VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Luyện Binh Đợi Chiến

Anh Hùng cấp 62, Tịch Dạ cấp 87, cùng Lam Y Công Tử cấp 193 tiến vào động Bách Yêu, thách thức phụ bản “Quỷ Khốc Thần Sầu”.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Nhất định không được đánh càn, máu dưới 50% phải lập tức lùi lại. Hôm nay tôi làm tank, Anh Hùng làm nurse. Nếu quái vật trên 150 thì lập tức huỷ bỏ khiêu chiến, vẫn còn Hàng Yêu ấn, chúng ta có thể vào lần sau.”

Y cẩn thận dặn dò hai cái đuôi đi sau lưng mình.

Đã bị đối phương nhận mặt, Steven không thể không mang hai người này đi luyện cấp. Bây giờ họ online, Võ Lâm ai nấy đều biết tới. Vẫn còn một số kẻ tiểu nhân thường xuyên tìm Anh Hùng và Tịch Dạ gây chuyện để trả thù xưa. Sau khi Lam Y ra tay ngăn cản lần thứ ba, thì cảm thấy vô cùng bực bội. Y không thể online suốt ngày chăm sóc cho hai vị đệ, muội này được. Họ muốn yên thân, chỉ có thể trông cậy vào chính thực lực của mình.

Số điểm kinh nghiệm đã mất chỉ có thể lấy lại bằng cách đi đánh quái cực cao. Chứ tiếp tục làm nhiệm vụ phụ tuyến, thì phải rất lâu sau mới có thể bù lại được. Anh Hùng và Tịch Dạ cũng đã lâm vào cảnh túng thiếu vì dốc túi cho sự kiện “Phu Thê Đồng Tâm”, chẳng còn xu nào đi mua Kinh Nghiệm Quả về ăn nữa.

Động Bách Yêu là chốn xuất hiện boss cấp cao của thế giới. Một ngày hai mươi bốn giờ, cứ con boss này bị giết sẽ xuất hiện tiếp con boss tiếp theo. Quái vật của phụ bản dao động từ cấp 100 đến 200. Với thực lực của nhóm họ hiện nay, cố gắng lắm có thể đối phó với 14x.

Thông thường đi giết boss mọi người phải lập nhóm khoảng sáu đến mười người. Tập họp đầy đủ từ y sư, thuật sĩ, thợ săn, đạo chích cho đến đấu sĩ, huấn sủng sư ... Phong cách chiến đấu thì tuỳ vào tình hình nhân sự tham gia nhóm quyết định. Dĩ nhiên không có chuyện một nhóm chỉ toàn tanker, hoặc supporter mà hoàn thành phụ bản được.

Xét về thực lực, ba người bọn họ là một nhóm quy mô khá khiêm tốn. Nhưng miễn cưỡng mà nói thì cũng có đủ hàng công, hàng thủ rồi. Điều đáng tiếc, Lam Y Công Tử là cấp đại thần nhưng võ công của Trường Sinh trang chỉ chuyên đánh tầm xa. Hôm nay gánh team, chắc chắc y phải chịu thiệt thòi lớn.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Chỉ còn một vấn đề nữa thôi.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Vấn đề gì?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Đại thần, ở đây không có người ngoài, anh cho bọn em nhìn thấy diện mạo đầy đủ của mình đi.”

Có một khoảng im lặng nặng nề trôi qua. Bình thường, ngoài y phục trên người, y không thể hiện giáp trụ hay bất cứ vật phẩm nào đi kèm. Nhưng trong bảng xếp hạng thập đỉnh, thường xuyên xuất hiện những món đồ thuộc sở hữu Lam Y Công Tử. Tịch Dạ luôn tò mò hết thảy những thần khí đó khoát trên người thì sẽ có bộ dạng như thế nào. Nàng đã biết Thiên Hùng và Steven kết bạn với nhau, nên không e dè mà đặt thẳng đề nghị.

[Nhóm] Anh Hùng: “Nương tử, nàng đừng làm khó sư huynh.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Thật ra không phải làm khó gì, chỉ là những món đồ kia rất cồng kềnh, nhìn chướng mắt nên ta không thể hiện ra ngoài. Muội muốn xem sao?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Muốn.”

Nàng đã khẳng định như vậy, Steven cũng không dây dưa kéo dài thêm. Y điều khiển nhân vật đi vào động, đồng thời tắt đi chức năng ẩn bộ giáp. Quả nhiên diện mạo đầy đủ của Lam Y đã quá mức hớp hồn người ta rồi.

Giáp trụ tinh xảo toả ra ánh sáng lung linh ngũ sắc. Sau lưng ẩn hiện một đôi cánh trong suốt lãng đãng khí chất thần tiên. Đầu đội mão Thiên Quan, chân mang hài Thượng Vân. Thắt lưng là Yến Tử với Anh Hùng Lệnh cấp tám dắt ngang. Vòng cổ Ngưng Sương với Sinh Mệnh thạch khảm trên đó. Từ trước ra sau, từ trên xuống dưới đều là báu vật quý hiếm trên thế gian. Nhân vật Lam Y có hình tượng như một vị thiên tướng từ trời cao giáng xuống. Nhìn vào y chỉ mang lại hai loại cảm giác, một là hâm mộ, hai là ghen tị. Phải cày đến ngày tháng năm nào bọn họ mới có được cập độ cỡ này đây?
[Nhóm] Anh Hùng: “Sư huynh, anh thật đáng ngưỡng mộ.”

Tịch Dạ không ngờ tướng công lại có tiếng nói chung với mình như vậy. Nàng bèn gõ vài cái icon gật gù cùng đôi mắt long lanh nhìn thần tượng. Steven bật cười, tuỳ chọn ẩn bộ giáp đi.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Boss lớn đến rồi, lâm trận thôi.”

^_^

Yêu thạch có tạo hình xấu xí, cục mịch nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Anh Hùng thầm than, nếu không có Lam Y dẫn đi, họ chắc hẳn không có vé tiến vào nơi này. Mỗi đòn tấn công của yêu thạch đều có chỉ số vượt hẳn máu của hắn. “Cái này còn hơn cả sư huynh đã cảnh báo, chắc cú là one hit one die luôn rồi.”

Có Lam Y làm tank hứng hết thảy đòn công kích, Anh Hùng và Tịch Dạ chỉ cố hết sức đánh hôi, mà sao thanh máu của quái vật vẫn dài thật dài như vậy. Họ có cảm tưởng bỏ hết cả ngày chắc cũng không hạ nổi con yêu thạch này. “Quái vật chết tiệt, đúng là cứng như đá!” Tuy nhiên hảo hữu có lòng, làm bạn không thể từ chối lòng tốt ấy được. Thôi thì dốc sức phụng bội, liều mạng cùng sư huynh.

Rốt cuộc họ đánh gần nửa tiếng đồng hồ mới có thể hạ nổi con yêu thạch kia. Kết quả thật không làm người khác thất vọng, chỉ một con quái vật đủ cho Tịch Dạ lẫn Anh Hùng vượt lên một cấp rồi.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Cấp hai người vẫn còn thấp nên số điểm cần tích luỹ không nhiều. Cứ đánh quái ở động này chẳng bao lâu sẽ trở về mức cũ.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Lợi hại, quả thật lợi hại quá. Lam Y, từ bây giờ anh chính là thần tượng của em.”

[Nhóm] Anh Hùng: “E hèm ... nương tử nên tự trọng. Vi phu vẫn còn đứng đây nha.”
Ba người bọn họ cùng cười.

Tuy phương pháp này rất lợi hại, nhưng không thể kéo dài được. Bây giờ Anh Hùng đã đi làm, ngày tám tiếng chỉ còn lại một ít thời gian nghỉ trưa để tranh thủ online. Steven tuy được miễn xuống phòng khám, nhưng các trường hợp bệnh nặng vẫn được tuyển chọn chuyển về tay y. Một tuần ba ca phẫu thuật, thời gian chuẩn bị trước mổ cũng không phải là ít. Kèm theo đó bác sĩ còn phải trực đêm cho đúng trách nhiệm, thế nên giờ rảnh ít lại càng ít. Tịch Dạ có nóng lòng, cũng chỉ biết đi lang thang Võ Lâm một mình.

Mới đó mà tháng bảy đã kết thúc. Đến tháng tám này sẽ diễn ra một sự kiện lớn ở khắp các quốc gia. Công thành chiến lần thứ ba chuẩn bị khai mạc. Đây là trận thư hùng sôi nổi nhất mà mọi người đều trông đợi. Toà thành thắng lợi sẽ trở thành kinh đô mới. Lê vương tân nhiệm sẽ là ai trong số các vị thành chủ đây?

Tịch Dạ lẩm nhẩm đọc dòng thông báo mà phòng sự kiện mới chuyển qua. Lê quốc do nàng phụ trách có tổng cộng bảy vị thành chủ thực lực ngang ngửa khó dò.

Nhân vật cấp cao nhất, sức chiến đấu mạnh nhất không ai khác ngoài Lam Y Công Tử đã lên đến lever 194, hiện nay vẫn đứng thứ 3 thế giới. Lam Y là thành chủ Thịnh Thế, tuy không thuộc bất cứ bang hội hay tổ nhóm nào, nhưng sau lưng vẫn còn Chân Phương Công Tử và Nghĩa Tế bang giàu nức đố đổ vách. Bang hội này bình thường im ắng, nhưng hễ xảy ra các sự kiện lớn như công thành chiến hay quốc chiến thì không vắng mặt một ai. Tịch Dạ nghi ngờ Nghĩa Tế là tổ chức thần bí bao gồm nhân viên của chính Võ Lâm tiềm phục. Cơ hội để Lam Y Công Tử trở thành Lê vương tân nhiệm không hề nhỏ.

Nói về Lê Vương đương nhiệm thì thực lực cũng rất đáng gờm. Vũ khí Kiện Bàn của Khất Nhi vẫn là thần tiết đứng đầu sever, thứ hai thế giới. Tuy nhiên, sau vụ kiện tụng ầm ĩ ngoài đời thật, Khất Nhi vắng mặt hẳn trong Võ Lâm. Không biết sự kiện lần này y có quay lại bảo vệ ngai vị cuả mình không nữa.

Nhân vật thứ ba cần nhắc tới dĩ nhiên là Long Đầu đại ca của Thần Long bang. Lực chiến đấu của Long Đầu tuy đứng thứ bảy ở Lê quốc, nhưng bang hội của y thì đứng nhất server, thứ hai toàn thế giới. Nhắc đến hắc hội Thần Long, người ta liền nghĩ tới hung hãn và nguy hiểm. Bọn chúng gây thù chuốc oán gắp nơi, đê tiện ti bỉ nhưng thực lực cũng cao thâm khó lường. Nghe nói dạo gần đây Long Đầu dẫn đàn em tích cực đồ sát lấy kinh nghiệm, lên cấp ào ào. Mười tên đứng đầu bảng hắc danh đều là thành viên của Thần Long hết cả. Hành động phô trương như vậy, hẳn nhiên là chúng đang nhắm tới công thành chiến. Lần trước gây thù với Tứ Hải Bang, kết oán với Lam Y, cũng đã tới lúc phải tính sổ rồi.

Ngoài ra Lê quốc còn có một nhân vật không ai không nói tới, Đệ Nhị Trường Kỳ. Sức mạnh hắn đứng thứ hai bảng xếp hạng server, bang hội đứng thứ hai, kể cả sủng vật cũng đứng thứ hai. Có chuyện kể rằng một lần đấu võ đài hắn liên thắng 15 trận, được đứng đầu bảng xếp hạng tuần. Tên Đệ Nhị Trường Kỳ này liền thách đấu một người chơi cực yếu rồi cố tình thua, khiến vị trí thứ bậc lập tức đảo lộn. Có kẻ bảo hắn ngông, có vị am tường bảo rằng cố tình hạng nhì còn khó hơn hạng nhất. Vì vậy Đệ Nhị Trường Kỳ hòan toàn có khả năng trở thành con ngựa ô chạy ngược trong cuộc đua lần này.

Bảy thành khai chiến thi đấu theo vòng tròn, tính điểm lượt công và lượt thủ. Thành trì nào chiếm được nhiều điểm nhất thì thành chủ đó sẽ trở thành tân vương.

Không khí Võ Lâm bỗng chốc ầm ĩ sôi sục. Ngai vị quốc vương thì không nhiều người mơ tưởng, nhưng lấy quân công đổi chức quan thì lắm kẻ vẫn đang thầm tính đến. Mỗi ngày đi làm về, Thiên Hùng đều nhìn thấy thằng Quý cày bừa game thì hiểu. Lần trước nó hụt chức Biên Phòng tướng quân, vẫn còn hậm hực đến giờ này.- Ngộ sẽ báo thù. - Thằng Quý la hét giữa đêm khuya.Thiên Hùng có lòng tốt qua khuyên nhủ thì lại bị tình cảnh trước mắt doạ cho hoảng sợ.

[Cận] Thuỷ Mạc: “Có lấy ta không?”

[Cận] Coffe Đại Sư: “Khônggggg ...”

Thế là có người bị giết. Tự động hồi sinh sau 180s, Coffe Đại Sư đi ra khỏi y quán.

[Cận] Thuỷ Mạc: “Còn cứng đầu, mau nhấn lệnh đồng ý kết hôn.”

[Cận] Coffe Đại Sư: “Khônggggg ...”

Có người chỉ còn là một cái xác không hồn.- Quý, có chuyện gì? Tại sao chú lại chọc cho người ta tẩy cấp?- Đại ca, đệ khổ quá. Nó cứ bắt cưới, không thì giết chết chẳng tha.- Ai mà bá đạo vậy? - Thiên Hùng lại nhớ về người nương tử có tính cách tương tự. - Mà thôi, chú đồng ý đi, kẻo nó tẩy về tân thủ thì nguy.- Không, em không chịu đâu. Cưới vợ về, rồi như anh suốt ngày bị đè đầu cưỡi cổ thì nhục lắm.Thằng Quý cúi đầu ủ dột. Thiên Hùng nghe lời thật lòng của nó thì vô cùng tức giận, từ phía sau tiến lên kẹp cổ thằng Quý.- Cưới nó mau, không thì anh giết chú. Có nương tử rồi, để xem sau này chú còn dám nói anh nhục nữa không.Thế là thằng Quý rơi vào trường hợp trong ngoài đều ép cưới. Nó lo sợ cho tính mạng mình, nên đành nhấn nút đồng ý kết hôn. Đúng là chuyện vui tháng nào cũng có. Năm ngày sau, thành Thịnh Thế bắt đầu bị vây công.

Chương 42: Mắc Nợ

Lúc còn đi học, hắn thường nghe các giáo viên an ủi. “Các em chịu khó một chút, sau này gặp cực khổ mới quen được.” Thì ra lời khuyên này đến bây giờ vẫn còn nguyên vẹn tinh thần ‘cam khổ’ mà các nhân viên y tế phải đối mặt. Giống như bất kỳ ngành nghề nào khác, bác sĩ cũng chỉ có tám tiếng làm việc mỗi ngày. Thế nhưng đến đêm phải trực ban, gặp cấp cứu thì không nề hà giờ giấc, ngày ngày đối mặt với nỗi đau tinh thần và thể xác của người bệnh, đúng là không quen khổ đau thì không chịu nổi.

Chỉ có một chút an ủi là ban đêm đi trực thì nguyên ngày hôm sau được nghỉ, làm hai ngày nghỉ một ngày cũng không đến nỗi căng thẳng cho lắm. Thiên Hùng lại là kẻ thường xuyên làm thêm nên không bao giờ nề hà vấn đề cực nhọc. Thái độ chăm chỉ, siêng năng của hắn được các tiền bối trong khoa đánh giá rất cao. Tuy bảo là thực tập sinh nhưng mỗi khi trực đêm hắn vẫn được nhận lương bồi dưỡng. Vừa có việc làm, vừa có thu nhập thế này, Thiên Hùng cứ gọi là sung sướng như đang sống trong mơ.

Cuộc sống của hắn quả nhiên đang bước vào thời kỳ đỉnh cao thuận lợi. Sự nghiệp và tình cảm cá nhân đều mỹ mãn hạnh phúc. Trong Võ Lâm, Anh Hùng và Tịch Dạ cuối cùng cũng thông qua mốc 90. Cày ngày cày đêm, lại có thêm đại thần hỗ trợ nên nhân vật nào cũng tiến bộ thần tốc. Anh Hùng đã có thể luyện võ hồn và bắt đầu bước vào con đường tu tập chuyên sâu.

Như lời hứa, hắn trả lại võ hồn cho Lam Y Công Tử. Vật hoàn cố chủ, lực chiến đấu của y tăng vọt đến chóng mặt. Lam Y đã đạt đến cấp 194, giữ vững hạng ba bảng xếp hạng thế giới. Sự kiện công thành chiến càng trở nên nóng bỏng hơn, được toàn bộ nhân sĩ Võ Lâm quan tâm.

Do yêu cầu công việc nên Thiên Hùng thường xuyên treo máy, để nhân vật cho Tịch Dạ muốn dắt đi đâu thì dắt. Hắn chỉ việc dùng bùa Đồng Hành bám dính lấy nàng, cùng Tịch Dạ ra vào phụ bảng, đánh quái gom đồ. Giai đoạn này bọn họ đã đủ tiêu chuẩn đi ngao du thế giới. Ngoài những nước lân cận, Tịch Dạ còn dắt Anh Hùng đi đến những vùng đất kỳ bí mới. Chín quốc gia tại Thần Châu đều có những đặc điểm địa lý, văn hoá khác biệt. Họ làm nhiệm vụ tuần hoàn ở ngoại quốc, vừa được mở mang tầm mắt, vừa có cơ hội thu được nhiều vật phẩm đặc sắc. Kết quả là cửa hàng buôn bán tại thành Thịnh Thế càng lúc càng ăn nên làm ra.

Nói về buôn bán, hắn thật không ngờ Tịch Dạ lại mở một cửa hàng ngay bên cạnh Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. Kể từ đó hắn đột nhiên trở thành hàng xóm với bạn gái cũ, tình huống thật khiến người ta đau đầu.

Lý Ngọc Linh và Thiên Hùng vốn quen nhau từ thời còn học trung học. Một người là quan viên đại tiểu thư, một người là thư sinh nghèo. Họ đã từng là giai thoại một thời của trường cấp ba, được nhiều người biết đến. Tình cảm ngây thơ thuở nhỏ cuối cùng lại tan vỡ khi hắn học đến năm hai trường y. Chuyện xưa không muốn nhắc lại, tuy ngoài mặt họ đã bình thường hoá quan hệ, nhưng trong lòng vẫn còn cái gai khó nhổ bỏ. Không ngờ duyên nợ kéo đến cho đến lúc này, trong game làm hàng xóm, ngoài đời lại trở thành đồng nghiệp cùng một bệnh viện.

Thiên Hùng biết Ngọc Linh cho đến bây giờ vẫn còn ôm hận vì hắn chia tay nàng không lý do. Nhưng cái lý do đó, hắn thà cả đời chôn dấu chứ không thể nào nói ra cho Ngọc Linh biết được. Hiện nay, câu cửa miệng của nàng vẫn là “Phải đi tìm một bạn trai tốt hơn người cũ”. Mỗi lần hắn nghe đến đều cảm thấy áy náy trong lòng, mặc cảm tội lỗi lại càng dâng cao.

Đáng sợ nhất là số phận dường như muốn trêu ghẹo hắn. Mỗi lần Tiểu Mạch đến bệnh viện tìm Thiên Hùng, nhất định phải để Ngọc Linh nhìn thấy. Mỗi lần hắn và Tịch Dạ tay trong tay, nhất định sẽ chạm mặt Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. Dù hắn có trăm miệng, cũng không thể giải thích mình không có cố tình chọc tức nàng. Thật sự là vận đào hoa chết tiệt!- Vậy ... vì sao hai người chia tay? - Steven hỏi sau khi nghe hắn than van.- Nếu có thể nói ra thì tôi đã nói từ lâu rồi. - Thiên Hùng thở dài.Đến giờ nghỉ, Thiên Hùng thường đến phòng của Dr.Wilson. Hắn coi đây là căn cứ của mình, lần nào cũng chiếm máy tính Steven luyện võ. Ông bạn quý hoá của Thiên Hùng đành phải dùng điện thoại để vào Võ Lâm. Họ gặp mặt Tịch Dạ, lập nhóm, chuẩn bị đi đến phụ bản “Quỷ Khốc Thần Sầu”. Vừa lúc đó, một cô nàng toàn thân giáp sáng xuất hiện. Chỉ cần nhìn sơ qua hắn đã nhận ra chế tạo sư 134 Hồng Phấn Lý Chiêu Phu.

[Cận] Anh Hùng: “Chào em, nhanh vào Võ Lâm thế, mới đầu giờ nghỉ mà.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Chào! Anh cũng nhanh vậy. Không đi ăn cơm trưa à?”

[Cận] Anh Hùng: “Anh đang ăn nè.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Căn tin có trang bị máy lúc nào?”

[Cận] Anh Hùng: “Anh đang ăn ở phòng Dr.Wilson ...”

Thiên Hùng quay lại, vừa kịp nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Steven. Xém chút nữa hắn đã khai ra hai người vừa ăn trưa vừa chơi game. Đúng là con người hắn thật thà quá mức, có chuyện gì mình biết, đều sẽ buộc miệng nói ra hết. Bắt hắn giữ bí mật thật là khó chịu, ngứa ngáy trong người.

Đột nhiên nương tử của hắn chen vào.[Cận] Tịch Dạ: “Thì ra mọi người là đồng nghiệp.”

[Cận] Anh Hùng: “Đúng vậy, vi phu và Hồng Phấn là đồng nghiệp làm cùng bệnh viện.”

Hắn chuyển qua box chat mật để nhắc nhở nàng.

[Mật] Anh Hùng: “Nương tử cẩn thận, đại thần vẫn đang nhìn chúng ta chằm chằm.”

Nương tử dĩ nhiên hiểu ý tướng công.

[Cận] Tịch Dạ: “Cả hai là đồng nghiệp, hay quá. ^_^ Vậy cùng lập nhóm đi. Chúng tôi chuẩn bị đi ‘Quỷ Khốc Thần Sầu’, hôm nay cô đi chưa?”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Phụ bản đó nghe nói dành cho 18x trở lên, hai người sao vào được? Em nhớ Anh Hùng mới tham gia Võ Lâm chưa bao lâu.”

[Cận] Anh Hùng: “Do Lam Y kéo bọn anh vào. Có sư huynh cầm khoá thì đi đâu cũng xong.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Vậy em vào có được không?”Hắn quay qua nhìn Steven trông chờ. Cảm giác áy náy đối với Ngọc Linh không biết từ bao giờ đã biến hắn thành con nợ. Cứ nhìn thấy nàng sẽ ngay lập tức nhún nhường, có đồ tốt cũng muốn dâng lên hiếu kính. Khó có dịp được đi cùng đại thần thế này, hắn dĩ nhiên cũng muốn nàng cùng đi “hưởng phước” nha.

Đã nghe qua tâm sự của hảo hữu, đương nhiên Steven không thể từ chối. Y đành phải nhấn vào tuỳ chọn mời thành viên, kết nạp Hồng Phấn Lý Chiêu Phu vào hàng ngũ của mình.

^_^

Ở phía trước động Bách Yêu đã có một đôi nam nữ đứng chờ đợi, bọn họ không ai xa lạ mà chính là Coffe Đại Sư và thê tử mới Thuỷ Mạc. Do bị Thiên Hùng lôi kéo, bây giờ cả nhóm đi diệt quái của bọn họ đã lên đến sáu thành viên. Hồng Phấn cấp 134, xuất thân Thiên Mẫu Sơn, một thợ rèn với vũ khí là cây búa khổng lồ cực kỳ oai vệ. Coffe Đại Sư cấp 152, kỵ sĩ Thần Phong bang, vũ khí là thương, người không bao giờ rời ngựa. Thuỷ Mạc cấp 158, thuật sĩ Thiên Tự Môn, sau lưng là một cây bút lông khổng lồ. Thiên Hùng lại nhìn về thanh Tuyệt Sát Cuồng Đao cao bằng đầu người của Tịch Dạ, cảm thấy mình và Lam Y thật quá lạc lõng trong cái nhóm vũ khí khổng lồ này.

Theo lệ cũ, Lam Y Công Tử là người nói chuyện với quái thụ giữ cửa để đưa cả nhóm vào phụ bản. Thế nhưng khi gặp xà yêu, người lao lên trước nhất không phải y mà lại là Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. Lớp nhân vật chế tạo sư với vũ khí khổng lồ đúng là tank trong xứ tank. Tuy Hồng Phấn cấp thấp hơn Lam Y nhưng chỉ số phòng thủ tuyệt không thua kém. Điều này không chỉ khiến mọi người xung quanh ngạc nhiên mà ngay cả đương sự cũng bất ngờ. Chỉ đến khi giật mình nhìn lại thì đã thấy bọn họ đang đứng trong một vòng cấm chú. Thuỷ Mạc chưa gì đã tung ra chiêu thức hắc ám khắc chế đòn tấn công của đối phương, nâng khả nâng chiến đấu của nhóm mình lên. Đúng là có thuật sĩ trong đội, vấn đề buff trạng thái không cần phải lo lắng nữa.

Hàng công chính bao gồm Tịch Dạ và Coffe Đại Sư cũng bắt đầu vào cuộc. Lam Y Công Tử và Anh Hùng đứng ngoài, dùng quạt của Trường Sinh trang tấn công tầm xa. Đông người quả nhiên sức tấn công của nhóm cũng mạnh hơn nhiều. Thanh HP của xà yêu tuột xuống nhanh thấy rõ, chứ không còn bò ì ạch như lúc trước.

Tuy nhiên, Hồng Phấn không thể cầm cự được lâu trước xà yêu quá cường đại. Cùng cấp 13x nhưng boss lúc nào cũng sẽ mạnh hơn người chơi. Nàng trúng độc, mặt mũi tối sầm, khuỵ xuống ngay giữa chiến trường. Ngay lúc này, hai y sư mới bắt đầu phát huy tác dụng. Lam Y lập tức lao vào chắn đòn, sử dụng nguồn máu dồi dào của đại thần để gánh team. Phía bên kia, Anh Hùng chịu hết toàn bộ trách nhiệm giải độc cùng hồi sức. Đội hình tấn công thay đổi, mũi nhọn lại tập trung ở chỗ Lam Y.

Với nhóm tinh binh tăng cường cho hàng tấn công, họ đã giảm bớt thời gian phải bỏ ra để hạ boss. Chỉ riêng giờ ăn trưa, Lam Y và nhóm của mình có thể đánh được hai lượt yêu quái so với một như trước đây. Có thêm thuật sĩ vào đội, khả năng gì cũng được buff hết mức. Đôi khi họ chưa rơi vào tình huống nguy hiểm, đòn Vận Khí trong trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu đã xuất hiện. Nhưng cả nhóm đều sử dụng Liên Hoàn chứ tuyệt đối không dám đụng đến Tự Bạo. Bọn họ đang thu kinh nghiệm, luyện cấp. Nếu nhân vật chết rồi sẽ không nhận được Exp., vậy công sức vào động Bách Yêu chẳng phải là vô ích rồi sao.

Hiện nay, loại quái vật mà bọn họ có thể đối phó đã được nâng lên thành 15x. Xác suất quái vật cấp cao hơn xuất hiện là rất nhỏ, nên họ không phải từ bỏ lượt khiêu chiến nhiều lần. Liên tục hạ được hai boss 13x mà giờ nghỉ vẫn còn hơn nửa tiếng, Anh Hùng tham lam lại muốn tiến đánh boss tiếp theo.

Chưa nói đến nguồn vật phẩm dồi dào của boss rơi ra, nội việc giết quái vật đã mang đến hàng triệu điểm kinh nghiệm. Cấp càng cao, số kinh nghiệm cần tích luỹ càng lớn. So với thời gian đầu mỗi boss đã đủ điểm cho Anh Hùng tăng một cấp, thì giờ đây phải đánh hai ba ngày, hắn mới đủ số Exp. lên lever. Cấp sau cần số điểm kinh nghiệp gấp đôi cấp trước, điều này cho thấy con đường trở thành đại thần như Lam Y Công Tử quả thật gian nan và tốn sức vô cùng.

Từ 193 đến 194, y mất hơn một tháng mới nâng cấp nổi. Bây giờ Lam Y Công Tử muốn lên 195, chắc hẳn phải bỏ ra thêm ba tháng trời. “Dân thường dễ sống, đại thần khó làm.” Chẳng những thời gian lên lever lâu mà các điều kiện càng lúc càng khắc nghiệt. Số phụ bản mà y có thể vào cũng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Trình độ 19x hầu như đã bị cấm cửa với những phụ bản quá yếu, Lam Y giờ đây có trách nhiệm phải giải mã hết toàn bộ những bí mật của game, phi thăng thành tiên, điều mà chưa từng ai trong Võ Lâm làm được.

Hầu hết nhân sĩ giang hồ đều đang mong chờ nhóm đại thần top 10 như y, bọn họ muốn biết tột cùng nhà sản xuất đang dành những món quà kinh hỉ gì cho người chơi mãn cấp. Võ Lâm phiên bản thứ 13 này có mặt trên thị trường đúng một năm, danh hiệu Thiên Tiên hiện nay vẫn còn đang để trống.

Nhưng tham quá thì thâm, đại yêu quái Xú Khí Lão Đầu cấp 180 đột nhiên xuất hiện. Lam Y vừa nhận ra boss thì phát lệnh từ bỏ khiêu chiến ngay. Đáng tiếc, bọn họ không ai chạy ra ngoài cửa động kịp. Xung quanh đã có Bàn Ti chú phong toả, toàn bộ nhận vật không thể đi ra ngoài, trừ khi giết được kẻ đã giăng phép. Họ đồng loạt nhìn về phía thuật sĩ của nhóm mình.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thuỷ Mạc, cô muốn tạo phản sao?”

Chương 43: Cứu Binh Bắt Đắc Dĩ

Họ dự định rút lui nhưng toàn bộ đều bị giam vào trận đồ, đại yêu quái Xú Khí Lão Đầu cấp 180 bắt đầu tấn công dồn dập. Một khi trúng Bàn Ti chú thì dù chết cũng không thoát được, nếu có tử vong cũng sẽ hồi sinh ngay tại chỗ chứ không thể ra khỏi phụ bản. Thời gian tồn tại Bàn Ti chú phụ thuộc vào nội lực của người phát động. Cho nên ngoài việc phải hạ thuật sĩ đã giăng phép, vẫn còn cách là đứng yên chờ người này hết nội lực, bỏ cuộc.

Tuy nhiên, trong trường hợp đối đầu với đại yêu quái, mọi người không có thời gian nhiều như vậy. Trước khi kẻ địch hết nội lực chắc cả bọn đã bị Xú Khí Lão Đầu giết chết vài lần rồi. Boss 180 thì chỉ cỡ Lam Y Công Tử mới có thể cầm cự được, nhưng trong nhóm có nhiều thành viên yếu thế này kể cả đại thần cũng khó mà gánh nổi.

Câu trách cứ của Tịch Dạ khiến mọi người dồn hết sự chú ý về phía Thuỷ Mạc. Cô nàng thật sự đã phản bội họ sao?

[Nhóm] Thuỷ Mạc: “Không phải em.”

Câu trả lời vừa có, cũng là lúc những tên sát thủ của Thần Long hội xuất hiện. Người phát động Bàn Ti chú là một thuật sĩ bên phe đối phương.

[Cận] Long Đầu Đại Ca: “Lam Y, cuối cùng ta cũng chờ đến ngày này.”

Gặp mặt kẻ thù cũ, Steven không buồn trả lời. Tên này hẳn nhiên đã rình rập y lâu ngày, chỉ chờ đợi thời cơ là nhảy vào chọc phá.

Phụ bản trong Võ Lâm được chia thành hai loại. Loại phổ thông, cấp thấp thì mỗi nhóm sẽ được phân vào một cảnh riêng. Loại cao cấp thì nhiều nhóm có thể cùng tiến vào một cảnh. Như vậy sẽ sinh ra tình trạng đụng mặt, giết quái và cướp đồ.

Quỷ Khốc Thần Sầu là phụ bản cao cấp có hầu hết tất cả boss thế giới. Chính vì vậy bất cứ nhóm nào tới báo danh cũng có thể tham gia vào cuộc đồ sát này. Trong giang hồ mạnh được yếu thua, chỉ có kẻ nhanh tay nhặt được bảo vật mới là người chiến thắng. Quỷ Khốc Thần Sầu tạo điều kiện cho người chơi cấp cao có dịp so tài, cọ sát trong điều kiện thực chiến ở mức tối đa.

Việc Lam Y Công Tử dắt nhóm đi luyện lever trước giờ không có nhiều người biết. Nhưng từ khi Anh Hùng kéo thêm hai phu thê Coffe vào thì tin tức này đã bị lọt ra ngoài. Phần nhiều cũng là do Thuỷ Mạc trẻ người non dạ. Được ở cùng nhóm với một thần bí cao thủ, dĩ nhiên nàng đi khoe khoang khắp nơi rồi.

Hắc hội Thần Long vốn là kẻ thù của Lam Y từ lúc mọi người bắt đầu chơi game. Sự việc cũng do bọn chúng gây sự trước, muốn luân sát, tẩy cấp Công Tử để cướp điểm kinh nghiệm. Thật ra Thần Long vốn đắc tội với rất nhiều người, nhưng chỉ có Lam Y cho chúng ăn hành vài lần, nên Long Đầu Đại Ca đặc biệt căm ghét y.

[Cận] Tịch Dạ: “Ngươi làm cái gì thế? Kéo đông người đến đây, có phải muốn đoàn chiến?”

Nàng vẫn luôn là kẻ nóng tính nhất nhóm, nay có thêm hai bạo mẫu là Hồng Phấn và Thuỷ Mạc nhao nhao phía sau, liền lập tức tạo nên một đội ngũ quá khích, hung hăn. Ba người, ta một lời, ngươi một câu, phủ đầu khiến kẻ địch không sao phản biện kịp. Lam Y và Coffe tập trung đánh quái, không cần để tâm đến mặt trận khẩu chiến bên này.

[Cận] Long Đầu Đại Ca: “Ta ở đây không phải muốn đoàn chiến. Lam Y Công Tử ít khi xuất đầu lộ diện, nên vừa nghe tin có người ở đây, ta liền đến chào hỏi ấy mà.”

[Cận] Thuỷ Mạc: “Chào hỏi cái đầu ngươi, chào hỏi mà giam bọn ta lại à? Có ý gì?”

[Cận] Tịch Dạ: “Có nhốt chúng ta ở đây cũng vô ích. Đây chỉ là một con boss lever 180, Công Tử có thể dễ dàng hạ được. Riêng bọn ti bỉ các ngươi, do chị em chúng ta xử lý cũng xong.”

Đại tỷ vừa mạnh miệng tuyên bố, đã nhảy tới trước tấn công. Trường đao vung lên thì phía sau đã có đại chuỳ cùng khổng bút tiếp nối. Bất ngờ nhất là đám Thần Long lại dễ dàng lui lại. Chúng đang có kế hoạch khác, không muốn động võ với bọn người này.[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Rùa rụt đầu, có giỏi thì vào đây ...”

[Cận] Long Đầu Đại Ca: “Ta đã nói hôm nay không thích đoàn chiến, những thuật sĩ này cũng không phải để đánh nhau. Chúng ta đến đây để thay phiên giam các ngươi lại thôi. Toàn bộ nhóm này cùng rất nhiều Nội Lực thuỷ chắc đã đủ kéo dài bốn năm tiếng rồi Lam Y nhỉ.”

Nói xong, bang chủ của Thần Long cười ha hả rời khỏi phụ bản, chỉ chừa lại mười mấy kẻ áo choàng đen, tay cầm gậy gỗ. Nhìn vũ khí của chúng có thể thấy nhóm nhân vật này có cấp độ không cao, rất có khả năng là clone mà Thần Long nuôi để chuyên đi công thành. Thuỷ Mạc tức tối bắn vài đạo sấm sét ra ngoài, nhưng bọn chúng chỉ né chứ không phản công lại. Xem ra ý định giam giữ bọn họ là thật sự rồi.

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Vì sao chứ?????”

Thời gian nghỉ trưa đã cạn, Ngọc Linh và Thiên Hùng không thể tiếp tục online được nữa. Nhưng với tình huống nhân lực mỏng, sức yếu, lại phải đối đầu với đại boss, họ không cam tâm bỏ mặc đồng đội. Ai biết được bọn áo đen xung quanh có thừa cơ nhảy vào tẩy cấp Lam Y Công Tử hay không.

Đột nhiên có người lên tiếng.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Ai bận việc thì mau off đi.”

[Nhóm] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Nhưng bọn kia thì sao, nhỡ chúng nhảy vào tấn công ...”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Ta tin lời Long Đầu. Hắn chuẩn bị bọn clone này để giam lỏng ta.”[Nhóm] Coffe Đại Sư: “Whyyyyy?”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Tối nay là thời điểm tấn công thành Thịnh Thế. Với tính cách của Long Đầu, chắc chắn không bỏ qua bất kỳ thủ đoạn nào để thắng cuộc.”

Thiên Hùng giật mình quay lại nhìn Steven.- Thật sao?Y bình thản gật đầu, rồi gõ tiếp vào khung chat.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Mọi người cứ off trước đã, để dành hơi sức đến tối chơi công thành. Nhỡ hết quỹ thời gian thì lúc đó không online được nữa đấy.” Steven nhắc tới luật giới hạn giờ chơi của game thủ. Quá mười hai tiếng đồng hồ mỗi ngày, account của bọn họ sẽ tự động bị khoá. Dù đang làm nhiệm vụ trọng đại cỡ nào cũng không có ngoại lệ được châm chước.- Còn cậu nữa đấy, hết giờ rồi kìa. Đem máy lại đây, tôi có việc cần xài. - Steven lên tiếng nói với người trong phòng.Sư huynh đã ra lệnh, Thiên Hùng sao dám không nghe lời. Hắn thoát ra khỏi game, gắn pin vào và rút dây sạc ra khỏi laptop của Steven. Y đang nằm trên giường, hẳn nhiên không thể tự mình lấy máy được. Thiên Hùng đến bên cạnh, kéo chiếc bàn di động dùng để đồ trên giường cho Steven. Hắn nhìn thấy Steven lóc cóc gõ pass, đăng nhập vào một account khác. Nhân vật mặc bộ áo chẽn xanh lá cầm tiêu xuất hiện. Thì ra clone của Lam Y Công Tử cũng là một nhân vật tiếng tăm lẫy lừng, Đệ Nhị Trường Kỳ.- Đại hiệp, ngài thật bá đạo quá. - Thiên Hùng trầm trồ cảm thán.- Lúc trước vì tò mò không biết lớp nhân vật nhạc sĩ có skill gì nên đăng ký thêm một nick để chơi. Lâu ngày cũng đạt được chút thành tựu. - Steven vừa điều khiển nhân vật vừa giải thích với bằng hữu.Đằng nào người này cũng đã biết bí mật trọng đại về thấn thế của Lam Y, Steven tin rằng giữ thêm một bí mật nữa cũng không làm khó được hắn.

Thiên Hùng nhìn thấy nhạc sĩ Đệ Nhị Trường Kỳ nhảy lên một chiếc lông chim khổng lồ bay đi. Rất nhanh chóng, Đệ Nhị đã tới được động Bách Yêu và bước vào phụ bản Quỷ Khốc Thần Sầu. Các thành viên trong nhóm giật mình, nhao nhao lên vì nhân vật bí ẩn mới xuất hiện. Đệ Nhị không nói lời nào, ngay lập tức ra tay hạ gục hết đám thuật sĩ núp xung quanh.

Cấm chú được giải trừ, Tịch Dạ cùng tỷ muội của mình gấp rút chạy ra ngoài cửa động. Đám thuật sĩ mới vừa hồi sinh ngay lập tức bị người ta liên sát. Lần này Thuỷ Mạc chủ động ra tay, dùng Bàn Ti chú nhốt hết cả bọn lại. Họ giết rồi lại giết, quyết tâm dùng chiêu gậy ông đập lưng ông. Steven một mình điều khiển hai máy nhưng vẫn không ngừng theo dõi tình hình ngoài cửa động.- Nhớ nhắc nhở tôi, sau này không được đắc tội với nương tử của cậu nha. - Y nói rất nghiêm túc.- Cái này chỉ đối với kẻ địch thôi, chứ còn người nhà thì nàng hiền dịu lắm. - Thiên Hùng cười gượng gạo.Steven nhấc mắt nhìn Thiên Hùng, sau đó lại tiếp tục cắm cúi vào màn hình.- Chỉ có cậu mới cam tâm chui vào hàm sư tử đó, lại còn khen bạo mẫu khủng long là hiền dịu ...- Sao huynh đài không thử đi, thành thân rồi, có nương tử thật sướng lắm đó. - Hắn nghĩ về những ưu đãi của game dành cho phu thê cùng tổ đội, nào là cộng thêm điểm kinh nghiệm, nào là tăng lực sát thương ...- Thôi cho tôi xin! Suốt ngày có người lải nhải bên tai thì chết mất. - Steven lầm bầm. - Mà hết giờ rồi đấy, cậu không về văn phòng khoa bây giờ thì sẽ đi làm muộn.Thiên Hùng giật mình nhìn lại đồng hồ đeo tay.- Vậy câu bảo trọng, tôi đi bây giờ. - Hắn chạy đi nhưng vẫn còn cố nói lại. - Hẹn tối nay công thành chiến, chúng ta cho bọn Thần Long kia đẹp mặt một lần.- Tạm biệt. - Steven nói vọng theo.^_^

Steven buộc phải để Đệ Nhị Trường Kỳ auto rồi tập trung dùng Lam Y Công Tử đánh chính. So với nhạc sĩ, y sư vẫn là nhân vật mà y quen sử dụng hơn. Trong thời gian đầu gia nhập Võ Lâm, cũng chính là lúc Steven đang nằm liệt trên giường bệnh. Ngoại trừ chơi game giải khuây, y cũng chẳng biết phải làm gì. Một ngày hai mươi bốn tiếng, hễ mỗi khi tỉnh lại Steven đều online. Do luật hạn chế giờ chơi nên y lập hai tài khoản khác nhau luyện ngày luyện đêm, quên đi thực tế.

Những người khác chơi clone không gì khác ngoại trừ hiếu kỳ với các lớp nhân vật khác nhau. Steven chơi clone là để phục vụ cho tâm lý tự kỷ hạng nặng của mình. Những nhiệm vụ của tân thủ như kết bạn, lập nhóm đánh phụ bản ... Steven đều dùng hai nhân vật của mình cùng làm. Y nhất quyết không nói chuyện, không kết bạn với người nào khác.

Loay hoay mãi với số một và số hai, chẳng biết từ bao giờ Steven đã cùng đẩy cả hai nhân vật trở thành nhất nhì ở Lê quốc. Y giật mình nhớ lại, chỉ biết phì cười vì cái trình cày game quá mức khắc nghiệt của mình. Người khác sở hữu một nhân vật trên cấp 100 đã vô cùng thoả mãn. Cũng như Thiên Hùng nhìn thấy acc của y cũng chỉ biết thốt lên hai từ “Bá đạo” mà thôi.

Anh Hùng và Hồng Phấn đã rút, nhưng những người khác vẫn còn ở lại cùng y đồng cam cộng khổ. Không biết từ bao giờ Lam Y Công Tử lại có nhiều hảo hữu thế này. Chỉ vì y có thù với Thần Long, gặp đâu đánh đó nên vô tình cứu được nhiều người chơi khác. Cứ như vậy mơ hồ bị người khác gọi là đại hiệp, mơ hồ trở thành biểu tượng chính nghĩa trong Võ Lâm. Bây giờ chỉ còn nhân vật Đệ Nhị mới sự thật là con người của y lúc trước, độc lai độc vãn, chính tà bất phân.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Được rồi, toàn bộ bọn chúng đã trở về 3x, sau này không thể đi hại người trong một thời gian, nên thả ra đi.”

Nàng ra lệnh, ngay lập tức Thuỷ Mạc nghe theo. Lam Y kinh ngạc vì trong thời gian ngắn, Tịch Dạ lại có thể thu phục một đàn em mới. Toàn bộ người tiếp xúc với nàng, ngoại trừ Lam Y, đều bị biến thành thuộc hạ hết.

“Có lẽ do sự xông xáo và quyết đoán của cô ta chăng?” Steven thầm nghĩ.Bọn họ cùng thoát ra khỏi phụ bản, an toàn và không hề sức mẻ. Cấm chú đã được giải trừ, sau khi Thiên Hùng đăng nhập lại vào game sẽ thấy mình không còn ở trong động nữa. Tất cả cùng nhất trí sẽ để dành thời gian còn lại trong ngày cho sự kiện công thành. Đây sẽ là một cuộc chiến lớn và họ đều ghi hận với Long Đầu Đại Ca.

[Thế] Tịch Dạ: “Lông đầu, ta nhất định sẽ thủ tiêu ngươi.”

Có người không sợ trời, không sợ đất đưa ra tuyên bố chấn động như vậy. Steven lắc đầu thở dài, “Không nên đắc tội với nữ nhân”.

Chương 44: Công Thành Chiến

Sự khác nhau giữa quốc chiến và công thành nằm ở quy mô của nó. Một bên kéo dân cả nước đi đánh nhau, một bên huy động nhân lực toàn thành. Về mặt luật lệ thì chơi công thành phải phân ra hai lượt công thủ. Đấu theo thể thức vòng tròn tính điểm, thành nào cũng phải đánh với đối phương hai lượt đi-về.

Trong các cuộc tranh quyền đoạt vị, thế ngoại cao nhân như Lam Y Công Tử vốn không để ý. Chỉ là trong những trận chiến lớn thế này, điểm thưởng kinh nghiệm rất nhiều nên Steven mới tranh thủ tham gia. Nhưng hôm nay lại khác, trước trận chiến thành chủ Lam Y bị người ta tập kích là chuyện vô cùng trọng đại. Tịch Dạ lại lên kênh thế giới oang oang kể tội Long Đầu, khiến toàn dân Thịnh Thế đều sôi trào tức giận. Chẳng cần tiếng nói của khổ chủ, họ quyết tâm liều chết cùng quân Thần Long. Steven thấy người dân Thịnh Thế lên kênh quốc gia thề thốt mà không biết nên vui mừng hay khổ sở. Tóm lại một câu, trận này y không thể thua Long Đầu Đại Ca được.

Giữa quảng trường thành Thịnh Thế có một bức tượng nam tử cầm gươm khí thế hừng hực. Dưới chân bức tượng là bảng chú thích ghi tên thành chủ Lam Y Công Tử. Mục tiêu của những trận công thành chính là hạ cho được bức tượng thành chủ. Nhiệm vụ của phòng thủ chỉ đơn giản phải ngăn cản toàn bộ kẻ địch tới gần bức tượng.

Nói như vậy, cũng đủ để hình dung quy mô cuộc chiến sẽ hỗn loạn, phức tạp cỡ nào. Người cùng một nước, khó phân địch ta giữa muôn vàn kẻ mang chữ Lê trên đầu. Chỉ đến khi thấy một kẻ tấn công tượng thành chủ thì mới có thể phán hắn là kẻ thù. Nhưng trải qua biết bao năm chinh chiến, người của Võ Lâm cũng đã phát minh ra được nhiều chiến thuật đánh trận. Cách tốt nhất để thủ thành là phân lực lượng ra thành từng nhóm chiến đấu. Người ở vòng phòng thủ nào thì đứng cố định ở vị trí được giao. Người cố ý di chuyển vào vòng trong chỉ có thể là kẻ địch từ thành khác tới. Đội phòng thủ nhờ quan sát hành vi của người chơi như thế sẽ phân biệt được địch ta.

Cuộc chiến sẽ bắt đầu lúc tám giờ tối. Vào thời điểm này đa số mọi người đều đã hoàn thành xong công việc của mình, nên ai cũng có thể rảnh rỗi online. Mỗi trận công thành chỉ diễn ra trong vòng một tiếng đồng hồ. Sau một tiếng mà tượng thành chủ chưa đổ thì phe phòng thủ thắng.

Trận đầu tiên thành Phát Đạt tấn công Liên Châu, hai bên hoà. Trận thứ hai thành Thần Long phòng thủ, Liên Châu thua. Trận thứ ba này Thần Long tấn công Thịnh Thế. Sau đó sẽ đến lượt Trường Thắng phòng thủ, Thịnh Thế tấn công. Cứ như vậy đấu hết một vòng tròn giữa bảy thành sẽ tiếp tục diễn ra trận lượt về. Cứ mỗi trận sẽ có một điểm được trao tặng cho phe thắng cuộc. Xong hai vòng đấu thành nào có điểm cao nhất sẽ được trao quốc kỳ, trở thành thủ đô.

Đặc biệt trong công thành chiến, không hạn chế số người tham dự. Những thành viên của thành khác muốn tham gia PK cũng có thể trà trộn vào chiến trường dễ dàng. Lực lượng này mới thật là nhóm nguy hại nhất, vì chẳng thể đoán được bọn họ thuộc phe nào, cứ tấn công tuỳ hứng mà thôi. Nếu người ngoài cuộc hạ được tượng của thành chủ, thì cả hai đội công thủ đều sẽ bị mất điểm. Nhóm thứ ba vốn không được cộng điểm nào, nhưng sẽ thành công cản chân địch thủ trong cuộc rượt đuổi điểm số. Thế nên ngay cả đội tấn công cũng phải dè chừng xem có kẻ lạ trà trộn vào nhóm của mình không. Cũng giống như trận Phát Đạt - Liên Châu đã bị Thần Long ngầm phá hoại. Sau hai trận đầu cũng chỉ có mỗi Thần Long là được một điểm thôi.

Tám giờ kém, số nhân vật tụ tập ở Thịnh Thế đông như trẩy hội. Chân Phương Công Tử đã cắt cử bang viên đẩy lùi hết tất cả mọi người ra khỏi quảng trường. Tuy Lam Y là thành chủ nhưng từ đầu tới cuối Thịnh Thế đều do Chân Phương cai quản. Hắn biết rõ Lam Y chắc chắn sẽ không ra lệnh chỉ đạo ai, mà chỉ dựa vào sức trâu thủ trận một mình. Thế nên Chân Phương sẽ chỉ huy ba vòng phòng thủ phía ngoài, để lại khu vực quảng trường cho Lam Y tha hồ vùng vẫy.

Hắn nhìn sơ đồ bố trí của mình mà gật gù tán thưởng. Lớp thứ nhất, nhân lực hỗn tạp tập trung ở cổng phía nam nghênh đón Thần Long. Lớp thứ hai sẽ là trận đánh chính của các cao thủ Thịnh Thế tại khu vực chợ. Lớp phòng thủ cuối cùng là những người quen thuộc của Nghĩa Tế bang, bao quanh quảng trường. Rốt cuộc Chân Phương Công Tử cũng chỉ có thể trông cậy vào người của mình. Với sự phân chia kiểu này, hắn tin tưởng sẽ không để kẻ lạ nào thừa cơ lọt vào được.

Họ ở trung tâm quảng trường, có khả năng hạ gục bất kỳ kẻ nào đến gần. Luật đã được công bố, trong thời gian công thành chiến, bất kỳ địch ta, chỉ cần bước vào phạm vi 20x20 ô chỗ bức tượng thì đừng trách sao chết không kịp ngáp. Ngay cả người của Nghĩa Tế bang, dù thấy thành chủ và bang chủ rơi vào thế hạ phong cũng không được vào giúp. Luật định này nhằm ngăn cản trường hợp vỡ trận, tất cả mọi người cùng ùa vào thì kế hoạch ba vòng phòng thủ kể như tiêu đời.

Thế nhưng khi cận kề giờ khai chiến, Chân Phương vô cùng kinh ngạc nhìn nhóm sáu người vẫn còn đứng đó. Ngoại trừ Lam Y Công Tử, nhóm của Anh Hùng cũng không chịu rời đi.

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Steven, nhóm người kia ...?”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Người của ta.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Ghê chưa, người của ta cơ đấy. Từ lúc nào mà các hạ lại có đông người như vậy? Mới lập gia tộc Tự Kỷ à, sao ta chưa nghe nói.”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Còn nói nhảm, ta giết ngươi trước.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Ài, có mới nới cũ, thấy sắc quên bạn. Ta giúp ngươi không công biết bao nhiêu phen, nay có gia tộc lại phụ bạc kẻ hèn này.”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Không phải gia tộc, họ là bạn đồng nghiệp ở chỗ làm.”[Mật] Chân Phương Công Tử: “Steven, ngươi gan thật. Chẳng những tiết lộ thân phận còn dám lôi kéo các bác sĩ trong bệnh viện chơi game. Tin tức lan ra lúc nào vậy, sao ta còn chưa thấy trên forum?”[Mật] Lam Y Công Tử: “Giỡn đủ chưa? Những người khác còn chưa biết ta là ai đâu, ngươi cẩn thận cái miệng.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Không sao, ta thì biết rõ tất cả bọn họ rồi. Xem ra, ngươi có thể tin tưởng được.”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Quên mất, có thứ gì mà giám đốc Thành Chân Phương ngươi không biết cơ chứ. Nhưng cẩn thận đấy, đi hack khắp nơi, coi chừng có ngày cảnh sát mạng bắt người.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Bắt ta? Họ có bản lãnh bắt ta thì Carlos đây sẽ đánh sập cả sở cảnh sát luôn.”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Thôi quên đi, tập trung công việc trước mắt. Hôm nay ta giữ thêm người ở khu trung tâm là để bọn họ đối phó những kẻ khác. Lần này ta quyết tâm phải tính sổ với Long Đầu một phen.”

Chân Phương nhìn dòng tin nhắn mà nhếch miệng cười thầm. Gã bạn của hắn xem ra cũng có lúc nổi giận. Quen y hai năm, chưa từng thấy Steven nói ra một câu sặc mùi thuốc súng như vậy. Lúc nào cũng giả dạng lương y, ăn nói nhỏ nhẹ hoà nhã với bất cứ kẻ nào.

Hắn nhớ đến cuộc gặp gỡ của hai người mấy tháng trước. Lúc nhìn thấy Steven trên giường bệnh, hắn chỉ muốn tìm ra kẻ gây tai nạn cho y để trả thù mà thôi.

“Quên đi, tai nạn ngoài ý muốn.” Steven gạt ngang.

“Ngươi tưởng mình là thánh nhân sao? Cứ như thế bỏ qua sao?”

“Không bỏ qua thì thế nào? Ngươi có làm gì ta cũng không thể mau chóng khoẻ hơn, đôi chân này cũng không vì vậy mà cử động được. Carlos, chúng ta là bạn. Ta nói bỏ qua, thì ngươi sẽ bỏ qua chứ?” Y ngước mắt van nài.“Ngươi sinh ra đúng là có số mạng thánh mẫu rồi. Có thể tha thứ cho lỗi lầm của toàn nhân loại.”

“Sai, ta chỉ là người phân rõ thị phi. Biết việc nào nên làm, việc nào không nên. Chẳng như tên công tử ngạo mạn nhà ngươi, muốn gì thì cứ lao đầu vao, bất chấp hậu quả.”

“Đạo bất đồng bất tương vi ngôn. Thánh mẫu và kẻ hèn này không cùng tiếng nói được.”

Cả hai người bật cười.

Đó là lần đầu tiên Steven cười sau ba tháng nằm liệt trên giường không cử động. Giờ đây nhìn thấy y đã chấp nhận thực tại, dần biến thành một người có hỉ nộ ái ố bình thường, Carlos vô cùng mừng rỡ. Vì vậy, trận thủ thành này hắn sẽ tận lực chưà cho Lam Y Công Tử một chiến trường thoải mái. Tên Long Đầu Đại Ca kia chuẩn bị tinh thần bị vặt lông đi là vừa.

^_^

Tám giờ cửa thành bật mở, hàng đoàn người rần rần kéo vào. Trong nội bộ nhóm đầu tiên đã đánh nhau ầm trời. Một phần là Liên Châu và Phát Đạt trả thù Thần Long, một phần là những kẻ muốn PK tìm điểm kinh nghiệm trà trộn vào đoàn công thành. Luồng người chạm vào lớp phòng thủ đầu tiên, võ công loạn đả, chiêu thức bay đầy trời. Tất cả những sắc đỏ, xanh, tím vàng ... gió lốc, kiếm khí ... đều ào ào phóng xuất. Mười lăm môn phái với hơn ba trăm chiêu thức đồng loạt được vận dụng. Cả trăm người chơi chen kín ngay khu vực cổng.

Chỉ mất khoảng ba phút là hàng phòng thủ vỡ tan, trận ẩu đả lan về phía chợ. Những kẻ dẫn đầu đều là đại thần thần rực sáng lung linh. Chỉ cần nhìn vào số danh hiệu trên đầu họ cũng đủ cho những kẻ yếu sức biết liệu cơm gắp mắm. Lực lượng chính của Thịnh Thế dĩ nhiên tập trung hết ở chỗ này. Lớp cao thủ như mây thứ hai đâu dễ dàng để người khác qua mặt.

Mỗi đại thần cường đại ngay lập tức được bốn năm chiến sĩ thủ thành chăm sóc. Đám tép riu bị bỏ rơi chạy tới hàng phòng thủ cuối cùng sẽ bị hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn tức thời.

Y quán cũng nằm ở trong khu vực phố chợ. Những kẻ bị giết mới hồi sinh sẽ lập tức được tham chiến trở lại. Cuộc giằng có kéo dài được tới mười lăm phút mà chưa hai vượt qua nổi vòng ba. Trên màn hình ngập tràn chiến sĩ, khó mà đánh trúng được mục tiêu.

Trong những trận loạn đả thế này, đám người chơi trẻ sẽ thấy vô cùng phấn khích. Không cần ngắm nghía gì nhiều, cứ click đại trên màn hình ngay sẽ lập tức chọn trúng mục tiêu. Khó phân biệt địch ta, mọi người cứ mặc sức đánh và đánh. Người thủ thành chỉ cần nhớ không được vượt qua vạch giới hạn, còn kẻ công thành thì cứ một mực lao lên.

Thật ra với giới người chơi hạng trung, họ không quan tâm ai thắng, ai thua hay kẻ nào được lên ngai quốc vương. Mọi người chỉ háo hức chờ đợi những trận chiến mang tầm cỡ lớn để có thể tha hồ vùng vẫy. Trong sự kiện cố định, toàn bộ người tham gia được ưu đãi nhận gấp rưỡi kinh nghiệm tích luỹ, được cộng dồn với các dạng kinh nghiệm phù. Ngoài ra, PK không bị hắc danh mà còn được nhận điểm chiến công để đổi thưởng. Sự kiện có lợi như vậy, ai lại không ham hố tiến vào.

Có người chán ẩu đả sẽ trực tiếp chạy tới hàng phòng thủ cuối cùng khiêu chiến. Người của Nghĩa Tế bang cũng giống như ngự lâm quân, không thèm tham gia PK. Họ cần mẫn thủ hộ vị trí của mình, một bước không rời. Đa số họ ở dưới trướng Chân Phương Công Tử đã nhận được những phần thưởng xứng đáng, vì vậy PK lấy kinh nghiệm hay đổi thưởng chỉ là việc hết sức tầm thường.

Sau hai mươi phút, cuối cùng cũng có kẻ vượt qua được vòng phòng thủ thứ ba. Y vừa đi vào trong phạm vi quảng trường đã có bốn năm kẻ nhào tới, lấy mình làm bao luyện võ. Nhóm Anh Hùng, Tịch Dạ, Coffe, Thuỷ Mạc, Hồng Phấn nãy giờ đứng một chỗ đã nôn nao muốn chết. Thấy người ta nện nhau ầm ầm và mình không thể nhào ra đánh hùa thật bức bối trong lòng. Nhất là Anh Hùng và Tịch Dạ, hai tên trộm cướp khoái nhất là đám đông. Từ hồi bị liên sát bên Thái Hồ tới giờ, họ chưa từng kiếm được mẻ nào lớn để bù lại tổn thất.Lần này lỡ hứa với Lam Y phải cùng y tử thủ, nên họ mới kiềm nén không xông ra ngoài. Sự ấm ức đó đành phải đem trút hết vào những kẻ xâm lăng khốn khổ. “Ta đánh, ta đâm, ta rải độc cho người tiêu đời.”

Nhưng trái với sự bực tức của họ, số người vượt qua hàng phòng thủ cuối cùng đang tăng lên. Long Đầu Đại Ca quả nhiên đầu tư lớn cho trận này, đã tập trung toàn bộ cao thủ đỉnh cấp của Thần Long đến đánh. Những kẻ thù cũ như Triệu Vân Long, Đê Tiện Long, Thương Ứng Long, Liệt Hành Long ... tề tựu đủ cả. Nợ cũ, lãi mới đều có thể tính cho rõ ràng được rồi.

Chương 45: Gia Tộc Bạo Tàn

Đúng như nhiệm vụ được phân công, người dân thành Thịnh Thế không dám bước vô khu vực quảng trường nửa bước. Phía bên ngoài, kẻ địch vẫn tấn công dồn dập, từ bốn phương tám hướng ai cũng muốn tràn vào. Tuy nhiên sức người cũng có hạn, chỉ cho đánh chặn, không cho truy sát thì cũng khó lòng tiêu diệt địch. Một số kẻ giả vờ gục chết, sau đó lại hồi sinh cấp tốc lao đi. Sau nửa giờ đồng hồ, người vượt qua vòng phòng thủ cuối đã có cả chục.

Đứng từ xa cũng có thể thấy bóng dáng thần sủng bay lượn. Hắc Lâu cộng với Phi Ưng của Lam Y quần đảo trên không, tung đòn hỗ trợ chủ nhân. Phía bên kia, Thao Thiết của Long Đầu Đại Ca cũng đang hung hẵn chống trả. Những kẻ thù truyền kiếp đã tới lúc chạm trán, đánh nhau cật lực, quyết không nương tay. Long Đầu cùng hai mươi cao thủ đỉnh cấp nhất Thần Long tràn tới như bão lũ. Các thành viên của nhóm phòng thủ tích cực đánh chặn, nhưng bọn chúng không màng chống trả, chỉ một mực xông lên.

Thành chủ Thịnh Thế tuy là cao thủ nhất lưu, nhưng nói về tác chiến tổng hợp thì Steven rất kém cỏi. Y chọn con đường độc lai độc vãn, ít giao du với mọi người, chiến đấu chỉ dựa vào sức mình là chính, chứ đâu cần quan tâm ai. Vừa nhìn thấy Long Đầu, Lam Y Công Tử đã một mực xông tới, bổ lên đầu gã không biết bao nhiêu là Phong Tẫn, Toàn Trảm ... Steven hoàn toàn bỏ mặc phòng thủ, để chuyện sau lưng cho người khác lo, chuyên tâm tẩy cấp Long Đầu cho thật sạch.

Chân Phương dù có ba đầu sáu tay cũng không lo xuể mọi mặt. Đoàn chiến thì hắn còn miễn cưỡng trụ vững một hồi, chứ công thành thế này, không dùng sức dân là không được.

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Thuật sĩ của Nghĩa Tế bang mau vào, còn lại thì không được rời khỏi vị trí.”

Bọn Thần Long bên kia cũng mang theo khá nhiều đấu sĩ, nhưng Chân Phương không muốn vỡ trận, kiên quyết để lực lượng chiến đấu chính giữ vững hàng rào bên ngoài. Thuật sĩ của Nghĩa Tế bang chỉ có một số ít, Chân Phương hầu như nhớ được toàn bộ bọn họ, không sợ đánh lầm phe mình. Nào ngờ Coffe Đại Sư lại tấn công viện binh đầu tiên, Chân Phương phải nhảy ra ngăn cản mới không lâm vào tình huống giết lầm đồng minh.

Giữ đúng lời hứa với bạn, hắn chừa cho Lam Y một đấu trường yên tĩnh. Toàn bộ những kẻ muốn xông vào giải cứu đại ca, đều bị Chân Phương tống hết ra ngoài. Steven đã nhờ Thuỷ Mạc dùng Bàn Ti chú giam giữ chặt địch thủ. Phen này kẻ thù đối đầu, nợ cũ nợ mới đều được tính hết một lần.

Trong công thành chiến, giết người không bị hắc danh. Tin thành chủ Thần Long bị giết liên tục hiện trên bảng thông báo. Dù nhiều lần kêu gọi người đến giải cứu, nhưng không ai dám chen vào màn trả thù khốc liệt của Lam Y. Cứ tới lượt tấn công là y ra ngay chiêu mà không cần suy nghĩ. Dù là đòn đơn công hay đòn diện rộng gì cũng rất đỗi bá đạo. Toàn bộ đều đạt đến mức thượng thừa, khiến ai nấy nhìn vào cũng thấy run sợ hãi hùng.

Mọi người đều cho rằng Long Đầu là đại ca hắc hội, còn Lam Y là biểu tượng chính nghĩa. Nhưng sau trận công thành ngày hôm đó, nhân sĩ võ lâm phải đánh giá lại hai phe này. Người mới chơi nhìn vào cũng đủ hiểu Lam Y không có ý định thủ thành, y chỉ chăm chăm trả thù cá nhân. Nghe đồn sau khi công thành chiến kết thúc, Lam Y vẫn tiếp tục màn tra tấn, tẩy cấp không thương tiếc. Long Đầu phải bỏ nick chứ không còn sức nào chống trả nổi. Lần đầu tiên trong lịch sử Võ Lâm, một người cấp 182 bị tẩy về 20.

Kênh thế giới xôn xao náo động.

“Ngươi có tính ra được hắn bị giết bao nhiêu lần không?”

“Đáng sợ! Thì là Lam Y Công Tử là ma đầu ghê gớm đến mức đó.”“Thù hằn đến mức nào mà ra tay man rợ thế này.”

“Nếu là mình bị tẩy thế này, thì đành bỏ Võ Lâm chứ không còn tâm trạng nào luyện lại.”

“Sau này ta vĩnh viễn không dám đắc tội với Lam Y.”

Hôm đó Thần Long công thành chiến thắng, nhưng lại bị tổn thất nặng nề. Ngoại trừ Long Đầu Đại Ca biến thành tân thủ, thì những kẻ khác cũng bị lột đồ đến thê thảm. Thương Ứng Long lần trước trả thù chưa thoả nên lần này muốn gây sự tiếp với Anh Hùng. Y đâu có ngờ trong thời gian ngắn mà đối phương lại tiến bộ thần tốc đến vậy. Vừa mới giao chiêu, Thương Ứng Long đã ngay lập tức hối hận. Nhìn số máu của Anh Hùng là y đã biết hắn vừa vượt qua trung kỳ rồi. Lại còn thêm bốn tên cản đường đứng chắn phiá trước. Muốn giết y sư của nhóm, trước tiên nên giao xác lại cho các tanker đi.

Tượng thành chủ bị đánh đổ do không có ai bảo vệ. Ngoại trừ Chân Phương, sáu người còn lại chỉ để ý đến tư thù. Anh Hùng chăm sóc Thuỷ Mạc rất kỹ, luôn bảo đảm nàng đầy đủ nội lực để thi triển Bàn Ti chú. Kẻ nào tấn công Thuỷ Mạc, phu quân Coffe của nàng cũng cho chúng đo ván luôn.

Chân Phương nhìn họ, chắc lưỡi tiếc nuối. “Bọn người này là một gia tộc hung hãn, bao che lẫn nhau, chứ chẳng giống anh hùng trượng nghĩa gì hết. Nhìn xem, thành đã bị công, mất điểm về tay kẻ địch mà bọn họ ăn mừng nhảy múa kia kìa. Thật là tiểu nhân hết mức!”
Chỉ sau một cuộc chiến, hắc hội Thần Long danh tiếng nhất Võ Lâm sụp đổ. Tượng đài mới nổi lên chính là gia tộc Bách Thắng, những ma đầu khét tiếng nhất trong Võ Lâm. Đệ nhất hắc danh Lam Y Công Tử trong một đêm tẩy địch thủ 160 cấp; phu phụ trộm cướp từng đại chiến ba trăm cao thủ bên bờ Thái Hồ; Coffe Đại Sư chưa đánh nhau đã biết lòng dạ đen như cà phê; Thuỷ Mạc và Hồng Phấn ở cùng hội chắc chẳng phải là người tốt.

Tuy danh tiếng mọi người xấu đi một chút, nhưng sự tin tưởng của người dân Thịnh Thế đối với họ ngày càng tăng cao. Năng lực chiến đấu nhóm tốt thế này, khó mà tìm được hội nào mạnh hơn họ. Thậm chí ngày hôm sau, đến lượt Thịnh Thế tấn công, toà thành mang tên Trường Thắng cũng bị bọn họ dẫm bẹp dưới chân không thương tiếc. Có thể nói chưa bao giờ sĩ khí trong dân chúng lại tăng cao đến thế.

Mỗi cuộc chiến là một ngày lễ hội vui. Họ hăng hái xông vào, hăng hái so chiêu với nhau. Mỗi người đến với Võ Lâm bằng những lý do rất khác. Tuy nhiên đã cùng đến đây, họ có thể vứt bỏ hết áp lực đời thường, tận hưởng niềm vui chiến đấu trên trận mạc.

Nhờ được thực chiến liên tục, Anh Hùng đã hoàn toàn thuần thục trong vai trò y sư. Chỉ khi nào gặp địch thủ quá yếu, hắn mới cầm đao lên đi xin tí đồ từ đối phương. Từ cấp 100 đến 120 là giai đoạn người chơi bắt đầu nản chí nhất, do các nhiệm vụ cứ lập đi lập lại và yếu tố mới mẻ dần mất đi. Riêng Anh Hùng luôn có bạn bè quanh mình nên hắn không sao buồn chán được. Hắn cứ tưởng rằng cuộc sống tốt đẹp thế này sẽ mãi diễn ra.

Xoay hết lượt đi, Thịnh Thế chỉ mất một điểm vào tay Thần Long. Đến trận lượt về, họ quyết tâm lấy lại một điểm này bằng mọi giá. Nghe giang hồ đồn đãi, Long Đầu bỏ nick chính, mua hẳn một nhân vật khác về xài. Dù sao thợ săn cấp 157 vẫn tốt hơn kiếm sĩ 2x. Gã chuyển hết bảo bối cho nick mới, liên tục dùng tiền mua kinh nghiệm quả về ăn. Xem ra việc bị Lam Y tẩy cấp chỉ càng làm hận thù giữa họ sâu sắc hơn chứ không dễ kết thúc. Lần này Long Đầu muốn dùng tiền để đấu với đại thần.

Ngoại trừ bang chủ giờ chỉ còn là một biểu tượng, toàn bộ những thành viên khác của Thần Long cũng được gia cố thêm ít nhiều. Lợi hại nhất chính là hàng mạ thủ, ngày ngày mua loa bắc kênh Thiên Hạ chửi bới Lam Y. Fan của Công Tử liền hung hãn đáp trả lại.

Giờ đây tại Võ Lâm chỉ có thời gian công thành mới được coi là yên lặng nhất. Còn tất cả thời điểm khác trong ngày đều là chiến tranh mịt trời. Khỏi phải hỏi, những người bênh vực Lam Y toàn là nữ nhân vật si mê idol ‘Thần bí cao thủ’. Thậm chí họ còn lập hội bàn luận rôm rả trong forum game.

Cái gì không biết thì người ta sẽ càng tha hồ tưởng tượng. Tranh vẽ, truyện, MV fan made ... tràn ngập diễn đàn. Doujinshi, truyện ngôn tình lấy Lam Y làm nhân vật chính có thể nói là chiếm đầu bảng trong box Fanfic. Đáng kể hơn chính là những tác phẩm damei về chuyện tình tay ba diễm lệ.- Thì ra cậu và Chân Phương là một đôi trời sinh, còn tôi là tiểu tam cơ đấy. - Thiên Hùng kinh ngạc kêu lên khi đọc những mẫu truyện trên mạng.- Điên, chẳng hiểu bọn họ nghĩ gì mà viết mấy thứ đáng ghê tởm đó. - Steven lầm bầm.Thiên Hùng cười ha hả tựa người vào lưng ghế. Đã thành thói quen, cứ tới giờ nghỉ hắn lại chạy tới căn cứ của Steven ngồi chơi. Sang đến tháng tám mà thời tiết vẫn còn oi bức. So với văn phòng khoa nóng chật thì đến phòng làm việc riêng của bác sĩ khoa ngoại thần kinh vẫn tốt hơn. Cả hai người đã bắt đầu quen thuộc với nhịp làm việc hiện tại. Thiên Hùng liên tục tiến bộ và không còn phạm phải những sai lầm của thực tập sinh mới vào. Steven thì đành chấp nhận gắn chặt với chiếc xe lăn thêm một thời gian nữa, nhưng công việc bận rộn giúp y không có nhiều thời gian để buồn rầu.

Chẳng những thường xuyên kết hợp làm việc giữa gây mê và khoa ngoại, hai người còn là cặp đôi ăn ý trên game. Mặc dù Anh Hùng mang danh đã có thê tử, nhưng đám fan nữ nhìn vào vẫn thấy bọn họ có đầy gian tình.- Đại hiệp, ngài mau lấy một cô vợ đi. Kẻo tại hạ phải mang ô danh là tiểu tam phá hoại. - Thiên Hùng thở dài buồn bã.- Đám nữ sinh kia điên còn chưa đủ, giờ lại đến cậu sao? - Steven bật cười, lấy hồ sơ trên bàn chọi hắn.- Đại hiệp, ngài quá mức tuấn mỹ, tiểu thâu vừa thấy ngài đã ngày nhớ đêm mong. - Thiên Hùng bèn bắt chước đọc lại mấy đoạn văn trên mạng.- Còn đọc nữa, tôi sẽ không nương tay đâu.- Đại hiệp, đừng mà, tiểu nhân sẽ la lên đó. - Hắn kiên trì với trò chọc ghẹo của mình.- Thiên Hùng, tôi sẽ chém cậu làm tám khúc.Steven không khách khí nữa, lăn xe đến gần kẹp cổ hắn. Thiên Hùng quay lại chống trả, nắm cổ tay y kéo ra.- Quả nhiên là mỗi ngày tập tạ ha, có thể kẹp chết người ta. - Hắn phì phò thở.- Dù sao tôi cũng là sư huynh, còn trị không được cậu à. - Steven cười đắc ý.Đột nhiên có tiếng gõ cửa cộc cộc bên ngoài. Hai người họ còn bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì cánh cửa đã bật mở. Người mới đến là y tá của khoa gây mê.- Xin lỗi đã làm phiền. - Giọng nói đầy kinh ngạc vang lên. - Thiên Hùng, trưởng khoa đang tìm cậu kìa.Sau thông báo nhanh chớp nhoáng, cánh cửa được khép lại trong nháy mắt. Họ quay lại nhìn nhau mới phát hiện tư thế cả hai lúc này thật sự thân mật quá mức. Lúc nãy vùng vẫy, Thiên Hùng đã nằm hẳn vào người Steven. Hắn ngay lập tức nhảy tránh xa khỏi xe lăn, còn Steven thì trầm mặc không biết nghĩ gì.- Tiếp theo phải thế nào? - Thiên Hùng nghiêm giọng hỏi.- Càng giải thích càng giống nguỵ biện. Thanh giả tự thanh, không có gì phải sợ. - Steven gõ gõ ngón tay đầy suy tính.Năm chữ “Xin lỗi đã làm phiền” cũng đủ kết luận hai người họ bị khép vào tội danh “có gian tình” rồi. Quả nhiên ngày hôm sau, trong giới thạo tin liền lưu truyền một phiên bản đô thị ngôn tình người thật việc thật. Mà nội dung chính của câu chuyện này đề cập đến tình cảm thân mật vượt trên tình bạn của bác sĩ khoa ngoại và thực tập sinh khoa gây mê. Ai nghe xong cũng liếc mắt kín đáo về phía thực tập sinh Thiên Hùng và cánh cửa phòng đóng kín của bác sĩ Steven. Không hiểu sao phụ nữ lại luôn có hứng thú với những mối tình đầy ngang trái vậy nhỉ?

Ngay cả Ngọc Linh cũng hối hả đi tìm Thiên Hùng hỏi chuyện.- Anh nói thật đi, có phải ngày xưa chia tay em vì phát hiện ra giới tính của mình? - Nàng nhìn hắn với ánh mắt rơm rớm nước.Đến mức này, Thiên Hùng chỉ biết ôm đầu bức tóc kêu trời. Thời đại này cây ngay không sợ chết đứng, nhưng cũng phải sợ búa rìu dư luận đốn ngã. Hắn trăm tính ngàn tính, cảm thấy mình không thể chết vô duyên như vậy được. Thiên Hùng bắt đầu trù tính một kế hoạch phục hồi nhân phẩm, để lấy lại hình tượng cá nhân.

“Tôi, Nguyên Thiên Hùng, là một bậc nam nhi chân chính. Đầu đội trời, chân đạp đất, lòng ngay như tùng bách, chí sáng tự sao khuê. Suốt đời Nguyễn Thiên Hùng tôi thích nhất là phụ nữ đó nha.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau