VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Hai mươi đao đánh bại trần tiểu sinh

Lâm Phi mạnh mẽ ra đòn quả thực là việc khiến người khác không thể tưởng tượng ra được, cuối cùng dần dần đã có người thêm hai chữ “sư huynh” vào đằng sau cái tên Lâm Phi!

Thần Vũ môn bất luận là nội môn hay ngoại môn đều coi trọng một việc đó là thực lực mạnh yếu.

Lâm Phi chỉ dựa vào sức mạnh Võ Đạo thất trùng thiên mà dường như đã quét sạch những đối thủ cùng đẳng cấp, chỉ dựa vào sự chênh lệch một cảnh giới đã đánh bại Giả Khôn sư huynh thuận lợi giành được tư cách bước vào vòng tiếp theo, chỉ với việc thể hiện sức mạnh trên võ đài này đã đủ để xứng với hai chữ sư huynh. 

Sư huynh đại diện cho sức mạnh, đại diện cho thiên phú không phân tuổi tác.

Nếu là Lâm Phi của ba tháng trước thì tuyệt đối không có ai thèm để ý đến hắn bởi vì hắn không phải là cao thủ cho nên không có tư cách này.

Trận trước chỉ với sức mạnh đánh bại Giả Khôn đã đủ để coi Lâm Phi như là sư huynh Võ Đạo bát trùng thiên. 

Cho dù mọi người đều biết rằng Lâm Phi tiến bộ như vậy ắt là có cơ duyên gì đó, hoặc chính là do Cửu Chuyển Huyền Công, ngoài khả năng này ra thì không thế có khả năng khác.

Sức mạnh của Lâm Phi mạnh hơn họ, cho dù họ không cam tâm cũng phả gọi một tiếng “Lâm Phi sư huynh”.



Trên mười võ đài thì trận biểu diễn trước đó của Lâm Phi là đặc biệt khiến người khác chú ý hơn cả.

Tất cả những đệ tử chuẩn bị khoe khoang kia đều sững sờ, làm sao trong đại hội tỷ thí nửa năm một lần này lại xuất hiện đệ tử biến thái như Lâm Phi.

Chỉ chênh lệch một cảnh giới thôi có thể đánh bại đối thủ mà không phải trả giá đắt, việc này đáng để mọi người chú ý. 

Thế là những đệ tử còn lại trên võ đài đều cố thể hiện hết mình, không thể chỉ vì sự xuất hiện của Lâm Phi mà từ đó bị cướp đi vị trí vốn thuộc về mình.

Mọi người nhìn thấy một cảnh tưởng bình thường khó mà thấy được chính là do sự xuất hiện của Lâm Phi.

Hơn tám trăm đệ tử trên mười võ đài, những trận đấu tiến hành tương đối nhanh, chớp mắt đã đến trưa. 

Hơn tám trăm đệ tử bây giờ chỉ còn khoảng sáu trăm đệ tử, chỉ còn cách danh sách một trăm đệ tử giỏi nhất vài bước chân, chính việc này khích lệ tất cả các đệ tử.

Lâm Phi đứng dưới võ đài quan sát trận chiến trên các võ đài, chỉ nhìn thôi cũng thấy rối mắt, đọ quyền pháp, đao pháp, chưởng pháp tất cả đều là những đệ tử ngoại môn và sức mạnh đều vô cùng lợi hại.

Thông thường thì nếu đệ tử Võ Đạo thất trùng thiên gặp đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên thì nhất định sẽ bại. 

Quan sát một buổi sáng thấy được số đệ tử Võ Đạo thất trùng thiên tiến vào vòng tiếp theo đã ít lại càng ít hơn, không thể tìm ra trường hợp thứ hai giống như Lâm Phi.

Trong lòng Lâm Phi tương đối tự hào đặc biệt là lúc xuống khỏi võ đài khi Lâm Phi nhìn thấy sắc mặt Trương Vạn Sơn u ám, dựa vào tầm nhìn của một Võ giả với khoảng cách ngắn ngủi không đáng kể, khi kẻ thù tức giận thì Lâm Phi vui mừng.

Niềm vui phải được tạo dựng trên sự đau khổ của người khác! 



“Số 707 Lâm Phi đấu với số 612 Trần Tiểu Sinh!”

Một lần nữa trên võ đài tiếng Trương nghi trượng lại vang lên. 

Lần rút thăm này không tốt giống như trước vậy, hắn rút trúng đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên.

“Vận may của ta không tệ đến như vậy chứ?”

Lâm Phi chửi thầm, Trần Tiểu Sinh này hắn rất có ấn tượng, hồi đó từ chối lời mời của Trần Tiểu Sinh mà bây giờ lại chạm chán trên võ đài, không phải do hắn nghĩ quá xấu mà là kinh nghiệm giải quyết sự việc trước nay trong cuộc sống sinh viên nói cho hắn biết rằng Trần Tiểu Sinh chắc chắn sẽ hận hắn. 

Lần này rút thăm lại rút trúng Trần Tiểu Sinh việc này ngay cả đến bản thân Lâm Phi cũng không ngờ đến.

Kết quả rút thăm xuất hiên.

Dưới võ đài, nhiều người nhìn ra manh mối và bắt đầu đồn đại về việc này, thử hỏi sau khi cuộc vui kết thúc thì còn có bao nhiêu người sẽ ghi nhớ trong lòng. 

Trong lòng Lâm Phi đã có suy đoán vì vậy hắn không lo lắng Trần Tiểu Sinh sư huynh sẽ có âm mưu gì.

Một lần nữa võ đài số bảy lại trở thành nơi tập trung ánh nhìn của mọi người.Tên tuổi của Trần Tiểu Sinh còn trên cả Giả Khôn, thời gian vào Võ Đạo bát trùng thiên dài hơn một năm, cách thức vận dụng Canh khí thiên biến vạn hóa mà không phả là người mà người mới vào như Giả Khôn có thể so sánh được. 

Nếu nói trận đấu trước đó Lâm Phi có tố chất của cao thủ đối kháng Canh khí, thì lần nàyhọ muốn nhìn xem sức mạnh thực sự của Lâm Phi nằm ở đâu.

Nếu ngay cả một người ở lại bao nhiêu năm như Trần Tiểu Sinh sư huynh cũng có thể đánh bại được.Vậy thì có thể coi Lâm Phi như cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên, và cũng coi như ngoại môn của Thần Vũ môn xuất hiện một đệ tử có thiên phú.

Cho dù... 



Trên võ đài.

Lâm Phi mặc áo màu xanh lá cònTrần Tiểu Sinh lại mặc áo màu trắng, hai người nhìn thẳng vào nhau. 

“Lâm Phi không ngờ rằng ngươi giống như chú ngựa ô cuồng sát, điều này thực sự khiến ta bất ngờ, nhưng đáng tiếc ngươi gặp phải ta thì tư cách tiến vào vòng trong của ngươi sẽ phải kết thúc trong tay ta!”

“Xoẹt!”

Trần Tiểu Sinh rút trường kiếm ra khỏi vỏ, kiếm dài màu xanh dưới ánh nắng chói chang sắc bén chiếu rọi khắp bốn phía chĩa thẳng vào Lâm Phi. 

Bản thân Trần Tiểu Sinh cũng không ngờ tới sẽ gặp Lâm Phi, vốn dĩ hắn để Bành Bảo ra tay giáo huấn Lâm Phi nhưng kết quả lại là đang giúp đỡ Lâm Phi, cho nên danh tiếng của Lâm Phi đang trên đà đi lên vượt ngoài sức tưởng tượng.

Trần Tiểu Sinh không có thù hận gì đối với Lâm Phi, nhiều nhất chỉ là trong lòng cảm thấy không thoải mái mà thôi.

Tình trạng của Trần Tiểu Sinh là như vậy. 

Trước mắt, danh tiếng của Lâm Phi đang dần đi lên, Trần Tiểu Sinh nếm ra được mùi vị trong đó nếu hắn có thể đánh bại Lâm Phi thì vô hình trung lại tạo được mối quan hệ thân thiết với nhiều người, thậm chí nâng cao danh tiếng của bản thân.

Cho nên, Lâm Phi nhất định phải thua!

“Nói nhiều vô dụng, chúng ta hãy xem chiêu thức thật sự đi!” 

Lâm Phi sớm đã nhận ra được sự hưng phấn trong ngữ khí của đối phương, rõ ràng đối phương đang coi hắn là đối thủ dễ dàng đánh bại được.

“Trảm!”
Lâm Phi thét lên một tiếng, tay phải cầm đao Hắc Sát tiến nhanh về phía trước, vẫn là một chiêu chém bình thường nhất trong đao pháp mà chỉ những đệ tử mới học mới dùng chiêu pháp này. 

“Kinh Vân kiếm pháp!”

Kiếm dài màu xanh của Trần Tiểu Sinh cứng rắn đâm lên, Canh khí giống như giống như một giọt nước sóng nổ tung, hóa thành hơn trăm mũi kim nhỏ, đây chính là Canh Khí Hóa Châm trong cách thức Canh khí, những mũi kim nhỏ này liên kết thành một lưới kiếm bao trùm lấy Lâm Phi, thể hiện sức mạnh vốn có của Võ Đạo bát trùng thiên.



“Trần Tiểu Sinh sư huynh thật lợi hại, vừa ra tay đã sử dụng chiêu Canh Khí Hóa Châm, lần này Lâm Phi bại chắc rồi.”

“Có lẽ không đến mười chiêu đâu vì một khi sử dụng Kinh Vân kiếm pháp thì chắc chắn Lâm Phi sẽ bại!”



Đệ tử bên dưới võ đài bắt đầu hoan hô, trong đó có rất nhiều sư đệ sùng bái Trần Tiểu Sinh sư huynh, đương nhiên là họ hy vọng Trần Tiểu Sinh sư huynh đánh bại Lâm Phi đạt được vinh hiển.

“Qủa là chiêu thức hay, nhưng đáng tiếc nó không có tác dụng với ta!”

Lâm Phi nhẹ nhàng nói. 

Thế tấn công xuống dưới chỉ có một lần của đao Hắc Sát chém ngang một nhát, sách xưa từng nói trọng lượng của đao Hắc Sát khiến con người kinh ngạc nếu như miễn cưỡng sử dụng sẽ gây ra hậu quả ngoài mong muốn, bản thân Lâm Phi cũng chưa chắc cầm được thanh đao này chứ đừng nhắc đến chuyện tùy ý phát huy được sức mạnh của nó.

Cho nên nhát đao chém ngang này chưa phát huy được đao vong, nhưng trọng thế lúc có lúc không trong phút chốc đã phát huy được, giống như đất rộng mênh mông cuộn xuống.

Trước tình hình này bất luận cái gì thì tất cả đều uổng công vô ích. 

“Có một ít thành tựu!”

Trần Tiểu Sinh nhếch mày, một chiêu của bản thân bị phá ít nhiều cũng có chút bất ngờ, đặc biệt Canh khí bị phá trong chốc lát đã biến mất, nhưng lúc này hắn không kịp nghĩ kỹ hơn nữa.

Một chiêu bất thành, Trần Tiểu Sinh dùng trường kiếm vẽ ra một vòng tròn, chân giẫm bộ pháp, những người bên ngoài nhìn thấy như có vô số người đang đi lại điều này khiến mọi người kinh ngạc. 

“Thân pháp Thiên Nhân Ảnh!”

Trần Tiểu Sinh di chuyển bên trong, đột nhiên trường kiếm từ các hướng khác nhau đâm ra tới tấp, trong thời gian ba lần hít thở đã đâm ra đủ mười lăm nhát kiếm, mỗi nhát kiếm có Canh khí phụ thân phong tỏa hoàn toàn những đường lui mà Lâm Phi sử dụng, không chừa bất kỳ cơ hội nào.

“Kinh Vân kiếm pháp, thiên biến vạn hóa!” 

Đây chính là đòn công kích sở trường của Trần Tiểu Sinh.

“Kiếm nhanh” của Trần Tiểu Sinh chính là bắt nguồn từ đây, hít thở ba cái đâm ra mười lăm nhát kiếm, coi như là đánh một chiêu lớn.

Thời khắc như thế này Lâm Phi lại cười. 

Trần Tiểu Sinh xoay người, Lâm Phi cũng xoay người theo, trong phút chốc đao Hắc Sát động đậy, trong mắt người ngoài cuộc thì đây là một việc hiếm thấy, dường như Lâm Phi hóa thân thành gió, từ trong bổ xuống hai mươi đao mà mắt thường không thể nhìn thấy được hai mươi đao này, hai mươi đao đâm ra không cùng góc độ.

Hai mươi đao này giống như một ngọn núi lớn nối tiếp một ngọn núi lớn, liên tục không nhìn thấy điểm cuối cùng.

Trên chỗ ngồi của các vị trưởng lão, Hồ trưởng lão đứng dậy hai mắt sáng ngời. 

“Trần Tiểu Sinh sắp thua rồi, không ngờ lần này tiểu tử Lâm Phi lại dùng trọng thế công phá kẻ địch, Trần Tiểu Sinh thua không oan ức!”

Mọi người vẫn chưa hiểu gì, ngay lúc đó trên võ đài truyền đến giọng nói ấp a ấp úng.

Dư âm lan tỏa, đao Hắc Sát của Lâm Phi kề gần yết hầu Trần Tiểu Sinh, có ba vết thương ở trên giữa dưới ngực người mặc áo trắng Trần Tiểu Sinh, rõ ràng là chỉ trong thời gian ngắn đã biến thành như vậy. 

“Thừa nhận rồi”

Chương 72: Không phải là hai mươi đao, mà là hai mươi ba đao

Lần này Lâm Phi có thể giành chiến thắng thì họ đều cảm thấy không thể tưởng tưởng nổi.

Thắng Giả Khôn là có nguyên nhân, không tính là bất ngờ quá lớn nhưng bây giờ Lâm Phi đánh bại người dừng lại ở Võ Đạo bát trùng thiên Trần Tiểu Sinh, đồng nghĩa với việc hắn đã bước lên hàng ngũ Võ Đạo bát trùng thiên.

Điều quan trọng là lần này Lâm Phi khiến cho người khác cảm thấy không sao diễn tả được. 

Các đệ tử khác giống như đang ngắm hoa trong sương vậy, căn bản không thể nhìn ra được Trần Tiểu Sinh bị đánh bại như thế nào, cảm giác duy nhất của họ là Lâm Phi xuất đao rồi, đó là thứ duy nhất mà họ có thể nhìn thấy được, còn lại dường như không cảm nhận ra được gì khác.

Trần Tiểu Sinh chính là bại trong tình huống này.



“Ta thua rồi, thua dưới tay Lâm Phi một người ba tháng trước vẫn chỉ là tên phế vật, đây là việc làm sao có thể xảy ra chứ!”

Nhìn Lâm Phi cầm bao đao lạnh lẽo, Trần Tiểu Sinh vô cùng ngạc nhiên, anh đang rơi vào trạng thái kinh ngạc cực độ, cả cơ thể dường như không thể nào lấy lại tinh thần được.

Trước khi lên võ đài Trần Tiểu Sinh vô cùng tự tin, tuy Giả Khôn bại dưới tay Lâm Phi nhưng nếu là hắn ra tay thì nhất định sẽ giành thắng lợi. 

Bước lên võ đài với suy nghĩ này nhưng bây giờ sắc mặt hắn vô cùng chán nản, trước nay chưa bao giờ hắn thấy thất vọng như vậy, thua một cách vô cùng không cam tâm.

Lâm Phi thu đao quay người đi xuống khỏi võ đài, để lại Trần Tiểu Sinh đang ngẩn người ở đó.

Đòn tấn công liên tục vừa nãy chỉ có mình Lâm Phi hiểu rõ nhất, trong lòng lại càng coi đao Hắc Sát như bảo bối, chiến thắng người khác mà chỉ sử dụng bao đao có lẽ là việc có một không hai. 

Lần này hắn đi xuống những người đứng bên ngoài võ đài đều tự động tránh ra nhường đường cho hắn.

Nếu như nói trước đây họ đều nghi ngờ sức mạnh của Lâm Phi, thì bắt đầu từ thời khắc này Lâm Phi chính là cao thủ thật sự.

Là cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên thật sự trong số các đệ tử ngoại môn, tức là cũng sẽ có danh tiếng không hề nhỏ ở bên ngoài và dư sức làm trưởng lão của một gia tộc nhỏ. 

Lâm Phi đánh bại đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên Trần Tiểu Sinh, bước vào hàng ngũ đệ tử giỏi thực sự.

Lần này Trần Tiểu Sinh bị đánh bại, Lâm Phi được xem là một chú ngựa ô một chú ngựa ô cuồng sát, việc này đã tạo ra đả kích vô cùng lớn đối với các đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên.

Trong thực tế, tất cả những đệ tử Võ Đạo Võ Đạo bát trùng thiên đó đều lộ vẻ xúc động. 

Sức mạnh của Trần Tiểu Sinh như thế nào họ là người biết rõ, cho dù là họ gặp phải đều không chắc có thể chiến thắng đối thủ, nhưng hôm nay Lâm Phi lại có thể đánh bại Trần Tiểu Sinh chỉ với hai mươi đao, họ tự hỏi bản thân không thể nào làm được điều đó, nếu họ muốn phân thắng bại thì ít nhất cũng cần phải trên một trăm chiêu, đây còn là tương đối nhanh đó.

Đối với các đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên ở đây mà nói, thì việc Lâm Phi Đánh bại Trần Tiểu Sinh tiến vào vòng tiếp theo cũng không phải là vật cản đường của họ, trong lúc này không có ai dám nghi ngờ nữa.

Nếu nghi ngờ thì sự thất bại của Trần Tiểu Sinh là một minh chứng tốt nhất. 



Đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên nghi ngờ hoặc không hiểu.
Số lượng đệ tử Võ Đạo cửu trùng thiên trong đệ tử ngoại môn không nhiều.Lúc này họ đều tập trung về một chỗ. 

“Trương Vô Địch Sư huynh, không ngờ đao pháp vừa rồi của Lâm Phi lại có uy lực như vậy, không biết sư huynh có nhìn ra được nội dung gì không?”

Trong các đệ tử có liên quan, một người trẻ mặc đồ đen đầu trọc dường như nổi bật giữa đám đông, đầu trọc, lông mày rậm mắt to, nét mặt kiên nghị, không tuấn tú, nhưng tràn đầy tinh thần lão luyện của Võ giả.

Với câu hỏi này tất cả những người khác đều đổ dồn ánh mắt về phía người đệ tử đầu trọc, bởi vì đệ tử đầu trọc này là Trương Vô Địch sư huynh người đoạt vị trí cao nhất trong các đệ tử ngoại môn. 

Trương Vô Địch giống như tên của anh vậy, thiên phú siêu giỏi, nhập môn không quá ba năm đã vào Võ Đạo cửu trùng thiên, theo như lời đồn thì chỉ còn cách thời điểm đột phá trở thành Huyền giả một khoảng không xa.

Trong số các đệ tử ngoại môn thì danh tiếng của Trương Vô Địch đã nổi lên từ rất sớm, hắn sớm đã đánh bại đệ tử Võ Đạo cửu trùng thiên khi còn đang là Võ Đạo bát trùng thiên, việc này trong phút chốc làm kinh động người trong thiên hạ, đáng tiếc hắn vẫn chưa lọt vào vị trí mười người đứng đầu ngoại môn.

Dù là như vậy, nhưng tên tuổi của Trương Vô Địch vẫn được mọi người biết đến. 

Cuộc tỷ thí của một trăm đệ tử giỏi nhất lần này, Trương Vô Địch đoạt vị trí cao nhất, trong lòng họ lần này Trương Vô Địch sư huynh chắc chắn sẽ đứng vi trí số một trong số các đệ tử ngoại môn, và có thể tiến vào nội môn một cách thuận lợi.

Trương Vô Địch ôn tồn nói: “Các vị sư huynh đệ, mọi người cho rằng lúc nãy Lâm Phi sư đệ đã chém tổng cộng bao nhiêu nhát đao?”

Ai cũng không thể ngờ được rằng, Trương Vô Địch sư huynh lại đưa ra một câu hỏi như vậy. 

“Trương sư huynh, không phải Lâm Phi xuất hai mươi đao sao?”

“Đúng vậy, tốc độ xuất đao của Lâm Phi rất nhanh, đệ nhìn thấy giống như hai mươi đao, lẽ nào không chỉ có vậy? Điều này làm sao có thể? Lâm Phi không thể nào xuất nhiều đao hơn thế được!”



Các vị đệ tử bất giác kinh ngạc, trong phút chốc không thể đoán ra được điều mà Trương Vô Định sư huynh muốn nói là gì.Hai mươi đao đã là tương đối khủng bố đối với họ.

Trương Vô Địch nhìn về phía võ đài số bảy, không quay đầu lại thản nhiên nói: “Đao pháp của Lâm Phi sư đệ nhìn như rất bình thường, nhưng thực tế lại có một điều kỳ điệu khác, vừa nãy đệ ấy xuất đao không phải là hai mươi đao mà là hai mươi ba đao, Trần Tiểu Sinh sư đệ thua chính là thua ở ba đao cuối cùng này, nếu không phải là Lâm Phi sư đệ thủ hạ lưu tình thì ít nhất Trần Tiểu Sinh sư đệ cũng phải tu dưỡng nửa năm!” 

‘Cái gì, hai mươi ba đao, điều này làm sao có thể, rõ ràng nhìn thấy hai mươi đao!”

“Đúng là gặp ma rồi, rốt cục Lâm Phi tu luyện như thế nào, hai mươi đao, đoán rằng trong tất cả các đệ tử ngoại môn chúng ta có lẽ không thể tìm ra người thứ hai có thể có tốc độ xuất đao như vậy!”

“Chả trách Lâm Phi mạnh như vậy, thì ra đao pháp khủng bố như vậy, có lẽ nhắm vào đao pháp này chính là một cao thủ, vẫn là Trương sư huynh lợi hại, đôi mắt tinh tường mới nhìn đã nhìn ra được Lâm Phi xuất hai mươi ba đao. 



Nội tình của hai mươi ba đao căn bản không có cách nào giấu được, điều này lập tức truyền bị ra ngoài thu hút sự chú ý của nhiều người.

Lúc này nhưng đệ tử thấp cấp và trung cấp đều sững sờ, hóa ra đao pháp đạt tới cảnh giới Đại Thành, sẽ có tác dụng như vậy, điều này thật sự khiến cho người khác khó mà tin nổi. 

Lúc này những người đoán là hai mươi đao cũng sững sờ.

Dường như Lâm Phi còn lợi hại hơn cả mức trước đây họ đã tưởng tượng, liên tiếp đánh bại hai cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên, lại thể hiện được kỹ thuật dùng đao khiến người khác kinh ngạc, có thể gọi hắn là một chú ngựa ô.

Các vị trưởng lão cũng bị một phen kinh ngạc. 

Thị lực của họ hơn những đệ tử bên dưới, tốc độ xuất đao của Lâm Phi khủng bố như vậy quả là một cảnh khiến người khác kinh ngạc, thậm chí chiếm vị trí nhanh nhất duy nhất không thể bị phá bỏ trong võ công thiên hạ.

Tốc độ đi lên, bất kể sơ hở của chiêu thức nào cũng có thể phá vỡ.

“ Tốc độ này của Lâm Phi quả thực rất nhanh, dường như sắp đạt tới cực hạn, vừa rồi liên tục xuất ra hai mươi ba đao hết đao này đến đao khác, mười lăm đao phá vỡ đòn tấn cân của Trần Tiểu Sinh, và đánh bại Trần Tiểu Sinh bằng tám đao còn lại, điều nghi hoặc ở đây là Trần Tiểu Sinh không hề nhìn thấy ba đao cuối cùng nên mới ngậm hờn thất bại.” 

“Xem ra thật sự lần này phải xuất một người có sức mạnh thật sự rồi, nếu như tốc độ xuất đao của Lâm Phi lại tăng lên, đạt đến cảnh giới trong truyền thuyết nói, thì những cao thủ Võ Đạo cửu trùng thiên đều chưa chắc là đối thủ của hắn!”

“Ông nói đến Phong cảnh sao? Làm sao có thể, từ xưa đến nay chưa có ai trong số các đệ tử ngoại môn chúng ta có thể lãnh ngộ được, Lâm Phi làm sao có thể lãnh ngộ chứ!”



Trưởng lão lắc đầu không tin.

Lâm Phi có thể đạt đến trình độ như bây giờ hiển nhiên là một điều không thể tưởng tượng được, quyết đấu với Võ Đạo cửu trùng thiên giành thắng lợi cũng không phải là cái gì to tát.

Lúc này, mắt Lâm Phi nhìn vào Trương Vạn Sơn. 

Hẹn ước nửa năm của chúng ta anh đã chuẩn bị xong chưa?

Chương 73: Sức mạnh của trương vạn sơn

Xoẹt!

Lúc này bầu không khí như bị một nhát dao chém tách rời thành hai mảnh.

Hành động của Lâm Phi căn bản không thể giấu được sự chú ý của những người muốn chú ý, tất cả cùng nhìn theo hướng mà Lâm Phi nhìn, mới nhìn qua đã thấy Trương Vạn Sơn đứng sau trưởng lão. 

Trương Vạn Sơn là đệ tử Trương gia, dù thiên phú của Trương Vạn Sơn không được tốt nhưng cũng ở trên trung đẳng, tên tuổi được xếp vào hàng ưu tú trong các đệ tử ngoại môn, bồi dưỡng một chút thì việc thăng cấp trở thành Huyền giả là không thành vấn đề.

Trong các đệ tử ngoại môn, người có thiên phú tốt vừa có thể trở thành đệ tử của trưởng lão lại vừa là đệ tử nghi trượng, thì địa vị của hắn trong số các đệ tử ngoại môn sẽ không ngừng đi lên.

Chỗ dựa vững chắc, chỗ dựa vững chắc thật sự. 

Bởi vì sau lưng đệ tử thường có trưởng lão, thậm chí là tồn tại nghi trượng, thì mới dám ra tay bừa bãi ở đại sảnh treo thưởng mà không mảy may quan tâm tới sự có mặt của các trưởng lão ở đó, còn muốn đem Lâm Phi ra trút giận.

Đổi lại nếu như đệ tử bình thường màdám giỏ thói ngang ngược ở đại sảnh treo thưởng thì kết cục tuyệt đối vô cùng thê thảm, điều quan trọng là sẽ gặp phải sự trừng phạt của Chấp Pháp đường.Đây chính là sự chênh lệch giữa các đệ tử.



“Lập tức một trăm đệ tử giỏi lần này sẽ phải có một trận đấu tuyệt vời, ba tháng trướcTrương Vạn Sơn ra tay vì em trai ruột nên mới muốn dạy dỗ Lâm Phi trước mặt mọi người, sau đó mới đặt ra ước hẹn tỷ thí lớn nửa năm, không ngờ Lâm Phi thực sự làm được rồi, không biết Trương Vạn Sơn sư huynh có tâm trạng như thế nào!”

“Chắc chắn không tốt, đoán rằng Trương Vạn Sơn sư huynh đã hối hận rồi, ngộ nhỡ thua Lâm Phi trong cuộc tỷ thí này, e rằng trong một thời gian dài sẽ không thể nào ngẩng đầu lên được, trừ phi, anh có thể tiến vào Võ Đạo cửu trùng thiên!”

“ Lâm Phi thực sự lợi hại, sức mạnh tăng lên vùn vụt chỉ trong thời gian ba tháng, từ một người không được ai biết đến trở thành một chú ngựa ô, nếu vận mệnh tốt không gặp phải đối thủ lợi hại hơn, nói không chừng hắn thật sự có khả năng lọt vào tốp một trăm người mạnh nhất, phá vỡ kỷ lục của đệ tử Võ Đạo thập trùng thiên lọt vào danh sách một trăm đệ tử giỏi nhất trong thời gian ngắn nhất. 

“Lâm Phi sư huynh giao đấu với Trương Vạn Sơn sư huynh, đây thật sự là trận tỷ thí khiến cho người khác mong đợi, không biết cuối cùng ai thắng ai thua, Trương Vạn Sơn sư huynh cũng là nhân vật lợi hại, đã từng tiêu diệt một đám thổ phỉ hung hãn, có được uy danh huyết thủ



Mọi người đang bàn luận. Họ không có dũng khí đi khiêu khích sư huynh, không có gan to giống như Lâm Phi. 

Lâm Phi giơ ngón tay cái lên, làm động tác mà tất cả mọi người trên thế giới đều biết, ngón cái hướng lên trên bỗng nhiên lật ngược lại hướng xuống dưới.

Khiêu khích, khiêu khích trắng trợn!

Đúng vậy, thực sự Lâm Phi đang khiêu khích, khiêu khích bất chấp sự phản ứng của mọi người. 

Sự việc của ba tháng trước vẫn luôn còn mới mẻ trong lòng Lâm Phi, mỗi lần nhớ đến ký ức mà Trương gia lưu lại trong đầu mình, hắn đều không thể kiềm chế nổi sự xúc động và phẫn nộ xuất hiện.
Lâm Phi rất hiểu tất cả mọi thứ đến từ ký ức mà“Lâm Phi” trước đây để lại ngấm sâu vào trong tận cùng linh hồn, một khi không hóa giải cử chỉ điên rồ này, thì sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của Lâm Phi, thậm chí là ảnh hưởng đến việc tu luyện.

Lâm Phi cần giải quyết cử chỉ điên rồ này, hòa nhập linh hồn thật sự vào nhau, cử chỉ điên rồ này chính là tâm ma trước đây lưu lại, tâm ma này không có cách nào tiêu tan, không có cách nào dung hợp thật sự. 

Đây là một kết quả Lâm Phi tổng kết ra, sau khi tra cứu sách cổ.

Vì kết quả này, Lâm Phi đã tốn không ít sinh lực, cuối cùng cũng đã hiểu chỗ tồn tại nguyên nhân trong đó, tại sao có lúc bản thân không thể khống chế, ví dụ như lúc ở dưới chân núi suýt nữa thì hắn muốn giết chết Trương Trùng Sơn. Đó là một loại phẫn nộ và không cam tâm của trí nhớ!

Bây giờ, Lâm Phi muốn giải quyết tất cả những thứ này, thì con đường đơn giản nhất đó là đánh bại Trương Vạn Sơn trước mặt mọi người, xóa bỏ cử chỉ điên rồ lớn nhất này. 



Mẫn cảm lục thức của Võ giả, khiến Trương Vạn Sơn dễ dàng có thể nghe được tiếng bàn luận trên quảng trường, mặc dù không phải rất rõ ràng nhưng miễn cưỡng có thể nghe được một chút, tổng hợp lại thid không khó để đoán ra nghĩa là gì.

“Há có lẽ ấy sao, tên lưu manh Lâm Phi ngươi, chỉ là đồ bỏ đi rác rưởi, thật sự không coi ai ra gì.” 

Trương Vạn Sơn nắm tay thật chặt, kìm nén sự giận giữ của bản thân, đặc biệt sau khi nhìn thấy động tác của Lâm Phi, chỉ hận một nỗi không thể phóng xuống bắt lấy Lâm Phi xé thành tám mảnh, biểu cảm vô cùng mù mịt.

Lâm Phi trở thành một người ưu tú không ai ngờ tới, trong chớp mắt đánh bại hai đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên, ngoài sức tưởng tượng của Trương Vạn Sơn, việc này đã thể hiện rằng câu nói cổ đang ứng nghiệm, không thể đánh giá người khác bằng quan điểm cũ.

Đã qua thời gian ba tháng Trương Vạn Sơn cần phải thay đổi cách nhìn khác, đánh giá lại tên cuồng sát này, đồ bỏ đi gây nguy hiểm cho vị trí của bản thân. 
Hôm nay đồ bỏ đi Lâm Phi này lại đứng trước mặt mọi người khiêu khích mình. Không thể tha thứ được, không thể tha thứ được.

“Không cần biết có phải do Lâm Phi tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công mới thăng tiến nhanh như vậy, hay là có nguyên do khác thì ta cũng nhất định phải tìm cơ hội để phế bỏ tên tiểu tử này, Lâm gia không nên sinh ra một tên biến thái như vậy, cuộc tỷ thí lớn giữa các gia tộc năm năm sắp diễn ra, đây là chuyện liên quan đến tương lai của gia tộc, Lâm gia nhất định phải suy vong, Lâm Phi tuyệt đối không thể trở về, nhất định phải tìm cơ hội phế bỏ Lâm Phi.”

Ánh mắt Trương Vạn Sơn vụt lên sắc bén, xuất thân là đệ tử gia tộc, nhưng phàm là những vấn đề liên quan đến gia tộc, đều sẽ đặt lên vai người thứ nhất, Lâm Phi chính là một trong những mầm mống cần tiêu diệt. 

Không có đệ tử của gia tộc, mất đi nguồn tài nguyên tu luyện, mất đi chỗ dựa xây dựng thân thế vững chắc.

Sự nổi dậy của Lâm Phi chứng tỏ Lâm gia sẽ lại có được nguồn tài nguyên, Trương Vạn Sơn tuyệt đối không hy vọng nhìn thấy điều này.

Bất luận thế nào! Nhất định phải phế bỏ Lâm Phi! 



“Vạn Sơn, Lâm Phi chính là tiểu tử tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công đó sao?”

Vị trưởng lão có dáng người thấp ngồi trước mặt Trương Vạn Sơn chưa từng nói một tiếng nào, bây giờ thản nhiên nói, giọng ông khàn khàn giống như tiếng một chiếc cối xay lớn, khiến cho người khác cảm thấy không thoải mái. 

“Bẩm sư tôn, Lâm Phi thật sự tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, hơn nữa thuận lợi tu luyện ra Cửu Chuyển Huyền khí.”

Vị trưởng lão có dáng người thấp, nét mặt nghiêm túc này, chính là Lý Đinh, sư phụ của Trương Vạn Sơn, trưởng lão ngoại môn, tính tình nghiêm túc, không được mọi người yêu mến, Trương Vạn Sơn có thể trở thành đệ tử của Lý Đinh tất cả đều là do gia tộc sắp xếp ổn thỏa, nhanh chóng có một chỗ đứng vững chắc trong đệ tử ngoại môn, vị Lý trưởng lão này nhận được lợi lộc cộng thêm thiên phú tốt của Trương Vạn Sơn, lại biết cách khiến người khác yêu mến, cho nên anh luôn nhận được sự cưng chiều của Lý trưởng lão.

Dù Trương Vạn Sơn vô cùng được cưng chiều, nhưng cũng sớm nhìn thấu được tính khí của Lý Đinh sư tôn, mới chỉ nghe Lý Đinh nói như vậy, anh lập tức hiểu ngay, lần này sư tôn đang tức giận. 

Trương Vạn Sơn còn nghe được tiếng bàn luận trên quảng trường huống hồ là Lý Đinh sư tôn, đoán rằng ông đã ghi lòng tất cả những gì nghe được do đó mới nói câu nói này.

“Ha ha, lĩnh ngộ đao không tồi, chả trách lại ngang ngược như vậy, thân là đệ tử ngoại môn về lý mà nói thì cần phải khiên tốn đi lên, vi sư rất không thích loại đệ tử này, con biết làm như thế nào chứ!”

Giọng nói bình thường, nhưng giống như một liều thuốc cưỡng chế xâm nhập vào trong cơ thể Trương Vạn Sơn. 

Trương Vạn Sơn nào dám lộ ra biểm cảm gì, nghĩ thầm: “Ha ha, đúng là ông trời giúp ta, sư tôn cũng tán thành việc ta đối phó Lâm Phi, có sư tôn chống lưng cho ta thì một đồ bỏ đi như Lâm Phi ngươi, cho dù ngươi có gặp may cũng làm sao có thể đấu với ta!”

“ Đệ tử hiểu rồi, đệ tử nhất định không khiến người thất vọng.” Trương Vạn Sơn nói.

Lý Đinh nói: “Vi sư đợi biểu hiện của con!” 

Chương 74: Câu chuyện của lý đinh trưởng lão

Trương Vạn Sơn rời khỏi chỗ Lý Đinh sư tôn.

Vừa nãy khi đi từ trên xuống đã có không ít đệ tử vây quanh hắn, trong đó không thiếu đệ tử cấp cao cùng thuộc về một vòng tròn.

Họ giống nhau ở chỗ là đều không thuận mắt với sự nổi dậy của Lâm Phi, trong mắt họ Lâm Phi sớm đã bị gạt bỏ rồi, không thuộc về vòng tròn này của họ, họ không thèm cùng cánh với hắn. 

Một khi người có sức mạnh mới nổi lên thì nhất định sẽ ảnh hưởng đến cục diện hiện có, đây không phải là thứ mà họ muốn nhìn thấy, và họ không thể tránh khỏi càm ràm và oán trách.

Hành động lần này tất cả đều hy vọng Trương Vạn Sơn đánh bại tên tiểu tử Lâm Phi đó.

Một tên bỏ đi hèn mọn, tuyệt đối không thể trèo lên đầu bọn họ, điều này đồng nghĩa với việc xúc phạm người có quyền thế lớn, họ có thể vui mừng mới là chuyện lạ. 

Trương Vạn Sơn bên ngoài đồng ý nhưng trên thực tế trong lòng lại vô cùng khinh thường họ, một đám chỉ biết nói mà không biết tu luyện, xuất thân gia tộc, lại là đệ tử trưởng lão đương nhiên không thể để lộ ra bất kỳ điểm bất mãn nào, chỉ có thể oán thầm trong lòng.

Đoàn kết có thể thống nhất tất cả lực lượng tạo thành một tấm lưới lớn, nhốt tất cả mọi thứ vào trong.

Đây là một trong những thủ đoạn mà những đệ tử gia tộc này có thể làm. 



“Đại ca, làm thế nào đây, chúng ta phải làm thế nào đây, tên khốn kiếp Lâm Phi đó lại trèo lên đầu lão tử đây, đáng ghét, quá đáng ghét rồi.”

Sách cổ từng nói, chính vì Trương Trùng Sơn có một đại ca, vì vậy trong các đệ tử ngoại môn thì cuộc sống của hắn vô cùng thoải mái, đồng thời hắn luôn lấy việc ức hiêp Lâm Phi làm niềm vui, cuộc sống vô cùng dễ chịu. 

Đáng tiếc là không thể quay lại được những tháng ngày như thế.

Sau đợt trọng thương lần trước, không biết tiểu tử Lâm Phi này gặp vận may gì mà không những tu luyện ra Cửu Chuyển Huyền khí, mà còn tu luyện ra một môn đao pháp mạnh mẽ hung hãn có thể đánh bại đối thủ cùng đẳng cấp, tiếp theo đó dựa vào thủ đoạn chấn động mắt người, liên tiếp đánh bại hai cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên.

Trương Trùng Sơn không nổi giận mới lạ, sớm đã ngồi không yên rồi. 

Sau khi nhìn thấy đại ca đi xuống, Trương Trùng Sơn lập tức chạy lên, lại không chú ý những chiêu thức hạ tam vụn vặt của hắn ta trước đây có thể sử dụng, nhưng hôm nay không giống ngày xưa, Lâm Phi không còn là cá nằm trên thớt nữa, trước sau bị giáo huấn hai lần trong đó có một lần xém chút nữa xuống địa ngục, nghĩ lại còn rùng mình.

“Đệ nhìn đệ đi, bây giờ giống cái gì, đã lớn như vậy rồi mà còn làm mất thể diện ở mọi nơi, không phải chỉ là một tên bỏ đi sao có gì phải lo lắng chứ!”

Trương Vạn Sơn kéo Trương Trùng Sơn tới chỗ không có người, lập tức trách mắng. 

Trương Vạn Sơn luôn không có ấn tượng tốt với đệ đệ này, bây giờ lại bị tên bỏ đi dọa đến mức lúng ta lúng túng, nếu như truyền ra ngoài thì mất hết thể diện.

“Tên tiểu tử Lâm Phi có thể đánh bại cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên, việc này...” lập tức Trương Trùng Sơn không còn tức giận, nói lảm nhảm một câu, thậm chí không dám nhìn đại ca mình.

Trương Vạn Sơn tức giận mà không làm thế nào được, không hiểu tại sao bản thân lại có một đệ đệ ruột như vậy. “Sợ cái gì, có thể đánh bại đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên thì đã làm sao, đại ca của đệ lại không phải là người ăn chay, đệ cho rằng đại ca có thể thua sao? Làm sao ta có thể có một đệ đệ ngốc như đệ” ánh mắt Trương Vạn Sơn nghiêm nghị: “ Đệ sẽ được tận mắt nhìn thấy đại ca phế bỏ Lâm Phi như thế nào.”

Thực sự Trương Trùng Sơn rất sợ đại ca mình, nghe câu nói này bất giác mặt mày hớn hở. Đại ca ruột chính là chỗ dựa duy nhất của hắn ta, đánh chết hắn ta cũng không muốn ngưỡng mộ Lâm Phi.

“Hừ.… dường như Lâm Phi được rất nhiều trưởng lão yêu thích, nếu đại ca thực sự muốn phế bỏ Lâm Phi e rằng những trưởng lão đó chưa chắc sẽ đồng ý?” Trương Trùng Sơn dè dặt nói, chỉ lo đắc tội với đại ca. 

Không ngờ rằng Trương Vạn Sơn không tức giận mà còn cười, nét mặt đã tính trước mọi việc.

“Đệ đệ ngốc của ta, chả trách bây giờ thực lực của đệ mới là Võ Đạo ngũ trùng thiên, lẽ nào đệ đã quên sư tôn của ta? Quên câu chuyện từng lưu truyền trong ngoại môn sao?”

Tuy Trương Trùng Sơn nhát gan, nhưng trí nhớ lại tương đối tốt. 

Sư tôn của đại ca, không phải chính là người tính khí không tốt, hay bao che khuyết điểm Lý Đinh trưởng lão đó sao?

Trương Trùng Sơn như tỉnh ngộ! Hắn nhớ lại một sự việc ở trong ngoại môn.

“Lẽ nào đại ca đang nói đến chuyện Cửu Chuyển Huyền Công sao?” 

Trương Vạn Sơn vỗ vai đệ đệ, ánh mắt u ám nói: “Bây giờ đệ hiểu rồi chứ? Đại ca của đệ không ra tay, sư tôn đại nhân cũng không để ta ra tay, phế bỏ tiểu tử Lâm Phi đó, điều duy nhất mà hắn không nên làm đó là tu luyên Cửu Chuyển Huyền Công, hơn nữa còn thuận lợi tu luyện ra Cửu Chuyển Huyền khí, đây là việc kiêng kị của sư tôn.”

Trên thực tế, nguyên nhân rất đơn giản, năm đó Lý Đinh thiên phú thượng đẳng, không ngoài dự đoán, tất nhiên trở thành cao thủ một phương, kết quả trong một lần tỷ thí bị Cửu Chuyển Huyền khí của một vị đệ tử thiên tài đả thương, kinh mạch trong cơ thể gặp phải tổn hại nghiêm trọng đến mức cả đời chỉ có thể trở thành trưởng lão ngoại môn, thực lực lớn mạnh sụt giảm rất nhiều, về sau tính khí trở nên nóng nảy, chính là bắt nguồn từ nguyên nhân này, mặc dù vị thiên tài tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công đó đã mất cách đây rất nhiều năm nhưng trong lòng Lý Đinh vẫn vô cùng căm hận,ông không ngại giết hết cả gia tộc vị đệ tử thiên tài đó.
Kể từ đó về sau, không cần biết ai tu luyên Cửu Chuyển Huyền khí, thì đều sẽ gặp phải bàn tay gây tội ác của Lý Đinh, hành động vô cùng kín đáo, không ai có chứng cứ rõ ràng, ngay cả cấp cao của Thần Vũ môn cũng không tìm ra chứng cứ, huống hồ tu luyện Cửu Chuyển Huyền khí thì cả đời không có cách nào đột phá được ngưỡng cửa Huyền giả này, đệ tử tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công càng ngày càng ít, vì thế sự việc mới bị mọi người lãng quên. 



Lâm Phi không biết mình lại đắc tội với người khác, lần này người hắn đắc tội lại là trưởng lão ngoại môn.

Hai chữ trưởng lão này phân lượng xa không phải là cái mà nghi trượng có thể so sánh được, bị một vị trưởng lão căm thù thì chắc chắn không phải là chuyện tốt đẹp gì, việc này chẳng khác nào một ngọn núi lớn đè xuống. 

Sau khi Lâm Phi đánh bại Trần Tiểu Sinh thì hắn lập tức tìm nơi ngồi xuống để hồi phục Huyền khí.

Một hơi đánh ra hai mươi ba đao, tiêu hao rất nhiều Cửu Chuyển Huyền khí của Lâm Phi, mỗi trận đấu tiếp theo hắn bắt buộc phải duy trì Huyền khí đạt trạng thái tốt nhất.

Trận đấu trước nhìn như đơn giản nhanh chóng, nhưng trên thực tế là Lâm Phi sử dụng trọng thế, lấy lực phá lực, phá bỏ đòn tấn công của Trần Tiểu Sinh, sau đó tiếp tục dựa vào đao pháp phía sau, dựa vào tốc độ để giành chiến thắng. 

Đây là lãnh ngộ lớn nhất của Lâm Phi, trong ba tháng trở lại đây.

Tốc độ!

“Đáng tiếc vừa nãy không thể tăng tốc độ xuất đao lên hai mươi lăm đao, nếu ta có thể nâng tốc độ xuất đao lên mức khủng bố hai mươi lăm đao, cùng với đao pháp của ta thì nhất định sẽ tiến vào một thứ tầng mới!” 

Lâm Phi lắc đầu, nghĩ thầm trong lòng.

Vì tốc độ xuất đao này nên khi ở trong Hắc Thủy sơn mạch không biết rằng Lâm Phi đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, mới đổi lại tốc độ xuất đao của hai mươi ba đao vừa nãy.

Nếu trực tiếp dùng đao Hắc Sát, Lâm Phi tự tin mười lăm đao có thể giết chết Trần Tiểu Sinh. 



Cuộc tỷ thí của một trăm đệ tử mạnh nhất vẫn đang tiếp tục!

Mười võ đài, chiến đấu kịch liệt khác thường, có lẽ là trước đó có Lâm Phi, nên các trận đấu sau đó ai cũng phát huy hơn hẳn bình thường, dẫn đến bất ngờ của vô số người. 

Mọi người vẫn không nghĩ được trận đấu của Lâm Phi lại mang đến tác dụng cạnh tranh như vậy, đến mức vài người đệ tử Võ Đạo thất trùng thiên, lại có thể đánh bại đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên, mặc dù những đệ tử đó đều mới thăng cấp gần đây, thủ đoạn vận dụng cũng không thể sánh được với các đệ tử cũ, nhưng vẫn mang đến ảnh hưởng không hề nhỏ, tuy không bằng Lâm Phi nhưng cũng khiến họ nở mày nở mặt.

Trong số đó, những đệ tử như Trương Vô Địch, Vương Tùng đã thể hiện ra được cái gì mới là sức mạnh thật sự.

Là một cao thủ Võ Đạo cửu trùng thiên, họ mới là cao thủ thực sự trong đại hội tỷ thí của một trăm đệ tử mạnh nhất lần này, ngoài họ ra trong số đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên cũng xuất hiện rất nhiều đệ tử thiên tài, cho nên e rằng cạnh tranh còn khốc liệt hơn lần trước. 

Chương 75: Trùng hợp, thủy hỏa bất dung

“Thắng rồi, lại thắng rồi!”

“Lại là hai mươi ba đao, đao pháp thật nhanh, công kích thật sắc bén, Trình sư huynh lại không thể đỡ nổi hai mươi ba đao, thật đáng sợ, chả trách Trần Tiểu Sinh sư huynh cũng không phải là đối thủ của hắn!”

“Lâm Phi uy vũ, quá uy vũ rồi, lão tử phải theo học Lâm Phi sư huynh, đao pháp này thật là quá lợi hại, hai mưới ba đao, lão tử chỉ có thể nhìn thấy năm đao, đả kích người khác quá rồi.” 

“Ủa, Lâm Phi sư huynh không lợi hại, thì làm sao dám thách đấu với Trương Vạn Sơn sư huynh, sớm biết Lâm Phi sư huynh lợi hại như vậy, chắc chắn đã cược Lâm Phi sư huynh lọt vào tốp một trăm đệ tử mạnh nhất rồi, mất trắng mấy trăm lượng bạc.”

“Nếu không ngoài dự đoán, chắc chắn Lâm Phi sư huynh sẽ lọt tốp một trăm mạnh nhất, trở thành một trong một trăm đệ tử mạnh nhất, trong thời gian chưa đầy ba tháng, lọt vào tốp một trăm đệ tử mạnh nhất nghe rợn cả người, Lâm Phi sư huynh không lợi hại cũng không được, nếu không phải do luyện Cửu Chuyển Huyền Công, thì nhất định Lâm Phi sư huynh sẽ tỏa sáng rực rỡ, đáng tiếc, thật là đáng tiếc.”



Lại một lần nữa Lâm Phi chiến thắng đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên.

Lần ra tay này cũng vẫn nhanh gọn như lần trước, tốc độ xuất đao của hai mươi ba đao có sức mạnh áp chế đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên, sau khi đối phương cố chống đỡ hai mươi mốt đao thì bại, lại một lần nữa Lâm Phi thay đổi lịch sử, trở thành người có tốc độ thăng cấp nhanh nhất trong số các đệ tử lọt vào tốp một trăm mạnh nhất.

Nhìn tổng quát lịch sử, trong số các đệ tử ngoại môn của Thần Vũ môn, trước nay không thiếu thiên tài nhưng người giống như Lâm Phi càng ngày càng ít, với sức mạnh Võ Đạo thất trùng thiên liên tiếp đánh bại vô số đệ tử Võ Đạo bát trùng thiên, đã chứng minh thực lực mạnh mẽ hung hãn của bản thân. 

Không còn ai dám nghi ngờ về việc gọi Lâm phi một tiếng “sư huynh”.

Dần dần mọi người dồn sự chú ý về phía Lâm Phi, đặc biệt đối với những đệ tử thấp cấp mà nói, Lâm Phi trở thành mục tiêu phấn đấu của họ, một người nổi lên từ thế yếu chỉ trong thời gian chưa đầy ba tháng.

Nếu không phải Cửu Chuyển Huyền Công khó tu luyện và cần năng lực nhất định, thì ắt hẳn sẽ có rất nhiều đệ tử thiên phú kém trong ngoại môn chắc chắn sẽ tu luyện, dùng tương lai đổi lấy một giờ phút huy hoàng, đây là một việc cực kỳ xứng đáng. 

Cùng với sự thăng cấp của Lâm Phi là việc số lượng đệ tử càng ngày càng ít.

Ngày thứ sáu.

Lâm Phi lọt vào tốp một trăm đệ tử mạnh nhất một cách thuận lợi! 

Trong tốp một trăm đệ tử mạnh nhất, không nghi ngờ gì Lâm Phi trở thành một chú ngựa ô, một chú ngựa ô thực sự có giá trị, không còn ai dám chất vấn chỉ còn lại bất an và cảnh giới.

Thời kỳ Lâm Phi liên tiếp đánh bại mấy đối thủ, ra tay đao pháp nhanh, hai mươi ba đao, thực lực tuyệt đối.

Một chiêu mới, tiêu diệt toàn thiên hạ! 

Vinh hiển của một trăm đệ tử mạnh nhất, thu hút sự chú ý của rất nhiều người!

Đối với một trăm đệ tử giỏi nhất mà nói, họ đánh giết để vào được tốp một trăm người mạnh nhất, đây là minh chứng tốt nhất trong ngoại môn, không có mình chứng nào hơn minh chứng này, cùng lúc cuộc đại chiến kịch liệt nhất giữa một trăm đệ tử mạnh nhất đang đến gần, họ còn đón chào cuộc đại chiến giữa mười người đứng đầu ngoại môn.

Ai cũng nhắm vào vị trí mười người đứng đầu ngoại môn mà xông lên. 

Trên võ đài số một!

“Xin chúc mừng các đệ tử đã lọt vào tốp một trăm người mạnh nhất, các con đều là người tài, có các con Thần Vũ môn sẽ càng trở nên lớn mạnh...tiếp theo đây sẽ bắt đầu cuộc tỷ thí thứ hạng của một trăm đệ tử mạnh nhất, quy tắc vẫn giống như trước đây, lần này tất cả một trăm đệ tử sẽ thống nhất rút thăm danh sách, xin mời những đệ tử vào vòng chuẩn bị cho tốt...”

Trưởng lão mặc áo xám dõng dạc tuyên bố quy tắc, như lúc cuộc thi bắt đầu! 

Lập tức trên quảng trường nổ ra âm thanh ồn ào, bởi vì họ đều biết thời khắc vui sướng nhất đã đến.
Ngoài việc có thể tận mắt nhìn thấy cách sử dụng các loại chiến kỹ, thì đồng thời họ còn có thể kiếm được một mớ bạc kha khá, dùng để mua bí tịch Huyền công tương ứng và binh khí.

Những đệ tử vào vòng kia càng bắt đầu hằm hè, đại đa số mọi người đều ngắm đúng mười người đứng đầu ngoại môn, không chỉ danh tiếng nghe hay, mà điều quan trọng hơn là có thể lãnh ngộ được chiến kỹ cao nhất. 

Chiến kỹ, trọng lượng của nhiều người, nó không thua kém đan dược tuyệt thế chút nào.

Những đệ tử vào vòng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong mắt hai bên toàn là dục vọng chiến đấu, giống như mỗi một người đều có thể trở thành vật cản đường của mình và cướp đi vinh hiển vốn thuộc về mình vậy.

Tốp mười người đứng đầu ngoại môn, lĩnh ngộ chiến kỹ! Bất kể một mục tiêu đó, họ cũng không cam tâm từ bỏ. 

Lời của trưởng lão chẳng khác nào là đang khơi dậy dục vọng chiến đấu thuộc về họ một lần nữa.

Chiến đấu, chiến đấu không ngừng!

Đánh bại đối thủ, đánh bại mọi đối thủ! 



“Cuối cùng trận đấu xếp thứ tự một trăm đệ tử mạnh nhất sắp bắt đầu rồi, lần này bất luận là như thế nào lão tử cũng phải tăng lên vài thứ bậc so với lần trước, người nào dám cản đường lão tử thì người đó chính là kẻ thù của lão tử!”

“Tốp ba mươi người đứng đầu ngoại môn, nhất định là có ta, bất kỳ ai cũng không thể cướp đi vị trí đó, lần trước đã không lọt vào được tốp ba mươi người đứng đầu, thì lần này ta nhất định có thể lọt vào được, tốp ba mươi người đứng đầu ta đến đây.” 

“Ha ha, trận đấu sắp xếp thứ tự một trăm đệ tử mạnh nhất, mới là điều kích thích, chịu khổ sở nửa năm nay chỉ vì trận đấu này, vất vả rèn luyện chiến kỹ há không phải là vì ngày này sao, tốp mười người đứng đầu ngoại môn chắc chắn sẽ có ta!”



Dưới đài rút thăm, một trăm đệ tử mạnh nhất tâm tư rối bời, ai cũng có tâm trạng, ai cũng có tâm tư, tất cả mọi người đều muốn giành được thứ bậc cao. 

Nếu như họ đạt được thành tích tốt trong trận đấu lớn của một trăm đệ tử mạnh nhất lần này, thì vị trí của đệ tử ngoại môn sẽ lại tăng lên một bước, ngộ nhỡ được trưởng lão và nghi trượng để mắt đến, thì việc tu luyện trong tương lai sẽ tốt hơn nữa.“Cuối cùng trận đấu sắp xếp thứ tự mộ trăm đệ tự mạnh nhất cũng bắt đầu rồi.” Nhìn các vị trưởng lão ở phía trên, bất giác trong lòng Lâm Phi tràn ngập dục vọng chiến đấu, “hy vọng có thể gặp một cao thủ, giúp ta năng cao đột phá cảnh giới!”

Đột phá trong khi chiến đấu, Lâm Phi luôn nghĩ như vậy. 

Khi Lâm Phi đang nghĩ, ở bên trên trưởng lão bắt đầu rút ra bảng mã số tuyển thủ, việc này khiến cho tất cả mọi người dỏng tai lắng nghe, những đệ tử thực lực mạnh hy vọng rút thăm sẽ gặp cao thủ, đệ tử thực lực bình thường lại hy vọng không muốn gặp đối thủ nào quá lợi hại.

“Số 88 Lý Hành gặp số 125 Vương Khoan, võ đài số một!”

“Số 114 Trương Mãnh gặp số 245 Vương Tùng, võ đài số hai!” 

“Số 453 Trần Phong gặp số 547 Dương Thiên, võ đài số ba!”

….….

“Số 641 Lê Sơn gặp số 745 Triệu Quang, võ đài số chín!” 

“Số 707 Lâm Phi gặp số 878 Trương Vạn Sơn, võ đài số mười!”

…...

Mười võ đài, mười cặp tuyển thủ, được chính miệng trưởng lão tuyên bố ra. 

Có người kinh ngạc, có người vui mừng, có người sợ hãi, có người chán nản..còn nhiều loại biểu cảm nữa, sau những cảm xúc ngắn ngủi thì tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía võ đài số hai và võ đài số mười.

Võ đài số hai, bởi vì một người chính là Vương Tùng sư huynh, người đệ tử nhận được tiếng hoan hô lớn như vậy, chắc chắn có cơ hội tranh giành vị trí thứ nhất.

Vị trí thứ nhất ngoại môn là vị trí vô cùng vinh hiển, có ai không để ý chứ. 

Chỉ là một hư danh, mà không biết đã bao trùm lấy bao nhiêu người, Võ giả cũng không phải là ngoại lệ, đúng như thiên hạ đệ nhất vĩnh viễn là thứ mà Võ giả theo đuổi.

Vương Tùng thu hút sự chú ý của mọi người, chỉ là một việc rất bình thường.

Còn võ đài số mười, nguyên nhân mà tất cả mọi người đều biết, là câu chuyện không thể không nói đến của Lâm Phi và Trương Vạn Sơn, dường như trong ngoại môn tất cả mọi người đều biết. 

Hiệp thứ nhất của trận đấu một trăm người mạnh nhất, hai thế lực giống như nước lửa gặp nhau, vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người, đầu óc mọi người không có cách nào trở lại bình thường được.

Việc này có phần quá trùng hợp rồi. Càng nhiều người tin rằng, đây chính là sự an bài của thượng đế! Lâm Phi gặp Trương Vạn Sơn!

Trước mắt mọi người một vở kịch hay đặc sắc khác thường đã mở màn. 

Ai thắng!

Ai thua!

Một vở kịch hay kịch tính mà mọi người mỏi mắt mong chờ! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau