VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tầng thứ 22!

Phong Lâm lại đi vào Thất Luyện phong, lần này Tần Phong không có yêu cầu gã mà chính bản thân gã muốn tới. Lúc này gã rất kích động, thật sự rất kích động, bởi vì kiếm tông xuất hiện một người còn yêu nghiệt hơn cả Yêu nữ nữa!

Đệ tử ngoại môn trên Ngoại Môn bảng cơ bản đều bị Yêu nữ hành hạ qua, Yêu nữ cũng luôn luôn nói trong ngoại môn không có địch thủ, mà bây giờ rốt cục có người có thể đả kích nàng rồi. Mặc dù bây giờ thực lực của đệ tử tạp dịch gọi là Dương Diệp kia không có mạnh như Yêu nữ, thế nhưng tiềm lực và thiên phú của hắn nhất định là hơn Yêu nữ, nếu không cũng sẽ không xông qua tầng 21 được!

“Mộ Dung sư tỷ, có người xông qua tầng thứ 21, tiến lên tầng thứ 22!” Phong Lâm đứng trước Trọng Lực động nói. 

Một lát sau, cửa động từ từ mở ra, Mộ Dung Yêu xuất hiện trước mặt Phong Lâm, vẫn xinh đẹp mê người như mọi ngày, có điều Phong Lâm cũng không dám nhìn lâu, vội vã cúi thấp đầu.

“Thật không?” Mộ Dung Yêu nhìn Phong Lâm lạnh nhạt hỏi.

Phong Lâm vội vàng nói: “Mộ Dung sư tỷ, cho ta mượn một trăm lá gan ta cũng không dám lừa ngươi! Hơn nữa hắn mới huyền giả Bát phẩm!” 

“Huyền giả Bát phẩm?” Mộ Dung Yêu nhíu mày nói: “Không phải lần trước ngươi nói hắn thăng cấp lên Tiên Thiên cảnh rồi sao? Sao bây giờ lại biến thành huyền giả Bát phẩm? Ngươi đang đùa ta hả?” Nói xong lời cuối cùng, cả người Mộ Dung Yêu tỏa ra dao động huyền khí mạnh mẽ, tựa hồ muốn động thủ.

Mồ hôi lạnh ngay lập tức xuất hiện trên người Phong Lâm, gã vội vã giải thích nói: “Mộ Dung sư tỷ bớt giận, không phải Phong Lâm lừa ngươi đâu, quả thật có người thăng cấp lên Tiên Thiên cảnh trong Kiếm Nô tháp, chỉ là chúng ta không ngờ tới, xông lên tầng 22 không phải là cái tên thăng cấp Tiên Thiên cảnh kia, mà là một tên Dương Diệp trước kia bị giáng chức làm đệ tử tạp dịch. Mà cái tên thăng cấp lên Tiên Thiên cảnh kia mới xông đến tầng 15 thôi!”

Nghe vậy Mộ Dung Yêu thu lại khí tức toàn thân, hai mắt nhìn về hướng Kiếm Nô tháp, giống như nghĩ đến gì đó, khuôn mặt xinh đẹp của nàng trong nháy mắt đầy sương lạnh, nói: “Lão khốn kiếp đáng chết, lại dám lừa gạt bà đây. Huyền giả Bát phẩm, xông lên tầng 22, có ý tứ, có tư cách để gặp một lần!” Nói xong thân hình nàng khẽ động, trực tiếp biến mất tại chỗ. 

Nhìn Mộ Dung Yêu lao về hướng Kiếm Nô tháp, Phong Lâm thả lỏng một hơi, thấp giọng nói: “Bị Yêu nữ nhìn chằm chằm vào, Dương sư đệ, ngươi tự cầu nhiều phúc đi!”

Ngoài Kiếm Nô tháp, người càng ngày càng nhiều, có thể nói chỉ cần thuộc về ngoại môn kiếm tông đều đến đây cả. Nếu như lúc đầu còn có một vài người khinh thường Dương Diệp, hoặc là không có hứng thú, thì ngay khi Dương Diệp bước lên tầng thứ 22 đã không còn ai có thể khinh thường và giữ vững tâm trạng bình tĩnh được nữa.

Trăm năm qua, Kiếm Nô tháp ghi lại hai kỷ lục cao nhất, một cái là 19 tầng của Tô Thanh Thi mười năm trước, cái kia là 20 tầng của Mộ Dung Yêu. Mà bây giờ có người đánh vỡ hai kỷ lục này, nâng kỷ lục cao hơn một tầng, hơn nữa nhìn tình hình còn có thể tiếp tục tăng cao nữa! 

Cho nên không có ai ngồi yên được nữa, cho dù là một số đệ tử sắp đột phá cũng tạm thời ngừng đột phá lại, muốn đến Kiếm Nô tháp xem đệ tử tạp dịch nghịch thiên trước đã!

Giang Nguyên lúc này rất khó chịu, vô cùng khó chịu, vốn những người xung quanh vì gã mà đến, thế nhưng bây giờ thiên tài kiệt xuất nhất Giang Tuyết thành trăm năm qua bị mọi người không nhìn tới nữa. Đúng thế, là không ai nhìn gã nữa, không ai đến kết giao, không ai đến nịnh bợ, ngay cả trưởng lão ngoại môn cũng không nhìn gã!

Nghĩ vậy, Giang Nguyên nắm chặt hai bàn tay, nhỏ giọng mắng: “Tên đệ tử tạp dịch đáng chết!” 

“Ngươi nói cái gì?” Đúng lúc này một giọng nói thanh thúy vang lên bên cạnh Giang Nguyên.

Giang Nguyên quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một tiểu cô nương ánh mắt bất thiện nhìn gã, gã lúc này đang khó chịu, đâu quan tâm tới ai với ai chứ? Lập tức giận dữ nói: “Ta nói gì liên quan đến ngươi hả? Đừng có làm phiền ta!”

“Ngươi dám mắng ta?” Bảo Nhi trừng mắt nhìn Giang Nguyên, hai nắm tay nhỏ nắm chặt lại. 
“Ta mắng ngươi thì sao? Con nít từ đâu đến thì chạy về bú sữa mẹ đi, không thì ta không ngại thay cha mẹ ngươi dạy dỗ ngươi một chút…”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Giang Nguyên còn chưa nói hết lời thì Thiên trưởng lão ở bên cạnh đã cắt đứt lời gã, Thiên trưởng lão tức giận nhìn Giang Nguyên nói: “Xin lỗi Bảo Nhi đi!” Giọng nói không thể nghi ngờ.

Không chỉ có Thiên trưởng lão, mấy trưởng lão bên cạnh lúc này đều tức giận nhìn Giang Nguyên, giống như chỉ cần gã nói chữ không thì trong khoảnh khắc sẽ biến gã thành tro tàn vậy! 

Thấy mấy trưởng lão tức giận nhìn mình, Giang Nguyên trong phòng phát lạnh, gã nghĩ mãi không rõ vì sao mấy vị trưởng lão chỉ vì một tiểu cô nương lại đối với hắn như thế, nên biết hắn là Tiên Thiên cảnh đấy, 16 tuổi Tiên Thiên cảnh đấy! Trong lòng Giang Nguyên lúc này vô cùng ủy khuất.

Đừng nói là Tiên Thiên cảnh 16 tuổi, cho dù hắn là Vương Giả cảnh 16 tuổi, những trưởng lão này cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Bảo Nhi. Đừng nói gia gia Bảo Nhi là Thiên phù sư, chính là giá trị bản thân Bảo Nhi cũng vượt xa Giang Nguyên này. Kỳ thực tất cả trưởng lão coi trọng Bảo Nhi cũng không hoàn toàn bởi vì gia gia nàng, mà bởi vì Bảo Nhi cũng là một phù văn sư Ngũ phẩm!

Một Tiên Thiên cảnh 16 tuổi so với một phù văn sư Ngũ phẩm 14 tuổi, đừng nói là bọn họ, cho dù là toàn bộ tông môn đều không chút di dự lựa chọn phù văn sư Ngũ phẩm 14 tuổi! 

“Xin lỗi đi, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng!” Thiên trưởng lão híp hai mắt lại, lạnh lùng nói.

Nghe được giọng nói không chút tình cảm của Thiên trưởng lão, Giang Nguyên trong lòng run lên, gã biết nếu như gã không xin lỗi nhất định sẽ bị xử phạt. Hơn nữa mấy trưởng lão bên cạnh cũng không đứng ra biện hộ cho gã, trái lại còn tức giận nhìn gã, có ngu dốt thì gã cũng biết tiểu cô nương trước mắt có thân phận không đơn giản rồi.

Không dám do dự nữa, Giang Nguyên vội thi lễ với Bảo Nhi, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười, nói: “Thật xin lỗi, tại hạ xin lỗi với sư tỷ, mong sư tỷ tha thứ tại hạ!” 

Bảo Nhi hừ lạnh một tiếng, không để ý tới gã nữa mà nhìn về phía Kiếm Nô tháp. Nàng lúc này chỉ hi vọng tiểu tạp dịch nhanh chóng đi ra sau đó đưa Tiểu gia hỏa cho nàng!

Thấy tiểu ma nữ không có tức giận, mấy vị trưởng lão nhất thời thả lỏng một hơi, tiểu ma nữ này là người không cần biết đúng sai, không quản đạo lý, nếu như tiểu ma nữ này nhất định muốn truy cứu thì bọn họ phải vất vả rồi. Dù sao Giang Nguyên lúc này vẫn chưa phải là đệ tử kiếm tông, bọn họ chưa có quyền xử phạt. May mà hôm nay tâm tình tiểu ma nữ không tệ, không có truy cứu!Nhìn thái độ của mấy trưởng lão đối với Bảo Nhi, Giang Nguyên xoay người tìm một đệ tử ngoại môn hỏi thân phận của nàng, khi biết được gia gia Bảo Nhi là Phong chủ Phù Văn phong và kết cục của đệ tử ngoại môn lúc trước đắc tội nàng thì mồ hôi lạnh trên người Giang Nguyên tràn ra. 



Trong ảo cảnh, khi Dương Diệp thấy cảnh tượng trước mắt thì trái tim hắn giống như không chịu thua kém đập dữ dội lên.

Trong tầng 22 không có kiếm nô, cũng không có lão nhân nào cả, thế nhưng trên tường bốn phía đều có rất nhiều phù văn, không cần phải nói, đây chính là một cái trận, liên tưởng tới lời nói lúc trước lão của lão nhân kia, Dương Diệp xác định cái này chính là kiếm trận kia! 

Dương Diệp đứng ở đầu bậc thang, không có đi vào chính giữa, hắn tất nhiên không phải sợ hãi mà chỉ là đang nghĩ đối sách. Nếu quả thật như lời lão nhân nói, cứ năm hơi thở sẽ có trăm đạo kiếm khí công kích hắn, vậy hắn phải nghĩ ra biện pháp để đối phó, không thì chỉ sợ hắn vừa đi qua đã bị xuyên tim mà chết!

Tránh né? Dương Diệp nghĩ tới đầu tiên chính là tránh né, thế nhưng hắn nhanh chóng phủ định biện pháp này của mình. Không nói tốc độ bản thân của hắn có tránh thoát hay không, cho dù tránh thoát thì sao? Đợt tiếp theo đâu? Phỏng chừng không được hai lượt thì hắn muốn tránh cũng không được!

Không thể tránh né, vậy thì chỉ có kiên cường chống lại! Chỉ là trong lòng Dương Diệp không có cơ sở nào cả! 

“Tiểu gia hỏa, ngươi có biện pháp gì không?” Dương Diệp cuối cùng chỉ có thể hỏi Tiểu gia hỏa. Hi vọng Tiểu gia hỏa cũng trợ giúp cho hắn như lúc trước!

Chỉ là hắn phải thất vọng, Tiểu gia hỏa ở trong vòng xoáy đan điền lắc đầu, biểu thị nó cũng lực bất tòng tâm!

Dương Diệp bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó tung người nhẹ nhàng nhảy vào chính giữa. 

Nếu không có biện pháp gì hay vậy thì chỉ có thể đi từng bước tính từng bước, biện pháp bị ép buộc có thể sẽ xuất hiện!

Ngay khi Dương Diệp vừa tiến vào giữa thì phù văn ở vách tường xung quanh đột nhiên sáng lên, sau đó nhanh chóng chuyển động theo một quỹ đạo, không tới một hồi, toàn bộ phù văn trong phòng đều chuyển động lên. Thậm chí sàn nhà dưới lòng bàn chân Dương Diệp chẳng biết cũng đã sáng lên từ lúc nào, nhưng vẫn còn tiếp tục chuyển động.

Dương Diệp đứng ở chính giữa nhìn phù văn quỷ dị dưới chân, vẻ mặt ngưng trọng, trường kiếm trong tay không ngừng được rót huyền khí kim sắc vào, từ từ rung lên giống như có sự sống vậy. 

“Xuy!”

Đúng lúc này trên vách tường bốn phía đột nhiên bắn da trăm đạo kiếm khí do linh khí biến ảo thành, trăm đạo kiếm khí chia nhau từ bốn phía bắn tới Dương Diệp, nhanh như thiểm điện!

Dương Diệp đứng ở giữa, hai mắt híp lại, trên mặt hiện lên vẻ dữ tợn!

Chương 57: Ngự kiếm thuật!

Quát khẽ một tiếng, Dương Diệp thi triển Tật Phong Bộ tới mức cực hạn, nắm trường kiếm trong tay chém tới ba mươi mấy đạo kiếm khí lao tới trước mặt.

Dương Diệp không dám cất giấu thực lực, dưới một kích toàn lực được huyền khí kim sắc gia trì, trường kiếm trong tay Dương Diệp giống như chém rách không khí, trường kiếm lướt qua, trong không khí xuất hiện một vệt khí rất rõ ràng, đồng thời vang lên một âm thanh xé gió bén nhọn chói tai.

“Bùm!” 

Một tiếng năng lượng nổ vang ầm lên ở giữa sân, những đạo linh kiếm (*) va chạm với trường kiếm của Dương Diệp tiêu tán trong nháy mắt, Dương Diệp không giảm tốc độ, nhìn thoáng qua những đạo linh kiếm còn lại, Dương Diệp dừng thân hình, xoay người cầm trường kiếm trong tay quét qua!

“Bùm!”

Lại là một tiếng nổ vang lên, trường kiếm của Dương Diệp phá tan mấy đạo linh kiếm phía trước, sau đó lại một lần nữa nhìn qua những đạo linh kiếm khác, sau một khắc, xoay người, sau một khắc, tiếp tục xoay người… 

Từ khi trận pháp bắt đầu khởi động, Dương Diệp không ngừng lặp lại động tác này, hắn cũng chỉ có thể làm như vậy. Tốc độ của linh kiếm quá nhanh, quá nhiều, muốn dùng thân pháp né tránh thì Tật Phong Bộ của hắn căn bản không làm được. Hắn lúc này chỉ có thể làm như vậy, cứng rắn chống lại!

Tất nhiên như vậy phải trả giá rất thê thảm. Không tới một hồi, toàn thân Dương Diệp đã xuất hiện vết máu chằng chịt, trừ hai mắt sắc bén ra, trên người Dương Diệp lúc này gần như không có chỗ nào lành lặn, lại còn đang không ngừng tăng lên…

Dương Diệp lúc này đã tin lời lão nhân kia nói, kiếm trận này người dưới Tiên Thiên cảnh căn bản không thể chống lại được. Nếu như không phải cơ thể hắn không yếu hơn một vài huyền thú Cửu giai, hơn nữa có huyền khí kim sắc nghịch thiên chữa trị thì ngay cả hắn muốn kiên trì một phút đồng hồ cũng khó! 

Bây giờ hắn còn có thể kiên trì hoàn toàn là dựa vào cơ thể này! Hắn mặc dù không tránh né được hết linh kiếm này, thế nhưng những linh kiếm này nhất thời cũng không có biện pháp giam cầm hắn, bởi vì trừ gây ra mấy vết thương lớn ngoài da cho hắn thì căn bản không tạo thành tổn thương trí mạng nào cả!

“Bùm!”

Dương Diệp một kiếm đánh tan hơn mười đạo linh kiếm, còn lại hơn mười linh kiếm thì thân mật tiếp xúc với vai và tứ chi của Dương Diệp. 

Đau đớn trên cơ thể làm cho khóe miệng Dương Diệp co giật một cái, thầm nghĩ: “Nếu tiếp tục như vậy ta nhất định sẽ bị kiếm trận này chém chết từ từ mất! Nhất định phải nghĩ cách.” Nghĩ vậy Dương Diệp tiện tay đánh tan vài đạo linh kiếm đâm tới, sau đó ánh mắt quét quanh bốn phía, thầm nghĩ: “Nhất định có biện pháp, nhất định có, ta phải tìm được biện pháp đối phó với những linh kiếm này mới có thể qua cửa được!”

Dương Diệp rất muốn ngồi xuống từ từ suy nghĩ biện pháp đối phó kiếm trận, thế nhưng kiếm trận đâu có cho hắn cơ hội? Cứ năm hơi thở một trăm đạo kiếm khí, thời gian lại không chậm trễ chút nào, cho nên Dương Diệp bây giờ nhất định phải vừa phải phòng linh kiếm, vừa nhanh chóng vận động não nghĩ biện pháp! Không thể không nói, việc này cực kỳ rèn luyện độ linh hoạt của đại não!

Lại qua nửa canh giờ, lúc này Dương Diệp vẫn chưa có biện pháp gì hay cả, trái lại đã trở nên không giống người nữa. Y phục trên người hắn lúc này đã biến mất sạch, da thịt toàn thân lộ ra trong không khí, không chỉ có như vậy, toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều bị máu tươi bao phủ giống như được tắm qua máu tươi vậy, trông rất kinh khủng dữ tợn! 

“Kiếm trận biến thái quá, CMN là ai bày ra không biết, đây có thật là để khảo hạch đệ tử không, hay là để tra tấn người ta thế hả?”

Cảm nhận được khác thường và đau đớn trên cơ thể, Dương Diệp nhịn không được thầm mắng trong lòng. Từ khi kiếm trận khởi động cho tới bây giờ, khoảng thời gian này đối với hắn mà nói thật sự là một loại tra tấn. Nếu như là người bình thường, tối đa bị linh kiếm đâm trúng rồi sau đó bỏ xác thất bại mà thôi.

Nhưng mà hắn không có như vậy! Từ đầu hắn đã cảm thấy may mắn vì cơ thể mạnh mẽ của mình có thể chống lại những linh kiếm này. Thế nhưng bây giờ hắn hận mình đừng có cơ thể mạnh mẽ như vậy! Vì sao? Bởi vì bộ dáng của hắn bây giờ cũng là do cơ thể mạnh mẽ này tạo thành. 

Nếu như cơ thể hắn mạnh như huyền thú Vương cấp thì những vết chém của linh kiếm đối với hắn chỉ như gãi ngứa! Nhưng vấn đề là hắn không có! Cơ thể hắn có sức phòng ngự nhất định đối với những đạo linh kiếm này nhưng cũng không phải chống được hoàn toàn, cho nên mới tạo thành tình huống như bây giờ, kiếm khí có thể cắt đứt da hắn, nhưng lại không gây nên tổn thương trí mạng cho hắn.Nói đơn giản một chút chính là “bị đau nhưng không chết”! Đây không phải tra tấn thì là gì?

Dương Diệp trước kia chỉ nghe qua thiên đao vạn quả chứ chưa gặp qua, thế nhưng bây giờ chính cơ thể hắn lại bị như vậy! 

Có điều Dương Diệp cũng phát hiện một điểm tốt, đó chính là trong lúc toàn thân hắn bị “thiên đao vạn quả” thì vòng xoáy nhỏ trong cơ thể hắn giống như cực kỳ thích thú hắn bị như vậy, bởi vì vòng xoáy nhỏ trong đan điền chủ động chảy ra huyền khí kim sắc không ngừng, đồng thời tự động chảy tới kinh mạch toàn thân hắn, chữa trị thương thế trên cơ thể hắn!

Vì sao nói vòng xoáy nhỏ thích thú như vậy? Bởi vì Dương Diệp cẩn thận quan sát, nếu như cơ thể hắn bị thương tổn cực lớn thì huyền khí kim sắc trong đan điền sẽ tự động đi chữa trị, căn bản không cần hắn vận chuyển. Hơn nữa nếu như huyền khí kim sắc trong đan điền bình thường thiếu thì vòng xoáy nhỏ sẽ cho huyền khí kim sắc trong nó chảy ra, rất là hào phóng!

Chuyện này làm cho Dương Diệp vô cùng nghi hoặc, chẳng qua hắn bây giờ không có thời gian quan tâm vấn đề này. Hắn hiện tại gặp phải một vấn đề lớn hơn nữa, đó chính là đối phó với những linh kiếm này như thế nào. 

Đầu của Dương Diệp nhanh chóng hoạt động, hắn lúc này nhất định phải nghĩ biện pháp, không thì cứ tiếp tục như vậy hắn sẽ bị tra tấn tới chết mất. Mặc dù vòng xoáy nhỏ chủ động giúp hắn chữa trị cơ thể, nhưng rõ ràng bị thương nhanh hơn được chữa thương, kéo dài nữa không chỉ là một loại tra tấn mà còn sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Bởi vì lúc này Dương Diệp đã không dám chắc chắn đây là ảo cảnh nữa, uy lực của kiếm trận lão nhân kia nói và một số đặc tính của kiếm trận này rất trùng hợp với nhau, như vậy cho dù lão nhân kia không phải là huyễn cảnh hóa ra hay là huyễn cảnh hóa ra đi nữa thì lời nói của lão ấy vẫn là thật.

Nói chung cho dù như thế nào, Dương Diệp không dám cược, hắn nhất định phải sống, dù cho đây có phải ảo cảnh thật hay không! 

Lại nửa canh giờ trôi qua, Dương Diệp đã bắt đầu xuất hiện vẻ mệt mỏi, bất kể là lực đạo hay tốc độc cũng đã giảm xuống rõ. Phát hiện này khiến Dương Diệp cảm thấy tóc gáy toàn thân đều dựng lên, bởi vì trước kia đối chiến với kiếm nô thì tối đa hắn chỉ thấy tâm trí mệt, tinh thần uể oải, nhưng các phương diện cơ thể không xuất hiện các vấn đề như thế này, bây giờ lại xuất hiện, vậy chứng tỏ điều gì? Chứng minh ảo cảnh này có thể là thật…

Dương Diệp hít sâu một hơi, cố gắng để cho mình bình tĩnh, loại tình huống này nếu như còn không bình tĩnh vậy thì sẽ đi tìm đường chết mất. Đột nhiên hai mắt Dương Diệp sáng lên, hắn nghĩ đến một biện pháp!

Nghĩ là làm! Ngay khi ba mươi mấy đạo kiếm linh lao tới trước mặt Dương Diệp thì hắn không còn cứng rắn đối đầu như trước nữa mà từ bỏ phòng ngự và công kích, sau đó thi triển Ngự Kiếm thuật đối với ba mươi mấy đạo linh kiếm kia. Vốn linh kiếm sắp đâm tới mặt, ngực và mấy chỗ yếu hại của Dương Diệp thì một màn quỷ dị xuất hiện, mấy đạo linh kiếm dưới sự khống chế ý niệm của Dương Diệp đột nhiên dịch chuyển qua bên cạnh mấy cm! “Xuy!”

Ba mươi mấy đạo linh kiếm tiếp xúc thân mật với cơ thể Dương Diệp, sau đó máu tươi lại tràn đầy trên người hắn. Đối với cảm giác đau đớn trên người truyền tới, Dương Diệp giống như không có cảm nhận được, hắn kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên, bởi vì Ngự Kiếm thuật lại có thể ngự những linh kiếm vô chủ này thật!

Phát hiện này làm cho Dương Diệp như đang ở vực sâu không đáy tối tăm đột nhiên phát hiện một ánh lửa vậy, hắn sao có thể không hưng phấn kích động được? 

Tiếp đó Dương Diệp trở nên thoải mái hơn so với lúc trước, đầu tiên hắn dùng toàn lực chém nát vài đạo linh kiếm, sau đó thi triển Ngự Kiếm thuật, khống chế một số linh kiếm còn lại thay đổi hướng công kích. Không thể không nói biện pháp này rất không tệ, dưới tình huống như vậy, tổn thương của cơ thể hắn bị linh kiếm gây ra đã càng lúc càng ít đi!

Khả năng của người đang trong tuyệt cảnh quả thật là vô cùng lớn, trước kia Dương Diệp luyện Ngự Kiếm thuật, tốc độ tiến triển chỉ có thể dùng nhanh như rùa bò để hình dung. Thế nhưng lúc này lại có thể dùng tiến triển thần tốc để hình dung lại. Lúc đầu hắn chỉ có thể khống chế mấy đạo kiếm khí, nhưng sau hai canh giờ hắn đã có thể gây ảnh hưởng tới hơn mười đạo linh kiếm, sau bốn canh giờ, hắn đã có thể khống chế gần hai mươi đạo!

Thời gian trôi qua từng chút từng chút, sau một ngày Dương Diệp đã có thể khống chế gần năm mươi đạo kiếm khí. Có điều chỉ có thể ở trong phạm vi một trượng, nhưng với hắn mà nói thì đã đủ rồi. Bây giờ chỉ cần linh kiếm tiến vào phạm vi một trượng quanh hắn sẽ bị hắn cưỡng ép thay đổi phương hướng, sau đó va chạm với các linh kiếm khác, có thể nói hắn lúc này cực kỳ thoải mái! 

Ba ngày trôi qua, lúc này trên người Dương Diệp trừ có một ít mùi máu tanh, bề ngoài có chút kinh khủng nhưng không còn chút bộ dạng chật vật nào nữa. Lúc này Dương Diệp ngồi xếp bằng dưới đất, trên mặt không có vẻ gì khẩn trương và ngưng trọng cả, ngược lại là một bộ dáng vân đạm thanh phong (**)!

Phù văn giữa sân lại rung động, một lượt kiếm khí mới phát động công kích. Trăm đạo kiếm khí từ bốn phương tám hướng bắn về phía Dương Diệp, tốc độ vẫn nhanh như trước.

Nhìn kiếm khí bắn nhanh đến, trên khuôn mặt đầy vết máu của Dương Diệp nhìn không ra tiếu ý, lúc trăm đạo kiếm khí tiến vào phạm vi một trượng quanh hắn thì đột nhiên trăm đạo kiếm khí chuyển biến quỷ dị, bắn về phía hướng khác. 

“Bùm!”

Trăm đạo linh kiếm đánh vào trên vách tường phát ra tiếng nổ cực lớn!

Ngay khi Dương Diệp đang chờ lượt tấn công mới thì một giọng nói đột nhiên vang lên trên không khí: “Thực thực không tồi, kiếm kỹ không tồi, cơ thể không tồi, ngươi thật không tồi, ngày sau có thể tới đây tu luyện. Bảy tầng còn lại chờ đạt được Vương Giả cảnh thì có thể quay lại thử sau!” 

Giọng nói này nói xong cũng không đợi Dương Diệp đáp lại thì hắn đã cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó trong đầu truyền tới cảm giác hôn mê, không biết qua bao lâu Dương Diệp đột nhiên nghe được xung quanh giống như có người đang kêu tên hắn.

“Dương Diệp đi ra rồi, đi ra rồi…”

***

(*) kiếm khí do linh khí hóa thành

(**) vân đạm thanh phong: điềm nhiên như mây gió

Chương 58: Quá mất mặt!

Dùng sức lắc lắc đầu, Dương Diệp mở hai mắt ra, trước mắt là mấy lão đầu, Dương Diệp biết được vài người trong đó, là trưởng lão ngoại môn. Chỉ là, chỉ là có gì đó không đúng, bởi vì mấy lão đầu này bây giờ đều hưng phấn nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt kia, tựa như mấy tên ác hán đang nhìn một mỹ nữ trần truồng vậy!

Nghĩ vậy, Dương Diệp cảm thấy rét run, hắn đang chuẩn bị nói, lúc này, Thiên trưởng lão đã đi tới gần Dương Diệp, âm thanh thoáng run rẩy, hỏi: "Tiểu, tiểu Dương, ngươi, ngươi qua tầng thứ 22?" Thiên trưởng lão nói xong thì hai tay siết chặt, không chỉ có hắn, mấy tên trưởng lão ở bên cạnh cũng giống như vậy, hiển nhiên, tất cả mọi người có chút khẩn trương, hoặc có lẽ là hưng phấn kích động!

Nghe vậy, nghĩ đến âm thanh lúc trước bên trong đại sảnh kia, Dương Diệp thành thật nói: "Thiên trưởng lão, ta cũng không biết có qua hay không, nhưng đối phương nói về sau ta có thể tới Kiếm nô tháp tu luyện, hơn nữa, sau khi đạt tới Vương Giả cảnh thì có thể thử mấy tầng còn lại!" 

Nghe được Dương Diệp nói vậy, mấy tên trưởng lão ngoại môn liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều có khiếp sợ không cách nào che giấu! Một lát sau, Thiên trưởng lão do dự một chút, hỏi: "Tiểu Dương, ngươi, ngươi nói là sự thật? Thật sự có người nói với ngươi?"

Nếu như là trưởng lão khác hoài nghi mình như vậy, Dương Diệp nhất định sẽ khó chịu, nhưng đối với Thiên trưởng lão, Dương Diệp sẽ không như vậy. Lập tức nhẹ gật đầu, nói: "Thiên trưởng lão, ta có thể lừa người khác nhưng không lừa người. Tầng thứ 22 là một kiếm trận, sau khi những linh kiếm kia không thể uy hiếp được ta, âm thanh kia xuất hiện, sau đó ta đã đi ra ngoài!"

Mấy tên trưởng lão lần nữa liếc mắt nhìn nhau, lần này bọn họ không hoài nghi nữa, kỳ thực lúc trước bọn họ cũng không còn hoài nghi, hỏi lần thứ hai cũng chỉ là muốn xác nhận, bây giờ bọn hắn đã xác định. Lập tức, ngoại trừ Thiên trưởng lão ra, mấy người trưởng lão khác cũng không nói lời nào, sắc mặt nghiêm túc xoay lập tức rời đi, việc này không giống bình thường, bọn họ phải báo cáo với Đại trưởng lão! 

Dương Diệp không quan tâm đến mấy lão đầu này, hắn đang chuẩn bị đứng dậy hoạt động tay chân một chút, đúng lúc này, một người nữ tử mặc quần đỏ đi tới trước mặt hắn, lúc nhìn thấy dung mạo của nữ tử, Dương Diệp trong nháy mắt bị thất thần, hắn bị chấn kinh bởi vẻ đẹp kia.

Nữ tử rất đẹp, thực sự rất đẹp, Dương Diệp sống tới giờ này, chỉ có dung mạo của Tô Thanh Thi có thể so sánh với cô gái trước mắt này. Dung mạo hai người không phân cao thấp, thế nhưng khí chất lại khác xa nhau. Khí chất của Tô Thanh Thi là thanh nhã, là trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như không nhiễm đến khói lửa nhân gian!

Mà người con gái trước mắt này thì lại khác, cô gái trước mắt này đẹp ở chỗ yêu diễm, đúng vậy, bất kể là dung nhan hay là trang phục, đều là vô cùng yêu diễm, nàng đứng ở nơi này, cho dù không nói lời nào, không làm bất kỳ động tác gì, cũng làm cho người ta xuất hiện nhiệt huyết xung động.  

Dương Diệp áp chế phần kinh diễm trong lòng, lúc hắn chuẩn bị nói chuyện, cô gái trước mặt liếc mắt quan sát trên dưới, sau đó nói: "Ngươi xông qua tầng thứ 21 và 22?"

Nghe vậy, Dương Diệp giật mình một cái, chợt nhẹ gật đầu, sau đó hỏi: "Ngươi là ai?"

Nữ tử không trả lời câu hỏi của Dương Diệp, mà là ngẩng đầu nhìn về phía Kiếm nô tháp, trong mắt lóe lên một vệt hàn quang, một lúc lâu, ánh mắt nàng lại rơi lên người Dương Diệp, nói: "Có thể nói cho ta biết tầng 21 cùng 22 khảo hạch là gì sao? Xem như ta nợ ngươi một cái nhân tình!" 

Dương Diệp cười cười, nói: "Không cần nợ ta nhân tình, một chuyện nhỏ mà thôi. Tầng 21 là khảo hạch tâm tính, tâm tính nếu là không có vấn đề, có thể trực tiếp qua cửa. Còn như tầng 22, đó là một cái kiếm trận, mỗi năm hơi thở có trên trăm tia kiếm khí do linh kiếm biến thành công kích người khiêu chiến, rất khó!"

Nữ tử nhíu mi phượng một cái, quan sát Dương Diệp lần nữa, sau đó trầm giọng hỏi: "Tầng 22 không phải ảo cảnh?"

Dương Diệp đang chuẩn bị nói cái gì, lúc này, một cơn gió mát phất qua, Dương Diệp cảm giác được thân thể mát lạnh, hắn vô thức cúi đầu nhìn, sau đó Dương Diệp hóa đá. Không đến một hơi thở, Dương Diệp kêu lớn một tiếng, âm thanh xuyên phá bầu trời, sau đó hai tay nhanh chóng bảo vệ nơi nào đó trên người, trong lúc mọi người cười lớn, thì triển Tật Phong Bộ đến cực hạn, biến mất tại chỗ. 

Nhìn bóng lưng trần truồng của Dương Diệp, mọi người cười lớn tiếng hơn, ngay cả Thiên trưởng lão bên cạnh đều nở nụ cười. Đúng vậy, lúc Dương Diệp đi ra thân thể đã trần truồng, ngay từ đầu mọi người đã chú ý đến vấn đề này, nhưng lại không có ai nhắc nhở, bởi vì mọi người đều đang chìm trong khiếp sợ.

Lúc Dương Diệp cùng nữ tử quần đỏ nói chuyện với nhau, mọi người mới phục hồi lại tinh thần, nhìn Dương Diệp cả người trần truồng cùng một mỹ nữ nói chuyện với nhau, không biết vì nguyên nhân gì, mọi người, bao quát Thiên trưởng lão lại không hề nhắc nhở Dương Diệp.
Thiên trưởng lão cười một lát, sau đó xoay người nhìn mọi người, nghiêm mặt nói: "Không phải tham gia khảo hạch ngoại môn nên làm việc của mình đi, tham gia khảo hạch ngoại môn, phàm là ở Kiếm nô tháp vượt qua tầng thứ 5, chúc mừng các ngươi, hiện tại các ngươi đã là một đệ tử ngoại môn của Kiếm tông. Ngày mai tiến hành tỷ thí, nằm trong top 10 sẽ được tông môn ban thưởng, hiện tại cũng đi nghỉ ngơi một chút đi!" 

Nói đến đây, Thiên trưởng lão lại nhìn một chút những thiếu niên bên ngoài kia, sau đó nói: "Còn như không thể vượt qua khảo hạch, các ngươi có thể ở Kiếm tông nghỉ ngơi một đêm, thế nhưng ngày mai phải rời khỏi Kiếm tông, nếu như chiều mai còn phát hiện các ngươi còn ở Kiếm tông, Kiếm Tông sẽ cưỡng ép đuổi các ngươi rời khỏi!"

Nghe được lời nói Thiên trưởng lão, bên dưới có thiếu niên hoan hô, dù như thế nào, về sau bọn họ cũng là đệ tử tông môn, có tài nguyên tu luyện, ngược lại có thiếu niên thì cúi đầu thở dài, trên mặt tràn đầy thất vọng, trên người bọn họ không chỉ có hy vọng của người nhà, còn có tiền đồ của bản thân, đáng tiếc bọn họ thất bại!

Chính là, có người vui mừng có người buồn! 

...

Nơi nào đó không có người chú ý đến, Tô Thanh Thi nhìn phương hướng Dương Diệp chạy trốn, không biết suy nghĩ điều gì. Nàng đã tới lúc Dương Diệp xông tới tầng 22, nhưng mà nàng không để bất kỳ ai phát hiện được nàng. Thành thật mà nói, biểu hiện của Dương Diệp vượt xa khỏi dự định của nàng, nàng rõ ràng tầng 19 cùng 20 của Kiếm nô tháp kinh khủng như thế nào, trước đây nàng đã bị thua Vương cấp huyền thú. Thế nhưng nàng không nghĩ tới, Dương Diệp lại chiến thắng Vương cấp huyền thú, lại còn xông qua tầng 22! Thực sự đã vượt ra khỏi tưởng tượng của nàng!

Một lúc sau, Tô Thanh Thi thu hồi ánh mắt, nhìn xuống một quyển trục trong tay, chỉ thấy trên đó viết: Dương Diệp, nam, 17 tuổi, Đại Tần đế quốc, Kinh châu, người An Nam thành. Tính cách trầm ổn, cực kỳ trọng tình, có thù tất báo, bởi vì liên quan đến mẫu thân cùng muội muội, cùng Liễu gia ở An Nam thành có ân oán không thể hóa giải. Mẫu thân 20 năm trước..." 

Nhìn quyển trục một lúc lâu, Tô Thanh Thi hít một hơi, sau đó tay hơi dùng sức, quyển trục nhất thời hóa thành một đống mảnh nhỏ tiêu tán vào không trung.

"Ngươi là Kiếm tông..."

...
Thanh Phong cốc.

"Quá mất mặt, vứt đi được rồi, trưởng lão chết tiệt lại không nhắc nhở ta một chút, sau này làm sao còn gặp người được nữa! Thực sự là xấu hổ chết người..."

Sau khi mặc xong một bộ y phục, trong miệng Dương Diệp không ngừng tức giận mắng. Nghĩ đến lúc trước lại khỏa thân trước mặt mọi người trò chuyện cùng với một nữ tử lâu như thế, Dương Diệp xấu hổ và giận dữ muốn chết, như vậy sau này làm sao gặp người? 

"Có cái gì đáng mất mặt? Không phải là mấy lớp da thịt sao? Để người ta nhìn vài lần thì thế nào?" Chẳng biết lúc nào, nữ tử quần đỏ xuất hiện phía sau Dương Diệp.

Nghe được lời của cô gái, nội tâm Dương Diệp cả kinh, xoay người nhìn nữ tử, sắc mặt ngưng trọng không gì sánh được! Hắn lại không phát hiện được nữ tử trước mắt này đến từ lúc nào, nếu như nữ tử trước mắt này đánh lén mình, thì... Dương Diệp không dám nghĩ tới.

"Ngươi là ai!" Dương Diệp trầm giọng hỏi. 

"Mộ Dung Yêu!" Nữ tử cười cười nói: "Bọn họ đều thích gọi là Yêu nữ, đúng, ta chính là người xông qua tầng thứ 20!"

Nghe vậy, Dương Diệp có chút kinh ngạc, nói: "Ngươi là Yêu nữ xếp hạng 1 trên ngoại môn bảng?" Đối với Yêu nữ, trước đây Dương Diệp cũng có nghe qua, tuy nhiên hắn chưa từng thấy qua, hơn nữa bởi vì nguyên nhân bị cách chức làm đệ tử tạp dịch, hắn cũng không còn chú ý đến những người trên ngoại môn bảng, thế nhưng danh tiếng của nữ tử trước mặt này, hắn vẫn nghe qua.

Có người nói Yêu nữ này yêu nghiệt vô cùng, bên trong đệ tử ngoại môn không có đối thủ, thậm chí, một số trưởng lão ngoại môn cũng không phải đối thủ của nàng. Đối với việc này, trước đây Dương Diệp vẫn còn có chút không tin, nhưng bây giờ Dương Diệp đã có chút tin tưởng. Không nói đâu xa, đối với thân pháp cùng che giấu khí tức của nữ tử này, Phùng Vũ cùng Thiên trưởng lão đều kém hơn. 

Mộ Dung Yêu không trả lời Dương Diệp, ngược lại hỏi: "Khảo hạch ngoại môn, người rời khỏi Kiếm nô tháp, kể cả ta đều chỉ mệt mỏi tinh thần một tí, mà ngươi lại là thương tích đầy mình, tầng 22 không phải là ảo cảnh, mà là chân thực?"

Nghe vậy, Dương Diệp trầm mặc một lát, nói: "Ta cảm thấy là chân thật, không nói đâu xa, chính là một đồng thương tích của ta đã có thể chứng minh!"

Mộ Dung Yêu cũng trầm mặc, một lúc lâu nàng lại hỏi: "Vì sao ngươi lại không tiếp tục?" 

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Sau khi ta phá được kiếm trận tầng thứ 22, lập tức bị truyền tống ra ngoài, về phần tại sao lại vậy, ta cũng không rõ!" Dương Diệp vẫn không nói hết toàn bộ, hắn cùng nữ tử này cũng không quen biết gì!

Mộ Dung Yêu “a” một tiếng, sau đó nhìn Dương Diệp một cái, không tiếp tục hỏi vấn đề này, nói: "Bây giờ ngươi có thể xem là đệ tử ngoại môn chân chính, sau này có thời gian học hỏi một chút!" Nói xong, nàng cũng không đợi Dương Diệp hồi phục, xoay người nhảy mấy cái, biến mất ở cửa cốc.

"Nữ nhân cổ quái!" 

Nhìn nơi Mộ Dung Yêu biến mất, Dương Diệp lắc đầu cười cười, sau đó cũng đi tới cửa cốc. Hắn nhớ kỹ, có người nợ hắn một thanh bảo kiếm Huyền giai cùng Chu Linh quả mà tiểu tử kia không ngại thiệt thòi cướp lấy kia.

Chương 59: Thư nhà

Dương Diệp đi tới ngoại môn phong, sau khi hỏi thăm, rốt cuộc tìm được nơi ở của Giang Nguyên, tìm được Giang Nguyên, Dương Diệp không nói nhảm, trực tiếp mở miệng đòi Xích Hồng kiếm.

Sắc mặt Giang Nguyên lúc này rất khó nhìn, thanh Xích Hồng kiếm này, là lễ vật mà gia gia tặng y lúc đạt tới Tiên Thiên, cũng là một kiện Huyền giai huyền bảo duy nhất của y. Ngày ấy sở dĩ y lấy ra đánh cược, ngoại trừ muốn khoe khoang ra, cũng bởi vì y đối với mình có lòng tin, cho rằng tuyệt đối sẽ không thua, nào ngờ, người trước mắt này lại phá vỡ ghi chép của Kiếm tông trăm năm qua!

Nhìn bộ dạng Giang Nguyên, lông mày Dương Diệp nhíu một cái, nói: "Có chơi có chịu, nhanh lấy đồ ra, ta còn muốn đi tìm nữ tử kia!" 

"Không cần tìm, đồ vật ta đã mang đến!" Lúc này, phía sau Dương Diệp truyền đến âm thanh của một nữ tử.

Nói chuyện không phải ai khác, chính là ngày đó đánh cược với Dương Diệp, Thanh Tuyết, Thanh Tuyết đi tới trước mặt Dương Diệp, cũng không nói nhảm, ngón trỏ đeo chiếc nhẫn khẽ động, một cái hộp nhỏ tinh xảo xuất hiện trên tay, sau đó đưa hộp nhỏ cho Dương Diệp.

Dương Diệp nhận lấy hộp, mở hộp ra nhìn, một mùi thơm ập đến, nhìn thấy là trái cây hôm đó, Dương Diệp cười cười, hướng về phía Thanh Tuyết khẽ gật đầu, cất đi hộp nhỏ, sau đó xoay người nhìn Giang Nguyên, lạnh nhạt nói: "Lấy Xích Hồng kiếm ra đi, đừng làm cho mọi người khinh thường ngươi!" 

Giang Nguyên do dự một chút, nói: "Dương Diệp, đây, Xích Hồng kiếm là truyền gia chi bảo của Giang gia, ngươi xem..."

Dương Diệp liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó nói: "Ta cũng không phải người không hiểu đạo lý, như vậy đi, ngươi lấy ra một vật có giá trị ngang bằng Xích Hồng kiếm cũng được!"

Nghe được Dương Diệp nói vậy, Giang Nguyên vội vã móc ra một ít gì đó, có huyền bảo, có huyền kỹ, có linh thảo, nhưng nếu so sánh giá trị với Xích Hồng kiếm, đơn giản là khác nhau một trời một vực! 

Nhìn mấy thứ kia, khóe miệng Dương Diệp nổi lên một nụ cười nhạt, y muốn chơi xấu?

Lúc này, Thanh Tuyết một bên châm chọc nói: "Giang Nguyên, ngươi muốn chơi xấu cứ nói ra đi! Còn lấy ra mấy thứ đồ bỏ đi, cho rằng Dương Diệp là đứa trẻ ba tuổi sao?" Đối với Giang Nguyên, nàng thực sự không có thiện cảm, phải nói đối với loại người mặt vểnh lên trời này, nàng không có thiện cảm!

Giang Nguyên âm trầm liếc mắt nhìn Thanh Tuyết, sau đó nhìn về phía Dương Diệp, nói: "Dương Diệp, mấy thứ này tuy là giá trị không cao bằng Xích Hồng kiếm, nhưng đều hữu dụng đối với ngươi lúc này. Như vậy đi, ngươi nhận lấy mấy thứ này, coi như kết giao bằng hữu, thế nào?" 

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Ta không muốn cùng ngươi làm bằng hữu, ta thay đổi chủ ý, ta chỉ muốn thanh Xích Hồng kiếm này, có chơi có chịu, giao Xích Hồng kiếm ra đây."

Trong mắt Giang Nguyên lóe lên hàn quang, trầm giọng nói: "Dương Diệp, là người nên lưu lại một con đường, sau này còn gặp lại, mọi chuyện đừng làm quá gắt!"

Dương Diệp lắc đầu nhìn Giang Nguyên, cũng không tiếp tục nhiều lời, trực tiếp thi triển ra Tật Phong Bộ, trong nháy mắt đi tới trước mặt Giang Nguyên, sau đó xuất quyền hướng về ngực Giang Nguyên. 

Dương Diệp không phải người thích nói nhảm, tên Giang Nguyên trước mặt này không muốn giao ra Xích Hồng kiếm, tiếp tục nói nhảm cũng chỉ phí thời gian. Nếu vậy, thì trực tiếp động thủ là được rồi.

Giang Nguyên cùng Thanh Tuyết không hề nghĩ đến Dương Diệp lại trực tiếp động thủ, Giang Nguyên không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng đấm một quyền tới Dương Diệp.

"Rắc rắc!" 

Một âm thanh của tiếng xương gãy vang lên, Giang Nguyên hét thảm một tiếng, y đang chuẩn bị lui lại, cùng Dương Diệp kéo dài khoảng cách, nhưng mà chẳng biết lúc nào, Dương Diệp đã bắt được nắm tay mềm nhũn vì gãy xương, Dương Diệp cầm lấy nắm tay Giang Nguyên thuận thế lôi về hướng mình, sau đó tay phải lần nữa thuận thế lên trước tìm tòi, trực tiếp nắm lấy cổ họng Giang Nguyên!"Ta đếm ba tiếng, nếu ngươi không mang Xích Hồng kiếm giao ra, ta lập tức giết chết ngươi!" Nắm chặt cổ họng của Giang Nguyên, lời nói của Dương Diệp không có chút tình cảm nào, nói: "Một!"

Sắc mặt Giang Nguyên trắng bệch, trong lòng kinh hãi, hắn chẳng thể nghĩ tới lực lượng của Dương Diệp mạnh mẽ như vậy, hơn nữa tốc độ lại nhanh như thế, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị đối phương nắm lấy cổ. 

"Hai!" Hai mắt Dương Diệp híp lại, trong mắt lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo.

Nhìn thấy sát ý trong mắt Dương Diệp, sắc mặt Giang Nguyên càng trắng hơn, một sự sợ hãi trong nháy mắt lan khắp toàn thân, lúc Dương Diệp chuẩn bị hô “ba”, Giang Nguyên theo bản năng từ trong không gian giới chỉ lấy ra Xích Hồng kiếm, khàn giọng nói: "Ta, ta trả đồ!"

Nhận lấy Xích Hồng kiếm, Dương Diệp tay phải buông lỏng khỏi cổ Giang Nguyên, sau đó cũng không nhìn Giang Nguyên, cất Xích Hồng kiếm vào không gian giới chỉ, xoay người rời đi, đi mấy bước, hắn đột nhiên xoay người nhìn Giang Nguyên, nói: "Kỳ thực quên nói cho ngươi biết, ở Kiếm tông không thể giết người ngoại trừ Sinh Tử đài, đúng rồi, ngươi mới tới, không biết cũng rất bình thường." Nói xong, không tiếp tục nhìn mặt mũi Giang Nguyên đã xanh mét, xoay người rời đi. 

Mà bên cạnh, Thanh Tuyết sau khi tỉnh hồn lại, liếc mắt khinh thường nhìn Giang Nguyên, sau đó đuổi theo Dương Diệp.

Giang Nguyên nắm chặt hai tay, sắc mặt tái xanh, trong mắt giống như có thể phun ra lửa! Từ nhỏ đến lớn, y chẳng bao giờ bị vũ nhục như vậy, không phải, đây là sỉ nhục, đây là sỉ nhục y!

"Dương Diệp, ngươi chờ đó!" Nhìn phương hướng Dương Diệp rời đi, Giang Nguyên thấp giọng gầm hét lên. 

...

Luyện võ trường, Dương Diệp nhìn nữ tử tên là Thanh Tuyết trước mắt, nói: "Thanh Tuyết cô nương, ngươi có chuyện gì cứ nói đi!"

Thanh Tuyết nhìn Dương Diệp, nói: "Con em thế gia đều cực kỳ cao ngạo, đa số lòng dạ hẹp hòi, ngươi làm như vậy với Giang Nguyên, ngày sau có cơ hội, chắc chắn sẽ không bỏ qua ngươi!" Nghe vậy, Dương Diệp cười cười, nói: "Đầu tiên cám ơn lời khuyên của ngươi. Ngươi nói không sai, lấy loại tính cách cao ngạo này của Giang Nguyên, hắn sẽ không quên được chuyện này. Nhưng như vậy thì sao? Vì sợ hắn trả thù, liền buông tha thanh Xích Hồng kiếm này sao? Là đồ vật của ta, ta lại có thực lực, ta đây không ngại dùng sức mạnh thu hồi đồ vật của chính mình!"

"Ngươi rất bá đạo, rất kiêu ngạo!" Thanh Tuyết nhìn Dương Diệp nói.

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Không phải ta bá đạo kiêu ngạo, Thanh Tuyết cô nương, ngươi vừa tới Kiếm tông, cho ngươi một chút đề nghị, đối với một số loại người, tỷ như cái kia Giang Nguyên, ngươi cũng đừng nói đạo lý với y, bởi vì ngươi nếu như nói đạo lý với y, y sẽ cho rằng ngươi sợ y, y sẽ càng thêm vô sỉ, càng thêm coi thường ngươi. Ngươi chỉ có dùng quả đấm mới có thể làm cho đối phương chủ động tới nói đạo lý với ngươi!" 

Thanh Tuyết nghĩ một lát, sau đó nở nụ cười, nói: "Cám ơn đề nghị của ngươi, ta cảm thấy rất hữu dụng! Được rồi, mạo muội hỏi một câu, ngươi có phải hay không đã đạt tới Tiên Thiên?"

Dương Diệp lắc đầu.

"Vậy vì sao ngươi có thể nhất chiêu đã chế phục được Tiên Thiên cảnh, Giang Nguyên?" Thanh Tuyết kinh ngạc nói. 

"Tiên Thiên?" Dương Diệp cười cười, nói: "Thanh Tuyết cô nương, ngươi cho rằng Giang Nguyên là Tiên Thiên bình thường hay sao? Ta cho rằng y đã dùng tới ngoại vật để đạt tới Tiên Thiên. Một người sử dụng ngoại vật để đạt tới Tiên Thiên, ngươi cho là y có thực lực chân chính của cường giả Tiên Thiên sao? Hơn nữa ta còn đánh lén trước tiên, đánh cho y vội vàng không kịp chuẩn bị!"

"Thì ra là thế!" Thanh Tuyết nhẹ gật đầu, sau đó lại nói: "Được rồi, một số đệ tử ngoại môn vừa gây dựng một tổ chức nhỏ, ta là người lãnh đạo tạm thời của tổ chức, ngươi có muốn gia nhập vào hay không? Đúng rồi, Giang Nguyên cũng cùng những đệ tử khác thành lập một cái!"

Nghe vậy, Dương Diệp do dự một chút, sau đó lắc đầu, nói: "Ta sẽ không gia nhập." Tựa như nghĩ đến cái gì, hắn lại nói: "Đương nhiên, ta không gia nhập không phải ta cao ngạo hay là gì khác, chủ yếu là bởi vì ta cùng một người trên ngoại môn bảng có thù oán, hắn cũng có một tổ chức nhỏ, nếu như hiện tại ta gia nhập vào các ngươi, đối với các ngươi chỉ có hại." 

Thanh Tuyết trầm mặc một lát, nói: "Hiện tại tổ chức vừa mới thành lập, mặc dù ta dẫn đầu ở trong đó, thế nhưng còn chưa có uy tín gì, nếu như người có thù oán với ngươi nhằm vào tổ chức, rất có thể tổ chức nhỏ này sẽ giải tán. Như vậy đi, chờ sau khi ta có uy tín nhất định, sau sẽ mời ngươi gia nhập vào, như thế nào? Nói rõ một chút, ta không phải sợ hãi kẻ thù của ngươi!"

Nghe được lời nói của Thanh Tuyết, nội tâm Dương Diệp hài lòng nhẹ gật đầu, sở dĩ hắn cùng nử tử trước mặt này nói chuyện lâu như vậy, chính là thêm một người bạn thì bớt một kẻ thù. Bây giờ nghe Thanh Tuyết nói vậy, hắn cảm thấy người trước mắt có thể kết giao.

Nghĩ vậy, Dương Diệp cười cười, nói: "Một lần nữa làm quen, ta tên là Dương Diệp, người An Nam thành." 

Nghe được lời nói của Dương Diệp, Thanh Tuyết ngẩn ra, sau đó trên mặt cũng lộ ra nụ cười, nói: "Tống Thanh Tuyết, Tuyên Vũ thành!" Thiên phú cùng thực lực của Dương Diệp, chính mắt nàng đã thấy được, hơn nữa tính tình cùng phẩm chất của đối phương nàng cũng không ghét, làm bằng hữu với một người như vậy, trong lòng nàng không có mâu thuẫn!

Cứ như vậy, Dương Diệp ở Kiếm tông có thêm một vị bằng hữu.

"Nếu như Giang Nguyên có hành động gì nhắm vào ngươi, ta sẽ thông tri cho người trước tiên.” Thanh Tuyết nói xong câu này, lập tức xoay người rời đi. 

Lúc Thanh Tuyết vừa mới rời đi, một gã đệ tử tạp dịch chạy tới trước mặt Dương Diệp, tên đệ tử tạp dịch kia đưa một phong thư cho Dương Diệp, nói: "Dương ca, đây là thư nhà của ngươi!"  

Dương Diệp lấy ra một ít kim tệ cho tên đệ tử tạp dịch, chờ đệ tử tạp dịch đi rồi, Dương Diệp mở phong thư, khi thấy nội dung trong thư, sắc mặt Dương Diệp kịch biến!

Chương 60: Về nhà

"Liễu gia, muội muội cùng mẫu thân của ta nếu có chuyện gì, ta muốn Liễu gia cả nhà biến mất!"

Dương Diệp nắm chặt lá thư, mặt mày dữ tợn, rất nhanh đi tới nơi ở Thiên trưởng lão.

Thư này không phải của Tiểu Dao viết, mà là Thanh Hồng viết. Trong thư, Thanh Hồng có nói trước đây muội muội cùng mẫu thân bị đánh lén bởi một đám người áo đen thần bí, thực lực tên đó rất mạnh, ba người bọn họ không cách nào chống lại. Cũng may người áo đen không muốn lấy tính mạng của muội muội và mẫu thân hắn, chỉ muốn bắt đi các nàng. 

Nhưng may mắn là, muội muội cùng mẫu thân của hắn cũng không bị đối phương bắt đi, bởi vì Thanh Hồng ba người đột nhiên xuất hiện, làm cho ba người áo đen kia nhất thời không kịp chuẩn bị, mấy người chiến đấu làm ảnh hưởng đến quân tuần tra An Nam thành, quân tuần tra đến, đám người áo đen lập tức thoát đi.

Thanh Hồng không chút do dự lập tức viết thư cho Dương Diệp, để Dương Diệp nghĩ cách!

Nhìn thấy nội dung bức thư, Dương Diệp nghĩ tới đầu tiên chính là Liễu gia! Hắn Dương gia ở An Nam thành không hề có thù oán với nhà ai, chỉ có Liễu gia trong thời gian qua phát sinh mâu thuẫn. Đặc biệt tại lúc hắn cùng Liễu Thanh Vũ ước hẹn sinh tử đấu, tất cả mâu thuẫn đã không thể hóa giải, trở thành sinh tử mâu thuẫn! 

Dương Diệp nổi giận xong thì cảm thấy may mắn, may mắn ban đầu để cho Thanh Hồng ba người đi An Nam thành bảo hộ muội muội cùng mẫu thân, nếu như không có Thanh Hồng ba người, sợ rằng lần này muội muội cùng mẫu thân khó thoát độc thủ!

May mắn xong lại nổi giận, muội muội cùng mẫu thân là quan trọng nhất trong đời hắn, lần này Liễu gia lại dám trực tiếp ra tay với các nàng, Dương Diệp giờ này khắc này thực sự rất muốn diệt Liễu gia cả nhà!

"Thiên trưởng lão, ta muốn trở về An Nam thành!" Bên trong căn phòng Thiên trưởng lão, Dương Diệp nhìn Thiên trưởng lão, trầm giọng nói. 

Nhìn thấy Dương Diệp đến, sắc mặt đầy âm trầm, khi nghe được Dương Diệp nói ra, Thiên trưởng lão ngẩn ra, sau đó nói: "Dương Diệp, ngày mai là cuộc tỷ thí giữa những đệ tử mới tấn thăng ngoại môn, top 10 sẽ được Kiếm Tông ban thưởng, phần thưởng sẽ có Huyền giai huyền kỹ. Hơn nữa mười người hạng đầu sẽ có khả năng được ngũ phong phong chủ ghi nhận, là một cơ hội!"

Dương Diệp lắc đầu, sau đó nói ra mọi chuyện ở An Nam thành cùng Thiên trưởng lão.

Nghe xong Dương Diệp tường thuật, sắc mặt Thiên trưởng lão nghiêm túc, nói: "Việc này Liễu Thanh Vũ hẳn là không thoát khỏi dính lứu!" 

"Liễu Thanh Vũ?" Dương Diệp khó hiểu, hỏi: "Y không ở Kiếm Tông hay sao?"

Thiên trưởng lão lắc đầu, nói: "Lúc ngươi xông lên tầng hai mươi mốt, Liễu Thanh Vũ đã rời khỏi Kiếm tông, cùng y cùng rời đi còn có hai gã đệ tử trên ngoại môn bảng. Lúc đó ta cũng không để ý, còn tưởng rằng sau khi y nhìn thấy thiên phú của ngươi, sẽ trở về An Nam khiến Liễu gia cùng người nhà ngươi giao hảo, nhưng không nghĩ đến, y không có ý tốt, mà là đối phó ngươi!"

Nghe vậy, trong mắt Dương Diệp lóe lên một luồng sát khí lạnh lẽo, nói: "Ước định giữa ta và y còn có hai tháng, xem ra y đã không thể chờ đợi, đã muốn diệt trừ ta!" 

Thiên trưởng lão nói: "Tiểu Dương, bằng tiềm lực cùng thiên phú của ngươi hôm nay, ngươi thật sự tin là Kiếm tông sẽ để cho ngươi dễ dàng chết trên Sinh Tử đài hay sao? Sẽ không, ở trên Sinh Tử đài, cho dù ngươi chiến bại, Kiếm tông cũng sẽ không để ngươi chết, bởi vì ngươi liên quan đến Thanh Vân bảng sắp tới. Liễu Thanh Vũ chắc đã hiểu rõ đạo lý này, cho nên, nếu như y muốn giết ngươi, vậy thì chỉ có rời khỏi Kiếm tông, sở dĩ, mục đích của y là dụ dỗ ngươi ra ngoài Kiếm tông!”Dương Diệp hướng về phía Thiên trưởng lão thi lễ một cái, sau đó nói: "Thiên trưởng lão, hiện tại ta đã là đệ tử ngoại môn, nói cách khác, ta tùy thời có thể rời khỏi Kiếm tông rèn luyện, ta muốn xin Thiên trưởng lão cho ta mượn dùng truyền tống đài truyền tống trận." Sử dụng truyền tống trận, là mục đích của Dương Diệp tìm đến Thiê trưởng lão, bởi vì đệ tử ngoại môn không có tư cách sử dụng truyền tống trận, bên trong ngoại môn chỉ có trưởng lão mới có tư cách dùng đến.

Thiên trưởng lão trầm giọng nói: "Thực lực Liễu Thanh Vũ đã đạt đến Tiên Thiên Tam phẩm, hai tên đệ tử Kiếm tông đi cùng hắn cũng đều là Tiên Thiên Nhị phẩm. Lúc này ngươi mới Huyền Giả Cửu phẩm, đi ra ngoài chắc chắn không phải đối thủ của bọn họ. Như vậy đi, để ta đi An Nam thành cùng Liễu gia điều giải một chút, ngươi ở Kiếm tông an tâm tu luyện, như thế nào?" 

Dương Diệp lắc đầu, nói: "Thiên trưởng lão, mâu thuẫn giữa ta và Liễu gia đã không thể điều tiết, Liễu gia bọn họ cũng hiểu rõ đạo lý này. Cho dù bọn họ mặt ngoài bằng lòng với Thiên Trưởng lão sẽ không tìm muội muội ta cùng mẫu thân gây sự, thế nhưng sẽ ngấm ngầm ra tay. Lần này ta trở về, chính là muốn giải quyết triệt để ân oán giữa ta và Liễu gia!" Nói xong một câu cuối cùng, giọng nói Dương Diệp thay đổi lạnh lẽo không gì sánh được!

Khóe môi Thiên trưởng lão giật giật, rốt cuộc cũng không khuyên hắn nữa. Ông rất rõ ràng địa vị của muội muội và mẫu thân trong lòng Dương Diệp, lần này Liễu gia đối với muội muội cùng mẫu thân Dương Diệp ra tay, đây là chạm nghịch lân của Dương Diệp. Như lời Dương Diệp nói, lần này là sẽ là không chết không thôi.

Nhưng mà lần này Dương Diệp trở về, rất có thể sẽ bị đối phương hạ độc thủ, phải biết rằng, thực lực Liễu Thanh Vũ cùng hai tên đệ tử kia, Dương Diệp giờ này không cách nào chống lại. Thế nhưng hắn cũng biết, coi như ông không cho Dương Diệp sử dụng truyền tống trận, Dương Diệp cũng sẽ chạy về An Nam thành, tính cách Dương Diệp, ông biết rõ! 

Một lúc lâu, Thiên trưởng lão thấp giọng thở dài, nói: "Đi thôi, ta dẫn ngươi đi truyền tống đài!"

"Tạ ơn Thiên trưởng lão!" Dương Diệp hướng về phía Thiên Trưởng lão ôm quyền, nói.

Thiên trưởng lão lắc đầu, trầm giọng nói: "Ta dẫn ngươi đi truyền tống đài, nhưng ta sẽ không giúp ngươi đối phó Liễu gia, ngươi nên biết, Đại Tần đế quốc rất mẫn cảm đối với các thế lực khác xen vào chuyện của thế tục, nếu như ta nhúng tay, có khả năng sẽ gây nên mâu thuẫn giữa Kiếm tông cùng Đại Tần đế quốc." Tuy ông rất quan tâm Dương Diệp, nhưng chắc chắn không vì Dương Diệp mà làm ảnh hưởng tới lợi ích Kiếm tông! 

"Dương Diệp hiểu rõ!"Thiên trưởng lão lại nói: "Còn nữa, bây giờ ngươi trở về An Nam thành, cũng không phải trên danh nghĩa Kiếm tông đệ tử trở về, mà là trên thân phận tạp dịch, ngươi hiểu chưa?"

Dương Diệp thoáng giật mình, chợt hiểu rõ ra. Hắn lần này trở về nếu như cùng Liễu gia vạch mạch, mà hắn lại là Kiếm tông đệ tử, như vậy chắc chắn sẽ làm Đại Tần đế quốc bất mãn với Kiếm Tông. Nghĩ vậy, hắn nói: "Thiên trưởng lão, ta hiểu được đạo lý này, chỉ là hiện tại tất cả mọi người đã biết ta là đệ tử ngoại môn, ngươi xem..." 

Thiên trưởng lão lắc đầu, nói: "Ngươi vẫn chưa tính là chân chính đệ tử Kiếm tông! Muốn trở thành Kiếm tông đệ tử, sau khi buổi lễ ngày mai kết thúc, tông mông ban phát cho trang phục cho cá nhân, đồng thời ghi tên các ngươi lại trên danh sách đệ tử Kiếm Tông, khi đó mới tính. Ngươi bây giờ, nghiêm chỉnh mà nói, cũng không phải thật sự là Kiếm tông đệ tử!"

Dương Diệp suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ gật đầu, nói: "Ta hiểu được!"

Thiên trưởng lão nhẹ gật đầu, nói: "Đi thôi, ta dẫn ngươi đi truyền tống đài!" Nói xong, đứng dậy đi ra phía ngoài. 

Dương Diệp cũng lập tức vội vàng đi theo.

Kiếm tông được xây dựng trên Huyền Không sơn, Huyền Không sơn dài hơn một nghìn dặm, trong đó có thất đại chủ phong, 36 ngọn tiểu phong, mỗi một phong đều cao vút trong mây, khoảng cách giữa hai bên rất là xa xôi, đặc biệt là khoảng cách giữa thất đại chủ phong, nếu như đi bộ, bằng sức của một đệ tử ngoại môn, ít nhất phải đi chừng mấy ngày!

Cho nên Kiếm tông, mỗi một phong đều có một cái truyền tống đài, truyền tống đài đó chính là để truyền tống đến các đỉnh núi. 

Đương nhiên, những truyền tống trận đó không phải cho các đệ tử ngoại môn dùng, mà là cho thất đại chủ phong bên trên những đệ tử nội môn, đệ tử chân truyền cùng các trưởng lão sử dụng. Còn như đệ tử bên ngoài vì sao không thể dùng? Bởi vì đệ tử ngoại môn thực lực không đủ! Truyền tống trận cũng sẽ có nguy hiểm, lúc đang được truyền tống, người được truyền tống sẽ bị mê muội đầu óc, toàn thân khó chịu, nếu như người được truyền tống thực lực quá yếu, thậm chí sẽ bị mất ý thức, thậm chí ngất đi trong quá trình truyền tống.

Nếu như bị ngất đi trong quá trình truyền tống, yên tâm, sẽ không chết, chỉ là có khả năng biến thành ngu ngốc mà thôi. Trước đây Kiếm tông đã phát hiện được điểm này, cho nên từ đó về sau, Kiếm tông cấm đệ tử ngoại môn sử dụng truyền tống trận.

Dương Diệp cùng Thiên trưởng lão đi tới truyền tống đài, mấy đệ tử trấn thủ truyền tống đài nhìn thấy là Thiên trưởng lão, hướng về phía Thiên trưởng lão thi lễ một cái, sau đó không ngăn cản Thiên trưởng lão cùng Dương Diệp. 

Ở nơi cao mấy thước trên truyền tống đài, trên thạch đài rộng khoảng mười mấy thước trái phải, ở trên thạch đài, có hơn trăm cái vòng tròn màu lam nhạt, từng cái lam sắc vòng tròn đại biểu một ngọn núi, đương nhiên, cũng có một số truyền tống đến những địa phương khác, tỷ như Thập Vạn Đại Sơn nguy hiểm khu vực, hay là Đại Tần đế quốc một số thành trì!

Nhìn những vòng tròn, Dương Diệp biết, tuyệt đối không được vào sai vòng tròn, một khi vào sai, tỷ như truyền tống đến địa bàn một con Vương cấp Huyền thú ở Thập Vạn Đại Sơn, vậy thì thật là có đi không về rồi. Trước đây dường như cũng xuất hiện qua sự tích ô long này!

Cũng may, từ đó về sau, phía trên từng cái vòng tròn lam nhạt đều có ghi rõ tên địa phương. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau