VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Quan môn đệ tử?

Gần đây xảy là chút chuyện, thật đáng ngại!

Mấy người kia đang chuẩn bị ra tay liền lập tức dừng lại.

Nhất là Ngô Thế Hùng, mặt mày biến sắc. Từ trong giọng nói cũng nhận ra được đây là người không tầm thường, trong lòng hắn không khỏi có chút bất ngờ, lẽ nào có người muốn can thiệp vào chuyện này? 

Người của bang Thiên hạ cho dù làm bất cứ chuyện gì cũng không cần để ý sắc mặt của kẻ khác.

Phía trước có người xuất hiện, lẽ nào là muốn đối đầu với bang Thiên hạ? Tại Huyền Vũ môn, chính miệng bọn chúng họ cam đoan rằng sẽ đem Lâm gia diệt tận gốc.

Kế hoạch hoàn hảo là thế nhưng không ngờ thực tế diễn ra không được thuận lợi. 

Vừa mới ra tay, một cao thủ phe mình bị giết, chưa kịp thắng thì người đã chết rồi.

“Tên khốn kia, mau ra đây cho ông!”

Độc Nhãn Long kêu gào tức giận, bất chấp tất cả, không coi đối phương ra gì, cứ chửi trước rồi tính tiếp. Một thành Quy Nguyên nhỏ bé bang Thiên Hạ thật sự không thèm để tâm, cho dù đó có là thành chủ, bọn chúng cũng chẳng cần nể nang gì. 

Trên mặt Độc Nhãn Long như khắc mấy chữ hống hách, ngang ngược.

Ở quận Sơn Hà hung hăng quen rồi, tất nhiên Độc Nhãn Long sẽ chẳng coi thành Quy Nguyên nhỏ bé này ra gì. Hơn nữa ban nãy người anh em tốt của hắn còn bị giết, cục tức này làm sao nuốt trôi được. Đã vậy có người còn muốn can thiệp, thế chẳng phải như vậy là tự tìm chỗ chết hay sao?

“Kêu la gào thét cái gì?” 

Bên tai mọi người bỗng chốc vang lên một giọng nói. 

Trước mặt Độc Nhãn Long bỗng xuất hiện một đường hàn băng màu trắng. Mặt đất xung quanh liền biến thành băng. Khí lạnh của hàn băng khiến người ta không dám tiếp cận.

Băng Phong, thuộc phù văn tấn công. 

“Mở!”

Ngô Thế Hùng cảm thấy không ổn, một tay bị văng ra, một tay đặt trên người Độc Nhãn Long, toàn thân bị bao phủ bởi hàn băng. Trên mặt đất rơi đầy vụn băng, giống như những mảnh thuỷ tinh bị vỡ vụn.

“Lạnh quá!” 

Độc Nhãn Long thoát khỏi đó, không nhịn được kêu một tiếng, toàn thân run lên. Lạnh đến đáng sợ, suýt chút nữa Huyền khí trong cơ thể không kịp truyền đến, ánh mắt gã hiện rõ sự sợ hãi.

Mình bị phù văn sư tấn công rồi.

Độc Nhãn Long sợ hãi. Nếu chỉ có một mình gã thì chắc chắn không chống đỡ được sự công kích của phù văn tấn công. Nếu không có Ngô ca ra tay, gã sẽ không có cách nào trốn thoát, chắc chắn sẽ chết. 

“Các hạ hà cớ phải hơn thua với kẻ thô tục?” Ngô Thế Hùng nói. 

Suýt chút nữa bị chết cóng, mặt mũi Ngô Thế Hùng có chút  khó coi. Nếu một trong số họ bị chết cóng, khi quay về chắn chắn sẽ chẳng còn mặt mũi nào nữa. Qua đây cũng biết được, đối phương là một phù văn sư.

“Tốt cho một kẻ thô tục!” 

Một nam một nữ từ trên cao đáp xuống: “Chẳng trách lại ngông cuồng như vậy. Lẽ nào cho rằng đây là địa bàn của bang Thiên hạ nên các ngươi muốn làm gì thì làm sao?”

Có người can thiệp vào khiến người ta không khỏi cảm thấy tò mò.

Khi người này đáp xuống đất, có người hít thở thật sâu. Khí lạnh, không ngờ trận chiến nhỏ này lại kéo theo cả Hội trưởng của Công hội Phù Văn.  

“Sắp có kịch hay để xem rồi. Mục Trường Không xưa nay rất ghét những chuyện đánh đánh giết giết!”

Ngay lập tức có người nhận ra.

Hội trưởng của Công hội Phù Văn, mấy chữ này giống như ngọn núi đè nặng xuống tất cả mọi người. 

Trong chốc lát, hai mắt Ngô Thế Hùng trở nên trắng dã, tại sao chuyện lại thành ra thế này. Thế này đâu có giống với kế hoạch.

“Lý gia đáng chết, tại sao không đem mọi chuyện nói rõ ngay từ đầu!”

Ngô Thế Hùng không khỏi oán hận. Ban đầu theo như lời kẻ lớn nhỏ trong Lý gia, Lâm gia là kẻ địch của cả thành Quy Nguyên. Thành chủ không thích, các gia tộc khác lại ngấm ngầm gây sự chứ đừng nói đến Công hội Phù Văn. 

Bọn chúng mang suy nghĩ như vậy đến Lâm gia gây sự, muốn để Lâm gia biết mặt. Nhưng không ngờ, một vị thiếu gia của Lâm gia lúc đó đã ra tay giết chết một thuộc hạ của họ. Bây giờ lại thêm sự can thiệp của Công hội Phù Văn.

Mọi việc trở nên khó khăn rồi!

Ngô Thế Hùng tự nói với mình. 

Nếu là gia tộc khác ra tay, Ngô Thế Hùng không cần lo lắng, bang Thiên hạ có thể sẽ dẹp được đối phương. Nhưng Công hội Phù Văn lại khác, nhất là sự xuất hiện của Hội trưởng Công hội Phù Văn, chuyện này có ý nghĩa cực kỳ lớn.

Ngô Thế Hùng không dám vội vàng ra tay, phải xem xét tình hình trước rồi tính. Trong lòng hắn cũng ngầm trách Độc Nhãn Long khi nãy nói năng ngông cuồng, để lại ấn tượng không tốt.

Với sự xuất hiện của Mục hội trưởng, một người còn lại cũng cảm thấy thật sự bất ngờ. 

“Bà mẹ nó, lão già này sao lại xuất hiện ở đây!”Trong lòng Lâm Phi chửi thầm trong bụng, không khỏi đề cao cảnh giác.

Lần trước ở Công hội Phù Văn bị lão Mục hội trưởng này chơi đểu. Mười vạn lượng bạc, bị chơi đểu còn không thể thốt ra được. Rõ ràng là mình đoạt được nhưng cuối cùng lại thành ra biếu không cho kẻ khác. 

Oan uổng quá!

Sau khi Hội trưởng Công hội Phù Văn xuất hiện, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lâm Phi đó là lão già này xuất hiện chắc chắn không tốt đẹp gì.

Lão già này chắc chắn là lão yêu quái. Vốn tưởng rằng mọi chuyện xong xuôi rồi, không ngờ ngay lúc này lão lại xuất hiện. 

Cho dù thế nào, sự xuất hiện của lão già này có ảnh hưởng không nhỏ. Người của bang Thiên hạ không dám hành động. Vừa mới ra tay đã suýt chút nữa đóng băng được một tên, có thể thấy lão có thực lực mạnh mẽ như nào.

Trông thấy ánh mắt của cô gái đang nhìn chằm chằm vào mình, Lâm Phi cảm thấy không ổn, quả nhiên chẳng có gì tốt đẹp.

Người khác không biết sự tình nên cho rằng Công hội Phù Văn đang đến để giúp đỡ. 

“Tam đệ, vận may của chúng ta thật tốt. Người của Công hội Phù Văn đến rồi!” Kẻ làm anh lớn như Lâm Tiêu hóa ra lại không để ý đến sự thay đổi trong sắc mặt của Lâm Phi, cứ thế thể hiện sự vui mừng.

“Phải rồi, đỡ được bao việc!” Lâm Phi nói không thành tiếng, lúc này Lâm Tiêu mới chú ý đến sắc mặt của tam đệ, hỏi: “Có phải đệ bị thương rồi không?”

“Không! Đệ vẫn khỏe lắm!” Lâm Phi nói liều một câu: “Xem tình hình thế nào đã!” 

Đối đầu với nhiều cao thủ cửu trọng thiên như vậy, Lâm Phi có áp lực không nhỏ. Nếu một đánh một sẽ chẳng có gì phải lo lắng nhưng một khi chúng ra tay cùng lúc, vậy thì thảm rồi!

Cho dù bản thân có thực lực mạnh mẽ nhưng khi đối đầu cùng lúc với nhiều cao thủ như vậy, chắc chắn Lâm Phi sẽ không đủ sức lực. Đặc biệt là tên họ Ngô kia, không thể nhìn thấu được thực lực của gã. Trước mắt, người mà Lâm Phi không thể nhìn thấu được thực lực, đó chính là cao thủ đạt cảnh giới Huyền giả.

Trong lòng hắn cũng chẳng có thiện cảm với lão già Mục Trường Không kia. Người ta đã ra tay giúp đỡ, ân tình này Lâm Phi nhất định sẽ báo đáp. Về việc đền đáp như thế nào, hắn cũng chưa biết nhưng chắc chắn một điều họ đến đây là có mục đích. 

Sau khi xong việc, tự khắc biết được.

“Mục hội trưởng.”

Trong lòng Ngô Thế Hùng lặp đi lặp lai mấy từ này. 

Tiếng bàn bạc xung quanh, gã nghe rõ ràng, trong lòng bỗng chốc trùng xuống. Bang Thiên hạ là một bang phái lớn, mười vạn đệ tử. Nhưng so với Công hội Phù Văn cũng không có gì đáng kể.

Ngô Thế Hùng hận lão Mục Trường Không này. Ông đây đến để giết người, còn lão già ngươi đến đây làm gì? Không lo ở công hội chế tạo phù văn? Thế này không phải tự mình chuốc họa sao?

Nhưng những lời này, Ngô Thế Hùng không dám nói ra. Nếu thật sự nói ra những lời như vậy, kẻ đầu tiên gặp họa là gã. Cả bang Thiên hạ cũng chẳng ai dám nói ra những lời này. 

Lại nói đến thế lực khổng lồ Công hội phù văn, trên đại lục này chẳng có mấy kẻ dám đắc tội.

Ngô Thế Hùng cảm thấy rất bi kịch, đằng đằng sát khí xông đến nhưng kết cục lại gặp phải một chuyện lớn như này, thật sự là tự gây phiền phức cho mình.

“Bang Thiên Hạ chấp sự Ngô Thế Hùng, tiếp kiến Mục hội trưởng!” Ngô Thế Hùng chắp tay cung kính, cái thể diện này cần phải giữ. Nhất là ban nãy hành động có chỗ thất lế, không dám có thêm bất cứ sơ suất nào. Ai bảo người ta mạnh hơn mình, nếu không thể kháng cự vậy chỉ còn cách cúi đầu khuất phục.

Mục Trường Không hừ lạnh một tiếng, từ trên cao đáp xuống đường lớn. Tất cả mọi người đều tỏ ra cung kính.

“Đại lễ của chấp sự ngài đây, lão già ta không dám nhận!” 

Mục Ninh đứng bên cạnh suýt chút nữa thì bật cười. Ông nội quả nhiên lợi hại. Sau khi nhìn thấy xác chết trên đất, cô không khỏi cảm thấy tò mò. Tên háo sắc kia lợi hại đến thế sao?

Bà mẹ nó! Không ổn! Tức giận rồi!

Thân phận chấp sự của Ngô Thế Hùng vẫn khiến cho người ta phải kiêng dè. Mỗi chấp sự của bang Thiên hạ đều có quyền lợi nhất định, so với Tộc trưởng gia tộc cũng không kém phần. 

Vị chấp sự này ngày hôm nay lại cam chịu như vậy trước mặt Mục Trường Không.

Ngô Thế Hùng nở một nụ cười, nói: “Mục hội trưởng, ngài lại đùa rồi. Công hội Phù Văn vẫn luôn là tấm gương học tập của chúng tôi. Hôm nay có thể gặp hội trường, tại hạ cảm thấy rất vinh dự.”

Ngô Thế Hùng giả vờ nói những lời này, chỉ duy nhất nụ cười trên mặt gã trông cực kỳ khó coi. 

Mục Trường Không nhìn lướt qua một lượt, trông thấy thi thể trên đất, trong mắt lóe lên một tia bất ngờ, thầm nghĩ: “Hay lắm nhóc con, loại thiên phú này, rốt cục là kẻ nào đã ra hắn là một tên vô dụng chứ?”

Nếu loại sức mạnh này cũng bị coi là vô dụng thì cái gì mới là cao thủ thật sự.

“Con mắt của lão già ta không tệ. May mà hôm nay đến đây, nếu không sẽ chẳng biết tên nhóc này còn ẩn giấu thứ gì. Tu luyện thiên phú song song, xứng đáng được bồi dưỡng!” 

Từ hôm đó trở đi, Mục Trường Không liền cho người điều tra về Lâm Phi. Theo tư liệu tìm được, có thể thấy Lâm Phi không đáng giá một xu, ăn chơi lêu lổng, phế vật.

Nhưng sau khi trông thấy việc lần này, e là chẳng ai cho rằng đối phương là đồ bỏ đi.

Mục Trường Không cảm thấy may mắn khi mình đến đúng lúc. Trong lòng đã sớm có ý định nhận Lâm Phi làm Quan môn đệ tử. Đệ tử thiên phú không dễ dàng gặp được, đặc biệt lại là thiên tài tinh thông tu luyện song song. 

“Mấy người bang Thiên hạ các ngươi thật to gan. Đến Quan môn đệ tử của ta mà các ngươi cũng dám động vào, các ngươi có ý đồ gì?”

Mục Trường Không nghiêm mặt, lửa giận ngút trời, một luồng sát khí như ập đến.

Ngô Thế Hùng đứng mũi chịu sào, trong mắt lóe lên sự sợ hãi. Đặc biệt là câu cuối cùng, suýt chút nữa thì bị dọa cho ngất. Quan môn đệ tử? Lão già đừng lừa ta như vậy. 

Bốn chữ “Quan môn đệ tử” vừa thốt ra, một luồng âm thanh lạnh lẽo bỗng chốc ập tới. Sau đó lại xuất hiện một nghi vấn, đây rốt cuộc là chuyện gì?

Lâm tam thiếu sao có thể trở thành quan môn đệ tử của hội trưởng Mục Trường Không?

Chưa từng nghe qua chuyện này! 

“Đánh trẻ nhỏ, người lớn xuất hiện!”

“Haha, vị trí của Lâm gia, sau này không ai dám đối đầu rồi!”

“Có một vị sư tôn như vậy ở đây, Lâm Phi rốt cuộc đã làm cái quái gì mà lại trở thành Quan môn đệ tử? Thật khiến người ta ngưỡng mộ và đố kị!” 

Người bất ngờ nhất chính là Lâm Phi.

Đầu óc Lâm Phi lúc này hoàn toàn trống rỗng, không ngừng nhắc đi nhắc lại bốn chữ đó. Ông đây bị lừa rồi.

Vốn dĩ còn đang đoán xem lão già này chạy đến làm gì. Mặc dù biết chắc chắn có âm mưu đằng sau nhưng trong nháy mắt âm mưu lộ ra, đó chính là gài bẫy mình. 

Quan môn đệ tử.

Ngươi có ý nói thẳng há chẳng phải là muốn ép ta gật đầu đồng ý?

Đỗi với lão già này, Lâm Phi lại có thêm một cách nhìn mới. Bản thân hắn cũng được coi là thông minh nhưng đối phó với lão hồ ly này, Lâm Phi lại thêm lần nữa thất bại. 

Lúc này, cô nương kia liền tỏ vẻ đắc ý.

Hình như còn nói thêm: “Này tiểu tử thối, ngươi lại thua rồi!”

Mục hội trưởng đã nói như vậy, trong chốc lát, Lâm Phi lại có thêm ý nghĩ mới. Biết được lão già này đến đây để giúp mình, bang Thiên hạ thế mạnh người đông, nói không chừng có thể dựa vào Mục hội trưởng để đối phó với chúng. 

Haizz, đúng lúc này kẹt lại thật không tốt.

Đồng thời tất cả con mắt lớn nhỏ đều đổ dòn về phía Lâm Phi, dường như muốn kiểm chứng thật giả.

Mục Trường Không rất đắc ý, thầm nghĩ: “Hê hê, tên nhóc này cuối cùng cũng rơi vào tay ta... Chuyện này cuối cùng cũng xảy ra rồi!” 

Chương 157: Đột phá thân pháp

..

Mục Trường Không quăng ra cái danh đệ tự nội môn, giống như sét đánh ngang tai khiến mọi người không khỏi giật mình.

Hậu quả của việc thả ra một tin tức quan trọng như vậy tất nhiên là Lâm tam thiếu trở thành tiêu điểm của mọi người. Thậm chí có một số kẻ nhanh trí đã nghĩ đến các tình huống sẽ xảy ra. 

Quan môn đệ tử, ý nghĩa rất to lớn.

Ngô Thế Hùng trước mắt đâm lao phải chạy theo lao, dẫn người rời đi, bang Thiên Hạ không giết được kẻ này, muốn đối đầu với Lâm Phi, tình hình hết sức bất lợi với bọn họ. Lỡ như khiến lão già này nổi giận, người khác chưa chắc đã giúp được mình.

Thật khó nghĩ. 

Ngô Thế Hùng cũng hối hận, Lâm gia có được căn cơ tốt như vậy, đúng là thâm tàng bất lộ. Có được một Công hội như vậy bên cạnh, cho dù không ra tay cũng đã uy hiếp đến kẻ khác.

Các thủ hạ còn lại, tất cả mỗi người đều mang một mảnh rung động.

Có Công hội Phù Văn nhúng tay vào, hôm nay muốn diệt hết Lâm gia chỉ sợ sẽ trở thành mộng tưởng. 

Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Ngô Thế Hùng cắn răng, hôm nay không diệt sạch Lâm Gia, có những kẻ kia nhúng tay, bọn họ không còn cơ hội, trước mắt chỉ còn một cơ hội duy nhất.

Có được hay không, dựa vào cái này.

"Mục hội trưởng, người đã nói như vậy rồi, tại hạ còn biết làm gì nữa!" Ngô Thế Hùng sử dụng một chiêu lấy lui làm tiến, chỉ vào một thi thể trên đất: "Nhưng mà thủ hạ này của ta chỉ là đi so đấu, hôm nay chết oan uổng ở đây, cái gì cũng không nói được, ta cần một câu trả lời." 

"Ngươi muốn gì?"

Mục Trường Không là kẻ từng trải, sao lại không hiểu suy nghĩ của gã ta, đơn giản là muốn tìm Lâm Phi chiến một trận.

Trong lòng Ngô Thế Hùng không khỏi vui mừng, hắn chỉ mong chờ một câu nói: "Ta muốn Lâm Phi tái chiến một trận với thủ hạ của ta, cái này không phải là quá đáng chứ." 

Đây là cách giải quyết duy nhất.

Một thằng nhóc yêu nghiệt, đánh chết thủ hạ của mình, cục giận này nhất định phải xả ra.

Mục Trường Không nhìn qua Lâm Phi: "Tiểu Phi, ngươi là quan môn đệ tử của ta, ngươi lựa chọn thế nào thì tự cân nhắc lấy!" 

Lại chụp cái mũ thêm lần nữa, trong lòng ông ta rất đắc ý.

Lần này cho dù ngươi từ chối thế nào đi nữa, mọi người đều biết ngươi là quan môn đệ tử của ta.

Lâm Phi cười khổ trong lòng, lão già này thật xảo quyệt, lại hối hận lúc đầu sao lại tiện tay viết ra cái kia. Bây giờ thì tốt rồi, trên đầu lại có thêm một sư tôn không giải thích được. 

Haiz, đã qua rồi.

Lâm phi cũng không thể từ chối được nữa, trong lòng đã thông suốt, mình rời khỏi thành Quy Nguyên phải có một chỗ dựa, để tránh lúc bang Thiên Hạ lại giở trò gì.

"Không phải chỉ là so tài thôi sao, đệ tử không sợ!" Lâm Phi nghiêm túc "Chỉ lo lắng rằng lúc ra tay không thể không chế, sợ ngộ thương đến người khác!" 

Lâm Phi rào trước.

Lần tỉ thí này không hề đơn giản, trong lòng hắn biết rất rõ, phải cho đối phương một bài học, nếu mình nhân nhượng, chắc chắn sau này rất xui xẻo.

Mục Trường Không nói: "Thời gian ngươi đột phá chưa lâu, lực lượng không khống chế được, bọn họ cũng hiểu rất rõ!" 

Ngô Thế Hùng thầm mắng một tiếng hèn hạ. Cái gì gọi là không khống chế được lực lượng? Vậy cái gì mới là khống chế được lực lượng chứ?

Nhưng ở trước mặt lão già này, hơi thở Ngô Thế Hùng đều bị đè nén xuống, lỡ như chọc giận lão già này, muốn rời khỏi thành Quy Nguyên cũng không dễ. Một câu nói của người ta, bang Thiên Hạ cũng không thể không nghĩ kĩ một chút.

"Tại hạ cũng đang có ý đó" Ngô Thế Hùng nói: "Lấy so tài làm chủ, phân ra thắng thua là được rồi!" 

Trong bóng tối, hắn truyền âm cho Độc Nhãn Lòng: "Lát nữa ra tay, không cần giữ lại, phế đan điền thằng nhóc kia."

Ngô Thế Hùng không hổ là cường giả cảnh giới Huyền giả, ánh mắt cay độc, hôm nay không thể diệt hết Lâm gia, chỉ cần lão già này một ngày còn ở lại, ngày đó bang Thiên Hạ cũng chỉ có thể nuốt cục giận này xuống.

Phế đi Lâm Phi cũng là biện pháp bất đắc dĩ. 

Từ trận đấu vừa rồi thấy được tên này rõ là mới tấn thăng chưa lâu, nếu để hắn tiếp tục, nói không chừng sẽ là mối nguy hiểm cho bang Thiên Hạ. Với những mầm mống nguy hiểm, trước hết phải diệt đi.

Phế bỏ đan điền, đồng nghĩa với việc trở thành kẻ tàn phế, là cách làm thích hợp nhất.

"Ngô chấp sự yên tâm, lão Long nhất định hoàn thành nhiệm vụ!" 

Đệ tử tài không bằng người, trong lúc so tài ngộ thương đan điền, ai cũng không thể nói gì được, cho dù là hội trưởng Công hội Phù Văn, trong hoàn cảnh này cũng chỉ có thể im lặng.

Người ta chiếm lý.

Độc Nhãn Long vỗ vâth cưỡi dưới người, một tay kiếm nhắm vào đối phương: "Thằng nhãi kia, tiếp chiêu!" 

Vèo vèo vèo.

Trường kiếm của Độc Nhãn Long chỉ một cái, kiếm khí xuất ra như một con rồng, rời khỏi vật cưỡi, xuất hiện trước mặt Lâm Phi trong chớp mắt.

Kiếm pháp này vô cùng sắc bén, mơ hồ còn nghe được tiếng xé gió. 

Ở trên ngực Lâm Phi để lại ba vệt màu trắng. Nếu không phải né đi nhanh thì đã không phải là như bây giờ, trong lòng hoảng sợ."Kiếm thật là nhanh, so với khoái kiếm của đồng môn trước đây còn nhanh hơn, lại thêm cả thân pháp này phối hợp cùng khoái kiếm, nói đơn giản chính là vật sắc bén dùng để giết người, cho dù cương khí thua thiệt nhưng vẫn còn có kim cương hộ thân!"

Khoảng chừng hiệp thứ nhất, Lâm Phi cảm nhận được điểm lợi hại của cao thủ giang hồ thật sự. 

"Lâm Tam thiếu, ngay cả khoái kiếm của ta ngươi cũng không thoát được, chẳng qua cũng chỉ là như vậy!"

Độc Nhãn Long cười to, dưới sự công kích của khoái kiếm, đối phương cũng không lợi hại như tưởng tượng của gã, trường kiếm huơ một chút, tổng cộng đâm ra mười kiếm, trong chớp mắt rất nhiều từng đóa kiếm hoa bay ra.

...

Trong mắt mọi người, Lâm tam thiếu yếu thế hơn.

Trong con mắt của người thường, gần như không thấy được công kích, bởi vì tốc độ và thân pháp quá nhanh, khắp nơi để lại từng từng bóng người. Kẻ thực lực kém chỉ cần nhìn qua một cái, ngay lập tức hoa mắt chóng mặt, cực kì khó chịu.

"Khoái Kiếm Vô Song!" 

"Lâm Tam thiếu thảm rồi!"

Cao thủ cửu trọng thiên, có mạnh có yếu, một tay khoái kiếm, cả người thân pháp, hoàn hảo không vết nứt.

"Mục hội trưởng, xem ra trận tỉ thí này thủ hạ của ta sẽ thắng rồi!" 

Ngô Thế Hùng híp mắt lại, tâm tình rất tốt, vừa thấy được tốc độ thật nhanh của Lâm Phi, đã nghĩ muốn đối phó kẻ này, phải lấy nhanh đánh nhanh, quyết định thắng bại.

Độc Nhãn Long một tay khoái kiếm cộng thêm thân pháp đủ để áp chế được Lâm Phi.

Có thể đả kích Công hội Phù Văn, Ngô Thế Hùng sao lại bỏ qua cơ hội này. Thật ra gã rất muốn nói, đệ tử đóng cửa của người chẳng qua cũng chỉ như vậy, đúng là đáng đời, mất mặt. 

"Tỉ thí mới bắt đầu, thắng bại chưa phân, sao phải vội vàng!"

Một câu nói nhẹ nhàng của Mục Trường Không khiến Ngô Thế Hùng cảm giác như một đòn của mình rơi vào khoảng trống, không có hiệu quả.

"Ông nội, hắn sẽ thua sao?" 

Mục Ninh không hiểu tại sao trên mặt đầy nét lo ấu.

Kiếm pháp của Độc Nhãn Long kia quá nhanh, từng chiêu đánh vào chỗ yếu hiểm, sơ sẩy một chút sẽ trọng thương, nhìn qua không phải là đang tỉ thí, mà là không khác gì so với liều mạng.

"Cháu gái ngoan của ta, từ khi nào con lại lo lắng cho người khác vậy?" 

Mục Ninh quệt miệng một cái, nói dối: "Ông nội thật xấu xa, con chỉ muốn tốt cho người. Nếu như tên kia thua ông nội nhất định sẽ mất mặt, cháu gái cũng không muốn bị mất thể diện đâu!"

"Ai nói tiểu tử thúi phải thua? Con nhìn xem hắn có giống bị thương không?" Mục Trường Không đôi mắt lão luyện: "Tiểu tử thúi kia thật không biết tu luyện như thế nào, thân pháp đạt đến tốc độ cực hạn, thằng nhóc này đang muốn đột phá cảnh giới hện tại. Một khi vượt qua cảnh giới này, cho dù là cường giả Huyền giả cũng phải nhận thua về mặt tốc độ!

Miệng anh đào nhỏ nhắn của Mục Ninh biến thành chữ O. Lớn đến như bây giờ, ông nội nàng rất ít khi đánh giá người khác, nhưng bây giờ lại đang đánh giá một người, cái này cũng… 

Nói thật là, Mục Ninh không muốn tin tưởng.
Trong lòng Mục Trường Không cũng vui mừng khôn xiết, lần này đúng là đã tìm được thiên tài.

...

Một kiếm rồi lại một kiếm, mỗi một kiếm qua lại đến một kiếm, liên tiếp hoàn hảo không tì vết.

Trên người Lâm Phi xuất hiện không ít lỗ máu, nhìn qua dáng vẻ vô cùng khó khăn, người ngoài nhìn vào dường như là kết cục đã định.

Trong sân tỉ võ trừ hai người bọn họ, gần như không ai biết được tình hình bên trong. 

Độc Nhãn Long lửa giận một bụng, kiếm pháp trên tay vô cùng tàn nhẫn. Dưới tốc độ như vậy, cho dù là ai cũng phải chết dưới kiếm gã nhưng hết lần này đến lần khác gặp phải một kẻ quái thai, chỉ có thể làm bị thương, không thể làm trọng thương đối phương.

"Gặp quỷ rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, cũng không phải là chuyện tốt gì. Thằng nhãi này không phản kích, rốt cuộc là muốn làm gì? Ta phải ra tuyệt chiêu mới được, nếu không sẽ không thể làm gì thằng nhóc này!"

Độc Nhãn Long thật lòng rất sầu não, trước đây khi gặp phải cao thủ, về mặt tốc độ và khoái kiếm không ai bằng gã ta. Giết người với hắn rất đơn giản, gần như không ra quá mười chiêu. 

Thiên hạ võ công, chỉ có nhanh là không phá được.

Cho nên Độc Nhãn Long vẫn luôn cố gắng trên mặt tốc độ, bây giờ mới luyện được một tay khoái kiếm cùng với thân pháp.

Nhưng hôm nay không chiếm được chỗ tốt từ Lâm Phi, mỗi một lần gã sắp đánh trọng thương được đối phương là mỗi một lần tránh khỏi, mỗi một lần né tránh, giống như đang cười nhạo hắn. 

"Khoái kiếm của ngươi chẳng qua cũng là như vậy."

Lâm Phi ha ha cười to, đưa ngón út ra khinh bỉ.

"Hừ, không nên vui mừng quá sớm. Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết một chút cái gì mới thật sự là khoái kiếm!" 

Độc Nhãn Long không thèm đếm xỉa, xuất ra tuyệt chiêu.

"Tàn Ảnh Kiếm!"

Tay trái và tay phải Độc Nhãn Long bỗng dưng xuất hiện hai thanh khoái kiếm, cùng tấn công đến Lâm Phi, để lại từng bóng tàn ảnh, khiến người ta hoa mắt. 

Khoái kiếm, hai tay hai kiếm.

Tuyệt chiêu thật sự của Độc Nhãn Long, phối hợp với kiếm pháp này, đôi tay dưới kiếm không ngăn được một kiếm.

Vèo vèo vèo. 

Lâm Phi da đầu tê đại, loại cảm giác này giống như lúc đầu cảm nhận được trong "Nhất Đao Vạn Lí"

Một kiếm vô cùng nguy hiểm.

Lâm Phi rất nhanh đã bình tĩnh lại. 

"Tê dại! Ngươi thật nhát gan, muốn đột phá, phải né tranh một kiếm này, chỉ có né tránh một kiếm này, ta mới có cơ hội tăng thân pháp Tùy Phong lên, đạt đến cảnh giới thứ hai!"

Trong mắt Lâm Phi lộ ra vẻ kiên định.

Vốn là định giết chết đối phương, một cao thủ cửu trọng thiên, không có gì để lo lắng cả nhưng khi khoái kiếm của đối phương bay đến trên người mình, bỗng dưng ý thức được, mình muốn đột phá hình như phải dựa vào đối phương. 

Thân pháp Tùy Phong đến bây giờ đã trở thành cánh tay phải cánh tay trái nhưng khi thực lực tăng lên, thân pháp lại không ngừng bị giới hạn, muốn tăng lên, vậy thì nhất định phải đột phá.

Cho nên mới có một màn lúc trước.

"Nhanh một chút!" 

"Nhanh một chút nữa!"

"Không được, vẫn quá chậm, phải nhanh một chút nữa!"

Tốc độ Lâm Phi đạt đến cực hạn nhưng cho dù da đầu vẫn tê dại thì vẫn chưa nguy hiểm. 

"Thằng oắt con, chết đi cho ta!"

Độc Nhãn Long dường như có thể nhìn thấy được hình dáng thảm thê của Lâm Phi.

Tàn ảnh kiếm, hai tay dưới kiếm, đâm ra công kích trí mạng 

Bị đánh lén cho dù là Huyền giả cũng bị thương, huống chi là một thằng nhãi ranh, muốn né tránh công kích, đã khó lại càng khó hơn. Cho nên thằng nhóc này phải thua không cần nghĩ.

"Nhanh một chút, nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa!"

Khi mũi kiếm nhọn hoắt chỉ còn cách trong gang tấc, trong lòng Lâm Phi hoảng loạn một chút, vốn dĩ là thật khó hòa mình vào bầu trời, bây giờ cảm giác giống như cá thuộc về biển. 

"Chúc mừng người chơi Lâm Phi, thân pháp Tùy Phong đột phá đến cảnh giới thứ hai, thưởng 1000 điểm!"

Chương 158: Phong chi ý cảnh, thiên tài yêu nghiệt

“Chém vào không trung?”

Vậy mà Lâm Phi lại né được Tàn Ảnh Kiếm.

Một chiêu rơi vào khoảng không khiến vẻ mặt Độc Nhãn Long vô cùng khó coi, rõ ràng nhìn thấy Lâm Phi bị thương nặng, nói không chừng có thể phế bỏ thực lực của hắn nhưng một chiêu ban nãy lại chém vào không trung. 

Thật khó tin có người lại tránh được chiêu thức giết người đó, có phải mình đã quá khinh suất rồi không?

Độc Nhãn Long vẫn luôn tự tin với tốc độ và sức tấn công của bản thân hơn bất cứ ai. Một chiêu ban nãy, mặc dù đối phương chiếm được ưu thế về tốc độ nhưng dù gì gã cũng tạo được sức uy hiếp.

Nhưng bây giờ, Độc Nhãn Long thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra. 

Một đòn vừa rồi gần trong gang tấc, gã nhìn thấy Lâm Phi sắp bị đả thương đột nhiên né thoát được, tựa như bị ai đó kéo mạnh ra ngoài.

Chuyện này khiến Độc Nhãn Long bực bội.

“Tàn Ảnh Kiếm!” 

Độc Nhãn Long há có thể để yên, ngươi có thể thoát được đòn công kích của ta lần đầu, đó chỉ là ăn may, ta không tin lần sau ngươi lại tránh được.

Thoáng một cái, hai tay gã lại đâm kiếm về phía Lâm Phi, tốc độ còn nhanh hơn trước, đạt tới cực độ, không khí bị chia thành hai, uốn lượn như dòng nước.

“Mẹ kiếp, chẳng lẽ mình lại mở phải cái nhiệm vụ gì đó của hệ thống ra?” 

Hệ thống thăng cấp phân thành nhiều nhiệm vụ, trong lòng Lâm Phi vốn không để ý nhưng sau khi nghe thấy phần thưởng là 1000 điểm, liền nhận ra chỗ điểm thưởng này ắt sẽ có lợi.

Trước mắt phải giải quyết tên này đã rồi hẵng nói sau.

“Nếu thân pháp của mình chỉ dừng lại ở cảnh giới thứ nhất thì thật may cho hắn. Nhưng giờ thân pháp đã tiến vào cảnh giới thứ hai, tốc độ nhanh hơn một cách rõ rệt, tựa như hòa mình vào trong gió, còn có cảm giác khác lạ, chẳng lẽ đây chính là ý cảnh trong truyền thuyết sao?” 

Mới vừa rồi đứng trước ranh giới sinh tử, Lâm Phi cảm thấy mình thật may mắn.

Đối phương rất lợi hại, nếu không phải Lâm Phi ép bản thân đột phá, đoán chừng vừa rồi đã nếm mùi đau khổ, không chết cũng bị trọng thương.

“Khiến ta bận rộn như vậy nên định giữ lại cho hắn một mạng. Đáng tiếc người này có thực lực nhưng tâm tư độc ác, chi bằng phế đi toàn bộ thực lực của hắn.” Lâm Phi nghĩ bụng: “Thân pháp Tùy Phong đã vào cảnh giới thứ hai, không biết tốc độ đã đạt đến trình độ nào?” 

Nhìn thấy Độc Nhãn Long đang tấn công, kiếm nhanh đến nỗi không thể nào bắt kịp nhưng trong mắt Lâm Phi lại trở nên chậm chạp, tựa như bị không khí ngăn lại.

“Cút!”

Lần này Lâm Phi chẳng mượn sức gió, toàn thân phóng lên như một tên lửa. Trước mắt mọi người vụt qua một tia sáng, chợt một tiếng “Rầm” vang lên, Độc Nhãn Long Võ đạo cửu trọng thiên như diều dứt dây bay thẳng ra ngoài, kéo theo một vệt máu dài. 

Vừa rồi ai cũng thấy Lâm Phi liên tiếp đối mặt với nguy hiểm, thiếu chút nữa là bị thương nặng.

Nhưng chẳng bao lâu hắn đã lật ngược tình thế, đánh bại Độc Nhãn Long?

“Tốc độ nhanh quá đi!” 

“Nhanh quá, nhanh đến nỗi không nhìn thấy bóng người.”

“Rốt cuộc đây là thân pháp gì. Chẳng lẽ vừa đột phá được?”

Những người ở phía dưới đều há mồm trợn mắt, tốc độ đã đạt đến trình độ này khiến bọn họ không khỏi hít lạnh một hơi. Tốc độ nhanh như vậy vốn không thể nhìn thấy được động tác. 

Gặp phải người có tốc độ nhanh như vậy, vốn dĩ chẳng cần đánh, bởi có đánh thế nào đi chăng nữa cũng sẽ thua.

Ngay cả hành động người ta, mình cũng không nhìn thấy được, vậy chẳng khác nào mất đi thế chủ động, mất đi tất cả.

Một màn vừa rồi không ít cao thủ bát trọng thiên, cửu trọng thiên đều không nhìn thấy được đường đi nước bước, mắt thường không thể nào bắt kịp được hình ảnh, trong lòng trở nên chấn động. 

Độc Nhãn Long toàn thân chật vật bò ra khỏi đống đổ nát, tưởng chừng như sắp chịu không nổi.

“Sao ngươi có thể tránh được đòn công kích của ta!” Phụt, gã phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt chỉ trong chốc lát đã trở nên tái nhợt.

“Với tốc độ thảm hại của ngươi cũng đòi đả thương ta sao.” Lâm Phi cười lớn: “Không phải ban nãy muốn tổn thương ta sao, giờ ta cũng cho ngươi nếm thử một chiêu!” 

“Ta muốn giết chết ngươi!”

Vừa dứt lời, trước mặt Độc Nhãn Long đột nhiên xuất hiện một bóng người, một tiếng “Đùng!” vang lên, cả người bay ra ngoài, đâm nát cả một mảng kiến trúc, tạo nên một đống đổ nát, đau đớn vô cùng.
“Mùi vị không tồi chứ!” 

Lâm Phi đá thêm một cước, Độc Nhãn Long tựa như trái bóng bay thẳng ra ngoài, sắc mặt mọi người đều trở nên hoảng sợ. 

“Ngươi đã lĩnh ngộ được ý cảnh….”

Độc Nhãn Long chỉ thẳng Lâm Phi, sắc mặt càng thêm tái nhợt, có đánh chết cũng không muốn nhìn thấy cảnh này, gã hồi tưởng lại mọi thứ vừa xảy ra, liền bừng tỉnh thông suốt: “Ngươi che giấu kỹ lắm, dùng nguy hiểm để ép mình đột phá cảnh giới, lĩnh ngộ được ý cảnh, khiến ta thật thảm!” 

Vừa nói xong, xung quanh ồn ào bàn tán.

Mười bảy tuổi đã lĩnh ngộ được ý cảnh, còn là Phong Chi ý cảnh, quả là thiên tài.

“Lần này Lâm gia thực sự có một thiên tài rồi, Phong Chi ý cảnh, mười bảy tuổi mà đã lĩnh ngộ được!” 

“Trừ khi lĩnh ngộ được ý cảnh tương tự như vậy, bằng không chẳng ai có thể là đối thủ của Lâm Phi, Phong Chi ý cảnh di chuyển như gió, đã bao nhiêu năm rồi thành Quy Nguyên chúng ta mới có một thiên tài mang ý cảnh!”

“Cho dù là huyền giả cũng khó mà đánh chết được kẻ nắm giữ Phong Chi ý cảnh, trừ khi dùng một chiêu giết chết, bằng không chẳng ai bắt được!”

Hôm nay có quá nhiều lần đầu tiên, may mà trái tim mạnh mẽ của bọn họ thích ứng được. 

Đạt ý cảnh khi chỉ mới mười bảy tuổi, khắp quận Sơn Hà cũng không tìm ra được mấy người.

Ý cảnh là một thứ khó mà lĩnh ngộ được nhưng hễ là thiên tài có được ý cảnh, bất kể thế nào cũng sẽ trở thành một nhân vật lớn.

Dù cho là thiên tài nhưng nắm giữ được ý cảnh cũng phải ngoài hai mươi tuổi. Chỉ có gia tộc lớn hoặc người trong môn phái mới xuất hiện một người như vậy. 

Nắm giữ được ý cảnh chẳng khác nào có được một chiêu giết người cường đại. Phong Chi ý cảnh chiếm được ưu thế tuyệt đối về tốc độ, được lợi ích rất lớn, hơn nữa có thể lợi dụng tất cả thuộc tính của gió.

Mặc dù tốc độ của Độc Nhãn Long rất nhanh, có thể đả thương Lâm Phi nhưng một khi Lâm Phi đã lĩnh ngộ được ý cảnh, chút tốc độ đó lại trở nên chậm chạp.

Gã không thể nào tránh được đòn tấn công của Lâm Phi, bởi vì tốc độ của đối phương quá nhanh. 

Võ công trên thiên hạ nếu quá nhanh sẽ không thể đánh được.

Tốc độ của Lâm Phi không ai có thể đánh bại được, kẻ địch chắc chắn sẽ bị chịu đòn, Độc Nhãn Long cũng thật xui xẻo. Đáng đời!

Kể ra, Lâm Phi có thể lĩnh ngộ được Phong Chi ý cảnh cũng thật may mắn, được hệ thống đưa thân pháp Tùy Phong vào trong đầu, dùng mà chẳng tốn công sức nào. 

“Ngươi để ta lĩnh ngộ Phong Chi ý cảnh, ta sẽ không giết ngươi.”

Chẳng thấy Lâm Phi có chút động tĩnh gì, Độc Nhãn Long đột nhiên đau đớn hét lên “A” một tiếng, vẻ mặt uể oải ngã xuống đất, hai mắt vô thần: “Đan điền của ta, ngươi đã phá đan điền của ta….”Thủ đoạn này lại một lần nữa khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi. 

Người chết là hết nhưng đan điền mà bị phá bỏ chẳng khác nào mất hết thực lực. Bọn họ đạt đến trình độ này, khó ai có thể địch nổi. Cho nên chuyện này so với giết chết còn thảm hại hơn.

Lâm Phi vốn xem thường Độc Nhãn Long, không giết coi như để lại chút mặt mũi cho gã. Còn đối với việc bang Thiên Hạ thẹn quá mà hóa giận, Lâm Phi cũng chẳng sợ vì đã có người dựa vào.

Vừa phản công đã kết liễu gã, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. 

Bình thường tâm trạng Lâm Phi cũng không tốt như vậy nhưng sau khi lĩnh ngộ được Phong Chi ý cảnh, mỗi lần cử động, toàn thân như một cơn gió, không còn bị giới hạn.

Lâm Phi có được Phong Chi ý cảnh, đương nhiên Ngô Thế Hùng là người khó chịu nhất. Hai mắt gã như sắp rớt ra ngoài, trong lòng căm hận. Nếu như ánh mắt có thể giết người, không biết Lâm Phi đã bị giết bao nhiêu lần.

Vốn tưởng Độc Nhãn Long ra tay sẽ nắm chắc phần thắng nhưng kết quả lại thành ra thế này, thật khó có thể tưởng tượng nổi. 

Thằng nhãi này không những không chết, ngược lại còn rất nguy hiểm, lĩnh ngộ được Phong Chi ý cảnh.

Ngô Thế Hùng hận không thể ra tay đập chết hắn, một tên nhóc cửu trọng thiên, coi như thiên phú cũng không tồi, sau này cùng lắm cũng chỉ là một vị huyền giả.

Nhưng sau khi lĩnh ngộ được Phong Chi ý cảnh thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. 

Ngô Thế Hùng giờ rất khó có thể giết được hắn, trừ khi giết chết trong một chiêu. Mặc dù tốc độ của Huyền giả rất nhanh nhưng với tên nhóc kỳ quái này vẫn chênh lệch quá xa.

“Lại mang đến phiền toái cho sư tôn, thật ngại quá!” Lâm Phi làm ra vẻ như gây  phiền phức cho Mục Trưởng Không.

Lúc trước Mục Trưởng Không cũng nhìn ra tên nhóc này sắp đột phá nhưng không ngờ hắn lại lĩnh ngộ được Phong Chi ý cảnh khi mới mười bảy tuổi, lão cười đến sắp rớt cả hàm ra rồi. 

Thật may bản thân sớm thu nhận hắn làm đệ tử, lỡ như bị mấy lão già kia cướp mất, mình đã chịu thiệt lớn rồi.

Phế bỏ đan điền của võ giả, chuyện này Mục Trưởng Không phản đối. Một tên nhóc lĩnh ngộ được ý cảnh, đánh chết đối phương là chuyện thường tình.

Trước mắt Lâm Phi làm như vậy là rất đúng nhưng bản thân lão vốn là người nhã nhặn, chém chém giết giết, thật chẳng có gì hay. 

“Tiểu Ngô, bây giờ ngươi hài lòng rồi chứ?”

Mục Trưởng Không nói một câu nhẹ bẫng, chẳng khác nào vả một cái tát vào mặt Ngô Thế Hùng.

Lúc này, Ngô Thế Hùng còn có thể nói được gì, Độc Nhãn Long đã trở thành phế vật, bản thân lại mất đi hai thuộc hạ không dễ gì tìm thấy, thiệt hại quả là lớn.  

Những thứ này không phải điểm chính, quan trọng chính là tên Lâm Phi này.

Thiên tài lĩnh ngộ được Phong Chi ý cảnh chỉ mới mười bảy tuổi, quả thật là yêu nghiệt. Người này một khi đã trở thành cao thủ, nhất định sẽ ghi hận trong lòng, gây bất lợi cho bang phái trên giang hồ.

Chuyện này nhất định phải trở về bẩm báo. 

Ngô Thế Hùng ý đã quyết, liền dẫn đám người trở về quận Sơn Hà bẩm báo tin tức, tuyệt đối không để cho Lâm Phi có cơ hội phách lối.

“Chúc mừng hội trưởng Mục, đã thu nhận được một vị đệ tử thiên tài như vậy, hy vọng lần sau sẽ có cơ hội đọ sức.” Ngô Thế Hùng gắng gượng nặn ra nụ cười, xoay người nói: “Đỡ lấy Độc Nhãn Long, chúng ta đi thôi!”

Ba tên thuộc hạ còn lại trong lòng hoảng hốt, ngay cả Độc Nhãn Long cũng không ngăn nổi một chiêu, huống chi là bọn họ, toàn thân bỗng trở nên vô lực, hận không thể lập tức rời khỏi nơi này. 

Đám người của bang phái muốn đi, ai cũng không dám ngăn cản bọn họ, sau khi mấy người đó chật vật rời khỏi thành Quy Nguyên, tiếng khóc thút thít văng vẳng vang lên.

Đống đổ nát trước cửa Lâm gia, gạch vụn, thi thể, thú cưỡi, máu chảy tanh nồng…. tất cả tạo nên một cảnh tượng không ai có thể quên được.

Lâm gia thật sự sắp vùng dậy rồi. 

Cao thủ mang Phong Chi ý cảnh, thật không ngờ thành Quy Nguyên bọn họ lại có một vị thiên tài như vậy, ngay cả cửu trọng thiên cũng không địch nổi, trừ khi người đó cũng có được ý cảnh, mới có thể gắng gượng chống lại được một chút.

Cho nên những kẻ muốn đụng tới Lâm gia đều gạt ngay ý định đó. Lâm gia nổi danh chỉ là chuyện sớm muộn, hơn nữa còn có một Hội trưởng của Công hội Phù Văn ở đây, quả là ngọn núi lớn này chẳng ai dám đắc tội.

Nhiều người đang âm thầm suy tính, sau khi trở về phải lập tức giành thời gian đến Lâm gia một chuyến, phải mau chóng thân thiết, nói không chừng có thể có được một chỗ dựa lớn. 

Cái gì mà diệt sạch Lý gia, Trương gia hay gia tộc nào khác, giờ cũng chẳng quan trọng nữa.

Chương 159: Quan môn đệ tử, lợi ích rất nhiều

Một cao thủ ý cảnh mười bảy tuổi của Lâm gia khiến tất cả mọi người đều bị dọa tới ngất đi.

Sau khi tỉnh lại, không ai dám ở lại nữa, tất cả đều quay trở lại gia tộc của mình, báo cáo lại tất cả những điều mà họ đã được chứng kiến, nếu xử lý không tốt thì ảnh hưởng rất lớn tới gia tộc trong tương lai.

Lâm gia quật khởi, bọn họ không thể ngăn được, vậy chỉ có thể đổi sang phương thức khác, ninh bợ một phen, trở thành thế lực phụ thuộc cũng được, đây cũng là một phương thức để sinh tồn. 

Vị công tử trăng hoa Lâm Phi trong miệng họ kia nhanh chóng biến thành một thiếu gia thiên tài, cao thủ ý cảnh mười bảy tuổi, khiến cho người ta không thể theo kịp bước chân, mặc dù có hâm mộ và đố kị nhưng cũng chỉ có thể để trong lòng, không dám bộc lộ ra bên ngoài.

...

Kẻ địch vừa đi, Lâm gia lập tức sắp xếp người xử lý chuyện tiếp theo. 

Phòng khách Lâm gia.

Mục Trường Không và Mục Ninh ngồi môt bên, ngồi đối diện họ là Lâm Phi, giữa bọn họ để một cốc trà, hương thơm lượn lờ trong không trung.

"Cảm ơn hôm nay hội trưởng Mục đã ra tay giúp đỡ, vãn bối cùng gia phụ rất cảm ơn ngài!" Lâm Phi bưng ly trà thơm lên, nhấp một ngụm nho nhỏ, trong lòng không có suy nghĩ gì nữa. 

Hôm nay bị lừa gạt một phen, chẳng biết tại sao lại trở thành quan môn đệ tử, quả thật khiến cho Lâm Phi vô cùng khó chịu, nếu là người khác lừa hắn, Lâm Phi khẳng định sẽ trả thù nhưng đối phương lại là lão hồ ly Mục Trường Không này, chống lại quả thực không có phần thắng.

Cho nên, Lâm Phi không hỏi gì cả, chỉ cảm ơn sau đó tìm cơ hội trốn đi.

Nhưng Mục Trường Không là loại người nào chứ, người ta là Hội trưởng Công Hội Phù Văn, kiến thức và tầm nhìn đều hơn người khác một bậc, nếu không cũng không thể lên được vị trí này, qua lời nói và sắc mặt, lão ta lập tức hiểu rõ tên nhóc này đang có ý gì. 

"Ngươi thân là quan môn đệ tử của ta, mỗi một động tác của ngươi đều đại biểu cho thể diện của vi sư, cũng là đại biểu cho Công hội Phù Văn, bang Thiên Hạ thực lực mạnh mẽ nhưng cũng không thể giương oai ở Quy Nguyên thành được, huống chi là nhằm vào quan môn đệ tử của ta." Mục Trường Không cười nói: "Ngươi phải nhớ kĩ, đệ tử của vi sư, không ai có thể bắt nạt, huống hồ là bang Thiên Hạ!"

Mở miệng nói đã trực tiếp dùng từ quan môn đệ tử rồi, mưu đồ vô cùng rõ ràng.

Lâm Phi vốn định nói gì đó nhưng cũng ngừng lại. Thầm nghĩ: "Lão hồ ly này thật là giảo hoạt, đây không phải là chụp cái mũ quan môn đệ tử lên đầu ta sao?" 

Mặc kệ là nói như thế nào, nếu hôm nay Mục Trường Không không xuất hiện, Lâm gia nhất định sẽ phải chịu kiếp nạn này, ngay cả Lâm Phi có thực lực rất mạnh nhưng chống lại vài vị cao thủ cũng không có phần thắng, ngược lại lại làm bại lộ thực lực của bản thân.

Mục Trường Không đã ra tay giúp đỡ, cảm ơn là việc cần thiết, đạo lý này không thể bỏ qua được.

Nhưng trở thành quan môn đệ tử, Lâm Phi cho rằng không phù hợp cho lắm. 

Nếu như trước kia, Lâm Phi sẽ nghĩ như vậy nhưng sau khi bị bang Thiên Hạ uy hiếp, Lâm Phi cũng không nghĩ như vậy nữa.

Tàn dư của Lý gia lại kéo đên bang Thiên Hạ này, người hôm nay có thực lực Huyền giả, thủ hạ đều có thực lực ở Võ đạo cửu trọng thiên, không thể khinh thường được.

Nếu bang Thiên Hạ lại ra tay lần nữa, không biết sẽ ra sao? 

Lâm Phi không thể không suy xét lại, đắc tội bang Thiên Hạ thật sự là không thể thay đổi được gì, vậy thì tìm một chỗ dựa vững chắc.

Công hội Phù Văn lại vô cùng thích hợp.

...

Ý của Mục Trường Không quả thực là khiến cho Lâm Phi phải chấp nhận làm quan môn đệ tử.

Kỹ thuật phù văn xuất sắc, tấn công chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, có thể đối phó thoải mái với Võ đạo cửu trọng thiên, có thể nói đây là một đệ tử thiên tài, lựa chọn của Mục Trường Thiên không hề sai lầm.

Nhìn thấy bộ dáng lạnh nhạt của Lâm Phi, ấn tượng lại càng tăng lên, không kiêu không ngạo, trong lòng vô cùng hài lòng: "Tiểu Lâm, ngươi đã trở thành quan môn đệ tử rồi, Lâm gia phía sau ngươi sẽ do Công hội Phù Văn chúng ta bảo vệ, ngay cả bang Thiên Hạ muốn ra tay cũng phải suy nghĩ lại!" 

Ẩn ý bên trong chính là: “Thằng nhóc, mau trở thành quan môn đệ tử của ta đi, rất nhiều lợi ích. Bang Thiên Hạ có lợi hại cũng không dám đắc tội với Công hội Phù Văn đâu.”

Làm sao Lâm Phi có thể không nghe hiểu ý của ông ta, lão hồ ly chính là lão hồ ly, xuống tay ở điểm yếu của hắn.

Đơn giản chỉ là hai chữ Lâm gia. 
Trong khoảng thời gian ngắn này, Lâm Phi đã có tình cảm với gia đình, không thể nào bỏ được.

Nếu như trở thành cao thủ tuyệt thế, có thể không sợ bang Thiên Hạ nữa nhưng trước mắt vẫn chưa thể làm được, người ta muốn đàn áp Lâm gia, vậy Lâm gia phải có một chỗ dựa thật vững chắc.

Lâm Phi đã sớm có suy nghĩ riêng của mình, Mục Trường Không đã chủ động nói tới, vậy thì không thể không đáp lời rồi. 

"Trở thành quan môn đệ tử của ông thì phải làm những gì?"

Lâm Phi cẩn trọng hỏi.

Mục Ninh bên cạnh hung hăng từng mắt: "Tên nhóc thối tha, nhìn dáng vẻ của ngươi dường như là không muốn trở thành đệ tử quan môn của ông nội, ngươi phải biết rằng có biết bao nhiêu người muốn trở thành quan môn đệ tử của ông, đừng có không biết suy nghĩ!" 

Cô nàng này phát hỏa rồi.

Trong lòng Lâm Phi thầm oán: không phải là lúc trước đến chết vẫn không thừa nhận sao, bây giờ lại mượn ông già để tỏ vẻ oai phong, chọc giận ông đây, ông đây sẽ đánh chết ngươi.

"Đại tỷ, những lời này của tỷ sai rồi!" Lâm Phi làm bộ nghiêm trang: "Tỷ cũng biết là ta là đệ tử của Thần Vũ môn, ta cũng muốn có thầy giỏi, chuyên tâm học tập, ngày ngày hướng về phía trước, đối với những sư môn đã dặn dò, ta sợ không có cách nào đi theo sư tôn học tập rồi!" 

"Hừ, ngươi vừa nói cái gì? Đại tỷ sao? Ngươi cố ý!" Mục Ninh trợn to mắt, bày ra "sát khí", nàng trở thành đại tỷ từ bao giờ, tên nhóc này thực là khốn nạn.

Mục Trường Không cười ha ha nói: "Tiểu Ninh, con là con gái, phải thục nữ một chút, người ta chỉ đùa thôi."

Lâm Phi phụ họa: "Hội trưởng nói không sai, vừa rồi ta chỉ đùa thôi!" 

Mục Ninh nghiến răng nghiến lợi, hừ hừ hai tiếng, không nói chuyện nữa.

"Ngươi là quan môn đệ tử của ta, tất nhiên không có nhiều hạn chế như vậy, ngươi học võ và học phù văn là hai chuyện khác nhau, không liên quan gì cả!" Mục Trường Không lại nói: "Ngươi còn nhỏ tuổi đã đạt được ý cảnh, còn có kỹ thuật phù văn vô cùng lợi hại, nếu so sánh thì không thua phù văn sư cấp ba chút nào, vi sư rất hài lòng, vừa vặn ở đây có một chuyện cần ngươi đi xử lý."

Trong lòng Lâm Phi "lộp bộp" một tiếng, rốt cục cũng xảy ra rồi đây, đây là lão hồ ly đặc biệt chuẩn bị cho hắn sao? 

"Không biết là chuyện gì vậy ạ?" Lâm Phi đã tính rồi, nếu là chuyện gì nguy hiểm thì nhẹ nhàng từ chối, vừa hay có đệ tử Thần Vũ Môn ở đây, rất có thể từ chối thành công!

Mục Trường Không nói: “Nhiệm vụ thưc ra rất đơn giản, ngươi đại diện cho thành Quy Nguyên đi tham gia cuộc tranh đấu tháp Phù Văn ở quận Sơn Hà, vi sư tin tưởng ngươi nhất định sẽ thành công!”

"Tham gia cuộc thi tháp Phù Văn?" Lâm Phi không hiểu, tham gia cuộc thi tháp Phù Văn, bản thân hắn giống như là không hiểu biết gì nhiều, chẳng lẽ, ông ta không lo hắn sẽ thất bại sao? Chẳng lẽ cứ như vậy mà đặt gánh nặng lên vai hắn như thế sao?

Mục Ninh khẽ cười, trong lòng hừ nhẹ: "Tên nhóc thối tha, cho dù ngươi có lợi hại cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của ông nội, đến lúc đó, tiểu thư ta đây sẽ khiến ngươi đẹp mặt!"

Lâm Phi cũng không biết rằng hắn đã đắc tội với một người con gái. 

Lâm Phi nhíu mày, hiên ngang lẫm liệt nói: "Cái này, ta thấy sư tôn nên giao cho người khác đi? Ta là người thích nhàn hạ, lại không có kinh nghiệm gì, ta sợ sẽ khiến người mất mặt, ta vẫn nghĩ là nên để vị trí này cho các vị sư huynh đệ khác, cơ hội nên trao cho người có sự chuẩn bị, ta cảm thấy ta vẫn nên rèn luyện thêm nữa."

Trong lòng Mục Trường Không cười lạnh: "Quả nhiên là một tên nhóc giảo hoạt, mồm mép lại lợi hại như vậy, lời nói thật là có sức thuyết phục. Nếu là người khác thì đã bị ngươi lừa rồi!"

Để Lâm Phi tham gia cuộc thi tranh đoạt tháp Phù Văn, Mục Trường Không cũng là bất đắc dĩ, nếu không phải thấy Lâm Phi là người có thiên phú như vậy, lực lượng thần hồn mạnh thì có lẽ ông sẽ không hi vọng gì vào tháp Phù Văn năm nay.. 

Mục Trường Không biết tên nhóc này rất giảo hoạt, vừa rồi hắn đã nói rõ ràng, đơn giản là không tham gia, hắn sẽ không mắc mưu lần nữa

"Ngươi có biết lợi ích của cuộc thi tranh đấu tháp Phù Văn không?"

Mục Trường Không không nói tới tham gia hay không, ngược lại lại nói tới lợi ích của nói 

"Không biết!"

"Cuộc thi tranh đấu tháp Phù Văn được tổ chức một năm một lần, lần này được tổ chức ở Quy Nguyên thành chúng ta, nếu ai chiến thắng được tháp Phù Văn này sẽ được sử dụng nó trong vòng năm năm, lợi ích của tháp Phù Văn tạm thời không nói tới, nếu ngươi tham gia tranh đoạt tháp Phù Văn đạt được vị trí thứ nhất thì bang Thiên Hạ sẽ không dám động tới một sợi lông của gia tộc ngươi!"

Mục Trường Không lại tiếp tục nói: "Tháp Phù Văn có tác dụng vô cùng đặc biệt, có thể bồi dưỡng phù văn sư. Nếu ngươi xếp ở vị trí đầu, vi sư có thể hứa cho ngươi ba lời hứa. Sau khi được bồi dưỡng năm năm, trở thành phù văn sư, không thành vấn đề. Còn nữa, đạt được vị trí đầu tiên đó có thể được công hội Phù Văn thưởng một phù văn thần thông, hơn nữa còn ở phương diện thần hồn!" 

Lấy tình cảm để lay động thì vô dụng nhưng lấy lợi ích để nói thì lại khác rồi

Đầu tiên, lấy được vị trí thứ nhất đã là tương đương với việc lấy được bảo đảm rằng ngay cả bang Thiên Hạ cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, không dám làm gì cả.

Tranh đấu tháp Phù Văn này, hội tụ tất cả các thành trì ở quận Sơn Hà cùng đến để tranh đấu tháp Phù Văn. 

Đúng thứ nhất cũng chính là đã chứng minh.

Bang Thiên Hạ có mạnh cũng không dám ra tay, một khi ra tay chắc chắn sẽ bị Công hội Phù Văn tấn công.

Sau nữa, tháp Phù Văn là thánh địa để tu luyện, phù văn sư ở trong thánh địa, đối với ba vị trí đầu bảng có thể bồi dưỡng được phù văn sư cấp ba. Nếu như bồi dưỡng được một phù văn sư cấp bốn, vậy thì đã có một sự trợ giúp rất lớn sau này. 

Ba vị trí, sau khi được truyền ra ngoài có lẽ tất cả mọi người phải giành nhau tới sứt đầu mẻ trán, tháp Phù Văn, cả một quận mới có một nơi như vậy, hao phí rất nhiều tài nguyên mới có thể trau dồi thành công một phù văn sư bên trong thánh địa Phù Văn.

Mỗi một lần tháp Phù Văn mở ra lại có vô số các phù văn sư từ khắp nơi kéo tới, đơn giản là muốn mình được một trong ba vị trí đó, có thể nói, Mục Trường Không đã rất khách khí rồi.

Phù văn sư mà Lâm gia bồi dưỡng ra, tuyệt đối sẽ vô cùng trung thành và tận tâm, sức chiến đấu của Lâm gia cũng tăng lên, địa vị sẽ càng thêm vững chắc. 

Sau nữa, phần thưởng đầu tiên là Huyền công thần hồn công kích.

Đây chỉ có thể dùng từ vô giá để hình dung

Trước mắt Lâm Phi đã nắm giữ một chiêu công kích thần hồn, một kích trí mạng vào thời khắc mấu chốt. Thần Hồn công pháp quan trọng hơn Huyền công rất nhiều, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua. 

Ba lợi ích này đã khiến cho Lâm Phi động lòng rồi.

Lão hồ ly này muốn hắn tham gia, khẳng định là đã nắm chắc phần thắng, mặc dù không biết tháp Phù Văn như thế nào, chắc chắn là không hề đơn giản: "Nếu ta thua thì sao?"

Mục Trường Không tất nhiên biết tính toán trong lòng Lâm Phi: "Ánh mắt của vi sư đến giờ chưa từng sai, tin rằng ngươi cũng sẽ không khiến cho ta thất vọng." 

Chương 160: Bóp chết thiên tài

Nửa canh giờ sau.

Lâm Phi nhìn hai người kia rời đi. Trước lúc đi khỏi, Mục Ninh còn trừng mắt lần nữa, giơ giơ nắm đấm, vẻ mặt lộ rõ sự tức giận.

Vì sao Mục Ninh lại tức giận? Lý do rất đơn giản, đó là bởi Lâm Phi yêu cầu Mục Ninh gọi hắn là sư huynh, lại còn nhân cơ hội ra điều kiện khiến cô tức điên lên được. 

“Hừ hừ, ta với ngươi vẫn chưa xong đâu. Cho dù ta đấu không lại lão hồ ly nhà ngươi nhưng đối phó với ngươi vẫn quá dễ dàng!”

Sau một hồi nói chuyện, những phản cảm trước đó đã biến mất dần.

Bản thân hắn gia nhập Công hội Phù Văn tuy có lợi nhưng cũng có hại. Cân nhắc kỹ lưỡng thì thấy có lợi nhiều hơn, đây là một chuyện tốt. 

“Tiểu Lâm, con đừng quên, Công hội Phù Văn là hậu thuẫn vững chắc của con!”

Mục Trường Không đang định bước ra ngoài liền dừng lại, nói với hắn câu này.

Lâm Phi đang chuẩn bị đi nghiên cứu hệ thống tích điểm, bỗng mặt mày nhăn nhó, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc: “Lẽ nào lão già này biết mình muốn làm gì?” 

Cùng lúc đó, hộ vệ của Lâm gia vội vàng đi tới, thấp giọng nói với Lâm Phi: “Thiếu gia, gia chủ muốn mời cậu qua đó một chuyến!”

Ánh mắt Lâm Phi thể hiện một chút vui mừng, lẽ nào cha hắn đã bế quan thành công? Chuyện lớn trước mắt, Lâm Phi liền bỏ lại tên hộ vệ, vội vội vàng vàng chạy về phía nhà trong.

“Ông nội, người thật là xấu, tên tiểu tử thối đó ức hiếp con mà ông không ra tay giúp đỡ gì cả!” 

Sau khi rời khỏi Lâm gia, Mục Ninh lắc lắc cánh tay, bắt đầu làm nũng.

“Tên tiểu tử thối đó muốn làm sư huynh của ta. Hừ! Dám khiến ta mất mặt, ta nhất định sẽ cho hắn sáng mắt ra.” Việc Lâm Phi trở thành sư huynh của mình khiến Mục Ninh vô cùng khó chịu. Cô hận không thể đập cho hắn một trận. Ánh mắt lộ rõ sự tủi thân, uất ức, đáng thương nghĩ về chuyện lúc trước. 

Mục Trường Không cười haha: “Ấy, bảo bối của chúng ta tức giận rồi!” 

Mục Ninh bực bội, nói: “Ông nội, sao ông lại để hắn làm sư huynh của con. Cháu gái ông bị hắn bắt nạt đây này!”

Mục Trường Không tất nhiên hiểu rõ đứa cháu gái này của mình trước nay không xem đệ tử thiên tài là gì. Nhưng hiện tại lại oán trách Tam thiếu gia của Lâm gia như vậy, ông ta có vẻ như đã hiểu ra chuyện gì đó. Vì thế sắp xếp cho Lâm Phi trở thành sư huynh của Mục Ninh, cũng là thừa nhận đối phương có thực lực này. 

“Đừng làm ồn nữa!” Mục Trường Không trách mắng: “Hắn là sư huynh của con, ta thấy rất hợp lí. Ta còn muốn hắn giúp ta mang về chức quán quân của tháp Phù Văn lần này!” 

Mục Ninh cũng chỉ muốn lãm nũng một chút, chẳng qua chỉ là muốn ông nội dạy dỗ hắn, đả kích nhuệ khí của hắn một chút chứ cô không dám làm liều. 

“Cái tên tiểu tử thối đó thật sự có thể giành được hạng nhất sao? Công hội Phù Văn chúng ta bao nhiêu người tranh nhau đi, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ ạ?” Mục Ninh gặng hỏi.

Mục Trường Không lại cười: “Thằng nhóc Tiểu Lâm đó nếu việc này cũng không làm được thì làm sao có thể giành được hạng nhất chứ?” 

Mục Ninh bỗng bật cười, nói: “Ông nội đối với con thật tốt!”

Hừ hừ, tiểu tử thối, vị trí sư huynh này không dễ dàng mà ngồi vào đâu, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi biết tay.

Hắt xì! 

Trong mật thất, Lâm Phi bỗng nhiên hắt hơi một cái, trong lòng trách thầm: “Lẽ nào có người nguyền rủa ta?”

Trong đầu hắn bỗng chốc xuất hiện hình ảnh một cô gái, đó chẳng phải là Mục Ninh đang giương hai mắt lên lườm hắn sao? Lắc lắc cái đầu, hắn nói: “Ta với nàng ấy không thù không oán, nguyền rủa ta làm gì, nhất định là kẻ khác đang nguyền rủa ta!”

“Tiểu Lâm, ta thấy con trở thành quan môn đệ tử là chuyện rất tốt!” 

Lâm Chấn Thiên giọng điệu kiên định, nói tiếp: “Về mặt phù văn, Lâm gia chúng ta luôn ở vị trí yếu thế hơn kẻ khác. Nếu như có thể lôi kéo quan hệ với tháp Phù Văn, lấy được danh tiếng thì địa vị của Lâm gia chúng ta sẽ càng được củng cố!”

“Con cũng tán thành ý kiến của cha. Mục Trường Không trước nay không tham gia vào thế sự bên ngoài. Nay lại can thiệp vào chuyện của Lâm gia chúng ta, là chuyện mấy chục năm nay chưa từng thấy. Hôm nay cũng may là có Mục Trường Không ra tay uy hiếp người của bang Thiên hạ, nếu không lần này Lâm gia chúng ta chắc sẽ tổn thất không ít người, gây ảnh hưởng không nhỏ đến thế lực của chúng ta.”
Sau khi thấy Lâm Phi trở thành quan môn đệ tử của Mục Trường Không, Lâm Tiêu và Lâm Chấn Thiên đều rất tán thành việc này. 

Đích thân Mục Trường Không lên tiếng, loại đãi ngộ này, cả thành Quy nguyên trước nay chưa có một ai vinh dự nhận được.

Có thể coi Lâm Phi là người đầu tiên! Việc này tất nhiên có ý nghĩa không nhỏ, đặc biệt là việc trở thành quan môn đệ tử

Trông thấy ánh mắt mong đợi của cha, đại ca và nhị ca, Lâm Phi liền gật gật đầu, nói: “Con đã suy nghĩ rất lâu, việc trở thành quan môn đệ tử thực ra không có gì xấu cả. Trái lại, nó còn mang lại rất nhiều lợi ích cho Lâm gia chúng ta!” 

“Được! Được! Tiểu Phi, lần này con là đại công thần của Lâm gia.” Lâm Chấn Thiên cười lớn, trước nay chưa từng thấy ông ta vui vẻ như vậy.

Vừa xuất quan liền biết được đứa con thứ ba của mình lĩnh hội được ý cảnh, một bước tiến xa, trở thành thiên tài. Tiếp đó lại trở thành quan môn đệ tử của Hội trưởng Công hội Phù Văn, Mục Trường Không.

Bất luận việc gì cũng đều là vinh dự không thể so sánh được. Phải nói đây chính là song hỉ lâm môn. 

Từ sau khi con trai thứ ba trở về, trong nhà xảy ra không ít chuyện vui. Lâm Chấn Thiên cảm thấy trong lòng lâng lâng.

“Đây là việc người làm con nên làm.” Lâm Phi khiên tốn, nói tiếp: “Con cho rằng việc quan trọng trước mắt đó là bao vây giết chết ba tên đó.”

Chính miệng cao thủ Võ đạo cửu trọng thiên Lâm Phi thốt ra câu giết chết người của bang Thiên hạ. Cả quận Sơn Hà này e rằng không tìm được mấy người có gan nói ra câu đó.  

“Tam đệ, lẽ nào đệ muốn tôi luyện ý cảnh của bản thân?”

Người làm đại ca như Lâm Tiêu không phải kẻ ngốc, một câu đánh trúng vấn đề. Thực ra trong lòng hắn cũng ngưỡng mộ, vì sao một người ăn chơi lêu lổng như tam đệ lại có thể lĩnh ngộ được ý cảnh, lẽ nào đệ ấy đã thay đổi?

Ánh mắt Lâm Chấn Thiên cũng thể hiện sự vui mừng, chẳng phải cảnh giới Huyền giả mà là dám ra tay đối phó với Huyền giả. Đây mới chính là Võ giả chân chính, luôn luôn quyết chí tiến lên.  

Lâm Phi cũng chẳng giấu giếm, ánh mắt để lộ sát khí, nói: “Tôi luyện là có thật nhưng quan trọng hơn là chúng ta cần cho đám người bang Thiên hạ biết rằng, dám đến Lâm gia làm loạn sẽ phải trả giá rất đắt!”

Sát khí mạnh mẽ của Lâm Phi khiến Lâm Tiêu và Lâm Phong không khỏi kinh ngạc. Đứa em thứ ba của mình hóa ra tính tình hung dữ đến thế, dáng vẻ thanh tú thường ngày hóa ra cũng chỉ là trò lừa bịp.

“Có cần sắp xếp người giúp con không?” 

Lâm Chấn Thiên cũng là người quyết đoán. Lúc trước, tộc trưởng Lý gia và Trương gia cũng bị giết chết. Nếu khéo léo giết chết ba kẻ kia, ai nào dám nói là do Lâm gia ra tay.
“Không cần.” Lâm Phi lắc lắc đầu: “Cha chỉ cần cho con biết tuyến đường của bọn chúng là được. Bọn chúng một tên thì chết rồi, một tên bị phế, chỉ còn lại ba tên, con đối phó được!”

Lâm Chấn Thiên cảm thấy vui mừng. Nói không chừng Lâm gia thật sự sẽ xuất hiện một cao thủ. 

Trong khu rừng phía ngoài thành Quy Nguyên, xuất hiện vài bóng đen vụt qua.

“Ngô chấp sự, tại sao chúng ta không đi đường chính mà lại đi đường rừng thế này? Chúng ta đều là người của bang Thiên hạ. Nếu truyền ra ngoài e rằng cũng bị người đời chê cười.”

Mấy người này chính là đám Ngô Thế Hùng chật vật trốn thoát khỏi thành Quy Nguyên. Độc Nhãn Long đã bị khiêng đi, xác chết kia cũng được xử lí sạch sẽ, tránh khỏi bị phiền toái. 

Người hỏi câu này là Triệu Văn với sở trường sử dụng roi dài, trên mặt lộ rõ vẻ u ám. Từ khi nào mà người của bang Thiên hạ lại bị ép đến mức này.

Ngô Thế Hùng sắc mặt hết sức khó coi, lạnh lùng nói: “Ta nghi ngờ Mục Trường Không đã phái người đến truy sát chúng ta. Chúng ta đắc tội với quan môn đệ tử của ông ta, đó chính là Lâm Phi. Tâm địa hắn ác độc, chắc chắn sẽ xúi giục Mục Trường Không đối phó với chúng ta. Không đi rừng mà đi đường chính lẽ nào muốn ngồi chờ Mục Trường Không đến giết?”

Lại nói, Ngô Thế Hùng chưa bao giờ phải chật vật đến vậy. Một cái thành Quy Nguyên nhỏ bé, bọn chúng lại dám cả gan đuổi cùng giết tận. Không chỉ giết hại hai người của họ mà đến chính mình cũng bị ép đến mức phải chạy vào rừng, không dám đường đường chính chính lộ diện. Quả thực là vô cùng nhục nhã, nếu đơn giản chỉ là một Lâm gia nhỏ bé, bọn chúng chắc chắn không có gì phải lo lắng. Suy cho cùng, hủy diệt Lâm gia, kẻ được lợi chính là các gia tộc khác.” 

Nhưng trớ trêu thay, ông trời lại trêu ngươi hắn, mang đến cho Lâm gia một thiên tài. Tuổi đời con nhỏ nhưng đã lĩnh ngộ ý cảnh, hơn nữa còn là Phong Chi ý cảnh.

Ngô Thế Hùng có thực lực Huyền giả trung cấp. Loại ý cảnh mờ ảo hư vô đó giống như một bông hoa tuyết của ngày đông mà hắn không thể chạm đến được nhưng trớ trêu ở chỗ một thằng nhóc còn chưa đạt đến cấp Huyền giả lại nắm giữ được sức mạnh khủng khiếp đến vậy. Hơn nữa, hắn còn lĩnh ngộ được ý cảnh, cho nên sẽ rất khó đối phó.

Nếu chỉ dừng lại ở đó, Ngô Thế Hùng vẫn tự tin có thể tiêu diệt đối phương.  

Nhưng sau khi Mục Trường Không nhúng tay vào, kế hoạch của gã đã bị sụp đổ hoàn toàn.

Bốn chữ “Quan môn đệ tử” có sức nặng quá lớn, lớn đến mức Ngô Thế Hùng không dám thực hiện bất cứ hành động bất lợi nào. Bởi một khi làm thế, gã sẽ là kẻ chết đầu tiên, hơn nữa còn chết một cách vô ích, không ai dám đứng ra can thiệp giúp đỡ.

Ngô Thế Hùng dẫn theo người chạy trốn khỏi thành Quy Nguyên, không đi đường chính mà đi đường rừng để tránh khỏi sự truy sát của địch. 

“Bang Thiên hạ chúng ta không dám đắc tội với Công hội Phù Văn. Nhưng không ngờ Lâm gia bé nhỏ các ngươi lại dám giương oai trước mắt chúng ta, Tổng bộ chắc chắn sẽ ra tay. Trừ khi Mục Trường Không bảo vệ cả các ngươi ngày, bằng không, chỉ một sơ xuất nhỏ, các ngươi sẽ chết trong tay ta!” Ánh mắt Ngô Thế Hùng lộ rõ sự thù hận, gã hận Lâm Phi đến tận xương tủy. Hắn không dám đụng tới Mục Trường Không, thế nên tất cả sự tức giận liền trút hết lên người Lâm Phi.

Ngô Thế Hùng tin rằng Tổng bộ nhất định sẽ ra tay. Lí do rất đơn giản, một thiên tài chưa đến hai mươi tuổi, sức mạnh khủng khiếp, lại lĩnh ngộ được ý cảnh. Một khi hắn trưởng thành đồng nghĩa với việc bang Thiên hạ có thêm một kẻ thù mà họ tuyệt đối không muốn nhìn thấy. Vì thế, cách duy nhất đó là đem mầm mống nguy hiểm diệt từ trong trứng.

Nếu Lâm Phi giấu được bọn họ thì sẽ chẳng còn gì để nói. Nhưng trước mắt Lâm Phi đã bại lộ, vậy thì đừng trách người của bang Thiên hạ ra tay độc ác. Cho dù đến lúc đó Mục Trường Không có biết thì chuyện cũng đã rồi, người cũng chết rồi. 

Sâu trong thâm tâm của Ngô Thế Hùng tồn tại một suy nghĩ độc ác. Nếu biết trước như vậy, việc đầu tiên là giết chết thằng nhãi đó. Khi ấy, quan môn đệ tử, thiên tài lĩnh ngộ ý cảnh cũng chỉ như bát nước đổ đi, không thể khôi phục lại. 

Hối hận!

Những tên còn lại nghe những lời của Ngô Thế Hùng liền lộ rõ vẻ mặt sợ hãi. Trong mắt bọn chúng, Ngô chấp sự sát phạt quyết đoán không ngờ bây giờ lại bị người ta truy giết. 

Trong giây phút này, Công hội Phù Văn, Mục Trường Không, phù văn sư cấp năm biến thành nỗi sợ hãi khiến họ không thể thở được.

Ngô Thế Hùng với thực lực Huyền giả trung cấp về cơ bản không thể chống lại được phù văn sư cấp năm Mục Trường Không. Cho nên, chúng mới từ bỏ thể diện, lựa chọn việc bỏ chạy.

“Mợ nó! Về được đến bang Thiên hội nhất định ta sẽ cho ngươi biết tay!” 

“Quá hỗn xược! Sớm muộn ta cũng tiêu diệt toàn bộ Lâm gia các ngươi!”

Trên mặt bọn chúng thể hiện sự tức giận tột cùng. Tốc độ ngày càng nhanh hơn, dường như chúng sợ rằng Mục Trường Không có thể sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, giết chết bọn chúng đến một mảnh vải cũng không còn.

Màn đêm buông xuống, cảnh đêm như nước, tối đen một khoảng, đó chính xác là khung cảnh màn đêm đen tối chết chóc. 

Đám người Ngô Thế Hùng đã chạy trốn một ngày, rời khỏi phạm vi của thành Quy Nguyên, toàn thân rã rời, cùng nhau tụ lại, nhóm một đống lửa, ngồi xung quanh nhưng chúng không hay biết rằng nguy hiểm đang không ngừng cận kề.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau