VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Cuộc hẹn quyết đấu nửa năm

Người đến đúng là đại ca của Trương Trùng Sinh - Trương Vạn Sơn, thực lực Võ đạo bát trọng thiên.

“Tên phế vật, mất hết cả thể diện, còn không mau cút sang một bên, đứng yên ở đấy!”

Giọng nói Trương Vạn Sơn vang dội, vừa khí thế vừa sắc bén, lưỡi dao lóe lên hàn ý, liếc nhìn Trương Trùng Sinh khiến hắn rùng mình, chỉ đành nhìn Lâm Phi đầy oán hận rồi không cam lòng lui sang bên cạnh. 

Không cần biết bên ngoài Trương Trùng Sinh ngang ngược kiêu ngạo thế nào nhưng đối với đại ca của mình, hắn ta hiểu rõ, nếu không có đại ca của hắn, hắn chẳng là cái thá gì trong số đệ tử ngoại môn, thực lực Võ đạo tứ trọng thiên của hắn ta cũng chẳng là gì, hắn không dám chống đối đại ca của mình, chỉ có thể đổ hết oán hận lên người Lâm Phi.

“Đại ca, đánh chết hắn, hủy hoại hắn đi!”

...

“Mẹ kiếp, thật xui xẻo, sao Trương Vạn Sơn lại tới đây?”

Vẻ mặt Lâm Phi vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng, đó là phản ứng của linh hồn “Lâm Phi” cũ.

Ngoại môn thực lực Võ đạo bát trọng thiên, huyền khí như gió mạnh, phòng thủ vô địch, mỗi thứ đều đạt đến trình độ nổi trội trong số đệ tử ngoại môn. 

Kiểu người như Lâm Phi gặp phải Trương Vạn Sơn, hắn ta không cần đích thân ra tay cũng có thể khiến mình không thể phản kháng.

Cho dù thực lực bản thân đang ở Võ đạo ngũ trọng thiên, thêm việc học “Thân thể kim cương bất hoại”, “Cửu chuyển tâm pháp”, năng lực chiến đấu tăng nhanh, vẫn không phải là đối thủ của Trương Vạn Sơn.

Trong thời gian ngắn không thể bồi đắp chênh lệch cảnh giới xa như vậy. 

“Thật tiếc, thời gian sắp hết, bằng không nếu cho ta đủ thời gian, ông đây cũng có thể dẫm nát Võ đạo bát trọng thiên dưới chân!”

Lâm Phi siết chặt nắm tay.

Thời gian, thời gian. 

Lâm Phi vô cùng dễ dàng đoán được mục đích Trương Vạn Sơn đến đây, chắc chắn vì muốn trút giận lên người mình, trả thù thay Trương Trùng Sinh.

...

Trương Vạn Sơn di chuyển từng bước từng bước, các bước đi của hắn vô cùng thong thả, một luồng khí thế cực mạnh phóng thẳng lên trời, giống như mây đen đầy bầu trời bao phủ lên người Lâm Phi, cũng giống như sóng thần ào ạt cuốn đến, áp lực khiến người ta không thể hô hấp. 

Cái gì là trời thì Trương Vạn Sơn chính là ngọn núi.

Còn cái gì là con kiến, thì Lâm Phi đúng là con kiến.

“Khí thế thật mạnh mẽ, đây là khí thế của Võ đạo bát trọng thiên sao?” 

Lâm Phi ra sức vận hành Cửu chuyền huyền khí, vẻ mặt ngưng trọng, cố hết sức đấu tranh, bỗng một luồng khí thế mạnh mẽ như ngọn núi áp đến, khiến hai gối vô thức khụy xuống đất,

Quỳ gối, nhận lỗi.

Lâm Phi ngay lập tức nhận ra mưu kế ác độc của Trương Vạn Sơn. 

Nếu như hôm nay quỳ xuống, bản thân hoàn toàn đi đời rồi, nỗi nhục hôm nay sẽ đeo bám trong đầu, thành bóng ma ảnh hưởng việc tu luyện mai sau.

“Xin lỗi, đấy là chuyện không thể xảy ra, Lâm Phi ta chỉ quỳ gối trước cha mẹ, ngay cả trời đất cũng không thể ép ta quỳ xuống, Trương Vạn Sơn ngươi càng không thể.”

Trong lòng Lâm Phi gào thét dữ dội, nắm tay siết chặt phát ra tiếng răng rắc, vẻ mặt không phục. 

Chịu thua? Không bao giờ!!
Phải chịu đứng khí thế mạnh như một ngọn núi, vốn dĩ lưng không thể ưỡn thẳng, Lâm Phi lại đứng dậy lần nữa, hai chân đứng vững trên mặt đất không khác gì cây tùng trên đỉnh núi cao, ngạo nghễ chê cười thiên hạ, không sợ gió mưa, cũng chẳng sợ mọi thứ trên đời.

Khí huyết sôi trào trong lồng ngực, Lâm Phi mạnh mẽ áp xuống, không cho bản thân phun ra máu. 

Trương Vạn Sơn tiếp tục bước từng bước, khí thế hùng mạnh lại áp đến lần nữa, vẻ mặt hơi chút ngạc nhiên, chỉ là một tên Võ đạo ngũ trọng thiên nhỏ bé mà lại có thể chống lại được khí thế áp đảo của mình, chả trách hắn có thể đánh bại được thằng em ruột ‘có ích’ của mình.

“Trương Vạn Sơn sư huynh, chẳng lẽ ngươi muốn khiêu chiến ta?”

Lâm Phi đang kiên trì chống đỡ, đột nhiên hét lên hỏi, giọng vang như chuông. 

Vừa mới dứt lời, Trương Vạn Sơn ung dung thu lại khí thế, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cỗ áp lực bao trùm hiện trường bỗng tan thành mây khói.

“Quả là một tên nhóc giảo hoạt.”

Trương Vạn Sơn thực sự hận Lâm Phi. 

Chỉ là một tên phế vật của Lâm gia, vậy mà lại dám năm lần bảy lượt khiêu chiến Trương gia, không ngừng tổn thương đệ đệ của mình, Trương Trùng Sinh không thể chịu thiệt được, dù sao hắn ta cũng là đệ đệ mình, không phải là người mà ai cũng có thể giáo huấn.

Nhưng nếu chỉ có như vậy, Trương Vạn Sơn sẽ không tức giận đến thế, nhờ Trương Phong Lãng ra tay giúp đỡ, kết quả hắn ta bị đánh trong thương, vậy chẳng khác nào là thêm dầu vào lửa.

Trương Vạn Sơn hận không thể đánh chết tên nhóc Lâm Phi này, chỉ là một đệ tử Trung giai tầm thường, không đánh chết thì cũng phải biến hắn thành phế vậy cả đời. 

Ban đầu dùng khí thế, mục đích là bắt Lâm Phi phải quỳ xuống, để lấy lại thể diện bị đánh mấy hôm trước. Không nghĩ tới, Lâm Phi quá giảo hoạt, lấy lui làm tiến khiến mình không thể không thu lại khí thế.

“Lâm Phi, ngươi được lắm, rất tốt, nhưng ngươi vốn không đủ tư cách để ta ra tay.”

Ánh mắt Trương Vạn Sơn sắc như dao, hàn quang bắn ra tứ phía, dán lên người Lâm Phi, tuy nói hai từ tưởng như khen ngợi liên tiếp, nhưng lại khiến người khác sợ sệt không thôi, toàn thân áp lực. 

...

“Khí thế thật bá đạo, chỉ mới dùng một khí thế đã khiến khí huyệt của ta đảo lộn, suýt nữa bị thương, quả không hổ danh võ giả cao giai.”
Lâm Phi há miệng thở dốc, sắc mặt tái nhợt, mới chỉ là một đợt khí thế đã khiến hắn suýt chút nữa phải quỳ xuống đất, nếu như phải gánh chịu thêm một đợt khí thế như vậy áp xuống, hắn không thể chắc có chống đỡ được không, áng mắt lộ ra vẻ dè chừng. 

Muốn chống lại khí thế cường đại của hắn là chuyện không thể xảy ra, trừ phi mình có đủ thời gian.

Chỉ cần mình có đủ thời gian, thực lực Võ đạo bát trọng thiên có là gì, cho dù là Huyền giả đi chăng nữa, Lâm Phi tự tin sẽ có một ngày mình có thể nghiền nát đối phương.

Hiện tại Lâm Phi không có nhiều thời gian, một khi cho hắn đủ thời gian, nhờ hệ thống thăng cấp, không lâu sau hắn chắc chắn có thể đánh Võ đạo bát trọng thiên Trương Vạn Sơn như đánh chó. 

“Không thể tiếp tục như vậy, hôm nay Trương Vạn Sơn đến đây nhất định gây khó dễ cho ta, một chiêu không được, chắc chắn vẫn còn âm mưu khác, ta phải chiếm ưu thế trước rồi tính tiếp.”

Lâm Phi không phải người đần độn, ngay lập tức hiểu được tình cảnh của bản thân, việc cần làm hiện tại là phá bỏ cục diện này.

Không phá được, hắn sẽ rơi vào đường chết. 

...

“Trương Vạn Sơn sư huynh, ngươi có thể không đánh, nhưng ba tháng sau, ta muốn khiêu chiến ngươi!”

Vẻ mặt Lâm Phi rất nghiêm túc, “Ba tháng sau là quyết đấu nửa năm một lần, ta sẽ đăng kí thi đấu, đến lúc đó, ta sẽ đánh ngươi thành chó chết, biến ngươi trở thành bàn đạp để ta tiến vào nội môn, Trương Vạn Sơn suy huynh, ngươi có dám nhận thách đấu không?” 

Giọng nói thẳng thắn vang dội, truyền trong không khí vang ra khắp nơi, đến tai của đám đệ tử.

Ngoài khu treo thưởng, số lượng đệ tử lên đến mấy trăm ngàn người, thậm chí là trên một ngàn người, chỉ cần không phải người điếc thì có thể nghe thấy rõ ràng lời nói của Lâm Phi.

Khiêu chiến Trương Vạn Sơn sư huynh. 

Biện pháp gỡ rối của Lâm Phi khiến Trương Vạn Sơn sư huynh không thể động thủ với mình nữa, cho dù có tức giận cũng phải kiêng dè thể diện địa vị thân phận mà không dám ra tay.

Nếu hiện tại Lâm Phi thiếu thời gian thì cách gỡ rối tốt nhất chính là thời gian.

Thời gian ba tháng, tuy không đủ để trở thành Võ đạo bát trọng thiên nhưng cũng không kém quá nhiều nữa, Lâm Phi chắc rằng mình có thể đánh bại Trương Vạn Sơn, làm mình 

Nổi danh trong số đệ tử ngoại môn.

Lâm Phi đoán vậy.

Trương Vạn Sơn vừa nghe xong lời nói, lập tưc nhíu mày, đuôi mắt hơi nheo lại, thật không ngời tên nhóc Lâm Phi này lại giảo hoạt đến thế, chỉ như vậy mà khiêu chiến mình, trong lòng toàn là cảm giác phẫn nộ. 

Nếu như đang ở nơi khác, chắc chắn Trương Vạn Sơn sẽ không thèm quan tâm, tung một chưởng đánh chết đối phương.

Nhưng dưới con mắt của nhiều đệ tử, nếu như hôm nay mình tiếp tục động thủ tấn công tên Võ đạo ngũ trọng thiên Lâm Phi, ngày sau sẽ trở thành trò cười của các đệ tử ngoại môn.

Trương Vạn Sơn không thể thua được, lửa giận ngùn ngụt, chỉ tiếc không thể đánh chết Lâm Phi ngay lập tức. 

Lúc này Trương Vạn Sơn vô cùng hối hận, tại sao ngày lúc đầu không trực tiếp giết hắn, còn bị Lâm Phi lợi dụng ngược lại, ít nhất trong vòng ba tháng tới vì thể diện mà không thể ra tay với Lâm Phi, chỉ nghĩ đến đã muốn học máu, đường đường là Võ đạo bát trọng thiên mà lại không trừng trị được một tên nhóc...

“Hừ, Lâm Phi, coi như ngươi may mắn, ngày hôm nay ngươi may mắn thoát được, nhưng ta không tin ba tháng sau ngươi lại thoát được lần nữa, hy vọng đến lúc đấy ngươi sẽ không lắm ta quá thất vọng, ta sẽ đích thân phế bỏ ngươi, biến ngươi thành phế vật chân chính.

Trương Vạn Sơn hừ lạnh, quay người bỏ đi, không hề dừng lại. 

“Lâm Phi, ngươi tự cho mình là thông minh, cứ hưởng thụ ba tháng cuối cùng này đi, để đại ca của ta đích thân ra tay, ngươi chờ bị đánh thành chó chết đi, ta sẽ tốt bụng dâng cho ngươi một phần lễ vật, ha ha ha...”

Chương 22: Xuống núi rèn luyện

Trương Vạn Sơn quay người bỏ đi, Lâm Phi cũng xoay người rời đi, hắn không hề muốn bị coi như khỉ, bị mọi người vây quanh xem xét, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người

"Điên rồi, Lâm Phi thật là điên rồi, khó có thể tin chuyện!"

"Sư huynh Trương Vạn Sơn, thực lực của hắn đã đạt đến Võ đạo bát trọng thiên, có được cương khí bảo vệ thân thể, nghe nói rằng một, hai năm tới thôi, nói không chừng có thể thăng cấp lên trở thành huyền giả. Lâm Phi chỉ là một tên thực lực Võ đạo tứ trọng thiên nho nhỏ, thật sự nghĩ rằng mình có thể đối đầu với đối phương? Chẳng lẽ hắn không biết chênh lệch về thực lực giữa hai người? Thật đúng là tự tìm chết." 

"Ha ha, ta đoán là hắn nằm mơ giữa ban ngày hơi nhiều rồi, trước đây, hắn đã liên tiếp đánh bại Trương Trùng Sinh và Trương Phong Lãng, tin rằng mình đã hơn người, tự cho rằng mình có thể đánh lại Trương Vạn Sơn, nói không chừng đến lúc đó sẽ hối hận không kịp!"

"Khoảng cách từ giờ đến cuộc so tài lớn nửa năm một lần, còn không đến ba tháng nữa, cho dù Lâm Phi có tu luyện cả “Cửu Chuyển Tâm Pháp”, sợ rằng thực lực cũng chẳng thể nhanh chóng tăng lên, cũng có thể là Lâm Phi, có bản lĩnh gì đó chưa dùng đến, có thể đánh bại sư huynh?"

"Chúng ta chờ xem kịch hay, nếu Lâm Phi thông minh, vậy thì chủ động rời khởi Thần Vũ môn, nói không chừng có thể đổi lấy một cơ hội sống sót, cuộc so tào nửa năm của ngoại môn, số đệ tử bị trọng thương cũng không phải là ít, sư huynh Trương Vạn Sơn nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này!" 



Tất cả các đệ tử ngoại môn, người người đều bắt đầu bàn tán, đa số mọi người đều không ủng hộ Lâm Phi.

Mọi người đều biết, võ giả trung giai khiêu chiến võ giả cao giai, không phải chuyện chưa từng xảy ra ở trong Thần Vũ môn, nhưng tỷ lệ thành công vô cùng thấp, cho dù thực sự xuất hiện, đó là bởi vì đủ các loại lí do, nhưng tổng kết lại, giữa trung giai và cao giai vẫn có một khoảng cách không thể thay đổi. 

Lâm Phi có thể làm được chứ?

Bọn họ không thể tin được, khả năng thành công rất thấp.

"Thằng cha đáng ghét, đúng là không có não, bảo sao lại cứ muốn đến Hắc Thủy sơn mạch chém giết yêu thú, phí công bổn tiểu thư tốt bụng nhắc nhở hắn." 

Trương Du Du công chiếc miệng nhỏ nhắn, thờ phì phì nói.

"Tên đó là Lâm Phi? Là người tu luyện “Cửu Chuyên Tâm Pháp” à?"

Không biết từ lúc nào Lý Thanh U và Trương Du Du đã xuất hiện ơ cửa, tiếng động ở bên ngoài, không thể không thu hút sự chú ý của bọn họ. 

Hai người đẹp xuất hiện, khiến không ít đệ tử phải chú ý đến, chẳng ai dám chủ động tiến đến gần.

"A hắn chính là Lâm Phi? Là tên Lâm Phi tu luyện bộ tâm pháp phế vật đó? Bảo sao lại ngạo mạn khoe khoang như thế." Trương Du Du bỗng nhiên hiểu ra, trong số các đệ tử ngoại môn, Lâm Phi tạm thời đang đứng ở vị trí không ai không biết, không ai không rõ.

"Du Du, đừng có nói lung tunh." Lý Thanh U trách mắng, ““Cửu Chuyển Tâm Pháp”, đồn rằng đó là một bộ công pháp mạnh mẽ của một vương triều khác, nếu có thể bù đắp lại lỗ hổng của nó, có lẽ tương lai sẽ trở thành một sự tồn tại không thể nào khinh thường, hiện tại không thể vội vàng đưa ra kết luận! Ai mà biết được tương lai sẽ như thế nào, sau này không được trông mặt mà bắt hình dong nữa, hề là tu luyện được huyền khí Cửu Chuyển, đều là loại người có năng lực lĩnh ngộ cực mạnh!" 

Trung Du Du đáng yêu chun mũi, nghiêng đầu hỏi, "Cái tên Trương Vạn Sơn kia, tiểu thư đây cũng từng nghe thấy rồi, thực lực Võ đạo bát trọng thiên, chẳng lẽ, Thanh U tỷ tỷ, tỷ thật sự coi trọng cái tên Lâm Phi kia hả?"

"Cảm giác!"

"Vậy cũng được hả?" 



Sau khi rời khỏi khu treo thưởng,

Lam Phi quay về nơi ở của mình, hắn không vội đi luôn, bắt đầu dọn dẹp đồ dùng sinh hoạt, chuẩn bị đi đến Hắc Thủy sơn mạch, chuyện xảy ra ngày hôm nay, không thể không tính toán trước. 

Sau nửa canh giờ, Cao Nhân cùng Triệu Hổ biết được tin tức nhanh chóng chạy đến.

"Tiểu Lâm, ngươi thật sự phải khiêu chiến tên Trương Vạn Sơn đó hả?"

Cao Nhân vốn đang tu luyện Toái Ngọc Thủ, sau khi nghe được tin tức, lập tức cảm thấy khó tin, bỏ hết công việc đang dở dang, chạy tới đây trước, muốn nghĩ cách giúp đỡ Lâm Phi. 

"Chịu thôi, nếu ta không khiêu chiếu Trương Vạn Sơn, hiện tại cũng sẽ chẳng thể đứng ở đây." Lâm Phi cười khổ, kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần, còn chuyện đi săn yêu thú để thăng cấp, hắn giấu nhẹm luôn.

Cao Nhân tức giận nói, "Trương Vạn Sơn đúng là chẳng ra gì, thực lực Võ đạo bát trọng thiên, chỉ vì đệ đệ ruột mà ra tay xử lí ngươi, chẳng lẽ hắn không sợ bị các đệ tử ngoại môn khác khinh bỉ, không sợ mất mặt hay sao?”

"Sư huynh Lâm Phi, huynh thực sự muốn đánh nhau với Trương Vạn Sơn?" 

Trong mắt Triệu Hổ toàn là vẻ tôn sùng, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, liên tiếp đánh bại Trương Trùng Sinh, lại còn hạ bệ Trương Phong Lãng, hiện giờ lại khiêu chiến Trương Vạn Sơn, toàn là những chuyện đến nghĩ còn chẳng dám, trong đám đệ tử ngoại môn, không biết bao nhiêu đệ tử cấp thấp, coi Lâm Phi như thần tượng của mình."Tùy cơ ứng biến vậy!"

Lâm Phi nói bừa cho xong, hắn sợ Cao Nhân không tiếp thu được, sợ rằng hắn sẽ gây ra chuyện gì đó. 

"Tiểu Lâm, ta có biết mấy sư huynh, bọn họ đều là người có tham gia tổ chức, nếu ngươi muốn gia nhập, anh em sẽ giúp ngươi đề cử, có bọn họ hỗ trợ, chăm sóc cho ngươi, Trương Vặn Sơn sẽ không dám không nể mặt, trừ phi hắn không muốn tiếp tục ở trong đám đệ tử ngoại môn nữa."

Lâm Phi lắc đầu, khéo léo đáp lại, "Chuyện này để sau này rồi tính, sắp tới ta sẽ đến Hắc Thủy sơn mặt tu luyện một thời gian, không biết có tham gia được cuộc so tài tháng tới không, liệu có vấn đề gì không?"

"Không có chuyện gì đâu, hiện tại ngươi là thực lực võ đạo Võ đạo tứ trọng thiên, chỉ cần đến báo danh, hẳn là sẽ được cho qua." Vấn đề này, hiện nhiên là Cao Nhân hiểu rõ hơn Lâm Phi, "Hắc Thủy sơn mạch, vô cùng nguy hiểm, ngươi thật sự muốn đi đến đó?" 

"Hiện tại ta là thực lực võ đạo Võ đạo tứ trọng thiên, tu luyện huyền công cũng chưa được mài giũa nhiều, nghe nói bên ngoài Hắc Thủy sơn mạch, có các yêu thú cấp thấp tồn tại, đúng lúc có thể rèn luyện một hồi, biết đâu được sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn!"

Cao Nhân liếc nhìn Lâm Phi một cái, cũng không nói thêm điều gì, về chuyện thu hoạch ngoài ý muốn gì đó, rõ ràng hắn không tin.

"Vậy ngươi phải cực kỳ cẩn thận, nhất định không được đi sâu vào trong Hắc Thủy sơn mạch." 



Dựa theo lời nói của Cao Nhân, Lâm Phi tự mình đi tìm người phụ trách, sau một hồi giải thích, kiết quả đúng như đã nói, không có vấn đề gì quá lớn, thành công đổi được khoảng thời gian ba tháng.

Khoảng thời gian ba tháng, không tính là dài, cũng không hẳn là ngắn, đối với Lâm Phi, điều quan trọng nhất là, làm sao để thực lực tăng nhanh như bay. 

Đi xuống từ Thần Vũ môn.

Đứng trên sơn đạo, nhìn lại phía sau Thần Vũ môn ẩn trong rừng núi, Lâm Phi nắm chặt tay, trong mắt ánh lên vẻ kiên định.

"Sau ba tháng, ta sẽ dùng hành động cho mọi người biết, Lâm Phi ta không phải là người ai cũng có thể dễ dàng bắt nạt." 

Để lại ý chí cùng lời nói hào sảng, Lâm Phi quay người đi về phía Hắc Thủy sơn mạch.

Hắc Thủy sơn mạch, tọa lạc tại phía đông nam của vương triều Bất Lạc, là một khu vực không có người quản lí, từ Thần Vũ môn đến đó, cách nhau hơn hai ngàn dặm, ước đi phải đi khoảng năm ngày đường, không thể coi là quá xa, nhưng cũng không quá gần.

Lúc này, Lâm Phi bắt đầu nhớ về thời đại có máy bay, có máy bay thì cần gì phải vất vả như vậy. 
...

Sau khi xuống núi.

Lâm Phi chuẩn bị đi đến một tòa thành nhỏ ở dưới chân núi Thần Vũ, mua một ít trang phục và đồ dùng. 

Quan trọng là, Lâm Phi muốn đi mua vũ khí phòng thân.

Thành Thần Vũ.

Một tòa thành nhỏ gần dưới chân Thần Vũ môn. 

Tốn hết một trăm lượng bạc, Lâm Phi thay một bộ đồ cùng phụ kiện màu đen, đề phỏng ở Hắc Thủy sơn mạch bại lộ tin tức, khiến cho người ngoài chú ý.

Sau khi mua xong trang phục và đạo cụ. Hắn xoay người đi đến tiệm vũ khí, mua vũ khí.

Lần đầu tiên xuống núi, dù sao Lâm Phi cũng là xuyên việt đến đây, đã đọc qua đủ loại tiểu thuyết, hành tẩu giang hồ, không có vũ khí, điều đó là không thể được. 

Trong hai lựa chọn mua kiếm, mua đao.

Lâm Phi cuối cùng cũng chọn mua đao, đúng lúc có thể kết hợp với “Nhất đao lưỡng đoạn” để sử dụng, uy lực sẽ cao hơn một bậc.

Ngoại trừ những thứ đó, Lâm Phi tiêu hết một ngàn lượng bạc, mua một chú ngựa Tảo Hồng bình thường có thể đi một ngày mấy trăm dặm, dùng làm vật cưỡi, loại ngựa tốt một ngày đi ngàm dặm, tạm thời không thể mua được. 



Ánh mặt trời giữa trưa, trên đường lớn rộng rãi.

"Ta yêu nàng, yêu nàng, như chuột yêu gạo..." 

Âm thanh kì quái lại thêm chút lười biếng truyền đến từ trên đường lớn.

Từ xa tiến đến, là một con ngựa Tảo Hồng, lao nhanh từ trên đường lớn đến, cuộn lên một trận khói bụi, trong tầm nhìn, một người trẻ tuổi ngồi trên lưng Tảo Hồng, trên mặt là vẻ mệt mỏi, đang nhìn về một hướng, sau khi nhìn thấy một góc của băng sơn, trên vẻ mặt mỏi mệt là một nét tươi cười.

"Cuối cùng cũng đến nơi rồi, mấy ngày hôm nay đúng là mệt chết luôn rồi, không máy bay, không ô tô, không ổn rồi, đến bao giờ ta mới có thể bay trên bầu trời, thế mới là thích!" 

Người trẻ tuổi mặc áo đen, đúng là Lâm Phi đi thẳng đến từ Thần Vũ môn, không khỏi cảm thán đúng là cường giả võ đạo có thể vượt khoảng cách bay đến.

"Tới thành Hắc Thủy, trước hết trọ lại một đêm, sau đó mua thêm một tấm bản đồ, tìm hiểu một chút tình hình ở Hắc Thủy sơn mạch, sau đó mới đi vào Hắc Thủy sơn mạch, săn bắn yêu thú!"

Ngựa Tảo Hồng không hề dừng lại, đi thẳng đến tòa nhà ở trước mắt. 

Cùng lúc đó.

Trên một đoạn sơn đạo khác.

Sáu con ngựa sải bước phóng nhanh trên đường lớn, làm cuộc lên một trận khói bụi, cát bụi vởn bay. 

"Mọi người đi nhanh lêm, nhất định tên giẻ rách Lâm Phi kia đang ở thành Hắc Thủy, tranh thủ trước khi hắn đến được Hắc Thủy sơn mạch, nhất định phải tìm cho được hắn."

Tiếng nói trầm thấp, vang vọng ở trong tai mọi người.

"Tên Lâm Phi này chạy cũng nhanh thật, nếu không phải tại hắn đánh úp chúng ta, thì đã chết trong tay chúng ta từ lâu rồi, cần gì chúng ta phải đi đường vất vả cực nhọc, ăn no cát bụi thế này, tên nhóc này đáng chết!" 

"Mọi người cứ việc yên tâm, làm thịt được tên Lâm Phi kia rồi, chúng ta có thể ở thành Hắc Thủy thưởng thụ một phen, muốn có mỹ, rượu ngon, hay cái gì thì cứ việc mở miệng, có điều, nếu đang để việc này bị lộ ra ngoài, thì đừng trách cấp trên không nể tình!"

Chương 23: Đánh lén, mai phục

Hắc Thủy Sơn Mạch.

Thành Hắc Thủy!

Đây là một tòa thành nhỏ yên tĩnh nằm trên Hắc Thủy sơn mạch, có rất nhiều hàng hóa và yêu thú quý hiếm, là một nơi buôn bán tốt, lúc mới bắt đầu gặp may, sau đó lại có nhiều người tới, cho nên đây đã trở thành một thành lớn. 

Trong thành Hắc Thủy, những người có tiền đều có thể hưởng thụ cuộc sống của hoàng đế.

Thành Hắc Thủy có nhiều thanh lâu lớn nhỏ, người đẹp nhiều như mây trên trời, muốn người thế nào thì có thế đó.

Thành Hắc Thủy là nơi có nhiều bộ lạc sản xuất rượu ngon vô giá nhất ở Vương triều. 

Ngoài ra, các bí tịch Huyền công, binh khí lợi hại, cái gì cũng đều có.

Bởi vì điều này nên bây giờ rất nhiều cao thủ từ bốn phương tám hướng đều tề tựu tại đây, có người còn xem đây như một căn nhà của mình.

...

“Hôm nay giảm giá sốc, Yêu thú Thanh Vân Hổ Ấu Tể cấp ba, một vạn lượng bạc, bảo đảm vật đúng với giá tiền.”

“Sủng vật yêu thú cấp hai, tuyết thỏ, đáng yêu vô cùng, người gặp người thích, các mỹ nhân đi ngang qua đừng để lỡ mất cơ hội!”

“Linh thảo mười năm Âm Dương Thảo, giá gốc là ba vạn lượng bạc, bây giờ giảm giá xuống chỉ còn chín ngàn lượng, đúng vậy, chín ngàn lượng, cơ hội chỉ có trong hôm nay, đừng để lỡ!” 

“Mười Võ Giả của Chiêu Võ đạo thất trọng thiên, giá trị tuyệt vời, bảo đảm an toàn!”

“Đội mạo hiểm Đằng Không tìm năm mươi Võ Giả đạt tới cấp Võ đạo lục trọng thiên, bao ăn bao ở, tiền lương hậu hĩnh, cuối năm lại có tiền thưởng, mọi người còn do dự cái gì mà không lập tức gia nhập đội mạo hiểm!”

...

Trên đường tới thành Hắc Thủy, Lâm Phi bị hấp dẫn bởi những âm thanh phồn hoa xung quanh.

“Đúng là một địa điểm tuyệt vời, không hổ danh là tòa thành Hắc Thủy phồn vinh nhất ở Hắc Thủy sơn mạch.”

Chạy liên tục suốt năm ngày, trên khuôn mặt mệt mỏi của Lâm Phi cuối cùng cũng xuất hiện sự vui vẻ. 

Dắt con ngựa màu đỏ thẫm bước đi trên đường chính, Lâm Phi thấy không ít cao thủ Võ Đạo và những người ăn mặc kỳ quái khiến hắn cảm thấy rất vui mừng, đây không phải giang hồ trong truyền thuyết sao?

Tìm một nơi bán ngựa đi, bán được bảy trăm lượng bạc, Hắc Thủy sơn mạch nằm ngoài thành Hắc Thủy, cách hai trăm dặm, nếu giữ lại con ngựa đỏ thẫm đó thì không thích hợp lắm, hơn nữa cho dù sau này về nhà, có đánh chết Lâm Phi cũng không cưỡi con ngựa đỏ thẫm này nữa.

Bán con ngựa đỏ thẫm xong, Lâm Phi đi thẳng vào một khách sạn. Muốn nghỉ ngơi một lúc, sáng hôm sau sẽ đi tìm hiểu tình hình rồi mới vào Hắc Thủy sơn mạch. 

“Tiểu nhị, cho một phòng.”

...

Nghỉ ngơi một đêm. 

Sáng hôm sau, tinh thần Lâm Phi trở nên rất thoải mái, người mệt mỏi đứng bên đường hôm qua đã không còn thấy đâu.
Người tu luyện võ có thể lưu giữ Huyền khí trong cơ thể thì tinh lực cũng hồi phục trở lại được, bình thường sau một ngày thì sẽ hồi phục cũng được bảy tám phần.

Ra khỏi khách sạn thì đi tìm hiểu tình hình Hắc Thủy sơn mạch. 

Nhưng Lâm Phi không thể tin được mọi chuyện lại dễ dàng như vậy, vì thành Hắc thủy chính là nơi buôn bán tin tức về Hắc Thủy sơn mạch, tất cả những tin tức về nguy hiểm có thể gặp phải, nơi sinh sống của yêu thú... ở đâu cũng có, nhiều đếm không hết.

Tâm trạng lo lắng của Lâm Phi bỗng chốc tan biến không còn một mảnh, hắn dùng một ngàn lượng mua một bộ bản đồ đã được đánh dấu, trong đó có tất cả những nơi nguy hiểm của Hắc Thủy sơn mạch, nơi sinh sống của yêu thủ, vô cùng rõ ràng.

Những điều nhỏ quyết định sự thành công, Lâm Phi cho rằng một tấm bản đồ giá một ngàn lượng thì sẽ có ích. 

Ngoài việc mua bản đồ, Lâm Phi mua một số linh đan có độc và Liệu Thương Đan cũng tốn một ngàn lượng, trong lòng hắn thầm rỉ máu.

Rốt cuộc cũng hiểu dùng linh đan ở đại lục Huyền Thiên này đúng là đốt tiền.

...

Nghỉ ngơi một ngày, sáng ngày thứ ba, lúc mặt trời vừa ló rạng, Lâm Phi đã chuẩn bị xong đi về phía dãy Hắc Thủy sơn mạch.

Thành Hắc Thủy bị bao quanh bởi một màn sương trắng, lúc đó, không khí trong núi rất ẩm ướt,

Lâm Phi rời khỏi thành Hắc Thủy đi về phía Hắc Thủy sơn mạch trong tình hình này. 

Thành Hắc Thủy cách Hắc Thủy sơn mạch một con đường, so với những con đường nhỏ bình thường thì con đường này khá an toàn.

Lâm Phi đi một lúc lâu, cảm thấy xung quanh mênh mông vô cùng, những ngọn núi nối tiếp nhau tạo thành một dãy núi sừng sững hùng vĩ.

Đây đúng là nơi không thuộc vương triều, Hắc Thủy sơn mạch vốn đã rất nổi tiếng là nơi có nhiều yêu thú sinh sống, nhiều loại thảo dược và da lông yêu thú... được nhiều môn phái thích tới nhất và cũng là nơi được gọi là vùng đất của cái chết, không biết bao nhiêu Võ Giả đã chôn mình ở đây, nhưng dù vậy, đây vẫn là nơi mà những người yêu mạo hiểm thích tới nhất. 

“Hắc Thủy sơn mạch sao, mình sẽ luyện tập ở đây trong ba tháng tới.”Lâm Phi hít một hơi thật sâu, trong mắt tỏa ra ánh sáng kiên định, cho dù trong Hắc Thủy sơn mạch nguy hiểm thế nào, mình cũng sẽ đi không quay đầu lại, không lùi bước, đó mới là Võ giả chân chính.

...

Ở một nơi gần Hắc Thủy sơn mạch.

Trong lòng Lâm Phi hiểu rất rõ, bên ngoài Hắc Thủy sơn mạch có rất nhiều yêu thú mạnh sinh sống.

Những yêu thú cấp bốn có mặt khắp nơi ở Hắc Thủy sơn mạch. Lâm Phi đã nhớ kỹ toàn bộ những chuyện về yêu thú của Hắc Thủy sơn mạch trong đầu. 

“Đi qua chỗ này sẽ là nơi sinh sống của một yêu thú cấp bốn, Cuồng Lang, đúng lúc giờ đánh thử vào Cuồng Lang xem thử thế nào là một yêu thú bậc trung.”

Cất kỹ bản đồ, Lâm Phi bước lên phí trước, nhảy vào trong rừng đi về phía Đông.

“Không thể sử dụng Linh Hầu Thân Pháp ở đây, vậy đúng lúc hôm nay ta tu luyện “Tùy Phong Thân Pháp”... Có khi lúc gặp yêu thú mạnh sẽ dùng thân pháp này chạy khỏi được.” 

Lâm Phi suy nghĩ một lúc, đột nhiên lại cảm thấy lạnh lẽo, tóc gáy cũng dựng ngược lên, không hiểu sao lại cảm thấy có nguy hiểm rình rập, bên tai vang lên tiếng xé gió mơ hồ.

“Không hay rồi, có nguy hiểm.”

Một ánh sáng lạnh bay phất qua giống như ánh sáng xuất hiện trước đêm tối. 

Lúc thanh kiếm sắp chạm vào thân thể, bỗng chốc Lâm Phi nhảy lên, dường như cơ thể nặng đi, vội dùng “Linh Hầu Thân Pháp” né trái tránh phải thoát khỏi nguy hiểm, nhưng dù phản ứng nhanh, gò má vẫn bị một thanh kiếm lướt qua giống như một cơn lốc càn quét, bỗng chốc trên mặt đều là máu tươi.

“Ầm!”

Lâm Phi chạy trốn ra sau một cây đại thụ, những nhát kiếm vẫn tung ra, bỗng chốc xung quanh lá cây bị cắt đôi. 

...

“Kẻ nào? Kẻ nào muốn giết ta?”

Lâm Phi thở dốc nhảy xuống đất, máu tươi tuôn trào bên má trái cũng không thèm quan tâm, bây giờ hắn giống như một con báo cảnh giác nhìn xung quanh, Hắc Thiết Đao vốn ở trên lưng giờ đã được hắn siết chặt trên tay, ánh sáng sắc lạnh tỏa ra khắp nơi. 

Lúc nãy, hắn suýt chút nữa đã bị giết chết.

Lần đầu tiên Lâm Phi hiểu được khoảng cách giữa sống và chết lại gần như vậy, trong lòng vẫn còn rất sợ hãi, ngực cũng vì thở gấp mà phập phồng.

“Đúng là nguy hiểm, nếu không phải mình đã đạt tới Võ đạo ngũ trọng thiên, tốc độ cũng tăng lên, thì chắc chắn sẽ chết trong trận mai phục vừa rồi, dù bọn họ là ai thì mình cũng phải giết tất cả!” 

Bốp bốp bốp!

Tiếng vỗ tay vang lên giữa núi rừng yên lặng, tròng mắt Lâm Phi hơi co lại, tinh thần cả người đều tập trung về phía phát ra âm thanh.

“Lâm Phi, đúng là ngươi không khiến bọn ta thất vọng, vậy mà có thể tránh khỏi một đòn vừa rồi.”

Chương 24: Cắt đứt quan hệ, thể hiện sức mạnh

Giọng nói vừa kết thúc, trong rừng bỗng chốc xuất hiện một đám người mặc áo đen bao vây Lâm Phi lại.

Năm người mặc đồ đen này mang khí tức của võ giả đã tu luyện tới Võ đạo ngũ trọng thiên, người vừa nói chuyện là một người đàn ông mắt to mày rậm. Người này chắc chắn là một cao thủ.

Trong tay đám người mặc áo đen cầm Tinh Cương đao. 

“Rốt cuộc các người là ai?”

Nhìn đám người này, trong đầu Lâm Phi lập tức xuất hiện hai chữ “Trương gia”.

Ngoài bọn họ ra thì chắc chắn không có ai ra tay với mình, mình treo giải thưởng trước cửa, công khai khiêu khích Trương Trọng Sơn trước mặt nhiều người như vậy, vì còn ở Thần Võ Môn nên đối phương không dám ra tay với mình nhưng mình vừa rời khỏi Thần Võ Môn, mất đi sự bảo vệ, lại một mình tới núi Hắc Thủy quả là một cơ hội tuyệt vời để bọn họ ra tay giết mình làm vơi nỗi hận trong lòng. 

Suy nghĩ một lúc, Lâm Phi đã đoán ra được người giết mình là ai, lập tức sự tức giận trong lòng bùng lên.

“Giỏi cho Trương gia, giỏi cho một Trương Trọng Sơn, đúng là khinh người quá đáng.”

...

“Ha ha! Ai bảo thằng nhóc ngươi dám gây chuyện với sư huynh của chúng ta, giờ sư huynh muốn ngươi chết thì ngươi phải chết nhưng mà núi Hắc Thủy này cũng không tệ lắm, ngươi chết ở đây cũng coi là may mắn rồi. Nhớ kỹ ngày hôm nay đấy vì ngày này năm sau là ngày giỗ của ngươi! Các huynh đệ, ra tay!”

Vị cao thủ cười lạnh, phất tay ra hiệu cho ba người đàn ông đứng sau lưng, ba người đàn ông kia lập tức rút kiếm ra nhanh chóng đánh về phía Lâm Phi.

Bọn họ đã mai phục ở đây từ sớm, muốn giết chết Lâm Phi nhưng lại không ngờ là hắn có thể tránh được những chiêu thức vừa rồi, bây giờ đương nhiên không mong xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. 

Máu tươi chảy ròng trên gương mặt Lâm Phi, khiến hắn trở nên rất hung dữ.

“Không cần biết các người là ai, hôm nay ta sẽ cho các ngươi chôn thây ở đây.”

Lâm Phi hiểu rõ đám người này mạnh tới đâu, vậy mà chỉ vì muốn giết mình mà lại đợi ở đây lâu như vậy. Nếu không phải thực lực của mình đã tăng lên thì trong trận mai phục vừa rồi, mình không chết cũng bị thương nặng. 

“May mà các ngươi chưa hiểu rõ thực lực của ta. Vậy giờ ta sẽ xử ngươi trước để các ngươi hiểu được bản thân đã sai lầm như thế nào khi nghĩ muốn giết ta.”

Trong mắt Lâm Phi tỏa ra ánh sáng lạnh, cầm Hắc Thiết đao nhảy về phía trước, giống như một con báo vọt tới vồ lấy con mồi, thanh đao kéo dài trên mặt đất, rồi mạnh mẽ bay về phía trước.

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn!” 

Đây là đao pháp mà hệ thống cung cấp cho Lâm Phi lúc hắn thăng cấp.

Lâm Phi tiến lên khiến đám người kia cảm thấy rất buồn cười.

Một người mặc áo đen sử dụng đao pháp Hổ Hổ Sinh Phong, vừa thấy Lâm Phi tiến lên thì nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường, nâng trường đao trong tay chém xuống. 

“Tên rác rưởi này, dám đánh ông đây sao? Ngươi mau xuống địa ngục đi.”

Trường đao hạ xuống, thanh đao màu bạc dài một trượng được nâng lên cao rồi chém vào thanh đao đang chém tới của Lâm Phi, giống như muốn chém đứt đôi nó vậy.

Với sức mạnh này, người dùng đao sẽ đánh được trong khoảng cách một trượng. Người nắm vững đao pháp này đã mất nhiều thời gian để nghiên cứu, hắn chắc chắn là cao thủ. 

Ai cũng nghĩ là với một đao này thì dù Lâm Phi có mạnh tới đâu cũng sẽ phải chịu chết thôi, không thể khác được, thực lực hai người chênh lệch quá nhiều. Người áo đen kia lại dùng một chiêu “Vô Tình đao”.

Không ngờ lúc chiêu thức hạ xuống thì xuất hiện một ánh sáng lạnh mạnh mẽ từ thanh đao.

Cả hai thanh đao đều dài chừng một trượng vậy mà chỉ trong chớp mắt thanh đao của người áo đen đã vỡ nát tan tành. Lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng thì một ánh sáng màu trắng nhanh như chớp đánh mạnh về phía người mặc áo đen, trong khoảng khắc đó, giống như tất cả những chuyện đang xảy ra đều dừng lại. 

Tất cả những người đang chứng kiến đều hít một ngụm khí lạnh.

“Sao có thể, Vô Tình đao của ta... Rốt cuộc đây là... đao pháp gì?”

Người đàn ông mặc áo đen che cả khuôn mặt vẫn đứng thẫn thờ ở đó, vẻ mặt khó tin, bỗng chốc kẽ hở trên mặt nổ tung ra! Mọi người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì người mặc áo đen đã bị cắt thanh hai khúc, máu tươi tuôn trào khắp nơi. 

Đao pháp Nhất Đao Lưỡng Đoạn!

Chiêu thức Nhất Đao Lưỡng Đoạn!

Đao như kỳ danh! ...

Không người nào tin được một kẻ rác rưởi như Lâm Phi lại có thể luyện một chiêu thức mạnh mẽ như vậy, chỉ dùng một chiêu đã giết chết Ngô Thiên.

“Tên khốn kiếp kia! Ngươi dám giết Ngô Thiên sư huynh! Ngươi to gan quá đấy.” 

Chỉ còn bốn người mặc áo đen, vẻ mặt không kiềm chế được sự tức giận nhưng nhiều hơn là sự khiếp sợ.

“Ngươi... Không phải ngươi mới đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên sao? Từ khi nào thì đạt tới Võ đạo ngũ trọng thiên hả? Còn có thể giải phóng Huyền khí ra ngoài nữa? Sao thực lực của ngươi có thể tăng nhanh như vậy.”

Ngực Lâm Phi phập phồng, tuy hắn đã tưởng tượng cách dùng chiêu thức vừa rồi rất nhiều lần nhưng uy lực của một chiêu Nhất Đao Lưỡng Đoạn này vẫn khiến hắn kinh ngạc vô cùng. 

“Giết chết Võ đạo ngũ trọng thiên - Ngô Thiên, thu được điểm kinh nghiệm là 500!”

“Chúc mừng người chơi Lâm Phi đã mở ra hệ thống giết người. Nhận được một huân chương sơ nhập giang hồ, sau khi đeo vào sẽ tăng tốc độ, đạo cụ phụ trợ chỉ có thể sử dụng trong một lần, thời gian sử dụng là một nén nhang, sau đó vật phẩm sẽ tự động biến mất.”

Bỗng nhiên bên tai vang lên âm thanh của hệ thống, Lâm Phi suýt chút nữa thì không thể bình tĩnh được, trong lòng thầm nghĩ không biết lúc nào thì hệ thống có thể chức năng tăng cấp này? 

“Con mẹ nó, giết người cũng được kinh nghiệm? Mình không nghe lầm chứ?”

Lâm Phi đau đầu, còn nghĩ giết yêu thú mới có được kinh nghiệm, không ngờ giết người cũng đạt được điểm kinh nghiệm, thậm chí còn nhiều hơn so với giết yêu thú, chuyện này cũng...

Tuy đây là lần đầu tiên Lâm Phi giết người nhưng hắn lại không có cảm giác kì lạ, hơn nữa lại cảm thấy rất thú vị, bây giờ không thể cho đám người này một cơ hội sống sót nào nữa, bọn họ chắc chắn phải chết. 

“Ha ha, không ngờ đúng không!” Lâm Phi không nghĩ nữa, cầm Hắc Thiết đao đứng đó, từng giọt từng giọt máu chảy trên ánh sáng sắc lạnh của thanh đao, ánh mắt Lâm Phi lạnh như băng mang theo sát ý: “Không cần biết lý do gì, hôm nay các ngươi phải chết dưới đao của ông đây!”

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn!”

Lâm Phi di chuyển lần nữa, đánh về phía người đứng gần nhất, Hắc Thiết đao chém ra kèm theo đó là Huyền khí, khí tức này được sinh ra giống như đã kết hợp với nhau từ trước vậy, rất nhuần nhuyễn. 

Người mặc đồ đen còn đang chìm trong cảm giác khó tin, ánh mắt không cam tâm nhìn về phía trước thì thấy một người nữa bị chém thành hai khúc, nổ tung cả người khiến cả ba người lập tức phải lấy lại tinh thần.

“Mọi người xông lên cùng lúc đi, đao pháp này có gì đó kỳ lạ, tuyệt đối không thể bỏ chạy.”

Gương mặt của vị cao thủ đi đầu từ bình tĩnh chuyển sang tức giận nhưng vẫn không kiềm được cảm giác hoảng sợ, hắn ta chưa từng nghĩ một tên vô dụng như Lâm Phi sẽ cho bọn họ một bất ngờ lớn như vậy. Hắn hoàn toàn khác so với những gì mọi người nói, bây giờ bọn họ đã bị đánh cho không kịp trở tay, năm người bọn họ đã bị giết hai người. 

“Thanh Vân kiếm pháp, chiêu thức đầu tiên, Vân Trung Hữu Sơn!”
“Bôn Lôi đao pháp, chiêu thức thứ hai, Lôi Đình Nhất Kích!”

“Vân Hải kiếm pháp, chiêu thức thứ ba, Vân Hải Miên Miên!” 



Ba người mặc áo đen chưa từng nghĩ sẽ có một ngày phải kết hợp với nhau để đánh bại Lâm Phi. Trong mắt bọn họ Lâm Phi chỉ là một kẻ vô dụng nhưng hôm nay bọn họ đã phải thay đổi cách nhìn, Lâm Phi đã trở thành một cao thủ.

“Tên rác rưởi này! Ba người chúng ta kết hợp lại, cho dù ngươi có đạt tới Võ đạo lục trọng thiên cũng sẽ phải chết trong tay bọn ta, chưa từng có một người nào thoát khỏi chiêu thức này của bọn ta đâu!” 

Ánh sáng đao kiếm giống như từ trên trời giáng xuống.

Lâm Phi vẫn bình tĩnh như vậy, lúc nãy thi triển “Nhất Đao Lưỡng Đoạn” làm giảm bốn phần Huyền khí trong cơ thể, bây giờ chỉ còn lại sáu phần.

“Ba người bọn họ liên hợp tuy mạnh nhưng mình có Kim Cương Bất Hoại Thân, có thể không sợ bọn họ nhưng hôm nay không thể để bọn họ rời khỏi đây được! Nếu chuyện hôm nay truyền ra ngoài thì nhất định mình sẽ rước không ít chuyện phiền phức vào người, đặc biệt là đao pháp này, tuy chỉ là Hoàng giai đao pháp nhưng chắc chắn không phải đao pháp bình thường so sánh được.” 

Lâm Phi nghiến răng, trong mắt tràn đầy quyết tâm muốn giết chết đám người này.

Phải liều thôi.

“Nhất Đao Lưỡng Đoạn!” 

Hôm nay, Lâm Phi chỉ có thể dựa vào chiêu Nhất Đao Lưỡng Đoạn này để vượt qua cửa ải này.

Truyền vào Hắc Thiết Đao năm phần Huyền khí, nâng lên cao, thi triển “Nhất Đao Lưỡng Đoạn”, bỗng chốc Hắc Thiết Đao vang lên những âm thanh “ong ong”

Ầm! 

Vốn còn là một thanh đao, đột nhiên hoá thành ba thanh đao, thanh đao màu trắng có một tia hắc sắc hung hăng đánh vào giống như một cơn cuồng phong chém giết tất cả mọi thứ, khí tức tản ra xung quanh vô cùng mạnh mẽ.

“Đao pháp Nhất Đao Lưỡng Đoạn của ta, không biết ở phẩm cấp nào, cũng không phải là một dạng Huyền công bình thường. Ông đây không tin nó không đánh được các ngươi!”

Đao pháp mạnh mẽ đánh xuống. 

Ba người đàn ông mặc áo đen bỗng chốc tê dại cả đầu, lúc bọn họ liên thủ với nhau thì cả cao thủ Võ đạo lục trọng thiên cũng không dám khinh thường nhưng hôm nay đối mặt với một môn đao pháp chưa từng thấy này lại cảm nhận được sự nguy hiểm.

Đúng là khó tin.

“Rầm rầm!” 

Nghiền nát ánh sáng của kiếm!

Nghiền nát ánh sáng của đao!

Một chiêu phá hủy tất cả. 

Trường đao lướt qua mọi thứ bay ngang qua trời, chỉ một đao đã đánh thẳng về phía ba người áo đen, khiến xung quanh đổ nát nhưng vẫn có một sức mạnh lớn đổ ập vào người Lâm Phi khiến hắn bị bay thẳng ra ngoài, đập người lên một thân cây đại thụ, lá cây xung quanh bay lả tả.

Ba người áo đen đứng bất động giống như mấy khúc gỗ, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin được.

“Đúng là đao pháp mạnh mẽ... Đây không phải đao pháp bình thường.” 

“Tên rác rưởi! Ngươi sẽ không được chết tử tế!”

“Sử huynh nhất định sẽ báo thù cho chúng ta!”

Ầm ầm. 

Ba cơ thể nổ tung trong nháy mắt tạo ra một luồng gió mạnh khiến lá cây xung quanh bay lả tả.

Chương 25: Tu luyện tùy phong thân pháp

Trong rừng phủ đầy sương trắng, đôi lúc lại vọng đến tiếng chim kêu.

Khụ! Khụ!

Mùi máu tanh nồng nặc phía trong rừng cây, theo sau đó là âm thanh khác thường vọng tới. 

“Hộc! Hộc! Cuối cùng cũng chết hết rồi!”

Dưới gốc cây đại thụ cao vút, một người nào đó lung lay đứng không vững, dường như một trận gió cũng có thể thổi bay hắn đi.

Không cần nhiều lời, người này chắc chắn là Lâm Phi. 

“Hộc! Hộc!"

Lâm Phi sắc mặt tái nhợt, thở hổn hển, ngực phập phồng, áo choàng đen bị dư âm của lực tấn công xé toạc, trở nên rách rưới như kẻ ăn mày, trông rất nhếch nhác.

Nhớ lại trận công kích vừa rồi, Lâm Phi tự mình cảm thấy quá to gan. 

May mà tất cả đều đúng như hắn dự liệu, chiêu thức Nhất Đao Lưỡng Đoạn phá vỡ lực tấn công chính nhưng dư âm của lực tấn công vẫn còn ảnh hưởng, thân pháp Kim Cương Bất Hoại phát huy tác dụng cực mạnh, ngăn chặn phần lớn lực tấn công, bởi vậy hắn mới có thể an toàn đứng tại đây.

Nếu không phải là như vậy, e rằng Lâm Phi sẽ không thể ung dung mà đứng đó.

“Giết chết Thượng Võ, Võ đạo ngũ trọng thiên, giành được 500 kinh nghiệm”. 

“Giết chết Lịch Sơn, Võ đạo ngũ trọng thiên, giành được 500 kinh nghiệm”.

“Giết chết Trương Võ, Võ đạo ngũ trọng thiên, giành được 500 kinh nghiệm”.

Giọng nói lạnh như băng của hệ thống thăng cấp như thường lệ vang lên. 

Nghe thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống thăng cấp, Lâm Phi mới cảm thấy yên tâm, lập tức nhổ một ngụm máu tươi đi.

“Thân pháp kim cương bất hoại vẫn chưa đủ mạnh! Nếu như có thể đạt đến cảnh giới cuối cùng thì dư âm hợp lực tấn công của ba tên khi nãy nếu chặn lại cũng chỉ còn chút ít chứ không bị mất sức và bị thương nhẹ như bây giờ.”

Lâm Phi tự giễu cợt mình. 

Nếu như tin tức này được truyền ra ngoài, chắc hẳn tất cả mọi người sẽ phải há hốc mồm.

Năm cao thủ Võ đạo ngũ trọng thiên lại dễ dàng bị người ta đánh chết, nhất định là một việc khó thể tin được, chắc chắn chẳng có mấy người tin được chuyện này là sự thật.

Đối với thành tựu lần này, Lâm Phi cũng thấy tự hào. 

Nhưng đáng tiếc, trong mắt Lâm Phi, hắn của hiện tại vẫn còn rất nhỏ bé, yếu ớt, đối với loại suy nghĩ này, không biết bao nhiêu người đã vì nó mà cảm thấy xấu hổ.

Sau khi dùng Tụ Khí đan, hắn ngồi xuống.

Một lúc sau, trong cơ thể hắn chỉ còn sót lại một phần Huyền khí, khôi phục đến đâu hay đến đó, ít ra còn có được khả năng chiến đấu nhất định, đề phòng gặp phải nguy hiểm ngoài ý muốn. 

Lâm Phi đứng dậy thêm lần nữa, chuẩn bị đi tìm chiến lợi phẩm.

Phải rất vất vả mới giải quyết xong kẻ địch, Lâm Phi bắt đầu nghĩ tới chiến lời phẩm của mình.

Không biết bắt đầu từ khi nào, Lâm Phi trở nên cực kỳ chú ý đến chiến lợi phẩm. 

“Năm cao thủ Võ đạo ngũ trọng thiên, nói thế nào thì họ cũng có chút gia thế.” Lâm Phi nghĩ.

Một lúc sau, Lâm Phi không nói được gì.

“Mẹ kiếp! Đừng giỡn ông mày thế chứ!” 

Lúc Lâm Phi muốn tìm chiến lợi phẩm, trông thấy mặt đất toàn xác chết, không khỏi hối hận đứng lên, tự hỏi bản thân đã dùng đao pháp bá đạo này như thế nào.

Nhất Đao Lưỡng Đoạn, nghe tên thì hiểu ngay là một đao chém thành hai đoạn, lực tấn công bá đạo, thân xác bọn chúng đều bị tan tác, trở nên biến dạng.
Tất cả các loại ngân phiếu đều hóa thành tro bụi hết rồi, bí kíp các thứ thì lại càng không phải nói nhiều. 

Sau một hồi tìm kiếm, Lâm Phi miễn cưỡng để lộ nụ cười, ít ra cũng có chút thu hoạch.

Đầu tiên là bạc! Ngân phiếu đều bị nát hết rồi thì tất nhiên còn sót lại bạc.

Ít nhất, bạc vẫn không có vấn đề gì, vàng cũng thế, sơ sơ tính ra có khoảng một ngàn lượng bạc, năm trăm lượng vàng, cũng coi như là có thu hoạch. 

“Lộ trình sắp tới đúng lúc thiếu bạc, ông đây hời rồi!”

Lâm Phi mừng rỡ, chẳng ai không thích vàng và bạc cả, đây là vật phẩm tất yếu của võ giả, trước nay chưa ai chê nhiều bao giờ”.

Một cuốn bí kíp “Bôn Lôi đao pháp”! 

Đây là cuốn duy nhất không bị Huyền khí của bí kíp Huyền công xé nát.

“Đao pháp không tồi. Nhất Đao Lưỡng Đoạn bá đạo hung tợn, lực uy hiếp lớn, có điều tiêu tốn quá nhiều Huyền khí. Cuốn Bôn Lôi đao pháp này, cũng là cách thức mở rộng, đóng mạnh, chiêu thức bá đạo, một luồng Huyền công, vừa hay có thể tu luyện”.

Kiếm pháp, Lâm Phi không thích. 

Đao pháp, Lâm phi thích.

Đao pháp “Nhất Đao Lưỡng Đoạn” uy lực không thể tưởng tượng, một đao phá ba đường tấn công, sớm đã lưu lại ấn tượng không thể phai mờ, xem chừng không thua kém Hoàng giai đao pháp.

Vì thế, Lâm Phi liền nảy sinh hứng thú với đao pháp. 

Nếu muốn mua một cuốn Huyền công “Bân Lôi đao pháp” ở ngoài thì cho dù có một vạn lượng bạc cũng chưa chắc đã mua được.

Chuyến này xem ra thu hoạch cũng không tệ!

May mắn là Lâm Phi xuất phát sớm, bên ngoài Hắc Thủy sơn mạch không có mấy người nên số xác chết trên đất kia hắn cũng không buồn xử lí. Sau khi trở lại, hắn sẽ đích thân đi tìm hiểu, lúc đó chắc chắn sẽ có kết quả rõ ràng kẻ nào là hung thủ đứng sau. 

Cho dù là ai Lâm Phi sẽ không dễ dàng tha cho chúng, món nợ này tạm ghi vào đã.



Bên ngoài Hắc Thủy sơn mạch, Rừng cây đại thụ cao vút, chạc cây khổng lồ, che bớt ánh sáng. Trong rừng cây to lớn như vậy chứa đựng bầu không khí âm u, giống như quay trở lại rừng cây nguyên thủy lúc đầu.

“Chỗ này không tệ, chắc chẳng có kẻ nào tìm đến đây đâu, tiện thể dùng tạm nơi này để tu luyện “Tùy Phong thân pháp.”

Lâm Phi trùm áo choàng đen, ngồi bên dưới cây đại thụ. 

Nếu như không bị đánh úp, Lâm Phi sẽ không phải dè dặt cẩn trọng như vậy.

Chính vì trên đường bị đánh úp, Lâm Phi giữa đường liền đưa ra quyết định phải luyện được “Tùy Phong thân pháp”, tiếp tục tiến vào Hắc Mạch sơn thủy giết yêu thú.

“Đao pháp “Nhất Đao Lưỡng Đoạn” bằng với Hoàng giai đao pháp, vậy thì “Tùy Phong thân pháp” này chắc cũng không kém, nếu như học được “Tùy Phong thân pháp” phối hợp với đao pháp triển khai tấn công, uy lực của chúng chắc chắn còn hơn trước đây”. 

Có sự am hiểu về Nhất Đao Lưỡng Đoạn, nên Lâm Phi cũng tràn trề hi vọng đối với thân pháp Tùy Phong này.

Dù sao thân pháp Linh Hầu cũng chỉ là loại thân pháp thông thường, kém xa thân pháp Tùy Phong. Hắc thủy sơn mạch lại nguy hiểm trùng trùng, một loại thân pháp hiệu quả không những phát huy tác dụng cực lớn mà tong thời khắc mấu chốt còn có thể bảo toàn tính mạng.

“Người chơi Lâm Phi, chắc chắn muốn luyện “Tùy Phong thân pháp”?” 

“Xác nhận!”

Lần trước được thưởng “Tùy Phong thân pháp” Lâm Phi chưa luyện, vẫn luôn để trong hòm chứa đồ.

Sau khi âm thanh từ hệ thống truyền đến, cách thức luyện và các chiêu thức của thân pháp Tùy Phong giống như một luồng nước ấm tiến vào trong đầu Lâm Phi, nét mặt của hắn không khỏi có chút biến sắc. 

“Thân pháp thật kỳ lạ!”

Thần sắc Lâm Phi liền thay đổi sau khi lĩnh ngộ được hàm nghĩa sâu sa của các chiêu thức.

“Tùy Phong thân pháp” tất nhiên không phải là một loại thân pháp thông thường, mà nó là một loại thân pháp tăng cường sự cường đại của khinh công.” 

Thân pháp Tuỳ Phong.

Khinh công Tuỳ Phong.

Hai thứ hợp lại là một, trở thành một loại tồn tại quái dị. 

Lâm Phi vẫn chưa vội tu luyện, trì hoãn bốn năm ngày, không vấn đề gì, nghiên cứu cho rõ ràng trước đã rồi tính tiếp.

Khinh công Tuỳ Phong.

Tất cả chia làm ba cảnh giới! 

Cảnh giới thứ nhất: Người như gió, đi lại vô hình.

Cảnh giới thứ hai: Gió như người, người đi trong gió.

Cảnh giới thứ ba: Người gió hợp nhất, có mặt khắp nơi. 

Khinh công Tuỳ Phong.

Dựa vào ý nghĩa trên mặt chữ không khó để giải thích, hơn nữa hệ thống cũng cung cấp ý nghĩa sâu sa của khinh công.

Đọc từng câu từng chữ, lông mày của Lâm Phi lúc thì nhăn lại lúc thì giãn ra, hoàn toàn bị thu hút bởi thân pháp Tuỳ Phong, khi đọc xong câu cuối cùng, không nhịn được liền trầm trồ khen ngợi. 

“Rõ là ông trời giúp ta, loại khinh công Tuỳ Phong này, rất phù hợp để ta tu luyện. Nếu như ta sớm học được loại khinh công này, kể cả là cảnh giới thứ nhất, giết năm tên bọn chúng dễ như trở bàn tay!”

Trong mắt Lâm Phi lóe lên sự hưng phấn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau