VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 181 - Chương 185

Chương 180: Gặp mặt, bám theo

"Chuyện thi đấu kia không còn liên quan gì tới chúng ta, chúng ta chỉ cần đảm bảo an toàn những người khác ở mỏ vàng, những chuyện còn lại sẽ có người khác xử lý."

Trương Vô Địch thản nhiên nói, giống như mỏ vàng này không có liên quan gì tới hắn vậy.

Lâm Phi cũng không hứng thú gì với chuyện thi đấu này cả, dù sao việc thi đấu cũng có thượng cấp quyết định rồi. 

"Vậy ta cần phải bảo vệ ai?"

Trương Vô Địch cười gượng, "Tạm thời không rõ lắm, nhưng hẳn sẽ nhanh chóng biết được thôi, đến lúc đó ta sẽ bảo người thông báo cho ngươi, ngược lại sư đệ Lâm Phi à, thực lực tăng nhanh thật đấy, sư huynh cũng không theo kịp rồi."

Lâm Phi giật mình, không ngờ Trương Vô Địch lại nói như vậy, hắn liền cười khiêm tốn nói, "Ờ thì vận khí ta tương đối tốt...." 

Hai người hàn huyên với nhau qua lại mấy lời chẳng có mấy lời quan trọng, cũng chỉ có những chuyện liên quan tới thành Sơn Hà này mà thôi.

Sau nửa canh giờ bọn họ đi từ trong phòng ra.

"Nghe nói hiện giờ ngươi đang ở Công hội Phù Văn? Quyết định bao giờ chuyển qua đây?" Trương Vô Địch tùy ý nói. 

Lâm Phi suy nghĩ một chút rồi nói, "Bên kia ta còn có chuyện phải xử lý, hẳn ba ngày sau đi!"

Sau khi làm giúp chuyện ở Công hội Phù Văn xong, Lâm Phi hoàn toàn có thể dành ra thời gian, ba ngày có lẽ là đủ rồi, không cần kéo dài.

"Vậy theo lời ngươi nói, ba ngày sau lại tới!" Trương Vô Địch nói, "Đúng rồi, sau khi rời khỏi đây chú ý một chút, đám người Hạ Xuyên sẽ gây rắc rối cho ngươi đấy!" 

Lâm Phi cười nói, "Đa tạ sư huynh nhắc nhở, thằng nhóc Hạ Xuyên kia nếu dám dẫn người đến đây, sư đệ nhất định sẽ khiến bọn họ biết cái gì là hối hận!" Dứt lời, trong mắt hắn lập tức xuất hiện hàn ý.

Trương Vô Địch đều thấy rõ toàn bộ, trong lòng vô cùng hoảng sợ, "Sát khí của sư đệ thật hung dữ, rốt cuộc sao tu luyện ra được!"

....

Khi chuẩn bị đi ra khỏi Kim Phong Tế Vũ lâu.

"Huynh đệ Lâm Phi, xin chờ một chút!"

Lâm Phi ngẩng đầu, "Ngươi là?" 

Người trước mắt không rõ là ai, Trương Vô Địch thấy vậy bèn giải thích, "Lâm sư đệ, vị này chính là đại tổng quản Dương Khiêm của Kim Phong Tế Vũ lâu."

Lâm Phi không biết vị đại tổng quản này tìm mình làm gì, liền khách khí nói, "Tham kiến Dương tổng quản."

Thái độ của Dương Khiêm rất nhiệt tình, "Huynh đệ Lâm Phi tuổi trẻ tài cao, lâu chủ đại nhân nhà ta mời tiểu huynh đệ ngồi xuống!" 

"Lâu chủ nhà ngươi muốn gặp ta?" Lâm Phi không khỏi hiếu kỳ, bản thân không đáng là gì, sao có thể được mời đi được, đến Trương Vô Địch cũng mang vẻ mặt bất ngờ như vậy.

Lâu chủ Kim Phong Tế Vũ lâu, Trương Vô Địch đã từng gặp qua một lần, hoàn toàn không khách khí như vậy, nên hắn có chút hâm một nhìn về phía Lâm Phi.

Dương Khiêm đều nhìn thấy hết biểu hiện của đối phương. Kim Phong Tế Vũ lâu ở thành Sơn Hà ngoại trừ quận vương và mấy gia tộc hữu hạn ra chính là sự tồn tại cực vô phách, bất cứ kẻ nào nhận được lời mời chắc hẳn sẽ hưng phấn không thôi, vậy mà trên mặt đối phương lại không thấy bất cứ vẻ vui sướng nào. 

"Huynh đệ Lâm Phi gặp lâu chủ thì tất cả nghi vấn đương nhiên đều được giải đáp rồi!"

Lâm Phi suy nghĩ một chút rồi nói, "Vậy làm phiền Dương tổng quản rồi."

Lâu chủ mời, đương nhiên Lâm Phi không thể cự tuyệt rồi. Địa vị của hai người không giống nhau, có thể lập nên Kim Phong Tế Vũ lâu đương nhiên có bản lĩnh của bọn họ, hắn chẳng qua chỉ là một đệ tử nội môn nho nhỏ, cũng chẳng có gì đặc biệt. 

"Sư đệ, sau khi gặp lâu chủ, nhớ không cần phải tự đại, không được để Thần Vũ môn mất mặt!"

Trương Vô Địch không kiềm chế được nhắc nhở, "Vị lâu chủ này có thực lực cấp bậc huyền linh đấy!"

Lâm phi hơi bất ngờ, vị lâu chủ của Kim Phong Tế Vũ lâu này lại có thực lực không tồi, huyền giả lên huyền sư, sau đó mới lên được huyền linh, phải trải qua hai đại cảnh giới đấy. 

....

Dương Khiêm dẫn đường phía trước.

Diện tích của Kim Phong Tế Vũ lâu rất lớn, nơi đâu cũng đều là lầu gác nhà nước, không phải rực rỡ bình thường. 

Trong mắt Lâm Phi, Kim Phong Tế Vũ lâu này cũng chỉ như vậy, không khác biệt mấy với khu nhà cấp cao về sau, chỉ không giống vẻ bề ngoài mà thôi.

"Tiểu tử này rất tốt, tâm tính trấn định, không bị ngoại vật hấp dẫn, khó trách có thể trở thành đệ tử đứng nhất ngoại môn, quả nhiên là thiên tài!"

Trong lòng Dương Khiêm thầm đánh giá. 

Đây cũng là nhiệm vụ mà bề trên giao phó.

Nếu Lâm Phi biết bản thân khinh thường cảnh vật xung quanh lại được đánh giá là không bị ngoại vật hấp dẫn, chắc hẳn sẽ không kiềm chế được cười vang.

Dương Khiêm dẫn Lâm Phi tới một tòa lầu các. 

"Lâu chủ ở bên trên, ngươi tự đi lên đi!"

Trước mắt Lâm Phi là một tòa lầu các với thiết kế cổ điển, hẳn đã không tốn ít bạc, quả nhiên là kẻ có tiền.

Gặp mặt một vị đại nhân, Lâm Phi ít nhiều cũng có chút khẩn trương, hắn liền hít thở sâu, sau đó mới chậm rãi đi lên bậc thang. Thấy Lâm Phi đã đi lên, Dương Khiêm lặng lẽ rời đi. 

"Thảm lông này rất tốt!"
"Bức điêu khắc này không tồi!"

Ngoài mặt Lâm Phi biểu hiện bình tĩnh, trong lòng lại đang không ngừng phân tán sự khẩn trương của bản thân, lầm bầm lầu bầu vài câu. 

Bước lên bậc thang, tiến vào một phòng khách được trang hoàng lịch sự tao nhã, đàn hương lượn lờ lộ ra một phong vị khác biệt, Lâm Phi không thích mùi hương này.

Vị lâu chủ này thật có hứng thú khác người.

"Vào đi, mời ngồi!" 

Lâm Phi mới đi được vài bước thì lập tức trong phòng truyền tới giọng nói công chính vang dội, giống như tiếng chuông lớn không ngừng vang lên trong lòng, rất lâu không tiêu tan, nếu không phải có thần hồn cường đại thì chỉ một câu đã hù dọa hắn mất hồn mất vía rồi.

Lực lượng thật mạnh!

Thực lực huyền giả Lâm Phi xem thường, nhưng cường giả huyền linh chỉ cần một câu thì thần hồn của bản thân đã tan rã, quả nhiên đáng sợ, sau lưng cũng đã chảy một tầng mồ hôi lạnh rồi. 

Từ sau khi lĩnh ngộ được cảnh giới phong, lòng tin của Lâm Phi đã tăng lên rất nhiều, hiện giờ được nghe một câu của cường giả huyền linh mà tim đã chấn động, áp lực cực đại, hắn phát hiện bản thân đã xem thường cường giả của đại lục này rồi.

Thật không ngờ lại khiến người khác phải bàng hoàng như vậy.

Chỉ một câu nói khi nãy dùng Âm Ba Công đánh tới, người bình thường gặp phải sẽ chấn động cả trái tim, mất hồn mất vía, khó tránh khỏi xấu mặt, dù muốn khôi phục cũng nhất định mất một khoảng thời gian. 

Nhưng Lâm Phi này chỉ mất chưa tới ba lần hô hấp đã khôi phục lại bình thường, thật ngoài sức tưởng tượng.

Đứng nhất ngoại môn, danh xứng với thực.

....

Lâm Phi ngồi xuống, trong lòng thấp thỏm.

Rèm được kéo ra, một trung niên áo đen chậm rãi bước ra.

Lâm Phi ngẩng đầu lén dò xét, trung niên kia để bộ râu cá trê, lộ ra khí tức uy nghiêm, dường như đã có kinh nghiệm thượng vị, trên người ngập tràn khí tức thượng vị giả, phong cách lẫn cử chỉ toát ra vô tận uy nghiêm, giống như nếu ai vô lễ với hắn, ngay sau đó sẽ chết bởi lôi đình nhất kích vậy. 

"Nội đệ tử Thần Vũ môn Lâm Phi bái kiến lâu chủ!"

Lâm Phi đứng dậy nghiêm túc nói.

"Thần Vũ môn đã dạy ra được một đệ tử giỏi, không tồi, không tồi!" 

Giọng nói của nam nhân trung niên trước mặt lộ ra sự uy nghiêm, giọng điệu lúc này trở nên hòa ái dễ gần, khí tức thân mật, người không biết chuyện còn tưởng cả hai đã quen biết nhau từ lâu.

Lâm Phi đã khởi động một trăm hai mươi phần trăm tinh thần, sợ bản thân nói điều gì sai khi đối mặt với một nhân vật lớn như vua Alexandre này.

Vị lâu chủ Kim Phong Tế Vũ này toàn thân lộ ra cỗ năng lượng mạnh mẽ, giống như chỉ cần ra tay thì chính là sát khí lôi đình vậy. 

Lâm Phi không dám nói lung tung, cường giả huyền linh dù là Thần Vũ môn cũng phải khách khí.

Nam nhân trung niên lại nói, "Con người ngươi không tồi, trước khi mỏ vàng được chứng thực, ngươi chỉ cần bảo vệ người tốt là được, Kim mỗ suốt đời không quên!"

Không đợi Lâm Phi mở miệng hỏi thăm, đại tổng quản Dương Khiêm lại lần nữa xuất hiện. "Huynh đệ Lâm Phi, mời đi lối này!"

Lâm Phi nghẹn họng, đứng dậy đi ra ngoài.

"Lâu chủ, người này không tồi đúng không!" 

Người nói chuyện chính là phó lâu chủ Dương Khải.

"Đệ tử giỏi hiếm thấy, Thần Vũ môn thật có phúc khí!"

"Kim thiên kim có Lâm Phi bảo vệ, có lẽ sẽ không xảy ra nguy hiểm gì!" Dương Khải nói, "Huống chi còn nhận được tin tức, Lâm Phi là một phù sư, quả nhiên thiên phú rất tốt!" 

"Ngươi nói không sai, chỉ có điều khiến ta lo lắng, chính là tiểu nữ không thích." Nam nhân trung niên day trán, dường như tiểu nữ trong lời nói này không dễ tiếp xúc.

Dương Khải cười nói, "Điều này cũng khó nói, chúng ta mở mắt chờ xem là được rồi!"

Sau khi rời khỏi lầu các, Lâm Phi vẫn mờ mịt chẳng hiểu gì cả. 

Lầu chủ này rốt cuộc có mục đích gì, đích thân mời mình tới nói mấy câu liền dứt, chẳng lẽ để hạ mã uy một lần sao? Không thể nào hiểu nổi.

Suy nghĩ thật lâu nhưng mãi vẫn không nghĩ ra được nguyên do vì sao, Lâm Phi đành thôi không nghĩ nữa.

"Dương tổng quản, nghe ý tứ của lâu chủ là muốn để Lâm mỗ bảo vệ người nào đó, không biết người kia là ai? Có thể thông báo một chút, ta cũng có thể chuẩn bị cho tốt đi!" 

Lâm Phi quyết định hỏi ý Dương Khiêm.

Dương Khiêm cười nói, "Huynh đệ Lâm Phi, không cần gấp gáp, việc này đối với ngươi chỉ có lợi không có hại, đến lúc đó sẽ biết!"

Nói vậy cũng như không, trong lòng Lâm Phi cảm thấy cực kỳ khó chịu. 

Đành chịu thôi, người ta là cường giả huyền linh, bản thân căn bản không có khí lực để nói lại.

....

Đi ra khỏi tổng bộ Kim Phong Tế Vũ lâu. 

Lâm Phi phát hiện xung quanh tồn tại rất nhiều thám tử với bộ dạng dáo dác, không phải kẻ ngu cũng nhìn ra được bọn họ đang nhìn chằm chằm Kim Phong Tế Vũ lâu.

"Không biết sống chết!"

Nhìn qua một góc đường, Lâm Phi không khỏi sa sầm mặt, thám tử theo dõi sau lưng, Lâm Phi vừa xoay người đã đi vào một ngõ nhỏ. 

Quả nhiên đằng sau có hai người theo đuôi, vậy mà vẫn không biết đã bị người ta phát hiện.

Hai kẻ kia đuổi theo vào ngõ nhỏ, sau đó phát hiện không thấy ai nữa.

"Người đâu, đi đâu rồi!" 

"Tìm, nhất định phải tìm ra."

Hai kẻ kia nổi giận, đồng thời lộ vẻ sợ hãi, dường như điều này đối với bọn họ mà nói là vô cùng quan trọng.

"Hai vị có phải muốn tìm tại hạ?" 

Bóng dáng Lâm Phi xuất hiện sau lưng bọn họ như pho tượng quỷ mị không ảnh.

Hai kẻ kia giật mình kinh ngạc, nhận ra điều không ổn, cảm thấy lời nói khi nãy đều đã bị nghe thấy hết, lập tức hét lớn, "Chớ cho hắn cơ hội, bắt tiểu tử này lại!" Một trái một phải cùng đánh về phía Lâm Phi.

Năng lượng thần hồn của Lâm Phi mở ra, bọn họ theo dõi Lâm Phi chắc chắn là tìm được chết. 

"Nằm xuống cho ta!"

Thân người Lâm Phi như ảnh, hai cánh tay đánh tới hai người trước mặt, nặng nề nện lên lồng ngực bọn họ, khiến bọn họ trực tiếp bay ra ngoài, mất khả năng chiến đấu.

Hai người bay ra ngoài, nhận ra mình đã gặp phải khúc xương cứng, sao kẻ này lại lợi hại như vậy. 

"Bốp!"

Đầu của một kẻ trong số đó nổ tung như trái dưa hấu, trắng đỏ lẫn lộn trên mặt đất trong con hẻm nhỏ, đã chết.

"Nói cho ta biết, ai ra lệnh cho các ngươi theo dõi ta?" 

Một kẻ khác còn chưa hoàn hồn, một cái chân to lập tức giẫm lên mặt kẻ đó, vô cùng thống khổ.

"Đừng giết ta, ta là người của bang Thiên Hạ!" Thám tử cầu xin nói.

Thám tử kia đã bị dọa đến mức sắc mặt trắng nhợt, hai người bọn họ đến cả một chiêu cũng không đỡ nổi, một chết một bị thương, đối phương như cánh cửa sắt, bản thân đâu dám mạnh miệng, sợ chính mình sẽ theo gót tay thám tử kia. 

Chương 181: Bắt đầu tranh tài

Thuận tay diệt hai tên thám tử làm Lâm Phi cảnh giác hơn.

“Tốc độ của bang Thiên Hạ nhanh thật, bây giờ đã hoài nghi ta rồi, có thể do thiếu gia họ Lý kia thông báo, cũng có thể là do bọn họ nhận được tin tức gì đó!”

“Thành Quy Nguyên cũng không lớn, chắc chắn không giấu diếm được họ, ta đã bị bang Thiên Hạ để ý tới thì cẩn thận vẫn tốt hơn.” 

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ hai thi thể thì Lâm Phi vội vàng rời khỏi ngõ nhỏ.

Sau nửa giờ...

Lại có người xuất hiện ở trong ngõ nhỏ. 

Bọn họ giống như đang tìm kiếm cái gì đó, sau một nén nhang thì họ mới rời khỏi ngõ nhỏ, giống như chưa bao giờ xuất hiện tại đây vậy.

Cùng lúc đó…

Trong một khu nhà của thành Sơn Hà. 

Có một người đang rất tức giận.

“Tại sao? Tại sao thằng nhóc của Lâm gia vẫn chưa chết?”

Một người trẻ tuổi đang cầm một cái bình gốm đập xuống đất, nhìn bề ngoài của cái bình kia cũng không rẻ, ít nhất cũng có giá mấy trăm lạng bạc, số tiền đó đủ cho một gia đình bình thường sống trong hai tháng rồi. 

“Lý thiếu gia, việc này không thể trách bọn họ được.”

Trước người của thiếu gia họ Lý này còn có một người đang nói chuyện một cách bình tĩnh, không quan tâm tới sự tức giận của thiếu gia họ Lý một chút nào.

Thiếu gia họ Lý đang tức giận, nghe thấy vậy lập tức yên lặng lại. 

Nếu như Lâm Phi ở đây thì chắc chắn có thể nhận ra người được gọi là Lý thiếu gia này đó chính là Lý Vân – người đã trốn thoát khỏi Lý gia.

Lúc trước để cho Lý Vân trốn thoát thì mới có chuyện bang Thiên Hạ ra tay.

Đương nhiên trong đó còn có bóng dáng của Huyền Vũ môn nữa. 

“Ta thật sự không cam lòng! Thằng nhãi của Lâm gia diệt Lý gia ta, thù này không báo ta thề không làm người!” Sắc mặt của Lý Vân rất dữ tợn.

Từ khi biết được mọi chuyện không theo kế hoạch, lại biết được Lâm Phi xuất hiện tại thành Sơn Hà tạo cho Lý Vân áp lực rất lớn, cùng với đó là sự tức giận vô biên.

Một người đáng lẽ ra phải chết, thế mà còn xuất hiện ở thành Sơn Hà làm cho Lý Vân rất khó chịu. 

Nếu như không có bang Thiên Hạ bảo vệ thì Lý Vân đã chạy trốn rồi, không dám ở đây nữa. Lý gia khổng lồ đã sụp đổ làm cho Lý Vân không dám chiến đấu với Lâm Phi.

Lý Vân sợ!

Lâm Phi đã có thể giết Võ đạo cửu trọng thiên một cách dễ dàng, làm cho Lý Vân không dám đối mặt. 

Người đối diện kia lại nói: “Lý thiếu gia, thật ra ngươi không cần phải tức giận. Bang Thiên Hạ đã thất bại một lần trong tay Lâm gia, nên chắc chắn không để yên như vậy. Với lại thằng nhãi kia đang ở thành Sơn Hà, thành Sơn Hà cũng không phải là thành Quy Nguyên, rồng mà đã rời khỏi nước thì cũng phải cuộn lại thôi.” Nói xong, người đó nở một nụ cười lạnh lùng.

Sau khi Lý Vân trốn thoát thì tính tình của gã đã thay đổi rất lớn. Không dám nói lớn trước mặt người trước mắt bởi vì người trước mặt chính là một quản sự của Huyền Vũ môn, có địa vị rất cao.

“Chỉ mong là như vậy. Ta không muốn lại nhìn thấy tên Lâm Phi đó.” 



Sau khi trở lại nơi dừng chân.

Lâm Phi nhìn thấy Trương Chấn Nhạc, cạnh hắn còn một số kẻ lạ mặt, vẻ mặt rất cao ngạo, có lẽ đều là phù văn sư. Lâm Phi cũng không thèm quan tâm bọn họ. 

Tới tận khi Lâm Phi đi về đây thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Thế lực của bang Thiên Hạ rất khổng lồ, hắn cần phải chuẩn bị đề phòng.

Cho Thiên Hạ bang thêm trăm lá gan nữa cũng không dám tới Công hội Phù Văn. 

Trương Chấn Nhạc thấy Lâm Phi trở về, không biết nói với mấy người bên cạnh cái gì, sau đó đi tới chỗ hắn.

“Tiểu Lâm, đi theo ta!”

Lâm Phi không rõ tại sao nhưng mà bây giờ mình cũng đang nhàn rỗi, nghe xem chút cũng không có vấn đề gì. 

“Ngồi đi, đừng khách khí!”

“Trương sư huynh, những người vừa rồi đều là phù văn sư sao?”

Lông mày Trương Chấn Nhạc hơi nhíu lại, giống như đang lo lắng cái gì, nghe Lâm Phi hỏi thì mới gật đầu: “Ừm, bọn họ chính là đối thủ lần này của chúng ta.” 

Nói tới hai chữ “đối thủ” thì hắn ta nhấn mạnh hơn nhiều.

“Xem ra đối thủ của chúng ta lần này rất mạnh!”

Lâm Phi nói một cách tùy tiện, thật ra là đang thăm dò. 

Hắn đang mắc kẹt tại cảnh giới Võ đạo cửu trọng thiên đỉnh phong, chưa tăng lên Huyền giả được, trừ khi hắn đoạt được quán quân của lần tranh tài này.Hắn muốn hoàn thành nhiệm vụ này thì càng không hi vọng sẽ xuất hiện cao thủ nào. Giờ nhìn thấy dáng vẻ của Trương Chấn Nhạc bây giờ thì hắn hơi hồi hộp, tình hình có vẻ không tốt.

Sắc mặt của Trương Chấn Nhạc rất lo lắng: “Đúng vậy đấy!” 

Sau khi tới đây, Trương Chấn Nhạc tìm hiểu rõ ràng về lần tranh tài tại tháp Phù Văn lần này, có thể nói là cao thủ tụ tập, mỗi chi nhánh đều xuất hiện vài đệ tử thiên tài, muốn giành được quán quân thì độ khó tăng lên rất lớn.

Vì vậy mà Trương Chấn Nhạc không vui.

Như bình thường thì Trương Chấn Nhạc sẽ không nói những điều này cho Lâm Phi, thế nhưng lúc này không phải bình thường. Trước khi đi hắn đã biết Lâm Phi có hi vọng nhất trở thành quán quân trong đội của họ, bởi vì đó là điều hội trưởng Mục đã nói, mà không ai có tư cách nghi ngờ lời nói của hội trưởng. 

“Lần tranh tài này có mười chi nhánh tham gia. Trong số đó, Công hội Phù Văn - Hắc Thạch mạnh nhất, bọn họ có một phù văn sư cấp ba đỉnh phong có lực lượng thần hồn cực mạnh.

Còn một chi nhánh khác cũng rất mạnh đó là Công hội Phù Văn -Thanh Sơn, có một thiên tài rất mạnh, bởi vì ngươi là đệ tử cuối cùng của hội trưởng Mục nên lần tranh tài này nhờ cả vào ngươi đó.”

Lâm Phi ngượng ngùng đổ mồ hôi, nói vậy cũng quá trực tiếp đi! 

“Trương sư huynh quá khen rồi. Ta sẽ nỗ lực hết mình!”

Trương Chấn Nhạc cũng cười gượng, hắn ta cũng biết câu nói vừa rồi không thích hợp, nếu người ngoài nghe được lại tưởng rằng người dẫn đầu như mình đã mất lòng tin.

“Đây là tư liệu mà ta thu thập được, ngươi hãy xem hết nó để có thể chuẩn bị tốt hơn.” 



Khi Lâm Phi trở lại căn phòng của mình.

Hắn mở tài liệu ra nhìn. 

“Tần Thiên, mười sáu tuổi, phù văn sư cấp ba đỉnh phong, lực lượng thần hồn mạnh mẽ, là một đối thủ đáng gờm, cũng không biết hắn có tu luyện thần thông về thần hồn không!”

“Còn có Lưu Diễm, tuổi còn nhỏ nhưng cũng rất mạnh, không biết là lần tranh tài tại tháp Phù Văn này dựa vào phương pháp nào để tiến hành!”

Sau khi đặt xuống tư liệu trên tay thì Lâm Phi bắt đầu suy nghĩ. 

Hiện nay hắn cũng chỉ là một phù văn sư cấp ba nhưng thực tế thì hắn mạnh hơn phù văn sư cấp ba rất nhiều. Đặc biệt là lực lượng thần hồn, không có kẻ nào có thể vượt qua hắn được.

Theo tính toán thì lực lượng thần hồn của Lâm Phi ngang với phù văn sư cấp bốn nên hắn không sợ họ. Thế nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra nên Lâm Phi phải chuẩn bị sớm. Nếu không tới lúc đó mà thua thì hắn sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn.

Sau khi suy nghĩ rõ ràng thì Lâm Phi lại suy nghĩ cần phải làm gì tiếp theo. 

Từ khi bị thám tử của bang Thiên Hạ theo dõi thì có một luồng nguy cơ bao phủ lên người hắn, biến thành Sơn Hà trở thành một nơi nguy hiểm, điều này làm Lâm Phi lo lắng.

Ngày vào thành, hắn đã tận mắt chứng kiến thế lực đó lớn như thế nào. Điều đó cũng chứng minh bang Thiên Hạ cực kỳ mạnh mẽ, mạnh tới mức đã trở thành một thế lực tại thành Sơn Hà.

Lâm Phi phải chuẩn bị đề phòng nhiều hơn. 

May mắn duy nhất đó là Thiên Hạ bang không biết sự chuẩn bị của hắn là gì nên hắn vẫn có cơ hội, mà bọn họ lại còn không đề phòng nữa.
Nhưng mà việc này cũng giữ không được lâu, tới khi họ biết những chuyện ở thành Quy Nguyên thì họ chắc chắn sẽ tới ám sát hắn.



Thời gian trong nháy mắt đã qua.

Cả ngày lẫn đêm, Lâm Phi đều ở trong phòng không ra ngoài. Ngoại trừ nghiên cứu các tư liệu ở bên ngoài, thì hắn còn vào trong không gian ảo để học tập và tiếp tục nghiên cứu nữa.

Hôm nay Lâm Phi dậy rất sớm. 

Hôm nay chính là ngày bắt đầu tranh tài tháp Phù Văn.

Ngày này rất quan trọng với Lâm Phi, thành hay bại đều quyết định trong hôm nay. Có thể hoàn thành nhiệm vụ để lên cấp Huyền giả hay không cũng phụ thuộc hoàn toàn vào nó.

Với tu vi Võ đạo cửu trọng thiên đỉnh phong của hắn đều có thể chiến đấu với Huyền giả sơ kỳ và trung kỳ. Thế nhưng lại không địch nổi nhiều Huyền giả cùng tấn công thế nên có thể tăng lên Huyền giả hay không mới quan trọng. 

Những đệ tử khác cũng rất hưng phấn.

Cơ hội cạnh tranh của bọn họ tới.

Sáng sớm, Trương Chấn Nhạc mang theo đoàn người tiến tới trụ sở chính của công hội Phù Văn. 

Đương nhiên đây chỉ là trụ sở chính của một quận thành mà thôi.

“Nơi mọi người đang nhìn thấy chính là nơi tranh tài tháp Phù Văn lần này!”

Trương Chấn Nhạc mang theo đoàn người đi vào trong một sân rộng, một cái tháp Phù Văn đen nhánh, hiện ra trước mắt bọn họ. 

Nhìn thấy tháp Phù Văn đứng sừng sững trước mặt, tất cả mọi người đều cảm thấy tự hào, tự hào vì mình là phù văn sư.

Trên thực tế, phù văn sư nào cũng tự hào về nghề nghiệp của mình, có một loại cảm giác cao hơn mọi người, người khác không thể nào với tới mình vậy.

“Vân sư huynh, hôm nay nhất định đoạt được quán quân.” 

“Vân sư huynh cố lên!”

Cuộc tranh tài chưa bắt đầu mà đã có tiếng cổ vũ rồi!

Vân Phi khá thoải mái, cố ý nhìn lướt Lâm Phi nhưng hắn ta lại không biết đối với Lâm Phi thì vẻ mặt này của hắn ta trông không khác gì ngu ngốc. 

Trên sân, ngoại trừ chi nhánh thành Quy Nguyên bọn họ thì còn có chín chi nhánh Công hội Phù Văn khác, mọi người đều tới tranh đoạt giải nhất.

“Lâm Phi, ngươi không khẩn trương sao?”

Lâm Phi rất thoải mái, không thấy khẩn trương chút nào, hoàn toàn không giống với người khác. 

Nghe được tiếng nói của Mục Ninh thì Lâm Phi cười cười: “Thật ra ta rất khẩn trương!”

“Đừng lừa ta!” Mục Ninh nở nụ cười: “Đâu có giống khẩn trương gì đâu?”

Lâm Phi nhún vai: “Ngươi không tin thì thôi chứ ta đang rất khẩn trương!” 

Mục Ninh cũng không định nói tiếp về chủ đề này, chuyển qua chủ đề khác: “Có nhìn thấy hai người kia không?” Ngón tay nàng chỉ vào hai người cách đó không xa.

“Đối thủ của ta sao?”

Mục Ninh hừ nhẹ, hơi mất hứng: “Ngươi không thể giả vờ một chút sao? Dù gì thì chuyện này cũng là do ta vất vả mới nghe được từ miệng của ông nội ta!” 

Rõ ràng là Lâm Phi không tin, trước giờ tiểu yêu nữ này đều không tốt bụng như vậy, chắc là có âm mưu gì đó.

Nhìn thấy thái độ của Lâm Phi như vậy thì Mục Ninh thật sự muốn tóm hắn lại chặt thành tám khối.

“Người mặc áo trắng đó là Tần Thiên, hắn chính là thiên tài chân chính. Còn mỹ nữ mặc váy đỏ kia chính là Lưu Diễm, trời sinh đã có lực lượng thần hồn mạnh mẽ.” 

Ánh mắt Lâm Phi nhìn là lạ: “Hôm nay ngươi làm sao vậy?”

Thực ra thì lúc mới bước chân vào nơi này, Lâm Phi đã biết hai người kia sẽ là đối thủ của mình, chỉ cần nhìn khí tức cũng biết hai người họ có thực lực rất mạnh mẽ.

Đương nhiên là đang chỉ lực lượng thần hồn. 

Hai người đều chỉ tu luyện phù văn.

Không đợi Mục Ninh nói thì có người mở miệng cướp lời.

“Mục tiểu thư, đã lâu không gặp, hiện giờ vẫn khỏe chứ!” 

Một tiếng nói rung động lòng người từ sau lưng Lâm Phi truyền tới, kèm theo là một luồng hương thơm làm cho dục vọng của phái nam nổi lên.

Chương 182: Nữ nhân tranh đấu

Nữ nhân?

Lâm Phi phản ứng rất nhanh, bình tĩnh lại.

“Lưu tiểu thư, so với lần trước gặp mặt thì có vẻ bề ngoài của ngươi trở nên đẹp hơn rồi, không biết thiếu gia nhà nào có thể có được diễm phúc này đây!” 

Mục Ninh vừa mở miệng, lời nói mang theo sự tức giận, người có mắt chỉ cần nhìn qua có thể thấy giữa hai người này có dính líu với nhau.

Không ngờ lúc này nữ nhân kia lại vô cùng bình tĩnh, lắc lư vòng eo, cười khanh khách nói, “Ta cũng rất muốn tìm được một lang quân như ý, chỉ tiếc đến nay vẫn chưa có người lọt được vào mắt ta, nếu không Mục muội muội giới thiệu cho ta một người có được không?”

Hai người này có thù hận. 

Lâm Phi xoay người lại, ngay lập tức thấy được nữ tử áo hồng với gương mặt mang theo nhanh sắc mê người, hơn nữa lại thêm cả một bộ ngực hơn người dường như sẽ nhảy bắn ra ngoài sau một giây nữa, để hít thở không khí trong lành ở bên ngoài.

To quá!

Quá đỉnh! 

Từ sau khi xuyên đến Đại lục Huyền Thiên, Lâm Phi phải vội vàng bôn ba vì tính mạng của bản thân mình, phải bỏ qua không ít ham muốn. Sau khi vất vả để bảo vệ chính mình, hắn thường xuyên nhớ lại những ham muốn khi ở trái đất.

Ví dụ như, mỹ nữ.

“Cô nàng này ăn cái gì để lớn lên nhỉ? Nhìn có vẻ phải tới 36D là ít, chẳng lẽ không sợ lực hút của trái đất sao?”. 

Có vẻ tuổi tác của Lưu Diễm không lớn, hình như cũng trạc tuổi Mục Ninh nhưng hai người chênh lệch vô cùng nhiều, MụcNinh là kiểu trẻ trung động lòng người, Lưu Diễm lại là một vị ngự tỷ, nếu như cô nàng mặc thêm tất chân thì hương vị càng đủ đầy.

Vậy dù là bất kì ai cũng sẽ chú ý đến Lưu Diễm nhiều hơn.

Khi hai vị mỹ nhân gặp nhau, ngực lớn ngực nhỏ, khí chất sẽ quyết định ánh mắt của nam nhân. 

Lưu Diễm một khi đã lên tiếng thì chẳng khác nào ném ra một quả bom. Nếu như ý chí kém cỏi thì đã lộ ra bộ dạng Trư Bát Giới từ lâu, chỉ còn kém chảy nước miếng ròng ròng. Người nào định lực tốt hơn một chút lại ra vẻ chính nhân quân tử nhưng thật ra không có lúc nào là ánh mắt không hướng về phía Lưu Diễm.

Những thay đổi ở quanh người, Lưu Diễm đều nhìn thấy được.

“Hừ, tiểu nha đầu nhà người vẫn còn non lắm.” 

Mục Ninh cũng chú ý đến sự thay đổi của các sư huynh đệ, thầm than rằng bọn họ cũng chẳng ai chịu kém ai, cũng chỉ là nữ nhân thôi mà, làm sao mà phải bày ra cái bộ dáng đó?

Chẳng lẽ các người chưa bao giờ nhìn thấy con gái?

Hai người đều không ai chịu khoan nhượng nhưng Mục Ninh rõ ràng là kém hơn một bậc. Cô nàng không phải là đối thủ của Lưu Diễm, 

“Vị tiểu thư này, kẻ hèn này là Vân Phi của Công hội Phù Văn, rất vui khi được làm quen với cô nương. Không biết rằng ta có may mắn được biết quý danh của nàng hay không?”

Vân Phi mang một vẻ lịch lãm đi tới.

Lưu Diễm ánh mắt quyến rũ, tỏa ra hương vị mê người: “Tiểu nữ là Lưu Diễm.” 

“Vân Phi, ngươi đang làm gì đó?”

Mục Ninh vô cùng mất hứng, trong lòng lại càng ghét Vân Phi thêm vài phần. Ngược lại, bộ ngực Lưu Diễm lại rung lên, cô nàng nở nụ cười thắng lại.

Vân Phi cười nói: “Mục sư tỷ, bọn ta đang giao lưu mà!” 

Lâm Phi vẫn không mở miệng, Lữu Diễm thuộc phạm trù ngự tỷ. Đối với hắn mà nói thì đây đúng là một mỹ nữ, cảnh đẹp ý vui nhưng cũng không đến mức phải tự mình dâng đến cửa như thế này.

Không phải là do yêu cầu của Lâm Phi quá cao, mà do sau khi tu luyện xong hắt đã bất tri bất giác có một cách suy nghĩ khác.

Lưu Diễm quả thật là một mỹ nữ không tệ, so với mỹ nữ ở thời tương lai thì là một trên trời một dưới đất, một mỹ nữ thật sự với một mỹ nữ đã trang điểm. 

Lâm Phi cũng chỉ cười cười.

Vân Phi có vẻ vô cùng mất hứng. Lưu Diễm cũng vậy, trong đôi mắt xinh đẹp của cô nàng hiện lên một màu sắc kì lạ, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Lâm sư đệ, như vậy là đệ có ý gì?” 

Lâm Phi cười nói: “Đệ cảm thấy thời tiết hôm nay không tệ, cười nhiều thì sẽ có lợi cho sức khỏe.”

"Ngươi..."

Thiếu chút nữa là Vân Phi phải chửi ầm lên. Thằng nhãi ranh, không nói lời nào cũng không có ai nghĩ ngươi câm điếc đâu. 

“Vị này là?”

Bỗng nhiên, Lưu Diễm cất tiếng hỏi.

Vân Phi nói: “Hắn là đệ tử ở Công hội của chúng ta. Tên hắn là Lâm Phi, cả ngày chẳng làm được việc gì có ích, nàng đừng để ý đến hắn”. 

Có được cơ hội tốt như vậy, Vân Phi đương nhiên không ngại nói xấu đối phương một chút. Một tên nhà quê mà cũng muốn được mỹ nhân chú ý, đừng có mơ, cả đời cũng đừng hòng mơ được.

“À, thì ra là vậy!” Sau khi nghe, Lưu Diễm cũng chỉ nói một câu.

Mục Ninh trừng mắt liếc Vân Phi một cái, ngược lại cô nàng nói với Lâm Phi: “Ông nội sắp tới đây rồi, chúng ta mau đi đi!” 

Dứt lời Mục Ninh kéo tay Lâm Phi qua.

“Đậu! Chuyện gì thế này?”

Lâm Phi không khỏi trợn tròn mắt. 

Quả thật, hắn không nghĩ rằng Mục Ninh sẽ chủ động nắm tay mình. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, tay của Mục Ninh thật mềm mại, vô cùng thoải mái, mịn màng nhẵn nhũi.Động tác của Lâm Phi với Mục Ninh bị những đệ tử trong Công hội nhìn thấy, tất cả mọi người đều bày ra biểu cảm đã hiểu.

Thì ra là như vậy. 

“Lưu tiểu thư, vị sư tỷ kia của ta lúc nào cũng như vậy.” Nhìn qua thì trong mắt Vân Phi lóe lên một ánh mắt lạnh lẽo nhưng trên mặt lại giả bộ không có việc gì,

“Mục tiểu thư rất thú vị, ta sẽ không để bụng đâu!” Mà trong lòng Lưu Diễm vẫn còn tồn tại một nghi vấn. Rốt cuộc người trẻ tuổi kia từ đâu đến lại đang giá để Mục Ninh làm như vây.

“Nhóc con, buông tay ra được chưa?” 

Mục Ninh kéo Lâm Phi vào trong một góc, bỗng nhiên nghiến răng  nghiến lợi.

Lâm Phi vô cùng vô tội: “Thì… Rõ ràng là  nắm tay ta, ta cũng đâu có lợi dụng cô tí nào?”

Mục Ninh cúi đầu nhìn xuống, mặt cô nàng đỏ bừng, đỏ đến tận sau tai vội vàng buông tay Lâm Phi ra. Sau đón cô nàng giận dữ nói: “Đừng có nghĩ lung tung!” 

Lúc này đây lồng ngực của Mục Ninh run nhè nhẹ, vô cùng đáng yêu.

Ánh mắt của Lâm Phi dừng lại trên người Mục Ninh, thầm nghĩ: “Hóa ra dáng người của Mục Ninh cũng rất được.”

“Thật ra, cô không cần phải đế ý đến cô nàng Lưu Diễm kia,” Lâm Phi nói: “Dáng người của cô cũng không thua kém chút nào, ta cho rằng dáng người của cô đã là rất tuyệt rồi.” 

Mục Ninh vội vàng: ”Ngươi nói bậy bạ gì đó, ta làm gì có đâu?”

Không hiểu vì sao mà khi đối mặt với những lời nói của Lâm Phi, Mục Ninh bỗng nhiên chột dạ, không dám nhìn thẳng vào hắn, vội vội vàng vàng quay người rời đi.

Nhìn theo bóng Mục Ninh, Lâm Phi vẫn còn ngửi được mùi hương vương lại trên tay mình. 

“Cô nàng này…”



“Bọn họ đến rồi!” 

“Hội trưởng của Công hội Phù Văn cũng đến rồi”.

Sau một khoảng thời gian ngắn chờ đợi, cả hiện trường xôn xao cùng với sự xuất hiện của những người kia, tất cả mọi người đều không giữ được bình tĩnh.

Cuộc thi đấu tranh đoạt tháp Phù Văn là một cơ hội đối với bọn họ, một cơ hội rất tốt, một cơ hội để có thể nổi danh khắp nơi. Ít nhất là có thể có chút tiếng tăm ở trong nội bộ Công hội. 

“Người kia chính là Tần Thiên, là đối thủ lớn nhất của ngày hôm nay!”

“Sư huynh Dương Nhất cũng là một đối thủ rất giỏi!”

“Xin mọi người chớ bỏ qua đại mỹ nữ Lưu Diễm.” 

Tất cả mọi người đều bắt đầu bàn tán xôn xao, khi mắt hướng về đối phương đều để lộ vẻ sùng bái. Dù sao một phù văn sư trở thành cao thủ cũng là một điều rất đáng để ngưỡng mộ.

Sau khi trừ đi ý nghĩ ngưỡng mộ lại có nhiều hơn một loại ý chí chiến đấu.

Mà ở trên sàn đấu. 
Mười vị hội trưởng lại thêm hai vị trưởng lão đã tạo nên một quang cảnh đặc biệt ở đây lúc này.

“Hội trưởng Hắc Thạch, lần này các người lại sắp xếp cho một vị cao thủ lên đấu. Đây không phải là tăng thêm cảm giác áp lực cho bọn ta hay sao?” Một lão nhân vuốt cằm nói.

Hội trưởng Hắc Thạch mang đến một thiên tài là đệ tử, Tần Thiên. Tùy tuổi tác của hắn ta không lớn lại đã có nhiều kinh nghiệm. Chưa bắt đầu thi đấu đã khiến cho người khác cảm nhận được áp lực to lớn, thu hút không ít sự chú ý của những người có mặt tại hội trường. Ánh mắt của mọi người cũng không giống nhau, đều là đố kỵ đến đỏ mắt cùng ngưỡng mộ. 

Sự xuất hiện của một thiên tài có thể làm thay đổi thanh danh của cả Công hội.

Giả dụ như năm năm trước, Công hội Quy Nguyên lấy được vị trí số một, lập tức sức ảnh hưởng tăng lên, công hội có được thêm rất nhiều cao thủ, tạo áp lực cho không ít công hội khác.

“May mắn, may mắn!” 

Hội trưởng Hắc Thạch cười ha ha, ngoài miệng khiêm tốn nhưng trên thực tế lại vô cùng đắc ý. Giống như vị trí thứ nhất đã nằm trong lòng bàn tay rồi, không phải việc gì lớn lao.

“Mục hội trưởng, thật ngại quá, năm nay chúng ta phải chiếm được tháp Phù Văn rồi.”

Lần trước là công hội Quy Nguyên lấy được vị trí thứ nhất. 

Lần này, bọn họ cũng không coi trọng tên đệ tử Vân Phi của công hội Quy Nguyên kia. Nhìn qua thì tư chất của Vân Phi không tệ, nhưng để lấy được vị trí thứ nhất thì lại rất khó khăn. Vậy nên họ mới dám nói như thế.

Mục Trường Không ra vẻ tốt bụng: “Ta đây phải chúc mừng ngươi rồi!”

Ai cũng có thể nghe ra được, ngữ khí của Mục Trường Không không phải là đang chúc mừng, mà giống như đang cười nhạo. 

Công hội Quy Nguyên chẳng lẽ lại xuất hiện thiên tài gì đó. Có thể cướp vị trí số một trên đầu mọi người?

Bọn họ không tin chuyện đó có thể xảy ra, cơ hội hẳn là không lớn.

Lần trước, bọn họ thiếu cao thủ, suốt năm năm nay bọn họ tìm kiếm nhân tài khắp nơi, bồi dưỡng thiên tài, kỳ tranh đoạt tháp Phù Văn năm nay, những cao thủ không thể chiến thắng vào lần trước không tránh khỏi để bụng. 

Mục Trường Không cũng không quá để ý, trên mặt toàn vẻ tươi cười, nhìn không ra chút lo lắng nào hết.

……….

Giữa hai vị trưởng lão có một vị  bước ra. 

Hai người bọn họ là trọng tài lần này, hơn nữa xem ra đều là trọng tài tương đối nghiêm túc.

Đầu tiên, trưởng lão đứng ra nói một tràng, nội dung đơn giản là trong tranh đoạt Tháp Phù Văn, không thể để xảy ra chết chóc, nếu ai vi phạm quy định, có thể giết ngay lập tức, đây là điều cảnh cáo đầu tiên.

Thứ hai mới là tuyên bố quy tắc của lần tranh đoạt Tháp Phù Văn này. 

Trong số đó có không ít người có vẻ mặt “Ta đã biết rồi”, dĩ nhiên quy tắc giống y như lần trước, không có gì thay đổi, coi như là cho mọi người một cơ hội công bằng.

Tháp Phù Văn tổng cộng có chín tầng, mỗi một tầng đều sẽ có Phù Văn áp lực, qua mỗi một tầng sẽ trở nên khó khăn hơn, một khi không chịu nổi, sẽ được truyền tống tự động đưa ra ngoài, đồng thời mất đi tư cách.

Ai có thể kiên trì đi lâu nhất, ai trở thành số một trong đợt năm nay thì có thể chiếm được tháp Phù Văn. 

Đương nhiên, cách thức thi đấu như thế này đối với phù văn sư cũng tính là một loại thử thách, nếu có thể trải qua thử thách, không thể nghi ngờ có thể có được rất nhiều lợi ích. Vì thế, mỗi một lần thi đấu đều sẽ có không ít người trong đó được thăng cấp.

Nghe thì có vẻ rất đơn giản, nhưng khi bắt đầu hành động thì lại đầy rẫy khó khăn, cho dù bên trong không được xảy ra chết chóc nhưng đánh nhau thì vẫn phải có.

Sau khi công bố nguyên tắc, ngay lập tức có người lấy phù văn truyền tống ra. 

Phù văn truyền tống này là một loại truyền tống phù đặc biệt, chỉ cần ở trong phạm vi của tháp Phù Văn này, một khi không đánh lại được, có thể sử dụng sức mạnh thần hồn để dẫn động, ngay lập tức sẽ được truyền tống ra ngoài.

Đương nhiên như vậy cũng đồng nghĩa với việc mất đi tư cách thi đấu.

……. 

“Truyền tống phù quả nhiên được chế tạo không tồi!”

Lâm Phi lật qua lật lại rồi đưa ra một kết luận.

Sau khi không ngừng học tập trong không gian ảo, Lâm Phi tích lũy được không ít kiến thức, nhìn qua truyền tống phù cảm thấy đi lên khá khó khăn, trong lòng hắn cũng nhận thấy điều này. 

Học tập chuyên nghiệp nhất, chế tác chuyên nghiệp nhất, dù là một tên đần độn cũng có thể hoàn thành được.

Lâm Phi thu lấy truyền tống phù, tràn ngập ý chí chiến đấu nhìn về phía tháp Phù Văn, rốt cuộc bản thân mình có thể tiến đến tầng mấy.

“Trận đấu bắt đầu!” 

Dưới tháp Phù Văn đột nhiên xuất hiện một cánh cổng truyền tống.

Là do trưởng lão phù văn mở ra.

Mười Công hội Phù Văn lần lượt từng đoàn truyền tống tiến vào, bắt đầu một màn chấn động lòng người. 

Đồng thời ở bên ngoài, một tấm phông nền phù văn từ từ mở ra, lúc tấm màn xuất hiện hết, bên trong chính là phân bố vị trí của tháp Phù Văn, hiện tại tất cả mọi người đang bị vây ở tầng thứ nhất, chưa ai tiến lên được tầng hai.

“Lâm Phi, cố lên!”

Đúng lúc Lâm Phi chuẩn bị bước vào, Mục Ninh vội vàng tiến lại gần, để lại một câu như vậy. 

Chương 183: Thiên la địa võng

Vù vù!

Sau khi Lâm Phi vào trong tháp Phù Văn, đập vào mắt là một khoảng không tối tăm mù mịt, đồng thời có một áp lực vô hình như ngọn núi lớn ép xuống, cơ hồ như muốn đè bẹp hắn.

Nhưng loại áp lực như thế này đối với Lâm Phi quả thực là vô cùng bé nhỏ không đáng nói tới, không có ảnh hưởng gì đến hắn cả. 

"Có thể sử dụng phương thức này cho trận đấu, quả thực là tương đối độc đáo!"

Đi vào tầng thứ nhất của tháp Phù Văn, Lâm Phi vẫn chưa vội vàng đi tiếp mà lại đứng tại chỗ để nghỉ ngơi.

Người ngoài nhìn qua là nghỉ ngơi, trên thực tế lại là quan sát tháp Phù Văn này, hiểu biết các con đường trong này một chút tránh gặp phải mấy chuyện phiền phức. 

Xung quanh thường xuất hiện những đệ tử phù văn, sau khi bọn họ đi vào không dừng lại quan sát mà nhanh chóng đi tiếp vào sâu hơn trong tháp.

"Một đám ngốc, sớm muộn gì cũng có lúc bọn họ hối hận!"

...

Mọi người đang ngồi trên đài cao bên ngoài nhìn xuống.

Ánh mắt của bọn họ đều hướng về phía bảng vị trí Phù Văn, quan sát vị trí những người trong tháp.

Sau nửa canh giờ. 

Trên bảng vị trí Phù Văn chỉ ra đã có người vào được tầng hai tháp Phù Văn.

"Năm nay thực lực của mọi người cũng không tệ, nhanh như vậy đã có người đi vào tầng hai, nhất định cuộc thi lần này sẽ rất hay đây!"

"Bước vào tầng ba mới coi như thực sự bắt đầu cuộc thi, mọi người vẫn nên giữ vững tinh thần, từ từ quan sát!" 

Những người ngồi đó đều là những lão già dày dặn kinh nghiệm. Trận đấu vừa mới bắt đầu, từ tầng ba trở lại mới chỉ là bắt đầu, từ tầng bốn trở đi mới là lúc thể hiện khả năng của mỗi người, thông thường muốn phân thắng bại, ít nhất cũng phải sau năm sáu ngày nữa, hôm nay mới là ngày đầu tiên, quả thật mọi người không nên sốt ruột lo lắng làm gì.

Cùng lúc đó.

Bên ngoài tháp Phù Văn, một trong những lầu các xung quanh tháp. 

"Chấp sự đại nhân, ta đã sắp xếp việc này đâu vào đấy rồi, lần này tên nhóc Lâm gia cho dù không chết cũng sẽ trở thành phế vật, vì để giải quyết hắn, ta đã đặc biệt đưa cho bọn họ một bộ trận pháp Phù Văn, cho dù thực lực của tên nhóc này có mạnh hơn nữa cũng sẽ bị bao vây thôi..."

Người được gọi là chấp sự đại nhân là một người đàn ông trung niên, nét mặt hung ác. Người này là bạn tốt của Ngô Thế Hùng, bạn thân của gã đã một đi không trở lại, hơn nữa khi Lâm Phi xuất hiện ở thành Sơn Hà, hệ thống tin tức khổng lồ của bang Thiên Hạ đã sớm biết rồi, vì thế vị bạn tốt của Ngô Thế Hùng này liền nhận nhiệm vụ.

Bang Thiên Hạ cũng không dám trắng trợn giết chết một vị đệ tử phù văn, Công hội Phù Văn của thành Sơn Hà, bọn họ đắc tội không nổi, e rằng là cấp trên cũng đắc tội không nổi. 

Nhưng không thể đắc tội không có nghĩa là không được động vào, bang Thiên Hạ không thể cứ để mất mặt như vậy được.

Vì để đối phó với Lâm Phi, Triệu Tinh tốn không ít tâm tư, cuối cùng nghĩ ra một cách, nhúng tay vào cuộc thi Phù Văn. Mua chuộc dệ tử phù văn, chuẩn bị phế bỏ Lâm Phi.

Không thể giết chết Lâm Phi nhưng cũng có thể làm đối phương bị trọng thương, bất kể ai khi bị phế bỏ đi, từ một người có giá trị sẽ trở thành một tên vô giá trị. 

Một người không có giá trị, Công hội Phù Văn sẽ không thèm để ý tới, đến lúc đó giết chết tên nhóc này còn không phải chỉ cần một câu nói thôi sao.

"Được, được. Việc này ngươi làm khá lắm."

"Đây là việc thuộc hạ nên làm." 

...

Tầng hai tháp Phù Văn.

Tầng ba tháp Phù Văn. 

Tầng bốn tháp Phù Văn.

Thoáng cái ba ngày đã trôi qua, tầng bốn tháp Phù Văn đã xuất hiện bóng người, bắt đầu tranh đấu kịch liệt.

Lên một tầng áp lực cũng tăng lên mấy lần, khi bước vào tầng bốn áp lực đã vô dùng lớn, nếu không có phòng bị, chỉ sợ sẽ bị ép đến không thể động đậy nổi. 

Lúc này mới thực sự bắt đầu cuộc đấu!

"Lần mò nhiều ngày như vậy, đã đến thời điểm xuất lực rồi, không thể để người khác chiếm được vị trí đầu được, muốn lên được Huyền giả còn phải dựa vào nhiệm vụ lần này nữa!"

Lâm Phi hít sâu một hơi, vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công, cơ thể đứng thẳng tắp, hướng tới một vị trí. 

Cùng lúc đó,

Chiến đấu tại tầng bốn cũng đã bắt đầu.

Diện tích tầng bốn tháp Phù Văn rất lớn, mọi người cũng đứng cách nhau rất xa, có người đứng bất động, mồ hôi đầy mặt, hiển nhiên là không thể thích ứng được tình huống này. 

Cho nên bên ngoài mới nói rằng tầng bốn mới thực sự là nơi mấu chốt.

Thực lực kém sẽ bị đào thải ra, sau khi đào thải ra rồi, người còn lại đều là tinh anh cả.

"Các ngươi làm vì vậy?" 

Trong một góc.

Ba đệ tử phù văn đang bị bao vây, đang vô cùng tức giận, hét lên với đối phương.

"Không làm gì cả, chẳng qua là muốn đưa các ngươi ra ngoài thôi!" 

"Đừng nói lời vô nghĩa nữa, ra tay đi!"

Vèo vèo.

Núi băng, mưa lửa, gai đất... Nhanh chóng bao phủ xuống ba người bọn họ. 

Tầng bốn tháp phù văn đã có áp lực rất lớn cho nên có thể ra tay được cũng xem như thực lực không hề kém rồi, cũng coi như là một tinh anh.

Oanh ầm ầm.

Tất cả bọn họ đều biến mất, bên ngoài xuất hiện bóng dáng của ba người vô cùng nhếch nhác, thì ra vừa rồi bọn họ không đỡ được đòn công kích kia, tất cả đều bị đánh ra ngoài, bị thương nhẹ ngoài da. 

Trên mặt ba người này đều mang vẻ xấu hổ, nhất là khi ánh mắt của hội trưởng nhìn qua.

Trong mắt những người khác bọn họ bị người ta đánh ra ngoài cũng là một phương pháp có thể sử dụng, hội trưởng cũng không thể nói gì cả, cũng không thể nói bọn họ thua kém người khác.

Cảnh tượng này xuất hiện trong tầng bốn tháp Phù Văn rất nhiều lần. 

Từ tầng bốn, thường có rất nhiều người bị truyền tống khỏi tháp, cuộc tranh đấu trở nên vô cùng kịch liệt.

...

"Cuộc đấu tranh ngôi vị quán quân có vẻ vô cùng kịch liệt đây!" 

Lâm Phi nói với chính bản thân mình.

Đến khi gặp hai người chặn mình lại, Lâm Phi liền biết bọn họ định làm gì.

"Tên nhóc, ngươi tự mình ra ngoài, hay là để chúng ta đưa ngươi ra?" Hai người phía đối diện cười lạnh nói.

Bọn họ là người của công hội Hắc Thạch, lần này vì để đoạt được tháp Phù Văn, bọn họ đã phân vị trí bảo vệ đồng thời cũng đuổi người của công hội khác ra ngoài, không ít người phải chạy ra ngoài.

Nhìn thấy một tên lười biếng xuất hiện, bọn họ cũng chuẩn bị đuổi hắn ta ra ngoài như cũ. 

Lâm Phi lắc đầu: "Ta không thích bị đuổi ra nhưng ta lại rất thích đuổi các ngươi ra ngoài!"

"Muốn chết!"

"Ra tay đi!" 

Hai người giận tím mặt, đưa tay vào trong người lấy ra phù văn công kích về phía Lâm Phi.

Hai người bọn họ đều là phù văn sư cấp hai, lực công kích không hề thấp nhưng bọn họ lại gặp phải Lâm Phi coi như bọn họ đen đủi. Phù văn vừa mở ra, bụng của hai người đó tê rần, nhanh chóng phát hiện bản thân bị người ta đánh bay ra ngoài. Chính bọn họ cũng không biết tại sao mình lại thua.

Cao thủ, cao thủ! 

"Coi như tên nhóc nhà ngươi lợi hại, chúng ta cứ chờ xem!"

Gặp phải cao thủ như vậy, bọn họ không đấu lại được, trong lòng vô cùng bực tức lại gặp phải cao thủ như vậy, mười công hội có những cao thủ nào bọn họ đã tính toán trước nhưng lại chưa từng gặp qua người này.

Sau khi bọn họ rời khỏi, Lâm Phi nhíu mày. 

"Áp lực của tháp Phù Văn cũng có ảnh hưởng tới tốc độ của bản thân mình, không biết lên tới tầng tiếp theo sẽ ra sao?"

Thân pháp vừa rồi mơ hồ cảm thấy bị hạn chế, giống như bị mắc kẹt, không được thoải mái.

...

Tầng năm tháp Phù Văn.

Tầng sáu tháp Phù Văn.

Thời điểm ngày thứ năm. 

Trong tháp Phù Văn đã sớm chia làm ba nhóm, nhóm thứ nhất đã tiến vào tầng thứ sáu, tốc độ cũng đã chậm lại, nhóm thứ hai đang mắc kẹt ở tầng thứ năm, còn nhóm cuối cùng đang ở tầng thứ bốn.

Tầng thứ năm, chỉ có mười mấy người đang đứng, có thể thấy được mỗi một công hội đều có cao thủ. Có thể đi vào tầng này phải có thực lực của phù văn sư cấp ba.

Thêm một tầng nữa, tầng thứ bảy. 

Xem tình huống năm nay, chỉ sợ nói không chừng có thể tiến vào được tầng thứ tám. Đương nhiên, đây cũng là ước mơ của bọn họ, còn về phần có thực hiện được ước mơ đó hay không còn phải xem tình huống, trong lòng bọn họ cũng không có gì lo lắng cả.

Trong đám người này có người vui vẻ, có người lại ưu sầu.

Mục Trường Không chính là một trong những người đó, ông ta nhìn về phía công hội Hắc Thạch, có chút tức giận. 

"Tên nhóc thối tha, rốt cục là ngươi muốn làm gì?"

Khi nãy yên lặng theo dõi, Mực Trường Không biết rằng Lâm Phi vẫn dừng lại ở tầng thứ năm, chưa tiến vào tầng thứ sáu, trong lòng không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ là thực lực quá yếu sao?

Cuộc tranh đấu tháp Phù Văn này, Mục Trường không đặt hi vọng rất lớn đối với Lâm Phi, ông ta tin rằng Lâm Phi có thể nắm được vị trí quán quân nhưng tình huống trước mắt này, không khỏi khiến ông ta không thể không lo lắng. 

Cũng may là Mục Ninh và Vân Phi đã tiến vào tầng thứ sáu rồi, cũng khiến cho Mục Trường Không yên lòng một chút.

"Tầng sáu tháp Phù Vân bắt đầu rồi, bắt đầu sinh ra Phù Văn Tinh Thạch, hi vọng bọn họ sẽ không lỡ mất cơ hội này!"

Cùng lúc đó, hội trưởng công hội Phù Văn - Hắc Thạch lại vô cùng đắc ý, lần này bọn họ đã dùng kế, trước mắt có ba đệ tử tiến vào tầng thứ sáu, chiếm số lượng không nhỏ. 

Vui vẻ cũng nhiều nhưng một sự việc khác lại khiến lão vô cùng đau đầu.

Môn hạ đệ tử của Mục Trường Không có thực lực không tệ, không cần dùng phù văn đã có thể đánh người ra ngoài, ông ta không nhớ là có một người như vậy.

"Chẳng lẽ là át chủ bài bí mật?" 

Cho nên, ánh mắt ông ta nhìn về phía Mục Trường Không có chút lạ.

Tầng sáu tháp Phù Văn.Mục Ninh và Vân Phi đều đứng cùng nhau. 

Ở tầng này, mọi người không thể di chuyển nhanh chóng được nữa, bị áp lực phù văn hạn chế, động tác càng nhanh thì áp lực càng lớn, áp chế cả thân thể và tinh thần.

"Phù Văn Tinh Thạch."

Trong không gian mờ mịt bỗng tỏa ra một ánh sáng trắng, nhanh chóng khiến cho bọn họ chú ý tới. 

Thời điểm tuyên bố quy tắc, bọn họ đã nhớ kỹ, một khi tiến vào tầng thứ sáu, tầng này sẽ bắt đầu ngưng tụ ra phù văn Tinh Thạch, đây chính là Tinh Thạch này.

Phù văn Tinh Thạch là một thứ rất đặc biệt, chuyên dùng để tu luyện lực lượng thần hồn.

Cho nên, phù văn Tinh Thạch vô cùng đáng quý, ngoài tháp Phù Văn cũng chỉ có Tinh Thạch Địa Mạch có thể tạo ra nó, đương nhiên là nơi như thành Sơn Hà tạm thời vẫn chưa có năng lực này. 

Vậy có thể biết, giá trị của phù văn Tinh Thạch.

Không biết là ai hô lên một câu như vậy, khiến cho tất cả mọi người đều điên cuồng lên.

Phù văn sư mạnh lên bằng cách tăng cường lực lượng thần hồn, bọn họ sẽ không buông một cơ hội tốt ngay trước mắt như vậy. 

Trong nháy mắt, tất cả mọi người cùng ra tay cướp phù văn Tinh Thạch.

"Mục sư tỷ, chúng ta cũng ra tay!"

Vân Phi lúc này vô cùng đắc ý, tên quê mùa đáng ghét không có ở đây, tâm tình không tốt không được. 

"Không cần ngươi nói, ta tự biết!"

Không biết vì sao, Mục Ninh chưa từng hòa nhã với Vân Phi, ánh mắt quét sang bốn phía, không nhìn thấy tên Lâm Phi kia, giống như thiếu mất cái gì vậy.

"Mục sư muội, Phù Văn Tinh Thạch này chúng ta đã vừa ý trước rồi." 

Công tử áo trắng, Tần Thiên, bên cạnh còn có hai người trợ giúp, như hổ rình mồi ngăn tất cả mọi người ở phía ngoài.

"Phù văn Tinh Thạch về tay ai, không phải chỉ nói là được, phải thử thì mới biết được!"

...

Tầng sáu tháp Phù Văn.

Cạnh tranh vô cùng khốc liệt, Phù văn Tinh Thạch xuất hiện, bọn họ cùng lúc ra tay cướp đoạt lấy, đây cũng là môt loại mài giũa và rèn luyện.

Cùng lúc đó. 

Tại tầng năm, Lâm Phi đang bị bốn người bao vây, nhìn qua tình huống vô cùng không ổn.

"Địch ý rất nhiều, ta đắc tội bọn họ khi nào chứ?"

Từ sau khi biết được phù văn áp lực sẽ làm hạn chế tốc độ cơ thể, Lâm Phi liền linh động dùng nó để tôi luyện tốc độ cơ thể, nếu có thể di chuyển như cá xuôi dòng trong tháp Phù Văn này sẽ sinh ra sự trợ giúp rất lớn với bản thân hắn. 

Lâm Phi không hề sử dụng sức mạnh ý cảnh.

Ít nhất là tạm thời không sử dụng, tránh cho bị người khác phát hiện ra.

Đi được một nữa, ở giữa tầng năm, Lâm Phi bị bốn người chặn lại, bốn người này đều là phù văn sư cấp ba, địch ý đối với hắn vô cùng lớn. 

Trong địch ý đó hình như còn có cả huyết hải thâm thù.

Lâm Phi không nói gì cả, gần đây ông đây cũng không có làm chuyện gì xấu, các ngươi vây quanh ta làm cái gì?

"Rốt cục các ngươi là ai, ta và các ngươi hình như không có quen biết?" 

Bốn người tạo thành một trận pháp vây quanh người Lâm Phi.

"Chúng ta không thù oán nhưng hôm nay ngươi sẽ dừng lại ở đây!"

"Ra tay đi!" 

Bốn người không nhiều lời, há mồm đọc ra một đoạn phù văn, phù văn của bốn người tạo thành một tấm Thiên La Địa Võng, nhìn từ trên cao xuống thấy một lực lượng mạnh mẽ bao phủ trên người Lâm Phi.

"Hay thật, đây là Phù Văn trận pháp sao!"

Trong lòng Lâm Phi chấn động, trận pháp phù văn không chỉ lợi hại hơi phù văn thông thường vài lần, mà giá của trận pháp phù văn cũng là môt con số đáng kinh ngạc. 

Nếu bọn họ đã thi triển phù văn công kích Lâm Phi cũng không có gì ngạc nhiên cả nhưng bây giờ bọn họ lại thi triển trận pháp phù văn, cái này thực sự là không bình thường nữa rồi, đặc biệt là bọn họ không hề nói gì nhiều, hiển nhiên là đã động sát tâm với hắn.

Phù văn trận pháp này, vừa nhìn đã biết là không phải trận pháp phù văn thông thường, một khi bị vây bên trong, sẽ vô cùng phiền toái.

Giờ khắc này, Lâm Phi biết rằng không ra tay cũng không được nữa rồi, cứ trốn khỏi đã rồi nói tiếp, bắt được bọn họ không sợ không tra được kẻ đứng phía sau là ai. 

Lúc trận pháp sắp phủ xuống, hai tay Lâm Phi biến thành đao chém tới, đao chém vào tấm võng lại tan rã, mất đi sức mạnh.

"Quả là một trận pháp kỳ lạ, đao của ta mặc dù đã là Huyền giả sơ kì, hộ thân cương khí đối phó với loại trận pháp cũng không thể chém đứt được sao?"

Đây là lần đầu tiên Lâm Phi đối phó với trận pháp này, thanh đao sắc bén lại mất đi tác dụng, đây là lần đầu tiên đấy. 

"Tên nhóc, đây chính là Thiên La Địa Võng, cho dù đao của ngươi có lợi hại, cũng đừng mơ sẽ chém đứt được nó."

Một người trong số đó cười ha ha.

Để đối phó với một tên chưa tới Huyền giả lại dùng tới Thiên La Địa Võng, cũng thật là kì lạ nhưng ai bảo Thiên La Địa Võng này là do phía trên giao cho, bọn họ cũng không có cách nào từ chối được, dùng xong cũng không đau lòng. 

"Thì ra là Thiên La Địa Võng!"

Lâm Phi biết được lai lịch của trận pháp phù văn này, chẳng trách thanh đao của hắn cũng không thể chém đứt được, thật đúng là danh bất hư truyền, thảo nào danh tiếng lại vang xa như vậy.

Trận pháp phù văn, cũng được chia thành chín cấp. 

Cấp một là trận pháp bình thường nhất, trận pháp cấp chín là cao nhất.

Thiên La Địa Võng thuộc trận pháp cấp hai, tác dụng lớn nhất là vây bắt quân địch, vô cùng dẻo dai, phàm là người sau khi bị vây bắt thì không thể nào có thể thoát được, quả thực là một trong những đạo cụ dùng trong đánh lén.

Đây cũng là lý do bọn họ vô cùng yên tâm. 

Thiên La Địa Võng, phế bỏ một tên nhóc Võ đạo cửu trùng thiên, chỉ cần thời gian trong một câu nói.

Bọn họ không cho rằng tên nhóc này có thể thoát ra khỏi trận pháp Thiên La Địa Võng được, sau khi bị vây bắt, phế bọ thực lực là bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ.

Chương 184: Thần hồn ngự kiếm

Trước khi ra tay chắc chắn chúng đã tính toán rất kỹ.

Nhưng đáng tiếc chúng lại quên mất một điều đó là Lâm Phi không phải người thường, huống chi đây còn là Lâm Phi đã lĩnh ngộ được Phong chi ý cảnh.

Thiên La Địa Võng nhìn qua thì nguy hiểm vô cùng nhưng thực tế vẫn có cách khắc phục. Bọn chúng vừa hay gặp đúng khắc tinh của mình. 

“Ra tay tàn độc như thế cũng đừng trách ta xuống tay vô tình. Tóm hết chúng lại rồi tính, không sợ không biết kẻ đứng đằng sau là ai. Đến lúc đó chúng sẽ biết thế nào là lễ độ.”

Lâm Phi nổi tiếng là có tính khí tốt đẹp, ít nhất hắn tự cho rằng như vậy.

Nhưng tính khí tốt không có nghĩa là sẽ dễ dàng cho qua chuyện. Bất cứ kẻ nào, một khi đã gây chuyện với mình, cho dù có thân thế, lai lịch lớn đến đâu, hắn cũng sẽ ra tay như thường, chỉ cần hắn thấy vui là được. 

Tục ngữ nói đúng, sự việc thông suốt đồng nghĩa với việc ý nghĩ thông suốt. 

Lâm Phi thấy hiện tại sự tình chưa thông suốt nên cần phải tìm hiểu một chút.

Biện pháp tốt nhất để sự tình thông suốt đó chính là tóm chúng lại. 

Ta sẽ xử lí các ngươi trước, để các ngươi thấy được trận pháp không phải là thứ lợi hại nhất.

Sau khi triển khai thân pháp tùy phong, phù văn áp lực của tháp Phù Văn tầng thứ năm chỉ gây ra một chút ảnh hưởng. Lâm Phi như một con cá lao nhanh tới, xuất chưởng thành đao hướng về tên đứng gần nhất bên trái. 

“Vèo!” 

Bên trái vẫn là một tên phù văn sư dáng người thấp thấp, gã cũng không hề hoảng sợ, từ miệng nhả ra một luồng khí màu trắng, biến thành một đường kiếm khí đâm về phía ngực Lâm Phi.

“Đòn tấn công thật tinh vi!”

Lâm Phi nghiêng người tránh được, luồng kiếm khí màu trắng sượt qua người hắn. Luồng khí nguy hiểm khiến Lâm Phi hiểu rằng đám phù văn sư này không dễ đối phó như tưởng tượng. 

Tránh được nguy hiểm, đến lượt Lâm Phi ra tay.

“Ầm ầm!”

Thân pháp của Lâm Phi như bóng ma. Cho dù không dùng đến ý cảnh, tốc độ cũng vượt trội hơn hẳn trước đây. 

Tên đó xuất chiêu không thành, lập tức rơi vào thế yếu hơn. Luồng kiếm khí đó tác dụng không lớn nên đương nhiên hắn phải nhận đòn đánh trả.

“Huyền Minh kiếm!”

Tai của Lâm Phi động đậy, cảm nhận được phía sau có sự nguy hiểm liền nhanh chóng đưa tay ra sau. Tiếng hai thanh đao chạm vào nhau “keng keng”. Thì ra, người phía sau thi triển Thần Hồn Ngự kiếm. 

Thần Hồn Ngự kiếm, có tên gọi khác là Thần Hồn Ngự vật, quả nhiên là thần bí khó lường. Ngoại trừ phù văn sư, không ai có thể nắm giữ được.

Đồng thời, Thần Hồn Ngự vật là chiêu thức chỉ xếp sau chiêu thức mạnh nhất Thần Hồn Công Kích của phù văn sư.

Đao mang xuất ra U Minh kiếm nhưng không chặn hết được công kích của đối phương. Luồng khí lạnh lẽo khóa chặt trên người Lâm Phi, sau đó lại biến thành bóng đen ập tới, tựa như muốn biến Lâm Phi thành một vũng máu. 

“Thằng nhóc khá lắm, đây rõ ràng là Truy Tung Đạo Đạn!”

Đòn tấn công vừa rồi chỉ phát sinh trong nháy mắt, tốc độ nhanh không thể tưởng.

Trong tất cả những kẻ đã gặp, e rằng không ai có thể đạt tới trình độ này. 

“Ra khỏi đây đã rồi tính!”

Sau khi Thiên La Địa Võng ập xuống, Lâm Phi thoát được ra ngoài, tránh đòn công kích này trước rồi tính tiếp.

“Bốn người này quả nhiên là phối hợp ăn ý. Mới thăm dò thôi mà cả bốn người phòng thủ như một, vừa phòng thủ chặt chẽ lại vừa không ngừng tấn công. Xem chừng không dễ đối phó!” 

Lâm Phi tỏ ra ung dung.

Bốn người kia cũng không dễ chịu gì. Theo như tài liệu thu thập, thực lực của Lâm Phi có hạn nhưng trước mắt giao đấu bỗng nhiên cảm thấy áp lực.

Thần Hồn Ngự kiếm không mang theo chút sát khí nào nhưng không ngờ phía sau Lâm Phi dường như có mắt, lại có thể cản phá, tránh được đòn tấn công, khiến bốn người đó không thể không đề phòng. 

May mắn, chúng vẫn còn Thiên La Địa Võng.

“Khóa!”

“Vây!” 

Hành động của Lâm Phi cả bốn người đó đều nhìn thấy được, khiến chúng không khỏi lộ ra nụ cười chiến thắng. Nếu lâm Phi tiếp tục dây dưa, việc đối phó là không hề dễ dàng nhưng một khi từ bỏ thì người xui xẻo nhất lại chính là Lâm Phi.

Thiên La Địa Võng vuông góc ập xuống, nay lại không ngừng to ra, biến thành Thiên La Địa Võng thật sự. Phạm vi bao phủ không ngừng mở rộng. Cho dù tốc độ của Lâm Phi có siêu việt đến đâu, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi vòng vây.

“Ha ha! có chạy đằng trời. Dưới Thiên La Địa Võng, tất cả chỉ là tốn công vô ích. Tốt nhất hãy ngoan ngoãn đầu hàng, phản kháng chẳng có tác dụng gì đâu!” Thân là người dẫn đầu lần này, Triệu Cương mặt không biểu cảm, nói. 

Tất cả mọi người đều biết sự lợi hại của trận pháp cấp hai - Thiên La Địa Võng.

“Ta đây trước nay chưa từng nhận thua. Thiên La Địa Võng chẳng qua chỉ giỏi bao vây kẻ khác. Một khi nó bị phá vỡ thì sao?”

Bỗng nhiên. 

Lâm Phi đang chạy băng băng đột nhiên dừng lại, giống như chiếc xe đua đang chạy hết tộc độ liền phanh gấp. Trên mặt hắn liền lộ ra nụ cười xảo trá.

Trong mắt bốn người kia, bộ dạng này của Lâm Phi có vẻ như cuối cùng hắn đã chịu nhận thua.

Nhưng Lâm Phi sẽ nhận thua sao? 
Đương nhiên là không thể rồi.

Chỉ với Thiên La Địa Võng mà muốn đối phó với một người nắm được lý thuyết phù văn như Lâm Phi chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

“Phá vỡ Thiên La Địa Võng cho ta!” 

Lâm Phi đột nhiên xuát hiện như tên bắn, trên tay có thêm một thanh trường đao, chính là phàm binh trung cấp Đồ Long đao. Hắn vung đao hướng lên trên, dường như muốn xé toạc Thiên La Địa Võng.

“Hừ, hừ! Thật không biết lượng sức mình. Ngươi cho rằng dựa vào vũ khí phàm binh trung cấp có thể phá được Thiên La Địa Võng sao? Đúng là kẻ điên nói lời nhảm!”

Thiên La Địa Võng thuộc loại trận pháp phù văn, có năng lực phòng ngự. Cho dù có là cao thủ Huyền giả hậu kỳ cũng chỉ biết khoanh tay chịu trói. Bọn chúng không tin chỉ với một tên nhóc nhãi nhép lại có thể phá được Thiên La Địa Võng. 

Nhưng thanh trường đao phàm binh trung cấp lại khiến chúng nảy sinh dục vọng không nhỏ. Nếu không dùng đến, chúng có thể đem bán được không ít bạc, có thể đem đổi lấy nguyên liệu phù văn.

“Bôn Lôi đao pháp!’

Ánh đao sáng chói, ánh sáng đan vào nhau thành mạng lưới dày đặc, đao khí mù mịt, lộ ra luồng không khí đáng sợ. 

Không ai tin nổi tốc độ xuất chiêu của Lâm Phi khi nãy lại khủng khiếp đến vậy.

Rào rào.

Thiên La Địa Võng có mạng lưới dày đặc, sau khi gặp phải lưới đao do đao mang hình thành, giống hệt như lưới cá bị kéo căng, rách toạc ra. Thiên La Địa Võng trên đầu trong nháy mắt mất đi tác dụng. 

“Thiên La Địa Võng cũng chỉ đến thế mà thôi!”

Lâm Phi lạnh lùng hừ một tiếng, đánh thẳng vào trọng tâm, một đao bổ về phía Thần Hồn Ngự kiếm của Triệu Cương.

“Phá rồi?” 

“Không thể nào, sao hắn có thể phá được Thiên La Địa Võng?”

Hai người trong số đó không thể bình tĩnh được.

Thiên La Địa Võng đến Huyền giả trung cấp cũng không thể phá bỏ. Không hiểu sao hôm nay Lâm Phi lại có thể làm được điều này. 

"Keng keng keng!"

Triệu Cương xoay người nhanh nhất, trong lòng hoảng sợ. U Minh kiếm hóa thành một dải màu đen chắn ở phía trước. Hắn lùi thật nhanh về phía sau.

“Sức mạnh lớn thật!” 

Lâm Phi sớm đã để mắt tới cao thủ Thần Hồn Ngự kiếm, quyết định giải quyết tên này trước. Ba người con lại chẳng qua cũng chỉ đến thế, đối phó với chúng dễ như trở bàn tay.

“Ta xem ngươi có thể trụ được bao lâu!”

Sau khi lĩnh ngộ ý cảnh, đao pháp đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, hơn ở độ kỳ diệu, rất khó nắm bắt. 

Phù văn sư thuộc kiểu đối thủ đánh xa. Một khi bị tiếp cận, sức chiến đấu liền chuyển từ mạnh thành yếu. Ví dụ như Thần Hồn Ngự kiếm của Triệu Cương đã bị ngăn chặn.

“Thổ Mộc Thứ!”

Ầm ầm. Xung quanh Lâm Phi đất đá tung lên va chạm vào nhau. Chúng nỗ lực ngăn cản để tranh thủ cơ hội tấn công. Một khi đã kéo giãn khoảng cách, Thần Hồn Ngự kiếm nhất định sẽ khiến Lâm Phi phải khó chịu.

Nhưng Lâm Phi sẽ cho cơ hội sao?

Đương nhiên là không. 

“Đi!”

Lâm Phi xoay người chém liền ba nhát đao mang, biến thành ba chưởng Long Quyền Phong, ầm ầm khốc liệt cuộn đến. Đất đá cứng rắn gặp Long Quyền Phong cũng bị chém thành bột mịn.

Long Quyền Phong do đao mang hóa thành. Đao thuộc tính kim nên uy lực hiển nhiên không tầm thường. 

Từ sau khi lĩnh ngộ Phong Chi ý cảnh, dung hợp chiêu thức, lực sát thương không chỉ tăng gấp vài lần. Cho dù gặp phải thân thể cường tráng cỡ nào, dưới tác dụng của chiêu này chắc chắn sẽ biến thành bột mịn.

Chiêu này vừa nhanh vừa mạnh, hiển nhiên là chúng không thể nào ngờ được.

Đến mức này đã vượt ra khỏi phạm vi của Võ đạo cửu trọng thiên. 

Cho dù là Huyền giả e rằng cũng không thể xuất ra được chiêu thức mạnh mẽ đến vậy.

"Phốc!" "Phốc!" "Phốc!"

Ba tiếng rên rỉ liên tiếp, ba vị phù văn sư đã bị thương, ngã xuống đất, mất đi khả năng chiến đấu. 

Đồng tử của Triệu Văn đột nhiên co lại, trong lòng cũng hiểu tài liệu thu thập trước đây nhất định có vấn đề. So sánh với những gì có trong tài liệu, Lâm Phi hiện tại chắc chắn lợi hại hơn rất nhiều. Chỉ với một đòn tấn công vừa rồi đã khiến hắn cảm thấy được sự nguy hiểm.

“Giải quyết xong phiền phức! Bây giờ đến lượt ngươi!”

“Keng, keng!” 

Triệu Cương lùi về phía sau, mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên trán.

“Đáng chết! Lẽ nào hắn không bị tiêu hao sức mạnh?”

Cứ tưởng rằng chiêu lớn vừa rồi có lẽ đã tiêu hao không ít Huyền khí của lâm Phi. Triệu Cương có Thần Hồn Ngự kiếm trong tay, nếu có mất sức cũng vẫn giết chết được Lâm Phi. Người chiến thắng cuối cùng nhất định sẽ là gã ta. 

Trong nháy mắt, đòn tấn công của Lâm Phi như mưa to gió giật kéo đến.

Triệu Cương không thể tìm thấy bất cứ cơ hội tấn công nào. Mặt gã dần dần trở nên tái nhợt. Cái mà Thần Hồn Ngự kiếm tiêu hao chính là lực lượng thần hồn. Triệu Cương có thể sử dụng Thần Hồn Ngự kiếm cũng chỉ là một sự trùng hợp.

Đối mặt với đòn tấn công như vậy, lực lượng thần hồn cũng nhanh chóng bị tiêu hao. 

U Minh kiếm trước mặt đang lung lay, giống như một giây sau sẽ bị đánh bay ra ngoài.

Lúc này Triệu Cương mới hiểu được, mình đã gặp phải kẻ địch lợi hại thế nào.

“Không thể tiếp tục thế này được. Tên nhãi Lâm Phi đó, khí thế đang dần dần mạnh lên. Nếu tiếp tục như vậy, người thất bại sẽ là ta. Bây giờ bắt buộc phải sử dụng tuyệt chiêu thôi!” 

Lại tiếp tục một đòn công kích. U Minh kiếm lại lần nữa lóe lên, Triệu Cương cũng bị phun ra một ngụm máu tươi.

Sau khi Lâm Phi lĩnh ngộ ý cảnh, đòn công kích nhập vào trong gió, khống chế sự tiêu hao của Huyền khí. Do đó có thể sử dụng chính xác từng phần sức mạnh. Cho nên hắn mới triển khai được đòn công kích bá đạo đến vậy.

“U Minh Sát!” 

Tấn công thất bại, U Minh Sát lại biến thành một đám khói đen, bay vèo đến trước mặt Lâm Phi.

“Hừ, tấn công có kịch liệt hơn nữa thì sao nào. Ngươi vẫn không thể đỡ được đòn tấn công của ta. Ngươi vẫn là kẻ bị thiệt thôi!”

Cơ thể Triệu Cương bị chấn động mạnh, “U Minh Sát” là đòn tấn công đột phá trong Thần Hồn Ngự kiếm. Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ mất đi một lượng lớn thần hồn. Nếu như chiêu này không thành công, kẻ thất bại sẽ là hắn. 

Nhưng chẳng còn cách nào khác.

Thực lực của Lâm Phi quá mạnh. Nếu cứ tiếp tục đánh, thất bại là điều chắc chắn. Triệu Cương chỉ có thể dùng chiêu thức nguy hiểm này mong có được một chuyển biến tốt đẹp.

“Bất lợi? Kẻ gặp bất lợi mới chính là ngươi đó!” 

Sau tai truyền đến một giọng nói khinh thường. Điều đó giống như một cái tát vào mặt Triệu Cương. Mũi đao lạnh lẽo kề sát vào cổ hắn. Chỉ cần đối phương ra tay, tính mạng của hắn coi như chấm hết.

“Tại sao ngươi lại chẳng hề hấn gì?”

Lâm Phi đang ở phía trước, chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ở phía sau. Trông hắn không có vẻ gì là bị thương cả. 

Lâm Phi làm sao có thể đi giải thích rằng vào lúc thời khắc quan trọng đã thực hiện Phong chi ý cảnh, nên may mắn thoát khỏi đòn tấn công chí mạng.

“Ngươi không nên hỏi câu này. Điều mà ngươi nên hỏi đó chính là làm sao để sống!”

Triệu Cương thất bại nhanh như vậy khiến ba người còn lại không giấu được biểu cảm khó tin. 

Sự lợi hại của Thần Hồn Ngự kiếm chúng đều biết rõ. Tại sao lại thất bại nhanh chóng đến vậy? Từ khi nào thực lực của Võ đạo cửu trọng thiên lại mạnh mẽ đến thế?

Triệu Cương dường như không thể chấp nhận được chuyện này. Bản thân thì bị đánh bại, tính mạng giờ đây lại nằm trong tay kẻ khác. Gã nằm trên mặt đất, lúc này đã mất đi sự hỗ trợ của thần hồn, cơ thể sớm đã trở nên yếu đuối không tưởng. Đây chính là điều khiến phù văn sư cảm thấy đau đớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau