VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Chỗ thiếu khuyết của huyền công tâm pháp

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà Lâm Phi lại kích động như vậy?

Dĩ nhiên là do sau khi vất vả tu luyện Huyền công tâm pháp, cuối cùng cũng tìm được cách sữa chữa chỗ thiếu khuyết của nó. Nhờ may mắn, Lâm Phi đã kích hoạt được nhiệm vụ của hệ thống.

Cửu Chuyển tâm pháp, tên cũng như ý nghĩa, nếu tu luyện tới cấp chín, đạt cảnh giới đại thành thì sẽ có năng lực xoay chuyển thần kỳ. 

Nếu chỉ xem ý nghĩa dựa trên mặt chữ thì sẽ không thể phát hiện ra được điểm thần kỳ của nó, Lâm Phi cũng như vậy.

"Cửu Chuyển tâm pháp, Huyền công cấp một, không khuyến khích tu luyện. Ghi chú: Huyền công tâm pháp này là do đệ tử giao nộp sau khi tranh đoạt được, nếu tu luyện tâm pháp này thì khi Huyền khí đạt đến cấp bậc chuyển đổi sẽ xảy ra biến hóa vô cùng to lớn, uy lực mạnh hơn cả Huyền khí cấp một... Chỉ tiếc là tâm pháp này... bước tu luyện nhập môn vô cùng khó khăn, phải có năng lực lĩnh ngộ cao thâm mới làm được, hơn nữa đáng tiếc là tâm pháp này bị thiếu mất phần sau, chỉ có thể tu luyện đến Võ đạo cửu trọng thiên..."

Nếu không xem giới thiệu của Cửu Chuyển tâm pháp khó có thể hiểu được sự kỳ diệu của nó. 

"Ha ha, không ngờ số ông đây lại tốt như vậy, Cửu Chuyển tâm pháp này rất hợp với mình, việc lĩnh ngộ không quá khó, nếu như luyện được Cửu Chuyển Huyền khí, uy lực sẽ hơn hẳn người thường, còn nếu thi triển công pháp cấp Hoàng, có lẽ chỉ cần một chiêu là đã tiêu diệt được đối phương rồi nhỉ?"

Hắn nghĩ thầm.

Lâm Phi đang lật xem quyển Cửu Chuyển tâm pháp trên tay lại đột nhiên cảm thấy có một chỗ hơi khó hiểu: "Đây là Cửu Chuyển tâm pháp, mỗi một trang là một cảnh giới? Cấu thành một Cửu Chuyển tâm pháp hoàn chỉnh?" 

Không nghĩ ra, có nghĩ cũng không hiểu sao hắn lại kích hoạt đươc nhiệm vụ ẩn này.

Nếu là người khác, cùng lắm thì đổi một quyển Huyền công tâm pháp khác thôi.

Nhưng Lâm Phi thì không giống vậy, hệ thống nhiệm vụ vô ý khởi động, như đã bén rễ nảy mầm, nếu muốn thay thế Huyền công tâm pháp là chuyện không thể. 

"Dù sao thì Cửu Chuyển Huyền công tâm pháp này cũng không tệ, về phần còn lại kia, đợi sau khi ra ngoài hỏi trưởng lão quản lý các xem rốt cuộc quyển Cửu Chuyển tâm pháp này có lai lịch như thế nào."

...

Sau khi xử lý xong việc Huyền Công tâm pháp, Lâm Phi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, trước mắt thì chỉ còn một môn Huyền công phụ trợ nữa thôi. 

Võ đạo tứ trọng thiên, Huyền khí trong cơ thể chỉ mới vận chuyển. Nếu tu luyện Huyền công quá cao thì chẳng phải là chuyện tốt.

Lâm Phi đã sớm suy nghĩ đến việc này nên dự định học một môn quyền pháp công thủ chắc chắn. Hắn nắm chặt tay biểu lộ quyết tâm phải làm được.

Đao pháp "nhất đao lưỡng đoạn" vô cùng sắc bén nhưng vẫn chưa phải là đủ, tuy có thêm "Thân thể kim cương bất hoại" cũng đã đạt được chút thành tựu nhưng việc cần học thêm một môn quyền pháp thì không phải là thừa. 

Phòng ngự tốt nhất là không ngừng công kích.

Lâm Phi vô cùng tin tưởng câu nói này, công kích, công kích liên tục, đánh đối phương không kịp trở tay, ngẫm lại uy lực không hề tệ của bản thân mình nếu còn phối hợp được với quyền pháp hung mãnh thì quả thực là kẻ hung hãn nhất trên đời này rồi.

Quyền pháp có uy lực lớn vừa hay rất thích hợp. 

"Phách Vương quyền, Huyền công cấp một, không được.

Đại Phá Diệt quyền, Huyền công cấp hai, không được.

Lưu Vân Thần quyền, Huyền công cấp hai, không được." 
...

Cuối cùng, dựa theo yêu cầu của bản thân, Lâm Phi lựa chọn một môn quyền pháp có tên là "Bát Hoang Lục Hợp quyền", là Huyền công cấp ba để làm Huyền công phụ trợ cho bản thân.

Tàng Công các, ở chỗ ghi danh. 

"Ngươi xác định muốn học "Cửu Chuyển tâm pháp" này?"

Trên khuôn mặt vốn luôn bình thản của ông lão mặc áo xám thoáng qua nét bất ngờ, quyển "Cửu Chuyển tâm pháp" này đã tồn tại ở đây rất lâu rồi, người muốn tu luyện vô cùng ít chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, mà những ai có thể tu luyện thành công thì chắc chắn phải có năng lực lĩnh ngộ vô cùng mạnh.

Lâm Phi hơi giật mình, bỗng cảm thấy hốt hoảng, sợ loại Huyền công này không thể tu luyện nhưng trên mặt vẫn cố giữ vững vẻ bình tĩnh, giả ngốc hỏi: "Sư huynh, "Cửu Chuyển tâm pháp này" không thể tu luyện được ư? Tên của nó rất vang dội, chắc chắn rất hợp với ta." 

Ông lão áo xám nghe vậy quả thực chẳng biết phải nói gì.

"Cửu Chuyển tâm pháp vốn không phải là Huyền Công tâm pháp do Thần Võ Môn nghĩ ra mà là do đệ tử của môn phái ta đoạt được ở bên ngoài. Lúc trước từng có không ít người tu luyện, uy lực của tâm pháp này rất lớn nhưng đáng tiếc là một khi đã tu luyện quyển tâm pháp này đến đại thành thì phải tu luyện tiếp Thiên Huyền công tâm pháp, nếu không thực lực cả đời sẽ trì trệ không tiến, nếu không phải bí quá thì đừng luyện nó."

Ông lão áo xám cảm thấy mình vẫn nên nhắc nhở đôi chút. 

Mặc dù đệ tử ngoại môn không bằng đệ tử nội môn nhưng dù sao cũng là thành viên của Thần Võ Môn, huống chi, tên nhóc này lại trông có vẻ ngốc nghếch như thế, rất có thể chưa biết được rõ ràng lai lịch của nó mà bị người khác lừa gạt cũng nên.

"Chẳng lẽ quyển Huyền công tâm pháp này không có cách sửa đổi sao?"

Lâm Phi tò mò hỏi. 

"Ha ha, lúc trước đã từng có người hối hận vì tu luyện huyền công này, chuyển sang tu luyện Huyền công tâm pháp khác, tiếc là Huyền Công tâm pháp này có tính bài xích rất mạnh, dù cho có tu luyện Huyền công gì đi nữa thì Huyền khí sinh ra cũng sẽ bị áp chế, không thể nào vận dụng được."

Lâm Phi khó tránh được việc cảm thấy khiếp sự, thầm nghĩ: Mợ nó, "Cửu Chuyển tâm pháp" quả nhiên lợi hại, khó trách đây lại là một nhiệm vụ của hệ thống, xem ra đây là việc đã định sẵn rồi."
"Cảm ơn suy huynh đã giải thích được nghi hoặc của ta, đệ tử vẫn muốn tu luyện Huyền công tâm pháp này." 

Lâm Phi cảm kích nói.

Ông lão áo xám cảm thấy rất ngạc nhiên, là một trưởng lão của Tàng Công các thì nhắc nhở hậu bối là việc nên làm, còn việc hậu bối lựa chọn thế nào không có liên quan gì đến ông ta cả. Huống chi, ông ta đã sớm nhận ra, đệ tử này khá có thiên phú, nếu có thể tu luyện "Cửu Chuyển tâm pháp" thì cũng có thể xem như đã đủ sức để lĩnh ngộ, về việc này ông ta không tiện nói gì thêm nữa.

"Huyền công tâm pháp "Cửu Chuyển tâm pháp", Huyền công cấp ba "Bát Hoang Lục Hợp quyền", trong vòng một tháng phải trả lại cho Tàng Công các, nếu làm mất thì phải báo ngay..." 

...

Sau khi trở về từ Tàng Công Các, Lâm Phi lại chui rúc vào không gian riêng của mình.

Trong Thần Võ Môn, cứ hễ là ai đã đạt đến Võ đạo tứ trọng thiên thì sẽ được nhận một tiểu viện cho riêng mình, dùng để tu luyện, sẽ không bị bên ngoài gây ảnh hưởng. Đây là một loại phúc lợi khá tốt của Thần Võ Môn, cũng là mục tiêu đầu tiên mà các đệ tử ngoại môn muốn đạt được. 

Sau khi về nơi ở của mình, Lâm Phi lấy ra ba quyển Huyền công "Cửu Chuyển tâm pháp", "Bát Hoang Lục Hợp quyền" và "Toái Ngọc thủ", trong đó có một quyển có giá trị vạn lượng là Huyền công hạ phẩm cấp Hoàng.

"Cửu Chuyển tâm pháp" Lâm Phi đã quyết tâm tu luyện rồi.

Dù cho nó có bị thiếu khuyết gì đi nữa thì cũng là nhiệm vụ do hệ thống giao cho, tất nhiên không thể bỏ qua được. 

Mấy ngày trước, sau khi lên lôi đài đánh bại được Trương Trọng Sinh, cướp được công pháp cấp Hoàng của đối phương là nhờ vào yếu tố bất ngờ, nếu để đối phương có cơ hội thi triển các loại Huyền công thì chắc chắn kết quả của hắn sẽ rất thê thảm, điểm này Lâm Phi có thể tự hiểu được.

Hơn nữa, Lâm Phi có cảm giác mình sắp gặp phải nguy hiểm rất lớn, việc quan trọng nhất trước mắt là phải nhanh chóng tăng thực lực của mình lên vì thời gian của hắn không còn nhiều.

"Cửu Chuyển tâm pháp có tổng cộng mười cấp, một khi mình đã tu luyện được đến Cửu Chuyển cấp bốn thì dù có gặp phải Võ giả có cấp bậc như Trương Trọng Sơn cũng không cần phải lo lắng nữa, chắc chắn có thể dễ dàng đánh bại bọn họ." 

Không có thiên phú không quan trọng.

Không có năng lực lĩnh ngộ, không có sức mạnh không quan trọng.

Chỉ cần có hệ thống là được. 

Đây mới là cơ sở khiến Lâm Phi có niềm tin như vậy, có thể mau chóng tu luyện "Cửu Chuyển tâm pháp" đến cấp bốn là có thể bù lại sự khuyết thiếu của việc không đủ Huyền khí rồi.

"Cửu Chuyển tâm pháp đạt đến cấp bốn, Bát Hoang Lục Hợp quyền cũng sẽ có chút thành tựu, đến lúc đó thì chưa biết ai sợ ai đâu."

Trong mắt Lâm Phi thoáng qua nét lạnh lùng, cầm lấy "Cửu Chuyển tâm pháp". 

"Phát hiện tâm pháp "Cửu Chuyển tâm pháp", người chơi Lâm Phi, ngươi có xác định muốn học không?"

Nghe hệ thống thăng cấp nói, cuối cùng Lâm Phi cũng cảm thấy yên tâm, miệng hắn vô thức cong lên thành một nụ cười.

"Học!" 

Chương 12: Lâm phi, lăn ra đây

Một buổi sáng thường ngày.

Cả Thần Võ Môn đắm chìm trong ánh nắng mặt trời, vừa thấy đã khiến người ta cảm giác có điềm lành.

Vài đệ tử ngoại môn xếp thành một hàng dài chạy về một phía khiến những đệ tử ngoại môn đứng gần đó tò mò đứng lại xem. 

“Bọn họ đang làm gì vậy? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì sao?”

“Thần Võ Môn của chúng ta là một trong ba môn phái lớn của vương triều, ai dám tới đây gây sự chứ, bọn họ ăn no rửng mỡ, đần độn rồi sao!”

“Ôi, tên kia trông quen quen... Đúng rồi, hắn ta không phải là Trương Phong Lãng sao? Những người nổi danh ở ngoại môn chúng ta đều là đệ tử của Trương gia mà!” 

“Không thể nào, sao Trương Phong Lãng lại tới đây, không lẽ tới vì chuyện của Trương Trọng Sơn!”

“Chắc chắn là vậy, thằng nhóc Lâm Phi này đúng là ăn gan hùm rồi, không chỉ đánh cho Trương Trọng Sơn bị thương nặng mà còn cướp Huyền công cấp Hoàng hạ phẩm của hắn ta, đây không phải đang tát thẳng vào mặt Trương gia sao!”

“Thảo nào những người này hung hăng như vậy, lần này tên nhóc Lâm Phi đó chết chắc rồi, ngay cả Trương Phong Lãng cũng ra mặt luôn rồi, ta nghe mấy người bằng hữu nói, Trương Trọng Sơn bị thương rất nặng, bị gãy bốn cái xương sườn, suýt chút nữa thì mất mạng, phải ăn một viên Thanh Ngọc đan và dưỡng thương một tháng, trong thời gian đó không được tu luyện.” 

Trương Trọng Sơn bị một thằng nhóc vô dụng đánh bại, chuyện này cả ngoại môn không ai không biết, nếu Trương gia còn không làm gì chẳng phải bị người ta xem thường sao.

Quả nhiên mấy ngày sau, Trương Phong Lãng đích thân ra tay.

Những đệ tử ngoại môn sôi nổi hẳn lên. 

Trương Phong Lãng đã đạt tới Võ đạo ngũ trọng thiên, trong hàng ngũ đệ tử ngoại môn cũng là người có tiếng nói, giờ đi đối phó với một kẻ vừa đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên như Lâm Phi thì chẳng khác gì dùng dao sắc cắt bắp cải cả.

Một truyền mười, mười truyền trăm, chuyện này nhanh chóng truyền đi khắp nơi khiến tất cả đệ tử ngoại môn bỗng chốc nhiệt huyết sôi trào. 

Mà những người điên cuồng nhất chính là những đệ tử của các gia tộc. 

Từ sau chuyện của Lâm Phi, những đệ tử của các gia tộc đều gặp xui xẻo, sau khi giao đấu trên lôi đài đều bị đối thủ cướp đi đồ vật quý giá trên người khiến bọn họ bị mất rất nhiều của cải.

Vì vậy bọn họ đều hận kẻ đầu sỏ của chuyện này là Lâm Phi tới nghiến răng nghiến lợi, hận không thể băm hắn ra thành tám khúc.

Trương Phong Lãng đích thân ra tay, những người này mà không tự tới xem dáng vẻ bị đánh của Lâm Phi thì trong lòng cảm thấy không thoải mái, chỉ cần nghĩ tới chuyện hắn bị Trương Phong Lãng đè đầu cưỡi cổ thì cả người bọn họ lập tức cảm thấy vui sướng vô cùng. 

Mấy đệ tử của những gia tộc này bắt đầu mơ mộng.

...

Tại nơi ở của Lâm Phi. 

“Rầm rầm rầm!”

Âm thanh mạnh mẽ truyền từ ngoài cửa vào trong phòng tu luyện.

“Chuyện gì vậy, rốt cuộc có cho người ta tu luyện nữa không?” 

Một giọng nói không vừa lòng vang lên từ trong phòng tu luyện.

Người nói chính là người từ khi bắt đầu tu luyện “Cửu Chuyển tâm pháp” chưa ra khỏi cửa lần nào, Lâm Phi.Ánh mắt của Lâm Phi hơi khó chịu, thở dài, đứng lên mở cửa. 

“Đúng là tức chết mà, chỉ còn một bước cuối cùng là có thể đột phá, nếu không bị làm phiền, ôi....”

Từ khi tu luyện “Cửu Chuyển tâm pháp”, thực lực của Lâm Phi nhanh chóng tăng lên, ngoài thời gian ăn uống, hắn chưa từng rời khỏi phòng tu luyện nửa bước, bởi vì biết sẽ có nguy hiểm nên có động lực lớn hơn.

...

“Cao sư huynh, sao huynh lại ở đây?”

Ra khỏi phòng tu luyện, Lâm Phi ngẩn ra, không ngờ người đứng ngoài cửa lại là Cao Nhân, nhìn sắc mặt có vẻ đã tốt hơn lần trước nhưng mà trên mặt lại đầy vẻ lo lắng.

“May mà đệ ở đây.” 

Cao Nhân thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thấy may mắn vì chưa có chuyện gì xảy ra.

“Gì mà đệ ở đây?”

Bỗng chốc Lâm Phi không hiểu hắn muốn nói gì. 

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi với huynh, cái tên Trương Phong Lãng kia đưa người tới muốn gây chuyện với đệ đấy, đệ trốn đi nhanh lên.”

Tuy thường ngày Cao Nhân có vẻ là người tùy tiện, nhưng lúc quan trọng hắn vẫn hiểu nên làm cái gì, tuy thực lực của Lâm Phi tăng lên rất nhanh, đã đạt tới Võ đạo tứ trọng thiên nhưng dù vậy vẫn không phải đối thủ của Trương Phong Lãng đã đạt tới Võ đạo ngũ trọng thiên, còn chưa nói tới chuyện đối phương đã luyện xong Huyền công cấp Hoàng cho nên bây giờ trốn đi mới là cách thông minh nhất.

Lâm Phi bỗng hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, trên mặt hiện ra nụ cười kỳ lạ. 

“Sao đệ còn cười được chứ, cái tên Trương Phong Lãng này không phải là người dễ đối phó, đệ đừng mắc bẫy của hắn ta.” Cao Nhân thấy hắn cười thì sốt ruột đứng lên, trong lòng rất lo lắng cho Lâm Phi.

Cao Nhân hiểu rất rõ tính tình của Lâm Phi, cho nên rất sợ tên nhóc này bỗng nóng máu lên muốn đánh một trận với Trương Phong Lãng, nếu bị phế võ công thì chỉ là chuyện nhỏ nhưng nếu...Cao Nhân lo lắng nhất là chuyện này. 

...

“Cao sư huynh, huynh tin ta không?”

Lâm Phi đột nhiên hỏi. 

Cao Nhân kinh ngạc tuy không hiểu sao hắn hỏi như vậy nhưng vẫn thành thật trả lời: “Tất nhiên ta tin.”

Lâm Phi nở nụ cười: “Đây cũng không phải chuyện gì to tát, Trương Phong Lãng đúng là rất mạnh, nhưng mấy hôm nay đệ khổ luyện, thực lực cũng tăng lên, chưa chắc đã thua dưới tay hắn, hơn nữa, tránh được một lần nhưng không tránh được cả đời, nếu đệ cứ tiếp tục tránh không phải cả đời này sẽ sợ đối phương sao? Như vậy làm sao có thể trở thành một Võ giả chân chính?”

Cao Nhân vô thức vỗ đầu một cái, trong lòng rất chán nản lại có hơi do dự, không biết nên lựa chọn thế nào, trong lòng hắn hi vọng Lâm Phi có thể trốn đi, nhưng sau khi nghe Lâm Phi nói vậy, hắn lại cảm thấy rất xúc động. 

Muốn trở thành Võ giả, phải luôn tiến về phía trước, không ngại khó khăn gian khổ.

Lâm Phi không nói thêm gì, kiên trì chờ câu trả lời của hắn.

“Sư đệ nói rất đúng, uổng cho sư huynh tu luyện nhiều năm như vậy mà lại quên đi ý nghĩa của việc tu luyện.” Mày Cao Nhân giãn ra, cười nói: “Trương Phong Lãng đã là cái gì, có hai huynh đệ chúng ta ở đây, lửa cháy thì sáng đường, hai quyền khó địch lại bốn tay có gì mà phải sợ chứ.” 

...

“Lâm Phi, ngươi lăn ra đây cho ta!”

Trương Phong Lãng giống hệt như lời đồn, rất bá đạo, lúc nào cùng mang dáng vẻ như một vị Thiên Vương, ngạo nghễ vô cùng, thảo nào khinh thường Lâm Phi gặp may thắng được Trương Trọng Sơn. 

Các đệ tử gia tộc và đệ tử xuất thân từ dân thường giờ phút này đang có suy nghĩ khác nhau.

Những đệ tử của các gia tộc thì hi vọng có thể nhìn thấy Lâm Phi bị Trương Phong Lãng đánh bại, bù đắp lại tình cảnh mấy hôm trước, dùng thực lực để nói cho mọi người biết, các đệ tử trong những gia tộc lớn không phải là người mà những đệ tử bình thường có thể so sánh được, cho nên nếu nhìn thấy bọn họ thì nên biết điều cút ra xa, đừng làm vướng chân vướng tay.

Những đệ tử bình thường lại không như vậy, bọn họ hi vọng Lâm Phi có thể bùng nổ sức mạnh khủng khiếp trong người ra, đánh cho Trương Phong Lãng bị thương nặng, đưa vinh quang về cho các đệ tử bình thường như bọn họ. 

Tất cả mọi người đều biết, Lâm Phi là người của một gia tộc lớn, nhưng ở Thần Võ Môn, đệ tử thuộc gia tộc nào cũng đều tài giỏi hơn Lâm Phi rất nhiều, sau này hắn lại đánh bại Trương Trọng Sơn, nên bị mọi người xếp vào cùng hàng với đám đệ tử bình thường.

“Không phải thằng nhóc Lâm Phi này chạy rồi chứ?”

“Chạy gì chứ, hòa thượng chạy được nhưng miếu đi được sao.” 

“Chắc chắn sợ rồi, Trương Phong Lãng sư huynh đích thân tới đây, một tên Lâm Phong tính là gì chứ.”

...

Những đệ tử ngoại môn đứng bên ngoài giống như tìm được nơi trút giận, chờ mong Lâm Phi xuất hiện. 

“Lâm Phi, ngươi lăn ra ngoài cho ông, dám đánh người của Trương gia chúng ta mà không dám ra ngoài sao, định làm con rùa rụt đầu cả đời đúng không!”

Chương 13: Hắn thật sự học được ‘toái ngọc thủ’

Nơi ở của Lâm Phi khá vắng vẻ.

Trương Phong Lãng dẫn một đám người mang theo vẻ mặt hung ác đi tới, mọi người không dám nói gì, nếu không chẳng may lại bị vạ lây thì xui xẻo.

“Chó nhà nào đang sủa bậy vậy, nhanh lôi nó về đi đừng để ở đây sủa khắp nơi làm phiền người khác.” 

Mọi người còn tưởng Lâm Phi sẽ sợ, làm một con rùa đen rúc đầu nhưng ngay sau đó lại đột nhiên truyền tới một tiếng nói rất hung hăng khiến người ta phải tức giận.

Ngang ngược, quá ngang ngược rồi!

Sắc mặt của Trương Phong Lãng tức tới mức biến thành xanh xám. 

Cửa mở, có người đi ra ngoài.

Lâm Phi và Cao Nhân nhàn nhã đi ra.



Giọng điệu của Lâm Phi cực kỳ muốn ăn đòn, coi người khác như một con chó vậy.

Nhưng đối với một số người thì đó lại là chuyện tốt.

Trương Phong Lãng chính là một người cao ngạo, như lúc trước đã nói rồi, từ trước tới nay hắn ta đều xem thường những đệ tử ngoại môn có tu vi kém hắn, huống chi là Lâm Phi, một phế vật cơ chứ. 

“Ngươi là Lâm Phi sao?”

Sắc mặt của Trương Phong Lãng âm trầm, nhìn thẳng vào người Lâm Phi, chính là tên này, gần đây đã đánh vài đệ tử của Trương gia.

“Ồ, không ngờ sư huynh lại biết tên của sư đệ, sư đệ cảm thấy rất ngạc nhiên đấy.” Lâm Phi thản nhiên nói. 

“Hừ, lúc đầu còn tưởng Lâm Phi ngươi sẽ có ba đầu sáu tay chứ, bây giờ thấy thì cũng bình thường thôi, chỉ có thể dùng thủ đoạn hèn hạ mới có thể làm bị thương sư đệ Trương Trọng Sơn.” Trương Phong Lãng thất vọng lắc đầu.

Những người biết rõ Trương Phong Lãng thì đều hiểu hành động này của hắn ta, đó là lúc hắn ta tức giận, hậu quả cũng rất nặng nề.

“Nếu như sư huynh vì chuyện này mà đến thì cứ nói đi, Lâm Phi ta đều tiếp hết.” Lâm Phi cũng không muốn yếu thế. 

Đối với kẻ tìm tới tận cửa thì từ xưa tới nay Lâm Phi đều không khách sáo, chẳng cần biết đối phương là ai đều đối xử như nhau.

“Lá gan của sư đệ đúng là lớn.” Trương Phong Lãng nhanh chóng đổi đề tài: “Nhưng hành động lúc trước của sư đệ hơi quá đáng, nếu như bây giờ đệ quỳ xuống, hô bốn tiếng mình là rác rưởi, rồi tới xin lỗi Trương Trọng Sơn thì sư huynh có thể xóa bỏ hết tất cả chuyện lúc trước!” Trương Phong Lãng bình tĩnh nói.

Quả thực là biết tính toán mà! 

Sắc mặt của mọi người đều biến đổi khi nghe lời đó!



Trong đám người ngoại môn lúc này, có một người vẫn đang quan tâm mọi chuyện xảy ra. 

“Mưu tính của Trương huynh cực giỏi, lần này Lâm Phi bắt buộc phải chọn phản kháng hoặc thuận theo, kết quả của kẻ dám đắc tội Trương Phong Lãng đều rất thảm, cũng không biết tên này may mắn như thế nào mà tu vi đã tăng lên tới Võ đạo tứ trọng thiên rồi.”Trong tiếng nói có sự đố kỵ và tức giận.

“Sự việc năm đó Lâm Phi đùa giỡn La Tử Yên, may mắn là Lâm gia đã quyết định nhường rất nhiều lợi ích mới có thể bảo vệ mạng sống của Lâm Phi, nếu không hắn không chết thì cũng sẽ bị tàn phế, cho nên bốn năm nay hắn vẫn không dám trở lại gia tộc, ta nghe nói sắp tới sẽ tổ chức cuộc thi đấu năm năm một lần rồi, Lâm gia suy thoái đã lâu, nếu như bây giờ lại còn truyền tới cái chết của tên rác rưởi Lâm Phi này thì không biết sẽ thế nào nữa?” 

Sắc mặt của Trương Trọng Sơn rất kém bởi vì thương thế trên người hắn chưa khỏi, khi nhắc tới tên Lâm Phi thì cực kỳ tức giận.

Sau khi tỉnh lại, Trương Trọng Sơn không dám ra ngoài, hắn không dám nghe những lời thảo luận của người khác dành cho hắn.

“Trương sư huynh nói không sai, Lâm gia đã bắt đầu xuống dốc rồi, nếu trong trận thi đấu năm năm một lần này mà Lâm gia không có đệ tử thiên tài xuất hiện thì thế lực của Lâm gia sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, thành chủ chắc cũng sẽ vui lòng khi thấy Lâm gia bị xóa tên, để trả thù chuyện lúc trước.” Mặc dù Lý Tiêu Trường không xuất sắc thế nhưng khí tức của hắn rất lạnh lẽo, giống như một con rắn độc núp trong bóng tối vậy. 



“Trương sư huynh, huynh muốn đệ lựa chọn thế nào?”

Lâm Phi không giận mà cười, Cao Nhân thì nháy mắt với Lâm Phi, mong rằng Lâm Phi không nên trúng bẫy đối phương, rõ ràng là Trương Phong Lãng không có ý tốt. 

Trương Phong Lãng cười ha ha, cao ngạo nói: “Tất nhiên là làm theo lời sư huynh nói, sư đệ sẽ không từ chối ý tốt của sư huynh này chứ, sư đệ phải biết rằng đệ mới chỉ là Võ đạo tứ trọng thiên còn sư huynh đã là Võ đạo ngũ trọng thiên rồi, ta làm sư huynh vẫn phải có trách nhiệm nhắc nhở sư đệ như vậy.”

Lâm Phi yên lặng một lát, rồi đột nhiên chửi thề: “Chọn con mẹ ngươi!”

“Được, rất tốt, là chính ngươi muốn chết!” Trương Phong Lãng luôn không thích nói nhảm nhiều, vẫn cảm thấy sử dụng vũ lực giải quyết vấn đề sẽ nhanh hơn: “Nếu ngươi đã làm bị thương sư đệ của ta thì ngươi cũng đỡ một chiêu của ta đi.” 

Nghe tới đó, sắc mặt của mọi người đều biến đổi.

Người có thể tới Võ Đạo tầng năm, Huyền công và Huyền công tâm pháp đều mạnh hơn Võ đạo tứ trọng thiên rất nhiều, hơn nữa chiêu thức cũng đạt tới cảnh giới tâm tùy ý động, các chiêu thức liên tiếp sẽ không có sơ hở.

“Sư huynh không cần khách khí, gần đây sư đệ vừa học được một môn Huyền công, mong sư huynh chỉ dạy thêm.” Câu trả lời của Lâm Phi nằm ngoài ý liệu của mọi người.

Sau đó Lâm Phi bước tới trước một bước, hai mắt sáng như đuốc, tản ra khí trường mạnh mẽ, mặc dù nó cũng không lưu loát thế nhưng cũng khá rõ ràng.

Khiêu khích, đây chính là khiêu khích. 

Sắc mặt Trương Phong Lãng thay đổi, cực kỳ tức giận, mặc dù Võ đạo ngũ trọng thiên cũng không quá mạnh mẽ thế nhưng Lâm Phi chắc chắn sẽ không đánh lại được hắn, tên này rõ ràng là không tự lượng sức mình.

Đệ tử xung quanh tản ra, nhường một mảnh đất rộng cho hai người.

“Lâm Phi, đệ cẩn thận chút, đừng cố quá!” 

Cao Nhân vỗ vai Lâm Phi, nói.

“Yên tâm đi, đệ sẽ cẩn thận, dù sao cái mạng này chỉ có một mà thôi!”

Cao Nhân hơi không hiểu. 



“Toái Ngọc Thủ!”

Lâm Phi hét lớn, quần áo bay phấp phới, cả hai tay biến thành màu xanh lục, kèm theo mấy đường ánh sáng lạnh, một luồng khí tức mạnh mẽ truyền ra từ hai tay. 

Môn Huyền công này vừa hiện lên thì sắc mặt của mọi người lại thay đổi lần nữa.

Chỉ trong thời gian ngắn mà Lâm Phi đã học được “Toái Ngọc Thủ”, đã làm cho nó phát ra khí tức mạnh mẽ, chứng tỏ hắn đã nắm khá vững môn Huyền công này rồi.

Nhiều người vì vậy mà hít một luồng khí lạnh. 

“Tại sao ngươi có thể học được ‘Toái Ngọc Thủ’?”

Sắc mặt Trương Phong Lãng hơi đổi, môn công pháp Cấp Hoàng hạ phẩm này vừa cần lực lĩnh ngộ của cá nhân, vừa cần người đã học dạy nữa mới học được, bởi vì hắn cũng học môn huyền công này.

Bọn họ không thể học được công pháp cấp Hoàng hạ phẩm trong thời gian ngắn nhưng Lâm Phi lại làm được, điều này làm họ xấu hổ, giống như bị Lâm Phi tát một cái vào mặt vậy. 

Người khác có thể học được môn huyền công này thì Trương Phong Lãng cũng không ngạc nhiên, thế nhưng người học được lại là Lâm Phi, tên này có phải đã khai khiếu hay không?

“Ha ha, ngộ tính của ông cao, ngươi cản được sao?”

“Hừ, ngươi đã mắc sai lầm khi muốn dùng Toái Ngọc Thủ để làm nhục chúng ta!” 

Trương Phong Lãng bỗng nhiên khôi phục lại sự bình tĩnh, nhảy về sau một khoảng ngắn, hai tay cũng thay đổi biến thành Toái Ngọc Thủ

Chương 14: Thêm một lần kinh hãi

Huyền công cấp Hoàng hạ phẩm “Toái Ngọc Thủ”.

Đối với môn Huyền công cấp Hoàng hạ phẩm này, bàn về khả năng xuất chưởng, Trương Phong Lãng tuyệt đối không lo lắng việc Lâm Phi mới học Huyền công đã trở thành đối thủ của mình.

Huyền công cấp Hoàng là loại công pháp mạnh mẽ trong mắt người ngoài, mạnh hơn nhiều so với các loại Huyền công khác, năng lực khi xuất chưởng không phải là điều mà các loại Huyền công khác có thể đánh đồng. 

Lúc Lâm Phi triển khai công pháp cấp Hoàng nhiều lắm cũng chỉ khiến Trương Phong Lãng cảm thấy ngạc nhiên mà thôi, còn việc lo lắng không xử lí được đối phương thì là chuyện không thể nào.

Bàn về năng lực xuất chưởng, Lâm Phi thúc ngựa còn không đuổi kịp, làm sao lại có thể trở thành đối thủ của mình.

Bộ công pháp này, Trương Phong Lãng học đến nay đã hơn một năm, Lâm Phi thi triển bộ Huyền công này, chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ quả thực như ông Thọ muốn đi thắt cổ, tự tìm đường chết. 

“Toái Ngọc Thủ, trong cương có nhu!”



“Sư đệ Lâm Phi, đệ học Huyền công cấp Hoàng từ lúc nào vậy, chẳng trách lại có sức mạnh đến như thế, xem ra chuyện xảy ra lần trước có đả kích rất lớn với sư đệ.” 

Khi Lâm Phi ra tay, Cao Nhân lập tức lùi về phía sau, sau khi nhìn thấy hắn thi triển Huyền công, trong lòng lại càng thấy khiếp sợ không thôi, quả thực khó có thể tưởng tượng ra kết quả này.

Công pháp cấp Hoàng có giá trị hai mươi ngàn lượng, đệ tử nghèo không thể nào mua nổi, chỉ có những đệ tử trong các gia tộc lớn mới bắt đầu tu luyện Huyền công cấp Hoàng khi mới ở Võ đạo tứ trọng thiên để tăng thực lực cao hơn người khác mà thôi.

Vốn dĩ trong lòng Cao Nhân vẫn cảm thấy lo lắng, nhìn vào biểu hiện của Lâm Phi lúc này, nhẹ nhàng thở dài một hơi. 

Cũng chính vì như vậy nên khi thấy Lâm Phi dần dần trở nên mạnh mẽ, trên mặt những người khác đều là biểu cảm bất mãn.

Ví dụ như, Lý Tiêu, Trương Trọng Sơn đều có sắc mặt u ám.

“Sao lại có thể như vậy, Huyền công cấp Hoàng hạ phẩm, làm sao mà tên nhóc Lâm Phi kia có thể học được, trước đây, ta học bộ Huyền công phải có đại ca bên cạnh hướng dẫn, phải vô cùng vất vả mới học được đấy.” 

Trương Trọng Sơn há mồm trợn mắt, trên mặt hoàn toàn là biểu cảm không thể tin được.

Dù cho là bất cứ ai cũng không thể tin được, ai ai cũng biết công pháp cấp Hoàng được chia thành ba phẩm là thượng, trung, hạ. Trong đó thượng phẩm là khó tu luyện nhất, cần có khả năng giác ngộ rát cao, mặc dù hạ phẩm không yêu cầu nhiều về khả năng giác ngộ, nhưng cũng không phải là thứ người bình thường có thể dễ dàng tu luyện được, mà cần phải có người ở bên cạnh hướng dẫn.

Chẳng ngờ được rằng, đứa con mà Lâm gia vứt bỏ lại có thể học được chỉ trong một thời gian ngắn, quả thực là một chuyện khó nói nên lời. 

“Trương huynh, đừng lo lắng, cho dù là học được công pháp cấp Hoàng thì sao chứ, chưa biết chừng hắn chẳng hề đạt được chút thành quả nào, chẳng thể thi triển được uy lực tuyệt đỉnh của nó ấy chứ. Huynh chớ quên, công pháp cấp Hoàng này cần Huyền khí để duy trì, huynh cho rằng tâm pháp của tên nhóc Lâm Phi kia có thể đạt đến Võ đạo tứ trọng thiên ư?”

Ngoài miệng thì Lý Tiêu nói như vậy nhưng trong lòng lại vô cùng khó chịu. 

Trong mắt bọn họ, Lâm Phi chỉ là một tên phế vật có gia tộc bậc khá phải lăn lộn thê thảm trong Thần Võ Môn, làm mất hết mặt mũi của bọn họ mà thôi. 

Nghe hắn nói vậy, trên khuôn mặt tái nhợt của Trương Trọng Sơn mới khôi phục chút huyết sắc.



Dùng Toái Ngọc Thủ để đối kháng với Toái Ngọc Thủ, quả thực là vô cùng thú vị. 

Những người đang vây xem đều cảm thấy khiếp sợ, có thể thấy được Huyền công cấp Hoàng thi triển, nói không chừng sẽ lĩnh ngộ được một vài điều huyền diệu, gia tăng lực chiến đấu của bản thân, việc này cũng không phải chưa từng xảy ra.“Các ngươi nói xem, hai người họ ai sẽ chiến thắng?”

“Cái này còn cần phải nói à, nhất định là sư huynh Trương Phong Lãng, thực lực của sư huynh đã đạt đến cấp năm, Lâm Phi chỉ là người theo sau, làm sao có thể là đối thủ của sư huynh chứ, cho dù hắn có luyện Toái Ngọc Thử thì cũng vô dụng?” 

“Toái Ngọc Thủ của sư huynh Trương Phong Lãng chắc chắn sẽ mạnh hơn đối phương nhiều, ta đoán là đã đạt đến cảnh giới đại thành!”

“Cảnh giới đại thành của Huyền công cấp Hoàng tương đương với với Huyền công cấp Hoàng trung phẩm, Lâm Phi dùng cái gì không dùng lại cứ muốn dùng bộ công pháp này, xui xẻo cũng đáng đời.”

“Múa rìu qua mắt thợ, tự tìm quả đắng, có lẽ là sau này Lâm Phi sư đệ sẽ cảm thấy vô cùng hối hận khi cứ nhất định đòi dùng Toái Ngọc Thủ này.” 



Ánh mắt của mọi người không tệ, mơ hồ có thể nhìn thấy chênh lệch trong Huyền công của hai người.

Một bên màu sắc xanh nhạt, hiển nhiên là vừa mới tu luyện được không lâu, một bên xanh thẫm, toát ra hơi thở nguy hiểm, có thể thấy được chỗ đáng sợ của nó. 

Huyền công, cho dù là ai tu luyện, cũng đều tồn tại mấy cấp độ.

Đầu tiên là Huyền công khi mới nhập môn, đây cũng chỉ như mới nắm giữ, uy lực chỉ hơn Huyền công bình thường một chút.

Tiếp đó là cảnh giới tiểu thành của Huyền công cấp Hoàng. Huyền công có thể thi triển trong tiềm thức thì những biến hóa trong đó sẽ được vận dụng hoàn toàn. 

Tiếp sau đó là cảnh giới đại thành của Huyền công, đến cấp độ này, sức mạnh của Huyền công sẽ tăng gấp vài lần, hay nói cách khác thì nghĩa là có thể nắm vững mọi thứ theo mong muốn của mình. 

Chênh lệch giữa Huyền công thể hiện ở trình độ nắm vững Huyền công.

Một người vừa mới nhập môn so với một người đã đạt được tiểu thành thì kết quả là gì không cần phải đoán cũng biết rồi. 


“Binh!”

“Binh!” 

“Binh!”

Trương Phong Lãng xuất chiêu Toái Ngọc Thủ, như cuồng phong gào thét lướt qua, mỗi một chưởng đều mang theo hơi thở tàn bạo, cho dù phía trước là một tảng đá lớn thì bị một chưởng đánh như vậy, cũng đều phải vỡ tan.

Dưới sự tấn công cuồng bạo như thế này, tuy Lâm Phi đang rơi vào thế bị vây đánh nhưng vẫn không xuất hiện dấu hiệu bị thua cuộc. 

Đệ tử ngoại môn đều thấy kinh sợ, tại sao lại có thể như vậy, Trương Phong Lãng là Võ đạo ngũ trọng thiên, liên tục thi triển Toái Ngọc Thủ nhưng vẫn không thể đánh bại Lâm Phi, quả thực là khó mà tin được.

“Huyền công của sư huynh, cũng chỉ đến thế thôi, xem ra cũng chẳng có uy lực gì, tiếp thử một chiêu của ta xem.”

Lâm Phi cười ha hả, bĩnh tĩnh đón đỡ các đòn công kích của Toái Ngọc Thủ, lại chẳng hề khiến bản thân bị thương, thân pháp linh hoạt chớp nhoáng qua lại, đứng ở trên cao vung tay đánh xuống. màu sắc xanh nhạt đột nhiên thay đổi, tràn đầy sinh lực. 

Vừa rồi liên tục tấn công, Trương Phong Lãng đã dùng hết một nửa sức mạnh, chỉ là chèn ép một Võ giả cấp bốn thôi mà đã khiến hắn phải tiêu hao không ít Huyền khí, kết quả các chưởng pháp của hắn đều như đang đánh vào đại dương mênh mông sóng lớn, quả thực khiến hắn cảm thấy vô cùng kinh hãi.

“Ngươi đã luyện được Toái Ngọc Thủ đến cảnh giới tiểu thành? Làm sao mà ngươi có thể tu luyện được?”

Trong lòng Trương Phong Lãng tràn đầy nghi hoặc. Hắn ta cảm nhận được một chiêu vừa rồi, Toái Ngọc Thủ của đối phương không mạnh bằng mình, nếu cứ tiếp tục, đối phương sẽ phải thua cuộc, hoặc là bị mình đánh trọng thương, hoặc là bị hao sạch Huyền khí. 

Nhưng việc Lâm Phi chỉ mới học thôi mà đã đạt đến cảnh giới tiểu thành quả thực khiến hắn ta cảm thấy vô cùng lúng túng.

“Nhảm nhí, ngươi có thể tu luyện đến đại thành, lẽ nào ta lại không làm được? Đợi đến lúc ta dùng Toái Ngọc Thủ đánh ngươi đến tơi bời hoa lá xem thử đám người Trương Trọng Sơn còn có thể nói được gì.”

Lâm Phi cười lạnh, chưởng pháp đánh tới tạo ra tiếng ong ong vang trong không khí, khiến cho da đầu người nghe trở nên tê dại, đây quả thực là cấp tiểu thành của Huyền công cấp Hoàng. 

Bên trong chưởng pháp có sự cứng rắn.

Trương Phong Lãng tức giận, Toái Ngọc Thủ trong nháy mắt trở nên sắc

lạnh, tung ra một chưởng nắm lấy tay đối phương, tay còn lại từ góc độ kì lạ đánh vào bụng dưới của Lâm Phi, sử dụng cùng lúc chưởng pháp và quyền pháp. 

Trong phút chốc, Lâm Phi gặp nguy hiểm.

“Ngươi biết quyền pháp, ông đây cũng biết quyền pháp!”

Huyền khí toát ra, Lâm Phi nhanh chóng điều chỉnh rồi lập tức tung ra Toái Ngọc Thủ, thi triển Huyền công chưởng pháp đã được học. 

“Bát Hoang Lục Hợp quyền!”

Chưởng vừa được tung ra, năng lượng của Lâm Phi đột nhiên thay đổi, khí tức quanh người giống như một gã khổng lồ hoang dã, bất kể ai đến gần đều có thể bị đánh chết.

Chương 15: Tâm pháp vô dụng?

Bát Hoang Lục Hợp quyền!

Vốn là võ giả tu luyện, từ một môn quyền pháp mà sáng lập ra, trong quyền pháp, ẩn chứa sức mạnh to lớn, khí thế ngút trời, phàm mọi thứ ngăn cản phía trước đều giết chết, càn quét hết thảy.

Bát Hoang Lục Hợp quyền chính là Huyền công cấp ba mà Lâm Phi chọn ra từ Tàng Công Các để sử dụng. 

Có hệ thống thăng cấp, Lâm Phi chẳng cần lo lắng quyền pháp khó luyện hay không, điều lo sợ duy nhất là thời gian tu luyện không đủ.

Lần đầu tiên thi triển Bát Hoang Lục Hợp Quyền, quyền pháp xông thẳng lên trước, dung hợp vào khí tức toàn thân của Lâm Phi.

“Mẹ kiếp, ngươi dám so quyền pháp với ông đây, với bản lĩnh kém cỏi đó của ngươi, Bát Hoang Lục Hợp quyền của ông đây nhất định có thể giết chết ngươi.” 

Lâm Phi cảm thấy nực cười, mặc dù so với chưởng pháp cấp Hoàng thì quyền pháp này chẳng là cái gì, nhưng với tình huống trước mắt, môn quyền pháp này, dùng vào tay Lâm Phi sẽ đạt được hiệu quả cao nhất.

Đòn đánh của Trương Phong Lãng vừa ra, Lâm Phi lập tức thi triển quyền pháp, không phân trước sau, một quyền đập xuống ngực Trương Phong Lãng, quyền phong cùng sức gió nổi lên khiến gò má đối phương đau đớn.

“Quyền pháp cấp ba mà thôi, phá cho ta!” 

Trương Phong Lãng khinh thường, cười lạnh một tiếng, quyền pháp của bản thân là Huyền công cấp một, Huyền công cấp ba sao có thể ngăn cản được, chỉ một quyền đã có thể khiến đối phương trọng thương.

“Rầm rầm rầm!”

Quyền pháp của hai người va vào nhau, khí tức điên cuồng, trong phút chốc vẻ mặt hai người liền biến sắc. 

Lâm Phi bất ngờ trước uy lực quyền pháp của mình, so với trong tưởng tượng, dường như còn đánh nát được nắm đấm mạnh mẽ của đối phương.

Trương Phong Lãng biến hóa quyền pháp và chưởng pháp của mình cùng xuất thủ, đự định đánh bại đối phương. Nếu muốn đối phó với Huyền công ở mức đại thành thì không phải Huyền công cấp Hoàng thì đừng mong có thể thay đổi kết cục Lâm Phi bị thua. Chẳng ngờ kết quả là sau khi một quyền này được đánh ra thì công kích như bị ném vào biển rộng, nắm tay hắn cũng truyền đến một cơn đau vô cùng kinh khủng.

“Ha ha, cảm giác thật không dễ chịu!” 

Lâm Phi cười lớn, cái loại cảm giác quyền pháp thấm vào da thịt này, căn bản không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả được, so với đánh nhau trên đường phố, không biết thoải mái bao nhiêu.

“Võ giả quả nhiên cường đại.”

“Bát Hoang Hồi Quy!” 

“Hoành Tảo Thiên Quân!”

“Nhất Tảo Man Hoang!”

Lâm Phi tay không ngừng thi triển ra Bát Hoang Lục Hợp Quyền, mà ba chiêu có uy lực lớn nhất, lại tiêu hao nhiều huyền khí nhất, hắn chẳng lo lắng chút nào, uy lực so với trong tưởng tượng lại càng mạnh, tấn công này chỉ một chút đã đủ trọn vẹn để đánh ra từng đạo quyền ảnh, lại thêm có thân thể bất hoại như kim cương, cho dù là thành tựu nhỏ, nhưng so với thân xác của Võ đạo ngũ trọng thiên đều mạnh hơn, phòng ngự chiếm được ưu thế. 

Quyền pháp của Bát Hoang Lục Hợp, vượt ngoài sức tưởng tượng của Lâm Phi, dưới sự xoay chuyển của Huyền Khí, mỗi một quyền đều như hổ gầm gió cuộn, giống như người khổng lồ lại xuất hiện, phàm là kẻ trước mặt, đều sẽ bị xé nát tất cả.

“Trương sư huynh, ngươi không ngăn nổi đòn công kích của ta đâu, mau mau nhận thua đi, vì ngươi là sư huynh, ta có thể thả trở về, bằng không hôm nay ngươi sẽ phải nằm mà quay về.”
Lâm Phi lần đầu tiên thi triển ra Bát Hoang Lục Hợp, phong thái phóng khoáng mạnh mẽ, liền biết được quyền pháp của bản thân thích hợp với mình nhất, quay lại nhìn Trương Phong Lãng lúc này đang bị bức bách không ngừng, dáng vẻ thảm hại. 

Trong mười quyền, chắc chắn sẽ có một hai quyền trúng vào người đối phương, Trương Lãng Phong đương nhiên không dễ chịu, hai tay bắt đầu run rẩy, cố chống chịu để không bị ngã xuống, mặt không ngừng biến sắc, từ đầu đến cuối vẫn không hiểu được sao đối phương lại có thực lực lớn mạnh như vậy.

“Quyền pháp của ngươi, chẳng qua chỉ là Tam Lưu Huyền Công, làm sao có được uy lực lớn như vậy, chẳng lẽ ngươi đã ăn đan dược gì sao?”

Trương Phong Lãng khí huyết cuồn cuộn, gương mặt lộ ra vẻ mất tự nhiên, Võ đạo ngũ trọng thiên, luôn thắc mắc sự tu bổ của tiểu tử Lâm Phi này, chẳng qua chỉ là chuyện của mấy hiệp. 

“Đợi lúc ngươi thua rồi, ngươi sẽ biết thôi.”

Trương Phong Lãng đối diện với nắm đấm vô tận, trong lòng lại trầm xuống, nhất định tình huống có gì đó không đúng, nghĩ không ra vì sao Lâm Phi lại lợi hại như vậy.

Lâm Phi thần uy đại phát, thi triển ra Bát Hoang Lục Hợp Quyền Pháp, lại làm kích động các đệ tử phía ngoài sân. 

“Lâm Phi sư đệ, lẽ nào đã thông suốt thật rồi, Huyền công cấp Hoàng cũng có thể học được, không phải nói, khả năng lĩnh hội của Lâm Phi kém, từ trước đến nay vẫn dừng lại ở Võ đạo nhị trọng thiên sao?”

“Mẹ kiếp, Bát Hoang Lục Hợp Quyền Pháp, ông ta cũng tu luyện được rồi, sao lại không có uy lực thi triển được như Lâm Phi, chẳng lẽ, khả năng lĩnh hội của ông ta lại kém như vậy!”

“Các ngươi lầm rồi, không phải các ngươi học không tốt, mà một môn quyền pháp này của Lâm Phi, đã phát huy đến trình độ mạnh nhất, Bát Hoang Lục Hợp Quyền Pháp của Đại Thành, phối hợp với sự kinh khủng của huyền khí, thi triển ra mà uy lực có thể đạt đến trình độ này, chắc hẳn là Cửu Chuyển Tâm Pháp không ai có thể học được ở Tàng Công Các!” 

“Cái gì? Cửu Chuyển Tâm Pháp, gặp quỷ, Lâm Phi sao lại tu luyện môn tâm pháp đó, đây chẳng phải là một môn tâm pháp vô dụng sao? Từ lúc nào lại có thực lực như này, chả trách có thể vùng dậy trong một thời gian ngắn!” 

“Hóa ra con đường đi cuối cùng của phế vật này là tu luyện Cửu Chuyển Tâm Pháp, một khi nhập môn, tu luyện sau này sẽ không còn độ khó, cũng vì uy lực vượt hơn huyền khí, bất kỳ quyền pháp, chưởng pháp nào, thi triển ra, uy lực cũng sẽ phóng ra cực đại.”

“He he, cả đời này của Lâm Phi xong thật rồi, Cửu Chuyển Tâm Pháp được xưng là tâm pháp phế vật, ai dám tu luyện, đồng nghĩa với tự đào mộ mình, thành tựu cả đời, chỉ dừng lại ở Võ đạo cửu trọng thiên, cả đời không thể trở thành huyền giả chân chính!” 

Sau khi vị ngoại môn sư huynh này phô trương khoác lác, mọi người không khỏi hiện ra vẻ mặt kì quái, bởi vì bọn họ đều biết, môn tâm pháp tai hại này, nếu ai tu luyện, cũng giống như cả đời không thể tiến bộ được.Năm đó không biết bao nhiêu thiên tài cao cao tại thượng rơi xuống phàm trần, cuối cùng trở thành một người bình thường, cũng chẳng còn cách nào trở thành cường giả một phương của đại lục Huyền Thiên.

Cửu Chuyển Tâm Pháp cầm đầu trong số đó. 

Sau này phần lớn các đệ tử thiên tài đều bị tổn thất, Thần Võ Môn lại không có ai dám tu luyện tâm pháp phế vật này, bởi vì tu luyện Cửu Chuyển Tâm Pháp, chẳng khác nào hủy hoại cả đời. Nói chi trở thành cường giả một phương.

Tất cả mọi người cũng không ngờ tới, tên gia hỏa Lâm Phi này lại đi tới cùng, nếu như chỉ hao tổn từ từ, nói không chừng sau này có thể trở thành huyền giả, cho dù là huyền giả, tuổi thọ kéo dài trường mệnh, Võ đạo cửu trọng thiên cũng không thể so sánh.

Nhưng mà bây giờ…. 

Lâm Phi bị phế thật rồi, phế vật thực sự, cho dù thực lực bây giờ lớn mạnh, có thể áp chế được người khác, tương lai…chỉ là một mảnh tối tăm, u ám.

“Ngươi mà lại tu luyện Cửu Chuyển Tâm Pháp?”

Gương mặt Trương Phong Lãng hiện lên vẻ khó tin. 

Sự kinh khủng của môn tâm pháp này, Trưởng Phong Lãng hiểu được, cùng một cấp bậc, bất kể quyền pháp gì, thi triển ra, uy lực đều tăng lên không ít, chả trách có thể chống lại mình.

Lâm Phi cười to sảng khoái: “Lâm Phi ta chẳng có thiên phú gì, không tu luyện Cửu Chuyển Tâm Pháp, lẽ nào để ta tu luyện tâm pháp khác sao? Ông trời không phụ ta, cuối cùng cũng tu luyện ra Cửu Chuyển Huyền Khí, ông ta cho dù mất cả một đời, nhưng ngươi hôm nay nhất định sẽ bị ta giẫm dưới chân!”

“Bát Hoang Lục Hợp Quyền!” 

Lâm Phi vừa thi triển Bát Hoang Lục Hợp Quyền, trên mặt liền lộ ra vẻ thâm hiểm vô cùng.

Sau khi tu luyện ra Cửu Chuyển Tâm Pháp, từ trước đến nay, Lâm Phi vẫn luôn suy nghĩ, làm sao để tránh được chuyện này, mấy lời vừa rồi ở bên ngoài, cũng không ngoại lệ mà đặt trong lòng.

Lâm Phi đột nhiên bừng tỉnh nhận ra xung quanh có trở ngại gây nhiễu, liền lập tức giải quyết dễ dàng. 

Trong Thần Vũ môn, chẳng còn ai hoài nghi mình nữa, tại sao thực lực mạnh hơn người khác, Cửu Chuyển Tâm Pháp, bản thân đã mạnh hơn bọn họ, cần gì phải lo lắng người khác hoài nghi mình.

“Lâm Phi, mau dừng tay, việc của Trương Trùng Sơn, ta không quan tâm nữa.”

Một kẻ tu luyện Cửu Chuyển Tâm Pháp, võ học bá đạo, trong Thần Võ Môn sẽ có nghiệm chứng nhanh thôi. 

Hôm nay Lâm Phi lại thi triển ra quyền pháp cường đại, trực tiếp áp chế được Trương Phong Lãng, dù là cọ xát cũng không tiếp thu thêm được điều gì, toàn hoàn bị hành hạ.

Trương Phong Lãng cũng hối hận, thế nào lại gặp phải một tên điên như Lâm Phi.

Một người đánh đổi tương lai để tăng cảnh giới Võ Đạo trong phút chốc. Sẽ là một kẻ khủng bố biết nhường nào, nếu như vẫn tiếp tục, sớm muộn gì cũng sẽ bị đánh đến hộc máu. 

“Lâm Phi ta không phải người dễ bị ức hiếp như vậy, hôm nay ngươi nhất định sẽ bị phạt.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau