VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bây giờ có thể cút ra ngoài rồi

“Sao lại thành như vậy, Trương Phong Lãng sư huynh không phải có thực lực Võ đạo ngũ trọng thiên sao, lẽ nào tâm pháp phế vật “Cửu Chuyển tâm pháp” thật sự cường đại như trong truyền thuyết sao?”

“Đáng sợ, quá đáng sợ, tên nhóc Lâm Phi này đúng là điên rồi.”

“Không phải điên thì là gì, không thành Huyền giả cao thủ, vĩnh viễn không phải là cao thủ chân chính, chỉ vì vui sướng nhất thời, tu luyện phế vật tâm pháp, thật khiến người ta nghĩ không ra.” 

“Nếu không xảy ra vấn đề gì, thực lực Lâm Phi sẽ sớm tăng mạnh đột ngột, “Cửu Chuyển tâm pháp” nhập môn vô cùng gian khổ, một khi đã nhập môn, cấp bậc tâm pháp tăng lên rất nhanh, nói không chừng chẳng lâu sau, trong ngoại môn chúng ta, lại có nhiều thêm một vị cao thủ, mặc dù chỉ là tạm thời.

Đệ tử ngoại môn thoạt đầu phủ nhận, vào giờ phút này tất cả đều trợn mắt há mồm.

Sự cường đại của “Cửu Chuyển tâm pháp” lại một lần nữa khiến cho bọn họ kinh hãi, trong đó không ít đệ tử ngoại môn, vốn dĩ không đem lời nói lúc trước như có chuyện gì xảy ra. 

Lâm Phi có thực lực gì, bọn họ hiểu rất rõ.

Hôm nay chỉ là tu luyện tâm pháp phế vật, kết quả là thực lực toàn thân lại áp chế được sự hung bạo của Võ đạo ngũ trọng thiên Trương Phong Lãng, người sáng suốt có thể thấy được, Trương Phong Lãng sư huynh, suy sụp là chuyện đương nhiên.

Một tên Lâm Phi Võ đạo tứ trọng thiên, dựa vào sự cường đại mạnh mẽ của huyền công, hành hung Trương Phong Lãng sư huynh, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy hết sức kinh khủng. 

Lập tức “Cửu Chuyển tâm pháp” bị không ít người nhìn với ánh mắt thèm muốn, đáng tiếc, hiểu biết sâu vào, “Cửu Chuyển tâm pháp” nhập môn vô cùng gian nan khốn khổ, không phải người có sức lĩnh hội cực mạnh, vốn dĩ không thể học được.

Lâm Phi thật không biết đã đi phải vận cứt chó gì.

Trong sân đấu, một số người thiếu chút nữa đã gào thét chửi bới như sấm động. 

“Sao có thể như vậy, Lâm Phi hắn là một tên phế vật, làm sao có thể tu luyện tâm pháp phế vật thành công, tại sao, đây rốt cuộc là tại sao?”

Trương Trọng Sơn mặt đầy thâm trầm, trông vô cùng đáng sợ, giống như một con sư tử đang nổi điên, khiến cho không ai dám nhìn thẳng, vốn tưởng rằng Lâm Phi đi đời nhà ma rồi, chịu đòn công kích của Trương Phong Lãng sư huynh, nhưng lại bị trọng thương nhẹ nhất.

Bây giờ… quả thực không nghĩ ra cách nào. 

Là đệ tử gia tộc, Trương Trọng Sơn cũng từng hiểu qua phế vật tâm pháp, ban đầu cũng có ý động tới, sau này mới biết được thành quả có hạn, vậy nên không để ý tới nữa.

Bây giờ nghe thấy Lâm Phi tu luyện ra Cửu Chuyển Huyền khí, chắc chắn sẽ khiến Trương Trùng Sơn vô cùng bất mãn.

Từ trước tới nay, Trương Trọng Sơn vẫn không thèm đếm xỉa tên phế vật Lâm Phi này, hôm nay tên phế vật kia xoay mình làm chủ, nghĩ tới trò hề trên đài lúc mới đầu, vẻ mặt đột nhiên đầy oán hận. 

Sắc mặt Trương Trọng Sơn cực kỳ khó coi, dáng vẻ Lý Tiêu cũng không khá hơn, bởi vì, bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến, Lâm Phi sẽ vì khoái chí nhất thời, tu luyện tâm pháp phế vật được ca tụng “Cửu Chuyển tâm pháp” đó, kết quả thật sự tu luyện thành công ra được Cửu Chuyển Huyền khí.

“Thằng nhãi Lâm Phi này, rốt cuộc đã giẫm vào vận cứt chó gì, “Cửu Chuyển tâm pháp” cũng có thể tu luyện thành công, nhất định phải nghĩ ra cách giết chết tên nhóc này mới được, một tên phế vật cũng dám bò lên đầu chúng ta.” Lý Tiêu mặt âm trầm, trong mắt chợt lóe lên tia lạnh lẽo.

“Chúng ta đi thôi, Lâm Phi tu luyện ra “Cửu Chuyển tâm pháp”, tạm thời, chúng ta không phải là đối thủ của hắn, nhưng mà, chuyện này sẽ không kết thúc như vậy, tu luyện ra “Cửu Chuyển tâm pháp” thì sao, chẳng qua cũng chỉ là thực lực Võ đạo tứ trọng thiên, đợi đại ca ta tu luyện Huyền Công Đại Thành, nhất định phải cho Lâm Phi đẹp mặt, trước cứ để hắn đắc ý một thời gian.” 

Hai người đều không phải kẻ ngốc, không dám tiếp tục ở lại, lỡ như lại gặp phải, tuyệt đối sẽ không phải chuyện tốt gì, trước cứ đi đã, mặc dù trong lòng không muốn chút nào.
“Bát Hoang Hồi Quy!”

Nắm đấm của Lâm Phi lớn chừng cái đấu, mang theo trận cuồng phong một quyền đấm vào bả vai Trương Phong Lãng, lực tấn công lớn vô cùng, đánh đối phương khạc ra một ngụm máu tươi ngay tại chỗ, toàn bộ người lảo đảo một hồi, thiếu chút nữa thì đứng không vững. 

“Trương sư huynh, một quyền này mùi vị không tồi chứ!”

“Hoành Tảo Thiên Quân!”

Vừa dứt lời, một quyền nốt gót theo sau đấm vào sau lưng Trương Phong Lãng, đau đớn kịch liệt, cuốn toàn thân Trương Phong Lãng, cơ mặt không ngừng co quắp, khó mà ngăn nổi đau đớn. 

“Tại sao lại có thể như vậy, một tên phế vật Lâm Phi, sao ta có thể thua được, ta là cao thủ Võ đạo ngũ trọng thiên, không thể nào thua, không đời nào!”

Trương Phong Lãng căn bản không dám tin, bản thân đã thua thê thảm như vậy, tiếp xúc với quyền pháp thấm vào tận da thịt, thân xác ngăn không nổi đòn công kích, đau đớn kịch liệt, mồ hôi trên trán càng đua nhau chảy ròng.

“Lâm Phi, ngươi đừng có quá đáng.” 

Trương Phong Lãng hai tay gắng gượng ngăn cản, cặp mắt tức giận, nếu như có thể giết chết người, sớm đã giết Lâm Phi không biết bao nhiêu lần.

“Ha ha, ta quá đáng, ngươi mới quá đáng chứ!”

Lâm Phi cười lớn ha ha, Bát Hoang Lục Hợp Quyền đấm vào cánh tay đối phương, đột nhiên truyền tới tiếng rắc rắc. 

“Cửu Chuyền Tâm Pháp” Lâm Phi tu luyện đến Võ đạo tứ trọng thiên, Huyền khí dư thừa trong cơ thể, kinh mạch rộng mở, Bát Hoang Lục Hợp Quyền thi triển ra uy lực không chỉ tăng lên gấp đôi.

Thân xác Trương Phong Lãng phòng ngự không bằng Lâm Phi, đối diện với Bát Hoang Lục Hợp Quyền của cảnh giới Đại Thành, lại thêm Cửu Chuyển tâm pháp, nhất định sẽ gặp phải bi kịch.“Các ngươi lúc trước bắt nạt ta, ông đây đã chịu thiệt, hôm nay các ngươi còn dám dây dưa không ngớt, thật sự tưởng ta dễ bị ức hiếp lắm sao!” 

Rầm rầm rầm!

Xương cốt hai tay của Trương Phong Lãng bị bẻ gãy, vô lực rủ xuống, gương mặt khó mà giấu được vẻ đau đớn.

“Hôm nay ta nói cho ngươi, Trương gia mấy người các ngươi còn dám gây rắc rối, ông không ngại đánh tàn phế hết tất cả các ngươi, đừng tưởng rằng ông đây không làm được.” 

Lồng ngực Trương Phong Lãng lại truyền tới tiếng rắc rắc, toàn thân giống như con diều đứt dây, bay rớt thẳng ra ngoài.

“Lâm Phi…. Ngươi sẽ phải hối hận…”

Trương Phong Lãng chật vật không chịu nổi liền ngã xuống đất, khắp người trên dưới đều đau đớn kịch liệt, khiến cho hắn không cách nào bò dậy được, đáng tiếc, còn chưa bò dậy nổi, mọi người đều bị cử động của Lâm Phi làm kinh sợ. 

Bởi vì, Lâm Phi không ngừng thi triển thân pháp, xuất hiện bên người Trương Phong Lãng, một cước đá hắn bay ra ngoài.

“Ông đã nói rồi, trước giờ đều nói lời giữ lời, ra ngoài nằm, thì chính là ra ngoài nằm!”

Trương Phong Lãng lại một lần nữa được trải nghiệm bay giữa không trung, đâm vào đám người, xô ngã không ít đệ tử ngoại môn, đa số trong đó là đệ tử gia tộc. 

“Bây giờ ngươi có thể cút đi cho ta rồi chứ.”

Mọi người chưa từng nghĩ đến, Lâm Phi lại hung tàn như vậy, ngay trước mặt mọi người, đánh trọng thương Trương Phong Lãng sư huynh, thương thế bị tấn công trên người, chí ít một tháng nghỉ ngơi đừng hòng đi xuống giường.

“Lâm Phi, ngươi đã đả thương Trương Phong Lãng, ngươi đừng tưởng rằng ngươi sẽ sống tốt, Thần Môn Võ không phải nơi mà một kẻ như ngươi có thể phách lối, ngươi rất nhanh thôi sẽ hối hận vì những việc mình đã làm.” 

Một đệ tử gia tộc ra vẻ anh hùng rơm nói.

Lâm Phi nhìn thấy Trương Phong Lãng bị dìu đi, trong đầu tràn ngập sự phấn kích không nói nên lời.

Bản thân lại đem Trương Phong Lãng Võ đạo ngũ trọng thiên đánh thành như vậy, mà tất cả chỉ tiêu hao hết thất thành Huyền khí mà thôi, so với tưởng tượng càng thấy đáng sợ. 

“Có bản lĩnh gì, cho dù tấn công hết sức, còn lảm nhà lảm nhảm, ông sẽ đánh tất cả các ngươi!”

Lâm Phi trừng mắt, trên ngoài toát ra một luồng khí tức hung ác, khiến cho gương mặt bọn họ liền biến sắc.

“Lâm Phi, ngươi đợi đấy cho ta!” 

Mấy đệ tử gia tộc đó, nào dám ở lại, dìu Trương Phong Lãng đang bị trọng thương, nếu còn nói một lời hăm dọa, sợ là Lâm Phi sẽ đánh bọn họ một trận tơi bời. 

Chương 17: Gia nhập đội ngũ?

Trương Phong Lãng dẫn theo một đám người hùng hổ đến, thế mà cuối cùng lại thất vọng trở về, có lẽ lúc đầu cũng không có ai ngờ đến việc này.

Sức mạnh của Võ Đạo tầng năm thế mà lại thua Võ Đạo tầng bốn của Lâm Phi, nó không khác gì một quả bom lớn, nổ to đến mức làm mọi người không thể hoàn hồn trong thời gian ngắn, chắc chắn sẽ nhanh chóng lan đến tai chúng đệ tử ngoại môn, mà chuyện kinh ngạc hơn nữa chính là sư đệ Lâm Phi tu luyện ra được Huyền khí Cửu Chuyển.

Sức mạnh của "Cửu Chuyển Tâm Pháp" đã vượt khỏi tưởng tượng của mọi người, một tâm pháp phế vật lại có thể biến hóa kinh khủng như vậy, hoặc nhiều hoặc ít cũng có người vì nó mà động tâm, chỉ hận không thể mà tu luyện ngay lập tức. 

Đáng tiếc tâm pháp phế vật thì cuối cùng vẫn là tâm pháp phế vật.

Thế nên chúng đệ tử nào dám đi tu luyện, ở đại lục Huyền Thiên, nếu không thể trở thành Huyền giả chắc chắn cũng không có cách nào trở thành kẻ mạnh một phương trời, mà chỉ có thể sống hết đời ở những vùng đất nhỏ.

Thế là cho đến nay đã dập tắt không biết bao nhiêu quyết tâm của đệ tử ngoại môn. 

Không thể trở thành Huyền giả, trở thành người mạnh nhất trong chúng đệ tử ngoại môn, làm sao còn mặt mũi mà đi gặp những Huyền giả kia, sự chênh lệch có thể nhận thấy được rõ ràng.

...

Lâm Phi tu luyện tâm pháp phế vật. 

Trong đó, người lo lắng nhất là Cao Nhân.

"Cửu Chuyển tâm pháp" là tâm pháp phế vật thuộc về loại tâm pháp Thần Võ Môn, tất cả mọi người ai cũng biết điều đó, trừ người nào mà không để tâm mới xem bộ tâm pháp phế vật này như một bộ võ học huyền công chân chính.

“Tiểu Lâm, việc gì mà đệ phải làm khổ mình thế kia?” 

Gương mặt Cao Nhân mang theo vẻ u sầu, cũng không biết nói gì cho phải, có cảm giác như đang khổ tâm vì mình không dạy dỗ đệ ấy nên người.

Lâm Phi dường như rất hiểu Cao Nhân đang suy nghĩ gì, hắn cười: “Cao sư huynh, không cần phải lo lắng như vậy đâu, ai bảo tu luyện tâm pháp phế vật thì sau này sẽ không thể trở thành Huyền giả. Trên đời này có nhiều kỳ tích lắm, dù sao ngồi chờ kỳ tích tới gặp mình cũng còn hơn bị bọn chúng khi dễ!”

Cao Nhân không nói vặn lại, bởi vì Lâm Phi bỗng nhắc đến chỗ đau. 

Nếu cứ bị người ta khi dễ mãi thì sao không nhân thời gian không nhiều đó mà làm những việc có ích cho mình.

Chẳng hạn như đập bọn chúng một trận tơi bời cũng được vậy?

“Dù ngươi có tu luyện cái gì thì ngươi vẫn là sư đệ ta.” Trong giây lát Ca Nhân như đã hiểu ra, vẻ mặt kiên định vỗ vai Lâm Phi một cách vô cùng có nghĩa khí. 

“Cao sư huynh, bộ Huyền công cấp Hoàng hạ phẩm này huynh cứ cầm mà tu luyện, cũng đúng lúc huynh đang thiếu một bộ huyền công lợi hại còn gì. Dù sao ta cũng sắp tu luyện thành công rồi. Huyền công cấp Hoàng chắc chắn sẽ rất hiệu quả đối với huynh."

“Thế sao mà được, cái này là do đệ thắng được bằng chính sức lực của mình, nếu không sao bọn chúng lại ra tay với đệ, sư huynh cũng chẳng giúp đỡ được cái gì, không làm không nhận được đâu.” Cao Nhận khẽ giật mình, giống như bị ai dọa cho sợ.

Lâm Phi không phải là người có lòng dạ keo kiệt, sức mạnh của Cao Nhân kinh khủng đến mức làm người ta kinh ngạc, việc trở thành huyền giả chỉ là vấn đề thời gian, nói chung sẽ không bao giờ sai được, hắn rất tin vào mắt nhìn người của mình. 
“Sư huynh, với quan hệ của chúng ta mà huynh còn khách khí như vậy sao, nếu không phải nhờ huynh bình thường hay giúp đỡ ta thì bây giờ sao ta có thể leo lên đến vị trí này, dù sao đi nữa Công pháp cấp Hoàng cũng chả có tác dụng gì với đệ. Nếu huynh vẫn còn băn khoăn thì sau khi tu luyện thành công huynh cứ bán Công pháp cấp Hoàng đi giúp đệ là được, vậy có thể rồi chứ?”

Thật ra thì một bộ Huyền công cấp Hoàng rất quan trọng đối với các võ giả mới bắt đầu tu luyện.

Nói đi nói lại một hồi, nhưng Cao Nhân nào phải đối thủ của Lâm Phi, đến khi Cao Nhân cất bộ Huyền công cấp Hoàng "Toái Ngọc Thủ" vào trong ngực rồi nhưng hắn vẫn còn cảm giác như mình đang nằm mơ. 

Cao Nhân biết rất rõ giá trị của Công pháp Hoàng giai, ánh mắt nhìn Lâm Phi cũng vì thế mà thay đổi theo, không biết từ lúc nào có một hạt giống gieo vào lòng hắn, mối quan hệ của hai người được rút ngắn thêm một lần nữa.

...

“Một bộ Huyền công cấp Hoàng không có tác dụng gì với đệ thế nhưng có thể giúp thay đổi tương lai của một người, hẳn cũng được xem là sự báo thù không tồi.” 

Nói sao thì là vậy, Lâm Phi thật sự không để trong lòng một bộ Huyền công cấp Hoàng hạ phẩm.

Có hệ thống thăng cấp bên cạnh, sau này mọi thứ chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, sức mạnh cũng theo đó mà tăng lên càng nhanh. Có khả năng chưa tới một tháng ngắn ngủi đã có thể chạm tới Võ Đạo tầng năm đến lúc đó Huyền khí đã được bó buộc trên người, Cách Không cũng có thể đánh người bị thương.

Trong chúng đệ tử ngoại môn, một thành tựu như thế này có thể nói là thiên tài tu luyện, không ai có thể sánh nổi. 

Về đến tiểu viện, Lâm Phi mới biết được chuyện xảy ra hôm nay đã được lan truyền ra rồi, sức mạnh tăng lên nhưng lại không bị nghi ngờ, tảng đá trong tim hắn dường như biến mất đi, cả người bây giờ mới được thả lỏng.

Điều Lâm Phi lo lắng nhất cho đến bây giờ chính là sự thay đổi của mình sẽ bị người khác phát hiện.

Ở đại lục Huyền Thiên, mạnh được yếu thua, một khi đã bị người khác phát hiện ra mình có mang theo một hệ thống thăng cấp, trở thành cái gai trong mắt bọn chúng là điều không thể nghi ngờ, không sớm thì tối cũng bị bóp chết khi còn là trứng nước. 

Vấn đề lo lắng nhất giờ đã được giải quyết dễ dàng, hoàn toàn đã vượt khỏi sự tưởng tượng của Lâm Phi. Nói thật thì chuyện này được giải quyết quá dễ dàng làm người ta có cảm giác giống như trong cái rủi lại có cái may....

“Thực lực Trương Phong Lãng rất mạnh, đáng tiếc lại bị đệ tấn công cận thân, nếu thi triển ra mà để cho Cách không Huyền khí đánh người thì chắc chắn sẽ khá chật vật." 

Lâm Phi cũng không vì đánh bại được người như Trương Phong Lãng mà dương dương đắc ý.

Trên đại lục Huyền Thiên, Võ Đạo tầng năm chẳng qua cũng chỉ là một đương phân cách trong số các võ đạo cấp thấp, đầu Lâm Phi úng nước mới có thể chỉ vậy mà đã đắc ý hả dạ.

"Bát Hoang Lục Hợp quyền là huyền công hạng ba, nếu được thi triển ra từ huyền khí Cửu Chuyển thì uy lực chắc chắn không thua gì đại thành huyền công hạng nhất, chắc hẳn Cửu Chuyển Tâm Pháp có thể tăng lên uy lực của huyền công lên?" 

Lâm Phi không khỏi suy nghĩ cân nhắc lợi hại.

“Tìm kiếm tàn phiến Cửu Chuyển Tâm Pháp bị thất lạc, chẳng lẽ bộ tâm pháp này thật sự thuộc về Huyền công tâm pháp đặc biệt?”

Uy lực khi thi triển Bá Hoang Lục Hợp quyền và Toái Ngọc Thủ đều vượt xa tưởng tượng, chỉ cần không phải là người ngu đều có thể đoán ra đầu mối trong đó. 

Mà cho dù Lâm Phi là một người giỏi suy luận, hắn cũng không thể thấy được sự bí ẩn của Tâm Pháp Cửu Chuyển nằm ở đâu trong một thời gian ngắn.

"Trương Phong Lãng đã thua trong tay đệ nên chắc trong thời gian này sẽ không xuất hiện nữa, lại thêm việc Cửu Chuyển Tâm Pháp này, sau đó hẳn sẽ có thời gian rảnh để chuyên tâm tu luyện, trước hết hãy tăng sức mạnh lên Võ Đạo tầng năm rồi hẳn nói, đến lúc đó Cách không Huyền khí đã có thể đánh người được, lúc đối đầu với Võ đạo tầng năm, chắc chắn sẽ không tính vào đâu!"

...

Tối hôm đó.

Chỗ ở của Lâm Phi nghênh đón một vị khách lạ mặt.

Vị khách mới đến mặc trang phục màu xanh, là đồng phục của đệ tử ngoại môn, bộ dáng trong sáng lanh lợi, vừa mở miệng đã nói vô cùng nhiệt tình, làm người ta có cảm giác như đã quen biết từ lâu. 

"Kẻ hèn này họ Văn, tên là một chữ Thiên, gọi là Văn Thiên, đầu tiên xin được chúc mừng sư đệ Lâm Phi đã đánh bại được Trương Phong Lãng!"

Lâm Phi khó hiểu, hắn không hề quen biết người này nhưng người ta đã chúc mừng thì cũng nên đáp lời: "Chỉ là may mắn mà thôi, lần sau đoán không chừng người thua chính là tại hạ ấy chứ."

Văn Thiên cười nói, "Cho dù không phải do may mắn thì sư đệ Lâm Phi cũng có thể chiến thắng Võ đạo ngũ trọng thiên thôi, đây quả thật là một chuyển đáng mừng, hôm nay sư huynh đặc biệt mang đến cho ngươi một tin tức tốt, có lẽ khi sư đệ Lâm Phi nghe được chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng, cho dù sau này Trưởng Phong Lãng có lại đến, hắn ta cũng không dám tiếp tục lỗ mãng với ngươi nữa!" 

"Văn sư huynh, mời nói!"

Văn Thiên nhẹ gật đầu, thầm nghĩ Lâm Phi thật biết làm người, cười to nói: "Ta đại diện cho sư huynh Trần Tiểu Sinh muốn mời ngươi gia nhập đoàn đội của chúng ta, nếu ngươi có thể gia nhập thì từ nay về sau sẽ không ai dám ức hiếp sư ngươi nữa. Dựa vào tư chất trời cho của sư đệ chắc chắn có thể trở thành người mạnh nhất trong chúng đệ tử ngoại môn."

Chương 18: Từ chối tất cả

“Đù má mày, xxx cả nhà mày, xxx mười tám đời tổ tông nhà mày.”

Nhất thời trong đầu Lâm Phi điên cuồng chửi rủa, làm sao hắn lại không hiểu lời nói của sư huynh Văn Thiên có ý nghĩa gì.

Người mạnh nhất? Chắc chỉ có đứa ngốc mới có loại suy nghĩ này. 

Ở ngoại môn, trở thành người mạnh nhất thì sao? Lâm Phi không tin, bọn họ lại có lòng tốt đến vậy mời hắn vào, trở thành một thành viên của họ. Bởi vì sau khi nghe được tin tức, việc xảy ra bất thường tất sẽ có yêu quái.

Trước khi đạt được hệ thống thăng cấp, trong phần đông đệ tử ngoại môn Lâm Phi là một sự tồn tại không ai để mắt tới, nếu không phải trước đây đại thắng trên sàn đấu, hôm nay lại có tin tu luyện “Cửu Chuyển Tâm Pháp”, thuận lợi tu luyện được Cửu Chuyển huyền khí, ai mà biết được bản thân mình trong các đệ tử ngoại môn.

Lâm Phi động não suy nghĩ, biết được chuyện gì đã xảy ra. 

Ban ngày Trương Phong Lãng bị mình đánh bại, đến tối lập tức có người tìm đến cửa, đưa ra lời mời gia nhập tổ chức, không cần nghĩ cũng biết, Văn Thiên không hề có ý tốt.

Môn Thần Vũ, đệ tử ngoại môn đông đúc, vì để tránh bị ức hiếp, đã sáng lập ra một tổ chức, từ đó hình thành một tổ chức độc chiếm một vùng.

Trong đám đệ tử ngoại môn, loại người đột nhiên trở nên mạnh mẽ trong một ngày, bình thường sẽ thu hút sự mời chào từ các sư huynh bên ngoài, trở thành một thành viên trong tổ chức, tăng cường thế lực. 

Tên Trần Tiểu Sinh này, Lâm Phi biết hắn, trong đám ngoại môn Thần Vũ, là một tên đạt tới võ đạo tầng thứ tám, một võ giả đạt được cương khí hộ thân, ở ngoại môn, tiếng lành đồn xa, không ai không biết.



“Sư huynh Văn Thiên, thật ngại quá, sư đệ tạm thời chưa có ý định gia nhập tổ chức!” 

Lâm Phi uyển chuyển nói lời từ chối.

Trừ phi là tên ngốc, nếu không nhất định không thể đồng ý.

Lâm Phi không thích bị người khác ràng buộc, tin tức truyền ra lúc ban ngày, trời vừa chập tối đã đến tìm mình, đơn giản là muốn mình trở thành tay sai, cường giả cái chó má gì, tất cả toàn là có tiếng mà không có miếng. 

Vậy nên, có đánh chết Lâm Phi cũng sẽ không gia nhập tổ chức, mặc cho đối phương có nói bao nhiêu lời hay ý đẹp dụ dỗ hắn.

Nếu như từ chối thẳng thừng, cũng tức là đắc tội với sư huynh ngoại môn, Lâm Phi sẽ không làm chuyện này, cho nên, nói năng khéo léo, không muốn đắc tội với bọn họ, từ đó giành lại thời gian để tu luyện.

“Cái gì, ngươi không muốn tham gia?” 

Văn Thiên không khỏi lộ ra biểu cảm không thể tin được, hiển nhiên không ngờ được, Lâm Phi lại không biết điều đến thế.

Chỉ là một đệ tử võ đạo tầng bốn, Văn Thiên thật sự không để tâm đến hắn, nếu không phải đối phương tu luyện bộ tâm pháp phế vật “Cửu Chuyển Tâm Pháp”, bọn họ căn bản không thèm chú ý đến hắn.

“Cửu Chuyển Tâm Pháp”, đối với đệ tử ngoại môn thì lợi hại, nhưng cũng chỉ đến thế, bọn họ mong muốn đánh sâu vào giới huyền giả, một tên Lâm Phi tu luyện bộ tâm pháp phế vật, cùng lắm là thành tay sai của bọn họ. 

Vì thế, mới xuất hiện sự việc tối nay.

Trước khi đến đây, Văn Thiên từng nghĩ, một khi mình đã lấy ra danh tiếng của sư huynh Trần Tiểu Sinh, nhất định Lâm Phi sẽ vội vàng đồng ý, trong tổ chức lập tức sẽ xuất hiện thêm một cao thủ, mặc dù phải trả giá không ít, nhưng tác dụng lại rất rõ ràng, không thể nghi ngờ.

“Lòng tốt của sư huynh Văn Thiên, sự đệ ghi nhớ trong lòng!” 

Lâm Phi thản nhiên nói, từ chối một lần nữa.

Văn Thiên không cam tâm, nếu không thể mời Lâm Phi vào tổ chức, sau khi trở về, sau này có huênh hoang, còn không bị mọi người chê cười? Giọng điệu hơi gằn xuống “Lâm sư đệ, đệ cần phải hiểu rõ, đừng để sau này hối hận, gia nhập tổ chức, đệ sẽ không phải đơn thương độc mã, muốn đơn dược, muốn vũ khí, muốn công pháp, tổ chức đều sẽ cung cấp, so với việc tu luyện một mình, lợi ích là không thể tưởng tượng được.”

Nghe vậy, Lâm Phi nghe ra được sự dụ dỗ trong lời nói của hắn, nếu là tên “chủ cũ” thì nhất định sẽ đồng ý, nhưng Lâm Phi hắn sẽ không bị hấp dẫn bởi mấy thứ tốt đẹp trước mắt này. 

“Thực lực hiện tại của sư đệ còn thấp, thật sự không thể giúp đỡ được gì, khi nào tại hạ muốn gia nhập, nhất định, nhất định sẽ chủ động liên hệ với huynh, hiện tại, sư đệ thật sự chưa muốn gia nhập.”“Quả nhiên là tính tình ngang bướng, bên ngoài đồn đại không sai, bảo sao lại chạy đi tu luyện “Cửu Chuyển Tâm Pháp”, thật không biết là giẫm phải cái số chó gì?” Văn Thiên thầm mắng trong lòng, người mà sư huynh Trần Tiểu Sinh đưa ra lời mời, truyền ra ngoài sẽ vinh dự đến mức nào, kết quả, Lâm Phi lại chẳng nghĩ như vậy, ít nhiều cũng khiến cho Văn Thiên thấy bực dọc.

“Vậy thì thôi, mong rằng Lâm sư đệ, sau này sẽ không phải hối hận!” 

Cuối cùng Văn Thiên mang theo vẻ mặt tức giận bỏ đi.



Sau khi tiễn Văn Thiên rời đi. 

Lâm Phi rõ ràng có thể cảm nhận được, ý đe dọa trong câu nói cuối cùng, hắn biết rõ hành động lần này của mình khiến cho bọn họ cảm thấy phiền não, chắc chắn rằng trong đám cao thủ ngoại môn, hắn đã đắc tội một cao thủ cương khí.

Trước có nhà họ Trương, họ Lý, sau thì có cao thủ ngoại môn, Lâm Phi không khỏi phải cười khổ.

Sư huynh Văn thiên vừa mới đi, ngay sau lại có mấy sư huynh ngoại môn đi đến, tất cả đều là đại diện cho tổ chức sau lưng, mơi Lâm Phi gia nhập tổ chức, hơn nữa còn đồng ý các loại ưu đãi, chẳng qua là muốn cầu xin hắn gia nhập. 

Lâm Phi đã đoán ra ý đồ không tốt của bọn chúng từ lâu, làm sao hắn có thể đồng ý như trong suy nghĩ của chúng, phải khéo léo từ chối tất cả.

Dù sao thì, đắc tội đám sư huynh ngoại môn này một thể luôn.

Dù biết rõ là như vậy, Lâm Phi cũng không hối hận một chút nào, đã bám vào người khác mà sống rồi, thì vĩnh viễn cũng không có tự do, huống y, vốn ý định của bọn chúng không phải là biến mình trở thành cao thủ, trái lại là coi mình như tay sai. 

Lúc này, Lâm Phi cần thời gian tu luyện.



Ngày thứ hai. 

Trong đám ngoại môn môn Thần Vũ, Lâm Phi đã tu luyện được huyền khí Cửu Chuyển, lập tức trở thành một tin tức không nhỏ.

Không thể nghi ngờ, hành động của Lâm Phi, một lần nữa trở thành chuyện cười sau bữa cơm, mặc dù “Cửu Thiên Tâm Pháp” có tốt, nhưng cần phải hi sinh tương lai, căn bản không đáng để học.Lâm Phi lại đội lên chiếc mũ “kẻ điên” một lần nữa. 

Đánh bại Trương Phong Lãng Võ đạo ngũ trọng thiên, bọn chúng cũng không dám lỗ mãng, sợ mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo, đệ tử cấp thấp cũng chẳng dám ho he gì, đệ tử ngoại môn cấp cao, cũng không rảnh rỗi làm khó tên điên Lâm Phi này, dù sao thành tựu của Lâm Phi, cùng lắm chỉ dừng lại ở Võ đạo cửu trọng thiên.

Làm người trong cuộc, Lâm Phi lại một lần nữa khoác lên mình bộ trang phục tanh mùi máu, bắt đầu trở thành một tay mổ thịt.

Lâm Phi cần phải thăng cấp. 

Dù là lò mổ, cũng có nhiệm vụ cần phải làm, danh tiếng bị đồn ra của Lâm Phi, cũng chẳng cần hắn động thủ, Diệp Hoan lập tức đồng ý, sợ rằng sẽ đắc tội kẻ điên Lâm Phi này, nguyên nhân thì khỏi cần phải hỏi, nhanh chóng sắp xếp cho hắn một vị trí.



Thời gian trôi nhanh như chớp, đã qua mười ngày. 

“Tiêu diệt yêu thú cấp ba báo rừng, nhận được 40 kinh nghiệm!”

“Tiêu diệt yêu thú cấp ba báo rừng, nhận được 40 kinh nghiệm!”

“Tiêu diệt yêu thú cấp hai chuột Tùng Mộc, nhận được 30 kinh nghiệm!” 



Trong lò mổ, Lâm Phi ở một mình một phòng, đây là yêu cầu đặc biệt của hắn.

Cái mũ kẻ điên của Lâm Phi, mọi người đều không dám nghi ngờ điều gì, dù sao cũng cứ tránh xa xa ra, cũng bớt được không ít phiền phức. 

“Vù vù!”

Lau mồ hôi trên trán một phen. Trên mặt Lâm Phi hiện lên một nụ cười bất thường.

“Tiêu diệt yêu thú cấp hai chuột Tùng Mộc, nhận được 30 kinh nghiệm!” 

“Chúc mừng người chơi Lâm Phi, đạt đủ kinh nghiệm thăng cấp, thành công thăng cấp Võ đạo ngũ trọng thiên!”

“Chúc mừng người chơi Lâm Phi, thành công thăng cấp võ đạo ngũ trùng thiền, đạt được “Tùy Phong Thân Pháp”, một ngàn năm trăm hai mươi bạc!”

Khi âm thanh quen thuộc vang lên một lần nữa. 

Lâm Phi biết rằng mình đã thăng cấp, trở thành Võ đạo ngũ trọng thiên.

“Cuối cùng cũng đến Võ đạo ngũ trọng thiên rồi.”

Cảm nhận huyền khí lưu chuyển trong cơ thể, lần nữa trở nên hùng hồn, hơi vận chuyển huyền khí, từ đầu đến chân là hơi thở lạnh như băng, truyền đến từng lỗ chân lông trên cánh tay, vốn dĩ huyền khí không thể xung kích ra ngoài, lại trong một khắc, ào ào phun ra, tựa như châm cứu, phát ra âm thanh xé rách không khí. 

“Xoẹt xoẹt xoẹt!”

Cọc gỗ rắn chắc, dưới sức mạnh của huyền khí, trực tiếp nổ tung, hóa thành bột gỗ.

Võ đạo ngũ trọng thiên, huyền khí tụ thành khối, tấn công người từ xa. 

Chương 19: Kinh nghiệm thăng cấp khủng bố

Sau khi thăng cấp.

Lâm Phi không khỏi vui vẻ, ngay lập tức mở hệ thống thăng cấp để xem thuộc tính của mình.

“Người chơi: Lâm Phi” 

“Cấp bậc: Võ đạo ngũ trọng thiên.”

“Kinh nghiệm cần để thăng cấp: 21/300000”

“Võ học: “Nhất đao lưỡng đoạn” cấp chuyên gia, “Kim cang bất hoại chi thân” trung cấp, “Cửu chuyển tâm pháp” tầng bốn, “Bát hoang lục hợp quyền” cấp chuyên gia, “Toái ngọc thủ” trung cấp.” 

“Kĩ năng chiến đấu: Tạm thời chưa mở!”

“Bảo vật: Tạm thời chưa mở!”

“Thần thông: Tạm thời Chưa mở!” 

“Nhiệm vụ: Tạm thời chưa xác định (Chưa hoàn thành).”

Hệ thống đánh giá: Chúc mừng Lâm Phi vừa hoàn thành một bước quan trọng, mong bạn không ngừng cố gắng, nỗ lực thăng cấp.

Lâm Phi đọc đánh giá của hệ thống cũng không thấy ngạc nhiên, ít ra còn tốt hơn đánh giá trước kia. 

“Mẹ kiếp, ba trăm ngàn kinh nghiệm?”

Mắt Lâm Phi trợn trừng, cứ nghĩ là nhìn nhầm rồi, sao kinh nghiệm thăng cấp lại biến thành ba trăm ngàn rồi, cao hơn cấp trước tới hai trăm ngàn. Không khỏi bị dọa một trận.

Vô thức tóm lấy đầu con báo rừng yêu thú cấp ba. Ra tay chém chết. 

“Giết chết báo rừng yêu thú cấp ba, nhận được 20 kinh nghiệm.”

Lâm Phi nhướng mày, cười khổ, “Quả nhiên là giống game online, cấp nhân vật tăng càng cao thì kinh nghiệm nhận được lại càng thấp!”

Lâm Phi không cam tâm, tiếp tục thử giết thêm con chuột Tùng Mộc yêu thú cấp hai, nhận được 15 kinh nghiệm, kinh nghiệm nhận được giảm một nửa, giống y như game online. 

“Kinh nghiệm giết yêu thú quá thấp, cần ba trăm ngàn kinh nghiệm, nếu tiếp tục giết yêu thú cấp thấp, ước chừng phải giết hơn mười, hai mươi ngàn con, ở Thần Vũ môn không thể kiếm được số lượng lớn yêu thú như vậy, xem ra ta phải thay đổi chỗ thăng cấp thôi.”

Trước giờ vẫn luôn nghĩ, làm thế nào để từng bước tiến đến Võ đạo tầng chín mà chỉ cần đánh yêu thú cấp thấp, hiện tại nghĩ lại mơ ước hão huyền của mình, Lâm Phi không khỏi cười khổ.

Đúng là không thể tin tưởng vào giấc mộng giữa ban ngày. 

...

Dưới ánh mặt trời buổi trưa, trên con đường nhỏ dẫn đến khu treo thưởng, bỗng vang lên âm thanh trái ngược với phong cảnh.

“Mẹ kiếp, tên kia là kẻ điên Lâm Phi đúng không?” 

“Hả, cái gì cơ, là tên Lâm Phi tu luyện tâm pháp phế vật à? Ông đây không nghe nhầm chứ?”

“Hừ! Hừ! Các người nói nhỏ bớt đi, Lâm Phi bây giờ đã khác trước rồi, các người còn dám nói như vậy lần nữa, cẩn thận tên điên Lâm Phi kia đánh không nương tay, các ngươi đừng quên bài học kinh nghiệm của Trương Phong Lãng!”

“Mẹ kiếp, chút nữa quên mất, hiện tại Lâm Phi tu luyện huyền khí “Cửu chuyển”, không phải là người mà đệ tử cấp thấp như chúng ta có thể bôi nhọ được đâu.” 

“Tên điên Lâm Phi kia sao không đi tu luyện mà lại chạy đến khu treo thưởng thế.”

“Đừng nói nữa, mau chạy đi, cẩn thận cái miệng làm hại cái thân!”

...
Bóng cây rợp mát một đoạn đường.

Đệ tử ngoại môn qua lại rất nhiều, bởi vì đi thêm một đoạn nữa là tới khu treo thưởng của Thần Vũ môn.

Lúc này, các đệ tử đang nói cười xôn xao, sau khi nhìn thấy người nào đó xuất hiện, nhanh chóng rời đi giống như đụng phải đại ma vương, không dám dừng lại nửa bước. 

“Mẹ kiếp, các ngươi chạy cái gì mà chạy, ông đây đâu có ăn thịt người!”

Khi Lâm Phi mặc đồ xanh xuất hiện, nhìn đám đệ tử ngoại môn nhanh chóng chạy đi, hắn vuốt mũi, không nhịn được cười phá lên, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

“Cái danh hiệu ‘người điên’ này của ta có lẽ khó mà gỡ xuống được trong một thời gian ngắn.” 

Sau khi đạt đến Võ đạo ngũ trọng thiên, Lâm Phi tốn mất ba ngày khống chế huyền khí thành một khối, nhân lúc quyết đấu hàng tháng chưa bắt đầu, Lâm Phi quyết định đến khu treo thưởng để tìm nhiệm vụ thích hợp với mình.

...

Khu treo thưởng. 

Đây là một nơi đặc biệt trong Thần Vũ môn.

Nói đơn giản hơn, qua việc hoàn thành các nhiệm vụ được treo thưởng trong Thần Vũ môn có thể nhận được công huân, từ công huân có thể thu được các loại huyền khí, vũ khí, vật phẩm… của Thần Vũ môn.

Dù là đệ tử cấp thấp hay để tử cấp cao, trước giờ vẫn được các đệ tử Thần Vũ môn yêu thích. 

“Hy vọng khu treo thưởng sẽ không khiến ta thất vọng!”

Lâm Phi nhìn lên ba chữ được viết to trên cổng, lắc đầu rồi bước vào bên trong tòa nhà khu treo thưởng.

Như đã nói bên trên, sau khi thăng cấp, chỉ giết yêu thú cấp thấp không đủ để tiếp tục thăng cấp. Sau một hồi tìm kiếm, Lâm Phi cũng tìm được nhiệm vụ thích hợp để có thể thăng cấp. 

Thực hiện nhiệm vụ treo thưởng, săn bắt yêu thú, nhận công huân.

Sảnh khu treo thưởng.

Sau khi tiến vào, Lâm Phi kinh ngạc nhìn dòng người lui tới đông đúc trong sảnh, ngoại môn đệ tử đến rất nhiều, tất cả đều tiến về khu treo thưởng. Sảnh treo thưởng trở nên giống sàn đấu giá.

Đủ loại nhiệm vụ được treo trên thanh ngang dài một trượng, phất phơ như lá cờ sắc màu, trong vô cùng chói mắt.

...

“Nhìn kìa, nhìn kìa, không ngờ Dương Thiên sư huynh thật sự giết Huyết thiết ngạc (cá sấu) yêu thú cấp bảy, da Huyết thiết ngạc có giá trị tới hai mươi ngàn lượng bạc!”

“Thế đã là gì, chỉ là một con Huyết thiết ngạc cấp bảy thôi mà, hôm qua Mông Điền sư huynh đích thân ngắt được hoa bảy trị giá ba mươi ngàn từ núi Hắc Thủy về kìa.”

“Không thể nào, hoa bảy màu nở trên hồ Phong Nguyệt, yêu tụ tụ thành đàn ở đó, Mông Điền sư huynh có thể ngắt được hoa bảy màu, quả không hổ danh Võ đạo thất trọng thiên.” 



Lâm Phi đứng trong sảnh khu treo thưởng.

Xung quanh nhan nhản toàn mấy lời khoác lác, tất cả đều liên quan đến nhiệm vụ treo thưởng, nhiều vô kể, bao gồm cả dễ và khó, Lâm Phi nhìn hoa cả mắt vẫn không thể chọn lựa. 

“Nhiệm vụ một sao: Đi đến Hắc Sơn cuồng mại, tìm kiếm mười khối Hồng Tâm Thạch, thưởng mười điểm công huân, một trăm lượng bạc.”

“Nhiệm vụ một sao: Đến Tuyết Sơn, giết chết yêu thú tuyết, nhận được hai mươi tấm da yêu thú tuyết, thưởng năm mươi điểm công huân, một ngàn lượng bạc.”

“Nhiệm vụ hai sao: Đến dãy núi Hắc Thủy, mang một con yêu thú mới sinh về, thưởng hai trăm điểm công huân, hai ngàn lượng bạc.” 

“Nhiệm vụ ba sao: Đến dãy núi Hắc Thủy giết Huyết thiết ngạc, nhận được năm mươi tấm da Huyết thiết ngạc, thưởng năm trăm điểm công huân, mười ngàn lượng bạc.”



Bất cứ chỗ nào trong khu treo thưởng cũng dán nhiệm vụ. 

Trong số nhiệm vụ, nhiệm vụ một sao là cấp thấp nhất, phù hợp với võ giả cấp thấp như Võ đạo tứ trọng thiên, cao nhất là nhiệm vụ chín sao, ngay cả đệ tử nội môn cũng e dè không dám tùy tiện nhận làm.

“Ta đến đúng nơi rồi.”

Lâm Phi vô cùng mừng rỡ, khu treo thưởng thật sự hợp với mình. 

Từ lúc đi giết yêu thú cấp thấp, Lâm Phi luôn suy nghĩ biện pháp đẩy nhanh tốc độ thăng cấp, trong lò mổ chỉ toàn yêu thú từ cấp một đến cáp ba, không phù hợp để thăng cấp.

Lâm Phi lãng phí hơn mười ngày từ Võ đạo tứ trọng thiên thăng lên Võ đạo ngũ trọng thiên, thấy số kinh nghiệm tăng vọt lên, cứ như vậy không biết đến khi nào mới có thể thăng cấp.

Lâm Phi không muốn dây dưa lâu la, suy nghĩ một lúc rồi chọn ra một địa điểm. 

Dãy núi Hắc Thủy!

Đại phương này xuất hiện trước mắt Lâm Phi.

Dãy núi Hắc Thủy là vùng đất của yêu thú, nơi sinh sống của số lượng lớn yêu thú, yêu thú cấp cao, cấp thấp xuất hiện khắc nơi. 

Lâm Phi chuẩn bị cho việc khổ tu, đến khu treo thưởng tìm hiểu trước về dãy núi Hắc Thủy, thuận tiện mua vài bộ võ học huyền công.

Mặc dù lượng bạc thưởng khi thăng cấp không ít nhưng còn lâu mới đủ mua huyền công bí tịch.

Nhiệm vụ treo thưởng chắn chắn là một hướng đi tốt. 

Chương 20: Nguy cơ tứ phía

“Ngươi có chắc chắn muốn nhận nhiệm vụ này không? Sẽ không thay đổi sang nhiệm vụ khác? Ngươi có biết đây là nhiệm vụ ba sao, đến Hắc Thủy sơn mạch giết yêu thú cấp năm gấu Phong Hỏa? Ngươi bây giờ chắc chắn không thể đánh lại nó.

Cô gái áo trắng ngoại hình không tệ đứng trên đài không kìm được nhắc nhở hắn.

Yêu thú cấp năm gấu Phong Hỏa tại Hắc Thủy sơn mạch là loài thú sống theo bầy đàn, có khả năng phòng ngự mạnh mẽ, cộng thêm lực công kích của hệ phong hỏa, có thể nói là vô cùng nổi tiếng. 

Thông thường, ngoại môn đệ tử chưa đạt đến Võ đạo lục trọng thiên thì tuyệt đối không dám một mình khiêu chiến loài yêu thú này.

“Không cần đổi, nhiệm vụ ba sao này, ta nhận!”

Trong số các nhiệm vụ, Lâm Phi lựa chọn nhiệm vụ ba sao, bởi vì loại nhiệm vụ này thưởng khá nhiều, còn giúp thực lực tăng lên, trong số đó quan trọng nhất là có thể qua việc khiêu chiến yêu thú quần cư để tu luyện “Kim cang bất hoại chi thân”, tăng cường năng lực phòng thủ của chính mình 

Sau khi đăng kí nhiệm vụ ba sao xong.

Lâm Phi không định tiếp tục ở lại đây, quay người bỏ đi.

“Này, ngươi quên lấy đồ rồi!” 

Vừa quay đi, Lâm Phi đột nhiên nghe thấy tiếng của cô gái.

“Đồ?” Lâm Phi bỗng bừng tỉnh, mình thật sự quên lấy tài liệu cụ thể liên quan đến gấu Phong Hỏa.

Hiểu biết của Lâm Phi về khu treo thưởng chỉ có những gì “Lâm Phi” cũ để lại, không quá mức hiểu biết. Quên mất chuyện tài liệu cũng không có gì lạ. 

Quả nhiên, lúc đem tài liệu đến, sự tò mò hiện lên trong đôi mắt đẹp của cô gái.

“Sư đệ này, gấu Phong Hỏa không phải là dễ đối phó, sư tỷ khuyên ngươi nên từ bỏ nhiệm vụ này đi, ngươi nên biết, nếu nhiệm vụ thất bại, điểm công huân sẽ bị trừ, mất công huân sẽ ảnh hưởng đến Huyền công, Huyền công cấp Hoàng, đổi đi….”

Cô gái trên đài công việc chừng mười bảy, mười tám tuổi, mặc một bộ quần áo trắng, ngoại hình không quá xuất sắc nhưng cũng có thể coi là mỹ nhân hiếm thấy, môi anh đào nhỏ nhắn, mang nét cười nhàn nhạt, hiện ra vẻ thiếu nữ hoạt bát. 

“Cảm ơn lòng tốt của sư tỷ, con người ta yêu thích thử thách, có thử thách thì cuộc sống mới phong phú.” Lâm Phi cười nói, nói xong, lấy tài liệu rồi bỏ đi.

Cô gái áo trắng lầm bầm, “Hừ hừ, tên nhóc ngạo mạn, bổn tiểu thư khuyên ngươi, ngươi lại không thềm nể mặt, ta rủa ngươi xui xẻo!”

Vừa dứt lời, lại thêm một cô gái xuất hiện sau lưng cô gái áo trắng, giọng nói kỳ ảo vang lên, tựa như dòng suối róc rách chảy trong rừng núi. 

“Du Du, ngươi đang tức giận chuyện gì?”

“Thanh U tỷ, ngươi xuất quan rồi!”

Cô gái áo trắng lập tức chạy đến ôm lấy cô gái áo xanh, vẻ mặt vô cùng vui vẻ, khiến những người xung quanh nhìn mà hâm mộ, ghen tức, hận không thể biến thành một cô gái. 

“Đương nhiên rồi, nếu ta không ra ngoài thì làm sao biết được, Du Du của chúng ta có vẻ như nhìn trúng người nào, không lẽ muội đang tư xuân, muốn đàn ông?” Cô gái áo xanh mỉm cười xinh đẹp như trăm hoa nở rộ.

“Hừ, Thanh U tỷ, tỷ thật xấu xa, tỷ mới muốn đàn ông.”

...

Đi ra khỏi khu treo thưởng.

Dòng người bên ngoài vẫn không ngừng lui tới khu treo thưởng để nhận nhiệm vụ treo thưởng, tranh thủ làm các nhiệm vụ để nhận điểm công huân, hơn hết là để kiếm thêm nhiều bạc.
Huyền Thiên đại lục là thế giới của các võ giả. 

Một võ giả muốn trở nên nổi tiếng, uy chấn đại lục, ngoại trừ các loại huyền công mạnh mẽ, cần có chỗ đứng vững chắc, Huyền công cấp Hoàng, đệ tử ngoại môn cần tu luyện huyền công thích hợp với mình, cần càng nhiều bạc càng tốt, còn cần cả điểm công huân nữa.

Một quyền Huyền công hạng hai, ba động tí đã mất mấy ngàn lượng bạc.

Một quyền Huyền công cấp Hoàng hở ra cũng mất hơn mấy chục ngàn lượng bạc. 

Chỉ nghĩ đến số bạc tiêu phí để mua Huyền công đã thấy khủng bố rồi.

Võ giả tu luyện ít Huyền công, khi tranh đấu sẽ chịu thiệt không ít, hai người thực lực bằng nhau, chỉ cần một người tu luyện nhiều huyền công hơn, công với Huyền công cấp Hoàng cũng đã đủ áp đảo đối phương rồi.

Ở Thần Vũ môn, đệ tử gia tộc, đệ tử hàn môn muốn có được huyền công thì cần phải có điểm công huân. 

Khu treo thưởng, nhờ vậy mới phát triên được như bây giờ.

Thần Vũ môn thông qua các đệ tử, hoàn thành các loại nhiệm vụ, hai bên đều có thể hưởng lợi

Lâm Phi hiểu rất rõ, theo lời nhắc nhở của cô gái lúc nãy, người bình thường thật sự không có gan đối đầu với gấu Phong Hỏa, những nguy hiểm có thể xảy ra rất nhiều, nếu không cẩn thận sẽ phải bỏ mạng. 

“Ai bảo giá trị kinh nghiệm của yêu thú cấp thấp không đáng kể, không thì ông đây tội gì phải đi săn yêu thú cấp năm, hoàn toàn là tự tìm lấy phiền phức, tiếc thật… Đúng rồi, cô gái vừa rồi có ngoại hình không tệ, trắng hồng đáng yêu, nếu như có thể dụ dỗ một chút, thưởng thức vẻ đẹp đó thì sướng rồi.”



“Lâm Phi, cuối cùng ngươi cũng chịu xuất hiện, không uổng công ta vẫn luôn ở đây chờ ngươi.” 

Trong lúc Lâm Phi đang có suy nghĩ bậy bạ, một âm thanh trầm thấp kèm theo chút tức giận, truyền đến từ phía trước

Tiếng nói giận dữ, lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều đệ tử.
Bởi vì, nơi đây là cổng vào khu treo thưởng. 

“Trời ơi, không phải Lâm Phi đó hả?”

“Lâm Phi là cái thá gì, chẳng thà nhìn sang kia, xem ai đang đứng bên đó kìa?”

“Là ai mà đáng… Cái gì? Sao sư huynh lại đến đây? Chẳng lẽ là nhắm vào Lâm Phi mới đến?” 

“Sao sư huynh Trương Vạn Sơn có thể xuất hiện ở đây được? Không phải gần đây có lời đồn sư huynh đang tu luyện một bộ huyền công sao? Chẳng lẽ là vì chuyện của đệ đệ Trương Trọng Sơn?”

“Nhất định là thế rồi, Lâm Phi tường đại phát thần uy đánh trọng thương Trương Trọng Sơn, sau đó lại đánh bại Trương Phong Lãng, không ngờ rằng lại có thể ép được cao thủ ngoại môn hàng đầu như Trương Vạn Sơn ra mặt!”

“Lâm Phi gặp xui xẻo rồi, một khi sư huynh Trương Vạn Sơn đã tức giận, thì không có ai ngăn cản được.” 



Trước mặt các đệ tử ngoại môn, ánh mắt của mọi người tập trung vào người trẻ tuổi đang tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, tất cả đều vô thức rùng mình một cái, tựa như đang ở sâu bên trong nơi tràn ngập băng tuyết, không kìm lòng được phải rời khỏi khu vực này, tránh xa hơi thở lạnh lùng kia.

Trương Vạn Sơn, Võ đạo bát trọng thiên, cao thủ cương khí! 

Nhắc tới cái tên này, trong đám đệ tử ngoại môn, không ai không biết, cũng không ai không rõ, phàm là người đã đạt đến Võ đạo bát trọng thiên, cương khí bảo hộ thân thể, đều có hi vọng sẽ trở thành huyền giả.

Trương Vạn Sơn đích thân xuất hiện, mọi người ở đó đều hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

“Sư huynh Trương Trọng Sơn, lẽ nào thương thế của sư huynh sắp khỏi hẳn rồi? Muốn tiếp tục quay về dưỡng thương? Nếu đã như vậy, sư đệ cũng không khách sáo nữa.” 

Trên miệng Lâm Phi xuất hiện một nụ cười, lộ ra chiếc răng nanh trắng toát, nhẹ nhàng tiến lên một bước, nói ra những lời mà không ai có thể tin được.

Tên Lâm Phi này có phải là uống nhầm thuốc rồi không?

Người khiển trách Lâm Phi trước, đúng là người thương thế đang dần khỏi hẳn Trương Trọng Sơn. 

“Đừng qua đây, đứng lại cho ta, không được cử động.”

Trương Trọng Sơn nghe thấy vậy không khỏi sợ hãi, vô thức lùi lại vài bước, làm lộ ra nỗi sợ hãi trong lòng.

Bản thân mình thua trên tay tên phế vật Lâm Phi này, đại ca Trương Phong Lãng giúp đỡ, cũng bị đánh bại, hiện tại vẫn đang nằm trên giường dưỡng thương, trong tiềm thức hắn tự sinh ra cảm giác sợ hãi với Lâm Phi, đến bản thân hắn còn không biết điều này. 

Lâm Phi không để ý đến Trương Trọng Sơn, khi thấy thương thế của tên khốn này hồi phục nhanh như vậy, trong lòng hắn không khỏi âm thầm kinh ngạc, không hổ là có một đại ca là cao thủ ngoại môn, dùng các loại đan dược liên tục chữa trị, thương thế sẽ khỏi nhanh chóng.

Liếc quanh một vòng, nhìn đến người nào, trên mặt khẽ có biểu cảm, trái tim người đó liền như rớt xuống.

“Hẳn người này chính là Trương Vạn Sơn, cao thủ cương khí hộ thân, nằm trong nhóm ba mươi người mạnh nhất trong số đệ tử ngoại môn, đại ca của Trương Trọng Sơn. 

Trong tầm mắt Lâm Phi xuất hiện một người trẻ tuổi tướng mạo tương tự Trương Trọng Sơn, quanh người hắn ta lạnh như núi băng, hàn khí tỏa ra bức người, chưa cần đến gần, hàn khí đã kéo tới, vô hình tạo ra khoảng cách khó với tới giữa hai người.

Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu Lâm Phi là, người này có liên quan đến Trương Trọng Sơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau