Linh ở phía sau đẩy xe lăn cũng kín đáo lấy tay che miệng khi ngáp. Nếu không phải Thiên Hùng hết lời năn nỉ, nàng cũng không nhận lời đi chơi sau khi trực đêm thế này. Nhưng đây là Dr.Wilson, người đã nằm sáu tháng trong bệnh viện. Nếu có bất kỳ cách nào giúp bệnh nhân đỡ bi quan hơn, mau chóng tái nhập cộng đồng, Ngọc Linh nhất định sẽ dốc hết sức mình.- Đi dã ngoại!Thiên Hùng nhoẻn miệng cười, rút trong túi ra một chiếc nón kết đội lên đầu. Bọn họ vào thang máy, hắn liền nhấn nút xuống tầng ngầm đậu xe.- Này, đừng nói với tôi cậu vừa mua xe mới nhé! - Steven nhướng mày tán thưởng.- Tiền đâu mà mua, xe thuê đấy!Đối với túi tiền của bác sĩ thực tập, chuyến đi này quả là một phi vụ tốn kém. Nhưng vì chiến hữu, một ít tiền thì có là bao.

Chiếc xe bốn chỗ đã được phân rõ vị trí cho từng người. Thiên Hùng giúp Steven yên vị ở băng sau, cùng y tá Lý cận kề bên cạnh. Vị trí cầm lái dĩ nhiên do hắn đảm trách. Thiên Hùng lái xe khỏi tầng hầm, thẳng tiến đến nhà Tịch Dạ.

Nàng xuất hiện với cái ngáp to không thua gì Ngọc Linh hay Steven. Mái tóc xù hôm nay được cột chặt, nhưng cặp kính to bản không bao giờ rời mặt. Lần đầu tiên gặp nhau, Ngọc Linh cũng kinh ngạc vì bộ dạng của vị cố vấn. Nàng bất chợt nhìn sang Steven để tìm kiếm sự đồng tình.

Y nhoẻn miệng cười lịch sự, không muốn bình luận gì về gu ăn mặc của nữ tướng cướp. Tịch Dạ mặc chiếc đầm dài trông giống áo ngủ nhưng không phải áo ngủ. Trên tay nàng còn có thêm một chiếc giỏ xách cùng loại với mấy bà nội trợ đi chợ. Chỉ có Thiên Hùng mới có thể cười lớn, khen ngợi bộ dạng kỳ quái của Tịch Dạ.- Áo đẹp lắm, nhưng hôm nay chúng ta đi câu cá đấy, loại váy này sẽ làm nàng hoạt động không thoải mái. - Thiên Hùng nhẹ nhàng đề xuất ý kiến.Trước ánh mắt khinh ngạc của mọi người, Tịch Dạ kéo váy lên, làm lộ ra chiếc quần thể dục mặc sẵn bên trong.- Tuyệt, chúng ta có thể lên đường được rồi! - Thiên Hùng hồ hởi reo lên.Chiếc xe lại lăn bánh, với Tịch Dạ yên vị bên cạnh ghế tài xế. Nàng bắt đầu lấy sandwich đã chuẩn bị sẵn ra mời mọi người. Ngọc Linh và Steven cẩn thận cảm ơn sau đó im lặng ăn phần của mình. Thiên Hùng đưa tay ra chờ đợi nhưng Tịch Dạ không đưa bánh cho hắn. Nàng đút tận miệng cho người đang bận lái xe.

Ngọc Linh ho lớn một tiếng, sặc thức ăn đến là khốn khổ. Steven lấy khăn ra đưa nàng, sau đó vỗ vỗ vai an ủi.

“Có phải cậu muốn giết người không, sao lại diễn cảnh yêu đương trước mặt bạn gái cũ thế này?”

Thiên Hùng liếc nhanh lên kính chiếu hậu, sau đó lên tiếng.- Nương tử, đưa nước cho sư huynh kìa.Tịch Dạ chuyền nước xuống, Steven liền mở nắp đưa cho Ngọc Linh vẫn còn đang bị sặc. Nàng tiếp lấy, uống một hơi, sau đó xấu hổ cảm ơn.- Không có gì! - Steven vẫn lạnh lùng.Hai người phía trước liếc mắt nhìn nhau, trao đổi kế hoạch. Steven lại tảng lờ nhìn khung cảnh bên đường. Vì không khí trong xe bỗng trầm xuống, nên Ngọc Linh đành phải mở miệng nói.- Vì sao anh lại gọi Dr.Wilson là sư huynh? - Nàng hướng đến Thiên Hùng đặt câu hỏi.Steven nhíu mày. “Cậu mà bép xép làm lộ ra thì chết với tôi.”

Chương 60: Chuyến Dã Ngoại

- Vì nói chuyện với Tịch Dạ theo ngôn ngữ trong game riết rồi anh quen miệng thôi. Steven là đàn anh nên thuận miệng gọi một tiếng sư huynh. - Thiên Hùng lớn tiếng giải thích, sau đó quay qua người bạn bên cạnh. - Vậy có phiền gì cậu không?- Không sao, mọi người thấy thoải mái là được. - Y cười hoà ái.Ngọc Linh nghe giải thích xong cũng không hỏi thêm gì. Từ đầu buổi đến giờ, gặp được Tịch Dạ là hắn bắt đầu hoá ngốc rồi. Năm xưa, khi còn là bạn gái của Thiên Hùng, Ngọc Linh cũng nhiều lần chứng kiến cảnh hắn hồ đồ như vậy. Nàng hiểu ra, mỗi khi Thiên Hùng ở bên cạnh người con gái mình yêu đều rất vụng về.

Chia tay nhau, suốt hai năm trời bọn họ không hề liên lạc. Nàng vẫn chưa tìm được ai thay thế hắn, Thiên Hùng cũng lẻ bóng một mình. Vậy mà mới gia nhập Võ Lâm được một tháng hắn liền cưới nương tử, sau đó gặp gỡ ngoài đời thật. Thiên Hùng còn dám mang Tịch Dạ đi khoe khoang khắp nơi, thậm chí tổ chức buổi dã ngoại để bọn họ thắt chặt tình đoàn kết. May mà đêm qua Hồng Phấn mới kết hôn, dư âm ngọt ngào vẫn còn trong tim Ngọc Linh. Nếu không ngày hôm nay chắc nàng không thể chịu nổi khi thấy cảnh bạn trai cũ thân mật với chị em tốt của mình.

Ngọc Linh lấy điện thoại ra, đăng nhập vào Võ Lâm để theo dõi tình hình. Steven liếc nhìn qua, nên nàng ngay lập tức giải thích.- Đây là một trò chơi trực tuyến mà chúng tôi cùng tham gia. - Nàng cười nhẹ. - Võ Lâm là lý do mà Thiên Hùng và Tịch Dạ quen nhau đấy.- Tôi đã nghe cậu ấy kể. - Steven gật đầu.- Dr.Wilson, hay anh cũng tạo acc gia nhập cùng chúng tôi cho vui.- Xin lỗi tôi không thích game online. - Y lắc đầu từ chối.Steven có thể nhìn thấy đôi vai của Thiên Hùng đang rung lên trong nỗ lực ráng nhịn cười. “Không thích chơi GO mà cày nhân vật đến độ xưng bá một cõi. Lam Y Công Tử, ngài thật biết cách giả nai.”

^_^

Chiếc xe bốn bánh chạy ra ngoại ô, rẽ vào một khu vui chơi giải trí. Thiên Hùng mua vé vào chỗ câu cá và thuê luôn những dụng cụ cần thiết. Bọn họ chạy đến sát khu nhà sàn mới đỗ lại. Ngọc Linh nhanh chóng đi ra sau cốp lấy xe lăn cho Steven. Thiên Hùng giúp y chuyển chỗ, sau đó phụ mang những dụng cụ đi câu xuống. Tịch Dạ phụ trách giỏ đồ ăn, còn Ngọc Linh thì đẩy Steven.

Nơi đây được kiến tạo như một miền quê thu nhỏ. Hồ nước uốn lượn tạo thành những dòng kênh với nhà sàn, mái lá lố nhố khắp nơi. Vé vào cổng cũng tương ứng với vị trí chòi thuê. Thiên Hùng đã báo trước trong số bọn họ có người đi lại khó khăn, nên được ưu tiên ở một chỗ vắng, có thể đậu xe sát bên nhà sàn.

Chỉ đi xuống mấy bước, khung cảnh thiên nhiên xanh rì đập ngay vào mắt. Nắng sớm chiếu loang loáng khắp mặt nước, cây cỏ phủ kín khắp nơi. Làn gió mát tinh khiết thổi ùa qua, làm ai nấy mỉm cười hạnh phúc. Ngày chủ nhật tươi đẹp là đây, tốt gấp vạn lần ngủ nướng trong nhà.- Oaaa tuyệt quá! - Lần đầu tiên Tịch Dạ không hề rụt rè, mà thoái mái bộc lộ hết cảm xúc.- Aaaa ... - Thiên Hùng cũng thét dài, tận hưởng sự sung sướng, tự do.Hét xong, Tịch Dạ và Thiên Hùng cùng nhìn lại hai người bạn đồng hành.- Không cân chừa phần tôi. - Steven lắc đầu.- Hét trong lòng là được rồi. - Ngọc Linh kết luận.Trước mặt đối phương, họ khó có thể cảm thấy thoải mái được. Là đồng nghiệp đã lâu, họ cần thời gian để làm quen với vai trò bạn bè. Có thể sau này họ sẽ cùng vui cười, cùng hét to sung sướng. Nhưng không phải lúc này, lần đầu tiên nhóm họp của gia tộc Bách Thắng.

Thiên Hùng tháo vát lấy cần câu ra, ghim mồi, rồi quăng xuống nước. Steven chưa bao giờ tham gia những trò chơi ngoài trời nên có phần lóng ngóng hơn. Dù sao y cũng là một người sáng dạ, nên mau chóng học được bí quyết câu cá. Tất cả những thứ còn lại chỉ là sự kiên nhẫn và vận may nữa mà thôi.

Cánh đàn ông đã lo việc nặng nhọc, phía chị em phụ nữ có thể thoải mái tận hưởng sự thư giãn. Tịch Dạ và Ngọc Linh lấy võng ra treo lên, sau đó chúc nhau ngủ ngon.Phía bên kia hồ vang vang tiếng cười đùa của một gia đình vừa giật lên chú cá rô bé tẹo. Một cơn gió thổi qua, tàu dừa trên mái nhà liền rì rào tán dương. Những bóng nước của chú cá hú nổi lên mặt nước, vỡ toang, tạo nên vài âm thanh lóc bóc. Tiếng thở đều đều nhẹ nhàng của cặp thê tử đáng yêu.

Thiên Hùng quay lại, nhìn gương mặt thiên thần đang ngủ say thì nhoẻn miệng cười.- Nàng là lập trình viên, thường hay thức khuya viết code và ngủ vào ban ngay. - Hắn giải thích. - Tôi đang muốn sửa thói quen, để Tịch Dạ sống với nhịp sinh học bình thường trở lại.- Ngọc Linh đã trực suốt đêm, cậu còn kéo người ta đi dã ngoại. - Trong giọng của Steven có chút trách cứ. - Xem cô ấy ngủ ngon chưa kìa.- Ồ, xem tướng công nóng lòng vì thê tử chưa kìa. - Hắn buông giọng chọc ghẹo.Steven giật mình nhìn về phía Ngọc Linh, xem nàng có nghe những điều Thiên Hùng vừa nói không.- Nói nhỏ thôi, cẩn thận cái miệng của cậu. - Y khẩn trương nhắc nhở.- Yên tâm đi, họ ngủ say lắm rồi. - Thiên Hùng nhoẻn miệng cười.Sau khi chắc chắn Ngọc Linh sẽ không nắm cổ mình bắt khai về Lam Y Công Tử, Steven cũng cười nhẹ trên môi, mắt hướng ra mặt hồ phẳng lặng. Y hít đầy lồng ngực thứ không khí tươi mới của thiên nhiên. Xa lánh mùi thuốc sát trùng của bệnh viện quả nhiên làm người ta khoẻ khoắn hơn hẳn.

Trong lúc buông cần, sự háo hức ban đầu sẽ từ từ rời bỏ bạn. Cách duy nhất để có thể duy trì sự kiên nhẫn, chính là tìm cách nói chuyện phím với nhau.- Lần này tham gia quốc chiến nữa hả? - Thiên Hùng lên tiếng.- Dĩ nhiên rồi, Lam Tố Tố đã chỉ đích danh tôi làm cống phẩm mà.- Steven này, cậu có quên gì không vậy?Người bạn kế bên liền tò mò nhìn sang Thiên Hùng.- Tôi không biết bọn họ có điều tra về cậu không, nhưng lần này chắc chắn là cái bẫy. - Hắn nghiêm túc nói. - Thời gian quốc chiến được ấn định là tám giờ sáng ngaỳ thứ ba. Nếu không phải cuối tuần thì mọi người đều bận rộn đi học, đi làm; thời gian đâu mà tham gia cùng cậu.- Tịch Dạ đã nói như vậy hả? - Steven cũng bắt đầu hiểu ra nguy cơ ẩn chứa trong đó.- Thời điểm công thành là do quốc vương hai nước ấn định. Khất Nhi là ông chủ một cửa hàng, Tố Tố bên kia chắc cũng là kẻ vô công rỗi nghề. - Thiên Hùng nhíu mày nhìn dây câu thẳng đứng không chút dao động. - Đó là giờ làm việc, cả cậu lẫn tôi đều khó bề tham gia.Steven thở dài, không ngờ Khất Nhi lại dùng tới cách này. Y cứ ngỡ họ sẽ tham chiến vào cuối tuần hoặc ít ra là trong thời gian nghỉ. Không lẽ đây là một âm mưu nhằm loại Lam Y ra khỏi vòng chiến? Khất Nhi muốn đuổi người, vừa vặn Tố Tố muốn thu người.- Hay là nhờ Carlos. - Thiên Hùng đưa ý kiến.- Anh ấy cần được nghỉ ngơi sau cú sốc hôm trước. Tôi không muốn Carlos đụng đến máy tính trong suốt tháng này.- Nhưng phải có ai đó đáng tin tưởng cầm acc Lam Y dùm cậu chứ. Ai đó trong số bạn bè của chúng ta.- Để tôi suy nghĩ đã. - Steven nhăn trán.Thân phận thật sự của y cần phải được giữ kín. Steven không muốn bất kỳ ai biết về mối liên hệ giữa đại thần Lam Y và Dr.Wilson. Điều này sẽ cướp đoạt mất tự do của y, sẽ làm sụp đổ thế giới ảo tưởng mà y có thể chạy nhảy, tung hoành ngang dọc. Mọi người sẽ biết Lam Y hoàn hảo thật ra chỉ là một tên tàn tật sống dựa vào chiếc xe lăn.

Steven cắn môi, đau khổ nghĩ đến kết cuộc thân phận bị bại lộ. Chỉ Thiên Hùng, Tịch Dạ và Chân Phương biết đã khiến y bất an nhiều rồi.
“Bây giờ lại phải tìm thêm một người nữa sao?” Steven lắc đầu tránh né. Ngoài ba người đầu tiên ra, y chẳng thể tin thêm một ai.

Những chú cá trong ao có vẻ khá tinh quái, chẳng con nào chịu đớp mồi. Chốc chốc Steven lại nôn nóng kéo dây lên kiểm tra, nhưng hoàn toàn vô vọng. Thiên Hùng chịu không nổi, rút cần lên thì nhận thấy mồi câu đã bị ăn quá nửa. Hắn cười khổ, móc thêm mồi lại, rồi quăng dây câu xuống. Phía bên kia hồ người ta cứ giật cá lên, làm gia tăng áp lực cho bọn họ.- Câu cá phải kiên nhẫn. - Thiên Hùng an ủi Steven, cũng là tự nói với mình.- Đúng vậy. - Steven gật gù đồng ý. - Tôi có đem máy tính theo, chúng ta đi luyện cấp một chút nhé.- Để Ngọc Linh thức dậy và thấy tôi chơi game à? Hôm nay câu cá thôi.- Vâng, thưa sư huynh.^_^

Rốt cuộc bọn họ phải đi mua đồ ăn trong căn tin của khu du lịch. Mấy món Tịch Dạ đem theo chỉ có bánh mì và nước uống. Mà những nhân viên bệnh viện lại cần đến bữa trưa nhiều thành phần dinh dưỡng hơn. Thiên Hùng và Tịch Dạ xung phong đi mua đồ, để Steven và Ngọc Linh ở lại canh chừng cần câu. Nói là canh chừng, chứ thật ra bọn họ không làm gì cả, chỉ việc để cần câu tại chỗ và chờ đợi mà thôi.

Trong không khí im lặng thế này, bắt buộc hai người phải trao đổi vài câu tán gẫu. Họ là bạn bè cơ mà, có phải người lạ gì cho cam.- Vừa rồi trông cô ngủ ngon quá! - Steven lên tiếng.- Vâng, thật xấu hổ. - Ngọc Linh cúi đầu e thẹn. - Lúc nãy tôi có làm gì khó coi không?- Chỉ là ngủ thôi mà, có gì mà khó coi hay không? - Steven phì cười. - Sau khi trực đêm, lẽ ra cô không cần phải nhận lời đi ngày hôm nay. - Nhưng Thiên Hùng nói muốn giới thiệu Tịch Dạ với mọi người, mà tôi lại nôn nóng được gặp chị ấy.- Có thấy bất ngờ không?- Quả thật là bất ngờ! - Ngọc Linh gật đầu đồng ý với Steven. - Hoàn toàn trái ngược với sự mong đợi.Đột nhiên Steven thoáng trầm tư, ánh mắt xa xôi nhìn xuống mặt hồ. Giọng y bỗng chuyển sang một âm hưởng dịu nhẹ như gió thoảng.- Thế giới ảo và thật trái ngược với nhau hoàn toàn. Những người cô quen biết trong trò chơi chưa chắc sẽ giống như mong đợi. Một đại thần tài năng có khi chỉ là tên vô tích sự, một gã khù khờ nhưng đôi khi lại là một kẻ rất thông minh.Ngọc Linh xoay sang nhìn ngắm người bên cạnh. Dr.Wilson trong lúc làm việc vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách. Có đôi khi nàng cảm thấy y đang tồn tại ở một nơi rất khác so với mình. Tuy hiện giờ họ đang ở gần nhau, chỉ giơ tay ra là chạm được; nhưng sự xa cách đó chưa bao giờ giảm đi. Có lẽ do Steven chưa chịu hoà nhập với thế giới xung quanh, y luôn muốn dựng lên một rào chắn ngăn mình và mọi người.

“Sống như vậy thật cô độc và buồn thảm. Sao Steven không chịu mở lòng mình với mọi người, như y đã từng làm với Thiên Hùng?”- Có thể phong cách hơi khác biệt nhưng khí chất không thay đổi được. - Nàng trả lời.- Khí chất là như thế nào? - Steven kinh ngạc hỏi lại.- Hơi khó giải thích, đó là loại cảm giác cá nhân mà thôi. - Ngọc Linh nhún vai. - Giống như Tịch Dạ vậy. Tuy chị ấy có vẻ ngoài và cách nói chuyện không giống như tưởng tượng, nhưng vừa gặp mặt tôi đã cảm thấy thân quen. Nhân vật trong game cũng là một phần bản thân của con người. Dẫu cho khác biệt thì đó cũng là sự khác biệt do người đó tự tạo ra.- Chơi game là để chạy trốn hiện thực, sống một cuộc đời mà mình không có được. Hoàn cảnh làm nên tính cách. Nếu hoàn cảnh khác nhau sẽ tạo ra con người khác nhau. Vì vậy nhân vật game là hình mẫu mà người chơi muốn đạt được, không phải là một phần của bản thân họ. - Steven phản bác.- Các hành động của nhân vật đều do người chơi điểu khiển. Sao có thể nói không liên quan đến họ được. - Ngọc Linh cố cãi. - Dr.Wilson, anh đã thử chơi game nhập vai nào chưa?- Tôi không thích chơi game, thật phí thời gian. - Y quay đầu nhìn sang hướng khác. - Tiếc thật, trong Võ Lâm có một người rất giống anh. Tôi nghĩ các anh mà quen nhau chắc chắn sẽ mau chóng trở thành bạn thân.- Ai vậy?- Một nhân vật có tên nick là Lam Y Công Tử. Hai người có khí chất rất giống nhau. - Nàng khẽ cười vì sự liên tưởng viễn vông của mình.Trong lòng Steven rúng động. Người ta nói giác quan thứ sáu của phụ nữ rất tinh nhạy. Lam Y Công Tử và Steven Wilson cách xa nhau ngàn dặm, vậy mà Ngọc Linh cũng có thể liên kết lại được sao.- Tôi và anh ta giống nhau chỗ nào? - Y cố hỏi tới.- Không biết nữa. - Ngọc Linh lắc đầu. - Như ngôi nhà tuyết của dân Eskimo chăng. Bên ngoài làm bằng băng, nhưng bên trong là bếp lửa ấm.- Bình thường tôi lạnh lùng lắm à?- Ngoại trừ Thiên Hùng, anh đã thử cười với ai chưa? - Ngọc Linh bạo gan nói thêm. - Các bệnh nhân đều sợ anh một phép đấy bác sĩ.Tiết lộ này lại khiến Steven ngạc nhiên hơn nữa. Chưa từng có ai phàn nàn với Steven về thái độ tiếp nhận bệnh nhân cả. Nhưng khi nghĩ kỹ lại, y cảm thấy lời Ngọc Linh nói hoàn toàn là sự thật. Lúc làm việc, Steven luôn tỏ ra nghiêm túc, chuyên nghiệp. Nhưng chính điều này lại khiến người bệnh sợ hãi vì thái độ lạnh lùng của anh ta.- Tôi sẽ sửa đổi. - Steven thở dài. - Cảm ơn cô đã nhắc nhở, y tá Lý.Y cười nhẹ với nàng, trong nỗ lực làm thân đầu tiên. Là một bác sĩ, y phải chiếm được lòng tin của người bệnh, lẫn tình cảm của các đồng nghiệp. Bởi vì mãi chìm đắm trong tai nạn bất hạnh, y đã quên đi bài học sơ đẳng của nghề bác sĩ. Steven vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục tiến về phía trước dẫu cho phải ngồi trên xe lăn. Cứ mãi buồn khổ, day dứt về hiện tại cũng chẳng khiến sức khoẻ của y khá lên được.

“Phải chấp nhận bản thân và tiếp tục sống thôi.”

Lần đầu tiên Steven cảm thấy nhẹ nhõm như vậy. Khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, không khí trong lành, những người bạn tốt bụng, bấy nhiêu còn chưa đủ để y có thể mỉm cười ư? Cuộc sống bỗng hoá ra nhẹ nhàng hơn, đầy cảm thông hơn. Có lẽ y sẽ bắt đầu tìn tưởng thêm nhiều người nữa.

Tối hôm đó thằng Quý nhận được lời nhờ cậy của đại thần. Lam Y Công Tử muốn nó cầm nick mình dẫn đầu quốc chiến. Thẳng nhỏ sốc đơ khi thử mở account ra. Toàn bộ thông tin cá nhân của Steven đều hiện rõ mồn một trước mắt. Cuối cùng, nó đã khám phá ra Lam Y Công Tử là ai rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau