VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Phù văn công hội

"Năng lực linh hồn quả nhiên biến thành cường đại rồi."

"Đáng tiếc,《 Linh lực Cửu Trọng Thiên 》 này chỉ có thể tu luyện tới Võ Đạo cửu trùng thiên đỉnh phong thôi!".

"Có thể trở thành phù sư cấp ba vậy thì lực chiến đấu của ta sẽ tăng lên rất nhiều. Đến lúc đó cho dù phải chống lại huyền giả, thì chắc cũng có đủ sức để đánh một trận đi." 

Tòa thành giả tưởng, tháp phù văn! Lâm Phi khoanh chân ngồi, nhẹ khẽ thở dài một hơi, sau đó chính là cảm thấy hưng phấn. Chẳng biết tại sao, Lâm Phi lại nhớ tới chuyện mình cùng bạch y nữ tử kia triền miên một đêm ở Hắc Thủy sơn mạnh.

"Thiên Thần cung, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày ta tự mình đích thân đến xem!" Một khoảng thời gian trước đây, Lâm Phi thủy chung vẫn không có cách nào nuốt xuống được. Hắn bị bạch y nữ tử xem thường, lại bị bạch y nữ tử tập kích ngược lại. Nam tử hán đại trượng phu, trong lòng Lâm Phi một mực cảm thấy không ổn, một mạch cho đến tận bây giờ hắn vẫn muốn bước lên Thiên Thần cung.

Nếu như là lúc trước, Lâm Phi có sự tin tưởng rất lớn đối với hệ thống, chỉ cần cho hắn thời gian, sớm muộn gì sẽ có một ngày như thế. Nhưng mà hôm nay, ở tại tháp phù văn này hắn lại hiểu ra thêm được nhiều điều mới nữa. Đại lục Huyền Thiên không có đơn giản như mình tưởng tượng, cái này là cường giả của thế giới trong mây. Chính mình phải có được càng nhiều thực lực mạnh mẽ thì mới có quyền được chính thức nói chuyện ở đại lục Huyền Thiên. Phù sư vừa hay chính là sự trợ giúp tốt nhất. 

.....

Võ quán Cực Hạn sau một trận chiến, Lý gia, Trương gia, Bắc Cung gia...cũng không có bất kỳ hành động gì, tựa hồ như đang lựa chọn nén giận. Điều này làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy giật mình cùng với ngoài ý muốn. Trên bầu trời của Quy Nguyên thành tựa hồ như có một cuộc bão tố sắp sửa xuất hiện.

Bọn hắn không đến tính sổ, Lâm Phi liền vui cười thanh nhàn. Từ sau khi mở ra phù sư, hắn ngoại trừ việc tu luyện thì chính là đắm chìm trong thế giới giả tưởng để học tập chế tác phù văn. 

Thời gian năm ngày thoáng một cái đã qua.

"Cuối cùng linh lực đã đạt tới tầng thứ bảy rồi." Trong trạch viện, Lâm Phi chậm rãi mở mắt ra, tinh quang trong mắt lóe lên, tinh khí thần có một cái biến hóa nghiêng trời lệch đất, hiển nhiên đây là chỗ tốt mà việc tu luyện linh hồn công pháp mang tới.

"Linh Hồn Trùng Phong!" Lâm Phi khống chế Linh Hồn Lực, trong không gian vô hình, năng lực linh hồn xông lên giống như một thanh trường thương, không gian tựa như một cái gương bị một thương xuyên thủng, lập tức bị nghiền nát. 

Một thương xuất ra, sắc mặt Lâm Phi liền trở nên trắng bệch đi: "Xem ra, không tu luyện tới Võ Đạo cửu trùng thiên, thì không thể sử dụng loạn năng lực linh hồn rồi. Dùng một lần như vậy à năng lực linh hồn tiêu hao cũng quá lợi hại rồi."

Vừa rồi dưới sự hưng phấn, Lâm Phi liền muốn thi triển một chút, vận dụng linh hồn bổ sung bên trong 《 Linh lực Cửu Trọng Thiên 》, vốn tưởng rằng nó vô cùng đơn giản, kết quả không nghĩ tới lại tiêu hao nhiều năng lực linh hồn đến như vậy.

Lâm Phi không biết là với thực lực của hắn mà đã thi triển ra được Linh Hồn Trùng Phong, thì ở trong mắt người khác chính là đã sớm bị hù đến trợn mắt há hốc mồm rồi, cho dù là những huyền giả kia cũng phải đỏ mắt đố kỵ rồi. 

Nguyên nhân rất đơn giản, môn pháp năng lực linh hồn là thứ trân quý dị thường, cho dù là huyền giả cường giả cũng chưa hẳn có thể nắm giữ, linh hồn của bản thân là sự tồn tại thần kỳ nhất, một khi linh hồn bị trọng thương thì cả đời liền triệt để coi như xong.

Bí mật môn pháp về linh hồn chỉ có bên trên đại tông môn mới có thể nắm giữ, trong gia tộc cũng chỉ có thể là những người đứng đầu trong gia tộc. Một khi truyền ra bí mật môn pháp linh hồn, lực ảnh hưởng không thuộc về huyền công. Những loại người như Lâm Phi chính là điển hình của việc gặp vận may.

.... 
Sau khi ngồi xuống một lát, năng lực linh hồn đã khôi phục được bảy tám phần, lúc này Lâm Phi mới đứng lên:

"Sau vài ngày học tập, cũng đến thời điểm chế tác một ít phù văn rồi." Lâm Phi suy nghĩ một chút, hắn vốn cho rằng Hỏa phù thắng được từ trên tay Bắc Cung Vô Tình là đồ tốt, về sau bị Phù lão sư nói là không đáng một đồng. Thế cho nên hiện tại, trên tay  Lâm Phi đến một tấm phù văn cũng không có.

Trước mắt, thế cục ở Quy Nguyên thành không theo quy tắc nào cả, Lâm Phi cho rằng cần phải luyện chế một ít phù văn để trở thành át chủ bài. 

Dùng lời của Lâm Phi mà nói thì chính là có phù văn trong tay, lão tử có thể sử dụng phù văn giết chết ngươi trong nháy mắt. Trên thực tế, với kỹ thuật học được ở thế giới phù văn mô phỏng, Lâm Phi đã không còn là tay mơ nữa rồi. Đối với phù văn đã có thêm một cái nhận thức mới, có thể dùng từ đột nhiên tăng mạnh để hình dung. Trong mắt Lâm Phi thì phù sư chính là loại nghề nghiệp phi thường trâu bò hổ báo.

Bên trong thế giới mô phỏng, Lâm Phi đi theo NPC học tập, tiến bộ không phải là nhanh bình thường. Bên trong giả tưởng thì tiến bộ rất nhanh nhưng trong hiện thực tế thì Lâm Phi tạm thời chưa thử qua. Có phù văn trong tay, Lâm Phi tương đương có nhiều hơn một con át chủ bài, hắn nghe được từ NPC là phù sư cấp năm trở lên có thể dùng năng lực linh hồn để vẽ ra phù văn.

Phù sư cấp năm, lại là một cánh cửa trong đó. 

.....

Từ Lâm gia đi ra, Lâm Phi đã có thể cảm giác được là giải đấu võ Quy Nguyên mang đến áp lực rất lớn, bầu không khí ở Lâm gia tương đối khẩn trương. Lúc đi ở trên đường cái, Lâm Phi phát hiện ra mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng quái dị. Lâm Phi nghĩ một chút liền hiểu ra chuyện gì xảy ra, hẳn là do sự việc mấy ngày hôm trước ở võ quán Cực Hạn. Nhưng hắn lại không cho là đúng, chỉ cười lạnh trong lòng.

Phù sư a, hắn cần phải mua sắm một số đồ chuyên dụng như phù văn da thú, phù văn tử sa, phù văn bút. Di chuyển qua mấy con phố, trước mắt Lâm Phi liền xuất hiện một tòa Phù Văn công hội 

Ở vương triều Bất Lạc, cả mười cái quận đều có tồn tại Phù Văn công hội. Trên thực tế, Phù Văn công hội thuộc về một cái đặc thù thế lực khác, bọn hắn rất ít khi tham dự chiến đấu, nhưng một khi ai đó đắc tội với Phù Văn công hội thì kết cục liền vô cùng thảm. Một phù sư thôi cũng đã khiến cho người ta sợ hãi rồi, huống chi là hàng trăm, hàng ngàn phù sư ra tay, lúc đó sợ là ngay cả thế lực lớn cũng dễ bị tiêu diệt.

Sự tình như này cũng không ít nên có thể thấy được điểm mạnh của Phù Văn công hội.Lâm Phi đối với những việc này đều không thèm để ý đến, hắn chỉ là nghe nói phù văn da thú của Phù Văn công hội có chất lượng vô cùng tốt, dễ dàng nâng cao xác xuất thành công, vẫn luôn nhận được sự yêu thích của mọi người. 

.....

"Lại thất bại."

"Đề mục này quá khó khăn, căn bản là chúng ta bây giờ không thể hoàn thành được!" 

"Đoán chừng là không ai có thể hoàn thành nhiệm vụ này!"

.....

Lâm Phi từ cửa lớn của công hội tiến vào, liền lập tức nghe được tiếng nghị luận. Đập vào mắt hắn chinh là một đám người túm tụm lại ở góc bên trái của đại sảnh công hội, tiếng cãi vã không ngừng vang lên, không muốn để người khác chú ý cũng vô cùng khó khăn. Lâm Phi lắc đầu, hắn không có chú ý tới những chuyện rảnh rỗi khác, hắn bất quá chỉ là đến mua một chút tài liệu mà thôi. 

Bên trong Phù Văn công hội có rất nhiều ngươi, người đến người đi tấp nập. Lâm Phi hỏi thăm người khác xong liền rất nhanh tìm được quầy hàng mà công hội cố ý mở ở đại sảnh, bên trong đó có đủ các lọai tài liệu về phù văn.

Sau khi học tập ở thế giới giả tưởng, nhãn lực của Lâm Phi được nâng cao lên rất nhiều, hắn liếc qua liếc lại đánh giá xung quanh, những gì người ta truyền qua truyền lại bên ngoài đúng là không giả, đồ vật ở Phù Văn công hội xác thực rất tốt. Đương nhiên, so với tài liệu ở thế giới giả tưởng cũng không có sai biệt lắm. Cả hai dù sao cũng không có cùng cấp bậc.

"Cũng tạm được, phù hợp để sử dụng a!" Sau khi tới thế giới giả tưởng, ánh mắt của Lâm Phi ánh mắt bây giờ không phải chỉ tốt bình thường đấu. 

"Đem thu thập tất cả chỗ này lại cho ta!" Người của Phù Văn công hội nhanh nhẹn đem tài liệu thu thập lại, đối với bọn họ mà nói, mỗi ngày người tới mua tài liệu đều vô số kể, loại người như Lâm Phi hơn một nửa đều là sư phụ của các học đồ.

Sau khi đóng gói tất cá các đồ vật, Lâm Phi liền cầm theo tài liệu rời đi. Nếu không phải nơi này có người, hắn đã trực tiếp thu vào người, trong lòng suy nghĩ nên chuẩn bị luyện chế phù lục gì.

Vừa quay người lại, Lâm Phi liền đâm sầm vào người khác. 

"Rầm Ào Ào", "Rầm Ào Ào".

Trên mặt đất ngổn ngang vô số trục cuốn.

"Thật xin lỗi, ngươi không sao chứ!" Sau khi sử dụng dị quả, toàn thân Lâm Phi đều có thần lực, mặc dù chỉ là va chạm nhẹ nhàng thôi nhưng uy lực cũng không nhỏ, nữ tử từ phía đối diện đi tới đã sớm té nhào trên mặt đất. 

Chương 112: Thiên tài

"Qủa là một nữ tử xinh đẹp!" Lâm Phi quay đầu lại, sau khi nhìn thấy nữ từ ngã trên mặt đất thì liền nhịn không được phát ra một câu cảm thán.

"Nhìn cái gì vậy, còn không đỡ ta dậy!" Một tiếng hừ lạnh kiêu ngạo vang lên. Nữ tử trên mặt đất mặc một bộ trang phục màu đen bó sát toàn thân, đem dáng người thon thả ôm chặt lại, chỗ nên lồi thì lồi, chỗ nên lõm thì lõm, vô cùng nóng bỏng. Thực tế thì vòng eo thon ma quỷ cực kỳ có lực sát thương, cũng may là Lâm Phi có định lực tốt, nhưng cũng khó tránh khỏi nhìn nhiều thêm vài lần. Lúc này, nữ tử tóc dài đó đang trợn mắt nhìn hắn.

Ồ, là một quả ớt nhỏ. 

Lâm Phi đưa tay nâng nữ tử đó dậy. Bàn tay của nữ tử rất thoải mái, làn da mềm mại, co dãn vừa đủ, cho nên Lâm Phi không khỏi muốn nắm lấy nhiều hơn một lúc.

Hắn cũng không biết là cái hành động nho nhỏ này rơi vào trong mắt nữ tử tóc dài lại trở thành hành động của một tên sắc lang đã mắc câu.

"Ngươi có thể buông tay ta ra được chưa?" Âm thanh lạnh như băng, không thể nghi ngờ chính là đang nhắc nhở Lâm Phi, ngươi đến cùng còn muốn ăn đậu hũ của ta tới lúc nào. 

"Thật xin lỗi." Lâm Phi vội nói: "Ta giúp ngươi nhặt lên."

"Hừ, hoàng thử lang cấp kê bái niên, một an hảo tâm (1)!"

Lâm Phi hối hận vì sao vừa rồi lại đụng phải quả ớt nhỏ này chứ. Được rồi, ai bảo ta là người tốt chứ, nam tử tốt không so đo với nữ tử. 

Trên mặt đất lộ ra một trục cuốn, Lâm Phi thuận tiện lướt qua liền không khỏi cảm thấy kinh ngạc, hóa ra trên trục cuốn đó tất cả đều là về những giải đáp về phù văn, cùng với một vài vấn đề liên quan. Nếu là mấy ngày hôm trước thì Lâm Phi chỉ là một tay mơ dốt đặc cán mai. Thế nhưng sau vài ngày học tập, kiến thức về phù văn đối với hắn có thể nói là đột nhiên tăng mạnh, không hề thua kém gì so với những thiên tài. Ai bảo ở trong không gian ảo kia, hắn có được sự phụ trợ của một NPC có thâm niên, chỉ cần không phải là đồ ngốc thì ai cũng có thể thành thiên tài.

Xem qua mấy trục cuốn Lâm Phi không khỏi lắc đầu, dở khóc dở cười. Đây đều là cái tiêu chuẩn gì chứ, giải đáp cũng quá kém đi, chẳng lẽ kỹ thuật phù văn ở Huyền Thiên đại lục lại kém đến trình độ này? Hơn nữa, trong đó mấy cái đề mục mà Lâm Phi nhắm hai mắt lại cũng có thể làm ra.

Nữ tử tóc dài hiển nhiên không có lưu ý đến biến hóa của Lâm Phi. 

Khi thấy phần cuối cùng Lâm Phi không khỏi nổi lên hứng thú, bởi vì đề mục cuối cùng này vẫn còn chưa người giải đáp được, mà đề mục này vừa vặn hắn đã từng nghe NPC nhắc qua. Đây là bức vẽ về sự cải tiến của phù văn.

.....

"Của ngươi!" Lâm Phi đem trục cuốn đều giao cho lại cho nữ tử tóc dài. 

Nữ tử tóc dài muội tử hừ lạnh một tiếng: "Hừ, lần sau đi đường tốt nhất nên mang theo tròng mắt, cũng không phải lần nào ngươi cũng có thể gặp được người tốt như bổn cô nương!"

Lâm Phi dở khóc dở cười, quay người rời đi.

"Hừ, có gì đặc biệt hơn người chứ." Nữ tử tóc dài khó tránh khỏi có chút tức giận, chính mình tốt xấu gì cũng là mỹ nữ nổi danh của Phù Văn công hội, gia hỏa này vậy mà lại dám không liếc ta lấy một cái, chẳng lẽ bổn mỹ nữ không hợp với ánh mắt của ngươi? 

"Tiểu Ninh, ai chọc giận ngươi mất vậy, có muốn ca ca tới an ủi ngươi một chút hay không!"

Tâm trạng của Mục Ninh không tốt, lông mày nhướn lên nói: "Muốn chết thì tới đây."Những người này đơn giản chỉ là nói vui một chút thôi, nói về địa vị của Mục Ninh ở Phù Văn công hội này thì bọn hắn cũng không dám tới đắc tội. 

Mục Ninh ôm trục cuốn đi thẳng một mạch về phía trước.

"Gia gia, trục cuốn con đã giúp ngươi lấy ra rồi."

"Trước tiên cứ để đó đi!" 

...

Từ Phù Văn công ra ngoài, Lâm Phi không có ở bên ngoài tản bộ mà trực tiếp trở về trạch viện của chính mình, đem tất cả các loại tài liệu bày ra: "Hiện tại, ta cũng có thể tạm thời chế tác được phù văn cấp hai, trước tiên nên chế tác cái gì mới tốt đây?"

Sau khi đem tài liệu mở ra, Lâm Phi liền dừng lại, trong lòng vẫn chưa nghĩ ra nên chế tác cái gì. Bên trong một hệ phù sư thì được chia làm rất nhiều nhánh, trong này có phù văn công kích, phù văn phụ trợ và phù văn đặc thù. 

Phù văn công kích thì dễ nói nhất rồi, nó có tác dụng công kích, ví dụ như Hỏa phù cấp ba lúc trước vậy.

Phù văn phù trợ thì có rất nhiều mặt, không hề kém gì so với phù văn công kích, ví dụ như có thể gia tăng các loại  phòng ngự.

Phù văn đặc thù thì hầu như các phù sư đều không thể học được, đây là một loại tồn tại đặc thù, rất ít có lưu truyền tới nay. 

Những lưu truyền bên ngoài đa số chính là phù văn công kích và phù văn phụ trợ, còn về phần phù văn đặc thù thì rất ít được truyền ra ngoài, chủ yếu được nắm giữ trong tay các gia tộc vài các tông môn lớn.
"Với thực lực của ta bây giờ, nếu chống lại Võ Đạo cửu trùng thiên giai đoạn đầu thì phần thắng phi thường lớn. Nhưng mà đối với những địch nhân có kinh nghiệm lâu năm thì muốn chiến thắng cũng là vấn đề không nhỏ, mà đao pháp của ta chủ yếu là giết, ta đây có lẽ sẽ lựa chọn phù văn công kích, một kích liền có hiệu quả." Lâm Phi suy nghĩ một chút, cuối cùng thì lựa chọn chế tác phù văn công kích.

Tục ngữ nói đúng, cách phòng ngự tốt nhất chính là tấn công. Lâm Phi ưa thích tấn công, không giỏi việc phòng ngự, cho nên phù văn công kích là tốt nhất, nhất kích tất sát, dùng thời gian ngắn nhất để phân thắng bại. 

...

Trong Phù Văn công hội, Mục Trường Không giống như thường ngày kiểm tra những nghi vấn mà các đệ tử đưa tới, đây là là thói quen hình thành gần đây. Là một phù sư cấp năm duy nhất ở Quy Nguyên thành thì việc Mục Trường Không vẫn một mực không có thu nhận được đệ tử phù hợp khiến cho ông ta thấy rầu rĩ không vui.

Phù sư không giống với những cái khác, nếu muốn tìm được một đệ tử tốt thì chính là khó lại càng thêm khó. Cho tới nay, phù sư thu nhận đồ đệ thập phần nghiêm khắc, tiêu chí hàng đầu chính là thiên phú, sau đó chính là phẩm hạnh. 

Hôm nay, Mục Trường Không tiếp tục lật xem nghi vấn của đệ tử như thường ngày.

"Nói nhảm hết bài này đến bài khác!"

"Mơ mộng hão huyền, làm việc không đàng hoàng!" 

Là một phù sư cấp năm, Mục Trường Không rất ít khi tức giận, thế nhưng khi đối mặt với những nghi vấn và câu hỏi trên đó, thì không khỏi có chút phát hỏa. Phù sư tương đối chú ý đến học thức, lý luận phải vô cùng mạnh mẽ thì mới có thể phụ trợ cho hành động thực tế.

Nhưng mà những đệ tử này của mình, thậm chí là thành viên của công hội đều thường xuyên theo đuổi nhiều thứ xa vời, rất nhiều người đủ điều kiện phù sư nhưng lại không dám tiến thêm vào. Vài trục cuốn vừa rồi chính là ví dụ cho chuyện này. Khi thấy trục cuốn cuối cùng Mục Trường Không chỉ có nhìn lướt qua, bởi vì trục cuốn này có ghi chép một vấn đề nan giải, chính là về việc cả tiến phù văn vừa nói. Cái vấn đề khó khăn này đã tồn tại rất lâu rồi.

Thế nhưng một đề mục vẫn luôn chưa từng bị người khác công phá vậy mà giờ lại bị một người không có danh tiếng thực hiện. Vì vậy, Mục Trường Không liền thu hồi trở lại, tùy ý đảo mắt qua những thứ trên đó, vậy mà lại phát hiện ra là phía trên bản vẽ phù văn đã bị người khác cải biến thêm vài nét bút. 

"Lại là tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng nào muốn thể hiện rồi hả?" Đây là ý nghĩ đầu tiên của Mục Trường Không, bởi vì, lúc trước Mục Trường Không đã từng để lại một câu nói, nếu ai có thể giải đáp được cái vấn đề khó khăn này thì sẽ nhận hắn làm đệ tử thân truyền của mình. Đáng tiếc là vẫn luôn không có ai có thể thành công.

Mục Trường Không không có để điều này vào trong lòng, không cho rằng bọn họ có thể phá giải được nên tùy ý đặt lại trên mặt bàn, chuẩn bị đi nghiên cứu phù văn.

"Ồ, có chút kỳ quái!" Mục Trường Không có thể trở thành phù sư cấp năm, thì lý luận tri thức không phải chỉ là nói suông. Mới đầu ông ta không cho là đúng, nhưng mà vẫn còn lưu tại trong lòng nên liền tùy ý đẩy ra coi một cái. 

Cái đẩy này liền khiến ông ta không thể bình tĩnh được nữa, Mục Trường Không lập tức đứng thẳng lên, khóe mắt nhăn lại, ông ta chấn kinh rồi.

"Đại tài a, đại tài, phù văn ban đầu cải tiến lại có thể như vậy a." Mục Trường Không nắm lấy trục cuốn, hai mắt nhìn chằm chằm vào bản vẽ phù văn, hai tay mơ hồ run rẩy, sau đó liền vô thức miêu tả mạng lưới phù văn trên không. Từ một vấn đề phù văn khó không có người phá giải giờ đã bị người phá giải rồi. Mục Trường Không lập tức bỏ qua bực bội trước đó, hận không thể lập tức đem người kia lôi ra.

Việc cải tiến phù văn không phải là người nào cũng có thể hoàn thành được. Cho dù là Mục Trường Không thì đối với việc cải tiến phù văn cũng không dám nói có thể làm được trăm phần trăm, thế nhưng là vừa rồi xem xét xong, Mục Trường Không có thể vỗ ngực nói, cái phù văn cấp ba này sau khi cải tiến, uy lực sẽ tăng lên một phần ba. Cái này có nghĩa là uy lực công kích sẽ càng lớn hơn. 

(1) Hoàng thử lang cấp kê bái niên, một an hảo tâm: Chồn cáo chúc Tết gà, rắp tâm ăn gỏi, giả bộ thân thiện để thực hiện mưu đồ xấu.

Chương 113: Ký hiệu cấp hai, phong phù

Phù Văn công hội!

"Chào Hội trưởng!"

"Chào Hội trưởng!" 

Mục Trường Không ung dung bước đi, thế nhưng trên thực tế thì hắn đang vô cùng sốt ruột.

Làm hội trưởng của Phù Văn công hội rất lâu rồi nhưng Mục Trường Không chưa từng căng thẳng như thế bao giờ, cho dù lúc trở thành chuyên gia ký hiệu cấp năm, cũng chưa từng trải qua loại hưng phấn, kích động như hôm nay.

Điều duy nhất mà Mục Trường Không muốn làm bây giờ chính là làm sao để tìm ra vị thiên tài kia. 

Một người mà có thể chỉ vài nét bút đã thay đổi được một phù văn, nhất định là một thiên tài, hắn có thể thay đồi phù văn cấp ba, nói không chừng còn có thể thay đổi những loại phù văn còn cao hơn.

Loại thiên tài này, cho dù thế nào đi chăng nữa Mục Trường Không cũng phải thu nhận làm đệ tử.

…….. 

"Gia gia, sao người lại tới đây?" Mục Ninh đang sửa sang lại tư liệu hỏi.

Làm cháu gái của Mục Trường Không, tư chất của Mục Ninh cũng không tồi, tu vi võ đạo đã đạt đến Võ Đạo thất trùng thiên, đang là phù sư cấp một, nghe nói là sắp trở thành phù sư cấp hai rồi, trong Phù Văn công hội cũng xem như là một nhân vật có tiếng tăm.

Sự xuất hiện của Mục Trường Phong làm cho không ít người cảm thấy khiếp sợ. Ở trong mắt bọn họ, Mục hội trưởng rất ít khi xuất hiện ở đại sảnh, hôm nay lại cố tình xuất hiện tại đây. 

"Đi theo ta!" Mục Trường Không xoay người lại bước đi.

Phù Văn công hội không dễ gì lại xuất hiện một nhân tài, Mục Trường Không cũng không muốn để lộ tin tức, ngộ nhỡ bị người ta nhanh chân đến trước, há chẳng phải là muốn khóc cũng chẳng có chỗ mà rơi lệ sao

Giữ bí mật, tuyệt đối giữ bí mật. Đây là biện pháp duy nhất của Mục Trường Không. 

Trong lòng Mục Ninh cảm thấy kỳ lạ, gia gia của nàng hình như rất ít khi sốt ruột như vậy. Người làm cháu như nàng thấy rất kỳ lạ.

"Gia gia, rốt cuộc đã xảy ra việc gì vậy?" Mục Ninh đóng cửa lại, không nhịn được liền hỏi.

Mục Trường không hưng phấn nói, "Tiểu Ninh, con có biết gia gia hôm nay phát hiện ra cái gì không?" 

Mục Ninh nháy mắt: "Gia gia, trông người vui như vậy, chẳng lẽ người đã thăng tiến lên phù sư cấp sáu rồi sao?"

"Không phải, không phải!" Biểu tình của Mục Trường Không lúc này, nếu như người ngoài biết được chắc là sẽ trợn tròn mắt, một Mục hội trưởng bình thường rất nghiêm túc mà cũng có ngày hành động như một đứa trẻ con.

Ngay cả một người đầu óc lanh lợi như Mục Ninh căn bản cũng không đoán ra nổi là lí do này: "Gia gia, người nói nhanh lên, rốt cuộc là chuyện tốt gì vậy?" Mục Ninh chu miệng làm nũng. 

Mục Trường Không không đùa giỡ với cháu gái nữa, hắn liền lấy ra một trục cuốn: "Con xem đi rồi sẽ biết!"
Xem xong trục cuốn, Mục Ninh là một phù sư cấp một, tư chất không tồi, nàng nhìn chằm chằm vào hình vẽ phù văn, cái miệng nhỏ nhắn lập tức biến thành hình chữ o: "Chúc mừng gia gia, cuối cùng người cũng cải thiện được phù văn cấp ba rồi."

Mục Ninh biết rất rõ bức phù văn này ông nội của nàng đã nghiên cứu rất lâu rồi thế nhưng vẫn không có thu hoạch, thật không ngờ hôm nay lại cải tiến thành công rồi, tận đáy lòng nàng cảm thấy vui cho gia gia. 

Mục Trường Không cười nói: "Tiểu Ninh, lần này con đoán sai rồi, cái này không phải do ta cải tiến mà là một người trong công hội chúng ta làm, con nhanh nói cho gia gia biết, rốt cuộc ai đã cải tiến bức phù văn này, gia gia nhất định phải nhận hắn làm thân truyền đệ tử.

"A!" Mục Ninh kinh ngạc, gia gia phải thu nhận thân truyền đệ tử.

Trong Phù Văn công hội, thân truyền đệ tử có địa vị rất cao, đáng tiếc là hiện nay có rất ít người có thể trở thành thân truyền đệ tử, bởi vì phù sư yêu cầu quá nghiêm khắc. 

Trở thành học trò của phù sư còn không được nữa là trở thành thân truyền đệ tử. Đây đúng là một bước ngoặt lớn.

Trong lòng Mục Trường Không thấp thoáng một số suy đoán. Ngoài bọn họ ra, hình như có rất ít người có thể cải tiến, mỗi lần nhìn thấy sự cải tiến trên bức họa trong trục cuốn đấy, Mục Trường Không đều cảm thấy rằng đây là nét bút của thần. Hóa ra phù văn cấp ba cũng có thể sửa đổi.

"Tiểu Ninh, đừng ngẩn ra nữa, mau nói đi?" 

Mục Ninh cầm lấy trục cuốn, trong đầu trống rỗng.

Nàng rõ ràng vẫn nhớ, lúc đó nàng cũng đã xem qua trang phù văn cuối cùng này rồi, đặc biệt là bức phù văn trong trục cuốn cuối này, bình thường nàng rất hay để ý đến, nàng cũng muốn biết ai là người có năng lực cải tiến phù văn cấp ba này.

Hôm nay nàng nhớ rõ rằng trong trục cuốn cuối cùng này rõ ràng là một mảnh giấy trắng, thế nhưng từ lúc nào nó lại xuất hiện thêm mấy nét vẽ rồi. 

Mục Ninh không hiểu vì sao, trên khuôn mặt đang cười lộ ra sự mờ mịt: "Gia gia, con xin lỗi, con cũng không biết là ai làm." Mục Ninh hổ thẹn cúi đầu.

Mục Trường Không nhất thời như bị sét đánh ngang tai, đột nhiên ngồi xuống ghế, rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn: "Tiểu Ninh, con thực sự không lừa gia gia chứ?" Vừa nghĩ đến chuyện mình với vị thiên tài đó từng bước cách xa, Mục Trường Không vô cùng uể oải.Điều mà Mục Trường Không mong mỏi nhất chính là muốn thu nhận một người thân truyền đệ tử, truyền lại tất cả những thứ mình biết cho hắn, đến bây giờ khó khăn lắm mới có thể tìm thấy một thiên tài, thế nhưng lại không biết người đó là ai. 

Mắt Mục Ninh ngấn lệ: "Lúc con nhận được phù văn, con đã cố ý đến xem một lần, ông cũng biết rằng bình thường con rất thích loại phù văn này, thế nhưng hôm này lúc con nhận được thực sự là không có ai gải đáp được đề bài này, con nhớ rất rõ ràng, tuyệt đối sẽ không có sai sót!"

Mặc dù trong lòng thấy thất vọng nhưng Mục Trường Không cũng muốn biết rốt cuộc là ai đã làm: "Con nói xem liệu có phải là mấy vị sư huynh của con làm không?"

Mục Ninh lắc đầu: "Chắc là không phải ạ, lúc đến đấy con còn cố ý nhìn một lần cơ mà!" 

Mục Trường không suy nghĩ một lúc:" Không đoán được đấy là ai, vậy thôi bỏ đi, người này xuât hiện trong công hội của chúng ta, nói không chừng chính là người trong công hội, có thể lần sau hắn sẽ lại xuất hiện, tiểu Ninh, con không cần phải áy náy đâu!"

Mục Ninh quả thực rất khó chịu.

"Đúng rồi, Tiểu Ninh nhớ tới một việc, liệu có phải là hắn làm không." 

Trong đầu Mục Ninh xuất hiện cảnh tượng một người trẻ tuổi nhặt giúp ống giấy trong đại sảnh. Rốt cuộc có phải là hắn không?

"Tiểu Ninh, có phải con đã nhớ ra điều gì rồi không?" Mục Trường Không phấn chấn trở lại. Phù Văn công hỗi sẽ không để tuột mất bất kỳ một đệ tử ưu tú nào. Mục Trường cũng sẽ không bỏ lỡ bất kỳ một nhân tài phù văn nào.

Thế là Mục Ninh liền kể lại từ đầu chí cuối chuyện xảy ra ở đại sảnh cho gia gia, ngoài hắn ra thì hình như không còn ai đáng nghi nữa. 

"Con nói rằng hắn giúp con nhặt ống giấy chứa bức phù văn ư?"

Mục Ninh gật đầu: "Vâng, lúc đấy tất cả các ống giấy đều bị rơi xuống đất, hắn quay lại giúp con, ngoài hắn ra không còn người nào khác tiếp xúc với phù văn, thế nhưng hắn còn rất trẻ, con thấy hắn chắc còn chưa tới hai muôi, con còn thấy hắn mua rất nhiều tài liệu của phù sư, chắc là hắn không thể cải tiến phù văn được đâu?"

Mục Trường Không nhắm mắt trầm tư, sau đó chậm rãi mở miệng: "Mặc kệ có phải hắn hay không, con đi bảo mọi người để ý một chút, nếu hắn đã xuất hiện tại đây, không không chừng lần sau hắn sẽ lại tới." 

Số lượng người ở Quy Nguyên thành rất lớn, muốn tìm ra một người như vậy thật không dễ dàng gì. Việc duy nhất có thể làm bây giờ chính là chờ.

Mục Ninh nói: "Gia gia, người yên tâm, con nhất định sẽ giúp người tìm ra hắn."

"Thành công rồi!" Lâm Phi ở phía trong nhà, trên tay cầm một bức phong phù cấp hai, miệng cười ha ha: "Các giả thuyết trên thế giới quả nhiên không giống nhau, thật không ngớ mới lần thứ hai đã thành công rồi." 

Đây là lần đầu tiên Lâm Phi chế tạo ra được phù văn cấp hai. Bức phong phù trên tay Lâm Phi không lớn, còn chưa bằng nửa bàn tay, khí tức của gió nhẹ nhàng bay lên.

"Để ta xem thử uy lực của nó đã nào!" Lâm Phi nắm lấy phong phù, mắt nhìn về phía chiếc bàn đá ngoài sân.

"Khai!" Phong phù bay lên không trung, một nhát phong đao như bạch quang phát ra. 

Cái bàn đá đá to như vậy rầm một cái đã bị chia làm hai nửa, mặt đất lại nứt ra một lỗ hổng, tối đen như mực, nhìn giống như cánh cửa xuống địa ngục.

Chương 114: Mẫu thân, con có thể tự mình gánh vác

"Phong phù cấp hai của ta có lẽ không hề kém hơn bao nhiêu so với Hỏa phù cấp ba a?" Nhìn qua bàn đá bị uy lực của Phong phù cấp hai đánh làm đôi, Lâm Phi đặc biệt thoả mãn, nó đã đạt tới mong muốn trong tưởng tượng rồi.

Từ lúc chế tác Lâm Phi liền có lý do tin tưởng rằng Phong phù cấp hai của hắn có thể thắng được Hỏa phù cấp ba.

Việc học tập trong thế giưới giả tưởng, mặc kệ là phù văn tri thức hay là phù văn chế tác thì đều không thể so với đại lục Huyền Thiên được, mà ở thế giới giả tưởng thì vấn đề được học chính thống nhất chính là phù văn kỹ thuật. Phù văn kỹ thuật ở đại lục Huyền Thiên sớm đã bị thất truyền không ít rồi. Phù văn kỹ thuật chính tông chế tạo ra uy lực thi triển của Phong phù cấp hai, đương nhiên sẽ không thua kém Hỏa phù cấp ba. Một cái chính tông, một cái không trọn vẹn, uy lực tự nhiên sẽ chênh lệch rất nhiều. 

Nếu như một màn này bị truyền đi, chỉ sợ là tất cả phù sư đều sẽ bị đả kích, có thể chế tạo ra phù văn cấp hai thì cần Võ Đạo cấp tám trở lên cộng với thiên phú thượng đẳng thì lúc này mới có cơ hội chế tạo ra. Loại cấp bậc biến thái này của Lâm Phi thì đó lại là ít càng thêm ít.

Bên trong thế giới giả tưởng Lâm Phi đồng dạng hao phí không ít tinh lực để học tập và chế tác phù văn giả thiết, hao phí rất nhiều thời gian. Sự thật chính là với việc chế tác phù văn này nếu Lâm Phi lại làm không đủ tiêu chuẩn thì chỉ sợ là NPC đều muốn nhảy dựng hết cả lên.

"Phong phù có uy lực này, không sai biệt lắm có thể là có thể gặp cao thủ được rồi, một chút phù văn ném ra cũng có thể trực tiếp giết hắn trong nháy mắt!" Lâm Phi cười đắc ý: "Ta phải tranh thủ thời gian luyện chế nhiều phù văn một chút, đi ra rồi hãy nói." 

Đối với người ngoài, phù văn đúng là có giá trị như đồ vật, mỗi một tấm đều giá trị cụ thể. Nhưng đối với Lâm Phi mà nói, phù văn bất quá chỉ là một cái đạo cụ để tăng cường thực lực mà thôi.

Phù sư chế tác phù văn quả thật là khó khăn vô cùng, xác xuất thành công không cao, cho nên trở thành phù sư liền được rất nhiều người hoan nghênh. Lâm Phi không giống vậy, thứ hắn học chính là phù văn kỹ thuật chính tông, trình độ chế tác còn hơn cả phù sư, xác xuất thành công cao hơn so với bọn họ.

... 

"Thiếu gia, chủ mẫu mời người qua!" Đang lúc Lâm Phi tập trung tinh thần để chế tác phù văn thì ngoài cửa liền vang lên âm thanh của Thanh Loan, dường như còn mang theo một tia gấp gáp.

"Tiến vào!"

Thanh Loan vẫn như cũ mặc một bộ thanh y, thanh thuần động lòng người. 

"Mẫu thân của ta tìm ta?" Lâm Phi thuận miệng miệng hỏi.

Thanh Loan nhìn thấy thiếu gia nhà mình đang chế tác phù văn thì thấy vô cùng ngoài ý muốn, thiếu gia như thế nào lại có thể hiểu được chế tác phù văn chứ? Chẳng lẽ thiếu gia cũng là phù sư? Trong lòng Thanh Loan liền sinh ra một tia nghi vấn. Sau vài ngày ở chung, Thanh Loan cảm thấy thiếu gia cũng không có hư hỏng theo như lời đồn đại của mọi người, trái lại thì chính là một người tốt. Ít nhất thì Thanh Loan cho là như vậy.

"Vâng." Thanh Loan do dự nói: "Tùy tùng của lão gia đã trở về, hình như là bị thương." 

Động tác trên tay của Lâm Phi dừng lại, buông phù văn xuống, nhướng mày, đứng lên nói: "Ta lập tức tới đó."

"Đúng rồi, tấm phù văn này tặng cho ngươi!" Đối với Thanh Loan, Lâm Phi có ấn tượng rất tốt, vì vậy liền lấy ra một tờ Hỏa phù cấp hai, thực tế là gần đây bầu không khí không được tốt, Thanh Loan lại không có thực lực gì, có phù văn trong tay cũng tốt. Nhưng Lâm Phi lại không biết là vì tấm phù văn này mà đem tới không ít chuyện phiền toái."Đồ vật này quá quý trọng rồi, ta không thể nhận!" Thanh Loan liên tục khoát tay, lại càng hoảng sợ. 

Thế nhưng Lâm Phi lại bất chấp tất cả kéo Thanh Loan qua, đặt ở trên tay của nàng, trầm mặt nói: "Đồ của thiếu gia đã tặng rồi thì làm gì có cái đạo lý lấy lại chứ." Dứt lời, hắn liền quay người rời đi.

Thiếu gia đưa cho phù văn, chẳng lẽ muốn.... Gương mặt Thanh Loan nổi lên nhiều vệt đỏ ửng.

..... 

Trong đại sảnh, lúc Lâm Phi tới liền phát hiện ra nhị ca Lâm Phong đã ở đấy.

"Mẫu thân, người tìm con?" Lâm Phi bước tới đại sảnh, liền hướng về phía nhị ca khẽ gật đầu, cũng may tiểu La Lỵ không có ở đây.

Liễu Tình gọi tiểu nhi tử đến, cũng là chuyện không có cách nào khác: "Mấy ngày nay nghỉ ngơi có tốt không?" 

"Rất tốt a, một giấc ngủ đến tận hừng đông, so với ở trong Thần Vũ môn lại càng thoải mái hơn, chỗ kia con thật sự là sợ đến phát ngốc rồi." Lâm Phi cười nói: "Mẫu thân, con nghe nói là tùy tùng của phụ thân đã trở về, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?" Trở lại Thần Vũ môn có mấy ngày này, Lâm Phi không muốn tiếp tục nhàn nhã nữa, đúng lúc có thể ra tay giúp đỡ rồi.

Thành Quy Nguyên thuộc về một địa phương hẻo lánh của vương triều Bất Lạc. Ở khu vực này, thực lực mạnh nhất bất quá là chỉ là huyền giả, phụ thân của Lâm Phi chính là một vị huyền giả. Chỉ cần không gặp phải người cao hơn huyền giả cường giả ra tay thì Lâm Phi tin tưởng mình cũng có thể ứng phó được, trước mắt có phù văn trong tay, trong lúc vô hình lại càng có nhiều hơn một phần tin tưởng.Lâm Phong chính là kiểu người không giấu được chuyện, cả giận nói: "Tam đệ, người ở khu vực khai thác mỏ của chúng ta liên tục bị hắc y nhân lẻn vào đánh lén trong ba ngày, tử thương mất mấy chục người, khu vực khai thác mỏ hiện tại, lòng người đã bắt đầu sợ hãi. Mẹ kiếp, nhất định là do mấy nhà bọn họ làm." 

"Phong nhi, chớ nói nhảm, không có chứng cớ, không được nói lung tung, truyền đi sẽ có ảnh hưởng không tốt!" Liễu Tình quát Lâm Phong. Lâm Phong còn muốn nói gì đó nhưng lại nén trở về.

Lâm Phi hiểu, cái này nhất định là do thế lực ở Quy Nguyên thành làm. Lâm gia có cửa hàng binh khí, bên ngoài thành Quy Nguyên còn có được vài khu vực khai thác mỏ, dùng để giảm bớt như cầu cần thiết của cửa hàng binh khí. Đây là bọn họ đang muốn công kích sản nghiệp của Lâm gia.

Khu vực khai thác mỏ chính là một địa phương chứa đựng nhiều dầu. Bọn họ đây là muốn cướp đoạt khu vực khai thác mỏ mà, trước mắt bọn họ sẽ không cưỡng ép động thủ, nhưng một khi đại hội kết thúc thì nói không chứng khu vực khai thác thật sự phải thay chủ khác. 

Trước mắt bất quá chỉ là một loại thăm dò, một loại đả kích mà thôi.

...

"Mẫu thân, chuyện ở khu vực khai thác mỏ có phải cần con đi qua xử lý hay không?" Lâm Phi nói trắng ra. 

Liễu Tình xác thực có tồn tại ý nghĩ này. Lâm gia giờ đã không bằng năm đó, là một vị chủ mẫu, Liễu Tình phải xử lý tốt tất cả mọi chuyện. Khu vực khai thác mỏ gặp chuyện không may phải đưa ra cách ứng phó, nhưng trước mắt tất cả mọi người của Lâm gia đề đã được an bài công việc. Sự việc ở khu vực khai thác mỏ lại là trọng điểm nặng, không thể trì hoãn, phải mau chóng đưa ra cách ứng phó. Vì vậy, Liễu Tình nhớ tới hai huynh đệ họ.

"Tiểu Phi, con trưởng thành rồi." Liễu Tình cảm thán nói: "Mẫu thân của con phải trấn giữ Lâm gia, phòng ngừa bọn đạo chích gây rối, sự việc ở khu vực khai thác mỏ chỉ có thể dựa vào huynh đệ hai đứa mà thôi, mẫu thân sẽ rút ra một đội Hắc Giáp Vệ, hiệp giúp các con xử lý khu vực khai thác mỏ."

Lâm Phi bước tới một bước: "Mẫu thân, việc này giao cho con là được rồi, không cần nhị ca xuất mã đâu, con có thể ứng phó được. Huống chi con đã trưởng thành rồi, đây chính là thời điểm phải đi ra ngoài một mình đảm đương mọi chuyện." Câu nói tiếp theo, Lâm Phi tạm thời bổ sung thêm. 

"Tam đệ, chuyện này tuyệt đối không được!" Lâm Phong ngăn cản, khu vực khai thác mỏ trước mắt tồn tại nhiều nguy cơ, hắn lo lắng Lâm Phi một mình qua đó sẽ xảy ra chuyện.

"Nhị ca, việc này lòng ta nắm chắc phần thắng." Lâm Phi nói: "Năm năm rồi, Lâm gia chúng ta bởi vì ta mà gặp chuyện không may, chẳng lẽ ta không thể đền bù tổn thất sao? Ta muốn dùng hành động nói cho mọi người biết, Lâm Phi ta không phải là Lâm Phi của năm năm trước, ta có thể một mình đảm đương được mọi chuyện!"

Lâm Phong trầm mặc, hắn không thể hiểu được đệ đệ của mình, nếu như không có sự việc trước kia, Lâm Phong rất khó có thể tin đệ đệ này của mình lại có chuyển biến to lớn như vậy. 

Liễu Tình cũng đã trầm mặc, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ vui sướng, mẫu thân nhà ai mà không hy vọng con mình hơn người, biến hóa của con mình đã vượt qua tưởng tượng của bà, trong nội tâm không khỏi có một hồi vui sướng.

Lâm Phi rất rõ ràng, bọn họ là lo lắng cho mình, muốn tới khu vực khai thác mỏ trước thì cần phải thêm một mồi lửa: "Mẫu thân, sự việc ở khu vực khai thác mỏ giao cho con đi, quên chưa nói cho người biết là con còn là một phù sư nữa, một phù sư cấp hai!" Là một phù sư cấp hai chưa qua khảo hạch.

Chương 115: Đào một cái hố lớn, ai tới nhảy đây

Cửa thành Quy Nguyên thành.

"Tránh ra ~~~ "

"Tránh ra, đứng có cản đường!" 

"Tránh ra, không nên cản đường!"

Một đội ngựa hắc y nhân ngựa vọt ra từ phía cuối con đường, mọi người hai bên đều vô thức tránh ra thành một lối. Tất cả mọi người không ai dám cản đường, người sáng suốt đều nhận ra đó là Hắc Giáp Vệ của Lâm gia, đó là đội vệ binh mạnh thứ hai của Lâm gia, khí tức giết chóc rất nặng, từng người một đều là tinh anh, địch nhân chết trên tay bọn hắn ít nhất cũng hơn trăm người, hơn nữa, không phải người nào cũng có thể gia nhập.

"Ồ, người dẫn đầu như thế nào lại quen mắt như vậy, hình như người dẫn đầu đội hình là Tam thiếu gia của Lâm gia!" 

"Thế nào lại là hắn a? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?"

"Hắc hắc, nói không chừng Lâm Phi này lại muốn ra ngoài đi tán gái a. Sự việc mấy ngày hôm trước các ngươi có nghe nói không? Lâm tam thiếu bức người, một lúc liền đắc tội với cả Lý gia, Trương gia, Bắc Cung gia tộc cùng với rất nhiều gia tộc lớn nhỏ khác, người ta đây là sợ gặp nguy hiểm a."

"Nguyên lai là như vậy a, Lâm tam thiếu mà cũng có lúc biết sợ." 

"Thời điểm này đi ra ngoài, lá gan cũng rất lớn, không sợ người ta cố ý đối phó sao?"

"Vậy ngươi đi hỏi Lâm tam thiếu chút xem, vốn cho rằng Lâm Phi này sẽ có thay đổi gì đây, nhưng lại không thể tưởng được là vẫn kiêu ngạo, yêu đương náo loạn giống như trước đây."

..... 

Danh tiếng của Lâm tam thiếu mấy ngày gần đây rất vang dội. Sau khi sự việc ở võ quán Cực Hạn được truyền đi, tất cả mọi người đều cho rằng Lâm Phi đã thay đổi, nhưng hôm nay vừa nhìn thấy thì tựa hồ không có thay đổi gì.

Lúc Lâm tam thiếu mang đám người đi ra ngoài, bọn hắn mới hiểu được, hóa ra cái tên Lâm gia thiếu gia này cũng có một ngày biết sợ hãi.

"Không ngờ rằng, người đi tới khu vực khai thác mỏ lại chính là Lâm tam thiếu!" Trên tường thành của Quy Nguyên thành, đang một người nhìn chằm chằm phương hướng của Lâm Phi. Nếu như Lâm Phi ở đây, nhất định sẽ nhận ra, bọn hắn không là ai xa lạ cả, một người là Lý Nguyên, người còn lại là Bắc Cung Vô Tình. 

Bắc Cung Vô Tình vẫn luôn là cái đuôi của Lý Nguyên, Lý Nguyên đi đến đâu liền đi theo tới đó: "Đáng tiếc Lâm Phong lại không có đi cùng, Liễu Tình này lá gan cũng thật lớn, vậy mà lại để cho con mình đi tới khu vực khai thác mỏ. Thật không biết bà ta nghĩ như thế nào nữa, chẳng lẽ bà ta cho rằng chỉ một tên Lâm Phi liền có thể giải quyết hết phiền toái sao?" Bắc Cung Vô Tình cảm thấy tiếc nuối.

Lý Nguyên cười nói: "Trước mắt, Lâm gia ngoại trừ Lâm Phi ra thì sợ là sẽ chỉ còn đại ca của hắn Lâm Vân mà thôi, hai người này mới là người có thiên phú cực tốt. Hôm nay Lâm Phi coi như đã bước một chân vào địa ngục rồi, Lâm gia liền bất lực không người giúp đỡ rồi."

Bắc Cung Vô Tình vỗ ngựa:  "Nguyên ca phân tích vô cùng đúng, lúc này đây chính là tia hi vọng để triệt để tiêu diệt Lâm gia." 

Lý Nguyên thu hồi ánh mắt: "Chúng ta đi thôi, không thể bỏ qua trò hay này được, còn có một triệu lượng bạc kia cũng không phải dễ dáng lấy đi như vậy."
Mà ở một nơi khác, trong một căn phòng, Trương Càn, Trương công tử của chúng ta lại đang nhàn nhã uống trà, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

"Càn ca, tin tức tốt, Lâm Phi mang theo Hắc Giáp Vệ đi rồi." Có người từ bên ngoài tiến đến. 

"Lâm Phi lần này chết chắc rồi." Hàn quang trong mắt Trương Càn lóe lên, một uống một hơi sạch nước trà. Chuyện ở võ quán Cực Hạn khiến cho Trương Càn ở trước mặt các trưởng lão trong gia tộc đều mất hết mặt mũi, trong lúc nhất thời thì không thể ngẩng đầu lên được.

Hơn nữa, chuyện chặn giết người trong tộc của Lâm Phi đã bị người khác phát hiện rồi, nhưng mà bọn hắn lại không dám khẳng định những người này có thật là bị Lâm Phi giết chết hay không. Miệng vết thương mơ hồ không rõ, không thể phân tích ra là loại vết thương gì. Mặc kệ ai làm, không thể nghi ngờ gì Lâm Phi chính là người bị tình nghi số một. Khẩu khí này của Trương gia hắn nuốt không trôi, cần tìm một đối tượng để hả giận, mà Lâm Phi chính là đối tượng hả giận tốt nhất.

Sự việc ở khu vực khai thác mỏ bọn hắn đều được nghe loáng thoáng, còn về phần là ai làm, thì tạm thời bên trên không có tin tức gì. Cái này không phải vấn đề gì lớn, quan trọng là... Lâm Phi đã ra khỏi Quy Nguyên thành. Trong Quy Nguyên thành, bọn hắn không dám lộ liễu động thủ, trên mặt mọi người đều cần một tấm màn che, biết rõ là thế lực của Lâm gia đã không còn bằng lúc trước, nhưng bọn hắn cũng không dám cứng rắn giết đến tận cửa. 

Ngoài mặt thì bọn hắn không dám, nhưng nói lý ra thì không giống như vậy. Bọn hắn muốn làm gì, ai có thể biết rõ được, không có người biết rõ, không lưu lại chứng cứ, đối phương chỉ có thể nén giận mà thôi.

"Càn ca, có muốn an bài mấy người thừa dịp buổi tối xử luôn tiểu tử kia hay không?"

Trương Càn lắc đầu: "Hà tất chúng ta ra mặt, người muốn Lâm Phi chết rất nhiều, chúng ta qua đi xem trò vui là tốt rồi, nói không chừng chúng ta còn có thể ngư ông đắc lợi đấy." 

.....

Bên ngoài Quy Nguyên thành, bên trên một sườn núi, Lâm Phi giục ngựa đứng ở trên sườn núi, vừa vặn lờ mờ nhìn thấy Quy Nguyên thành, bên miệng liền treo lên ý tứ vui vẻ.

"Bản Thiếu Gia vừa ra khỏi thành, chắc hẳn các ngươi đều động tâm rồi a!" Lâm Phi thầm nghĩ: "Bản Thiếu Gia ngược lại muốn xem xem, đến cùng là có người nào đó muốn đối phó với ta, đến lúc đó vừa vặn đem các ngươi tận diệt luôn, bớt đến lúc đó lại phiền toái ta!" Lâm Phi không phải chỉ nghĩ tới mặt nổi mà là đã cân nhắc chuyện được mất trong đó, rồi mới đi khỏi Quy Nguyên thành. Bên trong Quy Nguyên thành, Lâm Phi dù nóng nảy hơn nữa, cũng không dám tùy tiện giết người, ra khỏi Quy Nguyên thành, vậy thì không giống như vậy. 
Lâm Phi tin rẳng tin tức mình ra khỏi thành nhất định sẽ rơi vào tai những người đó. Hắc hắc....

Lão tử đã đào tốt một cái hố, chỉ chờ các ngươi nhảy vào thôi, đừng làm cho ta thất vọng!

"Mọi người nghe kỹ, trước khi trời tối nhất định phải đến được khu vực khai thác mỏ!" Lâm Phi vỗ mạnh, thiên lý mã bị đau liền chạy như điên về phía trước, sau lưng, Hắc Giáp Vệ vẫn theo kịp. 

Trên đường đi nổi lên một mảng lớn bụi đất.

....

Khu vực khai thác mỏ của Lâm gia ở bên ngoài Quy Nguyên ngoài, ở một địa phương được gọi là Toái Thạc trấn, cách Quy Nguyên thành nửa ngày lộ trình. 

Đoàn người của Lâm Phi, vật cưỡi đều là thiên lý mã, nửa ngày thời gian là đủ rồi.

Buổi chiều, ánh tà rơi xuống, Lâm Phi như ý định tới được Toái Thạc trấn.

"Nơi này thật nghèo quá." Toái Thạch trấn thật sự rất hợp vói danh tự, đập vào mắt tất cả đều là đá, đá lớn đá nhỏ vô số kể, tựa như đang ở trong một quốc gia toàn đá. 

"Hoan nghênh Lâm tam thiếu." Lâm Phi vừa tới cửa còn chưa xuống ngựa, thì Toái Thạch trấn đã phái mấy người tới nghênh đó, đi thẳng tới trước mặt Lâm Phi.

Lúc tới nơi Lâm Phi liền hiểu thêm một chút, lập tức đem người đi thắm dò từng nhà.

Người đến là người trong tộc Lâm Tam, người chịu trách nhiệm quản lý khu vực khai thác mỏ. 

"Lâm thúc, người như thế nào lại tới đây." Lâm gia an bài Lâm tam thiếu đến, thì điều đầu tiên Lâm Tam cảm thấy chính là ngoài ý muốn, ai bảo hắn đối với thanh danh của Lâm Phi chênh lệch quá nhiều, thực tế là gần đây chưa có trở lại Quy Nguyên thành, nên ấn tượng chỉ dừng lại ở lúc trước.

Vốn dĩ Lâm Tam cho rằng, gia tộc sẽ phái mấy người cao thủ tới đây, không nghĩ tới sẽ là như thế này, liền thấy vô cùng thất vọng. May mà Lâm Phi có mang đến Hắc Giáp Vệ, ít nhiều cũng có năng lực chống cự.

Lâm Phi khách khí, Lâm Tam dù cho có bất mãn nhiều hơn nữa cũng không dám biểu hiện ra ngoài. Bởi vì, Lâm Phi chính là đại biểu cho Lâm gia. 

"Lâm tam thiếu tự mình tới đây, ta là thúc thúc có thể nào không đi ra đây!" Lâm Tam cười nói: "Tam thiếu, còn chưa ăn cơm a, ta đã cho ngươi xếp đặt một bàn tiệc rượu ở trên thị trấn cho ngươi rồi!"

Lâm Phi cười nói: "Lời này của Lâm thúc vừa nói ra thì ta thật là có thấy hơi đói bụng rồi. Vậy ta đây liền không khách khí nữa a." Từ khi Lâm Tam xuất hiện, Lâm Phi đã nghe ra được ngữ khí bất mãn của ông ta. Người ta đây là không chào đón mình a, nói không chừng rượu này cũng là để hoan nghênh người khác. Chỉ là, hiện tại bất quá vẫn nên làm dáng một chút.

Lâm Phi sẽ không gây khó dễ cho Lâm Tam, ngoài miệng thì như vậy, nhưng không bằng hiệu quả màm hành động thực tế đem lại. Ở Toái Thạch trấn ngoại trừ Lâm gia thì còn có không ít thế lực khác cắm rễ ở chỗ này. Đoàn người Lâm Phi vừa đi vào Toái Thạch trấn, lập tức liền nhận được sự chú ý của mọi người. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau