VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Ta đặt cho bản thân năm mươi ngàn lượng

Những câu nói tương tự như vậy ngập tràn khắp quảng trường Thần Vũ môn.

Thần Vũ môn không cấm cá cược, nguyên nhân là khi bắt đầu cá cược hoàn toàn có một vài trưởng lão của Thần Vũ môn đứng sau ủng hộ, đối với những người địa vị cao của Thần Vũ môn thì mở cược chính là khảo nghiệm mắt nhìn cũng như kiến thức của các đệ tử, chính vì vậy mà vô hại.

Bình thường thì mỗi khi trận so tài đệ tử ngoại môn nửa năm một lần được tổ chức, các đệ tử ít nhiều cũng sẽ lựa chọn người mình cược, vận khí không tệ cũng có thể kiếm được một khoản bất ngờ. 

Như lần cược trước năm nghìn lượng bạc cũng xem như một khoản không nhỏ rồi.

Nếu không xuất thân từ gia tộc thì những đệ tử tầm thường không hẳn sẽ có được nhiều bạc như vậy, dù sao thì trong Thần Vũ môn cũng phải sử dụng bạc nhiều.

...

"Tiểu Phi, ngươi có muốn góp vui chút không?"

Nghe thấy Cao Nhân nói, Lâm Phi thuận tiện gật đầu, "Thật thú vị, đúng lúc ta cũng muốn góp vui chút ít đây!"

Thật ra không cần Cao Nhân nhắc tới, trong thâm tâm Lâm Phi đã sớm muốn cá cược chút rồi, loại chuyện tốt như thế này chắc chắn không thể bỏ lỡ được, huống chi từ khi mở cược sẽ có trưởng lão đứng sau ủng hộ, không lo đến lúc đấy không lấy được bạc, trừ phi bọn họ không muốn tiếp tục mở cược nữa. 

Mặc dù hiện giờ Lâm Phi không thiếu bạc, nhưng thử hỏi có ai lại không ngại bản thân nhiều bạc hơn chứ.

Bất cứ kẻ nào cũng sẽ không ngại thêm bạc, bởi cái suy nghĩ luôn cho rằng mình không bao giờ đủ bạc.

"Đặt cược đi, đặt cược đi!" 

"Lô đan dược mới được ra lò bởi Phong Vân đứng trong một trăm người đứng đầu, ai đi ngang qua tuyệt đối đừng để lỡ, nhìn một cái, mua một viên, không chừng người trúng giải tiếp theo chính là ngươi."

"Bảng Phong Vân dự đoán trong đó tất sẽ có mục tiêu ngươi đặt cược, ngươi còn do dự gì nữa, nhanh chóng đặt cược đi!"

"Muốn thắng được tiền hãy nhanh chóng đặt cược đi!" 

...

Khi Lâm Phi và Cao Nhân đi tới.

Một loạt những chiếc bàn xếp thành hàng, trước mặt bàn có rất nhiều người vây quanh, Lâm Phi nhìn thấy phải trợn mắt há hốc mồm, bắt đầu từ khi nào mà mở cược như mua xổ số phúc lợi vậy, sợ rằng rất nhiều người đang đâm đầu vào lửa mà thôi. 

Đếm sơ sơ thì mỗi hàng xếp trước một bàn không kém con số mười người.

Nếu không ở Thần Vũ môn, Lâm Phi thiếu chút nữa sẽ hoài nghi bản thân không phải đang ở sai chỗ rồi chứ.

"Ha ha, giật mình phải không!" 

Cao Nhân cười nói.

Lâm Phi gật đầu, "Đúng là giật mình, không ngờ Thần Vũ môn chúng ta còn có nhiều bàn cược như vậy, khó trách các sư huynh đệ vội vã chạy tới tập trung hướng quảng trường diễn ra sự kiện, không đặt cược cho mình sao có thể chịu được!"

"Quen là được, chúng ta cũng nhanh tới cược đi, trận so tài tranh trăm hạng sắp bắt đầu rồi." 

Hai người chen vào một bàn.Hai đệ tử ngoại môn tu vi Võ Đạo lục trùng thiên phụ trách tiếp đãi.

"Hai sư đệ, nơi này có bảng dự đoán Phong Vân trăm cường, chắc chắn là những dự đoán mới nhất, xác suất trúng đạt tới chín mươi phần trăm trở lên... đảm bảo ngươi mua ai trúng người đó..." 

Khi Lâm Phi và Cao Nhân vừa đi tới gần, hai nhân viên tiếp đãi đã lập tức nói không ngừng bắt đầu tiến cử, dáng vẻ hay sự nhiệt tình này cho dù là Lâm Phi cũng muốn khen một tiếng, người bình thường sẽ rất khó ngăn cản được thế tiến công này.

"Năm trăm lượng bạc, đặt sư huynh ngoại môn Trương Vô Địch đạt hạng một!"

"Ba trăm lượng bạc, đặt sư huynh ngoại môn Tống Thanh Phong đạt trong mười hạng đầu!" 

Cao Nhân lấy tám trăm lượng bạc ra đặt một lúc cho hai vị sư huynh, khi đặt cược khó tránh khỏi biểu hiện vẻ mặt đau lòng, sau đó lại thay đổi thành vẻ mặt như cũ, đây chính là tiền hắn tích góp rất lâu đấy.

Khi đặt cược, Lâm Phi cầm lấy bảng Phong Vân dự đoán một trăm người đứng đầu lên, trên bảng danh sách xếp thứ nhất chính là Trương Vô Địch. Xét trên những chiến tích giới thiệu về sư huynh Trương Vô Địch kia, sau những dòng liệt kê chi tiết như bảng thống kê kia chính là lời bình về ưu thế, khuyết điểm, nhìn ở góc độ của Lâm Phi có thể nói bên nhà cái đã tính toán kỹ lưỡng, bất luận một ai khi nhìn thấy bảng này đại khái đều sẽ thay đổi suy nghĩ lựa chọn đối tượng bản thân đặt cược.

"Khó trách tất cả mọi người đặt cho sư huynh Trương Vô Địch, nhìn trên bản giới thiệu quả nhiên rất có khả năng cao chiếm một phần đứng trong hàng ngũ mười người đứng đầu ngoại môn." 

Nhìn lướt qua danh sách một lượt, trong lòng Lâm Phi lập tức thừa nhận, nhất là trên bản giới thiệu còn thấy lời bình của Quân Vô Hối và Trương Vạn Sơn có thể đứng trong hàng ngũ mười người cao thủ đứng đầu ngoại môn.

"Tâm pháp Hổ Mãng, khó trách lại hung mãnh như vậy, tu luyện tâm pháp Hoàng giai hạ phẩm, một khi ra tay giống như mãnh hổ, xứng đáng có thể săn giết được yêu thú bầy đàn, quả nhiên có chút bản lĩnh!"

Lâm Phi nheo hai mắt lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt rơi trên ba chữ Quân Vô Hối kia. 

...

"Tiểu Phi, thất thần cái gì vậy."

Cao Nhân đã đặt cược xong, phát hiện thấy Lâm Phi đang thất thần nhìn bảng dự đoán, không kiềm chế được vỗ bả vai đối phương một cái. "À." Lâm Phi hoàn hồn, thuận miệng nói, "Đang nghĩ tới vài chuyện, hóa ra lần tranh tài nửa năm này lại xuất hiện nhiều cao thủ đến vậy, rất nhiều vị sư huynh chưa từng nghe qua."

"Đương nhiên rồi, bình thường bọn họ ra ngoài lịch lãm, tu vi đã đạt tới Võ Đạo bát, cửu trùng thiên rồi." Cao Nhân cũng không ngẫm nghĩ, cảm thán nói, "Đến khi nào lão tử mới có thể lên đài phân cao thấp, đó mới thật sự sảng khoái!"

Lâm Phi khép bảng dự đoán lại, "Ta tự đặt cho mình có thể không?" 

Hai người cùng liếc mắt nhìn nhau, đều không cảm thấy bất ngờ, dù sao loại chuyện này cũng không phải hiếm lạ gì.

"Có thể, hoàn toàn không thành vấn đề, không biết ngươi muốn đặt loại hình nào, trăm cường? Tám mươi? Năm mươi? Ba mươi? Mười? Mỗi một cấp bậc đặt cược thì tỉ lệ cũng sẽ không giống nhau!"

Cao Nhân ngơ ngác, kinh ngạc nhìn Lâm Phi, "Ngươi không thật sự tự đặt mình đấy chứ?" 

Lâm Phi gật đầu, "Ừ." Sau đó hắn quay đầu nói, "Ta đặt bản thân vào trong hạng mười người đứng đầu, năm mươi ngàn lượng bạc!"

Cao Nhân há hốc mồm, dường như có thể nhét vừa một quả trứng vịt rồi.

Tự đặt bản thân năm mươi ngàn lượng đứng trong mười người đứng đầu ngoại môn, người trước mặt còn là kẻ vô danh, quả thật khá bàng hoàng đấy. 

Hai đệ tử tiếp đãi giật mình, liếc mắt nhìn lẫn nhau, trong đám đệ tử ngoại môn, những người tương đối có tiền đồ dường như không có người này, năm mươi ngàn lượng bạc này chẳng khác nào tặng không, vì sao lại không cần đây?

"Xin hãy báo tên của ngươi, chúng ta viết đơn cho ngươi!"

Nếu Lâm Phi không ở đây, hai người này sẽ cất tiếng cười vang, từ bao giờ trong đám đệ tử ngoại môn lại có một kẻ ngu ngốc đến mức ném năm mươi ngàn lượng bạc qua cửa sổ như vậy. 

"Lâm Phi!"

Hai chữ không nặng cũng không nhẹ vang lên như tiếng chuông vang vậy, trong nháy mắt gõ lên lòng hai người, mặt cả hai lập tức biểu lộ một vẻ khó có thể tin được.

Cái gì... hắn chính là Lâm Phi? 

.....

Sau khi rời khỏi bàn cược.

Cao Nhân vẫn đang càu nhàu, mặc dù sau khi trở lại Lâm Phi đã có biểu hiện kinh người, nhưng hắn cũng không cách nào tưởng tượng được Lâm Phi lại đặt cược cho chính mình, còn cược sẽ đứng trong mười hạng đầu nữa. 

"Tiểu Phi, lần này ngươi chắc hẳn sẽ thành danh rồi, năm mươi ngàn lượng bạc đấy, lão tử phải hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ mới có được, cái tên phá của ngươi lại tự đặt cho chính mình!"

Làm một đệ tử ngoại môn, năm mươi ngàn lượng bạc xác thực là một con số không nhỏ, tính ra cũng là gia tài của cả nhà Lâm Phi rồi, khó trách Cao Nhân sẽ biểu hiện vẻ mặt đau lòng như vậy.

Lâm Phi cười ha hả nói: "Chẳng lẽ ngươi không thử ngẫm lại xem, nếu ta đứng trong hạng mười người cao nhất thì năm mươi ngàn lượng bạc này sẽ mang tới bao nhiêu hiệu quả và lợi ích đây?" 

Hai mắt Cao Nhân sáng ngời, nghiêm túc gật đầu, "Điều này có vẻ rất đúng."

Chương 62: Bàng hoàng phần thưởng mười hạng đứng đầu

Lâm Phi và Cao Nhân nói cười hết sức vui vẻ!

Trên quảng trường Thần Vũ một lần nữa vang lên những tiếng xôn xao chấn động bầu trời, đại hội so tài trăm cường đệ tử và tất cả các trường lão theo đó tiến vào, chính thức khai mạc trận so tài nửa năm một lần của Thần Vũ môn.

"Nhanh nhìn bên kia kìa, đó chính là sư huynh Trương Vô Địch, đó chính là hắc mã siêu cấp đấy! Còn cả sư huynh Vương Tùng, Lý sư huynh... bọn họ đều đến cả rồi." 

"Đại tổng quản ngoại môn, đại trưởng lão ngoại môn, bọn họ đều đến cả rồi, xem ra lần so tài nửa năm trăm cường này sẽ vô cùng kịch liệt đây, thật khiến người ta thấp thỏm chờ mong mà, không biết lần này ai có thể giành được hạng nhất đây."

Ánh mắt của mọi người hầu như đều bị những người đi vào quảng trường hấp dẫn.

Nhất là nhóm người đang dẫn đầu kia, trên người họ đều tỏa ra khí tức sắc bén khiến người khác có cảm giác cao không chạm tới được, họ chính là trưởng lão và chấp sự ngoại môn của Thần Vũ môn. 

Thần Vũ môn có ngoại môn và nội môn, cũng sẽ có trưởng lão ngoại môn và trưởng lão nội môn.

Trưởng lão nội môn phụ trách đệ tử nội môn, trưởng lão ngoại môn phụ trách đệ tử ngoại môn, ai có chức nghiệp người nấy, quản lý trong ngoài Thần Vũ môn.

Trận so tài trăm cường đệ tử nửa năm một lần, những trưởng lão ngoại môn cũng sẽ xuất hiện, tọa trấn để so tài trăm cường đệ tử tránh xảy ra những chuyện ngoài ý muốn, ngoài ra cũng để lựa chọn đệ tử chi tâm, lựa chọn mầm mống tốt bồi dưỡng, kéo dài một đời thực lực của trưởng lão. 

Sách sử đã từng đề cập qua Thần Vũ môn là một tiểu giang hồ, trong giang hồ nhỏ cũng từng có tranh đấu.

Trưởng lão ngoại môn cũng vậy.

Trưởng lão nội môn cũng như thế. 

...

Khi các trưởng lão và chấp sự nhập tọa.

Cong ----- cong ----- cong ------- cong ------- cong ------- cong --------- 

Sáu tiếng liên tiếp vang lên, cả quảng trường Thần Vũ môn rộng lớn hoàn toàn yên tĩnh lại.

Toàn bộ những đệ tử cũ đều hiểu tiếng chuông này đại biểu cho điều gì.

---- Trăm cường đệ tử chính thức bắt đầu. 

Trên quảng trường Thần Vũ môn, bầu không khí lập tức đạt tới đỉnh điểm, tất cả mọi người bắt đầu xoa tay, được biểu hiện thực lực bản thân trên lôi đài, tranh thủ tạo ấn tượng tốt trong mắt các trưởng lão.

Mười lôi đài ngay lập tức được chú ý tới.

Sau khi các trưởng lão ngồi xuống, một trưởng lão trong đó từ từ đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, khí thế như ngọn núi cao, người này chính là đại tổng quản ngoại môn, người nắm giữ quyền hành cao nhất ngoại môn Thần Vũ môn. 

"Lão phu tuyên bố trận đấu so tài trăm cường đệ tử chính thức bắt đầu!"

Những âm thanh trầm bổng vang lên dường như đang quanh quẩn bên tai mỗi người, gương mặt ai nấy đều biểu hiện vẻ kinh hãi, đây là thực lực của đại tổng quản ngoại môn sao?

Sau khi đại tổng quản tuyên bố xong lại lập tức có một vị trưởng lão tiến lên trước. 

Tuổi của vị trưởng lão này không lớn lắm, nhìn bộ dạng chỉ khoảng ba mươi, bốn mươi tuổi, trên gương mặt không biểu lộ ra điều gì, khi đối mặt với mọi người, hắn liền chậm rãi mở miệng, "Bản trưởng lão họ Hàn, hiện giờ lão phu tuyên bố quy tắc của trận so tài tranh hạng một trăm đệ tử mạnh nhất. Trong trận tranh đấu một trăm đệ tử mạnh nhất không lựa chọn phương thức ghi điểm, người thắng sẽ được thăng cấp, kẻ bại bị đào thải, nghiêm cấm xuất hiện sinh tử tương tàn, người vi phạm giết không tha, còn một tin tức khác cần tuyên bố, lần tranh tài một trăm đệ tử mạnh nhất này, những đệ tử đạt được mười hạng đầu sẽ không chỉ được vào nội môn, mà còn có cơ hội tới cấm địa Hàn Băng, tìm hiểu chiến kỹ vô thượng..."Mọi người đã không còn nghe lọt câu nói kế tiếp của Hàn trưởng lão nữa, bởi vì bọn họ đều đã bị cấm địa Hàn Băng hấp dẫn.

Bọn họ căn bản không dám tưởng tượng lần tranh một trăm hạng đệ tử mạnh nhất này, ban thưởng cho mười hạng đứng đầu lại bàng hoàng đến vậy. 

...

"Cao Nhân, ngươi cũng biết được nhiều chuyện, cấm địa Hàn Băng là nơi nào? Nghe có vẻ rất thần bí."

Lâm Phi nhướng mày, trong trí nhớ không tìm ra được bất cứ ký ức nào nói về cấm địa Hàn Băng, tiếp theo đó là tìm hiểu về chiến kỹ vô thượng, trong lòng hắn cũng hiểu được điều này có nghĩa là gì, không phải là học chiến kỹ sao? 

Trên mặt Cao Nhân không giấu được sự vui sướng, vô thức nắm lấy tay Lâm Phi, hô to, "Thật sảng khoái, bọn họ thật sảng khoái mà, đấy là cấm địa Hàn Băng đấy, chính là một nơi đặc biệt nhất trong Thần Vũ môn chúng ta, lão tử nghe nói cấm địa Hàn Băng chứa tất cả những chiến kỹ do những khóa trước thu thập bảo tồn, ngươi biết không, một số chiến kỹ sơ cấp khi bộc phát ra uy lực không thua kém gì huyền công Hoàng giai đâu, nếu lão tử có thể học được một chiến kỹ sơ cấp thôi, con bà nó, xem còn ai là đối thủ của lão tử nữa!"

Lúc này Lâm Phi mới chợt hiểu ra, cấm địa Hàn Băng này đại khái một một nơi ghi chép lại chiến kỹ đi.

Chiến kỹ. 

Lâm Phi liền nhớ tới chiến kỹ của lão nhân ở Hắc Thủy sơn mạch kia có lực sát thương kinh người.

Hiện giờ là cơ hội học tập do Thần Vũ môn cung cấp, hai mắt Lâm Phi lập tức sáng lên giống như đang nhìn mỹ nhân tắm vậy, hận không thể lập tức nhào tới.

"Cơ hội này lão tử nhất định phải giành được vào tay, không có ai ghét khi có thêm nhiều chiến kỹ cả!" 

Tất cả các đệ tử ngoại môn  đứng trong quảng trường Thần Vũ môn đều chấn kinh trước tin tức này, không thể tưởng tượng được việc tìm hiểu chiến kỹ vô thượng quan trọng đến mức nào, vậy mà hôm nay lại xảy ra trước mặt bọn họ.

Những đệ tử đứng trước mặt và đằng sau trưởng lão và chấp sự đều biểu lộ tất cả dục vọng tham lam không kém bao nhiêu so với những đệ tử ở dưới.

Chiến kỹ, mặc dù chỉ là một bộ chiến kỹ sơ cấp thì khi truyền ra ngoài cũng sẽ tạo nên một trận gió tanh mưa máu. Tầm quan trọng đến mức nào không cần nói cũng biết.

....

Bên cạnh mười lôi đài có hai đệ tử cùng khiêng một hòm gỗ lớn, bên trong đều là tấm bài số thứ tự, một chấp sự làm trọng tài, gương mặt không biểu lộ cảm xúc đứng bên cạnh thùng gỗ. 

Những đệ tử trên quảng trường bắt đầu di chuyển tới vị trí tương ứng.

Trận so tài tranh hạng một trăm người mạnh nhất bắt đầu.

Những đệ tử ngoại môn của Thần Vũ môn có gần hơn ba nghìn người, trong đó những người lên đài biểu diễn chỉ khoảng hơn một nghìn người mà thôi, những đệ tử ngoại môn còn lại đều đứng dưới quan sát. 

Đây là võ đài thuộc về những đệ tử tu vi Võ Đạo thất trùng thiên trở lên.

Tấm bài gỗ trên tay Lâm Phi là số bảy trăm linh bảy, số này được phát ra, con số bảy đầu tiên thể hiện cho lôi đài số bảy, Cao Nhân lần này không tham gia.

Lôi đài số bảy sớm đã có người đi tới xếp hàng tấp nập. 

"Tiểu Phi, ngươi phải cẩn thận đấy, khi nãy ta nhìn thấy không ít cao thủ, bọn họ đều tập trung ở lôi đài số bảy, đánh không lại thì chớ cậy mạnh, trận so tài tranh hạng một trăm đệ tử mạnh nhất nghiêm cấm giết người, nhưng nếu ra quyền quá nặng tay là chuyện dễ dàng xảy ra, ngươi phải chuẩn bị tâm lý đấy."

Cao Nhân nhìn lướt qua một lượt, sau đó nói cho Lâm Phi, thỉnh thoảng dặn dò mấy câu.

Lâm Phi gật đầu, "Ta biết rồi." 

Lôi đài số bảy có không ít cao thủ, Lâm Phi sớm đã chuẩn bị tâm lý, trong lòng không khỏi thầm cảm thán, Thần Vũ môn có không ít cao thủ ngoại môn, khó trách có thể trở thành một trong ba đại môn phái của vương triều Bất Lạc, nhờ có lượng đệ tử dự bị dày đặc như vậy, không thành một trong ba đại môn phái cũng khó.

"Trận đấu bắt đầu!"

Gương mặt của trọng tài chấp sự không biểu lộ cảm xúc gì. 

Bên cạnh rương gỗ là một đệ tử võ đạo cấp thấp, hai tay giơ lên cao, trước ánh mắt của mọi người với tay vào trong rương gỗ, bắt đầu rút thăm vòng thứ nhất.

Vì công chính, không để rối loạn kỷ cương, Thần Vũ môn vẫn luôn để đệ tử cấp thấp tiến hành bốc thăm, những đệ tử này có tu vi ở Võ Đạo tam trùng thiên, việc rút thăm sẽ công bằng nhất.

Trong khi rút thăm, ai gặp ai sẽ mặc cho số phận, vận khí tốt có thể tấn thăng, vận khí kém chỉ có thể bị loại bỏ mà thôi. 

Sau một khoảng thời gian đảo lộn rương, đệ tử cấp thấp kia đã rút hai tấm bài gỗ ra, cung kính giao cho trọng tài chấp sự.

"Ta tuyên bố, trận đấu vòng thứ nhất, số bảy trăm năm mươi tư đối chiến với số bảy trăm tám mươi hai, mời những tuyển thủ đang cầm dãy số trên nhanh chóng bước lên đài, qua thời gian một chung trà mà không tới coi như tự động bỏ quyền!"

"Ha ha, lão tử hóa ra là người đầu tiên, ai là đối thủ của lão tử thì mau chóng lăn lên đây!" 

Bóng người lắc lư, xuất hiện trên lôi đài là một đệ tử mặc hắc bào đang diễu võ dương oai cười ha ha.

Chương 63: Chuyên trị những kẻ không phục

Một màn như vậy không ngừng xảy ra trên cả mười lôi đài.

Bất kể rút được dãy số nào cũng sẽ có chuyên gia ghi vào hồ sơ, sẽ không xảy ra sai lầm nào, đồng thời cũng được đặt qua một thùng gỗ trống không khác.

Dựa theo kết quả vòng rút thăm thứ nhất, trận so tài một trăm hạng đứng đầu chính thức diễn ra. 

Ai có thể đứng trong một trăm người mạnh nhất, ai có thể đứng trong hàng ngũ mười đệ tử ngoại môn đứng đầu, ai có thể gia nhập trở thành đệ tử nội môn, tất cả đều bắt đầu từ giây phút này.

...

Lôi đài số bảy. 

Trận thứ nhất là số bảy trăm năm mươi tư Võ Đạo thất trùng thiên đối chiến với số bảy trăm tám mươi hai Võ Đạo lục trùng thiên.

Một sự chênh lệch về cảnh giới, kết quả cuối cùng thế nào trong lòng mọi người đều có cân nhắc, trừ phi có lá bài tẩy đặc biệt, nếu không sẽ thua không thể nghi ngờ.

Số phận rút thăm không tốt! 

Đương nhiên có người sẽ nghi vấn tại sao võ đài lại không phân biệt sơ cấp và trung cấp mà đưa ra thứ tự tương ứng. Nhìn câu hỏi này thì có vẻ đơn giản, nhưng một khi áp dụng lại rất khó khăn, trong đó sẽ còn xảy ra rất nhiều vấn đề khác.

Cuối cùng, đệ tử số bảy trăm năm mươi tư chỉ dùng tới năm chiêu đã đánh bại số bảy trăm tám mươi hai, thuận lợi tấn thăng.

Phương thức chiến đấu nhẹ nhàng, nhanh chóng, nắm giữ quyền chủ động... đối với những đệ tử đứng dưới lôi đài mà nói có tác dụng vô cùng khổng lồ, những chiêu thức giống nhau có thể thi triển như vậy, có thể phòng ngự như thế này, đã tạo thành một con đường phát triển mới. 

Trên con đường võ học phải tích lũy, chính vì điều này đã khiến không ít đệ tử âm thầm ghi nhớ trong lòng, cũng thêm một phần lý giải đối với cách vận dụng các chiêu thức.

Không nên xem thường cách vận dụng một chiêu thức, chỉ tùy tiện cũng có thể phát huy tác dụng cực lớn, thông thường chỉ cần một chiêu cũng có thể ăn lợi của cả thiên hạ đấy.

...

Cấp thấp và cấp cao chiến đấu với nhau rất đơn giản, trên những lôi đài lớn, danh sách rút thăm đang không ngừng được lấy ra.

Lâm Phi cũng không rảnh rỗi, hắn không ngừng quan sát ba lôi đài sáu, bảy, tám ở gần nhau, ghi nhớ trong lòng từng trận đấu.

Sau ba tháng lịch lãm, Lâm Phi đã biết cách tích lũy, biết cách tiêu hóa các trận chiến. 

Biển học vô biên khổ tận cam lai, không tiến phải lui.

Những đệ tử ngoại môn có cùng cách làm như Lâm Phi có vô số kể trên quảng trường.

Học tập rồi lại học tập. 

Khoảng thời gian một ngày đã trôi qua.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi mặt trời vừa mọc, trên quảng trường Thần Vũ môn, trận so tài tranh hạng một trăm đệ tử mạnh nhất lại tiếp tục.

"Trận thứ bảy mươi tám, số bảy trăm mười bốn đối chiến số bảy trăm hai mươi lăm!" "Trận thứ bảy mươi chín, số sáu trăm tám mươi đối chiến với số tám trăm bốn mươi lăm!"

"Trận thứ tám mươi, số bảy trăm sáu mươi tám đối chiến với số tám trăm mười bốn!"

...

Một cuộc chiến không giống như những gì người ngoài nói dài đến một nén hương, thậm chí thời gian sẽ càng dài hơn, trái lại chỉ trong tích tắc đã phân thắng bại, không phải đấu mãi không ngừng.

Cao thủ so chiêu thắng bại chỉ trong một khắc, một chiêu thức, một sơ hở, tất cả thường quyết định thắng bại của một trận đấu.

"Trận thứ một trăm linh hai, số bảy trăm linh bảy đối chiến với số bảy trăm ba mươi sáu!" 

Trọng tài chấp sự lần nữa cầm tấm bài gỗ, gương mặt không cảm xúc đọc dãy số lên, giống như có thâm cừu đại hận gì đó với tấm gỗ này vậy.

Lời vừa được tuyên bố, trong đám người có một kẻ bay vút lên không trung, tư thế ưu nhã trực tiếp đáp xuống lôi đài, cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên, Lý Phi Bằng, cũng có chút danh tiếng trong đám đệ tử ngoại môn.

Nghe thấy số của mình, Lâm Phi nhẹ nhàng hít một hơi, biết đã tới phiên mình, hắn cũng không lo lắng, bước từng bước một đi lên. 

Sau khi Lâm Phi đi lên lôi đài, không ít đệ tử ngoại môn bắt đầu kinh ngạc hô lên, hiển nhiên đã nhận ra kẻ có tiếng trong đám đệ tử ngoại môn Lâm Phi đã làm ra hành động vĩ đại đánh tơi bời đệ đệ của Trương Vạn Sơn trước đó, sau đó lại đấu với Quân Vô Hối danh xưng "Tiểu Quân Tử", tất cả mọi người thật sự muốn biết một chút, rốt cuộc Lâm Phi này có mạnh như lời đồn không.

Dưới lôi đài chỉ có một người đang lo lắng.

"Ôi mẹ ơi, Tiểu Phi sao lại gặp tên Lý Phi Bằng này, tên này có thân pháp rất cao, thường có thể khiến huyền khí đối phương tiêu hao hết, vô cùng khó đối phó, có danh xưng "Tiểu Phi Nhân' đấy!" Cao Nhân sốt ruột nói. 

....
Lâm Phi đi lên lôi đài.

Lý Phi Bằng vừa kích động lại vừa vui sướng, không ngờ mình lại được gặp gỡ Lâm Phi trong lời đồn. Hắn không hề quan tâm tới điều này, nhưng hắn nghe nói ba tháng trước thực lực của Lâm Phi chẳng qua cũng chỉ ở Võ Đạo tứ trùng thiên, sau ba tháng thì có thể lợi hại được đến đâu, về phần tin đồn hắn hành hung đánh đám Trương Trọng Sơn căn bản không tin tưởng được, nhất định có kẻ khác nhàm chán thêu dệt mà thôi. 

"Vận khí không tồi, đợi lát nữa đánh bại Lâm Phi rồi, thanh danh của lão tử sẽ càng vang dội hơn. Chỉ là một đệ tử cấp thấp, không ngoan ngoãn đứng dưới đài, ngược lại chạy tới đây tự làm xấu mặt mình, không phải đều bị lão tử đánh sao, khà khà, rất có cảm giác thành tựu rồi nha."

Sau khi Lâm Phi đứng trên lôi đài, Lý Phi Bằng cười ha ha, ánh mắt không e ngại gì nói, "Sư đệ Lâm Phi, hiện giờ ngươi nhận thua, hay để sư huynh tiễn ngươi xuống đài nào?" Mấy chữ phía sau hắn nhấn mạnh giọng điệu, ý tứ đã rất rõ ràng.

Những lời này của Lý Phi Bằng ngược lại đã hấp dẫn không ít sự chú ý, gương mặt hắn càng đắc ý, giống như kết quả đã định ra như vậy rồi, thích được ánh mắt người khác chú ý vậy. 

Danh tiếng của Lâm Phi không nhỏ, thu hút không ít người chú ý tới.

Ai cũng muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Lâm Phi có cái gì lợi hại. Cũng vì lời truyền trong ngoại môn quá khoa trương nên nghiễm nhiên mang cảm giác trở thành đệ tử thiên tài, vì vậy tất cả mọi người đều đang chờ xem trò hề của Lâm Phi.

Lý Phi Bằng ra tay chắc chắn phù hợp nhất, thực lực Võ Đạo thất trùng thiên không cao mà cũng không thấp, vừa đủ dễ dàng. 

Lâm Phi sờ mũi, "Con người sư đệ không thích bị người khác đuổi xuống, ngược lại có một sở thích, ngươi có muốn biết không?"

Lý Phi Bằng ngay từ đầu thậm chí còn không đề phòng một chút nào, cho rằng trong cái vẻ vàng ngọc kia của Lâm Phi cũng chỉ toàn rác rưởi mà thôi, không thể chịu được một kích, nếu bản thân ra tay thì không cần tới mấy chiêu đã có thể đánh Lâm Phi xuống đài rồi.

"Hôm nay tâm trạng của sư huynh không tệ, quả thật muốn nghe một chút xem sư đệ có sở thích gì? Chẳng lẽ thích quỳ xuống đất cầu xin tha thứ sao?" Lý Phi Bằng cười ha ha, "Nếu sư đệ thật sự làm như vậy, sư huynh sẽ cố mà tiếp nhận, tặng ngươi một bàn thua thể diện, không đến mức phải xấu hổ mất mặt!" 

Lâm Phi lắc đầu, cợt nhả nói, "Con người sư đệ thích nhất trị những kẻ không phục, nhất là loại người tiện miệng như sư huynh ngươi vậy!"

Trong nháy mắt, tất cả mọi người nở nụ cười, cười đến mức không khép miệng lại được, Lâm Phi này không phải khôi hài quá rồi, chẳng lẽ không phân định một chút xem tình huống hiện giờ là gì sao? Dám cả gan nói những lời như vậy.

Lý Phi Bằng vốn đang cười, gương mặt bỗng chốc cứng ngắc, sắc mặt vô cùng khó coi, giận tái mặt cười lạnh, "Hay, hay lắm, ngươi đã có gan, sư huynh vốn muốn dạy bảo ngươi một bài học nho nhỏ, hiện giờ xem ra ngươi có thể lăn xuống rồi." 

"Là sao? Lăn xuống hẳn là ngươi phải không?"

Tất cả mọi người đều kinh ngạc phát hiện tốc độ di chuyển trên lôi đài của Lâm Phi không phải nhanh bình thường, mà nhanh đến mức không thấy bóng dáng, thậm chí có người còn vuốt hai mắt, hoài nghi có phải bản thân nhìn lầm rồi không.

Lý Phi Bằng vừa giơ tay lên, huyền khí mới vận chuyển, chuẩn bị thi triển quyền pháp, bên tai bỗng truyền tới tiếng xé gió, phản ứng của võ giả chính là hướng ngang, lật tay một cái lập tức nhớ tới "Thần Long Bãi Vĩ', căn bản không kịp suy nghĩ tại sao đối phương có thể phá phòng tuyến của mình, trong lòng cười lạnh, công kích này cũng dùng để ra tay được sao? Vậy để ta dùng "Thần Long Bãi Vĩ' vừa nhớ tới cho ngươi xem. 

Nhưng còn chưa xong thì bên tai lại vang lên tiếng khinh thường.

"Phản ứng của ngươi ngốc như đầu heo, thật sự không biết tu luyện ra sao nữa!"

Giọng nói châm chọc khiến Lý Phi Bằng thiếu chút nữa đã tức giận đến mức thổ huyết, tốc độ này của lão tử còn coi là chậm? Quá khinh người rồi đấy. 

Trong lòng suy nghĩ như vậy, ngay tức khắc một cỗ lực lượng truyền tới lòng bàn tay, cả gương mặt của Lý Phi Bằng đều thể hiện sự hoảng sợ, khi cỗ lực lượng này vọt tới, cảm giác như đang đối mặt với làn sóng cuồng bạo cực lớn, bản thân chỉ như một ghe thuyền độc mộc, cả người vô thức bay ra ngoài, không thể phản kháng lại dù chỉ một chút.

Trong mắt mọi người, Lý Phi Bằng như diều đứt dây, té ngã từ trên lôi đài xuống, sắc mặt biến hóa trong nháy mắt.

Chương 64: Cơn khiếp sợ nho nhỏ

"... Ta thua?"

Sau khi rớt xuống đất quay ba vòng, quần áo trên người lộn xộn đứng dậy, Lý Phi Bằng khó có thể tin được nhìn lôi đài cách đó không xa, căn bản không tin rằng bản thân đã thua, giống như ông trời đang trêu ngươi hắn vậy.

Nếu không phải chân hắn đang đứng trên mặt đất, cùng với ánh mắt khiếp sợ của những đệ tử xung quanh, Lý Phi Bằng sẽ không thể nào chấp nhận được tin tức này. 

Đường đường thực lực một Võ Đạo thất trùng thiên lại bị người khác đánh bay ra khỏi lôi đài, Lý Phi Bằng cảm thấy sự việc xảy ra trong nháy mắt, bản thân thua một trận mang lại cơ hội tấn thăng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, gân xanh trên tay ngày càng nổi rõ vô cùng dữ tợn.

Lý Phi Bằng thua một cách khó hiểu.

...

"Ôi mẹ ơi, ai biết khi nãy đã xảy ra chuyện gì không? Sao Lý Phi Bằng thua được, không phải hắn nổi danh là "Tiểu Phi Nhân" sao? Sao mới chớp mắt một cái đã bị Lâm Phi xử lý rồi!"

"Con mẹ nó, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây, sư huynh Lý Phi Bằng khiến người ta thất vọng quá, còn trông cậy hắn có thể xử lý tiểu tử Lâm Phi kia, giọng điệu còn đĩnh đạc như vậy, kết quả không phải bị kẻ địch đánh rớt đài sao, quá vô dụng."

"Lão tử còn muốn nhìn một chút xem Lâm Phi bị Lý Phi Bằng đánh tơi bời thế nào, thật sự hoài nghi có phải sư huynh Lý Phi Bằng bị mua chuộc rồi không, nếu không vì sao đến cả Lâm Phi cũng không giáo huấn được!" 

"Đừng nói nữa, lão tử thấy Lâm Phi di chuyển một cái thì sư huynh Lý Phi Bằng đã bay ra ngoài, đây xem là chiêu thức gì, trong chuyện này nhất định có gì đó mờ ám, nhất định có mờ ám, rõ ràng là hành vi làm bừa mà."

...

Rất nhiều sư huynh đệ hoài nghi, có kẻ há hốc mồm, hơn nữa còn khó mà tin được. 

Lâm Phi thực sự lợi hại như lời đồn sao?

Lý Phi Bằng Võ Đạo thất trùng thiên lại không qua một chiêu của đối thủ? Tiến bộ như vậy không khỏi quá nhanh rồi đấy chứ, nhanh đến mức khiến những đệ tử nhận ra thiên phú bản thân không tệ phải há mồm cứng lưỡi.

Những đệ tử bình thường nhìn không ra sự ảo diệu bên trong, nhưng vẫn luôn có những kẻ nhìn rõ ràng, ví dụ như những đệ tử cao giai, nét mặt của bọn họ cũng bắt đầu thay đổi. 

Trạng thái đó gọi là kinh ngạc đến mức ngưng trọng.

"Sư đệ Lâm Phi khó trách dám khiêu chiến sư huynh Trương Vạn Sơn, tốc độ thân pháp này rõ ràng đã lĩnh ngộ tới một loại cảnh giới cao rồi, nếu còn lĩnh ngộ nữa thì chính là lĩnh ngộ tới cảnh giới cường hãn, trong những đệ tử ngoại môn chúng ta ít người có thể làm được, Lý Phi Bằng khinh thường nên thua trên lôi đài là chuyện không có gì ngạc nhiên!"

"Nghe nói ba tháng trước Lâm Phi chỉ ở thực lực Võ Đạo tứ trùng thiên, không ngờ sau ba tháng mà thực lực đã đạt tới Võ Đạo thất trùng thiên rồi, chẳng lẽ Cửu Chuyển Huyền Công lợi hại đúng như lời đồn sao? Có thể khiến một người trong thời gian ngắn tăng thực lực lớn mạnh vượt bậc?" 

"Khó trách Lâm Phi có dũng khí khiêu chiến sư huynh Trương Vạn Sơn, đáng tiếc thời gian ba tháng quá ngắn, nếu cho hắn nửa năm không chừng thật sự có thể khiêu chiến sư huynh Trương Vạn Sơn, trình diễn một trận đại chiến chân chính."

"Xem ra trong lần tranh hạng một trăm người mạnh nhất này, Lâm Phi sẽ có một cuộc chiến với sư huynh Trương Vạn Sơn, nếu Lâm Phi muốn dựa vào tốc độ này để thắng thì nhất định sẽ thua, nhưng nếu xét phần dũng khí này, trong đám đệ tử ngoại môn nhất định ít ai có thể sánh bằng!"
...

Không ít đệ tử cao giai cũng chú ý tới tình huống xảy ra ở lôi đài số bảy.

Lâm Phi thi triển tốc độ kinh người khiến những đệ tử cao giai không thể không chú ý tới, nhưng thời gian ở lại cũng chỉ một chút, những đệ tử có biểu hiện thiên phú cao có không ít, đối với bọn họ mà nói cũng không có vẻ kì quái.

Bầu không khí náo loạn, một vài người không có tâm trạng tốt. 

"Mẹ nó, Lâm Phi hắn không phải là một phế vật thì sao có thể tăng lên tới Võ Đạo thất trùng thiên được, nhất định là giả, nhất định là giả!"

Biểu hiện kinh người của Lâm Phi mặc dù dựa vào mưu lợi, nhưng trên lôi đài chẳng phân biệt quá trình thế nào, chỉ có kết quả mà thôi.

Sắc mặt Trương Trọng Sơn tái nhợt giống như mặt người chết, thật sự không thể tin được khí thế hùng hổ của Lâm Phi ở lôi đài số bảy. Phế vật ba tháng trước tự tăng thực lực tới Võ Đạo thất trùng thiên, còn hắn đấu tranh thống khổ, chẳng qua chỉ dừng lại ở Võ Đạo ngũ trùng thiên, điều này đả kích người khác tới cỡ nào. 

"Câm miệng, phế vật này, chẳng lẽ ngươi muốn cho mọi người biết ngươi chính là cái tên xui xẻo kia sao?"

Trương Vạn Sơn nhíu mày, có vẻ có chút bất ngờ, không giận mà uy nói, khiến Trương Trọng Sơn sợ tới mức ngậm miệng lại, trước mặt đại ca của mình hắn như chuột thấy mèo, đến thở mạnh cũng không dám.

"Hừ, ba tháng trước vẫn chỉ là phế vật, hiện giờ cũng vẫn chỉ là phế vật, thực lực Võ Đạo thất trùng thiên cũng chỉ như vậy, đại ca ngươi sẽ khiến hắn hiểu được sự chênh lệch giữa Võ Đạo bát trùng thiên và Võ Đạo thất trùng thiên, không phải người nào cũng có thể thay đổi được, lần này ta sẽ đích thân phế hắn, phế vật thì nên cả đời làm phế vật đi." Trương Vạn Sơn hiển nhiên đã tức giận, nhất là kẻ thua trong tay đối phương cuối cùng cũng hiểu được vì sao Lâm Phi có thể sống sót trở về, vẻ mặt làm như không sao cả, nhưng trong lòng vẫn vô cùng nghi hoặc, Cửu Chuyển Huyền Công thật sự lợi hại như lời đồn sao? Có thể thay đổi một phế vật? 

Nghe đại ca nói như vậy, trong hai mắt Trương Trọng Sơn oán độc lập tức sáng lên, không ai có thể hiểu rõ ràng tính cách của đại ca mình như thế nào hơn hắn, một khi Trương Vạn Sơn đã tức giận thì dù đối phương có là ai kết quả cũng sẽ bị phế đan điền, trở thành một phế vật cả cuộc đời, thậm chí miệng cũng không thể nói được một tiếng nào.

Trương Trọng Sơn không thể chờ được nhìn thấy tràng cành Lâm Phi bị đại ca phế bỏ đan điền nữa, kẻ như Lâm Phi nên làm phế vật cả đời, chứ không phải chạy tới trước mặt mình....

Bước từ trên lôi đài xuống.

Lâm Phi có thể cảm nhận được ánh mắt bất mãn đang nhìn mình trong đám người xung quanh, không cần đoán cũng biết nhất định Lý Phi Bằng đang cảm thấy vô cùng bất mãn, nhưng điều này cũng không khiến hắn bận tâm.

Dù kẻ nào bất mãn cũng không dám phát tiết trên quảng trường Thần Vũ môn, trừ phi muốn bị xử phạt tại chỗ theo môn quy. 

Lâm Phi trở lại đứng bên cạnh Cao Nhân, bị Cao Nhân thẩm vấn một lượt, dù sao hắn cũng đã nghĩ tới nên tùy tiện lừa gạt Cao Nhân một chút, hắn đâu thể nói cho người ta biết rằng bản thân thăng cấp dựa vào hệ thống được.

Hai ngày đầu của trận so tài trăm đệ tử mạnh nhất ngoại môn đều để đào thải những đệ tử cấp thấp và cấp trung, hai ngày sau mới là cuộc chiến trăm đệ tử đứng đầu chân chính, lúc này những đệ tử còn ở lại đều toàn những người có thực lực mạnh, ít nhất đều ở tu vi Võ Đạo thất trùng thiên.

Buổi chiều, lôi đài số bảy. 

Trọng tài chấp sự cầm tấm bảng gỗ trên tay, lớn giọng nói, "Số bảy trăm linh bảy đối chiến với số bảy trăm chín mươi tám, xin bước lên lôi đài số bảy.

Số bảy trăm linh bảy chính là Lâm Phi.

Khi con số này được báo lên, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía Lâm Phi, ai cũng biết số bảy trăm linh bảy là Lâm Phi rồi. 

"Cố gắng lên!"

Cao Nhân vỗ vai Lâm Phi nói!

Lâm Phi bước từ trong đám người ra, người đối chiến cũng bước ra, điều này lập tức dẫn tới những tiếng kêu vui sướng vang lên. 

Khi ánh mắt hai người giao nhau, trận chiến đã âm thầm bắt đầu chỉ trong chớp mắt.

Lâm Phi nhận ra thân phận người này.

Bành Bảo, thực lực Võ Đạo thất trùng thiên, trên lôi đài số bảy là một đối thủ tương đối có thực lực, liên tục đánh bại năm đệ tử, trong đó ba người có tu vi Võ Đạo thất trùng thiên, cũng là một đệ tử ngoại môn với thực lực cường hãn. 

Khi Lâm Phi đối mặt với người này, bất kỳ ai cũng biết sẽ diễn ra một trận chiến vô cùng đặc sắc.

Quan trọng hơn là bọn họ có thể hiểu thực lực của Lâm Phi rồi.

Chương 65: Chưa tới mười chiêu đã đánh bại đối thủ đồng cấp

Trước một loạt những sự kiện đã xảy ra này, Lâm Phi cũng được tính là có chút danh tiếng.

Trước giờ mọi người vẫn luôn không rõ thực lực của Lâm Phi như thế nào, bất kể trong lòng suy nghĩ như thế nào thì việc Lý Phi Bằng có thể nghiệm chứng thực lực của Lâm Phi trong vòng đầu mà kết quả chỉ một chiêu đã bị đánh bay ra ngoài khó tránh khiến người khác thất vọng.

Sau khi Bành Bảo bước lên lôi đài, tất cả mọi người dường như muốn xem màn kịch vui này. 

Trận chiến còn chưa diễn ra mà mọi người đã cảm thấy khí tức chiến đấu giữa hai người liền thấy bất ngờ, nhưng cũng chỉ trong tích tắc, sau đó lại biến thành vui sướng và kích thích.

Trong đầu Lâm Phi thì lại ngập tràn nghi vấn, không rõ sao đối phương lại tỏ ý bất mãn.

"Lão tử dường như đâu đắc tội với người này nhỉ? Chẳng lẽ bộ dạng ta quá đẹp trai, người ta đố kị sao?" Lâm Phi thầm nghĩ, nhưng lại nghĩ không ra chuyện gì đã xảy ra. 

Ba tháng lịch lãm vốn chẳng phải luyện tập vô ích, hai người chưa đến gần, Lâm Phi đã phát hiện thấy đối phương cực kỳ bất mãn với mình.

Người ngoài không thể cảm nhận được, Lâm Phi lại có thể cảm nhận vô cùng sâu sắc.

Loại cảm giác này không thể sai được. 

Lâm Phi sớm đã không phải Lâm Phi của ba tháng trước nữa, bất kể đối phương do ai phái tới, dù sao trước hay sau gì cũng sẽ đắc tội người khác, trong lòng không kiềm chế được cười lạnh, "Các ngươi đều phải thất vọng rồi."

...

Lúc này trên quảng trường Thần Vũ môn, nhìn từ hướng này có thể dễ dàng thấy được mọi hành động của lôi đài số bảy. 

"Sư huynh, chúng ta thực phải giáo huấn tiểu tử Lâm Phi kia sao?"

Trong góc, mấy đệ tử đang vây quanh một người, nếu Lâm Phi có ở đây nhất định có thể nhận ra một người trong số đó chính là Văn Thiên sư huynh đích thân mời mình lần trước.

"Giáo huấn? Đây không tính là giáo huấn, chẳng qua chỉ hướng dẫn nho nhỏ mà thôi, ai bảo Lâm Phi gặp phải sư đệ Bành Bảo, xem trong ba tháng vừa rồi rốt cuộc sư đệ Lâm Phi tiến bộ được đến đâu, dám can đảm từ chối lời mời của ta." 

Cầm đầu là một đệ tử mặt vuông, chính là Trần Tiểu Sinh ban đầu có ý định mời Lâm Phi vào.

Lần trước, Trần Tiểu Sinh phái người mời Lâm Phi tới, tương lai sẽ trở thành một tay chân triển vọng, kết quả lại bị từ chối, gương mặt hắn ít nhiều không kìm nén được, khi ấy tạo thành ấn tượng xấu.

Hiện giờ thành viên của xã đoàn mình rút thăm gặp được Lâm Phi, Trần Tiểu Sinh không ngại sai người ta trừng trị Lâm Phi thích đáng, cái tên có mắt mà không biết trời cao đất dày trong sự kiện này sẽ có một tác dụng quan trọng, đơn giản chính là khai hỏa cho thanh danh xã đoàn của bọn họ. 

Những người khác nghe thấy sư huynh Trần Tiểu Sinh nói vậy đương nhiên sẽ không nói thêm gì nữa, ánh mắt di chuyển tới lôi đài số bảy, Bành Bảo là người của bọn họ, vết xe đổ lần trước tin tưởng Lâm Phi này giờ đây sẽ không chạy thoát được.

...

Lâm Phi không biết bản thân đã bị tính kế. 

"Sư đệ Lâm Phi, sư huynh ngưỡng mộ đã lâu, ngươi nổi tiếng lắm đấy."

Bành Bảo dáng vẻ khôi ngô, ánh mắt sắc bén, lưng đeo Trảm Mã đao, bàn tay lớn, người chưa ra tay thì khí tức sắc bén toàn thân đã sớm lan tràn trên lôi đài, hiển nhiên là một cao thủ dùng đao.

Dửng dưng với lời nói giọng điệu toàn thuốc súng, lần này lại càng chứng minh được cho suy đoán trước đó của Lâm Phi, bên ngoài lão tử không để ý, hẳn lần này phải đắc tội một sư huynh rồi. 

Lâm Phi không lo lắng việc bản thân đắc tội bao nhiêu sư huynh, dù sao con rận nhiều hơn cũng không sợ bị cắn, huống chi trong Thần Vũ môn thì có gì phải lo lắng, trừ phi bọn họ chịu bị Chấp Pháp đường để mắt tới.

"Không dám nhận, toàn là hư danh mà thôi, không đáng nhắc tới," Lâm Phi chắp tay nói với Bành Bảo.

Hai mắt Bành Bảo sáng như chớp, "Sư đệ Lâm Phi hà tất phải khiêm tốn như vậy, con người sư huynh cũng không giống như Lý Phi Bằng, không phải chỉ hai ba đòn đã bị đánh bại, mặc dù ngươi có bản lĩnh xuất chúng, sư huynh cũng muốn biết một chút xem Cửu Chuyển Huyền Công bá đạo thế nào, vậy nên tiếp theo đây sư đệ Lâm Phi phải chuẩn bị tốt đấy, một khi sư huynh đã ra tay sẽ không hạ thủ lưu tình đâu!" 

"Đa tạ sư huynh đã nhắc nhở, sư đệ đã chuẩn bị xong rồi!"

Thân người Lâm Phi rướn lên nửa bước, bộ dạng lười nhác, một lần nữa chắp tay nói.

Cử động này nhìn như không có gì, trên thực tế tương đương với kích thích Bành Bảo. 

Mọi người đều biết bình thường trên lôi đài sư huynh sẽ nhường sư đệ xuất thủ trước, xem như một kiểu đa tạ sư huynh, lúc này Lâm Phi lại bày ra tư thế đó, ý tứ thế nào không cần nói cũng biết.

Lâm Phi không coi Bành Bảo ra gì!

Bành Bảo vốn muốn để Lâm Phi xuất thủ trước, như vậy sẽ không đến mức mang danh tiếng khi dễ người khác, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Lâm Phi, khóe miệng hắn không khỏi nở nụ cười lạnh, "Sư đệ Lâm Phi gan cũng lớn thật, vậy sư huynh không khách khí nữa." Thật ra lúc này cơn tức giận trong người Bành Bảo đã không ít rồi.

"Vút!"

"Đao pháp Kinh Đào!" 

Thực lực của Bành Bảo xếp hạng cao thủ, lúc trước đã sớm thấy qua thân pháp kinh người của Lâm Phi, cũng sớm đã tính kế, dùng tốc độ nhanh nhất áp chế Lâm Phi, Lâm Phi mất thân pháp chắc chắn sẽ không địch lại được đao pháp cuồng bạo của mình, có thể dễ dàng phân thắng bại rồi.

Trảm Mã đao ra khỏi vỏ, tiếng Kinh Đào hô vang!

Bành Bảo nhanh chóng áp sát tới gần, cả người hắn như sóng biển trong chớp mắt đã tới gần mấy trượng, Trảm Mã đao bổ từ trên không trung xuống, lưới đao màu trắng chém ngang trời, hóa thành từng đợt sóng biển liên tục ập tới, tiếng sóng vỗ không ngừng lọt vào tai, hiển nhiên hắn đã luyện đao pháp đến cảnh giới đại thành rồi. 

Một chiêu vừa đánh tới, không ít đệ tử cao giai thể hiện thần sắc ngưng trọng, thậm chí sự lợi hại trong đó dù bọn họ gặp phải cũng phải cẩn thận phá giải.

Đao pháp Kinh Đào coi trọng sự dũng mãnh, vô cùng sắc bén.

Đây chính là một bộ huyền công Hoàng giai hạ phẩm. 

Tất cả mọi người đợi xem Lâm Phi ngăn cản thế nào, rốt cuộc sẽ vận dụng quyền pháp hay dựa vào thân pháp kinh người kia, hay là đao pháp? Trừ những thứ đó ra thì hình như không còn lựa chọn nào khác.

Đao mang như sóng biển gào thét, nhưng Lâm Phi vẫn không xuất chiêu, giống như làn gió nhẹ từ từ thổi qua, đao mang sắc bén hóa thành sóng biển, Lâm Phi hóa thân thành cánh chim bay lượn trên làn sóng biển, một người một đao hành tẩu giang hồ, tạo nên hành động kinh người.

Bàng hoàng! 

Bàng hoàng!!

"Gặp quỷ à, rốt cuộc Lâm Phi tu luyện thân pháp gì lại có thể tránh thoát đao pháp Hoàng giai Kinh Đào, trong đám đệ tử ngoại môn chúng ta chưa từng có thân pháp như thế này!"

"Thân pháp hay, đao pháp Kinh Đào chú trọng nhanh và mạnh, Lâm Phi lại có thể dùng tốc độ nhanh hơn tránh thoát từng công kích của Bành Bảo, đệ tử ngoại môn chúng ta tự hỏi có thể làm được đến mức này đã ít lại càng ít hơn!" 

"Lâm Phi chắc chắn có kỳ ngộ gì đó, thân pháp đã đạt đến cảnh giới đại thành, lúc này sư huynh Bành Bảo gặp phải đối thủ chân chính rồi, nếu thủ đoạn của Lâm Phi chỉ có thế này thì cuối cùng sư huynh Bành Bảo vẫn tấn thăng thôi!"

...

Lâm Phi dùng thân pháp tránh thoát công kích của Bành Bảo, điều này khiến vô số người chú ý tới. 

Sự quan trọng của thân pháp không cần nói cũng biết, nhưng không ít người trong đám bọn họ còn chưa từng nhìn thấy bộ thân pháp này, nhìn kỹ thậm chí còn có cảm giác huyền ảo, không phân tích được, điều này khiến trong lòng ai cũng phải rung động.
"Lâm Phi, chẳng lẽ ngươi chỉ biết trốn thôi sao?"

Đao pháp Hoàng giai lại không thể ép Lâm Phi đánh trả lại, trong lòng Bành Bảo cực kỳ khó chịu. 

"Vút vút!"

Bành Bảo hét lớn một tiếng, nắm được cơ hội trong tay liền chuyển Trảm Mã đao, tiếng sóng biển không ngừng vang lên, từng đạo đao mang bổ trên, giữa, dưới theo thứ tự từng bộ vị quan trọng trên người Lâm Phi.

Lúc này Lâm Phi đang ở thế hạ phong, là thời khắc phòng ngự yếu nhất của bất cứ võ giả nào. 

"Bôn Lôi Bất Tức!"

Lâm Phi không cho là đúng, di chuyển sang ngang một cách quỷ dị, đột ngột cách ngang phạm vi một trượng, vươn tay chém ra ba đạo đao mang nghênh hướng đao mang kia.

Keng, keng, keng! 

Phá...!

Phá...! Phá...!!

Trảm Mã đao trên tay Bành Bảo lập tức truyền tới một cỗ lực lượng khiến gan bàn tay hắn tê rần, thiếu chút nữa đã không nắm chắc, không ngờ đao mang của mình lại bị Lâm Phi thoải mái phá vỡ, thậm chí một đao mang đánh lên Trảm Mã đao còn thiếu chút nữa xảy ra sự việc xấu mặt. 

Cũng may Bành Bảo không phải đệ tử bình thường, thân người đảo một cái, đao thức bỗng nhiên biến đổi, chân trái điểm nhẹ một cái hóa thành làn sóng lao nhanh, Trảm Mã đao được vung lên, đao quang chớp động, đao quang ngập tràn bao phủ trên lôi đài.

"Kinh Đào Hải Lãng!"

Đao quang, sóng biển, đao quang, sóng biển cùng hội tụ với nhau, chẳng phân biệt được thật giả, chẳng phân biệt được ta và ngươi, trong khoảnh khắc lôi đài hóa thành biển rộng mênh mông, Lâm Phi lúc này chính là chim trên làn sóng biển. 

Một trong những sát chiêu của Bành Bảo.

"Hay thì hay!"

Đao mang sóng biển đều ập tới, Lâm Phi chẳng những không có biểu hiện sợ hãi, ngược lại còn mang vẻ mặt vui sướng. 

"Vạn Lôi Bôn Đằng!"

Lâm Phi giơ đao lên, mọi người ngay lập tức nhìn thấy ánh sáng trắng quét ngang trên lôi đài, bên tai vang lên những tiếng lôi đình mà trên bầu trời mới có, không ít đệ tử cấp thấp bị hù dọa đến mức sắc mặt tái nhợt.

Giờ khắc này đây bọn họ không cách nào hình dung được tia sét này lại rung động đến vậy. 

Thình thịch, thình thịch...

Quang mang mà Bành Bảo đánh ra bị nghiền nát dưới đạo ánh sáng trắng như thủy tinh, tiếng sấm chớp rền vang lấn át tiếng sóng biển vỗ, trong lòng Bành Bảo không khác gì sét đánh giữa trời quang, động tác trên tay đình trệ một chút.

Lôi, chính là một trong những thần uy của đất trời. 

Đao pháp Bôn Lôi tu luyện đạt tới cảnh giới đại thành sẽ có tác dụng như vậy.

Sao Lâm Phi có thể không biết cơ hội tốt ngàn năm có một này, đao thức trên tay biến đổi hóa đao thành quyền, khai triển thân pháp.

"Hoành Tảo Thiên Quân!" 

Khí thế trên người Lâm Phi đột biến, chân trái nhanh như tia chớp quét ngang, đá một cước nặng nề lên tay trái Bành Bảo, Bành Bảo lập tức kinh hãi, muốn cầm đao lên chém, nhưng sao Lâm Phi có thể để đối phương toại nguyện được.

"Bát Hoang Hồi Quy!"

Lâm Phi trong nháy mắt lấn áp, một lần nữa đánh lên cổ tay Bành Bảo, tay Bành Bảo bị đau kêu to một tiếng, Lâm Phi xoay người đành một quyền nện lên ngực Bành Bảo, lúc này Bành Bảo phun ra một ngụm máu tươi, trong mắt thể hiện vẻ hoảng sợ, khi thấy Lâm Phi lại bổ một đao tới ngay giữa cổ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, sao Lâm Phi hắn lại lợi hại như vậy! 

Bành Bảo Võ Đạo thất trùng thiên do đó thua cuộc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau