VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cao thủ nhà quê

Sau khi hắn học hết chương trình, đi thực tập, bảo vệ khoá luận xong thì liền trở thành kẻ rảnh rỗi đệ nhất. Còn tận ba tháng nữa, lễ tốt nghiệp mới được tổ chức. Bây giờ chính là lúc nghỉ ngơi dài hạn sau thời gian dài vật vã mài đít trên ghế nhà trường. Lẽ ra kế hoạch của hắn là cuốn gói về quê, trở thành trạch nam hưởng phúc cha mẹ. Nhưng không may, thời điểm này nhà hắn đang xây lại, bây giờ hắn có về cũng không có chỗ mà ngủ chứ nói gì nơi ở. Nguyễn Thiên Hùng đành gọi điện thoại về quê, báo rằng hắn đang rất bận rộn đi tìm việc làm mới.

Thế nhưng ngành hắn học tuy cao cấp nhưng đầu ra lại hẹp. Bác sĩ loại nào ra trường cũng có người ào ào chạy đến kéo về, chỉ riêng cái thứ bác sĩ gây mê hồi sức như hắn thì chỗ làm không nhiều lắm, có phải nội khoa hay nha khoa đâu mà có đông bệnh nhân. 

Lại nói về cái chuyên khoa hắn học thì lại thêm một phần ly kỳ khúc chiết. Thật ra năm học đại cương hắn muốn chen chân khoa ngoại kia kìa. Hồi đó có phong trào hay gọi các giáo sư dạy môn kém hấp dẫn là tiến sĩ gây mê, là bác sĩ gây mê không hồi sức. Bao nhiêu người vẫn nói như thế, nhưng có ai xảy ra chuyện gì đâu. Chỉ có hắn cao giọng la lên, thì lại mang vạ miệng.

“Oải, tiến sĩ gây mê hôm nay làm tao ngủ gục suốt hai tiết.”

Tiến sĩ gây mê mà hắn nói đây chính là trưởng khoa vừa dạy xong môn đạo đức. Ông lão tóc bạc đột ngột từ phía góc hành lang quẹo tới, đối diện với hắn. Mặt giáo sư hầm hầm cũng đủ cho thấy thái độ của ông trước đánh giá của sinh viên lười. Hắn và đám bạn thân đi kế bên cứng người sợ hãi, “Tại sao đụng ai không đụng, lại đụng ngay trưởng khoa?”

Biết mình có trọng tội ‘phát ngôn bừa bãi’, hắn đã cố gắng biểu hiện cho giáo sư biết thành ý hối cãi của mình. Chăm chỉ học tập, lên khoa phụ giúp việc giấy tờ, cần người bưng bê dọn dẹp thì không kêu cũng xuất hiện ... Đến cuối cùng hắn cũng không biết tại sao mình lại trở thành đệ tử ruột của tiến sĩ, tại sao đơn đăng ký chuyên ngành của mình lại biến thành khoa gây mê hồi sức thế kia.

Nói tóm lại là ‘học tài thi phận’, là ‘liệu cơm gắp mắm’. Đám bạn kiên cường của hắn muốn thi vào khoa ngoại đều văng vách hết, bây giờ không phải ở khoa tiết niệu thì cũng là khoa sản. Chỉ duy nhất có Thiên Hùng là trở thành thủ khoa khoa gây mê hồi sức. Bây giờ hắn cũng không hờn, không trách tại sao tiến sĩ biến mình trở thành đệ tử gây mê đời thứ hai. Hắn chỉ tiếc là ông ngay lúc mình học năm cuối lại về hưu, bỏ hắn bơ vơ không có bệnh viện nào chịu nhận.- Ý trời, quả thật là ý trời. – Hắn ngửa đầu than vãn.- Anh Hùng, làm gì mà la ghê vậy?Thằng sinh viên năm ba trọ đối diện phòng hắn lú đầu qua hỏi. Thằng nhóc này kể từ lúc chân ướt chân ráo lên thành phố học, thì đã ở chung khu nhà với hắn. Thiên Hùng chứng kiến nó từ khi ngây thơ, quê mùa trở thành thằng ăn hại, vô dụng như hiện nay cũng lấy làm đau lòng. Thằng Quý này là điển hình cho việc chọn sai ngành. Nó thích viết truyện tranh mà cha mẹ cứ ép đi học kiến trúc, thế nên học ba năm rồi mà nó vẫn đang miệt mài trả nợ từ năm nhất chưa xong. Nhà nó lại là đại gia cà phê trên núi, nên cũng không gấp gáp gì. Cứ đều đặn gửi tiền lên cho thằng quý tử của mình ăn chơi và trả nợ.- Không có gì, chỉ là anh đang buồn chán thôi.- Anh bảo vệ khoá luận xong không về quê hả?- Nhà anh đang xây lại, bây giờ có nhà cũng không về được. Còn chú hè này thì sao?- Em ở lại, đăng ký học hè trả nợ.Lại là cái điệp khúc trả nợ mà năm nào hắn cũng nghe ra rả. Mấy năm đầu thằng Quý còn nhớ cha nhớ mẹ, chưa kịp thi xong nó đã cuốn gói về quê mất rồi. Đến nay sống đã quen thành phố, râu đã mọc thì nó lại lười về quê. Ở nhà hết ăn rồi nằm, đâu có vui thú bằng ở đây, lúc nào cũng có bạn bè bù khú.- Này có đĩa game gì không, cho anh mượn chơi đi. Nằm mãi ở nhà anh đến mọc rêu lên mất.Hắn ngoái đầu nhìn qua căn phòng trọ bừa bãi như chuồng heo của thằng Quý. Phòng hai người đối diện sát nhau, nên tình cảnh ở dơ mỗi bên, đối phương đều hiểu rõ. Phòng Thiên Hùng là quần áo bẩn và bát chén chưa rửa. Phòng thằng Quý là tạp chí, truyện tranh, máy móc và đĩa phim quăng lăn lóc khắp nơi.- Mượn đĩa làm gì, giờ chuyển sang chơi game online đi anh ơi. Trên đó có nhiều bạn, mình vừa chơi vừa chat chit. Chứ thui thủi ở nhà luyện offline thì dễ thành tự kỷ lắm. Anh lên mạng đi, rồi em chỉ cho cài game chơi.Thằng Quý hăng hái bỏ máy PS ra, chạy qua phòng hắn. Cái thứ otaku này rất hào hiệp mỗi khi có cơ hội dụ người khác làm đồng bọn, cũng giống như đám xỉn gặp ai cũng thảo ăn, rủ nhậu cùng.

Thiên Hùng mở máy tính lên rồi ngồi nhích qua cho thằng Quý cài game. Cái trang chủ của ‘Võ lâm truyền thuyết’ hiện ra rực rỡ đập ngay vào mắt hắn. Thiên Hùng không biết rằng mình đã bị dính vào một thứ nguy hiểm mà bản thân không thể bỏ, mỗi ngày phải mò lên trang này luyện cấp vài tiếng mới thôi. Trước mắt, hắn chỉ nghĩ đến cách giết thời gian cho qua ngày đoạn tháng.- Anh muốn đặt nick gì? – Thằng Quý hấp háy mắt trông đợi.- ‘Anh Hùng’ đi, đơn giản và cũng là tên anh.Trang web hiện ra hàng chục gợi ý cho cái tên đăng nhập mới. Nào là ‘Anh hùng bản sắc’, ‘anh hùng thiếu lâm’, ‘anh hùng 12345’ ... nhưng tuyệt nhiên chưa có ai lấy tên anh hùng. Thế mới nói người ta hay làm rắc rối lên mọi thứ, đôi khi chân lý đơn giản và gần gũi đến không ngờ.

Màn hình hiện ra trước mắt hắn một vùng thôn quê hẻo lánh. Trò chơi trực tuyến “Võ lâm truyền thuyết” này là game hay và có đồ hoạ đẹp nhất hiện nay. Nhân vật của hắn xuất hiện là anh nông dân áo vải vừa đi ra khỏi Tam Tinh miếu (chỗ người chơi mới xuất hiện). Hắn nhìn vào avatar thấy anh chàng trẻ măng, tóc cột cao, trong túi không một xu, trên người chỉ có cây dao găm.- Thế nhé, anh vào trong forum xem phần hướng dẫn cho người chơi mới. Em sắp có hẹn co-op với đám bạn bên ‘Thành Phố Thây Ma’ rồi.Thằng Quý nhìn đồng hồ rồi bỏ chạy nhanh hơn bị đốt đít. Đôi khi Thiên Hùng không thể hiểu nổi nó. “Chỉ là trò chơi thôi mà, có cần khẩn trương như vậy không?”

Hắn quay trở lại với nhân vật của mình, dùng phím và chuột để điều khiển nhân vật bước đi. “Thời gian dư dả mà, ta cứ từ từ khám phá game này thì mới thú.”

***********************************

Hắn vung gươm chém vào con thỏ tinh đang nấp trong bụi rậm, sau đó lập tức nhảy lùi lại. Đám thỏ tinh này khi tấn công lực sát thương không mạnh, nhưng động tác lại nhanh nhẹn vô cùng. Lúc trước, mỗi lần hắn bị thỏ đánh đều mất đi cả mười mấy máu, bây giờ thì đám thỏ đừng mong lấy cuả hắn một giọt nào. Con thỏ giận dữ nhe răng nhảy về phiá Thiên Hùng, hắn không giương vũ khí lên, mà chờ đợi để đạp cho nó một cú. Cái động tác này hắn vừa mới phát hiện ra tháng trước. Lúc trước Thiên Hùng chỉ đơn giản lấy chuột click click để chém thỏ. Nhưng sau này phát hiện nếu để con thỏ đến gần, vừa ở khoảng cách thích hợp, trong tích tắc sẽ xuất hiện phím sáng chớp một cái. Nếu canh chính xác, nhấn enter thì sẽ sử dụng được đòn chân.

Đòn kick này của hắn ngày càng lợi hại. Lúc trước mỗi con thỏ phải chém ba chục nhát, đạp hai chục cái thì mới chết. Dạo này đối với thỏ, hắn chỉ cần chém năm nhát, đạp ba cái là nó chết tươi ngay. Xác con thỏ biến mất, để lại một đống tiền vàng và hai cái tai. Thiên Hùng chạy lại nhặt ngay. Hồi đó hắn không biết, mải mê đánh thỏ đến một lúc thì ánh sáng tắt, tiền và tai thỏ đều mất tiêu.

Đột nhiên từ xa hắn nhìn thấy một kỵ sĩ đi tới. Người này cưỡi ngựa đen, mặc áo giáp đen, trên tay cầm một cây thương vừa dài vừa phát ánh sáng lấp lánh đẹp vô cùng.

Chat box tự động nổi lên.

[Cận] Coffe đại sư: “Anh Hùng!”

Hắn ngơ ngác không biết làm gì thì nghe ở cửa sổ đối diện có người gọi mình.- Là em đó. Trả lời đi! – Thằng Quý lú đầu ra ngoài cửa sổ vẫy tay với hắn.- Trả lời cái gì? – Hắn hỏi lại.[Cận] Coffe đại sư: “Chat trong này nè. Hỏi em làm gì.”

Thiên Hùng ngơ ngát nhìn thằng Quý rút đầu khỏi cửa sổ. Thằng này điên rồi hay sao, có miệng không nói, lại bắt người ta chat mạng.

[Cận] Coffe đại sư: “Sao cả tháng qua anh vẫn y như cũ vậy? Chưa đi khỏi thôn, gia nhập môn phái nào sao? ”[Cận] Anh Hùng: “Đánh thỏ hoài cũng chán. Anh muốn ra khỏi thôn nhưng mấy người canh gác cổng lại không cho.”

[Cận] Coffe đại sư: “Ủa gì kỳ vậy? Mà anh làm nhiệm vụ bên nhà đại thẩm chưa?”

[Cận] Anh Hùng: “Đại thẩm nào?”

[Cận] Coffe đại sư: “Cái bà ở bên nhà đó.”

[Cận] Anh Hùng: “À ... cái bà lẳng lơ, mỗi lúc anh đi ngang qua đều vẫy vẫy tay gọi đó hả?”

[Cận] Coffe đại sư: “Trời ... vậy là anh chưa làm quest đó thiệt hả? Đó là nhiệm vụ hướng dẫn cho người mới bắt đầu học sử dụng các phím chức năng. Thôi, anh tới nói chuyện với bà ta đi. Nghe giải thích xong rồi giết một con thỏ thì sẽ được ra khỏi thôn.”

[Cận] Anh Hùng: “Anh giết thỏ nhiều lắm rồi. Mà sao phải làm phức tạp vậy?”

[Cận] Coffe đại sư: “Nhà sản xuất muốn bảo vệ người chơi mới đó mà. Anh không biết điều khiển nhân vật mà ra khỏi thôn sẽ bị giết ngay.”

[Cận] Anh Hùng: “Ai giết?”

[Cận] Coffe đại sư: “Thú dữ, cũng có thể là người chơi khác. Có mấy thằng điên thích đồ sát người mới chơi. Nhất là đám hắc hội Thần Long.”

Thiên Hùng nghe lời thằng Quý đi nói chuyện với đại thẩm lẳng lơ. Bà ta kể lể rằng trước kia chồng mình là một thợ săn tài giỏi, sau đó giải thích cách điều khiển nhân vật, cách dùng phím tổ hợp và cách thu rút vũ khí, ngoài ra còn có chức năng mở túi nãi hành trang và các thứ linh tinh. Cuối cùng đại thẩm muốn hắn giết dùm bà một con thỏ để đi cúng ông chồng.Hắn vốn ở trong thôn một tháng, đi ra núi sau giết biết bao nhiêu là thỏ rồi. Thiên Hùng đưa cho bà ta một cặp tai thỏ; đại thẩm liền khen hắn tuổi trẻ khoẻ mạnh, nên đi gia nhập các đại môn phái mà rèn luyện võ công. Sau đó là thêm một bài giới thiệu về các đại danh môn phái ở đông tây nam bắc gì đó. Thiên Hùng nghe xong bài giảng thì đi ra cửa thôn, bây giờ mấy người canh gác không còn làm khó hắn nữa.

Bên ngoài cửa thôn Khai Sinh, ‘Coffe đại sư’ vẫn đang im lặng đứng chờ hắn. Thiên Hùng vừa đi ra, thằng Quý đã nhảy tửng lên.

[Cận] Coffe đại sư: “Anh Hùng, thời gian qua anh đã chơi kiểu nào vậy?”

Thiên Hùng chưa kịp trả lời thì thằng Quý ở bên phòng kia đã xộc thẳng qua bên này.- Trời ơi, chỉ đánh thỏ mà lên đến cấp 44. Rốt cuộc là anh đã đánh bao nhiêu con đây? Mau mở túi nãi ra cho em xem.- Ờ, mở chỗ nào? – Hắn ngây thơ nhìn thằng Quý mong chờ.Thằng Quý trố mắt nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh. Sau đó nó chen vào bấm ‘Ctr Túi’ trên bàn phím.- Quỷ thần thiên địa ơi. – Thằng Quý kêu lên thảm thiết.Trong túi nãi của Thiên Hùng ngoại trừ đồ hắn nhặt được, còn có cuốn sổ ghi lại tình trạng của nhân vật hiện nay.

Anh Hùng: cấp 44Tiền vàng: 6.742.056 Vũ khí: dao găm. Độ tương thích 100%Máu: 3241 đơn vịChỉ số kháng đòn vật lý: 38Chỉ số may mắn: 100Bị giết: 0Đã giết: 1.182. 030 thỏ tinh, 2 Dạ Thố Vương, 82 sói tinh, 1 hổ tinh Báu vật: 2 tay thỏ, 344 tai thỏ, 55 răng sói, 1 đuôi hổ- Anh đã giết cả triệu con thỏ rồi hả? Làm cách nào để gặp Dạ Thố Vương vậy? Cái thứ quỷ đó hiếm cực kỳ. Lại còn tìm được hai cái tay thỏ nữa, hèn chi chỉ số may mắn đến 100. Lần đầu tiên em thấy một người ở trong thôn mà gặp được hổ tinh đó. Loại này thường chỉ có ở ngoài rừng. Còn xui lắm trong thôn mới có sói, người chơi mới nào mà đen đủi gặp sói thì coi như mất mạng luôn. Có ai như anh, giết được gần trăm con sói thế này. Đại ca, em thật bái phục anh sát đất. –Thằng Quý nhìn Thiên Hùng đầy ngưỡng mộ.- Thì một lần anh đánh cả chục con thỏ, tự nhiên chúng nổ cái bùm rồi con thỏ đen một mắt đó xuất hiện. Đánh nó xong thì lụm tay thỏ đen thôi. – Hắn thật thà giải thích.- Vậy có lẽ nếu chúng ta đánh trên 500 ngàn con thỏ thì Dạ Thố Vương sẽ xuất hiện. Một thông tin cực kỳ quý giá. Hèn chi trước giờ chỉ có vài nhân vật gặp được nó thôi. Đâu có ai kiên nhẫn giết tới cả triệu con như anh được. – Thằng Quý gãi gãi cằm. – Anh Hùng, có lẽ anh là người chơi áo vải mạnh nhất trong lịch sử ‘Võ lâm truyền thuyết’ đó. Chưa ra khỏi thôn mà lên đến cấp 44 rồi, kinh khủng nhất là chỉ toàn đánh thỏ.Thiên Hùng cười hì hì vì gương mặt nghiêm trọng của thằng Quý. Nó làm như hắn là vĩ nhân không bằng. Lý do đánh nhiều thỏ như vậy chỉ vì hắn không biết cách ra khỏi thôn này mà thôi. Thiên Hùng vốn coi như game này là Mario, cứ mỗi ngày cần mẫn giết thỏ như đạp đầu rùa, không phiền lòng xem bên ngoài có chuyện gì xảy ra. Mục đích duy nhất cuả hắn chỉ là giải trí cho đỡ nhàm chán. - Đi, em dẫn anh vào thành mua đồ cho nhân vật. Trời ơi, cả sáu triệu đồng vàng có thể mua đựơc biết bao nhiêu là thuốc hồi sinh và trang bị hoàng kim. Anh thiệt siêu quá, anh Hùng ơi.^_^

Con vật cưỡi trong game ‘Võ lâm truyền thuyết’ có thể chở hai người. Chỉ cần chuyển sang chế độ đội nhóm thì thằng Quý có thể mang Thiên Hùng ở phía sau. Nhưng thằng này kiên quyết bắt cả hai người đi bộ, nó nói hai nam nhân mà cưỡi chung con ngựa thì thật là kỳ cục ghê.

Thằng Quý đã trở về phòng để điều khiển nhân vật Coffe đại sư. Trên đường đi tới Thịnh Thế thành, nó tranh thủ giảng giải cho Thiên Hùng nghe về tình hình ‘Võ lâm truyền thuyết’.

Game này được xây dựng dựa theo lịch sử Việt Quốc thời “Cửu Long Tranh Châu”, tức khoảng năm 200 trước Khai Nguyên, khi Việt Quốc chưa thống nhất và gồm chín nước nhỏ. Chỗ bọn họ ở là server Lê quốc, nằm ở phía đông Thần Châu trên bản đồ game.

Cũng giống như biết bao trò chơi trực tuyến khác, “Võ Lâm Truyền Thuyết” cũng có hệ thống nhân vật cho nhiều môn phái và nghề nghiệp khác nhau. Khi nhân vật mới đi ra khỏi thôn Khai Sinh sẽ bắt đầu chọn môn phái, học võ công và làm nhiệm vụ cho môn phái của mình. Sau khi tốt nghiệp sẽ được tặng pho bí kiếp võ công và bắt đầu đi hành hiệp giang hồ.

Làm nhiệm vụ, giết quái hay giết người cũng đều có điểm kinh nghiệm. Nhưng giết người nhiều thì điểm thanh danh sẽ mất và bị biến thành nick đen. Giết người nick đen thì lại không bị mất điểm thanh danh nên có nhiều người chuyên giết những đối tượng này (PK). Điểm kinh nghiệm được tính dựa vào máu (HP) và lever của đối thủ. Có một số nhóm người chuyên đi chọc phá cho người ta giết, sau đó đồng đội sẽ nhảy ra PK để lấy điểm kinh nghiệm của đối phương. Cách này thường giúp tăng lever nhanh do có thể chọn đối thủ lever cao để chọc, nhanh hơn giết quái và làm nhiệm vụ nhiều.

Lại nói về cấp độ thì hiện nay cao nhất là lever 200. Trên lever 200 thì đã được phi thăng thành tiên và chơi ở một đẳng cấp khác. Vì vậy có thể hiểu tên áo vải nhà quê như Thiên Hùng thì đã thuộc hàng cao thủ rồi, hắn còn chưa gia nhập môn phái nào mà đã mạnh gần ngang với những người đã ‘xuống núi’.

Đang mải mê giảng giải cho người mới chơi Thiên Hùng, bọn họ đột nhiên đi qua một khu rừng vắng. Trong đó đang diễn ra một cuộc PK khoảng mười mấy người chơi.

[Nhóm] Coffe đại sư: “Ghé xem mau, cao thủ đang quyết đấu.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Trời ơi, là Lam Y Công Tử của thành Thịnh Thế. Anh Hùng mau tới coi, đó là cao thủ mạnh nhất của server chúng ta hiện nay, cấp 192 rồi.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “A, hoá ra là đám hắc hội Thần Long chuyên giết người chơi mới.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Phải rồi, Lam Y Công Tử vốn nổi tiếng chính nghĩa, chuyên giết những kẻ bại hoại võ lâm như thế này mà.”

Tốc độ ra gõ các messenger của thằng Quý phải nói là vô cùng lợi hại. Chỉ trong có mấy giây mà tiếng tinh tinh báo có tin nhắn vang lên liên tục. Thiên Hùng cũng không thể xem kịp với tốc độ này. Tuy nhiên trận chiến giữa các cao thủ thật sự đã bắt đầu. Mỗi người tham dự trận PK đều võ giáp đầy mình, nick nổi đầy các loại màu sắc và danh hào.

Chương 2: Đỉnh cấp tại thần

Người mang nick Lam Y Công Tử là kẻ có nhiều biển hiệu treo trên đầu nhất. “Thượng Tiên Quyết Luyện”, “Đệ Nhất Nghĩa Tế”, “Thành chủ Thịnh Thế” ... Mỗi cái đều rất rất cầu kỳ và oai vệ. Riêng nhân vật chính lại khoát một bộ bạch y phất phơ như thiên tiên, kim quan trên đầu toả hào quang chói lọi, chiết phiến trong tay tản mác ra khí tức phi phàm.

[Nhóm] Anh Hùng: “Lam Y Công Tử sao không mặc áo xanh hả?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Trời ơi đó là nick của người ta thôi. Bộ đồ anh ta mặc là Thiên Tằm y, thần vật cấp 70, chống đòn vật lý, tăng sức chiến đấu 20%, giảm hiệu quả thuốc độc 33%, là cực phẩm trong số cực phẩm, chỉ được tặng một lần trong trận công thành Quyết Chiến Tứ Đại Quốc hồi tháng rồi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nghe có vẻ ghê gớm nhỉ?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Phải ghê chứ sao, cao thủ đệ nhất Lê quốc kia mà. May quá, tự nhiên đi ngang đây thấy đánh nhau. Đúng là đi với người có hai tay thỏ có khác. Em đã bật camera rồi, lát hồi lên forum đăng cho tụi nó lác mắt chơi.”

Cái hay nhất khi chơi game “Võ Lâm Truyền Thuyết” chính là khi đấu thủ ra chiêu đều sẽ có phụ đề tên gọi. Mười sáu tên vây công của hắc hội Thần Long đồng loạt ra tay. Năm tên thổi khói đen về phía Lam Y Công Tử, năm tên phóng lên xuất chiêu Ngũ Lôi Oanh Đỉnh, tuyệt chiêu lôi hệ cấp 6 của Thiên Tự môn. Phía bên Lam Y Công Tử ngay lập tức xuất ra Ngự Tâm Quyết, một vòng sáng trắng bùng nổ thổi tan màn khói đen và đánh bật sấm sét đang bổ xuống. Mười lăm tên hắc hội nhảy ra xa tránh né, một tên còn lại nhảy vào hứng trọn đòn ánh sáng của Ngự Tâm Quyết.

[Nhóm] Anh Hùng: “Sao thế? Tên đó chơi dở quá hả?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Không phải đâu, nó hy sinh để nhuộm màu nick Lam Y Công Tử đó. Làm như vậy đồng bọn nó khi PK sẽ không bị mất thanh danh. Lũ này xem ra đã có tổ chức từ trước, chúng muốn PK Công Tử để lấy điểm kinh nghiệm khổng lồ đây mà.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Khói đen đã tan hết nhưng phía trên đầu nhân vật kia sao vẫn còn lại một đám mây đen vậy?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Chúng ta có lẽ không nên ở đây xem nữa, đứng gần sẽ bị vạ lây. Lam Y Công Tử đang bị trúng Hắc Sa Than, hiện nay tầm mắt đã bị che mất rồi.”[Nhóm] Anh Hùng: “?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Là giống như bị mù vậy. Màn hình sẽ tắt mất cảnh chiến đấu, người chơi có thể tiếp tục ra chiêu và điều khiển nhân vật trong bóng tối.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Vậy sao chơi được?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Cao thủ sẽ làm được thôi. Anh xem.”

Quả nhiên người bị vây công liên tiếp xuất ra các chiêu Toàn Trảm, Thần Phong Bá ... Thứ nào cũng có tầm sát thương rộng và toàn diện, liên tiếp mười mấy kẻ địch bên hắc hội nhận đòn, số đỏ có dấu trừ hiện lên liên tục đều là bốn chữ số.
[Nhóm] Coffe đại sư: “Ghê thật, dính đòn nào cũng trên một ngàn đơn vị máu.”

Nhưng dù sao ‘mãnh hổ nan địch quần hồ’, đám bên vây công có mang theo y sư chữa thương, liên tục tung ra các đòn quang hệ. Máu của đám Thần Long được phục hồi lại cấp tốc. Trong khi Lam Y Công Tử bận rộn tung đòn, không hề phát hiện ra mình bị trúng thêm một chiêu Cửu Độc Tam Bộ, cứ mỗi ba giây lại bị trừ đi 1% số máu. Đây chính là sự lợi hại của Hắc Sa Than. Có lẽ đám Thần Long đó đã phải bỏ ra một số tiền rất lớn mới đủ mua Hắc Sa Than để che mắt người có mặc Thiên Tằm y.

Đột nhiên Thiên Hùng nhận được một thông báo, “Lam Y Công Tử vừa được mời vào tổ đội bởi Coffe đại sư”. Chat box cuả nhóm xuất hiện thêm một dòng tin mới.

[Nhóm] Lam Y Công Tử: “Cảm ơn đã cho mượn mắt.”

[Nhóm] Anh Hùng: “?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Người cùng nhóm có thể gửi thông tin hình ảnh của mình cho đồng đội, giống video call vậy đó. Cho Lam huynh mượn mắt của chúng ta để đối phó địch.”

[Nhóm] Anh hùng: “À”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Đại ca, cuối cùng cũng bị nhiễm rồi, không có việc gì cũng gõ chat ”

[Nhóm] Anh Hùng: “>.

Chương 3: Ngũ đại kỳ bảo

[Cận] Anh Hùng: “Chào em, Linh. Gặp nhau tình cờ, trùng hợp quá ha.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Ngọn gió nào đưa sinh viên chăm chỉ rơi vào thế giới giang hồ vậy.”

[Cận] Anh Hùng: “Anh tốt nghiệp rồi, bây giờ đang thất nghiệp nằm nhà thôi.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Năm ngoái em đã tốt nghiệp, giờ đang đi làm ở bệnh viện Chợ Ruộng.”

[Cận] Anh Hùng: “Vẫn đang đi tìm bạn trai hả em, sao lại đặt nick thế kia?”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Sau năm đó, em quyết tâm phải đi tìm người tốt hơn anh. Nếu không, sẽ làm mất mặt bạn trai cũ.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Nick thế kia thì sao?”

[Cận] Anh Hùng: “Không có gì. Anh thấy em vẫn thẳng thắn, cương trực như lúc trước.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Không nói chuyện cũ nữa. Muốn mua bán gì không? Nếu không có việc thì đi chỗ khác.”

Thấy câu chuyện đã bắt đầu sực mùi thuốc súng, hắn đành phải chuyển hướng sang mua bán. Ngọc Linh mà lên cơn thì khó đỡ lắm, lúc trước hắn đã nếm mùi rồi.

[Cận] Anh Hùng: “Anh có 2 tay thỏ, 344 tai thỏ, 55 răng sói, 1 đuôi hổ. Em mua không?”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Trời ở đâu mà nhiều tai thỏ vậy. Em mua hết làm gì? Thôi anh chuyển qua cửa hàng của NPC bán đi, ở đó cái gì nó cũng mua hết. Răng sói và đuôi hổ thì em mua. Còn cặp tay thỏ kia quý giá quá, em không đủ tiền. Mà thứ này hiếm có lắm, anh để lại xài chứ đừng bán làm gì.”

[Cận] Anh Hùng: “Ờ biết rồi. Vậy bán cho anh vũ khí và áo giáp gì đi.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Anh chơi môn phái nào, cấp bao nhiêu? Hàng của em là tự chế, độc nhất vô nhị; giá cả không tầm thường.”

Hắn đột nhiên nổi tự ái.

[Cận] Anh Hùng: “Lấy thứ mắc nhất đem ra đây.”

Có lẽ do muốn hù hắn, Ngọc Linh quả nhiên đem ra món hàng chấn sơn chỉ bảo của tiệm. Đó là bộ ánh giáp lung linh ánh vàng, kháng được toàn bộ tất cả các thuộc tính 15%, tăng lực đánh 20%, tăng lực phòng ngự vật lý 30%. Khí chất tản mác ra kinh hồn tuyệt diễm, bảo vật hoàng kim cấp 60 được chế tạo từ những vật liệu trân quý nhất mà Ngọc Linh đã tích cóp được trong cả năm trời. Cô dự định làm ra để thử thách giới hạn chế tác sư cấp 120 của mình, chỉ để ngắm chứ không muốn cho ai mặc.

[Cận] Anh Hùng: “Được, anh mua.”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Tám triệu đồng tiền vàng không bớt một xu.”

[Cận] Anh Hùng: “Cô muốn đi ăn cướp hả?”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Đó là số tiền và công sức mà em bỏ ra để thu thập đủ nguyên liệu. Chưa tính đến phí chế tác đấy. Không đủ tiền thì đừng mua. Anh lúc nào cũng keo kiệt bủn xỉn. Quen người ta chở đi ăn cũng tính từng đồng từng cắc. Một tuần hẹn được đúng ba tiếng đồng hồ cũng không cho thêm một phút nào. Muốn đi gặp bạn trai mà cứ như đi thăm tổng thống, phải có hẹn trước. Rốt cuộc em có bao nhiêu gam trong lòng anh đây?”
[Cận] Anh Hùng: “Đã nói không nhắc chuyện cũ mà!”

[Cận] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Thì không nhắc. Vậy bây giờ có mua không?”

[Cận] Anh Hùng: “Em không được nuốt lời.”

Kênh thế giới xuất hiện dòng chat.

[Thế] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Tôi sẽ bán bộ giáp hoàng kim vô khuyết cấp 60 cho Anh Hùng nếu anh ta đem đủ 8 triệu đồng vàng đến trả.”

Chat box cá nhân.

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Thế nào, cả thế giới đều biết rồi, anh còn sợ em nuốt lời sao?”

[Mật] Anh Hùng: “Em hãy chờ đấy.”

Nói xong hắn giận dữ bỏ đi. Coffe đại sư vội chạy theo hỏi.

[Mật] Coffe đại sư: “Nãy giờ hai người nói gì lâu vậy? Sao chưa mua gì lại bỏ đi?”

[Mật] Anh Hùng: “Dẫn anh đến cửa hàng của NPC.”

Bán xong tai thỏ, răng sói và đuôi hổ, hắn vẫn còn thiếu hơn năm trăm ngàn đồng vàng. Nhìn thấy mấy món đồ đó số lượng nhiều, nhưng giá trị lại chẳng được bao nhiêu. Thiên Hùng dự định bán luôn cặp tay thỏ thì thằng Quý cực lực ngăn cản. Nó nói rằng cửa hàng NPC chuyên gia mua rẻ ép giá người chơi. Cuối cùng Thiên Hùng cầm một cái tay thỏ cho thằng Quý lấy năm trăm ngàn còn lại. Hắn hùng hổ vác tám triệu đồng tiền vàng đến đặt trước mặt Ngọc Linh.

Dĩ nhiên là cô nàng sững sờ bất động trước khả năng huy động tiền của hắn. Thấy hắn mặc áo vải mà lại quên mất Thiên Hùng còn cặp tai thỏ quý giá kia. Cả mấy chục phút dài cô nàng không trả lời khiến hắn tức tối, Thiên Hùng vơ lấy điện thoại, bấm số mà mình đã không gọi suốt hai năm qua.- Thế nào, còn không mau giao hàng ra? – Hắn hét vào trong ống nghe.- Anh à ... – Giọng nói gợi lại chút xao động lăn tăn trong lòng hắn. – Kỳ thật đấy là bảo vật của em, còn chưa luyện thành đâu. Em muốn tạo ra một bộ giáp vượt đến cấp một trăm nhưng vẫn chưa đủ nguyên vật liệu.- Muốn nuốt lời hả? Lúc nãy ai đã lên trang thế giới mà la to thế? Nếu không giao hàng, anh lên “Công Đường” kiện em. – Bây giờ hắn là người có lý lẽ nên ăn nói cũng to hơn.- Anh à ... – Lại là cái kiểu nhõng nhẽo cũ rích của cô ta.Thiên Hùng nhấp lệnh chuyển hết toàn bộ tám triệu đồng vàng vào tài khoản Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. - Có thông báo giao dịch thành công rồi kia.- Anh ép em quá.- Chúng ta giao dịch công bằng.- Em chỉ xin anh một điều kiện thôi.- Chuyện gì?- Anh khi mặc bộ giáp này thì phải có trách nhiệm với nó. Đi làm nhiệm vụ cấp S thế giới, tìm ra “Ngũ đại kỳ bảo” đã thất lạc để em khảm lên bộ giáp này. Em chỉ có duy nhất một mơ ước trong đời là chế tác ra một bộ áo giáp hoàng kim cấp 100 mà thôi.- Này có làm quá không vậy? – Hắn khịt mũi. – Em là điều dưỡng mà, đâu phải chế tác sư thật đâu?- Anh không đồng ý thì em sẽ không giao áo giáp. Dù có kiện ra công đường em thà bỏ nick cũng không giao hàng.- Được rồi. – Hắn thở dài. – Lúc nào chuyện bé xíu cũng làm lên cho quá. Lỡ hẹn với em có một lần mà cũng đòi chia tay.- Hôm đó là sinh nhật ba em, em đã nói với cả dòng họ sẽ dắt anh ra mắt. Cuối cùng anh biến đi đâu hả? Thậm chí sau đó em cho anh cơ hội giải thích, anh cũng có chịu nói đâu. Là anh không tôn trọng em trước.- Không nhắc chuyện cũ. – Nguyên nhân của sự việc, cả đời hắn cũng không muốn nói ra.- Không nhắc thì không nhắc. Vậy anh có chịu hứa không?- Dù không biết đến ngày nào tháng nào anh mới đủ bản lãnh làm nhiệm vụ cấp S. Nhưng được rồi, anh hứa với em.Chat box của thế giới.[Thế] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Anh Hùng sau này nếu có tìm được ‘Ngũ đại kỳ bảo’, toàn bộ phải đưa hết cho tôi. Xin toàn thể các đồng đạo minh chứng.”- Anh hứa đi. – Giọng cô nàng lẽo nhẽo bên đầu dây kia.Chat box của thế giới.

[Thế] Anh Hùng: “Nếu sau này tôi có tìm được ‘Ngũ đại kỳ bảo’, toàn bộ đều đưa hết cho Hồng Phấn Lý Chiêu Phu. Xin toàn thể các đồng đạo minh chứng.”

Tiếp sau đó là hoạt loạt lời comment bàn luận tới tấp. “Chém gió dữ!”; “Mơ đi ba!” ... và cả “@$%%#%&*”. Xem ra nhiệm vụ đi tìm ‘Ngũ đại kỳ bảo’ đã là một truyền thuyết võ lâm, kể từ khi game ra đời đến nay cũng chưa có ai hoàn thành được nổi.

^_^

Hắn chọn nhận lấy bộ giáp từ tay Hồng Phấn Lý Chiêu Phu, nàng khuyến mãi tặng thêm Dung hợp phù, nên dù hắn chỉ mới 4x cũng có thể mặc áo hoàng kim 60. Khi vừa mặc vào, cảm giác đột nhiên khác hẳn. Toàn bộ các chỉ số tấn công, phòng ngự và tương thích đều tăng cao đột ngột. Lợi hại hơn, là cả người hắn đều lấp lánh ánh vàng kim, khí chất thần thánh không thua gì bất kỳ cao thủ nào trên thế giới. Thậm chí độ nổi bật còn vượt xa bộ giáp đen của Coffe đại sư.

Tuy nhiên, khi hắn nhìn lại trên đầu mình thì phát hiện một tấm bảng to đùng đầy hoa đề chữ “Hồng Phấn Lý Chiêu Phu”. Cái này chẳng phải là hắn suốt đời mang bảng hiệu của cô ta đi lại trên giang hồ sao? Thế thì xấu hổ chết.

[Mật] Anh Hùng: “Làm cách nào để gỡ cái bảng đó xuống?”

[Mật] Coffe đại sư: “Không được đâu anh, đó là do chế tác sư gắn vào rồi. Không ai có thể bỏ được.”

Xoay sang cái chat box khác.

[Mật] Anh Hùng: “Hồng Phấn Lý Chiêu Phu, em mau tháo cái bảng này xuống.”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Không có cách nào cả, chỉ trừ phi phải rã bộ giáp ra làm lại. Nhưng bây giờ em không có đủ nội lực để luyện thành một bộ giáp khác đâu. Công sức cả một năm trời đó.”

[Mật] Anh Hùng: “Vậy anh phải làm sao?”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Thì cứ đeo nó chứ có sao?”

[Mật] Anh Hùng: “Vậy thà anh không mặc.”

[Mật] Hồng Phấn Lý Chiêu Phu: “Vẫn còn một cách nữa. Anh ẩn bộ giáp đi, vậy là ẩn luôn được bảng hiệu. Nhưng mọi người chỉ thấy anh mặc áo vải.”

[Mật] Anh Hùng: “Cảm ơn!”

Hắn ngay lập tức chọn tuỳ biến ẩn bộ giáp. Dù sao Thiên Hùng cũng là người chơi mới, hắn mặc áo vải thì có gì đâu mà kỳ. Kể cả lever hắn cũng muốn giấu thì có thì đâu phải sợ. Khác với nhân sĩ võ lâm, hắn thật sự vẫn mang theo tính cách không thích khoe khoang của con người thật mình vào game.

^_^

Hệ thống môn phái và nghề nghiệp của “Võ Lâm Truyền Thuyết” là đệ nhất rắc rối. Bởi vì tựa game này từ khi ra đời đến nay đã trải qua mười ba phiên bản, đã gần như đạt được tầm hoàn thiện về công nghệ GO rồi. Thằng Quý chỉ cho Thiên Hùng trang web giới thiệu về các chức nghiệp, khiến hắn tá hoả. Thậm chí chúng còn nhiều và dài dòng hơn các ghi chú về thuốc gây mê nữa.- Thật sự chú đọc hết rồi hả? – Hắn ngạc nhiên nhìn thằng Quý.- Dĩ nhiên là đọc hết rồi. Lúc đầu chọn nghề, em cũng đắn đo dữ lắm. Nghiên cứu suốt ba ngày ba đêm mới lựa được chức kỵ sĩ này. – Thằng Quý gãi đầu cười hì hì.- Anh thấy trí não để chú dùng thì phí quá. Nếu chăm học bằng một phần mười chơi game thì chắc chú không phải trả nợ bao giờ đâu nhỉ.- Làm gì có chuyện ấy. - Thằng Quý cười xoà. - Thôi anh từ từ nghiên cứu, em phải về họp nhóm.- Game gì?- Hành Tinh Lạ.- Rốt cuộc là chú chơi bao nhiêu tựa game?- Có bao nhiêu chơi bấy nhiêu thôi anh.- Vậy là toàn bộ hả? Trời ơi, giờ đâu chú mày học? Chơi từng ấy tựa thì anh chỉ có thể gọi chú là thánh.- Khỏi anh à. Anh lên mạng gõ ‘thánh caffe’ là hiện ra toàn bộ các truyền tích của em.- Vãi linh hồn.

Chương 4: Đệ nhất chức nghiệp

Võ Minh Quý vốn là cậu quý tử của ông bà chủ đồn điền cà phê Cao Nguyên. Từ nhỏ nó đã ham mê chơi game, đọc truyện hơn đi học. Nhưng ông bà Võ biết rằng con trai mình vốn thuộc loại thông minh sáng láng chứ chẳng phải ngu đần gì. Vừa đánh vừa doạ mới gò được nó thi vào ngành kiến trúc. Thằng Quý nhượng bộ vì ít nhất ngành này còn có môn hình hoạ mà nó thích. Tuy nhiên khi khăn gói lên thành phố học, thoát khỏi sự kềm cặp của cha mẹ, nó lại trở về với cái thói nghiện game như cũ.

Cả ngày nó chẳng làm gì ngoài việc online lên mạng chơi GO, một lần chơi đến năm sáu tựa game. Khi lên tới năm ba, nó đã nổi danh trong cộng đồng GO là ‘thánh caffe’. Không phải vì nhân vật nó mạnh, đồ nó khủng mà bởi vì đi chơi game nào cũng thấy mặt ‘Coffe đại sư’ xuất hiện. Thế nên muốn nổi tiếng vốn chẳng phải là việc khó khăn gì.

Ở đối diện phòng trọ cuả thằng Quý là một đàn anh học bên trường Y dược. Từ khi dọn đến khu nhà này, nó đã biết danh ‘thần làm thêm’ của Thiên Hùng. Nó chỉ thường gặp ảnh lúc nửa đêm, khi đang hẹn bạn công thành, chơi co-op thì anh ta mới đi làm thêm về. Mỗi nhà mỗi cảnh. Trong lúc nó ở đây ăn chơi, sống dựa vào tiền ba mẹ thì anh ta phải đi cày cục nuôi thân và lo chi phí học hành. Đừng tưởng nó vô tâm chỉ biết chúi mũi chơi suốt ngày. Kỳ thực, nó nể phục anh Hùng dữ lắm.

Anh ta là dạng đàn ông trách nhiệm, sĩ diện và vô cùng kín tiếng; khi làm việc thì nhiệt tâm, kiên trì và thường tự đẩy bản thân đến cảnh giới cực hạn về sức chịu đựng. Tóm lại, nó với anh ta vốn là chính tà bất lưỡng lập; thằng Quý là con ve sầu, còn Thiên Hùng chính là con kiến.

Cùng là cảnh sinh viên ở trọ, nên anh em đều đùm bọc và quan tâm lẫn nhau. Suốt ba năm ở đây nó đã được anh Hùng chiếu cố giúp đỡ rất nhiều. Cứ nghĩ tới lúc ảnh tốt nghiệp dọn đi thì nó cứ thấy buồn rười rượi. Nhưng khi phát hiện ảnh ở lại đây thêm một thời gian, nó mừng rỡ hết cỡ luôn.

Thiên Hùng hiện không còn phải học hành gì, ngay cả công việc làm thêm cũng không thấy ảnh động tới. Thế là thằng Quý quyết định chia sẻ bí quyết con-sâu-lười-chăm-chỉ-chơi của mình cho hắn. Nó hướng dẫn Thiên Hùng bước vào thế giới game online.

Trước giờ nó vốn ngưỡng mộ anh Hùng thì bây giờ càng ngưỡng mộ ảnh kinh khủng. Để cho Thiên Hùng tự chơi game thì ảnh chỉ ở trong thôn giết thỏ đúng cả tháng trời. “Đúng là trâu bò dễ sợ!” Người chơi áo vải lever 44, độ may mắn 100, độ tương thích vũ khí 100 thì cũng là lần đầu tiên thằng Quý thấy. Ảnh xứng đáng được gắn huy chương vì khả năng kiên nhẫn của mình.

Lần thứ hai nó để Thiên Hùng quyết định thì anh ta đi mua một bộ chiến giáp loại khủng, hoàng kim cấp 60. Có thấy ai chưa gia nhập môn phái nào mà điểm máu lên tới bốn ngàn như ảnh chưa. Còn chạy lên trang thế giới thông báo mình sẽ tìm ra ‘Ngũ đại kỳ bảo’ trong truyền thuyết của Võ Lâm nữa chứ. Ô hay, đúng là không biết gì cũng có cái phúc của người không biết gì.

Nó có thể kết luận, con người ở trên đời này không có ai thập toàn thập mỹ. Là tên vô dụng ngoài xã hội như thằng Quý khi gia nhập GO cũng có thể trở thành thánh nhân. Bác sĩ tốt nghiệp loại giỏi như Thiên Hùng khi chơi Võ Lâm cũng có thể biến thành thằng ngốc. Anh ta gia nhập Trường Sinh trang vốn thuộc quang hệ, chuyên đào tạo thầy thuốc và đấu thủ phòng ngự. Thế nhưng, nghề nghiệp Thiên Hùng chọn lại là đạo tặc thì có chết không chứ.

Bây giờ tập hợp hết trên nhân vật Anh Hùng chính là những điều dở hơi nhất mà thằng Quý từng thấy. Đầu đội nón trắng của đại phu, áo vải đã chuyển sang nâu bẩn thỉu của nhóm đạo tặc hạ cấp, vũ khí vẫn là con dao găm cung cấp cho người mới chơi.

Anh ta sở hữu bộ giáp thuộc hàng khủng của nhóm đấu sĩ nhưng lại ẩn đi không ai biết. Anh ta có lever cao thủ nhưng lại mang danh y sư tập sự. Anh ta có tay thỏ may mắn 100, độ ngăn độc 56 do thuộc quang hệ, tốc độ 89 do thuộc nghề đạo tặc, sức phòng thủ 80 do có áo giáp hoàng kim.

Thằng Quý lắc đầu, tặc lưỡi. Có lẽ thần độ mạng của anh ta tên là Quách Tĩnh không chừng. Tại sao một người dở hơi như thế lại nhận được nhiều cái tốt như vậy. Caffe đại sư lever 142 cũng không có được các chỉ số phụ cao bằng anh ta.- Anh đang làm gì vậy? – Thằng Quý nhóng mắt nhìn Thiên Hùng đang click chuột như điên.- Đang giã thuốc. Văn sư phụ giao cho anh hết một nhà kho thuốc, toàn bộ phải hoàn thành không được ngưng lại giưã chừng.- Anh làm bao lâu rồi. - Hai tiếng. – Mồ hôi đổ ra đầm đìa.- Trời hai tiếng ngồi click chuột như vậy hả. Cái quest gì biến thái vậy, thôi anh ngưng đi. – Nó lên tiếng can ngăn.- Cũng gần xong rồi. Anh sợ giống như lần trước bỏ qua nhiệm vụ gì nữa, sau này đi đâu cũng bị ngăn cản. Thế nên từ khi gia nhập Trường Sinh trang, gặp ai anh cũng nói chuyện xem có nhiệm vụ gì cần làm không. Quả nhiên ở chỗ này có nhiều việc để làm thật. Họ hết đòi hỏi cái này rồi đòi cái kia.- Anh thật có tư cách trở thành nô bộc số dách. Mấy con NPC đó chỉ biết nói đi nói lại có mấy chữ thôi, anh hỏi nó hoài thì nó cũng chỉ giao mãi có mấy việc như thế. Anh làm bao giờ mới có thể xong chuyện đây?Thằng Quý đang ngồi than thở thì đột nhiên màn hình nổ bụp một màn khói. Khói từ từ tan ra, và xuất hiện một ông bụt râu trắng như cước.

“Ta là tán tiên bị mắc kẹt trong thân cỏ khô này được hai ngàn năm rồi. Nhờ y sinh chăm chỉ giã hết cả kho thuốc mới giải thoát ta khỏi kiếp nạn. Nay xin tặng y sinh viên Tẩy Cốt Tán. Uống vào thay da đổi thịt trở thành cơ thể bán tiên, chờ ngày phi thăng.”

Đến lúc này thì thằng Quý còn có thể nói được gì chứ. Là Tẩy Cốt Tán trong quest cho người lever 200 chuẩn bị phi thăng thành tiên. Nay chỉ cần gia nhập cái môn phái bé xíu như Trường Sinh trang, làm mấy nhiệm vụ biến thái thì cũng được tặng hay sao? Nó nhìn thấy ánh sáng lập loè bao phủ cơ thể Anh Hùng, sau đó tắt phụt như chưa hề xảy ra gì hết. “Nghi ngờ quá, có khi nào vô dụng rồi hay không. Hay là chưa đủ lever mà dùng sớm thì mất linh rồi!”- Anh Hùng, vào sổ tay cho em nhìn chút đi.Khi sổ tay giở ra thì thằng Quý sốc đơ tại chỗ. Ngoại trừ chỉ số lever 48, và máu 5680 của Anh Hùng thì toàn bộ những thông số khác đều biến thành số không hết rồi. Nó rê chuột vào các thông số thì chỉ nhận được đoạn tin nhắn nhỏ. “Thân thể đã cải tạo, không còn là người, thì làm sao phàm nhân có thể đo đếm được”.Võ Lâm Truyền Thuyết đúng là đã trở thành game truyền thuyết, chuyên gia đánh đố người ta. Bây giờ không còn nhìn thấy chỉ số gì hết thì làm sao luyện cấp?- Anh, đi làm nhiệm vụ với em đi. Thỉnh thoảng đổi gió, không cần suốt ngày trốn trong môn phái là việc?- Được hả, vậy mà anh cứ tưởng phải làm hết tất cả nhiệm vụ mới được ra ngoài chứ. – Thiên Hùng nhìn nó mừng rỡ như thấy cứu tinh.Trời ơi là trời, nó phải là gì với ông anh gà mờ này đây?

^_^

Bởi vì hắn học ngành y, nên khi chọn môn bái sư liền đi vào Trường Sinh trang. Môn phái này vốn không có nhiều đệ tử, bởi vì họ không có các tuyệt chiêu bá đạo, chỉ thiên về phòng ngự và chữa thương. Nhưng công ty game vốn luôn tạo sự đồng đẳng và dàn đều giữa các tuyến nhân vật, thế nên tuy hệ thống võ thuật của Trường Sinh trang không đẹp và nhiều, nhưng bù lại số lượng quà tặng và nhiệm vụ ẩn của nó thì vô cùng phong phú. Kèm theo đó là Anh Hùng có đeo tay thỏ độ may mắn 100, nên khi làm bất kỳ nhiệm vụ nào, hắn cũng sẽ lấy được quà tặng ngẫu nhiên có giá trị cao cấp nhất.

Ví như việc đánh thỏ tinh, số tiền ngẫu nhiên sẽ từ một cho đến bảy đồng, lúc thì để lại tai thỏ lúc thì không. Nhưng nếu bây giờ Anh Hùng ra tay, nhát đầu tiên lấy được đôi tai thỏ, nhát thứ hai kết liễu nó và có được bảy đồng vàng. Phần lớn là do sự kết hợp đầy ngẫu hứng của nghề đạo tặc và chỉ số may mắn 100.

Trong vô số chức nghiệp của game, nghề đạo tặc là một sáng tạo độc đáo nhất. Nếu bạn chọn nghề này, chỉ số tốc độ sẽ được ưu tiên phát triển nhiều hơn khi lên cấp và lấy điểm kinh nghiệm. Ngoài ra, đạo tặc vẫn bị buộc phải chiến đấu, giết quái và làm nhiệm vụ như bất kỳ tuyến nhân vật nào khác. Tuy nhiên, khi đánh đối phương chỉ còn một nửa máu, bạn sẽ thấy được tuỳ chọn trộm đồ. Máu kẻ địch càng thấp thì xác xuất trộm được đồ càng cao. Thông thường, những tên đạo tặc khác phải trộm đến lần thứ năm thứ sáu thì mới lấy được một cái tai thỏ hay hai cái lông chim, khi đó kẻ địch đã cận kề cái chết thì họ mới đắc thủ.

Cái điểm nổi bật này là do nhà sản xuất game muốn bù lại điểm yếu chỉ số tấn công thấp của nghề đạo tặc. Họ thường chịu thiệt khi PK và cả làm nhiệm vụ nên phải có kèm quà tặng an ủi thêm. Nhưng nếu chỉ có thế thì Thiên Hùng đâu có chọn nghề này cho nhân vật mình. Lý do quan trọng nhất mà hắn chọn nghề là do bảng mô tả có nêu xác xuất lấy được đồ thường phụ thuộc vào chỉ số may mắn.

Anh Hùng và Coffe đại sư đi vào khu võ đường để tập luyện. Khu võ đường này bao gồm nhiều phòng, người chơi có thể vào đây PK lẫn nhau. Khi giết người trong võ đường không sợ bị đổi màu nick, và điểm kinh nghiệm không bị thay đổi. Coffe đại sư đứng im cho Anh Hùng chém một nhát. Với năng lực của hắn hiện nay, cấp 48 đối đầu với cấp 142 chỉ lấy được mấy chục máu của người ta thôi.

[Nhóm] Coffe đại sư: “Chỉ vậy thôi hả anh? Em đã nói rồi, Trường Sinh trang và nghề đạo tặc không hợp nhau. Đã vậy cả môn phái lẫn nghề nghiệp đều không thiên về tấn công.”Trong lúc thằng Quý lo gõ chat thì đột nhiên nhân vật của nó bị tuột máu tiếp. Mấy con số xanh có dấu trừ thỉnh thoảng hiện lên mặc dù Anh Hùng chẳng có làm gì.

[Nhóm] Anh Hùng: “Bên Trường Sinh trang ngoại trừ chữa thương và phòng ngự vẫn còn một tuyệt kỹ gọi là bỏ độc. Gần giống với chế tác sư, anh có thể bỏ độc lên vũ khí của mình.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Ghê gớm vậy? Sao em chưa nghe qua tuyệt chiêu này.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cái ông lão già già trong nhà bếp nói cho anh nghe. Sau khi anh chẻ cho ổng một thiên củi chất đầy phòng.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Trời, lại là quest ẩn. Sao trong Trường Sinh trang quest ẩn nhiều thế nhỉ? Mà cái nào cũng kỳ cục không ai muốn làm. Ngoài anh ra chắc chưa từng ai khám phá được nhiều bí ẩn cuả Trường Sinh trang thế đâu.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Vẫn còn nhiều thứ vui lắm. Chừng nào máu chú còn một nửa thì báo anh.”

Hai anh em đứng chờ, đến khi thằng Quý chỉ còn nửa máu thì Anh Hùng chạy tới chém thêm nhát nữa. Lần này ngoài trừ lấy được hai mươi hai đơn vị máu, cái tay thỏ mà Thiên Hùng cầm cho Coffe đại sư cũng bị rơi ra. Hắn chạy tới nhặt ngay.

[Nhóm] Anh Hùng: “Nhờ chỉ số may mắn 100 nên đạo tặc ra tay bách phát bách trúng. Lần nào cũng thành công lấy được bảo vật giá trị nhất trên người đối thủ.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Trời ơi, bá đạo vậy! Nếu có tay thỏ thì đạo tặc trở thành đệ nhất chức nghiệp mất rồi. Chém có một nhát là lấy luôn báu vật giá trị nhất của đối thủ.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Chỉ những món trong tay nãi thôi. Những món đang trang bị cho nhân vật thì không thể lấy. Mà chú cũng thấy đó, lực tấn công của anh dù đã có áo giáp hoàng kim hỗ trợ cũng không hơn 30 đơn vị máu. Phải đánh đến chừng nào mới rớt nửa máu của boss lớn được đây?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Là do anh đang sử dụng dao găm của người mới chơi thôi. Chúng ta cần tìm vũ khí mới mạnh hơn và cả đồng đội nữa. Có như vậy mới làm được nhiệm vụ nhóm lấy được báu vật có giá trị. Những người khác tấn công, anh ở phía sau hồi máu. Khi đối thủ tuột máu thấp thì anh nhảy vào chém một nhát, đoạt luôn bảo vật luôn. Chúng ta có thể không cần giết boss mà vẫn lấy được đồ. Trời ơi, viễn cảnh sao mà ngọt ngào quá.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Nhưng anh vẫn chưa làm xong hết nhiệm vụ môn phái.”- Kệ nó đi, mai mốt rảnh vòng lại cũng được. Bây giờ chúng ta đi tìm đồng đội.Thiên Hùng ngạt nhiên thì thấy thằng Quý đã bỏ máy chạy qua phòng mình. “Thằng này lạ. Nói đi tìm đồng đội không ở trong game, chạy ra đây làm gì?”- Thật ra em chưa nói với anh. Trong dãy phòng trọ của mình vẫn còn một cao thủ võ lâm đang ẩn mình. – Mặt mày thằng Quý vô cùng nghiêm trọng thông báo. - Là một người anh chẳng thể nào ngờ đến đâu.

Chương 5: Chân nhân bất lộ tướng

Dãy phòng trọ mà thằng Quý và Thiên Hùng đang ở là cùng một chủ. Chị Mai có chồng là kỹ sư xây dựng, chị ta hằng ngày không đi làm, chỉ chờ tới tháng thu tiền phòng mà sống thôi.

Thằng Quý dắt Thiên Hùng qua lúc chị Mai đang nằm coi phim truyền hình. Thấy hai đứa lấp ló ngay cửa, chị nặng nhọc trở mình ngồi dậy. Chị Mai hiện nay đã có bầu tám tháng rồi, mỗi cử chỉ hành đồng đều nặng nề vô cùng.- Hai đứa tìm chị có chuyện gì không? – Chị mỉm cười. – Chưa tới tháng đóng tiền nhà mà.- Dạ, không phải tiền nhà. Tụi em tới đây là nhờ chị giúp một chuyện. – Thằng Quý cười hề hề đi vào phòng. – Số là anh Hùng đây vừa gia nhập ‘võ lâm’. Ảnh gia nhập Trường Sinh trang và chọn nghề đạo tặc. Nhờ có tay thỏ của Dạ Thố Vương mà chỉ số may mắn của ảnh lên tới 100 lận. Bây giờ xác suất trộm đồ của ảnh là bách phát bách trúng đó nha.Nghe thằng Quý kể lể, chị Mai không có phản ứng gì nhiều ngoài việc nhướng mày lên. Coi bộ chị vẫn chưa kết luận thằng Quý khùng, mà vẫn kiên nhẫn chờ nghe thêm một đoạn nữa.- Chị biết đó, y sư và đạo tặc đều có điểm yếu chung là chỉ số tấn công không cao. Tuy ảnh có áo giáp hoàng kim cấp sáu mươi, nhưng dùng dao găm chém chỉ số phòng thủ hai mươi sáu như em thì lấy chưa tới ba mươi đơn vị máu. Nếu cứ để ảnh như vầy, sẽ phí phạm tay nghề đạo tặc bách phát bách trúng cuả mình. Chị nghĩ coi, dù bất kỳ boss loại gì, chỉ cần đồng đội đánh tuột được nửa máu, ảnh đều sẽ chôm được báu vật tối cao của quest đó ...Thằng Quý nói nửa chừng rồi lấp lửng khiến cho chị Mai phải gãi cằm suy tư.- Tóm lại, hai đứa muốn lập đội chứ gì?Thằng Quý nghe được mỉm cười, gật đầu như giã tỏi. - Vậy gia nhập Tứ Hải bang của chị đi.- Có một lời của Kinh Diễm Phi Tuyết bang chủ thì tụi em còn mong gì hơn. Anh Hùng và Coffe đại sư xin vô cùng đa tạ Tứ Hải bang chủ.Trong lúc thằng Quý đang diễn tuồng Võ Lâm cuả mình thì Thiên Hùng kinh ngạc nhìn bà chủ nhà trọ. Bà chị nội trợ này thì ra lại là một cao thủ võ lâm ẩn dật.

^_^

Khi Thiên Hùng và thằng Quý quay về phòng thì đã nhận được tin nhắn mời gia nhập Tứ Hải bang.

[Nhóm] Coffe đại sư: “Tứ Hải bang là bang phái lớn nhất ở Thịnh Thế thành. Kinh Diễm Phi Tuyết bang chủ là cao thủ đứng hàng thứ năm của server Lê quốc.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Anh không ngờ chị Mai cũng chơi GO.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Xời ơi, thời nay bất cứ ai cũng chơi GO. Không game này thì cũng game khác. Anh bây giờ mới phát hiện thì xưa rồi.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Vậy gia nhập bang hội thì có ưu điểm gì? Có khác gì với gia nhập môn phái?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Gia nhập môn phái thì giống như mình chọn trường mà học. Còn gia nhập bang hội chính là xin việc vào một công ty. Trong công ty thì có nhiều vị trí thư ký hay nhân viên. Một bang hội thì cũng giống như vậy, luôn thu nạp nhiều loại chức nghiệp. Ngoài quest cá nhân, thì có những quest yêu cầu phải có đội nhóm mới làm được. Gia nhập bang hội chúng ta có thể chọn ra đồng đội trong bang để cùng làm nhiệm vụ, tiện lợi vô cùng. Hơn nữa chức nghiệp của anh không thích hợp đi một mình mà nên có đồng đội hỗ trợ. Họ tấn công còn anh phòng thủ, hồi sức, kiêm chôm đồ.”

Sau khi chấp nhận lời mời của Kinh Diễm Phi Tuyết thì họ có được tuỳ chọn vào đại sảnh đường của Tứ Hải bang. Đó là một căn phòng đã có tụ tập rất nhiều người và chat box bang hội đang đưa tin chào đón hai người mới gia nhập.

[Bang] Kinh Diễm Phi Tuyết: “Chào mừng hai tiểu đệ gia nhập Tứ Hải bang của lão tỷ.”

[Bang] Tiêu Dao Du Hí: “Chào mừng hai vị huynh đài.”

[Bang] Lục Hợp Vô Song: “Chào Anh Hùng ca, Coffe ca.”
[Bang] Milaaivay: "Ciao!"

[Bang] Tiểu Anh muội muội: “Chào nhị vị đại huynh.”

[Bang] Khiêm: "Chào bạn!"

[Bang] Thiên Tửu Bất Tuý: “Nhậu đê ... nhậu đê ... ăn mừng bằng hữu mới.”

[Bang] Tiểu Anh muội muội: “Tuý huynh lúc nào cũng chỉ biết nhậu thôi >o”
[Nhóm] Coffe đại sư: “Đây là trò chơi mà. Tất cả đều có quy tắc hết. Sơn tặc thì đi cướp tiền, đạo tặc thì đi chôm đồ. Tất cả đều nhằm tạo sự phong phú, kích thích cho người chơi. Người bị mất đồ chắc phải hiểu điều đó. Chỉ đặc biệt là chưa có ai bị mất món đồ quý giá cỡ này.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Sao click vào không mở được?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Éc ... quên mất. Trên cấp 50 mới được nuôi thú. Chúng ta đi luyện lever đi.”
[Nhóm] Anh Hùng: “Lại đi vận tiêu hả?”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Không, muốn ép lever, còn có một con đường bá đạo hơn. Đó chính là ở tù.”

Lát sau, Thiên Hùng nhận được một số đồ từ Coffe đại sư mang tặng. Cao cấp kinh nghiệm phù, trái đắng, kích lực dược, bình phiêu lưu. Hắn click vào từng món để xem công năng của chúng. Cao cấp kinh nghiệm phù có tác dụng nhân đôi số kinh nghiệm trong thời gian một tiếng đồng hồ. Trái đắng ăn vào tăng 500k kinh nghiệm. Kích lực dược giúp cơ thể bạo phát, sẽ nâng lực tấn công lên 50%. Bình phiêu lưu sẽ tích luỹ kinh nghiệm dựa vào thời gian online.

[Nhóm] Coffe đại sư: “Sau khi dùng hết mấy món này, chúng ta đi tới Ác Nhân cốc thực hiện phụ bản tuần hoàn. Trong phụ bản này, nhân vật sẽ vào trạng thái đồ sát, tức là auto play, không thể điều khiển gì nữa. Chỉ biết chém quái trong Ác Nhân cốc đến khi hết máu thì thôi. Cứ năm vòng sẽ qua được một cấp, được nhận kinh nghiệm cực lớn. Nhưng nếu chết giữa chừng thì mất hết tất cả nhá.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Vậy anh có được không?”

Hắn lo lắng gõ vào bàn phím. Thật sự là chỉ số phòng ngự của hắn trước khi ăn Tẩy Cốt tán thật sự rất thấp. Dù đã trang bị áo giáp hoàng kim cũng khó mà vượt qua số 200. Ác Nhân cốc, nghe tên cũng đủ biết quái vật trong đó mạnh cỡ nào. Nếu không thì hệ thống cũng sẽ chẳng trao điểm kinh nghiệm cao như thế.

[Nhóm] Coffe đại sư: “Đừng lo, xếp đội hình em đi trước, đỡ đòn hết cho anh.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Phiền chú quá.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Trên giang hồ chỉ có hai huynh đệ ...”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cảm ơn. Mà tại sao chú lại bảo đi ở tù.”

[Nhóm] Coffe đại sư: “Thì vào đó mình có được điều khiển nhân vật nữa đâu. Cứ như là ở tù vậy, ức chế lắm. Tuy nhiên, vì điểm kinh nghiệm cao, nên phải cắn răng vào tù ở thôi.”

Trang bị xong tất cả mọi thứ, hai huynh đệ hùng dũng tiến vào Ác Nhân cốc. Lúc này có một tín hiệu tin nhắn gởi vào hộp mail của Anh Hùng. Nhưng gà mờ như hắn sao lại để ý tới. Sau khi đã tiến vào vòng ngũ ác nhân đầu tiên, có muốn đọc thư thì cũng đã vô phương rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau