VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Khinh người quá đáng

Trên Diễn Võ Trường của Thần Võ Môn.

Một môn phái lớn luôn có vài mâu thuẫn nội bộ khó giải quyết, Thần Võ môn lại có quy định nghiêm cấm các đệ tử đấu đá lẫn nhau, vì vậy mới có lôi đài này, hơn nữa ở Thần Võ Môn thì mỗi tháng có một kỳ tranh tài nhỏ, nửa năm lại có một cuộc tranh tài lớn, cho nên những đệ tử tới Diễn Võ Trường luôn xếp thành một hàng dài.

Nhưng dù xảy ra chuyện gì thì Thần Võ Môn cũng không cho phép đệ tử đấu các trận đấu vì mục đích cá nhân, những người vi phạm sẽ bị khiêm khắc xử phạt.

Chính vì vậy dù xảy ra chuyện gì thì mọi người trong Thần Võ Môn đều tới Diễn Võ Trường để tranh đấu.

Người thắng làm vua, thắng bại trên lôi đài sẽ quyết định cách giải quyết mọi chuyện, cho nên hầu hết đệ tử đều giải quyết theo cách này.

Ngoài việc mục đích đó thì lôi đài cũng có một quy định khiến các đệ tử thích thú, trên lôi đài chỉ cần không ra tay giết người, còn những chuyện khác chấp sự ở Thần Võ Môn sẽ không hỏi tới.

Dùng lời nói của chấp sự ở Thần Võ Môn thì nếu các đệ tử không thích chiến đấu thì chẳng khác nào hổ mất đi nanh vuốt, không trưởng thành từ chiến đấu thì làm sao có thể trở thành cường giả được.

...

Hôm nay, trên Diễn Võ Trường của Thần Võ Môn có rất nhiều đệ tử ngoại môn.

Các đệ tử nội môn thường ra ngoài tu luyện, đi chu du khắp nơi, những chuyện mà đệ tử ngoại môn mơ ước, bọn họ đều không đặt vào trong mắt. Mục tiêu của bọn họ rất cao, không muốn lãng phí thời gian với đám người kém cỏi này.

“Quả nhiên là Cao sư huynh, thần lực khủng khiếp như vậy đúng là lợi hại! Còn bất phân thắng bại với Trương sư huynh nữa chứ!”

“Hừ, nhóc con ngươi thì hiểu cái gì, Cao sư huynh sao có thể là đối thủ của Trương sư huynh được, nói về cảnh giới, Cao sư huynh đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên cũng mất gần một năm, mà Huyền khí trong cơ thể huynh ấy lúc đó hoàn toàn không thể so sánh được với lúc Trương sư huynh đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên.”

“Vị sư huynh này nói quá đúng, ta còn nghe nói gần đây Trương sư huynh tu luyện một bộ Cấp Hoàng Hạ phẩm huyền công, nếu huynh ấy ra chiêu này thì sao Cao sư huynh có thể đấu lại được!”

Những đệ tử ngoại môn dưới đài tụ lại với nhau, thảo luận tình huống xảy ra trên lôi đài, còn cố tình khoe những kiến thức mình biết.

Trên lôi đài, hai bóng người liên tục lao vào nhau, đánh qua đánh lại, những âm thanh của kiếm va chạm vào nhau vang lên không ngừng.

“Phanh!”

Hai người đánh nhau qua lại một lúc rồi hơi tản ra hai bên, kéo dài khoảng cách.

“Cao sư đệ, nếu ngươi thật sự muốn đánh bại ta thì chắc chắn ngươi sẽ phải hối hận, ta cho ngươi một cơ hội, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống dập đầu xin ta tha thứ thì sư huynh đây có thể tha cho ngươi một mạng, quân tử nhất ngôn.” Trương Trọng Sơn đúng là rất nhã nhặn, áo choàng trắng nhẹ nhàng, nói rất chân thành với người đứng đối diện.

Cao Nhân nhướng mày, có vẻ tùy tiện lại hơi thô bỉ, hừ lạnh: “Hừ! Có bản lĩnh gì thì cứ thể hiện đi xem nào! Trước giờ Cao Nhân này chưa từng sợ ai, hơn nữa ngươi và ta đều đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên, sao ta phải sợ ngươi chứ?”

Trương Trọng Sơn giận quá hóa cười: “Được! được lắm! Nếu Cao sư đệ đã ngoan cố như vậy, đúng lúc hôm nay sư huynh học được một chiêu thức mới. Các chiêu thức võ thuật thường không có mắt, nếu xảy ra chuyện gì thì mong Cao sư đệ có thể tha lỗi cho sư huynh!”

Ngoài miệng thì ăn nói nhẹ nhàng như vậy nhưng lời nói lại như giấu kim trong bọc.

Những đệ tử ngoại môn đứng dưới lôi đại không nhịn được thầm mắng một câu: không biết xấu hổ!

Nhìn qua thì chỉ giống một trận tranh tài trên lôi đài nhưng thật ra đây chẳng khác gì hai gia tộc đang ganh đua với nhau.

Các đệ tử ngoại môn thường là con cháu của những gia tộc nhỏ, những gia tộc này thường ganh đua với nhau nên những đệ tử trong ngoại môn cũng như nước với lửa, tranh đấu không ngừng. Những gia tộc này hi vọng người của nhà mình sẽ đánh bại đối phương, khiến cho bên kia bị mất mặt. Bây giờ họ lại nghe Trương Trọng Sơn nói vậy thì trong lòng không nhịn được thầm mắng hắn ta không biết xấu hổ, lấy lớn hiếp nhỏ.

Cao sư huynh vừa đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên, giỏi lắm thì học được vài chiêu Huyền công, Cấp Hoàng lại ở một trình độ khác, tuy là Hạ phẩm nhưng cũng phải mấy ngàn lượng một quyển, đó không phải thứ mà một gia tộc nhỏ có thể mua được.

Đây chính là khoảng cách giữa các gia tộc với nhau.

Dùng Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công để thắng một người còn chưa học tới Cấp Hoàng Huyền công là một chuyện không biết xấu hổ.

Trên Đại lục Huyền Thiên, mỗi một cấp bậc của Huyền công đều có thể khiến người ta trở thành cao thủ một phương.

Cao sư huynh còn chưa luyện Cấp Hoàng Huyền công, khả năng đánh đấm lại không thể so với bên kia, hoàn toàn không thể chiến thắng đối phương.

...

“Một đám gia tộc nhỏ tự cho mình là đúng, các ngươi có thể tưởng tượng được sức mạnh cường hãn của những gia tộc lớn sao! Để hôm nay ta giúp các người mở rộng tầm mắt, chẳng phải ngươi muốn bảo vệ tên vô dụng Lâm Phi kia sao!”

Trong lòng Trương Trọng Sơn thầm cười khẩy, có gì mà không biết xấu hổ chứ, không phải thắng làm vua thua làm giặc sao, ngươi thắng thì ngươi mới có quyền nói chuyện.

“Toái Ngọc Thủ!”

Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công.

Tay trái Trương Trọng Sơn vươn ra, lòng bàn tay vốn còn trắng nõn nà, chỉ trong nháy mắt đã biến thành màu xanh giống ma trơi trong đêm tối vậy khiến người ta cảm thấy nguy hiểm vô cùng.

Còn chưa xuất chiêu mà khí tức tỏa ra đã nguy hiểm như vậy, khí tức này nhanh chóng bao quanh toàn bộ lôi đài khiến những người đứng xem đều sợ hãi lùi về sau một bước.
Tuy chỉ là Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công nhưng cũng không phải thứ mà vài chiêu Huyền công có thể cản lại được, sự chênh lệch quá lớn khiến người ta không thể xem nhẹ sức mạnh trong đó.

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi khi nhìn thấy cảnh này, chỉ là một chiêu của Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công nhưng cũng không phải thứ bọn họ có thể ngăn cản.

Sắc mặt Cao Nhân nghiêm túc hẳn lên, hắn tự nhận mình có thần lực trời sinh, nhưng nếu muốn chống lại Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công thì cũng không dám chắc, đành liều vậy, ra tay trước sẽ chiếm lợi thế đã.

“Mãnh Hổ Hạ Sơn.”

Mãnh Hổ Hạ Sơn là Huyền công nhất đẳng, được biết đến với sự quyết liệt và sức mạnh trong người, kết hợp với thần lực trời sinh, nên không giống những chiêu thức mà đệ tử bình thường hay dùng.

“Hừ, cũng chỉ là Huyền công nhất đẳng mà thôi, chẳng lẽ Toái Ngọc Thủ của ta lại chịu thua!”

Cấp Hoàng Hạ Phẩm và Huyền công nhất đẳng, sự chênh lệch trong đó hoàn toàn không thể so sánh được.

Những người đứng xem dưới lôi đài chỉ thấy một thủ ấn màu xanh, giống như đi vào chỗ không người phá tan cú đấm Mãnh Hổ Hạ Sơn một cách mạnh mẽ rồi đánh thẳng vào ngực Cao Nhân sư huynh, bỗng chốc giữa không trung vang lên một tiếng hét thảm thiết, Cao Nhân như diều đứt dây bị đánh bay ra ngoài.

Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công, thắng bại đã phân trong một chiêu!

Huyền khí của Lâm Phi dồi dào, tốc độ còn nhanh hơn cả Triệu Hổ.

“Cao Nhân!”

Vừa chạy vào Diễn Võ Trường, Lâm Phi đã thấy Cao Nhân bị một chiêu của Trương Trọng Sơn đánh bay ra ngoài, không biết sống chết ra sao thì vội chạy về phía hắn nhưng sức mạnh khủng khiếp vẫn đánh vào khiến Lâm Phi bị lùi lại vài bước mới đứng vững được.

“Cao Nhân, huynh sao rồi, có bị thương nặng không?”

Cao Nhân cố gắng mở mắt ra, không nhịn được phun một ngụm máu tươi: “Lâm Phi... Sao đệ lại tới đây... Rời khỏi đây nhanh lên... Đệ không phải đối thủ của hắn... Đệ tuyệt đối đừng... đi lên...”

Cho dù Cao Nhân đã đoán được uy lực của nó của chiêu Toái Ngọc Thủ, nhưng sức mạnh bật ra ngoài còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của hắn, bản thân còn không đỡ được một chiêu, cảm thấy rất khó chịu, bây giờ lại thấy Lâm Phi xuất hiện thì càng lo lắng hơn. Hắn sợ Lâm Phi khiêu chiến với Trương Trọng Sơn.

“Đừng nói nữa, huynh phải điều dưỡng cho tốt.”

Lâm Phi đưa Cao Nhân tới một nơi an toàn, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Trương Trọng Sơn một thân bạch y đứng trên đài, trong mắt tỏa ra ý lạnh.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, Trương Trọng Sơn là kẻ thù mà hắn hận nhất.

Có lẽ do nhận được trí nhớ của nguyên chủ nên cũng khiến cho Lâm Phi cảm nhận được cảm xúc của hắn, đó là một sự oán hận tận sâu trong lòng, có thể thấy “Lâm Phi” hận Trương Trọng Sơn tới mức nào.

“Dù là kiếp trước hay kiếp này, bây giờ ta chính là Lâm Phi! Kẻ thù của cậu chính là kẻ thù của ông đây! Nữ nhân của cậu sẽ là nữ nhân của ông đây! Những chuyện cậu không thể làm, từ bây giờ ông đây sẽ thay cậu hoàn thành, bắt đầu bằng tên Trương Trọng Sơn này đi!”

Trong mắt Lâm Phi tỏa ra sáng, hắn hít một hơi thật sâu, giống như biến thành một người khác, thần khí trên người bỗng chốc thay đổi.

“Trương sư huynh, hôm nay Lâm Phi ta muốn khiêu chiến với huynh, huynh dám ứng chiến không!”

Chương 7: Trả Thù Trương Trọng Sơn (Thượng)

Thân hình của Lâm Phi không cao, đột nhiên trở nên cao lớn như núi trong nháy mắt.

Trong số đệ tử ngoại môn, Lâm Phi không hề nổi tiếng, không ai biết đến. Nếu không phải vì biến cố mấy tháng gần đây, e là đến bây giờ hắn vẫn không có chút tiếng tăm gì.

Đáng tiếc, danh tiếng của hắn không tốt, mang tiếng cuồng ngạo tự cao, bị người đời khinh bỉ, dường như để lại tiếng xấu muôn đời.

Ngay việc Võ đạo nhị trọng thiên khiêu chiến Trương Trọng Sơn Võ đạo tứ trọng thiên. Ngay lập tức, Lâm Phi lại trở thành tiêu điểm.



“Này! Nhìn kìa! Ta không nhìn nhầm chứ! Kia không phải là tên cuồng tự cao Lâm Phi hay sao! Hắn lại dám chạy đến đây huênh hoang sao?”

“Sư đệ, đệ không nhìn nhầm đâu. Hắn đúng là Lâm Phi đấy! Nhìn bộ quần áo kia kìa, ta khẳng định thằng nhóc này từ trong lò mổ đi ra, đứng từ xa ta đã ngửi được mùi máu tanh rồi!”

“Thằng nhóc Lâm Phi kia lần trước chịu khổ, chẳng lẽ vẫn không biết khoảng cách giữa hai người à, không lẽ lần này muốn tìm chết à?”

Đệ tử ngoại môn bàn tán xôn xao.

Lâm Phi là Võ đạo nhị trọng thiên. Chẳng lẽ vừa rồi hắn ăn gan báo nên không biết rằng nếu hôm nay lên thì lúc xuống chỉ có thể nằm mà lăn xuống à?

Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, tự rước phiền vào thân!

Trương Trọng Sơn vẻ mặt rất tự nhiên, coi việc đánh bại Cao Nhân Võ đạo tứ trọng thiên chỉ bằng một chiêu là việc không đáng kể, trong lòng vô cùng thoải mái, thầm nghĩ: “Chỉ là một tên đệ tử quèn mà đòi làm đối thủ của ta sao! Đúng là tự tìm đường chết!”

Tuy chiêu vừa rồi hắn ta đã khống chế sức ra chiêu nhưng cũng phải dưỡng thương ít nhất một tháng. Đúng là không hổ danh quyển “Toái Ngọc Thủ” Huyền công Cấp Hoàng Hạ phẩm!

Hắn ta đang vui vẻ lại nghe thấy có người khiêu chiến mình, hoài nghi có khi nào bản thân nghe nhầm không?

“Là ngươi à, Lâm Phi?”

Trương Trọng Sơn quay đầu, giật mình trong giây lát, chút nữa tưởng mình nhìn nhầm người, tên phế vật này mà dám khiêu chiến mình? Đúng là chán sống mà?

“Trương sư huynh, huynh không nhầm đâu, ta là Lâm Phi. Sao vậy? Ngoài ý muốn đúng không hay là sư huynh không dám nhận lời thách đấu của sư đệ?”

Lâm Phi trấn định nhìn Trương Trọng Sơn đứng trên đài.

Đối với một người học được Huyền công Cấp Hoàng Hạ phẩm như Trương Trọng Sơn, nếu Lâm Phi không chắc chắn sẽ thắng, hắn sẽ không lên đây, tự chui vào miệng cọp để đối phương tiêu diệt mình.

Hiện tại Lâm Phi có năng lực của Võ đạo tứ trọng thiên, tu luyện đao pháp “Nhất đao lưỡng đoạn”, lại khổ luyện công pháp “Kim cang bất hoại chi thân”, hắn gần như nắm chắc phần thắng trong tay.

Khóe miệng Trương Trọng Sơn lộ ra nét cười, khiến không ít đệ tử nữ reo hò. Lúc tiếng hét vang lên có thể thấy được hắn ta rất quyến rũ.

Trong mắt Trương Trọng Sơn, Lâm Phi chỉ là một tên phế vật, quả thật là lãng phí gia thế tốt, đã thế còn toàn đi gây họa. Còn lý do khiến hắn ta phải xử lý Lâm Phi sao?

Không có gì khác ngoài việc tên khốn Lâm Phi này dám ra tay với nữ thần trong mắt hắn.

Lâm Phi không chết, hắn ta không thể yên lòng.

Xử lý Lâm Phi xong, tất nhiên quan hệ với thành chủ sẽ trở nên tốt hơn, cớ sao lại không làm?

Cứ nghĩ là Lâm Phi sẽ không chịu nổi ba chiêu của mình, trọng thương mà chết. Ai ngờ tên nhóc này vẫn còn sống! Trương Trọng Sơn đang nghĩ xem nên ra tay thế nào để tiễn tên nhóc này đến Tây Thiên luôn.

Đúng lúc đang buồn ngủ lại có người đem gối đến tặng.

Trương Trọng Sơn chắc chắn sẽ không khách khí đoạt lấy mạng của Lâm Phi.

“Sư đệ đã khiêu chiến, sư huynh đâu thể nào từ chối. Chỉ sợ trong lúc bàn luận, không thể khống chế được tay chân, sư đệ nên chú ý. Đừng không chú ý giống như Cao sư đệ.”

“Tên bỉ ổi!” Lâm Phi nghĩ thầm trong lòng

Hắn mỉm cười nói: “Tỉ thí khó tránh khỏi bị thương không phải là chuyện đương nhiên trên võ đài sao?”

Một người xuyên qua như hắn sao lại không hiểu chứ. Trương Trọng Sơn rõ ràng là muốn dồn mình vào chỗ chết.

Trọng thương, vết thương lại tái phát. Lâm Phi không cần nghĩ cũng hiểu được mưu kế của Trương Trọng Sơn.

Trương Trọng Sơn hơi sững sờ, nếu không phải là tên Lâm Phi đang đứng đối diện trước mặt, hắn ta còn nghĩ mình nhận nhầm người rồi, tên Lâm Phi kia biết nói đạo lý từ lúc nào, không phải hắn ta là một kẻ chỉ biết đâm đầu vào ngõ cụt sao

Dù thế nào đi chăng nữa, hôm nay hắn ta cũng phải xử lý tên nhóc này.



Trên sàn đấu.

Đối mặt với Trương Trọng Sơn một lần nữa.

Lâm Phi có ham muốn được giải phóng.

Mặc dù cách lần bị đánh bại trước mới có hơn mười ngày, tên Trương Trọng Sơn này giống như một ngọn núi lớn vậy, ép hắn đến không thở được, ngực như bị một tảng đá đè lên, toàn thân không thoải mái.

Nếu không có sự xuất hiện ngoài ý muốn của hệ thống thăng cấp, Lâm Phi sẽ không nắm chắc nửa phần thắng khi đối đầu với Trương Trọng Sơn người đang ở Võ đạo tứ trọng thiên, hơn nữa đối phương còn là người tu luyện Huyền công Cấp Hoàng Hạ phẩm, khoảng cách giữa hai người sẽ bị kéo dài đến vô tận, đến cuối cùng Lâm Phi chỉ có thể ngước nhìn hắn ta.

“Mọi thứ bắt đầu từ đây đi!”

Lâm Phi vừa đứng dậy đã khiến Trương Trọng Sơn bị chấn động không nhỏ.

“Sư đệ, mới vài ngày không gặp, quả là khiến người ta phải nhìn bằng một cặp khác, để sư huynh đến lĩnh giáo!”

Không hiểu vì sao khi đối mặt với vẻ bình tĩnh của Lâm Phi, Trương Trọng Sơn lại sinh ra ý nghĩ không ổn, trong lòng cả kinh. Từ khi bắt đầu đến bây giờ, biểu hiện của Lâm Phi khác xa trước kia, loáng thoáng có chút phong phạm của một cao thủ, đây là chuyện mà hắn ta không thể chấp nhận được. Rõ ràng chỉ là một tên phế vật, sao có thể có phong phạm của một cao thủ được.

“Oanh Thiên quyền.”

Cảm giác của người học võ rất ít khi sai.

Nhưng Trương Trọng Sơn không cho đó là thật, ra tay trước. Trong đầu nghĩ: “Mặc kệ ngươi có gì kỳ quái, rơi vào tay của ta, ta khiến ngươi không thể trở mình, ngoan ngoãn chịu chết.”

Vừa bắt đầu, mũi chân Trương Trọng Sơn nhún xuống, nhảy cao hơn một trượng, toàn thân như phóng lên như một quả pháo, hai nắm đấm như thiết chùy xoẹt qua không khí, tạo nên tiếng động lớn giáng về phía Lâm Phi.

Chiêu thức mạnh nhất của Huyền công, Oanh Thiên quyền.

“Đúng là muốn lấy mạng của ta, mạng của ông đây không dễ lấy như vậy đâu.”
...

“Không hay rồi, tính mạng của sư đệ Lâm Phi đang gặp nguy.”

Ngay đòn đầu tiên Trương Trọng Sơn đã sử dụng đòn đánh “Oanh Thiên quyền” nổi tiếng hung mãnh, mượn lực đánh từ trên cao xuống, tung ra một đòn công kích bá đạo không hề thua kém quyền pháp “Mãnh hổ” vừa nãy.

Lúc trước Cao Nhân từng đánh với người kia một quyền, đủ để thấy quyền pháp này sắc bén đến mức nào, sao Lâm Phi có thể chống lại đỡ công kích này đây?

Cao Nhân được người đỡ đứng dưới đài, nhìn thấy đối phương lại tung ra “Oanh Thiên quyền”, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu.

“Ha Ha! Lần này coi như Lâm Phi không may rồi.”

“Cái này gọi là tự tạo nghiệp, không thể sống!”

“Những người luôn tự cho mình là đúng, có chịu thiệt cũng không biết rút kinh nghiệm thì có chết cũng đáng!”

Phía dưới sàn đấu, hầu như không có ai coi trọng Lâm Phi.

Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, dẫn đến uy lực của Huyền công cũng bị chênh lệch, những đệ tử trong gia tộc như Trương Trọng Sơn, có bạc là có thể mua được Huyền công, đương nhiên sẽ chiếm được ưu thế lúc ra tay.

Trương Trọng Sơn từ trên cao nhìn xuống, còn Lâm Phi không hề hoảng hốt, vẫn trấn định như trước.

“Sư đệ, xem ngươi tiếp chiêu này thế nào!”

Trương Trọng Sơn sử dụng “Oanh Thiên quyền” coi như là để đề phòng, hắn ta muốn chỉ cần một quyền đã có thể khiến đối phương trọng thương.

Lâm Phi nhìn quyền đánh về phía mình, không hề đánh lại mà sử dụng “Linh hầu phiên thân”, nhảy vọt lên giống như một chú khỉ, thoắt cái rời khỏi phạm vi tấn công, đây là thân pháp mà các đệ tử ngoại môn của Thần Võ Môn đều biết.

Trương Trọng Sơn không phải là một tên gà mờ, một đòn vừa rồi không thành công, dù có một chút ngạc nhiên nhưng cũng chỉ là ngoài ý muốn thôi, nắm đấm biến thành vuốt chim ưng, đạp lên sàn đấu, nghiêng người bổ nhào về phía Lâm Phi.

“Ưng Trảo công!”

“Xem ngươi chạy đi đâu!”

Huyền công bậc hai, Ưng Trảo công.

Lâm Phi chạy ra phía ngoài, thân hình bỗng như hóa thành một cây giáo, xoay người tấn công trở lại, miệng cười lạnh, bàn tay hóa thành đao, màu da đỏ đồng.

“Nhất đao lưỡng đoạn!”

Đao pháp Nhất đao lưỡng đoạn.

Lúc Lâm Phi xuyên đến đây, trong lòng vẫn nắm rõ ràng các chiêu thức tấn công trong trí nhớ.

Chuyển đổi Huyền công cần có thời gian, đây chính là cơ hội của Lâm Phi, Huyền công của hắn không thể so với đối phương, một khi đã tung ra đòn sát thủ, hắn có thể lấy sự mềm yếu và ngu dốt của hắn hồi trước để mê hoặc đối phương, sau đó lại tung đòn phản kích, nhất định có thể thành công

“Tên nhóc này khá lắm! Sư huynh coi thường ngươi rồi nhưng ngươi cho rằng chỉ như vậy mà có thể thắng ta thì đúng là nực cười.”

“Ưng Trảo công, xé nát!”

Quả thật Trương Trọng Sơn đã bị Lâm Phi qua mặt, lựa chọn ra tay giữa lúc hắn ta chuyển cách tấn công, làm hắn ta đơ ra một lúc, đúng là lựa chọn thông minh. Chợt trong lòng nổi lên một ngọn lửa vô danh, tên nhóc quèn này mà cũng xứng ra tay với mình?

Nhất đao lưỡng đoạn và Ưng Trảo công của hai người va vào nhau, Huyền khí bùng nổ trong cơ thể Lâm Phi.

“Vô lí! Sao tu vi của ngươi đã tiến đến Võ đạo tứ trọng thiên rồi.”

Trong khoảnh khắc hai bên giao thủ, sắc mặt của Trương Trọng Sơn thay đổi rõ rệt.

“Bây giờ ngươi biết đã quá muộn rồi.”

Chương 8: Trả Thù Trương Trọng Sơn (Hạ)

Lâm Phi nhanh chóng phản công lại, nắm chắc thời cơ. Đệ tử ở dưới lôi đài, không thiếu những người từng trải, đã nhìn ra cái gì đó.

“Võ đạo tứ trọng thiên.”

Không biết là ai bỗng nhiên hô lên một câu, hiển nhiên là nói trong vô thức.

Các đệ tử kinh hãi, nghi ngờ có phải mình đã nghe lầm hay không.

Một tên nhóc Võ đạo nhị trọng thiên, chỉ trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, đã vượt được qua hai cảnh giới, bước vào Võ Đạo tầng bốn, đây là thiên phú cỡ nào chứ.

Trước Võ đạo tam trọng thiên, thuộc về cảnh giới Võ Đạo cấp thấp.

Từ sau Võ đạo tứ trọng thiên, Huyền khí đã lan tỏa ra khắp cơ thể, sức mạnh tăng cao, có thể tu luyện các loại Huyền công, thuộc về cảnh giới Võ đạo trung cấp trong đệ tử ngoại môn, người nào đạt đến cảnh giới này sẽ có một chút tiếng nói.

“Sao có thể có chuyện đó được, nhất định là nhầm rồi!”

“Mợ nó! Chắc là không nhầm đâu, tên nhóc kia không biết đã ăn linh đan diệu dược gì, sao lại có thể bước vào được Võ đạo tứ trọng thiên chứ!”

“Má! Lâm Phi thật sự là cá mắm lật mình, không trách được hắn lại dám khiêu chiến Trương sư huynh!”

“Võ đạo tứ trọng thiên thì sao chứ? Trương sư huynh đã tu luyện Cấp Hoàng công pháp, Lâm sư đệ hoàn toàn không thể hạ gục được huynh ấy đâu.”

“Mẹ kiếp! Ông đây vẫn còn đang quanh quẩn ở Võ đạo tam trọng thiên chứ!”



Lâm Phi mang tới cho mọi người một trận cười lớn. Sau đó lại khiếp sợ, cho rằng Lâm Phi cũng có thể thắng được, cảnh giới tương đồng nhưng ở phương diện Huyền công thì Lâm Phi hoàn toàn không phải đối thủ của Trương Trọng Sơn.

Oanh Thiên Quyền, Ưng Trảo công, Huyền công bậc hai, không phải thứ Lâm Phi có thể có được.

Bị thua là chuyện sớm muộn.

Cao Nhân bị thương không nhẹ nhưng vẫn bị biểu hiện của Lâm Phi làm cho giật mình, từ lúc nào, hắn ta lại thăng cấp lên được Võ đạo tứ trọng thiên chứ, nếu không phải có các đệ tử khác ở bên cạnh, Cao Nhân thật sự vô cùng hoài nghi hắn có nhìn lầm hay không.

“Lâm Phi sư đệ, rốt cục có tương lai rồi.”

Võ đạo tứ trọng thiên đấu với Võ đạo tứ trọng thiên, bị thương thì cũng không quá nặng, Huyền công trong cơ thể có thể bảo vệ lục phủ ngũ tạng, Cao Nhân thở phào một hơi…



Trên võ đài là một câu chuyện khác.

Huyền công bậc hai, Ưng Trảo công, đã xuất chiêu.

Lần thứ hai vẻ mặt của Trương Trọng Sinh biến đổi, Huyền công bậc hai, Ưng Trảo Công, một vuốt đánh ra, nếu như đánh vào tảng đá vô cùng cứng rắn tảng đá đó cũng bị vỡ nát.

Đối đầu với chiêu thức bình thường của Lâm Phi, Ưng Trảo công lại như chộp vào tấm sắt, không thể nhúc nhích được, sau đó còn bị phá tan.

Thắng bại đã là chuyện trong phút chốc rồi.

Ưng Trảo công bị phá, Trương Trọng Sơn biến sắc hoàn toàn, từ ngón tay truyền đến cơn đau đớn vô cùng, hắn ta còn hoài nghi mình đang đánh vào tấm sắt, để chứng minh là mình không nằm mơ.

“Ưng Trảo công của sư huynh cũng chỉ có thế mà thôi!”

“Xoẹt!”

Lâm Phi hừ lạnh một tiếng, lấy tay làm đao, tư thế cực kỳ ngang ngược, chém vào lồng ngực của Trương Trọng Sơn.

“Rắc rắc!”

Huyền công của Trương Trọng Sơn không cách nào vận chuyển được, Huyền khí toàn thân nhưng vẫn không thể chịu được một đao này, phun ra một ngụm máu tươi, bay ra ngoài như cánh diều rách, ngã chổng vó trên đài.

“Ngươi… tấn công của ngươi, sao có thể phá được phòng ngự của ta chứ?”

Sắc mặt Trương Trọng Sơn tái nhợt, gian nan ngẩng đầu lên, nét mặt khó tin. Chính mình cũng không thể ngăn được một chiêu này, thua trên tay một tên bại tướng như Lâm Phi là một chuyện không thể nào chấp nhận được.

Toàn thân đau đớn vô cùng, không nghi ngờ gì đã nói cho Trương Trọng Sơn biết, hắn ta đã thật sự bị thương mà vết thương lại không phải là nhẹ. Hắn ta há mồm thở dốc, ngực vô cùng đau đớn, không biết là xương đã gãy mất bao nhiêu cái rồi.


“Tại sao lại như vậy, Trương sư huynh lại có thể thất bại sao!”

Dưới võ đài, đệ tử các gia tộc khác đều đang há mồm ngạc nhiền, đồng thời cũng nghe thấy âm thanh hít khí lạnh.

Đây là chiêu Huyền công bình thường nhất lại có thể ngăn được công kích của Huyền công bậc hai Ưng Trảo Công, đối tượng lại là Trương Trọng Sinh sư huynh, thật sự là một chuyện cười toàn thế giới rồi.

Sự thật ngay trước mắt nhưng bọn hắn không thể thích ứng được ngay.

Người kia đã từng là tên điên trong miệng bọn hắn, là bại tướng dưới tay Trương Trọng Sơn, là phế thải trong mắt bọn họ. Dĩ nhiên đây là một cái tát thật mạnh vào mặt, khiến bọn hắn cảm thấy nóng bỏng đau đớn vô cùng.

“Lâm Phi, đệ ấy… thắng sao!”

Trong mắt Cao Nhân bỗng hiện lên vẻ không thể tin được, vô cùng ngạc nhiên.

“Lâm Phi sư đệ, khá lắm!”

Đây là thật tâm của Cao Nhân.

Lâm Phi đánh với Trương Trọng Sơn với tốc độ nhanh, đạt được thắng lợi, khiến cho những đệ tử yếu kém hơn có cảm giác thành công, giống như bọn họ đã đạt được thắng lợi trên đài vậy.



“Trương sư huynh, cảm ơn nhé!”

Lâm Phi nhanh chân đi tới, tâm trạng vô cùng tốt, những áp lực đã chịu đựng biến mất rồi, không còn cảm thấy gì nữa.

Đồng thời, cũng khá e dè với thực lực của Trương Trọng Sơn.

Nếu không phải đã học được “Kim cương bất hoại” trung cấp, một chiêu Ưng Trảo công này, hắn khó có thể bảo đảm được rằng mình không bị thương, không hổ là đệ tử gia tộc, Huyền khí trong cơ thể không hề kém Lâm Phi chút nào.

Thêm “Kim cương bất toại” vào đao pháp, tạo thành công kích mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn là ngoài sức tưởng tượng của Lâm Phi.

Bình thường khi luyện tập chiêu này, Lâm Phi dùng ba phần Huyền khí.

Nhưng ngày hôm nay để giáo huấn Trương Trọng Sơn một trận, Lâm Phi sử dụng sáu phần Huyền khí, khiến cho Trương Trọng Sơn trọng thương.

Nếu dùng mười phần Huyền Khí thì Trương Trọng Sơn không chết cũng khó. Trương Trọng Sơn bị thương nằm trên đất thua dưới tay tên bại tướng mình coi thường, gương mặt lúc xanh lúc đỏ, nhăn lại: “Khụ khụ1 Lâm sư đệ, Ta vẫn coi thường ngươi. Cho dù ngươi tu luyện tới Võ đạo tứ trọng thiên thì sao chứ. Ngày hôm nay Trương Trọng Sơn, ta, thua! Lần sau, nhất định ngươi sẽ không còn cơ hội như vậy đâu.”

Một người đã từng là bại tướng dưới tay, nếu không phải thời khắc mấu chốt hắn ta nhìn nhầm, lại gặp phải công kích không thể đỡ được này, Trương Trọng Sơn nghĩ hắn ta sẽ không thua, huống hồ còn có Cấp Hoàng Huyền công chưa dùng, thắng bại vẫn khó có thể nói được, chẳng qua do Lâm Phi dùng thủ đoạn mà thôi, không đáng nhắc tới.

Lần sau Lâm Phi nhất định phải chết.



“Đệ muốn làm gì!”

Thấy Lâm Phi không xuống đài, mà lại ngồi xổm xuống. Trương Trọng Sinh không khỏi giận dữ, phun ra một ngụm máu tươi.

“Trương sư huynh, chẳng nhẽ huynh đã quên quy định của môn phái chúng ta rồi sao, phàm là người giành được thắng lợi trên võ đài, có thể lấy đi một món đồ trên người đối phương, xem như là chiến lợi phẩm?” Lâm Phi trịnh trọng nói, đôi mắt quét lên người Trương Trọng Sơn.

Trương Trọng Sơn tức giận, khí huyết xông lên tận đầu, lại phun máu tươi ra ngoài lần nữa, nhiễm đỏ cả áo trắng. Hắn ta không nghĩ tới, lá gan Lâm Phi lại lớn như vậy, dám lấy đồ của mình.

Lâm Phi hơi nhướng mày, đứng dậy, quay mặt về phía mọi người, làm như oan ức, nói: “Các vị sư huynh sư đệ! Lời nói vừa rồi của tại hạ, hẳn là không sai chứ, quy định của Thần Võ Môn chúng ta, đã thay đổi từ lúc nào vậy! Trương sư huynh đã thua, sư đệ muốn lấy một chiến lợi phẩm, động viên chính mình, để sau này không quên lời dạy bảo của người đi trước, lẽ nào như vậy thì có lỗi sao? Mọi người nói có đúng không?”

“Lâm Phi! Tên khốn kiếp, ngươi thật là quá ngoan độc rồi.”

Bị cái mũ này chụp xuống đầu, suýt chút nữa là Trương Trọng Sơn bị tức tới ngất đi, không ngờ rằng, Lâm Phi lại giảo hoạt tới như vậy.

Từ xưa tới này Thần Võ Môn đã có quy định như vậy nhưng rất ít người chấp hành, không phải không dám, mà là sợ để lại hậu quả. Lâm Phi vừa nói ra, không thể nghi ngờ là đã kéo tấm màn đó lên.

“Lâm sư huynh, chúng ta ủng hộ huynh!”

“Quy định của Thần Võ Môn không thể để rơi vào quên lãng như vậy đươc, chúng tôi ủng hộ cậu.”



Khi Lâm Phi học đại học chưa từng ngoan ngoãn ngày nào, mặc dù là xuyên tới Huyền Thiên đại lục, có đồ tốt, hắn chưa bao giờ bỏ qua cả, ngay trước mặt mọi người đánh mình, còn muốn cướp đồ của hắn ta nữa, để cho hắn ta khó chịu cả đời.

Đặc biệt sau khi thấy sự lợi hại của Cấp Hoàng Huyền công, Lâm Phi liền nhớ mãi bộ môn Huyền công này. May mà trí nhớ hắn khá tốt, không suýt chút nữa đã quyên mất Thần Võ Môn còn có quy định này.

“Lâm sư đệ, ngươi điên rồi, ngươi đợi đấy cho ta!”

Trương Trọng Sơn suýt chút nữa là bị tức chết, chưa bao giờ hắn ta nghĩ tới có một ngày, hắn ta sẽ có kết cục như vậy. Sau ngày hôm nay, hắn ta đừng hòng ngẩng đầu lên ở đây nữa.

Lâm Phi cười nói: “Ta sẽ chờ. Có điều, ta khuyên huynh dưỡng thương cho tốt, sau đó rồi lại nói tiếp. Nếu không nhiều máu hơn nữa không không đủ để huynh nói chuyện đâu.”

Phụt!

Lại phun ra mấy ngụm máu tươi nữa.

Hắn ngồi xổm xuống, tìm tòi trên người Trương Trọng Sinh, bạc không cần, ngân phiếu cũng không cần, lại chạm vào tấm bìa cứng của cuốn vở, Lâm Phi mới sung sướng nở nụ cười.

Đúng như dự đoán.

Bí tịch Hoàng gia Huyền công, Toái Ngọc Thủ.

“Trương sư huynh, sư đệ vừa vặn thiếu một môn Huyền công, đệ muốn lấy quyển Toái Ngọc Thủ này, xin sư huynh không phiền lòng!”

Lâm Phi nói vài câu nhưng động tác trên tay lại không chậm chút nào, lưu loát lấy ra, không quan tâm Trương Trọng Sơn có đồng ý hay không, cứ lấy đã rồi nói tiếp.

“Ngươi… ngươi dám… ngươi muốn chết sao… Trả lại Cấp Hoàng Huyền công cho ta.”

Còn chưa nói hết câu, Trương Trọng Sơn đã thở không ra hơi rồi, mắt tối sầm lại, rơi vào hôn mê, vì Hoàng gia công pháp, hắn ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức mới lấy được từ trên tay đại ca, lần này hắn ta đã thiệt thòi lớn rồi.

“Haizz, tim tên nhóc này chắc hẳn là có bệnh, mới có một chút kích thích như vậy mà đã không chịu được rồi!”

May mà Trương Trọng Sơn đã hôn mê bất tỉnh rồi, nếu không nghe được những lời như thế, chắc chắn là lại phun máu tiếp.

Chương 9: Tàng Công Các

Dưới lôi đài, tất cả đệ tử của Thần Võ Môn hoàn toàn không thể ngờ rằng Lâm Phi lại bá đạo đến như vậy.

Theo tình hình trước đây, phân định thắng thua trên lôi đài xong, rất ít người cướp đồ của người khác, lại còn dùng làm chiến lợi phẩm cho mình. Thế mà Lâm Phi lại cả gan làm loạn, trong chốc lát khiến người khác không thể phản ứng lại.

Hành động như vậy, khiến người ta không cảm thấy Lâm Phi bá đạo, mà trái lại, là một loại cảm giác khích lệ bọn hắn trưởng thành, xây dựng một tấm gương tốt. Cũng chính vì chuyện này mà sau đó không ít đệ tử môn phái lớn gặp tai ương, không biết bao nhiêu thứ tốt bị tổn hại.

Người khởi xướng chính là Lâm Phi.

Lâm Phi đại thắng trước toàn bộ đệ tử của một phái, tâm trạng rất tốt, chẳng thể ngờ được đệ tử môn phái lớn cũng có ngày hôm nay, bị cướp đi công pháp “Toái Ngọc Thủ”. Thật đáng đời!

Nhưng đám đệ tử gia tộc lớn lại khác, bọn hắn nhìn Lâm Phi với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Trương Trọng Sơn đã tu luyện Võ đạo tứ trọng thiên đã lâu, việc bước vào Võ đạo ngũ trọng thiên là chuyện sớm muộn nhưng không thể ngờ khi đối mặt với một Lâm Phi mới nổi, chủ quan khinh địch, khiến thể diện đệ tử gia tộc của bọn hắn đều bị lột sạch.

Quan trọng là quyển sách Cấp Hoàng Hạ phẩm Huyền công “Toái Ngọc Thủ” mà Trương Trọng Sơn luôn mang bên mình lại bị thằng nhóc Lâm Phi cướp mất, đây phải nói là may mắn đến thế nào.

Cấp Hoàng Huyền công ơi, vạn lượng bạc ơi.

Lúc Lâm Phi lấy được bí kíp Huyền công, tất cả đệ tử môn phái đều hận không thể đặt mình vào đó, chỉ có thể dương mắt lên nhìn bí kíp Huyền công bị người ta cướp đi mất, lòng đau như cắt nhưng lại không tìm được lí do để bắt bẻ bởi người ta là danh chính ngôn thuận.

“Lâm Phi! Ngươi đúng là tìm chỗ chết. Lần này ngươi không xong với đệ tử gia tộc đâu.”

“Hừ, nếu như Lâm Phi cướp “Toái Ngọc Thủ” lại hay. Hiện tại cũng không đến lượt chúng ta ra tay, Trương Phong Lãng - biểu ca của Trương Trọng Sinh là cao thủ Võ đạo lục trọng thiên. Trong số các đệ tử ngoại môn, có danh tiếng không nhỏ. Chắc chắn sẽ tự mình ra tay xử lí tên tiểu tử không biết trời cao đất dày Lâm Phi này.”

“Cái gì, Trương Phong Lãng là biểu ca của Trương Trọng Sơn? Haha, lần này có kịch hay để xem rồi”.

“Nghe nói Trương Trọng Sơn còn có một người anh lớn, Trương Trọng Sơn trước nay luôn là cánh tay đắc lực của người này. Lần này là Lâm Phi tự rước họa vào thân, sớm muộn gì cũng gặp xui xẻo thôi.”

“Phải đấy! Phải đấy! Chỉ là một tên Lâm Phi nhãi nhép, một khi Trương Phong Lãng ra tay, đến lúc đó Lâm Phi chẳng khác nào một con chó chờ chết, chờ người ta đá bay khỏi lôi đài.”

“Lâm Phi đã thăng đến Võ đạo tứ trọng thiên chắc chắn hắn phải dùng một loại bí kíp nào đó, cả đời này không bao giờ có tiến bộ nổi đâu, đối đầu với đệ tử gia tộc chúng ta vĩnh viễn không bao giờ ngóc đầu lên được”.

Lâm Phi từ trên lôi đài xuống, đệ tử gia tộc liền vội vàng khiêng Trương Trọng Sơn đi, nếu vẫn cứ nán lại trên lôi đài chẳng khác nào tát vào mặt bọn hắn, toàn thân chẳng dễ chịu chút nào.

“Làm tốt lắm, Lâm Phi sư huynh!”

“Cái đám lưu manh đó chính là muốn ức hiếp những kẻ yếu thế như chúng ta mà! Lâm Phi đánh hay lắm, huynh chính là tấm gương của chúng tôi”.

“Lâm Phi sư huynh, đánh hay lắm! Đánh tuyệt lắm! Đánh bọn chúng không chê vào đâu được”.

Lâm Phi vừa bước xuống liền bị một đám sư đệ vây lấy, không ngớt lời xu nịnh, vất vả lắm hắn mới thoát khỏi đám đông đó.

“Cảm giác này thật tuyệt! Chẳng trách các ngôi sao điện ảnh lại thích đi thảm đỏ đến vậy, cảm thấy rất có thành tựu”.

Cảm giác được mọi người quan tâm, Lâm Phi bất giác muốn hét lên thật to, trút hết tất cả những thứ trước nay mà người ta gán cho mình. Những ngày tới phải trôi qua như vậy mới được.

“Cao Nhân, vết thương của huynh đã đỡ chưa?”

Trong đám đệ tử, không thiếu các loại đan dược trị thương, Cao Nhân đang dùng đan dược trị thương của người khác nhưng sắc mặt vẫn còn khá nhợt nhạt, có điều so với trước đây thì tốt hơn nhiều rồi, việc còn lại là dưỡng thương cho tốt, chắc chắn phải mất một tháng dưỡng thương.

“Lâm Phi, đệ giấu giếm ta khổ thật đấy”
Cao Nhân quả thực đã bị phần thể hiện của Lâm Phi làm cho kinh ngạc và khiếp sợ, nhất là hắn dựa có thể vào thế trận Lôi Đình để đánh bại Trương Trong Sơn, trình độ đó đến chính Cao Nhân cũng không làm được.

“Haha! Chỉ là nhất thời may mắn! Ăn may thôi!” Lâm Phi khiêm tốn nói.

“Dù thế nào thì đệ cũng đã đánh thắng được Trương Trọng Sơn, mọi người đều biết. Trong lòng huynh đây rất mừng. Đợi ta trị thương xong, chúng ta không say không về”. Tâm trạng của Cao Nhân rất tốt, trên mặt không giấu nổi sự kích động: “Có điều, đệ phải cực kỳ đề phòng đám người Trương Trọng Sơn, bọn chúng chắc chắn sẽ không chịu để yên đâu, đệ làm bẽ mặt đệ tử môn phái, chúng nhất định sẽ tìm đến đệ gây rối. Ta thấy Huyền công đệ học cũng không nhiều, tốt nhất là hãy đến Tàng Công các một chuyến, chọn một môn tâm pháp phù hợp, sau đó chọn thêm một môn Huyền công, đề phòng bất trắc”.

Cao Nhân mắt sáng như đuốc, nhìn thấu điểm thiếu sót của Lâm Phi, không nhịn được liền lên tiếng nhắc nhở.

Quả thực, nếu Cao Nhân không nhắc, trong lòng Lâm Phi sớm đã có dự định, sự việc ngày hôm nay đơn giản chỉ là ngoài ý muốn, lợi ích là điều hiển nhiên, không chỉ danh chính ngôn thuận lấy được cuốn Cấp Hoàng Hạ phẩm “Toái Ngọc Thủ” đáng giá vạn lượng bạc mà hơn nữa còn nhận thấy sự khác biệt giữa các loại Huyền công.

“Trong mấy ngày này, ta sẽ tự mình đến Tàng Công các”.



Cao Nhân được người ta đưa về trị thương.

Lâm Phi lại quay về sàn giết thú, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ ngoại môn. Có thêm thời gian hai ngày, kết thúc trong nửa tháng, giành lại tự do cho mình, không để bản thân bị ràng buộc nữa.

Tin tức Lâm Phi đánh thắng Trương Trọng Sinh trên lôi đài nhanh chóng lan truyền trong đám đệ tử ngoại môn cấp thấp, cho dù trước mắt không thể so với đám đệ tử ngoại môn cấp cao nhưng sự ngông cuồng tự mãn trước đây không kẻ nào dám nhắc lại.

Đối với đám đệ tử ngoại môn cấp cao, sự việc lôi đài rốt cục cũng chỉ là chuyện vặt vãnh mà thôi, căn bản chẳng ai bận tâm. Đệ tử cấp thấp có mạnh mẽ thế nào, trong mắt bọn họ, một chưởng rớt đài cũng không là gì cả.



Sàn giết yêu thú.

Việc ngoài lề cũng được lan truyền đến sàn giết yêu thú.

Địa vị của Lâm Phi nhanh chóng được nâng cao, Diệp Hoan cũng không dám khinh thường Lâm Phi, thậm chí còn đích thân mang năm mươi lượng bạc mà Lâm Phi hối lộ trước đây trả lại, vì sợ hắn ghi hận.


Chớp mắt hai ngày đã trôi qua.

Lâm Phi mang theo bảng nhiệm vụ hoàn thành, bước ra từ khu nhiệm vụ.

Mỗi khi nghĩ đến tên béo đó và dáng vẻ cung kính hiện tại, Lâm Phi lại cảm thấy vui mừng.

Huyền Thiên đại lục nói chuyện dựa vào thực lực, thêm một lần nữa được trải nghiệm sâu sắc.

Ngầng đầu nhìn lên trời xanh mây trắng, Lâm Phi cảm thấy như đang nằm mơ. Chỉ trong khoảng thời gian nửa tháng ngắn ngủi, cuộc sống của bản thân đã thay đổi tới mức kinh thiên động địa.

“Giờ là lúc đi tới Tàng Công các rồi!”



Tàng Công các.

Là địa điểm quan trọng của Thần Võ Môn.

Đối với bất kì môn phái nào, Tàng Công các trước nay đều là nơi trọng yếu của môn phái, cất giữ một lượng lớn những thu thập, công pháp của các thế hệ đệ tử ghi chép lại, bất cứ môn Huyền công nào, nếu truyền ra ngoài sẽ không tránh khỏi những trận mưa máu gió tanh.

Muốn bước vào Tàng Công các, việc đầu tiên cần khẳng định thực lực.

Quá trình này diễn ra rất nhanh. Khi kiểm tra, quản lý Thần Võ Môn sẽ đích thân đến xem để có thể đánh giá chính xác thực lực, huống chi đây là Võ đạo tứ trọng thiên.

Lệnh bài Thần Võ Môn, cập nhật thông tin.

Võ đạo tứ trọng thiên, Lâm Phi.

“Đây chính là Tàng Công các?”

Đứng trước một tòa tháp nguy nga mang đầy cảm giác cổ kính, Lâm Phi yên lặng đánh giá.

Là người từ thế giới khác đến, đối với Tàng Công các, Lâm Phi có cảm giác kích động lạ thường. Sự tồn tại trong truyền thuyết, không thể ngờ được hôm nay lại có cơ hội bước vào.

Hít sâu mấy cái, Lâm Phi bước chân bước vào Tàng Công các.

Đi về phía Tàng Công các, ở cửa có một ông lão áo xám, dáng vẻ lười nhác, cảm giác không phải người thường, không thể cảm nhận được bất cứ hơi thở nào của ông ta. Không hiểu vì sao, Lâm Phi lại cảm nhận được điều gì đó nguy hiểm toát ra từ người ông lão này, có cảm giác toàn thân bị nhìn thấu, giống như đang không mặc gì.

“Người này thật đáng sợ, lão già này chắc chắn là một cao thủ.”

Ông lãp áo xám kiểm tra lai lịch xong, ném trả lại lệnh bài, cất lên giọng nói lười biếng.

“Thân phận hiện nay của ngươi chỉ được đến tầng một, lưu lại nửa canh giờ. Có thể lựa chọn một môn tâm pháp, một môn Huyền công, hãy nhớ không được bước lên tầng hai. Nếu muốn chết thì đừng trách lão phu không nói trước”.

“Đệ tử rõ rồi!”

Chương 10: Cửu Chuyển Tâm Pháp Thiếu Khuyết

Những lời nói đó nghe ra toàn mùi răn đe, cảnh cáo, Lâm Phi kết luận trong lòng, ông lão áo xám kia ắt hẳn là Thủ Các trưởng lão của Tàng Công các rồi

“Chọn được Huyền công rồi đến chỗ lão phu đăng ký, ngươi nên nhớ kỹ Võ đạo tứ trọng thiên chỉ có thể chọn một tâm pháp của Huyền Công mà thôi. Một môn còn lại là phụ trợ Huyền Công, giờ ngươi đi được rồi đó.”

Lâm Phi cung kính rời đi.

Chẳng hiểu sao, đứng trước mặt vị trưởng lão Thủ Các, Lâm Phi cảm thấy áp lực rất lớn, tim trong ngực cứ đập bình bịch, xứng danh Thủ Các trưởng lão!

Cửa lớn được mở ra.

Tàng Công các, lầu một, ánh sáng lọt vào mắt Lâm Phi.

Từng giá gỗ xếp hành chỉnh tề tỏa ra hơi thở cổ kính, mang đến cảm giác bồng bềnh phiêu bạt.

"Đây là Tàng Công các?"

Mặc dù đây là lần đầu tiên đến nhưng trong trí nhớ của hắn vẫn một mực nhớ mãi không quên Tàng Công các, đến trong mơ cũng mong có được ngày chính mình cũng được đặt chân vào đây.

Hít một hơi sâu, kìm lại hưng phấn trong lòng, rốt cục cũng có đủ tư cách bước vào Tàng Công các rồi.

Hít thở trở lại, mặt Lâm Phi bỗng đắng ngắt, nhịn không được muốn đập trán

“Mẹ kiếp! Nhiều công pháp thế này, nửa canh giờ, chọn làm sao kịp?” Sớm biết thế này, kiểu gì cũng phải hỏi một phen đã, chẳng lẽ phải xem từng quyển từng quyển một?

Đúng là bất hạnh mà!

Sách ở lầu một Tàng Công các, không ít ỏi đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay mà giống hệt một thư viện đồ sộ, nhiều không đếm xuể. Căn cứ sách trước mặt thì ít nhất cũng phải tầm mấy vạn quyển.

Mấy vạn quyển sách…

Lâm Phi cạn lời luôn rồi.

“Bỏ đi, bỏ đi, xem quyển một quyển một vậy!”



Tàng Công các, danh như nghĩa, cất giấu Huyền công của nơi này.

Thần Võ Môn, vương triều thịnh vượng, là một trong ba đại môn phái. nơi cất giấu Huyền công của môn phái cũng không phải điều mà những gia tộc bình thường có thể so sánh với, chứng tỏ đâu mới là sự tình bên trong?

Đây cũng là nội tình sao?

Tâm pháp, quyền pháp, cước pháp, chưởng pháp, đao pháp, kiếm pháp… mỗi loại huyền công được sắp xếp theo thứ tự, Lâm Phi kiểu gì cũng phải lần mò tiếp tục tìm kiếm nữa.

“Quyền pháp La Hán quyền, Huyền Công bậc ba!”

“Quyền Pháp Đại Nhật Thiên Vương quyền, Huyền Công bậc hai!”

“Kiếm pháp, Lạc Nhật kiếm pháp, Huyền Công bậc một!”

“Kiếm pháp, Thanh Vân kiếm pháp, Huyền Công bậc một!”

“Cước pháp, Phong Thần Thoái, Huyền Công bậc ba!”

Cứ thế đi tìm, các loại quyền pháp, kiếm pháp, đao pháp… Từng cái từng cái một đập vào mặt, nhìn hoa hết cả mắt.

“Lầu một Tàng Công các, nhiều sách như thế, vậy tiếp còn bao nhiêu tầng nữa đây?”

Lâm Phi không dám tưởng tượng tiếp, nhớ kỹ lời trưởng lão nói rồi, không dám ngang nhiên tùy tiện nữa.
Liên tiếp xuống dưới, Lâm Phi đã hiểu được câu chuyện “Khỉ xuống núi”, vì đâu tham cái nhỏ bỏ cái lớn, tương tự như trường hợp của hắn, bản thân cũng đang ở trong tình trạng như vậy.

Huyền công quá nhiều, không biết đường nào mà tìm

Cũng may, lúc Lâm phi tới, cũng từng suy nghĩ, tâm pháp là thứ quan trọng nhất, liên quan tới những thành quả mai sau đạt được, tuyệt đối không dược qua loa

“Thử xem trước bên Huyền công tâm pháp xem sao!”

Ở Tàng Công các, sách đã được chia theo loại, nếu tìm được khu chứa sách phù hợp, việc tìm kiếm sẽ vô cùng dễ dàng.

Khu chứa sách về Huyền công tâm pháp.

“Mẹ kiếp! Huyền Công Tâm Pháp này có hơi…”

Lâm Phi đứng ở giữa hai bên giá sách gỗ, hai bên đều là một đống Huyền công tâm pháp chi chít, không dưới mấy trăm quyển, nhìn một cái thôi là đã không biết đường nào mà lần rồi.

“Hàn Băng huyền khí, Huyền công bậc một!”

Tiện tay rút một quyển ra, trong phần mục lục có giới thiệu.

“Hàn Băng Huyền khí, Huyền công bậc một, tổng cộng mười thành. Tu luyện được Hàn Băng Huyền Khí có thể làm cho vật trong phạm vi ba trượng tê cứng như băng thiên tuyết địa, đả thương thân thể, đóng băng Huyền khí…”

Xem xong phần giới thiệu vắn tắt, Lâm Phi dễ dàng mường tượng ra uy lực của “Hàn Băng Huyền khí” nói đơn giản chính là vũ khí đả thương người sắc bén

“Sức mạnh không tồi, đáng tiếc không phải thứ ta cần.”

Lâm Phi lắc đầu, trả quyển Huyền công về chỗ cũ, tiếp tục tìm kiếm.

“Liệt Nhật tâm pháp, Huyền công bậc hai!”

“Lục Hòa tâm pháp.”

“Bá Vương Bất Động tâm pháp, Huyền công bậc một!”

“Khai Thiên Liệt Nhật Tâm Pháp, Huyền công bậc một!” Không thể không thừa nhận, sách về Huyền công tâm pháp rất nhiều, cứ như là bệnh cuồng mua sắm vậy.

Thời gian nửa nén hương trôi qua, Lâm Phi không tìm được quyển Huyền công thích hợp, hắn bắt đầu sốt ruột, không tìm được quyển Huyền công tâm pháp phù hợp tất sẽ ảnh hưởng rất lớn tới tương lai của mình.

Nóng lòng sốt ruột, Lâm Phi bắt đầu đẩy mạnh tốc độ tìm kiếm.

Một quyển nối tiếp một quyển, hễ xem một chút là Lâm Phi lập tức xem xét tuyển chọn xếp loại.

“Ớ, mấy quyển linh tinh này sao lại được đặt ở đây?”

Đưa mắt nhìn lại trên giá gỗ, Lâm Phi đã quen thuộc với vị trí đặt sách Huyền công tâm pháp nhưng chẳng biết vì sao, liếc mắt nhìn qua, ở một giá sách gỗ ở đó không xa, trưng bày mấy quyển Huyền công, chẳng hiểu sao, ma xui quỷ khiến đi tới.

Nhìn sơ sơ giá sách gỗ này tổng cộng mấy quyển bí tịch.

“Bá Vương Tâm Pháp, tâm pháp bậc một, bị khuyết, đề nghị không học!!!”

Trong đầu bỗng nhiên tỉnh ra, Lâm Phi hiểu được chuyện gì đang xảy ra rồi, thì ra cuốn Huyền công này đều là từ ngoài đoạt về, thiếu mất một phần trong đó, người ta mới đề nghị không học.

Được thừa hưởng phần ký ức tu luyện, Lâm Phi hiểu rất rõ Huyền công tâm pháp, Huyền công tâm pháp phải đầy đủ hết, thiếu đi một phần trong đó, Huyền công tâm pháp sẽ không thể trọn vẹn, sức mạnh cũng sẽ bị ảnh hưởng nhiều.

“Đáng tiếc cho bộ Huyền công tâm pháp này!”

Lâm Phi không chỉ cảm thấy đáng tiếc, nếu như Huyền công tâm pháp đầy đủ, sức mạnh sẽ còn lớn hơn nhiều, những quyển bị khuyết đều là võ công thuộc bậc một, không khéo lại thuộc Hoàng gia tâm pháp, theo bản năng tiếp tục tìm kiếm.

“Cửu Chuyền tâm pháp, Tâm pháp bậc nhất, bị khuyết, đề nghị không học!!!”

Vừa thấy mấy chữ đó, một điều bất ngờ xuất hiện.

“Tichs, nhiệm vụ khởi động. Tìm ra trang khuyết đã biến mất của Cửu Chuyển tâm pháp, có nhận hay không?”

Bỗng âm thanh thông báo của hệ thống vang lên, dọa Lâm Phi giật cả mình, chưa kịp phản ứng, âm thanh lạnh lẽo cứng nhắc đó lại vang lên.

“Tìm ra trang khuyết đã biến mất của Cửu Chuyển tâm pháp, có nhận hay không!”

Con mọt game Lâm Phi lúc này mới phản ứng kịp, suýt không nén được cười, lúc bản thân vô ý đã phát hiện ra nhiệm vụ bị ẩn giấu, kết cục lại lòi đâu ra một nhiệm vụ chưa được biết tới, trong lòng khiếp đảm không thôi, lẽ nào biến thành game online thật rồi?

“Nhận!”

“Nhiệm vụ khởi động: Tìm kiếm trang bị khuyết đã biến mất của Cửu Chuyển tâm pháp.”

“Tình trạng hiện nay: Chưa hoàn thành”

“Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa biết!”

Kiểm tra một phen, Lâm Phi suýt hộc máu.

Vất vả lắm mới kích phát được nhiệm vụ mới, cuối cùng những gì xem được lại mơ mơ hồ hồ, không biết tại sao, hay là tìm kiếm Cửu Chuyển tâm pháp chính là nhiệm vụ?

Việc kích phát nhiệm vụ ngoài ý muốn thế này, Lâm Phi cũng không ngờ tới, lần thứ hai mở hệ thống thăng cấp ra, bản gốc vẫn lờ mờ chả có gì đặc biệt, cuối cùng lại trở nên nổi bật tươi sáng như vậy.

Người từng chơi game online ai cũng biết bất ngờ tạo ra nhiệm vụ sẽ được rất nhiều phần thưởng, Lâm Phi cũng không ngờ được mọi chuyện lại thành như thế này.

Tầm mắt của Lâm Phi theo bản năng rơi vào quyển Cửu Chuyển tâm pháp trên phần giới thiệu, vẻ mặt bỗng thay đổi, xuất hiện nét mừng rỡ, môn tâm pháp luôn bị khuyết đó rốt cục cũng đầy đủ rồi: “Ha! Hóa ra là thế!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau