VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Thị nữ thiếp thân?

Lâm Phi vẫn còn chưa phản ứng kịp thì đã bị ôm lấy.

Tự dưng nhặt được một người mẹ?

Xuất thân mồ côi như Lâm Phi chưa bao giờ biết cảm giác có mẹ là như thế nào. 

Sau khi trở về từ Thần Vũ môn, Lâm Phi cho rằng mình có thể không thèm để ý đến mọi thứ, nhưng sau khi được người phụ nữ xinh đẹp áo đỏ này ôm, từ trong lòng liền dâng lên một cảm giác máu mủ ruột rà.

Một cảm giác rất phức tạp, rất kỳ quái, không thể nói ra bằng lời, cũng thể nào giải thích được.

Lẽ nào đây chính là tình thương của mẹ ruột? 



Quá trình này không lâu lắm, đối với Lâm Phi mà nói, đây là cảm giác chưa từng có, thật vất vả mới thoát ra được, Lâm Phi cuối cùng cũng nhìn rõ được người phụ nữ trước mặt.

Người phụ nữ  xinh đẹp trước mặt trông khoảng hơn ba mươi tuổi, trông ung dung quý phái, một thân áo đỏ trên người nàng không những không che lấp đi dung nhan kiều diễm mà ngược lại tạo ra cảm giác vô cùng cao quý, cho dù chính Lâm Phi cũng không thể phê bình được một lời. 

Ở Huyền Thiên đại lục, khi võ giả tu luyện đến một thời điểm nhất định, cho dù là nam hay nữ, trên lý thuyết đều có thể chống lại sự lão hóa. Bởi vì, khi thực lực của võ giả tu luyện đến tầng Võ Đạo cửu trùng thiên, tuổi thọ có thể kéo dài đến hơn một trăm năm, đương nhiên, hai trăm năm là việc không thể nào.

Đây là sự chênh lệnh giữa hậu thiên cảnh giới và tiên thiên cảnh giới, tuổi thọ cũng sẽ có sự chênh lệch khác nhau.

Mẫu thân Lâm Phi là một võ giả, bề ngoài trông vẫn còn trẻ, là chuyện bình thường không thể bình thường hơn. 



Đối với người mẹ tiện nghi tự dưng xuất hiện, Lâm Phi thích ứng không được tốt cho lắm.

Dẫu sao, trước giờ hắn vẫn luôn là một kẻ không cha không mẹ, trong chớp mắt tự dung toát ra một người mẹ, Lâm Phi thực sự thích ứng không kịp, hắn thật sự không phải đang nói xạo, mà là thật sự thật sự không thích ứng kịp. 

Lúc này, nếu hắn không mở miệng nói gì đó, không chừng sẽ khiến mọt người nghi ngờ, Lâm Phi cũng không thật sự coi mọi người ở dị giới thành người dã sử cái gì cũng không biết, đừng quên rằng, bọn họ ở đây đều là võ giả, mà cảm giác của võ giả là vô cùng linh mẫn.

“Mẫu thân!”

Lâm Phi vô cùng thức thời mà nói một câu, thanh âm có vẻ hơi cứng nhắc, nhưng thật may mắn là vào lúc này không có ai để ý điều này. 

Trải qua thời gian năm năm rồi quay trở về, cho dù là ai thì cũng sẽ có sự thay đổi.

Sự thay đổi của Lâm Phi bây giờ là việc không thể bình thường hơn.

Bản thân Liễu Tinh làm mẹ cũng không để ý cái này, khi nghe được tin con trai trở về, bà cao hứng hơn bất kỳ ai, nếu không phải có người đang nhìn, có lẽ bà đã lập tức muốn hỏi han thật ân cần, chỉ sợ con trai mình ở Thần Vũ môn phải chịu khổ. 

“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!” Bà vui đến nỗi chảy cả nước mắt.

Từ sau chuyện xảy ra năm năm trước, con trai bà đi năm năm cũng chưa từng về nhà, có lúc Liễu Tinh còn cho rằng, năm nay con trai mình cũng chưa chắc sẽ về nhà, mà thật ra trong lòng bà cũng không muốn con mình quay về.

Chuyện xảy ra năm đó, vẫn chưa giải quyết thật sự triệt để mà một mực kéo dài cho đến tận bây giờ. 



“Bá mẫu, ta có việc phải đi nước.”

Cô gái áo tím từ đầu đến giờ vẫn chưa từng mở miệng, dung mạo vô cùng xinh đẹp, tuy không đến mức là bang thanh ngọc khiết, ít nhất cũng có thể tính là vẻ đẹp chim sa cá lặn, màu da trắng nõn, lông mi rõ ràng rang trắng, hai hàng lông mày lá liễu, lúc này trông có vẻ hơi trơ trẽn nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô gái áo tím. 

Cô gái áo tím này chính là Tô Thủy Yên, con gái thành chủ.

Vào lúc cô gái áo tím mở miệng, Lâm Phi vô ý thức nhìn sang, không thể không nói rằng, “Lâm Phi” trước kia có ánh mắt khá tốt, Tô Thủy Yên này đúng là mỹ nữ hàng thật giá thật.

Nữ đệ tử ở Thần Võ môn không hề ít, có thể so sánh với Tô Thủy Yên đã ít lại càng ít. 

Lâm Phi cũng hiểu được, đối mặt với một mỹ nữ, cho dù là một hoa hoa công tử, việc chống cự lại gần như là không thể.Mỹ nhân lạnh như băng!

Đây là cảm giác thứ hai của Lâm Phi. 

….

Trong lòng Liễu Tinh không muốn Tô Thủy Yên rời khỏi.

Thế nhưng trong tình huống này lại không thể mở miệng giữ lại chỉ có thể yên lặng nhìn Tô Thủy Yên rời khỏi. 

Chuyện xảy ra năm đó, việc hai người gặp lại và ở cùng một chỗ, tuyệt đối không phải là chuyện tốt lành gì, nhắc tới cũng xấu hổ, vạn nhất có gây ra chuyện gì, đối với tình hình trước mắt Lâm gia khó mà chống đỡ nổi.

Lúc Tô Thủy Yên đi qua ánh mắt nhìn về phía Lâm Phi nổi lên một chút dao động, giống như nhìn thấy một tình huống ngoài ý muốn vậy.

Sự dao động nơi đáy mắt này, không có ai để ý tới. Huống hồ lúc này, bầu không khí có vẻ hơi lạnh lẽo, cũng không có người dám chú ý đến. 

Tiễn Tô Thủy Yên đi xong.

Lâm Phi một lần nữa cảm nhận được cái gì mới là tình thương của mẹ chân chính.

Liễu Tinh thân là một người mẹ, cơ hồ đem Lâm Phi từ trên xuống dưới toàn bộ quan sát hết một lần. Sauk hi biết được thực lực hiện tại của con mình đã đạt đến mức Võ Đạo thất trọng thiên, thì một lần nữa bà vui mừng đến chảy nước mắt, bà biết cuối cùng con mình cũng đã có tiền đồ. 

Người tùy ý như Lâm Phi, lần này trở về Lâm gia không dám tùy tiện mở miệng, mà rơi vào trong mắt của người ngoài lại thành tính tình hơi có vẻ hướng nội, cả nhà cũng không ai nghi ngờ gì.

Sinh sống năm năm trong môn phái, dưỡng thành tính tình như vậy, có vẻ như cũng không có gì kỳ lạ.



Lại nhắc đến, Lâm Phi trở lại thành Quy Nguyên.

Ở trên đường lớn trước mặt mọi người phế đi tay trái của đệ tử chi thứ của Trương gia, việc này như một cơn gió xuân thổi qua mặt đất, lập tức lan truyền đến khắp nơi.

Năm năm trước, Lâm Phi gây ra một sự kiện lớn làm náo động thành Quy Nguyên, thay đổi thành Quy Nguyên thành tình hình hiện tại. 

Năm năm sau trở về, Lâm Phi cũng gây nên một việc lớn, chỉ dùng mấy chiêu mà đã phế bỏ một cánh tay trái của đệ tử chi thứ của Trương gia, khiến cho tình hình của thành Quy Nguyên lại đang thay đổi thêm một lần nữa.Trước đây mọi người đều nói Lâm Phi là một phế vật tu luyện, lần này hắn phế đi Trương Vạn Tùng không khác gì đang nói cho mọi người biết rằng lời đồn chưa chắc có thể tin.

Chuyện xảy ra trên đường lớn, đối với thành Quy Nguyên không thể nghi ngờ là châm ngòi nổ. 

Ai ai cũng biết, lần này Lâm Phi gây chuyện, ảnh hưởng rất lớn tới Lâm gia, hiện tại mọi người đang ngồi đợi xem Lâm gia sẽ xử lý Lâm Phi ra sao, và sau khi biết chuyện xảy ra thì Trương gia sẽ hành động thế nào.

Mới va chạm một lần, tất cả mọi người đều vô cùng mong đợi chuyện kế tiếp.



Lâm Phi về muộn, hưởng thụ một bữa ăn ngon, cùng với sự quan tâm yêu thương không chút vụ lợi của người nhà.

Còn về phần người cha tiện nghi này, Lâm Phi tạm thời vẫn chưa gặp được.

Rạng sáng ngày thứ hai. 

Lâm Phi tỉnh dậy ở phòng của mình ở trong tiểu viện đánh một hồi bộ Bát Hoang Lục Hợp quyền, nửa canh giờ trôi qua, lúc này hắn mới dừng lại, mồ hôi toát ra đầy người, lại quay trở lại tắm rửa một phen, sau đó mới đi ra khỏi tiểu viện.

Vừa ra khỏi tiểu viện.

Một thị nữ áo xanh độ mười lăm mười sáu tuổi, đang đứng ngoài cửa tiểu viện bất an nhìn xung quanh, nhìn thấy Lâm Phi đi ra ngoài liền chầm chậm bước đến nhún người chào. 

“Thiếu gia, buổi sáng tốt lành.”

“Sao vậy, thiếu gia ta rất đáng sợ à? …Thôi được rồi, tên ngươi là gì? ”

Lâm Phi mặc dù chưa hề dùng thị nữ, nhưng ít ra cũng đã từng nhìn thấy trên ti vi, không thể không nói rằng, thị nữ này vô cùng xinh đẹp, nếu ở hiện đại chắc chắn sẽ là hoa hậu giảng đường, không hề có vấn đề gì, tuổi vẫn còn nhỏ, thân thể đang dậy thì, là một tiểu la lỵ (loli) dễ thương điển hình. 

Nếu không phải cố kỵ mình là Tam thiếu gia, Lâm Phi thật sự muốn trò chuyện với tiểu la lỵ trước mặt một vài vấn đề.

“Thưa thiếu gia, tên ta là Thanh Loan!”

Thanh Loan không dám nhìn thẳng vào mắt Tam thiếu gia, ban đầu Thanh Loan là thị nữ thiếp thân bên người chủ mẫu Liễu Tinh, kết quả sáng sớm hôm nay nàng được điều đến chiếu cố cuộc sống hàng ngày của Tam thiếu gia. 

Mặc dù đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tận mắt Tam thiếu gia của Lâm gia, thế nhưng trước đây cũng có nghe đến sự tích của hắn từ người bên ngoài, Lâm gia Tam thiếu thật sự là điển hình của một hoa hoa công tử, là chuyên gia mang hình tượng sói xám ăn thịt cô bé khăn đỏ.

Nếu như Lâm Phi biết được suy nghĩ này chắc chắn là sẽ vạch đen đầy đầu.

“Tên rất hay, ngươi là thị nữ thiếp thân của ta sao?” 

Trước kia có một thời gian Lâm Phi đã từng thích thú nghiên cứu qua về la lỵ cho nên nhịn không được mà đùa giỡn nàng một chút.

Tiểu la lỵ có ba điểm tốt, âm thanh trong trẻo, thân thể mềm mại, dễ ăn hiếp.

Đây thật là điểm nam nhân yêu thích nhất mà. 

Lâm Phi đương nhiên là cũng vô cùng thích.

Cũng may Lâm Phi không phải là dạng háo sắc gì, cùng lắm cũng chỉ dùng ánh mắt bắt nạt mà thôi, còn về phần động tay động chân, chỉ dành cho bọn hạ lưu mà thôi.

Thanh Loan bị nhìn đến sợ hãi, nhất là mấy câu nói kia, mặt đỏ tới tận mang tai, cúi đầu nói: “Thiếu gia, chủ mẫu đang đợi thiếu gia đến dùng bữa, xin mời người đi theo ta.” 

“Dẫn đường đi!”

Ngoài miệng Lâm Phi nói như vậy, nhưng trong lòng lại vô cùng buồn bực, bản thân mình nhìn cũng đâu  đến nỗi đáng sợ, ngược lại còn trông khá thanh tú, mình cũng tỏ ra khá thân thiện mà, sao thị nữ này lại nhìn như thể là bị người ta sai đến trước mặt lão hổ vậy chứ?

Chương 97: Quỳ xuống xin lỗi

Lâm gia Tam thiếu gia là như thế nào!

Đây coi như là lần đầu tiên Lâm Phi cảm nhận được.

Thì ra bản thân là một thiếu gia bên người có không thiếu thị nữ thiếp thân để mình đùa giỡn. 

Từ lúc xuyên qua đến bây giờ, ngắn ngủi có ba tháng, Lâm Phi sống thật sự vô cùng áp lực, thật vất vả mới có cơ hội xả hơi thư giản, sao có thể bỏ qua được.

Quan trọn nhất là…, đùa giỡn với tiểu la lỵ có cảm giác rất thành công, nhất là một la lỵ đẹp mắt như vậy, nếu không phối hợp làm trò thì thật uổng công ông trời đã an bài rồi, ấy nhầm, là mẹ đã an bài.



Năm đó Lâm Phi không biết là đã theo đuổi bao nhiêu em gái xinh đẹp, đây chẳng qua chỉ là trêu đùa một tiểu la lỵ, quả là vô cùng đơn giản.

Kể một vài chyện cười đùa giỡn, lập tức liền khiến cho tiểu la lỵ Thanh Loan cười khanh khách không ngừng.

Thanh Loan không muốn cười cũng khó. 

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến, hóa ra Tam thiếu gia lại hài hước như vậy, thế nhưng, muốn bỏ đi xấu danh trước kia cũng không dễ dàng như vậy, trong lòng lại càng thêm đề phòng.

Nếu Lâm Phi biết chuyện này, đoán chắc rằng nói không ra lời.

Tính cảnh giác của tiểu la lỵ này quá cao, sói xám lớn gặp phải một cô bé khăn đỏ thông minh như vậy, khả năng sẽ tốn rất nhiều thời gian. 

Để đến được nơi dùng cơm, phải đi qua sân tập võ của Lâm gia.

Bất kể địa phương nào, bất kì gia tộc nào đều không thể thiếu chỗ như vậy.

“Tam thiếu gia, phía trước là sân võ ngài có muốn đổi sang đường khác đi không, bọn họ …” Thanh Loan thận trọng hỏi, thân là thị nữ thiếp thân của Liễu Tinh, dù nàng không muốn trở thành thị nữ bên cạnh hoa hoa công tử như Lâm Phi, thế nhưng chủ mẫu đã an bài nàng cũng không dám làm trái nên nhịn không được mà nhắc nhở. 

Lâm Phi nhếch miệng cười một tiếng: “Thanh Loan, ngươi nghĩ rằng Tam thiếu gia ta không phải là đối thủ của bọn họ? Hay là…”

Kỳ thực, không cần Thanh Loan phải nói, Lâm Phi cũng hiểu, cái danh phế vật của mình, sớm đã nằm vững trong lòng đám đệ tử, bản thân mình vốn chỉ là một tên hoa hoa công tử, một con sói, một kẻ phế vật.

“Không phải, không phải.” Thanh Loan vô cùng khẩn trương, lắc đầu liên tục. 

Lâm Phi nhịn không được mà cười rồi duỗi người: “Nếu đã không phải, vậy thì sao chúng ta phải đổi đường, vừa đúng lúc ta cũng muốn xem xem mấy năm nay bọn họ có tiến bộ chút nào hay không!”

Thanh Loan nghi ngờ là mình đã nghe nhầm rồi, nhưng thân là một thị nữ, dù trong lòng có nghi vấn cũng sẽ giấu trong lòng không nói ra.

….

Tại sân võ, Lâm gia.

Sân võ sáng sớm, tốp ba tốp năm đệ tử Lâm gia hội tụ trong sân, đánh quyền, diễn luyện chưởng pháp, đao pháp, kiếm pháp, vô cùng náo nhiệt.

Trong sân vốn đang náo nhiệt vô cùng, khi Lâm Phi bước vào liền bị phá vỡ. 

“Lâm Phi tới.”

Một câu Lâm Phi tới, liền có thể thấy rằng bọn họ đối với Lâm gia Tam thiếu gia này là cỡ nào chán ghét.

Trong một gia tộc, sự tranh đấu giữa dòng chính và dòng thứ luôn luôn tồn tại, không thể nào biến mất, nếu không phải dòng chính nắm quyền, cho dù chi thứ có ra được một đệ tử thiên tài, kéo theo toàn bộ chi thứ cùng lên. 

Nếu đệ tử của chi thứ so với đệ tử dòng chính lợi hại hơn, uy vọng của chi thứ cũng sẽ vô hình mà tăng lên theo.

Nói chung giữa chi thứ và dòng chính vẫn luôn tồn tại rất nhiều mâu thuẫn.

“Ai da, đây không phải là tiểu muội Thanh Loan sao, ngươi lại đẹp hơn rồi.” Lâm Phi mang theo Thanh Loan đi đến, trực tiếp bị bọn họ ngó lơ rồi, ngược lại Thanh Loan lại trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Thanh Loan vô cùng khẩn trương, tốt nhất là giữ vững gia giáo gật đầu vài cái rồi đi qua.

Lâm Phi không phải cố ý đi qua chỉ để giả vờ mạnh mẽ, mà là tiện đường đi ngang qua, bọn họ tốt nhất là không gây chuyện, nếu dám gây ra chuyện, Lâm Phi cũng không ngại cho bọn họ ghi nhớ thật lâu. 



Lâm Phi nghĩ cái gì thì cái đó thật sự xảy ra.

Ngay tại lúc bọn họ sắp ra khỏi sân võ, một chàng trai thân hình to lớn đang cởi trần trực tiếp đứng chắn trước mặt bọn họ. 

“Thanh Loan, ngươi trở thành thị nữ của hắn rồi?”

Chàng trai to lớn này vừa bước ra, sân võ liền trở nên yên lặng rồi sau đó mọi người liền thấp giọng nghị luận.

“Có chuyện hay rồi đây, ta tưởng là ai, hóa ra là Lâm Thiên bên chi thứ, nghe nói hắn thích Thanh Loan lâu lắm rồi.” 

“Chuyện này ta cũng biết, Thanh Loan là thị nữ thiếp thân bên người của chủ mẫu, Lâm Thiên trước mắt đang là đệ tử xuất sắc của chi thứ, nghe nói rất nhanh sẽ thăng lên cảnh giới Võ Đạo bát trọng, hình như là định khi thăng lên đến bát trọng sẽ hướng chủ mẫu xin cưới Thanh Loan về làm vợ đấy!”

“Ha ha, lần này Lâm Phi chọc phải tổ ong vò vẽ rồi, Lâm Thiên nổi tiếng là tính tình không tốt, Thanh Loan bây giờ trở thành thị nữ của tên hoa hoa công tử này, quỷ mới biết sẽ thành dạng gì, vừa rồi ta còn đang thắc mắc sao sắc mặt Lâm Thiên lại không tốt, hóa ra là vì chuyện này!”

“Các ngươi có nghe nói chưa, bên ngoài nói Tam thiếu gia của chúng ta, thực lực cũng đã đạt đến được cảnh giới Võ Đạo thất trọng thiên, tên Trương Vạn Tùng kia cũng bị hắn phế một cánh tay trái rồi.” 

“Thôi đi, thế mà ngươi cũng tin sao, Lâm Phi là tên củi mục không thể tu luyện, ngươi cho rằng mấy tin vớ vẩn kia là thật? Nói không chừng là do Lâm Sơn Nhị thiếu gia làm rồi cho Lâm Phi ra mặt, he he, các ngươi cũng hiểu rồi đấy….”



Tiếng nghị luận ở bốn phía lặng lẽ vang lên. 

Mẹ nó, ở ngay trước mặt ta, lại dám thông đồng với thị nữ của ta?

Lâm Phi thật sự không ngờ, tình huống cẩu huyết như vậy lại xảy ran gay trước mắt mình.Đương nhiên, Lâm Phi không tốt bụng như vậy, thành toàn câu chuyện cổ tích này. 

Lâm Phi là một người vô cùng hẹp hòi, nhất là đối với người của mình.

“Thanh Loan, ngươi còn đứng đây lo lắng cái gì, còn không mau dẫn đường, thiếu gia ta đói bụng rồi!”

Lâm Thiên nhướn mày, ánh mắt sắc bén chuyển sang rơi vào trên người Lâm Phi, không hề coi Lâm Phi như Tam thiếu gia, hung tợn nói: “Lâm Phi, ta biết ngươi là một hoa hoa công tử, nhưng Thanh Loan không phải là người ngươi có thể chạm vào, ta cảnh cáo ngươi lập tức cho Thanh Loan rời khỏi, nếu không… Đừng trách ta đây không khách khí!” 

Một đệ tử chi thứ lại uy hiếp Tam thiếu gia Lâm gia.

Lâm Phi cho rằng đây là chuyện buồn cười nhất mà hắn từng nghe, hắn cũng biết Lâm gia Tam thiếu không đáng giá, một đệ tử thuộc chi thứ mà cũng dám uy hiếp mình, xem ra địa vị của mình ở Lâm gia quả nhiên là quá thấp, đệ tử chi thứ cũng dám không coi mình ra gì.

Lâm Phi nở nụ cười. 

Tất cả mọi người vô cùng ngạc nhiên.

Chả lẽ nào, Lâm Phi sợ.

“Ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai sao? Thanh Loan là thị nữ thiếp thân của ta, ngươi là ai mà dám uy hiếp bản thiếu gia, mau quỳ xuống xin lỗi cho ta!” 

Lâm Phi cau mày, lạnh lung nói.

Lâm Thiên như một ngọn núi lửa phút chốc liền phun trào, hét lớn: “Ngươi dám bảo ta xin lỗi? Xem ra ngươi đã quá coi trọng thân phận Tam thiếu gia của mình rồi, nghe nói hôm qua Tam thiếu gia đại phát thần uy, phế bỏ cánh tay trái của Trương Vạn Tùng, vừa đúng lúc hôm nay ta cần Tam thiếu gia chỉ điểm một vài chiêu!”

Tính khí nóng nảy không có nghĩa là không có tính toán. 

Lâm Thiên cũng như vậy.

“Vậy ư?” Lâm Phi lại nhíu mày một cái nữa “Vậy ngay bây giờ ngươi có thể quỳ xuống xin lỗi rồi.”

“Ngông cuồng!” 

Lâm Thiên vừa dứt lời, đột nhiên thấy hoa mắt một cái, vốn Lâm Phi đang đứng cách đó hai trượng, chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt mình, năm ngón tay như núi, giống như núi cao giữa trời, từ trên trời rơi xuống mình hắn.

“Chỉ có tốc độ nhanh thì có ích gì!”

“Man ngưu góc đỉnh!” 

Lâm Thiên cười lạnh một tiếng, hai tay nắm quyền xông lên, khí tức cả người giống như một con trâu hung dữ, đỉnh đầu có hai cái sừng muốn húc chết Tam thiếu gia Lâm Phi.

Đây chính là chiêu thứ nhất trong bộ quyền Man Ngưu quyền pháp, đồng thời cũng là một chiêu có uy lực vô cùng lớn.

Bản thân Lâm Thiên có vóc dáng to cao, tu luyện Man Ngưu quyền pháp uy lực lại càng lớn. 

“Tiếp chiêu!”

Năm ngón tay như núi, giống như một ngọn núi lớn đè xuống, hai tay Lâm Thiên truyền đến một trận đau đớn, giống như thần lực của một ngọn núi cao hung vĩ, từ trên cao bay xuống, cả người không khống chế được quỳ xuống, tựa như trên người có thêm một ngọn núi lớn, cho dù huyền khí có chảy khắp cơ thể, vẫn không thể chống lại được áp lực của ngọn núi lớn này.

“Bịch bịch!” 

Lâm Thiên ở trước mặt mọi người, hai đầu gối khuỵu xuống đất, ầm ầm một tiếng quỳ trên mặt đất, tảng đá dưới chân vang lên thanh âm thanh thúy, dần dần nứt toác ra.

“Thị nữ thiếp thân bên người thiếu gia ta mà ngươi cũng dám dòm ngó ư!”

Chương 98: Bạn tốt tới cửa?

Yên tĩnh, toàn bộ sân võ đều yên tĩnh không một tiếng động. Tiếng động duy nhất còn lại là tiếng hít khí lạnh của tất cả mọi người, cùng với tiếng thở dốc của Lâm Thiên đang quỳ trên mặt đất, vẻ mặt thống khổ.

Kết cục này xảy ra, không một ai có thể nghĩ tới.

Bất kể là ai, ấn tượng của họ về Lâm Phi đều là không tốt, cho dù chuyện xảy ra hôm qua có truyền đến tai bọn họ, thì họ vẫn nghĩ công lao lớn nhất là thuộc về Lâm Sơn. Còn về phần Lâm Phi cùng lắm cũng chỉ là mạo danh thay thế anh mình mà thôi, không hề có thực lực thật sự. 

Lâm Thiên định dùng cách xin chỉ bảo này, vốn là muốn cho Lâm Phi chịu đau khổ, tất cả mọi người đều không ai nghi ngờ hắn, hơn nữa đây lại là một cái cớ quang minh chính đại.

Một người là đệ tử giỏi nhất của chi thứ.

Kẻ kia lại là phế vật tu luyện nhiều năm nhưng không có kết quả. 

Chênh lệch giữa hai người, giống như một cái vực sâu lớn, đã được định trước là không thể vượt qua.

….

“Người anh em, ngươi nói cho ta biết, ta có phải nhìn nhầm rồi hay không, Lâm Thiên sao có thể thua được!” 

“Tê liệt luôn rồi, ai nói Lâm Phi là phế vật vậy, khí tức vừa rồi, rõ ràng là Võ Đạo thất trọng thiên. Suýt chút nữa ta đây cũng đã ra làm nhục Lâm Phi rồi, ôi mẹ ơi, may là ta đây không đi ra, nếu không lần này xui xẻo là ta rồi.”

“Thực lực của Tam thiếu gia thật mạnh, ta nhớ lần trước Lâm Thiên cũng dùng chiêu tương tự dễ dàng đánh bại được đối thủ cùng cấp. Xem ra thực lực hiện nay của Tam thiếu gia, so với Lâm Thiên mạnh hơn nhiều lắm. Ngươi thấy không, chiêu thức mới vừa rồi rất đơn giản thế nhưng lại đè Lâm Thiên xuống đất!”

“Lâm Phi người này, xem ra là chúng ta không thể đắc tội được. Vậy chuyện hôm qua, chắc chắn là Tam thiếu gia rat ay, thủ đoạn thật tốt, người của Trương gia cũng nên được dạy cho một bài học!” 

Lâm Phi đứng bên cạnh Lâm Thiên, một tay đặt trên đầu hắn, từ sau khi hắn ăn trái cây kì lạ kia, liền có thần lực kinh người, đè xuống như vậy, lực mạnh không hề kém so với một ngọn núi lớn. Nếu không phải hắn (Lâm Phi) đã khống chế lực đạo,thì có thể đối phương đã bị đè chết.

Thần lực này, khi mình còn yếu thì không có uy lực cũng chẳng có tác dụng gì cả.

Thế nhưng một khi thực lực của mình tăng lên, thần lực này tuyệt đối là tác dụng vô cùng lớn. Ví dụ như bây giờ, lấy lực đè người, khiến người ta không còn chút sức nào đánh trả, hình tượng của hắn đột nhiên trở nên rất cao sâu khó lường. 

“Niệm tình ngươi là đệ tử trong gia tộc, hôm nay thiếu gia ta tha cho ngươi một lần, nếu còn có lần sau, tự ngươi hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy!”

Lâm Phi không tiếp tục giáo huấn nữa mà xoay người bỏ đi. Hắn vừa đi khỏi thì cả người Lâm Thiên liền co quắp ngã trên mặt đất, mồ hôi khắp người giống như vừa từ trong nước đi ra, toàn thân đều không thể nhúc nhích, bất cứ một ai vừa bị một ngọn núi lớn đè chắc hẳn đều sẽ giống Lâm Thiên lúc này.

Nếu không phải là Lâm Thiên tự mình nhảy ra, Lâm Phi cũng chẳng muốn động thủ. 

Sau khi trấn áp Lâm Thiên, Lâm Phi phát hiện ra trong mắt những người ở đây, vô tình hoặc cố ý đều có chút sợ hãi.

Đây chính là điều mà Lâm Phi muốn thấy được.

Lâm Phi hiện tại không phải là “Lâm Phi” trước đây, nếu đã làm thiếu gia, phải làm thật tốt, ít nhất, xung quanh hắn cũng không được có ruồi muỗi ong ong làm phiền. 

Hiện tại thì tất cả đều đã yên lặng rồi.

Nếu bọn họ thông minh, nhất định sẽ tự hiểu được cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Lâm Phi dùng chiêu thức ấy trấn áp Lâm Thiên so với trực tiếp đánh bại Lâm Thiên càng có tác dụng giết gà dọa khỉ. 

Thị nữ thiếp thân như Thanh Loan, trực tiếp xem đến ngây người. Nàng vốn ở bên người chủ mẫu nên điều nàng biết về hoa hoa công tử như Lâm Phi cũng không ít, trong đó có phương diện về tu vi của hắn trước giờ không được tốt cho lắm, nói thẳng một câu là vô cùng tệ hại.

“Thiếu gia, thực lực của người thật mạnh!”


Ở nơi dùng bữa.

Lâm Phi nhìn người mẹ tiện nghi cùng nhị ca và tiểu muội, về phần đại ca cũng phụ thân vẫn chưa thấy trở về.

“Mẫu thân!” 

“Nhị ca!”

Sau khi ngồi xuống, Lâm Phi nhìn thấy trên bàn bày một bàn lớn thức ăn ngon, rất tự nhiên mà đánh chén.

“Tiểu Phi, ăn từ từ, đừng vội!” 

Trong mắt Liễu Tinh lộ ra từ ái, đối với đứa con này của mình, lúc đầu cảm thấy hắn vẫn như năm năm trước, thế nhưng bây giờ lại thấy được giống như thay đổi thành một người khác vậy.

Nhất là sau chuyện vừa xảy ra, Liễu Tinh liền biết con trai mình đã trưởng thành rồi, không còn lỗ mãng như trước kia, không còn khiến bà phải lo lắng nữa.

Lâm Phi rất hưởng thụ cảm giác có người quan tâm này, hắn giống như cảm thấy được hạnh phúc là gì, thứ mà trước đây hắn chưa từng cảm nhận được. 

Sau khi ăn xong.

“Mấy năm rồi ngươi không về nhà, lần này trở về liền thả lỏng một chút, chuyện trong nhà ngươi không cần phải lo lắng.”

Liễu Tinh đứng lên liền từ ái nói với Lâm Phi. 

Lâm Phi gật đầu: “Được!”

Nếu người mẹ tiện nghi này nói vậy nhưng Lâm Phi cũng không cho là thật. Lâm gia gặp khó khăn gì, tuy hắn không rõ lắm thế nhưng từ các phương diện khác thì vẫn nhìn ra được.

Vào lúc Liễu Tinh đi ra cửa lại để lại một câu nói. 

“Người của chi thứ quá không coi ai ra gì rồi, ngươi giáo huấn tốt lắm.”
Lâm Phi hơi ngẩn ra, nếu có thể làm đương gia chủ mẫu, đương nhiên không phải là người đơn giản. Việc mình làm ở sân võ, chưa mất bao lâu bà đã biết, tin tức quả không phải nhanh bình thường đâu.



“Tam đệ, mẫu thân nói đúng lắm, người của chi thứ thật đáng bị giáo huấn một trận. Lần sau nếu bọn hắn dám làm bậy trước mặt Tam thiếu gia ngươi, ngươi hãy dạy cho bọn hắn một bài học.” Lâm Sơn đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện, “Ta không ngờ tới thực lực của ngươi bây giờ lại mạnh như vậy, ngay đến bản thân Nhị ca ta đây sợ rằng bây giờ cũng đánh không lại ngươi nữa.”

Sáng sớm nghe truyền tới tin Lâm Phi ở trước mặt mọi người làm cho đệ tử chi thứ quỳ xuống, Lâm Sơn liền biết Tam đệ này của mình cũng không tốt tính như mặt ngoài hắn thể hiện, vẫn xung động giống hệt năm xưa.

Thế nhưng, nói đi cũng phải nói lại, hành động hôm nay của Lâm Phi, làm thay đổi toàn bộ quan niệm trước kia của chi thứ, quả là làm rất tốt. 

“Lần này ngươi thật vất vả mới về nhà, cứ ra ngoài đi dạo một chút, còn chuyện xảy ra hôm qua, Trương gia sẽ không dám rat ay nữa đâu, ngươi cứ yên tâm!”

“Ta biết rồi.”

Ngoài miệng Lâm Phi nói như vậy, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng qua lời nói của Lâm Sơn. 

Từ lúc trở về nhà, Lâm Phi đã biết tình huống hiện tại của Lâm gia không tốt như trước kia, nếu điểm này hắn cũng không nhận ra, hắn cũng không cần lăn lộn bên ngoài làm gì.

Bọn họ không nói cũng không có nghĩa là Lâm Phi không nhìn ra được.

Lâm Phi cảm thấy mình phải làm gì đấy. 



Trước kia khi chưa về nhà, Lâm Phi thực sự không muốn bản thân bị cuốn vào những việc này.

Nhưng về đến nhà rồi hắn mới biết được ý nghĩ này của mình đã quá sai lầm. Ý tưởng trước kia của hắn chẳng qua là tình nguyện đến từ một phía, còn thân là người trong giang hồ liền nhiều thị phi. 

Bây giờ thì không thể không giải quyết triệt để việc này.

Năm năm rồi không quay về, Lâm Phi chuẩn bị đi ra ngoài tìm hiểu tình huống một chút. Lâm Phi biết ở trong mắt của Lâm Sơn và mẫu thân thì hắn mãi mãi là một đứa trẻ vẫn chưa lớn.

Vừa mới chuẩn bị ra cửa, Thanh Loan liền từ bên ngoài chạy vào. 

“Thiếu gia, bên ngoài có người tìm ngươi!”

“Tìm ta?” Lâm Phi buồn bực.

Trong trí nhớ của hắn, bản thân ở thành Quy Nguyên ngoại trừ đám bạn bè rác rưởi thì không có người bạn nào khác, chẳng lẽ là người của Trương gia tìm đến cửa? 

Lâm Phi suy nghĩ một chút, lại cảm thấy khả năng này không cao lắm, nhưng hắn nghĩ đi nghĩ lại cũng nghĩ không ra người tìm mình rốt cuộc là ai.

“Đúng vậy.” Thanh Loan gật đầu “Hắn nói hắn là bạn của ngươi, bạn rất tốt!”

Lâm Phi lại càng cảm thấy kỳ quái hơn, bản thân luôn luôn cô đơn, từ bao giờ thì có bạn tốt chứ. Suy nghĩ một lúc, Lâm Phi quyết định đi ra ngoài gặp mặt người kia, dù sao cũng không có chuyện gì làm, về nhà rồi cũng không thể làm trạch nam ở mãi trong nhà được. 

Đây không phải là cách làm việc của Lâm Phi.

Đương nhiên lúc có mạng Internet lại là chuyện khác.

Chương 99: Tên mập la thiên

Ngoài cửa lớn của Lâm gia.

Mặc dù hiện tại Lâm gia thanh thế không bằng trước đây, nhưng người dám ở Lâm gia giương oai đã ít lại càng ít, mà người dám đứng trước cửa phủ đệ Lâm gia càng ít hơn, trông có vẻ vô cùng vắng vẻ. 

“Mẹ nó, tên khốn khiếp Lâm Phi, ngươi có phải là quên ông đây rồi không!”

Ở dưới con sư tử đá trấn trạch, một người mập trông như một ngọn núi nhỏ, mặc một thân hoa phục tơ lụa căng chặt, trông có vẻ như đám quần áo tơ lụa ấy một phút sau sẽ bị bung hết lộ ra một thân thịt béo không ngừng lay động. Người này là La Thiên bạn tốt của Lâm Phi, là Tam thiếu gia của bang Huynh Đệ, mà vị huynh đệ này ở thành Quy Nguyên tốt xấu gì cũng có thế lực không kém. Cực Hạn võ quán, tuy là chưa đủ lớn để đối đầu với tam đại gia tộc, ở thành Quy Nguyên cũng coi như là một phe có thế lực, danh tiếng khá lớn.

La Thiên đảo mắt cân nhắc một vòng, mắt hơi nheo lại có vẻ khá thất vọng, thì cửa chính xuất hiện một nam một nữ, nam thanh tú, nhìn giống như thư sinh, nữ thì khéo léo dễ thương. Thân thể béo tròn mập mạp bỗng dưng giống như có được lực lượng vô hạn, hai mắt nheo lại thật nhỏ, không ngừng nhìn sang người cô gái áo xanh bên cạnh Lam Phi. 

“Lâm Phi, tên nhóc nhà ngươi rốt cuộc cũng được thả về rồi!”

Lúc này Lâm Phi đứng ở cửa đang vô cùng buồn bực, rốt cuộc thì bạn tốt của mình là ai. Đang lúc buồn bực, thì từ phía sau sư tử trấn trạch nhảy ra một tên mập, Lâm Phi dám chắc rằng tên mập này nặng ít nhất là 300 cân, trông giống một ngọn núi cao, mỗi lần hắn bước đi thì giống như những tảng đá dưới chân hắn sẽ bị vỡ vụn.

“Con mẹ nó, hắn mà là bạn của ta ư?” 

Lâm Phi nhìn sang Thanh Loan, ý nói, ngươi có phải nhận sai người rồi không!?

Thanh Loan vẻ mặt ngây thơ vô tội gật gật đầu: “Thiếu gia, hắn nói hắn thật sự là bạn tốt của ngài mà!”

….

“Khoan … khoan đã, dừng lại!”

Mắt thấy đối phương muốn ôm mình, Lâm Phi vội vã kêu dừng lại, hắn rất sợ tên mập này tiếp cận được mọi người nhìn vào sẽ không còn đơn thuần là chào hỏi nhiệt tình bình thường nữa.

Chuyện thiệt mình như vậy, Lâm Phi sẽ không để chuyện tiếp xúc “thân mật” như vậy xảy ra. 

La Thiên chật vật lắm mới dừng lại được thân mình, chân mày cau lại: “Lâm Phi, ánh mắt ngươi như vậy là sao hả, tên béo ta đây là bạn chơi với ngươi từ bé đến lớn, ngươi không thể nào không biết ta chứ hả?”

Kỳ thực lúc này, trong trí nhớ của Lâm Phi bắt đầu hiện ra các kí ức trước đây, “hắn” đúng là đã từng cùng tên mập này đến kỹ viện uống rượu, rảnh rỗi thì ra đường trêu chọc gái nhà lành, trải qua thời gian rất thoải mái. Vậy nên ở thành Quy Nguyên bọn hắn là hai con sâu làm rầu nồi canh.

Năm năm thoáng chốc đã trôi qua, La mập không thay đổi bao nhiêu, chỉ có thân hình là càng ngày càng “to lớn”, thân mình giống như một ngọn núi nhỏ, đủ để đè chết bất cứ ai không phục. 

“La mập!”

“Lâm sâu hại!”

Hai người không ôm nhau giống như những người khác vì Lâm Phi đã sớm tránh sang một bên. 

….Ban ngày ban mặt trên đường lớn!

Hai con sâu hại lớn một lần nữa tụ hội cùng một chỗ, kể cho nhau nghe về những thay đổi trong năm năm qua. 

“Tên mập chết tiệt kia, ngươi có thể không gọi ta là Lâm sâu hại nữa có được hay không vậy.”

Lâm Phi dở khóc dở cười, hắn không ngờ tới “Lâm Phi” trước kia lại để lại một cái biệt hiệu tao nhã như vậy, khiến hắn nói cũng không nên lời, thật vất vả trôi qua năm năm, danh hiệu này chắc cũng không còn ai nhớ nữa.

“Được rồi, được rồi. Ngươi bây giờ được coi là thiên tài rồi nên coi thường tên mập này chứ gì.” La Thiên nhìn qua trông có vẻ mập mạp nhưng thật ra đi đường lại khá nhanh nhẹn, thực lực cũng đã đạt tới Võ Đạo ngũ trọng thiên. Hắn vừa cười vừa nói như vậy, nhưng không hề nghe ra có chút nào tức giận. 

Từ lúc Lâm Phi trở lại thành Quy Nguyên tới giờ, hắn vẫn chưa từng thật sự kiểm tra ký ức của bản thân, mãi cho tới khi La mập này xuất hiện, mới thật sự nhớ lại các kỷ niệm cũ, cảm giác quen thuộc đối với thành Quy Nguyên cũng dần dần tăng lên.

“Nhìn coi ngươi đang nói gì vậy, ngươi không cảm thấy tên Lâm sâu bệnh rất khó nghe sao, không giống như tên của lão mập nhà ngươi, nghe thật uy phong, đơn giản lại đẹp, các em gái vừa nghe liền sẽ thích.” La Thiên trong trí nhớ của Lâm Phi, cũng là một hoa hoa công tử, thích nhất là tán gái.

La Thiên phá lên cười, sau đó lộ ra nụ cười dâm đãng, vỗ vỗ bả vai Lâm Phi: “He He, năm năm trôi qua rồi, cũng chỉ có Lâm Phi ngươi là hiểu ta, hôm nay ta dẫn ngươi đi đón gió tẩy trần. Tên nhóc nhà ngươi không nói tiếng nào đã đi ra ngoài tận năm năm, lão mập ta đây cũng không có bạn cùng chơi.” 

….

“Đến rồi!”

La Thiên cười xấu xa, chỉ vào lầu Yên Hoa sau lưng mình: “Sau khi ngươi đi thì nơi này được mở, ở trong này mỹ nữ như mây, ngươi ở trong môn phái lâu như vậy khẳng định cũng đã nghẹn một bụng hỏa rồi, lão mập ta đã chuẩn bị xong cho ngươi đủ loại mỹ nữ, cam đoan sẽ cho ngươi thỏa mãn.” Dứt lời liền ném cho Lâm Phi một ánh mắt ra vẻ hiểu biết. 
Nếu đã đến, Lâm Phi cũng không có ý định rời đi, huống chi nếu nói đến bạn bè của hắn ở thành Quy Nguyên đại khái cũng chỉ có Lâm Thiên một người này.

Bên trong lầu Yên Hoa thiết kế trang hoàng lộng lẫy, hương diễm động lòng người, khắp nơi tỏa ra hương thơm.

Hai người vừa bước vào trong lầu, liền có mấy cô nương ra tiếp đón, trong đó có một người nếu dùng lời hiện đại mà nói thì chính là tú bà, tầm hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn đẹp quyến rũ động lòng người. Vừa ra tới liền kéo tay La Thiên, một làn gió thơm liền xông vào mũi, ném một cái mị nhãn: “Ây da, mập đại gia, ngọn gió nào thổi người tới đây, ngài đã lâu lắm rồi không tới!” 

Bàn tay to của La Thiên vỗ lên mông nàng ta một cái: “Hôm nay ta mang một người bạn của ta đến đây đón gió tẩy trần, mau bày cho ta một bàn tiệc rượu, gọi hết các cô nương đẹp nhất đến đây, đừng có giấu giếm, chỉ cần làm bạn ta vui vẻ, việc ngươi nhờ lần trước ta đây sẽ đồng ý.”

Mỹ phụ này liền cười nũng nịu, nở nụ cười giống như gà mẹ: “Mập đại gia cứ yên tâm, hôm nay ta sẽ gọi tất cả các cô nương tốt nhất đến đây, đảm bảo sẽ không để cho bạn của ngài thất vọng.”

“Các cô nương, khách nhân tới rồi, mau ra tiếp đón!!” 

Lời vừa nói ra, từ hai bên liền đi ra các cô nương, hương thơm thoang thoảng, mặc trang phục khêu gợi. Lâm Phi còn chưa kịp phản ứng, bên người đã bị vây quanh bởi mấy cô nương liền, mỗi người đều trông khá xinh đẹp, tiền đột hậu kiều, trông rất mê người.

“Sâu bệnh, thế nào, ánh mắt lão mập này không tệ chứ!”

Hai người ở trên lầu hai chọn lấy một nhã gian. 

Mặc dù khí trời bên ngoài nóng bức, nhưng bên trong nhã gian vẫn là hương thơm lượn lờ, oanh oanh yến yến náo nhiệt vô cùng, Lâm Phi giả này, cuối cùng cũng hiểu được thế nào gọi là mỹ nữ trọng ngực.

Uống xong bàn tiệc rượu hoa, đến nhã gian chơi đùa không phải chỉ vui bình thường đâu, Lâm Phi ở nơi này thấy như mình đã tìm lại được cảm giác ở sâu trong ký ức.

Uống vào một ly lại một ly rượu hoa, hai người giống như một lần nữa quay trở lại năm xưa cũng nhau rượu chè ca hát, mà nay đảo mắt đã qua năm năm rồi. 

Mỹ nữ trong ngực, rượu ngon vào miệng, Lâm Phi cảm thấy mình dường như thích loại cảm giác này.

“Sâu bệnh, ngươi biết không năm năm này ngươi không ở đây đám khốn khiếp kia kiêu ngạo vô cùng, ngay cả lão mập ta đây cũng không coi ra gì. Ngươi nói xem có tức chết ta không chứ, lại nói đến chuyện trước kia, có chuyện này…”

Thình thịch. 

La Thiên chưa nói xong, cửa nhã gian liền bị đẩy ra, sau đó tiếng tú bà khuyên can liền truyền tới.

“Các vị đừng nên vào đây, bên trong đã có người ngồi rồi….”

Nàng hiển nhiên là không thể ngăn lại đám người nọ, cửa nhã gian bị đẩy ra một cách thô bạo, ở cửa xuất hiện một vài thanh niên trẻ tuổi, người nào người nấy mặt đều vô cùng kiêu căng, rất ra dáng “ở đây ta là vua, là lớn nhất”. 

“Ta nói ai đang ở đây, hóa ra là tên mập La Thiên, lá gan của ngươi cũng thật lớn, dám cướp cô nương của chúng ta!”

Chương 100: Đánh ngươi là đúng

Bầu không khí đang tuyệt vời, oanh oanh yến yến, mỹ nữ trong ngực, theo cửa phòng bị đánh mở ra mà tan theo mây khói.

Chén rượu của Lâm Phi và La Thiên đều dừng giữa không trung, rõ ràng là không ngờ tới, vào lúc bọn họ đang say sưa hưởng thụ thì có người từ bên ngoài xông vào, nhìn thì có vẻ vẫn là “người quen”.

Đây là một việc khiến cho người ta rất tức giận. 

La Thiên sắc mặt lập tức trầm xuống, tuy rằng bang Huynh Đệ của mình, ở trong thành Quy Nguyên cũng không được tính là làm mưa làm gió, nhưng tốt xấu gì cũng không có ai dám tới trêu chọc hắn. Thật vất vả mới có lúc hứng thú dâng cao thì lại bị cắt đứt, La Thiên cảm giác giống như có người đang khiêu chiến uy danh của hắn vậy.

“Cút ra!”

Lâm Thiên vùng đứng lên, thân hình khổng lồ giống như một ngọn núi nhỏ đột ngột nhô lên từ trên mặt đất vô cùng to lớn. 

Mà tú bà xinh đẹp mới vừa nãy, bây giờ đã bị dọa đến tái nhợt mặt, dù thế nào cũng không nghĩ tới ban ngày lại xảy ra việc như vậy, một bên là đệ tử của gia tộc lớn, một bên là Tam thiếu gia của bang Huynh Đệ, cho dù là đắc tội bên nào đi nữa, thì lầu Yên Hoa bọn họ những ngày sau đều không thể sống tốt, sau này muốn làm ăn sinh sống còn phải dựa vào bọn họ, tuyệt đối không thể đắc tội.

Không đợi vị tú bà xinh đẹp mở miệng nói gì, đã có người sớm hơn một bước mà mở miệng.

“La mập kia, ngươi có phải uống quá nhiều rượu rồi phải không, lại dám bảo chúng ta cút, mở to đôi mắt chó của ngươi xem cho rõ, chúng ta là ai!” 

Công tử mặc đồ trắng đứng ở đằng trước, vừa mở ra cây quạt trong tay vừa dùng giọng điệu từ trên cao nhìn xuống mà nói, ánh mắt khinh thường nhìn lướt qua La Thiên mập mạp, bộ dạng không phải chỉ là lớn lối bình thường.

La Thiên quả thật là uống khá nhiều rượu, hôm nay tâm trạng tốt lại uống càng nhiều, không cần biết là ai, trực tiếp trầm giọng mắng: “Lý Khánh Phong, tên nhóc kia, đừng tưởng ngươi là người của Lý gia thì lão mập này phải sợ các ngươi, có giỏi tới đây thử xem, bang Huynh Đệ của ta trước giờ đều không sợ phiền phức.”



Lâm Phi vẫn luôn ngồi bên cạnh xem xét, uống xuống một ngụm rượu mạnh, hắn phát hiện người bạn này của mình tính tình cũng rất mạnh mẽ, mơ hồ tỏa ra sát khí, rõ ràng cũng là người đã từng giết người.

Đã năm năm không trở về, người Lâm Phi quen biết quá ít, một ít “người quen” cũ trong trí nhớ cũng không thấy những người này. Thế nhưng ngược lại đều là Trường Giang sóng sau xô sóng trước, khẩu khí giọng điệu đều không phải là cuồng vọng bình thường. Nghĩ lại cho dù Lâm gia có mạnh mẽ đâu đi nữa, thì tình huống này xuất hiện cũng là bình thường, bọn họ kiêu ngạo cũng là bình thường.

“Tên mập, ngươi không cần phải giả vờ uy phong, bây giờ không còn như năm đó nữa. Bang Huynh Đệ của các ngươi đã không còn có Lâm gia làm chỗ dựa, ngươi tự nhìn lại bản thân ngươi đi, có ai còn coi ngươi là Tam thiếu gia của bang Huynh Đệ nữa, sớm muộn gì bang Hắc Hùng của chúng ta cũng sẽ tiêu diệt bang Huynh Đệ của các ngươi.” 

Lúc này người mở miệng không phải là Lý Khánh Phong mà là một đệ tử tóc dài khác nói. Hắn không phải là người của Lý gia mà là thiếu gia của một bang phái khác, có thể coi như là địch thủ với bang Huynh Đệ, Kim Vô Nhai.

Các thế lực trong thành Quy Nguyên có rất nhiều, trong đó không thiếu các bang phái, mà các bang phái lại dựa vào các gia tộc, tồn tại giống như Cực Hạn võ quán đã ít lại càng ít, coi như là một loại tồn tại khác biệt.

“Tên mập chết tiệt, mau cút ra khỏi lầu Yên Hoa!” 
“Thiếu gia nhà ta không muốn gặp lại người như ngươi, mau nhân lúc Kim thiếu gia của chúng ta còn chưa có nổi nóng, nhanh nhanh cút ra khỏi đây!”

Mấy tùy tùng đi phía sau, liền lạnh nhạt nói ra mấy lời này, dưới con mắt của bọn họ, bang Huynh Đệ đã không còn phát triển mạnh mẽ giống năm đó, thế lực cũng không hề được nâng cao, chẳng có gì đáng lo ngại. Ngược lại bang Hắc Hùng của bọn họ đang không ngừng lớn mạnh, dần dần chặn bang Huynh Đệ kia, không sớm thì muộn cũng sẽ tiêu diệt được bang Huynh Đệ.

Lý Khánh Phong nghe được cũng khá là thỏa mãn, vốn là lúc đầu hắn chỉ muốn nhìn xem ai mà lại dám bao hết tất cả các cô nương xinh đẹp của lầu Yên Hoa, không ngờ lại là La Thiên của bang Huynh Đệ. Hơn nữa đúng lúc Lý gia bọn họ cũng đang vô cùng bất mãn với bang Huynh Đệ, lúc trước gia tộcbojn hộ muốn chào mời bang Huynh Đệ trở thành thế lực phụ thuộc của bọn họ, thế nhưng bang chủ của bang Huynh Đệ, vẫn cự tuyệt nhiều lần. 

Ý tưởng của Lý Khánh Phong rất đơn giản, chỉ cần bang Huynh Đệ của các ngươi không đồng ý thì hắn gặp một lần sẽ nhục nhã một lần.

….

“Mập mạp, ngươi cần gì phải cùng bọn họ tranh cãi chứ.” 

Vào lúc lửa giận của La Thiên đã đạt đến cực hạn, một bàn tay vươn ra ấn hắn trở về chỗ ngồi, đó chính là người luôn không nói gi Lâm Phi.

Mặc dù Lâm Phi trở về, thầm nghĩ muốn giải quyết chuyện xấu trước kia mình để lại, nhưng nghe tới mấy câu nói vừa rồi, thông minh như hắn lập tức liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tất cả chuyện này đều từ hắn mà ra một loạt sự việc xảy ra sau khi mình xuất hiện, cộng thêm sự việc sâu trong ký ức, lời của La mập trước đó,rõ rành rành tất cả đều là do chuyện ngu ngốc mà mình làm trước đây, từ chuyện đó mà dẫn ra.

Lâm Phi cảm giác rằng mình phải làm một cái gì đó. 

Kim Vô Nhai trước giờ vẫn là cái đuôi của Lý Khánh Phong, hôm nay hắn mời Lý Khánh Phong đến lầu Yên Hoa vốn định tìm vài cô nương xinh đẹp chơi đùa, không ngờ tất cả các cô nương đều có người bao. Kim Vô Nhai cảm thấy vô cùng mất mặt vì vậy mới xảy ra một màn này.

“Nhóc con, ai cho ngươi nói chuyện chứ.”Kim Vô Nhai nhướn mày, ánh mắt như đao, chuyển sang phía Lâm Phi, “Ngươi cút ra khỏi đây cho ta, nơi này cũng là nơi các ngươi có thể ngồi sao?” 

“Ngươi…” La mập vừa định mắng người thì phát hiện Lâm Phi đã động thủ.

Sau khi bang Hắc Hùng nịnh bợ được Lý gia, Kim Vô Nhai thân là thiếu gia càng ngày càng càn quấy, trong thành Quy Nguyên, trừ một số thế lực không thể trêu vào, những thứ khác đều không kiêng nể gì. Có Lý gia làm chỗ dựa vững chắc, có gì để lo lắng, vậy nên khi thấy tên nhóc kia lại dám ngắt lời mình, liền phát hiện mình có chỗ để xả giận. Hắn tin chắc cho dù mình làm gì thì tên La mập kia cũng không dám động đậy, bởi vì tên đó không có gan làm gì, Tam thiếu gia thì sao, làm sao có thể tranh đấu cùng với Lý gia quyền thế hiện đang như mặt trời ban trưa?

“Pặc pặc!” 

Thân pháp của Lâm Phi vô cùng quỷ mị, đột nhiên xuất hiện trước mặt Kim Vô Nhai, bàn tay thanh tú đưa ra trước mặt bóp lấy cổ họng đối phương. Kim Vô Nhai thực lực ít nhất cũng là Võ Đạo lục trọng thiên, thế mà chưa kịp phản ứng, huyền khí trên người còn chưa kịp sử dụng, mà làm người ta càng không nghĩ tới là thiếu gia thanh tú như vậy vừa giơ tay là đánh tới một cái tát vang dội.

“Ngươi dám….”

Cơn đau nhức truyền tới đại não, mặt nóng hừng hực đến phát đau, một tia máu trào ra nơi khóe miệng, Kim Vô Nhai ngây người, hắn không ngờ bản thân mình đường đường là thiếu gia của bang Hắc Hùng lại bị người đánh. 

“Vừa rồi ngươi nói là muốn tiêu diệt bang Huynh Đệ?”

Thanh âm lạnh như bang kèm theo vô số lệ khí bay tới.

Kim thiếu gia trong tay Lâm Phi giống như một con gà con, liều mạng giãy giụa, thế nhưng người kia đang bóp cổ hắn, khiến hắn thở dốc cũng khó khăn. 

“Ngươi mau thả ta ra…Bằng không cho dù có là bang Huynh Đệ cũng không bảo vệ được cho ngươi!”

Có đệ tử của Lý gia bên cạnh, Kim Vô Nhai cơ bản là không biết lo lắng là gì, cho dù người này là ai, cho dù là lão đại bang Huynh Đệ đang ở đây, hắn đều có thể không cần quan tâm tới.

Lý gia là một ô dù lớn, có đánh chết bang Huynh Đệ cũng không dám đắc tội. Huống hồ tình hình hiện tại không giống với trước kia, bang Huynh Đệ nếu biết trước chắc chắn sẽ chọn cách giải quyết khác chứ tuyệt đối không ra tay. 

Thế nhưng nào ngờ người mà Kim Vô Nhai gặp phải lại là Lâm Phi.

Ba ba ba.

Lâm Phi cùng một lúc đánh xuống liên tục mấy bạt tai liên tục, mặt Kim Vô Nhai liền biến thành cái đầu heo, không có huyền khí chống đỡ, không phải chỉ là thảm bình thường. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau