VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Chiến!

Người nói không ai khác khác chính là Bảo Nhi. Để lấy lòng tiểu tử kia, hai ngày nay nàng cầm phù văn đi cùng trời cuối đất, cuối cùng ông trời quả không phụ Bảo Nhi, rốt cuộc nàng cũng có thể đến tìm gia gia yêu quý. Nhìn xem, vừa đến bảo bối của gia gia, nàng lại không nhịn được mong chờ gặp Dương Diệp.

Bảo Nhi chỉ không ngờ rằng Dương Diệp lại đến tham gia cuộc khảo hạch ngoại môn này, điều này khiến cho Bảo Nhi có chút khó chịu vì không thể gặp được tiểu tử kia. Để có thể nhanh chóng gặp Dương Diệp, Bảo Nhi liền tìm một đệ tử ngoại môn dẫn nàng đến tháp kiếm nô.

Vừa đến tháp kiếm nô, Bảo Nhi đã nghe thấy lời Tào Hoả nói, câu nói này càng khiến nàng càng khó chịu. Chỉ có mình Bảo Nhi được xem thường tiểu tạp dịch, người khác tuyệt đối không được! Vả lại tiểu tạp dịch kia là sư đệ của nàng, xem thường sư đệ tiểu tạp dịch cũng chính là xem thường tỷ tỷ tạp dịch, Bảo Nhi không thể để người khác xem thường hai tỷ đệ mình được.

Chẳng phải vậy sao? Bảo Nhi nhìn Tào Hoả với ánh mắt không chút thiện cảm.

Những thiếu niên xung quanh sau khi thấy Bảo Nhi chỉ là một oắt con nhưng lại dám nói như vậy với trưởng lão ngoại môn thì đều hết hồn, trưởng lão ngoại môn là ai? Chính là cường giả Vương Giả cảnh! Nếu không phải vì nàng trông đáng yêu lại nhỏ tuổi như vậy thì những người xung quanh đã mở miệng giáo huấn cho một trận rồi.

Sau một khắc, mấy tên thiếu biên kia cảm thấy phi thường may mắn vì đã không giáo huấn Bảo Nhi,vì lúc này trong mắt những vị trưởng lão ngoại môn cao cao tại thượng lúc nào cũng trưng ra bản mặt nghiêm túc kia đều hiện rõ nét quái dị: trước hết là vô cùng ngạc nhiên, sau đó là vô cùng sầu khổ, cuối cùng là những vẻ mặt miễn cưỡng.

"Bảo... Bảo Nhi, ngươi tới đây làm cái gì?" Tào Hoả nặn ra một nụ cười nhìn qua chỉ cảm thấy miễn cưỡng.

Bảo Nhi hừ một tiếng, nói: "Lão đầu, không phải ngươi vừa nói muốn cược sao? Bảo Nhi đánh cược với ngươi!"

Thấy tiểu ma nữ đến đây chính là để tìm Tào Hoả, mấy vị trưởng lão còn lại đều nép qua một bên, duy trì khoảng cách nhất định với Tào Hoả. Đùa hả, ai dám đắc tội với tiểu ma nữ này chứ?!

Nhìn thấy hành động của mấy lão già kia, Tào Hoả chửi thầm trong bụng vài tiếng, sau đó cười nói: "Ta đùa đấy, vừa rồi chúng ta đều đang nói đùa thôi, căn bản không có cược chuyện này!" Lão nào dám cược với Bảo Nhi, thắng thua đều không được lợi.

Bảo Nhi rõ ràng không có ý định buông tha Tào Hoả, nàng nheo mắt lại, nói: "Lão đầu, ngươi xem thường Bảo Nhi sao?"

Thấy tiểu ma nữ dường như đã nổi giận, Tào Hoả nhíu mày trong lòng thầm than khổ, sớm biết như vậy đánh chết lão cũng sẽ không bày ra vụ cá cược lần này!

Lúc này, Thiên trưởng lão ở bên cạnh nhìn có chút hả hê nói: "Đúng đấy, Tào Hoả, ngươi đây là xem thường Bảo Nhi đúng không?"

Mấy vị trưởng lão bên cạnh thấy thế cũng vội phụ họa theo, không hẹn mà gặp cùng về phe của Bảo Nhi.

Tào Hoả nhìn mấy lão già kia, mắt muốn phun ra lửa, mấy lão già kia đúng là muốn đẩy mình xuống hố lửa mà!

Lúc này, Bảo Nhi lại nói: "Lão đầu, đừng như vậy, Bảo Nhi nhất định sẽ không để người phải thiệt thòi đâu. Như vậy đi, nếu Bảo Nhi thua, Bảo Nhi sẽ nói gia gia khắc thêm một bộ kiếm trận nữa cho ngươi, nhưng ngươi thua, thì cho ta bộ kiếm của ngươi, thế nào?"

"Thật chứ?" Mắt Tào Hoả loé lên, lão có chút kích động hỏi. Trên bộ kiếm của lão đã có một bộ kiếm trận, nếu như thêm một bộ nữa, thì uy lực chắc chắn sẽ tăng lên không chỉ một chút! Quan trọng nhất là nàng đã nhắc đến gia gia của mình, gia gia của nàng ai mà không biết chứ? Chính là Thiên Phù Sư! Minh văn của Thiên Phù Sư, chỉ có thể thấy mà không thể cầu!

Không chỉ mình Tào Hoả, mấy vị trưởng lão bên cạnh cũng đều có chút động tâm. Nếu Huyền Bảo của bọn họ có minh văn của Thiên Phù Sư trong tay, thì bọn họ có thể nâng lực chiến của mình lên một tầm cao mới! Tuy nhiên chẳng ai dám tìm Bảo Nhi để cược cả, Bảo Nhi tìm bọn họ hoàn toàn không giống với việc bọn họ tự động tìm đến Bảo Nhi Nếu để gia gia của nàng hiểu lầm bọn họ tính kế gài bẫy Bảo Nhi thì cả đám coi như xong.

Bảo Nhi bất mãn nhìn Tào Hoả, nói: "Chẳng lẽ Bảo Nhi lại gạt ngươi? Lại nói, một bộ kiếm trận mà thôi, gia gia tiện tay khắc là xong chứ gì!"

"Được, ta cược!" Lần này trên mặt Tào Hoả chẳng những không có lấy một tia khó xử mà ngược lại nở một nụ cười rất rạng rỡ.

Lúc này, mấy vị trưởng lão bên cạnh nhìn Tào Hoả, trong lòng thầm hâm mộ. Nếu Tào Hoả thắng cược, coi như lão ta bội thu. Nhưng lỡ Tào Hoả thua thì sao? Không phải bọn họ xem nhẹ Dương Diệp, mà bọn họ đều biết tầng mười chín kia khó khăn thế nào. Một người chỉ là Huyền giả bát phẩm, có thể lên đến tầng mười chín nổi sao? Đừng nói bọn họ, ngay cả Dương Diệp cùng Thiên trưởng lão cũng không thể nào tin được.

Người duy nhất tin tưởng điều này chính là Bảo Nhi. Thật ra Bảo Nhi hoàn toàn không có khái niệm gì đối với tầng mười chín, sở dĩ nàng đánh cược với Tào Hoả vì Dương Diệp cùng một bọn với nàng, chỉ đơn giản vậy thôi. Còn thua hay thắng, nàng cũng không quan tâm lắm, hiện tại tâm tư của Bảo Nhi đều đã đặt hết trên người Dương Diệp rồi.

Lúc này Dương Diệp vẫn không biết bên ngoài Bảo Nhi và những người khác lấy hắn ra để cá cược. Cho dù biết thì hiện giờ hắn cũng không có tâm tình để quản chuyện này.

Hiện tại, toàn thân Dương Diệp chứa đầy vết thương, y phục sớm nát thành vụn vải, nhưng nhìn lại đối thủ kiếm nô của hắn cũng không tốt hơn là bao, trên thân cũng chứa đầy vết đao chém, ít hơn một chút so với Dương Diệp.

Dương Diệp không biết mình đã đánh nhau với kiếm nô trong bao lâu, hắn chỉ biết, chỉ cần hắn không chú ý một chút thì đối phương sẽ dùng một kiếm kết liễu hắn. Dương Diệp một khi làm gì sẽ hết sức chăm chú, hiện giờ cũng vậy, hắn quyết tâm liều chết quyết chiến cùng kiếm nô.

Không thể không nói, những cuộc chiến sinh tử làm cho người ta trưởng thành một cách nhanh chóng. Đánh nhau cùng kiếm nô cho đến giờ phút hiện tại, Kiếm pháp Dương Diệp không chỉ tiến bộ về bản năng mà đối với tốc độ đánh hắn cũng đã từ từ thích ứng. Tuy vẫn ở thế hạ phong nhưng cũng không đến nỗi chật vật như lúc đầu, thậm chí Dương Diệp đã đẩy lùi kiếm nô những mấy lần!

Điều này khiến Dương Diệp lần nữa khẳng định suy nghĩ của mình là đúng, chỉ có những trận chiến quyết sinh quyết tử mới làm cho con người trưởng thành và mạnh mẽ hơn.Dương Diệp tin rằng bản thân lúc trước chưa từng đến tháp kiếm nô và bản thân bây giờ khác nhau hoàn toàn, nếu để bản thân mình lúc trước và bây giờ đánh một trận, khẳng định bản thân lúc trước hoàn toàn không có cửa thắng.

Bất tri bất giác lại qua hai canh giờ, Dương Diệp từ thế hạ phong đã từ từ vươn lên ngang bằng với kiếm nô. Hai người ngươi tới ta đi, trong sảnh chỉ vang lên âm thanh kiếm chạm vào nhau.

Lại qua ba canh giờ, Dương Diệp đã hoàn toàn chiếm thượng phong, kiếm nô bị Dương Diệp hoàn toàn áp chế, giống hệt lúc ban đầu, chỉ có điều lần này Dương Diệp áp đảo.

Chiến lâu như thế, Dương Diệp không những không mệt mỏi, ngược lại càng đánh càng hăng, càng đánh càng mạnh hơn. Bởi hắn phát hiện, đánh nhau cùng kiếm nô khiến thực lực của mình mạnh lên. Dương Diệp càng thêm thấu triệt chiêu thức, kiếm pháp của mình, chẳng những thế hắn còn thuộc luôn cả chiêu thức của kiếm nô.

Biết người biết ta, Dương Diệp đã quen thuộc với kiếm pháp của bản thân và kiếm nô, nên dễ dàng chiếm lại thế thượng phong, áp đảo kiếm nô.

Thật ra kiếm nô trong tháp có điểm mạnh cũng có điểm yếu, chủ yếu dựa vào đối thủ của kiếm nô. Nếu như đối thủ là những thiếu niên có thực lực thấp thì khuyết điểm của kiếm nô sẽ không bị lộ, vì kiếm nô không so sánh ý thức chiến đấu, cũng không mang cảm xúc tiêu cực, đây chính là ưu điểm của chúng.

Nhưng nếu gặp những đối thủ như Dương Diệp thì bọn chúng sẽ lộ ra nhất nhiều khuyết điểm. Tỉ như trong trận chiến, Dương Diệp có thể tăng lực chiến của mình lên, có thể càng đánh càng mạnh. Nhưng kiếm nô thì không thể, cảnh giới và ý thức chiến đấu của kiếm nô đều cố định, cho dù mạnh cỡ nào cũng chỉ đến mức là hết, kiếm nô không thể giải quyết Dương Diệp ngay từ đầu nên dẫn đến bi kịch của chính mình. Có thể nói đây chính là một trong những khuyết điểm của kiếm nô.

Nếu như đổi một kiếm nô có ý thức nhân loại, cảnh giới đạt đến Tiên Thiên cường giả thì khẳng định Dương Diệp chắc chắn sẽ thua. Vì Dương Diệp mạnh lên, đối phương cũng sẽ mạnh lên, Dương Diệp quen thuộc chiêu thức và thói quen của đối phương, thì đối phương cũng có thể như vậy. Trong tình huống đó, cộng thêm tu vi của Dương Diệp không cao, chắc chắn khả năng thắng lợi sẽ tụt xuống con số không.

Cho nên có thể nói, kiếm nô mạnh hay không là do đối thủ của nó, nếu đối thủ mạnh thì sẽ thấy kiếm nô lộ ra điểm yếu, nếu đối thủ yếu thì sẽ thấy toàn thân kiếm nô đều là điểm mạnh.

Lại qua một canh giờ, trong một khoảnh khắc Dương Diệp nắm được sơ hở của kiếm nô, hắn dùng phương thức mạng đổi mạng đâm thẳng một nhát kiếm vào ngực kiếm nô. Nhưng Dương Diệp cũng phải trả giá đắt, lồng ngực hắn cũng bị kiếm nô xuyên thủng một lỗ to.

Nhìn kiếm nô chậm rãi tan biến, Dương Diệp ngồi phịch xuống đất, thở dốc từng hơi một.

Trận chiến này có thể nói là trận chiến cực khổ nhất trong đời hắn, đến cả trận đánh nhau với cự lang cũng không khổ bằng bây giờ. Đánh nhau với cự lang, nhác thấy tình hình không ổn hắn có thể tìm cách chuồn đi, nhưng ở đây không thể như vậy! Chỉ có thể đánh cho tới chết!

Một lúc lâu sau, Dương Diệp mở mắt ra, nhìn ngực trái của mình, nơi đó đã ngừng chảy máu, chỉ còn lại một vết sẹo, không có gì đáng ngại nữa.

"Vòng xoáy đan điền trong cơ thể ta cuối cùng là cái gì nhỉ!" Nhìn những vết thương kia, Dương Diệp thấp giọng nói. Không thể không nói, Kim sắc Huyền Khí được tạo ra bởi vòng xoáy đan điền thật có ích, cho dù là chữa trị vết thương hay là dùng để công kích thì cũng đều thuận lợi!

"Quên đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng!"

Dương Diệp không suy nghĩ nữa, hắn nhìn phía trên cầu thang một chút sau đó ngồi xếp bằng trên mặt đất, bắt đầu chữa trị những vết thương trên thân thể mình.

Chương 52: Tầng thứ hai mươi

"Kiếm tông phái ra một người còn thiên tài hơn cả yêu nữ nữa!"

Không biết ai đã nói câu này, khiến toàn bộ ngoại môn Kiếm tông đều sôi sục. Những đệ tử ngoại môn vốn chẳng có hứng thú lại vội vàng đến tháp kiếm nô nhìn thử một chút, thậm chí có một số đệ tử đang bế quan cũng bị trưởng lão của mình bắt đến xem.

Trong chốc lát tháp kiếm nô bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt.

"Tiên Thiên mười sáu tuổi, chậc chậc, Giang Nguyên trong tháp kiếm nô kia không hổ danh là thiên tài Giang Tuyết Thành trăm năm khó gặp!"

"Đúng vậy, ta mười sáu tuổi mới chỉ đạt đến Huyền giả lục phẩm, mà người ta đã đạt đến Tiên Thiên, thật khiến người ta ganh tị chết mà!"

"Trên đời vốn tồn tại một nhóm toàn những kẻ thiên phú hơn người, Kiếm tông chúng ta ban đầu đã có một yêu nữ, bây giờ lại thêm một Giang Nguyên, chắc chắn tông phái của chúng ta đang muốn vùng dậy đây mà!”

"Còn có một đệ tử tạp dịch tên là Dương Diệp, hắn có thể kiên trì lâu như thế, đủ thấy thực lực cùng thiên phú của hắn ra sao, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc hắn, Giang Nguyên còn có Thanh Tuyết đều có mặt trong Thanh Vân bảng lần tới!”

"Thật sự là cười người hôm trước hôm sau người cười. Lúc trước hắn bị biếm thành đệ tử tạp dịch, ta cùng các đệ tử khác đã cười nhạo hắn, không nghĩ tới, trong khoảng thời gian ngắn hắn đã vượt xa chúng ta!"

"Đúng vậy, chắc hắn cũng biết lúc trước trưởng lão truyền kỹ dạy Huyền kĩ cho ta, nhưng ta không nghiêm túc học hành, vị trưởng lão kia đã nói "Ngươi muốn trở thành một Dương Diệp thứ hai sao?" Nếu bây giờ trưởng lão hỏi ta lại lần nữa, chắc chắn ta sẽ nói ta nguyện ý làm!"

"Hừ, coi như hắn thiên phú không tồi vậy thì sao, đã có Giang Nguyên ở đó, hắn chỉ có thể trở thành nhân vật làm nền mà thôi!”

"Sư đệ, ta cảm thấy ngươi đang ganh tị với hắn thì phải, nhưng mà nói cũng đúng. Từ khi có yêu nữ kia, những cái tên khác trên Thanh Vân bảng quả thật chỉ có thể làm nền, không có ấn tượng gì. Lần này có Giang Nguyên vừa thăng lên Tiên Thiên, Tuyết sư muội cùng với cái tên Giang Nguyên kia chắc chắn chỉ có thể làm nền thôi!”

"..."

Người đến xem ngày càng nhiều nhiều, nhao nhao cả lên, Tào Hoả cười khổ lắc đầu, bọn nhãi con này suốt ngày chỉ biết nhìn thiên tài người ta, tu luyện thì chẳng ra sao cả. Nhưng lão cũng không có ý định ngăn cản, vì nếu là lão, nghe được tin tức này cũng chắc chắn sẽ chạy đến góp vui.

"Lão đầu, tiểu tạp dịch khi nào mới có thể đi ra?" Lúc này, Bảo Nhi nhìn Tào Hoả, không kiên nhẫn hỏi. Nàng đã đợi rất lâu rồi, nếu không phải lão đầu nói trụ được càng lâu trong tháp kiếm nô thig càng có lợi cho hắn, không chừng Bảo Nhi đã sớm xông vào lôi hắn ra từ lâu rồi.

Nhìn tiểu ma nữ trước mặt, Tào Hoả lại thấy đau đầu, thật ra lão rất ngạc nhiên, tiểu ma nữ này với tên tiểu tử Dương Diệp kia sao lại có quan hệ tốt như thế, còn cái dáng vẻ bảo gì nghe nấy kia là sao?

"Lão đầu, ta hỏi ngươi, tiểu tạp dịch ở bên trong sẽ không có chuyện gì chứ?" Bảo Nhi có chút lo lắng hỏi.

Tào Hoả vội vàng cười, nói: "Không, trong tháp chỉ là một huyễn trận, hắn sẽ không sao đâu. Về việc tại sao hắn vẫn chưa ra, ta cũng không rõ lắm, nhưng ta đoán hẳn là cũng sắp ra đến nơi rồi!”

Tào Hoả vừa mới dứt lời, phù văn xung quanh tháp kiếm nô lấp lóe một trận, sau đó có một bóng người bước ra. "Ra rồi, ra rồi kìa, tiểu tử tạp dịch ra rồi..."

Nghe được đệ tử bên cạnh nhao lên, Tào Hoả cười nói: "Nhìn xem, chẳng phải hắn đã ra rồi sao..." Bất chợt Tào Hoả im lặng, bởi vì xung quanh quá yên tĩnh, tiểu ma nữ lại dùng ánh mắt bất thiện nhìn lão.

Tào Hoả vô thức nhìn sang bên cạnh, lão phát hiện tất cả mọi người xung quanh đều im lặng, mấy vị trưởng lão cũng im bặt, ánh mắt họ tựa như thấy quỷ. Tào Hoả nhướng mày, nhìn về phía bóng người vừa bước ra, khi thấy người kia, thì Tào Hỏa ngây người.

Bên ngoài tháp kiếm nô phủ một bầu không khí quỷ dị, tất cả những âm thanh xung quanh đều biến mất, có người còn ngây ra như phỗng.

Giang Nguyên dùng sức lắc đầu, khi cảm giác choáng váng biến mất, y mới chậm rãi mở mắt. Thấy cảnh tượng trước mắt y cũng ngây người, tất cả mọi người xung quanh đều đang nhìn y, có những ánh mắt không thiện cảm lắm nhìn y, cũng có những ánh mắt khó hiểu nhìn y.

Rất nhanh, trên mặt Giang Nguyên lộ ra một nụ cười rạng rỡ, thầm nghĩ: "Khẳng định là thành tích của mình quá xuất sắc khiến mọi người không thể không kinh ngạc. Cũng đúng! Mình đã thăng lên Tiên Thiên, lại vượt qua hơn mười lăm tầng, mọi người có thể bình tĩnh được nữa sao!”

Nghĩ vậy, Giang Nguyên đứng lên, sau đó đến trước mặt Tào Hoả, ôm quyền nói: "Trưởng lão, ta đã vượt qua mười lăm tầng!" Lúc nói những lời này, âm thanh của Giang Nguyên rất bình tĩnh, thế nhưng trên mặt lại lộ ra nét kiêu ngạo lạ thường.

Nghe Giang Nguyên nói, Tào Hoả rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, lão không trả lời Giang Nguyên, chỉ nhìn về phía tháp kiếm nô, giống như mất hồn lặp đi lặp lại: "Làm sao có thể, làm sao có thể..."

"Ha ha..."

Lúc này, giữa sân bất ngờ truyền đến một tiếng cười to. Người cười không ai khác chính là Thiên trưởng lão. Khi thấy người bước chính là Giang Nguyên, tim lão đột nhiên đập nhanh một nhịp, vừa nghe Giang Nguyên nói xong thì lão càng thêm xác định. Giờ phút này lão không thể kiềm chế được sự kích động của mình mà cười ra tiếng.Kết quả này quả thật nằm ngoài dự đoán của mọi người, đặc biệt là mấy vị trưởng lão kia. Huyền giả bát phẩm có thể trụ đến tầng mười chín, làm sao có thể như thế?

Có người vui vẻ, có người chấn kinh, có người nghi hoặc, có người buồn bã.

Lúc này Giang Nguyên cảm thấy thật khó hiểu, y hoàn toàn không biết tại sao lại không giống trong tưởng tượng của mình, không ai reo hò, không người sùng bái, không kẻ nịnh nọt. Các trưởng lão không nhìn nhìn y, ánh mắt các đệ tử xung quanh nhìn y cũng chứa đầy nét kì lạ.

"Đừng ngây ra nữa, mau nhìn xem chữ trên tháp kìa!" Đúng lúc, Thanh Tuyết đã tấn thăng lên Tiên Thiên cảnh đến bên Giang Nguyên châm chọc nói.

Thật ra, lúc nhìn thấy Giang Nguyên bước ra nàng rất ngjac nhiên, nàng ban đầu cũng giống mọi người đều cho rằng Giang Nguyên đã lên được đến tầng mười chín, nhưng mà mọi người đều đoán sai. Nhưng mà rất nhanh Thanh Tuyết đã có thể chấp nhận sự thật này, bởi vì so với Giang Nguyên nàng càng muốn đứng về phía Dương Diệp hơn, đơn giản là vì hai chữ nhân phẩm.

Giang Nguyên không thèm để ý sự châm chọc trong lời nói của Thanh Tuyết, y ngẩng đầu nhìn về phía tháp, khi thấy hai chữ “mười chín” to đùng trên tháp, Giang Nguyên bỗng trợn mắt thật to, biểu cảm trên mặt thay đổi một cách rất đặc sắc.

Người buồn bã lúc này chính là Liễu Thanh Vũ. Lúc nhìn thấy Giang Nguyên, y không giật mình như bao người mà chỉ cảm thấy bị lay động. Tâm y hầu như đều đặt trên người Dương Diệp, gã đang tính toán xem Dương Diệp có thể trụ được bao lâu nữa. Không thể không nói, mấy ngày nay đối với Liễu Thanh Vũ như một loại dày vò. Dương Diệp ở bên trong lâu bao nhiêu, thì y càng bị giày vò bấy nhiêu. Bởi vì có thể trụ trong tháp càng lâu, chứng tỏ thực lực của Dương Diệp ngày càng được nâng cao.

Được rồi, bây giờ không phải là sự giày vò nữa mà là một tai vạ.

Đệ tử ngoại môn xung quanh đều nhìn về phía Liễu Thanh Vũ, khi thấy Liễu Thanh Vũ nắm chặt song quyền, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, tất cả mọi người là âm thầm lắc đầu, đây quả thực là tự tìm đường chết. Tuy nhiên việc này cũng khiến cho mọi người hiểu rõ hơn về một đạo lý, chính là không nên khinh địch, không được cho đối thủ của mình bất kì cơ hội nào, Liễu Thanh Vũ trước mắt chính là ví dụ tốt nhất.

Lúc này Liễu Thanh Vũ rất hối hận, phi thường hối hận. Nếu sớm biết Dương Diệp có thể đạt được thành tựu như hôm nay thì lúc trước y tuyệt đối sẽ liều mạng tiêu diệt Dương Diệp. Đáng tiếc bây giờ đã quá muộn màng, không nói đến việc y có thể đánh lại Dương Diệp hay không, chỉ nói đến việc nếu y dám động tay động chân với Dương Diệp thì các trưởng lão của Kiếm tông sẽ không dễ dàng bỏ qua cho y!

Liễu Thanh Vũ không tiếp tục xem nữay nhìn tháp kiếm nô một hồi lâu rồi xoay người rời đi. Hiện tại y không có hứng thú với việc Dương Diệp sẽ lên được đến tầng bao nhiêu, Liễu Thanh Vũ chỉ muốn biết biện pháp thắng Dương Diệp mà thôi. Bởi y hiểu rõ ân oán giữa Liễu gia và Dương Diệp, nếu Dương Diệp mạnh lên nhất định sẽ không bỏ qua cho y và Liễu gia!

Hiện tại Liễu Thanh Vũ muốn diệt trừ mầm tai họa này khi nó còn đang trong trứng nước.

Bên trong tầng mười chín, sau khi tĩnh tọahơn nữa canh giờ, Dương Diệp rốt cuộc cũng mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia mừng rỡ, nói: "Không nghĩ tới một trận chiến này có thể giúp ta thăng cấp lên Huyền giả cửu phẩm, quả nhiên quyết chiến sinh tử có cái lợi của nó!" Đúng như vậy, trải qua trận chiến vừa rồi, Dương Diệp đã trở thành huyền giả cửu phẩm, thực lực tăng lên làm cho hắn càng yên tâm hơn đương đầu với tầng kiếm nô kế tiếp!

Đứng dậy thư giãn gân cốt, nghe âm thanh xương cốt kêu răng rắc Dương Diệp hài lòng gật đầu, nếu bây giờ để hắn đánh một trận với Tiên Thiên kiếm nô lúc trước, chắc chắn Dương Diệp sẽ không phải tốn thời gian lâu như vậy. Bởi vì không không chỉ có cảnh giới tăng lên, mà ngay cả sức mạnh thân thể hắn cũng tăng lên một cách rõ ràng.

Dương Diệp không do dự, bước lên cầu thang tầng hai mươi. Hiện tại, trong lòng hắn tràn đầy chiến ý!

Dương Diệp lên tầng thứ hai mươi, khi thấy đối thủ của hắn, Dương Diệp sửng sốt, sau đó hai mắt nhắm lại, sắc mặt còn nghiêm trọng hơn so với lần gặp Tiên Thiên kiếm nô!

Chương 53: Đối thủ đáng sợ

Đối thủ trước mặt Dương Diệp không phải là kiếm nô, mà chính là một con tê giác toàn thân đen kịt, thân hình của nó rất cao lớn, cao những ba thước, to gấp ba bốn lần so với Dương Diệp, hai mắt trừng lớn. Bắt mắt nhất là hai cái sừng trên đầu nó, sừng dài khoảng nửa mét, đặc biệt là phần đỉnh nhọn của sừng giống như hai thanh loan đao sắc bén lộ ra hàn quang lạnh lẽo tạo cảm giác áp bách cho người đối diện.

Khiến Dương Diệp kiêng kị chính là, con tê giác này trừ hai cái sừng bén nhọn, còn mang một thân vảy giáp màu đen như khôi giáp trải dày khắp người, Dương Diệp không cần sờ cũng có thể cảm giác được độ cứng của giáp.

"Vương cấp Huyền thú Mặc Gia tê giác! Thật sự là mình quá đề cao bản thân rồi!" Nhìn con quái vật khổng lồ trước mắt này, Dương Diệp hít sâu một hơi, sắc mặt đắng chát.

Tiên Thiên cường giả không có thủy phân sẽ rất mạnh, Dương Diệp đã từng tự mình trải nghiệm qua. Nhưng Vương cấp Huyền Thú không có thủy phân thì phải dùng từ khủng bố để hình dung sức mạnh của nó.

Phải biết, ở Nam Vực, Huyền Thú cùng cấp sẽ tiêu diệt phàm nhân cùng cấp, đặc biệt là những nhân loại không thể đạt đến Linh Giả cảnh. Bởi vì sức mạnh phòng ngự và năng lực của phàm nhân căn bản không thể so sánh cùng Huyền Thú, đặc biệt là một số Huyền thú còn có năng lực thiên phú, cho nên nếu nhân loại giao chiến cùng Huyền Thú sẽ rất khó giành thắng lợi. Đương nhiên, trừ một số kẻ có thiên phú trời cho.

Mà nhân loại chỉ có thể đạt được ưu điểm sau khi thăng đến Linh Giả cảnh, nhân loại đạt đến cảnh giới này có thể hóa linh khí thành cánh, ngự phong phi hành, chiến đấu trên không. Hơn nữa cường giả Linh giả cảnh còn có một số năng lực đặc biệt, có những năng lực đặc biệt lại thêm có thể chiến đấu trên không mới có thể ép Huyền Thú vào thế yếu.

Hiện tại, Dương Diệp không chỉ phải chiến đấu với Huyền Thú, mà phải chiến đấu với một Vương cấp Huyền Thú lớn hơn hắn hai cấp, chưa nghĩ cũng có thể biết có bao nhiêu khó!

Dương Diệp tự giễu, lúc trước mình mới chỉ là Huyền giả thất phẩm, lại dám đánh nhau với cửu giai Huyền Thú, bây giờ chẳng qua chỉ là Vương giai Huyền Thú, việc gì phải e ngại? Hơn nữa chẳng phải bản thân đang mong chờ một cuộc chiến khốc liệt sao, Huyền Thú trước mắt chẳng phải là một đối thủ tầm cỡ ư!

Sau khi nghĩ thông, Dương Diệp con tê giác đứng đối diện, thần sắc không còn hoảng loạn như lúc trước ngược lại bình tĩnh vô cùng, nhưng hắn cũng không dám khinh thường, Dương Diệp hít sâu, trường kiếm kéo lê trên mặt đất, Huyền khí trong cơ thể điên cuồng rót vào trường kiếm trong tay.

Huyền khí không ngừng tràn vào khiến cho trường kiếm biến thành màu kim sắc, toả ra ánh sáng vàng nhạt. Trong giây lát, ánh mắt Dương Diệp ngưng tụ trên người tê giác, trường kiếm trên tay hướng tê giác bổ mạnh xuống.

"Phân Linh Kiếm Pháp!"

Một tiếng thét to vang lên, đạo kiếm khí màu vàng óng bắn ra, kiếm khí giống như một sợi dây điện dài chỉ trong tích tắc đã bắn đến trước mặt tê giác.

Sau khi Dương Diệp bắn ra một đạo kiếm khí, Mặc Gia tê giác cũng chuyển động, nó không trốn đạo kiếm khí kia, mà trực tiếp xông đến đón luồng kiếm khí kia.

Ầm một tiếng

Kiếm khí màu vàng óng trực tiếp bổ vào đầu tê giác, nhưng nó không những không bị thương mà còn phá luôn đạo kiếm khí của Dương Diệp, đồng thời tê giác hóa thành một đạo hắc ảnh, không giảm tốc độ lao về phía Dương Diệp.

Thấy kiếm khí không ảnh hưởng gì đến Mặc Gia tê giác, Dương Diệp nheo mắt, phòng ngự so với mình mạnh hơn rất nhiều! Không kịp nghĩ cách khác, Dương Diệp rót Huyền khí vào trường kiếm, sau đó chân phải điểm nhẹ trên mặt đất khiến thân thể bay lên, hắn nắm lấy trường kiếm trong tay hung hăng bổ xuống đầu tê giác.

Keng!

Trường kiếm bổ vào đầu tê giác, tia lửa văng khắp nơi, lực đạo tê giác truyền đến khiến Dương Diệp nhất thời biến sắc, sau một khắc lực đạo quá mạnh khiến Dương Diệp bị đánh văng về sau mấy trượng, cả người đập vào vách tường.

Không để ý cơ thể bị đánh ngã, Dương Diệp vội vàng đứng lên, hắn vừa đứng lên thì thấy một đạo hắc ảnh tiếp tục lao về phía mình. Tròng mắt Dương Diệp co lại, tuy hắn cũng rất cường tráng nhưng nào dám để cho Vương cấp Huyền Thú húc một cái chứ! Dương Diệp vội thi triển Tật Phong Bộ lướt qua phía bên cạnh, tránh được một đòn của tê giác.

Nhưng chỉ trong chốc lát, chỉ thấy Mặc Gia tê giác chuyển động vô cùng quỷ dị lao nhanh đến Dương Diệp.
"Tốc độ kinh khủng thật, là một Huyền Thú linh hoạt!"

Nhìn thấy Mặc gia tê giác xông đến lần nữa, Dương Diệp có chút bất ngờ, tốc độ và sự linh hoạt của Huyền Thú nằm ngoài dự đoán của hắn. Không dám khinh thường, Dương Diệp lại vội vàng thi triển Tật Phong Bộ, nhưng lần này hắn không tránh đòn, mà là trực tiếp xông về phía Mặc Gia tê giác.

Hắn dùng phương pháp đánh nhau với Cự Mãng Vương ở Thanh Phong cốc lúc trước, không tham chiến, chỉ đánh du kích để tấn công tê giác.

Nửa canh giờ trôi qua, Dương Diệp không những không đạt được kết quả mong muốn mà còn mấy lần suýt chút bị tê giác dùng sừng húc thủng người. Bởi vì Huyền Thú này so với Cự Mãng lúc trước quả thật mạnh hơn rất nhiều, tuy thân hình to lớn nhưng không gây trở ngại cồng kềnh.

Hơn nữa sức phòng ngự của nó nhanh chóng khiến cho Dương Diệp cảm thấy chán nản. Hắn bổ không biết bao nhiêu kiếm lên người Mặc Gia tê giác, nhưng không thể làm nó bị thương nổi, ngược lại còn bị lực dội lên khiến cánh tay tê dại.

Kiếm kỹ vô hiệu, cận chiến không được, du kích lại không có hiệu quả, về phương pháp liều mạng quyết chiến kia, chỉ cần não Dương Diệp vẫn bình thường thì hắn tuyệt đối sẽ không dùng đến.

Lực chiến mạnh mẽ, phòng ngự tuyệt hảo.

Lần này Dương Diệp thật sự gặp khó khăn!

Dương Diệp tất nhiên không biết, trong lúc hắn khó khăn thì ngoài tháp còn có người khó khăn hơn hắn, người này không ai khác chính là Tào Hỏa, Tào trưởng lão.

Nhìn Bảo Nhi vươn bàn tay nhỏ ra, cười với lão, Tào Hỏa liền cảm thấy thật khó khăn. Lão thật sự không muốn đưa bộ kiếm kia cho nàng, ba mươi sáu thanh Hoàng giai thượng phẩm linh kiếm, lão phải tốn bao nhiêu công sức cống hiến cho tông phái mới có thể đổi được! Đặc biệt là minh văn trên bộ kiếm, lão đã phải trả một cái giá rất đắt để mời phù sư khắc lên!

Có thể nói, bộ kiếm này không chỉ là bảo vật cả đời, mà còn là sự dành dụm tích góp cả đời của lão. Cứ như vậy cho Bảo Nhi, thật không cam lòng mà! Nhưng Tào Hỏa cũng biết, nếu như lão dám nuốt lời, trừ phi rời khỏi Kiếm Tông, nếu không thì kết cục của lão rất định sẽ thật thê thảm.

Lúc này Tào Hỏa đã hối hận phát điên, sớm biết Giang Nguyên kia chỉ là một tên vô tích sự, đánh chết lão cũng không thèm cá cược. Đây chẳng phải là điển hình của việc tự lấy đá đập chân mình sao!Thiên trưởng lão cũng hối hận, lão hối hận vì đã không dám đánh cược cùng Tào Hỏa, nếu cược, không phải sẽ có thêm một bảo bối sao?

Đáng tiếc trên đời này không có thuốc hối hận, nếu không thì hai người họ nhất định sẽ mua một viên.

"Lão đầu, nhanh một chút, đưa bộ kiếm cho ta!" Bảo Nhi vẫy vẫy tay nhỏ, không kiên nhẫn nói.

Sắc mặt Tào Hoả đại biến, ngay khi lão cân nhắc nên hay không nên đưa, thì nghe thấy Bảo Nhi nói: "Lão đầu, ngươi không phải muốn nuốt lời chứ?" Nói đến đây, Bảo Nhi càng phát hiện có thể có khả năng này, nàng trừng Tào Hoả nói: "Ta từ lâu đã biết ngoại môn lão đầu các ngươi chả có ai tốt cả, ta sẽ nói cho gia gia hay, để sau này người không thèm khắc minh văn cho các ngươi nữa!”

Lần này không được, nụ cười trên mặt những vị trưởng lão ngoại môn đang xem kịch đều tắt ngấm, bọn họ nhìn về phía Tào Hoả bằng những ánh mắt bất thiện, Phùng Vũ, một trong số các trưởng lão lên tiếng nói: "Lão Hoả, có chơi có chịu, ngươi đã thua thì nhanh đưa bộ kiếm cho Bảo Nhi, đừng làm mất mặt ngoại môn trưởng lão chúng ta!"

"Đúng đấy, không phải cũng chỉ là một bộ kiếm thôi sao, lão Hoả nhanh giao ra, đừng làm liên luỵ đến thanh danh của chúng ta!”

"Lão Hoả, ta nói cho ngươi hay, nếu ngươi dám lật mặt thì đừng trách chúng ta vô tình!"

"Đúng đó, nhanh giao kiếm đi, đừng để Bảo Nhi tức giận… "

Nhất thời, vì để Tào Hoả giao bộ kiếm ra, các trưởng lão ngoại môn vội vàng nhảy vào phụ hoạ.

Sắc mặt Tào Hoả trở nên khó coi, cái gì mà chỉ một bộ kiếm? Cái gì mà mất mặt trưởng lão ngoại môn, Tào Hoả thật muốn tống hết cả đám vào Thập Vạn Đại Sơn, chẳng phải vì sợ gia gia của Bảo Nhi sao, giả bộ như vậy làm gì!!

Đối với sắc mặt của Tào Hỏa, mọi người đều thống nhất không thèm để ý đến! Đùa sao, trước kia đã để lại ấn tượng không tốt cho tiểu ma nữ này, tiểu ma nữ lại là loại chuyên thọc gậy bánh xe, giảng đạo lý với nàng coi như vô ích, bọn họ chỉ đành hy sinh Tào Hoả mà thôi.

Cuối cùng, dưới ánh nhìn bất thiện của các trưởng lão ngoại môn và Bảo Nhi, Tào Hoả run rẩy lấy bộ kiếm giao cho Bảo Nhi.

Hộp kiếm dài chừng bốn thước, bề ngang khoảng hai chưởng, toàn thân đen kịt, phía trên khắc một loại phù văn kì dị.

Bảo Nhi không thèm đếm xỉa đến vẻ mặt đau lòng của Tào Hoả, nàng xoè tay nhận lấy, dò xét một chút: "Cũng chả có gì đặc biệt, nếu là Huyền giai linh kiếm hợp thành sát kiếm trận, kết hợp với phù văn của gia gia ta thì cũng coi như không tệ."

Không đợi Tào Hoả trả lời, nàng lại tiếp tục đả kích: "Ngươi nhìn hộp kiếm của ngươi xem, ta biết lão đầu ngươi nghèo dùng kiếm rác rưởi thì không nói,nhưng còn minh văn phù thì sao, nhìn xem, phù văn lỏng lẻo ảm đạm, xem ra là phù văn sư không chuyên nghiệp khắc lên, kỹ thuật còn không bằng một góc của ta, tóm lại hộp kiếm của ngươi đúng là rác rưởi! Vậy mà lão đầu ngươi cũng có thể buồn cho được, Bảo Nhi khinh bỉ ngươi!"

Tào Hoả tức đến nỗi ngực phập phồng, đả kích như vậy là muốn lão tức chết đây mà! Lão xoay người bỏ đi.

Tất cả trưởng đều nhìn về hướng Tào trưởng lão, sau đó lại nhìn Bảo Nhi, bọn họ lắc đầu, rất muốn nói: "Đại tài chủ, ngươi thật sự cho rằng ai cũng giàu có như phù văn sư các ngươi sao!" Nhưng bọn họ chưa hề mở miệng nói ra, nếu không chắc lại bị khinh bỉ một phen.

Bảo Nhi không thèm để ý Tào Hoả bị nàng chọc tức đến mức bỏ đi, nàng nhìn chằm chằm hộp kiếm trong tay, mắt long lanh nói: "Tuy bộ kiếm này rất rác rưởi, nhưng để cho tiểu tạp dịch dùng chắc sẽ không tệ đâu, ừm… đợi hắn ra ta sẽ dùng bộ kiếm này đổi lấy tiểu tử kia, hì hì…”

Chương 54: Tầng thứ hai mươi mốt!

Ầm một tiếng!

Chỉ một phút không chú ý, Dương Diệp đã bị Mặc Gia tê giác húc trúng, kết quả không nói cũng biết, Dương Diệp bị húc bay ra ngoài tông thẳng vào vách tường.

Quệt máu chảy ra từ miệng, Dương Diệp nhanh chóng đứng lên, sau đó dùng chân phải điểm nhẹ trên mặt đất mượn lực bay lên tránh được tê giác đang từ xa lao đến. Trong nháy mắt Dương Diệp bay lên, thuận đà nhảy lên lưng tê giác. 

Dương Diệp không bỏ lỡ cơ hội này, hai tay cầm kiếm, trong nháy mắt hắn đâm thẳng thanh kiếm đã được rót đầy Huyền Khí vào lưng tê giác.

Keng một tiếng!

Giữa sân vang lên một âm thanh vang dội, hai tay Dương Diệp tê rần, không cần nhìn cũng biết lần này Dương Diệp vẫn chưa thể phá vỡ được lớp phòng ngự của tê giác. Ngay lúc Dương Diệp chuẩn bị xông tới, con tê giác kia bỗng nhảy lên không trung rồi đập mạnh người xuống chỗ Dương Diệp đang đứng. 

Bộ dạng Mặc Gia tê giác giống như chuẩn bị đè chết Dương Diệp vậy.

Dương Diệp kinh hãi, không kịp suy nghĩ vội dùng tay trái đập một chưởng lên lưng tê giác, mựơn lực dội từ chưởng này bắn người ra xa.

Ầm

Tê giác như một toà núi đồ sộ rơi trên mặt đất, tạo nên một âm thanh vang dội, đất trời rung chuyển như đang trải qua một cơn động đất.

Cảm nhận được mặt đất rung chuyển, mí mắt Dương Diệp khẽ giật, nếu trễ một bước thì có lẽ hắn đã biến thành một đống thịt nát.

Lúc này Dương Diệp thật sự cảm thấy bất lực, con quái vật khổng lồ trước mắt không hề có khuyết điểm, sức mạnh khủng khiếp, phòng ngự tuyệt hảo, tốc độ kinh hoàng, phải làm gì mới được đây? Lúc này Dương Diệp thật sự muốn hỏi người trước kia làm sao có thể vượt qua cửa ai này. 

Nếu như có thể mượn sức mạnh từ ngoại vật, tỷ như một lá thượng phẩm cường lực phù, Dương Diệp tin rằng mình có thể phá được giáp phòng ngự của con tê giác này. Nhưng vấn đề là nơi này không thể mượn sức mạnh ngoại vật, cho nên Dương Diệp có chút bất lực.

Ngay sau khi con tê giác đứng lên, Dương Diệp đột nhiên cau mày, sau đó không biết tại sao ánh mắt hắn lại bất ngờ sáng lên, Dương Diệp nhìn Mặc Gia tê giác, nói: "Tiểu tử, sao ngươi không nói sớm một chút!" Nói rồi, Dương Diệp vội vàng như một cơn lốc xông về phía tê giác.

Đúng vậy, vừa rồi tiểu tử ngủ vùi trong vòng xoáy trong đan điền của Dương Diệp đã tỉnh dậy nói cho hắn biết nhược điểm của Mặc Gia tê giác. Điều này khiến Dương Diệp vừa vui vừa buồn, vui vì cuối cùng bản thân cũng có hi vọng chiến thắng, buồn vì tên tiểu tử kia đến giờ mới nói cho hắn biết, nếu không Dương Diệp sao lại chật vật khổ sở đến giờ phút này! 

Nhưng mà bây giờ Dương Diệp cũng không có thời gian tính sổ với tiểu tử kia, bây giờ điều hắn quan tâm nhất chính là chiến thắng Vương giai Huyền Thú kia.

Dương Diệp tăng tốc độ bản thân lên đến cực hạn, khi Mặc Gia tê giác vừa đứng dậy thì Dương Diệp đã đứng trước mặt nó rồi, tê giác cũng phản ứng rất nhanh, đôi mắt nó trợn to lên, dùng thân mình khổng lồ muốn nghiền nát Dương Diệp.

Lúc một người một tê giác sắp đụng vào nhau, bỗng Dương Diệp quỳ xuống, sau đó hắn chui xuống phần bụng của Mặc Gia tê giác, cơ hội nghìn năm có một, Dương Diệp lập tức hướng kiếm lên đâm vào bụng nó. 
Xoẹt!

Mũi kiếm đâm vào da thịt của tê giác, nhưng Dương Diệp chưa kịp mừng thì phát hiện mũi kiếm chỉ đâm vào được một chút, Mặc Gia tê giác dậm chân xuống đất, mượn lực để bản thân nảy lên tránh được một kiếm của Dương Diệp khiến cho hắn giật mình, Dương Diệp không dám do dự, vận Huyền khí toàn thân rót vào kiếm như nước vỡ đê, sau đó hắn nắm kiếm, dùng sức xoay tròn.

Xoẹt! 

Lần này không bị cản lại, trường kiếm nhanh chóng chui vào bụng tê giác, ngay lúc này tê giác dậm chân xuống đất mượn lực để cơ thể nảy lên, chỉ có điều đã muộn.

Mặc Gia tê giác chậm rãi tan biến, nhìn thân ảnh tê giác đang biến mất từ từ, Dương Diệp nằm ra đất lau mồ hôi lạnh, thầm nói một tiếng thật may mắn!

Đúng vậy, chiến thắng lần này chính là nhờ vào may mắn. Nếu như tiểu tử kia không nói cho hắn biết nhược điểm của tê giác thì trừ việc nhận thua Dương Diệp quả thật không còn cách nào khác. Hơn nữa nhược điểm này cũng không hẳn là nhược điểm, Dương Diệp dùng Kim sắc Huyền Khí và toàn bộ sức lực mới có thể đâm xuyên thịt nó, nếu tốc độ của Dương Diệp chậm đi một chút thôi, không chừng đã bị con tê giác to như toà núi Thái Sơn kia nghiền nát! 

Trải qua trận chiến này, Dương Diệp đã hiểu ra rất nhiều chuyện. Thứ nhất chính là: Lực cơ thể và phòng ngự thật sự rất quan trọng, nếu vừa rồi không phải do thực lực hắn mạnh mẽ, chỉ sợ Mặc Gia tê giác húc một phát thì thân thể hắn đã vụn vỡ ra từng mảnh chứ đừng nói đến chiến thắng. Vì thế Dương Diệp quyết định, về sau nhất định phải rèn luyện thân thể, có Kim sắc Huyền Khí, Dương Diệp khẳng định có thể tu luyện khiến sức mạnh và phòng ngự của mình tăng lên, lúc đó hắn tin rằng mình có thể làm được không ít việc lớn.

Thứ hai chính là tốc độ không phải chìa khóa vạn năng, ít nhất đối với Huyền Thú nó không có ích mấy. Giống như lúc trước, có thể nói tốc độ của Dương Diệp cực kì nhanh, trong một khoảnh khắc có thể đâm chục nhát lên lưng tê giác, nhưng với sức phòng ngự như Mặc Gia tê giác, tốc độ đến mấy cũng vô dụng.

Vì thế, Dương Diệp còn phải tăng sức mạnh bản thân lên, chỉ có sức mạnh kết hợp với tốc độ mới có thể uy hiếp Huyền Thú. Nếu không như vậy, nếu sau này tiếp tục chạm trán Vương cấp Huyền Thú hắn chỉ còn cách chờ bị đánh. 

Thứ ba chính là Dương Diệp vận dụng Huyền kĩ không mấy thành thục, Phân Linh Kiếm Pháp của hắn đối với kiếm nô ở tầng mười chín cùng Mặc Gia tê giác vừa nãy không có chút ảnh hưởng nào, đương nhiên không thể đổ lỗi rằng Huyền kỹ yếu, Phân Linh Kiếm Pháp mạnh đến nhường nào, Dương Diệp đã thấy Tô Thanh Thi thi triển.

Hiện tại Dương Diệp đang sở hữu năm Huyền kỹ, đó chính là kiếm pháp căn bản, Phân Linh Kiếm Pháp, Ngự Kiếm Thuật, Kiếm Khí Chỉ và Tật Phong Bộ. Trong đó một chiêu thuộc Địa phẩm, một chiêu thuộc Huyền giai trung phẩm, còn có một chiêu thuộc Hoàng giai thượng phẩm. Có thể nói, kiếm kỹ và phẩm cấp Huyền kỹ của Dương Diệp không thấp. Nhưng trừ những Huyền kĩ cơ bản Dương Diệp hầu như đã đạt đến kỹ thuật thượng thừa ra, những cái khác bao gồm cả Phân Linh Kiếm Pháp chỉ tính là nhập môn.Một mạch xông đến đây, nếu không phải Dương Diệp luyện những bộ kiếm pháp cơ bản kia đến cảnh giới thượng thừa, nếu hắn chỉ dựa vào những Huyền kỹ cao cấp thì chắc chắn sẽ sớm bị đào thải! 

Nghĩ đến đây, Dương Diệp hít sâu một hơi, cười khổ, nói: "Xem ra thực lực của mình vẫn còn chưa đủ! Nghe đồn những kẻ trong Thanh Vân bảng đều là thiên tài của thiên tài, chỉ dựa vào thực lực bây giờ của mình, căn bản còn chưa đủ tư cách nhìn người ta!"

Đối với Thanh Vân bảng của Nam Vực, Dương Diệp chưa bao giờ xem nhẹ. Toàn bộ Nam Vực có bao nhiêu người Dương Diệp không rõ lắm, nhưng hắn rất rõ ràng một điều ở đó có không ít những yêu nghiệt có năng lực thiên phú, Dương Diệp muốn ở trong đám bọn họ trổ hết tài năng, tiến lên năm vị trí đầu bảng, điều này không cần nói cũng biết có bao nhiêu khó.

Khoác lác cũng đã khoác lác, hơn nữa còn khoác lác với một vị mỹ nữ, nếu không thể làm được, không chỉ mất đi đạo lữ, mà còn bị mất mặt. Cho nên, hắn không thể không hà khắc với bản thân. 

"Có áp lực mới có động lực được!"

Dương Diệp cười cười, không tiếp tục suy nghĩ nữa, hiện tại hắn nên đối mặt với khó khăn trước mắt thì hơn, tầng thứ hai mươi là Vương giai Huyền Thú, tầng thứ hai mươi mốt sẽ khủng bố đến chừng nào? Hắn có thể phải dừng bước tại tầng hai mươi mốt như vị thiên tài lần trước hay không?

Dương Diệp không suy nghĩ nữa, hiện tại hắn cần khôi phục Huyền khí trong cơ thể để đối mặt với tầng tiếp theo, hắn không nắm chắc phần thắng, nhưng cũng sẽ không buông chịu thua, bất kể thế nào, Dương Diệp đều phải liều mạng, dù cho đối phương có là Linh giai Huyền Thú, thì hắn cũng phải liều mạng! 

Từ lúc bắt đầu khảo hạch ngoại môn đến bây giờ đã qua bốn ngày. Người bên ngoài tháp kiếm nô không ít đi mà ngày càng đông đúc.

Đặc biệt sau khi tin tức một đệ tử tạp dịch với tu vi Huyền giả bát phẩm trụ được đến tầng thứ hai mươi truyền ra đã khiến không ít đệ tử ngoại môn đến xem, còn khiến một số đệ tử tạp dịch đến góp vui.

Dương Diệp bây giờ vẫn là một đệ tử tạp dịch, một tên đệ tử tạp dịch gây chấn động Kiếm Tông, cùng là đệ tử tạp dịch, những đệ tử tạp dịch khác ngoài tháp kiếm nô hưng phấn vô cùng. 

Đối với việc mấy đệ tử tạp dịch đến xem, những trưởng lão Kiếm tông cũng không đuổi họ đi, vì trong tháp kiếm nô kia cũng là một đệ tử tạp dịch.

Đáng nói nhất là, sau khi biết người trong tháp kiếm nô là Dương Diệp, một số người đã biến hắn trở thành tấm gương sáng nhất Kiếm tông.

BiếnDương Diệp thành đệtử gương mẫu nhất Kiếm tôngcũng có lý do, tỷ như Dương Diệp từ nhỏ đã nghèo, chịu khổ nhọc rất nhiều, bị biếm thành tạp dịch đệ tử vân vân. Tóm lại, những chuyện không tốt trước kia của Dương Diệp hiện tại đều trở thành điểm tốt của hắn. 

Thiên trưởng lão cũng được chúng đệ tử khen có mắt nhìn người, lão vui vẻ cười tới nỗi mặt nhăn như một đoá hoa cúc vậy.

Hiện tại tất cả mọi người ngoài tháp kiếm nô đang nhìn xem Dương Diệp có thể phá vỡ kỉ lục của vị thiên tài lần trước, lập một kỷ lục mới hay không.

Trong sự mong chờ của mọi người, Dương Diệp mở mắt ra, bước lên tầng thứ hai mươi mốt. 

Chương 55: Lựa chọn

Dương Diệp vừa mới bước lên tầng thứ 21 liền thấy một lão nhân đang mỉm cười nhìn hắn, trên mặt lão nhân không có nếp nhăn, nhìn khuôn mặt thì cũng có thể nói là một người trung niên, chỉ là chòm râu trắng xóa trước ngực và tóc bạc trên đầu đã nói lên tuổi tác của lão.

Lão nhân nhìn Dương Diệp cười rất hài hòa, như một làn gió xuân vậy.

“Đây là đối thủ của mình sao?” 

Nhìn lão nhân trước mắt, Dương Diệp có chút nghi hoặc, vốn quan niệm tiên nhập vi chủ (*), Dương Diệp cho rằng tầng này cũng sẽ là một kiếm nô, thế nhưng không nghĩ tới lại xuất hiện một lão nhân, hơn nữa biểu cảm của lão nhân này cũng nhân tính hóa quá rồi.

“Không tệ, lấy thực lực huyền giả Cửu phẩm xông lên đến đây, ngươi và nha đầu kia đều không tồi!” Ngay khi Dương Diệp đang nghi hoặc thì lão nhân kia lên tiếng.

“Ngươi…” Dương Diệp hai mắt mở to hết cỡ, khó tin hỏi: “Ngươi có thể nói sao?” 

Lão nhân mỉm cười gật đầu, nói: “Ta biết ngươi rất ngạc nhiên, có điều ta không có thời gian giải thích chuyện khác cho ngươi. Ta tới đây là nói cho ngươi biết, ngươi không cần phải cố xông qua nữa.”

Nghe vậy Dương Diệp bất chấp nghi hoặc và khiếp sợ trong lòng, hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì tầng 20 đã là cực hạn dưới Tiên Thiên cảnh!” Lão nhân giải thích nói: “Ngươi có thể lấy thực lực huyền giả Cửu phẩm đi tới đây đã đủ chứng minh thiên phú và tiềm lực của ngươi, sau khi rời khỏi đây Kiếm tông sẽ chú trọng bồi dưỡng ngươi. Về phần độ khó của tầng này ngươi không thể chống lại được đâu.” 

Dương Diệp yên lặng một lúc lâu, sau đó nói: “Tiền bối, vãn bối biết lời nói của ngài là thật, thế nhưng vãn bối vẫn muốn hỏi một chút, vãn bối có thể thử xem được không?” Đối với Dương Diệp mà nói, đây là một cơ hội, một cơ hội không ngừng nâng cao thực lực của mình, hắn không muốn buông tha.

Nhìn nét mặt kiên định của Dương Diệp, lão nhân mỉm cười nói: “Ngươi và nha đầu trước kia đều như nhau, đều mong muốn được chiến đấu. Chỉ là ta muốn nói cho ngươi biết, độ khó của tầng này ngươi không thể tưởng tượng được đâu, ngươi nên biết, nha đầu trước kia có thiên phú và thực lực còn mạnh hơn ngươi rất nhiều, nhưng ở tầng này nàng vẫn không chống đỡ được.”

Dương Diệp biết nha đầu trong miệng lão nhân là ai, đối phương có thể xông lên nơi này, thực lực khi đó nhất định không yếu hơn hắn, chẳng qua hắn không thèm để ý, hắn không có ý tứ đi ganh đua so sánh với ai cả, hắn chỉ muốn chiến đấu. Cho nên hắn vẫn kiên định như trước nói: “Tiền bối, vãn bối muốn thử một lần!” 

Lão nhân thở dài một tiếng, nói: “Ta biết ngươi sẽ không từ bỏ, ta nói trước cho ngươi biết độ khó của ải này, ngươi quyết định có muốn từ bỏ hay không. Cửa ải này không phải là ngươi đối chiến với kiếm nô, cửa ải này là một kiếm trận, trong kiếm trận này, mỗi năm hơi thở sẽ có trăm đạo huyền khí biến thành kiếm khí công kích ngươi, mà ngươi phải làm chính là phải kiên trì tới khi những kiếm khí này không còn uy hiếp với ngươi nữa.”

“Vãn bối muốn thử xem!” Dương Diệp nhìn lão nhân, kiên định nói.

Lão nhân lắc đầu cười khổ, nói: “Ta còn chưa nói hết, uy lực của kiếm trận này chỉ là chuyện thứ hai thôi, quan trọng nhất là kiếm trận này không phải là hư ảo nữa, mà là chân thật. Nói cách khác, ngươi nếu như bị chết trong kiếm trận này, thì là chết thật sự! 

“Không phải là ảo trận? Chết trong đó chính là chết thật…”

Nghe vậy trong lòng Dương Diệp kinh hãi, lúc này trong đầu hắn không ngừng lặp lại những lời lão nhân nói.

Lão nhân tiếp tục nói: “Ta không có lừa ngươi, nếu như ngươi thất bại ở tầng này, vậy thì thế gian không còn ngươi nữa. Cho nên ta xuất hiện ở đây chính là vì không muốn Kiếm tông mất đi một thiên tài.” 

“Tiền bối, người kia có lựa chọn tiếp tục khiêu chiến hay không?” Dương Diệp trầm giọng hỏi.Lão nhân biết người Dương Diệp nói là ai, lập tức lắc đầu nói: “Nàng không có chọn tiếp tục khiêu chiến, bởi vì nàng biết, cứ năm hơi thở một trăm kiếm khí, nàng tuyệt đối không chống lại được. Tất nhiên ngươi cũng không có khả năng chống lại. Ta có thể nói rõ cho ngươi biết, thực lực của nàng ở trên ngươi rất nhiều!”

Dương Diệp yên lặng, lần này hắn do dự. Nếu như kiếm trận kia là ảo trận hắn tuyệt đối sẽ không do dự, bởi vì sẽ không chết, cho dù kinh khủng nhiều như thế nào đi nữa nó cũng chỉ là một ảo trận, cho nên hắn không sợ. Thế nhưng bây giờ lão nhân nói cho hắn biết đây không phải là một ảo trận mà là một kiếm trận thật sự, hơn nữa còn là kiếm trận vượt xa cường giả Tiên Thiên cảnh và huyền thú Vương cấp! 

Dương Diệp thật sự do dự.

Đúng lúc này, lão nhân vung tay phải lên, một thanh trường kiếm, một quyển trục, một bộ huyền giáp xuất hiện trước mặt Dương Diệp, trong khi Dương Diệp chưa hiểu gì thì lão nhân nói: “Nếu như ngươi lựa chọn rời khỏi, Linh kiếm Huyền giai thượng phẩm và huyền kỹ Huyền giai thượng phẩm, còn có huyền giáp Huyền giai thượng phẩm này đều là của ngươi cả.”

“Vì sao?” Nhìn ba món bảo vật trước mắt, Dương Diệp không giải thích được hỏi. Từ khi mới bắt đầu, lão nhân trước mắt này giống như không muốn hắn tiếp tục khiêu chiến. Hơn nữa lão nhân này lai lịch cũng rất thần bí, vì sao lão lại xuất hiện ở đây, vì sao để cho mình từ bỏ mà đưa ra ba món bảo vật? 

Lão nhân mỉm cười nói: “Ta biết ngươi nghi hoặc cái gì, rất nhiều chuyện ta không thể nói cho ngươi biết. Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, ta ngăn cản ngươi bởi vì ta là người của Kiếm tông, ta không hy vọng Kiếm tông ngã xuống một nhân tài. Ngươi cũng biết nếu như thế thì Kiếm tông tổn thất không còn nhân tài nữa mất!”

Nghe vậy Dương Diệp lại yên lặng, hồi lâu sau, ánh mắt hắn rơi vào trên ba món bảo vật kia, do dự trong mắt lại càng rõ ràng.

Dương Diệp bây giờ thật sự rất do dự, trong đầu hắn xuất hiện hai giọng nói, một giọng nói bảo: “Tất nhiên là cầm lấy rồi rời đi, còn do dự gì nữa? Mạo hiểm tính mạng xông qua kiếm trận kiếm trận kinh khủng kia chỉ có kẻ ngu mới làm. Bây giờ nếu như đi ra ngoài, không chỉ có thể danh chấn Kiếm tông, còn có ba món Huyền giai bảo vật, lời quá đi chứ? Còn do dự gì nữa?” 

Mà giọng nói kia thì phản đối lại: “Tất nhiên là đừng lấy, con đường võ đạo cần nhất chính là một trái tim không biết sợ hãi, nếu như hôm nay ngươi đối mặt với khó khăn chưa biết rõ và mấy cái bảo vật đã từ bỏ khiêu chiến, vậy thì võ đạo của ngươi sẽ có nhược điểm, sau này ngươi cứ gặp phải khó khăn thì sẽ lùi bước…”

Giọng nói đầu tiên liền cắt đứt lời giọng nói thứ hai, bảo: “Đó là lùi bước sao? Đối mặt với đối thủ không chiến thắng được gọi là lùi bước sao? Đấy gọi là thức thời, hơn nữa chưa nói có thể qua kiếm trận kia hay không, cho dù qua được kiếm trận kia thì sao? Đơn giản chỉ là tăng cao thực lực một ít thôi. Thế nhưng không qua thì sao? Ngươi có nghĩ tới mẫu thân và muội muội không? Nếu ngươi chết thì bọn họ phải làm sao bây giờ? Liễu gia sẽ bỏ qua cho bọn họ sao?”

Giọng nói thứ hai yên lặng, hiển nhiên, trong lòng Dương Diệp thì mẫu thân và muội muội là quan trọng nhất. Lão nhân ở một bên cười nhìn Dương Diệp, không nói gì cả, chỉ thỉnh thoảng lóe lên vài tia sáng khác thường trong mắt.

Một hồi lâu sau, Dương Diệp mỉm cười nói: “Đúng thế, nếu như ta chết, mẫu thân và muội muội làm sao đây? Vì mẫu thân và muội muội, ta không thể chết được, cho nên…” Nói tới đó bàn tay Dương Diệp vươn tới ba món bảo vật kia, lúc này Dương Diệp không có chú ý tới, khi hắn nói ra những lời này thì trong mắt lão nhân hiện lên vẻ thất vọng.

Ngay khi tay Dương Diệp sắp chạm tới quyển trục thì Dương Diệp đột nhiên rút tay lại, sau đó nhìn lão nhân cười nói: “Cho nên, tiền bối, ta muốn tiếp tục khiêu chiến!” 

Lão nhân sửng sốt, một hồi lâu lão mới kinh ngạc nói: “Ngươi, ngươi muốn tiếp tục khiêu chiến?”

Dương Diệp gật đầu, trong mắt không có chút do dự nào, chỉ có sự kiên định, nói: “Con đường võ đạo đã chú định sẽ không bằng phẳng, nếu như không giữ vững lòng tin và không có dũng khí không biết sợ hãi, vậy thì con đường võ đạo nhất định sẽ không đi xa được!”

Nghe vậy trong mắt lão nhân lóe lên vẻ tán thưởng, lão lại hỏi: “Vậy mẫu thân và muội muội ngươi thì sao? Nếu như ngươi chết ở trong kiếm trận, bọn họ phải làm sao? Vì võ đạo của mình và muốn tăng thực lực lên mà không để ý người thân của mình, có phải có điểm ích kỷ hay không?” 

Dương Diệp mỉm cười nói: “Nam vực cường giả vi tôn, chỉ có thực lực mới có thể nắm giữ số phận của mình, mới có thể bảo vệ được người thân. Nếu ta không trở nên mạnh mẽ, tính mạng của mẫu thân và muội muội ta, còn có số phận của ta nữa, chung quy sẽ không nắm giữ trong tay mình được. Hơn nữa nếu như lần này ta mượn cớ mẫu thân và muội muội để lùi bước, lần sau đối mặt với khó khăn nhất định cũng sẽ dùng họ để mượn cớ lùi bước cho sự nhu nhược của mình. Cho nên ta phải tiếp tục khiêu chiến!”

Kỳ thực Dương Diệp tiếp tục khiêu chiến không còn là để tăng thực lực lên nữa. Hắn là muốn chém tâm ma của mình, khi trong đầu hắn xuất hiện hai giọng nói thì hắn biết hắn đã có tâm ma rồi. Tâm ma chưa trừ, ý chí không vững, tâm võ đạo dao động, với hắn mà nói tuyệt đối là một tai họa.

Muốn trừ tâm ma triệt để, vậy cứ tiếp tục khiêu chiến, bởi vì hắn sau khi nghe được lời của lão nhân đã sợ hãi, chính lúc hắn do dự đó thật ra là hắn đã sợ hãi. Hơn nữa hắn vẫn trốn tránh sự thật này, cho nên trong đầu hắn mới xuất hiện giọng nói bảo hắn lùi bước kia. 

Giọng nói kia nói trắng ra thì chính là do bản thân hắn huyễn hóa ra để che lấp sự thật hắn sợ hãi, về phần mẫu thân và muội muội hay bảo vật gì đó chỉ là mượn cớ mà thôi.

Lão nhân nhìn Dương Diệp, trong mắt không che dấu chút nào vẻ tán thưởng cả, nói: “Mỗi người đều có tâm ma, thế nhưng rất nhiều người đối mặt với tâm ma không trốn tránh thì cũng khuất phục, người trẻ tuổi, ngươi có thể vung kiếm chém tâm ma, không tồi, rất không tồi. Cuối cùng chúc mừng ngươi, ngươi đã qua cửa rồi.” Nói xong, cơ thể lão nhân giống như kiếm nô từ từ tiêu tán, kèm theo đó còn có ba món bảo vật kia nữa.

“Quả nhiên vẫn là ảo cảnh, chỉ là ảo cảnh lần rất thật!” Nhìn về nơi lão nhân biến mất, Dương Diệp nhỏ giọng lẩm bẩm nói. 

Sau khi hắn quyết định tiếp tục khiêu chiến, đầu óc hắn trở nên thanh tỉnh rất nhiều, cảm thấy có rất nhiều vấn đề, một vấn đề trong đó chính là hoàn cảnh trước mắt hắn, chỉ là hắn vẫn chưa xác định được, bởi vì lão nhân quá chân thật! Bây giờ nhìn thấy lão nhân và ba món bảo vật tiêu tán giống như kiếm nô thì hắn đã xác định được.

Dương Diệp hít sâu một hơi, sau đó tiếp tục đi về phía cầu thang dẫn lên tầng 22. Đối với khiêu chiến tiếp theo này hắn bây giờ thực sự không còn sợ hãi nữa.

Ngay khi Dương Diệp đi tới tầng 22 thì mọi người bên ngoài tháp trở nên xôn xao lên! 

***

(*) tiên nhập vi chủ: vào trước là chủ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau