VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Khẩu khí của ngươi ghê gớm thật

Cáo biệt hai vị võ giả, chân mày Lâm Phi hơi nhíu lại, trước khi đi còn nhớ rõ bọn họ nhắc tới ngàn vạn lần không nên đắc tội Trương gia, con quái vật khổng lồ này.

Thấy bọn họ có bao nhiêu cố kỵ đối với Trương gia, thật không hổ là đệ nhất gia tộc Quy Nguyên thành. Đương nhiên, phủ thành chủ cũng không tính trong số đó.

Mọi người đều không dám khinh thị Trương gia, để cho Trương gia ngồi vững vàng ở vị trí số một Quy Nguyên thành. 

"Lúc đầu cho rằng có thể thoát khỏi sự trói buộc của vận mệnh, nhưng hiện giờ lão thiên cũng không giúp ta, mẹ kiếp, lão tử kiếp trước lẽ nào xuất thân là làm người xấu sao?" Lâm Phi tự giễu, nhìn bầu trời xanh thẳm trên đầu, thở ra một hơi thật dài.

Lâm gia không còn là Lâm gia năm đó, chỉ vì hắn mà ra. Trương gia không còn là Trương gia ban đầu, xưa đâu bằng nay, đã trở thành một phương bá chủ Quy Nguyên thành.

Mà đầu sỏ gây ra chuyện này, chính là Lâm Phi trước đây, Lâm Phi giả như hắn chính là nằm không trúng đạn, nhưng có người nào sẽ biết đây, bất kể tương lai như thế nào, hắn chắc chắn sẽ không thể sống dễ dàng. 

"Hiện giờ người của Trương gia bị ta giết, sớm muộn cũng sẽ hoài nghi đến ta, chỉ là hiện giờ bọn hắn cũng không có chứng cứ xác thực, bằng không cục tức này khẳng định không thể nuốt trôi. Nói không chừng sẽ tìm tới chỗ hắn một lần nữa, vòng xoáy của Lâm gia ta lại buộc phải bước vào rồi."

...

Quy Nguyên thành chia làm bốn thành nội, đông tây nam bắc. 

Cửa hàng của Lâm gia ở thành nam, xem như vẫn là một nơi khá lý tưởng. Lúc này đường phố Nam Đại vốn là có người đến người đi, nhưng giờ lại vắng vẻ không một tiếng động.

Trên đường cái có không ít người vây quanh, có người lắc đầu, có người thở dài, có người nhìn có chút hả hê,... Các loại biểu tình khác nhau liên tục được thể hiện ra. Với tình huống trước mắt, bọn họ giống như đã nhìn mãi thành quen rồi.

"Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng, người của Trương gia hơi quá đáng rồi." Có người nhìn không được lắc đầu, gương mặt tỏ vẻ thương hại. 

"Hắc hắc, Lâm gia thất thế, đây là gieo gió gặt bão, như bây giờ lão tử thấy vẫn còn nhẹ lắm, sau trận đấu lớn định kỳ trong năm nay, Lâm gia không còn là ba đại gia tộc nữa rồi."

"Đúng vậy, Lâm gia sinh ra một nhi tử phá gia như thế, qua năm năm, thế lực Lâm gia đã kém xa trước đây, nếu như còn mất vị trí trong tam đại gia tộc, Lâm gia nhất định sẽ biến mất ở giữa con sông lịch sử thôi."

"Đáng tiếc cho một Lâm gia, chẳng qua, Trương gia cũng thật quá đáng, lần trước là tiệm binh khí, lần này là tiệm đan dược, thật không biết về sau sẽ như thế nào nữa." 

...

Một đám người thấp giọng thảo luận. Hiển nhiên bọn họ vô cùng sợ hãi Trương gia nên cũng không dám trắng trợn ồn ào náo động.

Khi Lâm Phi xuất hiện, vừa lúc nghe được những lời này, sắc mặt khẽ biến, từ bên ngoài đám người chen vào trong. 

"Cút ra ngoài, tất cả cút ra ngoài!"

Lâm Phi ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy trước tiệm thuốc của Lâm gia bị người che kín không còn một kẽ hở, vô cùng lộn xộn, không ít dược liệu vung vãi ở cửa. Hiển nhiên vừa rồi đã xảy ra chuyện gì đó, lập tức mấy người đứng ở cửa cũng bị đuổi hết ra ngoài.

Lâm Phi bình tĩnh nhìn, chính là một vài đệ tử Trương gia vừa rồi phóng ngựa trên phố, mỗi người đều có thực lực không thấp, không phải Võ Đạo ngũ trọng thiên thì cũng là Võ Đạo lục trọng thiên, cao nhất là có một Võ Đạo thất trọng thiên. 

Quy Nguyên thành không phải như Thần Vũ môn, thực lực võ đạo trung giai đã xem như là thiên phú tốt lắm lắm rồi.

Mấy người kia đứng ở cửa đắc ý cười ha ha.

"Lâm Phong nhị thiếu gia ngươi từ lúc nào tính khí lớn như vậy, có muốn lão tử giúp ngươi giải tỏa hay không, đảm bảo giúp ngươi thoải mái đến cùng." Trương Vạn Tùng cười ha ha nói. 

Một đời đệ tử của Trương gia tất cả đều có tên đệm là chữ Vạn.

Trương Vạn Tùng là một đệ tử chi thứ thực lực không tệ, địa vị trong Trương gia không thấp, thích nhất là đi gây chuyện thị phi, đặc biệt là gây chuyện với Lâm gia.

Năm năm trước, bọn họ không dám. Năm năm sau, bọn họ không có gì phải cố kỵ.

"Tùng ca nói không sai, tiểu tử Lâm Phong kia khẳng định bực bội không thông rồi, thả lỏng khẳng định sẽ tốt hơn nhiều, ha ha ha!"

"Thằng nhóc Lâm Phong ngoan ngoãn lăn ra đây, để cho Tùng ca của chúng ta giúp ngươi thông khí, đừng không biết điều, mau lăn ra đây đi." 

...

"Làm càn!"

Một tiếng rống lớn vang lên, một hán tử khôi ngô mang vẻ mặt phẫn nộ từ tiệm thuốc đi ra, mặt mơ hồ có chút tương tự với Lâm Phi, càng nhiều hơn chính là vẻ khôi ngô và cương mãnh, lộ ra khí dương cương. 

Lâm Phong đứng ở cửa như một toà núi nhỏ, khí thế chững chạc như núi lớn, khiến người ta không dám khinh thường, rõ ràng là tu luyện đại địa công pháp.

Đây chính là nhị ca của Lâm Phi, Lâm Phong.

Sau khi Lâm Phong ra ngoài, một vài tiểu nhị cũng theo phía sau đi ra, mặt mũi bầm dập, rõ ràng là thương tích vừa rồi bị người dạy dỗ một trận lưu lại. 

Nhị ca, bọn họ là kẻ xấu, bọn họ là kẻ xấu."

Sau khi mấy tiểu nhị ra ngoài, lại có một tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác chạy ra, mập mạp trắng trẻo vô cùng đáng yêu, ôm lấy đùi Lâm Phong, làm bộ đáng thương chỉ đám người kia.

Khuôn mặt giận dữ của Lâm Phong lập tức tan đi rất nhiều. 

"Đưa cả tiểu muội đến sao!"

...

Lâm Phi đều thấy rõ tất cả. Sau khi nhìn thấy tiểu cô nương kia, không khỏi cảm ứng được trong lòng, cảm giác như huyết mạch tương liên, vô cùng thân thuộc. "Tiểu muội? Không phải là sau khi ta rời đi, mẹ lại sinh thêm một đứa chứ?"

Tiểu la lỵ xinh đẹp, Lâm Phi chưa từng gặp qua, nhưng khi nhìn cô bé trước mắt này, thực sự có cảm giác, nếu như xuất hiện trên Internet, muốn không nổi cũng không được, hoàn toàn có thể đáng yêu chết người.

Đáng tiếc, nơi này lại là Huyền Thiên đại lục. Dù vậy tiểu la lỵ xinh đẹp vẫn thu hút không ít ánh mắt. 

" "Trương Vạn Tùng, hôm nay ngươi làm vậy là có ý gì, hôm nay nếu ngươi không thể cho ta một câu trả lời thuyết phục, đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây."

Lâm Phong bước ra một bước, nhất thời như một tòa núi lớn đè tới, người sáng suốt đều có thể nhìn ra, đây là dấu hiệu của nổi giận.

Trương Vạn Tùng không cố kỵ cười to: "Ngươi muốn ta cho ngươi một câu trả lời thuyết phục? Ngươi tính toán cái gì thế? Lâm gia các ngươi là cái thứ gì, lão tử thích đập cửa hàng của các ngươi đấy, đập cho các ngươi từ nay về sau không dám mở lại tiệm luôn!" 

"Khốn kiếp!" Lâm Phong hoàn toàn nổi giận, song quyền như đá, bước ra mấy bước, khí thế như là một ngọn núi lớn ùng ùng nghiền ép lên, đánh về phía ngực đối phương.

"Tới tốt lắm!" Trương Vạn Tùng không có chút để ý nào, ngược lại tiến lên đón đỡ, khóe miệng treo lên nụ cười đắc ý.

"Huyễn Ảnh Thiên Chưởng!" 

Chưởng ảnh gió thổi không lọt, dù không được đến ngàn chưởng nhưng cũng có ít nhất hơn mười chưởng, mọi người nhìn mà hoa cả mắt.

Rầm rầm rầm.

Quyền ảnh giao nhau, quyền phong hóa thành phong ba lập tức tràn ra, kiến trúc chung quanh phát ra tiếng gãy răng rắc. 

Cộp cộp cộp!

Lâm Phong bị đẩy lui ngược lại, giẫm ra mấy vết chân trên nền đá cứng rắn mới có thể đứng vững thân hình.

"Ngươi học được huyền công Hoàng giai hạ phẩm!" 

Tiên huyết theo khóe miệng Lâm Phi chảy xuống. Hắn nhìn chằm chằm Trương Vạn Tùng nói.

Mọi người hoảng sợ, huyền công Hoàng giai đã quá lợi hại như vậy rồi.

Trương Vạn Tùng cười ha ha: "Ha ha, ngươi bây giờ mới biết à, đáng tiếc đã quá muộn, ngày hôm nay lão tử sẽ nói cho ngươi biết, nhị thiếu gia Lâm gia ngươi trong mắt lão tử hiện giờ chả là cái thá gì hết, giống như tam đệ của ngươi, phế vật chân chính, ta thật sự thấy mất mặt thay cho Lâm gia các ngươi." 

Trương Vạn Tùng vừa nói xong, chân bước như nhện, một mạch xông lên, Huyễn Ảnh Thiên Chưởng lần nữa đánh ra, thanh thế càng thêm lợi hại hơn lần trước.

Hiển nhiên lúc này đây, Trương Vạn Tùng muốn làm nhị thiếu gia Lâm gia này trọng thương.

Trực tiếp không coi Lâm gia còn tồn tại. 

Lâm Phong lúc trước trúng chưởng, huyền khí hỗn loạn, không dễ khống chế, cứng rắn chống đỡ lại xuất hiện kẽ hở, huyền công Hoàng cấp đúng là lợi hại. Lần công kích này còn cương mãnh hơn lần trước.

Lâm Phong thần tình ngưng trọng, đang chuẩn bị ngạnh kháng. Không ngờ một thanh âm lạnh như băng vang lên bên tai, một đao bạch quang chợt lóe lên.

"Khẩu khí của ngươi ghê gớm thật." 

Chương 92: Hắn là ai vậy?

"Bịch!"

Mọi người thấy Trương Vạn Tùng vốn dĩ đang định đối phó Lâm Phong, đột nhiên bắn ngược ra, bịch một tiếng té lăn trên đất, lăn thêm mấy vòng rồi mới miễn cưỡng dừng lại.

Trương Vạn Tùng bị người đánh ngã ra? 

Đây là một ý nghĩ quanh quẩn trong đầu mọi người, sau đó mới đột nhiên nghĩ, điều này sao có thể? Người nào to gan như vậy.

Trong Quy Nguyên thành, thực lực Võ Đạo thất trọng thiên có thể nói là danh khí không nhỏ, Quy Nguyên thành là thành lớn, nhưng muốn so sánh với môn phải như Thần Vũ môn thì chênh lệch lại không phải chỉ lớn bình thường.

Trong Thần Vũ môn, cảnh giới này có rất nhiều, chỉ có thể coi là tạm ổn, cũng không tính là xuất sắc, tùy tiện hướng đoàn người một trảo ngay lập tức sẽ bốc được một nắm. 

Nhưng Quy Nguyên thành thì hoàn toàn khác. Võ Đạo thất trọng thiên hoàn toàn có thể trở thành tiểu đầu mục một phương.

Trương Vạn Tùng lại là người của Trương gia, bây giờ còn bị người đánh bay ra ngoài, quan trọng là bọn họ đều không thấy đã xảy ra chuyện gì. Sau khi chốc lát kinh ngạc, ánh mắt mọi người đều chuyển về phia một người.

Nơi đó có một người thanh niên mặc hắc bào lọt vào trong tầm mắt mọi người. 

Hắn là ai vậy?

Đây là nghi vấn của mọi người ở đây.

...

"Đại ca thật là lợi hại, kẻ xấu đều bị đánh bay ra ngoài rồi."

Tiểu la lỵ phấn điêu ngọc trác hoàn toàn không biết hung hiểm vừa rồi, ngược lại hai mắt sáng như sao. Ở đây người kinh ngạc nhất chính là Lâm Phong.

Tình huống hiện nay của Lâm gia trong Quy Nguyên thành là gì, trong lòng Lâm Phong là hiểu rõ nhất, có thể nói là hết sức tệ hại, kéo dài hơi tàn mà thôi. Chuyện như bây giờ đã xảy ra không ít lần, nhưng cho tới bây giờ chưa từng có ai dám ra tay, vốn dĩ Lâm Phong định liều mạng với Trương Vạn Tùng, tuyệt đối không cho tiểu tử này sống dễ chịu. Không ngờ đột nhiên lại xảy ra một màn như vừa rồi. 

Người trẻ tuổi áo bào đen xuất thủ giúp bọn họ, lẽ nào hắn không biết Trương gia lợi hại sao?

Sau khi ánh mắt rơi vào trên thân hắc bào nhân, chân mày Lâm Phong đột nhiên nhíu lại, trong mắt mang theo vẻ vô cùng kinh ngạc, cũng là vô cùng khiếp sợ, vì từ trên khuôn mặt kia, hắn hiển nhiên nhận ra cảm giác quen thuộc, tâm tình khiếp sợ xuất hiện ở trên mặt.

Không đợi Lâm Phong nói cái gì. 

"Tiểu tử, ngươi dám ra tay với lão tử, chán sống rồi sao." Trương Vạn Tùng từ dưới đất bò dậy, gương mặt dữ tợn, ngày hôm nay bị người ngay trước mặt bao nhiêu người đánh bay ra ngoài. Bộ mặt của hắn đều bị ném đi hết rồi.

"Lên cho ta, bắt tiểu tử này lại, lão tử phải cho hắn biết, đắc tội Trương gia sẽ có kết quả gì."

"Tiểu tử thối, cút xuống cho lão tử!" 

"Dám động thủ với Tùng ca, thứ không biết sống chết!"

"Mau mau dập đầu nhận sai, nói không chừng Tùng ca của chúng ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!"...

Mấy người lập tức xông lên, vung quyền đánh tới.

"Cẩn thận!"

Lâm Phong vội vàng nhắc nhở, trong lòng vẫn còn đang khiếp sợ, hắc bào nhân này thực sự sẽ là hắn sao? Là người mà vẫn không thể tin được đó sao? 

"Một đám rác rưởi, nên trở về chỗ đổ rác rồi, tất cả cút hết cho ta!"

Người mới vừa xuất thủ tự nhiên chính là Lâm Phi.

Trước mắt mọi người lần nữa vung tay lên, sáu người vọt tới vậy mà như diều đứt dây bay hết ra ngoài, sau khi ngã xuống không ngừng thổ huyết, ngực tất cả đều lõm xuống, rõ ràng là bị người một quyền đánh trọng thương. 

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

Làm được thế này cần tốc độ như thế nào cơ chứ.

Những người này đều là Võ Đạo lục trọng thiên của Trương gia, kết quả tất cả một chiêu đều bị đánh ngã xuống đất. Hắc y nhân kia rốt cuộc là ai vậy, bọn họ chưa từng thấy có người dám động thủ với người của Trương gia. 

Thân phận của hắc y nhân lập tức trở nên thần bí.

Vốn dĩ người đứng ở chung quanh trong khoảnh khắc đều lui lại, giống như gặp được đại ma vương khủng bố nào đó, hận không thể trốn cho thật xa, sợ bị tai bay vạ gió.

...
Trương Vạn Tùng thụ thương không nặng, trên ngực lưu lại một vết đao, nếu không phải là có nội giáp sát người bên trong, xem ra một đao kia nhất định đã khiến hắn trọng thương rồi.

Dù biết mấy tộc nhân kia thực lực cũng không tính là mạnh, thế nhưng trong Quy Nguyên thành tuyệt đối là đủ để quét ngang, hiện tại chỉ trong nháy mắt đã bị người đánh như đánh con ruồi bay ngược ra, trong lúc nhất thời khó có thể tiếp thu.

"Ngươi rốt cuộc là kẻ nào, ngươi có biết ngươi đang đắc tội với ai không?" 

Trương Vạn Tùng có kiêng kị, vừa rồi một đao đã bị người đánh bay ra ngoài, tộc nhân của mình thì một chiêu cũng không đỡ nổi. Hắn lập tức hiểu hắc y nhân kia đối phó. Hắn vốn định dọa cho đối phương biết sợ mà lui, đến lúc đó chỉ cần người này vẫn còn ở trong thành, thì đừng hòng chạy khỏi lòng bàn tay Trương gia.

Thân hình Lâm Phi chưa từng di chuyển, cả người nhất thời xuất hiện ở trước mặt Trương Vạn Tùng, năm đầu ngón tay chuyển thành ưng trảo bắt lấy cổ đối phương.

Mọi người một lần nữa khiếp sợ. 

"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là người phương nào... Ngươi muốn làm gì!" Trương Vạn Tùng không kịp phản ứng, trực tiếp bị xách lên, lúc này hoảng hồn, một thân thực lực lại bị cầm cố lại, không thi triển được một chút nào.

ai cũng không nghĩ tới, thân pháp của người này lại lợi hại như vậy, Trương Vạn Tùng cũng rơi vào tay hắn, nhìn qua quả thực ung dung như bắt thỏ vậy.

Hắc y nhân một tay tay xách Trương Vạn Tùng, tất cả mọi người đều không dám có hành động gì, kỳ thực trong lòng bọn họ vô cùng mong muốn thấy người của Trương gia bị đánh. Nếu như đổi lại ở một nơi không người, bọn họ còn không ngại cao giọng hoan hô một cái, Trương gia kiêu ngạo như vậy, bọn họ cũng không vui vẻ gì. Hiện giờ người thay bọn họ ra tay, bọn họ tự nhiên là thấy vui vẻ. 

...

"Cảm giác có thực lực thật tốt!" Một tay nắm cổ Trương Vạn Tùng, tâm tình Lâm Phi tốt vô cùng, đây chính là rung động mà thực lực mang tới. Mặc dù hiện giờ hắn chẳng qua mới chỉ là Võ Đạo thất trọng thiên, nhưng gặp gỡ cao thủ Võ Đạo cửu trọng thiên trừ phi là người vô cùng lợi hại, nếu không, Lâm Phi sẽ không có chút sợ hãi nào.

"Ngươi thật muốn biết ta là ai sao?" 

Lâm Phi giơ tay lên chính là hai cái tát, mấy cái răng bay ra rơi trên mặt đất, nhìn bắt mắt vô cùng.

"Răng của ta, ngươi..." Câu nói kế tiếp còn chưa kịp nói ra, miệng Trương Vạn Tùng lập tức đóng chặt, bàn tay đối phương đang cách mình không xa, hắn bây giờ có chút sợ, thầm nghĩ: "Thằng nhóc con, ngươi chờ đó cho ta, chờ ngươi rơi vào tay lão tử, ta không đánh bay cả hàm răng của ngươi thì không thôi!"

Lâm Phi vỗ vỗ mặt của Trương Vạn Tùng: "Ngươi nhìn ta một chút xem có thấy có chút quen thuộc không?" 

Trương Vạn Tùng trước đó vẫn chưa từng quan sát kỹ tiểu tử trước mắt, bây giờ nghe vừa nói như vậy, trong lòng không khỏi hơi hồi hộp một chút, ý niệm trong đầu không ngừng xoay chuyển.

Trương Vạn Tùng lúc này mới đưa mắt đặt ở trên thân hắc y nhân, theo gương mặt đó xuất hiện trong tầm mắt, đầu tiên cảm thấy hết sức phổ thông, thậm chí là có chút thanh tú. Nhưng một lát sau, Trương Vạn Tùng mở trừng hai mắt, phảng phất như bị cái gì dọa sợ, y như gặp quỷ, tóc gáy dựng đứng, chỉ vào Lâm Phi: "Ngươi... Ngươi là... Ngươi là Lâm Phi, ngươi sao lại trở lại đây?"

Tiếng nói sợ hãi không thể đè xuống, thân thể Trương Vạn Tùng một lần nữa run rẩy, vốn dĩ còn đang dãy dụa, bây giờ cũng ngừng lại. 

Hai chữ Lâm Phi như gió truyền ra.

Lập tức tất cả mọi người ngây ra như phỗng, gắt gao nhìn hắc y nhân gọi là Lâm Phi.

""Hắn... Hắn thật sự là Lâm Phi? Hoa hoa công tử năm đó?" 

Chương 93: Phế một tay của ngươi, ghi nhớ cho kỹ

Biểu tình của tất cả mọi người trên đường đều giống nhau, đều bị hai chữ Lâm Phi này chấn trụ, trên mặt vô thức lộ ra vẻ khó hiểu và nghi hoặc.

Hắn... Thực sự là vị hoa hoa công tử Lâm Phi kia sao?

Trong này lại có rất nhiều người mới, nên không biết gì về chuyện của Lâm Phi năm đó lưu lại.

"Lâm Phi là ai? Gia hỏa rất nổi danh sao?" Có người bắt đầu không khỏi hỏi.

Nếu như là ba năm trước đây, cái tên này ai cũng đều biết, nhưng giờ đã qua năm năm, cái tên này và người qua đường đã không còn gì khác biệt.

"Biết chuyện lớn năm năm trước không? Hắn chính là Lâm Phi!"

"Cái gì? Hắn chính là tên bại gia chi tử Lâm Phi?"

"Các ngươi có nhầm hay không, Lâm Phi không phải là một tên phế vật sao, Trương Vạn Tùng có thực lực là Võ Đạo thất trọng thiên, làm sao có thể bị xách lên như con gà vậy được?"

"Nhất định là nhầm người rồi, lần trước lão tử còn nghe nói thực lực Lâm Phi chẳng qua là Võ Đạo tam trọng thiên mà thôi."

"Các ngươi không tin à, vừa rồi ta cũng cảm giác nhìn hắn quen mắt, bây giờ nghe Trương Vạn Tùng nói như vậy, hắn đúng là có điểm giống với Lâm Phi năm năm trước, xem ra hắn nhất định là Lâm Phi, không thể nhầm được."

"Xem ra lại có trò hay để nhìn rồi, năm năm trước Lâm Phi làm toàn bộ Quy Nguyên thành bất ổn không yên, năm năm sau trở về, không biết sẽ trở thành bộ dáng gì nữa!"

...

Chuyện nhanh chóng truyền khắp Quy Nguyên thành.

"Công lao to lớn" của Lâm Phi trước sau thuộc như lòng bàn tay, trong đó không ít người cũng không dám lộ ra vẻ mặt khinh thường.

Vị hoa hoa công tử này qua năm năm lại trở về, thực lực còn không thấp, vừa về liền đánh bại đệ tử Trương gia, toàn thân nhất thời lộ ra khí tức thần bí.

Dù sao trước đó vài ngày, thực lực Lâm Phi giống như chỉ có Võ Đạo tam trọng thiên, bây giờ...

"Ngươi đoán đúng rồi, ta chính là tên phế vật Lâm Phi trong miệng ngươi đó, đáng tiếc không có phần thưởng rồi!"

Trên mặt Lâm Phi mang nụ cười đùa giỡn, trầm giọng nói ra mấy câu, nhưng không thua gì ném ra mấy quả pháo nặng ký.

Trên mặt Trương Vạn Tùng lúc trắng lúc xanh, trước đó nói khoác mà không biết ngượng, châm chọc Lâm Phi, kết quả chỉ mấy chiêu hắn đã rơi vào tay Lâm Phi, chẳng khác nào liên tục bị tát bôm bốp vào mặt.

"Lâm Phi, ngươi có biết ngươi bây giờ đang làm gì không? Mau buông ta xuống." Trương Vạn Tùng khó khăn nặn ra một câu.

Thực lực Võ Đạo thất trọng thiên, trong Quy Nguyên thành có thể xem như một tiểu cao thủ, kết quả trong tay Lâm Phi, một chiêu cũng chưa hết, hắn đã như con gà bị đối phương xách lên, như cá trên thớt chờ bị làm thịt... Chênh lệch này chỉ cần không phải kẻ ngu ngốc thì đều có thể nhận ra.

Rốp rốp rốp.

Con mắt Trương Vạn Tùng trợn thật lớn, máu lưu lại bên khóe miệng, nhuộm đỏ y sam trước người.

Hắn là đệ tử Trương gia, một người của Lâm gia đã thất thế lại dám đánh người của Trương gia. Lá gan này... Thật sự không phải lớn một cách bình thường đâu.

...

Từ khi Lâm Phi ra tay đến bây giờ, chẳng qua chỉ là chuyện xảy ra trong nháy mắt.

Mọi người đều bị dáng vẻ hung tàn của Lâm Phi dọa sợ.
Trương gia bây giờ ở Quy Nguyên thành như mặt trời ban trưa, hầu như không có người nào dám đắc tội, nhưng bây giờ, hoa hoa công tử Lâm Phi trước đây vừa về tới Quy Nguyên thành đã lập tức hành hung người của Trương gia.

Không hổ là Lâm Phi thích gây chuyện thị phi năm đó, chưa từng thay đổi.

Không ít người âm thầm hít vào một hơi.

Tạm thời mọi người không dám làm gì Lâm Phi, trái lại, trong đó không ít người biết rõ tính tình của Lâm Phi, năm đó đã hung mãnh như thế, bây giờ trở về Quy Nguyên thành khẳng định cũng không có gì khác biệt.

"Ngươi... Ngươi..."

Dưới lại một cái tát của Lâm Phi, còn có tác dụng của huyền khí, gương mặt Trương Vạn Tùng sớm đã thành như đầu heo, không phân rõ tướng mạo.

"Đừng nói cái gì với lão tử, một đệ tử chi thứ nho nhỏ như ngươi cũng xứng ở nơi này gây sự sao, đúng là vớ vẩn." Lâm Phi lớn tiếng.

" Cũng may, tâm tình lão tử hôm nay không tệ, ngươi chẳng qua chỉ là đệ tử chi thứ mà cũng dám đến nháo sự, tốt xấu cũng lưu lại gì đó để sau này nhớ mãi không quên chứ!"

"Đừng..."

Trong lòng Trương Vạn Tùng nhất thời xuất hiện cảm giác không ổn, liền liên tục mở miệng ngăn cản.

Lúc đầu Lâm Phi vốn không định ra tay, nhưng nghĩ tới chuyện trên đường bị chặn giết, suy nghĩ một phen rốt cục nghĩ đến một biện pháp.

Đục nước béo cò.

Vì vậy, mọi người mới thấy một màn khiếp sợ vừa rồi.

Tam thiếu gia Lâm gia, dĩ nhiên lại tóm lấy cánh tay trái của Trương Vạn Tùng, xé một cái, một thanh âm thống khổ thê thảm nhất thời vang lên.

Một cánh tay của Trương Vạn Tùng bị Lâm Phi xé nát.

Một võ giả bị phế một cánh tay trái, chẳng khác nào chân chính bị phế bỏ.
Thủ đoạn này của Lâm Phi thật quá hung tàn.

"Bịch!"

Trương Vạn Tùng bị ném văng ra, tiên huyết nhuộm đỏ tảng đá.

"Ngươi có thể lăn được rồi."

Gương mặt Trương Vạn Tùng tái nhợt, trên tay nổi từng cái gân xanh, hận không thể lập tức đi liều mạng, hắn biết đời này của mình bị hủy rồi, hiện giờ việc duy nhất nên làm chính là trở về gọi viện binh. Không còn cách nào khác!

...

Trương Vạn Tùng hùng hổ mà đến, kết quả lại mang bộ dáng thê thảm chỉ còn một cánh tay mà về.

Đúng là chuyện ai cũng không thể tin.

Lâm Phi sẽ hung tàn như vậy, dám ở trước mặt của mọi người phế bỏ tay trái của Trương Vạn Tùng, cũng chính là phế mất tiền đồ của một tiểu cao thủ Võ Đạo thất trọng thiên.

Đây rõ ràng là không cho Trương gia mặt mũi.

Năm năm trôi qua, chuyện khiêu khích như thế này chưa từng xảy ra.

"Nhìn cái gì vậy, đều cút hết cho lão tử!"

Lâm Phi trừng mắt, nhìn quanh một vòng, lặng lẽ phóng xuất ra lệ khí khiến những người đối diện thấy bộ dạng hung tàn mà không dám lưu lại nữa.

Chỉ trong chốc lát, người vây xem chật kín đã biến mất vô tung vô ảnh, dù còn người đang quan sát thì cũng là đang len lén quan sát, xảy ra chuyện lớn như vậy, rất sợ gặp phiền phức.

Sau đó Lâm Phi quay người lại, nhìn thấy nhị ca đã năm năm không gặp.

Lúc này nhị ca vẫn đang ở trong khiếp sợ vô cùng, trên mặt có vẻ vô cùng kinh ngạc, có nghi hoặc, có vui vẻ... Càng nhiều hơn chính là không thể tưởng tượng nổi.

"Nhị ca, đã lâu không gặp."

Khi lời này của Lâm Phi vang lên bên tai, Lâm Phong mới từ trong khiếp sợ bừng tỉnh.

"Ngươi thật sự là tam đệ?"

Thời gian năm năm, Lâm Phong thấy như vẫn thấy bộ dáng quen thuộc năm đó của tam đệ, chỉ có thật không ngờ, tính khí tam đệ Lâm Phi của hắn còn táo bạo hơn cả năm đó. Năm đó dám hạ thủ với nữ nhi của thành chủ, năm năm sau trở về, lại ở trước mặt của mọi người phế bỏ tay của đệ tử Trương gia. Chênh lệch đúng là quá xa rồi!

Lâm Phi cười nói: "Hàng thật giá thật, trẻ con không nói dối!"

"Tam đệ!"

"Nhị ca!"

Sau một lát ngập ngừng, hai người liền lao vào ôm lấy nhau. Đương nhiên không phải Lâm Phi chủ động mà là vị nhị ca Lâm Phong này.

Cả người Lâm Phi toát mồ hôi lạnh, khó khăn lắm mới thốt nên lời. Hắn cũng không phải là hàng thật, có chút nhớ nhung không thông, lẽ nào Huyền Thiên đại lục lưu hành cách ôm khác sao?

Chương 94: Vị hôn thê tới

Đối với chuyện tam đệ Lâm Phi trở về, Lâm Phong cũng thấy vô cùng bất ngờ.

Theo tình huống bình thường, Lâm Phong không nghĩ đệ đệ sẽ trở về, sau chuyện năm đó, liên tiếp năm năm, đệ đệ chưa bao giờ trở lại, trong gia tộc lại xảy ra chuyện.

Không nghĩ tới hôm nay lại trở về, còn phế bỏ một đệ tử ưu việt của Trương gia. Trương Vạn Tùng đã hoàn toàn bị phế đi rồi, một thân thực lực còn đại giảm, cả đời sẽ phải sống với bộ dáng này.

Lâm Phong còn hoài nghi, người trước mắt này có thật là tam đệ trước đây hay không, từ lúc nào đã trở nên hung tàn nhưu vậy, trừ những điều này ra, còn dư lại đều là lo lắng.

...

Hai người hàn huyên xong liền quay vào trong tiệm thuốc. Lúc này tiệm thuốc lộn xộn khắp nơi, rõ ràng là do mấy người vừa rồi lưu lại.

"Bọn họ thường hay qua đây lắm sao?" Lâm Phi không khỏi hỏi, trong lòng hắn cũng hiểu, việc này đều là do bản thân năm đó lưu lại, nếu không phải là bởi vì hắn, Lâm gia cũng sẽ không phải chịu cảnh này.

Năm đó, Lâm gia là thế lực mạnh nhất Quy Nguyên thành, cho dù Trương gia và Lý gia liên hợp lại cùng nhau thì nhiều lắm cũng chỉ có thể bất phân thắng bại, vậy mà bây giờ địa vị Lâm gia đã cấp tốc xuống dốc.

Thời gian năm năm, Lâm gia đã thành bộ dáng như bây giờ.

Không đợi Lâm Phong trả lời, tiểu la lỵ đáng yêu đã líu lo nói: "Ngươi chính là đại ca ta sao?"

"Ta đương nhiên là đại ca của ngươi." Lâm Phi một tay bế tiểu la lỵ lên, tiểu la lỵ không khẩn trương chút nào, trái lại vô cùng vui vẻ, vươn cánh tay nhỏ bé tròn tròn: "Đại ca, lễ vật, đại ca, lễ vật!"

Trong lòng Lâm Phi toát mồ hôi, tiểu la lỵ này không khỏi quá thông minh rồi!

Nhờ mấy lời nói của tiểu la lỵ, không khí hiện trường cũng đỡ khẩn trương hơn rất nhiều.

"Nghiên Nghiên, mau xuống đây, không được gây sự." Lâm Phong dở khóc dở cười, giải thích: "Tam đệ, đây là Lâm Nghiên Nghiên, là tiểu muội của chúng ta, bình thường được nuông chiều quen, ngươi đừng để ý!"

Lâm Phi lắc đầu, có chút thổn thức: "Không có chuyện gì, không nghĩ tới trong thời gian năm năm, ta lại có thêm một tiểu muội, còn là một tiểu muội đáng yêu như vậy!"

Mặc dù đây là là lần đầu tiên gặp mặt, trong lòng Lâm Phi cũng đã xuất hiện nhiều suy nghĩ khác nhau.

...

Chuyện của tiệm đan dược Lâm Phong giao cho tiểu nhị đi xử lý. Lâm Phi đã năm năm chưa từng trở về nhà, Lâm Phong chỉ hận không thể lập tức đưa hắn về.

Một phen chiến đấu vừa rồi, bản thân Lâm Phong cũng chấn động không gì sánh nổi, thực lực đồng dạng, hắn không đỡ được công kích của Trương Vạn Tùng. Vậy mà tam đệ dĩ nhiên lại có thể đánh bại dễ dàng, còn phế bỏ một tay của tên kia nữa.

Đây chính là việc hệ trọng.

Lâm Phong chỉ có thiên phú bậc trung, không thích luyện võ, chủ yếu thích kinh doanh buôn bán, cho nên thực lực chỉ dừng lại ở Võ Đạo thất trọng thiên.

Hiện giờ, Lâm Phong vội vã mang theo Lâm Phi về nhà để thương nghị đối sách. Phế bỏ một đệ tử của Trương gia, lại là một đệ tử chi thứ danh khí không nhỏ, Trương gia nhất định sẽ không ngồi yên cam chịu. Nếu không chuẩn bị sẵn sàng đối phó, bọn họ không thể yên ổn được.

"Cha mẹ có khỏe không?"

Trên đường đi, Lâm Phi khó khăn nặn ra một câu nói.

Mặc dù hắn sở hữu tất cả ký ức của Lâm Phi trước đây, nhưng càng đến gần Lâm gia, nội tâm Lâm Phi càng không thể giữ được bình tĩnh.Lâm Phong nhìn thoáng qua Lâm Phi: "Tốt vô cùng, còn rất nhớ ngươi nữa."

Nghe vậy, Lâm Phi trầm mặc.

...

Sau nửa canh giờ, phủ đệ Lâm gia đã xuất hiện ở trước mặt.

Vẫn y nguyên như năm năm trước, hai bên cửa là hai con hùng sư uy vũ hùng vĩ, sừng sững ngẩng đầu, trấn thủ Lâm gia, bên ngoài có dấu vết năm tháng lưu lại, ngoài ra không còn gì khác.

Cảnh tượng quen thuộc không ngừng trào dâng trong trí nhớ, tựa như một bộ phim.

"Nên vào thôi, cũng không thể tránh né mãi mãi được!" Sau khi hít sâu một hơi, Lâm Phi hướng đại môn của Lâm gia bước tới.

"Chào nhị thiếu gia!"

"Chào nhị thiếu gia!"

Lính gác cửa vội vàng cung kính nói, còn có chút ngạc nhiên, người phía sau này là ai, bọn họ nhìn mấy lần vẫn không nhận ra.

"Nhanh đi thông báo, tam thiếu gia đã trở về."

Hai người lính gác như bị thần lôi đánh một cái, lặng lẽ liếc nhau, mồ hôi lạnh chảy ướt sũng cả người, sau đó một người thủ vệ lập tức xoay người đi vào.

"Nhị ca, cũng không cần phải thông báo đâu." Lâm Phi vẫn chưa thể hoàn toàn thích ứng, dù sao hắn đời trước ở Trái Đất chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi.

Thân phận tam thiếu gia này, ngoài thấy trên ti vi, hoặc là mộng tưởng hão huyền, ngoài ra hắn chưa từng trải qua.
Hắn ở Thần Vũ môn ngây người không ít thời gian, giờ trở về Quy Nguyên thành Lâm gia, Lâm Phi vẫn không quá thích ứng.

Lâm Phong nở nụ cười: "Tam đệ, nếu như không có sự xuất hiện của ngươi, người của Trương gia còn không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa, phế đi một cánh tay trái của tên kia, ta nghĩ phụ thân đại nhân sẽ không tức giận đâu, nhất là sau khí nhìn thấy ngươi có thành tựu như bây giờ, nhất định sẽ vô cùng vui mừng."

Lâm Phi cười cười, không biết phải nói gì nữa.

...

Lâm Phi, Lâm gia tam thiếu gia trở về.

Tin tức này lập tức truyền ra toàn bộ Lâm gia.

Còn như chuyện bên ngoài, bọn họ tạm thời vẫn chưa biết.

Lâm Phi trở lại một cái lập tức đưa tới rất nhiều đề tài, trong đó tuyệt đại đa số đều là châm chọc.

"Năm năm rồi, tên phế vật kia lại trở về, nếu là lão tử, có đánh chết ta cũng không về, chỉ làm cho Lâm gia thêm mất mặt!"

"Còn phải nói sao, năm đó Lâm Phi gây ra đại họa, nếu không Lâm gia chúng ta sao lại có thể thành bộ dạng như bây giờ, tất cả đều tại tên Lâm Phi kia, bây giờ còn có mặt mũi trở về, đúng là không biết xấu hổ!"

"Phế vật chính là phế vật, thời gian mấy năm, thực lực chỉ là Võ Đạo tam trọng thiên, ta thấy vị trí tam thiếu gia của hắn cũng có thể nhường lại được rồi, đệ tử chi thứ chúng ta cũng không phải kém hơn hắn!"

...

Tình huống bây giờ của Lâm gia không ổn, những đệ tử này sớm đã ôm một bụng tức, nghe nói Lâm Phi trở về, lập tức tìm được chỗ trút giận.

Nếu như không phải Lâm Phi có cái thân phận tam thiếu gia này, bọn họ thật sự không ngại đánh Lâm Phi cho hả giận rồi.

Đối với đệ tử Lâm gia, Lâm Phi trở về khiến bọn họ tự nhiên là oán khí chồng chất. Đối với chấp sự, trưởng lão, Lâm Phi chính là một tên phế vật, chưa từng đáng để xem trọng.

Năm năm không trở về, bọn họ cũng chưa từng để ý, chuyện năm đó sớm đã bị người quên lãng, bọn họ cũng sẽ không nói gì nữa, nhưng đương nhiên, ấn tượng xấu về Lâm Phi thì vẫn không hề thay đổi.

Nếu như không phải Lâm Phi gây ra đại họa, lại là tam thiếu gia, nói không chừng sớm đã bị gia tộc đem làm vật hi sinh rồi chứ đừng nói tới chuyện có thể trở thành đệ tử ngoại môn của Thần Vũ môn.

Phủ đệ Lâm gia chiếm diện tích vô cùng lớn, trong đó đình đài thủy các, giả sơn lưu thủy, tranh hoa điểu khắp nơi, hoàn toàn là một phiên bản phóng đại của khu nhà cao cấp.

Dọc theo đường đi, tam thiếu gia Lâm Phi cùng đưa tới vô số chú ý của vô số người.

Đương nhiên, bầu không khí vô cùng không tốt.

"Chúng ta đây là muốn đến chỗ nào vậy?" Lâm Phi cười khổ trong lòng, đã biết tam thiếu gia hắn không quá được hoan nghênh, chắc là vì chuyện năm đó.

"Chúng ta đi tới phòng khách, mẫu thân hẳn là đang ở đó!" Lâm Phong do dự một chút, nói ra một câu làm cho Lâm Phi nhảy dựng lên: "Vị hôn thê của ngươi tới rồi."

Trong lòng Lâm Phi giật nảy, không khỏi mở miệng: "Cái gì, vị hôn thê? Sao ta không biết?" Lâm Phi trợn tròn mắt.

Chương 95: Lại muốn ta dọn tàn cuộc?

Lâm Phi đang đi đột nhiên ngừng ngay lại, suýt chút nữa đụng vào nhị ca ở phía trước, cũng may dừng lại đúng lúc.

Nói đùa sao, ta có vị hôn thê từ lúc nào?

Lâm Phi trợn mắt há mồm, vô duyên vô cớ tại sao hắn lại có thêm một vị hôn thê rồi. Đúng là khiến người ta không thể bình tĩnh được.

Nếu như lời này từ trong miệng người khác nói ra, đánh chết Lâm Phi cũng sẽ không tin, nhưng là từ trong miệng nhị ca Lâm Phong nói ra, Lâm Phi không thể không tin tưởng, nhị ca chưa bao giờ lừa hắn.

Trong trí nhớ, ba người thân huynh đệ bọn họ cũng không có như bên ngoài đồn thổi, tranh đấu không ngừng, trái lại còn vô cùng đoàn kết.

Lâm Phi tại sao phải ra tay, tại sao phải hỗ trợ, chính là xuất phát từ duyên cớ này.

...

Không đợi Lâm Phong mở miệng, tiểu la lỵ Lâm Nghiên Nghiên đã cười khanh khách: "Đại ca ca, tỷ tỷ kia giống như tiên nữ vậy, đẹp vô cùng, Nghiên Nghiên vô cùng thích!"

Trên trán Lâm Phi nhất thời đều là hắc tuyến.

Từ lúc nào, tiểu la lỵ đã "hiểu chuyện" như thế rồi...

Lâm Phong có thể cảm giác được sát khí nồng đậm xung quanh, hối hận vì đã nói ra chuyện vừa rồi. Hắn không định tìm phiền phức cho bản thân. Nhưng nói thì cũng đã nói rồi, thực sự không có biện pháp nào thay đổi nữa, nhất là bây giờ bị ánh mắt tràn đầy sát khí kia nhìn, toàn thân khó chịu.

"Tam đệ, đừng nóng giận." Lâm Phong vội mở miệng: ""Ngươi nghe ta chậm rãi kể lại đã."

Một màn trên đường cái xảy ra, Lâm Phong phát hiện tam đệ đã thay đổi, cảm giác bén nhạy của võ giả, mơ hồ có thể cảm giác được tam đệ đã trở nên không đơn giản.

Võ Đạo thất trọng thiên Trương Vạn Tùng, nói đánh bại là đánh bại, cho dù tu luyện huyền công Hoàng cấp, Lâm Phong cũng chưa chắc nắm chắc làm được. Vậy mà Lâm Phi hết lần này tới lần khác, nhẹ nhàng như dùng hai ngón tay bắt ốc, phế đi Trương Vạn Tùng, khiến hắn không dám dùng ánh mắt trước kia nhìn tam đệ này nữa.

...

Nghe được lời nói của Lâm Phong, Lâm Phi gần như nhảy dựng lên.

Không thể tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng nổi!

Tình tiết cẩu huyết gì thế, Lâm Phi nói không nên lời, khi nghe Nhị ca nói, hắn mới hiểu được cái gì mới thật sự là cẩu huyết, xem ra có nói ra cũng chưa chắc có người sẽ tin tưởng.

"Ngươi sẽ không gạt ta chứ?" Lâm Phi nghi hoặc, ánh mắt kia giống như đang nhìn thấy chuyện gì quái dị lắm vậy.

Lâm Phong bị nhìn toàn thân bất an: "Lâm gia chúng ta tốt xấu cũng là đệ nhất gia tộc ở Quy Nguyên thành, cho dù là thành chủ đại nhân cũng phải cho Lâm gia chúng ta mấy phần mặt mũi, ngươi cho rằng thời gian năm năm, Lâm gia chúng ta có thể suy sụp nhanh như vậy sao?"

Lời nói này mang theo vài phần vấn trách, lại mang theo vài phần lửa giận, hướng về phía Lâm Phi.

Trước đó, Lâm Phi vẫn buồn bực, sao Lâm gia lại có thể suy sụp nhanh như vậy, danh tiếng đệ nhất gia tộc cũng không phải là thổi phồng lên mà là dùng thực lực mà dành được.Hiện giờ liên tưởng đến mấy câu nói vừa rồi, Lâm Phi vẫn không thể tin được, dù đã biết Lâm Phi trước đây không tốt đẹp gì, nhưng sao lại đi trêu vào phiền phức lớn như vậy chứ.

...

Vị hôn thê là ai? Có lẽ người nào cũng không nghĩ ra, lại chính là nữ nhi của thành chủ, Tô Thủy Yên.

Nữ nhi của vị thành chủ, đại biểu cho điều gì, đây mới là chuyện đáng để suy nghĩ, tại sao lại như vậy, ai cũng không rõ ràng lắm. Mọi người chỉ biết sau đó là lửa giận của thành chủ đại nhân.

Lúc đầu còn cho rằng, Lâm gia sẽ gặp phải một hồi bão táp, kết quả làm người ta khiếp sợ cũng làm cho mọi người cho tới bây giờ vẫn không hiểu được chính là, thành chủ dĩ nhiên không ra tay đối phó Lâm gia, giống như chưa bao giờ phát sinh qua chuyện gì vậy.

Ba chữ vị hôn thê vì vậy vẫn đeo trên người nữ nhi của thành chủ cho tới bây giờ.

Nguyên nhân Lâm gia suy bại chính là do thế lực lớn nhỏ ngầm nhằm vào Lâm gia, cộng thêm thành chủ đại nhân nhắm một mắt mở một mắt, khiến người ta nhìn ra cách thức trong đó.

Có thể nói, ba chữ vị hôn thê trên đỉnh đầu Tô Thủy Yên giữ tác dụng rất lớn.

Thời gian năm năm, Lâm gia tổn thương nguyên khí nặng nề, chuyện của Lâm Phi và Tô Thủy Yên chính là mồi dẫn lớn nhất.

...

Nếu như trước đây nghe được mình có một vị hôn thê, nói không chừng Lâm Phi sẽ vô cùng vui vẻ và hưng phấn.

Đáng tiếc lúc này Lâm Phi vui vẻ không nổi, Quy Nguyên thành nhìn bề ngoài gió êm sóng lặng, thế nhưng ai cũng biết, một hồi bão tố đang lặng yên tràn ngập ra, lúc nào cũng có thể sẽ vô tình rơi xuống.
Mà tâm điểm của bão táp chính là Lâm gia.

"Xem ra lần này ta về không đúng lúc rồi!" Lâm Phi tự giễu cười nói, chỗ sâu trong trí nhớ hiện lên một vài đoạn ngắn.

Lâm Phong cũng không biết trả lời vấn đề này thế nào, vỗ vỗ vai Lâm Phi, nói: "Năm năm trước, ngươi quả thực không đúng, việc này ai cũng không giúp được ngươi, hiện giờ chỉ có thể dựa vào bản thân ngươi, ý của Nhị ca rất đơn giản, ngươi tốt nhất là theo đuổi Tô mỹ nữ cho tốt, như vậy là không còn gì tốt hơn rồi."

Hắn vốn còn cho rằng, nhị ca sẽ đưa ra một biện pháp tốt, kết quả hắn lại đưa ra biện pháp cẩu huyết này. Lâm Phi đảo cặp mắt trắng dã: "Huynh làm đi, ta ở đằng sau ủng hộ huynh."

Thật sự mà nói, chẳng biết tại sao xuất hiện thêm một vị hôn thê, mới là chuyện khiến Lâm Phi thấy kỳ quái nhất.

Bảo đi giết người, Lâm Phi có thể không nhíu mày đi làm. Nhưng đối phó với vị hôn thê, cho dù không phải vị hôn thê chân chính, nhưng thời gian năm năm, Tô Thủy Yên vẫn dùng danh hiệu này, gặp mẫu thân ở đại sảnh.

Đây là chuyện khó có thể tưởng tượng đến mức nào...

Người không biết còn tưởng rằng Lâm Phi là kẻ vong ân phụ nghĩa, có danh tiếng xấu.

Chỉ có trong lòng Lâm Phi không ngừng tự kêu oan, đã là đóng giả, vậy mà chuyện cẩu huyết gì cũng đều đến phiên mình.

Đáng tiếc, những lời này Lâm Phi đều không thể nói ra.

...

Cuối cùng, Lâm Phi vẫn bị Lâm Phong kéo đi. Theo lời của Lâm Phong, nếu như giải quyết mâu thuẫn này tốt đẹp, nói không chừng sẽ cho Lâm gia có cơ hội trở mình.

Quy Nguyên thành, Sơn Hà quận, thành chủ có quyền lớn nhất.

Nếu như thành chủ chịu mở miệng, những người đó có hận đến mấy cũng không thể kéo Lâm gia xuống ngựa, vạn nhất thành chủ vui vẻ, mang lại rất nhiều chỗ tốt thì cũng khó nói.

Cùng nhau đi tới, Lâm Phi lại nhíu mày. Không biết tại sao khi nghe được ba chữ vị hôn thê, Lâm Phi lại nhớ tới một người trước tiên, một bạch y nữ tử, tên là Tình Nhi.

"Lẽ nào ta thích mỹ nữ bạo lực kia rồi?" Lâm Phi không khỏi tự nhủ.

Bất tri bất giác bọn họ đã đi tới phòng khách của Lâm gia.

Thủ vệ ở bên ngoài thấy hắc bào Lâm Phi, không khỏi lộ ra biểu tình ngoài ý muốn, sau đó là một tia khinh miệt, hoàn toàn không để vị tam thiếu gia Lâm Phi này ở trong lòng.

Lâm Phi vừa mới bừng tỉnh, đã thấy hai đạo nhân ảnh một đỏ một tím nhất thời xuất hiện ở trước mắt, đạo hồng sắc thân ảnh như gió lao tới.

"Con của ta, ngươi rốt cục đã trở về rồi, mẫu thân nhớ ngươi muốn chết."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau