VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đây Là Bản Đồ

Đáng tiếc, trong tình trạng bị tổ sư tấn công dồn dập, họ không thể đánh hội đồng Môn chủ Bách Long Môn được. Từng người lần lượt bị hạ gục. Thừa cơ sư tổ đi về chỗ mình, họ lại hồi sinh đánh tiếp, hy vọng tranh thủ thời gian đi lại của NPC mà hành động. Cuối cùng, họ thu thập được mảnh vải thứ ba.

Thiên Hùng mở tay nãi cuả mình ra, dùng lệnh chế tác ráp ba Mảnh Vải lại. Cuối cùng hắn reo to đắc thắng, gửi cho các đồng đội hình ảnh một góc bản đồ rách nát. Tuy chưa đầy đủ, nhưng có thể dễ dàng nhìn thấy rõ vị trí tháp Thiên Đường trên bản đồ, xung quanh là cảnh núi non chập chùng cùng biên giới của các lãnh thổ.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Bản đồ kho báu. Ay ... ye *nhảy múa*”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Khoan đã, chờ chút.”

Ngay tiếp theo sau đó Chân Phương gửi cho mọi người bản đồ Việt quốc mà công ty game cung cấp cho người chơi. Hắn lồng góc bản đồ của Anh Hùng vào bản đồ lớn. Dựa vào hình tròn và góc của các đường gióng, vẻ nên ngôi sao năm cánh. Các đỉnh của ngôi sao chạm vào các địa danh trong game. Điều này chắc chắc đã được các nhà thiết kế tính toán hết trước rồi.

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Không ngờ các địa phương lại nối với nhau thành hình ngôi sao như thế này. Trước giờ cứ tưởng là nhà phát hành chỉ ấn định tuỳ tiện chứ.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Không phải tuỳ tiện đâu. Nhìn những điểm giao nhau của cánh ngôi sao nè. Đều rơi vào những phụ bản nhất định đó chứ.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Ghê thật. Họ sáng tạo ra cả một thế giới giả tưởng dựa trên bản đồ thật. Có cảm giác như Võ Lâm này thực sự tồn tại vậy.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thì Võ Lâm thật sự tồn tại mà. Đây là thế giới của chúng ta.”

Câu nói của nàng khiến mọi người hơi giật mình sững người. Thế giới Võ Lâm là có thật ư? Như vậy sự tồn tại của Anh Hùng, Lam Y, Chân Phương cũng là thật ư? Họ đã thoát ra khỏi bản ngã của mình, trở thành một cá thể riêng biệt. Thiên Hùng bật cười, cảm thấy lời nói này quả thật không sai. Tên đạo tặc Anh Hùng là có thật, như chính bác sĩ gây mê Thiên Hùng cũng có thật vậy.

[Nhóm] Anh Hùng: “Bây giờ phải làm gì tiếp theo? Tiếp tục tấn công những tông sư khác để thu thập bảng đồ hoàn chỉnh ư?”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Không có khả năng. Trong tình huống một đấu một, chúng ta còn không đánh lại tổ sư môn phái mình, làm sao mà đối phó cùng lúc hai người được. Muốn lấy hết bản đồ, trừ khi kêu cả bang hội tới đây loạn chiến.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Vậy có gì khó, ngày mai toàn bộ bang Nghĩa Tế sẽ tập hợp tại đây.”

Hoàng tộc đã nói một lời, sao có thể là giả được. Tuy nghe bang chủ nói muốn náo loạn tháp Thiên Đường tầng 150, ai nấy đều ái ngại e dè. Nhưng khi hắn hứa hẹn sẽ bao toàn bộ chi phí kim sang dược, nội lực thuỷ thì mọi người nhao nhao vào đăng ký. Thật ra họ cũng muốn đến đây lấy đồ lắm, nhưng mãi ngại đẳng cấp nên chưa dám xông vào thôi.

Bang viên Nghĩa Tế từ cấp 90 trở lên đều đồng loạt xung phong đi phá tháp. Ngoại trừ bọn họ ra, còn có ba người vốn không liên quan cũng đi theo. Lam Y Công Tử tuy không thuộc bang hội nhưng dù sao cũng có giao tình với Chân Phương nên chấp nhận được. Còn có hai phu thê kia, mặt mũi rất lạ, trước giờ chưa ai gặp qua.

Biết rằng Tịch Dạ và Anh Hùng là hữu hảo của Lam Y, nên mọi người khá trông chờ những tân nhân vật bí ẩn. Nhưng khi tham chiến rồi, mới thấy bọn họ năng lực cũng chỉ thường thường bậc trung thôi. Không ít kẻ tỏ ra thất vọng. Kể từ sau đó, không ai dòm ngó hành tung của họ nữa.
Vẫn theo chiến thuật của những trận công thành, Lam Y và Chân Phương dẫn đầu đoàn hùng binh viễn chinh. Đám bang viên phía sau hò reo chém giết điên cuồng bất cứ con quái vật nào nhảy ra cản lối. Khác với Tứ Hải bang tạp nhạp mà chị Mai thu nhặt khắp nơi. Nghĩa Tế bang là đám bạn cùng nhau luyện cấp từ khi mới chơi game, nên thực lực khá đồng đều và hoạt động đoàn đội rất nề nếp.

Không cần chỉ huy, họ cũng có thể tự phân chia vị trí. Công, thủ, hỗ trợ, kết thúc đều có trách nhiệm rõ ràng. Nhưng đến khi bước vào tầng tông sư thì mạnh ai nấy đánh theo môn phái, bởi các NPC chỉ chuyên chăm sóc đệ tử của mình thôi. Đội hình gãy vỡ, chiến trường trở thành một đống hỗn loạn bát nháo.

Có đám y sư cao cấp chắn trước, nên Anh Hùng vô cùng nhàn tản. Hắn đi dạo quanh khắp chiến trường, thấy boss nào máu thấp thì ngay lập tức tấn công liền.

Kênh chat thân mật.

[Mật] Anh Hùng: “Lấy đủ 15 Mảnh Vải rồi. Đây là bản đồ.”

Kênh chat bang hội.

[Bang] Chân Phương Công Tử: “Anh em đánh có sảng khoái không?”

Tiếp sau đó là những tiếng reo hò mừng vui dữ dội.

[Bang] Chân Phương Công Tử: “Cấp hạng của mọi người đều đồng loạt tăng tiến hết rồi nhé. Diệt xong boss thì trở về từ đường lĩnh thưởng đi.”
Sau đó có bốn người lặng lẽ rời phụ bản. Họ đứng ở rừng cây ngoại thành, lặng im ngắm nhìn bản đồ mà Anh Hùng vừa rắp lại xong.

Bốn chữ Ngũ Đại Kỳ Bảo to tổ chảng đã đủ làm bọn họ ngây ngất. Tấm bản đồ cũ kỹ, vàng úa, với những nét vẽ tinh xảo vẫn còn đầy khí lực dẫu đã trải qua biết bao thời gian. Vị trí, hình dáng và cả các manh mối để truy tìm bảo vật đều được ghi lại rõ ràng trên bản đồ. Thứ tồn tại ở tháp Thiên Đường này chính là Hoả Long Châu.

Hoả Long Châu là thần vật gắn vào giáp trụ có thể khu tà, hộ thể. Chẳng những giúp người chơi bách độc bất xâm mà còn có thể giúp tăng tiến nội lực, là cực phẩm hộ thể mạnh mẽ nhất cho nhân vật. Hoả Long Châu được tính như đòn tối thượng Hộ Pháp của Trường Sinh trang, nhưng lại có tác dụng vĩnh viễn, không ảnh hưởng bởi thời gian. Nghe tới đó cũng đủ hiểu Tịch Dạ thèm đến nhỏ dãi báu vật này như thế nào.

Ngoại trừ việc nhân vật của nàng có thuộc tính Hoả, thì Tịch Dạ còn kém nhất ở khoảng kháng trạng thái. Nội công tăng tiến, dồi dào càng thích hợp cho môn võ công tiêu hao nguyên khi lớn của Bách Long Môn. Vì vậy, nàng ngay lập tức nhận định Hoả Long Châu, muốn sở hữu thần vật cho riêng mình.

[Mật] Tịch Dạ: “Tướng công, thiếp muốn Hoả Long Châu. Hoả Long Châu. Hoả Long Châu ...”

Và hắn đã lược bớt vài trăm chữ Hoả Long Châu mà nàng đã gõ vào ô chat. Thật bó tay! Hoả Long Châu chắc chắn nằm ở tầng thượng tháp Thiên Đường rồi, họ làm gì có vé mà lên tới đó.

Lam Y Công Tử chỉ chuyên chú nghiên cứu báu vật ở Hàn Băng cung. Bích Lộ Bạch Ngọc bình chứa hai mươi hai giọt nước Tuyết Linh, ai mà được tưới lên người, sẽ giữ được bạch danh vĩnh viễn.

Khi mãn cấp, các nhân vật thường sẽ trải qua độ kiếp trở thành thiên tiên, nhưng nếu bị hắc danh sẽ không được phi thăng, suốt đời làm kẻ phàm tục. Dù đã có Tẩy Cốt tán nhưng y vẫn lo ngay ngáy khi bọn Thần Long sẽ ngày đêm rình rập. Bọn chúng chắc chắc sẽ không quên điều kiện này, vào lúc tối trọng yếu, nhất định sẽ tập kích Lam Y. Có Bích Lộ Bạch Ngọc bình thì đâu cần ngại đám Thần Long nữa. Y chỉ còn tám cấp, bây giờ hối hả đi tìm Tuyết Linh là cũng vừa vặn rồi.

Chân Phương công tử thì nhìn trúng bảo toạ hoàng kim của Chân Đế. Thứ này mà gắn lên con rồng của y thì phải oai phong biết chừng nào. Ngoài ra bảo toạ còn tăng tối đa các thuộc tính cho sủng vật. Con rồng của hắn sẽ đứng đầu võ lâm vào một ngày không xa.

Mục tiêu của mỗi người trong cuộc tìm kiếm này đều đã rõ ràng. Lần này hợp tác, bọn họ cảm thấy thật là sảng khoái. Ai cũng đã có được tấm bản đồ của mình nên họ đành chia tay nhau, cáo biệt. Chân Phương và Lam Y bay về phía hai bắc nam, để lại phu thê bọn họ ở chốn này.

[Mật] Tịch Dạ: “Thật là khó tin, cứ như là mơ vậy. Chẳng thể nào ngờ được, chúng ta lại lấy được bản đồ Ngũ Đại Kỳ Bảo.”

[Mật] Anh Hùng: “Tiếp theo làm gì bây giờ?”

[Mật] Tịch Dạ: “Làm tiếp chuỗi thử thách, luyện cấp, gom đồ. Đợi đến lúc đủ mạnh mới đi tìm kỳ bảo được.”

[Mật] Anh Hùng: “Cũng phải vậy thôi, bây giờ trình độ chúng ta chỉ có thế. À mà cái ải tiếp theo đó, Tinh Tế Ngân Hà ở chỗ nào?”

[Mật] Tịch Dạ: “Gọi Kentucky đi, thiếp sẽ chỉ đường.”

Chương 22: Tiền Nào Của Ấy

Bản thân Tịch Dạ cũng có một con sủng vật tên là Tân Nguyệt, nguyên bản là một con báo đen. Tuy Tân Nguyệt là chủ sủng theo nàng từ những ngày đầu bước chân vào giang hồ, nhưng phàm là vật cho không, dù có luyện mãn cấp vẫn còn nhiều hạn chế so với thứ Kentucky mắc tiền mà Anh Hùng đang sở hữu. Thậm chí tốc độ di chuyển của Tân Nguyệt cũng kém hơn Dực Hoả phượng nhiều lắm, vì vậy, khi đi lại trên giang hồ, Tịch Dạ đều muốn cưỡi cùng sủng vật với Anh Hùng.

Phụ bản Tinh Tế Ngân Hà nằm bên bờ sông Triết Giang, trong một hang động gọi là Tinh Tế. Bởi vì vị trí khá khuất lấp nên bình thường ít ai để ý tới. Khi đi ngang qua chỗ đó, ai cũng ngỡ cái ngõ tối này không có gì quan trọng. Anh Hùng chưa bao giờ làm phụ bản Tinh Tế nên cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Lối đi dẫn vào hang tối om om và mang theo không khí lạnh lẽo ghê rợn. Cứ như thể đây là một địa điểm du lịch thử bóng vía chứ không phải là phụ bản trong game đánh nhau.

Bước qua khỏi hang động tối mò, hắn nhìn thấy những thứ ánh sáng lung linh xuất hiện khắp trên nền sàn. Thì ra từ tinh tế đó là do hang động chứa đầy khoáng thạch lấp lánh, đẹp không thua gì ngân hà trên bầu trời. Một NPC ăn mặc hoa lệ đứng trong góc hang, nàng có tên là Cẩm Tú tiên tử.

Cẩm Tú tiên tử: “Người có duyên, sao lại lạc vào chốn này? Đây là lối đi của các vị thần, người trần không được phép vào.”

Sau đó xuất hiện hai tuỳ chọn. Một là “Lặng lẽ rút lui”, hai là “Ngoan cố tiến vào”. Lẽ dĩ nhiên, cả hai người đều chọn “Ngoan cố tiến vào”. Cánh cửa đá nặng nề sau lưng tiên tử bật mở. Không gian vũ trụ kỳ ảo xuất hiện trước mặt họ vô cùng diễm lệ. Một đoạn hoạt cảnh về ánh sáng và bóng đêm, về tinh tú và về các vị thần cổ đại lướt vùn vụt qua trước mắt người lần đầu tiên bước vào phụ bản. Ánh sáng tắt đi, họ thấy mình lại đứng trong một hang động lấp lánh như bầu trời đêm giống bên ngoài. Tuy nhiên bên trong này có diện tích lớn hơn, sắc màu ánh sáng cũng lấp lánh hơn. Dưới chân là vũ trụ trôi nổi bồng bềnh, trên vách là hình khắc hai mươi tám vị thần ‘Nhị thập bát tú’. Bức vách chuyển động, một hình vẽ sáng loé lên và boss Vĩ Hoả Hổ xuất hiện.

Vật cũng như tên, một con cọp vằn khổng lồ giáng xuống trước mặt họ. Gương mặt thần vật oai nghiêm uy khiếp, dọc theo thân lại có vô số đốm lửa phừng phừng cháy đầy đe doạ. Không kịp chờ cho ai nói lời nào, Vĩ Hoả hổ gầm lên một tiếng, bắt đầu tấn công vào những kẻ mạo phạm vùng đất của thánh thần.

Điều đặc biệt của động Tinh Tế chính là người chơi tổ đội sẽ chịu sát thương từ boss. Mỗi đòn tấn công, không phân chia người công, người thủ, cả hai cùng mất máu như nhau. Tịch Dạ có khả năng kháng đòn vật lý tốt hơn Anh Hùng, nhưng ngược lại, hắn có thể hồi phục hồi nhanh và mạnh hơn Tịch Dạ.

Từng hoả cầu giáng xuống đồng thời đều gây thương tích, nhưng đối với Anh Hùng, hắn luôn phải chực chờ đứng trên ranh giới sinh tử. Phụ bản Tinh Tế Ngân Hà được chia ra tuỳ theo cấp độ người chơi. Vì căn theo cấp của Tịch Dạ, nên bây giờ cả hai đang phải đối phó với boss 9x.

Lúc này Anh Hùng đành phải xếp quạt lại, lấy đao ra đánh. Hắn đã không thể nào đứng phía sau buff máu, mà cũng phải lao lên tấn công chung. Cùng đẳng cấp, máu boss luôn cao hơn nhân vật đến ba lần. Huống chi Vĩ Hoả hổ lại hơn Anh Hùng đến 30 cấp, càng làm tình hình thêm nguy ngập.

Hắn là kẻ đầu tiên ngã xuống, nhưng may là phụ bản này không tính thời gian đánh, cũng như số lần hồi sinh. Mỗi lần chết rồi sẽ xuất hiện lại ngay cửa, chỉ việc xông vào đánh tiếp không hề hấn gì. Vấn đề là mỗi lần hồi sinh nhân vật chỉ nhận được nửa máu, dù có tham chiến cũng sẽ mau chóng bị đánh bật ra thôi.

Chính vì vậy, bọn họ mới bàn nhau chơi xa luân chiến. Mỗi khi hồi sinh tại cửa, không lao vào tham chiến ngay mà toạ tĩnh để hồi máu tự nhiên. Chỉ khi nào người kia không chịu đựng nổi thì đồng đội mới nhào lên thế mạng. Theo sách lược này, tuy thời gian đánh boss có kéo dài ra, nhưng mỗi đòn tấn công của Vĩ Hoả hổ cũng chỉ có một người nhận sát thương. Cứ lần lượt như vậy, Anh Hùng toạ tĩnh thì Tịch dạ đánh boss, khi nàng hết máu thì Anh Hùng sẽ nhảy ra kháng địch, tranh thủ thời gian cho Tịch Dạ nghỉ ngơi hồi sức. Tuy nhiên do đòn công kích của Anh Hùng khá yếu, nên mỗi lượt sát thương của hắn cũng không vượt hơn khả năng hồi máu của boss, hắn mãi mê tấn công hồi lâu, thanh máu của đối phương cứ trồi lên tụt xuống, dao động tại chỗ. Chỉ đến khi Tịch Dạ ra tay, máu của boss mới bị rút xuống từ từ.

Phụ bản Tinh Tế Ngân Hà nói dễ không dễ, nói khó không khó. Chỉ là người chơi càng mạnh, boss lever càng cao, nên thường sẽ xảy ra tình trạng đối kháng giằng co như thế này. Rốt cuộc bỏ ra hơn một tiếng cày game, Anh Hùng và Tịch Dạ cũng có thể hồ hởi ôm nhau ăn mừng chiến thắng.

Đồ vật từ boss ào ào rơi ra tha hồ cho họ nhặt. Ngoài một số bình kim sang dược, thì quý nhất chính là bộ Hoả Vĩ trang bị cho thú cưng. Phụ bản Tinh Tế Ngân Hà chính là nơi chuyên dành để tìm đồ cho thú. Từ lồng nhốt, thực phẩm, cho đến các loại dược thảo, bùa chú, trang bị, sách kỹ năng ... dành thú nuôi đều có ở chỗ này cả. Tất cả đều phải nhờ đánh bại boss mới có được, chứ khả năng trộm cướp của người chơi đều không hề hấn gì.

Anh Hùng là Bách Thắng thần thâu nên Tịch Dạ đã dồn ngân lượng mở rộng tay nãi của hắn ra hết cỡ. Trong những nhiệm vụ có đánh nhau nhặt đồ, nàng cũng nhường hắn lụm trước, bởi vì Anh Hùng có độ may mắn cao hơn.

Thấy món đồ lạ, hắn liền nhấn vào xem công dụng, sau đó mừng rỡ trang bị cho Kentucky. Đó là ba sợi Hoả Vĩ bằng thép sáng loáng, mạnh mẽ ghép từ hàng chục chiếc thẻ kim loại bén ngót. Kentucky vừa được triệu hồi đã tung bay uốn lượn, thể hiện sự uy dũng với món đồ mới trang bị. Cả hai người trầm trồ kêu lên ngưỡng mộ khi những đốm lửa hùng mạnh xuất hiện bên cạnh Dực Hoả phượng. Đúng là không còn thứ gì phù hợp hơn với con Kentucky ngoại trừ những món đồ thuộc tính lửa thế này.

Nhưng cả hai dường như còn chưa kịp nói xong thì những bức tranh trên tường lại chuyển động, thần vật thứ hai sắp sửa được triệu hồi. Với thể trạng te tua xơ mướp này, họ không tin mình còn khả năng đánh tiếp được nữa. Anh Hùng và Tịch Dạ cùng li khai phụ bản. Đánh bại Hoả Vĩ hổ, họ đã đủ tiêu chuẩn được công nhận vượt ải trong chuỗi nhiệm vụ rồi.
Thông báo gửi tới chúc mừng họ đã liên thắng năm ải, tốc độ dẫn đầu trong số những người chơi tham dự sự kiện Phu Thê Đồng Tâm. Điều này cho thấy, những phụ bản mà họ được chỉ định làm vẫn chưa tính là khó so với những người chơi khác. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu năm ải tiếp theo toàn là nhiệm vụ còn bất khả thi hơn?

Chưa kịp phập phồng lo sợ, tin nhắn gửi đến đã cho biết họ phải làm gì sau đó. Hệ thống yêu cầu họ phải xuất ngoại truy tìm hung đồ. Cụ thể là phải đi Lý quốc, giết một ngàn tên thổ phỉ. Hơn nữa yêu cầu lần này lại chỉ định thời gian cố định, từ 17h đến 21h hằng ngày nhiệm vụ này mới được mở ra.

Một nhân vật khi xuất ngoại sẽ bị coi là kẻ địch xâm nhập, người chơi nước khác có thể giết mình với lý do vệ quốc. Giết kẻ địch xâm nhập chẳng những không bị hắc danh, mà còn được cộng điểm công danh, sau này được luận công ban thưởng, khen ngợi khắp trên kênh quốc gia.

Ngược lại, người chơi đi ra nước khác cướp tiêu, trộm đạo, cuồng sát không hề bị ảnh hưởng thanh danh mà điểm kinh nghiệm lại cao hơn khi làm nhiệm vu trong nước. Họ có thể nhận những nhiệm vụ hàng ngày như đưa thư, dọ thám, truy hung ... để đi qua nước khác làm việc. Rủi ro cao thì lợi ích cũng cao. Chính vì vậy không ít các cao thủ chỉ chuyên xuất ngoại làm nhiệm vụ.

Bọn thổ phỉ tính ra là quái vật ngoài thành, chỉ cao hơn thỏ, sói một chút. So với bọn gấu, hổ, thì thổ phỉ vẫn còn tính là hiền chán. Đánh một ngàn tên thổ phỉ tuyệt không có vấn đề gì. Vấn đề nguy hiểm nhất chính là không may chạm mặt người chơi nước đó, bị họ đuổi giết thì quả thật chạy không kịp.

Ở trong nước, Anh Hùng bị hắc hội dí đánh đã thê thảm không ít. Ra nước ngoài, các loại bùa chú như hồi thành quyển, đồng hành, truyền tống ... đều không còn tác dụng. Khi mất mạng chỉ có hai lựa chọn, một là phục sinh tại chỗ tốn tiền, hai là tự động phục sinh sau 100s miễn phí. Tóm lại là gặp nguy cũng không có đường bỏ trốn. Nếu xui xẻo gặp kẻ điên muốn tẩy cấp mình, thì cũng khó lòng mà kêu người thân đến giải cứu được.

Lợi ích luôn đi kèm theo nguy hiểm. Đối với y sư cấp thấp như Anh Hùng, nhiệm vụ lần này quả thật là một cuộc mạo hiểm đáng sợ.

[Mật] Tịch Dạ: “Hôm nay có lẽ phá ải nhiêu đó là đủ rồi, chúng ta ngừng một chút đi. Bây giờ về thành hồi thương, cùng làm các nhiệm vụ kiếm tiền khác.”

Nương tử đại nhân có lệnh, hắn đâu dám không theo. Hai người lại nhảy lên Kentucky bay về thành Thịnh Thế. Mấy ngày nay chiến đấu liên tục làm hầu bao ai cũng tổn thương nghiêm trọng. Một người trộm, một người cướp, thu nhập cũng không đến mức dư dả, tiêu xài hoang phí được. Vậy là ai làm việc nấy, họ chia nhau đi làm nhiệm phụ phụ tuyến và nhiệm vụ tuần hoàn lấy thêm bạc khoá. Tịch Dạ thì đi cướp, còn Anh Hùng thì đi trộm.

Bỗng nhiên một hồi còi rần vang rung chuyển màn hình. Hệ thống thông báo, Lê quốc của họ vừa gửi thư khiêu chiến đến Lý quốc. Chiến tranh đã nổ ra, bốn mươi tám giờ tới sẽ xảy ra sự kiện quốc chiến.

Chương 23: Thủ Vệ Quốc Thổ

Trong thế giới của Võ Lâm Truyền Thuyết có đến chín quốc gia trên bản đồ Thần Châu: Nguyễn, Trần, Lý, Ngô, Lê, Dương, Mai, Triệu, Đinh. Lê quốc nằm ở phía đông Thần Châu, giáp bốn nước Nguyễn, Lý, Ngô, Mai. Lê vương hiện nay là Khất Nhi, thương nhân cấp 190, tuy lực chiến đấu chỉ xếp hàng thứ tư của server, nhưng thực lực không hề thua kém hoàng tộc Chân Phương công tử.

Ngoài hệ thống nhiệm vụ chính tuyến và phụ bản của trò chơi, các cuộc chiến tranh chính là linh hồn không thể thiếu của võ lâm. Cấp độ nhỏ thì có thú trường và võ đài cho người chơi độc lập thách đấu lẫn nhau. Cấp cao hơn thì có đoàn chiến và bang chiến. Mỗi tháng một lần sẽ tổ chức đại hội võ lâm để chọn ra người chơi mạnh nhất làm thành chủ. Ba tháng một lần sẽ có công thành chiến, xếp hạng giành vị trí đại vương. Đây là sự kiện lớn nhất trong quý của mỗi quốc gia. Thành nào nhận được nhiều điểm chiến tích nhất sẽ được cắm cờ thủ đô và vị thành chủ đó sẽ trở thành đại vương trong ba tháng.

Lê quốc hiện nay có bảy vị thành chủ, ít hơn số lượng ở Lý quốc là mười hai. Tuy nhiên, nếu xét về thực lực thì Lê quốc luôn chiếm ngôi thứ cao trong các bảng xếp hạng.

Lam Y Công Tử cấp 192, lực chiến đấu đứng đầu Lê quốc, thứ ba thế giới, sau Tam Thiếu Ngô Gia cấp 196 của Ngô quốc và Anh thật là Pro cấp 195 của Trần quốc.

Bang hội Thần Long hạng nhất Lê quốc, đứng thứ hai trên bảng xếp hạng thế giới, sau Thần Tộc của của Nguyễn quốc.

Sủng vật Hắc Lâu của Chân Phương Công tử đứng đầu bảng xếp hạng thế giới về cấp độ và kể cả sức mạnh. Con rồng đen này là báu vật luôn được mọi người nhìn với ánh mắt thèm khát ghen tị. Sở hữu Hắc Lâu, kể cả tân thủ cấp 10 cũng có thể đánh lên đến tầng 100 của tháp Thiên Đường, quả thật vô cùng lợi hại.

Danh bài đệ nhất binh khí thế giới là Thần Tiết Trường Thương của Lý vương Lục Đạo. Thần Tiết Kiện Bàn của Lê vương Khất Nhi đành ngậm ngụi nhận lấy vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng thế giới.

Danh hiệu quốc gia giàu nhất thuộc về Lê quốc, với sự xuất hiện của hai đại thần Khất Nhi và Chân Phương công tử. Toàn bộ kim bảo lưu hành trong Võ Lâm, bọn họ đã chiếm hết phân nưả, xứng danh hoàng tộc Võ Lâm. Phần lớn thành tựu hiện có trong tay hai người, đều là dùng tiền mua về, vì vậy nhân sĩ giang hồ rất ghen tị nhưng lại không nể phục lắm.

Một số người giống như Anh Hùng, bước vào Võ Lâm với ý định giết thời gian là chính. Họ thích cày bừa hơn là lấy tiền mua đồ. Sự khác biệt trong cách chơi và lối suy nghĩ của hai phe đã dẫn đến nhiều điều tranh cãi. Cũng giống như nông dân luôn muốn vùng lên để chống lại giới địa chủ giàu, mối hận thù giữa Lý vương và Lê vương cũng bắt đầu từ chỗ này.

Lục Đạo là một người chơi có thâm niên, nổi danh cày sâu cuốc bẫm. Trong khi đó Khất Nhi chỉ bắt đầu chơi mấy tháng gần đây, nhưng lại nổi lên như một biểu tượng tiêu xài xa hoa tột độ. Con gà ghét nhau tiếng gáy, huống chi là hai kẻ tranh nhau trong bảng xếp hạng. Chiến tranh giữa hai quốc gia, khởi đầu chỉ là vài lời chọc ngoáy khích bác.

Quốc chiến không có kỳ hạn nhất định, chủ yếu là do quốc vương các nước thách đấu lẫn nhau. Điều kiện thách đấu là ngân khố quốc gia đó phải có trên triệu lượng hoàng kim, một con số khổng lồ mà ít người mơ đến được. Tuy nhiên quốc vương tôn quý luôn có cách làm đầy cho quốc khố. Các nhiệm vụ Hoành Tảo Thiên Hạ, Địa Lợi Lộc Trục, Bình Định Tứ Phương ... mà người chơi làm đều có trích phần trăm về triều đình. Hơn nữa Lê vương lại là đại phú hộ đứng đầu thiên hạ, không khó gì để y thách đấu những kẻ chướng mắt mình.Kể từ lúc đối phương chấp nhận lời thách đấu, toàn bộ Lê quốc chìm trong bầu không khí khẩn trương thời chiến. Ở biên quan, luôn luôn có hàng chục người chơi nhận nhiệm vụ Thủ Vệ Quốc Thổ. Thủ Vệ Quốc Thổ là một nhiệm vụ hằng ngày mà bất kỳ người chơi nào cũng phải làm để nhận phần thưởng và kinh nghiệm. Nhân vật đến biên quân nhận nhiệm vụ, đứng đó canh chừng trong năm phút, rồi đến chỗ NPC báo cáo hoàn thành là xong.

Trong thời gian làm nhiệm vụ, người chơi có thể đi làm việc khác, nhưng nếu hết thời gian thủ vệ, trong vòng ba phút không về báo cáo kịp thì coi như thất bại. Mỗi ngày hoàn thành năm lần Thủ Vệ Quốc Thổ, sẽ nhận được một viên Cường Hoá thạch cấp 1, dùng để tăng đặc tính của trang bị.

Nếu đang thủ vệ quốc thổ, giết được người chơi nước khác sẽ nhận được hai điểm chiến công. Điểm chiến công tích luỹ có thể đem đổi vật phẩm quý giá như kinh nghiệm bình cỡ lớn, hoán xa lệnh, thẻ biến hình ... vật càng quý giá, số điểm chiến công cần thiết càng nhiều. Vì vậy người chơi cần cân nhắc kỹ trước khi đổi đồ.

Ở giai đoạn bình thường, chỉ những người mỗi ngày rảnh rỗi không việc làm mới đi thủ biên. Bởi vì đây là một công việc nhàm chán, chủ yếu treo máy ngồi toạ tĩnh là chính. Thế nhưng trong thời kỳ quốc chiến, thì nghề thủ biên xem ra rất thu hút. Ai cũng muốn tỏ rõ lòng yêu nước của mình, chạy ra biên quan nhăm nhe giết chết kẻ thù. Nhưng toàn bộ nhân sĩ này chỉ tập trung ở biên giới với Lý quốc, các cửa ngõ khác hoàn toàn bỏ trống. Người của Nguyễn quốc, Ngô quốc, Mai quốc đều bình an vô sự ra vào.

Bất kỳ kẻ địch Lý quốc nào nhập quan, người Lê quốc đều ra sức tiêu diệt ngay. Tình hình cũng tương tự ở phe đối diện, Anh Hùng đã thử xuất quan một lần, kết quả là chết ngay tại cửa không kịp bỏ chạy. Hàng chục người cùng vây công, chắc chỉ có cấp độ đại thần mới chịu nổi.

Khỏi phải nói là Tịch Dạ vô cùng bực bội. Họ còn bốn ngày kỳ hạn, nhưng lại còn đến tận năm nhiệm vụ phải làm. Tình hình chiến tranh biên giới chỉ kết thúc khi quốc chiến phân ra thắng thua. Dĩ nhiên là ai cũng mong quốc gia mình sẽ đánh bại kẻ địch.
Phần thắng trong quốc chiến ngoại trừ một vạn kim bảo đặt cược, còn được nhận mười người chơi tuỳ chọn ở phe thua cuộc. Thông thường các quốc vương sẽ chọn những đại thần cấp độ cao nhất, hoặc các mỹ nữ nổi danh trong các cuộc thi của game.

Chọn đại thần thì tuy nâng cao sức chiến đấu của quốc gia, nhưng đồng thời cũng rinh về mối hoạ bị soán ngôi. Trên cấp 180, ai cũng đều có khả năng tranh giành toạ bảo.

Người đẹp thì là một yếu tố thu hút các người chơi mới khi chọn server và quốc gia lúc bắt đầu tham dự game. Thậm chí còn có những tay si tình đến nổi mỹ nhân đi đến đâu, bọn họ liền đi đến đó, không tiếc bỏ lại quốc gia, bang hội mà đổi quốc tịch. Người càng đông, quốc gia càng mạnh, quốc chiến là những dịp quan trọng để thay đổi cán cân lực lượng giữa chín nước Thần Châu.

Quốc chiến chỉ chia ra hai phe, nhưng thường lôi kéo thêm các quốc gia đồng minh khác. Ngoài yếu tố tình cảm, các quốc vương tham chiến thường sẽ nhận được một số lợi ích mà bên đồng minh đã hứa hẹn. Tỷ như chia đôi số kim bảo thắng được, dâng tăng mỹ nhân, trao đổi tù binh ... Thậm chí có trường hợp buồn chán quá nên tham dự cho đông vui chứ chẳng cần lợi ích gì.

Trong ngày diễn ra sự kiện quốc chiến, quốc kỳ bên nào bị hạ trước thì nước ấy thua. Không ít trường hợp mãi mê dẫn quân đi tấn công kẻ địch, bị quốc gia phía sau đánh thọc vào, không kịp chống đỡ, trở thành người thua cuộc. Vì vậy quốc chiến không phải chỉ nói mạnh là được, đôi khi còn phải chơi trò chính trị, chơi trò mưu kế mới giành được phần thắng.

Theo tình hình hiện tại, Ngô quốc đã nhận lời trợ giúp Lý quốc, Nguyễn quốc thì hứa không tấn công Lê quốc trong lúc chiến tranh. Chỉ còn Mai quốc là ậm ừ chưa xác định rõ lập trường, địch ta bất phân khiến cho Lê vương vô cùng đau đầu. Chỉ còn ba mươi sáu giờ nữa là bắt đầu chiến tranh, Khất Nhi đành phải pm hứa hẹn chia kim bảo cho Mai vương, vì vậy mới nhận được cam kết đưa quân trợ công cho Lê quốc.

Tất cả những vấn đề này, Thiên Hùng vốn đâu có biết tới. Phần lớn tình hình là do Tịch Dạ tường thuật, cũng như phân tích cho hắn hiểu. Thiên Hùng cảm thấy Võ Lâm Truyền Thuyết cũng giống một thế giới sống động thực sự. Cũng có hảo hữu, cũng có đồng minh, cũng có mưu gian chính trị. Tạo được một thế giới chân thực như thế này, chả trách Võ Lâm trở thành game được ưa thích nhất suốt mấy năm liền.

Anh Hùng bắt đầu đi làm nhiệm vụ Thủ Vệ Quốc Thổ. Sau khi hắn nhận tiêu, nhận thương phiếu thì đi ra biên quan nhận thủ vệ. Trong vòng năm phút thủ vệ lại đi chạy thương, giao tiêu, trở về thành đổi thương phiếu, nhận tiêu mới cũng vừa kịp thời gian báo cáo hoàn thành nhiệm vụ.

Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, hắn đã hoàn thành hết năm lần thủ biên, ba lần vận tiêu và ba lần chạy thương trong ngày. Ngoài điểm kinh nghiệm và bạc khoá của mỗi nhiệm vụ, hắn còn nhận được vật phẩm thành tựu như hoán xa lệnh, sủng vật kinh nghiệm dược, cường hoá thạch ... Thế nhưng, công việc này khiến hắn không hề vui vẻ tí nào. Nhiệm vụ Khoa Quốc Truy Hung vẫn giậm chân tại chỗ. Biên giới còn không đặt chân qua được, thì lấy gì đi tiêu diệt thổ phỉ đây.

Trò chơi này thật là biết trêu ghẹo lòng người. Vừa giao cho họ nhiệm vụ thì hai nước liền nổ ra chiến tranh. Tại sao không phải Nguyễn, Mai, Ngô mà lại là Lý quốc? Sao sớm không chiến, muộn không chiến, lại đi thách đấu trong thời gian này? Kết thúc chiến tranh thì còn đúng hai ngày, liệu họ có hoàn thành chuỗi bốn nhiệm vụ còn lại được không?

Chương 24: Những Kẻ Xâm Nhập

Thiên Hùng thở dài, để nhân vật tự động đi làm nhiệm vụ tuần hoàn Trừ Gian Diệt Bạo. Nhiệm vụ này thường là ra thành đánh quái, gom số đủ số ba bốn trăm rồi mới trở về báo công lãnh thưởng. Số lần nhận nhiệm vụ không hạn chế, vì vậy mới gọi là nhiệm vụ tuần hoàn. Hầu hết những người đi Trừ Gian Diệt Bạo đều để chế độ tự động. Treo máy thế này dù sao cũng kiếm được nhiều kinh nghiệm hơn ngồi thiền. Thời gian là vàng bạc, nếu chỉ toàn ngồi thiền, lào sao mơ được tiến cấp bây giờ.

Hắn qua phòng thằng Quý, thì nhận ra cậu chàng đang online bằng cả hai máy. Đối với kỵ sĩ thì đánh nhau chính là sinh mệnh, vừa nghe có quốc chiến, thằng Quý đã ở nhà mài thương chuẩn bị xông trận giết địch. Để lên được cấp 150, cậu ta liền liều mạng xông vào Ác Nhân cốc chịu cảnh ở tù. Thằng Quý cứ phải treo máy suốt, nên đành mở chiếc laptop để đăng nhập vào những trò chơi khác.

Vào buổi sáng thấy nó ở nhà không đi học, Thiên Hùng đã lên tiếng nhắc nhở. Nhưng thằng Quý đã quyết tâm luyện game để thu thập điểm quân công.

Trong những nhiệm vụ quốc gia, người chơi nào cũng được nhận điểm quân công tích luỹ. Ngoài trừ vị trí quốc vương, thì sáu chức quan đại thần đều phải dùng quân công để mà đổi lấy. Đại thần cũng giống như quốc vương, thời gian tại chức cũng chỉ có ba tháng. Vì vậy trong nhiệm kỳ của mình, các quan viên vẫn phải tích cực làm quốc nhiệm nếu không sẽ bị soán ngôi.

Lần trước thằng Quý chỉ suýt soát xếp ở vị trí thứ bảy, xém chút nữa đã nhận được chức Biên Phòng Tướng Quân. Lần này nó quyết tâm gom quân công thật nhiều, leo hẳn lên vị trí thứ nhất làm thừa tướng luôn cho rồi. Có quan phẩm sẽ nhận được rất nhiều ưu đãi khi chơi game. Vừa có phúc lợi, lương bổng, được truyền tống miễn phí, lại nhận được điểm kinh nghiệm khi làm nhiệm vụ gấp đôi người khác. Hằng ngày nhân vật được năm lần thu thập võ hồn miễn phí, sủng vật được tăng một cấp sao, và số lần vào phụ bản trong ngày cũng nhiều hơn người bình thường hai lần. Chế độ này tương đương với VIP 4 của game, vì vậy ai nấy đều giành giật đi làm quan cho bằng được.

Đối với tay gà mờ như Thiên Hùng thì Võ Lâm vẫn còn nhiều điều bí ẩn lắm. Nhân vật của hắn chưa đến cấp 70, còn nhiều chức năng chưa được mở ra hết. Nhìn Coffe đại sư của thằng Quý, hắn thấy hoa cả mắt. Nào là trang bị, thông số, điểm tích, hệ thống chiêu thức, võ hồn, huyệt đạo ... rối hết cả lên.

Nhân vật Anh Hùng từ khi sử dụng xong Tẩy Cốt tán thì chẳng xem được thông số gì cả. Hắn cứ chơi, cứ tuỳ chọn tự phân phối điểm thuộc tính và không buồn nghiên cứu gì thêm. Ngoài trừ chỉ số máu, Thiên Hùng chỉ biết chỉ số may mắn của mình là 100%. Nhưng vẫn còn rất nhiều chỉ số khác đáng quan tâm

Nhóm lực chiến đấu với hai thông số quan trọng nhất là Mệnh (chỉ số máu) thường dùng kim sang dược để phục hồi, và Sức (chỉ số nội lực) thường dùng Nội Lực thuỷ để phục hồi.

Bốn chỉ số cộng dồn do trang bị bao gồm: ngoại công, nội công, ngoại phòng, nội phòng. Với chiến giáp hoàng kim cấp 60 vô khuyết của mình, Thiên Hùng tin rằng các chỉ số cộng dồn này còn cao hơn chỉ số thật của nhân vật nữa.

Nhóm chỉ số kỹ năng bao gồm khả năng tấn công yếu tố, và kháng yếu tố. Các yếu tố có trong game có: Phong, Hoả, Thuỷ, Thổ, Lôi, Âm, Mê, Độc, Băng, Quang, Ám. Một y sư như Anh Hùng, các chỉ số tấn công và kháng Mê, Độc dĩ nhiên vượt trội hơn người khác rồi. Còn các chỉ số khác của hắn, chắc chỉ vào loại tầm thường mà thôi.

Theo sự hiểu biết của Thiên Hùng, Tịch Dạ hẳn là thiên về hoả, Coffe đại sư mạnh nhất ở yếu tố phong, Lam Y Công Tử thuộc quang hệ, còn Chân Phương Công Tử lại là người ám hệ. Các chỉ số này thường không cố định mà còn dao động do các thành tố khác cộng vào. Ví như loại võ công người đó luyện đến cấp mấy, môn phái hay nghề nghiệp người đó theo, loại sủng vật đi kèm, cũng như các linh châu khảm nạm lên trang bị.

Ngoài ra còn có nhóm chỉ số xác suất bao gồm: bạo phát, né đòn, may mắn, mỵ lực, tinh thần, thể lực, trí tuệ ... quyết định tỷ lệ thành công khi tấn công, phòng thủ, nhặt vật báu, thu phục sủng vật, dùng thuốc, học chiêu thức mới. Điểm đặc biệt nhất ở Võ Lâm Truyền Thuyết chính là làm việc gì cũng đều có nguy cơ thất bại cả.

Từ phiên bản một đến phiên bản mười ba, Võ Lâm đã trải qua nhiều quá trình đại tu bổ. Đến nay nó đã trở thành game có người chơi đông nhất và quá trình tu luyện phức tạp nhất. Cứ mỗi lần vượt được mười cấp, một chức năng mới lại được mở ra khiến người chơi vô cùng thích thú. Càng lên cấp, họ càng trải nghiệm được những thử thách, thành tựu mới cần được chinh phục. Hiếm có game nào giữ được người chơi đến cấp 19x mà vẫn hào hứng như hồi vừa bước ra khỏi thôn tân thủ.

Và còn rất nhiều bí mật của game vẫn còn chờ đợi được khám phá. Võ Lâm Truyền Thuyết quả thật là một thế giới vô tận những điều ngạc nhiên, luôn làm hài lòng bất kỳ kẻ lãng khách nào.

Đang tính đi ăn cơm trưa, Thiên Hùng lại nhận được tin nhắn của Tịch Dạ. Nàng đã sở hữu số điện thoại của hắn, nên việc thông báo hay cần liên lạc đều trực tiếp nhắn tin, không cần pm qua hệ thống Võ Lâm. Thì ra nàng ngày bực bội, đêm suy tư, cuối cùng cũng tìm ra được một biện pháp ổn thoả. Đó chính là hai người không nhất thiết phải đi qua biên quan Lý quốc mới thực hiện nhiệm vụ được. Có thể đi bằng lối Nguyễn quốc phía nam, vòng qua Dương quốc rồi đến Lý quốc ở biên quan phía tây. Tuy con đường xa, tính mạo hiểm cao, nhưng vẫn khả thi hơn trực tiếp xông qua Lý quốc. Bây giờ bọn người kia thấy tên nào có mang chữ Lê trên đầu đều giết chết không tha. Bước qua chỗ bọn họ, chắc chỉ chờ đến lúc khai chiến mới tràn qua được.Còn khoảng hai mươi tiếng nữa là đến hồi quốc chiến. Đồng hồ sự kiện trên màn hình chính vẫn đang miệt mài đếm lùi. Anh Hùng và Tịch Dạ đi đến thương thành đăng thông báo tuyển team đi là nhiệm vụ. Chủ yếu gom những người muốn đi Lý quốc mà bị giam chân mấy ngày nay.

Một tổ đội tối đa thường chỉ có mười thành viên. Thế nhưng số người vướng nhiệm vụ đi Lý quốc thì lại vượt trên số đó. Chính vì vậy bọn họ đành phải bàn nhau lập hai đội. Một đội do Tịch Dạ giữ cờ trưởng nhóm, đội kia do bưu tá Hermes dẫn đầu.

Những nhiệm vụ cần đi Lý quốc bao gồm Dọ Thám Quân Tình, Cực Tốc Truyền Thư, Khoa Quốc Truy Hung, Thương Vụ Liên Thành, Vân Du Tứ Hải. Trong nhóm của Tịch Dạ còn có thêm hai phu thê khác cùng làm Khoa Quốc Truy Hung. Anh Hùng đoán chắc những người này cũng đang vướng vào chuỗi thử thách của sự kiện Phu Thê Đồng Tâm giống họ.

Khi hai nhóm kéo qua biên giới, quả nhiên đã gây kinh khiếp cho những tay đang thủ vệ quốc thổ của Nguyễn quốc. Tuy nhiên nhóm của họ lên đến hai mươi thành viên, mà đối phương chỉ có bốn người, thì làm sao chống đỡ nổi. Thông báo tên những người chơi bị giết khi đang thủ vệ nổi rần rần trên màn hình, đồng thời chiến công cũng được cộng cho những tay PK. Người dân Nguyễn quốc đã được báo động, Biên thành tướng quân và Nội các đại thần của họ chắc chắc đang chạy tới cứu viện rồi.

Nhóm người xâm nhập nhanh chóng triệu hồi sủng vật tháo chạy. Mỗi người cưỡi một con thú, dùng bùa Đồng Hành nối đuôi đi theo Tịch Dạ. Do ở ngoại quốc nên các loại truyền tống lệnh, hồi thành chú, thuấn di lệnh đều không có tác dụng, họ phải chạy trên bản đồ thế này, không có cách gì rút ngắn hơn khoảng đường đi.

Có vài nhân vật nhảy ra cản đường, thế nhưng đều nhanh chóng trở thành kẻ lót xác. Nhóm của họ vừa đông vừa hung hãn, với tình trạng ức chế mấy lần không vượt qua biên giới, đã khiến ai nấy đều quyết tâm đầy mình.

Tuy nhiên chạy qua được nửa Nguyễn quốc thì xuất hiện khoảng cách do tốc độ không đồng đều của vật cưỡi. Những người rớt lại ở đằng sau nhanh chóng bị tiêu diệt, do họ cũng là những người thuộc cấp thấp nhất.

Khi bị giết ở địch quốc, sẽ xuất hiện ba tuỳ chọn.
Về thành phục sinh: nhân vật được đưa tới y quán của thành trì gần nhất. Tuy nhiên do họ là người nước khác, tuỳ chọn về thành phục sinh này chẳng khác nào vé một chiều đưa thẳng họ vào địa ngục. Xung quanh đều là kẻ địch, đứng giữa thành địch thì chỉ có một con đường là bị tẩy cấp về 0 luôn.

Phục sinh tại chỗ miễn phí: Lệnh này chỉ có tác dụng sau 120 giây chờ đợi, mà khi phục sinh chỉ có được một nửa máu là cùng. Tình hình khi sống lại vừa yếu vừa bị kẻ địch vây công, tương lai cũng ảm đạm như ‘về thành phục sinh’.

Tuỳ chọn ‘Phục sinh tại chỗ đầy máu’ xem ra là hợp lý nhất. Chính bởi vì nó hợp lý và tiện dụng, nên dĩ nhiên phải trả phí mới có được. Đối với kẻ xâm nhập bị giết, vừa nằm xuống phải ngay lập tức hồi sinh bỏ chạy. Thừa cơ đối phương còn bất ngờ mà thoát thân, tuy tốn tiền nhưng giữ được mạng là tốt nhất.

Anh Hùng đã dùng Đồng Hành với Tịch Dạ, nên hắn không lo gì về việc điều khiển nhân vật. Thiên Hùng rãnh rỗi ngồi chơi, ngắm nghía khung cảnh hai bên đường.

Phong cảnh ở Nguyễn quốc tương ứng với vùng phía nam của Việt quốc ngày nay. Cây cối um tùm hơn, hoa lá mọc xanh tốt hơn, cảnh sắc thôn dã, tự nhiên hơn. Các quốc gia trong game đều được dựng tương ứng với vị trí các địa phương hiện tại. Ngoại trừ bố trí trong các thành trì giống nhau, còn lại các vùng miền ngoại thành đều có thiết kế đặc trưng riêng của mình.

Anh Hùng nhìn những đàn voi thong thả gặm cỏ. Những con sông dịu dàng uốn lượn, bến nước gốc đa đầy thơ mộng khiến kẻ lần đầu tiên xuất ngoại cảm thấy lâng lâng ngay ngất. Ở trong game một giờ còn hơn đi du lịch một ngày. So với thực tế, vẻ đẹp cảnh sắc được đồ hoạ phục dựng còn có phần tinh tế, truyền cảm hơn. Hắn gặp gỡ các NPC tương ứng ở Lê quốc, nhưng trang phục của họ có phần khác biệt hơn. Hắn mở bản đồ so sánh vị trí hiện tại của mình. Thầm kinh ngạc vì nhóm đã đến gần vị trí mũi ngôi sao của Ngũ Đại Kỳ Bảo.

[Mật] Anh Hùng: “Tịch Dạ”

[Mật] Tịch Dạ: “?”

[Mật] Anh Hùng: “Bản đồ Ngũ Đại Kỳ Bảo.”

Có một khoảng lặng, chắc là Tịch Dạ đang xem xét bản đồ theo lời hắn.

[Mật] Anh Hùng: “Có cần ghé qua nhìn xem một chút không?”

[Mật] Tịch Dạ: “Bí mật này tồn tại lâu như vậy, chắc cũng không một sớm một chiều bị người ta đoạt mất được. Chuyện trước mắt quan trọng hơn, chúng ta phải rời khỏi Nguyễn quốc, vượt qua Dương quốc rồi đến Lý quốc. Chúng ta chỉ có thể dựa vào yếu tố bất ngờ một lần duy nhất thôi. Nếu thất bại, sẽ chẳng còn thêm cơ hội nào nữa.”

Tịch Dạ là một người cực kỳ nhanh trí và sắc bén. Nàng sẽ không bao giờ làm chuyện thả mồi bắt bóng vô ích cả. Ngũ Đại Kỳ Bảo đâu phải thứ nói lấy là có thể lấy được. Cho dù họ có tìm ra chỗ giấu báu vật thì sao, chắn chắn vẫn chưa đủ trình độ để vượt qua các thử thách của nhà sản xuất. Thiên Hùng thở dài, tuy tiếc nuối, nhưng vẫn cảm thấy quyết định của Tịch Dạ là vô cùng khôn ngoan.

Họ đến biên giới Nguyễn - Dương, nhưng lại bất ngờ đụng độ một hàng nhân thủ dày đặc. Chẳng lẽ hai quốc gia này cũng lại rơi vào tình trạng chiến tranh, đóng cửa biên giới rồi sao.

Chương 25: Quán Dương Liễu

Đứng giữa đám người chơi lộn xộn là một thân cảnh cao to gấp bội. Ma Cát Quỷ Thần là boss thế giới cấp 100, cực kỳ hiếm, nhưng đồng thời thương xuyên rơi nhiều bảo bối rất tốt. Vậy là chẳng cần ai hỏi ai, mọi người phá vỡ bùa đồng hành, cùng nhau nhào vào đánh boss thế giới.

Đánh boss Ma Cát Quỷ Thần vốn là chuyện vô cùng nguy hiểm. Nhưng đối với đám đông mấy chục người này, độ nguy hiểm bị chia đều, nhỏ đến mức không đáng quan tâm. Mỗi khi đánh boss, dựa vào số điểm sát thương mà người chơi nhận được điểm kinh nghiệm cũng như bạc rơi ra. Nếu chọn chế độ tự động đánh quái, một khi boss chết, bảo vật rơi ra thì người hạ sát sẽ thu thập được ngay. Nhưng chế độ đánh quái tự động thì làm sao vận chiêu phức tạp như để người điểu khiển được. Muốn kiếm nhiều điểm thì phải tự đánh, nhưng nếu boss chết rồi, không kịp nhặt báu vật thì coi như công toi. Phàm làm việc gì cũng phải phân tích lợi hại, nhận ra số người tham dự qua đông, mọi người đều tuỳ chọn auto cho an lành.

Ma Cát Quỷ Thần có hình dạng như một con quỷ ba mắt, đầu sừng, bốn cánh tay vô cùng hung hãn. Kỳ thực NPC này được thiết kế theo bức tượng đá Vạn Diệt vương nổi tiếng ở đền thờ Nguyệt thần vùng Ma Cát. Theo truyền thuyết của người Miêu, Vạn Diệt vương là con quỷ rất hung dữ đã bị Nguyệt thần đánh bại. Nó đầu phục thiên giới, cam tâm làm nô cho chư tiên, sau này còn tu hành đắc đạo, được phong quỷ thần.

Riêng tình hình trong game, Ma Cát Quỷ Thần cũng là môt boss khó đánh bại. Máu hơn mấy trăm triệu đơn vị, cả đám xúm vào đồ sát nhưng thanh trạng thái cứ ì ạch chạy, đôi khi lại tăng vọt theo khả năng phục hồi của boss. Trong cuộc chiến này, chỉ có những nhân vật tấn công tầm xa là an toàn nhất. Kiếm sĩ, đao giả, thương thủ đứng gần đều ăn phải đòn sát thương cực mạnh của boss. Ma cát Quỷ Thần có khả năng ra đòn quần công. Phạm vi 10x10 ô xung quanh nó, không ai tránh nổi tai kiếp.

Tuy nhiên vì boss có đồ hiếm nên mọi người đều liều mạng xông vào. Dù có bị giết cũng tức tốc phục hồi để tránh bị người khác chiếm hết tiện nghi. Người chơi không phân biệt quốc gia nào, đi ngang hễ thấy Ma Cát Quỷ Thần là nhào vào chém lên tục. Nếu không phải vì boss cao to, có hào quang quanh người thì dễ đám người này chém lộn vào nhau mất. Kể từ hồi đoàn chiến ở núi Thanh Chương, Thiên Hùng chưa từng nhìn thấy đám đông nào hung hãn như thế này.

Đến cuối cùng, Ma Cát Quỷ Thần cũng bị bầy quần hồ cắn chết. Bảo bối ào ạt rơi xuống, người người tranh nhau nhặt lấy. Trong chớp mắt, chẳng còn lại thứ gì trên mặt đất. Những người nhặt được đồ tốt đều hí hửng đem khoe trên kênh thế giới. Nhóm của Tịch Dạ lặng lẽ rời đi, trước khi người Nguyễn quốc nổi hứng lên giết chết họ luôn.

[Mật] Tịch Dạ: “Tướng công, nhặt được thứ gì?”

Nàng tin tưởng Anh Hùng đã nhanh tay lấy được đồ tốt trước khi boss bị giết. Thứ nhất là tay thỏ may mắn, thứ hai là đám đông lộn xộn, có hai yếu tố này, đạo tặc Anh Hùng chưa bao giờ thất thủ.

[Mật] Anh Hùng: “Một cái bảo rương chỉ có thể mở khi đạt cấp 100”

Thông tin này chẳng khác nào nước lạnh hất vào mặt Tịch Dạ. Nàng biết bảo rương hẳn là thứ tốt nhất của Ma Cát Quỷ Thần. Lại thêm yêu cầu này nọ, Tịch Dạ càng khẳng định đây là thần vật hiếm có trên thế gian. Nhưng cấp 100 ư? Thật là trêu đùa lòng người. Cả Tịch Dạ và Anh Hùng đều không ai thoả mãn yêu cầu này. Mà đem cho người khác mở bảo rương thì họ lại không an tâm, vậy nên cái túi nãi chín gang của hắn lại bị chiếm mất một ô để chứa bảo rương thần bí. Từ trang thứ tám đến trang thứ chín đã đầy nghẹt những báu vật mà hắn chưa đủ cấp để xài rồi. Anh Hùng có lẽ là nhà sưu tập sở hữu nhiều báu vật nhất trong game.

Kim giáp của Anh Hùng vốn là thần vật cấp 60, dành cho người chơi cấp 120 trở lên, nhưng Hồng Phấn Lý Chiêu Phu đã gia cố thêm dung hợp thạch, nên từ lúc cấp 40 hắn đã có khả năng sử dụng được. Nhưng ngoại trừ trang bị thì những vật phẩm khác đâu có chỗ gắn dung hợp thạch, vì vậy Anh Hùng đành chịu cảnh ôm một đống bảo bối nhưng không cách nào sử dụng được.

Đôi khi những thứ hắn chôm được nhiều quá, đầy tràn tất cả trang trong túi nãi, Anh Hùng liền tuồn hàng vào cửa hiệu đồ trộm cướp của Tịch Dạ. Mọi thứ đều phải trải qua sự thẩm định nghiêm ngặt của nữ chủ mới được mang ra bán. Những thứ hiếm có khó tìm, nàng nhất quyết giữ lại vì sau này ắc cũng có lúc cần dùng.
Phu thê bọn họ chuyên làm giàu trên xương máu kẻ khác, nhưng đồng thời cũng là đôi thường xuyên bị người ta lấy máu nhiều nhất. Hầu hết tiền bán đồ đều được chuyển về quỹ mua kim sang dược và nội lực thuỷ. Vì vậy trong các cuộc phiêu lưu, y sư Anh Hùng tuy yếu sức nhưng vẫn cố dùng đại đao đánh kiểu trâu bò giống Tịch Dạ.

Tuy hắn đã nói chắc chuyên luyện võ công Trường Sinh trang, nhưng trước mắt không thể rời bỏ đao pháp được. Y sư chỉ dùng quạt làm vũ khí, ra tay đánh ở tầm trung, không trực tiếp chạm vào đối phương. Nhưng đạo tặc nếu không ở cự ly gần làm cách nào mà chôm với chỉa. Cuối cùng Anh Hùng đành phải chọn con đường song tu.

Tuy luyện cùng lúc hai muôn phái, hắn sẽ chẳng bao giờ đạt được cấp độ võ công cao nhất của mỗi bên. Nhưng bù lại, cách đánh của hắn sẽ vô cùng linh hoạt, ảo diệu khiến đối phương không cách nào đỡ đoán được. Đứng đằng xa có thể là đánh lén, hỗ trợ đồng đội; trong cự ly gần có thể tham chiến, lột đồ quân địch, cũng như thi máu với người ta. Cái lợi trước mắt là có thể dùng lốt y sư che dấu thân đạo tặc. Buồn thì đổi vũ khí, hoán vai khiến chẳng ai ngờ được mà đề phòng mình.

Lại nói về con đường xâm nhập Lý quốc thì dường như vô cùng thuận lợi. Bọn ngươi kia đã kéo nhau đến biên giới Lý - Lê mà thủ vệ hết rồi. Cái cách đi vòng qua ba nước như thế này, chỉ có nhóm người tuyệt vọng như họ mới dám làm. Vừa bước chân vào địch quốc, toàn thể không ngại hao tiền tốn của, mang biến thân phù ra cải trang che dấu thân phận. Trong thời gian hai quốc gia giao chiến, làm nhiệm vụ thu chiến công cao gấp đôi trường hợp bình thường. Như vậy có thể thấy chuyến mạo hiểm này hoàn toàn rất xứng đáng. Có người còn tham lam, một lần ôm cả ba bốn nhiệm vụ mà cùng làm.

Bọn họ phá vỡ bùa đồng hành nhưng vẫn giữ chế độ đội nhóm. Ở nơi đầy rẫy nguy hiểm như thế này, có đồng đội dù sao cũng mang lại cảm giác yên tâm hơn.

Lý quốc là vùng đất nằm phía tây bản đồ Việt quốc trong hiện tại. Nơi này tiếp cận vùng rừng rậm Đại Lâm phong, sở hữu thắng cảnh rất nổi tiếng là Đông hồ.

Bên bờ Đông hồ có một bến thuyền cùng NPC cho mướn thuyền đi dạo mát. Lần đầu tiên nói chuyện với thuyền gia, người chơi sẽ được xem hoạt cảnh giới thiệu về Đông hồ.Hai người cùng bước vào quán trà bên vệ đường, gặp bà chủ để hỏi thăm tin tức về tặc phỉ. Nhóm quái này không xuất hiện cố định một nơi, nên luôn phải hỏi bà chủ quán mới biết rõ đường.

Trong khi Tịch Dạ nói chuyện, Anh Hùng dáo dát nhìn quanh quán Dương Liễu. Có một bài thơ rất hay, đã truyền nguồn cảm hứng cho các nhà sản xuất tạo ra thiết kế này.

“Đôi cành quỳnh ngọc, đôi cành liễu,Chất ngọc quỳnh xinh, lá liễu tươiNgan ngát gió thơm trầm kết quạtBốn bề xuân khóa áng hương trờiVườn thơ đôi cánh hồng mơn mởn,Đôi hóa đào non nhúng nhính cườiGiếng ngọc nước ngâm lòng mát rợiLời vàng nhạc nổi khúc chơi vơi

Quanh đây khói lửa nghìn phương dậyLặng lẽ lòng mây ý biển khơiMưa sớm gọi về chiều nắng ấmMành mành hoa lọt bóng trăng soi”(“Quán Dương Liễu”, Đông Hồ)

Thiên Hùng nhìn vào bài thơ trên màn hình mà cảm thấy hoa hết cả mắt. Chỉ là mấy chữ thư pháp thôi mà, sao lại làm hắn cảm thấy chao đảo thế này? Hắn vừa phát hiện thấy không ổn, dự định đứng dậy rời khỏi bàn máy tính. Thế nhưng trước mắt Thiên Hùng tối sầm đi, đột ngột như hệ thống điện bị đứt cầu chì.

Khi hắn tỉnh lại đã nhìn thấy bản thân nằm trong phòng bệnh sạch sẽ. Trên tay còn có cắm ống truyền và trên giá treo là một chai nước biển chỉ còn lại một ít. Thiên Hùng tự mình khoá nước và rút kim khỏi tay. Bên ngoài rất ồn ào, hẳn nhiên hắn đang ở khoa cấp cứu của bệnh viện rồi. Thiên Hùng vừa ngồi dậy vừa lấy tay nhấn vào vết kim để ngăn máu chảy ngược ra ngoài. Chỉ cần vài giây, mạch máu sẽ tự động co lại để ngăn sự xuất huyết của cơ thể. Hắn hiểu rõ cơ chế này nên cũng không quá lo lắng về cơ thể mình.

Khi Thiên Hùng vừa động cũng là lúc một cô y tá bước vào kiểm tra bình truyền dịch. Thấy hắn rút kim ra rồi, cô lập tức cằn nhằn liên hồi. Thiên Hùng chỉ biết cúi gằm đầu chịu trận, không dám rên một tiếng. Hắn chỉ biết chờ cho cô nàng trút giận xong, là lập tức hỏi chỗ nhà vệ sinh ở đâu. Ai mà biết lúc hắn ngất đã truyền bao nhiêu chai nước biển, đến bây giờ Thiên Hùng chỉ cảm thấy mình giống như một bịch nước sắp bục vỡ mà thôi.

Làm y tá, hẳn nhiên cô gái cũng hiểu rõ những phản ứng hết sức bình thường này. Cô kéo rèm ngăn ra, chỉ cho hắn lối đi đến nơi giải quyết gần nhất.

Phiá bên ngoài là thằng Quý nôn nóng ngồi chờ. Vừa thấy mặt Thiên Hùng nó ngay lập tức phấn chấn trở lại. Thế nhưng đại ca lại hoàn toàn không đếm xỉa đến nó mà chỉ muốn tìm đường thoát thân. Thằng Quý theo Thiên Hùng vào tận nhà vệ sinh để đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra.- Anh ngất đi bao lâu rồi? - Hắn trầm ngâm hỏi trong lúc đang làm thơ.- Từ lúc chiều, em tính qua rủ anh đi ăn thì phát hiện anh nằm bất động trong phòng. Hoảng quá em ngay lập tức đưa anh vào bệnh viện. Bọn họ nói anh chẳng bị gì cả, chỉ cần truyền vài chai đạm là sẽ ổn. Bác sĩ còn căn dặn sau này anh nên cẩn thận ăn uống vì các chỉ số xét nghiệm cho thấy anh bắt đầu mấp mé bị coi là suy nhược rồi.Thiên Hùng nhún người, kéo khoá rồi sau đó ra bồn rửa tay. Hắn vô cùng xấu hổ khi bị phát hiện ra là đói đến ngất xỉu. Thân làm bác sĩ, có kiến thức y khoa vậy mà lại chẳng biết chăm sóc cơ thể. Nếu việc này mà có ghi vào lý lịch, thì sau này ai dám đem người bệnh tới chỗ Thiên hùng nữa. Hắn nhe răng cười với thằng Quý rồi khoát vai nó đi ra ngoài.- Thanh toán xong viện phí, anh với chú đi ăn một chầu thả ga.- Này, không có việc gì chứ, có cần đi chụp sọ não không? - Thằng Quý lo lắng nhìn.Trước giờ Thiên Hùng nổi tiếng tiết kiệm, sống không đua đòi, tiền không phung phí. Hắn nổi danh thần làm thêm, cũng đồng nghĩa Thiên Hùng yêu tiền như mạng. “Hôm nay lại mở miệng muốn đãi người ăn một chầu sang trọng ắt hẳn là có chuyện rồi. Không phải lúc té xỉu đã đập đầu vào chỗ nào rồi ư?”- Đừng lo, chỉ là một cục u thôi. - Thiên Hùng đưa tay xoa xoa chỗ trán bị đập xuống sàn khi mình ngất đi. - Lúc trưa anh quên ăn nên bị tuột đường huyết ấy mà.- Sau này nên cẩn thận một chút, không nên bỏ bưã nữa. Nhìn tấm thân còm của ông anh, em chẳng còn gặm nổi nữa là ... - Biết rồi, từ lúc này anh bắt đầu chiến dịch tích trữ mỡ cho mùa đông đây. - Hắn phì cười.GO chỉ là một trò chơi, nhưng đã bắt đầu ảnh hưởng đến cuộc sống thật của Thiên Hùng. Hắn vì quốc chiến là lao tâm khổ tứ không ít, ngày bỏ ăn, đêm suy tư mất ngủ. Xem ra Thiên Hùng đã bị Võ Lâm ám ảnh rất nhiều rồi.

Hắn mặc kệ tất cả, chuyên tâm cùng thằng Quý đi ăn một bữa tối no nê sảng khoái. Ở trong nhà trọ, điện thoại của Thiên Hùng đã kêu ầm ĩ suốt cả buổi chiều. Nhân vật Anh Hùng vẫn còn đó nhưng người điều khiển đã đi đâu mất. Hắn không có ở đây thì Tịch Dạ cũng vô phương tiến hành nhiệm vụ Khoa Quốc Truy Hung được rồi. Thời gian quốc chiến chỉ còn hơn mười tiếng đồng hồ nữa. Sĩ khí của Lê quốc càng lúc càng dâng cao, tưởng chừng như đêm nay sẽ không ai ngủ được.

Sự sôi sục báo hiệu cơn bão lớn sắp sửa kéo tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau