VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Thăng cấp bất ngờ

“Mẹ kiếp, tới thật!”

Cuối cùng Lâm Phi cũng hiểu, lòng dạ nữ nhân không phải ai cũng có thể đoán được.

Kiếm ý vô tình, sát khí trùng trùng, tất cả đều hội tụ trong một chiêu này. Da đầu của Lâm Phi ngứa ngáy, cảm thấy thực lực của bản thân cũng chỉ như này mà thôi, đáy lòng có chút cảm giác thất bại. 

Nữ thần chính là nữ thần, hơn nữa người bình thường không thể tiêu diệt được!

“Đừng quên ta là người đàn ông của nàng. Ta là Lâm Phi, Lâm trong Lâm Phi, Phi trong Lâm Phi.”

Lâm Phi tuyệt đối là người theo chủ nghĩa lạc quan, vẫn không quên nói vọng tới. Hắn không biết cuộc chia ly lần này, lúc nào mới gặp lại, có thể sẽ là một khoảng thời gian rất lâu. 

Kiếm vừa đánh tới, dưới kiếm tựa như mang theo hơi thở chết chóc.

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn!”

Trong tình cảnh nguy hiểm như vậy, Lâm Phi không xoay người rời đi mà tự đối mặt chiến đấu để chứng minh bản thân cũng không phải là một kẻ hèn yếu. 

Không phải cái gì mà Thiên Thần cung sao, sớm muộn có một ngày ông sẽ tìm tới tận cửa.

Rút Hắc Sát đao ra, đao vừa tới, đã chém làm đôi.

Hơn một tháng rèn luyện, chém chết vô số yêu thú, sự lĩnh ngộ của Lâm Phi với đao pháp cũng tăng lên không ít, hắn nguyện dốc hết sức lực tu luyện đao pháp. 

Kim Cương Bất Hoại Thân dùng để bảo vệ thân thể, nếu như cẩn thận quan sát sẽ thấy bên ngoài cơ thể xuất hiện sắc đồng nhỏ li ti, chính là sự biến đổi đầu tiên sau khi nhập môn.

“Ơ!”

Kiếm khí vô cùng sắc bén đâm tới lại như mây mù tan thành sương khói, biến mất không chút dấu vết. Chỉ có kiếm khí mang theo kiếm ý mới chứng minh được lúc trước từng có một đường công kích cực kì đáng sợ và ác liệt đã xuất hiện. 

Một đao rơi vào không trung khiến vẻ mặt Lâm Phi vô cùng ngạc nhiên.

“Chẳng lẽ, đang thử thăm dò mình sao?”

Ngửi mùi hương còn vương lại, Lâm Phi ngẩn ngơ một hồi rất lâu. 

Chỉ chốc lát sau, Lâm Phi bị uy lực của một đao kia làm cho thất kinh, thực lực hắn vốn là Võ đạo lục trùng thiên, không ngờ đã thăng cấp lên Võ đạo thất trùng thiên.

Bản thân Lâm Phi cũng không tưởng tượng nổi, chỉ một đêm triền miên, hắn đã tăng lên một cảnh giới nhỏ.

Võ Đạo thất trùng thiên đấy! Dựa theo tình huống bình thường, chí ít phải khổ luyện mất một tháng, kết quả một đêm đã tăng lên Võ Đạo thất trùng thiên, cái này cũng… 

“Đa tạ!”

Nhìn hướng nữ thần rời đi, Lâm Phi hết sức cảm động.

Thăng cấp lên một cảnh giới, Lâm Phi rút ngắn được rất nhiều thời gian tu luyện, hoàn toàn có thể dành nhiều thời gian hơn tu luyện đao pháp, huyền công, tăng sức lực chiến đấu thêm một bậc. 

Cao thủ Võ đạo bát trùng thiên dùng cương khí bảo vệ cơ thể là lớp phòng ngự rất tốt.

Nữ thần rời đi khiến Lâm Phi vô cùng tiếc nuối. Cho dù là bất kỳ ai cũng có phản ứng tương tự, hiện tại trong long Lâm Phi rất yêu thích, nhớ nhung vị tiên tử này.
Đến mức yêu thì tạm thời chưa bàn tới. 

Lâm Phi chính là kiểu người có chút bá đạo.

“Chúc mừng người chơi Lâm Phi đã thăng cấp lên Võ Đạo thất trùng thiên thành công, đạt được “Kinh Thiên Động Địa Trảm” thần thông, mười hai ngàn bạc, đan dược, mười viên Hồi Khí đan hạ phẩm, mười lăm viên Hồi Khí đan trung phẩm.”

Tiếng thăng cấp trong hệ thống vang lên. 

Lâm Phi lại giật mình lần nữa, tựa như không thể nào tin nổi, lần thăng cấp này hắn đã thu được đồ tốt nên liền lập tức tập trung sức lực tinh thần vào nó.

“Kinh Thiên Động Địa Trảm”, thần thông hạ phẩm, không gì có thể tấn công (Có thể thăng cấp), một khi thi triển Kinh Thiên Động Địa Trảm sẽ tiêu hao hai phần ba Huyền khí, suy nghĩ kỹ trước khi sử dụng!

Thăng cấp đạt được một chiêu thức thần thông, quả thực chỉ nằm trong tưởng tượng của Lâm Phi 

Sau khi xem phần giới thiệu có liên quan, Lâm Phi không kiềm chế nổi liền kích động một hồi, trong kí ức hiện rõ chiến kỹ đáng sợ từ lần gặp lão già đó.

Chiến kỹ đã khó học lại còn ít ỏi.

Phàm là người có chiến kỹ, năng lực chiến đấu cũng sẽ tăng lên một bậ lớn, có thể chiến thắng được đối thủ cùng đẳng cấp. 

Lâm Phi vẫn luôn mong mỏi thu được một môn chiến kỹ. Kỹ năng thần thông mà hệ thống đưa chẳng khác gì thứ hắn mong muốn, thần thông hạ phẩm và chiến kỹ sơ cấp, uy lực có giống nhau hay không, vẫn chưa thể biết được.

Đây chẳng phải mình muốn đi ngủ, người ta lại đưa cho mình một cái gối sao.

Có một môn thần thông hạ phẩm, Lâm Phi tin rằng nếu tu học phần Huyền công còn lại, nhất định sẽ thắng được Trương Vạn Sơn, tên Võ đạo bát trùng thiên đó. 

Trước mắt chỉ còn hơn một tháng nữa là tới cuộc thi đấu giữa năm, Lâm Phi hoàn toàn có thể lĩnh ngộ được thần thông hạ phẩm, cũng tò mò không biết thần thông hạ phẩm thăng cấp sẽ có hình dạng như thế nào?

Sau một hồi nghỉ ngơi, Lâm Phi không rời đi ngay.
Lâm Phi dựa vào trí nhớ trở về chỗ đánh nhau cũ nơi tiên nữ áo trắng chém chết yêu thú Giao Long. 

Bên cạnh hồ nước xanh thẳm, trên cái đầu dữ tợn của thi thể khổng lồ đang nằm dưới đất kia bị rạch một đường, rõ ràng đã bị lấy đi thứ gì đó.

Nhìn trước mắt chỉ còn sót lại một phần ba thân rồng, Lâm Phi không ngừng thổn thức.

Yêu thú dù có mạnh thế nào đi nữa vẫn trở thành một đống xương cốt, mọi thứ trước mắt đều thuận lợi hơn cho hắn.  

Mặc dù không biết yêu thú có lai lịch ra sao, dù gì dính dáng đến yêu thú rồng, lại còn mang thực lực mạnh mẽ như vậy, nếu như Lâm Phi không càn quét một trận thì khó tránh khỏi thiệt thân.

Lâm Phi lấy hết một phần ba thi thể đó, cũng may túi Bách Bảo của hắn rất lớn, đủ để đựng thi thể vào trong. Hắn tin rằng có người sẽ hứng thú với thứ này.

Điều quan trọng là Lâm Phi muốn nếm thử mùi vị thịt này như thế nào. 

Trên đại lục Huyền Thiên, từng không ít ghi chép việc chỉ nếm một chút yêu thú có thể khiến cơ thể cường tráng, rồng vẫn luôn là loài yêu thú cường đại. Ăn máu thịt của một con rồng, chỉ động não suy nghĩ một chút cũng biết là chuyện gì xảy ra.



Sau khi lấy thi thể, Lâm Phi lại chạy về bụi cây. 

Lâm Phi nhớ rõ chỗ đó chính là nơi lão già kia bị giết chết trong nháy mắt.

Lão già kia dựa vào chiến kỹ truy sát mình, khoảnh khắc bị giết chết rõ ràng là vụ nổ lớn, trên lý thuyết những vật phẩm cũng sẽ ở đó, tiên nữ bạch y cũng không rảnh mà lấy.

“Quả nhiên đều ở nơi này!” 

Thi thể Triệu Văn đã bị vỡ tung, xác thịt còn lại sớm đã bị yêu thú ăn mất, toàn cảnh đều là một đám lộn xộn.

Còn vì sao thi thể Giao Long vẫn còn ở đó là vì khí tức của nó mạnh mẽ, yêu thú bình thường cũng không dám đến gần. Lão già này thì không như vậy, người vừa chết thì thần khí liền phân tán, tựa như một đống đất vàng.

Thi thể còn hay không Lâm Phi chẳng ảnh hưởng gì, dẫu sao không phải ai cũng có ham muốn với xác chết. 

“Đồ tốt! Lão già kia thật đúng là kẻ giàu có!”

Vàng bạc đầy trên đất Lâm Phi đều lấy hết, tính ra hôm nay hắn cũng thu được chút tài sản, không còn là người bị đồng tiền làm khó như ban đầu.

“Đao này không tồi, binh khí hạ phẩm!” 

Lâm Phi vốn có Hắc Sát đao, giờ càng mở mang thêm được kiến thức, hắn cất chiếc đao vừa nhặt rồi tiếp tục tìm kiếm. Thật ra điều Lâm Phi muốn nhất chính là tìm ra chiến kỹ Huyền công.

Một môn chiến kỹ dùng đao, vĩnh viễn chẳng ai dám đối đầu.

Lâm Phi cũng giống như vậy. 

Cũng may, ông trời đối xử không tệ với Lâm Phi, sau khi nhặt được không ít lọ đan dược, hắn lại nhìn thấy một quyển bí tịch cũ nát rơi trong bụi cây. Lâm Phi cuối cùng cũng cười phá lên, đây chính là thứ hắn muốn.

Nhất Đao Vạn Lý, chiến kỹ trung cấp!

Chương 47: Rời núi, cút ngay

Hắc Thuỷ sơn mạch, trên con đường đến thành Hắc Thủy.

"Tổ đội đây, tổ đội đây!"

"Chiêu mộ cao thủ Võ đạo ngũ trọng thiên trở lên đây, đãi ngộ đầy đủ, tới trước nhận trước!" 

"Chiêu mộ cao thủ hệ Hỏa Võ đạo ngũ trọng thiên trở lên, cùng đi săn yêu thú cấp bảy, sẽ bắt đầu ngay khi đủ sáu cao thủ hệ Hỏa, cơ hội hiếm có, tuyệt đối đừng bỏ lỡ cơ hội."

Đường lên Hắc Thuỷ sơn mạch có rất nhiều các võ giả lớn nhỏ kết bạn cùng đi về phía Hắc Thuỷ, săn giết yêu thú.

Hắc Thủy sơn mạch rất nổi tiếng về độ nguy hiểm của nó, người ngoài có thể không biết rõ chuyện gì nhưng tất cả đều hiểu một điều, nếu không tìm được người đi chung, mà lại một thân một mình đi vào thì chắc chắc xác suất bị người khác giết chết rất lớn. 

Mỗi ngày trên đường đi đến Hắc Thuỷ sơn mạch đều có rất nhiều người mời cao thủ về đội mình để cùng đi chung và ở đây cũng có cả người thu mua da lông yêu thú.

Qua một thời gian dài, nơi đây được xem là một vùng đất náo nhiệt.

"Nghe nói gì chưa, gần đây xảy ra một chuyện rất nghiêm trọng, thiếu gia của Đao Thần tông bị người ta giết chết làm cho Đao Thần tông vô cùng giận dữ, thế nên gần đây nhận đệ tử đến mấy đợt liền." 

"Không thể nào, người nào lại có thể to gan như thế, dám giết cả công tử của Đao Thần tông, lần này thật sự xảy ra chuyện lớn rồi."

"Ai nói không thể, bây giờ có thể dễ dàng núi vào Hắc Thủy nhưng muốn từ trong đó ra, nếu không có ai chứng minh được lai lịch chắn chắc sẽ không thể đi ra được, ngay cả một lời giải thích cũng không thể. Mấy ngày trước thế mà chết mấy người luôn rồi đó."

"Lần này Đao Thần tông chắc mất mặt lắm! Thật không biết rốt cuộc ai lại to gan đến vậy, công tử Đao Thần tông mà cũng dám giết. Mấy ngày gần đây ấy hả? đừng nên vào Hắc Thủy sơn mạch. Nhỡ đâu cửa thành bốc cháy lại họa đến cá trong ao, đến lúc đó muốn tìm một nơi nói lí lẽ cũng chả tìm được đâu!" 

Tại lối vào của Hắc Thủy sơn mạch.

Lúc này có không ít người chỉ trỏ vào những người đang ở đằng xa kia.

Đó là tại cổng vào, tất cả các con đường lớn nhỏ đều bị phong tỏa, chúng đệ tử trang phục sắc xanh và trắng hòa vào nhau. Bọn họ đang cầm đao đứng đó, sắc mặt vô cùng nghiêm túc. 

Thời gian phong tỏa đã kéo dài suốt hơn một tháng.

Đệ tử Đao Thần tông kiểm tra tất cả những người đi vào và người từ trong đi ra. Ai cũng phải chịu sự kiểm tra, đặc biệt là những người đã một thời gian dài mà chưa ra, hầu như không buông tha cho ai, trừ phi ngươi cho một lời giải thích hợp lý, nếu còn dám phản kháng lại sẽ bị giết hết thảy.

Và cũng đúng lúc này đây, tại cửa vào Hắc Thủy sơn mạch, do sợ bóng sợ gió nên đã có rất nhiều người gặp không ít tai họa, đáng tiếc là đến giải thích cũng không thể. 

Lối ra của Hắc Thủy sơn mạch.

Có một người từ Hắc Thủy sơn mạch đi tới, quần áo người nọ hơi rách rưới, cả người từ trên xuống dưới tràn đầy một mùi máu tanh.

“Cuối cùng cũng ra được rồi.” 

Bị ánh mặt trời nóng bỏng rọi vào, người mới đến kia vô thức vươn tay ra che, dường như không thích mặt trời chói chang cho lắm.

Người từ Hắc Thủy sơn mạch đi ra này không ai khác chính là người vẫn luôn khổ tu, Lâm Phi.Kể từ cái ngày đó, Lâm Phi không hề mang tâm tư gì nữa, bắt đầu ra sức tăng thực lực, trong thời gian đó đã gặp không biết bao nhiêu nguy hiểm, nuốt vào không biết bao nhiêu đau khổ, xui rủi đủ đường, bị đám yêu thú đuổi giết, mà còn là yêu thú cấp cao. Hắn giờ cũng có thể xem là người trở về từ cõi chết, chuyện của hắn có thể viết thành sách luôn được ấy chứ. 

Ròng rã hơn một tháng trời, cuối cùng Lâm Phi cũng qua được cuộc sinh tồn nơi hoang dã này.

Thân thể ốm yếu ban đầu bây giờ trông đã khỏe mạnh hơn nhiều, mang theo một hơi thở khác hẳn, đặc biệt trên người thi thoảng lại xộc ra mùi máu tanh, làm cho người khác cảm thấy trong lòng sợ hãi, lạnh lẽo là điều không thể nghi ngờ.

Trong thời gian chưa đến ba tháng này, Lâm Phi vẫn luôn sống trong Hắc Thủy sơn mạch như thế, bây giờ lại được ra ngoài nên có cảm giác chưa thể thích ứng kịp được. 

Và cả việc liên tục tu luyện, không ngừng săn giết yêu thú, bây giờ tất cả cùng buông xuống khiến cả người Lâm Phi không dễ chịu lắm.

"Hắc Thủy sơn mạch, lần sau ông đây lại tới nữa." Lâm Phi quay đầu: "Bây giờ đi thành Hắc Thủy thôi nào, đổi một bộ quần áo khác rồi ăn no căng bụng, sau đó sẽ là một buổi tối nghỉ ngơi xả láng!"

Tạm thời đó là nguyện vọng lớn nhất của Lâm Phi. 

Chưa đi được bao nhiêu bước.

Bỗng có hai đệ tử vận đồ màu xanh giơ ngang đao cản Lâm Phi lại.

Lâm Phi khẽ cau mày: "Vì sao hai vị lại cản đường ta?" 

Trong lòng thầm giật mình, sau khi hăng hái từ núi ra thì bỗng thấy rất nhiều đệ tử Đao Thần Tông, bây giờ thì Lâm Phi đã biết là chuyện gì.

Đao Thần Tông đã bắt đầu báo thù rồi.

"Thật ngại quá, đệ tử Đao Thần tông chúng ta đang làm nhiệm vụ, tạm thời cần ngài hỗ trợ kiểm tra một chút!" 
Lâm Phi nhíu mày, trừng mắt lên: "Đao Thần tông các ngươi thật to gan,  cũng chỉ là một trong ba môn phái lớn mà thôi, Hắc Thủy sơn mạch cũng không phải nhà các ngươi, cứ tự ý phong tỏa như vậy mà được sao, muốn chiếm đoạt Hắc Thủy sơn mạch luôn đấy hả?"

Gần ba tháng chỉ toàn săn giết yêu thú, thế nên mỗi một động tác của Lâm Phi đều tỏa ra sát khí. Mặt hai đệ tử áo xanh kia thoáng cái thay đổi, cả trái tim như nhảy lên, tự nhủ người này rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.

Ở đây có chuyện, lập tức lan đến tai các đệ tử áo trắng, lúc đó có hai đệ tử áo trắng định đi lên, bỗng nghe thấy vậy, sắc mặt cũng thay đổi theo. 

"Vị này không biết rồi, cũng đâu phải là Đao Thần tông chúng ta muốn phong tỏa Hắc Thủy sơn mạch này. Do có một tên trộm đã to gan giết chết vị con trai thứ năm của tông chủ chúng ta, nên chúng ta nóng lòng báo thù ấy mà, ngài chỉ cần giải thích lai lịch cho chúng tôi là xong ngay thôi."

Lâm Phi thầm nghĩ: "May mà ta vẫn luôn mải miết săn yêu thú nên chưa gặp được người của Đao Thần tông, nếu nhỡ đâu đối phó với bọn chúng chắc chắn sẽ phiền toái lắm đây."

"Đệ tử Thần Vũ Môn, liệu thân phận này có đủ tư cách không?" 

Lâm Phi nhàn nhạt nói, rồi giơ tay vứt một khối chứng minh thận phận ra. Hai đệ tử áo trắng khẽ giật mình, chộp lấy khối chứng minh thân phận, sau khi nhìn thoáng qua cũng không dám nói thêm gì nữa.

Thần Vũ Môn cũng là một trong ba môn phái lớn không bị khống chế bởi ai, giữa đệ tử môn phái này với đệ tử môn phái khác sẽ rất ít xảy ra xung đột. Huống hồ, bây giờ trên con đường ở Hắc Thủy sơn mạch này cũng có vô số người ngoài.

Nếu xung đột với Đao Thần tông, sự việc có thể nghiêm trọng đến mức sẽ xảy ra chiến đầu giữa hai môn phái. 

"Ngươi có thể đi được rồi."

"Khoan đã!"

Ngay lúc Lâm Phi đang chuẩn bị bước đi, sau lưng chợt vang lên một giọng nói, có một bóng người chắn ngang giữa đường đi của Lâm Phi. 

Lâm Phi sầm mặt: "Ngươi có ý gì?"

Người mới đến là một đệ tử áo trắng Võ đạo ngũ trọng thiên, ngay sau khi đệ tử áo trắng đó xuất hiện, vẻ mặt hai người còn lại tỏ ra vô cùng cung kính, rõ ràng có thể thấy thân phận người này không hề đơn giản.

"Ngươi không phải là đệ tử Thần Vũ Môn, đệ tử Thần Vũ Môn từ bao giờ lại dám vào núi một mình như vậy. Đúng lúc ta có quen mấy đệ tử Thần Vũ Môn, kiểm tra thử sẽ biết ngay thôi, ta nghi ngờ ngươi và chuyện Ngũ công tử bị giết có quan hệ gì đó với nhau, bây giờ thì cởi áo choàng đen của ngươi ra ngay." 

Tính cách của tên đệ tử áo trắng này hăng hái thật.

Lâm Phi vẫn luôn nhẫn nhịn thế nhưng lại có một câu nói rất hay như thế này, đó là nếu bao giờ ngươi không nhịn được nữa thì đánh chết mẹ nó đi.

"Cút, ngươi coi Thần Vũ Môn chúng ta là ai chứ!" 

Lâm Phi, người vẫn luôn săn giết yêu thú, vừa sầm mặt lại áp lực đã cực lớn, hệt như đại dương đang ào ào sóng biển, làm cho sắc mặt đệ tử áo trắng cũng đột ngột thay đổi. Lâm Phi giơ cánh tay lên bổ một chưởng về phía trước.

Đệ tử áo trắng lập tức giận dữ: "Ngươi dám!"

Vừa dứt lời, cả người đệ tử áo trắng kia vậy mà bị đánh bay ra như một con diều bị đứt dây trước mặt không biết bao nhiêu người, rơi xuống đất lăn mấy vòng mới dừng lại được.

Chương 48: Thần võ môn, lâm phi

Đao Thần tông.

Một trong Tam đại Môn phái, cho dù là ở đâu, tất cả mọi người đều không dám đắc tội với bọn hắn, đụng đến bọn hắn là đụng đến Đao Thần tông.

Vừa qua, Hắc Thủy sơn mạch bị Đao Thần tông phong tỏa lối ra, rất nhiều người không vừa ý chuyện này, dựa vào đâu mà khiến không ít người chết trên tay bọn chúng chứ. 

Bây giờ có người dám ra tay, lá gan lại rất lớn khiến mọi người hết trợn mắt há mồn rồi lại khiếp sợ.

Đệ tử Võ đạo lục trọng thiên bị dính một chưởng, được người khiêng xuống, ai cũng thấy rõ một chiêu lợi hại đó. Không nhịn được mà âm thầm hít khí lạnh.

“Rất lợi hại! Hình như là đệ tử của Thần Võ môn?” 

Ngay lập tức, người ta bắt đầu khiếp sợ.

“Không rõ nữa, chưởng đao vừa rồi thật lợi hại, đỡ đòn tấn công dễ dàng như vậy, hơn nữa… tốc độ đối phương rất nhanh, hầu hết mọi người đều chưa nhìn kịp thì đệ tử áo trắng đã bị đánh ra ngoài.”

“Xảy ra chuyện lớn rồi đây, đệ tử Đao Thần tông cũng không phải là dạng dễ đối phó, ngộ nhỡ người này không phải đệ tử Thần Võ môn thì chắc chắn Đao Thần tông sẽ không bỏ qua. Nói không chừng lúc này đối phương phải chết ngay tại đây đấy!” 

……

“Không ổn rồi, Ngô Trung sư huynh bị thương rồi.”

Hai đệ tử áo trắng chưa từng nghĩ đến việc đối phương sẽ trước tiếp ra tay đánh đệ tử thiên tài Ngô Trung của bọn hắn bay ra ngoài, không chút kiêng nể. 

Ngô Trung sư huynh, đệ tử ngoại môn của Đao Thần tông, người có danh tiếng lẫy lừng, có hy vọng lên đến cấp bậc Huyền giả.

Bọn hắn đều là sư đệ của Ngô Trung, hầu như không một ai dám đắc tội với vị sư huynh có thể đạt đến cảnh giới cao thủ huyền giả này.

“Ngươi dám đánh ta!” 

Ngô Tung không thể nào tiếp nhận sự thật này, ánh mắt hắn trầm xuống, khuôn mặt biến hóa dữ tợn. Nếu ở nơi khác mà gặp tình huống này thì không sao nhưng mà lại ở chỗ này, trước mặt bao nhiêu người như vậy! Mặt hắn tối lại, sĩ diện của hắn đã bị kẻ kia ném xuống đất.

Tình huống này thật không ai dám tưởng tượng, tất cả đệ tử đều vây quanh, không tin nổi là có người dám động thủ với đệ tử Đao Thần tông, đúng là ăn gan báo không sợ sống chết.

Ánh mắt đệ tử của Đao Thần tông đều kinh ngạc nhìn về phía này, người áo đen vừa xuất hiện có vẻ đã thay đổi thế cục hiện tại. 

“Các hạ, ngươi dám gây ra chuyện này là đang muốn đối nghịch với Đao Thần tông sao?”

Lâm Phi thản nhiên nói: “Chẳng lẽ các ngươi muốn cản trở Thần Võ môn? Rõ ràng các ngươi làm sai lại bắt ta dừng tay lại? Đệ tử Thần Võ môn chúng ta lại không bằng Đao Thần tông các ngươi sao?”

Lần ra tay trước đó là dó Lâm Phi tức giận. 

Lâm Phi rất tức giận nên phải rút giận, lúc trước nhẫn nhịn không ra tay, không muốn tạo ra nhiều phiền phức nhưng hết lần này đến lần khác, phiền toái lại cứ tự tìm đến.

Tại Hắc Thủy sơn mạch này, Lâm Phi không ngại chém chết từng tên trong bọn chúng.

…… 

“Bắt tên khốn này lại, ta đoán rằng hắn có liên quan đến sự việc của Ngũ công tử!”

Ngô Trung được dìu đứng dậy, gương mặt chẳng dễ coi chút nào, chẳng màng gì cả chỉ muốn bắt tên kia lại.

Gần đây nhất Thần Võ môn cũng có người đi vào nhưng họ đều đi thành nhóm, chẳng có ai một thân một mình tiến vào Hắc Thuỷ sơn mạch cả. Nhìn bộ dạng của tên kia, chắc cũng đã ở bên trong một thời gian dài, không thể là đệ tử của Thần Võ môn được. Có sư huynh lên tiếng nên những đệ tử Đao Thần tông còn lại chẳng dám nói gì, huống gì một hai tháng, bọn hắn chờ ở bên ngoài chỗ này, sớm đã đầy một bụng tức giận.

Có thể nói những người qua đường chết lúc trước đều là do bọn hắn trút giận.

Trước mắt xuất hiện người để chút giận thì ngại gì mà không ra tay chứ. 

Ngô Trung không phân biệt được trắng đen mà vu oan giá họa khiến Lâm Phi rất tức giận, hắn chỉ định cho đối phương một đao, lực đạo lại nhẹ như vậy, cùng lắm chỉ làm đối phương ngã xuống thôi.

Ai ngờ đối phương đã không nghĩ tới chuyện đó mà còn thẳng thừng động thủ.

Lâm Phi nổi giận, ở Hắc Thủy Sơn Mạch để săn bắt yêu thú đã lâu, tính tình đã trở nên nóng nảy. Lúc này đây, hắn đã coi đám người trước mặt là đạo cụ để thăng cấp. 

“Bắt lấy hắn! Bắt lấy hắn!”

“Bắt tên khốn này lại! Không được để hắn chạy thoát!”



Tất cả đệ tử Đao Thần tông đều khai triển đao pháp, không dưới mười người tấn công cùng một lúc, đao nào cũng mang theo hơi thở hung dữ mạnh mẽ.

Hiển nhiên bọn họ đều muốn đưa Lâm Phi vào chỗ chết, kẻ nào cũng muốn hắn phải bị thương nặng.

Đệ tử áo trắng đều có là Võ đạo lục trọng thiên trở lên, bọn họ đều tung hết công lực hình thành những đao tấn công liên tiếp, mọi người nhìn vào đều thấy sợ, không thể tưởng tượng lần tấn công này sẽ như thế nào. 

Có rất nhiều người không thể tưởng tượng được.

Cùng lúc đó, ở lối ra Hắc Thủy, xuất hiện một người chăm chú nhìn về nơi giao chiến.

“U tỷ, tỷ đang nhìn gì vậy?” 

Ở lối ra có một thiếu nữ mang áo trắng hoạt bát đáng yêu, đôi mắt to linh động chớp nháy, tò mò nhìn vè phía trước, không hiểu Lý U tỷ tỷ đang nhìn cái gì mà chăm chú như vậy.Nếu như bây giờ Lâm Phi để ý nơi này kĩ hơn, nhất định hắn sẽ nhận ra cô gái này là người treo giải thưởng lần trước.

“Ngươi không cảm thấy bóng lưng người kia có phần quen thuộc?” 

Thiếu nữ áo xanh - Lý U bình thản nói.

“Có sao?”

Lý U cười như không cười, trong đôi mắt xinh đẹp dịu dàng bỗng xuất hiện chút thay đổi. 

Trong trận đấu, đã có những biến hoá kinh người, đối mặt với tình huống này, người bình thường đều mất trí mang đao đi tấn công nhưng người mặc áo đen kia lại không hề sợ hãi mà đứng vững như ngọn núi. Động tác trên tay thay đổi không ngừng khiến cho người khác không thể nào lý giải được thân pháp của hắn, lấy đao chặn đao, lựa chọn góc độ chính xác chém lên từng người, khiến ai nấy cũng đều trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Cứ mỗi nơi người mặc áo đen kia đi qua thì những đệ tử áo trắng đều ngã xuống.

“Thân pháp nhanh thật!” 

“Đây là thân pháp Lâm Phong sao, nhìn thật giống thân pháp Lâm Phong, vậy thì cũng bình thường!”

“Đây không phải là thân pháp Lâm Phong, đây là “Thất Tinh Loạn Bộ”!”

“Thảo nào tên này mạnh đến thế, thì ra là luyện được chiêu không thua gì thân pháp Hoàng giai. Trừ khi đao pháp đạt đến cảnh giới nhất định nếu không thì đừng mơ đến việc đánh bại hắn.” 



Lúc Lâm Phi phát huy thân pháp né tránh từng đợt tấn công, tất cả mọi người đều thêm phần kinh ngạc, đối mặt với thân pháp này, thậm chí không ít người có cái nhìn mới.

Cho dù là cao thủ Võ đạo thất hay bát trọng thiên khi đối mặt với thân pháp này cũng sẽ phải lo lắng, tìm không ra chiêu nào để phá hỏng chiêu thức này, thậm chí còn không biết rốt cuộc đây là thân pháp gì. 

“Đùng!”

Sắc mặt Ngô Trung hoảng sợ, theo bản năng lùi lại nhưng đối phương lại đột ngột xuất hiện trước mặt, hắn chỉ cảm thấy trên bụng tê rần rồi bay thẳng ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi ngay giữa không trung.

Dễ dàng thấy được khi bị trúng chiêu này, Ngô Trung bị thương không nhẹ. 

“Nếu có lần sau, ông đây sẽ không do dự mà giết chết ngươi! Đừng tưởng rằng có thể ức hiếp đệ tử Thần Võ môn.”

Ngô Trung còn chưa đứng lên, mặt im trên mặt đất, toàn thân bao phủ sát ý lạnh lẽo, giây phút chết chóc đến rất gần khiến hắn không thể hô hấp, dường như chỉ cần thở nhẹ một hơi sẽ hai mắt sẽ vĩnh viễn nhắm chặt.

“Đừng giết ta! Ta sai rồi! Ta sai rồi!” 

Lâm Phi bỗng ngửi thấy mùi khai khiến hắn nhíu mày, cúi đầu mới phát hiện ra đệ tử Đao Thần tông lại vì một nhát đao mà tè ra quần, nước tiểu chảy ra xung quanh.

“Cút!”

Lâm Phi hừ lạnh, tung cước đá tên tiểu tử nhát gan này ra ngoài. 

“Các ngươi có gan thì cứ đến đây, đệ tử Thần Võ môn chưa bao giờ biết sợ, ông đây ngồi không đổi họ, Lâm Phi của Thần Võ môn.”

Chương 49: Quá nhẹ, quá nhẹ

“Thằng nhãi con kiêu ngạo thật!”

“Thần Vũ môn thật không hổ là một trong Tam đại Môn phái, đệ tử Đao Thần tông đã ngạo mạn, đệ tử Thần Vũ môn lại càng ngạo mạn hơn, thế nhưng đụng phải ai họ cũng đều đánh bại hết, thế này cũng quá cường hãn rồi.”

“Có thân pháp khủng bố, chưởng đao cũng khủng bổ, từ khi nào ở Thần Vũ môn lại xuất hiện một tên cao thủ như vậy.” 

“Mợ nó, Lâm Phi rốt cuộc là ai chứ, trong đám đệ tử ngoại môn, hình như không có một cao thủ nào như vậy, sợ rằng Thần Vũ môn đã đào tạo ra được một tên cao thủ rồi, có thể luyện được đến trình độ cao nhất của thân pháp, có rất ít người cùng cấp có thể đánh lại hắn được.”

“Không biết Đao Thần tông sẽ xử lí việc này thế nào?”



Lâm Phi đá một tên đệ tử áo trắng đi, xoay được l bỏ đi, hắn tin rằng với một màn vừa rồi, bọn họ cũng chưa hẳn sẽ ra tay.

Tu luyện gần ba tháng, thân pháp của Lâm Phi đã đạt tới được một trình độ kinh khủng, sử dụng thân mình như gió, tâm tùy ý động, đúng như đã nói, trừ khi bọn họ có thể áp thế được thân pháp này bằng không sẽ không thể nào thắng nổi.

Lâm Phi cứ như vậy mà bỏ đi. 

Đệ tử Đao Thần tông trong mắt đầy lửa giận nhưng cũng rời đi.

Một câu nói cuối cùng, mang đến áp lực rất lớn cho bọn họ, ba chữ “Thần Vũ môn”, không phải môn phái nào cũng sẽ dám đắc tội với họ, một khi việc này bị làm ầm lên, người xui xẻo vẫn sẽ là bọn họ.

Người thì đông như vậy cũng vẫn không ngăn nổi đối phương, bọn họ lại càng không dám tiến lên, trong khoảng thời gian chiến đấu ngắn ngủi có thể cảm nhận được một luồng khí tức khủng cố trên cơ thể đối phương. 

Khí tức này khiến bọn họ có cảm giác hoảng sợ, đến khi đối phương ra tay thì người xui xẻo nhất vẫn là bọn họ à?

Bọn họ thấy sợ rồi.

“Tiểu U! Thần Vũ môn các ngươi có được tay cao thủ này từ khi nào thế? Một thân thân pháp của hắn chỉ sợ các cao thủ Võ đạo bát trọng thiên, cũng không chắc chắn có thể áp chế được đối phương.” 

Một vị bạch y công tử khẽ cười, nói.

Lý U cười khẽ: “Thần Vũ môn cũng giống như Đao Thần tông các người thôi, có được vài thiên tài, cũng không phải chuyện không thể. Một tên nhãi con ngoại môn, nói chung cũng chẳng vào được mắt thần của người.”

Dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng thật ra, trong lòng Lý U lại kinh ngạc vô cùng. 

Tên kia lần trước từng kịch liệt chống lại Trương Vạn Sơn, trong thời gian ngắn ngủi lại có thể lĩnh ngộ được một bộ thân pháp tinh diệu, đó không phải là một chuyện đơn giản. Hơn nữa đánh bị thương một võ giả Võ đạo lục trọng thiên, quả thực là không thể tưởng tượng.

Nhìn theo cách vừa rồi hắn mà ra tay, ít nhất đã đến thực lực Võ đạo lục trọng thiên, có thể nói hắn là một thiên tài không tồi.

Lý U nói như vậy, mặc dù khi nói có vẻ rất nhẹ nhàng, trong mắt nàng hiện lên một vẻ khiếp sợ, lại vẫn đang bị người nọ bắt được, khóe mắt lướt qua một vẻ bất mãn, nhìn về hướng Lâm Phi rời đi, lại càng có vẻ tàn khốc. 

…..

“Sướng thật!”

Sau khi đi ra khỏi sơn mạch, Lâm Phi lập tức đến Hắc Thủy thành trước, tìm một căn khách điếm, thoải mái ngâm nước tắm, sau đó lại nằm thoải mái trên giường. 

Khoảng thời gian ba tháng gần đây, Lâm Phi phải dầm mưa dãi nắng, leo núi vượt đèo, dường như mỗi ngày đều trôi qua bằng việc săn giết yêu thú. Giờ đây toàn thân hắn là một màu đỏ đồng, trên cơ thể phú kín bằng những vết sẹo lớn nhỏ, nhìn qua hết sức dữ tợn.Những vết sẹo đó đều là vì săn giết yêu thú để lại.

Khi dạy dỗ đệ tử Đao Thần tông ở cửa sơn mạch, Lâm Phi căn bản không để việc đó trong lòng. 

Đều là một trong Tam đại Môn phái, Lâm Phi lại dùng vũ lực để uy hiếp trước, lại dùng tư cách đại thụ của Thần Vũ môn, trừ phi bọn họ không muốn qua lại với Thần Vũ môn nữa, không thì bình thường họ sẽ không dám có hành động nào đâu.

“Ở trên giường vẫn là thoải mái.”

Lâm Phi híp hai mắt lại, lúc lắc cái đầu, suy nghĩ chuyện tiếp theo, vẫn còn cách khoảng thời gian ba tháng tầm bảy, tám ngày, hắn dự định lợi dụng khoảng thời gian này, đi bán chút lông yêu thú, sau đó tìm một người chế tạo một cái chuôi đao, trang bị cho Hắc Sát đao, để tránh bị người khác nhìn ra được điều gì. 

Trên đại lục Huyền Thiên, các đệ tử ngoại môn đều sử dụng binh khí không có nguồn gốc, ngoại trừ những thứ có quan hệ gì đó, các loại binh khí hạ phẩm cũng đã được xem như là không tệ. Binh khí trung phẩm, binh khí thượng phẩm, bình thường đều yêu cầu một thực lực nhất định mới có thể sử dụng, để có thể giành được chúng ở trong môn phái của mình.

Trong Hắc Thủy sơn mạch, Lâm Phi có thể sử dụng Hắc Sát đao mà không ngại ngần gì nhưng bên ngoài này thì lại khác.

Nếu như bị người khác nhận ra, đây là một thanh binh khí trên cả thượng phẩm, thì hắn có thể nghĩ được sẽ xảy ra chuyện gì, nhất định hắn sẽ rơi vào sự truy sát tàn nhẫn. 

“Xem ra ngày mai bắt buộc phải mua một thanh đao tốt rồi, binh khí hạ phẩm cũng được, phải xem Hắc Sát đao như một quân át chủ bài bí mật. Huống chi không cần dựa vào Hắc Sát đao, với thực lực của ông đây, cũng chưa chắc phải sợ bọn chúng!”

….

Sáng sớm ngày hôm sau. 

Tại Hắc Thủy thành, cũng như bao ngày khác, một lần nữa bắt đầu hoạt động của một ngày.

Lâm Phi ngủ một buổi tối ngon lành, đã gần ba tháng qua hắn chưa được ngủ ngon giấc nào. Sau khi tỉnh dậy khỏi giấc ngủ này, thì không phải chỉ là thoải mái bình thường.

Đi ra từ trong khách điếm, không thấy người của Đao Thần tông xuất hiện, Lâm Phi liền biết bọn chúng không dám tùy ý ra tay, đệ tử Thần Vũ môn, cũng không phải dễ bắt nạt đến vậy. 
Về chuyện, vì sao thực lực có thể tăng nhanh đến như vậy, Lâm Phi đã có cách giải quyết từ lâu.

Lần trước là nuốt gọn đan dược, vậy thì lần này là nuốt gọndij bảo trời đất, có thể giải quyết được rất nhiều phiền phức, vậy nên mới có một màn xử lí ở trước cửa sơn mạch.

Vẫn luôn tỏ vẻ thấp kém, hiện tại rốt cục cũng có thể hãnh diện. Khi vui vẻ đứng trên nỗi đau của người khác thì mới có thể hiểu rõ được thứ gọi là hưng phấn. 

Đây là loại cảm giác mà từ trước tới giờ Lâm Phi chưa từng trải qua.

Sau khi lấp đầy bụng, Lâm Phi tìm người hỏi thăm, chạy thẳng đến cửa tiệm rèn nổi danh nhất thành Hắc Thủy, Thiên Chuy Bách Luyện.

Tên của cửa tiệm này vô cùng kỳ quái, không nên chỉ nhìn tên gọi, cửa hàng Thiên Chuy Bách Luyện đúng như tên gọi, là nơi nổi tiếng nhất thành Hắc Thủy. 

Thiên Chuy Bách Luyện, nơi sản xuất ra cách loại binh khí.

Đại lục Huyền Thiên chính là một đại lục của các võ giả, bình khí ắt không thể thiếu. Tại cửa tiệm Thiên Chuy Bách Luyện này, sản xuất ra các loại binh khí, cũng đã từng sản xuất ra một số vũ khí loại tốt.

Ví dụ như những binh khí thượng phẩm, cực phẩm. 

Không nên chỉ xem phân loại của binh khí, chỉ cần có một chút chênh lệch, như độ sắc bén, độ cứng cáp, Huyền khí phụ trợ… Tất cả đều sẽ tạo nên sự biến hóa rất lớn.

Ngoại giới thường hay đồn rằng có thể lấy yếu thắng mạnh, thỉnh thoảng có thế thấy được, trong đó có sự giúp đỡ rất lớn của binh khí.

Chính vì tầm quan trọng của binh khí, cửa tiệm binh khí Thiên Chuy Bách Luyện ở thànhHắc Thủy, vẫn luôn nổi danh ở khắp vương triều Bất Lạc. 



Hôm nay Lâm Phi vẫn mặc đồ đen như mọi ngày.

“Mang ra cho ta loại binh khí tốt nhất của các người, ta dùng đao.” 

Săn giết suốt ba tháng, gia sản của Lâm Phi không ít, cho dù là bạc, ngay cả vàng cũng không ít, đúng lúc ứng nghiệm được một câu, ông đây không thiếu tiền.

Tại cửa tiệm Thiên Chuy Bách Luyện này, đồn rằng có không ít binh khí tốt, nếu Lâm Phi muốn qua mặt được người khác, nói chung là không thể mua thứ quá kém, vẫn là một câu đó, hắn không thiếu tiền.

Đối với một người như Lâm Phi, người trong Thiên Chuy Bách Luyện đã thấy không ít loại người như hắn. 

“Nhẹ quá!”

“Nhẹ quá rồi, làm sao mà dùng để chém người được.”

“Vẫn còn nhẹ quá! Cửa tiệm Thiên Chuy Bách Luyện này của các ngươi, chẳng lẽ không có nổi một thanh binh khí có thể mang lên cho người khác hay sao?” 

..

Khi Lâm Phi đang lắc đầy, vẻ không hài lòng đầy mặt, vẻ mặt bình tĩnh, sau khi ném xuống một thanh trường đao nữa, cuối cùng mặt của người trong Thiên Chuy Bách Luyện cũng biến sắc, nhất là hành động này, thú hút sự chú ý của không ít người. 

Chương 50: Thu hoạch ngoài ý muốn

Nhân viên bán hàng của Thiên Chuy Bách Luyện đã gặp qua tất nhiêu hạng người nhưng từ trước đến giờ hắn chưa từng gặp vị khách nào kỳ lạ đến thế.

Thông thường, binh khí mà Thiên Chuy Bách Luyện cung cấp đều là loại binh khí tốt không thể mua được ở bên ngoài, ngay cả Bách Luyện đao, Bách Luyện kiếm…. Muốn cái gì có cái đó.

Để thỏa mãn yêu cầu của vị khách này, nhân viên phục vụ của Thiên Chuy Bách Luyện đặc biệt mang Bách Luyện đao ra, thanh đao này ở bên ngoài có giá hơn ngàn lượng bạc, bình thường nếu phải đấu với đối thủ cùng đẳng câp, sức chiến đấu sẽ tăng gấp bội. 

Đem ra mười thanh đao tốt vẫn không thể lọt vào mắt của vị khách này, nhân viên của Thiên Chuy Bách Luyện đã sớm kgoong nghĩ ra cách giải quyết.

Nếu không phải Lâm Phi múa binh khí như gió, e là bọn họ đã tưởng rằng có người cố ý đến gây sự.

…….. 

“Các hạ thần lực kinh người, thảo nào không vừa mắt mấy loại phàm binh như Bách Luyện đao.”

Đúng lúc nhân viên Thiên Chuy Bách Luyện không biết ứng phó thế nào, một vị trung niên mặc áo xám từ trong đi ra, nhân viên bán hàng vốn không biết nên xử lý thế nào, theo bản năng lo ra vẻ mặt vui sướng.

“Tông quản đại nhân!” 

“Tổng quản đại nhân!”

Người trung niên áo xám khoát khoát tay, vẻ mặt ôn hòa: “Các ngươi đi làm việc khác đi!”

Mấy người bán hàng nghe vậy như được đại xá. 

Suy nghĩ của Lâm Phi rất đơn giản, hắn chỉ muốn tìm một vũ khí cầm thuận tay, nếu như ở thời điểm trước khi hắn đến Hắc Thủy sơn mạch, tất cả vũ khí ở Thiên Chuy Bách Luyện đều là vũ khí tốt. Nhưng sau khi ăn quả Xích Dương, quen với trọng lượng của Hắc Sát đao, thần lực toàn thân lại được khai phá, loại binh khí tầm thường không thể lọt vào mắt hắn.

Vậy nên mới dẫn đến tình huống vừa rồi.

“Các hạ chắc là cần một thứ vũ khí thuận tay?” 

Lâm Phi cười nói, “Tất nhiên là vậy rồi, đáng tiếc Thiên Chuy Bách Luyện nổi danh bên ngoài nhưng bên trong chưa chắc đã tốt như lời đồn. Dường như chẳng thể tìm cho tại hạ một thanh binh khí tốt.”

“Các hạ nói vậy là sai rồi! Vừa rồi chẳng qua chỉ là một vài loại hạ phẩm phàm binh mà thôi.” Trên mặt vị trung niên áo xám vẫn lộ vẻ tươi cười, không nhìn ra cảm xúc: “Nếu như các hạ không để ý, trên lầu nhất định sẽ có loại binh khí vừa ý ngươi!”

“Hi vọng được như ngươi nói, quý điếm đừng đem loại binh khí bình thường cho ta chỉ để cho có!” 

……..

Tầng hai Thiên Chuy Bách Luyện.

Có thể thấy nơi này rộng rãi hơn đại sảnh bên dưới tương đối nhiều, nhưng lượng khách thì không nhiều. 

Để ngang, dựng thẳng… Trên giá gỗ treo từng chiếc, từng chiếc binh khí, lộ ra khí tức lạnh như băng, hàn quang lóe sang. Người sáng suốt chỉ cần liếc một cái đã nhận ra đây không phải binh khí bình thường, mà là vũ khí phàm binh.

Vũ khí phàm binh giống như một cơn gió lạnh như băng, vô cùng sắc bén, chưa tiếp xúc đã khiến cho người khác tâm cốt lạnh run.
Đây là khác biệt lớn nhất giữa vũ khí bình thường và phàm binh. 

“Các hạ có vừa lòng với mấy loại phàm binh này không?”

Lâm Phi gật nhẹ đầu: “Tại hạ hiểu biết không nhiều, chắc hẳn là tổng quản hiểu được. Hiện tại, tại hạ cần một loại phàm binh có trọng lượng, chắc sẽ không đem mấy loại phàm binh này ra lừa tại hạ đâu nhỉ?”

Vị trung niên áo xemas cười nói, “Để các hạ chê cười rồi, xem ra mấy loại phàm binh này vẫn không lọt được vào mắt của ngươi rồi nhưng mà mấy loại phàm binh tiếp theo, nhất định sẽ làm vừa ý ngươi!” 

Lâm Phi không hề hoảng hốt, ngược lại khiến cho người trung niên lộ ra ánh mắt tán thưởng.

Một lát sau, vị trung niên áo xám đưa Lâm Phi đến đứng trước một quầy trưng bày hàng, phía trước quầy, một thanh vỏ đao màu đen được đặt ngang, chưa đến gần đã cảm nhận được một cỗ khí tức lạnh như băng, giống như mũi đao, cắt vào không khí.

“Đây là gì?” 

Không giống mấy lần trước, trái tim Lâm Phi khẽ chấn động, không thể tin được nhìn vỏ đao được trưng bày.

Hình như vỏ đao này có chút quen thuộc.

Dường như người trung niên áo xám đã quen với vẻ mặt này, không cần nghĩ nhiều, cười nói, “Nhất định các hạ cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao bản điếm lại bán ra thanh vỏ đao này.” 

“Đúng vậy, quả thật tại hạ cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ thanh vỏ đao này có lai lịch đặc biệt?”

Ngoài miệng Lâm Phi nói như vậy nhưng trong lòng khiếp sợ không thôi, nghĩ thầm: “Chắc mình không may mắn gặp được vỏ đao của Hắc Sát đao đâu nhỉ?”

“Vỏ đao này được đem ra từ Hắc Thủy sơn mạch, vì vỏ đao này mà phải tốn không ít nhân lực mới có thể cướp được từ trong tay một con yêu thú có thực lực cường hãn. Vốn muốn định giá cao để bán ra nhưng không hiểu sao vỏ đao này nặng như một tảng đá lớn, người bình thường không thể sử dụng. Uy lực của vỏ đao này có thể sánh với thượng phẩm phảm binh, phàm binh tầm thường chỉ cần va chạm một lần, sẽ không chịu được quá ba lần tấn công…” Lúc người trung niên áo xám nói, vẻ mặt vô cùng đắc ý. 

Kỳ thực Lâm Phi không cho vào tai câu nào của người trung niên áo xám, toàn bộ sự chú ý đặt trên vỏ đao, đánh giá chúng từ trên xuống dưới một lần, gần như có thể khẳng định, vỏ đao này chính là vỏ của Hắc Sát.Lâm Phi đã sớm tiếp thu được uy lực của Hắc Sát đao, có thể nói là thần binh lợi khí. Trước kia vẫn luôn đau đầu vì chuyện vỏ đao, không nghĩ tới có thể có phát hiện ngoài ý muốn ở thành Hắc Thủy.

….. 

“Ta có thể thử một chút không?”

“Có thể!”

Người trung niên áo xám không nghĩ sẽ được, bao nhiêu cao thủ dung đao muốn thu vỏ đao này về mình nhưng đều rước lấy thất vọng ra về. 

Dù thần lực của người áo đen này không kém nhưng muốn cầm vỏ đao này lên thì vẫn chưa đủ trình độ.

“Quả nhiên là vỏ đao!”

Lúc Lâm Phi đưa tay chạm lên vỏ đao, khí tức như một cơn gió lạnh tràn ra trên bàn tay, khí tức quen thuộc lại xuất hiện lần nữa, giống y như khí tức của Hắc Sát đao. Vỏ đao được chế tác không có gì đặc biệt, giống như được làm ra vô cùng vững chắc, toàn thân vật thể lộ ra khí tức sắc bén, vỏ đao trước mắt như đang sống, hóa thân thành một thanh đao chuyên giết người. 

“Ông trời có mắt! Xem ra đây là ông trời đang muốn giúp ta! Uy lực của vỏ đao này không bằng Hắc Sát đao nhưng vẫn tốt hơn hạ phẩm phàm binh và trung phẩm phàm binh, có vỏ đao rồi, những thứ phàm binh khác cùng lắm cũng chỉ đến thế, chẳng qua, Thiên Chuy Bách Luyện đặt vỏ đao này ở đây là có dụng ý gì? Muốn lấy được vỏ đao này, nói không chừng sẽ gặp phiền toái!”

Sau khi nhận ra đây là vỏ của Hắc Sát đao, Lâm Phi đã tự động coi vỏ đao này là đồ của mình, dù có chuyện gì chăng nữa cũng phải có được nó.

…… 

“Ta vô cùng thích chiếc vỏ đao này, quý điếm muốn ra giá bao nhiêu để bán nó?”

Đối mặt với vỏ đao mang đao khí rét lạnh nhưng người này lại không chịu ảnh hưởng gì cả thì trong lòng người trung niên áo xám vô cùng kinh hãi. Người bình thường lần đầu thấy chúng đều phải cẩn thận tiếp cận từng chút một để kháng lại đao khí công kích, không ai lớn mật như người này cả.

Kiện vỏ đao này được đặt ở Thiên Chuy Bách Luyện, đã có thâm niên mười năm, thẳng cho tới nay vẫn không có ai mua nó, nguyên nhân vì vỏ đao quá nặng, thêm thần lực kinh người, người mua đã ít lại càng trở nên ít hơn. 

Cho dù vỏ đao này là thứ đồ tốt, mua nó với giá cả đắt tiền, quan trọng nhất là có thể tận dụng hết khả năng của nó, nếu như mua về mà không thể sử dụng, thì mua về để làm gì? Vốn Thiên Chuy Bách Luyện muốn dung hòa vỏ đao để đúc lại thành một thanh thần binh lợi khí khác, điều đáng tiếc là, cho dù bọn họ dùng biện pháp gì chăng nữa cùng không thể dung hòa được vỏ đao, đến hiện tại vẫn vậy.

“Các hạ muốn mua vỏ đao này sao? t|Thật ra rất dễ dàng, chỉ cần có thể múa được vỏ đao này, cộng thêm mười ngàn lượng bạc, vỏ đao này sẽ trở thành của các hạ!” Người trung niên áo xám nói ra giá cả kinh người.

Lâm Phi ngơ người một lúc, nghi ngờ bản thân mình nghe nhầm rồi. 

Thật ra, có điều mà Lâm Phi không biết, tuy vỏ đao này vừa thấy đã biết không phải vật bình thường, chỉ là điểm trừ lớn nhất của nó là người bình thường không thể sử dụng, nếu không thể sử dụng thì chẳng khác nào tử khí, cho dù có tốt hơn nữa, thì cũng có thể bán với giá nào? Nếu không thì sao lại phải để ở trong góc cửa tiệm, đây chính là bằng chứng tốt nhất.

“Ha ha ha! Thật sao?”

Lâm Phi không nhịn được cười phá lên. 

Lúc này rốt cuộc cũng hiểu được vấn đề then chốt của nó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau