VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Vũ khí thần binh

Từ xưa đến nay yêu thú tồn tại ở nhiều mức độ khác nhau.

Làm yêu thú cấp thấp, hành động dựa vào bản năng, mà yêu thú cấp cao thì khác, chúng có cơ hội mở ra linh trí nhất định, chiếm lấy một địa điểm hay một khu vực, biến nó thành nơi tu luyện của bản thân, thường thì tốc độ trưởng thành sẽ nhanh hơn những yêu thú bình thường khác. 

Một trong số đó là ma hầu Xích Dương. 

Cuối hang động là một bãi đất.

Lâm Phi vừa mới bước chân vào bên trong đã ngửi lên một mùi hôi thối, xộc thẳng lên mũi, xém chút nữa khiến hắn không thở nổi, ngất xỉu bên trong động rồi. 

“Đây là ổ yêu thú cấp tám trong truyền thuyết sao?" 

Bên trong động, vô cùng tối tăm.

May thay, thực lực của Lâm Phi đã lên Võ đạo cấo sau, cho dù tối đến mức nào, cũng nhìn được đến bảy tám phần.

Diện tích hang động không lớn lắm, rộng bằng một căn phòng cỡ trung bình, trong ngoài giống nhau, có rất nhiều hài cốt. Một bầu không khí u ám bao trùm nơi đây, có lẽ là do không khí không được lưu thông, lại vừa có mùi hôi bốc lên, suýt chút nữa hắn đã bị mùi này làm cho nghẹn thở. 

Bên ngoài đang đại chiến không ngừng nên Lâm Phi không dám lãng phí thời gian, sợ bọn họ xông tới. Xử lý tốt chỗ này rồi tính tiếp!

"Dù sao cũng đừng khiến ta thất vọng."

Trong lòng Lâm Phi cầu thần phù hộ. 

Khó trách Lâm Phi nghĩ như vậy, cho dù không gặt hái được gì còn hơn là gặp đám người bên ngoài, đó mới là bi kịch...

Diện tích hang động của yêu thú không lớn!

Lâm Phi kiểm tra vô cùng dễ dàng. 

Một lát sau, rốt cục hắn đã phát hiện ra chỗ góc tường có thứ gì đó chồng chất như núi, Lâm Phi nhìn vào bên trong.

"Hộ giáp? "

Lâm Phi nhặt vật từ đống rác rưởi lên, liền nhận ra đây chính là hộ giáo, thì không khỏi dở khóc dở cười, chẳng lẽ yêu thú cấp 8 lấy hộ giáp làm bảo vật? 

Hộ giáp đã bị rách tùm lum, có lẽ đã qua sử dụng!

Lâm Phi từng có nghe qua yêu thú thích chiếm một số vật phẩm, cho nên không cảm thấy kỳ quái chút nào.

Một đống đồ như vậy thật không dễ dàng để tìm kiếm, đương nhiên không thể nào bỏ qua cơ hội quý báu này nên Lâm Phi dốc hết sức, không ngừng tìm kiếm. Một lúc lâu sau, một tiếng thét kinh ngạc phát ra. 

"Khá lắm! Thanh kiếm này thật sắc bén, xuýt nữa là cắt đứt tay của ông đây rồi!”

Đột nhiên trên tay Lâm Phi xuất hiện một thanh trường kiếm, bốn cạnh sắc bén, chỗ chuôi kiếm có gắn cả châu báu, người sáng suốt vừa nhìn liền biết ngay là đồ tốt.

"Thanh kiếm này là loại vũ khí thứ phẩm. Mang ra ngoài chắc bán được 2 3 vạn lượng, chắc không thành vấn đề." 

Ở Đại lục Huyền Thiên, vũ khí chia làm sáu cấp độ, thấp nhất là vật phàm, kế tiếp đó là thực binh, vương binh, hoàng binh, đế binh và thần binh.

Trong đó mỗi một cấp độ, chia làm thứ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, bán cực phẩm và cực phẩm!

Trên tay của Lâm Phi bây giờ là thanh kiếm thứ phẩm. 

Biết trường kiếm là vũ khí thứ phẩm, Lâm Phi nhếch mép cười.

“Haha! Mình giàu to rồi, là vũ khí thứ phẩm, mang ra bên ngoài, chắc chắn sẽ có giá trị, cái này không phải ông đây được hưởng lợi rồi sao."Lâm Phi lập tức cho vũ khí thứ phẩm vào túi Bách Bảo, túi Bách Bảo này thật sự rất hữu dụng. 

Lâm Phi có thể khẳng định đống đồ ở góc tường là do yêu thú cấp tam này đã giết toàn loại cao thủ, mới thu được những chiến lợi phẩm này. Hôm nay mình được hưởng lợi rồi!

"Cái áo giáp này không tồi, sửa lại một chút vẫn có thể dùng được. Lấy!"

"A, cái quạt của mỹ nữ nào mang vào đây! Lấy trước rồi tính, nói không chừng có thể cho muội muội." 

"Thương? Cứ lấy đã, có thể bán lấy tiền! "

"Móc? Xem ra không tệ, lấy đã rồi tính sau!"

Tâm trạng của Lâm Phi rất tốt, không hề khách khí. Hắn đã có túi Bách Bảo trên người, hễ là thứ gì đáng giá, tất cả đều không bỏ qua, không thể để người khác hưởng lợi. Lấy hết! 

Thấy gì lấy đó, đây là tác phong trước sau như một của Lâm Phi.

Sau một hồi tìm kiếm, tất cả các đồ tốt đều bị lấy đi hết, chỉ còn lưu lại một ít đồ không đáng giá, số đồ đó hầu như đã bị rách nát không ít.

Đang lúc chuẩn bị đổi chỗ khác tiếp tục tìm kiếm, thì bỗng nhiên dưới đống đồ rách nát lóe lên một tia sáng màu đen. Nếu không phải Lâm Phi để ý, xuýt chút nữa không phát hiện ra. 

"A, một cây đao màu đen?"

Dưới đống đổ nát, có một cây đao màu đen dài chừng ba thước, tương đương với một thước trên trái đất, toàn bộ đều là màu đen. Trên thân đao có những chi tiết lõm rất nhỏ, phát ra khí lạnh như băng, nằm ngang trên mặt đất, thiếu chút nữa đã bị bỏ qua.

Bỗng nhiên không biết như thế nào mà Lâm Phi lại có cảm giác, cây đao này dường như rất có duyên với mình. 

Hắn dùng một tay định cầm cây đao lên, bằng thực lực Võ đạo cấp sáu mà mãi cũng không thể nhấc nổi, cây đao màu đen cũng chẳng them nhúc nhích. Sau vài lần thử, cây đao này cứ như tảng đá không hề động đậy.

"Đậu! Ông đây không tin."

Lâm Phi bắt đầu vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công trong cơ thể, giơ hai tay lên, khẽ hô một tiếng: "Lên!" 
Sau khi nhờ sự trợ giúp của Cửu Chuyển Huyền Công, trường đao màu đen đã cầm được lên nhưng bởi vì lực không chắc, Lâm Phi bị mất cân bằng, cây đao lớn màu đen ở trên tay, lập tức bị rơi xuống đất, ngay đó là một luồng ánh sáng lóe lên.

"Rầm!"

Dọa Lâm Phi hồn bay phách lạc, không thể tin được cảnh tượng trước mắt. 

“Vận khí của hôm nay sẽ không may mắn đến vậy sao!”

Đao lớn màu đen rơi trên mặt đất, mặt đất liền bị cắt thành một đoạn nứt lớn, Lâm Phi không dám tưởng tượng, nếu đao này mà rơi trên thân thể con người thì sẽ như thế nào nữa, toàn thân không khỏi toát mồ hôi…

“Đúng là đồ tốt! Nhặt được bảo vật rồi!” 

Đao lớn màu đen,cực kỳ nặng, cũng chưa bao giờ thấy qua trong tài liệu.

Lâm phi tìm một cây đao khác, cho nó tiếp xúc với đao lớn màu đen này, ngay lập tức cây đao đó bị đứt gãy.

"Vũ khí thần binh!" 

Mạo hiểm vào động chính là vì tìm đồ tốt, kết quả lại có thể phát hiện ra vũ khí thần binh, Lâm Phi không thể không kích động.

Bên trong dãy núi đen này, Lâm Phi đã vừa lòng với những vũ khí đã thu thập được, đủ sắc bén để đi giết yêu thú. Bây giờ lại gặp được vũ khí thần binh này càng không nỡ buông tay, theo như tính toán, ít nhất cũng đạt tới độ vũ khí thượng phẩm.

Chỉ tiếc rằng, đao lớn màu đen này quá nặng, Lâm Phi đã tu luyện qua hộ pháp, thân thể khá cường tráng, nếu đổi lại là người khác thì đừng hòng cầm lên được. 

Bây giờ không thể lấy đao lớn được, dự định sau khi rời khỏi đây sẽ tìm cơ hội thử lần nữa.

Sau khi kiểm tra dọc theo hang động, Lâm Phi không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, ngoài đống đồ vừa này ra thì không tìm thấy đồ có giá trị gì cả.

"Yêu thú cấp tám, không thể nghèo như vậy chứ!" 

Lâm Phi nói thầm, ánh mắt lại tìm kiếm chung quanh, con người đều có lòng tham không đáy, Lâm Phi cũng không ngoại lệ.

Sau khi đi lòng vòng bên trong hang động, hai mắt Lâm Phi bỗng sáng lên, không chớp mắt nhìn về phía trên vách đá của hang động.

Trên vách đá ẩm ướt đó cỏ dại mọc thành bụi, nếu nhìn kỹ ở dưới, trên vách đá to như vậy, một cây leo đang  phát triển, lá màu đen, cây cũng màu đen, cành nhánh, như ẩn như hiện. 

Lâm Phi vô thức tới gần vài bước, nhìn rõ hơn.

Dây leo màu đen, rất kỳ quái!

Trên dây leo màu đen trước mắt, trên ngọn của dây leo, có mọc 3 quả, 3 quả chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay màu đỏ rực, sáng lóe lên, phát ra sức nóng nhè nhẹ, vô cùng kỳ lạ. 

Lâm Phi không khỏi thốt lên:

"Hay đây là dị quả?"

Đang lúc Lâm Phi hiếu kì vì loại quả kì dị này, tay đưa ra, thẳng đến vách núi chuẩn bị hái quả đó xuống, dù sao hái xuống cũng không sao. 

"Tiểu tử muốn chết hả, bỏ tay ra khỏi Xích Dương quả ngay!"

Bỗng nhiên một đường kình phong nối lên ở phía sau, ầm ầm sau lưng của Lâm Phi.

Chương 32: Cao thủ cương khí, cực kỳ nguy hiểm!

"Quả Xích Dương Tên này không tệ, nghe tên đã biết là đồ tốt! Ông đây nhất định lấy được nó!"

Lâm Phi đã luyện lên đến Võ đạo lục trọng thiên, cũng không còn bồng bột như ngày xưa nữa. Từ khi xông vào hang động đến giờ đều phải cẩn thận hết sức, tránh bị thương.

Ở vương triều này, Đao Thần tông là một trong ba môn phái lớn, nếu muốn đoạt đồ từ tay bọn họ không cẩn thận không được. 

Biến cố đột ngột xảy ra khiến mày Lâm Phi nhíu lại, triển khai thân pháp Tuỳ Phong, giống như một ngọn gió. Tay trái nắm chặt, Huyền khí bay ra, “Rầm!” một tiếng, hóa thành ba mũi đao rất nhỏ, cắt ba quả rơi xuống.

Đây đúng là Võ đạo lục trọng thiên, Huyền khí ngưng hình, hóa thành mũi đao.

"Muốn chết sao!" 

Người áo trắng ra tay, hắn ta cũng không ngờ được đối phương lại to gan đến thế, dám không nghe lời khuyên bảo, ngược lại còn cướp đi Xích Dương quả nên không khỏi giận dữ, ngực hít thở lên xuống dữ dội, vô cùng tức giận.

"Phá Sơn Đao Pháp! "

Đúng là không hổ danh đệ tử của Đao Thần tông, tất cả đều là cao thủ dùng đao. 

Đã cầm được quả Xích Dương.

Lâm Phi vẫn chưa vội chạy đi, ngược lại rất bình tĩnh, trấn định lạ thường.

Phải bình tĩnh như vậy, để có thể tránh đi những tai nạn không đáng có. 

Khi hắn triển khai thân pháp Tuỳ Phong, thì gió tựa như đang bay lượn bên trong hang động. Đao thức của đối phương cũng bắt đầu thi triển mạnh mẽ, mỗi một đao hạ xuống giống như là đang đào hang phá núi, đại khí dồi dào.

"Không hổ là đệ tử Đao Thần tông, nắm giữ được đao thức rất tinh xảo. Nếu như không có thân pháp lợi hại, thì cũng chẳng có chút ưu thế gì! Chả trách lại có thể đặt ngang hàng với hai môn phái trong vương triều, là một trong ba môn phái lớn, ngạo mạn xưng hùng.”

Lâm Phi học đao, sự thuần túy chính là ở chiêu thức, tự hỏi có điểm nào không bằng đối phương. 

Đệ tử Đao Thần tông trước mắt triển khai đao pháp, thực lực lại là Võ đạo lục trọng thiên, chiêu thức của đao vây tất cả mọi vật vào trong phạm vi vòng tròn, không khí trong đó như bị chém thành hai nửa.

Lâm Phi hết sức kinh ngạc, đệ tử Đao Thần tông cũng vô cùng kinh hãi.

"Quái lạ, rốt cuộc tên nhóc này là ai? Đao pháp Phá Sơn của ta chính là Lưu Huyền Công, tu luyện đại thành, đao đao phá sơn, đao đao bạo liệt. Ngay cả một cao thủ võ đạo lục trọng thiên, cũng đã sớm mất đi năng lực phản kháng. Tiểu tử này sao lại không có ảnh hưởng gì? Chuyện này thật không tưởng tượng nổi!" 

"Nhìn chiêu thức dùng đao của Đao Thần tông khiến ta hiểu ra được thì ra đaocó thể dùng như thế. Thảo nào người ngoài thường nói, người học võ cần phải tích lũy đủ mọi thứ."

Hai mắt Lâm Phi lộ ra vẻ vui mừng.

"Phá Thiên!" 

Tên đệ tử áo trắng vô cùng tức giận, đường đường là một đệ tử Đao Thần tông lại bị coi thường, hắn ta chưa từng bị đối xử như vậy. Đây là đao pháp Phá Sơn, chiêu cuối cùng, Phá Thiên, vô cùng uy lực!

"Chiêu thức của ngươi không tệ nhưng không thể qua nổi chiêu này của ta, đỡ lấy một đao này của ông đây đi!"

Lâm Phi cảm ngộ được đao pháp, trước mắt nắm giữ khoảng bảy tám phần, nên không muốn tiếp tục kéo dài nữa. 

"Bôn Lôi Đao Pháp, Bôn Lưu Bất Tức!"

Huyền khí ngưng hình, cánh tay trái biến thành một cây đao, một cây trường đao nhọn chém ngang trời. Sấm đánh không dứt, hóa thành những hình vòng cung, bắn ra một đường sáng chói bên trong hang động.

Đệ tử Đao Thần tông cảm thấy hoa mắt, không kìm nổi nhắm mắt lại. Ngay lúc hắn ta nhắm mắt lại thì thân thể bị chém thành chém thành hai nửa. 

Tu vi bằng nhau, cấp độ Huyền công giống nhau, Lâm Phi lại là người ra tay bắt lấy cơ hội trước.Lâm Phi lại vô cùng bình tĩnh khi ra tay chém chết đệ tử Đao Thần tông.

Từ lúc quả Xích Dương bị ngắt xuống, đệ tử Đao Thần tông nhất định phải chết. Nếu hắn ta không chết thì Lâm Phi phải chết. 

Cho dù không biết đối phương vào đây làm gì nhưng Lâm Phi không dám liều mạng, phải tiêu diệt đối phương trước tiên, dù bọn họ là Đao Thần tông, hay là người khác thì cũng vậy.

Dường như hắn đã bình tĩnh hơn khi lần thứ hai giết người.

Sau khi lục soát trên người đệ tử Đao Thần tông, trừ bạc ra thì không có đồ vật gì khác, Lâm Phi nhặt thanh đao dưới mặt đất lên, vô cùng sắc bén, hắn lập tức biến nó thành vũ khí của mình. 

"Quỷ thần ơi!"

Đao mà đệ tử Đao Thần tong dùng, giống như cây đao này, mặc dù không phải là quá tốt nhưng mang ra bên ngoài bán chắc cũng được ba bốn ngàn lượng bạc.

"Huyền khí ngưng hình, mũi đao chết người, gặp phải Võ Đạo cấp thấp có thể dùng nhưng nếu gặp phải Võ Đạo cao thì hiệu quả sẽ cực kỳ yếu kém. Lần sau phải thận trọng mới được!" 

Cầm lấy Tinh Cương đao, Lâm Phi đi men theo vách tường, trên mặt tỏ ra vẻ cẩn thận.

"Ầm! Ầm!"

Tiếng vang ở ngoài hang động vọng vào không ngớt, cùng với đó là tiếng kêu vang trời của quỷ khỉ Xích Dương. 

"Đệ tử Đao Thần tông kia quả nhiên là tự mình xông vào đây! "

Cửa động vẫn như trước, Lâm Phi nhanh chóng trốn vào một góc tối, hít một hơi thật sâu, tạm thời sẽ không ai để ý đến mình.

Ở phía này của hang động, Lâm Phi có thể nhìn thấy được tình hình ở bên ngoài, lòng không khỏi lo lắng. 

Trên bãi đất trống, quỷ khỉ Xích Dương đã bị vây ở phía trước. Trong thời gian ngắn ngủi không đến một nén hương, trên mình yêu thú đã đầy thương tích. Ở phía trước và phía sau lưng con yêu thú có thể thấy rõ được những vết thương sâu đến tận xương. Hơi thở của yêu thú cấp tám đã rất yếu ớt.

"Có lẽ con yêu thú cấp tám này sắp chết rồi!"Trên mặt của Lâm Phi lộ vẻ sợ hãi. Rõ ràng thực lực chỉ là võ đạo lục trọng thiên và thất trọng thiên, vậy mà triển khai đao trận lại có thể thành công vây bắt được yêu thú cấp tám! Đao trận này thực sự rất kinh khủng! 

"Sau này nhất định không để bị đao trận này bao vây, không thì sẽ phiền toái chết mất!"

"Quỷ khỉ Xích Dương sắp chết rồi, làm phiền Văn thúc ra tay đánh chết nó, lấy máu của yêu thú thượng cổ."

Trên mặt công tử áo tím lộ ra vẻ vui mừng, quay đầu nói với người bên cạnh. 

"Công tử yên tâm, lão già này lập tức ra tay, đánh chết nghiệt súc quỷ khỉ Xích Dương này. "

Lúc Văn thúc bước tới, ngay lập tức cả người dường như đang tỏa ra một khí thế mạnh mẽ, phóng lên cao, tạo ra một đường khói, vây quanh đầu yêu thú, đồng tử ông ta co lại, lỗ chân lông toàn thân nở ra. Yêu thú cấp tám là loại yêu thú cấp cao, nó có thể cảm nhận được sự nguy hiểm đang dần bao vây mình.

Người này rất nguy hiểm! Vô cùng nguy hiểm! 

"Gừ gừ gừ!"

Quỷ khỉ Xích Dương hét lớn một tiếng, vùng vẫy thoát khỏi đao trận, phản ứng này của nó đã khiến đệ tử Đao Thần tông bị thương không nhẹ.

Quỷ khỉ Xích Dương thoát khỏi vòng vây, giành lại chút lợi thế, không biết làm thế nào lại chạy thẳng vào hang ổ. 

"Nghiệt súc! Chịu chết đi!"

Ông ta không kịp phản ứng, ánh mắt lạnh như băng, tỏ ra vô cùng tức giận, hét lên một câu vô cùng tàn nhẫn.

"Chém!" 

Một đạo ánh sáng màu vàng dài đến mười thước, đánh ngang trời, từ trên cao giáng xuống, mang theo tiếng thét, một đao chém trên người quỷ khỉ Xích Dương.

Đao Cương!

Võ Đạo bát trọng thiên, khống chế Đao Cương rất tốt. 

"Gào!"

Quỷ khỉ Xích Dương phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân hình khổng lồ dài ba thước, ngã trên mặt đất rầm một tiếng, cả người bị chém thành hai, máu tươi giàn giụa trên mặt đất. Lúc này, nó chỉ cách hang ổ của mình khoảng mấy thước.

"Công tử, quỷ khỉ Xích Dương đã bị chém chết!" 

Công tử áo tím mừng rỡ: "Tốt! tốt!"

Lâm Phi nuốt nước bọt, cảm giác miệng lưỡi đều bị khô hết.

"Thật là một đòn công kích khủng khiếp, yêu thú cấp tám không thể nào chống trả lại. Đây chính là Võ đạo bát trọng thiên, cao thủ cương khí sao?" 

May mà thực lực của Lâm Phi khá tốt, bằng không, với sự công kích như vừa rồ thì hành tung của hắn sớm đã bị bại lộ rồi.

"Có khi nào, quỷ khỉ Xích Dương quay về hang ổ là vì Xích Dương quả không?"

Thần sắc trên mặt Lâm Phi lập tức biến đổi, tình hình dường như không ổn rồi. 

Chương 33: Đồ tốt, ông đây muốn

Quỷ khỉ Xích Dương bất ngờ bị chém chết, người bị vướng mắc nhất chính là Lâm Phi.

Lâm Phi ẩn thân trong hang động, vốn định nhân cơ hội rời đi, đồ lấy trong sào huyệt của yêu thú đủ cho chuyến đi lần này của hắn. Nếu việc lần này truyền ra ngoài thì không biết có bao nhiêu người phải đỏ mắt đây!

Ngay lúc này, tâm trạng Lâm Phi hoàn toàn không tốt, phải nói là vô cùng tồi tệ! 

Cao thủ Cương khí, Võ Đạo bát trọng thiên đang nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi cách hang yêu thú không xa. Lôi Đình Nhất Kích lúc trước của ông ta khiến Lâm Phi vẫn còn thấy hoảng sợ trong lòng, một đao chém chết quỷ khí Xích Dương, yêu thú cường hãn cũng không ngăn nổi, một đao đó chém xuống rất vô tình. Mặc dù trong đó có chút nói quá nhưng thực lực của cao thủ Võ đạo bát trọng thiên quả nhiên không thể coi thường!

“Công tử đợi một chút, lão nô sẽ lấy huyết mạnh của yêu thú thượng cổ ra cho người!”

Triệu Văn thu lại khí thế, trông hệt như một lão già bình thường, đứng cách quỷ khỉ Xích Dương không xa, khẽ nhíu mày, chợt nhìn về sào huyệt của yêu thú. 

“Mau mau lấy huyết mạch của yêu thú thượng cổ!”

Công tử áo tím kích động nói: “Nếu bổn thiếu gia có thể dùng huyết mạch của thượng cổ yêu thú, lấy máu luyện xác thịt, thực lực nhất định sẽ tăng rất nhanh. Đại ca, nhị ca dù thiên phú có tốt thì thế nào thì bổn thiếu gia cũng giết chết bọn họ dễ dàng.

“Già đây xin chúc mừng công tử lần nữa, quỷ khỉ Xích Dương nguyện ý bỏ đi không chống lại, nhiều lần muốn quay về sào huyệt, chắc hẳn trong hang ổ có bảo vật quý hiếm của trời đất. Sau khi dùng thương thế sẽ nhanh chóng hồi phục. Theo hiểu biết của ông già này, trên đại lục chỉ có một loại kí sinh vật phải dựa dẫm vào quỷ khỉ Xích Dương mới có thể lớn lên, có lẽ trong hang có quả Xích Dương sắp chín!” Triệu Văn vừa ngẩng đầu ánh mắt liền lay động, nét mặt tỏ vẻ vui mừng. 

“Cái gì? Quả Xích Dương trong truyền thuyết?”

“Chẳng lẽ dùng xong Quả Xích Dương thần lực sẽ lớn mạnh? Chính là quả Xích Dương mà người người mơ ước được dùng sao?”

“Quả thần lực sao? Một quả quả Xích Dương tăng thêm ba ngàn sức lực? Điều này sao có thể? Quỷ khỉ Xích Dương làm sao biết mà tìm thấy cây Xích Dương Ma sớm đã bị tuyệt diệt?” 

Triệu Văn nói một hồi, đột nhiên phản ứng kích động.

Trình Thiệu Văn một thân y phục tím, thân phận tôn quý, hiểu biết bất phàm, sau khi nghe vậy, vẫn không che giấu được sự bất ngờ cùng phấn khích: “Văn thúc, ngươi chắc chắn trong hang thực sự có quả Xích Dương  sắp chín không?”

Quả Xích Dương có tác dụng gì? Các đại môn phái đều biết đến độ quý giá của nó. 

Triệu Văn gật đầu một cái: “Công tử lần này vào núi chính là song hỷ lâm môn, huyết mạch của thượng cổ yêu thú sẽ giúp thân thể và phòng ngự của người càng thêm mạnh mẽ, uống Xích Dương Quả bù cho phần thiếu sót của thân thể, thần lực kinh người, sức chiến đấu tăng lên gấp mấy lần, già xin chúc mừng công tử!”

Những lời nói bên ngoài, cũng không ngoại lệ lọt vào tai Lâm Phi, sắc mặt trở nên cổ quái.

“Mẹ kiếp! Có phải ông đây lại giàu to rồi không?” 

Bất luận thế nào Lâm Phi cũng không ngờ tới loại quả màu đỏ như lửa này lại có tác dụng thần kỳ như vậy, xém chút nữa còn tưởng nghe lầm.

Thần lực trời sinh, xem như là một loại thiên phú bẩm sinh.

Giống như Cao Nhân ở Thần Võ môn sở hữu thần lực trời sinh, khi tu luyện võ học sẽ có thành tựu nhất định. Ngày trước, Lâm Phi đã từng ngưỡng mộ không ngừng. 

“Theo như lời bọn họ nói, một quả Xích Dương có thể tăng sức lực cơ thể lên ba ngàn cân. Ở đây có ba quả Xích Dương, vậy chẳng phải khí lực của mình sẽ lớn mạnh sao? Nếu quả thực như vậy thì sẽ rất tuyệt vời.”

Không thể tin được! Không tưởng tượng nổi!Sau một lúc phấn kích, Lâm Phi lại lộ ra vẻ mặt đăm chiêu, tình thế bây giờ đang hết sức bất lợi đối với hắn. 

“Vốn muốn nhân cơ hội đi ra ngoài, bây giờ xem ra lại không dễ dàng! Ưu thế lớn nhất của mình chính là ở trong tối, bọn họ ở ngoài sáng. Bọn họ không biết rằng quả Xích Dương đã bị mình lấy, nếu như bọn họ phát hiện thì chắc chắn mình phải chết. Muốn rời khỏi nơi này thì cơ hội chỉ có một!”

Trên tay Lâm Phi xuất hiện một tấm huân chương màu đen, huân chương Sơ Nhập Giang Hồ, một khi thi triển, tốc độ +1.

“Khinh công Tuỳ Phong, lại phối hợp với huân chương Sơ nhập Giang Hồ, ngoại trừ ông già Võ Đạo bát trọng thiên đó, những người còn lại cũng chẳng còn uy lực gì với mình, chắc có thể chạy ra ngoài rồi!” 

Lâm Phi rất tự phụ với thực lực Võ đạo lục trọng thiên của mình, dựa vào đao pháp thần kỳ, có thể đấu một trận với Võ đạo thất trọng thiên. Nếu gặp Võ đạo bát trọng thiên, hắn có hộ thân cương khí và đao pháp, bất luận là chiêu thức lợi hại nào, cũng có thể gắng gượng dành phần thắng.

“Luyện! Luyện!!”

Thân xác của quỷ khỉ Xích Dương bị một đao chém chết lúc nãy, hiện tại đang trôi lơ lửng trên không trung, phía dưới là ngọn lửa màu xanh đang bùng cháy, thân hình to ba trượng của yêu thú dần thu nhỏ lại. 

Triệu Văn đang luyện hóa quỷ khỉ Xích Dương, thu lấy một chút ít huyết mạch thượng cổ trong cơ thể của yêu thú cấp tám. Huyết mạch chỉ có một ít nhưng cũng khiến người khác them thuồng đến đỏ con mắt.

To lớn khoảng ba trượng!

To lớn khoảng hai trượng! 

Máu thịt của quỷ khỉ Xích Dương không ngừng bị thiêu đốt, từ thân hình to khổng lồ biến nhỏ chỉ bằng nắm tay người.

Nếu không phải là Võ đạo bát trọng thiên trở lên thì không thể luyện hoá một con yêu thú cấp tám. Cho dù Triệu Văn rất mạnh nhưng trên mặt trên mặt ông ta vẫn xuất hiện những nếp nhăn, sắc mặt hơi tái nhợt, có thể thấy đã tiêu hao không ít sức lực.

…“Thành công rồi!”

Nửa tiếng sau.

Quỷ khỉ Xích Dương, yêu thú cấp tám biến thành một giọt máu vàng, to khoảng chừng ngón tay cái, lơ lửng trên không trung, rực rỡ đến lóa mắt. Trong giọt máu màu vàng, một thân thể mờ ảo xuất hiện, chính là Quỷ khỉ Xích Dương, một luồng hơi thở bá đạo, hung tàn, hiện lên rất lâu, lan tỏa theo những hạt huyết cầu. 

“Thật không hổ là dòng máu của yêu thú thượng cổ!”

Trình Thiệu Văn không nhịn được mà chấn động, tròng mắt lộ ra vẻ tham lam, máu của yêu thú thượng cổ sẽ thuộc về hắn ta. Trong lòng hắn ta biết rõ giọt máu này chính là tinh túy toàn thân của quỷ khỉ Xích Dương, giá trị vô cùng to lớn.

“Lên!” 

Trong lúc mọi người đang ngưỡng mộ và kích động, đột nhiên xuất hiện một luồng gió.

Một luồng gió mát từ trong rừng thổi lướt qua mấy đệ tử y phục trắng gần nhất vẫn đang bất động.

“Đồ tốt lão tử xin nhận!” 

Kèm theo giọng điệu đùa giỡn, một bàn tay trắng nõn xuất hiện từ trong không trung, bình tĩnh cướp lấy giọt máu vàng ngay trước mắt mọi người, rồi nhanh chóng lủi ra phía ngoài. Sau vài nhịp thở, đã xuất hiện phía ngoài mười lăm trượng, tốc độ nhanh không tưởng tượng nổi, đến phản ứng cũng không kịp.

Bọn họ không ngờ có người dám giành thức ăn từ miệng hổ.

“Không ổn! Mau ngăn hắn lại!” 

“Chặn hắn lại! Hắn cướp mất bảo vật rồi!”

“Đáng chết! Giết chết hắn! không được để hắn chạy thoát!”

Trong vô thức, mọi người đều kinh sợ, cho dù thế nào cũng không nghĩ tới có người lại dám cướp đồ ngay trước mặt đệ tử của Đao Thần tông. 

Đao Thần tông, vương triều Bất Lạc, là một trong tam đại môn phái, lúc nào lại bị người ta cướp đồ đi ngay trước mặt, giành thức ăn từ miệng cọp. Đây chẳng khác nào cho họ một cái tát, cảm giác thật là đau nóng, bỏng rát!

Gương mặt tuấn mỹ của Trình Thiệu Văn đã sớm tức giận, bị chọc tức đến tức điên. Đồ tới tận tay lại trơ mắt bị người ta cướp đi, cho dù sự tình có khá lên đi nữa, hắn ta cũng sẽ nổi trận lôi đình.

Phản ứng nhanh nhạy nhất, chính là đám đệ tử mặc y phục trắng, chẳng thèm nhiều lời, ba đường đao chém ngang không trung tạo thành một tuyến phong tỏa, ngăn chặn mọi đường tẩu thoát. Họ phải giữ tên mặc đồ đen cuồng vọng này lại! 

“Nếu như các hạ đã tới, việc gì phải vội vã rời đi, chi bằng ở lại đây!”

Trình Thiệu Văn vẻ mặt lãnh lẽo, vẫn giữ nguyên được sự tỉnh táo, không hổ có xuất thân tốt nhưng mà ánh mắt của hắn như muốn ăn thịt người vậy.

Chương 34: Một đao của ngày hôm nay, sau này sẽ trả lại gấp trăm lần

Cướp thức ăn ngay trước miệng cọp, không giết không xong!

Trình Thiệu Văn vô cùng tức giận, tâm trạng của hắn bây giờ như một miệng núi lửa sắp bùng nổ.

Ba đường đao bao vây càn quét, ngăn cản đường chạy của Lâm Phi, sau lưng lại còn có đệ tử Đao Thần tông đang vung đao áp sát dần dần tạo thành thế vây khốn. 

Đao trận hình thành, bủa vây khắp nơi, không bề trốn thoát.

Đệ tử Đao Thần tông thi triển Đao trận Phong Ma, một khi thi triển ra có thể vây khốn cả cao thủ có cảnh giới cao hơn, nếu cố gắng gượng cũng có thể vây bắt được người có cảnh giới cao hơn gấp đôi.

Bây giờ phải vây được người áo đen này, cắt đứt đường lui của hắn. Dù là cao thủ đi nữa cũng không có cách nào xoay chuyển được đất trời. 

Quả không hổ danh Tam đại môn phái, hiểu biết phi phàm, có thể nhìn ra được thân pháp khinh công của người áo đen rất cao cường, nếu bây giờ họ áp sát vào đối phương, cho dù có là thần tiên cũng đừng hòng trốn thoát.

Lâm Phi sẽ ngoan ngoãn chấp nhận sao? Tất nhiên là không rồi.

...

Nếu như không phải quỷ khỉ Xích Dương chết ngay trước hang ổ!

Nếu như không phải quỷ khỉ Xích Dương có huyết mạch của yêu thú thượng cổ!

Nếu như không phải luyện hóa trước mặt mọi người! 

...

Có đủ loại nếu như thì cũng sẽ có đủ loại nhân quả.

Bản thân Lâm Phi bỗng trở nên gan dạ, quỷ khỉ Xích Dương đã chết ngay trước mặt rồi mà mình còn không ra tay cướp lại huyết mạch của yêu thú thuợng cổ, đoán không chừng sau việc này sẽ ăn ngủ không yên mất. 

Thế là Lâm Phi bắt đầu động thủ, thân pháp khinh công Tuỳ Phong, không khác nào một ngọn gió phiêu dật, động tác nhanh đến nổi không thể tưởng tượng được.

"Tam đạo giương đao mà cũng đã muốn ngăn ta lại, hơi quá coi thường ta rồi đó!"

Lâm Phi nói một câu lạnh lùng, thân thể tiến về phía trước bỗng ngưng lại, rồi làm một động tác kỳ lạ, hắn chệch hướng bay ra ngoài, lóe lên theo ánh đao. 

Thân pháp Tuỳ Phong, người như gió gió!

Thân pháp Tuỳ Phong chính là muốn lật trời như vậy, gió không hề có hình dạng cũng không hề có bóng dáng, cũng không thể tìm ra dấu vết.

Cho dù Lâm Phi hiểu rõ từng ngóc ngách, muốn chen ra khỏi đó, mà đường bao vây lại nhiều như vậy? Có thể ngăn được đường đi của gió sao? 

Không thể nào!

Từ lúc mới bắt đầu động thủ, Lâm Phi chưa bao giờ muốn đánh với bọn chúng, đặc biệt là Võ bát trọng thiên, cao thủ có thể phóng ra Cương khí của Đao Cương.

Người thông minh không dùng vũ lực, thế là Lâm Phi nghĩ ra một sách lược. 

"Còn có năm mươi trượng nữa thôi, tiếp tục kiên trì thêm chút nữa thôi, chỉ cần vào được rừng rậm, ta sẽ như cá gặp biển lớn, đừng hòng tìm được tung tích của ta!"

Khinh công Tùy Phong hoàn toàn vượt xa khỏi tưởng tượng của Lâm Phi, đường bao vây vẫn có thể thoát ra như cũ, lại còn tránh được đường đao vây khốn, trong lòng tràn ngập lòng tin đối với việc trốn thoát, chỉ cần cao thủ cương khí không xuất thủ, việc thoát khỏi đó hắn có thể nắm rất chắc.

"Không xong rồi, sư huynh Lý Sơn bị giết rồi, quả Xích Dương cũng bị người ta cướp mất rồi!" 

Tại cửa hang động của yêu thú cấp tám có một tên đệ tử Đao Thần tông vội vã chạy đến.

"Cái gì? Quả Xích Dương bị cướp rồi sao?"
Trình Thiệu Văn nghe vậy thì tức đến độ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng ngất đi vì bị thương quá nặng, huyết mạch của yêu thú thượng cổ bị cướp mất, quả Xích Dương cũng bị cướp luôn! Vô số vận xui ập xuống đầu trong một lần dù thế nào cũng không thể nào chỗng đỡ được. 

Lúc này đây biết bao nhiêu đệ tử, vốn đang trông mong săn giết được quỷ khỉ Xích Dương, rồi được chia lấy một phần quả Xích Dương, cuối cùng lại sơ sẩy bị tên trộm nhanh chân đến trước, cướp mất quả Xích Dương, cũng không khác nào giết đi cha mẹ của người ta, sau đó còn cướp tiền cướp của người ta. Không thể tha thứ được! Đáng giết! Đáng chết!

"Được lắm cái tên cướp này, tức chết lão phu rồi! Tức chết lão phu rồi!"

Triệu Văn vốn là một người có thực lực mạnh nhất, lúc nào cũng kiêu ngạo cho rằng mình người có thể tính toán hết tất cả mọi chuyện trong đầu. Đừng hòng tính toán sau lưng ông ta, dù cho có kẻ lén lút cũng đừng hòng qua được đôi mắt đã luyện thành Hỏa Nhãn Kim Tinh chém giết không biết bao nhiêu người này. 

Bây giờ lại nghe được quả Xích Dương bị cướp đi, bỗng nhiên tỉnh ngộ nên buồn phiền mãi không thôi.

"Tên trộm này thật đúng là muốn chết mà!"

Triệu Văn không thèm quan tâm đến quỷ khỉ Xích Dương. 

Quả Xích Dương mới là thứ làm cho Triệu Văn động lòng.

...

Lâm Phi vừa thấy đã bị hù cho tê hết cả da đầu. 

Nơi sau lưng cách đây bốn mươi trượng có một lão già là cao thủ cương khí có thể cưỡi gió đạp mây, Võ đạo bát trọng thiên, nắm giữ khả năng bay trên không, trong một giây rút ngắn mười trượng, chỉ vỏn vẹn hai giây đã rút đến hơn hai mươi trượng.

Lúc nghe thấy một giọng nói phát ra từ trong hang động, Lâm Phi đã biết sắp hỏng chuyện rồi, quả Xích Dương là dị bảo của trời đất, đối phương làm sao lại có thể để bị cướp mất được.

"Tên trộm đó, ngay trước mặt lão già ta đây còn dám đoạt thức ăn! Dù ngươi có là thần thành phương nào thì hôm nay lão già này chắc chắn cũng sẽ đập chết ngươi!" 

Lâm Phi thở dốc, khinh công Tùy Phong được thi triển đến mực tận cùng, người tựa gió, tàn ảnh trùng điệp, xem thường sức mạnh của Võ đạo tầng tám có thể cưỡi gió mà bay, người bình thường chắc chắn đã chịu chết từ lâu rồi.

"Thân pháp quả thật không tệ chút nào, thảo nào lại dám đoạt thức ăn ngay trước miệng cọp. Đáng tiếc một điều là ngươi lại dám đoạt ngay trước mặt lão phu đây."

Triệu Văn lạnh nhạt nói một câu, hệt như một người thợ săn ngồi tít trên cao đang nắm giữ sự sống chết của con mồi, rút ngắn mười trượng hay kéo dài mười lăm trượng cũng chỉ là việc trong chớp mắt. 

Khoảng cách vô tận thoáng cái đã bị rút ngắn, Lâm Phi đã tính tới từ sớm thế nhưng vẫn bị hù cho tê hết cả da đầu, nếu đổi nơi này thành một mảnh đất trống thì mình dù có phân ra một trăm người cũng chỉ còn một đường chết, thực lực Võ đạo bát trọng thiên mạnh đến như vậy đấy!
"Đồ vật nào của lão già nhà ông chứ! Nói chuyện kiêu ngạo quá sẽ bị sét đánh đó nha!"

Lâm Phi vừa quay đầu vừa phun ra một câu như vậy. 

"Khởi động Huân chương Sơ nhập Giang hồ!"

"Khởi động hoàn tất, chúc mừng người chơi Lâm Phi đạt được hiệu quả tốc độ +1 trong thời gian một nén hương, hết thời gian hiệu quả lập tức biến mất."

...

Khởi động Huân chương Sơ nhập Giang hồ xong, thoáng cái cả người Lâm Phi đã tràn đầy một sức lực nhẹ như bông, hệt như làn gió mát đang bay giữa đất trời, trong đầu vừa suy nghĩ đã ngay lập tức bay đi mấy trượng.

Mở tốc độ +1.

Tốc độ Lâm Phi chợt tăng lên, bỗng nhiên bay xa mười lăm trượng... Rồi hai mươi trượng... Ba mươi trượng. 

Gương mặt già nua của tên thợ săn kiêu ngạo Triệu Văn thoáng cái lộ ra vẻ khó tin: "Sao lại có thể như vậy, tốc độ của hắn ta... Rốt cuộc đây là chuyện gì, đến ta đây còn không thể thi triển thân pháp Tốc Độ, tại sao lại có thể xuất hiện trên người của hắn..."

Sau khi mở tốc độ +1, khoảng cách được kéo ra, trong lòng Lâm Phi vốn treo một tảng đá lớn, rốt cuộc bây giờ đã được thả lỏng, một mình tiến vào rừng rậm, hiệu quả trong thời gian một nén hương đủ để mình bay khỏi nơi này.

Triệu Văn dựng râu trừng mắt lên nổi trận lôi đình, nếu như tên trộm kia có thể trốn thoát thật, khuôn mặt này của lão có lẽ ném đi luôn là được rồi. 

"Chả trách lại ngông cuồng đến thế, hóa ra là có bí thuật tang cường thân pháp, tên trộm ngươi làm cho ta khá bất ngờ đó nhưng mà, bây giờ tốt nhất là chuẩn bị tinh cho ta."

Giọng nói Triệu Văn lạnh lẽo, khoảng cách được rút ngắn thêm mười trượng nữa, hai tay hợp nhất, ánh đao vàng kim chợt lóe lên, hai mắt mở ra.

"Chiến kỹ trung cấp, Nhất Đao Vạn Lý!" 

Chiến kỹ là một loại công kích rất thần thông!

Một đao cương màu vàng kim dài trăm trượng hoá thành một thanh đao dài, làn hơi thở khủng bố bùng lên đột ngột, từ đằng xa gào thét đến, chém về phía Lâm Phi đang di chuyển.

Dưới sức mạnh của đao cương, đại thụ che trời lập tức bị cắt thành hai nửa, bề ngoài trơn nhẵn, kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng nổi. 

Ầm ầm! Ầm ầm!

Cứ hễ đại thụ nào ngăn cản đường đi đều bị phân thành hai hết cả, dù vậy uy lực vẫn không suy giảm đi chút nào.

"Nguy hiểm quá! Nguy hiểm quá!" 

Mục tiêu của thanh đao không hề thay đổi, hãy còn chưa đạt được mục đích thì cương khí vẫn sắc bén, trên thân đao lại còn bắn ra từng dòng từng dòng máu tươi.

Chỉ mới cương khí mà đã có thể kinh khủng như thế, đại đao màu vàng kim đến khi công kích sẽ còn đến mức nào nữa?

...

Chiến kỹ trung cấp đã đánh hết.

Triệu Văn dường như đã trông thấy tên trộm đã chết dưới thanh đao, sự tức giận trên mặt dần dần tan ra, chỉ một tên trộm ất ơ sao có thể trốn thoát được.

Vừa thở một hơi, sắc mặt ông ta chợt thay đổi, đáy mắt tựa như đã nhìn thấy một việc không thể tưởng tượng nổi. 

"Lão bất tử kia, một đao của ngày hôm nay, sau này chắc chắn sẽ trả lại gấp trăm lần!"

Chương 35: Đào sâu ba thước, sống phải thấy người, chết phải thấy xác

“Ồ, không chết sao?”

Triệu Văn thấy rõ chiến kỹ cấp trung đầy mạnh mẽ kia, tuy nhát đao vừa rồi đã được khống chế sức lực nhưng chỉ cần năm phần công kích cũng đủ đánh bại một người Võ đạo thất trọng thiên hay bất kì võ sư nào.

Bên trong công pháp chia thành Thiên Địa Huyền Hoàng, còn có huyền công mạnh hơn, chiến kỹ là một phần trong đó, mỗi khi thi triển, sức mạnh luôn vượt quá mức bình thường. 

Chiến kỹ được chia thành: sơ cấp, trung cấp, cao cấp. Thiên Địa Huyền Hoàng phía trên cũng được phân chia như vậy.

Nói về đại lục Huyền Thiên, Huyền công nhiều đếm không xuể nhưng mà chiến kỹ lại rất ít, còn rất khó hiểu, đòi hỏi sự hiểu biết nhất định, thông thường, hiểu rõ chiến kỹ đồng nghĩa với việc nắm trong tay con át chủ bài cao siêu, nếu đấu bằng cấp thì sẽ dễ dàng chiến thắng.

Nhìn thấy Triệu Vân không thành công, mọi người đều lo sợ, rất lâu sau cũng không nói lên một lời. Thực lực tiểu tặc rõ ràng không mạnh, vậy mà hắn có thể tránh khỏi các kĩ năng tấn công, nếu bọn hắn phải đối mặt với những chiêu thức đó, chắc chắn rằng sẽ phải chết, sự thật rành rành trước mắt. 

“Văn thúc? Còn tiểu tặc đó?”

Trình Thiệu Văn vẫn không thể nào tin nổi, Văn thúc ở Võ đạo bát trọng thiên mà không thể ngăn cản tiểu tặc, trơ mắt nhìn hắn chạy trốn? Tựa như chuyện nãy giờ chỉ là vui đùa cùng tên tiểu tặc vậy.

“Công tử, xin hãy bình tĩnh, chớ vội!” 

Thân dưới Triệu Văn khẽ động, chạy thẳng tám mươi trượngtrên mặt đất, rừng cây vốn dày đặc bỗng chỉ còn một khoảng vắng vẻ, dưới nhát đao lúc trước, nơi này được dọn thành một mảnh đất trống, những cây đại thụ ngổn ngang lộn xộn đều bị chiến kỹ phá hủy.

Trên những cái cây hỗn độn có vết máu loang lỗ, nhỏ lên trên lá rụng, trên cỏ, kéo một đường dài trên mặt đất rồi biến mất.

“Công tử cứ yên tâm, tiểu tặc kia dù có lớn miệng thế nào nhìn như rất tài giỏi nhưng cùng lắm chỉ biết dựa vào năng lực khinh công, tui vi cao lắm cũng chỉ ở Võ đạo lục trọng thiên. Vừa rồi hắn trúng chiến kỹ một đao vạn dặm của lão già này, nhất định đang bị thương rất nặng, phải mất đi bảy tám phần công lực chiến đấu, không trốn xa được đâu, cùng lắm chỉ trong phạm vi mấy trăm dặm đổ lại, công tử nhanh chóng phong tỏa khu vực này, đào sâu ba thước nhất định sẽ tìm được tiểu tặc kia!” 

Trình Thiệu Văn lại tức giận, nói thẳng là muốn tìm người trước, mặc kệ yêu thú thượng cổ huyết mạch gì đấy, quả Xích Dương đó không thể bỏ qua, hắn giận tái mặt, nghiến răng nghiến lợi, nói: “Theo lời của ngươi, lập tức đi triệu tập người! Bổn công tử đây muốn sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Tìm hiểu rõ đối phương là ai, xem ai lớn gan dám tranh giành với bổn công tử.”



Đúng như Triệu Văn suy đoán, Lâm Phi bị thương nặng! 

Khụ! Khụ! Khụ!

Trong rừng rậm có một bóng người màu đen, đi đứng không vững, vết máu loang lỗ toàn thân, trên ngực có vết thương lớn, chịu đựng sự đau đớn mãnh liệt nhưng hắn không dám thả chậm tốc độ, thỉnh thoảng lại phun ra một ngụm máu tươi.

“Lão già kia rốt cuộc vừa rồi tấn công kiểu gì, uy lực đáng sợ như thế, khiến cho người ta kinh hãi, nếu không vì…” 
Lâm Phi nhớ lại cảnh tượng nguy hiểm ban nãy, quả thật rất đáng sợ.

Sắc vàng của cây đao như rọc trời chém tới, sát ý nhắm thẳng vào Lâm Phi, cho dù thân pháp đã trở nên lợi hại nhưng vẫn không kéo dài khoảng cách được, lúc này nguy hiểm càng đến gần.

Mắt thấy bản thân đứng giữa ranh giới sống chết, Lâm Phi tỉnh táo, lúc này hắn vô tình nhớ lại thanh đao màu đen bên trong hang ổ yêu thú cấp tám. 

May mắn hắn nhanh trí, lời dụng điểm chế tác đặc biệt của thanh đao đen đó, lại không thể tin nổi là cây đao này có thể chặn đường tấn công khủng bố kia. Thân thể của hắn vẫn còn đang bị thương nặng, nếu không phải nhờ có “Kim Cương Bất Toại Thân”, đổi thành một người khác chắc chỉ biết đứng im chịu đòn của Cương khí, chết tại chỗ là điều không thể nghi ngờ.

Nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, trong long Lâm Phi vẫn còn sợ hãi, may mắn có thanh đao đen, nếu không thì bản thân coi như xong đời.

Một nén hương sau. 

Lâm Phi hét lên một tiếng, ngã sấp xuống bụi cây, tinh thần cực kỳ mệt mỏi lan ra toàn thân, khiến cho người ta cảm thấy không muốn nhúc nhích.

“Không được ngủ! Nhất định không được ngủ!”

Mệt mỏi lan tràn toàn thân nhưng Lâm Phi bất chấp tất cả, gắng gượng tỉnh táo, mở túi Bách Bảo  lấy ra đan dược trị thương, dùng chút ý thức còn lại nuốt viên đan dược, kiểm soát vết thương rồi tính tiếp. 

Nhát đao đó tấn công từ xa, miệng vết thương phía trước ngực là do cương khí xé rách, nhìn như mạng nhện, sởn hết cả gai ốc. May mắn là công lực “Kim Cương Bất Toại Thân” mạnh, nếu không thì thân thể hắn đã bị cương khí đâm nát.

Sau khi ăn đan dược, dù máu tươi có chảy ròng ròng thì Lâm Phi cũng không lo lắng sẽ bị mất máu quá nhiều, tinh thần tốt lên nhưng thần sắc vẫn vô cùng kém, đáng ra mà nói, đan dược này trị thương không tệ nhưng vết thương lại rất nặng, nên trong vòng nửa khắc sẽ không thể hồi phục lại.“Khốn kiếp! Lão già kia! Ngươi đả thương ông đây thì thế nào? Ông đây đã đoạt được quỷ khỉ Xích Dương, tăng thần lực của quả Xích Dương. Đao Thần tông nói nhất định sẽ không tha cho ta nhưng may mắn là ta mang áo đen che kín mặt, các người cũng sẽ nhìn không ra nhưng mà, lão già kia có thể nhìn thấy ta bị thương, nhất định sẽ đào ba thước đất tìm ta cho bằng được!” 

Cho dù bị thương không nhẹ, Lâm Phi vẫn rất phẩn khởi, mọi điều tốt đẹp đều thuộc về bản thân, nghĩ đến công tử áo tím vô tích sự kia đều tức đến phun máu, tâm tình hắn nhanh chóng tốt lên.

May mắn lần này trốn đi dựa vào huân chương Sơ nhập Giang hồ, nếu gặp phải khu vực yêu thú hỗn loạn hay gặp yêu thú cấp bốn, cấp năm, hắn không dám nghĩ đến kết quả…

“Phải nhanh chân tìm chỗ khôi phục vết thương, nhát đao của lão già kia, sớm muộn gì ta cũng sẽ trả lại!” 

Lâm Phi nắm chặt nắm đấm.

Sau khi khôi phục lại chút thể lực, Lâm Phi bắt đầu xử lý từng chi tiết nhỏ, nhìn thấy vết máu tươi kéo dài trên đường đi.

Trong thời gian học đại học, Lâm Phi là con người cẩn thận, hắn nhanh chóng nhận ra máu tươi sẽ đem lại phiền phức. 

Nhịn đau đi vào trong rừng, đến hồ nước trong rửa đi vệt máu loang lỗ, loại trừ xong những phiền toái này, hắn lê toàn thân mệt mỏi, đuổi một con yêu thú cấp hai, chọn gốc cây già khô cũ kĩ làm thành nơi dưỡng thương tạm thời.

“Nơi đây cách nơi chiến đấu ít nhất vài trăm dặm, chỉ cần khôi phục được sức lực, ta sẽ có thể tự bảo vệ bản thân, chắc rằng bọn hắn sẽ không tìm đến nơi này nhanh như vậy.”

Lâm Phi điều chỉnh lại tâm trạng, bắt đầu vận chuyển Huyền khí cấp chín, lặng lẽ chữa trị vết thương. 

Nơi đây lưu truyền một câu, huyền khí đạt cấp chín là mức độ tinh khiết nhất, đồng thời có tác dụng chữa mọi vết thương, tuy nhiên tốc độ lại rất chậm, cần nhiều thời gian.

Trong khi Lâm Phi mải miết khôi phục vết thương, thì thế giới bên ngoài đang náo loạn.

Đao Thần tông, một trong Tam đại môn phái. 

Trình Thiệu Văn phát ra tiếng hiệu lệnh, ngay lập tức khu vực của quỷ khỉ Xích Dương cấp bảy bị phong ấn, nơi đó xuất hiện cái khung sắt tạo thành khu vực cấm.

Đối với sự bá đạo của Đao Thần tông, mọi người ai cũng thấy rõ nhưng lại không dám nói gì, ngoan ngoãn lảng đi đường khác.

Trước đó khu vực của yêu thú cấp tám xảy ra biến cố đã khiến không ít người ngoài chú ý, ai cũng tò mò không biết Đao Thần tông đang muốn làm gì. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau