VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Đáng giá không

Nhìn thấy mọi người dừng bước, Dương Diệp thả lỏng người, hắn biết nếu có thân phận phù văn sư, những hộ vệ này sẽ không ra tay với hắn. Lúc trước đối mặt với người của Bách Hoa cung, Dương Diệp cũng đã nghĩ đến việc tiết lộ thân phận phù văn sư, nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm thế. Bởi vì Dương Diệp sợ sau khi lộ thân phận phù văn sư sẽ khiến hắn càng phải chết sớm hơn!

Nhìn thấy huy hiệu trong tay Dương Diệp, người đứng đầu đội hộ vệ An Nam thành trầm giọng hỏi: "Ngươi là phù văn sư?"

Dương Diệp gật gật đầu.

Thấy vậy người đứng đầu đội hộ vệ An Nam thành kia thi lễ với hắn rồi nói: "Việc ngươi đã làm ở An Nam thành ta sẽ báo cáo lên phù văn sư công hội, xin hãy để lại danh tính và cấp bậc phù văn sư."

"Dương Diệp, tứ phẩm phù văn sư!" Dương Diệp lạnh nhạt nói. Hắn biết, đây là quy củ, nếu như hắn giấu diếm hoặc cự tuyệt không khai báo, những người trước mắt này có quyền bắt lấy hắn.

Người dẫn đầu ôm quyền thi lễ với Dương Diệp, sau đó y xoay người quát to: "Thu đội!"

Ở Đại Tần đế quốc, thân phận của phù văn sư còn cao quý hơn cả quý tộc, một số tước vị quý tộc nhìn thấy phù văn sư còn phải hành lễ. Mà trước mắt, người giết An Nam thành chủ và người của Liễu gia chính là phù văn sư, chuyện này y không có quyền can thiệp, phía trên sẽ cử người đến phù văn công hội để báo cáo chuyện này.

Nghe vậy, mọi người không chút do dự xoay người rời đi, không lâu sau cả đội hộ cmvệ đều biến mất trong màn đêm.

Thấy hộ vệ đội rời đi, Dương Diệp nhìn huy hiệu phù văn sư trong tay, thấp giọng nói: "Quả nhiên là đồ tốt tốt." Nói xong, Dương Diệp khẽ chuyển động rồi biến mất trong màn đêm.

Trong toà nhà đá lúc trước Phượng Ngọc và Tiểu Dao ẩn thân, ba người bọn Thanh Hồng ngồi đối diện nhau.

Nhìn ánh nến lập loè trên bàn đá, Thanh Hồng thấp giọng nói: "Ca, ngươi nói Dương Diệp sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Man Tử trầm giọng nói: "Tiểu Hồng, nơi này không còn thích hợp để ẩn náu nữa. Chúng ta nhất định phải nhanh chóng rời đi, tốt nhất lập tức rời khỏi thành, vĩnh viễn không trở lại!”

Đối với những người Bách Hoa cung lúc trước, đến bây giờ Man Tử vẫn cảm thấy có chút sợ hãi. Thực lực của những người kia bọn họ căn bản không thể chống đỡ, mà ba người bọn họ lại đang bảo vệ người mà đối phương đang truy tìm, cũng may đối phương không phải cổ độc chết người, nếu không hiện tại ba người bọn họ chỉ sợ đã biến thành những cỗ thi thể mất rồi.

Thanh Hồng lắc đầu, nói: "Ca, chúng ta đợi ít hôm đi, nếu Dương Diệp không sao, hắn nhất định sẽ tới tìm chúng ta!"

Thấy Thanh Hồng cứng đầu, Man Tử than thở, nói: "Tiểu Hồng, ca hiểu rõ tâm tư của ngươi, Dương huynh đệ quả thực rất ưu tú, nhưng chúng ta và hắn vốn không cùng một thế giới, cho dù Dương Diệp không bị bắt, các ngươi cũng không thể ở cùng nhau."

Sống nương tựa vào nhau gần hai mươi năm, lẽ nào Man lại không biết tâm tư Thanh Hồng? Vốn dĩ hắn cũng rất ủng hộ Thanh Hồng đến với Dương Diệp, dù sao Dương Diệp cũng rất xuất sắc, nếu Thanh Hồng có thể đi cùng hắn, về sau không cần phải liếm máu trên lưỡi đao để kiếm sống nữa.

Nhưng Man Tử một khi biết được Dương Diệp là người Bách Hoa cung muốn bắt, gã liền thay đổi chủ ý. Cũng không phải gã không đủ thực lực, chỉ là gã thực sự không hy vọng muội muội mình sẽ bị vướng vào ân oán giữa Dương Diệp và Bách Hoa cung. Những ân oán như thế, dong binh nhỏ nhoi như họ không cách nào chịu nổi.

Bị ca ca của mình nói toạc ra, mặt Thanh Hồng nhanh chóng đỏ lên, tuy nhiên nàng cũng không phản đối hay dấu diếm, còn hỏi ngược lại: "Sao lại không có khả năng ở cùng một chỗ? Ca, ngươi chưa từng nghe qua câu nói này sao? Tình yêu không phân biệt thực lực, không phân biệt tuổi tác, không phân biệt tông môn. Chỉ cần hai người yêu nhau, tất cả đều không thành vấn đề!"

Tiểu Hắc nãy giờ đang trầm mặc ngước đầu nhìn Thanh Hồng một hồi, sau đó y không để ý nữa mà tiếp tục nghịch thanh đao trong tay của mình.

Man Tử bĩu môi, nói: "Tiểu Hồng, ngươi tin câu nói này sao? Được, cho dù những lời này là đúng, nhưng Dương Diệp yêu ngươi sao? Cũng chỉ có nha đầu ngươi mới gặp người ta có một lần mà đã tương tư. Lão muội, từ khi biết nhau đến nay các ngươi cũng chỉ gặp nhau mới có hai lần! Ngươi sao lại phải lòng người ta rồi?"

Thanh Hồng trừng Man Tử một chút, nói: "Những chuyện phong nguyệt này một kẻ như ngươi làm sao có thể hiểu hết được chứ, ta không thèm nói với ngươi nữa."

Thật ra lúc trước tình cảm của Thanh Hồng dành cho Dương Diệp chỉ là thứ tình cảm mập mờ, không thể nói là yêu. Sở dĩ bây giờ biến thành yêu, vì nàng đã ở cùng mẫu thân Dương Diệp và Tiểu Dao một thời gian, biết được rất nhiều điều về Dương Diệp qua mẫu thân của hắn.
Có thể nói thái độ đối với người nhà của Dương Diệp, cùng với tính cách không chịu khuất phục trước khó khăn của hắn đã khiến nàng rung động.

Thấy Thanh Hồng vạch trần khuyết điểm của mình, Man Tử đỏ mặt, nói: "Lão muội, ngươi nghe ca, quên Dương huynh đệ đi! Chúng ta tiếp tục sống những tháng ngày của dong binh, tuy nguy hiểm chút nhưng chung quy vẫn an toàn hơn."

"Ngươi muốn đi thì đi, ta sẽ không đi đâu hết!" Thanh Hồng xoay mặt đi, có chút tức giận nói.

Nghe vậy, Man Tử chỉ đành cười khổ cười, sau đó nhìn Tiểu Hắc chỉ một mực trầm mặc, nói: "Tiểu Hắc, ngươi thi sao, đi hay không đi?"

Tiểu Hắc nhìn Man Tử một chút, sau đó dùng dao găm viết lên bàn hai chữ “không đi”.

Man Tử nhất thời chán nản, ngay lúc hắn chuẩn bị nói gì đó thì Dương Diệp bước vào.

Nhìn thấy ba người ngồi trên bàn đá, Dương Diệp thở phào một hơi, đang chuẩn bị nói chuyện thì một bóng người đã bổ nhào vào ngực hắn, Dương Diệp ngây người.

Thanh Hồng gắt gao ôm chặt lấy Dương Diệp, nói: “Ngươi không có việc gì là tốt rồi, ngươi không có việc gì là tốt rồi…”

Dương Diệp nhẹ nhàng đẩy Thanh Hồng ra, thấy trên mặt nàng toàn nước mắt, trong lòng lập tức ôn nhu, hắn đưa tay lau nước mắt trên mặt Thanh Hồng, nói: "Thanh Hồng tỷ, đa tạ." Nói xong, Dương Diệp nhìn về phía Man Tử và Tiểu Hắc, nói: "Cảm ơn Man Tử huynh đệ và Tiểu Hắc huynh đệ, cám ơn các ngươi đã bảo vệ mẫu thân và muội muội của ta."

Man Tử cười, nói: "Dương huynh đệ khách khí, lúc trước nếu không có Dương huynh đệ, ba người bọn ta chỉ sợ là đã chết. Hơn Dương huynh đệ còn trả tiền công cho bọn ta, về công hay về tư, bọn ta đều nên tận lực bảo vệ người nhà Dương huynh đệ. Chỉ có điều đêm nay, những người kia..."

Dương Diệp lắc đầu, sau đó cắt ngang lời Man Tử, hắn nói: "Ta hiểu, những người kia không phải người mà Man Tử huynh đệ các huynh có thể chống đỡ, ta sẽ không trách các ngươi về chuyện này. Ta hôm nay chính là tới tìm các ngươi." Nói xong, Dương Diệp rút ra một cây đại đao mà hắn đoạt được từ Xuất Huyết Thủ và một cây chủy thủ, đưa cho Man Tử cùng Tiểu Hắc, nói: "Hai món Huyền bảo này đều là Hoàng giai thượng phẩm, là thù lao của ta, cảm tạ các ngươi trong khoảng thời gian này đã bảo vệ mẫu thân vac muội muội của ta."

Man Tử vội vàng khoát tay, nói: "Dương huynh đệ nói gì vậy, lúc trước ngươi đưa cho ba người bọn ta Huyền Bảo cùng số kim tệ đã vượt xa giá tiền thuê dong binh. Hơn nữa bọn ta cũng không bảo vệ tốt muội muội và mẫu thân ngươi, nếu bây giờ còn nhận những thứ này thử hỏi bọn ta xứng đáng là người sao?"

Tiểu Hắc bên cạnh cũng lắc đầu.Dương Diệp để hai món Huyền bảo lên bàn đá, nói: "Các ngươi không được cự tuyệt, đây chính là tâm ý của ta. Với lại hai món Huyền bảo này đối với ta mà nói quả thật không là gì, nhưng các ngươi thì khác, có thể dùng nó để tăng năng lực của mình."

Man Tử còn muốn cự tuyệt thì chợt nghe Thanh Hồng ở bên cạnh nói: "Ca, các ngươi hãy nhận đi."

Nghe vậy, Man Tử và Tiểu Hắc do dự một chút, sau đó cầm lấy hai món Huyền bảo trên bàn đá, Man Tử ôm quyền thi lễ với Dương Diệp, nói: "Đa tạ Dương huynh đệ!"

Tiểu Hắc ở bên cạnh cũng ôm quyền thi lễ với Dương Diệp, biểu đạt sự cảm ơn.

Sau khi nhận Huyền Bảo, Man Tử và Tiểu Hắc nhìn nhau, sau đó rất thức thời cùng nhau rời khỏi căn nhà đó, bên trong chỉ còn lại Thanh Hồng và Dương Diệp.

Sau khi thấy ca ca của mình và Tiểu Hắc rời đi, Thanh Hồng nhìn về phía Dương Diệp, nói: "Những lời ban nãy ta nói, ngươi đã nghe hết phải không?"

Dương Diệp thoạt sững người, sau đó mịt mờ nói: "Thanh Hồng tỷ, lời gì cơ?"

Thanh Hồng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Dương Diệp.

Một lát sau, Dương Diệp chịu thua, bèn gật đầu. Thật ra lúc hắn vừa đến nhà đá thì đã nghe được tiếng Man Tử đang khuyên Thanh Hồng từ bỏ ý nghĩ kia với hắn đi, lúc ấy vì không muốn xấu hổ, Dương Diệp mới không bước vào mà đứng bên ngoài nghe một hồi. Thật ra lúc ấy hắn cũng có chút bất ngờ, Dương Diệp không ngờ một nữ tử xinh đẹp như nàng lại có tình cảm với hắn.

Mặc dù bất ngờ nhưng Dương Diệp không suy nghĩ gì nhiều, hiện tại việc hắn muốn làm nhất là nhanh chóng tăng năng lực của bản thân lên để cứu mẫu thân ra ngoài.

Thấy Dương Diệp gật đầu, Thanh Hồng đỏ mặt nhìn ra chỗ khác, nhất thời bầu không khí trở nên vô cùng xấu hổ.

Trầm mặc nửa ngày, Dương Diệp do dự một lát, sau đó lấy ra một quyển quyển trục cùng thanh Xích Hồng kiếm lúc trước thắng Giang Nguyên đã đoạt được, đưa cho Thanh Hồng, nói: "Thanh Hồng tỷ, đây là một bản Huyền kỹ Hoàng giai thân pháp và Huyền Kiếm Huyền giai hạ phẩm, tặng ngươi."

"Tại sao?" Thanh Hồng nhìn Dương Diệp, hỏi.

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Không vì cái gì cả, ta chỉ là thích tặng cho ngươi mà thôi!"

Thanh Hồng nhìn Dương Diệp nửa ngày, sau đó mới nhận lấy quyển trục và thanh Xích Hồng kiếm kia, nàng nói: "Ta sẽ cố gắng mạnh lên, ta sẽ cố gắng đuổi kịp ngươi, ta sẽ chờ ngươi cứu mẫu thân ra. Ta không cần ngươi hứa hẹn điều gì, cũng không muốn nghe ngươi khuyên ta!"

Tâm Dương Diệp khẽ run, thật lâu sau, hắn mới thấp giọng thở dài, nói: "Đáng giá không?"

Thanh Hồng nhìn Dương Diệp, nói: "Không có gì là đáng giá hay không đáng giá, ta thích ngươi cho nên ta cứ làm vậy."

Dương Diệp: "..."

Sau nửa canh giờ, Dương Diệp rời đi. Nhìn về phía Dương Diệp rời đi, tay trái Thanh Hồng không ngừng vuốt ve Tất Hắc Giới đeo trên ngón tay phải. Chiếc nhẫn là Dương Diệp đưa cho nàng trước khi rời đi, bên trong không chỉ có Huyền kỹ cùng với Huyền giai hạ phẩm linh kiếm mà Dương Diệp đã đưa cho nàng, còn có hơn một nghìn khối năng lượng thạch!

Thật lâu sau, Thanh Hồng mới thấp giọng nói: "Ta sẽ cố gắng đuổi kịp ngươi..."

Chương 77: Đệ tử của Lâm đại sư

Chuyện Dương Diệp làm rất nhanh đã bị đầu lĩnh của đội hộ vệ thành An Nam trình lên chủ thành Kinh Châu, phó thành chủ Mã Vinh của chủ thành Kinh Châu đang rất tức giận. Dương Diệp không chỉ gần như diệt sạch tộc người ta mà còn giết luôn thành chủ thành An Nam ở trên đường, đó là đang coi thường luật pháp của đế quốc Đại Tần, tất nhiên quan trọng nhất là thành chủ thành An Nam này còn là người của y nữa. Thế nên y lập tức phái người đi thông tri cho phân hội của công hội Phù Văn Sư ở chủ thành Kinh Châu, mời công hội Phù Văn Sư phải nghiêm trị hung thủ.

Chấp sự của phân hội Phù Văn Sư ở Kinh Châu xem xét tư liệu của Dương Diệp, khi phát hiện Dương Diệp là đệ tử của Lâm đại sư thì ý nghĩ vốn muốn truy nã Dương Diệp trong nháy mắt đã tan biến. Đùa chắc? Gã đi xử lý đệ tử của Lâm đại sư? Đúng là gã có quyền xét xử Dương Diệp, nhưng bảo gã vì một Liễu gia chẳng chút quan hệ gì cùng một tiểu thành chủ mà đi đắc tội Lâm đại sư? Đầu gã cũng đâu có bị cửa kẹp.

Thế nên gã chấp sự này này ba hoa bảo rằng Dương Diệp không thuộc phạm vi cai quản của gã nên bảo Mã Vinh hãy đi thành Triều Dương.

Thấy chấp sự của công hội Phì Văn Sư từ chối thì Mã Vinh giận đến suýt nữa nổ cả phối, có điều y lại không dám nổi đóa với người của công hội Phù Văn Sư, nhưng bảo y nhắm mắt làm ngơ thì y không cam lòng, vì thế y đến thành Triều Dương tìm chấp sự Triều Dương.

Có điều Lưu Vinh không ngờ khi y nói rõ ý định đến đây thì chấp sự thành Triều Dương cũng biến sắc đanh lại, hơn nữa còn hạ lệnh tiễn khách, bảo: "Xin lỗi, ta không có quyền xét xử Dương Diệp, hắn được tổng bộ đế đô trực tiếp quản lý, ngươi đến đế đô đi."

Lần này thì Mã Vinh không tức nữa, có thể leo lên được chức phó thành chủ thì y tất nhiên không ngu ngốc, y biết, tên Phù Văn Sư tứ phẩm Dương Diệp này chắc hẳn lai lịch không nhỏ, cho nên sáp lại vào tên chấp sự thành Triều Dương này hỏi thăm lai lịch Dương Diệp.

"Hắn là đệ tử của Lâm đại sư Lâm Sơn!" Nói xong câu này thì tên chấp sự cũng xoay người đi vào phòng mình.

Nghe được câu này thì Mã Vinh ngớ ra một lúc, sau đó mồ hôi lạnh lại chảy ra. Trời ơi, mình thế mà lại đi tìm người xét xử đệ tử của Lâm đại sư, đây là mình muốn tự tìm đường chết sao?

Đừng nói tới y chỉ là một phó thành của đại thành, ngay cả Hầu gia chưởng quản toàn bộ binh quyền của Kinh Châu cũng không dám tùy tiện đắc tội với Lâm Sơn. Mà lúc trước y còn chạy khắp nơi đi tìm người xử Dương Diệp, chuyện này với tự tìm đường chết đúng là chẳng có gì khác nhau.

Nhưng chuyện này cũng không thể cho qua như vậy, dù sao Dương Diệp cũng đã giết thành chủ thành An Nam trên đường cùng diệt tộc người ta, nếu y không truy cứu việc này thì đế quốc Đại Tần chắc chắn sẽ không tha cho y, mà nếu y truy cứu thì người của công hội Phù Văn Sư sẽ lợi dụng giao thiệp của bọn họ ở đế quốc Đại Tần mà chơi chết y.

Mà y lại không thể giống như người cấp dưới giao chuyện cho cấp trên, bởi vì ở Kinh Châu y là người cấp trên kia. Tuy Kinh Châu còn một người thống lĩnh trên danh nghĩa nữa nhưng y không dám tâu chuyện này lên cho gã, bởi vì sự tồn tại của y là để xử lý mấy chuyện như thế này, nếu mà y tâu lên thì cũng đại biểu cho việc y chẳng còn giá trị để tồn tại nữa.

Truy cứu thì có chuyện, mà không truy cứu cũng có chuyện!

Ra khỏi cửa công hội Phù Văn Sư thì Mã Vinh càng nghĩ càng rầu, càng nghĩ càng xoắn, cuối cùng nhịn không được mà bùng nổ mắng: "Mẹ kiếp, một tên thành chủ nho nhỏ cùng một gia tộc hết thời mà dám gây sự với đệ tử của Lâm đại sư, ngươi chết thì không sao, con mẹ nó đừng có kéo theo ta chứ! Ta làm phó thành chủ dễ dàng lắm à?"

Mắng thì mắng nhưng cuối cùng Mã Vinh vẫn đi tới công hội Phù Văn Sư ở Tần Đô để gặp Lâm Sơn, lần này y không còn muốn xét xử Dương Diệp nữa mà chỉ nói chuyện Dương Diệp đã làm ở thành An Nam mà thôi, tất nhiên y cũng chẳng dám thêm mắm dặm muối gì. Nói xong chỉ im lặng chờ Lâm đại sư trước mắt trả lời.

Mà qua một lúc lâu Lâm đại sư ở trước mắt cũng chẳng nói gì, y ngẩng đầu lén liếc thử thì thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, bởi vì Lâm đại sư Lâm Sơn trước mắt này vậy mà đã ngủ!

Gắng nén giận, Mã Vinh khẽ cất tiếng: "Lâm đại sư, ngài xem việc này..."

"Hả..."

Lâm Sơn mở mắt nhìn xung quanh một lát sau đó lại dụi dụi hai mắt đang lim dim, nhìn Mã Vinh nghi hoặc hỏi: "Ngươi, ngươi là?"

Mí mắt Mã Vinh giật giật, trong lòng tựa như có vạn con ngựa đang lao qua, hít sau một hơi, y cố nén lửa giận trong lòng rồi lặp lại câu chuyện vừa rồi đã kể một lần nữa.

Nghe Mã Vinh nói xong thì Lâm Sơn chau mày lại, nói: "Thằng nhóc này lại xông vào thành An Nam để gây đại họa, đúng là thằng vô liêm sỉ mà, ngươi yên tâm đi, ta tuyệt không bao che cho nó, ta sẽ đích thân xách nó về dạy dỗ lại một lần, đúng là không ra gì mà!"

Thế là xong? Mã Vinh sững sờ, sau đó lại nói: "Lâm đại sư, theo luật Đại Tần..."

Lâm Sơn bỗng đứng lên, có hơi tức giận bảo: "Không phải ta nói rồi sao, ta sẽ phạt nó, ngươi còn muốn gì nữa? Có phải ngươi muốn giết chết đệ tử của ta? Hả?" Nói xong thì trên người lão tỏa ra một luồng huyền khí đỏ rực, tựa như núi lửa trực chờ phun trào.Mã Vinh liên tục lui về sau, nói: "Lâm đại sư bớt giận, ta không có ý đó, thật không có mà, chỉ là ta phải cho cấp trên một câu trả lời mà thôi."

Lâm Sơn hừ một tiếng, nói: "Ngươi không cần khai báo đâu, ta sẽ tự đi tìm Lý thừa tướng của các ngươi mà xử lý chuyện này, ngươi đi đi."

Nghe thế thì Mã Vinh thở hắt ra mộ hơi rồi nói: "Cáo lui!" Nói xong liền vội xoay người rời đi, cả đời này y không muốn liên can gì với Phù Văn Sư nữa.

Sau khi thấy Mã Vinh rời đi thì Lâm Sơn cười khổ một tiếng, nói: "Gia hỏa này cũng giống như Bảo Nhi, đều không phải người an phận mà!"

Dù Lâm Sơn chưa từng gặp Dương Diệp nhưng lão đã xem Dương Diệp là đệ tử của mình. Chuyện này không phải hoàn toàn là do thiên phú của Dương Diệp, mà là do lúc ở Kiếm tông Dương Diệp đã cứu Bảo Nhi. Trong mắt lão thì Bảo Nhi quan trọng hơn hết thảy, cho nên dù Dương Diệp không phải Phù Văn Sư, không phải đệ tử của lão, hay chỉ là một người bình thường thì lão cũng sẽ đứng ra bảo vệ cho hắn. Bởi vì Dương Diệp đã cứu Bảo Nhi!

...

Sau khi Dương Diệp cáo biệt ba người Thanh Hồng thì đã thu thập được rất nhiều tình báo về Bách Hoa cung ở thành An Nam, sau khi lãng phí hết một ngày thì Dương Diệp cũng không ở lại nữa, thông qua truyền tống trận mà về lại Kiếm tông. Sau khi về Kiếm tông thì Dương Diệp đi tìm Tô Thanh Thi cùng Tiểu Dao, nhưng hắn không biết Tô Thanh Thi ở đâu nên đành thôi, sau đấy lại về Thanh Phong cốc.

Ở trên đá tảng Dương Diệp kêu tiểu gia hỏa kia ra, sau đấy lại lấy quả đỏ mà Thanh Tuyết giao cho hắn lúc thua ra đưa cho tiểu gia hỏa kia.

Hắn rất tò mò không biết quả đỏ này có tác dụng diệu kỳ gì mà lại khiến tiểu gia hỏa lúc trước chẳng tiếc gì giờ lại muốn cướp.

Thấy quả đỏ thì tiểu gia hỏa vội vàng ôm nó vào lòng, cái đầu nhỏ dụi dụi quả đỏ, miệng nhỏ hơi mở ra định ăn thì hình như nghĩ đến cái gì đó lại ngậm miệng lại, bộ dáng rất khó xử.

Thấy dáng vẻ kia của tiểu gia hỏa thì Dương Diệp cười bảo: "Nếu ngươi thích thì ăn đi!"

Tiểu gia hỏa lắc đầu, sau đó hóa thành một vệt máu tím tiến vào trong vòng xoáy của Dương Diệp, tiếp đấy lại dưới ánh mắt kinh ngạc của Dương Diệp mà ném quả đỏ vào bể Huyền khí ở vòng xoáy trong đan điền của Dương Diệp.
"Tiểu gia hỏa, ngươi làm gì thế?" Thấy tiểu gia hỏa làm vậy thì Dương Diệp hỏi.

Móng nhỏ của tiểu gia hỏa huơ huơ vài lần, dù có hơi khó hiểu nhưng Dương Diệp vẫn tường tận, cổ họng của hắn cuộn lên, sau đó hỏi: "Ngươi bảo trồng quả này vào trong thì sau này sẽ ra thêm nhiều quả khác à?"

Tử Điêu hưng phấn gật gật cái đầu nhỏ.

Dương Diệp im lặng, tiểu gia hỏa này đúng là quá phá phách rồi. Có điều hắn cũng không cản nó, chỉ cần tiểu gia hỏa này vui thì việc gì cũng thuận theo nó thôi.

Không để ý tiểu gia hỏa nữa, Dương Diệp lấy hộp kiếm mà Bảo Nhi đưa cho hắn ra, nhìn phù văn bên trên hộp kiếm trong tay, Dương Diệp hơi do dự một lúc rồi sau đó rót Huyền khí vào kiếm trong hộp.

Huyền khí vừa rót vào hộp kiếm thì phù văn trên mặt hộp kiếm bỗng sáng lên, những phù văn đó như có linh hồn, nhanh chóng di chuyển khắp mặt ngoài của hộp kiếm. Mỗi một khắc, ba mươi sáu chuôi linh kiếm Hoàng giai Thượng phẩm trong hộp kiếm lại bỗng bay vút ra khỏi hộp, hóa thành từng luồng ánh kiếm trôi nổi ở vùng trời phía trên rừng cây xa xa.

Ba mươi sáu chuôi linh kiếm ở vùng trời trên rừng cây liên kết lại với nhau thành một vòng hình tròn, vòng tròn hình thành từ ba mươi sáu chuôi linh kiếm nhanh chóng xoay tròn, mỗi một khắc thì ba mươi sáu chuôi linh kiếm lại chĩa một mũi kiếm xuống dưới, sau đó lại bỗng lao cắm xuống rừng cây ở dưới kia.

"Rầm rầm rầm..."

Rừng cây này bỗng nổ vang, một trận núi rung đất chuyển, vô số lá cây đã tàn úa bay lên trên trời.

Sau một khắc nữa, ba mươi sáu chuôi linh kiếm lại hóa thành từng luồng ánh kiếm bay loạn ngang dọc trong khu rừng này, chỉ trong một thoáng mà rừng cây này đã trở thành một mảnh bình địa trơ trọi.

Uy lực của trận kiếm này đúng là đã khiến Dương Diệp chấn động, hắn tin, cứ cho là kiếm kỹ Huyền giai Thượng phẩm cũng không có uy lực lớn như trận kiếm này, và kiếm khí kiếm pháp phân linh của hắn cũng không có uy lực lớn như kiếm trận này!

Có điều bộ kiếm trận này lại có một khuyết điểm, đó là lượng Huyền khí cần tiêu hao quá khổng lồ. Trong lúc đang thúc giục kiếm trận này phát huy thì hắn chắc chắn phải không ngừng truyền Huyền khí cuồn cuộn vào trong hộp kiếm, như thế kiếm trận mới có thể vận chuyển. Mà như lúc này, chỉ mới chốc lát mà như sắp vắt cạn Huyền khí trong người hắn rồi.

Dương Diệp vội dừng truyền Huyền khí vào, hắn vừa dừng thì ba mươi sáu chuôi linh kiếm đang bay loạn ngang dọc giữa rừng liền ngừng lại theo, sau đó lại hóa thành từng luồng ánh kiếm bay trở về hộp kiếm.

"Cái này có thể xem như là át chủ bài bảo mệnh vậy!" Nhìn hộp kiếm trong tay, Dương Diệp khẽ nói.

Một tia sáng màu tím lóe qua, Tử Điêu xuất hiện trước mặt Dương Diệp, móng nhỏ của Tử Điêu chỉ chỉ cái hộp trong tay của Dương Diệp, sau đó lại chỉ chỉ bụng Dương Diệp.

"Ngươi bảo bỏ hộp kiếm này vào trong vòng xoáy nhỏ hả?" Dương Diệp ngạc nhiên hỏi.

Tử Điêu gật gật đầu nhỏ.

Dương Diệp do dự một lúc rồi lại gật gật đầu, có điều hắn hơi u sầu vì không biết làm sao cho đồ vật vào trong đan điền của chính mình được, rốt cuộc phải nói với tiểu gia hỏa: "Ngươi giúp ta đi!"

Tiểu gia hỏa gật gật đầu, sau đó vung móng vuốt lên, tiến vào trong vòng xoáy của Dương Diệp cùng cái hộp kiếm trên tay hắn.

Ngẩng đầu nhìn vệt trắng bạc nơi chân trời, Dương Diệp thấp giọng nói: "Phải đến Công Pháp các để xem có công pháp luyện thể nào không, ta phải mau thăng thành Tiên Thiên, mẫu thân, nhất định phải chờ con...

Chương 78: Công pháp huyền kỹ

Dương Diệp không nghỉ ngơi mà đi thẳng tới Công Pháp Các, vì những thành tích mà Dương đạt được trong tháp kiếm nô, nên bây giờ hắn cũng được xem là một trong những người nổi tiếng ở Kiếm tông. Trên đường đến Công Pháp Các, các đệ tử ngoại môn khác nhìn thấy Dương Diệp đều hành lễ gọi hắn một tiếng sư huynh. Đối với việc này Dương Diệp có chút bất đắc dĩ, người khác cho hắn thể diện, đương nhiên hắn cũng không thể làm người khác mất thể diện, cho nên Dương Diệp hầu như đáp lễ lại tất cả mọi người, đến mức mặt sắp bị rút gân.

Dương Diệp vừa đến cổng Công Pháp Các liền bị một trưởng lão ngoại môn ngăn lại hỏi: "Tiểu tử, ngươi chính là Dương Diệp?"

Dương Diệp khẽ giật mình, sau đó gật đầu, nói: "Trưởng lão ngươi là?"

Vị trưởng lão này cười, nói: "Ta là truyền công trưởng lão Yến Túc, chưởng quản Công Pháp Các, tiểu tử ngươi quả thật không tệ, vậy mà có thể trụ được đến tầng hai mươi hai, nhớ năm đó lão phu đã bị đánh bại tại tầng ba mươi sáu. Ngươi rất giỏi, hãy chăm chỉ tu luyện, lần sau lại giành một chỗ trên Thanh Vân bảng cho Kiếm tông chúng ta!"

Dương Diệp khẽ gật đầu, sau đó nói: "Trưởng lão, ta có thể vào Công Pháp Các chọn công pháp sao?"

Nghe vậy, Yến Túc trầm ngâm một chút rồi nói: "Theo quy củ Kiếm tông, đệ tử ngoại môn muốn vào Công Pháp các chọn công pháp và Huyền kỹ đều phải có những cống hiến cho tông phái, tuy nhiên ngươi có thể là ngoại lệ, lão phu sẽ làm chủ, ngươi có thể tùy ý chọn một bản Hoàng giai công pháp và huyền kỹ trên lầu Hoàng Tự, về phần Hoàng Tự lầu ở Huyền Tự lầu, Địa Tự lầu và Thiên Tự lầu thì lão phu không thể làm chủ cho ngươi."

Nghe Yến Túc nói, Dương Diệp liền cảm thấy rất có hảo cảm với trưởng lão trước mặt, hắn lập tức ôm quyền nói: "Đa tạ trưởng lão!"

Yến Túc cười, nói: "Đi vào đi, bên trong có một số Hoàng giai công pháp, huyền kỹ rất tốt!"

Dương Diệp cám ơn thêm lần nữa, sau đó đi vào Công Pháp Các.

Khi nhìn thấy những quyển sách trên kệ Hoàng Tự lâu, Dương Diệp vô cùng chấn kinh, thầm nghĩ không hổ là một tông môn lớn. Những quyển trục này cùng với Hoàng giai công pháp, huyền kỹ vân vân số lượng cũng khoảng mười vạn, mười vạn công pháp và huyền kỹ, hơn nữa vẫn chưa tính Hoàng Tự của ba lầu trên, rốt cuộc là bao nhiêu cuốn sách?

Kiềm nén sự kinh ngạc, Dương Diệp đến khu công pháp bên trái, hắn tạm thời không muốn luyện thêm kiếm kỹ. Dương Diệp đã có Tật Phong Bộ, Ngự Kiếm Thuật, Phân Linh Kiếm Pháp, kiếm khí chỉ còn có chiêu hậu phát chế nhân hắn vừa sáng tạo nửa vời vẫn chưa nắm chắc kia, thời điểm hiện tại quả thật không hợp để tập một kiếm kỹ khác!

Tham thì thâm, Dương Diệp hiểu rất rõ đạo lý này!

Đối với những công pháp có thể nâng cao chất lượng Huyền khí cùng số lượng công pháp thì Dương Diệp đều trực tiếp bỏ qua, chất lượng và lượng Huyền khí của hắn căn bản không có vấn đề gì, đặc biệt là số lượng, nếu như vòng xoáy đan điền nhỏ chịu phối hợp, có lẽ hắn dùng mãi cũng không thể cạn. Cho dù không phối hợp, thì cũng đủ để hắn dùng cho cảnh giới hiện tại của bản thân.

Hắn muốn tìm chính là loại công pháp cơ bản có thể tăng lực lượng nhục thân, tất nhiên trong thời thể chỉ xem trọng Huyền khí hiện nay, công pháp luyện thể rất hiếm, Dương Diệp tìm gần một canh giờ, vẫn chưa tìm thấy một quyển công pháp luyện thể nào.

Lại qua một canh giờ, lúc Dương Diệp sắp bỏ cuộc thì ánh mắt của hắn bất ngờ sáng lên, sau đó bước nhanh đến một góc kệ cầm một quyển trục ở tầng dưới cùng lên, thổi lớp bụi đang phủ bên trên thì thấy trên quyển trục viết: Công pháp luyện thể “Bách luyện gân cốt”. Thấy mấy chữ này, Dương Diệp vui vẻ, vội vàng mở ra nhìn thử.

"Bách luyện gân cốt chia thành bốn cấp độ, cấp một da thịt cứng cáp, cấp hai da thịt như thạch ngọc, cấp ba mình đồng da sắt, cấp bốn kim cương ngọc thể. Mỗi một lần tăng lên, lực lượng nhục thân và phòng ngự đều tăng vọt, nếu tu luyện đến cấp bốn thì những Huyền kỹ bình thường khó có thể tấn công."

Thấy đoạn giới thiệu này, Dương Diệp hơi thất vọng, hắn cảm thấy” Bách luyện gân cốt” này có chút yếu. Vì hiện tại lực lượng nhục thân của Dương Diệp cũng đã ở mức da thịt như thạch ngọc. Chỉ cần cố gắng, hẳn là có thể đạt đến cảnh giới mình đồng da sắt. Nói cách khác, quyển công pháp này không có công dụng lớn với hắn, tuy nhiên có còn hơn không, đặc biệt trong này còn giới thiệu rất nhiều phương pháp rèn luyện không tồi.

Cất quyển trục đi, Dương Diệp chuẩn bị ra ngoài thì đúng lúc này hắn đột nhiên liếc mắt về phía vị trí bên cạnh cuốn “Bách luyện gân cốt” ban nãy, lúc nhìn thấy trên đó đề chữ Hoàng giai thượng phẩm kiếm kỹ Trảm Thiên rút kiếm thuật, Dương Diệp khẽ giật mình, hắn không nghĩ tới khu công pháp này còn có huyền kỹ, nhưng rất nhanh hắn liền cho rằng chắc là có sự nhầm lẫn đâu đây.

Sự tò mò dâng lên, Dương Diệp lấy quyển trục đó ra, nhìn hai chữ Trảm Thiên trên bìa trục, thấp giọng nói: "Tên hay." Sau đó hắn mở quyển trục ra.

"Trảm Thiên rút kiếm thuật, Hoàng giai thượng phẩm kiếm kỹ."

Xem xét một chút, mắt Dương Diệp lóe lên, trên mặt xuất hiện nét hưng phấn. Ước chừng sau nửa canh giờ, Dương Diệp mới cất quyển trục đi và nói: "Là thứ tốt, thật may ta đã không bỏ qua nó."

Trảm Thiên rút kiếm thuật và chiêu thức hậu phát chế nhân mà Dương Diệp sáng tạo ra có cách thực hiện khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, coi trọng sự đơn giản, một đòn tất sát, không cần những động tác dư thừa khoe khoang. Đương nhiên, tuy nói bộ công pháp này rất mạnh, nhưng Dương Diệp biết muốn luyện thành thì rất khó khăn, bởi vì phải kết hợp tốc độ, lực lượng cùng độ chính xác một cách hoàn hảo mới có thể đạt đến hiệu quả vi diệu của Trảm Thiên rút kiếm thuật.
Đối người khác mà nói có lẽ rất khó khăn, nhưng đối Dương Diệp lại không vì hắn có lý do riêng, hơn nữa Dương Diệp chỉ là cần dùng kiếm kỹ này để hoàn thiện hậu phát chế nhân của hắn. Trước kia lúc Dương Diệp dùng hậu phát chế nhân đã cảm thấy dường như thiếu chút gì đó, cho đến hôm nay nhìn thấy bộ kiếm kỹ này Dương Diệp mới biết chính xác chiêu thức của hắn còn thiếu thứ gì.

Chính là lực bạo phát khi rút kiếm, trước kia kiếm của hắn đều không cất vào vỏ, không chỉ có hắn mà tất cả những đệ tử Kiếm tông khác đều không làm vậy, vì đa phần mọi người cảm thấy rất phiền phức. Kiếm để bên ngoài, tâm niệm vừa động thì kiếm liền bay ra, thuận tiện biết bao nhiêu?

Ý nghĩ này cũng không sai, nhưng chiêu thức hậu phát chế nhân của Dương Diệp lại không như vậy, bởi vì chiêu thức này coi trọng việc tìm kiếm sơ hở sau đó một chiêu tất sát, nhưng muốn làm điều này, không những chỉ cần lực, tốc độ, nhãn lực, còn cần lực bạo phát! Cũng chính là lực bộc phát trong Trảm Thiên rút kiếm thuật.

Có chiêu thức Trảm Thiên rút kiếm thuật này, Dương Diệp có thể hoàn thiện chiêu thức hắn tạo ra, điều này khiến Dương Diệp có chút vui mừng.

Cất kỹ hai quyển trục, Dương Diệp xuống lầu, sau đó đến trước mặt Yến Túc, nói: "Yến trưởng lão, ta lấy hai quyển này!"

Thấy rõ hai quyền Huyền kỹ trong tay Dương Diệp, Yến Túc nhướng mày, nói: "Công pháp luyện thể? Dương tiểu tử, chẳng lẽ ngươi không biết luyện thể là một việc rất thống khổ sao? Hơn nữa sau khi đạt được Tiên Thiên thì có thể dẫn Huyền khí nhập thân, ngươi hoàn toàn không cần tận lực rèn luyện thân thể!"

Dương Diệp cười, nói: "Không có gì, ta chỉ muốn luyện thử một chút!" Đương nhiên hắn sẽ không nói trước mặt lão nhân về việc thân thể hắn thích hợp để luyện môn võ công này, nhưng giọng khuyên nhủ của vị trưởng lão này lại khiến Dương Diệp cảm thấy ấm áp.

Nghe Dương Diệp nói, Yến Túc lắc đầu, sau đó nhìn một quyển trục khác mà Dương Diệp đang cầm, nói: "Công pháp ta không nói, nhưng còn Trảm Thiên rút kiếm thuật này ngươi thật muốn luyện? Ngươi phải biết, đa số kiếm kỹ của Kiếm tông đều coi trọng tốc độ nhanh, người khác đã đâm kiếm, mà ngươi lại đang chuẩn bị rút kiếm, chẳng phải sẽ thua thiệt sao?"

Dương Diệp nói: "Đa tạ ý tốt của trưởng lão, nhưng ta vẫn muốn thử một chút!"

Yến Túc lắc đầu, nói: "Ngươi tiểu tử này đừng trách lão già ta lắm miệng, từ lúc theo lão đầu tử nhận chức truyền công trưởng lão đến nay, ta vẫn chưa thấy ai có thể luyện thành Trảm Thiên rút kiếm thuật, không phải loại công pháp và Huyền kỹ này không tốt, mà chính là độ khó của nó, thực sự rất khó khăn, hơn nữa công dụng của nó cũng chưa chắc tốt hơn với công pháp và kiếm kỹ khác. Nếu như ngươi nguyện ý từ bỏ, ta có thể cho ngươi một cơ hội để chọn lại hai quyển khác!"

Dương Diệp cười khổ, nói: "Đa tạ ý tốt của Yến Túc trưởng lão, nhưng đệ tử vẫn muốn thử xem, nếu như thật sự quá khó khăn, đệ tử lại cống hiến cho tông phái một chút gì đó rồi lại đến đây đổi quyển khác có được không?”

Thấy Dương Diệp khăng khăng muốn tu luyện, Yến Túc thở dài một tiếng, nói: "Thôi, thực lực và tiềm lực của ngươi nói không chừng có thể tu luyện thành công bộ công pháp và Huyền kỹ này. Nhớ cho kỹ, công pháp và Huyền kỹ của Kiếm tông không thể truyền ra ngoài, trong một tháng nhất định phải trả lại, nếu không sẽ bị xử phạt rất nặng!"

Thấy Yến Túc có vẻ đã chấp thuận, Dương Diệp thở ra một hơi rồi vội vàng gật đầu.

Chờ Yến Túc đăng ký nhận công pháp Huyền kỹ cho hắn xong, Dương Diệp cầm lấy rồi đi về phía Thanh Phong cốc. Sau một hồi tập luyện, một âm thanh quen thuộc làm Dương Diệp dừng lại, sau đó nhìn qua phía âm thanh phát ra.

Chương 79: Sinh tử đài

Âm thanh khiến Dương Diệp cảm thấy quen thuộc này không phải của ai khác mà chính là Thanh Tuyết lúc trước mời hắn gia nhập tiểu đoàn ngoại môn. Lúc này Thanh Tuyết đang xanh mặt tranh luận cùng một tên nam tử tranh. Sau lưng Thanh Tuyết và nam tử này còn mười mấy tên đệ tử ngoại môn từ các trạm.

Dương Diệp không biết tên đang cãi nhau cùng Thanh Tuyết là ai, tuy nhiên người bên cạnh nam tử đang cãi nhau kĩh liệt kia thì Dương Diệp lại biết, bởi vì người này lúc trước có mâu thuẫn với hắn, chính là Giang Nguyên.

Dương Diệp do dự một chút rồi đi qua. 

Dương Diệp vừa tới sau lưng mọi người, liền nghe Giang Nguyên hung ác nói: "Thanh Tuyết, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nói người của ngươi gia nhập đoàn thể của ta, hoặc giải tán đoàn thể của ngươi, nếu không thì sau này ngoại môn Kiếm tông sẽ không có chỗ để ngươi đặt chân vào."

Đối với tiểu đoàn thể của Thanh Tuyết, Giang Nguyên đã sớm thèm muốn, đây là tiểu đoàn thể mới thành lập duy nhất có thể chống lại đoàn thể của gã. Chỉ cần sát nhập tiêu đội này vào đoàn thể của gã, lại chờ những đệ tử này khảo hạch trở thành đệ tử nội môn, và những đệ tử trước đó đã vượt qua khảo hạch thành đệ tử nội môn, thì chẳng phải sau này họ sẽ tôn gã làm thầy sao?

Thanh Tuyết không để ý Giang Nguyên mà nhìn về phía nam tử bên cạnh Giang Nguyên kia, mắt nàng lóe lên một chút kiêng kị, trầm giọng nói: "Khương Văn sư huynh, ngươi là cường giả ngoại môn trên bảng cường giả, lại là đệ tử ngoại môn thế hệ trước, chẳng lẽ ngươi có hứng thú với đoàn thể nháo nhít này của ta sao?" 

Nam tử tên Khương Văn cười, nói: "Thanh Tuyết sư muội, ngươi cũng biết ta chỉ đứng thứ hai mươi sáu trong kì khảo hạch nội môn, nhưng để trở thành đệ tử nội môn thì ta cảm thấy không chút khó khăn nào."

"Vì sao Khương sư huynh lại cùng Giang Nguyên đến ép sư muội?" Thanh Tuyết nghi ngờ nói.

Khương Văn nhìn Thanh Tuyết dò xét một hồi, sau đó nói: "Thanh Tuyết sư muội, ta không có hứng thú gì với tiểu đoàn đại nháo của các ngươi, ta chỉ hứng thú với ngươi thôi, nếu Thanh Tuyết sư muội nguyện ý trở thành đạo lữ của ta thì giúp ngươi thu phục những tiểu đoàn khác cũng không có gì khó!" 

Hắn quả thật không mạnh miệng, vì hai thế hệ đệ tử ngoại môn có thực lực đang cố gắng vượt qua hai tháng khảo hạch họ sẽ không có hứng thú với những tiểu đoàn này, nếu y ra tay thì sẽ giống như gió thu quét lá vàng rơi vậy.

Nghe Khương Văn nói, Giang Nguyên đứng bên cạnh liền biến sắc, cao thủ gã mời đến hóa ra là một mầm họa lớn, vốn dĩ gã còn trông cậy đối phương sẽ giúp gã thống nhất các đệ tử ngoại môn, nhưng lại không nghĩ đến đối phương sẽ vì một nữ nhân mà bội tín với gã.

Những đệ tử ngoại môn đứng sau Thanh Tuyết đều căm phẫn nhìn Khương Văn, nếu y không phải là cao thủ trên bảng đệ tử ngoại môn thì chỉ sợ sẽ bị mấy người này xông lên đập cho một trận. 

Đối với sự giận dữ của những đệ tử kia, Khương Văn như không nhìn thấy, hai mắt chỉ nhìn Thanh Tuyết rồi đánh giá. Vốn dĩ y cũng chuẩn bị giúp Giang Nguyên giải quyết tiểu đoàn thể gì đó, nhưng lúc nhìn thấy Thanh Tuyết, y đã lập tức thay đổi chủ ý. Nữ đệ tử Kiếm tông vốn không nhiều, lớn lên đẹp như thế thì càng ít. Cho nên khi nhìn thấy Thanh Tuyết y liền động tâm trong nháy mắt.

Sắc mặt Thanh Tuyết sắc mặt trầm như nước, nàng nhìn Khương Văn, khóe miệng hiện lên nét cười nhạo, nói: "Đây chính là cao thủ trên bảng đệ tử ngoại môn? Quả nhiên còn không bằng tiểu nhân nơi chợ búa. Ép người khác làm đạo lữ của mình, ngươi nhìn cái đức hạnh này của mình đi? Ta thấy ngươi còn không bằng tên Giang Nguyên bên cạnh kia, ít ra hắn cũng không ti tiện đến mức này!"

Giang Nguyên thầm thống khoái trong lòng, so với Thanh Tuyết, hiện tại gã càng hận tên Khương Văn này hơn. Quả thực, kẻ mình mời đến lại muốn giúp đối thủ của mình, kẻ nào không tức chứ! 

Khương Văn nheo mắt lại, hàn quang chợt lóe lên, nói: "Thanh Tuyết sư muội, ngươi phải chịu trách nhiệm cho lời nói vừa rồi của mình, còn nữa, sư huynh ta đây không ép ngươi, ta chỉ nói hy vọng ngươi trở thành đạo lữ của ta, mà ngươi lại mở miệng vũ nhục ta như thế, cho nên hoặc là ngươi nói xin lỗi ta, hoặc tiếp nhận lời khiêu chiến của ta, ừm, là khiêu chiến Sinh Tử Đài!"

Nghe Khương Văn nói, những người sau lưng Thanh Tuyết xôn xao, sau khi bình tĩnh lại, bọn họ đều giận dữ mắng Khương Văn vô sỉ, ngay cả một số đệ tử phía sau Giang Nguyên đều lộ ra vẻ chán ghét, đối phương đường đường là một cao thủ trên bảng đệ tử ngoại môn, thế mà lại đi khiêu chiến một đệ tử mới gia nhập ngoại môn Kiếm Tông, hơn nữa còn khiêu chiến Sinh Tử Đài, quả thật là quá vô sỉ!

Thanh Tuyết tái mặt, nàng cũng không nghĩ tới đối phương lại vô sỉ như vậy, xin lỗi? Chuyện này tuyệt đối không có khả năng, nhưng nếu chấp nhận lời khiêu chiến của đối phương lên Sinh Tử Đài, nếu đối phương không giết nàng, thì cũng sẽ thỏa thích nhục nhã nàng. Đương nhiên, nàng có thể lựa chọn không chấp nhận, nhưng nàng không thể, bởi vì tiểu đoàn thể của nàng vừa mới sáng lập, nếu sợ chiến vậy sau này đừng nghĩ đến việc tuyển thêm người ở Kiếm tông. 

Ngay lúc Thanh Tuyết khó xử, một thanh âm trong sân bất ngờ vang lên: "Ta thay nàng tiếp nhận lời khiêu chiến của ngươi!"Nghe được âm thanh này, mọi người giật mình, Giang Nguyên cùng Khương Văn nhướng mày, nhưng Thanh Tuyết lại rất vui vẻ, bởi vì đây chính là giọng nói của Dương Diệp.

Mọi người nhìn về phía người nói, khi thấy người đó chính là Dương Diệp thì đám đông bắt đầu xôn xao. 

"Là Dương Diệp, lại là hắn, ha ha, lần này lại có trò vui để xem rồi!"

"Đừng cao hứng sớm, Khương Văn thế chính là cường giả Tiên Thiên tam phẩm, tromg khi Dương Diệp mới chỉ là phàm nhân cảnh, hắn có thể chiến thắng sao?"

"Ngươi không biết gì cả! Dương Diệp có thể xông lên hai mươi hai tầng trong tháp kiếm nô, hai mươi hai tầng đó, ngươi có hiểu không? Ngươi chắc là biết Giang Nguyên đi, Giang Nguyên kia dùng thực lực Tiên Thiên cảnh thực lực nhưng chỉ có thể xông đến tầng thứ mười sáu, mà Dương Diệp lại đến được tầng hai mươi hai, ngươi biết điều này nói lên điều gì không?" 

"Nói cái mẹ ngươi, nói nội dung chính đi! Lải nhải nhiều như vậy!"

"Hừm, điều này chứng tỏ thực lực của Dương Diệp đã bỏ xa cao thủ Tiên Thiên cảnh. Nhưng ta quả thật không nghĩ tới Dương Diệp lại ra mặt giúp Thanh Tuyết tỷ của chúng ta, chẳng lẽ hắn coi trọng Thanh Tuyết tỷ? Ông trời ơi, đừng như vậy chứ, Thanh Tuyết tỷ là của ta a a a..."

"Cũng không lấy chậu nước tiểu soi thử mình như thế nào, như heo vậy, ngươi nghĩ Thanh Tuyết tỷ sẽ coi trọng ngươi sao?" 

"..."

Trong lúc mọi người bàn tán xôn xao, Dương Diệp đã đến cạnh Thanh Tuyết, khẽ gật đầu với nàng. Trước đó hắn không xuất hiện, chủ yếu muốn xem Thanh Tuyết hội sẽ xử lý điều kiện của Khương Văn ra sao, nếu Thanh Tuyết đáp ứng đối phương, vậy thì xem như hắn nhìn nhầm người. Vẫn tốt, người bằng hữu Thanh Tuyết này vẫn chưa làm hắn thất vọng.

Thấy Dương Diệp, Thanh Tuyết cũng cười rồi gật đầu chào lại. Không hiểu sao, nàng có trực giác Khương Văn kia tuyệt đối không phải đối thủ của Dương Diệp. Tất nhiên nếu trước đó Dương Diệp và Giang Nguyên không đánh nhau một trận thì Thanh Tuyết cũng sẽ không có trực giác này. "Ngươi chính là Dương Diệp?" Lúc này, Khương Văn mới nhìn Dương Diệp, trầm giọng hỏi. Đối với Dương Diệp, y cũng rất kiêng kị, đừng nói là y, không ai không kiêng kị Dương Diệp cả, hắn chính là một thiên tài có thiên phú vượt xa hơn cả yêu nữ.

Dương Diệp nhìn về phía Khương Văn, nói: "Thanh Tuyết là bằng hữu của ta, mà ta cũng là người của đoàn thể do  Thanh Tuyết đứng đầu, việc này có thể quên đi được không, sao này ngươi cũng không được đến gây phiền phức cho nàng nữa?"

Thấy ngữ khí Dương Diệp có chút yếu thế, Khương Văn nhất thời bật dậy, lập tức nói: "Quên? Trước đó nàng ở trước mọi người vũ nhục ta, việc này thì sao?" 

Lại là một người không nói đạo lý! Dương Diệp đã hiểu, hắn lập tức gật đầu, nói: "Cũng được thôi, vậy thì cứ lên Sinh Tử Đài đi!"

Nghe Dương Diệp nói, Khương Văn nheo mắt, trầm giọng nói: "Dương Diệp, đây là việc giữa ta và Thanh Tuyết, ngươi thật sự muốn nhúng tay vào sao?"

Dương Diệp gật đầu, nói: "Ta nói, Thanh Tuyết là bằng hữu của ta, được rồi, đừng nói nhảm nữa. Lên Sinh Tử Đài đi?" Đối với người không thể giảng đạo lý, Dương Diệp sẽ không tiếp tục lải nhải cùng họ, bởi vì như vậy thật sự rất ngu xuẩn. 

Thấy Dương Diệp hùng hổ dọa người, hàn quang trong mắt Khương Văn lóe lên, sắc mặt y trầm xuống, nói: "Dương Diệp, ta thừa nhận thực lực và thiên phú của ngươi không tồi, nhưng đừng cho rằng với thực lực như vậy có thể dễ dàng khi dễ đệ tử ngoại môn xếp hạng trên bảng, cao thủ ngoại môn xếp trên bảng bọn ta không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng được!"

Thấy đối phương đe dọa, Dương Diệp cười xùy một tiếng, nói: "Ngươi thật sự quá đề cao chính mình, ngươi có thể đại diện toàn bộ người trên ngoại môn bảng? Được rồi đừng nói nhảm nữa, có đấu hay không đây, nói đi?"

"Trả lời đi, có đấu hay không, chẳng phải trước đó hùng hổ lắm sao?" 

"Đúng đấy, làm sao, sợ rồi à? Nếu không sợ thì lên đi, sợ sao?"

"Đệ tử ngoại môn xếp hạng trên bảng đều là loại ỷ mạnh hiếp yếu sao? Thấy người yếu hơn liền khiêu chiến, thấy người mạnh hơn thì im lặng, nếu ngoại môn trên bảng đều là những hạng người như vậy, về sau đánh chết lão tử cũng không thèm tranh ngoại môn bảng gì đó đâu!"

"..." 

Trong chốc lát, những đệ tử sau lưng Thanh Tuyết ngươi một câu ta một câu châm chọc nổi lên.

Nghe được lời mọi người nói, Khương Văn nắm chặt song quyền, trên trán hiện lên gân xanh biểu thị y chính là đang tức giận. Có vài lần y sắp nhịn không được mà đồng ý, nhưng lý trí nói cho Khương Văn biết không thể đồng ý, bởi đấu với một người có thể xông lên hai mươi hai tầng tháp kiếm nô, y một chút cũng không thể nắm chắc phần thắng!

Thật lâu sau, Khương Văn hít sâu một hơi, sau đó oán độc nhìn Dương Diệp, xoay người rời đi. 

"Chờ một chút!"

Lúc Khương Văn chuẩn bị xoay người rời đi thì Dương Diệp đột nhiên lại lên tiếng.

Chương 80: Kiếm môn

Khương Văn xoay người nhìn Dương Diệp, trán nổi gân xanh, hai mắt như thể muốn phun lửa, trầm giọng nói: "Thế nào?"

Nói xong huyền khí trong cơ thể bắt đầu khởi động, bộ dạng như muốn bùng phát.

Chẳng thèm để ý đến cơn tức giận của Khương Văn, Dương Diệp nhàn nhạt nói: "Xin lỗi Thanh Tuyết đi." 

"Dương Diệp, ngươi đừng kinh người quá đáng!" Khương Văn hung hăng trừng mắt nhìn Dương Diệp, cả giận nói.

Thanh Tuyết dường như muốn nói cái gì, Dương Diệp khẽ lắc đầu với nàng, sau đó nói với Khương Văn: "Nếu như ngươi không muốn xin lỗi, ta sẽ khiêu chiến ngươi ở Sinh Tử đài rồi giết chết ngươi."

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Thanh Tuyết, trong lòng Dương Diệp bắt đầu nảy sinh một ý nghĩ, đó chính là thành lập thế lực thuộc về hắn, hoặc là nói thành lập mạng lưới giao thiệp của hắn. Chỉ khi thế lực và mạng lưới giao thiệp hùng mạnh thì trong tương lai hắn mới có thể chống lại con vật khổng lồ Bách Hoa cung này. Bằng không, với sức lực của một mình cá nhân hắn, đừng nói chống lại Bách Hoa cung, có thể sống sót dưới sự chèn ép của Bách Hoa cung hay không cũng đã là vấn đề. 

Mà hiện giờ chính là một cơ hội, một cơ hội lập uy, lôi kéo lòng người! Tuy rằng thực lực bây giờ của những đệ tử ngoại môn này còn rất yếu, thế nhưng tương lai phần lớn mọi người trong này sẽ là trụ cột của Kiếm tông. Nếu như có thể có thể lôi kéo bọn họ vào lúc này, ngày sau khẳng định có trợ giúp với hắn khi đối phó với Bách Hoa cung.

Hoặc giả những ý nghĩ này về sau cũng không thực hiện được, thế nhưng đối với Dương Diệp mà nói, hắn nhất định phải nắm bắt từng cơ hội một, cho nên, lần này hắn không thể bỏ qua!

Nghe thấy lời nói của Dương Diệp, chúng đệ tử ngoại môn cả kinh trong lòng, Dương Diệp lại có thể tự tin như vậy, cho dù là hắn xông qua tầng thứ hai mươi hai thì cũng chẳng phải là vô địch đâu chứ. Phải biết rằng, Khương Văn thế nhưng đã là cường giả Tiên Thiên nhị phẩm! Hắn thật sự có nắm chắc giết đối phương sao? 

Sau khi mọi người hết kinh hãi thì chính là hưng phấn và kích động, đặc biệt là nhóm đệ tử sau lưng Thanh Tuyết. Trước đó bọn họ bị Khương Văn áp bức đến thở không thông, hiện giờ nhìn thấy Khương Văn bị Dương Diệp vẽ mặt ngay tại chỗ, bọn họ thật là giống như ngày tháng sáu uống được một chén nước lạnh, một từ thôi, sảng khoái!

Mà nhóm đệ tử đứng sau lưng Giang Nguyên, ánh mắt một số người nhìn về phía Dương Diệp đã mang theo kính nể và cả đăm chiêu, tựa như đang suy tư cái gì.

Đệ tử ngoại môn mới gia nhập Kiếm tông tạo thành tiểu đoàn thể là vì cái gì? Chính là vì không bị người ta ức hiếp, vì có thể có đủ quyền phát biểu. Hiện giờ nhìn thấy Dương Diệp giúp tiểu đoàn thể của Thanh Tuyết kia, nhóm đệ tử sau lưng Giang Nguyên không khỏi thầm nghĩ trong lòng, nếu có đệ tử ngoại môn cũ đến ức hiếp mình, Giang Nguyên có thể đứng ra trút giận cho mình hay sao? 

Đáp án là không thể! Tuy rằng Giang Nguyên là hạng nhất luận võ ngoại môn, nhưng từ thái độ của Giang Nguyên đối với Khương Văn là có thể nhận ra. Nghĩ đến đây, trong lòng rất nhiều đệ tử ngoại môn sau lưng Giang Nguyên đã xác định chút ý nghĩ còn đang do dự trước đó.

Nhìn thấy vẻ mặt của các đệ tử ngoại môn theo sau mình, Giang Nguyên trong lòng trầm xuống, y biết, tiểu đoàn thể mà y vừa mới xây dựng này hơn phân nửa là xong rồi!

Dương Diệp cũng nhìn thấy được nét mặt của những đệ tử ngoại môn ấy, hắn chính là muốn kết quả này! Quay đầu nhìn về phía Khương Văn, lúc này Khương Văn sắc mặt tái xanh, hai nắm đấm siết chặt, nhìn chằm chằm vào hắn, cứ như muốn dùng ánh mắt giết chết hắn vậy. 

Lúc này ngọn lửa giận trong lòng Khương Văn đã đạt đến đỉnh điểm, gã thật sự muốn loạn kiếm chém chết Dương Diệp ngay tại trận, Dương Diệp thật sự là khinh người quá đáng. Thế nhưng lý trí nói cho gã biết gã không thể làm như vậy, nhất là khi nghĩ đến kết cục của Đoàn Quân, gã không phải là không thể mà là không dám nữa rồi.

Thế nhưng khi nhìn thấy biểu cảm xem kịch hay của đám đệ tử ngoại môn kia, lý trí của Khương Văn đã bị lửa giận đốt trụi. Gã là đệ tử trên Ngoại Môn bảng, gã không thể thua được, nếu như ngày hôm nay vì Dương Diệp áp bách mà xin lỗi, vậy thì sau này gã sẽ trở thành trò cười của cả ngoại môn.

Ngay khi Khương Văn chuẩn bị khí phách một lần thì một đội đệ tử ngoại môn đi bên này. 

Nhìn thấy nhóm đệ tử ngoại môn này, Thanh Tuyết và nhóm đệ tử kia sau lưng nàng biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi. Bởi vì bọn họ không biết nhóm đệ tử ngoại môn này, nói cách khác, nhóm đệ tử ngoại môn này là đệ tử ngoại môn thế hệ trước.

Nhìn thấy những người này, Khương Văn thở phào nhẹ nhõm trong lòng, gã không cần lên Sinh Tử đài với Dương Diệp nữa. Gã chưa từng chiến đấu với Dương Diệp, thế nhưng gã biết Yêu Nữ đáng sợ, năng lực trước kia của Yêu Nữ còn không xông được đến tầng thứ hai mươi hai, mà Dương Diệp lại làm được, thực lực này chính là dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết.

Khương Văn không quan tâm Dương Diệp nữa, vội vàng nghênh đón nhóm đệ tử ngoại môn kia, cung kính nói với người đệ tử cầm đầu: "Khương Văn ra mắt Tần Phong sư huynh!" Người trước mắt này gã không thể không tôn kính, bởi vì người này là Tần Phong, người xếp hạng thứ hai trên Ngoại Môn bảng. Bây giờ trong nhóm đệ tử ngoại môn, ngoài Yêu Nữ ra thì người này chính là mạnh nhất!

Tần Phong nhàn nhạt nhìn Khương Văn, sau đó ánh mắt rơi vào trên người của Dương Diệp mà nói: "Nghe nói ngươi đã trở về cho nên ta cố ý tới tìm ngươi, có thời gian luận bàn một chút chứ?" Hắn muốn nhìn xem thử người phá kỉ lục của Yêu Nữ là Dương Diệp đây có thực lực mạnh như thế nào!

Dương Diệp nhìn Khương Văn một phen rồi nói: "Ngươi là ra mặt thay hắn sao?" 

Tần Phong lắc đầu nói: "Hắn là hắn, ta là ta, ta tìm ngươi chỉ là vì luận bàn, chỉ vậy mà thôi!"

Nghe vậy, Dương Diệp không do dự mà gật đầu đáp: "Ta đáp ứng!"

Nhìn thấy Dương Diệp đáp ứng, Tần Phong khẽ gật đầu, sau đó nói: "Chờ ngươi thăng cấp Tiên Thiên ta sẽ tìm đến ngươi!" Nói xong lại nhìn về phía Khương Văn mà nói: "Ngươi thật làm mất mặt đệ tử trên Ngoại Môn bảng!" 

Ánh mắt những đệ tử trên Ngoại Môn bảng sau lưng Tần Phong cũng lộ vẻ khinh bỉ. Bọn họ cũng không ngờ Khương Văn lại có thể xen vào tranh đấu của đám đệ tử mới, phải biết rằng, theo quy củ của Kiếm tông, sau mỗi một lần đệ tử ngoại môn mới gia nhập Kiếm tông, đệ tử ngoại môn cũ phải lui ra sau màn, nhường sân khấu cho đệ tử ngoại môn mới.

Đây chính là quy củ Kiếm tông lưu truyền xuống, lúc trước khi bọn họ lên cấp thành đệ tử ngoại môn, đệ tử ngoại môn cũ cũng là làm như vậy. Hơn nữa sau khi đệ tử mới gia nhập, hai tháng sau chính là khảo hạch nội môn, tâm tư mọi người cũng đều đặt vào chuyện đó, ai còn rảnh rỗi đi quan tâm đến đệ tử ngoại môn mới lên nữa?

Mà tên Khương Văn trước mắt này lại thật là hiếm có khó tìm, thực sự ỷ lớn hiếp nhỏ đến tham dự chuyện của đệ tử ngoại môn mới lên. Hơn nữa can đảm để đánh một trận cũng không có! 

Tần Phong nhàn nhạt nhìn lướt qua Khương Văn đang mặt mày khó coi, sau đó xoay người liền rời đi. Nếu như là Dương Diệp ỷ mạnh hiếp yếu, vậy với tư cách dẫn đầu trên Ngoại Môn bảng, hắn nhất định sẽ đứng ra. Nhưng vấn đề là Khương Văn ỷ mạnh hiếp yếu, nếu hắn còn ra mặt trợ giúp, cho dù là thắng, mặt mũi cũng là vứt đi.

Nhìn thấy đám người Tần Phong rời khỏi, chúng đệ tử và Thanh Tuyết thở phào nhẹ nhõm, còn may là đệ tử trên Ngoại Môn bảng không phải ai cũng vô sỉ như Khương Văn, nếu không người mới thực sự không có đường sống rồi.

Dương Diệp nhìn Khương Văn đang mặt mày khó coi, nói: "Xin lỗi sao?" "Xin lỗi, xin lỗi..."

"Mẹ nó, không xin lỗi Thanh Tuyết tỷ thì ngày hôm nay ngươi cũng đừng hòng rời khỏi!"

"Xin lỗi đi, xin lỗi Thanh Tuyết tỷ đi!" 

Trong lúc nhất thời, đệ tử ngoại môn sau lưng Thanh Tuyết bao vây lấy Khương Văn, liên tục đòi Khương Văn xin lỗi.

Nhìn thấy thành viên trong đoàn thể của mình có thể đoàn kết lại, trong mắt Thanh Tuyết ánh lên vẻ vui mừng. Đoàn thể nàng vừa mới xây dựng này thiếu nhất chính lực ngưng tụ và đoàn kết. Hai điều này nàng định sau này dần dần bồi dưỡng khi cùng mọi người lịch luyện ở Thập Vạn Đại Sơn. Thế nhưng nàng không ngờ, hai điều này lại có thể chỉ cần nhờ vài câu nói của Dương Diệp thì đã thành.

Nhìn thấy người của Thanh Tuyết đoàn kết như vậy, sắc mặt Giang Nguyên cũng có chút khó coi. Y nhìn Dương Diệp một chút, sau đó mang theo tiểu đoàn thể phía sau xoay người rời đi. 

Có Dương Diệp ở đây, một mình đấu thì đánh không lại, khiêu khích tập thể? Hiện giờ đối phương đoàn kết như vậy, mà bên phía mình e rằng đã có rất nhiều người có ý nghĩ rời đi, còn làm thế nào đây? Cho nên, y chỉ có thể mang người rời đi, bởi vì không rời đi, e rằng sẽ có càng nhiều người bị người bên cạnh Thanh Tuyết ảnh hưởng.

Về phần Khương Văn? Y sớm đã không còn nhớ người này.

Lúc này Khương Văn bị mọi người vây quanh đã không còn giận mà là có hơi sợ hãi, gã không ngờ những người mới trở thành đệ tử ngoại môn này lại có thể đoàn kết lại. Gã biết, nếu như gã không xin lỗi, những đệ tử ngoại môn này nhất định sẽ động thủ. Tuy rằng Kiếm tông cấm đệ tử động thủ bên ngoài Sinh Tử đài, nhưng điều kiện tiên quyết là người đó không được làm tập thể phẫn nộ! 

Khương Văn hít sâu một hơi, sau đó nhìn về phía Thanh Tuyết mà nói: "Xin lỗi!"

Nói xong, gã nhìn Dương Diệp bằng ánh mắt thù hằn, sau đó xoay người rời đi!

Nhìn thấy Khương Văn xin lỗi rồi, mọi người hoan hô một trận. Chuyện lần này làm cho bọn họ biết, chỉ cần bọn họ đoàn kết lại, cho dù là đệ tử trên Ngoại Môn bảng cũng không thể bắt nạt bọn họ. Đương nhiên, bọn họ cũng biết đối phương xin lỗi hơn phân nửa là có liên quan đến Dương Diệp. 

Nghĩ đến đây, khi mọi người nhìn về phía Dương Diệp, trong mắt đã mang theo tôn kính.

Nhìn mọi người hưng phấn, Thanh Tuyết cười nói: "Dương huynh, đoàn thể này của chúng ta còn chưa có tên, ngươi đặt tên đi, thế nào?"

Nhìn ánh mắt kỳ vọng của mọi người, Dương Diệp không nỡ từ chối. Hắn suy nghĩ một hồi rồi trầm giọng nói: "Chúng ta là đệ tử Kiếm tông, tất cả đều sử dụng kiếm, vậy thì gọi là Kiếm Môn thế nào?" 

"Kiếm Môn?"

Thanh Tuyết trầm ngâm, sau đó hỏi mọi người: "Mọi người cảm thấy thế nào?"

Mọi người cũng suy nghĩ chốc lát, sau đó đều gật đầu. 

Nhìn thấy mọi người gật đầu, Thanh Tuyết cười cười, cất cao giọng nói: "Tốt, vậy sau này chúng ta chính là Kiếm Môn!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau