VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Vương trưởng lão nhăn mặt

Ba ngày thoáng một cái đã qua.

Bên ngoài Hàn Băng cấm địa.

Vương Thiết trưởng lão vẫn nhắm mắt dưỡng thần, ngồi ở trên hàn băng thạch, sương trắng lượn lờ, không uý kị hàn lãnh chút nào, giống như một một bức tượng điêu khắc. 

Lúc này phía sau không cần hỏi sớm đã có mấy người đi ra, chính là mấy người trong thập cường ngoại môn, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ như đưa đám, không cần hỏi cũng biết, mấy người bọn hắn lĩnh hội chiến kỹ thất bại.

Vương Thiết nhắm mắt, nhưng biểu tình đang động.

"Lâm Phi, Trương Vô Địch, Quân Vô Hối, ba người bọn họ không biết ai sẽ lĩnh ngộ được chiến kỹ, hy vọng sẽ không làm người ta thất vọng." Biểu cảm của bảy người phía sau, Vương Thiết đều nhất thanh nhị sở, loại kết quả này sớm đã ở trong dự liệu. 

Lĩnh hội chiến kỹ cực kỳ trắc trở, không biết bao nhiêu người đến thì vui vẻ nhưng thất vọng mà về, bọn họ có loại vẻ mặt này cũng có chút ngoài ý muốn. Mỗi một lần lĩnh hội chiến kỹ có thể xuất hiện một hai đệ tử lĩnh ngộ được, đều xem như là rất không tệ rồi, thời điểm vận khí không tốt, tất cả có khi đều tay không mà về, thậm chí còn bị hàn lưu làm bị thương. Hàn lưu nhìn thì như không có tác dụng gì, nhưng một khi mất đi Ngự Hàn Phù, ảnh hưởng của hàn lưu với thân thể sẽ ảnh hưởng đến tiến triển tu luyện sau này. Vì vậy thông thường, vừa đến ba ngày, khi Ngự Hàn Phù mất đi tác dụng, đệ tử cũng sẽ lập tức ngừng lĩnh hội chiến kỹ, chủ động đi ra từ Hàn Băng cấm địa.

...

Thẳng đến chập tối 

"Có người ra rồi, hẳn là Trương Vô Địch sư huynh!"

"Ngoài Trương Vô Địch sư huynh, những người khác hẳn là không ai còn có thể lĩnh ngộ được chiến kỹ."

...

Mấy người phía sau Vương Thiết cũng bắt đầu cẩn thận từng li từng tí thảo luận, sợ làm cho Vương trưởng lão không vui. Bởi vị trí của Hàn Băng cấm địa là một địa phương bí mật, bọn họ được Vương Thiết trưởng lão đưa đến, đi ra ngoài cũng phải cùng đi ra ngoài, để tránh xuất hiện nguy hiểm ngoài ý muốn.

Trong làn sương mù trắng mờ, một người đi ra, có vẻ hết sức chán nản.

"Quân sư huynh!" 

"Quân sư huynh ra rồi!"

Bọn họ đều cực kỳ bất ngờ, không ngờ đi ra sẽ là Quân Vô Hối sư huynh, xem biểu tình kia, bọn họ đều hiểu Quân Vô Hối sư huynh thất bại rồi.

"Đệ tử diện kiến Vương trưởng lão!" 

Vẻ mặt Quân Vô Hối tái nhợt, không biết là do hàn lưu hay là bởi vì lĩnh hội thất bại.

"Có lĩnh ngộ ra chiến kỹ hay không?"

"Đệ tử ngu dốt, chưa thể lĩnh ngộ ra chiến kỹ, để cho trưởng lão thất vọng rồi." 

"Ha hả, không có việc gì, chiến kỹ nếu sao có thể lĩnh hội đơn giản như vậy, đó chính là chiến kỹ vô thượng, lần sau tiếp tục cố gắng là được." ương Thiết cũng không mở miệng, nhàn nhạt nói.

"Đệ tử hiểu rõ!" Quân Vô Hối cúi đầu nói, xoay người đứng ở phía sau Vương Thiết, trong lơ đãng trong mắt lóe lên một tia cười lạnh.

...

Gần đến tối, hàn lưu tăng lên, nếu không phải bọn họ đứng phía sau Vương Thiết, trực tiếp đối mặt với hàn lưu này thì e rằng đã phải ăn không ít khổ sở rồi. Hai người Lâm Phi, Trương Vô Địch vẫn chưa đi ra, thật khiến mấy người còn lại vô cùng bất ngờ.Nếu như nói Lâm Phi đoạt được đệ nhất ngoại môn, trong lòng bọn họ cũng không quá cam tâm tình nguyện. Nhưng lúc này, bất kể Lâm Phi có lĩnh hội được chiến kỹ hay không, với phần định lực này, không bội phục cũng không được, khó trách hắn có thể từ Võ Đạo tứ trọng thiên một đường vọt tới Võ Đạo thất trọng thiên.

Bọn họ cảm thấy không bằng... 

Lâm Phi đây là đệ nhất ngoại môn, thực chất đúng là danh xứng với thực.

Lại qua một canh giờ nữa, gió lạnh rít gào, sắc trời trở tối, rốt cục cũng có người từ cửa động đi ra. Lúc này đây, tất cả mọi người không có suy đoán gì cả, ngược lại lặng lặng đợi.

"Trương Vô Địch sư huynh?" 

Thấy Trương Vô Địch đi tới, bọn họ đều trừng lớn hai mắt, tựa hồ không thể tin được, Lâm Phi lại kiên trì đến cuối cùng, chẳng lẽ hắn thật sự có thể lĩnh ngộ được chiến kỹ? Bọn họ thật không dám tưởng tượng.

"Đệ tử diện kiến Vương trưởng lão!" Tinh khí thần Trương Vô Địch có vẻ vô cùng uể oải, nhưng hai mắt lấp lánh hữu thần lại thể hiện ra một loại ý tứ khác.

"Tinh khí thần của ngươi hao tổn rất nhiều, nhưng bổn trưởng lão cảm nhận được khí tức quen thuộc ở trên thân thể ngươi, xem ra ngươi thành công lĩnh ngộ một môn chiến kỹ rồi." 

Vương Thiết vẫn như cũ, chưa từng mở mắt, chỉ có điều, mấy câu nói không thua gì ném ra một quả tạc đạn lên mấy người phía sau.

"Chiến kỹ?"

"Trương sư huynh sẽ không thực sự lĩnh ngộ ra chiến kỹ chứ?" 

Trong lòng mọi người đau xót, bọn họ không dễ dàng mới vào được nhóm thập cường, đạt được cơ hội trân quý tiếp xúc với chiến kỹ thạch bi, nhưng bọn họ như người mù qua sông, không hiểu ra sao, không chỗ hạ thủ, lãng phí hết ba ngày.

Trương Vô Địch khiêm tốn, nói: "Trưởng lão con mắt tinh tường, đệ tử quả thực lĩnh ngộ ra một môn chiến kỹ - Băng Phong Thiên Hạ!" Trên thân Trương Vô Địch đầy vẻ hăng hái, trong lúc lơ đãng nhìn về phía lối ra.

"Lâm Phi, ngươi tốt nhất đừng để cho ta thất vọng, Băng Phong Thiên Hạ trong tay, ngươi không phải là đối thủ của ta rồi." 
Lúc này Trương Vô Địch đang vui vẻ hơn bất kì ai, còn hơn cả lúc thắng được người khác, hay thậm chí thắng Lâm Phi đoạt được đệ nhất ngoại môn.

Đệ nhất ngoại môn, Trương Vô Địch vốn cũng không xem trọng, cái mà hắn xem trọng là bị thua trong tay một người hậu sinh, cho nên bất kể như thế nào bất kể như thế nào, hắn cũng muốn thắng lại một lần.

Ba ngày, lĩnh ngộ ra chiến kỹ, Trương Vô Địch vẫn nín nhịn, chờ đánh bại Lâm Phi. 

Sau khi ra ngoài tìm không thấy Lâm Phi, hắn nửa là vui vẻ, nửa là rầu rĩ. Trương Vô Địch hy vọng dùng chiến kỹ đánh bại Lâm Phi, lại không muốn ung dung đánh bại, rầu rĩ không biết làm sao.

"Không tệ, ngươi làm tốt lắm, Băng Phong Thiên Hạ chính là một môn kiếm pháp chiến kỹ kiếm pháp, một khi thi triển ra đóng băng vạn dặm, dùng thực lực của ngươi thi triển ra Băng Phong Thiên Hạ, có thể đóng băng phương viên mười trượng, sau khi trở về, cẩn thận lĩnh ngộ!"

Những người phía sau vừa hâm mộ vừa đố kị. Chiến kỹ có rất nhiều loại, chiến kỹ chí âm là những chiến kỹ có thuộc tính băng hàn, hàn lưu bọn họ đều lãnh hội qua, nếu như còn dùng chiến kỹ thi triển ra, bọn họ cũng không dám tưởng tượng uy lực sẽ như thế nào. 

Lâm Phi lần này xem ra phải thua rồi, lực lĩnh ngộ của Trương Vô Địch không phải Lâm Phi có thể so sánh được.

Có thể nhìn thấy Lâm Phi kinh ngạc, bọn họ vô cùng bằng lòng chờ xem, không chừng còn có thể gặp được biểu tình chán nản của Lâm Phi nữa. Đệ nhất ngoại môn thì như thế nào, lĩnh ngộ ra chiến kỹ vô thượng dù sao vẫn ở trong thế yếu, dù sao điểm mạnh của chiến kỹ người nào cũng đều có thể tưởng tượng được.

...

Thẳng đến gần tối!

Mọi người có chút không nhịn được nữa, thì ở cửa ra của Hàn Băng cấm địa xuất hiện thân ảnh của Lâm Phi.

So với khí sắc của Trương Vô Địch thì khí sắc của Lâm Phi tốt hơn rất nhiều. 

"Lâm Phi, chiến kỹ không dễ lĩnh hội lĩnh hội, thất bại cũng không có gì phải nản lòng." Vẻ mặt Quân Vô Hối nghiêm túc, có lòng tốt nhắc nhở Lâm Phi, trên thực tế chẳng khác nào đả kích Lâm Phi một cái.

Quân Vô Hối không dám ở trước mặt Vương trưởng lão thiết diện vô tư làm càn, nhưng dùng lời nói xem thường Lâm Phi một cái, dù sao cũng có thể trút giận đôi chút.

Trương Vô Địch cũng hơi ngẩn ra, phảng phất như mất cái gì trong lòng. 

Tất cả mọi người tán thành lời nói của Quân Vô Hối, thiên phú Lâm Phi không tốt, may mắn lĩnh ngộ được Cửu Chuyển Huyền Công mà thôi, lĩnh ngộ chiến kỹ khó hơn gấp một vạn lần, Lâm Phi không thể lĩnh hội chiến kỹ, cũng là chuyện bình thường.

Trong lòng mọi người cũng có chút thỏa mãn nho nhỏ, dù sao bọn họ đều không thể nào chấp nhận Lâm Phi.

Không ngờ, Vương Thiết trưởng lão vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên đứng lên. 

"Lâm Phi đúng là ngươi sao?" Lời nói của Vương trưởng lão nhất thời khiến người bất ngờ.

Lâm Phi gật đầu: "Hồi bẩm trưởng lão, ta là Lâm Phi!"

"Ngươi rất tốt!" Vương Thiết vỗ vỗ bả vai Lâm Phi: "Hy vọng ngươi có thể lại có đột phá!" 

Ngẩn ngơ. Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Vương trưởng lão rốt cuộc là có ý gì. Lẽ nào Lâm Phi thực sự lĩnh ngộ ra chiến kỹ vô thượng?

Chương 87: Chặn giết nửa đường

Bọn họ quả thực khiếp sợ!

Nhưng cũng không dám hỏi Vương trưởng lão, rốt cuộc là vì sao, ánh mắt lại lạ như vậy.

Trong lòng Lâm Phi cũng thấy buồn cười: "Muốn chèn ép ta, còn chưa tới phiên các ngươi!" Nhưng kỳ thực hắn cũng thấy kỳ quái vì sao Vương trưởng lão lại tốt bụng tới giải vây như vậy. 

Lâm Phi mơ hồ cảm giác nhìn về phía ánh mắt tràn ngập vẻ khen ngợi kia, âm thầm quyết định, Vương trưởng lão này không phải là một người đơn giản, nghĩ vậy nhưng cũng chỉ liếc mắt chứ không nói gì, có vẻ cực kỳ quỷ dị.

Khi mọi người đang muốn biết kết quả, Vương trưởng lão lên tiếng, cởi ra nghi vấn trong lòng mọi người.

"Trong thập cường ngoại môn các ngươi lúc này đây có hai đệ tử lĩnh ngộ ra chiến kỹ, thành tích tương đối khá, Trương Vô Địch có Băng Phong Thiên Hạ, Lâm Phi có Cửu Trọng Lãng!" 

"Cửu Trọng Lãng?"

Trong miệng Vương trưởng lão thốt ra mấy từ Cửu Trọng Lãng, mấy người còn lại vô ý thức trợn to hai mắt, suýt chút nữa cho rằng mình nghe lầm, luận thiên phú, bọn họ chắc chắn lợi hại hơn Lâm Phi, luận tập võ, đồng dạng cũng lợi hại hơn Lâm Phi, nhưng ai cũng không tin được trên phương diện lĩnh ngộ chiến kỹ, lại hoàn toàn không phải đối thủ của Lâm Phi.

Ba chữ Cửu Trọng Lãng, khiến bọn họ tương đối nghi vấn. 

Chỉ có Trương Vô Địch hơi biến sắc, ánh mắt nhìn phía Lâm Phi vô cùng phức tạp.

Lúc đầu hắn cho rằng mình lĩnh ngộ được chiến kỹ, có thể đánh thắng Lâm Phi, nhưng thật không ngờ, Lâm Phi lĩnh ngộ siêu cường, trong thời gian ba ngày lại lĩnh ngộ ra Cửu Trọng Lãng.

Cửu Trọng Lãng, Trương Vô Địch đã từng nghe qua. Đây là một môn quyền pháp chiến kỹ! 

Nếu như người khác học được, Trương Vô Địch sẽ không quá khiếp sợ, chính hắn cũng có Băng Phong Thiên Hạ uy lực tuyệt luân, sau khi đại thành mặc dù không cách nào như tên băng phong thiên hạ, thế nhưng đóng băng một khối khu vực thì tuyệt đối không thành vấn đề. Nhưng Lâm Phi học được Cửu Trọng Lãng ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau, nhất là đối phương còn tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, cửu chuyển huyền khí lại nổi danh hung mãnh, phối hợp với Cửu Trọng Lãng, môn chiến kỹ này chẳng khác nào được tạo riêng cho Lâm Phi.

Tự hắn thấy mình thua rồi!

Trương Vô Địch thở thật dài một hơi, trong lòng cũng vô cùng không cam lòng. 

Còn như những người khác, trên mặt đều lộ ra đều lộ ra thần sắc kinh ngạc, Trương Vô Địch lĩnh hội được chiến kỹ cũng là bình thường, nhưng Lâm Phi lĩnh ngộ ra chiến kỹ, quả thực chẳng khác nào tiểu hài tử một tuổi biết nói, hoàn toàn là không thể tưởng tượng nổi.

...

Từ Hàn Băng cấm địa đi ra, mọi người tản đi, tự quay về chỗ ở của mình. 

Sáng sớm hôm sau, Lâm Phi thu thập xong hành lễ, chuẩn bị trở về Lâm gia nhiều năm không về, trước khi trở thành đệ tử nội môn, Thần Vũ môn đã đặc biệt cho hắn một kỳ nghỉ dài gần hai tháng, còn như những người khác thì không có vận khí tốt như vậy. Xử lý xong mọi chuyện trước khi nghỉ, Lâm Phi từ Thần Vũ môn đi xuống.

Dưới chân núi, phàm là đệ tử ngoại môn nhìn thấy Lâm Phi đều rất cung kính, hoàn toàn đến từ nội tâm.

Lâm Phi khủng bố, Lâm Phi hung tàn, chúng đệ tử đều thấy rõ, ai cũng không dám đi đắc tội Lâm Phi, lúc này không giống ngày xưa nữa, không còn là người bọn họ có thể tùy tiện bình luận. 

Vinh dự Đệ nhất ngoại môn, bọn họ tự vấn cả đời đều không thể đạt được, nhưng Lâm Phi chỉ mất ba tháng.
Vừa mới từ trên núi xuống tới, Lâm Phi đã nhìn thấy chân núi có người đang chờ mình.

"Hắn tại sao lại ở đây, chẳng lẽ vẫn không phục?" Lâm Phi trong lòng suy nghĩ, động tác vẫn không đình chỉ, đi thẳng đến chỗ Trương Vô Địch. 

"Lâm Phi, ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải tới tìm ngươi để gây phiền toái."

Trương Vô Địch trên vai đeo một bao quần áo, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phi nói.

"Đó là?" Lâm Phi hỏi, trong lòng cũng không hiểu. 

"Ngươi là người đầu tiên khiến cho ta có dục vọng chiến đấu, mà ở nội môn cao thủ nhiều như mây, hy vọng ngươi có thể giống như hiện giờ, tương lai sẽ có một ngày, chúng ta còn có thể là đối thủ." Trương Vô Địch nghiêm mặt nói.

Lâm Phi nở nụ cười: "Ta cực kỳ thích có một đối thủ như ngươi, ta thấy vô cùng vinh hạnh."

"Tốt lắm!" 

Trương Vô Địch xoay người rời đi, vô cùng thẳng thắn lưu loát.

...

Sau khi rời khỏi Thần Vũ môn, Lâm Phi thay đổi một thân hắc sắc y sam, trong thành nhỏ tốn năm ngàn lượng mua một con thiên lý mã, thoải mái đi về nhà. 

Vương triều Bất Lạc có mười quận, nơi gia tộc Lâm Phi ở chính là một trong số đó, Sơn Hà quận.

Thực lực của Sơn Hà quận không phải là tối cường, chỉ là một quận bình thường, khoảng cách khá xa, chạy đi cần khoảng tám ngày. Lúc này đây trở về, Lâm Phi du sơn ngoạn thủy, thưởng thức các loại đồ ăn suốt dọc đường, không để ý đến thời gian, thời gian như thoi đưa, bảy ngày thoáng cái đã trôi qua. Cuối cùng Lâm Phi đã đến phạm vi Sơn Hà quận.Một đường du sơn ngoạn thủy, trên mặt Lâm Phi không hề có vẻ mệt mỏi, không có áp lực, một thân ung dung, không có vẻ khẩn trương như lúc trước. 

Trên quan đạo, một con hắc sắc thiên lý mã từ từ bước đến, có một người trẻ tuổi ngồi bên trên, trên tay cầm trái cây rừng, toàn thân lộ ra bộ dạng lười biếng.

"Đến Sơn Hà quận rồi, cũng sắp đến Quy Nguyên thành, không biết Lâm gia biết "Lâm Phi" trước đây có thành tựu như bây giờ sẽ có biểu tình thế nào, ta nghĩ nhất định sẽ rất thú vị!"

Lâm Phi nhìn trời xanh mây trắng, tận hưởng sự ung dung thoải mái chưa từng có. 

Từ khi xuyên qua tới nay, Lâm Phi chưa bao giờ có thể an tâm như vậy, khoảng thời gian hiếm có này nhất định phải hưởng thụ thật tốt, nếu không đúng là phải tự thẹn với lòng rồi.

"Tiểu hắc, ngươi làm sao vậy?"

Đang ăn trái cây, hắn đột nhiên thấy hắc mã trở nên nóng nảy, có vẻ vô cùng bất an, tựa hồ gặp phải cái gì đó vô cùng đáng sợ. 

Hàn quang trong mắt Lâm Phi lóe lên, vỗ nhè nhẹ hắc mã.

"Bình tĩnh, bình tĩnh!"

Một tia huyền khí rót vào trong cơ thể hắc mã, hắc mã nhất thời an tĩnh lại. 

...

"Đừng dấu đầu lộ đuôi nữa, tất cả đi ra đi!" Lâm Phi lười biếng nói.

Tiếng vỗ tay bộp bộp bộp từ hai bên đường cái vang lên, trên quan đạo yên tĩnh có vẻ mười phân rõ ràng. 

Hai bên đường, mười mấy người từ trong rừng cây đi ra, dẫn đầu chính là hai người trông rất giống nhau, một người mặt không biểu tình, một người có cặp mắt đào hoa, vô cùng nữ tính.

"Mấy người mà muốn đánh cướp thì bỏ ý định đi, trên người ta không có tiền đâu, các ngươi chỉ lãng phí thời giờ thôi, tốt nhất vẫn là để ta rời đi đi!" Lâm Phi tưởng giặc cướp, rất là tùy ý nói.

"Chú em Lâm gia, mấy năm tìm không thấy, lá gan của ngươi cũng thật lớn nha." Người mặt vô cảm lạnh lùng nói. 

"Các ngươi là người của Trương gia!" Lâm Phi nhướng mày, thân thể vừa động, lập tức ngồi ở trên hắc mã, đồng thời liên tưởng đến mặt của mấy người kia.

Trong Thần Vũ môn, Lâm Phi có rất ít địch nhân, dám ở Sơn Hà quận chặn giết hắn, không cần nghĩ cũng biết là ai, ngoài người của Trương gia, còn có thể là ai đây.

Nam nhân có cặp mắt đào hoa, lan hoa chỉ phất một cái: "Yêu, thật không hổ là người của Lâm gia, phản ứng vô cùng nhanh, đáng tiếc, phản ứng có nhanh hơn nữa thì đã sao, ngươi không cần trở về Lâm gia nữa rồi." 

"Giết!"

Chương 88: Giết hai tên trước, thu chút lợi tức

Trên quan đạo, mấy người vừa đến đằng đằng sát khí!

Lâm Phi mặc dù đã thấy không ít tình cảnh, thế nhưng có kẻ dám chặn giết hắn, hắn sao có thể bỏ qua. Hai mắt bắn ra hàn quang lạnh lùng, nổi cơn tức giận.

"Hay cho một Trương gia, hay cho một Trương Vạn Sơn, đây là các ngươi bức lão tử!" 

Cho tới nay, Lâm Phi vẫn nghĩ đánh bại đối phương, chèn ép đối phương không chỗ trở mình, lưu cho bọn hắn một ấn tượng không bao giờ nhạt phai, về sau tự nhiên sẽ không dám động thủ động cước nữa.

Kết quả, Lâm Phi phát hiện mình sai rồi. Lúc này hắn rốt cuộc minh bạch cái gì là giang hồ thị phi.

Nói ví dụ như bây giờ, hắn lại quên mất Trương gia rồi, kết quả người của Trương gia lại động thủ chặn giết mình, còn làm một cách quang minh chính đại, như không sợ người khác biết chút nào. 

Lâm Phi khẽ thở dài một hơi. Từ khi xuyên qua tới nay, Lâm Phi tự mình hòa nhập với Huyền Thiên đại lục, chẳng qua hắn lại chưa bao giờ coi mình là một thành phần của Lâm gia. Bây giờ nhìn lại tình huống này, xem ra bất kể hắn trốn tránh như thế nào, cũng không thể xóa đi một điểm trọng yếu. Thân phận tam thiếu gia Lâm gia này.

Đơn giản năm chữ, Lâm Phi đã định trước không thể thoát khỏi, thẳng đến hết đời.

Lúc này đây trở về, Lâm Phi mới hiểu, nếu không xử lý hết các oán niệm Lâm Phi trước đây lưu lại, về sau khi tu luyện nhất định sẽ nảy sinh tác dụng phụ. Một khi giải quyết hết thảy, Lâm Phi sẽ không ở lại Lâm gia nữa, bắt đầu vì tương lai của mình mà điên cuồng tu luyện, trở thành một cường giả một phương. 

Người Trương gia nửa đường chặn giết, đã gõ một hồi cảnh báo cho Lâm Phi.

Hắn là người của Lâm gia, là tam thiếu gia Lâm gia.

Cái thân phận này đã tồn tại, thì cũng đã định trước là hắn sẽ không thể nhàn nhã, lúc này chính là minh chứng rõ ràng nhất. 

...

Hai huynh đệ Trương Quảng Lâm và Trương Quảng Phi vẫn không nhúc nhích, khóe môi nhếch lên cười nhạt, ánh mắt băng lãnh, giống như đang thấy được Lâm Phi chết ở trên tay bọn họ.

"Tên Trương Vạn Sơn kia không khỏi quá coi trọng tên này rồi, chỉ có thực lực Võ Đạo thất trọng thiên, mà cũng muốn gây chuyện thị phi trong Quy Nguyên thành sao, thật sự không hiểu mấy trưởng lão trong tộc rốt cục là đang nghĩ cái gì!" Trương Quảng Lâm mặt không thay đổi nói. 

Trương Quảng Phi nhíu mày: "Quỷ mới biết, hai chúng ta tốt xấu gì cũng là cao thủ thất trọng thiên, gặp gỡ địch nhân Võ Đạo bát trọng thiên không lợi hại cũng có thể dễ dàng chém giết, vậy mà bây giờ lại phải ra tay đối phó với tên Tam thiếu Lâm gia gây xôn xao dư luận năm đó, đúng là chuyện bé xé ra to, hắn là thứ gì cơ chứ."

Hai người này là đệ tử khá nổi danh trong Trương gia, quan trọng nhất là hai huynh đệ bọn họ tâm linh tương thông, trên thế tiến công có thể phát huy ra trình độ siêu cường. Thông thường hai người bọn họ ra tay, ít có người chống đỡ được, cho nên trong Sơn Hà quận, hai người bọn họ có danh tiếng không nhỏ, được người gọi là "Quy Nguyên song kiệt".

Nếu như không có chuyện quan trọng, hai người bọn họ rất ít khi ra tay, thông thường đều vùi đầu tiềm tu. Lúc này đây vì đối phó với Lâm Phi mà phải ra ngoài hành động, bọn họ ôm một bụng tức, cảm giác chuyện bé xé ra to, một tên Võ Đạo thất trọng thiên Tam thiếu Lâm gia có thể lợi hại đến mức nào, hơn phân nửa là Trương Vạn Sơn cố ý nói như vậy để tỏ vẻ mình lợi hại. 

Nếu như Trương Vạn Sơn biết hai người này đang nghĩ như vậy, nhất định sẽ không ngừng thổ huyết.

"Mặc kệ hắn chuyện bé xé ra to hay không, chúng ta không cần ra tay, ngươi cho rằng Tam thiếu Lâm gia có thể đối phó với mấy người chúng ta mang tới?" Trương Quảng Lâm cười nhạt.

Vì chặn giết Lâm Phi, Trương gia đã bố trí mười cao thủ Võ Đạo lục trọng thiên, cộng thêm hai người Võ Đạo thất trọng thiên bọn họ, đội hình cường thế như vậy chỉ để chặn giết một tên Võ Đạo thất trọng thiên như Lâm Phi, quá là một chuyện đơn giản. 

Trương Quảng Phi không trả lời, ánh mắt nhìn Lâm Phi đang ngồi trên hắc mã, cực kỳ tán thành lời nói của đại ca.

Lâm Phi Tam thiếu, chắc chắn phải chết.

...
"Mọi người lên hết đi, giết tiểu tử này, sẽ có rất nhiều chỗ tốt!"

"Lão tử chém hắn đầu tiên!"

"Đừng giành với ta, loại rác rưởi này, ba đao là đủ!" 

...

Mười người Trương gia toàn bộ đều che mặt, sợ bị người nhận ra, trường đao trường kiếm, bốn phương tám hướng vây công Lâm Phi đang ngồi trên ngựa.

Ánh đao kiếm mang đan vào nhau thành một tấm thiên la địa võng. 

Thế tiến công như vậy, nếu như là Lâm Phi trước đây chắc chắn sẽ thấy đau đầu, nhưng lúc này đã không giống ngày xưa.

"Giết!"

Lâm Phi một tay vỗ lên ngựa, nhất thời thân hình từ lưng ngựa vọt lên, hàn quang trong mắt lóe lên, trong mắt mọi người nhất thời xuất hiện một mảnh bạch quang, sáng chói như ánh mặt trời. 

"Đại Thiên Diệp đao pháp!"

Phốc phốc phốc phốc phốc phốc phốc...

Nếu có cao nhân ở đây, nhất định có thể thấy được, Lâm Phi chỉ vẻn vẹn chém ra một đao, nhưng trên thực tế đã chém ra hơn mười đao, tựa như thanh phong, xẹt qua trên cổ từng cái đệ tử Trương gia. 

Có thể nói, những người ở đây địa vị trong Trương gia cũng không thấp. Nhưng cho đến chết bọn họ cũng không tin, bọn họ sẽ chết trong tay Lâm Phi.

Lâm Phi xuất đao xong, lại đáp xuống lưng hắc mã, tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, trên quan đạo thi thể khắp nơi, hai mắt trợn to, giống như đang thể hiện ra rằng bọn họ không cam lòng.
Từ lúc nào thực lực Võ Đạo lục trọng thiên lại trở nên yếu ớt như thế. 

...

"Ha hả, xem ra kế hoạch của các ngươi sắp rơi vào thất bại rồi." Lâm Phi vẫn ngồi ở trên hắc mã, cắn một quả trái cây rừng mọng nước, vỗ nhè nhẹ đầu hắc mã, gương mặt cợt nhả, phảng phất như chuyện vừa xảy ra chẳng có gì đáng để nói.

"Lâm Phi, ngươi thật to gan, dám giết tất cả bọn họ, ngươi đây là đang gây hấn với Trương gia, lúc này đây ai cũng không cứu được ngươi nữa đâu." Hai huynh đệ Trương Quảng Lâm nhất thời giận tím mặt. 

Đệ tử Trương gia trong chưa đến ba hơi thở đã bị Lâm Phi giết chết toàn bộ, thật ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.

Trong tưởng tượng của bọn hắn, thực lực Võ Đạo thất trọng thiên của Lâm Phi rất phù phiếm, nói không chừng là dựa vào đan dược để tăng lên. Nhưng hiện giờ mười đệ tử Trương gia đều tử thương, cảnh giới họ đều không thấp, nếu không xử lý việc này thích đáng, hai người bọn họ đều không biết khi về phải ăn nói thế nào.

Lâm Phi lại cắn một miếng trái cây, cười to: "Ha ha ha, người của Trương gia các ngươi lẽ nào không thể giết được sao? Lâm Phi ta tốt xấu cũng là tam thiếu gia Lâm gia, muốn giết ai thì giết, một vài tên đệ tử Trương gia mà thôi, chờ chút ta giết tất cả các ngươi, để cho trên đường xuống Hoàng tuyền còn có bạn đồng hành." 

"Cuồng vọng."

"Lớn mật!"

Hai huynh đệ này chưa từng bị người nào khinh thị như vậy, nhất là lại còn từ tên tam thiếu gia phế vật của Lâm gia, ngại sống lâu quá rồi hay sao, lại còn muốn giết tất cả bọn họ, thật sự coi mình là Thiên Vương lão tử rồi sao. 

"Đại ca, chúng ta đồng loạt ra tay, làm thịt tiểu tử này!" Trương Quảng Phi cười nhạt.

"Được, cùng tiến lên!" Một đao có thế giết mười người, hai người huynh đệ bọn họ cũng không dám xem thường.

Hai huynh đệ một trước một sau lập tức xuất kích. Một dùng kiếm, một dùng đao, đao kiếm xác nhập. 

"Đao Kiếm Tề Minh!"

Đây chính là một môn công kích tổ hợp của hai huynh đệ bọn họ, một người công kích phía trước, một người công kích phía sau, phân tán sức chú ý của đối phương, một kích liền có hiệu quả.

Hai người đều là nhân vật lợi hại, không ra tay thì thôi, vừa ra tay thế như lôi đình, không để cho Lâm Phi có cơ hội phản kích. 

Lâm Phi lại cắn một quả cây rừng, lần nữa lười biếng nói.

"Phối hợp không tệ, đáng tiếc tốc độ quá chậm, tất cả đều là kẽ hở, cho nên hiện giờ các ngươi đều có thể chết được rồi."

Hai người bọn họ mặc dù chưa tính là cao thủ, nhưng một tên cái phế vật như Lâm Phi mà dám kiêu ngạo trước mặt bọn họ, bọn họ phát thệ nhất định phải dằn vặt Lâm Phi thật kỹ. 

Chẳng qua, ý tưởng này vừa lướt qua trong đầu thì một màn chấn động đã xuất hiện.

Lâm Phi trái phải cùng chém ra một đao như bạch sắc quang mang từ trên không chém xuống.

"Hừ, có chút công kích này..." Đại ca Trương Quảng Lâm còn chưa nói xong, sắc mặt kịch biến, phảng phất như nhìn thấy một chuyện không thể tin, thân thể như bị trói buộc không thể di động, toàn bộ dường như bị xé nứt, nhất thời nổ tung, lúc sắp chết còn thấy thân thể đệ đệ đồng dạng cũng nổ tung, giống y như hắn. 

Chương 89: Xung quanh khiếp đảm

Lão tử đã nói với các ngươi từ sớm rồi, sẽ tiễn các ngươi xuống phía dưới cùng làm bạn, thì nhất định sẽ tiễn các ngươi xuống phía dưới, tuyệt đối sẽ không hai lời." Lâm Phi lắc đầu, nghiêm trang cắn trái cây rừng, vẩy nước ra, không để ý đến mấy thi thể trên đường chút nào.

Hai huynh đệ Trương gia thực lực mạnh mẽ, lại là thân huynh đệ có năng lực thần kỳ tâm linh tương thông, thông thường gặp người lợi hại hơn mình, sau khi liên thủ đều có thể chống đỡ một chút.

Đáng tiếc lần này bọn họ lại gặp Lâm Phi. 

Lâm Phi lịch lãm ở Hắc Thủy sơn mạch, chiến đấu trên lôi đài ở Thần Vũ môn, về kinh nghiệm chiến đấu không phải là tay mơ, hai người bọn họ dù liên thủ lại lợi hại nhưng vẫn có kẽ hở về tốc độ. Hai người cùng đánh, một trước một sau, sơ hở lớn nhất chính là tốc độ.

Lâm Phi lại không lợi hại ở điểm nào khác mà chính là có ưu thế tuyệt đối trên phương diện tốc độ. Vì vậy hai huynh đệ Trương gia xui xẻo, bị Lâm Phi một đao chém giết, kỳ thực đó là năm đao hợp nhất, uy lực không giống bình thường, mặc dù cuối cùng nhìn ra, vẫn không đỡ được công kích này.

...

Giết người của Trương gia trên đường lớn.

Lâm Phi cướp đoạt chiến lợi phẩm một phen, trong đó vàng bạc chiếm đa số, sau đó là đao pháp kiếm phổ, mặc dù không đáng giá là bao, nhưng với thói quen cướp đoạt chiến lợi phẩm của Lâm Phi, thịt muỗi cũng là thịt, không thể lãng phí, không thể tiện nghi cho người khác.

"Một đám quỷ nghèo, trên thân chỉ có tí tẹo gia sản." 

Nếu như mấy tên đang nằm trên đất kia biết chắc chắn sẽ thổ huyết không ngừng, bọn họ là đi giết người, không phải đem của cải bỏ trốn, trên thân sao có thể sẽ có đồ vật đáng giá.

Lại nói vận khí của Lâm Phi đúng là không tệ, sau khi xử lý hết mấy thi thể, trên quan đạo vẫn như cũ không có người nào xuất hiện.

Lâm Phi chôn tất cả những thi thể này trong rừng cây, còn về chuyện lúc nào sẽ có người phát hiện, cái này chẳng có chút quan hệ nào với hắn, ngược lại có ai sẽ biết, Trương gia biết thì như thế nào, chẳng liên quan gì đến hắn. 

Sau khi làm hết tất cả, Lâm Phi một lần nữa ung dung lên đường.

"Trương gia, mấy người chờ đó cho ta, việc này còn chưa xong đâu."

Lâm Phi nhìn bầu trời, trên đó từng gương mặt dần hiện ra... 

...

Sau khi bị chặn giết trên đường, Lâm Phi nhàn nhã đi một ngày, cuối cùng đã đến phạm vi Quy Nguyên thành.

Vừa bước vào Quy Nguyên thành, toàn thân Lâm Phi khó chịu, có loại cảm giác nhàn nhạt không rõ lượn lờ trên ngực. 

"Ai da, đây chắc không phải là nhớ quê hương mà khiếp hãi trong truyền thuyết đó chứ?"

Lâm Phi không hiểu vì sao lại thấy khó chịu.

Trước đó cảm giác này cũng không rõ ràng, cho đến khi thực sự bước vào phạm vi Quy Nguyên thành, loại cảm giác này mới thật sự đè xuống. Cảm giác này hắn chưa từng trải qua, khiến cho Lâm Phi dở khóc dở cười. "Lâm Phi ơi, Lâm Phi ơi, ngươi không phải vẫn hy vọng bản thân có một ngày áo gấm về nhà, làm cho những người từng khinh thường ngươi hiểu rõ, Lâm Phi ngươi không phải là phế vật, không phải là hoa hoa công tử sao, nguyện vọng này ngày hôm nay ta sẽ giúp ngươi thực hiện. Còn như những chuyện ngươi lo nghĩ trước đây, ta cũng đều sẽ giúp ngươi hoàn thành." Lâm Phi lầm bầm lầu bầu một mình, đối với mấy từ áo gấm về nhà này, dùng quá miễn cưỡng, thời gian qua đi gần năm năm, quả thật là mùi vị như áo gấm về nhà.

"Không dễ dàng mới có thể về nhà một chuyến, xem ra Trương gia không muốn để cho ta yên, chẳng qua như thế thì đã sao, mặc kệ các ngươi muốn làm gì, lão tử cũng phụng bồi tới cùng!" Hàn quang trong mắt Lâm Phi lóe lên, lập tức khôi phục lại bộ dạng lười biếng lúc trước, người ngoài nhìn qua, tuyệt đối sẽ không nghĩ ra, Lâm Phi vừa giết hơn mười người.

...

Quy Nguyên thành, Sơn Hà quận, chắc chắn là một thành trì không tính là mạnh, nhưng cũng không tính là yếu, miễn cưỡng trong vùng trung du.

Trong Quy Nguyên thành, ba đại gia tộc tạo thành thế chân vạc, một là Lâm gia, một là Lý gia, một là Trương gia, cộng thêm Cực Hạn võ quán, hình thành đại cục giữa các thế lực.

"Quy Nguyên thành, ta đã trở về." 

Sau khi nhìn thấy Quy Nguyên thành, ký ức của Lâm Phi như sóng triều không ngừng cuộn về, như xem một đoạn phim có bản thân ở trong đó nhưng có vẻ không chân thực.

Lâm Phi duỗi người, ánh mắt bình tĩnh, nhìn Quy Nguyên thành, trong lòng tự nhủ một câu nói như vậy.

Qua năm năm, diện mạo Lâm Phi khác với năm đó rất nhiều, lúc này lại mặc một thân hắc bào, khuôn mặt thanh tú, chỉ là gầy đi một ít. 

Còn Quy Nguyên thành vẫn giống y như trong trí nhớ của hắn.

Cửa thành, người đến người đi, vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng có thể gặp được mạo hiểm đoàn và dong binh đoàn lui tới, xem như là một nơi trung chuyển chiến đấu.

"Tiểu hắc, đi thôi." Lâm Phi vỗ vỗ hắc mã. ...

Sau khi nộp một lượng bạc, Lâm Phi kéo hắc mã vào Quy Nguyên thành đã xa cách năm năm.

Mặc dù là lần đầu tiên hắn tới, cảm giác Quy Nguyên thành mang tới vẫn phảng phất đã ở nơi này lớn lên, lộ ra cảm giác vô cùng quen thuộc. 

Năm năm sau trở về, Quy Nguyên thành biến hóa không lớn, thậm chí không ít địa phương xây dựng thêm, so với trước đây rộng rãi hơn nhiều.

Lâm Phi không vội trở về. Là một người chuyển kiếp tới, trong lòng Lâm Phi tồn tại cảm giác chống cự nhất định.

Nếu như trong Thần Vũ môn, Lâm Phi không có cảm giác gì, nhưng sau khi trở lại Quy Nguyên thành, bất ngờ xuất hiện một loại cảm giác khó chịu giống như người từng trải, rất rõ ràng chính là do Lâm gia mang lại. 

Lâm Phi rầu rĩ chống cự, hắn vốn không định trở về sớm như vậy, nên quyết định đi trong Quy Nguyên thành nhìn khắp nơi để thích ứng một chút, giảm sự khó chịu trong lòng.

Đương nhiên có người sẽ hỏi, Lâm Phi là xuyên qua tới, thần kinh chắc khỏe có gì phải lo lắng, nhưng mà trên thực tế, Lâm Phi không có khả năng lập tức có thể thích ứng với hoàn cảnh này.

Lâm Phi trước đây để lại cho hắn hai ký ức bất đồng, hai thời kỳ bất đồng. Lúc này Lâm Phi mới có thể đưa ra lựa chọn. 

...

Quy Nguyên thành.

Trước tiên Lâm Phi bán hắc mã đi, giá cả chênh lệch không nhiều, có khoản chiến lợi phẩm mới lấy được, hắn tự nhiên không thèm để ý đến mấy đồng bạc lẻ này. 

Thảnh thơi lấy hành lý từ trên ngựa xuống, Lâm Phi khẽ hát, nỗ lực để cho mình thích ứng một chút.

Khi còn ở Trái Đất, Lâm Phi chẳng qua chỉ ở một trường đại học.

Đời này trong Huyền Thiên đại lục, Lâm Phi lại thành tam thiếu gia Lâm gia, mặc dù danh tiếng của cái tên này không phải là rất tốt, nhưng địa vị hoàn toàn khác nhau, dùng cách nói ở Trái Đất mà nói, Lâm Phi khẽ quay người một cái liền không cẩn thận thành phú nhị đại, trở thành tam thiếu gia. 

Nếu như trở thành phú nhị đại ở Trái Đất, Lâm Phi ít nhất có thể ngầu một chút, thế nhưng trong Huyền Thiên đại lục, làm phú nhị đại thật sự không có gì đáng để nói hết, nhất là Lâm gia lại giống như mặt trời lặn phía tây, không còn là mặt trời mới mọc, tình huống tương đối không ổn.

Làm Tam thiếu Lâm gia, thời gian này của Lâm Phi khẳng định không dễ chịu.

Dọc theo đường đi, cũng may năm năm Lâm Phi chưa từng trở về, diện mạo biến hóa khá lớn, cho nên không ai để ý đến tam thiếu gia Lâm gia đã trở về Quy Nguyên thành. 

Thời gian năm năm có thể thay đổi tất cả, đồng dạng có thể thay đổi rất nhiều chuyện, chẳng hạn như danh tiếng phong lưu Lâm Phi đã từng lưu lại. Lâm Phi không ngừng nhớ lại, chợt nhận thấy một tòa kiến trúc quen thuộc: "Tránh ra, tránh ra, tất cả tránh ra cho ta."

Chương 90: Di chứng lâm phi lưu lại

Vốn dĩ trên đường cái náo nhiệt, người đến người đi.

Nhưng nghe thấy tiếng nói từ đằng xa, người trên đường đều vô ý thức mà đứng dẹp sang một bên, hiển nhiên nhận ra người đang đến là ai.

Lâm Phi tự nhiên cũng đứng lui sang một bên, trong lòng hiếu kỳ, từ lúc nào trong Quy Nguyên thành có người lá gan lớn như vậy, chẳng lẽ là người của đại gia tộc? 

Năm năm chưa từng trở về, Quy Nguyên thành đã trở thành một nơi hoàn toàn khác trước, huống hồ Lâm Phi lại còn là giả, còn trông chờ một người đóng giả có thể hiểu rõ về nơi người trước từng sống như Quy Nguyên thành?

Không có khả năng. Cho nên Lâm Phi chỉ đứng ở bên cạnh.

Từ cuối đường, mấy con ngựa to lớn phi tới, vừa nhìn cũng biết không phải tọa kỵ thông thường, mà là ngựa tốt giá trị trên vạn lượng. 

Trên mấy con ngựa cao lớn có mấy người trẻ tuổi, phục sức đều là thứ hiếm có, mỗi người đều anh tuấn bất phàm, vừa nhìn cũng biết là đệ tử gia tộc. Đáng tiếc, dù một người Lâm Phi cũng không nhận ra.

Người đến giống như có chuyện gì gấp, nghênh ngang từ cuối đường đi tới, vô cùng hoành hành ngang ngược.

...

Thẳng đến sau khi bọn họ rời đi.

Lâm Phi mới nhìn hướng bọn họ rời đi, như có điều suy nghĩ. Vì vừa rồi, dường như hắn nhớ tới chuyện gì đó. Cùng lúc đó, mấy tiếng nói trên đường nhất thời thu hút sự chú ý của Lâm Phi.

Thực lực Võ Đạo thất trọng thiên, mấy người trên đường nói chuyện như vậy, Lâm Phi muốn biết kỳ thực không khó. 

"Ha hả, lại là người của Trương gia, quả thực vô pháp vô thiên, xem ra bọn họ lại đi về phía cửa hàng của Lâm gia rồi." Một người trung niên có vẻ như đã thấy chuyện này nhiều rồi.

"Còn phải nói sao, Trương gia tìm Lâm gia gây phiền phức không phải ngày một ngày hai, nghe nói mấy ngày trước Lâm gia mời một gã luyện đan sư, Trương gia đương nhiên sẽ không ngồi yên xem Lâm gia phát triển, vừa rồi mấy người kia hình như là mấy vị thiếu gia của Trương gia."

Lúc hai người đang nói chuyện phiếm, bỗng nhiên có người xen vào nói: "Thật ngại quá, vừa rồi những người kia sao lại tùy ý hoành hành trên đường như vậy?" 

Người mở miệng chen vào không phải ai khác chính là Lâm Phi.

Lâm Phi tương đối thông minh, không trực tiếp hỏi những người kia đang làm gì, ngược lại đổi phương thức hỏi vì sao bọn hắn phóng ngựa trên đường cái.

Hai người vừa nhìn thấy một người trẻ tuổi, xem ra hình như là mới tới, tự nhiên không để ý, càng là không biết trước mắt chính là tam thiếu gia Lâm gia năm năm trước. 

"Tiểu huynh đệ, ngươi là vừa tới đây sao?" Người trung niên hỏi."Hả, ta vừa rồi thấy bộ dáng của bọn họ có vẻ cực kỳ uy phong, lúc này mới muốn hỏi một chút, bọn họ rốt cuộc là người phương nào vậy?"

Lâm Phi làm ra bộ dáng như một thanh niên lỗ mãng. 

Người trung niên bộ dạng như ta biết ngay mà, có lòng tốt nhắc nhở: "Tiểu huynh đệ, lần sau mấy lời như vậy ngàn vạn lần chớ nói ra, bọn họ đều là người ngươi không thể đắc tội, đắc tội bọn họ, ngươi có muốn rời khỏi Quy Nguyên thành cũng khó khăn, bọn họ đều là người của Trương gia."

"Không sai, đây là người của Trương gia, không dễ trêu chọc đâu, lần sau gặp được người của Trương gia, tốt nhất tránh xa ra là được." Một người khác nhắc tới cái này, gương mặt còn sợ hãi, thậm chí trộm trộm nhìn chung quanh một chút, phảng phất như lo lắng bị người phát hiện.

"Trương gia?" Lâm Phi làm ra vẻ cực kỳ khó hiểu: "Ta nghe nói ở bên ngoài, hình như là trong Quy Nguyên thành Lâm gia là uy phong nhất, từ lúc nào đến phiên Trương gia rồi?" Lời của Lâm Phi cũng rất bình thường, nên bọn họ cũng không hề hoài nghi. 

Chẳng qua bọn họ lại lộ ra vẻ mặt thổn thức, giống như đang nhớ lại chuyện gì.

"Ha hả, người thanh niên, ngươi nghĩ sai rồi, đây đều là chuyện từ xưa rồi, Lâm gia sớm đã không phải là Lâm gia năm đó nữa, hiện giờ chẳng qua là kéo dài hơi tàn mà thôi." Người trung niên lên tiếng.

Lâm Phi chắp tay nói: "Tiểu đệ là mới tới, chuyện của Lâm gia chẳng qua là lần trước bằng hữu nói cho, thật không biết có chuyện như vậy, lẽ nào trong này có ẩn tình gì sao?" Lâm Phi biểu hiện như người mới, bọn họ càng là không có hoài nghi. 

"Kỳ thực cũng không có gì, không phải là do Lâm Phi năm đó tạo nghiệt sao!"

May mà Lâm Phi là người từng trải, nếu không đúng là nằm cũng trúng đạn rồi, chuyện này đâu có liên quan đến hắn, chắc chắn là Lâm Phi trước đây gây ra.

"Lâm Phi là?" Hai người kia nhìn chung quanh một chút, thấy cũng không có người nào quan tâm, lúc này mới bắt đầu giải thích.

"Ngươi là mới tới, người Lâm Phi này khẳng định là không biết, năm năm trước tam thiếu gia Lâm gia sắc đảm ngập trời, vậy mà muốn muốn cường bạo nữ nhi của thành chủ, mặc dù cuối cùng không thành công nhưng vẫn mang tới phiền toái rất lớn cho Lâm gia, sau đó Lâm gia lại xuất hiện không ít biến cố, tử thương không ít cao thủ, tổn thương nguyên khí nặng nề, cộng thêm chuyện của thành chủ, vị trí bá chủ này của Lâm gia dần dần bị người kéo xuống..."

Lâm Phi yên lặng nghe, trong lòng thổn thức, không nghĩ tới việc này còn là bởi vì mình mà xảy ra. 

Mặc dù là quá khứ năm năm trước, hắn lại là Lâm Phi giả, nhưng là bây giờ ai biết hắn là giả cơ chứ, Lâm Phi trước đây lại xong đời rồi, chuyện còn lại tất cả đều rơi lên đầu hắn.

Lâm Phi nhất thời á khẩu.

Hiện nay Lâm Phi vốn đã không thể tiếp nhận được Lâm gia, vốn là định giải quyết phiền phức rồi lập tức vùi đầu khổ tu, nhưng tình huống bây giờ, Lâm gia lại vô hình trung rơi vào một hồi phong ba. 

"Khó trách lại như vậy, xem ra Lâm Phi không phải là thứ tốt lành gì." Lâm Phi nghiêm trang nói.

"Dĩ nhiên không phải, nếu như Lâm Phi thành công thì còn dễ nói, hết lần này tới lần khác tên phế vật kia dĩ nhiên lại lăng nhục một cô gái, sau lại nghe nói đã bị đưa đến Thần Vũ môn làm đệ tử ngoại môn, có vẻ như thời gian năm năm rồi cũng chưa từng trở về. Hơn nữa, tam thiếu gia Lâm gia năm đó là hoa hoa công tử, đến Thần Vũ môn rồi lại thành một tên phế vật, hình như hiện giờ mới chỉ tu luyện tới Võ Đạo tứ trọng thiên..."

Lâm Phi không cần nghĩ cũng biết, mấy tin tức này nhất định là Trương gia và Lý gia truyền tới, không phải là vì sỉ nhục Lâm gia, dùng sự thực nói cho toàn bộ Quy Nguyên thành biết, Lâm gia có một tên thiếu gia phế vật sao. 

Cường bạo nữ nhi của thành chủ cũng không thành công, ném đi mặt mũi nam nhân.

Học võ tu luyện bất thành, năm năm vẫn là một tên phế vật.

Danh tiếng của Lâm Phi trong Quy Nguyên thành vô cùng thối rữa. 

"Vừa rồi những người kia muốn làm gì thế? Xem bộ dạng vội vã của bọn hắn..." May mà tố chất tâm lý của Lâm Phi tốt, nếu không chắc cũng không khống chế được thêm nữa.

"Đây còn phải nói à, nhất định là đến tiệm thuốc hoặc là tiệm binh khí của Lâm gia, mỗi ngày nếu không dằn vặt một lần, Trương gia sẽ không từ bỏ ý đồ, lại cộng thêm thành chủ nhắm một mắt mở một mắt, Lâm gia thời gian qua sống không dễ chịu, nhất là sau đợt thi đấu năm năm, Lâm gia xem ra sắp không còn là đại gia tộc trong Quy Nguyên thành được nữa rồi, một thế lực nhị lưu sớm đã để mắt tới vị trí này của Lâm gia. Tình huống lúc này đây của Lâm gia thật không ổn nữa rồi."

Sắc mặt Lâm Phi hơi trầm xuống, không nghĩ tới vừa trở về sau năm năm lại gặp phải tình huống này. 

Nói thật ra, Lâm Phi có thể không chú ý đến chuyện này. Nhưng lúc này đây trở về, Lâm Phi nửa đường bị người chặn giết, Trương gia này hắn đã nhớ kỹ. Lâm Phi hiểu rõ một cái đạo lý, người hiền dễ bị bắt nạt, huống hồ bọn họ đã biết tam thiếu gia Lâm gia đã trở về, cho dù kết cục của Lâm gia như thế nào, bản thân hắn cũng chưa chắc sẽ có kết quả gì tốt.

Là một người từng trải, nếu như ngay cả điểm này Lâm Phi cũng không nhìn ra được, vậy đơn giản giống như một con heo ngồi đợi bị người giết rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau