VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Tàn bản

Dương Diệp từ chối yêu cầu muốn hắn đặt ra quy định Kiếm Môn của Thanh Tuyết. Những việc về phương diện quản lý này hắn dốt đặc cán mai, cho nên hắn trực tiếp từ chối. Nhưng mà với chuyện Thanh Tuyết để cho hắn làm phó môn chủ Kiếm Môn thì hắn cũng không cự tuyệt, kỳ thực nàng là đề nghị để cho hắn làm môn chủ, thế nhưng bị hắn cự tuyệt.

Dương Diệp biết ý của Thanh Tuyết, Thanh Tuyết để cho hắn làm môn chủ là vì một cột chặt hắn vào Kiếm Môn hoàn toàn, dù sao bây giờ Kiếm Môn cần một người có thể kinh sợ đệ tử ngoại môn như thế. Không thể nghi ngờ, hắn vô cùng phù hợp. Thế nhưng đối với Dương Diệp mà nói, cái thân phận môn chủ này là một trói buộc.

Hắn muốn thành lập mạng giao thiệp, thành lập một vài thế lực có thể trợ giúp mình ngày sau, thế nhưng hắn cũng không muốn dùng Kiếm Môn để chống lại Bách Hoa cung, bởi vì như vậy là hoàn toàn không hiện thực. Hơn nữa hắn cũng biết năng lực của mình, nếu để cho hắn quản lý Kiếm Môn vừa mới thành lập này, chắc chắn sẽ đại loạn ngay. Mà đối với một người xuất thân từ đại gia tộc như Thanh Tuyết, quản lý những người này chẳng qua là chuyện nhỏ mà thôi. 

Cho nên Dương Diệp cự tuyệt vị trí môn chủ này. Đối với hắn mà nói, chỉ cần sau này ở Kiếm tông có mạng lưới của hắn như vậy đủ rồi. Mà việc bây giờ hắn cần phải làm là trở nên mạnh mẽ!

Từ biệt đám người Thanh Tuyết, Dương Diệp đi đến Thanh Phong cốc, sau đó bắt đầu tu luyện kiếm kỹ.

Sau khi lấy được vài môn kiếm kỹ, bởi vì khảo hạch ngoại môn và chuyện trong nhà, Dương Diệp vẫn mãi không có thời gian luyện tập những kiếm kĩ này cho tốt. Thế cho nên ngoại trừ kiếm pháp cơ bản ra, những kiếm kĩ khác hắn cũng chỉ là lơ mơ, lần này Dương Diệp quyết định khổ luyện những kiếm kỹ này, luyện tập chúng đến trình độ nhất định. 

Lần này thời gian của hắn cũng không nhiều lắm, bởi vì hơn hai mươi ngày sau chính là ngày khảo hạch nội môn, cũng là ngày hắn ước định lên Sinh Tử đài với Liễu Thanh Vũ. Đối với đầu sỏ gây họa Liễu Thanh Vũ, Dương Diệp đương nhiên sẽ không quên, chẳng qua đối phương đã về Kiếm tông rồi, hắn cũng chẳng có cách nào đi giết đối phương ngay bây giờ. Hơn nữa hắn cũng không chắc chắn mười phần là giết được đối phương, phải biết rằng, thiên tài trên Ngoại Môn bảng không có ai là rác rưởi.

Kỳ thực trước đó đối mặt với Khương Văn kia, Dương Diệp cũng không mười phần nắm chắc, tuy hắn cho rằng bất kể là Khương Văn hay là Liễu Thanh Vũ đều cũng không mạnh bằng Tiên Thiên kiếm nô trong Kiếm Nô tháp, thế nhưng ai biết người ta có át chủ bài gì hay không? Con người cũng không nề nếp ngay thẳng chiến đấu giống như kiếm nô!

Cho nên hắn quyết định sử dụng khoảng thời gian này để khổ luyện kiếm kỹ của mình, nhất là Trảm Thiên Bạt kiếm thuật cùng với Hậu Phát Chế Nhân mà hắn sáng tạo ra. Hắn nhất định phải dung hợp được hai môn huyền kỹ này, sau đó luyện tập thành thạo! Về phần Ngự Kiếm thuật, đó cũng giống như Kiếm Hạp, là lá bài tẩy của hắn, hắn sẽ không dễ dàng sử dụng! 

Dương Diệp lấy trường kiếm ra, đi đến trước một cái cây to phải cần bốn năm người mới ôm hết, hai mắt hơi khép lại, trong đầu bắt đầu nhớ lại yếu quyết của Trảm Thiên Bạt kiếm thuật. Cứ như vậy, sau chừng nửa canh giờ, một khắc nọ, Dương Diệp đột nhiên đột nhiên mở mắt ra.

Vù!

Rút kiếm, thu kiếm, động tác cực kỳ nhanh chóng! 

"Rắc" một tiếng, cái cây trước mắt Dương Diệp ầm ầm đổ sập xuống, lá cây bay lả tả đầy trời.

Thấy thế, Dương Diệp hơi mừng trong lòng, không phải là vì hiệu quả một chiêu này của hắn tạo thành, mà là vì hắn phát hiện trong nháy mắt rút kiếm bằng Bạt Kiếm thuật, hắn quả thực có thể tăng sức mạnh rất nhiều, đồng thời còn có sức bộc phát. Nhưng mà tốc độ của hắn còn chưa đủ nhanh, bởi vì căn cứ theo miêu tả, lúc hắn rút kiếm ra phải không phát ra chút âm thanh nào mới có thể tính là tiểu thành.

Rút kiếm không phát ra âm thanh? Vậy thì phải nhanh đến mức nào? 

Dương Diệp vốn cho là chiêu Hậu Phát Chế Nhân mà hắn sáng tạo ra đã rất nhanh, thế nhưng nhìn thấy giới thiệu này, hắn mới phát hiện tốc độ ra kiếm của Hậu Phát Chế Nhân còn chưa đủ nhanh, còn cần đề cao!

Trong khoảng thời gian tiếp theo, trừ ăn cơm ra, tất cả thời gian còn lại Dương Diệp đều dành cho tu luyện. Thời gian của Dương Diệp là sắp xếp như thế này, sáng sớm khổ luyện Hậu Phát Chế Nhân và Trảm Thiên Bạt kiếm thuật, đến trưa thì bắt đầu khổ luyện Ngự Kiếm thuật, mà buổi tối thì tu luyện Tật Phong Bộ. Một ngày mười hai canh giờ, hắn chỉ nghỉ ngơi hai canh giờ, mười canh giờ còn lại hắn đều dùng để tu luyện.

Khắc khổ như vậy, mười ngày sau, Trảm Thiên Bạt kiếm thuật của Dương Diệp càng ngày càng thuần thục, trong nháy mắt rút kiếm âm thanh càng ngày càng nhỏ, nhưng mà thanh kiếm kia của hắn coi như là hỏng rồi, mà Ngự Kiếm thuật từ phạm vi một trượng ban đầu cũng mở rộng thành phạm vi hai trượng, trong phạm vi hai trượng, hắn có thể khống chế trường kiếm làm ra một vài động tác cơ bản. 
Hơn nữa Dương Diệp còn phát hiện một vấn đề, đó chính là độ khó khi dùng Ngự Kiếm thuật khống chế kiếm thật với kiếm ảo do huyền khí biến ra thật là khác nhau một trời một vực. Hắn có thể dễ dàng tùy ý khống chế linh kiếm do huyền khí biến ảo, thế nhưng khống chế kiếm thật lại có vẻ vô cùng gắng sức. Điều này làm cho hắn thấy hơi khó hiểu.

Nhưng mà hắn hiểu ra rất nhanh, linh kiếm biến ảo do huyền khí thuộc về vật ảo, khống chế vật ảo đương nhiên tương đối đơn giản. Thế nhưng kiếm thật thì đã không giống, đây là vật thực, là có trọng lượng.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Dương Diệp tạm thời bỏ qua luyện tập khí kiếm do huyền khí biến ảo, bởi vì khí kiếm do huyền khí biến ảo cuối cùng vẫn là không có uy lực mạnh bằng kiếm thực. Dù sao nó cũng chẳng thể tồn tại lâu trong không khí, mà kiếm thật thì lại có thể. Đương nhiên, Dương Diệp cũng không bỏ hẳn việc khống chế khí kiếm, nói cho cùng nếu hắn có thể khống chế trên trăm đạo khí kiếm thì cũng vô cùng kinh khủng. 

Về phần Tật Phong Bộ, hiệu quả của Tật Phong Bộ cũng rất lớn, hiện giờ nếu như Dương Diệp thi triển ra Tật Phong Bộ thì đã có thể mang theo một ảo ảnh nhàn nhạt!

Tật Phong Bộ với Trảm Thiên Bạt kiếm thuật đều chú ý sức bộc phát, Trảm Thiên Bạt kiếm thuật cộng thêm sự kết hợp giữa Hậu Phát Chế Nhân và Tật Phong Bộ của Dương Diệp, hơn nữa nhờ sức mạnh kinh khủng kia của hắn, uy lực lại càng vô cùng khủng bố. Dương Diệp tin rằng, nếu như một vài cường giả Tiên Thiên cảnh khinh thường hắn thì rất có khả năng sẽ bị hắn nháy mắt giết chết.

Đương nhiên, không phải là loại cường giả Tiên Thiên đầy đủ thực lực chân chính như kiếm nô. Nhưng mà cường giả Tiên Thiên như kiếm nô kia, cho dù là ở đại tông môn như Kiếm tông cũng vô cùng ít ỏi. 

Nói tóm lại, mười ngày này Dương Diệp tiến bộ vẫn là vô cùng lớn.

Hôm nay, lúc Dương Diệp khổ luyện kiếm kỹ ở Thanh Phong cốc, Tô Thanh Thi dẫn theo Tiểu Dao đến.

Nhìn thấy Dương Diệp, Tiểu Dao lập tức nhào vào trong lòng Dương Diệp, sau đó òa khóc lên. 

Ôm lấy Tiểu Dao vào lòng, mũi Dương Diệp cũng có chút chua xót. Hàng loạt biến cố trong nhà, với một tiểu cô nương mới mười mấy tuổi như Tiểu Dao mà nói, đó chắc chắn là một đả kích không nhỏ. Đồng thời hắn cũng vô cùng tự trách, nếu như hắn có thực lực, mẫu thân cũng sẽ không bị Bách Hoa cung bắt đi.

Nghĩ đến Bách Hoa cung, trong mắt Dương Diệp lóe lên lạnh lẽo, tông môn này, hắn nhất định sẽ làm cho đối phương trả giá đắt.Sau một hồi lâu, Dương Diệp nhẹ nhàng buông Tiểu Dao ra, xoa xoa nước mắt trên mặt Tiểu Dao. Đột nhiên, mắt Dương Diệp sáng lên, hắn thất thanh nói: "Tiểu Dao, muội đã là một huyền giả rồi sao?" 

Quả thực, Dương Diệp cảm nhận được dao động huyền khí trên người Tiểu Dao.

Lúc này, Tô Thanh Thi đang ở bên cạnh mở lời: "Mẫu thân của ngươi nói không sai, tư chất của Tiểu Dao vô cùng tốt, tốc độ tu luyện của muội ấy rất nhanh, hơn nữa cũng rất khắc khổ, chừng mười ngày ngắn ngủi thì đã là huyền giả nhất phẩm."

Nghe vậy, Dương Diệp vui vẻ trong lòng, nghiêm túc nói với Tô Thanh Thi: "Cảm ơn!" 

Hắn thật sự cảm ơn từ tận đáy lòng, nhờ có Tô Thanh Thi, chắc chắn là ở Kiếm tông không ai dám ăn hiếp Tiểu Dao, hơn nữa Tô Thanh Thi có thực lực cường đại như vậy, Tiểu Dao theo nàng tu luyện, nhất định sẽ nhanh hơn đệ tử ngoại môn thông thường nhiều.

Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp, sau đó nói: "Không có gì, ta cũng rất thích muội ấy!"

Dương Diệp cười cười, sau đó nhìn về phía Tiểu Dao mà nói: "Tiểu Dao, muội phải theo Tô tỷ tỷ tu luyện thật tốt, biết không?" 

Tiểu Dao gật đầu nói: "Ca, muội sẽ cố gắng tu luyện, chờ sau khi Tiểu Dao trở thành một cường giả, Tiểu Dao sẽ cùng ca ca đi cứu mẫu thân, đánh bại hết tất cả những tên bại hoại kia!"

Nói xong câu này, trong mắt Tiểu Dao lóe lên ý lạnh. Hiển nhiên nàng vô cùng căm hận người của Bách Hoa cung.

Dương Diệp xoa xoa đầu Tiểu Dao, cười nói: "Được, chờ sau khi Tiểu Dao biến thành cường giả sẽ cùng ca ca đi cứu mẫu thân, đến lúc đó cả nhà chúng ta sẽ không chia lìa nữa!" 

Nói chuyện một hồi với Tiểu Dao, Dương Diệp lại lần nữa nói lời cảm tạ với Tô Thanh Thi: "Cám ơn đã chiếu cố Tiểu Dao!"

Nếu như không có Tô Thanh Thi đáp ứng chiếu cố Tiểu Dao, hắn căn bản là không có thời gian tu luyện, không có thời gian tu luyện thí còn nói gì đến cứu mẫu thân?

Nhìn thấy Dương Diệp lại nói tạ ơn, Tô Thanh Thi nhíu nhíu mày, nàng có hơi không vui mà nói ra: "Ta nói, ta cũng rất thích Tiểu Dao. Được rồi, ta nhìn chiêu thức ngươi tu luyện lúc nãy có uy lực không tệ, là Trảm Thiên Bạt kiếm thuật sao?" 

Dương Diệp đáp: "Không hoàn toàn đúng, ta chỉ là đang mượn dùng lực bạo phát trong lúc rút kiếm của Bạt Kiếm thuật."

Nghe vậy, Tô Thanh Thi khẽ gật đầu, nói: "Chẳng trách Trảm Thiên Bạt kiếm thuật của ngươi có hơi khác với cái ta biết." Nói đến đây, nàng nhìn Dương Diệp, "Ngươi biết quyển Trảm Thiên Bạt kiếm thuật này của Kiếm tông là tàn bản chứ?"

"Tàn bản?" Dương Diệp cả kinh trong lòng. 

Chương 82: Hỗ trợ!

Tô Thanh Thi gật đầu nói: "Trảm Thiên Bạt kiếm thuật là kiếm kỹ huyền giai thượng phẩm do một vị tiền bối của Kiếm tông ta sáng tạo ra. Bởi vì nó chỉ có hai chiêu hơn nữa uy lực to lớn, cho nên làm cho rất nhiều đệ tử Kiếm tông yêu thích, có thể nói là môn kiếm kỹ này vang dội một thời."

Dương Diệp kinh hãi trong lòng, hắn không ngờ môn Trảm Thiên Bạt kiếm thuật này lại là kiếm kỹ huyền giai thượng phẩm, bèn lập tức hỏi: "Vậy vì sao huyền kỹ này lại trở thành hoàng giai, còn bị mai một trong Công Pháp các?"

Tô Thanh Thi giống như nghĩ tới cái gì, trong mắt lóe lên lạnh lẽo, mãi hồi lâu mới nói: "Trảm Thiên Bạt kiếm thuật ngươi hiện đang tu luyện căn bản không phải là Trảm Thiên Bạt kiếm thuật chân chính. Trảm Thiên Bạt kiếm thuật chân chính chia làm hai chiêu, một chiêu là Bạt Kiếm, một chiêu là Trảm Thiên, hai chiêu liên hợp lại mới thật sự là sát chiêu. Nhất là trong khoảng khắc dùng chiêu Bạt Kiếm nháy mắt bộc phát ra khí thế và sức mạnh phối hợp với chiêu thứ hai Trảm thiên, môn kiếm kỹ này có thể lên đến cả địa phẩm!" 

Dương Diệp gật đầu, thầm nghĩ thảo nào hắn luôn cảm thấy môn kiếm quyết này vẫn là thiếu cái gì đó, thì ra là thiếu một chiêu chủ công. Nhưng mà chiêu thứ hai đó cũng không phải quá quan trọng đối với Dương Diệp, bởi vì Hậu Phát Chế Nhân của hắn chú ý lấy tĩnh chế động, một chiêu chế địch. Mà chiêu thứ hai của Trảm Thiên Bạt kiếm thuật lại là tiên phát chế nhân, chú ý vào khí thế và chủ động.

Có lẽ là chiêu Trảm Thiên đó còn mạnh hơn chiêu Hậu Phát Chế Nhân, thế nhưng với Dương Diệp mà nói, hắn vẫn thích thứ mình sáng tạo ra hơn! Nhưng mà nếu như có thể tham quan học tập chiêu Trảm Thiên đó thì cũng mang đến trợ giúp không nhỏ đối với Hậu Phát Chế Nhân của hắn.

Nghĩ đến đây, Dương Diệp hỏi: "Trảm Thiên Bạt kiếm thuật bản thật có còn hay không?" 

Tô Thanh Thi lắc đầu nói: "Mất rồi, hồi đó vị tiền bối ấy còn chưa kịp ghi lại hoàn toàn môn kiếm kỹ này thì đã bị người của Quỷ tông liện hợp lại mà giết chết. Cho nên môn kiếm kỹ này có thể nói là đã thất truyền. Kỳ thực Trảm Thiên Bạt kiếm thuật mà ngươi đang tu luyện cũng coi như là bản thật, bởi vì vị tiền bối ấy đã ghi lại được chiêu thứ nhất, cũng chính là chiêu Bạt Kiếm mà ngươi đang luyện bây giờ!"

Nghe vậy, Dương Diệp hơi thất vọng nhưng mà cũng không phải quá mức, có là may mắn của ta, không có là mệnh của ta, Dương Diệp vẫn hiểu rõ. Hơn nữa hắn đã lấy được chiêu thứ nhất này, phối hợp với Hậu Phát Chế Nhân của hắn cũng vô cùng tốt.

Lúc này Tô Thanh Thi trầm giọng nói: "Ngày sau nếu như ở bên ngoài gặp phải người của Quỷ tông, nếu như có thể chém giết đối phương thì giết ngay, bởi vì ngươi không giết bọn chúng, bọn chúng cũng sẽ giết ngươi. Hơn nữa nếu như ngươi giết bọn chúng thì còn có thể có được điểm cống hiến của tông môn!" 

Nhìn vẻ Tô Thanh Thi mặt mày sương lạnh, Dương Diệp rùng mình trong lòng, nữ tử trước mắt này quả nhiên là hận Quỷ tông thấu xương. Hắn còn nhớ rõ lúc ban đầu ở đáy Đoạn Hồn uyên, chỉ vì hắn dùng vũ khí của Huyết Thủ kia mà nữ tử trước mắt đã muốn giết hắn, rốt cuộc là có thâm thù đại hận gì đây?

Hơn nữa giết người của Quỷ tông còn nhận được cống hiến tông môn, điều này đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho là không chỉ riêng Tô Thanh Thi thù hận Quỷ tông, cả Kiếm tông cũng thù hận. Bằng không thì không thể nào dùng khen thưởng để cổ vũ đệ tử Kiếm tông giết người của Quỷ tông được!

" Tỷ tỷ, Quỷ tông kia rất xấu sao?" Lúc này, Tiểu Dao vẫn luôn nghe hai người nói chuyện có hơi sợ sệt mà hỏi. 

Dương Diệp cũng hỏi: "Thanh Thi, giữa Kiếm tông chúng ta và Quỷ tông rốt cuộc có thù hận gì?"

Nghe thấy Dương Diệp gọi hai chữ "Thanh Thi", sắc mặt Tô Thanh Thi hơi mất tự nhiên, nhưng mà nàng cũng không phản đối, chỉ là nhìn Dương Diệp một cái, sau đó trầm giọng nói: "Kẻ thù truyền kiếp, ân oán giữa Quỷ tông và Kiếm tông đã gần trăm năm. Xa không nói, chỉ trong năm qua, Kiếm tông ta đã có vài vị trưởng lão và đệ tử thiên tài chết trên tay của Quỷ tông, hơn nữa mẫu thân của ta cũng chết trong tay người của Quỷ tông!"

Nói xong lời cuối cùng, trên người Tô Thanh Thi bộc phát ra một luồng hàn ý, làm cho Tiểu Dao đứng gần đó cũng không kiềm được mà tựa vào lòng Dương Diệp. 

Dương Diệp cũng biến sắc, hắn không ngờ mẫu thân Tô Thanh Thi lại chết trong tay Quỷ tông, chẳng trách nàng hận người Quỷ tông như vậy. Dương Diệp cũng từng trải qua chuyện tương tự như Tô Thanh Thi, hắn rất hiểu tâm trạng của nàng cho nên lập tức nói: "Sau này nếu như ta đụng tới người Quỷ tông, ta nhất định sẽ diệt trừ chúng!"

Dương Diệp là loại người khác không chọc hắn, hắn cũng không đi chọc người khác, thế nhưng Quỷ tông này là ngoại lệ. Bởi vì cho dù là hắn không giết người Quỷ tông, người Quỷ tông cũng sẽ giết hắn, hai tông môn là kẻ thù truyền kiếp, có thể nói bất cứ ai từ khoảnh khắc gia nhập vào Kiếm tông thì đã vốn là kẻ địch với Quỷ tông rồi.
Hơn nữa hắn không có chút hảo cảm nào với người của Quỷ tông, hắn vẫn nhớ rõ tình cảnh trước kia Huyết Thủ ra tay với hắn cùng với sự truy sát của đám người Quỷ tông đối với mình! 

Nghe thấy lời của Dương Diệp, trong mắt Tô Thanh Thi dao động: "Người Quỷ tông tuy là có danh tiếng không tốt, thế nhưng thực lực của bọn họ vẫn vô cùng tốt, nhất là một vài huyền kỹ và cấm thuật quỷ dị, ngày sau nếu như ngươi gặp phải, nghìn vạn lần phải cẩn thận, không địch lại thì nhất định đừng cố!"

Dương Diệp gật đầu nói: "Ta cũng không phải cái loại đầu đất đánh không lại còn muốn xông lên đâu!"

Tô Thanh Thi do dự một chút rồi lại nói: "Ngày hôm nay ta dẫn Tiểu Dao đến, ngoại trừ để cho muội ấy gặp ngươi ra thì còn có một chuyện muốn ngươi hỗ trợ." 

"Để cho ta hỗ trợ?" Dương Diệp có hơi kinh ngạc mà hỏi, "Chuyện này gấp lắm sao?"

Tô Thanh Thi hỏi: "Ngươi còn nhớ rõ chuyện tháng trước chúng ta gặp phải người Quỷ tông ở U Minh cốc hay không?"

Dương Diệp gật đầu nói: "Đương nhiên còn nhớ, lúc đó ngươi nói ngoại trừ Huyết Thủ ra, còn hai cường giả không kém Huyết Thủ nữa, chuyện ngươi muốn ta giúp một tay có liên quan việc này sao?" 

Tô Thanh Thi gật đầu nói: "Chúng ta nghi ngờ người Quỷ tông đang có âm mưu gì đó nhằm vào Kiếm tông, chỉ là người chúng ta phái đi U Minh cốc cũng không phát hiện được bất cứ manh mối nào. Nhưng chúng ta có thể khẳng định, bọn chúng chưa rời khỏi, vẫn còn ẩn nấp ở chỗ cũ trong U Minh cốc, chỉ là chúng ta không có cách nào tìm được chỗ ẩn thân của bọn chúng!"

"Ngươi muốn ta làm cái gì?" Dương Diệp hỏi.

Tô Thanh Thi trầm ngâm một phen rồi nói: "Có phải là ngươi có thể trao đổi với huyền thú hay không?" 
Dương Diệp ngẩn ra sau đó kinh ngạc nói: "Ngươi là muốn ta đi hỏi thăm tin tức từ lũ huyền thú trong U Minh cốc?"

Tô Thanh Thi gật đầu nói: "Nếu như ngươi có thể trao đổi với huyền thú thì ta chính là ý đó. Ngươi yên tâm, chuyện ngươi có U Minh lang với con chồn thần bí kia ta không tiết lộ cho bất cứ ai, chuyện lần này cũng là cá nhân ta xin sự giúp đỡ của người, không có bất cứ ai biết."

Dương Diệp thầm hỏi nhóc con kia, sau khi nhìn thấy nó gật đầu thì hắn đáp: "Ta không thể trao đổi với huyền thú thế nhưng nhóc con kia có thể, nhưng mà ngươi thật sự xác định là phương pháp này có thể sao?" 

Tô Thanh Thi nói: "Ta không thể xác định, nhưng đây là biện pháp duy nhất ta có thể nghĩ đến lúc này. Nếu như huyền thú cũng không biết chỗ ẩn thân của bọn chúng, vậy thì Kiếm tông cũng chỉ có thể đề phòng nhiều hơn. Tuy rằng rất bị động thế nhưng cũng là chẳng còn cách nào khác."

Nghe vậy, Dương Diệp nói: "Có thể, hiện giờ chúng ta đi U Minh cốc chứ?"

"Không vội!" Tô Thanh Thi nói, "Ta cần chuẩn bị một chút để phòng ngừa bất trắc, ba ngày sau ta đến tìm ngươi, được không?" 

Dương Diệp gật đầu đáp: "Được!"

Tô Thanh Thi khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Tiểu Dao: "Chúng ta đi thôi, công khóa hôm nay của muội còn chưa làm xong đâu, không thể lãng phí thời gian!"

Tiểu Dao nhìn Dương Diệp, có hơi không nỡ, tuy rằng Tô Thanh Thi đối xử tốt với nàng rất tốt thế nhưng nàng vẫn muốn ở bên cạnh ca ca hơn, bởi vì ở cùng ca ca có cảm giác vô cùng an toàn. 

Nhìn thấy ánh mắt luyến tiếc của Tiểu Dao, Dương Diệp mềm lòng, hắn xoa xoa đầu Tiểu Dao, dịu dàng nói: "Nha đầu ngốc, ca ca ở Kiếm tông, muội cũng đã ở Kiếm tông, sau này muội chỉ cần làm xong công khóa tỷ tỷ sắp xếp cho muội là có thể đến gặp ca ca. Bây giờ muội quay về với Tô tỷ tỷ đi, phải nghe lời của Tô tỷ tỷ, có biết không?"

Tiểu Dao gật đầu, nhẹ giọng nói: "Ca, huynh phải tự bảo trọng, Tiểu Dao sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ, chờ Tiểu Dao trở nên mạnh mẽ thì sẽ cùng ca ca đi cứu mẫu thân, Tiểu Dao nhất định sẽ cố gắng!"

Dương Diệp cưng chiều xoa xoa đầu Tiểu Dao, trong lòng âm thầm thề, bất kể như thế nào, hắn nhất định sẽ không để cho Tiểu Dao chịu thương tổn! 

Tô Thanh Thi kéo tay Tiểu Dao, nhìn Dương Diệp một phen, sau đó vung tay lên, đạp kiếm biến mất trong Thanh Phong cốc.

Nhìn vệt sáng nơi chân trời kia hồi lâu, Dương Diệp hít sâu một hơi, sau đó xoay người đi đến cây đại thụ trước mặt, lại bắt đầu luyện tập rút kiếm.

Muốn để cho Tiểu Dao không bị thương tổn, vậy cũng chỉ có thực lực cường đại mới có thể làm được. Mà thực lực của hắn bây giờ vẫn còn hơi yếu, tuy rằng hắn đã vô cùng không tệ đối với dưới Tiên Thiên cảnh, thế nhưng đối với cường giả ở cấp bậc như Tô Thanh Thi và Phượng Vũ mà nói, hắn cũng chẳng khác gì con kiến, mặc dù có chút đả kích nhưng đây cũng là sự thật. 

Cho nên hắn phải càng thêm nỗ lực mới được!

Chương 83: Cảnh giới vong ngã

Sáng sớm ba ngày sau, Tô Thanh Thi đi đến Thanh Phong cốc, nàng không hiện thân mà là đứng ở xa xa nhìn Dương Diệp vẫn liên tục rút kiếm thu kiếm ở đằng kia.

Nhìn một hồi, trên mặt Tô Thanh Thi lộ ra vẻ ngạc nhiên. Nàng không phải là kinh ngạc tốc độ và uy lực của Bạt Kiếm thuật mà Dương Diệp thi triển ra, tuy rằng chiêu Bạt Kiếm thuật này của Dương Diệp có tốc độ và uy lực vô cùng không tệ, thế nhưng còn không vào mắt nàng được. Nàng kinh ngạc chính là Dương Diệp lại có thể tiến nhập một loại cảnh giới vong ngã.

Cảnh giới vong ngã là chỉ một người vô cùng chuyên chú với việc gì đó, vì vậy mà dẫn đến trong đầu chỉ có sự việc đó, tất cả sự vật khác cũng không còn trong mắt và tâm trí của hắn nữa. 

Cảnh giới vong ngã vô cùng khó tiến vào, bởi vì nàng cũng từng bước vào loại cảnh giới này, cho nên nàng biết độ khó khi muốn đi vào loại cảnh giới này. Yêu cầu để đi vào loại cảnh giới này là cực kỳ hà khắc, nhất định phải hết sức chuyên chú, trong lòng không thể có chút tạp niệm nào, hơn nữa cần vận may nhất định mới có thể tiến vào.

Đương nhiên, lợi ích của cảnh giới vong ngã cũng là vô cùng rõ ràng, đó chính là người bước vào cảnh giới vong ngã tất sẽ làm ít công to, tỷ như Dương Diệp hiện giờ đang luyện Bạt Kiếm thuật mà ở trong cảnh giới vong ngã này, hiệu quả luyện tập tuyệt đối là gấp mấy lần lúc thường, thậm chí nói không chừng còn có thể lĩnh ngộ một vài thứ không ngờ đến.

Tô Thanh Thi không ngờ Dương Diệp lại có thể tiến nhập loại cảnh giới này, phải biết rằng ngay cả nàng cũng chỉ mới bước vào loại cảnh giới này hai lần trong đời mà thôi! 

Rốt cuộc là thiên phú của Dương Diệp quá mức yêu nghiệt hay là vận may của Dương Diệp quá yêu nghiệt đây?

Mặc kệ loại nào, đây đều phúc của Kiếm tông.

Bởi vì thế hệ trẻ tuổi của Kiếm tông quả thật đang rất cần một nhân vật dẫn đầu như vậy. Nếu như năm nay Kiếm tông vẫn không có ai trên Thanh Vân bảng mà nói, vậy mấy năm sau này Kiếm tông thực sự sẽ gặp phải tình huống xấu hổ là ngoại môn chẳng còn ai vào nữa. Đến lúc đó, e rằng Kiếm tông thực sự sẽ phải suy tàn. 

Nghĩ đến tương lai Kiếm tông, Tô Thanh Thi lộ vẻ buồn rầu, mãi hồi lâu, nàng thấp giọng thở dài, sau đó nhìn về phía Dương Diệp vẫn đang không ngừng rút kiếm thu kiếm.

Nếu như Dương Diệp tham gia kì Thanh Vân bảng tiếp theo, vậy có lẽ là còn cơ hội, nhưng nếu là lần này, cho dù Dương Diệp là huyền khí ngũ hành thì cũng rất là xa vời.

Người không tham gia Thanh Vân bảng sẽ không biết sự tàn khốc kinh khủng của Thanh Vân bảng! 

Lúc này Dương Diệp đúng là như Tô Thanh Thi nói vậy, tiến nhập cảnh giới vong ngã, đương nhiên, Dương Diệp không biết là hắn bước vào cảnh giới này.

Ba ngày trước, sau khi Tô Thanh Thi dẫn theo Tiểu Dao rời khỏi, Dương Diệp bèn lại bắt đầu khổ luyện, chỉ là hắn không ngờ là, trong khoảng khắc đang rút kiếm tập luyện ấy, hắn tìm được một chút linh cảm, để không cho linh cảm này biến mất, Dương Diệp cũng không đi phòng ăn ăn cơm như thường ngày mà là bắt đầu khổ luyện quên mình.

Nói cách khác, Dương Diệp đã như vậy ba ngày ba đêm. 

Thời gian dần dần trôi qua, chớp mắt đã đến buổi trưa, tốc độ Dương Diệp rút kiếm và xuất kiếm càng lúc càng nhanh, nhanh đến chính hắn đều chỉ có thể nhìn thấy ánh kiếm chớp lên, mà âm thanh phát ra khi rút kiếm cũng càng ngày càng nhỏ, đến bây giờ tuy rằng chưa hoàn toàn biến mất nhưng trừ khi bản thân hắn chú ý lắng nghe, bằng không thì người khác là rất khó có thể nghe thấy âm thanh mỏng manh như vậy.

Tô Thanh Thi đứng một bên nhìn Dương Diệp từ sáng sớm thì càng xem càng kinh hãi. Chiêu thức mà Dương Diệp đang luyện tập này tuy rằng không uy hiếp được nàng, nhưng đó chỉ là bởi vì chênh lệch cảnh giới mà thôi. Nếu như nàng và Dương Diệp ở cùng một cảnh giới, thử hỏi, nàng có thể phòng ngự được chiêu khoái kiếm này hay sao?

Sau khi bỏ qua kinh nghiệm thực chiến và ý thức chiến đấu sau đến Tiên Thiên cảnh, nàng phát hiện nàng rất khó phòng bị được chiêu này. Bởi vì nàng phát hiện, lúc này Dương Diệp chỉ đang dùng sức mạnh nhục thân luyện chiêu này, hắn còn chưa vận dụng đến huyền khí. 

Nếu như Dương Diệp vận dụng huyền khí, có huyền khí kim sắc kia của hắn hỗ trợ, sức mạnh kia sẽ còn kinh khủng đến mức nào đây?Phành!!!

Một cành cây to lớn bị chém đứt, rơi xuống mặt đất. 

Mà lúc này Dương Diệp cũng mở hai mắt ra, hắn quay đầu nhìn thử, nhìn thấy xung quanh cả một vùng toàn là cành cây ngã đổ, hắn không khỏi cười khổ, nhìn thấy những cành cây này hắn mới biết mình đã khổ luyện ba ngày ba đêm rồi.

Đúng lúc này, Tô Thanh Thi xuất hiện ở trước mặt Dương Diệp. Nàng nhìn thoáng qua những cành cây trên mặt đất, nhìn chỗ vết cắt bên ngoài không đều còn vết cắt ở những cành cây chỗ xung quanh Dương Diệp thì lại nhẵn bóng như gương. Nhìn những vêt cắt nhẵn bóng như gương này, Tô Thanh Thi hơi thất thần, bởi lẽ dưới tình huống không vận dụng huyền khí, muốn làm được thế này thì sức mạnh nhục thân phải kinh khủng thế nào?

Dương Diệp nhìn thấy Tô Thanh Thi xuất hiện, lập tức thoáng thất thần. Cũng giống như thường ngày, Tô Thanh Thi vẫn là một bộ quần áo màu trắng, tóc dài được buộc sau lưng bằng một dải băng trắng, thân thể hơi hơi lơ lửng trên không, chân không rời đất, váy dài bị gió thổi áp vào trên thân thể mềm mại duyên dáng, đường cong yểu điệu, cực kỳ mê người. 

Nghĩ đến chuyện xảy ra giữa mình với nữ tử trước mắt này, trong lòng Dương Diệp lập tức nảy sinh ra một chút tình cảm khác thường. Hắn cũng không đắc ý và tự hào, bởi vì chuyện lần đó cũng không phải là nàng tự nguyện. Hắn biết, với thân phận và thực lực của nữ tử trước mắt, hắn bây giờ căn bản không thể xứng đôi với nàng.

Đây không phải là tự ti mà là nhận rõ hiện thực. Ở trên đời này, ngoài tình thân ra, tình bạn và ái tình đều cần phải có thực lực làm cơ sở, thậm chí, có thứ tình thân cũng cần có thực lực làm trụ cột.

Khi ngươi không có thực lực, có khi cho dù là người thân cũng sẽ khinh thường ngươi. 

Nghĩ đến những thứ này, Dương Diệp kiềm nén những ý nghĩ kiều diễm trong lòng mà nói: "Thật ngại quá, để cho ngươi chờ lâu!"

Nghe thấy câu chào của Dương Diệp, Tô Thanh Thi thở phào nhẹ nhõm trong lòng, bởi vì lúc Dương Diệp nhìn, nàng đã cảm thấy không thích lắm ánh mắt có tính xâm lược như thế, nhưng mà còn may, Dương Diệp đã nhanh chóng khôi phục lại bình thường. Nếu không với tính cách của nàng, hai người rất khó sẽ giữ mối quan hệ tiếp nữa.
Tô Thanh Thi vung tay phải lên, trường kiếm màu xanh mang theo một cái bóng xanh lơ lửng trước người nàng, thân thể nàng nhẹ nhàng bay lên, đạp lên trên trường kiếm, sau đó nhìn về phía Dương Diệp mà nói: "Chúng ta đi thôi!" 

Dương Diệp gật đầu, sau đó tung người nhảy lên chỗ phía sau lưng Tô Thanh Thi, vừa lúc ấy một mùi hương nhàn nhạt thoảng vào mặt, làm cho Dương Diệp hơi thất thần, nhưng mà hắn rất nhanh đã khôi phục lại, hắn cũng không muốn để cho nữ tử trước mắt khinh thường mình.

Tô Thanh Thi vung tay phải lên, trường kiếm màu xanh phóng lên cao. Dương Diệp sau lưng Tô Thanh Thi lảo đảo một cái, suýt chút nữa rơi khỏi kiếm, cũng may tay hắn vội vàng nắm được eo lưng của Tô Thanh Thi, bấy giờ mới tránh khỏi bị ngã xuống.

Bị Dương Diệp chạm vào, sắc mặt Tô Thanh Thi có hơi mất tự nhiên, nhưng mà nàng cũng không ngăn lại, chỉ là tốc độ ngự kiếm tăng nhanh một chút. 

Không đến một hồi, hai người đã đến chỗ giao giới của Vạn Xà lâm và U Minh cốc. Tô Thanh Thi thu hồi kiếm, nhìn về phía Dương Diệp, ý bảo hắn ra tay đi.

Dương Diệp gật đầu, sau đó gọi chồn tía ra. Chồn tía dường như vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt to linh động còn chút nhập nhèm. Nó dụi dụi hai mắt, nhìn sang Tô Thanh Thi, sau đó nhoáng lên xuất hiện trên vai Dương Diệp, cái đầu nhỏ cọ cọ vào gò má của Dương Diệp, dường như đang cầu xin Dương Diệp để cho nó quay về ngủ tiếp vậy!

Dương Diệp ôm chồn tía vào trong ngực, nói: "Nhóc con, mi giúp ta một chuyện, sau đó lại đi ngủ, có được không?" 

Chồn tía ai oán nhìn Dương Diệp một cái, nhìn đến Dương Diệp da đầu tê rần, nhóc con trước mắt này thật sự là quá giống người.

"Giúp ta chuyện nhỏ này đi, sau khi giúp xong, mi trở về ngủ có được không?" Dương Diệp tiếp tục xin xỏ nó.

Dương Diệp xin xỏ như thế, tuy rằng nhóc con có chút bất mãn Dương Diệp quấy rầy nó ngủ nhưng vẫn là gật đầu, biểu thị bằng lòng hỗ trợ. 

Nhìn thấy nhóc con đáp ứng, Dương Diệp vội vàng nói ra chuyện Tô Thanh Thi muốn hắn giúp một tay.

Sau một chốc lát, nhóc con vung vung cái móng vuốt nhỏ với Dương Diệp, cứ như đang biểu đạt cái gì đó.

Nhìn nhóc con vung vẩy móng vuốt, Dương Diệp thật có hơi đau đầu, trong lòng không khỏi thầm nghĩ nếu như nhóc con có thể nói thì tốt rồi. 

Lại qua một hồi, Dương Diệp rốt cuộc hiểu rõ ý của nhóc con, sau đó hắn nhìn về phía Tô Thanh Thi mà nói: "Nhóc con muốn chúng ta bắt một vài con huyền thú đến, thể tích càng nhỏ càng tốt."

Tô Thanh Thi nhìn nhóc con một cái, sau đó xoay người vọt vào trong U Minh cốc.

Khoảng chừng hai khắc sau Tô Thanh Thi đã trở về, mà ở trên tay Tô Thanh Thi có thêm một cái bao túi thật to. Tô Thanh Thi đi đến trước mặt chồn tía, sau đó mở cái bao màu tím ra. 

Ở trong bao có khoảng chừng hai mươi con huyền thú nhỏ, những huyền thú này có thể tích vô cùng bé, lớn nhất chỉ bằng nắm tay, nhỏ nhất thì chừng ngón tay cái. Sau khi cái bao được mở ra, những huyền thú này rối loạn một trận, đang chuẩn bị chạy trốn thì đúng lúc này, nhóc con phát uy.

Chương 84: Bảo bối!

Trong lỗ mũi chồn tía phát ra một tiếng hừ nhẹ, dưới tiếng hừ nhẹ này, chừng hai mươi con huyền thú nhỏ kia lập tức cứng đờ, khi chúng nó ngẩng đầu nhìn thấy nhóc con đang ở trong lòng Dương Diệp thì lập tức cứ như nhìn thấy được thứ gì đó đáng sợ, trong mắt khủng hoảng từng cơn, thân thể run lẩy bẩy.

Tuy rằng Dương Diệp và Tô Thanh Thi đều từng thấy qua uy áp của chồn tía đối với huyền thế, thế như lại nhìn thấy lại cảnh tượng này một lần nữa, trong lòng hai người vẫn có chút khiếp sợ. Nhất là Tô Thanh Thi, nàng thực sự tò mò Dương Diệp làm thế nào mà thu phục được con huyền thú thần bí có huyết mạch Thánh Giả này!

Ở dưới sự chỉ huy của chồn tía, đám huyền thú nhỏ vô cùng ngoan ngoãn xếp thành hai hàng, thấp đứng bên trái, cao đứng bên phải, một ổ huyền thú vốn rất lộn xộn rất nhanh đã được nhóc con sắp xếp ngay ngắn rõ ràng. 

Nhìn thấy nhóc con vì nghịch ngợm khoe uy phong mà quên làm chính sự, Dương Diệp bất mãn vỗ vỗ đầu chồn tía mà nói: "Nhóc con, mau làm chính sự!"

Chồn tía gật gật đầu, sau đó bắt đầu trao đổi với đám huyền thú nhỏ này.

Khoảng chừng sau một khắc, chồn tía ngẩng đầu nhìn Dương Diệp, sau đó móng nhỏ chỉ chỉ về phía U Minh cốc. 

Thấy thế, Tô Thanh Thi với Dương Diệp trong lòng vui mừng, Dương Diệp hỏi: "Nhóc con, ngươi nói những kẻ đó ở bên kia sao?"

Nhóc con chỉ chỉ mấy con huyền thú nhỏ trên đất, sau đó móng vuốt lại chỉ chỉ về phía U Minh cốc, dường như muốn nói là chúng nó nói ở bên kia.

Dương Diệp gật đầu, sau đó nhìn về phía Tô Thanh Thi. Tô Thanh Thi hiểu ý, tay quét lên, cầm lên túi đựng mấy con huyền thú nhỏ kia, sau đó dẫn Dương Diệp đi theo hướng chồn tía chỉ. 

Khoảng chừng sau nửa canh giờ, dưới sự hướng dẫn của mấy con huyền thú nhỏ, hai người đến chỗ một vách đá, vách đá chỉ cao mấy trượng, rộng chừng mười trượng, cỏ dại phủ rất nhiều trên mặt ngoài vách đá, chỉ nhìn qua là biết vách đá này đã tồn tại vài niên đại rồi.

Nhìn thấy móng vuốt chồn tía chỉ vào chỗ vách đá kia, Dương Diệp nhíu mày hỏi: "Nhóc con, mi xác định là chúng nó nói đúng sao? Những kẻ kia trốn trong đây?"

Nhìn vách đá không có một chút khác thường nào, Dương Diệp quả thật có hơi nghi ngờ. 

Chồn tía trừng mắt nhìn, sau đó lại hỏi đám huyền thú nhỏ, sau chốc lát nhóc con chỉ chỉ đám huyền thú rồi lại chỉ chỉ vách đá.

Dương Diệp và Tô Thanh Thi nhìn nhau một cái, Tô Thanh Thi gật đầu, sau đó thả những con huyền thú này trên mặt đất.

Sau khi mấy con huyền thú nhỏ kia rơi xuống đất, bọn chúng cũng không chạy đi mà là làm bộ dạng đáng thương nhìn chồn tía, hiển nhiên là chồn tía không lên tiếng chúng nó cũng chẳng dám động đậy. 

Chồn tía gật đầu, những huyền thú nhỏ này lập tức nhún nhảy một trận sau đó thì nhanh chóng lao về phía vách đá, Dương Diệp và Tô Thanh Thi vội vã đi theo.

Khi đi đến trước vách đá, những con huyền thú này từng con từng con một chui vào một cái lỗ nhỏ bên dưới vách đá, lúc này, chồn tía lấy móng nhỏ cào cào tóc Dương Diệp, sau đó chỉ chỉ vào trong vách đá.

Ngay khi Dương Diệp định nói chuyện, Tô Thanh Thi bên cạnh đột nhiên biến sắc, sau đó kéo Dương Diệp vọt lên vài lần khỏi chỗ cũ rồi ẩn nấp trong một chỗ cây cối rậm rạp cách đó mười trượng. 

Ngay khoảnh khắc Dương Diệp và Tô Thanh Thi vừa biến mất, vách đá đột nhiên phát ra tiếng "kèn kẹt", sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Dương Diệp và Tô Thanh Thi, giữa vách đá từ từ mở ra như một cánh cửa vậy, hai người mặc hắc bào thấy không rõ bộ dáng đi ra từ bên trong.

Hai người mặc hắc bào dường như có hơi cảnh giác, nhìn thử xung quanh, khi không thấy ai, một người trong số đó nói: "Hắc Đại, ta đã nói rồi, nơi này căn bản là chẳng thể nào có người đến được. Trước đó chắc hẳn là có huyền thú nào đó đi ngang qua đây thôi, ngươi còn không tin, bây giờ thì tin chưa?"

Nam tử tên là Hắc Đại nói: "Chúng ta hãy cứ cẩn thận chút thì hơn, gần đây người của Kiếm tông đột nhiên không có động tĩnh gì nữa, trưởng lão nói Kiếm tông ắt hẳn có kế hoạch nào đó nhằm vào Quỷ tông chúng ta. ngài ấy bảo chúng ta nhất định phải cẩn thận." 

Tên hắc bào còn lại nói: "Ta thấy Kiếm tông là tìm không thấy chúng ta, sau đó thì bỏ cuộc rồi. Nhưng mà ngươi nói cũng đúng, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn, nếu không vì chúng ta mà bại lộ chỗ ẩn náu, hai kẻ chúng ta ngay cả muốn chết cũng khó!"

Hắc Đại gật đầu, sau đó nhìn lướt qua xung quanh, không thấy cái gì khác thường thì lập tức nói: "Đi thôi, chúng ta trở về!"

Ngay khoảnh khắc hai người xoay lại, Tô Thanh Thi đang ở trong bụi rậm đột nhiên xuất hiện ở sau lưng hai người, sau đó cũng không nhìn thấy động tác của Tô Thanh Thi như thế nào, hai gã hắc bào đã lặng yên không một tiếng động mà ngã xuống. 

Nhìn thấy cảnh này, Dương Diệp kinh hãi trong lòng không thôi, bởi vì hắn không phát hiện Tô Thanh Thi rời khỏi và động thủ ra sao, tốc độ kia phải nhanh đến cỡ nào đây?

Đè nén khiếp sợ trong lòng, Dương Diệp mang theo chồn tía đi ra ngoài. Dương Diệp nhìn thoáng qua hai thi thể trên đất rồi nói: "Thi thể này xử lý như thế nào?"
Tô Thanh Thi nói: "Đợi lát nữa sẽ có huyền thú đến xử lý, hiện giờ đã phát hiện chỗ ẩn thân của Quỷ tông rồi, ngươi quay về Kiếm tông đi!" 

"Vậy còn ngươi?" Dương Diệp bất giác hỏi.

Tô Thanh Thi nhìn vào trong cánh cửa tối đen mờ mờ mà nói: "Ta muốn đi vào trong nhìn thử, bọn chúng chắc hẳn có đại âm mưu gì đó ở trong này."

Dương Diệp trầm ngâm rồi nói: "Chúng ta đã phát hiện chỗ ẩn thân của bọn chúng, vì sao không chờ các cường giả của Kiếm tông rồi đi vào? Hiện giờ đi vào, quá nguy hiểm!" 

Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp rồi nói: "Với thực lực của ta, cho dù là không địch lại thì chạy trốn vẫn được. Hơn nữa, bọn chúng hành sự cẩn thận như vậy, ta đã giết hai người của bọn chúng, bọn chúng khó mà không phát hiện được, ngộ nhỡ bọn chúng ở trong đó trốn theo đường khác, chúng ta đây sẽ công dã tràng!"

Nhìn thấy Tô Thanh Thi khăng khăng muốn đi vào, Dương Diệp không khuyên nữa: "Vậy ta với ngươi cùng đi vào đi!"

Tô Thanh Thi khẽ nhíu mày nói: "Thực lực của ngươi quá yếu!" 

Dương Diệp giật giật khóe miệng, không thể nói uyển chuyển hơn một chút sao? Dương Diệp chỉ chỉ chồn tía rồi nói: "Có nhóc con ở đây, cho dù bọn chúng có đào tẩu theo đường khác chúng ta cũng có thể tìm được."

Tô Thanh Thi nhìn chồn tía một cái, do dự một chút rồi gật đầu. Với thực lực của Dương Diệp tiến vào rất có thể sẽ trở thành trở ngại chứ không giúp gì, thế nhưng có con chồn tía thần bí này thì khác rồi, nàng vẫn nhớ rõ tình cảnh chồn tía thế mà dọa lui được Dạ Kiêu.

Sau khi hai người vào cổng mới phát hiện bên trong hang động là một lối đi, lối đi này rất lớn, hơn nữa còn không phải là bằng phẳng mà là đi xuống dưới lòng đất. 

Ở trước mắt của hai người là từng bậc thang đá, dẫn thẳng xuống dưới, nhìn không thấy đáy. Tuy rằng ánh mặt trời không chiếu đến, thế nhưng có thể nhìn thấy bên trong rõ ràng, bởi vì trong lối đi này cách mỗi mấy trượng lại có một viên Nguyệt Quang thạch!

Dương Diệp với Tô Thanh Thi nhìn nhau, từ trong mắt đối phương hai người đều thấy thấy vẻ nghiêm trọng.

Hai người đi xuống theo thềm đá, đi khoảng chừng nửa canh giờ mới đến đáy, sau đó hai người lại đi sâu vào trong. Trong lúc đi, hai người cũng gặp phải một vài tên hắc bào, thế nhưng đều là có Tô Thanh Thi thần thức cường đại sớm phát hiện, sau đó bị nàng lặng im không tiếng động giết chết. 

Lại đi khoảng chừng một canh giờ, Tô Thanh Thi dừng bước.

"Làm sao vậy?" Dương Diệp nhẹ giọng hỏi.
Tô Thanh Thi nhìn vào lối đi vẫn mãi không thấy điểm cuối kia rồi nói: "Phía này là đi thông về hướng Kiếm tông!" 

Nghe vậy, Dương Diệp nheo mắt, nghĩ thầm Tô Thanh Thi nghĩ không sai, Quỷ tông này khẳng định có âm mưu gì đó nhằm vào Kiếm tông!

"Có người!"

Đột nhiên, Tô Thanh Thi nắm tay Dương Diệp sau đó nhoáng lên, biến mất ngay tại chỗ. Lối đi ở đây thẳng tắp, cũng không có ngã rẽ nào, cho nên Tô Thanh Thi và Dương Diệp chỉ có thể nấp ở trên chóp. Dương Diệp đương nhiên không có bản lĩnh trôi nổi trên không trung mà không cần điểm tựa, thế nhưng Tô Thanh Thi thì có! 

Chẳng bao lâu một tên hắc bào xuất hiện ở trong tầm mắt Dương Diệp và Tô Thanh Thi. Lúc tên hắc bào đi ngang qua bọn họ, tên hắc bào đột nhiên dừng bước, ồ một tiếng rồi nói: "Sao lại có mùi người lạ?"

Y tiếp xúc đều là thứ máu tanh, rất là nhạy cảm với mùi vị.

Đúng lúc này, Tô Thanh Thi đang trên đỉnh đầu tên hắc đào động. Một vệt kiếm quang nhoáng lên, đầu của tên hắc bào nháy mắt bay ra ngoài. 

Dương Diệp rơi xuống, nhìn Tô Thanh Thi mà nói: "Dường như vừa rồi ngươi không muốn giết y?"

Tô Thanh Thi khẽ gật đầu: "Người này đã đạt tới Vương Giả cảnh, ở Quỷ tông có hồn bài, chúng ta giết hắn, hồn bài ở Quỷ tông của y sẽ lập tức nổ tung. Nói cách khác, tối đa là một khắc chung nữa cường giả ở chỗ này sẽ biết tin y bị giết, chúng ta nhất định phải nhanh lên."

Dương Diệp trầm giọng nói: "Thanh Thi, trước đây ngươi nói có hai cường giả không kém Huyết Thủ ở nơi này, nếu như chúng ta bại lộ, tình hình của chúng ta sẽ vô cùng nguy hiểm!" Dương Diệp không sợ chết thế nhưng hắn không muốn chịu chết không chút ý nghĩa nào. 

Tô Thanh Thi nói: "Yên tâm, ngay lúc bước vào đây ta đã liền thông báo cho cường giả Kiếm tông ở phụ cận. Nếu như ta không đoán sai, người của chúng ta hiện giờ cũng đã bước vào chỗ này." Nói đến đây, nàng lại nhìn Dương Diệp một cái, "Nhưng mà ngươi nói cũng đúng, ngươi theo ta vào đây sẽ vô cùng nguy hiểm, dù sao thực lực của ngươi quá yếu, ngươi ở lại chỗ này hoặc là quay lại hội hợp với cường giả Kiếm tông ta đi."

Nói xong, Tô Thanh Thi chẳng quan tâm Dương Diệp nữa, thân hình chợt động, vọt đi về phía trước.

Nhìn phía xa xa, Dương Diệp hít sâu một hơi, dự định xoay người lại hội hợp với cường giả Kiếm tông. Tô Thanh Thi nói đúng, thực lực của hắn bây giờ quá yếu. Tuy rằng Tô Thanh Thi nói có hơi bộc trực nhưng đây là sự thật. 

Nếu như hắn đi theo Tô Thanh Thi mà gặp nguy hiểm gì, hắn chỉ là một gánh nặng!

Tuy rằng những thứ này đều là sự thực, hơn nữa hiện giờ hắn cũng không có biện pháp gì thay đổi, thế nhưng trong lòng Dương Diệp vẫn thấy hơi không cam lòng.

Hắn cũng muốn có thực lực cường đại, muốn để Tô Thanh Thi nghiêm túc nhìn vào hắn, muốn cho sau này hắn không cần Tô Thanh Thi bảo vệ nữa mà là hắn đến bảo vệ Tô Thanh Thi, nhưng đây hết thảy chỉ là mong muốn của hắn thôi, hắn bây giờ vẫn chỉ là một kẻ yếu, ít nhất tạm thời là như vậy. 

Hiện thực chính là tàn khốc như vậy!

"Ta còn cần nỗ lực hơn!"

Nhìn phía xa, Dương Diệp lẩm bẩm nói. 

Ngay lúc Dương Diệp chuẩn bị đi quay lại hội hợp với cường giả Kiếm tông, chồn tía trên vai hắn đột nhiên lấy móng vuốt chỉ chỉ về phía xa, cứ như đang kêu Dương Diệp đi về hướng bên kia.

"Vì sao?" Nhìn nhóc con kêu hắn đuổi theo Tô Thanh Thi, Dương Diệp hỏi.

Nhóc con vung vẩy móng nhỏ trên không hồi lâu, Dương Diệp rốt cuộc hiểu rõ ý của nó, lập tức biến sắc: "Ngươi là nói bên kia có rất một thứ rất kinh khủng, rất nguy hiểm, nhưng lại là bảo bối?" 

Nhóc con gật gật đầu, nó cũng đang xoắn xuýt, bởi vì nó muốn bảo bối kia thế nhưng như vậy quá nguy hiểm. Nó không sợ, bởi vì nó muốn chạy thì căn bản là không ai có thể đuổi theo, thế nhưng Dương Diệp thì không được!

Nghe thấy nhóc con nói vậy, Dương Diệp không chút do dự chạy theo vào sâu bên trong.

Chương 85: Cướp bảo bối

Ở Huyền Không sơn, sâu mấy trăm trượng bên dưới lòng đất Kiếm tông bị người đào ra một cái huyệt động, cái huyệt động này cực kỳ rộng lớn, chứa mấy ngàn người cũng không thành vấn đề.

Bốn vách động có vô số viên Nguyệt Quang thạch, vì Nguyệt Quang thạch  chiếu ra ánh sáng, bên trong huyệt động giống như ban ngày.

Bên trong huyệt động, ở giữa có một huyết trì, huyết trì rất lớn, chiếm một phần hai diện tích của huyệt động, bên trong huyết trì ngoại trừ tiên huyết tràn đầy, còn có một số bạch cốt, đống xương đó kia không phải là xương thú, mà là xương người! 

Ở khoảng không phía trên huyết trì có một hạt châu đỏ như máu lơ lửng, hạt châu màu đỏ ngòm giống như được làm từ máu tươi, đỏ yêu diễm.

Ở bốn phía huyết trì, có bốn gã mặc hắc bào đứng đó, lúc này đây, bốn gã hắc bào đang truyền huyền khí vào bên trong hạt châu phía trên, lúc bốn người truyền vào huyền khí, hạt châu đỏ như máu kia không ngừng tản ra một loại năng lượng kỳ dị, những năng lượng đó đổi thành màu xám tro, những năng lượng màu xám tro được bốn người khống chế, chậm rãi tản ra bốn phía.

Lúc Tô Thanh Thi đi đến nơi này, lúc nhìn thấy huyết trì cùng hạt châu kia, sắc mặt Tô Thanh Thi kịch biến, lúc nàng chuẩn bị ra tay, đột nhiên nàng cảm giác được cái gì, nhướng mày, sau đó thân hình hướng về sau nhanh chóng lao đi. 

Tốc độ  Dương Diệp cao nhất, chạy gần hai canh giờ, nhưng hẵn vẫn không thể đuổi theo Tô Thanh Thi, tuy nhiên đoạn đường này hắn cũng có rất nhiều thu hoạch. Dọc theo đường đi hắn gặp rất nhiều thi thể, rất nhiều thi thể bị Tô Thanh Thi giết chết, Tô Thanh Thi thấy gai mắt những người mặc hắc bào này, nhưng mà Dương Diệp lại coi trọng!

Dọc theo đường đi hắn nhặt được sáu cái không gian giới chỉ, hơn nữa đều là nhưng loại có không gian lớn. Những người chết này đa phần đều là Tiên Thiên cảnh cùng Vương Giả cảnh, đồ vật của cường giả Tiên Thiên cảnh Dương Diệp vẫn còn có chút coi thường, thế nhưng của cường giả Vương Giả cảnh, Dương Diệp lại thấy hiếm có.

Một đường đi tới, ngoại trừ sáu cái không gian giới chỉ, Dương Diệp còn thu hoạch khoảng chừng ba ngàn viên năng lượng thạch, huyền bảo Hoàng giai thượng phẩm hơn hai mươi món, huyền bảo Huyền giai hạ phẩm cũng có hai món, một món huyền bảo Huyền giai trong đó là một cái giáp lưng, Dương Diệp lập tức mặc vào cái giáp lưng đó. Còn lại một món là một thanh đao lớn được khảm nạm xương người, đại đao thì Dương Diệp không cần, tiện tay ném vào trong giới chỉ. 

Ngoại trừ huyền bảo ra, còn có một số công pháp, trong số đó có hai quyển Huyền giai, nhưng vừa nhìn giới thiệu Dương Diệp lập tức bỏ qua. Bởi vì... số công pháp này đều muốn lấy máu tươi làm vật dẫn, hoặc là những phương pháp vô nhân đạo khác để tu luyện.

Tuy là một đường thu nhặt bảo bối, thế nhưng Dương Diệp cũng không giảm bớt tốc độ, tiểu tử kia nói gặp nguy hiểm, vậy thì chắc chắn thật sự có nguy hiểm, hắn cũng không muốn Tô Thanh Thi xảy ra chuyện gì.

Lấy đi giới chỉ của một người mặc hắc bào, Dương Diệp nhìn lướt qua, sau đó không giảm tốc độ, tiếp tục chạy đi về phía trước, đúng lúc này, Dương Diệp chợt thấy hoa mắt, Tô Thanh Thi đã xuất hiện ở trước mặt của hắn. 

Nhìn Dương Diệp hít thở có chút gấp thúc, chân mày Tô Thanh Thi cau lại, hỏi: "Ngươi tới đây làm gì?"

Nhìn thấy Tô Thanh Thi không có việc gì, Dương Diệp nhẹ thở ra một hơi, nói: "Tiểu tử kia nói bên này gặp nguy hiểm, ta có chút lo lắng!"

Nghe vậy, mí mắt Tô Thanh Thi hơi giật giật, hắn đang lo lắng cho mình sao? Nghĩ vậy, trong lòng Tô Thanh Thi hiện lên vẻ khác thường, nhưng rất nhanh bị nàng ép xuống, nàng nhìn Dương Diệp một chút, nói: "Bên trong rất nguy hiểm, bây giờ ngươi trở về cùng cường giả của Kiếm tông tụ họp!" 

"Vậy còn ngươi?" Dương Diệp hỏi lại.

Tô Thanh Thi quay đầu nhìn về phía sâu trong đường hầm, trầm giọng nói: "Ta muốn đi phá hỏng việc của bọn họ đang làm!"

Đúng lúc này, móng vuốt nhỏ của tử điêu chỉ ra xa, tựa hồ muốn nói, nó cũng muốn đi. 

Dương Diệp lúc đầu còn muốn khuyên Tô Thanh Thi, nhưng nhìn thấy tiểu tử kia cũng muốn đi, Dương Diệp không thể làm gì khác hơn đành phải bỏ qua. Thành thật mà nói, hắn rất lo lắng cho Tô Thanh Thi cùng tiểu tử kia, thế nhưng hắn biết, hắn không thể lấy danh nghĩa lo lắng để Tô Thanh Thi cùng tiểu tử kia làm theo ý mình, bởi vì dù là Tô Thanh Thi hay là tiểu tử kia đều là tự do, hắn cũng không có quyền gì.

Hơn nữa quan trọng nhất là người ta có năng lực tự vệ! Ở đây có thể nói hắn là ngươi yếu nhất. Nghĩ vậy, Dương Diệp rất bất đắc dĩ, cực kỳ bất đắc dĩ. Hắn đã rất nỗ lực, nhưng dù là đang cố gắng, cũng không đổi được thực lực bản thân hắn giờ này rất thấp.
Giống như hiểu thấu tâm tình Dương Diệp, tử điêu dùng móng vuốt nhỏ sờ sờ gò má Dương Diệp, sau đó đầu nhỏ cạ cạ vào đầu Dương Diệp. 

Tô Thanh Thi tựa hồ cũng hiểu được suy nghĩ Dương Diệp, khóe môi nàng giật giật, nhưng cũng không nói gì cả.

Nhìn thấy tiểu tử kia an ủi mình, nội tâm Dương Diệp ấm áp, nhẹ xoa xoa đầu nhỏ tiểu tử, sau đó nhìn về phía Tô Thanh Thi, nói: "Ngươi cùng tiểu tử kia đi đi, các ngươi hãy cẩn thận một chút!" Hắn cũng rất muốn nói đi cùng với các nàng, nhưng hắn không nói, bởi vì hắn biết, hắn đi chỉ có làm liên lụy bọn họ.

Đúng lúc này, Tô Thanh Thi đột nhiên biến sắc, nói: "Không xong, hình như bọn họ phát hiện ra chúng ta, bọn họ muốn chạy trốn! Ngươi đi mau." Nói xong, Tô Thanh Thi xoay người hướng phía thông đạo đằng xa bay vút đi, trong chớp mắt liền biến mất khỏi tầm mắt Dương Diệp, sau đó xa xa phát ra tiếng nổ. 

Tử điêu cũng trừng mắt nhìn, sau đó móng vuốt nhỏ vung lên, biến mất khỏi vai   Dương Diệp.

Dương Diệp giật mình, sau đó móc ra một tấm thượng phẩm Cường Lực phù vỗ lên người của mình, lúc hắn đang chuẩn bị xông lên, thông đạo đằng xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thê lương: "A... Huyết sát châu bị tử sắc tiểu tử kia đoạt đi rồi, mau đuổi theo..."

Âm thanh đó vừa nói xong, Dương Diệp chỉ thấy một tia sáng tím hiện lên ở thông đạo đằng xa, sau một khắc, tia sáng tím ở trước mặt Dương Diệp, chỉ là lúc này bên trong hai móng vuốt đang cầm một hạt châu màu đỏ. Hình như tử điêu rất kích động, rất hưng phấn, đôi mắt nhỏ không ngừng nháy nháy. 

"Đây..." Nhìn hạt châu bên trong móng vuốt của tiểu tử, Dương Diệp có chút mê muội.

Tử điêu nhìn Dương Diệp một chút, móng cuốt chỉ chỉ phía sau Dương Diệp, sau đó biến thành một tia sáng tím, dưới ánh mắt kinh ngạc của Dương diệp, chui vào vòng xoáy bên trong đan điền của hắn.

Dương Diệp ngây người tầm một hơi thở, sau đó xoay người lập tức hướng về sau chạy đi. Hắn mặc dù không biết tiểu tử kia đã làm cái gì, thế nhưng động tác của tiểu tử hắn thấy rõ, đó là đang gọi hắn chạy mau. 

Dương Diệp chạy chưa được mấy trượng, liền cảm nhận được mấy luồng khí tức kinh khủng từ phía sau kéo tới, nội tâm Dương Diệp cả kinh, vội vã sử dụng Tật Phong Bộ, trước điên cuồng chạy về phía trước. Mấy luồng khí tức kinh khủng kia, Dương Diệp không biết là cảnh giới gì, nhưng không hề nghi ngờ, bất luận một ai trong số đó Dương Diệp đều không thể chống lại.

"Không nên cùng nữ nhân kia dây dưa, nhanh chân đuổi theo tử sắc huyền thú kia, cần phải cướp về huyết sát châu!"Xa xa, Dương Diệp nghe được những lời này, trong lòng hắn không khỏi thầm nghĩ, lúc trước hạt châu trong móng vuốt của tử điêu chính là huyết sát châu? Hắn có chút ngạc nhiên cùng nghi hoặc, tuy nhiên lúc này hắn cũng không có thời gian để nhìn xem hạt châu đó. 

Đúng lúc này, sắc mặt Dương Diệp đột nhiên biến đổi, theo bản năng thi triển ra Tật Phong Bộ, hướng bên trái tránh né.

"Ầm!"

Dương Diệp chỗ đứng vừa rồi, đột nhiên xuất hiện một cái hố sâu hơn ba trượng. 

Nhìn hố sâu lớn đó, Dương Diệp nheo mắt, ngẩng đầu nhìn về phía trước, không biết một gã mặc hắc bào đã đứng trước mặt mình từ lúc nào, đại hán đầu trọc. Nhìn đại hán này, Dương Diệp rùng mình, thực lực người trước mắt này chắc chắn không kém Phượng Vũ trước kia.

Nhìn thấy Dương Diệp né tránh, trong mắt đại hán mặc hắc bào lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó vung tay phải lên, một luồng kình khí bắn nhanh về phía Dương Diệp.

Dương Diệp biến sắc, lần nữa thi triển ra Tật Phong Bộ, nahnh chóng né về phía bên cạnh, nhưng mà vẫn còn hơi chậm, nhưng mà may mắn, luồng kình khí đáng lẽ phải bắn trúng tim của hắn, lại đánh vào vai trái của hắn. 

"Ầm!"

Dương Diệp té bay ra ngoài, đụng vào vách tường.

Nhìn thấy Dương Diệp còn chưa chết, chân mày đại hán mặc hắc bào cau lại, con kiến hôi Phàm Nhân cảnh trước mặt này lại tránh thoát công kích của hắn? Điều này sao có thể? Tuy là hắn chỉ dùng chưa tới nửa thành thực lực, nhưng cũng không phải một tên Phàm Nhân cảnh có thể tránh thoát! 

Đại hán mặc hắc bào đang chuẩn bị ra tay lần nữa, đúng lúc này sau lưng hắn truyền đến một âm thanh dồn dập: "Có lấy lại được huyết sát châu hay không? Nếu như lấy lại được rồi, lập tức rời khỏi nơi này, Kiếm tông đã biết chỗ này."

Nghe được âm thanh này, đại hán mặc hắc bào biến sắc, không quan tâm Dương Diệp, hướng xa xa bay nhanh đi.

Nhìn thấy đại hán rời đi, Dương Diệp nhất thời thở dài một hơi, lau máu tươi trên miệng, lại nhìn một chút huyền giáp ở vai trái đã bị lõm vào, Dương Diệp trầm giọng nói: "Thực lực của mình đúng là còn quá yếu, lần này sau khi rời khỏi đây, nhất định phải nghĩ cách đề cao thực lực!" 

Mà đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết thê lương từ hướng đại hán mặc hắc bào lúc nãy chạy trốn vang lên, sau một khắc, bốn người trung niên chân đạp phi kiếm, người mặc trường bào màu xanh ngự kiếm mà đến, lúc bốn người nhìn thấy Dương Diệp, đều hơi ngẩn ra.

Một người trung niên trong đó chuẩn bị nói, xa xa đột nhiên truyền đến tiếng động đánh nhau, bốn người biến sắc, không có quan tâm Dương Diệp, ngự kiếm hướng phía Tô Thanh Thi phóng nhanh đi.

Nhìn thấy bốn người chạy đi, nội tâm Dương Diệp thở dài một hơi, Tô Thanh Thi sẽ không có nguy hiểm gì. Mà người của Qủy Tông ở nơi này coi như xong đời. 

Dương Diệp băng bó qua loa vết thương của mình, sau đó xoay người hướng về cửa động đi tới.

Ra khỏi cửa động, Dương Diệp đi tới huyệt động của hôi lang lúc trước, hắn muốn nhìn một chút hạt châu mà tiểu tử kia trộm được là bảo bối gì, lại làm cho tiểu tử kia bất chấp nguy hiểm đi trộm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau