VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 201 - Chương 205

Chương 200: Đại sự

"Phụt!" Lâm Phi ngã xuống, dựa vào tường khó khăn lắm mới có thể miễn cưỡng đứng lên.

"Trùng kích thần hồn, quả nhiên không thể dùng linh tinh, dùng một chút đã tiêu hao sạch sẽ như vậy!"

Lâm Phi một lần nữa đứng lên, sắc mặt tái nhợt, có vẻ hết sức khó coi, toàn thân không sử dụng được chút khí lực nào. Đây không phải là vì trên thân không còn khí lực mà là bởi vì lực lượng thần hồn tiêu hao nghiêm trọng mà ra. 

Lâm Phi cũng không nghĩ tới, vì đối phó với Hàn Thiên, và không để cho đám người Trần Huyền đào tẩu, dùng hết thần hồn trùng kích, đánh Hàn Thiên trở tay không kịp, mói có thể đánh chết đối phương.

Lâm Phi cắn răng dùng một nghìn điểm tích lũy, mua một viên Thần Hồn đan, loại đan dược chuyên dùng mỗi khi thần hồn tiêu hao. Cũng không còn cách nào khác, lực lượng thần hồn tiêu hao nghiêm trọng, toàn thân giống như không còn của mình nữa vậy.

Sau thời gian uống cạn một chén trà, sắc mặt Lâm Phi đã khôi phục không ít. 

"Thực lực của Huyền Giả hậu kỳ quá mạnh mẽ, trong tay động một chút thì là võ học Hoàng cấp thượng phẩm, ta xuất hết thủ đoạn mới miễn cưỡng đấu ngang tay, nếu như không phải bất ngờ đem ý cảnh dung nhập vào bên trong chiêu thức, không biết còn có thể giết chết bọn chúng như vậy không."

Nhìn mấy thi thể nằm dưới đất, trên mặt Lâm Phi lộ ra vẻ ngưng trọng.

Huyền Giả trung kỳ đột nhiên bạo kích, bất luận kẻ nào cũng khó ngăn cản được hai tầng công kích, vậy mà võ giả Huyền Giả hậu kỳ lại hoàn toàn khác, bằng không, Lâm Phi chắc chắn sẽ đánh chết một người trong đó trước tiên. 

Lúc này, tất cả đều đã qua, hai cao thủ đều đã chết, nguy cơ của chính mình cũng được giải quyết rồi.

Lâm Phi ném Thủy Hỏa Liên Hoa ra, những thi thể trên mặt đất trong khoảnh khắc đều bị đốt cháy sạch sẽ, một trận gió thổi tới nhất thời tiêu tan thành mây khói, như chưa từng tồn tại.

Người đã chết, nhưng trên mặt đất thì vẫn còn lưu lại vài thứ. Dùng lời của Lâm Phi mà nói, là chiến lợi phẩm thu được. 

Mấy võ giả Huyền Giả sơ kỳ và trung kỳ, chết rồi cũng không rơi ra gì đáng giá, ngoại trừ một chút bạc, không có cái gì quan trọng, cho nên Lâm Phi chưa từng lưu ý đến. Hắn để ý nhất chính là hai vị cao thủ Huyền Giả hậu kỳ. Trong đó nhất là người võ giả ban đầu kia.

Đồ vật trên đất không nhiều lắm, Lâm Phi nhanh chóng phát hiện ra một cái túi, sau khi mở ra xem không khỏi nở nụ cười.

"Hạ phẩm Huyền Linh thạch. Tên này đúng là giàu có." 

Hắn đếm một lượt, tổng cộng có hơn năm trăm khối hạ phẩm Huyền Linh thạch, một khối trung phẩm Huyền Linh thạch.

Lâm Phi rất nhanh lại tìm được một kiện đồ vật khác, ánh mắt lập tức sáng người: "Phong Vân kiếm pháp!"

Phong Vân kiếm pháp, võ học Hoàng cấp thượng phẩm. 

Cho tới bây giờ, võ học Lâm Phi học được đều rất hỗn tạp, một môn võ học Hoàng cấp cũng không có, tất cả đều là một ít môn bất nhập lưu, nhưng thật ra có không ít thần thông.

Nếu như không phải đã lĩnh ngộ Phong Chi Ý Cảnh, Phong Vân kiếm pháp này Lâm Phi sẽ không đi tu luyện. Kiếm pháp và đao pháp hoàn toàn khác nhau. Kiếm là vương giả trong kiếm. Đao bá chủ trong đao. Nhưng sau khi lĩnh ngộ Phong Chi Ý Cảnh, Phong Vân kiếm pháp đối với Lâm Phi mà nói, chính là một môn võ học kiếm pháp cường đại, tự có ý cảnh bên trong. "Đúng là như được tạo riêng cho ta vậy, phát huy ra uy lực chân chính, tâm không động cũng không được."

Hoàng cấp thượng phẩm. 

Bốn chữ này, không biết sẽ làm bao nhiêu người động tâm, hơn nữa trên người đối phương, hắn chỉ tìm được một quyển võ học này. Có thể thấy được, tài sản của võ giả Huyền Giả hậu kỳ cũng không phải là rất phong phú.

"Trước tiên thu lại đã, sau khi trở về chậm rãi nghiên cứu sau."

Lâm Phi thu Phong Vân kiếm pháp lại, trên mặt đất lại phát hiện hai cây trường kiếm, nhìn chất liệu Lâm Phi không khỏi nở nụ cười, vừa lúc hắn đang thiếu trường kiếm. Phẩm chất của kiếm này là Phàm binh thượng phẩm, khó trách khi thi triển ra uy lực của kiếm pháp lớn hơn rất nhiều. Hai cây trường kiếm này, Lâm Phi đương nhiên sẽ không khách khí mà nhận hết. 

Sau đó hắn lại đến chỗ võ giả khác tìm đồ, người này còn nghèo hơn cả người trước, Huyền Linh thạch cũng không nhiều, chỉ có ba trăm khối hạ phẩm Huyền Linh thạch, còn có một cuốn võ học Hoàng cấp trung phẩm Phục Long quyền, hắn cũng không khách khí thu lấy, mấy đồ vật còn lại dù nhìn không thuận mắt lắm nhưng cũng thu hồi tất.

"Không biết tiểu tử Trần Huyền này sẽ mang đồ tốt gì trên người!"

Nếu như nói Lâm Phi có hứng thú với Phong Vân kiếm pháp, thì hắn lại càng hứng thú hơn với những thứ Trần Huyền mang trên người, từ mấy câu nói trước khi chết của tên kia, không khó đoán ra trong tay hắn nhất định có thứ tốt. 

Quả nhiên đúng như Lâm Phi dự đoán.

Đầu tiên là Huyền Linh thạch, trên thân tên này lại có hơn một trăm khối trung phẩm Huyền Linh thạch, còn như hạ phẩm Huyền Linh thạch giống như không tiện nên một khối cũng không có.

Đây vẫn không phải là trọng điểm, trọng điểm là ở chỗ, Lâm Phi phát hiện một bình bạch ngọc, trong não liền xuất hiện hai từ: Linh dịch. 

Sau khi lặng lẽ mở ra, quả nhiên là khí tức của linh dịch, nhìn qua xem ra cũng có có ít nhất bảy lượng.

"Hay lắm, tài sản phong phú như vậy, khó trách dám cùng Kim Phượng đánh cuộc bằng linh dịch, đúng là trong người có đồ, lòng cũng không hoảng."

Muốn mở rộng kinh mạch cần có linh dịch, Lâm Phi tự nhiên không khách khí thu lấy toàn bộ. 

Ngoài hai thứ đồ này, còn có một cây trường kiếm Phàm binh thượng phẩm, nhìn qua chưa từng dùng tới, vừa rút ra khỏi vỏ liền lộ ra khí tức tiêu sát.

Hảo kiếm! Lâm Phi có chút yêu thích không muốn buông tay.Mấy thứ còn sót lại, không ngờ lại có không ít áo lông của nữ. Khẩu vị nặng thật! 

Lâm Phi liền ném ra Thủy Hỏa Liên Hoa thiêu hủy toàn bộ.

"Ồ, còn có thứ khác bên trong nữa sao!"

Thủy Hỏa Liên Hoa đốt cháy tất cả, nhưng trên mặt đất vẫn còn một thứ không bị thiêu cháy, không khỏi thu hút sự hiếu kỳ của Lâm Phi. 

"Một cái chìa khóa?"

Thấy đến tay là một chìa khóa ngân sắc, Lâm Phi liền rơi vào trầm tư.

"Tiểu tử Trần Huyền này, sao lại mang một cái chìa khóa bên người, còn là chìa khoá bằng đá, thảo nào vừa rồi đốt không được." 

Lâm Phi nhìn khắp nơi vẫn không phát hiện được thêm gì, chỉ có thể khẳng định, chìa khoá chắc là dùng để mở cánh cửa nào đó.

Dù không phát hiện ra điều gì nhưng Lâm Phi vẫn thu chìa khóa lại.

Sau khi nhìn bốn phía lần nữa, vẫn không thấy còn thứ gì, lại ném ra Thủy Hỏa Liên Hoa đốt một lần, không bỏ sót gì, lúc này mới nhanh chóng rời khỏi con hẻm nhỏ. 

...

Sáng sớm hôm sau, Lâm Phi được Đông Sơn đánh thức.

"Tiểu Lâm, ngươi có ở bên trong không?" 

Lâm Phi vẫn còn mơ màng đi ra: "Ngươi dậy sớm ghê, ta còn muốn ngủ thêm một lúc nữa!"

Sắc mặt Đông Sơn nặng nề, nói: "Đừng ngủ nữa, bên ngoài xảy ra chuyện lớn, Trần Huyền chết rồi!"

Lâm Phi ngẩn ra: "Ngươi nói người nào chết, ta không nghe lầm chứ!" 

Đông Sơn không nhìn ra cái gì, còn tưởng Lâm Phi đang khiếp sợ: Trần Huyền chết rồi, tối hôm qua chết ở trong một con hẻm nhỏ, trừ hắn ra còn hai cao thủ Huyền Giả hậu kỳ chết nữa."

Lâm Phi tỉnh táo thêm một chút: "Ta đã sớm thấy tiểu tử kia không vừa mắt, hiện giờ chết rồi không phải tốt hơn sao?"

Đông Sơn nhìn bốn phía: "Nếu như là mấy tháng sau Trần Huyền chết, thì cũng chẳng có chuyện gì, thế nhưng tiểu tử Trần Huyền kia hiện giờ chết không đúng lúc rồi, bọn họ nghi ngờ chúng ta giết chết Trần Huyền ở Kim Phong Tế Vũ lâu, làm lớn mâu thuẫn lên!" 

Lâm Phi sắc mặt căng thẳng: "A, còn có việc này sao, chẳng lẽ là có người muốn giá họa cho chúng ta?"Đông Sơn lắc đầu: "Ai mà biết được."

Lâm Phi đúng là người giết chết Trần Huyền, nhưng không nghĩ tới bang Thiên Hạ sẽ hướng mục tiêu đến Kim Phong Tế Vũ lâu, điểm này tính sai rồi. Nhưng lúc này cũng không thể đứng ra mà nói Trần Huyền là mình giết chết! 

Sau khi mặc y phục, Lâm Phi và Đông Sơn cùng đi ra ngoài.

Lúc này bên ngoài tụ tập rất nhiều người đằng đằng sát khí, giống như lúc nào cũng có thể khai chiến.

"Đông Sơn, tiểu Lâm, các ngươi tới rồi!" Lý Minh Tảo vừa thấy hai người liền nói. 

"Tình huống thế nào? " Đông Sơn hỏi.

Lâm Phi cũng vểnh tai nghe.

Hắn biết giết chết Trần Huyền sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ, nhưng tình hình như bây giờ đúng là vượt qua tưởng tượng của hắn. Không phải chỉ là một nhi tử thôi sao, hà tất phải để ý như vậy? 

Bang chủ bang Thiên Hạ tổng cộng có năm nhi tử, Trần Huyền là nhỏ nhất, đồng thời cũng là người được sủng ái nhất. Vì một đứa con trai mà đấu tranh một hồi với Kim Phong Tế Vũ lâu hẳn là không quá có khả năng.

"Bên ngoài là tam ca của Trần Huyền, Trần Thắng, hắn dẫn một đám người qua đây, nói là muốn Kim Phong Tế Vũ lâu chúng ta giao ra hung thủ, vừa mới đánh nhau một hồi..."

Thì ra sáng sớm hôm nay, bọn họ phát hiện tình hình trong con hẻm nhỏ, khí tức lưu lại, cộng thêm bản mệnh bài của Trần Huyền nát vụn, đã khơi dậy lửa giận của bang Thiên Hạ. 

Thế là xảy ra một màn bên ngoài.

"Tình huống bên ngoài hắn là rất nhanh sẽ có thể giải quyết." Lý Minh nhìn ra một chút đầu mối: "Bọn họ thật ra là tới thị uy!"

Đông Sơn và Lâm Phi cũng đều cho rằng như vậy. Chiến đấu quy mô lớn không có khả năng xảy ra. 

Quả nhiên người của bang Thiên Hạ sau khi thấy đòi người không có kết quả, để lại một câu giận dữ rồi rời đi.

Trong thành Sơn Hà, chuyện người của Kim Phong Tế Vũ lâu giết chết Trần Huyền lập tức truyền ra, còn như người nào ra tay trong lòng mọi người đều biết.

Bầu không khí trong thành lập tức trở nên khẩn trương. Một vài đại nhân vật đều kêu gọi bọn họ ngồi xuống nói chuyện tử tế, đừng triển khai tranh đấu quy mô lớn. 

Ý tứ thật ra rất đơn giản, cấm xảy ra chiến đấu trong thành Sơn Hà, cũng chính là đang nhắc nhở bọn họ, đừng động thủ động cước trong thành Sơn Hà.

...

Một đứa con trai của bang chủ bang Thiên Hạ chết. Chuyện này ảnh hưởng vẫn là rất lớn, mặc dù không xảy ra xung đột trên đao kiếm nhưng cũng không khác biệt mấy. 

Người của Kim Phong Tế Vũ lâu đổ mồ hôi cũng cẩn thận từng li từng tí, sợ bị người của bang Thiên Hạ giết, thành oan hồn dưới đao.

Thời gian mỗi ngày đều trôi qua căng thẳng như vậy. Chẳng mấy chốc đã đến thời gian bang Thiên Hạ và Kim Phong Tế Vũ lâu phân ra kết quả.

Chuyện này cũng đại biểu Lâm Phi sắp xong nhiệm vụ, một khi chuyện của mỏ vàng kết thúc, hắn có thể trở về Thần Vũ môn rồi. 

Mà vì vì bảo vệ Kim Phượng, ngày hôm nay Lâm Phi cũng phải đi cùng.

Gần đây không khí bên trong thành vẫn luôn khẩn trương, Kim Phượng vẫn chưa từng đi ra ngoài, trong lòng có một nghi hoặc, Trần Huyền rốt cuộc là ai giết, đồng thời về chuyện mấy người bên trong Kim Phong Tế Vũ lâu biến mất.

Nhìn Lâm Phi bên cạnh, Kim Phượng chẳng biết tại sao lại nhớ tới tin tức mới thu nhập được. 

Trong hẻm nhỏ, mặc dù người nọ xử lý từ đầu đến cuối rất gọn gàng, nhưng vẫn lưu lại điểm đáng ngờ, tỷ như ngoài lực lượng thủy hệ và hỏa hệ, đồng thời còn có lực lượng phong hệ lưu lại.

Theo bọn họ phán đoán, đây là kết quả của một lần do nhiều người phục kích, Trần Huyền mang theo hai cao thủ, đột nhiên không kịp trở tay bị đánh chết, còn vì sao nửa đêm Trần Huyền lại xuất hiện ở trong hẻm nhỏ thì vẫn còn là ẩn số.

Trong đó có hỏa hệ cao thủ, thủy hệ cao thủ... Bọn họ liên hợp lại cùng nhau, tiêu diệt hai cao thủ bên người Trần Huyền, võ giả Huyền Giả hậu kỳ duy nhất xuất động không phải xuất thân từ một gia tộc mà là tử một tổ chức thế lực nào đó. 

Kim Phượng nghi ngờ Lâm Phi thật ra cũng là theo bản năng, ký ức về Thủy Hỏa Liên Hoa trước đây vẫn còn nguyên vẹn trong lòng, nhưng nàng nghĩ lại thì lại thấy mình đang nghĩ lung tung gì không biết. Lâm Phi chỉ có thực lực Huyền Giả sơ kỳ, có thể chiến thắng Huyền Giả trung kỳ thì nàng còn có thể tin, chuyện Thổ Long thú chính là minh chứng.

Nhưng giết chết võ giả Huyền Giả hậu kỳ, Kim Phượng không thể tin, trừ phi mặt trời mọc từ hướng tây, điều này có thể sao? Căn bản là chuyện không thể nào.

Chương 201: Nội đấu

Sơn Hà công hội, công hội lớn nhất ở thành Sơn Hà, lần nữa thu hút sự chú ý của mọi người.

Kim Phong Tế Vũ lâu và bang Thiên Hạ đọ sức, mọi người không ngừng âm thầm suy đoán, rốt cuộc kết cục sẽ như thế nào.

Phía sau Kim Phong Tế Vũ lâu là Thần Vũ môn. 

Phía sau bang Thiên Hạ là Huyền Vũ môn.

Nếu như theo tình huống bình thường, một môn phái nhất lưu sẽ không dám đắc tội Thần Vũ môn, dù sao ai cũng hiểu một môn phái đỉnh cấp và môn phái nhất lưu chênh lệch bao nhiêu.

Thần Vũ môn vừa mở miệng, Huyền Vũ môn nào dám ở phía sau làm trò. 

Nhưng, Huyền Vũ môn cũng làm trò rồi. Nguyên nhân thật ra rất đơn giản, sơn môn của Thần Vũ môn không ở Sơn Hà quận, cách xa rất nhiều quận thành, sức ảnh hưởng kém rất nhiều, tác dụng của lời nói cũng kém hơn.

Bản thân Huyền Vũ môn là môn phái nhất lưu, là môn phái có tiếng nói ở Sơn Hà quận, mạng lưới giao thiệp rất rộng, là một cái môn phái địa phương, khí tức độc chiếm một vùng rất nặng.

Thần Vũ môn đường xa mà đến, muốn không tốn nhiều sức mà lấy được mỏ vàng này, Huyền Vũ môn tự nhiên không chịu bằng lòng, nói không chừng sắp đấu một trận. 

Huyền Vũ môn triển khai lực lượng, song phương đánh nhau, đều không thu nạp được người nào. Vì vậy mới có một màn hôm nay.

Không thể không nói, đây là một trò cười không nhỏ.

Ba đại môn phái ở Vương triều Bất Lạc, sức ảnh hưởng có mạnh có yếu, sức ảnh hưởng của Thần Vũ môn không ở Sơn Hà quận, nếu như đổi sang chỗ khác, Thần Vũ môn động miệng, phía dưới chính là một hồi địa chấn. 

...

Huyền Vũ môn không tin Thần Vũ môn. Đồng dạng, Thần Vũ môn cũng không tin Huyền Vũ môn.

Vì vậy, bọn họ chọn địa phương chiến đấu đặt ở Huyết Tinh lôi đài, Sơn Hà công hội, thông qua đấu võ phân ra thắng bại. 

Sau khi tin tức này truyền ra, khiến không biết bao nhiêu người chờ mong.

Nếu như hôm nay Thần Vũ môn hơi kém một bậc, sức ảnh hưởng của môn phái trong Sơn Hà quận sẽ rơi xuống đáy vực, nhưng ngược lại nếu thắng sẽ có thể khuếch trương sức ảnh hưởng mạnh mẽ. Ảnh hưởng đến Huyền Vũ môn, thậm chí uy hiếp bang Thiên Hạ.

Cửa chính Sơn Hà công hội, nơi Thần Vũ môn và Huyền Vũ môn gặp gỡ. 

Dẫn đầu song phương đều là cường giả Huyền Linh cảnh, nhân vật giậm chân một cái uy chấn bát phương.

Tộc trưởng thành Sơn Hà vốn luôn kiệt ngạo, thế nhưng trước mặt hai vị cường giả Huyền Linh của Thần Vũ môn và Huyền Vũ môn chỉ có thể cúi đầu khom lưng.

"Thật không hổ là Thần Vũ môn, thực lực người dẫn đội đạt tới Huyền Linh cảnh!" 

"Như thế có gì đặc biệt hơn người đâu, Huyền Vũ môn không phải cũng giống như vậy sao, người ta cũng có cường giả Huyền Linh cảnh kìa!"

"Có người nói Huyền Vũ môn hôm nay an bài ba vị đệ tử thiên tài, không biết bên nào sẽ thắng, có thể đè Thần Vũ môn xuống không!"

"Đúng vậy, cao thủ Thần Vũ môn nhiều như mây, lẽ nào sẽ sợ thiên tài của Huyền Vũ môn? Thần Vũ môn chính là tam đại đỉnh cấp đại môn phái, cái người ta có chính là thực lực!" 

...

Luận võ còn chưa bắt đầu, bên ngoài sớm đã thành một mảnh ồn ào.

Những người xem trọng Thần Vũ môn cổ vũ Thần Vũ môn. Đồng dạng, người bên Huyền Vũ môn cũng giống như vậy, thanh thế không kém bên Thần Vũ môn chút nào, tạo nên một hồi ồn ào không nhỏ. 

"Hai vị đại giá quang lâm, quả thật là khiến Sơn Hà công hội vinh hạnh vô cùng!"

Chuyện lớn như vậy, thượng cấp của Sơn Hà công hội tự nhiên muốn ra nghênh tiếp, bất kể Thần Vũ môn hay là Huyền Vũ Môn cũng có tư cách được nghênh tiếp.

Quan trọng là bối cảnh bọn họ đại biểu phía sau. Thần Vũ môn tự nhiên không cần nhiều lời, thực lực danh chấn vương triều. Huyền Vũ môn thì là niềm kiêu ngạo của Sơn Hà quận, mạng lưới giao thiệp quan hệ phức tạp, làm người ta đoán không ra. 

Sơn Hà công hội sẽ không ngu ngốc đắc tội hai con quái vật khổng lồ này, người trước không nói, người sau càng thêm không thể đắc tội, ảnh hưởng quá lớn.

Sau khi mời hai bên đi vào, mọi người cũng theo vào phía sau. Để tránh phiền toái không cần thiết, hôm nay Sơn Hà công hội hạn chế người ngoài bước vào, trừ phi là hội viên, nếu không sẽ không thể đi vào. Nếu như muốn mạnh mẽ xông vào, bọn họ không ngại tại chỗ giết gà dọa khỉ.

Huyết Tinh lôi đài, sớm đã yên lặng xuất hiện. Vốn dĩ chỗ ngồi xung quanh không có ai, lúc này đã có không ít người chiếm giữ, hoá ra khi bọn họ nhận được tin tức đã đến chờ đợi từ trước. 

Chuyện lớn như vậy, không có ai muốn bỏ lỡ, nếu bỏ lỡ thật đúng là đáng tiếc.

Lâm Phi và Đông Sơn đứng phía sau Kim Phượng.

"Hôm nay đông người thật!" Đông Sơn thấp giọng nói. 

Lâm Phi đáp: "Không nhiều lắm, nhưng đúng là nhiều hơn bình thường."

Trên thực tế, hôm nay quả thực rất đông, liếc mắt nhìn thấy toàn là đầu người, nhưng tuy là đông người như vậy, bầu không khí lại vô cùng yên ắng. Bình thường bọn họ có thể kiêu ngạo, thế nhưng hôm nay bọn họ cũng không dám bộc lộ ra chút nào. Còn như âm thầm suy nghĩ thế nào thì cũng không thể biết được.

...

Chương Văn đi vào chỗ ngồi. Thân làm nhân vật cao tầng Thần Vũ môn, Chương Văn không thích phương thức này chút nào, thà trực tiếp triển khai chém giết để cho bọn họ biết sự lợi hại của Thần Vũ môn còn hơn.

Đáng tiếc, Sơn Hà quận không trong phạm vi ảnh hưởng của Thần Vũ môn, hạn chế trùng điệp, cuối cùng mới xảy ra một màn thế này.

Rất nhanh, trong ghế lô chỉ còn mấy người. 

"Chương Văn huynh, tình hình có biến rồi!" Dương Khải sau khi bảo mọi người ngồi xuống, bố trí một phù văn cách âm trận xong, liền nói.

Trên mặt Chương Văn nhìn không ra hỉ nộ, mặt không đổi sắc, hết sức nghiêm túc: "Chuyện gì, cứ nói đừng ngại!"

"Dương lâu chủ, có chuyện gì cứ nói thẳng, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?" 

Người nói chuyện là Thẩm Tam Bảo, cũng là một vị lâu chủ của Kim Phong Tế Vũ lâu.

Dương Khải mang vẻ lo lắng nói: "Ba đệ tử dự bị của chúng ta, một người tối hôm qua bị người phục kích rồi, hiện giờ thương thế chưa lành, không thể xuất chiến!"

Chương Văn không cho là đúng, khoát khoát tay: "Chỉ là một đệ tử mà thôi, không sao cả, ta lần này xuống núi còn mang theo mấy đệ tử nội môn, để bọn họ bù vào là được, thiên tài Huyền Vũ môn mặc dù thiên phú cao, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi!" 

Huyền Vũ môn an bài thiên tài xuất chiến, Chương Văn đã biết từ sớm nhưng cũng không để ý chút nào.

Nét mặt Dương Khải vẫn chưa thả lỏng, thở dài nói: "Nếu như chỉ như lời ngươi nói, ta cũng không cần lo lắng như vậy, đệ tử Thần Vũ môn tự nhiên có thể thu thập bọn họ, thế nhưng vừa rồi khi ta đến đây, ta gặp được một người, một người mà mọi người không muốn phải đối mặt!"

Vẻ mặt Thẩm Tam Bảo biến đổi: "Ngươi thấy người nào, ngươi dù sao cũng là phó lâu chủ Kim Phong Tế Vũ lâu, lẽ nào còn có người đáng để ngươi để ý tới sao, theo ta được biết, ba thiên tài kia của Huyền Vũ môn đều là do người ngoài thổi phồng, thực lực chân chính không được như lời đồn. Hơn nữa, chúng ta còn có Chương huynh tọa trấn, kẻ nào dám âm thầm gây sự!" 

Thực lực bản thân Kim Phong Tế Vũ lâu cường đại, lâu chủ Kim Dương là cường giả Huyền Sư đại viên mãn, gặp cường giả Huyền Linh cũng có thể đánh một trận, bang Thiên Hạ cũng không dám nhổ râu cọp.
Kim Dương trông rất trẻ, nhìn qua chỉ chừng ba mươi tuổi, không khó nhìn ra đây là nhờ tu luyện thành công.

"Lão Dương, ngươi rất ít để ý đến ai mà!" 

Dương Khải nói: "Ai, hôm nay ta gặp được người được gọi là người mạnh nhất dưới Huyền Sư, Thanh Mang. Hắn hình như được Huyền Vũ môn mời đến!"

"Cái gì?" Thẩm Tam Bảo đứng lên đầu tiên, có vẻ khó có thể tin được.

"Tam Bảo, ngồi xuống đi, tốt xấu ngươi cũng là phó lâu chủ, thế này còn ra thể thống gì nữa?" Kim Dương thản nhiên nói, trong lời nói lộ ra uy nghiêm. 

Thẩm Tam Bảo cười gượng: "Ta ngồi ngay đây!" Nhưng vẻ mặt vẫn như cũ khó có thể che giấu đi vẻ khiếp sợ.

Chương Văn nói: "Xem ra, địa vị Thanh Mang cũng không đơn giản!"

Trong lòng Kim Dương cũng là ngoài ý muốn, giải thích: "Thanh Mang chính là chúng ta một thiên tài ở Sơn Hà quận, lớn lên trong thâm sơn từ nhỏ, sau này được sơn tặc mang về, từ đó về sau thể hiện ra thiên phú luyện võ, năm nay mới chỉ có hai mươi tuổi, nhưng một thân thực lực đã đạt đến Huyền Giả hậu kỳ, trở thành trại chủ một phương, giết người vô số, thoát được mấy lần truy sát!" 

"Có chút ý tứ, hai mươi tuổi đã là Huyền Giả hậu kỳ!"

Chương Văn nhàn nhạt nói một câu: "Các ngươi lo Thanh Mang gia nhập vào Huyền Vũ môn? Trở thành một lá bài tẩy để đối phó với chúng ta?"

Kim Dương vẫn yên lặng không có cử động gì, nhưng hai người khác đã gật đầu theo bản năng. 

Bọn họ quả thực lo lắng giả thiết này thành sự thật, một khi có Huyền Giả hậu kỳ như Thanh Mang gia nhập vào, vô hình trung sẽ tạo thành ưu thế rất lớn, đến lúc đó kết cục là thành dạng gì, ai cũng không đoán được.

"Chương huynh, việc này ta thấy cũng không cần phải lo, hiện giờ có thể cho người đi điều tra, liền nhanh chóng biết được thôi!" Kim Dương cười nói.

Một Thanh Mang, ác nhân giết người vô số, đúng là có thể dễ dàng tạo ra biến chuyển. 

...

Một lát sau, người được phái đi đã trở về.

Tin tức quả nhiên giống như bọn họ đã nghĩ. Thanh Mang trở thành đệ tử Huyền Vũ môn, lúc này thi đấu sẽ là một lá bài tẩy. 

"Huyền Vũ môn thật vô sỉ!" Dương Khải mắng.

"Khó trách Thanh Mang dám trắng trợn đến đây, hóa ra là dựa vào Huyền Vũ môn." Thẩm Tam Bảo nói.

Tin tức này đối với bọn họ mà nói, không phải là tin tức tốt gì, ngược lại là tin rất xấu. 

Bên ngoài là Kim Phong Tế Vũ lâu và bang Thiên Hạ, trên thực tế chính là giao phong giữa Thần Vũ môn và Huyền Vũ môn.

"Kim Dương huynh, nhìn ngươi giống như đã có chủ ý, nói ra để mọi người cùng nghe một chút được không?" Chương Văn cười hỏi.

Kim Dương nói: "Nếu Huyền Vũ môn dám để cho Thanh Mang lên đài, chúng ta cũng không thể rớt lại phía sau, vừa lúc ta cũng chuẩn bị một lá bài tẩy, nói không chừng có thể phát huy được tác dụng!" 

Một thanh niên từ bên ngoài bước vào.

"Nó là nghĩa tử của ta, Kim Phi, ta muốn để nó thay thế vào danh ngạch cuối cùng!" Kim Dương thản nhiên nói.

Người của Kim Phong Tế Vũ lâu đều biết, Kim Dương không có con trai, chỉ có một con gái duy nhất là Kim Phượng, thu dưỡng không ít nghĩa tử, bây giờ đều đã trưởng thành, giúp quản lý sự tình trong bang. 

Kim Phi chính là một người trong số đó.

"Hài nhi diện kiến nghĩa phụ!"

Kim Dương nói: "Đây là Chương sư thúc của ngươi, còn không mau đến bái kiến!" 

"Bái kiến Chương sư thúc!"

"Thực lực Huyền Giả hậu kỳ, đúng là có thể đối kháng Thanh Mang!" Chương Văn lộ ra nụ cười nhàn nhạt.Kim Phi hơi kinh hãi, một thân thực lực của mình cũng đã được áp chế lại, không lộ ra chút khí tức nào, vậy mà vẫn bị người liếc mắt đã nhìn ra, thật không hổ là cường giả Huyền Linh cảnh. 

Dương Khải bọn họ đồng ý với Chương Văn.

Kim Phi là cao thủ Huyền Giả hậu kỳ, là người có thực lực mạnh nhất trong tất cả các nghĩa tử.

Bọn họ đều hiểu ý nghĩa của lần thi đấu này, nếu như Kim Phi đánh bại Thanh Mang, lập công lớn, tương lai sẽ trở thành người nối nghiệp, khiến mọi người phải tâm phục khẩu phục. 

Kim Phi hiểu chuyện nhu thuận, rất được mọi người yêu thích.

Mọi người còn tưởng rằng kết quả sẽ như vậy, nhưng Chương Văn lại lắc đầu.

"Nghĩa tử này của ngươi thực lực không tồi. Thế nhưng trên thân lại thiếu một loại khí tức sát phạt, kém xa Thanh Mang kia, một khi động thủ tình huống sẽ không ổn." 

Trong mắt Kim Dương lóe lên một tia không hài lòng: "Trong tay Kim Phi cũng có mấy nhân mạng, gần đây còn vừa học được một môn võ học Hoàng cấp, mặc dù Thanh Mang gia nhập vào Huyền Vũ môn, trong thời gian ngắn đừng mơ tưởng có cái gì tiến bộ, ta thấy Kim Phi cực kỳ thích hợp. Nếu như Chương huynh có người thích hợp hơn, ta đây cũng không còn lời nào để nói!"

Kim Phong Tế Vũ lâu ngoài mặt là phụ thuộc Thần Vũ môn, nhưng cùng với việc khả năng quản lý suy giảm, Kim Phong Tế Vũ lâu đã dần muốn tự có chủ ý riêng.

"Kim Dương thật to gan, tưởng ta thực sự không dám ra tay sao?" Trong lòng Chương Văn hừ lạnh, cực kỳ giận giữ, Kim Dương đây là tỏ rõ đang muốn khuếch trương sức ảnh hưởng. 

Nhưng dù sao Chương Văn cũng là cường giả Thần Vũ môn, cười nói: "Kim lâu chủ nói như vậy, vừa lúc ta cũng có một người như thế."

Dứt lời, liền phân phó đệ tử bên cạnh một câu, người đệ tử kia nhanh chóng đi ra ngoài.

Trong mắt Kim Phi đứng ở bên cạnh lóe lên vẻ khinh thường. 

Lúc này đây trong các đệ tử Thần Vũ môn mang tới, người có thực lực mạnh nhất đã bị người đả thương, như vậy vị trí cuối cùng tất nhiên là sẽ thuộc về hắn, ai cũng đừng hòng đoạt được.

...

Bên ngoài, Lâm Phi đang nhớ lại trận chiến đấu trong đêm. Đặc biệt là Phong Vân kiếm pháp. 

"Ai là Lâm Phi?" Lâm Phi vốn dĩ đang nhắm mắt, không phản ứng kịp là chuyện gì đang xảy ra.

"Tiểu Lâm, mau tỉnh lại, có người tìm ngươi!"

Lúc này Lâm Phi mới kịp phản ứng. 

"Vị sư huynh này, ta chính là Lâm Phi, có chuyện gì không?" Lâm Phi tiến lên phía trước nói.

"Chương sư bá tìm ngươi, ngươi lập tức đi lên trên đi!"

Lâm Phi thất kinh, không khỏi hỏi: "Vị sư huynh này, xin hỏi một chút, sư bá tìm ta là vì chuyện gì vậy?" 

Chương Văn sư bá tìm hắn, Lâm Phi quả thực rất bất ngờ, bất kể nghĩ thế nào, cũng không nghĩ ra là chuyện gì đang xảy ra.

Đệ tử kia lạnh lùng nói: "Đi thì biết!"

Trong lòng còn âm thầm khinh bỉ: "Sư bá muốn làm gì, đây không phải là một tiểu tử thối Huyền Giả sơ kỳ sao? Lẽ nào danh ngạch cuối cùng chuẩn bị đưa cho Lâm Phi? Sư bá có phải hồ đồ rồi hay không?" 

Lâm Phi vừa nghe giọng điệu này, biết hỏi tên này cũng không có ích gì.

"Đông Sơn đại ca, chuyện kế tiếp làm phiền ngươi, ta đi một lát sẽ trở lại!"

Đông Sơn vỗ ngực: "Ngươi cứ đi đi, phía dưới đã có ta đây, yên tâm không sao đâu!" 

Trong Sơn Hà công hội, quả thực không cần lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.

Lâm Phi mang theo một bụng nghi hoặc, đi đến khu ghế lô, phát hiện bên trong lại có mấy người quen, chẳng qua một người trong đó lại đang nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo.

"Ô, ta đây là đắc tội với ai sao, sao hắn lại nhìn mình như thể là sinh tử cừu nhân thế?" 

Lâm Phi đối với khí tức tức giận rất mẫn cảm, ánh mắt của người thanh niên kia khiến hắn cảm nhận được đầu tiên.

"Lâm Phi bái kiến Chương sư bá!"

Chương Văn nói: "Ngươi đứng sang một bên trước đã!" 

Lâm Phi chưa biết chuyện gì, thức thời đứng ở một bên, nhưng mấy đạo ánh mắt vẫn không ngừng rơi vào trên thân, khiến trong lòng Lâm Phi càng hiếu kỳ hơn. Đây rốt cuộc là vì sao.

"Người này lần trước đã đoạt được Đệ nhất ngoại môn, bây giờ là đệ tử nội môn, đây chính là danh ngạch thứ ba, bản nhân sẽ để Lâm Phi đấu với Thanh Mang!"

"Không được!" 

"Sao có thể như vậy được!"

Hai vị lâu chủ lên tiếng đầu tiên, không nể tình chút nào.

Lâm Phi cuối cùng cũng hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, hoá ra Chương sư bá chuẩn bị để cho mình lên lôi đài? Nhưng đây rốt cuộc là sao? 

Có đánh chết Lâm Phi cũng không nghĩ ra, tại sao Chương sư bá phải để hắn lên đài, hắn mới có thực lực Huyền Giả sơ kỳ thôi mà.

Lần trước phách lối một trận, đánh chết Lâm Phi cũng muốn đi.

Nếu như không có chuyện của Trần Huyền, Lâm Phi sẽ không ngại đấu. Nhưng nếu giờ hắn đấu, với một màn hắn sẽ thể hiện ra này, người của bang Thiên Hạ không phải là lũ ngốc, chắc chắn sẽ nghi ngờ hắn. 

"Kim lâu chủ, ngươi thấy thế nào?"

Bỗng nhiên, Chương Văn hỏi Kim Dương.

"Không thích hợp." 

Kim Dương trả lời: "Lâm Phi này thực lực Huyền Giả sơ kỳ, sức chiến đấu có vẻ là đạt đến Huyền Giả trung kỳ, nhưng muốn để hắn đấu với Thanh Mang kia, ta cho rằng dù sao cũng không thích hợp."

Chương 202: Bị bắt đi lính

Kim Dương đương nhiên không có khả năng đồng ý.

Kim Phong Tế Vũ lâu và bang Thiên Hạ đấu tranh từ xưa đến nay, thế như nước với lửa, đều muốn áp chế đối phương.

Lần này khó khăn lắm mới có cơ hội ngăn chặn đối phương, mở rộng sức ảnh hưởng của mình, đương nhiên không thể đem cơ hội nhường cho đối phương. 

Ta tán thành ý kiến của Kim bang chủ!"

"Kim Phi đã là Huyền Giả hậu kỳ, thực lực đủ chống lại Thanh Mang, cũng không có khả năng bị thua, ta đồng ý để Kim Phi ra tay."

Hai vị biểu thị ý ủng hộ. 

Lâm Phi ở bên cạnh trong trạng thái không hiểu ra sao, trong lòng cân nhắc làm sao mới có thể cự tuyệt chuyện này.

"Tiểu tử, ngươi hăng hái tranh giành một chút cho ta!"

Khi Lâm Phi còn đang tìm cớ, bên tai truyền đến lời của Chương Văn sư bá. 

Truyền âm nhập mật. Trong lòng Lâm Phi cả kinh: "Không phải là để mắt tới ta rồi chứ?"

Truyền âm nhập mật, Lâm Phi cũng biết.

"Chương sư bá, việc này ta thật sự không làm được đâu, những sư huynh khác cũng lợi hại hơn ta, để cho bọn họ đi mới có thể có tác dụng." 

Lâm Phi cẩn thận từng li từng tí thăm dò, vẫn không biết tại sao sư bá lại muốn hắn ra tay.

Lẽ nào Chương biết được gì rồi? Trong lòng không khỏi xuất hiện một cái nghi vấn như vậy, cũng khó trách Lâm Phi có nghi vấn này,, Chương Văn sư bá cũng là cường giả Huyền Linh cảnh.

Lâm Phi vẫn che giấu tốt, cũng không có nghĩa là có thể lừa gạt được vị cường giả này. 

"Ta nói ngươi có thể, vậy ngươi sẽ có thể, không cần nghĩ gì thêm nữa!" Bỗng nhiên, Chương Văn một lần nữa truyền âm tới, đồng thời còn lộ ra một tia uy áp.

Tức giận rồi?

Lâm Phi phát hiện mình đúng là số cực kỳ khổ, vô duyên vô cớ bị bắt đi lính. Xem ra không tự mình ra tay là không thể nữa rồi, rõ ràng là muốn hắn lên đài, không đi cũng không được. 

"Ta đi!"

Lâm Phi không thể làm gì khác hơn là bằng lòng.

Trừ phi, Lâm Phi không muốn tiếp tục trà trộn trong Thần Vũ môn nữa, nhưng điều này có thể sao? Đương nhiên không có khả năng. 

Nếu như hắn không phải là người của Thần Vũ môn, Lâm Phi tin người của bang Thiên Hạ nhất định sẽ xuống tay với hắn. Thần Vũ môn ngọn núi lớn này, chí ít trong một thời gian tương đối dài thì hắn vẫn không có cách nào rời đi.

Bản thân Lâm Phi cũng không muốn rời khỏi Thần Vũ môn, rời khỏi thì có gì tốt chứ.

"Chương sư bá, nếu như ta may mắn thắng, ta có thể có một yêu cầu nhỏ hay không?" 

"Có thể. Chỉ cần ngươi có thực lực này..."

Chú ý bất ngờ nảy ra này, thật ra có quan hệ với chuyện của mấy ngày trước.

"Các ngươi xem trọng Kim Phi, ta xem trọng Lâm Phi." Chương Văn thản nhiên nói: "Không bằng như vậy đi, danh ngạch cũng chỉ có một, đương nhiên phải là người có khả năng mới được giữ, người yếu hơn sẽ phải rút lui, các ngươi thấy thế nào?" 

Sự tình đã nói đến mức này, mấy người Kim Dương cũng không còn gì để nói nữa, nói cái gì nữa thì chẳng khác nào đắc tội Thần Vũ môn.

"Được!" Một câu nói đơn giản, đã xác định được dùng biện pháp gì để giải quyết.

Lâm Phi có thể cảm giác được, ánh mắt của tất cả mọi người ở đây giờ đều rơi trên người hắn, nhất là Kim Phi kia, ánh mắt còn mang theo vẻ khiêu khích. 

"Mẹ kiếp, không phải chỉ là một cái danh ngạch thôi sao, phải làm đến mức này à?" Trong lòng Lâm Phi tức giận, nhưng trước mặt sư bá không dám biểu hiện ra ngoài.

"Hai vị không có ý kiến gì chứ?" Chương Văn nhìn hai người hỏi.

"Không có ý kiến." 

"Không có ý kiến."

Mọi người sau đó liền tản ra tạo thành một khoảng trống.

"Lâm huynh đệ, chút nữa nếu có gì không ổn thỏa, xin lượng thứ!" Kim Phi nghiêm túc nói. 

"Luận võ luận bàn. Khó tránh khỏi có tổn thương, ta hiểu!" Lâm Phi cũng nói theo, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, như không nhìn thấy gì.

Vừa dứt lời, chân nguyên liền ba động.

"Ầm!" Kim Phi động thủ trước. 

Chân nguyên của Huyền Giả hậu kỳ, lập tức cuộn trào mãnh liệt mà đến, có thể thấy được, thực lực Huyền Giả hậu kỳ là thứ thiệt, cùng với chân nguyên tỏa ra, Kim Phi nhanh chóng một quyền đánh về phía ngực Lâm Phi, một quyền vừa hung vừa vội.

"Đê tiện!"
Lâm Phi sầm mặt lại, trong lòng không khỏi mắng, chưa thấy người vô sỉ như vậy. 

Đối mặt với một quyền dữ dội như vậy, Lâm Phi vẫn rất bình tĩnh, nhìn không ra có gì đổi sắc, tùy ý đánh một quyền nghênh đón.

Một đóa liên hoa tầng tầng mở ra, lập tức che ở trước một quyền này, nửa bước khó vào.

Thủy Hỏa Liên Hoa. 

Kim Phi không khỏi cả kinh, vừa rồi ra tay, nhưng thật ra là nghĩa phụ muốn hắn tự mình ra tay, hắn vốn còn thấy không thích đáng, lúc này mới biết được, người này còn lợi hại hơn trong tưởng tượng của hắn.

"Hừ." Dưới tiếng hừ lạnh này, nắm đấm đang bị ngăn trở, chân nguyên lần nữa tăng vọt, một quyền đánh vào trên Thủy Hỏa Liên Hoa, khiến Thủy Hỏa Liên Hoa mở tung ra.

Kim Phi vẫn chưa kết thúc, tay trái khẽ vung, một đạo hàn quang bay ra, thẳng đến mặt Lâm Phi, hóa ra là đao mang, vừa nhanh vừa vội, muốn một chiêu làm Lâm Phi trọng thương. 

"Đúng là một tên hung ác, tâm cơ rất sâu!"

Lâm Phi cũng không phải dễ đối phó như vậy, đối phương muốn hắn đẹp mặt, bất kể vì nguyên nhân gì cũng không thể bỏ qua, thần lực trong cơ thể phun trào, trực tiếp bước ra hai bước, một quyền đánh vào trên thân thể Kim Phi.

Thần lực chi uy! 

Sức mạnh thân thể của Lâm Phi sớm đã đạt đến vạn cân, nhưng bình thường không dùng tới.

Phụt!

Kim Phi thực lực Huyền Giả hậu kỳ, dưới tình huống bình thường, sẽ không có biến cố gì, nhưng gặp đối thủ cường đại lại hoàn toàn khác, khi chống lại một quyền này của Lâm Phi, cương khí hộ thân bên ngoài trực tiếp vỡ nát, sức chống đỡ lập tức mất đi, quyền này trùng điệp đánh lên thân thể. 

Kim Phi trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, bay ra ngoài đụng vào vách tường, sau khi rơi xuống đất lảo đảo một hồi mới gượng dậy được, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Huyền Giả hậu kỳ Kim Phi lại bại nhanh như vậy.

Huyền Giả sơ kỳ đánh bại Huyền Giả hậu kỳ Kim Phi, lưu loát gọn gàng, đúng là ngoài sức tưởng tượng. 

"Không biết chư vị, hiện giờ còn có gì để nói không?" Chương Văn khen ngợi, mình quả nhiên không nhìn lầm tiểu tử này, Huyền Giả sơ kỳ cũng có thể chiến thắng cao thủ Huyền Giả hậu kỳ.

Thiên tài.

Mọi người còn chưa phản ứng kịp. 

Ngoài Chương Văn, hầu như ai cũng không thể tin được, Kim Phi sao lại có thể thua, nếu như thua dưới tay người khác, bọn họ cũng không khiếp sợ đến mức này.

Nhưng thua dưới tay một đệ tử Huyền Giả sơ kỳ, bọn họ thật không biết nói cái gì cho phải.

Bất kể là Kim Dương, Thẩm Tam Bảo, hay là đám người Dương Khải, hầu như cũng không thể tin vào kết quả này, nhìn Kim Phi đang tê liệt ở dưới chân tường, sự thực đang bày ra ở trước mắt. 

"Chúc mừng, Thần Vũ môn lại có một thiên tài!" Kim Dương ngoài miệng nói, trên thực tế trong giọng nói lộ ra vẻ chua xót.

"Nào có, nào có." Sắc mặt Chương Văn bình tĩnh, nhưng vẫn có thể thấy đang vui vẻ.
"Vậy liền sắp xếp như vậy đi." 

Tất cả mọi người không còn gì để nói, kết quả là như vậy, còn không bằng mau chóng đồng ý...

"Ài, xem ra trời sinh đã phải đắc tội người rồi." Thấy Kim Phi được mang ra ngoài, Lâm Phi cũng biết mình lại đắc tội thêm một người rồi, nhưng rất nhanh thì bình thường trở lại.

Kim Phong Tế Vũ lâu nghĩa tử? Chẳng có liên quan gì đến hắn. 

Sau khi giải quyết xong chuyện ở đây, hắn sẽ rời khỏi đây, hắn làm nghĩa tử của hắn, mình làm đệ tử của mình.

"Vừa rồi thắng nhờ đối phương cũng chưa dùng tới thực lực chân chính, nếu không mình cũng không nhẹ nhàng thắng như vậy, tác dụng của linh dịch đúng là rất mạnh, nếu như lần trước lấy được Cự Linh Thần huyết mạch, e rằng một quyền có thể đánh chết tiểu tử kia rồi!"

Sau khi ngồi xuống, Lâm Phi vẫn còn nhớ tình cảnh vừa nãy. 

Khí lực vạn cân trong một quyền đánh ra, chỉ sợ là Huyền Giả hậu kỳ cũng không cách nào đạt được.

Thời giân suy nghĩ của Lâm Phi không nhiều lắm, thi đấu nhanh chóng bắt đầu.

Kim Phượng cũng từ bên ngoài đi vào, nghe Lâm Phi sẽ đại biểu tham gia, không khỏi nhìn thêm một cái. 

"Nghe nói ngươi muốn lên đài?"

Lâm Phi gật đầu: "Đúng vậy."

"Vậy ngươi... cẩn thận!" Kim Phượng nói, sau đó liền rời đi, nhưng đi mấy bước lại dừng lại: "Thật ra hôm nay ta cũng sẽ lên đài!" 

Lâm Phi không khỏi ngẩn ra: ""Ngươi sẽ lên đài?"

Nhưng để lại cho Lâm Phi chỉ là một bóng lưng thon thả.

Lúc này, đệ tử bên cạnh chính là người lúc trước gọi Lâm Phi đến, lúc đầu trong lòng còn oán thầm, nhưng khi thấy Lâm Phi dùng thực lực Huyền Giả sơ kỳ đánh ngã Huyền Giả hậu kỳ Kim Phi, đã hoàn toàn không còn suy nghĩ này nữa, thừa dịp có cơ hội, nhanh chóng đến bày tỏ thành ý một chút. 

"Lâm sư huynh, ngươi đây có chỗ không biết rồi!"

"Ồ!" Lâm Phi quay đầu: "Lẽ nào phương diện này có cái gì khác biệt sao?"

Sau khi len lén quan sát, vị đệ tử này mới thở phào nhẹ nhõm, lấy lòng nói: "Thật ra là như vậy, Thần Vũ môn chúng ta và Huyền Vũ môn luận võ, tổng cộng có ba trận, theo thứ tự là Huyền Giả sơ kỳ, Huyền Giả trung kỳ, Huyền Giả hậu kỳ, tiểu thư Kim Phượng tham gia trận thứ hai Huyền Giả trung kỳ..." 

"Thì ra là vậy!" Lâm Phi cuối cùng cũng hiểu là chuyện gì xảy ra.

"Tham gia trận đầu là đệ tử của chúng ta!"

Lâm Phi không khỏi nhìn về phía lôi đài. 

"Xuống phía dưới!"

Chương Văn vốn đang ngồi dưới hàng ghế, đứng lên chuẩn bị bắt đầu chủ trì thi đấu.

Ở trong ghế lô vốn cũng có thể chứng kiến tất cả, nhưng vẫn kém xa trực tiếp nhìn từ phía dưới, để tránh xảy ra nguy hiểm gì, phải có Huyền Linh cường giả tọa trấn. 

Lâm Phi cũng cùng đi theo xuống phía dưới.

Người của Thần Vũ môn đi ra, đối diện người của Huyền Vũ môn cũng đi ra.

Lâm Phi nhanh chóng nhìn thấy mấy người đối diện, lúc này Kim Phượng không biết từ lúc nào cũng đã tới bên cạnh. 

"Người mặc áo đen bên kia chính là Thanh Mang, không nghĩ tới hắn sẽ trở thành đệ tử Huyền Vũ môn, xem ra chưởng môn Huyền Vũ môn đã cho hắn rất nhiều chỗ tốt, còn người mặc đồ màu đỏ là đại nhi tử của bang chủ bang Thiên Hạ, Trần Đỉnh..."

Nghe như vậy, Lâm Phi tự nhiên muốn nhìn thêm vài lần, đem đối phương nhớ kỹ trong lòng.

Bên này vừa nhìn, bên kia cũng nhìn qua, ánh mắt đều tập trung trên người Lâm Phi, Lâm Phi thấy như đang bị một con dã thú nhìn chằm chằm, trong bụng thầm nói: "Cao thủ, ta đứng trong đám người nhìn mấy lần, vậy mà hắn vẫn có thể tìm ra ta, khó trách được bọn họ để ý như vậy!" 

"Thiếu chút nữa quên, Thanh Mang lớn lên trong bầy thú từ nhỏ, trực giác cực kỳ mẫn cảm, một khi có sát khí, hắn cũng có thể phát giác trước tiên, lúc ngươi và hắn đối chiến, nhất định phải coi chừng!" Kim Phượng nghiêm túc.

Lâm Phi bỗng nhiên nhìn về phía Kim Phượng: "Kim tiểu thư, ngươi có phải đang lo lắng cho ta hay không?"

Sắc mặt Kim Phượng chợt lạnh, nhướng mày, bắn ra một đạo sát khí: "Đừng tự gây phiền toái cho mình!" 

Nhưng trong nội tâm, Kim Phượng không khỏi tự hỏi mình, chẳng lẽ mình thật sự đang lo lắng cho hắn sao? Ngay cả chính nàng ta cũng không biết trả lời ra sao, chỉ là không muốn Lâm Phi bị thương.

Quả nhiên hung hãn, đùa không vui chút nào!

Lâm Phi tùy ý đùa giỡn, thật ra chưa từng nghĩ, đối phương sẽ có bộ dạng tức giận như vậy, không có tính cách của cô gái thẹn thùng chút nào. 

May mà Kim Phượng không biết Lâm Phi đang nghĩ gì, bằng không không biết sẽ có biểu tình thế nào.

Chương 203: Một thắng một thua

"Ai muốn lên trước!"

Người của Huyền Vũ môn hô hào bắt đầu trước tiên, xem ra bọn họ cũng muốn bắt đầu sớm một chút, vì vậy bắt đầu hò hét, trông khí thế dáng vẻ rất hung hăng.

Một người trẻ tuổi từ phía đối diện đi đến, sát khí trên người rất nặng, rõ ràng là người của bang Thiên Hạ, trừ bọn họ ra, không ai có sát khí lớn như vậy. 

"Lục Phi, ngươi lên đi!"

Từ phía sau đài cao nơi Chương Văn đang ngồi, một người học trò đi ra, thực lực huyền giả sơ kỳ.

Trận đấu này chính là trận đối chiến giữa các huyền giả sơ kỳ. 

Có thể nói, bọn họ lựa chọn cách thức này, thật ra là vì công bằng, ít nhất không cần lo lắng bị một người thống nhất cục diện.

"Đồ chậm chạp, xuống mau lên một chút, đại gia ta sẽ sớm tiễn ngươi xuống dưới thôi!"

Người thanh niên trẻ tuổi cười cợt nhả. 

"Người đó là Sát Thiên, là tên hắn tự mình đặt, người chết trên tay hắn rất nhiều, có người nói hắn đã luyện thành công kiếm pháp chuyên giết người!"

Đông Sơn đã đi đến.

"Chả trách sát khí mạnh như vậy, xem ra có phiền phức rồi!" 

Lâm Phi nhướn mày, hắn từ trên người đối phương cảm nhận được sát khí dày đặc, điểm PK cũng vô cùng cao, không khỏi có chút ngoài ý muốn, nếu có cơ hội hắn thật sự muốn tự tay giết tên này, không biết sẽ nhận được bao nhiêu điểm kinh nghiệm đây.

Đông Sơn gật đầu nói: "Phần thắng thật sự là không lớn!"

Hai người vừa lên đến trên đài, Sát Thiên lập tức ra tay, một tay là "Sát Lục kiếm pháp", phối hợp với sát khí đầy người, tạo ra sát khí đầy trời, bao trùm trên lôi đài. 

Đường Phi một thân võ học phong hệ, ra tay chính là một bộ kiếm pháp trông rất uyển chuyển nhẹ nhàng, thế  nhưng cũng vô cùng quỷ dị, thêm vào thân pháp di chuyển, vừa bắt đầy liền hướng đến Sát Thiên đánh đến.

Võ học phong hệ, chuyên dùng đối phó với người có tốc độ chậm. Hoàn toàn có thể chiếm được ưu thế, thế nhưng đối đầu với võ giả sát khí ngút trời, vậy khó đối phó.

Quả nhiên không ngờ, sát khí của Sát Thiên ảnh hưởng khá lớn đến Đường Phi. Mỗi một chiêu một thức hắn ra đều là sát chiêu, quả thật là bộ dáng không sợ chết, ngược lại lại chiếm thế thượng phong. 

"Hắn thua rồi!"

Lâm Phi nhẹ nhàng nói một câu.

Trên thực tế, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ. 

Một là võ giả quanh năm ở trong môn phái tu luyện, nếu như gặp phải một võ giả có đẳng cấp tương đương, lại là kẻ liều mạng, tình huống sẽ vô cùng bất lợi.

Mà Đường Phi chính là một trong số đó, quanh năm bế quan tu luyện, lĩnh ngộ kiếm pháp có thể nói là vô cùng tỉ mỉ, đáng tiếc lại gặp phải một cao thủ. Đây thật sự là số phận đã định.

Đối mặt với Sát Thiên lấy thương tổn đổi tổn thương đối thủ, Đường Phi rõ ràng kém hơn một bậc, vốn là một cơ hội, ngược lại lại bị Sát Thiên chiếm được, khiến hắn rơi vào thế hạ phong. 

"Thua!"

Sau một lát, Sát Thiên dùng một chiêu lấy tổn thương đổi tổn thương, khiến Đường Phi sợ hãi, thua một bước, đến khi phản ứng kịp thì trường kiếm đã cách cổ chỉ một tấc, chỉ cần cử động tiến lên một chút Đường Phi chắc chắn sẽ phải chết.

Trận đầu, Thần Vũ môn thua. 

Tổng cộng đánh ba trận. Huyền Vũ môn thắng trận đầu, khiến Thần Vũ môn lập tức cảm thấy áp lực, nếu lần thứ hai cũng thua, như vậy lần này đấu thật sự sẽ thua.

Khi tin tức truyền về, Thần Vũ môn đoán chắc sẽ trở thành đối tượng bị mọi người cười nhạo.

Trận thứ hai, lập tức sẽ bắt đầu. 

"Bản thân ngươi phải cẩn thận một chút!"

Lâm Phi nói với Kim Phượng: "Đây là chữa thương đan, có thể chữa trị thương thế, ngươi trước tiên hãy mang theo người!"

Mặc dù không biết người ở trận hai là ai, Lâm Phi vẫn đưa ra đan dược, để đề phòng sẵn trước, để khỏi đến lúc cần lại vội vội vàng vàng. 

Kim Phượng cũng không từ chối: "Cảm ơn!"

"Bọn họ sắp xếp người lên thứ hai là ai?"

Lâm Phi hỏi Đông Sơn. 

Danh sách tỉ võ ở bên ngoài, Lâm Phi căn bản cũng không biết, hắn chỉ biết trận thứ ba là phải chiến đấu với Thanh Mang, người này rất mạnh, nếu không cũng sẽ không cần chính hắn phải lên đấu.

Trong thời gian ngắn ngủi, Lâm Phi tiếp nhận việc phải lên đài, tâm tình cũng bình tĩnh trở lại.

Nếu là buổi tối một ngày trước, có lẽ hắn sẽ lộ là gì đó, thế nhưng sau một tối, thực lực của hắn đã tăng lên không ít, mặc dù chỉ là huyền giả trung kỳ, nhưng thực lực của hắn đúng là có tăng lên. 

"Dương Quang, đệ tử thiên tài của Huyền Vũ môn, sở trường là tiên(roi) pháp, đã đánh bại không ít cao thủ, ở quận Sơn Hà nổi tiếng là một cao thủ, Kim tiểu thư lần này đụng phải cường địch rồi."

"Cao thủ sử dụng tiên pháp?"

Lâm Phi đột nhiên nhớ đến, Kim Phượng không phải là sử dụng roi da sao? 

Trước đây, lúc thăm dò trong vườn hoa, Lâm Phi vẫn nhớ trong lòng, tiên pháp của nàng ta dùng khá tốt, nhưng bây giờ lại gặp được một cao thủ dùng roi, trận đánh này có vẻ sẽ gây chấn động lòng người đây.Mặc dù Lâm Phi chưa từng luyện tập sử dụng roi da, cũng biết được vũ khí roi da này muốn tu luyện thành công cần có thiên phú tài năng nhất định.

Nếu hai người đều tu luyện thành công, vậy trận đánh này nhất định là một cuộc đại chiến lớn. 

Đông Sơn không chú ý đến biểu tình của Lâm Phi, hắn có vẻ hơi hưng phấn: "Kim tiểu thư nhất định sẽ thắng, đúng rồi, ngươi cũng không biết, Kim tiểu thư ở quận Sơn Hà nổi tiếng là nữ trung hào kiệt, chính là nhờ một tay roi da mà ra, cho dù tiên pháp của tên Dương Quang kia dùng tốt, nhưng gặp phải Kim tiểu thư chắc chắn không phải là đối thủ!"

Lâm Phi nhìn thoáng qua: "Hi vọng là như vậy!"

Dương Quang dáng người cao to cường tráng, bề ngoài có vẻ trông rất sáng sủa, thế nhưng đôi mắt hắn, lại đầy vẻ mê gái, khiến người ta cảm thấy chán ghét. 

"Kim tiểu thư, chúng ta lại gặp rồi!"

Kim Phượng lạnh lùng nói: "Tiếp chiêu!"

Roi da màu đen trên tay nàng khẽ động, ba ba ba, tiếng roi vang lên trong không khí, nghe như tiếng sấm. 

Mà Dương Quang ở bên kia, cười híp cả mắt, một chút cũng không thèm để ý, lấy ra một cái roi da màu đỏ, nam nhân mà lại dùng roi da đỏ, khẩu vị thật sự là không bình thường.

Cuộc chiến này, rõ ràng không giống với trận đấu mới vừa nãy, trận này hai người đều có lực lượng ngang bằng nhau, đều là dùng roi da, nếu muốn thắng, thì khó hơn rất nhiều so với vừa rồi.

Cuộc chiến giữa hai người gây ra sự quan tâm cực cao giữa Thần Vũ môn và Huyền Vũ môn, có thể nói, trận này liên quan đến kết quả cuối cùng ra sao. Nếu như Dương Quang thắng, vậy thì không cần phải tiếp tục thi đấu nữa, nhưng nếu Kim Phượng thắng, thì thi đấu lần này sẽ tiến vào trận thứ ba kích thích nhất. 

Ba ba ba ba.

Roi da của hai người không ngừng đụng vào nhau, bắn ra tung tóe các tia lửa, khiến người xem hoa mắt.

Lại một lần roi da bạo nổ bị hất ra, giống như hóa thành trường thương vậy, đụng vào nhau, hai người nhanh chóng bị đẩy lùi ra, đến lúc nhìn rõ được, cả hai đều bị thương. 

"Kim tiểu thư, xem ra tiên pháp của ngươi cũng không có gì lợi hại lắm!"

Dương Quang ngoài miệng thì nói, nhưng động tác trên tay hắn cũng không ngừng, roi da màu đỏ trong nháy mắt biến thành một con rắn, ngang nhiên đánh về phía ngực của Kim Phượng.

"Hạ lưu!" 

Người Kim Phương nhanh chóng lùi lại, trước kia nàng đã nghe nói tiên pháp của người này rất hạ lưu, hôm nay xem như nàng đã biết rồi, sắc mặt lập tức lạnh lẽo, nhìn qua trông có vẻ rất khác biệt.

"Huyễn Ảnh Thần Tiên(roi)!"

Giống như bị Dương Quang kích thích, công kích của Kim Phượng đã thay đổi, lập tức sử dụng một bộ võ học hoàng giai thượng phẩm. 

Tiên pháp vừa đánh ra, giữa không trung tạo ra vô số ảo ảnh, không nhìn rõ được có bao nhiêu, nhiều vô số kể.

"Hoàng giai thượng phẩm tiên pháp, tình huống của Dương Quang không tốt rồi."

Bộ tiên pháp này vừa ra, Dương Quang vốn đang tươi cười lập tức lộ ra hoảng sợ. 

Trước đây đã từng nói đến, phẩm cấp của võ học rất quan trọng, võ học cấp thấp cùng võ học cấp cao, chênh lệch uy lực rất lớn, nhất là khi dùng trong tay cường giả.

"Như Ảnh Tiên Pháp!"Trong lúc phân thắng bại, tiên pháp của Dương Quang liền thay đổi, hóa thành vô số cái bóng, tiếp đón Huyễn Ảnh Thần tiên của Kim Phượng, hắn không tin, tiên pháp mình biết không bằng được đối phương. 

"Ba ba ba ba!"

"Ba ba ba ba!"

Trong đấu trường nhất thời vang lên tiếng roi liên miên bất tận, một ít đệ tử thực lực kém, bị tiếng roi làm cho sợ hãi ngã trên mặt đất. 

Võ học cấp hoàng giai thượng phẩm, không phải người thường có thể chống đỡ được.

"Đáng ghét, Như Ảnh tiên pháp của ta không bằng ngươi!"

Một bộ là võ học hoàng giai thượng phẩm, một bộ là võ học hoàng giai trung phẩm. Chênh lệch hai bên lập tức lộ ra. 

Oanh.

Roi da to lớn quất lên người Dương Quang, trực tiếp quất bay đối phương ra ngoài, rơi ra ngoài lôi đài.

Người của Thần Vũ môn đang căng thẳng quan tâm thế cục rốt cuộc cũng có thể an tâm, đám người của Kim Phong Tế Vũ lâu cuối cùng cũng có thể lộ ra vẻ mặt tươi cười hớn hở. 

Bọn họ cuối cùng cũng giành lại được một trận, kết quả cuộc chiến sau đó như thế nào, trở nên rất khó dự đoán.

Mà Huyền Vũ môn cùng bang Thiên Hạ lúc này lại như quả bóng da bị xì hơi, tiên pháp của Dương Quang ra sao, bọn họ biết rất rõ, hơn nữa lại còn có một bộ tiên pháp hoàng giai trung phẩm.

Tiên pháp là môn võ học có tương đối ít người để ý học. 

Huyền Vũ môn vì lấy được bộ võ này, đã tốn không ít công sức, thật không ngờ rằng, Kim Phượng lại giữ một bộ tiên pháp hoàng giai thượng phẩm, ở thời điểm quan trọng nhất đè ép Dương Quang, thua trận này.

Đây cũng là chuyện không còn cách nào nào khác, thượng phẩm cùng trung phẩm, tuy nói ra chỉ là kém một bậc, thế nhưng trong thời điểm mấu chốt có thể quyết định rất nhiều thứ.

Thực lực hai người đều không khác nhau là mấy, lại cùng dùng một loại vũ khí, vậy thì cuối cùng mấu chốt là ở võ học, cái nào lợi hại hơn, thông thường sẽ giành được thắng lợi. 

Kim Phượng liều mạng cố gắng, cuối cùng giành được thắng lợi.

Lâm Phi quan sát ở phía dưới, vẫn liên tục nhìn chằm chằm, trong lòng cũng thay Kim Phượng vui vẻ, đồng thời cũng tự nhủ bản thân mình không ít.

"Quả nhiên là một cô nàng ghê gớm, liều mạng nhận thượng tích cũng muốn bắt được đối thủ, loại con gái này nếu có một ngày trở nên hung dữ, tuyệt đối sẽ là loại đáng sợ nhất." 

Cuộc chiến vừa rồi, Lâm Phi thấy rất rõ, hai người tuy ra tay đều rất nhanh, có một vài chỗ khó thấy, thế nhưng hắn vẫn nhìn thấy được, lúc trước khi đánh thăm dò, Kim Phượng đã bị thương nhẹ.

Đối với bản thân tàn nhẫn, thì đối với địch thủ càng thêm hung tàn.

Lâm Phi tin tưởng vị Dương Quang kia bây giờ khẳng định là không dễ chịu gì, võ học hoàng giai thượng phẩm, bị đánh vào một roi ước chừng phải nằm dưỡng thương đến ba tháng. 

Đây chỉ là ước chừng cơ bản.

...

Dương Quang rất nhanh được người mang ra ngoài. 

Sắc mặt đám người Huyền Vũ môn đều không tốt.

Vốn là được một trận thắng, cơ hội vô cùng lớn, kết quả không ngờ tới, con gái Kim bang chủ lại giấu một thân võ học, trực tiếp khiến bọn họ mất đi một cơ hội.

Ánh mắt của đám người này lập tức hướng về thiếu niên tóc dài Thanh Mang. 

Hắn là hi vọng cuối cùng.

"Thanh trại chủ, chuyện tiếp đến phải nhờ vào người rồi!"

Thanh Mang vốn đang nhắm hai mắt, nhưng sau khi mở mắt ra, không khí xung quanh liền giống như bị hút khô vậy, khiến mọi người cảm thấy một luồng khí tức nguy hiểm. 

Dã thú hình người!

Đây là từ mà mọi người đều nghĩ tới.

Đây rõ ràng là một dã thú mang hình người khiến bọn họ không dám nhìn thẳng, nếu như không phải để đảm bảo chiến thắng, bọn họ đánh chết cũng sẽ không mời loại người hung tàn như vậy. 

Lần này vì mời được hắn, Huyền Vũ môn đã trả một cái giá lớn.

Nhưng cái giá lớn này nếu so với khoáng thạch cỡ nhỏ, có vẻ nhỏ bé không đáng kể.

"Các ngươi bỏ tiền còn ta làm việc, yên tâm đi!" 

Giọng nói lạnh như băng, nghe qua không thấy được bất kỳ chút nào cảm giác con người, đặc biệt là nói chuyện còn trực tiếp như vậy, khiến chân mày bọn họ không khỏi thay đổi nhíu lại, nếu như không phải vì lần luận võ này, bọn họ chắc chắn sẽ không ngại mà trừng trị Thanh Mang.

Bọn họ là người của Huyền Vũ môn, còn hắn chỉ là một đứa con hoang, thật sự là không được dạy dỗ, vì gì mà phải nói trực tiếp như thế, may là không có ai để ý, nếu không truyền ra ngoài chắc chắn là sẽ bị chê cười.

Chương 204: Kỳ phùng địch thủ

Lúc này thời điểm quan trọng nhất đã đến!

Rốt cuộc là Thần Vũ môn thắng hay là Huyền Vũ môn thắng.

Giờ phút này nhìn tình cảnh trên sân, không khí yên tĩnh bắt đầu sôi trào, từ trên xuống dưới mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào hai người lập tức sẽ phải lên đài là Lâm Phi và Thanh Mang. 

Cho nên từ khi Lâm Phi muốn lên đài thì bọn họ đã biết.

Cho dù là Lâm Phi hay Thanh Mang, tình hình liên quan đều được đặt trước mặt bọn họ.

Trong lúc vô hình, trận đấu ngày hôm nay đã không còn là trận đấu của người bình thường, mà là trận đấu thắng thua sẽ quyết định tình huống của quận Sơn Hà. 

Nếu Huyền Vũ môn thắng, vậy thì ảnh hưởng của họ sẽ càng lớn, mà lực ảnh hưởng của Thần Vũ môn lại đang không ngừng thu nhỏ lại, tương lai sẽ có tình huống thế nào mọi người dường như đã có thể tưởng tượng ra.

....

"Lâm Phi trận cuối này đừng để bản thân bị áp lực quá lớn!" 

Đông Sơn tuy là vừa biết được tình huống hiện tại, mặc dù không biết tại sao, nhưng hắn đối với Lâm Phi ấn tượng quả thật rất tốt, không chỉ là vì việc lần trước, vậy nên mới có thể nói ra câu nói như vậy.

Lâm Phi cười cười: "Yên tâm, ta sẽ không cậy mạnh, nếu quả thật đánh không thắng được, ta sẽ lập tức buông tay!"

Tuy ngoài miệng hắn nói như vậy, nhưng thực tế trong lòng hắn lại bất đắc dĩ, chỉ qua một câu nói của Chương sư bá, thì đã biết hắn sẽ phải dốc toàn lực, nếu như thất bại, khẳng định sẽ không có chuyện gì tốt. 

Mặc dù đối phương không làm gì với mình, ngỗ nhỡ bị đông lạnh hay gì đó, cũng không phải là chuyện gì tốt.

Quan trọng là Lâm Phi muốn có được một lời hứa từ Chương sư bá, cho nên hắn nhất định phải thắng, cho nên bất kể là đánh với ai, hắn cũng sẽ không bỏ cuộc, cho dù có đánh với ai hắn cũng đánh bại hắn.

Nếu thắng đại biểu là hắn có sức mạnh, nếu không khẳng định không có cách nào qua được cửa ải này, dù sao, chuyện đó cũng không phải là chuyện nhỏ gì. 

Đối ngoại, Lâm Phi cũng muốn nói chuyện thuyết phục một chút, cũng không thể nói là hắn lấy yêu cầu nhỏ của bản thân?

Cùng lúc đó, Kim Phượng cũng đi tới, nhẹ nhàng nói: "Cám ơn đan dược của ngươi."

Lâm Phi cười nói: "Dùng tốt là được rồi!" 

Kim Phượng nói rằng: "Thực lực của Thanh Mang rất mạnh, ngươi phải cẩn thận, bên ngoài đồn đại, trên tay Thanh Mang còn có đòn sát thủ, rất khó đối phó, ngươi tuyệt đối đừng cậy mạnh!"

"Vì mấy lời này của ngươi, ta sẽ đánh bại đối phương, chiến thắng trận này!" Lâm Phi trịnh trọng nói.

Kim Phượng cũng không nói thêm gì nữa, nàng ta có thể nói được lời này đã là không dễ dàng rồi. 

Lúc này, bên tai hắn cũng truyền đến thanh âm của Chương sư bá.

"Hãy lấy ra thực lực lúc ngươi dùng để đánh bại Kim Phi. Thanh Mang kia thực lực rất mạnh, quanh thân hình thành sát khí, chỉ cần không bị sát khí xâm lấn, thì chỉ cần dùng Thủy Hỏa Liên Hoa kia của ngươi là có thể giải quyết tên nhóc kia rồi."

Lâm Phi đâu dám nói gì, trong lòng lại thở dài một hơi: "Thực lực của mình quả nhiên vẫn là quá yếu." 

Trên đại lục này, nếu muốn có tự do chân chính, cần phải có thực lực cường hãn.

"Xem ra chính mình vẫn còn cần cố gắng hơn!"

Kể từ đó, ý nghĩ kia trong lòng Lâm Phi không ngừng bành trướng, ánh mắt lộ ra thần sắc kiên định. 

"Bây giờ, ta nhất định phải thắng, hơn nữa còn phải thắng một cách nhanh chóng, thắng một cách gọn gàng!"

Chương Văn vẫn luôn luôn quan tâm Lâm Phi, nhìn thấy hắn lộ ra nồng đậm ý chí chiến đấu, vô thức sờ râu, khá là thỏa mãn, thầm nghĩ: "Không nghĩ tới trong môn phái của ta lại cho ra được một thiên tài như vậy, mặc dù mới chỉ là thực lực huyền giả sơ kỳ, nhưng lại có thể đánh lại huyền giả hậu kì, nếu như bồi dưỡng đúng cách, vậy đại hội nửa năm sau..."

Bang chủ của Kim Phong Tế Vũ lâu, bọn họ cũng đặt toàn bộ hi vọng cuối cùng lên người Lâm Phi. 

"Đệ tử của Thần Vũ môn quả nhiên đều là người biến thái, chả trách họ vẫn luôn là một trong ba đại môn phái của vương triều Bất Lạc!"

Thẩm Tam Bảo thở dài nói.

Sợ rằng cho dù là thế lực của Kim Phong Tế Vũ lâu của bọn họ có cường thịnh trở lại đi chăng nữa, thì ở trong mắt các môn phái cũng chỉ có như vậy, bọn họ cũng không có tư cách nói gì. 

"Sau khi Kim Phượng trải qua trận chiến này, chi bằng chúng ta đưa nó đến Thần Vũ môn, tương lai biết đâu sẽ có được một vị đại cao thủ!" Ý tưởng của Dương Khải tương đối lâu dài.

Một bang phái, chỉ cần có cường giả trấn giữ sẽ tồn tại lâu dài.

"Việc này để sau hãy nói, trước mắt việc này quan trọng hơn!" 

Kim Dương nói xong liền nhắm hai mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ, không biết đang suy nghĩ gì.

....

Lúc Lâm Phi đi vào sân, lại khiến một vài người ngoài cảm giác nghi hoặc, những người này không có được tin tức linh thông như một số nhân vật cấp cao, nên khi nhìn thấy người lên đài đều cảm thấy có chút ngoài ý muốn. 

"Sao đột nhiên lại đổi người rồi, mới là thực lực huyền giả sơ kỳ?"

"Rốt cuộc bọn họ đang làm gì vậy chứ."

"Chả lẽ thực lực huyền giả sơ kỳ lại có thể đánh bại được người có thực lực huyền giả hậu kỳ?" 

"Cao thủ bí mật của Thần Vũ môn? Điều này sao có thể chứ?"

.....

Người bất ngờ còn có bang Thiên Hạ và người của Huyền Vũ môn. 

"Sao người lên sân đấu lại không phải là Kim Phi?"

"Người của bọn họ đều đã bị thương, theo như tình huống trước mắt ngoại trừ Kim Phi, hình như không ai có thể đấu lại Thanh Mang, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này!"

"Chẳng lẽ đầu của người Thần Vũ môn đều bị hỏng hết rồi, họ cho rằng cho một đệ tử huyền giả sơ kỳ lên là có thể đánh bại Thanh Mang? Bọn họ không phải quá tự cao rồi." 

Bang Thiên Hạ lập tức bắt đầu xì xào thảo luận.

"Đây là do Thần Vũ môn tự tìm chết, chốc nữa đánh chết tên đệ tử này, để ta xem bọn họ còn ai ra thi đấu được!"

Một thanh niên áo đen lạnh lùng lên tiếng. 

Người này là con lớn nhất của bang chủ bang Thiên Hạ Trần Đỉnh, vẻ mặt cao ngạo, dáng vẻ không để ai vào mắt, khinh thường tất cả mọi người.

"Tên này có chút cổ quái!"

Bỗng nhiên, Thanh Mang vốn vẫn luôn ngồi cuối cùng cũng đứng lên, mắt lộ ra tia sáng lạnh đồng thời còn có dục vọng chiến đấu. 

"Như thế nào, người này rất mạnh sao?"

Huyền linh cường giả Huyền Thất dẫn đội của Huyền Vũ môn mở miệng hỏi.Huyền Thất thân là huyền linh cường giả, người khác không thể nhìn thấu, nhưng chưa chắc ông đã nhìn không thấu, thân là một người ở cửa Tuyên Võ, ông đương nhiên sẽ không đánh giá thấp người của Thần Vũ môn. 

Người này sau khi lên sân đấu, dáng vẻ bình tĩnh, khiến cho Huyền Thất cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

"Người trẻ tuổi này rốt cuộc có lai lịch như thế nào, tại sao Chương Văn lại sắp xếp người này?" Huyền Thất không nghĩ ra, thật sự nghĩ không ra, đây rốt cuộc là vì sao.

Lúc này cũng không còn biện pháp nào khác, Huyền Thất tin tưởng thực lực của Thanh Mang. 

Huyền Vũ môn vẫn luôn tuyển nhân tài từ bên ngoài, Thanh Mang là một người trong số đó. Vì để chiến thắng trong trận đấu này, Huyền Vũ môn đã trả một cái giá lớn, cũng may là tất cả đều thành công.

"Thanh Mang ngươi thấy thế nào?"

Thanh Mang vung mái tóc dài, cười nhạt: "Đối thủ rất có ý tứ, xứng đáng để ta ra tay toàn lực!" 

Nói rồi, Thanh Mang đứng lên, đi xuống đài.

Rất nhanh hai người đều đã đứng trên lôi đài, toàn bộ hiện trường đều yên tĩnh lại.

"Ngươi biết bình thường ta hứng thú nhất là gì không?" 

Sau khi lên sân đấu, Thanh Mang cũng không ra tay ngay, ngược lại lại hỏi một câu rất kỳ quái, khiến cho những người đang ngồi trong lô ghế và trên đài cao cảm thấy tò mò.

Bọn họ cuối cùng là muốn làm gì.

Lâm Phi cảm giác được khí tức nguy hiểm, đây là một người rất nguy hiểm, khí tức nguy hiểm này thắng được hai vị cao thủ huyền giả hậu kỳ kia. 

Bọn họ nhiều nhất cũng chỉ là cường đại.

Nhưng ở trên người Thanh Mang lại lộ ra khí tức nguy hiểm chân chính.

"Ta biết ngươi rất nguy hiểm!” 

Thanh Mang nói: "Bản thân ta ngoại trừ giết người thích nhất chính là tìm người cùng so tài, ngươi biết sau khi so tài xong sẽ như thế nào không?"

Lâm Phi cười nói: "Ta đoán trong tay ngươi thì bọn họ rất khó sống sót!"

"Hi vọng ngươi có thể từ trên tay ta mà sống sót!" Thanh Mang liếm khóe miệng một cái. 

"Ta tin tưởng ta sẽ sống sót!" Lâm Phi cười nói, hắn cảm thấy người này nói chuyện rất thú vị, nhưng trên thực tế trong nháy mắt đã ngưng tụ một thân chân nguyên.

"Vậy thì bắt đầu thôi!!"

Thanh Mang nhanh chóng  vươn ra bàn tay lớn, trên bàn tay hắn hiện đầy những vết thương, lộ ra mùi vị kinh khủng lại dữ tợn. 

"Giết!"

Thanh âm trầm thấp vang lên, lúc này Lâm Phi cảm thấy một tia nguy hiểm. Trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện mười chấm đen, là mười ngón tay bén nhọn, khí tức sắc bén như dao nhọn, đâm về phía hai mắt Lâm Phi.

Một phát công kích này, không thua gì với một kích của huyền giả hậu kỳ, Lâm Phi dám cá rằng, một chiêu này nếu đánh vào miếng sắt chỉ sợ cũng sẽ đâm ra một lỗ thủng. 

"Công kích thật là lợi hại!"

Lòng Lâm Phi trầm xuống, người này quả nhiên rất nguy hiểm. Không cẩn thận thì không được, nếu lộ ra một kẽ hở thôi, chắc chắn sẽ có chuyện phiền phức xảy ra.

Vỏn vẹn qua một chiêu, Lâm Phi đã có thể nhìn ra được, toàn thân Thanh Mang này đều là bộ phận công kích nguy hiểm. Hắn không thể không phòng. 

Đối mặt với ngón tay có thể chọc thủng sắt của đối phương, Lâm Phi cố gắng để cho bản thân bình tĩnh. Hắn biết chỉ cần lùi chậm một chút thôi ngón tay kia nhất định sẽ chộp lên người mình.

Bản năng chiến đấu!

Chân nguyên bắt đầu hoạt động với tốc độ cao nhất, Lâm Phi trống rỗng đánh ra một quyền, đồng thời để ý tới lực vạn cân, dùng lực phá lực, đánh trên ngón tay đối phương, hóa giải chiêu công kích này. 

Còn về việc, tại sao có thể hóa giải chiêu thức này đơn giản như vậy, là vì Lâm Phi ít nhiều gì cũng có năng lực cảm nhận của một phù sư, có thể miễn cưỡng nhìn được sự thay đổi của đối phương, vậy nên mới có thể nhẹ nhành đỡ được công kích này.
Nếu đổi là một người khác, một chiêu vừa rồi, trên người khẳng định sẽ xuất hiện rất nhiều lỗ máu, cho dù có cương khí hộ thân đi chăng nữa, chỉ sợ trên người cũng vẫn sẽ để lại lỗ máu.

Thanh Mang bất vi sở động, mắt thấy chiêu này không còn hiệu quả, mười đầu ngón tay lại biến thành những điểm đen, "Vèo" "Vèo", thanh âm phá không đến trực tiếp hướng đến những bộ vị quan trọng của Lâm Phi. 

"Ba ba ba ba..."

Dưới sự tấn công mãnh liệt, Lâm Phi bị vây trong thế nguy hiểm, đột nhiên một đóa Thủy Hỏa Liên Hoa xuất hiện dưới thân hắn, cánh hoa tầng tầng nở rộ, trông rất sống động.

Một chiêu phòng ngự này của Lâm Phi vừa ra, khiến Thanh Mang hơi ngẩn ra, hắn biết mình đã gặp phải một đối thủ khó xơi. 

"Phòng ngự thật là mạnh!"

Những người ở ngoài không nhịn được mà thét lên một tiếng sợ hãi.

Trong đó có một số người đã từng nhìn thấy Thủy Hỏa Liên Hoa, sự việc lần trước cũng không long trọng như vậy, nên người biết cũng không nhiều lắm. 

Hôm nay khi nhìn thấy Thủy Hỏa Liên Hoa hộ thân, bọn họ không khỏi sợ hãi.

Mọi người cũng không phải ngu ngốc, rất nhanh đều hiểu được rằng, Thần Vũ môn quả là đã sắp xếp một cao thủ ra đấu.

Lâm Phi vừa ra chiêu Thủy Hỏa Liên Hoa, ở cách đó không xa bang Thiên Hạ người nào đó liền nhíu mày. 

"Ngũ đệ, có phải chết trên tay người này không?"

Trần Đỉnh lộ ra một tia sát khí: "Mặc kệ có phải hay không, Lâm Phi chắc chắn có quan hệ rất lớn với Ngũ đệ, tốt nhất là Thanh Mang ở trên lôi đài đánh chết hắn.

Mười ngón tay của Thanh Mang như bay, ở trong không trung vang lên tiếng bạo kích "Ba ba ba", sát khí đầy trời, thế nhưng công kích đánh lên Thủy Hỏa Liên Hoa, vẻn vẹn chỉ đánh nát được bên ngoài đóa hoa, không cách nào chạm vào Lâm Phi. 

"Bạo nổ!"

Nhiều bông Thủy Hỏa Liên Hoa nho nhỏ không ngừng bay ra ngoài, vây quanh Thanh Mang, liên tiếp nổ tung, hóa thành một mảnh năng lượng xung động.

"Vèo!" 

Thủy Hỏa Liên Hoa nổ tung, trên người Thanh Mang lộ ra mấy lỗ thủng, trên người lộ ra đầy vết thương.

"Ngươi là đầu tiên khiến ta bị thương!"

Trong lòng Lâm Phi cũng giật mình, hắn dung nhập một tia năng lượng hệ phong vào, lại có năng lượng bạo nổ mạnh mẽ? Đây là điều hắn không ngờ tới, vậy mà có thể đả thương Thanh Mang. 

"Thanh Mang vậy mà lại bị thương."

Người bên ngoài cũng thất kinh, Thanh Mang huyền giả hậu kỳ vậy mà lại bị thương, cái đệ tử kia của Thần Vũ môn dĩ nhiên lại khiến Thanh Mang cường đại bị thương.

Thanh Mang lùi lại ba bước, hai mắt biến đỏ rực, khiến cho người ta nhớ tới dã thú nguy hiểm, lộ ra khí tức khát máu, sau đó thực lực Thanh Mang đột nhiên có dấu hiệu tăng lên. 

Sắc mặt mọi người đều thay đổi.

"Không ngờ thực lực của Thanh Mang mạnh như vậy, đã sắp bước vào cảnh giới đại viên mãn!"

Thực lực của Thanh Mang tăng lên, đây là chuyện chưa bao giờ nghĩ đến, thiên tài, thiên tài, chân chính thiên tài, huyền giả hậu kỳ tiến nửa bước, mặc dù còn thiếu một chút nhưng thực lực vẫn là tăng lên. 

Lâm Phi mặt tối sầm, Thanh Mang này quả nhiên không đơn giản.

"Thủy Hỏa Liên Hoa!"

"Rầm rầm rầm!" 

Thanh Mang sau khi thực lực tăng lên, mười ngón tay như hóa thành gió lớn, đánh lên Thủy Hỏa Liên Hoa, lúc này, Thanh Mang đã có chuẩn bị, cho dù có bạo nổ thì vẫn chưa đến gần hắn, nên trên người cũng không bị thương.

Điều này rõ ràng là hắn đã nắm được nhược điểm của chiêu.

"Nếu ngươi chỉ có chút thực lực như vậy, thì hôm nay ngươi chắc chắn sẽ phải thua." 

Thanh Mang sau khi thực lực tăng lên cười lạnh một tiếng.

Lâm Phi hít sâu một hơi: "Phong ấn!"

Người ta đều đã lộ ra thực lực chân chính, Lâm Phi đương nhiên cũng phải lấy ra, nếu lúc này còn giấu, người thua có lẽ sẽ là mình. 

Đương nhiên, cho dù là thực lực thật sự, Lâm Phi cũng muốn giấu một vài phần, ai bảo người của bang Thiên Hạ và Thần Vũ môn đều đang ở đây.

Nếu là đang ở nơi không người, Lâm Phi đương nhiên không lo có vấn đề gì, nhưng ở đây thì không được, giấu giếm là phải có, trong lòng biện pháp đối phó với người này, khả năng chỉ có thể dùng Thủy Hỏa Liên Hoa.

Một đóa hoa sen to lớn xuất hiện dưới người Thanh Mang, nhanh chóng khép lại, nhốt Thanh Mang ở bên trong. 

"Sưu!"

Sau khi nhốt hắn, kiếm U Minh liền từ trong đóa hoa sen đâm ra.

"Keng keng keng!" 

Đối mặt với tấn công mãnh liệt này, Thanh Mang hít sâu một hơi, quần áo trên người rào rào một tiếng nổ ra, màu sắc bắp thịt trong nháy mắt biến thành màu vàng, kiến U Minh chém đến, vậy mà chỉ để lại một vài điểm trắng.

"Ngoại công khổ luyện, cảnh giới đại thành!"

Người bên ngoài lại lần nữa bị dọa, Thanh Mang này cũng mạnh quá đi, nếu vừa rồi là người khác sợ đã chết không biết bao nhiêu lần. 

Người bang Thiên Hạ ở đây, sắc mặt đều ngưng trọng.

Lâm Phi này rõ ràng là muốn vây nhốt Thanh Mang, khiến hắn tiêu hao chân nguyên sau đó giành lấy thắng lợi.

Mà Huyền Thất của Huyền Vũ môn, chân mày cũng đồng thời nhíu lại, nhìn ra được cách này vô cùng không tốt, đồng thời ông cũng cảm thấy một cỗ sát ý tập trung trên người mình. 

"Chương Văn này thật không ngờ lại bảo vệ thằng nhóc kia, thôi, thôi, có tên kia bảo vệ tên nhóc kia, trận so tài ai thắng cũng chưa biết được."

Thủy Hỏa Liên Hoa cao cường như vậy, Huyền Thất cũng không biết tên nhóc này lĩnh ngộ được từ đâu ra, chỉ tác dụng phòng ngự thôi quả thực đã rất mạnh, lúc này lại còn có tác dụng vây nhốt.

Mà Chương Văn đối diện, mặc dù là nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trên thực tế vẫn luôn nhìn chắm chằm vào Huyền Thất, Huyền Vũ môn là hạng người gì, ông biết rất rõ. 

"Nhóc con này quả nhiên rất khá, khẳng định là gặp được kỳ ngộ nào đó, ngược lại Thủy Hỏa Liên Hoa uy lực cũng bất phàm, tên Thanh Mang kia, nếu như không phải tự cao tự đại, cũng sẽ không rơi vào bẫy, Thanh Mang lần này thua chắc rồi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau