VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 96 - Chương 99

Chương 96: Bây giờ mới bắt đầu

Phành!

Nắm đấm vừa mới tiếp xúc với đầu lang vương, Dương Diệp liền biến sắc, ngay lập tức, một sức mạnh to lớn truyền đến từ trên cánh tay, làm Dương Diệp bay ngược ra ngoài. Sau khi văng ra khoảng bảy tám trượng, "ầm" một tiếng, hắn nặng nề rơi xuống đất.

Trái lại là lang vương chỉ ngừng lại một chút trên không trung, sau đó vững vàng rơi xuống mặt đất. Hiển nhiên là trong cú va chạm vừa nãy, nó không bị thương. Nhưng mà một quyền kia Dương Diệp cũng không phải là chẳng có chút tác dụng nào, ít nhất lúc này nơi trán của lang vương đã có một cái dấu nắm đấm vô cùng rõ ràng! 

Dương Diệp bò dậy, một cảm giác mỏi nhừ lan từ cánh tay ra toàn thân. Mà đúng lúc này, vòng xoáy nhỏ bên trong cơ thể bắt đầu vận chuyển. Theo vòng xoáy nhỏ vận chuyển lên, một tia huyền khí kim sắc chảy ra từ trong đó, sau đó những huyền khí kim sắc này chảy tới kinh mạch toàn thân của hắn, chữa trị các nơi trong cơ thể.

Cảm nhận được hiện tượng kì lạ trong cơ thể, Dương Diệp thở ra một hơi, sau đó ánh mắt hướng về U Minh lang vương ở phía xa xa. Dương Diệp không thể không thừa nhận, sức mạnh của huyền thú thực sự quá kinh khủng. Một kích vừa rồi của hắn, nếu như là đánh trúng cường giả Tiên Thiên nhân loại, vậy thì đối phương dù không chết cũng sẽ bị thương, mà U Minh lang vương trước mắt này lại chẳng hề gì.

Tuy rằng hắn đã sớm dự liệu được một quyền kia không tạo được tổn thương gì cho lang vương, nhưng mà nhìn thấy đối phương chẳng hề hấn gì, trong lòng Dương Diệp vẫn hơi bực tức. Nhưng mà còn may, so với con huyền thú vương giai trong Kiếm Nô tháp, con U Minh lang vương này vẫn còn kém một chút, dù sao hắn cũng không dám đấu quyền với huyền thú vương giai trong Kiếm Nô tháp kia! 

Ngừng mạch suy nghĩ lại, Dương Diệp hít sâu một hơi, sau đó cởi áo và huyền giáp ra, để lộ làn da màu đồng, hai nắm tay hoạt động một chút, huyền khí trong cơ thể bắt đầu khởi động, trên hai nắm đấm lập tức che kín kim quang chói mắt.

Ngày hôm nay, hắn muốn chiến cho thỏa lòng!

Nhìn thấy Dương Diệp lại còn có thể đứng lên, đàn sói lập tức phát ra những tiếng sói tru, như thể đang nói làm sao có thể? 

Tiểu Hôi và nhóc con kia đã biết rồi cho nên có vẻ không chấn kinh bao nhiêu, nhất là Tiểu Hôi, nó từng chiến đấu với Dương Diệp, nó vô cùng rõ ràng về sức mạnh nhục thân của Dương Diệp. Nhưng mà nó cũng không coi trọng cuộc chiến của Dương Diệp và U Minh lang vương lắm, chênh lệch giữa huyền thú cửu giai và huyền thú vương giai thực sự là quá lớn.

Tuy rằng như vậy nhưng nó sẽ không biểu lộ ra, bằng không đó chính là muốn ăn đập. Phải biết rằng, nhóc con màu tím kia vô cùng không thích người khác coi thường Dương Diệp.

Nhìn thấy Dương Diệp đứng lên, trong mắt chồn tía đầy vẻ hưng phấn, nhìn dáng điệu của nó, cứ như nó cũng tham gia chiến đấu vậy! 

Lúc này trong lòng U Minh lang vương cũng là vô cùng kinh hãi. Tên nhân loại trước mắt này cứng đối cứng với nó mà không chết, hơn nữa nhìn bộ dạng của đối phương như thế, đừng nói là chết, bị thương cũng chẳng có, điều này đã làm cho U Minh lang vương phẫn nộ. Một tên nhân loại cứng đối cứng với nó lại còn có thể đứng dậy không hề hấn gì, đây đúng là đang trắng trợn sỉ nhục nó!

"Gràooooo!"

Một tiếng tru dài đầy tức giận, U Minh lang vương xông về phía Dương Diệp. 

Hình thể của U Minh lang vương to lớn không chỉ gấp mười lần Dương Diệp, nó điên cuồng lao đến thì như thể một ngọn núi nhỏ, mỗi một lần đặt chân mặt đất đều run run, thanh thế như thế cực kì kinh người.

Nhìn thấy U Minh lang vương xông đến, Dương Diệp híp hai mắt lại, chân phải đạp mạnh ra, mượn sức bật lên, thân thể xông về phía U Minh lang vương giống như một viên đạn pháo.

Tại phạm vi chỉ còn cách U Minh lang vương chừng một trượng, Dương Diệp rống lên một tiếng, nắm đấm lóe kim quang kia hung hãn đánh vào đầu sói còn lớn hơn cả thân thể hắn. 

Một kích này của Dương Diệp có thể nói là dốc hết sức lực, nơi nắm đấm đi qua, không khí như thể bị xé rách, phát ra từng tiếng xé gió rin rít chói tai.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của bầy thú, một người một sói lại lần nữa ra sức đụng vào nhau.

Ầm! 

Theo một tiếng vang lớn, Dương Diệp lại lần nữa bay ra ngoài.Nhìn thấy như thế, lang vương thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng ngay sau đó, cái tên nhân loại vừa bị đập bay xuống đất kia lại yên ổn đứng dậy, còn chủ động tấn công nó.

U Minh lang vương vô cùng nghi hoặc, thực sự quá nghi hoặc, bởi vì vừa rồi nó thật sự đã toàn lực tấn công. Nó đã toàn lực va chạm như vậy, nhân loại trước mắt này còn có thể đứng lên? Hơn nữa còn có thể chủ động công kích nó? 

Đây thật sự là nhân loại chứ không phải là huyền thú?

Nó không nghĩ được nữa, bởi vì tên nhân loại kia đã đến trước mặt nó.

Phành! 

Không cần phải nghi ngờ, Dương Diệp lại lần nữa bay ra ngoài, Thế nhưng ngay sau đó, Dương Diệp lại bò dậy, sau đó vọt về phía U Minh lang vương.

Phành!

Phành! 

...

Chiến đấu giằng co chừng một canh giờ, trong một canh giờ này, mỗi lần Dương Diệp cứng đối cứng với U Minh lang vương, hắn đều bay ra ngoài, không có ngoại lệ nào. Nhưng mà Dương Diệp cũng có tiến bộ, đó chính là khoảng cách mỗi một lần bay ra ngoài càng ngày càng ngắn.

Từ lúc vừa mới bắt đầu bay ra ngoài bảy tám trượng rút ngắn đến hiện tại bay ra ra ngoài còn năm sáu trượng, vậy còn không tính là tiến bộ sao? 

Dĩ nhiên Dương Diệp cũng chẳng phải kẻ cuồng bị ngược đãi. Sở dĩ hắn bỏ qua sở trường của mình là kiếm mà dùng nhục thân cứng đối cứng với U Minh lang vương, chính là vì tăng cường thể xác. Đúng vậy, thân thể hắn bị thương tổn càng lớn, vòng xoáy nhỏ trong cơ thể hắn lại càng xoay nhanh, đồng thời huyền khí kim sắc này cũng càng chảy ra nhiều.
Tuy là đau đớn một hồi thế nhưng hiệu quả quả thật là tốt. Giống như hiện giờ, hắn cơ bản đã thích ứng được với sức mạnh của U Minh lang vương, đương nhiên chỉ là thích ứng, không phải là miễn dịch, hắn vẫn sẽ đau.

Nhìn thấy Dương Diệp lần này đến lần khác bay ra ngoài, sau đó lần này đến lần khác xông về phía U Minh lang vương, đàn sói sau lưng lang vương đã hoàn toàn ngây dại. Bởi vì cho dù là chúng nó cũng không thể đọ sức với lang vương nhiều như vậy mà không bị thương, mà nhân loại này lại có thể! 

Tên nhân loại này thật sự là nhân loại mà không phải huyền thú?

Lúc này mấy con sói cũng có loại ý nghĩ giống U Minh lang vương trước đó.

Ngay cả Tiểu Hôi cũng trợn tròn mắt, dáng vẻ hoàn toàn không tin nổi. Nó biết nhục thân của Dương Diệp rất cường hãn, thế nhưng nó không ngờ Dương Diệp lại có thể đâm sầm vào lang vương nhiều như vậy mà còn có thể đứng dậy. Từ lúc nào mà hắn trở nên mạnh như vậy? Đây căn bản không phải là người và thú giao chiến mà là thú với thú giao chiến mới đúng! 

Quả thực, chỉ có huyền thú và huyền thú giao chiến mới có thể như Dương Diệp và U Minh lang vương vậy, cứng đối cứng, quyền đối quyền!

Ở trong mắt đàn sói và Tiểu Hôi, sức mạnh nhục thân của Dương Diệp đã có thể sánh với U Minh lang vương. Thế nhưng chỉ có Dương Diệp tự mình biết, xét về nhục thân, hắn vẫn còn rất nhiều chênh lệch so với U Minh lang vương. Tuy rằng lần nào U Minh lang vương cũng đánh bay hắn, nhưng lại không thừa thắng xông lên hoặc là tấn công vào nơi yếu hại của hắn, cũng không sử dụng móng vuốt sắc bén như lưỡi đao kia. Dương Diệp biết, U Minh lang vương là đang dè chừng nhóc con.

Ngoài ra, từ lúc hắn và U Minh lang vương chiến đấu đến giờ, hắn cơ bản chưa mang đến cho U Minh lang vương tổn thương mang tính thực chất nào. Nói cách khác, hắn không phá nổi phòng ngự của U Minh lang vương. Nếu như có một tấm  Cường Lực phù thượng phẩm, có lẽ là hắn còn có thể, nhưng như vậy chẳng còn ý nghĩa gì cả. 

Đương nhiên, U Minh lang vương không chân chính xuất toàn lực, Dương Diệp cũng không, nếu như hắn cầm kiếm, sau đó sử dụng kiếm ý, hắn tự tin mình có thể băm U Minh lang vương ra.

Sở dĩ U Minh lang vương không dùng toàn lực là bởi vì nó muốn nhìn thử xem nhân loại này có thể chịu đựng bao nhiêu lần. Nó là vương của một tộc quần, trí tuệ của nó có thể là không cao bằng nhân loại, thế nhưng nó tuyệt đối không ngu ngốc. Cả nhóc con thần bí và một lang vương đều nguyện đi theo tên nhân loại này, hắn nhất định là chỗ xuất chúng.

Sự thực chứng minh, nhân loại trước mắt này là có chút bản lĩnh, cho nên nó thu hồi lòng kiêu ngạo của mình. Có thực lực, bất kể là huyền thú hay là con người, đều đáng được tôn trọng. Nhưng mà, nếu như chỉ có chút thực lực ấy mà nói, muốn nó thần phục ư, vậy thì vẫn còn kém lắm. 

Nó không lo nhân loại trước mắt này sẽ cưỡng ép thuần phục nó, bởi vì như vậy, tên nhân loại này sẽ bị cường giả thế giới huyền thú trả thù. Muốn nó thuần phục, chỉ có khi nó cam tâm tình nguyện mới được!

Trong lúc nhất thời, một người một sói đều mang tâm tư riêng. Có thể nói, hiện giờ cuộc chiến giữa một người và một thú chỉ là làm nóng người mà thôi!

Lại qua một canh giờ. 

Phành!

Dương Diệp lại lần nữa bay ra ngoài. Hắn nhanh chóng đứng lên, ngay lúc hắn chuẩn bị xông đến, U Minh lang vương ngửa đầu gào lên giận dữ, hai móng sắc bén như đao rạch mạnh xuống mặt đất một cái.

"Soạt" một tiếng, mấy vết cào to bằng cánh tay xuất hiện trên mặt đất. 

Thấy thế, Dương Diệp dừng bước, thấp giọng nói: "Muốn chơi thật rồi sao?"

Dương Diệp hít sâu một hơi, tay phải lật lên, kiếm xuất hiện trong tay hắn. Kiếm vào tay, khí thế cả người Dương Diệp lập tức biến đổi, đồng thời kiếm ý phun ra ngoài, phủ ập về phía U Minh lang vương.

Chiến đấu chân chính bây giờ mới bắt đầu! 

Chương 97: Tiểu ngân!

Bị kiếm ý bao phủ, khí thế U Minh lang vương bộc phát ra lúc lập tức bị áp chế. Cảm giác được khí thế của mình bị như vậy, con ngươi U Minh lang vương co rụt lại, ánh mắt vô cùng trầm trọng.

Lần này, nó đã coi Dương Diệp là đối thủ chân chính.

Đúng vậy, bằng vào mỗi kiếm ý thôi, U Minh lang vương liền phải nghiêm túc đối đãi, đây chính là sự kinh khủng của kiếm ý! 

"Gràoooo!

Một tiếng sói tru kinh thiên, U Minh lang vương vọt nhảy lên vồ lấy Dương Diệp, hai móng mang theo hàn quang lóa như tuyết xen lẫn với tiếng xé gió chói tai.

Tốc độ cực nhanh, sức mạnh cực lớn, so với lúc trước không chỉ mạnh hơn gấp đôi! 

Ngay khoảnh khắc mà U Minh lang vương vọt lên, Dương Diệp cũng động. Hắn cất bước chạy về phía U Minh lang vương, khi cách U Minh lang vương chỉ còn khoảng hai trượng, Dương Diệp híp hai mắt, thi triển ra Tật Phong Bộ, mang theo một vệt tàn ảnh mà nhảy lên, sau đó "choang" một tiếng, rút kiếm đâm vào chân U Minh lang vương.

Đương nhiên U Minh lang vương sẽ không trốn, trong mắt nó huyền bảo của nhân loại cũng chả mạnh hơn cây cối bao nhiêu!

Song lần này nó sai rồi! 

Soạt!

Trường kiếm không gặp được bao nhiêu trở ngại, trực tiếp đâm vào cái chân trái có kích thước còn lớn hơn thân thể Dương Diệp của U Minh lang vương. Bị kiếm đâm phải, con ngươi U Minh lang vương kịch liệt co rụt lại, nhân loại trước mắt lại có thể phá vỡ phòng ngự của nó. Nó lập tức vừa sợ vừa giận, móng vuốt bên phải đang hạ xuống Dương Diệp lại lần nữa gia tăng thêm sức mạnh.

Trường kiếm mới vừa đâm vào chân trái U Minh lang vương, Dương Diệp liền chuẩn bị thu kiếm nhưng mà đã không còn kịp nữa rồi, móng vuốt sói của U Minh lang vương đã vồ đến. Hắn cũng không dám đưa mình chịu lấy, Dương Diệp quả quyết bỏ kiếm, thi triển ra Tật Phong Bộ nhảy lùi về sau, tránh né khỏi móng vuốt của U Minh lang vương. 

Phành!

Móng vuốt vồ vào khoảng không, thân thể U Minh lang vương đáp xuống mặt đất, ngay lập tức mặt đất nơi U Minh lang vương đáp xuống bị sụp lún.

U Minh lang vương cúi đầu trường kiếm vẫn còn cắm vào trên chân mình, lại nhìn Dương Diệp một chút rồi chợt ngửa đầu gầm lên giận dữ, nó đã thật sự nổi giận rồi. 

Hai chân sau đạp mạnh, thân thể cao lớn như một ngọn núi nhỏ lao về phía Dương Diệp, vào giờ khắc này, móng vuốt sắc bén như dao lóe sáng hàn quang làm người ta phải rét lạnh!

Nhìn thấy U Minh lang vương xông đến, Dương Diệp mặt không đổi sắc. Hắn giơ tay phải lên, hướng về phía cái chân trái của U Minh lang vương mà nói: "Đến đây!"

Dứt lời, thanh kiếm vốn cắm trên chân trái của U Minh lang vương đột nhiên vang lên một tiếng kiếm minh lanh lảnh rồi chợt hóa thành một vệt sáng bay về trong tay Dương Diệp. 

Kiếm vào tay, Dương Diệp lập tức chạy về phía U Minh lang vương, trong quá trình chạy đi ấy, bàn tay trái của hắn cũng không nhàn rỗi mà hóa thành kiếm chỉ, vung lên về phía U Minh lang vương.

Vụt vụt vụt vụt vụt!

Năm luồng kiếm khí kim sắc nối tiếp nhau bắn nhanh về phía U Minh lang vương! 

U Minh lang vương vẫn là không tránh né, nó khinh thường tránh né, đương nhiên, khoảng cách gần như thế, nó cũng không cách nào tránh né!Soạt soạt soạt soạt soạt!

Năm luồng huyền khí kim sắc không tạo thành thương tổn quá lớn với U Minh lang vương nhưng cũng không phải vô ích, bởi vì trên đầu của nó đã có thêm năm lỗ máu! 

Nó lại bị tên nhân loại trước mắt này tổn thương?

Nhận ra khác thường trên mặt, U Minh lang vương sững sờ, tiếp theo là tức giận. Trong nháy mắt nó trở nên dữ tợn, cái miệng há lớn, hung hãn cắn về phía Dương Diệp đã ở trong gang tấc. Xem bộ dạng này, nó là đã chân chính muốn giết thật rồi.

U Minh lang vương khinh thị Dương Diệp, vì tôn nghiêm của thú vương gì gì đó mà đối cứng với công kích của Dương Diệp, nhưng Dương Diệp thì không. Hắn hiểu được nghênh dài tránh ngắn, hiểu được sở trường và khuyết điểm của mình! 

Ngay lúc cái miệng sói đầy mùi máu tanh của U Minh lang vương sắp chạm vào bản thân, Dương Diệp đột nhiên dừng lại, sau đó chân phải khẽ đạp xuống mặt đất, thi triển ra Tật Phong Bộ, vọt về phía bên phải U Minh lang vương, tránh khỏi cú tấn công của U Minh lang vương.

Sau khi tránh thoát khỏi cú vồ đến kia, Dương Diệp lập tức rút kiếm ra, sau đó chém ra hơn mười vệt máu trên phần cơ thể bên phải của U Minh lang vương.

U Minh lang vương dừng bước, xoay người lại, mà lúc này Dương Diệp đã ở ngoài mười trượng. 

Nhìn phần cơ thể bên phải và cái đầu đang không ngừng chảy máu của U Minh lang vương, Dương Diệp đã hiểu ra một chuyện, đó chính là huyền thú cũng không đáng sợ như vậy. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể phá vỡ phòng ngự của chúng. Nếu như có thể phá vỡ phòng ngự của chúng, vậy thì hình thể khổng lồ của chúng nó chính là một mục tiêu sống!

U Minh lang vương không xông lên nữa, dưới sự áp chế của thứ không rõ tên kia, bất kể là tốc độ hay là chiến ý của nó đều giảm xuống vài phần. Đương nhiên, quan trọng nhất là nhân loại trước mắt này có thể phá vỡ phòng ngự của nó. Một khi hắn có thể phá vỡ phòng ngự của nó, vậy thì ưu thế của nó gần như không còn lại gì!

Nhân loại trước mắt và hai huyền thú kia cũng không phải là đến tranh đoạt địa bàn, giữa bọn họ và nó không có thâm thù đại hận gì, thực sự không cần thiết chơi đến chiến đấu sinh tử. Bởi vì nếu như chơi đến sống đến chết thì lúc nó giao chiến với nhân loại trước mắt này, nhóc con màu tím thần bí kia sẽ thi triển uy áp kinh khủng kia đối với nó, đến lúc đó đừng hòng muốn đánh nữa, trực tiếp chờ chết đi! 

Cho nên, dường như đã không cần thiết chiến đấu nữa!
Dương Diệp chầm chậm đi về phía U Minh lang vương, khi đi đến trong phạm vi hai trượng trước mặt nó, hắn nói: "Lang vương, nếu ta muốn giết ngươi, lúc này ngươi đã chết. Theo ta đi, sau đó ăn thịt thơm, uống rượu ngon." Nếu như có thể thu phục lang vương này, vậy thì sau này hắn lại có thêm một siêu cấp bảo tiêu bảo vệ mình!

U Minh lang vương nhìn Dương Diệp rất lâu, cuối cùng vẫn là lắc lắc đầu. Nếu như nó thần phục một nhân loại, vậy thì nó sẽ trở thành trò cười của đám huyền thú huyền thú vương giai trong khu vực này. Nó có thể chết nhưng nó không thể vứt bỏ tôn nghiêm. 

Thấy U Minh lang vương lắc đầu, Dương Diệp nhướng mày, đúng lúc này, Tiểu Hôi và chồn tía đi đến. Chồn tía hung hăng trừng U Minh lang vương, U Minh lang vương cũng có vẻ rất sợ hãi chồn tía, lập tức lui về phía sau mấy bước, không dám đối diện với chồn tía.

Tiểu Hôi đi tới trước mặt U Minh lang vương, trao đổi với U Minh lang vương.

Theo cuộc huyên thuyên của Tiểu Hôi, U Minh lang vương mở to hai mắt, cuối cùng quả thực là mắt mở to đến bằng cả cái đầu người. 

Một lát sau, U Minh lang vương nhìn về Dương Diệp, chuẩn xác mà nói là nhìn về phía bụng của Dương Diệp.

Thấy thế, Dương Diệp giãn đôi mày, nhìn hướng về phía chồn tía mà nói: "Nhóc con, giúp ta đưa nó vào!"

Chồn tía dường như vô cùng không thích U Minh lang vương, lập tức dùng sức lắc lắc đầu, nó còn lâu mới cho con huyền thú không nghe biết lời nó này đi hưởng thụ chỗ tốt! 

Dương Diệp cười khổ không biết làm sao, lập tức nhẹ giọng nói: "Nhóc con, mi nghĩ thử xem, nếu như nó theo chúng ta, sau này còn chẳng phải là mặc cho mi tùy ý bắt nạt sao?"

Chồn tía mắt sáng rỡ, sau đó gật gật đầu, vung móng vuốt về phía U Minh lang vương, U Minh lang vương lập tức hóa thành một vệt sáng rồi chui vào trong cơ thể Dương Diệp.

Trong cơ thể Dương Diệp, khi U Minh lang vương nhìn thấy không gian vòng xoáy kia, U Minh lang vương không thể bình tĩnh nổi, khi nhìn thấy hồ huyền khí kim sắc kia, nó như thể ăn phải thuốc kích thích, có vẻ vô cùng kích động và hưng phấn, sau đó ngao một tiếng vọt vào trong ao huyền khí. 

Ngay lúc nó muốn nhảy vào trong hồ huyền khí, nhóc con xuất hiện trước mặt của nó, sau đó uy áp phô thiên cái địa kia ép tới U Minh lang vương, làm cho thân hình U Minh lang vương lập tức ngừng lại, không dám đi thêm bước nào nữa.

Chồn tía nhìn chằm chằm U Minh lang vương bằng ánh mắt bất thiện. Tên trước mắt này lại muốn đi vào huyền khí trì, thật là si tâm vọng tưởng, đó là của nó!

Ở bên trong vòng xoáy đan điền, Dương Diệp không biết chồn tía và U Minh lang vương kia nói cái gì, sau khi ra ngoài thái độ của U Minh lang vương đối với nhóc con từ sợ hãi kiêng dè lúc đầu biến thành nịnh bợ lấy lòng, kêu bò thì bò, nói chung là kêu đâu làm đó, Dương Diệp nhìn mà trợn mắt hốc mồm. 

Sau chốc lát U Minh lang vương thông qua chồn tía biểu đạt nguyện ý thần phục Dương Diệp, chỉ là có một việc khó khăn nó hi vọng Dương Diệp hỗ trợ giải quyết. Cái khó khăn này là nó đi rồi, đàn sói làm sao bây giờ?

Phải biết rằng, ở trong khu vực này, một tộc quần không có vương thì sẽ bị tộc đàn khác ức hiếp, đừng nói địa bàn bị cướp, thậm chí còn sẽ bị tộc đàn khác nô dịch. Cho nên nó hy vọng Dương Diệp giải quyết vấn đề này, như vậy nó liền cam tâm tình nguyện đi theo Dương Diệp.

Vấn đề này của U Minh lang vương căn bản không phải là cái gì khó khăn với Dương Diệp, Dương Diệp vung tay lên, hào khí can vân (1) mà nói: "Tộc đàn khác? Yên tâm, chúng ta sẽ đi đến từng nơi một, đợi đến khi chúng nó đều không có vương hết thì còn ai bắt nạt ai được nữa?" 

Cứ như vậy, Dương Diệp lại có thêm một siêu cấp tay chân, mà tên tay chân này được Dương Diệp gọi là Tiểu Ngân!

***

(1) Hào khí can vân: Hào khí - khí phách anh dũng, hào hùng; can vân - vào đến trời cao, thành ngữ ý chỉ vô cùng có khí phách, phóng khoáng. 

Chương 98: Chiến đấu

Sau khi thu phục U Minh lang vương, Dương Diệp bất ngờ lấy được một khoản thu nhập thêm, đó chính là tài sản cất giấu của U Minh lang vương. Nhưng mà những thứ này có hơi đáng xấu hổ, chỉ có hơn mười gốc linh thảo, hơn nữa phẩm cấp linh thảo cũng không cao, chỉ có ba gốc huyền giai hạ phẩm, còn lại đều là dưới huyền giai.

Với của cải của Dương Diệp bây giờ, đương nhiên là hắn không để vào mắt mấy linh thảo này, nhưng mà có còn hơn không!

Sau khi U Minh lang vương dàn xếp đàn sói xong, Dương Diệp bắt đầu từ bước lên hành trình mới. 

Mục tiêu lần này của hắn là huyền thú vương giai ở Đoạn Hồn sơn mạch kia, chính là con huyền thú vương giai khiến cho U Minh lang vương và Tiểu Hôi lần nào nhắc đến cũng có vẻ mặt kiêng dè.

Dương Diệp biết, có thể khiến U Minh lang vương tính tình cao ngạo cũng phải kiêng dè, huyền thú vương giai kia chắc chắn không phải loại hiền lành gì. Nhưng mà hắn cũng không sợ, thật đánh không lại thì vẫn có thể chạy, không phải sao?

Có nhóc con với hai con huyền thú vương giai tại đây, ở Thập Vạn Đại Sơn này huyền thú linh giai không ra, ai có thể đọ được với tổ hợp của bọn họ chứ? 

Lúc này Dương Diệp có thể nói là hăm hở, hào hứng ngút trời.

Dưới sự dẫn đường của Tiểu Hôi, Dương Diệp rất nhanh đã đi đến Đoạn Hồn uyên. Nhìn sương mù màu tím tràn ngập quỷ dị bên dưới, Dương Diệp hơi xuất thần. Ai có thể ngờ, dưới nơi này lại trải đầy xương trắng? Ai có thể ngờ, ở dưới nơi này còn có một chốn non xanh nước biếc. Ai có thể ngờ, dưới đây còn có một lão nhân kinh khủng cư ngụ?

Nghĩ đến lão nhân kia, thần sắc Dương Diệp không kiềm được mà trầm trọng. Thực lực của lão nhân rốt cuộc là mạnh bao nhiêu, hắn không biết, hắn chỉ biết là, cho dù là Tôn Giả cảnh cũng không thể tiện tay tạo ra một truyền tống trận. 

Nhưng mà làm cho Dương Diệp không hiểu sao là, vì cái gì lão nhân kia vừa thấy mặt hắn thì liền tặng hắn huyền kỹ địa cấp và huyền bảo địa cấp. Đương nhiên hắn sẽ không cho là mình có bá vương khí gì đó, hắn mơ hồ có một loại cảm giác, đó chính là dường như lão nhân rất có hứng thú với hắn. Về phần rốt cuộc là như thế nào, hắn cũng không rõ ràng lắm.

Sau một hồi lâu, Dương Diệp thu hồi dòng suy nghĩ, nở nụ cười mà nói: "Xem ra có thời gian phải đi xuống một chuyến, nếu như có thể mò thêm chút đồ thì càng tốt!" Nói xong, chân không dừng bước, hắn chỉ huy Tiểu Hôi chạy về phía Đoạn Hồn sơn mạch.

Theo miêu tả của U Minh lang vương, Đoạn Hồn sơn mạch là địa bàn của Đại Địa hùng vương. Con Đại Địa hùng vương này vốn không phải cư dân nơi đây, là rất lâu trước đây đột nhiên đi đến Đoạn Hồn sơn mạch. Sau khi nó đến Đoạn Hồn sơn mạch, tộc quần xung quanh Đoạn Hồn sơn mạch cùng với những tộc quần bản địa đều bị nó đánh đuổi. 

Đương nhiên, những huyền thú này chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn ra đi. Khi đó, gần như ngày nào ở Đoạn Hồn sơn mạch cũng xảy ra đại chiến, thế nhưng đều là Đại Địa hùng vương này hành hạ mấy con thú khác. Trải qua một khoảng thời gian chiến đấu, con Đại Địa hùng vương đột nhiên đến này rốt cuộc được mọi người công nhận, Đoạn Hồn sơn mạch cũng được coi là địa bàn của nó.

Chẳng còn cách nào khác, đánh không lại, chỉ có thể chịu thua thôi!

Cũng may, sau khi xưng bá Đoạn Hồn sơn mạch Đại Địa hùng vương này đã yên ổn lại, cũng không đi bắt nạt tộc quần huyền thú xung quanh. Hơn nữa huyền thú xung quanh cũng có thể bước vào địa bàn của nó tìm kiếm linh thảo, điều kiện tiên quyết là không được trêu chọc nó. Nhưng mà nếu có nhân loại dám bước vào Đoạn Hồn sơn mạch, vậy thì nó sẽ truy sát nhân loại này đến chết. 

Cho nên khi Dương Diệp đưa ra ý định muốn đi chinh phục Đại Địa hùng vương này, U Minh lang vương vẫn có hơi phản đối, chẳng qua là khi Dương Diệp mang chồn tía với Tiểu Hôi ra, nó cũng không phản đối nữa.

Quả thực, Đại Địa hùng vương có mạnh đi nữa cũng chỉ là huyền thú vương giai, chỉ cần không phải huyền thú linh giai, với tổ hợp này của bọn họ, cho dù thực sự đánh không lại, bỏ chạy thì Đại Địa hùng vương cũng chỉ có đứng nhìn!

Đại Địa hùng vương ở tại một ngọn núi nhỏ bên trong một hẻm núi, dưới sự dẫn đường của U Minh lang vương, Dương Diệp rất nhanh đã đi tới hẻm núi này. 

Khi Dương Diệp sắp tiếp cận địa bàn của Đại Địa hùng vương thì chợt có những tiếng năng lượng phát nổ vang lên từ phía xa xa. Dương Diệp dừng bước, sau đó nhìn về phía đó: "Đang có chiến đấu sao?"Dương Diệp thu U Minh lang vương và Tiểu Hôi vào bên trong vòng xoáy đan điền, sau đó mang theo chồn tía lao đi về phía nơi ở của Đại Địa hùng vương.

Hắn thu Tiểu Hôi với U Minh lang vương vào chủ yếu là vì sợ có người đang chiến đấu với Đại Địa hùng vương, nếu để cho người ta thấy bên cạnh hắn có hai huyền thú vương giai, vậy cũng hơi kinh thế hãi tục quá. 

Chẳng bao lâu sau, Dương Diệp đi tới một gốc cây cách chỗ ở của Đại Địa hùng vương không xa, từ kẽ lá nhìn sang, hắn thấy có tám người đang ở đằng đó chiến đấu với con Đại Địa hùng vương có thân hình còn lớn hơn cả U Minh lang vương kia. Tám người này tuổi tác cũng không lớn, đều là mười bảy mười tám tuổi. Mà điều làm cho Dương Diệp bất ngờ là tám người này đều là cường giả Tiên Thiên cảnh, nhưng sau khi nhìn thấy ký hiệu trên trang phục của bọn họ, Dương Diệp cũng bình thường trở lại.

Tám người này hẳn là đệ tử của sáu đại thế lực, nếu như là người của sáu đại thế lực thì mười bảy mười tám tuổi Tiên Thiên vẫn tương đối bình thường.

Nhưng mà Dương Diệp không hiểu là vì sao tám người này lại xảy ra chiến đấu với Đại Địa hùng vương, chẳng lẽ là muốn giết lấy đan, lột da bán lấy kim tệ? 

Quả thực, nội đan thì không cần nói rồi, cái bộ da nâu kia của Đại Địa hùng vương cũng vô cùng đáng giá.

"Ồ?"

Đột nhiên, Dương Diệp chăm chú nhìn lại một nữ tử trong tám người kia, khi nhìn thấy khuôn mặt nàng, Dương Diệp có hơi bất ngờ, bởi vì nữ tử này chính là Thanh Tuyết - đệ tử ngoại môn của Kiếm tông. 

Tám người cũng không cứng đối cứng cùng với U Minh lang vương mà là dùng thân pháp linh hoạt cùng các loại huyền kỹ sắc bén đánh du kích Đại Địa hùng vương, nhưng mà hiệu quả không phải quá lớn. Các loại huyền kỹ rối mắt này không tạo thành tổn thương mang tính thực chất nào cho Đại Địa hùng vương.

Ánh mắt Dương Diệp quét qua tám người, cuối cùng rơi vào trên người một gã nam tử, bởi vì thực lực của gã nam tử này là mạnh nhất trong tám người ở đây. Gã nam tử này cầm trong tay một thanh trường thương màu đen đen mun, vừa nhìn là biết không phải vật phàm. Mỗi lần gã vung vẩy trường thương sẽ mang theo một vệt tàn ảnh nhàn nhạt, mỗi khi đâm vào trên người Đại Địa hùng vương cũng sẽ tạo thành một lỗ máu trên người Đại Địa hùng vương.
Gã nam tử này là người duy nhất ở đây không cần huyền kỹ mà vẫn có thể phá vỡ phòng ngự của Đại Địa hùng vương, nhưng mà cũng chỉ vẻn vẹn như thế. Mấy vết thương nhỏ này, đối với Đại Địa hùng vương mà nói, giống như muỗi cắn một cái mà thôi. Mà nếu như một trong tám người này bị cái tay to lớn kia của Đại Địa hùng vương chụp một chưởng thì chắc chắn sẽ trở thành thịt vụn. 

"Chờ bọn họ chạy trốn, ta lại lên!" Nhìn một hồi, Dương Diệp đã đưa ra kết luận, đó chính là tám người này trước mắt không giết chết Đại Địa hùng vương được. Nhưng mà khiến Dương Diệp có hơi nghi ngờ là, hình như con Đại Địa hùng vương này không mạnh như U Minh lang vương nói nhỉ, chẳng lẽ là nó chưa nghiêm túc?

Nơi chiến đấu, Thanh Tuyết linh hoạt du kích bên trái Đại Địa hùng vương, từ lúc giao chiến với Đại Địa hùng vương đến giờ, ỷ vào thân pháp xảo diệu và kiếm pháp sắc bén, nàng đã ở tạo thành một vài vết kiếm trên người Đại Địa hùng vương. Tuy rằng như vậy nhưng trong lòng nàng vẫn có chút hối hận. Đúng vậy, hối hận đáp ứng đến tham gia săn giết Đại Địa hùng vương.

Đệ tử Kiếm tông muốn giành được càng nhiều tài nguyên tu luyện hơn, vậy cũng chỉ có thể nhận nhiệm vụ tông môn và đánh Ngoại Môn bảng. Hiện giờ Ngoại Môn bảng nàng tạm thời không chơi nổi, cho nên chỉ có thể nhận nhiệm vụ tông môn. Lần này đến Thập Vạn Đại Sơn nàng chỉ là đến săn giết một con huyền thú cửu giai, đúng lúc gặp phải mấy người bên cạnh, mấy người này cũng là đệ tử tông môn đi ra ngoài lịch luyện, bọn họ thuyết phục nàng, nàng không cản nổi mê hoặc của huyền thú vương giai nên đồng ý lời mời của bọn họ. 

Trong nhiệm vụ tông môn có rất nhiều nhiệm vụ cần huyết dịch, gân cốt của huyền thú vương giai, nếu như có thể cùng những người này giết huyền thú vương giai, tuy rằng thực lực của nàng thuộc hạng yếu kém trong tám người nhưng cũng sẽ được chia không ít thứ. Có máu và gân cốt của huyền thú vương giai, nàng có thể đổi lấy càng nhiều tài nguyên tu luyện hơn.

Ý nghĩ là tốt, hiện thực thì tàn khốc.

Vốn là theo suy nghĩ của nàng, tám người bọn họ đều là cường giả Tiên Thiên, hơn nữa là đệ tử tông môn, sức mạnh hợp lại của tám người đối phó với một con huyền thú vương giai hẳn là có thể. Chỉ là hiện thực tàn khốc nói cho nàng biết, kiếm khí và kiếm pháp mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo căn bản không tạo được thương tổn thực chất nào cho con thú vương này. Ngược lại, đối mặt với công kích của nó, nếu như chỉ chậm lại một chút thôi thì thứ chờ nàng sẽ là trở thành một đống thịt nát bét! 

Cho nên bây giờ nàng hối hận khi đáp ứng đến tham gia lần săn giết này, bởi vì căn bản là bọn họ không thể địch lại con huyền thú này. Nếu như đi bây giờ đi là còn kịp, thế nhưng nàng không có cách nào đi được, bởi vì đệ tử Nguyên môn dẫn đội lần này vẫn chưa nói gì.

Đối với thực lực của đệ tử ngoại môn Nguyên môn này, Thanh Tuyết không có gì để nói nhưng mà phẩm đức của gã, nàng thật không dám khen. Đúng như là lời đồn, ở trước mặt đệ tử của những tông môn khác, đệ tử Nguyên môn luôn luôn có một cảm giác ưu việt như mình là cao nhân đứng đầu.

Nhưng mà Thanh Tuyết cảm thấy điều này cũng bình thường, ai bảo thực lực là người ta là cao nhất ở đây chứ? 

Nam tử dùng thương đâm một nhát vào eo của Đại Địa hùng vương, sau đó trường thương chợt xoay tròn, mượn lực mà bay vọt ra sau, gã thoát khỏi một chưởng mà Đại Địa hùng vương vồ xuống.

Cảm nhận được huyền khí trong cơ thể càng ngày càng ít, nam tử cầm thương bắt đầu chăm chú lên, ánh mắt thoáng nhìn qua chỗ cây cối rậm rạp ở vách núi xung quanh, thầm nghĩ sao còn chưa xong?

Ngay lúc gã chuẩn bị công kích lần nữa thì đột nhiên, một tiếng hét to vang lên: "Tưởng Vệ, mau lui!" 

Nghe được câu này, nam tử cầm thương sắc mặt vui vẻ, chân phải đạp mạnh xuống đất, nhảy về phía sau vài cái, thoát ly khỏi vòng chiến đấu.

Biến cố bất thình lình làm cho bảy người còn lại trong trận chiến biến sắc.

Mà Dương Diệp đang ở trên cây thì híp mắt lại, nhìn về nơi bụi cỏ vừa phát ra âm thanh lúc nãy: "Mai phục? Còn không chỉ là một người!" 

Ngay khoảnh khắc Tưởng Vệ đột nhiên rời đi, bảy người còn lại phẫn nộ, đều chuẩn bị chạy trốn, nhưng mà đúng lúc này, một màn sáng màu vàng khổng lồ đã bao phủ cả bảy người lẫn Đại Địa hùng vương vào trong. Cùng lúc đó, ba gã nam tử mặc trường bào màu trắng ngà đi ra từ ba góc của màn sáng.

Chương 99: Đại địa hùng vương

Nhìn thấy màn sáng màu vàng này, chiến đấu đột nhiên ngừng lại, bởi vì Đại Địa hùng vương không công kích nữa mà là nhìn về phía bốn người Tưởng Vệ, trong mắt không chút nào che dấu khinh miệt và xem thường.

Đại Địa hùng vương ngừng công kích, bảy người còn lại dĩ nhiên là cầu còn không được. Một nam tử bên trong nhìn màn sáng một chút, làm như nghĩ tới cái gì mà thất thanh nói: "Lại là kết giới tráo của Nguyên môn!"

Nói xong, hắn nhìn Tưởng Vệ bên ngoài màn sáng, cả giận nói: "Tưởng Vệ, ngươi đây là có ý gì?" 

Nghe thấy là kết giới tráo, Thanh Tuyết cũng bắt đầu mặt mày tái nhợt, nàng từng nghe qua về kết giới tráo này. Đây là một loại thuật thần thông của Nguyên môn, chẳng phải là loại thuật thần thông thi triển xong sẽ gặp phải ảnh hưởng tiêu cực mà là thuật thần thông chân chính. Mức độ cứng chắc của loại kết giới tráo này cho dù là huyền thú linh giai cũng khó thể phá vỡ, về phần con huyền thú vương giai này thì càng khó khăn rồi.

Đương nhiên, hiện giờ chuyện nàng quan tâm hơn chính là rốt cuộc gã Tưởng Vệ trước mắt muốn làm cái gì!

Tưởng Vệ không thèm nhìn bảy người mà quay đầu về một gã nam tử bên cạnh hắn: "Tuyên Minh sư huynh, nếu để cho Minh Vũ học viện của Đại Tần đế quốc biết được chúng ta làm như vậy, e là chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn!" 

Bảy người bên trong màn sáng có hai người là Hạo Nguyệt tông, một người là Kiếm tông, bốn người là Minh Vũ học viện của Đại Tần đế quốc. Minh Vũ học viện này mặc dù chỉ là một học viện hạng hai của Đại Tần đế quốc, thế nhưng nó cũng đại biểu cho Đại Tần đế quốc. Nếu để cho Đại Tần đế quốc biết những việc làm của bốn sư huynh đệ bọn họ, bọn họ nhất định sẽ gặp phiền toái.

Về phần Hạo Nguyệt tông và Kiếm tông sao? Gã cũng không lo!

Tuyên Minh nhếch miệng cười tà mà nói: "Yên tâm, chỉ cần bảy người bọn họ đều chết, ai sẽ biết chúng ta làm?" 

Nói đến đây, y xoay người gật đầu nói với Tưởng Vệ: "Tưởng Vệ, lần này coi như ngươi lập công, nếu như không có ngươi dẫn dắt bọn họ níu chân con Đại Địa hùng vương này, chúng ta căn bản chẳng có cách nào thi triển ra kết giới tráo. Có con Đại Địa hùng vương này, bốn người chúng ta ít nhất có thể ba tháng không cần lo lắng tài nguyên tu luyện."

Nghe vậy, Tưởng Vệ không nói nữa. Tài nguyên tu luyện, đây là thứ mỗi đệ tử tông môn đều cần. Ngoại trừ những kẻ yêu nghiệt thiên phú siêu cấp ra, tông môn không thể nào cho không tài nguyên tu luyện. Muốn nhanh chóng nâng cao thực lực hơn, vậy thì phải có tài nguyên tu luyện, không có tài nguyên tu luyện thì tốc độ tu luyện sẽ bị những đệ tử khác bỏ xa.

Bất cứ tông môn nào cũng có cạnh tranh, cạnh tranh ở Nguyên môn càng kịch liệt hơn, khảo hạch đệ tử nội môn yêu cầu càng là hà khắc, nếu bọn họ muốn trở thành đệ tử nội môn thì nhất định phải có được thực lực cường đại hơn nữa, bởi vì số lượng đệ tử nội môn ở Nguyên môn là có hạn. 

Lần đi săn Đại Địa hùng vương này cũng là vì bốn người đã nhận một nhiệm vụ tông môn, nhưng mà bốn người cũng biết, với thực lực của bốn người bọn họ, chắc chắn là không thể nào giết được Đại Địa hùng vương này. Cho nên bốn người cho ra một biện pháp, đó chính là tìm kiếm một vài đệ tử đến Thập Vạn Đại Sơn lịch luyện kéo chân Đại Địa hùng vương, sau đó bọn họ thi triển ra kết giới tráo để vây hãm Đại Địa hùng vương.

Nhưng mà chuyện phát triển có hơi không thuận lợi, bởi vì Đại Địa hùng vương ngưng công kích bảy người kia!

Tuyên Minh cau mày, trong kế hoạch ban đầu của y là để cho bảy người này đánh với Đại Địa hùng vương đến hai bên đều bị thương. Thực lực bảy người này không sánh bằng Đại Địa hùng vương, thế nhưng nếu như bảy người này lựa chọn tự bạo thì tuyệt đối có thể gây tổn thương cho Đại Địa hùng vương, như vậy Đại Địa hùng vương sẽ dễ đối phó hơn nhiều. 

Thế nhưng hiện giờ Đại Địa hùng vương cũng ngừng công kích, này hơi khác thường!

"Tưởng Vệ, mau mở kết giới tráo thả bọn ta ra ngoài!" Một gã thanh niên Minh Vũ học viện nóng nảy nói.

Tuyên Minh nhếch cười châm chọc: "Mấy tên Minh Vũ học viện đều không có mắt như vậy sao? Đến bây giờ còn không hiểu ý bọn ta à? Nghĩ cũng thật hay, giết Đại Địa hùng vương sau lưng các ngươi, chúng ta lập tức mở kết giới tráo tha các ngươi đi ra, thế nào?" 

Nghe vậy, một chút ý nghĩ may mắn trong lòng bảy người cũng mất sạch, bốn gã đệ tử Nguyên môn trước mắt thật sự là muốn diệt trừ tất cả bọn họ.

"Các ngươi không sợ Kiếm tông với Hạo Nguyệt tông, còn có Minh Vũ học viện trả thù hay sao?" Thanh Tuyết lạnh lùng nói.

"Trả thù?" Tuyên Minh nở nụ cười, gương mặt tràn đầy khinh thường mà đáp: "Hạo Nguyệt tông với Minh Vũ học viện thì thôi, nhưng Kiếm tông của ngươi coi là cái gì? Cho dù người của Kiếm tông biết chuyện ngày hôm nay, Kiếm tông của ngươi dám đến Nguyên môn trả thù sao? Nhìn ngươi như vậy, khẳng định là đệ tử mới gia nhập Kiếm tông, còn không biết chênh lệch của Kiếm tông với những tông môn khác, vậy thì để ta nói cho ngươi biết. Không nói đến cái khác, đệ tử ngoại môn của Kiếm tông nhà ngươi có bao nhiêu người? Không đến một vạn đúng chứ? Ngươi biết đệ tử ngoại môn của Nguyên môn bao nhiêu sao? Mười bốn vạn! Thế nào, hiện giờ ngươi biết Kiếm tông rác rưởi đến mức nào rồi chứ?" Nghe vậy, Thanh Tuyết tái xanh mặt. Nàng biết Nguyên môn cường đại hơn Kiếm tông, cũng biết Kiếm tông yếu nhất trong sáu đại thế lực, nhưng bị người chế nhạo khinh thường Kiếm tông ngay mặt như vậy, làm một đệ tử Kiếm tông, nàng vừa giận lại vừa bất đắc dĩ, bởi vì nàng hoàn toàn không có cách nào phản bác!

Tuyên Minh lạnh lùng nhìn quét qua bảy người một lượt rồi nói: "Các ngươi đừng nghĩ phá vỡ kết giới này, muốn sống thì đi giết Đại Địa hùng vương sau lưng các ngươi. Giết nó xong, chúng ta sẽ mở kết giới ra!"

Gã học sinh của Minh Vũ học viện cười lạnh một tiếng: "Giết Đại Địa hùng vương rồi ngươi sẽ mở kết giới ra? Ngươi cho rằng bọn ta đều là con nít ba tuổi chắc?" 

Nói xong, hắn xoay người về phía Đại Địa hùng vương và nói với nó: "Hùng vương, ta biết ngươi có thể nghe hiểu tiếng người, chuyện lúc trước là bọn ta sai, bọn ta xin lỗi ngươi. Hiện giờ tình cảnh của chúng ta giống nhau, chúng ta hẳn là đồng tâm hiệp lực phá vỡ kết giới, ngươi cảm thấy thế nào?"

Sáu người còn lại bên trong kết giới cũng là vội vàng xin lỗi, bọn họ bây giờ chỉ có hợp tác với Đại Địa hùng vương mới có một con đường sống!

Thấy thế, Tuyên Minh biến sắc. Nếu như mấy người này hợp tác với Đại Địa hùng vương, không thể nghi ngờ là một phiền toái lớn với ba người bọn họ. Ngay khi y chuẩn bị dặn dò ba ngươi xung quanh sớm động thủ thì Đại Địa hùng vương tỏ thái độ. 

Đại Địa hùng vương khinh thường nhìn bảy người bên trong màn sáng, sau đó trầm mặc, ánh mắt nhìn thoáng qua hướng Dương Diệp đang nấp, trong mắt lóe lên vẻ suy nghĩ đầy tính người.

Nhận thấy được ánh mắt Đại Địa hùng vương, Dương Diệp cả kinh trong lòng. Đại Địa hùng vương đã phát hiện hắn, xem ra Đại Địa hùng vương này thực sự đang giấu giếm thực lực!

"Nhóc con, mi có thể đối phó được tên này hay không?" Dương Diệp trầm giọng hỏi. 

Bị Dương Diệp nghi ngờ, chồn tía vô cùng bất mãn, móng vuốt nhỏ quơ quào vài cái trên mặt Dương Diệp, sau đó liền chuẩn bị đi đối phó Đại Địa hùng vương. Dương Diệp vội vàng cản nó, làm hắn phải xin lỗi vô số lần, nó mới yên tĩnh lại.

Ở bên kia, nhìn thấy Đại Địa hùng vương tỏ thái độ, bảy người bên trong màn sáng lập tức tâm trạng xuống dốc. Chiến là chết, không chiến cũng chết, bảy người bọn họ đã vào thế khó.
Nhìn thấy thái độ của Đại Địa hùng vương, Tuyên Minh cười phá lên, quả nhiên thú vương đều là vô cùng cao ngạo. Nhưng ngay lập tức, tiếng cười của y chợt im bặt, bởi vì Đại Địa hùng vương giơ lên một bàn tay đánh vào màn sáng! 

Phành!

Một tiếng động lớn kinh thiên, mặt đất lắc lư, màn sáng không bị phá nhưng nếu nhìn kĩ sẽ phát hiện trên màn sáng đã xuất hiện những vết rạn li ti.

Phành! 

Lại là một chưởng, khe nứt trên màn sáng gia tăng.

Phành...

Khi đến chưởng thứ mười, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, màn sáng ầm ầm vỡ vụn. 

Sau khi đập nát màn sáng, Đại Địa hùng vương không đi công kích mấy người ở đây mà ngồi ở một bên, dáng vẻ xem trò vui, nhân loại với nhân loại chém giết lẫn nhau, chẳng phải là rất thú vị hay sao?

Màn sáng vỡ vụn, mấy người Thanh Tuyết vui vẻ trong lòng, mà đám người Tuyên Minh gần đó thì biến sắc. Bởi vì nếu như mấy người kia sống sót rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn, vậy thì đây chắc chắn là tai họa đối với bọn họ. Bọn họ không phải là đệ tử yêu nghiệt của Nguyên môn, Nguyên môn sẽ không vì bốn người bọn họ mà đắc tội với hai tông môn của Đại Tần đế quốc.

Nếu như mấy kẻ này sống rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn, kết cục tốt nhất của bốn sư huynh đệ bọn họ cũng là tu vi bị phế, trục xuất Nguyên môn! 

Bốn người Tuyên Minh nhìn nhau, sau đó gật đầu, giờ khắc này bọn họ đều nghĩ giống nhau.

Chẳng bao lâu, mấy người Thanh Tuyết cũng phát hiện bất thường, khi nhìn thấy ánh mắt của đám người Tuyên Minh, bọn họ biết đối phương là muốn diệt khẩu!

Một gã nam tử trong Minh Vũ học viện rất nhanh đã làm ra quyết định, cổ tay chợt động, bốn tấm phù lục xuất hiện ở trong tay, búng ngón tay bắn ra, trong nháy mắt ba tấm phù lục dính vào trên người ba gã học sinh Minh Vũ học viện. Gã nói: "Chúng ta không phải là đối thủ của bốn người bọn họ, đây là Thần Hành phù trung phẩm, mau chạy đi!" 

Nói xong, hắn do dự một chút, lại lấy ra hai tấm Thần Hành phù đưa cho hai người Hạo Nguyệt tông, sau đó cũng không quay đầu lại mà chạy đi cùng với ba gã học sinh Minh Vũ học viện. Hạo Nguyệt tông là đứng đầu trong tam tông, tạo mối quan hệ với bọn họ chắc chắn là mới có lợi. Về phần Thanh Tuyết thì hắn không để vào mắt, đệ tử Kiếm tông có ý nghĩa kết giao gì? Thần Hành phù trung phẩm hết tận mấy vạn kim tệ đấy!

Ngoại trừ Thanh Tuyết, sau khi dùng Thần Hành phù sáu người còn lại liền chạy về phía cửa ra của hẻm núi.

Tuyên Minh mặt mày âm u, lạnh giọng nói: "Giao ả ta cho Tưởng Vệ đi!" 

Nói xong y cũng lấy ra ba tờ Thần Hành phù mà vỗ vào mình và hai người khác, sau đó đuổi theo sau sáu người kia.

Nhìn Tưởng Vệ đứng ở đối diện, Thanh Tuyết nắm thật chặt trường kiếm trong tay, ánh mắt tràn đầy lửa giận và không cam lòng. Nàng biết, từ lúc nàng bước vào đội nhóm được thành lập tạm thời này thì nàng vẫn luôn bị khinh thường, chỉ là không ngờ lần này đối phương lại trắng trợn như vậy.

Tưởng Vệ không nhiều lời vô ích, trường thương vung lên, thân hình chuyển động, đâm mũi thương về phía Thanh Tuyết. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước