VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Thấy Nghĩa Bất Nan

“Có phải đây là số điện thoại của anh Nguyễn Thiên Hùng không ạ?” một giọng nữ nhỏ nhẹ hỏi.

“Vâng, đúng vậy.” Thiên Hùng trả lời.

“Tôi là Trịnh Mỹ Châu thuộc khoa gây mê - hồi sức của bệnh viện Chợ Ruộng. Hôm trước anh đã nộp đơn xin việc vào khoa chúng tôi, nên bây giờ tôi gọi điện đến thông báo thời điểm hẹn phỏng vấn.” Giọng nữ đều đều nói.

“Vâng!” Thiên Hùng mừng rỡ, kích động.

“Cuộc phỏng vấn sẽ diễn ra lúc chín giờ, ngày bảy tháng bảy. Anh vào bệnh viện, đi vào cổng thứ hai, đến hội trường G3. Chào anh!”

“Vâng, chào chị!”

Điện thoại đã ngắt nhưng trái tim hắn vẫn vui mừng rộn rã. Thành công rồi, bệnh viện danh tiếng nhất đã chấm hồ sơ của hắn rồi. Thiên Hùng đã gửi ít nhất hai mươi bộ hồ sơ, tất cả đều bặt vô âm tín. Nào ngờ cái cuối cùng, ít hy vọng nhất thì lại ăn may.

“Khoan đã nào, phải bình tĩnh lại chứ Thiên Hùng. Chỉ mới đi phỏng vấn chứ đã được nhận vào làm đâu mà mừng rỡ.” Tuy tự răn đe bản thân, nhưng Thiên Hùng cũng không sao kềm được. Hắn tung cửa chạy ra ngoài sân hét vang. “Tôi đã đậu rồi.”

Lúc đó khoảng ba giờ chiều, những phòng trọ khác đều vắng chủ. May là họ bận đi làm, nên không ai chứng kiến cảnh phát điên của Thiên Hùng. Chỉ có thằng Quý đưa khuôn mặt đờ đẫn, mắt quầng thâm ra chúc mừng hắn. Trong nhà chị Mai có tiếng khóc ré lên và sau đó là bà chủ nhà cau có xuất hiện. Thiên Hùng gục đầu xin lỗi, chị Mai liền cười xoà bỏ qua.
“Chúc mừng em!” Chị vẫy tay.

Chiều hôm đó, hắn cảm nhận sự lân lân sảng khoái và kích động của một sĩ tử trước giờ đi thi. Đây là cơ hội để phô diễn hết toàn bộ những kỹ năng mà hắn sở hữu. Đi phỏng vấn không chỉ là ngồi đối đáp. Để lọc được thí sinh tốt nhất, bệnh viện còn phải đưa ra nhiều vòng thi. Thiên Hùng nằm tưởng tượng đến những cam go thử thách trước mắt. Trắc nghiệm kiến thức, trắc nghiệm tâm lý, kỹ năng nghề nghiệp và hàng lô lốc những kiểm tra tiếp theo ... Hắn bắt đầu từ phấn kích chuyển sang lo lắng. Họ sẽ hỏi gì đây hay bắt hắn kiểm tra thực nghiệm hồ sơ bệnh?

Các bác sĩ gây mê hồi sức không chỉ thao tác với máy móc, thuốc men trong những ca mổ. Họ là người đảm bảo sinh mạng cho bệnh nhân trong lúc nguy hiểm nhất, tiên lượng sức khoẻ người bệnh tiền phẫu và theo dõi phục hồi sau mổ. Bác sĩ gây mê cũng có những khả năng tổng hợp như bác sĩ đa khoa, nghĩa là dù tham dự vào bất kỳ ca bệnh nào họ cũng đều có khả năng hiểu hết toàn bộ các quy trình phẫu thuật. Một tiếng hay mười tiếng, bệnh nhân là nam hay nữ, thể trạng ra sao, có tiền sử bệnh án thế nào, dị ứng mấy chất thuốc?

Càng nghĩ đến, Thiên Hùng càng thấy sợ. Hắn bật dậy, lôi hết sách vở của mình ra xem lại một lần. Liệu bây giờ nước đến chân mới nhảy có còn kịp. Hắn chỉ mới tốt nghiệp một tháng, các kiến thức vừa học còn đọng lại bao nhiêu? Có rất nhiều thứ cần nhớ, rất nhiều thứ cần xem lại. Bảng tổng hợp hàng trăm loại thuốc dùng khi phẫu thuật hay quy trình kiểm tra chẩn đoán trước mổ. Thiên Hùng lật lại hết toàn bộ tài liệu, thấy mênh mênh, mang mang.

“Chỉ hai ngày nữa thôi!”

Thiên Hùng giật mình đánh thót. Ngày bảy tháng bảy là khai mạc vòng chung kết sự kiện “Phu thê đồng tâm” rồi. Mới vừa năn nỉ thê tử xong cái tội bỏ gánh giữa đường, giờ lại tuyên bố mình không thể tham dự vòng chung kết sao. Thiên Hùng lại vò đầu bức tóc. Cam go thật rồi, đi cũng dở mà ở cũng không xong.- Này Quý, sáng ngày mốt chú có việc gì làm không? - Hắn lú đầu ra cửa hỏi chủ nhân phòng đối diện.- Em có giờ kiểm tra một tiết anh ơi. - Thằng Quý lè nhè trả lời.Khổ thật, sao buổi sáng hôm đó ai cũng thích thi thố kiểm tra thế này. Phỏng vấn, vòng chung kết, kiểm tra một tiết ... thật không chừa cho người ta con đường sống mà. Gần đây có còn ai nhờ được đâu. Chị Mai lo chăm con thì chẳng thể nhờ vả được. Bạn bè thì rủ cà phê chứ nhờ chơi game thì chúng nó cười cho. Thiên Hùng càng nghĩ càng nản, ông trời thật biết ‘chiều’ lòng người.Tối ngày năm và cả ngày sáu, hắn không hé môi chút nào về việc mình phải đi phỏng vấn xin việc. Thiên Hùng cùng Tịch Dạ công phá toàn bộ những ải tiếp theo, thẳng tiến vòng chung kết. Ngay sau đó hắn lại cặm cụi soạn hồ sơ và ủi bộ vest may sẵn chờ ngày tốt nghiệp. Thiên Hùng chỉnh đồng hồ báo thức, rồi đi ngủ sớm, lấy sức khoẻ đấu tranh cho một ngày chiến đấu cam go.

^_^

Đó là một buổi sáng đẹp trời, nắng vàng nhạt và thời tiết cực kỳ mát mẻ. Thiên Hùng bước chân ra khỏi nhà với quần áo phẳng phiu, đầu tóc chỉnh tề. Cùng lúc đó, thằng Quý cũng lết ra khỏi phòng. Xem ra tối qua nó cũng vừa trải qua một trận chiến căng thẳng lắm.

Hai anh em chào nhau, chúc vạn sự thành công. Thằng Quý dắt xe ra chạy lên trường, còn Thiên Hùng thì đi bộ ra trạm xe bus. Hắn có lẽ là một trong những người bảo vệ môi trường nhất thành phố. Đến giờ phút này Thiên Hùng vẫn chưa sở hữu một chiếc xe máy nào.

Chuyến xe buổi sáng đầy nhóc người đi học, đi làm chen chút nhau trong không gian chật hẹp. Thiên Hùng có thể nhìn thấy vài cậu nhóc vừa vịn tay nắm treo, vừa ngủ gà ngủ gật ngon lành. Riêng bản thân hắn thì cực kỳ hưng phấn và tỉnh táo. Hắn đến bệnh viện lúc bảy giờ, trước cuộc hẹn những hai tiếng đồng hồ.

Thiên Hùng vào căn tin mua cho mình một bữa sáng phải chăng, đầy ắp năng lượng. Những người công tác và bệnh nhân ở Chợ Ruộng vẫn tấp nập đông đúc như ngày nào. Thiên Hùng nhớ về cuộc hẹn gặp của mình và Ngọc Linh khoảng hai tuần trước, hy vọng giờ này có thể gặp nàng để gửi gắm sinh mạng của Anh Hùng.

Trước hết, hắn đi qua khu lưu trú của bệnh nhân khoa ngoại, sau đó lại dạo vẩn vơ khắp bệnh viện để tìm nàng. Không thấy Ngọc Linh nhưng Thiên Hùng lại bắt gặp anh chàng người nước ngoài rất giỏi tiếng việt lần trước. Hắn mừng rỡ vẫy tay chào với kẻ trong khoa phục hồi chức năng.

Steven nghiêng đầu nhìn hắn đầy tò mò.- Xin chào huynh đệ. - Thiên Hùng hớn hở đi vào.Đối phương nghe hắn chào ngay lập tức tỏ ra kinh ngạc và sau đó bối rối. Steven đưa tay lên miệng ra hiệu hắn mau im đi. Thiên Hùng không hiểu, lại đi đến gần thêm nữa. Hắn tiếp tục cười, chỉ tay vào thẳng mặt mình.- Chúng ta đã gặp ở căn tin khoảng hai tuần trước đó. Lúc mà cậu lui xe lăn lại, đụng vào xe đẩy thức ăn và té đó.- Tôi nhớ rồi. - Y thở dài. - Chỉ đừng gọi huynh đệ, cứ xưng hô bình thường, tôi là Steven Wilson.- Nguyễn Thiên Hùng. - Hắn chìa tay ra bắt.Steven ngừng bài tập đẩy tạ của mình và bắt tay hắn. Thiên Hùng có thể thấy anh chàng đã tập được một lúc lâu. Mồ hôi ướt đẫm cả người, hơi thở nhanh và gấp gáp. Steven lại nhìn Thiên Hùng dò hỏi.- Cậu kiếm tôi có việc gì?- Không, không việc gì. Chỉ là chào hỏi thôi. - Thiên Hùng cười hì hì.Đúng là bọn họ chỉ gặp nhau có một lần, không quen cũng không thân. Thiên Hùng đi vòng vèo một hồi, chỉ nhận ra Steven trong đám đông người xa lạ, nên ngay lập tức tiến tới chào. Hơn nữa hắn cũng nhận định kẻ này chắc chắn là người quen của Anh Hùng trong game. Kể từ lần đầu tiên, Steven chăm chú nhìn hắn; cho đến lúc anh ta lãng tránh việc nhắc đến Võ Lâm, hắn đã thấy nghi ngờ rồi. Thiên Hùng kề đến gần Steven hỏi nhỏ.- Các bác sĩ ở đây cấm bệnh nhân chơi game hả?- Không, làm gì có việc ấy. - Steven ngay lập tức lắc đầu phủ nhận. - Nhưng cậu thấy những người bệnh ở đây, mấy ai có tâm tình chơi game không?Thiên Hùng nhìn quanh, thấy những bệnh nhân tập phục hồi chức năng hết la rồi khóc. Quá trình tập luyện rất cực nhọc, đau đớn và đòi hỏi sự kiên trì, một ý chí mãnh liệt, một quyết tâm to lớn vô cùng. Có người đi trên hành lang tay vịn, mỗi bước đều chan hoà với nước mắt. Có bệnh nhân bị phỏng đang được bác sĩ kéo phần cơ tay co rút ra, khóc la như bị ăn đòn. Quả thật thế giới của khoa phục hồi chức năng toàn là đau đớn và khổ sở. Thiên Hùng không nghĩ ra được cảnh những người này nằm ở nhà, lấy tay bấm ra chơi game.- Ờ, cậu có cần giúp đỡ không?Hắn nhanh nhảu chạy tới khi Steven có ý định rời khỏi máy tập và trở về với xe lăn của mình. Thiên Hùng nhận ra hai chân anh ta không hề cử động. Hắn lầm bầm trong đầu các nguyên nhân gây ra tình trạng bất động ở phần cơ hai chi dưới. Là tổn thương bắp cơ hay là liên quan đến phần khớp xương?- Tôi là bệnh nhân chấn thương cột sống!Có lẽ cái mặt suy tư của Thiên Hùng rất dễ đoán, nên Steven liền trả lời thay suy nghĩ của hắn. Thiên Hùng rút vội vẻ đăm chiêu của mình lại, hắn cười hì hì phụ nâng Steven trở lại xe lăn.- Mà cậu là ai? Bệnh nhân hay người thân đi thăm bệnh? Tôi đâu nhìn thấy cậu thường xuyên quanh đây.“Vậy chắc hẳn anh ta là bệnh nhân lưu trú dài hạn ở đây rồi.” Thiên Hùng thầm nghĩ khi thấy vẻ sành sỏi của Steven. Anh ta nói chuyện như thể bệnh viện này là nhà riêng của mình vậy. - Tôi đến đây xin việc. - Thiên Hùng cười hì hì.- Ồ, vậy sao? Chúc cậu thành công. - Steven gật đầu cười, sau đó dáng vẻ như chuẩn bị rời khỏi.- Khoan đã, cậu có thể chờ một chút được không? - Thiên Hùng vội vã đuổi theo.Steven ngừng di chuyển, y điểu khiển xe lăn quay lại đối mặt với Thiên Hùng. Hắn thở dài, đành phải kể hết tình huống lúc này mà mình gặp phải. Khi Thiên Hùng nói về nhân vật y sư và vòng chung kết ‘Phu thê đồng tâm’, Steven cũng tỏ ra gật gù hiểu biết. Quả nhiên chỉ có đồng đạo mới hiểu được mối ưu tư của kẻ trong võ lâm mà thôi.- Tức là chín giờ sẽ diễn ra cuộc phỏng vấn, và cũng chín giờ cậu phải có mặt trên Võ Lâm. - Steven đúc kết câu chuyện.Thiên Hùng gật đầu xác nhận, gương mặt ảo ão ưu tư.- Cậu làm vậy là đúng rồi. Trò chơi chỉ là ảo, cuộc sống hiện nay mới là thật. Cậu quyết định đi phỏng vấn chứ không tham dự chung kết là lựa chọn sáng suốt vô cùng. - Steven gật gù.- Nhưng tôi sẽ bị nương tử giết chết mất. - Thiên Hùng sụp đổ, gào lên thảm thiết trước cửa khoa chấn thương chỉnh hình.Mọi người quay lại nhìn hai kẻ đang gây ồn ào ngay lối đi. Steven đảo mắt một vòng, cảm nhận được ánh nhìn tò mò của mọi người đang tập trung về phía mình.- Này đứng dậy đi, mọi người đang nhìn chúng ta kìa.- Tôi không biết phải làm sao. - Thiên Hùng tiếp tục kể lể trong bi thương. - Cứ mãi ray rứt thế này, tôi không thể tập trung tham dự phỏng vấn được.Dường như tìm ra được bạn cũ lâu ngày, Thiên Hùng dốc sức trút bầu tâm sự. Chuyện game ghiếc này nói ra có mấy người hiểu? Họ sẽ cười vào mặt những kẻ nghiện game thôi. Chỉ những kẻ tung hoành giang hồ mới hiểu nổi bốn chữ ‘thân bất do kỹ’. Thấy Thiên Hùng diễn bi kịch quá đạt, Steven đành phải bối rối kéo tay hắn đỡ dậy. Y thở dài, nói ra mấy câu không tình nguyện.- Được rồi, tôi giúp cậu.Thiên Hùng ngay lập tức đứng bật dậy, mặt mũi tươi rói như mặt trời sớm mai.- Yeee ... mới nhìn đã biết huynh đài là người tốt rồi mà. Anh hùng thấy việc nghĩa chẳng từ nan, tại hạ thật muôn vàn kính phục.- Đi thôi, đừng nói nữa. Cậu mà còn lộn xộn, là tôi mặc kệ luôn.Steven tự lăn xe đi, Thiên Hùng ở phía sau hớn hở chạy lại đẩy phụ. Còn một tiếng nữa mới tới giờ G đã định. Liệu đồng chí bạn hữu mới gặp này, có khả năng giúp hắn hoá giải nguy nan nổi không.

Chương 32: Phần Hay Chính Thức Bắt Đầu

Hắn vốn không định nhờ vả một người xa lạ như thế này, nhưng sau khi Thiên Hùng kể lể xong, Steven nhận lời giúp đỡ quả thật là một thu hoạch bất ngờ ngoài dự tính. Anh chàng hướng dẫn Thiên Hùng đẩy mình về khu nội trú của khoa ngoại thần kinh, hơn nữa còn là khu dịch vụ đặc biệt với lối bày trí không thua gì một khách sạn năm sao sang trọng. Hắn cảm thấy choáng váng.

Thì ra Ngọc Linh là y tá của khoa này, hắn vừa bắt gặp nàng đẩy xe thuốc đi phát buổi sáng. Cả Thiên Hùng và Ngọc Linh đều kinh ngạc khi nhìn thấy đối phương, hai người cùng tiến lại bắt chuyện với nhau.- Tại sao anh ở đây? Còn đi với Dr.Wilson? - Ngọc Linh nhìn người ngồi trên xe lăn với thái độ nhún nhường.- Anh hả? Vừa lúc đi qua gặp được Steven, dù sao cũng quen biết nên ngồi lại nói chuyện một chút. Steven mới hứa giúp anh giải quyết vấn đề trong Võ ...Thiên Hùng chưa kịp nói xong hết câu, Steven đột nhiên trở cơn ho dữ dội. Hai người xoay qua lo lắng nhìn thì anh ta lại tỏ ra như không hề hấn gì.- Chỉ là một cơn ho bình thường, uống tí nước là ổn cả thôi. - Steven nhún vai. - Thiên Hùng, cảm phiền cậu, phòng số mười.Hắn nhanh chóng nhận ra Steven không thích đề cập chuyện chơi game ra trước mặt người khác. Thiên Hùng cười khẩy, “Thì ra anh ta dấu mọi người việc mình tham gia Võ Lâm.”

Quả không ngoài dự đoán của Thiên Hùng, Steven ở trong một phòng bệnh cá nhân đẹp không thua gì khách sạn. Ngoài những đồ nội thất bình thường thì căn phòng trang bị thêm các thiết bị y tế rất hiện đại. Chiếc giường có gắn bánh xe, thuận tiện trong trường hợp cần di chuyển bệnh nhân. Phía đầu giường là hệ thống điều khiển tổng hợp cho toàn bộ căn phòng, bao gồm cả máy lạnh, ánh sáng, tivi và việc đóng mở cửa. Hệ thống oxi và máy xông cũng được trang bị sẵn ngay trong tầm tay. Dù là bệnh nhân dài hạn, nhưng người ta không có cớ gì chê bai căn phòng này được.

Khi trở về phòng, Steven tự điều khiển xe lăn về phía bàn làm việc. Y mở máy tính cá nhân lên và vào thẳng trang chủ của Võ Lâm.- Pass của cậu? - Steven ngước mắt nhìn hắn chờ đợi.Thiên Hùng không chút chần chừ đọc ngày tháng năm sinh của mình. Steven bật cười, gõ ra dòng số đó. Nhìn mặt cứ tưởng Thiên Hùng lớn tuổi lắm rồi, thì ra chỉ mới vừa hai mươi hai.- Cậu là sinh viên mới ra trường ư?- Đúng vậy, cuối tháng này tôi mới lấy được bằng. - Thiên Hùng thật thà trả lời.- Chuyên khoa của cậu là gì?Steven đã đăng nhập vào trò chơi và bắt đầu mở sổ tay của nhân vật Anh Hùng lên xem thông số. Cái vẻ vừa điều khiển nhân vật vừa hỏi chuyện như thế này mới thấy anh ta chơi chuyên như thế nào.- Gây mê hồi sức. - Thiên Hùng giật mình chỉ vào màn hình. - Ối, sao cậu mở bảng này ra xem được hay vậy? Từ lúc ăn tẩy cốt tán, tôi không xem được các thông số nữa.- Tẩy cốt tán là vật phẩm cần thiết cho các nhân vật đã gần mãn cấp, chuẩn bị thoát thai hoán cốt trở thành tiên. Mà ở cấp độ tiên nhân thì người phàm không thể thăm dò nhìn thấu được. Đây là dụng ý của nhà sản xuất game. - Steven thuận miệng trả lời. - Nhưng chính bản thân cậu không nhìn thấy được nhân vật thì làm mà phân phối thuộc tính hay luyện vật phẩm. Chính vì vậy sau khi dùng Tẩy cốt tán rồi thì không vào sổ ghi chép nữa mà phải vào khu luyện võ công.Thiên Hùng ngay lập tức ồ ra kinh ngạc.- Cao thủ quả nhiên là cao thủ. Lần này tôi thật an tâm giao cho cậu rồi. - Thiên Hùng giơ tay lên coi đồng hồ. - Nương tử của tôi sau khi online sẽ ngay lập tức liên lạc. Cậu không cần nói gì nhiều, nàng biểu gì cứ ừ đại cho xong. Bây giờ sắp đến giờ hẹn rồi, tôi phải đi đây. Tương lai sự nghiệp của tôi sau này phải trông cậy vào cậu hết đấy, đại hiệp.Steven giương mắt nhìn kẻ nào đấy vừa đi vừa chào giống như gấp rút trốn nợ. “Quả nhiên là con người đơn thuần quá mức, dám giao pass nhân vật vào tay kẻ lạ mới gặp qua một lần.” Nếu giờ đây Steven thay đổi mật khẩu truy cập thì cậu ta chắc chắn sẽ khốn đốn. Hay giả dụ Steven chỉ cần vào tay nãi của Anh Hùng chuyển hết kho báu của hắn đi là được rồi.

Khi mở tay nãi ra, Steven thật sự bất ngờ về số lượng đồ mà Anh Hùng sở hữu. Chẳng phải hắn chỉ là y sư cấp 81, vì sao toàn chứa vật phẩm cao cấp nhất thế này. Lại còn tạp nham, lộn xộn chẳng theo mục đích gì cả. Thật ra nhân vật này muốn luyện theo hướng tanker, support hay pushers?

Là một y sư, Anh Hùng sở hữu rất nhiều chiêu hồi máu lợi hại, không chỉ cho cá nhân mà còn cho cả đội. Vậy mà người chơi Thiên Hùng bất chấp nặng nề, mang theo cả mấy trăm bình kim sang dược để chữa trị vết thương. Steven chắc lưỡi, tiếc cho sự phung phí quá đáng này. “Y sư chỉ cần trên cấp 60, dùng chiêu Liệu Thương thì đã không cần đến kim sang dược rồi. Xem ra chính bản thân hắn còn không hiểu được các đặc kỹ của môn phái mình, lại còn dám đi theo con đường luyện đao của Bách Long môn!”Y chỉ dự định treo máy để Anh Hùng có mặt trong event, sẽ không bị nương tử trách mắng. Nhưng nhìn thấy một người đem kim đao giết gà thế này, y nổi máu bất mãn vô cùng. “Quả thật là phí phạm!”

Steven dùng đến Tư Chất đan phân phối lại các điểm thuộc tính của Anh Hùng, đồng thời đặt hết bùa toạ thiền để nhân vật lấy kinh nghiệm tích luỹ theo số thời gian online. Sủng vật Kentucky được tập huấn để học thêm kỹ năng tấn công mới. Trang bị trên nhân vật cũng được cường hoá và gắn thêm các loại đá hỗ trợ chỉ số tấn công và phòng thủ. Thời gian qua, Thiên Hùng chơi game vẫn còn chưa thuần thục lắm. Steven chỉ cần sắp xếp lại một lượt, lực chiến đấu của hắn đã tăng lên được 10%.

Cùng lúc đó có tín hiệu kết nối từ Tịch Dạ. Steven vừa click chọn đồng ý hai người tổ đội, nàng đã dùng bùa đồng hành bay vèo đến bên cạnh y ngay.[Nhóm] Tịch Dạ: “Tướng côngggggg ...”

Một lúc im lặng.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Gì vậy, sao ko nói gì hết?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nói gì?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Sao thiếp chào mà chàng không trả lời. >.

Chương 33: Kẻ Địch Hùng Mạnh

Trong hệ thống kỹ năng của từng môn phái bao gồm sáu chiêu thức tấn công, sáu đòn nội công phòng thủ, sáu đặc kỹ và ba đòn vận khí. Cứ mỗi lần nhân vật lên một lever, sẽ sở hữu một điểm kỹ năng dùng để nâng cấp các chiêu thức này. Mỗi chiêu thức có đến mười mức điểm. Như vậy, ngay cả người chơi mãn cấp cũng không thể nào đạt mức điểm tuyệt đối cho tất cả các kỹ năng.

Chính nhờ sự thiếu sót này mà người chơi mới xây dựng lên một nhân vật mang tính cá nhân đặc sắc. Có người chỉ chuyên luyện tấn công, có người thiên về phòng thủ, cũng có người chuyên buff đặc kỹ. Riêng chiêu thức vận khí chỉ xuất hiện khi nhân vật ở mức nguy hiểm tính mạng. Tức máu ở mức 20% trở xuống, đòn vận khí sẽ xuất hiện ngẫu nhiên bao gồm Tự Bạo, Liên Hoàn, Tuyệt Kết. Mỗi chiêu thức vận khí đều có khả năng trở bại thành thắng do mức độ sát thương lớn của nó. Tuy nhiên nhân vật cũng có nguy cơ chết cao hơn do máu đang ở trạng thái thấp và tác hại của đòn vận khí. Thông thường, trong nhóm đánh boss luôn có chừa ra một nhân vật hy sinh có số máu thấp để chờ đòn vận khí. Đây chính là lá bài cuối để họ tiêu diệt những quái vật thần cấp có lượng sinh mệnh quá cao.

Lại nói về nhân vật Anh Hùng, người hiện đang đi theo con đường song tu hiện nay. Tuy hắn gia nhập Trường Sinh trang ngay từ đầu, nhưng vì con đường nghề nghiệp nên phải đi mua bí kiếp đao pháp của Bách Long môn để luyện. Trong Võ Lâm Truyền Thuyết cũng không ngăn cấm chuyện nhân vật cùng lúc luyện nhiều môn võ. Nhưng do số điểm kỹ năng ít hơn số mức điểm của môn phái nên ai cũng chuyên tu tập một môn duy nhất. Thiên Hùng đã chọn con đường song tu, tức hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ học được tối chiêu thượng mạnh nhất của từng bên.

Steven từng chơi nhân vật Thanh Nhã môn, Thần Phong bang nhưng chưa bao giờ đụng đến Bách Long môn. Ngoại trừ đấu sĩ của Võ Gia, thợ rèn Thiên Mẫu sơn, thì đao thủ Bách Long Môn cũng là lớp nhân vật có khả năng càn quét khá lớn. Đối với nhân vật tanker chuyên đánh cận chiến thì chỉ số máu và khả năng phòng thủ là yếu tố tiên quyết hàng đầu. Nhưng bởi vì Anh Hùng thuộc Trường Sinh trang, nên hai điểm này hắn đều thuộc lớp yếu nhớt nhất trong nhóm.

“Làm tanker mà máu thấp thế này, chẳng trách chi hắn mua kim sang dược dữ trữ nhiều đến thế.” Steven bật cười.

Trong phạm vi cuộc tỷ thí lần này, mọi người phải đánh nhau theo từng cặp. Chính vì vậy chiến thuật đánh nhóm cũng phải được điều chỉnh lại cho phù hợp với quy mô hai người. Nếu một người cực mạnh thì chia ra tấn công phòng thủ. Nếu đối thủ quá mạnh thì hai người cùng chuyển về thủ và buff. Nếu đối thủ quá yếu thì hai người cùng lên tấn công. Riêng trường hợp này, Steven cho rằng tối sách chính là cả hai cùng tham chiến. Y sẽ dựa vào kho thuốc của Anh Hùng để đảm trách vai trò công thủ lưỡng nhiệm.

Trong trận đấu đầu tiên, rất may mắn là họ gặp được một cặp gà. Đối thủ đều là người mang chế độ VIP, nhưng có lẽ do được hưởng ưu đãi, tiến cấp quá nhanh mà họ vẫn chưa thích ứng hoàn toàn với game. Tuy không tầm thường, nhưng người điều khiển không biết phát huy hết khả năng của từng nhân vật. Vậy nên đòn tấn công của họ chỉ là những chiêu thức cơ bản với lực sát thương quá thấp.

Tịch Dạ khi chiến đấu thì luôn hăng hái chạy đầu dẫn trước. Nàng hoàn toàn bỏ lơ phòng thủ vì tin tưởng tướng công phía sau sẽ bơm máu liên tục cho mình. Steven lần đầu tiên đánh nhóm với nàng nên vẫn chưa hiểu rõ. Lúc y để ý đến thì Tịch Dạ chỉ còn mấy chục máu, không có khả năng đỡ nổi đòn tấn công tiếp theo của kẻ địch. Steven sợ hãi nhảy ra chắn phía trước Tịch Dạ. Y bỏ lỡ một nhịp tấn công, trút kim sang dược hồi máu cho nàng.

Lần đầu tiên lên võ đài mà y lại hồi hộp như vậy. Một phần do nhân vật mình cầm có lever quá thấp, một phần do đồng đội điên khùng không biết lo cho an nguy tính mạng bản thân. Chả trách gì Anh Hùng là y sư mà trong túi nãi chỉ toàn chứa thuốc. Tất cả đặc kỹ của Trường Sinh trang cũng không bù kịp với tốc độ mất máu của cặp đôi phá hoại này.

Họ chiến thắng oanh liệt trước hai đối thủ cấp 104 và 112. Tịch Dạ vui mừng reo hò, ôm chồm lấy tướng công đứng bên cạnh. Dù đây chỉ là hành động của nhân vật, nhưng vẫn khiến Steven có cảm giác xốn xang kỳ lạ. Hệ thống hành động biểu cảm của game Võ Lâm đã vượt qua mức bình thường rồi. Phải nói là cực kỳ tinh tế, cực kỳ chân thật. Ở phía bên đây màn hình Steven cũng có thể cảm nhận được sự vui mừng hân hoan của người đồng hành.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tướng công, tướng công nhặt được gì thế?”

Nghe nàng nhắc nhở, Steven mới giật mình mở tay nãi ra. Trời ơi, Anh Hùng trong lúc tỷ võ cũng có thể chôm được bảo vật. Khả năng này thật không hổ danh Bách Thắng thần thâu. Trong cuộc hỗn đấu ở tháp Thiên Đường lẫn quốc chiến, Anh Hùng đã nhiều lần biểu diễn khả năng trộm đồ tuyệt đỉnh cuả mình. Nhân vật độ may mắn 100%, đúng là khó có thể nào lường trước được khả năng của hắn.

[Nhóm] Anh Hùng: “Một lồng nhốt sủng vậy mới”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Dạo này bùa chống trộm và ổ khoá bán chạy, mọi người bắt đầu đề phòng trộm cướp rồi.”

Steven có thể tưởng tượng được Tịch Dạ đang chề môi ra cảm thán. “Nàng tuy có hơi chuyên quyền, nhưng vẫn là một cô gái đáng yêu.”Họ rời khỏi lôi đài, nhường cho cặp đôi khác lên thi đấu. Tất cả những kẻ tham dự sự kiện đều có thể tự do đi lại trên hòn đảo nổi này. Trong khu vực không chỉ có người tham gia thi đấu, mà còn những kẻ khác tới góp vui. Xung quanh chỗ này cũng đồng thời tổ chức hội chợ, bọn họ có thể mua được hàng giảm giá hoặc hàng hạn chế số lượng chỉ tung ra vào các dịp đặc biệt. Nói tóm lại, đối với nhà sản xuất game, thì làm việc gì cũng không thể tách với chữ ‘Thương’.

Kiếm tiền vẫn là nhiệm vụ hàng đầu cuả tổ chức.

^_^

Trận đấu thứ hai, họ gặp được một cặp đôi đại thần và bé con. Đại thần ở đây là Cô Tiên Đỏ, huấn sủng sư cấp 178 đứng thứ hai mươi trong số những kẻ mạnh nhất Lê quốc. Steven căng thẳng vì đột nhiên phải đối đầu với nhân vật quá mạnh thế này. Nhưng khi bắt đầu giao chiến, y cảm thấy nàng ta đã chọn sai đối tượng hợp tác.

Phu quân của Cô Tiên Đỏ là Lê Gô La, cung thủ Thiên Chính môn chỉ ở cấp 56. Có lẽ bọn họ là một trong những cặp phu thê có đẳng cấp cách biệt nhất Võ Lâm. Ngay cả Anh Hùng và Tịch Dạ lệch nhau 20 cấp đã mệt mỏi lắm rồi, bọn họ còn cách xa đến 120 cấp. Thật không hiểu vì sao Cô Tiên Đỏ lại chọn hoàng tử yêu tinh Lê Gô La làm phu quân của mình nữa.

Vừa đụng trận, Tịch Dạ đã bàn xong kế hoạch tác chiến. Anh Hùng phải dùng thuốc mê của mình đóng băng cho được Cô Tiên Đỏ trong vòng ba mươi giây. Lớp y sư ngoài việc biết hồi máu thì bỏ độc và chế thuốc cũng là sở trường của bọn họ. Nhưng khác với việc hồi máu, bỏ độc là một kỹ năng có xác xuất thất bại cao. Steven tưởng rằng mình phải khổ chiến vài phen mới có thể bỏ độc đại thần như Cô Tiên Đỏ, nào ngờ y chỉ mới ra tay lần đầu thì đã đắc thủ được ngay.

“Độ may mắn 100% này đúng là không thể coi thường được.” Steven chắc lưỡi.

Phần còn lại là Tịch Dạ tung hoành chiến trường. Lê Gô La dĩ nhiên không phải là đối thủ với tướng cướp dốc Phượng Hoàng. Trong vòng ba mươi giây, nàng đã có thể giết chết gã.Cô Tiên Đỏ thoát ra khỏi trạng thái thuốc mê, việc đầu tiên nàng làm là tấn công trả thù cho phu quân. Ở trên lôi đài, kẻ chết rồi không được hồi sinh, mà trực tiếp bị lôi ra khỏi vòng chiến. Cục diện trở thành Tịch Dạ - Anh Hùng phải đối phó với Cô Tiên Đỏ và cả ba sủng vật cực mạnh của nàng.

Tịch Dạ có Tân Nguyệt, Anh Hùng có Kentucky. Cuộc đấu bốn chọi bốn như thế này cũng được tính như công bằng rồi. Ngoại trừ việc Cô Tiên Đỏ quả thật quá mạnh.

Đòn tấn công của sủng vật, lực sát thương không vượt quá 50% chủ nhân. Nhưng bởi vì đối phương có đến ba vật nuôi nên tính tổng cộng lại mỗi đợt tấn công của Cô Tiên Đỏ gần như gấp ba lần kẻ khác. Tuy mỗi huấn sủng sư có khả năng gọi lên nhiều đồng minh cùng chiến đấu, nhưng bọn họ là nhân vật phòng thủ khá yếu. Mỗi lần Tịch Dạ bất chấp tất cả lao lên, Cô Tiên Đỏ lại nhận đòn số đỏ bay đầy trời.

Bao nhiêu kim sang dược mà Thiên Hùng chuẩn bị xem ra vẫn không đủ để bọn họ vượt qua ải lần này. Steven cười buồn, chưa bao giờ y phải bỏ thêm tiền mua thuốc như hôm nay. Tuy là tiền của người ta, nhưng y cầm lấy xài cũng cảm thấy tiếc nuối. Phải chi Anh Hùng luyện võ công của Trường Sinh trang cho tinh nhuần, mấy chiêu đặc kỹ của môn phái này đã đủ cho hắn khỏi phải vác theo thuốc lỉnh kỉnh rồi.

Steven rút Yểm Long Thiên đao lại, lấy cây Ngũ Sắc Kim phiến ra. So với việc chiến đấu bằng đao, y cảm thấy tập trung vào sở trường của mình thì tốt hơn.

Phong Tẫn tái xuất nhân gian.

Tịch Dạ kinh ngạc khi Anh Hùng chuyển qua đánh ở tầm xa. Trước giờ phu quân của nàng chỉ làm có hai việc, một là lùi lại bơm máu, hai là xách đao đi đánh càn. Hắn chỉ dùng quạt để hỗ trợ, sau đó mới chuyển qua dùng đao đánh cận chiến, lấy đồ. Chưa khi nào Anh hùng lại đi ngược với chu trình đó.

Steven phối hợp các chiêu thức tấn công, phòng thủ và đặc kỹ rất nhuần nhuyễn. Cả hai người luôn đạt được trạng thái buff có lợi nhất, máu luôn được giữ đầy, mà Anh Hùng vẫn không ngừng tấn công.

Chỉ có ba chiêu cao nhất Thuỷ Nguyệt Kính Hoa, Ngự Tâm Quyết và Hộ Pháp thì Anh Hùng chưa học tới. Ngoài ra, toàn bộ những đòn còn lại đều ở mức cơ bản cả rồi. Steven có thể thoải mái lựa chọn đánh theo phương pháp sở trường nhất của mình.

Đối với kẻ thù quá mạnh, y chọn cách phòng thủ kéo dài thời gian và sử dụng đặc kỹ của y sư. Cô Tiên Đỏ đã dính cả ba loại độc Hấp Huyết, Cửu Độc Tam Bộ và Cuồng Dã. Những loại độc này không khắc chế đối phương nhưng đem về trạng thái bất lợi là mất máu. Mỗi đòn tấn công của Cô Tiên Đỏ sẽ cộng thêm máu cho Anh Hùng, trong khi đó bản thân nàng cứ ba giây lại mất đi 1% máu của mình.

Mỗi đợt tỷ thí chỉ kéo dài nửa tiếng đồng hồ là tối đa. Steven ước lượng chỉ cần hai hai mươi phút nữa Cô Tiên Đỏ sẽ chịu mất máu mà thua cuộc. Đây là bất lợi nhất của phe một người, chẳng ai thay nàng giải độc cả.

Đột nhiên Cô Tiên Đỏ thu một trong ba sủng vật tấn công lại. Nàng triệu hồi Tiểu Bảo Tiên, một sủng vật dạng tinh linh có tác dụng chữa trị và buff trạng thái cho chủ nhân.

“Rốt cuộc cô ta nuôi bao nhiêu sủng vật đây?” Steven bất ngờ la lên. Thì ra đối phương còn có chiêu này.

Chương 34: Đi Vào Cửa Khó

[Mật] Tịch Dạ: “Ngươi là ai?”

Ngay lúc tình hình trận chiến đang tới hồi quyết liệt, Tịch Dạ lại quyết tâm hỏi câu này. Nàng đã nhận ra những hành vi kỳ lạ của tướng công mình ngày hôm nay. Nick có thể giống, nhưng phong cách chiến đấu thì hoàn toàn khác biệt. Ở Thiên Hùng luôn có chút gì đó ngây ngô của người mới tập chơi game, hắn lúc nào cũng dốc hết sức mình đánh, không lo sống chết. Kẻ hiện nay cầm nick Anh Hùng lại có phương pháp tác chiến tinh nhuần và tốc độ phản xạ cực cao của một game thủ chuyên nghiệp. Mỗi lượt tấn công của nhân vật đều rất chuẩn xác, không cần đến nương tử nhắc nhở bên cạnh.

[Mật] Anh Hùng: “Đánh xong rồi nói. Trong thời gian tỷ võ trên lôi đài, lệnh hồi sinh hoàn toàn bị vô hiệu hoá. Trước mắt nên triệt hạ Tiểu Bảo Tiên đi, sau đó ta sẽ dùng khả năng bỏ độc để triệt hạ kẻ địch.”

Nghe đối phương trả lời, Tịch Dạ đã đoán ra vài điều mơ hồ. Bây giờ người vạch chiến lược lại là Anh Hùng chứ không phải Tịch Dạ, nàng không quen với việc bị sai bảo thế này. Tịch Dạ vớ lấy điện thoại gọi ngay cho Thiên Hùng, thế nhưng phía đầu dây bên kia không ai bắt máy.

“Giỏi lắm, dám dùng kế lấy mận thay đào, đưa acc cho kẻ khác đánh dùm.” Tịch Dạ nghiến răng đi truy tìm IP mà người chơi đang sử dụng. “Quả nhiên khác với mọi khi, nhưng sao địa chỉ lại là bệnh viện Chợ Ruộng.

Tịch Dạ giật mình vì phát hiện mới, nàng lo lắng gọi điện thoại một lần nữa, số máy của Thiên Hùng vẫn như cũ không ai trả lời.

[Mật] Tịch Dạ: “Người đang cầm nick là ai? Thiên Hùng đâu?”

[Mật] Anh Hùng: “Cậu ấy đang bận, lát chúng ta nói sau, bây giờ hợp sức tiêu diệt kẻ địch trước đã.”

Steven thở dài, không ngờ vai trò đóng thế cuả y lại bị phát hiện nhanh đến vậy. Rõ ràng Steven vẫn im lặng đồng ý tất cả lời nương tử như Thiên Hùng đã bảo mà. Nhưng thôi, việc tới đâu thì hay tới đó vậy, bây giờ Steven chỉ biết hết lòng hết ý cho trận chiến. Số phận của Anh Hùng sau đó sẽ do nương tử của hắn định đoạt vậy.

Lâu lắm rồi y mới phải lâm vào khổ chiến do nhân vật mình cầm có cấp quá thấp. Steven chơi ở ba server, nhưng nhân vật nào cũng trên cấp 120, y đã quên mất cái cảm giác bị người ta chèn ép, uy hiếp là thế nào. Steven chưa bao giờ lâm trận lại cứ phập phồng sợ bị giết, cao hứng khi đánh được một đòn Toàn Trảm yếu xìu. Cái cảm giác hồi hộp, kích động này, y tưởng chừng mình đã quên mất. Bây giờ, nhờ nhận lời Thiên Hùng, Steven mới có dịp thử thách bản thân một lần nữa.

Cả hai người tập trung đánh vào Tiểu Bảo Tiên, sủng vật có tác dụng điều trị trạng thái và hồi máu. Cũng giống như Dực Hoả phượng, Tiểu Bảo Tiên rất quý giá và khó kiếm. Có lẽ Cô Tiên Đỏ nhặt được Tiểu Bảo Tiên cũng chưa lâu, nên lever của con vật này khá thấp. Cô Tiên Đỏ quả nhiên hoảng hốt khi chứng kiến kẻ địch tập trung đánh bảo bối cuả mình, nàng dùng những sủng vật khác và thậm chí cả bản thân mình chắn đòn cho Tiểu Bảo Tiên.

Steven khoái chí khi phát hiện ra lỗ hổng trên bức tường thành. Đại thần tưởng chừng như không ai đánh nổi lại sai lầm khi bước vào cuộc chiến không cân sức này. Người ta nói “Hai đánh một, không chột cũng què.” Cô Tiên Đỏ vì sợ Tiểu Bảo Tiên bị giết nên khiến bản thân lâm vào thế vất vả chống đỡ. Đây là cơ hội cho Anh Hùng và Tịch Dạ thừa dịp vùng lên, họ dốc hết sức tấn cống mạnh mã như vũ bão. Kể cả Steven cũng lơ là nhiệm vụ hỗ trợ, trực tiếp nhảy vào đôi công với người ta. Đã mất hết hai mươi phút giằng co, họ đã bỏ qua khoảng thời gian quý giá để có thể triệt hạ kẻ địch.

[Mật] Anh Hùng: “Kế hoạch dùng độc hạ thủ thất bại rồi. Thời gian không có lợi cho chúng ta.”

[Mật] Tịch Dạ: “Biết sao bây giờ, kẻ địch quá mạnh. Không chết là may chứ nói gì đến việc trở bại thành thắng.”

Steven thở dài, ước gì hiện nay mình đang cầm nick chính. Y sư mà Steven sở hữu có bao giờ khiến y đau đầu khốn đốn thế này đâu.

Họ tốn khá nhiều kim sang dược và lượt ra đòn để dùng đến đặc kỹ chữa thương. Cuối cùng con vật Tiểu Bảo Tiên cũng bị triệt hạ. Steven thử lần nữa rắc thuốc độc về phía Cô Tiên Đỏ, nhưng xác suất trúng đòn lại bị tuột xuống hẳn, Cô Tiên Đỏ hoàn toàn bình an vô sự sau loạt tấn công tiếp theo.
Đột nhiên thông báo tin nhắn mật lại nhấp nháy thêm lần nữa.

[Mật] Tịch Dạ: “Có cách rồi, dùng đòn tự bạo. Đối phương chỉ còn một người, dùng tự bạo thì chúng ta thắng chắc.”

[Mật] Anh Hùng: “Nếu để cho máu thấp xuống cũng chưa chắc xuất hiện tự bạo. Đó là đòn vận khí, may mắn lắm mới xuất hiện.”

[Mật] Tịch Dạ: “Không thử thì thua chắc, biết đâu chúng ta có thể tìm được sinh cơ trong tử lộ.”

[Mật] Anh Hùng: “Độ may mắn của Anh Hùng cao nhất, để ta tự bạo.”

[Mật] Tịch Dạ: “Không được, cậu còn phải giúp tôi hồi sinh và hồi máu ngay trong trận tiếp theo. Việc này y sư làm tốt hơn và nhanh hơn. Cứ để tôi giết địch.”

Theo luật chơi, nếu nhân vật chết trong lôi đài sẽ không được hồi sinh ngay lập tức, mà phải đợi đến lượt đấu sau, hồi sinh trong trạng thái chỉ còn nửa máu. Đây coi như là hình phạt cho những cặp phu thê không đồng tâm, để cho nương tử/ tướng công của mình bị giết.

Anh Hùng và Tịch Dạ tiếp tục tấn công, nhưng Steven đã hoàn toàn ngưng các trạng thái buff có lợi cho Tịch Dạ. Về phía nàng cũng dâng cao hơn trong đội hình tấn công, chắn đòn cho Anh Hùng. Máu của Tịch Dạ mau chóng tuột xuống như xe không phanh lao dốc. Steven chọn ra những bình kim sang dược nhỏ bơm cho nàng, luôn chú tâm giữ máu ở mức 20%. Đấy là giới hạn để đòn vận khí xuất hiện, nhưng vẫn có thể cầm cự trước một đòn tấn công của Cô Tiên Đỏ.

Suốt năm sáu lượt đầu không có chiêu đặc biệt nào xuất hiện trong lượt ra đòn của Tịch Dạ. Nàng chờ đợi một hồi, tuỳ chọn đòn liên hoàn đột nhiên xuất hiện. Đây là một trong ba chiêu thức thuộc hệ thống đòn vận khí, có tác dụng trong phạm vi 10x10 ô, rất hữu hiệu khi đối đầu với kẻ địch số đông. Tuy liên hoàn không phải chiêu mà Tịch Dạ mong đợi, nhưng nàng vấn quyết định bấm chọn vào.
Xung quanh nhân vật Tịch Dạ đột nhiên xuất hiện những dòng khí vàng sáng. Đây là ánh hồi quang phản chiếu dành cho những kẻ sắp lên đường. Nàng nhảy lên cao, sức mạnh đột ngột tăng lên vùn vụt. Tịch Dạ vung trường đao ra, chém như mưa về phía kẻ thù. Hầu hết đao khí đều trút hết lên người Cô Tiên Đỏ và hai sủng vật. Hàng loạt số máu rơi ra, nhìn liên miên đến là thích mắt.

Steven nhảy vào hồi máu cho Tịch Dạ ngay trước khi Cô Tiên Đỏ ra đòn phản công, nhờ đó mà nàng tránh đi được một mạng. Họ lại tiếp tục giằng co về chỉ số máu. Chỉ thấy Tịch Dạ thường xuyên đứng trên bờ vực sinh tử, nhưng chiêu tự bạo vẫn mịt mờ chưa chịu xuất hiện.

^_^

Thiên Hùng ngồi ngoài phòng phỏng vấn mà tâm trạng vô cùng cùng hồi hộp. Hắn lo lắng không biết tình hình phiá trong phòng như thế nào, người mới vào trước đó sao vẫn chưa thấy ra. Chân Thiên Hùng nhịp nhịp trên sàn, mắt láu liên nhìn về hai người ngồi đối diện. Vào trong phòng thi trắc nghiệm kiến thức, hắn giật mình nhận ra chỉ có năm người đến tham dự ngày hôm nay.

“Không lý nào một bệnh viện lớn như thế này, khi đăng báo tuyển nhân viên lại ít người đến nộp hồ sơ như vậy?”

Lúc này Thiên Hùng mới sực nhớ đến bệnh viện Chợ Ruộng đang cần tuyển gấp chức danh bác sĩ gây mê, họ thậm chí còn chưa kịp đăng báo. Hắn cũng chỉ nhờ quen biết Mạnh Nương trong game, vị đàn em khoá sau Huỳnh Tiểu Mạch này mới nói cho Thiên hùng biết về việc tuyển dụng.

“Chỉ trong vòng một tuần đã gọi đi phỏng vấn, đủ thấy họ cần người gấp cỡ nào.”

Hắn đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ra ai nấy cũng đều là bác sĩ lớn tuổi, phong thái đĩnh đạc, dáng vẻ trí thức, tự tin ngời ngời. So với tay sinh viên mới ra trường Thiên Hùng, họ ăn chắc về phần năng lực chuyên môn lẫn kinh nghiệm làm việc. Không hiểu sao hắn đột nhiên thấy tâm hồn nhẹ hẫn thế này. Biết chắc mình thua, thì đâu còn gì hồi hộp và sự hãi. “Coi như hôm nay tham dự phỏng vấn cho vui, lấy kinh nghiệm để xin việc trong tương lai.”- Nguyễn Thiên Hùng. - Một cô y tá lú đầu ra khỏi cửa, gọi tên hắn.Thiên Hùng tự tin đứng dậy, mỉm cười chào thân ái. “Đây chỉ là một cuộc diễn tập, một ngày thực hành lý thuyết.” Hắn đi theo cô y tá vào căn phòng trắng toát với máy lạnh chạy vù vù.

Tuy nói là cần tuyển gấp, nhưng cán bộ nhân viên bệnh viện đâu phải cứ tuyển bừa là được. Căn phòng đã được bố trí cải tạo lại cho phù hợp với công việc đặc biệt ngày hôm nay. Thiên Hùng có cảm giác hắn đang đi bảo vệ khoá luận tốt nghiệp một lần nữa. Đầu bên kia là năm vị bác sĩ mặt mũi nghiêm trọng đang lặng nhìn con thỏ non ngơ ngác đi vào. Cảm giác lo lắng lại lần nữa dâng cao. Ít nhất bảo vệ khoá luận hắn còn nắm chắc những gì mình phải đối phó. Còn giờ phút này, hắn phải đối đầu với vấn đề gì đây?

^_^

Trận chiến của Tịch Dạ và Steven cũng dần đi vào bế tắc. Đối đầu với đại thần, họ giữ được mạng là giỏi chứ mong gì đánh thắng người ta. Steven lại phải căng thẳng điều phối sao cho trạng thái sinh mệnh của Tịch Dạ không được quá cao cũng như quá thấp. Quá cao thì đòn vận khí không xuất hiện, quá thấp thì không chống lại nổi sự tấn công của Cô Tiên Đỏ.

Đã hai lần đòn vận khí xuất hiện. Một lần là chiêu liên hoàn, một lần Tịch Dạ lại không kịp lựa, do thời gian tuỳ chọn hiện ra quá nhanh. Vận khí xuất hiện rất bất ngờ, máu càng thấp thì thời gian tuỳ chọn hiện ra càng lâu. Cũng như tuỳ chọn né và đá, những chiêu thức này đều phải thoả một số yêu cầu trong tình hình thực tế mới xuất ra được.

Số trên đồng hồ đếm ngược đang ngaỳ càng ít lại, họ không thể trông chờ vào việc phân thắng bại bằng cách tính điểm. Nhìn sơ qua cũng thấy điểm tấn công của phe đối phương vượt trội hơn hẳn, Tịch Dạ và Anh Hùng còn trụ lại được, phần nhiều do nhờ bỏ tiền mua kim sang dược trữ đầy người.- A aaa, ra rồi! - Steven đột nhiên hét lên mừng rỡ.Y đã nhìn thấy được luồn sáng vàng cuồn cuộn bốc xung quanh Tịch Dạ, hình ảnh cho thấy nhân vật đã được vào trạng thái hồi quang phản chiếu, có thể xuất ra đòn vận khí được rồi.

Tịch Dạ không bay lên cao cũng không vung đao bá ngạo, nàng chạy thẳng về phía Cô Tiên Đỏ, hoả khí bốc lên ngùn ngụt. Thế rồi nhân vật của nàng phát nổ, khói lửa bay mù mịt. Steven nhìn thấy chỉ số máu bay đầy trời, xen lẫn trong khói bụi mịt mù. Avata của Tịch Dạ chuyển sang xám ngoét, điều đó cho thấy nàng đã sử dụng thành công đòn tự bạo rồi.

Thế nhưng đối thủ của Anh Hùng vẫn chưa biến mất. Lớp khói mờ tan đi, thân người mặc áo lông thú đường hoàn xuất hiện. Thậm chí cả đòn tự bạo cũng không thể giết nổi Cô Tiên Đỏ, giờ đây trên lôi đài chỉ còn lại tên y sư yếu ớt đối đầu với đại thần.

Chương 35: Sư Huynh Phiền Não

Steven không thể bỏ lỡ thời cơ tiên quyết này, y đem bảo vật Già Thiên quý giá trong tay nãi của Anh Hùng ra xài. Già Thiên có hình dạng một cây dù bay lơ lửng trên người nhân vật. Kẻ nào sở hữu Già Thiên, có thể yên tâm bách thuật bất xâm. Dùng Già Thiên lợi hại ở chỗ không lo sợ người khác bỏ độc cũng như dùng thuốc mê ám hại, thậm chí những chiêu thức ma pháp của Thiên Tự môn, âm công của Thanh Nhã môn cũng không thể làm khó được. Tuy nhiên, Già Thiên không thể chống lại được đòn tấn công vật lý, nên quyết định xài tới bảo vật này, người chơi nào cũng phải đắn đo cân nhắc rất nhiều.

Già Thiên bay ra, không che chắn cho Anh Hùng mà ngay lập tức bay lơ lửng trên đầu Cô Tiên Đỏ. Nàng ta vừa lúc đem kim sang dược ra xài, thì toàn bộ hiệu lực đều bị Già Thiên đánh bật. Một trong những tác dụng phụ khó chịu của Già Thiên chính là vô hiệu hoá tất cả các loại thuốc, ngay cả kim sang dược hay nội lực thuỷ có lợi cho người chơi đều không thể xài.

Steven cười ha hả đắc ý.

Đòn tự bạo của Tịch Dạ tuy không giết chết được Cô Tiên Đỏ nhưng cũng đã đưa máu đối phương tới tình trạng nguy hiểm báo động. Steven không tiếc báu vật, đem Già Thiên quăng lên người Cô Tiên Đỏ khiến nàng ta có thuốc cũng không uống được. Sủng vật chữa thương đã bị giết, kim sang dược thì vô tác dụng, tính mạng của Cô Tiên Đỏ lúc này đã là việc trong tay Anh Hùng rồi.

Y lao lên tấn công, dùng hết Thần Phong Bá, Toàn Trảm cho đến Phong Tẫn. Cô Tiên Đỏ đã mấp mé cái chết rồi, mà thời gian còn lại cũng không nhiều. Anh Hùng cùng Kentucky liều mạng tấn công, không chần chừ hay tạm ngưng lại chữa thương. Thanh trạng thái sinh mệnh của cô Tiên Đỏ chậm chạp hạ xuống và đồng hồ cũng bắt đầu đếm ngược những giây cuối cùng. Chỉ có một kẻ chiến thắng được trong cuộc đua sức chịu đựng này. Nhân vật huấn sủng sư lại là hàng thấp nhất trong Võ Lâm, vì vậy, kết quả trận chiến ác liệt liền nghiêng về đội Anh Hùng - Tịch Dạ.

Cô Tiên Đỏ gục chết ngay lúc đồng hồ chỉ còn lại hai giây cuối. Bông pháo nổ ra, tuyên bố tên đội thắng cuộc trên võ đài tứ tư. Anh Hùng đã vượt qua được hai trận khổ chiến, may mắn sống sót đến được giờ này. Chỉ tiếc nương tử dữ dằn của hắn đã phải phơi xác trên võ đài, chỉ đến khi trận chiến sau bắt đầu nàng mới được hồi sinh trở lại.

^_^

Bọn họ đứng bên ngoài xem náo nhiệt, nhưng kỳ thật là ngầm khai thác thông tin. Tịch Dạ đang trong tình trạng người chết, cả người xám nghoét không một tí màu, thế nhưng khí thế rất hùng hổ.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Rốt cuộc ngươi là ai? Thiên Hùng đâu?”

Steven tưởng tượng ra một cô gái đang lớn tiếng la hét, tay lại gõ kịch liệt ra những dòng chữ kềm chế này.

[Nhóm] Anh Hùng: “Hôm nay hắn bận rồi, nhưng lại không thể thất hẹn cùng cô, nên nhờ tôi đánh thay.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Anh ta bận cái gì cơ chứ? Có việc gì quan trọng hơn Long Phụng Trình Tường?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô nương, hắn cũng có cuộc sống riêng của mình. Tôi không biết vì sao Thiên Hùng không thương lượng với cô, nhưng hắn thật sự rất bí bách, nếu không cũng chẳng giao acc cho một người xa lạ như tôi.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Xa lạ? Chẳng phải anh nói mình là bạn Thiên Hùng sao?”[Nhóm] Anh Hùng: “Sáng nay là lần thứ hai tôi gặp cậu ta, tổng thời gian nói chuyện chưa được mười lăm phút, cậu ta liền tin tưởng giao Anh Hùng cho tôi. Cô nói xem, tin tưởng như vậy thì có thể xem là bạn không?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Cái gì, mới gặp nhau hai lần, chỉ nói chuyện chưa đến mười lăm phút?”

Một thoáng bình yên câm lặng, hay nói đúng hơn là Tịch Dạ phiá bên kia kinh ngạc đến đứng hình. Steven kiên trì chờ đợi, chuyện y nói ra quả thật khó tin, phải chờ nàng từ từ tiêu hoá hết mới được.

Chính bản thân Steven cũng không thể tin nổi có người thật thà như Thiên Hùng. Account là một loại tài sản điện tử, tuy không hữu hình nhưng có gía trị về mặt pháp lý. Chỉ không biết ở đâu lại xuất hiện một tên ngơ ngáo, đem tài sản của mình dân tặng cho thiên hạ, có thể Thiên Hùng thật sự bức bách quá, nhưng hành động của hắn cũng xem như liều mạng quá rồi. Nhỡ đâu Steven là người xấu, cố tình chôm đồ hay phá nick Anh Hùng thì sao?

Phía bên kia đã có tín hiệu trở lại. Steven kiên nhẫn chờ đợi Tịch Dạ gõ cho xong bài viết dài dòng của mình. Đọc sơ qua, y có thể cảm nhận được sự nóng giận cũng như dữ dằn của nàng. Lược đi một ngàn chữ, có thể thấy nội dung chủ yếu là đe doạ Steven đừng nên làm bậy, acc của Anh Hùng chỉ được đánh dùm, không được cưỡng đoạt. Nếu không GM sẽ truy sát tới nhà, giết chết không tha.

Y bật cười sảng khoái khi nhìn mấy emo tức giận mà nàng gửi kèm. “Thật không ngờ nương tử của Anh Hùng lại là thứ dữ đến như vậy.” Steven hắn giọng, gõ lại câu trả lời.

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô yên tâm, tôi không có hứng thú với tên y sư nghèo rớt mồng tơi này.”

Nghe giọng điệu chế giễu của đối phương, Tịch Dạ chỉ có nóng hơn chứ không nguội đi được. “Tên này là ai mà giọng điệu lớn lối thế này?” Chỉ cần biết trong túi nãi của Anh Hùng, hơn phân nửa là để chứa bảo vật trên cấp 50. Thành tựu như hắn, thiên hạ có ngưỡng mộ không hết chứ đâu lại chê bai. Toàn là những món đồ trân quý hai người dự định để dành đủ lever 100 mới dám lấy ra xài, vậy mà Steven lại không khách khí chà đạp như vậy? Tịch Dạ bị bức quá mức, mới phải lấy code mờ ám ra dùng. Thực ra việc tra IP không phải ở cấp thẩm quyền của nàng, nhưng Tịch Dạ đã quen thói làm càng, mượn mật mã của một đồng nghiệp phòng kỹ thuật, lén lút tra cứu lịch sử truy cập của địa chỉ này. Kết cục, nàng kinh ngạc đến há hốc miệng mồm.“Hèn chi y lại mạt sát phu thê chúng ta đến vậy. Đại thần quyền kinh thế trọng, với số bảo vật mà y đang chiếm giữ, với lượng hoàng kim y đang có trong tay, quả thật hai chúng ta trông giống khố rách áo ôm thật.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Đại ca, xin lỗi huynh.”

Tịch Dạ đột nhiên chuyển giọng, Steven cũng lấy làm lạ. Đến khi nghĩ ra nàng đã biết thân phận mình, y lập tức tức giận.

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô nương, cô có đạo đức nghề nghiệp hay không? Biết cái gì là điều luật bảo mật và quyền riêng tư cá nhân không? Dù là GM nhưng cô đã làm quá bổn phận của mình rồi đó.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thưa ngài, chớ tức giận. Chỉ là tôi sơ sót một chút.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Sơ sót mà phải dùng biện pháp phức tạp như xài code lậu à?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Sao anh biết?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô không nhớ à? Người kia, cấp trên cô ấy, là bạn của tôi.”

Tịch Dạ giật mình sực tỉnh. Quả thật trên giang hồ cũng đã râm rang thưà nhận, bạn tốt của y chỉ có một người. Mà vị bạn tốt này cả code lậu của Tịch Dạ cũng không dò ra được.

“Thì ra là cấp trên của mình. Ôi số tôi khổ thật.”

Nàng bắt đầu chuyển sang kế sách năn nỉ cùng than van. Nói cái gì, mình chỉ mới ra trường được một năm, kinh nghiệm làm việc còn ít, xử lý thiếu thận trọng, không chuyên nghiệp, mong quý khách bỏ qua. Lại còn vòng vo kể lể về khoảng nợ học phí chưa trả hết, nói về tiền thuê nhà trọ và tình hình xăng dầu đang chuyển biến khó lường, kinh tế suy thoái người thất nghiệp dễ đi vào con đường đạo tặc, sau đó không ngại công khai mình là NEET, chỉ có nghề này để làm mưu sinh, nếu khách hàng đá nồi cơm của mình, nàng sẽ trực tiếp ở trong phòng biến thành mốc xanh không ai đoái hoài.

Steven đọc tin nhắn mà che miệng cười liên tục. “Đúng là miệng hùm gan sứa, thượng đội hạ đạp. Với người chơi mới thì hùng hùng hổ hổ, ra bộ quan liêu; gặp được người có lý thì co vòi rụt cổ, so với con rùa chỉ có hơn chứ không kém.” Steven cũng muốn nói mình chỉ tức giận chút thôi, không có ý định bảo sếp cô ta đuổi việc, nhưng Tịch Dạ cứ gõ messenger liên hồi, cái sau càng thống thiết hơn cái trước, y cứ xem rồi cười, thật không thể dừng lại được.Đột nhiên có tiếng gõ cửa khiến Steven giật mình. Y vội hạ cửa sổ game xuống, giọng nghiêm khắc hỏi.- Ai đấy?- Đại hiệp, là tại hạ đây. - Giọng Thiên Hùng lí nhí vang vào.- Vào đi, đã bảo đừng gọi tôi như vậy nữa.Steven thở dài, mở lại cửa sổ game, xoá hết những dòng tin nhắn nãy giờ qua lại giữa hai người. Y muốn dấu chuyện mình chơi game trong bệnh viện, thế mà lần lượt trước sau bị đôi phu thê này vạch trần thân phận. “Thật ra không biết mình có nợ gì bọn họ? Chỉ là nhận một tiếng ‘sư huynh’, bỗng nhiên lại chuốc lấy thật nhiều phiền não.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau