VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Bách hoa vệ

Kẻ bay ra ngoài không phải là Thanh Hồng, mà là Liễu Thanh Vũ!

Nhìn người mỹ phụ chẳng biết lúc nào đã xuất hiện trước mặt mình, Thanh Hồng đầu óc trống rỗng. Đùa gì thế? Cường giả Tiên Thiên cảnh lại bị người mỹ phụ này vung tay hất thẳng ra ngoài?

Tiểu Dao đứng bên cạnh cũng mở to đôi mắt trong veo mẫu thân, gương mặt đầy vẻ khó tin! 

Về phần mấy gã áo đen vốn đang trợ trận phía sau Liễu Thanh Vũ càng là ngây ra như phỗng, như là đã hóa đá!

"Khục..."

Liễu Thanh Vũ không màng đến cơn nhộn nhạo trong ngực, y chầm chậm đứng dậy, nhìn vào người mỹ phụ, hai mắt tràn đầy sợ hãi! Là một thiên tài xếp hạng mười chín trên Ngoại Môn bảng, y tự nhận cho dù là gặp phải một vài trưởng lão ngoại môn thì cũng có thể đánh được mấy chiêu, thế nhưng vừa rồi, đừng nói là đánh trả, ngay cả đối phương xuất thủ thế nào y cũng không nhìn thấy! 

Đối phương là cường giả Linh Giả cảnh ư?

Nghĩ đến đây, thân thể Liễu Thanh Vũ cũng bắt đầu run rẩy.

Mỹ phụ nhàn nhạt nhìn Liễu Thanh Vũ, sau đó ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng phía trên bầu trời, buồn bã nói: "Ta chỉ là muốn một cuộc sống yên tĩnh mà thôi, một cuộc sống yên tĩnh mà thôi..." 

Trong giọng nói bà mang theo bất đắc dĩ vô cùng rõ ràng.

Đúng lúc này, Dương Diệp và Man Tử chạy đến. Nhìn thấy tình cảnh trong sân, Dương Diệp và Man Tử đều sửng sốt, rất nhanh thì Dương Diệp phục hồi tinh thần lại, sau đó cổ tay vung lên, trường kiếm xuất hiện ở trong tay, chuẩn bị giải quyết mấy tên áo đen trước mắt.

"Diệp Nhi, để cho bọn họ đi đi!" 

Đúng lúc này, mỹ phụ lên tiếng.

Mặc dù Dương Diệp có chút không cam lòng, thế nhưng cũng không dám ngỗ nghịch mẫu thân. Hắn lập tức hít sâu một hơi, thu hồi trường kiếm, sau đó đi về phía mẫu thân.

Nghe thấy lời nói mỹ phụ, Liễu Thanh Vũ cùng với mấy gã áo đen cũng hồi phục tinh thần, sau đó lập tức không dám ở lại nữa, xoay người nhảy lên vài lần liền biến mất trong màn đêm. 

Lúc này sợ hãi trong lòng Liễu Thanh Vũ thật khó có thể hình dung bằng ngôn ngữ nữa! Ông trời ơi! Phụ thân của y lại muốn cưới cường giả Linh Giả cảnh làm tiểu thiếp? Nghĩ đến đây, Liễu Thanh Vũ túa mồ hôi lạnh cả người. Đây đúng thật là sắc đảm bao thiên (1) trong truyền thuyết! May mà mỹ phụ kia muốn trôi qua một cuộc sống yên tĩnh, bằng không e rằng Liễu gia sớm đã không còn tồn tại!

"Liễu sư huynh, việc này huynh đệ ta không tham dự nữa, cáo từ!"

Đúng lúc này, Trần Phong nói với Liễu Thanh Vũ một câu, sau đó xoay người vọt đi về một hướng khác. 

"Liễu sư huynh, ta cũng cáo từ..." Một đệ tử Kiếm tông khác rời đi.

Nhìn thấy hai người rời đi, Liễu Thanh Vũ hừ lạnh một tiếng, tuy rằng y bất mãn trong lòng nhưng cũng không lên tiếng ngăn cản. Dù sao hiện giờ bọn họ có thể nói là đã đắc tội cường giả Linh Giả cảnh. Mặc dù hình như đối phương không truy cứu thế nhưng ai dám cam đoan đối phương sẽ không đổi ý chứ?

Cho nên muốn giữ mạng thì cũng chỉ có thể chạy về Kiếm tông, chỉ có về tới Kiếm tông mới có thể không cần hãi sợ mỹ phụ kia! 

"Thiếu gia, ngài xem..."

Gã áo đen còn lại không có cách nào chạy trốn được, bởi vì hắn là cung phụng của Liễu gia, hắn và Liễu gia là có vinh cùng vinh, có tổn cùng tổn! Tuy rằng không có cách nào chạy trốn, thế nhưng không có nghĩa là hắn không sợ, dù gì đây cũng là cường giả Linh Giả cảnh!

Liễu Thanh Vũ trầm giọng nói: "Không sao cả, bà ta đã nói bà ta chỉ muốn qua một cuộc sống yên tĩnh. Ngươi trở về nói chuyện xảy ra lúc nãy cho phụ thân ta biết, cha ta biết nên làm như thế nào." 
"Vậy còn thiếu gia ngài?"

"Ta phải về Kiếm tông, ta nhất định phải về Kiếm tông, bởi vì ta và nhi tử của bà ta có một ước định luận võ. Nếu như biết được, khó mà đảm bảo rằng bà ta không diệt trừ ta trước, dù sao thì hiện giờ con của bà ta mới chỉ là Phàm Nhân cảnh, mà ta đã là Tiên Thiên tam phẩm."

"Thế nhưng..." 

"Không nhưng nhị gì cả, ngươi làm theo lời ta là được!"

"Vâng!"

...

Tần đô.

Trong một gian phòng bao xa hoa, một người mỹ phụ ngồi khoanh chân trên giường đột nhiên mở hai mắt ra, sau đó thấp giọng nói: "Cuối cùng ngươi cũng phải xuất thủ rồi sao!"

Nói xong, mỹ phụ bỗng nhiên đứng lên, sau đó đi khỏi căn phòng, nói với một nữ tử xinh đẹp đang đứng ở cửa phòng: "Triệu tập Bách Hoa vệ, Phượng Ngọc xuất hiện ở An Nam thành, lập tức đi đến An Nam thành." 

"Vâng, Phượng Vũ trưởng lão!"

...

Trong nhà đá, mỹ phụ đưa tay vuốt ve gương mặt thanh tú của Dương Diệp, ánh mắt đầy dịu dàng mà nói: "Hai năm, không ngờ Diệp Nhi đã trưởng thành thành một nam tử hán." 

Dương Diệp trong mắt cũng ươn ướt, hai năm, rốt cuộc mình đã trở về. Hồi lâu sau, hắn hỏi: "Mẫu thân, người, người thật sự là một huyền giả ư?"

Dương Diệp vẫn chưa thể tiếp nhận chuyện mẫu thân của mình là một siêu cường giả. Dù sao thì sống cùng nhau vài chục năm, trong lòng Dương Diệp mỹ phụ đều là có hình tượng ôn nhu hiền lành, vả lại còn không hay gây chuyện, hình tượng này biến đổi đột nhiên.
Mỹ phụ gật đầu, sau đó kéo Tiểu Dao bên cạnh vào lòng, xoa xoa đầu nàng mà nói: "Ta sẽ nói cho con và Tiểu Dao nghe tất cả chuyện của ta." 

Nghe thấy lời của mỹ phụ, ba người Thanh Hồng vốn ngồi gần đó cùng nhìn nhau, sau đó vội vàng lui ra khỏi nhà đá.

Nhìn thấy ba người rời khỏi nhà đá, mỹ phụ mới chậm rãi nói: "Trước kia ta là một đệ tử nội môn của Bách Hoa cung. Trong một lần vô tình, ta quen biết với phụ thân của các con, ta với phụ thân của các con yêu nhau, sau đó ta rời khỏi Bách Hoa cung!"

"Bách Hoa cung!" Dương Diệp cả kinh, hai tay không kiềm được mà siết chặt lại. Đối với Bách Hoa cung vang danh thiên hạ, tuy rằng Dương Diệp không biết nhiều, thế nhưng hắn cũng từng nghe nói qua, dù sao Bách Hoa cốc một siêu thế lực chỉ đứng sau Nguyên môn. 

Bách Hoa cốc chỉ thu nữ đệ tử, hơn nữa Bách Hoa cốc còn có một quy định trứ danh, quy định này chính là một khi gia nhập Bách Hoa cung sẽ không nói chuyện yêu đương, càng không thể kết hôn. Một khi người nữ đệ tử nào phạm vào điều quy định này, cho dù là chạy trốn tới chân trời góc biển đều sẽ bị Bách Hoa vệ của Bách Hoa cung bắt trở về, xử phạt bằng hình phạt cực kỳ tàn khốc.

Cho nên khi nghe mỹ phụ trốn ra khỏi Bách Hoa cung vì người phụ thân mà mình còn chưa từng gặp mặt, Dương Diệp không khỏi bắt đầu khẩn trương lên.

"Mẫu thân, Bách Hoa cung chính là thế lực không cho người ta thành thân đó sao?" Tiểu Dao nhẹ giọng hỏi. 

Mỹ phụ gật đầu nói: "Chính là thế lực đó. Sở dĩ ta giấu diếm thực lực của mình hai mươi năm qua cũng vì tránh né sự đuổi bắt của bọn họ. Đáng tiếc, đêm nay ta vẫn là ra tay rồi. Ta nghĩ hiện giờ bọn họ cũng đang trên đường truy đuổi đến An Nam thành. Cho nên, Diệp Nhi và Tiểu Dao, hai con nhất định phải nhanh chóng rời khỏi An Nam thành, nếu không sẽ không còn kịp nữa!"

Dương Diệp đứng lên nói: "Mẫu thân, trước đây con chưa bao giờ hỏi người về chuyện liên quan đến phụ thân. Hiện giờ con muốn hỏi người một câu, phụ thân rốt cuộc là vẫn còn sống hay là đã bị Bách Hoa cung hạ độc thủ?"

Nghe thấy Dương Diệp nói hai chữ "phụ thân", mỹ phụ cứng đờ cả người, gương hiện lên vẻ đau đớn. 

Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt mẫu thân, ánh mắt Dương Diệp lóe lên, hắn lạnh giọng nói: "Mẫu thân, phụ thân thật sự đã chết trong tay Bách Hoa cung sao?"

Mỹ phụ lắc đầu nói: "Không phải, phụ thân con chưa chết, chỉ là... Nói chung chuyện này con đừng hỏi nữa. Nghe lời của ta, bây giờ con hãy mang Tiểu Dao rời khỏi An Nam thành đi, mục tiêu của bọn họ là ta, chỉ cần tìm được ta, bọn họ sẽ không tìm các con nữa. Cho dù muốn tìm được các con, các con cũng không học công pháp của Bách Hoa cốc, bọn họ cũng chẳng thể nào tìm được!"

Dương Diệp lắc đầu nói: "Có đi thì cùng đi! Mẫu thân không đi, con cũng sẽ không đi!" 

"Tiểu Dao cũng sẽ không đi!" Tiểu Dao cũng kiên quyết nói.

"Ngươi bây giờ đủ lông đủ cánh rồi, không nghe lời của ta nữa sao?" Mỹ phụ có chút tức giận, dường như cảm thấy mình có hơi nặng lời, bà nhẹ giọng lại, "Diệp Nhi, con nghe lời ta, con mang theo Dao Nhi đi đến Kiếm tông, với tư chất của Dao Nhi, Kiếm tông hẳn là sẽ thu nhận. Chỉ cần hai huynh muội các con ở trong Kiếm tông, người Bách Hoa cốc chắc hẳn cũng sẽ không đi kiếm chuyện với các con!"

Dương Diệp không nói gì. 

Hiểu con không ai bằng mẹ, làm sao mỹ phụ không biết ý nghĩ của Dương Diệp? Bà lại nói: "Diệp Nhi, chỉ cần con và Tiểu Dao có thể bình an, cho dù mẫu thân bị bắt quay về Bách Hoa cung cũng không tiếc. Thế nhưng nếu như con nhất thời hành động theo cảm tính hại chết mình và Tiểu Dao, ta có chết cũng không nhắm mắt!"

Dương Diệp ngẩng đầu nhìn mỹ phụ mà nói: "Mẫu thân, sở dĩ con nỗ lực trở nên mạnh mẽ chính là vì muốn bảo vệ người và Tiểu Dao. Nếu như người không còn nữa, cho dù con là trở thành người mạnh nhất Nam vực lại còn ý nghĩa gì? Tóm lại, con sẽ không đi, bọn họ muốn mang người đi nhất định phải bước qua xác của con!"

"Mẫu thân, con cũng sẽ không đi, Tiểu Dao phải vĩnh viễn ở bên cạnh mẫu thân và ca ca!" Gương mặt non nớt của Tiểu Dao tràn đầy kiên định. 

"Đứa nhỏ ngốc, hai đứa nhỏ ngốc này..." Mỹ phụ ôm Dương Diệp và Tiểu Dao vào trong lòng, gương mặt đã tràn đầy nước mắt.

"Một màn thật cảm động lòng người, nếu như mẹ con các ngươi đã tình thâm như vậy, vậy thì cũng không cần đi nữa, cùng đi đến Tuyệt Tình nhai của Bách Hoa cung ở thêm vài thập niên là được rồi."

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng không chứa bất cứ tình cảm nào truyền vào trong nhà đá. 

Chương 72: Phượng Ngọc

Nghe thấy giọng nói này, Dương Diệp và mỹ phụ đều biến sắc. Dương Diệp đứng bật lên, trường kiếm xuất hiện ở trong tay hắn, muốn mang mẫu thân của hắn đi, trước phải bước qua xác hắn!

Mỹ phụ cười cay đắng, nói: "Nên đến cuối cùng là vẫn đến."

Nói xong, bà kéo Dương Diệp và Tiểu Dao đi ra khỏi nhà đá.

Ngoài nhà đá chẳng biết lúc nào đã xuất hiện năm người phụ nữ mặc váy hoa màu lam nhạt. Nơi ngực trái của năm người phụ nữ này đều có ấn một đóa hoa tươi đẹp không biết tên là gì. Đóa hoa trông rất sống động, tỏa ra hào quang lóng lánh ở dưới ánh trăng. Nhìn kí hiệu này, Dương Diệp biết, năm người này chính là người của Bách Hoa cung, mà ba người Thanh Hồng vốn đang gác ngoài cửa cũng đã nằm trên mặt đất. Thấy ba người còn hô hấp, Dương Diệp thở phào nhẹ nhõm, còn tốt, chỉ là là hôn mê mà thôi.

Mẫu thân Dương Diệp nhìn người phụ nữ dẫn đầu kia, trong mắt thoáng qua chút phức tạp, bà nói: "Phượng Vũ, không ngờ ngươi lại gia nhập Bách Hoa vệ!"

Người phụ nữ tên là Phượng Vũ nhếch miệng cười lạnh, nói: "Đúng vậy, ngươi không nhớ sao? Trước đây thiên phú của ngươi vượt xa ta, nếu không phải ngươi vì gã nam nhân kia mà rời khỏi Bách Hoa cốc, hiện giờ e rằng thành tựu của ngươi đã vượt xa ta bây giờ! Nhưng mà đáng tiếc, Phượng tiên tử năm đó lại cam lòng sa ngã, phản bội Bách Hoa cung vì một gã nam nhân, thế cho nên đến hiện giờ vẫn còn là Linh Giả nhị phẩm."

Nghe vậy, Dương Diệp rùng mình, người phụ nữ trước mắt này lại còn quen biết với mẫu thân mình, nhưng lại hình như có ân oán, thật không ổn!

Mẫu thân Dương Diệp lắc đầu nói: "Chuyện năm đó ta không muốn nói nữa. Phượng Vũ, nể tình chúng ta từng là đồng môn, ta cầu xin ngươi một việc, tha cho hai đứa con của ta. Kẻ trái với cung quy là ta, bọn chúng không liên quan. Chỉ cần ngươi buông tha cho chúng, ta sẵn sàng hồi cung với ngươi!"

Phượng Vũ nhìn Dương Diệp và Tiểu Dao, sau đó nói: "Phượng Ngọc, ngươi cảm thấy có khả năng sao? Dựa theo cung quy, bọn chúng phải cùng ngươi hồi cung với ta mà tiếp nhận xử phạt. Về phần ngươi muốn về cung hay là không, đó chẳng còn là do ngươi nữa rồi!"

"Bọn chúng vô tội!" Phượng Ngọc trầm giọng nói.

Phượng Vũ cười lạnh một tiếng: "Là con của ngươi thì không vô tội. Kỳ thực ta thật không hiểu nổi, gã nam nhân đó có gì tốt? Ngươi lại vì hắn mà phản bội Bách Hoa cung. Đừng nói với ta là tình yêu gì đó, nếu như hắn thực sự yêu ngươi, hắn không nên quấy rầy ngươi, càng không nên mang ngươi đi. Cũng không cần nói với ta là hắn không biết quy định của Bách Hoa cung!"

Gương mặt Phượng Ngọc lộ vẻ đau đớn, một lát sau, bà lắc đầu nói: "Chuyện trước kia ta không muốn nói nữa. Phượng Vũ, nể tình đồng môn, ta cầu xin ngươi để cho hai đứa con của ta rời đi đi."

"Không thể nào!" Phượng Vũ trầm giọng nói, "Ta cự tuyệt không phải là vì ta đố kị với ngươi, ta thừa nhận trước đây ta quả thật đố kị với ngươi. Thế nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng của ngươi bây giờ, ta đã không còn ghen tị nữa, bởi vì ngươi bây giờ đã không đáng để ta ghen tị. Sở dĩ ta cự tuyệt, ngươi hẳn là biết rõ, cung quy của Bách Hoa cung không phải là ngươi hoặc là ta có thể thay đổi và làm trái. Bọn chúng phải trở về cùng tiếp nhận xử phạt với ngươi!"

Phượng Ngọc còn muốn nói cái gì, lúc này Dương Diệp nhìn mẫu thân của mình, sau đó quỳ xuống mà nói: "Mẫu thân, không cần cầu xin bà ta nữa. Con trai vô năng, tuy không thể bảo vệ được người và muội muội nhưng vẫn có thể làm được cùng sinh cùng tử với hai người."

"Dao Nhi cũng muốn cùng sinh cùng tử với mẫu thân và ca ca. Dao Nhi sẽ không rời xa mẫu thân!" Tiểu Dao ghì lấy tay Phượng Ngọc, kiên định nói.

Hai hàng nước mắt trong suốt lại lần nữa chảy ra từ trong đôi mắt của Phượng Ngọc. Bà kéo Dương Diệp và Tiểu Dao vào trong ngực, nói: "Là ta vô dụng, là ta không có năng lực bảo vệ cho các con, là mẫu thân vô dụng..."

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt vài người phụ nữ kia thoáng qua chút phức tạp, nhưng rất nhanh sau đó liền bình tĩnh lại. Tuy rằng bọn họ rất đồng tình với ba người trước mắt, thế nhưng cung quy Bách Hoa cung không ai dám làm trái, bọn họ lại càng không dám!Phượng Vũ nét mặt bình tĩnh, trong mắt không chút dao động. Đúng như lời bà ta nói, trước kia bà ta thật sự đố kị với Phượng Ngọc, phải nói hàng đệ tử lót chữ Phượng đều đố kị Phương Ngọc. Bởi vì khi ấy, Phượng Ngọc được xưng là Phượng tiên tử của Bách Hoa cung, bất kể là thực lực hay là thiên phú đều vượt xa mọi người. Mặc kệ bọn họ cố gắng thế nào cũng chẳng thể tranh nổi! Khi đó, thế hệ trẻ của Bách Hoa cung chính là thiên hạ của Phượng Ngọc!

Đương nhiên, đố kị thì đố kị, khi ấy bọn cũng không dám đắc tội Phượng ngọc. Phải biết rằng, khi đó Phượng Ngọc chính là đối tượng được tông môn toàn lực bồi dưỡng, tông môn cần dựa vào nàng để tranh đoạt Thanh Vân bảng. Nhưng đáng tiếc, người đệ tử mà Bách Hoa cung toàn lực bồi dưỡng này lại vì một gã nam nhân mà phản bội Bách Hoa cung. Việc này làm cho cung chủ cùng với các trưởng lão khi đó tức nổ phổi.

Cũng chính là vì như thế, cho dù chuyện đã qua lâu như vậy, Bách Hoa cung vẫn phát lệnh truy nã Phượng Ngọc.

Nghĩ đến kết cục của Phượng Ngọc khi quay về Bách Hoa cung, Phượng Vũ thở dài trong lòng. Không thể phủ nhận, lúc đầu bà ta chủ động yêu cầu truy đuổi theo Phượng Ngọc là muốn nhìn xem thử bộ dạng sa sút của Phượng Ngọc. Hiện giờ bà ta đã nhìn thấy rồi, Phượng Ngọc đã chẳng còn phong thái năm đó, thực lực càng kém xa bà ta, theo đạo lý mà nói, bà ta hẳn phải rất vui vẻ, chỉ là vì sao mình chẳng những mất hứng mà còn có chút cảm giác bi thương chứ?

Chẳng lẽ cung quy thật sự quá mức vô tình?

Nghĩ đến ý niệm này, Phượng Ngọc rùng mình, vội vàng xóa sạch ý nghĩ này ra khỏi đầu. Sau đó bà ta nhìn về phía ba mẹ con Dương Diệp mà nói: "Phượng Ngọc, đi thôi!"

Dương Diệp xoay người nhìn Phượng Vũ, hít sâu một hơi, sau đó huyền khí bắt đầu dâng trào trong cơ thể. Dương Diệp hắn cũng sẽ không thúc thủ chịu trói, càng sẽ không trơ mắt nhìn mẫu thân mình trở về chịu cung quy xử phạt gì đó.

Hắn biết hắn không phải là đối thủ của năm người trước mắt, phải nói cho đúng là không phải đối thủ của bất cứ người nào trong năm người này cả. Thế nhưng vậy thì sao? Sau lưng hắn là mẫu thân và muội muội, cho dù trước mặt hắn là cường giả Thánh Giả cảnh, hắn cũng muốn rút kiếm!

"Thật có dũng khí, nhưng mà cũng không biết tự lượng sức mình!" Nhìn Dương Diệp, Phượng Vũ lạnh nhạt nói."Biết đâu được!"

Dứt lời, thân thể Dương Diệp đã biến mất ngay tại chỗ, trường kiếm mang theo từng tiếng xé gió đâm về phía Phượng Vũ.

Dương Diệp không chút nào giữ lại, cũng không dám giữ lại. Hắn không biết người trước mắt này có cảnh giới thế nào, thế nhưng hắn biết, thực lực của người này tuyệt đối là không kém Huyết Thủ và Tô Thanh Thi trước kia. Hắn cũng biết lần này là không tự lượng sức, cũng biết lúc này xuất kích hắn rất có thể sẽ bị đối phương nháy mắt giết chết, thế nhưng như vậy thì sao?

Vì người thân, đừng nói là chết, cho dù là hồn phách vĩnh viễn không nhập luân hồi hắn cũng không oán không hối!

Tốc độ và sức mạnh của Dương Diệp làm cho Phượng Vũ có hơi bất ngờ, không chỉ Phượng Ngọc, ngay cả vài người phụ nữ sau lưng Phượng Vũ cũng hơi bất ngờ. Bởi vì Phàm Nhân cảnh có thể đạt được trình độ như vậy, ở Bách Hoa cung cũng là thuộc về siêu thiên tài.

"Tốc độ không tệ, sức mạnh cũng không tệ!"

Dứt lời, Phượng Vũ vung tay phải về phía Dương Diệp. Một cơn kình phong thổi đến trên người Dương Diệp, thân thể Dương Diệp lập tức bay ngược ra sau. Nhưng mà thanh kiếm trong tay Dương Diệp lại như tên rời cung, hóa thành một vệt kim quang chói lọi, trực tiếp xuyên thấu qua dòng kình phong, sau đó đâm thẳng vào Phượng Vũ.

Lần này Phượng Vũ cũng không còn là bất ngờ mà đã là chấn kinh rồi. Bà ta không ngờ chiêu này của Dương Diệp lại có thể ác liệt như thế, trực tiếp đâm xuyên qua kình phong của bà ta. Tuy rằng cơn kình phong kia chỉ là do bà ta tiện tay vung lên, thế nhưng dù sao bà ta cũng cường giả Linh Giả cảnh bát phẩm! Theo đạo lý mà nói, cường giả Linh Giả cảnh tùy tiện vung tay, ngay cả Tiên Thiên cảnh cũng không thể chống cự nổi.

Đỡ lấy Dương Diệp bị Phượng Vũ đánh bay, nhìn thấy trường kiếm trong tay Dương Diệp đâm xuyên qua kình phong, trong mắt Phượng Ngọc cũng hiện lên một chút khiếp sợ. Hiển nhiên bà cũng không ngờ kiếm của Dương Diệp có thể xuyên qua kình phong của Phượng Vũ.

Trước đây bà để cho Dương Diệp đi Kiếm tông, ngoại trừ để cho Dương Diệp có năng lực sinh tồn ở Nam vực ra thì còn là vì sự truy đuổi của Bách Hoa cung. Nhưng mà bà thật không ngờ, Dương Diệp lại có thực lực cường hãn như vậy!

"Không thể để nó bị bắt đi Bách Hoa cung!"

Vẻn vẹn trong nháy mắt, Phượng Ngọc liền làm ra quyết định. Đương nhiên, lúc trước bà cũng không muốn để cho Dương Diệp đi Bách Hoa cung, chỉ là hiện giờ ý nghĩ này càng thêm kiên quyết. Phải biết rằng, đi Bách Hoa cung rồi, cho dù Dương Diệp có thể giữ mạng, cuộc đời sau này cũng sẽ bị Bách Hoa cung khống chế, bà không muốn để cho con mình trở thành nô tài của Bách Hoa cung!

Vèo! Phượng Vũ lại lần nữa tùy ý vung tay lên. Thanh trường kiếm kia của Dương Diệp lập tức bắn ngược ra, sau đó đâm thẳng về phía Dương Diệp, chỉ là tốc độ kia nhanh hơn Dương Diệp không biết bao nhiêu lần.

Nhìn thấy trường kiếm đến nhanh như điện, Phượng Ngọc cau mày, ngay khi bà muốn xuất thủ thì tốc độ của trường kiếm kia cũng chậm lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tốc độ trường kiếm càng ngày càng chậm, cuối cùng, trường kiếm như là dạo bước đi đến trước mặt Dương Diệp.

Nhìn trường kiếm trôi nổi trước mặt Dương Diệp, ánh mắt Phượng Vũ lóe lên, làm như nghĩ đến điều gì, ánh mắt bà ta chợt đầy sát khí, hiển nhiên là tiềm lực và thực lực của Dương Diệp làm cho bà ta cảm nhận được uy hiếp!

Chương 73: Dưới trời cao, trên đại địa

Dùng ý niệm khống chế trường kiếm, Dương Diệp chuẩn bị xuất kích một lần nữa, mà đúng lúc này, giọng nói của Phượng Ngọc đột nhiên vang lên trong lòng hắn: "Diệp Nhi, con không phải là đối thủ của ả, đợi ta thi triển bí pháp kiềm chân ả, con mang Tiểu Dao quay về Kiếm tông. Ta biết con không sợ chết, cũng biết con không muốn để cho ta theo bọn họ trở về chịu tội. Thế nhưng bây giờ không phải là lúc hành động theo cảm tính, núi xanh còn đó sợ gì không có củi đốt. Chỉ cần con còn sống thì ta còn có hi vọng!"

Ngay lúc Dương Diệp chuẩn bị nói tiếp, Phượng Ngọc lại mở miệng, lần nữa huyền khí truyền âm cho hắn: "Nếu như con cự tuyệt, ta sẽ lập tức chết trước mặt con."

Hai mắt Dương Diệp đỏ vằn, gương mặt lộ vẻ đau đớn, lòng như dao cắt, hắn nhìn thoáng qua Tiểu Dao đang ghì chặt lấy tay Phượng Ngọc. Nói cho cùng, Tiểu Dao vẫn còn nhỏ, tuy rằng không muốn rời xa mẫu thân nhưng cả gương mặt đều tái nhợt và đầy sợ hãi.

Nhìn thấy Dương Diệp thống khổ như vậy, Phượng Ngọc rất không đành lòng, nhưng mà bà chẳng còn cách nào khác. Bà biết tính cách của con trai, nếu như không ép buộc nó như vậy, cho dù là giết nó, nó cũng sẽ không bỏ lại người nhà mà chạy trốn.

Nhìn thấy Phượng Ngọc với Dương Diệp dùng huyền khí truyền âm, Phượng Vũ nhướng mày, trầm giọng nói: "Các ngươi là muốn tự mình đi theo chúng ta hay là ta cưỡng ép bắt bọn ngươi đi?"

"Diệp Nhi, ta bị bắt trở về cũng sẽ không bị xử tử ngay lập tức, chỉ cần sau này con có thực lực là có thể đến Bách Hoa cung cứu ta. Nếu như con cũng bị bắt về như ta, vậy thì ta chẳng còn chút hi vọng nào nữa. Cho nên, coi như là vì mẫu thân, con phải sống cho tốt, được chứ?" Nhìn thấy Dương Diệp đang giằng vặt lưỡng lự, Phượng Ngọc lại lần nữa huyền khí truyền âm, để lại cho Dương Diệp một chút hi vọng.

Dương Diệp siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào trong thịt da, biểu cảm trên mặt đã vặn vẹo lên. Hắn hận, hận vì sao hắn lại không có thực lực, nếu như hắn có thực lực, cho dù mẫu thân làm trái với cung quy gì kia thì sao? Thế nhưng hắn lại không có thực lực!

Nhìn thấy Phượng Ngọc còn đang huyền khí truyền âm, Phượng Vũ trầm giọng nói: "Bắt chúng lại!"

Nghe thấy lời của Phượng Vũ, bốn người sau lưng bà ta lập tức hành động, bao vây ba người Dương Diệp.

Nhìn thấy đám người Phượng Vũ động thủ, Phượng Ngọc biến sắc, ném Tiểu Dao đang ở bên cạnh mình cho Dương Diệp rồi nói: "Mang Tiểu Dao đi, ta chờ con đến cứu ta!"

Dứt lời, một luồng khí thế kinh khủng tràn ra từ trong cơ thể Phượng Ngọc. Tức thì, vô số đóa hoa lóng lánh biến ảo từ huyền khí trong nháy mắt xuất hiện. Khi những đóa hoa như tuyết hoa này xuất hiện, tại đây lập tức vang lên những tiếng xẹt xẹt làm da đầu người ta phải tê dại!

Tiếng động đó chính là âm thanh không khí bị hoa tuyết cắt nát!

Nhìn thấy những đóa hoa này, Phượng Vũ mặt mày trắng bệch, thất thanh nói: "Bách Hoa Tàn, Phượng Ngọc ngươi lại dám thi triển cấm thuật, ngươi điên rồi sao?"

Nói đoạn, Phượng Vũ cùng với bốn người còn lại vội vàng thi triển thân pháp lui về phía sau.

Phượng Ngọc không để ý đến Phượng Vũ mà là quay đầu quát lên với Dương Diệp ở sau lưng mình: "Đi mau, con thực sự muốn ta tự sát trước mặt con sao?"

Dương Diệp nhanh chóng dập đầu lạy Phượng Ngọc ba cái, sau đó ôm lấy Tiểu Dao, xoay người chạy như bay về phía cửa thành.

"Mẫu thân, chờ con, người nhất định phải chờ con..."
Nghe thấy những lời này của Dương Diệp, trên gương mặt tái nhợt của Phượng Ngọc lộ ra một nụ cười, sau đó bà điên cuồng vận chuyển huyền khí trong cơ thể, khống chế những đóa hoa lóng lánh kia tràn về phía nhóm người Phượng Vũ. Hiện giờ chuyện bà có thể làm chính là cố gắng hết sức cầm chân nhóm người Phượng Vũ, tranh thủ thêm chút thời gian để Dương Diệp chạy thoát thân!

Cấm thuật Phượng Ngọc thi triển ra quá mức kinh khủng, thanh thế tạo thành cũng là cực kỳ kinh người, vì vậy cho nên tất cả huyền giả ở An Nam thành đều phải kinh hãi. Thế nhưng không một ai dám đến quan sát, ngay cả đội hộ vệ của An Nam thành cũng không dám. Bởi rằng thanh thế như thế, ít nhất cũng là cường giả Linh Giả cảnh mới có thể tạo ra được, tính tình của cường giả đến cấp bậc này đều có chút quái dị, nếu như bọn họ đến xem, không chừng đối phương sẽ tiện tay kết liễu cả bọn họ!

Sau một hồi lâu, tất cả yên tĩnh trở lại, Phượng Ngọc mệt nhoài ngồi trên đất, mái tóc rối bời, sắc mặt tái nhợt chẳng còn chút máu, bên khóe miệng còn có một vệt đỏ tươi.

"Thi triển cấm thuật, căn cơ bị tổn thương, không chỉ cảnh giới hạ xuống mà sau này không thể tăng lên được nữa, đáng giá sao?" Phượng Vũ nhìn Phượng Ngọc ngồi mệt nhoài trên đất, trầm giọng nói.

Phượng Ngọc nở một nụ cười kì lạ rồi nói: "Nếu như ngươi cũng có con, ngươi sẽ biết đáng giá hay không."

Phượng Vũ hừ lạnh một tiếng: "Đời này ta sẽ không có con. Ngược lại là ngươi, trước là vì gã nam nhân kia mà trốn ra khỏi cung, vứt bỏ tiền đồ của mình, hiện giờ lại vì tiểu tử kia mà thi triển cấm thuật. Hơn nữa ngươi còn vì ba kẻ này mà vĩnh viễn chịu nỗi khổ bị âm phong giày vò dưới đáy vực Đoạn Tình nhai, thực sự đáng giá sao?"

Phượng Ngọc không nói gì, chỉ nhìn về hướng Dương Diệp trốn đi. Bà rất muốn nói với Phượng Vũ rằng, trên đời này có rất nhiều chuyện chẳng cần phải đáng giá mới nên làm, thế nhưng bà không nói, bởi vì bà biết một người từ nhỏ đã lớn lên trong Bách Hoa cung như Phượng Vũ sẽ không hiểu. Hiện giờ bà chỉ quan tâm Dương Diệp có thể an toàn trở về Kiếm tông hay không thôi!

Dương như biết ý nghĩ của Phượng Ngọc, Phượng Vũ hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng nhìn về phương hướng mà Dương Diệp trốn chạy rồi nói: "Thành thật mà nói, thực lực và tiềm lực của con ngươi rất tốt, cũng không kém chút nào so với một số thiên tài thế hệ trẻ của Bách Hoa cung, ngày sau nếu có thể trưởng thành, thành tựu chắc chắn bất phàm. Nhưng mà đáng tiếc, ta sẽ không để cho nó trưởng thành. Cho nên, ta quyết định tự mình đuổi giết nó!"

Phượng Ngọc không nói gì, vẫn chỉ nhìn về phương hướng Dương Diệp chạy trốn. Chuyện bà có thể làm đều đã làm, hiện giờ chỉ có thể xem tạo hóa của Dương Diệp mà thôi.

Phượng Vũ: "Khống chế ả, sau đó đi phủ thành chủ bàn giao với thành chủ, nói đây là chuyện nội bộ của Bách Hoa cung ta là được. Ta đi đuổi giết tiểu tử kia, các ngươi không cần chờ ta, sau khi bàn giao xong với thành chủ An Nam thành thì lập tức trở về Bách Hoa cung đi!"
Nói xong câu này, thân hình Phượng Vũ đột nhiên biến mất ở phía xa, sau đó khi xuất hiện lại đã là cách ngoài mười mấy trượng.

...

Bên ngoài An Nam thành, dưới ánh trăng, Dương Diệp ôm Tiểu Dao ngồi ở trên lưng sói xám, để cho sói xám tăng tốc đến cực hạn.

Trên lưng sói xám, sắc mặt Dương Diệp u ám, hai mắt đỏ vằn. Lúc này hắn vô cùng hận, ngoại trừ hận Bách Hoa cung ra thì còn là còn hận chính mình, hận mình vì sao không có thực lực. Nếu như hắn có thực lực, mẫu thân cũng sẽ không vì hắn mà thi triển cấm thuật gì đó, nếu như hắn có thực lực, thì hắn đã có bảo vệ cho Tiểu Dao và mẫu thân, nếu như hắn có thực lực...

Đúng vậy, nếu có thực lực, tất cả mọi chuyện đã phát triển theo ý muốn của hắn. Thế nhưng hắn không có, hắn chỉ là một gã huyền giả Phàm Nhân cảnh! Ở trước mặt những Bách Hoa vệ kia, ngay cả sức đánh trả hắn cũng chẳng có!

"Ta phải trở nên mạnh mẽ, ta muốn dưới trời cao, trên đại địa này, không ai có thể nắm trong tay vận mệnh của Dương Diệp ta và người thân, ta muốn tất cả quy tắc và phép tắc trong trời đất này đều không thể ràng buộc được ta và thân nhân của mình!" Trên lưng sói, Dương Diệp siết chặt tay, kiên định nói.

Từ giờ khắc này bắt đầu, mục tiêu của Dương Diệp đã trở nên rõ nét. Trước đây mục tiêu của hắn chỉ là muốn để cho mẫu thân và muội muội có cuộc sống tốt. Thế nhưng chuyện đêm nay làm cho Dương Diệp biết, mục tiêu nhìn như vô cùng đơn giản này kỳ thực là xa không thể với. Muốn thực hiện mục tiêu này, hắn phải có thực lực bất chấp cả cung quy của Bách Hoa cung, nếu không, mục tiêu này của hắn chỉ là một ý nghĩ buồn cười.

Trên lưng sói, Tiểu Dao co người vào trong lòng Dương Diệp, rụt rè nói: "Ca ca, mẫu thân sẽ có chuyện gì sao?"

Chuyện tối nay nói thật là quá mức rung động với nàng. Đầu tiên là mẫu thân ở chung nàng vài chục năm lắc mình biến thành siêu cường giả trong truyền thuyết, sau đó lại có những cường giả trong truyền thuyết trước đây chỉ nghe qua mà chưa từng thấy đến bắt nàng cùng với ca ca và mẫu thân mà nàng thân thiết nhất. Một loạt biến cố làm nàng vừa sợ hãi vừa phẫn nộ.

Bởi vì ở trong ấn tượng của nàng, từ trước đến giờ mẫu thân đều chưa từng tức giận, mặc kệ người ta thế nào, mẫu thân đều là ôn tồn nhã nhặn, hơn nữa mẫu thân còn không bao giờ làm chuyện phạm pháp. Người tốt như mẫu thân vậy, tại sao những người kia lại muốn bắt bà ấy? Dựa vào đâu mà muốn bắt mẫu thân chứ?

Từ thời khắc này trở đi, ở sâu trong nội tâm tiểu cô nương trước nay ngây thơ hồn nhiên chôn xuống một mầm móng thù hận.

Nghe thấy câu hỏi của Tiểu Dao, Dương Diệp ôm chặt Tiểu Dao trong ngực, dịu dàng nói: "Yên tâm, mẫu thân không có việc gì, mẫu thân đã nói với ca ca, người nói người sẽ không có chuyện gì, còn nói đợi sau này thực lực ca ca lớn mạnh rồi sẽ đi cứu mẫu thân."

"Thật vậy sao?" Tiểu Dao hỏi.

"Ca ca ngươi nói thật đấy!"

Đúng lúc này, giọng nói của Phượng Vũ lại lần nữa xuất hiện trong tai hai huynh muội Dương Diệp.

Nghe thấy thế, Dương Diệp cả kinh trong lòng. Hắn ngẩng đầu lên, chẳng biết từ lúc nào Phượng Vũ đã xuất hiện ở trên đỉnh đầu bọn họ.

Chương 74: Đánh một trận?

Dưới ánh trăng, Phượng Vũ lơ lửng trên không trung, ở sau lưng bà ta có một đôi cánh chim do huyền khí biến ảo thành. Phượng Vũ sắc mặt âm u, hai mắt nhìn nhìn chằm chằm vào U Minh lang mà Dương Diệp đang cưỡi, trong lòng khiếp sợ tột đỉnh.

U Minh lang chỉ có thực lực huyền giả cửu phẩm, theo đạo lý mà nói huyền thú cấp bậc này sẽ không thể làm cho bà ta thất thố, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không có hai tên nhân loại ngồi trên lưng của U Minh lang này.

Ở Nam vực, bởi vì một số nguyên nhân đặc thù, quan hệ của huyền thú và nhân loại không quá gay gắt, nhưng tuyệt đối không thể nói là giao hảo được. Công bằng mà nói, đó chính là không qua lại với nhau, đương nhiên, nếu có nhân loại dám một mình bước vào bên trong Thập Vạn Đại Sơn, đây chắc chắn là có đi mà không có về. Đồng dạng như vậy, nếu có huyền thú dám một mình bước vào thế giới loài người thì cũng sẽ bị mổ bụng lấy đan.

Mà hiện giờ, một con huyền thú cửu giai vốn nên xuất hiện ở Thập Vạn Đại Sơn lại có thể để cho nhân loại cưỡi lên, còn lại là một huyền giả Phàm Nhân cảnh. Điều này làm cho Phượng Vũ nghi ngờ đồng thời khiếp sợ đến suy nghĩ cũng hơi rối loạn.

Phượng Vũ hít sâu một hơi, đè nén kinh hãi trong lòng, ánh mắt bà ta lóe sát khí, nghĩ thầm tiểu tử này không thể giữ lại, nếu không, cho dù là chẳng uy hiếp được Bách Hoa cung thì ngày sau trưởng thành cũng là một phiền toái không nhỏ!

Cảm nhận được sát khí phát ra từ trên người Phượng Vũ, Dương Diệp rùng mình, sau đó nói với con chồn tía bên trong vòng xoáy đan điền của mình: "Tiểu tử kia, tuy rằng ta không biết ngươi rốt cuộc là một tồn tại thế nào, thế nhưng ta biết ngươi chắc chắn có lai lịch bất phàm, đợi một lát nữa ngươi hãy trốn đi. Nếu như ngươi có năng lực mà nói, ngươi thay ta mang muội muội ta đi, còn nếu không có, ngươi cứ trốn đi đi. Với năng lực của ngươi, bà ta chắc hẳn là không bắt được ngươi đâu!"

Dương Diệp tin tưởng vào năng lực chạy trốn của chồn tía, phải biết là người áo đen trước kia còn mạnh hơn nữ nhân trước mắt không biết bao nhiêu lần, thế nhưng người áo đen đó cũng không thể bắt được chồn tía, nữ nhân này thì khỏi cần phải suy nghĩ.

Bên trong vòng xoáy đan điền, chồn tía chớp chớp đôi mắt, không lắc đầu cũng không gật đầu, chỉ là cặp móng nho nhỏ đã hiện ra ánh sáng màu tím nhàn nhạt.

"Tại... tại sao bà lại muốn bắt mẫu thân của bọn ta..."

Nhìn thấy Phượng Vũ bay trên không, Tiểu Dao có hơi sợ hãi nhưng vẫn lên tiếng hỏi.

Phượng Vũ không trả lời, trái lại là hỏi Dương Diệp: "Tại sao Huyền thú cửu giai lại theo ngươi, đừng nói với ta nó là thú cưng của ngươi."

Ở Nam vực, một vài quý tộc thích nuôi thú cưng, nhưng những con thú cưng này phần lớn đều là dưới ngũ phẩm, hơn nữa là loại huyền thú vô cùng ngoan ngoãn, còn loại huyền thú cửu giai, hơn nữa còn có sức chiến đấu dũng mãnh như U Minh lang, bà ta chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe bao giờ.

"Bách Hoa cung sẽ xử trí mẫu thân ta như thế nào?" Dương Diệp hỏi một đằng đáp một nẻo.

Phượng Vũ không trả lời, ngược lại cho ra điều kiện: "Nói cho ta biết tại sao ngươi có thể khống chế con huyền thú cửu giai này, ta có thể không giết ngươi mà cho ngươi làm hoa nô của Bách Hoa cung."

"Ngươi trả lời vấn đề của ta trước đi!" Dương Diệp nhìn Phượng Vũ mà nói.

Phượng Vũ nhướng mày, trong lòng có chút không vui, thế nhưng nghĩ đến phương pháp Dương Diệp khống chế huyền thú, bà ta đành thỏa hiệp.

"Ngươi yên tâm, Bách Hoa cung sẽ không xử tử ả, chắc là sẽ nhốt ả ở đáy vực Tuyệt Tình nhai, để ả chịu hành hạ bởi âm sát hàn phong và độc Tuyệt Tình hoa. Những người xúc phạm cung quy trước đây đều như thế, chính là giết gà dọa khỉ. Đáng tiếc phương pháp này cũng chẳng hữu hiệu bao nhiêu, cũng không biết năm nay Bách Hoa cung có thể đổi phương thức hay không!"

Dương Diệp hít sâu một hơi, nhìn về phía Phượng Vũ, dữ tợn cười lên mà nói: "Ta Dương Diệp xin thề, hôm nay nếu ta không chết, tất cả dằn vặt của các ngươi đối với mẹ ta ngày sau ta sẽ hoàn trả các ngươi gấp trăm lần!"

Phượng Vũ nhếch mép khinh thường: "Ngày hôm nay ta coi như là đã biết cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình. Đừng nói ngươi chỉ là một gã Phàm Nhân cảnh có thiên phú không tệ, cho dù ngươi là Tôn Giả cảnh thì với Bách Hoa cung ta mà nói, cũng chỉ là một con kiến hơi cường đại một chút mà thôi. Nội tình Bách Hoa cung ta không phải điều mà người có thể tưởng tượng. Được rồi, vốn ta còn không muốn giết ngươi, chỉ cho ngươi làm hoa nô, bây giờ xem ra là không cần nữa. Đừng tưởng rằng ngươi không nói thì ta sẽ không có biện phát lấy được bí mật của ngươi!""Lão gà mẹ, vậy sao ngươi còn chưa động thủ?" Dương Diệp cười dữ tợn.

Trong mắt Phượng Vũ lóe lên sát khí, ngay lúc chuẩn bị động thủ thì đột nhiên bà ta lại nhướng mày, ánh mắt nhìn quét xung quanh, trầm giọng nói: "Nếu đã đến rồi thì ra đây đi!"

Một cái bóng trắng hiện ra, một người nữ tử mặc váy trắng, tay cầm trường kiếm màu xanh xuất hiện ở bên cạnh Dương Diệp. Nữ tử chẳng phải ai khác, chính là Tô Thanh Thi, người từng có ước định với Dương Diệp.

Nhìn thấy Tô Thanh Thi, Dương Diệp thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn không sợ chết nhưng lại sợ Tiểu Dao sẽ chết cùng với mình. Tuy rằng hắn không biết vì sao Tô Thanh Thi xuất hiện ở đây, thế nhưng điều này không quan trọng nữa, bởi vì Tiểu Dao đã an toàn rồi.

"Người của Kiếm tông?" Phượng Vũ nhướng mày, trầm giọng hỏi.

Tô Thanh Thi nhìn thoáng qua Dương Diệp, sau đó nhìn về phía Phượng Vũ, gật đầu nói: "Hắn là đệ tử của Kiếm tông ta, ngươi không thể động vào hắn!"

Phượng Vũ híp hai mắt: "Hắn là con trai của đệ tử xúc phạm cung quy Bách Hoa cung ta, ngươi hẳn cũng biết cung quy của Bách Hoa cung ta."

Choang!

Trường kiếm màu xanh trong tay Tô Thanh Thi đột nhiên thoát ra khỏi ngọc thủ của nàng, mang theo một cái bóng xanh phóng lên cao, phát ra một tiếng kiếm minh lanh lảnh.

"Vậy thì đánh một trận đi!"
Nhìn thấy thanh trường kiếm màu xanh này, ánh mắt Phượng Vũ lóe lên chút nghiêm trọng, không ngờ lại là huyền kiếm địa phẩm! Bà ta và nữ tử trước mắt có cảnh giới sấp xỉ nhau, vốn là cho dù đánh một trận bà ta cũng không sợ, thế nhưng kiếm của đối phương lại là địa phẩm, mà huyền bảo của bà ta chỉ là huyền giai cao phẩm, nhưng mà khác biệt lại lớn đến như vậy. Điều này làm cho bà ta có hơi do dự, cảnh giới và thực lực tương đương nhau, huyền bảo và huyền kỹ chính là mấu chốt quyết thắng bại.

"Bách Hoa cung ta không có ân oán với Kiếm tông, hơn nữa giữa ân oán của Kiếm tông và Quỷ tông, Bách Hoa cung ta cũng đều giữ thế trung lập. Hiện giờ ngươi thật sự muốn vì một đệ tử ngoại môn mà kết thù oán với Bách Hoa cung sao?" Phượng Vũ trầm giọng nói.

Tô Thanh Thi vận chuyển huyền khí trong cơ thể, lạnh nhạt nói: "Có kết oán hay không, không phải một trưởng lão như ngươi có thể quyết định. Đừng nhiều lời nữa, nếu muốn giết hắn, vậy thì ra tay đi!" Nói đoạn, một khí thế kinh khủng nháy mắt phủ ập về phía Phượng Vũ.

Phượng Vũ đang muốn nói tiếp thì đột nhiên một luồng khí thế đã bao phủ lên bà ta, Phượng Vũ biến sắc, thất thanh nói: "Kiếm thế, lại là kiếm thế, cô là Tô tiên tử của Kiếm tông?"

"Phải!" Tô Thanh Thi thừa nhận nói.

Nhìn thấy Tô Thanh Thi thừa nhận, trong lòng Phượng Vũ chẳng còn chút chiến ý nào. Phải biết rằng, Tô Thanh Thi chính là cường giả có thứ tự trên Tiềm long bảng. Tiềm long bảng đó là tồn tại thế nào chứ? Cũng giống như Thanh Vân bảng, đó là chỗ tất cả yêu nghiệp tập trung. Tuy rằng cảnh giới của bà ta và Tô Thanh Thi sấp xỉ nhau, thế nhưng bà ta biết, cho dù đối phương không có huyền kiếm địa phẩm, bà ta cũng không phải là đối thủ của nàng.

"Tô tiên tử, mặc dù ta không địch lại cô, thế nhưng việc này Bách Hoa cung ta sẽ không từ bỏ ý đồ, ngày khác Bách Hoa cung ta chắc chắn sẽ đi đến Kiếm tông, đòi tông chủ của các ngươi một lời giải thích!" Bỏ lại mấy câu hung ác, Phượng Vũ xoay người rời đi. Lúc này bà ta có hơi hối hận, hối hận vừa rồi để mấy tên Bách Hoa vệ khác rời đi, bằng không lấy sức của năm người bọn họ, cho dù Tô Thanh Thi có mạnh đi nữa cũng không phải là đối thủ.

Nhìn thấy Phượng Vũ bị Tô Thanh Thi dọa lui, Dương Diệp lẩm bẩm nói trong lòng: "Đây là thực lực, đây là thực lực sao, Dương Diệp ta cũng phải có thực lực như vậy, Dương Diệp ta còn phải có thực lực mạnh hơn cả thế này..."

"Tỷ tỷ, tỷ cứu mẹ của ta có được hay không?" Trên lưng sói, Tiểu Dao cầu khẩn Tô Thanh Thi. Tuy rằng nàng không biết gì về thực lực và cảnh giới, nhưng nàng biết đại tỷ tỷ trước mắt vô cùng lợi hại, bởi vì nữ nhân biết bay kia đã bị đại tỷ tỷ trước mắt này dọa lui, cho nên nàng cho rằng, chỉ cần vị tỷ tỷ trước mắt bằng lòng thì nhất định là có thể cứu mẫu thân ra.

Nghe thấy lời nói của Tiểu Dao, Dương Diệp cũng nhìn về phía Tô Thanh Thi. Hắn cũng không có chủ nghĩa đại nam tử cùng với thứ tự tôn quái lạ gì đó, nếu như Tô Thanh Thi có thể cứu mẫu thân mình, để cho mẫu thân không phải chịu khổ nữa, hắn sẽ cảm kích từ tận đáy lòng chứ không hề cảm thấy mình khiếp nhược vì nhận trợ giúp từ nữ nhân.

Nhìn thấy ánh mắt mong đợi của hai huynh muội, Tô Thanh Thi có hơi không đành lòng, nhưng nàng vẫn lắc đầu một cái. Cứu Dương Diệp là đã rất có thể tạo thành mâu thuẫn giữa Kiếm tông và Bách Hoa cung, nếu như nàng lại xuất thủ cứu mẫu thân Dương Diệp, vậy thì không còn là có rất có thể nữa mà là trở thành tuyệt đối. Với tình hình hiện giờ, Kiếm tông thật sự là không thể có mâu thuẫn lớn nào với Bách Hoa cung được.

Tiểu Dao còn muốn nói cái gì thì đã bị Dương Diệp ngăn lại, hắn nói: "Tiểu Dao, đừng cầu xin nữa. Ca ca sẽ đi cứu mẫu thân, ca ca hứa với muội nhất định sẽ cứu mẫu thân ra, để cho cả nhà chúng ta đoàn viên!"

"Hu hu... Tại sao bọn họ lại bắt mẫu thân chứ, tại sao..." Tiểu Dao xoay người ôm ghì lấy Dương Diệp, khóc không thành tiếng.

Một lát sau, Tiểu Dao đã ngủ say trong lòng Dương Diệp.

"Ngươi oán ta không?" Lúc này, Tô Thanh Thi đưa lưng về phía Dương Diệp mà hỏi. Lần này nàng đến An Nam thành là vì biết được Liễu Thanh Vũ cùng với hai đệ tử ngoại môn của Kiếm tông muốn đối phó Dương Diệp, nhưng thật không ngờ khi đến An Nam thành lại gặp phải chuyện vừa nãy.

Dương Diệp xoa xoa đầu Tiểu Dao, thấp giọng nói: "Lúc đầu thì có một chút, thế nhưng bây giờ thì không còn. Ngươi có thể vì ta và muội muội ta mà đắc tội Bách Hoa cung, ta thật bất ngờ và cảm kích. Nhưng mà ngươi yên tâm, mạng của ta ngươi cứu không uổng, ta sẽ cố gắng xông vào Thanh Vân bảng!"

Nghe thấy Dương Diệp nói vậy, thanh kiếm trong tay Tô Thanh Thi khẽ run lên, môi màng mấp máy nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Chương 75: Liễu gia

Dương Diệp nhìn bóng lưng nữ tử trước mắt, trong mắt loé lên một tia phức tạp, hắn trầm mặc một lát rồi hỏi: "Sao ngươi lại xuất hiện ở An Nam thành?"

Tô Thanh Thi không đề cập đến nguyên nhân, chỉ nhàn nhạt nói: "Việc ngươi có thể khống chế Huyền thú quả thực khiến cho người ta hết sức kinh hãi, sau này ở thế giới nhân loại tốt nhất đừng triệu hoán U Minh Lang, nếu không ngươi sẽ không ngừng gặp phiền phức."

Nhớ đến bộ dáng giật mình của Phượng Vũ, Dương Diệp gật đầu, sau đó nhìn Tiểu Dao trong ngực: "Ta có thể cầu ngươi một chuyệm được không?"

"Nói đi!" Tô Thanh Thi nói.

Nhìn Tiểu Dao đang ngủ ngon lành, trong mắt Dương Diệp lóe lên một chút ôn nhu, hắn nói: "Có thể giúp ta chăm sóc muội muội được không? Mẫu thân ta nói tư chất của nàng không tệ, nếu có thể tu luyện, hãy để nàng theo ngươi."

Tô Thanh Thi cau mày, trầm giọng nói: "Thực lực của Bách Hoa cung thực sự rất kinh khủng, không nói đến những người trong nội cung, cho dù là Bách Hoa vệ thì ngươi cũng không thể đấu lại. Những người lúc trước, chỉ là một nhóm nhỏ trong Bách Hoa vệ, thực lực của họ chỉ thuộc tầm trung trong những người của Bách Hoa vệ. Nếu bây giờ ngươi đi tìm họ, chẳng khác gì tìm chết, hiểu chứ?"

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Ta không ngốc như vậy, mẫu thân đã phải trả một cái giá rất lớn để ta và muội muội có thể trốn thoát, ta sẽ không ngốc đến mức đi chịu chết. Để Tiểu Dao theo ngươi, bởi vì ta muốn Tiểu Dao trở thành một cường giả. Dù sao ta cũng không thể vĩnh viễn bảo vệ nàng, chính nàng phải dựa vào thực lực của bản thân mình. Hơn nữa chỉ cần muội muội ta gia nhập Kiếm tông, sau này nếu không rời khỏi, thì Bách Hoa cung cũng không dám đến tận Kiếm tông bắt người."

Nghe Dương Diệp nói xong, Tô Thanh Thi thả lỏng, nàng gật đầu, nói: "Ta có thể để nàng theo ta."

"Đa tạ!" Dương Diệp chân thành nói.

Tô Thanh Thi vung tay một phát, trường kiếm lập tức xuất hiện bên cạnh nàng, nàng nói: "Ngươi hãy thu hồi U Minh Lang đi, ta đưa ngươi cùng muội muội trở về Kiếm Tông!"

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Ngươi đưa muội muội ta về đi, ta có làm chút việc ở An Nam thành, yên tâm đi, ta sẽ không làm gì ngu ngốc đâu!"

Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp thật lâu, sau đó ẵm Tiểu Dao từ trên lưng sói xuống, ngự kiếm mà đi.

Nhìn Tô Thanh Thi cùng Tiểu Dao biến mất nơi chân trời, Dương Diệp quay người nhìn về phía An Nam thành, hung dữ nói: "Liễu gia, nếu không phải vì các ngươi, mẫu thân của ta cũng không cần xuất thủ, cũng sẽ không bị người của Bách Hoa cung phát hiện. Thù mới hận cũ, hôm nay cùng nhau giải quyết cho rõ ràng!"

Nói xong, Dương Diệp thu hồi U Minh Lang vào đan điền, rồi chạy về phía An Nam thành.

Tại Liễu gia.

Gia chủ Liễu gia là một nam tử có tên Liễu Nam hơn bốn mươi tuổi, thân hình hơi tròn, với tư chất cực kém của mình, trải qua một thời gian dài tích luỹ cuối cùng y cũng có thể tu luyện đến Huyền giả cửu phẩm. Liễu gia giống như một đại tộc ở An Nam Thành, hơn nữa con của y lại được Kiếm tông thu nhận làm đệ tử ngoại môn, Liễu Nam y ngày càng có tiếng, ngay cả An Nam thành chủ cũng phải khách khí với y vài phần.

Thế nhưng đêm nay, lời kể của một người hầu đã doạ cho Liễu gia chủ danh tiếng lẫy lừng, không ai sánh kịp kia khiếp sợ.

Liễu Nam lo lắng đi tới đi lui trong đại sảnh đã hơn một canh giờ, vừa nghĩ đến trước kia y muốn cưới một cường giả Linh Giả cảnh làm thiếp, thì liền sợ muốn ngất đi. Linh giả cảnh! Đừng nói làm tiểu thiếp cho y, ngay cả vương gia thái tử vẫn không có tư cách này!

Đúng lúc này, một gã sai vặt chạy vào đại sảnh.

Thấy người chạy vào, Liễu Nam vội vàng hỏi: "Thế nào? Thành chủ nói thế nào? Hắn đồng ý phái người đến bảo vệ Liễu gia sao?"
Đúng vậy, sau khi biết mẫu thân của Dương Diệp chính là Linh Giả cảnh, đầu tiên Liễu Nam cảm thấy hoảng sợ đến nỗi tứ chi nhũn ra, sau khi hoàn hồn, y vội sai người đến cầu An Nam thành chủ trợ giúp, tuy biết đến cả thành chủ cũng không giúp được gì, nhưng Liễu Nam không còn cách nào khác.

Bởi vì chỉ có An Nam thành chủ mới có thể cầu xin sự giúp đỡ từ Kinh Châu thành chủ!

Gã sai vặt nói: "Bẩm tộc trưởng, thành chủ bảo Liễu lão gia xin hãy yên tâm, mẫu thân của Dương Diệp chính là đệ tử đã vi phạm cung quy của Bách Hoa cung, hiện đã bị người Bách Hoa cung bắt đi rồi. Hơn nữa người của Bách Hoa cung còn đang truy lùng Dương Diệp và muội muội đang lẩn trốn. Cho nên, Liễu gia tuyệt đối an toàn!"

"Thật sao?" Liễu Nam mừng rỡ như điên.

"Đương nhiên là thật ạ!"

"Ha ha" Liễu Nam cười ha hả không chút kiêng kị, một lát sau, y cười nói: "Thì ra nàng là đệ tử của Bách Hoa cung, khó trách dung mạo lại xinh đẹp như vậy, con gái nàng khẳng định cũng xinh đẹp như nàng, là một tiểu mỹ nhân nhỉ. Chỉ đáng tiếc, đây chính là kết cục của nàng vì muốn đối nghịch với Liễu gia ta!"

Bất chợt, giữa sân có một ánh kiếm hiện lên.

Xoẹt một tiếng, đầu của tên sai vặt đang đứng trước mặt Liễu Nam bị chém rơi xuống, bay ra ngoài theo hình vòng cung.

Liễu Nam im bặt, nụ cười trên mặt cứng đờ, nhìn Dương Diệp chẳng biết khi nào đã xuất hiện trước mặt y, run giọng nói: "Ngươi… ngươi không phải đang bị Bách Hoa cung truy đuổi sao? Ngươi… "

Dương Diệp chậm rãi đến cạnh Liễu Nam, vừa đi vừa nói: "Có phải ngươi rất thất vọng?"

Thấy Dương Diệp đi tới, hai chân Liễu Nam không nhịn được run rẩy, y đứng lên, nói: "Dương Diệp, ngươi… ngươi muốn làm gì, đây chính là Đại Tần đế quốc, ngươi giết ta là phạm pháp, ngươi không sợ Đại Tần đế quốc ban lệnh truy nã ngươi sao?"

"Ngươi nói xem, ta nên để ngươi chết như thế nào nhỉ?" Nhìn Liễu Nam đang sợ hãi trước mặt, Dương Diệp cười nói, chỉ có điều nụ cười kia có chút dữ tợn.Chính người này trước kia thường đến khi dễ người nhà Dương Diệp, vì muốn ép mẫu thân hắn làm tiểu thiếp, y đã lợi dụng thế lực to lớn của Liễu gia để chèn ép nhà hắn, khiến cho nhà Dương Diệp trở thành một trong những nhà nghèo khổ nhất An Nam thành. Mà hiện tại lại là người của Liễu gia khiến mẫu thân của Dương Diệp bị lộ thân phận thật sự.

Nghĩ tới những việc này, lòng Dương Diệp đau như bị dao cắt.

"Có ai không… có ai không…" Sau khi nghe Dương Diệp nói, Liễu Nam điên cuồng gào to. Mặc dù y là Huyền giả cửu phẩm, nhưng đó là do trong thời gian dài tích luỹ mà tu luyện thành, hơn nữa y chưa bao giờ chiến đấu thật sự với một Huyền giả cửu phẩm, cho nên việc đầu tiên y làm không phải là phản kháng mà chính là kêu cứu.

"Ngươi không cần gọi, trừ hạ nhân Liễu gia ở bên ngoài, tất cả những người khác đều đã chết rồi. Không sai, là ta giết đó, bây giờ cũng chỉ còn lại mỗi mình ngươi!" Dương Diệp lộ ra một nụ cười tàn nhẫn.

Liễu Nam trợn ngược hai mắt, kinh hãi nói: "Ngươi… ngươi… hơn trăm đệ tử của Liễu gia ta đều bị ngươi giết, ngươi là đồ ác ma, Thanh Vũ sẽ không bỏ qua cho ngươi, Đại Tần đế quốc sẽ không bỏ qua ngươi…"

Dương Diệp nói: "Ngươi yên tâm, ta cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ, chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ xuống dưới cùng ngươi!"

Nói xong, kiếm quang hiện lên, đầu của Liễu Nam bị chém văng ra ngoài.

Dương Diệp xoay người rời khỏi Liễu phủ, sau đó nhìn Liễu phủ đang cháy, trên mặt lộ ra sự tàn nhẫn, nói: "Những ai làm tổn thương người thân của ta, ta sẽ trả lại các ngươi gấp mười, gấp trăm lần!!"

Đúng lúc này, một đội binh lính Đại Tần toàn thân mang khôi giáp đen vây quanh Dương Diệp, một người trung niên mặc trường bào quý giá đến trước mặt Dương Diệp, trầm giọng nói: "Ngươi là đệ tử ngoại môn của Kiếm tông? Ta chính là An Nam thành chủ." Nếu sớm biết mẫu thân của Dương Diệp là cường giả Linh giả cảnh, đánh chết gã cũng sẽ không nhận hối lộ từ Liễu gia, nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận, nếu như đã lỡ đắc tội Dương Diệp, thì chỉ còn cách diệt trừ tận gốc mầm tai hoạ này.

Cho nên, khi hạ nhân Liễu gia đến phủ thành chủ để báo án, gã đã tự mình dẫn theo một đội hơn trăm lính đều có tu vi Huyền giả cửu phẩm đến. Gã biết những cường giả bình thường đều có thể khiêu chiến với những người có cấp bậc cao hơn mình, cho nên lần này gã đã mang theo tất cả hộ vệ của An Nam Thành đến. Hơn một trăm tên hộ vệ đều là Huyền giả cửu phẩm, sợ rằng đến cường giả Tiên Thiên cảnh cũng không phải là đối thủ.

Nhìn thấy gã trung niên trước mắt, khoé miệng Dương Diệp hiện lên một nụ cười, nếu như không phải vì đối phương cấu kết với Liễu gia, đội hộ vệ có thể kịp thời xuất hiện, mẫu thân cũng sẽ không bị bại lộ, người này cũng phải chết!

Thấy Dương Diệp tản ra sát khí, gã trung niên nhíu hai mắt lại, lui về sau hai bước, nói: "Dương Diệp, tuy ngươi là đệ tử ngoại môn của Kiếm Tông, nhưng cũng không có quyền giết người bừa bãi trong khu vực của ta, ngươi đã vi phạm luật pháp của Đại Tần đế quốc nên ngươi nhất định phải lãnh phạt, người đâu… giải hắn đi."

Lúc những hộ vệ chuẩn bị động thủ, Dương Diệp đã động trước, một ánh kiếm loé lên, đầu của An Nam thành chủ bị chém rơi ra, máu tươi văng tung toé.

Mọi người kinh hãi, bọn họ không nghĩ tới Dương Diệp lại dám giết An Nam thành chủ trước mặt nhiều người như vậy, càng không nghĩ đến tốc độ ra tay lại nhanh như thế, tất cả mọi người đều không thấy rõ xuất thủ ra sao.

Hai mắt An Nam thành chủ trợn thật to, gã chết không nhắm mắt.

Quả thật An Nam thành chủ nghĩ không sai, hơn trăm tên Huyền giả cửu phẩm Dương Diệp thật sự không đánh lại. Nhưng do An Nam thành chủ khinh địch, gã lại đứng gần Dương Diệp như vậy. Đương nhiên, không chỉ có mình gã khinh địch, còn có tất cả người của đội hộ vệ cũng vậy. Hoặc có thể nói, bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới Dương Diệp dám giết An Nam thành chủ ngay trên phố.

Lấy lại tinh thần mọi người lập tức vổ nhào về hướng Dương Diệp, nhưng chưa đi được mấy bước thì ai nấy đều dừng lại.

Bởi lúc này trên tay Dương Diệp xuất hiện một tấm huy chương, đó chính là huy hiệu của phù văn sư công hội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau