VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bang chiến

Bang chủ có lệnh tập hợp, anh em liền hăng hái dạ rân. Riêng thằng Quý thì Thiên Hùng đã ra lệnh cho nó tiếp tục đi học, mọi việc sẽ do hai người lớn trong nhà lo liệu. Thằng Quý bễu môi lầm lũi dắt xe ra đường, miệng còn tía lia bắt Thiên Hùng phải kể hết cho nó nghe về nội dung đại hội, tốt nhất là chụp hình hết các thành viên trong bang.

Tiếp theo gần đến giờ họp, lại tới phiên Thiên Hùng chở chị Mai đến quán cà phê Gió Lộng bên hồ. Lần đầu tiên trong đời hắn biết đi họp offline là như thế nào.

Các thành viên mà hắn gặp thì ra toàn bộ đều là người bình thường. Gương mặt bình thường, trang phục bình thường, kiểu người bình thường, mà bạn có thể gặp ở bất cứ nơi đâu trên đường. Họ không có đeo danh hiệu trên đầu, cũng không có tên trong danh sách hữu hảo, vì vậy công việc đầu tiên thường thấy nhất trong các buổi offline chính là giới thiệu tên tuổi và làm quen.

Chị Mai là bang chủ nên có rất nhiều người trong hội đã từng biết. Bọn con trai thì hớn hở chào đón, bọn con gái thì xúm xít lại sờ sờ cái bụng tròn vo của chị. Mọi người đều vui vẻ cao hứng.

Thì ra Tiểu Anh muội muội đúng là muội muội thật, cô bé nhỏ tuổi nhất nhóm, vẫn đang mặc đồng phục cấp ba mà đến họp. Tóc cột hai chùm, răng đeo niềng, đầu nhuộm xanh đỏ ... Đây là loại mà Thiên Hùng vốn luôn dị ứng mỗi khi nhìn thấy. Thế nhưng cô bé khi biết hắn là Anh Hùng, liền tới tấp chạy đến làm quen. Thật sự là ngây thơ, đáng yêu có thể đánh bại mọi mưu toan, thành kiến. Thiên Hùng cũng chẳng hiểu tại sao, đến cuối buổi, mình đã trở thành anh nuôi của Tiểu Anh muội muội.

Lục Hợp Vô Song thì ra là nam nhân viên ngân hàng, còn Thiên Tửu Bất Tuý lại là một nữ nhân viên văn phòng. Mọi người từ lâu đã biết, nhưng vẫn cứ gọi Lục Hợp là tỷ tỷ còn Thiên Tửu là ca ca theo đúng nhân vật của họ. Cặp đôi này một người làm bên tài chính tín dụng, một người làm ở đại lý du lịch, nhờ game nên mới quen biết nhau. Là một đôi tình lữ xứng lứa vừa đôi nhất trong Tứ Hải bang.

Não Tàn sĩ sư thì ra là một người đàn ông chín chắn, bặm trợn, có cửa hàng kinh doanh vật liệu xây dựng. Đúng là cán bộ lão thành nhất, có thực lực tài chính mạnh nhất, xứng đáng ngồi vào ngai bang chủ thay cho chị Mai.

Mọi người sau khi vui vẻ trò chuyện, làm quen thì mới bắt đầu bước vào giai đoạn bàn luận nghiêm túc cho cuộc bang chiến. Ai cũng giống như chị Mai, trước đây chơi game cũng chỉ để vui chơi giải trí, nhưng lần đụng độ với Thần Long bang này, họ nhất quyết không chịu thua. Bây giờ thì Thiên Hùng mới biết, không chỉ hắn mà toàn bộ những người ở đây đều có thù riêng với Thần Long bang. Chúng chuyên tụ tập thành nhóm đi hà hiếp những người chơi đơn lẻ, ai cũng đã từng bị chúng chém giết mấy lần. Bọn đó đi tới đâu là oán khí lan tràn tới đó. Là tổ chức tập hợp những người chơi xấu tính nhất mà ai cũng ghét trong game.

Vấn đề là, dường như Tứ Hải bang khó mà đọ lại người ta. Không chỉ căn cứ vào bản xếp hạng mà còn dựa trên thực lực của các thành viên trong bang. Bên kẻ địch lever đồng đều, chuyên giết người cướp điểm nên đẳng cấp đều vượt quá 100. Bên phe ta thì long trùng hỗn tạp, nhóm cao thủ đứng đầu thì có thể nói là tiếp cận thần cấp, nhưng những thành viên 4x, 5x, 6x cũng không phải là ít. Bù qua sớt lại vẫn là thấy yếu hơn phe kia.

Tiếp theo là vấn đề phân công chiến thuật khi đánh nhau. Bọn họ đồng ý là Thần Long bang có ưu thế hơn trong việc tổ chức phòng máy. Nhưng họ có thể khắc phục điểm yếu này khi sử dụng hệ thống chat voice. Hoàn toàn miễn phí, có thể mở chế độ hội đàm dùng trong hội nghị, như vậy là dù ở những nơi cách xa nhau, thì bọn họ cũng có thể làm việc theo kiểu cùng một văn phòng. Sáng kiến này do ngân viên ngân hàng Lục Hợp đưa ra, ngay lập tức nhận được sự tán đồng của số đông. Phone tai thì nhà nào mà chẳng có, bây giờ chỉ việc về nhà tạo một account rồi add nick cuả nhau vào thôi.

Tối ngày thứ sáu, Tứ Hải bang diễn tập hội đàm thông qua chat voice. Nhưng mọi việc khá lộn xộn vì cùng lúc hơn ba mươi người làm thành một cái chợ ồn ào. Chính vì vậy bộ phận phụ trách kỹ thuật trong bang buộc phải phân nhóm mỗi người ra. Họ chia nhóm theo đặc kỹ của các thành viên, nhóm chiến đấu sẽ có đội trưởng chiến đấu, nhóm phòng ngự có đội trưởng phòng ngự. Riêng Thiên Hùng vì là thằng em thân thiết của bang chủ, được chức tả hộ pháp, tức chỉ huy nhóm hỗ trợ cho đội tấn công. Hữu hộ pháp là y sư cấp 98 Mạnh Nương. Hắn vừa mới phát hiện cô bé này là đàn em học sau mình ba khoá. Cả hai đã vui vẻ trò chuyện và tranh thủ trao đổi số điện thoại với nhau rồi.

Mỗi thành viên trong nhóm chỉ được trò chuyện với nhau và đưa ý kiến phản hồi lên cho đội trưởng của mình. Từ cấp đội trưởng trở lên mới được phát ngôn trong kênh chỉ huy. Nhóm các chỉ huy thì có thể ra lệnh cho tất cả mọi kênh. Tức là những mệnh lệnh từ trên xuống sẽ đi theo đường thẳng, còn thông tin phản hồi từ dưới lên sẽ đi theo đường bậc thang. Đến mười giờ tối hôm đó, mọi người mới có thể sắp xếp ổn thoả bộ máy làm việc của Tứ Hải bang. Ai nấy rời máy tính và đi ngủ với khí thế bừng bừng háo hức. Thiên Hùng trằn trọc cả đêm, thao thức. Hắn cảm thấy tâm trạng hứng trí và cả người đều hưng phấn. Ngay lúc này đây hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để lao vào chiến đấu lập tức. Không chỉ hắn mà toàn bộ Tứ Hải bang đều cùng chung một tâm trạng. Trước trận chiến quan trọng mà ai nấy cũng đều mất ngủ.

Lúc tám giờ tối ngày thứ bảy, chiến trường Sang La mở rộng cửa cho hai bang phái tiến vào. Trong doanh trại, quân số trong bang hầu như đã tập trung đầy đủ. Thiên Hùng hít thở nhè nhẹ, với tay chỉnh vị trí phone tai lại, kéo micro sát vào miệng mình. Đồng hồ đếm ngược ngày càng thu ngắn thời gian lại. Chiến trường bật mở, toàn bộ thành viên trong Tứ Hải bang hô lên “Xung phong!”

Tiếng động dội lại là một tràng âm thanh chói lói điếc tai. Ai nấy đều cùng nhíu mày khó chịu, sau đó cả đám chợt ồ lên rần rần vui vẻ. Bọn họ đang ở trên một mạng máy tính chứ có phải ở trên chiến trường thật đầu mà la với gào. Các chỉ huy bắt đầu điều động nhân lực và đứng vào chiếm đóng các vị trí đã được bố trí sẵn.

Thiên Hùng cùng đi với chuyến xe thuốc nổ đầu tiên băng qua cây cầu cạn bên trái. Xem ra đối phương cũng có cùng lực chọn như họ, nên nhóm của Thiên Hùng chỉ gặp lính phòng thủ chứ không gặp lính tấn công. Hai bên vừa đụng nhau là quang mang bay đầy trời, chiêu thức hoa lệ xuất hiện. Thiên Hùng vừa mới sắm một cây quạt Phong Vũ Phiến để sử dụng chiêu thức của Trường Sinh trang. Lần đầu tiên hắn mới biết thì ra Trường Sinh Trang cũng có những đòn tất công đẹp mắt như vậy. Hắn đứng từ phía sau của nhóm, nhưng cũng có thể tấn công tới được địch thủ phía bên kia. Tuy phạm vi tấn công không được xa như cung thủ, nhưng cũng có thể xem như khá lợi hại. Chỉ bốn chiêu đầu tiên trong hệ thống võ công của Trường Sinh trang, cũng đã đủ để hắn tung hoành ngang dọc chiến trường được rồi.

Vừa tấn công, vùa hồi máu cho đồng đội. Nhóm phòng thủ bên kia cũng đã bắt đầu giáp mặt địch thù, tiếng ồn ào huyên nào chỉ đạo vang lên như tổng đài của hãng xe taxi.

Phía bên địch thủ cũng ồn ào không kém. Họ sử dụng box chat màn hình.
“Tên đạo tặc chết bầm của nhóm chúng mày đâu?”

“Đạo tặc, mau trả ta Cửu Cung bảo kiếm.”

“Đạo tặc, ngươi chết đi!”

“Ta căm hận đạo tặc.”

Thì ra trong lần đoàn chiến trước, hắn vơ vét của cải người ta, đã gây ra không ít oán thù. Lần này Thiên Hùng chú trọng tác chiến, chỉ ưu tiên dùng quạt để sử dụng chiêu thức của Trường Sinh trang, nên bọn chúng có đoán tới già cũng không thể nhận ra ai là đạo tặc.

Tịch Dạ đã từng rất hả hê vì công ty game gửi lời cảm ơn hắn. Nhờ có Anh Hùng mà bùa chống trộm của bọn họ rất đắt khách mua. Dù giá có tăng cao nhưng ai nấy cũng đều cắn răng sắm một cái. Bao nhiêu bảo vật, kim ngân đều đội nón đi theo Bách Thắng thần thâu thì làm sao mà không mua bùa cho được. Thậm chí trong forum của game đã mở topic truy lùng “Bách Thắng thần thâu”. Hội nạn nhân của Anh Hùng vào đó than nghèo kể khổ, đồng thời buông lời thề thốt phải truy tìm cho ra kẻ này.

Toàn thể dân đạo tặc vì hắn mà chịu liên luỵ không ít. Suốt ngày có vô số những vụ trả thù nhầm diễn ra, khiến oán hận càng lúc càng dày. Người chơi bị oan uổng dốc sức bỏ tiền mua đồ, trang bị chế độ VIP để trả thù. Công ty game làm ăn phát đạt, tự nhiên cũng sẽ vui mừng hớn hở thưởng cho nhân viên. Nương tử Tịch Dạ là nhân viên hãng game nên cũng có thưởng không ít, nàng không tiếc lời ca ngợi Anh Hùng như phúc tinh của mình. Tuy nhiên nàng cũng khuyên hắn tạm thời không nên hành nghề đạo tặc nữa, tránh việc bại lộ thân phận, sẽ trở thành kẻ thù chung của toàn bộ võ lâm.

Xe thuốc nổ đầu tiên quả nhiên đã bị hàng phòng thủ cực mạnh của đối phương đánh bại, thế nhưng đây chỉ là kế nghi binh, xe thuốc thứ hai đã tiếp sức đến nơi rồi. Bọn Thần Long cũng vì thế mà đang dồn lực lượng để hộ tống xe thuốc của phe mình. Giữa tấn công và phòng thủ, mỗi bang phải chọn một con đường duy nhất.

Kinh Diễm Phi Tuyết định ra chiến lược chính là tấn công dồn dập, bỏ lơ sân nhà. Bọn họ ngoài việc có một số cao thủ đỉnh cao thì thành viên cấp thấp tương đối nhiều. Nếu đọ sức phòng thủ thì sẽ khó mà cầm cự được với phe Thần Long bang. Thay vào đó Tứ Hải bang điều động nhân lực đi kéo thuốc nổ. Mỗi xe thuốc nổ có chỉ số máu lên đến mười ngàn, kẻ địch chưa đánh bại được xe này thì lại thêm xe khác kéo tới đến nơi.

Một tiếng ầm nổ tung. Phát pháo đầu tiên nằm ở doanh trại của Thần Long bang. Tháp chủ soái của họ nám đen, mái ngói rơi lả tả.

Thế nhưng mọi người chưa kịp hò reo chiến thắng thì chính tháp chủ soái của Tứ Hải bang cũng phát nổ. Hai bang hiện nay lại trở về tình trạng đồng điểm, nhưng số lượng xe thuốc nổ qua đến địch doanh của Tứ hải bang lại có phần nhiều hơn.

Chương 12: Hắn thuộc về thế giới này

Bang chiến là phần chơi đánh mạnh vào khả năng phối hợp của các thành viên trong cùng một hội. Mà điều này Thần Long có lẽ là những người hiểu rõ hơn ai hết. Cũng không thể trách được lý do vì sao họ là bang hội đứng đầu Lê Quốc. Bọn chúng dùng một đám đông tấn công những cao thủ mạnh nhất của Tứ Hải bang, cản trở việc Tứ Hải bang tấn công xe thuốc nổ.

Bên nhóm của Anh Hùng bắt đầu bộc lộ nhược điểm. Trong chat voice, các mệnh lệnh chỉ đạo bắt đầu hỗn loạn và rối rắm thêm. Mọi người khó mà hành động nhịp nhàng như trước. Các thành viên bị sa đà vào trong các cuộc chiến cá nhân, nơi mà họ không thể đấu lại bọn Thần Long. Các tử sĩ điên tiết bỏ tiền ra hồi sinh cấp tốc, quyết ăn thua đủ với kẻ vừa chém mình chết. Cứ liên tục như vậy, những xe thuốc nổ càng lúc càng khó áp gần được tháp chủ soái. Mà dù có về đích được thì dược lực cũng không còn lại bao nhiêu.

Tháp chủ soái của Thần Long bang luôn vang lên tiếng lục bụp của những vụ nổ nhỏ lẻ. Bên Tứ Hải Bang thỉnh thoảng mới vang lên một vụ nổ ầm trời. Có một số thành viên cấp thấp sớm cạn kết tài nguyên, đành nằm tại chỗ chờ hệ thống đếm ngược hồi sinh tự động. Xác chết la liệt khắp nơi, nhân sĩ hai bên đều có nộ khí đầy đầu, trong mắt họ vằn lên quyết tâm ăn thua đủ.

Trong trận Thiên Hùng chiến chỉ dùng bốn chiêu tấn công của Trường Sinh trang để mà vùng vẫy. Hắn dần dần đã biết phân biệt đâu là nhân vật cấp thấp và đâu là nhân vật cấp cao để tấn công. Ngoài trừ ánh hào quang của bộ trang phục thể hiện thần khí, thì hành động của những người chơi này cũng chính là điểm cần chú ý. Ngạo nghễ đứng giữa đám đông, tung đòn loạn xạ, chém trúng ai thì trúng chính là nhân vật cấp cao. Lén lút núp phía sau, đánh được một đòn liền bỏ chạy chính là nhân vật cấp thấp.

Ngoài ra còn có một đối tượng khác dễ bị giết chính là cao thủ hết máu. Hai cao thủ đang đối chọi nhau, đột nhiên một người nhảy lên vật cưỡi bỏ chạy chính là cao thủ hết máu. Anh Hùng thường theo dõi những đối tượng này, khi họ thấy mình đã rời xa cuộc chiến, xuống ngựa chính là lúc hắn bồi thêm một nhát, tiễn bạn lên đường.

Bí quyết muốn sống dai chính là phải biết đường chạy trốn. Tuy hắn đã khôn khéo tránh ngạnh đấu nhiều lần, nhưng vẫn có lúc bị cao thủ giết chết. Tính cho đến thời điểm này, Anh Hùng cũng đã chết mất bốn lần.

Thời gian mỗi lần bang chiến kéo dài chừng một tiếng. Nếu hạ được tháp chủ soái của kẻ địch thì bang hội đó chiến thắng, đoạt được bảo vật và lượng điểm kinh nghiệm vô cùng lớn. Nếu sau thời gian đó mà tháp chủ soái hai bên vẫn còn, thì cuộc chiến coi như bất phân thắng bại, điểm kinh nghiệm cũng có một ít, phụ thuộc vào điểm số còn lại của tháp chủ soái mỗi bên mà phân ra.

Sau nửa tiếng căng thẳng cuả trận đấu, tháp chủ soái của Tứ Hải bang chỉ còn 20% điểm, vậy mà phe đối phương còn đến 38%. Thắng bại đã phân rõ trước mắt rồi.
Đột nhiên, trong tai Thiên Hùng nghe được một tiếng thét la lên rất lớn, dường như có thành viên nào mới bị người ta giết thật ngoài đời vậy. Hắn vứt bỏ tại nghe, chạy ra ngoài hành lang của dãy nhà trọ. Thằng Quý cũng lú đầu ra ngoài, hai anh em cùng ngó về căn nhà của chị Mai, nơi có những tiếng la rên thảm thương đang phát ra.- Thiên Hùng, Thiên Hùng ơi. - Đó là tiếng gọi gấp gáp của anh Toàn, chồng chị Mai.Thiên Hùng ngay lập tức chạy đến, xông vào nhà của bọn họ. Chị Mai ngồi trên sàn, dưới chân nước ối đã tràn ra. Anh toàn ngồi đỡ sau lưng vợ, gương mặt lấm lét hoảng sợ.- Cậu là bác sĩ mà, mau vào xem vợ anh thế nào coi. - Anh Toàn run rẩy nói.- Chị ấy sắp sinh rồi. - Hắn lao tới đỡ phụ chị Mai. - Anh để em đỡ chị cho. Mau vào trong lấy túi đồ chuẩn bị sinh và giấy tờ ra đây. - Hắn ngó ra cửa, nơi thằng Quý cũng đang hoảng sợ đứng như trời trồng. - Còn chú, mau chạy đi đón xe taxi, chúng ta phải mau chở chị ấy đi vào viện.Anh Toàn và thằng Quý ngay lập tức làm theo lời dặn dò của hắn. Thiên Hùng bắt mạch cho chị Mai, kiểm tra sự tỉnh táo của chị ấy.- Chị Mai, có nhớ lời bác sĩ không, mau hít thở sâu. Nào, hít vào, thở ra. Bình tĩnh lại đi chị. Hít vào, thở ra.Thế nhưng một cơn đau khác khiến chị Mai la làng lên một trận. Mồ hôi chị đổ ra dầm dề, gương mặt nhăn nhó chịu đựng. Xen lẫn giữa những tiếng hít thở nặng nhọc của chị Mai là tiếng léo nhéo từ trong phone tai phát ra. Thiên Hùng liếc nhìn màn hình máy tính đang mở, bang chiến vẫn đang tới hồi quyết liệt, bang chúng đang reo gọi bang chủ rần trời.- Bang chủ sắp sinh rồi. - Hắn chụp lấy micro, hét vào như thế.Chị Mai đang trong cơn đau đẻ, nghe hắn hét cũng phải quay qua phì cười. Vừa cười lại vừa nhăn nhó rên rỉ. Thằng Quý đã gọi được xe taxi, Thiên Hùng liền phụ anh Toàn mang chị Mai ra xe. Dù hắn đang mặc tà lỏn áo thun ba lỗ, anh Toàn cũng nhất quyết kéo đi cùng mình. Vợ chồng chị Mai đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố kiếm sống, bà con nội ngoại cũng không có ai ở gần. Trong dãy nhà trọ chỉ có Thiên Hùng là hiểu biết về y học nhất, trong lúc bối rối, anh Toàn cũng chỉ biết bám víu vào hắn thôi.

Anh Toàn ngồi băng sau, đỡ bà vợ đang nằm rên rỉ. Thiên Hùng ngồi băng trước cố chồm ra sau, luôn miệng nhắc nhở chị hít thở. Ông tài xế taxi lái xe bạt mạng mong chở gấp bà bầu đến bệnh viện phụ sản. Trên xe chỉ có ba thằng đàn ông và một bà bầu, ai nấy cũng sợ hãi quíu tay quíu chân.

Chị Mai cứ la thét liên hồi, khiến những xe xung quanh phải chú ý đến chiếc taxi đáng ngờ. Cảnh sát giao thông chặn chiếc xe chạy bạt mạng lại, thấy bà bầu đau đẻ liền mở đường cho bọn họ đi. - Chị Mai cố lên, cảnh sát cũng đang mở đường cho chúng ta đi đó. Đứa bé chưa chào đời mà đã hưởng được chế độ ưu đãi đặc biệt rồi.Hắn cố pha trò để đánh lạc hướng bà bầu khỏi cơn đau. Chị Mai hơi cười, nhưng lại tiếp tục rên rỉ ỉ ôi.

Vừa tới bệnh viện, Thiên Hùng đã nhảy xuống trước, la toán cho y tá mang băng ca ra. Rồi hắn lại lụp chụp cùng anh toàn chạy theo các bác sĩ, cho đến khi họ bị chắn bên ngoài phòng sinh.

Trong lúc anh Toàn áy náy trả tiền xe taxi mà lúc nãy mình quên mất, Thiên Hùng đứng trên hành lang bệnh viện, nhìn ngây ngốc vào quan cảnh xung quanh.Người đi qua lại hối hả. Những bệnh nhân áo hồng, những bác sĩ áo blouse trắng. Những hàng ghế nhựa đầy thân nhân người bệnh chờ đợi. Những pha hội thoại chớp nhoáng giữa bác sĩ trực cấp cứu và y tá. Không khí đầy mùi thuốc sát trùng, đèn huỳnh quanh sáng choáng không có lấy một góc tối. Đây chính là bệnh viện.

Hắn thuộc về thế giới này, hắn là một bác sĩ cơ mà. Hắn là người được bước vào sau những cảnh cửa đèn đỏ báo nhiệm vụ, chứ không phải dư thừa bị chặn ngoài này. Hắn là người mặc áo blouse trắng chỉnh tề, trên cổ vắt ống nghe chứ không phải là thằng ngốc với chiếc áo thun rách nát và quần tà lỏn cụt cởn. Hắn muốn làm việc, chứ không phải là người chạy trốn thực tại đi vào game. Thiên Hùng ngồi xuống băng ghế thở dài, rồi với tay vỗ vỗ vai anh Toàn trấn an.- Không sao đâu anh, chị ấy sẽ mẹ tròn con vuông thôi. Anh phải tin các bác sĩ.Thằng Quý gọi điện hỏi thăm tình hình chị Mai và báo cáo về cuộc chiến. Phe ta đã hoàn toàn thất bại. Nhưng có làm sao chứ, kết quả bang chiến đối với hắn đã không còn quan trọng rồi. Thiên Hùng đi mua cà phê, rồi ngồi chờ đợi với anh Toàn thêm một chút nữa. Bây giờ mà bỏ anh ta đơn độc một mình, thì có vẻ không hợp tình cho lắm.

Chị Mai la hét suốt ba tiếng đồng hồ, rốt cuộc bác sĩ cũng mang ra cho anh Toàn một cục cưng bụ bẫm. Anh Toàn sung sướng nhảy tưng lên, vừa cười vừa hét “Tôi đã làm cha rồi!”

Bọn họ vào thăm chị Mai đã mệt mỏi, kiệt quệ sau cuộc cố sức vượt cạn. Nói thêm vài lời động viên kích lệ, rồi hắn mới cáo từ ra về. Suốt đêm, Thiên Hùng thao thức, nhưng không phải vì Võ Lâm mà vì một vấn đề khác. Thiên Hùng mở máy, bắt đầu đánh một bức thư xin việc bằng tất cả cảm xúc của mình.

Ngày một tháng bảy trôi qua, cũng là lúc games Võ Lâm công bố thể lệ sự kiện Phu Thê Đồng Tâm và các phần thưởng kèm theo, mà cấp cao nhất là một cặp y phục Long Phụng Trình Tường có điểm sinh mệnh +100. Tịch Dạ đã thay hắn báo danh thi đấu, bọn họ được gửi đến dánh sách các nhiệm vụ cần phải làm để vượt qua cuộc thi.

Muốn đoạt được phần thưởng sự kiện, phải vượt qua muôn ngàn khó khăn, thử thách tình cảm của đôi phu thê. Mỗi cặp chơi sẽ nhận được chỉ dẫn sự kiện bắt đầu, sau khi vượt qua ải thứ nhất sẽ nhận được chỉ dẫn ải tiếp tiếp. Cứ như thế mới có thể tìm được đường đến lôi đài tỷ võ, chính thức tranh đoạt bảo vật.

Thời gian sự kiện kéo dài một tuần lễ, các cặp chơi phải tìm được đường đến lôi đài trước 23h ngày sáu tháng bảy. Cuộc tỷ võ sẽ khoá sổ và khai mạc vào ngày bảy tháng bảy của năm đó. Tịch Dạ và Anh Hùng cùng bước vào cuộc đua đầy cam go thử thách.

Chương 13: Võ Lâm Bảo Tàng

Thiên Hùng vẫn còn phải ở trong tình trạng làm kén đóng tổ như thế này bao lâu nữa cũng chẳng biết. Tưởng rằng cuộc sống cứ đơn giản như một tờ kế hoạch; ra trường, đi làm, kiếm tiền, phát tài ... nào ngờ đời không như là mơ. “Con sâu kém cỏi muốn hoá bướm phải ngủ vùi trong kén, âm thầm chờ đợi ngày mọc cánh tung bay giữa thế gian bao la rộng lớn.” Hắn tự nhủ với mình như vậy, lại yên tâm đóng cửa cày game.

Tám giờ, sự kiện Phu Thê Đồng Tâm sẽ bắt đầu mở, vậy mà bảy giờ rưỡi Tịch Dạ đã bắt hắn phải có mặt online.

“Chúng ta lever tương đối thấp, sức mạnh đòn tấn công cũng không cao. Chính vì vậy phải tranh thủ từng li từng tí.” Nàng gửi hắn mấy đoạn tin nhắn.Tịch Dạ đã tìm được nội dung các vòng thi đấu của trong Võ Lâm Truyền Thuyết rồi. Trận đầu tiên, cũng là trận có tính phân chia đẳng cấp nhất, phụ bản Võ Lâm Bảo Tàng. Ngày một tháng bảy, phụ bản này được nâng cấp đặc biệt, chỉ dành cho những ai là phu thê mới được vào.

Phụ bản Võ Lâm Bảo Tàng này Thiên Hùng cũng có từng chơi qua. Đó là một khu rừng thường hay mọc khoáng sản, chỉ mở cửa vào những giờ đặc biệt trong ngày. Người chơi đi thu thập khoáng sản, là vàng, bạc, đồng, chì ... hiện ra ngẫu nhiên trong khu rừng. Ở vùng rìa vắng vẻ thì chỉ có đồng, chì tạp chất. Vào càng sâu thì các mỏ khoáng có giá trị hơn. Đặc biệt, ở trung tâm khu rừng mới xuất hiện mỏ vàng. Đó cũng là chiến trường lớn nhất, nguy hiểm nhất cho người vào phụ bản.

Thu thập khoáng chất thật ra là một việc làm vô cùng đơn giản. Click chọn vào mỏ khoáng rồi đứng yên không được nhúc nhích cho đến khi hoàn thành. Một mỏ khoáng đang có người đang thu thập thì người khác không được xen vào. Nhưng có một cách cướp mỏ, đó chính là hạ gục người khai thác trước khi họ thu thập xong.

Nếu người khai thác máu cao, thì họ có thể đứng yên chịu đòn tập kích. Nhưng nếu là người máu thấp thì phải bỏ dỡ ngang quá trình khai thác mà chống trả lại đối phương. Nói cách khác, muốn thu thập an toàn phải hạ được xong kẻ địch. Nhưng thử nghĩ xem, nếu bạn đứng ở giữa khu rừng vắng thì mới có khả năng làm vậy. Còn xung quanh là cả trăm người chơi chực chờ hăm he mình thì phải làm như thế nào.

Tổ đội làm việc theo cặp là biện pháp khai thác tốt nhất. Một ngươi thu thập mỏ khoáng, một người chịu tránh nhiệm phòng thủ. Vì vậy, chặng đầu tiên của sự kiện Phu Thê Đồng Tâm chọn phụ bản Võ Lâm Bảo Tàng là hoàn toàn phù hợp. Vừa thể hiện độ ăn ý khi làm việc, vừa bảo vệ lẫn nhau để tăng mức tình cảm lên thêm.

Đồng hồ đang đếm ngược trên màn hình, những người chơi đã bắt đầu tập trung đông xung quanh Võ Chiến Thắng. Đây là NPC võ lâm minh chủ, người mở cổng cho gamer đi vào phụ bản Võ Lâm Bảo Tàng.

Đồng hồ đếm ngược vừa nhảy về số không, Thiên Hùng ngay lập tức click chọn vào phụ bản. Tịch Dạ ở bên cạnh hắn cũng xuất hiện ngay tại đó như hình với bóng. Khu rừng âm u nhưng đầy ánh sáng lấp lánh cuả những mỏ khoáng. Họ bỏ qua toàn bộ mỏ đồng chì mà nhảy lên vật cưỡi lao thẳng đến trung tâm cuả khu rừng.

Anh Hùng và Tịch Dạ là hai trong số những người chơi đến khu vực này sớm nhất. Không ai nói với ai, họ bắt đầu chọn mỏ vàng mà khai thác. Cả hai người đều tập trung thu thập, hoàn toàn bỏ lơi phòng thủ. Khi họ vừa thu thập xong đợt đầu tiên thì những cao thủ đã bắt đầu tập trung đông hơn. Thiên Hùng vẫn cố tiếp tục khai thác.

Một tên lái buôn ngựa thân hình vạm vỡ như kinh kông chạy tới quất cho hắn mấy roi, hòng cướp mỏ. Tên quái này ở cấp 80 nên mỗi đòn tấn công đều khiến hắn tuột đi ngàn mấy máu. Thế nhưng thanh trạng thái thu thập đã chạy đến 16% còn lại. Anh Hùng kiên cường chịu đựng, vừa thu thập xong cũng là lúc hết máu, gục ngã. Hắn nhấn lệnh hồi sinh miễn phí tại cửa phụ bản. Anh Hùng lại xuất hiện ngay tại lối vào, vừa kịp nhìn thấy Tịch Dạ cũng ở bên mình. Hai phu thê hắn mỗi người đã bỏ túi hai mỏ vàng đắt giá. Người chơi mới vẫn tiếp tục xông vào, lũ lượt như đại hội khuyến mãi cuối năm.

Lần thứ hai bọn họ chọn tầm trung, nơi gần khu khai thác vàng nhưng bên ngoài đường ranh giới là dòng suối. Có nhiều người chơi đang chạy qua chạy lại lung tung để tìm những mỏ khoáng mới mọc thêm. Phía trung tâm khu rừng, những cuộc đụng độ đẫm máu đã bắt đầu nổ ra kịch liệt. Ánh sáng chớp loé hoa mắt, chiêu thức bay đầy trời. Xác người la liệt khắp nơi, so với sự kiện quốc chiến chỉ hơn chứ không kém. Ai cũng nộ khí đầy đầu, quyết giết cho được kẻ cướp mỏ vàng của mình. Người chơi tập trung đông như cái chợ, hình ảnh chồng lấn lên nhau, Thiên Hùng cũng không biết làm sao mà họ đánh được.

Có một mỏ vàng vừa xuất hiện ngay giữa lối đi băng qua con suối. Tịch Dạ ngay gần đó chạy đến, cướp được tiên cơ ngay trước bốn năm gã tiếp theo. Họ bắt đầu rút vũ khí tấn công nương tử cuả hắn. Anh Hùng rút ra thanh Yểm Long Thiên đao cấp 80 ra, tặng mỗi người một nhát, đẩy lui kẻ thù.

Vũ khí có tổng cộng 100 cấp chia ra bảy hạng. Thường, Trung, Tốt, Tinh Lương, Vô Khuyết, Hoàn Mỹ, Thần Khí. Ngoài ra còn có các chỉ số đi kèm phụ thuộc vào màu sắc và vật phẩm khảm nạm bên trên. Người chơi có tổng cộng 200 cấp. Vì vậy thứ vũ khí cấp 80 như Yểm Long Thiên đao chỉ dành cho cao thủ cấp 160 trở lên mới dùng được. Tuy nhiên trong bản game Võ Lâm Truyền Thuyết thì người chơi cấp thấp cũng có thể sở hữu trang bị cấp cao, nếu như vật đó có khảm nạm thêm Dung Hợp thạch. Chính vì vậy Anh Hùng dù chỉ mới 61 nhưng đã sở hữu hai món bảo bối cực mạnh là giáp hoàng kim vô khuyết cấp 60 và đao bạc hoàn mỹ cấp 80.

Đáng tiếc, hắn lại là y sư nên không thể phát huy hết tất cả khả năng của hai món đồ. Giáp luôn bị ẩn đi, chủ yếu để phòng ngự và tăng thọ mệnh. Đao chỉ dùng được mỗi đòn chém đơn giản nhất, vì Anh Hùng không sở hữu bí kiếp của Bách Long Môn, môn phái chuyên luyện võ công dùng đao. Thứ thích hợp nhất với hắn hiện nay là Phong Vũ Phiến cấp 30.
Tuy nhiên, những người tấn công Tịch Dạ nhìn thấy Yểm Long Thiên đao cũng phải lấy làm e dè mấy phần. Trước khi họ xúm vào, đánh cho Anh Hùng lòi bản mặt ‘cáo mượn oai hùm’ ra thì Tịch Dạ đã thu thập xong mỏ vàng. Hai người nhảy lân Dực Hoả phượng bỏ đi chỗ khác. Hiện nay trong tay họ có năm mỏ vàng, xếp hạng 16 trong danh sách dẫn đầu.

Bí quyết chiếm được mỏ khoáng ngoài sức mạnh còn có tốc độ. Họ không chạy qua chạy lại lung tung mà ngồi sẵn trên vật cưỡi, lặng im quan sát tình hình xung quanh. Một mỏ đồng khoáng đột nhiên xuất hiện, Thiên Hùng liền nhanh tay click chọn vào đó. Hành động nhanh đến nỗi cái tên đứng gần bên cạnh chưa kịp phát hiện, thì mỏ đã bị người chiếm giữa rồi. Có những người hiền lành, thấy mỏ đã có chủ thì bỏ đi tìm cơ hội khác. Nhưng cũng có tay ngoan cố muốn xen vào, lúc này Tịch Dạ sẽ ra tay.

Nàng là một cao thủ của Bách Long Môn thực thụ. Vũ khí của Tịch Dạ là trường đao, nhưng mạnh hơn cái mà nàng từng cho Anh Hùng nhiều. Tuyệt Sát Cuồng đao đầu nặng, thân dài, uy lực vô cùng khủng khiếp. Không cần đến gần cũng có thể lấy được thủ cấp cuả kẻ địch từ phiá xa. Thiên Hùng nhìn nàng tung hoành ngang dọc mà liên tưởng đến Quan Công, Lữ Bố. Nếu có thêm con ngựa xích thố để ngồi, thì nàng có thể oai vệ không khác gì những kẻ kia.

Cao thủ cấp 92 chuyên luyện đao cũng không phải là loại chỉ có vẻ bề ngoài như Anh Hùng. Minh Nguyệt Liên Hoàn Trảm vừa tung ra đã có năm người lần lượt bị hù doạ bỏ chạy. ‘Cổ vũ sĩ khí’ lẫn ‘Phu thê tổ đội’ đều lần lượt tăng sức chiến đấu lên cho Tịch Dạ nhiều phần. Nếu không phải Anh Hùng đang bận rộn thu thấp đồng khoáng, đã có thể tăng thêm vài trạng thái có lợi cho nàng. Đến lúc ấy, Tịch Dạ sẽ còn thập phần lợi hại hơn nữa.

Mỏ vàng 100 điểm, mỏ bạc 50, đồng 20, còn mỏ chì chỉ có 10 điểm. Phần chơi này quy định, bọn họ phải tìm ra được 1000 điểm tích luỹ mỗi người mới có thể đi qua trận kế tiếp. Vậy mà người chơi càng lúc càng kéo tới đông hơn, khiến khu vực phụ bản này chật ních như hội chợ. Số lượng mỏ khoáng vẫn không tăng, lại mọc ra ngẫu nhiên không biết trước được. Người chơi chạy loạn khắp nơi, hi vọng gặp được cái nào thì hay cái ấy.

Thế mới có chuyện đột nhiên cả đám người tụ lại chỗ mỏ khoáng vừa mới mọc. Không biết kẻ nào chiếm đầu tiên, nhưng chỉ lát sau là thấy chiêu thức loạn vũ, kẻ kẻ chém nhau. Những người bị loại khỏi cuộc chiến tập trung toạ thiền bên ngoài lối vào phụ bản. Thông thường, hồi sinh miễn phí họ chỉ còn lại khoảng nửa máu mà thôi.

Những người chơi đầu bảng lần lượt biến mất, ấy là do họ đã hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi kiếm được 2000 điểm rồi, phu thê bọn họ sẽ nhận được chỉ dẫn điểm tiếp theo. Đến lúc này, trò chơi sẽ cung cấp cho họ manh mối ngẫu nhiên được lựa chọn trong hệ thống. Tổng cộng có mười nhiệm vụ được lựa chọn từ 100 phụ bản phải cần phải vượt qua, nhưng mỗi nhóm sẽ phải hoàn thành theo một thứ tự đặc biệt không ai giống ai hết. Chỉ khi hoàn tất một nhiệm vụ mới nhận được chỉ dẫn kế tiếp. Đây là một cuộc đua đầy ngạc nhiên không khác gì show truyền hình thực tế.

Thật sự là chỉ cần cả hai người chơi cộng dồn được 2000 điểm thì cũng có thể vượt qua ải. Thế nên họ phân công rõ ràng, Anh Hùng thu thập khoáng sản, còn Tịch Dạ tham gia phòng thủ. Họ lợi dụng tốc độ vượt trội của sủng vật, đứng giữa màn hình, chiếm trước các mỏ khoáng mới xuất hiện. Lát sau, chiến thuật này có hiệu quả nên nhiều người khác cũng học tập làm theo. Đến lúc ấy, hai người cũng đã thu thập đủ điểm để đi sang nhiệm vụ kế tiếp rồi.

Thông báo của hệ thống. “Hai vị anh hùng thật là kiêm điệp tình thâm. Nhưng ông trời thường hay đó kỵ hồng nhan, nữ anh hùng bị trúng độc, mau đến Phổ Độ sơn xin thuốc.”

Nhiệm vụ thứ hai của họ, phụ bản Phật Quang Phổ Chiếu.

Chương 14: Phật Quang Phổ Chiêu

Nhóm] Tịch Dạ: “Lỗi rồi, nhất đình là lỗi lớn. Ôi tội nghiệp thân ta.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cố chịu đựng chút đi, sắp đến Phổ Độ sơn rồi. Mà nàng là GM, không được ưu đãi chút nào sao?

[Nhóm] Tịch Dạ: “Bọn nhiều chuyện kia biết ta tham dự dự kiện lần này, chúng mách lẻo với trưởng phòng, tạm thời lệnh bài mật thám của ta bị tịch thu trong một tuần lễ.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Thì vậy là đúng rồi, phải công bằng với những người chơi khác chứ.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Bây giờ chàng theo phe ai, theo nương tử hay kẻ địch.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Chúng ta cùng cưỡi một con vật, tất nhiên theo phe nương tử rồi.”

Công ty game này cũng không hổ danh là công ty game lớn nhất Việt quốc. Võ Lâm truyền thuyết cũng hổ danh là trò chơi biến thái gây kinh ngạc nhiều nhất. Nhiệm vụ thứ hai mà họ nhận được trong sự kiện ‘Phu thê đồng tâm’ chính là phải đến Phổ Độ sơn lấy thuốc giải cho Tịch Dạ.

Nàng bây giờ đang trong tình trạng bị dính hết tất cả các trạng thái bất lợi có trong game (De-buff). Dù là y sư như Anh Hùng cũng không thể nào hoá giải được. Ngoại trừ dùng thuốc của cao nhân trên núi, còn các thứ khác đưa vào chỉ càng làm Tịch Dạ trúng độc thêm nặng. Đã vậy, máu của nàng cứ mỗi một phút lại rớt đi phân nửa. Tuy không thể chết, nhưng phải tốn tiền mua Kim sang dược bơm liên tục cho Tịch Dạ.

Kẻ chơi game tiết kiệm như Anh Hùng thì không phải hiếm, quyết tâm hô to “Công ty game tham lam đừng hòng moi được một đồng từ chỗ ta”. Nhưng trong tình huống cứ phải bơm máu cho đối phương như vầy, sẽ gây ra tình trạng nội bộ lục đục, mất đoàn kết trong nhóm. Bao nhiêu của cải đội nón ra đi cũng chỉ vì cái nhiệm vụ quái ác tốn tiền hao của. Cặp đôi nào xui xẻo dính vào, xác suất chia tay cũng lên đến 60%.

Tuy nhiên, Thiên Hùng là y sư, sao lại có thể thấy chết không cứu. Trước kia Tịch Dạ cũng đối xử với hắn chẳng tồi, không chê bai tên đạo tặc cấp thấp như hắn, dù là GM lại chẳng ngại kết hôn cùng noob, quả thật khiến hắn xúc động vô cùng. Trong hoạn nạn mới thấy chân tình, lần đầu tiên Thiên Hùng nạp thẻ game chỉ để cứu nương tử.

Ngọc Lộ bình là món đồ tự phục hồi 2000 máu mỗi lần bơm. Tuy giá không hề rẻ, nhưng tạm thời có thể giữ mạng cho Tịch Dạ.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Này chớ lo, khi ta khoẻ mạnh lại, có thể cử động được, sẽ chuyển khoản lại cho chàng.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Chẳng có gì nhiều cả, trong nhiệm vụ trước, ta cũng lấy được mấy món đồ không ít giá.”

Ở nhiệm vụ thu thập khoáng vật trong phụ bản Võ Lâm Bảo Tàng quả thật Anh Hùng có chém người vài cú. Tuy nhiên, máu họ vẫn còn cao, nên hắn chẳng thó được bất kỳ món đồ gì.

Dực Hoả phượng thả họ xuống chân núi Phổ Độ sơn. Đây là nơi linh thiêng, không thể cưỡi vật lên đỉnh, mà phải tự mình đi bộ. Vì đang thực hiện nhiệm vụ sự kiện, nên hai phu thê họ vừa tới nơi, NPC ông chủ quán trà luôn im lặng đột nhiên mở lời.

[Cận] Chủ quán: “Thí chủ xin dừng bước. Đây là nơi tu hành thanh tịnh của võ tăng, không thể để nữ nhân lên núi.”

Điều này là rất xạo sự, bình thường ai đủ cấp, muốn vào phụ bản Phật Quang Phổ Chiếu đều được. Nay có người ra cản thế này, chắc chắn là chỉ muốn gây sự mà thôi. Tuy bất nhẫn, nhưng Thiên Hùng cũng phải click tiếp vào đoạn trò chuyện. Trao đổi một hồi, hắn mới biết lên được đỉnh núi cầu y phải trải qua thử thách Phổ độ chúng sinh.

Đường lên núi là hơn một ngàn bậc thang ngoằn ngoèo đưa lối. Hai bên rừng cây rậm rạp, các loại quái thú cọp beo sư tử chuyên núp đầy, phục kích người qua đường. Không biết có phải do hắn đeo bảo bối tay thỏ không, mà đặc biệt may mắn, cứ đi ba bước là có một con quái nhảy ra đòi ăn thịt mình. Quả nhiên người bình thường khó mà sánh được tỷ lệ trúng độc đắc cao như thế này. Với bọn quái thú, Anh Hùng đâu thèm mất thời gian để thu thập da lông này nọ. Hắn cất Yểm Long Thiên đao vào mà sử dụng vũ khí sở trường của mình là Phong Vũ phiến. Trường Sinh trang thức thứ nhất, Toàn Trảm. Thân quạt khẽ vẫy, một luồng cương khí phá không lao tới, chém ngay vào con dã hầu lấy đi cả trăm máu. Lượt thứ hai xuất hiện tuỳ chọn ba thức đầu tiên, Anh Hùng liền vận ngay đòn mạnh nhất là Phong Tẫn. Cột khí khổng lồ như lưỡi đao từ trời cao chém xuống, lần này lấy được hơn hai trăm máu. Lần thứ ba, chỉ có tuỳ chọn hai chiêu đầu tiên.

Chiêu thức càng lợi hại, nội lực hao phí càng lớn và thời gian phát động càng lâu. Do Anh Hùng có lực chiến đấu thấp, nên mấy chiêu hoa mỹ này cũng không lấy được nhiều máu đối thủ lắm. Nếu có sư phụ hướng dẫn, hắn đã tập trung tu luyện võ công cho tốt rồi. Do cứ nghĩ dựa vào dao găm tân thủ và nghề đạo tặc để kiếm ăn, nên hắn phung phí thời gian ban đầu khi tham gia game quá. Nay mới bắt đầu mua quạt và luyện tập chiêu thức của Trường Sinh trang, tuy không giỏi giang lắm những vẫn chưa đến mức trễ.

Người đã gấp, đường đã xa mà kẻ cản trở lại không phải ít. Anh Hùng kiên nhẫn dẫm đạp lên xác thú mà đi, ý chí quyết tâm không hề sờn lòng. Tịch Dạ đã treo máy để đi làm việc khác. Dù sao bây giờ nàng đã trúng độc toàn thân, không làm được gì nên cứ auto play mặc cho hắn dẫn.

Nhiệm vụ ở Phổ Độ sơn không phải khó, mà là nhàm chán đến mức làm người buồn ngủ. Cứ liên tục đánh quái như thế này, có khác gì để chế độ cuồng sát vào phụ bản luyện lever đâu. Tuy nhiên, với một tay chơi thuộc hàng trâu cày đất Việt như Thiên Hùng thì nhiệm vụ này không lấy làm chán nản lắm. Hắn liên tục tung chiêu, xuất Toàn Trảm liên hoàn được hơn ba trăm lần.

Ngoại trừ hệ thống chiêu thức chính tuyến được học theo môn phái, người chơi Võ Lâm Huyền Thoại có có ba tuyệt chiêu luyện được theo vận khí. Cấp đầu tiên chính là khi bị giết nhiều lần, nộ khí dâng cao 100% sẽ phát ra được đòn Tự Bạo. Cấp thứ hai, khi đánh nhau nhiều lần, chiêu thức tung ra liên tục trên năm trăm lần sẽ xuất được đòn Liên Hoàn, giết toàn bộ địch nhân trong phạm vi 10x10 ô. Đối với những cao thủ 16x thì mỗi đòn này có thể tàn sát cả một bang phái trên 30 người. Tuy nhiên, do Anh Hùng lever còn thấp, các chiêu thức học chưa được maximum, nên dù có có Liên Hoàn, cũng chỉ hạ được một con hổ, làm bị thương một con gấu là cùng.

Tình hình hiện tại, hắn đang thiếu thốn kim sang dược và nội lực thuỷ rất nhiều. Một phần phải tiếp tế cho Tịch Dạ để duy trì mạng sống, một phần phải dùng cho chính bản thân, khi mà liên tiếp đụng độ quái vật. Họ chỉ mới đi tới nhiệm vụ thứ hai, chẳng lẽ lại bó tay thúc thủ dễ dàng.

Lại đụng độ với con gấu cấp 80, Anh Hùng bỏ chạy. Tiếp theo là một con gấu khác và một con hổ, hắn cứ chạy miết, cho đến khi phía sau lưng hình thành một đội quân truy đuổi hung tợn vô cùng. Nếu bây giờ hắn dừng lại, e rằng chỉ có một con đường chết mà thôi. Lẽ ra có thể tách thành một hai trăm trận đụng độ, bây giờ hắn tự tạo cho mình cả một băng quái vật gần cả trăm mạng rồi. Tịch Dạ đi đâu đấy bây giờ đã quay lại. Nhìn thấy đám vật vật đuổi sau lưng Anh Hùng, nàng chỉ biết kêu trời.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Ngươi đang làm cái gì vậy? Muốn chết sớm phải không?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Không phải, đã tích luỹ đủ 500 chiêu, chuẩn bị tung đòn Liên Hoàn!”

Phía trước mặt là Bách Lý đình, nơi dừng chân của người hành hương trước khi bước vào chùa, cũng là cột mốc đánh dấu một ngàn bậc thang của Phổ Độ sơn kết thúc. Anh Hùng dừng chân, nhìn quân đoàn quái thú mà mình dẫn theo ở phía sau. Hắn tung ra đòn Toàn Trảm Liên Hoàn, hàng đống chữ số màu cam cùng lúc bốc lên, bay thành một đám mây hỗn độn đầy trời. Chiêu này tuy không mạnh, nhưng cùng lúc lấy được nhiều máu vậy, coi như là hiếm có trên đời. Mỗi con đối tượng (Mob) chắc chỉ chịu được chừng hai ba đòn nữa thì sẽ gục ngã ngay.Một trăm con quái vật nhào vào hội đồng Anh Hùng. Hắn kiên cường chịu trận, trên tay quạt loạn vũ. Từng xác, từng xác quái vật gục ngã, tan biến trong hư vô. Xung quanh chân Anh Hùng là cơ man nào những tiền và vật phẩm. Trong số đó còn có Kim sang dược và Nội lực thuỷ mà hắn đang cần.Anh Hùng bỏ chạy theo một vòng tròn, đám quái vật truy đuổi hắn thành một đoàn cũng chạy theo vòng tròn đó. Đằng sau vẫn là nguy hiểm chực chờ, nhưng hắn đã có thêm khoảng trống để nhặt vật phẩm. Cuối cùng, nhờ kiên cường chống đỡ cùng mưu lược mạo hiểm khôn lường, Anh Hùng mất một tiếng đồng hồ để đi thì chân núi Phổ Độ sơn lên tới đỉnh. Phần còn lại chỉ cần đi tìm cao nhân để mà xin thuốc giải nữa là xong.

Tuy nhiên, có ai nói cho hắn biết cao nhân này là ai, trốn chỗ nào trong đống NPC ở chùa không.

[Nhóm] Anh Hùng: “Tịch Dạ, nàng có biết ai là cao nhân không?”

[Nhóm] Tịch Dạ, “Không biết, đây là phiên bản đặc biệt phục vụ sự kiện, chỉ bắt đầu mở ra ngày hôm nay, cao nhân là một trong những NPC đứng đây thôi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Tức là phải đi hỏi từng người à?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Có lẽ ngoài cách này cũng không còn chiêu khác.”

Anh Hùng bỏ nương tử mình lại chỗ chính điện của ngôi chùa. Hắn bắt đầu đi tra khảo từng nhân vật. Những người này đều được cài sẵn một đoạn hội thoại cố định. Khi click vào, họ sẽ nói chuyện, nhưng vòng vo cũng chỉ có từng ấy câu thôi. Một người kể chuyện con gái ông ta bị trúng độc, đã chạy lên Phổ Độ sơn cầu cứu cao nhân thế nào. Một đại thẩm mập mạp, thì chỉ nói về phật quan âm và các vị bồ tác. Một ông lão gầy nhom đứng gần cửa than phiền là chùa này cũ nát quá, cần phải sửa sang tu bổ lại, rồi lại còn hỏi hắn muốn quyên góp không ... Tóm lại, trò chuyện với bao nhiêu là người, nghe kể biết bao nhiêu là thứ, vẫn không có chút manh mối nào về vị cao nhân bí ẩn kia.

Những cặp gamer khác bị dính vào nhiệm vụ này cũng đã kéo nhau được lên chùa. Bọn họ giống như Anh Hùng, chạy khắp nơi dò hỏi. Có người thì đứng ngay chính điện, dùng kênh chat công cộng kêu gọi ai đến trước mau chia sẻ thông tin. Đáng tiếc, đây là một sự kiện tranh thứ hạng, đâu ai có nhu cầu chia sẻ thông tin. Và hơn hết nữa là chẳng ai có thông tin để mà chia sẻ cả.Tuy nhiên, vẫn có những sự thay đổi vi diệu mà Anh Hùng không kịp nhận ra.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Cái cặp mặc đồ cưới màu đỏ chói lọi biến đâu mất rồi.”

Được nàng nhắc nhở, Anh Hùng mới nhìn kỹ màn hình tìm kiếm. Quả thật lúc nãy trong đám đông lố nhố này có một cặp đôi mặc đồ cưới đỏ vô cùng nổi bật. Trang phục đó họ chỉ dám mặc trong ngày cưới, hoàn thành xong nghi thức thì liền cởi ra cất trong tủ đồ. Thật không ngờ có cặp đôi ngớ ngẩn thích mặc đồ cưới đi lung tung khắp nơi như vậy. Vì vậy họ vừa bước vào, đã thành công thu hút sự chú ý của Tịch Dạ và Thiên Hùng.

[Nhóm] Anh Hùng: “Có thể họ tìm ra được manh mối gì đó.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tại sao? Chúng ta tới trước mà, lại để mất tiên cơ.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nhất định là manh mối nằm trong những NPC quanh đây thôi. Để ta hỏi lại một lần nữa.”

Thế nhưng, câu chuyện mà NPC nói cho Anh Hùng biết cũng không khác gì lần đầu.

“Rốt cuộc là manh mối ở đâu chứ?” Thiên Hùng nôn nóng nhịp nhịp ngón tay trên bàn. “Những mẫu đối thoại của NPC đâu có gì lạ. Chỉ click next, next là kết thúc trò chuyện; đâu mang ra tuỳ chọn gì.”

Bỗng nhiên, hắn ồ ra. “Không, ở đây có một tuỳ chọn có thể gây ra sự kiện khác biệt.”

Chương 15: Tâm Tĩnh Như Gương

Một manh mối làm người ta dễ dàng bỏ qua, chính là manh mối khiến mọi người thấy ghét nhất. Ông lão đứng gần cửa, than vãn về việc chùa cũ nát và cần quyên góp xây sửa kia lại chứa đựng một tuỳ chọn không chỉ có next, next. Anh Hùng đến gần lão giả nói chuyện lần nữa. Lần này hắn tuỳ chọn quyên góp một đồng, tuy ông già không vui lắm, nhưng cũng tiết lộ cho hắn biết phía sau chùa có một cao nhân lánh đời.

Anh Hùng hăng hái kéo Tịch Dạ đi, nhưng nàng ngăn hắn lại, khuyên Thiên Hùng nên dùng Truyền Tống để di chuyển trên bản đồ.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tránh bức dây động rừng. Giống như cặp trước đó, chúng ta âm thầm biến mất.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nhưng làm vậy hình như hẹp hòi quá.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Đây là một sự kiện, cuộc đua chỉ có duy nhất một giải thưởng. Chàng muốn là người chiến thắng cuối cùng; hay là người bại trận, bị loại do giúp đỡ quá nhiều đối thủ mạnh. Chỉ số đòn tấn công của chúng ta không lớn, đã là một bất lợi rồi. Chỉ có thể nhờ vào những nhiệm vụ như thế này, để loại bớt đối thủ cạnh tranh đi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nương tử có lý.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Ta không có lý, thì ai có lý bây giờ. Ta về phe của chàng, nhất định chỉ muốn tốt cho chàng thôi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “... vậy, chúng ta đi.”

Anh Hùng lấy ra Truyền Tống lệnh, mở bản đồ phụ bản và dịch chuyển đến hậu viên sau núi. Nơi đây cây cối rậm rạp, chỉ có một căn nhà tranh dựa lưng vào núi, nhìn vô cùng đạm bạc, thanh bần. Tuy nhiên khu vườn hoa thơm cỏ lạ đua chen nở, lối đi rải sỏi trắng lại cực kỳ u nhã, rất thích hợp với chỗ ở của một cao nhân lánh đời.

Không có lối nào để vào căn nhà tranh, cũng không có NPC nào đứng chờ sẵn ở đó. Anh Hùng vừa đi đến gần, tìm kiếm lối đi thì một tiếng đàn réo rắc vang lên. Tuỳ chọn ẩn xuất hiện trước mặt hắn.

[Cận] Anh Hùng: “Tiền bối, tại hạ là Anh Hùng, cùng nương tử đến đây cầu y. Nương tử cuả tại hạ bị trúng độc rất nặng, sinh mệnh như ngọn nến trước gió. Mong tiền bối ra tay giúp đỡ.”

[Cận] Cao nhân: “...”

Người bên trong căn nhà không không lên tiếng trả lời, nhưng có một đoạn hoạt cảnh hiện lên. Cảnh núi rừng hùng vĩ, cảnh thiên nhiên hoang dã, cảnh Phổ Độ sơn một ngàn bậc thang hiện ra đẹp lộng lẫy đến mức choáng ngợp. Các nhà thiết kế game quả nhiên chăm chút không ít cho nhiệm vụ kiểu này, cả đồ hoạ lẫn âm nhạc đều tuyệt vời khôn tả.

Nhân vật của Tịch Dạ dường như cũng được dòng suối nhạc đẹp lạ lùng đó thanh tẩy. Ánh sáng lung linh kỳ ảo như hàng ngàn con bướm bay thoát ra khỏi cơ thể nàng. Tịch Dạ đứng thẳng dậy, tất cả những trạng thái bất lợi đều biến mất.

Hệ thống gửi thông báo nhắc nhở họ rời khỏi phụ bản, đồng thời cũng cho biết nhiệm vụ kế tiếp cuả bọn họ là đến Tây hồ tham gia thuỷ chiến. Phụ bản Tâm Tịnh Như Gương này là phụ bản cấp thấp, chuyên để người chơi mới tìm trang bị cho mình. Tịch Dạ và Anh Hùng hăng hái lên đường, thẳng tiến Tây hồ.

^_^

Phụ bản Tâm Tịnh Như Gương chỉ chuyên dành cho người chơi dưới cấp 60, nhưng do được chọn ngẫu nhiêu làm chuỗi nhiệm vụ trong sự kiện, nhà sản xuất buộc phải nâng độ khó lên phụ bản lên cho phù hợp với người chơi. Cụ thể, từ bờ hồ ra tới thuyền địch phải vượt qua 3 boss chính, cấp độ từ dễ đến khó, kèm theo hàng loạt mob râu ria. Tịch Dạ và Anh Hùng vừa xông vào trận đầu, đã ngay lập tức nhận ra sự khác biệt.[Nhóm] Anh Hùng: “Á aa ... tại sao quân địch lại đông thế này? Cỡ phải tổ đội tám người mới chơi lại hết.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Muốn lấy báu vật thì đâu có gì khó. Nhiệm vụ trước nương tử ko giúp được gì, trận này để ta làm tank, tướng công làm buff đi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Là sao?”

Hắn đã hỏi một câu mà người ta sẽ biết ngay hắn non tơ cỡ nào. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Thiên Hùng chơi game, lần đầu tiên hắn tham gia sự kiện, nên có gà mờ một chút cũng không sao. Vấn đề là GM như Tịch Dạ thì có sững sờ đôi chút. Đột nhiên nàng tự hỏi vì sao ngày ấy mình lại ngu ngơ nhận lời thành hôn với một noob như Anh Hùng.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Tank là người máu cao hơn, xông trận chịu hết mọi sát thương. Buff là y sư ở đằng sau hỗ trợ, hồi sức, bơm máu cho người trước.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Vậy ta không được đánh hả?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thôi, tướng công cứ đánh bình thường, chúng ta có hai người, cũng không cần chia nhiệm vụ quá rõ ràng làm gì.”

Thông thường trong những nhiệm vụ lụm đồ như như thế này, chỉ cần cài chế độ tự động cũng có thể dễ dàng vượt qua được. Vậy nên Tịch Dạ bận rộn ngay lập tức treo máy để nhân vật ở chế độ cuồng sát. Dù sao chung nhóm với nàng còn có tướng công y sư, lúc Tịch Dạ bị dính hết tất cả trạng thái bất lợi như nhiệm vụ trước, chàng còn cứu được thì nói chi đến nhiệm vụ cỡ này.Nàng chuyển máy sang PC chính tại bàn làm việc. Ngoài việc làm GM của Võ Lâm Truyền Thuyết, Tịch Dạ còn kiêm thêm nhiệm vụ admin của một số forum trực thuộc công ty Võ Lâm.

Cô Phương Huyền, hai mươi ba tuổi, là sinh viên mới ra trường, bởi vì nhiệt tình và thành thật mới được công ty game cỡ lớn như Võ Lâm tuyển dụng. Ban đầu nàng thuộc phòng thiết kế và quảng cáo, nhưng bởi vì Phương Huyền có một chuỗi thành tích bất bại nổi tiếng trong giới game online mới được đặc cách qua phòng kỹ thuật. Và như bây giờ, chỉ sau bốn tháng làm việc, đã được đứng vào hàng ngũ những mật thám triều đình GM đầy quyền lực trong thế giới Võ Lâm nổi tiếng.

Nhiệm vụ của nàng là truy bắt tội phạm chơi cheat code và phát hiện lỗi bugs trong game. Nhân vật Tịch Dạ cuả nàng hoạt động vô cùng bí mật, hầu như ẩn danh và không có quyền hạn gì đặc biệt cả. Công việc mỗi ngày của nàng cũng giống như những người chơi khác, đi làm nhiệm vụ cuả mình để thu kinh nghiệm, lấy tiền. Chỉ cho đến ngày bị Anh Hùng trộm mất lệnh bài, nàng mới phát hoảng lên vì cái bugs khổng lồ như thế. Thì ra chỉ số may mắn max 100 kết hợp với nghề đạo tặc có thể chôm luôn cả quyền lực của GM. May là Anh Hùng vốn thật thà, không có lấy lệnh bài cuả nàng xài thử. Tịch Dạ đã báo cáo với cấp trên và họ xác nhận là lệnh bài mật thám quả thật có thể trang bị cho thường dân.

Cái lỗi khủng khiếp như vậy dĩ nhiên đã được công ty game khắc phục sửa chữa ngay. Sau này trên mỗi lệnh bài đều có code do chủ sở hữu nắm giữ, cũng tức là lệnh bài của ai chỉ có người ấy xài được. Dù có bị trộm, bị cướp cũng không bị người khác lợi dụng để dùng.

Trường hợp nhân vật của Anh Hùng thì hoàn toàn hợp lệ. Tay thỏ là do hắn tự kiếm được, nghề nghiệp là hắn tự chọn lấy. Công ty game không thể lấy lý do hắn có lợi thế hơn người mà khoá hết những chức năng này. Luật đã có, chỉ do mọi người không ai nhìn thấy kẻ hở. Cứ coi như là Anh Hùng thông minh hơn người, nên hắn đạt được những đặc điểm của ánh hào quang nam vai chính.

Cũng giống như nhân vật cuả những tiểu thuyết võ hiệp, thường gặp kỳ nhân hay té núi lụm bí kiếp, biết đâu nhân vật Anh Hùng mai đây sẽ trở thành huyền thoại mới trong võ lâm thì sao.

Tịch Dạ bắt đầu chú ý đến hắn từ ngày đó. Người chơi này thì ra rất ngô nghê, có lẽ là lần đầu hắn mới tham gia GO. Nàng đoán thử, thấy học sinh cấp ba còn pro hơn hắn. Nhưng học sinh cấp hai thì đâu đủ tuổi để chơi Võ Lâm.

“Thật kỳ lạ.” Nàng thầm nghĩ.

Đã đến cấp 60 mươi mà hắn còn chưa biết các vào lò rèn luyện vũ khí, cường hoá hay khảm nạm linh thạch nữa kìa. Đi cùng Anh Hùng, nàng cứ liên tục đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Ngay cả chuyện hắn cấp năm mươi cầu hôn nàng ở cấp 90 cũng đã là khó tin rồi. Vậy mà nàng cũng đồng ý, có lẽ vì cái ngô nghê thành thật của hắn. Một bạn hữu biết nghe lời, sẽ làm việc tổ nhóm phù hợp với nàng hơn.

^_^

Đi ăn cơm trưa xong, nàng mới quay lại kiểm tra xem họ đã vượt qua phụ bản Tâm Tịnh Như Gương chưa. Chỉ thấy rằng nhóm hai người còn chưa hoàn thành mà còn vướng vào tình huống một địch trăm như hồi còn ở Phổ Độ sơn chạy nạn.

Quả nhiên bộ phận kỹ thuật nổi tiếng biến thái của Võ Lâm thật danh xứng với thật. Phụ bản cấp 60 mà cũng có thể nâng độ khó lên đến mức quái đản như thế này.

Các loại boss bên thuyền địch đều có còi gọi chó. Cứ đánh lâu hơn năm phút, boss sẽ huýt còi một cái, cả chục thằng lính xuất hiện xông vào mần thịt kẻ xâm nhập. Nhân vật của nàng chỉ biết đánh giết tới, nào có nhận ra tình hình, làm cả ba boss lớn cùng nhau truy sát hai người.

Nhìn chỉ số của mình mà mặt mày nàng méo xệt. Vì cớ gì Tịch Dạ vẫn chưa chết mà cứ ở ngưỡng cửa thập tử nhất sinh như thế này. Phía bên kia, Anh Hùng vô cùng vất vả vừa chạy trốn vừa bơm máu cho nàng. Không ai nói cho hắn biến, dù cả hai cùng chết thì chỉ phải bắt đầu lại nhiệm vụ và mất một tí kinh nghiệm. Tại sao lại duy trì chịu đựng đến chừng này? Thật ra hắn đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua kim sang dược rồi?

Nàng tắt chế độ tự động, tự lấy thuốc ra dùng. Anh Hùng xem ra đã đỡ được nhiều áp lực, hắn liên tục gõ nhiều mặt cười vào khung chat với nàng.

Phương Huyền bật cười với cách thể hiện tình cảm ngô nghe đó. Cái avatar cứng đơ kia, bỗng nhiên sống động, thân thiết đến lạ kỳ.

Hình như nhiệm vụ này khiến cõi lòng bằng phẳng cuả nàng gợn lên chút sóng. Như thế này thì làm sao tĩnh như gương?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau