VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Trước tiên giết hai người

Lâm Phi đang lo không có ai nhảy ra gây sự, nếu thế coi như mất đi một người xé mở cái lỗ hổng này.

Bang Khô Lâu xuất thủ, vừa lúc đúng với ý tưởng của Lâm Phi. Nếu ở đây hiện tại không có người, có khi hắn còn muốn xuống khích lệ một phen, các ngươi quả thật gây chuyện quá tốt, huống hồ, bang chủ bang Khô Lâu ra tay, ý tứ trong này không cần ai nói cũng biết, nhất định là thay một thế lực khác thăm dò.

Trần Cương trở thành cây đao trên tay người khác. 

Hơn nữa cây đao này còn vô cùng sắc bén.

Sắc bén tới mức gần như có thể cắt được mọi thứ.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác cây đao này lại gặp phải tấm sắt dày như Lâm Phi, đến cuối cùng vẫn phải phân thắng bại giữa hai bên. 

...

Cùng với sự ra tay cường thế của Lâm Phi.

Ai ai cũng nghĩ, mục đích của bọn họ rất nhanh sẽ thành công đạt được. 

Nếu Lâm tam thiếu thua, đây là kết quả không thể tốt hơn.

Còn nếu Trần Cương thua, cũng không sao cả, ngược lại nếu Lâm Phi giết hắn, cũng là một kết quả vô cùng tốt đẹp.

Dù sao đi nữa, bang Khô Lâu cũng là một bang phái không nhỏ, nắm giữ tới vài khu mỏ đang khai thác, thuộc về một thế lực không nhỏ, bọn họ có thể dễ dàng tiếp nhận chúng. 

Cho nên, ai thua ai thắng, với bọn họ không có gì ảnh hưởng.

"Thương Long vẫy đuôi!"

Trần Cương một bên đánh ra quyền pháp, cả người hóa thành một đầu rồng đen, lập tức trong không gian tràn ra một cỗ tức cuồng bạo, tuy rằng hình dáng không được giống lắm, nhưng khí thế thì lại biểu hiện ra được vô cùng thuần thục. 

Hắn muốn dùng khí thế này để áp chế Lâm Phi rồi dùng quyền pháp này đả thương thân thể.

Tiến hành song song kết hợp hai thứ này, Trần Cương đã dựa vào quyền pháp này giết vô số người, không biết bao nhiêu người đã chết dưới quyền pháp này của hắn.

Lâm Phi không né cũng chẳng tránh, nắm tay vẫn cứ trước sau như một đập xuống. 

"Là ngươi tự mình đưa đến cửa, vậy thì đừng trách ta sao không khách khí."

Hôm nay Lâm Phi muốn lập uy cho bản thân.

Từ sau khi sử dụng quả thần lực, Lâm Phi chưa bao giờ sử dụng toàn bộ thần lực một cách chân chính, cho dù là lúc đối địch với người khác hắn cũng khắc chế giảm bớt rất nhiều. 

Nhưng hôm nay vì lập uy, có thể coi như là do Trần Cương không may, làm gì cũng được, thế nhưng lại tự thân đưa đến tận cửa cho mình giết.

Đáng đời!

...

Một đấm này ẩn chứa một thân thần lực của Lâm Phi.

Tuy rằng người ngoài nhìn ra được thần lực, thế nhưng một quyền khí thế như núi này, sẽ có kết quả như thế nào, mọi người không khỏi nghi ngờ.

"Loảng xoảng!" 

Quyền pháp của Trần Cương như cuồng phong bão táp rơi trên người Lâm Phi.

Động tác nhanh vô cùng.

"Lâm tam thiếu, tất cả đều là do ngươi tự tìm đến." 

Trần Cương cười ha hả: "Bây giờ ngươi đã trúng phải huyền khí Thương Long của ta, nếu ta không tự mình ra tay giúp ngươi hóa giải nó, ngươi sẽ sống không quá bảy ngày. Chỉ cần ngươi bằng lòng giao ra hắc thiết thạch, bang chủ ta đây có thể cứu ngươi một mạng, giúp ngươi hóa giải nỗi khổ huyền khí."

Thương Long tâm pháp, vốn tồn tại đặc tính âm hàn chòm sao viễn cổ Thương Long.

Lâm Phi đã trúng huyền khí Thương Long quyền của mình, Trần Cương theo bản năng dẫn khí vào người đối thủ, trừ hắn ra, người ngoài không ai có thể hóa giải nó. Nếu tộc trưởng Lâm gia đang ở đây, hắn có lẽ sẽ không có khí thế này, đáng tiếc, tộc trưởng Lâm gia lại đi ra ngoài chưa về, trong thành Quy Nguyên hiện giờ cũng tìm không ra được người hóa giải khác. 

Lâm Phi cười nhạt: "Vậy cũng chưa chắc, mọi việc đều có ngoại lệ cả!"

Trong nụ cười rõ ràng có ý xem thường.
Chỉ trong chớp nhoáng, hai tay Lâm Phi liền động. 

Bản thân Lâm Phi sở hữu một thân kim cương bất hoại, lại có thêm huyền khí Cửu Chuyển, khí âm hàn trên người hắn đã sớm hóa giải được bảy tám phần, đối với hắn không tạo ra được chút ảnh hưởng nào.

Như vậy hẳn là đến lúc phải phản kích.

Lâm Phi vừa ra tay liền bắt lấy hai tay của đối phương, tất cả mọi chuyện đều phát sinh trong nháy mắt. Trần Cương âm thầm giật mình, lập tức vận chuyển huyền khí Thương Long, muốn đánh văng Lâm Phi ra. Cùng lúc trong lòng hắn đột nhiên nghi ngờ, sức lực tên này sao có thể mạnh như thế, hắn cảm giác hai tay của mình giống như bị núi chấn áp, huyền khí đánh đến giống như đánh lên đá cứng rắn không tạo ra được chút sứt mẻ. 

"Không tốt!"

Trần bang chủ không hổ là một bang chủ, hai tay không bỏ được sự trói buộc của Lâm Phi, ngược lại hắn sử dụng các công kích cận chiến, thì ra cước pháp của Trần Cương cũng rất cao.

Trong nháy mắt, Trần Cương một hơi đá hơi mười cước, tất cả đều đá lên người đối phương, nhanh đến mức người ta chỉ có thể nhìn thấy dấu vết mà chân để lại. 

Điều này rõ ràng có nghĩa là hắn cũng đã tu luyện cước pháp đến một mức nhất định.

"Cước pháp không tồi, nhưng đáng tiếc chẳng có tác dụng gì với ta!"

Lâm Phi thản nhiên, thực ra khi Trần Cương động chân, chính Lâm Phi cũng động. 

Bộ pháp Tùy Phong cũng không phải chỉ để trưng cho đẹp.

Nhìn qua thì có vẻ giống như cước pháp kia đánh vào người Lâm Phi, nhưng thực tế đều bị Lâm Phi tránh được, trong mắt người ngoài, trông giống như là Lâm Phi bị trúng chiêu.

Trên thực tế, chênh lệch vô cùng lớn. 

"Ngươi.... ngươi làm sao có thể tránh được!"

Cuối cùng trong lòng Trần bắt đầu toát ra một luồng bất an, quyền pháp hắn tránh được, điều này có thể hiểu được, thế nhưng phải biết cước pháp của hắn có thể đá vỡ cả tảng đá lớn.

Thế nhưng vì sao, ở trên người Lâm Phi một chút tác dụng cũng không có. 

Đáng tiếc, tất cả chỉ có thể đổi được âm thanh lạnh như băng của Lâm Phi.

"Ngươi hãy xuống địa ngục mà từ từ suy nghĩ đi!"

Tay Lâm Phi nâng lên bắt đầu ra quyền nhanh như cuồng phong. 

Trần Cương lúc này lộ ra ánh mắt sợ hãi: "Đừng mà!"

Một quyền này tập trung thần lực toàn thân của Lâm Phi, một quyền này từ trên không đánh xuống, huyền khí của Trần Cương liền không thể bao phủ cả đầu. Một quyền này của Lâm Phi đánh xuống, giống như đánh một quả dưa hấu, lập tức đỏ trắng đều lộ ra tập trung một chỗ, cả người Trần Cương liền mềm nhũn ngã xuống.Trần Cương đã chết. 

Bang chủ bang Khô Lâu cứ như vậy chết rồi.

.....

Mấy thế lực đang vây xem xung quanh, tất cả bọn họ đều biết một việc. 

Đó là thực lực của Lâm gia Tam thiếu gia không hề kém.

Thế nhưng một màn xảy ra trước mắt, dường như phá vỡ mọi tưởng tượng của bọn họ, bang chủ bang Khô Lâu cứ như vậy đã bị đánh chết rồi?

Việc này khiến bọn họ có chút không thể tưởng tượng nổi. 

Đương nhiên cũng có càng nhiều người đang oán trách, bang chủ bang Khô Lâu này quá vô dụng, mới mấy chiêu đã bị người ta đánh chết.

Quá mất mặt.

Mặt khác, đối với một số người, bọn họ phát hiện hình như hiểu biết của họ đối với Lâm gia Tam thiếu hình như là quá ít, không ít người đều âm thầm quyết định, nếu có cơ hội chắc chắn phải điều tra thật tốt. 

Lúc này Lâm Phi đã đem thi thể ném xuống đất, giống như là ném rác rưởi vậy.

"Mọi người huy động nhân lực đến đây, không phải vì hắc thiết thạch sao, Lâm Phi ta có thể nói cho các ngươi biết, cực phẩm hắc thiết thạch không có trong tay ta."

Ánh mắt Lâm Phi rét lạnh, thản nhiên nói. 

Mọi người ai cũng không ngờ tới, Lâm Phi lại nói ra lời như vậy.

Hắn không có cực phẩm hắc thiết thạch?

"Lâm tam thiếu, ngươi nói không có là không có sao, ít ra cũng phải đưa ra một lý do tử tế chứ, sao có thể nói không bằng chứng như vậy!" 

Từ trong đám người, có người hô.

Ánh mắt Lâm Phi nhanh như điện, phát động thân pháp Tùy Phong, trở về lần nữa, trên tay nắm lấy người vừa rồi, đánh tiếp một quyền nữa, người này liền giống như Trần Cương, đầu bị đánh vỡ.

"Đây chính là lý do ta đưa ra cho các ngươi!" Lâm Phi nói "Cực phẩm hắc thiết thạch đã bị người khác cướp đi, còn về phần ai cướp. ta nghĩ các ngươi biết rất rõ, khu vực khai thác mỏ của Lâm gia không có cực phẩm hắc thiết thạch mà mọi người muốn." 

Từ lúc Lâm Phi đánh vỡ đầu Trần Cương cho đến lúc hắn lại một quyền đánh vỡ đầu một võ giả Võ Đạo thất trọng thiên, mọi người mới hiểu rõ đối mặt với mình là một Lâm tam thiếu vô cùng ưu tú.

Máu nhuộm trên người, Lâm Phi cũng không thèm để ý, tùy ý để cho máu rơi trên đất.

"Bị cướp rồi?" 

Trong lòng tất cả mọi người ở đây đều giật mình.

Cực phẩm hắc thiết thạch bị người cướp đi? Điều này sao có thể xảy ra?

Đây là ý nghĩ đầu tiên của tất cả mọi người. 

Nếu như là vừa nãy, chắn chắn bọn họ sẽ không tin, nhất định sẽ nghĩ là Lâm gia đã đem cực phẩm hắc thiết thạch giấu đi.

Thế nhưng có một điều khiến mọi người vô cùng nghi ngờ, đó là khi tìm người đại diện của thế lực, thì họ đều biến mất, mà ở hiện trường cũng không thấy có dấu vết chiến đấu để lại.

Bọn họ không khỏi có cảm giác ai đến trước là chủ. 

Chẳng lẽ cực phẩm hắc thiết thạch thực sự bị người ta cướp đi rồi? Cho nên Lâm tam thiếu gia mới có thể nổi giận như vậy?

Ai bảo vừa rồi, Lâm Phi vừa ra tay liền đánh chết hai người, một người trong đó còn đó còn là bang chủ, có thực lực Võ Đạo bát trọng thiên, việc này khiến mọi người khó có thể chấp nhận được.

"Lâm tam thiếu gia, lời nói này của ngươi ta không tin cho lắm!" 

Từ trong đám người, đột nhiên có một người bước ra.

Chương 122: Bức vua thoái vị

Lâm Phi ác độc tàn nhẫn giết chết hai người.

Chuyện này đối với mọi người, áp lực không hề nhỏ, nhất là bang chủ bang Khô Lâu, Lâm Phi không nói hai lời liền trực tiếp giết chết.

Trực tiếp, mà còn không phải trực tiếp bình thường. 

Tàn nhẫn, cũng không phải tàn nhẫn bình thường.

Trong này có rất nhiều thế lực đi theo trào lưu, cùng lắm chỉ là chạy tới xem náo nhiệt, hoặc là đi theo mượn gió bẻ măng.

Nhìn thấy bang chủ bang Khô Lâu danh tiếng không nhỏ cứ như vậy chết đi. liền không khỏi liên tưởng đến bản thân mình, sau đó nảy sinh ra sợ hãi, rất sợ sẽ rơi vào trên người của mình. 

Nếu chỉ giết Trần Cương còn có thể nói là đúng lúc, nhưng sau đó Lâm Phi không nói một tiếng đã giết thêm một người khác.

Hành động này rõ ràng tỏ ra là vì bọn hắn mà làm.

Có thể nói tất cả bọn họ đều có sợ hãi nhất định, mà nỗi sợ hãi này là do thủ đoạn của Lâm Phi mà ra. 

Trần Cương mơ mơ hồ hồ mà chết, bọn họ cũng không muốn giẫm lên vết xe đổ của hắn.

Vì vậy, khi Lâm Phi ném ra một lựu đạn như vậy, ít nhất cũng không có ai dám làm người đầu tiên chất vấn Lâm Phi, họ đều rất sợ mình sẽ trở thành người xui xẻo kế tiếp.

....

Đương nhiên, đây cũng không có nghĩa là tất cả mọi người đều sợ hãi Lâm Phi.

Nhưng không thể không nói, chiêu ra oai phủ đầu này của Lâm Phi đã ngăn chặn không ít thế lực, khiến cho bọn họ tạm thời không dám mù quáng làm gì.

Thế nhưng đối với các thế lực đứng đầu, thủ đoạn của Lâm Phi nhiều lắm cũng chỉ khiến bọn họ sáng mắt, cũng không gây ra quá nhiều lo lắng, bởi vì gia tộc sau lưng bọn họ chính là sức mạnh. 

Người nói chuyện chính là Bắc Cung Vô Tình.

Bắc Cung Vô Tình chỉ là theo đuôi mà đến, điểm này không thể phủ nhận, thế nhưng, trong việc xử lý này, lại có không ít ưu điểm.

Giống như bây giờ, chỉ một câu nói đã làm thay đổi cục diện hiện tại. 

Ai cũng biết, nếu như Lâm Phi tiếp tục, hành động lần này của bọn họ sẽ hoàn toàn thất bại.

Lâm Phi nhìn về phía Bắc Cung Vô Tình: "Nực cười, quả là một chuyện cười lớn, ngươi nghĩ là Lâm gia chúng ta có thể giết sạch tất cả bọn họ sao?

Nếu ngươi muốn tìm phiền toái, trước tiên phải để cho chính mình phiền phức. 

Lâm Phi thầm nghĩ.

Vừa rồi giết chết hai người, đúng thật là do Lâm Phi cố ý, không đơn giản chỉ là áp chế những người định chiếm tiện nghi này, mà còn vô cùng trực tiếp nói cho bọn họ biết, nếu không sợ chết thì có thể lên đây.

Một chiêu này có hiệu quả vô cùng tốt. 

Bắc Cung Vô Tình ra mặt, Lâm Phi cũng cho rằng rất bình thường.

Lâm Phi vừa hỏi ngược lại một câu, không thể nghi ngờ là đã chặn được họng Bắc Cung Vô Tình, vì hiện trường cũng không để lại chứng cứ gì, thế nhưng hắn chính là nhìn không vừa mắt người ta: "Nếu không phải Lâm gia các ngươi giết, chẳng lẽ là người khác sao?"

Rất rõ ràng, đây chính là cách lý giải vô lại của Bắc Cung Vô Tình, đem tất cả mọi việc đổ lên người Lâm gia. 

Đây là mục tiêu đơn giản nhất của bọn họ.
Ai cũng muốn có cực phẩm hắc thiết thạch, nếu đẩy cực phẩm hắc thiết thạch này đẩy lên người Lâm gia, sẽ mang đến một loạt các ảnh hưởng.

Nhất là trên đường tới đây, bọn họ muốn nhìn thấy nhất là Lâm gia đắc tội các thế lực, sao có thể để Lâm Phi đơn giản giải quyết phiền phức này như vậy. 

Nhìn vào phương pháp vô lại này, ai bảo gia tộc Bắc Cung của bọn họ hiện nay có thực lực thay thế vị trí Lâm gia nhất, người ngoài không dám nói gì cả, đắc tội không nổi.

Bắc Cung Vô Tình vô cùng đắc ý.

Ông đây nói xấu ngươi đấy, ngươi làm gì được ông. 

Ai bảo Lâm gia nhà ngươi đã không còn là Lâm gia năm đó, nếu không bắt nạt ngươi, còn bắt nạt ai.

....

Không ít người đều trầm mặc. 

Chuyện này không phải chuyện bọn họ có thể nhúng tay vào, quan trọng hơn là...., những người họ bố trí buổi sáng đều đã mất tích không thấy.

Người ở đây cũng bắt đầu âm thầm nghi ngờ, nhìn xem có phải nhà hắn làm không.

Cực phẩm hắc thiết thạch, bọn họ ai cũng không muốn bỏ qua. 

Lâm Phi cười nói: "Các ngươi thật sự cho rằng Lâm gia chúng ta có năng lực làm được việc này? Hiện trường các ngươi đều thấy rồi, nếu Lâm gia ta thật sự có thể làm được thế này, chúng ta cũng sẽ không bị hắc y nhân đánh lén. Thiếu gia ta bây giờ có thể nói cho các ngươi biết, cực phẩm hắc thiết thạch đã sớm bị người ta cướp đi rồi, các ngươi đều đang bị lợi dụng, nếu như các ngươi thật sự không tin, ta cũng không có cách nào, nhưng nếu có người dám đem chuyện này đổ lên đầu Lâm gia, thiếu gia ta cũng không ngại đưa các ngươi xuống địa ngục."

Ánh mắt Lâm Phi lạnh như băng nhìn về phía mọi người.

Đã có vết xe đổ đằng trước, không ít người sáng suốt lựa chọn tránh ánh mắt này. 

Mắt thấy những người này bị dọa sợ, Bắc Cung Vô Tình liền khó chịu, cái này là trái với mục tiêu rồi, hắn cười nhạt: "Lâm tam thiếu gia, ngươi không phải tiếp tục nói dối nữa. Bản thân ngươi luôn miệng nói cực phẩm hắc thiết thạch không còn, ai mà biết được biết đâu nó vẫn còn bên trong, chúng ta muốn kiểm tra hầm mỏ của ngươi, đây mới là cách chứng minh tốt nhất."

Bắc Cung Vô Tình cũng không ngu ngốc đến mức nghĩ không ra được một biện pháp tốt.
Thậm chí, Bắc Cung Vô Tình còn thấy Lý Nguyên ném đến một ánh mắt tán thưởng. 

Sự việc xảy ra trên võ đài ở Cực Hạn võ quán, Lý Nguyên vẫn còn ghi hận trong lòng. Lúc đầu bọn họ cũng không nghĩ sẽ ra mặt, chỉ cần cực phẩm hắc thiết thạch làm cho Lâm gia đau đầu một đoạn thời gian mà thôi, kết quả tên Lâm Phi này chỉ cần nói xạo vài ba câu đã dọa sợ mọi người. Việc này làm Lý Nguyên vô cùng thất vọng, cũng may mà Bắc Cung Vô Tình cũng không làm hắn thất vọng, chỉ cần nói xạo vài câu lại vừa đúng ý.

Đúng là ngươi nói như vậy, ngươi không phải vẫn nhấn mạnh là cực phẩm hắc thiết thạch không có ở đây sao, vậy hãy để mọi người nhìn cho rõ ràng đi.

Bọn họ tin tưởng, cực phẩm hắc thiết thạch nhất định ở bên trong, không một chút nghi ngờ. 

Đây cũng chính là ý tưởng của rất nhiều người lúc này, nhưng lại vì ngại thủ đoạn của Lâm Phi, bọn họ không dám nói ra, nhưng trong lòng bọn họ vẫn muốn biết xem đây là thật hay giả.

Nói không bằng chứng, bọn họ tình nguyện tin tưởng đôi mắt của bản thân mình.

Bắc Cung Vô Tình vừa nói như vậy, liền gợi lên tâm tư muốn tìm tòi thực hư của họ, không ai muốn bỏ qua cơ hội này. 

...

"Người này cũng coi như có chút bản lĩnh!"

Trong lòng Lâm Phi cười thầm, ngươi muốn tìm được manh mối của cực phẩm hắc thiết thạch trong khu khai thác mỏ ư, tiếp tục nằm mơ đi! 

Thế nhưng bên ngoài, Lâm Phi vẫn là nói lời từ chối: "Ta không đồng ý!"

Sự quyết đoán này, rơi vào trong mắt không ít người, nhất là giọng nói kiên quyết như vậy, nếu không phải có gì đó ngoài ý muốn, thì nhất định là có chuyện, không ngoài hai điểm này.

Bắc Cung Vô Tình và Lý Nguyên đều nở nụ cười. 

Bọn họ muốn chính là lời này của Lâm Phi.

"Lâm Phi, ngươi không phải nói là cực phẩm hắc thiết thạch đã bị cướp rồi sao, vậy lời này của ngươi là có ý gì?"

Bắc Cung Vô Tình vô cùng thông minh hỏi. 

Đương nhiên, ý là muốn cho mọi người hiểu rõ, Lâm Phi đang nói dối, thiết thạch nhất định là đang ở trong khu vực khai thác mỏ, mà cái bọn họ cần cũng chỉ là một lý do.

"Lâm tam thiếu gia, ta thấy ngươi nên cho mọi người vào xem một cái là được rồi, nếu cực phẩm hắc thiết thạch không có bên trong, bọn ta cam đoan sẽ lập tức xoay người rời khỏi đây."

Lúc này, Trương Kiền cũng đứng dậy. 

Hai nhà đều là thế lực lớn, dính đến cực phẩm hắc thiết thạch, Trương gia đương nhiên sẽ không trừng mắt nhìn, chắc chắn sẽ chen một chân, sẽ không để mình Lý gia và Bắc Cung gia chiếm được chỗ tốt.

Lời này của Trương Kiền vừa ra, thực tế có thể coi như là bức vua thoái vị.

Lý gia, Bắc Cung gia, Trương gia,... cho dù là nhà nào, đều không thể khinh thường. 

Đối với việc Trương gia nhúng tay vào, Lý Nguyên vô cùng không vui.

Trong trường hợp này, chỉ có thể như vậy, nếu như truyền ra ngoài ồn ào khó coi, sẽ mất hết mặt mũi bọn hắn.

Trương gia đứng ra, không thể nghi ngờ mang đến cho Lâm Phi không ít áp lực, đủ để Lâm Phi đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất. 

Mà hiện nay quan trọng là...., kiểm tra xem tin tức là thật hay giả, còn cực phẩm thiết thạch bị người khác cướp đi, tạm thời có thể không để trong lòng. Mọi người đều cho rằng Lâm Phi một người đang lấy cớ, còn một người đang ngăn cản bọn họ mượn cơ, thế nhưng cái cớ này quá buồn cười, ngăn không được cuồng phong cuộn sóng.

Chương 123: Phá gia chi tử?

"Sau này các người sẽ phải hối hận!"

Trong lòng Lâm Phi cảm thấy buồn cười, bọn người kia sớm muộn cũng sẽ cảm nhận được cái gì gọi là lấy đá đập chân của mình.

Cực phẩm Hắc Thiết thạch chẳng qua là một tin tức giả, chính là vì muốn làm cho nội bộ của bọn họ xuất hiện hỗn loạn. 

Cho dù bọn họ lục soát thế nào, kết quả đều công dã tràng.

Thế lực của mấy gia tộc bức bách, không thể nghi ngờ đã khiến những người khác rục rịch một lần nữa, không thể không xem rõ ngọn ngành.

Trừ phi, Lâm Phi đắc tội tất cả bọn họ. 

...

Lâm Phi trầm mặt, nhưng trên thực tế đây chỉ là giả bộ, nếu người khác dưới sự bức bách này mà vẫn không nhúc nhích thì không khỏi quá không ra gì. Diễn kịch, có ai không biết! Lâm Phi cũng biết diễn.

"Trương công tử, lẽ nào ngươi cũng cho rằng Lâm mỗ lừa các ngươi? Muốn nuốt trọn cực phẩm Hắc Thiết thạch?" Lâm Phi nhìn chằm chằm Trương Càn nói. 

Trương Càn cười nói: "Lâm Tam thiếu, ngươi nghĩ sai rồi, tại hạ cũng không phải nói là Lâm gia các ngươi độc chiếm, chúng ta chỉ đơn giản là muốn biết chân tướng của chuyện này, đây là cũng là nguyện vọng của mọi người."

Cái mũ này cũng quá lớn rồi. Trương Càn không nói mình muốn kiểm tra, mà lại trực tiếp kéo tất cả mọi người vào.

Ý nói, ngươi muốn không đáp ứng cũng không được, nếu như đắc tội tất cả những người ở đây, Lâm gia các ngươi đừng mơ tưởng tiếp tục kinh doanh được ở đây. 

"Lâm tam thiếu, chúng ta muốn kiểm tra hầm mỏ!"

"Chúng ta muốn kiểm tra hầm mỏ."

"Không có cực phẩm Hắc Thiết thạch, chúng ta sẽ lập tức đi ngay." 

...

Rất nhiều người đứng đầu các thế lực đều lên tiếng.

Ngoài kiểm tra hầm mỏ, bọn họ chính là muốn kiểm tra xem ở đây có dấu vết từng xảy ra chiến đấu hay không. 

Người của bọn họ biến mất vô tung vô ảnh, phải tìm ra hắc thủ phía sau, đáng nghi nhất không ai khác ngoài Lâm gia.

Nhưng mà nói đi nói lại, nếu như Lâm gia vô thanh vô tức tiêu diệt bọn họ, vậy cũng nhất định sẽ lưu lại vết tích, như vậy hầm mỏ là chỗ thích hợp nhất, bất kể là đánh lén, hay là phục kích đều cực kỳ thích hợp.

Hầm mỏ là nhất định phải đến rồi. 

Ánh mắt mọi người đều rơi vào Lâm Phi. Đối với những ánh mắt này, Lâm Phi một chút cũng không để ở trong lòng.

"Các ngươi thật sự kiểm tra hầm mỏ?" Lâm Phi ngữ khí kiên định.

Biểu hiện này rơi vào trong mắt mọi người, không làm họ bất ngờ một chút nào. 

Bây giờ Lâm gia đang ở thế yếu, không đáp ứng cũng không được.

"Lâm tam thiếu, chỉ cần không có cực phẩm Hắc Thiết thạch, chúng ta sẽ lập tức xoay người rời đi!" Lý Nguyên đứng ra nói.

Trong lòng của hắn, trong hầm mỏ nhất định có chuyện, nhất là bên ngoài hầm mỏ còn có người canh phòng, lại thêm khẩu khí cự tuyệt của Lâm Phi, cũng không khó để đoán ra vấn đề trong đó. Hầm mỏ của Lâm gia có chuyện.

Nếu như không phải e ngại vì vừa rồi Lâm Phi ra tay tàn nhẫn, bọn họ thật sự đã bất chấp xông vào xem rồi.

...

Lâm Phi hừ lạnh một tiếng: "Lý công tử, Trương công tử, các ngươi dù sao cũng là Tứ đại công tử, thử nói một chút xem, nếu như có thổ phỉ chạy tới nói muốn xem tình huống trong nhà của ngươi, ngươi có nguyện ý không?"

Hai người cũng không nghĩ tới, Lâm Phi sẽ sắc bén như vậy.

Trương Càn nói: "Vậy ngươi muốn làm gì?" 

Lâm Phi chính là chờ một câu nói như vậy, cố ý trầm mặc một lúc, rồi mới lên tiếng: "Thật ra, cho các ngươi kiểm tra hầm mỏ cũng không phải là không thể, thế nhưng ta không muốn Lâm gia phải chịu oan uổng như vậy, cho nên ta muốn mấy vị công tử bỏ ra một chút coi như để bồi thường tổn thất tinh thần có được không?"

Trong lòng mọi người không khỏi cả kinh, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phi, Lâm gia tam thiếu rốt cuộc muốn làm cái gì đây.

Mấy người Lý Nguyên và Bắc Cung Vô Tình trong lòng lập tức cũng thấy hơi hồi hộp. 

Một trăm vạn bạc cho tới bây giờ Lý Nguyên vẫn chưa quên, không nghĩ tới Lâm Phi lại đòi thế chấp đồ vật, không khỏi nhớ tới sự tình về bạc  đó.

Đầu tiên bọn họ đã nghĩ tới đây là bẫy rập. Người khiến bọn họ ngã hôm đó, hầu như cả Quy Nguyên thành đều biết.

Lâm Phi nhắc lại việc này, bọn họ không khỏi để ý, liền cân nhắc trong đó liệu có bẫy rập hay không, đã từng mắc bẫy một lần, bọn họ cũng không dám ngu ngốc thêm lần nữa. 

"Lâm Phi, ngươi thật to gan, ngươi cho rằng các ngươi còn có quyền đòi lợi ích hay sao?" Bắc Cung Vô Tình cười nhạt.

Lâm Phi nói: "Ta có quyền lợi này hay không, các ngươi có thể thử một lần, ta ngược lại muốn xem xem, các ngươi ai dám xông vào, ta cũng không ngại lưu các ngươi ở lại đây đâu."

Lâm Phi tin tưởng, bọn họ đều sẽ phải đáp ứng. Nghĩ vậy, hắn bước lên một bước. 

Mà Lâm Tam, Triệu Dũng cũng không rõ tại sao Lâm Phi lại muốn làm như vậy."Ngươi muốn chúng ta thế chấp cái gì?" Lý Nguyên hỏi.

Hắn cân nhắc một phen nhưng vẫn không hiểu mục đích của Lâm Phi là gì. 

Lâm Phi như chỉ chờ câu này: "Cực phẩm Hắc Thiết thạch sớm đã bị người đoạt đi mất. Các ngươi muốn xem rõ ngọn ngành cũng được thôi. Mỗi người lấy ra một trăm vạn bạc, ta có thể cho các ngươi đi vào xem rõ ngọn ngành. Nếu như sự thực chứng minh tất cả các ngươi đều sai, thật xin lỗi, đây coi như là phí bồi thường tinh thần của chúng ta!"

Mọi người không khỏi hít một hơi khí lạnh. Có người định nói gì đó, nhưng vừa nghĩ tới chuyện trước đó, bọn họ cũng không dám nói nữa, sợ trở thành kẻ xui xẻo tiếp theo.

Dù sao Lâm Phi hung tàn như thế nào, bọn họ đều thấy rõ. 

"Lâm tam thiếu, ngươi cho chúng ta là kẻ ngốc sao, thế chấp một trăm vạn chỉ để vào nhìn trong hầm mỏ?" Lý Nguyên ánh mắt lộ ra vẻ giận dữ.

Lâm Phi chỉ vào khu mỏ phía sau, giống như sớm đã đoán được sẽ như vậy: "Nếu như chứng minh tất cả mọi chuyện là do Lâm gia chúng ta làm, khu mỏ Hắc Thiết tùy ý các ngươi lấy đi, các ngươi hài lòng chưa?"

Khu mỏ Hắc Thiết! 

Mọi người lại không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Giá trị của khu mỏ Hắc Thiết thế nào trong lòng bọn họ đều hiểu rất rõ.

Điều đầu tiên bọn họ nghĩ tới là có phải Lâm Phi bị hỏng mất não rồi không. Mặc dù bọn họ vẫn chưa để lộ ra biến hóa gì, nhưng trong lòng đều đang suy nghĩ, khả năng thành công của việc này cao như thế nào. Nếu quả thực thu được khu mỏ này vào tay, tuyệt đối là một chuyện trọng đại. 

Không ai không động tâm. Khu mỏ Hắc Thiết chính là một tòa tụ bảo bồn. Nhất là đây còn là một tòa mỏ Hắc Thiết đã từng xuất hiện cực phẩm Hắc Thiết thạch, nói không chừng vẫn có cơ hội xuất hiện một khối khác. Chuyện tốt như thế này đến tay, không ai nguyện ý buông tha.

...

Mặc kệ là Lâm Phi nói thật hay giả, bọn họ đã động lòng rồi. 

Một tòa mỏ Hắc Thiết thạch, bọn họ không động tâm đó mới là chuyện lạ.

Lời này nếu là do người khác nói, bọn họ cũng chưa chắc đã tin. Nhưng vị tam thiếu gia Lâm Phi này mở miệng, bọn họ cũng không có gì phải lo lắng.

Lâm Phi vừa nói xong, Lâm Tam ở phía sau lại càng hoảng sợ, hoài nghi mình có nghe lầm hay không. 

"Tam thiếu, chuyện này không được!" Lâm Tam thấp giọng nói.

"Lâm thúc, việc này ta đã nắm chắc rồi." Lâm Phi đáp.

"Lâm tam thiếu có khí phách, vì mấy lời này của tam thiếu, một trăm vạn bạc chúng ta sẽ bỏ ra." Người đầu tiên lên tiếng chính là Trương Càn. 

Dùng một trăm vạn bạc để đổi lấy quyền khống chế mỏ Hắc Thiết, chỗ tốt trong này chỉ cần nghĩ một chút đã khiến người ta không ngừng động tâm.

Bọn họ chỉ cần xuống hầm mỏ, chứng minh được chút gì đó, liền có thể đoạt được khu mỏ vào tay. Còn như Lâm gia sẽ có biểu hiện gì, bọn họ cũng không có gì phải lo.

Miếng bánh lớn từ trên trời giáng xuống này, khiến bọn họ đều có cảm giác hạnh phúc đến sắp ngất đi được. 

Lâm gia sao lại sinh ra một đứa phá gia chi tử thế này. Lâm gia đã định trước là phải suy sụp rồi, giờ còn mất đi khu mỏ này, tiếng nói của Lâm gia lại sẽ bị hạ thấp đi không ít, những khu mỏ khác cũng chưa chắc có thể giữ được nữa.

Chương 124: Lợi tức hai nghìn một trăm vạn

Mặc kệ Lâm tam thiếu đang có mục đích gì, đưa ra hứa hẹn thế này, bọn họ nhất định sẽ tham gia, chia nhau chỗ tốt trong đó.

Trước đem khu mỏ Hắc Thiết thu vào tay. Đây là ý nghĩ chung của rất nhiều thế lực.

Khu mỏ ở đây, mọi người túi ai mà không có bạc, cho dù không có cũng sẽ lập tức trở về lấy, dù sao cũng không có tổn thất gì. Một trăm vạn nghe thì nhiều nhưng trên thực tế cũng không đáng bao nhiêu. 

Mọi người ai cũng không chịu bỏ qua cơ hội, hễ là người tự nhận có chút thực lực, đều nhao nhao đặt một trăm vạn bạc để được chia chén súp.

Một trăm vạn.

Hai trăm vạn. 

Ba trăm vạn.

...

Hai nghìn một trăm vạn! 

Con số cuối cùng đã đạt đến một con số khổng lồ.

"Lâm tam thiếu, hiện giờ có thể để cho chúng ta đi vào kiểm tra rồi chứ?" Bắc Cung Vô Tình cười nhạt.

Nếu như không phải trước đó Lâm Phi uy hiếp một phen, bọn họ chắc chắn sẽ không nể tình, cho mặt mũi mà làm ra một màn này. 

Hai nghìn một trăm vạn bạc, một con số khổng lồ. Cho dù là bọn họ cũng không nghĩ tới gộp tất cả lại sẽ lên tới con số này, ít nhiều có chút khiến người đỏ mắt, hận không thể đoạt lấy trở thành vật trong tay.

Khoản bạc này nếu như rơi vào tay Lâm gia, tuyệt đối là một sự trợ giúp lớn.

Đương nhiên, số tiền này bọn họ cho rằng Lâm Phi tuyệt sẽ không có cơ hội đem đi, mà trái lại còn phải giao ra khu mỏ Hắc Thiết. 

Chỉ cần bọn họ đi vào, có đầu mối gì là không tra được, hầm mỏ thì lớn như vậy, nơi có cực phẩm Hắc Thiết thạch bọn họ hiểu rất rõ, vị trí đại khái không thể sai được.

"Không thành vấn đề." Lâm Phi nói: "Hiện giờ các ngươi có thể vào, ta sẽ chờ ở ngoài cửa, nếu như các người sợ ta chạy mất, có thể an bài người ở bên ngoài canh chừng."

Mọi người vừa nghe nói như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn. Lẽ nào cực phẩm Hắc Thiết thạch thật sự bị người đoạt rồi? 

...

Mỗi người bọn họ đều lưu lại thủ hạ, trên thực tế là để giám thị Lâm Phi, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Lâm Phi đứng ở bên ngoài, vẻ mặt thản nhiên. 

"Đi đi, đi đi, đều đi hết đi! Hai nghìn một trăm vạn này toàn bộ tiện nghi cho lão tử rồi!"

Đối với hai nghìn một trăm vạn bạc này, Lâm Phi vô cùng động tâm. Một trăm vạn bạc lần trước, Lâm Phi có thể không để bụng, nhưng hai nghìn một trăm vạn thì lại hoàn toàn khác.

Mà số tiền này, chẳng qua là Lâm Phi thu một khoản lợi tức mà thôi. 

Nhìn từng người đi vào trong hầm mỏ, Lâm Phi không khỏi cảm thấy buồn cười. Nếu như bọn hắn xuống đến nơi, thấy bên trong không có gì cả, không biết sẽ có biểu tình như thế nào đây?

"Có dấu tích chiến đấu!"

"Nơi này có vết máu!" 

"Dường như thực sự có người đi vào!"

...

"Thiếu gia, người dùng chiêu dùng giả tráo thật đúng là lợi hại!" Triệu Dũng bội phục. 

Hai nghìn một trăm vạn phí tổn thất tinh thần, lại đùa giỡn tất cả bọn họ qua một lần, Triệu Dũng tự vấn hắn làm không được.Ha hả, đây bất quá mới chỉ là lợi tức thôi."

Lâm Phi cười nói: "Rất nhanh sẽ có trò hay nữa!" 

Nửa canh giờ sau, bắt đầu có người từ trong hầm mỏ đi ra.

Bọn họ không phải bình tĩnh đi ra, mà hung hăng hùng hổ kéo ra.

"Không xong rồi." Nhìn thấy cử động của bọn họ, Lâm Tam không khỏi thấy hồi hộp, cho rằng sắp gặp chuyện không may, không biết nên làm thế nào cho tốt. 

"Chư vị, Lâm mỗ nói không sai chứ?"

Lâm Phi nói: "Đồ vật đó quả thực không ở trong tay chúng ta, không những thế, vì nó mà hầm mỏ còn tổn thất không ít người."

Thực sự không có cực phẩm Hắc Thiết thạch. Đây mới là nguyên nhân khiến bọn hắn tức giận như vậy. 

Tất cả bọn họ, kể cả những trinh thám đã an bài đến đây từ sớm, đều không tìm được nửa điểm vết tích trong hầm mỏ.

...

"Lâm Phi, có phải là ngươi đang âm thầm phá rối hay không?" Bắc Cung Vô Tình bước ra, tức giận chỉ Lâm Phi. 

Dựa theo tình huống bình thường, trong mỏ chắc chắn sẽ có thứ bọn họ mong muốn, nhưng bây giờ một chút đầu mối cũng không thấy.

Chỉ có thể nhìn ra đã từng có người vào khu mỏ, đoạt cực phẩm Hắc Thiết thạch đi rồi.

Mất không một trăm vạn bạc, Bắc Cung Vô Tình cũng thấy vô cùng đau lòng, nên lúc này mới bước ra. 

"Đảo Nhĩ Ma Tê!"

Tốc độ Lâm Phi như gió, bắt lấy ngón tay của Bắc Cung Vô Tình, nhất thời truyền ra thanh âm thống khổ của Bắc Cung Vô Tình. Dưới sức mạnh ghê gớm, hét lên một tiếng rồi quỳ phịch xuống đất, khiến một mảng đá vỡ bắn tung tóe.

Ai cũng bị một màn này hù dọa. 
Lâm Phi lại động thủ, mục tiêu vẫn là Bắc Cung Vô Tình.

Bắc Cung Vô Tình vừa đối mặt đã trực tiếp thua trong tay Lâm Phi, vô cùng thê thảm.

"A... Đau chết ta rồi, mau buông tay ra, mau buông tay ra." 

Lâm Phi từ trên cao nhìn xuống, một cước đá vào trên thân Bắc Cung Vô Tình: "Bây giờ biết đau rồi à, vừa rồi nói năng vớ vẩn, sao không ngẫm lại có đúng hay không, dám nói xấu Lâm gia chúng ta, đơn giản là ăn gan báo!"

Bắc Cung Vô Tình đau đến muốn lăn lộn, nhưng lại cảm thấy như núi lớn đè ở trên người, không thể động đậy, chỉ có thể giương mắt nhìn về phía Lý Nguyên cầu cứu, sợ trở thành kẻ xui xẻo trong tay Lâm Phi.

Bắc Cung Vô Tình quả thực không nắm chắc đánh được Lâm Phi, nhưng dù có chuẩn bị, vậy mà vẫn không nghĩ tới Lâm Phi không nói tiếng nào cũng động thủ, kết quả lại mất mặt trước mọi người. 

Bắc Cung Vô Tình hối hận sao trước đó lại mở miệng, sớm biết hắn đã để cho người khác ra mặt.

...

"Lâm thiếu, ngươi đây là có ý gì?" Lý Nguyên không thể không đứng ra. 

Từ hầm mỏ đi ra, Lý Nguyên cũng biết mình đã trúng quỷ kế của Lâm Phi.

Cực phẩm Hắc Thiết thạch khẳng định đã bị người đoạt đi, vậy mà tiểu tử này hết lần này tới lần khác vẫn an bài Hắc Giáp vệ phòng bị bên ngoài, lừa gạt bọn họ, nên mới có một màn như bây giờ.

Lâm Phi cười nói: "Ta có thể có ý gì, đơn giản nhắc nhở một vài người, chuyện gì cũng phải có quy củ, đồ vật không phải trong tay chúng ta, các ngươi thật sự nghĩ Lâm gia chúng ta dễ bắt nạt à, có bản lĩnh thì đi tìm hắc thủ phía sau đi, ở đây diễn trò thì có gì giỏi." 

Trước mặt của mọi người, Lâm Phi cứ mắng như vậy.

Lý Nguyên trong lòng thầm mắng Bắc Cung Vô Tình nhiều chuyện, hà tất phải ra mặt, hiện giờ thì hay rồi, ra mặt cũng không giải quyết được chuyện gì, còn trở thành trò cười cho người khác, đúng là đáng đời.

Hai chữ quy củ lúc này nói ra, quả thật có chút tác dụng. 

Mọi người quả thực rất tức giận, không nghĩ tới phí công dã tràng, ngược lại còn mất thêm một trăm vạn bạc, mặt mũi thật là ném hết đi được rồi. Nhưng bọn họ thật sự không dám làm gì. Trước đó bọn họ cho rằng chắc chắn sẽ tìm ra manh mối, ai nghĩ kết quả lại không có gì cả.

Lúc này, tự nhiên không dám nói gì nữa.

"Tính tình của Vô Tình ta biết, hắn hẳn không phải là cố ý nhắm vào ngươi, hắn chẳng qua là muốn tìm manh mối thôi." Lý Nguyên nhìn về phía Lâm Phi: "Ta nghĩ Vô Tình nhất định đã biết lỗi rồi, sẽ không lại chất vấn thêm gì nữa, nể mặt ta thả hắn ra có được không?" 

Bắc Cung Vô Tình nhìn thấy sắc mặt của Lý Nguyên, biết không chiếm được chỗ tốt nữa rồi, trước thoát thân rồi lại nói vậy.

"Lâm thiếu, lần này là ta quá gấp gáp rồi, không nên nổi giận với ngươi, ta biết sai rồi." Bắc Cung Vô Tình thật ra không muốn cúi đầu, nhưng cơn đau nhức truyền tới, không thể không làm.

Một cước kia của Lâm Phi đã đánh xơ xác huyền khí của Bắc Cung Vô Tình. 

Mất đi huyền khí hộ thân, Bắc Cung Vô Tình không còn chút khả năng chống đỡ, hiện giờ nóng lòng muốn thoát thân, không cúi đầu cũng không được.

Trên thân đau nhức không thôi, trên mặt sớm đã trở nên dữ tợn.

Lâm Phi buông tay ra: "Lần này coi như ngươi có vận khí tốt, lần sau ta không ngại tiêu diệt ngươi đâu, hiện giờ xéo ngay cho ta!" 

Bắc Cung Vô Tình một cước bị đá bay ra, giống như một con chó chết.

Những người còn lại âm thầm hít một hơi khí lạnh.

Lần này thật sự phải khuất phục, quan trọng là tin tức về hắc thủ phía sau để tìm ra cực phẩm Hắc Thiết thạch. 

Còn như một trăm vạn, bọn họ thật không có dũng khí đòi về.

Chương 125: Giết chóc ở khu vực khai thác mỏ

Mặt trăng ở trên cao, sắc đêm như nước!

Khu vực khai thác mỏ của Lâm gia, một bầu không khí yên tĩnh, ngoài ánh sáng đèn ra thì mọi thứ vẫn như bình thường.

Trong ngôi nhà gỗ nhỏ của khu vực khai thác mỏ. 

“Tam thiếu, họ thật sự sẽ tới sao?”

Người hỏi chính là Lâm Tam, ngữ khí mang đậm sự nghi vấn và khó hiểu.

“Nhất định bọn họ sẽ tới.” 

Trong đêm tối, ánh mắt sắc bén vụt qua.

Người trả lời chính là Lâm Phi.

Các thế lực bị đè bẹp sáng nay ở khu vực khai thác mỏ, dẫn người ngựa quay về một cách không cam tâm, mỗi bên còn để lại một trăm vạn lượng bạc, không còn thể diện nữa. 

Nếu không phục thù thì mới lạ, quan trọng hơn là họ không cam tâm.

Lâm Phi bình tĩnh hơn ai hét, ngồi chờ kịch hay đêm nay bắt đầu.

“Người của chúng ta chúng bị thế nào rồi.” 

“Tất cả đã sắp xếp ổn thoả rồi!” Lâm Tam nghiến răng nghiến lợi nói: “Đêm nay bọn họ dám đên, thì chúng ta dám bắt họ ở lại đây, đảm bảo họ có đi mà không có về, tất cả những thứ này đều là do tam thiếu tính toán kỹ lưỡng.”

Thấy cảnh tượng ban ngày đó, Lâm Tam không dám ý kiến gì nữa.

Một hơi chôn sống nhiều thế lực trinh sát, Lâm Tam không có gan làm như vậy. 

Im lặng thắng được hai ngàn một trăm vạn lượng bạc, Lâm Tam không thể làm được điều như vậy.

Lâm Tam hoàn toàn bái phục.

Một luồng ánh sáng trắng vụt qua, hai người như biến mất vậy. 

...

Cánh rừng bạt ngàn bên ngoài khu vực khai thác mỏ.

Một đường bóng đen vụt quá, tựa như bóng ma trong đêm tối. 

“Mau lên.”

“Đừng lạc đội!”

“Đêm nay tắm máu khu vực khai thác mỏ của Lâm gia, không để ai sống sót, nhất định phải tìm được tung tích của Hắc Thiết thạch cực phẩm.” 

Hai người áo đen ánh mắt dữ tợn, đằng đằng sát khí.

“Chắc chắn là Lâm Phi đang ở khu vực khai thác mỏ chứ?”

Một người áo đen trong đó nói: “Lão đại yên tâm, người của chúng ta luôn theo dõi, nếu như Lâm Phi về đến Toái Thạch trấn thì chúng ta sẽ có tin tức.” 

Người áo đen gật đầu tỏ vẻ mãn nguyện.

“Hắc Thiết thạch cực phẩm rất quan trọng đối với chúng ta, việc giết chết Lâm Phi cũng quan trọng như vậy, không cho phép mắc sai lầm!”

“Yên tâm, Tôi sẽ đích thân ra tay giết chết Lâm Phi.” 

Hai người gật đầu với nhau sau đó mất tích trong màn đêm.

Ngoài ở đây có người động thủ ra thì, ở chỗ khác cũng có hành động.

“Nguyên ca, tối nay phải hành động?” 

Trên một sườn núi, Bắc Cung Vô Tình sát khí đầy mặt, rục rịch hành động.

Lâm Nguyên mặc đồ đen, không chút biểu cảm nói: “Không thể tiếp tục kéo dài nữa, Lâm Phi lợi hại hơn tưởng tượng, giữ lại thì sớm muộn cũng xảy ra chuyện, huống hồ đêm nay chúng ta không động thủ thì cũng sẽ có người khác động thủ, bản công tử sẽ bắt Lâm Phi nôn ra hết những gì hắn có được!”

Sự việc buổi sáng, hai người bọn họ đều không thể nào quên.Đó là sỉ nhục. 

“Tối nay Lâm Phi nhất định phải chết.” Bắc Cung Vô Tình cười độc ác nói: “Chúng ta có thể làm một cái gọi là bọ ngựa bắt ve!”“Ha ha, đúng vậy!”

“Để họ và Lâm gia đấu một trận chết đi sống lại, chúng ta mới ra tay đến lúc đó có thể sử dụng chiêu dương đông kích tây, khiến cho họ cắn xé lẫn nhau!” 

...

Khu vực khai thác mỏ của Lâm gia.

Một làn gió nhẹ thổi qua. Hai người bảo vệ bình thường đi tuần, cùng với hai tiếng kêu rên là một cái đầu rơi xuống đất. 

Xung quanh khu vực khai thác mỏ, vô số bóng đen xuất hiện, lẻn vào khu vực khai thác.

“Giết!”

Người áo đen làm động tác cắt cổ. 

Trong ngôi nhà gỗ, Lâm Phi điềm tĩnh, ánh mắt sắc bén trong phút chốc cả cơ thể giống như một cây đao, “ họ đến rồi.”

“Muốn tìm đến cái chết sao!” Lâm Tam tức giận nói.

“Lâm thúc, có thể hành động theo kế hoạch thôi!” 

“Tam thiếu yên tâm, lần này nhất định phải khiến cho họ mất cả chì lẫn chài, Lâm gia chúng ta không phải dễ ức hiếp.”

...

“Ha ha, tôi thấy Hắc Thiết thạch cực phẩm rồi, tôi thấy Hắc Thiết thạch cực phẩm rồi.” 

Trong đêm tối, tiếng cười điên dại vang lên khắp khu vực khai thác mỏ của Lâm gia, cười mãi không thôi.

“Chết tiệt, biến đi, thứ này là của ta.”

“A, ngươi dám động thủ, lão tử giết ngươi, Hắc Thiết thạch cực phẩm là của ta.” 

Ngay lập tức động tĩnh của khu vực khai thác mỏ dẫn đến sự phản ứng của mọi người.

Ban ngày mọi người hùng hổ đến nhưng kết quả lại thất bại quay về.

Một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm, bọn họ không thể sai sót được, bất luận như thế nào thì cũng phải thấy kết quả cuối cùng. 

Vốn dĩ những người tiềm phục khi nghe được động tĩnh của khu vực khai thác mỏ, đặc biệt là tin tức của Hắc Thiết thạch cực phầm thì ai nấy đều không kiềm chế được, Hắc Thiết thạch cực phẩm giống như một viên ma thạch mê hoặc họ.
“Mọi người giết đi!”

“Cướp Hắc Thiết thạch cực phẩm đi!” 

“Bất kể là ai, đều giết chết cho ta, ai cướp được Hắc Thiết thạch cực phẩm thì lão tử trọng thưởng một ngàn lượng bạc và một cuốn Nhất Lưu Huyền Công.

...

Những người xung quanh đều xông ra. Họ không tiếp tục ẩn nấp nữa, mục tiêu chính là xông vào Hắc Thiết thạch cực phẩm. 

Thế là bốn phương tám hướng của khu vực khai thác mỏ không ngừng có người xông vào.

Sau khi vào bên trong, họ không phân phân biệt bên nọ với bên kia, luồng đao ánh kiếm mở ra một trận họa sát thân.

Một khu vực khai thác mỏ vốn yên tĩnh lập tức trở thành bãi chiến trường, cùng với đó khí tức giết chóc dâng lên, mùi tanh của máu bắt đầu tràn ngập trên khu vực khai thác mỏ. 

Những người áo đen thứ nhất, rõ ràng đã nhận ra được tình hình không đúng. Nhưng lúc này, năm từ Hắc Thiết thạch cực phẩm khiến họ không thể chống cự, cho nên không có ai đi phân tích cảnh vừa nãy rốt cục là xảy ra chuyện gì.

Giết chóc vẫn đang tiếp tục, xác chết nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Máu tươi nhuộm đỏ Toái Thạch, đập vào mắt là một cảnh tượng đỏ và đen, mọi ngu đều tức giận, gãy tay gãy chân ở khắp mọi chỗ, nói lên sự tàn khốc ác liệt của tất cả những thứ này. 

“Hắc Thiết thạch cực phẩm ở bên trong!”

Không biết ai hét lên một câu, mọi người nhìn thấy một chiếc hộp sắt. Lúc đó những ngay này đều bắt đầu điên cuồng.

Hộp sắt đã mở ra một phần nhỏ của vấn đề, nhưng màu đen bóng lóng đó vụt qua khiến mọi người chú ý, lại cộng thêm những hố trên mặt đất, không ai nghi ngờ đây là hàng giả. 

Họ chưa từng nghĩ là có một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm to như vậy. Mọi người ra tay càng tàn độc, không từ thủ đoạn.

“Cút đi, thứ này của bọn ta.”

“Giết chết chúng, đồng loạt giết hết!” 

Cùng với sự xuất hiện của Hắc Thiết thạch cực phẩm thì sự giết chóc trên khoáng trường càng kịch liệt, càng tanh mùi máu.

Nửa giờ, khoáng trường máu chảy thành sông, dường như những người còn đứng được không nhiều, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trong bầu không khí.

“Ha ha, cuối cùng lần này cũng không có ai tranh giành với chúng ta rồi!” 

Một đao của một chàng trai khôi ngô chém người thành hai mảnh, hộp sắt cách chỗ bản thân chỉ vài bước chân, cuối cùng hắn cũng nở nụ cười phấn khích, có được thứ này thì giống như có một con át chủ bài trong tay.

“Vù!”

Trong màn đêm, mũi tên phóng ra, một lỗ máu xuất hiện trên người chàng trai khôi ngô đó, nếu như không phải hắn phản ứng nhanh thì có thể đã chết dưới mũi tên này. 

“Ai, cút ra đây mau!”

Chàng trai không ngô vô cùng tức giận, trường đao chĩa ngang, cảnh giác nhìn xung quanh.

“Chiếc hộp này, Lý gia bọn ta muốn có rồi, nếu không muốn chết thì lập tức cút đi.” 

Lý Nguyên mang theo một đám người đi từ trong ra.

Chàng trai khôi ngô giật mình, “Thứ này là của Vương gia bọn ta, các người không nên quá đáng quá.”

Lý nguyên cười ha ha nói: “Vương gia là cái thứ gì, hôm nay ai cũng không thể mang thứ này đi, cho ngươi một lựa chọn, giao đồ ra đây ta sẽ tha chết cho ngươi!” 

“Giao ra hộp sắt.”

Bắc Cung Vô Tình cũng bước ra, ánh mắt nảy lên sự tham lam.

“Lý Nguyên, Lý gia nhà các người trở nên bá đạo như thế từ lúc nào!” 

Ngay khi Lý Nguyên đắc ý, thì lại có người đánh tới một bên của khu vực khai thác mỏ, nghe thấy âm thanh này, Lý nguyên không khỏi bất ngờ, nhíu mày, chửi thầm trong lòng, “ xui xẻo, sao họ lại đến chứ.”

Thì ra người đến không phải ai khác mà chính là Trương Càn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau