VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Trận đấu ngầm của trưởng lão

Trận Lâm Phi gặp Trương Vạn Sơn, không thua kém một trận đối đầu kịch liệt!

Nếu như không có những chiến tích mà Lâm Phi mang đến trước đó thì trong những đệ tử ngoại môn có ai có thể biết, một đệ tử trước đây họ luôn khinh thường bây giờ lại làm được những việc mà họ không thể tưởng tượng nổi.

So với nửa năm về trước, quả thật suốt chặng đường tỷ thí đến khi lọt vào tốp một trăm người mạnh nhất có thể nói là Lâm Phi đánh đâu thắng đó, từ đó không còn ai dám xem thường thực lực của Lâm Phi. 

Một người có tốc độ tu luyện khủng bố, cho dù đến cuối đời vẫn không thể trở thành Huyền giả nhưng trong một khoảng thời gian không phải là họ có thể chống chọi được.

Trận chiến đấu giữa Lâm Phi và Trương Vạn Sơn sớm đã trở thành một tiêu điểm mà đệ tử ngoại môn từ lớn đến bé quan tâm.

Trận chiến đấu của hai bên này, sẽ có kết quả như thế nào? 

Kết quả đó vô cùng khiến người khác chờ đợi! Thậm chí trận đấu này còn có sức hấp dẫn hơn cả cuộc đại chiến của Vương Tùng sư huynh. Ai bảo trong hai người họ, một người từng ngồi tít trên cao, một người lại chỉ là một đệ tử bình thường không ai thèm để ý tới lần thứ hai, giữa hai người tồn tại khoảng cách xa như trời với đất vậy.

Ở đây có ai không có mặt đen tối trong lòng.

Nếu như có thể nhìn thấy một tên phế vật trước đây đánh bại Trương Vạn Sơn, giẫm đạp lên Trương Vạn Sơn một cách tàn nhẫn thì đó chắc chắn là một sự việc vô cùng hưng phấn. 

Vì vậy, sức thu hút của trận đấu giữa Lâm Phi và Trương Vạn Sơn mạnh mẽ hơn so với các võ đài khác.



Nghe thấy lời tuyên bố của trưởng lão, người bất ngờ nhất vẫn là Lâm Phi. 

“Đến thật nhanh, lẽ nào ngay cả ông trời cũng đang giúp ta?”

Vẻ mặt Lâm Phi có chút ngạc nhiên hắn hứng thú ngẩng đầu nhìn lên trên, bầu trời trong xanh mây trắng lững lờ trôi thời tiết vô cùng đẹp nhưng trong lòng hắn cảm thấy kỳ quái, hắn không biết bản thân lại có vận may tốt như thế.

Cho dù trong lòng thắc mắc, nhưng Lâm Phi chỉ mong sao sớm giẫm đạp lên Trương Vạn Sơn, từ đó dễ dàng thật sự dung hợp linh hồn vào nhau, để tránh tình trạng thường xuyên không khống chế được cảm xúc của bản thân. 

Cảm xúc này nói lên rằng Lâm Phi cảm thấy không thoải mái cho lắm.

Trong tưởng tượng lúc đầu của Lâm Phi, thì ít nhất cũng phải đến khoảng tốp năm mươi người giỏi nhất mới gặp Trương Vạn Sơn. Lâm Phi đã ngầm thu thập thông tin từ trong đệ tử ngoại môn, hắn làm được việc tìm hiểu trước đối thủ của mình một lượt khi chưa ra tay, đúng như binh gia từng nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

Từ những thông tin thu thập được cho thấy, thực lực của Trương Vạn Sơn rất mạnh hắn ta sở hữu biệt danh “huyết thủ”, công phu trong tay vô cùng lợi hại, hắn ta có “Chính Dương Huyền Công”, tu luyện đến Võ Đạo bát trùng thiên, Dương Cương chi khí, cuồn cuộn vô biên, cực kỳ lợi hại. 

“Bất kể là do vận mệnh hay do nguyên nhân gì khác, nếu chúng ta đã gặp nhau rồi, thì hãy giải quyết dứt khoát một lần, sau này ta sẽ làm một Lâm Phi thật sự!”

Lâm Phi hít một hơi thật dài, toàn thân tràn ngập dục vọng chiến đấu. Mục tiêu duy nhất trong mắt hắn chính là giẫm đạp Trương Vạn Sơn dưới chân, diệt trừ tai hại tiềm ẩn, thực sự hòa nhập đến Huyền Thiên đại lục, như vậy mới không chịu ảnh hưởng mọi lúc, ảnh hưởng đến cảm xúc của bản thân đây không phải là điều Lâm Phi muốn thấy.

Cuối cùng bây giờ cơ hội cũng đến rồi, Lâm Phi không thể bỏ lỡ được. 

...

“Cuối cùng kịch hay cũng bắt đầu rồi!”
“Kỳ vọng, thật là quá khiến người khác kỳ vọng, nghe nói Trương Vạn Sơn sư huynh vô cùng bản lĩnh, có uy danh “huyết thủ” còn Lâm Phi đao pháp khôn lường, tốc độ xuất đao khủng bố như vậy với thực lực Võ Đạo bát trùng thiên bình thường muốn đánh bại Lâm Phi cũng rất khó. Không biết rằng Trương Vạn Sơn sư huynh sẽ có phương pháp gì đây!” 

“Khà khà, không cần biết là phương pháp gì, chúng ta xem kịch hay thôi chắc chắn sẽ có một trận đấu kịch liệt giữa họ. Ai ngờ được rằng trận thứ nhất lại là một vở kịch hay, lần này chúng ta đúng là quá có diễm phúc rồi.”

.....

Trên võ đài số mười! 

Trương Vạn Sơn bước lên võ đài trước, ưỡn ngực ngẩng cao đầu cực kỳ ngang ngược. Hành động đó của hắn ta kéo theo một loạt tiếng reo hò.

“Trương sư huynh cố lên, anh nhất định sẽ thắng!”

“Trương sư huynh cố lên, Trương sư huynh cố lên!” 

“Đánh bại tên phế vật Lâm Phi, Trương sư huynh anh lợi hại nhất!”

...

Trương Vạn Sơn thành danh tương đối sớm, uy tín của anh trong đệ tử ngoại môn rất tốt. Bản thân lại là đệ tử trưởng lão cho nên sớm đã có rất nhiều người sùng bái anh. 

Bất kể là thuộc môn phái nào một khi người đó có thực lực lớn mạnh lại có gia thế khủng thì vô hình chung sẽ nhận được sự tán tụng của người khác.

Khi Lâm Phi bước lên võ đài dễ dàng nhận thấy không khí đã lạnh lẽo buồn tẻ đi rất nhiều, thanh thế kém xa Trương Vạn Sơn vì vậy Lâm Phi cảm thấy vô cùng không sảng khoái, hắn nghĩ thầm: “Dám giả ngốc trước mặt lão tử, chút nữa ta đánh cho ngươi một trận đến cả mẹ ngươi cũng nhận không ra!”

Dù Lâm Phi không tiếp xúc nhiều với Trương Vạn Sơn nhưng tiềm thức trong hắn cho thấy Trương gia không có ai là người tốt cả mà thủ phạm chính chính là bởi vì có Trương Vạn Sơn của Trương gia. 

Một vị tam thiếu gia bị gia tộc bố trí vào ở Thần Vũ môn tới tận năn năm, đủ mọi loại ức hiếp sau lưng trong thời gian đó đã để lại những vết hằn thù hận khó mà xóa mờ. Những hận thù với Trương gia đó tích lũy dần theo năm tháng, tới một mức độ khủng bố như một ngọn núi lửa đang chực phun trào và vô tình có thể phun trào ra mắc-ma cuồn cuộn.Đáng tiếc núi lửa vẫn chưa phun trào thì tất cả đã bị một mình Lâm Phi nhận hết.

...

Trong lúc này.

Ánh mắt của các vị trưởng lão hầu như đều hướng về phía võ đài số mười.

Trong lòng tất cả các trưởng lão đều biết Cửu Chuyển Huyền Công, năm đó họ đã nhìn thấy sự lợi hại của Cửu Chuyển Huyền Công chỉ đáng tiếc cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai tu luyện ra Cửu Chuyển Huyền Khí. 

Đến nay xuất hiện một đệ tử tu luyện Cửu Chuyển Huyền Khí, lại tu luyện ra đao pháp lợi hại, việc này xem như là một chuyện hiếm thấy của Thần Vũ môn.

Cho nên Lâm Phi thu hút sự hứng thú của nhiều trưởng lão.

Trận đấu thứ nhất của một trăm đệ tử mạnh nhất bắt đầu là trận Lâm Phi gặp Trương Vạn Sơn, mâu thuẫn giữa hai người này họ đều rõ như ban ngày cho nên trong lòng vô cùng khó chịu. 

“Hồ trưởng lão nghe nói ông thích những đệ tử dùng đao cho nên ông rất có hứng thú với Lâm Phi, chi bằng chúng ta hãy đánh cược một trận nhỏ đi ông thấy sao. Chúng ta đánh cược hai người trên võ đài số bảy là Lâm Phi và Trương Vạn Sơn.”

Trong phút chốc lời nói của Đinh trưởng lão thu hút sự chú ý của các vị trưởng lão, nghe thấy việc này nét mặt các vị trưởng lão biến sắc và cảm thấy vô cùng khó hiểu. Người ngoài không thể nhìn ra được trong ánh mắt đó đã thể hiện rõ ràng một điều, “Tôi biết thế nào cũng như vậy.” “Lại thế rồi, lại thế rồi.”

Ngón tay Hồ trưởng lão vô thức vỗ nhẹ vào tay vịn của chiếc ghế khóe mắt hơi nhíu lên, gương mặt thấp thoáng sự phẫn nộ. Ánh mắt phẫn nộ đó được phản ánh trong tay Lý Đinh trưởng lão. 

Ở đây ai cũng biết tính khí Lý Đinh trưởng lão nóng nảy lại cả chuyện năm đó lại cộng thêm mâu thuẫn với Hồ Phi trưởng lão cho nên hai người thường đấu với nhau.

Là trưởng lão thì không thể tỷ thí giao đấu, nói ra lại có phần mất mặt vì thế cho nên việc đánh cược trận đấu đã trở thành phương thức mua vui của các trưởng lão.

Ví dụ trong cuộc tỷ thí lớn của một trăm đệ tử mạnh nhất này một vài trưởng lão nào đó sẽ cược một ván nho nhỏ. 

Hai vị trưởng lão là Lý Đinh trưởng lão và Hồ Phi trưởng lão đã đấu với nhau vài năm rồi, đó cũng là lý do tại sao khi họ vừa nghe lời này trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

Vừa nghe Lý Đinh trưởng lão nhắc đến Lâm Phi thì Hồ Phi trưởng lão nhíu mày, ông lập tức nhớ lại chuyện liên quan đến Lý Đinh năm đó mặc dù trong lòng cảm thấy không ổn nhưng nét mặt vẫn biểu cảm như thường.

“Chỉ là một đệ tử bình thường mà thôi có gì hay đâu mà đánh cược!” 

Hồ Phi trưởng lão từ chối thẳng thừng.

Ai cũng biết Lý Đinh điên khùng này hình như lại sắp nói lại một số chuyện gì đó, ví dụ như...

“Lẽ nào Hồ trưởng lão không tự tin như vậy? Không phải là ông luôn muốn tìm một đệ tử lĩnh ngộ cao đao pháp sao? Tôi thấy Lâm Phi cũng không tồi mà.” Lý Đinh trưởng lão cười khà khà, tiếng cười lạnh băng thậm chí còn đầy mùi vị của sự uy hiếp. 

“Hồ Phi ông không phải là muốn nhận Lâm Phi làm đệ tử sao, nhưng lão phu lại muốn phế bỏ Lâm Phi trước mắt ông.”

Chương 77: Đánh trương vạn sơn tàn bạo (thượng)

Đối với trận đấu ngầm giữa Lý Đinh trưởng lão và Hồ Phi trưởng lão thì các trưởng lão chỉ biết trố mắt lên nhìn và nói việc này lại bắt đầu rồi nhưng nhiều nhất họ chỉ lắc đầu ngao ngán chứ không đứng ra can ngăn.

Kiêng kị, điều kiêng kị của Lý Đinh trưởng lão là gì trong lòng mọi người đều rõ như một, bình thường mọi người hiếm khi nhắc đến nó hơn nữa Lý Đinh trưởng lão có rất nhiều bạn tốt là trưởng lão nội môn cho nên những trưởng lão ngoại môn như họ nào dám nói gì. Mặc cho Lý Đinh làm gì thì làm, còn sự việc lần này kể từ khi bắt đầu lộ ra manh mối cộng thêm việc Hồ Phi trưởng lão rất thích Lâm Phi thì chẳng khác nào thêm dầu vào lửa.

Mọi người không lấy gì làm lạ về việc Lý Đinh trưởng lão đưa ra việc cá cược, ai bảo Lý Đinh trưởng lão chính là loại người này, còn Lâm Phi rõ ràng đã phạm phải điều kiêng kị của ông. 

Rất nhiều trưởng lão đã ngầm cân nhắc không biết họ có nên nhắc nhở đám đệ tử một chút không, nói chúng biết nhất định không được tu luyện Cửu

Chuyển Huyền Công bởi vì đắc tội với người hung ác như Lý Đinh thì chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì.

Trong lòng Hồ Phi rất tức giận ông nghĩ thầm, “Lý Đinh này thực sự là ức hiếp người quá đáng đến mức không cần thể diện, lão tử khó khăn lắm mới thích một đệ tử vậy mà ông cố ý đến khiêu khích ta lẽ nào ông thực sự nghĩ rằng ta sợ ông!” 

Từ trước đến nay đối với người cậy già lên mặt như Lý Đinh thì Hồ Phi vô cùng không ưa thậm chí có thể nói là vô cùng chán ghét. Nhưng với thân phận trưởng lão cho nên ông chưa bao giờ tính toán.

Nhưng hôm nay Lý Đinh trưởng lão muốn ra tay với Lâm Phi thì Hồ Phi trưởng lão làm sao có thể không nhận ra điều đó chứ, nếu như vậy thì ông đã không phải là trưởng lão ngoại môn, hơn nữa Trương Vạn Sơn lại là đệ tử mà Lý Đinh yêu quý nhất liên kết những điều này lại với nhau thì không khó để đưa ra một kết quả cuối cùng.

Lý Định lại muốn gây tội ác rồi. 

Hồ Phi không tức giận cười nói, “Lý trưởng lão, nghe nói trong tay ông có một môn võ gọi là Phiên Vân Thiên Chưởng, Huyền công trung phẩm hoàng giai, bản trưởng lão rất thích nếu như ông lấy cuốn Huyền công trung giới hoàng giai ra làm tiền đặt cược thì ta sẽ đồng ý cá cược một ván với ông!”

Mặt Lý Đinh không có chút cảm xúc nào hết, ông cười nói: “không thành vấn đề, chỉ là một cuốn Phiên Vân Thiên Chưởng thôi mà ta cũng không có chỗ nào dùng đến nó, nhưng lão phu lại thích thanh kiếm Thiên Phong đó của ông, phàm binh trung phẩm dù sao ông cũng để đó không dùng chi bằng lấy nó ra làm tiền đặt cược ông thấy sao?”

Kiếm Thiên Phong, phàm binh trung phẩm! 

Phiên Vân Thiên Chưởng! Huyền công trung phẩm hoàng giai!

Nét mặt các vị trưởng lão đều tỏ rõ sự kinh ngạc, trên mặt vô thức hiện lên lòng tham. Thân là trưởng lão như họ cũng vô cùng để ý đến thần binh lợi khí cho nên uy lực của phàm binh trung phẩm ai cũng biết nhưng họ không ngờ rằng lại có thể đặt cược Huyền công trung phẩm và phàm binh trung phẩm.

Số tiền đặt cược này cũng lớn đấy. 

“Dù sao thì Lý trưởng lão cũng mở lời rồi nếu như ta còn từ chối thì rõ ràng không thể nào nói nổi, ta đồng ý với số tiền đặt cược này.”

Nếu không phải Lý Đinh nói ra câu cuối cùng đó thì căn bản Hồ Phi không có ý định đánh cược cùng với Lý Đinh, tất cả đều là do bị làm cho tức giận nên mới vậy. Con người tranh nhau một hơi thở, phật tranh nhau một nén hương muốn cúi đầu cũng không được. Thỏa thuận của hai người đã kết thúc, quy ước cá cược đã hoàn thành!

….…. 

Trên võ đài.
“Khà khà khà khà!”

Vừa bước lên võ đài Trương Vạn Sơn đã cười lớn, một luồng cường thế như một ngọn núi lớn đè xuống nhanh như chớp dường như muốn ép Lâm Phi nằm bò trên võ đài. 

“Luận khí thế, ai sợ ai!”

Hai mắt Lâm Phi như điện lạnh lùng nói.

Khí thế đã thu lại nay lại xông ra, không tiếp tục tiến hành bất kỳ áp chế nào nữa, ngay tức khắc khí thế giống như một cây trường đao khai phong, chém về phía dãy núi cao sừng sững kia, thanh thế khiến người khác kinh ngạc 

Khí thế giao chiến, trong phút chốc chiến đấu cùng nhau.

Lúc này bất kể là Lâm Phi hay là Trương Vạn Sơn đều coi nhau như đối thủ, ai cũng không chịu lùi sau một bước, bởi vì điều này không chỉ liên quan đến địa vị trong tương lai của hai người mà quan trọng hơn là nó liên quan đến tương lai gia tộc.

Trương Vạn Sơn muốn phế bỏ Lâm Phi vừa là để không khiến Lâm Phi trở thành kẻ thù của gia tộc mình vừa là muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy một tên phế vật nhỏ bé kể cả có bản lĩnh lớn đến cỡ nào cũng vẫn chỉ là một tên phế vật. 

Mục đích của Lâm Phi thì vô cùng đơn giản hắn muốn đánh bại Trương Vân Sơn, giẫm đạp đối phương dưới chân mình để có thể hóa giải được nỗi oán hận trong lòng bấy lâu nay hơn hết là có thể chân thực hòa nhập vào Huyền Thiên đại lục để tránh hàng loạt mối phiền phức sau này.

Khí thế hai bên lên cao, trận đấu bắt đầu!

“Lâm Phi đệ quả nhiên không khiến ta thất vọng, chỉ trong một thời gian ba tháng ngắn ngủi mà thực lực của đệ lại tiến bộ vượt bậc như vậy, bây giờ đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên đều không phải là đối thủ của đệ điều này thực sự khiến cho người khác phải bất ngờ, nhưng có điều như vậy cũng tốt sư huynh cũng không muốn nói những lời ức hiếp sư đệ, thật may bây giờ chúng ta có thể quyết đấu thắng thua!” Trương Vạn Sơn lãnh nhạt nói. 
“Ha ha, chắc hẳn sư huynh phải thất vọng rồi, sư đệ tuổi con bọ ngựa nên không phải là ai cũng có thể đánh chết được đệ, trái lại không biết sư huynh đã chuẩn bị sãn sàng chưa vậy? Đừng có đến cuối cùng lại mắc xảy ra vấn đề ngay cả với việc huynh nắm chắc nhất!” Lâm Phi cười lạnh lùng hai mắt xuyên thẳng vào Trương Vạn Sơn, không hề nhượng bộ.

Trương Vạn Sơn cười lớn nói: “Đệ đúng là quá kiêu căng, chả trách bị Lâm gia đá ra ngoài như một tên phế vật mà lại còn dám ở đây diễu võ giương oai, hôm nay ta không chỉ muốn phế đệ mà ta còn muốn tiêu diệt Lâm gia nhà đệ, Lâm gia năm năm lớn mạnh nhà đệ sẽ bị tan thành mây khói và đệ sẽ trở thành người không đáng giá một xu cho nên hãy cố gắng hưởng thụ những ngày tháng cuối cùng thuộc về đệ đi!

Không biết tại sao Lâm Phi lại giận tím mặt. 

Lâm gia, tên hàng giả Lâm Phi, thật đúng là không có bao nhiêu suy nghĩ chỉ có cảm giác vô cùng xa vời giống như một đường hồng câu, nghĩ thầm trong bụng: “Không hổ danh xuất thân đệ tử gia tộc còn muốn lấy Lâm gia ra để khiến tâm trạng ta dao động, nhưng đáng tiếc anh không biết rằng ta chỉ là hàng giả!”

“Dám sỉ nhục Lâm gia nhà ta, muốn chết à!”

Lâm Phi tức giận chồm người về phía trước ngay tức khắc hắn giống như một con báo đang tháo chạy, hai tay giơ lên hai nhát đao sáng loáng như sắc cầu vồng, hai đao một trên một dưới chém vào ngực và bụng dưới của Trương Vạn Sơn, lưỡi đao sắc bén dường như chém rời hư không. Trong mắt người khác thì hình như Lâm Phi đang vô cùng tức giận. 

Kích động!

Rất nhiều người đã bắt đầu lắc đầu, công phu điềm tĩnh này của Lâm Phi hoàn toàn không tới nơi.

Trương Vạn Sơn cười, một công phu hàm dưỡng còn không khống chế được chỉ với vài câu nói vụn vặn mà đã hoàn toàn bị kích động rồi, thực lực mạnh mẽ đánh bại đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên thì thế nào không phải là vẫn bị trêu đùa trong bàn tay của ta sao, vẫn phải trồng trên tay lão tử như trước. 

“Đây chính là công kích, phá cho ta!”

Trương Vạn Sơn tùy tiện đếm hai ngón tay, hay ngón tay Canh khí, nghe tiếng mà xuất theo biểu cảm cách không nhẹ nhàng thoải mái.

Hai nhát đao giống như thủy tinh va đập vào trên mặt đất, trong phút chốc đã bị hai ngón tay phá vỡ, chỉ với đòn công kích này đã tiêu hủy tất cả mọi thứ thủ đoạn này đã vượt qua những đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên bình thường. 

“Qủa nhiên có chút lợi hại, như vậy thì ta có thể dử dụng cường thế tuyệt đối để đánh bại huynh!”

Tay trái Lâm Phi tiếp tục chém ra ba nhát đao, những nhát dao xoẹt qua Canh khí vẫn còn uy lực đến như vậy. Từ trước đến nay hắn đều không có cảm tình, tuy có thân thể kim cương bất hoại nhưng hắn vẫn không dám coi thường, Lâm Phi cầm đao Hắc Sát vẫn chưa rút ra khỏi vỏ trên tay giơ lên chém một đao thẳng tắp.

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn” 

Lâm Phi dùng toàn lực chém một đao này.

Luồng đao như ánh trăng, nguy hiểm bức thiết trong phút chốc bầu không khí bị chặt ra làm hai khúc.

Một đao này vừa xuất ra đã khiến cho tất cả mọi người kinh sợ. 

Chương 78: Đánh trương vạn sơn tàn bạo (trung)

Đầu tiên đao này khiến trưởng lão kinh sợ.

Đao này khiến nghi trượng kinh sợ.

Đao này khiến cho những đệ tử Võ Đạo cửu trùng thiên Trương Vô Địch liên tiếp kinh sợ, trên mặt họ lộ ra biểu cảm khó có thể tin được! 

Đao này ngoài việc khiến cho tất cả đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên kinh sợ ra thì còn khiến họ vô cùng sững sờ!

Đao này khiến cho tất cả đệ tử ngoại môn ngẩn người tại chỗ tất cả đều bị nhát đao kinh diễm này làm cho kinh sợ, trấn át khiến trong lòng họ dâng lên cảm giác khó mà sánh bằng được.

Đao này đao pháp sắc bén, hung dữ mạnh mẽ như một con hổ xổ lồng muốn xé nát, xé vụn mọi thứ đang ở trước mặt để không phụ sự tồn tại của nó. 

Bất kỳ ai cũng không nghĩ rằng Lâm Phi lại có thể xuất ra đòn công kích cường thế như vậy.

Cường thế, quá cường thế.

Vốn dĩ Trần Tiểu Sinh người trước đây bị Lâm Phi đánh bại vô cùng tức giận nhưng sau khi nhìn thấy một chiêu này hắn vô cùng kinh sợ dường như thời khắc này có thể nhét cả quả trứng vịt vào miệng hắn vậy. 

“Hắn... sao hắn có thể lợi hại đến như vậy, nếu như lúc đó Lâm Phi sử dụng chiêu này thì không phải ngay đến một chiêu ta cũng không chống đỡ được sao? Đây mới là sức lực thật sự của Lâm Phi sao?”

Một cơn gió mát thổi tới, Trần Tiểu Sinh mới phát hiện bản thân đang sợ hãi mồ hôi chảy xuống lạnh toát sống lưng.

Một tên khủng bố như Lâm Phi mà bản thân vẫn còn muốn tìm cơ hội trả thù, Trần Tiểu Sinh hận không thể tát cho mình vài cái để cho đầu óc tỉnh táo trở lại, bản thân sống không có phiền phức bây giờ lại nhìn thấy nhát đao này nữa khiến cho Trần Tiểu Sinh không còn nóng nảy nữa, từ đó kế hoạch báo thù của hắn biến mất không có tin tức gì. 

Đùa sao, Trần Tiểu Sinh không dám gây khó dễ cho Lâm Phi!

Thế là Lâm Phi lập tức bị liệt thành nhân vật nguy hiểm!

Bản thân Trần Tiểu Sinh cũng không thể cảm được chiêu này thậm chí còn không có cách nào phá giải chỉ còn cánh hứng đầu chịu đòn. 

Tình trạng giống như Trần Tiểu Sinh cũng không ngừng xuất hiện trong những đệ tử ngoại môn, tất cả đều bị một đao kinh diễm của Lâm Phi dọa cho khiếp sợ.

Đao này không phải là đao pháp của Thần Vũ môn mà là đao pháp bên ngoài.

Một đao kinh diễm của Lâm Phi chính là dùng cường thế để đánh bại Trương Vạn Sơn! 

Cường thế, cái gì là cường thế!

Bây giờ chính là cường thế, Lâm Phi có thể tưởng tượng ra tình huống ở ngay thời khắc này, có điều trước mắt trong lòng hắn chỉ có đánh bại Trương Vạn Sơn và giẫm đạp hắn dưới chân mình, còn nữa phải để lại ký không bao giờ quên cho Trương Vạn Sơn, tất cả những điều này sẽ đến nhanh thôi hắn sắp thành công rồi.

Thực chất bên trong con người Lâm Phi chính là hung ác tàn nhẫn như vậy. 

Nếu như trên võ đài không xuất hiện thương vong nào thì tất cả đều dễ nói nhưng những việc ngoài ý muốn thường khó tránh khỏi.

Kể từ sau khi Trương Vạn Sơn bước lên võ đài thì Lâm Phi đã nhìn thấy luồng khí tức hung tàn trong mắt đối phương, trong lòng Lâm Phi rõ hơn ai hết nếu như bản thân nương tay thì không hẳn Trương Vạn Sơn vì thế mà nương tay.

Cho nên khi vừa ra tay Lâm Phi đã tiến hành công kích cường thế không để cho Trương Vạn Sơn có cơ hội ra tay. 

“Thình thịch!”

Nét mặt Trương Vạn Sơn không còn là gió nhẹ mây thưa nữa mà lúc này đây hiện lên trên đó là nỗi run sợ, cho dù che giấu rất tốt nhưng chắc chắn sẽ lộ ra chấn động trong lòng, trường kiếm rút ra chém ngang trời đao kiếm công kích lẫn nhau phản ứng không phải là nhanh bình thường, cho dù như vậy nhưng Trương Vạn Sơn vẫn phải lùi sau ba bước, trên nền võ đài phía sau người xuất hiện một vết đao như hào sâu.

Ba bước, ba bước cứng nhắc trước mặt tất cả mọi người. 

Cường thế Lâm Phi sử dụng đao pháp Nhất Đao Lưỡng Đoạn làm sao có thể để cho Trương Vạn Sơn tạm nghỉ, hắn căn bản không cho đối phương cơ hội suy nghĩ thậm chí là phản kích.
Đao thứ hai lại chém xuống, lại là đao pháp Nhất Đao Lưỡng Đoạn!

Lần thứ hai thể hiện Nhất Đao Lưỡng Đoạn kỳ lạ thay nhát đao này lại tăng lên hai đường ánh sáng trắng, đao thức có phần biến hóa mang theo một luồng trọng thế giống như một ngọn nút hung dữ mạnh mẽ chiếm thế thượng phong chấn áp xuống. 

Điên cuồng rồi!

Đệ tử ngoại môn điên cuồng rồi.

Bất kỳ ai cũng có thể hiểu đao này ngoài sự khủng bố ra còn có thể ép Trương Vạn Sơn phải lùi bước thì chắc chắn đã tiêu hao một lượng Huyền khí rất lớn, ai có thể ngờ rằng Lâm Phi lại có thể sử dụng đao pháp hung dữ mạnh mẽ này lần nữa. 

Đao thứ nhất đánh lui Trương Vạn Sơn!

Vậy đao thứ hai thì sao?

Không ai hiểu không ai có thể dự liệu.... tất cả bọn họ ngoài việc đều bị thu hút bởi nhát đao này của Lâm Phi ra thì họ còn bái phục hơn. 

Đây mới là sức lực thật sự của Lâm Phi.

...

Đao pháp, Nhất Đao Lưỡng Đoạn! 

Lâm Phi sớm đã lĩnh ngộ đến cảnh giới cực cao, một khi ra tay thì sát khí bức người có kiên quyết chém lìa mọi thứ trong trời đất, có thể khống chế Huyền khí trong một phạm vi nhất định.

Trường kiếm của Trương Vạn Sơn tung ra vô số kiếm hoa, nét mặt vẫn không thôi sợ hãi thứ biểu cảm này cứ ở mãi trên mặt hắn, bởi vì đao thế mà nhát đao thứ hai mang lại một lần nữa phát sinh biến hóa ngược trời.

Kinh sợ, không cam tâm, bất ngờ tất cả những thứ này biểu lộ rõ trên mặt Trương Vạn Sơn, dường như buồn bực đến ói máu hắn không tin làm sao Lâm Phi có thể mạnh như vậy. 

Trương đại, bản thân Trương Vạn Sơn cũng không cảm thấy được!

Leng keng!
Một người trước một người sau, bóng dáng hai người đang lay động, những âm thanh liên tục không ngừng chuyền đi từ trên võ đài, mọi người nhìn thấy bóng dáng thảm hại của Trương Vạn Sơn bước ra từ trong trận đấu khóe miệng rướm máu, dáng vẻ không còn ung dung nữa. 

Bị thương rồi, bị thương rồi.

Trương Vạn Sơn bị thương rồi, bị thương dưới tay Lâm Phi.

“Đao thứ ba, Nhất Đao Lưỡng Đoạn, gió cuốn!” 

Trong chớp mắt cả người Lâm Phi xoay tròn lên hóa thành một cơn lốc, luồng đao ánh trắng hiện lên trong mắt mọi người. Lúc này dường như Lâm Phi chém ra mười đao thậm chí là năm mươi đao thậm chí là một trăm đao thậm chí là... cơn lốc cuồn cuộn khắp trên võ đài, luồng đao ánh trắng.

Trên khán đài các trưởng lão cũng không thể ngồi im được nữa.

Hồ Phi trưởng lão hai mắt mở to chốc chốc lại nhíu mày chốc chốc lại giãn ra dường như ông đang rơi vào suy nghĩ bất tận. 

“Không đúng, không đúng, đây không phải là Phong cảnh... Phong cảnh không phải là như vậy... ta hiểu rồi, ha ha ha! tiểu tử giỏi lắm có thể dựa vào tốc độ thân pháp tự thân để làm cho tốc độ đạt mức cực hạn, diễn biến ra một sự tồn tại giống như Phong cảnh, thiên tài, đúng là thiên tài!”

Tất cả các trưởng lão khác cũng nhìn ra nội tình cho nên họ nhìn Lâm Phi như một quái vật.

Xuýt chút nữa họ cho rằng đệ tử ngoại môn Lâm Phi này đã lĩnh ngộ Phong cảnh! Nếu đúng là như vậy thì họ thật sự không biết phải nói như thế nào. 

Phong cảnh!

Nhìn cả Thần Vũ môn thì số đệ tử lĩnh ngộ được Phong cảnh chỉ đếm trên đầu ngón tay nhiều nhất là có thể lĩnh ngộ được một phần trong đó là đã vô cùng thoải mái rồi.

Nếu ai lĩnh ngộ Phong cảnh thì chỉ cần tốc độ thôi đã có thể giày vò chết người. 

Vừa nãy đúng là họ không nhận ra chỉ đến khi Hồ Phi trưởng lão nhắc nhở thì họ mới hiểu thực ra Lâm Phi chưa hề lĩnh ngộ Phong cảnh, nhưng hắn lại có thể mở con đường tắt để phát huy gió lốc đây mới là điểm khó có thể tin được.

Nếu không phải là việc xuất hiện trước mắt thì họ đều cho rằng đó chỉ là giả.

Trên võ đài, luồng đao ánh trắng, một cơn lốc to như thế tùy ý hoành hành ngang trời, chiếm cứ cả võ đài khiến cho mọi người không thể tìm ra vị trí của Lâm Phi, dường như hắn đã hóa thân thành một phần trong đó hoàn mỹ tuyệt vời và không có kẽ hở. 

Leng keng...

Vù vù...

Luồng đao và Canh khí xung kích, một luồng khi tức nguy hiểm tràn ngập khắp trên võ đài. 

“Triệt thủ!”

Ầm một tiếng cả cơn lốc cuộn xuống phía dưới, Trương Vạn Sơn sớm bị bức bách đến mép võ đài và thực sự rơi vào trạng thái kinh sợ.

Một bàn tay to thô ráp thò ra trong không gian, đi cùng với luồng đao giống như gió vậy. 

“ Keng!”

Trường kiếm rớt khỏi tay, trong phút chốcTrương Vạn Sơn cảm thấy bàn tay bị tê liệt.

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. 

Bàn tay to thô ráp đó lại có thể xuyên qua Canh khí hộ thân tát một cái vào mặt Trương Vạn Sơn, âm thanh vang dội vang vọng khắp cả quảng trường, cùng với âm thanh đó là một vài cái răng dính máu bay ra giống như hai hạt ngô vậy.

Chương 79: Đánh trương vạn sơn tàn bạo (hạ)

Hai chiếc răng màu trắng rơi trên mặt đất rõ ràng, mang theo một vết máu vô cùng chói mắt!

Trương Vạn Sơn với thực lực Võ Đạo bát trùng thiên lại bị một hậu sinh khả úy như Lâm Phi đánh, tát một cái vô cùng cường thế.

Cái gì là cường thế thực sự, Lâm Phi của bây giờ là một minh chứng tốt nhất! 

Tất cả mọi người đều lộ ra biểu cảm khó mà tin được!

Một loạt cảm xúc như kinh sợ, đố kỵ, ngưỡng mộ, đỏ mắt, phẫn nộ...không cam tâm, thậm chí một vài đệ tử còn trợn tròn đôi mắt, hoặc là quá kích động đến nỗi trên tay nổi lên gân xanh khó có thể tin nổi vị sư huynh mà họ sùng bái lại không thể cản nổi ba đao của Lâm Phi còn bị đánh rơi hai chiếc răng.

Khó mà tin được! 

Khó mà tin được, khó mà tin được!

Vị sư huynh Trương Vạn Sơn dũng mãnh trong mắt họ lại không thể cản nổi ba đao lại còn bị đánh rơi cả răng, việc đó đã làm lật đổ tưởng tượng trong lòng họ giống như lầu cao chọc trời sụp đổ rầm rầm.



Trương Vạn Sơn bị đánh rơi răng ngay trước mặt mọi người!

Người đầu tiên kinh ngạc đó là Lý Đinh trưởng lão. Mặc dù nét mặt Lý Đinh trưởng lão không để lộ bất kỳ biểu cảm nào nhưng ngón tay lại khẽ động đậy để lộ ra biểu cảm trong thời khắc này, khí tức lạnh buốt khiến người khác không dám đến gần.

Tức giận rồi, Lý Đinh trưởng lão tức giận rồi. 

Trong lòng Lý Đinh hiểu rõ nhất thực lực của Trương Vạn Sơn là gì, vừa mới gặp mặt đã bị áp chế lại còn bị tát cho một cái, chẳng khác nào là như đang đánh vào chính mặt chính bản thân mình.

Những trưởng lão vốn dĩ trong lòng bất mãn đều đang cười thầm trong bụng, thậm chí ánh mắt cũng đang tươi cười.

“Tiểu tử đáng ghét!” 

Lý Đinh chửi ầm lên trong lòng.

Kể từ sau năm đó, Lý Đinh hận tất cả những đệ tử tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, vì ông cho rằng họ đang khơi lại vết sẹo của ông cho nên không thể tha thứ được, bắt buộc phải tiêu diệt, việc này đã tạo nên tâm lí hắc ám cực độ.



“Răng của ta!”

Trương Vạn Sơn bịt miệng lại, thì ra hắn đã bị đánh gãy răng cửa miệng thều thào, khó khăn lắm mới có thể nói ra được câu này, trên mặt hiện lên biểu cảm khó mà diễn tả được, cần phải nói đó là run sợ.

Mà đây mới chỉ là một sự khởi đầu! 

Lâm Phi đã dùng cường thế để đánh bại Trương Vạn Sơn, để giẫm thật mạnh Trương Vạn Sơn dưới chân mình trước mặt tất cả mọi người ở quảng trường Thần Vũ.

“Bát Hoang Lục Hợp quyền!”

Một Lâm Phi đao pháp kinh người, đổi lấy đao Hắc Mạt sắc bén, ngược lại một quyền đập xuống. 

Quyền này vừa chắc vừa hung dữ mạnh mẽ, mạnh mẽ hung dữ giống như đao pháp trước đó, thật đúng như tên của quyền pháp này, Bát Hoang Lục Hợp đều phải phá vỡ tất cả, bóng dáng Lâm Phi tách thành ba.

“Tìm...”

Chữ đằng sau Trương Vạn Sơn vẫn chưa nói ra thì mọi người đã nhìn thấy Lâm Phi đánh ra một quyền huyền diệu trên võ đài, một quyền đầy bá khí, đánh trúng vào giữa ngực của Trương Vạn Sơn. 

“Phù!”Dường như lúc này Canh khí hộ thân đã mất tác dụng, mặc cho quả đấm của Lâm Phi xuyên qua, chữ đằng sau mà Trương Vạn Sơn muốn nói lại bị kìm nén đi, Trương Vạn Sơn chịu không nổi và thổ huyết, bước chân thình thịch lùi ra xa bảy tám bước.

“Thoải mái chứ Trương Vạn Sơn, kịch hay vẫn còn ở phía sau!” 

Giọng Lâm Phi lạnh lùng giống như tuyên án của thần ma vậy, đè nặng trong lòng Trương Vạn Sơn, thật khó ổn định thân hình, vẫn chưa thể quay người lại từ cơn đau dữ dội, trước mắt lại càng quay cuồng, đầu vừa mới lắc, răng trắng lại bay ra một lần nữa.

“Đùng!”

Bản thân thân pháp của Lâm Phi kinh người, lại được thể hiện ra bằng Bát Hoang Lục Hợp thì làm sao Trương Vạn Sơn có thể cản được, không được quên rằng thần lực của Lâm Phi kinh người. 

“Đùng!”

“Đùng!”

Trên võ đài, Lâm Phi túm lấy cổ áo Trương Vạn Sơn quất lên quất xuống mấy lần. 

Răng, lại là răng.

Dường như Trương Vạn Sơn muốn thổ huyết, trong lòng khó mà chấp nhận việc bản thân lại không thể đỡ nổi một chiêu của tên phế vật Lâm Phi, thậm chí còn không tìm được cơ hội phản kích.

Lục phủ ngũ tạng trong cơ thể đang đảo lộn, Huyền khí lại càng rối như tơ vò, không có cách nào điều tiết khống chế lại với nhau, Canh khí cũng không có cách này tụ hợp lại với nhau để tạo thành lá chắn bảo vệ tốt nhất. 

“Bát Hoang Hồi Quy!”

Lâm Phi quăng cả người Trương Vạn Sơn bay lên trên, người hắn còn nhanh hơn bay lên trên trời cao rồi bay xuống xuất hiện phía trên Trương Vạn Sơn một chân giẫm xuống.

Bịch bịch bịch. 

Đùng đùng đùng đùng.…

Trương Vạn Sơn giống như một con rối trên võ đài, hắn bị ném qua ném lại không gì thê thảm hơn, đường đường là cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên lại không thể phát huy võ học thậm chí còn không tìm được cơ hội phản kháng.Lâm Phi giống như con hổ uy phong mạnh mẽ, hành hạ Trương Vạn Sơn thương tích đầy mình. 

Mỗi lần Lâm Phi quất vào mặt Trương Vạn Sơn giống như quất vào người đệ tử cao cấp, ai có thể ngờ rằng Lâm Phi lại có thể che giấu kỹ đến như vậy, nhưng một khi ra tay tập trung toàn lực, thì lại có thể áp chế được Trương Vạn Sơn khiến hắn rơi vào thế yếu.

Điều quan trọng nhất là, Trương Vạn Sơn đã sai lại càng sai.

“Thình thịch!” 

Trương Vạn Sơn lại bị đánh một quyền vào ngực, cả người ngã rạp trên võ đài, hắn sớm đã chỉ còn chút hơi tàn, mặt sưng lên như đầu con heo vậy, mắt lại càng không thể mở ra nổi hắn đang ở vào trạng thái chỉ có thở ra chứ không có hít vào.

“Ngươi...”

Dường như cả hàm răng đã bị Lâm Phi đánh gãy hết đến nỗi Trương Vạn Sơn nói chuyện cũng không được lưu loát nữa, sau khi nói được một chữ thì đã không còn sức lực nữa rồi, ánh mắt phẫn nộ pha lẫn thù hận đờ đẫn nhìn Lâm Phi. 

“Còn dám nhìn ta như vậy, xem ra oán khí của ngươi rất lớn đấy!”

Lâm Phi giẫm chân xuống, lập tức Trương Vạn Sơn không ngừng thổ huyết, hắn không thể ngờ rằng Lâm Phi lại mặt dày như vậy. Hắn đã bị thương rồi mà Lâm Phi vẫn còn dám ra tay với hắn, cho đến tận bây giờ hắn vẫn không hiểu nổi vì ngay cả đến cả bản lĩnh tài ba của bản thân còn chưa dùng đến, làm sao Lâm Phi lại có thể đánh bại hắn, oán niệm vô hạn...

Trên quảng trường, mọi hành động của Lâm Phi đều khiến mọi người chết đứng. 

Hắn coi đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên như bao cát mà đánh qua đánh lại, để đến nỗi đối phương mất đi năng lực phản kích thì việc này cần thực lực mạnh đến cỡ nào.

Đây là đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên sao?

Họ đều không dám tin. 



Lâm Phi thở dài, kèm theo đó là sảng khoái mà không phải là sảng khoái bình thường.

Trương Vạn Sơn trên võ đài được người khác khiêng xuống, bỗng nhiên Lâm Phi muốn cười, tiểu tử ngươi cũng có ngày này sao, đáng đời! 

Thời khắc này Lâm Phi vô cùng thoải mái dễ chịu, thậm chí còn dễ chịu hơn cả việc mát-xa, dường hư cả cơ thể đang thuộc về chính bản thân mình vậy, toàn thân trên dưới phát ra cảm giác khác nhau.

Lâm Phi hiểu rất rõ, tự mình chém đứt một phần oán niệm lưu lại.

“Hì hì, yên tâm đi, ta đã giúp ngươi thu dọn kẻ thù lớn nhất của người là Trương Vạn Sơn rồi, những sự việc tiếp ta cũng sẽ giúp ngươi hoàn thành, ngươi có thể yên tâm đi đi.” 

Lâm Phi nói thầm trong bụng, lại chém đi oán niệm khác thì đã hoàn thành bảy tám phần nhiệm vụ rồi, sau này không còn lo lắng lại tiếp tục bị cảm xúc làm ảnh hưởng, không phải lo lắng tình trạng tẩu hỏa nhập ma xuất hiện.

Sau khi Lâm Phi xuống khỏi võ đài thì hắn phát hiện ra có nhiều người vây lại với nhau.

Trên quảng trường, đột nhiên nổ ra tiếng hoan hô nhiệt liệt. 

“Lâm Phi, thăng cấp!”

“Lâm Phi, thăng cấp, Lâm Phi thăng cấp!”

“Lâm Phi, thăng cấp, Lâm Phi thăng cấp, Lâm Phi thăng cấp!” 

Chương 80: Lâm gia gửi thư đến, lâm phi buồn bực

Vòng thứ nhất một trăm đệ tử mạnh, Lâm Phi đạt được quyền thăng cấp, điều này thực sự khiến người khác cảm thấy bất ngờ.

Nếu như đệ tử bình thường thì mọi người sẽ không có cảm giác gì nhưng kết quả lại nằm ngoài tưởng tượng của họ, một vở kịch hay mà mọi người kỳ vọng, cuối cùng lại xuất hiện cục diện nghiêng về một bên. Chưa chắc trong mười người đã có người biết.

Trương Vạn Sơn chưa hề ra tay đã bị Lâm Phi đánh cho không kịp trở tay, ngoài kinh sợ ra thì bất kỳ ai cũng có thể có một suy nghĩ đó là trong thời gian ngắn tuyệt đối không được đắc tội với Lâm Phi! 

Ít nhất trước khi họ trở thành Huyền giả thì không được tạo ra mâu thuẫn với Lâm Phi, bởi vì Lâm Phi quá hung tàn.

Đường đường thực lực Võ Đạo bát trùng thiên cuối cùng lại có kết cục như trước mắt, chẳng khác nào ông trời đang đùa quá lố, họ lại quen biết người tên Lâm Phi này từ đầu.

Lúc này những đệ tử đã từng ức hiếp Lâm Phi hối hận không ngớt, lúc đầu tại sao lại đi ức hiếp Lâm Phi, phen này tốt rồi, mọi người oai rồi, nếu như Lâm Phi tìm họ báo thù thì.…họ không dám tiếp tục tưởng tượng nữa. 

“Lý trưởng lão, thật ngại quá, xem ra ông không lấy được Thanh Phong kiếm của tôi rồi, nhưng ngược lại Phiên Vân Thiên Chưởng của ông...” Hồ Phi không nói hết câu, nhưng dụng ý trong đó ai cũng hiểu cả, ông vuốt râu cười ha ha.

“Lý trưởng lão ông cũng có ngày hôm nay, e rằng trong vòng vài tháng vị đệ tử đó của ông không thể động võ rồi.” Hồ Phi cười thầm trong lòng, hai người luôn đấu với nhau, Hồ Phi luôn nằm ở thế yếu khó khăn lắm mới có một cơ hội đả kích Lý Đinh, đương nhiên Hồ Phi không thể khách sáo rồi, nét mặt hiện lên dáng vẻ cung kính không bằng tuân lệnh.

“Hừm, Hồ trưởng lão yên tâm đi, mật tịch chưởng pháp lão phu nhất định sẽ phái người đưa đến cho ông.” 

Lý Đinh hất tay áo đứng lên, rõ ràng là không có mặt mũi nào để tiếp tục ở lại đây nữa, lúc này ông giống như viên đá lạnh buốt khiến cho người khác không dám đến gần.

Trên thực tế, tâm trạng Lý Đinh đang hỗn loạn, trong những ngày tháng trước kia, luận về thủ đoạn luận về mưu kế thì Hồ Phi cũng không phả là đối thủ của ông, không ngờ lần này sơ ý dẫn đến thất bại, lại bị tên nhãi Lâm Phi lấy được tư cách thăng cấp.

Lý Đinh trưởng lão vừa đi khỏi thì các vị trương lão còn lại ở đó đều cười. 

“Hồ Phi trưởng lão thật giỏi!”

“Xem ra ông có mong muốn nhận một đệ tử tốt, nếu bồi dưỡng tốt chút thì tuyệt đối sẽ trở thành cao thủ dùng đao giỏi!”

“Tuổi nhỏ mà đã có năng lực lĩnh ngộ như vậy, thì nói không chừng trong tương lai Thần Vũ môn chúng ta sẽ có một cao thủ lĩnh ngộ Phong cảnh, danh tiếng không kém Vương triều!” 



Tâm trạng Hồ Phi rất tốt, lần này coi như là ông đã tìm đúng đệ tử, bất luận như thế nào thì ông cũng phải nhận Lâm Phi làm đồ đệ, dù cho đối phương tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công thì đã làm sao, nói không chừng lại có cơ hội đột phá trở thành Huyền giả cũng nên.

Lời chúc mừng của các trưởng lão, Hồ Phi xin nhận, dường như có thể trở thành sư tôn của Lâm Phi ngay lập tức vậy. 



Nhưng Lâm Phi không biết mình đã được trưởng lão xem trọng, thậm chí muốn trở thành đệ tử trưởng lão.

Lâm Phi bây giờ đang bận rộn với việc ứng phó một đám đệ tử, rất nhiều người trong số đó chạy đến nịnh bợ, hoặc là đến để tìm kiếm sự tha thứ, nếu như bị một kè thù hung tàn căm hận, thì chắc chắn là một việc kinh hồn bạt vía. 

Cùng với sự đả kích của Lâm Phi với Trương Vạn Sơn, trong phút chốc đã lập ra một tấm gương hung tàn gao lớn.

Ba tháng trước, Lâm Phi từ Võ Đạo tứ trùng thiên nhảy vọt lên Võ Đạo thất trùng thiên, tổng cộng tăng lên ba cảnh giới nhỏ trở thành Võ giả cao cấp, phát huy uy lực khắp chặng đường, quét sạch đối thủ, thuận lợi tiến vào tốp chín mươi người mạnh nhất.

Cái tên Lâm Phi trong chốc lát đã vượt qua cả Trương Vô Địch và Vương Tùng và trở thành tiêu điểm của ngoại môn. Suy cho cùng, Lâm Phi đã xác lập kỷ lục người tu luyện trong thời gian ngắn nhất của Thần Vũ môn.

Ba cảnh giới nhỏ, bình quân mỗi tháng tăng một cảnh giới nhỏ, trong ngoại môn tìm không ra người thứ hai có tốc độ tu luyện như vậy, có thể gọi đây là kỷ lục.

Thứ nhất, 

Kỷ lục tu luyện.

Thứ hai,

Sức chiến đấu mạnh mẽ hung hãn, đặc biệt là chiêu cuối cùng khiến cho họ đều kinh ngạc, công kích cơn lốc, xuất đao thần bí không đoán được, bản thân họ cũng không thể chịu đựng nổi đòn công kích cuồng phong bão táp này. 

Thứ ba,

Từ phế vật trở thành đệ tử thiên phú, có điều là trong thời gian ba tháng.

Trận đấu tiếp theo. 

Lâm Phi lại trở thành chú ngựa ô, sau khi có một trận đấu trước thì phàm là những đối thủ gặp Lâm Phi cũng đều không cản được đòn công kích bão táp đó.

Tám mươi người mạnh nhất!

Sáu mươi người mạnh nhất! 

Năm mươi người mạnh nhất!
Bốn mươi người mạnh nhất!



Lâm Phi cường thế suốt chặng đường cuối cùng cũng đã lọt vào tốp mười người mạnh nhất. Chắc chắn Lâm Phi trở thành một chú ngựa ô mạnh lớn nhất trong đó.

Tốp mười ngoại môn, sẽ có quyền được vào cấm địa Hàn Băng, đồng thời có thể được lựa chọn trở thành đệ tử nội môn, một trong hai cơ hội trong một năm.

Tốp mười ngoại môn, tất cả đều là sức lực dựa vào sức lực để đạt được. 

Lâm Phi Võ Đạo thất trùng thiên trộn lẫn trong đó, nói lên rằng có bất ngờ trái ngược, nhưng không ai dám xem thường Lâm Phi.

Tốp mười ngoại môn, thực chất như trở lại không có chút lượng nước nào.

Đạt đến trình độ này, bất kể thắng hay thua đều có thể trở thành đệ tử nội môn, có tư cách lĩnh ngộ chiến kỹ cấm địa Hàn Băng, cuối cùng thời khắc kích thích nhất cũng đã đến rồi. 

Ai có thể giành được vị trí thứ nhất ngoại môn, mọi người sẽ mỏi mắt mong chờ.



Màn đêm buông xuống tại chỗ ở của Lâm Phi! 

Trong sân nhỏ, Lâm Phi đặt tờ giấy trong tay xuống, mặc cho tờ giấy giống như chiếc lá rớt xuống mặt bàn đá, muôn vàn tâm tư, vô cùng buồn bực.

Trường đao vung lên, cả người Lâm Phi giống như cơn gió, múa máy trong sân, đao Hắc Sát bổ về phía trước, chém ra hết đao này đến đao khác, ánh đao như ánh trăng.

Trút hết, trút ra hết. 

Lúc này, Lâm Phi muốn trút hết ra, chém đứt tất cả mọi thứ trước mắt hắn.

“Muốn làm gì thì làm cái đó, thật đau đầu!”

Bản thân Lâm Phi có thể dung nhập Huyền Thiên đại lục, nhưng sau khi nhận được bức thư mà Lâm gia gửi đến, thì những oán niệm trong tiềm thức lại bắt đầu quấy phá, khiến cho toàn thân không thoải mái. 

Bức thư này là do Lâm gia phái người mang đến, mục đích rất đơn giản là kêu Lâm Phi quay về.

Lâm Phi không ngốc, nếu liên hệ Trương Vạn Sơn thì rõ ràng đây là ý gì, tình hình Lâm gia không tốt lắm, họ không mong chờ hắn có thể giúp được gì, trừ khi là một lễ nghi, còn việc có đi hay không thì Lâm Phi tin rằng người trong gia tộc có lẽ đã không còn nhớ nổi người như hắn, có vẻ như là tam thiếu gia.

“ Nếu đã gửi thư đến rồi, thì hắn cũng có thể trở về một chuyến, không xử lý những vấn đề này thì luôn luôn bị chịu ảnh hưởng, đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì, lão tử ghét cái cảm giác không sảng khoái này!” 

Một đao nối tiếp một đao, không khí trước mắt không ngừng bị tách ra làm hai.

Nếu như có người ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc phát hiện lúc này tốc độ xuất đao của Lâm Phi nhanh đến mức nhìn không thấy bóng dáng, như trùng lặp vào nhau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau