VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Lửa giận ngút trời

“Cao thủ Võ đạo thất trọng thiên quả nhiên không dễ đánh bại!”

Sau khi sử dụng hết tám phần Huyền công, toàn thân Lâm Phi như mất hết sinh khí, sau lưng toàn mồ hôi lạnh. Nếu bây giờ gặp phải một con yêu thú, nói không chừng hắn sẽ phải bỏ chạy thoát thân.

Từ lúc bắt đầu bị đối phương áp chế, Lâm Phi đã tìm cách để giết chết hắn ta. Cho dù lão già đáng chết kia không có ở đây nhưng ngộ nhỡ ông ta xuất hiện thì sao? Không lo nguy hiểm chỉ sợ bất trắc! An toàn vẫn là trên hết. 

Lâm Phi không thể không cân nhắc kỹ lưỡng khi dính  vào thứ tai họa ngầm này.

Công tử áo tím là người có thực lực lại khá hung hãn, hơn nữa trong thời gian ngắn còn có thể thi triển khinh công đạp không phi hành, hắn ta có lợi thế rất lớn. Muốn giết được hắn ta thì cần phải ra tay ở chỗ tối, nơi khó thi triển khinh công, có vậy mới phát huy thế mạnh của mình một cách hiệu quả nhất.

Một khi đối phương không thể thi triển khinh công ngự không phi hành, Lâm Phi tin rằng mình có thể giết được hắn ta, nhất là khi có Hắc Sát đao trong tay. 

Hắc Sát đao uy lực vô cùng, cộng thêm Nhất Đao Lưỡng Đoạn – chiêu thức mạnh nhất của Lâm Phi hiện nay.

“Giết chết Võ đạo thất trọng thiên Trình Thiệu Văn, giành được 1200 kinh nghiệm!”

Bên tai truyền đến tiếng nói của hệ thồng khiến Lâm Phi thay đổi sắc mặt có chút kỳ dị, cái tên này khiến hắn nghĩ đến điều gì đó. 

“Thằng nhãi này lẽ nào là con trai của Tông chủ Đao Thần tông cùng đệ tử của hắn?”

Cho dù thời gian ở Đại lục Huyền thiên không dài nhưng Lâm Phi có nghe nói người có thân phận cao quý trong Đao thần Tông là họ Trình, xem ra công tử trước mặt đây rất có khả năng là người đó.

Lâm Phi cảm thấy sợ hãi. Không ngờ hắn lại có thể giết được cao thủ Võ đạo thất trọng thiên, người này lại còn có quan hệ với Tông chủ Đao thần tông. Vận may này… đến hắn cũng không biết mình nên khóc hay nên cười. Có vẻ như hắn đã gây ra đại họa rồi! 

Bây giờ, người cũng đã giết chết rồi, Lâm Phi không muốn nghĩ thêm nhiều. Trên đời này vốn dĩ không có thuốc “hối hận”.

Lúc này, ánh mắt Lâm Phi bỗng dừng lại ở một vị trí, hai mắt hắn trở nên sáng rực. Tất cả số vật phẩm trên đất đều lọt vào tầm nhìn của hắn.

“Đậu! “Boss Đại Bạo” sao?” 

Xác Trình Thiệu Văn nổ tung tứ phía, rớt xuống không ít vật phẩm, thế chẳng phải giống với game online “Boss Đại Bạo” sao?

“Lẽ nào là do túi thần thông?”

Lâm Phi đột nhiên hiểu được chuyện gì đang diễn ra. 

Thì ra, một khi chủ nhân của túi thần thông biến mất, trong chốc lát tất cả các vật phẩm chứa đựng trong túi sẽ mất đi sự khống chế và sẽ nổ tung ngay lập tức.

Vì thế nên tình huống này mới xuất hiện.

Lâm Phi thích chức năng này chết đi được! Cứ như ông trời đã chuẩn bị sẵn cho hắn vậy! Thời khắc này, trong lòng hắn dâng lên một chút chút tự sướng. 

Trước hết, Lâm Phi nhặt túi thần thông lên.

“Đồ tốt đấy! Có vẻ rất đáng tiền. Xem ra lần này ông đây đã giết một nhân vật không tầm thường. Bán đống này đi chắc cũng được không ít tiền.”

Chiếc túi thần thông cầm trong tay được chế tạo hết sức tinh xảo, người bình thường không phải ai cũng có thể đeo được. Hơn nữa, đối phương không những là cao thủ Võ đạo thất trọng thiên mà còn sở hữu túi thần thông, vô hình chung chứng minh rằng thân phận của hắn ta không hề tầm thường, chắc chắn là thiếu gia công tử nhà giàu. 

Cầm túi thần thông trong tay, hắn tiếp tục kiểm tra thêm lần nữa.Có khoảng bảy tám bình đan dược, Lâm Phi chỉ nhận ra được một hai loại trong số đó, trong đó Bạch Ngọc đan là chất lượng hơn cả. Những loại còn lại cũng đều là đan dược cực phẩm.

Lâm Phi mặt mày hớn hở bởi thứ hắn đang thiếu nhất lúc này chính là đan dược dùng để trị thương.  

Khi trông thấy ba cuốn bí kíp, hai mắt Lâm Phi lại sáng lên.

Trận khổ chiến khi nãy với Trình Thiệu Văn khiến Lâm Phi yếu đi rất nhiều, nguyên nhân hết sức đơn giản, hắn chỉ có thể dùng đao pháp.

Đao pháp có thể nhiều nhưng không thể kết hợp lẫn lộn, cho nên không thể đi sâu nghiên cứu. 

Ba cuốn bí kíp, một là công pháp Hoàng cấp hạ phẩm “Liệt Diễm Chưởng Đao”, một là “Đại Thiên Diệp đao pháp”, cuốn còn lại bìa ngoài đã ố vàng, hơi cũ một chút, có tên là “Tam thập lục lộ Chưởng đao”.

“Đồ tốt! Đồ tốt!”

Lâm Phi trực tiếp cầm lấy chúng nhưng lại chưa mở ra xem vì thời gian không cho phép. 

Ngoài những thứ này ra còn có một thanh Trường đao chuôi ngọc, cũng là thứ không tầm thường. Cho dù không thể sánh được với Hắc Sát đao nhưng nó cũng khác với vật thông thường.

Lâm Phi không biết dùng không có nghĩa là sẽ không dùng để vu oan giá hoạ cho kẻ khác.

Trừ những thứ này ra, về cơ bản không có thứ gì đáng để mắt tới. 

Sau khi kiểm tra xem có bỏ sót gì không, Lâm Phi phủi phủi mông rồi lập tức rời đi. Hôm nay thu hoạch được rất nhiều, vật phẩm chỉ là thứ yếu, cái quan trọng nhất đó là thi triển công pháp.

Hắn hiểu rằng nếu không nhân lúc còn sớm mà rời đi thì lúc nữa sẽ không có thời gian mà bỏ chạy. Giết chết một đệ tử xuất sắc của Đao thần tông, thân phận hắn ta cũng không tầm thường, chắc chắn sẽ gây ra chấn động cực lớn. Nếu không đi ngay thì còn chờ đến bao giờ.

Chưa quá nửa canh giờ Lâm Phi đã rời khỏi hiện trường. “Trời đất ơi, sao lại có thể như này!”

Âm thanh đau thương xen lẫn phẫn nộ, âm thanh đó tựa như tiếng sét, vang vọng cả rừng cây. Âm thanh này khiến cho vô số con chim không kịp bay ra ngoài lập tức bị sự chấn động khủng khiếp đó giết chết.

Hiện trường chiến đấu! 

Lúc này vây quanh đó có không dưới ba mươi người, trong đó đều là đệ tử áo trắng, tương đương với cao thủ Võ đạo cấp sáu trở lên.

Giây phút này, bọn chúng – những đệ tử không sợ trời không sợ đất của Đao thần tông, toàn thân run rẩy, không dám tin vào mắt mình khi nhìn thấy thi thể nằm trên đất.

Con trai thứ năm của Tông chủ Đao thần tông, thực lực Võ đạo cấp bảy lại bị giết chết, bị một nhát đao chém thành hai mảnh. 

Ai chết cũng được, nhưng người duy nhất không thể chết là Trình Thiệu Văn.

Trình Thiệu Văn là con trai của Tông chủ, bất luận trong Đao thần tông địa vị của hắn có thế nào thì rốt cuộc hắn vẫn là con trai Tông chủ.

Từ lúc trận chiến bắt đầu cho đến khi bọn chúng đuổi kịp đến đó, thời gian không quá nửa canh giờ, nghênh đón bọn chúng lại là một cái xác chết, hơn nữa lại là xác con trai của Tông chủ. 

Trên mặt bọn chúng giống như bị người ta tát cho một cái thật mạnh.

Hắc thủy Sơn mạch bị phong tỏa chỉ để tìm kiếm một người, đến nay Trình công tử lại bị giết ngay tại Hắc thủy Sơn mạch, nếu như việc này truyền đến Đao thần tông, mấy người bọn chúng sẽ là những người đầu tiên không có kết cục tốt đẹp.

Bảo vệ không tốt, trách nhiệm này không thể thoái thác được. 

Tính khí của Tông chủ Đao thần tông như thế nào bọn chúng đều biết rõ, xảy ra chuyện lớn như thế này nếu làm không cẩn thận sẽ mất mạng.

Đừng hoài nghi cơn thịnh nộ của Tông chủ.

Triệu Văn ngửa mặt lên trời gào hét, tiếng hét chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng. 

“Chết rồi, chết thật sự rồi!”.

Trình Thiệu Văn bị giết chết, Triệu văn nghe thấy tin này ban đầu là không tin, cho đến khi nhìn thấy cái xác, toàn thân hắn bất động, trong chốc lát giống như già thêm vài chục tuổi.

Thân làm người hầu của Trình Thiệu Văn, từ nhỏ đã bả vệ cho Trình Thiệu Văn, trong đó đã gặp không biết bao nhiêu nguy hiểm đều suýt chết dưới lưỡi đao, bảo vệ Trình Thiệu Văn cho đến hiện tại. 

Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, hai người đã âm dương cách biệt rồi.

Lúc này, Triệu Văn cảm thấy vô cùng hối hận, tại sao lúc đó mình lại đưa ra ý kiến ngu xuẩn này, bằng không làm sao tên trộm có thể đạt được mục đích. Dấu vết lưu lại tại hiện trường không thể qua được mắt Triệu Văn.

“Tên trộm khốn kiếp, ông đây sẽ khiến mày chết không yên”. 

Lúc này, Lâm Phi đang cách đó hàng trăm dặm không nhịn được hắt hơi một cái. Kỳ lạ thật, giờ phút này ai đang nghĩ đến hắn, ở Đại lục huyền thiên này dường như hắn chẳng quen được mấy người.

Chương 42: Đại truy sát

“Tên trộm khốn kiếp kia! Ngươi không thoát khỏi bàn tay của lão phu đâu! Hôm nay ta phải giết ngươi!”

Tại Hắc thủy Sơn mạch núi non trùng điệp, vang lên âm thanh giận dữ như sấm sét, trong sự giận dữ đó, không khó để thấy sát khí cuồn cuộn.

“Này lão già, đừng có bốc phét, có bản lĩnh thì bước xuống đây, đừng đứng phía sau lí nhí như thế. Ngươi không phiền nhưng ông đây thấy phiền lắm”. 

Một âm thanh khác vang lên cùng lúc.

Từ xa nhìn lại, phía bên trong Sơn mạch, một người chạy, một người đuổi cho thấy một cuộc truy sát lớn đang diễn ra.

Hai người này không ai khác chính là Lâm Phi, người còn lại là Triệu Văn -người hầu của Trình Thiệu Văn – kẻ đang giận dữ điên cuồng. 

“Mợ nó! Đúng là dai như đỉa, cao thủ khinh công ngự không phi hành quả nhiên không dễ chơi!”

Lâm Phi chạy băng băng trong rừng, ngoảnh đầu nhìn lại phía bóng cây đại thụ thì thấy một cỗ máy giết người ờ phía xa đang lao về phía hắn. Trong phạm vi nhất định này, đừng tưởng dễ dàng bỏ xa đối phương.

Đây chính là điểm dũng mãnh của Võ giả bát trọng thiên. 

Lại nói tiếp, Lâm Phi khá đen đủi. Sau khi giết chết Trình Thiệu Văn, cho dù đã chuẩn bị tâm lí rời xa khỏi khu vực đó nhưng vẫn bị Triệu Văn dùng bí thuật tìm được phương hướng.

Nếu không phải Lâm Phi nắm được thân pháp Tùy Phong, lại biết dựa vào lợi thế của mấy cây đại thụ thì e rằng hắn sớm đã bị cao thủ cương khí giết chết chứ không phải đuổi theo từ xa như bây giờ.

“Không thể tiếp tục như thế này được, Huyền khí của cao thủ cương khí hùng hậu hơn mình. Cho dù có thể dựa vào thân pháp Tùy Phong khống chế lượng tiêu hao Huyền khí nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, về lâu dài không tránh được việc Huyền khí bị cạn kiệt. Đến lúc đó thật sự sẽ thảm rồi! 

Phát hiện ra Triệu Văn truy sát thì Lâm Phi luôn trốn chạy, đặc biệt là không dám thu hẹp khoảng cách. Trận chiến lần trước trong lòng hắn vẫn còn e dè, không dám khinh thường.

Chiến kỹ!

Nếu không vì Trình Thiệu Văn kinh ngạc nhắc đến, Lâm Phi suýt chút nữa thì quên mất điểm khủng khiếp của chiến kỹ ở đại lục Huyền thiên. 

Trước mắt, trong đầu Lâm Phi chỉ tồn tại một ý nghĩ duy nhất đó là làm thế nào để cắt đuôi lão già này. Hắn không muốn bị truy sát cả mười ngày nửa tháng như thế.

“Tên trộm nhãi nhép mồm mép giảo hoạt, đợi đến khi ngươi rơi vào tay ta để xem ngươi còn mấy câu vớ vẩn như thế nữa được không!”

Triệu Văn mặt mày nhăn nhó. Giờ này phút này trong đầu ông ta hoàn toàn là tức giận và phẫn nộ bao trùm. Sau khi nghe vậy Lâm Phi khiêu khích, mặt ông ta nghiêm lại, ánh mắt tràn đầy sát khí. 

Chỉ một tên nhãi Võ đạo lục trọng thiên đối với cao thủ cương khí như ông ta mà nói thì giết tên nhãi đó dễ như trở bàn tay. Không may mắn là lại gặp phải một tên cực phẩm nắm giữ thân pháp khinh công cao cường.

Nếu không phải vì hắn có khinh công cao cường thì hắn đã sớm chết dưới lưỡi đao của Triệu Văn rồi.

Cho dù tạm thời chưa bắt được tên trộm nhãi ranh nhưng Triệu Văn cũng không vội, ông ta như một cỗ mãy giết người, cao thủ Võ đạo bát trọng thiên đã khóa chặt đối phương trong tầm ngắm. Cho dù khinh công của đối phương có cao siêu đến đâu cũng đừng mơ sẽ thoát được. 

Triệu Văn muốn Huyền khí trong cơ thể đối phương bị tiêu hao hết, không thể bổ sung, lúc đó sớm muộn đối phương cũng sẽ rơi vào tay ông ta.

Suốt đoạn truy sát, Triệu Văn nhớ đến thân pháp khinh công của tên nhãi này. Hắn dựa vào loại thân pháp đem khoảng cách áp chế khoảng cách. Nếu như có thể học được nó, lợi dụng sự mơ hồ lơ lửng trong đó thì khả năng chiến đấu sẽ được nâng lên không ít.

Hai ngày sau. 

Huyền khí khống chế đang dần giảm đi.

Lâm Phi hiểu rằng phiền phức đến rồi!Trong hai ngày này, Lâm Phi đã dùng mọi cách cũng không thể cắt đuôi lão già này, ông ta giống cái đuôi cứ đeo bám dai dẳng ở phía sau. 

Đau đầu! Rối rắm!

“Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ!”

Sau khi cảm thấy Huyền khí chỉ còn lại ba phần, Lâm Phi bắt đầu trở nên cuống quýt. Một khi Huyền khí cạn kiệt sẽ không thể khôi phục lại. Kết cục như thế nào hắn là người rõ hơn ai hết. 

Cả đoạn đường chạy trốn, Lâm Phi sắp quên mất mình đang ở chỗ nào rồi.

Chí ít đây vẫn trong phạm vi Hắc thủy Sơn mạch.

Nguy cơ bị yêu thú tấn công không ngừng xuất hiện. Lâm Phi chỉ còn cách cứng đầu xông vào. Không chạy cũng chết mà chạy cũng chết chỉ khác ở chỗ là chết trong tay ai mà thôi. 

Nếu như gặp phải cao thủ Võ đạo thất trọng thiên, Lâm Phi chắc chắn sẽ liều mạng.

“Gào!”

Chỉ trong tích tắc, từ trong sâu thằm Hắc thủy Sơn mạch bỗng vang lên một tiếng gầm lớn, kinh thiên động địa. 

Trong khi suy nghĩ, Lâm Phi vô thức nheo mày, linh hồn hắn lúc này dường như muốn thoát ra ngoài. Một ý nghĩ sợ hãi trong tích tắc bao trùm khắm cơ thể khiến hắn nhất thời bị chững lại.

“Luồng khí này thật khủng khiếp! Đây không phải yêu thú cấp tám cũng không phải yêu thú cấp chín. Chẳng lẽ đó là yêu thú cấp Huyền giả sao?”

Lâm Phi vật vã lắm mới khống chế được bản thân, phải mất một lúc lâu mới có thể hoàn hồn. Ban nãy cảm giác linh hồn rời khỏi thân xác giống như bản thân vừa bị chém giết vô số lần vậy! 

Sau khi nếm trải cảm giác khủng khiếp này, Lâm Phi nhận thấy Hắc thủy sơn mạch nguy hiểm trùng trùng, không đơn giản chỉ là gió thổi qua khe thôi đâu. Nếu gặp phải tiếng kêu ban nãy liệu mấy người có thể chống đỡ nổi?

Lâm Phi rõ ràng nhận thấy sự phẫn nộ vô tận trong tiếng gầm khi nãy. Phải dồn hết lực như thế nào mới phát ra được âm thanh khủng khiếp như vậy.Cảm nhận được phía trước có động tĩnh, Lâm Phi bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ. Nếu như lợi dung được nó, chắc chắn sẽ cắt được cái đuôi kia, thậm chí giết chết ông ta cũng không thành vấn đề. 

“Này lão già kia, có phải ngươi bị dọa cho chết khiếp rồi đúng không. Nếu thế thì đừng có đuổi theo nữa, về nhà dưỡng lão đi”.

Vừa dứt lời, Lâm Phi không thay đổi phương hướng mà vẫn lao về phía trước.

“Đáng ghét! Thật sự đáng ghét!” 

Triệu Văn nắm chặt nắm đấm, xung quanh ông ta sát khí bao trùm, trên mặt lộ rõ sự căng thẳng. Ông ta là cao thủ Võ đạo bát trùng thiên, lại xuất thân từ môn phái Đao Thần tông nên kiến thức chắc chắn phải hơn người thường.

Tiếng gầm phẫn nộ đó ông ta rất dễ dàng nhận biết đó là gì.

Đây không phải là yêu thú cấp tám, chín mà yêu thú phải thuộc cấp Huyền giả trở lên. 

Triệu Văn quả thực đã bị dọa một phen, lại thêm những lời nói khi nãy sớm đã lửa giận ngút trời, ông ta chưa từng bị một tên nhãi nhép khiêu khích như thế bao giờ.

“Đừng tưởng rằng như vậy là ngươi có thể cắt đuôi ta. Cho dù ta có chết cũng phải kéo ngươi chết cùng!”

Một lúc lâu sau! 

Lâm Phi cảm nhận được một chấn động mạnh mẽ.

Yêu thú! Chính xác là yêu thú cấp cao!

Lâm Phi do dự một chút, quay đầu nhìn về phía sau là cỗ máy giết người đang theo sát mình. Yên lặng suy nghĩ, nghiễn răng một nhát, cứ xông lên rồi tính tiếp. Thân pháp Tùy Phong một khi triển khai là chỉ có chạy về phía trước không để lại dấu vết gì. 

Mục đích của Lâm Phi rất đơn giản đó là lợi dụng sự nguy hiểm từ yêu thú lẫn kẻ mạnh, lợi dụng sức mạnh của chúng để xông ra ngoài, giành lấy đường sống.

“Lão già kia! Ngươi đã đuổi theo lâu như vậy rồi, bây giờ hãy tiếp một chiêu của ta đi!”

Bỗng chốc thân hình Lâm Phi chuyển hướng, lao về phía Triệu Văn, trên tay cầm thêm một thanh trường đao, chuôi đao có gắn ngọc đá, đó chính là bảo đao của Trình Thiệu Văn. 

“Lôi Đình Nhất Kích!”

Phàm binh và mấy loại binh khí thông thường khi thi triển đao pháp uy lực của chúng hoàn toàn không giống nhau.

Lâm Phi trực tiếp xuất chiêu Tứ đạo đao mang, tiêu tốn một phần năm lượng Huyền khí trong cơ thể. 

Bản thân Triệu Văn đang lửa giận ngập trời, luôn tìm cơ hội ra tay, không thể tha cho hắn. Khi nắm chắc cơ hội, hai tay biến thành đao, thi triển chiêu thức, lần này không phải là chưởng đao mà là chiến kỹ.

“Tên trộm kia, ngươi dám!”

“Nhất Đao Vạn Lí!” 

Trình Thiệu Văn đã bị hắn giết chết mà giờ hắn còn nghênh ngang cầm vũ khí kí của công tử, khiến Triệu Văn cực kỳ tức giận! Bất chấp tất cả sử dụng chiêu thức trung cấp một lần đánh ra ba chiêu.

Chương 43: Tiên nữ áo trắng

Triệu Văn cực kỳ tức giận!

Ba đạo ánh đao vàng óng chém thẳng xuống, chói lóa mắt, mỗi ánh đao đều dài hơn trăm trượng, nhìn thôi cũng đủ để biết Triệu Văn muốn giết Lâm Phi như thế nào.

Lâm Phi rõ ràng là đang khiêu khích, khiêu khích một cách trắng trợn tới mức Triệu Văn không thể nhịn được nữa. 

Theo lý thuyết thì cao thủ Võ đạo bát trọng thiên đều có thể khống chế cảm xúc của mình nhưng bây giờ Triệu Văn lại là ngoại lệ.

Một đường đi tới, lại bị khiêu khích nhiều lần, thêm những sự việc đã xảy ra lúc trước kết hợp với nhau, Triệu Văn vẫn còn có thể khống chế được cảm xúc của mình mới là kỳ lạ đấy.

Ý nghĩ duy nhất của Triệu Văn hiện giờ là cầm đao chém Lâm Phi làm hai nửa. 

Giết!

Giết!

Giết! 



Triệu Văn tức giận.

Nhưng Lâm Phi lại cười. 

Ba đạo đao pháp sáng lên, còn mạnh hơn cả lúc trước, vô số lá rụng bị ánh đao chém thành bột mịn.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Ba tiếng vang lớn, rung động cả bầu trời. 

Vị trí lúc trước Lâm Phi đứng đã bị biến thành bột mịn, dưới đao pháp không còn vật gì có thể tồn tại.

“Còn chưa chết!”

Cả người Lâm Phi bị đánh bay ra ngoài, máu tươi không ngừng chảy ra từ khóe miệng, giống như là bị trọng thương. 

Sắc mặt Triệu Văn hơi thay đổi, mặc dù hơi ngạc nhiên thế nhưng cũng không nói gì cả, ba chiêu công kích ông ta dùng chiến kỹ cấp trung cũng đã tiêu hao vài phần Huyền khí mà vẫn không thể giết chết Lâm Phi. Mặc dù cũng có dự đoán tới trường hợp này nhưng hắn vẫn không thể nào rõ được là tại sao.

Nhưng mà chuyện đó cũng không quan trọng, điều quan trọng bây giờ là phải giết chết đối phương.

“Thằng nhãi, bị ta chém ba đao mà chưa chết thì cũng nên tự hào rồi đấy.” Triệu Văn bay tới, lại dùng chiến kỹ Nhất Đao Vạn Lý: “Thế nhưng bây giờ thì ngươi có thể đi chết được rồi!” 

Nhất Đao Vạn Lý lại xuất hiện lần nữa, ánh đao vàng óng chém thẳng xuống.

Một đao này không thể tránh né, chỉ có thể chống lại!

Vì đối phó một thằng nhóc mà Triệu Văn lại phải dùng đến cả chiến kỹ! Nếu chuyện này truyền tới Đao Thần Tông thì mọi người đều không tin tưởng, chỉ là một tên nhóc Võ đạo lục trọng thiên mà thôi, không đáng để làm vậy. 



Ánh đao màu vàng kim chém xuống thì không khí đều bị chém thành hai nửa, quần áo của Lâm Phi cũng bị chém rách, chỉ cần ở dưới ánh đao này thì Lâm Phi chết chắc rồi.

Bỗng nhiên… 

Lâm Phi cười, một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên mặt hắn.

“Lão già! Lão đã bị lừa!”

Đang ở giữa khoảng không, không chỗ mượn lực nhưng cả người Lâm Phi đột nhiên bay nhanh tạo thành một khoảng cách, tránh khỏi ánh đao này bằng cách rất kỳ dị. 

“Không ổn!”Triệu Văn thầm nhủ, lại không kịp thu hồi ánh đao.

Rừng rậm tươi tốt phía dưới lập tức biến thành một vùng đất trống, một hồ nước màu xanh lam đột ngột xuất hiện trong tầm mắt của họ. 

Nhưng điều này cũng không phải là kỳ lạ nhất.

Kỳ lạ nhất đó là gần hồ nước có một con Giao Long hai đầu màu đen, dài tới mấy trăm trượng, khí thế cực kỳ mạnh mẽ đang phóng ra từ trên người nó nhưng lúc này nó đang lùi lại liên tục, gào thét không ngừng, một đầu đã bị chém bị thương, máu chảy không dứt, ánh mắt chứa đầy vẻ sắc bén và không cam lòng.

Một đao của Triệu Văn có ánh đao dài hơn trăm trượng, khí tức sắc bén, giống như muốn chém chết tất cả vậy. 

Vừa khéo Lâm Phi tránh được một chiêu.

Nhưng Giao Long hai đầu lại trở thành mục tiêu, bị ánh đao chém thẳng tới người, vô số vảy bị vỡ nát, máu tươi lan tràn, gào thét thê thảm.

“Rống!” 

Giao Long hai đầu nổi giận, một sinh vật hạ đẳng lại dám ra tay với nó sao?



“Thằng nhãi, ngươi sẽ chết không được tử tế đâu!” 

Triệu Văn chửi mắng. Sau khi trở thành Võ đạo bát trọng thiên thì ông ta chưa từng phải chật vật như hôm nay, thế mà lại bị một thằng nhóc lừa gạt.

Khi ánh đao chém vào Giao Long hai đầu thì Triệu Văn hiểu được mình đã bị lợi dụng. Ngay lúc bị ánh mắt lạnh lẽo của Giao Long nhìn chăm chú thì cả người ông ta đều run rẩy, sắc mặt biến đổi, giống như là chuột thấy mèo vậy.

“Chạy!” 

Triệu Văn không nghĩ tới, thằng nhãi đó lại dùng phương pháp cực đoan này để đối phó mình.

Thế nhưng Giao Long hai đầu có thể cho ông ta chạy sao?

Đừng nằm mơ! 
“Rống!”

Giao Long hai đầu là thuộc một nhánh của họ nhà rồng, có được một phần huyết mạch của rồng. Cho nên sao nó có thể tha thứ cho loại sinh vật hạ đẳng đã làm bị thương nó chứ!

Sau khi rống to một tiếng, cả người nó cuộn lại, hóa thành một luồng sáng màu đen phóng tới Triệu Văn, chỉ trong nháy mắt đã tới nơi, nó dùng cái đuôi vừa to vừa khỏe của mình quét ngang ra. 

Triệu Văn sợ tới mức hồn vía bay lên mây, đã không thể bay lượn, Huyền khí trong cơ thể lại bị rối loạn, không cách nào khống chế nên rơi tự do xuống, cùng lúc đó, chiếc đuôi giống như một chiếc roi thép đập tới.

“Không ổn! Tính mạng coi như xong!”

Một tiếng rống giận của Giao Long hai đầu làm Huyền khí của Triệu Văn rối loạn, mặc dù vẫn có cương khí bảo vệ thế nhưng thân thể yếu ớt của Triệu Văn vẫn bị cái đuôi của Giao Long đánh nát thành mưa máu. 

Tới chết Triệu Văn vẫn không phục khi mình lại bị một thằng nhãi lừa gạt.



“Phốc!” 

Lâm Phi phun ra một ngụm máu, mặc dù chỉ là chạm nhẹ thôi nhưng hắn vẫn bị thương khá nặng.

“Giao Long thật tàn bạo hung ác.”

Lâm Phi thừa dịp trốn trong bụi cây, khi nhìn thấy cảnh đó cũng cực kỳ sợ hãi, đường đường là cao thủ Võ đạo bát trọng thiênthế mà không đỡ nổi một chiêu của yêu thú, bị đập nát thành từng mảnh. 

Nếu như Lâm Phi không lường trước kết quả thì kết cục của hắn cũng sẽ giống với Triệu Văn mà thôi.

Lúc đầu Lâm Phi chỉ mong yêu thú có thể ngăn chặn lão già kia, để mình có thể thừa dịp bắt ông ta dùng càng nhiều chiến kỹ tấn công càng tốt mà thôi.

Thế nhưng kết quả lại trở thành như này. 

Lão già này chết rồi nhưng Lâm Phi vẫn không yên tâm, càng ngày càng lo sợ hơn, cảm giác sợ hãi do Giao Long mang tới cho Lâm Phi không kém gì Boss hoàng kim, cực kỳ kinh khủng.

“Vừa mới tiêu diệt một kẻ địch lại gặp một Boss hoàng kim, ông đây đúng là xui xẻo mà.”

Lâm Phi giấu mình trong bụi cây không dám động đậy chút nào, mặc dù thân pháp Tùy Phong rất tốt thế nhưng lại không có hiệu quả gì trước mặt Giao Long, bây giờ hắn chỉ có thể cầu trời cầu phật mà thôi. 



Ánh mắt lạnh lẽo của Giao Long hai đầu nhìn xung quanh sau đó nhìn tới chỗ Lâm Phi đang núp làm Lâm Phi sợ hãi, da đầu tê tê, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trước mặt con Giao Long này thì yêu thú cấp tám hay Võ đạo bát trọng thiên cũng đều yếu ớt như trẻ mới sinh mà thôi.

“Mẹ nó! Đời này xong rồi sao!” 

Lâm Phi cười khổ, trước mặt một yêu thú có thể giết chết Võ đạo bát trọng thiên trong nháy mắt thì hắn chắc chắn không phải đối thủ, lần này chết chắn rồi.

Khi Lâm Phi cho rằng mình chết chắc rồi.

Thì có một điều bất ngờ lại xảy ra. 

Trên trời có một bóng trắng bay tới, khi người đó tới gần mới biết được người đang tới cũng không phải bay tới, mà là đạp không mà tới, năng lực chỉ có Võ đạo cửu trọng thiên mới có được.

Điều này cũng không phải kỳ lạ nhất, điều kỳ lạ nhất đó là người áo trắng này lại là một tiên nữ, bước đi nhẹ nhàng giống như thần tiên trên trời, trong trắng như băng, thuần khiết như ngọc, không dính chút khói lửa của nhân gian, làm cho người khác không dám khinh nhờn.

“Trời ơi, đây là nữ thần của ta sao?” 

Sau khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đó thì Lâm Phi nhớ tới một câu, nữ thần, nữ thần trong mộng.

Chương 44: Ngươi là xử nam sao?

Lâm Phi cực kỳ ngạc nhiên.

Từ khi hắn chuyển kiếp tới đại lục Huyền Thiên thì hắn suýt nữa đã quên sở thích của một game thủ, đó là muốn mở hậu cung, tán các em gái đáng yêu, các ngự tỷ, loại nào cũng muốn…

Nhưng chuyện đó cũng có thể thông cảm được! 

Vừa mới chuyển kiếp thì đã phải chịu đủ các loại nguy hiểm sinh tốn, cho nên nhiệm vụ hàng đầu đó là sống sót, chống lại tất cả nguy hiểm, làm gì còn thời gian mà nghĩ tới chuyện kia nữa.

Nhưng khi thấy nàng ấy nhẹ nhàng bước tới, giống như tiên nữ xuống trần, thần thánh không thể xâm phạm thì tâm hồn game thủ ẩn sâu trong người Lâm Phi đã bị kích hoạt.

Người đẹp… 

Trắng, giàu, xinh đẹp…

Tiên nữ…

Nữ Thần trong mộng… 

Tất cả những từ ngữ trên, đều để miêu tả người con gái trước mắt này.

Hoa hậu quốc tế, hoa hậu toàn cầu hay mỹ nữ tuyệt thế nếu so sánh với tiên nữ áo trắng trước mặt thì chỉ như một cô gái nhà quê mà thôi. Mặc dù Lâm Phi thấy qua không ít người đẹp thế nhưng hắn vẫn không biết dùng từ nào để miêu tả về nàng.



“Nữ thần đó! Nhìn cặp đùi này xem, trơn mềm trắng nõn, dáng người thì mềm mại như rắn nước, eo nhỏ khêu gợi, dưới tấm lụa trắng che mặt có thể thấy nước da trắng noãn, nhẵn nhụi mềm mại. Ha ha ha! Đúng kiểu người mà ông đây thích nhất…”

Lâm Phi quên cả thở, quên cả sự nguy hiểm xung quanh, cả linh hồn đều bị tiên nữ áo trắng hấp dẫn.

Nói thật thì Lâm Phi chưa bao giờ thấy người đẹp thuần khiết trên Internet, những người trên đó hầu như đều do trang điểm mà biến thành người đẹp. 

Nhưng khi Lâm Phi thực sự chạm mặt người đẹp tuyệt thế này, thậm chí còn thấy hơi xấu hổ, chỉ có anh hùng hoặc thiên tài mới có thể xứng với nàng.

Tiên nữ áo trắng nhẹ nhàng bước tới.

Cả người Giao Long hai đầu hơi run rẩy, từ bỏ việc ra tay với Lâm Phi mà chú ý tới tiên nữ áo trắng ở trên trời. Trong ánh mắt có chứa sợ hãi, một điều không nên xuất hiện trên người của yêu thú mạnh mẽ này. 

“Rống!”

Sau một tiếng rống rung trời thì nó bay lên, duỗi móng vuốt giống móng vuốt hổ ra, cào tới tiên nữ, cả không gian giống như đều bị một móng vuốt này cào rách vậy, sinh ra gió lốc không gian.

“Nghiệt Long, láo xược!” 

Tiếng nói trong vắt như là suối nước chảy trong núi ra vang lên trên bầu trời yên tĩnh.

Trên tay tiên nữ cầm một thanh kiếm, chém nhẹ một cái, trên không trung xuất hiện một đường sáng trắng, nếu như nói ánh đao của Lâm Phi trắng sáng tới chói mắt thì ánh kiếm của tiên nữ này giống như cầu vồng, không có chút khí tức nguy hiểm nào, giống như nước chảy, rất là mềm mại, đó là biểu hiện của kiếm pháp đã luyện tới cảnh giới cực cao.

“Rống!” 

Giao Long hai đầu rống lên đau đớn khi bị ánh kiếm này chém trúng, cả người đều bị chém thành hai đoạn, Giao Long có thể giết chết Võ đạo bát trọng thiên trong nháy mắt mà cũng không thể nào ngăn cản được một chiêu của tiên nữ áo trắng này.



Lâm Phi nuốt nước bọt. 

Mặc dù Giao Long hai đầu cực kỳ mạnh nhưng tiên nữ áo trắng lại càng mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, kể cả cao thủ Võ đạo bát trọng thiên cũng hoàn toàn không so sánh được.

“Mẹ nó! Thế giới này quá điên cuồng rồi. Một mỹ nữ mà lại có sức mạnh mạnh mẽ như vậy, nếu chút nữa bị nàng ta hỏi tội thì ông đây có bị chặt thành tám khúc hay không?”Lâm Phi hơi phàn nàn. 

Thân là một game thủ phải biết tán gái, chơi game giỏi, thế nhưng muốn đoán được ý nghĩ của một mỹ nữ nắm giữ lực lượng mạnh mẽ thì cũng không phải là chuyện đơn giản.

Tay ngọc của nàng nhấc lên lần nữa, lại thêm một đường ánh sáng trắng bắn ra, chém xuống dưới, Giao Long hét lên đầy tức giận, thân thể lại bị thương nặng lần nữa.

Lâm Phi cực kỳ sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng đó. 

Mỹ nữ của đại lục Huyền Thiên đều là kẻ khó trêu vào, tuyệt đối không thể tiến lên bắt chuyện một cách tùy tiện.

Bắt chuyện với mỹ nữ là một chuyện nguy hiểm!



Khí tức của Giao Long hai đầu càng ngày càng yếu, giống như sắp chết vậy.

Chỉ vì sức sống của Giao Long quá mạnh mẽ nên nó vẫn còn sống tới bây giờ, nếu không nó đã sớm biến thành một cỗ thi thể rồi.

Làm người chứng kiến tất cả nên Lâm Phi cố chịu sự hỗn loạn của Huyền khí trong người mà lặng lẽ rút lui, chạy thục mạng. 

“Thật là đáng sợ! Một yêu thú ít nhất cũng có cấp bậc Huyền giả trở lên bị hành hạ thương tích đầy mình, như vậy cần thực lực mạnh như thế nào? Chẳng may nàng ta cho ta là kẻ háo sắc thì ta xong đời rồi.”

Lâm Phi dùng thân pháp Tùy Phong để chạy, không dám ngoái đầu nhìn lại.

Hắn một hơi chạy tới hơn ba mươi dặm, tựa lưng vào một gốc cây che trời, thở hổn hển: “Chắc là an toàn rồi!” 

Đột nhiên có tiếng ầm ầm truyền tới.

Lâm Phi nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía xa, dùng trí nhớ để biết nơi đó là nơi vừa chiến đấu, hơi nghi ngờ.

“Chẳng lẽ là Giao Long hai đầu đã bị tiên nữ áo trắng giết chết rồi?” 
Cả người Lâm Phi hơi run rẩy, tốc độ này quá nhanh đi!

Nghĩ như vậy, Lâm Phi không dám nghỉ ngơi, một mỹ nữ có thể đạp không đi tới thì muốn đuổi kịp hắn rất dễ dàng, vì lý do an toàn nên Lâm Phi quyết định phải tiếp tục chạy.

Mặc dù nhìn mỹ nữ rất bổ mắt thế nhưng cái giá phải trả là quá đắt, mặc dù Lâm Phi chỉ hơi lợi dụng một chút nhưng sợ nàng ta lại để ý. 



Lại thêm ba mươi dặm nữa.

Lâm Phi trốn vào trong một hốc cây, trán đổ mồ hôi lạnh. 

“Ông đây không khổ như vậy đi, chỉ lợi dụng một chút nên hẳn là không việc gì!”

Nghĩ lại cảm giác lạnh lẽo như có như không vừa rồi thì Lâm Phi sợ hãi, là một người tập võ nên hắn vẫn có thể cảm ứng được.

Chắc chắn là do tiên nữ áo trắng gây ra. 

“Đừng tìm ta! Đừng tìm ta! Ta chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi, không có cái gì cả! Hãy xem ta như là người qua đường đi!”

Kết quả, chuyện Lâm Phi không muốn thấy nhất vẫn xảy ra.

“Ra đi, chỉ bằng vào Bế Khí Thuật mà muốn lừa được ta sao?” 

Tiếng nói lạnh lẽo và cao quý bỗng nhiên vang lên bên tai Lâm Phi.

Lâm Phi sững sờ, từ lúc nào mà mình lại xui xẻo như vậy, tự nhiên lại tìm tới mình chứ, điều này cũng quá vớ vẩn đi.

“Nếu không ra thì tiểu nữ đành phải “mời” ngươi ra vậy!” 



“Mỹ nữ, đừng nóng, đừng nóng, ta lập tức ra ngay!”

Mạnh mẽ như Giao Long hai đầu còn bị nàng ta giết chết, tu vi của mình mới chỉ là Võ đạo lục trọng thiên mà thôi, trong mắt người ta, mình chả là cái thá gì cả, tốt nhất là giả vờ đáng thương đi! 

Mặc dù giả vờ đáng thương trước mặt một mỹ nữ không phải là chuyện gì tốt nhưng vì tính mạng của mình nên vẫn là ngoan ngoãn đi ra ngoài đi!

Từ trên cây rơi xuống thì Lâm Phi phát hiện mình bị một khí tức lạnh lẽo khoá chặt, cúi đầu nhìn xuống thì suýt chút nữa thì sợ hãi tới mức hồn phi phách tán, lưỡi kiếm chỉ cách cổ họng hắn có ba tấc, đối phương chỉ cần hơi động tay là có thể lấy đi tính mạng hắn rồi.

Lâm Phi muốn bình tĩnh cũng không được. 

“Mỹ nữ! bình tĩnh, bình tĩnh lại! Có chuyện gì thì nói chứ đừng động tới kiếm. Có thể để thanh kiếm này ra chỗ khác không? Chẳng may run tay thì cũng không tốt lắm.”

Sắc mặt của Lâm Phi căng thẳng, chỉ vào trường kiếm và làm một động tác như muốn bỏ ra.

“Đúng là kẻ mồm mép linh hoạt, thảo nào có thể dùng yêu thú chém giết kẻ địch của mình.” Nàng mang một cái khăn lụa trắng che mặt, lờ mờ có thể thấy được một khuôn mặt hoàn mỹ dưới chiếc khăn: “Hiện tại ta hỏi một câu thì ngươi đáp một câu, nếu giấu giếm cái gì thì đừng có trách tay của tiểu nữ cầm kiếm không được vững!” 

Lâm Phi cảm nhận được một luồng sát ý lạnh như băng, vội vàng nói: “Mỹ nữ cứ hỏi, nếu tại hạ biết thì chắc chắn sẽ nói.”

“Ngươi là xử nam sao?”

Chương 45: Lâm phi quật cường

Cái gì? Cái gì? Ta không nghe nhầm đấy chứ?

Lâm Phi rầu rĩ, ngộ nhỡ gặp phải vấn đề mà mình không biết, đến lúc đó không trả lời được, vậy không phải là đen đủi hay sao? Hắn đã tự mình nhìn thấy Giao Long kia đã bị giết chết đó.

Ai ngờ, đối phương đột nhiên lại đưa ra một vấn đề mập mờ như thế này. 

Lâm Phi có loại cảm giác hạnh phúc như thể có bánh bao từ trên trời đột nhiên rơi xuống, bất kỳ người nào thấy một mỹ nữ tự nhiên đi lên bắt chuyện, sau đó hỏi ngươi có còn là xử nam hay không, chắc chắn trăm phần trăm đều sẽ hưng phấn, nói không chừng đây còn là duyên gặp gỡ đó.

“Ta nên trả lời thế nào đây! Chẳng lẽ ta lại nói kiếp trước mình không phải là xử nam, kiếp này muốn phá thân nhưng lại bị người ta đá từ trên giường xuống? Như thế cũng thật mất mặt.”

“Đúng rồi! Đúng rồi! Ta nên nói kín đáo thôi, nên nói rằng đây là lần đầu tiên, mong nữ thần nhất định phải yêu thương thật tốt! Không nên giày vò ta quá.” 

Lâm Phi lập tức miên man suy nghĩ, không khỏi vụng trộm quan sát mỹ nữ tuyệt thế trước mắt, đột nhiên phát hiện trên người tiên nữ áo trắng này có một loại khí tức như có như không, tương đối dễ ngửi, khiến cho người khác rục rịch loại ý nghĩ muốn động chạm, hận không thể ôm nữ thần này vào trong ngực để từ từ yêu thương một phen, đến chính hắn cũng cảm thấy ngoài ý muốn, lúc nào thì mình lại có cái lá gan này.

Thanh đao hướng về phía trước một chút, khí tức băng lãnh khiến cho Lâm Phi tỉnh táo lại, vội vàng nói:

“Ta là xử nam, xử nam nguyên vẹn một trăm phần trăm.” 

Lâm Phi tự cho mình là người thuần khiết nhưng lại nói những lời như vậy trước mặt một nữ thần, da mặt cũng không nhịn được mà run run. May thay nơi này không có người ngoài, bằng không mặt hắn chắc chắn sẽ đỏ bừng.

Ánh mắt băng lãnh của Lâm Chỉ Tình nhìn tiểu tử trước mắt, hận không thể lập tức băm thành tám mảnh. Nếu là lúc bình thường thì nàng đã sớm xử lý tên tiểu tử này rồi.

Đáng tiếc hiện giờ không được! 

Lâm Chỉ Tình không ngờ được, Giao Long hai đầu lúc sắp chết lại phóng ra Long tức, thuyền ở trong khe cống ngầm suýt nữa bị lật, nàng không cẩn thận bị nhiễm phải Long tức.

Nếu như chỉ là Long tức bình thường, Lâm Chỉ Tình có thể ép ra ngoài nhưng lần này lại không thể. Trước khi chết Giao Long hai đầu chuyển hóa Long tức thành một loại Long tức lợi hại hơn, thực lực như nàng cũng không có cách nào ngăn được, thậm chí không thể triệt tiêu.

Trước mắt, chẳng qua là đang gắng gượng chịu đựng đau đớn, dưới khăn che mặt mồ hôi lạnh đã che kín trán, nhìn qua cô cùng quyến rũ mê người. 

“Giao Long hai đầu đáng ghét! Trước khi chết còn tung ra chiêu cuối này!”

Lâm Chỉ Tình không còn cách nào khác, nếu cứ tiếp tục như vậy, kinh mạch sẽ bị đốt cháy, cả đời này tu vi của nàng sẽ không thể tăng lên được nữa. Việc duy nhất nàng có thể làm chính là giải độc.

Cách giải độc duy nhất kia chính là loại chuyện khó mà mở miệng. 

Mắt thấy thần sắc của nữ thần không ngừng biến hóa, Lâm Phi có loại ý nghĩ muốn quay người bỏ chạy.

“Lên!”

Tay áo dài của Lâm Chỉ Tình bay múa, từng làn tay áo dài màu trắng bay ra, tựa như từng luồng ánh sáng trắng, vây lấy hai người ở bên trong. 

Lần này, Lâm Phi sợ đến choáng váng, bắt đầu nói linh tinh:“Mỹ nữ, ta không phải là người tùy tiện, ngươi tốt xấu gì cũng phải cho ta chuẩn bị tâm lý chứ!”

“Câm miệng, còn dám lắm lời ta sẽ làm thịt ngươi!” 

Giọng nói lạnh lùng mang theo sát khí khiến cho lâm Phi không dám lên tiếng. Dễ dàng cảm nhận được giọng nói vừa rồi mang theo lửa giận. Nếu như hắn tiếp tục mở miệng, nói không chừng thật sự sẽ biến thành một cỗ thi thể.

Tay áo dài màu trắng vẫn đang bay múa, trên khoảng đất trống trong rừng, một quả bóng hình bầu dục xuất hiện trên tay Lâm Chỉ Tình, vây hai người lại bên trong. Sau một lát, không thấy tung tích của hai người đâu nữa.

Chỉ còn lại một quả bóng màu trắng lưu lại trên hiện trường. 

Bên trong quả bóng màu trắng là một màn hoạt sắc sinh hương.

Qúa trình này diễn ra ròng rã một ngày một đêm.

Một ngày một đêm, Lâm Phi cảm thấy như đang nằm mơ vậy. Hắn chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ gặp phải loại chuyện không thể tưởng tượng được này. 

Vậy mà mình lại được cùng một nữ thần, mặc dù là dưới tình huống bị ép buộc, nhưng hồi ức say mê mất hồn kia thì mãi mãi không thể nào quên được.

Nữ thần! Nữ thần mà tất cả mọi người đều mơ ước!

Về sau nghĩ lại, Lâm Phi mới hiểu được, nữ thần này có vẻ như bị trúng xuân dược, long sinh có tính xuân dược, mà uy lực của Long tức thì đương nhiên không cần phải nói. 

Sáng sớm hôm sau, rừng cây sương trắng lượn lờ, tựa như tiên cảnh, hết sức mê người.
Lúc này, một luồng ánh sáng chợt lóe.

Quả bóng trắng bị phá vỡ thành hai nửa, tiên nữ áo trắng từ từ đi ra. Vẫn là cách ăn mặc như hôm qua, tuy nhiên trên trán lại có thêm một phần khí chất khác. 

Nhìn nam nhân thân trần bên cạnh, Lâm Chỉ Tình vô cùng cảm khái. Kiếm dài ba thước hướng về phía nam nhân, trên mặt lại lộ ra chút do dự khó ra tay. Lần đầu tiên của mình lại phải ủy khuất trên người một tiểu tử Võ đạo lục trọng thiên, đây là chuyện cười cỡ nào. Nếu chuyện này truyền đi, đại khái tất cả mọi người đều không thể tin được!

“Dù sao ngươi cũng là nam nhân đầu tiên của ta nhưng ngươi không nên xuất hiện trên đời này. Nếu để cho người khác biết được, cho dù ngươi có là danh môn cũng sẽ gặp phải tàn sát đẫm máu. Một vương triều cấp thấp vốn không thể nào so với lực lượng của một môn phái.”

Lâm Phi đột nhiên bị một luồng khí tức băng lãnh khóa chặt. 

Bị dọa đến nỗi mồ hôi lạnh tuôn ra, ngay lập tức tỉnh táo lại. Sau khi nhìn thấy Thanh Phong dài ba thước, không khỏi sinh ra cảm giác đau lòng.

“Nàng muốn giết ta?”

Giờ khắc này, Lâm Phi lại không khẩn trương. 

Thật ra, bắt đầu từ tối hôm qua, Lâm Phi đã biết lai lịch của tiên nữ áo trắng này không tầm thường. Vương triều bình thường tuyệt đối không thể so sánh, thậm chí có thể còn không phải người của vương triều này.

Ở trên đại lục Huyền Thiên có vô số vương triều, Lâm Phi biết rõ, vương triều Bất Lạc không thể bồi dưỡng ra thế hệ đệ tử thiên tài thế này.

“Chàng là nam nhân đầu tiên của Tình Nhi, nhưng chàng sai ở chỗ không nên gặp gỡ Tình Nhi. Giữa chúng ta đã định trước là vô duyên. Mặc dù Tình Nhi nhẫn tâm nhưng cả đời này, chàng là phu quân duy nhất của Tình Nhi, từ nay về sau ta cô độc một đời.” 

Thấy nữ thần trong lòng nói ra những lời này, Lâm Phi cảm thấy rất khó chịu.

“Nói bậy! Ai nói ta và nàng vô duyên, nàng và ta gặp nhau chính là duyên phận, ta không cần biết nàng là ai, nàng chính là nữ nhân của ta.” Mắt của Lâm Phi toát ra thần sắc kiên định: “Hiện tại mặc dù ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé, vốn không xứng với nàng. Nhưng ta có thể hứa với nàng, sẽ có một ngày, ta chắc chắn sẽ tự mình tìm tới cửa, tự mình nắm tay nàng, nói cho toàn bộ người trong đại lục này biết, nàng là nữ nhân của Lâm Phi ta. Ai dám cản ta, ông đây liền giết người đó, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật!”

Lâm Phi chưa từng nghiêm túc như vậy bao giờ, trên khuôn mặt tràn ngập vẻ dữ tợn. 

Thực lực của tiên nữ áo trắng quá mạnh mẽ, trình độ của hắn tạm thời không thể so sánh. Những điều đó đều không phải chướng ngại, Lâm Phi có hệ thống tăng cấp, thăng cấp không phải vấn đề, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.

Tất cả đều có thể thực hiện.

Một đêm triền miên chẳng khác nào trăm ngày làm vợ chồng. 

Nghe vậy, nhất thời Lâm Chỉ Tình không nỡ ra tay, cố gắng nén lại loại xúc động này, quay người bước ra ngoài, giọng nói lạnh như băng truyền đến:

“Nếu chàng có thể tiếp được một kiếm của ta, ta nhất định sẽ ở núi Thiên Thần chờ chàng! Không phụ phu quân!”

Một kiếm, một kiếm màu trắng, kiếm khí tung hoành, vô cùng sắc bén, trực tiếp khóa chặt thân thể của Lâm Phi. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau