VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Tâm ý!

Một ngày sau, khảo hạch đệ tử nội môn Kiếm tông tiến hành như đúng hạn, nhưng việc này đã không liên quan tới Dương Diệp nữa. Sau khi rời khỏi Thái Thanh điện, Dương Diệp liền đưa Tiểu Dao trở về Phù Văn phong. Phù Văn phong chỉ có Bảo Nhi và gia gia của nàng, bình thường Bảo Nhi thấy rất buồn chán, bây giờ có Tiểu Dao đến nàng cao hứng không chịu được, lập tức nhận Tiểu Dao làm muội muội, đồng thời tuyên bố ai dám bắt nạt Tiểu Dao chính là bắt nạt nàng!

Nhìn thấy hai người Bảo Nhi và Tiểu Dao tình như tỷ muội, Dương Diệp cũng thấy vui vẻ, chỉ là khiến hắn có chút buồn bực chính là người sư phụ hắn vừa mới bái sau khi trở về Phù Văn phong thì bắt hắn đọc rất nhiều quyển trục, trời ạ, khi thấy lượng quyển trục trong thư phòng thì hắn thiếu chút nữa ngất xỉu tại chỗ.

Có điều để lưu lại cho sư phụ một cái ấn tượng tốt, Dương Diệp cũng chăm chú nhìn xem, lúc đầu hắn còn có chút buồn bực nhưng khi xem thì hắn trở nên mê mẩn. Bởi vì những quyển trục này không chỉ có rất nhiều kinh nghiệm và kỹ xảo của Phù văn đại sư mà còn có rất nhiều bí kỹ phù văn cực kỳ quý báu. 

Cái gọi là bí kỹ phù văn chính là chỉ một số huyền kỹ có thể khảm trên huyền bảo, Dương Diệp ngay từ đầu cho rằng chỉ cần Phù văn sư nguyện ý thì có thể tùy tiện khắc huyền kỹ lên trên huyền bảo, kỳ thực lại không phải vậy, muốn khắc một huyền kỹ lên trên huyền bảo thì rất là rất là phiền phức.

Bởi vì Phù văn sư cần phải ghi nhớ được phương pháp vận hành kinh mạch của huyền kỹ đó, mà kinh mạch cơ thể người nhiều thế nào? Phải ghi nhớ phương pháp vận hành của huyền kỹ, phức tạp như thế nào? Đặc biệt là huyền kỹ trên Huyền giai, lộ tuyến vận hành càng phức tạp tới rối tinh rối mù. Hơn nữa cho dù ghi nhớ được những thứ đó, còn cần phải trải qua vô số lần thực nghiệm mới có thể thật sự hoàn thành, bởi vì một khi có một chút sai lầm thì đó sẽ là tai nạn chết người.

Nói chung một cuốn bí kỹ phù văn rất cực kỳ quý giá, ngay cả một bí kỹ phù văn Hoàng giai bình thường cũng có thể bán được hơn triệu kim tệ. 

Sau khi hiểu được bí kỹ phù văn quý giá, Dương Diệp càng cố gắng hơn nữa. Cứ như vậy liên tục ba ngày Dương Diệp đều ở trong thư phòng của Lâm Sơn.

Ngày thứ tư Dương Diệp đi ra khỏi thư phòng, bởi vì Tô Thanh Thi đến đây.

Phù Văn phong thuộc về một trong bảy Đại Chủ phong của Kiếm tông đương nhiên không thể nói nhỏ được, hơn nữa trên đỉnh mây mù lượn quanh, có vô số loại hoa không biết tên nở rộ như tiên cảnh, chỉ là nơi đây có chút yên tĩnh quá. Cũng may sau khi Dương Diệp và Tiểu Dao tới thì Phù Văn phong đã bớt cô quạnh hơn, tăng thêm nhiều sức sống. 

Phù Văn phong có hai tòa kiến trúc, một là Phù Văn điện, bình thường là nơi Lâm Sơn ở, có điều Lâm Sơn cơ bản không ở trong đó. Còn một tòa nhà nữa được tu sửa rất xa hoa, có điều chỉ có một mình Bảo Nhi ở trong đó, à không, bây giờ có thêm Dương Diệp và Tiểu Dao nữa.

Trong phòng Dương Diệp, Tô Thanh Thi nhìn hắn nói: “Thật sự không thể vãn hồi sao?”

Dương Diệp hiểu Tô Thanh Thi ám chỉ cái gì, lập tức lắc đầu cười nói: “Thanh Thi, ta làm người chính là như thế, người không phụ ta, ta không phụ người, trước kia ta cũng xem Kiếm tông là nhà của mình, xem đó là vinh quang của ta, ta cũng cảm thấy vẻ vang khi là đệ tử Kiếm tông. Thế nhưng Kiếm tông đối xử với ta như thế nào? Mấy vị trưởng lão đứng ở góc độ của Kiếm tông không có làm sai, chỉ là ta không muốn sau này mình bị người ta vứt bỏ lần nữa, cho nên nàng không cần khuyên ta đâu!” 

Tô Thanh Thi yên lặng, nàng hiểu được tâm tình của Dương Diệp, cho dù là ai bị người ta vứt bỏ thì trong lòng cũng sẽ không dễ chịu được. Chỉ là nàng thật không hy vọng Dương Diệp rời khỏi Kiếm tông như vậy, bởi vì Dương Diệp đã lĩnh ngộ kiếm ý thì chỉ có ở lại Kiếm tông mới phát triển mạnh hơn nữa. Dù sao Kiếm tông cũng là tông môn mà tất cả đều tu kiếm!

“Đúng rồi!” Dương Diệp đột nhiên nói: “Lần trước Bảo Nhi có nói cho ta biết có người nói cho muội ấy biết ta gặp nguy hiểm người kia có phải Thanh Thi nàng không?” Lúc trước Dương Diệp vẫn còn có chút nghi hoặc sao Bảo Nhi và Lâm Sơn tới Thái Thanh điện, sau hắn hỏi Bảo Nhi mới biết được thì ra có người thông báo cho Bảo Nhi, nói cho Bảo Nhi biết hắn gặp nguy hiểm, người đầu tiên Dương Diệp nghĩ tới chính là Tô Thanh Thi trước mắt mình.

Tô Thanh Thi gật đầu nói: “Lúc trước khi ta biết người của Bách Hoa cung tới Kiếm tông thì ta biết ngay bọn họ tới là vì ngươi, vì để Bảo Nhi đi nói giúp ngươi nên ta đã thông báo cho Bảo Nhi, chỉ là không ngờ tới nàng mang theo gia gia của nàng tới, càng không có nghĩ tới Ngọc Lâm sư bá sau khi ta đuổi ta đi liền lập tức làm ra quyết định như vậy.” 

Nghe vậy trong lòng Dương Diệp cảm thấy ấm áp, chân thành nói: “Cảm ơn!” Lại giống như nghĩ tới gì đó, hắn lại hỏi: “Đúng rồi, người Bách Hoa cung đâu rồi? Kiếm tông không giao ta ra, bọn họ chắc chắn sẽ không để yên đâu!”

Tô Thanh Thi nói: “Bọn họ không để yên thì có thể làm gì? Ngươi bây giờ là đệ tử của Lâm Sơn đại sư, là người thuộc Công hội Phù văn sư, mấy người Bách Hoa cung bọn họ mặc dù là Bách Hoa vệ, nhưng còn chưa dám tới tìm Lâm đại sư gây phiền phức, bỏ đi thân phận Phù văn sư của Lâm đại sư thì thực lực Tôn Giả cảnh của ngài ấy cũng không phải là người mà bọn họ có tư cách đến gây phiền toái được.”“Thì ra là thế!” Dương Diệp gật gật đầu, bây giờ hắn hiểu cái gì gọi là đứng dưới bóng đại thụ thì chỗ nào cũng mát cả. 

“Ngươi lĩnh ngộ được kiếm ý, ở lại Kiếm tông sẽ phát triển được tốt hơn. Về phần tình huống như trước đó, ta cam đoan với ngươi sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa, được không?” Tô Thanh Thi vẫn có chút không cam lòng, vốn Dương Diệp chưa lĩnh ngộ kiếm ý thì cũng là người yêu nghiệt nhất nàng gặp qua, bây giờ Dương Diệp đã lĩnh ngộ kiếm ý thì ở trong toàn bộ thiếu niên Nam vực cũng có thể được coi là thiên tài, nàng thực sự không hy vọng Dương Diệp ngày sau gia nhập vào thế lực khác.

Thấy Tô Thanh Thi còn muốn khuyên hắn ở lại Kiếm tông, Dương Diệp có chút dở khóc dở cười, nói: “Thanh Thi, Kiếm tông là một đại tông môn, cho dù không có Dương Diệp ta thì vẫn là một đại tông môn, nàng thật sự không cần phải như vậy!”

Tô Thanh Thi thở dài trong lòng, đứng dậy bước ra cửa, có một số việc, cho dù nàng cố gắng cũng không thể vãn hồi được. 

“Thanh Thi!” Dương Diệp gọi Tô Thanh Thi lại.

Tô Thanh Thi dừng bước, xoay người nhìn Dương Diệp.

Dương Diệp đi tới trước mặt Tô Thanh Thi, nói: “Mặc dù ta không phải đệ tử Kiếm tông, nhưng ta vẫn sẽ đi tham gia cái Thanh Vân bảng kia!” 

“Vì sao?” Tô Thanh Thi không giải thích được.

Dương Diệp chân thành nói: “Kiếm tông phụ ta, nhưng nàng chưa từng phụ ta, nếu như không có nàng, Dương Diệp ta lúc trước ở An Nam thành đã chết trong tay Bách Hoa cung rồi. Với ta mà nói, nàng là nàng, Kiếm tông là Kiếm tông, ta tham gia Thanh Vân bảng là vì nàng, không phải vì Kiếm tông.”

Tô Thanh Thi yên lặng hồi lâu rồi nói: “Nếu như ngươi thật sự muốn giúp ta, vậy thì quay về Kiếm tông được không?” Dương Diệp lắc đầu nói: “Nàng có cố chấp của nàng, ta cũng có cố chấp của ta, hơn nữa nàng không cần phải vì Kiếm tông mà ủy khuất chính mình, một tông môn muốn cường thịnh, quả thật là nhờ những nỗ lực và đấu tranh không từ bỏ của người trong tông môn, thế nhưng chắc chắn không thể dựa vào nỗ lực của một người là có thể được.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tô Thanh Thi lộ ra nụ cười khổ, nói: “Đạo lý này sao ta không biết chứ? Nhưng ta không nỗ lực không được, ngươi đã nói thân phận của ta ở Kiếm tông không thấp, quả thực thân phận của ta ở Kiếm tông không thấp, bởi vì ta chính là con gái của Tông Chủ Kiếm tông.”

Dương Diệp trong lòng kinh hãi, hắn vốn còn cho rằng Tô Thanh Thi cùng lắm là một trưởng lão, hoặc là con gái của một trưởng lão có thực quyền nào đó, nhưng hắn không ngờ tới Tô Thanh Thi lại là con gái của Tông Chủ Kiếm tông, thân phận này so với thân phận công chúa Đại Tần đế quốc cũng không thấp hơn! 

Tô Thanh Thi nhìn thẳng Dương Diệp nói: “Ngươi nói tiến vào top 5 Thanh Vân bảng, sau đó để cho ta cho ngươi một cơ hội theo đuổi ta, nhưng ngươi cũng đã biết, nếu ngươi muốn cùng một chỗ với ta, thì không phải chỉ tiến vào top 5 Thanh Vân bảng là có thể được. Cho nên ngươi cũng không nhất thiết phải tham gia Thanh Vân bảng!”

Dương Diệp cười ha ha một tiếng, một cỗ kiếm ý từ trong cơ thể bộc phát ra, nói: “Thanh Thi, nàng là muốn để cho ta biết khó mà lui sao? Vậy thì nàng sai rồi, ta thừa nhận ta bị thân phận của nàng làm cho khiếp sợ, nhưng thế thì sao chứ? Dương Diệp ta sẽ bởi vì thân phận của nàng mà sợ hãi và tự ti sao? Không, thân phận của nàng sẽ chỉ làm ta thêm nỗ lực mà thôi!”

Cảm nhận được kiếm ý sắc bén tỏa ra trên người Dương Diệp, sắc mặt Tô Thanh Thi động dung, một lúc lâu sau nàng thấp giọng thở dài, nói: “Ta bây giờ có chút hiểu được vì sao ngươi có thể lĩnh ngộ được kiếm ý rồi!” 

Dương Diệp thu hồi vẻ tươi cười, nhìn Tô Thanh Thi chân thành nói: “Thanh Thi, ta thừa nhận thực lực ta bây giờ còn yếu kém, vẫn còn chưa đạt tới trình độ tiêu chuẩn trong suy nghĩ của nàng, nhưng chỉ cần nàng nguyện ý cho ta thời gian, ta sẽ cố gắng, sẽ nỗ lực để có thực lực làm cho nàng không trốn tránh ta nữa.”

Trước kia Dương Diệp không rõ cái gì gọi là yêu, hắn cũng không biết trước kia đối với Tô Thanh Thi có tính là yêu không nữa, thế nhưng bây giờ Dương Diệp vô cùng rõ ràng tình cảm của hắn đối với Tô Thanh Thi, đó đã không còn là dục vọng chiếm hữu, mà là hắn thật sự động lòng với cô gái trước mắt này.

Nếu đã động lòng thì nói ra, nếu đã động lòng thì không cần kiêng kỵ gì cả thổ lộ ra, về phần chênh lệch thân phận và lực thực lực trong lúc đó, một nam nhân có chí khí, luôn nỗ lực lại phải để tâm tới hai thứ này sao? 

Dương Diệp hắn từ nhỏ không có số mệnh vương tôn quý tử gì, nhưng thế thì sao chứ? Vương hầu tương tương, ninh hữu chủng hồ (*), năm đó Thủy Hoàng của Đại Tần đế quốc có thể bằng hai bàn tay trắng dựng nên một vương triều bá nghiệp, năm đó Tổ sư Kiếm tông một người một kiếm đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, Dương Diệp hắn vì sao không thể?

Hắn chưa từng cho rằng hắn không xứng với Tô Thanh Thi!

Nghe được lời Dương Diệp nói, Tô Thanh Thi vô cùng kiên định nhìn Dương Diệp, trong lòng xuất hiện một loại cảm xúc khác thường, nàng cố nén loại cảm xúc này lại, một lúc lâu sau nàng xoay người nói: “Ta mỏi mắt mong chờ!” Nói xong bước đi ra ngoài, đi tới cửa nàng dừng lại, nói: “Nghe đồn Nguyên môn có một thiên tài gọi là Nguyên Dạ, người này lấy thực lực Tiên Thiên Nhất phẩm kích sát cường giả Vương Giả cảnh, mà người này ở trên Ngoại Môn bảng của Nguyên môn chỉ đứng hạng 14.” Nói xong Tô Thanh Thi không dừng lại nữa, biến mất ở trước cửa. 

“Tiên Thiên cảnh kích sát Vương Giả cảnh!” Dương Diệp ngẩn ra, chợt cười khẩy một tiếng, nói: “Thì sao chứ? Dương Diệp ta sợ gì chứ?”

***

(*) vương hầu tương tương, ninh hữu chủng hồ: vương, hầu, tướng, tướng, đâu cứ phải là người dòng dõi chứ. 

Chương 92: Thuật phù

Cho dù là Thanh Vân bảng, hay là cứu mẫu thân, Dương Diệp đều không thể không cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn. Cho nên tiếp đó Dương Diệp sắp xếp lại thời gian, từ lúc đầu cả ngày nghiên cứu và luyện tập phù lục đổi thành sáng sớm nghiên cứu và luyện tập phù lục, buổi trưa và buổi tối thì tu luyện.

Một tháng sau, Dương Diệp đã có thể chế tạo ra toàn bộ phù lục cơ bản, hơn nữa tất cả đều là thượng phẩm, điều này làm cho trong lòng Dương Diệp và Lâm Sơn phấn khích không ngớt. Cũng bởi vì như vậy, Lâm Sơn không có phản đối Dương Diệp dùng phần lớn thời gian để tu luyện, đối với Lâm Sơn mà nói, chỉ cần phù văn chi đạo của Dương Diệp có thể tiến bộ, cho dù Dương Diệp dùng tất cả thời gian để tu luyện lão cũng không quan tâm.

Mà ở phương diện võ đạo, mấy môn huyền kỹ của hắn cũng càng ngày càng thuần thục, đặc biệt là Ngự kiếm thuật và Hậu phát chế nhân, trong đó Ngự kiếm thuật hắn mở rộng từ phạm vi hai trượng lên mười trượng, nói cách khác, lấy hắn làm trung tâm, hắn có thể dùng kiếm trong vòng mười trượng như cánh tay của mình vậy. 

Có điều muốn khống chế kiếm dùng để phối hợp với công kích của hắn thì vẫn còn hơi khó, dù sao điều này cần nhất tâm nhị dụng (1), không phải chỉ cần thay đổi vị trí kiếm là được. Tuy nhiên Dương Diệp có lòng tin, bởi vì hắn bây giờ đã có thể vừa luyện tập kiếm pháp cơ bản vừa thi triển chiêu thức kiếm pháp.

Về phần rút kiếm trong trảm thiên bạt kiếm thuật (2), Dương Diệp cũng tiến bộ không ít, bây giờ thanh âm khi hắn rút kiếm ra nhỏ như tiếng muỗi kêu, nếu như hắn không chú ý lắng nghe thì sẽ không nghe được!

Mà kiếm ý Dương Diệp lĩnh ngộ được, trừ để áp chế trói buộc đối thủ ra thì Dương Diệp còn biết thêm một tác dụng của nó nữa, đó chính là tăng phúc (3), đúng vậy, là một loại tăng phúc cho bản thân hắn. Nếu như hắn thi triển kiếm khí, dùng kiếm ý bao phủ kiếm khí thì uy lực của kiếm khí này được tăng lên ít nhất hai lần. 

Hơn nữa kiếm ý này không chỉ có thể áp chế trói buộc với con người mà ngay cả đối với thảo mộc và huyền thú cũng có thể, bởi vì hắn đã lấy Hôi Lang ra làm thực nghiệm, dưới áp chế của kiếm ý, chiến lực của Hôi Lang hạ thấp hơn trước ít nhất ba phần! Có điều khiến Dương Diệp nghi hoặc chính là kiếm ý của hắn đối với Tiểu gia hỏa hình như không có tách dụng, phải nói là tác dụng rất nhỏ, ngược lại khi hắn thi triển kiếm ý với Tiểu gia hỏa thì nó không chỉ không có bị áp chế, lại còn phản lại một cỗ uy áp áp chế hắn, điều này làm cho Dương Diệp có chút dở khóc dở cười.

Ngoại trừ Dương Diệp tiến bộ rất lớn còn phải nhắc tới muội muội Tiểu Dao của Dương Diệp nữa, thiên phú của Tiểu Dao quả thật là dọa người, một tháng ngắn ngủi nàng đã là Tứ phẩm huyền giả, đương nhiên việc này không thể thoát khỏi được Lâm Sơn chỉ dạy và bồi dưỡng. Bởi vì Lâm Sơn dưới yêu cầu của Bảo Nhi đã nhận Tiểu Dao làm cháu gái nuôi, lúc đầu Lâm Sơn còn có chút không vui nhưng chỉ vài ngày sau thì lão đã cực kỳ cam tâm tình nguyện.

Mặc dù Tiểu Dao cũng có chút nghịch ngợm, thế nhưng so với tiểu ma nữ Bảo Nhi vẫn thành thật hơn. Hơn nữa Tiểu Dao lại rất hiếu thuận, mỗi ngày ngoại trừ tu luyện còn có thể làm cho Lâm Sơn rất nhiều đồ ăn ngon. Chịu dằn vặt nhiều năm của tiểu ma nữ như vậy, đột nhiên có một cháu gái hiếu thuận, khỏi nói Lâm Sơn vui mừng như thế nào. 

Bởi vì Lâm Sơn rất yêu thích Tiểu Dao cho nên mỗi ngày đều dành ra một chút thời gian để tự mình chỉ dạy Tiểu Dao, về phần tài nguyên tu luyện thì càng tùy ý để Tiểu Dao lấy. Với tài phú của Lâm Sơn, đừng nói là một Tiểu Dao, cho dù một vạn Tiểu Dao đều không thành vấn đề.

Thấy Lâm Sơn yêu thích Tiểu Dao như thế, tâm tình của Dương Diệp không cần phải nói nữa, chỉ là hắn vẫn có chút buồn bực là mỗi khi gặp khó khăn ở phương diện tu luyện, đi thỉnh giáo Lâm Sơn thì lão sẽ luôn an bài cho hắn một nhiệm vụ liên quan tới phù văn, chỉ có hoàn thành nhiệm vụ phù văn thì Lâm Sơn mới chỉ dạy cho.

Tương tự, tài nguyên tu luyện của Phù Văn phong thì hắn cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mới có thể nhận, điều này làm cho trong lòng hắn cảm thấy có chút không công bằng, dù sao hắn mới là đồ đệ của Lâm Sơn mà! 

Dưới tình huống như vậy, không chỉ ở phù văn chi đạo, hay là võ đạo, Dương Diệp đều tiến bộ rất lớn.

Trong Phù Văn điện, Dương Diệp đang hết sức chăm chú chế tạo phù lục trên bàn, mà bên cạnh hắn có Lâm Sơn, Bảo Nhi, còn có cả Tiểu Dao nữa, cả ba người đang yên lặng theo dõi hắn chế phù.

Một lúc lâu sau, Dương Diệp thu bút lại, thả lỏng một hơi, sau đó nhẹ nhàng đặt phù văn bút qua một bên, xoay người nhìn Lâm Sơn nói: “Sư phụ, xong rồi ạ!” 

Lâm Sơn lấy tấm Thần Hành phù kia ra nhìn, thấy lại là thượng phẩm, lập tức hài lòng gật đầu, nói: “Rất tốt, trong khoảng thời gian này ngươi và Bảo Nhi đã hoàn toàn nắm vững các loại phù lục cơ bản, bây giờ ta bắt đầu dạy các ngươi thuật phù, chờ khi hoàn toàn nắm vững thuật phù, hai người các ngươi cũng có thể được xem là một Địa phù sư rồi!”

“Thuật phù?” Hai mắt Dương Diệp sáng lên, hiếu kỳ hỏi: “Sư phụ, thuật phù là cái gì?”
Bảo Nhi ở bên cạnh cũng nhìn Lâm Sơn, mặc dù Lâm Sơn cực kỳ sủng ái nàng, thế nhưng trên phù văn chi đạo lại rất nghiêm khắc, không có học giỏi phần cơ bản thì phần sau tuyệt sẽ không dạy cho nàng, cho nên nàng cũng không biết thuật phù là gì. 

Lâm Sơn mỉm cười nói: “Các ngươi bây giờ đang học chính là phù lục cơ bản, phù lục cơ bản đều là dùng để phụ trợ cho bản thân, mà thuật phù không phải như thế, thuật phù cũng tương tự như huyền kỹ, nó có thể dùng để công kích được, chỉ có điều được một lần mà thôi. Đi, ta mang các ngươi đi xem uy lực của thuật phù!” Nói xong một tay nắm Tiểu Dao, một tay nắm Bảo Nhi đi ra đại điện.

Dương Diệp tất nhiên cũng vội càng chạy theo, hắn cực kỳ tò mò về thuật phù!

Một địa phương trống trải trong đại điện, Lâm Sơn khẽ động cổ tay, trong tay xuất hiện một tấm phù lục, lão nhìn Bảo Nhi và Dương Diệp nói: “Thuật phù cũng có mạnh yếu, nó chia làm đê cấp (4), trung cấp, cao cấp, truyền thuyết cấp và thần cấp. Trong đó uy lực của thuật phù cao cấp tương đương với một môn huyền kỹ Địa giai, về phần truyền thuyết cấp và thần cấp thì tương đương với một môn huyền kỹ Thiên giai. Mà tấm phù trong tay ta bây giờ là thuật phù hạ phẩm trung cấp Lôi Chú phù. Các ngươi chú ý nhìn xem.” 

Nói xong Lâm Sơn rót huyền khí vào trong phù lục, huyền khí nhập phù, tấm Lôi Chú phù trong tay Lâm Sơn ngay lập tức phát ra một đạo ngân quang, Lâm Sơn ném nó vào trong không trung, Lôi Chú phù trong nháy mắt nổ tung, một tia sét to bằng cánh tay từ trong phù lục đánh xuống phía dưới.

“Ầm!”

Một tiếng ầm vang lên, mặt đất rung chuyển, mảnh đất trống ở nơi xa bị nổ tung, đất đá văng khắp trong không khí. 

Bụi bặm tản đi, Dương Diệp cùng hai tiểu cô nương đi qua đó, khi thấy cái hố sâu chừng năm sáu trượng, rộng bảy tám trượng thì cả ba người đều ngây ra.

Dương Diệp phục hồi tinh thần lại đầu tiên, yết hầu hắn giật giật, uy lực của thuật phù trung cấp này kinh khủng quá, ngay cả hắn thi triển Phân Linh kiếm pháp toàn lực cũng không tạo ra được hiệu quả như này, học, nhất định phải học!

Bảo Nhi sau khi tỉnh hồn lại, thoáng cái chạy đến trước mặt Lâm Sơn, ôm lấy cánh tay lão không ngừng lắc qua lắc lại nói: “Gia gia dạy Bảo Nhi, nhanh dạy Bảo Nhi đi, chờ Bảo Nhi học được cái này, sau này Bảo Nhi thấy ai đáng ghét sẽ lấy phù nổ tung kẻ đó!” 
Lâm Sơn nghe được lời này thì mặt đầy vết đen, trước kia lão sở dĩ không cho Bảo Nhi học loại phù lục có lực sát thương này cũng bởi vì biết tính cách của nàng, nàng tuyệt đối không thích nói nhiều, nhất định sẽ không chút do dự ném tới đối phương, lại còn tuyệt đối sẽ không chỉ ném một cái!

Dương Diệp ở một bên nghe được cũng đổ mồ hôi lạnh, sau này có cơ hội phải báo cho Thanh Tuyết biết, để nàng đừng trêu chọc Bảo Nhi, không thì hậu quả sẽ rất kinh khủng!

Tiểu Dao ở bên cạnh trong mắt cũng lóe lên vẻ hưng phấn, chẳng qua khi nàng nghĩ đến mình không thể trở thành một Phù văn sư thì đôi mắt linh động nhất thời trở nên buồn bã, trong lòng không khỏi có chút ao ước được như Bảo Nhi và ca ca. Nếu như nàng cũng có thể trở thành Phù văn sư thì tốt biết bao? 

Nhìn thấy được vẻ buồn bã trong ánh mắt Tiểu Dao, Dương Diệp đi tới bên cạnh xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, ôn nhu nói: “Nha đầu ngốc, ca ca là phù văn thì chẳng khác nào muội là Phù văn sư sao? Chờ ca ca học được thuật phù này sẽ chế tạo cho Tiểu Dao nhiều loại phù lợi hại, sau đó ai dám bắt nạt muội, muội học Bảo Nhi tỷ tỷ, ném cho kẻ đó mấy cái là được!”

Nghe vậy Tiểu Dao vui vẻ gật đầu, lúc này nàng đã nghĩ thông suốt, ca ca nói không sai, nàng tuy không phải Phù văn sư nhưng ca ca thì có, dù sao của ca ca cũng là của nàng, còn chuyện nàng có phải Phù văn sư hay không đã không quan trọng nữa.

Thấy Tiểu Dao vui vẻ lại, Dương Diệp cũng mỉm cười, nàng đã tạm thời mất đi mẫu thân, hắn không muốn Tiểu Dao có thêm bất cứ chuyện buồn gì nữa! 

Chịu không được Bảo Nhi lắc đi lắc lại, Lâm Sơn liền gọi Dương Diệp qua, sau đó nhìn hai người, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Thuật phù này chia làm nhiều loại, mỗi một loại thuật phù không giống nhau thì hiệu quả cũng không giống nhau, phương pháp chế luyện cũng tất nhiên sẽ không giống nhau. Ta muốn nói với các ngươi chính là mỗi một phương pháp luyện chế thuật phù đều cực kỳ trân quý, căn bản chỉ truyền cho đệ tử của mình mà thôi, cho nên sau này các ngươi trừ đệ tử của mình ra không thể tự mình truyền cho người khác, rõ chưa?”

Thấy vẻ mặt ngưng trọng của Lâm Sơn, Dương Diệp nghiêm túc gật đầu, nói: “Rõ ạ!”

Bảo Nhi cũng vội vàng đáp ứng, chỉ là thái độ lại hết sức tùy ý, nhưng mà Lâm Sơn cũng không trông mong Bảo Nhi làm được theo yêu cầu của lão, nên biết trước kia lão đưa cho Bảo Nhi cuốn “Cơ sở phù văn quyết” thì cũng dặn dò nàng như bây giờ, nhưng mà nàng thì sao? Còn không phải chưa được lão đồng ý đã truyền cho Dương Diệp đấy thôi. 

Có điều cũng may coi như là lòng tốt được việc tốt!

Cứ như vậy, Dương Diệp trên phù văn chi đạo lại bước lên phía trước một bước.

***

(1) nhất tâm nhị dụng: làm hai việc cùng một lúc

(2) trảm thiên bạt kiếm: rút kiếm chém trời

(3) tăng phúc: kiểu như buff thêm thuộc tính 

(4) đê cấp: cấp thấp

Chương 93: Thanh vân lệnh

Nháy mắt một tháng trôi qua.

Trong phòng, Dương Diệp cầm phù văn bút trong tay từ từ vẽ trên phù chỉ, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm phù chỉ, nháy mắt một cái cũng không dám.

Độ khó của thuật phù so với phù lục cơ bản hơn không biết bao nhiêu lần, cho dù dưới sự chỉ dạy trực tiếp của Lâm Sơn, Dương Diệp và Bảo Nhi trong một tháng này cũng không thành công được lần nào, không phải thiên phú hai người kém mà thuật phù này thật sự quá mức phức tạp. Vì thế nhiệt tình lúc trước của Bảo Nhi đã sớm biến mất đâu hết sạch, thậm chí có lúc còn cực kỳ tức giận nữa. 

Có điều sau một câu nói của Lâm Sơn, nhiệt tình và lòng tin của Bảo Nhi lại nhất thời quay trở lại. Lâm Sơn nói: “Mới có một chút thời gian mà thôi, nha đầu con gấp gì chứ? Gia gia con trước kia phải mất hai tháng mới chế tạo thành công được một tấm thuật phù đấy!”

Nghe được lời Lâm Sơn nói, không chỉ có Bảo Nhi có lòng tin trở lại mà Dương Diệp cũng như vậy.

Trong phòng, Dương Diệp cực kỳ chăm chú, chậm rãi phác thảo từng chút từng chút một, trên trán xuất hiện từng giọt mồ hôi hột, cứ duy trì như vậy khoảng chừng một canh giờ, Dương Diệp thu bút lại, sau đó hít một hơi thật sâu, trong mắt không dấu nổi vẻ vui mừng. 

Tiện tay chùi mồ hôi trên mặt, Dương Diệp cầm lấy tấm phù lục phát sáng lấp lánh chạy tới nơi Lâm Sơn ở.

Trong phòng Lâm Sơn, Lâm Sơn nhìn tấm phù lục trong tay Dương Diệp thì trở nên ngây ngốc, sau khi tỉnh hồn lại kinh ngạc nói: “Ngươi chế tạo đây hả?”

Dương Diệp có chút hưng phấn gật đầu, có thể nói là hắn không ăn không ngủ một tháng để nghiên cứu thuật phù này, trải qua một tháng cố gắng chịu khó, rốt cục hôm nay cũng đã thành công, sao hắn không hưng phấn chứ? 

Khóe miệng Lâm Sơn giật giật, trong lòng khiếp sợ không thôi. Mặc dù Dương Diệp chế tạo chỉ là một tấm Phong Nhận phù cấp thấp, nhưng cũng không phải một tháng thì có thể hoàn được! Độ phức tạp của thuật phù này lão vô cùng rõ ràng, trước kia lão phải mất trọn vẹn hơn ba tháng mới chế ra được một tấm thuật phù, lại chỉ là một tấm hạ phẩm, mà Dương Diệp chỉ một tháng thì chế tạo được, lại còn là thượng phẩm…

Lâm Sơn cảm thấy có chút bị đả kích, có điều càng thấy vui mừng hơn, bởi vì Dương Diệp là đệ tử của lão.

Nhìn Dương Diệp đang có chút hưng phấn, trong mắt Lâm Sơn không che dấu vẻ tán thưởng chút nào, ở chung hai tháng với Dương Diệp, lão đối với những biểu hiện của Dương Diệp cực kỳ hài lòng, không chỉ bởi vì thiên phú của hắn, lão càng coi trọng thái độ của Dương Diệp hơn, bất kể ở phương diện tu luyện hay ở phương diện phù văn, thái độ của Dương Diệp đều cực kỳ chăm chú, cực kỳ cố gắng, điều này làm cho lão rất hài lòng. 

Bởi vì một người cho dù thiên phú có tốt đến đâu đi nữa, nếu như hắn không cố gắng thì cuối cùng cũng sẽ trở thành bình thường! Nhìn những Tông sư phù văn trong lịch sử nổi danh khắp Nam vực, không có người nào chỉ dựa vào mỗi thiên phú mà thành công, nhiều hơn cả là dựa vào cố gắng.

Cần cù bù thông minh, lời này rất có lý!

Thu hồi suy nghĩ, Lâm Sơn nhìn Dương Diệp, hài lòng gật đầu, nói: “Thiên phú của ngươi cho dù là ở phù văn hay là võ đạo đều rất tốt, càng khó thấy chính là ngươi lại không kiêu ngạo, trước sau đều một lòng cố gắng làm việc.” Nói đến đây Lâm Sơn ngừng một chút, lại nói: “Chuyện của mẹ ngươi không cần gấp, ta đã dò la, nghe nói Bách Hoa cung chỉ trấn áp nàng dưới đáy vực Tuyệt Tình Nhai, bà ấy tạm thời không có nguy hiểm tới tính mạng, cho nên ngươi không nên đi làm những chuyện hi sinh vô ích, rõ chưa?” 

Nghe được tin mẫu thân bị trấn áp dưới đáy Tuyệt Tình Nhai, trong mắt Dương Diệp lóe lên vẻ vui mừng rồi biến mất, hai tay nhịn không được nắm chặt lại, sau một lát hắn hít sâu một hơi, nói: “Sư phụ yên tâm, đệ tử chưa có thực lực thì sẽ không đi Bách Hoa cung chịu chết đâu!”
Nhìn thấy lửa giận trong mắt Dương Diệp, Lâm Sơn thở dài, nói: “Không phải vi sư không giúp ngươi, mà việc này ta cũng bất lực. Nếu mẫu thân của ngươi đã phải cung quy khác, ta đi tìm bọn họ thương lượng cũng có thể được. Thế nhưng mẫu thân ngươi phạm vào quy định năm đó Tổ sư Bách Hoa cung tự mình lập nên, quy định này là nguồn gốc của Bách Hoa cung, cho dù Cung Chủ phạm phải cũng phải bị trừng phạt nghiêm khắc. Cho nên đừng nói là ta, ngay cả Hội trưởng Công hội phù văn sư cũng đi cầu tình cũng không được!”

Dương Diệp nhắm hai mắt lại, hai tay nắm chặt, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay, trong lòng hắn không cam tâm, chẳng lẽ phải để cho mẫu thân bị trấn áp ở Tuyệt Tình Nhai kia mấy năm, thậm chí mấy chục năm sao? Mẫu thân có thể đợi được đến khi mình tới cứu sao? Có thể sao? 

Thấy bộ dáng đau khổ của Dương Diệp, trong lòng Lâm Sơn có chút không đành lòng, lập tức nói: “Muốn cứu mẫu than ngươi, có hai biện pháp!”

Dương Diệp mở lớn hai mắt, sau đó quỳ xuống nói: “Xin sư phụ chỉ giáo!”

Lâm Sơn đỡ Dương Diệp dậy, nói: “Muốn cứu mẫu thân ngươi, nhất định phải thay đổi quy định mà Tổ sư Bách Hoa cung đã lập ra, muốn thay đổi điều này, cần phải có thực lực tuyệt đối, là thực lực tuyệt đối, chỉ cần ngươi có thực lực tuyệt đối, đừng nói thay đổi quy định của Bách Hoa cung, cho dù là diệt Bách Hoa cung cũng không thành vấn đề. Chỉ là muốn có thực lực tuyệt đối không hề dễ như nói. Vạn năm qua Nam vực cũng không có được mấy người!” 

“Vậy biện pháp thứ hai?”

“Về phần biện pháp thứ hai…” Lâm Sơn chậm rãi nói: “Biện pháp thứ hai chính là có Thanh Vân lệnh, ngươi hẳn đã nghe qua Thanh Vân bảng, Thanh Vân bảng là do sáu đại thế lực và Đại Tần đế quốc cùng nhau tổ chức, trừ để cạnh tranh tài nguyên, còn có một nguyên nhân nữa, đó chính là bồi dưỡng nhân tài, về phần tại sao sau đại thế lực và Đại Tần đế quốc phải bồi dưỡng nhân tài sau này ngươi sẽ biết. Để toàn bộ thiên tài trong Nam vực hăng hái tham gia Thanh Vân bảng, mỗi tông môn trong Thanh Vân bảng phải đưa ra số lượng giải thưởng cực kỳ mê người, trong đó có Thanh Vân lệnh, có Thanh Vân lệnh có thể yêu cầu các thế lực lớn làm một chuyện, đương nhiên chuyện này không được quá mức.”

“Có Thanh Vân lệnh có thể yêu cầu Bách Hoa cung thả mẫu thân đệ tử sao?” Dương Diệp có chút vui mừng hỏi. 

Lâm Sơn chậm rãi lắc đầu, nói: “Không thể, thế nhưng ngươi có thể yêu cầu bọn họ giảm nhẹ hình phạt với mẹ ngươi, để ngươi tranh thủ thời gian. Nên biết cho dù là Linh Giả cảnh cũng không chống đỡ được dưới Tuyệt Tình Nhai lâu đâu.”
Một lúc lâu sau, Dương Diệp hít sâu một hơi, nói: “Làm thế nào để có Thanh Vân lệnh?”

Lâm Sơn nhìn Dương Diệp, trầm giọng nói: “Lấy được vị trí người đầu Thanh Vân bảng!” 

“Người đứng đầu sao?” Dương Diệp nheo hai mắt lại, lẩm bẩm nói.

Lâm Sơn trầm giọng nói: “Tiểu tử, ngươi đừng tưởng vị trí đứng đầu này đơn giản, nó tuyệt đối không hề đơn giản. Nếu như ngươi không lĩnh ngộ được kiếm ý, cho dù ngươi thiên phú trác tuyệt, cả Ngũ hành huyền khí nữa, nhưng có thể tiến vào top 50 Thanh Vân bảng đã là vấn đề cực kỳ lớn rồi. Mà ngươi bây giờ có kiếm ý, tiến vào top 30 không thành vấn đề, nhưng muốn lấy được hạng nhất, không phải sư phụ đả kích ngươi nhưng lấy thực lực của ngươi bây giờ còn kém lắm! Phải biết mỗi người xếp hạng top 100 trên Thanh Vân bảng đều có thể khiêu chiến vượt cấp cả.”

Dương Diệp khẽ gật đầu, hắn đương nhiên biết độ khó của Thanh Vân bảng, đừng nói cái khác, ngay hôm đó Tô Thanh Thi nói Nguyên môn có một người tên Nguyên Dạ, lấy thực lực Tiên Thiên cảnh kích sát Vương Giả cảnh quả thực vô cùng kinh khủng. Hơn nữa đối phương chỉ mới xếp hạng 14 trên Ngoại Môn bảng của Nguyên môn, hạng 14 đã lợi hại như vậy, vậy mười ba người phía trước là thứ kinh khủng như thế nào? 

Với lại trừ Nguyên môn ra, thiên tài của ba quái vật lớn là Đại Tần đế quốc và nhị cung đâu nữa? Bọn họ yêu nghiệt cỡ nào? Số lượng người của Nam vực mấy chục tỉ, yêu nghiệt sao thiếu được? Dương Diệp rất tự tin, nhưng hắn không tự đại, hắn không cho rằng sau khi vượt cấp miểu sát Tiên Thiên cảnh đã là vô địch.

Tiên Thiên cảnh quả thực rất kinh khủng, giống như cường giả Tiên Thiên cảnh trong Kiếm Nô tháp kia, thực lực của Dương Diệp bây giờ tiến bộ rất nhiều thế nhưng muốn giết kiếm nô Tiên Thiên cảnh kia như giết Liễu Thanh Vũ thì hắn không làm được. Hơn nữa hắn cũng không dám xác định Nam vực còn có cường giả Tiên Thiên cảnh còn lợi hại hơn so với kiếm nô kia không, dù sao Nam vực rất lớn, yêu nghiệt nhiều lắm.

Có kiếm nô Tiên Thiên cảnh trong Kiếm Nô tháp và Huyền thú Vương cấp làm tiêu chuẩn cho nên Dương Diệp cực kỳ hiểu rõ thực lực của bản thân mình. 

Nhưng mà thế thì sao chứ? Thực lực của hắn bây giờ muốn tranh đoạt đệ nhất còn rất khó, nhưng không phải còn thời gian nửa năm sao? Thời gian nửa năm này chính là cơ hội lật ngược của hắn!

Nghĩ vậy Dương Diệp nhìn Lâm Sơn nói: “Sư phụ, đệ tử muốn vào Thập Vạn Đại Sơn lịch lãm!” Muốn nhanh chóng đề cao thực lực, khổ luyện cứng nhắc không thể được, hắn cần phải thực chiến nhiều hơn, sinh tử chiến nhiều hơn!

“Ngươi xác định như vậy sao?” 

Dương Diệp gật đầu, bất kể là vì Tô Thanh Thi hay vì mẫu thân, hắn đều phải tham gia Thanh Vân bảng, chỉ là yêu cầu thứ hạng so với trước đó khó hơn vô số lần mà thôi.

Lâm Sơn khẽ gật đầu, sau đó lật tay phải, tầm mười tấm phù lục xuất hiện trên tay lão, nói: “Trong này có ba tấm Lôi phù cao cấp hạ phẩm, nếu gặp phải cường giả không đánh lại, dùng ba tấm phù này ném ra, ba tấm Lôi phù này vẫn rất có uy hiếp đối với cường giả Linh Giả cảnh!

Dương Diệp thấy ấm áp trong lòng, không có từ chối nhận lấy thuật phù, thi lễ với Lâm Sơn sau đó xoay người ra khỏi phòng. 

Nhìn Dương Diệp rời đi, Lâm Sơn vuốt vuốt râu, khẽ gật đầu cười nói: “Hảo tiểu tử, thiên phú không tồi, nhân phẩm và tính cách cũng không chê được, nha đầu Bảo Nhi cuối cùng cũng làm được một chuyện tốt cho mình!”

Chương 94: Người giết, thăng cấp!

Ngày hôm sau, trong hoa viên của Phù Văn phong, hai huynh muội Dương Diệp và Tiểu Dao nắm tay nhau chậm rãi đi dạo, hai huynh muội cứ chậm rãi đi dạo như vậy, ấm áp không gì sánh được.

Thật lâu sau, Tiểu Dao dừng bước lại, nhìn Dương Diệp, có chút không nỡ nói: “Ca, huynh thật sự muốn đi Thập Vạn Đại Sơn sao?” Bây giờ nàng chỉ có một mình ca ca là người thân nữa, nàng thật sự không muốn rời khỏi ca ca, thế nhưng nàng cũng biết ca ca muốn trở nên mạnh mẽ hơn, sau đó cứu mẫu thân, nhưng nàng vẫn không nỡ!

Dương Diệp xoa đầu Tiểu Dao, cười nói: “Ca ca bây giờ đã là Cửu phẩm huyền giả đỉnh phong, chỉ còn thiếu cơ hội để trở thành Tiên Thiên cảnh, để tăng thực lực lên, ca ca nhất định phải đi Thập vạn đại sơn lịch lãm một phen. Muội ở lại Phù Văn phong phải nghe lời sư phụ, không được đi theo Bảo Nhi tỷ tỷ gây chuyện, hiểu chưa?” Hắn vẫn có chút lo lắng về Tiểu Dao, không phải lo lắng an toàn của nàng, mà là lo lắng tiểu ma nữ Bảo Nhi làm hư Tiểu Dao. 

Tiểu Dao cười “hì hì”, trừng mắt nhìn Dương Diệp nói: “Ca, nếu như để cho Bảo Nhi tỷ tỷ biết huynh nói tỷ ấy như vậy thì khẳng định tỷ ấy sẽ không bỏ qua cho huynh đâu!” Đối với Bảo Nhi, nàng cũng vô cùng yêu thích.

Dương Diệp mỉm cười, sau đó nói: “Nhớ kỹ, bình thường tu luyện không cần quá khắc khổ, học theo Bảo Nhi tỷ tỷ một ít, tu luyện một lát lại chơi một lát, nếu như chờ sau này ca trở về phát hiện muội gầy đi thì ta sẽ không tha cho muội đâu!”

Tiểu Dao gật gật đầu, nhưng trong lòng thì âm thầm quyết định nhất định phải càng thêm cố gắng, bởi vì nàng có trở nên mạnh mẽ hơn mới có thể giúp ca ca được. 

Sau khi chơi đùa với Tiểu Dao một hồi lâu, Dương Diệp rời khỏi Phù Văn phong dưới ánh mắt không nỡ của Tiểu Dao.

Dương Diệp không chuẩn bị gì cả, cũng không cần chuẩn bị cái gì, bởi vì trên người hắn có rất nhiều phù lục do hắn luyện chế, có gia tốc, có trị liệu, nói chung toàn bộ những phù lục cơ bản hắn đều chuẩn bị một ít.

Một lúc lâu sau khi Dương Diệp rời khỏi Kiếm tông, tiến vào vạn xà lâm, một thiếu niên khoảng chừng 16, 17 tuổi cũng tiến vào một khách sạn trong Thanh Sơn thành. 

Gã thiếu niên này đi vào trong một gian phòng, trong phòng có một mỹ phụ, người này không phải ai khác chính là người trước đây tiến vào Kiếm tông đòi giao Dương Diệp ra, Phượng Vũ.

Phượng Vũ nhìn thiếu niên đi vào, nói: “Có tin tức của hắn sao?”

Thiếu niên kia hành lễ với Phượng Vũ, nói: “Tiền bối, Dương Diệp đã rời khỏi Phù Văn phong, nhìn hướng hắn đi chắc hẳn là tiến vào thập vạn đại sơn.” 

Nghe vậy, Phượng Vũ đang ngồi xếp bằng trên giường đứng lên, lông mày nhíu lại, hàn quang chợt lóe, nói: “Đợi suốt hai tháng, ngươi cuối cùng cũng xuất hiện!”

Trước kia khi biết được Dương Diệp là đệ tử của Lâm Sơn thì mấy người bọn họ phải buông tha ý định bắt Dương Diệp về truy xét, bất kể là thân phận hay thực lực của Lâm Sơn đều không phải là thứ mà bọn họ có thể trêu chọc được, muốn tiếp tục bắt Dương Diệp thì chỉ còn cách trở về xin chỉ thị của Cung Chủ.

Ba người mỹ phụ còn lại đều quay về Bách Hoa cung nhưng Phượng Vũ lại không về. Bà sở dĩ muốn bắt Dương Diệp trước rồi về cung sau không phải vì bà hận Dương Diệp và mẫu thân hắn, mà là bà rất có hứng thú đối với phương pháp khống chế huyền thú bí mật của hắn, nếu như bà có được phương pháp này, vậy thì địa vị của bà ở Bách Hoa cung nháy mắt tăng lên rất nhiều bậc, thậm chí làm một trưởng lão thực quyền cũng không phải không được! 

Cho nên bà tìm cớ ở lại, sau đó mua chuộc đệ tử Kiếm tông để ý hành tung của Dương Diệp, trời xanh không phụ lòng người, Dương Diệp ở mãi trong Phù Văn phong hai tháng rốt cuộc đã xuất hiện.

“Tiền bối, người đã đáp ứng vãn bối…” Lúc này tên thiếu niên kia cười nịnh nọt hỏi thù lao.

Phượng Vũ liếc mắt nhìn thiếu niên kia, sau đó vung tay phải lên, một cái túi nhỏ xuất hiện trước mặt gã, nói: “Đi đi!” 

Tên thiếu niên kia mở ra xem, thấy là năm mươi viên Năng Lượng thạch thì lập tức mừng như điên, sau đó không quay đầu bước ra khỏi phòng. Chỉ chú ý hành tung của một người lại có thể được thù lao như thế này, cuộc trao đổi này thật sự là hời quá.

“Khoan đã!” Lúc này Phượng Vũ gọi thiếu niên lại, hỏi: “Kiếm tông không ai biết hành tung của ngươi chứ?”

Thiếu niên vội vàng nói: “Không có, không có ai biết hành tung của ta cả, hôm nay ta xin tông môn nghỉ một ngày, nói trong nhà có việc, cho nên các hảo hữu đều nghĩ ta về nhà hết.” 

Phượng Vũ khẽ gật đầu, sau một khắc, một cánh hoa hoa huyền khí biến ảo thành xẹt qua cổ thiếu niên, thiếu niên hai tay ôm chặt cổ, mắt trợn tròn, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không thể nói ra được, sau đó ngã xuống đất.Phượng Vũ không nhìn y nữa, xoay người đi ra khỏi phòng, về phần thi thể thiếu niên thì tự sẽ có người tới thu thập, vì khách sạn này là sản nghiệp của Bách Hoa cung!

Sau khi ra khỏi khách sạn, Phượng Vũ đi tới một ngôi nhà đá ở phía nam thanh sơn thành, nhà đá không có cửa, chỉ có một cái cửa sổ lớn. Phượng Vũ đi tới trước cửa sổ, lấy một tấm thẻ bạc bỏ vào trong cửa sổ, khoảng chừng hai giây sau, một tờ giấy trắng và một cây bút từ trong cửa sổ hiện ra. 

Phượng Vũ cầm bút viết lên giấy: Tên: Dương Diệp; thân phận: phù văn sư, đệ tử Lâm Sơn; cảnh giới: Cửu phẩm huyền giả. Yếu hoạt bất yếu tử (*), mời người giết.”

Viết xong Phượng Vũ vung tay phải lên, tờ giấy trắng bay vào trong cửa sổ.

Một lúc lâu sau, bên trong cửa sổ truyền tới một giọng nói: “Thân phận phù văn sư cần thù lao gấp mười lần, đệ tử Lâm Sơn, thân phận này lại cần thêm mười lần nữa, tổng cộng 20 vạn kim tệ.” 

Nghe vậy Phượng Vũ nhướng mày, bà không nghĩ tới tổ chức này lại mở miệng đòi 20 vạn kim tệ, 20 vạn kim tệ đối với bà cũng không phải con số nhỏ!

“Các ngươi ghi giá công khai, dưới Tiên Thiên cảnh một vạn kim tệ, sao bây giờ lại đòi 20 vạn, không phải là sợ Công hội phù văn sư chứ?” Phượng Vũ trầm giọng nói.

“Thân phận của hắn đáng tiền, giết hay không giết đây!” Thanh âm kia nói. 

Phượng Vũ có chút do dự, 20 vạn kim tệ đối với bà mà nói thật sự không phải con số nhỏ, thế nhưng để bà đi đối phó Dương Diệp thì bà không dám mạo hiểm như vậy, nếu như bị Lâm Sơn biết bà lấy thực lực Linh Giả cảnh đi đối phó Dương Diệp Phàm Nhân cảnh, lấy tính cách bao che của Lâm Sơn thì cho dù là Bách Hoa cung cũng không cứu được bà!

Nếu như Dương Diệp không đi thập vạn đại sơn mà đi chỗ khác thì bà sẽ tự mình ra tay, thế nhưng Dương Diệp đi thập vạn đại sơn thì bà không có biện pháp ra tay được. Bởi vì chỉ cần bà tiến vào thập vạn đại sơn thì sẽ lập tức bị cường giả Kiếm tông theo dõi, bà cũng không hiểu tại sao hiện nay Kiếm tông lại đề phòng nghiêm ngặt như vậy.

Tóm lại bà không dám mạo hiểm đi đối phó Dương Diệp, bởi vì Lâm Sơn và thế lực Lâm Sơn đại biểu không phải một đội trưởng Bách Hoa vệ có thể thừa nhận được. Cho nên lúc nãy bà mới giết đệ tử ngoại môn Kiếm tông kia, sau đó mới tới đây mời người tổ chức này đi bắt sống Dương Diệp. 

Một lúc lâu sau, Phượng Vũ hít sâu một hơi, sau đó cổ tay khẽ động, một tấm thẻ vàng bay vào trong cửa sổ kia, giọng lạnh lùng nói: “Làm tàn phế, để lại một hơi thở là được!” Nói xong xoay người rời khỏi.


Lúc này Dương Diệp đang ở trong vạn xà lâm nhìn Hôi Lang, trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ và không thể tin nổi. 

Sau khi đi vào vạn xà lâm, Dương Diệp đã mang Tiểu Hôi ra, định để Tiểu Hôi dẫn đường, thế nhưng khi hắn nhìn thấy Tiểu Hôi thì hắn không thể bình tĩnh được. Bởi vì Tiểu Hôi đã không còn là huyền thú Cửu giai nữa, mà đã là huyền thú Vương cấp!

Đúng vậy, là huyền thú Vương cấp, Dương Diệp không nhìn lầm, Tiểu Hôi bây giờ đã là huyền thú Vương cấp!

Dương Diệp chỉ vào Hôi Lang, nhìn Tiểu gia hỏa hỏi: “Tiểu gia hỏa, sao nó thăng cấp thế?” Hắn căn bản không có cách nào giao tiếp với Hôi Lang nên chỉ có thể hỏi Tử Điêu. 

Tử Điêu chớp chớp mắt, vuốt nhỏ chỉ Hôi Lang, sau đó lại chỉ vào bụng Dương Diệp.

“Ngươi nói là bởi vì vòng xoáy nhỏ trong cơ thể ta sao?”

Tử Điêu gật gật đầu. 

“Vậy sao ngươi không thăng cấp?”

Tử Điêu chớp chớp mắt, lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, sau đó dùng vuốt nhỏ khoa tay múa chân vài cái.

“Ngươi nói là ngươi muốn tấn cấp thì rất khó khăn sao?” 

Tử Điêu vội vàng gật gật đầu.

Dương Diệp chỉ chỉ bụng mình, sau đó hỏi: “Ở trong đó, các ngươi sẽ thăng cấp được đúng hay không?”

Tử Điêu gật đầu. 

Thấy thế Dương Diệp hít sâu một hơi, điều này thật sự là làm cho người ta khiếp sợ. Vòng xoáy đan điền của hắn lại có thể giúp cho huyền thú tấn cấp, đan điền này rốt cục là cái tồn tại gì đây?

Mọi người đều biết, huyền thú muốn tấn cấp thì rất là khó khăn, trừ khi may mắn gặp được thiên địa linh thảo gì đó, không thì bọn chúng chỉ có thể dùng thời gian để tích lũy. Thế nên huyền thú ở thập vạn đại sơn sẽ tìm kiếm linh thảo để thăng cấp, bởi vì dùng thời gian tích lũy không đáng tin cậy lắm.

Mà bây giờ đan điền của hắn lại có thể giúp cho huyền thú thăng cấp, hơn nữa còn trong thời gian rất ngắn nữa chứ, trời ạ, Tiểu Hôi mới đi với hắn có mấy tháng! 

Dương Diệp đối với vòng xoáy nhỏ trong bụng càng lúc càng thấy nghi hoặc và hiếu kỳ.

***

(*) yếu hoạt bất yếu tử: cần người sống không cần người chết. 

Chương 95: Đại quân huyền thú!

Tuy rằng Tiểu Hôi trở thành huyền thú vương giai, thế nhưng thái độ với chồn tía vẫn vô cùng tôn kính như mọi khi, điều này làm cho Dương Diệp và chồn tía vô cùng hài lòng.

Cho nên, Dương Diệp vẫn như trước mà lấy Tiểu Hôi làm thú cưỡi.

Trong Vạn Xà lâm, Tiểu Hôi di chuyển nhanh như gió, nơi nào nó đi qua tất cả huyền thú đều nhượng bộ lui binh, làm cho Dương Diệp uy phong vô cùng! 

Lúc này trong lòng Dương Diệp quả thật rất thoải mái, huyền thú vương giai đấy! Lấy huyền thú vương giai làm thú cưỡi, Nam vực có bao nhiêu người có thể làm được? Nghĩ đến đây, Dương Diệp không khỏi nở nụ cười rồi đưa tay vỗ vỗ Tiểu Hôi, đột nhiên, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu Dương Diệp.

Vì sao hắn không thu thêm vài con huyền thú nữa nhỉ?

Nghĩ đến đây, Dương Diệp không bình tĩnh nổi nữa. Nếu như là người khác, ý nghĩ này chắc chắn là một ý nghĩ kỳ lạ. Nhưng với hắn mà nói, ý nghĩ này là hoàn toàn có thể thực hiện được. Có nhóc con chấn nhiếp, mấy con huyền thú nhất định sẽ khuất phục, có vòng xoáy nhỏ thần bí kia, mấy con huyền thú này nhất định sẽ như Tiểu Hôi mà tự nguyện ở lại. 

Chẳng phải là lúc đầu Tiểu Hôi cũng không muốn đó sao, nhưng sau khi nhìn thấy vòng xoáy thần kỳ thì cũng lập tức vô cùng nguyện ý sao?

Chỉ trong nháy mắt, Dương Diệp đã quyết định.

Nuôi đại quân huyền thú! 

Nhưng mà Dương Diệp không thu phục huyền thú cửu giai gì cả. Tuy rằng huyền thú cửu giai có thực lực cường hãn, thế nhưng sao lại sánh được với huyền thú vương giai chứ? Với không gian bên trong vòng xoáy đan điền của hắn, chứa năm sáu con huyền thú vương giai vẫn đủ. Vừa nghĩ đến cảnh vừa phất tay lên, huyền thú vương giai có một đám, Dương Diệp liền không kiềm nổi kích động.

Về phần huyền thú linh giai trở lên, Dương Diệp sẽ không cân nhắc đến. Với thực lực bây giờ của hắn, đi tìm huyền thú linh giai, vạn nhất uy áp của nhóc con không có tác dụng, vậy thì hắn thật là đi tìm đường chết.

Dương Diệp nói kế hoạch thu phục đại quân huyền thú cho chồn tía, chồn tía lập tức giơ hai móng vuốt lên tán thành. Đương nhiên, nó không có hứng thú với huyền thú này, nó chỉ cảm thấy chơi thật vui, chỉ thế mà thôi! 

Thấy chồn tía tán thành, Dương Diệp lập tức không chờ được nữa, chỉ huy Tiểu Hôi chạy về hướng U Minh cốc ngay. Mục tiêu thứ nhất của hắn: U Minh lang trong U Minh cốc!

Dưới sự dẫn đường của Tiểu Hôi, không lâu sau Dương Diệp đã đi đến địa bàn của lang vương ở U Minh cốc. Có nhóc con kia, Dương Diệp cũng không lén lén lút lút làm gì mà là trực tiếp vào động khiêu chiến U Minh lang vương.

Khi U Minh lang vương mang theo mấy nghìn con U Minh lang đi ra khỏi cửa động, Dương Diệp nheo mắt lại, nếu như mấy nghìn con U Minh lang xông về phía hắn, vậy thì hôm nay hắn sẽ tiêu thật. Bây giờ hắn cũng chỉ hy vọng uy áp huyết mạch nhóc con có tác dụng! 

"Meo!"

Nhìn thấy đàn sói lao đến, chồn tía kêu lên một tiếng, thoáng chốc vọt lên không trung, tử quang ẩn hiện trên người, một luồng uy áp vô hình che trời lấp đất bao trùm xuống đàn sói bên dưới.Khi chạm vào luồng uy áp này, đàn sói phía dưới lập tức dừng bước, sau đó, ngoại trừ U Minh lang vương màu bạc kia ra, tất cả U Minh lang còn lại đều nằm bò mọp xuống đất, trong mắt vô cùng hoảng sợ. Mà con U Minh lang vương kia mặc dù không nằm bò xuống, thế nhưng cũng không dễ chịu, cả người run run, trong mắt đầy kiêng dè và tôn kính. Nhưng mà lang vương có tôn nghiêm của lang vương, cho dù chết nó cũng không bò xuống trước mặt đàn sói xung quanh. 

Bởi vì bò xuống là đại diện cho thần phục!

Nhìn thấy con sói bạc lại không bò xuống, nhóc con tức giận, ngay lúc nó chuẩn bị tạo áp lực một lần nữa thì Dương Diệp ngăn lại: "Nhóc con, nói cho nó biết, để cho nó đánh với ta một trận. Nếu như ta thắng thì nó phải theo ta, nếu như ta thua, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này."

Dương Diệp vẫn nhớ kĩ mục đích lần này đến Thập Vạn Đại Sơn của mình, hắn là muốn nâng cao thực lực. Về phần thu phục thú vương, đây chẳng qua là nhân tiện thôi! Bởi vì chỉ có thực lực cường đại của mình mới có thể tin! 

Chồn tía gật gật đầu, sau đó trao đổi với U Minh lang vương. Chẳng bao lâu sau, ánh mắt U Minh lang vương lộ ra vẻ tức giận, lại dám để cho nó đường đường là huyền thú vương giai thần phục một nhân loại? Đây là đang sỉ nhục nó sao? Ngay lập tức, nó hung ác nhìn về phía Dương Diệp, sau đó gào rống lên một tiếng, biểu đạt ra mình vô cùng bất mãn.

Nhìn thấy U Minh lang vương lại còn dám tức giận, nhóc con lập tức giận không thể kiềm, một luồng uy áp vô hình ép đến U Minh lang vương. Cùng lúc đó, Tiểu Hôi ở bên cạnh cũng có chút nổi giận, ngửa mặt lên trời tru lên một tiếng, sau đó mắt đầy hung quang nhìn về U Minh lang vương.

Nếu như là trước đây, Tiểu Hôi chắc chắn không dám vô lễ như vậy, thế nhưng hiện giờ đã khác, nó đã là huyền thú vương giai, trên phương diện thực lực nó đã không còn chênh lệch nhiều với Lang Vương. Hơn nữa, quan trọng nhất là lúc này Lang Vương đã đắc tội nhóc con kia. Ở trong lòng Tiểu Hôi, đắc tội Dương Diệp còn không sao, thế nhưng nếu như đắc tội nhóc con kia, vậy thì chờ chết đi! 

Bốn chân U Minh lang vương hơi khụy xuống, tựa như đang chịu thống khổ cực lớn nào đó, nghe thấy tiếng sói tru của Tiểu Hôi nó liền nhìn về bên đó, ánh mắt lập tức lộ ra kinh hãi. Bởi vì trong tộc quần của nó lại có thể xuất hiện một lang vương nữa, hơn nữa lang vương mới này còn cam nguyện để cho một nhân loại cưỡi lên!

U Minh lang vương giận không đâu cho hết, con lang vương trước mắt này quả thực là nỗi sỉ nhục của U Minh lang! Nếu như là lúc bình thường, nó nhất định sẽ xông lên xé nát con lang vương trước mắt, thế nhưng hiện giờ nó không dám, bởi vì có nhóc con kia ở đây!U Minh lang vương đang trong khiếp sợ, chồn tía thì là đang tức giận, sinh vật đê giai này lại dám không bò mọp xuống. Nó lập tức chuẩn bị vung móng chân lên, lần nữa gia tăng uy áp. 

Đúng lúc này, Dương Diệp cưỡi Tiểu Hôi đi tới trước mặt của U Minh lang vương, vẫy vẫy tay với nhóc con đang vô cùng tức giận kia. Nhóc con hung hăng trừng U Minh lang vương một cái, sau đó nhoáng lên, đáp xuống trên vai Dương Diệp, móng vuốt chỉ chỉ U Minh lang vương, vung vẩy chân, như là đang kêu Dương Diệp dạy dỗ nó.

Dương Diệp cười cười, sau đó nói với con U Minh lang vương màu bạc còn to lớn hơn Tiểu Hôi mấy phần: "Ngươi là huyền thú vương giai, hẳn là nghe hiểu lời của ta. Lời nói vừa rồi nhóc con ta nói lại một lần nữa, đánh với ta một trận, ngươi thua, thần phục ta, ta thua, bọn ta lập tức rời khỏi U Minh cốc. Thế nào?"

Dương Diệp biết, muốn huyền thú vương giai thần phục hắn thì hắn nhất định phải có được thực lực làm đối phương ghé mắt. Nếu không, cho dù đối phương thần phục dưới uy áp của nhóc con thì đó cũng không phải là thần phục chân chính, chung quy sẽ có lúc thay lòng. Nếu như hắn có thể làm cho lang vương nghiêm túc đối mặt mình, hơn nữa còn nhóc con kia ở đây, thần phục thú vương dưới tình huống như vậy đáng tin hơn nhiều, giống như Tiểu Hôi trước kia vậy. 

Hơn nữa hắn cũng muốn nâng cao thực lực, như vậy có thể nói là một công đôi việc.

U Minh lang vương nhìn Tiểu Hôi  một chút, sau đó lại kiêng dè nhìn chồn tía, do dự một lát, cuối cùng cũng gật đầu.

Nó vốn không muốn đáp ứng, dĩ nhiên không phải vì sợ Dương Diệp. Một nhân loại ngay cả vương giai cũng không đạt đến khiêu chiến nó là đang sỉ nhục nó, thế nhưng lúc này nó không thể không đáp ứng, bởi vì nó sợ Tiểu Hôi và chồn tía. Bỏ qua Dương Diệp không nói, nếu như chồn tía giúp Tiểu Hôi đối phó nó, hai con thú hợp lực lại rất có khả năng sẽ uy hiếp đến địa vị trong bầy sói của nó. 

Cho nên, vì để cho chồn tía và Tiểu Hôi rời khỏi, nó đáp ứng.

Lang vương màu bạc ngửa đầu tru lên, đàn sói sau lưng nó lập tức đứng dậy lui ra sau hơn mười trượng. Cũng giống như vậy, nhóc con và Tiểu Hôi cũng được Dương Diệp ra hiệu mà lùi về sau một khoảng cách nhất định. Hiện giờ, một người một sói đối mắt nhìn nhau.

Trong mắt lang vương có sự khinh bỉ rõ mồn một. Nó không hề động, nếu như đối phó một nhân loại còn chưa đạt đến vương giai mà nó còn muốn động thủ trước, chính nó cũng phải khinh thường mình. Cho nên, nó đang đợi Dương Diệp xuất thủ trước! 

Dương Diệp vung tay, đưa bội kiếm vào trong nạp giới, hắn không có ý định sử dụng kiếm. Chẳng phải là hắn khinh địch như lang vương, mà là hắn muốn rèn luyện nhục thân của mình!

Từ sau khi giao thủ với Tiểu Hôi, Dương Diệp hiểu ra một chuyện, đó chính là nếu như nhục thân của hắn bị kích thích kịch liệt, vậy thì huyền khí kim sắc trong cơ thể hắn sẽ trợ giúp hắn tôi luyện nhục thân. Tuy rằng như vậy có hơi đau đớn, thế nhưng chỉ cần có thể nâng cao thực lực, đau đớn một chút có hề gì?

Nhìn thấy Dương Diệp còn không cầm kiếm, lang vương lại lần nữa phẫn nộ rồi, kẻ này là đang miệt thị nó sao? Ngửa đầu gào lên giận dữ, U Minh lang vương đạp chân sau, nhảy vọt lên, như một ngọn núi ngọn nhỏ ập đến mà tấn công về phía Dương Diệp. Chỗ lang vương đạp chân, mặt đất trực tiếp sụp xuống thành một cái hố nhỏ, đủ thấy sức mạnh kinh khủng thế nào! 

Nhìn thấy lang vương đánh đến, Dương Diệp mặt mày chăm chú, chân phải trượt ra sau, nắm đấm phải vung ngang vai, huyền khí kim sắc chợt vận chuyển trong cơ thể, trên nắm tay lóe lên kim quang chói mắt.

Khi lang vương ập về phía hắn, chân phải Dương Diệp chợt đạp mạnh, thân thể đột ngột vọt lên khỏi mặt đất, sau một tiếng rống to, nắm đấm vung về phía đầu của lang vương!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau