VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Thật Và Ảo

Lúc họ rời khỏi phòng mổ, đã có một nhóm đông người xúm xít bu xung quanh. Đây là người họ Thành, gia đình của Carlos. Bọn họ đều là những người giàu có và quyền uy nhất đất nước này.- Bác sĩ, cháu tôi thế nào rồi?- Không còn gì nguy hiểm, chúng tôi sẽ chuyển cậu ta về phòng săn sóc đặc biệt. - Steven trả lời.Tuy rất mệt mỏi sau ca phẫu thuật căng thẳng, các bác sĩ vẫn phải kiên nhẫn trấn an người nhà bệnh nhân. Ngay khi băng ca đẩy Carlos ra, bọn họ liền đi theo để quan sát tình hình người thân. Thiên Hùng chào tạm biệt Steven để về nhà thay đồ. Còn bốn tiếng nữa là đến giờ hắn phải đi làm.

Vừa quẹo qua góc hành lang, Thiên Hùng nhìn thấy cô gái tóc xù với cặp mắt kiếng to cộ vẫn đang ngồi chờ. Hắn bất chợt mỉm cười và tiến về phía cô gái.- Carlos đã không sao nữa rồi.Tịch Dạ ngẩn đầu lên, nhận ra hắn, nàng cũng mỉm cười đáp trả.- Xin chào, không ngờ được gặp anh ở đây. Tôi là Cô Phương Huyền, nick Võ Lâm là Tịch Dạ.- Nguyễn Thiên Hùng. - Hắn bắt tay cô gái. - Chúng ta đã trò chuyện trên điện thoại nhiều lần. Không ngờ hôm nay lại gặp em bất ngờ thế này. - Hôm nay cảm ơn anh nhiều lắm, vì đã ở bên cạnh em trong những lúc đáng sợ nhất. - Cô lí nhí nói, đầu cúi gằm xuống nhìn mũi chân.Thiên Hùng nhận ra sự bối rối của cô gái. Đây là thê tử như hùm như báo của hắn sao? Một cô nàng e thẹn, nói chuyện luôn ngại ngùng không dám nhìn vào mắt người khác. Thiên Hùng bỗng nhiên ngó quanh quất.- Mấy đồng nghiệp của em đâu?- Bọn họ về hết rồi.- Còn em.- Ở lại chờ anh.Câu trả lời của nàng khiến hắn ngỡ ngàng không biết nói thế nào. Thiên Hùng hắng giọng, cố lấy lại sự bình tĩnh. “Mày là đàn ông mà, sao lại sợ cô gái thấp hơn mình cả cái đầu.”- Căn tin ở gần đây, chúng ta đến đó tìm chút gì uống nhé!Tịch Dạ lặng lẽ gật đầu. Trong lòng Thiên Hùng như nở rộ ra thành cả vườn hoa. Người bạn đồng hành thân thiết trong game của hắn, nương tử cùng hắn trải qua biết bao nhiêu hoạn nạn không rời; Thiên Hùng phải đối mặt với nàng như thế nào đây.

^_^

Tịch Dạ dường như không thoải mái khi ở giữa không gian rộng lớn và đông người lạ. Khi đi, cô luôn ép mình sát hành lang, nhìn cắm cúi dưới đất, và chọn chỗ ngồi ở ví trí khuất nhất.- Có vấn đề gì không? - Thiên Hùng quan tâm hỏi.- Đã lâu em không đến chỗ đông người, cảm giác hơi lạ lẫm. - Tịch Dạ nhìn Thiên Hùng lắc đầu, sau đó lại cúi gằm xuống.- Đã lâu? - Hắn cảm thấy khó hiểu. - Mỗi ngày đi làm thì không tính sao?- Nhân viên của Võ Lâm được làm việc tại nhà mà. Bên tụi em không có có quy định chặt chẽ về nơi làm việc hay tác phong đồng phục gì cả. Chỉ cần hoàn thành công việc được giao đúng thời hạn là được. - Tịch Dạ nhỏ nhẹ trả lời.Thiên Hùng gật gù, nhưng vẫn chưa hình dung được cô gái trước mặt mình có liên quan gì đến Tịch Dạ. Thậm chí, giọng cô ấy quá nhỏ để có thể hét lên như nàng. “Đây có phải là người mạo danh không vậy?” Bỗng nhiên nhớ đến đám nhân viên như bước ra từ phòng ngủ của Võ Lâm, hắn không muốn tin cũng phải tin. Bọn họ hoàn toàn trái ngược với những nhân vật khói lửa vẫy vùng mà Thiên Hùng từng biết. Trong lòng hắn quả thật có chút thất vọng.

Thời gian giữa đêm khuya, một đám người không thích đến công ty lại trùng hợp đi làm trong trang phục đồ ngủ. “Chẳng hiểu sao nữa!” Bây giờ không chỉ Tịch Dạ mà Thiên Hùng cũng cảm thấy bối rối.- Hôm nay chỉ có vài người đến công ty làm việc thôi. Nhưng lúc hacker tấn công thì ai nấy đều tập trung hết về trung tâm. - Tịch Dạ nhún vai. - Đã lâu rồi chưa có vụ nào lớn như vậy. Phải gan lớn cùng mình mới dám xông vào cướp ở chỗ Carlos. Người ngoài ngành có lẽ không rõ, nhưng trong giới bảo mật Carlos được mệnh danh là vệ thần vĩ đại nhất. Anh là là tổ sư viết ra những chương trình bẻ khoá nổi tiếng, sau đó lại đi xây dựng tường lửa chặn đứng những phần mềm kia.- Kiểu như chơi đánh cờ với chính mình ấy hả? - Thiên Hùng hỏi.- Đúng vậy, anh ta là thiên tài, nhiều năm rồi chưa gặp được địch thủ xứng tầm.- Thế nên mới kích động đến mức vào bệnh viện thế này à. - Thiên Hùng thở dài.Hai người chìm đắm trong im lặng. Đối với người lần đầu tiên gặp gỡ, bạn có thể chia sẻ được điều gì. Nếu là Tịch Dạ trong game, Thiên Hùng sẽ không ngần ngại trò chuyện đủ thứ linh tinh trên đời. Nhưng với Phương Huyền trước mặt, hắn cảm thấy xa lạ và khó có thể trao đổi.

Hắn suy nghĩ miên man về những người bạn mình đã quen biết nhờ Võ Lâm. Dù là Tứ Hải bang, Steven, Tiểu Mạch ... Thiên Hùng đều có thể mau chóng làm quen ngay từ lần đầu tiên cơ mà. Tại sao chỉ có Tịch Dạ là khác biệt? Tại sao nàng lại làm Thiên Hùng bối rối đến thế này?

Đột nhiên chuông báo tin nhắn vang lên. Hắn lấy điện thoại ra, ngạc nhiên khi nhận thông điệp từ nàng.

Tịch Dạ: “Này tướng công, thê tử của chàng cả đêm đã đói meo mốc rồi. Mau tìm vài món hồi phục HP đi.”

Nàng đang cầm điện thoại trên tay, miệng cười tủm tỉm rất đáng yêu. Thiên Hùng cũng bất giác cười lại. “Khẩu khí như thế này mới đúng là Tịch Dạ chứ!” - Nương tử đại nhân, thật ra nàng muốn ăn gì? - Hắn dùng thứ ngôn ngữ mà cả hai quen thuộc nhất.- Mì kéo, hoành thánh, gà quay. - Nàng chớp chớp mắt nhìn hắn trông đợi.- Thứ đó trong phụ bản này không có đâu. Chúng ta phải ra Thương thành mới được.- Mau dùng Hồi thanh lệnh. - Nàng nhanh nhảu bật dậy khỏi bàn.Thiên Hùng hết sức ngoan ngoãn nghe lời thê tử. Hắn dẫn Tịch Dạ đi tuyến điện ngầm đến khu chợ đêm. Họ phát hiện trò chuyện thông qua tin nhắn và thứ ngôn ngữ kiếm hiệp này khiến cả hai thoải mái. Thậm chí Thiên Hùng đã khiến nàng cười nhờ vào mấy mẫu chuyện vui lúc đi học của mình.- Khi ta là tiểu nhị của quán mì đó, ngày đầu tiên đã làm nguyên tô mì ụp vô đầu khách rồi. Lúc ấy quả thật là hoảng sợ kinh khủng. Nhìn cô nàng đội nguyên đống mì vàng, rất giống con búp bê tóc len, muốn cười nhưng lại không dám cười. May là Ngọc Linh không làm dữ.- Hồng Phấn Lý Chiêu Phu ấy hả? - Nàng che miệng cười khúc khích.- Chính thị. - Thiên Hùng thật thà xác nhận. - Nhưng nàng đừng lo, từ đó về sao ta chưa đổ mì vào người nào khác. Bất quá, chẳng biết tiểu nhị hiện nay của quán có giống như ta ngày xưa không.- Nếu giống thì rất đáng lo.- Nhưng có lo cũng đáng, bởi vì đây là tiệm mì ngon nhất thành phố, không đi ăn thật là uổng phí cuộc đời.- Vậy mọi chuyện nghe theo tướng công vậy. - Nàng hiền thục gật đầu.Cái cảm giác thành tựu không hiểu sao lại tràn ngập trong tim hắn. Trên giang hồ nàng nổi danh nữ ma đầu ác bá, nhưng thật sự lại vô cùng ngoan ngoãn dịu dàng. Ngoài có thể cùng hắn kề vai giết địch, trong có thể án cử tề mi. Thứ mỹ mãn đệ nhất thiên hạ này biết tìm đâu được. Thiên Hùng không hay mình đang cười vô cùng đắc ý. Phát hiện mọi người xung quanh quay lại nhìn mình, hắn bèn giở giọng ho khan, điều chỉnh tâm trạng lại. Là thật hay ảo? Thiên Hùng bắt đầu lẫn lộn hết rồi. Chỉ biết rằng sau khi cùng Tịch Dạ trải qua một đêm hiểm nguy sinh tử, trong lòng hắn đã không thể coi nàng là một người đồng đội bình thường được nữa.^_^

Đó là một quán mì bình dân trong khu chợ đêm. Ông chủ vừa nhìn thấy Thiên Hùng đã vui vẻ giơ tay lên chào hắn. Thiên Hùng cũng vui vẻ đáp lại, giơ hai ngón tay ra hiệu cho ông chủ nấu mì.

Hắn kéo ghế, nhường Tịch Dạ ngồi phía trong. Bắt đầu từ lúc ra khỏi bệnh viện nàng đã kéo mũ trùm của áo khoát lên. Tịch Dạ trông rất giống một kẻ không muốn quan tâm đến ai. Nếu bây giờ nàng đeo thêm tai nghe thì đã có thể tạo nên trạng thái phòng thủ hoàn hảo.

Hikikomori là hiện tượng những người tự giam mình trong căn phòng đơn lẻ và từ chối tham gia vào đời sống xã hội trong thời gian hơn sáu tháng. Đó là một hiện tượng xã hội, một phần của NEET, bao gồm những người không học hành, không làm việc, và không được đào tạo.

Thiên Hùng có thể nhìn thấy những biểu hiện tâm lý này ở Tịch Dạ, mặc dù nàng ở cấp độ rất nhẹ. Xa lánh đám đông, không giao tiếp tốt, và chỉ hoạt động thông qua điện thoại hoặc internet. Tâm lý biến đổi, gần như tách biệt ra thành hai loại tính cách thụ động và cực kỳ nhiệt tình. Hắn chắc chắn một công việc tại Võ Lâm với rất nhiều mối quan hệ đồng nghiệp đã giúp nàng vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời. Nhưng với con mắt chuyên môn của một bác sĩ, hắn vẫn có thể nhìn ra được những rào cản mà nàng phải đối mặt. Thậm chí hắn phải kềm lại để không hỏi nàng có còn dùng thuốc không.- Thử há cảo này trước đi, một trong những món không thể bỏ qua của quán. - Hắn đẩy phần ăn về phía nàng.Tịch Dạ là một trường hợp kỳ lạ. Với tâm lý thông thường, những người thụ động sẽ không chủ động tiếp xúc người lạ như nàng. Nhưng chỉ cần trao đổi với nhau vài câu, nàng sẵn sàng đi theo Thiên Hùng đến một khu chợ ồn ào đông đúc, nơi mà bản thân sẽ không bao giờ chọn nếu Tịch Dạ chỉ có một mình.Nàng vẫn cúi gầm mặt, bộ dáng cực kỳ căng thẳng. Có lẽ Tịch Dạ đang cân nhắc có nên bỏ chạy khỏi chỗ này trước khi phát hoảng lên không.

“Nương tử, nạp HP kìa.” Hắn nhắn một đoạn tin vào máy nàng.

Tịch Dạ gật đầu và lấy muỗng thử một miếng há cảo đầu tiên. Nàng lại tiếp tục nhắn tin.

“Wao, thật là ngon nha. Lâu rồi chưa được ăn ngon như vậy. Tướng công thật anh minh thần võ.”- Lúc nàng ăn thử món mì mới biết thế nào là món ngon nhất trần đời. - Hắn trả lời.Tịch Dạ ngẩn đầu lên, cười đồng tình với hắn. Lúc nàng đang tính nói gì tiếp theo thì đột nhiên một âm thanh chói tai cắt ngang.- @$%%&&. Cái công ty Võ Lâm đó làm ăn như sh*t. Hôm nay tao bị mất acc vì đi theo cái đám Thịnh Thế đó công thành. Cmn, an ninh mạng gì toàn đồ bỏ. Làm mất acc của khách hàng mà nó chỉ hứa vớ vẩn sẽ tìm cách khắc phục sao, vkl.Thiên Hùng không biết đó là thành viên nào hôm nay cùng mình công thành. Tuy thông cảm với sự bực bội của y nhưng lời lẽ như vậy là hơi quá đáng. Chẳng phải Carlos đã cố gắng đến mức vào bệnh viện sao? Đây là sự cố và Võ Lâm cũng hứa sẽ khắc phục đền bù, chứ họ có bỏ luôn đâu. Vụ việc chỉ vừa xảy ra có mấy tiếng đầu hồ, mọi người vẫn còn đang lao động để sửa chữa lại bức tường bị hổng, tin rằng đến sáng hôm sau tất cả đều sẽ phục hồi trạng thái như cũ thôi.

Những lời lẽ này đối với Thiên Hùng thì chỉ là ý kiến bất đồng quan điểm, nhưng với Tịch Dạ lại là những câu công kích có thể gây tổn thương sâu sắc. Nàng đột ngột đứng dậy trước ánh mặt ngạc nhiên của Thiên Hùng. Ba viên há cảo nhanh chóng bay tới tấp về phía người mới phát ngôn.

Hikimori dễ dàng ẩn mình vào "ổ kén" suốt nhiều năm ròng, mất dần mối quan hệ giữa những người láng giềng và giữa các thành viên trong gia đình. Trong trường hợp nổi giận, hikimori thường đổ cơn thịnh nộ lên đầu những người thân thiết nhất. Nhưng không ít những trường hợp, họ gây ra trọng án bởi vì tính tình bất thường của mình.

Tịch Dạ là một người như thế nào? Nữ tướng cướp bá đạo, không sợ trời không sợ đất. Thiên Hùng có thấy nàng nhường nhịn ai chưa? Thà ngọc đá cùng tan chứ kẻ địch đừng mong chiếm được một phần đắc ý. Nói xấu phe của nàng, chẳng khác nào đang tấn công Tịch Dạ. Với tính cách của nương tử đại nhân, nàng chắc chắn xách đao đi ăn thua đủ với người ta rồi. Thiên Hùng lo lắng thở dài.

Phía bên kia, người bị ném há cảo cũng giận dữ đứng lên rồi.

Chương 52: Huyền Thoại Một Thời

- Xin lỗi, xin lỗi! Bạn của tôi lỡ tay thôi. - Thiên Hùng lên tiếng phân trần.- Lỡ tay mà lần lượt ném cả ba viên há cảo trước sau thế hả? - Người nọ sừng sộ rời khỏi bàn.- Anh bạn, bình tĩnh, chỉ là sự cố mà thôi. - Hắn đứng lên, chắn trước Tịch Dạ. - Đây là khăn giấy, anh mau lau đi kẻo nóng.Người bị ném há cảo tức giận hất miếng khăn trên tay Thiên Hùng xuống đất. Cả ngày hôm nay y đã gặp nhiều chuyện không vui rồi, đây là dịp tốt để trút giận.- Mau tránh ra, là cô ta ném phải không? - Y chỉ tay về phía cô gái đứng sau lưng Thiên Hùng. - Bà tám, có gan ném sao không dám ra mặt nhận.- Tôi ném đó thì sao? - Tịch Dạ hùng hổ trả lời.Quả nhiên lời thú nhận của nàng khiến đối phương lồng lên, y nhào tới muốn chụp lấy tóc Tịch Dạ. Thiên Hùng phải lấy thân cản người, một bên ngăn nàng lớn tiếng trả treo, một bên kềm chế lại hành vi quá khích của vị khách nam. Bàn ghế bị xô lệch, đám cãi vã khiến những vị khách khác sợ hãi. Thiên Hùng biết mình không nên gây chuyện ở chỗ làm ăn của người quen, hắn đành phải xô gã hung hăn ra, sau đó nắm tay Tịch Dạ chạy ra khỏi quán.

Gã hung hăn cùng đồng bọn ngay lập tức rần rần đuổi theo. Bọn họ đang tức điên lên, đâu cần biết đúng sai, trước mắt cứ muốn đuổi bắt cho được kẻ thù. Đây là khu chợ đêm nổi tiếng xô bồ nhất thành phố. Người mua kẻ bán lúc nào cũng tấp nập, càng khó phân biệt có bao nhiêu dạng người tập trung ở nơi này. Ngoài lực lượng an ninh còn tồn tại thêm những thế lực ngầm khác nữa. Mấy tay mà Tịch Dạ chọc ghẹo có vẻ như là lưu manh của khu phố chợ. Dù Thiên Hùng có cố chạy lung tung, họ vẫn có thể lần theo được dấu. “Hôm nay gặp phải hoạ lớn rồi.”

Ở những con đường trục chính, khách đi chợ đứng chật cả lối, đồ đạc bày ra choáng hết chỗ lưu thông. Bọn họ len lõi trong đám đông, gây ra những tiếng la oai oai đầy bất mãn. Mấy tên đuổi bắt thì càng hung hăn hơn, không ngại xô ngã người, hất đổ hàng. Thiên Hùng cứ phải rẽ trái rẽ phải liên tục, vậy mà vẫn không “cắt đuôi” được bọn chúng. Trong tình huống nguy hiểm đó, hắn chỉ biết nắm chặt tay người bên cạnh, sợ sẽ lạc mất nàng. Tiếng hò reo của nhóm người hung hãn vẫn dồn dập phía sau. Trái tim Thiên Hùng đập lên từng hồi dồn dập, hơi thở hắn như nghẹn cả đi vì hồi hộp.

Đột nhiên Tịch Dạ vấp té. Thiên Hùng nhanh tay đỡ được trước khi nàng ngã xuống đất. Hắn xót xa nhìn đầu gối Tịch Dạ bị trầy vài đường rướm máu. Đám người kia có đuổi kịp họ lúc này cũng không làm Thiên Hùng lo lắng hơn được. Hắn ân cần dìu nàng đứng dậy, miệng liên tục hỏi thăm xem Tịch Dạ có sao không. Nàng lì lợm lắc đầu.

Đây là chỗ bờ sông, phần cuối cùng của khu chợ. Mấy cửa hàng xung quanh đều đóng cửa im ỉm, chỉ còn đám đèn đường vàng vọt hắt xuống. Đã quá ba giờ sáng, không còn mấy người qua lại ở khu vực này. Một chỗ đúng với chỉ tiêu không làm phiền người khác.

Đám côn đồ cười hềch hệch thích thú khi thấy đôi tình nhân trẻ đã dừng lại. Dám chọc ghẹo bọn họ, hai kẻ này quả thật chán sống rồi.- Bà tám, còn chạy được không vậy? - Tên bị ném há cảo hỏi mỉa mai.Thiên Hùng không quan tâm đến gã, hắn đang bận quan sát vết trầy trên chân Tịch Dạ. “Bị như vầy có nguy hiểm gì không nhỉ?”- Còn đau chỗ nào không? Cổ chân vẫn bình thường chứ? Bước thử cho anh xem nào. - Hắn khẩn trương như thể nàng làm bằng thuỷ tinh dễ vỡ.- Không sao mà. - Nàng bẽn lẽn trả lời.Bọn côn đồ hoàn toàn bị bỏ lơ. Chúng chưa từng chịu loại sỉ nhục này. Cố làm hùng làm hổ nhưng chẳng lấy được chút chú ý nào hết, đấy chính là thất bại của một đời lưu manh.- Này, về nhà mà chăm sóc nhau. Còn ở chợ thì để bọn này chăm sóc mấy người nhé. - Gã tức tối hét lên.- Lúc mới té có thể nàng chưa cảm nhận được, nhưng có khi còn chỗ khác bị thương đấy, vẫn nên kiểm tra cẩn thận cho chắc ăn. - Thiên Hùng nhìn vào mắt Tịch Dạ mà nói. - Đã nói thiếp không sao mà, lúc nãy tướng công đã kịp đỡ thiếp rồi còn gì.Trong mắt bọn họ, không còn nhìn thấy gì ngoài đối phương. Một bên khanh khanh ta ta, một bên sôi trào máu họng. Gã cầm đầu tức hận la lên.- Cho chúng mày chết!Lời vừa nói ra là một quyền cực mạnh lao tới. Không đánh bọn này bầm mắt bầm mũi, y sẽ bỏ nghề lưu manh. Mấy tên đồng hành cũng quen thuộc hỗ trợ cho kẻ cầm đầu, chúng đã quen với kiểu cả đám túm chặt lấy địch thủ để cho đồng bọn xử lý.

Nào ngờ quyền chưa kịp chạm người, Thiên Hùng đã kéo Tịch Dạ sang một bên, gã lưu manh mất đà ngã dúi dụi cắm đầu xuống đất. Trước con mắt kinh ngạc của hắn, Tịch Dạ nhún người tung đòn chân cực đẹp, một cú song phi cước thuận lợi đánh bật hai địch thủ còn lại ra xa. Tốc độ ra chiêu của nàng cực nhanh, đến nỗi đối phương đã ngã xuống đất, những người chứng kiến vẫn chưa tin nổi vào mắt mình. “Đây là đời thật hay phim kiếm hiệp vậy?”
Nhưng lưu manh quả thật không hổ danh là lưu manh, sau khi bị đánh ngã, bọn chúng vẫn không quên hung hăn phản kích. Một số kẻ gầm gừ lao vào với tay không, một số khác lại rút nhưng thanh gỗ sắt dùng để treo mái che của những cửa hàng. Lần này từ chuyện nhỏ đã chuyển sang đánh lớn, Thiên Hùng cảm nhận mình không còn đường lui lại nữa. - Tôi nói trước, không được đánh vào mặt nha. Sáng mai còn phải đi làm.Lời chưa dứt, một đoạn gậy tre đã nhắm đầu hắn giáng xuống. Thiên Hùng nhanh tay bắt lấy, giật ngược ra phía sau khiến đối thủ mất đà. Trong lúc đối phương chưa kịp xoay sở thì hắn lại tiếp tục bồi một cú mạnh vào bụng. Đối với những kẻ thiếu luyện tập, chỉ một cú này cũng đủ khiến y ngất đi.

Từ nhỏ đến lớn, Thiên Hùng cũng mấy anh em của mình đã được hàng xóm đặt biệt danh là ngũ quỷ. Cấp hai đã đánh thắng học sinh cấp ba, danh tiếng lừng lẫy khắp cả vùng. Năm anh em họ Nguyễn trời sinh khoẻ mạnh cao to, phá phách đánh lộn chính là một trong những sở trường của họ. Bốn năm trước làm thêm ở quán mì, hắn đã từng là đội trưởng trật tự của chợ. Mấy thằng nhóc hung hăn ngày hôm nay có lẽ mới dọn về nên còn chưa biết danh Thiên Hùng.

Phía bên kia Tịch Dạ cũng không hề è dè khi đối đầu với những tên hung bạo như khủng long. May nhờ chiếc váy xoè rất rộng nên không cản trở những đòn chân như vũ bão sấm chớp của nàng. Gia nhập võ lâm mà chưa từng bị ma nữ dốc Phượng Hoàng đánh cướp thì chưa thể tự xưng mình là dân giang hồ được. Sự hung dữ của Tịch Dạ là điều những người bao vây họ bên Thái hồ đã rõ. Thê tử của Bách Thăng thần thâu là nữ ma đầu thù dai, hiểm độc, không thể đắc tội được.

Cô Phương Huyền trước kia là một người rất nóng tính, nhưng sau khi tập võ, nàng đã học được cách kềm chế lắm rồi. Tịch Dạ hầu như chỉ phát hoả khi ngồi trước màn hình máy tính. Bình thường nàng rất nhu hiền, thậm chí là có vẻ hơi yếu đuối, mỏng manh. Sự chia tách hai loại tính cách thế này là do một cú sốc tâm lý lúc Tịch Dạ học năm đầu đại học. Đến bây giờ nàng vẫn phải tiếp tục sử dụng thuốc để kềm chế sự hung bạo của bản thân.- Tịch Dạ, là ta! - Giọng của hắn hét bên tai nàng.Tịch Dạ giật mình thu chân lại ngay trước khi chạm vào Thiên Hùng. Hắn cúi xuống đất nhặt lấy mắt kính mà nàng làm rơi. Thiên Hùng phủi phủi mấy hạt bụi, sau đó đeo lại lên mặt Tịch Dạ. Lúc này nàng mới phát hiện sáu tên côn đồ đều đồng loạt nằm lăn lộn dưới đất. Cả hai người họ đã hạ gục hết bọn người này sao? Tịch Dạ nhìn lại Thiên Hùng một cách kinh ngạc.- Đội tuyển quyền anh thành phố, hạng trung. - Hắn chìa tay cho nàng.- Hoàng đai Việt võ đạo. - Tịch Dạ bắt tay Thiên Hùng.Bốn mắt nhìn nhau, vừa khâm phục vừa thích thú. Trong một đêm, họ đã khám phá ra rất nhiều điều về người đồng đội thân thiết của mình. Từ lúc quen biết đến khi gặp mặt đã là một thời gian khá dài để quen thuộc tính cách đối phương. Nhưng cùng nhau trải qua hoạn nạn mới có thể hiểu rõ thế nào là chân tình, và lời trái tim mách bảo.
Cả hai người im lặng nắm tay nhau, chìm đắm trong cơn lốc xoáy tình yêu đột ngột ập tới. Hạt giống đã gieo từ lúc nào, sao bỗng nhiên vươn cao, nở bung ra thành muôn ngàn đoá hoa xinh đẹp thế này. Cảm giác chờ đợi rồi hớn hở vui mừng khi nhìn thấy ai đó xuất hiện, sự lo lắng quan tâm đã trở thành đương nhiên khi người ta đã ở trong trái tim mình.

Nếu ai hỏi Tịch Dạ vì sao ngày đó lại ngồi chờ Thiên Hùng, nàng cũng không biết nữa. Có lẽ là do trái tim đã xui khiến nàng phải làm như vậy. Nếu ai hỏi vì sao Thiên Hùng lại muốn nắm tay Tịch Dạ không rời, hắn sẽ cười mà trả lời vì đó là bản năng cuả đàn ông. Tình yêu không cần lý lẽ cũng không thể hỏi tại sao. Yêu chỉ đơn giản vì yêu.

Những tiếng còi rét rét kéo bọn họ trở về thực tế. Nếu thật sự đã có một dòng điện chạy qua, thì nó đã hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi. Bây giờ là lúc họ phải đối đầu với hậu quả tình yêu của mình.

Nghe người dân phản ánh, đội trật tự và cảnh sát điạ phương đã nhanh chóng xuất hiện. Nghe nói đám côn đồ tóc vàng thường xuyên xuất hiện quanh đây đang rượt đuổi đánh người. Cảnh sát vốn đã quá quen với bọn gây rối, cũng không ít lần bắt chúng về đồn làm việc. Chỉ là bọn họ không thể ngờ đám côn đồ đang nằm lăn dưới đất còn nạn nhân thì bình an đứng giữa hiện trường.- Chuyện gì xảy ra thế này? - Cảnh sát nghiêm giọng hỏi.- Chỉ là chút hiểu lầm. - Hắn lịch sự trả lời.- Ồ ... thì ra là Thiên Hùng đó hả? Lâu rồi không thấy cậu về chơi. - Cảnh sát mừng rỡ vỗ vai người bạn cũ.- Dạ, dạo trước em bận rộn làm tốt nghiệp nên ít có thời gian ghé qua thăm mọi người. - Hắn cười hì hì.- Bọn khốn này, không có mắt sao mà đi chọc ghẹo đội trưởng trật tự tiền nhiệm. - Cảnh sát đá vào mông tên côn đồ nằm gần mình nhất. - Anh Vinh của chúng bây trước kia còn gọi Thiên Hùng một tiếng đại ca đấy. Đáng đời chưa, ăn đòn no rồi phải không?Chế độ làm việc của khu chợ đêm là quân dân một lòng. Đội trật tự do người dân thành lập nhằm tự quản lý khu chợ của mình. Tiếng là do tự nguyện cống hiến nhưng thật ra phải trải qua tranh giành điạ bàn mới có được. Nơi này nổi tiếng có doanh thu cao, dĩ nhiên nhiều người muốn chen chân vào. Đội trật tự vừa có sức mạnh vừa có uy tín mới quản lý hết được toàn bộ những hoạt động xô bồ xô bộn của khu chợ.

Năm đó Thiên Hùng lăn lộn làm thêm kiếm tiền học phí nên thường xuyên va chạm khắp nơi. Hắn cảm thấy một khu chợ mà có nhiều băng nhóm chồng lấn lên nhau thật quá mức lộn xộn, mới nảy ra ý định thống nhất võ lâm. Dù sao cũng lớn lên với truyền thống sử dụng cơ bắp để nói chuyện, hắn không ngại dùng chút quyền cước để đổi lại hoà bình cho khu chợ. Anh Vinh quản lý chợ đêm từng là bại tướng dưới tay Thiên Hùng, nên không ngại gọi hắn một tiếng đại ca. Đội trật tự cũng bắt đầu từ thời Thiên Hùng mới được thành lập và hoạt động hiệu quả cho đến hiện nay.

Có đội trật tự cũng đương nhiên sẽ có quy cũ. Khu phố nề nếp, yên ả thì cảnh sát sẽ hoan nghênh tổ chức tự phát này thôi. Do công việc, có đôi lúc hắn cũng phải lên xuống đồn công an nói chuyện. Toàn bộ cảnh sát địa phương đều đã nhẵn mặt Thiên Hùng hết rồi.

Lúc hắn thi đậu đại học, cả chợ đều hết sức kinh ngạc lẫn tự hào. Dân giang hồ lẫn cảnh sát đều mừng rỡ tiễn hắn rời khỏi chợ, tiến bước vào trường y. Thiên Hùng chính thức rửa tay gác kiếm, và trở thành huyền thoại trong giới võ lâm. Đâu ai ngờ hắn đột ngột trở về với bộ dáng nhân viên công chức yếu đuối như thế này.- Xem ra tay đấm của cậu vẫn còn chắc lắm. - Cảnh sát khoát vai hắn kéo về đồn. - Còn nhớ cách ghi biên bản không đấy?- Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm. - Thiên Hùng cười khổ.- Cậu hiểu thủ tục mà. - Cảnh sát cười khà khà.Mì kéo còn chưa được ăn, bọn họ phải đi hợp tác làm việc với chính quyền. Giờ này đã gần bốn giờ sáng, tất cả đều phải trải qua một đêm mất ngủ. Tịch Dạ mệt mỏi tựa vào vai Thiên Hùng lúc ngồi ngoài ghế chờ. Hắn nắm tay nàng an ủi, chia sẻ cảm xúc lúc này với Tịch Dạ. Mối quan hệ của bọn họ thì ra đã tiến triển thần tốc đến không ngờ. Đây là thật chứ không phải trong game đâu nha.

Chương 53: Nợ Tình Phong Lưu

Một ngày mới lại đến.

Sau khi tiễn Tịch Dạ về nhà, Thiên Hùng đã không còn thời gian cho mình nữa. Hắn quay trở về bệnh viện, quen thuộc đi về phòng của Steven. Là bạn bè, dĩ nhiên lúc nguy nan cần phải giúp đỡ. Hắn chẳng những mượn phòng tắm của người ta, còn lấy luôn quần áo sạch để mặc.- Huynh đệ chi giao, cậu chắc không tiếc một bộ đồ cho tôi mượn chứ. Ở Việt quốc, điều này để thể hiện tình bạn sâu sắc. Lúc học đại học, bọn tôi toàn bảy người mặc chung một cái quần. - Hắn khoe khoang.- Vừa vặn một tuần có bảy ngày, các cậu tính toán hay nhỉ. - Steven cười khinh thường. - Tôi không tiếc bộ độ với cậu, nên sau khi mặc xong, nhớ mua bộ mới trả lại.- Coi nào, như vậy là tuyệt tình rồi. - Hắn nhăn nhó.- Cả mạng của Lam Y tôi cũng giao cho cậu, vậy mà tính toán với tôi một bộ đồ à? - Steven nhướng mày. - Nhìn trong tủ đi, ngoài quần áo của bệnh nhân, tôi còn lại mấy bộ để cho cậu mượn.Thiên Hùng liếc sơ cũng nhận ra tủ quần áo của anh bạn mình nghèo nàn phát sợ. Steven nằm liệt giường hơn sáu tháng, dĩ nhiên không có thời gian ra ngoài mua sắm rồi. Xem ra lần này tới lượt Thiên Hùng phải giúp đỡ cho hảo hữu của mình rồi.

Thế nhưng hắn chưa kịp nói gì, Steven đã lên tiếng hỏi.- Rốt cuộc là trận công thành chiến hôm qua đã xảy ra chuyện gì?Hắn đi đến gần Steven, nhìn màn hình máy tính trước mặt y. Steven đã đăng nhập vào Võ Lâm, trên trang thế giới đang diễn ra một trận pháo hoa hoành tráng, mà cái nào cũng đề tên Lam Y Công Tử.- Cái gì vậy, hệ thống chúc mừng à? - Thiên Hùng ngạc nhiên hỏi.- Đây là pháo hoa cá nhân. - Steven quay lại. - Cậu chưa từng được ai tặng à?Dĩ nhiên tên trộm bị nhiều người ghét như hắn chưa từng được ai tặng hoa. Chỉ có mấy lần muốn lấy lòng nương tử nên Thiên Hùng phải cắn răng mua cho Tịch Dạ. Một đoá hồng tương đương với một bông pháo hoa, trị giá một trăm ngàn đồng vàng. Bụp một cái, nổ tung, thế là mất toi biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Cái trận bắn pháo bông kéo dài trên năm phút này thì phải lấy bao nhiêu tiền mới đổi được? Ngoài hệ thống chúc mừng, còn cá nhân nào chơi sang liên tục đốt tiền đến mức này hay sao.- Cái này có người tặng cậu à? - Hắn lấy tay chỉ màn hình, không thể tin nổi về mức độ phung phí của người chơi trên Võ Lâm được.- Tên tôi bay đầy trời thế này, có thể là người khác sao?Thiên Hùng cũng đồng thời nhìn về phía bảng thông số của nhân vật Lam Y Công Tử. Chỉ số mị lực của y đang tăng lên nhanh chóng sau mỗi bông pháo bắn lên.- Đại hiệp à, đây là fan hâm mộ cuồng nhiệt nào vậy? Nãy giờ nhìn pháo nổ, tôi đã thấy xót lòng xót dạ rồi. Cái trò tặng hoa này thật biết cách bòn rút túi tiền người chơi quá thể. Lấy mồ hôi nước mắt của mình đổi lấy phù phím xa hoa. - Hắn thở dài thườn thượt.- Tôi cũng muốn hỏi cậu điều này. - Steven nghiêm giọng. - Thật ra hôm qua cậu có làm gì để người khác hiểu lầm không?- Hôm qua bị bọn hacker bắt cóc, tôi chỉ biết cố đánh để duy trì mạng sống, còn thời gian đâu mà làm cái gì. Nick là của cậu, gieo nợ tình thì cố nhận đi, sao lại đẩy cho tôi. - Thiên Hùng kêu lên oan khuất.- Tôi rất ít giao du với người lạ, ngoài các cậu thì đâu có nhiều lời với ai, sao lại gieo nợ được. - Steven giãy nãy phản đối.- Sao không thừa dịp này tìm một cô vợ luôn. Phu thê tổ đội được cộng rất nhiều trạng thái có lợi. - Thiên Hùng thừa dịp khuyên nhủ.- Không, tôi không muốn xây dựng mối quan hệ với người lạ. Càng thân thiết thì họ lại càng muốn tra hỏi này nọ. Tôi không muốn tông tích của mình bị lộ ra.Steven đăng thoát khỏi trò chơi, không muốn nhìn màn tỏ tình đầy tốn kém kia nữa. Tuy đối phương ẩn danh, nhưng với mức đầu tư thế này, y hiểu người ta đã quyết tâm rất lớn. Không muốn quen với ai, vì Steven muốn bảo vệ hình ảnh Lam Y Công Tử hoàn hảo trên giang hồ.

Tuy bề ngoài tỏ ra bình thản, nhưng y cực kỳ để tâm đến việc mình phải ngồi xe lăn. Steven vẫn chưa thể chấp nhận bản thân, sao có thể để người khác nhìn mình như một tên tàn tật. Chướng ngại tâm lý mới là vấn đề quan trọng nhất mà Steven cần được chữa trị. Thật ra vết thương trên lưng y đã hoàn toàn liền sẹo, nhưng đôi chân kia đến bây giờ vẫn chưa có cảm giác lại. Từ thắt lưng Steven trở xuống vẫn hoàn toàn bị liệt. Hy vọng bình phục của y càng lúc càng mong manh.

Thiên Hùng bỗng nhiên vỗ vai Steven.- Tan ca chúng ta đi uống chút gì đi.Tình bạn của đàn ông chỉ có thể trình bày trên bàn nhậu. Mấy lời an ủi uỷ mị có vẻ không thích hợp cho mối quan hệ của họ. Lúc bạn không vui, hắn chỉ biết phải mời y vài ly bia.- Chẳng phải suốt đêm qua cậu không ngủ à? - Steven kinh ngạc về tốc độ thay đổi chủ đề của Thiên Hùng.- Giờ nghỉ trưa ngủ bù là được. - Hắn phẩy tay như đó chỉ là chuyện nhỏ.- Có chuyện gì vui à? - Rồi như chợt nghĩ ra, Steven bỗng cười. - Tịch Dạ, là cô nàng đúng không? Phu thê hai người vừa gặp mặt đã đi suốt đêm với nhau. Đừng nói là từ ảo thành thật rồi nhé.- Thì cứ coi như vậy đi. - Nhắc tới nàng, Thiên Hùng hoá bối rối, gương mặt bỗng chốc hoá đỏ một màu. - Thế nhé, tan ca tớ ghé qua.- Ok, chầu này cậu mời mà. - Steven gật đầu. - Chúc mừng nhé anh chàng đào hoa.Cả hai người bật cười.

^_^

Sau sự kiện hacker, có một đoạn thời gian Võ Lâm vắng hẳn bóng game thủ. Có chăng là người ta vào forum để ngóng chờ tin tức này nọ. Thông tin hacker đã bị bắt, lỗ hổng an ninh được vá chỉ mới trấn an được chút ít. Võ Lâm phải tận dụng hết toàn bộ kỹ năng khuyến mãi, quảng cáo để lấy lại niềm tin của khách hàng. Sau khi rà soát trong hệ thống của hacker, nhân viên hãng game cũng đã truy tìm được số tài khoản bị mất. Những người đã chết trong đợt bắt cóc được hồi sinh và nhận một tuần lễ VIP để lấy lại phong độ trong những ngày vắng mặt vừa qua.

Sự kiện trải nghiệm VIP trong ba ngày cho toàn server Lê quốc là cơ hội để mọi người đua nhau cày cấy luyện cấp. Những trận công thành chiến tiếp theo được mở nhằm chọn lấy vị quốc vương trong ba tháng tới của server. Sự trở lại của Lam Y Công Tử phiên bản gốc đã đủ sức bù đắp chỗ trống của Chân Phương Công Tử. Carlos hiện nay bị cấm đụng đến máy tính, chính bác sĩ điều trị của anh ta đã đưa ra mệnh lệnh khắc nghiệt này.- Steven, cậu sẽ hối hận, không có tôi để xem làm sao Thịnh Thế đứng nhất được. - Carlos gào la phản đối.- Nếu cậu mà còn hét lên như thế ,thì đừng trách tại sao thời điểm xuất viện của cậu bị kéo dài nhé. - Steven đe doạ.Tuy Carlos đang nằm phòng bệnh riêng, nhưng không thể không đề phòng chuyện thân phận Lam Y Công Tử lọt ra ngoài. Nói đâu xa xôi, y tá trực phòng anh ta là Hồng Phấn Lý Chiêu Phu, chế tạo sư 13x trong Bách Thắng gia tộc đấy thôi. Ngọc Linh biết Carlos là Chân Phương Công Tử, nên thường hay trò chuyện mỗi khi đến giờ phát thuốc. Có vài lần Steven đến ngay giờ đó, chứng kiến cảnh tâm tình rôm rả giữa hai người. Y phải tận lực né tránh, khi chủ đề có liên quan đến Lam Y là Carlos lại liếc mắt nhìn về phía mình. Kẻ này đang có ý định bảo vệ thân phận Steven hay là muốn tiết lộ bí mật của y đây?

“Thật là thót tim với kiểu cà rỡn này của hắn.”

Vốn là một nhân vật thế ngoại cao nhân, Steven chỉ thích chơi một mình, không muốn dính líu với các loại trách nhiệm này nọ. Ngai vị quốc vương, y cũng cảm thấy không mặn mà gì cho cam. Ngoài danh hiệu thì chức vị chỉ mang tới nhiều phiền phức. Ví như việc phải nhận lời thách đấu của những quốc gia khác, mở quốc chiến rồi điều động này nọ. Lam Y chỉ thích lao vào đánh và đánh, không quan tâm mấy đến chiến thuật công thủ. Trò chơi chính trị, tâm lý chỉ mình Chân Phương có hứng thú mà thôi. Carlos chắc chắc phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian dài không được đụng đến máy tính. Y không thể trao trách nhiệm nặng nề như làm vua một nước cho bạn mình được. Steven quyết định bỏ lơ mấy trận công thành còn lại. Thời gian này y có hứng thú giải những bí mật cuối cùng của Võ Lâm hơn.
Ngũ đại kỳ bảo vẫn là cái tên được người ta nhắc đến khi nói về những truyền thuyết nổi tiếng nhất. Cách lấy năm món bảo vật này chắc chỉ có người thiết kế game mới biết rõ mà thôi. Ngay cả Carlos là giám đốc điều hành mà còn không tiếp cận được những bí mật Võ Lâm. Hay nói đúng hơn là anh ta có sở thích tự mình khám phá nhưng điều bị che dấu.

Steven sở hữu một ảnh chụp bản đồ ngũ đại kỳ bảo mà Anh Hùng đã lấy được từ tháp Thiên Đường. Nhưng đây chỉ là những điểm bắt đầu cho hành trình đi tìm bảo vật, mục tiêu cuối cùng vẫn còn xa lắm. Không thể chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn phải trải qua vô vàn chướng ngại và thử thách. Võ Lâm Truyền Thuyết luôn biết cách tạo hứng khởi cho người chơi dù họ đang ở bất kỳ cấp độ nào.

Món bảo vật mà Lam Y Công Tử nhắm tới nằm ở Băng cung thuộc Thiên Mẫu sơn, cực bắc của bản đồ Việt quốc. Điều đó có nghĩa là y phải di chuyển qua nhiều quốc gia khác nhau với danh tiếng cuồng sát ma đầu của mình.

Người có nick hắc danh, mỗi lần đi qua biên quan đều khởi động chuông báo cảnh giác của quốc gia đó. Để lấy quân công, có rất nhiều kẻ chạy đến hòng PK Lam Y Công Tử. Dù cho dùng Bạch Băng liên tẩy danh thì trước sau gì cũng có người muốn tìm đến y gây sự. Tự vệ thì sẽ giết người, thế là lại bị vướng vào cái vòng luẩn quẩn bị nhuộm nick.

Lúc mãn cấp mà hắc danh thì chẳng thể phi thăng độ kiếp được. Vậy nên Steven càng nóng lòng để đi tìm Bích Lộ Bạch Ngọc Bình chứa mười hai giọt Tuyết Liên. Một giọt Tuyết Liên có thể để bạch danh vĩnh viễn. Đối với kẻ hai tay nhuộm đầy máu tanh như Lam Y Công Tử, đây là cứu cánh duy nhất giúp y phi thăng.

^_^Đột nhiên trên bầu trời lại xuất hiện rất nhiều bông pháo hoa. Người ẩn danh kia vẫn hàng ngày chờ đợi y online để bày tỏ lòng mến mộ. Lam Y Công Tử không hề thấy vinh hạnh khi tên mình xuất hiện khắp chốn như vậy. Những lời tỏ tình mà đối phương gửi gắm chỉ càng khiến y thêm chán nản. “Nàng biết gì về ta mà có thể nói được biết bao nhiêu lời yêu.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chào!”

Lam Y quay lại, vừa lúc nhìn thấy một nữ hiệp trang bị giáp sáng toàn thân. Nàng chính là chế tạo sư trong gia tộc Bách Thắng, đồng thời cũng là y tá chăm sóc Steven. Hồng Phấn uyển chuyển rẽ rừng cây đi ra. Dường như nàng mới nâng cấp bộ giáp của mình lần nữa. Bây giờ nó hơi trong suốt như thuỷ tinh, và toả ra ánh sáng dịu nhẹ như đom đóm. Thật sự đó là một tác phẩm rất đẹp.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Huynh đang nhìn pháo hoa à? Cảm giác nhận được sự bày tỏ từ người hâm mộ thần bí là như thế nào nhỉ?”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Ta ghét những kẻ thần thần bí bí. Việc của mình làm mà không dám lưu lại danh tính, đúng là kẻ hèn nhát.”

Hồng Phấn đang cười. Nàng dùng những emo biểu cảm để điều khiển nhân vật mỉm cười. Nói về việc ẩn danh, chẳng phải Lam Y đứng đầu danh sách những người thần bí nhất sao? Trong forum, y là đề tài bàn tán hạng nhất của đám thiếu nữ mơ mộng. Có người đoán y là một thế gia công tử nhà tài phiệt, có người cho rằng y chỉ là ông chú ba lăm thất nghiệp. Người mạnh dạng đưa giả thuyết Lam Y Công Tử là nữ nên không dám hiện thân, nhưng không ít kẻ cho rằng y là tên học sinh cấp hai chuyên chôm tiền đi chơi game.

Pháo hoa trên bầu trời vẫn liên tục nổ sáng lấp lánh, không quan tâm đến chi phí khổng lồ mà người chơi đã phải bỏ ra. Sau khi cười lớn, Hồng Phấn Lý Chiêu Phu bỗng đứng yên chờ đợi. Lam Y nhìn lên bầu trời, nhận ra những thông điệp của pháo hoa đã thay đổi.

“Quân lang chàng hỡi hay không? Thiếp hằng mong nhớ gió đông bóng hình. Hồng Phấn Lý Chiêu Phu tặng Lam Y Công Tử lòng ngưỡng mộ sâu sắc. Liệu lãng tử có quay đầu nhìn thục nữ thuyền quyên.”

Steven kinh ngạc sững sờ, thì ra người khủng bố y bấy lâu nay là Lý Ngọc Linh. Đúng là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Đối với người này, liệu y có dám tàn nhẫn từ chối, giết chết trái tim nàng như những kẻ trước đây hay không?

Chương 54: Đây Là Một Cái Bẫy

Khí tiết ở trong game không phụ thuộc vào thời gian mà là địa điểm. Bản đồ Việt quốc được phân chia thành bốn khu vực. Mùa xuân phía nam, mùa hè phía đông, mùa thu phía tây, mùa đông phía bắc. Ngày và đêm cũng vậy, chỉ nằm ở những chỗ cố định. Lúc bảy giờ tối, bạn vẫn có thể ngắm bình minh tuyệt đẹp tại núi Long Thủ. Mười hai giờ trưa vẫn có thể đến vực Lưu Tinh xem mưa sao băng. Thiết kế này giúp người chơi có thể tự do thưởng thức toàn bộ cảnh sắc đẹp đẽ nhất Việt quốc, mà không bị phụ thuộc vào thời gian. Lúc nào họ cũng đến đúng giờ và đúng nơi cả.

Lam Y Công Tử đang ở Ám Dạ, khu rừng chưa từng để lọt ánh mặt trời nào xuống đất. Cảnh sắc âm u, kỳ bí nơi đây lại tôn lên vẻ đẹp của pháo hoa một cách rực rỡ nhất, chói lọi nhất. Vùng đất này không thuộc về quốc gia nào cả, cũng không tồn tại bất kỳ quy tắc nào. Chỉ có cây rừng và quái vật thuộc đẳng cấp cao nhất trong game.

Đi vào rừng Ám Dạ, bạn có thể bất ngờ đụng trận với boss thế giới cấp tối đa, boss quý hiếm chỉ tồn tại đặc biệt ở Ám Dạ. Tương ứng với độ nguy hiểm cực kỳ cao, vật phẩm thu được trong những trận chiến cũng vô cùng giá trị. Thông thường, những đại thần đã chán ghét võ lâm giang hồ nhất định sẽ tìm đến rừng Ám Dạ để thử thách bản thân mình. Lam Y cũng không ngoài số người đó, khi không có việc gì làm, y sẽ đến Ám Dạ săn tìm báu vật.

Pháo hoa vẫn hiện lên lời tỏ tỉnh với Lam Y. Cơn mưa ánh sáng vẫn không chịu dừng lại, rơi lất phất tràn ngập màn hình. Steven bối rối, không biết phải đối phó như thế nào với người quen. Phải chi y không biết Ngọc Linh, có lẽ tình huống này sẽ dễ xử lý rồi.

“Xin lỗi, nhưng hãy ngưng ngay trò này lại, cô đang làm phiền tôi đấy!” Đối với những người mến mộ cuồng nhiệt, Steven luôn dùng đòn sát thủ. Nhưng với nàng thì khác, đây là đồng nghiệp của y, bạn của Thiên Hùng, và là một chiến hữu trong gia tộc Bách Thắng. Ngọc Linh không phải là bất-kỳ-cô-nàng-vớ-vẩn nào, nàng rất thân thiết với Steven.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Vì sao muội ở đây?”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Đây đâu phải là chỗ giành riêng cho đại thần các huynh luyện tập. Chế tạo sư nào cũng phải đến Ám Dạ tìm vật phẩm để rèn vũ khí cả. Nơi đây có những nguyên liệu không thể mua ở chợ, mà phải chính tay mình tìm lấy.” *mỉm cười*

[Cận] Lam Y Công Tử: “Nhưng các quái vật nơi đây quá mạnh, huynh nghĩ sẽ rất khó khăn cho người 13x.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Vâng, rất khó khăn chứ, nhưng nó xứng đáng, nếu muội tìm được món đồ mình đang cần. Phải rồi, tình cờ gặp ở đây, huynh cho muội vào nhóm đi, có đại thần bên cạnh sẽ an toàn hơn.”

Lời nàng nói ra rất tự nhiên lưu loát, nhưng Steven có thể nhìn thấy nhiều ẩn ý bên trong. Không thể nào có chuyện Hồng Phấn tự mình đi vào giữa khu rừng được. Nàng đang dùng Truy Tung phù với y. Nếu là người lạ, Steven sẽ ghép đây vào hành vi thù địch. Nhưng còn nàng ... đối với Lý Ngọc Linh, y hoàn toàn không biết xử lý thế nào.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Làm ơn đi mà, muội thật sự đang cần Thiết Mộc chi để rèn thương giao cho khách hàng. Huynh đành lòng nhìn muội bị boss rừng giết chết sao?”

Steven nhìn màn hình, thở dài, sau đó nhấp chọn mời Hồng Phấn Lý Chiêu Phu vào nhóm. Nàng đồng ý, nhanh còn hơn trở bàn tay. Y tự an ủi bản thân rằng hai người vẫn đang trong tư thế bạn đồng hành. Hồng Phấn chỉ là một người cùng gia tộc, không hơn không kém. Giống như Coffe Đại Sư và Thuỷ Mạc, Lam Y Công Tử đối xử với mọi người bình đẳng như nhau.

Thế nhưng, đám pháo bông không ngừng nổ đầy trời kia đang làm y phân tâm. Đã bắn liên tục bao nhiêu phát rồi, phải nạp bao nhiêu tiền mới đủ cho trò hoang phí này. Đột nhiên Steven tức giận, mức lương của y tá trong khoa mình mà y còn không biết sao. Ngọc Linh không thể phung phí quá mức như vậy.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Dừng lại đi!”
Ánh sáng tắt ngóm, bầu trời lại trở về với màu đen vốn có. Xung quanh họ, những đốm sáng lân tinh yếu ớt từ từ hiện ra. Nơi đây không có ánh mặt trời, vì vậy hệ thực vật, động vật có cách thích nghi riêng. Chúng tự phát sáng. Cả một khu rừng phát sáng lung linh huyền ảo, đẹp không khác gì tiên cảnh bồng lai.

Steven thở phào, cảnh vật đã bình yên trở lại. Sau trận tỏ tình khủng bố của Hồng Phấn Lý Chiêu Phu, chỉ còn lại những dòng bình luận tấp nập trên kênh thế giới. Có người ngưỡng mộ sự quyết tâm của nàng, có người ghen tị, cũng có người mắng chửi. Mà những kẻ phản đối lớn tiếng và mạnh mẽ nhất chính là nhóm thành viên tự xưng mình là phe áo xanh. Steven tắt cửa sổ thế giới, không muốn xem gì về câu chuyện giật gân, đang trở thành tin tức nóng sốt nhất Võ Lâm. Y muốn bình lặng, muốn mọi người cho mình một khoảng cách cần thiết. Steven không chịu được sự quan tâm quá mức.

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chúng ta sẽ đi tiếp chứ?

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Đi đâu?”

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Huynh đi đánh quái của mình, muội tìm vật liệu của muội.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Ừ!”

Mọi chuyện kết thúc rất nhẹ nhàng. Ngọc Linh không có bất kỳ đòi hỏi nào khác. Nàng cũng không nhắc tới câu chuyện tiêu tốn hàng trăm thẻ cào của mình. Nếu đối phương cũng không nhắc đến, Lam Y có thể chọn cách tảng lờ đi như không biết gì. Đôi khi im lặng cũng là một cách để trả lời.

“Bắn pháo hoa? Đó lá trò hoang phí nhất thế kỷ.” Steven nghĩ tới buổi trình diễn lúc nãy mà rùng mình. “Có bao nhiêu lời tỏ tỉnh nhỉ? Cô ấy nghĩ gì về Lam Y mà lại cực đoan như vậy. Nếu biết mình là ai, Ngọc Linh chắc chắn sẽ hối hận, cực kỳ hối hận.”
Họ cùng nhau sóng bước đi tới trước. Ánh sáng lấp lánh trên bộ giáp của Hồng Phấn toả ra dìu dịu, rất phù hợp với không gian lung linh tại rừng Ám Dạ. Bất chợt Steven nhìn nàng, dự đoán có phải Ngọc Linh cố tình vận bộ giáp này không. Bởi vì nàng quả thật rất đẹp, như một tinh linh phát sáng trong thế giới thần tiên.

“Các chế tạo sư thật biết cách ăn mặc.”

Bỗng một tiếng gầm vang lên, rung động tứ phương. Họ vừa chạm mặt boss rừng đặc sản của Ám Dạ. Lam Y chọn đội hình, để bản thân làm chủ công. Mặc dù chế tạo sư là lớp nhân vật thích hợp làm tanker nhất, nhưng y vẫn muốn bảo vệ nàng khỏi con quái thú kinh hãi kia.

^_^

Chiều hôm đó, kết thúc giờ làm việc là Thiên Hùng đi tìm Steven ngay. Hắn không nói gì, chỉ cười rất thâm ý khi nhìn thấy Ngọc Linh ở trong phòng làm việc của Dr. Wilson.- Ký vào chỗ này rồi còn đâu nữa không? - Steven hỏi lại.- Xong hết rồi, cảm ơn bác sĩ.Ngọc Linh thu lại những giấy tờ trên bàn. Đây là việc cần gấp, nên cô không ngại ở lại làm thêm vài phút. Dr.Wilson không tiện chạy tới chạy lui, vì vậy Ngọc Linh phải đem hồ sơ đến tận phòng cho anh ta.- Tạm biệt anh.Cô lịch sự cúi chào, sau đó đi ra. Ngọc Linh không quên gửi cho Thiên Hùng một ánh mắt khó hiểu. Cô chẳng biết tại sao thực tập sinh khoa gây mê với bác sĩ ngoại khoa thần kinh lại thân thiết với nhau đến vậy. Bọn họ chưa từng gặp mặt trước đây, vậy mà Thiên Hùng vào làm ở Chợ Ruộng mới được mười ngày đã ra vào phòng Steven như nhà của mình.

Giới thạo tin cũng đang râm rang bàn tán về mối thân tình kỳ lạ của hai người. Có rất nhiều điều tiếng khó nghe, nhưng Ngọc Linh để hết ngoài tai. Cô không thể chấp nhận việc bạn trai cũ của mình là người của giới thứ ba cho được. Điều này khiến lòng tự trọng của Ngọc Linh bị đả kích. Chẳng lẽ Thiên Hùng bỏ cô chỉ vì một gã đàn ông khác sao? Ngọc Linh chao đảo. Thứ cô cần nhất lúc này là một chỗ dựa tinh thần.

Ngọc Linh lấy điện thoại ra, nhắn tin cho chị em tốt. “Em lại thấy bọn họ ở bên nhau. Trong lòng thật khó chịu quá!” Chẳng bao lâu sau Tịch Dạ liền trả lời tin nhắn. “Muội nên giữ bình tĩnh, rời khỏi hiện trường ngay. Chúng ta phải bàn thảo lại kế hoạch một lần nữa cho an toàn.”

Thật không hổ danh người cố vấn đáng tin cậy.

^_^

Trong phòng, Thiên Hùng lại tiếp tục gửi nụ cười bí ẩn cho Steven. Y e ngại đánh mắt đi chỗ khác. Thiên Hùng tạo cho Steven cảm giác mình là tên tội phạm bị bắt gian tại trận. Mặc dù vẫn tin chắc bản thân không làm điều gì sai trái hết, nhưng Steven vẫn làm theo phản ứng thông thường.- Nhìn như vậy là có ý gì? - Y mở lời.- Đại hiệp à, tôi đang cố nhìn xem vận đào hoa của cậu có phải đã trổ rồi không. - Hắn bỗng nhiên đập hai tay lên bàn. - Tốt lắm, khí sắc hồng hào, ấn đường phát sáng, sắp có chuyện vui xuất hiện. He he he ... mà cũng có thể đã xuất hiện rồi ấy chứ.- Muốn chuyển nghề làm thầy bói à? - Steven cáu gắt trả lời, bởi vì y biết Thiên Hùng đang chuẩn bị nói gì tiếp theo.- Đã gặp nhau trong game rồi phải không? Tôi nhìn thấy cả hai người cùng online lúc lời tỏ tình của Hồng Phấn làm bùng nổ kênh thế giới mà.- Không có việc gì hết. Cô ấy muốn tổ đội với tôi đi làm nhiệm vụ, chỉ vậy thôi.- Không ai bỏ ra mấy trăm cái thẻ cào chỉ để đi làm nhiệm vụ cặp với cậu đâu. - Thiên Hùng suy diễn như một thám tử.- Tôi biết, vậy nên mới đau đầu suy nghĩ đối sách đây. Tôi không muốn làm cô ấy buồn lòng như những người khác. - Steven thở dài.- Vì sao?Nghe Thiên Hùng hỏi với giọng điệu kinh ngạc, Steven lấy làm bất ngờ. Việc y không muốn làm một người mình quen buồn lòng chẳng phải quá hiển nhiên sao? Việc này gọi là “tử tế”, đâu cần bất cứ lý do nào.- Cô ấy là đồng nghiệp của tôi. - Steven trả lời.- Anh bạn, xem ra cậu đang đứng trước một vấn đề nan giải rồi đây. Nào, đi với tôi, chúng ta cần gặp một chuyên gia để nhận lời tư vấn.- Là ai vậy? Cậu muốn đem chuyện riêng của tôi đi bêu rếu khắp nơi à?- Không, người này là Tịch Dạ. Chuyện mà tôi biết, cô ấy cũng biết. Đối phó với phụ nữ, nên hỏi ý kiến chuyên gia từ một người phụ nữ. Cậu đừng vội từ chối ngay lúc này. Quyết liệt quá sẽ gây nên tổn thương không đáng có. Tôi cho rằng chúng ta sẽ tìm được một giải pháp toàn vẹn hơn. - Thiên Hùng quảng cáo xối xả.Ban đầu Steven vẫn còn è dè, nhưng y không chắc mình còn chịu đựng được anh bạn quý hoá đang ra rả bên tai thế này nữa không. Thế nên y đành gật đầu đồng ý. Cuộc hẹn ngoài giờ của họ bỗng nhiên xuất hiện thêm một vị khách. Tịch Dạ có khả năng hướng dẫn Steven cách từ chối một người mà không gây tổn thương cho đối phương sao?

Chắc chắn nàng không làm vậy, vì ngay từ đầu Tịch Dạ đã là cố vấn của Hồng Phấn Lý Chiêu Phu rồi. Về phần Thiên Hùng, hắn đã trở thành thuộc hạ của chuyên gia tư vấn. Cái bẫy khổng lồ trước mắt mà họ đã giăng ra, ngay cả đại thần cũng khó có thể thoát khỏi. Âm mưu thâm hiểm của tập đoàn áo đỏ là công sức vắt óc của biết bao thành viên, tuyệt đối không thể thua được.

Những người ủng hộ Hồng Phấn Lý Chiêu Phu đã tăng quân số nhanh chóng, chuẩn bị cân bằng với lực lượng bảo vệ thần tượng của phe áo xanh. Thiên hạ sắp tới sẽ một lần nữa dậy sóng. Chiến tranh bùng nổ khủng khiếp, không thua gì sự quốc chiến hàng tháng của Võ Lâm.

Người trong cuộc Steven hiện nay vẫn không biết mình đang từ từ rơi vào thiên la địa võng. Những tay dư thời gian rỗi việc, yêu thích nhất là gây sóng gió thị phi. Ai cũng nôn nóng muốn xem Lam Y Công Tử phá bỏ lời thề độc thân của mình như thế nào. Chuyện vui như vậy, dĩ nhiên ai cũng thích tham gia vào bàn luận. Đại diện ban cố vấn là Tịch Dạ, nhưng sau lưng nàng còn không biết bao nhiêu mưu sĩ đang nhiệt tình hiến kế. Lam Y Công Tử phen này gặp hạn lớn rồi.

Chương 55: Đường Thoát Thân

Bọn họ cùng đến quán bar quen thuộc của các bác sĩ bệnh viện Chợ Ruộng. Nhưng lần này rất khác, đã có sẵn một cô gái chờ đợi hai người. Tịch Dạ với gu thời trang lỗi mốt của nàng nổi bần bậc lên giữa những đám người chuyên mặc đồng phục. Vẫn là mái tóc xù như một khối bông di động và cặp kính gọng lớn che đi hết khuôn mặt. Steven liếc mắt nhìn Thiên Hùng, nhận ra hắn đang cười rất rạng rỡ.

“Vậy là yêu rồi!” Steven thầm nghĩ.

Thiên Hùng đã dặn trước Tịch Dạ giữ lấy chiếc bàn ngay trên lối đi để Steven có thể đưa xe lăn vào. Người chủ quán nháy mắt với bọn họ, sau đó quen thuộc đưa ra hai chai bia ướp lạnh tươi mát.- Chào, thì ra đây là Tịch Dạ. - Steven mỉm cười thân thiện với nàng. - Lần trước gặp ở bệnh viện nhưng chúng ta vẫn chưa biết nhau.Tịch Dạ gật đầu, tránh né ánh mắt của Steven. Nàng vẫn chưa bỏ được thói quen thu mình vào vỏ ốc.- Cô ấy đang ngại ngùng! - Thiên Hùng biện hộ dùm nàng.Bọn họ trao đổi vài câu lịch sự, rồi sau đó Tịch Dạ lấy máy tính cá nhân của mình ra. Cô đăng nhập vào Võ Lâm, đi thẳng vào forum của trò chơi. Giao diện dành cho GM nhìn rất khác thành viên thông thường. Có thêm rất nhiều tuỳ chọn điều chỉnh, cộng với những con số thống kê cần thiết. Đến lúc này Thiên Hùng phải thay Tịch Dạ phân tích tình hình cho Steven được hiểu.- Fan club áo xanh của cậu tuy hùng hậu, nhưng bây giờ phe áo đỏ cũng đang nổi lên với tốc độ chóng mặt. Ngoài ra còn một thành phần thần bí khác là phe áo tím, đi ngược hoàn toàn với hai phe kia.Bài thuyết trình kết hợp với số liệu đã đủ cho Steven hình dung đủ hết mọi chuyện. Hội hâm mộ Lam Y Công Tử với phương châm “chàng là của chung” chủ trương bảo vệ hình ảnh cô ngạo lạnh lùng vốn có của y. Bất cứ lời tỏ tình nào cũng bị cho là ích kỷ và sẽ bị bọn họ tẩy chay. Hoạt động truyền thống của hội này là rình rập Lam Y bất cứ lúc nào online, sau đó chia sẻ những đoạn video cảnh y hành động, pk hay thậm chí là treo máy, đứng ngẩn ngơ một chỗ. Họ vẽ tranh chibi, viết thư tâm tình, làm thơ ca ngợi ... nhưng hoạt động rất âm thầm, không muốn làm phiền đến thần tượng của mọi người.

Chiến dịch tỏ tình của Hồng Phấn đã phá vỡ tất cả truyền thống của phe áo xanh. Sự đột phá mạnh mẽ của nàng nhanh chóng thu hút các thành viên ủng hộ lập thành phe áo đỏ. Hầu hết mọi người đều ham vui, muốn chứng kiến Lam Y bị dồn vào ngõ cụt như thế nào. Bạn bè quen biết của y trên mạng đều đã gia nhập vào phe này.

Phe áo đỏ đang bắt đầu quyên góp để Hồng Phấn có thể theo đuổi mục tiêu bằng phương pháp ồn ào và nặng phí nhất. Phe áo xanh quyết định phản công. Họ dẹp bỏ truyền thống của hội, bắt đầu vạch kế hoạch tấn công dồn dập mong tìm cơ hội được quen biết Lam Y.- Đây là danh sách các chiến thuật dành để tấn công cậu. - Thiên Hùng chạm vào màn hình, lần lượt mở hết tất cả tất cả các bài viết mô tả tỉ mỉ sự điên cuồng của những cô gái. - Hồng Phấn chỉ là quả bom đầu tiên, sau đó mới là chiến tranh thật sự.Steven rùng mình khi nghĩ tới việc toàn bộ những cô gái này tổng lực tấn công. Y chép miệng.- Có lẽ tôi phải ở ẩn một thời gian.- Vô ích thôi, những cô gái có lòng kiên nhẫn và sức bền bỉ mà chúng ta không hiểu nổi đâu. Nhất là phương diện tình cảm, họ cố chấp vô cùng.Tịch Dạ gật đầu đồng ý với nhận xét của tướng công. Chính nàng đã soạn những lời văn này cho Thiên Hung diễn mà. Mục đích của hai người là phải gây hoang mang sợ hãi, đồng thời ép Steven vào bước đường cùng.- Vẫn còn một tổ chức nguy hiểm hơn. Cũng là những fan girl nhưng họ ủng hộ mối tình đồng tính của cậu với các thành viên khác.Thiên Hùng click chọn vào đường link dẫn đến một trang web tràn ngập hình ảnh đam mỹ. “Các chàng trai đẹp nên yêu nhau!” Đó chính là khẩu hiệu của phe này. Họ vẽ tranh, viết truyện về Lam Y, tự do sáng tạo những cặp đôi mà mình cho rằng phù hợp nhất. Thậm chí có bản bình chọn Lam Y Công Tử phù hợp nhất với nhân vật nam nào?- Dẫn đầu vẫn là Chân Phương, nhưng không hiểu sao dạo này tôi lại được tăng hạng rồi.Thiên Hùng tỏ vẻ băn khoăn khi những câu chuyện đồng tính của hắn và Lam Y đang ngày một nhiều hơn. Quả nhiên việc hù doạ này có tác dụng, gương mặt Steven ngay lập tức trắng bệch lại.- Tôi thật không ngờ nhân vật của mình lại nổi tiếng đến mức gây ồn ào thế này. - Steven chép miệng lo lắng.- Cậu có biết vì sao mình lại rơi vào tình trạng này không? - Thiên Hùng gợi ý.Steven nhướng mày, ra bộ “Cần nói gì xin cứ nói.”- Bởi vì đại thần đỉnh cấp như ngài mà chưa có vợ. Đây là một miếng mồi ngon, các cô gái không dễ gì bỏ qua.- Nhưng tôi với bọn họ không hề quen biết. - Steven cao giọng kêu rên.- Võ Lâm là một trò chơi, cậu đừng nhập nhằng giữa ảo về thật. Núp sau các nhân vật nên mọi người không lo ảnh hưởng đến bản thân. Họ sẽ phóng túng hơn, bạo gan làm những việc mà bình thường mình không dám. Với tư tưởng đang tham gia trò chơi, họ không đặt nặng tình cảm hay hậu quả đâu.Lời khuyên của Thiên Hùng khiến Steven phải đắn đo. Y luôn tự ti về bản thân, nên luôn tránh xa các mối quan hệ. “Đây là một trò chơi, đừng nhập nhằng giữa ảo về thật.” Steven suy đi nghĩ lại cho thật kỹ những lời này, có vẻ như y đã thấy được lối thoát cho bản thân mình rồi.

Dẹp qua chuyện tư vấn, họ bắt đầu bàn luận những vấn đề ngoài lề khác. Thỉnh thoảng Tịch Dạ có góp lời, nhưng với thái độ vô cùng rụt rè. Steven thật nghi ngờ, “Chẳng biết đây có phải Tịch Dạ không nữa.” Từng đánh cặp với nàng, trong đầu y đã mặc định Tịch Dạ là một cô gái mạnh mẽ, luôn thích trèo lên đầu người khác làm chỉ huy.

“Đúng là trong game và ngoài đời thật khác xa.”

^_^- Có thật cậu về một mình được chứ?Thiên Hùng hỏi lại đến lần thứ tám về quyết định của Steven. Hai người bọn họ phải hẹn hò tiếp, nên y không muốn làm phiền thêm nữa. - Quán bar chỉ cách bệnh viện hai con đường, lẽ nào cậu nghĩ rằng tôi là đứa trẻ lên ba có thể đi lạc sao?Vấn đề Thiên Hùng lo lắng không phải chuyện lạc đường, hắn chỉ băn khoăn liệu Steven có thể đi xa đến vậy với chiếc xe lăn không. Nhưng Thiên Hùng hiểu có những việc nên nói, có những việc đành giữ lại. Động chạm đến khuyết điểm của Steven, y sẽ mau chóng trở mặt ngay.- Đi cẩn thận. - Hắn vẫy chào anh bạn.Người đã đi được một đoạn xa, Thiên Hùng mới có thể rời mắt. Bên cạnh hắn lúc này chỉ còn lại Tịch Dạ, bọn họ phải bắt đầu một câu chuyện mới thôi.- Đi ăn chút gì rồi về nhà em.Lời của nàng khiến Thiên Hùng choáng váng. Tịch Dạ luôn biết cách khiến hắn bất ngờ, đồng thời mở mang đầu óc thêm nhiều.
Nhưng trái với những tưởng tượng bay cao, bay xa của hắn, Tịch Dạ muốn cùng Thiên Hùng chơi game. Nàng soạn ra hai máy tính, ngồi bên cạnh hắn đăng nhập vào Võ Lâm. Đồ ăn vặt có sẵn rất nhiều, họ có thể yên tâm chinh chiến suốt đêm. Thiên Hùng thầm khóc trong lòng, “Ngay mai mình còn phải đi làm mà.”

Tuy kết quả không như mơ, nhưng được ôm lấy Tịch Dạ trong game lẫn ngoài đời thật thì cảm giác rất lạ. Mới bắt đầu được hai tuần, nhưng bọn họ đã kết hôn với nhau gần hai tháng rồi. Mọi thứ không còn xa lạ, cũng chẳng còn ngại ngần. Có lẽ bọn họ là một cặp đôi có mối quan hệ phát triển thần tốc dù không có hiện tượng sét đánh.- Nếu ta chết nàng sẽ làm gì? - Thiên Hùng đột nhiên hỏi.- Đến y quán chờ chàng hồi sinh.“Trời ơi, con sẽ cưới nàng ngay lập tức!” Hắn ngửa cổ với cái trần nhà, hy vọng nhìn thấu tận bầu trời, nơi có vị thượng đế lòng lành đã mang bọn họ đến với nhau.

^_^

Quả nhiên đúng với dự toán của chuyên viên phân tích Thiên Hùng, Steven bị tập kích ngay trong đêm. Y vừa mới online, chưa kịp làm gì pháo hoa lại nổ đầy trời. Không chỉ Ngọc Linh mà còn có thêm hàng chục người khác tham gia. Pháo hoa tràn ngập màn hình, hầu như che kín tầm nhìn, không ai có thể chơi game tiếp.

Kênh thế giới bùng nổ những câu van xin cho Võ Lâm được chút bình yên. Những kẻ thừa tiền lắm của đang triển khai chiến tranh quy mô lớn. Mọi hoạt động trong game hoàn toàn đình trệ hết. Người thích thú xem trò vui, kẻ ghen tỵ, cũng có vài mem bực mình chửi rủa. Steven đau đầu không biết phải xử lý ra sao, chính bản thân y cũng chỉ mong được tiếp tục chơi game.Steven đành dẹp nick Lam Y Công Tử xuống, đăng nhập vào thần thú Đệ Nhị Trường Kỳ. Thế nhưng việc mỗi ngày phải có mặt để lấy điểm kinh nghiệm tích luỹ thì không bỏ được. Cứ mỗi lần y online sẽ lại gây tắc nghẽn game. Chỉ khi nào Lam Y Công Tử đăng xuất, Võ Lâm mới có thể bình thường trở lại.

“Bọn họ online suốt 24h chỉ để tập kích mình sao?” Steven kinh hãi nghĩ.

Không chỉ các cô gái gây áp lực mà những thành viên không liên can cũng gửi pm đến Lam Y để phàn nàn. Họ cầu xin y hãy chọn đại một người vợ, cho thế giới hoà bình trở lại. Phe áo xanh lẫn áo đỏ đều hừng hực khí thế. Dù Lam Y ẩn mình thì quyết tâm của họ vẫn không suy suyển.

Phe áo tím được dịp tung hê về lời thề bịa đặt “Chỉ yêu mỹ nam không cần giang sơn” của Lam Y. Steven thật sự đã bị dồn đến bước đường cùng rồi. Y đành phải bắt loa thông báo trên kênh thiên hạ.

[Thiên hạ] Lam Y Công Tử: “Thứ bảy tuần này là lễ thành thân của tại hạ cùng Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. Mong mọi người đến thành Thịnh Thế chung vui.”

Trang mạng của Võ Lâm xém nữa bị sập vì quyết định kinh hồn này. Lời bình luận chạy trên kênh thế giới với tốc độ chóng mặt, không ai đọc kịp. Forum game cũng sôi động chưa từng thấy với những kế hoạch cấp tốc được thảo ra nhằm cướp hôn. Luật của Võ Lâm quy định “Kẻ mạnh luôn có quyền”. Lực lượng phá hoại hôn lễ bắt đầu chiêu mộ thành viên mài gươm chờ giờ lành. Thứ bảy tuần này chắc chắn sẽ có trận pk đẫm máu.

“Độc thân cũng không yên, cưới vợ cũng không xong.” Lam Y Công Tử thở dài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau