VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Bà Chằn Lửa Cũng Bị Ăn Hiếp

Kết quả của buổi phỏng vấn không khó để đoán ra, Thiên Hùng không đủ tiêu chuẩn vào làm ở bệnh viện Chợ Ruộng. Chỉ cần hai chữ “kinh nghiệm” đã trực tiếp loại hắn ra khỏi vị trí ứng cử. Khoa gây mê hồi sức đang lúc cần người gấp, sao có thể nhận một anh sinh viên mới ra trường.

Steven nhíu mày nhìn hắn.- Vậy ra thất bại rồi à?Bỗng nhiên gương mặt âu sầu của Thiên Hùng bừng lên như hoa nở.- Tôi được nhận vào làm bác sĩ thực tập. Bác sĩ thực tập đó. Ố là lá ...Hắn bắt đầu ca hát nhảy múa như thằng điên, thậm chí còn đẩy xe lăn của Steven đi vòng vòng trong phòng. Tuy y hiểu niềm vui của Thiên Hùng, những vẫn phải lên tiếng bảo hắn bỏ mình xuống.- Trời ơi, tha cho tôi đi. Xong việc thì vào nhận nhiệm vụ này. Thê tử của cậu vừa mới chết, và bây giờ chỉ mong tìm cậu tính sổ.Nghe nhắc đến Tịch Dạ, Thiên Hùng liền tỉnh lại ngay. Steven chỉ một chiếc ghế bên bàn ăn để hắn kéo lại ngồi. Y lùi lại, nhường máy tính cho Thiên Hùng làm việc. “Bấy nhiêu chuyện cho buổi sáng nay là đủ rồi.” Steven nhìn lên đồng hồ treo tường, nhận ra đã đến thời gian của mình.

Tiếp theo đó, tiếng gõ cửa thân quen vang lên.- Mời vào. - Steven trả lời.Thiên Hùng quay lưng lại, vừa lúc nhìn thấy Ngọc Linh và hai nam hộ lý khác bước vào. Bên cạnh họ còn có một xe đẩy, thế nên hắn hiểu ra đã tới giờ phát thuốc.- Sao anh còn ở đây? - Nàng kinh ngạc hỏi.Tuy đây là phòng bệnh cá nhân, không thua gì khách sạn năm sao, nhưng những hoạt động không vượt ngoài quy định được. Đã hết giờ thăm, thì khách phải ra về. Điều làm đám hộ lý bối rối là Steven chưa từng tiếp khách bên ngoài, nên họ cũng không nhắc về những quy định này với y. Hôm nay một người bạn lạ đột nhiên xuất hiện, khiến bọn họ bối rối khi xử lý tình huống.

Thiên Hùng cũng hiểu đã tới lúc mình phải lánh mặt, nhưng hắn lại nhìn vào màn hình máy tính, thông báo lần thượng đài tiếp theo đã đến rồi. Nếu bây giờ hắn đi về, thì làm sao chơi game được. Thiên Hùng đành đưa đôi mắt van nài về phía Ngọc Linh, nàng cũng là đồng chí Võ Lâm, phải hiểu cho hắn đi chứ.- Không được. - Ngọc Linh kiên quyết lắc đầu.Tưởng nàng không biết hắn đang bận chơi game sao. Trong lúc người khác làm việc, hắn lại chơi game như thế không phải là cố tình trêu chọc à? Lại còn tham dự sự kiện “Phu thê đồng tâm” nữa chứ, muốn khoe rằng mình mới chơi một tháng đã có ngay bạn gái trên game sao. Trong khi nàng chia tay hắn hai năm, vẫn còn trong tình trạng đơn chiếc lẻ loi. Nick của nàng là Hồng Phấn Lý Chiêu Phu, có phải đang làm hắn thầm cười trong bụng.- Không sao đâu, cứ để Thiên Hùng ở đó.Một câu nhẹ nhàng của Steven không khác gì quân lệnh ban ra, mọi người liền gật đầu “đã hiểu”. Thiên Hùng cười một cái với Steven, coi như cảm kích, sau đó tập trung chuyên môn vào màn hình trước mặt. Trận đấu đã bắt đầu, thê tử của hắn vẫn còn đang nằm chết.

^_^

Tịch Dạ chọn lệnh hồi sinh, bật dậy ngay sau tiếng còi khai cuộc. Nhưng dường như đối thủ đã nhận ra yếu điểm nơi nàng, liền tấn công tới tấp. Anh Hùng lập tức nhảy ra chắn đòn, đồng thời dùng Liệu Thương chữa trị cho đồng đội. Hắn sợ hãi nhìn vào túi nãi.

“Mấy trăm bình Kim Sang dược mình khổ công tích góp đã bay biến hết rồi. Thật ra sáng giờ Steven đã làm gì thế, sao lại biến ta thành tên y sư tay trắng thế này.”

Không có Kim Sang dược, hắn chẳng dám lao đầu lên tấn công như trước. Anh Hùng ở phía sau làm trợ công, dựa vào kỹ năng của y sư để hồi máu và kích thuốc cho Tịch Dạ.

Đối thủ lần này của bọn họ đều ở cấp 9x. Không biết là may mắn hay tình cờ trùng hợp, cả đám cùng thuộc hàng lever thấp nhất event này. Tuy nhiên, bọn họ vượt đến vòng đấu loại trực tiếp thứ ba, nhất định không thể xem thường. Cao Cần là đấu sĩ Võ Gia, thiên về quyền kình cận chiến, vũ khí chỉ có đôi bao tay nhưng lực sát thương không hề thua kém bất kỳ tanker nào. Lâm Anh thì dùng Thiết Hài, vũ khí của người Thương Bang, tốc độ đứng đầu thiên hạ.
Hai người bọn họ một quyền một cước, thật sự đánh Tịch Dạ đến chết đi sống lại. Bản thân Anh Hùng là support cũng không ít lần trúng chiêu. Hắn tức khí thu quạt, lấy đao ra trả đũa.- Đừng áp sát! - Steven phiá sau nhắc nhở. - Chỉ số phòng thủ yếu, giáp nhẹ, không phải đối thủ của đấu sĩ đâu.Hắn tức mình, nhưng lại không thể không nghe, Tịch Dạ lại trúng chiêu, máu chỉ còn lại một chút, Anh Hùng lại phải lấy quạt ra, dùng Liệu Thương cho nàng. - Dùng độc mới là thượng sách, có bao nhiêu độc quăng bấy nhiêu. Bọn cơ bắp ấy dở nhất là chống thuốc.Có người nằm trên giường bệnh vẫn không thể yên lòng. Thiên Hùng quay lại, thấy Ngọc Linh đang bắt đầu lấy ven, truyền thuốc cho Steven. Ánh mắt nàng nhìn bệnh nhân vô cùng khó chịu. Ngọc Linh không biết rằng Dr.Wilson cũng chơi game cơ đấy.

Bắt gặp ánh mắt của người khác, Steven giật mình lãng đi. Bây giờ y phải là một người ngoại đạo, chưa từng biết đến GO là gì. Nhưng trận đấu phiá bên kia vẫn đang hồi kịch liệt, Steven không thể không theo dõi.- Dr.Wilson, hay kêu Thiên Hùng tắt máy nhé. Tôi thấy anh không thể nghỉ ngơi được. - Giọng nàng lạnh lùng đe doạ.- Được mà, nghỉ được mà. Tôi cũng có phải người chơi game đâu, chỉ là hiếu kỳ muốn xem thử thôi. Mấy lời vừa nãy cũng giống như đứng ngoài xem bóng đá rồi chỉ chỏ lung tung ấy mà. - Y mỉm cười nịnh nọt, Ngọc Linh cũng phải thở dài bỏ qua.Steven là một người lạnh lùng và ít chịu tiếp xúc với ai. Nay Thiên Hùng lại bò được tới tận phòng y, xem như kỳ tích xảy ra rồi. Kể cả gương mặt khối băng cả nửa năm qua không cười cũng bắt đầu tươi tỉnh. Xem ra không để Thiên Hùng ở lại bầu bạn với Steven thì không được.

“Mà lạ thật, hai người bọn họ có điểm chung gì, sao kết bạn với nhau nhanh vậy? Mọi khi Steven rất nghiêm túc, nay lại bắt đầu có hứng thú với Võ Lâm Truyền Thuyết sao?”

Tuy có nhiều nghi ngờ, nhưng Ngọc Linh cũng phải gác lại. Sau khi ghim đủ thứ dây nhợ lên người Steven, nàng cáo từ lui ra. Y với tay lấy remote điều khiển cho đầu giường hơi nâng lên một chút, tư thế nửa ngồi nửa nằm thế này thuận lợi quan sát tình hình chiến trận hơn.

Anh Hùng bị buộc phải sử dụng chiêu thức của Trường Sinh trang cho thuần thục. Chỉ được đứng hỗ trợ từ xa, đao pháp của Bách Long môn không có chỗ dùng rồi. Ngược lại, năm chiêu tấn công của y sư lại không thể coi thường. Toàn Trảm, Phong Tẫn, Thần Phong Bá ... điểm tương thích càng lúc càng được nâng cao. Ban đầu chỉ lấy được mấy trăm mấy máu, giờ đây chỉ số sát thương đã lên được bốn con số.

Steven mỉm cười hài lòng. “Ngọc càng mài càng sáng, chiêu càng ra càng mạnh.”Cuối cùng đối thủ của Anh Hùng bị trúng độc mà chết. Đấu sĩ mạnh về tấn công và phòng thủ vật lý; chỉ số kháng độc, kháng bùa quả thật thấp đến thê thảm. Cái này gọi là bổ khuyết, không có lớp nhân vật nào ở Võ Lâm hoàn hảo cả, mạnh này yếu kia mới là cuộc đời công bằng.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Sau này bọn họ sẽ không keo kiệt, mà buộc phải mua bùa kháng độc về xài rồi.”

Tịch Dạ lại cười ha hả. Nàng vốn là một nhân viên gương mẫu hết lòng vì tổ chức. Cứ mỗi lần đóng vai ác, hết trộm cướp đến hạ độc, thì lại làm tăng doanh số bán bảo vật của Võ Lâm, nàng nghĩ nếu công ty mướn mình sớm, chắc hẳn đã giàu hơn lúc này nhiều.

[Nhóm] Anh Hùng: “Nương tử, nghe nói nàng đã biết chuyện ta sáng giờ vắng mặt.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Là chàng sao? Ôi tướng công cuả thiếp. Chàng đi đâu mà để nương tử bị người ta ăn hiếp nè.”

Thiên Hùng kinh ngạc nhìn về phía Steven. “Thật sự bà chằn lửa mà cũng ăn hiếp được sao?”

Tình trạng Steven lúc này không được thoải mái như ban đầu. Y đang được truyền nước biển, và thực hiện châm cứu bằng xung điện. Toàn thân đều là dây nhợ chạy dọc ngang.- Đại hiệp ... - Thiên Hùng mở lời.- Gọi tôi là Steven. - Y nhắc nhở.- Steven, cảm ơn cậu đã giúp tôi sáng giờ. - Thiên Hùng gãi gãi đầu một cách áy náy. - Tôi không biết tình trạng của cậu nặng vậy.- Không như bề ngoài đâu. - Steven giơ tay nâng mấy sợi dây điện lên. - Bây giờ là tốt lắm rồi đấy. Tôi có thể cử động được hai tay, tỉnh táo và có thể ra ngoài.- Tình trạng cậu thế nào? - Thiên Hùng dù sao cũng là bác sĩ, nên hắn quan tâm hỏi thêm vài câu.- Tai nạn giao thông. Chấn thương cột sống SCI, L2 và L3 bị nứt. Đã qua sáu tháng rồi. - Steven trả lời tóm gọn, tin rằng Thiên Hùng có thể hiểu được.Thiên Hùng xoa cằm trầm ngâm. L2 và L3 là vùng cột sống liên kết với hệ thần kinh từ vùng thắt lưng trở xuống. Sau tai nạn sáu tháng mà Steven vẫn chưa cử động được hai chân, xem ra khả năng phục hồi của y gần như về không rồi. “Người này có khả năng bị liệt suốt đời.”

Steven nhìn mặt của Thiên Hùng đã đủ hiểu hắn đang nghĩ gì. “Người đâu mà thật thà đến thế, suy nghĩ gì cũng viết hết lên mặt.”- Bây giờ thì sao? - Y lên tiếng hỏi.- Cái gì thì sao?- Sự kiện Phu Thê Đồng Tâm ấy.- À aa ... - Thiên Hùng oà ra. - Liên thắng ba trận, tiến vào top hai mươi lăm, ngày mai đánh tiếp.Vì giới hạn của của sự kiện, thời gian thượng đài chỉ gói gọn trong vòng hai tiếng. Nếu sự kiện kéo dài cả ngày, người chơi không thể cùng online cả ngày. Với lượt người tham gia đến vài trăm nick thế này, sự kiện cũng không thể dễ dàng kết thúc được. Hai mươi lăm cặp mạnh nhất sẽ bước vào vòng thi tiếp theo. Dự đoán là một thử thách cam go khác, khiến người ta phải khóc lóc khổ sở.

Chương 37: Mọi Thứ Đều Có Giá

Rời khỏi bệnh viện, việc đầu tiên hắn làm là mở điện thoại ra. Nhìn mười mấy cuộc gọi nhỡ của Tịch Dạ, Thiên Hùng chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Dù sao mọi việc cũng đã được giải quyết êm đẹp, họ vào được top hai mươi lăm, nàng cũng chẳng phàn nàn gì. Nhìn bảng danh sách các đấu thủ còn lại, hắn tin chắc giờ đây nếu họ bị loại, Tịch Dạ cũng không thể trách được. Toàn là cao thủ 14x, chấp hắn lập thêm hai cái clone cũng không đánh lại.

Ngày hôm nay đúng là chuyện tốt đến cả đôi. Thứ nhất là được nhận vào bệnh viện, thứ hai là quen thêm một người bạn. Hắn hớn hở gọi điện cho Mạnh Nương thông báo kết quả, dù sao cũng đã hứa với nàng, nếu nhận được việc làm thì phải đền ơn đáp nghĩa ngay.

Mạnh Nương tên thật là Tiểu Mạch, con gái của trưởng khoa Huỳnh vừa mới phỏng vấn Thiên Hùng. Hắn không ngờ Tiểu Mạch đã giới thiệu về mình với trưởng khoa, làm lúc ông hỏi về mối quan hệ của hai người, hắn thật sự lúng túng như gà mắc tóc.

“Dạ, tụi con là huynh muội đồng môn ạ!”

Lúc ấy Thiên Hùng muốn cắn lưỡi đi cho rồi. Game Võ Lâm đã ăn sâu vào hắn đến cả lời ăn tiếng nói. Tất cả lỗi đều do những người xung quanh cả, hết chat với Tịch Dạ, nói chuyện với thằng Quý rồi lại gặp chị Mai, chẳng có lấy một người bình thường nào.

May mà lúc ấy trưởng khoa Huỳnh gật gù ra vẻ hiểu biết. Hai người cùng học trường Y - Dược, khoá trước khoá sau cũng có thể gọi là ‘huynh muội đồng môn’ rồi. Chỉ có điều Huỳnh trưởng khoa không hỏi lại, vì sao một người năm cuối ra trường, một người năm nhất mới vào lại có thể quen biết nhau. Chả lẽ lại nói bọn họ cùng bang hội.

“Chết, đúng là chết thật.”

Đầu dây bên kia vừa có tín hiệu kết nối.

“Hello, Tiểu mạch đây.”

“Chào em, Thiên Hùng đây. Anh được nhận vào làm thực tập sinh rồi. Cảm ơn em nhiều lắm. Nếu không có em, chắc anh cũng không nhận được cơ hội này.”

“Có gì đâu anh. Tứ hải giai huynh đệ mà. Ở trong cùng một bang, nên chiếu cố lẫn nhau. Mà nè, anh đậu rồi thì phải khao em một chầu đấy nhé. Lúc trước anh có hứa với em rồi đó.”

“Dĩ nhiên là khao, phải chiêu đãi ân nhân chứ. Hôm nào rảnh, chúng ta đi một trận.”

“Anh đang ở đâu?”

“Trước cổng bệnh viện.”

“Vậy đứng đó chờ chút!”

Tiểu Mạch vừa nói xong thì cúp máy. Thiên Hùng ngạc nhiên, cứ nhìn màn hình điện thoại chằm chằm. Lúc hắn chưa kịp suy tư được gì thì một chiếc xe mô tô trờ tới, cô gái bật nón bảo hiểm lên, khoe nụ cười răng khểnh với Thiên Hùng.- Em cũng vừa lúc đi ngang.Thiên Hùng cũng chỉ biết cười theo. Theo lệnh của tiểu thư Huỳnh Tiểu Mạch, hắn phải chở nàng đến một tiệm ăn ở ngoại ô. Tiểu Mạch ngồi sau, gọi điện báo với cha mình hôm nay cô không ăn trưa cùng ông được. Dĩ nhiên danh tính của Thiên Hùng không bị tiết lộ, trưởng khoa Huỳnh chỉ biết hắn qua một chữ ‘bạn’ mà thôi.

^_^

Đó là một quán ăn sân vườn ở khu đô thị mới. Nơi đây có bán cà phê lẫn điểm tâm theo yêu cầu của khách hàng. Tiểu Mạch có vẻ hớn hở bước vào quán, còn Thiên Hùng thật sự héo hon cả tâm hồn. Quán quá đẹp, cây xanh, cỏ tốt, nhân viên niềm nở ân cần, trang trí tao nhã, lẫn nội thất sang trọng .. Chỉ cần hai chữ “mắc tiền” là đủ hình dung về chốn này.

Thiên Hùng, thần làm thêm huyền thoại của khu phòng trọ, cũng nổi tiếng là người keo kiệt nhất. Xưa nay thứ làm hắn phát bệnh nhất chính là hai chữ “mắc tiền”.

Tiểu Mạch hớn hở giở thực đơn ra gọi món mì xào phô mai. Thiên Hùng liếc mắt nhìn. “Mì này làm bằng vàng sao mà đắt thế?” Nàng gọi tiếp một ly sữa chua trái cây. Thiên Hùng lại muốn cản. “Giá thế này đủ mua được cả lốc sữa chua trong siêu thị.”

Đến phần mình, hắn phải lịch sự từ chối bữa ăn trưa. Thiên Hùng nói rằng trước đó mình đã gặp bạn nên ăn no nê lắm.- Sao anh không báo trước? - Tiểu Mạch chu mỏ cũng rất dễ thương.- Có gì đâu, em phải ăn trưa mà.- Nếu anh đã ăn rồi em cũng không cần phải đi xa như vậy. Quán này ngon lắm, nên em mới cố công chỉ anh tới đây.- Lần sau, để lần sau đi.Thiên Hùng với tay lấy ly nước lọc. “Một lần và mãi mãi, không bao giờ dám quay lại nữa.”

Trong khi chờ bữa trưa mang lên, hai người bọn họ bàn luận tình hình Võ Lâm. Về phương diện này thì cả hai rất hợp ý, đối đáp vô cùng sôi nổi. Nhân vật Mạnh Nương của Tiểu Mạch cũng là y sư như Anh Hùng. Cấp của nàng đã vượt quá một trăm nên hắn có thể thỉnh giáo thêm được nhiều điều.

Thì ra trên cấp một trăm, ba tuyệt chiêu tối thượng sẽ được mở ra cho người chơi luyện tập. Chỉ nói đến Kính Hoa Thuỷ Nguyệt thôi đã mạnh không thua bất kỳ môn phái nào. Thiên Hùng gật gù nhớ lại lúc Lam Y Công Tử sử dụng chiêu đó trong chiến trận. Quả thật là quỷ khốc thần sầu, bá ngạo tứ phương. Lúc này hắn mới có thể tin tưởng rằng y sư thật ra cũng mạnh không thua ai.

Giữa buổi nói chuyện, Tiểu Mạch thỉnh thoảng lôi điện thoại ra kiểm tra. Chiếc máy mà nàng sở hữu dĩ nhiên thuộc hàng cao cấp nhất, có thể đăng nhập thẳng vào trong Võ Lâm được. Thiên Hùng nhìn thấy cũng chỉ biết lén lút thở dài. Nếu điện thoại cùi bắp của hắn cũng có thể vào game, thì sáng nay đâu cần quýnh quáng chạy khắp nơi nhờ vả như vậy.“Vấn đề rốt cuộc cũng chỉ quy về ngân lượng mà thôi.”

Tổng kết, đó là một ngày thành công và vui vẻ của Thiên Hùng. Tiểu Mạch có ý định đi chơi cùng hắn đến chiều, nhưng bạn nàng đã gọi điện thoại khẩn cấp báo có kiểm tra. Lúc này Thiên Hùng mới biết thì ra cô nàng trốn tiết học buổi chiều để đi với mình. Hắn cấp tốc chở Tiểu Mạch tới trường, sau đó chào tạm biệt. Thiên Hùng đút tay vào túi quần, thở phào vì còn đủ tiền đi xe bus về nhà.

“Có lẽ nên đi làm thêm trở lại.”

^_^

Sự may mắn của hắn còn kéo dài đến tận ngày hôm sau. Hai mươi lăm cặp đấu tiếp tục thượng đài sẽ lẻ ra một đội. Vì vậy, cái đội an nhàn đi tiếp kia chính là Anh Hùng hắn đây. Thật ra, vì để cho cuộc thi thêm phần hồi hộp, các cặp đấu gần cấp với nhau sẽ được chọn. Mà cái nhóm 9x như hắn dĩ nhiên không có ai cùng cấp được rồi.

Từ top 13 hắn đi thẳng đến top 7, cuối cùng nghiễm nhiên vào trong nhóm tứ cường, khiến Võ Lâm dậy sóng. Liên tiếp được miễn ba trận, không chiến tự nhiên thành sẽ gây phẫn nộ trong nhân tâm. Mọi người vào forum game lập bài đưa nghi vấn có gian lận hoặc thiên vị. Những người thua cuộc dĩ nhiên không thể tha thứ cho đội chỉ sống nhờ may mắn. Nếu tính về thực lực, có lẽ bất cứ kẻ nào tham dự sự kiện đều ăn đứt Thiên Hùng.

Trận chung kết sự kiện Phu Thê Đồng Tâm bị hoãn lại, để chờ công ty game kiểm tra lại ‘sự cố’ lần này. Tình hình căng thẳng đến nổi Tịch Dạ cũng phải offline giải quyết. Thiên Hùng ở nhà, mòn mỏi trông chờ quyết định từ triều đình. Lần trước phát hiện hắn là tên trộm may mắn trăm phần trăm, Tịch Dạ cũng đã báo cáo sơ cho cấp trên. Mọi việc tưởng chừng như chỉ là ưu đãi nhỏ, nhưng chỉ số may mắn này lại liên quan đến hầu hết công thức xác suất của game. Anh Hùng chẳng những chôm đồ bách phát bách trúng, luyện thuốc chưa từng thất bại, mà phàm là rút thăm trúng thưởng, né đòn, bốc thăm đấu loại ... đều đạt kết quả có lợi nhất.

Nhà sản xuất đã phát hiện ra sự nguy hại của đôi tay thỏ vương, nên không thể không có hành động khắc phục. Nếu hắn chỉ im lặng chôm đồ thì tốt rồi, nhưng lần này có liên quan đến cả một sự kiện lớn, nhiều người vẫn dõi theo. Vậy nên, công ty Võ Lâm phải đăng đàn công bố về bảo vật tay thỏ mà Anh Hùng đang sở hữu. Đồng thời dưới áp lực của dư luận, rút món bảo vật này về.

Thằng Quý ngay lập tức đập bàn, “Sao có thể như vậy được.”

Nhưng Thiên Hùng lại cười cười, “Dĩ nhiên cái gì cũng có giá của nó.”

Sủng vật Kentucky của Anh Hùng đã được nâng lên mãn cấp, đồng thời phát triển hết tất cả các kỹ năng. Có thể nói nó là con vật duy nhất trong game mạnh hơn chủ nhân của mình. Ưu đãi này chắc hẳn là đủ bù đắp thiệt hại tinh thần rồi. Thiên Hùng chẳng phải lo lắng nuôi nấng sủng vật nữa, cứ chuyên tâm luyện nhân vật cho thực tốt. Mỗi đòn đánh của sủng vật tối đa chỉ bằng phân nửa chủ nhân. Thế nên chỉ cần Anh Hùng mạnh lên thì chỉ số sát thương mỗi lượt tấn công của Kentucky cũng theo đó mà tăng vọt. Hiện nay chỉ nói về số máu và tốc độ, Kentucky cũng đã được vinh hạnh vào top. Chủ nhân của nó quả thật đã đủ oai phong rồi.

Sự kiện Phu Thê Đồng Tâ” lại một lần nữa được khởi động. Theo đúng kịch bản của trò chơi, tứ cường không phải dùng cơ bắp phân ra thắng bại nữa rồi.

“Rốt cuộc đây vẫn là cuộc thi tình nồng ý mật, nếu chỉ đánh đánh giết giết thì làm sao thể hiện ra được thứ gọi là chân tâm. Bốn cặp tình nhân muôn vàn khó khăn mới có thể đứng ở vị trí đỉnh cao thế này, muốn lấy được Long Phụng Trình Tường thì phải trông cậy vào hết độ sâu tình yêu của các vị.” Chủ sự kiện oang oang tuyên bố trên kênh thế giới.

Tuy đây chỉ là lời của NPC nhưng vẫn làm người ta cảm thấy tức hận. “Chơi game không dùng sức giải quyết vậy thì dùng thứ gì?”Xin thưa, chính là dùng game để phân định thắng thua đó.

Chương 38: Thần Thâu Đoạt Bảo

Ngày chín tháng bảy, trận chung kết sự kiện “Phu Thê Đồng Tâm” rầm rộ diễn ra. Sự kiện này đã tổ chức được hơn một tháng, ầm ĩ với đủ thứ chuyện đầu cua tai nheo, nên được chí sĩ võ lâm vô cùng quan tâm. Thậm chí những người trước giờ không tham dự sự kiện cũng rần rộ chạy ra bờ Thái Hồ góp vui. Mục tiêu của họ chính là truy tìm tông tích nhân vật từng sở hữu tay thỏ may mắn 100%. Tuy bây giờ bảo vật này đã bị nhà sản xuất thu hồi, nhưng tuyên bố của họ vẫn vô tình thu hút nhiều game thủ.

Độ may mắn 100%, nhắc tới chắc không thể nào quên được nhân vật Bách Thắng thần thâu đã từng vang danh trong kỳ quốc chiến lần trước. Chỉ có mình hắn mở được Đông môn, giải vây cho quân Lê quốc, cũng chỉ có Anh Hùng mới lấy được chìa khoá quốc khố trong tay Lục Đạo, giúp bọn họ chuyển bại thành thắng. Hết thảy sự kiện đã được sáng tỏ, danh tiếng của Anh Hùng đã tới hồi rầm vang khắp chốn.

Tất cả cựu thù trước giờ bị hắn lột đồ, cũng hùng hổ kéo tới đòi nợ.

Tám người tham dự sự kiện được di chuyển bằng một cổng riêng đặc biệt. Nhờ vậy Anh Hùng vẫn chưa phải giáp mặt bất kỳ ai. Hắn không biết thân phận mình bại lộ lại kéo theo nhiều “fan hâm mộ” đến vậy, chỉ thấy trận chung kết đột nhiên có rất nhiều khán giả đến đón xem.

Như lời của chủ sự kiện từng thông báo, tranh ngôi vô địch lần này không phải thượng đài đấu võ nữa. Để thể hiện tinh thần tôn vinh tình yêu của cuộc thi, ban tổ chức sắp xếp cho họ tham dự một trò chơi để giành giải. Hỏi ra mới biết, trò chơi đặt biệt đó chính là thi đua thuyền.

Bốn con thiên nga xếp sẵn bên bến tàu chờ người tham dự đến lái. Từ trung tâm của Thái Hồ, ai chạy được đến đích trong bờ thì đội đó thắng cuộc, lấy được cặp y phục Long Phụng Trình Tường vô cùng quý giá.

Cuộc thi này dĩ nhiên cũng không đơn giản chỉ là đạp cho nhanh, cho mạnh sẽ tới nơi, mà còn phải trải qua những trạm thử thách, trả lời đúng câu hỏi mới được thông qua ải. Việc thắng thua không còn phụ thuộc vào lượng máu hay sức tấn công nữa. Muốn giành hạng nhất, phải trông cậy vào sự phối hợp và kiến thức của các bên.

Đồng hồ đếm ngược trên màn hình xuất hiện. Thiên Hùng ngó chằm chằm vào đó, nhẩm theo về đến số không. Hắn tích cực nhấn enter trên bàn phím. Đã có kinh nghiệm chèo thuyền ở hồ Tây, Thiên Hùng biết rõ muốn thuyền đi nhanh, chỉ việc phải nhấn thật nhiều, thật nhanh như người ta đạp vịt thật sự vậy.

Những vồng nước nổi ục ục phía sau đuôi thiên nga, chiếc thuyền chầm chậm rời khỏi bờ. Tám người tham dự mắm môi mắm lợi nhấn bàn phím, tức tối gào rú chửi nhà sản xuất điên khùng. Đây là Võ Lâm mà, sao không cho họ đánh nhau giành giải, lại bắt họ chơi trò trẻ con này. Nhưng chưa chửi được bao lâu thì nhắc nhở của cuộc thi xuất hiện. Trận đua này, không chỉ chạy về đích, mà còn có thể tấn công đối phương bằng vũ khí mà ban tổ chức cung cấp.

Đến được tới đích, thuyền thiên nga phải vượt qua tổng cộng hai mươi trạm câu hỏi. Trả lời đúng sẽ được cung cấp vật phẩm, trả lời sai bị giảm tốc ba mươi giây. Vật phẩm chiến thắng có thể là buà tăng tốc hoặc vũ khí tấn công đối phương. Mục đích chỉ có một, chính là vượt lên dẫn đầu tất cả. Trạm đầu tiên, cả bốn đội gần như đến cùng lúc. Họ chạm vào ngư ông để báo danh.

[Cận] Ngư Ông: “Trong sự kiện Võ Lâm Bảo Tàng ta thu được bốn mươi đồng khoáng, mười sáu chì khoáng, năm bạc khoáng và một vàng khoáng. Nương tử ta vẫn còn thiếu năm trăm điểm, mà chỉ còn lại bạc khoáng. Vậy chúng ta phải thu thập bao nhiêu lần mới đủ điểm?”

Câu hỏi này đương nhiên liên quan đến thử thách đầu tiên mà họ tham dự. Mỏ vàng 100 điểm, mỏ bạc 50, đồng 20, còn mỏ chì chỉ có 10 điểm. Phần chơi này quy định, bọn họ phải tìm ra được 1000 điểm tích luỹ mỗi người mới có thể đi qua trận kế tiếp.

Số điểm hiện tại của người chơi sẽ là: 40x20 + 16x10 + 5x50 + 1x100 = 1310. Như vậy nhân vật đã chiếm dư 310 điểm. Đồng đội thiếu 500 điểm, lấy bù vào, vẫn còn thiếu 190 điểm nữa. Võ Lâm Bảo tàng chỉ còn lại bạc khoáng, vậy câu trả lời là họ phải kiếm thêm bốn mỏ bạc nữa. Thiên Hùng click chọn vào số bốn.

Đây vốn chỉ là một câu hỏi toán học đơn giản, nhưng khổ nỗi có vài người không nhớ được số điểm của từng loại mỏ. Thông thường, khi tham dự phụ bản Võ Lâm Bảo Tàng, hệ thống sẽ tự động thống kê và báo lại số điểm mà nhân vật tích được. Ít ai chịu ghi nhớ và tự tính toán, nên dần dần khả năng cũng thui chột đi mất. Đến lúc gặp câu hỏi, họ phải mở cửa sổ truy vấn thông tin từ trang chủ của Võ Lâm.

Đáng bất ngờ là ứng cử viên nặng ký nhất giải chưa đọc hết câu hỏi đã vội vàng nhấn tuỳ chọn trả lời. Lúc mọi người còn đang lẩm nhẩm tính toán thì hai người kia đã bỏ đi trước.

[Cận] Ngư ông: “Câu trả lời chính xác, mời đi đến trạm sau.”

Họ nhận được thông báo liền tức tốc đạp thuyền thiên nga lướt đi. Hộp vật phẩm trên thuyền đột nhiên xuất hiện một đống lưới rách. Thiên Hùng chưa kịp nghiên cứu mảnh lưới rách làm gì thì Tịch Dạ đã đứng lên, quăng lưới về phía kẻ địch phía sau lưng mình. Nhóm dính lưới dĩ nhân không di chuyển nhanh được, ì à ì ạch rớt lại phía sau.

“Thì ra vũ khí mà hệ thống cung cấp là để chơi xấu.”Nhóm của hắn nhanh chóng đuổi kịp người đứng đầu đang chậm chạp đi vào trạm thứ hai. Thì ra trả lời sai chỉ bị giảm tốc ba mươi giây, nếu các đấu thủ khác suy nghĩ chậm chạp thì người trả lời sai vẫn có khả năng vượt trước. Vì vậy tính toán cẩn thận chưa chắc tốt, đôi khi may mắn bấm đại lại đúng, vừa tiết kiệm thời gian, vừa vượt ải ngon lành.

Trạm thứ hai, ngư ông lại hỏi.

[Cận] Ngư ông: “Đường lên núi Phổ Độ sơn có tổng cộng bao nhiêu bậc cấp?”

Câu hỏi này dĩ nhiên Thiên Hùng không biết, hắn có bao giờ rảnh rỗi đi đếm bậc thang đâu. Thật ra chỉ cần đọc vào phần giới thiệu địa danh của trò chơi, họ có thể dễ dàng biết được con số này. Nhưng đi tìm thì sẽ mất thời gian hơn, họ còn phải tranh thủ từng giờ từng phút. Thế nên Thiên Hùng đành phải nhấn đại vào câu trả lời.

[Cận] Ngư ông: “Câu trả lời chính xác, mời đi đến trạm sau.”

Thì ra cái số may mắn của hắn là bẩm sinh nha, không liên quan đến tay thỏ. Phu thê bọn họ hí ha hí hửng bơi vượt lên trước. Lần này hộp vật phẩm lại có thêm một bình kẹo ngọt. Thứ kẹo này ăn vào dĩ nhiên tăng cường cho sức đạp vịt. Họ vừa sử dụng, tốc độ bơi liền được nâng cao.

“A aaa ... sướng như đi ca nô máy vậy!”

Nhưng hắn còn chưa kịp hét toán lên thì từ phía sau, đá xanh ào ào bay tới. Không biết đội nào thắng được giàn ná, đang tấn công họ tới tấp. Thì ra cuộc đua này không tính máu nhân vật mà là tính HP thuyền. Thông báo thuyền bị tổn hại 5%, và vẫn còn tiếp tục tăng lên. Hết đợt tấn công đầu tiên, thuyền họ bị hư hỏng 10%. Còn đến mười tám trạm nữa chưa vượt qua, nếu tiếp tục ăn đá xanh, họ sẽ chìm trước khi về đích.

Trạm tiếp theo, ông trời không cho Thiên Hùng ăn may lần thứ hai. Hắn trả lời sai nên bị phạt giảm tốc ba mươi giây. Những đội khác ào ào vượt lên dẫn đầu. Họ ngậm ngùi đi phía sau nhìn bọn người kia lấy giàn ná bắn nhau. Bị phạt chưa đủ thảm, thuyền của Anh Hùng còn bị người ta quăng lưới rách, chậm càng thêm chậm.

^_^Trong cái rủi có cái may. Họ bị chậm một trạm, nhưng lại tránh khỏi cuộc chiến bắn giàn ná của các đội. Đến vòng thứ mười ba, đã có một thuyền bị chìm giữa hồ. Cuộc đua bây giờ chính thức chỉ còn ba đội.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Cứ giữ vững khoảng cách này, chúng ta phải tích trữ đồ, đến năm vòng cuối sẽ là cuộc đua nước rút.”

Hiện nay họ chỉ từ từ vượt ải, âm thầm chờ đợi thời cơ, tránh xa khỏi cuộc chiến cuả hai kẻ dẫn đầu. Những lưới rách, những giàn ná chỉ có tác dụng tạm thời. Nhưng nếu biết tập trung lại một lần, rất có thể tạo nên được sự khác biệt.

Vòng mười lăm.

[Cận] Ngư Ông: “Năm nay có bao nhiêu đội tham dự cuộc thi?”

Câu trả lời quá dễ, có tròn hai trăm đội vào đến được vòng chung kết. Tịch Dạ được tặng một hộp kẹo khác.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tướng công, đã đến lúc phản công rồi.”

Hai người bọn họ cùng dốc cạn sáu lọ kẹo, thời gian tăng tốc được kéo dài đến ba phút.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Ba phút này vừa bơi vừa trả lời câu hỏi, chắc cũng đủ để về đích rồi.”

Thuyền của họ đột nhiên phóng vọt về phiá trước, lấy lại khoảng cách đã bỏ phí nãy giờ. Anh Hùng và Tịch Dạ đuổi kịp hai đội dẫn đầu ở vòng thứ mười bảy. Chẳng nói chẳng rằng, hai đội kia dốc hết lưới rách quăng về phía họ. Lưới rách là vật phẩm truy cản chỉ có thể sử dụng khi dẫn trước đối thủ, giàn ná thì chỉ có thể bắn về phiá trước. Thuyền của Anh Hùng vượt lên trước một chiếc, phía sau quăng lưới, phía trước bắn đá trả đũa bọn họ.

Công sức tiết kiệm vật phẩm đến lúc này đã phát huy tác dụng. Mỗi đội chỉ tấn công được một lần thì hết đồ, còn nhóm hai người thì có thể tấn công liên miên. Đội dẫn đầu bị họ bắn chìm thuyền. Đội thứ nhì thì dính lưới đến hai phút. Anh Hùng và Tịch Dạ nhàn nhã lướt về đích, cho dù họ có trả lời sai, thì cũng có kẹo ngọt cân bằng lại tốc độ. Đội thứ hai muốn tăng tốc, phải đứng chờ giải quyết câu hỏi, mà chưa chắc gì nhận được kẹo. Vậy nên bọn họ nhàn nhã vào bờ, nhàn nhã đoạt chức vô địch của sự kiện “Phu Thê Đồng Tâm”.

Kênh thế giới ầm ĩ ăn mừng chiến thắng của hai người vô địch. Bộ y phục đỏ thẫm Long Phụng Trình Tường được giao cho người thắng cuộc. Món đồ này có cấp giới hạn là 20, nên hầu như ai cũng có thể mặc được. Thế nhưng khả năng kháng phép, kháng độc của nó thì có thể nói là vô địch thiên hạ. Mỗi năm chỉ phát ra một lần ở sự kiện này, còn bình thường muốn mua Long Phụng Trình Tường, e rằng phải bỏ ra cả vạn lượng hoàng kim.

^_^

Cuộc vui ngây ngất chưa được bao lâu thì phát pháo đầu tiên nổ ra. Có người lên kênh thế giới hét to.

[Thế] Thương Ứng Long: “Đạo tặc, mau trả lại Hoàng Quyền trượng cho ta.”

Có người đã lên tiếng, lần lượt những nạn nhân khác ào ào kể tội Bách Thắng Thần thâu, khí thế dũng mãnh như thiên binh vạn mã. Anh Hùng và Tịch Dạ trên đài cao có cảm giác sốt rét đột ngột ùa qua. Phen này họ có mọc cánh cũng khó mà bay thoát.

Chương 39: Vì Chàng Chiến Thiên Hạ

[Mật] Anh Hùng: “Nương tử, hay ta chịu chết, về thành hồi sinh.”

[Mật] Tịch Dạ: “Họ đã có ý tìm chàng, thì e rằng ngay cả y quán cũng đã có người phục sẵn.”

Hai người liếc mắt nhìn đám đông người hâm mộ. Chỉ có khu vực lễ đài trao giải là hạn chế người khác đi vào. Nếu họ rời khỏi lễ đài, ngay lập tức sẽ bị chủ nợ xâu xé. Đám đông xung quanh không chỉ có Lê quốc mà Lý quốc cũng góp mặt không ít. Trận quốc chiến kia Anh Hùng cũng tung hoành mấy phen, gom không ít đồ.

Bỗng nhiên hắn nảy ra một chủ ý.

[Mật] Anh Hùng: “Thôi, ta off nhé.”

[Mật] Tịch Dạ: “Trốn một lần không trốn được suốt đời.”

[Mật] Anh Hùng: “Chứ bây giờ phải làm sao?”

[Mật] Tịch Dạ: “Trộm cướp là chức nghiệp của chúng ta. Chúng ta làm đúng thiên chức, thì có gì đáng xấu hổ. Thiếp lên trước hạ máu chúng, chàng phía sau thu đồ. Cho họ biết thế nào là niềm tự hào nghề trộm cướp.”

Thiên Hùng cười ha hả gõ xuống bàn phím.

[Mật] Anh Hùng: “Được, vì nàng ta quyết chiến cả thiên hạ.”

Họ ôm nhau thắm thiết trước hàng ngàn cặp mắt tò mò. Sau khi mặc Long Phụng Trình Tường, tình yêu của họ đã đạt mức cực đại rồi, có thể làm ra một số hành động âu yếm khiến người xem đỏ mặt.

Thiên Hùng hít sâu một hơi, cảm nhận sự ngọt ngào lan toả trong tim. Bên bờ Thái hồ, hắn đang tận hưởng niềm hạnh phúc lớn lao sâu sắc nhất. Từ một tên y sư vô danh cho đến thần thâu uy chấn thiên hạ, từ đỉnh cao cho đến vực sâu luôn có nàng bên cạnh mình. Hắn cảm thấy Anh Hùng đã không uổng một kiếp làm tặc.

Cả hai người bật mở vũ khí ra, toàn bộ kim giáp oai phong hiển lộ. Điểm tô thêm vạt đỏ của Long Phụng Trình Tường, hai màu vàng đỏ phối lại cực kỳ uy vũ rạng ngời. Đầu khôi, khải giáp, hộ uyển, yêu đới, thiết hài đều đạt mức tinh xảo xuất sắc. Mỗi người đều có thần thái uy nghi, ngạo thị bất phàm.

Có nhiều người không biết rõ lever của Anh Hùng liền rụt rè lui lại. Dựa vào những lời tố cáo nãy giờ, thì trình độ của Anh Hùng quả thật đã siêu việt quá rồi. Từ 4x cho tới 16x đều bị hắn lột qua, số lượng bảo khí nhiều không kể xiết. Chỉ có nhà sản xuất mới biết nhân vật này đã tiến xa đến mức nào. Sự kiện Phu Thê Đồng Tâm có cả ngàn người tham dự mà họ vẫn có vô địch, chứng tỏ cặp đôi này không chỉ dựa vào may mắn.

Anh Hùng bước tới trước, dõng dạt tuyên bố trên kênh thế giới.

[Thế] Anh Hùng: “ Ta chính là Bách Thắng Thần Thâu.”

Đám đông ồn ào liền luôn miệng bàn tán. “Thấy chưa, hắn đã nhận rồi.” “Ta chỉ nghi ngờ...” “Thật sao?”

Hắn ngạo nghễ vác Yểm Long Thiên đao lên vai, xoay một vòng nhìn đám đông xung quanh.
[Thế] Anh Hùng: “Các người đã mất đồ ư? Các người hãy tự hỏi, trộm có bao giờ trả lại đồ mà hắn đã lấy.”

[Thế] Tịch Dạ: “Một trăm nghề trong Võ Lâm, nghề nào cũng có điểm mạnh, điểm yếu và vai trò cuả mình. Chúng ta là trộm cướp, dĩ nhiên chúng ta phải lấy đồ của kẻ khác. Các ngươi mất đồ sao không tự trách mình quá yếu, bị người ta hạ máu. Nếu không đánh người còn 50% HP thì liệu trộm có lấy được đồ không, nếu không giết người, cướp có lấy được đồ không? Nếu các người sợ trộm cướp thì đi mua ổ khoá và bùa chống trộm về mà giữ. Nếu ghen tị với chúng ta thì mau chuyển nghề làm trộm cướp hết đi.”

Bài phát biểu của Tịch Dạ làm người khác tức nghẹn họng mà không nói được. Võ Lâm không giống đời thường, trộm cướp cũng là nghề nghiệp chính đáng được công nhận. Tuy bọn họ có chôm chỉa, nhưng không có trộm làm sao thắng được quốc chiến. Chơi công thành không có cướp trong phe làm sao chiếm được thần pháo.

Bởi vì chê y sư yếu nên không nhiều người đầu nhập Trường Sinh Trang. Bởi chê thuật sĩ phòng thủ dở nên không ai chịu học Thiên Tự môn. Nhưng thử hỏi một nhóm nếu không có y sư và thuật sĩ thì làm sao đánh boss. Một trăm nghề của Võ Lâm đúng là không thể thiếu được nghề nào.

[Cận] Thương Ứng Long: “Được, ngươi nói trộm là thiên chức cuả mình nên ngươi phải trộm. Chức nghiệp của ta là sát thủ nên hôm nay ta phải lấy mạng ngươi. Nếu ngươi chết thì nợ nần chúng ta coi như xoá bỏ. Dù sau này có bị trộm đồ ta cũng không oán than đổ thừa cho ngươi.”

[Cận] Tịch Dạ: “Ngươi giết chàng thì ta sẽ giết ngươi, chúng ta oan oan tương báo coi bên nào dai sức.”

Nhân vật chính chưa trả lời mà cô vợ chằn lửa đã nhào lên trước. Anh Hùng đành phải nối bước đi theo Tịch Dạ ra khỏi lễ đài. Tịch Dạ nhào tới chỗ Thương Ứng Long, dùng trường đao đánh phủ đầu trước.

[Cận] Thương Ứng Long: “Ta muốn mạng Anh Hùng, liên quan gì tới ngươi?”[Cận] Tịch Dạ: “Đòi mạng phu quân ta, mà còn dám bảo không liên quan đến Tịch Dạ này sao?”

[Cận] Thương Ứng Long: “Các ngươi hèn hạ, lấy hai đánh một.”

[Cận] Anh Hùng: “Chúng ta chống thiên hạ cũng chỉ hai người, đánh ngươi cũng phải hai ngươi.”

Những kẻ khác đứng bên ngoài quan sát trận chiến nhưng vẫn không vội vàng xông vào. Thứ nhất, họ đã nhẵn mặt Thương Ứng Long của hắc hội Thần Long, kẻ chuyên giết người mới và kéo bè PK cướp kinh nghiệm. Tuy họ muốn đòi nợ Anh Hùng, nhưng lại bị khí khái của hai vợ chồng thuyết phục. Bọn họ là trộm và cướp thì phải lấy đồ kẻ khác. Đây là một quy định của trò chơi, và khi đã tham gia Võ Lâm, mọi người mặc định phải tuân thủ luật lệ rồi. Nếu bị cướp, trước trách mình võ công sao yếu kém. Nếu bị trộm, phải biết thân mua ổ khoá mà gắn vào đồ. Nghề trộm cướp này được hình thành cũng chính vì muốn thúc đẩy nhưng mối quan hệ trong Võ Lâm. Trước hết kết oán, sau luyện võ trả thù. Tất cả đều là quy luật trò chơi, nhằm cho mọi người cơ hội được giải trí.Hai người trải qua một tháng đánh cặp đã quen với việc phối hợp thật nhịp nhàng. Tham dự sự kiện “Phu Thê Đồng Tâm” này đúng là sáng kiến trong số những sáng kiến. Bọn họ từ những người xa lạ, đã trở nên gắn kết với nhau vô cùng sâu đậm. Hôm nay bị cả võ lâm truy sát cũng không uổng một kiếp phu thê.

[Thế] Tịch Dạ: “Ai muốn chết thì mau xông vào.”

Nàng gào thét giữa trùng trùng vòng vây địch.

^_^

Ngày hôm đó được mọi người nhớ không chỉ vì trận chung kết của sự kiện tháng bảy. Ngày hôm đó được mọi người nhắc đến nhiều nhất vẫn là vụ thảm sát bên bờ Thái Hồ.

Võ lâm đồng đạo đã vây khốn đôi ma đầu Bách Thắng phu thê. Tuy họ người đông, thế mạnh nhưng không thể áp chế được khí thế của hai nhân vật đơn lẻ. Nhắc đến màu kim giáp sáng rực rỡ, vạt áo đỏ bất phàm, cùng trọng khí trong tay, ai cũng phải tấm tắc ngưỡng mộ.

Những kẻ có thù đều lần lượt tiến lên đòi nợ, nếu bị đôi phu thê kia giết đều rút lui không một chút oán than. Anh Hùng và Tịch Dạ liên tục hồi sinh tại chỗ, không thừa cơ trốn chạy như mọi người lầm tưởng. Những ai đã giết được họ rồi, coi như nợ cũ xí xoá, sau này vĩnh viễn không đến làm phiền.

Người Võ Lâm, một nói uy tín, hai nói nghĩa khí. Những kẻ đã bị giết hoặc đã trả thù xong mà cố tình quay lại sẽ bị đám đông dạy cho một trận ra trò. Ngày hôm đó có thể nói Tịch Dạ và Anh Hùng đã liên đấu, đánh hơn trăm trận. Toàn bộ ngân lượng đều bị lấy ra mua Kim Sang dược và lệnh hồi sinh. Họ đánh suốt bốn tiếng đồng hồ không ngơi nghỉ, tiếp đón hết tất cả chủ nợ không thiếu một ai. Có những kẻ ngưỡng mộ khí phách đó, lúc thượng đài chỉ chấp tay xin thua cuộc rồi đi xuống. Chính những hành động này càng làm cho sự kiện bờ Thái hồ mau chóng được nổi danh.

Trong một ngày câu chuyện được chép lại, lưu truyền khắp hang cùng ngã hẻm Võ Lâm. Mọi người tham gia bàn tán, kể lại mình đã mục kích nhìn thấy khung cảnh đó thảm liệt như thế nào. Chết rồi lại chết, không ai đếm được bọn họ đã tuột bao nhiêu cấp, bỏ ra biết bao nhiêu ngân lượng để hồi sinh tái đấu cùng những kẻ đòi nợ. Có người trách họ đến chết không hối cãi, cũng có người công khai ngưỡng mộ khí thế Anh Hùng bất khuất. “Sống tại giang hồ thân bất do kỷ.” Đã là nhân vật sinh ra với thiên chức làm trộm, họ tự hào sống với nghề nghiệp của mình thì có gì lấy làm xấu hổ đâu.

Nhờ thành tích PK liên tục, Anh Hùng và Tịch Dạ cùng leo lên đầu bảng hắc danh. Bạn bè quen biết đồng loạt quyên góp mua Bạch Băng Liên tặng cũng không tẩy hết tội lỗi của họ. Có thể nói Anh Hùng là người chơi 7X nổi tiếng nhất hiện nay, chưa vượt lên trung cấp đã đứng trong hàng thập đỉnh một bảng xếp hạng. Thành tích này đám tân thủ nhìn vào cũng phải lấy làm ngưỡng mộ rồi.

Trong một ngày hoá giải toàn bộ ân oán, đột nhiên danh sách hảo hữu của Anh Hùng tăng lên mấy trăm người. Có người nói hắn thật sự đã trở thành Anh Hùng của giới trộm cướp, có người gọi hắn là hình ảnh của bậc trượng phu trong thời đại Võ Lâm. Người bàn ra, người nói vào nhưng tựu trung toàn võ lâm đều chấn động. Hai chữ Anh Hùng này như sấm rền bên tai.

Sự nổi tiếng cuả hắn không được kéo dài được bao lâu thì bị một sự kiện khác che khuất. Lê vương và Lý vương thật sự đã khai chiến, nhưng họ không đánh trong game mà thụi nhau hự hự ngay giữa đường. Sự việc người chơi đánh nhau vì nhân vật trong game đã nhanh chóng lan tràn khắp các mặt báo. Lại có thêm một đoạn thời gian Võ Lâm xáo động vì vụ kiện tụng ồn ào này.

Có dính líu đến pháp luật, dĩ nhiên công ty game không thể xem thường. Võ lâm đột nhiên rơi vào đợt bảo trì dài hạn khiến cho game thủ mất nơi trú ẩn. Các nhà hoạt động bài trừ game lên tiếng chỉ trích Võ Lâm. Nhân sĩ giang hồ lớn giọng bảo vệ ngôi nhà chung thì bị coi là thành phần quá khích. Dưới áp lực của đám đông, Võ Lâm phải mở cửa lại để quản lý cho được thành phần hung hãn. Các nghiên cứu tâm lý khẳng định chơi game sẽ trút bớt phiền não, giúp con người giảm được áp lực trong cuộc sống, đồng thời phát triển mối quan hệ xã hội, giúp những người sống nội tâm, nhút nhát có cơ hội gặp gỡ bạn bè. Chơi Võ Lâm còn dạy cho người ta biết về lịch sử và văn hoá nước nhà. Nói tựu trung lại, bọn họ kết luận rằng, “Vì hoà bình thế giới, Võ Lâm không thể bị đóng cửa.”

Thiên Hùng dĩ nhiên không quan tâm những luận cứ khoa học, những trận bút chiến trên báo là do phe nào xách động. Thời gian này hắn đã chính thức trở thành thực tập sinh của bệnh viện Chợ Ruộng. Game bảo trì đúng thời gian mà Thiên Hùng trở nên bận rộn nhất. Hắn bắt đầu một giai đoạn mới trong cuộc đời, chính thức được mọi người gọi là y sư.

Khụ ... đúng hơn phải gọi là bác sĩ.

Khi Võ Lâm mở cưả lại lần nữa, cũng là lúc Thiên Hùng phát hiện ra được bí mật động trời. Với bí mật này, con đường dẫn đến “Ngũ đại kỳ bảo” càng lúc sẽ càng gần lại.

Chương 40: Chào Mừng Quay Trở Lại

Bệnh viện Chợ Ruộng có hình dáng như một chiếc vương miện khổng lồ. Dãy nhà hình tròn chiếm hết phần lớn khuôn viên khu vực. Ba toà nhà cao tầng vượt lên, lần lượt được đánh dấu là A, B, C. Trong đó toà nhà B có chiều cao 25 tầng là đỉnh chiếc vương miện, khu vực phòng bệnh nội trú. Hai toà nhà còn lại cao 18 tầng là khu vực làm việc của các bộ phận chuyên khoa.

Từ cổng chính bệnh viện đi vào sẽ tới phần sảnh lớn. Bên tay trái là khu khám bệnh, bên tay phải là khu cấp cứu. Chợ Ruộng là bệnh viện cấp cứu - khám chữa bệnh lớn nhất trong cả nước. Năng lực hoạt động của họ có thể xử lý tối đa gần ba trăm ca cấp cứu cùng một lúc.

Khoa gây mê hồi sức của Thiên Hùng nằm ở toà nhà C, ngay phía trên khoa ngoại. Trong tình huống xử lý khẩn cấp, đa số sẽ cần đến hai khoa chủ chốt này. Thiên Hùng là bác sĩ thực tập nhưng được đối xử không khác gì các bác sĩ khác. Hắn vẫn mặc áo blouse đi khám bệnh, theo dõi hồ sơ và chăm sóc bệnh nhân nội trú ở phòng bệnh khoa ngoại. Người kềm cặp Thiên Hùng hiện nay là bác sĩ Nghi, bốn mươi lăm tuổi. May mắn cho hắn là người phụ trách này vô cùng dễ chịu và hướng dẫn rất tận tâm.

Trong các ca mổ mà bác sĩ Nghi tham dự đều có Thiên Hùng ngồi một bên làm trợ lý. Bây giờ hắn đã hiểu vì sao Chợ Ruộng cần tuyển gấp bác sĩ gây mê hồi sức đến vậy. Công việc chỗ này quả thật đã quá tải, căng thẳng hết mức rồi.- Hôm nay là cơ đội đặc biệt đấy, cậu sẽ được tham dự ca bóc tách khối u ngoài màng cứng. Đặc biệt lần này chúng ta không mổ hở hộp sộ mà tiến hành lấy khối u qua mũi. - Bác sĩ Nghi hào hứng giới thiệu.- Kỹ thuật nội soi giống người Ai Cập cổ xử lý não cho xác chết hả anh?- Gần như vậy, bởi vì khối u này nằm ở thuỳ trước trán, tiếp giáp với phần xoang mũi. Ca phẫu thuật diễn ra ở phòng H, với các thiết bị vi phẫu hiện đại nhất của bệnh viện chúng ta hiện nay.- Em hồi hộp quá. - Thiên Hùng thấy hơi kích động.- Cậu cũng sẽ được gặp trấn sơn chi bảo của khoa ngoại thần kinh nữa. Ngươi được mệnh danh là bác sĩ thiên tài chưa từng cầm qua dao mổ. - Bác sĩ khoa ngoại sao chưa từng cầm dao mổ? - Hắn kinh ngạc hỏi lại.- Bởi vì cậu ta sử dụng máy vi phẫu LasTand chứ sao. - Bác sĩ Nghi nhếch miệng cười.Việt Quốc, nơi có nền y học tiến bộ nhất thế giới; bệnh viện Chợ Ruộng trung tâm của tất cả những công nghệ đỉnh cao. Bước vào Chợ Ruộng làm việc đều là những bác sĩ đầu ngành giỏi nhất, chuyên khoa trong rất nhiều lĩnh vực. Đến bây giờ Thiên Hùng vẫn chưa thể tin nổi hắn đã là một thành viên trong tổ chức toàn những thiên tài như thế này.

Phòng mổ H là nơi được trang bị những thiết bị tối tân, hiện đại nhất của bệnh viện. Thiên Hùng có cảm giác nơi đây là trường quay một bộ phim khoa học viễn tưởng nào đó với vô vàn những máy móc xung quanh. Nhóm gây mê hồi sức đi vào trước, cùng với nhóm y tá tiến hành những quy trình tiền phẫu thuật. Họ bắt đầu cố định bệnh nhân lên bàn mổ và dùng các biện pháp gây mê đã được lên kế hoạch từ trước.

Thiên Hùng nhìn chằm chằm vào điện não đồ và các thông tin về nhịp tim, nhịp thở của bệnh nhân. Thuốc bắt đầu ngấm, bệnh nhân tiến vào hôn mê cấp độ hai đúng như dự tính.

Cửa phòng mổ lại bật mở một lần nữa, các bác sĩ ngoại khoa mặc áo xanh lần lượt tiến vào. Bọn họ đã thay đồ phẫu thuật, mặt đeo khẩu trang, cả người trùm kín bởi các lại đồ bảo hộ. Thiên Hùng kinh ngạc nhìn bác sĩ ở giữa, kẻ ngồi trên xe lăn được người ta đẩy đi. Các trợ lý nâng xe lăn đặt trên một chiếc bục đặc biệt, để anh ta có được chiều cao thích hợp khi làm việc.- Bác sĩ Nghi, đó là người mổ chính à? - Thiên Hùng quay qua hỏi.- Ừ, dr.Wilson chính là người tôi nói với cậu nãy giờ. Sáu tháng trước anh ta bị tai nạn giao thông, chấn thương vùng tuỷ sống. Tuy bây giờ sức khoẻ đã phục hồi nhưng phần chi dưới vẫn bị liệt, chưa thể cử động được. - Bác sĩ Nghi nhỏ giọng trả lời.- Vậy mà trưởng khoa vẫn tin tưởng giao việc sao? Bệnh nhân từng chấn thương cột sống đa phần đều yếu cơ và cử động không chính xác. - Thiên Hùng thì thầm.- Yên tâm đi, Wilson đã vượt qua tất cả các bài kiểm tra thể lực và vận động cả rồi.Thực tế đã chứng minh, tài năng của con người khó mà ước đoán hết. Lần đầu tiên Thiên Hùng tham dự một ca phẫu thuật não phức tạp mà nhanh chóng đến mức này. Thao tác chuẩn xác, quyết đoán và tốc độ đến mức làm người ta sởn hết gai ốc. Ngoài trừ bác sĩ mổ chính và hai phụ mổ, thì những người còn lại trong phòng chỉ có chức năng giám sát, đánh giá. Sau này Thiên Hùng mới biết đây là một bài kiểm tra năng lực của dr.Wilson. Kết quả thật không làm người ta thất vọng, kỹ thuật mổ đó vẫn hoàn hảo như xưa.^_^

Hắn đuổi theo ra tới phòng thay đồ, quả nhiên gặp được Steven đang rửa tay.- Sao cậu không nói mình là bác sĩ. Tôi cứ ngỡ cậu là bệnh nhân lưu trú dài hạn. - Thiên Hùng tựa ngay vào khung cửa, cười toe toét với Steven ngay sau gương soi.- Thì tôi đúng là bệnh nhân lưu trú dài hạn mà. Hôm qua cậu vẫn thấy tôi bị ý tá Lý ép thuốc đó thôi. - Steven thong thả rút khăn ra lau tay.- Ghê thật, trấn sơn chi bảo của khoa ngoại thần kinh cơ đấy. Ở gần đại thần lâu ngày vậy mà tôi không nhìn thấy thái sơn. - Hắn tiếp tục trêu chọc.- Mới xuống núi được một ngày thôi, cậu không cần tâng bốc. Suýt nữa tôi đã nằm liệt giường luôn rồi, ba tháng trước tôi còn không nghĩ mình có được như hôm nay.Thiên Hùng nghe được chút chua chát trong lời nói của Steven. Đúng là chết đi sống lại, người ta mới quý biết quý trọng những gì mình đang có. Trước kia, những điều rất bình thường thì bây giờ đã trở thành ước mơ xa vời. Ví như được đứng đối diện với người khác, ví như được thoải mái đi lại trên bãi cỏ. Thiên Hùng hiểu được cuộc sống của Steven bây giờ có bao nhiêu là khó khăn.- Chiều nay tan ca, cậu đãi. - Hắn tiếp tục cười toe. - Mừng đại hiệp xuất sơn thắng lợi.- Tôi đã bảo cậu đừng nói kiểu như vậy nữa mà.Tuy Steven rên rỉ nhưng trong mắt y lại có chút niềm vui hiện lên. Gã bác sĩ khoa gây mê này luôn đối đãi với y như người quen lâu ngày vậy. Tự tiện kể lể tâm sự, hồn nhiên giao acc, và không chút e ngại đến bên cạnh, trở thành bằng hữu của y. Từ khi trở thành bác sĩ của bệnh viện, cứ mỗi lần đến giờ nghỉ, Thiên Hùng sẽ đến phòng Steven chiếm máy chơi Võ Lâm. Nhưng điều này không khiến y cảm thấy phiền phức, mà còn có chút trông đợi. Cuối cùng, y cũng đã thật sự có được một hảo hữu rồi chăng.- Nhưng mà tại sao tôi đãi? - Steven cao giọng hỏi lại.- Đại ca, anh là bác sĩ chính thức mà. Thằng em đây chỉ mới thực tập thôi, sao anh nỡ so đo.- Không nói lại cậu. - Steven phì cười.- Người có lý đi khắp thiên hạ chính là như vầy. - Thiên Hùng cũng cười theo.^_^

Nơi họ đi là một quán bar gần bệnh viện, chỗ tập trung của rất nhiều bác sĩ Chợ Ruộng. Sau thời gian làm việc căng thẳng ở bệnh viện cấp cứu hàng đầu, có rất nhiều người đến đây giảm stress cùng bạn bè. Thỉnh thoảng họ có thể nghe một truyện cười nào đó về việc tim không dẫn máu về phổi. Nếu người ngoài không có chút kiến thức y khoa chắc chẳng hiểu nổi nhưng chuyện cười này là như thế nào.- Chào mừng cậu đã quay trở lại dr.Wilson!Người chủ quán hớn hở reo hò, đồng thời với tay đánh vào chiếc chuông treo giữa quán. Tín hiệu này cho mọi người biết chủ quán sẽ đãi một lượt bia, mừng người khách cũ quay trở lại. Mọi người mừng rỡ, đồng loạt nâng chai lên lặp lại lời ông chủ.- Chào mừng cậu đã quay trở lại dr.Wilson!Câu nói phát ra từ trăm cái miệng nghe trầm hùng như một buổi xuất quân ra trận. Mọi người nhìn nhau rồi bật ra cười rất to.
Chuyện của dr.Wilson trong bệnh viện không người nào là không biết. Anh chàng nước ngoài tóc bạch kim đó là báu vật trong tay viện trưởng cơ mà. Vì xem trọng tài năng của Steven nên đích thân viện trưởng đã mời y từ Đào Lan về Việt Quốc làm việc. Khi Steven bị tai nan giao thông nằm liệt giường, chính viện trưởng đã đích thân hứa hẹn bệnh viện sẽ chăm sóc cậu ta đến khi bình phục mới thôi.

Hiện nay Steven là bệnh nhân nội trú dài hạn của khoa SCI. Y chiếm trọn một phòng bệnh đặc biệt để làm nhà riêng của mình. Sau tai nạn bốn tháng, Steven mới có thể ngồi dậy, cử động được hai tay. Mất thêm hai tháng nữa để luyện tập, bây giờ cậu ta đã có thể trở về phòng phẫu thuật làm việc. Tin tức này làm việc trưởng có biết bao nhiêu là vui mừng. Viện trưởng mà vui mừng thì cả bệnh viện này ai cũng vui lây hết cả.

Thiên Hùng và Steven ngồi trong góc, thỉnh thoảng cũng có vài người mang bia đến mời. Bình thường y rất ít giao tiếp với người khác nhưng vụ tai nạn khiến người ta thông cảm ít nhiều. Một người sống ở ngoại quốc, không thân không thích, thân thể lại trở nên như vầy rất dễ làm kẻ khác mủi lòng. Nhưng Steven lại là người không ai dám thương hại. Họ ngưỡng mộ y còn không kịp nữa kìa, thương hại là thế nào. Tài năng và sự nghiệp đỉnh cao khi chỉ mới hai mươi sáu tuổi, Steven là điển hình cho cái gọi là người đàn ông hoàn hảo nhất mọi thời đại.

“Ghen tị, thật đáng ghen tị.”

Trở về câu chuyện của Thiên Hùng và Steven, thì chỉ xoay vòng vòng quanh Võ Lâm. Thiên Hùng ra sức phân tích về vụ kiện tùng lùm xùm của Lê vương và Lý vương khiến giang hồ dậy sóng. Steven cũng thuận miệng thêm vào một vài nhận xét cá nhân. Sau đó buổi trao đổi của họ lại hướng về sự kiện thảm sát bên bờ Thái hồ.

Thiên Hùng lúc này đã uống được hai chai bia, ăn nói cũng trơn tru hơn hẳn. Hắn lấy tay đập bàn, ra chiều vô cùng tức tối.- Ai nói thành khẩn sẽ được khoan hồng. Cậu có biết đám người kia chém rồi lại chém, tôi chết đi sống lại biết bao nhiêu lần không?- Rốt cuộc cậu tuột bao nhiêu cấp? - Steven quan tâm hỏi han.- Nếu không phải Tịch Dạ ở đó, tôi đã sớm off đi cho khoẻ. Đứng đó trả nợ giang hồ, bây giờ tôi chỉ còn cấp 62 thôi.Hắn ra chiều bi thương, cầm chai bia nốc cạn. Mười mấy cấp đó có biết hắn cày bao nhiêu ngày, tốn bao nhiêu bùa kinh nghiệm rồi cố công làm nhiệm vụ không? Thật là tức hận nhưng không biết làm sao giải. Steven nhìn thấy huynh đệ buồn bã, cũng phải ra tiếng an ủi.- Không sao, điểm kinh nghiệm của 6x ít mà. Đi lại vài ngày rồi sẽ đầy lại thôi.- Tôi tuột cấp thì là chuyện đã rồi. Chỉ có việc trả lại Võ hồn cho cậu thì phải tốn thêm một khoản thời gian nữa.- Không sao, dạo này tôi cũng ít đi giang hồ ...Nói tới đây, Steven giật mình sững lại. - Tại sao ... tại sao cậu biết tôi là Lam Y? - Steven lắp bắp. Bí mật này y luôn giấu kín, đâu có đem nói cho ai biết. - Tịch Dạ nói cho cậu ư?- Tịch Dạ cũng biết? - Thiên Hùng hỏi ngược lại.- Cô ấy không nói sao cậu lại biết?- Vừa mới đoán ra thôi. Cái màu áo phẫu thuật đó, đúng là Lam Y mà ha? - Thiên Hùng phì cười.- Chỉ như vậy mà đoán ra? - Steven nhướng mày kinh ngạc.- Đại hiệp, huynh đệ đồng môn cùng làm y sư, có bao nhiêu người đâu mà không đoán ra.- Cậu nói thật khó tin.- Không tin cũng chẳng vấn đề gì, miễn tôi đoán là được rồi. - Thiên Hùng cầm chai bia cụng vào chai trên tay Steven, sau đó hắn bắt đầu ê a. - Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau