VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Phù lục thượng phẩm

“Từ bên này, đúng vậy, đừng ngừng lại, dẫn nó đi…”

Dương Diệp đứng bên cạnh Tiêu Ngọc Nhi, cả hai hết sức tập trung nhìn chằm chằm vào phù chỉ, một khi Tiêu Ngọc Nhi xuất hiện sai sót, hoặc lag do dự thì hắn sẽ lập tức chỉ điểm cho nàng.

Đối với thiếu nữ đã từng giúp đỡ hắn này, Dương Diệp cũng có chút hảo cảm, cho nên thấy Tiêu Ngọc Nhi xuất hiện rắc rối, hắn không chút do dự giúp đỡ nàng. 

Dương Diệp chính là người như vậy, người khác đối với hắn như thế nào, hắn sẽ đối lại với người ta như thế ấy.

Tiêu Ngọc Nhi từ lúc đồng ý dùng phương pháp của Dương Diệp thì trong lòng lo lắng không yên, dù sao đây là cơ hội cuối cùng của nàng. Thế nhưng từ sau khi động bút, nàng ngạc nhiên phát hiện phương pháp Dương Diệp dạy nàng so với phương pháp của nàng tốt hơn không biết bao nhiêu lần!

Đặc biệt Dương Diệp ở bên cạnh chỉ dẫn, đối với nàng mà nói giống như là thể hồ quán đính (1), bây giờ nàng rốt cục hiểu được nguyên nhân vì sao lúc trước luôn thất bại. Đồng thời trong lòng nàng cũng khiếp sợ, Dương Diệp đến tột cùng là thần thánh phương nào, những phương pháp và một số kỹ xảo này trước nay chưa bao giờ nàng thấy qua! 

Ngăn khiếp sợ trong lòng lại, Tiêu Ngọc Nhi chuyên tâm dựa theo phương pháp mà Dương Diệp mô tả.

Dần dần, do Dương Diệp lo chỉ dẫn không chú ý, hai người càng lúc càng sát lại gần nhau, Dương Diệp có thể ngưi được mùi hương trên cơ thể đối phương, có điều Dương Diệp cũng không làm gì quá mức, trái lại hơi nhích người qua một bên. Hắn xem thiếu nữ trước mắt là bạn, nếu đã là bạn thì hắn sẽ tôn trọng đối phương.

Cử động nhỏ này của Dương Diệp bị Tiêu Ngọc Nhi chú ý tới, lập tức liếc mắt nhìn Dương Diệp, trong lòng có chút cảm kích, có chút ấm áp, đồng thời cũng có chút áy náy. Bởi vì ngay từ đầu nàng cho rằng Dương Diệp cố ý mượn việc chỉ dẫn để gần gũi nàng, sàm sỡ nàng, trong lòng khó tránh khỏi có chút không vừa lòng, thế nhưng cử động của Dương Diệp lúc nãy làm cho nàng biết đối phương là không cố ý, điều này làm cho nàng có chút áy náy. 

Tiêu Ngọc Nhi nhanh chóng thu bút lại, hít một hơi thật sâu, trên mặt hiện lên vẻ kích động, nhờ sự chỉ dẫn của Dương Diệp mà nàng đã phác thảo xong đường nét của Thần Hành phù, bây giờ cũng chỉ còn lại việc chú linh nữa thôi.

“Từ từ mà làm, đừng khẩn trương!” Dương Diệp cười khích lệ nói.

Thấy Dương Diệp mỉm cười, Tiêu Ngọc Nhi trong nháy mắt cảm thấy hoảng hốt, trong lòng xuất hiện một loại cảm giác khác thường, có điều nàng nhanh chóng đè nén cảm giác đó xuống. Gật đầu với Dương Diệp, nàng hít sâu một hơi, sau đó lấy Linh Thảo dịch và Huyền thú huyết ra để trên bàn đá, bắt đầu chú linh… 

Liên quan tới chú linh, trong quyển “Cơ sở phù văn quyết” mà Bảo Nhi đưa cho hắn có rất nhiều kỹ xảo và phương pháp, “Cơ sở phù văn quyết” hắn tất nhiên sẽ không cho Tiêu Ngọc Nhi, dù sao cái này Bảo Nhi đã dặn qua. Thế nhưng chỉ dẫn cho Tiêu Ngọc Nhi một chút hẳn là không có vấn đề gì.

Có thành công trước đó, lần này Tiêu Ngọc Nhi không còn hoài nghi lời nói của Dương Diệp nữa, hoàn toàn dựa theo phương pháp Dương Diệp nói để chú linh.

Chẳng biết từ lúc nào, Trương đại sư vốn đang ở trên ghế xuất hiện phía sau hai người, khi nghe những kỹ xảo và phương pháp mà Dương Diệp nói thì đôi mắt vốn đang mơ ngủ ngay lập tức sáng lên, trên tay ông ta nhanh chóng xuất hiện một quyển sách… 

Dương Diệp cảm giác được Trương đại sư đang ở phía sau hắn, chẳng qua hắn cũng không quan tâm tới. Bây giờ là thời điểm quan trọng của Tiêu Ngọc Nhi, lúc này không thể xuất hiện nửa điểm sai lầm, không thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ mất.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, một lúc lâu sau, Tiêu Ngọc Nhi nhanh tay thu bút lại, ngay lập tấm Thần Hành phù sáng rực lên.

Nhìn thấy thành hành phù sáng lên, Tiêu Ngọc Nhi nhất thời thả lỏng một hơi, sau đó trên khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ vui mừng kích động, giống như là quá khích nên nàng ôm lấy Dương Diệp ngay bên cạnh, nói: “Ta thành công rồi, ta thành công rồi, ta thật sự thành công rồi, ta thật sự…” Dương Diệp bị Tiêu Ngọc Nhi đột nhiên ôm lấy thì cứng đờ người ra, ngay khi hắn không biết làm thế nào thì Trương đại sư ở một bên đột nhiên kêu lên: “Vậy mà lại là Thần Hành phù trung phẩm, là trung phẩm…”

Nghe được Trương đại sư nói, Tiêu Ngọc Nhi cũng phục hồi tinh thần lại, vội vã buông Dương Diệp ra, trên mặt hiện lên mấy rặng mây đỏ, không dám nhìn Dương Diệp, thầm nghĩ: “Mất mặt quá rồi, mình vậy mà lại chủ động ôm một nam nhân…”

Trên mặt Dương Diệp không có gì khác thường, cười nói: “Chúc mừng Tiêu tiểu thư!” 

Nghe vậy Tiêu Ngọc Nhi ngẩng đầu lên nhìn Dương Diệp, khi thấy nụ cười trên mặt hắn thì trong lòng nàng lại được thả lỏng, dịu dàng mỉm cười với hắn, sau đó nhìn về Trương đại sư đang cầm tấm Thần Hành phù trung phẩm, nói: “Trương đại sư, Thần Hành phù của ta là trung, trung, trung phẩm thật sao?”

Nghe thấy Tiêu Ngọc Nhi hỏi, Trương đại sư ánh mắt lưu luyến không rời tấm phù lục trung phẩm nhìn về phía Dương Diệp. Ông ta nhìn trúng tất nhiên không phải là tấm phù trung phẩm này mà chính là phương pháp và kỹ xảo kia của Dương Diệp. Bản lĩnh của Tiêu Ngọc Nhi như thế nào ông ta biết rõ, có thể chế được phù hạ phẩm đã xem như là khả năng hết sức rồi. Mà bây giờ dùng phương pháp của tiểu tử trước mắt này lại có thể chế tạo ra phù trung phẩm!

Nếu như có được phương pháp và kỹ xảo này hoàn chỉnh thì… 

Nghĩ vậy, Trương đại sư liền nói: “Tiểu tử, phù của ngươi đâu? Đưa ta xem!”

Dương Diệp gật đầu, sau đó đưa Cường Lực phù và Truyền Âm phù do mình chế tạo cho Trương đại sư.

Khi nhìn thấy hai tấm phù lục của Dương Diệp thì cả người Trương đại sư hóa đá, một lúc lâu sau yết hầu Trương đại sư mới nhúc nhích, giống như lạc mất hồn phách lẩm bẩm nói: “Sao có thể, sao có thể, hai tấm đều là thượng phẩm, thượng phẩm…” 

Cũng khó trách Trương đại sư khiếp sợ như vậy, phù lục thượng phẩm không chỉ phải có huyền khí vô cùng tinh thuần, còn phải có phương pháp và kỹ xảo vô cùng cao siêu, ngay cả ông ta là Địa phù sư mà chế phù lục thượng phẩm cũng khó thành nữa, vậy mà tiểu tử trước mắt này lại có thể chế tạo được, lại còn là hai tờ?Hắn là yêu nghiệt sao? Hắn còn là người sao?

Tiêu Ngọc Nhi ở bên cạnh cũng vô cùng khiếp sợ, nàng không ngờ được hai tấm phù lục Dương Diệp chế lại đều là thượng phẩm! Trời ạ, phù lục thượng phẩm! Từ khi nàng bắt đầu gia nhập nghề phù văn sư này thì chưa từng thấy phù văn sư nào chế tạo được. Mà bây giờ loại phù lục thượng phẩm này lại xuất hiện trước mắt nàng! 

Nhìn thấy bộ dạng khiếp sợ của hai người họ, Dương Diệp vuốt vuốt mũi, trong lòng thầm nói: “Có cần phải khiếp sợ vậy không? Không phải chỉ là hai tấm phù thượng phẩm thôi sao?”

Nếu như Trương đại sư và Tiêu Ngọc Nhi biết được ý nghĩ này của Dương Diệp nhất định sẽ đánh hắn tới chết!

Qua một hồi lâu, Trương đại sư mới do dự hỏi: “Tiểu huynh đệ, có thể nói danh tính sư phụ cho ta biết được không? Ta không có ý gì đâu, chỉ là bình thường muốn trở thành phù văn sư cũng cần phải có người giới thiệu, tất nhiên ngươi cho dù không có người giới thiệu thì cũng có thể trở thành phù văn sư.” 

Nghe Trương đại sư hỏi, trong lòng Dương Diệp khẽ run lên, hắn biết Trương đại sư rất có khả năng nhắm trúng những phương pháp và kỹ xảo kia của hắn. Sở dĩ lại hỏi danh tính sư phụ mình là muốn tìm hiểu lai lịch của mình, nếu như sư phụ mình không phải là nhân vật trâu bò gì, hoặc là không có sư phụ, thì rất có thể Trương đại sư này sẽ hóa thân thành sói mất.

Nghĩ vậy Dương Diệp trầm giọng nói: “Trương đại sư, ta là đệ tử Kiếm tông!”

“Kiếm…” Đột nhiên Trương đại sư trợn to mắt, thất thanh nói: “Ngươi, ngươi là đệ tử của Lâm đại sư?” Nói xong ông ta lại nghi ngờ bảo: “Nhưng, nhưng không phải Lâm đại sư chỉ có một đệ tử thôi sao? Đúng, không lâu trước kia ta còn gặp qua đệ tử kia, tên gì…” 

Mí mắt Dương Diệp nhảy lên, biết đối phương đang thăm dò mình, lập tức bình thản nói: “Bảo Nhi là sư tỷ của ta!”

Nghe được lời nói của Dương Diệp, Trương đại sư thở dài trong lòng, ông ta biết người thiếu niên trước mắt này thật sự là đệ tử của vị Lâm đại sư kia. Nếu như đối phương là đệ tử Lâm đại sư, vậy ông ta không thể có suy nghĩ khác được nữa rồi.

Dương Diệp nhíu mày nói: “Trương đại sư, không biết ta có được tính đã qua hay không, nếu như không tính thì tại hạ xin cáo từ!” Nếu như là trước đó hắn chắc chắn sẽ không nói như vậy, thế nhưng bây giờ có tấm da hổ sư phụ tiện nghi kia để níu, hắn không ngại níu một chút. 

Nghe được lời của Dương Diệp, Trương đại sư biết mình đã nhiều chuyện rồi, liền vội vã cười nói: “Tất nhiên là qua, tất nhiên là qua.” Nói đến đây, ông ta nhìn Tiêu Ngọc Nhi đang có chút khẩn trương bên cạnh, do dự một chút sau đó nói: “Ngọc Nhi cũng coi như thông qua, à, ta có một ý kiến, Ngọc Nhi, ngươi không có sư phụ, ta bây giờ cũng chưa có đệ tử, ta định nhận ngươi làm đệ tử quan môn, ngươi có bằng lòng không?”

Nghe vậy trong đầu Tiêu Ngọc Nhi đột nhiên nổ vang lên, hạnh phúc đến quá đột ngột. Một hồi lâu sau nàng mới hồi phục tinh thần lại, lập tức vội vàng làm lễ sư đồ với Trương đại sư, nói: “Ngọc Nhi ra mắt sư phụ!” Nói xong nàng liếc mắt nhìn Dương Diệp ở bên cạnh. Nàng không ngốc, Trương đại sư đột nhiên nhận nàng làm đồ đệ, nguyên nhân hẳn là do Dương Diệp, có điều nàng cũng không quan tâm nữa, bởi vì từ nay về sau, nguy cơ của Tiêu gia nàng không chỉ có sẽ biến mất, mà trên phù văn chi đạo cũng sẽ có người chỉ điểm cho nàng.

Nghĩ vậy Tiêu Ngọc Nhi lại liếc nhìn Dương Diệp lần nữa, thấy hắn mỉm cười nhìn mình thì lập tức thu hồi ánh mắt… Không biết nghĩ tới cái gì mà khuôn mặt nàng chợt đỏ lên. 

***

(1) thể hồ quán đính: từ trong Phật giáo, đại khái là truyền thụ trí tuệ khai sáng người khác

Chương 67: Phí ra cửa?

Đối với việc Trương đại sư đột nhiên nhận Tiêu Ngọc Nhi làm đồ đệ, Dương Diệp cũng có chút ngoài ý muốn, chẳng qua hắn nhanh chóng hiểu ra. Trương đại sư hẳn là vì hắn mới nhận Tiêu Ngọc Nhi làm đồ đệ, có lẽ nên nói là bởi vì vị sư phụ tiện nghi phía sau mình kia. Nghĩ vậy, Dương Diệp càng cảm thấy hiếu kỳ đối với vị sư phụ tiện nghi kia. Bởi vì sư phụ tiện nghi của hắn không chỉ có trưởng lão Kiếm tông vô cùng kiêng kỵ, ngay cả Phù văn sư trong thế tục cũng kiêng kỵ nữa.

Chẳng lẽ là Linh phù sư? Hay là Thiên phù sư?

Khi Dương Diệp đang suy nghĩ sâu xa thì Trương đại sư ôm hai bộ trường bào màu vàng đen và hai cái hộp nhỏ tới, đặt trên bàn đá, nhìn Dương Diệp và Tiêu Ngọc Nhi nói: “Đây là trang phục và huy hiệu Phù văn sư của Công Hội chúng ta, nhớ kỹ, huy hiệu nếu không cẩn thận bị mất thì nhất định phải kịp thời làm lại, nếu không Công Hội và Đại Tần đế quốc sẽ không thừa nhận thân phận Phù văn sư của các ngươi đâu!” 

Trương đại sư vừa nói xong, Tiêu Ngọc Nhi đã vội vàng đi lên trước cầm lấy cái hộp thuộc về nàng mở ra, khi thấy trong đó có một huy hiệu nhỏ hình tròn, Tiêu Ngọc Nhi thét lên kinh hãi, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Trương đại sư, nói: “Sư phụ, đây là huy hiệu Phù văn sư Nhị phẩm, con…” Nàng rất muốn hỏi có phải sư phụ nhầm không, nhưng tôn trọng Trương đại sư cho nên cũng không nói ra.

Lúc này Dương Diệp cũng mở chiếc hộp của mình ra, trong hộp là huy hiệu hình tròn của Phù văn sư, lớn khoảng chừng hai ngón tay cái, mặt chính của huy hiệu có khắc bốn kí tự như bốn chữ Nhất (一), Dương Diệp cũng có chút kinh ngạc, bởi vì đây là huy hiệu của Phù văn sư Tứ phẩm.

Lại vừa nghe được lời nói của Tiêu Ngọc Nhi, Dương Diệp cũng cảm thấy khó hiểu nhìn Trương đại sư. 

Thấy nét mặt nghi hoặc của hai người, Trương đại sư cười nói: “Lão phu không có nhầm đâu, Dương tiểu huynh đệ là Phù văn sư Tứ phẩm, Ngọc Nhi là Phù văn sư Nhị phẩm.” Nhìn thấy nét mặt của hai người càng thêm nghi hoặc, Trương đại sư lại giải thích tiếp: “Công Hội có quy định, khảo hạch phù lục dưới Địa phù sư, nếu người được khảo hạch chế tạo ra phù lục trung phẩm thì quan chủ khảo có quyền tăng lên một cấp!”

“Vậy chế tạo ra phù lục thượng phẩm thì sao?” Dương Diệp hỏi. Chế tạo ra phù lục trung phẩm có thể tăng cao một cấp, mà hai tấm thượng phẩm của hắn lại được đãi ngộ như trung phẩm, điều này làm cho hắn có chút buồn bực.

Nghe được lời nói của Dương Diệp, Trương đại sư cười khổ nói: “Theo đạo lý mà nói thì Dương tiểu huynh đệ hoàn toàn có thể trở thành Phù văn sư Ngũ phẩm, bởi vì kỹ thuật chế phù của Dương tiểu huynh đệ chỉ sợ một số Địa phù sư cũng không làm được. Sở dĩ lão phu chỉ cho Dương tiểu huynh đệ tăng hai cấp là vì lão phu chỉ có quyền hạn tăng hai cấp thôi. Nếu như Dương tiểu huynh đệ muốn huy hiệu Phù văn sư Ngũ phẩm thì lão phu có thể xin với tổng bộ Công Hội, chỉ là sợ rằng cần phải mất một ít thời gian! 

Nghe vậy Dương Diệp nói: “Cảm ơn ý tốt của Trương đại sư, Tứ phẩm hay Ngũ phẩm với ta mà nói thì đều giống nhau thôi, không cần phiền Trương đại sư đâu. Đúng rồi, ta còn có việc, xin cáo từ trước!” Nói xong Dương Diệp ôm quyền với Trương đại sư, sau đó xoay người đi ra cửa. Có được thân phận Phù văn sư, Dương Diệp tất nhiên không muốn ở lại đây nữa, hắn bây giờ muốn nhanh chóng chạy về An Nam thành.

Nhìn thấy Dương Diệp xoay người rời đi, Tiêu Ngọc Nhi một bên liền tranh thủ cất y phục và huy hiệu vào trong giới chỉ, sau đó hành lễ với Trương đại sư, nói: “Sư phụ, Ngọc Nhi đi tiễn Dương huynh!” Nói xong cũng không đợi Trương đại sư đáp lại đã vội vàng đuổi theo Dương Diệp.

Thấy bộ dạng vội vã của Tiêu Ngọc Nhi, Trương đại sư giống như nghĩ đến chuyện gì đó, trên mặt hiện lên nụ cười rực rỡ, thấp giọng nói: “Nếu như hai đứa có thể thành một đôi thì ta đây chẳng phải thành thông gia với Lâm đại sư sao? Nếu như có thể có quan hệ với Lâm đại sư, sau này ta đi vào tổng bộ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?” Nói đến đây nụ cười trên mặt Trương đại sư càng thêm rực rỡ. 

Cười tại chỗ hồi lâu, Trương đại sư lại giống như nghĩ đến gì đó, vỗ mạnh vào đầu mình, sau đó vội vã chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Đệ tử Lâm đại sư xuất hiện ở Phân hội, ta phải nhanh truyền tin tức này đến tổng bộ mới được, Lâm đại sư hẳn là còn ở tổng bộ chưa quay về Kiếm tông…”…

Ngoài cửa, Tiêu Ngọc Nhi đang đuổi theo Dương Diệp, nhìn thấy Tiêu Ngọc Nhi đuổi theo, Dương Diệp có chút bất đắc dĩ, hắn tuy rất muốn chạy về An Nam thành nhưng người ta cũng đã đuổi theo rồi thì hắn cũng không nên xoay người bỏ đi. 

“Tiêu tiểu thư có việc gì sao?” Dương Diệp hỏi.

Tiêu Ngọc Nhi thi lễ với Dương Diệp, sau đó nghiêm sắc mặt nói: “Dương huynh, chuyện lần này Ngọc Nhi thật sự cảm ơn.” Nếu như không có Dương Diệp, đừng nói Trương đại sư thu nàng làm đồ đệ, ngay cả khảo hạch cũng có thể thất bại cả hai lần, đối với Dương Diệp nàng thật sự rất cảm kích.

“Tiêu tiểu thư không cần phải làm vậy, đây vốn chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa lúc trước nếu không có Tiêu tiểu thư đưa ta vào, đừng nói là khảo hạch, chỉ sợ ngay cả cửa ta cũng không vào được!” Dương Diệp cười nói. Đối với Dương Diệp mà nói thì đây quả thật chỉ là một việc rất nhỏ. Đương nhiên đây là bởi vì hắn có hảo cảm với Tiêu Ngọc Nhi. 

Tiêu Ngọc Nhi lắc đầu, sau đó chân thành nói: “Sự chỉ bảo của Dương huynh lúc trước đối với Dương huynh mà nói có lẽ là việc rất nhỏ, nhưng đối với Ngọc Nhi thì nó giống như ơn tái tạo vậy! Mà sau này Dương Diệp huynh gọi ta là Ngọc Nhi đi, kêu Tiêu tiểu thư xa lạ quá.” Tiêu Ngọc Nhi biết rất rõ phương pháp và kỹ xảo lúc trước Dương Diệp dạy nàng trân quý như thế nào, từ việc sư phụ mình không tiếc hạ thấp thể diện để ghi nhớ lại là có thể thấy được!

Dương Diệp ngẩng đầu nhìn sắc trời, phát hiện sắc trời đã muộn liền không muốn dài dòng nữa, nói: “Ngọc Nhi cô nương, ta còn có chuyện khác, trước tiên xin cáo từ.” Nói xong Dương Diệp bước nhanh rời đi. Sau khi lấy được thân phận Phù văn sư, Dương Diệp thật sự không muốn lãng phí thêm chút thời gian nào, hắn trở về muộn một phút, muội muội và mẫu thân hắn càng gặp nguy hiểm!
Tiêu Ngọc Nhi lại đuổi theo Dương Diệp lần nữa, sau đó lấy một miếng ngọc bội từ trong lồng ngực ra đưa cho Dương Diệp, nói: “Dương huynh, đây là ngọc bội của ta, sau khi chuyện của huynh xử lý xong mong huynh đến Tiêu gia chơi một chuyến, để Ngọc Nhi cảm ơn huynh!” Tiêu Ngọc Nhi cũng nhận ra Dương Diệp thật sự là có việc gấp, cho nên nàng buông tha ý định mời Dương Diệp đến Tiêu gia làm khách. 

Dương Diệp không từ chối, nhận lấy ngọc bội, nói câu cáo từ sau đó bước nhanh ra ngoài, nhưng mà hắn chưa đi được mấy bước đã bị cái tên Trương Hằng trông cửa lúc trước ngăn lại.

“Tiểu tử, không biết quy củ sao?” Trương Hằng nhướng mày nói.

“Quy củ?” Dương Diệp nhíu mày hỏi, hắn vừa tới Phân hội Phù văn sư, sao biết được ở đây có quy củ gì? 

Nghe được Dương Diệp nói, Trương Hằng cười nhạt một tiếng, nói: “Tiểu tử, ngươi chưa từng nghe qua phí vào cửa với phí ra cửa sao? Vào cửa phải nộp phí vào cửa, đương nhiên ra cửa cũng phải nộp phí ra cửa, đừng nói nhiều, nhanh nộp đây.” Mặc dù Tiêu Ngọc Nhi còn ở bên cạnh, nhưng gã tuyệt đối không sợ, dù sao gã cũng thuộc về Công Hội Phù văn sư, Tiêu gia sẽ không đối đầu với hắn. Đương nhiên nếu như Tiêu Ngọc Nhi khảo hạch thành công, trở thành một Phù văn sư thì hắn tuyệt đối sẽ không đắc tội Tiêu Ngọc Nhi, thế nhưng đáng tiếc, Tiêu Ngọc Nhi không có thành công.

Trương Hằng cho là như vậy. Vì sao gã lại cho là như vậy? Bởi vì phàm là Phù văn sư khảo hạch thành công đi ra đều sẽ mặc trang phục và mang huy hiệu của Phù văn sư. Thực ra hắn nghĩ cũng không sai, thế nhưng lần này lại có chút ngoài ý muốn. Dương Diệp bởi vì trong nhà có chuyện nên không có hứng thú đổi y phục, mà Tiêu Ngọc Nhi muốn đi tạm biệt Dương Diệp nên cũng không thay trang phục và mang huy hiệu Phù văn sư, cho nên tên kia tưởng rằng hai người đã thất bại.

Nghe được lời nói của Trương Hằng, Dương Diệp híp hai mắt lại, nói: “Đây là quy củ của Phù văn sư hay là quy củ của ngươi?” Trước đó bởi vì Dương Diệp không cho Trương Hằng lợi ích gì nên gã không cho hắn đi vào, trong lòng Dương Diệp có chút khó chịu nhưng cũng không nghĩ chỉ vì chút chuyện này mà đi tìm đối phương trả thù. Thế nhưng hắn không ngờ tới, cái tên trước mắt này lại còn đi tìm hắn gây phiền phức, lần này Dương Diệp có chút tức giận rồi. 

Nghe thấy Dương Diệp nói, trong mắt Trương Hằng lóe lên một ánh nhìn lạnh, lập tức thản nhiên nói: “Tiểu tử, ngươi khỏi cần biết quy củ của ai, ta chỉ hỏi ngươi nộp hay là không nộp?”

Dương Diệp đang chuẩn bị lên tiếng thì Tiêu Ngọc Nhi đã đi tới trước mặt hai người, không cần hỏi Tiêu Ngọc Nhi cũng biết xảy ra chuyện gì, nàng không nói nhiều lời, lấy ra hai viên Năng Lượng thạch đưa cho tên kia, nói: “Phí của huynh ấy ta trả!” Nói xong Tiêu Ngọc Nhi xoay người nhìn Dương Diệp, ôn nhu nói: “Dương đại ca huynh đi làm việc của huynh đi, không cần phải lãng phí thời gian vì chút chuyện này!”

Nghĩ tới mẫu thân và muội muội, Dương Diệp né giận trong lòng, gật đầu với Tiêu Ngọc Nhi rồi sau đó xoay người rời đi. 

“Đứng lại!”

Khi Dương Diệp còn chưa đi được hai bước thì Trương Hằng lại hét lên.

Chương 68: Sư phụ?

Thấy Trương Hằng còn muốn gây phiền toái, Tiêu Ngọc Nhi nhíu cặp lông mày lại, hiển nhiên nàng cũng thấy tức giận. Mà Dương Diệp lại giống như không nghe thấy lời tên kia nói, vẫn bước nhanh đi ra ngoài.

Thấy Dương Diệp không thèm nhìn mình, trong mắt Trương Hằng lóe lên một đạo sát ý, thân hình lập tức khẽ động, đánh một quyền vào phía sau lưng Dương Diệp!

Ngay khi Trương Hằng ra tay, Dương Diệp dừng bước lại, sắc mặt cũng trở nên âm trầm, không chút do dự xoay người đánh lại một quyền vào nắm đấm của y. 

Nhìn thấy Dương Diệp trả đòn lại với mình, khóe miệng Trương Hằng hiện lên một nụ cười lạnh, làm hộ vệ ở Công Hội mấy năm nay, ngay cả người của một vài đại gia tộc ở Triêu Dương thành nhìn thấy gã còn phải khách khí, cho dù hắn là bạn của Tiêu gia thì thế nào? Hôm nay tự tay gã sẽ giết gà dọa khỉ!

Nhìn thấy Trương Hằng lại trực tiếp ra tay, Tiêu Ngọc Nhi ở một bên hiện ra vẻ lạnh lùng trong mắt, quay qua lão giả áo xám không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh nàng, nói: "Quân lão, cứu Dương Diệp đi!"

Lão giả áo xám lắc đầu, không động thủ, chỉ cứ thế nhìn Dương Diệp. 

Nhìn thấy Quân lão không chịu ra tay, Tiêu Ngọc Nhi nhất thời nôn nóng, đáng tiếc lại đã muộn, bởi vì nắm đấm của hai người đã đụng vào nhau.

"Rắc!"

Một tiếng xương gãy vang lên ở giữa sân, Tiêu Ngọc Nhi trong lòng kinh hãi, đang chuẩn bị ra tay cứu người thì động tác kế tiếp của Dương Diệp làm cho nàng ngây ngốc tại chỗ. 

Ngay khi nắm đấm của gã đụng vào Dương Diệp, Trương Hằng thầm nghĩ trong lòng không ổn, biết mình đã khinh địch rồi, đáng tiếc đã muộn, xương cổ tay gã gãy ngay tại chỗ, Trương Hằng trong lòng kinh hãi, vội vã lùi về phía sau, ngay tại lúc gã vừa lùi lại, Dương Diệp nhanh chóng lao đến trước mặt gã, sau đó nhấc chân lên gối vào bụng Trương Hằng.

"Bụp!"

Lực lượng mạnh mẽ làm cho Trương Hằng bay ngược ra về phía sau mấy thước, đập mạnh xuống trên nền. Ngay khi gã vừa đứng lên thì Dương Diệp chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện trước mặt gã, sau đó đá một cước vào vùng đan điền của Trương Hằng. 

Đối với địch nhân, Dương Diệp sẽ không nương tay! Nên giết thì giết, nên phế thì phế!

Thấy Dương Diệp đá về hướng đan điền của mình, Trương Hằng trong lòng kinh hãi muốn chết, gã không ngờ tới lực lượng và tốc độ của thiếu niên trước mặt lại kinh khủng như thế, càng không ngờ tới hắn dám phế mình trước cổng Công Hội Phù văn sư, hắn chẳng lẽ không sợ Công Hội trả thù sao? Tốt xấu gì gã cũng là Tiên Thiên cảnh cho nên rất nhanh phục hồi tinh thần lại, sau đó dùng tay trái đánh một chưởng về phía nhất cước đoạt mệnh của Dương Diệp!

"Bùm!" 

Trương Hằng bị một cước của Dương Diệp đá cho trượt trên đất lùi về sau mấy thước, sau đó đụng vào trên thềm đá. Dường như cảm nhận được gì đó, Trương Hằng không để ý trong lòng đang quay cuồng đảo lộn, vội vàng đứng dậy, đáng tiếc lại đã muộn, bởi vì Dương Diệp lại xuất hiện trước mặt gã lần nữa, sau đó đá một cước vào bụng gã giống như lúc trước!

"Ngươi dám!"

Vành mắt Trương Hằng như muốn nứt ra! 

Khóe miệng Dương Diệp hiện lên vẻ khinh thường, chẳng thèm tranh luận với Trương Hằng dám hay không dám, trái lại tăng lực lượng lên chân thêm vài lần.

Đúng lúc này một lão giả áo xám đột nhiên xuất hiện giữa Dương Diệp và Trương Hằng, sau đó chặn lại một cước kia của Dương Diệp.

Nhìn thấy lão giả áo xám đột nhiên xuất hiện, trong mắt Dương Diệp lóe lên một tia nghi hoặc, nhưng mà lúc này hắn đã không thu chân về nữa, chỉ có thể để cho một cước của mình đá vào lão giả. "Bùm!"

Dương Diệp thụt lùi tầm mười bước, mà lão giả áo vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Hiển nhiên Dương Diệp rơi vào thế hạ phong.

Nhìn lão giả áo xám vẫn đứng yên tại chỗ và cảm nhận được cảm giác tê nhức trên đùi, Dương Diệp trong lòng rùng mình, lực lượng phản lại mạnh thật, lão giả trước mắt ít nhất cũng là Vương Giả cảnh, thậm chí là cường giả Linh Giả cảnh! 

Nhìn Dương Diệp, Quân lão chậm rãi nói: "Lực lượng tốt, tốc độ cũng không tệ, thế nhưng lực khống chế vẫn còn rất kém, lực khống chế kém thì đại biểu năng lực ứng biến cũng kém. Nếu như lúc nãy trong nháy mắt ngươi lùi về sau ta lao lên thì kết cục của ngươi cũng sẽ giống như người phía sau ta vậy!"

Dương Diệp trầm tư một lát, sau đó thi lễ với lão giả, nói: "Đa tạ, tiểu tử xin thụ giáo!"

Nhìn thấy thái độ khiêm tốn của Dương Diệp, Quân lão khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng. Đệ tử tông môn bình thường đều là mấy tên tâm cao khí ngạo, tự cho là đúng; lão vốn cũng không muốn ngăn cản và chỉ điểm cho Dương Diệp, nhưng nghĩ đến giao tình của Ngọc Nhi và Dương Diệp, lão không thể không ra tay. Thế nhưng bây giờ nhìn thấy thái độ khiêm tốn của Dương Diệp, trong lòng cũng thấy có hảo cảm đối với hắn. 

Lúc này Tiêu Ngọc Nhi đi tới trước mặt Dương Diệp, áp chế khiếp sợ trong lòng lại, sau đó nói: "Dương huynh, là ta bảo Quân lão ra tay cản huynh lại, huynh không thể giết y được, bởi vì nếu giết y tại chỗ này, huynh không chỉ bị Đại Tần đế quốc truy cứu, ngay cả Công Hội Phù văn sư cũng sẽ truy cứu huynh, có thể cuối cùng huynh vẫn không có chuyện gì, thế nhưng nhất đinh sẽ có phiền phức!"

Nghe vậy Dương Diệp hơi gật gật đầu, sau đó lạnh lùng liếc nhìn Trương Hằng sau lưng Tiêu Ngọc Nhi, thấy Dương Diệp nhìn về gã, Tiêu Ngọc Nhi giống như biết suy nghĩ của Dương Diệp, lập tức nói: "Dương huynh yên tâm, Ngọc Nhi cam đoan với huynh sau này gã sẽ không xuất hiện trong Triêu Dương thành nữa, cũng sẽ không xuất hiện ở bất kỳ Phân hội Phù văn sư nào nữa!"

Nghe được lời nói của Tiêu Ngọc Nhi, Dương Diệp không quan tâm tới gã kia nữa, hắn nhìn Tiêu Ngọc Nhi nói: "Lần này đa tạ Ngọc Nhi cô nương rồi, ngày khác nếu tới Triêu Dương thành, ta nhất định sẽ đi Tiêu gia bái phỏng, bây giờ ta còn có việc gấp, sau này gặp lại!" Nói xong gật đầu với nàng rồi xoay người rời đi. 

Nhìn theo bóng lưng Dương Diệp, Tiêu Ngọc Nhi khẽ nói: "Trước kia ta có nghe nói Phàm Nhân cảnh chiến thắng Tiên Thiên cảnh, khi đó ta còn tưởng là phóng đại, không ngờ thế gian có thiên tài có thể lấy Phàm Nhân cảnh chiến thắng Tiên Thiên cảnh, trước kia mình đúng là ếch ngồi đáy giếng!"

Quân lão đứng sau lưng Tiêu Ngọc Nhi nói: "Hắn rất mạnh, lúc nãy hắn chỉ dùng nắm đấm đã chiến thắng Trương Hằng, nếu như hắn dùng kiếm, sợ rằng lúc này Trương Hằng đã mất mạng rồi!"
Nghe thế Tiêu Ngọc Nhi trong lòng rùng mình, đúng vậy, chỉ có cầm kiếm đệ tử Kiếm tông mới thật sự kinh khủng, mà lúc nãy Dương Diệp chỉ dùng tay không cũng chiến thắng Trương Hằng, không, phải nói là áp đảo Trương Hằng! Vậy nếu như Dương Diệp không dùng nắm đấm, mà dùng kiếm thì sao? Vậy chắc rất kinh khủng? 

"Ngọc Nhi, con thật sự đã trở thành Phù văn sư rồi, hơn nữa Trương đại sư còn nhận con làm đồ đệ sao?" Lúc này Quân lão có chút khẩn trương hỏi.

Tiêu Ngọc Nhi thu hồi tâm tư, gật đầu nói: "Lần này là nhờ có Dương huynh, nếu như không có huynh ấy, đừng nói Trương đại sư nhận con làm đồ đệ, ngay cả có thành Phù văn sư hay không còn không biết được, thật muốn cảm tạ huynh ấy, chỉ tiếc huynh ấy đang có việc gấp..."

"Nhờ có hắn?" Quân lão khó hiểu hỏi. 

Tiêu Ngọc Nhi gật đầu, sau đó nhìn về phía Dương Diệp rời đi, nói: "Huynh ấy là một Phù văn sư Tứ phẩm đấy, hơn nữa sư phụ của huynh ấy ngay cả Trương đại sư cũng vô cùng kiêng kỵ, Trương đại sư thấy con và huynh ấy có quan hệ tốt với nhau nên mới nhận con làm đồ đệ!"

"Hắn là Phù văn sư Tứ phẩm sao?" Quân lão khiếp sợ.

Tiêu Ngọc Nhi gật đầu. 

Thấy Tiêu Ngọc Nhi gật đầu, trong lòng Quân lão tràn đầy chấn động, một lúc lâu sau lão mới hít sâu một hơi, nói: "Ngọc Nhi, nhất định phải kết giao với người này!" Nếu như lúc nãy thực lực chiến đấu của Dương Diệp làm cho lão khiếp sợ thì thân phận Phù văn sư của Dương Diệp càng khiến lão chấn động hơn nữa. Một người có thực lực chiến đấu mạnh như vậy, lại còn là một Phù văn sư, đây là yêu nghiệt sao?

Tiêu Ngọc Nhi không muốn nói về chuyện này, nhìn về phía Trương Hằng đã đứng lên chậm rãi đi về phía Công Hội, nói: "Quân lão, lúc nãy con đáp ứng Dương huynh, người xem..." Nàng tuy rằng đáp ứng, thế nhưng ở Tiêu gia nàng không có quyền lên tiếng, ít nhất bây giờ không có.

Quân lão liếc mắt nhìn Trương Hằng, nói: "Đương nhiên là làm cho hắn biến mất khỏi Triêu Dương thành rồi! Tuy rằng hắn có chút quan hệ với Công Hội Phù văn sư, nhưng với Tiêu gia ta mà nói thì còn không coi vào đâu cả, chỉ phiền phức một chút mà thôi." Nếu như Dương Diệp không phải là một Phù văn sư, lão có lẽ sẽ suy nghĩ một chút xem ra hay không ra tay với Trương Hằng, nhưng sau khi biết được thân phận của Dương Diệp, lão căn bản không cần lo nghĩ nữa. 

Nghe vậy Tiêu Ngọc Nhi gật đầu, sau đó xoay người đi về xe ngựa của Tiêu gia.

...

Dương Diệp đi tới Duyệt Lai khách sạn tìm được liễu mã nam, sau đó yêu cầu liễu mã nam dẫn hắn đi tới truyền tống trận của Đại Tần đế quốc, Mã Nam đương nhiên không có cự tuyệt, vội vàng mang Dương Diệp đi tới đó. 

Dương Diệp không ngờ tới truyền tống trận trong thành thị lại cần năm trăm kim tệ và mười viên Năng Lượng thạch, có điều cũng may hắn không thiếu mấy thứ này, dưới ánh mắt kinh ngạc của liễu mã nam, Dương Diệp nộp mười viên Năng Lượng thạch và năm trăm kim tệ, sau đó đi vào truyền tống trận thông tới An Nam thành.

Tần đô, Tổng bộ Công Hội Phù văn sư.

Trong một gian phòng rộng rãi, mấy lão đầu mặc trường bào màu vàng sậm đang tranh luận kịch liệt, ngay khi mấy lão đầu đang tranh luận chưa xong thì một thanh niên đi vào trong phòng khách, đi tới trước mặt một lão đầu lông mày đỏ như lửa, sau đó đưa ra một phong thư nói: "Lâm lão, đây là quản sự phân hội ở Triêu Dương thành Trương Nguyên gửi thư cho ngài." 

Lão đầu được thanh niên gọi là Lâm lão lóe lên vẻ kinh ngạc trong mắt, nói: "Trương Nguyên? Lão phu không quen người này, có phải ngươi nhầm hay không?"

Thanh niên vội vàng nói: "Không có, đây là Trương Nguyên nhấn mạnh muốn giao cho Lâm lão!"

Nghe vậy Lâm lão nhướng mày, sau đó cầm lấy phong thư, khi thấy nội dung trong đó thì Lâm lão nhất thời đứng bật dậy, một tay vỗ xuống bàn, quát: "Nói đùa gì thế? Đệ tử của ta? Ta trừ một cháu gái ngoại còn có đệ tử nào hả? Tên khốn kiếp nào ăn gan hùm mật gấu lại dám bảo là đệ tử lão phu? Hắn muốn tìm đường chết à..." 

Chương 69: Nhận đồ đệ

Thấy Lâm lão nổi giận, mấy lão đầu còn đang tranh luận bên cạnh nhất thời dừng lại nhìn về phía Lâm lão, một lão đầu tóc bạc ngồi đối diện Lâm lão hỏi: “Lâm lão thất phu, sao thế?”

Lâm lão lại vỗ mạnh lên bàn một cái, tức giận nói: “Phân hội Triêu Dương thành có một tên đi khảo hạch Phù văn sư, sau đó nói với Trương Nguyên hắn là đệ tử của lão phu, mà cái tên Trương Nguyên lại còn tin nữa chứ, thật là tức chết lão phu mất!”

Nghe vậy mấy lão đầu đều nhướng mày, bọn họ cũng không ngờ có người lại dám giả mạo đồ đệ của Nguyên lão Công hội Phù văn sư, hắn chẳng lẽ không sợ tất cả thế lực truy sát sao? Mà bọn họ càng không nghĩ tới Trương Nguyên kia còn tin tưởng đối phương nữa! 

“Lập tức phái người đi Triêu Dương thành bắt kẻ giả mạo đệ tử lão phu về đây cho ta, lão phu rốt cuộc muốn xem là ai dám giả mạo. Đúng, còn có cái tên Trương Nguyên kia cũng giáng chức đưa đến nơi khác đi, lại có thể bị một thằng nhóc mười mấy tuổi lừa, thật sự là sống uổng phí mấy chục năm!” Lâm lão quay qua phân phó thanh niên bên cạnh.

Trước đó nhìn thấy Lâm lão tức giận, thanh niên này không ngừng thấp thỏm trong lòng, bây giờ nghe được Lâm lão phân phó liền lập tức thi lễ rồi vội vàng chạy ra ngoài.

“Đợi đã!” Đúng lúc này, lão đầu tóc bạc ngồi đối diện Lâm lão đứng lên, nói: “Lâm lão thất phu, việc này có chút kỳ quái, Trương Nguyên ta cũng biết, trước kia là đệ tử ký danh của ta, lão phu xem như cũng hiểu sơ về y, y không phải loại người không có đầu óc như vậy.” 

“Có chút kỳ quái?” Lâm lão giận giữ nói: “Có gì kỳ quái hả? Các ngươi cũng không phải không biết lão phu chỉ có một cháu gái bảo bối, thằng nhóc kia rõ ràng là muốn lợi dụng tên tuổi lão phu để kiếm lợi, kỳ thực lão phu cũng có chút ngưỡng mộ sự can đảm của hắn, lại dám giả mạo đồ đệ lão phu, thực sự là rất can đảm đấy!”

“Lâm lão thất phu, sửa cái tính nóng nảy của lão đi!” Lúc này một lão đầu ngồi bên trái Lâm lão nói: “Việc này quả thực là có chút kỳ quái, nếu như đối phương vì muốn kiếm lợi, dựa theo đó đối phương hẳn sẽ không đi Phân hội khảo hạch làm gì cả, cùng lắm là dùng tên tuổi lão ở bên ngoài giả danh lừa bịp, nhưng nếu đối phương đi Phân hội vậy thì hẳn sẽ không có chỗ gì tốt cả, Nam vực còn không có ai dám khinh thường Công hội Phù văn sư chúng ta như vậy!”

Lão đầu tóc bạc ngồi đối diện Lâm lão cũng vội vàng nói: “Hoàng lão thất phu nói có đạo lý, hơn nữa Trương Nguyên dù gì cũng là một Phù văn sư Địa phẩm, đối phương không có khả năng lừa gạt được y dễ như vậy.” Nói tới đây, lão đầu tóc bạc nhìn về phía thanh niên kia nói: “Tra một chút tư liệu về thiếu niên kia!” 

Thanh niên kia thi lễ với lão đầu tóc bạc, nói: “Thân Mạt trưởng lão, tư liệu và phù lục thiếu niên kia chế tạo đều đang ở trong phong thư.”

Nghe vậy lão đầu tóc bạc được gọi là Thân Mạt nhìn về phía Lâm lão vẫn đang tức giận nói: “Lâm lão thất phu, xem tư liệu trong phong thư trước cái đã, nếu như lão xác định không nhận ra người này thì hãy phát lệnh truy nã!”

Nghe được lệnh truy nã, mí mắt của thanh niên bên cạnh Lâm lão giật giật, lênh truy nã! Lại còn là lệnh truy nã của Công hội Phù văn sư! 

Ở Nam vực, lệnh truy nã của Đại Tần đế quốc và Nguyên môn cũng không kinh khủng bằng lệnh truy nã của Công hội Phù văn sư! Vì sao? Bởi vì thù lao lệnh truy nã của Công hội Phù văn sư cao đến dọa người, lại còn được Đại Tần đế quốc và sáu tông môn lớn ủng hộ! Dưới tình huống như vậy, căn bản sẽ không có người có thể tránh được lệnh truy nã của Công hội Phù văn sư!

“Còn xem gì nữa chứ?” Lâm lão nói: “Lão phu có thể nói luôn cho các ngươi biết, lão phu trừ Bảo Nhi ra căn bản không có nhận đồ đệ nào cả, nếu như lão phu nhận đồ đệ chẳng lẽ còn không thông báo cho các ngươi, cho các ngươi chiếu cố một chút sao? Ta…”

Thấy Lâm lão lải nhải, Thân Mạt vẫy tay, phong thư trên bàn trực tiếp xuất hiện trong tay của lão, lấy thư trong đó ra xem, sau đó thì thầm: “Dương Diệp, 17 tuổi, người An Nam thành, đệ tử Kiếm tông…” 

“Hắn là đệ tử Kiếm tông?” Lâm lão cắt đứt lời của Thân Mạt, hỏi.

Thân Mạt gật đầu nói: “Trong thư nói hắn là đệ tử Kiếm tông, hơn nữa còn là mới được thăng lên làm đệ tử ngoại môn! Lâm lão thất phu có biết hắn không?”

Lâm lão lắc đầu nói: “Mặc dù lão phu ở Kiếm tông, thế nhưng đối với chuyện của Kiếm tông chẳng có chút hứng thú, trừ mấy tên Phong chủ và Túy lão đầu vân du (*) bên ngoài, căn bản không có qua lại với bất cứ kẻ nào, càng miễn bàn đệ tử ngoại môn!” 

Nghe vậy Thân Mạt cầm thư trong tay vứt qua một bên, sau đó nhìn thanh niên kia nói: “Phát lệnh truy nã, còn nữa, cách chức quản sự của Trương Nguyên, cho y tới Tần đô.”

Thanh niên thi lễ với Thân Mạt, sau đó lại bước ra ngoài.“Ồ?” Đúng lúc này một lão đầu ngồi ở bên cạnh Thân Mạt nhìn về tấm phù lục trong phong thư, lão nhân kia cầm lấy phong thư sau đó lấy tấm phù ra, khi phát hiện phẩm chất của tấm phù thì kinh ngạc nói: “Là phù lục thượng phẩm? Ồ? Lại còn là huyền khí kim thuộc tính trong Ngũ hành huyền khí? Ồ? Huyền khí thật tinh thuần? Ồ? Thủ pháp chế tạo rất giống thủ pháp của Lâm lão thất phu…” 

Nghe vậy đám lão giả tò mò đi tới bên cạnh lão nhân kia, khi ánh mắt bọn họ rơi vào trên tấm bùa thì không dời ra được nữa.

“Phù lục thượng phẩm, thật sự là phù lục thượng phẩm…”

“Huyền khí quả thật rất tinh thuần, chỉ sợ là huyền khí Tiên Thiên cảnh cũng không được như vậy…” 

“Thủ pháp này quả thực rất giống thủ pháp của Lâm lão thất phu, chỉ là có chút non tay, có điều ở tuổi này mà được như vậy đã coi như rất hiếm có rồi!”

Nghe được mọi người ngươi một câu ta một câu, Lâm lão cũng ngồi không yên được nữa, sau đó nhìn về phía tấm phù lục kia, khi thấy đó là Cường Lực phù thượng phẩm thì đầu tiên trong lòng Lâm lão thấy kinh ngạc, sau đó lại nhíu mày, bởi vì thủ pháp này quả thật là thủ pháp của lão!

Thấy Lâm lão đi tới xem phù, Thân Mạt tức giận nói: “Lâm lão thất phu, lão còn nói không nhận ra hắn, lão xem đi, thủ pháp này không phải của lão sao? Lão phu hỏi ông, đùa giỡn mấy người lão phu như vậy được không hả?” 

Nghe được lời của Thân Mạt, mọi người đều nhìn về phía Lâm lão, trong mắt có thể thấy rõ sự khinh bỉ và giận dữ.

Lâm lão cười khổ nói: “Thủ pháp này thật sự đúng là từ ta mà ra, nhưng mà ta thật sự không nhận ra thiếu niên tên Dương Diệp này, lão phu có cần phải lấy chuyện này ra đùa giỡn các ngươi không?”

Nghe Lâm lão nói, trong mắt Thân Mạt lóe lên một tia sáng, sau đó lại giả bộ tức giận nói: “Lâm lão thất phu thật sự không nhận ra thiếu nhiên tên là Dương Diệp này?” 

Lâm lão gật đầu.
Thấy Lâm lão gật đầu, vẻ mặt giận dữ của Thân Mạt biến mất không thấy đâu nữa, sau đó nói: “Nếu hắn không phải đồ đệ của Lâm lão thất phu ông thì lão thu có thể nhận hắn làm đồ đệ. Dù sao lão phu cũng chưa có đồ đệ!”

“Vô sỉ!” 

“Lão phu không có đồ đệ, tiểu gia hỏa này lão phu thấy hợp, lão phu quyết định nhận hắn làm đệ tử, ai giành với ta, ta sẽ đánh với người đó!”

“Đánh với lão thì sao? Lão phu cũng không có đệ tử, lão phu cũng muốn thu hắn làm đồ đệ…”

Lúc này Thân Mạt nói: “Này, các ngươi cứ từ từ mà giành nhau, lão phu không tham dự đâu, à, còn có chuyện chúng ta cãi nhau trước đó lão phu cũng mặc kệ, các ngươi tiếp tục cãi nhau đi, lão phu đột nhiên nhớ ra còn có chút chuyện đi trước đây…” Nói xong Thân Mạt xoay người bước nhanh ra cửa. 

Mọi người đều sửng sốt, say đó một lão giả đột nhiên nói: “Không xong rồi, lão ta muốn đi Triêu Dương thành tìm thiếu niên kia, cái tên Thân thất phu này xảo quyệt thật, lão phu quyết không để cái mầm tốt này rơi vào tay lão ta…” Nói xong cũng vội vàng đuổi theo.

Mấy lão giả khác cũng hiểu ra liền vội vàng đuổi theo luôn, chỉ trong chốc lát trong phòng chỉ còn lại Lâm lão và một lão giả khác vẫn đang trầm ngâm.

Thấy mọi người chạy nhanh như chớp ra ngoài, Lâm lão có chút mơ màng, đầu lão có chút rối loạn. 

“Lâm Sơn, ngươi vậy mà có thể hồ đồ rồi!”  Lúc này lão nhân ngồi ở chủ vị lên tiếng.

“Hậu lão có ý gì?”

Hậu lão lắc đầu nói: “Mọi người tranh giành thiếu niên kia làm đồ đệ, cũng không phải coi trọng hắn chế ra được phù lục thượng phẩm, mà là coi trọng thiên phú và tiềm lực của hắn. Mười bảy tuổi có thể chế tạo ra phù lục thượng phẩm, thiên phú như vậy cho dù là toàn bộ Phù văn sư ở Công hội chúng ta cũng được xem là thiên tài, hơn nữa quan trọng nhất hắn chính là Ngũ hành huyền khí, đương nhiên cho dù là Kim huyền khí trong Ngũ hành huyền khí cũng sẽ không khiến cho bọn họ thất thố như vậy, thế nhưng ngươi xem độ tinh thuần của Ngũ hành huyền khí này, cái này ngay cả ở Tiên Thiên cảnh ta cũng chưa thấy qua được mấy người, mà hắn vẫn là Phàm Nhân cảnh, ngươi hiểu chưa?” 

Nghe vậy Lâm Sơn cười khổ nói: “Khi bọn họ bỏ đi thì ta hiểu rồi, chỉ là trước đó lão phu đã nói không nhận ra thiếu niên kia, không còn mặt mũi đi trành với bọn họ nữa…”

Hậu lão mỉm cười, sau đó nói: “Ngươi xem thủ pháp của thiếu niên này một chút, thủ pháp này tuyệt đối là xuất phát từ nhất mạch chúng ta, nhất mạch chúng ta có bốn người ta và cháu gái ta, ngươi và cháu gái ngươi, nha đầu nhà ta không thể nào đi dạy cho người khác, hơn nữa cho dù có dạy thì cũng sẽ nói cho ta biết. Mà chính ngươi cũng không nhận ra thiếu niên này, vậy chỉ có một khả năng, thủ pháp này rất có thể là nha đầu nhà ngươi đưa cho hắn, ngươi hỏi nha đầu kia thử xem!”

Nghe được Hậu lão nói, Lâm Sơn chợt tỉnh ngộ, đúng rồi, mình sao lại quên con nhóc Bảo Nhi hay gây chuyện chứ! Lấy tính cách không sợ trời không sợ đất của nha đầu này, rất có thể đã truyền thủ pháp của sư môn ra ngoài rồi! 

Nghĩ vậy Lâm Sơn vội vàng lấy ra một tấm Truyền Âm phù cực phẩm, liên hệ với Bảo Nhi ở Kiếm tông xa xôi…

Khi mọi người ở đây đi Triêu Dương thành tìm Dương Diệp thì Dương Diệp đã xuất hiện ở An Nam thành rồi.

***

(*) vân du: cưỡi mây đi chơi

Chương 70: Nguy cơ

Lúc Dương Diệp đi đến An Nam thành thì sắc trời đã tối, Dương Diệp chân không ngừng bước đi đến nhà mình, chỉ là lúc này trong nhà của hắn không có bất cứ ai cả. Nhìn thấy bên trong nhà đá trống không, Dương Diệp rùng mình, lẽ nào mẫu thân và muội muội đã bị Liễu gia bắt được? Nghĩ đến đây, gương mặt Dương Diệp lập tức trở nên dữ tợn, một luồng sát khí vô hình bạo phát ra từ trong cơ thể hắn!

"Ai?"

Dương Diệp đột nhiên biến mất ở trong phòng sau đó xuất hiện trước mặt một người đội đấu bồng đen không rõ diện mạo đang đứng ở ngoài cửa, ngay lúc hắn chuẩn bị đấm ra một quyền, người nọ vội vàng nói: "Dương huynh, là ta, ta là Man Tử..." 

Nghe vậy, Dương Diệp thu hồi khí thế, dừng động tác trong tay. Nhìn Man Tử đã cởi đấu bồng xuống, Dương Diệp nói: "Man Tử, muội muội và mẫu thân của ta đâu?"

Nhìn Dương Diệp hai mắt đỏ vằn, Man Tử khiếp sợ không thôi, thực lực của Dương Diệp thật sự là quá kinh khủng, gã cũng không thấy rõ Dương Diệp đến trước mặt mình thế nào. Nghe thấy câu hỏi của Dương Diệp, gã vội vã nói: "Dương huynh, ngày đó sau khi xảy ra chuyện kia, bọn ta sợ đối phương sẽ đến đây ra tay với muội muội và mẫu thân ngươi lần nữa, cho nên ta và muội muội ta đã chuyển người nhà của ngươi đến nơi khác. Còn ta thì ở đây chờ ngươi đến, bây giờ ngươi theo ta đi tìm bọn họ đi!"

Nghe thấy lời của Man Tử, Dương Diệp thở phào nhẹ nhõm trong lòng, chỉ cần muội muội và mẫu thân không có việc gì là tốt rồi. 

"Mau dẫn ta đi!"

Man Tử gật đầu, sau đó đội đấu bồng lên lại, dẫn theo Dương Diệp ra khỏi cửa.

...

Trong một ngôi nhà đá phổ thông phía nam An Nam thành, Thanh Hồng đứng ở cửa nhà đá. Trên lưng nàng đeo một cây trường cung màu xanh sẫm, trong tay thì nắm một thanh chủy thủ đen bóng, vẻ mặt đề phòng.

Bên trong nhà đá, bên một cái bàn đá, một tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi hai tay chống cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm ánh nến lay động không ngừng trước mặt mình, làm như đang suy nghĩ điều gì.

Tấm cái áo khoác rộng khoác lên người tiểu cô nương, một người mỹ phụ cưng chìu xoa xoa đầu nàng, dịu dàng nói: "Tiểu Dao, đi ngủ trước đi, hôm nay ca ca con sẽ không về kịp đâu!" 

Tiểu cô nương nghiêng người, sà vào lòng mỹ phụ, khẽ nói: "Mẫu thân, ca ca thực sự sẽ trở về sao?"

Mỹ phụ mỉm cười, sau đó nói: "Con nói xem? Nếu như Diệp nhi biết Dao Nhi có nguy hiểm, cho dù là không làm đệ tử Kiếm tông, nó cũng sẽ trở về."

Nghe vậy, tiểu cô nương cười ngọt ngào mà nói: "Tiểu Dao biết mà, ca ca là thương Tiểu Dao nhất. Thế nhưng ca ca trở về có thể đánh bại mấy tên bại hoại của Liễu gia kia hay không? Liễu gia thật đáng ghét, vì sao luôn luôn muốn gây chuyện với nhà chúng ta chứ?" 

Nghe nhắc đến Liễu gia, trong mắt mỹ phụ lóe lên lạnh lùng, bỗng nhiên, nàng ôm chặt Tiểu Dao vào trong ngực, dịu dàng nói: "Yên tâm, mẫu thân sẽ không để cho Liễu gia làm hại con và Diệp Nhi, tuyệt đối sẽ không!"

Đúng lúc này, mỹ phụ bỗng nhiên quay đầu nhìn về ngoài cửa, chân mày nhíu lại.

Trên nóc một căn phòng cách căn nhà đá không xa, bốn gã áo đen đang nhìn chằm chằm vào căn nhà đá bên dưới. Một gã áo đen trong đó quay đầu nói với gã áo đen cầm đầu: "Thiếu gia, ta đã dò thăm, muội muội và mẫu thân của tên Dương Diệp kia đang trốn bên trong nhà đá này. Về phần ba người bên cạnh họ thì là dong binh trong Thanh Sơn thành, chỉ là ta không biết tại sao ba người đó lại đến bảo vệ muội muội và mẫu thân của Dương Diệp!" 

Tên cầm đầu chẳng phải ai khác, chính là Liễu Thanh Vũ! Lúc nhìn thấy Dương Diệp xông đến tầng hai mươi, y liền biết, không thể không loại trừ Dương Diệp được nữa. Nếu không với ân oán giữa Dương Diệp và Liễu gia, Dương Diệp chẳng những không bỏ qua cho Liễu gia, mà càng là sẽ không bỏ qua cho y. Mà muốn giải quyết Dương Diệp, vậy chỉ thì phải Dương Diệp ra khỏi Kiếm tông, mà muốn dẫn Dương Diệp đi ra chỉ có thể sử dụng muội muội và mẫu thân của Dương Diệp!
Liễu Thanh Vũ trầm giọng nói: "Lát nữa chúng ta giải quyết ba dong binh kia, còn muội muội và mẫu thân Dương Diệp phải bắt sống, chỉ có còn sống Dương Diệp mới có thể dè chừng, mới có thể đi ra khỏi Kiếm tông!"

Lúc này, một gã áo đen khác nói: "Liễu sư huynh, ba dong binh kia cũng không thành vấn đề, thế nhưng chỉ cần có chiến đấu, đội trị an An Nam thành sẽ xuất hiện. Bọn họ vừa đến, e là chúng ta sẽ như lần trước, kiếm củi ba năm thiêu một giờ!" 

Gã áo đen vừa nói chuyện này cũng là đệ tử Kiếm tông, hơn nữa còn là người có thứ tự trên Ngoại Môn bảng. Sở dĩ gã đi đối phó người nhà Dương Diệp cùng với Liễu Thanh Vũ cũng là có chút bất đắc dĩ. Bởi vì bình thường gã cùng một bọn với Liễu Thanh Vũ, lần này Liễu Thanh Vũ tới tìm gã, gã căn bản không cách nào cự tuyệt, dù sao Liễu Thanh Vũ cũng đã giúp gã làm rất nhiều chuyện xấu xa!

Không phải là gã không biết tiềm lực của Dương Diệp, nhưng đây chẳng qua là tiềm lực, dù sao Dương Diệp vẫn chỉ là mới có tu vi Phàm Nhân cảnh! Nếu như Liễu Thanh Vũ thực sự giải quyết được Dương Diệp, mà ở thời khác mấu chốt này gã lại không đứng về phía y, vậy thì cuộc sống vậy sau này của gã chắc chắn là vô cùng khổ sở.

Không chỉ mình gã, cả hai người áo đen bên cạnh cùng là đệ tử Kiếm tông cũng nghĩ giống như vậy. 

Liễu Thanh Vũ mỉm cười nói: "Trần Phong sư đệ yên tâm, thành chủ An Nam thành đã bằng lòng hỗ trợ, nói cách khác, đêm nay đội hộ vệ của An Nam thành sẽ không xuất hiện ở khu vực này. Chỉ là sau khi làm xong chúng ta phải xử lý hiện trường sạch sẽ là được rồi!"

Gã áo đen tên là Trần Phong cả kinh trong lòng, nói: "Thành chủ An Nam thành bằng lòng hỗ trợ? Liễu huynh, Liễu gia của huynh hẳn là đã ra giá rất cao rồi?"

Nghe vậy, khóe miệng Liễu Thanh Vũ co rút một trận. Trần Phong nói không sai, vì để cho thành chủ An Nam thành hỗ trợ lần này, Liễu gia của y quả thực đã trả giá lớn. Nhưng mà, nếu như có thể giải quyết Dương Diệp, một chút này vẫn đáng! 

"Liễu huynh, nếu đội hộ vệ không xuất hiện, vậy thì đối phó mấy người kia căn bản không cần nhiều người như vậy, chỉ một mình Liễu huynh thôi cũng có thể giải quyết dễ dàng!" Trần Phong trầm giọng nói.

Liễu Thanh Vũ thản nhiên nhìn Trần Phong rồi nói: "Trần huynh, ngươi nói quả thực có đạo lý, đợi ta tự mình động thủ các ngươi chỉ cần ngồi ở một bên giúp ta lược trận là được rồi. Ta cũng không muốn gặp phải sai lầm gì!"

Nghe thấy lời nói của Liễu Thanh Vũ, Trần Phong thầm mắng một tiếng cáo già. Liễu Thanh Vũ đây là nhất quyết kéo mình theo! Nhưng mà lúc này gã cũng không không tiện cự tuyệt hoặc là phản đối, nếu không đối phương nhất định sẽ trở mặt với gã. 
Một lát sau, Liễu Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn ánh trăng, sau đó nói: "Được rồi, hiện giờ đội hộ vệ An Nam thành cũng đã bị điều đi, chúng ta động thủ. Nhớ kỹ, hai người kia nhất định phải bắt sống!"

"Hiểu rõ..."

Dứt lời, bốn bóng người nhảy lên vài lần liền xông về phía căn nhà đá nọ. 

Liễu Thanh Vũ dẫn đầu đi tới trước nhà đá, y vừa đứng xuống đất, một mũi tên màu xanh sẫm đã vùn vụt bắn đến trước mặt y. Nhìn mũi tên xé gió mà đến này, khóe miệng Liễu Thanh Vũ nhếch lên khinh thường, sau đó tay vung lên, mũi tên lập tức tiêu tán trong không trung. Tiếp theo thân hình y chợt động, một cước đá về phía bụng của Thanh Hồng!

Thanh Hồng cả kinh, nàng muốn tránh né thế nhưng tốc độ của Liễu Thanh Vũ thật sự là quá nhanh, nàng hoàn toàn không thể tránh khỏi. Ngay khi Liễu Thanh Vũ sắp đá trúng Thanh Hồng, một bóng người quỷ mị xuất hiện ở phía sau Liễu Thanh Vũ, một vệt hàn quang quét xuống sau gáy Liễu Thanh Vũ!

Cảm nhận được chủy thủ sau lưng, khóe miệng Liễu Thanh Vũ vẫn lộ vẻ vô cùng khinh thường, thu hồi một cước đá về phía Thanh Hồng, y xoay người đá vào chân Tiểu Hắc. 

Phành!

Ngay khi chủy thủ của Tiểu Hắc chỉ cách cổ Liễu Thanh Vũ vài phân, thân hình Tiểu Hắc bay ngược ra ngoài, ầm ầm rơi xuống đất.

Mà lúc này, Thanh Hồng đã lùi về trong nhà đá, một mũi tên nhắm vào Liễu Thanh Vũ, đồng thời trong lòng nghi ngờ tự hỏi: "Tại sao đội hộ vệ An Nam thành còn chưa xuất hiện?" 

Đúng vậy, thông thường nếu như trong thành xuất hiện tranh đấu của huyền giả, đội hộ vệ cũng sẽ xuất hiện trước tiên, lần trước cũng là như vậy. Thế nhưng lần này bọn họ đã giao thủ vài hiệp, xung quanh lại vẫn yên tĩnh, ngay cả cái bóng của đội hộ vệ cũng chẳng thấy đâu!

"Ngươi đang chờ đội hộ vệ sao?" Liễu Thanh Vũ chầm chậm đi về phía Thanh Hồng, cười lạnh nói, "Bọn họ sẽ không xuất hiện."

Nghe vậy, Thanh Hồng rùng mình, lúc đầu nàng vẫn chỉ là nghi ngờ, bây giờ nghe Liễu Thanh Vũ nói như vậy, chút hi vọng may mắn trong lòng nàng đã mất sạch. Nếu như đội hộ vệ không xuất hiện, nàng căn bản không thể chống lại mấy tên áo đen trước mắt này, phải làm sao đây? 

Nghĩ đến cảnh tượng trước kia khi Dương Diệp đưa cho nàng tấm Cường Lực phù thượng phẩm kia, Thanh Hồng hít sâu một hơi rồi nói: "Muốn bắt bọn họ thì phải bước qua xác của ta!"

Bên dưới lớp khăn che mặt, Liễu Thanh Vũ nhếch miệng cười tàn nhẫn mà nói: "Ta sẽ làm vậy!"

Vừa nói thân hình y đã động, nháy mắt đi đến trước mặt Thanh Hồng, sau đó một quyền đánh về phía đầu của Thanh Hồng! 

Mấy kẻ này hoàn toàn không đáng để y xuất kiếm!

Nhìn thấy đối phương nháy mắt đã đến trước mặt mình, Thanh Hồng cười cay đắng, chênh lệch giữa mình và đối phương thật sự là quá lớn!

Vèo! Một bóng người bay ngược ra ngoài. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau