VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Khiếp sợ

Khi nhìn thấy trên tháp hiện ra chữ "Mười Hai", ba người trưởng lão Tào Hỏa lập tức nở nụ cười hài lòng. Có thể đi đến tầng mười hai, vậy cũng có nghĩa là thực lực của đối phương là thực chất, vượt xa huyền giả cùng giai khác. Phải biết rằng, kiếm nô sau tầng thứ mười chẳng những sẽ thi triển ra một số kiếm kỹ của Kiếm tông mà còn có ý thức chiến đấu cực kỳ cao. Mà bây giờ có người lại đi đến tầng thứ mười hai, đủ để thấy thực lực của người này thế nào.

"Lại có người có thể lên đến tầng mười hai, thật mạnh. Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!" Một thiếu niên áo đen bị đẩy khỏi tháp lẩm bẩm nói.

Thiếu niên áo vàng bên cạnh hắn tiếp lời: "Đúng vậy, ở trong thành thị ta cũng được khen là thiên tài, thế nhưng bây giờ ta mới biết được ta thực sự quá bình thường. Nếu như trước đó ta không có huyền giáp huyền giai thì ta đã bị đào thải ở tầng thứ sáu. Mà đối phương lại có thể lên đến tầng thứ mười hai, thực lực thật đáng sợ." 

"Người này hẳn là Giang Nguyên đó ấy nhỉ?" Thiếu niên áo đen nói: "Nghe đồn ở Giang Tuyết thành y được khen là thiên tài kiệt xuất nhất trăm năm qua, nhìn thực lực của y bây giờ, lời đồn này cũng không giả."

Nghe vậy, thiếu niên áo vàng ôm quyền với thiếu niên áo đen rồi nói: "Huynh đài, nơi nào có người nơi ấy có tranh đấu, ta và huynh mới đến Kiếm tông, thực lực cũng chỉ là thông thường, nếu như không tìm được một chỗ dựa tốt, e rằng ngày sau ở Kiếm tông sẽ bị người ức hiếp. Huynh đài cảm thấy Giang Nguyên này thế nào?"

Thiếu niên áo đen khẽ nhíu mày, trầm mặc rất lâu rồi nói: "Huynh đài, ý ngươi là muốn chúng ta đi nương nhờ vào gã Giang Nguyên kia?" 

"Là kết giao!" Thiếu niên áo vàng cười nói, "Ta tin rằng Kiếm tông cũng có tiểu đoàn thể, sao chúng ta không tổ chức một tiểu đoàn thể? Với lại bây giờ là lúc tốt nhất, huynh nhìn những thiếu niên xung quanh này xem, bọn họ đã trở thành đệ tử ngoại môn, hơn nữa chính là đang lúc mờ mịt về cuộc sống của đệ tử trong tương lại, nếu là chúng ta đi kết giao, bọn họ tuyệt đối sẵn lòng!"

Thiếu niên áo đen nhìn xung quanh một lúc, quả nhiên đệ tử đi ra từ trong tháp tuy là đã qua ải, thế nhưng gương mặt lại chẳng có bao nhiêu vui mừng, trái lại nhiều người còn lộ vẻ sầu lo như có như không.

Suy nghĩ một hồi, thiếu niên áo đen ôm quyền với thiếu niên áo vàng, nói: "Tại hạ Trần Lưu, chẳng hay huynh đài xưng hô thế nào?" 

"Tại hạ Hoàng Nhân!"

"Hoàng huynh, sau này bước vào ngoại môn rồi, mong rằng chiếu cố nhiều hơn!"

"Đâu dám đâu dám, Trần huynh cũng chỉ thấp hơn ta một tầng mà thôi, nếu thật luận về thực lực, e rằng huynh còn trên ta.” 

"Hoàng huynh nói đùa, thực lực của mình ta tự hiểu rõ, Hoàng huynh có thể lên đến tầng thứ sáu đủ để chứng minh bất kể là cảnh giới hay là sức chiến đấu đều cao hơn ta!"

"Được rồi Trần huynh, hai chúng ta đừng nói những thứ này nữa. Huynh xem hai người vừa đi ra, chúng ta mau chóng kết giao, chậm thì người ta đã tụ thành đoàn thể cả rồi."

"Được..." 

Trong ảo cảnh tầng thứ mười hai, trường kiếm Dương Diệp nắm trong tay liên tục công kích vào kiếm nô. Dưới sự công kích mưa rền gió dữ kia của Dương Diệp, kiếm nô rõ ràng ở thế hạ phong, chỉ có thể không ngừng chống đỡ phòng ngự. Dương Diệp không cho kiếm nô cơ hội phản kích, tốc độ vung kiếm càng lúc càng nhanh, sức mạnh cũng là càng ngày càng lớn.

"Keng!"

Cuối cùng, Dương Diệp tìm được một sơ hở, một kiếm chắn được kiếm của kiếm nô, sau đó tay phải vung lên, trường kiếm tiến quân thần tốc, một kiếm đâm vào trên thân thể kiếm nô, kiếm nô lập tức tiêu tán. 

Nhìn thân thể kiếm nô tiêu tán, Dương Diệp thấp giọng nói: "Có mấy kiếm nô ở đây luyện tập cùng, kiếm pháp cơ bản của ta càng ngày càng thuần thục. Nếu như tốc độ và sức mạnh của ta mạnh thêm một chút, như vậy có lẽ kiếm pháp cơ bản sẽ biến thành cực kỳ kinh khủng!"

Trước đây Dương Diệp cho là kiếm pháp cơ bản không hề yếu, bây giờ khi chiến đấu với những kiếm nô này rồi, hắn càng thêm chứng thực được ý nghĩ trước kia. Kiếm pháp cơ bản này chung quy có hai điểm: một là tốc độ, hai là sức mạnh! Một khi cận thân, chỉ cần phát huy hai điểm này đến mức tận cùng, đây tuyệt đối là ác mộng của đối thủ.

Dương Diệp cũng không tiếp tục đi lên tầng trên mà là đứng tại chỗ, hai mắt nhắm nghiền, hồi tưởng cảnh tượng giao thủ với kiếm nô lúc nãy. Bắt đầu từ tầng thứ mười trở đi, mỗi khi đánh thắng một kiếm nô hắn đều sẽ kiểm nghiệm lại phương pháp chiến đấu của mình. Qua một hồi lâu, hắn mở mắt ra, thấp giọng nói: "Bộc lộ ra ba sơ hở, nếu kiếm nô này mạnh hơn một chút, có lẽ là ta sẽ ăn thiệt lớn, mà ba sơ hở của kiếm nô ta cũng không nắm bắt được. Xem ra bản thân ta vẫn còn nhiều thiếu sót!" 

Nói xong, Dương Diệp hít sâu một hơi, sau đó đi lên tầng thứ mười ba.Trong tầng thứ mười ba cũng chỉ có một kiếm nô, nhưng mà sắc mặt Dương Diệp lại khá trầm trọng. Bởi vì kiếm nô này ít nhất phải mạnh gấp hơn ba lần kiếm nô tầng thứ mười kia! Nhưng mà còn tốt, không phải là lấy kiếm nô tầng mười hai làm tiêu chuẩn, bằng không, nếu mà gấp ba lần kiếm nô tầng mười hai kia, vậy thì khó chơi rồi.

Chẳng nhiều lời thừa thải, cũng chẳng có động tác dư thừa, một kiếm thật đơn giản đâm về phía kiếm nô, đại chiến bắt đầu! 

Trong một tầng mười ảo ảnh khác, Giang Nguyên lại chiến đấu kịch liệt hơn Dương Diệp nhiều. Giang Nguyên không cận chiến với kiếm nô mà là đang đấu kiếm khí, ngươi tới một cái, ta lại trả một cái, kiếm khí ngang dọc trong sân đấu.

"Keng!"

Giang Nguyên một khắc sơ ý, bị một luồng kiếm khí của kiếm nô đánh vào ngực, nhưng mà Giang Nguyên cũng không bị đưa ra khỏi Kiếm Nô tháp, bởi vì bên trong y có mặc một món huyền giáp huyền giai. Nhưng mà chỉ như vậy thôi cũng làm Giang Nguyên kinh hãi đổ mồ hôi lạnh. 

"Mẹ nó, huyền khí của kiếm nô này là vô tận hay sao, lại còn có thể thi triển kiếm khí!" Giang Nguyên vừa đấu với kiếm nô vừa thầm mắng chửi trong lòng.

Y đã đánh với kiếm nô một khoảng thời gian, y hoàn toàn không làm gì được kiếm nô này. Bởi vì kiếm nô này chẳng những thi triển kiếm kỹ hoàn hảo hơn y mà còn có ý thức chiến đấu cũng mạnh hơn y rất nhiều. Trước đây khi còn ở nhà, cả nhà cưng chiều y như là tổ tông, ngay cả việc chiến đấu cũng không để cho y chiến đấu sinh tử với người hay là huyền thú, cho nên bây giờ gặp phải kiếm nô vừa có ý thức chiến đấu mạnh mẽ vừa không sợ chết, khuyết điểm của bản thân y liền lộ ra không sót gì.

Nhưng mà cũng may, tuy rằng về mặt ý thức chiến đấu kém một chút nhưng y còn chưa bị dồn đến thua cuộc. Bởi vì kiếm nô cuối cùng vẫn là kiếm nô, mặc dù có ý thức chiến đấu nhưng chung quy cũng không thông minh như con người. 

Trong lúc nhất thời, một người một kiếm nô giằng co với nhau.

Trong ảo cảnh của nữ tử váy xanh, nữ tử váy xanh cũng không tốt hơn Giang Nguyên bao nhiêu. Một kiếm nô huyền giả cửu giai có thực lực chân chính, có ý thức chiến đấu cũng hơi khó khăn đối với nàng, nhưng mà nàng không nản lòng, ngược lại là càng đánh càng mạnh hơn. Từ nhỏ nàng chính là lớn lên trong nghịch cảnh, với nàng khó khăn là như cơm bữa!

"Có người bước vào tầng thứ mười bốn!" 

Ngoài tháp, một thiếu niên trên Ngoại Môn bảng kêu lên một tiếng, chỉ vào cái chữ lớn trên tháp.
Đệ tử trên bản ngoại môn tại đây theo tiếng kêu nhìn lại, khi phát hiện giữa tháp hiện hai chữ "Mười Bốn", mọi người lập tức chấn kinh.

Tầng mười bốn đó chính là thực lực của đối phương gần như là vô địch là cùng giai. Phải biết rằng kiếm nô huyền giả cửu giai trong tầng thứ mười bốn là cực kỳ kinh khủng. Hơn nữa chỉ cần lên thêm một tầng nữa, vậy chính là ngang bằng với kỷ lục của người xếp thứ hai và thứ ba trên Ngoại Môn bảng năm đó, cũng chính là thiếu niên mặt tròn và thiếu niên nốt ruồi đen. 

"Tần Phong, thiếu niên gọi là Giang Nguyên này thật khá, lại có thể xông tầng thứ mười bốn." Thiếu niên mặt tròn nhìn thiếu niên có nốt ruồi đen mà cười nói. Hồi đó hai người bọn họ từng trải qua tầng mười bốn, biết độ khó nơi đó, cho nên thiếu niên gọi là Giang Nguyên này làm cho hắn vô cùng hứng thú.

"Lên mười lăm rồi lại nói!" Thiếu niên có nốt ruồi đen trên mặt đáp lại một cách lạnh nhạt, có vẻ vô cùng bình tĩnh.

"Thứ mười lăm, lên thứ mười lăm!" 

Thiếu niên có nốt ruồi đen vừa dứt lời, một thiếu niên trên Ngoại Môn bảng lại chỉ vào chữ to trên tháp, hưng phấn nói.

Lần này, thiếu niên nốt ruồi đen động dung.

"Mười lăm, thật sự là mười lăm, ha ha..." 

Nhìn thấy con số biến thành mười lăm, Tào Hỏa trưởng lão cười phá lên chẳng còn chút phong độ nào, mà không chỉ mình Tào Hỏa, ngay cả Thiên trưởng lão và Phùng Vũ bên cạnh cũng là mỉm cười.

Có thể lên tầng thứ mười lăm, đó là khái niệm gì? Vậy có nghĩa là chỉ cần đối phương không vẫn lạc, Kiếm tông bồi dưỡng hai năm là có thể đại biểu Kiếm tông tham gia lần Thanh Vân bảng tiếp theo!

Đệ tử có thể lên lên Thanh Vân bảng đại diện cho cái gì? Đại diện hy vọng tương lai của Kiếm tông! Xuất hiện đệ tử đại diện cho hy vọng tương lai của Kiếm tông, ba người sao không kích động được? 

Kích động một hồi, Tào Hỏa đột nhiên nghĩ đến cái gì bèn quay đầu hỏi Phùng Vũ: "Lão Phùng, bên trong tháp còn lại mấy người?"

Nghe vậy, Phùng Vũ nói: "Nếu như ta nhớ không lầm, ở bên trong tháp chỉ còn lại có bốn người, bốn người này theo thứ tự là Giang Nguyên, Thanh Tuyết, Phạm Văn, Dương..."

Nói đến đây, Phùng Vũ bỗng nhìn về phía Thiên trưởng lão: 

"Dương Diệp? Chính là đệ tử tạp dịch Dương Diệp đó?"

Nghe thấy lời của Phùng Vũ, Tào Hỏa cũng nhìn về phía Thiên trưởng lão. Lão cũng có chút ấn tượng với Dương Diệp, bây giờ nhìn thấy Dương Diệp này còn trong tháp, lão có hơi bất ngờ.

Thiên trưởng lão vuốt vuốt râu, tươi cười mà nói: "Đương nhiên là hắn, ta vẫn luôn chú ý hắn, hắn chưa đi ra, bây giờ vẫn còn ở trong đó!" 

Nghe vậy, Phùng Vũ và Tào Hỏa động dung. Hiện giờ trong tháp tầng thấp nhất cũng là tầng mười, nói cách khác Dương Diệp là tiến vào tầng mười. Người có thể đi vào tầng thứ mười, thực lực và thiên phú coi như là vô cùng tốt. Nhưng mà hai người có hơi nghi hoặc, vì sao một năm trước Dương Diệp còn chưa trở thành huyền giả chứ?

Đúng lúc này, một bóng người bị chuyển ra ngoài tháp. Thiên trưởng lão là người đầu tiên nhìn sang, khi nhìn thấy đó là người tên Phạm Văn chứ không phải Dương Diệp, Thiên trưởng lão lập tức thở phào nhẹ nhõm. Dương Diệp bước vào tầng thứ mười, vậy liền có nghĩa là thực lực của hắn bây giờ xếp trước mười cũng chẳng có gì khó. Thế nhưng ông vẫn mong Dương Diệp có thể đi thêm mấy tầng nữa.

"Thứ mười sáu, thứ mười sáu..." Chẳng biết ai hô lên một câu, lập tức mọi người ngoài tháp, bao gồm cả đệ tử trên Ngoại Môn bảng đều kinh hãi. 

Chương 47: Hậu phát chế nhân

Sau khi đi đến tầng thứ mười sáu, Dương Diệp cũng không xuất thủ trước mà là chăm chú nhìn chằm chằm vào đối phương. Ở tầng thứ mười lăm, hắn có một phát hiện, đó chính là người xuất thủ trước tuy chiếm tiên cơ nhưng lại có sơ hở. Chỉ cần tốc độ và sức mạnh đủ là có thể sử dụng sơ hở này để đánh chết đối phương!

Hiện giờ hắn chính là muốn dùng phương pháp này!

Giằng co một hồi, kiếm nô xuất thủ trước. Kiếm nô không thi triển kiếm kỹ gì, mà là chuyển động thân hình, đâm một kiếm về phía Dương Diệp. Thế nhưng một kiếm này cực kỳ nhanh, nhanh đến mức Dương Diệp gần như không nhìn thấy được! 

Ngay khi kiếm của kiếm nô chỉ cách Dương Diệp một trượng, tay phải nắm trường kiếm của Dương Diệp vung lên, sau đó kiếm của kiếm nô ngừng lại cách cổ họng Dương Diệp vài phân, lại tiếp đó, thân thể kiếm nô nhạt dần cho đến khi hoàn toàn tiêu tán.

Nét mặt Dương Diệp bình tĩnh, như thể chưa làm gì. Hắn khép hờ hai mắt, hồi tưởng một kiếm vừa nãy. Qua một hồi lâu, hắn mở mắt ra nói: "Không động thì thôi, động thì kinh thiên địa. Về sau chiêu này gọi là Hậu Phát Tiên Chế!" Nói xong, Dương Diệp nở nụ cười.

Hắn rất là hài lòng về chiêu thức lĩnh ngộ từ việc giao chiến với kiếm nô này. Chiêu này rất sắc bén, thế nhưng cũng có nhược điểm, đó chính là tốc độ và sức mạnh của mình nhất định phải vượt qua đối phương, hơn nữa còn phải kịp thời nắm bắt sơ hở của đối phương, nếu không đó chính là tìm đường chết. Chẳng qua là về tốc độ và sức mạnh của mình, Dương Diệp vẫn vô cùng có lòng tin. 

Không hề nghỉ ngơi, Dương Diệp đi lên tầng thứ mười bảy. Hiện giờ hắn vô cùng muốn chiến đấu, như vậy mới có thể hoàn thiện kiếm pháp cơ bản cùng với một chiêu mà hắn vừa mới lĩnh ngộ ra. Chỉ có chiến đấu liên tục, hắn mới có thể càng ngày càng mạnh, mà kiếm nô của Kiếm Nô tháp này chính thứ giúp luyện tập tốt nhất.

Dương Diệp không hề biết, khi hắn bước trên tầng thứ mười bảy, tất cả mọi người bên ngoài đã nhốn nháo lên cả. Ngay cả đệ tử trên Ngoại Môn bảng vốn cao ngạo cũng sôi trào. Phải biết rằng, cho dù là bọn họ trước đây cũng chẳng ai có thể bước lên tầng thứ mười bảy.

"Tầng thứ mười bảy, tầng thứ mười bảy... Không hổ là thiên tài kiệt xuất nhất Giang Tuyết thành, sau này Kiếm tông ta lại có một siêu thiên tài. Ha ha..." 

Tào Hỏa lại lần nữa chẳng còn hình tượng chút nào mà cười phá lên, dáng vẻ như vậy quả thực không khác gì tiểu nhân đắc chí.

Phùng Vũ và Thiên trưởng lão bên cạnh Tào Hỏa nhìn nhau, sau đó đều cười lắc đầu. Đừng nói là Tào Hỏa, ngay cả hai người bọn họ đều suýt nữa cười to lên. Tầng thứ mười bảy, ngoại trừ yêu nữ kia ra, có thể nói là thành tích tốt nhất mười mấy năm qua.

Những thiếu niên bên cạnh không kích động như Tào Hỏa, có cũng chỉ là vẻ mặt khiếp sợ và sùng bái. Bọn họ tự mình trải nghiệm sự lợi hại của kiếm nô bên trong, tầng sáu tầng bảy đã làm cho nhiều người không cản nổi, mà hiện giờ có người lại có thể lên đến tầng mười bảy, thực lực kia kinh khủng cỡ nào? 

Người ở đây không kích động thì chính là khiếp sợ, mà chỉ có một người mặt mày u ám, đó chính là Liễu Thanh Vũ có tên trên Ngoại Môn bảng. Từ lúc vừa bắt đầu, y đã chú ý đến Dương Diệp, mà đến bây giờ Dương Diệp còn chưa đi ra, như vậy nói cách khác, Dương Diệp ít nhất là đi đến tầng mười.

Có thể lên đến tầng thứ mười, vậy cũng có nghĩa là thực lực và thiên phú của đối phương đều cực kì tốt, ít nhất là sẽ không hề kém y. Phải biết rằng, trước đây y cũng chỉ dừng lại ở tầng thứ mười mà thôi. Một khi Dương Diệp trở thành đệ tử ngoại môn, lấy được bồi dưỡng tài nguyên tông môn thì cho dù không thể vượt qua y trong thời gian ngắn, nhưng mà đó cũng là một cái phiền phức!

"Trước đây lẽ ra ta không nên đánh cược với hắn!" Nhìn Kiếm Nô tháp, Liễu Thanh Vũ mặt mày u ám, lẩm bẩm nói. 

Trong tầng thứ mười bảy, Dương Diệp không xuất thủ trước, mà lần này kiếm nô lại cũng không xuất thủ. Điều này làm cho Dương Diệp có hơi khó hiểu, lẽ nào kiếm nô này có thể nhìn ra ý đồ của hắn?

Dương Diệp không nghĩ gì khác nữa, hắn hơi híp hai mắt lại, bắt đầu tập trung toàn bộ tinh thần. Hắn không dám sơ suất chút nào, bởi vì kiếm nô tầng này rất mạnh, từ khí tức tỏa ra từ trên người nó mà xem, nếu như kiếm nô này chiến đấu với con sói xám bên trong cơ thể hắn, con sói xám của hắn nhất định cũng không đánh lại kiếm nô này.

Nói cách khác, thực lực của kiếm nô này chẳng những mạnh hơn người cùng giai mà còn mạnh hơn cả huyền thú cùng giai. Điều này làm cho Dương Diệp chẳng dám có chút sơ ý nào! Dương Diệp không xuất thủ trước, kiếm nô cũng không ra tay, cứ như vậy, một người một kiếm nô bắt đầu giằng co.

Trong ảo cảnh của Giang Nguyên bên kia, Giang Nguyên thật vất vả chiến thắng kiếm nô tầng thứ mười mà đi đến tầng thứ mười một. Khi y cảm nhận được kiếm nô tầng thứ mười một, sắc mặt Giang Nguyên lập tức nặng nề, thực lực của kiếm nô này mạnh hơn tầng thứ mười rất nhiều.

Trầm mặc hồi lâu, Giang Nguyên hít sâu một hơi, nói: "Tầng hai mươi sao? Ngày hôm nay Giang Nguyên ta sẽ phá kỷ lục này!" Nói xong, y không còn giữ lại nữa, khí tức toàn thân đột nhiên điên cuồng tăng vọt lên. 

Trong khoảnh khắc khí tức Giang Nguyên tăng vọt, mọi người ngoài tháp lần nữa biến sắc, Tào Hỏa thất thanh nói: "Tiên Thiên, có người đang tấn cấp Tiên Thiên bên trong tháp!"

Một lời làm dậy ngàn đợt sóng, giờ khắc này mọi người đã không còn còn chấn kinh nữa rồi mà là rung động.

Mà đúng lúc này, một bóng người đột nhiên được chuyển ra khỏi tháp, mọi người tập trung nhìn sang, thì lại là nữ tử gọi là Thanh Tuyết kia. Ngay khi gần đó có người muốn đi đỡ Thanh Tuyết, Tào Hỏa đột nhiên xuất hiện bên cạnh, sau đó phất phất tay với nữ tử muốn đỡ Thanh Tuyết, ý bảo đối phương lui ra. 

Tào Hỏa nhìn Thanh Tuyết đang ngồi xếp bằng trên đất, trong mắt tràn đầy nhiệt tình, thậm chí đôi tay cũng bắt đầu run rẩy.

Nhìn thấy dáng vẻ của Tào Hỏa, hai người Thiên trưởng lão và Phùng Vũ cũng không thấy có gì bất thường, đương nhiên bọn họ sẽ không cho rằng Tào Hỏa trúng ý nữ tử này. Hai người đi tới gần Thanh Tuyết, khi thấy đã nhìn thấy rõ, hai người cũng lập tức phản ứng y hệt như Tào Hỏa.

Giờ phút này, Thanh Tuyết ngồi xếp bằng trên mặt đất, linh khí xung quanh nàng dao động khác thường, mà khí tức bản thân của Thanh Tuyết cũng đang liên tục tăng lên. Chẳng cần phải nói, tất cả mọi người đều biết đây là đoạn mở đầu cho đột phá. Thanh Tuyết đã là huyền giả cửu giai, đang đột phá đó chính là Tiên Thiên! 

Nghĩ vậy tất cả mọi người ở đây hít một hơi khí lạnh.Bên trong tháp đã có một cường giả Tiên Thiên mà ngoài tháp còn có một người đang thăng cấp Tiên Thiên, đây là muốn nghịch thiên sao!

Ở chỗ đệ tử Ngoại Môn bảng, thiếu niên mặt tròn run run nói: "Hai người mười sáu tuổi Tiên Thiên, đây, đây chẳng lẽ lại là hai yêu nữ?" 

Tần Phong ở bên cạnh hắn lắc đầu nói: "Mười sáu tuổi Tiên Thiên quả thực được cho là thiên tài, nhưng muốn sánh với yêu nữa, e là còn quá sớm. Trước đây, lúc yêu nữ xông Kiếm Nô tháp này nàng còn chưa đạt đến Tiên Thiên đâu. Chưa đến Tiên Thiên mà đã có thể xông đến tầng thứ hai mươi, đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là nàng có thể lấy Phàm Nhân cảnh chiến thắng Tiên thiên cảnh!"

Thiếu niên mặt tròn gật đầu tán đồng: "Quả thực vậy, yêu nữ kia hiện giờ chỉ là cảnh giới Tiên thiên nhưng lại có thể giao thủ với cường giả Vương Giả cảnh. Thiên phú như thế, e là ngay cả ở trong Nguyên môn cũng là rất tốt. Mặc dù hai người này là Tiên Thiên, nhưng nếu giao thủ với yêu nữ lúc còn ở Phàm Nhân cảnh, e rằng hai người họ phần nhiều là phải thua!"

"Mặc kệ thế nào, hai người này đều có thiên phú rất tốt, nếu như ngày sau không vẫn lạc thì Thanh Vân bảng lần tiếp theo sẽ là họ cầm cờ đi đầu!" Tần Phong lạnh nhạt nói. 

"Quả là vậy! Thanh Vân bảng sao, chúng ta cũng phải cố gắng, nếu không sau này đi cũng chỉ là quân tốt thí..."

Trong tầng thứ mười bảy, Dương Diệp vẫn không hề động mà kiếm nô kia cũng như bù nhìn, không nhúc nhích gì. Hai bên giằng co đã một hồi lâu rồi.

Một khắc nào đó, Dương Diệp đột nhiên mở mắt. Chỉ thấy ngón tay trên bàn tay trái của hắn nhẹ nhàng rạch về phía kiếm nô, một luồng kiếm khí nháy mắt đi đến trước mặt nó. 

Hàn quang chợt lóe, kiếm khí tiêu tan, kiếm nô vẫn không động.

Dương Diệp chầm chậm đi về phía kiếm nô, không thi triển ra tốc độ, cứ như là đang đi dạo vậy, chầm chậm bước về phía kiếm nô. Khi hắn đi đến trong phạm vi hai trượng trước mặt kiếm nô, kiếm nô xuất thủ. Trong sân đấu, hàn quang lóe lên, sau đó mũi kiếm lạnh lẽo mà sắc bén cũng đã xuất hiện ở trước mặt Dương Diệp.

Trong nháy mắt, kiếm nô xuất thủ, tay phải Dương Diệp cũng động. 

Vụt!

Một tiếng xé gió chói tai vang lên, sau đó mũi kiếm của kiếm nô ngừng ở cổ họng Dương Diệp, tiếp theo sau thân thể kiếm nô từ từ tiêu tán.

Nhìn thấy kiếm nô tiêu tán, tay trái Dương Diệp sờ nhẹ vào cổ, sau đó vừa nhìn lại, ngón tay hắn dính một chút màu đỏ tươi. 

"Tốc độ của ta vẫn chưa đủ lắm!" Nhìn máu đỏ trên tay, Dương Diệp lẩm bẩm nói. Trong lúc giao thủ với kiếm nô này, chỉ cần chậm một chút, vậy thì hắn liền phải dừng lại ở tầng mười bảy rồi.

Không hề nghỉ ngơi, Dương Diệp bước lên bậc thang tầng thứ mười tám.

Chương 48: Khổ chiến

Ngoài tháp, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào hai chữ to ở giữa tháp kia. Vào giờ khắc này, Thanh Tuyết đang tấn cấp ở bên cạnh cũng bị mọi người bỏ qua.

Hiển nhiên, so với Thanh Tuyết tấn cấp Tiên Thiên, đi lên tầng thứ mười tám càng làm cho người ta chấn động hơn. Điều này cũng là bình thường, mọi người ở đây cơ bản là đều từng đi vào Kiếm Nô tháp, biết sự kinh khủng của bên trong đó. Nhất là ba trưởng lão Tào Hỏa, bọn họ hiểu rất rõ có thể lên tầng mười tám đại biểu cho là gì.

Mục đích chủ yếu của Kiếm Nô tháp chính là khảo nghiệm tiềm lực của người tham dự. Tiềm lực này chẳng phải nói về cảnh giới mà là tiềm lực chiến đấu của một người. Từ trước đến giờ thế giới này cũng không thiếu yêu nghiệt, ở Nam vực, người có thể vượt cấp khiêu chiến, thậm chí vượt hai giai, cũng không phải là không có. Nói cách khác, sức chiến đấu thực sự của những người cảnh giới cao chưa chắc gì mạnh hơn người có cảnh giới thấp hơn họ. 

Cảnh giới không phải là tiêu chuẩn duy nhất để so sánh thực lực của một cá nhân, nhưng mà cảnh giới cao cũng có lợi ích rõ rệt, đó chính là số lượng huyền khí nhất định là nhiều hơn cảnh giới thấp. Hơn nữa, khi một người tăng lên đến một vài cảnh giới nào đó, họ còn có thể nhận được một số năng lực kì dị.

Tỷ như Tiên Thiên cảnh, sở dĩ Tiên Thiên cảnh mạnh hơn Phàm Nhân cảnh cũng là vì sau khi đạt được Tiên Thiên, người ta có thể thu nạp linh khí vô hình trong thiên địa vào trong cơ thể, dung hợp với thể xác, tăng cường sức mạnh của cơ thể. Tiếp đó huyền khí từ các nơi trong cơ thể được tinh lọc và ngưng, lưu động tuần hoàn trong thể nội, từ đó khả năng chủ động hấp thu linh khí trong trời đất lại càng lớn mạnh lên, lại tiếp tục không ngừng đắp nặn thể xác của bản thân.

Vẫn là câu nói đó, điều này cũng không có nghĩa là Tiên Thiên cảnh tuyệt đối có thể chiến thắng Phàm Nhân cảnh. Thế giới này ngoại trừ không thiếu các loại thiên tài ra thì lại càng không thiếu các loại công pháp nghịch thiên. Có rất nhiều loại công pháp đỉnh cấp cùng với ngoại vật là có thể khiến người ta ở Phàm Nhân cảnh đạt được hiệu quả Tiên Thiên cảnh. 

Tỷ như Dương Diệp, trong cơ thể hắn có một vòng xoáy nhỏ, huyền khí kim sắc mà vòng xoáy nhỏ sản xuất ra chính là một thứ nghịch thiên. Trước đây hắn được huyền khí kim sắc thối thể, từ góc độ nào đó mà nói, thân thể của hắn thực ra đã không kém thân xác của Tiên Thiên cảnh. Thậm chí so với một vài Tiên Thiên cảnh, thân xác của hắn còn mạnh hơn.

Sở dĩ ba người Tào Hỏa chấn động là bởi vì bọn họ cho rằng ở tầng thứ mười tám, Giang Nguyên tăng cấp cảnh giới trong khi chiến đấu, lấy Phàm Nhân cảnh xông đến tầng thứ mười bảy, sau đó lại ở tầng thứ mười tám thăng cấp đến Tiên Thiên. Điều này có nghĩa là Giang Nguyên chẳng những có tiềm lực chiến đấu cường đại mà còn có tiềm lực thiên phú cường đại.

Một thiên tài cường giả Tiên Thiên mười sáu tuổi, hơn nữa còn là lấy Phàm Nhân cảnh xông đến tầng thứ mười bảy, ở tầng thứ mười tám thăng cấp Tiên Thiên, điều này sao lại không làm cho ba người bọn họ chấn động được? 

"Đi thông báo yêu nữ, nói là đã có người sắp phá kỉ lục của nàng!" Tần Phong nhìn hai chữ lớn trên tháp, khẽ lẩm bẩm nói. Đối phương chưa đạt đến Tiên Thiên mà đã xông lên đến tầng thứ mười bảy, bây giờ đã thăng cấp Tiên Thiên, với sức chiến đấu của đối phương, xông qua tầng hai mươi hẳn không phải là quá khó khăn.

Một thiếu niên ở phía sau hắn không do dự, lập tức xoay người bay vọt về một phương hướng.

Trong tầng thứ mười tám, trường kiếm trong tay Dương Diệp không ngừng vung lên, mang theo tàn ảnh cùng với tiếng xé gió rin rít chói tai. Mà đối thủ kiếm nô của hắn cũng không cam lòng yếu thế, trường kiếm trong tay cũng liên tục vung lên, tốc độ không kém gì Dương Diệp. Hai bên người đến ta đi đã không dưới mấy trăm chiêu! 

Thực lực kiếm nô tầng thứ mười tám này làm cho Dương Diệp phải bất ngờ, đặc biệt là tốc độ kia, mạnh hơn kiếm nô tầng thứ mười bảy không biết bao nhiêu. Còn may là lần này hắn không dùng chiêu hậu phát chế nhân kia, nếu không rất có thể là hắn tìm đường chết, kém nhất cũng là đồng quy vu tận (1), bởi vì này tốc độ ra chiêu của kiếm nô này quá nhanh.

Nếu như hắn không khổ luyện kiếm pháp cơ bản hai năm, nếu như hắn không lịch luyện ở Thập Vạn Đại Sơn, nếu như hắn không giao thủ với những kiếm nô trước đó, hiện giờ hắn chắc chắn đã thua từ lâu.

Hai bên chưa sử dụng kiếm kỹ hay là kiếm khí gì, đều chỉ dùng chiêu thức cơ bản nhất, chính là ngươi đâm ta cản, ta đâm ngươi cản. Đương nhiên, khoảng cách gần như thế cũng không cách nào sử dụng kiếm khí, bởi lẽ bất kỳ kiếm khí nào cũng cần thời gian, mà thứ hai bên đang thiếu nhất bây giờ chính là thời gian. Ai dám thi triển kiếm khí, người đó nhất định lập tức bị một kiếm xuyên tim! 

Kiếm nô còn tốt, nó chỉ có ý thức chiến đấu, không còn tâm tình gì khác. Không thể không nói, ở trong những thời khắc như thế này, không có trí khôn chắc chắn là một điểm mạnh với kiếm nô, bởi nó sẽ không căng thẳng, không sợ hãi, ngoại trừ chiến đấu ra, nó không có bất cứ tâm tình tiêu cực nào.

Mà Dương Diệp liền biết, tuy rằng hắn hết sức chăm chú gặp chiêu phá chiêu, thế nhưng một vài tâm tình tiêu cực phải có thì hắn vẫn sẽ có, nhưng mà hắn kiềm nén tất cả, không bộc phát ra mà thôi.Thế nhưng nếu cứ tiếp tục mãi như vậy, hắn nhất định sẽ không chịu nổi trước. 

"Không thể tiếp tục như vậy!" Vung trường kiếm trong tay, Dương Diệp thầm nghĩ trong lòng.

Nghĩ là làm, Dương Diệp một kiếm đâm vào trên thân kiếm của kiếm nô, mượn sức từ trên thân kiếm, hắn nhẹ nhàng nhảy về phía sau. Ngay trong nháy mắt Dương Diệp nhảy về phía sau, kiếm nô tóm lấy cơ hội này, nghiêng người về phía trước, trường kiếm trong tay mang theo kiếm ảnh đầy trời mà phủ ập xuống Dương Diệp.

Kiếm ảnh ập đến, Dương Diệp mặt không đổi sắc, trường kiếm thoát khỏi tay, nhanh như chớp mà bắn về phía kiếm nô. 

"Keng" một tiếng, trường kiếm của Dương Diệp bị kiếm nô đánh bay, trong tíc tắc trường kiếm bị đánh bay ấy, hai quả đấm của Dương Diệp đột nhiên xuất hiện trước mặt kiếm nô, một quyền đánh vào trường kiếm, một quyền đấm vào ngực nó.

Hai nắm đấm đột nhiên đến làm cho kiếm nô chợt khựng lại. Hiển nhiên là nó thật không ngờ đối phương lại còn biết dùng nắm đấm. Nhưng mà nó rất nhanh đã phản kích, trường kiếm trong tay cong lại, đâm về phía ngực Dương Diệp bằng một góc độ quỷ dị.

Cao thủ quyết thắng bại chỉ trong tíc tắc, ngay khi kiếm nô dùng lại một lát, nắm đấm phải của Dương Diệp đã đấm thẳng vào ngực nó. Nhưng mà trường kiếm của kiếm nô cũng đã đến trước ngực của Dương Diệp. Thế nhưng, trường kiếm của kiếm nô chỉ mới đâm thủng da Dương Diệp đã bị sức mạnh kinh khiếp từ nắm đấm của Dương Diệp đánh văng ra ngoài. 

Trong nháy mắt quả đấm của Dương Diệp tiếp xúc được ngực kiếm nô, Dương Diệp hóa quyền thành chỉ, nhẹ nhàng bắn hai luồng kiếm khí, kiếm khí theo sát thân thể kiếm nô, cùng bay theo ra ngoài. Trên không trung, tốc độ của kiếm nô giảm xuống, hai luồng kiếm khí đâm xuyên thấu mà qua, thân thể kiếm nô từ từ tiêu tán.

Trong nháy mắt thân thể kiếm nô và trường kiếm tiêu tán, một vệt máu tươi chảy ra từ ngực của Dương Diệp.

Tuy rằng biết rõ đây là ảo cảnh, mình sẽ không thật sự chết, thế nhưng trong khoảnh khắc vừa nãy, Dương Diệp vẫn cảm giác được mùi vị của tử vong. Cũng giống như tầng thứ mười bảy, nếu như lần này hắn chậm một chút, hắn cũng đã phải dừng lại. Dương Diệp nhặt lên trường kiếm bị kiếm nô đánh bay lúc nãy, sau đó ngồi bệt xuống đất, bắt đầu tự kiểm nghiệm lại.

Từ lần chiến đấu này, Dương Diệp biết kiếm pháp của hắn có lẽ đã không tệ, thế nhưng trong lúc giao thủ với kiếm nô vừa nãy, kiếm pháp của hắn và bản thân hắn vẫn có rất nhiều chỗ chưa đủ. Kiếm pháp không đủ ở chỗ tốc độ chưa đủ, đánh rất lâu mà chỉ phòng ngự mà không thể tấn công, cho dù là có lúc nhìn thấy được sơ hở nhưng lại không thể xuất kiếm kịp thời.

Thiếu sót của bản thân thì là ở chỗ chưa đủ bình tĩnh, nhất là lúc cuối cùng, hắn rõ ràng đã nóng vội, tuy trận này hắn thắng, nhưng đây là hắn đánh cược mà ra. 

Có thể nói, hắn cũng không hài lòng về trận chiến đấu này, bởi vì hắn không thích đánh cược. Nếu như có thể giữ vững tinh thần, không vội vàng nóng nảy, cho dù hắn không thể dùng kiếm pháp mà thắng được kiếm nô này, nhưng ở giao thủ một khoảng thời gian vẫn là có thể. Mà đánh cược là phải nói đến hai chữ vận may, Dương Diệp không thích ký thác tính mạng mình vào trên hai chữ vận may hư vô mờ mịt kia.

"Xem ra kinh nghiệm chiến đấu của ta vẫn còn ít. Sau này có cơ hội ta nhất định phải thực chiến nhiều hơn, tốt nhất là đi Thập Vạn Đại Sơn chiến đấu sinh tử với huyền thú. Chỉ có không ngừng lịch luyện giữa sống chết như thế ta mới có thể càng ngày càng mạnh, trong tương lai mới có thể giết ra một con đường lên Thanh Vân bảng gì đó."

Tổng kết xong, Dương Diệp đứng dậy, sau đó nhìn về phía tầng thứ mười chín. Vừa rồi hắn nếm trải được thực lực của kiếm nô tầng thứ mười tám, có thể nói đó là kẻ mạnh nhất dưới Tiên Thiên cảnh mà hắn từng gặp qua. Vậy tầng thứ mười chín sẽ là mạnh đến mức nào đây? 

Lần này Dương Diệp không bước lên nữa mà là ngồi khoanh chân trên mặt đất ngay tại chỗ, vận dụng huyền khí kim sắc chữa trị vết thương ở ngực. Đối mặt với đối thủ tiếp theo, Dương Diệp không dám có chút lơ là nào, hắn muốn dùng trạng thái tràn đầy nhất mà đến. Bằng không, tầng thứ mười chín rất có thể chính là tầng cuối cùng của hắn.

Trong lúc Dương Diệp nghỉ ngơi, trong tầng thứ mười bốn, sau khi chiến đấu gần đến hai canh giờ, Giang Nguyên mới thừa dịp kiếm nô lộ ra một sơ hở mà đâm xuyên qua kiếm nô. Nhưng mà y cũng là vô cùng chật vật, lúc này y cũng chẳng còn dáng vẻ ung dung tiêu sái ngày trước nữa, trang phục toàn thân đã rách rưới tơi bời, bên trên còn có vài vết máu. Mới vừa giết chết kiếm nô xong y liền nằm vật xuống sàn.

Sau khi thở hổn hển mấy cái, y thấp giọng nói: "Thật là kiếm nô biến thái, sức chiến đấu biến thái, lại có thể suýt nữa giết được Tiên Thiên cảnh như ta đây. Trước đây lão tổ tông từng nói dùng ngoại vật đề thăng tới Tiên Thiên có chỗ thiếu sót, xem ra là thực sự. Ôi thôi, lẽ ra hồi đầu ta không nên nghe lời phụ thân mà dùng đan dược thăng cấp lên đến Tiên Thiên!" 

Đúng vậy, Tiên Thiên của y là dùng ngoại vật nâng cao mà ra, trước đó y biết rõ điều này có chỗ thiếu hụt, nhưng y vẫn phục dụng. Y làm vậy chẳng vì gì khác ngoài danh tiếng. Ở Giang Tuyết thành mà nói, huyền giả cửu phẩm mười sáu tuổi đã vô cùng hiếm thấy, nhưng nếu như là Tiên Thiên mười sáu tuổi thì sao?

Nếu như là Tiên Thiên mười sáu tuổi thì ngay cả khi tính trong toàn châu cũng là vô cùng nổi bật. Vì để cho danh tiếng thiên tài của mình nâng cao một bước, cuối cùng y vẫn sử dụng đan dược, tăng cảnh giới của mình lên đến Tiên Thiên. Nhưng mà bây giờ y đã hối hận rồi, nếu như y tu luyện bình thường đến Tiên Thiên, y chắc chắn sẽ không bị kiếm nô này làm cho chật vật như vậy.

Giang Nguyên thở dài một hơi rồi nhìn về tầng mười lăm, do dự một chút, y lộ vẻ kiên định mà nói: "Tuy rằng hiện giờ ta chắc chắn lấy được đệ nhất, thế nhưng nếu lại lên một tầng nữa nhất định sẽ làm cho trưởng lão Kiếm tông chú ý, nhất định phải xông qua tầng thứ mười lăm!" 

Nói xong, Giang Nguyên ngồi khoanh chân trên mặt đất, lẳng lặng khôi phục huyền khí.

***

(1)  Đồng quy vu tận: cùng chết chung 

Chương 49: Tiên thiên!

Thất Luyện phong, Trọng Lực động.

Trọng Lực động là nơi tu luyện tương đối biến thái ở Thất Luyện phong. Ở bên trong này sẽ có một loại sức mạnh vô hình áp chế người bước vào trong động. Tỷ như một người ở bên ngoài trong một hơi thở có thể xuất ra mười kiếm, nhưng nếu đi vào trong động, với tiêu chuẩn thấp nhất của Trọng Lực động là gấp đôi trọng lực mà nói, vậy người này tối đa cũng chỉ có thể xuất ra một kiếm.

Trong Trọng Lực động lúc này, một người nữ tử mặc váy da bó sát màu đỏ đang ở liên tục vung trường kiếm trong tay. Nữ tử có dáng vẻ cực đẹp, thậm chí có thể nói là hồng nhan họa thủy. 

Đúng vậy, nữ tử có một gương mặt hồng nhan họa thủy, mi mục yêu mị như hồ ly, mặc dù là đang luyện kiếm nhưng đôi mắt kia vẫn như thể chứa một hồ nước xuân, sóng mắt lưu chuyển, mị hoặc thiên thành. Có lẽ là bởi vì trọng lực, gương mặt yêu mị như thoa một một son mỏng, mang theo ửng hồng nhàn nhạt, tươi đẹp như mai nở rộ, vô cùng kiều diễm.

Bộ váy liền thân bằng da màu đỏ trên người nữ tử cực kỳ gợi cảm, đường cong lả lướt xinh đẹp hoàn toàn hiển hiện ra. Chiếc váy chỉ vừa vặn che khuất cái mông của nữ tử, rất ngắn, thật sự rất ngắn, nếu như nữ tử kéo váy lên một chút, e là chỉ một chút thôi, hoặc là có ai đó hơi ngồi xổm xuống, bên dưới váy của nàng sẽ bị nhìn sạch không còn gì.

Gương mặt kiều diễm, vóc dáng gợi cảm mê hoặc, toàn thân nữ tử đều tỏa ra vẻ quyến rũ làm cho nam nhân phải điên cuồng. 

Đương nhiên, những điều này đều không quan trọng, quan trọng nhất là hệ số trọng lực của Trọng Lực động đang ở mức cao nhất, cũng chính là gấp hai mươi lần. Mà ở dưới trọng lực gấp hai mươi lần, kiếm pháp của nữ tử cũng không có chút khác thường nào, như thể là trọng lực này không hề tồn tại!

"Mộ Dung sư tỷ, Phong Lâm có việc bẩm báo!"

Đúng lúc này, một giọng nói từ bên ngoài truyền vào trong động. 

Nghe được âm thanh này, nữ tử cau mày, do dự một chút nàng vẫn là dừng luyện kiếm. Nàng biết nếu như không có chuyện gì trọng đại, những này đệ tử ngoại môn này sẽ không dám đến quấy rầy nàng.

Nhẹ nhàng bước đi đến một giá treo quần áo, tay vẫy ra, một bộ váy dài màu đỏ tươi đã bao bọc lên người nàng, che đi dáng người gợi cảm bốc lửa.

Cửa động mở ra, nữ tử xuất hiện nơi cửa động. Tuy rằng nữ tử dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành, thế nhưng nam tử tên là Phong Lâm vẫn là cúi người, mi mắt rũ xuống, không ngẩng đầu nhìn nữ tử. 

Hắn đương nhiên không dám nhìn, đùa gì thế, trước đây có một đệ tử ngoại môn ỷ vào mình thiên phú trác tuyệt, nhìn nữ tử bằng ánh mắt xấu xa, sau đó đệ tử ngoại môn kia đã bị yêu nữ này một cước đá đứt gốc con cháu. Dù vậy các trưởng lão chẳng những không trách cứ, trái lại còn cảnh cáo tất cả đệ tử ngoại môn không được trêu chọc đến người trước mắt này.

Từ đó về sau, ngoại trừ một vài đệ tử trên Ngoại Môn bảng ra, những đệ tử khác nhìn thấy yêu nữ này không đi đường vòng thì cũng là cúi đầu mà đi, coi như nàng không tồn tại.

Nữ tử hít sâu một hơi, sau đó nhìn thoáng qua nam tử bên cạnh mà nói: "Nói đi, nếu như không phải chuyện gì làm ta hứng thú, ta lột da ngươi ra!" 

Phong Lâm lập tức túa mồ hôi lạnh, hắn cũng không nhận ra nữ tử này là đang đùa mà vội vàng đáp: "Mộ Dung sư tỷ, lần này trong khảo hạch ngoại môn có một thiên tài, siêu thiên tài. Đối phương lấy Phàm Nhân cảnh cửu phẩm xông qua tầng thứ mười bảy Kiếm Nô tháp. Hơn nữa còn thăng cấp Tiên Thiên ở tầng thứ mười tám, quan trọng nhất là hắn mới mười sáu tuổi."

Gương mặt nữ tử vô cùng bình tĩnh, nàng lại tham lam hít thở không khí trong lành rồi mới nói: "Phàm Nhân cảnh cửu phẩm xông tầng thứ mười bảy, Tiên Thiên mười sáu tuổi, thiên phú của người này cũng coi như là tạm được." Nói đến đây, khóe miệng nữ tử hơi nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị, "Nhưng mà đối với ta mà nói, không chiến thắng tầng thứ mười chín thì chưa phải là thiên tài. Hơn nữa, hiện giờ ta chỉ cảm thấy hứng thú với cường giả Vương Giả cảnh, sau này đừng tới quấy rầy ta vì loại chuyện nhỏ nhặt này, lần này tạm tha cho ngươi đấy!"

Nói xong, nữ tử xoay người đi vào trong động. 
Nhìn cửa động đóng lại kia, Phong Lâm lắc đầu cười khổ, thiên phú như thế vậy mà trong mắt nàng coi là tạm được, mặc dù có chút đả kích thế nhưng hắn biết nàng là nói thật. Hơn nữa từ trong câu nói vừa nãy của nàng, hắn biết Tiên Thiên cảnh đã không lọt nổi vào mắt nàng nữa.

Trong ảo cảnh tầng thứ mười tám, Dương Diệp mở mắt ra rồi nhìn xuống ngực mình một chút, chỗ lúc nãy bị kiếm nô làm bị thương đã được huyền khí kim sắc chữa trị hoàn toàn như lúc ban đầu.

Nhìn thấy vết thương đã khỏi hẳn, Dương Diệp lập tức bước lên bậc thang tầng thứ mười chín. 

Cũng giống như lần trước, tầng thứ mười chín cũng chỉ có một kiếm nô. Nhưng mà khi Dương Diệp nhìn thấy kiếm nô này, sắc mặt của hắn nghiêm trọng trước nay chưa từng có. Bởi vì trên người kiếm nô trước mắt này tản ra khí tức đã không còn trong phạm vi huyền giả cửu phẩm nữa. Nói cách khác, kiếm nô trước mắt này là Tiên Thiên cảnh!

"Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!" Nhìn kiếm nô trước mắt, Dương Diệp thấp giọng nói.

Hắn nhớ lại nói một câu nói lúc trước của Tào Hỏa trưởng lão, đợt khảo hạch trước có người xông qua tầng hai mươi. Nói cách khác, người nọ chiến thắng kiếm nô tầng thứ hai mươi, dừng lại ở tầng thứ hai mươi mốt. Kiếm nô tầng thứ mười chín đã là cường giả Tiên Thiên, hơn nữa còn là cường giả Tiên Thiên hoàn toàn có năng lực thực sự, vậy thì cường giả tầng thứ hai mươi sẽ mạnh đến mức nào đây? Quan trọng nhất là, người xông qua ải cũng chỉ là Phàm Nhân cảnh mà thôi! 

Trong khoảnh khắc nhìn thấy kiếm nô, chút kiêu ngạo và tự đắc khi mình liên tục xông đến tầng thứ mười tám của Dương Diệp nháy mắt mất sạch. Nhưng mà việc này cũng không đả kích hắn, trái lại kích thích chiến ý của hắn hơn bao giờ hết.

"Người khác có thể làm được, vì sao ta không làm được chứ? Tiên Thiên ư? Vậy cứ để ta thử xem Tiên Thiên có thực lực chân chính mạnh như thế nào!"

Dương Diệp vận chuyển huyền khí, vào giờ khắc này, huyền khí trong cơ thể hắn thế như dời sông lấp biển mà điên cuồng chạy chồm, thanh trường kiếm trong tay hắn nháy mắt tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. 

Giờ phút này, Dương Diệp không còn giữ lại chút gì nữa, giờ khắc này, Dương Diệp chân chính toàn lực ứng phó!

Cầm trường kiếm kim sắc, Dương Diệp đi về phía trước một bước, mới vừa bước ra một bước, một thanh trường kiếm ánh hàn quang đã xuất hiện ở cổ của hắn. Tốc độ này, nhanh đến mức Dương Diệp cũng không thấy rõ, hắn chỉ có thể bằng vào ý thức bản năng đối đầu với nguy hiểm mà tránh sang một bên.Dương Diệp mới vừa né sang một bên, nhưng mà thanh trường kiếm kia lại theo sát như dòi đục trong xương, trong nháy mắt ngắn ngủi lại đâm ra mấy chục kiếm, hơn nữa còn là từng kiếm từng kiếm trí mạng. 

Dương Diệp biến sắc, kiếm nô Tiên Thiên này còn mạnh hơn hắn nghĩ rất nhiều! Không dám có chút buông lỏng và sơ ý, Dương Diệp vừa lui vừa ngăn cản.

Keng... keng...

Trong sân đấu lập tức vang lên những tiếng kim loại va vào nhau, giống như một khúc nhạc diệu kì. 

Vẻn vẻn chỉ mới giao phong, Dương Diệp liền đã ở thế hạ phong.

Kiếm pháp của kiếm nô trước mắt quả thực hơn Dương Diệp rất nhiều, không có bất kỳ động tác dư thừa nào, như là kiếm pháp cơ bản vậy, chính là đơn giản đâm ra. Nhưng chính cái đơn giản đâm ra này làm cho Dương Diệp tê rần cả da đầu, bởi vì tốc độ này thật quá nhanh. Ngoài vừa lui vừa đón đỡ, ngay cả năng lực đánh trả hắn cũng không có!

Vào giờ khắc này, Dương Diệp hoàn toàn là bị đè đánh. 

Nhưng mà còn may, tuy rằng Dương Diệp ở thế hạ phong tuyệt đối nhưng đầu óc của hắn vô cùng bình tĩnh, không vội vàng nóng nảy như ở tầng thứ mười chín.

Đầu óc bình tĩnh là có thể suy xét, bây giờ Dương Diệp đang âm thầm suy nghĩ, hắn biết tiếp tục như vậy hắn tuyệt đối chẳng có phần thắng nào.

Nghĩ vậy, gương mặt Dương Diệp hiện lên vẻ kiên quyết, cùng lúc đó, trường kiếm trong tay không còn chống đỡ nữa mà là trực tiếp đâm về phía cường giả Tiên Thiên, dùng phương thức đồng quy vu tận! 

Quả nhiên, ngay khoảnh khắc Dương Diệp dùng phương pháp đồng quy vu tận, cường giả Tiên Thiên cảnh trước mắt đột nhiên thay đổi chiêu kiếm, trường kiếm hơi hất lên, chặn trường kiếm Dương Diệp, sau đó kiếm thế không giảm liền một mạch đâm đến trước ngực Dương Diệp.

Nhìn trường kiếm đánh đến, trên mặt Dương Diệp lộ ra vẻ dữ tợn, nắm đấm tay trái trực tiếp đấm vào trường kiếm, đồng thời cổ tay chợt chuyển, trường kiếm bị kiếm nô đỡ được vừa nãy lại lần nữa đâm về phía ngực kiếm nô.

Phụp! 

Trường kiếm của kiếm nô đâm xuyên qua tay trái Dương Diệp, Dương Diệp mặc kệ tay trái, ngược lại là vui vẻ, bởi vì trường kiếm của hắn sắp đâm đến ngực kiếm nô. Nhưng ngay tại lúc trường kiếm Dương Diệp sắp đâm vào đến nơi, kiếm nô kia lại đột nhiên lùi về phía sau, tránh khỏi trường kiếm của hắn.

Hơn nữa trong quá trình lui lại, trường kiếm trong tay kiếm nô còn rạch ngang hư không trước mặt Dương Diệp, kiếm khí màu trắng nháy mắt đi đến trước ngực Dương Diệp, nhanh như chớp!

Vệt kiếm khí bất ngờ xuất hiện này lại làm Dương Diệp lần nữa biến sắc! 

Chương 50: Ta cược với ngươi

Dương Diệp quả thật không nghĩ đến phương thức đồng quy vu tận của bản thân chẳng những không đả thương được đối thủ, mà còn bị đối thủ đâm cho một nhát vào tay, hơn nữa trong quá trình rút lui đối phương vẫn có khả năng cho hắn một nhát kiếm, ý chí chiến đấu thật là kinh khủng!

Chưa kịp nghĩ xong, trường kiếm của Dương Diệp đã bị ép xuống tận ngực.

Keng một tiếng! Kiếm trong tay Dương Diệp rung lên, có thể thấy được đối phương dồn bao nhiêu sức mạnh vào đạo kiếm này, khiến cho Dương Diệp cảm thấy cơn chấn động lan đến tận chân sau của hắn. Lúc kiếm khí vừa tiêu tán, chỉ thấy kiếm nô kia chẳng biết từ khi nào lao đến trước mặt Dương Diệp, trường kiếm trong tay đâm về phía Dương Diệp một cách vô cùng tàn nhẫn. 

"Ngay cả thở cũng không kịp mà!"

Thấy trường kiếm lại lần nữa đâm đến, Dương Diệp có chút giận. Nhưng trong lòng hắn cũng xen lẫn cảm giác bội phục, kiếm nô này hiểu rất rõ sơ hơ của hắn, hơn nữa chiêu thức của y quả thực rất mạnh!

Tuy trong lòng có cảm giác bội phục, nhưng Dương Diệp vẫn không muốn đầu hàng, hắn vội thi triển Tật Phong Bộ, chỉ thấy bên cạnh lóe lên, đồng thời một đạo ánh sáng màu vàng bắn ra từ kiếm của Dương Diệp lao thẳng về phía kiếm nô. 

Kiếm nô không thèm tránh, mà còn cố ý đánh về phía đạo kiếm khí Dương Diệp vừa phóng ra, y nghĩ dù sao chỉ cần sức mạnh và tốc độ thì có thể phá được chiêu thức của Dương Diệp, nhưng lần này kiếm nô kia đã quá khinh thường Kim sắc Huyền Khí của Dương Diệp.

Keng một tiếng, một âm thanh thanh thúy vang lên, chỉ thấy đạo kiếm khí màu vàng kia đâm xuyên qua trường kiếm của kiếm nô, xuyên thẳng đến người cầm trường kiếm kia.

Kiếm nô dường như không nghĩ đến điều này, y đờ ra một chút nhưng rất nhanh đã lấy lại phản ứng, thân thể kiếm nô uốn éo quỷ dị tránh đường kiếm của Dương Diệp. 

Thấy đạo kiếm của mình mạnh như vậy, Dương Diệp có chút vui mừng, hắn không ngừng vung trường kiếm và kiếm chỉ, lập tức hơn mười đạo kiếm chỉ như cuồng phong ập đến phía kiếm nô.

Nếu cận chiến, Dương Diệp sẽ không có cách nào thắng nổi kiếm nô, hắn chỉ có thể dùng kiếm khí áp chế đối phương, sau đó tìm ra sơ hở rồi cho đối phương một phát trí mạng. Dương Diệp nghĩ như vậy rồi làm theo. Biện pháp tốt thì có tốt, nhưng hiện thực lúc nào cũng tàn khốc.

Sau khi Dương Diệp thi triển kiếm khí, kiếm nô kia cũng bắn ra hơn mười đạo kiếm khí về phía Dương Diệp, từng đạo từng đạo kiếm khí bắn về phía Kim sắc Huyền Khí của Dương Diệp. 

Thấy thế, nụ cười trên môi Dương Diệp nhất thời tan biến, sắc mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng. Dương Diệp thi triển hơn chục đạo kiếm khí để đánh đòn phủ đầu đối phương, nhưng trong tình huống này, đối phương lại có thể dùng hơn chục đạo kiếm khí chặn đứng đòn phủ đầu của hắn, việc này nói lên điều gì? Chứng tỏ kiếm nô có thể điều khiển Huyền Khí và kiếm khí tốt hơn hắn rất nhiều.

Ầm!

Kiếm khí của hai người chạm vào nhau tạo nên âm thanh vang dội. 

Dương Diệp không tiếp tục thi triển kiếm khí mà dùng chính trường kiếm của mình lao về phía kiếm nô. Nói về Huyền Khí, một Huyền giả bát phẩm như Dương Diệp dĩ nhiên không thể bì được kiếm nô sở hữu tu vi Tiên Thiên cảnh. Kiếm khí không thể đấu lại, cận chiến cũng không đấu lại, như vậy chỉ đành liều mạng thôi.

Dương Diệp bỏ hẳn phòng ngự, tốc độ so kiếm của hắn tuy kém kiếm nô một chút, nhưng không chênh lệch lắm, cộng thêm sự liều mạng của hắn, tuy đang ở thế hạ phong nhưng cũng không bị đánh thảm như lúc ban đầu. Nhưng Dương Diệp cũng phải trả giá đắt, chỉ trong chốc lát y phục trên người Dương Diệp rách tung tóe lộ ra từng vết máu bị kiếm khí cứa đứt.Dương Diệp không thèm để ý những vết thương trên người, hiện tại hắn chỉ có một ý niệm duy nhất chính là liều chết cũng phải đánh, ngươi đâm ta một kiếm ta cũng đâm lại ngươi một kiếm, để xem ai chán sống trước. 

Lúc này, kiếm nô lại một lần lộ ra khuyết điểm của bản thân. Y là kiếm nô, y tự có ý thức chiến đấu, không chứa bất kì cảm xúc nào khác, đây chính là ưu điểm của kiếm nô. Nhưng đồng thời, kiếm nô không giống Dương Diệp liều mạng như vậy, lúc hai thanh trường kiếm sắp đâm vào đối phương, kiếm nô sẽ đỡ trường kiếm đang đâm đến của Dương Diệp, sau đó mới phản công.

Cũng chính vì vậy, Dương Diệp càng đánh càng hăng, càng đánh càng liều, vả lại không biết từ khi nào, Dương Diệp chợt phát hiện Kim sắc Huyền Khí trong cơ thể hắn đang chậm rãi lưu động, chữa lành các vết thương trên cơ thể. Phát hiện này khiến Dương Diệp hưng phấn, hắn không ngờ Kim sắc Huyền Khí đang từ từ chữa lành các vết thương xuất hiện trên cơ thể, điều này khiến Dương Diệp không chút kiêng kị nhào lên đánh tiếp.

Từ lúc đệ tử ngoại môn bắt đầu khảo hạch cho đến hiện tại đã là hai ngày. Hai ngày nay kiếm nô bên ngoài không chỉ không giảm bớt mà còn tăng lên, thậm chí có một số trưởng lão ngoại môn cũng đến. 

Trong tháp kiếm nô chỉ còn có hai người, một là Dương Diệp, hai là Giang Nguyên. Tuy Dương Diệp kiên trì trụ trong tháp kiếm nô đến tận giờ phút này nhưng vẫn không một ai thèm để ý, bởi vì tất cả đang tập trung vào thiên tài Giang Nguyên kia.

Hiện tại cho dù Dương Diệp đã thăng cấp lên Tiên Thiên Thanh Tuyết nhưng đều bị ánh hào quang của Giang Nguyên che khuất.

“Lão Hỏa, tên Giang Nguyên kia chỉ với tu vi Huyền giả cửu phẩm lại có thể xông đến tầng mười chín sao?” Một trưởng lão ngoại môn chừng bốn mươi tuổi tên là Trần Phượng, là một trưởng lão của Nhiệm Vụ Đường, tiến đến hỏi Tào Hỏa. Lúc đầu Trần Phượng không có chút hứng thú nào với cuộc thi này, nhưng nghe nói có ngưởi tu vi chỉ mới đạt đến Huyền giả cửu phẩm có thể xông lên tầng mười bảy làm lão có chút đứng ngồi không yên. 

Tào Hỏa khẽ vuốt râu, cười nói: "Đúng vậy, là một Tiên Thiên mới mười sáu tuổi, nếu như Kiếm tông ta tận lực bồi dưỡng để hắn có thể tận lực phát huy, thì người này nhất định có thể lọt vào Thanh Vân bảng!"

Nghe vậy, Trần Phượng cũng cười rồi gật đầu, nói: "Không tệ, ta vốn dĩ còn tưởng đệ tử ngoại môn sẽ không có người xuất sắc, không ngờ lần này lại có, đúng là trời cao có mắt! À mà, người còn lại bên trong là ai vậy?"

Tào Hỏa chưa lên tiếng, thì Thiên trưởng ngồi bên cạnh vội trả lời: "Là Dương Diệp, người mà lúc trước các ngươi biến hắn thành nhân vật phản diện trong tài liệu để giảng dạy. Lão phu lúc trước nói: Ta nói tư chất của Dương Diệp không tệ, các ngươi lại không tin, hiện tại hắn vẫn có thể trụ vững bên trong, ít nhất cũng đã lên đến tầng mười lăm, các ngươi nói thử xem như vậy có tính là thiên tài hay không?" Thiên trưởng lão bày ra bộ dáng tiểu nhân đắc ý, nói. Nhưng dù sao cũng không thể trách lão, chỉ trách lúc trước Dương Diệp và lão đã bị những người khác cười nhạo quá nhiều. Nếu không phải có yêu nghiệt Giang Nguyên kia, thì sự kiên trì lần này của Dương Diệp như một đòn đánh thẳng vào mặt các trưởng lão ngoại môn khác! 

"Không phải chứ?" Trần Phượng không tin lắm, nói: “Hắn đã trải qua một năm nhưng vẫn không lên nổi Huyền giả, hơn nữa ta vẫn còn nhớ hình như Dương Diệp đã bị biếm thành đệ tử tạp dịch, sao có thể trụ lâu như vậy?"

Thiên trưởng lão cười lạnh một tiếng, đương nhiên lão sẽ không khai ra Dương Diệp chính là Kim sắc Huyền khí! 

Tào Hỏa đứng bên cạnh cười khổ, nói: Lão Thiên quả thật nói không sai, Dương tiểu tử kia có thể trụ trong đó lâu như vậy làm cho ta cảm thấy thật bất ngờ. Tuy nhiên lão Thiên ngươi cũng đừng vội đắc ý, mặc dù Dương Diệp không tệ, nhưng vẫn kém xa Thanh Tuyết và Giang Nguyên."

"Ta không nghĩ như vậy!" Thiên trưởng lão phản đối, nói: "Quả thật thiên phú của Giang Nguyên và Thanh Tuyết không tệ, nhưng Dương Diệp cũng không thua kém, lại nói, chưa biết đang ở tầng mười chín là kẻ nào đâu!" Nói rồi, Thiên trưởng lão có chút hối hận. Thấy Tào Hỏa dùng Giang Nguyên chèn ép Dương Diệp, lão có chút khó chịu cho nên nhất thời nhanh miệng, nói ra những lời này.

Nghe vậy, Tào Hỏa bật cười ha hả, sau đó nói: "Lão Thiên, ngươi có dám cược với ta một ván không? Chúng ta cược người trên tầng mười chín kia là ai, ta cược một bộ kiếm pháp, chính là bộ Địa Sát kiếm kia, thế nào?" 

Nghe Tào Hỏa nói, mấy vị trưởng lão bên cạnh đều bị giật mình. Bộ Địa Sát kiếm kia của Tào Hỏa rất nổi danh trong Kiếm Tông, bộ kiếm bao gồm ba mươi sáu thanh Hoàng giai thượng phẩm Huyền Kiếm, hơn nữa trên bộ kiếm còn khắc một bộ Huyền giai trung phẩm Huyền kỹ kiếm trận phù văn sư, khi ra trận, ba mươi sáu thanh Huyền Kiếm trong nháy mắt sẽ tạo thành một kiếm trận, uy lực có thể dùng từ khủng khiếp để hình dung.

Thiên trưởng lão giật mình, lão cũng không ngờ Tào Hỏa lại lấy bảo bối của mình ra để đặt cược. Phải biết, Tào Hỏa xem bộ kiếm kia còn quan trọng hơn mạng của chính mình. Bình thường mấy vị trưởng lão ngoại môn bọn họ chỉ muốn nhìn một chút cũng không được phép!

Thiên trưởng lão ngẩng đầu nhìn tháp kiếm nô, sau đó lại vẻ mặt như trêu tức lão của Tào Hỏa, Thiên trưởng lão biết nếu ván này mình không cược thì sau này Tào Hỏa nhất định sẽ lấy việc này ra trêu chọc hắn. 

"Ngươi muốn thứ gì của ta?" Thiên trưởng lão trầm giọng nói.

Nghe vậy, Tào Hỏa cười như hoa, nói: "Lão Thiên, ngươi chắc đã biết ta rất quý bộ kiếm pháp này, nếu như ta thắng, ta cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ muốn thanh Huyền giai trung phẩm phù văn Kiếm này của ngươi, thế nào?"

Nghe Tào Hỏa nói, mấy vị trưởng lão xung quanh ai nấy đều lắc đầu không thôi, thế mà Tào Hỏa cũng nói cho được. Thanh phù văn Kiếm này của Thiên trưởng lão vô cùng có tiếng ở Kiếm Tông, nó không chỉ là một thanh kiếm Huyền giai trung phẩm, mặt trên còn có phù văn đại sư tăng phúc minh văn. Có thể nói, có thanh phù văn Kiếm này, thực lực của Thiên trưởng lão có thể tăng ít nhất ba phần. 

Ngực Thiên trưởng lão phập phồng lên xuống, có thể thấy lão tức giận không nhẹ. So với Tào Hỏa, thanh phù văn Kiếm này so với còn quý hơn mạng của lão. Phải biết, thanh kiếm này đã được dưỡng trong đan điền của lão mười mấy năm trời, có thể tâm linh tương thông với lão, trên mặt lại có minh văn, đối với Thiên trưởng lão mà nói, thanh kiếm này cũng như một bộ phận cơ thể của lão, nếu mất đi thì không biết thực lực của lão sẽ tụt xuống tới đâu!

Cho nên, lão làm sao có thể lấy thanh kiếm quý giá này ra để đánh cược cho được?

Ngay lúc Thiên trưởng lão sắp cự tuyệt thì một âm thanh trong trẻo phía sau hai người vang lên: "Lão đầu, ta cược với ngươi, cho ngươi dám xem thường tiểu tạp dịch!" 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau