VÕ HIỆP TRÙNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Võ hiệp trùng sinh - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 11: Kiếm pháp thăng cấp

Ngày thứ ba.

Trải qua hai ngày vừa rồi, sự kiện Lâm Dật khiêu chiến Top 100 đệ tử mới đã gây náo động, người đến vây xem càng nhiều. Trên tảng đá, trên nóc nhà, trên đất trống, trên cây...

Chật ních người vây xem, người tới tấp nập.

"Lâm Dật trước tới khiêu chiến!"

Thân ảnh Lâm Dật đúng giờ xuất hiện, khiến cho một hồi oanh động!

Còn lại 60 người trong Top 100, nguyên một đám đen mặti!

"Tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!"

Hạng thứ 60 đi ra tiểu viện, tiến lên một bước, ôm kiếm.

Hai người rút kiếm, chiến thành một đoàn.

So với đệ tử hạng 60 toàn lực ứng phó, Lâm Dật lại có vẻ nhẹ nhõm cực điểm, nhấc tay giơ chân như hành vân lưu thủy.

Các đệ tử trong Top 10 đứng trước từng tòa tiểu viện của mình xem trận này, nhìn hai người trong lúc chiến nhau, lông mày hơi co rút.

"Hoàn toàn nhìn không ra thực lực của hắn!"

"Kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, cùng hắn đối đầu, đối thủ của hắn như hài đồng ngây thơ, cản bản không phài cùng một cấp bậc!"

"Chiêu thức hắn sử dụng đối phó với địch nhân đều là kiếm pháp cơ sở đấy, không có gì ngoài đâm, bổ, quét, chọt, trảm. . . . . Nhưng mà mấy chiêu thức đơn giản như vậy, lại bị hắn vận dụng đến Xuất Thần Nhập Hóa."

"Hơn nữa các ngươi có chú ý không? Hắn là mỗi lần đều đợi đối thủ sử dụng hết tất cả chiêu thức, mới phản kích đánh bại. Hơn nữa hắn chỉ dùng một kiếm là có thế chế địch! Nói cách khác, nếu như hắn muốn chính thức động thủ thì chỉ cần một kiếm là có thể trong nháy mắt giết đối thủ!"

"Thật là đáng sợ! Thực lực của hắn hoàn toàn là sâu không lường được! Cũng không biết tại sao, hắn có được thực lực như thế còn muốn từ từ khiêu chiến ở dưới đi lên? Vì cái gì không trực tiếp khiêu chiến Top 10 của chúng ta?”

"Xem không hiểu, đoán không ra! Có lẽ hắn có mục đích khác!"

Đám người trong Top 10 nghị luận, vẻ mặt che dấu lo lắng.

Hàn Bách ở một bên nghe được tâm phiền ý loạn, bực bội bất an. Hắn giờ phút này không có tâm tình xem cuộc vui như trước.

Nguyên lai tưởng rằng cái Lâm Dật tự nhiên toát ra này quá kém xa vị trí của mình, không đối với mình sinh ra uy hiếp nào. Nhưng mà liên tục qua hai ngày, 40 tên xếp ở phía cuối Top 100 đều bị hắn kéo xuống ngựa sạch, nên giờ đây hắn thật kiêng kị người này.

Ngoài kiêng kị ra, hắn cũng có chút hưng phấn, gặp đối thủ chân chính rồi!

"Nguyên lai ta tưởng rằng trong cùng thế hệ không ai có thể ngăn được ta, thật không ngờ đột nhien xuất hiện một cái Lâm Dật này, cuộc sống sau này sẽ không nhàm chán nữa rồi!” Hàn Bách thầm suy nghĩ.

Nhìn qua Lâm Dật trong lúc kích chiến giống như đang nhàn nhã dạo chơi, hắn cau chặt lông mày: "Hắn vốn có thể một kiếm đem đám người bình thường này đánh bại, vì cái gì còn muốn làm như vậy?"

Hắn hoàn toàn không lý giải được nguyên nhân Lâm Dật làm như vậy.

...

Tất cả mọi người cũng đã nhìn ra kết cục của đám người hạng 41 - 60

Đợi tân đệ tử hạng thứ 60 đánh ra tất cả chiêu thức, Lâm Dật lại một kiếm đưa trường kiếm hắn bay đi, mũi kiếm dừng trên vai của hắn.

"Ta thua rồi!" Vẻ mặt đệ tử hạng 60 rất tiêu sái, trực tiếp nhận thua.

Lâm Dật có thể chờ đợi hắn đem tất cả chiêu thức dùng hết, mới đánh bại hắn, điều này làm cho hắn rất cảm kích.

Quan sát hai ngày, hắn sớm đã biết được hắn không phải là đối thủ của Lâm Dật, đối với kết cục bị đánh bại này hắn sớm đã đoán được, trong nội tâm không có bao nhiêu cảm giác thất bại.

Giống như vài ngày trước tranh đoạt vị trí Top 100, Hàn Bách cũng không ai có thể ngăn cản đưa bọn họ đánh bại sạch, tâm tình vô lực không thể chống lại là giống vậy đấy.

Nếu như vô lực chống lại, vậy chỉ cần bình yên tiếp nhận loại kết quả này.

"Kiếm pháp của ngươi rất tốt, đã đạt đến cực hạn của cảnh giới Lược Hữu Tiểu Thành. Kế tiếp, ngươi chỉ cần đem mười một thức Hoa Sơn kiếm pháp phân giải tìm hiểu đặc tính tinh hoa của từng chiêu thức, nghiên cứu mỗi chiêu thức nên dùng tại tình huống nào, nếu làm được có thể công thủ nhiều mặt. Như vậy Hoa Sơn kiếm pháp của ngươi liền đạt tới cảnh giới Dung Hội Quán Thông!"

Lâm Dật vẫn như cũ chỉ điểm vài câu.

"Tạ Lâm sư huynh!" Đệ tử hạng thứ 60 nhẹ gật đầu cảm kích, Lâm Dật nói không nhiều lắm nhưng tất cả đều có trợ giúp rất lớn đối với hắn.

"Không có gì, khiêu chiến là khiêu chiến, khiêu chiến xong, chúng ta vẫn là đồng môn sư huynh đệ, giúp đỡ nhau là chuyện phải làm!"

Lâm Dật nhẹ nhàng lắc đầu mỉm cười, lại làm trong nội tâm đệ tử hạng 60 cảm khái không thôi, ánh mắt nhìn qua Lâm Dật, ngoài cảm kích càng nhiều một phần kính trọng, thầm nghĩ trong lòng: "Tựa hồ để cho Lâm Dật sư huynh đoạt được thứ nhất, cũng không phải một chuyện xấu!"

Đánh bại đệ tử hạng 60, lần nữa đạt được 1000 điểm kinh nghiệm chiến đấu, Lâm Dật nụ cười trên mặt càng tăng lên rồi.

"Lâm Dật trước tới khiêu chiến!"

"Tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!"

Tân đệ tử hạng 59 ứng chiến.

Không hề ngoài ý muốn, mấy phút đồng hồ về sau, đợi đệ tử hạng 59 đánh ra tất cả chiêu thức công kích, Lâm Dật một kiếm đánh bại.

Tân đệ tử hạng 59 bại!

"Lâm Dật trước tới khiêu chiến!"

Tân đệ tử hạng 58 lên trận!Trước mấy tiểu viên, liên tục quanh quẩn vẫn là âm thanh khiêu chiến Lâm Dật.

...

Từng ngươi bị khiêu chiến rồi lại thua.

Mười người hạng đầu sắc mặt càng ngày càng khó coi, mồ hôi trên trán như mưa rơi xuống.

"Quá mạnh mẽ, không có người nào ngăn được!"

"Ta giống như thấy được tình cảnh ta bị hắn kéo xuống ngựa a!"

"Ta cũng thế..."

Đám người Top 10 có thể nói là hàng ngũ tồn tại mạnh nhất trong vạn đệ tử mới. Mỗi người đối với thực lực của mình rất tự tin. Nhưng mà nhìn thấy Lâm Dật như này, bọn hắn không thể không nghẹn khuất mà thừa nhận sự thật này.

Lâm Dật mạnh hơn bọn họ!

Dù chưa đến lúc tới phiên bọn hắn ứng chiến.

"Không biết Hàn Bách có thể ngăn lại hắn hay không?"

"Có lẽ có thể, có lẽ không thể..."

"Ta xem, Hàn Bách mặc dù là một thiên tài, nhưng là Lâm Dật lại càng sâu không lường được, kinh nghiệm chiến đấu của hắn quá phong phú, căn bản cũng không như một người 15~16 tuổi, cũng không biết hắn lớn lên như thế nào, chẳng lẽ hắn từ nhỏ liền sinh hoạt trong giết chóc?"

"Không sai, kinh nghiệm chiến đấu của hắn cơ hồ khiến người tuyệt vọng! Hắn vĩnh viễn biết rõ, lúc nào dùng chiêu thức đơn giản nhất để phòng ngự, dùng thân pháp gì né tránh, dùng kiếm pháp gì ít tốn sức và nhanh chóng nhất để phản kích! Loại người này, không nên có trong hàng ngũ đệ tử mới của chúng ta!"

"Kỳ quái, người mạnh như vậy sao lại không được thu vào trong thượng viện?"

Đám người Top 10 đối thoại, tuy thấp giọng tận lực tránh né Hàn Bách. Nhưng là dùng thực lực Hàn Bách, thính lực rất nhạy cảm đem lời của bọn hắn nói nghe được rành mạch. Trên mặt không khỏi lộ ra vẻ xấu hổ, cho dù hắn đối Lâm Dật rất kiêng kị, nhưng cũng không muốn bị người ta nghĩ lầm hắn không phải là đối thủ của Lâm Dật a!

"Hừ, trước mặt thực lực tuyệt đối thì kinh nghiệm phong phú gì cũng sẽ bị nghiền ép!" Hàn Bách tức giận hừ lạnh một tiếng, làm nội tâm những người khác phát lạnh, rụt rụt đầu, ngậm miệng không nói.

Lạnh nhạt luowmgf qua những người này, Hàn Bách nhìn thân ảnh đang chiến đấu kịch liệt, nắm tay bóp chặt lại.

“Lâm Dật, ta rất chờ mong có thể đánh với ngươi một trận, để cho tất cả mọi người nhìn được, ai mới thật sự là đệ nhất!”

“Hàn Bách ta nhất định sẽ làm cho ngươi đầu rơi máu chảy lui bại!”



“Xoạt!”

"Lại thêm một người, đây đã là người thứ 15 đi à nha? Lâm Dật su huynh thật lợi hại, đánh lâu như vậy không biết hắn có mệt không?”

“Hắc, cái này ngươi không biết đâu? Lâm Dật sư huynh một ngày không đánh bại 20 người thì hắn sẽ không buông tay!”

"Đây là muốn đem từng người trong trăm hạng đánh bại a...!"

"Lâm Dật sư huynh thật là thần nhân!"
Các sư huynh đệ vây xem thấy đối thủ Lâm Dật bị đánh bại, cả đám nhiệt huyết sôi trào, lời gì cũng dám lớn tiếng nói ra, không sợ đem sự tình lớn chuyên thêm.

Chiến đấu kịch liệt cho tới trưa, Lâm Dật rốt cục đem đệ tử hạng thứ 41 đánh bại!

Hệ thống nhắc nhở:

Nhiệm vụ ban thưởng: Đánh bại tân đệ tử hạng thứ 41 trong Top 100, ban thưởng 1000 điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Nhiệm vụ khiêu chiến hai mươi người hoàn thành, 2 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu tới tay, Lâm Dật có chút mệt mỏi.

Càng đánh lên vị trí cao, chiến đấu vàng mệt mỏi khó khăn hơn, Nguyên nhân chính là người hạng cao thủ đoạn chiến đấu nhiều hơn, chờ bọn hắn xài ra tát cả thì Lâm Dật cũng mệt chết người.

Bất quá, vì kinh nghiệm chiến đấu, cùng vì đạt được vị trí đệ tử thủ tịch.

Khổ mệt bao nhiêu cũng là đáng.

Nhìn điểm kinh nghiệm trên bảng thuộc tính, Lâm Dật đột nhiên cảm thấy tất cả mệt mỏi quét sạch!

Hệ thống nhắc nhở:

Kinh nghiệm: 64200

Ấn mở bảng võ học.

Hệ thống nhắc nhở:

Hoa Sơn Kiếm Pháp [Bạch Ngân]: Dung Hội Quán Thông [công kích +20], cấp tiếp theo [Xuất Thần Nhập Hóa] thăng cấp cần thiết 5 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Hoa Sơn Thân Pháp [Bạch Ngân]: Dung Hội Quán Thông [tốc độ +20], cấp tiếp theo [Xuất Thần Nhập Hóa] thăng cấp cần thiết 5 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Hoa Sơn Quyền Pháp [Bạch Ngân]: Dung Hội Quán Thông [công kích +20], cấp tiếp theo [Xuất Thần Nhập Hóa] thăng cấp cần thiết 5 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Suy tư một chút, Lâm Dật đem Hoa Sơn Kiếm Pháp thăng cấp.

Hệ thống nhắc nhở: Hoa Sơn Kiếm Pháp thăng cấp thành công!

Oanh!

Trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng, vô số tin tức về Hoa Sơn Kiếm pháp dũng mày tràn vào trong đầu. Những thứ này đều là tinh diệu của cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa trong Hoa Sơn Kiếm pháp.

Hệ thống nhắc nhở:

Hoa Sơn Kiếm Pháp [Bạch Ngân]: Xuất Thần Nhập Hóa [công kích +30], cấp tiếp theo [Siêu Phàm Nhập Thánh] thăng cấp cần thiết 10 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Mở ra bảng thuộc tính.

Hệ thống nhắc nhở:

Tính danh: Lâm Dật

Thân Phận: Con trai Lâm Long, đệ tử hạ viện phái Hoa Sơn

Công kích: 40 [Hoa Sơn Kiếm Pháp +30]

Phòng ngự: 10

Tốc độ: 30 [Hoa Sơn Thân Pháp +20]

Nội công: Không

Kiếm pháp: Hoa Sơn Kiếm Pháp [Bạch Ngân] [Xuất Thần Nhập Hóa] [công kích +30]

Thân pháp: Hoa Sơn Thân Pháp [Bạch Ngân] [Dung Hội Quán Thông] [tốc độ +20] - Khinh Công Cơ Sở [Hắc Thiết] [Dung Hội Quán Thông] [tốc độ +10]

Quyền pháp: Hoa Sơn Quyền Pháp [Bạch Ngân] [Dung Hội Quán Thông] [công kích +20]

Đao pháp: Đao Pháp Cơ Sở [Hắc Thiết] [Dung Hội Quán Thông] [công kích +10]

Chú thích: Mỗi loại thuộc tính chỉ lấy võ học có giá trị cường đại nhất

Nhìn thuộc tính tăng nhiều, Lâm Dật tràn đầy cảm giác thành tựu. Thuộc tính công kích đạt đến 40 điểm, khoảng cách 70 điểm cao thủ tam lưu trong giang hồ đã không còn xa.

Hơn nữa Hoa Sơn Kiếm pháp là cấp Bạch Ngân, có thêm hiệu quả tăng thêm 150% công kích, nói cách khác hắn sử dụng Hoa Sơn Kiếm Pháp thì lực công kích có thể đạt tới 60 điểm! Nếu là dùng thêm một thanh vũ khí có +10 công kích trở lên, thì hắn có thể đối với cao thủ tam lưu sinh ra uy hiếp.

Đương nhiên, cũng chỉ là uy hiếp mà thôi.

Có thể trở thành cao thủ tam lưu thì đầu tiên bọn họ đã đả thông vài đạo kinh mạch trong Thập Nhị Chính Kinh, tạo thành hiệu quả tăng thuộc tính gấp bội. Loại hai thì là đã có được tuyệt thế thần công cấp Tử Kim, luyện đến cảnh giới Siêu Phàm Nhập Thánh, đạt tới 70 điểm công kích.

Mặc kệ loại nào, Lâm Dật đều tạm thời đánh không lại.

Giang hồ nói rằng, không luyện nội công, vĩnh viễn đều là hạng trói gà không chặt!

Quyển 1 - Chương 12: Đỉnh phong quyết đấu

Ngày thứ tư, Lâm Dật sáng sớm đã chạy tới tiểu viện.

Vừa nghĩ đến đem hơn 40 đệ tử còn lại đánh bại, có thể đạt được 4 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu, hơn nữa sau khi thăng cấp Hoa Sơn Kiếm Pháp thì còn thừa lại 14200 điểm kinh nghiệm, vậy là gộp lại có thể đủ cho Hoa Sơn Thân Pháp thăng cấp đến cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa.

Lâm Dật nghĩ đến đó kích động không thôi!

Trải qua mấy ngày sóng gió gần đây, sáng sớm hôm nay tại đây người vây xem đã chen chật khắp nơi. Lâm Dật một người chọi trăm người trong Top 100 đã khiến cho tân đệ tử mới vào kích động, ai cũng không muốn bỏ qua một hồi kích thích như vậy.

Thậm chí còn có một vài đệ tử hạ viện cũ nghe thấy tiếng gió mà đến, chiêm ngưỡng phong thái Lâm Dật

Dù sao đệ tử phong cách như Lâm Dật tại bên trong toàn bộ hạ viện cũng khó tìm được một người như vậy.

Không có ai sẽ một ngày khiêu chiến hơn hai mươi người đấy!

Chỉ có Lâm Dật mới làm ra sự tình phong cách như vậy!

"Lâm Dật đến đây khiêu chiến!"

Âm thanh khiêu chiến truyền khắp toàn bộ tiểu viện, 40 đệ tử còn lại trong Top 100 chưa bị khiêu chiến vừa nghe thấy thanh âm Lâm Dật thì mặt đen lại.

Những ngày này đối với bọn họ mà nói quả thật là ác mộng.

Danh khí cả đám bọn họ bị đẩy ngược lại rồi!

Đã luân lạc tới tình trạng bị người chế giễu a.

“Ta tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!”

Đệ tử hạng 40 sắc mặt khó coi, hắn nghiêm mặt đi ra tiểu viện của mình. Đối với cuộc khiêu chiến này hắn đã không còn tin tưởng, khả năng duy nhất là chỉ có vũng vẫy phản kháng một chút a.

Hoa Sơn Kiếm Pháp của hắn đã tiếp cận cảnh giới Dung Hội Quán Thông, lại bị Lâm Dật dễ dàng ngăn chặn lại, vẻ đắng chát trên mặt hắn càng đậm!

Quả nhiên là như vậy!

Chính mình không có tiền vốn và biện pháp nào đánh bại hắn, chênh lệnh cùng hắn thật sự rất lớn

Cùng hắn chiến đấu thì không có bất kỳ phần thắng nào, từng chiêu từng thức đều bị hắn tính toán.

. . .

“Quả nhiên là vậy, vẫn không có người nào thăm dò ra sâu cạn của hắn!”

“Sâu không lường được a…., thực lực thật là đáng sợ, không thể tưởng tượng được!”

“Hoa Sơn Kiếm Pháp đã gần cảnh giới Dung Hội Quán Thông mà cũng không thể buộc hắn lộ ra thực lực chân chính, khó có thể tin!”

“Kỳ thật Lâm Dật cũng không phải cố ý che dấu thực lực của hắn, mà là bởi vì từng đối thủ của hắn đều không thể để cho hắn thi triển ra thực lực chân chính. Giống như là ta và ngươi tùy tiện một kiếm là có thể đánh bại đối thủ, như vậy còn có thể dùng võ công cao cấp hơn sao? Hiển nhiên là không bao giờ!”

“Nói thật, hiện tại ta muốn biết võ công Lâm Dật đến cùng cao bao nhiêu! Đối với đám đệ tử ngoài hạng 10 ra thì hoàn toàn không có hy vọng nào!”

Trong 10 tiểu viện đứng đầu, từng tên tân đệ tử trong mười hạng đầu nói chuyện với nhau, trên mặt sớm đã không có thần sắc oán giận gì. Những ngày này xem qua cuộc chiến đã để cho bọn họ rõ ràng, chính mình tuyệt không phải là đối thủ của Lâm Dật.

Ngược lại thì nguyên một đám rất ngạc nhiên thực lực của Lâm Dật.

Càng hiếu kỳ, Lâm Dật cùng với thiếu niên thiên tài Hàn Bách, ai so với ai lợi hại hơn?

Ai mới là thiên tài mạnh nhất?

Bên trong Top 100 Tân Đệ Tử, chỉ có Hàn Bách là khí sắc phiền muộn, sắc mặt khó coi.

Không có người nào áp lực so với hắn lớn hơn!

Đệ nhất tức là vinh quang cũng là một loại áp lực!

Trước đối thủ mạnh mẻ nhanh chóng quật khởi, uy hiếp vị trí của hắn, loại áp lực này sẽ phóng xuất ra năng lượng khủng bố, làm cho người ta thở không thông.

Mà chủ đề nói chuyện của đám đệ tử vây xem trong thời gian qua, Lâm Dật có thể đi lên được vị trí nào biến thành Lâm Dật cùng Hàn Bách ai lợi hại hơn ai?

Có người cho rằng hàn Bách lợi hại hơn, mà có người cho rằng Lâm Dật lợi hại hơn.

Đều có các lý luận khác nhau, ai cũng cãi lại ai loạn thành một đoàn.

Đối với trận quyết đấu đỉnh phong giữa giới đệ tử mới, tất cả mọi người tràn đầy kích động.

. . .

Tân đệ tử hạng thứ 40 bại!

Tân đệ tử hạng thứ 39 bại!

Tân đệ tử hạng thứ 38 bại!

. . .

Tân đệ tử hạng thứ 26 bại!

Tân đệ tử hạng thứ 25 bại!

Tân đệ tử hạng thứ 24 bại!

. . .

Tân đệ tử hạng thứ 21 bại!

Liên tục trên sân đánh bại hai mươi người, cả đám đều thua dưới kiếm của Lâm Dật!

Lâm Dật lần nữa thu được 2 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu!

Nhìn xem chỉ còn lại hai mươi đệ tử chưa bị khiêu chiến, Lâm Dật có chút khổ sở.

Địa phương cày kinh nghiệm thật tốt a…!

Hết ngày mai, đã hết bãi cày!

Tạm thời còn chưa tìm được địa phương cày kinh nghiệm ngon hơn, Lâm Dật trong nội tâm càng thêm không nở.

Phảng phất như nhìn thấy đồ ăn rất ngon trước mắt, nhưng bởi vì rất ít, ngược lại không nở bỏ vào miệng a.

Lâm Dật giờ phút này có loại cảm giác như vậy.Bất quá lần này có cơ hội cày kinh nghiệm khó có được, Lâm Dật vẫn phải tiếp tục khiêu chiến.

Kinh nghiệm chưa tới tay thì vẫn chưa yên tâm, tốt nhất là phải nhét hết vào miệng, rồi làm oanh động cả Hoa Sơn, tiếp tục kế hoạch tiếp theo.

Cả đêm bận rộn suy nghĩ, ngày thứ năm lại đến.

Ngày hôm nay Lâm Dật sẽ cùng 20 đệ tử cuối cùng chiến đấu, và cùng Hàn Bách ngồi vị trí đệ nhất tiến hành đỉnh phong quyết chiến.

Đây mới thực là Long Hổ Chi Tranh!

Đối với tân đệ tử hạ viện mà nói, đây là sự kiện trọng đại.

Toàn bộ tân đệ tử hạ viện hơn một vạn người, hầu như đã đến.

Người tới tấp nập, trước trăm tiểu viện, hầu như không còn khu đất trống nào.

Không ít đệ tử cũ đều chạy tới xem cuộc chiến.

Thân ảnh Lâm Dật từ đằng xa xuất hiện, đã có người nhanh chóng nhường đường hình thành một cái thông đạo cho Lâm Dật đi qua.

"Lâm Dật sư huynh!" "Lâm Dật sư huynh!"

Lâm Dật đi tới chỗ nào, thì ở đó có một hồi tiếng hoan hô.

Lần này thực sự là oanh động

Lâm Dật thầm nghĩ trong lòng, có chút đắc ý nhỏ.

Cũng không biết có hấp dẫn được cao tầng Hoa Sơn hay không?

Đối với điều này, trong nội tâm Lập Dật cũng không rõ ràng.

Hắn biết rõ, coi như tân đệ tử hạ viện đem cái hạ viện này quậy lên một hồi. Đối với cao thủ nhất lưu bọn họ, thậm chí là các cao tầng đứng đầu Hoa Sơn mà nói, cũng chỉ là tiểu hài tử quậy phá một trận mà thôi.

Duy nhất có thể để cho bọn họ nhìn chăm chú, thì là biết rõ nhà mình xuất ra một cái hài tử thiên tư tốt.

Không hơn!

Nếu muốn được chú ý hơn, tức là phải có quan hệ đặc biệt thân mật với bọn họ mới được.

Nhưng có quan hệ thân mật đặc biệt, Lâm Dật hắn sao còn có thể ở tại hạ viện?

Thu thập tâm tình, Lâm Dật vẫn là quyết định tiếp tục hành động theo kế hoạch của mình.

Nếu như đánh xuyên qua tân đệ tử hạ viện mà không được chú ý, vậy thì hắn liền đánh hạ toàn bộ Top 100 đệ tử hạ viện!

Nếu là Top 100 hạ viện không được, vậy thì đánh xuyên qua toàn bộ thượng viện!

Nếu như đánh đến vậy mà còn không được . . .

Lâm Dật cũng đành ra tuyệt chiêu cuối cùng —— đánh chết mẹ mấy cái đệ tử chân truyền Hoa Sơn cho cha mẹ bọn nó nhận éo ra luôn!

. . .

"Lâm Dật đến đây khiêu chiến!"

"Tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!"

Khiêu chiến vẫn như trước bắt đầu, tất cả mọi người đều mong chờ.

Tân đệ tử hạng thứ 20 bại!

Tân đệ tử hạng thứ 19 bại!
Tân đệ tử hạng thứ 18 bại!

. . .

Đệ thập cường bại!

Đệ cửu cường bại!

Đệ bát cường bại!

. . .

Đệ tứ cường bại!

Đệ tam cường bại!

Đệ nhị cường bại!

Lâm Dật lúc này đây không để cho mọi người thất vọng, gọn gàng mà linh hoạt một mực đánh xuyên qua đến hạng thứ hai, chỉ còn lại đối thủ cuối cùng —— Hàn Bách!

"Làm cho gọn gàng vào, rốt cục đánh tới Hàn Bách rồi!"

"Ta đợi giờ khắc này đã lâu rồi, rốt cục để cho ta chờ được!"

"Lâm Dật sư huynh uy vũ, tiếp tục uy vũ, đem Hàn Bách đánh gục, đánh xuyên qua Top 100!"

"Chân hán tử a..., nói đánh xuyên qua Top 100 liền đánh xuyên qua! chỉ còn Hàn Bách ngăn trở phía trước rồi, Lâm Dật sư huynh đánh bại hắn, thực hiện lời hứa đánh xuyên qua Top 100!"

"Lâm Dật sư huynh ngươi mới là giỏi nhất, ngươi mới là thiên tài nhất!"

"Đánh a..., đánh a...!"

"Chiến, chiến a...! Đại đao của ta không nhịn được nữa rồi!"

"Quá sôi trào, ta ta cảm giác được huyết dịch toàn thân đang thiêu đốt!”

Tất cả tân đệ tử ở bốn phương tám hướng giống như nổi điên reo hò, hầu như là trầm trồ khen ngợi Lâm Dật! Hàn Bách nghe được mặt tối sầm, khó chịu tới cực điểm!

Hắn làm sao lại không phát hiện, nhân phẩm của hắn rõ ràng kém đến như vậy?

Lại không có một cái nào vì hắn mà khen ngợi, ủng hộ hắn?

"Hàn Bách sư huynh cố gắng lên. . ."

Rốt cục cũng có một âm thanh vì hắn mà khen ngợi cổ vũ, Hàn Bách nghe được lệ rơi đầy mặt, cảm động thiếu chút nữa khóc to, chợt nghe thấy mấy câu sau: “Cố gắng lên bị Lâm Dật sư huynh đánh bại!”

Phốc!

Hàn Bách phun ra một ngụm huyết, hầu như muốn lấy đi cái mạng nhỏ của hắn, oán hận trừng người nọ, hai mắt đỏ bừng bừng nhìn qua Lâm Dật.

"Lâm Dật sư huynh đánh bại hắn, ta tin tưởng ngươi là mạnh nhất!" Giang Tiểu Ngư reo hò đến tê tâm liệt phách, vẻ mặt điên cuồng, tựa hồ tùy thời biến thành người điên, làm cho người ta lo lắng.

"Lâm Dật sư huynh cố gắng lên, chỉ còn người cuối cùng rồi! Ta hy vọng ngươi có thể đánh bại Hàn Bách, thành đệ nhất!"

Chủ nhân của một toàn tiểu viện cuối trăm tòa, cũng là người thất nhất cùng Lâm Dật giao thủ, Dư Hải, giờ phút này nhìn qua Lâm Dật, trong nội tâm yên lặng thì thầm. Qua những ngày này Dư Hải đã quyết tâm làm phản đám tân đệ tử Top 100, dấn thân đầu nhập ủng hộ Lâm Dật.

Nhìn xem nguyên một đám đối thủ của Lâm Dật so với Dư Hải hắn cường đại hơn đều bị đánh bại, trong nội tâm Dủ Hải nhiệt huyết sôi trào, khó có thể bình tĩnh.

“Hàn Bách sư huynh, chúng ta không thể thăm dò ra thực lực của hắn, xin lỗi!” Chín người trong thập cường, yên lặng đứng ở bên cạnh Hàn Bách, nhỏ giọng nói ra. Miệng nói thì áy náy, nhưng thần sắc trên mặt lại không có bất kỳ áy náy gì.

Giờ phút này bọn hắn hận không thể để Hàn Bách thua dưới kiếm của Lâm Dật!

Chỉ riêng việc Lâm Dật mạnh hơn bọn họ, thì bọn họ cũng phải muốn dụ dỗ hàn Bách thua trận.

Đương nhiên Lâm Dật vẫn theo quy củ cũ, mỗi người đánh bại đều chỉ điểm một chút, để cho rất nhiều người thua dưới tay hắn sinh ra hảo cảm, còn có kính ý.

Dù sao trong nội hạ viện, cạnh rtanh càng thêm kịch liệt!

Loại việc chỉ điểm võ công cho người ta, hầu như không có ai đi làm.

Cũng chỉ có Lâm Dật đi làm.

Tuy không ít người cảm thấy hắn rất ngu, bất quá sau khi Lâm Dật biểu hiện ra thực lực vượt xa bọn hắn, cả đám đều trong lòng chỉ còn kính ý.

Bất luận thực lực hay là nhân phẩm, Lâm Dật so với Hàn Bách mạnh hơn nhiều lắm!

. . .

"Lâm Dật!"

"Hàn Bách!"

Đỉnh phong quyết đấu giữa tân đệ tử đã bắt đầu!

Một cái là cao thủ sâu không lường được!

Một cái là thiếu niên thiên tài nổi tiến hạ viện!

Hai người quyết đấu hấp dẫn chú ý của mọi người, mỗi người đểu mở to con mắt trợn trừng thật lớn, không dám bỏ qua một màn đặc sắc nào.

“Những ngày này ta một mực chú ý ngươi, ta không thể không thừa nhận ngươi rất lợi hại, so với đám người tài trí bình thường này cường đại nhiều lắm!” Hàn Bách ngón tay chỉ vào đám tân đệ tử trong Top 100, không thèm nhìn vẻ mặt nổi giận của bọn hắn, cười lạnh một tiếng: “Bất quá, hôm nay ngươi sẽ thua ở trên tay ta, bởi vì Hàn Bách ta mới là thiên tài chính thức của hạ viện! Chỉ cần cho ta một năm thời gian, là ta có thể đặt chân vào Top 100 nội hạ viện, trở thành đệ nhất hạ viện!”

Nghe đến đó, Lâm Dật ung dung cười cười, nguyên lai là cái thiếu niên kiêu ngạo, hắc hắc nói: “Không có ý tứ, ta chỉ cần ba tháng!”

“Ba tháng? Không có khả năng!” Hàn Bách quả quyết lắc đầu, cho rằng Lâm Dật đang chém gió.

"Không có gì là không thể, chỉ cần ngươi dám đi làm!"

Lâm Dật đột nhiên cảm giác được không có ý nghĩa gì, 'trang Bức' không phải là phong cách của hắn à? Đả kích thiếu niên kiêu ngạo, càng không phải hắn am hiểu a...!

Quyển 1 - Chương 13: Kiếm bại hàn bách

"Mời!"

"Mời!"

Lâm Dật cùng Hàn Bách cùng làm ra tư thế mời, lập tức rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm chỉ đối phương.

Thanh kiếm dài ba thước dưới ánh mặt trời phản xạ ra hàn quang khiến lòng người run sợ.

Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn, nhìn xem trận quyết đấu giữa hai tân đệ tử mạnh nhất hạ viện. Bọn hắn đều biết rõ, danh hiệu đệ nhất tân đệ tử trong hai người này sẽ xuất hiện.

Không ai buông tha một màn đặc sắc này, hai mắt không dám nháy một cái.

Hai con mắt Hàn Bách hơi híp lại, nhìn Lâm Dật trước mắt lớn hơn hắn hai tuổi, tâm tình vạn phần phức tạp. Vốn tưởng rằng Lâm Dật đối với hằng không có uy hiếp, khoảng cách hai bên quá xa. Lại không nghĩ rằng, mới ngắn ngủn thời gian năm ngày, hắn một đường đánh xuyên qua Top 100, rồi có tư cách khiêu chiến mình.

Từ nhỏ Hàn Bách đã có thiêu phú võ học cực cao, bất luận chiêu thức võ công gì, tại trên tay hắn, trong khoảng thời gian ngắn là có thể luyện đến cảnh giới cực cao. Được mấy người bên cạnh khoa trương khen là thiên tài võ học, tương lai nhất định là đại hiệp đỉnh thiên lập địa!

Có thể trở thành cao thủ tuyệt đỉnh!

Mà Lâm Dật hắn lại có cái gì?

15 - 16 tuổi tiến vào Hoa Sơn, đến loại tuổi này tập võ mà nói thì đã quá trễ rồi. Theo lý thuyết, người như vậy, hẳn là ít xuất hiện, điệu thấp vượt qua bốn năm ở hạ viện, sau đó rời khỏi Hoa Sơn, bước chân vào giang hồ, trở thành tồn tại dới tầng chót trong giang hồ.

Thế nhưng là, Lâm Dật lại không có đi theo nội trung cốt truyện vốn có, ngược lại trong vòng vài ngày, oanh động hạ viện, hắn từ người bình thường trở thành thien tài chói mắt!

Thậm chí danh tiếng còn áp đảo chính mình một tầng!

Điều này làm Hàn Bách một mực thuận buồn xuôi gió cực kỳ không thích.

Tuy nhiên trong lòng của hắn vô cùng rõ ràng, trong Hoa Sơn có tàng long ngọa hổ, vô số thiên tài mạnh hơn hắn, chói mắt hơn hắn rất nhiều, như là đệ tử chân truyền Hoa Sơn.

Vậy nên không thể có Lâm Dật tuổi lớn như này là đệ tử hạ viện!

Tuy trong nội tâm hắn có cảm giác hưng phấn vì có đối thủ, thế nhưng so về uy hiếp vị trí của mình thì không đáng giá nhắc đến rồi!

Tại trong vị trí đệ nhất thiên tài hạ viện, Hàn Bách không thể nghi ngờ lựa chọn người kia.

"Đệ nhất hạ viện là ta, Hàn Bách ta mới thật sự là thiên tài!"

Hàn Bách nổi giận gầm lên, kiếm bá một tiếng, lấy quỹ tích cực kỳ huyền diệu, hướng Lâm Dật đâm tới.

Một kiếm này. . .

Lâm Dật ánh mắt sáng ngời, những ngày này, đánh bại mấy trăm đối thủ đến nay, đây là một kiếm cường đại nhất.

Chưa có đối thủ nào, có thể xuất ra một kiếm như vậy.

Nhìn một kiếm đơn giản, nhưng trong đó lại ẩn dấu huyền cơ, đem đường lui của hắn khóa kín, ép buộc hắn chính diện nghênh đón.

Nếu là thực lực kém hơn Hàn Bách một chút, sợ là phải thất bại ngay dưới một kiếm này.

Lâm Dật không thể không thừa nhận, Hàn Bách có thể trở thành đệ nhất tân đệ tử hạ viện, quả nhiên là có bổn sự. Làm cho người ta tán thưởng là, Hàn Bách chỉ mới 13 tuổi, chỉ trong thời gian một tháng học tập Hoa Sơn Kiếm Pháp mà thôi.

Một tháng, có thể đem kiếm pháp luyện đến loại tình trạng này.

Tiểu tử này thật sự là một thiên tài!

Đương nhiên, thiên tài chỉ là thiên tài mà thôi, Lâm Dật là ai?

Ngũ Đại Thần Cấp Player, cao thủ đỉnh cấp trong giang hồ!

Tuy thực lực hiện giờ không mạnh, nhưng là lĩnh ngộ võ học thì vẫn tồn tại như cũ, hắn đã chứng kiến được rất nhiều kiếm pháp huyền ảo rồi.

Một kiếm Hàn Bách này rất tốt, nhưng rất đáng tiếc. . .

Lâm Dật vừa mới đem Hoa Sơn Kiếm Pháp thăng cấp cảnh giới Xuất Thần Nhập hóa, thuộc tính công kích liền vượt qua Hàn Bách. Lại tăng thêm là cao thủ đứng đầu về kinh nghiệm chiến đầu, một kiếm Hàn Bách này Lâm Dật còn chưa để trong mắt.

Bạch Hồng Quán Nhật!

Thừa phong bối kiếm, kiếm kích trường không.

Mũi kiếm trực chỉ vào sống kiếm Hàn Bách, một kiếm đẩy ra, đem thế công Hàn Bách đè xuống, thừa cơ hội lúc này, Lâm Dật lại ra một kiếm.

Bạch Vân Xuất Tụ!Tồn thân hiết bộ, huy kiếm hoành phách.

Làm cho Hàn Bách không thể không lui về phía sau tránh né một kiếm này.

Vừa trốn, liền đem thế công Hàn Bách chuẩn bị đánh vỡ, để cho các thế công tiếp theo của hắn cắt đứt.

Giống như là đã tỉ mỉ chuẩn bị mưu đồ, vừa muốn thi triển ra, lại bị người ta đón đầu một kích, cứng rắn đánh trả về.

Loại cảm giác buồn bực này cơ hồ khiến cho người ta muốn thổ huyết!

Giờ phút này Hàn Bách có loại cảm giác này, buồn bực không thôi, trái tim đập kịch liệt, huyết sịch sôi trào, thở phì phò từng ngụm, Trong thời gian ngắn đối hai chiêu, thiếu chút nữa làm cho hắn bị nội thương, thể lực tiêu hao cực lớn.

Lại để cho hắn không thể không rời đi Lâm Dật, con mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm, nghĩ ra phương thức công kích tiếp theo.

Hàn bách không tiến công, Lâm Dật cũng không động thủ, chẳng qua là mỉm cười nhìn Hàn Bách, thần sắc nhàn nhã, cùng với bộ dáng Hàn Bách như lâm đại địch, tạo thành đối lập kịch liệt.

Hai người cứ như vậy yên lặng giằng co.

. . .

Người vây xem bốn phía thấy bọn họ giao thủ, tuy võ công bọn hắn không bằng hai người Lâm Dật Hàn Bách, nhưng là người tập võ, một chút nhãn lực vẫn phải có.

"Xem ra Lâm Dật sư huynh chiếm thượng phong rồi!"

"Lâm Dật sư huynh thật lợi hại, kinh nghiệm chiến đấu quả thực như thần, một kiếm Hàn bách hiểm ác, để cho ta đi ứng phó, khẳng định không cách nào tìm ra biện pháp, kết cục chính là bị tiết tấu Hàn Bách khống chế, trực tiếp đùa chơi chết. Nhưng mà Lâm Dật sư huynh lại chỉ dùng hai chiêu, một chiêu Bạch Hồng Quán Nhật, một chiêu Bạch Vân Xuất Tụ, liền đem thế công Hàn Bách trực tiếp đánh trả về, để cho Hàn Bách biệt khuất xuất nội thương, quá thần!"

"Các ngươi nhìn rõ chưa, chiêu Bạch Hồng Quán Nhận sư huynh Lâm Dật sử dụng quả thực rất tốt! Ta chưa từng nghĩ đến, Bạch Hồng Quán Nhật vẫn có thể dùng để phòng ngự, mà lại phòng ngự tốt như vậy, trực tiếp đem người kia đánh trở về."

"Không sai, Bạch Hồng Quán Nhật một chiêu này quả thực thần chiêu a...! Ta lúc trước vẫn cho là giáo viên chém gió, Hoa Sơn Kiếm Pháp công thủ nhiều mặt. Thế nhưng là ta thấy thế nào Hoa Sơn Kiếm Pháp mười một thức đều là công kích kiếm pháp, nào có chiêu thức phòng ngự a.... Hôm nay nhìn Lâm Dật sư huynh ra một thức Bạch Hồng Quán Nhật này, quả thực làm sáng mắt chó của ta a! Dùng thật là khéo, dùng công thay thủ, khí phách mười phần a...!"

"Dùng công thay thủ, công kích là phòng thủ mạnh nhất! Ta trước kia một mực không rõ những lời này, bây giờ nhìn một chiêu Bạch Hồng Quán Nhật này, cuối cùng hiểu!"

"Bạch Hồng Quán Nhật xuất ra rất hay, nhưng là Lâm Dật sư huynh dùng đệ nhị chiêu Bạch Vân Xuất Tụ cũng rất tốt. Cường ngạnh bức bách Hàn Bách lui lại né tránh, làm cho một loạt thế công trước đó hắn chuẩn bị ngăn lại! Trước kia cảm thấy thế công của Hàn Bách như thủy triều, một lớp nhanh hơn một lớp, làm cho người ta quả thực thở không nổi. Hiện tại ta rốt cuộc biết rõ phá vỡ tuyệt chiêu của hắn như nào rồi! Hắc hắc, về sau nếu ai dám đối với ta dùng loại thế công này, ta dùng một chiêu của này, phá bọn hắn!"

Hai người Lâm Dật Hàn Bách chỉ là vừa giao thủ, dùng hai chiêu, khiến cho các đệ tử có đại thu hoạch, nguyên một đám ăn no thỏa mãn. Chỉ cảm thấy kiến thức hai người quyết đấu, đối với Hoa Sơn Kiếm Pháp lĩnh ngộ như bão tố!

Nguyên một đám hứng thú càng lớn, con mắt mở to, bất luận chi tiết nào cũng không dám buông tha!

. . .

Hàn Bách yên lặng giằng co, áp lực trong nội tâm so với bất cứ người nào đều rất lớn.
Với tư cách người trong cuộc, hắn rõ ràng, hai chiêu kiếm kia của Lâm Dật rất đáng sợ.

Mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống như mừa, suy nghĩ điên cuồng vận chuyển, muốn tìm biện pháp phát khởi thế công.

Nhưng là làm hắn bất đắc dĩ chính là, đừng nhìn Lâm Dật biếng nhác cầm kiếm, cong vẹo đứng ở nơi đó, tựa hồ không có bất kỳ uy hiếp. Nhưng là Hàn Bách xem được, lúc này Lâm Dật chính là một đầu nhím có gai, để cho hắn không có nơi ra tay!

Trầm mặc, vô tận trầm mặc.

Hàn Bách bực bội bất an, thời gian trôi qua càng lâu, hắn tựa hồ càng cảm nhận được ánh mắt giễu cợt bốn phía.

"A...!"

Hét lớn một tiếng, nâng lên tinh thần.

Trường kiếm đùa nghịch ra từng đạo kiếm hoa, giống như cuồng phong bạo vũ, điên cuồng phát khởi tiến công đối với Lâm Dật.

Như trong biển rộng sóng gió động trời, công kích một lớp rồi lại một lớp, tựa hồ vĩnh viễn không ngừng nghỉ.

Trong thời gian nháy mắt, hắn đã phát khởi mấy chục thế công!

Lâm Dật lại dùng phương thức đơn giản nhất —— Hoành ngang, đâm thẳng, thượng kích, hạ kích, quét ngang, chẻ dọc. . .

Phòng ngự cẩn thận, đem thế công Hàn Bách phòng thủ chặt chẻ.

Như đá ngầm trong biển rộng vĩnh viễn không bị diệt, ngoan cường thẳng cứng trước mặt sóng lớn, tùy ý mà cho sóng lớn đập.

Rốt cục, Hàn Bách hầu như đem các loại phương thức có khả năng công kích nghĩ được đều dùng một lần, lại như cũ không phá được phòng thủ Lâm Dật, lập tức tuyệt vọng.

Hắn như thế nào cũng nghĩ không thông, Lâm Dật vì cái gì có thể dùng các chiêu thức đơn giản, phòng thủ được các chiêu thức kiếm pháp tinh diệu huyền ảo của hắn?

Đây rốt cuộc là vì cái gì?

Dùng Hoa Sơn Kiếm Pháp cảnh giới Dung Hội Quán Thông của hắn, vậy mà không cách nào phá được chiêu thức Kiếm Pháp Cơ Sở?

Quả thực làm hắn không cách nào tưởng tượng!

Nếu là trước kia, có người nói cho hắn biết, dùng chiêu thức Kiếm Pháp Cơ Sở có thể đem ngăn trở Hoa Sơn Kiếm Pháp cảnh giới Dung Hội Quán Thông, đánh chết hắn cũng không tin, còn có thể quát lớn nói hưu nói vượn.

Nhưng là, tự tay kiểm nghiệm qua, trong lòng hắn tràn đầy nghi hoặc cùng mê mang.

Từ lúc ba tuyệt hắn đã bắt đầu luyện võ, trải qua 10 năm luyện võ, nhưng không cách nào giải thích chuyện trước mắt này.

Càng xem càng không hiểu cảnh giới kiếm pháp Lâm Dật đến mức nào.

Duy nhất có thể rõ chính là, Lâm Dật đối với lĩnh ngộ kiếm pháp, sâu đậm sâu đặc, vượt xa tưởng tượng của hắn.

Đạt đến cấp độ hóa mục nát thành thần kỳ!

Ngay tại thời khắc mê mang Hàn Bách, trường kiếm trong tay Lâm Dật, như linh xà, lấy quỹ tích cực kỳ huyền ảo, đột phá tất cả phòng thủ, khoác lên trên bờ vai Hàn Bách.

"Trong chiến đấu cũng không thể thất thần ah, hôm nay chẳng qua là luận bàn, nếu như hôm nay đứng ở trước mặt ngươi chính là hung đồ Ma Giáo , ngươi bây giờ đã bị chết!" Thanh âm Lâm Dật cười khẽ truyền đến.

"Vì cái gì? Vì cái gì ngươi có thể sử dụng kiếm chiêu cơ sở nhất đem tất cả thế công của ta ngăn trở? Vì cái gì thế công như bão của ta, lại bị ngươi phòng thủ cẩn thận?"

Hàn Bách chịu không được ủy khuất, la lớn.

Lâm Dật trầm mặc một phát, đáp: "Chiêu thức võ học không có vô dụng, chỉ có người không biết dùng."

Những lời này Lâm Dật lấy từ câu game online muôn đời muôn thở: Không có chức nghiệp ( class - môn phái ) phế vật, chỉ có người chơi rác rưởi!

"Còn có, tặng ngươi thêm một câu: Địch không động ta không động, nếu địch động ta động trước!"

Hàn Bách ngây người tại chỗ, trong miệng không ngừng thì thào: "Không có chiêu vô dụng, chỉ có người vô dụng. Địch không động ta không động, nếu địch động ta động trướng."

Ánh mắt càng ngày càng sáng, mê mang trong mắt dần dần biến mất, nhìn thoáng qua Lâm Dật, nắm tay kêu lên: "Ta đây liền đem tiểu viện đệ nhất nhường cho ngươi!" Cũng không quay đầu lại, trở lại tiểu viện số 1, từ đó chuyển đi, đem người trong tiểu viện số 2 đuổi ra, tiến vào tiểu viện số 2.

"Thật sự là một thiếu niên kiêu ngạo a...!" Lâm Dật thấy vậy, bật cười lắc đầu.

Quyển 1 - Chương 14: Oanh động hạ viện

"Chúc mừng Lâm Dật sư huynh đoạt tiểu viện số 1!"

"Lâm Dật sư huynh chúc mừng, vừa rồi các ngươi tỷ thí quá đặc sắc."

"Lâm Dật sư huynh, nhìn hai ngươi tỷ thí, ta đối với Hoa Sơn Kiếm Pháp lĩnh ngộ sâu hơn, đây đều là công lao Lâm Dật sư huynh ngươi a...."

Trên khuôn mặt vô số đệ tử mới tràn ngập tươi cười, hướng Lâm Dật chúc mừng, thần sắc trên mặt của nguyên một đám lộ ra vẻ vẫn chưa thỏa mãn.

"Đa tạ, đa tạ! Về sau nếu mọi người có chỗ nào không hiểu về kiếm pháp, chi bằng tới tìm ta, ta sẽ tận lực giải thích nghi hoặc cho mọi người. Tất cả mọi người đều là đồng môn sư huynh đệ, không nên câu nệ làm gì."

Lâm Dật mỉm cười gật đầu, liên tục nói lời cảm tạ, phát ra lời hứa.

"Tốt!"

"Lâm Dật sư huynh thật sự là quá hot!"

"Lâm Dật sư huynh là người tốt a...!"

Mọi người lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, trên mặt cả đám tràn ngập tươi cười, thập phần vui vẻ. Ở hạ viện cạnh tranh vô cùng thê thảm, nào có đệ tử trước trăm hạng dạy tuyệt chiêu cho người ta, rồi chỉ điểm gì đó. Nhưng mà Lâm Dật sư huynh lại bất đồng, vậy mà mạnh miệng, để cho tất cả mọi người cứ việc vô tư tìm hắn chỉ điểm.

Phần đông tân đệ tử chứng kiến bản lãnh chân chính của Lâm Dật, cả đám trầm trồ khen ngợi, nội tâm trong bụng cả đám nở hoa, đối với Lâm Dật càng thêm kính trọng.

Mỗi người đều gọi một câu Lâm Dật sư huynh, bởi vậy có thể thấy được tất cả mọi người đều đồng ý địa vị Lâm Dật.

Cả đám người vẫn chưa thỏa mãn, mỗi người riêng phần mình trở về nơi ở, cố gắng tiêu hóa lĩnh ngộ các chiêu kiếm pháp vừa rồi. Đám người vây xem rốt cục tản ra, nhưng là hiệu quả oanh động do Lâm Dật mang đến cũng không có tản đi, ngược lại thì phần đông đệ tử lúc trở về đều thảo luận sôi nổi. Lâm Dật đánh xuyên qua Top 100 tân đệ tử, truyền khắp toàn bộ hạ viện.

Thấy mọi người đã rời khỏi, lúc này Lâm Dật mới có thời gian xem xét thu hoạch của mình.

Hệ thống nhắc nhở:

Đánh bại tân đệ tử hạ viện - Hàn Bách, ban thưởng 1000 điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Trở thành đệ nhất tân đệ tử, ban thưởng 3000 điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Kinh nghiệm: 57200

Nhìn điểm kinh nghiệm chiến đấu có hơn 5 vạn, trong nội tâm Lâm Dật thập phần vui vẻ, Hoa Sơn Thân Pháp cũng đã có thể thăng cấp!

"Lâm Dật sư huynh, ngươi quá lợi hại, vậy mà đánh bại Hàn Bách!" Giang Tiểu Ngư xuất hiện trước mặt Lâm Dật, giơ ngón cái lên, vẻ mặt sùng bái.

Bất đồng với Lâm Dật, hắn nhìn tiểu viện số 1, ánh mắt lộ ra vẻ hâm mộ: "Oa kháo, tiểu viện độc lập, có nha hoàn hầu hạ, có hạ nhân xử lý việc vặt. Như này thì Lâm Dật sư huynh ngươi thoát cảnh bần cùng rồi!"

Lâm Dật trong nội tâm vui lên, nhìn sang Giang Tiểu Vũ: "Ngươi ưa thích cái tiểu viện này à?"

"Đương nhiên! Nhà lớn cửa lớn, còn có tiểu viện, so với hai cái phòng tranh bá hơn nhiều lắm, ai không thèm a...!" Giang Tiểu Vũ hung hăng gật đầu, nhìn qua tiểu viện số 1 mà chảy nước miếng.

"Muốn ở? Vậy ngươi phải nỗ lực ah, khiêu chiến Top 100, vậy thì sẽ có!" Lâm Dật vỗ vỗ bả vai Giang Tiểu Vũ, trực tiếp hướng tiểu viện số 1 đi đến.

Từ nay vể sau, hắn sẽ sống ở tiểu viện này rồi, về phần phòng tranh hai người ở kia hắn cũng chả muốn quay về.

"Lâm Dật sư huynh, ta sẽ cố gắng, vì tiểu viện!" Nhìn qua bóng lưng Lâm Dật đang đi đến tiểu viện số 1, Giang Tiểu Vũ nắm chặt nắm đấm, nổi lên quyết tâm.

"Đúng rồi, Tiểu Vũ. . ." Lâm Dật đột nhiên dừng bước, thanh âm truyền đến.

"Lâm Dật sư huynh nói đi, muốn ta làm gì?" Giang Tiểu Vũ rất hưng phấn, gật đồng lia lịa như con chó con, cho rằng Lâm Dật muốn cho hắn chuyển vào tiểu viện số 1 ở chung, hưởng thụ các loại sinh hoạt xa hoa lãng phí như thiếu gia.

"Ngươi về ký túc xá đem quần áo của ta lấy ra!"

Giang Tiểu Vũ nghe xong, một cái lảo đảo, hầu như ngã sấp xuống. Sắc mặt đắng chát: "Lâm Dật sư huynh, ngươi thật sự muốn bỏ ta lẻ loi cô đơn ở một mình phòng tranh? Ngươi làm như vậy thật sự không được a?"

"Tiểu Vũ a..., ngươi là hảo hài tử, ta cũng không muốn để ngươi ở một mình, bất quá vì ngươi dựng nên thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan bây giờ, trở thành một cái hảo hài tử bình thường, ngươi cứ tiếp tục ủy khuất ở phòng tranh a. Nếu muốn ở tiểu viện như vậy? Vậy thì cố gắng chém vào đi!" Nói xong, Lâm Dật cũng không quay đầu lại, hướng tiểu viện đi tới, biến mất tại trước mắt Giang Tiểu Vũ.

"Được rồi. . ." Giang Tiểu Vũ vẻ mặt cay đắng, tập tễnh hướng phòng tranh đi về, mỗi một bước đi thì lại thỉnh thoảng quay đầu liếc nhìn tiểu viện, nuốt nuốt nước miếng.

. . .Tin tức Lâm Dật đánh xuyên qua Top 100 tân đệ tử, đánh bại thiếu niên thiên tài hàn Bách, không chỉ đưa đến oanh động trong một vạn tân đệ tử. Mà từ những đệ tử cũ xem cuộc chiến trở về cũng truyền ra, rất nhanh cái tên Lâm Dật này cũng bị rất nhiều đệ tử cũ biết tới.

Biết được trong hàng ngũ đệ tử mới xuất hiện một nhân vật lợi hại, ngay cả Hàn Bách cũng không phải là đối thủ.

Tiểu viện hạ viện Top 100, tòa tiểu viện bài danh thứ mười. [ tiểu viện của đám đệ tử cũ ! không phải tân đệ tử ! Ở hạ viện gồm 200 tòa tiểu viện chia ra làm Top 100 tân đệ tử và Top 100 đệ tử cũ ]

Thượng Quan Vân đang ngồi thì tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn vị trí đan điền trong bụng, trên mặt lộ ra dáng tươi cười đắng chát.

"Nội công này thật sự là rất khó luyện, từ lúc năm thứ hai nhập Hoa Sơn đến năm thứ tư bây giờ, đã hơn hai năm rồi, ta vẫn chưa có tìm đệ cái gọi là khí cảm, lại càng không thể một bước lên cảnh giới mới!"

"Không luyện nội công, thì mãi là hạng trói gà không chặt!"

"Rốt cục cũng lý giải trong giang hồ vì sao mà truyền lưu mấy lời này rồi, nội công thật là lợi hại, có nội lực cùng không có thực sự là khác biệt quá lớn! Một ngày không luyện thành nội công, thì ngày đó không thể tiến vào thượng viện!"

Thượng Quan Vân hôm nay đã trở thành đệ tử cũ bốn năm, năm nay nếu mà không vào được thượng viện, vậy thì vĩnh viễn rời khỏi Hoa Sơn, trong nội tâm hắn lo lắng vạn phần. Lúc trước hắn cũng là đệ tử thiên tài có tiếng, bằng không cũng sẽ không tiến vào thập cường hạ viện.

Có lẽ là tại trong nội hạ viện nhiều năm như vậy, nhìn thấy rất nhiều sự tình đệ tử trong Top 100 không thể tiến vào thượng viện, bi thảm mà rời khỏi Hoa Sơn. Mà trái ngược thì lại chả thấy một tên đệ tử nào, luyện thành nội công, nhảy lên thành cao thủ tam lưu, tiến vào thượng viện.

Đối với truy cầu nội công, hắn tràn đầy cố chấp.

Thế nhưng, hai năm qua, hắn vẫn như cũ, vẫn không tìm được đầu mối.

Rõ ràng đã nhìn thấy cánh cửa ở chỗ này, nhưng hắn lại không vào được.

Trong nội tâm có cảm giác như đưa đám, ngôn ngữ khó có thể miêu tả.

Mặc kệ là Hoa Sơn Kiếm Pháp hắn lĩnh ngộ sâu cỡ nào, luyện đến cảnh giới cao cỡ nào thì hắn vẫn không có tư cách đi vào thượng viện.

Nội Công chính là một cái lạch trời cực cao, quấy nhiễu một bước đi lên của hắn.

Trong núi Hoa Sơn này hắn cũng coi là một nhân vật phong vân, tầm mắt rộng, tâm cũng lớn. Hắn cũng không hy vọng trở thành tồn tại dưới tầng chót Hoa Sơn, là một tiểu nhân vật không nhập lưu trên giang hồ.

Hắn muốn lưu ở Hoa Sơn, tập được tâm pháp nội công thượng thừa, trở thành thiếu hiệp uy danh hiển hách, tung hoành giang hồ!

Giống như Hoa Sơn đệ nhất đệ tử chân truyền - Lệnh Hồ Phong, tuổi còn trẻ mà đã là cao thủ nhị lưu trong giang hồ, nổi danh Lệnh Hồ thiếu hiệp lừng lẫy. Trượng Kiếm Giang Hồ - Bạch Y Tuấn Mã - Mỹ Nữ Làm Bạn.
Đi ra phòng luyện công, đến đại sảnh, uống một ngụm trà xanh của tỳ nữ ngâm, hắn hướng về một gã đệ tử hạ viện phía dưới nói.

"Giới tân đệ tử nhập viện đã hơn một tháng, cuộc chiến Top 100 tân đệ tử cõ lẽ đã mở ra, đệ tử thiên tài Hàn Bách có tiếng gió rất thịnh kia hiện tại Hoa Sơn Kiếm Pháp của hắn đã luyện đến cảnh giới gì rồi? Có hay không tiến vào Top 100? Thành đệ nhất hay không?"

Đối với trong hàng ngũ tân đệ tử xuất hiện ra thiên tài, Thượng Quan vân hắn rất quan tâm. Nhưng, hắn cũng không phải là muốn mở đường cho đám sư đệ hậu bối này, ngược lại rất thích làm một chuyện, chính là chèn ép tân đệ tử, đặc biệt là thiên tài mới xuất hiện.

Đây cũng là vì trong hai năm nay hắn không luyện thành nội công, tâm lý vặn vẹo, nên vì đó tìm kiếm khoái cảm chèn ép tân đệ tử. Hàng năm có đệ tử mới nhập môn, chèn ép thiên tài trong hàng đệ tử mới, biểu hiện ra phong thái cao thủ đệ tử cũ của hắn.

Nội tâm của hắn cũng có một cái kỳ vọng, chính là chèn ép đệ tử mới, không cho một đệ tử nào ngoi đầu lên được, làm cho cao tầng Hoa Sơn không thể không từ trong Top 100 đệ tử cũ của bọn hắn, chọn lựa người tiến vào thượng viện.

Thời gian hắn còn có thể đứng ở Hoa Sơn, không còn đến một năm, hắn càng nóng lòng làm loại chuyện này.

Hắn đây cũng không phải là si tâm vọng tưởng, bởi vì tại Hoa Sơn này thì chuyện này cũng đã có tiền lệ rồi. Đệ tử hạ viện võ công quá thấp, dẫn tới thượng viện không thể không giảm xuống tiểu chuẩn nhận người nhập viện.

Dù sao đệ tử trên thượng viện cũng cần bổ sung nhân thủ!

Đệ tử thượng viện cũng không giống như đệ tử hạ viện, một mực ở lại Hoa Sơn, nhàn nhã an toàn luyện võ. Bọn hắn phải ra Hoa Sơn, hành tẩu giang hồ làm nhiệm vụ.

Hàng năm, đệ tử thượng viện đều chết rất nhiều.

"Bẩm Thượng Quan sư huynh, Hoa Sơn Kiếm Pháp cùng Hoa Sơn Thân Pháp của Hàn Bách đều luyện đến cảnh giới Dung Hội Quán Thông!" Đệ tử cũ hồi đáp.

"Hí!"

Thượng Quan Vân hít một hơi lãnh khí.

Một tháng, chỉ một tháng, liền đem Hoa Sơn Kiếm Pháp cùng Hoa Sơn Thân Pháp, cả hai luyện đến cảnh giới Dung Hội Quán Thông, đây là loại thiên tài gì?

Cùng thần tượng của hắn là sư huynh Lệnh Hồ Phong có vốn liều mạng rồi.

Nghe hồi đó kể lại, Lệnh Hồ Phong sư huynh, cũng là dùng một tháng, đem Hoa Sơn Kiếm Pháp cùng Hoa Sơn Thân Pháp, luyện đến cảnh giới Dung Hội Quán Thông.

Hàn Bách này quả thật là thiên tài!

Thượng Quan Vân không khỏi cảm thán, năm đó hắn trọn vẹn dùng ba tháng, mới đưa hai cái này luyện đến cảnh giới Dung Hội Quán Thông.

Lúc đó thì hắn cũng đã là thiên tài rồi, thế nhưng so với Hàn Bách, tựa hồ thì không có đáng giá mà nhắc tới.

"Hàn Bách này nhất định là đệ nhất trong hàng đệ tử mới a?" Trong mắt Thượng Quan Vân hiện lên tia ghen ghét, càng là thiên tài, hắn lại càng muốn chèn ép. Ép tới một thiên tài không thể ngóc đầu lên được, là chuyện hắn thích làm nhất. Loại chuyện này khi làm rất là khoái cảm!

Có thể đem một thiếu niên thiên tài so được với Lệnh Hồ Phong sư huynh đè xuống, ngẫm lại cũng cảm thấy sướng tê người.

"Hàn Bách. . . Hắn không phải đệ nhất."

"Cái gì?" Sắc mặt Thượng Quan Vân khẽ biến, lắp bắp nói lại: "Hiện tại Hàn Bách cũng không phải là đệ nhất?"

"Ngày hôm qua thì hắn vẫn là đệ nhất, nhưng là hôm nay lại bị một gã đệ tử mới tên là Lâm Dật đánh bại, trở thành đệ nhị!" Đệ tử cũ gật đầu đáp.

"Lâm Dật đánh bại Hàn Bách? Đây là một nhân vật như thế nào? Như thế nào chưa từng có nghe qua người này?" Thượng Quan Vân mặt mũi tràn đầy nghi hoặc.

"Lâm Dật lúc trước đúng là không có tiếng tăm gì, hắn đã mười lăm mười sáu tuổi rồi, tiến vào Hoa Sơn cũng rất miễn cưỡng, bởi vậy thời điểm nhập môn, không có ai chú ý hắn. Thế nhưng là mấy ngày nay hắn lại oanh động toàn bộ hạ viện! Hắn đối với toàn bộ Top 100 tân đệ tử phát ra khiêu chiến, mỗi ngày khiêu chiến hai mươi người, thời gian năm ngày, mạnh mẽ đánh xuyên qua Top 100 khiêu chiến đệ nhất danh, ngay tại sáng hôm nay, hắn đánh bại Hàn Bách, trở thành đệ nhất đệ tử trong hàng ngũ đệ tử mới!"

"Còn có loại nhân vật này?" Thượng Quan Vân mắt tỏa sáng, vừa nghĩ tới có thể đem loại nhân vật thiên tài so với Hàn Bách mạnh hơn này đánh bẹp xuống, làm hắn hết sức hưng phấn, toàn thân run rẩy kịch liệt, đây là kích động đấy.

"Ngươi an bài người đi hảo hảo thăm dò cái công phu Lâm Dật này, ta muốn hảo hảo vui đùa một chút!" Thượng Quan Vân cười quái dị, hạ lệnh.

"Tốt Thượng Quan sư huynh, ta đi!" Đệ tử cũ nhẹ gật đầu, lập tức ra sân nhỏ, bắt tay chuẩn bị vào làm.

"Lâm Dật? Nhân vật so với Hàn Bách còn thiên tài hơn? Có ý tứ!" Thượng Quan Vân một người trong đại sảnh, tựa hồ nghĩ tới điều gì đó, hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng.

Quyển 1 - Chương 15: Kình Địch

Hậu viện tiểu viện số 1 chiếm diện tích khoảng chừng mấy trăm mẫu, bên trong đủ loại hoa cỏ quý báu, phong cảnh ưu mỹ.

Một đạo thân ảnh xuất hiện ở trong hậu viện, cầm kiếm bay múa đầy trời.

Kiếm quang lập loè, thân như quỷ mỵ.

"Kim Ngọc Mãn Đường!"

Quát lạnh một tiếng, đạo thân ảnh này nhảy vào không trung huy kiếm, kiếm quang nư nước thủy triều.

Thu kiếm, vào vỏ.

Chủ nhân đạo thân ảnh này hiện ra, chính là Lâm Dật.

"Hô!"

Lâm Dật thở nhẹ một hơi, lau mồ hôi trên trán, nhìn qua bản hệ thống võ học, thấy hai võ học cấp Bạch Ngân là Hoa Sơn Kiếm Pháp cùng Hoa Sơn Thân Pháp, đạt đến cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa, lại có thêm hơn 1 vạn điểm kinh nghiệm chiến đáu, giữa lông mày lộ ra tia mỉm cười.

Từ lúc đánh bại Hàn Bách, đoạt được đệ nhất tân sinh, đã trải qua vài ngày rồi.

Sau khi vào ở tiểu viện số 1, Lâm Dật còn chưa kịp quan sát cẩn thận hoàn cảnh chung quanh, liền lập tức kiểm kê thu hoạch của mình.

Lần này khiêu chiến Top 100 tân đệ tử, hắn thu hoạch tương đối khá, mỗi một gã trong trăm hạng cống hiến cho hắn 1000 điểm kinh nghiệm, 100 đứa trong Top 100 thì là 10 vạn điểm kinh nghiệm chiến đấu.

Thời gian 5 ngày, liền có 10 vạn điểm.

Coi như là trong game, có thể vét được đống kinh nghiệm này, thì ít nhất Lâm Dật cũng phải tốn tầm 15 ngày.

Lại càng không cần phải nói, Lâm Dật hiện giờ là sống thực ở thế giới này nên làm éo gì có quái mà farm. Muốn đạt được 10 vạn điểm quả thực là chuyện cực kỳ khó khăn.

Đang trong thời điểm khó khăn, còn chưa biết cách nào để đạt được nhiều kinh nghiệm chiến đấu, thế mà lại đột nhiên phát hiện được khiêu chiến Top 100, lại được nhiều kinh nghiệm như vậy.

Điều này cũng làm cho hắn đối với cách đạt được kinh nghiệm, cùng với lý giải sâu hơn một tầng.

Những ảnh hưởng này có thể sinh ra thành tựu, đạt được ban thưởng thành tựu.

"Nói cách khác, farm danh vọng là có thể đạt được nhiều kinh nghiệm?"

Lâm Dật có chút kinh hỉ, xác lập hạch tâm thăng cấp hệ thống.

Không ngừng farm danh vọng, chỉ cần thanh danh càng lúc càng lớn, kinh nghiệm chiến đấu liền càng ngày càng nhiều.

Đương nhiên, muốn farm danh vọng, thì chính là luyện võ học cũng không thể vứt bỏ.

Dù cho cảnh giới võ học tăng lên, nhưng nếu là đối với lĩnh ngộ võ học không sâu, sẽ không biết vận dụng như thế nào, cũng là uổng phí.

Trong game Lâm Dật đã gặp qua rất nhiều người chơi, một mặt dựa vào đánh quái tăng thực lực lên, có được lực lượng cao thủ đỉnh cấp, nhưng lúc pk thì phát huy ra lực lượng yếu kém, không thể xuất ra toàn bộ thực lực bản thân được.

Đám như bọn hắn chỉ biết khi dễ mấy kẻ yếu, nếu mà gặp người chơi có kỹ thuật bá đạo, thì cái đám này liền thành bia ngắm, không hề có lực hoàn thủ.

Đây cũng là nguyên nhân trong ngàn vạn người chơi mà chỉ có 5 người phong thần.

Dựa vào đánh quái, hoàn thành nhiệm vụ, đả thông Thập Nhị Chính Kinh, đả thông trăm mạch, rất nhiều người chơi đều theo đường lối tuần hoàn xây dựng nhân vật như vậy. Nhưng bọn hắn tại trước mặt người chơi Thần cấp thì nháy mắt đã bị mất mạng!

Đây cũng là nguyên nhân Lâm Dật tuyệt đối không thể vứt bỏ võ học, dù cho Hoa Sơn Kiếm Pháp cùng Hoa Sơn Thân Pháp đạt đến cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa, trong đầu được cảnh giới này quán thâu tất cả tinh diệu.

Nhưng biết rõ cùng vận dùng là khác nhau, có khoảng cách rất lớn.

Đây cũng là nguyên nhân Lâm Dật cần cù luyện võ, hắn hiện tại cũng là đang củng cố cảnh giới bản thân.

Thời điểm củng cố cảnh giới, hắn thu hoạch cũng tương đối khá, hai đại võ học cấp Bạch Ngân, mỗi cái đều gia tăng lên 1 vạn điểm kinh nghiệm.

Công pháp võ học từ cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa đến cảnh giới cuối cùng là Siêu Phàm Nhập Thánh, cần 10 vạn điểm kinh nghiệm.

Trong thời gian ngắn này, Lâm Dật cũng không có cách nào đem võ học trên người thăng cấp đến cảnh giới Siêu Phàm Nhập Thánh.

Nhưng hắn vẫn là như cũ, vẫn mỗi ngày cần cù luyện võ, đây là thói quen tốt, tuy là luyện võ không đạt được kinh nghiệm nhanh và nhiều như ban thưởng của nhiệm vụ, nhưng là góp gió thì thành bão, mỗi ngày đều gia tăng kinh nghiệm thì cũng thành.

Hai võ học cấp Bạch Ngân trên người, đều đạt tới cảnh giới Xuất Thần Nhập Hóa, thuộc tính công kích cùng tốc độ của Lâm Dật, cũng đạt tới 40 điểm.

Khoảng cách tam lưu cao thủ chi cảnh có thuộc tính 70 điểm, chỉ kém 30 điểm.

Chỉ kém một khoảng 30 điểm là đến tam lưu cao thủ, dĩ nhiên không xa.

Tại trong nội hạ viện, cũng có thể nói là tồn tại phía trên.

Nhưng Lâm Dật không có nửa phần đắc ý, không có thư giãn chút nào.

Mục tiêu của hắn là vị trí thủ tịch đỉnh Hoa Sơn, khoảng cách thực lực hiện tại cùng vị trí ấy còn quá xa.

Nếu là hắn không có nhớ lầm, người cạnh tranh hàng đầu với hắn vị trí thủ tịch Hoa Sơn, chính là Hoa Sơn đệ tử chân truyền Lệnh Hồ Phong.

Trong game, Lệnh Hồ Phong cuối cùng được ngồi lên đệ tử thủ tịch Hoa Sơn.

Lệnh Hồ Phong chính là người của Lệnh Hồ gia tộc, hiện tại là cao thủ nhị lưu, tập luyện chính là nội công thượng thừa của Hoa Sơn - Hỗn Nguyên Công. Kiếm pháp và thân pháp đều là võ công thượng thừa, toàn bộ đều là võ học cấp hoàng kim.

Sau khi hắn trở thành thủ tịch Hoa Sơn, hắn liền được trao tặng hai đại tuyệt thế thần công là Độc Cô Cửu Kiếm cùng Tử Hà Thần Công.

Trong khoảng khắc đó, liền trở thành cao thủ nhất lưu.Hai đại tuyệt thế thần công nhập thân, hắn dùng tốc độ cực nhanh, trở thành đại cao thủ đỉnh cấp trong giang hồ.

Lúc hắn trở thành cao thủ đỉnh cấp, Lâm Dật vẫn còn là tên trói gà không chặt, pha trộn trong giang hồ.

Xuyên vào thế giới Đại Giang Hồ, đối mặt với người cạnh tranh cường đại nhất, chính là Lệnh Hồ Phong. Áp lực Lâm Dật rất lớn, cho nên hắn không dám có đắc ý gì. Hắn hiện giờ chỉ là đệ nhất tân đệ tử Top 100 tại hạ viện, vẫn là tồn tại cùi bắp, mà Lệ Hồ Phong lúc này thì đã có thanh danh rất nổi trên giang hồ, Lệnh Hồ thiếu hiệp, cao thủ nhị lưu.

Hiện giờ cao thủ đỉnh cấp còn chưa xuất hiện, trên giang hồ thì cao thủ nhất lưu rất hiếm thấy, nhị lưu cao thủ dĩ nhiên trở thành tồn tại cường đại nhất.

Hơn nữa Lệnh Hồ Phong xuất thân là Lệnh Hồ gia tộc!

600 năm trước ở Hoa Sơn, xuất ra một người tên Lệnh Hồ Xung, dùng hai đại tuyệt thế thần công Độc Cô Cửu Kiếm, Hấp Tinh Đại Pháp, tung hoành trên giang hồ, trở thành cao thủ tuyệt thế. Ngay tại thời khắc Hoa Sơn suy sụp, hắn liền kéo về đỉnh phong.

Sau đó hắn là minh chủ của Ngũ Nhạc Kiếm Phái!

Sau khi Lệnh Hồ Xung chết, trong núi Hoa Sơn này, Lệnh Hồ gia tộc có địa vị cực cao.

Dù cho 600 năm qua đi, nhưng vẫn như cũ, Lệnh Hồ gia tộc tại Hoa Sơn vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn.

Nếu muốn trở thành thủ tịch Hoa Sơn, phải cùng tranh phong với Lệnh Hồ Phong.

Đây là khảo nghiệm cùng khiêu chiến rất khó khăn đối với Lâm Dật!

Bất quá, Lâm Dật đối với vị trí thủ tịch, đệ tử cao cấp nhất này phải nhất định có!

Trở thành thủ tịch Hoa Sơn không chỉ được hệ thống ban thưởng 20 vạn điểm kinh nghiệm.

Mà sau khi trở thành thủ tịch, sẽ có được quyền lực rất lớn, sau này càng có thể quản lý Hoa Sơn.

Quản lý đại phái Hoa Sơn, đối với thời đại giang hồ loạn chiến sắp đến, có được đảm bảo an toàn rất lớn, Đây là điều Lâm Dật không có khả năng mà buông tha.

Hắn đã tự mình chứng kiến thời đại giang hồ loạn chiến, rất rõ thời đại đó tàn khốc cỡ nào.

Nhân mạng như cây cỏ, giang hồ nhân sĩ từ chưởng môn nhất phái, cho tới loại gà vịt không nhập lưu trà trộn ở giang hồ, không biết chết bao nhiêu.

Môn phái bị diệt môn, nhiều vô số kể.

Đệ tử đại phái thì càng khó có thể còn sống!

Bởi vì hỏa lực Ma Giáo đều nhắm toàn bộ vào bọn hắn.

Chỉ có chưởng môn đại phái, dựa vào vô số thủ hạ đệ tử, có được lực lượng tự bảo vệ, cùng ma tranh phong.

Trừ cái đó ra, càng thêm quan trọng là ..., trở thành đệ tử thủ tịch Hoa Sơn, sẽ đạt được hai đại tuyệt thế thần công —— Độc Cô Cửu Kiếm, Tử Hà Thần Công!

Hai đại thần công này, mới là cái mà Lâm Dật không thể buông tha.

Chỉ có đạt được hai đại tuyệt thế thần công này, hắn mới có thể tung hoành giang hồ, trong thời đại giang hồ loạn chiến sắp tới, hắn mới có tư cách trở thành người đánh cờ chứ không phải là làm quân cờ như trong game!

"Vị trí đệ tử thủ tịch Hoa Sơn, ta nhất định phải lấy!"

Ngẩng đầu nhìn đỉnh Hoa Sơn, Lâm Dật nắm chặt trường kiếm trong tay, trong mắt lóe ra hào quang.
...

"Thiếu gia, Giang công tử lại tới nữa, đang ở đại sảnh chờ ngài."

Rút kiếm trở lại tiền viện, một nha hoàn xinh đẹp lập tức chạy ra đón, giúp đỡ Lâm Dật cầm kiếm theo. Nha hoàn chính là phúc lợi tiểu viện số 1, phụ trách sinh hoạt hầu hạ. Trừ cái đó ra, thì còn lại là hạ nhân làm việc vặt vãnh.

Cái này chính là chỗ tốt khi trở thành Top 100 tân đệ tử, chẳng những sống ở biệt thự xa hoa, mà còn có người hầu gặt áo nấu cơm. Sự tình gì cũng không cần làm, chỉ cần chuyên tâm luyện võ là được.

"Giang Tiểu Vũ? Hắn lại tới nữa?"

Lâm Dật nhướng mày, nhẹ nhàng gật đầu. Từ khi hắn vào ở tiểu viện số 1 đến nay, Giang Tiểu Vũ mỗi ngày đều đến, để cho Lâm Dật chỉ đạo hắn tập luyện võ học. Bởi vì muốn bồi dưỡng phe cánh mình, Lâm Dật cũng rất thích ý chỉ điểm Giang Tiểu Vũ.

Chỉ cần hắn đến, đều tỉ mỉ chỉ đạo.

Tựa hồ bị chuyện Lâm Dật đánh xuyên qua Top 100, vào ở tiểu viện số 1, làm cho hắn kích thích, nên Giang Tiểu Vũ rất cố gắng luyện võ.

Ngắn ngủn mấy ngày thời gian, tiến bộ phi thường lớn!

Hoa Sơn Kiếm Pháp cùng Hoa Sơn Thân Pháp, đều tiến nhập cảnh giới Lược Hữu Tiểu Thành. Bởi vì trải qua Lâm Dật nhắc nhở, hắn còn đọc lướt qua rất nhiều võ học cơ sở mà lúc trước hắn không để trong lòng.

Cơ sở kiên cố, bản thân vươn lên hùng mạnh, lại có danh sư Lâm Dật chỉ đạo, thực lực đột nhiên tăng mạnh.

Đối với điều này, Lâm Dật cũng có chút thoả mãn.

Trong nội hạ viện, hạt giống tốt là không ít.

Nhưng chỉ còn thiếu danh sư chỉ đạo, toàn bộ hệ thống huấn luyện của Hoa Sơn, quả thực như là chăn dê vậy, đối với đệ tử hạ viện thì không bao giờ quản gì.

Đám giáo viên kia, sau khi dạy xong công pháp, thì rất khó thấy hình bóng đám người này. Dù cho là có gặp được, cũng rất khó có cơ hội để được chỉ đạo.

Ngẫm lại toàn bộ hạ viện, người tầm mấy vạn, giáo viên mới mấy cái?

Bọn hắn mà chỉ đạo cho đám mấy vạn này thì mệt chết mịa rồi.

Tuyệt đại đa số hạ viện đệ tử, đều là dê bị chăn.

"Ha ha, Lâm Dật sư huynh!"

Lâm Dật mới vừa đi tới cửa đại sảnh, nghe được tiếng bước chân Giang Tiểu Vũ, cuồng tiếu: "Ta xông vào Top 100 rồi, ha ha, ta xông vào Top 100 rồi!"

Cái vẻ mặt đắc ý đó, lại để cho Lâm Dật hận không thể đấm một quyền trên mặt hắn.

Có thể tưởng tượng được, bộ dạng Giang Tiểu Vũ ở bên ngoài là đắc ý cỡ nào.

Sự thật đúng là như thế, Giang Tiểu Vũ bởi vì quan hệ Lâm Dật, mỗi ngày đều tiến vào tiểu viện số 1, được Lâm Dật chỉ đạo. Không biết để cho bao nhiêu người đỏ mắt, càng làm người ta hâm mộ ghen ghét, hận nhất chính là, mỗi lần Giang Tiểu Vũ từ tiểu viện số 1 đi ra, thực lực tăng nhiều.

Ngày đầu tiên, hắn liền đem những người lúc trước đánh bại hắn bem lại, liền thắng.

Ngày hôm sau, hắn liền tiếp cận vị trí Top 100.

Ngày thứ ba, hắn gọn gàng linh hoạt vọt vào Top 100.

Phải biết rằng, trong trăm hạng ai cũng rất mạnh, kể cả là người có vị trí trước 99 đều rất mạnh.

Độ khó xông vào Top 100 so với Lâm Dật lúc trước còn lớn hơn!

Nhưng chính là như vậy, lại bị Giang Tiểu Vũ xông vào.

Không biết để cho tròng mắt bao nhiêu người rớt đầy đất.

Tên nhãi Giang Tiểu Vũ này xông vào Top 100 rồi, rốt cuộc Lâm Dật sư huynh lợi hại bao nhiêu a?

Nội tâm vô số người ngứa ngáy, hận không thể cùng Giang Tiểu Vũ trao đổi một phát, cũng đi tiếp thu lâm Dật chỉ đạo.

"Ừ, xông vào Top 100 rồi hả? Cũng không tệ lắm, bất quá vẫn chưa tới thời điểm đắc ý, chờ lúc ngươi xông vào thập cường, ngươi lần nữa ý a!"

Lâm Dật kích động trừng mắt liếc Giang Tiểu Vũ.

"Thập cường à? !"

Nụ cười cuồng tiếu trên mặt Giang Tiểu Vũ lập tức đọng lại, vẻ mặt cay đắng, gãi đầu: "Thập cường đều là mấy tên biến thái, sao mà dễ dàng xông vào được?"

"Chàng trai trẻ à, không nên nản chí, có ta ở đây chỉ đạo, ngươi chẳng lẽ không có lòng tin xông lên sao?" Lâm Dật cười vỗ vỗ bả vai Giang Tiểu Vũ.

Nghe nói như thế, con mắt Giang Tiểu Vũ đột nhiên sáng, vừa nghĩ tới chỗ lợi hại Lâm Dật, để cho hắn ngắn ngủn thời gian ba ngày, thực lực đột nhiên tăng mạnh, từ đệ tử không chút thu hút nào, đánh sâu vào Top 100.

Lập tức tin tưởng tràn đầy, như là nổi máu điên vậy, ngẩng đầu ưỡn ngực, rống lớn nói: "Lâm Dật sư huynh, ngươi cứ xem, xem ta xông vào thập cường!"

Hắn liền quyết định chủ ý, muốn giống như Lâm Dật sư huynh , đánh xuyên qua Top 100, oanh động hạ viện.

"Uhm, Lâm Dật sư huynh quá cường hãn, Giang Tiểu Vũ ta liền đem yêu cầu thả thấp chút, đánh xuyên qua sau hạng 90 là ngon rồi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước