VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Hắc thiết thạch cực phẩm

Toái Thạch trấn không lớn, nhưng thế lực chen chân lại vô cùng phức tạp.

Nguyên nhân vô cùng đơn giản là vì khu vực Toái thạch trấn này sản xuất nhiều các loại khoáng thạch, nói một cách khác thì ở đây có rất nhiều khu vực khai thác mỏ. Một khi khu vực khai thác mỏ nhiều thì thế lực ắt cũng nhiều.

Từ đó Toái Thạch trấn có một cái tên mới đó là Khoáng thành. Ở đây xuất hiện một loạt nơi sản xuất khoáng thạch. 

Về cơ bản thì các thế lực xung quanh Quy Nguyên thành nếu muốn mua khoáng thạch thì cũng mua ở Toái Thạch thành này.



“Lâm thúc, chúng ta nói chuyện một lát có được không?” 

Sau khi cơm no rượu say thì Lâm Phi đưa ra yêu cầu.

Lâm Tam hơi ngơ ngác khẽ mỉm cười nói: “Tam thiếu, nếu như cậu không chê thì trên lầu có một phòng trà chi bằng chúng ta lên đó có được không?”

“Vậy thì làm phiền Lâm thúc rồi.” Lâm Phi rất khách sáo. 

Khóe mắt Lâm Tam khẽ nhếch lên, ngạc nhiên không biết Lâm Phi trở nên nho nhã lễ phép như vậy từ khi nào.

Phòng trà trên lầu.

Lâm Phi và Lâm Tam ngồi xuống, thì lập tức có người mang lên một ấm trà hoa lài thượng hạng, hương trà phảng phất, hương thơm nức mũi, vui vẻ thoải mái. 

“Trà ngon!”

Lâm Phi nhấp một ngụm, cười nói.

“Tam thiếu thật có con mắt tinh tường, loại trà hoa lài này ba mươi năm mới được hái một lần, chỗ này là trà mới hái gần đây, sau khi tam thiếu đi tôi bảo người làm một bọc!” 

Lâm Phi đã mở lời thì Lâm Tam không thể tiếp tục im lặng được, trong lòng tò mò không biết Lâm Phi muốn làm gì, lẽ nào không biết tình hình hiện nay sao?

Dựa vào tình hình thực tế thì Lâm Phi nên đến khu vực khai thác mỏ trước chứ không phải ở Toái Thạch trấn.

Lâm Tam định hỏi nhưng lại không dám nói ra. 

Ai khiến cho ấn tượng của Lâm Phi vẫn luôn dừng lại ở thời điểm năm năm trước.

“Vậy thì ta không khách sáo nữa.” Lâm Phi uống một ngụm trà bắt đầu chuyển đề tài câu chuyện: “Lâm thúc, lần đầu tiên ta đến Toái Thạch trấn nên ta có rất nhiều điểm không hiểu vẫn mong thúc chỉ bảo cho!”

Việc của khu vực khai thác mỏ vô cùng cấp bách. Lâm Phi không vội vàng đi đến đó mà lại muốn biết tình hình của Toái Thạch trấn. 

Trên đường đi đến đây Lâm Phi đã nghĩ bước tiếp theo cần phải làm như thế nào. Và đây chỉ mới là bước thứ nhất mà thôi.

Lâm Tam có vẻ bất ngờ, ngồi thẳng lưng nói: “Tam thiếu, cậu muốn biết việc gì?”

“Việc liên quan đến thân phận của người áo đen tập kích chúng ta sao!” 

Lâm Tam lắc đầu nói ra nghi ngờ của mình: “Chúng ta dùng tất cả mọi phương pháp để đi điều tra, giống như người áo đen đập kích chúng ta đó xuất hiện vô căn cứ, sau khi tập kích khu vực khai thác mỏ của chúng ta lại hoàn toàn biến mất, ta nghi ngờ người áo đen đánh lén chúng ta là người ở khu vực gần đây, người này thông thuộc việc thay đổi phòng ngự của chúng ta!”

Kết quả này sớm đã nằm trong dự liệu của Lâm Phi, không có gì đáng ngạc nhiên cả.

“Ồ, ta hiểu rồi!” Lâm Phi nói: “Thúc nói cho ta biết về việc phân bố thế lực của Toái Thạc trấn đi!” 

Lại một lần nữa Lâm Tam ngơ ngác, vốn dĩ ông định nói tiếp những hiểu biết của bản thân nhưng không biết làm sao vì Lâm Phi đã đổi chủ đề khác, trong lòng ông cũng có chút tức giận. Việc cấp bách nhất trong lòng ông lúc này là phải nhanh chóng tìm ra người mặc áo đen, nhưng ý nghĩa biểu hiện bây giờ của Lâm Phi là gì, ông không thể đoán ra được, rốt cục Lâm Phi muốn làm gì.Lâm Phi nhìn qua một cái sau đó uống một ngụm trà, ý nghĩa đó hình như đang nói rằng bây giờ việc của khu vực khai thác mỏ do ta làm chủ, nhiều nhất thì thúc chỉ trợ giúp mà thôi.



Nửa giờ sau Lâm Phi bước ra từ trong phòng trà.

Nửa giờ đồng hồ, những thứ mà Lâm Phi muốn biết thì hắn đều đã biết hết, hắn đã có một sự hiểu biết về Toái Thạc trấn, nên nói là đã có hiểu biết nhiều mới đúng.

Chắc chắn là Lâm Tam không vui rồi. 

“Lâm thúc, tối nay tạm thời như vậy đã, ngày mai ta lại đem người đến khu vực khai thác mỏ!”

Lâm Phi nói một câu này sau đó quay người đi về phòng của mình.

Lâm Tam định mở miệng nói, nhưng chỉ biết nhìn theo bóng dáng Lâm Phi, khẽ thở dài nghĩ, tiếp xúc với Lâm Phi trong khoảng thời gian ngắn nên ông có chút không hiểu Lâm Phi. 

Nói Lâm Phi hồ đồ, nhưng có nhiều lời nói đã nhắc đến trọng điểm, hình như rất thông minh.

Nói Lâm Phi rất hiểu lý lẽ, nhưng không biết làm sao từ lúc Lâm Phi vào cho đến bây giờ Lâm Tam không thể đoán được ý Lâm Phi, dường như đến khảo sát vậy.

Lâm Tam vô cùng bối rối, không có cách gì, bây giờ là Lâm Phi phụ trách việc của khu vực khai thác mỏ. 

“Hy vọng Lâm thiếu gia không làm bừa!”



Lâm Phi trở về phòng của mình! Mở cửa sổ ra, bên ngoài vầng trăng ở vút trên cao.Lâm Phi đứng bên cạnh của sổ, mặc cho ánh trăng chiếu rọi lên người mình. 

“Thương đầu tiên của Lâm gia bắt đầu từ đây được rồi.”

Vấn đề vừa nãy, đúng là không phải Lâm Phi đã hỏi thừa. Việc người áo đen cần được xử lý, giống như vậy Lâm Phi vô cùng có hứng thú đối với việc của Toái Thạc trấn.Từ miệng của Lâm Tam Lâm Phi biết được thế lực ở Toái Thạch trấn rất nhiều và vô cùng phức tạp, sự việc của khu vực khai thác mỏ có thể là Trương gia, Lý gia cũng như vậy, cũng có thể là thế lực khác trong trấn. 

Hình như đã mất manh mối về người áo đen. Có thể nói, muốn tìm ra họ trong thời gian ngắn là điều không thể.

Biện pháp của Lâm Phi rất đơn giản. Xé ra một chỗ rách khiến họ khiến cho họ tự đánh lẫn nhau.

Lâm Phi dẫn theo vệ sỹ Hắc Giáp tiến về khu vực khai thác mỏ của Lâm gia. 

Rất nhiều người nhìn thấy cảnh này, khi họ nhìn thấy Lâm gia phái một thiếu gia phế vật đến thì họ nghĩ rằng dường như Lâm gia không coi trọng việc của khu vực khai thác mỏ, nhìn tình hình này thì đừng mơ tìm ra người nào làm, kết quả là e rằng phải tốn công vô ích.

Vốn dĩ mọi người cho rằng Lâm Phi đến khu vực khai thác mỏ rồi sẽ không quay về nhưng kết quả thì buổi trưa Lâm Phi đã trở về từ khu vực khai thác mỏ, sau đó ở lì trong phòng không ra ngoài.

Hành động này tiếp diễn trong ba ngày. 

Buổi sáng xuất phát, buổi trưa trở về, đi đi về về liên tục trong ba ngày, xem ra chẳng có vẻ quan trọng gì.

Ở Toái Thạch trấn không ít người thích xem náo nhiệt, các loại tin tức đường phố nhiều như măng mọc sau mưa, tình thế vô cùng không tốt đối với Lâm gia.

Sách cổ từng nói, Toái Thạch trấn có nhiều khu vực khai thác mỏ, thế lực phức tạp. 

Năm đó Lâm gia lấy được khu vực khai thác mỏ lớn là bởi vì thế lực của bản thân mạnh nên mọi người không dám nói gì, suy cho cùng thế giới này nói rằng nắm đấm của ai mạnh thì người đó chiếm lợi thế nhiều, đặc biệt đây lại một lục địa tu luyện, lợi ích ngang bằng với các loại tài nguyên.

Thời gian năm năm, thế lực của Lâm gia không còn như trước, sức uy hiếp của nắm đấu đã mất tác dụng, mọi người đã bắt đầu rục rịch, đặc biệt là sau khi Lâm gia chiếm giữ khu vực khai thác mỏ chính là nơi sản xuất Hắc Thiết thạch tinh khiết cao, dục vọng tham lam như từng cơn từng cơn sóng biển ập đến.

Bất kể ai nhìn thấy sự tồn tại của mảnh đất mầu mỡ này của Lâm gia thì đều muốn lên đó cắn một miếng. 

Nếu như Lâm gia hành sự quyết đoán hơn thì căn bản các thế lực này không có gan muốn cắn một miếng.

Đáng tiếc, Lâm Phi làm việc không có chút gì gọi là dứt khoát quyết đoán, chỉ vừa đúng thỏa mãn dục vòng động thủ của họ.

Họ cảm thấy hình như có thể bá chiếm mảnh đất màu mỡ này của Lâm gia. 

Cơ hội nằm ngay trước mắt.



Toái Thạch trấn là nơi thế lực các phương bắt đầu hành động. 

Sáng hôm nay, trời chỉ vừa mới sáng. Mọi người vẫn còn đang ngủ say.

Từ bên ngoài truyền vào thứ âm thanh giống như âm thanh của chiến tranh.

Người hay để ý đã nhận ra, đây không phải là vệ sĩ Hắc Giáp của Lâm gia sao? Sao mà sớm như vậy đã đi ra ngoài rồi, vô cùng kỳ lạ, trông như vô cùng gấp gáp vậy, dường như đã xảy ra chuyện lớn. 

Chuyện gì vậy, sau khi bị những người hay để ý nhìn thấy thì việc này đã kéo theo sự quan tâm lớn.

Buổi trưa, thông qua các loại phương pháp cuối cùng họ cũng thu được một thông tin. Một thông tin vô cùng kinh ngạc.

Lâm gia đào được Hắc Thiết thạch cực phẩm! 

Chương 117: Chính là các người cho nổ

Khu vực khai thác mỏ của Lâm gia đào lên được Hắc Thiết thạch cực phẩm!

Tin tức này giống như quả bom nặng ký phát nổ ở Toái Thạch trấn, mang đến một trận sóng to gió lớn.

Hắc Thiết thạch là một trong những nguyên liệu chính để rèn binh khí. 

Việc Lâm gia nắm trong tay khu vực khai thác mỏ Hắc Thiết thạch, sớm đã khiến người khác dao động không ngừng.

Đến nay lại xuất hiện việc đào được Hắc Thiết thạch cực phẩm thì càng là sự đả kích lớn đối với mọi người.

Bất kể ai cũng hiểu để hình thành Hắc Thiết thạch là điều không dễ dàng, một khu vực khai thác mỏ Hắc Thiết thạch rất khó xuất hiện một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm, mỗi một lần Hắc Thiết thạch xuất hiện thì lại dẫn đến một trận cướp đoạt không hề nhỏ. 

Có thể thấy sự hình thành khó khăn bao nhiêu thì hậu quả đem lại cũng không thể dự liệu bấy nhiêu.

Bây giờ khu vực khai thác mỏ của Lâm gia xuất hiện một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm, tất cả mọi người đều đứng không vững, chỉ lo nó rơi vào tay người khác.

Hắc Thiết thạch bình thường có thể rèn ra binh khí bình thường, vận may tốt thì có thể rèn ra được phàm binh hạ phẩm. 

Nếu một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm rơi vào tay thợ rèn thì hoàn toàn có thể rèn ra một chiếc thượng phẩm thậm chí là phàm binh cực phẩm.

Đối với một người Võ giả mà nói thì một chiếc vũ khí thượng hạng hoàn toàn có thể nâng cao sức chiến đấu ba bốn hàng.

Một chiếc thượng phẩm hoặc là phàm binh cực phẩm thì sức chiến đấu tăng lên dường như không thể tưởng tượng được. 

Tất cả mọi người đều dao động khi đứng trước Hắc Thiết thạch cực phẩm. Trong mắt họ thì Hắc Thiết thạch cực phẩm giống như một phần trong việc nâng cao thực lực vậy, đây là cơ hội nghìn năm có một.



Thế là thế lực các phương của Toái Thạch trấn phái thuộc hạ tiến về phía khu vực khai thác mỏ của Lâm gia, một khi nhìn thấy Hắc Thiết thạch cực phẩm thì lập tức cướp về. 

Một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm đáng để cho họ ra tay. Huống hồ hình như lần này tất cả các thế lực đều hành động, căn bản họ không cần lo lắng Lâm gia, mà ngược lại thì cướp Hắc Thiết thạch thế nào mới là vương đạo.

Bản thân thế lực của Toái Thạch trấn đã tương đối phức tạp, có thể nói là bứt dây động rừng.

Đến mức tin tức là thật hay giả họ cũng không cần để tâm, thà tin là có còn hơn chứ họ tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. 

Khu vực khai thác mỏ của Lâm gia.

Mấy ngày gần đây thì khu vực khai thác mỏ náo nhiệt trước đã trở nên yên ắng.

Sự tập kích của người áo đen đã khiến cho khu vực khai thác mỏ rơi vào trạng thái khủng hoảng tạm thời, đặc biệt xuất hiện liên tiếp hai lần. 

“Tam thiếu, tại sao cậu vẫn còn ở đây, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Lâm Tam xuống ngựa, lập tức lao về phía Lâm Phi,

Sáng tỉnh dậy, vừa nghe tin này lập tức đầu óc Lâm Tam tê dại, nếu như trong điều kiện bình thường thì một viên Hắc Thiết thạch cực phẩm tuyệt đối có thể áp chế đi, nhưng nay tình hình không như vậy, tất cả mọi người đều đang rục rịch, 

Hắc Thiết thạch trở thành nguyên nhân dụ dỗ họ ra tay.

Lâm Tam thầm trách Lâm Phi, tin tức quan trọng như vậy tại sao lại không phong tỏa trước, bây giờ tất cả mọi người đều biết rồi, ông đã đi đường tắt để kịp đến đây, ông rõ hơn bất kỳ ai hết một khi xử lý không tốt việc này thì Lâm gia sẽ gặp rắc rối lớn.

Lâm Phi đứng trên sườn núi của khu vực khai thác mỏ. 

“Lâm thúc, nhìn thúc căng thẳng kìa, chỉ là một việc nhỏ thôi, có ta ở đây thúc yên tâm đi.”

Lâm Phi lạnh lùng nói.

Lâm Tam ôn tồn nói: “Tam thiếu, đây không phải là chuyện nhỏ, Hắc Thiết thạch cực phẩm không nên xuất hiện bây giờ, cậu thông báo cho gia tộc chưa, mau thông báo cho họ phái thị vệ Hắc Giáp đến đề phòng bất chắc.” 
Lâm Phi lắc đầu nói: “Không cần!”

Cuối cùng Lâm Tam tức giận nói: “Rốt cục cậu muốn làm gì, khu vực khai thác mỏ xuất hiện Hắc Thiết thạch cực phẩm cậu còn nói là việc không quan trọng, cậu biết Hắc Thiết thạch cực phẩm là gì không? Đó là một miếng mồi béo bở mà ai cũng muốn cắn một miếng trên đó.”

Hành động của Lâm Phi mấy ngày gần đây thực sự khiến cho Lâm Tam tức giận. 

Đặc biệt là xảy ra chuyện lớn như vậy mà Lâm Phi không hề sốt ruột, lẽ nào hắn không biết tính quan trọng của sự việc sao.

Đúng là hết thuốc chữa.

“Lâm thúc, ta sẽ tự mình phụ trách việc này.” 

“Việc này ta mặc kệ.”

Lâm Tam thực sự tức giận, không ngờ Lâm Thiếu ngang ngạnh cố chấp. Khói bụi bốc lên từ phía xa, ông cảm thấy được việc này không dễ giải quyết rồi.



“Thiếu gia, việc mà cậu dặn dò tôi đã sắp xếp ổn cả rồi.”

Một người trung niên xuất hiện bên cạnh Lâm Phi, người này là Triệu Dũng đội trưởng của vệ sỹ Hắc Giáp.

Vệ sỹ Hắc Giáp lúc mới đến không nghe lời, nhưng sau khi Lâm Phi gọt giũa một tay thì lập tức đã khống chế vệ sỹ Hắc Giáp dưới tay mình. 

Lâm Phi nói: “Được, bây giờ ta chỉ cần đợi người cắn câu thôi!”

Triệu Dũng cẩn thận hỏi: “Tam thiếu, chúng ta thật sự muốn làm như vậy sao? Một khi không khống chế được, e rằng hậu quả khó lường”

Lâm Phi xua tay, cười nói: “Ta dám sắp xếp việc này, thì đã không lo lắng có thể xảy ra chuyện gì, anh không cho rằng thế lực của Toái Thạch trấn quá nhiều cho nên cần phải khống chế chút!” 

Triệu Dũng không dám nói gì, là đội trưởng vệ sỹ Hắc Giáp, không có bất kỳ quyền chất vấn nào.

Thấy Triệu Dũng im lặng, Lâm Phi liền vỗ vai Triệu Dũng nói: “Không cần lo lắng, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của ta, Lâm gia không phải là nơi chó mèo có thể đối phó được, lần này ta sẽ cho bọn chúng thấy thế nào là hối hận!”

Triệu Dũng lén nhìn, lần đầu tiên biết thủ đoạn của thiếu gia nhà mình cũng hung ác tàn nhẫn như vậy, không ra tay thì thôi đã ra tay thì là đòn công kích lôi đình. Thật không biết lần này ai có thể rơi vào cái bẫy này.

...

Nửa giờ sau, bảy tám thế lực trong Toái Thạch trấn đến. Sau khi họ đến thì phát hiện khu vực khai thác mỏ rất tĩnh lặng ngoài sức tưởng tượng. 

“Chắc chắn bọn họ đã vào hầm mỏ rồi.”

“Chắc chắn đồ vẫn còn trong đó, tuyệt đối không thể để Lâm gia có được!”

“Đi vào, xông vào!” 

...

Người đến đông, ai cũng không muốn lùi sau một bước. Đặc biệt là sau khi họ không nhìn thấy người ngựa của Lâm gia, thì điều thứ nhất họ nghĩ đến đó là Lâm gia đều vào hầm mỏ rồi, Hắc Thiết thạch cực phẩm có ở trong đó.

Hắc Thiết thạch cực phẩm được sinh ra trong mạch khoáng, muốn lấy nó ra không phải là điều đễ dàng, ắt phải tốn rất nhiều thời gian, chắc chắn Hắc Thiết thạch cực phẩm vẫn ở bên trong. 

Bây giờ Lâm gia đã không như trước đây, họ bây giờ lại có nhiều người như vậy, họ cướp đồ của Lâm gia thì đã làm sao, còn tam thiếu gia Lâm gia sớm đã bị họ coi thường, một tên miệng còn hôi sữa thì có tác dụng gì.

Mọi người không hề nghi ngờ bên trong là giả, xuống khỏi yên ngựa xông thẳng vào hầm mỏ. Sức mê hoặc của Hắc Thiết thạch cực phẩm đối với họ như miếng phô mai vậy.

...

Họ không biết rằng, có người đang ở đằng xa theo dõi nhất cử nhất động của hầm mỏ. Người này không phải là ai khác, hắn chính là Lâm Phi.

Người ngạc nhiên nhất là Lâm Tam, kể từ sau khi những người đó vào hầm mỏ, không biết tại sao trong lòng ông lại dâng lên dự cảm không tốt.

Nét mặt Lâm Phi điềm tĩnh, Lâm Tam luôn cảm thấy như sắp xảy ra chuyện gì. 

“Động thủ!”.

Đúng như dự đoán. Cùng với mệnh lệnh của Lâm Phi truyền ra thì Triệu Dũng đứng cạnh Lâm Phi lập tức dùng tay ra ám hiệu.

“Đùng đoàng!” 

“Đùng đoàng!”

Âm thanh lớn vang vọng cả bầu trời.

Nơi họ đứng mặt đất chấn động núi rung lắc, suýt chút nữa thì đứng không vững. 

Trước khu vực khai thác mỏ, những người ngồi trên ngựa bị dọa cho tản đi hết, hiện trường hỗn loạn.

Chỉ còn một vài người ở lại bên ngoài, âm thanh đất động núi rung truyền tới, bọn họ cũng sợ nằm bò ra mặt đất.

“Không hay, xảy ra chuyện rồi!” 

“Xong rồi, xong hết rồi!”

Những người bò lên từ mặt đất, nét mặt đều lộ rõ vẻ sợ hãi vô cùng.

Chỉ trong một thời gian ngắn, tất cả đều bị vùi lấp bên trong, trong số đó không thiếu những kẻ đầu sỏ. 

Chương 118: Một bố cục hoàn mỹ

Không ai có thể nghĩ tới ngày hôm nay sẽ xuất hiện một màn đáng sợ như vậy.

Khu vực khai thác mỏ của Lâm gia phát hiện thấy cực phẩm Hắc Thiết thạch. Những thế lực lớn nhỏ ở trấn Toái Thạch đều đã sắp xếp đại diện, mục tiêu vô cùng đơn giản, chính là điều tra xem tin tức này có đáng tin cậy hay không, mục đích khác chính là một khi tin tức kia là thật thì phải cướp đoạt Hắc Thiết thạch cực phẩm bằng mọi giá.

Hiện giờ những người tới trước đại khái cũng khoảng năm mươi, sáu mươi người. 

Kết quả những kẻ này mới xuất hiện không bao lâu thì bọn họ đã tổn thất một lượng nhân thủ lớn.

Bên ngoài khu vực khai thác mỏ còn không quá mười người, trơ mắt nhìn quặng mỏ đổ sụp, bọn họ lập tức lâm vào trạng thái thất thần.

Bọn họ không cách nào tưởng tượng được chuyện gì đã xảy ra. 

Bọn họ cùng tụ hội lại với nhau, ai dám cả gan ra tay.

...

"Phù!" 

Những người bên ngoài khu vực khai thác mỏ mất hồn mất vía nhìn quặng mỏ, một giây sau bỗng nhiên trừng mắt, máu tươi phun trào, đầu bị người dùng tên bắn thủng, cắm đầu ngã xuống đất, máu chảy lênh láng.

Vút, vút, vút.

Một lần nữa tên được bắn ra từ chỗ bí mật, lại tiếp tục có ba người chết ngã xuống mặt đất. 

Những kẻ kia rốt cuộc kịp phản ứng, Lâm gia là đang muốn giết bọn họ.

"Chạy mau!"

"Về nói lại cho mọi người, Lâm gia muốn ra tay rồi." 

Lâm gia ra tay, nếu bọn họ còn không biết chuyện gì đang xảy đến thì bọn họ là một lũ ngốc rồi.

Chuyện cấp bách thứ nhất chính là chạy khỏi khu vực khai thác mỏ, bọn họ tin Lâm gia chắc chắn không có quả ngon để ăn, có ai ngờ được Lâm gia lại ra tay tàn độc dữ dội như vậy, chỉ một hơi đã tiêu diệt nhiều đệ tử tinh anh đến thế.

Giữa hiện trường căn bản không có cao thủ cương khí, mặc dù có là cao thủ cương khí thì khi gặp phải tình huống này cũng sẽ chạy đi nơi nào rồi. 

Đáng tiếc, phản ứng của bọn họ quá chậm, đợi đến lúc ý thức được nguy hiểm thì đã sớm bị phong tỏa trong khu vực khai thác mỏ rồi.

Hắc Giáp vệ xuất hiện.

Bọn họ không có ý định phản kháng nữa. 

Ai cũng biết sự lợi hại của Hắc Giáp vệ, bọn họ có liên thủ lại cũng không chắc đã là đối thủ của Hắc Giác vệ, hơn nữa người ta còn dùng cung, nỏ chuyên phá huyền khí hộ thân.

Hắc Giáp vệ cũng sẽ không lãng phí thời gian với bọn họ.

"Đừng giết chúng ta!" 

"Chúng ta đầu hàng, chúng ta nhận thua!"

Khi đã nhận ra không thể chạy trốn được nữa, bọn họ lựa chọn đầu hàng.

Đáng tiếc, Lâm Phi sẽ không đồng ý, Hắc Giáp vệ cũng sẽ không cho bọn họ cơ hội sống. 

Một lát sau, những kẻ còn lại đều bị bắn chết nằm trên mặt đất.

Vì để đối phó với bọn họ, Lâm Phi đã điều động cung, nỏ chuyên phá huyền khí hộ thân, nếu đổi lại thành một loại cung tiễn khác thì cao thủ cương khí cũng không dám bạo lộ bản thân, trừ phi bọn họ nguyện ý bị bắn thành tổ ong vò vẽ.

...

Tình huống hiện tại chẳng qua chỉ xảy ra trong chớp mắt mà thôi.

Lâm Phi đã chuẩn bị tất cả rất cẩn thận từ trước, kết quả lại đơn giản hơn so với tưởng tượng.

"Lập tức xử lý thi thể!" 

Lâm Phi vô cùng hài lòng với hành động lần này.

Bước đầu tiên đã làm hết sức hoàn mỹ.

"Thu được!" 

Triệu Dũng lập tức chạy tới.Lâm Tam trợn mắt há hốc mồm, rất lâu vẫn không thể định thần lại, quả thật không thể tin được Lâm Tam thiếu đã giết chết tất cả những đại diện của các thế lực ở Toái Thạch trấn rồi.

Đây chính là đại sự đấy, Lâm Tam cũng không dám mở miệng nữa. 

Ban đầu hắn cho rằng Lâm Phi không hiểu gì cả, chuẩn bị quay về nhắc nhở, nhưng ai có thể nghĩ được rằng chỉ trong vài ngày mà Lâm Tam thiếu đã gây ra oanh động như vậy.

Lâm Tam nuốt nước bọt một cái, "Tin tức Hắc Thiết thạch cực phẩm là giả?"

Lâm Phi đi tới, cười nói, "Ta đã khi nào nói cho chúng biết khu vực khai thác mỏ của chúng ta khai thác ra cực phẩm Hắc Thiết thạch, những kẻ kia chẳng qua chỉ do tự mơ tưởng viển vông thôi, không ai ép buộc chúng cả!" 

Lâm Tam hít sâu một hơi, "Nhưng ngươi biết làm vậy sẽ gây ra hậu quả gì không?"

Lâm Phi giống như không nghe thấy bất cứ điều gì, "Hậu quả? Ta không nói, các ngươi không nói, ai biết bọn họ chết ở đây, ta còn muốn tra xem rốt cuộc là ai đã đoạt cực phẩm Hắc Thiết thạch đi rồi đây." Dứt lời, hắn xoay người rời đi.

Hiện giờ có một số việc cần Lâm Phi đi làm cũng như giải quyết hậu quả. 

Giăng bẫy bọn họ chính là bước đầu tiên của Lâm Phi.

Bước thứ hai xé toạc thế cục hiện tại.

Lâm Tam đứng ngây người sau lưng Lâm Phi. 

Toái Thạch trấn xảy ra đại sự rồi.

....

Trở lại khu vực khai thác mỏ. 

Thi thể chồng chất một chỗ.

Triệu Dũng không biết nguyên nhân, trong mắt họ chỉ có mệnh lệnh.

Trong sự kiện lần này họ đều thể hiện vẻ tôn trọng, Lâm gia an phận đã lâu, một lần giết sạch hết những kẻ kia mới khiến bọn họ thở phào một cái được. 

Lâm Tam thiếu để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bọn họ.

"Tam thiếu, những thi thể này?"

Lâm Phi khoát tay nhìn về phía Triệu Dũng, "Đã xử lý gần hết chưa?" 

Triệu Dũng gật đầu, "Xin thiếu gia hãy yên tâm, chúng ta làm việc chưa bao giờ để lại dấu vết gì cả!"
Lâm Phi vô cùng hài lòng, lấy từ trong túi áo ra một phù văn, sau khi xé rách liền quăng lên thi thể, những thi thể kia lập tức bị đóng băng, tiếp đó lại ném một hỏa phù xuống, trong khoảnh khắc những thi thể khiến người khác không thể xử lý được đã biến mất sạch sẽ, giống như chưa từng xuất hiện vậy.

Thiếu gia chẳng lẽ còn là một Phù Sư? 

Xem ra có vẻ là một Phù Sư cấp ba rồi.

Điều này....

Địa vị của Phù Sư cao quý, dù ở thành Quy Nguyên, Phù Sư vẫn vô cùng được người khác tôn trọng, nhất là những Phù Sư cấp hai, cấp ba. 

Bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới Tam thiếu gia vốn đã là cao thủ Võ Đạo thất trùng thiên, còn là một Phù Sư, quả thật nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Một khi đã trở thành Phù Sư thì sau lưng sẽ có Công hội Phù Văn làm chỗ dựa.

Lần này cuối cùng bọn họ đã hiểu được tại sao thiếu gia phải xuất thủ rồi. 

Người ta có bản lĩnh này.

...

"Kể từ hôm nay, chúng ta hạ trại tại đây, ra vẻ đề phòng, mọi người hiểu chưa." 

"Đã hiểu!"

Sau khi đã xử lý xong thi thể, Lâm Phi xoay người tuyên bố một tin tức khác.

Mọi người bắt đầu bận rộn. 

Lâm Phi đi tới trước con đường hầm đã bị nổ bạo, khóe miệng nở nụ cười bâng quơ.

Lâm Phi không hề đau lòng với những gì mình làm, lựa chọn ra tay từ phương diện này cũng đã suy tính kĩ càng con đường phải đi rồi.

"Thiếu gia, đường hầm này?" 

Lâm Tam vô cùng lo lắng.

Xảy ra chuyện lớn như vậy, Lâm Tam tin rằng chuyện này sẽ không thể giấu được, sớm muộn gì bọn họ cũng biết, nhất là đường hầm bị bạo nổ này, người sáng suốt chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhìn ra được.

Lâm Phi cười hả hê nói, "Lâm thúc, ngươi quên thân phận của ta là gì rồi sao?" 

"Nhưng đường hầm này?"

Lâm Phi mỉm cười, lấy từ trên người ra một tờ phù văn nữa, quăng xuống con đường hầm bị sụp, ánh sáng trắng lóe lên, một màn thần kỳ không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.

Con đường hầm sụp đổ trước đó chẳng hiểu sao lại khôi phục lại hình dạng ban đầu, nhìn không ra bất cứ điểm thiếu hụt nào. 

Đương nhiên nói khôi phục có phần khoa trương một chút, trên thực tế là những tảng đá vụn không ngừng chồng lên nhau hình thành một con đường mới tinh, một tòa thạch bích xuất hiện.

Cửa ra vào quặng mỏ khôi phục thành thạch bích, nếu không phải bọn họ đã tận mắt nhìn thấy tình hình thì chắc chắn sẽ không thể nghĩ rằng đây là một vách núi.

Nhưng tất cả những điều này đều đã xảy ra trước mắt khiến bọn họ không thể tin được tất cả những điều này là sự thật. 

Những nơi khi khôi phục lại bình thường sẽ không nhìn ra chút sơ hở nào, hợp làm một với cảnh vật xung quanh, có ai mà ngờ được trong vách núi có càn khôn.

"Thiếu gia, cái này...."

Lâm Tam xem như đã từng trải, nhưng một màn trước mắt này vẫn khiến hắn sợ hãi. 

Lâm Phi không thèm để ý tới, nhưng nội tâm khiếp sợ hơn so với bất kỳ người nào.

Đây là phù văn phụ trợ cho phù văn.

Cả thành Quy Nguyên, Lâm Phi tin rằng sẽ không có bao nhiêu người có thể làm ra điều này, càng không thể nghĩ tới phương diện này. 

Phù văn trợ giúp có nhiều loại hình khác nhau, ngày càng có nhiều loại phù văn không được công khai hóa nữa, phù văn trợ giúp nhìn như không có tác dụng gì, nhưng hiệu quả sử dụng lại không kém với phù văn công kích.

Trước mắt, thứ mà Lâm Phi thi triển là Trùng Hợp phù.

Chương 119: Thế lực tập hợp

Buổi sáng cùng ngày, khu vực khai thác mỏ của Lâm gia bị phong tỏa, đến xế chiều mới khôi phục lại nguyên dạng.

Nếu không có những chuyện xảy ra lúc sáng thì có ai mà ngờ được khu vực khai thác mỏ lại nuốt vô số tính mạng như vậy, mà bây giờ lại giống như không có bất cứ điều gì xảy ra cả.

Đương nhiên ở đại lục Huyền Thiên này thứ không đáng giá nhất chính là nhân mạng, một lượng lớn người, một lượng thành trấn lớn đều tạo ra được vô số võ giả. 

Hơn mười mạng người đối với những kẻ bề trên mà nói thì vốn không tính là gì cả.

Ít nhất thì bây giờ là vậy.

....

Xế chiều hôm đó.

Toái Thạch trấn phát hiện có điều không đúng.

Dựa theo tình huống hiện tại thì nhiều người đi lại như vậy về lý bất kể có chuyện gì thì ít nhất hiện giờ sẽ phải có tin tức báo về chứ. 

Nhưng từ sáng tới giờ những người được sắp xếp đi vẫn không thấy trở về, thế lực khác cũng như vậy, chưa một ai được phái ra ngoài mà thấy quay về trình diện cả.

Lần này mấy thế lực kia cảm thấy tình huống không ổn.

Điều duy nhất có thể nghĩ đến chính là bọn họ đã xảy ra chuyện, đây là lời giải thích duy nhất. 

Bọn họ có thể cùng xuất môn, nhưng một khi tin tức là sự thật thì khó tránh khỏi không xảy ra va chạm.

Cực phẩm Hắc Thiết thạch vô cùng quý giá đấy.

Bất kể dùng để tặng người khác hay rèn thành binh khí đều sẽ như hổ thêm cánh, khí thế không thể ngăn cản. 

Vì vậy mà có một số người đã đứng ngồi không yên, quyết định đích thân đi qua dò xét xem rốt cuộc là ai dám ra tay với người của bọn họ.

Trong mắt bọn họ, những người được cử tới khu vực khai thác mỏ Lâm gia một phần là thế lực bình thường, một phần là thế lực cường hãn, Lâm gia cũng có cách gì được, còn không dám bày tỏ bất cứ thái độ gì trước mặt họ nữa là.

Trên lầu một nhà ở Toái Thạch trấn. 

Trương Càn đang uống chút rượu, hàng lông mày hơi nhíu lại, vừa biết được chuyện xảy ra bên ngoài.

"Tiểu Càn, ngươi thấy thế nào về việc này?"

Ngồi đối diện hắn chính là Trương Thiên Bá - người phụ trách khu vực khai thác mỏ Trương gia với bộ râu quai nón, nhìn qua trông như một cái mặt đen. 

"Kì quái!" Trương Càn cau mày nói, "Dựa theo tình hình trước mắt, những thủ hạ chúng ta sắp xếp ra ngoài nếu đã điều tra rõ mọi việc nhất định đã trở về rồi, vậy mà đến giờ vẫn không có tin tức gì, sợ rằng đã xảy ra chuyện."

Trương Thiên Bá trầm giọng nói, "Chẳng lẽ do Lâm gia động tay động chân?"

Những người được phái ra ngoài có thực lực cũng không tồi, am hiểu điều tra tin tức, huống hồ nhiều người cùng đi với nhau như vậy, về lý thì sẽ không xảy ra vấn đề gì mới phải, vậy mà ban ngày đi, đến giờ vẫn không có tin tức gì. 

Đệ tử Trương gia gặp chuyện bất trắc, kẻ đầu tiên bọn họ nghĩ tới chính là Lâm gia.

Sau đó bọn họ lại thấy hoài nghi, lúc này Lâm gia dám ra tay sao.

Trương Càn tự nhận bản thân thông minh hơn người, căn bản không nghĩ tất cả những điều này đều do Lâm gia động tay chân. 

"Thiên Bá thúc, việc này ta nghĩ không phải do Lâm gia làm, bọn họ không có lá gan này." Trương Càn nói, "Hẳn có người âm thầm nhúng tay, chúng ta phải qua đó xem thế nào."

Trương Thiên Bá xụ mặt, "Hừ, ta xem ai dám cả gan động tay chân đây!"

Sau đó hắn quay đầu lại nói, "Tam thiếu của Lâm gia gần đây rất khoe mẽ phải không? Để Thiên thúc hả giận giúp ngươi. 

Trương Càn nói, "Cảm ơn Thiên Bá thúc."

...
Tiếp sau đó một lớp thế lực Toái Thạch trấn cùng đi tới khu vực khai thác mỏ của Lâm gia. 

Ai cũng cảm thấy sự việc không ổn.

"Trương công tử, không ngờ ở đây có thể gặp mặt, thật sự là khéo quá đi."

Trên đường đi Lý Nguyên gặp được Trương Càn liền cười nói. 

"Đúng là khéo thật." Trương Càn vốn không ưa gì Lý Nguyên, nhưng gương mặt vẫn nở nụ cười, "Ngươi cũng đi tới phía cực phẩm Hắc Thiết thạch nhỉ!"

Lý Nguyên tỏ vẻ ngượng ngùng, "Ta chẳng qua chỉ tới xem thôi." Trong lòng lại thầm khinh bỉ Trương Càn, câu này cũng dám nói.

Lâm gia mất đi vị trí, tương lai kẻ địch lớn nhất là Lý gia, Trương Càn không ngại giẫm đạp, nhất là khi quan hệ giữa Lý gia và Bắc Cung gia rất thân thiết. 

"Không quấy rầy Lý công tử, chúng ta đi trước."

Trương Càn ném lại một câu, sau đó giơ roi thúc ngựa bỏ đi.

"Nguyên ca, Trương Càn quá không nể mặt rồi." Bắc Cung Vô Tình đuổi theo đằng sau, nhìn bóng lưng biến mất kia liền lạnh lùng nói, "Ta thấy hắn mới đang đi về hướng cực phẩm Hắc Thiết thạch ấy." 

Khuôn mặt tươi cười của Lý Nguyên trầm xuống, trong mắt xuất hiện hàn quang, "Hừ, thứ đó không dễ cầm như vậy đâu."

...

Khu vực khai thác mỏ Lâm gia! 

"Thiếu gia, bọn họ tới rồi."

Triệu Dũng chạy về nói với Lâm Phi.

Từ sau khi được chứng kiến thực lực kia, còn được chứng kiến sự lợi hại của phù sư, vị Triệu Dũng Võ Đạo bát trùng thiên này đã thực sự coi trọng vị thiếu gia Lâm Phi này. 

Trong Hắc Giáp vệ cao thủ như mây, bọn họ chỉ bội phục cường giả.

Ban đầu Lâm Phi trong mắt bọn họ chẳng qua chỉ là một hoa công tử, chính vì ấn tượng của chuyện năm đó đã truyền khắp cả thành Quy Nguyên, tạo nên ảnh hưởng vô cùng kém.

Kết quả sau khi đấu với nhau, bọn họ không dám xem thường Lâm Phi nữa, nhất là sau chuyện này, thiếu gia bình thường hòa nhã, nhưng một khi đã động thủ sẽ hung ác hơn hẳn, mắt cũng không chớp đã giết chết mấy chục người, nhất là khi thế lực sau lưng bọn họ phức tạp, đổi lại là bất cứ người nào cũng không dám làm như vậy. Lâm Phi lười biếng đứng dậy, "Tới nhanh đấy, trò hay có thể biểu diễn rồi."

Triệu Dũng nói, "Chúng ta cần phải làm như thế nào, thiếu gia cứ mở miệng, thế lực Toái Thạch trấn năm đó khôn ngoan như chuột cống, mấy năm không gặp đã thành sói đói rồi, thiếu gia hẳn phải trừng trị thích đáng, để bọn chúng biết sự lợi hại của Lâm gia!"

Lâm Phi hiểu rõ chuyện sáng nay đã tạo thành quyền uy trong lòng bọn họ. 

"Yên tâm, không phải ai cũng có thể ức hiếp Lâm gia được!"

...

Mấy đại thế lực của Toái Thạch trấn gồm có một vài gia tộc nhị và tam lưu, tất cả đều đã tới đây. 

Cùng lúc bọn họ xuất hiện tại khu vực khai thác mỏ Lâm gia thì cũng tức khắc bao vây khu vực mỏ lại, nhưng xung quanh lại vô cùng an tĩnh, khiến bọn họ sinh ra nghi vấn cực lớn.

Người của bọn họ rốt cuộc đi đâu rồi.

Khu vực khai thác mỏ hiện giờ không nhìn ra bất cứ dấu vết chiến đấu nào. 

Lần này bọn họ càng thấy kì quái hơn, dựa theo tình huống bình thường thì sẽ không thể xuất hiện tình trạng an tĩnh như thế này, nhưng tại đây lại không nhìn ra bất cứ khí tức huyền khí nào tồn tại.

Bọn họ nghĩ mãi không thông.

Ngoại trừ đám Hắc Giáp vệ bảo vệ bên ngoài ra thì nhìn không ra bất cứ dấu vết nào, ngược lại vì sự xuất hiện của bọn họ mà Hắc Giáp vệ biểu lộ vẻ nghiêm túc. 

"Tránh ra, tránh ra!"

"Tất cả tránh hết ra cho ta, còn không tránh ra, lão tử tức lên một đao chém hết các ngươi!"

"Đúng vậy, mau tránh ra." 

....

Những người kia đều xúc động.

Thứ nhất, bọn họ muốn tìm người. 

Thứ hai, muốn tìm hiểu xem tin tức cực phẩm Hắc Thiết thạch có chuẩn xác hay không, sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Hắc Giáp vệ này, bọn họ càng tin tưởng tin tức này hoàn toàn là sự thật.

"Đây là khu vực khai thác mỏ của Lâm gia, ta xem các ngươi ai dám đi vào!"

Triệu Dũng đi tới, vẻ mặt đằng đằng sát khí. 

"Cho nên người mà các ngươi nói chúng ta vốn không có, khuyên các vị không nên làm loạn ở đây, bằng không Hắc Giáp vệ chúng ta sẽ không thủ hạ lưu tình đâu!"

Giọng điệu của Triệu Dũng lạnh lẽo như hàn băng.

Lần này đã khiến nhiều người tức giận, khiến không ít người bắt đầu bùng lửa giận. 

"Chỉ một đội trưởng Hắc Giáp vệ nho nhỏ cũng dám ngăn cản, không muốn sống phải không!"

Một hán tử khôi ngô bước từ trong đám người ra, đi thẳng tới nói, "Ai dám cản đường lão tử, lão tử tát một cái đập chết đám các ngươi!"

"Ta xem ai dám!" 

Triệu Dũng sững sờ nói, hai mắt căm tức nhìn hán tử khôi ngô kia.

Đối mặt với nhiều người như vậy, áp lực của Triệu Dũng không nhỏ, vừa nghĩ tới thủ đoạn của thiếu gia, hắn lại lập tức tin tưởng mười phần.

Chương 120: Cút ngay

"Cút ngay!"

Hán tử khôi ngô này xông tới như cỗ xe tăng.

"Muốn chết!" 

Hắc Giáp vệ thủ trước và sau, hợp tác cùng ra tay, ánh đao như ảnh, ra tay không lưu tình.

Đây là thói quen của Hắc Giáp vệ, một khi đã ra tay thì chắc chắn sát chiêu là chính, gắng hết sức đánh chết đối phương, hai Hắc Giáp vệ ra tay với khí thế sắc bén.

Hắc Giáp vệ dám ra tay trên thực tế đều đã nhận được mệnh lệnh của thiếu gia, bất kể kẻ nào đều phải toàn lực tiêu diệt. 

Cho nên Hắc Giáp vệ mới có thể dữ dội, tàn nhẫn như vậy.

"Vút, vút!"

Hán tử khôi ngô chưa ra tay thì hai người thay đổi thế công, lập tức bị Hắc Giáp vệ chém ngay tại chỗ. 

Mùi máu tươi ngập tràn.

....

"Lâm gia, các ngươi thật to gan, người của bang Khô Lâu chúng ta cũng dám giết!" 

Hán tử khôi ngô kia vừa chết đã tạo ra ảnh hưởng không nhỏ, ít nhất không ai nghĩ tới thủ đoạn của Lâm gia lại cứng rắn như vậy, vừa ra tay đã giết người, không để ai sống sót.

Trước mắt có nhiều thế lực ở đây như vậy, Lâm gia còn dám giết người, lá gan này thật lớn.

Nhất là người mà Hắc Giáp vệ giết lại chính là người của bang Khô Lâu, mà bang Khô Lâu trước giờ đều thích mang thù, có thù tất báo, không biết đã có bao nhiêu võ giả chết trên tay bọn chúng rồi. 

Khu vực Toái Thạch trấn này có ba quặng sắt hạng trung và một quặng Hắc Thiết nhỏ do bang Khô Lâu nắm giữ, thế lực không nhỏ.

Lâm gia giết chết người của bang Khô Lâu, tương đương với đốt kíp nổ.

Những kẻ của các gia tộc kia vui vẻ nhìn cảnh tượng hư hư thực thực này, cũng vì sự việc hôm nay quá kì quái, hiện giờ không thấy người ngựa đâu, cũng không thấy dấu vết chiến đấu, điều này thực sự khiến người khác khó hiểu. 

Trước mắt đúng lúc có bang chủ bang Khô Lâu ra mặt.

Ai cũng biết bang chủ bang Khô Lâu có thủ đoạn tàn nhẫn, không ác không làm, người thường không dám chọc vào.

Trước mặt những thế lực gia tộc mạnh như Lý gia, Trương gia, Bắc Cung gia... một bang Khô Lâu nho nhỏ không cần để ý tới, động một ngón tay cũng có thể tiêu diệt, dùng để thử dò xét Lâm gia là tốt nhất. 

Cho nên không một ai đứng ra ngăn cản, đều bắt đầu tự tính kế trong lòng.

Cực phẩm Hắc Thiết thạch.

Thủ hạ biến mất. 

Đây là việc mà bọn họ muốn biết nhất.

Hiện giờ bang chủ bang Khô Lâu Trần Cương đã ra tay, bọn họ vui còn không kịp.

...

Trần Cương rất tức giận, giống như một ngọn núi lửa đang bắt đầu phun trào.

Khi Trần Cương bước ra, sắc mặt Triệu Dũng hơi đổi, bất luận thế nào cũng không ngờ kẻ này lại là người của bang Khô Lâu.

Bang Khô Lâu nổi danh không dễ chọc. 

Nếu là lúc trước, Lâm gia chỉ hơi mở miệng là bang Khô Lâu đã tan thành mây khói rồi, nhưng hiện giờ không giống trước kia, tầm ảnh hưởng của Lâm gia đã yếu đi nên Trần Cương mới dám đứng ra.

"Trần bang chủ, ngươi muốn làm gì?"

Triệu Dũng tiến lên trước lạnh lùng nói. 

Trần Cương nhướng mày nói, "Người của bang Khô Lâu không tới phiên các ngươi giáo huấn."

Ánh mắt như đao nhìn hai người kia, "Chết cho ta."Tính tình Trần Cương nóng nảy, huống chi huynh đệ còn bị giết tại chỗ, lập tức có người vượt qua Triệu Dũng, xuất hiện trước hai Hắc Giáp vệ, hai đấm như đạn pháo đánh xuống hai người họ. 

"Dừng tay!"

Triệu Dũng không ngờ Trần Cương thật sự dám ra tay, hắn lập tức nhào tới, năm ngón tay chộp lại đánh hướng sau lưng đối thủ, nếu một quyền này thực sự đánh xuống, Trần Cương nhất định sẽ bị thương.

Hai Hắc Giáp vệ này phản ứng rất nhanh, vì một quyền quá hung mãnh, cũng vì Trần Cương tu luyện một bộ quyền pháp Hoàng giai nên tuy đã phản ứng rất nhanh, hai người kia vẫn không kịp ngăn cản khi đối mặt với quyền pháp của Trần Cương. 

Phụt.

Hai người bay ra ngoài.

Sau đó một đạo thân ảnh xuất hiện sau lưng bọn họ, đánh tan lực đạo cuồng bạo. 

Dù vậy thì hai người đó vẫn bị thương không nhẹ.

"Cám ơn thiếu gia!"

Sắc mặt hai người tái nhợt, vẻ mặt hổ thẹn. 

Người xuất thủ không phải ai khác mà chính là Lâm Phi, nếu không đánh tan lực đạo thì hai người này chắc hẳn đã trọng thương rồi.

Lâm Phi cứu được hai người kia, còn Triệu Dũng và Trần Cương đang chiến với nhau, cát bay đá chạy rất nguy hiểm.

"Thương Long Phá!" 

Một tiếng long ngâm như có như không vang lên bên tai mọi người.

Mọi người nhìn thấy cả người Triệu Dũng bay ra ngoài, hiển nhiên một quyền khi nãy đã khiến hắn bị thương, ánh mắt mọi người nhìn Trần Cương liền thay đổi hẳn.

Triệu Dũng có thực lực Võ Đạo bát trùng thiên, vậy mà không ngăn cản được công kích của Trần Cương, có thể thấy vị Trần bang chủ này không kém như lời đồn, trái lại còn có thực lực rất lợi hại. 

"Hắc Giáp vệ các ngươi chẳng qua cũng chỉ như vậy." Trần Cương nói, "Hiện giờ các ngươi đều phải chôn cùng cho ta!"

Dứt lời, Trần Cương lập tức nhào tới, thân pháp vô cùng nhanh, lần nữa khiến người khác bất ngờ.

Thân pháp là một trong những yếu tố quan trọng của võ giả, vì thân pháp có thể kết hợp với công kích. 

Thân pháp đặc biệt khi vận dụng sẽ càng có tác dụng lớn.
...

"Ngươi muốn chết!" 

Triệu Dũng bị thương, nhưng cũng không phải sợ Trần Cương, hắn hừ lạnh một tiếng lại muốn nhào lên.

"Đội trưởng Triệu ngươi lui xuống đi, ngươi không phải đối thủ của hắn."

Hai mắt Lâm Phi sáng như đuốc, liếc nhìn ra Triệu Dũng không phải đối thủ của Trần Cương, người trước mắt này có bộ quyền pháp lợi hại nhất hắn từng gặp. 

Nếu đoán không sai, đối phương nhất định là thần lực trời sinh, còn tu luyện tâm pháp cương mãnh, nhìn như thực lực Võ Đạo bát trùng thiên, trên thực tế có thể so sánh với Võ Đạo cửu trùng thiên.

Nếu là người bình thường đối chiến với quyền pháp dữ dội như vậy, trừ phi kiêm tu nội ngoại, bằng không không thể nào là đối thủ của hắn.

Lâm Phi vẫn có lực phán đoán một chút. 

Cho nên Lâm Phi lập tức thấy hứng thú.

Triệu Dũng sửng sốt, thật ra trong lòng hắn không muốn đối chiến với Trần Cương, vốn cho rằng hai người sẽ không chênh lệch lắm, nhưng chiêu giao thủ khi nãy đã thể hiện rõ ràng thực lực đối phương còn mạnh hơn cả mình, bản thân biết không phải đối thủ của hắn, Triệu Dũng dứt khoát lựa chọn lui, hắn tin tưởng thiếu gia có lí do của mình.

"Muốn đi, quá muộn!" 

Trần Cương cười nhạt, "Thương Long Phá!"

Một quyền thét gào, hư ảnh một đầu Thương Long xuất hiện, hiển nhiên đây là quyền pháp chưa đại thành, dù vậy thì uy lực vẫn khủng bố, vẫn có uy hiếp to lớn, không khỏi khiến người khác bất ngờ.

Trần Cương ra tay nặng rồi đây. 

Bất kì ai cũng đều có thể nhìn ra.

Trần Cương đang dò xét Lâm gia, đội trưởng Hắc Giáp vệ bị đánh chết, nếu Lâm gia hạ mình thì cũng tương đương với từ bỏ tư cách vốn có.

"Thủ đoạn của Trần bang chủ này không tồi!" 

"Triệu Dũng thua, hiện giờ e rằng chỉ có Lâm Tam có thể ngăn chặn đầu trận tuyến, đáng tiếc thực lực của hắn không phải đối thủ của Trần bang chủ!"

"Lâm gia xui xẻo rồi."

....

Mọi người ước gì Trần Cương làm như vậy.

Lí do vô cùng đơn giản.

Bọn họ muốn thấy giới hạn của Lâm gia ở đâu. 

"Làm càn!"

Giọng nói vang như tiếng chuông lớn đột ngột vang lên trong khu vực mỏ, hù dọa vô số loài chim bay.

Đây không phải Âm Ba Công, chẳng qua chỉ là tác dụng của huyền khí mà thôi. 

"Bát Hoang Hồi Quy!"

Một bóng đen xuất hiện trước mặt Triệu Dũng nghênh đón một quyền này, hư ảnh Thương Long gãy làm đôi.

"Nằm xuống!" 

Lâm Phi tiến lên, nện một đấm xuống, lần này không dùng quyền pháp, chỉ có thần lực thuần túy.

"Muốn chết!"

Trần Cương cười lạnh, hàn quang trong nháy mắt xuất hiện

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau