VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Kế Hoạch, Đối Sách Chiến Lược

Không thể nghi ngờ gì việc Tiểu Mạch có thiện cảm với Thiên Hùng. Trong game là chiến hữu cùng bang phái; ngoài game là đồng môn cùng trường đại học. Nếu không có thiện cảm, nàng đâu cần dư hơi nói tốt Thiên Hùng với Huỳnh trưởng khoa. Nếu không có ý định phát triển quan hệ, Tiểu Mạch đã chẳng tìm cớ giới thiệu về quán ăn này nọ để tìm hắn suốt ngày.

Tuy Thiên Hùng là con trâu chăm chỉ, cày hùng hục suốt ngày, nhưng hắn chẳng phải loại đầu gỗ nghe không hiểu chuyện. Một cô gái dễ thương như thế, giúp đỡ mình nhiều như thế, Thiên Hùng tất nhiên rất cảm động. Chỉ có một điểm duy nhất hắn sợ Tiểu Mạch, đó chính là thói tiêu tiền như nước của nàng. Đối với người keo kiệt từ tấm bé như Thiên Hùng, phung phí chính là thiên địch cần tuyệt đối tránh xa.

Nếu không phải bất đắc dĩ, hắn cũng chẳng chủ động liên lạc với Tiểu Mạch. Mời nàng một chầu cá viên chiên, sinh tố chắc không vượt quá ngân khố eo hẹp của một tay thực tập sinh. Thiên Hùng còn cố tình hẹn nàng ở sảnh khám bệnh, ngay giờ tan ca.

“Thiên thời, địa lợi, nhân hoà thế này, chắc mọi người sẽ hiểu cho xu hướng giới tính ngay thẳng của mình.” Hắn đắc ý thầm nghĩ.

Ngọc Linh nhìn hắn đầy căm tức. Huỳnh trưởng khoa gửi cho hắn ánh mắt đe doạ. Khối thông tin thì dường như sóng im biển lặng, không biết họ về nhà chuẩn bị viết báo gì để ngày mai lên bệnh viện tám tiếp đây.

Sợ thông tin mình hẹn hò với Tiểu Mạch còn chưa lan rộng, Thiên Hùng liên tục cập nhật vị trí quán rẻ để mời nàng đi chơi. Hắn tự nhủ rằng, “Mình bao ăn bao uống cho nàng đầy đủ, chắc cũng không bị mang tiếng lợi dụng đâu ha.”Hắn đâu nghĩ tới bản thân từng tuổi này mà vẫn còn phạm vào những sai sót ngu ngốc như thế. Phàm những kẻ muốn chơi đùa với trái tim, đều phải chịu hậu quả nặng nề.

Hậu quả nhãn tiền, quỹ “Phục hồi nhân phẩm” đã lạm chi vượt trần quy định. Ngày nào Thiên Hùng đi uống sinh tố là hôm sau phải ba bữa mì gói để bù lại. Thiên kim tiểu thư của trưởng khoa không phải nơi một tên khố rách áo ôm có thể đèo bồng.

Hậu quả liên đới, mọi người xa lánh. Bị Tiểu Mạch quấn lấy, hắn dĩ nhiên không còn thời gian trống đi tìm hảo hữu Steven. Hằng ngày diễn cảnh hẹn hò chướng mắt trước mặt Ngọc Linh, nàng không nổi điên lên đã là tu dưỡng rất tốt, hắn làm sao dám trông mong Ngọc Linh sẽ tươi cười hớn hở với mình. Chiến dịch ngu ngốc của Thiên Hùng kéo dài cho đến lúc nương tử của hắn cũng phải nghiêm khắc lên tiếng.

[Cận] Tịch Dạ: “Một nhóm bảy người là quá đông, ba y sư là quá nhiều.”

Dĩ nhiên hắn biết Steven không thích mình kéo thêm người vào nhóm. Hắn càng biết rõ một núi không thể có hai cọp. Tịch Dạ và Hồng Phấn vốn đã chung sống hoà bình, nay còn thêm Mạnh Nương chắc chắc sẽ xảy ra đại chiến thế giới lần thứ ba mất.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Việc nào ra việc nấy, công tư phải phân minh. Không thể vì quen biết bên ngoài mà làm ảnh hưởng đội nhóm.”

Nàng cứng giọng phát biểu, nhưng lại quên mất bản thân mình được vào nhóm cũng nhờ quen biết bên ngoài. Trong nhóm sáu người đã có ba kẻ không đồng ý cho Mạnh Nương nhập nhóm, Thiên Hùng lấy làm khó xử lắm.

[Mật] Mạnh Nương: “Anh Hùng, họ không cho em vào đội thì cũng chẳng cần nữa. Em với anh tách nhóm đi riêng.”
Ban đầu biết hắn trong đội Lam Y, Tiểu Mạch vô cùng cao hứng. Một đại thần nổi tiếng trong giới giang hồ như vậy, ai mà chẳng muốn kết bạn làm quen. Tuy bây giờ hai người có vẻ thân thiết thật, nhưng trong Võ Lâm, Anh Hùng là người đã kết hôn. Lúc thành danh chẳng quên người vợ thưở hàn vi, Mạnh Nương không thể ngay lúc này kêu Anh Hùng bỏ Tịch Dạ được. Nàng đành phải dùng áp lực ép hắn rời khỏi đội. Nếu không cho Mạnh Nương vào, thì hắn phải cùng nàng ra đi.

Rất tiếc, đây là Võ Lâm, còn kia là Tịch Dạ. Anh Hùng không phải chịu sức ép dư luận, càng chẳng dám phải bội bạo mẫu. Hắn phải tìm cớ thoái thác Mạnh Nương, rồi theo lệnh triệu tập của đội trưởng mà tiến vào kỳ luyện ngục nâng cấp.

Kết quả, Tiểu Mạch nổi giận cắt đứt liên lạc. Dù Thiên Hùng có gọi điện, nhắn tin nàng cũng chẳng chịu trả lời. Mặc dù vậy, ngoại trừ một chút áy náy thì Thiên Hùng không cảm thấy tiếc nuối gì cả. Hắn chỉ thở phào nhẹ nhõm khi Tiểu Mạch tuyên bố tập trung cho sự nghiệp học hành, không muốn đi chơi cùng Thiên Hùng nữa.

Nhưng dư âm của kế hoạch “phục hồi nhân phẩm” chẳng hề đơn giản như vậy. Ngọc Linh cũng đã bắt tay vào công cuộc trả thù Thiên Hùng. Hai người dù chia tay đã lâu, nhưng tình cảm còn dây dưa không dứt. Bằng chứng là suốt hai năm trời chưa ai tìm được người thay thế đối phương. Chỉ nội việc Ngọc Linh chọn nick Hồng Phấn Lý Chiêu Phu cũng đủ thấy nàng đang quyết tâm quên đi hình bóng cũ. Mà cách quên tốt nhất chính là đi tìm một người khác tốt hơn.

Ngày hôm đó tới lượt tấn công của phe Thịnh Thế, thành trì mục tiêu của họ chính là kinh đô mà Lê Vương đang trị vì. Năm trận đấu trước, có đến ba trận Khất Nhi vắng mặt. Bọn họ tuy mất điểm ở những trận đó, nhưng thực lực không thể xem thường. Đã từng chiến thắng Công thành chiến, được cắm quốc kỳ thì đâu phải việc mà những tay mơ làm được. Tài lực, nhân lực đều rất dồi dào, họ chỉ thiếu một vị chỉ huy siêng năng mà thôi.

Đệ nhất binh khí của Lê quốc hiện nay đang ở trong tay Khất Nhi, ngay cả Truyền Kỳ Ngọc phiến của Lam Y Công Tử cũng không sánh bằng Thần Vũ kiện bàn mà hắn đang sở hữu. Nhân vật thương gia cấp 178 của Khất Nhi xuất thân là thợ rèn Thiên Mẫu sơn, chuyên sử dụng trọng khí. Thần Vũ kiện bàn cũng do chính bản thân hắn luyện ra. Trong Lê quốc, chế tạo sư nào cũng phải lấy Khất Nhi làm mục tiêu phấn đấu. Vì vậy có thể tưởng tượng ra trận công thành giữa Thịnh Thế và kinh đô phải khốc liệt đến mức nào.

Bảy giờ khai cuộc, nhưng mới sáu giờ mọi người đã tập trung đầy đủ. Dường như vừa mới tan học, tan ca xong, ai nấy liền tìm một góc an tĩnh vùi đầu vào game liền. Trong cuộc đời, có bao nhiêu lần được gặp dịp may hiếm có như vậy. Trận đấu này được coi là trận chung kết sớm, quyết định Lê vương ở nhiệm kỳ sau.

^_^Người thuộc một quốc gia, trên đầu sẽ xuất hiện tên hiệu của quốc gia đó. Nhưng người thuộc những thành phố khác nhau, lại không được phân biệt dễ dàng như vậy. Các thành trì trong trạng thái bình thường sẽ mở rộng cửa cho người qua kẻ lại. Ai muốn gắn bó với thành trì nào thì chỉ việc nhập bang, mở quán ở tại nơi đó, là được công nhân tư cách thành viên ngay.

Ngày đầu tiên Anh Hùng bước ra khỏi thôn Tân Thủ đã được Coffe Đại Sư dẫn ngay đến thành Thịnh Thế. Sau đó hắn gia nhập Tứ Hải bang đặt trụ sở chính tại thành này. Hầu hết bạn hữu ở đây, cưới vợ cũng ở chốn này, nên hắn nghiễm nhiên coi mình là người thuộc phe Thịnh Thế. Huống hồ gì, phu thê hắn có cả cửa hàng ở đây, không bảo vệ Thịnh Thế thì đi bảo vệ chỗ nào.

Nhưng thật ra cũng có những người lang bạt khắp chốn, không nhận mình thuộc thành nào cả. Thấy đánh nhau thì ham vui tham dự, chứ không quan tâm phe nào chiến thắng. Chính vì vậy, trong những lần công thành thường có một số không nhỏ những người trà trộn vào đội ngũ thủ thành. Lực lượng này có thể gia tăng lực lượng, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ phá hoại cao.

Thiên Hùng biết trận tiến đánh thủ đô có vai trò rất quan trọng trong việc tranh ngôi cao thấp. Vừa tan ca, hắn tức tốc mua cơm hộp rồi phóng về nhà. Thằng Quý chẳng biết có đi học không, đã ở trong phòng cố thủ từ trước. Nó đang nhăm nhe việc vua mới lên ngôi, mình có khả năng kiếm được một chức quan trong triều. Luận thân thích, Lam Y Công Tử có bao nhiêu người quen mà họ không biết. Luận quân công, Coffe Đại Sư đã tích luỹ mấy trăm ngàn điểm rồi. Trận đánh nào thằng Quý cũng ra sức công hiến với tinh thần vô lợi kỷ. Nhưng đằng sau, nó luôn nhờ Thiên Hùng nói tốt trước mặt Lam Y.- Anh Hùng, nguy hiểm rồi. Ở kinh thành đang tập trung rất đông người. - Thằng Quý lú đầu ra cửa cấp báo.- Kinh thành nào? - Thiên Hùng chán nản hỏi lại. Vưà mới về nhà nghe thông báo không đầu không đuôi như thế, bố ai mà hiểu.- Kinh thành Lê quốc chứ đâu. - Nó bực bội trả lời.Lúc này hắn mới à một tiếng, xách cặp đi vào phòng. Vừa mới bỏ giỏ xách trên vai xuống, công tác đầu tiên Thiên Hùng làm là bật máy tính lên. Hắn đăng nhập vào Võ Lâm, trong khi chờ đợi tải game thì khui hộp cơm ra ăn. Lại thêm một ngày bận rộn khiến Thiên Hùng không có thời gian chăm lo cho sức khoẻ.

Thong thả cưỡi Kentucky đến kinh thành, hắn bắt đầu liên lạc với các hảo hữu trong danh sách. Tịch Dạ lúc nào cũng online, thằng Quý ở ngay phòng bên và Lam Y Công Tử cũng đã sẵn sàng rồi. Ngoại trừ gia tộc Bách Thắng, Nghĩa Tế bang, đồng minh của họ, hiện đang tập trung lực lượng. Chân Phương Công Tử chắc hẳn là một người siêng năng không hề thùa kém nhân viên dưới quyền.

Trước khi đồng hồ thời gian khởi động, người chơi phải hạn chế va chạm nhau. Lúc này mà PK thì ăn chắc là bị hắc danh rồi. Người có điểm thanh danh thấp kém thì ai giết sẽ được thưởng, nên lắm kẻ thích nhào vào săn hắc danh. Chẳng những thu lượng lớn kinh nghiệm còn được hệ thống tặng quà, cộng điểm chiến công rất hào phóng. Tuy nhiên, muốn săn hắc danh cũng phải nhìn trước ngó sau cho kỹ càng. Đệ nhất hắc danh cỡ Lam Y Công Tử thử hỏi có mấy người muốn chạy vào đồ sát.

Hắn nhanh chóng lập đội với Tịch Dạ rồi đi nhận các nhiệm vụ hằng ngày để kiếm thêm thu nhập. Nhiệm vụ tuần hoàn lúc nào cũng có cả đống, chờ người chơi vào cày cấy. Vận tiêu, đưa thư, Thủ Vệ Quốc Thổ, do thám, khoa quốc truy hung, săn thú, chạy thương ... và hàng trăm phụ bản, dù có bỏ hết mười hai tiếng đồng hồ quy định cũng khó mà hoàn thành hết. Một Võ Lâm như thế thì làm sao người ta có thể chán ghét mà rời bỏ? Mười ba phiên bản nối tiếp nhau ra đời, liên tục gặt hái thành công, đã khẳng định chất lượng của game online hàng đầu Việt Quốc rồi.

Càng làm nhiều nhiệm vụ, vật phẩm được tặng sẽ cộng dồn ở mức cao hơn. Thiên Hùng dự đoán đến lúc cuộc chiến bắt đầu, mình sẽ lấy được Tục Mệnh hoàn, auto cộng máu có giá trị đến 2 triệu đơn vị. Có bảo bối này, hắn chính diện nghênh đấu với đại thần cấp 12x cũng không cần e sợ. Trận chiến sắp tới rất khốc liệt, Thiên Hùng tin chắc rằng mình sẽ cần đến rất nhiều đơn vị máu đây.

Bảy giờ kém, mọi người hừng hực khí thế. Chỉ vài phút nữa thôi, kinh đô sẽ biến thành chiến trường thảm liệt với vô vàn xác người. Với kế hoạch dự tính, bọn họ sẽ đột kích theo đội hình mũi thương, những cao thủ hàng đầu chọc thủng hàng phòng ngự của đối phương. Phe Thịnh Thế được chia thành hai nhóm, một tấn công thẳng tượng thành chủ, một bảo vệ cứ điểm hồi sinh, giết kẻ thù từ lúc mới sống dậy. Như vậy họ sẽ giam được phần lớn lực lượng của địch tại y quán, hạn chế số người cản trở nhóm diệt tượng. Hy vọng kế hoạch này sẽ thành công, giúp họ lấy được một điểm quý giá từ đối thủ mạnh nhất.

Mọi người rất cao hứng, rất khí thế cho đến khi thông báo mất kết nối với Lam Y Công Tử hiện lên.

“Sao rớt mạng mà lâu như vậy?”

Nick Lam Y Công Tử vẫn tối hù trong danh sách của đám bạn hữu. Tất cả căng thẳng chờ đợi, lòng lo lắng như lửa đốt. Có chuyện gì xảy ra mà tới lúc công thành chủ soái phe ta lại vắng mặt thế này?

Chương 47: Khủng Bố Mũ Đen

Nhân vật thần thần bí bí, đi không lưu danh tới không thấy hình, Lam Y Công Tử đột ngột biến mất. Toàn bộ người chơi phe Thịnh Thế nhốn nháo. Chủ tướng vắng mặt ngay lúc quan trọng thế này, bọn họ sẽ đánh trận này vì ai. Tuy Chân Phương hoàn toàn có thể thay mặt y chỉ huy, nhưng thành chủ vẫn là thành chủ. Thiếu người dẫn đầu, ai cũng có cảm giác mình bị bỏ rơi, mất đi mục tiêu phấn đấu.

Dĩ nhiên những người biết Steven sẽ gấp rút liên lạc với y để hỏi lại. Thiên Hùng gọi ba cuộc, một lần máy bận, hai lần không có người trả lời. Ngoài những lúc đi quán bar với Thiên Hùng thì Steven hầu như không ra ngoài vào buổi tối. Y di chuyển khó khăn như vậy, dĩ nhiên không muốn tự hại mình. Thiên Hùng đành hối hả gọi cho Ngọc Linh.

“A lô, hôm nay em trực ở bệnh viện đúng không?” Hắn nói ngay khi có tín hiệu kết nối cuộc gọi.

“Đúng vậy, nhưng là trực ở quầy tiếp tân trong khu nội trú. Chín giờ mới bắt đầu đi tuần tra nên lúc này em khá rảnh, ở trong Võ Lâm cũng không ảnh hưởng đến ai đâu.” Ngọc Linh hơi bất ngờ khi nghe Thiên Hùng hỏi vồ vập như vậy. Mấy ngày qua nàng vẫn làm mặt lạnh với hắn, hai người đâu có nói chuyện với nhau nhiều. Ngọc Linh vẫn còn chưa tha thứ cho Thiên Hùng.

“Em có thể kiểm tra dùm anh, Steven có ở trong phòng không?”

“Dr.Wilson không có trong phòng đâu, lúc nãy người dưới khoa cấp cứu mang ảnh đi rồi. Có vụ tai nạn cần phẫu thuật khẩn cấp, các bác sĩ đã hội chẩn và quyết định gọi tới người giỏi nhất khoa ngoại thần kinh. Dù sao anh ấy cũng ở sẵn trong bệnh viện, đợi những người khác đến thì mất thời gian hơn.” Ngọc Linh giải thích.

“Chết tiệt!” Thiên Hùng lẩm bẩm trong miệng.

“Anh nói cái gì?” Ngọc Linh kinh ngạc hỏi lại.

“Không có gì, thôi chào tạm biệt em.”

Vừa nói xong, Thiên Hùng cúp máy ngay. Thì ra là kẹt mổ cấp cứu, phen này Lam Y không thể xuất hiện chiến đấu cùng mọi người rồi. Thời gian đã điểm, quân thủ thành ào ra giết giặc, trận chiến bùng nổ trong chớp mắt. Anh Hùng đứng sớ rớ tại chỗ liền bị người ta chém cho mấy nhát. Lúc này hắn mới sực tỉnh, rút vũ khí ra chống đỡ. Y sư dùng quạt là lớp nhân vật phụ trợ, miễn cưỡng tấn công thì chỉ đứng tầm xa, đánh xáp lá cà thế này hắn vô cùng bất lợi.

Tiếng hô “Tấn công” khí thế hiện trên trang quốc gia. Chân Phương Công Tử đang cố đánh thức sức mạnh đội ngũ. Mọi người bừng tỉnh khỏi cơn lo lắng thành chủ vắng mặt. Địch đã tràn tới, ta phải đánh trả thôi.

Trận hỗn chiến bên ngoài cổng thành chỉ mới là món khai vị. Các cao thủ thật sự đã nhanh chóng chọc thủng hàng phòng ngự đầu tiên. Chiến trường tại thị tứ mới là món ăn chính, chờ đợi phe công thành tới thưởng thức.

Kinh đô của Lê quốc vốn được mệnh danh là thiên đường của thợ rèn, bởi vì Khất Nhi tập trung rất nhiều nhân vật cùng skill về đây tề tựu. một phần do hắn muốn phát triển thương nghiệp, một phần là do lớp thợ rèn muốn gần gũi thần tượng của mình. Ngoại trừ đấu sĩ Võ Gia, thì thợ rèn Thiên Mẫu sơn là dạng nhân vật có chỉ số phòng thủ cao nhất. Chân Phương vừa dẫn quân tiến vào đã gặp ngay lớp Thành Đồng vách sắt của đối thủ. Đây là một trong những kỹ năng bang hội, nhiều thành viên gom lại cùng phát động sẽ tạo ra bức rào chắn ngăn cản bước kẻ thù.

Trong không gian lần lượt xuất hiện rất nhiều tên chiêu thức. Mọi người ra đòn ầm ầm, mặc sức đồ sát, tìm điểm chiến công. Thấy việc dẫn đầu đã có các cao thủ phụ trách, Anh Hùng lui về, tập trung chuyên môn của mình.

Đám đông là một môi trường thuận lợi cho đạo tặc hành nghề. Hắn chuyển từ quạt sang đao, để đi xin ít vật phẩm cứu tế từ người giàu. Nương tử hắn cũng đang mặc sức giết và cướp. Thỉnh thoảng chém nhầm cao thủ, họ liền nhanh chân chuồn ngay, không để đối phương kịp trả thù.
Đứng giữa đám hỗn loạn nên đôi khi Anh Hùng cũng bị văng miểng. Một mặt đang hí hửng chém người, mặt kia đã bị người ta giết lúc nào không hay. Tất cả những nhân vật đã chết đều được hồi sinh miễn phí tại y quán. Thiên Hùng lại không nhớ lời dặn dò của Chân Phương nên một mực xông ra. Kết quả hắn bị phe ta giết chết tại chỗ.

Để hạn chế số người quay lại tham chiến, Chân Phương cắt cử ra một lực lượng cực mạnh canh giữ y quán. Không cần biết địch ta, phải cố hết sức không cho bọn người đã chết đi ra ngoài. Kế hoạch này chia ra hai giai đoạn rõ rệt là giết và nhốt. Như vậy sẽ giúp cho phe tấn công rảnh tay hơn khi đối phó với tượng của Khất Nhi.

Phàm là người phe Thịnh Thế, nếu bị giết phải tham gia nhóm canh tù. Nhiệm vụ của họ là ở yên tại điểm phục sinh, giúp canh gác không để ai thoát ra ngoài. Như vậy sức mạnh của Anh Hùng trong cuộc chiến này hoàn toàn không thể phát huy. Một là trộm trong không gian hẹp rất dễ bị người ta bắt được, hai là ai mà cần y sư một khi đã đứng cạnh điểm hồi sinh thế này. Thiên Hùng thở dài, “anh tài không có đất dụng võ”. Một kẻ thủ dở, công yếu như hắn biết phải làm sao đây?

Đám thân hữu Tịch Dạ, Coffe Đại Sư, Thuỷ Mạc, Hồng Phấn không ai vô y quán. Hoặc họ may mắn chưa bị giết, hoặc chẳng tiếc tiền hồi sinh tại chỗ, chứ quyết không rơi vào cảnh bị giam giống Anh Hùng. Hắn thở dài rồi lại thở dài, vừa mới tấn công một tên muốn xông ra ngoài, liền bị gã nện chết tươi. Nhân vật yếu kém đúng là số khổ, đi đến đâu cũng bị kinh miệt. Xem ra hôm nay không phải ngày may mắn của Thiên Hùng rồi.

Bỗng nhiên điện thoại của hắn reo lên, báo hiệu có tin nhắn tới. Thiên Hùng chán nản rời tay khỏi bàn phím, mặc kệ cho nhân vật đứng im giữa đương trường. Tin nhắn gửi từ Steven chỉ có cái tên và một hàng chữ số. Quả thật y đang gấp lắm rồi, không có thời gian bấm được nhiều chữ gửi cho bạn mình. Thế nhưng Thiên Hùng chỉ cần nhìn là hiểu ngay lời gửi gắm của sư huynh. Bạn bè chí thân thì mới có thể chia sẻ account và password với nhau được.

Lần trước hắn nợ Steven một trận đánh, đây là lúc cần trả. Thiên Hùng thoát khỏi tài khoản mình và đăng nhập vào acc của Lam Y Công Tử. Đại thần đỉnh cấp giáng lâm, quần hùng tứ phương rúng động. Tình huống đang rơi vào bế tắc à? Đã đến lúc chủ soái ra tay lật ngược thế cờ.

^_^

Thiên Hùng cảm thấy hơi lo sợ khi bắt đầu kiểm tra trạng thái nhân vật. Có quá nhiều chức năng được mở ra mà hắn không biết rõ các tác dụng liên quan. Ngay cả bộ giáp của Lam Y Công Tử cũng đã là một tập hợp rất nhiều món đồ phát sáng loá cả mắt. Ngoại trừ thuộc tính, chiêu thức, võ hồn, võ công, nhân vật này còn có thêm trang kinh mạch, tu tiên, luyện thần ... Những cảnh giới mà còn rất lâu sau này Anh Hùng mới đạt được.

Vậy nên hắn không cố công nghiên cứu nhân vật nữa. Thiên Hùng trực tiếp lao vào trận, dùng các kỹ năng mà mình quen thuộc nhất để chiến đấu. Màu máu đỏ bốn chữ số bay ngợp trời sau mỗi đòn công kích của Lam Y. Được cầm một đại thần trong tay, cảm giác quả nhiên vô cùng sảng khoái. Thiên Hùng chọc thủng hàng phòng thủ cuối cùng của phe Khất Nhi, dũng mãnh như lũ quét. Có thành chủ dẫn đầu, khí thế ba quân bỗng nhiên được vực dậy. Mọi người reo hò tung hê tên y, gào thét xông lên giết địch. Cuối cùng hàng phòng thủ bị vỡ, toàn bộ trận chiến bị kéo vào khu vực trung tâm.
Quảng trường của bất kỳ toà thành nào cũng giống nhau về phần thiết kế. Chỉ khác ở chỗ, bức tượng thành chủ nơi kinh thành có mang tên Khất Nhi. Thiên Hùng không hề khách khí tấn công vào mục tiêu quan trọng nhất. Thanh trạng thái phòng thủ của kinh đô bắt đầu tuột dần sau mỗi đòn tấn công. Không khí chiến tranh đã lên đến hồi quyết liệt, sôi trào.

Phe phòng thủ dĩ nhiên kiên cường chống trả nhóm vây công. Chốn kinh kỳ trọng yếu, hoàng đế cùng toàn bộ công hầu vương tướng của mình đều là những kẻ nổi danh Lê quốc, ai cũng không thể xem thường. Hắn nhìn thấy một tướng quân mặc bộ giáp bạc sáng loá lao tới. Lãng Khách sử dụng thanh kiếm dài bá ngạo không ngần ngại bổ xuống đầu Lam Y. Lần đầu tiên Thiên Hùng được tự tay xuất ra Phong Văn Vô Hữu, chiêu thức phòng thủ mạnh nhất của Trường Sinh trang. Ở cấp độ đại thần, chiêu thức này tuyệt không thua kém bất kỳ nhân vật thuộc lớp tanker nào. Thậm chí số máu mà hắn vừa mất cũng đã mau chóng được bù đắp lại. Thiên Hùng cảm thấy vô cùng hả hê.

Box chat cá nhân nổi lên.

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Steven, mau vào nhóm.”

Thiên Hùng ngay lập tức chấp nhận lời mời vào đội của Chân Phương. Hắn hiểu rõ trong trận chiến tập thể, việc kết nối cùng những thành viên khác rất quan trọng. Họ có thể dễ dàng trao đổi thông tin, bàn luận kế hoạch, và được cộng dồn trạng thái hữu ích như “Đồng cam cộng khổ” khi hảo hữu tổ đội. Nhưng khác với Lam Y vốn thích độc lai độc vãn, Thiên Hùng là người có tinh thần họp tác với đám đông.

[Mật] Lam Y Công Tử: “Steven đã bận rồi, tôi là Anh Hùng đánh thay.”

Đối với người trong nhà, không nên giở trò này nọ. Steven và Carlos đã chơi với nhau lâu năm, dù Thiên Hùng có muốn đóng vai Lam Y thêm một chút, Chân Phương cũng sẽ nhanh chóng nhận ra thôi. Vì vậy, hắn quyết định nói thật với người này.

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Thật khổ ghê, ngay lúc quan trọng mà cậu ta lại vắng mặt! Hai người cùng là lớp y sư, trận này đành phải trông cậy vào cậu vậy, Thiên Hùng.”

Cũng giống như Tịch Dạ, Carlos có thể dễ dàng biết được tên thật của hắn. Có lẽ anh ta đã nghe Steven nói về Thiên Hùng, kẻ biết được chân thân thật sự của Lam Y Công Tử. Chân Phương sẽ là đồng minh tốt nhất, giúp Thiên Hùng diễn trọn vai trò này.

Đầu nhỏ khó mang nổi mũ lớn.

^_^

Lam Y là một mục tiêu vô cùng quan trọng, nên phe Khất Nhi tập trung lực lượng đánh tới chỗ hắn. Phía bên Thịnh Thế cũng nhào lên, quyết bảo vệ chủ soái trong cuộc hỗn chiến giữa hai phe phái. Có ai đó lại xuất ra Bàn ti chú, thu hết các nhân vật cộm cán xung quanh bức tượng lại. Nhưng trong những trận công thành, mọi người vốn đâu quan tâm chuyện ở hay rút. Đã nhận được sự gửi gắm của Steven, đột nhiên Thiên Hùng khao khát được thắng cuộc chiến này. Hắn vẫn miệt mài tấn công vào bức tượng vô tri.

Đột nhiên bầu trời xung quanh họ tối sầm, khắp nơi nổi lên hình ảnh của vũ trụ. Khung cảnh này gợi nhớ về không gian ở trong động Tinh Tế, khi dãy ngân hà bị khảm vào đá, bao bọc xung quanh người chơi. Thiên Hùng đã tham dự công thành tổng cộng tám lần, chưa từng gặp phải hiện tượng kỳ lạ như vậy. Hắn còn chưa kịp làm gì thì hệ thống đã đưa ra một thông điệp bất ngờ.[Thiên] Võ Lâm Truyền Thuyết: “Ngày hôm nay Thịnh Thế đừng mong chiến thắng.”

Tuyên bố này ngay lập tức khiến giang hồ dậy sóng. Hệ thống giữ vai trò điều hành, vốn chỉ đưa ra những thông điệp trung lập đã được cài đặt sẵn. Phát ngôn có ý thiên vị thế này chứng minh đã có kẻ xâm nhập được vào hệ điều hành. Tường đồng vách sắt của Võ Lâm bị chọc thủng, khiến toàn dân hoang mang lo sợ. Những tên hacker trong thế giới mạng có vai trò không khác gì khủng bố ở ngoài đời thật. Cuộc chiến bỗng trở nên im lìm, mọi người nín thở nghe ngóng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Chương 48: Anh Hùng Trong Hiểm Họa

Những tiếng sấm sét ầm ầm vang lên, không gian vặn xoắn mở ra một thông đạo tròn như chiếc giếng. Boss Giác Mộc Giao của phụ bản động Tinh Tế xuất hiện trong tiếng gào thét cuồng nộ. Quả nhiên là game bị hack rồi, mới xảy ra hiện tượng kỳ lạ thế này.

Sự kinh ngạc tiếp diễn khi lần lượt sáu boss lớn còn lại của chi Đông PhươngThanh Long xuất hiện. Cang Kim Long, Đê Thổ Hạc, Phòng Nhật Thố, Tâm Nguyệt Hồ, Vĩ Hoả Hổ, Cơ Thuỷ Báo lần lượt nhảy ra khỏi thiên môn. Mỗi boss đều có lever mãn cấp và sức mạnh đỉnh cao hung hãn nhất. Đám người bị nhốt trong Bàn Ti chú lúc này muốn tháo chạy đã không còn kịp nữa. Rõ ràng đây là một âm mưu rất thâm độc, muốn giết chết hết những kẻ tham gia công thành.

Thiên Hùng đã từng đánh với Vĩ Hoả Hổ nên hiểu rõ sự đáng sợ của con boss này, nhưng sáu vị còn lại hình như cũng cường hãn không hề thua kém. Đám người bị vây có hơn ba mươi, đánh với bảy boss 200 vẫn còn thiếu kém lắm.[Nhóm] Lam Y Công Tử: “ Chân Phương, phải làm sao đây?”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Cần chút thời gian, bộ phận bảo mật của công ty Võ Lâm đang tiến hành khắc phục sự cố. Trong lúc chờ đợi, nhớ bảo toàn mạng sống. Đám hacker kia đang đánh thẳng đến trung tâm lưu trữ, nếu nhân vật chết lúc này, sợ rằng account cũng sẽ bị xoá luôn.”

Một tin tức tương tự cũng xuất hiện trên loa thiên hạ. Lúc này Chân Phương phải hiện thân, lấy tư cách đại diện hãng game thông báo với mọi người. Nghe đến xoá acc, ai nấy đề tái mét mặt mày. Đây là cuộc sống, là tài sản quý giá của rất nhiều người, không thể mất được.

Vốn nghĩ rằng chơi trong game, chết bao nhiêu lần mà chẳng được. Nay phải đối đầu với tình huống sinh tử, ai mà không khiếp đảm kinh hoàng. Những lời than vãn, khóc la vang đi từ khắp xung quanh mặt trận. Đám boss đã nhảy vào xâu xé người chơi, mọi người chỉ biết bỏ chạy vòng vòng. Thế nhưng diện tích mà cấm chú thi triển cũng chỉ có một khoảnh nhỏ. Tình huống này không khác gì một đám người cùng bị nhốt vào chuồng cọp, mặc sức cho chúng xâu xé. Ai cũng khóc mẹ khóc cha, quên đi bản lĩnh đại thần của mình.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Mọi người nên bình tĩnh, đây là lúc chúng ta cần đến sự sáng suốt nhất. Mau tổ đội lại lần nữa, chia nhau đối phó với tình huống này.”

Dưới áp lực của mối đe doạ mạng sống, thù hay bạn đều có thể chung tay hợp tác. Bị xoá acc là chuyện lớn, không thể tính tị hiềm vào đại sự được.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Bảy boss là quá nhiều, chúng ta không thể cùng đối phó. Mau sử dụng tuyệt chiêu tạm thời khoá bớt vài đối tượng đi.”

Một lời nói ra như thức tỉnh người trong mộng. Thuật sĩ Thiên Tự môn mau chóng dùng Thiên La Địa Võng trói chặt Đê Thổ Hạc lại. Nhạc sĩ Thanh Nhã môn có khúc Bi ca nhanh chóng đưa Phòng Nhật Thố, Tâm Nguyệt Hồ vào cơn ngủ say. Ngoài ra, chiêu thức bỏ độc của y sư cũng không thể xem thường, Cơ Thuỷ Báo chuyển xanh, mỗi lần tấn công chỉ biết cộng điểm cho đối phương còn mình thì bị mất HP liên tục. Đóng băng cũng là một trạng thái hữu ích khi muốn câu thời gian. Đội chiến sĩ còn lại tràn lên tấn công, nhằm lợi dụng thời gian trạng thái ích ỏi cố tiêu diệt được con trùm nào hay con đó.

Thiên Hùng cũng ra sức vận chiêu. Chưa bao giờ hắn cảm thấy bị đe doạ đến mức này. Dù trời khá mát, nhưng mồ hôi hắn bắt đầu lăn tăn chảy ra trên trán. Anh Hùng chết thì chỉ hơi tiếc, nhưng nếu để Lam Y Công Tử mất đi, hắn làm sao ăn nói với Steven đây. Người ta là đại thần, mỗi cấp đều tính bằng tỷ điểm chứ đâu phải hàng cắc ké như hắn. Muốn luyện thành một Lam Y thứ hai để đền, không biết phải cày game cho đến ngày tháng năm nào.

Chuông điện thoại của Thiên Hùng reo lên, hắn nhìn thấy số của Tịch Dạ thì vội vàng bắt máy.

“Đang có một vụ trộm xảy ra ở trung tâm dữ liệu. Đám hacker đã cắt đi rất nhiều account tham gia công thành chiến hôm nay, chuyển về bộ nhớ ảo của chúng. Tại không gian này, chúng có thể tạo ra bất kỳ tình huống nào có trong dữ liệu game, nhưng một khi nhân vật chết sẽ biến mất luôn, dữ liệu sao lưu ở máy chủ đã không còn để phục hồi.” Tịch Dạ vội vàng thông báo một tràng dài. “May mà tướng công hiện đã ra y quán rồi, thiếp thấy chàng đã off nên lấy làm mừng lắm.”

“Có thể khắc phục được không?” Hắn lạnh giọng hỏi, tay vẫn tiếp tục điều khiển phím.

“Bộ phận kỹ thuật đang làm việc, lần này nghe nói kể cả giám đốc cũng bị kinh động. Chàng yên tâm, quân đội chính quy không thể thua đám trộm cướp được. Nhưng nếu như ...” Tịch Dạ đột nhiên kéo dài giọng ra.

“Nếu như thế nào?”

“Nếu như Tịch Dạ thật sự mất đi, chàng có thể lập nhóm với Bạch Y Tình Đế.” Nàng trả lời.
“Đó là ai vậy?” Thiên Hùng bật cười hỏi lại. Hắn nhận ra Tịch Dạ đang trăn trối với mình.

“Nick chính. Thần Phong bang cấp 173.”

“Thì ra nương tử ta cũng là đại thần.” Thiên Hùng thở dài. “Nhưng làm sao Anh Hùng có thể kết hôn cùng với nam nhân khác đây.”

Hắn nhanh tay gõ vào chat box.

[Mật] Lam Y Công Tử: “Vi phu ở bên nàng, lần này ta quyết tâm bảo vệ nương tử.”

Đầu dây bên kia có tiếng ré lên. “Sao anh lại ở đây? Steven đâu?”

“Hôm nay cậu ta có chuyện giữa chừng nên không tham chiến được. Steven đưa acc cho anh đánh thay, đang lo ngay ngáy nếu mất thì lấy gì đền cho người ta đây này.” Hắn khẽ cười trêu chọc. “Em còn vào đây trăn trối làm anh mất tinh thần quá.”

“Đừng mất tinh thần, sinh mạng của toàn bộ người nơi đây phụ thuộc hết vào anh đó. Lam Y Công Tử phải áp trận thì mọi người mới có hy vọng sống sót. Chúng ta cần kiên cường chịu đựng, chờ đến khi hoàng đế dẫn binh đến giải cứu. Nghe nói giám đốc là một thiên tài công nghệ, bọn hết thời này xui xẻo mới đi trêu chọc Khai Thế Lão Tổ. Quân đội triều đình sẽ nhanh chóng tiêt diệt chúng thôi.”

Từ gọi điện trăn trối, nàng chuyển sang vai trò cổ vũ sĩ khí. Tuy Lam Y Công Tử và Tịch Dạ không có mối giao kết phu thê tổ đội, nhưng Thiên Hùng vẫn cảm thấy mình đánh bốc hơn hẳn. Hắn hét lên, xuất ra chiêu Hộ Pháp, buff sinh mệnh cho toàn bộ người đứng trong phạm vi 10x10 ô. Sau đó hắn lại nhảy ra chắn đòn, chịu dùm Hồng Phấn Lý Chiêu Phu một trảo của Cang Kim Long.

Bản thân Lam Y Công Tử có chỉ số máu cao nhất, tốc độ phục hồi cũng thuộc hàng đỉnh nhất. Một mình hắn có thể gánh team để toàn bộ ba mươi sáu người chơi tràn lên giết trùm.
Pháp sư, nhạc sĩ, huấn sủng ... liên tục đóng vai trò kềm chân những con boss cường đại. Đội đấu sĩ có Lam Y làm tanker nên không hề cố kỵ, một mực xông lên. Trước giờ chỉ núp phía sau làm hỗ trợ, hắn chưa từng cảm nhận được nhiệt huyết của một vị tướng dẫn đầu quân đội. Trận đấu này không có quyền hồi sinh, người chơi chẳng có cơ hội đánh lại lần thứ hai. Thiên Hùng cảm thấy vô cùng kích động.

“Đánh hoặc chết!” Đó chính là khẩu hiệu của hắn lúc này.

Tịch Dạ vẫn liên tục ở trong điện thoại thực hiện chat voice, cùng hắn chia sẻ sự phấn khích. Nàng rất hào hứng bình luận, Thiên Hùng càng không muốn ngắt ngang. Vậy là hai người vừa đánh, vừa tâm tình đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Cái sảng khoái của võ giả chính là nơi sinh tử đối đầu vẫn có được hồng nhan tri kỷ bên cạnh mình.

Bọn họ có tổng cộng bốn nhóm thuộc về các đội trưởng mạnh nhất. Lam Y Công Tử đã được trao key để dẫn đầu gia tộc Bách Thắng cùng người của Nghĩa Tế bang. Khất Nhi dẫn đầu nhóm quan đại thần triều đình, vốn thuộc phe thủ thành. Lãng Khách đứng đầu nhóm người ham vui chạy tới tham chiến. Dám Yêu Dám Hận cầm đầu những tay sừng sỏ của Thần Long, chắc chắn là đại ca của bọn họ mới trùng sinh.

Thiên Hùng vẫn liên tục dè chừng Dám Yêu Dám Hận vì mối hiềm khích cũ giữa bọn họ. So với tẩy cấp, thì hại Lam Y mất acc hôm nay cũng sảng khoái như nhau thôi. Tuy nhiên, có lẽ do boss quá hung hãn nên bọn họ chưa rảnh tay để thực hiện mưu đồ đen tối. Cứ tới lượt ra đòn, ưu tiên của mỗi người vẫn là bơm máu cho thật đầy.

[Báo] Chân Phương Công Tử: “Đã tìm được vị trí của mọi người. Cố chờ thêm chút nữa, ta sẽ phá tường xông vào cứu ngay.”

Xem ra trận chiến của Carlos cũng khốc liệt không thua kém gì bọn họ. Giọng điệu này tuy cố trấn an mọi người nhưng cũng đầu thời nói lên sự nguy hiểm của bọn tội phạm. Phá hoại, bắt cóc ... còn biết tạo ra tường chắn phòng thủ. Tuy đội an ninh cố gắng lấy lại dữ liệu nhưng Võ Lâm hôm nay chắc chắn đã tổn thất ít nhiều.

Qua nửa tiếng đồng hồ đã có bốn con trùm bị hạ gục, phe người chơi hy sinh năm nhân vật. Ai nấy đều lo sợ mình là nạn nhân tiếp theo nên cố đánh cho thật hăng. Giờ lúc này có bao nhiêu thần binh, pháp khí đều được lôi ra hết để trụ mạng. Cố thêm mười phút, Thiên Hùng đã thành công dẫn dắt đội ngũ đến chiến thắng oanh liệt.

Mọi người chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì không gian lại tiếp tục vặn xoắn, thay đổi hình thù. Màn hình chuyển cảnh sang một sa mạc đồi núi chập chùng, chỉ thấy trời và đất tiếp giáp nhau.

“Sa mạc Hồi Hộp?” Tịch Dạ lại lẩm nhẩm trong điện thoại. “Thôi chết rồi, chúng ta lại bị chuyển server!”

Cùng lúc đó tin thông báo của hệ thống lại tiếp tục vang lên.

[Báo] Chân Phương Công Tử: “Lại tiếp tục mất dấu mỗi người, có chuyện gì xảy ra vậy?”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Chúng tôi vừa hợp lực hạ gục hết quái vật thì bị chuyển cảnh.”

[Báo] Chân Phương Công Tử: “Thì ra là vậy, đây là cơ chế tự động của Võ Lâm, khi thắng ải sẽ bị đẩy khỏi phụ bản. Lần này mọi người phải cố gắng sống sót nhưng không được giết trùm.”

Hắn có thể thấy được toàn bộ lời ca thán của những người chơi bị mắc kẹt. Bắt họ sống sót mà cho giết kẻ thù thì chẳng khác nào buộc đá vào chân rồi đi bơi. “Lại phải tiếp tục chịu cảnh tra tấn này cho đến chừng nào đây hả trời?”

Đáng sợ hơn, điạ ngục tiếp theo chính là Thiên Binh Vạn Mã. Các quái vật khu này chẳng những mạnh mà còn rất đông. Thiên Hùng thầm rên khổ trong lòng.

Chương 49: Vị Thần Của Thời Đại Mới

Đúng với tên gọi Thiên Binh Vạn Mã, phụ bản ở sa mạc Hồi Hộp có số lượng quái vật lên đến chục ngàn. Để tạo độ hấp dẫn, mỗi phụ bản đều căn theo trình độ của đội trưởng mà phân cấp. Lần này Lam Y Công Tử gánh team, bọn họ dĩ nhiên được thưởng thức thứ phụ bản có độ khó cao nhất rồi.

Kỹ thuật viên nghe tin báo thì lắc đầu cười khổ. Nhóm người bị bắt cóc tuy toàn thuộc hàng đại thần, nhưng trình độ như vậy ngược lại càng không thích hợp đi Thiên Binh Vạn Mã.

“Vì sao chứ?” Phó phòng an ninh của công ty game kinh ngạc hỏi.

“Đại thần cấp càng cao, tầm sát thương càng rộng, như vậy sẽ thu hút được thêm nhiều quái đến đánh mình. Đời có câu, mãnh hổ nan địch quần hồ. Cậu cứ xem rồi sẽ rõ.” Nhân viên phòng kỹ thuật lên tiếng.

Bởi vì dữ liệu của người chơi đã bị chuyển sang server ảo, họ không thể theo dõi, nên tất cả đành phải trông đợi vào nhóm Vi hành bị bắt cóc kèm theo. Thời khắc này chương trình của từng nhân vật chỉ chạy trên bộ nhới tạm, công ty Võ Lâm phải chuyển nhưng thành viên của mình về phòng máy của ban an ninh, để tiện theo dõi và truy tìm tung tích nạn nhân.

Những thành viên của Nghĩa Tế bang đa số là nhân viên công ty game tham gia Võ Lâm để giải trí. Họ hoàn toàn dựa vào sức mình luyện võ, chứ không hề nhận được ưu đãi gì khác. Đám GM mật thám đại nội thì khá hơn, thỉnh thoảng được dùng quyền quản lý để khoá bớt mấy tay chơi quậy phá. Nhà sản xuất game mong muốn Võ Lâm tự vận hành theo mô hình một giang hồ thật sự, nên họ hạn chế can thiệp vào các hoạt động của game này.

Màn hình lớn treo giữa phòng an ninh hiện lên các cảnh giao đấu theo góc nhìn của nhân vật nhóm Vi Hành. Lam Y Công Tử vừa xuất chiêu, mấy chục tên lính Hồi Hộp bị thu hút chạy tới chỗ phe khiêu chiến.

“Tay này không có kinh nghiệm chơi game à?” Một nhân viên kỹ thuật kinh ngạc kêu lên. “Vào phụ bản Thiên Binh Vạn Mã phải dẹp đòn diện rộng đi chứ.”

Thiên binh vạn mã vừa xuất hiện, nhân sĩ Võ Lâm ngay lập tức bị giẫm đạp tuột hết cả máu. Có Kim Sang dược thì lấy bôi, có Hồi mệnh hoàn thì lấy uống; không ai muốn mình vĩnh viễn phải nằm lại chốn này.

Thiên Hùng chuyển sang đòn Liệu Thương, ưu tiên cứu chữa cho những người cấp thấp nhất. Hắn nghe lời khuyên của Tịch Dạ, lui lại làm hỗ trợ chứ không đánh chủ công nữa.

Tuy quái vật yếu hơn người chơi nhưng số lượng lại quá đỗi kinh hoàng. Một tên chém ngàn mấy máu, cả chục tên bu vào thì cũng dễ dàng toi hết cả mạng. Lần lượt hai thành viên khác ngã xuống, hy sinh một cách tức tưởi. Không khí khủng bố bao trùm khắp nơi, toàn bộ nạn nhân đều cực kỳ hoảng sợ.

Chơi Võ Lâm đã lâu, trước giờ họ luôn xem thường cái chết. Nhưng tồn tại ở một thế giới không có điểm hồi sinh, không có dữ liệu sao lưu thế này thật quá đỗi chân thật. Ai chết sẽ biến mất luôn, không còn có cơ hội làm lại lần nữa. Ý nghĩa vui vẻ, tính giải trí của GO hoàn toàn biến mất. Họ đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng thật sự.

“Chân Phương, anh mau nhanh lên!” Thiên Hùng thầm than trong lòng.

^_^

Trong toà nhà Ban Mai, ánh sáng đèn không bao giờ tắt. Nhân viên của công ty truyền thông và giải trí Võ Lâm luôn thay phiên nhau làm việc trong suốt hai mươi bốn giờ đồng hồ mỗi ngày. Đêm nay, một vụ tấn công mạng làm phòng an ninh của bọn họ chao đảo. Bọn hacker đã cướp đi một số dữ liệu về nhân vật trong trò chơi trực tuyến Võ Lâm Huyền Thoại.

An ninh mạng kịp ngăn chặn vụ đánh cướp, bảo vệ phần lớn người chơi trong thời gian diễn ra công thành chiến. Thế nhưng những dữ liệu của top đại thần đã bị cắt đi hoàn toàn, và vẫn tiếp tục hoạt động tại một không gian ảo khác. Theo thông tin được cung cấp, người chơi vẫn đang online và đối mặt với chuỗi phụ bản nguy hiểm nhất. Tuy bộ nhớ gốc không còn, nhưng bộ nhớ tạm vẫn đang hoạt động và chứa đựng đầy đủ thông tin liên quan.

Vấn đề là công ty game phải đem được họ về máy chủ, sao lưu lại trước khi chương trình tái khởi động do nhân vật game bị giết. Họ đã mất bảy người trong quá trình chiến đấu trong các phụ bản kia.Không ai đoán được hành vi của nhóm hacker này là gì. Nếu đơn giản chỉ là ăn cướp, đâu cần phải vạch ra đường chạy trốn phức tạp xuyên qua các bộ nhớ ảo. Bọn chúng không ngay lập tức rút lui mà còn để lại manh mối cho an ninh truy tìm. Điều này không khác gì một lá thư thách đấu gửi cho công ty Võ Lâm.

Hệ thống bộ nhớ ảo được thành lập dựa trên nhưng máy tính bị nhiễm virus Thây Ma. Đám hacker có thể lợi dụng toàn bộ các máy tính gia đình như một trạm trung chuyển của chúng. Từ khi cuộc chiến bị cắt ngang, Thành Chân Phương đã ra sức truy tìm những người bạn của mình. Lúc tưởng chừng như tìm thấy họ thì bọn bắt cóc hung hãn chống trả, nhanh chóng di chuyển con tin sang chỗ khác.

Rất may mắn, đêm nay anh đã ghé qua công ty và sử dụng máy trong phòng làm việc. Hệ thống cơ sở vật chất nơi đây là quá đỉnh cho công việc chơi game thông thường. Nhưng bây giờ điều đó hoá ra khá hay ho vì Carlos có thể chạy được cùng lúc rất nhiều chương trình phản gián. Một vụ tấn công khách hàng xảy ra ngay trước mũi giám đốc điều hành là việc không thể tha thứ được. Còn gì là uy tín của Chân Phương Công Tử với đám đồng bạn của mình.

Tuy bọn họ bị bắt cóc nhưng chương trình vẫn chạy trên nền của Võ Lâm tại máy chủ. Hai bên vẫn có thể liên lạc với qua hệ thống tin nhắn nội bộ. Phía bên kia đang rơi vào thế khó khăn và không thể chống cự nổi. Carlos yêu cầu họ phải cố sống mà không được chiến thắng phụ bản, điều đó đồng nghĩa với việc bạn không được giết hết quái vật mà phải chia sẻ máu khi đối thủ gặp nguy nan.

[Thiên] Chân Phương Công Tử: “Tôi biết, bị người ta đánh mà không phản kháng là điều rất khó chịu. Nhưng mọi người nên cố lên, đội giải cứu sắp đến nơi rồi.”

Anh vẫn phải luôn khích lệ người chơi như vậy. Họ đang bị căng thẳng tinh thần khi cảm nhận sinh mạng bị đe doạ. Lần này không giống như mọi khi, chẳng ai còn cơ hội thứ hai để làm lại từ đầu.

Không giống như mọi người tưởng tượng, rằng cuộc chiến trên mạng nghĩa là các chiến sĩ phải ôm bàn phím và gõ lệnh liên tục. Carlos nhàn nhã uống cà phê, nhìn chương trình tự động chạy ào ào thực thi mệnh lệnh của mình. Tại sao phải cực nhọc khi trong tay anh đã có những vũ khí tối tân hiện đại nhất. Trong những lúc rảnh rỗi trước đây, Carlos đã viết ra rất nhiều chương trình chống hacker đa dạng với nhiều chức năng.

Đây là dịp may hiếm có để anh có thể thử nghiệm đống đồ chơi cuả mình. Carlos cười ha hả khi lần lượt những cái hang chuột bắt đầu lộ diện. Đám nhân viên ở bên ngoài nghe giọng cười như điên của sếp thì đã đủ hiểu, nhóm hacker kia xui xẻo chọc trúng vệ thần mạnh nhất thế giới rồi.

^_^

Trong ngôi nhà nhỏ ở bên ngoài thành phố, đường dây mạng nóng ran lên khi hàng triệu hoạt động diễn ra trên cùng một giây. Chương trình điệp viên đang liên tục thay đổi vị trí của chủ nhân bằng cách nhảy cóc qua hệ thống máy tính thây ma. Sẽ chẳng ai lần ra được gã, khi địa chỉ lúc ở lục điạ này, lúc sang đến lục địa khác. Trên màn hình chính vẫn là trận đánh tuyệt vọng ở sa mạc Hồi Hộp. Nhân vật Lãng Khách đang giả vờ chống cự cùng nhóm người chơi bị bắt cóc. Gã cười đến quặng ruột khi Lam Y Công Tử cứ ra vẻ cao ngạo động viên mọi người.“Ngươi tưởng mình là người chơi mạnh nhất sao? Trong cuộc chiến này, ta mới là vị thần tối cao.”

Gã bắt đầu thay đổi thông số cho nhân vật của mình. Lãng Khách thậm chí sẽ còn nguy hiểm hơn cả con trùm mạnh nhất game. Toàn bộ sinh mạng trong không gian này đối với gã chỉ như con trùng cái kiến. Gã vung kiếm, Thiên Binh Vạn Mã đồng loạt gục ngã hết. Không gian vặn xoắn, đưa nhóm bọn họ đến phụ bản ngẫu nhiên tiếp theo.

Thiên Hùng kinh ngạc nhìn một người chơi trong nhóm đột nhiên biến hoá. Thân thể y cao lên gấp bốn lần nhân vật mình thường, hào quang toả ra tất cả các phía. Đây là hình thái thượng tiên sau khi đã độ kiếp phi thăng. “Sao lại có chuyện này được, chưa bao giờ nghe đến chuyện Võ Lâm có người chơi mãn cấp. Ngay cả nhân vật lever cao nhất hiện nay cũng chỉ ở mức 196 và còn phải mất mấy tháng nữa mới đủ lên tới cấp tiếp theo mà.”

Nhân vật phi thăng là một sự kiện lớn khiến thiên hạ rúng động. Bầu trời mở ra, hào quang roi xuống, chư thần cung nghinh. Tất cả mọi người đều bị hớp hồn. Trên người gã là thứ trang bị tốt nhất, trong tay cũng là thứ vũ khí tốt nhất. Gã mạnh hơn tất thảy mọi thứ đã từng xuất hiện trong Võ Lâm, hoàn hảo không có một khiếm khuyết nào.

[Cận] Milaaivay: “Ê ăn gian, ngươi chơi cheatcode phải không.”

Vừa thấy tiếng bất mãn vang lên, Lãng Khách ngay lậy tức vung gương. Một thành viên của Tứ Hải bang bốc khói không còn tung tích.

“Không thể nào, hắn là một thợ săn 169. Làm gì có thứ quái vật nào giết chết được nhân vật chỉ trong một cú phẩy tay.” Đương trường rúng động kinh hoàng.

[Thiên] Lãng Khách: “Hãy chào đón ta, vị thần trong thời đại mới.”

Gã cười to thích thú.

Bỗng nhiên bên dưới nhà có tiếng đập cửa rầm rầm. Gã bị làm phiền nên tức giận hét to.- Mẹeeee ... ra mở cửa kìa!“Thiệt tình, bà già chậm chạp này cứ làm mình bực bội.” Gã thầm nghĩ.

Sau đó lại là tiếng chuông điện thoại reo lên, khiến gã quên mất vừa rồi mình tính làm gì tiếp theo. Mẹ của gã đang đi mở cửa nên chắc chắn không có ai trả lời điện thoại. Mà thứ máy móc kêu inh ỏi kia sẽ không chịu dừng cho đến khi gã phát điên. Lãng Khách đành phải nhấc máy lên nghe.

“Tôi chỉ muốn chào một tiếng thôi. Cảnh sát bắt cậu rồi thì khó mà có dịp nói chuyện nữa.” Một giọng nói tà ác vang lên.

“Thằng khùng, mày là ai đó?” Gã giận dữ hét trả.

“Cậu đang xài phần mềm của tôi, chơi game của tôi, vậy mà không biết tác giả là ai à? Thật buồn lòng quá.”

Gã sợ hãi đánh rơi cả điện thoại. Chương trình điệp viên cũng không thể dấu được tung tích của gã sao? Hàng loạt tiếng chân rầm rầm chạy lên cầu thang. Có tiếng đập cửa vang dội, và sau đó là một giọng nói hung dữ.- Mở cửa ra, cảnh sát đây.Gã hacker tái mét hết mặt mày.

Chương 50: Võ Lâm Hội Ngộ

Thiên Hùng thở phào nhẹ nhõm khi không gian thay đổi lần nữa, bọn họ lại được di chuyển về kinh thành của Lê quốc. Thời gian công thành đã chấm dứt, phe Khất Nhi được ghi nhận chiến thắng do bức tượng thành chủ vẫn chưa bị triệt hạ hoàn toàn. Nhưng lúc này, những nhân vật vừa trải qua cơn ác mộng kinh hoàng không muốn nói đến thứ gì khác, một số cẩn thận kiểm tra vật phẩm cuả mình, một số lẳng lặng offline.

[Cận] Dám yêu dám hận: “Chúng ta không hề cảm ơn mi.”

Sau đó là tràng ê a hung hăn của hội Thần Long. Vì chúng tiếc nhân vật nên trong suốt quá trình không hề ra tay ám toán Lam Y Công Tử. Nếu không có vị đại thần này áp trận, có khi toàn bộ bọn họ đều mất account rồi, chứ nói gì đứng đây chê trách người ta. Bây giờ nghĩ lại, đó có lẽ là cơ hội duy nhất khiến Lam Y Công Tử biến mất vĩnh viễn.

Nhưng con người vốn là những sinh vật ích kỷ, họ sẽ chẳng bao giờ làm thiệt hại chính mình chỉ vì những của thù hận vớ vẩn trong game. Nói cho cùng, Võ Lâm chỉ là một trò chơi, các phe phái địch ta đều là giả tạo hết. Giống như đám trẻ chia nhóm chơi cướp cờ, sau khi kết thúc họ có ghét nhau thật sự đâu.

Tiếp theo là nhóm bạn hữu của gia tộc Bách Thắng đến chúc mừng nhau thoát qua đại nạn. Hồng Phấn Lý Chiêu Phu gửi lời cảm ơn sau sắc đến Lam Y công tử vì đã nhiều lần chắn đòn dùm nàng. Sau sự việc bắt cóc, xem ra ấn tượng của Ngọc Linh đối với vị đại thần trong game càng lúc càng tốt. Chẳng phải người này còn tốt hơn bạn trai cũ của nàng gấp trăm, gấp ngàn lần hơn à.

Thiên Hùng cũng lẳng lẳng đăng thoát, mừng rỡ vì bản thân đã có thể trao trả toàn vẹn nhân vật cho Steven. Trong suốt quá trình, hắn cứ canh cánh lo âu không biết nếu Lam Y Công Tử có sứt mẻ gì thì làm sao trả nợ. Đã từng nhìn thấy toàn bộ thông số nhân vật, hắn đột nhiên có một khao khát làm sao Anh Hùng của mình cũng có thể đạt được cấp độ như vậy. Một chút ganh tị trẻ con và sĩ diện người lớn thúc đẩy Thiên Hùng phải làm điều gì đó.

“Tìm ra ngũ đại kỳ bảo đi, điều này sẽ giúp ngươi nhanh chóng phi thăng.” Thiên Hùng đã từng nhìn thấy dòng quảng cáo này trong forum game. Nhưng truyền kỳ của võ lâm vẫn là bí mất tồn tại suốt thời gian qua, chưa từng ai giải được.

Hắn cùng với thằng Quý rủ nhau đi kiếm chút gì đó uống sau một phen hiểm nguy sinh tử. Nghĩ đến đám quái vật áp sát mình lúc nãy, Thiên Hùng vẫn còn thấy tim đập ầm ầm. Hai anh em thi nhau bàn luận rôm rả về trận chiến vô tiền khoáng hậu. Thằng Quý cứ mãi mê kể lể vì nó chưa biết Thiên Hùng cầm nhân vật Lam Y tham chiến. Thái độ ngưỡng mộ công khai của thằng em khiến Thiên Hùng vừa hỉ hả vừa ghen tị. Hắn muốn một ngày nào đó người ta nhắc đến mình chứ không phải Lam Y. Hắn muốn trở thành Anh Hùng cứu thế, chứ không thể mãi làm kẻ vô danh tiểu tốt nữa.

Mà ước mơ thì phải phấn đấu nhiều hơn mới thành sự thật được.

^_^

Điện thoại của Thiên Hùng reo lên khi hắn vừa tính đi ngủ. Trên màn hình là hai chữ Tịch Dạ khiến hắn không dám bỏ qua. Đầu dây bên kia là giọng người gấp gáp xen lẫn hoảng sợ.“Anh là bác sĩ mà phải không, giám đốc vừa ngất xỉu trong phòng làm việc, phải làm sao đây?”

Thiên Hùng ngay lập tức bật dậy, cẩn thận dặn dò nàng những biện pháp sơ cứu. Trước hết cần nới lỏng cà vạt, dây nịt ... để nạn nhân có thể dễ dàng thở. Kiểm tra mạch đập để hắn có thể phán đoán tình hình.

“Tại sao lại có hiện tượng ngưng thở đột ngột vậy?” Thiên Hùng giật mình tự hỏi. Hắn tiếp tục hướng dẫn người công ty game hà hơi thổi ngạt cho Carlos, đồng thời nhanh chóng gọi xe cấp cứu.

Tịch Dạ không thể buông điện thoại xuống được, nàng vừa kể lể vừa khóc lóc. Trong lúc cả văn phòng ăn mừng việc hacker đã bị bắt thì đột ngột giám đốc của bọn họ ngã xuống ngất đi. Đám người học công nghệ thông tin khi đụng chuyện thì toàn quýnh quáng như bầy gà con mất mẹ. Người đầu tiên Tịch Dạ nhớ đến là Thiên Hùng, nên nàng ngay lập tức gọi cho hắn.

“Xe cấp cứu đến bệnh viện nào?” Hắn hỏi.
“Dĩ nhiên là Chợ ruộng, bệnh viện ở gần công ty nhất.” Tịch Dạ trả lời.

Thiên Hùng quyết định lấy áo khoát và đi ra ngoài. Suốt cả buổi tối Chân Phương công tử đã ở bên hắn kề vai sát cánh cùng chiến đấu. Lúc nãy Thiên Hùng vội vã thoát ra mà chưa kịp nói lời cảm ơn nào. Dù sao cũng là bạn bè, hắn thấy mình có trách nhiệm đến thăm Carlos một chuyến.

^_^

Bệnh viện Chợ Ruộng dù ngày hay đêm vẫn luôn hoạt động không ngơi nghỉ. Từ khắp nơi trong thành phố, có vô vàn những tai nạn được chuyển về đây. Các bác sĩ ở khoa cấp cứu lúc nào cũng có cái vẻ vội vả khẩn trương như con ong thợ cần mẫn. Thiên Hùng biết đường, đi thẳng vào trong mà không cần phải hỏi thăm thêm.

Các bác sĩ, y tá nơi đây quen mặt Thiên Hùng nên không cản trở khi hắn vào tìm người. Thiên Hùng nhận ra chỗ của Carlos khi nhìn thấy Steven bên cạnh. Vừa ngước mặt nhìn lên, Steven không đợi hắn hỏi mà ngay lập tức trả lời.- Hôn mê sau chấn thương sọ não. Cậu ta vốn là bệnh nhân của tôi mà.Thiên Hùng bất ngờ với tình huống này. Hắn không biết Carlos và Steven quen nhau là do mối quan hệ bệnh nhân và bác sĩ. Nhìn người nằm trên giường bệnh, tuổi không quá ba mươi, cơ thể hơi gầy và khuôn mặt hốc hác. Vậy mà khi nói chuyện, hắn cứ luôn tưởng tượng đến một vị lãnh đạo trung niên tầm thước, hét ra lửa mửa ra khói. Nào ngờ vẻ ngoài của Carlos hoàn toàn đi ngược với dự đoán của Thiên Hùng.- Tôi đã dặn cậu ta nên bình tĩnh. Hôm nay lại có chuyện gì kích động vậy.Steven bực bội nhìn về phía đám người khép nép đang đứng bên giường bệnh. Toàn bộ đều là những thanh niên quần cộc, áo thun như vừa mới bị đánh thức khỏi phòng ngủ. Thiên Hùng nhìn lại Carlos, cũng thấy anh ta mặc đồ hết sức tuỳ tiện. Không phải Tịch Dạ nói bọn họ đang làm việc ở công ty à, sao lôi thôi lếch thếch đến thế này?- Hôm nay trong lúc chơi công thành bên Võ Lâm thì có một cuộc tấn công mạng. Dữ liệu của các nhân vật thuộc hàng top bị cướp mất nên chúng tôi ra sức truy đuổi. - Một gã mập, mặt đầy mụn trả lời. - Tình huống hết sức nguy hiểm, đã có mấy người bị xoá mất dữ hoàn toàn luôn rồi đó.- Cậu ta vì tức giận mà ngất đi? - Steven phán đoán.- Không có, lúc đó giám đốc rất bình tĩnh. - Một gả ốm tong, tóc dài cột sau ót khác trả lời. - Sau khi bắt được tên hacker, giám đốc hỉ hả cười rất to. Đến lúc bọn tôi nhìn lại thì anh ấy đã ngất trên bàn rồi.- Thiệt tình. - Steven bực bội kêu lên.- Tình hình thế nào? - Thiên Hùng chen vào.- Mở hộp sọ, giảm áp lực cấp thời. - Steven thở dài. - Bên y tá đang sắp xếp phòng mổ. Lát hồi cậu phụ tôi luôn đi.- Chẳng phải cậu mới vừa mổ xong một vụ sao? - Thiên Hùng lên tiếng lo lắng.- Có một tai nạn Liên Hoàn trên cầu Hướng Dương, bệnh nhân được đưa vào ào ào, tất cả các bác sĩ trực đều bận hết rồi, mà Carlos cũng không thể chờ đợi.- Hiểu rồi, chúng ta cùng đi chuẩn bị đi.Thiên Hùng bước ra sau xe lăn của Steven, đẩy hắn đi. Lúc này đôi tay của bác sĩ ngoại khoa nên được giữ gìn cẩn thận. Bệnh viện cũng từng nghĩ đến chuyện cấp cho Steven xe lăn có động cơ, nhưng y đã dập tắt vấn đề đó ngay từ lúc còn là ý tưởng.

“Tôi sẽ bình phục và đi trở lại.”

Không ai dám phản đối tuyên bố chắc nịch của Dr.Wilson. Sau sáu tháng gặp tai nạn, hai chân y vẫn chưa có cảm giác lại. Xác suất có thể cử động chỉ còn 20%, mà dù đã cử động chưa chắc gì đi lại bình thường được. Đối với Steven mà nói, giữ được tinh thần lạc quan mới là quan trọng. Y đã tin mình sẽ bình phục, còn ai dám nói không.

Đột nhiên có một tiếng gọi giật ngược.- Thiên Hùng.Hắn kinh ngạc quay lại, không nhận ra ai vừa gọi mình. Đó là một cô gái với mái tóc dài ngang lưng bù xù cùng cặp kính to cộ. Cô ta mặc chiếc áo len lỗi mốt màu cà phê sữa, chân mang dép lê không liên quan gì đến chiếc đầm ren dài quá gối cuả mình. Toàn bộ nhân viên của Võ Lâm đều là những cây thảm hoạ thời trang.

Thiên Hùng ngẫm nghĩ, sau đó bật thốt ra.- Tịch Dạ?Nàng nhoẻn miệng cười, gật gật đầu xác nhận với hắn. Cuối cùng, Thiên Hùng cũng gặp được cô vợ trong game của mình. Đúng là khó có thể tưởng tượng được, nữ ma đầu hùng hổ trong Võ Lâm lại là cô gái lôi thôi có bề ngoài yếu đuối như búp bê. Đêm này, hắn gặp quá nhiều điều kinh ngạc bất ngờ.

Cùng lúc đó Ngọc Linh ôm hồ sơ hối hả chạy vào phòng. Nàng liếc nhìn Thiên Hùng, hơi ngạc nhiên vì hắn có mặt ở bệnh viền giờ này, nhưng mau chóng tập trung vào công việc.- Dr.Wilson, có phòng trống rồi.- Vậy mau đưa bệnh nhân vào đi. - Steven lớn giọng la lên.Thiên Hùng bị tình huống trước mắt cuốn đi. Hắn phải rời mắt khỏi Tịch Dạ mà tập trung vào việc cứu người trước. Lúc hai người chạy trên hành lang đến phòng mổ, đột nhiên Steven lên tiếng.- Gặp được nương tử, cảm giác như thế nào? - Trong giọng nói có ý cười.- Đúng là hơi kinh ngạc một chút.- Không giống như tưởng tượng ha. - Steven chia sẻ cảm xúc.- Đúng vậy, hoàn toàn khác biệt. - Thiên Hùng gật gù.Bọn họ nhanh chóng thay đồ và tẩy trùng. Chân Phương Công Tử đã cứu mạng Lam Y và hắn. Giờ đã đến lúc Steven và Thiên Hùng cùng hợp sức cứu lấy người bạn chung cuả họ rồi.- Mà rốt cuộc lúc tôi vắng mặt đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì vậy? - Steven vẫn còn lưu tâm đến câu chuyện Võ Lâm.- Quỷ khốc thần sầu, kinh thiên động địa. - Thiên Hùng chắc lưỡi. - Đã có lúc cậu xém mất mạng rồi.- Nguy hiểm vậy sao?- Đúng vậy, cực kỳ hung hiểm. Sau này đừng đưa Lam Y cho tôi nữa, đại thần mà có mệnh hệ gì, dân thường như tại hạ không thể gánh nổi đâu.- Cậu càng làm tôi tò mò.- Có tò mò cũng để sau đi. Vào phòng mổ rồi kia. - Thiên Hùng nhắc nhở.Cánh cửa mở ra, mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc tới. Chiếc bục dành riêng cho Dr.Wilson đã được đặt sẵn. Các trợ lý phụ nâng xe lăn lên, cố định vào chiếc bục. Thiên Hùng đi đến vị trí máy của mình, quan sát các thông số thể trạng của bệnh nhân.- Thế nào? - Steven hỏi.- Được rồi. - Thiên Hùng thông báo.Dr. Wilson đưa tay, bác sĩ mổ phụ liền đặt vào chiếc máy cắt lazer. Steven bắt đầu tiến hành cuộc phẩu thuật giảm áp lực sọ khẩn cấp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau