VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Ta không làm tộc trưởng

Huyền Vũ Môn.

Lọt vào mắt Lâm Phi là mấy chữ nhỏ li ti “Kim Quang Nhất Tuyến” tên quyển sách quý đang nằm phía trên góc bên trái. Vẻ mặt Lâm Phi liền có chút thay đổi.

Lâm Phi vốn không nắm rõ được thế lực phân bố trong thành Quy Nguyên bởi điều này chẳng có chút giá trị gì với hắn cả. 

Nhưng sau khi nhìn thấy ba chữ đó, sự việc liền thay đổi.

Kim Quang Nhất Tuyến là loại chiến kỹ cấp cao. Huyền khí ngưng đọng tại một điểm tạo ra lực đả kích trí mạng, phá tan các loại cương khí hộ thân. Lúc trước, đòn công kích mà hai vị trưởng lão Lý gia dùng cương khí cũng không ngăn nổi, chính là tuyệt chiêu từ quyển sách phía trên kia.

Dồn nén lực về một điểm để tấn công cũng giống như bắn một viên đạn, muốn giết ai thì người đó ắt sẽ chết,  muốn tránh cũng không thoát được. 

“Nguồn gốc của Lý gia là từ Huyền Vũ môn?”

Lâm Phi trầm tư suy nghĩ.

Sau lưng Lý gia có người chống đỡ, nếu tiêu diệt cả nhà bọn họ thì sẽ đem lại phiền phức lớn. 

Người đã giết, người trong Lý gia cũng trở thành tù nhân rồi, giờ muốn hối hận cũng đã muộn. Mọi chuyện đến bước này, điều nên nghĩ duy nhất là làm sao để giải quyết mọi việc. 

“Trên đại lục có quá nhiều chuyện không thể nào biết được!”

Lâm Phi kiểm tra lại tình hình mật thất. Đúng là trời không phụ lòng người, hắn tìm thấy mấy bức thư trong một xó góc, chữ viết có chút vội vàng cẩu thả nhưng lại hiện lên bút pháp phóng khoáng mạnh mẽ, gắng gượng cũng có thể nhìn ra được. 

Một lát sau, Lâm Phi ho một tiếng.

“Mẹ kiếp!!uả nhiên trúng thưởng.”

Những ý chính trong bức thư thật ra rất đơn giản, đây là một vị tộc trưởng của Lý gia. Năm đó là người trong Huyền Vũ Môn, sau đó xin rút rồi lập nên Lý gia nhưng vẫn muốn dây dưa, còn chủ động đưa mấy đệ tử lên Huyền Vũ Môn tu luyện để có được một chỗ dựa vững chắc. 

Không ngờ người này của Huyền Vũ Môn không đồng ý, chỉ trả lời nếu sau này có chuyện, Lý gia bọn họ có thể tìm đến Huyền Vũ Môn xin giúp đỡ, còn cố ý để lại một món đồ để chứng minh thân phận.

“Hỏng rồi!”

Lâm Phi kiểm tra lại lần nữa, sắc mặt liền trầm xuống, tìm không thấy được vật để chứng minh thân phận đó. 

Trên bức thư cũng nhìn thấy  Huyền Vũ Môn có để lại một lời chấp thuận việc tìm bọn họ cứu giúp.

Lâm Phi hiểu rõ trong môn phái mạnh, cao thủ nhiều như mây. Thành Quy Nguyên dù cho nhiều nhân tài, trong mắt họ, huyền giả chẳng qua chỉ là một đệ tử nội môn mà thôi, chẳng có gì đáng để vui mừng.

Những người từ vùng miền nhỏ tới thành thị lớn nơi đây vẫn luôn nhẫn nhịn, chẳng ai dám phách lối, để tránh khỏi đắc tội với mấy người quyền quý bọn họ. 

Cao thủ Huyền giả ở một chốn nho nhỏ chẳng khác nào vua một cõi nhưng ở trong thành lớn, dù có mạnh mẽ đến đâu cũng chẳng dám ho he gì, thân phận lại vô cùng hèn mọn.

Đây chẳng phải là vui quá hóa buồn ư?

Lâm Phi tiếp tục lật xem liền suy nghĩ ra một điều. 

Nhất định là có người sau khi mình giết chết giết chết ba vị trưởng lão đã lợi dụng dùng mật đạo để trốn thoát rồi nhân tiện mang vật chứng minh thân phận theo, tới cầu Huyền Vũ Môn cứu giúp. Chìa khóa vốn không tìm thấy được bởi vì có người sớm đã lấy đi mất.

Trên thư có viết nơi ở của Huyền Vũ Môn trú tại quận Sơn Hà.

Vị trí quận Sơn Hà trong bản đồ của Lâm Phi khá giống một tỉnh thành trên vùng cao. Tất cả thành trì của Huyền Vũ Môn đều chịu dưới sự cai quản của quận Sơn Hà. 

“Nếu như không phải bản thân có binh khí lợi hại, xém chút nữa có thêm một kẻ địch sau lưng mà lại không hay biết!”

Lâm Phi đuổi không kịp mấy tên chạy ra từ mật đạo, có quỷ mới biết bọn chúng chạy về phương nào.

Lâm gia vừa xử lý xong một tên địch, lập tức lại thêm một kẻ hùng mạnh là Huyền Vũ Môn, quả thực là bận rộn. 

Đúng như dự đoán.

Sau khi hạ lệnh lục soát, quả nhiên đã tìm thấy một mật đạo, cửa ra là một ngôi nhà đã bị vứt bỏ trong thành Quy Nguyên, trống vắng không một bóng người.

Thử hỏi, ai thèm để ý một căn nhà bị bỏ hoang này chứ. 

Ngôi nhà hoang này ngay sát cửa thành, thay đồ cải trang xong muốn rời khỏi thành Quy Nguyên cũng dễ như ăn kẹo.

“Người thông minh cũng có những lúc sai sót!”

Lâm Phi lắc đầu một cái, đúng là tự cho mình là tài giỏi. 

Rất nhanh đã điều tra ra được thân phận của kẻ bỏ trốn, hắn là Lý Vân con trai lớn của tộc trưởng.

Nếu như vậy, mọi thứ đều trở nên rõ ràng và hợp lý, ngoại trừ con trai của tộc trưởng, người biết được nơi có mật đạo này rất ít, đồng nghĩa với việc hắn ta nắm chắc được cơ hội chạy thoát thân.

Lần đầu Lâm Phi tiêu diệt Lý gia, khó tránh khỏi có chút sơ hở chưa giải quyết được trọn vẹn. Đương nhiên, tên tiểu tử Lý Vân kia đã lấy đi tín vật, cũng xem như một kẻ hiểu biết, giảo hoạt. 

Điều đáng tiếc duy nhất chính là tên Lý công tử đó quá đần, không biết tiêu hủy đi bằng chứng.

Nếu như kẻ địch hủy đi chứng cứ, Lâm Phi chắc chắn sẽ không biết được mọi chuyện. Kẻ địch âm thầm trong bóng tối mới là kẻ đáng sợ nhất. Cho dù sau này có người biết được Lý công tử đã bỏ trốn cũng khó mà biết được hắn ta đã chạy đến phương trời nào.

Lâm Phi chẳng hi vọng giữ lại một quả bom hẹn giờ. 

Phải giải quyết hết tàn dư mà Lý gia để lại.
Hôm đó, Lâm gia phong tỏa toàn bộ Lý gia, tin tức khai thác được chỉ trong một ngày đã truyền tới thành Quy Nguyên.

Toàn bộ thành Quy Nguyên đều kinh hãi. 

Lý gia lớn mạnh như vậy mà chỉ trong một ngày đã bị giết cả họ. Lâm gia thật quả quyết, đã không ra tay thì thôi, vừa xuất chiêu liền như sét đánh, một đao đâm thẳng lồng ngực, giáng một đòn trí mạng.

Lâm gia vốn yếu thế, ngay tức khắc trở nên vô cùng cường đại.

Lời đồn đại bịa đặt cũng biến mất hẳn, thế lực ở thành Quy Nguyên đã lật ngược rồi. 

Lý gia là một trong ba gia tộc lớn đã bị tiêu diệt, lực lượng phía dưới liền mất đi kiểm soát. Hôm đó còn bị Lâm gia đả kích, nguyên khí tổn thương nặng nề, trong đó gia tộc Bắc Cung bị thiệt hại nhất.

Gia tộc Bắc Cung dưới quyền Lý gia, một trong những thế lực cạnh tranh muốn lật đổ địa vị Lâm gia và là gia tộc cạnh tranh lớn mạnh nhất của Lâm Gia.

Kết quả lại biến thành như vậy. 

Lý gia diệt vong, gia tộc Bắc Cung sụp đổ, người người lo lắng, rất sợ sẽ trở thành đối tượng tiếp theo.

Lâm gia, mật thất.

“Quả nhiên là Huyền Vũ Môn!” 

Lâm Chấn Thiên buông bức thư xuống, khẽ nhíu màu, tựa như nhớ tới điều gì đóL “Năm đó, từng có người nhận ra chiến kỹ của Lý gia chính là một trong những chiến kỹ của Huyền Vũ Môn nhưng ta phản đối, cho rằng Lý gia không thể xuất thân từ Huyền Vũ Môn, bây giờ thì hối hận rồi.”

Trong mật thất không chỉ có vị tộc trưởng Lâm Chấn Thiên này mà Lâm Tiêu đại ca, Lâm Phong nhị ca cũng đều ở đây.

Đây là một nơi hội nghị nhỏ của bốn người bọn họ. 

“Cha, Huyền Vũ Môn này lai lịch rất lớn sao?” Lâm Tiêu không hiểu liền hỏi: “Tại sao tin tức liên quan đến Huyền Vũ Môn, chúng ta lại không nghe được vậy?”

Điều này tam sư đệ cũng từng thắc mắc.

Lâm Chấn Thiên nói: “Huyền Võ Môn không phải là môn phái của quận Sơn Hà chúng ta. Trong vương triều Bất Lạc, thực lực của Huyền Võ môn chỉ có thể là một trong mười đại môn phái lớn, sức ảnh hưởng không tới quận Sơn Hà chúng ta. Các ngươi không biết cũng là chuyện bình thường!” 

Thực lực quận Sơn Hà chưa bao giờ mạnh, quả thực không dễ để biết được tin tức của Huyền Vũ môn.

Vương triều Bất Lạc có tổng cộng mười quận, quận Sơn Hà vốn không có danh tiếng cũng chẳng phải kém nhất, vị trí địa lý lại không được tốt cho lắm, là khu vực vắng vẻ trong vương triều Bất Lạc.

Thành Quy Nguyên lại càng là nơi vắng vẻ, không biết được nhiều tin tức từ vương triều. 

Nếu như là gia tộc trong quận Sơn Hà thì nhất định sẽ biết được một ít chuyện của Huyền Vũ môn, thậm chí là một số việc trong môn phái khác.

“Cha, chúng ta diệt sạch Lý gia, tên Lý Vân còn sót lại đó lại đi Huyền Vũ Môn, nhất định sẽ ôm hận trong lòng mà nhằm vào Lâm gia chúng ta.” Lâm Tiêu nói: “Con thấy chúng ta nên sắp xếp một đường lui để tránh trở tay không kịp!”

Lâm Chấn Thiên lắc đầu, cười nói: “Tiểu Tiêu, con vẫn còn quá non nớt, đã quên mất ước định của tông phái rồi sao?” 

“Ước định của tông phái?”

Lâm Phi tò mò.

Lâm Phi của chúng ta từ khi chuyển kiếp tới nay không ngừng tiếp thu kiến thức nhưng có một vài chuyện vẫn chỉ hiểu biết được nửa vời. Lâm Phi nghe đến ước định của tông phái đầu óc liền mơ hồ. Hình như là việc Huyền Vũ Môn không dám xuống tay với bọn họ. “Năm trăm năm trước, vương triều Bất Lạc rơi vào đại loạn. Ba trăm năm sau, vương triều ổn định lại, để tránh các tông phái đấu đá tranh giành lẫn nhau, gây tai họa cho các thế lực gia tộc trong quận thành, ước định tông phái được ra đời, ước định tông phái không được ra tay với gia tộc…tông phái không được….”

Lâm Chấn Thiên giọng đều đều giải giảng về ước định của tông phái.

“Cũng chính là Huyền Vũ Môn sẽ không thể tấn công chúng ta nhưng rất có thể sẽ bố trí cao thủ đối phó với Lâm gia chúng ta?” Lâm Phong tuy thực lực không cao nhưng về phương diện phán đoán thì rất nhạy cảm. 

Lâm Chấn Thiên vô cùng hài lòng với ba đứa con trai bây giờ của mình.

Đứa con lớn, dũng mãnh lại thiện chiến.

Đứa con thứ hai, suy đoán nhanh nhạy. 

Đứa con út, thực lực mạnh mẽ, ra tay tàn nhẫn, rất có mưu tính.

Cũng may ba đứa con này chưa bao giờ xảy ra tranh đấu, luôn hòa thuận đoàn kết lẫn nhau khiến Lâm Chấn Thiên cũng thấy hài lòng.

“Nếu Huyền Vũ môn muốn ra tay, chỉ trong khoảng thời gian ngắn e là không thể nào thực hiện được, chúng ta nên sớm chuẩn bị trước là được!” 

Sau một hồi giảng giải, Lâm Chấn Thiên kêu Lâm Tiêu cùng Lâm Phong đi trước.

Có một số việc, bọn họ tạm thời không cần biết đến.

“Đại ca, nhị ca, hai người không cần đi trước!” 

Lâm Phi nói với bọn họ.

Hai người không biết chuyện gì, chỉ thấy Lâm Phi lấy ra hai viên đan dược đưa cho họ, ánh mắt hai người tỏ ra ngờ vực.

“Đây là tiểu nguyên đan, sau khi uống có thể đột phá được một hoặc hai cảnh giới nhỏ. Đại ca vẫn đang dừng lại ở bát trọng thiên, giờ là lúc tăng lên cửu trùng thiên.” Lâm Phi vừa cười vừa giải thích. 

Hệ thống sớm đã mở giá trị danh vọng, cùng với việc điểm danh tiếng được tăng lên thì Lâm Phi có thể mua được một chút đan dược. 

Tiểu nguyên đan chính là một trong số đó, một trăm điểm danh vọng tương đương với năm trăm ngàn điểm kinh nghiệm.

Nếu Lâm gia đoán không sai thì sẽ có thêm một kẻ địch từ Huyền Vũ Môn đang ẩn nấp trong bóng tối, quả thật không yên tâm, cho nên hắn lấy ra hai viên đan dược để hai vị ca ca tăng cảnh giới. 

Nếu như đại ca Lâm Tiêu lên được Võ đạo cửu trọng thiên, gia tộc cũng sẽ có thêm một vị mãnh tướng.

Vẻ mặt hai người vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, trong lúc phấn khích lại có chút hoài nghi.

“Hai tên nhóc các ngươi, đây là tiểu nguyên đan thật, còn không mau cảm ơn tam đệ các ngươi!” Lâm Chấn Thiên vừa nhìn tiểu nguyên đan liền nhận ra là loại thượng đẳng, trong lòng không khỏi hoảng sợ. Con trai của mình rốt cuộc đã có cuộc kỳ ngộ gì. 

Năm đó tiểu nguyên đan có giá trị không nhỏ, muốn mua cần một số tiền rất lớn.

Lâm Tiêu cùng Lâm Phi vừa nghe thấy biết ngay chắc chắn cha không hề nói xuông, vội vàng xin lỗi tam đệ.

Lâm Phi biết thực lực của bọn họ tăng nhanh đến vậy, chẳng khác nào ngồi tên lửa, đến huyền giả cũng có thể giết chết nên chắc chắn hai người sẽ hoài nghi mình, tin này truyền ra ngoài nhất định sẽ kinh động tới mọi người. 

Tất cả những thứ này chỉ cần một cái cớ.

Lý do này vốn đã cũ rích, chẳng qua là cơ duyên trùng hợp gặp được một vị cường giả. Trên đại lục Huyền Thiên này, đây vốn dĩ là chuyện bình thường, được cường giả âm thầm bồi dưỡng, cuối cùng tại sao lại trở nên lợi hại như vậy, cũng có thể giải thích, lai lịch của viên đan dược trên tay cũng có thể hiểu được.

“Đây là hai thượng phẩm phàm binh lấy được lúc tra khám Lý gia, vừa hay mỗi người một món!” 

Lâm Phi mang thượng phẩm phàm binh ra.

Võ giả, đan dược, huyền công, vũ khí, không hề thiếu một thứ.

Hai người cũng không khách khí, mỗi người cầm một món thượng phẩm phàm binh, sau khi cảm ơn liền lập tức chạy ra ngoài, chuẩn bị đột phá cảnh giới. 

“Tiểu Phi, xem ra con không có hứng thú với vị trí tộc trưởng này!”

Sau khi bọn họ rời đi, trong mật thất chỉ còn lại hai người, ánh mắt Lâm Chấn Thiên trở nên phức tạp, hành động vừa rồi người ngoài chỉ thấy được một mặt.

Lâm Chấn Thiên lại không phải người như vậy, vốn đã nhìn thấy rất nhiều thứ. 

Cha quả là lợi hại, đến chuyện này mà cũng nhìn ra.

“Vị trí tộc trưởng này đối với con chỉ là sự trói buộc, con không phải là người có thể bị giới hạn, mục tiêu của con là trở thành cường giả tuyệt thế, leo lên đỉnh cao của Võ đạo!”

Ý của Lâm Phi rất rõ, hắn không làm tộc trưởng. 

Tranh đấu vị trí tộc trưởng trong gia tộc vẫn luôn là chuyện phức tạp nhất. Lâm Phi đã trực tiếp tuyên bố bản thân sẽ không trở thành tộc trưởng.

Giúp đại ca, nhị ca tăng cường thực lực lại đưa cả thượng phẩm phàm binh, quả là mánh khóe.

Lâm Chấn Thiên thở dài, tựa như sớm đã đoán ra được: “Vẫn là con đã chọn đi trước một bước!” 

Chương 147: Tỳ nữ gặp chuyện

Lâm Phi nói mình muốn theo đuổi sự vô hạn của Võ đạo.

Tất cả việc này đều nằm trong dự liệu của Lâm Chấn Thiên nhưng lúc nghe xong ông vẫn có cảm giác hơi lạc lõng.

Lâm gia ở thành Quy Nguyên có lịch sử hơn hai trăm năm. 

Lâm Chấn Thiên là tộc trưởng của thế hệ này, ông vì muốn nâng tầm Lâm gia thành gia tộc ngàn năm mà đã đổ ra không biết bao nhiêu tâm huyết.

Cái vị trí tộc trưởng này, Lâm Chấn Thiên luôn muốn giao cho đứa con trai thứ hai là Lâm Phong, còn đứa con đầu thì làm trợ thủ, để có thể đảm bảo đến việc truyền thừa cho thế hệ tiếp theo của Lâm gia không xảy ra một sai lầm nào.

Từ sau khi đứa con trai thứ ba trở về, nó lại biến đổi đến ba trăm sáu lăm độ, từ chém phù văn sư đến giết Huyền giả, sau đó còn dùng thủ đoạn để hại chết ba vị trưởng lão Võ đạo cửu trọng thiên, ai cũng biết rằng Lâm Gia có một vị Võ đạo thiên tài. 

Cho nên, Lâm Chấn Thiên nảy ra một suy nghĩ muốn Lâm Phi làm tộc trưởng.

Ông rất tin tưởng con mình nhất định sẽ làm rạng rỡ gia tộc, lúc đó độc chiếm thành Quy Nguyên cũng không phải là vấn đề, thậm chí khi tiến vào các thành lớn như quận Sơn Hà cũng có khả năng.

Với hành động trong mật thất đêm nay, Lâm Chân Thiên có thể thấy được chí của Lâm Phi giờ không ở đây. 

Vì vậy mới có một hồi tra hỏi như vừa rồi.

...

"Phụ thân đại nhân, người cho rằng con sẽ phù hợp với vị trí tộc trưởng sao?" 

Lâm Phi hỏi ngược lại một câu.

Lâm Chấn Thiên ấy thế mà trở nên trầm mặc, trước đây đó chỉ là mong muốn trong lòng ông, sau khi suy nghĩ cẩn thận, liệu vị trí tộc trưởng này thật sự phù hợp sao? Ông để tay lên ngực tự hỏi như thế.

Ít nhất thì không phù hợp với tình huống hiện tại. 

Lâm Phi thấy sự thay đổi của phụ thân thì biết lời mình vừa nói có tác dụng,  hắn tiếp tục chân thành nói: "Làm tộc trưởng cả ngày phải tính toán mọi thứ, người tính toán ta, ta tính toán ngươi. Vị trí như vậy thật sự không phù hợp với con một chút nào. Con đường tương lai của con là đi khắp đại lục Huyền Thiên để mở mang kiến thức từ các cao thủ bốn phương, người hi vọng Lâm gia có một cao thủ hay là một tộc trưởng biết tính toán thiệt hơn?”

Lâm Chấn Thiên khoát khoát tay: "Thôi, thôi, con theo chí hướng của con thôi. Con không thích hợp làm tộc trưởng!"

Những câu nói kia quả thật đã thuyết phục được Lâm Chấn Thiên. 

Đứa con trai này của mình được kẻ mạnh bên ngoài thu nhận làm đệ tử. Chỉ trong thời gian một năm đã thăng lên được đến Hậu Thiên Đỉnh Phong, năng lực thực chiến có thể đạt đến Huyền giả sơ kỳ.

Thời cơ như vậy, thử hỏi ở đại lục Huyền Thiên có bao nhiêu người có được, có thể nói Lâm gia không khác nào con chuột sa chĩnh gạo.

Mười bảy tuổi đã đạt được thành tích này, Lâm Phi có thể nói là một đệ tử thiên tài, đặc biệt chỉ xét một mình năng lực thôi cũng đã có thể xem là một thiên tài xuất chúng. 

Năm đó ông mười bảy tuổi, hình như mới Võ đạo lục trọng thiên.

Lâm Chấn Thiên không khỏi nhớ đến bản thân mình trước đây.

Một thiên tài như vậy, nếu đến ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi sẽ còn như thế nào nữa? Cho dù Lâm Chấn Thiên không thể tính được, bởi vì đó là một bí ẩn, một bí ẩn không ai có thể biết, thế nhưng chắc chắc người đó sẽ đứng trên một vị trí đáng ngưỡng mộ. 

Không ai biết được, cũng không ai đoán được.

Vì thế, ông nghĩ đưa đứa con trai này lên làm tộc trưởng là một việc không đúng lắm, nói không chừng sau này nó sẽ trở thành niềm tự hào duy nhất của Lâm gia.

...

Lâm Phi thấy phụ thân đã bỏ ý nghĩ đó đi thì thở dài một hơi.

Làm tộc trưởng thì có gì tốt? Hắn không thèm làm tộc trưởng, chỉ tính tính toán toán đã mất nguyên ngày, lấy cơ hội đâu ra mà tu luyện. Làm tộc trưởng không phải là một việc vất vả bình thường đâu.

Không ngừng theo đuổi sự vô hạn của Võ đạo mới chính là mục tiêu của Lâm Phi. 

"Phụ thân, đây là đan dược con chuẩn bị cho đại ca, người hãy nhận giúp huynh ấy!"

Lâm Phi lấy ra một bình ngọc đưa cho phụ thân mình.

Lâm Chấn Thiên ngẩn người, nhìn chằm chằm vào đan dược trong bình ngọc, thốt lên: "Tiên Thiên đan!" 

Năm đó, ông bước vào vào cảnh giới Huyền giả, may mà có một viên Tiên Thiên đan, nếu không xém chút nữa đã chết nửa đường, chỉ chừng đó đã có thể thấy nó quan trọng đến mức nào.

Ông không ngờ đêm nay lại có thể thấy được một viên Tiên Thiên đan, tâm trạng rất xao động, sau đó ông cầm lấy bình ngọc: "Đây là Tiên Thiên đan của con, là Tiểu Tiêu Đan, ta không thể nhận được!"

Xác suất xuất hiện của một viên Tiên Thiên đan có thể tưởng đương với xác suất xuất hiện của một vị huyền giả, cường giả. 

Gia tộc có thể đứng sừng sững trăm năm không ngã, tầm quan trọng của nó không ai dám coi nhẹ, thành Quy Nguyên cũng đã lâu rồi chưa xuất hiện loại đan dược này.

Lâm Phi lắc đầu: "Tạm thời con không cần dùng đến, đây là con đặc biệt chuẩn bị cho đại ca, sau khi uống xong chắc chắn đại ca có thể đạt đến Hậu Thiên Đỉnh Phong, lại có thêm phụ thân bảo vệ, thăng lên thành Huyền giả chắc chắn sẽ không thành vấn đề."

Vì sao Lâm Phi lại khách sáo như vậy, còn không phải vì Tiên Thiên đan không có tác dụng gì với bản thân hắn sao. 

Cách thăng cấp của hắn cũng không giống với mọi người, muốn thăng cấp thì cần phải hoàn thành nhiệm vụ.

Vượt nhiệm vụ có thể sẽ không quá đơn giản nhưng có Tiên Thiên đan cũng chẳng giúp ích được gì, thế thà cho đại ca để hắn vượt ải thành công còn hơn.

"Đại ca con sẽ nhớ công ơn của con cả đời!" Lâm Chấn Thiên nói: "Trước tiên ta sẽ nhận đan dược thay nó, tránh để nó lười biếng." 
Lâm Phi cười to, hắn có thể thấy được một sự cảm kích từ đáy mắt phụ thân.

...

Từ trong mật thất đi ra. 

Lâm Phi đang trên đường về lại tiểu viện.

Bởi vì đã nói hết tất cả ra rồi nên tâm trạng của hắn rất tốt, áp lực cũng biến mất, linh hồn hắn bây giờ cũng như đang lâng lâng.

Linh hồn đã dung hợp được không ít nên sau này chắc hẳn sẽ không phải chịu thêm ảnh hưởng gì nữa. 

Dưới ánh trăng, Lâm Phi nhếch miệng thành một nụ cười, bận rộn lâu như vậy, cuối cùng cũng lấy lại được thứ thuộc về mình.

Công pháp và vũ khí có tốt đến đâu nhưng nếu không có linh hồn dung hợp thì vẫn không được.

Cả người Lâm Phi thả lỏng, có cảm giác lâng lâng, thầm nghĩ: "Bận rộn, cực nhọc, mệt mỏi suốt mấy ngày nay đúng là không uổng phí mà, không cần ta nhúng tay vào phụ thân đã xử lý ổn thỏa hết rồi." 

Trở lại sau kỳ nghỉ dài hai tháng rưỡi.

Ngày hôm sau.

Lâm Phi thức dậy từ sớm, cũng không gặp được đại ca, nhị ca, chắc bọn họ đang bế quan đột phá, nói về cảnh giới đột phá, nó cần một thời gian nhất định để bế quan. 

Tác dụng của Tiểu Nguyên đan vô cùng lớn, nó có thể giúp đột phá cảnh giới đang có của bản thân một cách dễ dàng, còn như đột phá một cảnh giới nhỏ hay cảnh giới lớn thì đó là chuyện của bản thân họ.

Sau khi ăn cơm no nê, vốn muốn ra ngoài đi đi lại lại một chút nhưng nghĩ đến chuyện hôm qua, Lâm Phi bèn đến trạch viện của mình.

Trên đường đi, đệ tử Lâm gia đều khách sáo chào hỏi hắn, hơn nữa còn có thể cảm thấy sự sợ hãi từ bọn họ, như thể hắn là một tên ác ma mà bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu cũng có thể giơ nanh ra nuốt người được. 

"Thực lực tốt cũng không phải là chuyện gì tốt!"

Lâm Phi biết rất rõ, bọn họ đang sợ mình, thế là tự mình kéo ra một khoảng cách với mọi người.

Trở về trạch viện, không thấy Thanh Loan đâu làm cho Lâm Phi không khỏi thắc mắc, cô gái nhỏ này rốt cuộc là chạy đi đâu rồi, chẳng lẽ gần đây mình đối xử với nàng tốt quá hay sao? 

Giải quyết xong phiền phức nên cũng không còn áp lực gì, linh hồn cũng đã dung hợp được nhiều, từ trong sâu thẳm vẫn còn thiếu một chút nữa mới có thể đại đến độ toàn vẹn nhất.

"Thời tiết đẹp thật, thôi thì cứ ngủ một giấc đã!"

Gần đây đi sớm về trễ, tật lười biếng của Lâm Phi lại xuất hiện. 

Việc đi ngủ những nam game thủ thật không có cách nào thay đổi được, cho dù đây là đại lục Huyền Thiên, bên ngoài có ồn ào như thế nào thì hắn cũng không muốn trở thành con khỉ cho mọi người vây quanh ngắm nghía.

"Thiếu gia! Thiếu gia!"

Lâm Phi dù đang ngủ say nhưng cảm giác vẫn rất thính. 

Đây là phản ứng bình thường của một Võ giả, nếu ngủ say không khác gì một cái đầu lợn chết thì sẽ bị người ta làm thịt lúc nào cũng không biết, thế nên lúc ngủ võ giả luôn để lại cho mình một sự cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng có thể tự nhắc nhở mình.Có người xuất hiện bên ngoài thật ra Lâm Phi đã biết rồi.

"Có chuyện gì thì nói mau đi!" 

Ngoài cửa là một tên thị vệ đang rất cung kính, ngay cả ngẩng đầu nhìn Lâm tam thiếu cũng không dám.

"Bên ngoài có một người đến tự xưng là người của Công hội Phù Văn, người đó nói tỳ nữ Thanh Loan của thiếu gia bị ám sát trên đường, may mà có người của công hội ra tay giúp đỡ, bây giờ Thanh Loan vẫn đang ở Công hội Phù Văn!"

Lâm Phi thoáng cái sầm mặt lại: "Ai ra tay ám sát? To gan thật! Tỳ nữ của bản thiếu gia mà cũng dám ra tay!" 

Bầu không khí bỗng trầm xuống, sát khí lộ ra, tên thị vệ đáng thương gần như phải rất cố gắng mới không chạy đi mất, sát khí đáng sợ này chỉ có thiếu gia mới tu ra được thôi.

"Nghe nói hình như là Dư Nghiệt của Lý gia."

Tên thị vệ dè dặt nói. 

Con bé này, thật chưa bao giờ để cho người ta bớt lo!

...

Ngoài cửa lớn là một phù văn sư mặc áo đen, trước ngực có ba đạo phù văn, cũng tức là phù văn sư cấp ba, lúc này đang không ngừng đi qua đi lại. 

Chuyện hôm qua toàn bộ thành Quy Nguyên đều đã nghe tin, Lý gia bị xóa sổ, thậm chí còn có tin đồn rằng tộc trưởng của Lý gia đã chết bên ngoài.

Còn về độ xác thực của cái tin đồn này thì không sao biết được nhưng không có lửa thì sao có khói, mà có khi lại chính xác thật ấy chứ.

Trong thời gian này, hễ ai mà có quan hệ với Lý gia đều lo sợ mình sẽ bị Lâm gia trả thù, thế nên chối bỏ sạch sẽ. Mọi tiếng xấu đều vứt hết vào người Lý gia để mình không bị liên lụy đến. 

Công hội Phù Văn không can dự vào việc này nên Trương Vận không sao hiểu được tại sao sư tôn lại bảo mình đi mời Lâm tam thiếu qua, chẵng lẽ là chuyện của ba vị trưởng lão cửu trọng thiên đã chết?

Nhưng dù thế cũng không đáng để làm vậy.

Sư tôn là một phù văn sư cấp năm cơ mà. 

Nghe bên ngoài đồn đãi mới biết được Lâm Phi này rất hung tàn, có đủ bản lưu truyền, kẻ giết người hung tàn như thế nào thì miêu tả Lâm Tam Thiếu hung tàn như thế ấy.

Phù văn sư vẫn luôn không thích Võ giả cho lắm, giống như trong mắt bọn họ, Võ giả nếu không tu luyện thì cũng là đi giết người.

Phù văn sư thì không giống vậy, trừ việc tu luyện sức mạnh thần hồn thì thời gian còn lại là nghiên cứu phù văn, luôn tận dụng thời gian hết cỡ, không giống như Võ giả cả ngày chỉ có chém chém giết giết. 

Nói rõ hơn một chút thì phù văn sư đều là những người đàn ông cuồng nghiên cứu, có khi còn hơn cả ba chữ "cuồng nghiên cứu" ấy chứ.

"Ngươi chính là người của Công hội Phù Văn?"

Lâm Phi vừa ra đã thấy một người trẻ tuổi đi tới đi lui, cậu ta tỏ vẻ vô cùng bực bội, hình như đã chờ lâu lắm rồi. 

Bởi vì cậu ta cũng không ngờ rằng, do thanh danh của Lâm Phi quá lớn nên cứ đi vào là thị vệ cứ cản lại, thế là Trương Vận xui xẻo phải đợi bên ngoài đến nửa canh giờ.

May mà bọn hắn là những người đàn ông cuồng nghiên cứu nên có thể dễ dàng khống chế tâm tình.

Người này thật không có phép tắc. 

Thế là, ấn tượng đầu tiên của Trương Vận về Lâm Phi không quá tốt, nếu như không phải do sư tôn yêu cầu thì chắc cậu ta đã mặc kệ mà đi khỏi đó từ lâu rồi.

"Đi theo ta!"

Trương Vận cũng không muốn nhiều lời, xoay người đi. 

Động tác này vào mắt Lâm Phi lại biến thành ý khác.

"Mẹ nó! Đúng là người làm nghiên cứu hay tức giận mà, không phải chỉ là đợi có một lát thôi sao, có cần phải nóng nảy vậy không? Còn dám vác cái mặt đó ra với mình. Nếu Thanh Loan không phải nhờ mấy người giúp đỡ thì bản thiếu gia đã cho mấy người đẹp mặt rồi, xem thử còn lấy tư cách gì ra mà chảnh chó."

Tên thị vệ phía sau rất muốn nói một câu, thiếu gia, người này đã đợi nửa canh giờ đó. 

Thế nhưng tạm thời câu này không dám nói ra, với danh tiếng hung tàn của Lâm tam thiếu, bây giờ mà mở miệng ra là chết chắc.

Lâm Phi biết đường đi đến Công hội Phù Văn nên không cần người dẫn, thế là hắn nhẹ nhàng sải bước, hệt như một cái bóng trắng, lắc lư, lắc lư.

Lúc Lâm Phi xuất hiện trên đường thì một việc ngoài ý muốn xuất hiện 

"Không xong rồi, quỷ cuồng giết người ra kìa."

Nghe vậy, đám người lập tức chạy tán loạn đi hết cả, thật là kỳ lạ.

Lâm Phi sờ sờ mũi mình, tự hỏi mình thành quỷ cuồng giết người từ bao giờ, cái tin nhảm này do ai truyền, có cần đi khắp nơi nói quá lên như vậy không, chắc chắn là một tên khốn khiếp nào đó rồi. 

Chương 148: Mục hội trưởng thăm dò

Công hội Phù Văn

Vận mệnh của Quy Nguyên thành thay đổi, đối với Công hội ảnh hưởng không lớn, phải nói là không hề ảnh hưởng, Công hội yêu chuộng hòa bình, có chủ trương bảo vệ hòa bình thế giới, ngăn chặn tận gốc chiến tranh và sự tồn tại của một loạt những thứ trái pháp luật.

Trong thư phòng của hội trưởng Phù Văn. 

Hội trưởng Mục Trường Không cực kì hưng phấn như đi đánh máu gà, làm người ta phì cười không thôi, trông hệt như một lão già nhặt được tuyệt thế bảo bối.

“Cô bé, ta không phải người xấu, ngươi xem mặt ông già này trông có thể là người xấu không? Ngươi yên tâm, bọn chúng không quay lại đây nữa đâu!”

"Ta muốn về! Ta muốn về!" 

Thanh Loan một thân áo xanh, khuôn mặt xinh đẹp hơi tái đi, rõ ràng đã bị chuyện trước đấy dọa cho sợ, đến giờ vẫn sợ hãi

Hôm nay, Thanh Loan đi mua đồ, đồ đúng lúc dùng hết nên nàng chủ động ra ngoài mua, cuối cùng lại gặp kẻ xấu đánh lén. Nếu không phải nhờ tấm phù văn của thiếu gia, nàng chắc chắn sẽ chết trong tay bọn chúng, sau đó lão già này xuất hiện, rồi đưa nàng tới đây.

Đối với ánh mắt là lạ của lão già này, Thanh Loan cho 

ngay vào “sổ đen”, lão già cũng chẳng phải người tốt gì, bằng không sao lại không thả mình về chứ.

Mục Trường Không thân là hội trưởng, biết mình bị cho vào sổ đen, biến thành một lão già xấu xa, không biết sẽ tức giạn thành cái dạng gì nữa, chắn chắn là sẽ dựng râu trừng mắt rồi.

“Ta cho người đi báo cho thiếu gia của ngươi qua đây rồi. Đợi chút thôi, tẹo nữa tới giờ đó!” Mục Trường Không ôn hoà nói: “Chẳng lẽ ngươi không lo bây giờ ra ngoài lại gặp bọn người đó hả?” 

Lão già này nói đúng, cũng có lý đó!

Ngờ vực hỏi lại: “Ông không gạt ta chứ!”

“Ta là hội trưởng, tại sao lại phải gạt ngươi chứ!” Mục Trường Không yên lòng:“Đúng rồi, thiếu gia nhà ngươi lợi hại lắm hả?" 

Thanh Loan rất đắc ý: “Thiếu gia nhà ta rất lợi hại, hôm nay những kẻ đó chắc chắn sẽ đánh không lại thiếu gia nên mới chọn xuống tay với ta, thật đê tiện mà!”

“Cái tấm phù văn trên đường này, chắc là của thiếu gia nhà ngươi nhỉ!”

Mục Trường Không dè dặt hỏi, trong lòng cảm thấy hổ thẹn, vì muốn biết được chân tướng sự việc mà đi lừa gạt một cô gái, hơi mất mặt nhỉ. 

Nói thật, việc hôm nay, cực kì đơn giản.

Mấy ngày này thành Quy Nguyên không an tĩnh, Mục Trường Không vừa lúc từ quận thành quay về, trùng hợp gặp được vụ ám sát này, đang muốn ra tay cứu người nhưng phù văn sư vốn là những người yêu hòa bình, ghét nhất là chém chém giết giết, hội trưởng cũng không ngoại lệ.

Về sau cũng không cần phải nói, cô gái áo xanh đó ném ra một tấm phù văn, ngăn trở được cú đánh trí mạng kia, hơn nữa còn  đánh cho bọn chúng bị thương. 

Tấm phù văn tấn công lại đối phương, Mục Trường Không đều trông thấy hết, hết sức giật mình.

Khi nào thì một phù văn cấp hai đã mạnh đến mức này rồi?

Vì thế, Mục Trường Không ôm cái ý nghĩ đó, không thả cô gái về ngay, muốn tìm hiểu một chút về vị thiếu gia thần bí kia. 

Phù văn cấp hai không phải loại cao cấp gì, cụ thể nói đến sức mạnh, nhưng khi thi triển sức mạnh ra mạnh hơn cả phù văn cấp hai tầm thường. Đạt đến trình độ phù văn cấp ba, vị Mục Trường Không này xiêu lòng muốn nghiên cứu rồi.

Kỹ thuật phù văn này thuộc loại phát triển mang tính thăm dò, linh cảm có thể thay đổi hướng phát triển của phù văn.

Đột nhiên xuất hiện vị thiếu gia thần bí này, khiến Mục Trường Không nhớ đến vị thiên tài thần bí kia. 

Khi nào thành Quy Nguyên nảy sinh ra nhiều thiên tài như thế chứ?

Trên người một thị nữ lại xuất hiện một phù văn cấp hai loại được cường hoá, rất đáng bỏ thời gian tìm hiểu.

Thanh Loan là một thị nữ tốt, rất tốt! 

Lão già này không phải người xấu nhưng tại sao lại đi hỏi thăm tin tức của thiếu gia chứ?

Không nên coi thường thị nữ, hôm nay hình tượng Mục Trường Không quá mức quái dị, nếu để cháu gái đi làm thì có lẽ kết quả sẽ càng tốt hơn. Đáng tiếc, ông ta không biết bản thân đã sớm bị liệt vào sổ đen rồi.

Kế tiếp Thanh Loan không nói chuyện nữa, giữ miệng kín như bưng. 

Mục Trường Không không còn gì để nói luôn, thị nữ này giảo hoạt quá, vừa hỏi ra được một chút manh mối, chọc cho cô bé hứng khởi kể tiếp thì miệng lại câm như hến, mặc kệ lão khơi chuyện thế nào cũng không cạy được miệng nàng ra.

Chao ôi! Già rồi! Già thật rồi!

Mục Trường Không hết cách. Đệ tử đừng làm mình thất vọng, hãy đưa vị thiếu gia đó đến đây đi! 

Nếu là thiếu gia nhà khác, Mục Trường Không chắc chắn sẽ chủ động đi tìm hiểu một chút.

Lâm gia, Lâm tam thiếu.

Mục Trường Không lui bước rồi. 

Một vị thiếu gia mà lại là phù văn sư sao? Thậm chí còn biết làm ra phù văn? Nói không chừng là từ chỗ nào lấy được đó. Thành Quy Nguyên có chuyển biến lớn, Lâm gia lại là đầu xỏ, tốt nhất mình không nên tiếp xúc quá gần.

Lần thứ hai tới Công hội Phù Văn.

Lâm Phi không ngờ sẽ gặp lại là một tình huống như vầy, trong lòng rất an tâm, may là người của Công hội Phù Văn ra tay cứu giúp. 

Phần tử còn lại của Lý gia chắc chắn không được chết tử tế!

Lâm Phi đang cân nhắc, sau khi trở về, muốn tiến hành phản kích. Không thể để ngày hôm nay gặp ám sát, ngày mai lại gặp ám sát được. Nghĩ đến thôi đã đủ phát cáu rồi!Trương Vận mang theo một người tuổi còn trẻ vào phòng của Công hội, khiến khá nhiều người cũng để ý. 

Phía dưới Mục Trường Không, đệ tử xuất sắc không nhiều, Trương Vận là một trong số đó, cũng khá được yêu thích. Hôm nay còn mang đến một người trẻ tuổi, chẳng lẽ đây cũng là một đệ tử nữa của hội trưởng sao?

“Sư tôn, đệ tử đã về.”

Trương Vận đứng ở cửa, gõ gõ cánh cửa. 

“Vào đi!”

Ấn tượng của Trương Vận đối với Lâm tam thiếu không tốt lắm, dọc đường một câu cũng không nói, đẩy cửa bước một bước rất rộng đi vào.

“Thiếu gia!” 

Lâm Phi từ ngoài đi vào, chưa phản ứng kịp, một mùi hương truyền tới, luồn vào cánh mũi hắn.

Nhóc con này!

Thanh Loan ôm Lâm Phi như con bạch tuộc, nhìn sơ qua cũng biết có bao nhiêu mập mờ. 

Lâm Phi cũng biết, bình thường Thanh Loan sẽ không làm hành động này, chắc chắn là vụ ám sát kia làm cho sợ, đặt tay trên lưng Thanh Loan nhẹ nhàng vỗ: “Đừng sợ, thiếu gia tới rồi”

Quả thật, Lâm Phi muốn nói, cô nhóc ngoan, thiếu gia tới đón ngươi rồi.

Nhìn một trạch nam nghiêm túc, một lão già đang phấn khởi, Lâm Phi không muốn tiếp xúc với họ, tên nhóc kia, khoản giao tiếp rất tệ, hắn đã biết từ sớm. 

“Ông lão, đa tạ ông đã cứu Thanh Loan nhà ta! Đây là một ngàn lượng bạc, gọi là chút lòng thành của ta!”

Lâm Phi vung ra một nghìn tờ ngân phiếu, rất hào phóng!

“Nhóc con, chúng ta về!” 

Trương Vận nổi giận, sư tôn đại nhân là người lớn tuổi. Tên kia chả có tí lễ phép nào cả, dám nói với sư tôn đại nhân như vậy. Tên này có bệnh rồi! Sao dám làm như vậy ở Công hội chứ!

“Tên kia! Ai cho ngươi đi!”

Trương Vận lập tức ngăn lại, tức giận ngùn ngụt. 

Mục Trường Không bị người ta phát thẻ người tốt, trán nhăn lại thành một đường.

Lâm Phi hơi híp mắt, nhìn Trương Vận: “Chê tiền ít à?”

Một hơi thở đậm mùi nguy hiểm dần dần len lỏi vào người Trường Vận, cậu ta vội hành động làm ra vẻ đề phòng theo bản năng: “Ngươi muốn làm gì, ở đây là Công hội Phù Văn đó!” 

“Đi ra ngoài!”

Sắc mặt Mục Trường Không trầm xuống. Người đệ tử này của mình giao tiếp rất kém. Ông ta đang hối hận tìm một người tốt tính, bị người ta khẽ kích thôi là rối hết cả lên, thật xấu mặt quá mà!

Trương Vận không cam lòng đi ra ngoài 
“Anh bạn trẻ, giọng nói không cần lớn như vậy đâu!”

Mục Trường Không chỉ chỉ ghế dựa: “Ngồi xuống tâm sự tí?”

Thanh Loan hạ giọng: “Thiếu gia! Lão già này chẳng phải tốt lành gì cho cam. Lão ta cứ hỏi thăm tin tức của người!” 

Trên mặt phù văn sư cấp năm Mục Trường Không xấu hổ không thôi. Con nhóc kia được lắm. Ta mới đây cứu ngươi mà giờ còn bị ngươi giở trò nói xấu, ấn tượng về ta vẫn là một lão già xấu xa, ta có xấu xa như vậy sao?

Lâm Phi trừng mắt nhìn Thanh Loan, kéo Thanh Loan ngồi xuống: “Nhóc con, không nên nói bậy, đây là hội trưởng Phù Văn làm sao có thể là người xấu chứ. Hội trưởng nói có phải không?”

Mục Trường Không cười gượng: “Vị thiếu gia này nói không sai, quả là người hiểu biết!” 

Một vị hội trưởng bị một thị nữ nói thành người xấu, quả thật mất hết mặt mũi rồi, may mà Mục Trường Không mưu trí, khóe miệng giật nhẹ, ông ta sẽ không coi chuyện này là thật.

‘Hội trưởng, không biết người của ta lại gây them chuyện gì?” Lâm Phi đi thẳng vào vấn đề: “Thị nữ của ta cái gì cũng không hiểu, hội trưởng đừng để bụng!”

Trên đường không rõ vì sao lại tới Công hội Phù Văn. 

Theo như lời Thanh Loan vừa nói, Lâm Phi hiểu ra một việc, chẳng lẽ là chuyện về tấm phù văn?

Mục Trường Không lặng lẽ đánh giá, trước muốn kiểm tra đánh giá sức mạnh tinh thần của thằng nhóc này, liệu hắn ta có phải là phù văn sư hay không, rồi sau đó mới dám khẳng định.

“Ngươi là phù văn sư à?” 

Sức mạnh tinh thần mạnh đấy, đây là vẫn là cấp bốn hay là cấp năm vậy?

“Haha! Ta chỉ là một tên hoa hoa công tử. Sao có thể làm một phù văn sư chứ. Hội trưởng đại nhân đừng đùa, không buồn cười tí nào đâu!”

Quả nhiên mục đích vẫn là vì tấm phù văn. 

Lâm Phi là một phù văn sư cấp ba, sức mạnh tinh thần đều đã phong ấn cả, sẽ không để lộ dù chỉ một chút sức mạnh tinh thần, đây là pháp môn ẩn giấu sức mạnh tinh thần.

Ngay cả khi phù văn sư cấp mười đứng trước mặt, đừng hòng có thể điều tra.

May mà Thanh Loan hiểu biết. 

Trong mắt Thanh Loan xẹt qua một tia đắc ý, lão già này đúng là không tốt đẹp gì mà.

“Chẳng lẽ là lão nghĩ sai rồi?” Sức mạnh tinh thần của cấp năm dò xét điều tra cũng không cảm thấy một chút thần khí nào, hay là mình đoán sai nhỉ?

Phù văn sư cấp hai sức mạnh lên tới cấp ba, trừ bỏ bút tích của một phù văn sư, người ngoài làm sao đạt đến trình độ này? 

Mục Trường Không thu lại sức mạnh tinh thần về không để lại dấu vết gì, nếu không phải phù văn sư, tuyệt nhiên sẽ không cảm nhận được Thám Hoa trong lúc điều tra đó.

“Ta đang tò mò không biết phù văn mà con nhóc kia dùng là từ đâu tới vậy? Tấm phù văn kỳ lạ lắm nhá, chỉ là phù văn cấp hai nhưng lại sánh được với phù văn cấp ba. Ngươi biết không?”

Mục Trường Không ném ra một câu hỏi, quan sát phản ứng của người đối diện. 

Lâm Phi “Vèo” một tiếng đứng lên, vẻ mặt hơi hoảng hốt: “Không thể nào, phù văn cấp ba? Má! Thiệt thòi rồi!”

Chẳng lẽ đoán sai thật, xem người đối diện chẳng có vẻ gì là hiểu biết về giá trị của tấm phù văn này cả.

“Tấm phù văn này của ngươi?” Lời nói của Mục Trường Không nói ra có chút dò xét. 

Lâm Phi thở dài một hơi: “Oài, tấm phù văn không phải của ta, chỉ là nhặt ở trên đường, mua từ một lão già. Lúc ấy lão già kia chém hắn chế tác được phù văn vô cùng lợi hại, thiên hạ chỉ có mỗi một cái, còn nói bán rẻ cho ta. Ta còn cho rằng gặp phải tên lừa đảo, sợ hắn bám theo nên mua bừa một cái, sớm biết thế này mua hết cho rồi!”

Thanh Loan xém chút che miệng cười,thiếu gia thật xấu, phù văn rõ là của thiếu gia tự chế tạo ra mà.

Quả nhiên có một vị phù văn sư đi ngang qua thành Quy Nguyên. 

Trong lòng Mục Trường Không nghe thấy thế thì có chút tiếc nuối. Nếu có thêm một tấm phù văn nữa thì có thể phá giải ra xem rồi!

Đáng tiếc, đáng tiếc quá!

“Chúng ta có thể đi rồi!” 

Lâm Phi tin bản thân tự biên ra một câu chuyện như thế, lão già này chắc chắn sẽ tin.

“Ha ha! Đi thôi!”

Mục Trường Không thất vọng ngồi xuống, lại thêm một manh mối bị chặt đứt. 

Lâm Phi kéo Thanh Loan đi, xoay người ra khỏi cửa, về phần một ngàn lượng bạc kia, coi như là để bày tỏ!

Đang chuẩn bị mở cửa lớn, bên ngoài cửa lớn bị người đẩy ra, một bóng dáng màu trắng đi tới, hai người liếc nhìn nhau.

Bỗng nhiên, tiếng cô gái truyền ra 

“Là ngươi!

Chương 149: Lừa mười vạn lượng

Người đi từ cửa vào là Mục Ninh, cô gái áo trắng mà Lâm Phi đã từng gặp một lần.

Trong lòng Lâm Phi hơi hồi hộp, nhìn bộ dáng của nàng ta thì chẳng biết tại sao hắn cảm giác có chuyện xấu sắp xảy ra, nên hắn kéo tay Thanh Loan đi ra ngoài, giả vờ như không thấy ai cả vậy. 

“Mẹ kiếp, tại sao lại gặp nàng ta tại đây chứ, nhìn cô ta có vẻ tức giận, ta đắc tội nàng ta lúc nào sao?”

Lâm Phi không nghĩ ra được là vì sao nên phải cố gắng rời đi Công hội Phù Văn nhanh nhất có thể.



Gần đây Mục Ninh cảm thấy rất khó chịu.

Từ lần trước biết được người trẻ tuổi kia là một thiên tài về phù văn thì Mục Ninh đã sai người tìm kiếm người này, kết quả là người này biến mất một cách thần bí, giống như là đã rời khỏi nơi này rồi.

Mỗi lần Mục Ninh nhìn thấy lông mày của ông nội mình nhíu lại thì lại đau lòng, nên nàng ta thề muốn tìm ra được tên đó để xem hắn là thần thánh phương nào. 

Hơn nữa, hôm nay ông nội từ quận Sơn Hà về thì tâm trạng cũng không tốt.

Nên tâm tình của Mục Ninh cũng không tốt, khi tới sảnh thì biết Trương sư huynh định tới gặp vị thiếu gia kia, để xem có giúp được chút gì không.

Thế là một màn này xuất hiện. 

“Không được đi!”

Nhìn thấy tên khốn này định đi mà không nói gì thì Mục Ninh càng bướng bỉnh, dang tay chặn cửa lại.

Thật vất vả mới gặp được ngươi, làm sao có thể cho ngươi rời đi được. 

Bởi vì nóng lòng rời đi nên Lâm Phi không chú ý va phải Mục Ninh khiến nàng ta đứng không vững, theo bản năng ôm lấy Lâm Phi để cơ thể mình được vững vàng.

Thế là có một màn mập mờ trước mắt.

Mục Ninh ôm chặt Lâm Phi như bạch tuộc vậy, cả người dán vào lồng ngực của hắn, một luồng hơi thở của đàn ông xông vào mũi làm nàng cảm thấy an toàn. 

Lâm Phi cực kỳ kinh ngạc, mình đang bị sàm sỡ sao?

Ngực khá lớn nhưng không biết là hình bánh bao hay hình măng nhỉ?

Cảm giác thật tuyệt, lần đầu được một cô nàng ôm ấp, lại còn là một mỹ nữ nữa chứ, Lâm Phi vẫn rất hài lòng, dù sao cơ hội như này rất khó có được. 

Nhưng hắn lại không biết có hai người đang tức giận.

Hai mắt của Thanh Loan sắp phun lửa, nghĩ thầm: “Đúng là một kẻ không biết xấu hổ, lại dám quyến rũ thiếu gia nhà ta! Lần sau phải bảo thiếu gia tránh xa người phụ nữ xấu xa này ra mới được!”

Một người khác đó là hội trưởng Mục Trường Không của chúng ta. 

Cháu gái của mình bị kẻ khác sàm sỡ, không tức giận được sao?

Khụ khụ…

Tiếng ho khan của Mục Trường Không cắt đứt bầu không khí hiện tại. 

“Ông nội, hắn bắt nạt cháu.”

Người phản ứng nhanh nhất đó là Mục Ninh, vội vàng chạy tới bên cạnh ông nội nàng, mặt đỏ như nắng chiều giống như nàng thật sự bị bắt nạt vậy.

“Mẹ nó, rõ ràng là ngươi sờ ngực ta mà, ta bắt nạt ngươi lúc nào.” 

Lâm Phi rất oan ức, đang định cãi lại vài câu nhưng đột nhiên nghĩ lại, thôi chết rồi! Cô nàng này chính là cháu gái của hội trưởng, chạy trước vẫn tốt hơn, nếu không thì rất phiền phức.

Hắn vội vàng kéo tay Thanh Loan định chạy đi.

“Nhóc con! Đừng đi vội như vậy!” 

Lâm Phi nào dám ở lại, vội vàng đi tới cửa nhưng lại bị một vách tường vô hình cản lại.

Có một cánh cửa màu trắng làm bằng lưu ly đã chặn lại đường đi của hắn.

Đây là do Mục Trường Không làm ra, để nói cho Lâm Phi một điều, đừng nghĩ rời khỏi, hãy ngoan ngoãn mà ở lại nói chuyện đi. 

Lâm Phi thầm mắng một tiếng cáo già, đây mới gọi là bắt nạt đấy, dù gì cũng là hội trưởng, tại sao lại dã man như vậy?

“Hội trưởng Mục, ngài muốn gì? Chẳng lẽ muốn giam ta ở đây? Lâm gia của ta cũng không phải là kẻ dễ ức hiếp.” Lâm Phi chắc chắn không chịu ngoan ngoãn mà ngồi xuống nói chuyện rồi.

Không thể yếu thế được. 

Tạm thời Lâm Phi không thể đắc tội với phù văn sư cấp năm được, hơn nữa người ta vẫn là hội trưởng của một chi nhánh, chỉ cần hơi động tay là có thể diệt sạch Lâm gia rồi.

“Ông nội, hắn ta chính là người lần trước trả lời được câu hỏi!”

Mục Ninh vạch trần sự thật về Lâm Phi bởi vì nàng rất muốn ông nội trừng trị tên khốn này. 
Từ nhỏ tới giờ nàng ta lần đầu tiên bị ăn đậu hũ, không tức giận mới lạ, hơn nữa nàng ta còn là cháu gái của hội trưởng Công hội Phù Văn nên tính tình kiêu ngạo là tất nhiên.

Mẹ nó, quả nhiên là như vậy.

Chuyện Lâm Phi không muốn thấy nhất lại xuất hiện. 

Lâm Phi giả bộ như không biết cái gì: “Mỹ nữ, nàng nói cái gì vậy? Câu hỏi nào, ta có biết nó sao?”

Ngươi lại dám ngụy biện?

Nếu ánh mắt của Mục Ninh có thể giết người thì Lâm Phi sẽ bị chết không biết bao nhiêu lần rồi, nàng ta chưa từng gặp qua kẻ nào mặt dày như vậy, rõ ràng hắn đã trả lời được câu hỏi đó mà bây giờ lại không chịu nhận, chuyện đó cũng đâu phải là chuyện mất mặt gì? 

“Ngươi nói dối, câu hỏi đó chính do ngươi trả lời!”

Lâm Phi chết cũng không chịu nhận: “Hội trưởng Mục, ta nghĩ cháu gái ngài nhận nhầm người, loại người như ta hết ăn lại nằm, làm sao mà hiểu được phù văn chứ? Ở nhà ta còn có việc gấp, xin hội trưởng Mục cho chúng ta rời khỏi, ngài cũng không muốn chuyện này bị người khác biết chứ?”

Mục Trường Không liếc nhìn cháu gái mình, rồi nói: “Chuyện vừa rồi, cậu định xử lý như thế nào?” 

Mục Ninh ngẩn ngơ, ông nội bị làm sao vậy, không phải ông nội luôn muốn tìm người đã trả lời được câu hỏi đó sao?

Lâm Phi thở phào một hơi nhẹ nhõm, lão già này không tin thì tốt, lần sau ta sẽ không bao giờ tới Công hội Phù văn nữa.

“Vừa rồi là tại hạ vô lễ. Xin Mục tiểu thư đừng trách!” Ông muốn có cái bậc thang để xuống thì ta chiều vậy, Lâm Phi nghĩ thầm như thế. 

“Sự trong sạch của cháu gái ta mà muốn dùng một câu xin lỗi là xong sao?” Mặt Mục Trường Không đen lại, không khí trong phòng lập tức lạnh lẽo.

Được lắm, định lừa bịp mình đây mà.

Từ trước tới giờ chỉ có Lâm Phi lừa gạt kẻ khác, không ngờ bây giờ có người định lừa gạt mình nhưng uất ức nhất đó là mặc dù biết mình đang bị lừa gạt nhưng vẫn phải tiếp tục. 

Lực ảnh hưởng của Công hội Phù Văn rất mạnh, đắc tội Công hội Phù Văn không phải là một quyết định đúng đắn.

“Đây là năm vạn lượng ngân phiếu coi như là bồi thường.”

Mục Trường Không không nói lời nào. 

Lâm Phi nhịn đau, lại lấy thêm một vạn lượng nữa, sáu vạn lượng đã là không ít rồi, ông đừng có tham quá.

Cái gì? Còn không vừa lòng sao? Còn muốn lừa thêm nữa? Ta nhịn.

Rút thêm một vạn lượng nữa, vẫn không có động tĩnh gì. 

Tới tận lúc Lâm Phi rút tới mười vạn lượng thì hắn tức giận, lần này mà không đồng ý nữa thì ta cũng mặc kệ, ông cho rằng tiền chỉ là giấy thôi sao?

Lúc này, Thanh Loan kéo kéo ống tay áo của thiếu gia mình.

“Thiếu gia, hình như có thể đi rồi.” 
Lâm Phi tức giận tới sắp phun máu, cửa đã được mở ra, cáo già này thật đúng là dám gạt mình.

“Ngươi có thể đi rồi.”

Lâm Phi ủ rũ mà ra về, bị người sàm sỡ lại còn bị mất mười vạn lượng bạc, ôi số bạc của ta, cũng không phải là tự dưng mà có đâu. 



Sau khi hai người rời khỏi.

Mục Trường Không mới cười ha hả: “Thằng nhóc này, không cho hắn một bài học thì hắn cứ nghĩ mình là ông trời sao.” 

“Ông nội, tại sao ông có thể như vậy!”

Mục Ninh dậm chân, có vẻ hơi xấu hổ, không biết tại sao ông nội lại muốn lừa gạt mười vạn lượng bạc của tên kia nữa.

Mạc Trường Không cười nói: “Thằng nhóc khốn nạn kia dám sàm sỡ cháu gái của ta, mười vạn lượng bạc vẫn còn nhẹ đó, đúng lúc ông định mua vật liệu phù văn mà hơi kẹt tiền, mà Lâm gia vừa mới diệt Lý gia xong nên mười vạn lượng vẫn không tính là gì.” 

Nếu Lâm Phi biết được thì chắc chắn sẽ tức tới phun máu, số bạc này là do mọi người liều mạng mới có được, ông lại chỉ cần dùng vài câu là có mười vạn lượng, muốn chết a.

Mục Ninh hỏi: “Thế nhưng ông cũng không thể thả hắn đi a.”

Mục Trường Không cười nói: “Cháu gái ngoan, thằng nhóc này rất thông minh, ông nghĩ nó chính là một phù văn sư, mới vừa rồi bị cháu nói như vậy, mặc dù hắn đã từ chối rất thẳng thắn thế nhưng vẫn còn sơ hở lộ ra. Còn tại sao ông muốn thả hắn đi là vì ông muốn hắn tự mình thừa nhận.” 

Mục Ninh rất rõ ràng ông của mình sẽ không nói những điều không chắc chắn, nghe như vậy thì tên ghê tởm kia sẽ chủ động đi tới đây gặp mặt sao?

“Ông nội, tại sao lại như vậy. Ông nói cho cháu nghe đi mà!”

Mục Ninh nũng nịu, đong đưa cánh tay của Mục Trường Không. 

Mục Trường Không dở khóc dở cười, đành phải nói: “Hôm nay ông vừa trở về từ quận Sơn Hà, nghe nói có người của Huyền Vũ Môn muốn tới Quy Nguyên Thành của chúng ta.”

Mục Ninh kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ là người đứng sau của Lý gia muốn tới gây bất lợi cho tên kia?”

“Thật thông minh!” Mục Trường Không nói: “Thằng nhóc kia rất có bản lĩnh, tự mình dẫn người tới xóa sổ Lý gia. Ông hoài nghi cao thủ Huyền giả của Lý gia cũng bị người của Lâm gia giết chết, nếu như thằng nhóc đó là phù văn sư thì đúng là có thể chém giết Huyền giả của Lý gia rất dễ dàng.” 

“Tại sao có thể chứ? Huyền giả chính là…” Mục Ninh cực kỳ kinh ngạc mà nói.

Mục Trường Không nói: “Không có gì là không thể! Nếu như hắn chính là phù văn sư thì sẽ không phải là một phù văn sư bình thường, có thể tránh thoát sự điều tra thần hồn của một phù văn sư cấp năm thì chắc chắn không đơn giản, khi người của Huyền Vũ Môn tới, chỉ cần Công hội Phù Văn chúng ta tham dự vào nữa thì hắn chắc chắn phải tới!”

“Vẫn là ông nội giỏi nhất.” 

Mục Ninh nghĩ tới mọi chuyện của tên kia đều nằm trong kế hoạch của ông nội thì trong lòng rất thoải mái.

Ngươi dám sờ ngực ta sao? Đáng đời!



Hắt xì…

Trên đường đi về, Lâm Phi hắt xì một tiếng, nhìn xung quanh, thầm nghĩ: “Là kẻ nào đang nguyền rủa ta? Hình như gần đây ta không làm chuyện xấu gì a.”

“Thiếu gia, chỉ tại Thanh Loan không tốt, ngài mắng ta đi!” 

Thanh Loan cúi đầu xuống giống như là một đứa trẻ con có lỗi vậy.

Thực sự Lâm Phi khá tức giận, bình thường chỉ có hắn lừa gạt người khác thế mà hôm nay hắn lại bị một con cáo già lừa gạt.

Rõ ràng mình bị sàm sỡ thế mà vẫn bị mất mười vạn lượng, nếu biết như vậy thì lúc đó sẽ hưởng thụ hơn một chút, giá này cũng quá đắt đi. 

Lâm Phi cười nói: “Suy nghĩ lung tung cái gì đó, chuyện này lại không liên quan tới ngươi. Thiếu gia của ngươi cũng không thiếu tiền.”

“Ô ô, thiếu gia thật tốt!”

Thanh Loan lao tới ôm chầm lấy hắn. 

Lâm Phi nghĩ thầm: “Loli thật tốt, thảo nào mọi người đều thích loli!”

Tâm trạng của hắn lập tức tốt hơn nhiều.

Vấn đề kia không cần nghĩ nhiều nữa, dù sao hắn sẽ không tới Công hội Phù Văn nữa, con cáo già kia rất khó chơi a. 

“Hôm nay thiếu gia sẽ dẫn ngươi đi dạo phố mua đồ!”

Lâm Phi đã hoàn thành một trong những ước nguyện của mình là dắt một cô nhóc đáng yêu đi dạo phố.

Chương 150: Tam thiếu luyện binh?

Trong lúc Quy Nguyên thành vẫn đang vui đùa ầm ĩ.

Bạn học Lâm Phi của chúng ta bắt đầu vùi đầu chuẩn bị chế tạo ra binh khí đầu tiên của riêng mình. 

Sau khi chịu một phen tống tiền ở Công hội Phù Văn, Lâm Phi quyết đinh đem đau buồn biến thành động lực rèn ra binh khí đầu tiên của mình.



Tại xưởng binh khí của Lâm gia. 

Lâm gia có một khu vực khai thác mỏ, kiếm được số lượng khoáng thạch lớn. Chế tạo binh khí là một nguồn thu nhập quan trọng, chiếm phần lớn trong thu nhập của Lâm gia.

Muốn rèn được binh khí tốt thì cần dùng Hắc Thiết thạch. Binh khí được rèn ra từ loại quặng sắt bình thường đều là binh khí rác rưởi, chỉ phù hợp cho người thường dùng, nếu để võ giả sử dụng chúng thì sẽ chẳng khác gì người thường, không có gì lợi hại.

Nghe nói Lâm tam thiếu muốn đến đây rèn binh khí, tất cả mọi người đều không tin. 

Lâm tam thiếu sẽ đến đây rèn binh khí? Không phải là nói lung tung chứ?

Nếu như là trước kia, có lẽ mọi người đều cho rằng tam thiếu đang gây chuyện, rèn binh khí không phải chuyện nói xuông là có thể làm được, cần phải có thiên phú mới có thể rèn ra được binh khí.

Không hiểu vì sao, danh tiếng của Lâm tam thiếu ở Lâm gia lại nổi trội mạnh mẽ. 

Một thân một mình tiêu diệt tam đại trưởng lãocủa Lý gia, giết chết bọn họ ở trên đường lớn, sau đó không còn ai lại dám nghi ngờ thực lực chiến đấu của Lâm tam thiếu nữa.

Nhận tin Lâm tam thiếu muốn đến đây rèn binh khí, bọn họ cũng đâu dám nói gì.

……… 

Lâm Phi mang theo nhóc con đáng yêu, Thanh Loan, tới cùng.

Theo như lời hắn nói, mang theo nhóc con đáng yêu này rất dễ thu hút ánh mắt người khác, rất phù hợp với điệu bộ của một thiếu gia.

“Hoan nghênh tam thiếu gia đại giá quang lâm!” 

“Hoan nghênh tam thiếu gia đại giá quang lâm!”

Lúc Lâm Phi xuất hiện ở cửa, người phụ trách xưởng vội vội vàng vàng chạy ra tiếp đón.

“Bảo bọn họ tản ra đi!” 

Nhìn thấy quản lý định tiến ra đây, Lâm Phi liên tục khoát khoát tay, ông đây không phải đến để tham quan mà đến để rèn binh khí.

Trương Liêm Minh lau mồ hôi trên đầu, xoay người quát: “Tất cả về chỗ làm việc đi.”

Người này là quản lý của xướng chế tạo, là người thuộc chi thứ trong họ. Cơ thể trưởng thành cao lớn thô kệch. Nếu như sinh ra vào thời đại sau, chiều cao hai mét này không chơi bóng rổ thì rất đáng tiếc. 

Trương Liêm Minh rất có ảnh hưởng, giọng nói lại vang to như loa, các quản lý nghe thấy giọng nói đó nào dám lại gần nữa.

“Tam thiếu, ta đã cho người chuẩn bị theo như ngài yêu cầu rồi!”

“Dẫn đường đi!” 

…..

Xưởng của Lâm gia rất lớn.

Âm thanh leng keng vang lên không ngừng. 

Số lượng lớn quặng sắt chất chồng như núi, công nhân lên đến vài trăm người đang không ngừng làm nguội sắt.

“Đây là nơi tạo ra binh khí Bất Nhập Lưu!”

“Nơi này là nơi chế tạo ra binh khí Bách Luyện!” 

“Còn đây là nơi chế tạo ra binh khí Thiên Luyện.”



Phạm vi xưởng chế tại Lâm gia rộng vài tầng, giống như kiến trúc của một tòa Kim Tự Tháp, đồng thơi được xây dựng dựa vào núi, có ý nghĩa bất phàm. 

“Nơi này rất tốt, đỡ cho việc lại phải đi tìm nơi chế tạo binh khí!”

Lâm Phi vô cùng hài lòng với nơi này.

Từ khí trở về từ Công hội Phù Văn, Lâm Phi tập trung toàn bộ tinh thần vào việc học tập, mà việc học tập ở đây chính là chế tạo binh khí. 

Chuyện của thành Quy Nguyên cũng đã xử lý được khoảng bảy tám phần, Lâm Phi dự tính rời đi trước, dọc đường tiện thể du lịch một chút, nâng cao kiến thức của bản thân.

Thực tế, Lâm Phi muốn trải nghiệm du ngoạn giang hồ một lần.

Chế tạo binh khí, chẳng qua mục đích là để che dấu Hắc Sát đao tránh để người khác nhìn ra manh mối. 

Vừa đúng lúc Lâm Phi lấy được ít khoáng thạch ở chỗ Lý gia, đem về làm một thanh đao sử dụng lúc luyện tập, tiện thể che giấu thực lực.

“Nhà mình có nhiều binh khí Bách Luyện không?”

Lâm Phi tùy ý hỏi. 

Lâm Liêm Minh nói: “Binh khí Bách Luyện bình thường được dùng trên giang hồ hoặc là dùng cho thủ vệ, Lâm Gia chúng ta hiện nay có thể chế tạo được khoảng một ngàn kiện binh khí mỗi tháng, tính riêng binh khí bách Luyện thì làm được khoảng một trăm kiện.”

“Vậy cũng được!”

Suýt chút nữa Lâm Liêm Minh cắm đầu xuống đất, nếu để số lượng ba ngàn kiện binh khí Bách Luyện, một trăm kiện binh khí Thiên Luyện cho xưởng khác làm, có lẽ không thể làm được một phần ba. 

Chỉ là hắn không biết, Lâm tam thiếu của chúng ta sau khi trải qua không gian học tập giả thuyết còn không thèm nhìn đến binh khí Bách Luyện.

“Thiếu gia, binh khí Bách Luyện ở xưởng chúng ta có thể coi là rất tốt rồi!” Lâm Liêm Minh nghĩ rằng hắn ta nên bổ sung vài câu, tránh để lại ấn tượng không tốt.

“Ba ngàn à, cả một ngày các ngươi mới luyện được một trăm kiện binh khí Bách Luyện? Nuôi các ngươi ăn cơm đều là lãng phí hết à!” Lâm Phi chợt nâng giọng lên: “Lâm gia chúng ta một ngày phải luyện được năm trăm kiện binh khí Bách Luyện.” 

Lâm Liêm Minh muốn phun ra ba lít máu.

“Việc này… Thật sự vô cùng khó khăn!” Nếu như là người ngoài, chắc chắn Lâm Liêm Minh sẽ tranh cãi một phen, nhưng đối với Lâm tam thiếu gia, hắn không có gan làm chuyện đấy.
Lâm Phi khẽ nheo mắt lại, “Vô cùng khó khăn? Đưa ta đi xem xem!” 

Lâm Liêm Minh chợt cảm thấy một cỗ khí lạnh bao quanh người mình, trái tim như bị treo lên, sau lưng không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

Khí tức của Tam thiếu gia quá mạnh mẽ.

…….. 

Lâm Liêm Minh dẫn Lâm Phi đến chỗ lò lửa gần đấy nhất.

Thợ rèn đang chế tạo binh khí Bách Luyện.

Binh khí Bách Luyện, phải trải qua một ngàn búa mới tính là Nhất Luyện, chỉ cần nghĩ cũng thấy rèn đến Bách Luyện có bao nhiêu khó khăn. 

“Không được, không được!”

Lâm Phi nhìn thấy cách làm của thợ rèn không khỏi lắc đầu, cách làm như vậy không đúng.

Trong thế giới học tập giả thuyết có rất nhiều phương thức rèn sắt, muốn cái gì có cái đó, cách thức rèn sắt hắn vừa thấy hoàn toàn không đúng, thảo nào năng lực chế tác lại kém đến vậy. 

“Ngươi bảo hắn ta đi ra đi.” Lâm Phi lại nói.

Người rèn sắt vừa rồi là một ngươi đàn ông trung niên, nửa thân cởi trần, cơ bắp xếp chồng lên nhau, da thịt màu đồng cổ, tràn đầy sức mạnh, hắn ta nghe thấy vậy, bất mãn lên tiếng: “Tại sao lại bắt ta tránh ra?”

Lâm Liêm Minh hồi hộp trong lòng, Tam thiếu rốt cuộc muốn làm gì đây. 

“Đây là Tam thiếu gia, ngươi cứ xuống trước đi!” Lâm Liêm Minh vội vàng mở miệng.

Người đó đương nhiên không hề tình nguyện mà đi xuống.

Lâm Phi cời áo ngoài ra, tiến đến trước mặt lò lửa: “Cách rèn binh khí như vậy quá kém, ta thật không biết sự phụ của các ngươi dạy các ngươi thế nào, nhìn kỹ cách chế tạo binh khí Bách Luyện này đi!” 

Cái gì, Tam thiếu gia muốn chế tạo binh khí Bách Luyện?

Lâm Liêm Minh nghi ngờ bản thân mình nhìn nhầm rồi, Lâm tam thiếu mà cũng biết rèn binh khí sao?

Không đợi Lâm Liêm Minh tiến lại đây, bên này Lâm Phi đã bắt đầu động thủ rồi, vung búa sắt lên, âm thanh đinh đinh đang đang vang lên có trật tự, giống như một bản nhạc tuyệt đẹp. 

Đinh đinh đang đang! Đinh đinh đang đang!

Không ít thợ rèn ở bên cạnh dựa theo tiếng động chú ý đến bên này, bởi vì âm thanh kia vô cùng dễ nghe, muốn không chú ý cũng không được.

Càng ngày càng nhiều người đứng dậy, vây ở xung quanh tò mò xem xét. 

“Lão Tề, người nhìn kìa, đây rốt cuộc là cách rèn gì!”

Đám người vây xem tách ra hai bên tạo thành một lối đi, Lâm Liêm Minh nghênh đón một vị lão nhân tiến vào.

Độ tuổi của lão Tề không lớn, nhìn vẻ ngoài tầm năm, sáu mươi tuổi, cơ thể lực lưỡng, để nhiều ria mép, hai mắt sáng ngời có hồn. Đây là vị thợ rèn có quyền uy nhất trong xưởng chế tạo của Lâm gia, thợ rèn cấp bốn. 

“Không vội!”

Lão Tề khoát tay: “Cứ xem trước đi.”

Thân thể của Lâm Phi không tính là to lớn, vung búa sắt lên rồi hạ xuống, tạo nên một trạng thái tinh xảo, vung lên hạ xuống, vung lên hạ xuống, đinh đinh đang đang. 

Sắc mặt Lão Tề dần thay đổi, tóm lấy tay Lâm Liêm Minh, kích động nói: “Nói cho ta biết, hắn ta là ai, đây chính là phương pháp rèn Ngũ Âm đã thất truyền!”

“Phương pháp rèn Ngũ Âm.”

Lâm Liêm Minh là thợ rèn cấp ba. Hắn ta đã từng nghe không ít điển cố. Giờ phút này nghe lời nói của Lão Tề, không khỏi nhảy dựng lên, sao cái này có thể là cách rèn được.

Lão Tề một mực khẳng định: “Lão già ta làm nghề rèn nhiều năm như vậy, trải nghiệm nhiều hơn ngươi nhiều. Đây chắc chắn là phương pháp rèn Ngũ Âm, một phương pháp rèn đề cao chuyên môn.”

Lão Tề thân là thợ rèn cấp bốn, mong muốn cả đời chỉ có thể là việc học được các phương pháp rèn cao thâm hơn, rèn ra loại thần binh lợi khí vang danh đại lục. 

Lâm Liêm Minh cũng sợ đến ngây người, cuối cùng cũng nhớ ra phương pháp rèn Ngũ Âm này.

Sao thứ này lại có thể ở trong tay thiếu gia.

Nửa canh giờ sau. 

Thử lạp.

Một thanh trường đao xuất hiện trước mặt mọi người.

“Cực phẩm Bách Luyện đao!” 

Lão Tề xông lên đoạt lấy Bách Luyện đao, đánh giá chúng từ trên xuống dưới, dọa Lâm Phi hoảng sợ một phen, người này chắc không phải là kẻ điên chứ.

“Thiếu gia, đừng tức giận, đây là Lão Tề, thợ rèn cấp bốn duy nhất trong xưởng chúng ta.”

Nghe Lâm Liêm Minh nói vậy Lâm Phi mới bình tĩnh lại. 

Trạch nam kỹ thuật thích nhất là lý luận kỹ thuật.

Đây là lần thứ nhất lâm Phi chế tạo binh khí, không nghĩ tới lại rèn ra được một thanh Bách Luyện đao cực phẩm, có thể nói là ngoài ý muốn.

“Thế giới giả thuyết quả không hổ danh.” 

Lão Tề yêu thích không muốn buông tay, thả Bách Luyện đao xuống, quay đầu lại hỏi: “Tiểu huynh đệ, đây chính là phương pháp rèn Ngũ Âm phải không?”

Lâm Phi ngẩn người: “Ông cũng biết à?”

Lão Tề vuốt ve đao mang theo thương cảm: “Đây chính là phương pháp rèn thất truyền năm xưa, thật không ngờ lão già ta còn có thể nhìn thấy nó, lão già này phải cảm tạ ngươi rồi!” 

Lâm Phi không hiểu sao được người khác phát cho một tấm thẻ người tốt, nhất thời không biết nói gì.

Lúc Lâm Phi mới bắt đầu học phương pháp rèn Ngũ Âm, còn tưởng đấy chỉ là một kỹ thuật bình thường, ai ngờ nó lại là phương pháp thất truyền gì đó.

Muốn ra vẻ phách lối một phen? 

Kết quả gặp phải ánh mắt của lão già  giống như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Lâm Phi nghĩ tốt nhất hắn nên rời khỏi đây trước đã.

Vừa mới bước đi, Lão Tề ngay lập tức lao tới.

“Tiểu huynh đệ, ta muốn bái ngươi làm sư phụ!” 

Mắt Lâm Phi trợn tròn, muốn bái mình làm sư phụ? Một ông lão già khụ?

………..

Kết quả cuối cùng đương nhiên là không bái được. 

Phương pháp rèn Ngũ Âm là phương pháp rèn thất truyền, sau khí tu luyện có thể dễ dàng nâng cao hiệu suất rèn, trước kia là phương pháp bình thường, hiện tại chính là phương pháp đã thất truyền.

Phương pháp này đối với Lâm gia mà nói rất có tác dụng.

Lâm Phi nghĩ một chút, sau khi mình giao chúng cho phụ thân, xưởng chế tạo của Lâm gia có thể nâng cao sản lượng. Chắc chắn có thể làm lũng đoạn thị trường binh khí. 

“Thiếu gia, ngài đừng để chuyện vừa rồi ở trong lòng. Lão Tề chính là kiểu người như vậy đấy.”

Lâm Phi cười nói: “Yên tâm đi, ta sẽ không mang thù với người của Lâm gia chúng ta đâu, còn về phương pháp rèn Ngũ Âm, lúc trở về ta sẽ giao lại cho tộc trưởng, lúc đấy phiền ngươi chọn lựa một số đệ tử đáng tin cậy để đi tu luyện.”

Lâm Liêm Minh giật mình, một lúc lâu sau mới có thể hồi phục tinh thần. 

“Đa tạ thiếu gia!”

Lâm Phi tiến vào bên trong, có thủ vệ xuất hiện, trong này chính là nơi chế tạo binh khí chân chính.

Binh khí Bách Luyện, Thiên Luyện hướng đến thị trường đại chúng. 

Còn phàm binh hướng đến các gia tộc, thuộc thị trường cao giá.

“Thiếu gia, phòng chế tạo này là nơi tốt nhất hiện tại, chúng ta đã giúp ngài chuẩn bị toàn bộ tài liệu mà ngài cần rồi.”

Lúc này Lâm Liêm Minh không còn dám coi thường vị tam thiếu gia này nữa. 

Người ngoài không biết để chế tạo ra binh khí có bao nhiêu khó khăn, Lâm Liêm Minh thì vô cùng rõ ràng, không thể tìm ra người thứ hai giống với vị thiếu gia kỳ quái này đâu. Chỉ tùy ý chế tạo binh khí mà có thể rèn ra một thanh Bách Luyện đao cực phẩm, quả là tà môn.

Lâm Phi rất vừa long: “Ngươi dẫn Thanh Loan ra ngoài đi, nếu không co chuyện gì quan trọng thì đừng tới làm phiền ta.”

“Ta sẽ bố trí người canh giữ ở bên ngoài, đảm bảo sẽ không để người khác quấy rầy thiếu gia.” 

…….

Cùng lúc đó.

Trên một đoạn quan đạo dẫn đến thành Quy Nguyên. 

Một đám ngựa đen phi nhanh như bay, khiến cho bụi trên đường bay mù trời, rước lấy tiếng mắng chửi từ người đi đường.

“Ui, hiện tại chỉ có thể làm phiền Lâm Phi sư đệ, đệ nhất ngoại môn rồi!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau