VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Cơ Hội Phải Nắm Lấy

Thời gian phá trận tối đa cũng chỉ có một tiếng đồng hồ, trước khi Tịch Dạ có thể xoay sở được gì, thì hệ thống đã đá hai người ra khỏi phụ bản. Quy định này là để dành đối phó với những tay chơi được gọi là ‘thần thú’, ở mãi trong game không chịu out.

Quy định của nhà nước, không cho người chơi game online hoạt động liên tục quá năm tiếng, mỗi ngày chơi không quá mười lăm tiếng. Tức là giống như công nhân viên chức, làm việc cũng phải có giờ nghỉ ngơi. Có lẽ Tịch Dạ không biết, nhưng phu quân nàng vốn cũng là một thần thú. Người ta là hổ báo, lang sói, còn dạng như Thiên Hùng thì chỉ có thể gọi là trâu bò. Ở trong thôn tân thủ, vượt quá cấp 40 cũng chỉ có hắn. Chưa học nghề đã giết hơn triệu con thỏ, đến mức đụng độ Thố Vương, lụm tay thỏ may mắn max 100. Chưa mãn cấp đã lấy được Tẩy Cốt tán biến cơ thể thành bán tiên, các chỉ số đều vượt trội. Làm gì có nhân vật nào trâu bò hơn Anh Hùng về độ ngoan cố chơi lì như thế.

Cũng giống như lần này, vốn chỉ cần chạy thoát thân một mình thì đâu chịu cảnh hao nguyên bảo mua Kim sang dược. Vậy mà hắn không chịu bỏ Tịch Dạ, chẳng những kiên cường chống đỡ một mình còn phải cố duy trì mạng sống cho nàng. Tịch Dạ không biết nên tức hắn ngu ngơ, hay cảm động vì tấm chân tình nữa. Game là ảo, nhưng tình là thật. Một khi hắn đã đối tốt với Tịch Dạ thế này, nàng nhất định sẽ không phụ hắn.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tướng công, hôm nay phá liền hai ải rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút. Tới giờ cơm trưa rồi mà chàng không đói sao?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nàng không nhắc ta cũng quên.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Treo máy đi, để thiếp dùng bùa Đồng Hành. Ải này, chàng cứ giao cho phu nhân.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nhưng bọn chúng đông và hung dữ lắm! *lo lắng*”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Có dữ hơn cũng ko bằng sơn tặc dốc Phượng Hoàng *mặt cười*”

[Nhóm] Anh Hùng: “*mặt cười* Cùng phu nhân đánh thêm boss đầu tiên. Nếu ổn thoả thì ta treo máy.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Được, phu quân chờ xem.”

Nàng hứng chí gõ ầm ầm trên bàn phím. Tịch Dạ kiểm tra tài khoản, thấy còn mấy trăm nguyên bảo, bèn mua Kích Lực dược uống vào. Nàng đem Kinh Nghiệm phù cao cấp phủ lên cả hai người. Phen này quyết tâm phá ải, lên cấp để lấy lòng tin từ tiểu phu quân đôn hậu.

Tịch Dạ cầm trường đao xông thẳng về phía trước, quân địch nhìn thấy nàng liền ào ào nhào vô. Do Anh Hùng đã chuyển sang dùng quạt nên hắn chỉ cần đứng ở xa tác chiến là được. Tịch Dạ đóng vai chiếc xe tăng càn quét lực lượng đối phương. Nàng đã sử dụng Ngọc Lộ bình tự động làm đầy máu, nên Anh Hùng không cần phải ra tay nữa. Hắn chuyển sang chế độ auto, rảnh tay ngồi ngắm quan cảnh chiến trường.

Thiên Hùng cảm thấy Tịch Dạ một mình đối phó với đám lâu la kia thật sự dư sức. Nàng không trực tiếp xông vào chỗ boss phụ mà đánh vòng ngoài, tiêu diệt hết đám mob, sau đó mới thong thả thư hùng với tên boss. Chỉ cần tiêu diệt boss trước thời gian quy định là không sợ có thêm lính ra đánh hôi. Thiên Hùng mỉm cười, vươn vai vặn vẹo người. Khi bắt đầu vào game là buổi sáng, mà lúc này đã quá giờ cơm trưa rồi. Hắn đứng dậy, lục ví tiền đi ra ngoài mua cơm hộp. Từ lúc dính vào game, hắn đã bỏ qua thói đi chợ nấu cơm nhà.

Hơn một tháng trời không học hành, không đi làm thêm, hắn thấy cả người mình như bệ rạc đi hẳn. Nhìn quanh căn phòng lâu ngày không dọn dẹp, Thiên Hùng nhận ra mình càng lúc càng giống thằng Quý rồi.

Thằng nhóc đó đang quyết tâm trả nợ, bắt đầu hè đã đi học, ít khi thấy ở nhà. Thiên Hùng mừng cho nó bao nhiêu thì lại rầu bản thân bấy nhiêu. Hai anh em cứ như vừa mới đổi chỗ, con kiến thì biến thành con ve. Đời hắn chẳng lẽ cứ bê tha thế này, không khá nổi sao? Nhiệt huyết tuổi trẻ của hắn toàn bộ đều bị game online nuốt mất.

Lúc đi ngang qua nhà chị Mai, hắn nghe có tiếng ngâm nga khe khẽ. Từ khi nhà có thêm đứa con, hắn lúc nào cũng nghe chị hát vui vẻ như thế này. Tâm trí chị Mai giờ đây hoàn toàn không quan tâm gì khác ngoài cậu nhóc Chiến Thắng. Tuy đặt tên con có liên quan đến sự kiện bang chiến nhưng dường như lúc này chị đã quên mất hết game online rồi.

Thiên Hùng đi mua cơm trễ nên chỉ còn lại le que vài món để chọn. Lúc hắn đang phân vân không biết ăn cái gì thì điện thoại di động chợt reo. Giờ trưa này lẽ ra mọi người đều đã nghỉ ngơi, ai mà còn tâm trạng gọi cho hắn? Thiên Hùng nhìn vào màn hình điện thoại, thấy người gọi tới là Mạnh Nương.

Mạnh Nương là y sư giống hắn, cùng ở trong Tứ Hải bang. Lần bang chiến trước nàng và hắn là tả hữu hộ pháp chỉ huy quân cứu viện. Mấy lần chat voice nói chuyện mới biết thì ra Mạnh Nương tên là Huỳnh Tiểu Mạch, đàn em học trong trường đại học y dược của Thiên Hùng.

“Hello, Thiên Hùng đây.” Hắn chào.

“Anh Thiên Hùng, em là Tiểu Mạch. Có tin tốt cho anh đây, ba em nói bệnh viện Chợ Ruộng đang cần tuyển thêm người ở khoa gây mê hồi sức đấy. Anh mau nộp hồ sơ.” Tiểu Mạch liếng thoắn ngay.“Thiệt không? Trời ơi, là bệnh viện cấp cứu lớn nhất cả nước. Biết bao người mơ ước vào đó làm. Anh làm sao chen chân vào nổi.” Hắn vừa mừng vừa lo.

Trước đây gửi thư xin việc đi khắp nơi, hắn cũng biết tự lượng sức mình, không dám gửi tới Chợ Ruộng. Nay lại trùng hợp có đợt thi tuyển, sao hắn lại có thể bỏ qua. Người ta nói thời thế tạo anh hùng, cho thấy cơ hội là thứ có khả năng thay đổi đời người nhất.

“Thật ra ... ba em là trưởng khoa ngoại của bệnh viện Chợ Ruộng. Lần trước lá tâm thư của anh, em có in ra cho ba xem. Ông nói nếu có người nhiệt huyết như vậy, ông sẽ không bỏ qua mà cho anh ta một cơ hội.” Tiểu Mạch bật cười.

“Nhưng anh đâu phải bác sĩ khoa ngoại.” Thiên Hùng cười xoà.

“Nếu ba em nói vậy, tức là có khả năng thư của anh sẽ được các bác sĩ bên khoa gây mê hồi sức chú ý. Sự kiện em đã thông báo cho anh rồi, có công thành nổi không, phải dựa vào anh đó.”

“Anh biết rồi, cảm ơn em. Anh mà trúng tuyển, nhất định sẽ dẫn em đi ăn một chầu thịnh soạn.”

“Được, anh hứa rồi đó. Em sẽ há họng ngồi chờ, ăn cho anh sập tiệm luôn.”

Hắn bật cười, sau đó chào tạm biệt Tiểu Mạch. Nghe được tin tốt này, cả người liền trở nên lâng lâng. Thiên Hùng không mua cơm nữa mà chạy thẳng về nhà gõ một bộ đơn xin việc mới tinh. Xong xuôi, hắn đi thẳng đến bệnh viện Chợ Ruộng nộp hồ sơ.

Chỉ mấy tháng không ra khỏi hẻm mà hắn giống như đi lạc trên núi cả chục năm rồi. Thành phố này dường như ngày nào cũng đổi thay, trên đường có nhiều thứ mới lạ so với trí nhớ của hắn quá. Từ tháng sáu qua tháng bảy, thời tiết càng lúc càng oi bức. Học sinh đang trong kỳ nghỉ hè, nên đâu đâu cũng thấy trẻ con. Đường phố đông đúc, người chật như nêm. Cả cuộc sống sôi động như thế này, thế giới trong game làm sao sánh được.

Thiên Hùng đến bệnh viện Chợ Ruộng, choáng ngợp vì quy mô của nó. Hắn háo hức đi nộp hồ sơ, tưởng tượng một ngày mình có thể khoát áo blouse trắng, đi lại ở nơi như thế này.

Quả không hổ danh là bệnh viện cấp cứu hàng đầu thế giới. Khu vực tiếp nhận bệnh nhộn nhịp còn hơn nhà ga trung tâm. Không phải hắn vui mừng khi thấy người gặp nạn, mà là háo hức vì không khí khẩn trương làm việc của các y bác sĩ nơi đây. Họ là những dũng sĩ đang miệt mài chiến đấu, giành giật từng giây từng phút mạng sống cho bệnh nhân.
Một chiếc băng ca được đẩy tới, Thiên Hùng ngay lập tức né vào nhường lối cho bọn họ. Một bóng trắng chạy qua, hắn ngạc nhiên kêu lên.- Ngọc Linh.Cô y tá đang chạy bèn chậm chân quay đầu nhìn hắn. Đã hai năm rồi, cố nhân mới có dịp tao ngộ ở chốn này.- Thiên Hùng, sao anh ở đây? - Ánh mắt nàng dò xét khắp người hắn, xem Thiên Hùng có bị thương gì không?- Anh đến đây nộp hồ sơ xin việc. Hoá ra em là y tá bệnh viện này.- Lúc trước em có nói qua rồi, tại anh không nghe thôi. Bây giờ em đang làm việc, lát có gì nói sau nhé. Nửa tiếng nữa là tới giờ nghỉ. Em gặp anh ở căn tin bệnh viện.Nàng vừa cho hắn một cái hẹn thì ngay lập tức chạy đi. Dáng bộ như cố lấy lại mười mấy giấy nói chuyện cùng hắn. Thiên Hùng ngẩn ngơ, không tin nổi có ngày lại đối mặt với nàng thế này. Lần cuối họ gặp nhau, vì chia tay mà đã xảy ra tranh cãi dữ dội.

Thiên Hùng đưa tay xoa xoa gáy. Không phải hắn mỏi cổ, mà chỉ vì đây là một thói quen khi băn khoăn suy nghĩ. Dù sao người cũng đã gặp, đi uống chút nước nói chuyện phím cũng có việc gì đâu. Thiên Hùng thở dài, đi tìm đường đến phòng nhân sự chuyên nhận hồ sơ xin việc.

^_^

Hắn lần theo bản đồ, tìm được căn tin của bệnh viện. Không gian sáng trưng bởi toàn bộ mặt tiền căn tin là một tấm vách kính cỡ lớn cao đến ba tầng lầu. Hắn cứ ngỡ mình vừa đi lạc vào một siêu thị nào đó chứ. Các quầy thực phẩm trải dài đến mút mắt xuyên suốt căn phòng. Mùi thức ăn toả ra ngào ngạt khiến cái bụng rỗng của hắn kêu lên ồn ột. Hai mắt Thiên Hùng sáng loá cả lên khi nhìn thấy quầy cơm trưa.

Sau một hồi kiên nhẫn xếp hàng, hắn cũng đã kệ nệ bưng được khay đồ ăn ra. Tuy nhiên, ngó quanh quất một hồi, hắn mới nhận thấy rằng toàn bộ chỗ ngồi xung quanh đều đã đầy hết. Thiên Hùng đi tới đi lui, không tìm được chỗ nào có thể đặt mông xuống. Vì vậy hắn quyết định đi lên lầu hai, hy vọng ở đó ít đông hơn.

Thật ngạc nhiên là tầng này cũng đông không thua kém gì tầng dưới. bộ mọi người trong bệnh viện đều kéo nhau ra đây ăn trưa hết cả sao? Nháng thấy một chiếc ghế trống, Thiên Hùng bèn nhào tới chiếm đóng. Vừa ngẩn đầu lên, đã nhìn thấy một cái đầu trắng loá cả mắt. Người ngồi cùng bàn với Thiên Hùng là bệnh nhân ngồi xe lăn có mái tóc màu bạch kim. Y có khuôn mặt tây âu, từng đường nét đều rõ ràng như phù điêu tranh vẽ. Thiên Hùng thoáng ngỡ ngàng như vưà nhìn thấy diễn viên điện ảnh trong phim nào đấy chứ.

Theo thói quen, hắn nhoẻn miệng cười một cái xem như chào hỏi. Tên tiểu Bạch kia nhìn không lớn hơn hắn bao nhiêu, nhưng thái độ lại trịch thường, ngạo mạn không kể xiết. Y chỉ nhìn hắn một lần, chớp mắt một cái rồi lại cắm cúi vào dĩa bít tết của mình.

“Xì, nằm bệnh viện mà còn ăn dầu mỡ như vậy. Tôi mà biết ở khoa nào, tôi đến méc bác sĩ điều trị của ông.”

Nhưng dù sao đối với người xa lạ, hắn cũng không có ý đồ hơn thua làm gì. Chế giễu trong lòng một chút, rồi xem như không có chuyện gì xảy ra hết.Đột nhiên, điện thoại trong túi quần Thiên Hùng reo lên inh ỏi. Hắn lấy ra, nhìn thì thấy một số lạ đang gọi đến cho mình.

“Hello, Thiên hùng đây.” Hắn lên tiếng.

“Là Tịch Dạ đây, nãy giờ phu quân đã đi đâu?” Một giọng nữ thánh thót vang lên khiến hắn giật hết cả mình.

“Phu ... phu nhân ... sao biết số của ta?” Hắn ngay lập tức chuyển tông nói chuyện. Gã tóc trắng đẹp mã trước mặt khẽ liếc mắt ngó qua. Nhìn tên này rõ là người nước ngoài, có lý nào lại biết tiếng việt. Cách nói chuyện bây giờ của Thiên Hùng là ngôn ngữ trong game online, người bình thường còn thấy khó hiểu, huống chi là người nước ngoài.

“Thiếp là GM, dĩ nhiên có khả năng tra ra tung tích của chàng. Việc đó không quan trọng lắm.” Tịch Dạ gạt ngang. “Quan trọng là có chỉ dẫn nhiệm vụ tiếp theo rồi. Chúng ta phải đi đến tháp Thiên Đường.”

“Tháp Thiên Đường thì có vấn đề gì?” Hắn ngây thơ hỏi.

Nhân vật dưới cấp tám mươi như hắn dĩ nhiên là chưa từng làm nhiệm vụ liên quan đến tháp Thiên Đường. Đó là một phụ bản rất khó, chuyên dành cho những người muốn xếp hạng đề danh. Tháp Thiên Đường có đến cả trăm tầng cần phải vượt qua. Cứ năm cấp được tính làm một bậc. Tổng điểm qua các bậc này dùng để xếp hạng trong Đỉnh Cấp bảng, một bảng xếp hạng sức chiến đấu mà cao thủ nào cũng muốn đề danh.

Người nước ngoài bí ẩn lại nhìn khi Thiên Hùng đề cập đến tháp Thiên Lộ. Con ngươi y hơi co lại một chút, ánh mắt chuyên chú tập trung quan sát hắn. Thiên Hùng quay qua, vừa chạm phải ánh mắt đó thì hơi giật mình. Trong phút chốc, hắn cảm nhận như mình bị một con sói nhắm trúng.

Khoé miệng hơi giật giật, cố rặn ra một nụ cười lịch sự, nhưng khuôn mặt lạnh lùng như băng kia lại khiến hắn không nở nổi nụ cười.

“Tướng công à, tháp Thiên Đường này chàng không vào được. Muốn hoàn thành phụ bản, chúng ta cần luyện thêm lever.” Tịch Dạ thông báo.

Chương 17: Yêu Sách Của Khủng Bố

Muốn vào tháp thiên đường, võ lâm nhân sĩ phải học qua luyện hồn. Mà muốn luyện hồn, phải vượt qua cấp 90 thì chức năng này mới được mở. Tịch Dạ hiện nay đã cấp 92, coi như là tân thủ của môn luyện hồn. Anh Hùng thì càng kém hơn, chỉ mới cấp 69, còn cách cấp 90 xa đến diệu vợi.

Tịch Dạ bức xúc làm ầm lên trong điện thoại. Rõ ràng sự kiện ‘Phu thê đồng tâm’ này không có quy định cấp thi, nhưng một trong những phụ bản trong chuỗi thử thách lại là tháp Thiên Đường có độ khó cao nhất.

“Chỉ còn năm ngày nữa là kết thúc vòng loại, thời gian đó dù có luyện cấp cũng không đủ, nói chi đến việc phá tiếp bảy ải còn lại.” Hắn thở dài. “Nương tử à, lần này do ta liên luỵ nàng rồi.”

“Không được, thiếp không chịu đâu, nhất định phải lấy cho được Long Phụng Trình Tường. Bộ quần áo đó có thuộc tính hoả, cực kỳ phù hợp cho thiếp luyện công. Lần trước chàng đã đoạt mất Dực Hoả phượng, lần này không lấy được giá y, thiếp làm sao cải hoán lực lượng được đây.”

“Lại là chuyện của Kentucky, hay để ta hoan hoá nó, trả lại cho nàng.” Thiên Hùng nghiêng đầu, chống tay lên bàn suy tư.

“Chúng ta đã đổ biết bao nhiêu công sức, mới nuôi nó đủ lớn để cưỡi. Bây giờ hoan hoá nó đi, chẳng phải phí phạm tiền của hay sao. Kentucky là mối nhân duyên khiến chúng ta quen biết, sự kiện ‘phu thê đồng tâm’ là lý do chúng ta kết hôn. Thiếp không chịu bỏ cuộc đâu.” Tịch Dạ kiên quyết trả lời.

“Cho dù thật sự chúng ta có khả năng một ngày phá bốn ải, thì cũng mất hai ngày để hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ còn lại ba ngày, làm sao luyện đủ hai mươi cấp. Hơn nữa ta đã vào giai đoạn trung kỳ, mỗi cấp vượt qua đều cần rất nhiều điểm kinh nghiệm. Chẳng lẽ phải trở thành đại phú hộ, nạp thẻ mua VIP để nâng lever sao?” Thiên Hùng nhăn mày suy tính.

Mục đích ban đầu khi hắn tham dự trò chơi này là giải trí giết thời gian. Bây giờ vì vượt ải mà hết nạp tiền mua thuốc lại tới mua bùa chú. Hắn đang thất nghiệp đó, nghèo kiết xác thì đâu dư dả ngân lượng mà mua thẻ VIP. Thật ra ngay từ đầu, hắn miễn cưỡng tham gia sự kiện ‘phu thê đồng tâm’ do Tịch Dạ muốn thế. Nay thấy núi cao khó vượt, hắn liền e dè muốn vòng tránh đi.

“Kỳ thật quy định cũng không có nói rõ muốn vào tháp Thiên Đường phải đủ lever 90. Chỉ cần nhân vật có sở hữu võ hồn thì sẽ mở được cửa tháp thôi mà.”

“Thì có gì khác nhau?” Thiên Hùng hừ giọng. “Chưa đến cấp 90 làm sao luyện võ hồn?

“Nhờ người khác truyền cho mình cũng được.” Giọng Tịch Dạ có vẻ hưng phấn thấy rõ. “Võ hồn là thứ tự tu luyện được, không giống như đồ trong túi nãi có thể trao đổi mua bán, tuy nhiên võ hồn trên cấp 6 có thể đem truyền qua cho người khác giống như võ công.”“Tức là chúng ta cần tìm cao thủ sở hữu võ hồn trên cấp 6 sao?” Hắn hớn hở nói lại.

“Chẳng những phải tìm được người đó, mà còn phải khiến hắn chịu truyền công cho mình nữa kìa. Giá võ hồn cấp sáu không hề rẻ, thậm chí còn mắc hơn thẻ VIP hoàn kim, do nó nâng cao tất cả các chỉ số võ công của người sở hữu. Chỉ người trên cấp 185 mới có khả năng luyện ra võ hồn Toàn Chân cấp 6 được.” Tịch Dạ kể lể.

“Wao ... vậy phương pháp này còn khó hơn làm trâu cày lever.” Hắn than thở. “Võ hồn cấp sáu nếu quý như vậy, ai lại nguyện truyền cho mình. Với lại trong số những hảo hữu quen biết của ta, chưa ai vượt quá lever 180 cả.”

“Có mà, hảo hữu Lam Y Công Tử của chàng chẳng phải đã lên đến cấp 192, danh bài đệ nhất nhân của server Lê quốc hay sao?”

“Kỳ thực ta và Lam Y Công Tử cũng không phải thân thiết đến vậy. Chỉ là gặp mặt vài lần, có chút ân tình trả qua trả lại mà thôi.”

“Chàng có thể lấy điều kiện trao đổi. Anh ta vẫn chưa tìm được Tẩy Cốt tán dành để phi thăng đâu, cứ như vậy, đến lúc mãn cấp thì nhân vật đó cũng chỉ là phàm nhân thôi. Chàng mau thương lượng, xin mượn của anh ta võ hồn cấp sáu, bù lại chỉ anh ta phương pháp lấy Tẩy Cốt tán ở Trường Sinh trang.” Tịch Dạ cười hi hi với sáng kiến của mình.
Bọn họ là một đôi trộm cướp, bây giờ làm thêm nghề khủng bố, đòi yêu sách thì có gì đáng kể hơn được nữa. Chỉ cần không phạm pháp, bắt cóc tống tiền ai trong game cũng được hết.

Nghe giọng cười của nương tử, Thiên Hùng thở dài. Lần đầu tiên nói chuyện với nàng, hắn cảm nhận rằng Tịch Dạ dù trong game hay ngoài đời đều cùng chỉ là một loại người, thật bá đạo. Giọng nói trong trẻo, nụ cười lanh lảnh, có thể đoán ra đó là một cô nàng có tính tình trẻ con. Tịch Dạ đã ra trường đi làm, nên chắc chắn là lớn tuổi hơn Thiên Hùng rồi. Vì vậy khi chơi game, nàng luôn đóng vai trò dẫn đầu, ra kế sách, còn hắn chỉ biết cung cúc làm theo. Nhưng nàng là một người rất hào sảng, tài giỏi, nên Thiên Hùng chưa bao giờ bất mãn gì với các quyết định của nương tử. Coi hắn như người nhà, Tịch Dạ chỉ toàn giúp đỡ Thiên Hùng và mang đến những điều tốt đẹp cho hắn thôi.

Hắn trả lời nàng là sẽ cố gắng liên lạc, sau đó nhanh chóng chào tạm biệt và cúp máy. Tinh thần đang vui phơi phới, đột nhiên nghe được trục trặc, hắn liền ỉu xìu. Dĩa cơm trước mặt dường như chẳng còn chút hấp dẫn nào cả.

Thiên Hùng cất điện thoại vào túi, vừa ngẩn đầu lên, lần thứ ba chạm vào ánh mắt của người đối diện. Gã đẹp mã này dường như có ý đồ gì đây mà. Người ta cười cũng không chào lại, nhưng cứ liếc mắt dòm chừng, giống như đang canh kẻ trộm là như thế nào.- Này, anh nói được tiếng việt chứ? - Đột nhiên hắn bạo dạng bắt chuyện.- Biết. - Người kia chớp mắt nhìn hắn, giọng nói rất chuẩn và rõ ràng. - Có vấn đề gì sao?- Không, không vấn đề gì cả? - Thiên Hùng nhe răng cười. - Anh học tiếng việt từ khi nào mà nói trôi chảy vậy.- Một năm. - Một câu trả lời cụt ngủn.- Một năm mà nói được như vậy thì đúng là cực kỳ giỏi. - Hắn nhướng mày đầy thưởng thức. - Đúng là đông tây kim cổ, bách hiểu đa tài.- Không dám, tại hạ chưa đến mức đó.Người kia vừa buột miệng nói xong, liền giật mình thu lại không kịp. Đây là cách nói kiểu cổ văn, dùng nhiều từ hán việt khó hiểu. Ngoại trừ giáo sư ngôn ngữ học, diễn viên phim cổ trang, thì cũng chỉ có bọn nghiện game mới ăn nói vậy thôi. Thiên Hùng vỗ đùi đánh đét, cười ha hả khoái chí.- Quả nhiên là đồng đạo. Nãy giờ cứ thấy cậu nhìn nhìn, xem ra hiểu rõ những gì tôi nói rồi. Lúc nhắc đến tháp Thiên Đường, rõ ràng mắt cậu sáng lên trong tích tắc. Chắc chắn cậu cũng là người của Võ Lâm. Bèo nước tương phùng, hữu duyên gặp mặt. Hạnh ngộ, hạnh ngộ ...Hắn vừa cười, vừa chụp tay người kia bắt lia bắt lịa, ra chiều thân quen từ lâu.- Tôi là Thiên Hùng, nhân vật Anh Hùng sever Lê quốc. Cậu ở sever nào?- Tôi ... không ...Trên mặt đối phương hiện rõ nét kinh ngạc, đồng thời y cũng đang tìm cách cự tuyệt mối quan hệ đột nhiên xuất hiện này. Nhưng đối phương chưa kịp nói gì, điện thoại của Thiên Hùng lại reo lên lần nữa. Lần này là Ngọc Linh gọi cho hắn. Cô nàng vừa vào giờ nghỉ, hiện nay đang tìm chỗ của Thiên Hùng trong căn tin. Hắn chỉ chỗ cho nàng, rồi quay qua giới thiệu.- Bạn tôi gọi đấy. Cô ấy là y tá bệnh viện này, cũng chơi game Võ Lâm luôn. Hôm nay thật kỳ lạ, ra đường toàn gặp người trong Võ Lâm không thế này. - Hắn cười khà khà.- Vậy ... vậy à ... thôi cậu ngồi chơi với bạn đi. Tôi đi đây.Người lạ nói xong, bèn đưa tay lăn xe lùi lại. Bộ dạng hắn thật gấp, giống như bỏ chạy tới nơi vậy. - Này cẩn thận.Thiên Hùng vừa mới nói xong, người tóc bạch kim đã de đụng vào chiếc xe gom thức ăn. Cả hai chiếc xe va chạm mạnh, lăn kềnh ra, đồ đạt rơi vỡ lung tung. Toàn bộ người trên tầng hai bị thu hút vì tai nạn đó. Thiên Hùng ở gần nhất, nên liền chạy đến đỡ lấy người bạn mới quen của mình. Tuy nhiên, y lại trừng mắt với hắn, lạnh giọng ngăn cản.- Đừng chạm vào tôi.Người có lòng tốt ngay lập tức ngưng tay lại ngay. Tại sao một người đang nằm lăn ra sàn nhà lại có thái độ kiêu kỳ đến vậy nhỉ. Hắn chưa kịp thắc mắc xong, thì những bác sĩ ở gần đó đã lao vội đến gần.- Dr.Wilson, không sao chứ? Lúc nãy cậu ngã phiá bên nào?- Bên trái. Bác sĩ Dũng, kiểm tra dùm tôi, phần khung nẹp có vấn đề gì không. - Wilson tái cả mặt hỏi, rõ ràng chỉ là một cú té nhẹ, nhưng lại khiến nhiều người lo lắng dữ dội.Thiên Hùng trố mắt nhìn ba bốn bác sĩ khác chạy tới. Họ không vội dịch chuyển kẻ nằm trên sàn, mà bắt đầu lần tay mở bộ vest mà hắn đang mặc ra. Thiên Hùng có thể nhận ra đây là một chiếc áo bảo vệ kiêm khung đỡ dành cho nhưng người có vấn đề với cột sống. Các bác sĩ kiểm tra tỉ mẫn, vạch cả lưng người đó ra, để lộ ra những vết sẹo mổ loằn ngoằn.- Có hai vết bầm do cấn đinh ốc thôi. Tôi nghĩ là nên chụp kiểm tra lần nữa cho chắc ăn. - Bác sĩ tên Dũng thông báo. - Steven, sao cậu lại xuống đây mà không thông báo. Y tá trực đâu?- Lúc nãy tôi đang ở thư viện thì đi xuống đây ăn luôn, không thông báo với y tá.Kẻ nào đó như chú nhóc bướng bỉnh nói. Thiên Hùng dự đoán các bác sĩ sẽ mắng y một trận vì tội tự tung tự tác. Nhưng không, ai nấy đều im lặng. Họ cài khoá chiếc áo khung nâng lại, sau đó mới cẩn trọng đặt Steven lại trên chiếc xe lăn. Thiên Hùng thầm nghĩ, sao bác sĩ ở đây hiền thế, rõ ràng bệnh nhân có lỗi, nhưng không ai dám trách cứ một câu nào.

Đang lúc quan sát mọi người dọn dẹp vụ tai nạn, một người chen lấn đến gần hắn. Thiên Hùng quay lại thì thấy Ngọc Linh trong bộ đồng phục y tá xinh đẹp đang đứng gần mình. Tim hắn bỗng nhiên đập trật một nhịp. Thiên thần áo trắng luôn luôn có điểm cộng trong lòng các chàng trai.- Chuyện gì xảy ra vậy? - Nàng quay sang hỏi hắn.- À, cậu đi xe lăn này đụng với xe đẩy dọn thức ăn.Hắn thật tình trả lời, nhưng có nhiều người quay lại nhìn hắn với ánh mắt khó chịu. Quên mất, trước mặt đối phương mà nói như vậy thì thật bất lịch sự quá, hắn bèn sửa lại.- Không, là anh chàng tóc trắng. - Hình như nói vậy cũng chưa đủ lịch sự. - À mà là đại hiệp võ lâm ...- Tên tôi là Steven. Steven Wilson. - Người kia lạnh giọng nhắc nhở. - Làm ơn gọi tên tôi ấy, chứ đừng đem các đặc điểm nhận dạng vào mà nói.Thiên Hùng cúi đầu xấu hổ. Chỉ vì có Ngọc Linh đứng bên cạnh, hắn liền trở thành tên dở hơi ăn nói dấm dớ như thế này. Chỉ là bộ đồng phục y tá thôi mà, cả bệnh viện này có mấy trăm người mặc lận đó. Chỉ là bạn gái cũ thôi mà, chia tay cả hai năm trời có liên lạc với nhau đâu.- À ... y tá Lý. - Bác sĩ Dũng lên tiếng. - Cô ở khoa ngoại thần kinh mà phải không? Làm ơn đưa Steven về phòng đi.- Vâng ... vâng.Ngọc Linh trả lời hơi có chút miễn cưỡng. Đây là giờ nghỉ của cô mà, hơn nữa Ngọc Linh còn có hẹn với Thiên Hùng, sao lại muốn cô lao động ngoài giờ thế này. Nhưng người kia là Dr.Wilson đó, làm sao cô có thể từ chối cho được. Vì vậy Ngọc Linh bèn quay sang Thiên Hùng.- Anh ngồi chờ thêm chút nữa được không. Em đưa Dr.Wilson về khoa rồi trở lại.- Không, không cần đâu. Tự tôi trở về được mà. - Steven ngay lập tức ngăn cản.- Tôi sẽ đưa anh đi.Vừa nói xong, Ngọc Linh sãi bước về phía Steven, nàng thuần thục đến phiá sau lưng y, điều khiển xe lăn quay lại. Ngọc Linh đẩy Steven đến thang máy, nhấn gọi và sau đó biến mất trong buồng thang. Mọi việc đã được thu dọn gọn ghẽ, ai về chỗ nấy. Thiên Hùng ngồi đợi thêm hai mươi phút nữa thì nhận được điện thoại báo rằng Ngọc Linh lại bận việc nữa rồi. Giờ nghỉ cũng sắp hết, nên Ngọc Linh đoán rằng mình sẽ không kịp quay lại, thế là nàng đành cáo lỗi, và hẹn hắn lại lần sau.

Cả buổi chiều của hắn, ngoại trừ việc nộp hồ sơ xin việc thì tất cả đều là công cốc. Thiên Hùng thất thiểu ra về, trong đầu cứ suy tính mãi về biện pháp mà Tịch Dạ đã gợi ý. Có thật hắn sẽ bần tiện đến mức ra yêu sách với một người xa lạ chăng.

Hắn về nhà, đăng nhập game luyện lever. Do chưa đủ điều kiện nên bây giờ họ chưa thể phá ải tháp Thiên Đường được. Hắn nhìn thông báo điểm kinh nghiệm sau mỗi nhiệm vụ mà thở dài. “Hơn hai mươi cấp lận đó, làm bao giờ mới xong đây.”

Chờ đến gần khuya thì nick Lam Y Công Tử mới sáng lên. Hắn hấp tấp click vào để mở hộp chat.

[Mật] Anh Hùng: “Chào!”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Chào!”

Chương 18: Người Xấu, Người Tốt

Khi thấy đối phương mau mắn trả lời như vậy, hắn ngược lại, thấy lúng túng không biết nói gì tiếp theo.

[Mật] Anh Hùng: “Tối quá ha.”

Gõ xong mấy chữ này, hắn lại hối hận vô cùng. Người chơi game thường lên mạng đông nhất vào ban đêm. Giờ này ai nấy đều đã tan ca, hết giờ học; các sự kiện chính trong ngày cũng diễn ra hết vào khoảng bảy đến chín giờ tối. Chỉ có những tên vô công rỗi nghề như Thiên Hùng mới có thời gian online suốt ngày thôi. À quên, còn có những người làm việc trên máy tính như Tịch Dạ nữa, nhưng nàng không phải rảnh rỗi chơi game, mà là chăm chỉ kiếm tiền.

Phía bên kia chỉ im lặng không trả lời gì, Thiên Hùng càng cảm thấy thêm áp lực. Hắn phải mở lời như thế nào đây? Võ hồn cấp sáu còn mắc hơn thẻ VIP hoàng kim, đến trên cấp 185 mới luyện ra được, làm sao dễ dàng cho người khác mượn đây.

[Mật] Anh Hùng: “Lam Y huynh, huynh đang làm gì đó?”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Vận tiêu.”

[Mật] Anh Hùng: “À, vậy tổ đội đủ chưa, cho tiểu đệ theo với, được không?”

[Mật] Lam Y Công Tử: “Tôi chưa tổ đội với ai hết, nếu cậu thích thì đi.”

Không ngờ Lam Y độc lai độc vãng, hôm nay lại dễ tính đến thế. Đại thần đã mở lời, hắn mừng rỡ còn hơn bắt được vàng. Không cần hỏi y đang ở chỗ nào, Thiên Hùng lấy luôn lá Truy Tông phù mắc tiền mà xài. Nào ngờ Lam Y đang ở tiêu cục nhận hàng, hắn cắn răng thầm mắng mình ngốc. Anh Hùng đang đứng ở chỗ thợ rèn, chỉ cần chạy mấy bước là tới. Sao lại dùng bùa Truy Tông chi cho tốn tiền vậy nè.

Mới mấy hôm không gặp, nick của Lam Y Công Tử lại chuyển sang hắc danh nữa rồi. Cái này chắc là hậu quả do mấy cuộc PK với đám Thần Long hội gây ra rồi. Từ ngày đại chiến ở núi Thanh Chương, ngày nào đám Thần Long này cũng lên kênh thế giới la hét đòi tẩy cấp Lam Y. Dĩ nhiên là chúng chưa đủ bản lĩnh đó, nhưng quấy phá để nhuộm nick y thì không khó.

Hai ngày một trận nhỏ, ba ngày một trận lớn. Bất kỳ khi nào Lam Y xuất hiện, sẽ có một đám cóc ké nhảy ra cản đường. Đa số bọn chúng là clone của Thần Long, chuyên chọc ghẹo cho y phải ra tay tàn sát. Với tốc độ nhuộm nick thế này, Lam Y cũng không buồn mua Bạch Băng Liên để tẩy danh nữa. Ngoại trừ đứng thứ nhất trong bảng xếp hạng Đỉnh Cấp, Lam Y Công Tử cũng xếp đầu trong bảng Cuồng Ma, đề danh cùng tứ đại trưởng lão của Thần Long hội.

Lam Y Công Tử gửi cho Anh Hùng lời mời tổ đội. Hắn ngay lập tức bấm vào chấp nhận, tim đập liên hồi do phấn khích.

Do xe tiêu chỉ đi bằng tốc độ ngựa bình thường, nên họ không thể sử dụng vật cưỡi mà phải đi bộ. Nếu cách xa xe tiêu quá mức, thì cũng tính như bị mất xe tiêu, thế nên hai người thong thả từ tốn mà đi. Vừa ra khỏi khu vực an toàn của thị tứ, thì gặp mấy đám sơn tặc phục kích dọc đường. Nhưng những thần bí nhân kia vừa nhìn thấy danh hiệu “Thành chủ Thịnh Thế” thì ngay lập tức ngậm ngùi đứng xa. Lam Y Công Tử hắc danh đầy đầu như thế, thì đâu cần nương tay nếu gặp kẻ địch. Không tên nào nguyện trở thành vong hồn dưới cây Truyền Kỳ Ngọc phiến của hắn.

Nhìn người lại ngẫm đến ta. Cả hai đều xuất thân từ Trường Sinh trang, nhưng đẳng cấp chênh lệch quá lớn. Một người là đại thần sắp mãn cấp, một người là tân thủ trung kỳ, thực lực cách nhau như trời với vực.

Hai tên thư sinh nho nhã cứ nhàn tản kẻ trước người sau nối gót. Chiếc xe tiêu lấp lánh đầy đồ đạt cứ lắc lư theo nhịp vó ngựa. Đột nhiên, đến một khoản rừng vắng, Lam Y Công Tử cất chiếc quạt danh bất hư truyền của mình đi. Thậm chí y còn cởi cả Thiên Tằm bạch y ra mà mặc áo của tân thủ. Lam Y dùng dao găm nhỏ tấn công Anh Hùng. Hắn ngỡ ngàng, chưa kịp phản ứng gì thì đã bay mất mấy ngàn máu, chỉ còn một chút nưã là tiêu đời.

Đại thần quả nhiên là đại thần, dù lột hết đồ thì vẫn mạnh như vậy. Nếu y đã có ý giết người, thì Anh Hùng không cần chạy nữa. Gọi vật cưỡi ra chỉ tổ hy sinh uổng mạng, thôi thì sảng khoái nhận một đao, đi về y quán hồi sinh cho lành.

[Nhóm] Anh Hùng: “Tôi chỉ thắc mắc một điều. Vì sao mình phải chết?”

Hắn trăn trối mấy lời, lấy tay đập ngực vào cái xem như mình có mắt như mù, quen nhầm cuồng tính ma đầu chuyên lạm sát người vô tội.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Quả nhiên là không thể nhìn thấy bất cứ chỉ số nào từ cậu. Anh Hùng, cậu tìm được Tẩy Cốt tán ở đâu? Tất cả các quest ở Trường Sinh trang tôi đều đã làm qua. Không có chỗ nào lấy được Tẩy Cốt tán cả.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Chỉ vì muốn coi chỉ số mà huynh chém đệ hả? Chúng ta là đồng đội mà.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Tôi chỉ muốn tận mắt mình chứng thực thôi. Mau cho tôi biết phải lấy Tẩy Cốt tán ở đâu đi, giá gì tôi cũng chịu.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cho tôi mượn võ hồn cấp 6.”

Hắn vừa gõ cụm từ đó mà tim vừa đập ầm ầm. “Mình có làm gì sai không, mình có phải kẻ xấu xa không?”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Được.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Sao huynh đồng ý dễ dàng vậy. Chẳng phải thứ đó rất quý giá sao?”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Nhưng cậu chỉ mượn thôi mà. Sau khi cậu đủ cấp 90, sẽ trả lại tôi đúng không?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Kỳ thật chỉ cần qua một ngày đệ sẽ trả huynh ngay. Đệ chỉ muốn đi qua tháp Thiên Đường.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Nhưng đến cấp 90, chức năng luyện hồn mới được mở. Trước đó, cậu lấy gì mà trả tôi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “... Huynh yên tâm, đệ sẽ luyện cấp để trả võ hồn cho huynh. Chỉ tại đệ đang bí quá.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Vậy thì mau nói chỗ lấy được Tẩy Cốt tán.”

Thiên Hùng thấy người ta nhanh chóng, sảng khoái đồng ý như vậy thì cũng thấy hơi nghi ngờ. Chẳng lẽ phải bắt Lam Y Công Tử truyền võ hồn rồi mới chịu nói ra chỗ lấy thuốc. Người ta đại nhân đại lượng, chấp nhận tin tưởng hắn, mà Thiên Hùng lại muốn ‘lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử’ như thế là không được. Vì thế hắn đành phải kể ra vánh vách quest giã thuốc biến thái mà mình từng làm.

Lam Y Công Tử bên cạnh chuyên chú xem hướng dẫn, thỉnh thoảng lại chen vào hỏi một câu trong những đoạn cần thiết. Sau khi hắn nói xong, Lam Y liền phát biểu.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Ta trở về Trường Sinh trang chứng thực lời của đệ nói đây.”Sau đó có thông báo Lam Y rời nhóm và trao khoá đội trưởng cho Anh Hùng. Do vẫn còn đang vận tiêu, nên dù trong nhóm chỉ có một người thì vẫn được xem như tổ đội. Chỉ khác là sau khi hoàn thành vận tiêu thì điểm chỉ dành cho một mình hắn hưởng thôi.

Anh Hùng lầm lũi dắt xe tiêu đi ngang qua dốc Phượng Hoàng. Thần Bí nhân quen thuộc lại xuất hiện đón đường hắn.

[Cận] Thần bí nhân: “Hôm nay phu quân to gan ha. Nhận xe tiêu hoàng kim mà đi qua dốc Phượng Hoàng.”

[Cận] Anh Hùng: “Đâu phải do ta nhận đâu. Là của tên Lam Y Công Tử kia bỏ lại đó chứ.”

[Cận] Thần Bí Nhân: “Phu quân gặp y rồi à, đã nói chuyện trao đổi chưa?”

[Cận] Anh Hùng: “Rồi. Y sau khi nghe được, hớn hở chạy đi Trường Sinh trang rồi.”

[Cận] Thần Bí Nhân: “Vậy là có võ hồn rồi hả? Chúng ta đi tháp Thiên Đường.”

[Cận] Anh Hùng: “Y đi vội, nên chưa truyền võ hồn cho ta.”

[Cận] Thần Bí Nhân: “Trời ơi, vậy là chàng nói không công cho y rồi. Đời người gian ác, Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều. Sao chàng không bắt y truyền võ hồn cho rồi nói?”

[Cận] Anh Hùng: “Bởi vì ta thấy hai bên hợp tác cần phải tin tưởng nhau.”

[Cận] Thần Bí Nhân: “Tin tưởng cái nhà y. Thế là công toi rồi. Phu quân làm nương tử hảo tức giận.”

[Cận] Anh Hùng: “Thôi đừng giận, ta cho nàng xe tiêu này, cứ cướp đi.”

[Cận] Thần Bí Nhân: “Thiếp cướp làm gì? Tiền của thiếp cũng là của chàng thôi. Với lại bây giờ phu nhân đâu phải là người cần kinh nghiệm để lên cấp. Chàng kéo xe tiêu đến dịch trạm lãnh thưởng đi.”

[Cận] Anh Hùng: “Không cướp vậy ta đi nha. Lúc nữa làm xong nhiệm vụ, chúng ta đến Lương Đình quán uống trà.”

Hắn chào tạm biệt cô vợ yêu thì lại lọc cọc kéo xe tiêu đi. Lương Đình quán kia cảnh đẹp nên thơ. Cặp đôi nào tới luyện công thì tình cảm đều tăng lên vùn vụt, sau này mỗi khi tổ đội các chỉ số hợp lực cũng được nâng cao hơn nhiều. Hơn nữa trong lúc luyện công còn được chọn bài hát ưa thích, chỗ này cũng giống như quán cà phê mà hai người hay hẹn hò vậy. Nhạc hay, có người tâm sự, thế nhưng võ công vẫn tăng tiến, đúng là nơi lý tưởng cho các cặp đôi.

^_^

Ngày hôm sau, khi hắn đăng nhập game thì nhận được tin nhắn của Lam Y Công Tử.

“Ta lấy được Tẩy Cốt tán rồi. Nhiệm vụ đúng là biến thái, ngồi giã thuốc suốt mấy tiếng đầu hồ mới được. Không biết là lão tác giả chết tiệt nào nghĩ ra trò này. Quên mất vụ võ hồn, khi nào đệ online, nhắn cho ta biết, chúng ta gặp mặt mới trao đổi võ hồn được.”
Thiên Hùng mừng rỡ khôn xiết. Thì ra không phải hắn bị lừa, mà là do đối phương đãng trí thôi. Thiên Hùng vui vẻ trả lời thư, ghi lại thời gian mà hắn chắc chắn online mỗi ngày. Sau khi thư gửi đi, hắn hứng chí báo cho Tịch Dạ một tiếng. Suốt cả ngày hôm qua nàng cứ cằn nhằn hắn chuyện dễ tin người này. Kỳ thực thế gian này người xấu đâu có nhiều, đi ra đường dễ gặp vậy sao?

^_^

Họ gặp nhau vào giờ ăn trưa. Thiên Hùng không biết Lam Y là lớn hay nhỏ, nhưng căn theo đẳng cấp của y thì cứ xưng đệ, gọi huynh. Hai người vừa gặp nhau, liền chuyển sang chế độ thiền định. Tay đối chưởng, mắt nhắm nghiền toạ tĩnh. Thiên Hùng nhìn thấy hai tên nam nhân xếp bằng ngồi đối diện nhau bỗng nhiên lơ lửng cách không, xung quanh toả ra cường khí mãnh liệt.

Cũng giống như khi khai thác quặng, quá trình truyền võ hồn phải liên tục không được ngắt quãng trong một phút ba mươi giây. Chính vì vậy, hành động này được xem là có phần mạo hiểm. Nếu trong thời gian này có người nhảy vào phá đám, giai đoạn truyền hồn coi như uổng công vô ích. Người nhận không có võ hồn, mà người truyền cũng mất đi võ lực. Chính vì vậy, Thiên Hùng đã nhờ Tịch Dạ canh phòng dùm mình. Phía bên kia cũng có Chân Phương Công Tử, một người bạn của Lam Y coi chừng.

Chân Phương là nhân vật lừng lẫy giang hồ, bang chủ Nghĩa Tế, đề danh nhất nhì trong bảng xếp loại bang hội, đứng thứ ba trong bảng xếp hạng Đỉnh Cấp của server. Đúng là bạn của đại thần thì cũng là một đại thần oai phong không kém.

Có hai người đứng gác, việc truyền võ hồn diễn ra suông sẻ. Những tên quái Thần Long kia dù không sợ Lam Y trả thù thì cũng phải e dè Chân Phương loạn sát. Ngoại trừ Long Đầu Đại Ca, bang chủ Thần Long, thì Chân Phương Công Tử cũng là một người chơi nổi danh hào sảng. Khác với Lam Y bí ẩn, danh tính thật của Chân Phương ai cũng biết, là cậu ấm của tập đoàn Thành Gia khổng lồ. Tập đoàn này cũng sở hữu luôn cả công ty phát hành game Võ Lâm, chính vì vậy, hắn được coi như hoàng tộc trong giới GO.

Quen thân với một người có địa vị như vậy, ai nấy phỏng đoán Lam Y Công Tử chắc cũng thuộc hàng hoàng thân quốc thích. Tuy Thiên Hùng chỉ cần hỏi Tịch Dạ thì sẽ biết ngay tung tích của Lam Y, nhưng hắn thấy làm vậy là không cần thiết. Dù sao người ta cũng cố giấu, hắn cần gì phải moi móc đời tư của người khác, ai cũng có quyền tự do cá nhân, hắn cũng không muốn là Tịch Dạ khó xử.

Cũng giống như việc Tịch Dạ truy ra số điện thoại của Thiên Hùng, đã làm hắn bực bội cả ngày trời. Nay nghĩ lại, chắc mọi người ai cũng ghét bị đối xử như vậy. Tuy nhiên, Tịch Dạ làm vậy vì nàng là nương tử của hắn, Thiên Hùng có thể tha thứ. Nhưng với những người lạ, hắn đoán chắc họ sẽ nổi khùng lên mất.

Võ hồn là một quả cầu sáng lung linh nhiều hình dạng, màu sắc tuỳ thuộc vào loại võ hồn và đẳng cấp của nó. Vì Anh Hùng chưa đạt cấp 90, chức năng luyện hồn chưa mở, nên hắn không thể nhìn ngắm hình dạng võ hồn trong người mình. Hắn chỉ biết các chỉ số trong nhân vật đều đồng loạt tăng tiến, cả người mạnh mẽ phi thường.

Anh Hùng hứng chí đứng dậy, lấy Yểm Long Thiên đao ra chém thẳng tay vào bầy thỏ bên đường. Một đao đồng loạt tàn sát năm sáu con thỏ, uy lực cực kỳ dũng mãnh. Trong lúc hắn đang hả hê chat chít với Tịch Dạ, hai đại thần đứng kế bên liền xen vào.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Vì sao cậu thuộc Trường Sinh trang, mà lại sử dụng đao?”

[Cận] Chân Phương Công Tử: “Người này song tu hai muôn phái rồi.”

[Cận] Anh Hùng: “Đúng vậy. Bởi vì đòn tấn công của y sư có lực không cao. Nên đệ học thêm chiêu của Bách Long Môn.”

[Cận] Chân Phương Công Tử: “Vậy là cậu sai rồi anh bạn. Ba chiêu thượng cấp của Trường Sinh trang tuyệt không thua kém những môn phái khác. Bằng chứng là huynh đệ Lam Y của ta độc bộ giang hồ, đề danh Đỉnh Cấp cũng nhờ ba chiêu này.”

[Cận] Lam Y Công Tử: “Nếu đệ song tu hai môn phái, điểm tích luỹ học nghệ sẽ bị chia ra, đến lúc mãn cấp cũng không thể nào luyện xong hết tất cả tối chiêu của môn phái.”

[Cận] Anh Hùng: “Cảm ơn huynh đã chỉ điểm. Sau này đệ sẽ dồn sức luyện một bên Trường Sinh trang thôi.”

[Cận] Chân Phương Công Tử: “Y sư trong giai đoạn đầu quả thật lực chiến đấu rất thấp, nên ít người lựa theo. Trách nhiệm buff trong nhóm cũng có thuật sĩ Thiên Tự môn phụ trách. Vì vậy y sư chỉ toàn là phân thân cuả những đại thần khác, khi lâm trận họ mới gọi vào tham chiến, bình thường ít ai luyện y sư đến mức thượng đẳng như Lam Y. Lần này cậu vui rồi nhé, tìm được sư đệ đồng môn có chí khí.”

[Cận] Anh Hùng: “Huynh đúng là sư ca của đệ rồi, Lam Y. Sau này nhớ chỉ giáo vị đệ đệ này thêm nhiều nhé. *mắt long lanh*”

[Cận] Lam Y Công Tử: *mặt cười*

[Cận] Chân Phương Công Tử: *mặt cười*

[Cận] Lam Y Công Tử: “Vậy hôm nay có muốn cùng ta luyện võ không sư đệ.”

[Cận] Anh Hùng: “Hảo ý kiến nha, đệ cũng muốn thử sức mạnh của võ hồn này.”

[Cận] Tịch Dạ: “Vậy chi bằng mọi người cùng vào tháp Thiên Đường. Vừa nâng cấp, vừa hoàn thành ải thử thách trong chuỗi sự kiện.”

Kênh chat mật.

[Mật] Anh Hùng: “Nương tử thật đa mưu tích trí.”

[Mật] Tịch Dạ: “Ta không thông minh, còn ai thông minh đây.”

Kênh chat gần.

[Cận] Lam Y Công Tử: “Vậy cũng được. Coi như tự luyện công lực, không phụ thuộc võ hồn mà phá trận vậy.”

[Cận] Chân Phương Công Tử: “Hảo thú vị, ta theo.”

Thế là cả bốn người cùng nhảy lên vật cưỡi. Tịch Dạ đi cùng Anh Hùng trên con Kentucky. Lam Y và Chân Phương, một điêu, một long tiêu sái bay tới trước. Thần sủng của họ, đẳng cấp cũng khiến người ta ngưỡng mộ không thua gì chủ nhân. Trên người hai đại thần này, thứ gì chắc cũng nằm trong bảng xếp hạng ưu tú cả.

Chương 19: Tháp Thiên Đường

Ở phía nam Lê quốc có một toà tháp cao chọc trời không thấy đỉnh. Toà tháp này được mệnh danh là Thiên Đường, không phải vì cảnh sắc nên thơ mà vì độ nguy hiểm của bản thân nó. Từ tầng 1 đến tầng 200 chỉ chứa toàn các loại boss trên khắp thế giới. Hễ lên tầng càng cao thì các đấu thủ càng mau chầu trời hơn.

Nhóm bốn người của Anh Hùng, Tịch Dạ, Lam Y và Chân Phương kéo nhau vào phụ bản. Mỗi người đều đã có võ hồn trong người nên không sợ bị hệ thống từ chối. Vào tháp Thiên Đường chủ yếu là để các cao thủ thi thố tài năng, đề danh bảng xếp hạng nên không ai được tổ đội với nhau. Họ có thể hợp lực đánh boss, nhưng chỉ có kẻ ra đòn cuối cùng, khiến boss hết máu mới được ghi nhận công lao mà thôi.

Lam Y và Chân Phương chỉ xem đây là cuộc dạo chơi; còn Anh Hùng và Tịch Dạ mang trọng trách nặng nề, phải vượt qua ải để hoàn thành chuỗi thử thách. Yêu cầu của nhiệm vụ không cao, chỉ bắt họ phải vượt qua tầng 30 mà thôi.

Cánh cửa nặng nề bật mở, họ bước vào vùng không gian tranh tối tranh sáng, đổ nát. Dưới chân là lớp ván mục cũ kỹ, thậm chí có vài chỗ lòi ra những bụi cỏ um tùm. Trần nhà đen thẳm bí ẩn, góc nào cũng có mạng nhện giăng đầy. Chân Phương khẳng khái đi đầu, trong tay đã xuất ra Vô Danh kiếm. Kiếm sĩ cấp 191 như hắn có lẽ không coi bọn quái tầng một trăm trở xuống là gì trong mắt. Một con hổ vương xông ra, hắn chỉ chém hai nhát là chết tươi.

Hôm nay đi theo đại thần làm ăn, có lẽ không đến phiên bọn Tịch Dạ-Anh Hùng ra tay. Cặp đôi kiếm sĩ, y sư kia mở đường đánh thẳng lên tầng 30 của toà tháp. Lúc này Anh Hùng và Tịch Dạ mới tách ra làm việc, cả hai hợp lực công kích Cực Lạc Quỷ Hoạ, một boss cấp 60 có hình dạng một bông hoa ăn thịt người.

Điều đáng sợ của Cực Lạc Quỷ Hoạ không phải ở đòn tấn công vật lý mà là chiêu phun độc của nó. Nhẹ thì bị Hấp Huyết chú, máu tuột từng khúc, mặc cho đối thủ đứng ngoài tầm sát thương. Thông thường thì bị trúng Cửu Độc Tam Bộ, ba giây bị trừ 1% máu. Nặng nhất là phải kể đến Tiêu Hồn độc, một lần bị mất toàn bộ máu, chỉ chừa lại một giọt dằn túi. Nếu không kịp thời dùng kim sang dược, chỉ cần một cú chạm nhẹ, người chơi cũng dễ dàng thăng thiên.

Anh Hùng là y sư, nên dĩ nhiên chỉ số kháng độc tốt hơn Tịch Dạ. Từ khi nàng vào trận này, hết bị phục mê dược ngủ gà gật, tới trúng đòn Loạn Tâm, chẳng thể nào điều khiển nhân vật. Đánh với Cực Lạc Quỷ Hoạ nếu đứng xa thì không đánh trúng, đứng gần thì dính độc, vô cùng khó nhằn.

Lam Y Công Tử và Chân Phương Công Tử đã kéo nhau đi xử lý các con boss khác trên tầng 30. Đến khi họ quay lại vẫn thấy đôi tặc đạo phu thê bị con quái quần thảo xính dính không phản công được. Nhìn cảnh đó, Lam Y bèn lên giọng nhắc nhở.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Sư đệ, mau tung đòn Ngự Độc Quyết.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Đòn đó chưa học.”

Hắn cá chắc sư huynh mình bên kia đang thở dài chán nản. Thiên Hùng đã bỏ ra mười mấy điểm kỹ năng để học đao pháp của Bách Long Môn, vì vậy hắn thiếu điều kiện học chiêu thứ ba trong nhóm nội công phòng thủ, Ngự Độc Quyết.

Cuối cùng, cũng phải phiền đến sư huynh tay. Lam Y Công Tử phe phẩy quạt. Dãi cầu vồng sáng lấp lánh, uốn lượn như một khúc lụa sinh động len qua chiến trường. Độc khí của Cực Lạc Quỷ Hoạ vừa chạm vào cầu vồng liền tiêu thất trong nháy mắt. Anh Hùng chớp lấy thời cơ đó, quăng ra Thanh Thảo dược hoá giải tất cả các trạng thái bất lợi. Hắn cùng Tịch Dạ vung đao, điên cuồng chém chết bông hoa thúi hoắc kia.

Ngự Độc Quyết tuy hiệu quả rất lợi hại, nhưng bù lại thời gian duy trì không được lâu. Chỉ qua ba mươi giây là cầu vồng tan biến trong không trung, chướng khí của Cực Lạc Quỷ Hoạ lại ầm ầm tiến lên công kích hai người. Tịch Dạ không màng đến trạng thái, dùng hết sức mình vung trường đao về phía đối thủ. Dù sao nàng dùng thuốc cũng không hiệu quả bằng Anh Hùng, dồn hết dược vật cho hắn trợ chiến, còn bản thân thì đóng vai trò chủ công. Chỉ khi Anh Hùng cầm cự không nổi, Lam Y Công Tử đứng bên ngoài mới phải ra tay hỗ trợ. Cứ như vậy mãi đến một lúc sau, cây hoa gớm ghiết kia mới buông lời chửi mắng, sau đó rũ rượi héo úa rồi chết. Tịch Dạ và Anh Hùng hò reo vang dội khi hệ thống thông báo phu thê họ đã vượt qua thêm một ải nữa.

[Nhóm] Anh Hùng: “Cũng nhờ nhị vị đại huynh trợ giúp, bọn đệ vô cùng cảm tạ.”

[Mật] Tịch Dạ: “Ya hú ... tướng công xem nhiệm vụ kế tiếp chưa? Tinh Tế Ngân Hà, nhiệm vụ này rất thoải mái, mà tha hồ lụm tiền.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Chỉ là tiện đường.”[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Vậy hai người tiếp tục làm nhiệm vụ khác, hay đi cùng bọn huynh.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Đi tiếp chứ, chơi chưa đã mà. Công khó mới vào được tháp Thiên Đường, nên tung hoành cho thoả chí. Anh Hùng còn chưa được đề danh lần nào, chúng ta đi thẳng đến tầng 100, cho phu quân giết boss gây chấn động thế giới.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Sự kiện gây sốc a. Người chơi lever 6x đến tầng 100 tháp Thiên Đường đồ sát. Hay! Làm như vậy sẽ kích thích ý chí của những tân thủ.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “ Nếu muốn gây sốc thì lên tầng 150 luôn đi. Sư đệ, có một con boss rất thú vị mà đệ tử Trường Sinh trang nào cũng muốn gặp?”

[Nhóm] Anh Hùng: *hồi hộp chờ đợi*

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Văn thần y, tổ sư của Trường Sinh trang”

[Nhóm] Anh Hùng: “Sao có thể, đó là NPC ở môn phái, chuyên hướng dẫn người chơi mới mà.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Ha ha ... thật ra tháp Thiên Đường này có tất cả các NPC trên khắp thế giới. Nhưng ở đây chúng không chỉ đường, giao việc, mà toàn đánh người ta không hà.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Thú vị quá. Vậy phải đi xem cho biết.”[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Không xem được đâu, sư tổ thấy tên y sư nào là lao vào giáo huấn cho đến khi chết tươi mới thôi. Lần đầu huynh gặp mặt, bị chửi là tài sơ học thiển, làm nhục sư môn.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Lần thứ 15 chạm mặt, hắn hạ sát Văn thần y, được ban cho bốn chữ ‘khi sư diệt tổ’.”

Lam Y Công Tử gửi cho Anh Hùng hình ảnh chi tiết cây Truyền Kỳ Ngọc phiến mà mình đang xài, trên đó quả nhiên có bốn chữ bay lượn ‘Khi sư diệt tổ’. Mấy tay thiết kế game Võ Lâm này quả là biến thái, điên khùng hết thuốc chữa rồi. Bảo vật thượng cấp, lại bị ghi mấy chữ nhục mạ người ta.

Có hai tanker hạng nặng mở đầu, Tịch Dạ và Anh Hùng chỉ việc ở sau hỗ trợ. Lúc thì đánh hôi một đoạn, lúc thì liên tục buff. Thiên Hùng đã có thể nhìn thấy toàn bộ mười tám chiêu tuyệt học của Trường Sinh trang.

Sáu chiêu thức tấn công, cao nhất chính là Thuỷ Nguyệt Kính Hoa, tiêu diệt toàn bộ kẻ địch trong 11x11 ô, tiêu hao nội lực cực lớn. Sáu đòn nội công dùng cho phòng thủ, cao nhất là Phong Vân Vô Hữu, biến cơ thể thành vô hình, trong 60s không có ai tấn công được. Sáu đặc kỹ môn phái bao gồm: Liệu Thương, Hồi Xuân, Độ Huyệt, Khu Tà, Hoàn Hồn và Hộ pháp.

Không có thầy dạy nào tốt hơn thực chiến. Lam Y Công Tử đã khiến hắn đại khai nhãn giới, mở mang tri thức. So với kiếm khách Tụ Kiếm trang, y sư nào có kém chi. Hai người đánh giết thẳng một đường, khí thế hùng hổ như trăm tướng vạn quân, gặp địch tất sát.

Tuy nhiên, do Lam Y thiếu đi một võ hồn nên uy lực kém xa lúc trước. Anh Hùng ở phía sau kéo buff, cũng phải tung nội lực thuỷ nhiều lần.

Quá tầng 50, boss đã ở trên cấp 100. Từ tầng 51 trở đi, bọn họ vừa đánh vừa tiến nhưng tốc độ bị chậm lại. Ở trong tháp Thiên Đường này không phải chỉ có bọn họ vào khiêu chiến. Tầng nào Thiên Hùng cũng thấy có người đang ra sức chặt chém lũ quái vật để kiếm đồ.

Thay vì chạy khắp thế giới săn quái, các đại hiệp cứ tề tựu hết vào tháp này. Làm nhiệm vụ chính tuyến mà lười, cũng có thể đến tháp Thiên Đường báo công cũng được. Tuy nhiên sau khi gặp NPC giao nhiệm vụ, thì chắc chắn sẽ bị đánh chết. Từ tầng 101 trở lên, các boss chỉ toàn là NPC cấp 200.

Tuy nhiên cấp 200 lại chia tiếp ra thành nhiều loại khác rất phức tạp. Nếu không phải quần công, sợ rằng chẳng ai một mình vượt qua được những boss kiểu này. Thậm chí các trận bang hội cùng tiến công, cũng chưa thể vượt quá tầng 163 của tháp. Từ tầng 164 trở lên, vẫn còn là bí ẩn với người chơi Võ Lâm.

Người ta đồn đoán trên đỉnh tháp nhất định có tàng chứa một trong năm Ngũ Đại Kỳ Bảo trong truyền thuyết. Nhưng đó là món gì, thì chưa ai có vinh hạnh được thấy qua.

Điều thu hút những đại thần 19x như Lam Y Công Tử và Chân Phương Công Tử chính là những truyền thuyết còn chưa được khám phá hết. Thậm chí đã gần mãn cấp rồi, họ vẫn không ngừng kinh ngạc về các bí ẩn còn che dấu trong game.

Sự tò mò và khát vọng khám phá chính là thành công lớn của game Võ Lâm Truyền Thuyết. Chính vì vậy, dù ra tới phiên bản thứ mười bốn rồi, mà Võ Lâm vẫn giữ được vị trí độc tôn, game có nhiều thành viên tham gia nhất.

Ngũ Đại Kỳ Bảo chỉ được công ty game xác nhận là có tồn tại, ngoài ra họ không công bố thêm gì hết. Tịch Dạ dù là GM nhưng cũng đã ký biên bản bảo mật, vì vậy cũng không thể cung cấp thông tin cho mọi người. Chân Phương thì tốt hơn, đã từng đọc qua tài liệu về các bảo pháp, nhưng cách thức tìm ra chúng thì hắn hoàn toàn mù tịt. Trên đời này, chắc chỉ có giám đốc thiết kế Võ Lâm mới biết rõ được toàn bộ các bí mật thôi.

Chương 20: Khi Sư Diệt Tổ

Số lượng boss trên mỗi tầng ở tháp Thiên Đường không nhiều không ít, chỉ hơn chục loại. Mỗi boss đứng một góc, chỉ khi người chơi đến gần lãnh vực của NPC thì mới bị đánh. Vì vậy muốn vượt qua mỗi tầng, chủ yếu chỉ cần đánh một con boss chủ tầng đứng ở chỗ cầu thang là được. Nếu khôn khéo, bạn còn có thể đánh lừa con boss và bỏ chạy. Nhưng điều này khá nguy hiểm. Một vài con boss vô cùng thù dai, nó có thể bỏ vị trí của mình mà đuổi theo kẻ thù.

Trong điều kiện bị truy sát, người chơi không thể phản công, vật cưỡi sẽ nhận hết toàn bộ đòn sát thương. Nếu điều khiển không khéo, bạn đi nhầm vào lĩnh vực của con boss khác, bị cả hai hội đồng thỉ chỉ có con đường tử vong thôi.

Tuy nhiên, chiến lược mà nhóm bốn người Anh Hùng sử dụng chính là mồi nhử. Hoặc Lam Y, hoặc Chân Phương khiêu chiến quái vật, dụ nó đi xa, để những người kia vượt qua cầu thang. Dù con boss có phải là loại thù dai hay không, nó cũng không đi quá hai tầng. Với trình độ của đại thần, họ hoàn toàn có thể chạy thoát được trước khi bị giết.

Vượt qua tầng 100, Anh Hùng không còn nhìn thấy các loại quái vật gớm ghiếc xấu xí nữa. Không gian bên trong toà tháp cũng sáng sủa, sạch sẽ hơn. Những NPC có hình dáng con người đứng tuỳ ý trong các ngóc ngách. Cảnh trí xung quanh sẽ được trang hoàng giống chỗ mà họ hay đứng trên toàn thế giới.

Có thể nói tháp Thiên Đường là một cuốn sổ tay thống kê hết toàn bộ những nhân vật góp mặt trong trò chơi. Từ thợ rèn, xa phu, nông dân, trưởng lão ... gì ở đây cũng có. Các NPC này đều mang cấp 200 mặc định. Nhưng theo thông tin mà Lam Y đã cung cấp, chỉ số máu, đặc kỹ của từng người sẽ có sự khác biệt rất đặc thù.

Có bao giờ bạn từng nghĩ lão quản lý ngân khố sẽ dùng tiền xu chọi chết người không? Có bao giờ bạn tưởng tượng ra xa phu có thể ném chiếc xe to kềnh về phía mình để ám sát không? Những chiêu tấn công đó nghe ra rất buồn cười nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Cả cô bé tiểu Chiêu của tiệm huấn sủng cũng có thể kêu đại tượng ra gẫm chết bạn.

Từ tầng 130 trở đi, các NPC dường như có vai vế hơn. Việt quốc tuần bộ, kinh thành tri sự ... đều là những vị có chức sắc và quyền lực tuyệt luân. Việt quốc tuần bộ chỉ chuyên xài tối chiêu của Thiên Chính giáo, tiễn thuật kinh nhân, không bị hạn chế bởi nguồn nguyên khí hay số lượt tấn công gì cả. Đứng trong tầm tên bắn là chỉ có từ chết đến bị thương. Khả năng như vậy mới có thể bảo vệ được bờ cõi quốc gia chứ.

Nhờ có sự chỉ dẫn của Lam Y Công Tử, lần đầu tiên thứ gà mờ như Anh Hùng mới có dịp đến chỗ của các bậc võ sư đệ nhất. Mới đặt chân lên tầng này, không cần đi đâu xa, họ đã thấy một cái bóng trắng lao tới. Văn gia thần y ngay lập tức giơ quạt ra mắng mỏ. “Nghịch đồ to gan, không lo tu thân tích đức, sao lợi rơi vào con đường ma đạo này.”

Thì ra lĩnh vực của NPC cấp tông sư là toàn bộ tầng 150. Tuỳ theo loại binh khí mà họ sẽ bị NPC của môn phái đó dạy dỗ. Ngoài Văn gia thần y, còn có tổ sư Bách Long môn và trang chủ Tụ Kiếm trang cùng đến. Không ai lo được cho ai, chỉ có thể tận lực tiếp chiêu, chạy trốn để bảo toàn sinh mạng.

Cuối cùng, Tịch Dạ là người ngã xuống trước vì không đủ đẳng cấp đối đầu cùng sư tổ. Nàng im lìm không dám hồi sinh tại chỗ, vì sẽ bị giết tiếp mất thôi. Nếu nàng thoát ra khỏi phụ bản thì sẽ không được quan chiến nữa. Chính vì vậy Tịch Dạ đành chọn cách phơi thây ngoài đồng để canh chừng tướng công.

Anh Hùng có Lam Y Công Tử làm bia chắn nên không chết nhanh như vậy. Tất cả mọi đòn công kích đều do sư huynh nhận lấy, hắn chỉ tham chiến với tư cách đánh hôi, cộng với phụ giúp hồi máu cho tanker.

Nhìn thấy cây máu thật dài, thật nhiều lớp màu mà hắn phát nản. Hết xanh lá, màu cam, rồi mới đánh tới màu đỏ cuối cùng. Văn thần y lại có Truyền Kỳ Ngọc phiến cùng khả năng tuyệt đối của nhân vật mãn cấp. Lão sư gia đánh cho hai tên đệ tử Trường Sinh trang xấc bấc xang bang.

Lam Y Công Tử không có võ hồn, uy lực giảm sút hơn nhiều so với lần khiêu chiến trước. Chân Phương Công Tử bên kia cũng đang bận rộn đối phó với trang chủ, tình huống cũng hiểm nghèo lắm rồi. Tuy nhiên họ vẫn có thể cầm cự đánh dàn hoà với Văn thần y. Nhờ tích trữ kim sang dược và nội lực thuỷ nhiều, nên Anh Hùng có thể chơi tình lỳ với lão. Nếu không với thực lực lẹt đẹt của 6x, hắn phải phởi thây còn sớm hơn Tịch Dạ nữa kìa.

Đột nhiên hắn nhìn qua thanh máu của sư tổ. Một ý kiến sáng loé lên trong đầu Thiên Hùng. Hắn cất quạt vào, xách Yểm Long Thiên đao ra. Bách thắng thần thâu chỉ một nhát là trộm được bảo vật. Nhưng thứ hắn thu về chỉ là một miếng giẻ rách vàng úa mà thôi.

Chưa kịp nói điều gì thì nhân vật Văn thần y bỗng nhiên bạo phát. Chiêu Thuỷ Nguyệt Kính Hoa tung ra, khiến cả hai tên nghịch đồ Trường Sinh trang la liệt nằm đất.

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Có việc gì vậy, tại sao hai người cùng chết.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Không biết nữa, rõ ràng ta còn nửa máu, một chiêu đó đâu dễ đoạt mạng vậy. Hệ thống có lỗi gì à, tại sao NPC lại bá đạo như vầy?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Không phải lỗi hệ thống đâu, mà đó là đòn vận khí Tuyệt Kết đó.”

Ngoài mười tám chiêu thức của mỗi môn phái, người chơi còn ba đòn vận khí xài chung là Tự Bạo, Liên Hoàn và Tuyệt Kết. Mỗi lần đụng trận bị giết, nhân vật sẽ tích luỹ nộ khí. Khi nộ khí tích luỹ được 100%, thì có thể tuỳ chọn tự bạo, đồng vu quy tận với địch thủ.

Liên Hoàn là chiêu tích luỹ, cùng một chiêu thức đánh ra năm trăm lần thì sẽ được sẽ xuất được Liên Hoàn. Toàn bộ địch thủ trong 10x10 ô đều sẽ dính thương mặc dù người chơi chỉ ra đòn một lần. Chiêu này rất thường xuất hiện ở những nhân vật treo máy để chế độ cuồng sát. Hệ thống cứ tự động chọn chiêu, rồi tự động đánh, miễn là giết chết hết quái vật xung quanh thì thôi.

Đòn Tuyệt Kết thì không ai hiểu nguyên lý hoạt động của nó. Có lẽ tuỳ vào vận khí may mắn là triệu hồi được chăng? Chiêu Thuỷ Nguyệt Kính Hoa Tuyệt Kết lúc nãy dù cho đối thủ mãn cấp 200, máu còn đầy, người mặc đủ hộ giáp cũng không chống nổi. Tuyệt Kết đã xuất hiện thì trận chiến sẽ ngã ngũ ngay.[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Tại hạ đến tháp Thiên Đường này thách đấu nhiều lần, chưa bao giờ đụng độ chiêu Tuyệt Kết. Thật ra vì sao nó lại xuất hiện?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Kỳ thật, lúc nãy đệ đã giở trò đạo tặc.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tướng công thật giỏi a. Lấy được bảo vật gì của lão vậy?”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Nhân vật Văn thần y cũng chỉ có cây Truyền Kỳ Ngọc phiến là quý nhất thôi. Trong giới thiệu nhân vật có ghi mà.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Oạch ... ta cũng không xong rồi.”

Mọi người nhìn lại tầng lầu, chỉ thấy bốn cái xác xám xịt nằm la liệt. Xem ra toàn đội bị tiêu diệt thẳng cẳng rồi.

[Nhóm] Anh Hùng: “Đệ lấy được một miếng vải rách.”

Hắn liền click chọn gửi hình ảnh vật phẩm đến cho đồng đội xem. Mọi người nhìn vào Mảnh Vải, cái tên được viết hoa lấp lánh mà không hiểu nổi.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Đây là thứ gì vậy, đệ chôm nhằm phế phẩm rồi.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Không có chuyện đó đâu. Tướng công là Bách Thắng thần thâu, mỗi lần ra tay đều đắc thủ, làm gì có việc nhặt nhầm phế phẩm.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Việc trộm đồ cũng có xác suất mà.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Xác suất của đệ là 100%. Lúc nào cũng là thứ tốt nhất trong túi nãi.”[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Vậy Mảnh Vải này có giá trị còn lớn hơn Truyền Kỳ Ngọc phiến ư?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Mọi người có nghĩ đây là manh mối liên quan đến thứ gì đó lớn lao hơn hay không? *cười nham hiểm*”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Nói về thứ lớn lao + bí ẩn thì chỉ có cái đó thôi *cười nham hiểm*”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Có lý, chắc hẳn là có liên quan đến cái đó. *cười nham hiểm*”

[Nhóm] Anh Hùng: “Này cái đó là cái gì?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thì chính là cái đó đó. *trêu ghẹo*”

[Nhóm] Anh Hùng: *giận dỗi*

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: *mặt cười*

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Trong game Võ Lâm, cái lớn lao hay cái đó đó chính là nói về bí mật lớn nhất trong game, Ngũ Đại kỳ bảo. Trước giờ chỉ nghe chúng có tồn tại, nhưng lại không có manh mối gì hết. Để chứng thực cái Mảnh Vải này có thật là báu vật hay không, chúng ta phải thử nghiệm mới được.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Thử nghiệm thế nào?”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Điều kiện để đệ đắc thủ là gì?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Máu đối phương thấp dưới 50%”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Vậy kế hoạch là thế này. Chúng ta sẽ đồng loạt hồi sinh. Anh Hùng, đệ ngay lập tức tấn công trang chủ Tụ Kiếm trang. Chân Phương đã đánh ông ta rớt quá 50% máu rồi. Nếu đệ đắc thủ, thì cứ mặc kệ Văn thần y, trực tiếp đánh qua môn chủ Bách Long môn. Trong thời gian ngắn nhất, các huynh sẽ hạ máu ông ta xuống. Hy vọng trước khi chết, sẽ thu thập được ba mẫu vải.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Còn sau đó? Ở đây có tới 15 vị sư tổ lận. Chúng ta phải thu thập hết sao? Trong điều kiện mỗi người bị sư tổ của mình đuổi giết.”

[Nhóm] Chân Phương Công Tử: “Tính sau đi, lát nữa chết rồi bàn tiếp. Không nhanh lên, trang chủ Tụ Kiếm trang đang phục hồi kìa.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Đúng vậy, làm thôi.”

Cả bốn người đồng loạt dùng bùa hồi sinh tại chỗ, bỏ tiền ra mua loại mắc nhất, có thể đổ đầy 100% máu khi sống dậy. Ba vị tổ sư ngay lập tức lao về phía họ. Lam Y chắn đòn cho Anh Hùng, còn bản thân hắn thì chạy tới trộm đồ của Tụ Kiếm trang chủ.

[Nhóm] Anh Hùng: “Thành công rồi, đúng là thu thập được Mảnh Vải thứ hai.”

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Mọi người cùng xông lên, mặc kệ Văn thần y và trang chủ đi, cùng tấn công môn chủ Bách Long Môn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau