VÔ ĐỊCH THĂNG CẤP VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thăng cấp vương - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Không chịu nổi một chiêu

Từ khi bọn hắn xuất hiện Lâm Phi liền nhạy cảm nghĩ tới điều gì đó, hắn ý thức được là võ quán Cực Hạn không quá muốn chuyện này sẽ xảy ra với mình. Sự xuất hiện của Trần Tam quán chủ chính là một trong những minh chứng tốt nhất chó việc này. 

Lúc đầu Trần Đức Thắng cũng không đem chuyện này để ở trong lòng, việc luận bàn trên lôi đài đã sớm trở thành một thói quen. Thế nhưng, từ lời nói của Ngô Tịch, hắn lại nghe ra được một loại ý tứ khác, vì thế mới xảy ra một màn như trước mắt này. Nói trắng ra thì việc đấu tranh giữa các thế lực ở Quy Nguyên thành, Cực Hạn võ quán của bọn hắn không muốn tham dự vào đó. Việc này không có quá nhiều quan hệ tới lợi ích của họ. Thế nhưng lúc Ngô Tich đứng ra làm nhân chứng thì lại lộ ra nhiều điểm không phù hợp, cũng không có lời nào có đủ sức thuyết phục cả.

Trần Đức Thắng nhận lấy, vậy thì hoàn toàn không giống nhau. Không cần biết các người giày vò nhau như thế nào, việc này bọn họ sẽ không can thiệp vào. Trước mắt, chí có thể một đáp án thuyết phục từ Lâm Phi thôi. 

...

"Tôi thì không có vấn đề gì." Lâm Phi nói: "Có Trần quán chủ đứng ra làm chứng thì vừa vặn có thể không cần phải lo lắng là sẽ có người phản đối. Trần quán chủ nói có phải hay không?"

Lúc mới đầu để Ngô Tịch đứng ra làm nhân chứng thì Lâm Phi cũng không quá để ý đến. Thế nhưng sau khi sự việc đi xa hơn thì lại thấy để Ngô Tịch làm nhân chứng thì quá là không phù hợp rồi, cần phải đổi thành một người đức cao vọng trọng mới được. 

Trần Đức Thắng chính là sự lựa chọn tốt nhất, Lâm Phi xém chút nữa là nở nụ cười, cái này không phải là lúc mình muốn ngủ gật thì lại có người đưa tới một cái gối sao. Không cần lo bọn hắn giở trò gì, một triệu lượng bạc không phải là thứ có thể đơn gian nói ra như vậy. Cái này thì Lâm Phi hắn có thể triệt để an tâm. Quỵt nợ sao, không ai có cửa đó đâu.

Lông mày Trần Đức Thắng lặng lẽ nhướn lên rồi khôi phục lại như cũ, hiển nhiên hắn cũng không nghĩ tới là Lâm Phi sẽ đùa giỡn lên kế hoạch kiểu như vậy, nhưng hắn cũng không vạch trần chuyện đó, trong lòng liếc Lâm Phi nhiều hơn một chút: "Các vị đều là những người có uy tín ở thành Quy Nguyên, ai lại xuất hiện thay đổi sự việc như vậy chứ. Đây không phải là khiến người ta trở thành trò người cho người trong thiên hạ sao." Lời này vô cùng công bằng, Trần Đức Thắng hắn cũng không muốn phải đắc tội với ai.

....

Trần Đức Thắng làm nhân chứng đương nhiên cũng làm luôn trọng tài. Trước mắt võ quán Cực Hạn là người có tư cách nhất nên Trần Đức Thắng cũng cực kỳ có tư cách ấy. Hắn là một người xử sự rất công bằng, cho nên tất cả mọi người đều tin tưởng quán chủ Trần Đức Thắng chính là người thích hợp nhất lúc này.

"Đặt cược đi, lão tử làm nhà cái." Đang lúc mọi người muốn xem náo nhiệt thì không biết tại sao La Thiên Bàn Tử lại muốn làm nhà cái, không khỏi làm người khác thấy hiếu kỳ. Việc bên trong võ quán Cực Hạn lén lút mở nhà cái thực ra là có thật. Lần này La Thiên Bàn Tử làm cái lập tức khiến cho mọi người cảm thất hứng thú, liền không ngại thế chấp tiền bạc. Người nào mà không biết La Thiên chính là tam thiếu gia của bang Huynh Đệ chứ. Lời vàng tiếng ngọc của người ta đã nói ra như vậy thì còn ai dám tới chất vấn chứ. Một lúc sau, La Thiên Bàn Tử đã bị rất nhiều người vậy lại rồi.

"Con bà nó, loại sâu bọ có hại như người ngàn vạn lần đừng nên hại ta a, nếu không lần này lão tử ta đã lỗ to rồi." Đây chính là tiềng lòng của một tên Bàn Tử nào đó. 

......

Đây chẳng qua chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ mà thôi. Đối với việc tiền đánh bạc đã lên tới hơn một trăm vạn lượng bạc, La Thiên liền lén lút mở cá cược, lộ ra bao nhiêu cũng không đáng chú ý đến.

"Lâm Phi, nhanh lên đây." Ở trên lôi đài, Bắc Cung Vô Tình đang rất hưng phấn, hôm nay hắn nhất định phải đạp được Lâm Phi xuống lôi đài, nâng cao danh vọng cho gia tộc Bắc Cung. 

"Gấp cái gì chứ!" Lâm Phi lười biếng, tiêu sái bước lên lôi đài.

Trần Đức Thắng, người kiêm luôn cả việc trọng tài, trong mắt lúc này liền hiện lên một tia quỷ dị, thầm nghĩ: "Cái vị tam thiếu của Lâm gia này, tố chất tâm lý cũng không tệ, đối mặt với sự khiêu khích của tên tiểu tử Bắc Cung vẫn có thể bình tĩnh trả lời. Thật thú vị, thật thú vị.""Lâm Phi, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống nhận thua thì có thể ta sẽ giơ cao đánh khẽ tha cho ngươi một mạng a." Thần sắc của Bắc Cung Vô Tình vô cùng hưng phấn, dường như có thể nhìn thấy được việc Lâm Phi bại trên tay mình vậy. 

Lâm Phi nói: "Ha ha, chúng ta còn chưa có bắt đầu đánh đâu. Nói không chừng người thua cuộc chính là ngươi đấy."

"Thật không?" Bắc Cung Vô Tình nói: "Ta đấy cũng muốn được chỉ giáo một phen."

"Khai Bi thủ." 

Bắc Cung Vô Tình ra tay, khí thế toàn người đều được phóng thích, khí tức kiên cường, giống như một người khổng lồ vậy. Năm ngón tay hắn mở ra, khí tức tàn bạo liền tàn sát khắp nơi, không gian trên lôi đài như bị cưỡng chế muốn vỡ tan.

Khai Bi thủ, huyền công Hoàng giai hạ phẩm!

Bên trong những người học võ, thực lực của Bắc Cung Vô Tình quả thực là không ai địch nổi, còn bên trong những người cùng cấp thì được xem như là một người vô cùng ưu tú. Một chiêu này vừa xuất ra khỏi tay khí tức cuồng bạo liền gào thét quét qua, giống như một người khổng lồ nghiền nát mọi nơi, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy đuộc sự lợi hại trong đó. 

Võ học Hoàng giai quả nhiên không giống bình thường!

Lý gia, Trương gia..., và cả những người xung quanh, ngược lại đều hi vọng Lâm Phi sẽ bị một chiêu này đánh bại. Nhưng trong tiềm thức của bọn họ, Lâm Phi có lẽ không dễ dàng đối phó như vậy. Nếu như thua ở trong tay Bắc Cung Vô Tình, vậy thì Lâm Phi quả thực đúng với cái danh phế vật này, Lâm gia đại khái sẽ tức giận không nhẹ.

Hai mắt Lâm Phi có chút nhíu lại, bỗng nhiên hắn lại bắt đầu lắc đầu. "Sức mạnh chưa đủ, huyền công Hoàng giai rơi vào trên tay ngươi quả thực là một loại hổ thẹn mà. Nhìn đây, xem xem cái gì mới thật sự được gọi là sức mạnh." Khí tức lười biếng của Lâm Phi lập tức trở nên giống như mãnh hổ thyhức tỉnh, một tiếng hổ gầm vừa dứt, một cỗ khí phách từ trên người Lâm Phi liền được phóng thích ra.

"Bát Hoang Lục Hợp quyền!" Nếu là so với cái khác, thì Lâm Phi quả thực không phải là đối thủ của hắn. Nhưng quyền pháp cương mãnh, đại khái thì không ai có thể vượt qua được Lâm Phi.

Dưới chân Lâm Phi giống như như không có gì, Bát Hoang Lục Hợp quyền không phải là huyền công Hoàng giai. Cửu Chuyển Huyền Công vận chuyển một chút, khí tức cương mãnh giống như một tên khổng lồ viễn cổ, một quyền đón lấy một quyền, làm cho trong mắt những người khác đều sinh ra vẻ kinh ngạc. Đây chính là đã đem một số quyền pháp vận dụng đến được trạng thái đỉnh phong. 

Quyền pháp của Bắc Cung Vô Tình, thời điểm này lại giống như một chiếc thuyền lá lênh đênh trên những cơn sóng dữ của đại dương bao la, tùy thời tùy khắc đều có thể bị những cơn sóng này nuốt mất. Trên thực tế thì quả thật là như vậy.

"Ngươi thua rồi!" Kỳ thật, thực lực chiến đấu của bản thân hai người không cùng một cấp bậc. Bắc Cung Vô Tình thua, đó là việc rất bình thường.

Dưới sức mạnh của Bát Hoang Lục Hợp quyền ai cũng có thể hiểu, việc Bắc Cung Vô Tình phải thua là chuyện không thể nghi ngờ. Dưới một quyền pháp hung mãnh như thế, trừ phi đó là cao thủ cương khí, nếu không thì tuyệt đối sẽ không ngăn cản được công kích đó. 

Trước ngực Bắc Cung Vô Tình xuất hiện vô xố miệng vết thương, nếu không phải là do Lâm Phi hạ thủ lưu tình thì khẳng định hắn ta đã chết ở trên lôi đài rồi. Dù vậy, thì Bắc Cung Vô Tình này cũng quá mất mặt rồi.

"Ngươi lợi hại, ta không phải đối thủ của ngươi!" Lời này vừa nói ra, Bắc Cung Vô Tình không biết đã nhổ ra bao nhiêu máu, ngoài ra còn cảm thấy thất kinh, Lâm Phi này ẩn núp quá sâu, chính mình cứ như vậy mà bị thua. Ngoài ra hắn ta còn cảm thấy được một loại đau lòng, Hỏa phù tam cấp mất rồi, tám vạn lượng bạc.

..... 

Đánh bại một tên Bắc Cung Vô Tình, Lâm Phi cũng không có cảm giác thành tựu gì quá lớn: "Lý công tử, tới phiên ngươi!" Lâm Phi nhanh chóng đánh bại Bắc Cung Vô Tình, tất cả mọi người đều bắt đầu nghiêm túc đánh giá Lâm Phi. Một số người không phải huyền công Hoàng giai, không bộc phát ra uy lực của huyền công Hoàng giai đều vô cùng chú ý.

"Lý công tử, Lâm Phi này có năng lực, ngươi cũng phải cẩn thận, chớ để lặp lại chuyện đó!" Trương Càn cười như không cười nhắc nhở.

"Đa tạ Trương ca nhắc nhở!" Lý Nguyên nói: "Một tên Lâm Phi này, ta thật sự còn không có để ở trong lòng. Cùng lắm chỉ là một tên tà môn ngoại đạo mà thôi!" 

Lý Nguyên ngoài miệng thì nói như vậy nhưng trên thực tế đã bắt đầu coi trọng Lâm Phi. Trong đầu hắn ta vẫn một mực nghiên cứu huyền công tâm pháp gì mới có thể thúc đẩy công pháp thăng cấp.

Bát Hoang Lục Hợp quyền vừa rồi, Lý Nguyên đã gặp qua không ít người sử dụng nó, xét về uy lực cũng không đạt được tới trình độ Hoàng giai. Hết lần này tới lần khác Lâm Phi đều khiến cho mọi người được mở rộng tầm mắt.

"Tiểu tử này đúng là có năng lực, nhưng mà ta đã tu luyện được cương khí, quyền pháp cương mãnh thì như thế nào, làm sao có thể phá được cương khí hộ thân của ta!" 

Chương 107: Sự chú ý của võ quán cực hạn

"Lợi hại, Lâm tam thiếu quả nhiên lợi hại. Trách không được Trương Vạn Tùng lại không phải là đối thủ của hắn, trong nháy mắt đã bị giết chết rồi."

"Vừa rồi quyền pháp của Lâm tam thiếu quá hung mãnh, dường như có thể so sánh được với huyền công Hoàng giai. Lão tử thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ đâu với đâu, tên tiểu tử Bắc Cung Vô Tình kia liền bị thua, dường như đạt được tới trình độ nhanh không thể phá được rồi.".

"Xem ra sau này, tuyệt đối không thể đắc tội với Lâm tam thiếu nữa, Bắc Cung Vô Tình là Võ Đạo thất trùng thiên vậy mà trong mắt Lâm Phi lại không khác gì giết chết một con gà. Quyền pháp của tên tiểu tử Bắc Cung nổi danh hung mãnh, kết quả lại không chịu nổi một chiêu. Lâm gia đã xuất hiện một tên gia hỏa khó lường rồi!" 

"Đáng tiếc hậu quân của Lâm tam thiếu nổi lên quá chậm. Tiểu tử  Bắc Cung có thể không chịu nổi một chiêu, nhưng Lý Nguyên chưa hẳn sẽ đơn giản như vậy, hắn có thể sử dụng tùy ý một thân cương khí, không phải là người dễ đối phó, hơn nữa hắn lại còn là một trong Tứ Đại Công Tử!"

...

Trong lúc mọi người đang nghị luận, La Thiên Bàn Tử liền lộ ra bộ dáng vô cùng cao hứng. 

"Ha ha, bạc này đều là của lão tử." Nhà cái La Thiên Bàn Tử hiển nhiên là không nghĩ tới Lâm Phi lại lợi hại như vậy, bình thường tiểu tử Bắc Cung đều diễu võ dương oai nói là tam quyền lưỡng cước liền có thể đánh bại Lâm Phi. Tâm tình hắn không phải tốt bình thường, quan trọng là... tiểu tử Bắc Cung kia thua, hắn thật sự là mò được một vố lớn rồi, lúc trước vẫn còn thấy lo lắng.

Chỗ này không được coi là nhiều nhưng tốt xấu gì cũng không phải là một con số không nhỏ. Sau khi Lý Nguyên đi lên lôi đài thì La Thiên không khỏi lo lắng, lo được lo mất, thần sắc có chút ngưng trọng, cao thủ cương khí không phải là người dễ đối phó đâu. Những người thua kia, giữa hai lựa chọn này tất nhiên là sẽ lựa chọn Lý Nguyên.

"La Bàn Tử, năm trăm lượng cược Lý công tử thắng, ngươi có dám nhận hay không!" 

"Ai nói không dám, La đại gia ta nói lời nhất ngôn cửu đỉnh!" La Thiên do dự một chút, hắn lại lần nữa nhớ tới những lời nói vừa rồi kia, khẽ cắn môi liều mạng: "Có bao nhiêu, ta thu bấy nhiêu." La Thiên vừa nói như vậy, những người không cam lòng lúc trước lại lần nữa lựa chọn Lý Nguyên để đặt cược.

Thua một lần không sao, Lâm tam thiếu lần này nhất định phải thua, vì vậy, bọn hắn ở dưới liền bất tri bất giác đặt cược lớn hơn.

.... 

"Trần thúc, tên Lâm Phi này không đơn giản!" Ngô Tịch đứng ở dưới lôi đài hướng về phíaTrần Đức Thắng nói.

Trần Đức thắng cười nói: "Nhìn ra cái gì rồi sao?"

"Lâm tam thiếu có lẽ đã tu luyện một loại huyền công tâm pháp đặc thù, thế cho nên uy lực của huyền công tăng lên không nhỏ." Ngô Tịch nói: "Ngoại trừ huyền công tâm pháp, dường như còn có một cái gì đó mà huyền công cũng không làm được, ta hết lần này tới lần khác đều không nhớ nổi huyền công tâm pháp gì lại có cái tác dụng này. Trần thúc học rộng tài cao, có biết cái loại huyền công tâm pháp này hay không?" 

Đừng nhìn thấy Ngô Tịch chỉ là một trong Tứ Đại Công Tử thôi, về phương diện học thức không phải thường nhân nào cũng có thể so sánh được với hắn. Thực tế thì rất nhiều kiến thức về võ thuật xuất thân từ võ quán Cực Hạn, đều vượt qua cả thường nhân.

Trần Đức Thắng sờ lên cằm, tán dương nói: "Ngươi đoán không sai, Lâm Phi xác thực đã tu luyện một loại huyền công tâm pháp đặc thù, đó là một loại tâm pháp bỏ đi, nếu Trần thúc của ngươi không có đoán sai, thì có lẽ thứ Lâm Phi tu luyện chính là Cửu Chuyển Huyền Công!"Ngô Tịch hơi ngẩn ra: "Cửu Chuyển Huyền Công? Đây là tâm pháp gì?" Hiển nhiên là Ngô Tịch chưa từng nghe qua. 

Trần Đức Thắng nói: "Đây là một tâm pháp còn mạnh hơn huyền công Hoàng giai, còn cụ thể là đạt tới trình độ nào thì Trần thúc của ngươi cũng không biết. Nhưng mà ta biết rõ loại huyền công tâm pháp này cần ngộ tính đặc thù mới có thể lĩnh hội được, một khi tu luyện được Cửu Chuyển Huyền Khí, có thể làm tăng uy lực huyền công. Trong đó hạn chế lớn nhất chính là Cửu Chuyển Huyền Công nhiều lắm chỉ có thể trùng kích đến Võ Đạo cửu trùng thiên chứ không cách nào trùng kích đến được huyền giả!"

Ngô Tịch tựa hồ như hiểu cái gì đó: "Chẳng lẽ suốt đời chỉ có thể bị kẹt lại ở Võ Đạo cửu trùng thiên? Vĩnh viễn không thể tiến xa hơn trở thành huyền giả sao?"

"Tạm thời thì là như vậy!" Trần Đức Thắng nhìn về phía lôi đài: "Đáng tiếc, thật sự là đáng tiếc!" Chuyện đáng tiếc này, về phần nó là cái gì thì chỉ sợ chỉ có Trần Đức Thắng mới hiểu. 

....

Trên lôi đài, Lâm Phi không biết là toàn bộ bộ quyền pháp mà mình mưới lấy được đã bị người khác nhìn ra manh mối, nếu như hắn biết rõ thì nhất định sẽ vô cùng đề phòng người của võ quán Cực Hạn. Cửu Chuyển Huyền Công, chính là loại tâm pháp phế phẩm, là loại tâm pháp hoang phế rất lâu rồi, Trần Đức Thắng nói ra thì xác thực là không đơn giản.

Đáng tiếc là hiện tại Lâm Phi không biết, vẫn luôn nghĩ xem nên chỉnh đốn Lý Nguyên như thế nào để đem chiến lợi phẩm thu về trên tay.Sự tình năm năm trước hình như hắn cũng có tham gia. Cái loại ác khí này nếu không được xuất ra thì một bụng nộ khí của Lâm Phi không thể nào phát tiết được, nhất định phải tìm cách để phát tiết. 

Hôm nay cho dù bọn hắn không đến, Lâm Phi cũng sẽ tìm tới bọn hắn, trả thù việc bọn hắn làm. Về phần chứng cứ, thì đây là thế giới của người mạnh làm vư, chứng cứ đưa ra thì cũng vô ích.

"Hôm nay, trước tiên cứ thu một chút tiền lãi từ trên người Lý Nguyên đã. Sự việc năm năm trước không thể giải quyết dễ dàng như vậy được rồi." Lâm Phi nhìn về phía Lý Nguyên, hàn quang trong mắt lóe lên, cái này chính là bước đầu tiên cải biến chính mình.

Tên tuổi của một tên đệ tử chính tông không thể nào lớn bằng Tứ Đại Công Tử được, cảm giác giáo huấn hắn cũng hoàn toàn bất đồng. "Lâm tam thiếu, vài năm không gặp, ngươi đã khiến ta phải lau mắt nhìn lại rồi. Đến tiểu tử Bắc Cung cũng không phải là đối thủ của ngươi thì trách không được ngươi dám đáp ứng chuyện này. Chẳng lẽ, cái này chính là năng lực thật sự của ngươi?" Lý Nguyên không cho là đúng mà nói.

Lâm Phi lắc đầu: "Năng lực của ta lực lượng ở chỗ khác, đại khái là ngươi có thể thử một lần."

"Đã như vậy, ngươi có thể động thủ thủ." Lý Nguyên cười nói: "Lại để cho ta mở mang kiến thức về năng lực của ngươi một chút!" 

....

"Bát Hoang Lục Hợp quyền!" Quyền pháp hung mãnh quyền pháp lại một lần nữa xuất ra từ trong tay Lâm Phi.

Lần thi triển này càng hung mãnh hơn so với lần trước, giống như mưa to gió lớn, quyền phong gào thét, đem Lý Nguyên bao phủ lại bên trên. Trên mặt rất nhiều người ở bên dưới lôi đài đã có chút biến sắc, một quyền pháp lại có thể tu luyện tới loại trình độ này, Lâm Phi này có thể thành nhân tài rồi, hơn nữa thực lực lại còn cách biệt hẳn một cảnh giới mà cũng dám phát động công kích, tố chất tâm lý này quả thực không phải mạnh mẽ bình thường. 

"U Minh thủ!" Lý Nguyên thật không hổ là một trong Tứ Đại Công Tử, bên miệng thì treo dáng vẻ tươi cười, nhưng một tay vừa nhấc lên thì toàn bộ phía trước mặt liền hiện lên một bàn tay khổng lồ u ám. Đó chính là U Minh thủ, một cỗ hàn khí trải rộng khắp trên lôi đài, những người xung quanh đó toàn thân cũng vô thức rét run.

"Quyền pháp của ngươi cương mãnh vậy thì tiếp một chiêu U Minh thủ này của ta thử xem!" Lấy nhu thắng cương!

"Thật không hổ là Tứ Đại Công Tử, Lý Nguyên lấy nhu thắng cương, một chiêu phá vỡ tất cả công kích. Không biết một chiêu xuất ra thì Lâm tam thiếu có thể đở nổi hay không đây?" 

"U Minh thủ, chưởng pháp huyền công Hoàng giai hạ phẩm. Khí U Minh có thể đông lại huyền khí, bên trong chưởng pháp tương đối âm độc, nếu không cẩn thận thì thực lực sẽ hao tổn rất nhiều!"

Lông mày Lâm Phi nhướn lên, tâm tư lay động. Cái tên Lý Nguyên này tâm tư thật là ác độc, muốn làm cho mình tổn thương nguyên khí nặng nề mà.

"Hừ, muốn lấy nhu thắng cương, không có đơn giản như vậy đâu!" Một thân kim cương bất hoại toàn bộ đều triển khai, Cửu Chuyển Huyền Khí trải rộng toàn thân, khí U Minh mang đến tác dụng phụ, cứng rắn ngăn cản ở bên ngoài, không đến mức tạo thành ảnh hưởng quá lớn. 

"U Minh thủ của ngươi bất quá chỉ như vậy thôi!" Cho dù Lý Nguyên muốn lấy nhu thắng cương, thì hết lần này tới lần khác cũng không làm gì được quyền pháp của Lâm Phi. Đều bị quyền pháp phá vỡ không còn một mảnh, hiệp thi đấu đầu tiên của hai người đều có thực lực ngang nhau.

"Huyền công này thật cổ quái, tiểu tử Lâm Phi này quả nhiên có chút môn đạo." Lý Nguyên thầm nghĩ: "Nếu như chỉ lần này mà nói, thì ta sẽ khiến cho ngươi sai hoàn toàn!"

Trên lôi đài nhìn như đơn giản, nhưng đám người ở dưới đài thì lại rất coi trọng. Lâm Phi vậy mà có thể ngăn cản được công kích của Lý Nguyên, so với tưởng tượng của mọi người lại càng không hề đơn giản. Dù sao thì thực lực của người ta chính là Võ Đạo bát trùng thiên, ra tay cùng lúc lại có chênh lệch tận một cảnh giới thì cũng khó có thể ngăn cản được công kích, nhất là chiêu U Minh thủ thâm độc. 

Chương 108: Chiến kỹ cửu trọng lãng

"Các ngươi nói xem, đến cùng trong hai người bọn họ thì ai sẽ thắng?"

Trên lôi đài liên tục chiến đấu kịch liệt, kình phong gào thét, kết quả giao đấu hoàn toàn vượt quá tưởng tượng của mọi người. Lâm Phi, một người vẫn luôn bị truyền là phế vật, thật không ngờ lại có thực lực cường hãn như vậy, đối mặt với Lý Nguyên có cảnh giới cao hơn một bậc lại không có chút nào bị rơi vào thế hạ phong. Còn Lý Nguyên, một trong Tứ Đại Công Tử, thực lực đồng dạng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng ở trên lôi đài cũng không chiếm được bao nhiêu ưu thế, trái lại Lâm tam thiếu, từ đầu tới cuối chỉ dủng một bộ quyền pháp cương mãnh, cứng rắn ngăn chặn công kích. Ai mạnh ai yếu, trong lòng mọi người đại khái cũng có chút suy đoán

Biểu hiện của Lâm tam thiếu đều ngoài dự đoán của mọi người. Có người cao hứng, có mắt đỏ mắt, có người phiền não...Trương Càn chính là một trong số đó. 

"Tình huống có chút phức tạp, tiểu tử Lâm Phi kia ẩn nấp sâu như vậy, xem ra cuộc tỉ thí của bọn họ không thể nào trong thời gian ngắn là có thể chấm dứt được." Mở miệng chính là một vị đệ tử chính tông khác, đồng thời cũng là một kẻ theo đuôi của Trương gia. Mắt thấy Trương Càn có vẻ không thích, liền nhanh chóng bổ sung một câu" "Lâm Phi cường thịnh trở lại nhưng cũng không thể vượt qua được Lý Nguyên công tử đâu!"

"Thực lực của Lý Nguyên chính là Võ Đạo bát trùng thiên, một thân cương khí hộ thân, Lâm Phi tới tới lui lui chỉ có một bộ quyền pháp, sớm muộn gì cũng sẽ bị Lý Nguyên nhìn ra sơ hở trong đó. Đến lúc đó xác có thể sẽ lại một lần nữa hành động đánh bại!" Bọn hắn đương nhiên là không hy vọng Lâm Phi sẽ thắng.

Trên mặt Trương Càn vô cùng âm trầm, ánh mắt phức tạp, dường như khó mà tin được một màn trước mắt này. Mười vạn lượng bạc, có thể không cần quan tâm, nhưng mà không có khả năng lại để cho Lâm Phi thắng một lần nữa. 

Bắc Cung Vô Tình bị đánh bại, Trương Càn có thể chẳng thèm ngó tới, còn Lâm Phi cùng Lý Nguyên lại chiến thành ngang tay, vì điểm này Trương Càn hắn cần phải chú ý hơn. Từ trong nội tâm, hắn không muốn Lâm Phi bộc lộ tài năng. Thực tế thì đại hội năm năm lại sắp sửa bắt đầu, nếu Lâm Phi đánh bại được Lý Nguyên thì không thể nghi ngờ gì sẽ trở thành một tấm bài tốt trên tay Lâm gia, Trương Càn không hy vọng sẽ phải chứng kiến cảnh như vậy.

Lâm gia ngày hôm nay không thể so sánh được với năm đó, đệ tử thiên tài đệ tử người thì chết, người thì trọng thương, không còn được như năm đó nữa. Nhưng mà Lâm Phi lại xuất hiện, Trương Càn liền ý thức được nguy cơ. Nếu Lý Nguyên đánh bại Lâm Phi thì Trương Càn có thể an tâm, trái lại, cái tên Lâm Phi này nhất định phải xử lý sạch.

Lâm Phi này quá nguy hiểm! Tiềm thức của Trương Càn liền có cảm giác này. 

.....

Dưới lôi đài, mọi người đang suy đoán. Trên lôi đài, hai người giao thủ không dưới mười chiêu, không chia trên dưới, chẳng phân biệt được cao thấp. Chưởng vừa rồi của Lý Nguyên vừa đánh ra, hàn phong sau lưng liền kéo tới. Lâm Phi vậy mà lại không có tránh đi, ngược lại còn cười lạnh, dường như đã sớm đoán được chuyện này, song chưởng đánh ra, hàn khí của U Minh liền bị quét sạch.

Lý Nguyên tu luyện U Minh tâm pháp, một thân hàn khí U Minh tương đối ác độc, hàn khí xâm nhập khắp mọi nơi trong cơ thể, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, đồng thời cũng sẽ đả thương địch thủ cùng lúc. 

"Phanh phanh!" Lâm Phi xuất thủ ở phía sau, quyền pháp lớn tiếng nện xuống, kình phong quét ngang, cây cột ở bốn phía lôi đài chỉ lưu lại một khe hở. Hai người nhanh chóng kéo ra khoảng cách.
"Lý công tử, một quyền này của ta tư vị không tệ chứ?" Lâm Phi ngoài miệng thì nói vậy, nhưng Cửu Chuyển Huyền Khí vẫn hoạt động, xâm lấn vào trong U Minh Huyền Khí. Trong lòng hắn thấy may mắn, cũng lại không khỏi có nghi hoặc: Cửu Chuyển Huyền Khí vậy mà có thể khắc chế được U Minh Huyền Khí? Lúc này, Lâm Phi cũng không kịp nghĩ đến nguyên nhân trong đó.

Rèn sắt khi còn nóng, hắn lại lần nữa ra tay, vẫn là Bát Hoang Lục Hợp quyền với chiến ý đậm đặc. 

Lý Nguyên cứng rắn chống đỡ lại một quyền này, xác thực đã bị tổn thất rất nặng, huyền khí trong cơ thể cuồn cuộn, thật vất vả mới có thể thở lại bình thường lại. Trong nội tâm hắn lúc này liền cảm thấy thất kinh, tên gia hỏa Lâm Phi này tại sao có thể có được lực đạo khủng bố như vậy, nếu không phải có cương khí hộ thân ngăn trở một phần lực đạo thì nói không chừng chính mình cũng bị trọng thương rồi.

"Lâm tam thiếu, ngươi cũng không chịu nổi a." Lý Nguyên cười lạnh: "Hàn khí U Minh của ta chuyên để phá kinh mạch, nếu như ngươi kịp thời lựa chọn nhận thua, ta có thể giúp ngươi hóa giải nỗi khổ cuat hàn khí U Minh!" Từ lúc mới bắt đầu, Lý Nguyên đều muốn tốc chiến tốc thắng, kết quả lại không ngừng yếu đi. Trong nội tâm hắn càng khiếp sợ hơn chính là việc bản thân mình vậy mà không có cách nào bắt được Lâm Phi. May mà có kinh nghiệm chiến đấu đầy đủ, hắn ta liền lợi dụng hàn khí U Minh làm tổn thương kinh mạch của Lâm Phi, không chiến mà thắng.

Vừa rồi giao thủ, lợi dụng hàn khí U Minh nên Lý Nguyên có đầy đủ tin tưởng là Lâm Phi nhất định sẽ nhận thua. Nếu như không nhận thua, vậy thì càng không còn gì tốt hơn, triệt để phế bỏ Lâm Phi trên lôi đài. Tổn thương của hàn khí U Minh là khiến kinh mạch toàn thân trở nên rét lạnh, cho dù có chữa tốt, thì uy lực của Lâm Phi cũng đi đời nhà ma, không hề có sự uy hiếp. 

Lý Nguyên ý thức được sức chiến đầu cường hãn của Lâm Phi, nếu không phế bỏ Lâm Phi thì lập tức sẽ bắt đầu phân chia lợi ích trên đại hội, nói không chừng Lâm Phi lại đột nhiên xuất hiện thêm nguồn năng lực mới. Là gia tộc đệ tử, việc đầu tiên phải nghĩ đến chính là lợi ích của gia tộc, giống như Trường Càn, Bắc Cung Vô Tình, Lý Nguyên. Bọn hắn đều là vì lợi ích của gia tộc. Lâm Phi cường thế đánh giết, bọn hắn phải áp chế Lâm Phi, tốt nhất là phế bỏ luôn ngay tại trên lôi đài.

....

"Nghĩ muốn ta nhận thua? Nằm mơ đi đi!" Lâm Phi nhảy dựng lên, hai đấm như đạn pháo, ầm ầm nện xuống, nhìn từ xa giống như một trận sao rơi. Sau một phen giao chiến, Lâm Phi sớm đã quen với phương thức công kích của Lý Nguyênchỉ, đơn giản chỉ là dùng hàn khí U Minh kìm hãm toàn thân, rồi lại lợi dụng quyền pháp âm lãnh, thậm chí là chưởng pháp, áp chế hành động của đối phương. Nói về thực lực chân chính thì cũng chỉ là mạnh hơn một chút so với người cùng cấp mà thôi. "U Minh thần quyền!" Lý Nguyên cười lạnh, hắn chỉ mong có như vậy, chưởng pháp hóa quyền pháp, trên lôi đài hàn khí màu trắng như băng sương mùa đông, phạm vi độ ấm bỗng nhiên giảm xuống khiến mọi người cảm thấy lạnh buốt. Dùng quyền phá quyền! Trên lôi đài, hàn khí U Minh đều được hội tụ cùng một chỗ, một quyền màu trắng to như vậy giống như pháo nổ ngút trời chào đón. Cương đối cương.

"Tới thật đúng lúc!" Bên miệng Lâm Phi bỗng nhiên treo lên một vòng cười tà.

Nụ cười này, chẳng biết tại sao lại khiến trong lòng Lý Nguyên lộp bộp một chút, toàn thân không khỏi run lên, thầm nghĩ: "Ta làm sao thế này, Lâm Phi càng lợi hại thì mới xứng là đối thủ của ta, ta cần gì phải sợ hắn. Có hàn khí U Minh phụ trợ, thực lực của ta có thể tăng lên một phần ba, tuy rằng không biết hắn tu luyện tâm pháp gì, nhưng muốn chống lại ta thì đúng là mơ mộng hão huyền!" 

Hàn khí U Minh hội tụ thành một quyền, được mệnh danh là hậu đại thành cảnh giới, có thể lạnh chết hết thảy. Thế nhưng cả hai gặp nhau cùng một chỗ, lại cũng không xuất hiện thắng lợi như trong tưởng tượng. Một quyền này của Lâm Phi nhìn thì không ra cương mãnh được bao nhiêu nhưng hết lần này tới lần khác lại phá được U Minh thần quyền, ảnh hường tới chiến đấu, thậm chí còn hơn thế.

Lần này Lâm Phi có chủ tâm đánh bại Lý Nguyên, dựa vào cảm giác chiếu đấu nổi lên ở Hắc Thủy sơn mạch, thì võ quán Cực Hạn có không ít cao thủ đang chú ý. Lâm Phi không muốn tiết lộ quá nhiều tin tức!

Chiến kỹ sơ cấp, Cửu Trọng Lãng! 

Lúc chống lại nắm đấm của Lý Nguyên, phần lớn một quyền hàn khí U Minh này rõ ràng đã bị phá vỡ, một cỗ khí tức như sóng vỗ lập tức tuôn ra, thân hình trước mặt mọi người liền ngưng trệ lại.

Nhất Trọng Lãng, hàn khí U Minh, phá!

Nhị Trọng Lãng, cương khí hộ thân, phá! 

Tam Trọng Lãng, hàn khí U Minh, loạn!

Tứ Trọng Lãng, khí huyết loạn! Lý Nguyên thổ huyết, lục phủ ngũ tạng bị tổn thương.

Ngũ Trọng Lãng còn chưa xuất ra, trên lôi đài đã vang lên những tiếng ầm ầm thật lớn, Lý Nguyên liền lập tức rơi xuống phía dưới lôi đài, bụi bay đầy trời. Một màn như vậy, ai cũng đều chưa từng nghĩ đến, lúc hai người chiến đấu rõ ràng là đã đem lôi đài cho làm cho sụp đổ, đây là chuyện trước đó chưa từng có. 

Chương 109: Thật xin lỗi, ta lại thắng rồi

Cuộc chiến chấm dứt, nhưng mà đối với mọi người mà nói thì nội tâm cũng vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.

Những người ở gần lôi đài, hiển nhiên là đã bị một màn này dọa sợ tới mức trợn mắt há mồm, hiển nhiên là vẫn chưa thể ý thức được chuyện này tại sao lại như thế này, thậm chí có một số người còn bị tai bay vạ gió. Cũng may thương thế không nặng, chỉ là vận khí không được tốt lắm.

Sau khi mọi người cảm thấy kinh hãi, ánh mắt đều thống nhất nhìn về phía lôi đổ nát kia, đương nhiên, bây giờ nó đã là một phế tích rồi. 

Ai thắng, ai thua! Mọi người đều rất xoắn xuýt về vấn đề này, nhưng hết lần này tới lần khác không ai dám tiến lên xem xét.

.....

Chỗ lôi đài đổ nát kia, tối tăm mờ mịt cả một mảnh, thấy không rõ sự việc bên trong, tâm tình của mọi người cũng phập phồng không theo một quy tắc nào cả. 

"Tại sao có thể như vậy, cái lôi đài này cũng quá bền chắc rồi a!"

"Đúng vậy a, đúng vậy a, lần sau nhất định phải chú ý một chút mới được. Ai ngờ được là sức chiến đấu của bọn hắn lại mạnh mẽ như vậy, lôi đài đều bị làm cho sụp luôn rồi, may mà lão tử đây chạy nhanh!"

"Ngươi nói ai sẽ thắng a, ta đoán nhất định là Lý công tử, lực sát thương của hàn khí U Minh là vô địch. Tên Lâm Phi kia không hiểu sự lợi hại của hàn khí U Minh thì sớm muộn gì cũng sẽ hối hận!" 

"Hắc hắc, đây còn phải nói, nhất định là Lý công tử!"

Mọi người đều đang nghị luận, chỉ có làm như vậy thì bọn hắn mới có thể an định lại được, thật sự thì một màn vừa rồi khiến cho bọn hắn rất thấy rất kinh hãi.

Thế nhưng, trong mắt những người khác cũng không phải nhìn thấy như vậy. Ví dụ như, Trần Đức Thắng, vị tam quán chủ này. Lúc này hắn ta đang híp hai mắt lại, ánh mắt thâm thúy, tựa hồ muốn nhìn thấu cái nơi tối tăm mờ mịt kia. 

Ngô Tịch hỏi: "Trần thúc, trong hai người bọn hắn, người nào thắng?"

Ánh mắt Trần Đức Thắng dừng lại ở phía lôi đài: "Ha ha, đợi chút nữa ngươi liền biết, không nên gấp gáp." Sau khi nói xong, tựa hồ như nhớ tới cái gì đó, Trần Đức Thắng lại bổ sung thêm một câu: "Sau này tận lực không nên đắc tội với Lâm Phi, tiểu gia hỏa này không đơn giản, nói không chừng chính là con át chủ bài do Lâm gia cố ý lưu lại!"

Ngô Tịch kinh hãi, hạ giọng, xúc động nói: "Trần thúc… Ngươi nói Lý Nguyên thua?" Thực lực của Lý Nguyên như nào Ngô Tịch rất rõ ràng, cho dù là chính bản thân hắn ra tay cũng khó mà phân ra thắng bại, ít nhất phải sau một hai trăm chiêu. Cùng là cao thủ cương khí cao thủ, thắng bại cũng không dễ dàng đoán định được. Nghe thấy lời Trần thúc mà nói, Ngô Tịch lại nghe ra một loại ý tứ khác, Lý Nguyên hiển nhiên là đã thua. 

Trần Đức Thắng không có trả lời, chỗ phế tích kia cuối cùng cũng đã có động tĩnh.

.....

"Lý công tử của ta, hiện tại đã có thể nhận thua chưa?" Bụi bặm tản đi, ngay chỗ lôi đài, mọi người đều nhìn thấy một bóng người từ trong phế tích đó đi ra, đồng thời âm thanh của Lâm Phi cũng vang lên. Vì vậy, mọi người đều nhìn thấy được một màn khó có thể tưởng tượng này, thậm chí rất nhiều người còn bị hù hít vào một hơi khí lạnh. 

Đường đường là Tứ Đại Công Tử, thiếu gia của Lý gia Thiếu gia vậy mà lại bị người ta nắm lấy yết hầu, đẩy từ trong phế tích ra ngoài giống như một con chó chết, nhìn qua không hề có chút năng lực phản kháng nào.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì bọn họ khó mà tin được rằng Lý Nguyên sẽ thua bởi Lâm Phi. Thực lưc của Lâm Phi vừa vặn chỉ là Võ Đạo thất trùng thiên thôi. Chênh lệch này…Yên tĩnh. Hiện trường đều vô cùng im ắng. 

"Thả ta ra... Thả ta ra!" Lý Nguyên hữu khí vô lực gào lên.

"Như ngươi mong muốn!"

Uỳnh! Lý Nguyên nặng nề rơi xuống tảng đá ở phía trên phế tích, bụi bặm bay lên mù mịt, máu tươi chảy ra như suối, hai mắt trừng lên nhìn về phía Lâm Phi như nhìn sinh tử cừu nhân: "Ngươi muốn chết!" 

Mọi người lại một lần nữa bị tất cả hành động của Lâm Phi dọa sợ, tên Lâm Phi này quá là không biết nặng nhẹ rồi. Lý Nguyên dù thế nào cũng là Tứ Đại Công Tử, tức giận thì cũng phải xem đây là nơi nào chứ.

"Câm miệng!" Lâm Phi phi như bay, một cước giẫm lên trên lồng ngực Lý Nguyên, máu tươi nhuộm đỏ cả quần áo: "Lý công tử, ngươi phải biết rằng, vừa rồi nếu như không phải ta hạ thủ lưu tình thì ngươi bây giờ đã sớm chết rồi. Vậy mà lại còn dám cùng ta tranh luận, thiếu đánh phải không!"

Xôn xao, lại một mảnh xôn xao. Lý Nguyên là cao thủ Võ Đạo bát trùng thiên, thế nhưng rõ ràng lại không phải là đối thủ của Lâm Phi, cái này… 

Lâm Phi lúc này thì đang nghĩ, uy lực của cái chiến kỹ sơ cấp này thật lớn, Lý Nguyên đến Ngũ Trọng Lãng cũng gánh không được, thiếu chút nữa hắn đã đem người đánh chết rồi.

"Lâm Phi, mau thả Nguyên ca ra!" Một lát sau, tất cả mọi người đều đã phản ứng lại, nhất là người của Lý gia.

..... 

Lâm Phi thò ra, một lần nữa lại đem Lý Nguyên nhấc lên: "Thả Lý công tử? Vậy một trăm vạn bạc của ta phải tìm ai đây?" Lâm Phi lắc đầu, ánh mắt đảo qua từng người một, sau lưng mọi người liền lập tức rét run. Lúc này đây Lâm Phi đã trở thành một Đại Ma Vương, cuối cùng thì ánh mắt liền rơi vào trên người Trần Đức Thắng trên người: "Trần quán chủ, thật là xin lỗi, đã hủy mất lôi đài của ngài rồi!"
Tất cả mọi người đều bị một câu phía trước hấp dẫn, một triệu lượng bạc tiền đặt cược. Số tiền đặt cược này thật sự không nhỏ. Lý gia lần này thua người, lại còn thua cả tiền.

Trần Đức Thắng cười nói: "Chúc mừng Lâm tam thiếu, ngươi thật đúng là làm cho người ta phải lau mắt mà nhìn a!" 

Lâm Phi khiêm tốn nói: "Trần quán chủ quá khen rồi, ta chỉ là có vận khí tốt mà thôi. Lần sau, đoán chừng sẽ không có cái vận khí tốt này nữa rồi."

Tin ngươi mới là lạ, tiểu hồ ly, Trần Đức Thắng một bụng không tin, nhưng đương nhiên hắn cũng sẽ không đi bóc trần.

"Lâm tam thiếu, thắng bại đã định, ngươi xem có phải nên thả Lý công tử ra hay khôngi?" 

Lâm Phi lắc đầu: "Trần quán chủ, vốn dĩ ta định đem người trả lại cho ngươi, nhưng mà sau khi nghĩ lại thì tên gia hỏa này vừa rồi thiếu chút nữa đã muốn cái mạng nhỏ này của ta rồi, thủ đoạn lại thâm độc. Nếu như ta thả gia hỏa này, vạn nhất hắn lại muốn đùa nghịch vậy thì một trăm vạn của ta phải tìm ai lấy đây. Ta cho rằng hay là cứ bắt lại trước đã, dù sao thì trong lúc nhất thời cũng không thể chết được!"

"Lâm Phi, ngươi không nên quá…" Hai chữ "quá đáng" vẫn còn chưa kịp nói ra, một chưởng của Lâm Phi đã đánh mạnh vào ngực Lý Nguyên, Lý Nguyên thiếu chút nữa là không thể thở được rồi, không phải là khó chịu bình thường đâu.

"Bại tướng, nơi đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện!" Lâm Phi lạnh giọng, không cho Lý Nguyên cơ hội nào để nói chuyện. 

Mọi người cũng không ngờ tới là Lâm Phi sẽ đem Lý Nguyên đùa bỡn trong lòng bàn tay trước mặt mọi người như vậy, chỉ sợ là không cần đến một ngày thì chuyện ngày hôm nay sẽ truyền khắp toàn bộ thành Quy Nguyên. Lâm gia lại tạo ra một tên gia hỏa lợi hại.

Trần Đức Thắng khẽ cau mày, nghe ra ý tứ tiềm ẩn của Lâm Phi, hiển nhiên việc này không hề đơn giản. Từ khi hắn trở thành Tam quán chủ đến nay, chưa từng có người nào dám không nể mặt hắn, vậy mà hết lần này tới lần khác Lâm Phi đều làm như vậy. Khí phách này, thử hỏi có mấy người trẻ tuổi có thể làm được.

"Ha ha, Lâm tam thiếu, có nhân chứng là ta ở đây, ngươi có thể yên tâm được." Trần Đức Thắng nói: "Hôm nay bổn quán chủ ở mặt của mọi người cho ngươi một cái cam đoan. Hôm nay, bất kể là Lý gia, hay là Trương gia, nếu không thực hiện lời hứa hôm nay thì đừng trách võ quán Cực Hạn không nể tình. Lâm tam thiếu, cái này ngươi đã hài lòng chưa?" 

Những người còn lại không khỏi biến sắc, nhất là Trương gia, Lý gia, Bắc Cung Vô Tình. Bọn hắn đều ý thức được một việc là thể diện lúc này của bọn hắn đã bị ném đi hết rồi.

Lâm Phi cười nói: "Thoả mãn, phi thường hài lòng, có những lời này của Trần quán chủ vậy là đủ rồi." Những lời nói trước đó đơn giản đều là vì những lời này, đạt được mục đích rồi, Lâm Phi tự nhiên sẽ không còn giữu lấy Lý Nguyên không tha nữa.

"Đỡ lấy." Lâm Phi tiện tay giơ lên ấn phía sau lưng Lý Nguyên một cái, điềm nhiên như không có việc gì đem Lý Nguyên đẩy đi. Đám người Lý Khánh Phong lập tức đi lên đỡ, một cỗ lực đạo cực lớn truyền đến, làm tất acr bọn hắn đều té lăn trên mặt đất. 

"Ha ha, người của Lý gia bất quá chỉ có như vậy, đỡ lấy một người cũng đỡ không được!" Thần lực trong người Lâm Phi nhẹ nhàng hất lên, bọn hắn có thể ngăn được mới là chuyện lạ đấy. Cái tên Lâm Phi này trong lòng mọi người, lại hung tàn hơn rất nhiều.

Trần Đức Thắng khẽ lắc đầu, Lâm gia tam thiếu này vô cùng nóng nảy, xem ra thành Quy Nguyên thành lại sắp nhốn nháo một phen rồi.

"Những vật này ta thu nhận." Lâm Phi đem ngân phiếu thu lại, sau đó xoay người nhìn về phía Lý Nguyên: "Nhớ kỹ, một trăm vạn bạc của ta tốt nhất nên tranh thủ thời gian đưa tới đây, đừng để cho ta tự mình đến đòi nợ. Đến lúc đó ai cũng đều rất khó coi!" 

Lý Nguyên bị một chưởng này lại phun ra một ngụm máu tươi. Mà sau khi Lâm Phi cầm lấy chiến lợi phẩm thì sắc mặt hắn khẽ biến, lộ ra dáng vẻ thập phần cổ quái.

Chương 110: Mở ra hệ thống phù văn

"Bàn Tử, ta có việc đi trước, chuyện còn lại giao cho ngươi xử lý, ngày khác chúng ta lại uống rượu với nhau!" Đợi đến lúc La Thiên kịp phản ứng, muốn nói cái gì đó thì thân ảnh Lâm Phi đã sớm biến mất trong đám người rồi, chỉ đành một bụng nén trở về..

"Xem ra chỉ có thể để đến lần sau, gia hỏa này chạy cũng thực nhanh a!" Biểu hiện hôm nay của Lâm Phi, La Thiên cảm thấy nhất định cần phải nói một câu, ngoại trừ giúp hắn thắng được một khoản tiền ra thì còn có thể nhìn thấy được thêm một hy vọng. La Thiên bắt đầu vội vàng lấy tiền!

Về phần Lý gia, Trương gia và gia tộc Bắc Cung...thì đều đứng ngồi không yên. Lâm Phi nhẹ nhàng thắng được Bắc Cung Vô Tình, lại thắng được cả Lý Nguyên khiến cho bọn hắn bắt đầu cảm thấy được nguy cơ tiềm ẩn. Bọn hắn muốn đem sự tình này nhanh chóng báo lên trên. 

...

Từ võ quán Cực Hạn đi ra, Lâm Phi liền tìm một nơi vắng vẻ, phát hiện không ai theo dõi thì lặng lẽ đi vào bên trong một hẻm nhỏ: "Mở ra hệ thống phù văn?" Bên trong con hẽm nhỏ yên tĩnh, Hỏa Phù hạng ba đang nằm trên tay Lâm Phi.

Bên trong võ quán Cực Hạn, Lâm Phi vừa mới đem chiến lợi phẩm thu hết lại thì hệ thống liền sinh ra phản ứng, đây là lần phản ứng đầu tiên sau khi hắn trở về. Đây là một cái kinh hỉ thật lớn: "Click, có mở ra hệ thống phù văn hay không?" 

Phù sư, luyện đan sư, thần binh sư, đoán tạo sư, chính là điểm đặc sắc của Huyền Thiên đại lục, trong đó đặc biệt nhất là phù sư. Phù sư chính là một loại nghề nghiệp đặc thù, cũng không phải là người nào cũng đều có tư cách để trở thành phù sư. Trong một vạn võ giả, phù sư không đến được trăm người, trong đó phù văn học đồ chiếm đa số. Thực sự người có thể trở thành phù sư chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, vì vậy liền xuất hiện cục diện vạn kim khó cầu phù sư.

Ở đại lục Huyền Thiên, địa vị của phù sư vẫn cao hơn luyện đan sư. Lâm Phi không thể ngờ được là bản thân ngẫu nhiên lại có được một cơ hội tự mình mở ra hệ thống phù văn: "Mở!"

Phù sư là một nghề nghiệp tốt nên Lâm Phi không cần suy nghĩ liền lựa chọn mở ra phù sư. Tầm quan trọng của phù sư thì hắn rõ ràng hơn bất cứ ai. 

"Chúc mừng người chơi Lâm Phi, mở ra hệ thống phù văn!"

"Click, người chơi Lâm Phi, có muốn đi vào hệ thống phù văn mô phỏng hay không?" Hệ thống truyền đến tiếng nhắc nhở.

Lâm Phi nhíu mày, hệ thống phù văn mô phỏng? Lúc trước sửa chữa hệ thống thăng cấp, Lâm Phi nhằm vào đúng bug, nên hệ thống phù văn các loại gì đó đều không có cách nào biết được. Trước mắt hiện ra một hệ thống phù văn mô phỏng khiến Lâm Phi vừa mừng vừa sợ. 

...

"Tiến vào!" Lâm Phi đi dọc theo hẻm nhỏ vào trong, hắn tìm được một cái trạch viện bỏ hoang ở sâu trong  ngõ hẻm không có lấy một bóng người.

Một giây sau, Lâm Phi liền kinh ngạc phát hiện, chính mình đang ở bên trong một mảnh không gian mô phỏng. Phải nói là đang ở trong một tòa thành mô phỏng! Lâm Phi trợn mắt há hốc mồm! Qúa chân thực. Quá giống như thật! 

"Bà mẹ nó, đây là tòa thành mô phỏng sao?" Lâm Phi thật sự khó có thể tưởng tượng được, cái tòa thành giả này chẳng lẽ là kỹ thuật tương lai? Chẳng lẽ xuất hiện biến dị rồi? Nếu không thì làm sao có thể xuất hiện trên người mình được?

Đi lại ở trong trấn, Lâm Phi cảm giác được sự chân thật đến mức dị thường, nhìn không ra nửa điểm sơ hở nào. Trời xanh, mây trắng, trông rất sống động.

Sau một lát, Lâm Phi khôi phục lại như bình thường, việc xuyên qua đại gia đây cũng có thể chấp nhận được thì vì cái gì lại không thể chấp nhận được một tòa thành mô phỏng đây? Sai rồi, hẳn là hệ thống mô phỏng rồi. 

Lâm Phi rất rõ ràng, tiến vào hệ thống mô phỏng chính là ý thức của bản thân, còn bản thể thì bị ném ở bên ngoài. Cũng may, tạm thời bên trong cái trạch viện bỏ hoang vô cùng an toàn, không cần phải lo lắng."Ồ, tháp phù văn?" Diện tích thành không lớn, Lâm Phi liền phát hiện ra ba chữ "tháp phù văn", ngay lập tức liên tưởng đến phù sư, vô thức đi về hướng tháp phù văn.

Đẩy cánh cửa lớn ra, tháp phù văn liền hiện ra ngay trước mắt, cùng loại với một tòa loại nhỏ tòa thành. 

"Không có NPC gì gì đó à?" Lâm Phi trong lòng thầm nhủ. Đây là lần đầu tiên lâm Phi cảm thấy có hứng thú với hệ thống. Hóa ra là hệ thống vẫn đang cất giấu rất nhiều chuyện khó phát hiện.

"Ngươi là học đồ Lâm Phi?" Ngay lúc Lâm Phi đang dò xét tháp phù văn thì bên tai liền truyền đến một thanh âm, hắn vô thức đánh ra một chưởng nhưng kết quả lại thất bại.

Quay đầu lại, phía sau có một người trung niêm mặc hắc y, mặt không biểu tình, vô cùng nghiêm túc, quay người đi về hướng tháp phù văn tháp. 

"Ngươi là?" Thấy đối phương sắp đi, Lâm Phi liền bừng tỉnh đại ngộ, bên trong thế giới giả tưởng không có tồn tại địch nhân. Nhưng mà, đối với phương có thể lặng yên im ắng xuất hiện, vẫn khiến cho nội tâm hắn vô cùng khiếp sợ, không khỏi thăm dò hỏi.

"Ngươi có thể gọi là ta Phù lão sư, từ nay về sau ta sẽ dạy bảo ngươi làm thế nào để trở thành một vị phù sư!"

.... 

Tháp phù văn. Lâm Phi lại một lần nữa bị hệ thống mô phỏng làm cho chấn kinh. Hắn vốn cho là hệ thống sẽ tự động cung cấp tư liệu học tập nhưng không thể tưởng tượng được là sẽ có chuyên gia đến dạy bảo.

Lâm Phi không khỏi suy đoán. Phù Văn lão sư có thể có, thì hình như bề ngoài của luyện đan sư, đoán tạo sư cũng có thể có a.
Trong phòng chuyên dụng, đập vào mắt hắn chính là các loại tài liệu, Lâm Phi hoa mắt nhìn số tài liệu đặt trên mặt bàn. Đây là lần đầu tiên hắn biết là phù sư phải cần nhiều tài liệu như thế. Đối với phù sư, những điều hắn biết bất quá đều là lời lưu truyền của thế giới bên ngoài thôi, nói cho cùng thì đối với phù sư thì hắn vẫn dốt đặc cán mai. Duy nhất một điều là hắn biết rõ, địa vị cao nhất của phù sư chính là người mà tất cả thế lực lớn đều tranh nhau muốn mời. 

Phù lão sư nói: "Mỗi ngày ngươi có thể có hai giờ cùng ta học tập chế tác phù văn, về phần ngươi có thể nghe hiểu bao nhiêu thì phải xem khả năng lĩnh ngộ của ngươi!"

"Phù sư, chính là một trong tứ đại phụ trợ chức nghiệp!"

"Phù sư dựa vào Tinh Thần Lực, buộc vòng quanh phù văn trận....." 

"Phù sư, theo thứ tự có thể chia làm phù văn học đồ, phù sư cấp một, phù sư cấp hai, phù sư cấp ba, phù sư cấp bốn, phù sư cấp năm, phù sư cấp sáu, phù sư cấp bảy, phù sư cấp tám, phù sư cấp chín....."

Lâm Phi lẳng lặng nghe, dần dần có chút hiểu biết mơ hồ về phù sư. Phù sư am hiểu sử dụng Tinh Thần Lực, mà cái loại Tinh Thần Lực này chính là năng lực của linh hồn, thuộc về thế giới đặc thù. Mà năng lực linh hồn chính là loại năng lực khó có thể tu luyện nhất, điều này cũng tạo nên nguyên nhân khiến phù sư trở nên thưa thớt.

Từ trong lời giảng giải, Lâm Phi lại hiểu rõ thêm một chút. Phù sư có sức chiến đấu của riêng mình bằng việc lợi dụng năng lực linh hồn của mình, năng lực linh hồn càng mạnh, thì năng lực của phù sư càng mạnh. Do đó, ở đại lục Huyền Thiên có xuất hiện người có võ đạo phù văn song song: Tu cường giả. 

"Chẳng lẽ ta cũng có thể trở thành song... Tu cường giả?" Lâm Phi trong lòng liền tự hỏi mình như vậy.

"Bởi vì đây là lần đầu tiên ngươi  tiếp xúc với phù sư, muốn trở thành một phù sư cường đại thì trước tiên phải bắt đầu tu luyện năng lực linh hồn. Phù sư có được năng lực linh hồn cường đại thì mới có thể trở thành một phù sư cường đại."

"Đây là《Linh lực Cửu Trọng Thiên》bắt buộc của phù sư." 

Hai mắt Lâm Phi sáng ngời, không thể ngờ được là hệ thống sẽ tự động mang công pháp tu luyện năng lực linh hồn đến.

"Không biết là môn công pháp này tu luyện thành công rồi thì ta có thể trở thành phù sư cấp mấy?"Lâm Phi nhịn không được hỏi.

"Phù sư cấp ba!" 

"Phù sư cấp ba không phải là còn cần có tu vi huyền giả sao?"

Ngay sau đó liền truyền đến âm thanh lạnh như băng của Phù lão sư nói: "Ai nói phù sư cấp ba thì cần thực lực của huyền giả?"

Phù sư cấp ba trong tưởng tượng của Lâm Phi tựa hồ cần phải có thực lực của huyền giả. Nhưng mà bây giờ, sau khi tu luyện thành công một bộ công pháp thì mình đã có thể trở thành phù sư cấp ba rồi. Cái này cũng quá cường hãn  rồi. 

"Phù sư ảo diệu, há lại để cho người bình thường có thể dòm ngó, tu vi huyền giả chế tác được phù sư cấp ba, vậy thì cái kia bất quá chỉ là phù sư bỏ đi mà thôi, không nên để bọn hắn làm hoen ố sự cường đại của phù sư."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau