VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Đường đi có thổ phỉ (1)

Trương tổng quản không rõ đối phương vì sao lại cười.

Chẳng lẽ hắn thật sự nghĩ rằng vỏ đao này có thể dễ dàng cầm lên sao?

Người như thế, Trương tổng quản không biết đã gặp qua bao nhiêu rồi, mỗi người đều tự tin mười phần, kết quả thì vẫn chỉ là làm việc tốn thời gian mà thôi. Về phần vì sao giá cả lại thấp như vậy, nguyên nhân kỳ thật vô cùng đơn giản, chính là muốn lợi dụng vỏ đao này để mở rộng danh tiếng. 

Danh tiếng của Thiên Chuy Bách Luyện ở vương triều Bất Lạc không tính là nhỏ, nếu như bán lại vỏ đao mà đã rất lâu rồi chưa có bán thì không thể nghi ngờ gì nữa, chuyện này có thể làm tăng thêm danh tiếng được. Một chiếc vỏ đao không thể hòa tan, người bình thường lại không có cách nào sử dụng vỏ đao, nhất định sẽ trở thành một thứ gì đó bị lãng quên trong góc phòng. Đây cũng là lý do vì sao Trương tổng quản lại mang cái này đến.

Không phải là ngươi có thần lực kinh người hay sao, vậy thì mua vỏ đao này đi, để làm tăng thêm thanh danh Thiên Chuy Bách Luyện.

Nếu ngươi không có thần lực kinh người, vậy liền lấy cái này để đả kích đối phương một chút. 

Đây chính là chuyện tốt một mũi tên trúng hai con nhạn đó.

...

“Các hạ, nếu có thực lực này thì cứ việc mua vỏ đao này đi. Nghĩ đến việc vỏ đao này sẽ ở trên tay của các hạ, vậy thì chắc chắn sẽ trở nên mạnh hơn, nổi bật hơn.” Trương tổng quản thật không hổ danh là người buôn bán. 

“Vậy thì tại hạ sẽ không khách khí nữa.”

Lâm Phi suy nghĩ cẩn thận hết thẩy mọi thứ thì tự nhiên sẽ không hề khách khí nữa, thật vất vả lắm mới gặp được vỏ đao của Hắc Sát đao, nếu như không lấy nó về tay thì hắn sẽ hối hận suốt cả đời này.

Quan trọng là, có vỏ đao này rồi thì không cần phải mang theo các loại vũ khí khác nữa, tránh phải làm những việc dư thừa. 

“Lên!”

Vì để che dấu một thân Thần Lực nên Lâm Phi vẫn chưa đem toàn bộ Thần Lực mà mình có xuất ra ngoài. Hắn miễn cưỡng bày ra một bộ dạng chật vật, lại vừa vặn khua chân khua tay một chút, rơi ở trong mắt người ngoài chính là loại trạng thái bị dồn đến đường cùng.

Diễn trò, Lâm Phi hắn biết. 

Lần đầu tiên, Lâm Phi cầm không lên.

Kỳ thật, sức nặng của vỏ đao này bất quá chỉ là hơn năm mươi cân thôi, dựa theo tình hình trước mắt thì Lâm Phi có thể thoải mái cầm lấy nó. Nhưng mà, hắn lại không có làm như vậy.

Huyền Thiên đại lục không bằng những nơi khác, che giấu thân phận thì không có gì là sai. 

...

“Người trẻ tuổi chung quy vẫn là người trẻ tuổi, Thần Lực kinh người thì như thế nào, vỏ đao này hơn mười năm nay vẫn không có người nào có thể cầm lên được. Không phải ngươi chỉ tùy tiện liền có thể cầm lên được.” Trương tổng quản cười lạnh trong lòng.

Người như thế ông ta gặp nhiều rồi, dùng vỏ đao đến để đả kích đối phương, vừa không có thất lễ, vừa không có làm mất thanh danh của Thiên Chuy Bách Luyện. 

Làm lại lần thứ hai, Lâm Phi hét lớn lên một tiếng, một tay giống như những móng vuốt sắc nhọn chộp lấy vỏ đao. Vỏ đao nguyên bản không có một chút sứt mẻ nào, vậy mà dưới một chưởng như vậy lại có thể bị nắm lên. Cho dù trọng tâm cơ thể có chút không vững, có hơi lay động một chút, nhưng mà một bàn tay không được tính là quá thô to lại có thể dễ dàng nắm được vỏ đao giơ lên không trung mà không cần tốn nhiều sức lực, bạch quang chợt lóe, không khí xung quanh hết thảy đều thay đổi. Trương tổng quản sợ hãi nhảy dựng lên một cái, nếu như không phải tâm tính của hắn cao, thì nói không chừng đã làm ra chuyện gì mất mặt rồi.

“Vỏ đao này thật sự không tệ, tuy rằng có nặng một chút nhưng miễn cưỡng vẫn có thể sử dụng được.”

Kỳ thật, một đao vừa rồi kia là Lâm Phi cố ý dùng để dọa người. 

Lâm Phi há lại ko biết vẻ mặt Trương tổng quản thay đổi như nào, vì vậy hắn mới sử dụng huyền khí mà phóng ra một đao để đối phương biết rằng mình ko phải loại người có thể bị kẻ khác tuỳ ý cười nhạo.“Ngươi... Ngươi làm sao có thể cầm nó lên được?” Trương tổng quản rõ ràng rất hoảng sợ, sắc mặt đều thay đổi rồi, dường như không thể tin được là nam nhân áo choàng đen này lại có thể thúc dục được vỏ đao. Một đao vừa rồi kia không thể nghi ngờ gì nữa chính là minh chứng tốt nhất cho chuyện này.

Một đao lạnh như băng, lạnh đến thấu xương như vậy không phải ai cũng có thể làm được. 

...

Sau hia lần vung lên Lâm Phi liền đem vỏ đao thu hồi lại.

Trong khoảng thời gian gần ba tháng, hắn đã sớm quen với cái khí tức lạnh lẽo của Hắc Sát đao rồi. Vỏ đao này không có lạnh đến như vậy nên Lâm Phi có thể dễ dàng nắm giữ được nó mà không phải chịu nửa điểm ảnh hưởng nào, tâm tình lại càng tốt hơn. 

“Đây là ngân phiếu một vạn lượng.”

Ở dãy núi Hắc Thủy hắn đã chém giết không ít đệ tử chân truyền của Đao Thần tông nên trong túi tiền không có thiếu bạc, liền sảng khoái rút ra ngân phiếu một vạn lượng.

Trương tổng quản miệng mở ra, sau vài lần hô hấp mới bừng tỉnh lại. Vỏ đao vẫn luôn không có người nào có thể thôi thúc được, rốt cục cũng đã bị người ta thôi thúc rồi, hơn nữa còn có thể phóng xuất ra hai đao mang. 

Nam nhân áo choàng đen này không đơn giản a! Trương tổng quản thầm nghĩ.

Vỏ đao vô danh này có sức nặng lên đến hơn năm mươi cân, cho dù là đã mời hết các danh sư Thiên Chuy Bách Luyện ở nơi này tập hợp lại cũng vẫn không thể tìm thấy bất kỳ thông tin nào về nó. Vậy mà nay lại bị người ta điều khiển như vậy, quả thật khó có thể tiêu hóa được.

“Chúc mừng các hạ, có loại thần binh lời khí này trong tay thì tất nhiên sức chiến đấu có thể tăng lên được gấp đôi!” 

...

Sau khi thu hồi vỏ đao. Lâm Phi cũng không có đi xem những loại binh khí bình thường khác nữa, cũng không có so sánh sự phù hợp của vỏ đao đối với sự động thủ của chính mình.

Cho dù có sử dụng vỏ đao này như một loại vũ khí thì ít nhiều cũng sẽ có sự khác biệt, sử dụng trong một khoảng thời gian dài rồi thì tự nhiên cũng sẽ hiểu được sự kỳ diệu của nó, Điều này vốn dĩ những binh khí bình thường khác không thể nào so sánh được. 
Một vỏ đao ko thua gì phàm binh thượng phẩm, Lâm Phi xem như là đã nhặt được một bảo bối lớn rồi.

Một vạn lượng bạc liền mua được một vỏ đao. Với cái giá như vậy nếu như là đổi lại thành một binh khí thượng phẩm khác, từng cái từng cái hơn mười vạn, mấy chục vạn, trăm vạn, thì cho dù có nằm mơ cũng không thể với tới được.

Đương nhiên, vận khí của Lâm Phi tốt, nếu đổi lại là trước kia thì đại khái cũng chỉ có thể trơ mắt mà nhìn thôi. 

Từ Thiên Chuy Bách Luyện đi ra. Lâm Phi chuẩn bị mua một con ngựa tốt, ba tháng sau thời hạn thi đấu nửa năm rất nhanh sẽ tới, là thời điểm phải trở về Thần Vũ môn.

...

Thành Hắc Thủy không thiếu ngựa tốt. 

Đồng thời cũng không thiếu các loại vật cưỡi thượng hạng là yêu thú. Chỉ cần ngươi có tiền, thì muốn loại yêu thú cấp bảy, cấp tám làm vật cưỡi cũng không có gì là kỳ quái cả.

Lâm Phi tiêu một ngàn năm trăm lượng, mua một tuấn mã ngày đi ngàn dặm, vật cưỡi là yêu thú thì tạm thời không có nghĩ đến, để tránh cho có người lại nhớ đến.

Lần trước đến Hắc Thủy sơn mạch, Lâm Phi một đường chạy như điên, lúc này trở về thì lại có vẻ thoải mái hơn rất nhiều, không cần phải chạy theo thời gian nên có chút nhàn nhã. 

Từ thành Hắc Thủy đi ra, hắn liền giục ngựa chạy thật nhanh trên đường.

Sau nửa ngày, Lâm Phi đã giục ngựa tiến vào một rừng cây, người lui tới quanh con đường này không nhiều lắm, trông có vẻ khá cô quạnh, thường xuyên chỉ truyền đến tiếng chim hót.

Vừa mới tiến vào con đường trong rừng này. 

Lâm Phi đã theo bản năng nhíu mày lại, con tuấn mã dưới thân dường như đã gặp phải loài yêu thú đáng sợ nào đó nên không dám tiếp tục bước nữa.

“Thần Vũ môn, Lâm Phi!”

Con đường bên trong rừng cây lập tức xuất hiện không dưới mười thân ảnh, vây quanh Lâm Phi cả phía trước lẫn phía sau. 

Những người này vừa xuất hiện, trong đầu Lâm Phi lập tức toát ra hai chữ: Thổ phỉ.

Sự tồn tại của Hắc Thủy sơn mạch, thành tựu nhất chính là thành Hắc Thủy, đồng thời một cái thành tựu khác chính là một nhóm người gọi là Lưu phỉ, tất cả lưu phỉ đều là do một vài người lưu vong tạo thành, mỗi một người đều hung hãn đến cực điểm. Bởi vì những người này ở phía bên ngoài Hắc Thủy sơn mạch, lại còn là một đám hung hững cùng cực, vì thế nên có không biết bao nhiêu thương nhân, thậm chí là Võ giả đã chết ở trên tay bọn họ. Thêm nữa, bọn họ lại có tốc độ di chuyển như gió, trên cơ bản là không tìm thấy được hang ổ, nên nhất thời liền trở thành một sự tồn tại ở phía ngoài Hắc Thủy sơn mạch mà những người khác chỉ cần nghe thấy tin thôi cũng đã sợ mất mật rồi.

Lâm Phi cười khổ trong lòng, từ khi nào thì chính mình lại có vận khí tốt như vậy chứ. Buổi sáng mua được vỏ đao Hắc Sát đao, buổi chiều liền được gặp gỡ một đám thổ phỉ, cái loại vận khí này... 

...

“Ta chính là Lâm Phi, các ngươi là ai? Vì sao muốn cản ta?”

Trước mắt có đến mười mấy tên thổ phỉ, trên người biểu lộ ra một loại khí tức hung tàn, thực lực toang thân cũng không hề kém. Cao nhất đã có thể đạt tới Võ Đạo thất trùng thiên, còn lại nếu không phải là Võ Đạo ngũ trùng thiên thì cũng là Võ Đạo lục trùng thiên. 

Nhiều người vây quanh chính mình như vậy, Lâm Phi ngẫm lại cũng thấy có chút kỳ quái.

“Chúng ta đương nhiên là thổ phỉ rồi, hơn nữa còn là thổ phỉ chuyên muốn lấy mạng của ngươi!” Một tên thổ phỉ vóc dáng thấp bé, rung đùi đắc ý, giống như đã đem Lâm Phi trở thành người chết vậy, làm cho những người còn lại đều bật cười ha ha.

Chương 52: Mười đao giết địch mạnh

Cùng lúc đó. Trong một rừng cây tươi tốt bên cạnh ở trên đỉnh núi đang có ba người đứng ở dưới một cây đại thụ nhìn từ trên cao nhìn xuống, quan sát tất cả mọi chuyện đang xảy ra trên đường.

“Thật sự là không thể tưởng tượng được a. Thằng nhóc Lâm Phi này vậy mà vẫn có thể sống đi ra được từ Hắc Thủy Sơn Mạch, thật khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn mà. Cũng may mà chúng ta không có vội vã trở về, bằng không sau khi trở về chúng ta lại cứ mơ tưởng sẽ có trái ngọt để ăn!” Một chàng trai khôi ngô mày rậm, mắt to cười nói với âm thanh buồn bã, vẻ mặt âm lãnh.

Hai người còn lại, đều là những nam nhân cường tráng, lộ ra vẻ nịnh bợ tươi cười, nói: "Ánh mắt của sư huynh thật chuẩn, chúng ta thiếu chút nữa đã bị tên Lâm Phi này đùa giỡn rồi. Nếu như thằng nhóc này thật sự quay trở về, vậy thì chúng ta còn có mặt mũi nào nữa chứ.” 

“Đúng vậy, đúng vậy, không uổng công chúng ta ở thành Hắc Thủy này ngây người gần hai tháng. Nói không chừng, cái chết của mấy vị sư huynh nhất định là có liên quan đến Lâm Phi, với thực lực của hắn, muốn thoát khỏi lòng bàn tay của các vị sư huynh là chuyện tuyệt đối không có khả năng. Lúc này đây nhất định phải diệt trừ Lâm Phi, người như thế căn bản là không tư cách khiêu chiến với sư huynh!”

...

Nếu như Lâm Phi nghe được những lời nói này, thì nhất định sẽ thấy rất chấn động. Đối phương vậy mà vẫn bám riết không tha, canh giữ ở thành Hắc Thủy, muốn tìm lấy một cái cây để đợi thỏ. 

Lúc trước, sau khi Lâm Phi đem người giết chết thì liền coi nhẹ những chuện sau đó, thế cho nên thi thể mới bại lộ ra bên ngoài. Hắc Thủy Sơn Mạch người đến người đi, tin tức nhanh chóng đuộc truyền đi, cho dù mấy người này đã cải trang qua, che dấu đi thân phận thực sự, thì đối với lời nói của những người qua lại cũng sẽ hiểu rõ được, quen thuộc rồi lại không thể quen thuộc nữa.

Vì thế mới có một màn này ngày hôm nay.

Chuyện Lâm Phi từ sơn mạch ra ngoài liền phát sinh xung đột nho nhỏ với người của Đao Thần Tông, ngay lập tức bị bọn họ biết được, vì thế nên đã mai phục sẵn ở đây. Hơn nữa còn mời đến cả phỉ quân Đầu Trọc nổi danh ở vùng này đến để đối phó với Lâm Phi, sau gì có bất gì manh mối gì cũng đều không có liên quan đến bọn họ. 

“Tên tiểu tử Lâm Phi này cũng thật là có thể chịu được dày vò, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà thực lực lại có thể tăng lên nhanh như vậy, người như thế tuyệt đối không thể quay trở lại Thần Vũ môn. Thật đáng tiếc, hắn không nên đắc tội đại sư huynh như vậy, lại còn dám cuồng vọng đưa ra lời khiêu chiến nữa, thực sự nghĩ rằng mình là thiên tài tuyệt thế hay sao a.” Nam tử khôi ngô cười lạnh nói, ánh mắt lạnh như băng, rõ ràng là đã đem Lâm Phi trở thành người chết.

Vì để đối phó với Lâm Phi, bọn họ đã tìm đến lưu phỉ, trong phạm vi của Hắc Thủy sơn mạch tìm ra một đám lưu phỉ có vẻ khá nổi danh, cho dù thực lực của Lâm Phi có mạnh mẽ đến đâu thì cũng đừng mong rằng vẫn có thể sống sót dưới tay họ. Bọn họ không phải là đệ tử của phái Đao Thần mà là một đám lưu phỉ tàn bạo đầy thủ đoạn, giết người không chớp mắt, cho dù là bọn hắn đã tự mình gặp qua thì cũng không thể nắm chắc phàn thắng được quá ba phần.

Bởi vì bọn họ là lưu phỉ, một đám lưu phỉ vô cùng hung ác, tàn bạo. 

...

“Các ngươi muốn mạng của ta?”

Sắc mặt Lâm Phi không khỏi trầm xuống, vốn dĩ hắn cho là bản thân ở thành Hắc Thủy là bị một đám người cố ý để mắt đến, nên ở thành Hắc Thủy khi mà sự việc này xảy ra hắn đều có gắng không để lộ ra mình là người có tiền. Chỉ tiếc rằng, câu nói kia của đối phương vừa nói ra thì hắn liền cảm nhận sâu sắc rằng trong chuện này nhất định là có chỗ nào đó không ổn. 

Từ khi xuyên qua Huyền Thiên Đại Lục cho đến bây giờ, đắc tội với loại người gì thì trong lòng Lâm Phi đều vô cùng rõ ràng, giống như một chiếc gương sáng vậy, sẽ không thể tìm ra được người nào khác nữa.

“Phản ứng nhanh đấy tiểu tử, đáng tiếc a, phản ứng nhanh thì sao chứ, ai bảo ngươi đắc tội với người không nên đắc tội chứ. Nhớ kỹ, ngày này sang năm chính là ngày dỗ của ngươi đó. Người đâu, giết hắn cho lão tử, làm thịt tên tiểu tử này, buổi tối chúng ta liền ăn no, uống say, và chơi nữ nhân tốt nhất!”

“Giết! Giết!” 

“Lăn ra đây, xem lão tử chặt ngươi ra!”

...

Cảnh đao kiếm ngay lập tức bao phủ lấy hắn, con tuấn mã dưới thân cũng bắt đầu rối loạn, bất an. 

“Đúng là đồ không biết sống chết!”

Lâm Phi thầm mắng một tiếng, bàn tay ở trên lưng ngựa ấn một cái, cả người liền dễ dàng bay lên trời. Bọn họ dám mai phục giết mình, vậy thì sẽ phải trả một cái giá thật đắt, hàn quang trong mắt hắn chợt lóe lên, đằng đằng sát khí.

“Giết!” 

Gần ba tháng săn giết yêu thú, Lâm Phi hét lớn lên một tiếng, sát khí giống như chân thật lại giống như chỉ là đánh đòn cảnh cáo dừng lại trên người của một tên ở gần nhất. Trên mặt tên đó theo bản năng liền xuất hiện một tia sợ hãi, trước mắt hắn ta chính là xuất hiện một đạo bạch quang.

“Xoẹt!”

Người nọ nháy mắt một cái, cả người liền lập tức bất động, một lúc sau, thân thể lập tức bị phân thành hai nửa, máu tươi bắn ra tứ tung, trên đường đã tràn ngập mùi của máu tươi. 

Giết người bằng một đao!

Ba tháng, Lâm Phi đã đem đao pháp vận dụng đến trình độ tâm tùy ý động, thường thường có thể đem đao pháp vận dụng đến một mức cực hạn. Đao pháp lại càng có thêm những xảo quyệt quỷ dị, thường thường sẽ ra tay theo hướng mà con người không thể nào tưởng tượng được.

“Nếu thực lực của các ngươi chỉ có như thế này, vậy thì hôm nay lão tử cũng không ngại đem các ngươi giết sạch đâu.” Lâm Phi hừ lạnh một tiếng, triển khai Tùy Phong Thân Pháp, nâng đao trong tay lên, lại một lần nữa đi vào bên trong đám người đó. Lôi Đình đao pháp theo đó dựng lên hóa thành từng đạo bạch quang vô hình, đan vào nhau thành một mảnh lưới màu trắng cắt ngang không gian. 

Xoẹt!

Xoẹt!
Phốc! 

Tùy Phong Thân Pháp, Nhân Như Phong, Lai Khứ Vô Ảnh, trừ phi đối phương thi triển đao pháp với tốc độ cực nhanh nếu không thì đừng mơ tưởng đến chuyện có thể bức Lâm Phi ra ngoài được. Lâm Phi giống như một người con của gió, vì gió mà sinh ra, mỗi một đao khi hạ xuống liền mang đi một sinh mạng.

“A, tay của ta!”

“Chân của ta...” 

“Ra đây, lăn ra đây cho lão ử, lão tử muốn giết ngươi!”

...

Từ khi phỉ quân Đầu Trọc thành lập cho đến nay chưa từng gặp qua nhân vật nào lợi hại như vậy. Bọn họ chỉ là một đám lưu phỉ, thực lực không tính là quá mạnh, về chuyện giết người thì cũng đã thành quen tay rồi nên tích lũy được một thân sát khí, trong khi giao chiến liền chiếm được ưu thế lớn hơn. Nhưng, hôm nay bọn hắn đã sai rồi. 

Một tên tiểu tử nhãi ranh, sát khí toàn thân so với bọn hắn còn mãnh liệt hơn. Pháp lực toàn thân vô cùng khủng bố, xuất ra chiêu thức ở mọi nơi khiến cho người ta thấy sợ hãi, người đi như gió, chiêu thức tan vỡ, khắp nơi đều sẽ như vậy, chiêu thức không thể thay đổi. Đao pháp hung mãnh của đối phương hết nhô lên rồi lại hạ xuống, bọn họ khó có thể ngăn cản được. Người như thế thật sự rất biến thái.

Tiểu bạch thỏ trong mắt bọn họ lập tức hóa thân thành một con mãnh hổ, một con mãnh hổ muốn mạng người.

Cái gì là thế như chẻ tre (1), chuyện trước mắt chính là chứng minh tốt nhất. 

Mặt mũi tên thủ lĩnh đầu trọc đã sớm giống như khổ qua, nổi trận lôi đình, trực tiếp gào rống đứng lên.

“Thằng nhãi con, muốn tìm chết mà!”

Thổ phỉ bồi dưỡng thuộc hạ thì cần phải không ngừng giết chóc, mà giờ đây không còn đủ được mười mấy người, thuộc hạ của chính mình đã chết vô số, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Tên đầu trọc dường như muốn phun ra máu, đây chính là số tài sản ít ỏi mà hắn ta thật vất vả mới tích góp được từng tí từng tí một. Nếu được làm lại lần nữa hắn ta muốn được làm quan chứ làm thổ phỉ cái gì chứ. 

“Mẹ kiếp, dám bẫy lão tử, chờ lão tử tiêu diệt được tên nhãi này, thì các ngươi nhất định sẽ hối hận vì đã đắc tội với lão tử.” Tên nam nhân đầu trọc hướng về một chỗ khác hung hăng trừng mắt liếc một cái, trong lòng chửi ầm lên. Lần này thật sự đã gặp phải một miếng sắt lớn rồi, một miếng sắt nhìn qua trông thật lợi hại, hầu như nguyên khí đều bọ tổn thương nặng nề.

“Mãnh Hổ Hạ Sơn!”

Tên nam nhân đầu trọc gào lên một tiếng, thân thể cường tráng liền hóa thân thành một mãnh hổ, phía ngoài hai cánh tay xuất hiện hư ảnh của một  con bạch hổ đang lên tiếng trả lời, tiếng gầm Hổ Khiếu Sơn Lâm quả nhiên là hung mãnh, cái miệng lớn dính máu há to ra cắn về phía Lâm Phi. 

Sĩ biệt tam nhật đương quát mục tương đãi (2), Lâm Phi đã sớm không còn là Lâm Phi của ba tháng trước rồi.

“Đến tốt lắm.”

Cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên, Lâm Phi cũng không có lộ ra biến hóa gì quá lớn. “Bôn Lôi Đao Pháp!”

Bôn Lôi Đao Pháp, bình thường xuất đao như sấm đình, nay lại hóa thành từng đạo bạch quang, bạch quang giết người, lặng yên không tiếng động.

Lâm Phi tay phải nhấc đao lên, lập tức liền có năm đạo bạch quang được chém ra, trước sau lần lượt tập trung ở trên người tên nam nhân đầu trọc. 

Oành oành oành oành oành!

Năm đao liên tiếp hóa thành ánh sáng giết người, cứng rắn chém vào trên người mãnh hổ. Cho dù ngưng ảnh của Võ Đạo thất trùng thiên tương đối lợi hại, nhưng mà năm đao này cũng không phải là không có tác dụng, mà là bạch quanh giết người.

Đao đầu tiên, thân hình mãnh hổ dừng lại. 

Đao thứ hai, hư ảnh của mãnh hổ lắc lư một hồi!

Đao thứ ba, thứ tư, thứ năm, ngưng ảnh Huyền Khí mãnh hổ dưới đao pháp sắc bén đã không thể duy trì thân hình, sau ba đao liền bị ép phá hủy.

Bôn Lôi Đao Pháp, năm đao phá mãnh hổ. 

Đồng tử tên đầu trọc mở lớn, không che dấu được vẻ khiếp sợ trên mặt. Cường giả Võ Đạo thất trùng thiên, ngưng ảnh Huyền Khí công kích, kỹ xảo vận dụng lợi hại nhất, nay lại bị người khác cứng rắn phá vỡ, đao pháp này thực sự rất khủng bố.

Người dùng đao pháp lợi hại, hắn ta đã gặp qua rất nhiều, còn người có thể khiến cho bên trong mỗi nhát đao đều mang theo đao ý sắc bén, phảng phất như muốn mở ra hết thảy, thì lại tựa hồ chưa gặp qua bao giờ.

“Ngươi... Ngươi làm sao có thể phá vỡ được công kích của lão tử?” Tên đầu trọc rất bối rối. 

“Ngươi nói nhảm nhiều quá!”

Tùy Phong Thân Pháp của Lâm Phi lại khẽ động lần nữa, tay phải đem đao nhấc lên, Bôn Lôi Đao Pháp lại được sử dụng lần nữa, hóa thành mười nhát đao, một cái so với một cái lại càng sắc bén hơn, bạch quang chói mắt, khí tức khủng bố.

“Thật là đao pháp lợi hại, tiểu tử này rốt cuộc đã tu luyện đao pháp gì vậy?” 

Đao thứ nhất hạ xuống, chưa gần người, đao mang sắc bén, trên mặt truyền đến khí tức lạnh như băng, giống nhau chỉ một giây tiếp theo thôi thì hô hấp liền bị cắt đứt.

Mười nhát đao tập trung, tên đầu trọc không dám khinh thường, vận dụng tất cả mọi vốn liếng xuất ra huyền công, ngăn trở từng đợt công kích.

Phốc! 

Phốc phốc!

Dù vậy, sau đao thứ tám, trên ngực tên đầu trọc đã mở ra vô số miệng vết thương, máu tươi chảy ròng ròng, khí tức hỗn loạn. Hắn ta không thể tin là chính mình không thể ngăn cản được mười đao đó, hắn ta đường đường là một cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên.

“Mạng ta hết rồi!” 

Đao thứ chín và đao thứ mười mang theo khí thế sét đánh lôi đình đến, mi tâm tên đầu trọc nhảy dựng, thầm hô một tiếng không tốt, không thể tưởng được là hai nhát đao cuối cùng lại có uy lực kinh người như thế.

“Răng rắc!” Cánh tay trái lên tiếng trả lời suy nghĩ của hắn ta, máu tươi tràn ngập, sắc tái tên đầu trọc trắng nhợt đi.

Đao thứ mười lại hạ xuống, tên đầu trọc căn bản là không thể ngăn cản, bởi vì hai đao cuối cùng này, không phải là hai đao bình thường, mà là một môn đao pháp khác: Đại Thiên Diệp đao pháp. 

Ầm một tiếng, tên đầu trọc bị chém thành hai nửa, nội tạng rơi đầy đất, đến lúc chết trong mắt vẫn mang theo vẻ không cam lòng. Một con thỏ sao lại biến thành một mãnh hổ chứ.

Lúc này thật đúng là lật thuyền trong mương rồi.

...

(1) Thế như chẻ tre: dồn dập và dễ dàng.

(2) Sĩ biệt tam nhật đương quát mục tương đãi: xuất xứ từ Tam Quốc Diễn Chí, ý nói “Ba ngày không gặp, phải thay đổi cách nhìn.” Chỉ sự tiến bộ của một người sau một thời gian không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác.

Chương 53: Tiểu nhân phía sau, nên giết

Dưới ánh mặt trời chói chang. Vốn dĩ là đang giữa trưa nóng như lửa đốt, vậy mà sau những chuyện phát sinh trên đường đi thì nơi đây liền trở nên lạnh giá như vào đông.

"Tại sao có thể như vậy? Thực lực của phỉ quân Đầu Trọc từ khi nào thì không chịu được một đòn công kích như vậy, chẳng lẽ thanh danh lúc trước đều là nói khoác hay sao?"

"Gặp quỷ rồi! Thực lực của tên đầu trọc kia đường đường là Võ Đạo thất trùng thiên, làm sao có thể chỉ vì đối phó với một tên Lâm Phi mà ngược lại liền bị đối phương giết chết như vậy. Không phải là toàn bộ khí lực đều được sử dụng trên người nữ nhân vào tối qua chứ!" 

"Sẽ không như vậy đâu. Tên tiểu tử Lâm Phi chẳng lẽ đã gặp được cơ duyên ở Hắc Thủy sơn mạch? Nếu không phải vì nguyên nhân này, thì hắn làm sao có thể giết chết được tên đầu trọc kia. Đây đường đường là thực lực của Võ Đạo thất trùng thiên!"

...

Sau lưng ba người vô thức toát ra một thân mồ hôi lạnh. 

Tên tiểu tử cuồng vọng trong con mắt của bọn họ vậy mà lại diễn một vở kịch hay như vậy ngay dưới con mắt của bọn họ, hơn nữa lại còn là một vở kịch mà bọn họ không dám tin tưởng. Qủa nhiên sĩ biệt tam nhật đương quát mục tương đãi.

Nếu như tin tức này rơi vào tay Thần Vũ môn, thì tuyệt đối sẽ là tin tức khiến cho người ta cảm thấy kinh hãi. Phỉ quân Đầu Trọc có tầm mười người vậy mà hầu như không có ai là đối thủ của Lâm Phi cả, đao pháp hung tàn, sát khí khủng bố, không hề kém cỏi chút nào so với các sư huynh trong số những đệ tử ngoại môn kia.

Tất cả chuyện xảy ra vậy mà chỉ có trong vòng ba tháng. 

Vốn dĩ bọn hắn đang mong phỉ quân Đầu Trọc có thể giết chết Lâm Phi, giảm bớt đi một tên phiền toái, một tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng, căn bản không xứng để bọn hắn phải ra tay.

Ai ngờ ông trời lại đưa cho bọn hắn một trò cười siêu cấp như vậy.

Thực lực của Lâm Phi tiến bộ rất nhanh, mười đao liền giết được một cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên, có phần quá kinh khủng rồi. 

....

"Không xong rồi, Lâm Phi phát hiện ra chúng ta rồi."

Trong lúc ba người đang cảm thấy khiếp sợ, thì trên đường đi có một ánh mắt vô cùng lợi hại nhìn thẳng vào chỗ ẩn nấp của bọn họ. 

"Sợ cái gì, không phải chỉ là một tên Lâm Phi thôi sao. Vừa rồi mới giết một cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên, Huyền Khí có lẽ đã tiêu hao khoảng bảy tám phần, được dịp chúng ta liền đi thu thập tiểu tử này luôn!"

Ánh mắt hai người theo bản năng nhìn về phía sư huynh của mình để trưng cầu ý kiến.

Sự nguy hiểm của Lâm Phi đã sớm vượt qua dự liệu của bọn hắn, một khi Lâm Phi trở lại Thần Vũ môn thì tuyệt đối sẽ tạo ra một trận khiếp sợ không hề nhỏ. Vạn nhất sư huynh không địch lại được đối phương, vậy thì sẽ bị đám đệ tử ngoại môn chê cười. 

"Cái tên Lâm Phi này khẳng định là phải giết, không giết không được." Nam tử khôi ngô cười lạnh, khóe mắt hiện lên một vòng đố kỵ: "Nếu như hắn đã phát hiện chỗ ẩn thân của chúng ta vậy thì liền thuận tay loại bỏ tiểu tử này luôn, để tránh hắn có thể mang theo những phiền toái không cần thiết quay về Thần Vũ môn. Đại sư huynh tuyệt đối không hy vọng nhìn thấy Lâm Phi trở lại Thần Vũ môn, tốt nhất là nên chết ở trong miệng của yêu thú!"

Mùi máu tươi tràn ngập khắp nơi. Ánh mắt Lâm Phi sáng như đuốc, chăm chú nhìn về phía một phương hướng trong đó" "Không thể tưởng tượng được, quả nhiên là do bọn hắn đang âm thầm quấy phá, một đám tiểu nhân vô sỉ!"

Sau khi thực lực tăng lên, thính lực của võ giả cũng có phản ứng đặc biệt nhạy cảm, gió hơi thổi cỏ hơi lay cũng có thể cảm nhận được. 

Sau khi giết chết cái tên đầu trọc, Lâm Phi lập tức cảm giác được có người đang ở quanh đây. Khi ánh mắt hắn lướt qua xung quanh thì khí tức nguy hiểm khí cũng theo đó mà xuất hiện, nghiệm chứng suy đoán trong lòng của Lâm Phi, quả nhiên có người nhìn mình không vừa mắt a.

Nếu như là "Lâm Phi" của ba tháng trước, vậy thì Lâm Phi tin tưởng rằng mình đã sớm chết không có chỗ chôn rồi.

Đối với tiểu nhân ở chỗ tối, Lâm Phi đặc biệt phản cảm. 

"Không quản các ngươi là do ai phái đến, dám lên kế hoạch đối phó ta, vậy thì phải trả một cái giá rất đắt!"
...

"Lâm Phi a, Lâm Phi a, tiểu tử ngươi quả nhiên là mạng con gián, yêu thú của Hắc Thủy sơn mạch không giết chết được ngươi, phỉ quân Đầu Trọc cũng không giết chết  được ngươi. Quả nhiên ngươi có chỗ không giống người bình thường!" Nam tử khôi ngô vỗ tay, có chút hăng hái nhìn Lâm Phi. Sau khi ba người hiện thân liền tạo ra phạm vi hình tam giác, lúc này đã đem Lâm Phi vây quanh lại, giống như đã trở thành trò bắt rùa trong hũ. 

"Các ngươi dường như còn bố trí thêm người ở bên ngoài thành Hắc Thủy chờ giết ta đi!" Mặt Lâm Phi không biểu tình trả lời một câu: "Nếu như ta giống với người thường, nói không chừng hiện tại đã chết sớm trong tay các ngươi rồi, sư huynh của ta!"

"Xem ra sư đệ bọn hắn quả nhiên là chết ở trong tay của ngươi!"

Nam tử khôi ngô tên Trương Vân cười lạnh: "Không hổ là người dám khiêu chiến với đại sư huynh, cái tính cách nóng nảy này quả nhiên không phải là của người bình thường. Đáng tiếc, hôm nay ngươi nhất định phải chết ở chỗ này, Thần Võ môn không cần thiên tài như ngươi, gia tộc của sư huynh đồng dạng cũng sẽ không thích nhìn thấy loại người muốn nổi trội như ngươi. Ngươi sai thì tự mình sai đi, ngươi không nên xuất thân từ Lâm gia!" 

Ba người bọn họ thực lực không tính là quá mạnh mẽ, hai người là Võ Đạo lục trùng thiên, một người là Võ Đạo thất trùng thiên. Nhưng mà đối phó với một tên mà Huyền Khí đã tiêu hao mất bảy tám phần như Lâm Phi thì hoàn toàn dễ như trở bàn tay.

Lâm Phi cho dù đã sớm có suy đoán nhưng sau khi nghe những lời này thì vẫn hơi ngẩn ra một chút. Thân phận tam thiếu gia Lâm gia của chính mình quả nhiên là có rất nhiều phiền toái.

"Muốn mạng của Lâm Phi ta, vậy thì các ngươi phải có... hay không có cái tư cách này đây." Lâm Phi không giận mà cười, "Vừa rồi cái tên đầu trọc kia bảo hôm nay sẽ là ngày giỗ của ta, đáng tiếc lại thành ngày giỗ của chính hắn. Hi vọng các ngươi không có giẫm lên cái vết xe đổ đó." 

"Miệng lưỡi bén nhọn, nhận lấy cái chết đi!"

Trương Vân dang người cao lớn nổi giận, đối mặt với ba người bọn họ mà còn dám khoác lác không biết ngượng, loại người này đáng chết, đáng chết.

"Phi Vân Kiếm Pháp!" 

Trên tay cái người cao cao khẽ động, một thanh ngân bạch trường kiếm lóe lên một cái, giống như mây trắng phiêu dật, lập tức đâm ra ba nhát kiếm về phía Lâm Phi. Ba nhát kiếm này, mỗi một nhát đều hướng đến một bộ vị trọng điểm, hơn nữa còn lập tức phong bế tất cả đường lui. Quả nhiên thật là vô cùng ác liêth, mỗi chiêu đều là chiêu chí mạng.

Phi vân Kiếm Pháp, huyền công lưu truyền trong Thần Võ môn, chú trọng nhất là sự phóng khoáng, biến ảo không theo quy tắc nào. Một kiếm chí mạng, được rất nhiều đệ tử yêu thích.

Lâm Phi tim không đập nhanh, mặt không biến sắc, hừ lạnh một tiếng: "Dùng kiếm pháp này mà muốn giết được lão tử, có phần quá mức không biết lượng sức rồi!" 

Lâm Phi ngày hôm nay đã sớm không phải là "Lâm Phi" của lúc trước rồi.Đối mặt với từng kiếm từng kiếm của kiếm pháp, hắn liền triển khai Tùy Phong Thân Pháp, dưới chân tạo ra những bước chân quỷ dị, giống như đang khiêu vũ trên mũi đao. Liên tiếp hiện lên ba nhát kiếm kiếm, hắn liền dùng quỷ dị thân pháp xuất hiện ở trước mặt người cao cao kia, tay phải vừa nhấc liền hóa thành một chưởng đao, một nhát xé ngang trời hạ xuống, một đòn như sấm chớp, đao mang chợt lóe lên.

"Thình thịch!" 

Người cao cao trừng lớn hai mắt, chỗ trán có một đường máu phân thành hai. Thế nhưng khi một đao này hạ xuống liền trực tiếp bị chém thành hai khúc, đi đời nhà ma.

Từ lúc ra chiêu đến khi bị giết, bất quá chỉ hô hấp được ba lần mà cao thủ Võ Đạo lục trùng thiên liền bị giết chết rồi.

Trong việc này, sự khinh thường chiếm không hề  ít. 

"Ngươi như thế nào... Huyền Khí của ngươi không phải đã tiêu hao mất bảy tám phần rồi sao?"

Trong tưởng tượng của bọn hắn, Lâm Phi vừa rồi đã thi triển ra đao pháp mãnh liệt như vậy, Huyền Khí tiêu hao nhất định là vô cùng lớn, cho dù là bất cứ người nào đi lên, cũng đủ để giết chết Lâm Phi rồi. Ai ngờ, đao pháp của Lâm Phi vẫn hung mãnh như thế, chỉ một cái sơ sẩy liền chỉ có thể trơ mắt nhìn sư đệ bị giết chết.

Lâm Phi cười tà: "Ai nói là sử dụng đao pháp hung mãnh thì liền đại biểu cho việc nhất định phải tiêu hao Huyền Khí." Lời nói của hắn vừa dứt, Lâm Phi lại thi trển Tùy Phong Thân Pháp một lần nữa, nghiêng người đánh đến một tên cao thủ Võ Đạo lục trùng thiên khác ở bên cạnh, chưởng đao nhô lên cao rồi lại hạ xuống, đao mang sắc bén phá vỡ không khí, hướng xuống phía dưới giết. 

"Hừ, còn muốn dùng chiêu thức cổ để giết ta, ngươi sai quá sai rồi!"

Leng keng!

Hai người đều là cao thủ, người kia liền lập tức ý thức được là Lâm Phi so với tưởng tượng còn nguy hiểm hơn nhiều. 

Lúc Lâm Phi thi triển thân pháp quỷ dị tới gần, võ giả lập tức phản ứng lại ngăn trở một đòn công kích, hai bên giao thủ, trong lòng đệ tử kia đã trở nên tràn ngập khí lạnh.

"Khí lực thật là lớn! Lúc nào mà Lâm Phi lại có cái khí lực này vậy."

Một đao công kích, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn rất khó chịu, đây là điều chưa bao giờ có. Hơn nữa bất quá đây chỉ là một chiêu mà thôi, trong nội tâm hắn ta liền lập tức thấy hoảng hốt. 

"Đây mới là đao thứ nhất, vậy mà ngươi liền tiếp không được, mấy đao tiếp theo ngươi có thể đi chết rồi." Lâm Phi cười to, chưởng đao lại đến tiếp.

Sưu sưu sưu...

Đao mang như lá rụng mùa thu, từng đạo đao mang chen lẫn với nhau hóa thành những chiếc lá rụng trong gió thu, liên tiếp xuất hiện từ lúc Lâm Phi cười to đến giờ. Đây chính là Đại Thiên Diệp đao pháp. 

Đại Thiên Diệp đao pháp, quan trọng tới những góc độ quỷ dị góc độ, thường thường có thể được xuất ra từ những góc độ không thể tưởng tượng được, xảo trá hơn nhiều so với Phi Vân kiếm pháp, khó lòng mà phòng bị.

Xoẹt!

Xoẹt! Xoẹt! 

Đại Thiên Diệp đao pháp phối hợp với Tuỳ Phong Thân Pháp của Lâm Phi, quả thực là vũ khí giết người lợi hại, gần như khó lòng phòng bị. Cánh tay trái cùng trên ngực đều lưu lại những vết nứt thật sâu, máu tươi tràn ra nhanh chống, triệt để mất đi năng lực chiến đấu.

Leng keng! Lâm Phi lại một sử dụng tiếp một đao.

Nghiêng người lập tức nghênh đón một đao, Trương Vân cuối cùng phải ra tay ngăn cản Lâm Phi tiếp tục giết người. 

Chương 54: Đây mới là tốc độ

Không thể tượng tượng nổi, thật không thể tin được! Đây chính là cảm khái lớn nhất trong nội tâm của vị đệ tử ngoại môn Thiên Vũ môn Trương Phi này. Vốn cho là khi giết tên thổ phỉ đầu trọc kia thì Huyền Khí của Lâm Phi cũng đã tiêu hao đi không ít rồi, bộc phát công kích lớn như vậy, Huyền Khí tiêu hao khẳng định rất nhiều. Cho dù bị Lâm Phi phát hiện thì thế nào, bọn hắn vẫn có thể thu thập được Lâm Phi mà không để lại bất kỳ dấu vết gì.

Trời không chiều lòng người mà, Lâm Phi vậy mà lại là một cao thủ ẩn thân, thế cho nên bọn hắn mới bị tổn thất nặng nề như vậy. Nhưng mà chỉ là trong nháy mắt, mà hai vị sư đệ đã một người chết, một người thì bị thương nghiêm trọng mất đi hoàn toàn năng lực chiến đấu. Tất cả những chuyện này xảy ra đều có liên quan đến Lâm Phi. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì Trương Vân sẽ tuyệt đối không tin là chuyện trước mắt này có thể xảy ra trên người Lâm Phi trong vòng chưa đến ba tháng. Nhưng mà sợ rằng thiên tài thì chỉ cần như vậy thôi.

Việc đã tới nước này rồi thì Trương Vân có ảo não cũng không thể làm được gì. Mục tiêu lần này của bọn hắn là Lâm Phi, đã đến nước này rồi nếu không phải Lâm Phi chết thì chính là bọn hắn vong. Đạo lcs này vô cùng đơn giản, tin rằng cả hai bên đều sẽ không bỏ qua cho đối phương. 

...

"Được lắm tiểu tử, trách không được ngươi lại dám khiêu chiến với đại sư huynh. Xem ra ngươi đã gặp được kỳ ngộ gì gì đó nên thực lực mới tăng lên nhanh như vậy. Nể tình tình cảm huynh đệ của ta với ngươi, giao ra kỳ ngộ mà ngươi lấy được, nếu tâm tình của su huynh tốt sẽ giữ lại cho ngươi một mạng." Trương Vân thấp giọng cười, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam. Trương Vann cũng dùng đao, thanh đao hắn ta sử dụng là một thanh đao dài mỏng như lá liễu, hắn ta cũng am hiểu một chút về Liễu Diệp đao pháp.

Phập phập phập. Đao mang bay tứ tung, vây Ngụy cứu Triệu, phá bỏ nguy cơ của sư đệ. 

Lâm Phi dám làm chuyện mạo hiểm như vậy không phải là vì muốn lấy mạng đồng môn mà chính là không muốn bỏ qua cho đối phương thôi. Thực lực một khi đã bại lộ rồi thì không có khả năng để họ trở về được nữa. Ba tháng rèn luyện cũng không phải là luyện không rồi bỏ đấy, Lâm Phi hắn cũng hiểu rất nhiều đạo lý.

Huyền Thiên đại lục quan trọng nhất chính là nắm quyền thế giới. Giống như trên con đường trở thành cường giả có dấu tích của nhiều đống xương trắng, trải dài thành một con đường bạch cốt uốn lượn không thấy điểm cuối cùng với những mối nguy hiểm mà không ai ngờ tới.

Nếu như hôm nay Lâm Phi nương tay với bọn họ thì nói không chừng người hôm nay ngã xuống đất chính là bản thân hắn rồi. Nhân từ với buông tha là tuyệt đối không thể được. 

"Ai giết ai còn chưa biết được." Lâm Phi lạnh giọng lên tiếng, hắn làm sao có thể không nhìn ra là đối phương muốn cứu người chứ. Chưởng đao lại một lần nữa vung lên, đao pháp có chút niến đổi thành Bôn Lôi đao pháp, năm nhát đao gào thết phóng ra hóa thành năm luồng sáng chói mắt chém về phía Trương Vân.

Lúc ở trên núi Trương Vân đã sớm biết là đao pháp của Lâm Phi rất hung mãnh, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy thì trong lòng lại nổi lên một ngọn lửa vô danh. Đao pháp hung mãnh như thế tại sao không phái là của hắn mà lại là của một tên từng là một phế vật chứ, việc này không thể tha thứ được.

Đao pháp của Lâm Phi vô cùng hung mãnh, Trương Vân không dám cậy mạnh. Liễu Diệp đao chém ngang trời theo gió chém ra ba nhát đao. Nhưng mà hắn đã quên mất một điểm, đó là chiêu công kích này của Lâm Phi chẳng qua chỉ là chiêu thức giả mà thôi. 

"Không xong rồi." Sau khi nhìn thấy Lâm Phi lộ ra dáng vẻ tươi cười, trong lòng Trương Vân liền phát ra tiếng lộp bộp, phát hiện ra là mình đã bỏ qua vị sư đệ phía sau.

"Không cần!" Lâm Phi xác thực không phải là muốn đối phó với Lâm Phi mà là đối phó với đệ tử ngoại môn đã mất đi khả năng chiến đấu kia. Dùng một chiêu thức giả để thu hút sự chú ý của Trương Vân, lại thi triển Tùy Phong Thân Pháp, đao mang gần người một đao liền có hiệu quả.

Xoẹt! Lâm Phi chém xuống một đao, tên đẹ tử Võ Đạo lục trùng thiên kia còn chưa kịp thở đã bị một đao chém xuống trực tiếp đi đời nhà ma. Hăn ta thâm chí còn không thể nghĩ ra là tại sao Lâm Phi lại có thể đột  phá được công kích của sư huynh chứ. 

"A a a, ta muốn ngươi phải chết." Trơ mắt nhìn sư đệ bị giết, trên mặt Trương Vân giống như bị ai đó tát qua một cái, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, nổi giận lôi đình, bất ngờ bộc phát như nước lũ.

Nếu như lần đầu tiên là tình hữu khả nguyên (1) thì lần thứ hai hoàn toàn không nên xuất hiện. Trương Vân không thể ngờ là Lâm Phi lại có thể giảo hoạt như vậy, từ bỏ việc tấn công mình, ngược lại còn ra tay với sư đệ đã bị thương.

...

Sưu sưu sưu. Trên đường đi, hai thân ảnh cứ thay nhau ta tới rồi ngươi tới, xung quanh đều là ánh đao thấy không rõ được ta và ngươi, thế cụ rất nguy hiểm và hung hãn. Dưới sự phẫn nộ của Trương Vân, trong lúc vô tình uy lực của Liễu Diệp Đao Pháp đã tăng lên rất nhiều. Đao mang như lá liễu hóa thành từng tia sáng trắng phong tỏa đường lui cả trước lẫn sau.Nhưng mà dưới sự công kích này, Trương Vân càng đánh càng thấy sợ. Liếu Diệp Đao Pháp quan trọng nhất chính là sự uyển chuyển giống như lá liễu mềm mại. Dựa theo tình huống bình thường thì Lâm Phi đã sớm bị giết chết rồi, thế nhưng tình huống trước mặt thì lại không có giống như vậy.

Lâm Phi giống như một cơn gió, đao pháp hạ xuống càng ngày càng lợi hại, rõ ràng là muốn ngăn chặn lại đối phương mà chỉ một giây sau lại trở thành tránh thoát khỏi nguy hiểm rối. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy thật thì không thể nghi ngờ gì nữa đó chính là sự đả kích lớn nhất với lòng tin của Trương Vân. 

"Gặp quỷ rồi. Đây rốt cuộc là thân pháp gì vậy, vì sao lại có thể không ngừng tránh thoát được công kích của ta chứ." Trên mặt Trương Vân lộ rõ vẻ lo lắng, Liễu Diệp đao trên tay nhoáng cái liền nghiêng một góc chém ra một đao. Góc độ này vô cùng tốt, nhất định có thể đả thương được Lâm Phi.

"Leng keng!" Mắt thấy cần phải chặn lại công kích của đối phương, trên tay Lâm Phi liền xuất hiện nhiều thêm một thanh trường đao màu đen, hàn quang chợt lóe hắn liền đỡ được công kích mà Trương Vân vô cùng tự tin.

Trên mặt Trương Vân cả kinh, khóe mắt giật giật, dùng vẻ mặt không thể tin được nhìn Lâm Phi, thiếu chút nuwac thì không nói ra lời: "Ngươi...Ngươi thậm chí có cả túi Bách Bảo." 

Một tên đệ tử ngoại môn không quan trọng vậy mà lại có được túi Bách Bảo, Trương Vân liền cảm thấy khiếp sợ không thôi. Trong các ngoại môn đệ tử của Thần Vũ môn hấu như không ai có được loại túi Bách Bảo cao cấp này, nhưng Lâm Phi lại hết lần này đến lần khác giữ được một cái, điều này không khác gì một sự đả kích với hắn ta. Đây chính là bảo vật mà có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Trương Vân hắn động tâm rồi, ánh mắt càng trở nên tham lam hơn.

Lâm Phi không có nói nhảm, cuộ chiến đấu không lại vẫn tiếp tục diễn ra một hồi nữa. Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất không tới thì không phải là chuyện gì tốt cả, nói không chừng còn đem đến sự bất ổn cho bản thân. Lâm Phi có ý muốn tốc chiến tốc thắng, huống chi nhuệ khí của đối phương đã vơi đi, giống như trong binh pháp đã nói: nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt. (2)

"Bôn Lôi Đao Pháp." Cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên lâm Phi cũng không dám khinh thường. Vị cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên nào đoa do quá chủ quan khinh thường nên mới dễ dàng bị Lâm Phi giết chết, còn người trước mắt này thì không có như vậy. 

Nhìn thấy Lâm Phi sử dụng đao lợi hại như vậy, Trương Vân không có dám khinh thường, dưới chân điểm nhẹ một cái, Liễu Diệp đao liền lập tức chuyển động. Hắn quyết định ra tay mạnh mẽ, không thể để cho Lâm Phi có khả năng thi triển đao pháp nữa: "Liễu Diệp Phân Phi!" Nếu như lúc trước hắn ta không xem Lâm Phi là đối thủ thì bây giờ Lâm Phi đã sớm trở thành một đối thủ đẳng cấp rồi, hắn ta sẽ không tiếp tục coi thường Lâm Phi được nữa.

Trương Vân phải dùng tới con át chủ bài của mình, một đao pháp khủng bố mưới học được. Vốn dĩ hắn chuẩn bị dùng chiêu này trong trận thi đấu Bán Niên như một sát chiêu bí mật. Thật không thể ngờ là sớm như vậy đã phải dùng đến rồi.
Đao pháp của Lâm Phi còn chưa có tung ra, nghênh đón loại khí tức nguy hiểm này khiến cho nội tâm của Trương Vân cảm thấy bất an. 

Át chủ bài của Trương Vân vô cùng bá đạo. Liễu Diệp Phân Phi vừa xuất ra, cả người Trương Vân đều hóa thành lá liễu. Cả một vùng đất lướn như vậy mà chỉ còn sót lại từng đạo Liễu Diệp đao mang, dường như toàn bộ người hắn ta đêù đã ẩn thân vào bên trong. Nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm.

"Thật là một đao pháp lợi hại, dường như có thể đạt tới trình độ chiến kỹ sơ cấp rồi. Đáng tiếc đao pháp này lại không đạt được tốc độ như gió, nếu không thì khi thi triển ra mới có thể chân chính coi đó là sát chiêu."

Liên tục giết chóc, liên tục săn bắt yêu thú, trình độ của Lâm Phi đã được nâng cao không ít. Đao pháp của Trương Vân tuy rằng rất lợi hại nhưng có nhiều chỗ vẫn chưa được hoàn mỹ, vẫn không được coi là một chiêu thức hoàn mỹ, nó tồn tại một thiếu xót nhất định. Tốc độ, chính là chỗ thiếu hụt lớn nhất. Thật trùng hợp, tốc độ lại là ưu thế lớn nhất hiện tại của Lâm Phi. 

"Phá!" Lâm Phi xuất đao rồi: "Đại Thiên Diệp Đao Pháp." Đao pháp này giống với Liễu Diệp Đao Pháp, đều chú trọng nhất là tốc độ, nhưng uy lực beben trong thì lại mạnh hơn Liễu Diệp Đao Pháp. Đao pháp Hoàng gia hạ phẩm, uy lực cũng là điều dễ hiểu thôi.

"Trảm!"

"Trảm!" 

"Trảm!"

Lâm Phi nhanh chóng chém vào không trung ba đao, ba nhát đao này không phải làm ra một cách tùy ý mà là tạo thành một vòng vây, mỗi một đao đều phong tỏa một khu vực. Vậy nên thay vì nói là Lâm Phi xuất ra ba đao thì không bằng nói là hắn đã tạo ra ba vị trí.

"Phốc!" Một âm thanh kêu rên vang lên, một bóng hình chật vật không chịu được nữa rơi ra, nguyên bản khắc lên trên mặt quần áo hình dạng của ba vết thương, ngay ngắn lưu lại trên thân thể. 

Trương Vân phun ra máu tươi, cúi đầu nhìn vết thương ở trước ngực, khó có thể tin nhìn thấy được một màn này: "Làm sao ngươi có thể phát hiện được chỗ ta ẩn thân?"

"Tốc độ. Đao pháp của ngươi không có cách nào đạt được tơi tốc độ cứng đáng với nó, trong mắt ta sơ hồ chồng chất, múa rìu qua mắt thợ. Ta cho ngươi mở mang một chút thế nào mới gọi là tốc độ." Lâm Phi nhanh chóng xuất đao, đao mang như ánh sáng lóe lên. Mười nhát đao.

Đồng tử Trương Vân phóng đại ra, miễn cường nagwn cản được ba đao rơi xuống. Những nhát đao nhanh đến choáng váng, căn bản không thể cảm nhận được phương hướng sau đó của nó. Tốc độ quá nhanh, không có cách nào phản ứng kịp, tay chân không có cách nào đồng đều được. Đây chính là biểu hiện khi tốc độ đạt tới cực hạn. Mây vẫn trôi, gió vẫn thổi. 

"Đao pháp thật nhanh!" Cả người Trương Vân như đã mất đi linh hồn, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống nhưng toàn thân hắn lại rét run, đó không phải là cái lạnh bình thường. Tiếng nói của hắn vừa dứt liền phun ra một ngụm máu tươi, cả người đều ngã xuống, cứ như vậy mà mất mạng.

...

(1) Tình hữu khả nguyên: có thể bỏ qua được. 

(2) Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: Đánh trống lần thứ nhất thì binh sĩ hăng lên, đánh lần thứ hai thì lòng hăng hái giảm xuống, đánh lần thứ ba thì không còn hăng nữa (Tả truyện).

Chương 55: Cao thủ dùng đao vì dân trừ hại

"Đáng tiếc, tốc độ xuất đao của ta không thể lại có thêm một cái bậc thang, bằng không dựa vào tốc đọ xuất đao lại phối hợp thêm cả Tùy Phong Thân Pháp thì giết hắn là chuyện dễ như trở bàn tay. Không cần phải ra tay từ chỗ nhược điểm cũng có thể trực tiếp đem đối phương giết chết." Việc dùng tốc độ gió thu cuốn hết lá vàng đem toàn bộ kẻ địch giết hết lớn như thế, nếu sau này truyền ra bên ngoài nhất định sẽ tạo ra một cuộc chấn động không nhỏ, không biết bao nhiêu sẽ người vỗ tay khen hay.

Nhìn thấy những đệ tử đồng môn chết đi, tâm tình của Lâm Phi cũng không có gì chấn động, giống như chỉ là chết yêu thú thôi vậy. Đại lục này vốn là như thế, nhân từ nương tay thì sẽ không kết cục gì tốt đẹp. Nghe thấy âm thanh của hệ thống Lâm Phi sớm tạo thành thói quen rồi, đổi lạị ánh mắt nhìn qua thì phát hiện hết thảy đều không còn giống như vậy.

"Trương Vạn Sơn, có lẽ lúc này đây lại phải làm ngươi thất vọng rồi. Ngươi không nên cứ hết lần này đến lần khác muốn đối phó ta." Hàn quang trong mắt Lâm Phi chợt lóe lên, nhớ thật kỹ cia tên Trương Vạn Sơn này. 

...

Giết người, đương nhiên là phải làm luôn một lần, thu nhận chiến lợi phẩm. Nếu nói hiện tại Lâm Phi thích gì nhất thì không thể nghi ngờ gì chính là việc kiểm kê chiến lợi phẩm.

Lâm Phi trực tiếp di chuyển ba cái thi thể của đệ tử Thần Vũ môn vào trong rừng cây. Còn về phần có thể che giấu trong bao lâu thì một chút hắn cũng đều không để ý. Không có bằng chứng, ai có thể làm gì được ai chứ! Về phần phỉa quân Đầu Trọc, Lâm Phi không có hảo tâm như vậy, tùy ý để bọn hắn phơi thây trên đường, hắn cũng không biết hành động này sẽ mang đến ảnh hưởng gì. Đương nhiên, chiến lợi phẩm là không thể ít đâu. 

Ngoại trừ bạc dùng bên ngoài, còn thu hoạch một vài bản huyền công bí tịch. Đối với người lúc này đã có được mấy quyển Hoàng giai huyền công như hắn, không thu thập huyền công nữa dĩ nhiên cũng không có vấn đề gì. Nhưng mà cho dù không đáng giá thế nào đi chăng nữa, con muỗi thịt cũng là thịt, Lâm Phi mới không lãng phí nó. Ngoại trừ những thứ này, còn lấy được một vài phàm binh hạ phẩm từ phỉ quân Đầu Trọc, xem như thu hoạch cũng không nhỏ. Kiểm tra xong thấy không có gì bỏ sót nữa Lâm Phi liền giục ngựa rời đi, không dám lưu lại chút nào nữa.

Quả nhiên, sau khi Lâm Phi rời đi một lúc lâu thì hết thảy mọi chuyện phát sinh lập tức được truyền ra ngoài.

Phỉ quân Đầu Trọc là loại người gì chứ, đây chính là hung thần của Hắc Thủy sơn mạch, cướp sạch người qua đường, cướp bóc tài vật của thương nhân, việc ác bất tận, không biết bao nhiêu người đã chết ở trên tay nam tử đầu trọc. Có thể nói là trên tay họ đều dính đầy máu tươi. 

Việc phỉ quân Đầu Trọc bị người giết chết ở trên đường đi tạo ra một trận xôn xao không nhỏ, toàn bộ những người từng có người thân chết ở trên tay phỉ quân Đầu Trọc trước kia đều từ thành Hắc Thủy chạy đến vây xem.

...

"Súc sinh, chết hay lắm, làm nhiều việc ác, sớm muộn gì sẽ có ngày như hôm nay!" 

"Thật không biết là vị nào cao thủ nào đã diệt trừ được phỉ quân Đầu Trọc, bởi vì như vậy đã giúp Hắc Thủy sơn mạch mất đi một đám thổ phỉ hung tàn, quả thực là một chuyện vô cùng tốt!""Đúng vậy a, đúng vậy a. Trước kia lúc đi qua đây, lo lắng nhất là gặp phải đám phỉ quân Đầu Trọc kia, bọn hắn không chỉ muốn cướp đồ mà còn muốn giết người, so với thổ phỉ khác thì thái độ không biết là ác hơn bao nhiêu. Hiện tại bọn hắn chết rồi, về sau không cần phải chờ đợi lo lắng nữa, thật muốn cảm tạ vị cao thủ kia đã giúp chúng ta loại bỏ cái hại!"

... 

Trong khoảng thời gian ngắn, trên quan đạo vây đầy người. Hình dạng của tên đầu trọc cùng một đám thủ hạ của hắn mọi người đều không có cảm giác gì, trái lại còn vô cùng hưng phấn. Mặc dù không phải là do bọn họ tự mình ra tay, nhưng bọn hắn đã chết ở trước mặt thì liền có cảm giác an tâm không nói ra được.

Uy danh của phỉ quân Đầu Trọc trong Hắc Thủy sơn mạch cũng được xem như mối nguy hại lớn, bọn hắn thi hành chuyện giết sạch cướp sạch không lưu người sống, trở thành phong tục bất biến một đời.

Nếu không phải chết ở chỗ này thì nhắc tới cái tên phỉ quân Đầu Trọc đã khiền bọn họ nghe thấy liền muốn chạy rồi. Không ít người đang thấy hưng phấn, thậm chí còn vì những ngừi bạn đã chết kia mà cầu nguyện. Nhưng trong này lại có một số người không như vậy, bọn họ vây quanh những thi thể kia, sắc mặt  ngưng trọng, lông mày khi thì giãn ra, khi thì nhăn lại, từ trên vết thương nhìn ra không ít manh mối. 

"Cao thủ, người nọ là một người dùng đao rất giỏi. Các ngươi nhìn vào miệng vết thương của người này đi, chỉnh tề trơn nhẵn, còn có ánh mắt này, rõ ràng là sự việc chỉ xảy ra trong chớp mắt liền bị người dùng đao chém thành hai khúc. Tin rằng những người dùng đao cũng không thể dễ dàng làm được!"

"Các ngươi lại nhìn bàn tay người này xem, bàn tay rạn nứt, máu tươi ở gan bàn tay, rõ ràng là tránh không được đả kích với tốc độ cao do đó thì bị chém giết. Cái này giải thích rõ rằng người này là một người có thần lực trời sinh!"
"Còn có cái đầu trọc của tên lĩnh, cảnh giới Võ Đạo thất trùng thiên, giết người như ngóe, cao thủ ngang cấp cũng không dễ dàng bắt lại được đối phương. Thế nhưng ngươi xem vết thương này, rõ ràng là lưu lại trong nháy mắt, khẳng định không phải là thực lực của Võ Đạo thất trùng thiên, nói không chừng chính là thực lực bát trùng thiên mới có thể dễ dàng đánh chết đối phương như vậy! 

"Thật không biết là lúc nào lại xuất hiện một vị cao thủ dùng đao như vật, mỗi chiêu đều hung mãnh như vậy, xem ra chúng ta không mất vương triều, lại còn nhiều ra thêm một vị cao thủ dùng đao nữa!"

...

Cao thủ lui tới trên quan đạo không thiếu, lập tức nhìn ra không ít vấn đề. Sau khi phân tích ra kết quả, thì lại càng làm cho người ta chấn động. Đao, hung khí. Muốn đem đao sử dụng thật tốt thì thực sự không phải là một chuyện dễ dàng, trên quan đạo giết người, ngược lại liền khiến cho bọn học có một loại thị giác tốt, lúc đầu đao pháp hung mãnh giơ lên, có thể mỗi chiêu đều chí mạng. 

Không ít người thậm chí còn tự hỏi, nếu như chống lại vị cao thủ dùng đao này thì không biết kết quả sẽ như thế nào nhỉ.

"Ha ha, đây mà coi là cao thủ dùng đao? Ta thấy bất quá chỉ có như vậy mà thôi, thậm chí không sánh được với đệ tử Đao Thần tông của chúng ta, Lý U cô nương, ngươi nói có phải như vậy hay không?"

"Ngô Càn công tử, nếu là việc sử dụng đao tốt, kiến thức được, không bằng đến giải thích một chút xem, cái tên thu lĩnh đầu trọc này ngăn cản được bao nhiêu đao mới chết đi." Đôi môi Lý U khẽ mở, nhẹ nhàng nói. 

Nếu như Lâm Phi ở đây, nhất định có thể nhận ra trong đó một cô nương áo trắng đang hỗ trợ tiến hành nghiệp vụ, Trương Du Du. Thần Võ môn cùng Đao Thần tông đều nằm trong tam đại môn phái, đệ tử cũng có người tới người đi, Ngô Càn chính là một trong số đó, tình cờ gặp ở Hắc Thủy sơn mạch vì thế liền một đường đi theo.

Lúc đang hỏi tới điều này, Ngô Càn hơi ngẩn ra, cũng may do tu dưỡng tốt nên trên mặt vẫn đang treo một dáng cười mê người: "Lý U cô nương nói như vậy, tại hạ liền cung kính không bằng tuân mệnh. Nhìn từ vết thương của tên thủ lĩnh đầu trọc, đại khái ngăn cản được không dưới tám đao mới chết, hai đao phía sau mới thật sự là sát chiêu, xem như là một thủ đoạn không tệ."

Xuất thân từ Đao Thần tông, Ngô Càn lại còn là một cao thủ dùng đao, sau khi nhìn kỹ thì lập tức nhìn ra manh mối, đang muốn tươi cười với hồng nhan thì kết quả lại truyền đến thanh âm đả kích vô tình truyền của Lý U:"Ngô công tử nói lời này, tiểu nữ liền không thể ủng hộ rồi." Con mắt Lý U nhìn qua vết thương trên thi thể: "Tiểu nữ cho rằng, ngay từ đao thứ nhất thì khí huyết trong cơ thể hắn ta đã bắt đầu cuồn cuộn, sớm đã bị thương rồi. Cho dù không có hai đao phía sau thì tên đầu trọc cũng đừng hòng sống sót. Ngươi có thể nhìn kỹ một chút, làn da của hắn khi rút đao ra thì lưu lại ở dưới miệng vết thương, xem ra lục phủ ngũ tạng đã sớm bị đả kích, chỉ là chính hắn chưa cảm giác được mà thôi. Thủ đoạn dùng đao như thế ngươi cho rằng sẽ là cao thủ dùng đao bình thường sao?" 

Một đoạn lời nói này vừa dứt, Ngô Càn bị bác bỏ liền thương tích đầy mình. Sự thật thật đúng là như vậy, tên thổ phỉ đầu trọc trong ngoài đều trọng thương, cho dù không có sát chiêu đằng sau thì việc tên đầu trọc này phải chết là chuyện không thể nghi ngờ.

Nhìn qua miệng vết thương trên thi thế, con mắt Lý U liền hiện lên một tia nghi hoặc, bắt đầu như có suy nghĩ gì đó, trong đầu không khỏi nhớ lại, thân thể không tính là quá to lớn đi ra khỏi Hắc Thủy sơn mạch cùng với ánh mắt cuồng ngạo của hắn. Những người này sẽ không phải do chính hắn giết chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau