VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Ngoại môn khảo hạch bắt đầu

Còn lại ba ngày, Dương Diệp không tu luyện kiếm thuật nữa mà đem hết tinh lực đặt vào kiếm khí và Phân Linh kiếm pháp. Ngự kiếm thuật tuy rằng dũng mãnh, thế nhưng không thể phát huy tác dụng trong khoảng thời gian ngắn, mà Phân Linh kiếm pháp và kiếm khí chỉ hắn đã học được có thể phát huy tác dụng ở trong khảo hạch ngoại môn.

Thời gian ba ngày thoáng chốc trôi qua.

Sân khảo hạch đệ tử ngoại môn không phải ở luyện võ trường mà là ở Khảo Hạch phong, đó là một ngọn núi nhỏ, bình thường không có ai tới đây cả, vắng vẻ tới cực điểm. Nhưng vừa đến ngày khảo hạch ngoại môn thì ngọn núi này sẽ biến thành nơi náo nhiệt nhất toàn bộ Kiếm tông. 

Sáng sớm, trời hơi quang đãng, trên một quảng trường khổng lồ ở Khảo Hạch phong, đứng khoảng chừng ba nghìn thanh niên, những thanh niên này đều khoảng 17 tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn nữa. Mặc dù còn nhỏ nhưng cũng không ai dám coi thường bọn họ, bởi vì bọn họ đều là những thiên tài đến từ những thành thị xung quanh Kiếm tông.

Nói là thiên tài tuyệt không quá đáng, bởi vì trước 17 tuổi phải đạt tới Lục phẩm huyền giả, đây không phải là chuyện khó bình thường. Mấy tòa thành xung quanh Kiếm tông cộng lại có mấy trăm triệu người, nhưng cũng chỉ có khoảng ba nghìn người ở chỗ này.

Đứng trong đám người, Dương Diệp nhìn bộ dáng kích động của những thiếu niên xung quanh, trong lòng không khỏi có chút cảm khái, khi hắn mới tới Kiếm tông thì bộ dạng cũng gần giống như họ vậy. Có điều sau khi trải qua cuộc sống làm đệ tử tạp dịch thì bất kể là tâm trí hay phương diện khác hắn đều trở nên trưởng thành hơn, đương nhiên sẽ không hưng phấn kích động như những đệ tử xung quanh nữa. 

Với hắn mà nói thì đệ tử nội môn mới là mục tiêu của hắn, không phải hắn hảo cao vụ viễn (*), mà là hắn bây giờ rất có lòng tin đối với chính mình.

Khi mặt trời dần dần treo cao lên bầu trời, ánh nắng chiếu vào Khảo Hạch phong, ba trưởng lão ngoại môn xuất hiện trên tọa kiếm đài trước quảng trường. Nhìn thấy ba vị trưởng lão xuất hiện, những đệ tử dưới kiếm đài nhất thời xôn xao lên, không phải vì ba vị trưởng lão này mà vì khảo hạch sắp bắt đầu rồi.

Nhìn ba nghìn đệ tử dưới đài, Tào Hỏa khẽ nhíu mày, ánh mắt quét qua một lượt, cuối cùng khẽ thở dài một hơi, nói: “Năm nay chỉ có 3200 người, so với năm ngoái ít hơn rất nhiều, nếu tiếp tục như vậy Kiếm tông sẽ không thể truyền thừa mãi được! 

Phùng Vũ ở bên cạnh lão cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, nghe nói một lần khảo hạch của Nguyên tông có khoảng 10 vạn thiên tài tham gia, Nhị cung cũng có mấy chục ngàn, hai tông khác cũng nghe nói có hơn vạn người. Mà Kiếm tông chúng ta mới mấy nghìn, tiếp tục như vậy, nếu như không hạ thấp tiêu chuẩn nhận người, Kiếm tông ngoại môn chúng ta e rằng sẽ lâm vào tình cảnh xấu hổ không có người nữa!”

“Hạ thấp tiêu chuẩn chỉ là trị ngọn không trị gốc!” Thiên trưởng lão một bên lắc đầu nói: “Nếu như hạ thấp tiêu chuẩn, Kiếm tông một đời lại không bằng một đời, cuối cùng miễn cưỡng trở thành thế lực nhị lưu. Ta cảm thấy chủ yếu vẫn là tận dụng tư nguyên (**), nếu có đệ tử Kiếm tông tiến vào Thanh Vân bảng, chúng ta có thể nói với hơn nửa số thành thị, như vậy loại cục diện này nhất định sẽ được thay đổi!”

Nghe tới Thanh Vân bảng, Phùng Vũ và Tào Hỏa nhất thời khẽ thở dài, Tào Hỏa cười khổ nói: “Lão Thiên, đạo lý này sao Tông chủ bọn họ không biết chứ? Nhưng mà tiến vào Thanh Vân bảng khó cỡ nào? Yêu nghiệt trên Thanh Vân bảng không ai không nghịch thiên cả. Đặc biệt là yêu nghiệt của học viện Hoàng Gia với Nguyên môn, cho dù là chúng ta tới cũng không nhất định có kết quả tốt được!” 

Phùng Vũ thở dài một tiếng, nói: “Nghĩ lại Kiếm tông ta trăm năm trước, khi đó đang thời kỳ hưng thịnh, Kiếm phong vừa ra, cho dù là Nguyên môn cũng phải tránh lui. Không nghĩ tới trăm năm sau lại suy bại như thế này.”

Nghe vậy trên mặt Thiên trưởng lão cũng lộ ra vẻ chua xót, nói: “Đúng vậy, gần mấy chục năm nay, từ sau khi Tô tiên tử tiến vào Thanh Vân bảng thì không còn ai có thể tiến vào nữa, vì vậy làm cho Kiếm tông chúng ta xuất hiện cục diện như bây giờ, nói cho cùng vẫn là do chúng ta trước đây không chịu tranh đấu a!”

Tào Hỏa quét mắt nhìn mọi người, nói: “Nghe nói lần này Giang Tuyết thành có một thiếu niên 16 tuổi đạt tới Cửu phẩm huyền giả tham gia khảo hạch, 16 tuổi Cửu phẩm huyền giả, nếu như không phải dùng đan dược ngoại vật để đề thăng thì người này nhất định sẽ trở thành một yêu nghiệt của Kiếm tông ta!” 

Phùng Vũ cười gật đầu nói: “Ta cũng nghe nói, thiếu niên này hình như gọi là Giang Nguyên, được xưng là thiên tài kiệt xuất nhất trăm năm qua của Giang Tuyết thành. Nếu như lời đồn không sai, chờ sau khi những người trên Ngoại Môn bảng trở thành đệ tử nội môn thì người này có thể sẽ trở thành ngoại môn đệ nhất nhân!”

Thiên trưởng lão ở một cười mỉm, cái gì mà thiên tài kiệt xuất trăm năm qua chứ, có Ngũ hành huyền khí yêu nghiệt như Dương Diệp sao? Nếu để cho người ta biết Ngũ hành huyền khí của Dương Diệp là Kim huyền khí thì sợ rằng các Phong chủ cùng Trưởng lão môn của Kiếm tông đều phải khiếp sợ. Chẳng qua lão sẽ không nói chuyện này ra, lão tôn trọng lựa chọn của Dương Diệp.

Lúc này Tào Hỏa ngước nhìn mặt trời trên đầu, sau đó nói: “Lão Phùng, ngươi chủ trì cửa thứ nhất đi!” 

Nghe vậy Phùng Vũ điều chỉnh lại tâm tình, bước lên trước mấy bước, nhìn những thiếu niên còn có chút non nớt bên dưới, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, hai tay lão giơ lên, những thanh âm huyên náo bên dưới nhất thời biến mất không thấy đâu nữa, mọi người lập tức trở nên yên tĩnh.
Phùng Vũ nói: “Các vị, lão phu là trưởng lão ngoại môn Phùng Vũ, các ngươi có thể gọi ta là Phùng trưởng lão, là một trong những người khảo hạch lần này. Đầu tiên lão phu thay mặt Kiếm tông hoanh nghênh các ngươi đã đến, tiếp đó, lão phu chúc mừng các ngươi, bởi vì các ngươi có thể đứng ở đây vậy thì chứng minh bản thân các ngươi không tầm, cho dù không thể trở thành đệ tử ngoại môn Kiếm tông thì sau này khẳng định cũng sẽ bất phàm…”

Nói một hồi lâu, Phùng Vũ tiến vào việc chính, nói: “Lần khảo hạch này có tất cả 3 cửa, cửa thứ nhất kiểm tra cảnh giới cơ bản của các ngươi. Cửa này mục đích là loại những người dùng đan dược để nâng cao cảnh giới, và người có cảnh giới chưa ổn định nữa. Bây giờ ta sẽ phóng ra uy áp Vương Giả cảnh, ai có thể chịu được đến lúc cuối thì qua cửa!” 

Nói xong Phùng Vũ khẽ động thân, bay lên trời trên đầu ba nghìn thiếu niên, sau đó vận chuyển huyền khí trong cơ thể, một cỗ khí thế kinh khủng từ trong cơ thể tuôn ra, cuối cùng giống như một tòa núi nhỏ đè xuống mọi người bên dưới.

“A…”

Một vài thiếu niên không kịp chuẩn bị, bị cỗ uy áp này làm cho trực tiếp ngã xuống đất. Không tới một phút đồng hồ đã ngã xuống gần một nửa người, nhưng vẫn còn tiếp tục ngã xuống thêm nữa. 

Nhìn gần nửa thiếu niên đã ngã xuống, Thiên trưởng lão và tào lửa trên kiếm đài lông mày nhíu lại thành hình chữ Xuyên (川), chất lượng sao mà kém vậy!

Ở một nơi khác, một đám thiếu niên mặc thanh sắc trường bào (***) nhìn những thiếu niên trên quảng trường, đám thiếu niên này khoảng chừng 50 người, Liễu Thanh Vũ có ước hẹn ba tháng sau với Dương Diệp cũng ở trong đó, nhưng mà khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là Liễu Thanh Vũ xếp hạng 19 trên Ngoại Môn bảng lại đứng ở giữa chứ không phải đứng trước.

Nếu có trưởng lão ngoại môn ở đây thì sẽ thấy điều này cực kỳ bình thường. Bởi vì năm mươi đệ tử ngoại môn này là những đệ tử trên Ngoại Môn bảng, đây là nhóm đệ tử tinh anh nhất trong các đệ tử ngoại môn. Ở trong đám người này thì Liễu Thanh Vũ cũng chỉ trở nên bình thường thôi. 

Khi nhìn thấy không tới một phút đồng hồ đã gục mất gần nửa số người thì một gã đứng đầu khóe miệng có nốt ruồi đen lắc đầu nói: “Lần này bất kể là số lượng hay chất lượng đệ tử ngoại môn đều kém xa lần kia của chúng ta, chẳng thú vị gì cả! Hi vọng đệ tử kiệt xuất nhất trăm năm qua của Giang Tuyết thành gì đó đừng làm người ta thất vọng!”

Một thiếu niên mặt tròn bên cạnh thiếu niên có nốt ruồi cũng lắc đầu nói: “Nhớ lần đó của chúng ta, năm nghìn đệ tử, ở cửa thứ nhất chỉ ngã xuống chừng một nghìn người. Mà đợt này xem bộ dáng như vậy sợ rằng phải ngã xuống hai nghìn, nếu như Phùng trưởng lão không nương tay thì sợ rằng càng nhiều hơn nữa! Về phần thiên tài gì kia, nếu quả thật là 16 tuổi đạt tới Cửu phẩm huyền giả trong truyền thuyết thì cũng xem như là yêu nghiệt!”

“Yêu nghiệt?” Thiếu niên có nốt ruồi cười nhạo một tiếng, nói: “Cho dù hắn 16 tuổi đạt được Tiên Thiên cảnh cũng không thể xưng là yêu nghiệt ở ngoại môn được, có yêu nữ kia ở đó, ngoại môn ai dám xưng yêu nghiệt?” 
Nghe tới hai từ “yêu nữ”, thiếu niên xung quanh sắc mặt đều biến đổi, trong mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ. Một lát sau thiếu niên mặt tròn cười khổ nói: “Yêu nữ kia vừa tới Kiếm tông thì chiếm lấy đệ nhất Ngoại Môn bảng, nghe nói bình thường nàng còn đi tìm trưởng lão ngoại môn khiêu chiến, thiên phú như vậy… Người khác đều nói chúng ta yêu nghiệt, so với nàng chúng ta còn kém không biết bao xa nữa!”

Thiếu niên nốt ruồi cũng khẽ thở dài nói: “Dưới hào quang của nàng, chúng ta xếp thứ hai và thứ ba Ngoại Môn bảng cũng sắp bị các trưởng lão quên rồi. Phải cố gắng hơn nữa chứ nếu không sau này gặp mặt nàng chẳng thèm nhìn chúng ta nữa!”

Thiếu niên mặt tròn tán thành gật đầu, gã cũng vốn là thiên tài trong thiên tài, thế nhưng sau khi gặp phải yêu nữ kia thì gã không dám nói mình là thiên tài nữ. Yêu nữ kia thật sự quá đả kích người. 



Ở giữa sân, Dương Diệp nhắm mắt tập trung tinh thần, không chịu ảnh hưởng của uy áp Vương Giả cảnh chút nào cả. Căn cơ của hắn rất ổn, lại đã trải qua chiến đấu sinh tử, hơn nữa cũng trải qua uy áp Linh Giả cảnh, đối với uy áp Vương Giả cảnh, lại còn là uy áp nương tay của Phùng Vũ, hắn căn bản không chịu chút ảnh hưởng nào.

Đột nhiên hắn mở hai mắt ra, nhìn về phía bên phải, lúc này bên phải hắn đang có một thiếu niên khoảng chừng 16 tuổi đang nhìn hắn. Thiếu niên mặc trường bào màu trắng rất đẹp, khuôn mặt tuy rằng có chút non nớt nhưng cả người có một loại khí chất cao quý, chỉ có điều ngạo khí trên mặt thì không thể nào che giấu được. 

Đương nhiên quan trọng nhất chính là thiếu niên cũng giống như hắn, đối mặt với uy áp Vương Giả cảnh cũng không bị ảnh hưởng chút nào. Điều này làm cho Dương Diệp trong lòng có chút kinh ngạc.

Nhìn thấy Dương Diệp nhìn về phía mình, Giang Nguyên nhất thời thu hồi ánh mắt của mình lại, nhỏ giọng nói: “Xem ra lần khảo hạch ngoại môn này cũng không phải đều là phế vật, nhưng mà có vài người để làm nền cũng tốt, không thì cũng không thú vị chút nào!”

Dương Diệp cũng thu hồi ánh mắt, sau đó lại nhắm mắt dưỡng thần. Thực lực đối phương có thể mạnh, nhưng với hắn mà nói thì không có chút ý nghĩa gì cả. 

Nửa canh giờ trôi qua, Phùng Vũ thu hồi khí thế lại, xoay người lướt về trên kiếm đài. Khi thấy bên dưới ngã xuống một đống chỉ còn lại khoảng nghìn tên thiếu niên thì Phùng Vũ khẽ lắc đầu thở dài, lão đã nương tay rồi mà không ngờ vẫn có nhiều người bị loại như vậy, tâm tình bây giờ có thể biết được như thế nào.

Khí thế của Phùng Vũ vừa thu, rất nhiều người đều nhất thời thả lỏng một hơi. Thấy cảnh tượng như vậy, Dương Diệp âm thầm lắc đầu, nếu như Phùng trưởng lão kéo dài thêm nữa, hoặc uy áp mạnh hơn một chút, sợ rằng còn có rất nhiều người ngã xuống.

Nhìn một số thiếu niên ngã xuống bên cạnh, khóe miệng Giang Nguyên hiện lên nụ cười khinh thường, nhỏ giọng nói: “Phế vật, ngay cả uy áp Vương Giả cảnh cũng không chịu được!” Nói xong quay đầu nhìn về phía Dương Diệp, lộ ra điệu cười đáng suy ngẫm. 

Nhìn thấy nét mặt của thiếu niên kia, Dương Diệp nhíu mày, bây giờ mấy tên ngu ngốc hay đi gây chuyện nhiều quá!

Lúc này Thiên trưởng lão tiến lên trước vài bước, nhìn một nghìn thiếu niên còn lại nói: “Ai đã ngã xuống thì qua một bên, còn đứng thì lập tức ngồi thiền nghỉ ngơi, nửa canh giờ nữa bắt đầu cửa thứ hai!”



(*) hảo cao vụ viễn: theo đuổi những thứ viễn vông, xa vời

(**) tận dụng tư nguyên: tận dụng thứ có sẵn của mình

(***) thanh sắc trường bào: áo khoác dài màu xanh 

Chương 42: Huyễn cảnh mê thất? (*)

Nửa canh giờ thoáng chốc trôi qua, sau khi mọi người nghỉ ngơi xong thì Thiên trưởng lão trên kiếm đài cũng mở hai mắt, ánh mắt quét xuống một nghìn đệ tử đứng thẳng bên dưới, khi nhìn thấy Dương Diệp thì ánh mắt hơi ngừng lại, khẽ gật đầu, sau đó cao giọng nói: “Cửa thứ hai chính là kiểm tra ý chí kiếm đạo của các ngươi, đi theo ta!” Nói xong xoay người đi ra phía sau.

Nghe vậy một nhìn tên thiếu niên vội vàng đi theo. Không chỉ có một nghìn thiếu niên này, ngay cả những thiếu niên bị loại bên cạnh cũng đi theo. Tuy rằng bọn họ đã bị loại nhưng Kiếm tông vẫn cho phép bọn họ ở lại theo dõi.

“Mê huyễn trận sao?” 

Ở chỗ nào đó, thiếu niên nốt ruồi khóe miệng hơi nhếch lên, sau đó cũng đi theo. Những đệ tử trên ngoại môn bảng phía sau cũng vội vàng đi theo luôn.

Không tới một hồi, dưới sự dẫn dắt của Thiên trưởng lão, mọi người đi tới trước một vòng sáng đổi màu khổng lồ. Vòng sáng đổi màu rất lớn, chứa mấy nghìn người cũng không thành vấn đề. Ở bên trong vòng sáng lóe lên đủ loại phù văn, đồng thời các loại phù văn còn chuyển động dựa theo quỹ đạo nào đó.

“Đây là mê huyễn trận!” Nhìn vòng sáng trước mắt, Dương Diệp thấp giọng nói. 

Mê huyễn trận hắn đã từng nghe qua, nghe nói là do một trận pháp sư rất lâu trước đây của Kiếm tông chế tạo, trong đó còn có rất nhiều phù văn có tác dụng kỳ dị do phù văn sư khắc vào, bởi vì có những phù văn đó mà người tiến vào sẽ gặp một loại ảo cảnh, cho nên vòng sáng này được gọi là mê huyễn trận.

Có điều ảo cảnh mà mê huyễn trận này sinh ra so với ảo cảnh của vòng tay mà hắn đưa cho Tô Thanh Thi sinh ra có chút chênh lệch, bởi vì mê huyễn trận này chỉ khảo nghiệm ý chí của con người, ở trong ảo cảnh bị thương cũng không liên quan tới hiện thực, mà vòng tay hắn đưa cho Tô Thanh Thi thì sẽ thật sự làm cho người đó cũng bị thương ở ngoài hiện thực!

Thiên trưởng lão xoay người nhìn mọi người, nói: “Trận này gọi là mê huyễn trận, từ lúc bắt đầu khởi động trận pháp đến khi hết ba nén hương vẫn chưa thể tỉnh lại thì bị loại. Bây giờ đi vào đi!” 

Nghe vậy một nghìn thiếu niên vội vã tiến vào trong vòng sáng, sau đó chờ đợi ảo cảnh xuất hiện.

Sau khi nhìn thấy mọi người tiến vào vòng sáng, Thiên trưởng lão trầm giọng nói: “Nhớ kỹ, tất cả đều là hư ảo!” Nói xong vung tay phải lên, một tấm phù lục bay lên phía trên vòng sáng, sau một khắc, phù văn trong vòng sáng màu xanh bắt đầu chuyển động.

Thiên địa hoán chuyển, cảnh tượng trước mắt biến đổi, khi thấy cảnh tượng trước mắt thì viền mắt Dương Diệp nhất thời đỏ lên. 

Thành thị quen thuộc, con đường quen thuộc, ngôi nhà bằng đá quen thuộc, tất cả đều quen thuộc, đây chính là An Nam thành. Mà ngôi nhà đá trước mắt này chính là ngôi nhà hắn sống từ lúc nhỏ tới lớn.

Những gì trước mắt hắn đều vô cùng quen thuộc, cho dù nhắm mắt lại cũng sẽ không lạc đường.

Dương Diệp chậm rãi đi tới chiếc ghế gỗ dài trước căn nhà đá, nhìn nó ánh mắt Dương Diệp dần dần trở nên ướt lên. Trước kia hắn cùng với muội muội và mẫu thân hay ngồi trên chiếc ghế này, mẫu thân ngồi ở giữa một bên thêu thùa, một bên để cho hắn và muội muội xoa chân cho người. 

Sau một hồi lâu, ánh mắt hắn dời đi nhìn về một bức tranh được vẽ bằng than trên vách đá. Thấy bức tranh này, trong lòng Dương Diệp có chút ấm áp, mũi cũng có chút cay cay. Nội dung bức tranh là một tiểu cô nương tóc tết thành hai bím nắm một đứa bé trai, tiểu cô nương chính là muội muội Tiểu Dao của hắn, mà đứa bé trai kia tất nhiên là hắn. Chỉ là không biết ai vẽ thêm trên đầu đứa bé trai hai cái bím tóc nữa làm cho bé trai biến thành một tiểu cô nương.

Bức tranh này không phải do người khác vẽ mà chính là do hắn vẽ. Còn hai bím tóc trên đầu bé trai là trò đùa của Tiểu Dao.

“Két!” 

Đúng lúc này, cửa ngôi nhà đột nhiên mở ra, một tiểu cô nương chừng 15, 16 tuổi và một người phụ nữ chừng 30 tuổi bước ra.

Tiểu cô nương thắt hai bím tóc, ăn mặc một chiếc váy cũ nhưng cực kỳ sạch sẽ, lông mi hình lá liễu, đôi mắt linh động, chiếc mũi tinh xảo, tuy rằng ăn mặc cũ nát nhưng không thể che dấu được dung nhan thanh tú của nàng.

Mỹ phụ (*) cũng mặc một chiếc váy cũ nhưng cũng cực kỳ sạch sẽ, khoảng chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt trái xoan, làn mi lá liễu, vóc người tinh tế đầy đặn, chỉ là trên gương mặt và trên tay hiện đầy vết tích phong sương, đặc biệt là đôi tay kia, ở xa cũng có thể nhìn thấy vết chai dày đặc. 
Khi tiểu cô nương thấy Dương Diệp thì hai mắt nàng sáng lên, sau đó một chút thì lại đỏ lên, nàng chạy đến trước mặt Dương Diệp ôm chặt lấy hắn, nói: “Ca, sao bây giờ ca mới trở về, sao bây giờ mới về…” Mới nói tới đó tiểu cô nương đã khóc không thành tiếng.

Tay của Dương Diệp dừng giữa không trung một lúc lâu, khi cảm giác được nước mắt trước ngực thì rốt cục hai tay cũng rơi xuống trên lưng tiểu cô nương, sau đó Dương Diệp vô ý thức nói: “Không phải ca đã về rồi sao? Đừng khóc nữa, khóc nữa Tiểu Dao sẽ trở thành con mèo xấu, khó coi lắm.”

“Muội mặc kệ, muội mặc kệ, ai bảo ca hai năm không chịu về lần nào, ai bảo ca hai năm không chịu về lần nào, muội cứ khóc cho ca áy náy chết…” Tiểu cô nương rúc đầu vào trong lòng Dương Diệp, khóc không ra tiếng. 

Lúc này mỹ phụ cũng đi tới trước mặt Dương Diệp, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu hắn, sau đó lại vuốt ve gương mặt hắn, trên mặt hiện ra vẻ từ ái, ôn nhu nói: “Mấy năm nay con ở Kiếm tông chịu khổ cực, bây giờ quay về là tốt rồi, đợi mẫu thân đi làm cho con món thịt chua ngọt con thích ăn nhất.”

“Mẫu thân!” Dương Diệp mũi cay cay, hai mắt lại ướt lên, nói: “Mấy năm nay để người chịu khổ rồi, mẫu thân yên tâm, từ nay về sau con sẽ không để cho người và Tiểu Dao bị khổ nữa. Con hứa!”

“Đứa ngốc!” Mỹ phụ mỉm cười nói: “Chỉ cần con và Dao nhi sống được tốt, nương cho dù ăn khổ nhiều hơn cũng nguyện ý. Được rồi, khó có khi con trở về, không nói những chuyện này nữa, nương đi làm thịt chua ngọt cho các con, Dao nhi là muốn ăn món này lắm đấy!” 

“Con đâu có chứ!” Dao nhi ngẩng đầu lên chối cãi.

Nhìn trên mặt Tiểu Dao còn vương nước mắt trong suốt, mỹ phụ và Dương Diệp nhất thời cười lên.

Ngoài hiện thực, trong vòng sáng màu xanh chỉ còn lại một mình Dương Diệp. Những người khác nếu không phải tỉnh lại thì cũng đã hoàn toàn đánh mất chính mình trong ảo cảnh. 

Lúc này ánh mắt mấy nghìn người xung quanh đều rơi vào trên người Dương Diệp đang đứng giữa vòng sáng, có ánh mắt khinh thường, có ánh mắt hả hê, có ánh mắt hiếu kỳ, còn nhiều loại khác nữa.

Thiên trưởng lão nhìn lư hương trên bàn đá trước vòng sáng màu xanh, trong lư hương, nén hương còn lại duy nhất đã cháy hơn một nửa, mà Dương Diệp vẫn chưa tỉnh lại, Thiên trưởng lão kìm lòng không được nắm chặt hai tay lại. Đồng thời trong lòng vô cùng nghi hoặc, ý chí của Dương Diệp như thế nào lão rõ ràng nhất, từ nhỏ lớn lên trong đau khổ, đi tới Kiếm tông, lại từ thiên đường rơi xuống địa ngục, nhưng hắn cũng chưa từng bỏ qua, ý chí này có thể nói yếu sao?

Như vậy nhất định không thể là yếu, thế nhưng vì sao Dương Diệp vẫn chưa tỉnh lại? Hơn nữa nếu như Dương Diệp đã hoàn toàn trầm luân trong đó thì hắn đã bị loại bỏ mới đúng, bây giờ hắn còn đứng trong đó, trên mặt vẫn rất bình tĩnh không gì sánh được, vậy là vì sao chứ? 

Không chỉ có Thiên trưởng lão nghi hoặc, ngay cả là Phùng Vũ và Tào Hỏa cũng nghi hoặc không giải thích được, điều này quá không hợp lý!Ở nơi nào đó, thiếu niên có nốt ruồi nhìn Dương Diệp giữa sân trầm giọng hồi lâu rồi nói: “Có chút ý tứ đấy!”

Thiếu niên mặt tròn bên cạnh gã cũng gật gật đầu, nói: “Đúng là có chút ý tứ!” 

Nghe được lời hai người nói, Liễu Thanh Vũ ở phía sau hai người cười nhạt một tiếng, có ý tứ? Loại người ý chí không vững vàng này quả thật là có chút ý tứ. Đồng thời y có chút hối hận đã thành lập ước hẹn ba tháng kia với Dương Diệp, loại phế vật này thật không đáng y xuất thủ.

Bất tri bất giác, nửa nén hương lại mất đi một phần hai, thế nhưng Dương Diệp vẫn chưa tỉnh lại.

Lúc này Giang Nguyên vốn đang nhắm mắt dưỡng thần một bên mở hai mắt ra, sau đó đi tới trước mặt Thiên trưởng lão, ôm quyền nói: “Thiên trưởng lão, theo tại hạ thấy thì lúc này người kia đã trầm luân trong ảo cảnh rồi, người như vậy không có tư cách trở thành đệ tử Kiếm tông, nên loại trực tiếp luôn.” Vốn gã còn có chút mong chờ với Dương Diệp, nhưng thấy Dương Diệp ở lâu trong ảo cảnh như vậy mà chưa ra, gã không khỏi có chút thất vọng. Đợi trong ảo cảnh lâu như thế, người như này ý chí không kiên định, không có tư cách làm nền cho hắn. 

“Loại, loại trực tiếp đi, hắn dựa vào gì mà bắt chúng ta chờ hắn chứ?”

“Đúng vậy, loại người ý chí không kiên định này Kiếm tông nhận làm gì chứ? Nhận làm sai vặt sao?”

“Làm sai vặt? Chẳng lẽ ngươi không biết sao? Thiếu niên kia chính là đệ tử tạp dịch của Kiếm tông, có người nói trước kia hắn cũng là đệ tử ngoại môn, nhưng mà không ai ngờ được sau một năm vẫn không thể thành huyền giả, cuối cùng bị giáng xuống làm đệ tử tạp dịch, còn được gọi là phế vật đệ nhất Kiếm tông!” 

“Gì? Là đệ tử tạp dịch thật sao? Loại, loại đi! Ta không muốn thành đệ tử đồng môn với người như thế!”

“Đúng thế, thành đồng môn với người như thế, sau này ra ngoài ta cũng thấy xấu hổ khi nói mình là đệ tử Kiếm tông…”

“…” 

Trong lúc nhất thời, vốn trên sân đang yên tĩnh đột nhiên trở nên ồn ào. Trong đó lớn tiếng kêu gào loại bỏ Dương Diệp không chỉ có những thiếu niên đã qua cửa, còn có những đệ tử bị loại xung quanh nữa.

Đệ tử đã qua cửa kêu gào loại bỏ, đương nhiên là thấy xấu hổ khi làm đồng môn với Dương Diệp, mà những đệ tử bị loại có hơn một nửa là gây rối, mang tâm lý ta bị loại thì ngươi cũng bị loại đi.

Thiên trưởng lão lạnh lùng liếc mắt nhìn Giang Nguyên, nếu như không phải bởi vì đối phương là người tỉnh lại đầu tiên, lại mới 16 tuổi đạt tới Cửu phẩm huyền giả thì lão đã không do dự quát cho một trận. Thế nhưng nghĩ tới thiên phú của đối phương, lão chỉ có thể ngăn tức giận trong lòng lại, ánh mắt bỏ qua Giang Nguyên liếc nhìn mọi người, nói: “Yên lặng, Kiếm tông có quy định của Kiếm tông, nói ba nén hương thì chính là ba nén hương, cứ chờ đó cho ta. Không muốn chờ thì lập tức cút xuống núi đi!” 

Thấy trưởng lão nóng giận, mọi người nhất thời không dám nói gì nữa, tất cả trở nên yên tĩnh lại. Cho dù như thế nào thì bây giờ bọn họ vẫn chưa có năng lực phản lại trưởng lão ngoại môn.

Giang Nguyên trong lòng cũng cả kinh, gã biết đã đắc tội trưởng lão ngoại môn trước mắt này rồi. Chẳng qua trong chốc lát gã liền không thèm để ý nữa, gã tin tưởng chỉ cần lộ ra con bài chưa lật thì sẽ có trưởng lão khác lôi kéo gã. Nghĩ vậy Giang Nguyên nghiêng người lui qua một bên, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Dương Diệp đã trở nên bất thiện.

***

(*) huyễn cảnh mê thất: lạc lối trong ảo cảnh

(**) mỹ phụ: người phụ nữ xinh đẹp

Chương 43: Kiếm nô tháp

Trong ngôi nhà đá, Dương Diệp và muội muội cùng với mẫu thân ngồi ở trước bàn ăn làm thành từ tấm đá, trên bàn có ba món mặn một món canh, ba món mặn đều là món Dương Diệp vô cùng thích. Đặc biệt là món thịt chua ngọt ở giữa bàn, không chỉ có hắn thích ăn nhất mà Tiểu Dao cũng vậy.

Mặc dù hắn và Tiểu Dao đều rất thích ăn thịt chua ngọt, thế nhưng trừ những ngày lễ trọng đại ra thì bọn họ không có cơ hội ăn nó. Bởi vì đối với gia đình bọn họ thì ăn thịt là một chuyện vô cùng xa xỉ.

“Ca, ca ăn đi!” Tiểu Dao gắp một miếng thịt chua ngọt đặt vào trong bát Dương Diệp, sau đó lại gắp một miếng vào trong bát mỹ phụ, cuối cùng mới gắp một miếng cho mình, có điều nàng cũng chưa ăn luôn mà vươn đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm vị ngọt xung quanh miếng thịt, trên mặt lộ ra biểu tình say mê. 

“Đứa nhỏ này, nhanh ăn đi, trong bát còn có nhiều mà!” Mỹ phụ giơ tay xoa đầu Tiểu Dao, ôn nhu nói.

Mà Dương Diệp mũi chua xót, trong lòng cảm thấy xấu hổ tự trách, nếu như mình có bản lĩnh, Tiểu Dao và mẫu thân sẽ không chịu khổ nhiều như vậy, nếu như mình có bản lĩnh, Tiểu Dao và mẫu thân sẽ không bị Liễu gia bắt nạt. Mình là nam tử duy nhất trong nhà, lại để cho muội muội và mẫu thân chịu nhiều ủy khuất như vậy, mình thật là vô dụng!

“Ca, ca ăn nhanh đi, nhìn ca gầy quá, ăn thêm mấy miếng thịt để tẩm bổ đi!” Lúc này Tiểu Dao lại gắp một miếng thịt chua ngọt bỏ vào trong bát Dương Diệp. 

“Đúng thế!” Mỹ phụ yêu thương nhìn Dương Diệp nói: “Đứa nhỏ này ở Kiếm tông chịu không ít khổ, ăn nhiều một chút.” Nói xong cũng gắp một miếng thịt vào trong bát Dương Diệp.

Nghe vậy nước trong mắt Dương Diệp không nhịn được nữa, từ từ trào ra. Hắn cầm lấy đũa, cố gắng mỉm cười sau đó gắp một miếng thịt chua ngọt ăn.

Nhìn thấy Dương Diệp bắt đầu ăn, mỹ phụ mỉm cười, có điều bà cũng không ăn mà cứ nhìn Dương Diệp ăn như vậy, sau một lát lại nhìn Tiểu Dao, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng. 

Không tới một hồi, Dương Diệp đã ăn xong ba miếng thịt trong bát. Hắn ngẩng đầu nhìn mỹ phụ và Tiểu Dao, trên mặt vô cùng bình tĩnh, không có cảm xúc dao động như lúc trước nữa.

“Ca, đừng nhìn Dao nhi như vậy, Dao nhi có chút sợ!” Bị hai mắt không chút tình cảm nào của Dương Diệp nhìn chằm chằm, Tiểu Dao có chút sợ hãi, rụt rè nói.

“Sao vậy? Có phải không thoải mái không?” Thấy Dương Diệp có gì đó không đúng, mỹ phụ vội đứng lên quan tâm hỏi thăm. 

Dương Diệp không nói gì, chỉ là thâm ý liếc nhìn mỹ phụ và Tiểu Dao một cái, sau đó khép hờ hai mắt, sau một khắc, kiếm khí xẹt qua giữa sân, hai vệt máu tươi rải dài trên đất. Đồng thời Dương Diệp cảm giác được cảnh tượng trước mắt vỡ thành từng mảnh nhỏ, trong đầu hơi mê muội.

Qua một hồi, Dương Diệp mở hai mắt ra, mọi người, Khảo Hạch phong, vòng sắc màu xanh, tất cả đều quen thuộc. Dương Diệp hít sâu một hơi, không quan tâm tới ánh mắt của mấy nghìn người, đi thẳng tới trước mặt Thiên trưởng lão, ôm quyền với ông ấy, sau đó yên lặng đi qua một bên.

Trong lòng Thiên trưởng lão thả lỏng một hơi, lão tuy không biết Dương Diệp gặp được gì trong ảo cảnh, nhưng từ biểu hiện trên mặt của Dương Diệp thì thấy được hắn vẫn luôn giữ vững bản tâm, không có lầm đường lạc lối. Chỉ là vì sao hắn không có lựa chọn tỉnh lại? Nghĩ một hồi, Thiên trưởng lão không nghĩ nữa. Cho dù như thế nào, Dương Diệp qua cửa là tốt rồi. 

“Nghỉ ngơi tại chỗ nửa canh giờ, cửa tiếp theo khảo hạch thực lực!” Thiên trưởng lão nói.

Nghe được lời Thiên trưởng lão nói, mọi người không dám có dị nghị, cũng không dám kêu gào loại bỏ gì nữa, tất cả đều xếp bằng ngồi tại chỗ, cầm lấy Năng Lượng thạch Kiếm tông phát cho để khôi phục huyền khí trong cơ thể.Giang Nguyên ở cách Dương Diệp nhìn nén hương vừa cháy hết, lại nhìn Dương Diệp yên lặng không nói, hừ lạnh một tiếng, vẻ khinh thường trong mắt hiện lên càng đậm. Lúc trước còn tưởng hắn là một nhân vật thế nào, không nghĩ tới lại là một đệ tử ngoại môn bị giáng chức, vừa nghĩ tới lúc nãy vì tên đệ tử tạp dịch này mà đắc tội một trưởng lão ngoại môn, trong lòng gã vô cùng khó chịu! 

“Hi vọng ngươi có thể kiến trì tiến vào mười hạng đầu!” Giang Nguyên thấp giọng nói một câu, sau đó thu hồi ánh mắt.

Gã hi vọng Dương Diệp có thể tiến vào mười hạng đầu, vì đệ tử vào mười hạng đầu sẽ tham gia một cuộc tỷ thí, trận tỷ thí này không những được Kiếm tông khen thưởng, còn có ý nghĩa nữa đó chính là xếp hạng càng cao càng dễ được trưởng lão Kiếm tông nhìn trúng bồi dưỡng, hơn nữa còn có thể nhanh chóng tạo quan hệ.

Đương nhiên gã hi vọng Dương Diệp có thể tiến vào mười hạng đầu mục đích chủ yếu là muốn ra tay giáo huấn đối phương. 

Ở nơi nào đó, thanh niên có nốt ruồi đảo ánh mắt qua trên người những đệ tử qua cửa, cuối cùng rơi vào trên người Giang Nguyên, nói: “Có 600 người qua cửa, thời gian tỉnh lại của y nhanh nhất, chỉ không tới mấy hơi thở, xem ra y là thiên tài trăm năm mới xuất hiện của Giang thành, Giang Nguyên!”

Thiếu niên mặt tròn bên cạnh thiếu niên nốt ruồi tán thành gật đầu, nói: “Nghe đồn y là Cửu phẩm huyền giả, thực lực thật sự của y chắc là Cửu phẩm đỉnh phong. Chờ sau khi hắn thành đệ tử tông môn, tông môn bồi dưỡng một thời gian ngắn phỏng chừng có thể thăng cấp Tiên Thiên, chờ sau khi nhóm Ngoại Môn bảng chúng ta thành đệ tử nội môn, nếu như không có yêu nghiệt khác xuất hiện thì y sẽ là người đứng đầu ngoại môn!”

Thiếu niên nốt ruồi bình thản nói: “Mười sáu tuổi Cửu phẩm đỉnh phong, thiên phú như vậy quả thực cũng coi như tốt. Bồi dưỡng một chút cũng sẽ rất có tiền đồ. Chỉ là ta thấy y cực kỳ kiêu ngạo, không biết che dấu phong mang (*), loại tính cách này ngày sau sẽ nếm đau khổ không ít đâu.” 

Thiếu niên mặt tròn cười nói: “Người trẻ tuổi có bản lĩnh, kiêu ngạo cũng rất bình thường. Ngươi thử nghĩ xem, trước đây khi Yêu nữ chưa tới thì ta với ngươi ngông cuồng tự đại, không xem ai vào mắt. Mặc dù bây giờ chúng ta đem ngạo khí thu lại nhiều rồi thế nhưng rõ ràng trong xương cốt chúng ta vẫn rất kiêu ngạo đấy thôi. Kiêu ngạo muốn thay đổi, phải bị đả kích!”

Thiếu niên nốt ruồi gật đầu, sau đó nhìn về phía Dương Diệp, yên lặng một lát rồi nói: “Hắn rất kỳ lạ, ngươi nhìn hắn trước khi tỉnh lại, trong mắt vẫn rất tỉnh táo, trên mặt không có chút tình cảm dao động nào cả, chứng tỏ từ khi ảo cảnh bắt đầu hắn vẫn giữ vững bản tâm. Chỉ là vì sao hắn dừng lại trong ảo cảnh lâu như thế?”

“Có lẽ là trong ảo cảnh gặp phải mỹ nữ nào đó!” Người nói không phải thiếu niên mặt tròn mà là Liễu Thanh Vũ vẫn đang yên lặng sau hai người. Thiếu niên nốt ruồi và thiếu niên mặt tròn nói Giang Nguyên kia gã không dám xen miệng vào. Thế nhưng nói đến Dương Diệp thì gã có chút nhịn không được. Thiếu niên nốt ruồi thản nhiên liếc nhìn Liễu Thanh Vũ, nói: “Đều là đệ tử trên Ngoại Môn bảng, khuyên ngươi một câu, vĩnh viễn đừng xem thường đối thủ của mình!”

Liễu Thanh Vũ vội vàng cung kính gật đầu, bộ dạng ta sẽ ghi nhớ trong lòng. Chẳng qua trong lòng gã lại không cho là đúng, gã còn nhớ rõ trước đây Dương Diệp ngay cả một chiêu của gã cũng tiếp không được. Thời gian khoảng một tháng hắn có thể mạnh đến mức nào đây? Cùng lắm thì gã ra hai chiêu là được!

Giữa sân, Dương Diệp khép hờ hai mắt, hắn không hấp thu Năng Lượng thạch. Thành thật mà nói, mọi thứ trong ảo cảnh trước đó vẫn có ảnh hưởng với hắn. Mục tiêu phấn đấu của cả đời hắn chính là vì muội muội và mẫu thân, trong ảo cảnh xuất hiện hai người đã lâu không gặp, hắn vẫn vô cùng chấn động. 

Khi mới bắt đầu hắn cũng biết đây chẳng qua chỉ là ảo cảnh, thế nhưng hắn thật sự không muốn tỉnh lại nhanh như vậy. Chẳng qua hắn cũng biết loại ý nghĩ này không thể được. Bởi vì ảo trận trước mắt chỉ có thể coi là ảo trận bình thường, nếu như là loại ảo trận cao cấp thì nếu hắn dám ở lại trong đó, hắn nhất định sẽ thập tử vô sinh.

Chung quy mà nói, ý chí võ đạo của hắn cũng có nhược điểm, nhược điểm này chính là muội muội và mẫu thân. Vấn đề này nếu như không giải quyết, sau này có thể còn gặp phải vấn đề khác.

Nghĩ thế Dương Diệp hít sâu một hơi, nói: “Sau khi khảo hạch kết thúc có lẽ nên về nhà một chuyến!” 

Nửa canh giờ bất tri bất giác trôi qua, lúc này Tào Hỏa trưởng lão đi tới trước mặt 600 thiếu niên còn lại, vẻ thất vọng trên khuôn mặt khó có thể che giấu. Số lượng lần này thật sự kém hơn rất nhiều so với lần trước. Nếu như sang năm cũng như vậy nữa thì sợ rằng ngoại môn Kiếm tông sẽ xuất hiện tình cảnh xấu hổ không có người nữa mất.

“Hi vọng mấy yêu nghiệt của Kiếm tông lần này có thể tiến vào Thanh Vân bảng, không thì tương lai của Kiếm tông sẽ phải lo ngại rồi!” Nhìn 600 thiếu niên dưới sân, Tào Hỏa nhỏ giọng lẩm bẩm.

Sau một lát, Tào Hỏa điều chỉnh tâm trạng mình lại cho tốt, sau đó cao giọng nói: “Cửa tiếp theo, khảo hạch năng lực thực chiến, đi theo ta!” 

Nghe vậy mọi người liền vội vàng đứng lên đi theo sau Tào Hỏa.

“Kiếm tháp à?” Ở nơi nào đó, thiếu niên nốt ruồi nhỏ giọng nói.

Thiếu niên mặt tròn cười he he nói: “Trước đây Yêu nữ xông tới cửa thứ 20, phá kỷ lục Tô tiền bối để lại mười mấy năm trước, không biết lần này có người phá kỷ lục Yêu nữ kia để lại hay không?” 

“Có khả năng sao?” Không biết ai nói một câu.

***

(*) phong mang: mũi nhọn, tài năng 

Chương 44: Đánh cược

Kiếm Nô tháp nằm đơn độc trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, diện tích mấy trăm trượng, có tất cả 29 tầng, mỗi một tầng cao khoảng năm, sáu trượng, từ đáy tháp nhìn lên không thể nhìn thấy đỉnh tháp.

Ở xung quanh thân tháp có rất nhiều phù văn kỳ dị, những phù văn này không giống như phù văn ở trong mê huyễn trận. Những phù văn trên Kiếm Nô tháp rất lớn, lớn hơn mấy lần so với phù văn trong mê huyễn trận. Hơn nữa mặc dù những phù văn trên Kiếm Nô tháp không được kích hoạt nhưng chỉ cần là một huyền giả thì đều có thể cảm nhận được những phù văn này rất kinh khủng.

Tào Hỏa nhìn Kiếm Nô tháp trước mắt, trên mặt hiện ra vẻ ngưng trọng, sau một lát lão xoay người nhìn đám thiếu niên trên mặt đầy hiếu kỳ và kinh hãi phía sau, nói: “Kiếm Nô tháp là một đạo khí do năm xưa Tổ sư gia đích thân chế tạo, đồng thời cũng là một trong những trấn tông chi bảo của Kiếm tông, các ngươi tu luyện ở trong đó sẽ được lợi ích rất lớn. Cho nên nếu như có thể thì cố gắng qua nhiều tầng vào, càng lên cao các ngươi có thể ở lại càng lâu hơn!” 

“Xôn xao…”

Nghe được lời nói của Tào Hỏa, đám người trở nên xôn xao, ánh mắt mọi người nhìn về Kiếm Nô tháp trở nên nóng bỏng. Mọi người thật không ngờ cái tháp này lại là một đạo khí, đạo khí là cái gì? Đó là loại cấp bậc vượt xa huyền bảo! Mặc dù đa số gia thế mọi người không kém, thế nhưng đừng nói là đạo khí, ngay cả huyền bảo Địa giai hay huyền bảo Huyền giai cũng hiếm thấy được, bây giờ nhìn thấy đạo khí trong truyền thuyết, bọn họ sao lại không kích động chứ?

Đừng nói những thiếu niên kia, ngay cả tính cách bình tĩnh trầm ổn như Dương Diệp cũng có chút kích động. Lúc nãy thấy những phù văn trên tháp này hắn đã biết tháp này chắc chắn không bình thường, thế nhưng hắn không nghĩ tới một thứ khổng lồ như này lại là một cái đạo khí. Uy lực của huyền bảo Địa giai hắn đã được chứng kiến, chỉ có thể dùng hai chữ kinh khủng để hình dung, mà đạo khí còn trên cả huyền bảo, vậy thì uy lực kinh khủng như thế nào? 

Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của mọi người, Tào Hỏa lắc đầu mỉm cười, biểu tình của những người này cũng gần giống như của lão trước kia! Lão tiếp tục nói: “Đừng kích động, bây giờ các ngươi ghi nhớ lời ta nói. Sau khi đi vào, mỗi một tầng sẽ gặp một kiếm nô, chiến thắng kiếm nô có thể lên tầng tiếp, thua sẽ bị đưa ra ngoài. À, mỗi lần lên một tầng các ngươi có cơ hội nghỉ ngơi một canh giờ.”

“Tào trưởng lão, trong đó có thể dùng phù lục và các loại ngoại vật gì đó không?” Lúc này một thiếu nữ mặc váy xanh đi tới trước mặt Tào Hỏa, cung kính hỏi.

Nhìn thiếu nữ trước mắt, trên mặt Tào Hỏa hiện lên nụ cười dịu dàng, biểu hiện tốt nhất trong huyễn trận lúc trước chính là thiếu nữ này và Giang Nguyên. Hơn nữa khiến ba người giám khảo bọn họ kinh hỉ chính là thiếu nữ chưa tới 16 tuổi trước mặt này có thể cũng là Cửu phẩm huyền giả đỉnh phong, làm cho ba người họ hưng phấn không thôi. 

“Khảo hạch này mục đích chính là kiểm tra năng lực thực chiến của mọi người, cho nên trong đó không thể dùng các thứ như Năng Lượng thạch và phù lục.” Tào Hỏa nhẹ nhàng nói.

Nghe vậy thiếu nữ mặc váy xanh ôm quyền với Tào Hỏa, sau đó lùi về một bên.

“Chỉ là một ảo trận mà thôi, không cần dùng đến ngoại vật.” Lúc này Giang Nguyên ở một bên liếc mắt nhìn thiếu nữ váy xanh, thản nhiên nói. Tuy rằng gã nói rất bình tĩnh, thế nhưng vẻ khiêu khích và khinh thường trong mắt thì không che giấu được. 

Thiếu nữ váy xanh biến sắc, nàng cung kính với trưởng lão không có nghĩa là cũng cung kính với người khác, lập tức hừ lạnh một tiếng, nói: “Giọng lớn thật đấy, chỉ mong không phải là khoác lác!”

“Vậy sao?” Giang Nguyên đột nhiên cười lên, nói: “Ta thấy ngươi lúc nãy trong huyễn trận biểu hiện cũng không tệ lắm, không biết có hứng thú đánh cược một phen không?”

“Đánh cược gì?” Thiếu nữ váy xanh nhíu mày lại, lạnh lùng nói. Trong thành thị nàng sống, nàng còn chưa từng sợ ai. 

Nhìn thấy hai người tranh đấu, Tào Hỏa bên cạnh cũng không ngăn lại, ngược lại có hứng thú nhìn xem.
Nghe được thiếu nữ váy xanh nói, Giang Nguyên vung tay phải lên, một trường kiếm đỏ rực như lửa xuất hiện trong tay hắn, cầm trường kiếm trong tay, Giang Nguyên ngạo nghễ nói: “Chúng ta cược xem ai lên được cao hơn, ta dùng thanh Huyền giai hạ phẩm Xích Hồng kiếm này đặt cược!”

Từ sau khi mất hứng thú đối với Dương Diệp, gã lại đi tìm phông nền mới, chỉ là khiến gã có chút ngoài ý muốn chính là phông nền này cũng là 16 tuổi đạt tới Cửu phẩm huyền giả đỉnh phong. Chẳng qua gã cũng không kiêng kỵ chút nào cả, trái lại càng thêm hưng phấn. Có người này làm nền cho gã, danh tiếng của gã nhất định sẽ càng thêm vang dội, sau đó không chỉ được tầng lớp cao của Kiếm tông chú ý, thành lập vây cánh cho mình ở Kiếm tông càng thêm dễ! 

Nhìn thấy Giang Nguyên lại có thể đưa ra huyền bảo Huyền giai, mọi người lại lần nữa xôn xao lên. Ánh mắt nhiều thiếu nữ nhìn về phía Giang Nguyên đã thêm một ít nóng bỏng. Giang Nguyên thực lực cao, lại đẹp trai, hơn nữa tiện tay liền lấy ra một vũ khí Huyền khí, đây quả thực là cao phú soái! (*)

Mà ánh mắt một vài nam thiếu niên cũng có chút nóng bỏng, cũng không phải bọn họ có sở thích không tốt đẹp gì mà bọn họ đã chuẩn bị để lôi kéo quan hệ với Giang Nguyên. Không thể nói bọn họ đầu cơ thế lực, nơi nào có người thì sẽ có tranh đấu, những thiếu niên thiếu nữ này vừa mới gia nhập Kiếm tông, nhất định sẽ muốn tìm một chỗ dựa trước, hoặc là thành lập một thế lực nhỏ.

Mà đối với nhiều đệ tử nhà nghèo thì Giang Nguyên có thực lực mạnh mẽ chính là một chỗ dựa tốt. 

Nhìn thấy Giang Nguyên tiện tay lấy ra một thành huyền bảo Huyền giai, Dương Diệp cũng có chút ngoài ý muốn, chẳng qua hắn cũng không động tâm, huyền bảo Huyền giai hắn cũng có có, hơn nữa còn có kiện Huyền giai trung phẩm, chỉ là không thể dùng mà thôi.

Thiếu nữ váy xanh kinh ngạc một chút, sau đó sắc mặt khôi phục bình thường, nàng cũng không cam chịu tỏ ra thua kém, vung tay lên, một trái cây lớn bằng nắm đấm, màu đỏ rực xuất hiện trong tay nàng, nói: “Linh vật Huyền giai, Chu Linh quả. Giá trị của nó không kém Xích Hồng kiếm của ngươi!”

Thấy thiếu nữ váy xanh cũng tiện tay lấy ra một linh vật Huyền giai, Giang Nguyên cũng có chút ngoài ý muốn. Ánh mắt gã quét qua trái cây của nàng, sau đó nói: “Được!” 

“Ta cũng muốn cược!” Đúng lúc này một giọng nói có vẻ gấp gáp vang lên ở giữa sân, khi mọi người nhìn thấy người nói thì tất cả đều giật mình.
Người nói không phải ai khác chính là Dương Diệp. Lấy tính cách của Dương Diệp sẽ không tham gia loại cá cược này, thế nhưng không có biện pháp! Khi thiếu nữ váy xanh lấy Chu Linh quả kia ra thì Tiểu gia hỏa vốn đang ngủ say trong vòng xoáy đan điền nhỏ đột nhiên tỉnh dậy. Sau đó mạnh mẽ yêu cầu Dương Diệp đi lấy trái cây kia về, nếu như Dương Diệp không đồng ý nó sẽ đi cướp.

Lai lịch Tiểu gia hỏa thần bí, hắn sao có thể để cho nó hiện thân cướp đoạt được? Hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên Tiểu gia hỏa hiện ra vẻ cần thiết với một vật, cho nên hắn chỉ có thể đi tham gia ván cược này. 

Nhìn thấy Dương Diệp, không chỉ có Giang Nguyên và thiếu nữ váy xanh cảm thấy có chút ngoài ý muốn, ngay cả Tào Hỏa trưởng lão ở bên cạnh cũng thấy như vậy. Lão tất nhiên có biết Dương Diệp, trước đây nếu như không có Dương Diệp thì không chừng Tiểu ma nữ kia còn giày vò mọi người thêm nữa. Chỉ là lão không hiểu tại sao Dương Diệp lại tham gia ván cược này, lão biết thực lực của hắn so với Giang Nguyên và thiếu nữ váy xanh không phải chỉ kém có một chút đâu!

“Ngươi?” Giang Nguyên khinh thường nói: “Chúng ta có huyền bảo Huyền giai và linh vật Huyền giai, ngươi có thứ gì không?”

Dương Diệp cũng không muốn nói nhiều, tay phải vừa lật, một chuôi trường kiếm Huyền giai xuất hiện trong tay hắn, nói: “Ta cũng có một thanh huyền bảo Huyền giai, như vậy được chứ?” 

Lần này không chỉ là Giang Nguyên và thiếu nữ váy xanh ngoài ý muốn, ngay cả mọi người xung quanh cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Từ khi nào huyền bảo Huyền giai lại phổ biến như vậy? Thoáng cái xuất hiện liền ba cái!

“Ta đồng ý!” Thiếu nữ váy xanh bỗng nhiên nói. Đối với người đáng ghét như Giang Nguyên, nàng không ngại mượn sức người khác để cho gã tức chết đi.

Thấy thiếu nữ váy xanh đồng ý, Giang Nguyên hừ lạnh một tiếng nói: “Ngươi đã muốn tặng huyền bảo thì mặc kệ ngươi!” Nói xong không thèm nhìn Dương Diệp nữa. 

Dương Diệp đối với cái tên ngông cuồng tự đại trước mắt cũng không có cảm tình gì, cũng không nhìn Giang Nguyên nữa, quay qua gật đầu với thiếu nữ váy xanh coi như là chào hỏi.

Thiếu nữ váy xanh thấy Dương Diệp chào hỏi mình, do dự một chút sau đó cũng khẽ gật đầu, xem như là đáp lại.

Lúc này Tào Hỏa cười lớn cao giọng nói: “Kiếm tông không hạn chế đệ tử so đấu với nhau, dưới áp lực cạnh tranh với nhau tài năng của các ngươi mới nhanh phát triển được. Thế nhưng nhớ kỹ một điều, cạnh tranh lành mạnh thì được, nhưng không thể hạ độc thủ sau lưng nhau. Một khi phát hiện các ngươi hạ độc thủ với đồng môn, tông môn sẽ phế bỏ tu vi các ngươi trục xuất khỏi Kiếm tông, nhớ kỹ đấy!” 

Nghe vậy mọi người vội vàng gật đầu, ngay cả Giang Nguyên và thiếu nữ váy xanh cũng vội gật đầu, không dám có ý kiến gì cả.

Thấy mọi người gật đầu, Tào Hỏa hài lòng gật gật đầu, sau đó cười nói: “Đúng rồi, còn có chuyện muốn nói cho các ngươi biết. Trong đệ tử ngoại môn từng có một người vượt qua 20 tầng tháp, là thành tích tốt nhất trăm năm qua của Kiếm tông ta, hi vọng các ngươi có người phá vỡ kỷ lục này, dương danh Kiếm tông!”

***

(*) cao phú soái: cao to, giàu có, đẹp trai

Chương 45: Thế như chẻ tre

Dương Diệp vừa mới vào Kiếm Nô tháp, cảnh tượng trước mắt liền đột nhiên thay đổi. Khi mở mắt ra, hắn đã đứng trong một đại sảnh trống trải, chỉ là trong đại sảnh này ngoài một cái thang lầu ra thì không còn gì cả, người cũng chẳng có ai, những người cùng vào với hắn cũng không có trong đại sảnh này.

Ngay khi Dương Diệp còn đang nghi hoặc thì đột nhiên cách mấy trượng trước mặt hắn xuất hiện một bóng đen, bóng người này tay cầm một thanh trường kiếm, toàn thân đen kịt, thấy không rõ tướng mạo. Nhưng mà Dương Diệp cảm giác được người trước mắt này đang khóa chặt hắn.

"Đây là kiếm nô?" Dương Diệp thấp giọng nói. 

Nghĩ vậy, Dương Diệp chợt vung tay phải, trường kiếm xuất hiện ở trong tay, sau đó hắn thi triển ra Tật Phong Bộ, mang theo một trận thanh phong, dùng ra Thích Tự quyết trong kiếm pháp căn bản.

Ngay khoảnh khắc Dương Diệp vừa động thủ, bóng người đối diện cũng ra tay. Chỉ là làm cho Dương Diệp bất ngờ là bóng người lại cũng sử dụng Thích Tự quyết trong kiếm pháp cơ bản, hơn nữa bất kể là thủ thế hay là tốc độ ra chiêu đều giống hệt như hắn.

Dương Diệp không kịp nghĩ nhiều, tốc độ đột nhiên nhanh hơn, trường kiếm hất ra, đánh bay trường kiếm của bóng đen, sau đó tay phải vạch ra, quẹt ngang trước ngực bóng người kia. 

Bị Dương Diệp đánh trúng, bóng đen lập tức tiêu tán.

Một kích đánh chết kiếm nô, Dương Diệp cũng không đắc ý, bởi vì kiếm nô này chỉ có thực lực huyền giả thất phẩm.

Trầm mặc tại chỗ một lúc, Dương Diệp thấp giọng nói: "Xem ra kiếm nô ở nơi này mô phỏng theo người khảo hạch mà ra chiêu. Nếu quả thật là như vậy thì đây cũng là một nơi tốt để luyện kiếm kỹ. Nhưng mà kiếm nô ở tầng thứ nhất này hơi yếu một chút." Nói xong, Dương Diệp đi lên tầng hai. 

Khi Dương Diệp đi đến tầng hai, bên trên đó đã có hai kiếm nô đang đứng. Thực lực của kiếm nô không khác gì tầng một, đều là huyền giả thất phẩm, chỉ là nhiều hơn tầng dưới một kiếm nô.

Dương Diệp không do dự, trường kiếm ra khỏi vỏ, thi triển ra Tật Phong Bộ và kiếm pháp cơ bản. Đúng như hắn suy nghĩ, sau khi hắn thi triển Tật Phong Bộ và kiếm pháp cơ bản, hai kiếm nô trước mắt cũng là trước tiên thi triển ra Tật Phong Bộ và kiếm pháp cơ bản.

Tuy rằng hai kiếm nô dùng huyền kỹ giống Dương Diệp, thế nhưng hai chúng nó cũng bị hắn nháy mắt giết chết. Với Dương Diệp mà nói, kiếm nô Huyền giả thất phẩm thực sự không có tính uy hiếp gì, cho dù hai người cũng vậy. 

Bên ngoài Kiếm tháp, Tào Hỏa nhìn chữ "Sáu" màu đỏ to lớn ở giữa tháp kia, thấp giọng nói: "Không tệ, thời gian ngắn như vậy mà đã có người xông đến tầng thứ sáu, đây chắc là một trong hai người Giang Nguyên và Thanh Tuyết."

Phùng Vũ bên cạnh Tào Hỏa gật đầu, cười nói: "Số lượng và chất lượng lần này kém hơn năm ngoái một chút, nhưng so với mấy năm trước, chất lượng lại không thua nhiều lắm. Hai huyền giả cửu phẩm mười sáu tuổi, chờ bọn họ nhập tông, tông môn bồi dưỡng một chút, hẳn là có thể nhanh chóng trở thành Tiên Thiên."

Tào Hỏa gật đầu cười nói: "Nếu như bọn họ có thể trong tám tháng tiếp theo trở thành Tiên Thiên, vậy hai người bọn họ thì có thể đi theo mấy tên yêu nghiệt tham gia Thanh Vân bảng năm nay đi đến Tần Đô. Tuy rằng không thể luận võ, nhưng nhìn các thiên tài khác ở Nam vực cũng rất có lợi ích với bọn họ!" 

Nói đến Thanh Vân bảng, nụ cười trên mặt Phùng Vũ vụt tắt, lão ta nói: "Lão Hỏa, ngươi nói Thanh Vân bảng năm nay, mấy tên yêu nghiệt của Kiếm tông ta có khả năng đánh được hay chăng?"Tào Hỏa cũng là sắc mặt nghiêm trọng, trầm mặc rất lâu mới mở lời: "Vài thiên tài nội môn còn chưa tấn cấp Vương Giả thì ta không dám nói, thế nhưng hiện tại yêu nữ kia ở ngoại môn thì hẳn là có thể. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Quỷ tông cùng với những tông môn khác không nhắm vào Kiếm tông ta!"

Phùng Vũ trầm giọng nói: "Quỷ tông chắc chắn là nhắm vào Kiếm tông ta, nhưng mà Kiếm tông chúng ta cũng không sợ hãi Quỷ tông. Chỉ là chẳng biết lần này Nguyên môn có nhằm vào Kiếm tông ta hay không, phải biết là mấy lần trước Kiếm tông ta thất bại nặng nề, trong đó có bóng dáng của Nguyên môn!" 

Tào Hỏa đang muốn gì đó, lúc này Thiên trưởng lão vẫn luôn im lặng bỗng nhiên ồ một tiếng: "Các vị xem, đã có người xông qua tầng thứ chín!"

Nghe vậy, hai người ngẩng đầu nhìn lại thì thấy lúc này giữa Kiếm Nô tháp đã hiện ra một chữ to: Mười Một.

Kẻ đi đến tầng mười một không phải ai khác, chính là Dương Diệp. Xông liền một mạch, hắn đã biết rõ tình hình trong tháp. Tầng thứ nhất xuất hiện một kiếm nô huyền giả thất phẩm, tầng thứ hai là hai kiếm nô, mà tầng thứ ba là ba cái. Khi đến tầng thứ tư, kiếm nô xuất hiện đã không còn là huyền giả thất phẩm mà là huyền giả bát phẩm, cũng giống như trên, từ đó mà suy ra, bây giờ hắn đang ở tầng thứ chín cũng chính là có ba kiếm nô huyền giả cửu phẩm. 

Dương Diệp mới vừa lên tầng thứ chín thì nghênh đón hắn là ba thanh trường kiếm. Sau khi kiếm nô biến thành huyền giả cửu phẩm, kiếm nô đã không còn ra chiêu theo phương thức xuất chiêu của hắn nữa mà là dùng những kiếm kỹ khác.

Cảm nhận được ba thanh trường kiếm đánh đến, Dương Diệp mặt không đổi sắc, Tật Phong Bộ lập tức dùng ra, hóa thành một trận gió tránh về bên cạnh cách đó một trượng. Dương Diệp mới vừa di chuyển, tốc độ kiếm nô cũng không giảm, lập tức đâm đến Dương Diệp từ ba hướng.

Dương Diệp không dám khinh thường, chân phải chợt đạp xuống đất, mượn sức bật và Tật Phong Bộ, hắn nháy mắt đi đến trước mặt kiếm nô phía bên phải. Không chút do dự nào, trường kiếm đâm thẳng vào kiếm nô, Mà kiếm nô kia lại hoàn toàn không phòng ngự hay là đón đỡ, cũng giống như vậy mà đâm một kiếm về phía ngực Dương Diệp, đây là đấu pháp cùng muốn chết chung. 

Dương Diệp ra chiêu trước, cho nên trường kiếm của hắn đâm vào trong thân thể kiếm nô trước, thế nhưng ngay sau đó, trường kiếm của kiếm nô kia liền đi đến trước ngực Dương Diệp. Ngay lúc đó, khi trường kiếm sắp đâm vào cơ thể hắn, tay trái Dương Diệp đột nhiên khe khẽ động, một luồng kiếm khí chợt bắn ra từ trong tay trái của hắn, "keng" một tiếng, trường kiếm của kiếm nô bị đánh bay.Một kích đắc thủ, Dương Diệp đạp nhẹ chân phải, thân hình quỷ mị vọt lên, đi đến trước mặt kiếm nô đứng giữa. Lần này Dương Diệp không dùng phương pháp trước đó mà tăng tốc độ lên đến cực hạn, trường kiếm mang theo tiếng xé gió, khi kiếm nô còn chưa kịp phản ứng, trường kiếm liền xuyên qua trước ngực nó.

Kiếm nô biến mất, Dương Diệp xoay người nhìn kiếm nô cuối cùng đã đi tới trước mặt hắn. Trong nháy mắt khi trường kiếm trong tay kiếm nô đâm về phía Dương Diệp, hàn quang chợt lóe lên, một thanh trường kiếm chẳng biết từ lúc nào đã đâm vào ngực kiếm nô. 

Sau khi kiếm nô cuối cùng biến mất, Dương Diệp khẽ thở ra một hơi. Hắn không thể không thừa nhận, Kiếm Nô tháp này quả thật là một nơi tu luyện tốt. Kiếm pháp cơ bản của hắn vốn đã là đại viên mãn, thế nhưng từ khi bắt đầu tiến đánh đi lên, hắn rốt cuộc phát hiện một vài chỗ thiếu sót trong kiếm pháp của mình.

Sự phát hiện này làm cho hắn cảm thấy thật may mắn, bởi vì còn may là phát hiện ở nơi này, nếu không sau này khi đối chiến với kẻ địch mà bị phát hiện sơ hở, nhất là khi kẻ địch là cao thủ, đây tuyệt đối là vô cùng trí mạng.

Nghỉ ngơi một hồi, Dương Diệp nhìn về phía thang lầu. Nếu dựa theo cảnh giới kiếm nô trước đó, tầng thứ mười này phải là Tiên Thiên cảnh. Nhưng mà Dương Diệp cho rằng khả năng này không cao, nếu như tầng thứ mười đã xuất hiện Tiên Thiên, vậy thì hai mươi tên xông qua tầng thứ hai mươi thật là quá nghịch thiên. 

Không suy nghĩ nhiều nữa, Dương Diệp đi lên tiếp. Khi hắn bước vào tầng thứ mười, trong đại sảnh chỉ có một kiếm nô. Nhìn thấy chỉ có một kiếm nô, trong lòng Dương Diệp "lộp bộp" một tiếng, chẳng lẽ là Tiên Thiên thật sao?

Khi Dương Diệp đi đến trước mặt kiếm nô, hắn tức thì thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì kiếm nô trước mắt cũng không phải Tiên Thiên mà là một kiếm nô huyền giả cửu phẩm, chỉ là khí tức trên người mạnh hơn kiếm nô cửu phẩm trước đó rất nhiều. Thậm chí Dương Diệp cảm thấy kiếm nô này còn phải mạnh hơn cả ba kiếm nô huyền giả cửu phẩm kia.

Nhưng mà còn may, chỉ cần không phải Tiên Thiên thì với Dương Diệp mà nói cũng không phải quá khó. 

Dương Diệp cầm trường kiếm đi về phía trước một bước, ngay khi hắn chuẩn bị xuất thủ giải quyết kiếm nô này thì đột nhiên, trường kiếm trong tay kiếm nô bỗng cắt qua hư không trước mặt Dương Diệp, một luồng kiếm khí tuyết trắng nhanh như tia chớp mà bắn về phía Dương Diệp.

Kiếm khí bất thình lình đến này làm cho Dương Diệp biến sắc. Chẳng phải là luồng kiếm khí này mạnh bao nhiêu mà là kiếm nô từ tầng thứ nhất đến tầng thứ chín cũng không sử dụng kiếm khí, nhưng kiếm nô trước mắt này lại có thể thi triển kiếm khí sao?

Chẳng kịp nghĩ nhiều, Dương Diệp chợt động, tránh thoát luồng kiếm khí kia, sau đó thi triển ra Tật Phong Bộ xông về phía kiếm nô. 

Trong một ảo cảnh khác, sau khi Giang Nguyên ra kiếm đâm thủng một kiếm nô thì vội vàng ngồi xuống đất, nghỉ ngơi khoảng chừng nửa canh giờ xong, y đứng lên, nhìn về phía thang lầu, thấp giọng nói: "Ta hẳn là người đầu tiên bước vào tầng thứ mười mười rồi!"

Nói đến đây, y như là nghĩ đến điều gì đó, cười lạnh một tiếng rồi nói: "Lại dám đánh cược với ta, thật là hai đứa ngu ngốc!" Nói xong mấy câu, y đi về phía thang lầu.

Ngay tại lúc Giang Nguyên bước lên tầng thứ mười, nữ tử váy xanh tên Thanh Tuyết cũng tiến nhập tầng thứ mười, mà Dương Diệp lại là đã đến tầng thứ mười hai. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau