VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Huyền linh cường giả?

Lúc Lâm Phi đang cảm thấy xoắn quýt thì lại đột nhiên nghe được tin tức như vậy liền lập tức nổi trận lôi đình, ra tay nhanh như chớp, bắt lấy cổ áo của thủ vệ kia: "Ngươi nói cái gì?"

Trên tán thủ vệ này tất cả đều là mồ hôi lạnh, đứt quãng nói: "Thanh Loan bị người ta bắt đi rồi, người của chúng ta ngăn cản không được!"

Lâm Phi vào một khắc trước vẫn còn đang lo lắng về Thuần Âm Chi Thể, không nghĩ tới chỉ sau một khắc thì lại có người mang Thanh Loan đi, đây không phải muốn mình mất mặt hay sao? 

"Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Thủ vệ không dám thở mạnh liền mang hết thảy tất cả nói ra. Lúc đầu, sau khi Lâm Phi rời khỏi, Thanh Loan liền ra ngoài mua đồ, từ khi có thiếp thân thị nữ, không ít thứ đồ cần phải mua từ bên ngoài, cho nên việc ra ngoài mua đồ, cũng là chuyện bình thường. Lúc trở lại, thì gặp một bà lão ở phía trước sau khi nhìn thấy Thanh Loan thì liền xuất thủ, những thủ vệ ở đó đều không ngăn được vị lão bà kia.

"Cao thủ!" Lâm Phi trong lòng đưa ra một cái kết luận. Dám ở Quy Nguyên thành động thử vậy thì khẳng định không phải người bình thường, cao thủ như lão bà ấy ở Quy Nguyên thành này rất khó tìm ra. 

Thủ vệ mà Lâm Phi an bài đều có thực lực không kém, Võ Đạo bát trùng thiên, kết quả là khi đối đầu với lão bà kia thì một chiêu cũng không qua được. Đây là do vị lão bà kia đã hạ thủ lưu tình, bằng không thì thủ vệ của hắn cũng không thể về được.

...

Thanh Loan bị bắt đi khiến tất cả mọi người đều cảm thấy ngoài ý muốn. Từ sau khi Lâm Phi đại triển thần uy, người của gia tộc cũng không dám xem thường Lâm Phi nữa, thân phận của vị thiếp thân thị nữ Thanh Loan này cũng là nước lên thì thuyền lên, tất cả mọi người đều muốn nịnh bợ nàng ấy. 

Sau khi biết rõ tin tức, Lâm Chấn Thiên là người đầu tiên chạy tới. Lâm gia ngày nay, ở Quy Nguyên thành chính là đệ nhất gia tộc, sau khi Lâm Phi bùng nổ lĩnh ngộ ý cảnh, cả gia tộc đều cương quyết chống lại ý niệm trong đầu, có một vị thiên tài như vậy ở đây, Lâm gia sau này không phải là nơi bọn hắn có thể chống lại được.

"Các ngươi làm cái trò gì vậy, ngay cả một nha đầu cũng không bảo vệ được!" Lâm Chấn Thiên nhìn thoáng qua một cái, chính là chửi mắng một trận, sau đó để cho bọn họ đi phong tỏa Quy Nguyên thành, điều tra tung tích của vị lão bà kia.

Lâm gia mất đi một người, lại là bị người khác cướp đi mất nên phong tỏa cửa thành, mọi người không còn lời nào để nói. Vạn nhất hoài nghi đến trên người bọn họ, vậy thì trâu bò đánh nhau ruồi muỗi vạ lây rồi. Bọn hắn chịu không nổi lửa giận của Lâm gia đâu. 

Biết rõ biện pháp này không có tác dụng gì nhưng mọi người vẫn chạy đi chấp hành.

"Ngươi nói nha đầu đó có Thuần Âm Chi Thể?" Trong thư phòng, Lâm Chấn Thiên nghe thấy tin tức đó thì trên mặt khẽ giật mình, tựa hồ như bị dọa vậy.

Lâm Phi cười khổ: "Con mới vừa tìm ra được ở Tàng Thư Các thì bên này Thanh Loan đã bị người khác bắt đi." 

Lâm Chấn Thiên trầm mặc một hồi nói: "Nha đầu đã gặp được quý nhân rồi!"

"Điều này sao có thể!" Lâm Phi cảm thấy ngoài ý muốn khi phụ thân của mình nói như vậy.

Lâm Chấn Thiên cuối cùng cũng tìm ra được sở trường của mình. Khi mặt đối mặt với nhi tử của chính mình, cho dù thực lực của bản thân ông ta là huyền giả trung kỳ thì khi chống lại con của mình cũng không có được nửa phần thắng. Hôm nay thật vất vả mới tìm được một chuyện hơn con mình, Lâm Chấn Thiên tránh không được vui vẻ một chút: "Con nói Thanh Loan có Thuần Âm Chi Thể, cái kia chính là bảo thể nhất đẳng. Quy Nguyên thành của chúng ta cho dù là nơi vắng vẻ, nhưng cũng không phải là không thể xuất hiện cao thủ, thực tế thì những cao thủ kia ưa thích du ngoạn khắp đại lục, khó bảo đảm được là không nhìn ra được điều gì. Lão bà kia cướp Thanh Loan đi, nói không chừng là do Thanh Loan là người tốt, đây cũng là phúc khí của nàng ta, từ hành động của lão bà lão đó, không làm bị thương hộ vệ của chúng ta, hẳn là một cao nhân đi ngang qua!" 

Lâm Phi lẳng lặng nghe, cảm thấy phụ thân nói rất có đạo lý, nếu như không phải là gặp được cao nhân, thì làm sao có thể buông tha cho hộ vệ của hắn được, từ đó có thể thấy được thiện ý của người đó rồi.

"Bảo thể? Chẳng lẽ là thể chất đặc thù?"

Lâm Chấn Thiên giải thích: "Bảo thể, nói như thế nào nhỉ, có thể coi là một loại thể chất đặc thù. Thuần Âm Chi Thể chính là một loại như vậy, tu luyện thần tốc, nếu như phối hợp thêm tuyệt thế huyền công, thì tu vi khiến cho người thường không có cách nào tưởng tượng được, thực lực cũng còn hơn cao thủ cùng cảnh giới thông thường, cơ hồ là có thể giết người trong nháy mắt!" 

Tê. Lâm Phi cảm thấy mình đã là kinh khủng rồi, bây giờ nghĩ lại mới biết mình vẫn chỉ là ếch ngồi đáy giếng thôi: "Bảo thể còn lại thì như thế này?" Ở trong Tàng Thư Các, Lâm Phi cũng không tìm được tư liệu về bảo thể cho nên không thế nào rõ ràng được.

"Khó mà nói thành lời được, bảo thể có rất nhiều, Thuần Âm Chi Thể chính là một trong mười thể chất đứng đầu, hơn trăm triệu người cũng khó khăn lắm mới xuất hiện được một người. Mà có thể là người nọ có thể thấy được Thanh Loan có Thuần Âm Chi Thể, vậy thì lực tất nhiên là cao hơn ta." Ánh mắt Lâm Chấn Thiên lộ ra thần sắc ngưng trọng: "Nói không chừng là cao thủ Huyền Linh."

Lâm Phi một lần nữa hít phải một hơi khí lạnh, hắn nhớ rõ là sau Huyền Giả là Huyền Sư, sau Huyền Sư chính là Huyền Linh, trọn vẹn chênh lệch những hai cảnh giới, khó trách người nọ có thể liếc mắt một cái liền nhận ra được thể chất của Thanh Loan. 

Giữa trưa, Lâm Phi cũng phải dựa vào huyền khí thì mới có thể kiểm tra ra Thuần Âm Chi Khí: "Huyền Linh...." Lâm Phi liền bị kẹt lại ở phía trên.

Ánh mắt Lâm Chấn Thiên lộ ra một tia bất đắc dĩ: "Huyền Linh, chúng ta đắc tội không nổi đâu, động tay một cái là có thể san bằng được Lâm gia của chúng ta rồi."

Lâm Phi thở dài một hơi: "Con đã biết." 

...

Từ thư phòng đi ra, trái tim vốn dĩ lên lên xuống xuống một vòng thoáng cái liền lạnh xuống. Cao thủ Huyền Linh, có biết bao nhiêu chênh lệch đây chứ.Nếu như là tu vi sau Huyền Giả, Lâm Phi cũng không ngại đấu một trận, trấn áp không được đối phương thì cũng khiến đối phương chịu không nổi. Nhưng đối mặt một cao thủ Huyền Linh, thì không sinh ra được bất cứ hi vọng gì. 

Khi hắn trở lại trạch viện của chính mình thì lập tức có một tên hộ vệ chạy ra nói: "Thiếu gia, thiếu gia, vừa rồi có người lưu lại một phong thư!"

"Thư gì?"

Hộ vệ mang một phong thư đưa tới, Lâm Phi liền cầm lấy, không thể chờ đợi được mà mở ra, trên đó liền lộ ra nét chữ thanh tú, chính là nét chữ của Thanh Loan. 

"Thiếu gia, ta đi rồi, ngàu không cần phải lo lắng cho ta đâu, ta sẽ trở lại thôi." Nét chữ rất đơn giản, lộ ra một tình cảnh ly biệt.

"Người nào đưa tới?"

"Ngay vừa rồi, người nọ hiện ra lưu lại một phong thư, sau đó liền biến mất, hình như là chạy về hướng đông." Hộ vệ chỉ chỉ vào một phương hướng. 

Lâm Phi không có trách cứ hắn, một cao thủ Huyền Linh như vậy, có thể miễn cưỡng nhìn ra phương hướng thì cũng là chuyện không dễ dàng gì rồi. Cất kỹ phong thư, Lâm Phi quay người đi ra ngoài, triền khai Phong Chi Dực, vượt raa bên ngoài đuổi theo.

Võ Đạo cửu trùng thiên đại viên mãn, Phong Chi Dực còn tăng thêm cả lĩnh ngộ về Phong Chi Ý cảnh, tốc độ kinh người, mắt thường đều không thể nhìn ra được dấu vết.

Ngoài cửa thành, phía đông chính là núi rừng trùng điệp. Lâm Phi dừng trên một tàng cây, không có phát hiện bất luận manh mối gì. Từ nội thành đi ra, vì muốn thử tranh thủ thời vận, nói không chừng có thể nhìn thấy đối phương, kết quả là không có đụng phải người nào. 

Sau nửa canh giờ, Lâm Phi liền xoay người trở về. Mà sau khi Lâm Phi rời đi, ở bên trên một gò núi cao ngàn trượng liền xuất hiện một lão bà cùng với một thiếu nữ áo xanh, trong đó hốc mắt của thiếu nữ áo xanh đã trở nên hồng hồng.

"Tiểu Thanh, thiếu gia nhà của ngươi nhất định là một phàm nhân, còn ngươi lại có Thuần Âm Chi Thể, nhất định sẽ trở thành là thiên tài tuyệt thế trên đại lục. Đến lúc đó, nam nhân tốt nào mà không có chứ." Thanh âm của lão bà khàn khàn, lộ ra một tia lạnh lùng, nhưng khi nhìn về phía Thanh Loan thì ánh mắt lại trở nên nhu hòa hơn, như là đanh nhìn về phía nữ nhi của mình.

"Thiếu gia nhà ta là lợi hại nhất." Thanh Loan cắn môi: "Ai cũng kém hơn ngài ấy." 

Lão bà lại không cho là đúng, thầm nghĩ: "Nha đầu ngươi là do không biết sự lợi hại của Thuần Âm Chi thể, một khi tu luyện rồi thì liền không còn thuộc về cảnh giới bình thường nữa, trở thành một sự tồn tại khiến cho người khác phải thấy hâm mộ. Thiếu niên kia thực lực cũng không tệ, có thể tiến vào cảnh giới đại viên mãn thì cũng là một thiên phú tốt. Thế nhưng trước mặt bảo thể nhất định là theo không kịp. Nha đầu kia tuy mềm lòng nhưng đợi đến lúc trở về tông môn thì sớm muộn gì cũng sẽ đoạn tuyệt tâm tư, quên vị thiếu gia này, mà hai người cũng là khác nhau một trời một vực, không có cơ hội gì đâu."

"Người cũng đã nhìn rồi, chúng ta đi!"

..... 

Trở lại trạch viện, Lâm Phi đem chính mình nhốt trong phòng một buổi tối. Ngày thứ hai đi ra, đã khôi phục lại nhưbình thường, nhìn không ra bất kỳ thay đổi gì."Tam đệ, không sao chứ?" Đại ca Lâm Tiêu nói.

Lâm Phi ha ha cười: "Không có việc gì, đệ đã nghĩ thông suốt rồi, đây đối với nha đầu ấy cũng là một chuyện tốt." 

Lâm Tiêu cũng là thổn thức không thôi: "Ta cho tới bây giờ cũng không dám nghĩ tới, nha đầu Thanh Loan kia sẽ có Thuần Âm Chi Thể, chúng ta đều bị gạt rồi. Sớm biết như vậy, có một vị thiên tài như thế, chúng ta khái thắc được là tốt rồi."

Lâm Phi không muốn đả kích hắn, nói: "Ta tới Phù Văn công hội một chuyến."

"Có muốn ta cùng đệ qua hay không?" 

"Không cần."

Từ Lâm gia đi ra, Lâm Phi liền đi thẳng đến Phù Văn công hội. Lần trước, sau khi chém giết người của bang Thiên Hạ, thanh danh của Lâm Phi liền giống như mặt trời ban trưa, ánh mắt người khác nhìn về phía này đều là sự sợ hãi. Trong mắt bọn họ, Lâm Phi chính là người hung tàn, đắc tội không nổi.

..... 

"Ngươi muốn tìm Mục hội trưởng của chúng ta?" Lâm Phi bị người khác cản lại.

"Không sai."

Thủ vệ kia cũng đặc biệt làm hết phận sự: "Thực xin lỗi các hạ, Mục hội trưởng của chúng ta không gặp người khác, nếu có hẹn trước thì đều là ở bên ngoài!" 

Vốn dĩ tâm tình của Lâm Phi đã không tốt, liền lập tức giận tái mặt: "Ngươi nói cho Mục hội trưởng biết, nói là có đệ tử quan môn ở bên ngoài!"

"Đệ tử quan môn!"

Tròn lòng thủ vệ kia liền lộp bộp một chút, chột dạ nói: "Ngươi thật sự là đệ tử quan môn? Lâm Phi?" 

Gần đây, sự việc huyên náo nhất Quy Nguyên thành ngoại trừ Lâm Phi ra thì vẫn chỉ là Lâm Phi.

Lông mày Lâm Phi nhíu lại: "Như thế nào, không tin?"

Thủ vệ lập tức làm một động tác mời: "Bên này mời, Mục hội trưởng đang ở bên trong!" 

Lâm Phi cũng không khách khí, nếu như không phải trước mắt gia tộc cần có một chỗ dựa, thì đánh chết hắn cũng sẽ không tới đây. Tên thủ vệ đằng sau kia, sắc mặc nhìn rất không tốt, trong nội tâm oán thầm: "Mek liếp, ngươi vừa chỉ cần nói một câu mình là Lâm Phi thì tốt rồi, hà tất gì còn cố ý không nói chứ, đây không phải là muốn chính mình bị xấu mặt sao!"

Nghe nói Lâm Phi đã đến, Mục Trường Không liền tự mình ra nghênh tiếp. Đây chính là một việc rất hiếm thấy, lại khiến cho trên trán tên thủ vệ kia liên tục đổ ra mồ hôi lạnh, đây cũng quá khoa trương rồi, xem ra truyền thuyết ngoại giới bên ngoài một điểm cũng không sai, Lâm Phi rất được Mục hội trưởng coi trọng.

"Ngươi có thể đi xuống rồi." Mục Trường Không phất phất tay, đem thủ vệ đuổi ra ngoài. 

"Lúc nào thì xuất phát?" Lâm Phi đi thẳng vào vấn đề.

Mục Trường Không cười nói: "Năm ngày sau xuất phát, ngươi đã đến rồi thì cũng nên cùng các sư huynh đệ làm quen một chút, vốn dĩ muốn tự mình đưa ngươi đi nhưng đáng tiếc tạm thời lại có việc. Cho nên, ta sẽ để cho tiểu Ninh dẫn ngươi đi."

Mục Ninh không biết là đi ra từ chỗ nào, nói: "Gia gia, người yên tâm đi, con cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Mục Ninh cười khẽ, nhưng trong mắt lại hiện lên một vòng tinh quang. 

Lâm Phi nhìn Mục Ninh, đặc biệt là nụ cười kia, thầm nghĩ: "Cô nàng này hôm nay chẳng lẽ uống nhầm thuốc, nếu không như thế nào lại khách khí như vậy, chẳng lẽ là có âm mưu gì để đối phó với mình?"

Cái này cũng khó trách tại sao Lâm Phi lại có cái ý nghĩ này. Gặp mặt hai lần, mỗi một lần đều chia tay trong sự không vui, Lâm Phi mới không tin cô nàng này lại có hảo tâm như vậy.

Không ngờ rằng, trong lòng Mục Ninh cũng hừ hừ một tiếng: "Xú tiểu tử, đợi chút nữa bổn cô nương muốn nhìn thấy ngươi phải mất mặt." 

Chương 167: Tiểu tâm tư của mục ninh

"Phía trước chính là tháp Phù Văn!"

Sừng sững bên trong Phù Văn công hội là một tòa tháp lớn màu đen, cái tháp lớn màu đen này có một cái danh tự rất nổi tiếng —— Phù Văn Thánh Tháp.

Sau khi hai người hàn huyên trong thư phòng, Mục Trường Không liền để cho cháu gái mang theo Lâm Phi đi thăm quan Phù Văn công hội, để hắn hiểu rõ một phen. 

Mục Ninh nháy mắt đã thành người dẫn đường, suốt dọc đường dưới sự giải thích của nàng, hai người cuối cùng cũng tới Phù Văn Thánh Tháp.

Suốt dọc đường đi, Lâm Phi được mở mang thêm nhiều kiến thức, cho dù ở bên trong không gian ảo hắn đã có thể chế tác phù văn, học tập phù văn thần thông, phù văn lý luận.

Phía ngoài Phù Văn công hội, Lâm Phi vẫn là lần đầu tiên được thăm quan, cho dù đã tới đây hai lần, nhưng đều vội vàng đi ngang qua, không có cẩn thận tham quan Phù Văn công hội, hôm nay đã được như ý nguyện rồi. 

"Chẳng lẽ ta suy nghĩ nhiều?" Mới đầu, Lâm Phi cho rằng cô nàng Mục Ninh này muốn gây khó dễ cho mình, bây giờ nhìn lại dường như không có khả năng, giống như người ta có ý tốt từ trong nội tâm, không phải mình nghĩ lầm rồi chứ.

Lâm Phi lắc đầu, đem tâm tình ném ra bên ngoài.

"Phù Văn Thánh Tháp?" 

Cách nơi đó không xa, một tòa tháp lớn màu đen lớn, đột ngột từ mặt đất mọc lên, xuyên thẳng qua Vân Tiêu, một kiến trúc độc nhất vô nhị bên trong thành Quy Nguyên.

Lâm Phi lần đầu tiên nhìn thấy Phù Văn Thánh Tháp, trước mặt như thuận miệng cảm thấy một cỗ khí tức cuồn cuộn, như đặt chính mình trong biển lớn mênh mông, phiêu theo từng đợt sóng bồng bềnh. Hắn cảm thấy bị lay động, cho dù ở bên trong không gian ảo, hắn đã hiểu rõ qua, nhưng lần này là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến.

"Hừ hừ, không phải ai cũng được nhìn thấy Phù Văn Thánh Tháp đâu đấy." Mục Ninh ở bên trong hừ hừ, vốn cho rằng có thể đả kích đối phương một chút, kết quả là hắn vẫn rất bình tĩnh, trên mặt chỉ khẽ lộ ra một tia ngoài ý muốn, sau đó khôi phục bình thường. 

Ngươi ba xạo! Ai mà tin ngươi.

Mục Ninh nhìn về phía Phù Văn Thánh Tháp. Trên mặt đặc biệt đắc ý: "Đây là thành quả năm năm trước do nổ lực của công hội chúng ta đã áp chế tất cả các Phù Văn công hội khác ở quận Sơn Hà, lấy được Phù Văn Thánh Tháp. Nói cho ngươi biết, tu luyện bên trong Phù Văn Thánh Tháp, một ngày tương đương ba ngày, một năm tương đương ba năm. Đối với việc tu luyện thần hồn thì đây cũng là một nơi tốt."

Kỳ thực, không cần Mục Ninh nói, Lâm Phi cũng hiểu rõ tác dụng của Phù Văn Thánh Tháp. 

Nghe nói, sau khi phù sư đạt tới cấp bảy, thì có thể chế tạo Phù Văn Thánh Tháp thuộc về riêng mình, uy lực của Phù Văn Thành Tháp vượt quá sức tưởng tượng của người thường, trong một cơ thể vừa có thể công kích vừa có thể phòng ngự, cường hãn đến đáng sợ.

Sau khi phù sư đạt đến cấp bảy, thực lực nghiêng trời lệch đất, được khen là thánh vật của phù sư, mà chế tạo ra Phù Văn Thánh Tháp, một phù sư cũng không dễ thành công, tiêu hao nhiên liệu quá nhiều.

.... 

Theo lời giải thích của Mục Ninh, nếu muốn Phù Văn Thánh Tháp phát huy tác dụng nghịch thiên, phải dùng đến năng lượng cung ứng đặc thù. Mất đi năng lượng cung ứng, Phù Văn Thánh Tháp liền mất đi tác dụng.

Phù Văn Thánh Tháp trước mặt này có thể di động được, vì để chế tạo ra nó, đã tiêu hao một lượng lớn tài nguyên, trở thành chí bảo của tất cả phù sư bên trong quận Sơn Hà.

Mỗi một lần Phù Văn Thánh Tháp hoa rơi vào nhà nào. Chắc chắn sẽ khiến cho Phù Văn công hội kia trở thành tiêu điểm tồn tại quan trọng ở quận Sơn Hà. 

Sau khi bọn hắn tới, bên ngoài Phù Văn Thánh Tháp này không ít người ngồi xếp hàng.

"Bọn họ đây là?" Lâm Phi hiếu kỳ hỏi.

Mục Ninh liếc mắt, trong nội tâm hừ hừ: Cuối cùng có điều ngươi không biết. 

"Bọn họ đang tu luyện." Mục Ninh cười nói: "Bên trong Phù Văn Thánh Tháp, một người một tháng chỉ có thể ra vào ba lượt. Thời gian còn lại thì không cho phép ra vào, nhưng mà Phù Văn Thánh Tháp có năng lượng tiết ra ngoài, cho nên phía dưới này tu luyện cũng không tệ!"

Lâm Phi vận dụng năng lực tinh thần, quả nhiên cảm nhận được một năng lượng chấn động rất nhỏ.

"Đây là năng lượng gì? Có tác dụng như thế nào đối với việc trợ giúp năng lượng tinh thần?" 

Từ sau khi trở thành phù sư cấp ba thì gần đây có sự đột phá,  nhưng sau đó năng lương tinh thần trì trệ không tiến, cảm nhận được năng lượng này, Lâm Phi tự nhiên có chút ngoài ý muốn.

....

"Ta dẫn ngươi đi làm quen bọn họ!" 

Bỗng nhiên, một tay Lâm Phi bị giữ chặt, kéo thẳng đến khu đất trống phía trước Phù Văn Thánh Tháp.

"Ài, ta bị đùa giỡn rồi sao?"

Lâm Phi đang ở thế bị động, cô nàng này đến cùng là muốn chơi cái gì, sau đó, khóe miệng nhếch lên tươi cười. 

Mục Ninh là người nào, đây chính là một tiểu nữ nhân thù dai, thật vất vả để tìm được cơ hội, đương nhiên sẽ không bỏ qua, lần đầu tiên nắm tay đàn ông, gương mặt hơi ửng đỏ.

"Hừ hừ, xem người lần sau còn dám kiêu ngạo hay không."

Mục Ninh tự nhiên kéo một người trẻ tuổi tới khiến cho tất cả mọi người bên ngoài Phù Văn Thánh đàn đều khiếp sợ, bọn họ vốn đang tu luyện nhưng tất cả đều bị đánh thức. 

Đương nhiên, Phù Văn Thánh Tháp này là một mảnh đất trống, toàn bộ là dùng để tu luyện, ngươi có thể ở đây tu luyện năng lượng tinh thần, đồng nghĩa với việc ngươi có thể chế tác phù văn, xác xuất thành công có thể được nâng cao không ít.Thấy Mục Ninh kéo người tới đây, điều đó lập tức thu hút sự chú ý của bọn họ.

"Bà mẹ nó, tiểu tử kia là ai, xấu như trâu vậy, sao lại bám theo Mục sư tỷ của chúng ta!" 

"Thật là khủng khiếp, thật là khủng khiếp, tiểu tử kia chán sống mà!"

"Thảm rồi, thảm rồi, tiểu tử kia không biết có lai lịch như thế nào, Mục sư tỷ của chúng ta mà cũng dám bám theo."

"Ngươi xem bên kia kìa, sắc mặt của Vân Phi sư huynh đen lại rồi!" 

"Đúng vậy a, đúng vậy a, ở Phù Văn công hội chúng ta ai cũng biết Vân Phi sư huynh vẫn luôn theo đuổi Mục sư tỷ, hơn nữa, Vân Phi sư huynh đã là phù sư cấp ba rồi."

...

Toàn bộ người tu luyện đứng lên, mọi hoạt động chế tác phù văn trong tay đều dừng lại, đến nỗi những thứ khác cũng đều bị vứt bỏ. 

"Địch ý thật  là sâu!"

Lâm Phi đi tới địa phận cổng lớn Võ Đạo cửu trùng thiên, đối với khí tức đặc biệt mẫn cảm, mang theo ánh mắt có ý "Giết", thoáng cái mình đã trở thành kẻ thù chung sao.

Lúc này, Lâm Phi nhận thấy ánh mắt của cô nàng Mục Ninh này tỏ vẻ đắc ý, như có ý muốn nói: "Tiểu tử thối, lần này ngươi thê thảm rồi." 

Tâm tư của nữ nhân quả nhiên không có ý tốt.

Lúc trước, Lâm Phi còn cho rằng cô nàng dễ dàng quên sự việc trong quá khứ,quả thực không ngờ tới đã đào một cái hố lớn để đợi mình nhảy xuống.

"Lão hồ ly, đây là ngươi có ý thăm dò ta sao?" 

Lâm Phi không phải đồ đần, nghĩ lại một chút liền nghĩ tới một chuyện khác, từ khi thực lực không ngừng được tăng lên, phản ứng cũng đặc biệt nhanh hơn, một lát sau liền nghĩ tới đầu đuôi sự việc.

Cái lão hồ ly kia không tự đưa mình đi, mà để Mục Ninh này dẫn mình đi, không phải là muốn mình bộc lộ tài năng thật sự ư? Nếu là như vậy, ngược lại chính mình sẽ không khách khí nữa.

..... 

"Chào Mục sư tỷ!"

"Chào Mục sư tỷ!"

Sau khi Mục Ninh tới, tất cả mọi người bắt đầu tốt lên, rất là nhiệt tình. 

"Xem ra quan hệ nhân duyên của cô nàng này không tệ!"Sau khi Lâm Phi nhìn thoáng qua, cũng hiểu rõ vừa rồi tại sao cô nàng phải lôi kéo mình, chiêu này thật là độc ác.

"Mọi người yên lặng một chút!" Mục Ninh bỗng nhiên dừng lại. 

Những người ban đầu ầm ĩ toàn bộ đều bình tĩnh lại, Mục Ninh là cháu gái của Trường Không hội trưởng, nổi tiếng là tiểu ma nữ, bọn họ cũng không dám đắc tội.

Mục Ninh rất là thoả mãn: "Hôm nay các vị sư huynh, sư đệ đều ở đây, đúng lúc ta muốn tuyên bố với mọi người một tin tốt."

Tất cả mọi người đều lắng tai, bọn họ dễ dàng đoán được chuyện gì, chuyện này tuyệt đối có liên quan đến quan hệ với người trẻ tuổi thanh tú kia, bọn họ không nghĩ tới đối phương sẽ có lai lịch gì. 

Sau khi Mục Ninh thu hút được sự chú ý của mọi người, long trọng lôi Lâm Phi ra, nói:  "Từ nay về sau, mọi người sẽ có thêm một vị sư đệ, đây là đệ tử quan môn mà sư tôn mới thu nhận gần đây, Lâm Phi, mọi người cùng nhau hoan nghênh."

Xôn xao...

Một đám phù văn đệ tử bỗng nhiên ngộ ra. 

"Hắn chính là Lâm Phi, thật trẻ tuổi a!"

"Nghe nói hắn đánh chết cả cao thủ Võ Đạo cửu trùng thiên, tên đó thật lợi hại!"

"Làm sao hắn có thể trở thành đệ tử quan môn, rốt cuộc là sư tôn nghĩ như thế nào vậy?" 

.....

Tất cả mọi người cảm thấy bất ngờ. Dù sao, danh tiếng của Lâm Phi, tất cả mọi người đều biết rõ, mấy ngày gần đây còn đánh chết cao thủ của bang Thiên Hạ.

Bởi vì người của Phù Văn công hội đa số là tu luyện, tin tức biết được không đầy đủ, nhiều lắm là mơ hồ biết nhiều hơn một chút. 

Sau câu nói của Mục Ninh liền  xảy ra phản ứng rất lớn.

"Sư tôn đã quyết định, đây là lúc tranh đoạt Phù Văn Thánh Tháp quận Sơn Hà, Lâm Phi sư đệ sẽ trở thành một thành viên trong đó, hi vọng mọi người đoàn kết thật tốt, chớ để cho sư tôn thất vọng."

Lâm Phi ở một bên nhìn, không thể không nói, cô nàng này tài ăn nói rất tốt, vốn là làm cho mình trở thành kẻ thù chung, sau đó vung ra câu đệ tử quan môn khiến mức độ phẫn nộ của đám đệ tử đều tăng lên, vào lúc bọn họ đang ở trạng thái bộc phát liền nói đến việc tham gia tranh đoạt Phù Văn Thánh Tháp quận Sơn Hà, cơn giận này của bọn họ đã nhịn không nổi rồi. 

"Khó trách lúc trước cô nàng lại biểu lộ tốt như vậy, thì ra là như vậy!"

Lâm Phi đúng  là dở khóc dở cười, cô nàng này quả nhiên là thủ đoạn khó lường.

Những ánh mắt xung quanh kia, giờ khắc này đã bắt đầu mang theo ý căm thù. 

Tranh đoạt Phù Văn Thánh Tháp, trong danh sách mười người của công hội vốn dĩ vị trí đã được cố định rồi, sau đó lại bị một người khác chiếm đoạt, lúc ấy mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra, không biết ai đã chiếm đoạt vị trí đó.

Sau khi Mục Ninh công bố, bọn họ cuối cùng hiểu ra, thì ra là Lâm Phi, người mà hội trưởng vừa thu nhận làm đệ tử quan môn. Điều này khiến cho bọn họ vô cùng tức giận.

Tranh đoạt Phù Văn Thánh Tháp, năm năm một lần, quận Sơn Hà hội tụ  tất cả chi nhánh của Phù Văn công hội, tất cả đều muốn tham gia, nhưng cũng bị hạn chế tuổi, ví dụ như là nhỏ hơn hai mươi tuổi thì được nhưng sau hai mươi tuổi thì họ mất đi tư cách. 

Lúc này đây, sau khi bị người khác chiếm lấy vị trí, có thể nói, bọn họ đã mất đi tư cách

Người của Phù Văn công hội đều là những người nghiêm chỉnh, bọn họ có một phạm vi nhất định của mình, Lâm Phi này là người ngoại lai, vừa mới đến, không những không ngừng tán tỉnh Mục sư tỷ, lại còn chiếm đoạt một vị trí dự thi trong danh sách.Tiểu tử này rất kiêu ngạo, nhất định phải giáo huấn một chút.

Mục Ninh trộm nhìn thoáng qua Lâm Phi, thầm nghĩ: "Phương pháp xử lí của gia gia thật hiệu quả, hôm nay xem ngươi ứng phó thế nào." 

Từ đầu đến cuối gương mặt Lâm Phi vẫn rất bình tĩnh, như một vũng nước trong, không gợn sóng không sợ hãi.

Rất nhanh, Mục Ninh liền cảm thấy khó chịu.

Bộ dạng của Lâm Phi rất bình tĩnh, cũng không phải hắn muốn đến đấy. 

"Tiểu tử này làm sao vậy, chẳng lẽ là bị dọa sợ rồi? Hay vẫn là không đem bọn họ để ở trong lòng?" Mục Ninh suy đoán, đây là lúc đệ tử của Phù Văn công hội thi đấu, thực lực cường hãn vô cùng nhiều, tiểu tử này tại sao lại không sợ.

Thật tình cô không biết, trong mắt của Lâm Phi những phù sư này đều là ngụy phù sư, đẳng cấp tương đương, có lẽ giảm đi một cấp mới hợp lý.

Sống lại lần nữa, tư tưởng của Lâm Phi cũng chững chạc hơn rất nhiều. Nếu như là năm đó, nói không chừng Lâm Phi là người đầu tiên bước ra làm cho bọn họ đẹp mặt, mà hiện tại không giống như vậy, vững như bàn thạch, mặc kệ chủ ý này xuất phát từ Mục Ninh, hay vẫn là xuất phát từ lão hồ ly kia, thì đều không có ý tốt gì. Giải quyết cũng không khó, hắn muốn xem bọn họ làm như thế nào. 

"Lâm sư đệ, nghe sư tôn nói, ngươi thiên phú hơn người, đặc biệt hiểu rất rõ phù văn, có thể nói là tuổi trẻ tài cao, không biết sư đệ có thể cùng ta so tài một chút?"

Chương 168: Ngươi xác định, không hối hận?

Phía trên Phù văn Thánh Tháp, Mục Trường Không chẳng biết lúc nào thì xuất hiện ở trên đó, mà ở cái bàn trước mặt ông ta lại là một mảnh đầy nước, đây chính là Mắt Ưng Phù Văn ở bên trong Phù Văn Thần Thông. Đôi mắt của chim ưng có thể nhìn thấy được sự việc trong vòn mấy km. Mắt Ưng Phù Văn, chính là bắt nguồn từ việc này, sau khi tăng cường có thể quan sát được tình huống trong vòng trăm dặm, giống như chuyện đó đang xảy ra ở ngay trước mắt vậy.

Mắt Ưng Phù Văn, bất quá chỉ là phù văn cấp một, trong tay phù sư cấp năm như Mục Trường Không thì liền giống như một cái màn hình lớn siêu cấp.

"Ha ha, xú tiểu tử, ngươi bình thường không phải là đem mình ẩn núp rất kín sao, nhìn ngươi lúc này là như nào vậy?" 

Cái chủ ý này đúng là xuất phát từ phía Mục Trường Không. Từ sau khi thu nhận hắn làm đệ tử quan môn, Mục Trường Không đã điều tra tư liệu về hắn, đáng tiếc là về phương diện phù văn tất cả đều trống rỗng, ngoại trừ một tấm phù văn phong hệ lúc trước kia thì về sau liền tìm không ra tấm thứ hai.

Hôm nay ông ta âm thầm sử dụng thần năng lực tinh thần đi thăm dò một chút, cũng không ngờ lại có được thu hoạch, sau đó liền có một màn này. Từ trong nội tâm liền khẳng định, cái tên tiểu tử thúi Lâm Phi này, cấp bậc phù sư nhất định không thấp, nói không chừng còn đạt tới cấp hai, cấp ba, phù văn cùng võ đạo song tu, thật sự là vô cùng hiếm thấy.

Mục Trường Không rất muốn đem Lâm Phi đi bồi dưỡng. Phù văn công hội, luôn luôn thiếu một thiên tài chân chính, những thiên phú không tồi kia có thể đạt tới Tứ Chuyển đã là không tệ rồi. Còn thiên tài chân chính thì mới có thể trở thành phù sư cao cấp. Mỗi một cấp bậc phía sau của phù sư, muốn thăng cấp được đều phi thường khó khăn, Mục Trường Không chính mình tự mình bước vào phù sư cấp năm, cũng là một cơ duyên trùng hợp, bằng không hiện tại cũng chỉ là phù sư cấp bốn mà thôi. 

.....

"Ta cứ nghĩ là Trần Đông sư huynh sẽ là người đầu tiên xuất hiện a!"

"Haizzz, cái này ai cũng không biết a. Vốn dĩ Trần Đông sư huynh có thể tham gia trận đấu Phù Văn Thánh Cấp của Sơn Hà quận, một khi đạt được thứ hạng thật tốt bên trong đó, vậy thì huynh ấy sẽ trở nên rất nổi bật." 

"Tên Lâm Phi kia thật là bá đạo, vị trí của Trần Đông cũng dám chiếm đoạt, cái tên đó lần này nhận đủ rồi."

"Trần Đông sư huynh thế nhưng lại là một phù sư hệ thổ, được xưng đại địa phòng ngự, thực lực cũng là Võ Đạo cửu trùng thiên!"

"Tiểu tử Lâm Phi kia thực lực có mạnh hơn nữa, hung hãn hơn nữa cùng đừng mơ có thể đánh vỡ được đại địa phòng ngự của Trần Đông sư huynh!" 

....                       

Sau khi một người cao lớn trẻ tuổi đi tới từ trong đá người kia, lập tức tiếng nghị luận liền xôn xao khắp nơi.

Trần Đông? Vị trí? Lâm Phi im lặng. Không phải chỉ là một cái vị trí thôi sao, đáng giá để ngươi tự mình ra tay sao, đến lúc đó người mất mặt cũng là chính ngươi thôi. 

Lông mi Trần Đông rất thô, rất khôi ngô, nhìn qua khoảng ba mươi tuổi, đúng là tu luyện phù văn hệ thổ, đại địa dễ dàng khiến người già nua, cho nên nhìn qua có chút già nua!

Tất cả mọi người nhìn về phía Lâm Phi, đến cùng là có đáp ứng hay không.
"Trần Đông sư huynh, ngươi làm cái gì vậy, chẳng lẽ muốn chất vấn quyết định của hội trưởng?" Sắc mặt Mục Ninh lạnh lẽo nói với Trần Đông. 

Trần Đông màu da hơi vàng, tinh thần rất dồi dào, cười nói: "Mục sư tỷ, ngươi nghĩ sai rồi, an bài của sư tôn thì người làm đệ tử làm sao dám chất vấn. Ta chỉ là muốn cùng Lâm sư đệ luận bàn một chút, muốn hắn sớm nắm được kinh nghiệm chiến đấu!"

Lời nói này nói đến  tình hợp lý, tìm không ra lỗ hổng nào. Trên thực tế thì Mục Ninh cũng chỉ là thuận tiện nhắc nhở, cũng không phải muốn chính thức ngăn trở, trong lòng nàng cũng là muốn biết, thực lực của Lâm Phi đến cùng là đã đến trình độ nào.

"Lâm Phi sư đệ, không nên kích động!" 

Lâm Phi trong lòng thấy buồn cười, cô nàng này một điểm cũng không biết thẹn thùng, đây không phải là muốn kích thích mình hay sao? Nói chuyện thật không có hàm lượng a.

"Luận bàn, ta rất thích!" Người ta muốn luận bàn, Lâm Phi làm sao có thể bỏ qua, từ khi học tập trong không gian ảo, việc đối chiến với phù sư chân chính quả thật là chưa từng đối chiến qua. Hôm nay thật vất vả mới có cơ hội, Lâm Phi như thế nào chịu bỏ qua.

Mục Ninh nở nụ cườ: "Xú tiểu tử, đáng đời ngươi!" 

Vốn dĩ cô ta cho rằng một chút kích thích như vậy thì không được, cần phải dùng đến những biện pháp khác, tốt xấu gì cũng muốn hoàn thành an bài của gia gia. Không nghĩ tới là tiểu tử này lại xúc động như vậy, một câu liền bị lừa rồi.

Trong mắt Trần Đông hiện lên một vòng dị sắc. Vốn dĩ được tới tham gia tranh đoạt ở giải thi đấu của Sơn Hà quận thì tâm tình của Trần Đông rất tốt. Kết quả là vài ngày sau, vị trí của mình lại bị người khác thay thế, nếu như là người lợi hại hơn so với mình thì hắn tâm phục khẩu phục. Thế nhưng là tên Lâm Phi này thì Trần Đông thật sự không cách nào tâm phục khẩu phục.

Lâm Phi một lời liền đáp ứng, dứt khoát quyết đoán, một trận chiến đáng giá. 
...

"Vân sư huynh, các ngươi nói xem, hôm nay ai sẽ thắng?"

Vân Phi bị một đám người vây quanh, phong độ nhanh nhẹn, anh tuấn tiêu sái, trong công hội Phù Văn cũng được xem như một nam nhân tài kiệt, vẫn luôn luôn thích Mục Ninh. Một màn vừa rồi kia, giống như một nhát đao đâm vào trong lòng khiến hắn thống khổ không thôi. 

"Trần Đông sư đệ, trước mắt chính là phù sư cấp ba, học tập phù văn hệ Thổ. Mọi người đều biết, phù văn hệ Thổ được xưng là Đại Địa Phòng Ngự, Lâm Phi muốn phá cũng không hề dễ dàng, mặc dù tu vi Võ Đạo của hắn cường đại, thì trong trường hợp này hắn tuyệt đối cũng không có khả năng dùng tới tu vi Võ Đạo, mà phải sử dụng chiêu thức phù văn. Nói chung là phần thắng của Trần Đông rất lớn!" Vân Phi thản nhiên nói.

"Tiểu tử Lâm Phi kia, ở bên ngoài kiêu ngạo là được rồi lại còn dám chạy tới đây, tốt nhất là để cho Trần Đông hảo hảo giáo huấn một phen, dành lại vị trí dự thi của mình!"

"Một tên Hoa Hoa Công Tử, căn bản là không có tư cách tham gia tranh đoạt Phù Văn Thánh Tháp." 

Rất nhanh, mọi người dành ra một mảnh đất trống. Phù văn luận bàn, cùng võ đạo giống nhau, đều là công kích từ xa, tất cả mọi người không ai dám tới quá gần.

"Lâm Phi, tu vi Võ Đạo tốt, không có nghĩa là chiêu thức phù văn cúng vậy. Nếu ta là ngươi, ta sẽ lựa chọn nhận thua, sẽ không để mình mất mặt, chỉ cần ngươi ở trước mặt mọi người nói một tiếng là tài nghệ không bằng người khác, vậy thì yêu cầu của ta cũng không làm khó ngươi nữa!" Trần Đông cách Lâm Phi một trăm trượng, lạnh lùng nói.

Trần Đông biết rõ thực lực Võ Đạo của Lâm Phi rất cường đại, chính mình không phải là đối thủ của hắn, cho nên mới mở miệng ngăn chặn Lâm Phi sử dụng tu vi Võ Đạo tu vi. Còn dựa vào chiêu thức phù văn vậy thì việc Lâm Phi phải thua là chuyện không thể nghi ngờ. Không nên cho rằng tất cả phù sư đều là trạch nam, người ta cũng là rất thông minh đấy. 

Đáng tiếc, Trần Đông không biết là Lâm Phi căn bản cũng không có nghĩ tới việc dùng tu vi Võ Đạo, nếu như dùng tới tu vi Võ Đạo vậy thì những người này đều không phải là đối thủ của mình. Sau khi nắm giữ được Phong Chi Ý Cảnh, tốc độ chính là ưu thế của hắn, khiến cho người ta theo không kịp, một khi ra tay, bọn hắn đều không thể phòng ngự được, thất bại vô cùng thảm hại. Lâm Phi lại không muốn làm như vậy.

Lão hồ ly bố trí cái bẫy này, Lâm Phi nói thế nào cũng phải tham gia, nếu như đem bọn chúng tất cả đều đả thương thì sợ là quan hệ cả hai bên sẽ trở nên cương cứng. Dù sao thì sắc mặt bên trên cũng không dễ coi.

"Ha ha, ngươi yên tâm, ta là người có tự biết rõ bản thân mình, đối phó với ngươi ta sẽ không dùng đến tu vi Võ Đạo. Nếu như ta dùng đến tu vi Võ Đạo thì liền trực tiếp nhận thua." Lâm Phi thản nhiên nói. 

Trần Đông hơi ngẩn ra, chính mình lại đi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, trong nội tâm không khỏi cảm thấy một trận hổ thẹn, chắp tay nói: "Lâm Phi sư đệ, nếu như đã nói như vậy rồi thì chúng ta bắt đầu đi. Ngươi là sư đệ vậy thì ta để cho ngươi ra tay trước!"

Lâm Phi không khỏi nở nụ cười: "Ngươi xác định muốn để ta xuất thủ trước? Không hối hận?"

Nụ cười cổ quái kia không khỏi khiến cho nội tâm Trần Đông cả kinh, tại sao mình lại cảm thấy một cỗ kinh hãi vậy chứ, chẳng lẽ mình phải thua trên tay đối phương? Không thể nào, hắn nhất định là muốn làm ta sợ hãi, nhiễu loạn ý trí chiến đấu của ta, thật hèn hạ. 

"Không hối hận, cho ngươi xuất thủ trước!" Trần Đông nói xong, nhưng vẫn là đặt vào người mình một tấm phù văn Đại Địa Chi Thuẫn, lúc này mới yên tâm lại được.

Chương 169: Một quả cầu lửa, chắc chứ?

Mọi người thấy hành động của Trần Đông sư huynh thì cũng có hơi ngoài ý muốn, sau đó liền nghĩ về những chuyện trong thời gian gần đây của Lâm Phi, vậy thì đó cũng không hẳn là biểu lộ gì quá kỳ quái. Nếu như Lâm Phi chỉ thuần túy dùng tu vi Võ Đạo, như vậy Trần Đông tất nhiên không phải là đối thủ của hắn. Hắn thế nhưng lại có thể giết được cao thủ Võ Đạo cửu trùng thiến đó, trong cùng một lứa tuổi thì đây chính là người thứ hai. Làm như vậy, Lâm Phi đã lưu lại trong bọn họ một ấn tượng không tệ.

Nếu như dùng tu vi Võ Đạo thì bọn hắn sẽ cảm thấy rất trơ trẽn, mặc dù trở thành đệ tử quan môn, bối phận cao hơn nhưng bọn hắn lại không cho là như vậy. Công hội Phù Văn chú trọng nhất là đoàn kết. Nếu như Lâm Phi không thể khiến cho bọn hắn phục, thì về sau tránh không được sẽ xuất hiện nhiều phiền toái, phù sư kỹ thuật rất khó đối phó.

Mục Ninh cũng đem hết thảy mọi việc ghi nhớ vào trong lòng. Cả hai người, ai thắng ai thua, Mục Ninh trong lòng cũng không rõ lắm. Thực lực của Trần Đông sư huynh nàng biết rất rõ, phù văn thần thông hệ thổ chống lại Lâm Phi thì phần thắng là rất lớn. Lâm Phi trong mắt Mục Ninh chính là một người vô cùng thần bí. Cho nên, kết quả như thế nào, trong lòng Mục Ninh cũng không rõ, dù sao cứ xem đã rồi hãy nói. 

...

"Đi!" Lâm Phi không dùng tu vi Võ Đạo, bởi vì ngoại trừ việc đọ sức luận bàn thì trọng yếu nhất vẫn là để cho bọn họ kính phục. Lâm gia sau này, tạm thời vẫn cần dựa vào Phù Văn công hội, cho nên phải để cho các đệ tử của Phù Văn công hội tâm phục khẩu phục.

Lâm Phi rất rõ ràng, tất cả đệ tử của Phù Văn công hội đều rất chú trọng đoàn kết, một khi chính mình khiến cho bọn họ tâm phục khẩu phục, thì mọi việc sau này sẽ tốn ít sức hơn rất nhiều. Nhìn thấy đối phương vì mình mà phải thêm một cái Đại Địa Chi Thuẫn phía trước thì Lâm Phi không khỏi lộ ra một bộ dáng tươi cười khác. 

Cho dù đây là lần đầu tiên cùng giao thủ cùng phù sư, nhưng trong khoảng thời gian giả tưởng Lâm Phi cũng đã học được phương thức tác chiến. Thuần túy cùng là một phù sư, không chú trọng tu luyện võ đạo, cho nên, vừa ra tay đã muốn thêm một cái hộ thuẫn ở trên người mình, đó là một trong những chiêu chuẩn bị phòng ngự cơ bản nhất của phù sư. Cái Đại Địa Chi Thuẫn này của hắn chính là phù văn cấp ba.

"Hỏa Cầu Phù Văn!" Một hỏa cầu phù văn lớn chừng một nắm đấm mang qua một đạo ánh sáng đỏ rực, mọi người không khỏi khẽ giật mình, phù văn cấp một? Sử dụng một quả cầu lửa để phá Đại Địa Chi Thuẫn? Có thể sao?

Phù sư bình thường đều chỉ tu luyện một hệ. Sau khi nhìn thấy Lâm Phi thi triển ra phù văn hệ hỏa, toàn bộ mọi người đều không cho là đúng, nhìn bộ dáng của đối phương thì phù văn đó một điểm cũng không hề lợi hại. 

"Hắc hắc, Lâm Phi sư đệ, cái này sẽ không phải là công kích của ngươi chứ? Thế nào mà ta lại cảm giác vô cùng yếu ớt a."

Trần Đông ra tay giáo huấn Lâm Phi đơn giản không phải chỉ là lời dọa nạt ngoài miệng, tốt làm là có thể làm cho đối phương biết rõ rằng không phải người nào cũng có thể tiến vào Phù Văn công hội đâu, hơn nữa còn có thể chứng minh là Lâm Phi không bằng mình. Sau khi nhìn thấy một quả cầu lửa chỉ lớn chừng nắm đấm thì Trần Đông lại càng không cho là đúng, nếu như là hỏa cầu cấp ba thì nhất định sẽ phải cẩn thận từng li từng tí, nhưng mà quả cầu chỉ lớn chừng nắm đấm hỏa cầu thì không phải là phù văn cấp một sao. Không có lực sát thương, nhiều lắm là giết được Yêu thú cấp một, à không thậm chí còn giết không chết nữa, chỉ có thể đối phó được với dã thú nhỏ mà thôi.

"Xú tiểu tử kia đang thử dò xét?" Mục Ninh cả kinh, trong lòng nàng Lâm Phi là một người rất thần bí, nhưng vừa ra tay lại chỉ tạo ra một hỏa cầu lớn chừng nắm đấm, nhìn có vẻ như không có uy lực gì, đoán chừng cũng không phá vỡ được Đại Địa Chi Thuẫn của đối phương, thì trong nội tâm lộ vẻ nghi hoặc. 

Đồng dạng, tâm tình của Vân Phi cũng rất tốt. Tên Lâm Phi này vốn cho rằng hắn rất lợi hại, bây giờ nhìn lại, bất quá cũng chỉ như vậy, đối mặt với Đại Địa Chi Thuẫn vẫn phải cẩn thận từng li từng tí. Cái kia chỉ có thể nói là đối phương căn bản không có nắm giữ bất cứ phương thức công nào của phù sư. Vân Phi rất rõ ràng, chỉ cần một chiêu phản kích củaTrần Đông thì Lâm Phi nhất định sẽ thua.

"Cổ quái, cổ quái!" Bên trên Phù Văn Thánh Tháp, vẻ mặt của Mục Trường Không thoạt đầu có chút ngoài ý muốn, con mắt có chút nheo lại, nhìn chằm chằm vào hỏa cầu công kích. Sử dụng một hỏa cầu để công kích?

Hội trưởng dù sao cũng là hội trưởng, rất nhanh liền nhìn ra được manh mối: "Chẳng lẽ hỏa cầu này với Phong Nhận đều là phiên bản nâng cấp hay sao?" Mục Trường Không bừng tỉnh đại ngộ, trong mắt không khỏi lộ ra tia khẩn cấp. Nếu như tiểu tử này có thể cải biến được phù văn cấp thấp, tăng cường uy lực, vậy thì đấy cũng là một phương hướng công kích không tệ. 

Phù văn côn kích cấp thấp sau khi được tăng cường, uy lực tăng lên, hoàn toàn có thể so sánh được với những phù văn công kích khác. Mục Trường Không vẫn là rất chờ mong đấy. Loại hỏa cầu này đã giấu kín được uy lực mạnh mẽ của nó, nếu như không phải lúc trước đã từng được thấy qua phiên bản nâng cấp cảu Phong Nhận, thì Mục Trường Không nhất định sẽ sinh ra thất vọng. Còn đối với đệ tử kia của mình, Mục Trường Không cũng chỉ biết lắc đầu thôi, là một phù sư, mặc kệ là phải đối mặt với loại đối thủ gì, thì việc điều chỉnh tốt tâm tính của mình chính là việc đầu tiên phải làm, thứ hai chính là vĩnh viễn không được xem thường địch nhân, bởi vì bất kỳ kẻ địch nào thì thường thường cũng đều có một chiêu át chủ bài bí mật.

"Giáo huấn hắn một lần cũng không tệ, khiến cho hắn hiểu được là việc xem thường kẻ địch sẽ dẫn đến kết cục rất thê thảm!" Mục Trường Không lộ ra vẻ đắc ý, ý tưởng vừa rồi của mình không tệ, đả kích bonj họ một chút, đồng thười đẻ cho bọn họ biết rõ, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân (1).

..... 

"Đại Địa Chi Trụ!" Trần Đông không né không tránh, xé mở một tấm phù văn công kích lại Lâm Phi.
Khắp không gian và mặt đất đều truyền đến sự chấn động, dưới chân Lâm Phi lập tức cảm giác được một cỗ lực lượng hướng về phía chính mình, khóe môi khẽ nhếch lên, thân thể nhoáng một cái tránh ra chỗ khác. Ngay tại chỗ đó lập tức lao ra một cây trụ cực lớn màu đen, đó chính là Đại Địa Chi Trụ.

Sau khi cây thứ nhất xuất hiện, thì lập tức xuất hiện thêm cây thứ hai, mà động tác của Lâm Phi vẫn rất nhẹ nhàng, dường như hắn đã biết rõ là những cây cột đó sẽ xuất hiện từ đâu vậy. 

Cùng lúc đó, khoảng cách của hỏa cầu cũng chỉ còn cách một chút.

"Nổ!" Thanh âm trầm thấp phát ra từ trong miệng của Lâm Phi.

Qủa cầu trong nháy mắt như bị đánh vỡ ra, tạo ra trước mắt mọi người một màn chấn động kinh ngạc. Hỏa cầu vang lên những tiếng ầm ầm rồi hóa thành sáu hỏa cầu nhỏ, nhiệt độ nóng bỏng, phóng tới Trần Đông. 

Tất cả mọi người bị một màn này làm cho im lặng lại. Hỏa cầu công kích nổ tung? Đây là cái phù văn gì chứ, như thế nào lại chưa từng thấy qua, chưa từng nghe qua bao giờ vậy.

Bọn họ thực sự chưa từng gặp qua công kích như vậy, từ sau khi phát nổ, uy lực kia mặc dù là bọn họ, cũng đều cảm thấy tim đập nhanh hơn, rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.

Vẻ đắc ý trên mặt Trần Đông chỉ duy trì được một lúc liền lập tức cứng ngắc lại, trong mắt xuất hiện sáu tiểu hỏa cầu, đồng tử phóng đại, tim đập nhanh một cách khó hiểu, từ đáy lòng dâng lên một cỗ cảm xúc khó nói. 

"Bành bành bành bành!" Sáu quả tiểu hỏa cầu giống như đạn pháo phong tỏa tất cả đường lui của Trần Đông. Cho dù, Trần Đông tránh né cũng khá nhanh, nhưng đối mặt với sáu quả tiểu hỏa cầu, tránh thoát được hai quae cũng tránh không thoát được bốn quả phía sau, toàn bộ người như dây diều bị đứt, bay ra xa khoảng năm, sáu mét.

"Trần Đông sư huynh!"

Yên tĩnh. Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh. Sau một lát, mọi người mới bừng tỉnh, vội vàng đi đỡ lên Trần Đông, Trần Đông được người khác đỡ lên liền lập tức nhổ ra một ngụm máu tươi, trên mặt tất cả đều là uể oải. 
Bất cứ ai cũng biết là Trần Đông thua, thua ở dưới tiểu hỏa cầu của đối phương, Đại Địa Chi Thuẫn cấp ba cũng đỡ không nổi đòn công kích đó. Cái tên Lâm Phi này cũng thật lợi hại a. Trong  lòng tất cả mọi người đều toát ra một cái ý niệm như vậy.

...                         

Trong lòng Lâm Phi cũng đang tính toán chiêu công kích vừa rồi. Vừa rồi hỏa cầu phù văn kia thật ra chính là phù văn cấp ba, chỉ có điều trong đó chiêu thức đã được sửa lại, theo lười ucra không gian ảo thì loại phù văn này chính là phù văn tự mẫu. Mẫu phù văn chính là phù văn ở phía ngoài. Tử phù văn, tự nhiên sẽ là tiểu hỏa cầu. 

Còn về phần vì sao lại thiết kế thành cái dạng này, thì cũng là do Lâm Phi đã từng xem qua trên phi ảnh, bộ phim gì đó cũng không nhớ rõ nữa, dù sao thì cũng là khi giết người, người đó lên nong súng rồi bắn ra một lúc ba viên đạn đem đối phương giết chết, người nọ thì chết không kịp nhắm mắt. Cho nên vằn thời điểm mà chế tác thì Lâm Phi đã vô thức dùng tới loại phương thức này. Quả nhiên, uy lực không giống người thường.

Nếu như trên người đối phương không có Đại Địa Chi Thuẫn mà đơn thuần chỉ dựa vào cơ thể bình thường thì Trần Đông không chết cũng sẽ bị trọng thương, không mất nửa năm thì không có cách nào khôi phục được.

"Lâm Phi sư đệ, ta thua tâm phục khẩu phục!" Trần Đông được người nâng tới đây, biểu hiện trên mặt biến hóa rất lâu, mãi sâu mới nói ra một câu nói như vậy: "Không biết, phù văn vừa rồi công kích phù văn của ta, rốt cuộc là loại phù văn gì? Cũng coi như để ta hiểu được vừa rồi vì sao lại thua." 

Không có tên! Lâm Phi rất muốn nói như vậy, cái này là do mình phát minh ra, tạm thời chưa có đặt tên, nhưng nếu mà nói như vậy thì người ta khẳng định là không tin.

Đối với việc Trần Đông cam tâm tình nguyện nhận thua, ấn tượng của Lâm Phi đối với hắn liền tốt hơn nhiều, hiểu lẽ thắng thua, có thể hun đắp được tình cảm sâu đậm, tôi luyện tâm tình. Mà nếu vẫn luôn canh cánh trong lòng thì cuối cùng cũng không lên được võ đài, dần dà còn trở thành một tâm ma, đối với việc tu luyện tương lai sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

"Ha ha, phù văn cấp ba, Bạo Liệt Hỏa Cầu!" Lâm Phi nghĩ ra một cái tên. 

"Tên rất hay, ta thua cũng không oán!" Trần Đông ngữ khí thành khẩn: "Bạo liệt Hỏa Cầu, phù văn như tên, không thể nào tưởng tượng được phù văn bên trong nó lại còn có uy lực công kích cường đại như vậy. Phù Văn Thánh Tháp có Lâm Phi sư đệ tham gia, nhất định sẽ làm công hội vẻ vang, ta bây giờ là tâm phục khẩu phục." Trần Đông lúc trước còn ảo não, nhưng sau khi có được kiến thức về uy lực của Bạo Liệt Hỏa Cầu thì không dám tự cao tự đại nữa. Cuối cùng hắn cũng hiểu được câu nói lúc trước của hội trưởng: thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

Lâm Phi này có tu vi Võ Đạo cường hãn, lại không thể ngờ rằng hắn cũng tinh thông phù văn như thế, vừa ra tay liền xuất ra được phù văn cấp ba, ngay cả hắn cũng nhận không ra thì thua đúng là không oan.

Lâm Phi vừa nói như vậy, tất cả những đệ tử tu luyện phù văn hệ hỏa kia đều ngây ngẩn cả người. Trong hệ hỏa cấp ba, có loại phù văn này sao? Sao bọn họ lại không nhớ ra chứ, chiêu công kích vùa rồi rất có phong cách, sau khi nổ tung liền tách ra công kích, đúng là một chiêu tất sát mà. 

Có người thậm chí còn đang cân nhắc xem làm như thế nào mới học được chieu Bạo Liệt Hỏa Cầu này từ tay Lâm Phi đây. Rất phong cách, công kích rất khủng bố. Cho tới bây giờ, bọn hắn vẫn có thể ngửi thấy được mùi vị bị thiêu cháy trên người của Trần Đông sư huynh.

"Thắng thật nhanh!" Mục Ninh cũng thấy rất cả kinh, há hốc mồm, lộ ra ánh mắt bất khả tư nghị, cho dù nàng đã đoán được là thực lực của Lâm Phi không tệ, thế nhưng mà vừa ra tay đã đánh bại được Trần Đông, điều này cũng quá khoa trương đi? Đại Địa Chi Thuẫn chính là phù văn cấp ba, kết quả lại ngăn không được sáu cái tiểu hỏa cầu, chẳng lẽ hỏa cầu thật sự lợi hại như vậy sao?

Không ngờ rằng, phía sau của Mục Ninh cũng đang có một người đem hết tất thảy thu vào trong mắt. Người kia chính là Vân Phi, trên mặt hắn không hề dễ coi, mới vừa rồi còn chắc chắn Trần Đông sẽ thắng, kết quả là một chiêu cũng đỡ không nổi liền trực tiếp thua, đây không phải muốn nói là nhãn lực của mình không bằng người ta sao? Vân Phi thậm chí còn phát hiện, ánh mắt của không ít người bên cạnh cũng đã thay đổi rồi, đó là một loại đố kỵ, một loại hâm mộ. 

Vân Phi ưa thích loại cảm giác náo nhiệt khi luôn được mọi người vây quanh, tự nhiên cảm giác thấy sự biến hóa của bọn họ, trong nội tâm hắn cảm thấy rất không thể tiếp thu được, đặc biết là khi nhìn thấy biểu tình của Mục Ninh. Đây là chuyện chưa bao giờ có, hết lần này tới lần khác cái biểu lộ này đều không phải vì mình, mà lại vì một tên Lâm Phi mới tới, toàn thân hắn liền thấy không được tự nhiên.

"Trần Đông ngu xuẩn này, vừa rồi chính mình đã kiêu ngạo cỡ nào lợi hại, kết quả là một hiệp cũng chưa tới liền thua, thật là một tên phế vật. Nhưng mà, ta sẽ không nhận thua như vậy đâu, chúng ta sẽ chính thức gặp nhau trên Phù Văn Thánh Tháp, đến lúc đó ta nhất định sẽ lấy lại vị trí thứ nhất." 

(1) Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân: Giống nghĩa với câu “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. 

Chương 170: Chúng ta làm một cái giao dịch đi

Sau một hồi đọ sức, cuộc so tài này xem ra là thực sự kết thúc.

Trần Đông sư huynh là phù sư cấp ba, kết quả là dưới Bạo Liệt phù văn, thì Đại Địa Chi Thuẫn cũng đỡ không nổi, những người này không dám đến chỗ bọn họ gây sự nữa, đây không phải là muốn tự là mình xấu hổ sao, đánh chết bọn họ cũng sẽ không đi ra.

Sau khi Lâm Phi thực hiện Bạo Liệt phù văn, lập tức được chào đón nhiệt liệt, nhất là phù sư hệ hỏa, bọn họ là những người vỗ mông ngựa lợi hại nhất. 

Đại lục Huyền Thiên, phù văn nhiều vô số kể. Suy cho cùng là cũng không ai biết có bao nhiêu phù văn, càng là phù văn quý, thì đều bị những tông môn lớn và gia tộc lớn nắm giữ, có số lượng rất ít thì bị thất lạc ra bên ngoài.

Sau khi nhìn thấy phù văn của Lâm Phi, bọn họ tự nhiên là cảm thấy lo lắng hơn.

Nếu như nắm giữ cái phù văn thần thông này, thực lực bọn họ sẽ tăng lên không ít, hỏa cầu lúc trước kia, nhìn qua thì không khác phù văn cấp một là mấy. 

Ai có thể ngờ rằng, kết quả lại trở thành phù văn cấp ba, uy lực vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ.

Lâm Phi thoáng cái đã trở thành thiên tài trong con mắt của bọn họ.

.... 

"Mục sư muội, vừa rồi biểu hiện của ta như thế nào?"

Tiến về trước đỉnh Phù Văn Thánh Tháp, Lâm Phi nhịn không được đùa giỡn Mục Ninh.

Kỳ thực, chính Lâm Phi cũng bất ngờ, Bạo Liệt phù văn lại có thể tự mình giải quyết tất cả phiền toái, mà những người kia cũng đều cảm thấy không còn náo nhiệt nữa, cho nên mới vội vàng rời đi. 

Hắn biết rõ là thế, lại tiếp tục nữa, những phù sư kia còn không biết biết làm những thứ gì.

"Cũng được!" Mục Ninh trái lương tâm nói, hận không thể cho cái tên gia hỏa đang đắc ý này vài cái bạt tai. Không kiêu ngạo sẽ chết a, khiêm tốn một chút chẳng lẽ không được ư?

Nhưng thủ đoạn mới của Bạo Liệt phù văn, Mục Ninh đều nhìn ở trong lòng. Mặc dù là gia gia của cô dường như cũng thực thi không xuất ra chiêu thủ đoạn của phù văn như vậy, bên trong dường như ẩn chứa một lý luận thần bí nào đó của phù văn. 

Lâm Phi hặc hặc cười nói: "Ài, ta là người đi đến nơi nào cũng sẽ là sáng lên như vàng, thật sự là không có biện pháp!"

Mục Ninh liếc mắt: "Thực thối!"

Lâm Phi nói câu này là cố ý kích thích Mục Ninh, cô nàng này vừa rồi muốn ám toán mình, kết quả ngược lại bị chính mình phá. Đoán chừng, cô nàng hiện tại đầy một bụng tức giận a. 

"Gia gia, chúng ta tới rồi."

Trên tầng cao nhất của Phù Văn Thánh Tháp, Mục Trường Không lại lần nữa nhìn về phía Lâm Phi. Ánh mắt với lúc trước đã hoàn toàn khác nhau, nếu như nói lúc trước là vui vẻ, thì bây giờ là Lâm Phi đã trở thành bảo bối của hắn rồi.

Cuộc so tài vừa rồi, Mục Trường Không tưởng rằng cường hóa hỏa cầu thì uy lực không kém, nhưng thế nào cũng không ngờ tới, cuối cùng sẽ là Bạo Liệt phù văn, chính mình chưa bao giờ thấy qua một loại phù văn như vậy. 

Từ khi Mục Trường Không trở thành hội trưởng đến nay, tất cả các phù văn đều đã gặp qua, thật sự lại không biết cái này là Bạo Liệt phù văn. Nhưng mà, trong phương thức này, ngược lại là cũng có những phù văn không khác biệt lắm.

Mà những phù văn này, hầu như đều là bị người khác nắm giữ.

Nếu như là kẻ thù liên tục sử dụng Bạo Liệt phù văn thì nhất định sẽ khiến chính mình trở tay không kịp, chật vật mà chạy. 

"Tiểu tử, thời gian này ngươi giấu thật là kỹ, vừa rồi đó là phù văn tử mẫu sao?" Mục Trường Không nhìn Lâm Phi, như có như không mà hỏi một câu.Lâm Phi nói: "Cái kia đích thật là phù văn tử mẫu!"

Cái lão hồ ly này muốn làm gì? Những lời vừa rồi Lâm Phi nghe ra được một loại ý tứ khác. 

"Tiểu Ninh, ngươi đi ra ngoài trước, xem Trần Đông tổn thương thế nào."

Mục Ninh há to miệng, rất là bất mãn, không rõ gia gia muốn làm gì mà cho mình đi ra ngoài, trước khi đi, trừng mắt liếc Lâm Phi, làm cho Lâm Phi không khỏi sờ lên mũi, rất là bất đắc dĩ, gia gia của ngươi đuổi ngươi đi ra ngoài, cũng không phải là ta làm, đần độn, u mê, lại bị cô nàng ghi hận rồi.

Mục Ninh sau khi rời đi. 

Lâm Phi không có nói câu nào, đối phó lão hồ ly phải thật bình tĩnh.

Mục Trường Không tìm cách để cháu gái rời đi, tự nhiên là có suy tính của mình, cân nhắc làm sao để mở miệng cho thỏa đáng, sau khi xác định đúng là phù văn tử mẫu thì bất luận kẻ nào cũng đều bị kích động.

Phù văn tử mẫu, thắng lợi đều nằm ở sự bất ngờ. 

Bạo Liệt phù văn vào thời khắc mấu chốt liền bộc phát ra, thúc đẩy tiểu hỏa cầu sinh ra uy lực.

Nếu như là từ trong tay một phù sư cấp năm thi triển đi ra, thì Mục Trường Không không biết dưới tình huống đó sẽ bị thiệt thòi lớn như nào, trong phù văn chiến đấu, việc nắm bắt thời cơ rất trọng yếu, chỉ một cái sơ sẩy, sẽ khiến cả trận đều thua.

"Tiểu Lâm, không có hứng thú làm một số giao dịch sao?" 

Cuối cùng vẫn là Mục Trường Không mở miệng trước, ôn hòa nhã nặn bao nhiêu thì một chút kích động lại được bộc lộ ra bấy nhiêu.

Sự việc của phù văn tử mẫu, Mục Trường Không rất có dụng ý, trước mắt là tất cả phù sư cấp năm đều muốn thăng chức trở thành phù sư cấp sáu, cần một chút ít cái gọi là phụ trợ.

Phù văn tử mẫu, chỉ mới nghe qua chứ cho tới bây giờ chưa từng được thấy qua, phù sư ở vương triều Bất Lạc hiểu về phù văn tử mẫu không nhiều lắm, từng người cũng đều trở thành bảo vật như nhau. Chỉ sợ khi có cơ hội bán đấu giá, đó là giá trị thiên kim, người bình thường không cách nào nhúng tay.

Đầu Lâm Phi nhanh chóng chuyển động, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ là vì phù văn vừa rồi!"

Sau khi học tập ở thế giới giả tưởng, tri thức của Lâm Phi vô cùng phong phú, cũng biết mặt ngoài của phù văn lý luận, xuất hiện đứt gãy, tuyệt đối không có cách nào đạt đến hoạt động lớn của năm đó. 

"Sư tôn, ngươi đừng nói giỡn, ta và ngươi có thể có giao dịch gì?" Lâm Phi lắc đầu, biểu lộ ý không tin.

Tiểu tử thối nhà ngươi đúng là nói xạo, có bản lĩnh thì tiếp tục giả bộ nữa.

Một người chưa bao giờ tiếp xúc qua phù văn như ngươi, lại sử dụng loại phù văn mà người khác cũng không thể thi triển ra được. Như vậy, một là ngươi ngẫu nhiên đặt được hoặc là sau lưng ngươi có người giúp. 

Mục Trường Không cho rằng Lâm Phi là do đằng sau có người giúp.

Hoa Hoa Công Tử của năm đó, năm năm về sau, phiên thủ vi vân phúc thủ vi vũ (1), Lý gia diệt vong, nói không chừng thật sự có tiểu tử này ở bên trong giở trò.

Mục Trường Không cũng may mắn khi chính mình lại thu nhận đồ đệ này. 

Không lo là có gì truyền dạy hay không, nhưng ít nhiều cũng có thể giúp đỡ được chuyện hương khói, đến lúc đó cũng có thể giúp đỡ một chút, ví dụ như Mục Ninh.

Sau khi nhìn vừa ý một người rồi, như vậy mặc kệ người này làm cái gì, đều không có gì phản cảm, giống như ấn tượng của Mục Trường Không lúc này vậy.

Mục Trường Không nhìn rất vừa ý Lâm Phi. 

"Giao dịch này đối với ngươi là có lợi, chẳng lẽ ngươi không muốn nghe sao? Lợi ích rất nhiều!"

Lâm Phi đã hiểu, Mục Trường Không muốn làm cái gì, nhất định là vừa ý tử mẫu phù văn, trong mắt thỉnh thoảng hiện lên bức thiết, hiển nhiên rất là để ý.

Đối với phù văn tử mẫu, Lâm Phi không thèm để ý. Về lý luận đồ vật, Lâm Phi hiểu biết rất nhiều, về phần Bạo Liệt phù văn, muốn biết bao nhiêu thì làm cho bấy nhiêu, một cái phù văn tử mẫu, để trong lòng cũng không sao cả. 

Chỉ để duy nhất ở trong lòng, làm thế nào để có được chỗ tốt.

Lợi ích đã đến, Lâm Phi không ngại hoàn thành một số giao dịch, lúc trước, hắn không để ý phù văn, thế nhưng đích thân Mục Trường Không ngỏ lời, linh quang khẽ lóe lên, tỏa ra một ý tứ khác.

Bạo Liệt phù văn, phù sư cấp năm như Mục Trường Không cũng động tâm không ngừng. 

Vậy những phù văn khác thì sao? Lâm Phi không dám tưởng tượng, sau đó suy nghĩ lại, Bạo Liệt phù văn liền lợi hại như vậy, một khi tiết lộ ra ngoài, nhất định sẽ bị các phù sư đuổi giết.

Lưng của Lâm Phi toát mồ hôi lạnh, hắn phát hiện mình không để mắt đến một ít gì đó.

Nếu như hôm nay không phải nhìn thấy bộ dạng biến hóa của Mục Trường Không, nói không chừng hắn thật sự bị té ngã ở đây rồi dẫn tới kết cục bị người ta đuổi giết. Không thể nói trước điều gì, Lâm Phi muốn cảm tạ Mục Trường Không một chút. 

(1): Ý nghĩa của thành ngữ này là chỉ sự thay đổi như chong chóng, không biết đâu mà lần. Nghĩa bóng chỉ những người hay thủ đoạn, phản phúc, lèo lái, đảo điên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau