VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Sử dụng quả xích dương

Yêu thú cấp tám, khu vực của quỷ khỉ Xích Dương.

Hắc Thủy sơn mạch đã từng được nhắc đến là mây mù bao phủ, núi non trùng trùng, là nơi sinh sống của rất nhiều yêu thú, nguy hiểm chồng chất.

Yêu thú có cảnh giới cao, càng dễ chiếm đóng cả một vùng, sinh sống đời đời. 

Yêu thú cấp tám, quỷ khỉ Xích Dương chiếm đóng cả một khu vực, trở thành nơi để tu luyện, tất cả các yêu thú trong khu vực đó, hành động đều phải nhìn sắc mặt quỷ khỉ Xích Dương

Một khu vực như vậy, diện tích cũng sẽ vô cùng lớn, phải đi một, hai ngàn bước cũng mới chỉ là điểm xuất phát.



“Người của Đao Thần tông thật không biết là đang làm gì? Đã ba ngày trôi qua rồi vẫn chưa chịu mở cửa khu vực này hay sao?”

“Có quỷ mới biết được! Biết đâu người ta đang bận đi tìm bảo bối, chúng ta có vất vả chút thì cũng cho qua đi!”

“Bà nó! Tam đại môn phái chính là oai phong, chỉ nói bừa mấy câu là phong tỏa cả một khu vực. Cái gì tốt đều bị bọn họ lấy mất, ta không cam lòng!” 

“Không cam lòng thì có tác dụng gì? Có giỏi thì ngươi ta tìm bọn họ gây chuyện đi, nói không chừng ngươi còn chưa tới đã bị giết ngay lập tức.”



Bên ngoài khu vực phong tỏa. 

Đương nhiên phương pháp phong tỏa khu vực của Đao Thần tông khiến nhiều người cảm thấy bất mãn vô cùng nhưng bất mãn thì sao? Trước đây từng có một võ giả bất mãn với việc họ phong tỏa khu vực, cản trở việc săn yêu thú nên chống đối vài câu, ngay lập tức bị giết chết tại chỗ. Vì vậy nên mọi người chỉ có thể âm thầm trút giận, sợ rằng mình chẳng làm gì cũng phải chịu tội.

Phong tỏa một khu vực, cũng có nghĩa là, khiến cho những người ở ngoài phải đi đường vòng qua. Có quỷ mới biết trên đường có gặp phải yêu thú tập kích hay không? Nên bất mãn là điều tất nhiên.

Với danh tiếng của Tam đại môn phái, dù bọn họ có bất mạn hơn nữa, cùng lắm cũng chỉ càm ràm mấy câu, thể hiện sự bất mãn. 

Cùng lúc đó, tại khu vực rộng lớn của quỷ khỉ Xích Dương.

Đệ tử Đao Thần tông thân người mặc áo xanh, người mặc áo trắng đứng rải rác khắp cả khu vực, họ được sắp xếp hai người một nhóm, ba người một nhóm, bắt đầu lục soát cả khu vực này.

Bị người khác nẫng tay trên, Trình Thiệu Văn đương nhiên không chịu từ bỏ ý đồ, lập tức vận động các mối quan hệ, sai các đệ tử môn phái, ước chừng đến hơn một trăm người, lục soát cả khu vực của quỷ khỉ Xích Dương này, đào ba tấc đất cũng phải tìm ra được tên trộm. 

Đệ tử áo xanh nhạt là những người dưới Võ đạo ngũ trọng thiên, đệ tử áo trắng là những người từ Võ đạo lục trọng thiên trở lên, để đối phó với một tên trộm bị thương không thể phát huy chiến đấu, thừa sức.

Hắc Thủy sơn mạch, rừng rậm nguyên thủy, cây cổ thụ đứng thẳng cao ngút trời, tiếng chim hót không dừng, đi dưới hàng cây lớn, có vẻ vô cùng nhỏ bé, hơn nữa đệ tử áo xanh và áo trắng nếu như không chú ý kỹ càng sẽ không thể nào phát hiện họ đang đi dưới những lùm cây.



"Hô hô!"

Bên trong một cây đại thụ cao ngút trời nào đó, có một người đang từ từ mở hai mắt.

“Lão già kia, một đao kia đúng là đủ mạnh, dùng toàn lực khôi phục vết thương, mà qua ba ngày mới chỉ hồi phục được một phần ba thực lực.” 

Người đang chửi mắng tất nhiên là Lâm Phi đang trị thương.

Khoảng thời gian ba ngày này, Lâm Phi cố sức chữa trị vết thương ở toàn thân, đã uống không ít đan dược trị thương, bởi vì đan dược phẩm cấp quá thấp, căn bản không có tác dụng gì nhiều, hiệu quả rất nhỏ, miễn cưỡng mới có thể khôi phục được một chút lực chiến đấu.

“Một phần ba thực lực, gắng gượng để có một chút lực chiến đấu nhất định, ở Hắc Thủy sơn mạch, chút thực lực ấy hoàn toàn không ổn, trước không nhắc đến yêu thú vội. Chỉ với tên công tử áo tím kiêu căng tự phụ kia thôi, nhất định hắn sẽ tìm mình gây sự.” Trong lòng Lâm Phi lại bắt đầu đeo thêm gánh nặng, suy nghĩ làm thế nào để tăng lực chiến đấu.

“Một phần ba lực chiến đấu, tuyệt đối không đủ an toàn, lại không mang theo đủ đan dược chữa thương trong người, muốn khôi phục một thực lực nhất định, nói không chừng cần phải dựa vào thứ gì đó rồi!”

Lần tìm một hồi, trên tay Lâm Phi xuất hiện một chiếc hộp nhỏ, sau khi mở ra, bên trong có đặt ba miếng hoa quả màu đỏ, dưới tia sáng lờ mờ, lấp lánh từng đợt, hết sức mê người. 

Quả Xích Dương!

Đây là thứ Lâm Phi tình cờ tìm thấy khi đánh vào hang ổ của yêu thú cấp tám, may mắn được bọn họ nhắc nhở, nếu không hắn cũng không thể biết được tác dụng của Xích Dương quả!

“Nếu ta có thể sử dụng trường đao màu đen thần bí, dựa vào sự sắc bén của thần binh lợi khí, với một phần ba thực lực, bảo vệ bản thân mình chắc sẽ không sao!” 

Trong mắt Lâm Phi lướt qua một phương án, đây cũng là cách duy nhất khả thi vào lúc này.



“Vì thứ này ông đây thiếu chút nữa đã bị giết, cứ nếm thử trước đã rồi tính sau, xem dị quả của trời đất liệu có cấp lực giống như truyền thuyết nói đến hay không?” 

Lâm Phi từng chơi không ít game online, cũng nghe nhiều hiểu rõ những dị quả của trời đất.

Cho dù là trên Trái Đất, cũng vẫn có rất nhiều dị quả của trời đấytồn tại, chẳng hạn như linh chi mấy trăm nam gì đó, rồi nhân sâm mấy trăm năm, không phải là một loại dị quả của trời đất đó sao?

“Ăn quả Xích Dương thử xem, xem xem các ngươi còn có biểu cảm nào hay ho?” 

Trước khi sử dụng quả Xích Dương, Lâm Phi nhìn chúng, bắt đầu cười xấu xa.

Vị của quả Xích Dương rất ngọt, cảm giác rất không tồi, còn về các vị khác, tạm thời Lâm Phi chưa nếm được.

“Không có điểm khác biệt gì sao?” 

Nuốt quả Xích Dương xuống, Lâm Phi nghĩ rằng sẽ có động tĩnh lớn, kết quả chẳng có một chút động tĩnh nào cả, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.“Ầm!”

Đúng lúc hắn nghĩ sẽ không có gì xảy ra, trong đan điền bỗng nhiên bộc phát ra một luồng khí nóng như lửa, biến thành vô số nhánh nhỏ, chạy dọc theo kinh mạch, trong giây lát lan tràn khắp cơ thể, cảm giác nóng rực cũng đến ngay sau đó. 

Cơ thể của Lâm Phi vẫn chưa khôi phục, miệng vết thương vỡ ra, máu tươi lại lan tràn, thiếu chút nữa hắn đã đau đến ngất xỉu.

“Đậu! Chơi ông đấy à!”

Cho dù thế nào, Lâm Phi cũng không thể tưởng tượng được ăn quả Xích Dương sẽ đau đớn khó khăn đến như vậy, trên trán hắn mồ hôi lạnh chảy xuống, quần áo cũng ướt nhẹp trong nháy mắt. 



May thay, quá trình đau đớn cũng không dài,

Thân thể Lâm Phi chưa khôi phục vết thương, lại thêm đau đớn mà quả Xích Dương mang lại, cả người hắn giống như vừa đi ra từ trong nước, ướt sũng, khiến người ta khó có thể tin được. 

“Tê cả người! Thứ đồ vô văn hóa! Đúng là muốn hại chết người!”

Lâm Phi phun ra một ngụm khí bẩn, toàn thân vô lực ngã xuống trên cây, thở hồn hển từng hơi từng hơi một.

Chỉ mới đau đớn trong thời gian gần một nén hương, Lâm Phi dường như sắp phát điên rồi. 

“May là cuối cùng cũng chịu đựng được.”

Nghỉ ngơi một lát, sau khi khôi phục thể lực, lúc này Lâm Phi mới bắt đầu kiểm tra toàn thân, bên dưới thân thể loang lổ vết máu, thương thế vẫn chưa có thay đổi gì nhiều, đây xem như là chuyện tốt duy nhất.

Bàn tay nhẹ nhàng nắm thành quyền, Lâm Phi lập tức cảm nhận được, bên trong cơ thể ẩn chứa một luồng sức mạnh, một luồng sức mạnh mạnh mẽ. Đây không phải sức mạnh của Huyền khí, mà là sức mạnh chân chính của thể xác. 

“Thần lực? Thần lực trời sinh?”

Tại đại lục Huyền Thiên, sức mạnh thể xác của võ giả cần phải không ngừng rèn luyện, trong quá trình đó phải chịu đựng rất nhiều đau đến, tốc độ thăng cấp lại vô cùng chậm chạp, thường thường cần đến thời gian vài năm mới có được thành tựu nhất định.

Nếu nói trước đây, chỉ đơn thuần là sức mạnh thể xác, Lâm Phi không phải là rất mạnh, còn không bằng Cao Nhân, sau khi dùng quả Xích Dương, thân thể mang theo một sức mạnh cường hãn, đạt tới con số đáng kinh ngạc! Ba nghìn cân! 

Ba nghìn cân sức mạnh!

Thử hỏi, có bao nhiêu người có thể dựa vào thân xác mà tu luyện ra được?



Lâm Phi hoàn toàn cảm thấy hưng phấn, những đau đớn lúc trước không còn đáng kể.

Chịu đau đớn một lúc là có thể đạt được sức mạnh thân xác, một cuộc kỳ ngộ lớn biết bao, bản thân hắn còn không thể tin được.

Thế giới bao la rộng lớn nhưng việc có một thiên địa dị quả có thể tăng cường sức mạnh thân xác là chuyện trước đây chẳng ai dám nghĩ tới, lúc này đây là xảy ra với bản thân mình, khiến hẳn cảm thấy dường như mình đang mơ. 

“Một quả Xích Dương tăng lên ba nghìn cân sức mạnh, muốn sử dụng trường đao màu đen, hẳn là vẫn không được, ta vẫn phải ăn tiếp, ăn hết cả ba quả Xích Dương, đến lúc đó hẳn là có thể huy động được.”

Chương 37: Bảo đao màu đen phát thần uy

Hắc Thủy sơn mạch, khu vực quỷ khỉ Xích Dương.

Dưới những tán cây đại thụ cao ngút trời, đệ tử Đao Thần tông chia thành từng tốp nhỏ, tất cả cùng hướng về một mục tiêu, truy sát một người bị thương nặng.

Bất cứ ai hoàn thành nhiệm vụ này đều sẽ nhận được lợi ích rất lớn. 

Trong khu vực này, đệ tử Đao Thần tông vô cùng cố gắng tìm kiếm, không dám bỏ qua bất kì địa phương khả nghi nào, rà soát dọc xung quanh phạm vi tìm kiếm.

...

“Cuối cùng cũng xong rồi.” 

Trong hốc cây, ánh mắt Lâm Phi hiện lên niềm vui, mặc dù sắc mặt không được tốt lắm, dưới ánh sáng mờ mịt, giống như xác sống tái nhợt mệt mỏi không khỏi dọa người khác chết khiếp.

“Ba quả Xích Dương, quả thật không phải khó khăn tầm thường, chẳng biết mấy người kia có phải chịu đựng vất vả như mình không!”

Lâm Phi há miệng thở dốc. 

Ba quả Xích Dương vốn chỉ cần thời gian mấy nén hương là đủ, kết quả là những quả Xích Dương tiếp theo, Lâm Phi phải chịu dày vò đau đớn kéo dài như vô tận, hắn lại phải trải qua hành trình đau khổ them mấy lần.

Vậy nên mới có bộ dạng giống vừa rồi.

Sau khi nghỉ ngơi hồi phục sức lực, Lâm Phi đi ra khỏi hốc cây, trốn ở trên cây đại thụ, xem xét bốn phía xung quanh có nguy hiểm hay không, xác định không có nguy hiểm mới nhảy từ trên cây xuống. 

Sau ba ngày dưỡng thương, Lâm Phi đứng dưới ánh nắng mặt trời, theo bản năng đưa tay lên che.

Ẩn dưới vẻ mặt tái nhợt mệt mỏi, ánh mắt hắn mang đầy vẻ tự tin.

“Ba quả Xích Dương, sức mạnh thân thể hiện tại của ta đại khái đạt đến chín, mười nghìn cân sức mạnh. E là đệ tử ngoại môn, thâm chí là đệ tử nội môn cũng ít ai có thể so với ta!” 

Phải chịu đựng một phen đau đớn suýt chút nữa mất mạng, bây giờ nghĩ lại, Lâm Phi cảm thấy mọi việc đều có giá trị của nó, hít sâu mấy lần, hắn không dám tiếp tục kéo dài thời gian.

Trong thời gian ba ngày, Lâm Phi đoán chắc người của Đao Thần tông nhất định sẽ lật tung từng chỗ từng chỗ một lên, phỏng chừng không bao lâu sau sẽ tìm thấy mình, một khi bị bắt gặp sẽ không tránh khỏi một phen ác đấu, Lâm Phi không hy vọng điều đó xảy ra.

Mở túi Bách bảo ra. 

Một thanh trường đao màu đen xuất hiện giữa không trung, vệt sáng lóe lên trên thân đao mang theo một luồng khí tức dày đặc, cùng với đó là luồng khí tức sắc bén, không khí tựa hồ bị chém ra làm đôi.

Sắc bén!

Lâm Phi không dám lại gần, toàn thân tựa như bị lưỡi dao tấn công, cảm giác khiếp sợ tăng lên, chợt Lâm Phi tỏ ra nét vui mừng. 

Trường đao màu đen càng thần bí, công lực nó sinh ra trợ giúp cho mình càng nhiều.

“Thứ này thật tốt, khí của mũi đao không biết chém lên cơ thể người sẽ có cảm giác thế nào đây!”



“Nặng quá!”

Nhờ sức mạnh thân thể hơn chín ngàn cân, cuối cùng Lâm Phi cũng cầm được trường đao màu đen lên, một cỗ khí tức dày đặc ập đến, tuy đã có được sức mạnh thể xác  nhưng hắn vẫn có cảm giác quá sức.

“Thanh đao này rốt cuộc được làm từ gì, trọng lượng của của đao này có lẽ không dưới năm ngàn cân, với sức mạnh hiên giờ của ta còn cảm thấy quá sức. Đúng là kinh khủng, chẳng lẽ đây là phàm binh cực phẩm?” 

Lâm Phi không khỏi suy đoán một phen.

“Đao pháp Bôn Lôi, Bôn Lưu Bất Tức!”

Lâm Phi vô thức thi triển đao pháp bằng trường đao trong tay, Bôn Lôi đao pháp ngay lập tức được tung ra, lần thi triển đao pháp này có cảm giác hoàn toàn khác trước. 

Không khí dường như không còn cảm giác ngưng đọng nữa, dùng kiếm thuận tay, không khí trước mũi kiếm như phải tránh đi vài phần.

Âm vang của Bôn Lôi bỗng hóa thành một vệt ánh sáng trắng, rực sáng chói mắt, khiến Lâm phi không khỏi giật mình. Bôn Lôi đao pháp kì  lạ ở chỗ bên trên khí tức lôi đình, biến hóa thành ánh sáng trắng, thật sự là khó mà.

Bạch quang, Bôn Lôi Bạch Quang! 
Lâm Phi dùng thân pháp Tuỳ Phong dịch chuyển, trường đao màu đen dường như hóa thành tia sáng trắng, quét ngang một khối đá lớn màu đen, đao chém tựa như cắt một miếng đậu phụ.

“Ha ha! Thanh đao này quả nhiên không phải người bình thường có thể cầm được!”

Cự thạch màu đen không chút sứt mẻ nhưng chỉ cần lấy tay chạm vào, một vết nứt lập tức hiện ra, từ đầu tới chân tảng đá bị cắt làm đôi. 

Lâm Phi hít một hơi khí lạnh, mặc dù hắn đã chuẩn bị tâm lí từ trước nhưng khi tận mắt nhìn thấy điều này, hắn vẫn cảm thấy đây là một chuyện không thể tin nổi.

“Thế này có tính là ta đã thay đổi chỗ khiếm khuyết của đòn tấn công trong đao pháp Bôn Lôi không?”

Đao pháp Bôn Lôi đại khai đại hợp, một khi đã ra tay, thế như sét đánh, tầng tầng lớp lớp, dùng khi đánh trực diện thì xem là một công pháp không tồi nhưng dùng để đánh lén, thì lại vô cùng thiếu sót. 

Lúc này âm thanh sấm sét của đao pháp Bôn Lôi biến thành luồng sáng trắng không tiếng động, không thể nghi ngờ hắn đã khiến uy lực của đao pháp Bôn Lôi tăng lên một bước lớn. Nếu như sử dụng chiêu thức này từ trong bóng tối chẳng khác nào tấm bùa đòi mạng khiến người khác sợ hãi.

“Đao tốt! Đúng là đao tốt, có thanh bảo đao này cuối cùng ta đã có khả năng bảo vệ bản thân mình, không sợ bị phát hiện nữa.” Lâm Phi chạm nhẹ vào thân đao. Đột nhiên ánh mắt trợn trừng, kinh ngạc phát hiện, trên thân đao phủ kín những vết nứt to nhỏ quỷ dị, tựa như bị thứ gì đó công kích tạo nên, vừa mới xuất hiện những vết nứt này, hắn im lặng hồi lâu, lại nhìn về phía trường đao, tựa như nhìn thấy mỹ nữ, “Từ nay về sau, thanh đao này thuộc về ông đây. Mặc kệ trước đây ngươi từng đi theo chủ nhân nào, từ nay về sau ngươi chính là đệ nhất hung khí trên tay ta, chẳng bằng ta gọi ngươi là Hắc Sát. Bảo đao Hắc Sát! Khí phách uy vũ!”



“Ồ, hình như có người đến đây.”

Lâm Phi quét mắt, nhìn về một phương hướng, hắn không khỏi thất kinh: “Không lẽ là vừa nãy khua đao gây ra động tĩnh nên dẫn bọn họ tới đây? Không thể tưởng được bọn họ lại tìm đến, đúng lúc ông đây đang đầy bụng nộ khí, được dịp tế các ngươi cho Hắc Sát đao luôn.”

Vì để tránh xảy ra sai lầm, Lâm Phi triển khai thân pháp Tùy Phong lẻn vào trong rừng cây. 

Ẩn thân xong xuôi, hắn khống chế hơi thở, tựa như một chú báo.

Sau một lát, bên trong rừng cây, truyền đến những âm thanh lộn xộn, có ba người tiến tới, hai người mặc đồ xanh nhạt, một người mặc áo trắng xuất hiện trong khu vực này, đúng là đệ tử Đao Thần tông.

“Mùi máu tươi thật nồng.” 

Trong đó có một người tựa như chó săn, ánh mắt gắt gao khóa chặt trên một gốc cây đại thụ cao ngút trời, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn, nhẹ nhàng làm một động tác.

“Mọi người cẩn thận, tên trộm kia ắt hẳn đang ẩn thân ở trên cây, chúng ta chỉ cần bắt sống tên trộm đó về thôi. Ngay tức khắc sẽ có được vô tận lợi ích, rất nhiều bí tịch võ công, rất nhiều bạc.” Đệ tử áo trắng hưng phấn nói.

“Chúc mừng sư huynh, bắt được tên trộm này rồi, sau này sư huynh đừng quên chiếu cố tiểu đệ một chút!” 

“Sư đệ đang nói gì thế? Công lao này là của cả ba người chúng ta, có phúc thì mọi người cùng hưởng! Trước hết chúng ta cứ bắt sống tên trộm này xuống đã rồi nói tiếp!”

…“Chính xác! Quả nhiên là đến bắt ta. Đao Thần tông, ông đây với các người chưa xong đâu, không chỉ vì mấy quả Xích Dương với quỷ khỉ Xích Dương, đây là các người ép ta phải giết các người!” 

Trong rừng cây, Lâm Phi thầm nghĩ,đầy một bụng nộ khí, không hiểu vì sao mà trong lòng hắn lại có giác ngộ.

Ba người vây quanh cây đại thụ cao trọc chời, nghĩ rằng tên trộm kia đang ẩn thân trên cây, kéo giãn một khoảng cách giữa hai bên.

“Cơ hội tốt!” 

Lâm Phi đang lo hắn không tìm thấy cơ hội để ra tay đối phó bọn họ, thấy vậy, hung quang chợt lóe qua mắt hắn.

“Đao pháp Bôn Lôi, Lôi Đình Nhất Kích!”

Mặc dù thực lực mới hồi phục được một phần ba, sau khi có được bảo đao Hắc Sát, lực chiến đấu của Lâm Phi đã tăng lên không ít. Dựa vào khoảng cách giữa hai bên, sử dụng thân pháp Tùy Phong, cũng đủ để chém chết bọn họ. 

Mục tiêu tiêu diệt đầu tiên là đệ tử áo trắng, Võ đạo lục trọng thiên.

Giết kẻ mạnh trước, giết kẻ yếu sau.

Đệ tử áo trắng đứng gần Lâm Phi nhất, khi Lâm Phi hóa thành cơn gió xuất hiện, đã cách hắn một khoảng cách hai trượng, một luồng khí sắc bén lạnh như băng khóa chặt trên người hắn, làm hắn lập tức sợ đến mức da đầu run lên, căn bản hắn không nghĩ đến đối phương cũng dám ra tay với mình, mà bản thân lại chưa từng nhận ra. Hắn lập tức tức giận, cố nén lại sự bất an trong lòng: “Tên trộm này tìm chết!” 

“Có chết hay không là do ông đây quyết định!”

Lâm Phi phi thân lại gần, “Lôi đình nhất kích” hóa thành một vệt sáng trắng, tựa như ánh mặt trời giữa trưa, chói lóa rực rỡ, chém thẳng một đao về phía đệ tử áo trắng.

Ánh sáng trắng chợt lóe lên, chói loá rực rỡ, trong chớp mắt đó đệ tử áo trắng thầm nghĩ không ổn, đằng sau lại là cây đại thụ Tham Thiên, không có đường lùi, thuận thế giơ thanh Tinh Cang đao Hoành đao lên, hắn định đỡ một chiêu trước, chờ hai vị sư đệ đến rồi, mới dốc sức giết chết đối phương. 

“Hắc Sát đao, giết!”

Lâm phi hét lớn một tiếng, Hắc Sát đao trên tay chém một đao vào trên Tinh Cang đao của đối phương, một tiếng “rắc” vang lên. Tinh Cang đao đã bị chặn lại, Nhất Đao Lưỡng Đoạn không hề đình trệ, đao thế không ngừng, lưỡi đao sắc nhọn, một đao đã chém đệ tử võ đạo lục trọng thiên của Đao Thần môn thành hai nửa, để lại máu tươi đầy đất.

Một đao chém chết kẻ địch cùng cấp, Lâm Phi cũng chưa từng nghĩ đến 

“Không ổn rồi! Sư huynh chết rồi!”

Ngay lập tức hai đệ tử áo xanh thần sắc đại biến, trên người tên trộm cònloang lổ vết máu, vậy mà thực lực của hắn lại cường hãn đến thế, một đao chém chết sư huynh của bọn họ, người đó là cao thủ Võ đạo lục trọng thiên đó.

“Sư đệ, chúng ta cùng nhau lên, thừa dịp vết thương của hắn chưa lành, lấy cái mạng chó của hắn, báo thù cho sư huynh!” 

Chém chết một đệ tử của Đao Thần tông, tâm trạng Lâm Phi rất tốt, mặc dù khí huyết trong thân thể quay cuồng, hắn vẫn cứ liếm liếm khóe miệng, hung quang rõ rệt.

“Tìm chết!”

Hắn lại thi triển thân pháp Tùy Phong, đột nhiên xuất hiện bên cạnh một đệ tử thanh y, giơ Hắc Sát đao lên, thuận thế chém xuống. 

"Nhất Đao Lưỡng Đoạn!"

Đao thức sắc bén, lại vốn là thần binh lợi khí, tên đệ tử áo xanh kia chỉ kịp kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể chia thành hai nửa, ngã xuống mặt đất, máu tươi chảy đầy.

Quá nhanh! Quá nhanh rồi! 

Từ khi hắn ra tay chém chết kẻ địch cùng cấp, lại giết thêm một tên đệ tử võ đạo ngũ trọng thiên, Lâm Phi dường như hoàn thành trong một hơi, không phải là kinh khủng bình thường.

Tên đệ tử áo xanh còn lại bị dọa hồn phi phách tán, mất đi khả năng chiến đấu, xoay người định lùi vào trong rừng cây, Lâm Phi sao có thể để hắn được như mong muốn, thân pháp Tùy Phong nương vào sức gió mà di chuyển, xuất hiện ở sau lưng đệ tử áo xanh.

“Muốn giết ông đây sao? Để lại mạng của ngươi đi!” 

Đao pháp Bôn Lôi, Bôn Lưu Bất Tức, hóa thành một tia sáng trắng tàn nhẫn chém xuống, đệ tử áo xanh không cam lòng, cơ thể bị tách thành hai nửa, trở thành một cái xác.

Ba người, không đến mười lần hít thở, tất cả bị Lâm Phi chém giết sạch sẽ.

Chương 38: Bản công tử ra tay

“Giết chết Võ đạo ngũ trọng thiên, Tương Tây, thu được năm trăm kinh nghiệm!”

“Giết chết Võ đạo ngũ trọng thiên, Nam Thiên, thu được năm trăm kinh nghiệm!”

“Giết chết Võ đạo lục trọng thiên, Phương Trữ, thu được tám trăm kinh nghiệm!” 

Khụ khụ khụ...

Trong khoảng thời gian tầm mười lần hít thở, Lâm Phi sử dụng Hắc Sát đao giết chết toàn bộ kẻ địch truy tìm mình, vốn dĩ trên người có vết thương, lại trải qua động tác kịch liệt làm ảnh hưởng đến vết thương, miệng vết thương lại rách ra lần nữa.

“Hắc Sát đao quả không hổ là bảo đao, chắc chắn là cực phẩm phàm binh!” 

Cảm nhận được trên thân đao truyền ra sát ý lạnh như băng, Lâm Phi như si như cuồng, vô cùng vui sướng, lần này mình thực sự đã nhặt được một thứ đồ tốt, đây có thể nói là thần binh lợi khí chân chính.

Sau khi giết người, tiếp theo đương nhiên là tìm chiến lợi phẩm.

Về việc người của Đao Thần Tông sẽ có thái độ gì sau khi biết, Lâm Phi lười không muốn quan tâm. 

Toàn bộ ba cỗ thi thể đều bị chém thành hai phần, cực cho Lâm Phi lúc xuống tay phải để ý để không phá hỏng đồ vật trên người bọn họ, lật qua lại thi thể, nhanh chóng tìm ra được mấy bình Bạch Ngọc, vừa mở ra lập tức ngửi được hương thơm tỏa ra.

“Bạch Ngọc đan!”

Tức thì hai mắt Lâm Phi sáng lên. 

Kể từ khi bị lão già kia đánh trọng thương đến giờ, Lâm Phi thiếu đan dược chữa thương nên thương thế mãi không bình phục, điều này khiến hắn vô cùng bận tâm.

Bạch Ngọc đan thuộc loại hạ phẩm đan dược, so với các loại đan dược tầm thường khác có tác dụng gấp bội, trước giờ chúng là đan dược trị thương được để tử các môn phải lớn mang theo bên mình, thuộc loại đan dược tinh phẩm.

Phàm phẩm đan dược, hiển nhiên có giá cả xa xỉ, nếu mua bằng bạc, một viên Bạch Ngọc đan phải tốn ít nhất vài trăm lương bạc, mười viên Bạch Ngọc đan có giá lên đến mấy ngàn lượng bạc, dẫn đến tình trạng nhu cầu ít, giá lại cao nên càng ít người mua. 

“Đệ tử Đao Thần tông thật giàu có, ra đường mang theo cả Bạch Ngọc đan nữa này! Đúng lúc ta cần dùng để trị thương, Lão chết tiệt gì đó e là không thể nghĩ đến tình huống này đâu!”

Quả thật Lâm Phi vô cùng vui sướng, có được đan dược trị thương, giúp tăng tốc độ hồi phục thương thế, rút ngắn một đoạn thời gian, không cần lo lắng vì chuyện này nữa.

Ba cái bình, tổng cộng chỉ có bốn viên Bạch Ngọc đan, Lâm Phi cũng không thất vọng, đệ tử ngoại môn có thể có Bạch Ngọc đan, đãi ngộ như vậy cũng không phải tốt thường. Hắn lại không nghĩ tới, mấy viên Bạch Ngọc đan này là do Trình Thiệu Văn lấy ra, để cổ vũ tinh thần mấy người đệ tử đi tìm hắn. 

Lâm Phi thu lấy đan dược, ngân phiếu, vứt thi thể vào trong hốc cây, coi như đã chôn cất thi thể xong rồi.

“Bọn họ có thể tìm thấy nơi này, chắc có lẽ những người khác cũng đi tìm xung quanh đây, nếu không có Hắc Sát đao, cộng thêm phát hiện ra Bạch Ngọc đan, nói không chừng ông đây đã chết luôn rồi, hiện tại thì….”

Hai mắt Lâm Phi nheo lại, toàn thân nhất thời tỏa ra hung quang vốn chỉ thuộc về yêu thú. 

“Trước tiên kiếm chút lợi ích rồi tính tiếp, ông đây cũng không dễ bắt nạt như thế!”
...

Cùng lúc đó! 

Hắc Thủy sơn mạch, trên một gò đất, không khí trở nên vô cùng căng thẳng, giọng nói tức giận vang lên.

“Lẽ nào lại thế! Rốt cuộc là ai nhân lúc bản công tử không đến dám ra tay giết đệ tử Đao Thần tông, quả là chán sống rồi.

Công tử áo tím Trình Thiệu Văn vẻ mặt xanh xám, nhìn qua lúc này vô cùng dữ tợn, còn trước mặt hắn ta là một tên đệ tử Đao Thần tông bị dọa sợ, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, sợ chọc giận con trai của tông chủ. 

Trình Thiệu Văn đúng là con trai thứ năm của tông chủ Đao Thần tông đương nhiệm.

Bởi vì sinh ra thứ năm, trở thành người con trai thứ năm, hơn nữa thiên phú cũng lại tốt hơn, nên cuộc sống của Trình Thiệu Văn ở tông môn không hề êm đềm, thường thường bị các đại ca đàn áp, Trình Thiệu Văn tâm cao khí ngạo, lại có thiên phú tốt, sao có thể cam tâm chịu bị bắt nạt, vì thế hắn tính đi đến Hắc Thủy sơn mạch, kiếm một con yêu thú mới sinh để gia tăng thực lực của mình.

Vô ý phát hiện quỷ khỉ Xích Dương, huyết mạch thượng cổ và quả Xích Dương giúp tăng sức mạnh thân để, cho dù là loại nào trong hai loại, đều có thể làm người khác đỏ mắt ghen tị, truyền ra bên ngoài không biết có bao nhiều người điên cuồng vì nó. 

Nhìn thấy bảo vật sắp thuộc về mình, kết quả thức ăn đến miệng còn bị người khác cướp mất, Trình Thiệu Văn tức phát điên, dùng quan hệ điều động hơn một trăm đệ tử Đao Thần tông, phong tỏa khu vực quỷ khỉ Xích Dương, tìm kiếm tên trộm bị trọng thương kia.

Không nghĩ tới, người chưa tìm được đã lần lượt truyền đến tin xấu vài đội ngũ tìm người bị giết chết.

Trình Thiệu Văn bộc phát tức giận lần nữa. 

“Ăn hại, toàn bộ đều là một đám ăn hại, thời gian năm ngày, ngay cả một tên tộm bị trọng thương cũng không tìm được, bây giờ đội tìm người lại còn bị giết, giữu các ngươi lại có tác dùng gì hả?”

“Ngũ công tử bớt giận!”…

Triệu Văn thấy Trình Thiệu Văn tức giận, vốn im lặng cũng phải mở miệng.

Thực tế, tâm tình Triệu Văn lúc này cũng không tốt.

Rõ ràng chiến kĩ Nhất Đao Vạn Lí hôm trước đã đánh trọng thương đối phương, cho dù có sử dụng bí thuật để trốn thoát, e là cũng không trốn đi xa được, thế nhưng đã qua năm ngày, hơn một trăm tiểu đội tìm kiếm vẫn không thu được kết quả, tên trộm kia giống như vô cớ biến mất, khiến người ta khó mà lí giải. 

“Cút sang một bên.”

Triệu Văn là lão nhân bên cạnh Trình Thiệu Văn từ nhỏ đến lớn, Triều Thiệu Văn không thể nổi giận với lão bộc nhân của mình, cũng là bề tôi đã cứu mình không biết bao nhiêu lần nên đành trút giận lên đám đệ tử Đao Thần tông.

Đệ tử Đao Thần tông kia như được đại xá, vội vàng rời khỏi nơi thị phi này. 

“Văn thúc, tên trộm kia trốn thoát thật rồi sao?”

Hiển nhiên Trình Thiệu Văn không cam tâm, hắn ta không muốn bỏ qua bất cứ thứ gì trong số đồ vật kia, hắn ta hận tên trộm xuất hiện thần bí kia thấu xương, ăn không ngon ngủ không yên.

“Tuyệt đối không thể! Trung cấp chiến kĩ của già dù là cao thủ cương khí muốn chống lại, còn phải cẩn thận từng li từng tí.” Ngữ khí của Triệu Văn lạnh như băng, không hề tức giận: “Tên trộm kia không hề đề phòng, cho dù hứng chịu phần nhiều hay phần ít lực công kích của Nhất Đao Vạn Lí, hắn cũng không thể chịu được, chắc chắn thân thể đã bị trọng thương, không thể bình phục trong một thời gian ngắn, nên có lẽ người chém giết đội tìm kiếm của chúng ta mấy ngày nay chắc là đồng lõa của hắn. Người ngoài chắc chắn không có gan động thủ với đệ tử của Đao Thần tông.” 

Suy nghĩ về tình trạng hiện giờ, mọi người đều nghĩ hai người có liên quan đến nhau.

...

“Đồng lõa!” 

Trình Thiệu Văn nghiến răng nghiến lợi: “Vậy theo Văn thúc thấy, chúng ta nên xử lý đồng lõa của tên trộm kia thế nào?”

Triệu Văn trầm ngâm một lúc, khinh thường nói: “Đồng loã của tên trộm kia, dựa theo cách giết người, có thể nói là người dùng đao khá, thực lực không phải quá mạnh, nếu không sẽ không cần phải đánh lén. Thời gian công tử phong tỏa khu vực này không ngắn, cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ gây sự chú ý của những người có ý đồ xấu, vô cùng không ổn, hiện giờ tốt nhất là già cùng công tử tự mình ra tay, giết chết đồng lõa của tên trộm kia!”

Trình Thiệu Văn thiên phú xuất chúng, hơn nữa còn là con trai thứ năm của tông chủ, muốn loại tài nguyên gì cũng có, từ lúc nhỏ đã tu luyện đến thực lực Võ đạo thất trọng thiên, cộng thêm vài môn Huyền giai công pháp, Võ đạo thất trọng thiên bình thường cũng không phải đối thủ của hắn. Khuyết điểm duy nhất của Trình Thiệu Văn nhờ vào tài liệu chất đống để phát triển nên kinh nghiệm thực chiến Võ đạo vô cùng ít ỏi. 

Nếu là bình thường, Triệu Văn sẽ không giám nói như thế.

Hiện giờ tên trộm kia cùng đường, đồng lõa của hắn chắc chắn sẽ xuất hiện, thực lực không ra đâu vào đâu, cho dù cả hai người kia cùng lên cũng không phải là đối thủ của công tử, Triệu Văn vô cùng yên tâm.

Nghe vậy, Phùng Thiệu Văn chợt loé lên hung quang. 

“Ý kiến hay, mặc kệ bọn họ là ai, bản công tử nhất định phải chém chết bọn họ!”

Chương 39: Giết công tử áo tím (thượng)

“Đao Thần tông sẽ không bỏ qua cho người.”

“Ngươi sẽ chết không có chỗ chôn, chết không được yên…”

Trong rừng cây, ánh đao bay múa, tựa như từng luồng ánh sáng rực rỡ, vô cùng chói mắt, rơi vào trên thân hai đệ tử áo trắng của Đao Thần tông không chút lưu tình, tựa như chém vào hai cây gỗ. Hai người bị chém chết tại chỗ. 

Nghe được âm thanh từ hệ thống, Lâm Phi thở ra dài một hơi, thu lại đao Hắc Sát, lưu loát lục ra bình bạch ngọc từ trên thi thể, lấy đan dược trong bình ra nuốt vào, sắc mặt vốn hơi tái nhợt trong máy mắt đã khôi phục lại không ít.

“Đây cũng là đệ tử thứ hai mươi tám của Đao Thần tông mà ta giết.”

Trong vòng hai ngày, Lâm Phi giống như ác quỷ, chuyên săn đệ tử Đao Thần tông để giết, dựa vào thân pháp Tùy Phong phối hợp cùng đao pháp Bôn Lôi, số lượng người bị giết đã lên đến hai mươi tám, nói cách khác, hắn thu được không dưới ba mươi bình bạch ngọc chứa đan dược chữa thương. 

“Có Bạch Ngọc đan trợ giúp, thương thế của ta cũng đã khôi phục được bảy tám phần, thật sự đáng tiếc khi không thể gặp cái công tử trâu bò kia, trên người tên đó chắc chắn có rất nhiều đồ tốt!”

Săn đệ tử Đao Thần tông để giết, vơ vét bảo vật tựa như trở thành thói quen, Lâm Phi không khỏi nhớ thương vị công tử áo tím kia.

Nếu không phải có cái lão khốn kiếp kia, Lâm Phi cũng không ngại mà đi lên giết tên công tử áo tím kia, chẳng cần phải hoài nghi là có cái loại quyết tâm này hay không. 

“Được rồi! Làm người nên biết thỏa mãn mới tốt, chuyến đi núi Hắc Thủy lần này, có được bảo đao Hắc Sát, thực lực lại tăng lên, tốt hơn so với những gì mong muốn rồi. Thời gian còn lại hơn một tháng, đúng lúc có thể đi tu luyện, nói không chừng có thể thăng đến Võ Đạo thất trọng thiên.”

Ném hai cỗ thi thể đi, Lâm Phi đi về một hướng nào đấy, chuẩn bị lại săn giết đệ tử Đao Thần tông. Trước tiên phải khiến cho thương thể khỏi hẳn trước, dù sao, thực lực tăng lên thì sức chiến đấu cũng tăng lên.

Ở bên ngoài trăm dặm, thân hình của Lâm Phi vốn đang lao đi vun vút bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt hơi đổi, ánh mắt dao động, tràn ngập kiêng dè. 

“Ngươi chính là đồng bọn của tiểu tặc kia.”

Lúc này, cách chỗ Lâm Phi đang đứng khoảng một trăm trượng có một vị công tử trẻ tuổi mặc áo tím đang thong dong đứng trên cây, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm vào áo bào đen trên thân Lâm Phi.

Người đang đứng trên cây chính là công tử của Đao Thần tông, Trình Thiệu Văn. 

Trình Thiệu Văn đồng ý với ý kiến của Văn thúc, vì thế đã tập hợp đầy đủ tiểu đội lục soát lại, tạo thành một khu vực lục soát riêng, mà hắn lại ở bên trong khu vực này, một khi có chỗ nào sai lầm thì hắn có thể biết tin tức đầu tiên.

Không nghĩ tới, thời gian mới trôi qua có hai ngày, Trình Thiệu Văn cuối cùng cũng bắt được đồng bọn của tiểu tặc.

Bộ dáng của Lâm Phi không khác gì so với trước kia, chỉ có trên lưng xuất hiện thêm một thanh đao dài, khiến cho Trình Thiệu Văn tưởng hắn là đồng bọn. 

“Đồng bọn của tiểu tặc? Hóa ra là tên ngu ngốc này nhận nhầm người.”

Lâm Phi thầm nghĩ, lúc này đầu óc xoay chuyển, lập tức hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra: “Lão già gì đó chắc là không ở đây, giảm bớt được một phiền toái lớn, tên nhóc này mặc dù thực lực là Võ đạo thất trọng thiên nhưng ta cũng không phải không có khả năng chiến thắng, nếu như nghiên cứu được sách lược đối phó, hẳn là có thể giết chết đối phương.”

Nếu như là mười ngày trước gặp Trình Thiệu Văn, Lâm Phi sẽ không có cái gan này. 

“Không cần biết ngươi là ai, giao đồng bọn của ngươi ra đây! Giơ tay chịu trói, bản công tử sẽ cho ngươi được chết toàn thây!”

Một tiểu tử Võ đạo lục trọng thiên, Trình Thiệu Văn vốn dĩ không để trong mắt, từ trên cao nhìn xuống, phảng phất như tuyên án cho người đó cái chết, hắn là cao thủ Võ Đạo thất trọng thiên.“Con mẹ nhà ngươi chứ.” 

Lâm Phi chửi ầm lên, mũi chân điểm một cái, triển khai thân pháp Tùy Phong, cầm Hắc Sát đao trong tay, chém ra ba đao giữa không trung, ánh đao bén nhọn đâm tới.

Cho dù không rõ vì sao công tử áo tím không xuất thủ, Lâm Phi cũng không phải kẻ ngốc, rõ ràng hắn cảm giác được, khí thế của đối phương lại tăng lên, nói cách khác, chính là súc thế, khiến cho hắn không chiến mà bại.

Cao thủ chiến đấu, bất kỳ một chi tiết nào cũng đều có thể quyết định thắng bại. 

Lâm Phi biết, cho dù công tử áo tím không thế này, hắn cũng không thể ở lại nơi này lâu, một khi lão già kia xuất hiện, mới thực sự là nguy hiểm.

Về phần bỏ đi, Lâm Phi sẽ không ngu xuẩn như vậy.

Từ khi Lâm Phi xuất hiện, cao thủ Võ đạo thất trọng thiên đã thể hiện ra sát ý như có như không, mỗi giây mỗi phút đều khóa chặt trên người Lâm Phi. Nếu như hắn rời đi, đao hắn mang trên người chắc chắn không phải chỉ để chơi, đầu tiên phải giết hắn trước. Nếu làm lộ ra điểm yếu, chắc chắn mình sẽ phải chết. 

Chỉ có đánh một trận!

Lâm Phi cũng rất có hứng thú, hắn có được hệ thống tăng cấp, do ăn may mà ăn được quả Xích Dương, cho dù chưa luyện hóa tinh hoa của quỷ khỉ Xích Dương, chênh lệch thực lực trước và sau là một cái trên trời một cái dưới đất.

Chiến đấu một trận, Lâm Phi mới hiểu, mình và thiên tài Võ đạo thất trọng thiên chênh lệch bao nhiêu. 

Với ý tưởng này, Lâm Phi động thủ trước.

Ánh đao bá đạo, tuy nhiên chỉ là đánh gãy súc thế của đối phương, không cho đối phương dùng khí thế đàn áp mình chiến đấu, về phần đánh chết đối phương, Lâm Phi sẽ không ngu xuẩn như vậy.

Cao thủ Võ đạo thất trọng trùng thiên, nếu muốn giết có thể giết dễ dàng như chém rau cải trắng như vậy, còn ai sẽ chăm chỉ tu luyện nữa. “Chỉ là ánh đao mà cũng muốn làm tổn thương bản công tử!”

Trình Thiệu Văn chính xác là muốn dùng khí thế để áp đảo đối phương, các cao thủ thường thích dùng chiêu này, tiểu tặc Võ đạo lục trọng thiên, chẳng qua chỉ là Huyền khí ngưng hình mà thôi, có chỗ nào lợi hại cơ chứ.

“Rầm!” 

Trình Thiệu Văn không động, hừ lạnh một tiếng, vung ống tay áo một cái, đưa tay phóng ra ba đạo chưởng đao đấu lại ba đạo ánh đao.

Huyền khí ngưng hình, chưởng đao.

Không tính là công kích lợi hại gì. 

Được đánh ra bởi Võ đạo thất trọng thiên, Trình Thiệu Văn, bên trong chưởng đao này thế mà lại mang theo một luồng sóng khí nóng rực, không khí phảng phất như bị bốc hơi.

Ba đạo chưởng đao đối đầu với ba đạo ánh đao!

Ầm! Ầm! 

Nhất thời trước mặt hai người hình thành một vòng xoáy đao quang, nếu có người trong đó lúc này, chắc chắn sẽ bị chém giết trước tiên.

“Chưởng đao của ngươi cũng chỉ đến thế thôi!”

Ba đao vừa rồi của Lâm Phi chẳng qua chỉ là thăm dò, dùng Hắc Sát đao để thi triển, uy lực lớn hơn so với binh khí bình thường, bên trong ánh đao ẩn chứa một tia sắc bén, tăng uy lực công kích lên. 

“Công tử áo tím thật lợi hại, bên trong chưởng đao ẩn chứa Huyền khí hệ hỏa. người này chắc là tu luyện Huyền công hỏa hệ nhất mạch, thế mà lại lấy chưởng đao phá vỡ ánh đao của ta, thật không hổ là xuất thân từ Đao Thần tông.”

Cho đến bây giờ, đây là cao thủ thứ hai mà Lâm Phi gặp, người thứ nhất chính là cái lão già kia.

Lúc Lâm Phi đang giật mình, trong lòng Trình Thiệu Văn cũng kinh hãi. 

Ba chưởng đao không đơn thuần chỉ là chưởng đao bình thường, mà còn dung nhập Huyền khí Liệt Nhật, trong công kích còn kèm theo ảnh hưởng nóng rực, một khi đã xâm lấn vào bên trong cơ thể, nhẹ thì đốt cháy kinh mạch, nặng thì đốt cháy lục phủ ngũ tạng, sức chiến đấu toàn thân bị giảm đi hai phần ba.

“Không hổ là người có thể giết hai mươi tám đệ tử Đao Thần tông chúng ta, chính xác là cũng có chút thực lực. Tuy nhiên, nếu như cho rằng chút bản lĩnh như vậy có thể chạy thoát từ trong tay bản công tử ta, vậy thì ngươi sai rồi.”

Trình Thiệu Văn cười lạnh, bay từ trên cây xuống: “Trận chiến chỉ mới bắt đầu thôi!” 

“Liệt Diễm Chưởng Đao!”

Trình Thiệu bay xuống thấp, hai tay tựa như đao, xuất ra một chưởng đao tựa như quét là rụng.

Chương 40: Giết công tử áo tím (hạ)

Liệt Diễm Chưởng Đao!

Không phải là Huyễn kĩ công pháp bình thường, mà là Huyền công ở cấp độ Hoàng giai hạ phẩm, đao pháp của Đao Thần tông tương đối sắc bén, chưởng đao vừa ra, cần phối hợp với cả tâm pháp Liệt Nhật.

Tâm pháp Liệt Nhật tu luyện ra Huyền khí Liệt Nhật. 

Trình Thiệu Văn vừa ra tay, đã dùng tới Liệt Diễm chưởng đao, chính là muốn đánh trọng thương tên đồng bọn của tiểu tặc để trút tức giận trong lòng.

Giành ăn với hổ là tội thứ nhất.

Chém giết đệ tử Đao Thần tông là tội thứ hai! 

Tội chồng lên tội, đáng chết! Đáng chết!

Đối phó với một tiểu tặc Võ đạo lục trọng thiên, Trình Thiệu Văn chẳng cần vận dụng sát chiêu gì lợi hại cũng có thể giết chết đối phương một cách dễ dàng.

“Đao pháp thật mạnh mẽ!” 

Liệt diễm chưởng đao hạ xuống như lá rụng, tấn công ba trăm sáu mươi lăm độ, chặn hết tất cả đường lui, lại thêm công kích từ trên cao, uy lực tăng lên không ít.

“Tùy Phong Thân Pháp!”

Tuy kinh hãi trong lòng nhưng trên mặt Lâm Phi lại không có thay đổi gì, thi triển thân pháp Tùy Phong, tập trung tinh thần, vung Hắc Sát đao lên, toàn bộ thân thể tựa như gió lốc, chém ra năm đạo ánh đao trong nháy mắt. 

Rầm rầm rầm rầm!!!

Chưởng đao từng đao một không ngừng đánh lên trên Hắc Sát đao, ngay lập tức một luồng khí nóng rực nhanh chóng lan tràn trên thân, trong nháy mắt kinh mạch phảng phất như bị đốt cháy.

“Thật không hổ là đệ tử thiên tài của Đao Thần tông, bên trong đao pháp lại mang theo Huyền khí công kích, đao pháp này tuyệt đối không phải huyền công bình thường, hẳn phải là công pháp cấp độ Hoàng giai, may là ta tu luyện tâm pháp Cửu Chuyển, Huyền khí Cửu Chuyển có thể chữa trị kinh mạch, nếu không cũng chẳng phải là đối thủ của tên nhóc này. Tên nhóc khó chơi ra phết đấy!” 

Từ đầu đến giờ, đao pháp mà hắn thi triển là đao pháp mà đệ tử bình thường không thể nào thi triển được.

“Tiểu tặc, mùi vị của chưởng đao Liệt Diễn cũng không tệ nhỉ!”

Thấy ánh mắt của tên tiểu tử mặc áo đen có vẻ cổ quái, hắn ta lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, cười thầm trong lòng không thôi: “Chưởng đao Liệt Diễm chính là một trong những đao pháp sắc bén nhất của  Đao Thần tông, chỉ bằng tên yếu ớt nhà ngươi làm sao mà cản được!” 

“Cũng tạm thôi. Muốn giết chết ta, còn lâu lắm!”

“Tiểu tử, ngươi lập tức sẽ biết đắc tội với bản công tử sẽ có kết cục thế nào!”

Trình Thiệu Văn biến sắc, đến giờ tiểu tặc này vẫn dám mạnh miệng, thì thình lình nổi cơn tức giận. 

“Đại Thiên Diệp Đao Pháp!”

Khí thế của chưởng đao Liệt Diễm biến đổi, chuyển thành một đao pháp khác, đao pháp cấp Hoang giai.

Vù vù vù! 

Trình Thiệu Văn chém ra ba đạo, nhanh như gió, nhẹ như lá rơi, phân quỹ đạo, không để lại dấu tích, góc độ cũng rất xảo trá.

Lâm Phi né không kịp, lập tức bị cắt một vệt rách dài phía trên ngực, nếu không nhờ hắn phản ứng chuẩn xác, một đao kia chắc đã có thể lấy mạng hắn.

Cho dù Lâm Phi đã sớm tính toán đến chuyện cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên khó chơi nhưng khi đối chiến lại khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng, nhất là khi tên nhóc này vừa ra tay đã ra hai đao pháp cấp Hoàng giai. 

Nếu là người khác đã sớm bị đối phương đánh chết.

“Mùi vị không tệ nhỉ! Bản công tử muốn lóc hết thịt trên người ngươi để phát tiết nỗi tức giận trong lòng bản công tử.”

Trình Thiệu Văn hét lớn một tiếng, cánh tay trái dựng thẳng, một lần nữa chém ra mười chiêu thức, toàn bộ đều hướng về những bộ phận trọng yếu của Lâm Phi mà chém, hiển nhiên muốn nghiệm chứng một phen. 

Ầm ầm ầm ầm!

Trong rừng cây, phạm vi chiến đấu của hai người không ngừng thay đổi.

Chém giết từ nơi có ánh sáng đến nơi bóng tối ảm đạm. 

“Tiểu tử, nói cho bản công tử, đồng bọn của ngươi ở đâu?”

Trình Thiệu Văn thong dong, thi triển đao pháp áp chế đối phương từ đầu đến cuối, trong lòng dần dần dâng lên bất an, vì sao mình từ đầu đến cuối đều không thể giết đối phương.

Nhất là thân pháp kinh khủng kia, bản thân Trình Thiệu Văn cũng khiếp sợ không thôi, nghĩ không ra đây là thân pháp phẩm cấp gì. Chí ít, hắn đã tu luyện tới thân pháp cấp Hoàng giai, tuyệt đối không phải đối thủ của thân pháp này. Kể từ đó, trong đầu Trình Thiệu Phong dân lên một cỗ ngọn lửa vô danh.

Dựa vào cái gì có thể tu luyện một thân pháp như vậy, thân pháp cao minh như thế, nhất định phải do đệ tử thiên tài như mình tu luyện, mà không phải là một cái tiểu tặc.

“Ầm ầm!” 

Hắc Sát đao vung lên ngăn lại một luồng công kích, Lâm Phi bị bức lui xa ba bước mới ổn định được, một luồng bóng tối bao trùm trên người hắn.

“Ngươi thật muốn biết?”

Lâm Phi thở dốc. 

Trình Thiệu Văn đứng trên cây, gắt gao nhìn chằm chằm vào tiểu tử này, nếu như không phải là trên người đối phương có rất nhiều vết thương, sợ rằng sẽ khó có thể tin được, vì sao mình lại không giết được hắn.

“Nếu ngươi nói cho bản công tử, ta có thể cho ngươi chết toàn thây!”

Khóe miệng Lâm Phi nhếch lên, tựa như treo một nụ cười lạnh: “Bởi vì ông đây chính là đã đoạt đồ của ngươi.” 

Vừa dứt lời, chân Lâm Phi đột nhiên điểm, bay về phía một cây đại thụ, tựa như muốn chui vào trong bóng tối, bởi vì không biết tự lúc nào bọn hắn đã đi vào một vùng tăm tối, bóng tối phủ kín phía dưới bầu trời của khu vực này, rất nhiều nơi ở đây như rơi vào nửa đêm.

“Tên nhãi con, ngươi dám đùa với bản công tử!”

Trình Thiệu Văn giận tím mặt. 

“Đại Thiên Diệp Đao Pháp!”

Vốn dĩ Trình Thiệu Văn không tin tưởng, người này là tiểu tặc kia, uy lực của chiến kỹ Triệu Văn trung cấp hắn rõ ràng nhất. Tuy nhiên, một tiểu tặc sẽ không có khả năng khôi phục nhanh đến vậy.

Đao pháp do nén giận mà đánh nên uy lực tăng lên mấy lần. 

Bên trong nghệ thuật đao pháp hoàn mĩ tựa như hồ bay múa lại mang đi tính mệnh mà con người không muốn dứt bỏ.

Cửa sau mở rộng, từng đao khóa chặt, từng đao trí mạng.

Đây chính là chỗ lợi hại của đao pháp cấp Hoàng giai. 

Thấy Lâm Phi sắp mất mạng ở đây, hắn ta vọt tới Lâm Phi, thân hình quỷ dị lướt ngang, giống như gió nhẹ, tìm kiếm không dấu vết, chợt đến chợt đi.

“Bôn Lôi Đao Pháp, Bôn Lưu Bất Tức!”

Vốn dĩ Lâm Phi nhìn như đang trốn chạy, quay người tránh thoát tất cả công kích, gia tăng tốc độ, đột nhiên xuất hiện bên trái Trình Thiệu Văn, xuất ra năm đạo đao mang. Đao mang sắc bén, trong đêm tối lặng lẽ lóe lên ánh sáng trắng

Trình Thiệu Văn vốn dĩ không nghĩ đến tiểu tử này sẽ to gan như vậy, còn dám trực tiếp tấn công.

“Tiểu tử, đây là ngươi muốn chết!” 

Trình Thiệu Văn vốn kiêu ngạo, đối mặt với năm đạo công kích này cũng không dám xem thường, triển khai “Lạc Diệp Thân Pháp”, lui về phía sau, chưởng đao không ngừng phóng ra để nghênh chiến.

“Vù vù vù!”

Cùng với âm thanh vang lên, trên người Trình Thiệu Văn nhiều thêm mấy vết đao, từng vết máu từ trên than chảy ra. 

“Đồ công tử chó má, mùi vị cũng không tệ nhỉ!”

Lâm Phi lại đổi chỗ khác, trên miệng vẫn treo nụ cười.

Hóa ra vừa rồi, Lâm Phi thừa dịp lúc Trình Thiệu Văn xuất thủ, thi triển thân pháp lần nữa, thi triển đao pháp từ các vị trí khác nhau. 

Nếu là người khác thì chắc chắn không làm được nhưng Lâm Phi tu luyện thân pháp Tùy Phong, người như gió, tới lui vô ảnh, thi triển đao pháp tốt đến cực hạn. Trình Thiệu Văn phía dưới lập tức trúng chiêu.

“Gặp quỷ! đây không phải đao pháp Bôn Lôi, vì sao khi thi triển ra lại có ánh sáng trắng! Tên này ngươi rốt cục là ai? Tại sao lại thi triển đao pháp Bôn Lôi cổ quái như vậy!”

Lúc này, ý nghĩ bất an lại một lần nữa xông tới trong đầu Trình Thiệu Văn. 

Từng đao từng đao vừa rồi hạ xuống, cho dù có thể ngăn cản nhưng khi ánh sáng trắng kia hiện lên, ảnh hưởng của nó mang đến không phải đơn giản như vậy.

Trình Thiệu Văn có ngu chăng nữa cũng hiểu được cái tên tiểu tử áo đen này vì sao lại không ngừng chạy trốn.

Bản thân hắn ta đa bị lừa rồi. 

“Ngươi không có tư cách được biết, bởi vì ngươi sẽ lập tức xuống địa ngục.”

Lâm Phi lại di chuyển lần nữa, tốn nhiều thời gian như vậy, cuối cùng cũng có thể ra đòn sát thủ. Nếu không kịp thu thập đối phương, rất khó đảm bảo sẽ không bị phát hiện.

“Bôn Lưu Bất Tức!” 

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn!”

Bạch quang chém tới, kèm theo đó là một đạo đao mang sắc bén nguy hiểm, khí tức sắc bén, còn chưa đến nơi, không khí phảng phất như bị một đao kia chém giết.

Huyền khí Cửu Chuyển bậc tám, Nhất Đao Lưỡng Đoạn. 

Trình Thiệu Văn lập tức cảm giác được một luồng khí tức bén nhọn đánh tới, khí tức bên trong đó có thể lấy đi tính mạng của mình, hai mắt đột nhiên chấn động, tràn ngập không thể tưởng tượng nổi.

“Ngươi… Làm sao có chiến kỹ…”

Đối mặt với một chiêu này, Trịnh Thiệu Văn bị dọa sợ hoàn toàn, cũng may hắn là đệ tử thiên tài của Đao Thần tông, đối mặt với cái chiến kỹ này, trong đầu hắn tràn đầy nghi hoặc, việc trước mắt là ngăn trở một chiêu này đã. 

“Liệt Diễn Chưởng Đao!”

Thúc dục Huyền khí Liệt Nhật trong cơ thể, trên tay trái xuất hiện lửa đỏ, chính là Huyền khí Liệt Nhật, bao vây lấy cánh tay. Đây là một chiêu vô cùng mạnh, mục đích muốn ngăn lại một chiêu kia.

“Chém!” 

Đáng tiếc, Trình Thiệu Văn lại không biết, bảo đao trên tay Lâm Phi chính là Hắc Sát đao, thần binh lợi khí, một khi đã vung lên thì sẽ khiến uy lực của đao mang tăng lên không ít.

“A a… Tay của ta!”

Đao mang sắc bén chém lên cánh tay trái, Huyền khí Liệt Nhật bị một kích đánh bại, cả cánh tay trái bị chém rời. Trình Thiệu Văn phát ra tiếng kêu thê thảm, mất đi cánh tay trái che chở, sao có thể trở thành đối thủ của Huyền khí bậc tám Nhất Đao Lưỡng Đoạn, trực tiếp bị một đao chém thành hai nửa, máu tươi bắn tung tóe. 

“Đây… Mới là thực lực chân chính của ngươi sao? Bản công tử thật hối hận… Vì sao lại mắc lừa, bị ngươi dẫn đến chỗ này….”

Lời vừa dứt, Trình Thiệu Văn nhắm mắt lại, tràn ngập không cam lòng, ngừng thở mà chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau