VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Luyện tập thân pháp có chút thành tựu

Hắc Thủy sơn mạch.

Một chỗ hẻo lánh bên trong rừng cây.

Bịch! 

Trên không trung, một bóng người giống như cánh diều bị đứt dây rơi xuống, cả một khoảng đất rộng lớn lúc này như đang rung lên.

“Đây thì tính là theo gió cái quỷ gì chứ! Mới nhập môn đã khó học như vậy sao?”

Cái người từ dưới đất trèo lên, toàn thân run rẩy, run đến độ lá cây và bụi đất trên người cũng rơi xuống, không nhịn được liền phát ra tiếng bực bội, vang vọng khắp rừng. 

“Ông đây không tin! Chỉ là khinh công mà thôi, mới cảnh giới thứ nhất đã không thể học nổi, nói gì đến đi giết yêu diệt thú nữa!”

Bịch!

Người thanh niên lại một lần nữa bị rớt xuống dưới. 

“Mẹ nó! Làm lại!”

Bịch!

Trong rừng lại lần nữa vang lên âm thanh của vật bị rơi từ trên cao xuống, rõ ràng là người thanh niên lại thất bại. 

“Làm lại, ta không tin ta không học được”.

Bịch!

“A, a, a lại lần nữa!” 

Bịch!

Bịch!

Suốt cả một ngày, trong khu rừng hẻo lánh không lúc nào ngớt tiếng thân thể rơi từ trên cao xuống, liên tục không ngừng. Những cành cây của cây đại thụ cao chót vót dao động giống như không muốn nhìn thấy cảnh này nữa. 

Bịch!

Sau khi thất bại thêm lần nữa.

Người thanh niên lại từ dưới đất bò lên, bộ dạng nhếch nhác, thảm hại, hệt như mới từ nơi thâm sơn cùng cốc bước ra vậy. 

Không ngừng thất bại, không ngừng thử nghiệm, đó chính là Lâm Phi.

Sau khi không biết thất bại bao nhiêu lần, đôi mày Lâm Phi nhăn lại thành một đường. Không thể tưởng tượng nổi, ý nghĩa của thân pháp bản thân hắn đã hiểu nhưng tại sao lại không thể học được.

Hộc! Hộc! 

Sau khi thở ra một hơi, trong bụng liền phát ra tiếng ùng ục.

Đói bụng rồi!

“Tìm cái gì ăn trước đã, no bụng rồi tính tiếp.” 

Tu luyện khinh công Tuỳ Phong còn khó hơn so với tưởng tượng. Đây mới chỉ là cảnh giới thứ nhất thôi mà đã khiến Lâm Phi khốn đốn suốt cả buổi sáng, cho đến hiện tại cũng chẳng có chút manh mối nào.



Giết một con Thỏ tuyết - yêu thú cấp một. 

Lâm Phi không ngại ngần ra tay giết chết, nhặt củi nhóm lửa, bắc giá nướng thịt. Đối với người có kinh nghiệm nướng thịt như hắn, tất cả đều không phải việc khó khăn gì, dễ dàng làm được đến nơi đến chốn.

“Rõ ràng ta đã lĩnh ngộ ý nghĩa sâu sa nhưng tại sao vẫn không học được khinh công Tuỳ Phong? Rốt cuộc là vì sao?”

Ngồi trên mỏm đá, nhìn xiên thịt thỏ đang nướng trước mắt, Lâm Phi đắm mình vào trong suy nghĩ. 

Hệ thống thăng cấp đem ý nghĩa sâu sa của Tùy phong thân pháp đưa vào trong đầu, Lâm Phi không cần đi lĩnh ngộ, sẽ học được bất kỳ loại Huyền công nào một cách nhanh chóng.
Thân pháp Kim Cương Bất Hoại, Toái Ngọc Thủ, Nhất Đao Lưỡng Đoạn…

Lâm Phi dễ dàng học được chúng mà chẳng gặp bất cứ khó khăn gì. 

Vậy mà riêng thân pháp Tuỳ Phong lại bị mắc kẹt khiến hắn hết sức rối bời.

Tuỳ Phong khinh công, cảnh giới thứ nhất, người như gió, đi lại vô hình.

Nghĩa trên mặt chữ, khi tốc độ đạt đến cực hạn sẽ trở thành một sự tồn tại như gió. Thành công tiến vào cảnh giới thứ nhất: Người như gió, đi lại vô hình. 

“Lẽ nào ta vướng mắc ở đâu đó? Nhưng rõ ràng là ta dựa theo ý nghĩa sâu sa của nó để thực hiện, tại sao lại không có cách nào đạt đến được tốc độ cực hạn?”

“Không đúng! Không đúng! Không phải như vậy!”

“Lẽ nào ta cần lĩnh ngộ thêm điều gì đó mới có thể học được khinh công Tuỳ Phong, tiến vào cảnh giới thứ nhất?” 

Lâm Phi rối bời, hai tay ôm lấy đầu theo phản xạ.

Nếu như thân pháp Tùy Phong không quan trọng, có đánh chết Lâm Phi cũng không học. Đằng này, thân pháp Tùy Phong quan trọng vô cùng không gì sánh được, nếu như có thể học được nó, khả năng chiến đấu sẽ tăng gấp một hai lần.

Một hai lần khả năng chiến đấu tượng trưng cho cái gì chắc hẳn ai cũng biết… 

Đây mới chỉ là một nguyên nhân trong đó.

Nguyên nhân thứ hai, vô ý khởi động hệ thống giết người, giành được huy chương sơ nhập giang hồ, một khi triển khai, tốc độ có thể +1, còn về hiệu quả như thế nào, tạm thời vẫn chưa thể biết được.

Lâm Phi tin rằng, nếu như hắn học được thân pháp Tùy Phong, sau đó nếu chẳng may nếu gặp phải nguy hiểm nào thì hắn sẽ khởi động huy chương sơ nhập giang hồ, tốc độ sẽ đạt tới một mức khủng khiếp, thân pháp sẽ trở thành át chủ bài của bản thân. 

Vì thế, không muốn học cũng phải học.

“Rốt cuộc ta đã sai ở đâu? Chẳng có lí nào như vậy cả.”

Lâm Phi không phải loại người chỉ biết cắm đầu vào tu luyện, mà tìm ra vấn đề mới là quan trọng, làm cho rõ ngọn ngành, tất cả các vấn đề sẽ được giải quyết, như thế còn sợ không học được loại thân pháp này sao? 

Lâm Phi tiếp tục rối rắm, buồn bực mãi không thôi…

Vừa đúng lúc này, một luồng gió mát thổi đến trước mặt.

Gió lạnh đến độ thấu xương, lướt qua mặt Lâm Phi, kéo theo vết thương trên mặt, toàn thân truyền đến một cảm giác khoan khoái. Ngọn lửa cháy rừng rực, những gợn lửa nóng rực bập bùng, cùng với gió thổi hiu hiu, đung đưa nhẹ nhàng, biến hóa đa dạng từ các kiểu hình thái đến vô hình, tùy vào làn gió thổi qua.

Có người nói, giác ngộ rồi thì rất dễ dàng, còn chưa giác ngộ thì khó như lên trời.

Lâm Phi rối rắm, ánh mắt vô định, dừng lại ở nơi ngọn lửa, đúng lúc đó trông thấy gió thổi qua, không để lại dấu vết gì. Ngay lúc đó, trong lòng hắn dường như đã hiểu thêm điều gì đó. 

Cành cây đang lay động.

Ngọn lửa đang cháy.

Trên mặt có cảm giác mát lạnh mà gió để lại. 

Cầm không được, giữ không xong, xoá hết dấu vết.

“Đúng rồi! Đúng rồi! Nhất định là như vậy. Cuối cùng ta cũng hiểu ta sai ở đâu rồi!”

Trong đầu Lâm Phi lập tức lóe lên một tia sáng, nhanh như chớp hắn đứng dậy, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng được, dường như đã ngộ ra điều gì đó. 

“Gió theo hổ, mây theo rồng! Tại sao ta luôn cố chấp xuất chiêu từ trong chiêu thức, Tùy Phong thân pháp không phải để chỉ tinh túy trong gió sao? Gió, không màu sắc, không hình hài. Gió, tồn tại khắp nơi, khắp nơi…”

Ánh mắt Lâm Phi sáng ngời.

“Khinh công Tuỳ Phong!” 

Vừa dứt câu, toàn thân Lâm Phi dựa theo một góc độ kỳ dị, mũi chân đặt một điểm trên đất, toàn thân trong nháy mắt như một cơn gió bay lên cao. Không sai! Bay lên! Không để lại dấu vết gì, không hình bóng, không phương hướng, tốc độ nhanh không tưởng, dấu vết còn lưu lại ở dưới đất giống như chứng minh trước đó đã có người ở đây.

“Thành công rồi! Cuối cùng ta cũng nắm được cảnh giới đầu tiên của thân pháp Tuỳ Phong. Người như gió, đi lại vô hình!”

Lâm Phi không thể ngờ rằng chỉ vì một điều nhỏ nhặt không ngờ mà bản thân có thể lĩnh ngộ được khinh công theo gió. Vốn dĩ hắn nghĩ sẽ phải mắc kẹt tại đó mất mấy ngày. 

Sau khi đã xong giai đoạn nhập môn, Lâm Phi phát hiện ra bản thân thực hiện khinh công, ngoài việc nắm giữ sức lực không đủ, các vấn đề khác không lớn, giống như cảnh giới thứ nhất đã đưa ra.

Trước mắt chỉ có cảnh giới thứ nhất, người như gió, đi lại vô hình.

Lâm Phi ý thức được sự khác biệt trước và sau.  

Học được cảnh giới thứ nhất.

Khinh công Tuỳ Phong.

Thân pháp Tuỳ Phong. 

Lâm Phi phát hiện bản thân mình một khi đã ngộ ra thì giống như khắc ghi trong đầu, trong lúc ngẫu nhiên nhìn thấy, tùy ý hành động, lại có thể sử dụng được nó, không gặp phải khúc mắc.

Sau khi liên tục thực hiện, trên mặt Lâm Phi thể hiện rõ nụ cười hưng phấn.

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn” 

Lâm Phi nắm lấy đao sắt đen cùng kết hợp với thân pháp Tuỳ Phong, nếu như có người ở đó, chắc chắn họ sẽ rất kinh ngạc. Lâm Phi giống như gió, thu hẹp khoảng cách trong chốc lát, lưu lại một chút dấu vết nhưng chỉ trong tích tắc mà thôi.

Răng rắc!

Chỉ với một đao nhọn vung lên, lưu lại một mặt nhẵn bóng, một gốc cây đổ xuống ầm ầm, kinh động vô số chim bay trong rừng. 

“Ha ha! Có tốc độ này kết hợp với đao pháp này, khả năng chiến đấu của ta không chỉ tăng lên một bậc. Nếu gặp lại Võ giả Võ đạo ngũ trọng thiên cũng đừng mơ chặn được một đòn tấn công của ta!”

Nhìn vào lỗ hổng trên cây, mặt hắn lộ ra vẻ khiếp sợ.

Ban nãy chỉ là nhất thời nhạy bén, không ngờ thân pháp Tùy Phong và đao pháp Nhất Đao Lưỡng Cực lại có uy lực lớn đến vậy. 

Cuối cùng ta có thể đi giết yêu diệt thú được rồi!

Chương 27: Tu luyện trong chiến đấu

Hắc Thủy sơn mạch.

Trong rừng cây rậm rạp, một bóng người nhẹ nhàng như gió rơi xuống chạc cây, chân hắn hơi giẫm nhẹ lên cành sau đó lướt qua mấy trượng, người nhẹ như chim, chỉ nháy mắt đã biến mất trong rừng cây.

“Nơi này là khu vực hoạt động của yêu thú cấp bốn, Cuồng Lang sao?” 

Lần thứ hai rơi nhẹ xuống cành của một cây lớn, người đó quan sát khu vực này từ trên cao, lông mày hơi nhíu lại.

Từ khi tu luyện xong cảnh giới nhập môn của “Tùy Phong Thân Pháp”, hắn dùng nửa ngày để củng cố cảnh giới và điều khiển lực lượng của bản thân. Lúc đầu không thể khống chế khoảng cách, lúc xa lúc gần, không thể tới vị trí như ý muốn, tới lúc sau thì đã có thể di chuyển tới khoảng cách theo ý mình trong một phạm vi nhất định.

Sau khi quen thuộc thân pháp Tùy Phong thì Lâm Phi đi thẳng tới khu vực hoạt động của yêu thú cấp bốn Cuồng Lang. 

Hắn muốn tăng cấp!

Hắn phải tăng cấp liên tục!

Mà yêu thú chính là đạo cụ để tăng cấp tốt nhất. 

Đột nhiên khí tức tàn nhẫn và âm u từ trong lùm cây truyền tới.

Lông mày của Lâm Phi nhíu lại, tới khi phát hiện được khí tức của yêu thú thì hai mắt hắn tỏa sáng, một trong những mục tiêu săn giết của hắn đã xuất hiện - yêu thú cấp bốn Cuồng Lang.



Yêu thú cấp bốn, Cuồng Lang!

Trong bụi cây có một con sói có màu xám trắng, chiều dài khoảng bốn mét, giống như một con sói của Trái Đất phóng lớn vài lần vậy. Nó có đôi mắt màu đỏ như máu, khí thế rất mạnh mẽ. Khi nó chui ra khỏi lùm cây, chỉ cần đứng đó cũng có thể làm người ta cảm thấy áp lực rất lớn, cùng với ánh mắt được gọi là “hung tàn” sáng lên.

Ngao ngao ngao ngao… 

Sau khi gầm rú dọa đi rất nhiều loài chim thì nó quay lại, lôi ra một xác của yêu thú. Cái miệng đỏ lòm như chậu máu của nó mở ra, dùng những chiếc răng sắc bén của nó xé nát cái xác rất rắn chắc của yêu thú, cảnh tượng cực kỳ kinh khủng!

“Đúng là yêu thú cấp bốn Cuồng Lang, rất mạnh đây!”

Lâm Phi đang trốn trên cây, khi thấy Cuồng Lang thì con ngươi hơi phóng lớn, hắn cảm nhận được sự nguy hiểm từ trên người nó. 

Lâm Phi đã giết nhiều yêu thú cấp thấp rồi cho nên hắn tưởng rằng yêu thú trung cấp chỉ mạnh hơn yêu thú cấp thấp một chút mà thôi. Nhưng khi nhìn thấy Cuồng Lang thì hắn mới hiểu được yêu thú trung cấp mạnh hơn yêu thú cấp thấp quá nhiều.

Kể cả khí tức lẫn năng lực đều mạnh hơn!

Yêu thú cấp bốn Cuồng Lang thuộc yêu thú hệ sức mạnh, có lực phòng ngự mạnh mẽ, tính tình độc ác tàn nhẫn. Tất cả sinh vật đi vào phạm vi hoạt động của nó đều trở thành mục tiêu tấn công của nó, làm cho nhiều người hoảng sợ. 

Những tin tức liên quan tới Cuồng Lang lập tức hiện lên trong đầu Lâm Phi.

“Giết được con yêu thú này có thể có rất nhiều điểm kinh nghiệm đây!”

Lâm Phi liếm khóe miệng khi nghĩ tới “đạo cụ tăng cấp.” 

Ngao ngao!

Cuồng Lang đang cúi đầu thưởng thức bữa ăn của mình thì đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ chót của nó nhìn thẳng về nơi Lâm Phi đang trốn, từ trong đôi mắt đó bắn ra khí tức hung tàn.



“Không hay rồi! Bị phát hiện rồi!”

Lâm Phi không nghĩ tới Cuồng Lang lại nhạy cảm như vậy, vậy mà có thể phát hiện được nơi hắn đang trốn.

“Cũng chả sao cả! Bị phát hiện thì thôi. Hôm nay ông mày sẽ dùng mày để khai đao!” 

Trên tay của Lâm Phi xuất hiện Hắc Thiết đao, cổ tay hơi chuyển động thân đao đã có ánh sáng lạnh xuất hiện, sắc mặt kiên nghị của hắn cũng ánh vào thân đao sáng loáng.

“Tùy Phong Thân Pháp!”

Mũi chân của Lâm Phi nhấn nhẹ vào cành, nhẹ nhàng rơi xuống giống như một phiến lá rụng, cho dù hắn lơ lửng hay thay đổi, đều không dựa theo một quỹ tích nào cả. 
Đây là điểm kỳ diệu của “Tùy Phong Thân Pháp.”

“Chiêu thứ nhất đao phápBôn Lôi, Bôn Lưu Bất Tức!”

Thanh đao chỉ thẳng Cuồng Lang! 

Sau khi học được thân pháp Tùy Phong thì Lâm Phi cũng học luôn đao pháp Bôn Lôi, môn đao pháp này thuộc một trong những loại mạnh nhất của Huyền công, tổng cộng có sáu chiêu, mặc dù uy lực kém hơn “Nhất Đao Lưỡng Đoạn” nhưng Huyền khí tiêu hao cũng ít hơn, lại còn được Cửu Chuyển Huyền khí hỗ trợ nên uy lực cũng được tăng gấp đôi, các chiêu thức rất thích hợp với Lâm Phi hiện tại.

Cuồng Lang vừa săn được một con mồi xong, còn chưa kịp ăn hết thì lại thấy một con mồi khác xuất hiện, nó lại còn khiêu khích chính mình nữa nên Cuồng Lang cực kỳ tức giận, làm cho không khí xung quanh giống như cũng ngừng lưu động.

“Ngao…” 

Tiếng gào của Cuồng Lang rất sắc bén, thể hiện sự khó chịu của mình, bỏ dở thức ăn của mình ở đó, nó nhảy thẳng tới chỗ Lâm Phi đang đứng, thân hình khổng lồ nhưng không mất sự linh hoạt, móng vuốt to lớn duỗi dài, ánh sáng lạnh bắn ra bốn phía vồ vào người của Lâm Phi.

Khí tức điên cuồng và tàn bạo từ trên người Cuồng Lang phóng tới.

“Tới rồi!” 

Lâm Phi không hề bị lay động, cầm chắc Hắc Thiết đao, đao dài khoảng bốn mét chém xuống, hắn muốn dùng một đao chém Cuồng Lang thành hai nửa.

“Leng keng!”

Đao pháp Bôn Lôi, đao pháp có uy lực như sét đánh, sau khi luyện tới đại thành còn kèm theo tiếng sấm nổ. 

Dùng một chiêu đó chém thẳng lên người Cuồng Lang làm thân thể khổng lồ của nó bay ra ngoài, đụng gãy rất nhiều cây lớn, hù dọa thêm nhiều chim chóc trong rừng.

“Ngao!”

Cuồng Lang giũ xuống những mảnh lá rụng trên người, ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm vào Lâm Phi, thân thể của nó giống như chưa chịu qua bất kỳ thương tổn nào. 

“Lực phòng ngự thật mạnh!”

“Ta mới luyện đao pháp Bôn Lôi tới cảnh giới tiểu thành, mặc dù cách sử dụng chưa quen thuộc nhưng không nghĩ tới Cuồng Lang lại có thể ngăn được một chiêu đao pháp của ta, đúng là yêu thú trung cấp có khác!”

“Như vậy cũng tốt! Đao pháp Bôn Lôi của ta còn chưa đại thành, cần dựa vào lực phòng ngự mạnh mẽ của Cuồng Lang để đao pháp của ta tăng lên tới đại thành. Nếu được vậy thì thực lực của ta lại tăng thêm vài phần.” 

Sau khi hạ xuống đất, Lâm Phong hơi giật mình, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ, khóe miệng hơi mỉm cười.

…“Tuỳ Phong Thân Pháp!” 

“Chiêu thứ nhất của Bôn Lôi đao pháp, Bôn Lưu Bất Tức!”

“Chiêu thứ hai của Bôn Lôi đao pháp, Lôi Đình Nhất Kích!”

“Chiêu thứ ba Bôn Lôi đao pháp,Vạn Lôi Bôn Đằng!” 



Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết đã qua bao lâu.

Vẫn ở nơi đó, vẫn con người đó, vẫn là con yêu thú đó. 

Lâm Phi như lá rụng bay bay, để lại từng đường tàn ảnh, nếu có người ở đây chắc chắn sẽ sợ hãi bởi vì điều này không phải chỉ dựa vào thân pháp là có thể làm được.

Theo từng bước di động của Lâm Phi thì từng ánh đao cũng rơi xuống, trong không khí có tiếng sấm sét nổ đùng đoàng, nó càng chói tai hơn khi xuất hiện trong khu rừng yên tĩnh này.

Đây là dấu hiệu sắp luyện tới đại thành của một môn đao pháp. 

Dùng một con yêu thú hệ sức mạnh như Cuồng Lang để luyện đao pháp thì chỉ có loại không sợ chết như Lâm Phi mới làm mà thôi.

“Phốc!”

“Phốc!” 

“Phốc!”

Đao pháp linh hoạt biến chuyển, không thể ngăn cản, trạng thái rất hoàn mỹ.

“Đao pháp Bôn Lôi của ta sắp đại thành rồi, bây giờ chỉ cần đợi thời gian để mài giũa nữa chứ tiếp tục cuộc chiến đấu này cũng không có lợi gì. Cuộc chiến này nên kết thúc rồi.” 

Khí thế của Cuồng Lang lúc này giống như một con chó chết, nào còn uy phong của yêu thú cấp bốn nữa. Nó đã bị Lâm Phi chém liên tục, thảm không nỡ nhìn.

“Lôi Đình Nhất Kích”

Chiêu thứ hai đao pháp Bôn Lôi. 

Lại thi triển lần nữa, đầu tiên xuất hiện tiếng sấm nổ tạo thành khí thế mênh mông, làm người ngạt thở và sợ hãi, giống như sấm chớp đang nhảy nhót bên tai, đó là đao pháp cảnh giới đại thành, chưa xuất đao đã thành thế, đao thế hợp nhất.

Đao pháp giống như một tia chớp lóe sáng.

“Ngao…” 

Cả người Cuồng Lang xuất hiện đầy vết máu.

Sau khi thấy một đao kia thì con ngươi của Cuồng Lang trợn to, cảm thấy một luồng khí tức nguy hiểm, không thể ngăn cản, không thể địch nổi.

Đao pháp nhanh như chớp, chém thẳng tới eo của Cuồng Lang. 

Chân như cây trụ, eo mềm như đậu hũ, đuôi như sắt, đầu như thép, đó là câu miêu tả chung nhất về sói, kể cả Thanh Lang hoặc Cuồng Lang, thì đều có thể miêu tả như vậy. Lâm Phi không dám quên chúng.

Điểm yếu duy nhất của Cuồng Lang đó là eo mềm như đậu hũ.

Răng rắc! 

Uy lực của đao đó như sấm chớp, chém thẳng tới eo của cuồng lang, chém Cuồng Lang thành hai nửa, máu tươi và nội tạng bay tứ tung. Tới tận lúc chết mà Cuồng Lang vẫn không hiểu tại sao mình lại chết…

“Giết chết yêu thú cấp bốn, đạt được 300 điểm kinh nghiệm!”

Chương 28: Thăng cấp võ đạo lục trọng thiên

“Bôn Lôi đao pháp!”

“Lôi Đình Nhất Kích!”

“Ầm!” một tiếng nổ tung! 

Mỗi một cái cây, một con yêu thú cấp bốn trong Hắc Thủy sơn mạch đều đổ ầm xuống đất, máu tươi tràn ngập, nhuộm đỏ cả cỏ trên mặt đất.

“Giết chết được yêu thú Lôi Quang, thú cấp bốn, đạt được 300 giá trị kinh nghiệm!”

Lâm Phi tay cầm trường đao, máu tươi chảy dọc theo thân đao rơi tí tách xuống đất. 

“Đao pháp Bôn Lôi sắp hoàn thành rồi. Sau này có thể tiết kiệm được rất nhiều sức lực để giết yêu thú Cuồng Lang cấp bốn, nếu sau này thành công đạt tới cảnh giới cao hơn, sẽ có thể giết chết yêu thú chỉ bằng một đao.”

Lấy bộ lông đáng giá nhất trên người yêu thú xuống, Lâm Phi quay người lại bước vào trong rừng, để lại thi thể của yêu thú.

Lam Phong không ngừng giết yêu thú ở bất cứ nơi nào hắn đi tới trong khu rừng! 

Ngày thứ tám ở Hắc Thủy sơn mạch.



Ngày thứ mười tám ở Hắc Thủy sơn mạch. 

Bôn Lôi đao pháp đã tu luyện tới cảnh giới cao nhất, mỗi đao chém ra đều có âm thanh sấm sét, uy lực vô cùng mạnh, tỏa ra hơi thở rất đáng sợ.

“Trảm!”

“Trảm!” 

“Trảm!”

Trong Hắc Thủy sơn mạch, Lâm Phi vẫn tiếp tục luyện tập khả năng chiến đấu…

Khu rừng lớn, một con yêu thú Hổ Tia Chớp cấp bốn đang biến thành một tia chớp khiến cho mắt của người thường khó có thể nhìn thấy được nhưng dù có tốc độ như vậy cũng không trốn thoát khỏi đòn tấn công của Lâm Phi. Hắn chém ra một Lôi Đình đao, Hổ Tia Chớp liền đứt thành hai đoạn, máu chảy đầy đất, chỉ còn lưu lại sự không cam lòng khi bị giết chết của con Hổ Tia Chớp. 

“Giết yêu thú Hổ Tia Chớp cấp bốn, đạt được 300 giá trị kinh nghiệm!”

“Giết được yêu thú Hổ Tia Chớp cấp bốn, đạt được 300 giá trị kinh nghiệm!”

“Giết được yêu thú Hổ Tia Chớp cấp bốn, đạt được 300 giá trị kinh nghiệm!” 



Ngày thứ hai mươi lăm ở Hắc Thủy sơn mạch.

“Bôn Lôi đao pháp!” 

“Lôi Đình Nhất Kích!”

“Vạn Lôi cùng bắn!”

Trường đao trên tay Lâm Phi nhẹ nhành bay lượn, tao nhã như một môn nghệ thuật, dù đang bị bao vây bởi đàn yêu thú nhưng Lâm Phi vẫn không lo sợ, ngược lại môi hắn mỉm cười, bày ra vẻ thong dong, không sợ hãi, dưới chân thi triển ra thân pháp Tùy Phong, như gió ở khắp nơi, không thể tìm thấy, không hình không bóng. 

“Rống!”

Ánh đao mang theo ánh sáng lạnh lẽo hơi lóe lên, một con yêu thú cấp năm rống lên rồi ngã gục xuống, dù phòng ngự có mạnh đến mấy nhưng dưới lưỡi đao lại yếu như miếng đậu phụ, không thể chịu được một đòn.

“Giết chết yêu thú Phong Hỏa Hùng cấp năm, đạt được 500 giá trị kinh nghiệm!” 

“Rống!”

Phong Hỏa Hùng rống lớn một tiếng rồi mang theo thân hình to lớn của nó xông về phía sau Lâm Phi, nếu bị đánh trúng, không chết thì cũng trọng thương, mất năng lực chiến đấu.

“Hừ! Chỉ là một con yêu thú, chết đi cho ta!” 

Phía sau Lâm Phi như có mắt, thân pháp Tùy Phong ở dưới chân dùng tốc độ nhanh chóng tới kì lạ “phiêu” một tiếng đã xuất hiện phía sau Phong Hỏa Hùng, trường đao trên tay lập tức chém vào nơi yếu nhất trên người Phong Hỏa Hùng, cơ thể liền chia làm hai nửa, máu văng khắp nơi nhuộm đỏ cả quần áo của hắn.“Giết chết yêu thú Phong Hỏa Hùng cấp năm, đạt được 500 giá trị kinh nghiệm!”

Lâm Phong thi triển thân pháp Tùy Phong, di chyển nhanh như ngọn gió, yêu thú cấp năm dù có lợi hại tới mức nào, cũng không thể làm hắn bị thương. Mỗi lần lâm vào tình cảnh nguy hiểm đều sử dụng thân pháp Tùy Phong để tránh thoát. Nếu như là người bình thường, có khi đã bị giết chết từ lâu rồi. 

Một đao chém ra, yêu thú ngã xuống.

Nếu có người nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ cảm thấy vô cùng khó tin.



Nửa tiếng sau.

Lâm Phi đứng giữa thi thể của yêu thú như một bức tượng được tắm trong máu, sát khí vô cùng mạnh, khiến cho người khác không dám tới gần.

“Đã có trong tay một vạn kinh nghiệm rồi!” 

Lâm Phi thở ra một hơi, cúi đầu nhìn vết thương trên ngươi, không khỏi gượng cười.

“Một con yêu thú cấp năm cho dù là lực công kích hay là phản ứng, đều vô cùng kinh khủng. Thảo nào không có ai dám một mình đi đánh với một đám yêu thú cấp năm. Có lẽ ông đây là người đầu tiên rồi?”

Sờ sờ mũi, Lâm Phi đắc ý nở nụ cười. 

Bắt đầu bằng việc chém giết yêu thú cấp bốn, từng con một, sau đó dần dần trở thành khiêu chiến từng đàn, đổi lấy rất nhiều giá trị kinh nghiệm. Cuối cùng, chủ yếu đều dùng một đao chém chết một con yêu thú. Sau hành trình ròng rã hơn hai mươi ngày, Lâm Phi chuyển mục tiêu từ yêu thú cấp bốn thành yêu thú cấp năm.

Khi vừa bắt đầu giết yêu thú cấp năm, hắn đã phát hiện ra rất nhiều nhược điểm khác nhau giữa những loại yêu thú khác nhau. Điều này rất có lợi trong chiến đấu.

Hôm nay, Lâm Phi có chút đen đủi. 

Vốn là đang đuổi giết một con Phong Hỏa Hùng, không để ý đi vào khi vực Phong Hỏa Hùng đang kiếm ăn. Vì vậy bị một đàn Phong Hỏa Hùng bao vây tấn công, may mà thoát được, chỉ bị thương ngoài da.

“Để thăng cấp tiếp theo cần khoảng mười vạn giá trị kinh nghiệm. Ta nghĩ chắc sẽ cần khoảng mười ngày nữa!”



Hắc Thủy sơn mạch, ngày thứ ba mươi sáu!

“Chết đi!”
Một con yêu thú cấp năm ngã xuống. 

Sau một tháng, Lâm Phi đã tu luyện được đao pháp Bôn Lôi tới cảnh giới cao nhất, mỗi đao chém ra mang theo sức mạnh vô cùng lớn.

“Giết chết yêu thú Huyết Lang cấp năm, đạt được 500 giá trị kinh nghiệm!”

“Chúc mừng người chơi Lâm Phi thăng cấp thành công lên Võ đạo lục trọng thiên, đạt được một túi Bách Bảo và năm ngàn lượng bạc!” 

Thanh âm hệ thống báo thăng cấp vang lên, dù đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe được thanh âm này, Lâm Phi vẫn không nhịn được mà hô to một tiếng.

“Ha ha ha! Rốt cục ông đây đã đạt tới cảnh giới Võ đạo lục trọng thiên rồi.”

Cao thủ Võ đạo bát trọng thiên luôn luôn như một ngọn núi cao đè xuống. Áp lực của Lâm Phi rất lớn, lên được một cấp có nghĩa là tăng thêm khả năng chống lại kẻ mạnh. 

Lên tới cảnh giới Võ đạo lục trọng thiên mất khoảng hai tháng, không dài cũng không ngắn, Lâm Phi không có gì không hài lòng cả. Nếu như tin tức này truyền tới Thần Võ Môn, nhất định sẽ khiến rất nhiều người khiếp sợ.

Sự phấn chấn qua đi, trên tay Lâm Phi xuất hiện thêm một gói nhỏ vô cùng tinh xảo, tỏa ra ánh sáng lung linh.

“Đây là túi Bách Bảo sao?” 

Vốn tưởng rằng thăng chức lên Võ đạo lục trọng thiên sẽ đạt được quyền pháp hoặc đao pháp gì đó, kết quả lại nhận được một cái túi Bách Bảo? Lâm Phi không tránh khỏi bất ngờ.

Sau khi tập trung lực chú ý vào chiếc túi Bách Bảo, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện!

“Túi Bách Bảo: không gian tùy thân của Võ giả, có thể để đồ nhưng không thể đề vật còn sống, không thể đổi chác, người chết thì sẽ biến mất, đồ vật bên trong cũng sẽ nổ tung!” 

Sau khi nghe hệ thống giải thích, Lâm Phi cũng trợn mắt há mồm.

“Khốn kiếp! Không phải là không gian tuỳ thân chứ?”

“Ta nhớ là Thần Võ Môn có bản ghi chép, có nói rằng phàm là người ở Huyền Thiên đại lục, những người đạt tới cảnh giới Huyền giả, sẽ có thể đạt được túi Bách Bảo để đồ vật. Chẳng lẽ trong tay ta chính là túi Bách Bảo đó sao?” 



Căn cứ vào lời gợi ý, Lâm Phi dễ dàng có thể nắm được phương pháp sử dụng túi Bách Bảo.

Phương pháp sử dụng túi Bách Bảo vô cùng đơn giản, chỉ cần nghĩ tới đồ vật nào, nếu phù hợp với yêu cầu của túi Bách Bảo đều có thể thu được vào bên trong. 

Ngoài sự hưng phấn Lâm Phi lại khiếp sợ nhiều hơn. Sau khi thử một lần, liền cảm nhận được chỗ thần kỳ của cái túi Bách Bảo này.

Từng có người Thần Võ Môn nói qua, túi Bách Bảo của bọn họ chỉ có độ rộng bằng một cái bàn nhưng túi Bách Bảo của Lâm Phi lại rộng gần bằng nửa căn phòng, bên trong trống rỗng.

“Hoàn hảo! Quá mức hoàn hảo!” 

Lâm Phi hiểu rõ sự ưu việt của cái túi Bách Bảo này hơn bất kì ai, không gian bên trong túi lại lớn như vậy, đúng là báu vật mà!

“Ha ha! Vừa đúng lúc túi của ta không chứa nổi đống lông yêu thú nữa rồi. Có túi Bách Bảo này rồi thì không cần phải lo gì nữa rồi!”

Lúc trước, Lâm Phi đang buồn rầu vì không biết sắp xếp da lông yêu thú vào đâu nữa nhưng cũng không thể lãng phí da lông được. Đây đúng là khi đang buồn ngủ thì được người đưa cho cái gối đầu mà. 



Sau khi cất kĩ da lông yêu thú, Lâm Phi mở hệ thống thăng cấp ra xem giá trị kinh nghiệm. Lại thêm một lần run rẩy, đầu tiên chỉ có ba mươi vạn giá trị kinh nghiệm nay đã tăng lên thành năm mươi vạn giá trị kinh nghiệm rồi. Tăng lên hẳn hai mươi vạn giá trị kinh nghiệm đó! Thiếu chút nữa là giật mình ngã xuống đất rồi!

“Mẹ kiếp! Đây là muốn mạng người khác hay sao chứ?” 

Hắn còn chưa kịp hồi phục lại tinh thần thì đã cảm thấy mảnh đất to lớn truyền tới từng đợt rung nhè nhẹ, lan dần tới chân mình.

“Khinh công, Tùy Phong!”

Lâm Phi nhướng mày, đặt người lên cây đại thu che trời, nhìn ra phía xa xa. 

Chương 29: Yêu thú cấp tám đáng sợ

“Phía trước hình như có động tĩnh.”

Lâm Phi đứng trên cây, mắt nhìn về nơi xa.

Hắn đứng trên một cây đại thụ cao ngút trời, quan sát tình hình vùng Phương Viên miễn cưỡng thì có thể nhìn được toàn bộ khu vực. 

“Đây… đây không phải là mùi của yêu thú sao?”

Cố gắng nhìn kỹ lại, vẻ mặt Lâm Phi hiện lên hơi kì quái. Hắn nghĩ mình có khi nhầm lẫn rồi, làm sao có thể xuất hiện tai nạn bất ngờ này chứ!

Sau khi lên được chức Võ đạo lục trọng thiên, năng lực và các giác quan của Lâm Phi đều tăng đáng kể. Cho nên hắn có thể mơ hồ cảm giác được, luồng khí âm u đáng sợ ở trong dãy núi xa xa kia đang cuồn cuộn tràn về nơi này. 

Mặt đất rung chuyển, đúng là do yêu thú kéo tới rồi.

Lâm Phi không tin cảm giác của mình là sai, thứ mùi từ xa đến đó đúng là mùi yêu thú, trong đó không thiếu mùi của mấy con yêu thú cực mạnh. Mấy con yêu thú đó đủ để kết liễu sự sống của hắn đấy!

“Bên trong dãy núi kia rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nhiều yêu thú lại phải bỏ chạy thục mạng vậy chứ?” 

“Chẳng lẽ, bên trong rặng núi đó mới có đại boss gì sao?”

Lâm Phi là một con mọt game, suy nghĩ đầu tiên chỉ có nhân vật đại boss không biết từ đâu chui ra kia, hai mắt nhất thời tỏa sáng như nam nhân nhìn thấy nữ nhân khỏa thân vậy.

Ngoài nhân vật đại boss ra thì e rằng chẳng có ai dọa được bọn yêu thú cắm đầu chạy như thế đâu nhỉ? 

Hắn nghỉ chân quan sát, sau thời gian một nén nhang…

“Đại boss hẳn là đã xuất hiện rồi!”

Lâm Phi nhìn vào sâu nơi rặng núi phía xa kia, khẳng định bản thân đã đoán trúng. 

Nếu là người bình thường, gặp đàn yêu thú chạy trốn thế này, suy nghĩ đầu tiên sẽ là xoay người bỏ chạy, tìm chỗ nấp an toàn rồi tính sau.

Lâm Phi không giống với những người khác, khuôn mặt trái lại còn lộ ra vẻ nóng lòng muốn thử nghiệm.

“Thân pháp Tùy Phong của ta đã đạt đến trình độ cao, người như gió, đi lại không thấy bóng, sẽ không gặp nguy hiểm gì quá lớn. Võ công của ta cũng đủ dùng, lỡ gặp phải đại chiến yêu thú, nói không chừng ông đây lại làm ngư ông đắc lợi!” 

Một người trẻ tuổi tràn trề nhiệt huyết, xúc động cho hay.

Sức mạnh của Lâm Phi vừa vặn lên được được Võ đạo lục trọng thiên, Huyền khí có thể tụ lại thành hình, có thể đem Huyền khí buộc lại, sức mạnh lại còn được nâng cao hơn, nên có ý tưởng ở lại quan sát cũng là chuyện bình thường.

“Phía trước xuất hiện đàn yêu thú chạy trốn, ta vừa lúc trên đường có được khả năng làm Huyền khí tụ thành hình, sức chiến đấu tăng gấp bội!” 

Lâm Phi là người đã quyết thì sẽ không bao giờ hối hận.

Hắc Thủy sơn mạch.

Khu rừng vốn yên tĩnh, nay lại hay truyền tới đủ loại tiếng rống, tiếng vang rung trời không ngừng vang vọng tới. 

Uỳnh! Ầm! Ầm!

Cùng lúc với tiếng nổ, một con quái vật khổng lồ đầu đỏ rực lửa điên cuồng từ trong bụi cây lao ra, giống như bị cái gì đó dọa cho sợ xanh mặt. Chẳng rõ chuyện gì lại đụng đầu gẫy mấy cây đại thụ, ngay lập tức, máu me giàn giụa, thịt thà bay tứ tung, nó cũng chẳng màng đến vết thương, nhanh như chớp lại nhảy vào bụi cây, ánh mắt lộ vẻ vô cùng sợ hãi.

Đây chính là yêu thú cấp bốn, Phong Hỏa Hùng. 

“Không thể tưởng được yêu thú cấp bốn diễu võ dương oai ngày trước, giờ lại như chó mất chủ thế này. Rốt cuộc là loại yêu thú nào, có thể đuổi cho bọn yêu thú kia chạy tán loạn lên thế nhỉ? Chẳng lẽ là yêu thú cấp sáu? Hoặc cũng có thể là yêu thú cấp tám chăng?”

Lâm Phi đứng trên cây, trong mắt tràn đầy thổn thức, lòng dâng lên nghi ngờ.
Một đường hắn tiến tới đây, tình huống cũng giống như thế này. Con yêu thú cấp bốn này cũng chẳng được tính trong số ít, chẳng có gì lợi hại. 

Ít nhất, trong mắt Lâm Phi là như vậy!

Yêu thú cấp bốn, Đại Địa Hùng.

Yêu thú cấp năm, Hắc Thủy Cự Ngạc. 

Yêu thú cấp ba, Chiếu Trạch Cự Ngạc.

Yêu thú cấp hai, Tùng Lâm Báo.

Những yêu thú có thể tìm thấy trong khu rừng này thì giờ phút này toàn bộ đều thành chó mất chủ. Dọc theo hướng này là cả một đoàn yêu thú vẫn chạy bán sống bán chết. 

Cứ như là một cơn sóng yêu thú vậy, bất kể ai nhìn thấy thì da đầu cũng run. Một khi bị yêu thú vây đánh, không chết cũng trọng thương.

Đàn yêu thú đang chạy lúc này, chẳng còn thiết phân biệt ta ngươi, vứt bỏ hết thù hằn, chỉ biết chạy trối chết.

“Cuồng Bạo Cự Hùng, yêu thú cấp sáu!” 

Trong đám yêu thú, có một con yêu gấu to màu xám cỡ tầm hai trượng đang gầm lên giận dữ, tay gấu cỡ như cái đệm cói, một chưởng tát chết một con yêu thú cấp năm, tiếng gào thét vang liên tục, lại thêm mấy con yêu thú bị vả chết.

Ở địa phương nào đó, người nào đó lại phát ra thanh âm đầy vẻ khó tin.

“Quái! Sao có thể xuất hiện yêu thú cấp sáu chứ?” 

Lâm Phi trợn mắt há mồm.

Sau khi con yêu gấu to lớn kia tàn sát một hồi, lại gia nhập đoàn yêu thú chạy trốn, còn ban nãy chỉ là bất mãn trút giận.

Vậy mà yêu thú cấp sáu còn bị đuổi đi sao! 

Lâm Phi không thể nào tưởng tượng tiếp được, thứ xua đuổi chúng nó đi chẳng lẽ lại là yêu thú cấp tám?
Lại dừng chân.

Lâm Phi yên lặng suy xét, đến cùng vào hay không vào đây… 

Một con yêu thú cấp tám chưa biết tròn méo thế nào, tương đương với một cao thủ Võ đạo bát trọng thiên, so với cấp bậc ngang hàng có khi còn đáng sợ hơn

Một con yêu thú cấp tám, bỗng xuất hiện dọa nạt bọn yêu thú cấp dưới sợ chạy mất. Chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì lớn rồi! Ông đây thân là một người luyện võ, sao lại có thể thấy vậy mà bàn lùi chứ! Dù sao đã to đầu bằng này rồi mà chưa nhìn thấy yêu thú cấp tám bao giờ, không bằng đi xem một chút. Chung quy thì chỉ tạt ngang qua xem chút thôi. Chắc con yêu thú cấp tám đó cũng không giết được mình đâu nhỉ?”

Lâm Phi không biết xấu hổ tự cho mình lý do để tiến vào. 

Mình phải đi ngó xem con yêu thú cấp tám này mới được.

Cái lý do thật vô nghĩa!

Một con yêu cấp tám, kẻ hèn này dù sao cũng là Võ đạo lục trọng thiên, ngó một chút có lẽ cũng được nhỉ. 

Một lúc lâu sau…

Lâm Phi thi triển khinh công Tuỳ Phong, hóa thành một cơn gió nhẹ, đi lại trong rừng cây.

“Khu vực này có lẽ là địa bàn của yêu thú cấp tám. Không thể tưởng được cuộc sống tại nơi này của những con yêu thú khác. Tất cả chúng nó đều bị đuổi hết ra ngoài!” 

Đi thẳng một đường, tiến đến một khu vực cực kì yên tĩnh, hắn có thể thấy được sự khủng khiếp của con yêu thú này.

Lâm Phi không bao giờ nghi ngờ cảm giác của bản thân.

“Rống!” 

Chưa xem xét được vị trí cụ thể nào, tiếng gào thét phẫn nộ cuồn cuộn kéo tới, giống như nước trong sông lớn không ngừng mạnh mẽ xô ngược vào nhau.

“Phụt!”

Lâm Phi chưa kịp đề phòng, phun ra ngụm máu tươi, khí huyết trong cơ thể quay cuồng, người đứng không vững, suýt thì ngã từ trên cây xuống, trường đao trong tay cắm “Phập” một tiếng lên thân cây, thì hắn mới ổn định lại được. 

“Tiếng gào khiếp thật, cái này chắc chắn không phải của một con yêu thú cấp bảy.”

“Con yêu này nhất định là yêu thú cấp tám, nhất định thế rồi!”

Mặt Lâm Phi lộ vẻ sợ hãi, may mắn hắn đã tu luyện Cửu Chuyển Tâm Pháp, Huyền khí trong cơ thể còn hơn người thường, thân thể lại mạnh hơn người khác. Nếu thay vào đó là một người sở hữu Võ đạo lục trọng thiên bình thường, dưới sức mạnh của tiếng rống này không trọng thương cũng bị giết trong nháy mắt, cực kỳ dã man. 

Hắn lặng lẽ thi triển Cửu Chuyển Tâm Pháp, lấy hơi hơn mười mấy cái xong, khí huyết mới ổn định trở lại

Mặc kệ nói thế nào, lúc chưa lành nghề mà bị thương, thiếu tí nữa thôi là công toi rồi.

“Yêu thú cấp tám! Yêu thú cấp tám! Làm sao còn tồn tại yêu thú cấp tám được chứ?” 

Theo phía phát ra tiếng hét, Lâm Phi vẫn không hề bị dọa sợ, dè dặt cẩn thận tiến đến gần.

Không hiểu sao, tuy bị tiếng gào thét của yêu thú cấp tám làm cho trọng thương nhưng hắn vẫn muốn tiến lại gần để xem rốt cuộc con yêu này là thần thánh phương nào.

“Phía trước giống như có tiếng đánh nhau, còn có thêm một sức mạnh rất mạnh mẽ nữa!” 

Lỗ tai Lâm Phi vừa khẽ động, khả năng cảm nhận sắc bén đã phát hiện ra từng tiếng đánh nhau truyền tới từ bên trong khu rừng. Huyền khí dao động không ổn định, như điểm sáng trong đêm đen.

Chương 30: Đục nước béo cò

“Yêu thú cấp tám, Xích Dương Ma Hầu!”

Xuyên qua từng khe hở trong rừng rậm, da đầu Lâm Phi trở nên ngứa ngáy, mồ hôi lạnh không ngừng chảy trên trán, đến thở cũng không dám thở mạnh, tim đập rộn lên, hô hấp dồn dập, đủ loại kinh hãi cùng căng thẳng, không tưởng tượng nổi mà nhìn mọi thứ bên ngoài. 

“Quả nhiên là yêu thú cấp tám. Đại boss siêu cấp nha! Cục cưng của ta!” 

Phía ngoài rừng rậm, giờ có khác nào cái động ngoài trời.

Một con Ma Hầu lớn chừng ba trượng, toàn thân khoác lên lớp vảy màu đen, dường như là lớp phòng ngự tốt nhất, cái đầu của nó to lớn, ánh sáng đỏ vụt lên, lộ ra khuôn mặt hung bạo dữ tợn, hơi thở khủng bố, khiến người ta không dám nhìn thẳng, tay cầm cây đại thụ đã nhổ tận gốc, vung vẩy như hổ gầm gió cuộn. Hiện trường càng thêm hỗn loạn, xác người cùng xương cốt rơi lả tả, mùi máu tanh nồng đậm, lan tỏa theo chiều gió.

Yêu thú cấp tám, Xích Dương Ma Hầu, dị thú huyết mạch thượng cổ! 

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Hai mắt Xích Dương Ma Hầu đỏ như máu, trên lớp vảy vững chắc phủ kín chằng chịt vết thương, chắc hẳn nó đã trải qua vô số cuộc tấn công, mới có thể xuất hiện nhiều thương thế như thế này.

Cây đại thụ to lớn rơi vào tay Xích Dương Ma Hầu, giống như một hung khí khổng lồ. Mảnh đất bị đập vỡ thành từng vết nứt nẻ chi chit chằng chịt, trông như đất bị khô hạn, từng đợt khí mạnh mẽ, biến thành kình phong xé toạc mọi vật. Trong khu vực này, bất luận là sống hay chết, tất cả đều bị đả thương. 

Đối phó với Xích Dương Ma Hầu, chính là một đám người mặc y phục trắng, khoảng chừng ba mươi người, thực lực mỗi người đều không kém, trên ngực trái áo thêu trường đao màu vàng, dưới ánh nắng chói chang, hình thêu rực rỡ đến lóa mắt, sinh động như thật.

Vương triều Bất Lạc, một trong ba môn phái lớn, Đao Thần tông.

Đệ tử của Đao Thần tông, lúc này đang kết hợp về một chỗ, dường như đang thi triển đao trận. Từng trận từng trận đao pháp, vô cùng uy lực vây xung quanh Xích Dương Ma Hầu, phát ra uy lực không thể tưởng tượng nổi, quả thực ép đối phương không còn cách nào thoát ra khỏi phạm vi hoạt độn. Xích Dương Ma Hầu bị hạn chế sức chiến đấu, căm phẫn không cam lòng gầm lên từng tiếng. 

“Hừ! Yêu thú cấp tám, Xích Dương Ma Hầu cũng chỉ như này! Dưới đao trận Phong Ma, ngay cả yêu thú cấp tám, cũng phải nuốt hận dưới chín suối!”

Ngoài vòng chiến đấu, trên một mảnh đất trống nhỏ, có vài tên đệ tử Đao Thần Tông đang vây quanh bảo vệ một người công tử áo tím với vẻ mặt phòng bị, ánh mắt liên tục chuyển động.

“Trình thiếu gia nói rất đúng!” 

“Yêu thú cấp tám Xích Dương Ma Hầu, đụng phải thiếu gia, đúng là xúi quẩy đáng đời. Không đến nửa canh giờ, dưới đao trận Phong Ma, ắt hẳn sẽ bị đánh chết!” 

“Lão già cổ hủ ta từng nghe nói, Xích Dương Ma Hầu ẩn chứa huyết mạch của yêu thú thượng cổ. Rất có khả năng trong cơ thể con yêu thú này chứa huyết mạch nên mới có thực lực như hiện tại!” 

“Đa tạ Văn thúc nhắc nhở!” 

Công tử y phục tím kiếm khí hiên ngang, giữa lông mày lộ ra một luồng tà khí, trên người tỏa ra sự kiêu ngạo, khiến người ta không dám coi thường thân phận.

“Lần này công tử vào núi vận khí thật tốt! Đến trời cao cũng đang giúp công tử, nếu đem huyết mạch của thượng cổ yêu thú ra để luyện hóa, tất sẽ luyện ra được thân thể cường hãn. Nghĩ tới mấy vị công tử khác nhất định sẽ không bằng ngài!”

“Đúng vậy, bổn công tử thiên phú xuất chúng, mấy vị đại ca sao có thể là đối thủ của ta.” Công tử y phục tím ngạo nghễ nói: “Đợi đến lúc Xích Dương Ma Hầu chết đi còn phải phiền Văn thúc ra tay, lấy huyết mạch của yêu thú thượng cổ kia.” 

“Công tử không cần khách khí, lão hủ ta sẽ tự ra tay.”

“Mẹ kiếp! Hóa ra là Đao Thần tông ép yêu thú cấp tám Xích Dương Ma Hầu ra. Ngoại trừ bọn họ, chắc chẳng có ai dám ra tay với yêu thú cấp tám, quả nhiên bản lĩnh hơn người.” 

Lâm Phi thu lại hơi thở, không dám có bất kỳ lơ là nào, tất cả lời bọn họ nói đều nghe không sót một chữ. “Huyết mạch của yêu thú thượng cổ? Chẳng trách con yêu thú cấp tám này thực lực lại lớn mạnh như vậy, đuổi hết yêu thú trong rừng ra ngoài. Chẳng lẽ là vì huyết mạch của yêu thú này?”

Thật vất vả mới mò tới được nơi này, Lâm Phi thật sự không cam tâm rời đi.

Đao Thần tông, vương triều Bất Lạc, một trong ba môn phái lớn, thực lực của họ không thua gì Thần Võ Môn. 

“Huyết mạch của yêu thú thượng cổ, không chừng là thứ tốt đó! Đáng tiếc mấy tên bạch y kia khí tức quá mạnh. Có khi mang thực lực Võ đạo cấp bảy trở lên, lão Văn thúc gì đó chắc chắn lại càng thú vị, công tử quần áo tím này ở trên trái đất, chẳng phải con nhà giàu thì chính là quan nhị đại, kiểu cách hống hách ngạo mạn, muốn cướp đồ từ tay bọn chúng thì chẳng khác nào tìm chết.”

Lâm Phi mau chóng động não suy nghĩ, làm thế nào mới tốt.

“Ơ, đó là hang động?” 

Ánh mắt trong lúc lơ đãng, rơi vào hang động trên vách núi nằm phía ngoài nơi chiến đấu khoảng năm trăm trượng, phía trước hang động là một mảnh rừng rậm, nếu như không để ý kỹ, rất dễ bị bỏ sót hang động. 

“Giàu rồi, giàu rồi, hang động của yêu thú cấp tám nói không chừng có thứ tốt, không có được huyết mạch yêu thú thượng cổ thì có chút đồ này cũng được. Các ngươi ăn thịt, ông đây húp canh cũng được!”

Lá gan của Lâm Phi vốn to, đợt sóng của yêu thú còn dám tới, huống hồ là một cái hang động. 

Hang động nằm trong rừng rậm, cách đó không quá xa, vừa vặn có thể đi vòng qua.

Nếu như không tu luyện thân pháp Tùy Phong, Lâm Phi đánh chết cũng không có sự tự tin này, sau cảnh giới đầu tiên của thân pháp Tùy Phong, người như gió, tới tới lui lui đều không hiện hình.

Vừa hay lúc này, ánh mắt bọn họ đều đặt trên người yêu thú cấp tám Xích Dương Ma Hầu, không để ý hang động trong rừng rậm. 

Nếu như không phải lúc bọn họ tới, yêu thú cấp tám đang nuốt yêu thú ở bên ngoài, không chừng bây giờ đã sớm phát hiện ra hang động của yêu thú, chẳng tới lượt Lâm Phi.
“Thân pháp Tùy Phong!”

Thân pháp vừa khai triển, người như cơn gió mát. Trong nháy mắt Lâm Phi tự nhủ trong lòng, có thể thành công hay không chính là dựa vào thân pháp này. 

“Nhất định phải thành công, đừng khiến ta thất vọng, dù gì ngươi cũng là thứ mà hệ thống đưa cho ta, đừng làm một vật phảm là được.”

Một trăm trượng!

Hai trăm trượng! 

Gần, gần hơn nữa!

Ba trăm trượng!

Trong rừng cây, có rất nhiều vật che chắn, cực kỳ có ích cho Lâm Phi. 

Bốn trăm trượng!

Năm trăm trượng!

Mắt nhìn thấy cửa hang, Lâm Phi cố nén kích động, trong nháy mắt hóa thành cơn gió biến mất vào trong động. 

Cùng lúc đó.

Văn thúc đứng bên cạnh công tử y phục tím, ánh mắt mạnh mẽ, theo bản năng nhìn về một hướng.

Trong một khoảnh khắc, Văn thúc mơ hồ cảm nhận được trong rừng rậm kia có chút kỳ quái những cũng chỉ nhìn lướt một cái, không để ở trong lòng. Dựa vào thực lực của hắn nếu có bất cứ đỗng tĩnh gì ở khu vực xung quanh, hắn đều có thể phát hiện trước tiên. Điều quan trọng trước mắt chính là làm kiệt sức Huyết khí của yêu thú cấp tám, sau đó một đòn đánh chết.   

“Thật nguy hiểm! May là đã vào, xém chút nữa là bị lão già kia phát hiện rồi.”

Trong lòng Lâm Phi vẫn còn sợ hãi ánh mắt ẩn chứa kỳ dị đó, ánh mắt dường như muốn nhìn thấu tâm can, không còn chỗ nào ẩn núp. Quả là cao thủ!  

Sau khi lánh vào hang động, Lâm Phi cũng cảm thấy căng thẳng, giống như đang vụng trộm cùng một người khác, hắn lộ ra vẻ hồi hộp và kích thích, ẩn núp trong một góc, rất sợ có kẻ nào đó xông vào. 

Mười mấy hơi thở sau.

Cuối cùng Lâm Phi cũng yên tâm, ông già đó chắc chắn không phát hiện ra bản thân, bảo vật trong hang động hẳn sẽ thuộc về mình.

Sau khi đảm bảo được điều này, Lâm Phi bước từ trong chỗ ẩn nấp ra ngoài, ánh sáng trong hang rất tối, gắng gượng lắm mới có thể nhìn rõ được. 

Hang động rất lớn, rất dài, tỏa ra một mùi ẩm thấp, ở trong góc lại chất đống không ít xương cốt, có lẽ đều là hài cốt của yêu thú.

Lâm Phi không dừng lại, chạy thẳng tới phía cuối hang động, chỗ đó mới là nơi để đồ thật sự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau