VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Phù sư thần thông

Nếu như không phải xác nhận Hắc Thiết thạch cực phẩm xuất hiện, thì Lý Nguyên tuyệt đối sẽ không dẫn theo người ngựa xuất hiện, dẫu sao tính quan trọng của Hắc Thiết thạch cực phẩm không gì sánh bằng, không cho phép có khả năng mất đi, nên nói là không thể xảy ra bất kỳ vấn đề gì.

Kết quả, việc mà Lý Nguyên sai đó là đã đánh giá thấp tình hình.

Lý gia bọn họ không thể kiềm chế được, Trương gia cũng không thể kiềm chế được. 

Cho nên, hai nhà đều xuất hiện rồi.



“Tại sao ngươi lại có mặt ở đây?” 

Lúc trước Lý Nguyên đã phái trinh thám đi kiểm tra qua khu vực này, không có người ở đây cho nên mới yên tâm xuất đầu lộ diện.

Trương Càn cười nói: “Các ngươi có thể ở đây thì tại sao bọn ta lại không thể ở đây, chắc chắn bây giờ ngươi nghĩ không ra tại sao đã kiểm tra khu vực này mà cuối cùng lại không tìm ra tung tích của bọn ta.

Lý Nguyên tức giận, lại xuất hiện Trương gia trên đường, tình hình không hay rồi. 

Trương Càn vô cùng đắc ý nói: “Quên nói với các ngươi một câu, để cướp được hắc thiết thạch cực phẩm ta đã đặc biệt mời phù sư của gia tộc tới đây.”

Hồi hộp.

Trong lòng Lý Nguyên dâng lên dự cảm không tốt, hắn lờ mờ hiểu được vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, mặt hắn sa sầm nói: “Một phù sư nhỏ bé, ngươi tưởng rằng bọn ta sẽ sợ sao?” 

“phù sư cấp một cấp hai đương nhiên không sợ, nhưng nếu là phù sư cấp ba thì sao?” Trương Càn nói.

Một ông già đi ra từ phía sau Trương Càn, mặc bộ áo dài màu đen, cả cơ thể được che kín ở bên trong, lộ ra khí tức âm u, “Khặc khặc khặc... Lão phu Tang Ma không biết có đủ tư cách không?”

Khí tức u ám bao trùm cả bầu không khí ở khoáng trường. 

“Trương Càn, ngươi to gan thật, phạm nhân truy nã của Công hội phù sư ngươi cũng dám thu nạp!”

Mặt Lý Nguyên biến sắc, hắn nhận ra thân phận của người đó, biết được lai lịch của người này, bất giác lộ ra ánh mắt đề phòng.

Tang Ma, tội phạm truy nã của Công hội phù văn, đã từng lợi dụng thủ đoạn của phù văn giết chết nhiều Võ giả, thanh danh bê bối, liên tiếp thoát khỏi những cuộc vây bắt, sau đó bặt vô âm tín. Mọi người đều nghĩ rằng ông ta đã chết trong tay người khác, thì ra là luôn ẩn nấp ở Trương gia. 

Thế lực của Trương gia rất mạnh, nhưng một khi đối đầu với Công hội phù văn thì không có một chút sức chống cự, và trở thành quá khứ trong miệng mọi người.

Trương Càn vỗ tay nói: “Ta dám đưa người ra thì tự có suy tính, nhưng các ngươi đừng mơ tưởng hôm nay có thể rời khỏi đây.”

“Giết!” 

Đám người phía sau Trương Càn nhanh chóng sát nhập chiến trường.

“Giết, giết chết bọn chúng!”

Lý Nguyên cũng dẫn theo cao thủ đến, mặc dù sợ phù sư cấp ba nhưng nếu từ bỏ mà đi như vậy thì lại không cam tâm, đặc biệt là từ bỏ miếng mồi béo bở đã đến tay rồi, bất luận thế nào cũng phải liều một phen. 

“Giết phù sư cấp ba đó trước, không cho ông ta động thủ.”

Con mắt Lý Nguyên không tồi,hắn ý thức được phù sư khó đối phó.

Tại sao Trương Càn lại không bị họ phát hiện, nguyên nhân nằm ở phù sư cấp ba sử dụng thủ đoạn phù văn, như vậy mới có thể tránh được được sự phát hiện của họ. 

Giết phù sư trước, đây là việc quan trong nhất.

Không thiếu cao thủ bên cạnh Lý Nguyên. Dù sao thì khu vực khai thác mỏ cũng cần cao thủ trấn giữ.

“Lý thiếu yên tâm.” 

Một người đàn ông mặt đen từ ra từ sau Lý Nguyên, da thịt đen như than nhưng thực lực của hắn đạt đến Võ Đạo cửu trùng thiên.

...

Trong nhà gỗ. 

Lâm Phi dùng phù văn để ẩn thân, ngăn cách tất cả khí tức.

“Đánh nhau rồi, bọn họ đánh nhau rồi.”

Nếu như không phải Lâm Phi có yêu cầu, thì chắc chắn Lâm Tam đã không ngồi yên rồi. “Ta chính là muốn bọn họ đánh nhau.” Lâm Phi không có gì ngạc nhiên cả, tất cả những việc này đều nằm trong dự đoán của hắn, lợi dụng lòng tham của bọn họ,

“Thúc biết vị phù sư đó không?”

Hiện trường xuất hiện thêm một phù sư, ít nhiều cũng khiến cho Lâm Phi hứng thú. 

Lâm Tam đang hưng phấn nhưng nghe thấy phù sư bỗng nhiên tinh thần lại trở nên căng thẳng nói: “Tam thiếu, phù sư đó vô cùng đáng sợ, ông ta là Tang Ma tội phạm truy nã của Công hội phù văn, ông ta là người không có việc ác gì chưa làm, nhiều người của Lâm gia chúng ta đã chết dưới tay ông ta.”

“Tội phạm truy nã, thú vị, thú vị!” Lâm Phi vuốt cằm.

Kể từ khi trở thành phù sư thực sự Lâm Phi chưa gặp phù sư bao giờ, đặc biệt là phù sư cấp ba, với năng lực hiện tại thì vốn dĩ cũng chẳng để trong lòng. 

Thế giới giả thuyết đào tạo ra, sức mạnh của Lâm Phi cũng hơn người bình thường. Nếu đổi là một người khác thì khi nghe đến phù sư cấp ba không những bị dọa cho mặt mày tái mét mà còn quay đầu bỏ chạy chứ không ở lại hiện trường.

Lâm Tam đã nhìn thấy thủ đoạn của Lâm Phi, nhưng nghĩ đến sự đáng sợ của phù sư thì phải khuyên Lâm Phi để tránh xảy ra việc.

“Tam thiếu, phù sư cấp ba vô cùng đáng sợ, đặc biệt ông ta còn là cao thủ Võ Đạo cửu trùng thiên...” Lâm Tam vẫn chưa nói xong thì đã bị Lâm Phi ngắt lời. 

“Thúc lo ta không phải là đối thủ của phù sư sao!” Lâm Phi cười nói: “Nếu ta dám đào hố thì chắc chắn dám chôn tất cả chúng, lẽ nào ngay cả đến lời nói của thiếu gia thúc cũng không tin sao?”

Lâm Tam lén nhìn Lâm Phi, phát hiện thiếu gia nhà mình vô cùng tự tin. Lẽ nào, thiếu gia có bản lĩnh này sao?

“ Tin chứ, tin chứ.” 

...

Khu vực khai thác mỏ.

Giết chóc vẫn đang tiếp tục. 

Bây giờ là đại chiến giữa Lý gia và Trương gia.

Đến nỗi những người đã trở thành thi thể trên mặt đất trước đo, máu tươi hòa vào trong đó, trở thành một phần tử trong đó.

“Đoàng!” 

Lý Nguyên và Trương Càn vừa chạm vào nhau thì chớp đánh, gió lớn thét gào, dưới canh khí thì những viên đã ở xung quanh trong phút chốc hóa thành bột mịn bay theo chiều gió.

Thực lực của hai người đều là Võ Đạo bát trùng thiên, một trong những cao thủ trẻ của Quy Nguyên thành, hai người đều không làm gì được đối phương.

“Trương Càn, Liệt Hỏa chưởng của ngươi chỉ có vậy thôi hả!” Lý Nguyên đứng thẳng ngạo mạn.

“Hừm, Phá Thiên chưởng của ngươi ngay đến Liệt Hỏa chưởng của ta cũng không đỡ được!”

Y phục của Trương Càn cũng có chút lộn xộn, nhưng có thể nhìn thấy thực lực không hề kém, nếu không thì không thể trở thành một trong tứ đại công tử. 

Hai người đang chuẩn bị ra tay lần nữa thì tình hình thay đổi bất thường.

“Cút đi!”

Thì ra Võ Đạo cửu trùng thiên một trận phân ra kết quả. 

Cao thủ Lý Nguyên sắp xếp, vừa ra từ băng phong, tiếp đó là phù sư Tang Ma đánh ra, liền nhìn thấy người đàn ông mặt đen bay ra như diều đứt dây.

“Trương thiếu, ta đã giúp cậu giải quyết xong việc rồi.”

Tang Ma lạnh lùng nói, giống như làm một việc nhỏ nhặt không đáng kể vậy, nhưng ánh mắt đầy sự tham lam nhìn vào Hắc Thiết thạch cực phẩm. 

“Đa tạ Tang đại sư ra tay.” Trương Càn mặt mày hớn hở, giải quyết cao thủ của đối phương thì quyền chủ động sẽ nằm trên tay họ.

Cao thủ Võ Đạo cửu trùng thiên thua như vậy.

“Thiếu gia, tôi không phải là đối thủ của ông ta.” 

Người đàn ông mặt đen được người khác đỡ dậy, thổ huyết nhiều, vô cùng hổ thẹn đồng thời kiêng nể đối phương, “phù sư đó vô cùng lợi hại, chúng ta mau đi thôi.”

Sắc mặt Lý Nguyên vô cùng khó coi, tình hình nguy hiểm hơn tưởng tượng, cuối cùng đã hiểu được chỗ đáng sợ của phù sư.

“Rút!” 

Cao thủ bên cạnh đều bị thương, thì đương nhiên Lý Nguyên không thể ở lại nữa đặc biệt đã biết bí mật lớn.

Nhìn thấy họ muốn đi, đương nhiên Trương Càn không đồng ý.

Vì tranh đoạt Hắc Thiết thạch cực phẩm, Trương càn mới dẫn phù sư theo, làm sao có thể để cho bọn họ đi, một khi tin tức bị truyền ra ngoài thì Trương gia họ là người đầu tiên gặp đen đủi. 

Ánh mắt Tang Ma lạnh như băng khiến cho không ai dám đến gần, “Trương thiếu, cậu yêu tâm đi, từ xưa đến nay không ai có thể thoát được từ trong tay lão phu!”

“Gió lạnh thổi ra.”

Một tấm phù văn bay ra, màu trắng vụt lên hóa thành cơn lốc màu đen cao mười trượng, thổi vào mọi người. 

Cơn lốc bay đi, tất cả mọi người ở nơi mà nó thổi qua đều bị cuốn vào trong cơn lốc, gió lạnh giống như luồng đao chém vào cơ thể họ, giống như đang cắt từng miếng thịt, hóa thành mưa máu, dưới thủ đoạn của phù sư mọi người biết được cái gì là đáng sợ.

Những người đó một khi bị cuốn vào trong cơn lốc thì gió lạnh như luồng đao không ngừng cắt xé, kể cả là cao thủ canh khí rơi vào trong đó thì cũng chịu sự cắt xé của gió lạnh.

Thuộc hạ của Lý Nguyên bị cuốn vào trong, hầu như lập tức trở thành đống xương. 

Thủ đoạn tàn ác như vậy, khiến cho tất cả mọi người vô thức lùi ra ngoài, không thể tưởng tượng ra được thủ đoạn thần thông của phù sư lại có thể giết người một cách đơn giản như vậy.

“Trương Càn, ngươi sẽ không chết dễ dàng đâu, Lý gia ta nhất định không tha cho ngươi.” Lý Nguyên tức giận hét lên.

“Ta đầu hàng, đừng giết ta!” Bắc Cung Vô Tình sợ hãi mặt mày tái mét, hai chân run cầm cập. 

Đối mặt với thần thông của phù sư, thực sự họ không thể chống cự được.

Vừa dứt lời, cơn lốc gào thét tới cuốn họ vào trong, tiếng kêu thê thảm vang vọng khắp không gian.

Lý Nguyên và Bắc Cung Vô Tình bị phù sư thần thông chém chết, để lại một đống xương cốt. 

Giết được kẻ thù lớn nhất Trương Càn vô cùng vui mừng. Có điều, sự vui mừng đó chỉ kéo dài trong chốc lát.

“Thủ đoạn hay của Trương công tử đã giết được Lý Nguyên và Bắc Cung Vô Tình, e rằng sau này chỉ có thể tôn cậu lên làm người đứng đầu Quy Nguyên thành rồi.”

Chương 127: Rút lui

"Là ngươi!"

Trương Càn đang trong trạng thái vui sướng, nhìn Lâm Phi đang đi từ trong nhà gỗ ra, trong mắt xuất hiện vẻ bất ngờ.

Màn giết chóc tại mỏ khai thác diễn ra không tới một canh giờ, dựa theo tình hình bình thường thì nơi đây không nên có người tồn tại, nhưng lần nào cũng có người xuất hiện, đồng thời còn là kẻ thù của Trương gia. 

Trừ lần đó ra, suy nghĩ đầu tiên của Trương Càn luôn cảm thấy việc này kỳ quái.

Trước khi bọn họ xuất hiện cũng đã tiến hành điều tra khu vực này, đám Lý Nguyên cũng dò xét tương tự, xác định không có nguy hiểm gì mới đi ra.

Quan trọng hơn là Trương Càn còn mời phù sư tới, là một phù sư cấp ba, vì vậy hắn mới không lo lắng. 

Sau khi Lâm Phi xuất hiện vẫn luôn có áp lực mơ hồ.

Nhưng chút áp lực đó Trương Càn không để trong lòng.

..... 

"Tại sao không thể." Lâm Phi cười nói, "Đây là địa bàn của ta, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua câu địa bàn của ta do ta làm chủ sao?"

Lựa chọn lúc này xuất hiện không thể nghi ngờ chính là thu lưới.

Xung quanh quặng mỏ xuất hiện bóng người cầm cung nỏ trong tay, hàn quang mũi tên chớp lóe nhắm tới đám bọn họ. 

Vì để phục kích những kẻ này, Lâm Phi đã tiêu tốn không ít tâm tư, nếu bản thân không phải phù sư, còn đang tu luyện trong Thế Giới Hư Nghĩ, muốn hoàn thành được việc này căn bản là chuyện không thể.

Tối nay xử lý được một con cá lớn khiến Lâm Phi cảm thấy khá vui sướng.

Phù sư cấp ba Tang Ma chính là một con cá lớn. 

Bản thân phù sư rất hiếm thấy, còn là phù sư đã đạt tới cấp ba, trong thành Quy Nguyên đã xem là nhân vật số một rồi.

Lâm Phi tin nếu tiêu diệt phù sư cấp ba kia sẽ thành một đả kích không nhỏ với Trương gia, tương đương mất đi một phụ tá đắc lực.

Đương nhiên sự xuất hiện của phù sư cấp ba tối nay quả thật nằm ngoài sự tưởng tượng của Lâm Phi. 

Trương gia còn cường đại hơn so với tưởng tượng.

Trương Càn nhìn xung quanh một vòng, khóe môi nhếch lên vui vẻ, "Năm năm không gặp, bản lĩnh của Tam thiếu gia tăng cao rồi, bất tri bất giác đã bố trí ra một cạm bẫy, xem trai cò tranh đấu, còn mình thành ngư ông đắc lợi, đáng tiếc ngươi không nghĩ tới Trương gia chúng ta mời phù sư tới phải không? Cuối cùng kẻ thắng vẫn là Trương gia chúng ta, còn Lâm gia các ngươi sẽ mang tiếng xấu tàn sát đệ tử của Lý gia và Bắc Cung gia thôi."

Phù sư cấp ba ở đây, sức mạnh của Trương Càn cũng hoàn thiện. 

Dù công kích của cung nỏ có lợi, nhưng có phù sư ở đây thì không việc gì phải nao núng hết.

Có thể nhìn ra được chỗ bất đồng nhờ tầm quan trọng của phù sư.

..... 

"Vậy sao?"

Lâm Phi cười nói, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, "Ngu xuẩn, các người chính là những kẻ ngu ngốc nhất, chẳng lẽ ngươi không bất ngờ Lâm gia kinh doanh lâu như vậy mà vì sao lại truyền ra tin tức về nguyên liệu cực phẩm sao?"

Không đúng, không đúng. 

Lông mày Trương Càn nhướng lên, "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"

Cảm giác không tốt dần tăng lên.

"Ngươi quả nhiên là kẻ ngu, thiếu gia nhà ta đã nói rõ ràng như vậy, chẳng lẽ các ngươi không biết, Lâm gia chúng ta căn bản không đào ra được nguyên liệu cực phẩm!" 

Lâm Tam cười ha ha, thái độ vô cùng khinh bỉ đối phương.

Từ khi gia thế Lâm gia không còn như năm đó nữa, việc tranh đoạt mỏ khai thác càng khắc nghiệt, là một người phụ trách mỏ khoáng, cuộc sống của Lâm Tam không hề dễ chịu, hắn vẫn luôn nghẹn trong lòng, nhưng tối nay đã có nơi phát tiết, nên lời lẽ không lưu tình chút nào.
Xoạt, xoạt, xoạt. 

Trương Càn lui lại ba bước, tức giận nói, "Không thể nào, các ngươi đang nói dối!"

Sau cơn kích động chính là đả kích và đau khổ, không phải ai cũng có thể chấp nhận được.

Lần này vì để đề phòng rủi ro, Trương Càn mời Tang Ma tới, không tiếc đắc tội với Lý gia và Bắc Cung gia mà giết hết tất cả người của bọn họ. 

Mục đích không phải vì nguyên liệu cực phẩm sao.

Nhưng chỉ vì một câu nói nguyên liệu cực phẩm ngay từ đầu đã không tồn tại khiến Trương Càn cảm giác như cả trời sập xuống, gương mặt lập tức xuất hiện vẻ bối rối, không kém gì bị ăn một cái tát, hơn nữa còn vô cùng vang dội.

Hai đạo đao quang hiện lên, một hòm sắt phân thành hai. 

"Là giả!"

"Đây không phải cực phẩm Hắc Thiết thạch!"

"Là giả, chúng ta rút lui!" 

Những người Trương Càn dẫn tới trong đó có không ít người phụ trách khai thác mỏ, chỉ cần liếc tảng đá trong hòm sắt là có thể nhận ra thứ đó vốn không phải cực phẩm Hắc Thiết thạch.

Trong lòng mọi người chợt thấy lạnh lẽo.

Bọn họ rút lui. 

Công dã tràng.

Gương mặt Trương Càn hoàn toàn trắng bệch, nếu không có sự tồn tại của nguyên liệu cực phẩm, hắn sẽ không tâm ngoan thủ lạt như vậy, thậm chí còn giá họa cho chủ gây tai họa là Lâm gia này.

Nhưng hiện giờ tất cả đã thành công cốc. 

Lâm gia hoàn toàn không tồn tại nguyên liệu cực phẩm.

"Cổ nhân có câu Sĩ Biệt Tam Nhật với ý nghĩa là thay đổi cách nhìn, Trương mỗ thừa nhận lần này bản thân đã nhìn lầm rồi." Trương Càn cố gắng khiến bản thân trấn định lại, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Lâm Phi, "Nhưng sai lầm lớn nhất của ngươi chính là không nên ở đây."

Lâm Phi thấy rất rõ ràng biểu tình của Trương Càn từ đầu đến cuối, trong lòng vô cùng thoải mái. Động vào Lâm gia ta, thì sẵn sàng đối mặt đi.

Mặc dù hắn không có tình cảm gì với Lâm gia, nhưng thân phận này khiến hắn không cách nào vứt bỏ Lâm gia được.

Cho nên bất cứ kẻ nào đối phó với Lâm gia, Lâm Phi hắn đều sẽ không bỏ qua. 

Khi đã giải quyết xong những buồn phiền ở nhà rồi hắn mới có thể an tâm tu luyện được, như vậy sẽ không còn sự việc gì ảnh hưởng tới hắn nữa.

"Ha ha, tính toán của ngươi là muốn giải quyết chúng ta ở đây." Lâm Phi nói, "Dùng Lâm gia chúng ta để chịu tội thay ngươi, thủ đoạn không tồi, đáng tiếc ngươi dùng sai cách rồi!"

Trương Càn nhe răng cười, "Vậy cũng chưa chắc." 

"Giết sạch bọn họ!"

Trương Càn vô cùng tức giận, hắn đã biết một khi chuyện xảy ra ngày hôm nay bị truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng tới quá nhiều, chỉ khi đã giết sạch tất cả những người ở mỏ khai thác mới không có bất cứ tin tức nào bị lộ ra ngoài, đến lúc đó Lâm gia sẽ mang tiếng xấu muôn đời, không cần Trương gia hắn ra tay cũng sẽ bị tiêu diệt.

Một hiệu lệnh vang lên, người Trương gia tiến lên vung đao. 

"Giết!"

Người Trương gia xuất động.

Trong đêm tối vô số tên nỏ phóng đầy trời. 

Xen lẫn với những tiếng thở hổn hển.

Thực lực võ giả có cường hãn thì vũ khí vẫn luôn được các đội hộ vệ gia tộc dùng tới chính là cung nỏ.

Cung nỏ có tính công kích dày, chuyên phá huyền khí hộ thân, cương khí hộ thân, đương nhiên loại sau thì cần cung nỏ đặc biệt hơn. 

Trong gia tộc thường dùng tên phá huyền khí nhiều hơn.

Tên phá huyền khí có thể phá vỡ huyền khí hộ thân, không tạo ảnh hưởng lớn với cao thủ cương khí, nhưng những mũi tên ngập trời thì cho dù có là cao thủ cương khí cũng không chịu được, việc đó tiêu hao quá nhiều huyền khí.

Tên được bắn ra, người của Trương Càn chết không ít. 

Huyền khí hộ thân dù có lợi hại hơn nữa, nhưng khi đối mặt với hàng trăm hàng ngàn mũi tên vẫn trực tiếp bị bắn thành nhím mà thôi.

Một công kích từ xa, một công kích gần người.

Hiệu quả thế nào có thể thấy rõ lập tức. 

Chỉ trong chốc lát, thủ hạ của Trương Càn đã bị tổn hại nghiêm trọng.

Dù sao thủ hạ bình thường cũng không đạt tới cương khí hộ thân, dù là bản thân hắn khi đối mặt với nhiều tên như vậy cũng không cảm thấy dễ chịu gì.

"Tang đại sư, việc này còn cần ngươi ra tay!" 

Vừa cản tên, Trương Càn vừa nói với Tang Ma.

Thật ra chính bản thân Trương Càn cũng không ngờ Lâm Phi lại sắp xếp chu đáo như vậy, dùng cung nỏ tiến hành công kích bọn họ diện rộng, đáng tiếc chuẩn bị không đủ.

Nhìn những thủ hạ không ngừng bị giết của mình, Trương Càn biết tối nay coi như tiền mất tật mang, hoàn toàn không biết khi trở về phải ăn nói ra sao. 

Điều duy nhất có thể làm lúc này chỉ có thể giết chết bọn họ, nhưng trận địa cung nỏ Lâm Phi bố trí rất khó chơi, nếu không xử lý trước sẽ hậu hoạ vô cùng.

"Việc nhỏ, lão phu bình sinh thống hận nhất lừa đảo, cái tên Lâm Tam thiếu này lão phu nhất định phải để hắn nếm trải sự đau đớn khi bị phù văn tra tấn!" Trong mắt Tang Ma xuất hiện thứ gọi là tức giận.

Chương 128: Phù sư cấp ba chết ngay tức khắc

Tang Ma quả thật vô cùng tức giận.

Đường đường một phù sư lại bị một đệ tử quần là áo lượt lừa, còn dám giết người trước mặt mình, chẳng khác nào động thổ trên đầu mình, không thể tha thứ được.

Trương Càn không mở miệng, Tang Ma cũng sẽ chủ động, lập kế lấy công vì Trương gia. 

Tang Ma có thể trốn ra khỏi tay Công hội Phù Văn cũng nhờ có Trương gia trợ giúp, nếu không có sự trợ giúp của Trương gia thì hắn đã sớm chết trong tay Công hội Phù Văn rồi.

Việc này nhất định phải giúp.

....

Phù sư cấp ba tạm thời không vẽ được bùa trên không trung.

Thủ đoạn vẽ bùa trên hư không bình thường phải là phù sư cấp năm trở lên mới có thể làm được, hơn nữa cũng không phải tất cả phù sư cấp năm đều làm được.

Vẽ bùa trên không trung là một loại bí thuật. 

Phù sư dưới cấp năm bình thường đều dùng phù văn đả thương người khác.

Thứ đánh ra không phải phù văn, mà là bạc, rất nhiều rất nhiều bạc.

Bình thường phù sư rất ít khi ra tay, ít nhất trước khi nắm giữ được cách vận dụng tinh thần thì bọn họ tuyệt đối không làm những chuyện không có lợi. 

Đốt tiền, có ai nguyện ý làm kia chứ.

Tang Ma vỗ túi tiền, trên đầu lập tức có thêm một phù văn, hai mắt lộ hàn quang, vung tay ném phù văn tới đánh, "Hàn Băng Tiễn!"

"Cẩn thận, đây là phù văn thần thông!" 

Sau khi phù văn được xé mở, khí tức băng hàn gào thét lao tới, trong một khoảng phạm vi rộng lớn như trắng xóa do những mũi tên băng đánh tới.

Mũi tên hàn băng ngập trời ngập đất.

Rầm rầm rầm! 

Rầm rầm rầm!

Tên nỏ và mũi tên hàn băng đụng chạm nhau.

Dù vậy vẫn có một vài mũi tên hàn băng bắn trúng người một số Hắc Giáp vệ. 

Cũng may trên người Hắc Giáp vệ có khôi giáp che chắn một số phần công kích, hàn băng bao trùm khiến nhiều nơi mất năng lực chiến đấu.

Mũi tên hàn băng khá đáng sợ.

Đây cũng chính là điểm lợi hại của phù sư. 

...

"Khôi giáp không tồi, nhưng đối mặt với tên băng của lão phu, các ngươi đều phải chết!"

Tang Ma nhe răng cười, dường như có thể thấy cảnh bọn họ chết dưới mũi tên băng vậy. 

Hắn là một phù sư hệ công kích.

Hàn Băng Tiễn là một trong những thủ đoạn công kích của hắn.

"Rầm rầm rầm!" 

Ngay khi Tang Ma cho rằng dùng phù văn thần thông có thể chém giết sạch sẽ bọn họ thì bỗng nhiên một hỏa cầu nóng bỏng như một trận mưa lửa đánh tới.

Nước lửa bất hòa.

Mũi tên băng thuộc một loại biến hóa của nước. 

Hỏa cầu chính là một loại lửa thuần khiết.

Những mũi tên băng đối mặt với vô số hỏa cầu, trong đó không ít cái bị bốc hơi, hóa thành những giọt nước rơi xuống đất.

Chỉ trong nháy mắt, hỏa cầu đã áp chế mũi tên băng. 

"Phù sư!"

Tang Ma nheo mắt nhìn bốn phía, muốn tìm ra phù sư, đương nhiên trong lòng hắn cũng vô cùng bàng hoàng.

Có thể phá vỡ được mũi tên hàn băng phải là phù sư cấp ba. 

"Ai, lăn ra đây!"

Sắc mặt Trương Càn âm trầm, không ngờ lại lòi ra một phù sư, hơn nữa còn là phù sư cấp ba.

Đây mới là điều khiến người khác khó chịu nhất. 

Phù sư nhất định phải chết, Trương Càn vẫn vô cùng có lòng tin với năng lực của đại sư Tang Ma.
Trước mắt phải biết rõ một chuyện, rốt cuộc phù sư kia rốt cuộc đang ở đâu.

....

Qua một khoảng thời gian, những mũi tên hàn băng bị phá thành từng mảnh.

"Không cần tìm nữa, phù sư mà các ngươi muốn tìm chính là bản đại gia!"

Lâm Phi bước từ trong góc tối ra. 

Nếu không có phù sư ở đây, Lâm Phi chắc chắn sẽ không ra.

"Ngươi là phù sư?"

Trương Càn nhảy dựng lên, rất hoài nghi tính chính xác của lời nói này. 

Trên thực tế, Lâm Phi còn quá trẻ, nhìn kiểu gì cũng không giống một phù sư, dù sao có thể trở thành phù sư cũng nhất định cần có thiên phú.

Lâm Phi là phù sư?

Trương Càn thà tin mặt trời mọc ở hướng Tây cũng không tin cái tên hoa hoa công tử Lâm Phi này có thể trở thành phù sư, đến hắn còn không thể trở thành phù sư nữa là. 

Chỉ xét như vậy cũng có thể thấy rõ ràng rồi.

Lâm Phi cười nói, "Vậy ngươi hỏi thử hắn xem!"

Đương nhiên hắn ở đây chỉ Tang Ma. 

"Hắc hắc, lão phu ghét nhất Công hội Phù Văn, đã lâu không giết phù sư rồi." Tang Ma liếm môi, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Lâm Phi, xem như thừa nhận lời nói vừa rồi, "Hôm nay đúng lúc khai đao từ ngươi!"

"Có bản lĩnh thì tới đây!"

Lâm Phi xoay người dựng thẳng ngón giữa, rồi lại xoay người tháo chạy về hướng vắng vẻ. 

Động tác này mặc dù Tang Ma không hiểu, nhưng cũng ý thức được một chút, đây nhất định không phải động tác hay ho gì.

"Muốn chết!"

Tang Ma nhanh chóng đuổi theo Lâm Phi. 

"Gay rồi!"

Trương Càn đang chuẩn bị nói gì đó thì Tang Ma đã biến mất trước tầm mắt, thật ra điều hắn đang muốn nói đây chính là kế giương đông kích tây.

Đáng tiếc những lời này còn chưa nói ra khỏi miệng thì những mũi tên đã lại phóng tới trong đêm tối. 

Trương Càn ý thức được tình huống không đúng, mất sự trợ giúp của phù sư, bọn họ hoàn toàn bị áp chế trước mưa tên, xem như đã hiểu được nguyên nhân vì sao nửa đường Lâm Phi lại nhảy ra.

Trương Càn hận chết Lâm Phi này rồi.

Nhưng vô dụng, cùng lúc đó một khí tức nguy hiểm tập trung trên người hắn. Mũi tên phá cương!

....

Khu vực gần nơi khai thác mỏ, đất mang tính cát. 

"Tiểu tử, sao không chạy nữa đi."

Khi Tang Ma đang đuổi theo Lâm Phi, thấy Lâm Phi bỗng nhiên đứng bất động, xem thường, cho rằng hắn muốn đấu một trận với mình rồi.

Trên thực tế, làm một phù sư cấp ba, bất kể trên phương diện phù văn hay võ đạo, Tang Ma có thực lực mà người bình thường không thể so sánh được. 

Giết chết một thằng nhãi phù sư là chuyện không đáng nhắc tới.

"Tại sao ta phải chạy?"

Lâm Phi ngẩng đầu lên, trong mắt xuất hiện ý cười. 

"Hắc hắc, ngươi lựa đã lựa chọn cái chết như thế nào chưa?" Tang Ma không vội vã ra tay.

Từ khí tức thần hồn của đối phương có thể thấy mới là phù sư cấp hai, hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.

Lâm Phi lắc đầu, nghiêm túc nói, "Ngươi nghĩ sai rồi, hẳn là ngươi nên lựa chọn cái chết thế nào mới đúng, là chết ngay lập tức sao? Hay là bị hành hạ tới chết đây? Ta thấy thật ra ngươi chết ngay lập tức là tốt nhất!" 

Một phù sư cấp hai giết một phù sư cấp ba?

Tội phạm bị Công hội Phù Văn truy nã Tang Ma như muốn ôm bụng cười lăn, cho tới bây giờ vẫn chưa có ai dám nói như vậy trước mặt hắn.

"Ngươi muốn giết chết lão phu ngay lập tức?" 

Lâm Phi gật đầu, "Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, có lẽ ta sẽ giết chết ngươi ngay lập tức."

Tang Ma ngửa đầu cười ta, "Ha ha, nói khoác mà không biết ngượng, vậy thì lão phu sẽ giết chết ngươi trước vậy."

"Hàn Băng Tiễn!" 

Thân pháp của Tang Ma rất nhanh, ngay lập tức phất tay ra phù Hàn Băng.

Hàn Băng Tiễn như thiên la địa võng vây kín Lâm Phi không một kẽ hở, bất cứ ai ở khoảng cách gần như vậy chắc chắn sẽ bị giết chết ngay tức khắc.

Tang Ma quả thật có năng lực này. 

"Phù Hàn Băng, uy lực rất tốt, đáng tiếc luyện chế quá hạn chế, không phát huy được uy lực vốn có!"

Lâm Phi không tránh né.

"Thổ Thuẫn!" 

Trong nháy mắt trước mắt Lâm Phi có thêm một tường đất lớn tầm một trượng đột ngột xuất hiện ngăn cản công kích.

Lúc này Tang Ma lập tức giật mình.

Phù Hàn Băng không dùng tiếp được? 

Đây chẳng qua chỉ là một ý nghĩ thoáng qua.

Thổ Thuẫn bỗng nhiên phá tan, Lâm Phi xông tới, khóe môi nhếch nụ cười vui vẻ.

"Phù Hàn Băng chẳng qua chỉ như vậy, ngươi có thể chết được rồi." 

Vì vậy trước mắt Tang Ma, trên tay của Lâm Phi xuất hiện thêm một phù văn lớn, hai mắt trừng lên, một khí tức nguy hiểm lập tức dâng lên.

"Phù Liệt Hỏa!"

"Phù Hàn Băng!" 

"Phù Trọng Lực!"

"Phù Cự Thạch!"

....

Các loại công kích như mưa bom bão đạn bay ngập trời rơi xuống đất.

Trong cơn hoảng sợ bị hù dọa dẫn tới hoang mang, Tang Ma vội vàng vung đủ loại phù văn, khởi động một hộ thuẫn, thế nhưng phù văn hộ thuẫn trực tiếp bị nghiền nát dưới một loạt phù văn, ngay sau đó bị phù văn thần thông bao phủ.

"A a a a, lão phu không cam lòng, lão phu không cam lòng!"

Chương 129: Lợi ích của điểm pk

Tội phạm truy nã của Công hội Phù Văn - Tang Ma chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày bản thân chết ở dưới một đống phù văn, một cái chết linh đình, một cái chết đầy uất ức.

Mặc dù Tang Ma có thực lực Võ Đạo cửu trùng thiên, còn là phù sư cấp ba, thế lực cường hãn, nhưng khi đối mặt với những công kích bỗng nhiên tới của Lâm Phi, thì chuyện nuốt hận mà xuống cửu tuyền là chuyện bình thường.

Dù sao kỹ thuật phù văn của Lâm Phi là hoàn mỹ không có bất cứ tỳ vết nào. 

Mặc dù mới chỉ là phù sư cấp hai, nhưng phù văn Lâm Phi luyện chế được không kém phù văn cấp ba chút nào.

Thử nghĩ lại, nhiều phù văn cấp ba như vậy nện xuống, ngoại trừ huyền giả ra, đại khái không ai có thể ngăn cản không phải sao?

Cho nên Tang Ma chết không oan chút nào! 

Ai bảo phù văn của Lâm Phi nhiều, dùng phù văn có thể giết chết hắn ngay tức khắc.

Có ai ngờ được Lâm Phi có thể nện phù văn xuống như không cần tiền, đâu giống như Tang Ma, mỗi lần chỉ sử dụng một tờ phù văn, mỗi tờ phù văn sử dụng mà đau lòng đau dạ.

Đây chính là sự chênh lệch. 

Tang Ma dưới cửu tuyền có biết nếu bản thân gặp phải kẻ không coi phù văn là bảo bối, đánh chết hắn cũng sẽ không đích thân ra tay, nếu không đã không đánh mất chính tính mạng của mình rồi.

Thật đáng buồn, thật đáng buồn.

....

"Ôi mẹ ơi, thật sự chết ngay tức khắc rồi à?"

Lâm Phi hít sâu một hơi.

Nếu không có thứ để lại trên mặt đất thì Lâm Phi rất khó tin rằng bản thân đã giết một phù sư cấp ba. 

Mặc dù trước kia có từng nghĩ tới, suy đoán phù sư cấp ba rất mạnh, dù sao cũng chưa từng thí nghiệm qua, có lẽ cũng không nghĩ tới một đống phù văn rớt xuống lại có lực sát thương khủng bố như vậy, phù sư cấp ba Tang Ma còn chưa kịp ngăn cản đã trực tiếp bị giết chết.

"Phù văn quả nhiên là đồ tốt, quay về phải chế nhiều hơn, dùng thành lá bài tẩy, từ nay về sau gặp cao thủ huyền giả, mình cũng nắm chắc hơn, không chừng còn có thể giết chết huyền giả ấy chứ."

Tối nay, thật ra Lâm Phi tới cũng vì để thí nghiệm phù văn. 

Hiệu quả của phù văn nằm ngoài dự liệu.

Phù văn cấp hai đối kháng với phù văn cấp ba, đại thắng.

Tâm trạng của Lâm Phi rất tốt, từ nay về sau có một lá bài tẩy không tồi, người ta coi phù văn là bảo bối, hắn lại coi phù văn là công cụ, chẳng phải đạo cụ là để sử dụng hay sao? 

"Giết chết phù sư cấp ba Tang Ma, đạt được mười nghìn điểm kinh nghiệm!"

Nhận được nhiều điểm kinh nghiệm như vậy khiến Lâm Phi chấn động.

Kinh nghiệm bình thường chẳng qua chỉ có một nghìn, hai nghìn mà thôi, lần này gặp boss sao? 

Lâm Phi cẩn thận cân nhắc lại, dường như đã hiểu được bản thân giết chết Tang Ma không phải là người bình thường, kiêm tu phù sư và võ đạo, chẳng lẽ đây là nguyên nhân?

Khi Lâm Phi còn đang buồn bực, hệ thống vang lên tiếng nhắc nhở.

"Giết chết phù sư cấp ba Tang Ma, thành công liệp sát phù sư hắc ám, đạt được mười điểm danh vọng!" 

Lâm Phi bồi hồi, danh vọng?

Hắn mở hệ thống, cẩn thận nhìn.

Lâm Phi đã hiểu chuyện gì xảy ra, không kiềm chế được mà hưng phấn. 

"Ha ha, rốt cuộc hiểu được tại sao giết chết một phù sư lại có điểm kinh nghiệm cao như vậy rồi!"

Thì ra Tang ma đã giết hai trăm người, thuộc phù sư hắc ám, điểm PK trên người đã đạt tới hai trăm điểm, Lâm Phi giết chết đối phương tương đương với xử lý điểm PK, cho nên điểm kinh nghiệm mới nhiều như vậy.

Ngoại trừ chuyện này ra, Lâm Phi cũng ý thức được tác dụng của danh vọng. 

Thì ra thứ khi nãy mở ra là hệ thống danh vọng.

Bất cứ người nào có điểm PK đạt tới một trăm, thì sẽ căn cứ theo mỗi số điểm PK khác nhau mà đạt điểm danh vọng khác nhau.Điểm danh vọng này có thể thu được huân chương. 

Tác dụng của huân chương Lâm Phi đã từng lĩnh hội, loại huân chương danh vọng này có rất nhiều, thời gian sử dụng cũng dài, hiệu quả càng lâu hơn.

Đáng tiếc, tạm thời Lâm Phi không nhìn ra thuộc tính của huân chương.

Một huân chương thấp nhất cần năm trăm điểm danh vọng. 

Hiện giờ Lâm Phi chỉ có thể ngước mắt nhìn.

"Chẳng lẽ những kẻ có điểm PK đều tội ác đầy trời sao? Vậy nếu giết chết một kẻ có điểm PK đạt tới mười nghìn, chẳng phải sẽ đạt vài trăm nghìn, thậm chí mấy triệu điểm kinh nghiệm sao?"

Tâm Lâm Phi dao động. 

Từ khi tấn thăng lên Võ Đạo thất trùng thiên, yêu cầu kinh nghiệm không ngừng tăng lên, hiện giờ đã thành một con số không nhỏ rồi.

Ngoại săn giết yêu thú hoặc giết chết sơn tặc ra, Lâm Phi tạm thời không nghĩ ra cách lợi dụng điều gì để thăng cấp nữa.

Nhưng sau khi hệ thống danh vọng được mở ra. 

Lâm Phi dường như đã ý thức được một vấn đề mới xuất hiện trước mặt mình.

Điểm PK.

Điều này có vẻ rất thú vị! 

....

Thu lại suy nghĩ.

Lâm Phi bắt đầu kiểm tra lại chiến lợi phẩm. 

Sau khi một đống phù văn rơi xuống, Lâm Phi cũng không nhớ quá rõ, đa phần lực sát thương lớn, thân thể Tang Ma cũng vì vậy mà bị đánh tan.

"Ôi mẹ ơi, không phải cũng mất luôn đấy chứ?"

Lâm Phi hối hận khi nãy đã ra tay quá ác, đã quên mất mấy thứ kia không gánh được công kích, giờ thì hay rồi, thứ đó cũng mất luôn rồi. 

"Hả?"Trong đống đá vụn, Lâm Phi phát hiện thấy một cái túi.

Một túi màu đen. 

"Chẳng lẽ là túi mà phù sư chuyên đựng phù văn?"

Cuối cùng Lâm Phi nghĩ tới bên trong Thế Giới Hư Nghĩ từng nhìn thấy một vật tương tự như thứ này.

Năng lượng tinh thần xông vào. 

"Quả nhiên là túi phù văn, đáng tiếc kém quá, chế tác chả có tài nghệ gì cả."

Lâm Phi lắc đầu, nếu Tang Ma dưới cửu tuyền biết được sợ rằng sẽ nhảy ra mắng chửi người, lão phu vì một cái túi phù văn mà lúc trước đã giết chết chừng ba mươi phù sư mới cướp được, hiện giờ lại bị chê là không đáng một đồng, tức đến hộc máu mất.

Trên thực tế, Lâm Phi không biết giá trị của túi phù văn. 

Túi phù văn chỉ là một không gian nhỏ độc lập, diện tích không quá lớn, nhưng chỉ chuyên đựng phù văn, những vật khác không thể cất vào được, phải để riêng.

Túi phù văn chỉ phù văn cấp ba trở lên mới có thể sử dụng được.

Còn phần chế tác túi phù văn phải là phù sư cấp năm, hơn nữa cũng cần đạo cụ phù văn đặc biệt. 

Cho nên mỗi một chiếc túi phù văn vô cùng trân quý.

Giá một túi phù văn ở ngoài không dưới vài trăm vạn lượng bạc.

Trong đám phù sư, e chỉ có Lâm Phi mới không coi trọng túi phù văn mà thôi. 

....

"Không tệ, không tệ."

Lâm Phi rất thích túi phù văn, trong túi chứa không lượng phù văn không nhỏ, hắn chưa nhìn nhưng hẳn là phù văn cấp ba. 

Có thể nói chuyến này thu hoạch được không tồi.

Sau khi có túi phù văn, Lâm Phi sẽ không để lộ chuyện bản thân có không gian riêng, có thể dùng nó để che giấu.

Có túi phù văn rồi, thân phận phù sư của Lâm Phi càng chân thật hơn, ít nhất từ nay về sau sẽ không có ai dám hoài nghi, mặc dù hiện tại Lâm Phi là một dã phù sư, chưa từng được công chứng. 

Nhưng có thể nói rằng dã phù sư Lâm Phi đã giết chết phù sư cấp ba bị truy nã rồi.

Nếu Lâm Phi có thể mang hài cốt về thì sẽ càng có nhiều lợi ích hơn.

Đáng tiếc Lâm Phi không biết điều này. 

Đối với hắn mà nói, thu hoạch tối nay không nhỏ.

Túi phù văn chỉ là thứ hai, quan trọng nhất là biết được tác dụng của điểm PK và danh vọng, danh vọng cũng chỉ là thứ hai.

Điểm PK đã thể hiện vô cùng quan trọng. 

Hai trăm điểm PK có thể đổi lấy mười nghìn điểm kinh nghiệm.

Còn bốn trăm điểm PK, một nghìn điểm PK thì sao?

Những thứ này đáng chờ mong. 

Trước mắt vẫn nên xử lý việc này thì hơn.

Lâm Phi tin tưởng sau khi giải quyết xong Tang Ma, tình huống ở khu vực khai thác mỏ sẽ có lợi hơn rất nhiều, chỉ cần không xuất hiện phù sư, bằng vào thiên thời, địa lợi nhất định sẽ giành được thắng lợi.

Chương 130: Đan dược cuồng bạo

Chiến đấu trong hầm mỏ phần cuối.

Vệ binh giáp đen dưới tình huống được chuẩn bị đầy đủ, lại lợi dụng nỏ trong tay, trong đó còn có không ít Phá Cương tiễn, chỉ cần có nó cũng đã đủ để chiếm thượng phong. 

Bị tập kích bởi tên nỏ, đệ tử của Trương gia thương vong vô cùng nghiêm trọng.

Dưới sự đả kích to lớn này, hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu, nhất là sau khi mất đi sự trợ giúp của phù sư, cán cân chiến tắng liền từ từ nghiêng về một bên.

Trong hầm mỏ, nồng nặc mùi máu tanh, như một chứng minh ở đây đã có một cuộc chiến thảm khốc ra sao. 

Dưới bóng đêm của hầm mỏ Lâm gia, có thể nói là thi thể chất thành đống, máu chảy thành sông, một chút cũng không khoa trương.

....

"Rầm rầm rầm!" 

Trong ánh lửa mờ mờ, có hai người đang không ngừng đấu đá quyền cước, đất đá tung bay, mọi người ở đây không ai dám tới gần khu vực này, để tránh khỏi bị họa lây.

"Trương công tử, ngươi nên bỏ đao chịu trói đi, ngươi không phải là đối thủ của ta."

Lâm Tam thở dốc, chiến đấu trong một thời gian dài, huyền khí bị tiêu hao vô cùng nghiêm trọng. 

Trương Càn sắc mặt không tốt, toàn thân không chỗ nào không bị thương, quần áo trên ngực nhuộm đầy máu đỏ, từ đó có tể thấy rõ, trong lúc chiến đấu hắn chưa từng chiếm được tiện nghi.

Cùng là thực lực Võ Đạo bát trọng thiên, thế nhưng Trương Càn lại kém hơn người ta một bậc.

"Tang đại sư, sao bây giờ còn chưa quay lại, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?" 

Thuộc hạ gần như đã chết hết, Trương Càn vẫn còn ôm một tia hi vọng, lúc Tang đại sư trở về, ở thế bất lợi thì có sao. Nếu đối mặt với tam cấp phù sư, có thể dễ dàng tiêu diệt võ giả giống như giết một con gà vậy, nhất định có thể xoay chuyển thế trận.

Đây là sức mạnh duy nhất giúp Trương Càn chống chọi.

"Buông tay chịu trói? Nực cười!" Trương Càn nhe răng cười, "Chỉ cần lúc Tang đại sư trở về, đến lúc đó nơi đây sẽ là phần mộ của các ngươi, người thức thời là tuấn kiệt, các ngươi chỉ cần phục tùng ta, trở thành con chó trung thành của ta, thì ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống!" 

Trương Càn vừa nói xong, mọi người đang cố gắng liền có dấu hiệu tan rã, nếu bọn họ nghĩ thông suốt, tuyệt đối sẽ không cùng mình gây khó dễ, sự lợi hại của phù sư, không phải thứ bọn họ có thể tưởng tượng ra.

Lúc trước khi phù sư thể hiện sức mạnh, dễ dàng giết chết hai nhà Lý gia và Bắc Cung, để lại ấn tượng không nhỏ trong lòng mọi người.

Đáng tiếc, Trương Càn đã quên một việc. 

Lâm Phi cũng là một phù sư.

....

"Khăng khăng cố chấp." Lâm Tam nói "Chuẩn bị Phá Cương tiễn!" 

Trận chiến trong mỏ về cơ bản là đã kết thúc, chỉ còn lại chỗ Trương Càn là chưa kết thúc.

Chiến đấu trong thời gian dài, tiêu hao một lượng vô cùng lớn huyền khí, huyền khí của Trương Càn đã tiêu hao sáu phần, chỉ còn lại có bốn phần huyền khí, thực lực cũng giảm xuống nhiều.

Nghe vậy, Trương Càn liền thầm kêu trong lòng không tốt. 

Phá Cương tiễn chuyên dùng để phá cương khí hộ thân, dưới trạng thái huyền khí khôi phục đầy đủ hắn có thể tránh được.

Thế nhưng tình huống lúc này không giống như vậy, phía trước có Phá Cương tiễn, phía sau có Lâm Tam với thực lực tương đương, hắn hiện tại hoàn toàn nằm ở thế yếu, cho dù là bên nào trong hai bên hắn đều không thể ứng phó được.

"Chẳng lẽ thật sự cần dùng đến thứ này sao?" 

Trương Càn do dự, dường như đây là cơ hội duy nhất còn lại của mình.

"Chuẩn bị, phá cương khí!"

Lâm Tam vung tay, nhất định không cho Trương Càn cơ hội thoát. 

Hưu hưu hưu.

"Đây là do các ngươi bắt buộc ta!"

Trương Càn móc ra một cái bình, đổ ra một viên đan dược màu đen, không chút do dự nuốt vào. "A!"

Khí tức cuồng bạo từ trên người Trương Càn bộc phát ra, khí thế nguy hiểm cũng theo đó cuồn cuộn trào ra.

Cả người Trương Càn dường như đang bành trướng to ra. Trên tay, trên mặt hắn nổi đầy gân xanh trông hết sức dữ tợn, nhất là đôi mắt hắn, đôi mắt mang theo thần sắc oán độc, quả thực trông giống như đổi một người khác. Mà thực lực Võ Đạo bát trọng thiên của hắn lại quỷ dị thăng lên đến Võ Đạo cửu trọng thiên, lộ ra một khí tức cường đại vô cùng kì dị. 

Keng keng keng!

Phá Cương tiễn bắn lên người Trương Kiền, giống như bắn vào miếng sắt, rơi cả xuống đất.

"Ngươi dùng cuồng bạo đan!" 

Lâm Tam rốt cuộc nhớ tới, chỉ tay vào Trương Càn, vẻ mặt khó tin.

"Ngươi đoán đúng rồi, chỉ tiếc, đêm nay tất cả các ngươi đều phải chết!"

Thanh âm của Trương Càn, giống ác ma, nở nụ cười dữ tợn, không khỏi khiến lòng người sinh ra sợ hãi. 

Cuồng bạo đan, một loại đan được cấm kỵ, tiêu hao sinh cơ cơ thể, tạo ra bạo phát ngắn ngủi, có thể đột phá cảnh giới hiện tại, nhưng lại duy trì không lâu, trong thời gian không đến một nén hương, sau khi dược hiệu hết, cảnh giới sẽ tụt, thực lực theo đó cũng tụt giảm, thông thường sẽ lùi xuống một cảnh giới, sau đó phải điều dưỡng thân thể nửa năm.

Thông thường, nếu không phải trong tình huống sống còn, rất ít người sẽ sử dụng cuồng bạo đan.

Cuồng bạo này, số lượng cũng rất ít, số lượng lưu thông cũng không nhiều, đối với một số người mà nói, có thể miễn cưỡng trở thành một lá bài tẩy. 

"Cầm nã thủ!"

Trương Càn trong trạng thái cuồng bạo, tràn ngập trong tư tưởng đều là giết chóc.

Giết giết giết! 

Vừa ra một trảo, người đứng gần Trương Càn nhất đã ở dưới tay hắn, cường ngạnh bị hắn bắt đi ra, cả người bị xé làm hai, máu như những giọt sương, rơi trên người hắn giống như ác ma vừa đi ra từ địa ngục.

"Ha ha, đây chính là lực lượng của Võ Đạo cửu trọng thiên, quả nhiên là bản công tử yêu thích nhất."

Trương Càn liếm khóe miệng một cái liền hướng mắt vào Lâm Tam. Lâm Tam đột nhiên có cảm giác giống như mình bị độc xà nhìn chằm chằm, sau lưng hắn đổ đầy mồ hôi lạnh ướt một mảng. 

"Bắn, mau bắn!"

Hưu hưu hưu.
"Đúng là muốn chết!" 

Trương Càn không thèm nhìn đến Phá Cương tiễn, thân pháp đột nhiên tăng lên, năm ngón tay phá không chộp tới.

Mục tiêu dĩ nhiên là Lâm Tam, trước tiên giết hắn để xả hận.

Chênh lệch một cảnh giới, Lâm Tam nhất thời trong thế yếu. 

"Tốc độ thật nhanh!"

"Thình thịch!"

Lâm Tam bay ngược ra bên ngoài, cả người đánh vào trong đất đá, một trảo cũng không đỡ được. 

"Ha ha, ngay cả một trảo của bản công tử cũng không đỡ nổi, đồ phế vật." Trương Càn cười to "Để ta tiễn ngươi về Tây thiên đi!"

Nói xong hắn lại đánh ra một trảo nữa.

"Mạng ta đến đây là hết rồi!" 

Lâm Tam lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng, một trảo lúc trước hắn đã bị thương nặng, tự biết đỡ không được, vô thức nhắm lại hai mắt.

"Răng rắc!"

Thanh âm phá băng phát ra. 

Trong khoảnh khắc lưỡng lự, Lâm Tam mở ra hai mắt, chẳng biết từ lúc nào trước mặt hắn có một cái khiên màu trắng, cường ngạnh ngăn cản một trảo này, trên tấm khiên tạo ra vô số khe hở nhưng cũng đã ngăn chặn được công kích.

"Trương công tử, ở trên địa bàn của ta lại bắt nạt người của ta, ngươi đúng là chán sống rồi!"

Thanh âm giễu cợt, từ xa đến gần. 

"Thiếu gia, thiếu gia đã trở về!"

Trương Càn vừa quay đầu đã thấy Lâm Phi từ xa đi đến, ánh mắt lộ ra vô tận oán hận, giống như nhìn thấy quỷ vậy "Ngươi... Ngươi tại sao có thể quay lại? Tang đại sư đâu?"

"Đã chết." 

Lâm Phi nói: "Ngươi cũng sẽ chết ngay thôi!"

"Thiếu gia, cẩn thận, hắn đã sử dụng cuồng bạo đan, thực lực hiện tại đã là Võ Đạo cửu trọng thiên." Triệu Dũng lớn tiếng nhắc nhở.

"Ta muốn giết ngươi!" 

Thuộc hạ đã chết,Trương Càn có thể không thèm để ý, thế nhưng người chết một mực là Tang đại sư, khiến hắn không cách nào bình tĩnh được, cho dù có về được đến gai tộc, cuộc sống sau này của mình cũng sẽ không tốt lành, tất cả đều là do Lâm Phi mà ra.

Lúc này cơn thịnh nộ đã vượt lên tất cả, bất kể ra sao hắn đều muốn giết chết Lâm Phi.

Chết, hắn nhất định phải chết. 

Trương Càn buông tha Lâm Tam, thân hình thoắt một cái, chỉ để lại một hư ảnh, liền xuất hiện trước mặt Lâm Phi, trức tiếp đánh một quyền lên mặt, không khí nhất thời bị chia làm hai.

Một quyền này đánh ra, Trương Càn muốn Lâm Phi trọng thương.

Hắn phải từ từ dằn vặt Lâm Phi đến chết, để giải mối hận trong lòng 

Đột nhiên bị đặt dưới tình huống khó khăn, mặt Lâm Phi vẫn cứ bình tĩnh như cũ.

"Ha, lực lượng mượn đan dược mà có, đến cùng là không thành tài được, để ta cho ngươi biết một chút về cái gọi là lực lượng thật sự!"

Người Lâm Phi thẳng tắp như cây tùng, xoay người, phát lực, ra quyền, động tác liền mạch lưu loát. 

"Thình thịch!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau